1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 653 : Dụ Dõ Bất Thành. (c3261-c3265)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 653 : Dụ Dõ Bất Thành. (c3261-c3265)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 3261: Dụ Dõ Bất Thành.

Lúc này, Tô Vũ cũng cảm nhận được hai cỗ khí tức cường đại, hắn khẽ cười: “Mẹ nó, xem thường chúng ta à, thế mà chỉ cử hai tên đến?”

Quá ít!

Mặc dù khí tức của hai người đều rất mạnh, Nguyệt La mơ hồ tương đương với Phì Cầu sau khi hắc hóa, mà có lẽ ả còn mạnh hơn một chút.

Quả nhiên, Ngục vương nhất mạch có rất nhiều cường giả.

Mà khí tức của Nguyệt Hạo ra sao thì Tô Vũ đã biết sau lần tranh đấu trước, đối phương cũng rất mạnh, khi đó Phì Cầu không hắc hóa, đơn độc đối chiến thì chẳng thể nào là đối thủ của đối phương, còn bị đánh gần chết!

“Tốt lắm, Nguyệt La để cho ta, Phì Câu, các vị giết chết tên Nguyệt Hạo kia đi, để chúng bớt xem nhẹ chúng ta, có lẽ ngày đầu tiên tới chúng ta bèn có thể giết Thiên Tôn góp vui đấy!”

Tô Vũ phá không lao thẳng đến phía Nguyệt La!

Cùng lúc ấy, Tam Nguyệt, Cự Phủ, Phì Cầu, Tuyết Lan, Thông Thiên đồng thời đánh về hướng Nguyệt Hạo.

Tốc độ nhanh vô cùng!

Trong chớp mắt Tô Vũ đã phá toái hư không, đối diện với ả Nguyệt La mới đến, Nguyệt La nhìn thấy Tô Vũ thì ánh mắt sáng rực lên, cười mị hoặc cực kỳ quyến rũ: “Tiểu soái ca thật là đẹp… Tỷ tỷ…

“Cút mẹ ngươi đi!”

Tô Vũ vừa nhìn thấy Nguyệt La liền chán ghét ngay tức thì, không có ý gì khác, hắn chỉ cảm thấy cực kỳ buồn nôn.

Vừa nghĩ tới đáng về Lam Thiên dùng lan hoa chỉ phe phẩy trước mắt mình thì Tô Vũ liền muốn đánh chết y, đáng tiếc y là người một nhà, mà gần đây y cũng rất ít khi hóa thân nữ tử yêu mị, có về y thích hóa làm tiểu nữ hài hơn.

“Lão tử đập chết ngươi!”

Tô Vũ đã lâu rồi không dùng chùy lớn, lúc này, Khoách Thần Chùy hiện ra ngay lập tức, nhớ năm đó đây cũng là chiến kỹ sở trường của hắn.

Bây giờ một chùy nên thẳng ra ngoài!

Oanh!

Hư không nổ tung, Khoách Thần Chùy vốn chỉ đánh biển ý chí nhưng hiện tạitrên Khoách Thần Chùy còn có hỏa diễm chuyên nhắm vào biển ý chí mà thiêu đốt.

Một chùy đập xuống, thiên địa đều như bị đánh sập!

Âm!

Nguyệt La vừa cười xong, nghênh tiếp ả lại là một chùy lớn, ả cấp tốc rút lui, phát ra tiếng cười duyên dáng khẽ gọi: “Tiểu ca ca…

“Chết đi!”

Tô Vũ cuồng bạo hơn hẳn.

Oành!

Chùy lớn chấn động đất trời, tiếng nổ vang vọng bốn phía, từng ngọn núi cao đổ sụp, bầu trời như muốn rung chuyển theo dư ba của cuộc chiến.

Phụt!

Nguyệt La rút lui mấy ngàn mét, miệng phun máu tươi, vẻ mặt ả cực kỳ hoang mang mờ mịt.

Điên rồi sao?

Ta khách khí, đáng yêu, thiện lương như vậy, kỳ thật nụ cười này hay tiếng cười kia đều là một loại lực lượng đại đạo chuyên gây ảnh hưởng tới đối phương.

Dù có là Thiên Tôn thì khi bị ả ảnh hưởng cũng sẽ chịu quấy nhiễu rất lớn.

Kết quả, ả càng ảnh hưởng đến tên điên Tô Vũ thì hắn càng điên cuồng tấn công.

“Buồn nôn!” Tô Vũ nổi giận quát: “Bình sinh ta hận nhất loại bất nam bất nữ, xấu xí vô cùng, tiện nhân ghê tởm! Ta phải làm thịt ngươi!”

Nguyệt La thiếu chút đã tức phát điên!

Ngươi mới buồn nôn ấy!

Mà nơi xa, thanh âm của Cự Phủ truyền đến, gã cười ha hả đắc ý: “Ánh mắt của Vũ Hoàng quả nhiên nhất trí với ta, nữ nhân này quá xấu xí, thật là ghê tởm!”

Nguyệt La lần đầu tiên liên tiếp bị hai nam nhân vũ nhục bằng từ ngữ cực kỳ ác ý.

Cự Phủ thì thôi đi, Nguyệt La còn chê gã kia mà.

Nhưng người trẻ tuổi đẹp trai như Tô Vũ thế mà cũng ghét bỏ nàng.

Nguyệt La phẫn nộ, khí tức biến ảo một chút, trong nháy mắt ả trở nên nhu hòa, một giây sau vô số hư ảnh ảo tưởng hiển hiện bên cạnh Tô Vũ.

“Vũ ca ca…

“Qet”

Tô Vũ nôn khan, hắn phẫn nộ phát điên: “Tiện nhân, quả nhiên ngươi muốn chết!”

Oanh!

Búa lớn oanh bạo thiên địa, điên cuồng đập về phía Nguyệt La!

Nguyệt La cũng ngây người.

Vì sao thế?

Chẳng lẽ Tô Vũ không phải nam nhân?

Mà đây còn là huyễn cảnh, đều là suy nghĩ phù hợp với tâm ý của Tô Vũ, tại sao hắn lại giận đữ như này?

“Lam Nguyệt La, ta làm thịt ngươi!”

À Âm!

Chùy lớn điên cuồng oanh kích, đánh cho Nguyệt La quay cuồng khó hiểu, vì cái gì chứ?

Lực lượng đại đạo của ả đối đầu với Tô Vũ cơ hồ không hề có tác dụng!

Lập tức, Nguyệt La đã rơi vào thế hạ phong.

Trong chớp mắt, một cây đại chùy đập vào trên người ả, đập cho ả điên cuồng thổ huyết. Ä rống lên giận dữ, một thanh trường kiếm bay ra, đúng lúc này Tô Vũ cũng rống to, một thanh đại chùy hóa ra ngàn vạn!

Âm âm!

Bịch một tiếng, trường kiếm bị nện võ nát.

Nguyệt La lập tức tô vẻ đáng thương yếu đuối: “Vũ Hoàng…”

“Mẹ nó, người còn dám nữa!”

“Chết đi!”

Tô Vũ thực sự nổi điên rồi!

Lam Nguyệt La, đừng cho rằng ta không biết ngươi là lão nam nhân, ta giết chết ngươi!

Âm âm!

Tiếng nổ lớn vang vọng đất trời, chỉ giây lát đã kịch liệt hơn với bốn vị Thiên Tôn đại chiến bên kia.

Tiếng nổ vang vọng, lúc này Tô Vũ giống như bị kích thích mà bạo phát, chùy lớn đập cho Nguyệt La bay ngược ngàn vạn mét, máu tươi không ngừng phun ra ngoài!

Nguyệt La đã sợ ngây người!

Chuyện gì vậy?

Rốt cuộc là vì sao Mị hoặc đạo của ta không có tác dụng?

Còn nữa, ta không phải họ Lam!

“Lão tổi”

Nàng không thể không hét lên, cái tên điên này chẳng những cường đại mà còn không phải nam nhân, nam nhân bình thường bị đại đạo của mình ảnh hưởng thì đã sớm vào cuộc, kết quả nàng càng thi triển đại đạo thì đồ điên Tô Vũ càng cuồng nộ!

Hắn thực sự phẫn nộ điên cuồng!

Hắn đã bị Lam Thiên làm cho nghẹn ứ rất nhiều lần, mỗi một lần, Tô Vũ đều muốn đánh y nhưng vẫn phải kiểm chế.

Không ngờ hôm nay Nguyệt La lại bày ra đáng về ghê tởm này!

Ta phải đánh chết ngươi!

Chùy lớn lập tức bao trùm thiên địa, đánh cho Nguyệt La không ngừng chạy tán loạn.

Nguyệt La phải chật vật né tránh mà Nguyệt Hạo cũng đang điên cuồng trốn chạy, lần trước Phì Cầu bị gã đánh một trận thì hôm nay nó lại cứ như nổi điên.

Trong nháy mắt nó đã hắc hóa!

Hắc hóa xong, khí tức Phì Cầu cường đại hơn gấp bội, chân mang chiếc giày, nhắm thẳng gã mà đánh tới.

Lần này không chỉ là giày!

Trong hư không, vòng cổ, bóng da, xiêng xích, đủ loại bảo vật đồng loạt bộc phát, ngay cả nôi bát bầu bồn đều ùa ra, hóa thành lợi khí.

Chỉ vài giây đã đánh cho Nguyệt Hạo mình đầy thương tích!

Nguyệt Hạo và Nguyệt La vừa xuất chiến không lâu, đừng nói ngăn trở, hiện tại nếu không có ai tới cứu thì hai người bọn họ ắt sẽ xong đời!

Ở sâu trong Hỗn Độn, vị lão tổ kia cũng thấy kinh hãi, trong nháy mắt lão vội quát:

“Cứu viện, trợ chiến!”

Đệch!

Đúng là đồ điên!

Bốn tên điên này còn cường đại hơn lão tưởng tượng nhiều.


Chương 3262: Tuyên Ngôn Điên Cuồng.

Phía trên Nhân Sơn, tất cả mọi người đều ngốc trệ.

Đây… đây là đánh giết luôn rồi?

Tô Vũ mới chỉ lên thượng giới mà thôi!

Mấy tên điên này thật sự không sợ chết sao?

Nhất thời, mọi người đều hoang mang hai mặt nhìn nhau, chuyện này thật sự nằm ngoài dự liệu của họ!

Tô Vũ vừa lên liền đánh, mà còn trực tiếp đánh về hướng hang ổ của đối phương.

Hành động của hắn cũng quá điên cuồng rồi.

Lão tổ của đối phương còn đang ở đây kia kìa!

Đây chính là cường giả mạnh nhất!

Trên thực tế, Tô Vũ không sợ vị lão tổ của Ngục vương nhất mạch.

Đến bây giờ, hắn vẫn chưa dùng toàn lực.

Bất quá, lần đầu bại lộ toàn bộ thực lực làm gì, để cho vạn tộc xem kịch à?

Hắn cấp tốc truyền âm: “Bức bách chúng dùng Địa Ngục Môn, Thông Thiên chú ý cho ta, khi chúng sử dụng một lát thì ngươi liền xông lên cắn, chết sống gì cũng phải cắn xuống miếng thịt tiếp theo.

Giết thì chắc chắn rất khó, ngươi cứ ăn luôn Địa Ngục Môn đi!”

Thông Thiên lập tức mừng rỡ, cấp tốc truyền âm đáp: “Bệ hạ yên tâm, dù có chết ta cũng phải cắn rớt một miếng thịt của chúng!”

Hữ ảnh của Địa Ngục Môn là thứ tốt!

Nguyệt La và Nguyệt Hạo sẽ dùng tới nó sao?

Đương nhiên!

Lão tổ còn chưa tới, bọn chúng đã sắp bị mấy tên điên này đánh chết, cường đại vượt quá sức tưởng tượng, nếu còn không có ai tới cứu viện thì chúng sẽ thật sự xong đời.

Hai người cấp tốc chạy tán loạn, vốn vị lão tổ kia nghĩ Nguyệt La và Nguyệt Hạo rất cường đại, dù tao ngộ bốn vị Thiên Tôn thì vẫn có thể đánh như thường, kết quả bên phía Tô Vũ, trong bốn vị Thiên Tôn cứ nghĩ mạnh nhất là Cự Phủ cùng Tam Nguyệt thì họ lại mới là kẻ yếu nhất.

Gặp quỷ rồi!

Hiện tại, Nguyệt Hạo bị chiếc giày giãm cho đầu đều muốn nứt ra, tóc tai bù xù, máu me khắp người, lập tức gã bạo hống một tiếng, một cánh cửa xuất hiện, trực tiếp phong tỏa chiếc giày vào trong đó!

Đúng lúc này, ánh mắt Thông Thiên Hầu sáng như tuyết!

Tới rồi!

Ta biết ngay đi theo bệ hạ có thịt ăn mài!

Quả nhiên, ngày đầu tiên tới thượng giới, ta liền có đồ ngon.

Lần trước y không có thực lực để ăn cũng không có cách nào nuốt nổi, lần này thì lại có cơ hội quá lớn!

Thông Thiên Hầu cấp tốc truyền tống bản thân đến trước cổng, trong nháy mắt y hóa thành một cánh cổng to lớn, còn lớn hơn cả cổng của Nguyệt Hạo.

Ngay lập tức, cánh cửa mở rộng, nuốt sạch Địa Ngục Môn vào!

Nguyệt Hạo kinh hãi.

Gã vừa định chấn động Địa Ngục Môn thì một gậy trúc và một búa cùng một cái miệng to như bồn máu đã ập tới!

Nguyệt Hạo giật điếng người.

Gã vội vàng trốn chạy, định điều khiển Địa Ngục Môn lần nữa nhưng ba vị cường giả lại tiếp tục truy sát bám theo.

Nguyệt Hạo chỉ có thể từ bỏ khống chế, mau chóng né tránh.

Nhưng ngay tại giây phút này, bên phía Thông Thiên Hầu truyền đến tiếng gầm mãnh liệt “Ăn!”

Uỳnh!

Ở bên trong, Địa Ngục Môn nổ bể ra, vô số lực lượng đặc thù dung nhập thân thể Thông Thiên Hầu ngay tức thì, Thông Thiên Hầu không ngừng gào thét.

Ở nơi bản thể của Địa Ngục Môn lúc này, cánh cổng hắc ám kia bỗng nhiên rung động kịch liệt!

Cùng lúc đó, trán Nguyệt Hạo chợt nổ tung tóe, gã hét thảm một tiếng, ánh mắt ngập tràn về không thể tưởng tượng nổi.

“Không có khả năng!”

Địa Ngục Môn không phải sự tồn tại chân thực, đây chẳng qua chỉ là một cỗ lực lượng mà thôi, nhưng lúc này lực lượng đặc thù đó lại bị người ta thôn phệ!

Bịch một tiếng, mi tâm gã nổ tung!

Âm âm!

Thừa dịp Nguyệt Hạo bắn nổ, ba đại cường giả cấp tốc đánh tới, một cây trúc đánh nổ đầu của gã, một búa nghiền nát nhục thể và cái miệng to lớn trực tiếp thôn phệ hoàn toàn thân thể gã.

Khi nó định nuốt luôn cả biển ý chí thì một tiếng quát chói tai vang lên, Nguyệt La thét dài thê lương, vô cùng chói tai.

Màng nhĩ của tất cả mọi người đều chấn động!

Nguyệt La hiển hiện trong giây lát, một phát bắt lấy biển ý chí của Nguyệt Hạo, mà phía sau Tô Vũ đánh xuống một chùy.

Ẩm! Nữa thân bên trái của Nguyệt La trực tiếp bị hắn đánh cho máu thịt be bét.

Vù một tiếng, Nguyệt La biến mất.

Bên kia, vị lão tổ kia cấp tốc đánh tới.

“Rút lui!”

Tô Vũ tóm lấy Thông Thiên Hầu ở phía sau, trong chớp mắt hắn đã mang mấy vị Thiên Tôn biến mất trước mắt mọi người.

Vị lão tổ kia nổi giận gầm lên: “Tô Vũ!”

Thật sự mọi chuyện chỉ xảy ra trong nháy mắt!

Địa Ngục Môn của Nguyệt Hạo bị đánh nổ, nhục thân nát bấy, biển ý chí may mắn được Nguyệt La cứu, mà Nguyệt La cũng không tốt hơn là bao, nửa người bên trái của ả đã bị Tô Vũ đánh cho thịt nát xương tan!

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh!

Hoàn toàn không thể ngờ tới!

“Ha ha ha! Lão đầu tử, ngươi mau tự mình giết Nguyệt Hạo, Nguyệt Hi và Nguyệt La dâng lên cho ta, đúng thế, hiện tại phải thêm Nguyệt La nữa!”

Thanh âm của Tô Vũ chấn động thiên địa: “Đây chỉ là lợi tức mà thôi! Các ngươi lại dám giết người của ta, đáng chết! Ta muốn giết các ngươi thì ngoan ngoan ngửa cổ chờ ta giết, giết không được vậy liền thành thật tự dâng lên, các ngươi còn dám phản kháng giết người của ta sao?”

Tô Vũ hệt như tên điên, càng nói lại càng phẫn nộ: “Chút lợi tức nho nhỏ mà thôi, dù sao hôm nay bản tọa mới vừa lên thượng giới.

Lần này lão tử phong ấn thông đạo hạ giới, ăn thua đủ với các ngươi! Hãy đợi đấy!”

“Các ngươi không giết ba người Nguyệt Hạo rồi dâng tới, lão tử tuyệt đối không mở thông đạo, ngươi cho rằng lão tử là đồ nhu nhược như đám vạn tộc kia ư? Lão tử ở hạ giới chỉ trong ba năm đã đại chiến ngàn tràng, một ngày một lần, chờ đó!”

Tuyên ngôn điên cuồng như vậy lại khiến vị lão tổ kia phải đổi sắc mặt.

Cùng lúc ấy ở trên Nhân Sơn, những vị Thiên Tôn còn chưa kịp quyết định xem có nên xuất thủ hay không thì đại chiến đã kết thúc.

Nguyệt Hạo và Nguyệt La đều bị trọng thương!

Ma Thiên Tôn nhịn không được, hốt hoảng hỏi: “Tên này… hắn vẫn luôn điên cuồng như vậy sao?”

Ma Kích ngẫm nghĩ chốc lát bèn gật đâu: “Hắn vẫn luôn như vậy! Chỉ cần có thể đấu qua đối phương thì hắn sẽ một mực đấu tiếp, một mực giết mãi, một mực giao chiến!”

Điểm này cũng không phải giả.

Tô Vũ chỉ cần cảm thấy mình có thể chiếm tiện nghi thì hắn sẽ một mực khơi mào chiến đấu.

Ma Kích thở dài: “Tô Vũ quấn chặt lấy đối thủ như vậy không phải lần đầu tiên! Lúc trước hắn trốn ở trong cổ thành cũng là bộ dạng này, khi có thể giết hắn sẽ mạo hiểm xông ra giết người, thẳng đến khi giết không được nữa mới thôi! Hắn rất điên cuồng mà cũng cực kỳ bình tĩnh, các ngươi cũng nhìn thấy đấy, khi vị lão tổ kia xuất hiện, hắn trốn chạy ngay lập tức, không hề có chút do dự nào.

Tô Vũ vẫn luôn là người như thết”

Tô Vũ rất điên cuồng, nhưng hắn cũng cực kỳ tỉnh táo!

Chiếm tiện nghi xong sẽ trốn ngay tức thì.

Ma Kích cười khổ: “Hắn sẽ còn ra tay nữa, không chỉ mỗi lần này thôi đâu, Tô Vũ tràn đầy tinh lực, vĩnh viễn không biết mệt mỏi, hôm nay chỉ mới là bắt đầu mà thôi!”

Những vị Thiên Tôn khác vội vã liếc nhau, nhất thời vậy mà không một ai biết phải nói gì!

Khó trách hạ giới đấu không lại Tô Vũ!

Gặp được kẻ dai như đỉa thế này thực sự quá đau đầu.

Thực ra vạn tộc biết Tô Vũ mượn thế của họ, nếu không, Ngục vương nhất mạch khẳng định sẽ dốc toàn lực truy sát, thế nhưng… như vậy chẳng phải rất thoải mái sao?

Hiện tại, vạn tộc đều cảm thấy rất sảng khoái.

Tô Vũ muốn dựa thế thì cứ để hắn dựa đi!

Bọn họ cũng đâu cần làm gì, Tô Vũ vừa lên liền đánh phế đi một nữa thực lực của hai vị Thiên Tôn.

Mà hai tên kia vốn cũng không phải kê yếu!


Chương 3263: Điều Khiển Thế Cục.

Đúng lúc này, một tiếng âm vang truyền tới, khí tức bộc phát, nơi xa, Thông Thiên Hầu thôn phệ Địa Ngục Môn xong, chưa đây bao lâu sau đã tấn cấp!

Cổng Địa Ngục của một vị Thiên Tôn tu luyện nhiều năm bị y thôn phệ đã giúp Hợp Đạo nhị đẳng như y tấn cấp đến thẳng Thiên Vương!

“Ha ha ha!”

Tiếng cười sung sướng điên cuồng của Thông Thiên Hầu truyền tới.

“Giết!”

“Bệ hạ, giết bọn chúng!”

“Nhanh nào!”

“Xử lý tên lão tổ kia, nuốt Địa Ngục Môn của lão thì ta có thể trở thành Thiên Tôn!”

Đây là giọng của Thông Thiên Hầu, mà Phì Cầu bên cạnh cũng vô cùng kích động:

“Đánh chết tên Nguyệt Hạo kia, mau đánh chết gã, lần trước là gã đánh ta!”

Ở nơi cách Nhân Sơn không đến trăm dặm, đám thuộc hạ của Tô Vũ cuồng ngạo đắc ý, cả Nhân Sơn đều có thể nghe được âm thanh đòi đánh đòi giết của bọn họ.

Một đám điên rô!

Đây là tấn cấp trong chiến đấu sao?

Như vậy thì bên phía Tô Vũ đã có 4 vị Thiên Tôn và hai vị Thiên Vương!

Mà hiện tại, thanh âm của Tô Vũ cũng vang đến: “Vạn tộc nghe đây, mau thả Thực Thiết nhất tộc ra, nếu không, chúng ta lập tức khai chiến!”

“Khai chiến!”

Thanh âm hùa theo của đám Tam Nguyệt chấn động thiên địa.

Truyền khắp Nhân Sơn!

Thiên Cổ bỗng nhiên hiển hiện, lão khẽ nhíu mày: “Hắn cố ý!”

Đúng vậy, Tô Vũ tuyệt đối là cố ý.

Thế nhưng Thiên Cổ biết nếu không trả Thực Thiết nhất tộc về, tên điên này dẫu đang cố ý thì hắn nhất định còn thủ đoạn khác để tìm bọn họ gây sự, dù bây giờ địch nhân của hắn là Ngục vương nhất mạch!

Thánh Hầu bước tới, vẻ mặt ông ta đầy ngưng trọng: “Thực lực của hắn không yếu, không thua kém ta bao nhiêu, giờ phải thả Thực Thiết nhất tộc thật sao?”

Mấy vị Thiên Tôn liếc mắt hỏi ý nhau.

Rốt cuộc nên thả hay là không thả?

Tô Vũ vừa đến liền đánh đòn phủ đầu với mọi người!

Chúng ta rất cường đại, chúng ta rất điên cuông, chúng ta không sợ chết, chúng ta vừa chiến đấu vừa tấn cấp, chúng ta tuyệt đối không ngán bất kỳ ai!

Bốn vị Thiên Tôn và hai vị Thiên Vương, tự do tự tại!

Không có điều gì cản chân hay làm liên lụy!

Một thân một mình mà đến!

Có người thở dài lên tiếng: “Thả người đi! Giữ Thực Thiết tộc lại cũng vô dụng, chẳng lẽ muốn kiểm chế bọn hắn sao? Những người này thật sự sẽ bị kiểm chế à? Ngoại trừ Tam Nguyệt thì còn ai có thể bị kiểm chế?”

“Thế nhưng nếu Tô Vũ làm loạn mà hại chết Thực Thiết tộc, Tam Nguyệt sẽ trở mặt với Tô Vũ… Hay là thử một chút…”

Lời của kẻ này còn chưa dứt thì âm thanh cuồng ngạo của Tô Vũ đã vang tới: “Nhanh thả người, bằng không chúng ta sẽ cường công Nhân Sơn! Ngục vương nhất mạch, chúng ta hợp tác diệt vạn tộc trước nhé?”

Đệch!

Tên điên!

Có tin là chúng ta liên thủ với Ngục vương nhất mạch để xử lý các ngươi trước hay không?

Thật sự cho rằng chúng ta không thể làm gì sao?

Mà ngay sau đó, Tô Vũ lại cười lớn: “Ngục vương nhất mạch… Ha ha ha, Thông Thiên Hầu ăn cổng của các ngươi hình như đã đạt được tin tức rất khó lường, các ngươi muốn tiếp dẫn vị chủ nhân quy tắc kia ra à? Quả là bí mật lớn nhỉ, các ngươi hợp tác với ta đi thì ta không bại lộ bí mật của các ngươi nữa!”

Ẩm!

Phía trên Nhân Sơn, từng đạo khí tức sôi trào.

Sâu xong Hỗn Độn Sơn, lão tổ kinh hoảng nhìn về phía Nguyệt Hạo vừa xuất hiện với sắc mặt còn tái xanh!

Nguyệt Hạo cứng đờ cả người, không ngờ sau khi Thông Thiên Hầu thôn phệ hư ảnh Địa Ngục Môn của gã lại thu hoạch được cả tin tức!

Khốn kiếp!

Điều này còn phiền phức hơn cả chuyện gã bị trọng thương!

“Tô Vũ, lời ngươi nói là thật sao?”

Thanh âm của Nguyệt Thiên Tôn truyền đến từ Nhân Sơn, Tô Vũ hất cằm, đáp: “Ngươi đoán xem?”

Không cần đoán!

Tám chín phần mười là thật!

Nếu là như vậy thì chuyện liên thủ với Ngục vương nhất mạch để đối phó Tô Vũ chỉ còn là trò cười.

Đôi bên không có khả năng liên thủ!

Sau một khắc, thanh âm của Nguyệt Thiên Tôn lại truyền đến: “Thả người! Tô Vũ, ngươi và chúng ta không cần thiết tranh phong vào lúc này, Thực Thiết nhất tộc cũng không phải tù phạm, nếu họ không muốn ở lại đây thì cứ tùy ý rời đi!”

Lời vừa dứt, Cự Trúc Hầu đã cấp tốc khiêng một tòa núi lớn bay về hướng Trúc Sơn!

“Ha ha ha!”

Một đám cường giả cười vang khắp thiên địa, cười không kiêng nể gì cả, nghe cực kỳ điên cuồng.

Bấy giờ, ở phía trên Nhân Sơn, Lôi Bạo không khỏi cảm thấy hâm mộ.

Tu đạo đến cảnh giới như Tô Vũ thật sự quá thoải mái.

Ngươi có thả hay không?

Không thả, ta liền đánh!

Hết lần này tới lần khác, Tô Vũ nắm bắt thời cơ vô cùng tốt, ngươi muốn trở mặt với hắn thì ngươi cũng trở không nổi!

Bởi vì Ngục vương nhất mạch còn chuẩn bị tiếp dẫn một vị chủ nhân quy tắc!

Tin tức này khiến vạn tộc hết sức kiêng ky.

Không thể để ý đồ của Ngục vương nhất mạch thành công được!

Cho nên lúc này họ tuyệt đối không thể trở mặt với Tô Vũ.

Lôi Bạo cảm thấy cực kỳ ngưỡng mộ, Tam Nguyệt đã phản bội trắng trợn thế nhưng vạn tộc lại vẫn không dám động tới một cọng lông của Thực Thiết tộc, bởi vì bên kia có mấy tên điên rất mạnh.

Mà bản thân gã lại không thể đem Cự Nhân tộc đi.

Cũng không có năng lực mang đi!

Dù Bách Chiến cũng rất mạnh nhưng đáng tiếc lại vô dụng, vạn tộc không sợ Bách Chiến.

Bách Chiến chưa chắc đã điên cuồng như vậy.

Thiên Cổ nhìn thoáng qua Tô Vũ, trong lòng của lão hiểu rõ thực ra Tô Vũ không hề điên rô.

Nhưng vậy thì sao?

Hắn không điên, ngươi dám không thả người sao?

Người ở hạ giới đều biết nếu vạn tộc kiên quyết không thả người thì chắc chắn Tô Vũ sẽ tiến đánh Nhân Sơn.

“Chúng ta bị quản chế khắp nơi cũng bởi vì chúng ta cố ky quá nhiều điều, chúng ta không đủ điên cuồng, không đủ điên cuồng trong tỉnh táo!”

Thiên Cổ thấp giọng thì thào một câu, kẻ điên thì không đáng sợ, đáng sợ nhất là cái tên này vừa điên cuồng lại vừa tỉnh táo.

Một câu Ngục vương nhất mạch đang tiếp dẫn chủ nhân quy tắc đã lập tức bỏ đi lòng đối địch của vạn tộc đối với Tô Vũ!

Đây mới thực sự là năng lực!

Mấy vị Cự Trúc Hầu vội vã khiêng theo một tòa núi lớn chạy trở về.

Đây cũng là ngọn núi mà lúc trước họ vác ra từ Trúc Sơn, bây giờ, ngắn ngủi hơn một tháng, họ lại được về nhà.

Cự Trúc Hâu, Tứ Nguyệt, Ngũ Nguyệt, Viên Nguyệt, những cường giả này đều rất hưng phấn.

Từ khi Tô Vũ rời khỏi thượng giới thì họ đã chịu tổn thất rất nặng nề, Thực Thiết nhất tộc cứ nghĩ ngày tháng khó mà qua được.

Vốn họ cho rằng đại chiến sắp tới chắc chắn Thực Thiết nhất tộc sẽ trở thành pháo hôi, không nghĩ tới chẳng mất bao lâu thì Tô Vũ đã trở lại, chẳng những trở lại mà còn cường thế vô cùng, khiến cho vạn tộc phải chủ động thả họ ra.


Chương 3264: Tội Tộc – Tước Đoạt Danh Hào.

“Bệ hạt”

Cách thật xa, Cự Trúc Hầu đã kích động gào lên, nhìn thấy Tam Nguyệt thì ông càng thêm hào hứng.

Họ đã trở về rồi!

Mặc dù Trúc Sơn đã không còn ở chỗ cũ nhưng Trúc Sơn vẫn cứ là Trúc Sơn, Tam Nguyệt và Tô Vũ đều ở đây, như vậy là đủ.

Tô Vũ lộ ra ý cười.

Trước khi rời khỏi thượng giới, hắn từng gặp Cự Trúc Hầu một lần, ngày đó, Cự Trúc Hầu nói họ sẽ chờ đợi Tô Vũ trở về, trừ phi Tô Vũ vẫn lạc, nếu không Thực Thiết nhất tộc sẽ không đổi chủ.

Tam Nguyệt cũng một mực chứng thực điểm này.

Cho nên ngay khi Tô Vũ quay lại thì hắn bèn nghĩ biện pháp cứu toàn bộ Thực Thiết nhất tộc về ngay, từ đó cũng có thể tránh khỏi bị vạn tộc uy hiếp.

“Tốt rồi, tốt rồi”

Tô Vũ mỉm cười, dưới trướng của hắn lại nhiều thêm một vị Thiên Vương, Tứ Nguyệt cũng là Hợp Đạo nhị đẳng, Ngũ Nguyệt là tam đẳng đỉnh phong, cũng coi như lực lượng không kém.

Cộng thêm Thông Thiên mới tấn cấp Thiên Vương, như vậy bên phía Tô Vũ đã có 4 vị Thiên Tôn và 3 vị Thiên Vương.

Mới đến thượng giới mà chiến lực đã gia tăng.

Tô Vũ từng nghĩ liệu có nên cường công Ngục vương nhất mạch hay không, điều kiện tiên quyết là vạn tộc không tồn tại, nếu vạn tộc tồn tại thì cường công cũng không phải chuyện tốt.

“Cự Trúc!”

Tam Nguyệt cực kỳ mừng rõ nhìn về phía hơn vạn tộc nhân của Thực Thiết trên ngọn núi, lão nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Số lượng của Thực Thiết tộc không quá nhiều, chỉ có hơn một vạn, số lượng này chẳng ít hơn hạ giới bao nhiêu, một khi hơn vạn tộc nhân bao gồm cả mấy vị Cự Trúc Hầu chết đi, đối với Thực Thiết tộc thực sự là tổn thất không thể lường được.

Còn may, bây giờ bọn họ đều an toàn trở về rồi!

Đám Thực Thiết thú cũng rất hưng phấn, vừa rồi bọn hắn cũng nhìn thấy Tô Vũ đại phát hùng uy, cũng nghe thấy lời Tô Vũ uy hiếp vạn tộc, buộc vạn tộc thả bọn họ ra.

Chỉ chốc lát, hơn vạn Thực Thiết thú đã nhao nhao bạo hống: “Bái kiến bệ hạ!”

Hơn vạn Thực Thiết thú có kẻ đang gặm trúc, có kẻ treo mình ở trên gốc cây, nhao nhao gầm lên, cục diện nom có về hơi buồn cười nhưng cũng khiến cho người ta cực kỳ phấn chấn.

Tô Vũ vui vẻ ngoắc ngoắc tay: “Miễn lễ! Chư vị trở về là may mắn của Vũ Hoàng Phủ!

Hôm nay không cách nào hạ giới, không cách nào đoàn viên với Thực Thiết nhất tộc dưới đó, nhưng các ngươi yên tâm, chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi!”

Tô Vũ phát biểu: “Trên thượng giới, Thực Thiết nhất tộc sẽ chứng kiến huy hoàng của chúng ta! Đánh giết cừu địch, báo thù cho những tỉnh anh đã tử trận vì Vũ Hoàng Phủ!”

“Giết một người của Tô Vũ này, ta sẽ đòi lại gấp trăm lần!”

“Chư vị, chúng ta sẽ ăn thua với Ngục vương nhất mạch, không chết không thôi, giết sạch bọn hắn xong, chúng ta sẽ quay về hạ giới!”

“Không chết không thôi!”

Tiếng rống chấn động chư thiên!

Một đám Thực Thiết thú cũng cảm thấy nhiệt huyết dâng trào, mặc dù trận chiến này chưa chắc họ sẽ tham chiến, nhưng nghe mấy lời này thì cũng quá thoải mái.

Tô Vũ không phải loại người chỉ nói không làm, người ta thật sự đến thượng giới để trả thù.

Không thì sao hôm nay mới vừa lên hắn liền đánh cho hai vị Thiên Tôn của Ngục vương nhất mạch mình đây thương tích?

Đây mới thật sự là kẻ hung ác!

Nếu chỉ hung ác ngoài miệng thì cũng vô dụng, mấu chốt là phải ra tay thật hiểm độc.

Mà hiện tại, ánh mắt Tô Vũ nhìn sâu vào trong Hỗn Độn Sơn, âm thanh rung động thiên địa: “Ngục vương nhất mạch phản bội Nhân tộc, cấu kết với Hỗn Độn, tội không thể xá! Nhân Hoàng không trừng phạt, Nhân Chủ đời thứ chín không trừng phạt, ta sẽ là người trừng phạt!”

“Đại nghịch bất đạo, tội lỗi đáng chém! Ta tước đoạt danh hào của Ngục vương, Ngục chính là kẻ phản nghịch Nhân tộc, tội lỗi đáng chết.

Ta sẽ lột sạch khí vận Nhân tộc trong Ngục mạch, Nhân Hoàng chứng kiến, thiên địa làm chứng!”

“Phản nghịch đáng giết!”

Đùng!

Ngay khi Tô Vũ dứt lời, thiên địa liền biến sắc.

Ở phương Đông xa xôi, Nhân Hoàng đại đạo ở Đạo Nguyên chi địa kịch liệt rung động.

Sâu trong Hỗn Độn, Nhân Chủ Ấn của Tô Vũ cũng đang chấn động.

Lấy danh Nhân Chủ đương đại, phán Ngục vương là kẻ tội đỏ, lột sạch khí vận của nàng taI Ở nơi sâu trong Hỗn Độn.

Bỗng nhiên, núi băng địa liệt, thiên địa biến sắc, mây đen che trời!

Trong hư không, một tôn cự nhân tương tự với dáng vẻ của Tô Vũ bất chợt hiện ra, cự nhân há to mồm, nuốt chửng về phía núi sâu, lão tổ của Ngục vương nhất mạch thấy thế liền kinh hãi.

Lập tức, lão liền đánh ra một quyền!

Oanh!

Thiên địa nổ tung, thế nhưng lại không thể đánh tới hư ảnh nọ.

Cự nhân tương tự Tô Vũ này xuất hiện quá đột ngột, một ngụm nuốt vào nhưng không làm thương tổn bất kỳ ai, có điều hiện tại, một vài cường giả đỉnh cấp lại cảm thấy trái tim đập nhanh điên cuồng, họ bỗng cảm giác vắng vẻ, lạc lõng, dường như trên người đang thiếu đi cái gì đó.

Khí vận của toàn bộ Ngục vương nhất mạch đột ngột tụt xuống.

Pho tượng Ngục vương được cung phụng trong đại điện bỗng rơi xuống thần đàn, triệt để võ vụn.

Bất quá rất nhanh pho tượng kia lại cấp tốc tụ hợp, khôi phục hoàn chỉnh.

Một lần nữa bay lên thần đàn!

Nhưng hiện tại nó mơ hồ đã thiếu đi gì đấy.

“Tội!”

Ngay một khắc này, cự nhân trong hư không bỗng nhiên tuôn ra một tiếng quát khẽ, một chữ “Tội” khổng lỏ lạc ấn toàn bộ khu vực của Ngục vương!

Vô số dân chúng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ai nấy đều sinh lòng sợ hãi.

Bỗng nhiên, họ đều cảm thấy mình có tội!

Trên thân Tô Vũ bộc phát khí vận, tiếng nổ ầm ầm không dứt giống như trong vô hình đang phải đối kháng với thứ gì đó.

Bấy giò, sắc mặt Tô Vũ trắng bệch nhưng hắn vẫn cười điên cuồng không ngừng:

“Ngục, ngươi đã bị ta định tội phản đồ của Nhân tộc, ngươi cần gì phải phản kháng?

Ta chính là Nhân Chủ, là chủ của Nhân tộc! Ta nói ngươi là kẻ phản nghịch thì ngươi chính là phản đồ đại nghịch bất đạo! Dù ngươi mạnh hơn thì năm đó cũng không thể vượt qua Tứ Cực Nhân Vương, địa vị cũng chỉ tới thế mà thôi, sao có thể tranh phong cùng ta?”

“Huống chỉ… Ngươi có thể trở về được sao?”

“Ha ha ha!”

Tô Vũ cười cực kỳ càn rỡ, khí vận liên miên bộc phát, trấn áp thiên địa.

Không quản được vạn tộc, ta còn không quản được Nhân tộc nữa à?

Chín đời Nhân tộc, khí vận Thượng Cổ thực tế đều do Tô Vũ kế thừa, bao gồm cả Giám Thiên Hầu đều bị hắn bắt giữ.

Bây giờ Bách Chiến đã thoát ly, có thể nói, khí vận của toàn bộ Nhân tộc xưa và nay đều tụ hội trên thân Tô Vũ hắn!

Nếu đã như thế, ta sẽ không đánh ngươi, nhưng khí vận phán định ngươi thế nào thì ngươi chính là như thế!

Hiện tại ở trong mắt mọi người, ở trong mắt vạn tộc, kẻ yếu kỳ thật không nhìn thấy cái gì, nhưng cường giả đều có thể thấy rõ sâu trong Hỗn Độn Sơn có một cỗ mây đen đang cuồn cuộn hội tụ về một hướng.

Khí vận tiêu tán!

Không phải toàn bộ Ngục vương nhất mạch đều là khí vận của Nhân tộc, Tô Vũ cũng không thể phá hủy được tất cả, nhưng lúc này, rõ ràng khí vận tổng thể đã có dấu hiệu tiêu tán mãnh liệt.


Chương 3265: Tác Dụng Của Việc Tước Đoạt Khí Vận.

Trên Nhân Sơn.

Thiên Mệnh Hầu cấp tốc mở thiên nhãn!

Không chỉ y mà những cường giả có thể mở thiên nhãn đều nhao nhao thi triển các loại đạo thuật để quan sát nơi xa, vừa nhìn thấy rõ thì ai nấy đều âm thầm kinh hãi.

Người thấy rõ tỉ như Thiên Mệnh Hầu.

Lúc này, y thấy được một con cự long hoàng kim đang giãy giụa trên vùng trời khu vực của Ngục vương, mà trên thân rồng còn có một người, cũng chính là hư ảnh của Tô Vũ, hư ảnh nọ đang chậm rãi rút khí vận ra từng chút từng chút một.

Âm ảm!

Tiếng oanh minh truyền đến!

Cự nhân Tô Vũ cầm đại ấn trong tay, trấn áp cự long hoàng kim, chỉ giây lát hắn đã rút ra một phần ba khí vận chỉ lực trong đó, tiếng nổ ầm vang chính là dấu hiệu những khí vận này tiêu tán.

Toàn bộ cự long thu nhỏ lại một vòng.

Cự nhân Tô Vũ cũng biến mất sau đó, cự long hoàng kim lập tức hóa thành màu trắng, màu vàng kim dần dân rút đi!

Thiên Mệnh Hầu kinh hãi không thôi!

Tô Vũ không phải là Hoàng!

Chức vị của Ngục vương không phải do Tô Vũ sắc phong, Tô Vũ chỉ là Nhân Chủ, ấn theo lý thuyết thì hắn chỉ ngang hàng với Ngục vương.

Nhân Hoàng không xóa bỏ chức vị của Ngục vương thì không ai có thể làm việc này, dù là Văn vương thì cũng không được.

Tại sao lại như thế?

Đâu chỉ Thiên Mệnh Hầu rung động, hiện tại, vô số vị Thiên Tôn trên Nhân Sơn đều thấy hoảng hốt, đồng loạt nhìn chằm chằm về phía Tô Vũ, mà nơi xa, khí tức Tô Vũ rung chuyển, có vẻ cũng thụ thương không nhẹ.

Lưỡng bại câu thương!

Nhưng lúc này, Tô Vũ vẫn cực kỳ cao ngạo: “Ta đã định tội phản nghịch của các ngươi, Ngục vương nhất mạch từ đây biến mất, chỉ có Tội tộc! Từ nay về sau, tộc ngươi đều là tội nghiệt của Nhân tộc! Cái tên Tội tộc cực kỳ thích hợp với các ngươi!”

Thánh Hầu của Tiên tộc cũng nhịn không được kinh ngạc thốt lên: “Hắn… Hắn còn có khí thế Nhân Chủ hơn tất cả Nhân Chủ trước kia, địa vị của hắn còn cao hơn Ngục vương một bậc, chuyện này là sao?”

Địa vị của Tô Vũ tại Thượng Cổ Hoàng đình còn cao hơn cả Ngục vương!

Không thể tưởng tượng nổi!

Thứ này nói là không trọng yếu thì cũng không tính quá trọng yếu, nhưng nếu cho rằng nó quan trọng thì thực ra cũng tương đối quan trọng.

Xóa bỏ vương vị của Ngục vương, điều này đại biểu, Ngục vương nhất mạch không còn cộng hưởng khí vận của Nhân tộc nữa!

Bách Chiến tự kéo khí vận của mình khỏi Nhân tộc, Tô Vũ lại xóa bỏ Ngục vương nhất mạch, kể từ đó, khí vận của Nhân tộc chỉ có Tô Vũ và Nhân Hoàng cộng hưởng.

Rút sạch khí vận, chỉ sợ đây là chuyện xảy ra lần đầu tiên!

Người đời sau lại có thể xóa bô địa vị của Nhân vương đời trước, quả thực là chuyện không ai lường được.

Mà nơi xa, Thiên Cổ trầm mặc một hỏi mới chậm rãi lên tiếng: “Có lẽ… địa vị thân phận của hắn thực sự rất cao! Hắn kế thừa Văn vương truyền thừa, được hậu duệ của Minh vương, Chiến vương ủng hộ, được nhất mạch người truyền lửa duy trì, có lẽ còn được cả Nhân Hoàng tán thành”

“Nhân Hoàng, Văn vương, Minh vương… có lẽ còn có Võ vương ủng hộ nữa, lại thêm lòng của Nhân tộc đều hướng về hắn, cùng với nhiều tộc liên minh ủng hộ, thật sự là hắn là người có khí vận, thiên phú cao nhất trong số các đời Nhân Chủ.

Ta hoài nghi, hắn đã bắt giam Giám Thiên Hầu nên khí vận càng mạnh thêm ba phần, nếu Giám Thiên bị bắt thì cũng chứng tỏ khí vận của Giám Thiên không bằng hắn”

Nhất thời chỉ còn lại âm thanh cảm khái và tiếng thở dài nặng nề của mọi người.

Có người nghỉ hoặc: “Hình như hắn cũng thụ thương, gióng trống khua chiêng tước đoạt khí vận như vậy thì có tác dụng gì?”

Không phải ai cũng có thể nhận ra tác dụng của khí vận.

Thánh Hầu lẩm bẩm: “Tác dụng? Tác dụng chính là khí vận của Ngục vương nhất mạch tụt giảm.

Vốn khi đại chiến bộc phát, cường giả tộc này mà bại lui thì còn có hi vọng chạy trốn, có hi vọng trọng thương rồi thoát ly, nhưng bây giờ thì họ chỉ còn đường chết thôi!”

“Khí vận không phải là thứ vạn năng, chỉ có thể nói nó đưa đến một chút tác dụng phụ trợ, nếu thực lực của ngươi cường đại, bị rút hết khí vận thì cũng chẳng có ảnh hưởng gì!”

“Chỉ khi nào ngươi bị đánh bại, ngươi sẽ phát hiện ngươi càng ngày càng xui xẻo!”

“Khi ngươi chữa thương cũng có thể tự bạo”

Vừa nói xong, một tiếng nổ vang từ đằng xa truyền đến.

Trên lãnh thổ của Ngục vương.

Ngục vương lão tổ trong cơn giận dữ đã đánh một quyền lên bầu trời, kẻ cần chết thì không chết mà Nguyệt Hạo vừa nát nhục thân bỗng nhiên bị kéo vào, bịch một tiếng, thân thể vừa khôi phục chút xíu của gã lại bị xoắn nát tức thì.

Biển ý chí vội vàng đào thoát!

Sau một khắc, sắc mặt gã trắng bệch trốn sang một bên, nhìn về phía lão tổ, mà sắc mặt lão tổ cũng thay đổi, nghiến răng nghiến lợi: “Không có khả năng! Làm sao có thể?

Dù thật sự bị rút hết thì thực lực tộc ta cường đại, ngoại trừ khí vận của Nhân tộc, bản thân tộc ta còn có khí vận chỉ lực vô cùng cường đại! Bản thân cường giả chính là suối nguồn của khí vận, tại sao lại như thế?”

Không may mắn lắm thì cũng không đến mức xui xẻo như vậy!

Ngục vương nhất mạch vốn có khí vận chỉ lực cực kỳ mạnh mẽ.

Thực ra cường giả là bộ phận tạo thành khí vận.

Bây giờ chỉ là khí vận mà Nhân tộc ban cho bị tiêu tán một chút, không có nghĩa là bản thân Ngục vương nhất mạch chẳng còn chút khí vận nào.

Nếu không có thì sẽ chết người vô số, đi đường cũng có thể ngã chết!

Đây là chuyện không có khả năng!

Vừa rồi lão tổ không công kích về hướng Nguyệt Hạo, kết quả Nguyệt Hạo lại bị cuốn Vào.

Lúc này, mấy vị cường giả Thiên Tôn khác cũng đỏng loạt biến sắc.

Sắc mặt ai nấy đều tái xanh!

Rốt cuộc là tại sao?

Nhân Chủ lại có thể bóc ra khí vận của Nhân vương, nói đùa cái gì thế? Mà đây còn không phải Nhân vương bình thường mà là một trong Tứ Cực Nhân Vương.

Ngoài miệng họ nói Nhân tộc không tính là gì, bây giờ ta đã trở thành Thánh tộc.

Thế nhưng địa vị của Ngục vương cao không đơn thuần chỉ bởi vì thực lực mà còn vì địa vị của ngài ấy tại Hoàng đình Thượng Cổ.

Ngục vương là một trong Tứ Cực Nhân vương, là một trong năm vị có địa vị cao nhất của Hoàng đình!

Mà nay, sau khi Thượng Cổ biến mất, ngài ấy lại bị một tên tiểu bối xóa bỏ vương vị.

Ngục vương… Đúng vậy, vị trí Tứ Cực Nhân Vương của nàng thực sự đã bị Tô Vũ xóa bỏ.

Quả là chuyện không thể tưởng tượng nổi!

Tô Vũ không phải Nhân Hoàng, dù là ở Thượng Cổ cũng chỉ Nhân Hoàng mới có thể tước đoạt vị trí của Ngục vương, kể cả Văn vương thì cũng không làm được!

Cùng lúc đó, trên thượng du trong thời không trường hà.

Tinh Nguyệt mới đến chưa bao lâu, hoặc nên nói, cơ hồ là nàng mới tới mà thôi.

Thời không trường hà không rung động nhưng một cỗ lực lượng ý chí trong cõi u minh lại đột nhiên cuốn tới khiến tất cả cường giả Nhân tộc bỗng nhiên cảm thấy xôn xao.

Tất cả mọi người tựa hồ đều nghe được có người đang nói: “Ngục vương nhất mạch đại nghịch bất đạo, Nhân Hoàng không trừng phạt, Nhân Chủ đời thứ chín không trừng phạt, ta sẽ trừng phạt! Xóa bỏ danh hào của Ngục vương…

Thanh âm dâng lên trong đáy lòng tất cả cường giả Nhân tộc.

Sắc mặt mọi người lập tức biến đổi.

Có người muốn tước đoạt vương hào của Ngục vương!

Là ai vậy?

Hiển nhiên không phải Nhân Chủ đời thứ chín, chẳng lẽ… chẳng lẽ là Nhân Chủ đời thứ mười mà Tinh Nguyệt mới nhắc tới kia?

Hắn bá đạo như vậy sao?

Phải biết Ngục vương chính là một trong tứ vương của Hoàng đình Thượng Cổ.

Hư ảnh của Nhân Hoàng cũng hơi rung động, y nhìn về phía hạ du xa xa, hồi lâu sau mới thì thào một tiếng: “Hừm…

Oanh!

Khí vận bất chợt sôi trào.

Sau một khắc, lân cận Nhân Hoàng hiện ra 4 cái điểm sáng lớn màu vàng óng, 36 điểm sáng nhỏ hơn một chút và 360 điểm sáng màu trắng.

Tứ Cực Nhân Vương, 36 vị Nhân Vương và 360 vị Nhân Hầu!

Đây chính là chiến lực đỉnh phong của Nhân tộc năm đó!

Lúc này, một điểm sáng màu vàng óng to lớn bỗng nhiên võ vụn, vốn dĩ là bốn điểm sáng thì giờ chỉ còn lại ba cái tạo thành hình tam giác vây quanh Nhân Hoàng.

Rất nhanh, những điểm sáng này đồng loạt tiêu tán.

Minh vương bước tới, ngữ khí có vẻ rất phức tạp: “Bệ hạ!”

Nhân Hoàng nặng nề thở dài: “Đều là huynh đệ tỷ muội theo ta chỉnh chiến chư thiên nhiều năm, ta không muốn vứt bỏ bất kỳ người nào… Ta chưa từng nghĩ tới chuyện xóa bỏ vương vị của Ngục vương, càng chưa nghĩ tới sẽ đuổi nàng ta khỏi Nhân tộc!

Dù nàng phản bội thì nàng vẫn thuộc về Nhân tộc! Nhưng hôm nay, Nhân Chủ đời thứ mười không nghĩ như vậy.

Khí vận chấn động, lòng người đều chung hướng, khí vận như mặt trời ban trưa… Ngươi bảo ta có thể cự tuyệt được sao?”

Dĩ nhiên y có thể cự tuyệt!

Bởi vì người là do y sắc phong!

Huống hồ địa vị của Tô Vũ không cao bằng y, chỉ là khí vận truyền đến mà thôi, kỳ thật nếu Nhân Hoàng không cho phép thì Tô Vũ chỉ có thể đề nghị như một vị đại thần.

Có điều một khi Nhân Hoàng cho phép, hết thảy liền thuận lý thành chương!

Tô Vũ thuần phục cổ thú giữa trời chính là tương đương với cằm Thượng phương bảo kiếm trong tay, có sự cho phép của Nhân Hoàng tự nhiên có thể hủy bỏ tước vị của Ngục vương.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 7 giờ trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 13 giờ trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 23 giờ trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 4 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box