1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 654 : Yêu Mỹ Nhân Không Yêu Giang Sơn. (c3266-c3270)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 654 : Yêu Mỹ Nhân Không Yêu Giang Sơn. (c3266-c3270)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 3266: Yêu Mỹ Nhân Không Yêu Giang Sơn.

“Tô Vũ…”

Minh vương thấp giọng than thở, ông sẽ nhớ kỹ cái tên này.

Trước đó, tuy rằng Tinh Nguyệt đã từng đề cập về Tô Vũ nhưng tất cả mọi người đều không quá để ý, một vị Nhật Nguyệt khai thiên thì có khi bây giờ đã chết rồi.

Nhưng mà lúc này, vị khai thiên ấy, vị Nhân Chủ đời thứ mười ấy lại dám quyết đoán tước đoạt danh hào của Ngục vương, chỉ một hành động đã khiến mọi người đều phải nhớ kỹ hắn.

Ngục vương là chiến hữu của mọi người.

Đương nhiên, là chiến hữu đã phản bội họ.

Thế nhưng dù sao nàng ta cũng từng là chiến hữu, tình cảm vẫn rất phức tạp, bình thường không ai đề cập tới chuyện tước bỏ vương vị của Ngục vương, không ngờ bây giờ đã có người đích thân đứng ra làm rồi.

Vào thời khắc này, tất cả mọi người đều trầm mặc.

Mà Tinh Nguyệt nhìn chung quanh một lần, vờ như vô tình nói: “Khẳng định là người của Ngục vương nhất mạch lại làm chuyện xấu! Mạch này gây ra vô số việc ác! Cấu kết với Tây Thiên Vương mấy lần muốn giết trấn thủ Hỏng Mông, đánh giết ba mươi sáu vị trấn thủ, muốn mang Tủ Linh giết vào sinh linh giới vực!”

“Tại thượng giới, bọn chúng cấu kết với Bách Chiến ám hại nhất mạch người truyền lửa, các vị Binh Quật, Đan Ngọc đều đã bị giết, các lão tướng như Dân Sơn cũng lần lượt bị ám hại”

“Chờ tới khi Tô Vũ đến thượng giới, các lão tướng còn sống chỉ còn lại mấy vị như Định Quân, Hỏa Vân, Anh Vũ.

Đây chính là lão tướng Thượng Cổ mà Tô Vũ thu nạp, à, còn có một vị tên Chu Thiên nữa…”

Mọi người nghe xong lập tức càng thêm âu sẳu bi thương, họ không hề biết tới mấy chuyện này.

Minh vương vội hỏi: “Chỉ còn lại mấy vị này thôi ư?”

“Ừm, chỉ còn lại chút ít, người khác đều bị Bách Chiến xúi giục, bây giờ chỉ có mấy vị ta vừa kể tên!”

Cả đám người lập tức rơi vào suy sụp.

Thượng Cổ bộc phát đại chiến, bọn hắn đã lưu lại tối thiểu hơn 100 vị Hầu Thượng Cổ, còn có vô số vị tướng quân phong hào hay không danh hào, bây giờ… họ đều chết cả rồi sao?

Quá đỗi bi ai!

Lúc này, có người kinh ngạc thốt lên: “Định Quân còn sống à?”

Một đám người nhìn về phía nam tử tráng niên, nam tử kia thấy mọi người nhìn mình thì tô ra xấu hổ: “Ý ta là… Định Quân hơi yếu, những người khác đều chết rồi sao?”

Ta đệt!

Định Quân vẫn còn sống!

Người vừa lên tiếng là Bình vương – lấy nhục thân thành vương, Định Quân là người dưới trướng của y.

Thực lực… thôi được rồi, trong số các vị Hầu thì Định Quân thực sự yếu hơn một chút.

Thế mà gã lại còn sống, mọi người đúng là không còn gì để nói.

Không tiện nói gì cải Hử ảnh Nhân Hoàng mới rồi còn hơi bi thương, bấy giờ không khỏi phì cười: “Nhân Hầu đưới trướng ngươi còn sống, không phải là chuyện tốt sao?”

Bình vương rất xấu hổ, đây là chuyện tốt nhưng mà y cũng không thể ngờ tới!

Định Quân còn sống, vận khí của tên này quả thật quá tốt.

Minh vương cũng khẽ cười: “Anh Vũ còn sống cũng không tệ, năm đó nàng ta chỉ mới được phong làm tướng quân, có thể sống đến bây giờ cũng coi như may mắn!”

“Aiiz, không nói những chuyện này nữa, xóa bỏ vương vị thì cứ xóa đi!”

Nhân Hoàng mệt mồi xua xua tay.

Mấy câu của Tinh Nguyệt đã khiến tất cả mọi người đều cảm thấy khó chịu với Ngục vương nhất mạch.

Năm đó xem ra trước khi họ đi, kỳ thật Ngục vương nhất mạch vẫn chưa xuất hiện, dù Ngục vương làm phản thì đó cũng là chuyện giữa đám chiến hữu cũ, ngoại nhân không xen vào được.

Nhưng khi Tinh Nguyệt nói mạch này làm ra việc ác bất tận, hại chết vô số người, diệt tuyệt Nhân tộc thì mọi người mới cảm thấy căm phẫn, nhất thời không tiện nói thêm lời nào nữa.

Tinh Nguyệt giữ nguyên sắc mặt, thấy tất cả mọi người yên tĩnh thì cũng hiểu chuyện không nhiều lời thêm.

Nhiều việc thực sự rất đơn giản, chỉ cần biết dùng đầu óc là đều nhìn ra.

Gặp chuyện không thể giải quyết thì cứ dùng đầu óc trước, mà vấn đề cần đầu óc này…

thực ra chỉ là ngẫm lại xem Tô Vũ sẽ nói thế nào.

Nếu là Tô Vũ, hắn khẳng định sẽ đi tung tin đồn nhảm.

May mắn, ta không vô sỉ như Tô Vũ, ta không tung tin đồn nhảm, ta chỉ nói sự thật, một chút cũng không hề giả dối.

Có người khẽ thở dài: “Dù Ngục vương phản bội thì cũng là chuyện giữa chúng ta, nàng ấy sẽ không ra tay với người bình thường.

Không ngờ người phía dưới lại mất sạch quy củ, không có phân tấc, ác độc tột cùng! Xóa bỏ vương vị của nàng cũng là chuyện tốt!”

“Đúng vậy, dù nàng không phục Văn vương thì cũng không nên liên luy Nhân tộc bình thường, những người khác nào có tội tình gì?”

“Đáng giết!”

Một đám người có kẻ phẫn nộ, có kẻ lại rất bất đắc dĩ.

Mà hiện tại, Nhân Hoàng chỉ im lặng không lên tiếng.

Y đang thấy hơi nghi hoặc, Nhân Chủ đời thứ mười lấy đâu ra khí vận cường đại như vậy?

Kì quái!

Không phải là Tô Vũ đã phế đi rồi sao?

Y hồ nghi nhìn thoáng qua Tinh Nguyệt, truyền âm hỏi: “Tô Vũ là Nhân Chủ đời thứ mười, cũng là kẻ đã cứu muội à?”

“Đúng vậy”

“Hắn mạnh lắm không?”

“Không mạnh”

“ôm Không mạnh!

Vậy chẳng lẽ là vì được lòng người ủng hộ cho nên khí vận mới sôi trào, nghĩ đến đây, Nhân Hoàng lại hỏi: “Hắn là người yêu dân như con sao?”

Tinh Nguyệt ngẫm nghĩ, có hả?

Không có cảm giác đó!

Nhưng nếu ca ca đã hỏi thì nàng vẫn trả lời: “Đúng thế”

“Hắn có trách nhiệm đối với Nhân tộc không?”

“Có!”

Tinh Nguyệt gật đâu, dĩ nhiên là có, Tô Vũ đối xử với thân nhân bằng hữu rất tốt, với người dưới trướng hắn cũng rất tốt, cực kỳ có lòng trách nhiệm!

“Vậy… Hắn từng đi qua Thiên Hà khẩu rồi sao?”

“Đã từng”

Tinh Nguyệt nhớ hình như có người từng đề cập qua việc này, đại khái là Tô Vũ đã từng đi qua rồi.

“Trước đó, muội đã cho hắn Tinh Vũ Ấn?”

“Ừm”

“Hắn là Nhân Chủ, có Tinh Vũ Ấn, lòng trách nhiệm đối với Nhân tộc cũng lớn…”

Nhân Hoàng đã hiểu rõ, y khẽ lẩm bẩm: “Tên tôn tử này dám từ bỏ đại đạo của ta để chạy đi tự mở tiểu đạo.

Tiểu đạo mà hắn mở chẳng lẽ còn mạnh hơn đại đạo của ta?”

Y thực sự cảm thấy hơi phẫn nộ!

Xem thường ai thế?

Đại đạo của ta vô cùng cường đại, dù ta chỉ mở một đoạn ngắn thì cũng không phải thứ mà tên Nhật Nguyệt khai thiên như ngươi có thể so!

Nhưng rất nhanh, Nhân Hoàng đã hiểu rõ, y âm thầm suy đoán: “Chẳng lẽ… hắn từ bỏ đại đạo của ta chỉ vì muốn mở Sinh Tử đại đạo để cứu người?”

Nghĩ đến đây, Nhân Hoàng không khỏi chấn động nhìn về phía Tinh Nguyệt: “Muội muội, tên Tô Vũ kia đối xử với muội tốt lắm sao?”

Tỉnh Nguyệt ngẫm nghĩ, đại khái cũng được nhỉ?

Nàng khẽ gật đầu, xem như khá tốt đi.

Sắc mặt Nhân Hoàng biến đổi!

Một vị thiên tài tuyệt thế, chủ nhân của Nhân tộc, lòng ôm trách nhiệm nặng như Thái Sơn, kết quả thế mà lại bị muội muội trong trạng thái Tử Linh hạ gục.

Vì muội muội của y, Tô Vũ lại có thể từ bỏ cả giang sơn.

Đây tính là gì?

Yêu mỹ nhân không yêu giang sơn đúng không?

Khi biết Tô Vũ từ bô đại đạo của mình, Nhân Hoàng thực sự rất cạn lời, rất muốn mắng người, thế nhưng khi biết khi Tô Vũ khai thiên chỉ vì phục sinh Tinh Nguyệt, lòng y bỗng nhiên lại cực kỳ phức tạp.

Kê có thể kế thừa đại đạo của mình thì chắc chắn phải là thiên địa nhân kiệt!

Cũng sẽ ưu tú giống như mình!

Chẳng biết có nên than một tiếng đáng tiếc hay không.

Nhưng thực sự đúng là có phần khá đáng tiếc!

Nhân kiệt như vậy lại từ bỏ kế thừa Trách nhiệm đại đạo, bất giác, Nhân Hoàng nhìn sang muội muội nhà mình… Aiiiz!

Cũng không biết có nên nói là hỏng nhan họa thủy hay không nữa, đây là muội muội của y, bằng không… thật sự quá đáng tiếc!

“Tô Vũ… Nhân Chủ đời thứ mười!”

Nhân Hoàng thì thào một tiếng, đột nhiên, y thật sự rất mong đợi tới ngày được gặp đối phương.

Cùng lúc đó ở sau Thiên Môn.

Võ vương và Văn vương đang vội vã trốn chạy bỗng nhiên đồng loạt giật mình.

Võ vương kinh ngạc hỏi: “Lão Văn, ngươi có cảm nhận được không?”

Nói nhảm!

Nam tử áo trắng không để ý tới ông ta.

Tráng hán chấn động lên tiếng: “Có người tước đoạt vương vị của Ngục vương đúng không?”

Đúng vậy, nhưng mà ta không muốn để ý đến ngươi.

“Ai làm nhỉ? Hình như không phải lão đại làm, nhưng không phải lão đại thì sao lại mạnh như vậy được?”

Ta vẫn không muốn để ý đến ngươi!

“Lão Văn, ngươi câm rồi à?”

Nam tử áo trắng tiếp tục trốn chạy, hồi lâu sau y mới thở dốc, mở miệng nói: “Ta không rõ, ngươi đừng hỏi, hiện tại suy đoán cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Về phần kẻ đó là ai…

hẳn là người ngươi từng gặp rồi”

“Ta từng gặp sao?”

Võ vương nhíu mày ngẫm nghĩ, sau một khắc, ông há hốc mồm: “Là kẻ lần trước?”

“Đại khái vậy!”

“Con của ngươi làm hả?”

“Cha ngươi làm thì có!”

Nam tử áo trắng tức giận, đó là cha ngươi, không phải nhi tử của ta, gia hỏa này thật là, ta đã nói rất nhiều lần mà ngươi vẫn không chịu yên đúng không?

Võ vương bĩu môi, rất nhanh ông lại cười nói: “Thôi, mặc kệ đi… Phải rồi, lúc nào thì chúng ta mới có thể cứu Văn Ngọc ra?”

“Ta không biết!”

Nam tử áo trắng nói xong thì cũng trầm mặc.

Võ vương thấy thế đành phải ngậm miệng.

Nhưng rất nhanh, ông lại không nhịn được hỏi tiếp: “Có khi nào Văn Ngọc sắp chết rồi không?”

Đồ miệng quạ đen, nam tử áo trắng rất muốn đánh chết cái tên này!

“Yên tâm, có chết thì ta cũng sẽ đi cứu nàng!”

Võ vương tỏ ra nghiêm túc, đây là muội muội của huynh đệ đó!

Ông lại tiếp tục lên tiếng: “Cứu ra rồi thì cho ta làm muội phu của ngươi đi, mặc dù Văn Ngọc hơi xấu, không phù hợp thẩm mỹ của ta cho lắm!”

Ngay lập tức, ánh mắt nam tử áo trắng lóe lên như tia sét!

Võ vương ngượng ngùng giải thích: “Cổ vũ bản thân mà thôi, không thì ta sợ mình không có động lực!”

“Câm miệng!”

“Rồi rồi, ta câm miệng… Nhưng mà nói đi thì cũng phải nói lại, nếu cứu được Văn Ngọc về, lão Văn, ngươi cho nàng ăn nhiều vào, nàng gầy quá, đáng thương lắm!”

Tráng hán thở dài, nhìn đi, ngươi để muội tử nhà ta gầy thành dạng gì rồi.

Đau lòng muốn chết!

Hiện tại nàng còn lâm vào nguy hiểm, không biết sẽ gầy thành hình dạng gì nữa, thật là đáng thương!

Ta bảo là làm muội phu của ngươi chỉ là muốn an ủi ngươi thôi, ngươi còn tưởng thật hả?

Ta sẽ không làm như thế đâu!

Nam tử áo trắng mặc kệ ông ta, y tiếp tục độn không tiến lên, truyền âm mắng: “Bớt hao tâm tổn trí tới chuyện bên ngoài đi!”

“Ta không hao tâm tổn trí tí nào mà”

Thật đó, ta làm gì có động não mà hao tâm tổn trí, chỉ là cảm ứng được nên mới lảm nhảm vài câu mà thôi.


Chương 3267: Quyền Chủ Động.

Lúc này, cường giả Nhân tộc nhiều ít gì đều cảm ứng được mấy phần.

Mà ở trên Trúc Sơn.

Sắc mặt Tô Vũ trắng bệch, khí vận tiêu hao rất nhiều nhưng hắn vẫn lớn tiếng cười ha hả không dứt.

Ngục vương?

Không!

Về sau chỉ còn là Ngục!

Mặc kệ Ngục vương đã chết hay là đang ở sau Địa Ngục Môn thì nàng ta cũng chẳng thể làm được gì.

Ta lấy thân phận Nhân Chủ tước đoạt vương vị của ngươi.

Có lẽ điều này chẳng ảnh hưởng gì tới Ngục vương, nhưng lại có ảnh hưởng to lớn tới nhất mạch của nàng ta.

Ta khiến khí vận của các ngươi tiêu tán, các ngươi ắt sẽ gặp xui xẻo!

Bên cạnh, Cự Phủ sợ tới ngây người, vội hỏi: “Bệ hạ, không phải ngài chỉ hô cho có thôi sao?”

Thế mà có thể rút ra thật ư?

Tô Vũ liếc mắt nhìn gã, cười nhạt: “Cự Phủ Hầu, hay là ta thử nghiệm với ngươi nhé?”

Đừng!

Ta không muốn đâu!

Nếu chuyện này là thật, chẳng phải Hầu vị của ta cũng sẽ mất sao?

Tô Vũ giải thích: “Tước đoạt vương vị cũng không khó, chỉ cần Nhân Hoàng không có ý kiến gì là được.

Đương nhiên, không có vương vị thì cũng chẳng ảnh hưởng øì tới thực lực của Ngục, nhưng đối với đám tội nhân này thì vẫn có ảnh hưởng, không tính quá lớn nhưng mấy thứ như may mắn trốn thoát, trở về từ cõi chết gì đó đều không thể tồn tại”

Hắn mỉm cười: “Thứ ta muốn chính là khiến chúng mất sạch hy vọng! Khi xảy ra đại chiến, hoặc là chúng giết sạch địch nhân, hoặc là chúng không còn đường lui! Bởi vì một khi rút lui, khả năng là sẽ tan tác, lòng người bàng hoàng, chết không chỗ chôn.

Ta cho chúng áp lực, cũng cho chúng động lực, đây là chuyện tốt mà, chúng phải cảm tạ ta mới đúng”

Tam Nguyệt gật đầu, lòng lão hơi ngưng trọng, rất nhanh bèn nói: “Bệ hạ cũng nhận ảnh hưởng sao?”

Tô Vũ phẩy tay: “Không sao cả! Tiêu hao chút khí vận chỉ lực mà thôi, không có gì!”

Thực sự là không có gì!

Thứ như khí vận, chỉ cần ta mạnh thì tự nhiên sẽ tiếp tục tăng trưởng.

Bây giờ cũng là thời điểm khí vận của Tô Vũ đại thịnh.

Huống chỉ trong thiên địa mới sinh cũng đang sinh sôi khí vận chỉ lực, Tô Vũ đang tích cóp khí vận cho mình, gầy dựng Khí vận đại đạo.

Ngày đầu tiên lên thượng giới, Tô Vũ đã làm ra hai chuyện lớn.

Hoặc có thể là ba chuyện.

Đánh hạ đám Nguyệt Hạo, mang Thực Thiết nhất tộc trở về, tước đoạt vương vị của Ngục vương, từ đó, toàn bộ Ngục vương nhất mạch đều đã hận chết Tô Vũ, hận không thể lập tức giết hắn!

Bất quá Tô Vũ vẫn ngại náo nhiệt không đủ lớn, thanh âm lại lần nữa vang lên: “Tội tộc, các ngươi muốn tiếp dẫn vị chủ nhân quy tắc kia thì nhanh lên một chút, ha ha ha, bằng không, ta nhất định sẽ ngăn cản! Tốt nhất là các ngươi hãy thiêu đốt mấy vị Thiên Tôn để tiếp dẫn, tốc độ sẽ có thể tăng nhanh đấy.

Vạn tộc ngu xuẩh luôn lo trước lo sau, ngu xuẩn đến mức hoàn toàn không biết gì cả, nhưng muốn giấu giếm Tô Vũ ta thì quá khó khăn! Đắc tội ta, ngày chết của các ngươi sẽ không còn xa!”

Tứ phương chỉ còn lại sự tĩnh mịch, không ai lên tiếng đáp lại lời hắn.

Trên Nhân Sơn, một đám cường giả, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, hỏi lâu sau Thánh Hầu mới mở miệng: “Đối phương thật sự muốn tiếp dẫn chủ nhân quy tắc ra sao?”

Nếu vậy thì không cần chờ Tô Vũ đến nói chuyện hợp tác nữa.

Chờ thêm thì sẽ quá muộn!

Rất nhanh, Thánh Hầu đã quyết định: “Chúng ta phải chủ động đi tìm Tô Vũ, Thông Thiên dưới trướng hắn đã nuốt cánh cổng kia, có lẽ y thật sự biết vài chuyện.

Tốt nhất chúng ta nên hợp tác!”

Trước đó họ còn nói chờ Tô Vũ đến bàn chuyện hợp tác, hiện tại thì ngược lại, họ phải chủ động đi tìm hắn.

Tên điên Tô Vũ này hình như không có ý muốn hợp tác gì cả.

Hoặc là nói, hắn đang chủ động chờ họ tới thương lượng!

Thủ đoạn của hắn thật sự không đơn giản, vừa đến đã muốn tóm lấy quyền chủ động.

Còn chuyện trước đó họ nói trong ba đến năm ngày Tô Vũ sẽ tới bàn chuyện hợp tác thì tất cả đều đã hóa thành trò cười.

Người ta tám chín phần mười là sẽ không tới!

Nhật Miện Thiên Tôn cũng lên tiếng: “Tìm Tô Vũ nói chuyện đi! Không thể để đối phương tiếp dẫn chủ nhân quy tắc ra, nếu không dù chúng ta có thể địch nổi thì phải chết bao nhiêu vị Thiên Tôn mới đủ?”

Lần này, hiệu suất của vạn tộc rất nhanh, các phương đều đã đạt thành nhất trí, quyết định chủ động đi tìm Tô Vũ nói chuyện!

Bên phía Tô Vũ có chiến lực không yếu, mấu chốt ở chỗ, bọn họ rất điên cuồng, nếu thật sự hợp tác thì đối phó với Ngục vương nhất mạch sẽ đơn giản hơn nhiều.

Chiến thuật kéo dài của Thần Hoàng Phi cũng trở nên vô nghĩa!

Nhất định phải mau chóng tiến đánh Ngục vương nhất mạch!

Thần Hoàng Phi thở dài một tiếng, không nói gì thêm, bà rất muốn kéo dài nhưng rõ ràng là không thể làm như vậy được.

Bà suy đoán, khả năng đây cũng là một trong những sách lược của Tô Vũ.

Gia hỏa Tô Vũ càng ngày càng tà môn.

Có vẻ hắn dự đoán được mọi người sẽ muốn kéo dài, cho nên hắn mới làm một vố lớn khiến chuyện kéo dài không thể thực hiện được, lập tức, tất cả mọi người đến bị hắn nắm mũi dẫn đi.

Vạn tộc hay Ngục vương nhất mạch đều phải chuẩn bị sẵn sàng cho đại chiến!

Trong đám người, Thiên Cổ như có điều suy nghĩ, hồi lâu sau mới nói: “Hợp tác với hắn thật ra là chuyện tốt, như vậy chúng ta có thể chế tạo chiến quả càng lớn, giết càng nhiều cường địch, tổn thất giảm bớt… Điều duy nhất phải lo lắng chính là không nên để hắn hốt”

Nếu làm đồng minh với Tô Vũ thực ra vẫn rất thoải mái!

Gia hỏa này có nhiều thủ đoạn, tình báo sắc bén, tựa hồ không gì không biết, trong nháy mắt hắn đã nắm giữ tình báo cực kỳ trọng yếu, điểm này thì vạn tộc chẳng thể nào làm được.

Có đôi khi, Thiên Cổ thật sự rất bất đắc dĩ.

Vạn tộc cũng chế tạo không ít hệ thống tình báo, kết quả tình báo còn không nhanh nhạy bằng Tô Vũ, không thể không nói đây là chuyện thực sự khiến người ta không biết phải làm sao.

Chỉ riêng chuyện tiếp dẫn chủ nhân quy tắc, vạn tộc hoàn toàn không biết gì.

Tô Vũ vừa lên thượng giới thì hắn đã biết ngay lập tức!

So sánh ra thì có vẻ như cường giả vạn tộc càng thêm rác rưởi.

Thiên Cổ nặng nề thở dài một hơi, quyền chủ động lại lần nữa rơi vào tay Tô Vũ rồi!

Đúng vậy, quyền chủ động lại một lần nữa rơi vào trong tay Tô Vũ.

Khi hắn nói ra chuyện Ngục vương nhất mạch muốn tiếp dẫn một vị chủ nhân quy tắc thì vạn tộc đã không còn sự lựa chọn nào khác, họ nhất định phải ngăn cản, đồng thời nhất định phải tiến đánh.

Mà bốn vị Thiên Tôn và ba vị Thiên Vương bên phía Tô Vũ bất giác trở nên hết sức quan trọng.


Chương 3268: Bàn Chuyện Hợp Tác (1).

Trên Trúc Sơn, Tô Vũ mỉm cười nhìn về phía Nhân Sơn, rồi hắn lại nhìn sâu vào trong Hỗn Độn Sơn, cuối cùng thì nhìn tới hướng Bát Dực Hổ và Hỗn Độn Long.

Đại chiến sắp bắt đầu.

Về phần hắn sẽ đóng vai trò gì thì còn phải xem biến hóa tiếp theo.

Kế hoạch vĩnh viễn sẽ theo không kịp biến hóa.

Thế cục vạn tộc lúc nào cũng có thể biến chuyển, nếu chỉ cố định trong một kế hoạch thì đó là chuyện xưa nay Tô Vũ không làm, bởi vì như vậy sẽ chỉ hại chết chính mình, phải biết kế hoạch thường xuyên không theo kịp tiết tấu.

Đương nhiên, hắn là người có quyền lên tiếng quyết định cho nên hắn có thể tùy thời ứng biến.

Nếu hắn giống như vạn tộc, mỗi một sự kiện đều phải hiệp thương thì đã chẳng có được năng lực ứng biến và cơ hội như lúc này.

Trong liên minh vạn tộc, dù có người muốn thay đổi thì những người khác sẽ lo lắng liệu ngươi có hại ta hay không.

Còn ở chỗ Tô Vũ thì không có chuyện đó, không ai dám chất vấn hay nghi ngờ hắn.

“Sắp bắt đầu rồi!”

Tô Vũ thấp giọng nói một câu, sắp rồi, ta tới thì chiến tranh sẽ bắt đâu.

Tất cả mọi người đều muốn kéo dài, bất quá thật có lỗi, ta sẽ không cho các ngươi thỏa lòng mong muốn.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Bỗng nhiên, Tam Nguyệt mở miệng: “Bệ hạ, người bên Nhân Sơn đến!”

Tô Vũ đã đoán được.

Họ nhất định sẽ tới đây.

Chủ yếu phải xem người tới là ai.

Từng đạo khí tức dần dần bay lên.

Một lát sau, mấy thân ảnh hiển hiện.

5 vị cường giải Tiên tộc Thiên Cổ, Thần tộc Nguyệt Thiên Tôn, Ma tộc Ma Thiên Tôn, Minh tộc Minh Thiên Tôn cùng với Thiên Mệnh Hầu!

Ba đại cường tộc cộng thêm Thiên Mệnh và Minh Thiên Tôn cũng miễn cưỡng có thể đại biểu cho các tộc khác.

Tô Vũ không quá bất ngờ với những người còn lại, hắn chỉ hơi ngạc nhiên khi Thiên Cổ cũng có mặt trong đội hình Đây mới là điều đáng để kinh ngạc!

Người tới phần lớn đều có thể đại biểu cho ý chí của các tộc, Thiên Cổ lên thượng giới còn có thể đại biểu cho Tiên tộc nữa không?

Tô Vũ lộ ra ánh mắt cổ quái.

Thực ra hắn không quá ưa thích liên hệ với người hạ giới, chẳng vì gì khác, chỉ là họ đã quá quen thuộc rồi.

Đến thượng giới, ngươi giả vờ hung ác, giả ngu, giả lỗ mãng cũng tốt, mọi người đều sẽ không suy nghĩ nhiều bởi vì họ không đủ hiểu ngươi, dẫu có biết một chút thì cũng chỉ là tin đồn.

Nhưng đám gia hỏa ở hạ giới thì đã quen biết hắn nhiều năm!

Đôi bên đã đủ hiểu rõ lẫn nhau!

Thiên Cổ nghiên cứu về Tô Vũ không ít, nhất là sau khi Tiên tộc bị đánh bại, bị ép phong giới, đại khái suốt ngày Thiên Cổ đều suy nghĩ về Tô Vũ.

Liên hệ với cố nhân như này hiển nhiên Tô Vũ sẽ không mấy tình nguyện.

Dư quang hắn liếc qua Thiên Cổ, lộ ra ý cười: “Thiên Cổ huynh!”

Thiên Cổ trầm mặc không nói gì, chắc chắn Tô Vũ lại muốn làm chuyện xấu.

Quả nhiên, Tô Vũ tươi cười xán lạn nói tiếp: “Thiên Cổ huynh, ở hạ giới, ngươi và ta thường xuyên liên hệ, ta có thể có hôm nay, có thể cấp tốc quật khởi, tính ra cũng không thể thiếu sự trợ giúp của Thiên Cổ huynh, không nghĩ tới lên thượng giới rồi Thiên Cổ huynh lại trở thành người đàm phán với ta, thật tốt!”

Ánh mắt Thiên Cổ cực kỳ dị dạng, lão híp mắt nói khẽ: “Tô Nhân Chủ, cần gì phải thế!”

Kế ly gián này liệu có hữu dụng không?

Thôi được, chắc chắn là cũng có tí tác dụng.

Đám Nguyệt Thiên Tôn mặc dù không lên tiếng nhưng họ đều đang nghĩ tới một chuyện, hạ giới vẫn luôn do Thiên Cổ chủ trì, kết quả lão lại trơ mắt nhìn Tô Vũ quật khởi, mà Tô Vũ có được ngày hôm nay, thật sự đúng là có quan hệ với Thiên Cổ.

Có lẽ là bản thân Tô Vũ rất lợi hại, thế nhưng điều này cũng chứng tỏ dưới hạ giới Thiên Cổ làm việc không tốt.

Nếu không thì sẽ chẳng có chuyện để mặc Tô Vũ tích lũy nhân mạch lớn mạnh như Đây giờ.

Ngắn ngủi mấy câu liền khiến mọi người có chất vấn và nghi hoặc trong lòng, ai nấy đều suy nghĩ xem nếu sắp tới Thiên Cổ đưa ra quyết định gì thì mọi người có nên tán đồng hay không?

Thiên Cổ biết rõ mấy chiêu của Tô Vũ, lúc này, lão bình tĩnh nói: “Nhân Chủ, không mời chúng ta đi vào tâm sự sao?”

Tô Vũ khẽ cười: “Đương nhiên! Những người khác tới thì không nói nhưng nếu Thiên Cổ huynh tới, ta đương nhiên phải ngồi xuống trò chuyện, phải khách khí một chút!”

Mấy vị Nguyệt Thiên Tôn vẫn không lên tiếng.

Tô Vũ lộ ra kế ly gián khá rõ ràng, nhưng có đôi khi thái độ ngươi rõ ràng hay không cũng chẳng quan trọng, điều quan trọng là mọi người đã thực sự thấy lo lắng.

Trong đại điện Trúc Sơn.

Tô Vũ trực tiếp ngồi ở giữa, mấy vị Thiên Tôn thấy thế cũng tự ngồi xuống, kỳ thật mục đích mọi người tới đây đã rõ như ban ngày.

Tìm Tô Vũ đến cũng chỉ để nói chuyện nên liên thủ đối phó Ngục vương nhất mạch hay là tách ra tự mình đối phó mà thôi.

Nguyệt Thiên Tôn thấy Tô Vũ không nói gì, trực tiếp mở miệng: “Lần trước ta đã từng gặp Tô Nhân Chủ một lân, chỉ là lần trước không biết chân thân của Nhân Chủ…”

“Cảm thấy quá dối trá sao?”

Tô Vũ bỗng nhiên lên tiếng khiến Nguyệt Thiên Tôn thoáng khựng lại, nhất thời không biết nói gì.

Hắn bình tĩnh nói tiếp: “Dối trá hay không thì thế nào? Tới tìm ta là vì đối phó với Tội tộc, không phải sao? Khách sáo những lời này có hữu dụng không?”

“Ta chướng mắt vạn tộc cũng bởi vì điểm ấy, vĩnh viễn chẳng thể bắt được trọng điểm!”

Mấy vị Thiên Tôn híp mắt, tóc tím của Ma Thiên Tôn khẽ lay, đạm mạc cất lời: “Tô Vũ, ngươi đừng quên đối phó với Ngục vương nhất mạch cũng là điều ngươi mong muốn!”

Tô Vũ đáp cực kỳ bình tĩnh: “Đó đúng là mong muốn của ta, thế nhưng ta có thể trốn đi, dù sao ta không có gia nghiệp gì ở đây, chẳng lẽ Tội tộc còn có thể tìm cắn ta sao?

Các ngươi thì khác, Tội tộc muốn phát động thì tất nhiên phải đánh thượng giới, chẳng nhẽ cường giả thượng giới đều rút lui hết?”

Hắn bật cười: “Các ngươi cho là ta phong ấn thông đạo hạ giới chỉ đơn thuần vì đề phòng Bách Chiến thôi à? Nói nhảm, ta là vì sợ các ngươi chạy mất! Chỉ cần các ngươi không chạy thì sẽ phải khai chiến với Tội tộc! Bằng không, một núi không thể chứa hai hổ, các ngươi cảm thấy Tội tộc sẽ khách khí với các ngươi chắc?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt mọi người đều trở nên rất kém.

Không ngờ Tô Vũ phong ấn thông đạo còn là để phòng ngừa bọn họ ôm tâm tư bỏ chạy!

Tên đáng chết!

Linh hoạt vô cùng!

Tô Vũ cười khinh miệt: “Tại thượng giới, các ngươi chạy không thoát, mà ta thì có thể chạy được! Không phải sao? Ngày đó Ma Thiên Tôn và Nguyệt Thiên Tôn truy sát ta trong thời không trường hà, chẳng lẽ đã quên ta chạy trốn như thế nào? Không có thông đạo của Mệnh tộc thì ta vẫn có thể rời đi như thường!”

“Đa tạ chư vị, nếu không có các vị cung cấp đủ số lượng Nghị Viên lệnh thì ta cũng chẳng thể phong tỏa thông đạo nhẹ nhàng như vậy”

Tô Vũ nhếch môi: “Hiện tại thượng giới là nơi chật hẹp nhỏ bé, một khi chủ nhân quy tắc của Tội tộc rời núi, chẳng lẽ chúng lại không đánh các ngươi mà tới đánh ta trước?

Ta đâu có căn cơ ở đây, căn cơ của ta là ở Tử Linh giới vực, dù chúng thật sự đánh thì cũng sẽ đánh Bách Chiến trước, liên can gì tới ta?”

Thiên Cổ nhíu mày, nói khẽ: “Nhân Chủ, vạn giới chưa hẳn đã là cơ nghiệp của chúng ta, nếu như mất sạch…”

“Vậy thì cứ mất đi thôi!” Tô Vũ ngắt lời: “Thiên Cổ, ngươi cũng biết ta là người thế nào mà! Nói dễ nghe thì ta là người có ơn tất báo! Nói khó nghe một chút, người của ta đều ở trong Tử Linh giới vực, những người khác không có quan hệ gì với ta, chết bao nhiêu ta cũng mặc kệ, không phải sao? Trách nhiệm của ta thì ta sẽ gánh chịu, nhưng nó chỉ nhằm vào những người nguyện ý đi theo ta, kẻ nào không nguyện ý thì không phải người của ta!”

Nguyệt Thiên Tôn hít sâu một hơi, dò hồi: “Vậy ý của Nhân Chủ là?”


Chương 3269: Bàn Chuyện Hợp Tác (2).

Nguyệt Thiên Tôn hít sâu một hơi, đò hỏi: “Vậy ý của Nhân Chủ là?”

Tô Vũ nhún vai: “Ta không có ý gì, ta chỉ có một mục đích đó là báo thù! Tội tộc giết người của ta thì ta tự nhiên phải trả thù! Mà bộ tộc này ẩn núp nhiều năm, dã tâm không nhỏ, còn là phản đồ của Nhân tộc, có thể giết ta chắc chắn sẽ giết, giết không được thì ta bèn rút lui!”

Mấy người liếc nhìn nhau, Thiên Mệnh Hầu mỉm cười gọi: “Nhân Chủ!”

“Thiên Mệnh huynh!” Tô Vũ cười tủm tỉm: “Thiên Mệnh huynh đều là người trong nhà cả, sao phải nói nhiều làm gì!”

Sắc mặt Thiên Mệnh cứng đờ, Tô Vũ tiếp tục nói: “Thiên Mệnh huynh, ở hạ giới, ta hợp tác với Vô Mệnh rất ăn ý, ngươi và ta đều là người trong nhà, ngươi có chuyện thì cứ nói thẳng, không cần khách khí làm gì!”

Mấy người khác đều không lên tiếng.

Đây là càng che càng lộ hay là Tô Vũ chỉ là muốn hãm hại Thiên Mệnh?

Bất kể như thế nào, về sau họ vẫn phải cẩn thận với Thiên Mệnh hơn một chút, đương nhiên vốn dĩ họ đã có tâm tư này, cho nên bây giờ cũng chẳng có ảnh hưởng gì quá lớn.

Tô Vũ cười rất vui vẻ: “Được rồi, các ngươi không nhất trí ý kiến, suy nghĩ cũng chưa thống nhất! Để từng người các ngươi bàn bạc với ta thì sẽ bàn mãi không xong, nhìn các ngươi làm việc còn không bằng ta tự mình giết người!”

“Đương nhiên, có các ngươi hỗ trợ thì sẽ càng tốt hơn!”

Tô Vũ bình tĩnh nói: “Để ta nói một chút suy nghĩ của ta đi.

Rất đơn giản, cứ giao Nguyệt La, Nguyệt Hạo cho chúng ta! Về phần Tội tộc, trước mắt cường giả dò xét ra được hình như cũng chỉ có vị lão tổ kia cộng thêm 5 vị Thiên Tôn! Đương nhiên, có lẽ rất nhanh thôi sẽ xuất hiện một vị chủ nhân quy tắc!”

Tô Vũ liếm môi một cái: “Tên chủ nhân quy tắc này cũng giao cho chúng ta! Thế đã đủ thú vị rồi chứ?”

“Một vị chủ nhân quy tắc cộng thêm hai vị Thiên Tôn cường đại! Vạn tộc chỉ cần phụ trách lão tổ cộng thêm ba Thiên Tôn và hơn mười Thiên Vương là được! Nếu đã như vậy mà các ngươi còn cảm thấy không được… Vậy thì quên đi, chúng ta sẽ tự giải quyết từ từ!”

Lời này vừa nói ra, mấy người đều thầm kinh hãi, ánh mắt Nguyệt Thiên Tôn có phần dị đạng: “Lời của Nhân Chủ là thật?”

Thế mà Tô Vũ lại muốn chịu trách nhiệm đối phó chủ nhân quy tắc!

Gia hỏa này điên rồi à?

Đó là chủ nhân quy tắc chân chính đấy!

Tuy mấy vị Nhật Miện, Thánh Hầu liên thủ cũng có thể chống cự, thế nhưng sẽ rất phiền phức, thậm chí là còn chết người.

Cho nên khi vạn tộc biết đối phương muốn tiếp dẫn chủ nhân quy tắc thì lâm vào trạng thái lo lắng vô cùng.

Nhưng Tô Vũ muốn tự mình gánh vác!

Tô Vũ cười hơi điên cuồng: “Thế nào? Thực lực của ta trong đám Thiên Tôn cũng là đỉnh cấp! Ta liên thủ với Phì Cầu chẳng lẽ còn sợ một tên chủ nhân quy tắc? Nguyệt Hạo đã trọng thương, nhóm Tam Nguyệt liên thủ sẽ đối phó được hai người bọn chúng”

Hắn nói tiếp: “Nỗ lực càng lớn thì thu hoạch càng nhiều, ta vẫn luôn vững tin vào điểm này! Làm thịt một vị chủ nhân quy tắc, thi thể, bảo vật, lực lượng đại đạo, hết thảy mọi thứ của bà ta đều sẽ thuộc về bọn ta!”

Mấy người liếc mắt nhìn nhau, nhất thời không một ai nói chuyện.

Không phải điều kiện của Tô Vũ hà khắc mà là Tô Vũ chủ động tiếp nhận ba đại cường giả lại khiến mọi người hơi chẩn chờ, gia hỏa này quả thực đã gánh rất nhiều áp lực.

Đối phó với chủ nhân quy tắc, có thể ngăn cản là một chuyện, có thể áp chế là chuyện khác, mà nếu có thể giết thì đó lại là một câu chuyện khác nữa.

Tô Vũ muốn giết đối phương, chỉ một điểm này thì bốn vị Thiên Tôn bên phía vạn tộc liên thủ đều chưa hẳn đã làm được.

Thiên Cổ nghỉ vấn: “Làm sao ngươi đối phó được với chủ nhân quy tắc? Ngươi và Phì Cầu chỉ sợ chưa chắc đã đủ sức, chẳng lẽ còn có viện binh khác hay sao?”

Tô Vũ cười tủm tỉm: “Ngươi đoán xem?”

Thiên Cổ im lặng, nhưng quả thật trong lòng đang phán đoán tâm tư của Tô Vũ.

Gia hồa này xưa nay không bao giờ chịu thua thiệt!

Thế nhưng điều kiện mà Tô Vũ đưa ra thật sự rất khá.

Thiên Mệnh Hầu đặt câu hỏi: “Vậy Nhân Chủ không có bất kỳ yêu cầu gì sao?”

“Đương nhiên là có! Tô Vũ cười đáp: “Giết chủ nhân quy tắc thì cũng chỉ thu được chỗ tốt sau khi giết, trước đó ta có thể có lợi ích gì?”

Tô Vũ giổở công phu sư tử ngoạm: “Sở dĩ ta đễ nói chuyện như vậy, một mặt là vì kê địch, một mặt khác là bởi vì ta cũng có vài yêu cầu đối với vạn tộc, hi vọng vạn tộc có thể đáp ứng!”

Nghe hắn nói vậy, mọi người mới cảm thấy an tâm hơn một chút.

Vừa rồi ngươi tỏ vẻ hào phóng như thế đã hù chết chúng ta, ngươi tốt như vậy từ bao giờ?

Thật sự không thể tin được!

Cục xương khó gặm nhất mà ngươi lại xung phong giành lấy, Tô Vũ thật đúng là đại công vô tư.

Nguyệt Thiên Tôn chủ động hỏi: “Không biết Nhân Chủ có yêu cầu gì?”

Tô Vũ không khách khí, nói thẳng: “Thứ nhất, cung cấp tất cả cường giả ngụy đạo cho ta, dù sao đó đều là mệnh pháo hôi, làm pháo hôi cho ta thì càng có giá trị!”

“Thứ hai, tất cả lực lượng ngụy đạo chưa sử dụng đều đưa cho ta, ta có thể lợi dụng để tăng thực lực lên!”

“Thứ ba, ta nhớ vạn tộc có một ngọn núi không biết bị ai luyện thành bảo vật, ta muốn thứ này!”

“Thứ tư, tất cả thi thể cổ thú đánh giết được phải đưa cho ta, ta cũng cần sử dụng!”

“Thứ năm, ta muốn toàn bộ Nghị Viên lệnh trước đó!”

“Thứ sáu, vạn tộc phải cung cấp vạn viên thần văn cho ta”

“Thứ bảy…”

Tô Vũ nói không ngừng, mọi người yên lặng lắng nghe, không hề vội vã ngắt lời, chờ hắn nói xong hết thì Thiên Cổ mới lên tiếng: “Thứ Nhân Chủ thực sự muốn chỉ là một vài điều kiện trong đó phải không?”

Tô Vũ mỉm cười nhìn về phía lão, Thiên Cổ bèn nói tiếp: “Ngọn núi mà ngươi nói… Ta đoán có lẽ là Thần Sơn rồng cuộn kia, hình như nó ở trong tay Long tộc, bây giờ đã bị Long Thiên Tôn luyện chế thành binh khí của mình! Chuyện này có rất ít người biết, ta thấy đây hẳn là một trong những mục đích của Nhân Chủ!”

“Mặt khác, không thể cho ngươi cường giả ngụy đạo được, như vậy thứ mà Nhân Chủ thực sự để ý sẽ là những ngụy đạo vô chủ!”

“Còn nữa, Nghị Viên lệnh đối với ngươi không có tác dụng quá lớn! Có lẽ Nhân Chủ càng để ý tới thần văn hơn”

Lão phân tích từng điều kiện mà Tô Vũ đưa ra.

Tô Vũ thì đang cấp tốc thu thập tình báo.

Thần Sơn mà lão Quy cần đang nằm trong tay Long Thiên Tôn!

Rất tốt, tin tức trọng yếu đã tới tay!

Vật này nhất định phải lấy được, nếu lão Quy có nó thì sẽ trở thành Thiên Tôn, đây là điều quan trọng nhất, những thứ khác kỳ thật có hay không cũng không sao.

Không được thì ta sẽ đi đoạt!

Chủ yếu nhất vẫn là Thần Sơn, Tô Vũ cũng không biết nó ở đâu, còn may mà hiện tại hắn đã biết rồi.

Chẳng cần bàn tới những thứ khác, chỉ riêng tin tình báo này đã đủ đáng giái Đương nhiên, Tô Vũ vẫn tỏ vẻ bất động thanh sắc.

Có thể trực tiếp lấy được là tốt nhất.

Lấy không được thì hắn sẽ đoạt!

Chẳng lẽ đồ chùa tự nhiên mà có lại không ngon hơn sao?

Thiên Cổ làm gậy quấy phân heo lại bắt đầu đến gây chuyện!

Tô Vũ không sợ lão, đợi lão nói xong xuôi, hắn mới bình tĩnh lên tiếng: “Thiên Cổ huynh không hổ là con giun trong bụng ta, ngươi đoán đúng hết toàn bộ! Những thứ ngươi nói đều là thứ ta muốn!”

Mọi người lộ ra ánh mắt dị dạng, mẹ nó, rốt cuộc ngươi muốn cái gì?

Tô Vũ nói như vậy càng khiến mọi người không thể xác định.

Minh Thiên Tôn nhíu chặt mày: “Vậy nếu chúng ta không đưa, chẳng lẽ Nhân Chủ sẽ không liên thủ đối phó Ngục vương nhất mạch?”

Tô Vũ xua tay: “Vậy thì không! Bọn chúng là kẻ địch, sao có thể không liên hợp? Mấu chốt ở chỗ, nếu đồ ta cần mà các ngươi không thể đưa, vậy thì khi chủ nhân quy tắc xuất hiện, bọn ta sẽ không thể đánh nổi!”

Ma Thiên Tôn nói: “Ý của ngươi là nếu cho ngươi những thứ này thì ngươi sẽ nguyện ý đối phó? Sao bọn ta có thể tin chắc đưa đô cho ngươi rồi thì ngươi sẽ đối phó với vị chủ nhân quy tắc kia?”

“Còn nữa, nếu lúc này chúng ta ngăn cản thì có thể ngăn Ngục vương nhất mạch không, khiến chúng không cách nào tiếp dẫn vị chủ nhân quy tắc sau cánh cửa?”

Tô Vũ gật đâu: “Kỳ thật lúc này ngăn cản thì vẫn còn có cơ hội, mấu chốt ở chỗ, vạn tộc còn phải thương thảo xem đối phó với đối phương như thế nào, phân công ai làm tiên phong, ai làm quân viện binh,… kiểu gì cũng phải kéo dài thêm nữa.

Nói thật, thời điểm các ngươi quyết định xong thì có lẽ người ta đã xuất hiện luôn rồi, xác suất ngăn được không lớn!”

“Về phần ta cầm đồ thì hiển nhiên sẽ đối phó với vị chủ nhân quy tắc kia..”

Tô Vũ sờ sờ cằm, cười nói: “Cũng đúng nhỉ, làm sao cam đoan được? Hay là các ngươi cho ta chút chủ ý xem?”

Chỉ lấy tiền chứ không làm việc hình như cũng là chuyện rất thoải mái!

Dù sao mấy chuyện này, Tô Vũ đã chuẩn bị giao cho Hỗn Độn Long đi làm.

Thế nhưng không phải là ta đang đòi lợi ích cho các ngươi hay sao?

Ngươi nhìn đi, ta tốt bụng biết bao!


Chương 3270: Suy Nghĩ Đơn Giản.

Mọi người liếc nhìn nhau, Thiên Cổ vô cùng dứt khoát, lão nói: “Rất đơn giản, nếu thực sự bộc phát đại chiến, chủ nhân quy tắc của đối phương xuất hiện, Nhân Chủ tự mình giết một vị Thiên Tôn thì tự nhiên là chủ nhân quy tắc sẽ ra tay đối phó với Nhân Chủ!

Không cần phải dẫn dắt quá nhiều!”

Tô Vũ cười nói: “Ý của ngươi là các ngươi sẽ làm người qua đường trước đã?”

Thiên Cổ lắc đầu: “Không phải, có điều Nhân Chủ am hiểu tập kích, am hiểu cường sát, ta cảm thấy để Nhân Chủ giết Thiên tôn sẽ nhanh hơn một chút!”

Tô Vũ bật cười: “Lợi ích đâu?”

Thiên Cổ không nói gì.

Trước tiên không thể nói!

Tô Vũ châm biếm: “Vạn tộc thật là khốn khổ! Muốn hợp tác nhưng lại sợ ta lấy được chỗ tốt! Không hợp tác thì lại lo lắng ta đâm sau lưng! Các ngươi ấy, suốt ngày cân nhắc quá nhiều!”

Hắn khẽ lắc đầu: “Nói thật, ta không mấy lo lắng về đám gia hỏa các ngươi, thành sự không có mà bại sự có thừa! Đến thời khắc mấu chốt liền có chuyện, ai nấy đều ôm tâm tư riêng, thượng giới chỉ có chút ít người như thế mà các ngươi giết mấy vị cường giả Nhân tộc Thượng Cổ sáu ngàn năm cũng chẳng giết xong”

Hắn cười nhạo: “Vì sao lại không giết hết được? Bọn họ mạnh lắm à? Không phải! Mà là mọi người đều lo lắng nếu giết người thì tộc mình sẽ tổn thất bao nhiêu Hợp Đạo? Giết người sẽ có lợi gì cho chủng tộc? Tộc ta đi giết, vì sao không phải tộc khác đi giết?”

“Đến chết thì vẫn là tình huống này! Người đời nói Nhân tộc nội chiến nghiêm trọng…

Điểm này ta không phủ nhận, nhưng Nhân tộc cũng có thời điểm nhất thống, vạn tộc thì chưa bao giờ có!”

Thiên Cổ bình tĩnh lắng nghe, đợi hắn dứt lời thì lão mới mở miệng: “Ngươi nói không sai, thế nhưng đây không phải là chuyện rất bình thường sao? Nếu thật sự nguyện ý bị người khác lãnh đạo thì năm đó chúng ta cứ phục tùng Nhân tộc là được rồi, cần gì phải phản kháng? Chúng ta phản kháng chỉ với mục đích là không muốn bị người ta cưỡi trên đầu mà thôi!”

Tô Vũ giật mình.

Lời này… mọe nó, quá có lý!

Thiên Cổ nói tiếp: “Các tộc liên hợp chỉ vì Nhân tộc quá lớn mạnh, và cũng vì bọn ta không muốn bị người khác giẫm lên trên đầu, cho nên mới có liên minh vạn tộc! Nhân Chủ cảm giác chúng ta quá loạn, sai rồi, chúng ta vốn dĩ đều là một lòng, loạn thì đều chỉ là vì lợi ích của bản tộc! Tối thiểu là trong bản tộc, chúng ta có thể cấp tốc đạt thành nhất trí, điểm này là điều Nhân tộc không cách nào so sánh được!”

Tô Vũ sở sờ cằm: “Nhưng thế cục của các ngươi không quá tốt, còn hỗn loạn như thế chẳng nhẽ không sợ xảy ra chuyện?”

Thiên Cổ nghiêm mặt đáp: “Cộng trị và liên minh là cơ sở của khối liên minh này! Nhân Chủ nghĩ sai rồi! Độc tài là điều mà chúng ta phản đối! Nếu chúng ta cũng độc tài thì đã đánh mất đi yếu tố căn bản của việc phản kháng và liên minh!”

“Chúng ta biết có nhiều vấn đề nhưng một khi áp dụng chế độ độc tài, không chỉ Tiên tộc ta mà các tộc khác cũng sẽ nghĩ nếu đều là bị người thống trị, vì sao ta lại phải trở thành tộc phụ thuộc vào Thần Tiên Ma, vì sao không trổ thành kẻ phụ thuộc vào Nhân tộc?”

“Đương nhiên, chúng ta không phủ nhận chúng ta có ý tưởng này, thế nhưng trước khi chưa đạt thành nhất trí, ý nghĩ như vậy cũng chỉ là ý nghĩ mà thôi!”

Tam tộc đều muốn độc tài, điều kiện tiên quyết là họ có thể thuận lợi quá độ trở thành Nhân tộc thứ hai.

Nếu không thì họ cũng chỉ có thể liên minh!

Không thể xuất hiện kẻ độc tài!

Bằng không họ sẽ vi phạm chính tôn chỉ chung, như vậy thì năm xưa họ còn phản kháng Nhân tộc làm gì?

Khi Nhân tộc nhất thống cũng không hề có chuyện quá mức khắt khe với vạn tộc.

Tìm cho mình một người cha khác còn không bằng nhận người cha lúc đầu!

Lúc này, Tô Vũ bất giác rơi vào trầm tư, hắn vẫn cảm thấy vạn tộc khuyết thiếu một kẻ độc tài, một nhân vật nhất ngôn cửu đỉnh, nhưng giờ đây nghe Thiên Cổ nói chuyện, hắn mới ngộ ra mọi chuyện.

Phải rồi!

Nếu vạn tộc cũng xuất hiện kẻ cầm quyền chân chính, má nó, còn không phải chính là Nhân tộc thứ hai sao?

Không phải vạn tộc không biết rõ khuyết điểm của mình, nhưng bọn họ lại không làm khác được, cho nên cứ dứt khoát tiếp tục duy trì liên minh là tốt nhất.

Đến tận bây giờ, Tô Vũ mới triệt để thấu hiểu!

Hắn lập tức tỉnh ngộ: “Ta hiểu rồi, chẳng ai hoàn mỹ cả, không thể dùng góc độ của ta để cân nhắc về tình hình của vạn tộc, chẳng trách! Ta nói lực không chế của các ngươi đối với vạn tộc không quá mạnh, hóa ra là vì nguyên nhân này, ép những người khác quá mức thì ngược lại dễ dàng khiến họ ôm tâm tư đầu nhập Nhân tộc lần nữa!”

Tô Vũ bật cười: “Nói như vậy, bây giờ đã coi như là có độ thống nhất cao, tối thiểu thì cao tầng có thể đạt thành nhất trí!”

Quả thực lời của Thiên Cổ đã giúp Tô Vũ tỉnh ngộ.

Vạn tộc không phải là không thể thống nhất, mà là nếu thống nhất thì sẽ càng phiền toái hơn, các tộc đều không muốn thuần phục những người khác, nếu không chẳng cân thiết đối nghịch với Nhân tộc.

Xem ra là do hắn suy nghĩ quá đơn giản!

Đám Thiên Cổ không thèm để ý những này, Tô Vũ hiểu cũng tốt mà hắn không rõ thì cũng chẳng sao.

Hắn lên án chính sách của vạn tộc sai lầm, kỳ thật là do hắn nông cạn mà thôi.

Tam đại tộc có thể duy trì cục diện như bây giờ đã coi như rất tốt rồi, cao tầng của các tộc đều đạt thành nhất trí là điều rất hiếm thấy.

Tô Vũ cười nói: “Được rồi, không thể nói chính sách của các ngươi sai lâm, chỉ có thể nói trên căn bản các ngươi không ủng hộ độc tài! Vậy những điều kiện ta đưa ra trước đó, mọi người có thể đáp ứng không? Nếu đáp ứng, không cần các ngươi thương thảo khi nào hành động, để chúng ta lập tức mở đầu là được! Ta sẽ làm tiên phong, các ngươi cứ việc đi theo sau, đừng để khi ta tiến hành đại chiến mà các ngươi lại rụt về, vậy coi như ta thảm rồi!”

“Nếu các ngươi không đáp ứng… Vậy chúng ta chỉ có thể tự mình đánh của mình mà thôi!”

Nên để Tô Vũ làm tiên phong hay là tự mình đánh phần của mình? Đây cũng là mục đích chủ yếu của mọi người khi tới đây.

Nguyệt Thiên Tôn nói: “Tô Nhân Chủ, điều kiện của ngươi quá nhiều, không có khả năng đạt thành tất cả! Ngươi nói thẳng thứ ngươi muốn nhất đi, chúng ta sẽ suy tính một chút”

Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi đáp: “Ta giảm bớt cho các ngươi vậy, ba thứ, Thần Sơn, lực lượng ngụy đạo và vạn viên thần văn, không phải Thiên Cổ đã giúp ta chọn rồi sao? Đáp ứng ba điều kiện này, đừng nhiều lời nữa, nói làm liền làm!”

Thiên Cổ không nói gì.

Hiện tại, lão lại hoài nghi liệu Tô Vũ có thật sự muốn những vật này hay chỉ đơn thuần là mượn cớ, kỳ thật, không cho hắn thì hắn vẫn sẽ nguyện ý liên thủ?

Đau đầu quá!

Tô Vũ luôn luôn là kẻ khiến người ta không thể dự liệu được!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 7 giờ trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 13 giờ trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 23 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box