[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 651 : Không Có Chỗ Dựa. (c3251-c3255)
❮ sautiếp ❯Chương 3251: Không Có Chỗ Dựa.
Bát Dực Hổ rơi vào trầm tư, cuối cùng khẽ gật đầu: “Người khai thiên có dạng hùng tâm này cũng là chuyện rất bình thường! Chỉ là…”
“Chỉ là thực lực của ta quá thấp!”
Tô Vũ ngắt lời: “Cho nên đó chỉ là suy nghĩ trong đầu ta mà thôi! Trước mắt, ta chỉ có một mục đích, trước khi Nhân Hoàng và chủ nhân quy tắc của vạn tộc trở về, ta phải bình định vạn giới, lấy trạng thái mạnh nhất, tốt nhất đi nghênh đón rung chuyển tiếp theo!
“Năm đó có hơn 100 vị chủ nhân quy tắc rời đi, bây giờ còn bao nhiêu người sống sót?
Năm đó có một số Hầu Thượng Cổ cùng đi theo, Hầu Thượng Cổ đỉnh cấp cơ hồ đều đi cả rồi, 1080 vị Hầu Thượng Cổ đã đi mất hai phần ba, nhiều người như vậy liệu có bao nhiêu vị sẽ tấn cấp?”
Hầu Thượng Cổ có tổng cộng 1080 vị, tối thiểu đã bị mang đi 600 vị, số còn lại thì lưu lạc vạn giới, mà người năm xưa ở lại kỳ thật đều là những kẻ yếu.
Người thực sự cường đại đạt đến lĩnh vực Thiên Vương, thậm chí là nhị đẳng thì đều bị mang đi cả rồi!
Những người kia lại có bao nhiêu người tấn cấp chủ nhân quy tắc?
Ở chỗ Nhân Hoàng hiển nhiên sẽ không bị hạn chế tấn cấp.
Lúc họ trở lại, rốt cuộc sẽ có bao nhiêu vị chủ nhân quy tắc đây?
Điểm này không ai có thể biết được.
Cho nên, nếu khi họ trở về mà vạn giới còn bảo trì trạng thái hiện tại thì các cường giả bây giờ đều sẽ trở thành pháo hôi, bởi vì ngươi còn chẳng phải chủ nhân quy tắc, chẳng là cái thá gì hết.
Nhân Hoàng khịt mũi coi thường đối với lời Tinh Nguyệt nói cũng là căn cứ vào điểm này, bên kia là chiến tranh giữa các vị chủ nhân quy tắc!
Mà bây giờ vạn giới còn chưa thể công phá phong ấn, kỳ thật Nhân Hoàng đã từ bỏ hi vọng từ lâu.
Kéo dài đều chỉ là vì chờ đợi, có lẽ có thể đợi được tới lúc Văn vương trở về!
Mà điều Tô Vũ muốn làm chính là bình định vạn giới trước khi họ quay lại, thậm chí hắn còn muốn chủ động dẫn người xuất kích!
Ánh mắt Bát Dực Hổ biến hóa.
Lòng Thiên Mệnh cũng khẽ nhúc nhích.
Tô Vũ nói muốn bình định vạn giới, chỉ sợ không phải chỉ là lời nói suông.
Tô Vũ nói: “Bây giờ chỉ là món khai vị mà thôi! Tiếp theo sẽ là thời đại của chủ nhân quy tắc! Theo không kịp thời đại thì sẽ bị đào thải! Cho nên nếu Hổ huynh muốn tấn cấp chủ nhân quy tắc… chỉ cần sau khi tấn cấp không cùng đối nghịch với ta thì ta sẽ không quản việc này!”
“Các ngươi thuộc về thời đại Hỗn Độn, mà hiện nay Hỗn Độn còn chưa xung đột với chúng ta!”
“Ö Tử Linh giới vực, Tử Linh Đế Tôn cũng là cường giả chủ nhân quy tắc, chúng ta có thể giết lão ta không? Dĩ nhiên ta có niềm tin, giờ lão chỉ một thân một mình, chúng ta lại là nhân tài đông đúc, nhưng ta cần gì phải làm như thế?”
Tô Vũ cười nói: “Võ Hoàng bị phong ấn, lúc này ta có thể giết lão, nhưng cần phải làm Vậy sao?”
“Tạm thời đều không cần thiết!”
“Thời đại này mới bắt đầu mà thôi!”
“Chính xác là nghi thức khai mạc còn chưa kết thúc đâu!”
Đúng vậy, hắn và vạn tộc chinh chiến mới chỉ là nghi thức khai mạc!
Tô Vũ nở nụ cười xán lạn vô cùng: “Cho nên, thời đại này chú định sẽ rất thú vị, mà ta không cam lòng làm một kẻ vô danh trong thời đại vạn đạo tranh phong này, trước hết cứ giết một vài kẻ thích nhảy nhót để luyện tay một chút cũng tốt!”
Hai người nhìn về phía hắn, hồi lâu sau, Bát Dực Hổ mới lên tiếng: “Ta nghĩ mình đã minh bạch ý tứ của Tô Hoàng! Trước khi Địa Ngục Môn mổ ra, ta nghĩ ta sẽ không xung đột gì với ngài”
“Vậy thì không còn gì tốt hơn!”
Tô Vũ cười một tiếng rồi đứng dậy: “Còn nhiều lời ta cũng không nói! Hai vị là bán đứng ta hay là thật lòng hợp tác với ta cũng tốt, ta nghĩ khác biệt duy nhất ở chỗ thủ hạ của ta sẽ chết nhiều hay ít mà thôi, về phần bản thân ta… Bây giờ, e rằng muốn giết ta sẽ rất khó!”
Hắn quay sang dặn dò: “Lam Thiên, lưu lại một phân thân ở đây giao lưu với Hổ huynh đi, hiểu nhau một chút thì về sau cũng có thể thuận tiện làm việc”
Lam Thiên ném lại một phân thân, cấp tốc hóa làm một tảng đá lăn vào chân tường, vui về nói: “Nếu Hổ Tôn có chuyện thì có thể tùy thời gọi ta!”
Gân xanh trên trán Bát Dực Hổ giật giật, hắn khó nhọc đáp: “Được!”
Tô Vũ đạp không định rời đi, Thiên Mệnh nhịn không được hô: “Bệ hạ… Vậy ta…”
“Ba ngày sau, tự mình đi tìm Vô Mệnh! Đến bên ngoài Hỗn Độn Sơn, ta sẽ an bài người tới đón ngươi!”
Được rồi!
Thiên Mệnh gật gật đầu, đưa mắt nhìn theo bóng dáng Tô Vũ và Lam Thiên rời đi.
Chờ họ đi rồi, Thiên Mệnh mới liếc qua phân thân của Lam Thiên trong chân tường, cảm khái một tiếng: “Ta quả là ếch ngồi đáy giếng, thì ra bệ hạ đã sớm vượt khỏi vạn giới bây giờ.”
Tô Vũ đang nghĩ tới chuyện sau khi Nhân Hoàng trở về, nghĩ tới chuyện vạn đạo hợp nhất.
Mà rất nhiều cường giả còn đang suy nghĩ cực kỳ đơn thuần xem vạn giới do ai làm lão đại.
Bát Dực Hổ không nói gì, đưa mắt nhìn theo bóng dáng Tô Vũ, sau đó lại nhìn về phía Thiên Mệnh, cười ha hả nói: “Vậy thì Tôn giả có thể trở về bẩm báo với vạn tộc chuyện hợp tác, nhưng không thể vào lúc này được! Cụ thể nên nói như thế nào thì không cần ta phải chỉ cho Tôn giả! Đừng nói ra sự tình chủ nhân quy tắc sắp xuất hiện là được, nếu không, vạn tộc nhất định sẽ ngăn cản, vậy thì không phù hợp với ích lợi của bọn ta”
Bây giờ nói có chủ nhân quy tắc sắp xuất hiện, nếu hiện tại bộc phát đại chiến thì Ngục vương nhất mạch sẽ không có cơ hội tiếp dẫn vị kia, như thế thì vạn tộc rất có thể sẽ động thủ sớm.
Làm thế sẽ xung đột với lợi ích của Bát Dực Hổi Thiên Mệnh khẽ gật đầu, đầu năm nay, ai ai cũng có tính toán của riêng mình, y quả thật đã già rồi.
Mệnh tộc chỉ sợ cũng không so bì được.
Vô Mệnh lựa chọn đi theo Tô Vũ chỉ sợ cũng đã nghĩ sâu tính kỹ rồi mới hạ xuống quyết định.
“Gặp Vô Mệnh trước rồi nói sau!”
Thiên Mệnh Hầu thẳm nghĩ, bây giờ các phương đều đang có tính toán, có mưu đồ riêng, mặt ngoài vạn tộc là thế lực mạnh nhất, trên thực tế thì chưa hẳn.
Tô Vũ đã rời khỏi Hỗn Độn Sơn.
Hắn cũng không chạy loạn.
Hỗn độn quá nguy hiểm, chạy loạn rồi bị lạc mất sẽ rất phiền toái.
Hắn phải trở về Tử Linh giới vực, đem người đang dò xét lộ tuyến, đem toàn bộ thiên địa ngụy trang cho thật kĩ rồi na di đến bên này, cũng có thể kịp thời triệu hoán thủ hạ đến trợ chiến.
Nhất định phải nhanh!
Tin tức từ Bát Dực Hổ khiến cho Tô Vũ cảm giác khá cấp bách.
Cổng Địa Ngục lại có thể chuyển vận chủ nhân quy tắc, mặc dù cảm giác rất khó nhưng đây là một dấu hiệu đại biểu nó có thể cho một vài cường giả xuất nhập.
Ngục vương nhất mạch và cổ thú Hỗn Độn có quan hệ rất phức tạp, bây giờ nghiêm chỉnh mà nói thì những cổ thú Hỗn Độn ở bên ngoài kỳ thật không thể tính là cùng một thể với những kẻ bên trong, mà Ngục vương nhất mạch và cổ thú bên trong kia hẳn là đã có giao dịch gì đó.
Nếu không, cổ thú sao có thể thua một vị chủ nhân quy tắc do Ngục vương nhất mạch đưa ra ngoài?
“Địa Ngục Môn sắp mở, mà bản thể của Thiên Môn ở đâu thì ta vẫn không rõ ràng, thành viên của Địa Ngục Môn còn đơn giản hơn một chút, đều là cổ thú cả, mà bên trong Thiên Môn lại là nơi nào?”
“Thiên Môn phong ấn thời đại Khai Thiên, ở thời đó có nhiều cường giả lắm!”
“Thời Gian Chi Chủ, Tử Linh Chi Chủ, thậm chí là Nhân Tổ đều có thể ở trong đó.
Rốt cuộc thì Văn vương đang chiến đấu cùng ai?”
Từng suy nghĩ lấp lóe trong đầu.
Thế cục trong Thiên Môn chỉ sợ còn phức tạp hơn Địa Ngục Môn rất nhiều.
“Ai có thể phong ấn thời đại Khai Thiên? Thời đại này do Thời Gian Chi Chủ mở, chẳng phải làm vậy là muốn phong bế luôn y sao?”
“Mà phong ấn thời đại nghĩa là phong ấn tất cả cường giả của thời đại này hay là như thế nào?”
“Phải làm sao thì mới có thể xem như phong ấn một thời đại?”
“Cánh cửa kia rốt cuộc từ đâu mà đến?”
Vô số nghỉ hoặc nảy sinh mà bây giờ không ai có thể lí giải giúp Tô Vũ.
Đây cũng là chuyện khiến cho hắn càng thêm gấp gáp!
Thời gian không nhiều lắm.
Hắn không muốn vào lúc vạn đạo hợp dòng mà bản thân mình vẫn chỉ là tôm cá nhãi nhép, giãy giụa lâu như vậy, vất vả lắm mới dựng chút căn cơ ở vạn giới, trở thành sự tồn tại đỉnh cấp của vạn giới, kết quả đến lúc đó lại trở thành tầng dưới chót, đây không phải là điều hắn muốn!
“Nhất định phải nhanh lên!”
“Sau lưng Bách Chiến có thể là Nhân Tổ, phía sau vạn tộc là trên trăm chủ nhân quy tắc, đứng sau Ngục vương nhất mạch là Hỗn Độn cổ tộc, mà ta… chẳng lẽ phải trông cậy vào Nhân Hoàng sao?”
Tô Vũ cười khổi Đúng vậy, kỳ thật các thế lực lớn bây giờ đều có chỗ dựa.
Mà hắn lại chẳng có gì cả.
Hắn có thể trông cậy vào ai?
Trông cậy vào Nhân Hoàng à?
Khi hắn và Nhân Hoàng thật sự gặp mặt, còn không biết sẽ là tình huống như thế nào đâu.
Cho nên, vạn tộc không quá gấp gáp, cùng lắm đánh không lại thì trốn đi, nhẫn nhịn đến khi cường giả vạn tộc trở về là được.
Ngục vương nhất mạch cũng không cần gấp, họ chỉ cần chờ Địa Ngục Môn mổ ra.
Bách Chiến cũng chưa chắc đã quá vội vã, không được thì có thể đợi đến lúc Nhân Tổ trở vẻ!
Khá lắm, tính ra thì chỉ có mỗi Tô Vũ cần phải gấp gáp mà thôi, hắn có thể chờ ai?
Nhân Hoàng ư?
Hắn đâu có quen!
Cũng không có quan hệ quá lớn, huống chỉ lúc này Nhân Hoàng còn đang rơi vào thế hạ phong.
Đây mới là nguyên nhân quan trọng vì sao Tô Vũ không thể không nhảy ra, tiếp tục khuấy lên phong vân!
Hắn sớm đã nhìn thấu hết thầy!
Tất cả mọi người đều có lý do chờ đợi, duy chỉ mỗi hắn là không!
Hắn và Lam Thiên tiếp tục hóa thân thành cổ thú bay ra bên ngoài Hỗn Độn Sơn, để Nam vương tiếp tục ở lại nhìn chằm chằm, Tô Vũ cần phải na di thiên địa đến đây.
Chương 3252: Nhân Vật Đáng Nể.
Hai ngày sau.
Tô Vũ tiến hành na di thiên địa, trên đường đi hắn cũng tao ngộ một ít cổ thú, hắn chẳng hề khách khí, cứ thế thẳng tay giết sạch!
Rất nhanh.
Bên ngoài Hỗn Độn Sơn, một tòa đại lục hơi tàn tạ đứng lặng giữa hư không vô tận.
Không còn vạn đạo hiển lộ, mà là khí tức Hỗn Độn chảy xuôi!
Tô Vũ không chải vuốt lực lượng vạn đạo trong thiên địa nữa mà tùy ý để khí tức Hỗn Độn xung kích.
Bên trong mảnh đại lục nhìn như tàn tạ ấy có vô số cường giả đang đi tới đi lui.
Tô Vũ gần như đã điều động tất cả cường giả có thể điều động, ngoại trừ vài vị lưu lại thủ tại Thiên Uyên giới vực thì ngay cả Tử Linh giới vực, hắn cũng chẳng quản nữa.
Đại địa võ ra, lộ ra Đại Đạo Đồ bên dưới, Tô Vũ dặn dò: “Tất cả mọi người giấu mình trong Đại Đạo Đồ để che lấp hành tung.
Trà Thụ, ngươi cứ trông ở trong đại đạo này là được.
Còn Nam vương, ngài mau bạo phát khí tức giúp Trà Thụ ngụy trang.
Tất cả cùng chấn nhiếp cổ thú, đừng để cho cổ thú tùy tiện xông đến!”
“Nguy trang cho Trà Thụ một chút, đừng để ngoại hình giống như trước đó nữa!”
Mọi người gật đầu.
Vạn Thiên Thánh đi bên cạnh nhắc nhở: “Bệ hạ nhớ phải tự cẩn thận, tới thượng giới ?
chưa chắc đã an toàn “Ta biết!”
Tô Vũ cười đáp: “Không sao, lần này ta mang theo không ít cường giả!”
Hắn nhìn về phía một người: “Tuyết Lan tướng quân hãy đi theo ta, ta và Cự Phủ sẽ lên thượng giới.
Mọi người đều biết Tuyết Lan tướng quân đã đi theo Tam Nguyệt, không thể đột nhiên biến mất được”
Tuyết Lan liền đáp: “Rõ!”
“Những người khác chỉ cần chuyên tâm tu luyện là được!”
Tô Vũ căn dặn: “Ta sẽ chuyển quyền hạn của Nhân Chủ Ấn cho Vạn phủ trưởng và Lam Thiên.
Nếu có người muốn cảm ngộ căn nguyên đại đạo thì có thể xin đi cảm ngộ, nhưng bên trong còn đang phong ấn Giám Thiên Hầu, đừng thả y ra!
Vạn Thiên Thánh gật đầu: “Yên tâm đi!”
Tô Vũ không nói thêm gì nữa, lần này ngoại trừ mấy vị Cự Phủ thì hắn chỉ mang theo một người dưới cấp Thiên Vương, chính là Thông Thiên!
Thông Thiên Hầu là kẻ mà hắn nhất định phải mang theo.
Gia hỏa này có thể truyền tống bọn họ tới bất kỳ nơi nào.
Vạn giới.
Chẳng mấy chốc đã đến kỳ hạn ba ngày mà Tô Vũ đưa ra.
Phong ấn của tam đại giới vực cũng đang rung chuyển, có xu thế sẽ giải phong.
Yêu cầu của Tô Vũ đó là mọi người tụ tập tại hư không vô tận.
Mà bây giờ, cường giả của tam đại giới vực đều đang tự hỏi có nên phá phong hay không?
Thực ra họ sớm đã có quyết định, chỉ là cho đến bây giờ họ vẫn còn hơi chẳn chừ mà thôi.
Trong lúc họ còn đang chân chừ suy nghĩ, bỗng nhiên, một tiếng nổ vang rung trời dội tới.
Trên bầu trời Tiên tộc, một cái lồng tựa hồ vỡ vụn ra!
Sau một khắc, có rất nhiều thân ảnh lao lên, Thiên Cổ đội vương miện, khí tức cực kỳ cường đại, sau lưng lão, các vị cường giả như Phù vương đều lần lượt bám theo, không chỉ có một Hợp Đạo mà là rất nhiều!
Hàm Hương, Ngọc vương, Phong vương, Lôi vương…
Sau lưng Thiên Cổ tổng cộng xuất hiện 8 vị Hợp Đạo!
Đây chính là tình cảnh sau khi lão buông bỏ đại đạo, không còn hạn chế những người khác tấn cấp, ngoại trừ Phù vương thì trong một khoảng thời gian ngắn, Tiên tộc đã ra đời thêm 7 vị Hợp Đạo mới!
Ngoại trừ đám Hợp Đạo này thì còn mười mấy vị Vĩnh Hằng đỉnh cấp.
Tính cả Thiên Cổ, lần này Tiên giới có tổng cộng hơn hai mươi vị cường giả dẫn đầu.
Những vị Vĩnh Hằng đỉnh cấp không thể Hợp Đạo ở hạ giới, lên thượng giới đại khái sẽ không còn chịu nhiều áp chế, có hi vọng tấn cấp rất lớn.
Cùng lúc đó, hư không ở Ma giới chợt võ vụn.
Từng bóng người hiển hiện!
Ma Kích và Ma Dược lần lượt bước ra ngoài, sau lưng cũng có không ít vị cường giả với nội tình thâm hậu.
Thậm chí còn có cả một vị cường giả trẻ tuổi sắp sửa bước vào Hợp Đạo, Ma Đa Na tung hoành Liệp Thiên Bảng nhiều năm, lúc này gã cũng mơ hồ đạt đến cảnh giới Hợp Đạo.
Bây giờ, tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía Thần giới.
Hư không ở Thần tộc cũng vỡ vụn.
Tịch Vô đi ra trước, sau lưng có 5 vị cường giả Hợp Đạo, bất quá lúc này mọi ánh mắt vẫn đồ dôn về phía giới vực.
Trong Thần giới có một vị cổ lão với khí tức cường đại, đó là một bà lão với mái tóc màu bạch kim rất lóa mắt.
Tuổi bà ta đã cao, khí tức của bà rung chuyển bất ổn, khi mạnh khi yếu.
Bà đã rút lực lượng đại đạo của mình ra khỏi Thần tộc nên khi vừa bước ra một bước, lực lượng đại đạo cũng theo đó mà rung lên theo.
Mấy vị cường giả Tam Nguyệt, Cự Phủ, Lôi Bạo cấp tốc bay tới gần Thần giới, đám Tịch Vô ngay lập tức trở nên cảnh giác.
Mà ở lối vào Thần giới, bà lão kia vẫn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu mỉm cười với mọi người.
Mấy vị Tam Nguyệt cũng khẽ gật đầu.
Vị này thực sự là một vị cổ lão.
Đạo lữ của Thần Hoàng!
Năm đó, Thần Hoàng đã bị Nhân Hoàng đưa đi, đạo lữ của những cường giả khác hoặc là chết trận hoặc là chết già, chỉ có vị này sống tới tận bây giờ, một mực che chở cho Thần tộc.
“Thần Hoàng Phi” Tịch Vô lo lắng khẽ gọi: “Ngài ra ngoài… sợ là khó áp chế..”
“Không sao cả!”
Bà lão khẽ cười tiếp tục bước ra, bấy giờ, không trung tựa hỏ nổi lên lôi đình.
Cũng đúng lúc này, hư không bỗng hiện ra lệnh bài màu đỏ ngòm, xua đi tất cả lôi đình đó.
Vài giây sau, một cánh cửa mở ra, Tô Vũ, Phì Cầu, Thông Thiên và Tuyết Lan đồng loạt xuất hiện.
Tô Vũ xua tan đi lôi đình, nhìn về phía bà lão rồi cười nói: “Hóa ra là thế!”
Bà lão cũng nhìn về phía hắn, khẽ khom người: “Khiến Vũ Hoàng chê cười rồi!”
Tô Vũ lắc đầu, đoạn nói: “Hoàng Phi mới là người khiến cho ta phải lau mắt mà nhìn.
Với nội tình thế này, nếu không phải có phong ấn của Nhân Hoàng thì Hoàng Phi đã sớm tấn cấp chủ nhân quy tắc từ lâu!”
Dứt lời, hắn lại tỏ ra hơi nghỉ hoặc: “Không đúng… Chẳng lẽ Hoàng Phi sớm đã là chủ nhân quy tắc?”
Nghe thế, tất cả mọi người đều cảm thấy kinh hãi.
Tô Vũ suy đoán: “Sao ta có cảm giác dường như Hoàng Phi đã tấn cấp chủ nhân quy tắc từ sớm, nhưng để tránh đi quy tắc nên ngài mới đổi đạo, sau đó ngài tự chặt đứt đại đạo của bản thân, mà một đạo khác cũng đã tu đến cuối cùng, chỉ là bị quy tắc hạn chế nên mới không thể trở thành chủ nhân quy tắc?”
Hắn lắc đầu cảm khái: “Võ Hoàng hay Tử Linh Đế Tôn cũng vậy, những người này đều tạm thời bị phong ấn, không có khả năng tùy ý hành động, nhưng Hoàng Phi thì khác, ngài vẫn có thể tự do hoạt động!”
Hắn thở dài: “Chẳng lẽ vì che chở cho Thần tộc mà Hoàng Phi không phong ấn bản thân, ngược lại lựa chọn trực tiếp đoạn đạo, chuyển tu một đạo khác cho đến cấp Thiên Tôn? Đáng tiếc, tuổi của ngài quá lớn, chặt mất đại đạo nên dẫn đến thọ nguyên không đũ”
Bà lão liếc mắt nhìn chằm chằm Tô Vũ.
Những cường giả phe phái khác đều ôm trong lòng chút hoài nghỉ.
Tịch Vô nhíu mày cảnh giác nhìn Tô Vũ khiến hắn không khỏi bật cười: “Nhìn cái gì?
Ta đoán Thần Hoàng Phi rơi xuống từ cảnh giới chủ nhân quy tắc, bây giờ thọ nguyên của bà ta đã hao hết, dù sao tuổi của Thần Hoàng không nhỏ, Thần Hoàng Phi lớn hơn tất cả mọi người ở đây.
Thực tế cũng đơn giản thôi, muốn khôi phục thì giết Thiên Cổ, luyện thành Trường Sinh Đan, có lẽ có thể kéo dài tính mạng cho bà ta đấy”
Nơi xa, vẻ mặt Thiên Cổ cực kỳ bình tĩnh, lão không nói bất cứ lời nào.
Tô Vũ nói tiếp: “Đương nhiên còn một biện pháp khác, đó là phá vỡ phong ấn để Hoàng Phi tấn cấp chủ nhân quy tắc, bằng không e là Hoàng Phi không sống quá tam nguyệt (ba tháng) !”
Ở bên cạnh, Tam Nguyệt khẽ nhích nhích người.
Lời này thật là nhiều hàm nghĩa.
Là không sống quá ba tháng hay là không sống lâu hơn ta?
Thần Hoàng Phi thở dài: “Mắt nhìn của Vũ Hoàng quả nhiên cao cường, liếc qua đã xem thấu lão hủ.
Năm đó quả thật ta đã tấn cấp chủ nhân quy tắc, chỉ là vạn giới không cho phép chủ nhân quy tắc tồn tại, vừa xuất hiện liền có trừng phạt.
Khi ấy quy tắc mạnh hơn bây giờ nhiều, dù có là chủ nhân quy tắc thì cũng sẽ vẫn lạc! Rơi vào đường cùng, ta chỉ có thể đoạn đạo trùng sinh…”
Tô Vũ cười hỏi: “Sao ngài không tự phong ấn?”
Thần Hoàng Phi đáp: “Phong ấn ư? Cần gì chứ! Đám Võ Hoàng bị phong ấn có khi còn chẳng tự tại bằng lão hủ, không phải sao?”
Tô Vũ gật đâu: “Hoàng Phi quả nhiên khí phách, ta thấy mấy năm qua Hoàng Phi tham chiến không ít lần! Không tự phong ấn đại khái cũng là để tùy thời tham chiến, bảo vệ Thần tộc, không thể không nói, dù vạn tộc đối địch với ta nhưng có một số người hy sinh che chở cho bản tộc khiến ta phải kính nể!”
Thần Hoàng Phi hoàn toàn có thể tự phong bế bản thân rồi ngủ đông, chờ đợi phong ấn của vạn giới vỡ vụn hoặc có nơi nào đó phù hợp cho bà sinh tồn.
Nhưng bà không làm như thế!
Bà lựa chọn đoạn đạo trùng tu!
Quả là nhân vật đáng nể!
Chương 3253: Phong Ấn Thông Đạo.
Tô Vũ nhìn quanh một vòng, khẽ cười: “Không tệ! Thực lực các phương thế mà tăng lên không ít, quả nhiên không có áp lực thì không có động lực.
Xem ra nếu không có ta thì chư vị cũng khó mà Hợp Đạo, các người nên cảm ơn ta mới đúng.
Thiên Cổ đã thành Thiên Vương, Tịch Vô cũng sắp rồi, mặc dù Ma Kích chênh lệch một chút nhưng cũng có cơ hội”
Giọng hắn vang dội khắp chốn: “Nhìn đi, mấy tháng nay không phải mọi người tu luyện nhanh hơn trước nhiều sao?”
Hắn bật cười ha hả!
Tâm tình cường giả tam phương lại cực kỳ phức tạp.
Quả là rất nhanh!
Đúng như lời Tô Vũ nói, áp lực quá lớn là một trong những nguyên nhân.
Nguyên nhân thứ hai là bởi vì gần đây tu luyện nhanh hơn một chút, họ cảm giác phong ấn của vạn giới đã sắp võ vụn, cảm ngộ đại đạo cũng dễ dàng hơn nhiều.
Hoặc là do một số cường giả sắp trở về.
Lực lượng đại đạo của họ cũng càng thêm sôi trào.
Tỉ như Tiên Hoàng sắp trở về dẫn đến toàn bộ đại đạo của Tiên tộc đều chấn động, kỳ thật cường giả tu luyện đại đạo này ít nhiều gì cũng có chút cảm giác rằng lực lượng đại đạo sinh động hơn trước rất nhiều, không tĩnh mịch như trước nữa!
Tô Vũ nhìn lướt qua rồi nói: “Còn tốt, tam tộc gom chung một chỗ vẫn chưa tới trăm người! Xem ra chư vị cũng không muốn mang toàn bộ tộc nhân lên thượng giới!”
Thiên Cổ bình tĩnh đáp: “Tới thượng giới chưa chắc đã an toàn, cần gì phải mang quá nhiều người!”
“Cũng phải!”
Tô Vũ quay đầu nhìn về hướng Nhân cảnh, hiện tại trên không trung ở Nhân cảnh tựa hồ có một sự tồn tại đáng sợ đang yên lặng quan sát mọi chuyện bên này.
Những người khác cũng có chút cảm ứng.
Bách Chiến!
Đối phương đang yên lặng quan sát bọn họ.
Tô Vũ cười khẽ, không để ý thêm nữa, hắn quay đầu lại nhìn về phía đám người: “Vậy thì lên đường thôi!”
Bốn phía an tĩnh một chút, một câu lên đường bất thình lình khiến cho mọi người thoáng hoảng hốt!
Tô Vũ lại liếc qua Lôi Bạo: “Lôi Bạo Tôn giả không mang theo cường giả Cự Nhân tộc tới thượng giới à?”
Lôi Bạo đáp: “Không cần, dưới hạ giới cũng rất an toàn”
“Vậy được!”
Tô Vũ nở nụ cười, đạp không lao về hướng hư không vô tận.
Bên chỗ Thần tộc, Thần Hoàng Phi đi ra khỏi Thần giới, đám Tịch Vô lo lắng đuổi theo, cũng may là sau khi lôi đình bị đánh bay thì không còn xuất hiện nữa, nếu không chưa hẳn bà đã có thể lên đường.
Thực lực của bà đã đạt đến cực hạn, thế nhưng nhìn dáng vẻ đại đạo của bà rung chuyển thì có thể nhận thấy một khi bà xuất thủ, có lẽ địch nhân chưa chết thì bà đã tự ngã xuống trước rồi.
Bà lão yên lặng nhìn Tô Vũ.
Trong lòng thì cực kỳ ngưng trọng.
Người trề tuổi kia rốt cuộc có thực lực gì?
Bây giờ đến cả bà ta cũng chẳng thể nhìn thấu.
Tất cả mọi người yên lặng đi theo, toàn bộ đội ngũ cực kỳ an tĩnh.
Đây vẫn là lần đầu tiên mọi người không chiến đấu, không bạo phát xung đột với Tô Vũ, mà là cùng nhau đi tới thượng giới.
Thế này xem như là một lần hợp tác sao?
Có lẽ cũng có thể xem là như vậy!
Một lát sau.
Đoàn người đã đi đến thông đạo của người truyền lửa.
Mọi người thấy Tô Vũ phất tay để hiện ra thông đạo, trong lòng thầm cả kinh, Tô Vũ không định ẩn giấu chút nào à?
Vậy thì chẳng phải thông đạo này đã bại lộ rồi sao?
Lôi Bạo khẽ nhíu mày, kỳ thật khi gã nhìn thấy Tô Vũ dẫn người đến đây thì đã cảm thấy bất ổn, nhưng gã lại không tiện nói gì, chỉ là trong lòng hơi nặng nề.
Tô Vũ đã hoàn toàn khiến cho thông đạo bại lộ rồi!
Thực ra thì đám Thiên Cổ còn lo lắng hơn.
Thông đạo này bại lộ thì lối đi ở Mệnh tộc không còn quá trọng yếu nữa.
Tô Vũ sẽ không giết người diệt khẩu đấy chứ?
“Cự Phủ và Tam Nguyệt tiến vào trước để dò đường đi, dẹp yên hết thảy nguy cơ!”
Tô Vũ ra lệnh, hai vị cường giả liếc nhìn nhau, rất nhanh đã đạp không tiến lên.
Lôi Bạo vừa muốn bước vào theo thì Tô Vũ đã thản nhiên ngăn lại: “Lôi Bạo Tôn giả không cần đi trước, ngươi hãy che chở cho các tộc, đề phòng nguy cơ dẫn đến các tộc tử thương thảm trọng, nếu thế ngươi cũng khó ăn nói với vạn tộc!”
Lôi Bạo đành phải dừng bước, gã liếc nhìn Tô Vũ, trong lòng thoáng chân chờ, rốt cuộc Tô Vũ… có thực lực gì?
Lần trước không phải đại đạo của hắn đã đứt gãy hay sao?
Cảm giác như hắn đã đứt mất đại đạo, không có đại đạo dao động nữa, thế nhưng hắn lại mang đến cảm giác rất quái lạ.
Chờ Cự Phủ và Tam Nguyệt tiến vào một lát, Tô Vũ mới đạp không bay lên, căn dặn:
“Tất cả đi theo ta, tự mình chạy loạn thì có chết cũng đừng trách ta!”
Lúc này, Thần Hoàng Phi bỗng hỏi: “Vũ Hoàng thật sự muốn cùng chúng ta lên thượng giới à?”
Tô Vũ đáp: “Đương nhiên, ta té ngã ở đâu thì phải đứng lên ở đó! Lần này không giết mấy tên kia, ta quyết không bỏ qua! Yên tâm đi, các ngươi còn được xếp phía sau, đợi giết sạch đám gia hỏa Ngục vương nhất mạch xong thì ta mới tìm các ngươi.
Đương nhiên, các ngươi có thể tới tìm ta trước cũng được, ta không ngại đâu!”
Mọi người im lặng.
Tô Vũ vẫn càn rỡ y hệt như trước đây!
Đám người lần lượt bước vào thông đạo, nhất thời khiến cả thông đạo rung lên.
Cùng lúc đó ở thượng giới.
Ở phía trên Nhân Sơn, một đám người còn đang chuyên tâm thương lượng, bỗng nhiên ở khu vực Táng Hồn Sơn đột ngột tỏa ra dao động mãnh liệt.
Một lát sau, rất nhiều cường giả cấp tốc vọt đến, vừa kịp nhìn thấy hai cỗ khí tức cường đại không hề che lấp chút nào trực tiếp sôi trào, rất nhanh, Tam Nguyệt và Cự Phủ đã xông ra khỏi thông đạo.
Tam Nguyệt cười vang: “Không phụ sứ mệnh, ta đã mang đám Thiên Cổ lên rồi đây”
Giọng Cự Phủ cực kỳ lạnh lùng: “Bệ hạ có lệnh, nếu vạn tộc gom góp đủ 99 Nghị Viên lệnh thì ngài nguyện ý phong ấn thông đạo này!”
Đám người Nguyệt Thiên Tôn vừa đuổi tới, sắc mặt ai nấy đều kinh ngạc, có ý gì?
Bệ hạ?
Bệ hạ nào cơ?
Nguyệt Thiên Tôn chẩn chờ chốc lát mới lên tiếng: “Bệ hạ mà Cự Phủ Hầu nhắc tới là..”
“Vũ Hoàng bệ hạ!” Cự Phủ quát: “Lần này bệ hạ cũng sẽ tới thượng giới, ngài nguyện ý liên minh cùng vạn tộc, chinh phạt Ngục vương nhất mạch! Để tránh Bách Chiến thêm phiền, ngài đồng ý phong bế thông đạo Táng Hồn Sơn!”
Lời này vừa nói ra, trong lòng Hoang Thiên Tôn hơi kinh hãi, lão vội hỏi: “Vì sao không trực tiếp đánh vào hạ giới, dứt khoát giết chết Bách Chiến?”
Vào lúc này, lại có mấy đạo khí tức bộc phát.
Tô Vũ bước ra, khí tức của hắn vô cùng cường hãn, bên cạnh Phì Cầu cũng lộ ra khí tức mạnh mẽ.
Tô Vũ vẫy vẫy tay, xem như chào hỏi rồi nói: “Tốt xấu gì cũng đều là Nhân tộc, giết Bách Chiến không phải là sẽ làm ô uế tên tuổi của ta sao? Nguyện ý phong tỏa thì phong tỏa, không chịu thì tùy các ngươi, nếu các ngươi cảm thấy xuống hạ giới giết Bách Chiến trước sẽ tốt hơn thì cũng có thể thử xem sao, bất quá…”
Hắn nhắc nhớ: “Thực lực dưới trướng Bách Chiến không yếu! Chém giết một trận với Bách Chiến chưa chắc đã có lợi, bản thân hắn ta cũng cực kỳ cường đại.
Dù sao ta sẽ không hợp tác với các ngươi để giết hắn.
Lần này ta trổ lại thượng giới là có ý muốn dẫn người hợp tác với các ngươi giải quyết Ngục vương nhất mạch!”
“Ngươi ư?”
Một con Cự Long phá không lao đến, tỏ ra cực kỳ phẫn nộ: “Ngươi chính là Tô Vũ?
Ngươi thì tính là cái thá gì, cường giả tộc ta đã bị ngươi giết chóc gần hết..”
“Nói nhảm nhiều quá!” Tô Vũ quát lạnh: “Bắt lấy hắn!”
Cự Phủ, Tam Nguyệt, Phì Cầu đột ngột bộc phát ra khí tức cực kỳ cường hãn, chỉ trong chớp mắt đã đánh tới tên Thiên Tôn vừa phát biểu của Long tộc!
Đám Nguyệt Thiên Tôn đều giật mình!
Ba vị Thiên Tôn!
Không, khí tức của Phì Cầu vô cùng cường hãn, chiếc giày lơ lửng càng khiến cho nó mạnh mẽ hơn nhiều.
Nguyệt Thiên Tôn vừa định nhúng tay, Tô Vũ đã thản nhiên nói: “Thần tộc nhúng tay làm gì?”
Dứt lời, Tô Vũ đã ra hiện ở bên cạnh y, tung một chưởng trấn áp y hoàn toàn.
Nguyệt Thiên Tôn giật mình sợ hãi, bên cạnh, Đạo Thiên Tôn cũng vội vàng ra tay.
Âm!
Song phương giao thủ, Nguyệt Thiên Tôn và Đạo Thiên Tôn lùi lại một bước, Tô Vũ cũng lui lại mấy bước.
Mà đúng lúc này, chiếc giày của Phì Cầu đập trúng kẻ đối địch với nó, âm vang một tiếng, Cự Long bay ra, trên thân nhiều thêm một dấu giày!
Tô Vũ cười lớn: “Lộ ra chút thực lực, miễn cho các ngươi nghĩ rằng ta đi lên chiếm tiện nghi của các ngươi! Tính cả ta thì bên này có 4 vị Thiên Tôn, đủ để hợp tác chưa?”
“Tam Nguyệt!”
Nguyệt Thiên Tôn kinh hãi nhìn về phía Tam Nguyệt, Tam Nguyệt tung một gậy trúc đánh lui Minh Thiên Tôn, Cự Phủ thì bổ một búa về phía Phượng Thiên Tôn.
Chỉ nghe Tam Nguyệt cười nói: “Ta chỉ nghe lệnh từ bệ hạt”
Mọi người bất giác ngây ra.
Tam Nguyệt đã trực tiếp đầu nhập dưới trướng của Tô Vũ!
Mà thực lực của Tô Vũ cũng đã tiến bộ cực kỳ nhanh chóng!
Lúc này, sắc mặt Tô Vũ không đổi, thản nhiên nói: “Các vị có nguyện ý hợp tác hay không? Nguyện ý thì bây giờ dùng lệnh bài phong ấn hạ giới, như vậy ai cũng đều an tâm hơn chút, miễn cho Bách Chiến đâm sau lưng chúng ta!”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, đúng lúc này, người từ thông đạo phía sau đã đến, Thần Hoàng Phi tằng hắng một cái rồi lên tiếng: “Phong ấn đi!”
Chương 3254: Õ Đâu Cũng Là Lão Đại.
Thần Hoàng Phi tằng hắng một cái rồi lên tiếng: “Phong ấn đi!”
Nguyệt Thiên Tôn giật mình, vội vàng tiến lên đón: “Hoàng Phi…”
“Phong ấn đi!”
Nguyệt Thiên Tôn hơi biến sắc, nhưng cũng lập tức đáp ứng: “Được, tộc ta đồng ý”
Bên kia, Thiên Cổ đã bay lên, lão nhìn lướt qua Đạo Thiên Tôn và Hoang Thiên Tôn của Tiên tộc, khẽ gật đầu rồi bình thản nói: “Phong ấn đi! Không rõ thực lực bên phía Bách Chiến ra sao, trước hết cứ phong ấn hạ giới rồi tính tiếp!”
Đạo Thiên Tôn nhíu mày, Thiên Cổ nhìn về phía họ, hai vị Thiên Tôn khẽ liếc nhau, nửa ngày sau mới gật đầu.
Thiên Cổ không nói thêm gì, đạp không đi về nơi xa: “Phù vương, dẫn đường!”
“RõI”
Phù vương mau chóng mang mọi người rời đi.
Đạo Thiên Tôn và Hoang Thiên Tôn nhìn nhau, sắc mặt cả hai vị đều ngưng trọng, Thiên Cổ tới đây cũng chưa hẳn đã là chuyện gì tốt!
Thế nhưng nếu lão ở lại hạ giới thì càng không phải là chuyện tốt.
Trên thượng giới có đông đảo cường giả ủng hộ Thiên Cổ, dù sao Thiên Cổ mới là vương duy nhất của Tiên tộc, đến bây giờ vẫn là như vậy.
Nơi xa, mấy vị Thiên Vương như Tiên Chiến Hầu sớm đã đuổi tới, lúc này họ nhao nhao vui mừng, Tiên Chiến Hầu hét to: “Cung nghênh Ngô Hoàng!”
Lại có mấy chục Hợp Đạo đến đây tiếp giá!
Những Hợp Đạo này có hơn phân nửa đều là cường giả chân đạo, ngụy đạo thì gần như không thể thấy được.
Đây mới là nội tình của Thiên Cổ tại thượng giới!
Bây giờ Hoang Thiên Tôn và Đạo Thiên Tôn đều thở dài một tiếng, ai nấy đều thấy bất lực không thể làm gì.
Những người này tới tiếp giá cũng không hề chào hỏi họ nữa câu.
Hiển nhiên, cho dù bọn họ là Thiên Tôn thì Tiên tộc từ sau Thượng Cổ chỉ có Thiên Cổ mới là Vương duy nhất.
“Phong ấn!”
Mấy vị Thiên Tôn đồng loạt mở miệng, tức khắc có hơn 30 tấm lệnh bài bay ra.
Tô Vũ đếm thử, tính cả 60 lệnh bài của hắn thì tổng cộng chỉ có 97 cái.
Không sao!
Thiếu mấy cái cũng không thành vấn đề gì.
Sau một khắc, hắn trực tiếp điều khiển lệnh bài, tụ tập rất nhiều quy tắc chỉ lực và lực lượng cường đại, trực tiếp phong ấn toàn bộ thông đạo ở Táng Hồn Sơn.
Tô Vũ bật cười, chỉ chốc lát thông đạo đã biến mất!
Cùng lúc đó ở hạ giới.
Tiếng nổ rền kịch liệt vang lên, ở Nhân cảnh, vẻ mặt Bách Chiến và một đám người lập tức biến hóa.
Rất nhanh, họ cấp tốc phá không lao tới.
Một lát sau, chờ khi họ đến được hư không vô tận, lối đi đã mơ hồ biến mất hoàn toàn, tiếng oanh minh chấn động vẫn còn vang vọng ở nơi đây.
“Đáng chết!”
Mọi người phẫn nộ!
Trường Mi cả giận mắng: “Bọn chúng phong ấn thông đạo rồi ư? Khốn kiếp, Tô Vũ thật sự đã cấu kết với vạn tộc! Hắn lại dám phong ấn thông đạo!”
Thật đáng chết!
Như vậy thì bọn hắn muốn lên giới sẽ cực kỳ khó.
Đi qua thông đạo ở Mệnh tộc sao?
Vậy thì quá nguy hiểm!
Bách Chiến trầm mặc không nói, hắn ta nhìn lên không trung, hành động này của Tô Vũ đã vượt quá dự đoán của hắn.
Vậy mà Tô Vũ lại thực sự phong ấn thông đạo!
Tô Vũ cảm thấy không cần tới trợ giúp của mình sao?
Hắn cảm thấy hắn có thể bình định thượng giới ư?
Dựa theo suy nghĩ của Bách Chiến, dù Tô Vũ lên thượng giới thì vào thời khắc mấu chốt, có lẽ sẽ đến cầu viện mình.
Kết quả hoàn toàn trái ngược, Tô Vũ đã trực tiếp đoạn mất đường lui, hắn đã phong bế hoàn toàn hạ giới!
Xem ra đối phương vẫn rất đề phòng mình!
Trên thượng giới.
Tô Vũ thu hồi lệnh bài của mình, còn các lệnh bài khác tự bay về phía mà nó vốn thuộc về, hắn cười nói: “Muốn mở hạ giới thì bình định Ngục vương nhất mạch xong lại nói!
Chư vị, sau này gặp lại!”
Tô Vũ cười ha hả dẫn mọi người đạp không rời đi.
Giọng nói của Tam Nguyệt vẫn còn văng vẳng truyền đến: “Hi vọng người của tộc ta sẽ sớm được đưa tới Trúc Sơn!”
Mấy vị Thiên Tôn trầm mặc không nói gì.
Bên phía Tô Vũ lại có 4 vị Thiên Tôn.
Lôi Bạo vừa muốn đi theo Tô Vũ, thanh âm của Tô Vũ đã truyền tới: “Lôi Bạo, ngươi lưu lại đợi ở Nhân Sơn đi, có tin tức gì thì tùy thời thông báo cho ta! Giết Ngục vương nhất mạch sẽ do Lôi Bạo làm tiên phong, vạn tộc cứ việc đem xương cốt của phiền phức cho Lôi Bạo gặm là được!”
Yên tĩnh cực kỳ.
Lôi Bạo câm nín, sắc mặt gã tái nhợt.
Mọe nó, gia hỏa này thật sự không phải thứ gì tốt!
Vẻ mặt những người khác cũng rất quái dị, nhao nhao nhìn về phía Lôi Bạo, ý của Tô Vũ là… hắn lười quản Lôi Bạo, hắn và Bách Chiến thực sự không ở cùng một phe, hắn còn lâu mới quan tâm tới người của Bách Chiến!
Ý là như vậy sao?
Quả nhiên nội bộ Nhân tộc cũng tranh phong không ngừng.
Như vậy thì tình hình của Lôi Bạo sẽ rất khó khăn.
Không nghe vạn tộc, không nghe Tô Vũ, Bách Chiến đang ở hạ giới… Cứ như vậy, Lôi Bạo ở thượng giới hệt như một kẻ cha không thương mẹ không xót!
Tất cả mọi người yên lặng nhìn Tô Vũ rời đi.
Có kê xúc động ví như Long Thiên Tôn, y muốn ra tay, thế nhưng thực lực đối phương quá cường đại, trong nháy mắt đã đánh bại y khiến y biết mình không thể tùy tiện xuất thủ.
Một khi đại chiến thực sự bộc phát, đối phương có tới bốn vị Thiên Tôn, mà Phì Câu và Tô Vũ đều rất cường đại, dù cho y thắng thì cũng phải chịu tổn thất nặng nề.
Nói chung, nhất thời tất cả đều bị Tô Vũ chấn nhiếp!
Mà đám Ma Kích thấy cảnh này thì đều thầm cảm khái, Tô Vũ đến chỗ nào cũng đều lớn lối như thế, hết lần này tới lần khác, hắn vẫn luôn có vốn liếng để phách lối!
Dù tới thượng giới, gia hỏa này vẫn hoàn toàn cuồng vọng như xưa!
Một màn này khiến tâm trạng của đám người tới từ hạ giới đều rất phức tạp.
Quả nhiên ở hạ giới hay ở nơi đây thì Tô Vũ vẫn luôn luôn là lão đại!
Chương 3255: Đánh Giá Quá Cao.
“Bệ hạ, ngài không lo lắng vạn tộc vừa mới ra khỏi thông đạo sẽ ra tay luôn sao?”
Lúc này, Cự Phủ đang toát hết cả mô hôi hột, vừa rồi gã rất sợ.
Vạn tộc có không ít Thiên Tôn, một khi thực sự xuất thủ thì bốn người bọn họ cũng không thể chống đỡ nổi.
“Hữm?” Tô Vũ nghi hoặc: “Sao lại phải ra tay? Vạn tộc bị điên à?”
“Chúng ta tới giúp đố, còn mang thêm người tới, hữu hảo như vậy thì ngoại trừ Long tộc bị giết quá nhiều, những người khác sao phải làm ra hành vi nguy hiểm tính mạng, tự đánh viện quân của mình?”
Viện quân?
Cự Phủ oán thầm trong lòng, ngươi làm gì có ý tốt, thế mà cũng gọi là viện quân à?
Tô Vũ trấn an: “Đừng lo lắng, nếu vạn tộc có lòng muốn đánh thì đã sớm ra tay với Bát Dực Hổ rồi, còn phải chờ tới bây giờ làm gì? Kỳ thật, những người này rất có thực lực và thiên phú, lòng ham chiến cũng nhiều, họ chỉ thiếu một thứ đó là không cách nào đạt thành nhất trí, ai cũng có tính toán riêng mà thôi”
Ví dụ như Long Thiên Tôn, y luôn lo lắng nếu mình chết rỏi thì Long tộc sẽ xong đời, Phượng Thiên Tôn cũng nghĩ như vậy.
Còn Đạo Thiên Tôn thì lo nếu mình chết, Tiên tộc sẽ bị áp chế…
Họ đều ôm tâm tư như nhau!
Thực ra khi bùng nổ đại chiến, điều kiêng ky nhất là những suy nghĩ riêng như vậy, vạn tộc thiếu một người lãnh đạo ưu tú.
Nếu thật sự có thể tập hợp lực lượng vạn tộc thì sẽ rất mạnh.
Bây giờ họ có chín vị Thiên Tôn là Đạo, Minh, Hoang, Ma, Hồn, Nhật, Nguyệt, Long, Phượng, ngoài ra còn có Lôi Bạo và Thiên Mệnh vẫn coi như đang góp lực.
Tính ra thì vạn tộc có trọn vẹn 11 vị cường giả cấp bậc này.
Tam Nguyệt có chạy thì cũng chỉ mỗi lão rời đi mà thôi.
Mà 1ï vị Thiên Tôn vẫn chưa phải là tất cả, Tiên Ma ít nhất còn ẩn tàng một vị, như vậy tổng cộng phải là 13 người, tính thêm cả Thần Hoàng Phi sẽ là 14 sự tỏn tại đỉnh cấp, ngoài ra còn có nhiều vị Thiên Vương khác.
Lực lượng như vậy khẳng định sẽ mạnh hơn bên Tô Vũ, mấu chốt là ai có thực lực để lãnh đạo vạn tộc? Đây mới là vấn đề quan trọng!
Lời này vừa nói ra, Cự Phủ và Tam Nguyệt đều gật đầu, Cự Phủ còn cười ha hả: “Bệ hạ nói không sai, nếu có thể hợp tác thì đã sớm thực hiện từ khi chưa có quy tắc rồi.
Năm đó khi chúng ta đánh vạn giới cũng luôn là một kích công phá!”
Dường như từ đầu tới cuối vạn tộc chưa từng hợp tác với nhau, ngoại trừ khi bị Nhân Hoàng thống trị thì vạn tộc mới liên hợp cùng một chỗ.
“Tới Trúc Sơn trước!”
Tô Vũ không nhiều lời, bây giờ cứ cắm rễ ở thượng giới đã rồi tính.
Chờ vạn tộc trả người của Thực Thiết tộc về thì chúng ta mới bàn tới vấn đề hợp tác.
Cùng lúc đó, mọi người yên lặng nhìn Tô Vũ rời đi.
Cả đám người, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, hồi lâu sau vẫn không nói gì.
Thần Hoàng Phi tuổi già sức yếu chợt ho khẽ một tiếng: “Mọi người về đi!”
Nguyệt Thiên Tôn vội vàng tiến lên đỡ bà: “Hoàng Phi, bây giờ chúng ta đều đến Nhân Sơn, vạn tộc ở thượng giới đã tề tựu đông đủ”
“Đây là chuyện tốt”
Thần Hoàng Phi khẽ gật đầu, đó quả thật là chuyện rất tốt, bà ngẫm nghĩ chốc lát rồi hỏi: “Trước đó Tô Vũ bại trận ở thượng giới thật sao?”
Nguyệt Thiên Tôn thuật sơ lại sự tình một lần, Thần Hoàng Phi suy tư hỏi lâu mới nói:
“Chuyện không nhất định là như vậy, có lẽ chỉ là thủ đoạn che mắt của hắn mà thôi.
Thôi được rồi, trước mắt Tô Vũ đang tích góp lực lượng, tạm thời hắn sẽ không có tâm tư đối phó chúng ta, mục tiêu hàng đầu của hắn vẫn là Ngục vương nhất mạch”
Nguyệt Thiên Tôn không nói gì, ý của Hoàng Phi… có lẽ lần trước Tô Vũ chỉ làm ra vẻ bại trận mà thôi?
Không đến mức đó chứ?
Ngay khi bọn họ còn đang thương thảo, Thiên Cổ và người đến đón lão đã tụ họp, lúc này lão quay đầu nhìn sang hai vị Đạo Thiên Tôn, Hoang Thiên Tôn, bình tĩnh nói: “Hai vị về trụ sở Tiên tộc trước đi, ta có chuyện muốn nói!”
Hai vị kia liếc nhìn nhau, khẽ gật đầu với Nguyệt Thiên Tôn rồi tất cả cấp tốc bay đi.
Thần Hoàng Phi nhìn thoáng qua, ho khan mấy tiếng mới nói: “Thiên Cổ đã lên thượng giới, không biết ai sẽ chủ trì đại cục của Tiên tộc, Thần tộc của chúng ta..”
Bà nhìn Tịch Vô, võ vai y: “Thực lực của ngươi không đủ, trước hết chuyện trong tộc cứ giao cho mấy vị Nhật Nguyệt Thiên Tôn chấp chưởng đi!”
Tịch Vô hiểu chuyện gật đầu.
Thần Hoàng Phi ho khan không ngừng, khí tức rung chuyển: “Nguyệt Thực, nếu như còn là năm đó thì ngươi và Nhật Miện sớm đã thành chủ nhân quy tắc, vượt qua phàm tục.
Việc nhỏ trong tộc cứ để Tịch Vô chủ trì, chờ khi phong ấn được giải trừ, các ngươi đều sẽ thành chủ nhân quy tắc thôi.
Không cần hao tổn tâm trí vào chút việc vặt này, cứ dồn sức tu luyện đi”
Nguyệt Thiên Tôn hiểu rõ.
Bối phận của Thần Hoàng Phi rất cao, địa vị khó mà với tới, bà đã tới thượng giới thì dĩ nhiên họ phải nghe theo bà.
Tiếng ho của Thần Hoàng Phi ngày càng nặng: “Về chuyện tiêu diệt Ngục vương nhất mạch, ta không rõ nhiều tin tức cụ thể, nhưng nghe nói bọn chúng tồn tại một vị cường giả đỉnh cấp, thật ư?
“Đúng thế”
Thần Hoàng Phi trầm mặc hỏi lâu: “Ta sắp chết, đại khái không chờ được Thần Hoàng trở về.
Người này cứ giao cho ta đi, ta sẽ dùng trận chiến cuối cùng để giải quyết, trừ đối phương ra, ngươi và Nhật Miện hãy giết thêm một vị Thiên Tôn khác… Khụ khu…
Bà ho khan, nhìn mọi người xung quanh rồi thở dốc nói: “Nhất định phải thật nhanh, Tô Vũ tới thì thượng giới ắt sẽ không an tĩnh được.
Trước tiên, dùng cái giá thấp nhất để tiêu diệt Ngục vương nhất mạch, sau đó liên thủ để đối phó với Tô Vũ!”
Bà nói chuyện càng ngày càng gấp: “Có lẽ thượng giới cũng không coi trọng Tô Vũ dù hắn có nhiều vị Thiên Tôn, nhưng trong mắt của ta… Tô Vũ còn khó xử lý hơn Ngục vương nhất mạch nhiều! Chỗ Ngục vương chỉ là kẻ địch mạnh nhất chứ không phải tử địch”
Mọi người kinh hãi, Nguyệt Thiên Tôn nhịn không được lên tiếng: “Ý của Hoàng Phi là Tô Vũ còn khó dây dưa hơn cả Ngục vương nhất mạch?”
“Đó là điều đương nhiên!”
Thần Hoàng Phi gật đầu: “Chưa tới ba bốn năm, hắn đã nhấc lên sóng gió ở vạn giới, chinh phạt tứ phương, đừng bảo rằng đó là do thực lực hạ giới quá yếu, dù yếu thì Nhân tộc cũng yếu hơn nhiều.
Thiên Cổ hay Tịch Vô đều không phải phế vật, người nào cũng cực kỳ coi trọng Tô Vũ, một mực phái người diệt sát hắn.
Tới lần thứ ba họ còn tự thân ra mặt”
Đúng vậy, lần thứ ba họ đã tự mình xuất thủ!
Đây chính là Hoàng của cả một tộc!
Ai sẽ vì đánh một đứa trẻ mà năm lần bảy lượt khiến Hoàng của bản tộc tham chiến?
Thế nhưng Thiên Cổ đã làm như vậy!
Đáng tiếc mọi chuyện đã trễ rồi.
Mười vạn năm sau, Ngục vương nhất mạch đều chẳng phát triển bao nhiêu, Thần Hoàng Phi cũng chẳng sợ lắm, kẻ khiến bà lo lắng hơn cả chính là Tô Vũ.
Có lẽ đám người thượng giới không hiểu, thậm chí bởi vì lần trước Tô Vũ thảm bại mà xem thường hắn, nhưng Thần Hoàng Phi thì không.
Không chỉ bà, mà toàn bộ người dưới hạ giới đều chẳng một ai dám coi thường Tô Vũ.
Dù trông Tô Vũ càn rỡ, lỗ mãng, xúc động thì đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài.
Đây là một người trẻ tuổi nhưng cực kỳ thâm trầm, quỷ kế đa đoan, mỗi khi hắn xuất thủ, ngoại trừ những việc chẳng còn cách nào thì đa số đều là mười phần chắc chín, thậm chí còn xây dựng trên cơ sở phe mình tuyệt đối không thất bại, không chết người.
Hắn hệt như một con rắn độc giỏi ẩn nấp, lúc nào cũng có thể cắn cho ngươi một phát, nếu một kích không trúng thì sẽ cấp tốc rút lui.
Hôm nay Tô Vũ dám trương dương tới đây, đại biểu một điều: hắn rất tự tin!
Đối với Tô Vũ, Thần Hoàng Phi không ngại dùng khả năng lớn nhất để suy đoán.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








