[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 650 : Đi Tìm Bát Dực Hổ. (c3246-c3250)
❮ sautiếp ❯Chương 3246: Đi Tìm Bát Dực Hổ.
Sâu trong Hỗn Độn, ở một ngọn núi nhỏ tàn tạ lơ lửng giữa hư không.
Bấy giờ, nhóm của Nam vương đang ở đây.
Nam vương, Lam Thiên, Thiên Hỏa, Phì Câu, Lam Sơn, mấy vị này đều có mặt.
Bất quá họ không tiếp tục tiến lên nữa.
Khi khí tức của Tô Vũ truyền đến, Nam vương đã cảm nhận được ngay, bà quay đầu nhìn lại, ở phía sau Tô Vũ chậm rãi đi tới, cảm ứng được mấy người đều đang đợi ở nơi này thì hắn chợt thấy hơi kỳ lạ.
Sao lại không đi nữa?
Theo ánh mắt của bọn họ, hắn nhìn về phía trước, nơi đó truyền đến một vòng ánh sáng.
Nam vương cấp tốc truyền âm: “Phía trước hình như có đất liền, chúng ta không rõ có phải là khu vực Hỗn Độn Sơn hay không, cũng không biết tình huống cụ thể như thế nào, nhưng vừa rồi có một ít cổ thú bay qua từ nơi đây, chúng ta lo lắng tùy tiện xâm nhập sẽ bị bại lộ”
“Có nhiều cổ thú không?”
“Khá nhiều, liên tiếp có tầm chục con cổ thú bay qua!”
Vậy thì quả thực là không ít, trong Hỗn Độn muốn tao ngộ cổ thú vẫn rất khó, một lúc liền nhìn thấy cả chục con thì nơi đây khả năng thật sự chính là Hỗn Độn Sơn.
Tô Vũ nhìn bên kia, rồi lại quan sát ngọn núi nhỏ tàn tạ mà họ đang dừng chân, ngọn núi này kiên cố vô cùng, nếu là trước kia thì nó cũng là bảo vật, có điều bây giờ Tô Vũ không thấy vừa mắt cho lắm.
“Không sao cả!” Tô Vũ cười nói: “Các ngươi cứ chờ ở đây, ta đi xem thử xem sao!”
Vừa mới nói xong, Tô Vũ đã hóa thân thành một con mãnh hổ to lớn, trên thân tỏa ra khí tức Hỗn Độn rõ rệt!
Ngữa cổ lên trời cao rồi gào thét một tiếng, Tô Vũ cấp tốc bay về phía trước.
Nguy trang mà thôi!
Bây giờ Tô Vũ mở vạn đạo chỉ lực, không ngừng phân tích Hỗn Độn, kỳ thật ngụy trang lực lượng hỗn độn rất đơn giản, thứ này chính là lực lượng vạn đạo tạp nham, chải vuốt khó nhưng hỗn hợp lại thì chẳng khó khăn tí nào.
Đằng sau, Lam Thiên lập tức hóa thân, chỉ chớp mắt y đã biến thành một con diều hâu giương cánh bay lượn, trực tiếp theo sau Tô Vũ, trên thân y cũng tỏa ra khí tức Hỗn Độn nồng đậm.
Mấy người khác chỉ có thể đứng nhìn.
Trước mắt người có thể hóa thành lực lượng hỗn độn quả thực không nhiều lắm.
“Sao ngươi lại đi theo?”
Tô Vũ hỏi một câu, Lam Thiên truyền âm đáp: “Đi theo bệ hạ, miễn cho bệ hạ tao ngộ nguy cơ!”
Tô Vũ cười khẽ, ngươi xem thường ai thế?
Thôi vậy, tới rồi thì đi thôi!
“Ngươi cảm ngộ thần văn Vạn đạo thế nào rồi?”
“Tạm được!” Lam Thiên truyền âm: “Bệ hạ không cần phải gấp, chiến lực Thiên Tôn cũng không tính quá khó khăn, tập trung cảm ngộ một lát, chẳng mấy chốc sẽ có đủ chiến lực mà thôi!”
Đây cũng không phải là việc khó gì.
Vấn đề nhỏ ấy mà!
Coi như ngươi trâu bò!
Tô Vũ cũng lười nói nhiều, đám người dưới trướng của hắn có một số người cần hắn giúp đỡ chỉ điểm, những kẻ khác thì chẳng cần hắn chỉ bảo gì.
Hai người bay nhanh về phía nơi phát ra ánh sáng, không bao lâu sau, ánh mắt cả hai sáng rực lên.
Một mảnh đại lục rất lớn hiện lên trước mắt bọn họ.
Hỗn Độn Sơn.
Nhất định là Hỗn Độn Sơn!
Hai người vừa bay đến bờ đại lục, thế mà nghe được tiếng người, thực sự là ngôn ngữ của Nhân tộc.
“Lại nữa rồi!”
“Gần đây sâu trong Hỗn Độn không ngừng có cổ thú bay tới, chẳng lẽ Đoạn Vĩ Long và Bát Dực Hổ thật sự chuẩn bị tụ tập cổ thú, chiếm núi xưng vương hay sao?”
“Lạ thật, sao hai con cổ thú kia lại muốn chiếm cứ Hỗn Độn Sơn nhỉ? Lấy thực lực của chúng, dù ở đâu trong Hỗn Độn thì cũng không phải kẻ yếu.
Cổ thú luôn ưa thích phiêu bạt khắp chốn Hỗn Độn, tại sao chúng cứ ở lì mãi trong Hỗn Độn Sơn vậy?”
“Ai biết được! Hai tên cổ thú mới tới này cũng không yếu, đều có chiến lực Hợp Đạo đấy, ghi chép vào đi”
Tô Vũ và Lam Thiên nhìn về nơi xa, hóa ra là hai người, thực lực của họ đều không kém.
Một vị đại khái có thực lực Hợp Đạo tam đẳng, kẻ còn lại là nhị đẳng.
Đừng nhìn dưới trướng Tô Vũ bây giờ có nhiều cường giả, thực ra Hợp Đạo nhị đẳng cũng chính là thực lực của Thiên Cổ hay lão Quy khi trước.
Chiến lực của những người này không tính là yếu, ở đâu thì cũng có thể là cường giả một phương.
Hai tên này thế mà lại đứng trên một tòa núi nhỏ quan sát bọn hắn, xem ra lá gan không nhô.
Nhìn thấy Tô Vũ và Lam Thiên cũng nhìn về phía mình, một trong hai vị nam tử kia đột nhiên tuôn ra một cỗ lực lượng hỗn độn cường hãn, ý chí lực chấn động phóng đến, “Đây là địa bàn của ta!”
Lực lượng hỗn độn!
Tô Vũ lập tức hiểu ra, đây là cổ thú Hỗn Độn ngụy trang, mặc dù có hình người…
nhưng cổ thú vốn không quan tâm ngoại hình, chỉ cần không bị Hỗn Độn bài xích thì trong mắt cổ thú kẻ đó chính là Hỗn Độn tộc.
Địa bàn do cổ thú chiếm cứ thì không thể xâm phạm, cổ thú luôn luôn lấy cường giả vi tôn.
“Người của Ngục vương nhất mạch sao?”
Tô Vũ hỏi một câu, Lam Thiên truyền âm đáp: “Ngoại trừ bọn hắn ra thì còn có thể là ai”
Không thể là người khác!
Trăm phần trăm kia chính là người của Ngục vương nhất mạch!
Mạch này cũng thật trâu bò, thế mà trực tiếp cắm rễ xuống ở sâu trong Hỗn Độn, nhìn bộ dạng này thì bọn gia hỏa kia hẳn là rất quen thuộc với cổ thú và Hỗn Độn, mấu chốt là chẳng lẽ bọn chúng chưa từng xâm nhập dò xét xuyên qua Hỗn Độn sao?
Nếu không thì chúng phải biết có thể liên thông với hạ giới và Tử Linh giới vực mới đúng.
Hay là chúng biết nhưng lười đi mà thôi?
Cũng không đúng!
Có lẽ là chúng không dám đi?
Vẫn không phải!
Lễ nào bởi vì những sự tồn tại kinh khủng như Hỗn Độn Long và Bát Dực Hổ cản ở trên đường nên dẫn đến bọn họ không dám xâm nhập?
Suy đoán này có vẻ hợp lý hơn!
Bát Dực Hổ nhất định là ở cách Tử Linh giới vực không xa, khi Tô Vũ khai thiên, nó đã lao tới rất nhanh chóng!
Có một vị cấp Thiên Tôn cản ở trên đường, Ngục vương nhất mạch không dám tùy tiện đò xét là chuyện bình thường.
Thầm nghĩ như vậy, Tô Vũ cũng mặc kệ bọn hắn.
Hiện tại không nên động đến những kẻ này!
Đi tìm Bát Dực Hổ trước đã.
Nghe ý của chúng thì cổ thú từ trong Hỗn Độn tới đa phần đều đi tìm Bát Dực Hổ và Đoạn Vĩ Long làm chỗ dựa, hai gia hỏa này muốn khai sơn lập phái ở đây luôn sao?
Thật sự muốn chiếm cứ Hỗn Độn Sơn?
Hay chúng còn có ý nghĩ gì khác?
Thực ra Tô Vũ cảm thấy rất kì lạ, hai tên kia không chịu ở yên trong Hỗn Độn, biết rõ Hỗn Độn Sơn nguy hiểm vô cùng mà còn muốn đến đây làm gì?
Đoạn Vĩ Long thì không nói nhưng Bát Dực Hổ đâu có ngốc.
Gia hỏa tự xưng là Hổ-Có- Học này có trí thông minh không thấp, chắc chắn hắn biết rõ nơi đây nguy hiểm như thế nào, nhưng hết lần này tới lần khác hắn vẫn muốn mò tới, thực sự là khiến cho Tô Vũ không thể nghĩ ra được nguyên do.
Tam Nguyệt biết vị trí của Bát Dực Hổ, Tô Vũ cũng từng nghe qua, bây giờ hắn cứ thế bay thẳng tới chỗ của đối phương.
Ở phía sau, hai gia hỏa Ngục vương nhất mạch tiếp tục trò chuyện: “Đây là thủ hạ do Bát Dực Hổ triệu hoán à? Mấy ngày nay, càng ngày càng nhiều cổ thú!”
“Hẳn là vậy, cứ tiếp tục như thế thì Hỗn Độn Sơn sẽ rất nguy hiểm, rốt cuộc vì sao đám gia hỏa này lại tụ tập tới nhĩ?”
“Chắc là do Địa Ngục Môn, không thì còn có thể vì cái gì?”
Thanh âm của chúng không lớn, nhưng đối với Tô Vũ thì muốn nghe trộm lại quá đơn giản, nghe thấy vậy, trong lòng hắn giật mình.
Địa Ngục Môn!
Bát Dực Hổ và Đoạn Vĩ Long cũng đến vì Địa Ngục Môn sao?
Chẳng lẽ bọn chúng muốn đi vào? Hay là như thế nào?
Hiển nhiên Lam Thiên cũng nghe thấy, y truyền âm nói: “Bệ hạ, Địa Ngục Môn có chỗ tốt gì với chúng? Lúc trước hai gia hỏa kia ở trong Hỗn Độn cũng biết tới Địa Ngục Môn, vì sao khi đó chúng không đến? Lúc này biết rõ vạn tộc và Ngục vương nhất mạch đang tranh phong, chúng lại đột nhiên chạy đến gây chuyện, thật là kỳ lạ!”
Dù muốn đục nước béo cò thì biện pháp tốt nhất vẫn là ẩn núp ở trong Hỗn Độn, tại sao chúng lại trực tiếp hiện thân?
Học theo mình à?
Mấu chốt là hai gia hỏa kia cũng có ám chiêu sao?
Càng nghĩ thì hắn càng không thể hiểu được.
Được rồi, không hiểu được thì không tiếp tục suy nghĩ nữa.
Gặp Bát Dực Hổ đã rồi lại nói, nếu không cách nào hợp tác thì cũng không sao, trước tiên chỉ cần thăm dò thật kỹ lưỡng.
Chương 3247: Trà Xì Dâu Dấm Đường.
Ở gần cuối khu vực ranh giới Hỗn Độn Sơn có một ngọn núi vô cùng khổng lỏ.
Bây giờ ngọn núi lớn này đã bị Bát Dực Hổ chiếm cứ.
Trên núi có rất đông cổ thú, khí tức tung hoành ngang dọc tứ phương.
Mặc dù Bát Dực Hổ tới đây chưa lâu, thế nhưng hắn nhanh chóng dựa vào thực lực cường đại để áp đảo cổ thú xung quanh, cùng với Hỗn Độn Long mỗi phe chiếm cứ một bên, xưng bá nam bắc.
Dưới trướng của hắn cũng có tới ba bốn mươi vị cổ thú Hợp Đạo, có thể xem như một phương cường đại!
Bây giờ, bốn thế lực lớn phân biệt chiếm cứ đông tây nam bắc.
Phía đông bên ngoài Hỗn Độn Sơn do vạn tộc chiếm cứ.
Phía tây, cũng chính là nơi cuối cùng do Ngục vương nhất mạch cai quản.
Hai phe nam bắc thì do Bát Dực Hổ giữ vững phía nam và Hỗn Độn Long chiếm giữ phía bắc.
Bát Dực Hổ và Hỗn Độn Long không liên thủ với nhau.
Long Hổ vốn bất hòa, Đoạn Vĩ Long không áp đảo được Bát Dực Hổ, Bát Dực Hổ càng không có hứng thú hợp tác với tên kia, cho nên đôi bên phân rõ thành hai phe.
Cũng chính vì có bọn họ, gần đây vạn tộc và Ngục vương nhất mạch có vẻ rất yên tĩnh, không còn chiến đấu nữa.
Thành ra hai phe này lại đem đến tác dụng giống như gậy quấy phân heo, khiến cuộc chiến trở nên cực kỳ rối loạn.
Mà hai phe này đều đang có ý triệu tập cổ thú Hỗn Độn, thế nên ngày ngày đều không ngừng có vô số cổ thú tìm tới.
Cùng một thời gian, ở trên đỉnh núi cao.
Một đại điện bằng đá rộng lớn, trong đại điện có hai người đang ngồi uống trà.
Đúng vậy, chính là uống trà.
Một vị nom rất cường tráng, nhìn có về chất phác thật thà, trên trần mơ hỏ còn khắc chữ “vương”.
Đó là Bát Dực Hổ.
Mà một vị khác thì chính là Thiên Mệnh Hầu dáng vẻ tiên phong đạo cốt.
Cái gọi là uống trà… kỳ thật mặt ngoài Thiên Mệnh Hầu tỏ ra lạnh nhạt nhưng trong lòng y thì sớm đã chữi âm lên!
Con mẹ nó, uống trà cái khi mốc ấy!
Y không biết tên Bát Dực Hổ kia lấy được mớ xì dầu từ đâu ra… Hừm, có lẽ là xì đầu nhỉ?
Đã lâu rồi Thiên Mệnh Hầu không thấy thứ đỏ chơi này!
Năm đó, y từng nếm qua hương vị của nó.
Hiện tại Bát Dực Hổ ở đối diện đang tô vê hưởng thụ mà thưởng thức mớ xì dầu trong tay.
Còn chuyện sau khi Bát Dực Hổ biến hóa lại mặc nho bào màu trắng dở dở ương ương, Thiên Mệnh Hầu nhìn mà ngứa hết cả mắt, thật sự muốn chạy đi ói một trận, nhưng hết lần này tới lần khác y còn phải cố mà mỉm cười vui về tiếp chuyện.
Trên bàn đá còn bày ra một bản cổ tịch, Bát Dực Hổ thế mà còn biết đọc sách, vừa xem còn vừa gật gù đắc ý!
Ta phục luôn rồi!
Thiên Mệnh Hầu quả thực chẳng còn sức mà phỉ nhổ.
Tên kia mặc nho bào màu trắng, nhâm nhi chén xì dầu, đọc cuốn sách rác rưởi tên là “Chỉ giải mười tám thức”, còn tỏ vẻ rất tâm đắc, ai không biết thì còn tưởng rằng bản thân đã tới nhầm chỗ.
Đây chính là hang ổ của Bát Dực Hổ.
Mà đại điện bằng đá kia còn có một cái tên cực kỳ vang dội —— Đạo cung!
Hai cái chữ to nghiêng ngả liêu xiêu treo ngoài đại điện, cũng không ngại xấu xí!
Thiên Mệnh Hầu đã ở đây bôi lão hổ này đọc sách ba ngày, uống mấy chục chén xì dầu, mà mỗi lần Bát Dực Hổ đều rất khách khí rót đầy cho ÿ.
Lúc này, thấy chén xì dầu của Thiên Mệnh Hầu sắp hết, Bát Dực Hổ nở nụ cười, đứng dậy rót thêm cho y một chén, thái độ coi bộ rất rộng lượng, nhìn đi, đồ tốt của ta đều chia sẻ hết với ngươi rồi!
Đừng khách khí, cứ tự nhiên mà uống.
Uống hết thì ta lại rót cho, chỗ ta vẫn còn nhiều lắm!
Thủ đoạn đãi khách khiến Thiên Mệnh Hầu thật sự là vô lực phỉ nhổ, lúc này, y mở miệng nói: “Hổ Tôn, những việc mà ta nói, Hổ Tôn có ý kiến gì không?”
Bát Dực Hổ bật cười, lắc lắc cuốn sách trong tay, đoạn nói: “Trong sách có ghi, có khách từ phương xa tới khiến ta quên cả trời đất! Ta sẵn lòng quét dọn giường chiếu, câm đuốc soi đêm đen, ta thấy Tôn giả cũng là người đọc sách, đọc sách cần tĩnh khí, ta còn muốn bàn luận với Tôn giả nhiều hơn về đại đạo…
Thiên Mệnh Hầu bi ai vô cùng.
Mẹ nó, ngươi đi tìm người nào đọc sách mà trò chuyện đi, ta và ngươi không nói chuyện nổi nữa rồi.
Sớm biết thế này thì chỉ bằng ta đi tìm Đoạn Vĩ Long còn hơn.
“Hổ Tôn, bây giờ vạn tộc và Ngục vương nhất mạch như nước với lửa, Hổ Tôn và Hỗn Độn Long xen vào trong đó chưa chắc đã là chuyện tốt, tuy thực lực của Hổ Tôn rất mạnh nhưng đứng giữa song phương thì vẫn quá nguy hiểm!”
“Nếu thật sự xảy ra đại chiến thì kẻ gặp nạn đầu tiên sẽ là hai vị!”
Bát Dực Hổ lắc đầu, cất tiếng: “Cổ nhân có câu quân tử không đứng ở dưới bức tường sắp đổi! Lời này thật sự rất đúng đắn.
Nếu đã nguy hiểm thì tại sao ta lại phải đứng ở trong nguy hiểm? Chúng ta chia cắt song phương tự nhiên là có thâm ý!”
Lòng Thiên Mệnh Hầu càng thêm mệt mỏi: “Hổ Tôn, vậy…”
“Chờ một lát!”
Bát Dực Hổ cẩn thận từng li từng tí lấy ít bột phấn ra, cười nói: “Đây là đường, thêm ít đường vào uống đi, gần đây ta ta sáng tạo ra một loại thức uống gọi là trà xì dầu dấm đường, Tôn giả nếm thử chút nhé? Mùi vị không tệ đâu!”
Aaa!
Thiên Mệnh Hầu suýt nữa đã đứng dậy lật bàn, chỉ vào mũi con hổ chết tiệt kia mà mắng, y xem như một người kiên nhẫn nhưng vẫn bị con hổ khùng khùng điên điên này làm cho tức điên lên!
Y nhịn không được nói: “Hổ Tôn, những thứ… bảo vật này từ đâu mà có?”
Mẹ nó, là kẻ nào tặng hắn vậy, ta muốn treo tên đó lên đánh ba ngày ba đêm!
Còn cả những quyển sách trên bàn nữa, đây rốt cuộc là cái quỷ gì?
Đừng nói là có người nuôi dưỡng con hổ này nhé?
Không thì chẳng có lý nào nó lại hành xử dở dở ương ương như vậy!
Là kẻ nào nuôi?
Thiên Mệnh Hầu phát điên, tự dưng hai cường giả cổ thú xuất hiện đã làm rối loạn kế hoạch của rất nhiều người.
Y cũng đã lãng phí mấy ngày ở đây.
Y không muốn trò chuyện với lão hổ khùng điên này thêm nữa.
“Độc Thư Hổ (Hổ biết đọc sách) chúng ta có bảo vật là chuyện rất bình thường, không phải sao?”
Bát Dực Hổ lật sách, cảm thấy Thiên Mệnh Hầu hỏi câu này rất kỳ quặc, vì sao bảo vật không thể là do chính ta tạo nên?
Hắn cảm thấy mình bị xem thường.
Đương nhiên, gia hỏa này quá thiếu kiên nhẫn, Bát Dực Hổ cảm thấy không nên nóng vội làm gì.
Gấp cái gì chứ?
Có câu dục tốc bất đạt mà.
Nghĩ đến đây, Bát Dực Hổ bèn hỏi: “Tôn giả có biết đậu hũ có mùi vị gì không?”
Đậu hũ con mẹ ngươi!
Ngươi nghiện luôn rồi đúng không?
Ta chỉ là một người bình thường sắp bị ngươi bức điên.
Thiên Mệnh Hầu chửi qua tám đời tổ tông nhà hắn, nhưng cuối cùng vẫn mệt mỏi trả lời: “Nếu không Hổ Tôn tới núi của chúng ta làm khách đi, cái gì cũng có hết”
“Thật sao? Vậy thì nhất định phải dành thời gian đi thăm một chuyến, bất quá bây giờ không được.
Tôn giả, uống thêm một chén đi.
Đúng rồi, rượu có mùi vị thế nào? Có câu rượu gặp tri kỷ ngàn chén vẫn ít, ta thấy hình như Tôn giả không quá yêu thích uống xì dầu, không bằng chúng ta uống rượu nhé? Ngàn chén vẫn ngại ít!”
“Ta…
“Chẳng lẽ Tôn giả không thích uống rượu? Ta lại thấy có người viết, rượu là độc dược, say rượu làm hỏng việc, rượu khiến con người to gan hơn, say rượu sẽ nói lời thật lòng, chẳng lẽ Tôn giả lo lắng say rượu sẽ nói thật sao?”
Khi ngươi gặp được dạng cổ thú Hỗn Độn như thế này, ngoại trừ muốn chết thì ngươi cũng chỉ muốn chết mà rồi.
Thiên Mệnh Hầu là người có văn hóa!
Người có văn hóa nên không quá muốn trở mặt.
Y chịu đựng, kỳ thật y đã rất muốn đứng dậy đập bàn bỏ đi, nhưng y vẫn nhịn được!
Ta nhịn!
Mà ngay một khắc này, Bát Dực Hổ bỗng nhiên biến sắc, không còn là dáng vẻ thong dong như trước đó nữa.
Chương 3248: Đảo Khách Thành Chủ.
Mà ngay một khắc này, Bát Dực Hổ bỗng nhiên biến sắc, không còn là dáng vẻ thong dong như trước đó nữa.
Một cỗ lực lượng đặc thù truyền đến, mang theo tiếng cười quen thuộc: “Ô, người quen cũng đang ở đây kìa! Nhìn dáng vẻ thì có vẻ Hổ huynh phát hiện ra ta rồi nhỉ, Thiên Mệnh lão huynh cũng ở chỗ này à?”
Thiên Mệnh Hầu thầm giật mình!
Sắc mặt Bát Dực Hổ lập tức biến hóa, miễn cưỡng gượng cười: “Tô Tôn giả, đã lâu không gặp, có câu…”
“Ngậm miệng đi, ở trước mặt ta đừng giả vờ giả vịt!”
Nương theo tiếng cười, hư không hơi dao động, hai thân ảnh trực tiếp hiện ra, hai cái ghế dựa lập tức xuất hiện.
Tô Vũ và Lam Thiên ngồi xuống, Tô Vũ nhìn cũng không nhìn hai người, chỉ lướt qua chén trà xì dầu rồi bật cười: “Thứ gì đây? Xì dầu dùng để uống như thế sao? Mau uống chút trà ngon đi!”
Dứt lời, chén trà bằng ngọc xuất hiện, lá trà và Thiên Nguyên thủy cũng hiện ra tức thì.
Pha trà!
“Thiên Mệnh huynh, ngươi có việc phải rời đi à?”
Sắc mặt Thiên Mệnh ngưng trọng, cái mông đã hơi nhổm lên vội vã đặt xuống, thấp giọng cười đáp: “Sao lại thế!”
Nhưng trong lòng y thì chấn động vô cùng!
Tô Vũ!
Sao hắn lại nhận biết Bát Dực Hổ?
Quan trọng hơn, thực lực của hắn là gì, vì sao y có cảm giác bản thân hoàn toàn không nhìn thấu?
Bát Dực Hổ nở nụ cười đè xuống rung động trong lòng, hắn nói: “Tô Tôn giả..”
“Đừng gọi Tôn giả gì đó, Tôn giả đều là những kẻ địa vị thấp mới gọi như vậy, ta thích được người đời xưng tụng là Hoàng, gọi ta là Tô Hoàng hay Vũ Hoàng thì ta sẽ vui về hơn!”
Tô Vũ vừa đến đã đảo khách thành chủ.
Bát Dực Hổ cười ha hả hùa theo: “Vậy thì gọi là Tô Hoàng đi, thì ra Tôn giả có ý nghĩa xấu, vậy mà Thiên Mệnh Tôn giả lại một mực gọi ta là Hổ Tôn..”
Tô Vũ giải thích thay cho Thiên Mệnh Hầu: “Cũng không phải mang nghĩa xấu, chưa tới chủ nhân quy tắc thì đều có thể gọi như vậy, bất quá… không phải địa vị của ta cao hơn ngươi sao? Bát Dực huynh cảm thấy thế nào?”
Bát Dực Hổ ngẫm nghĩ chốc lát bèn gật gật đầu.
Đúng vậy, hắn thừa nhận.
Bởi vì đây là một vị đã khai thiên!
Địa vị cao hơn hắn là chuyện quá bình thường.
Mà trái tim của Thiên Mệnh lại đập cực nhanh.
Tô Vũ nhìn về phía Thiên Mệnh, cười nói: “Ta còn đang định khi nào đó sẽ đi gặp Thiên Mệnh huynh một lần, tình huống cụ thể ra sao hẳn ngươi cũng biết, Vô Mệnh đã đầu nhập vào dưới trướng của ta! Trường Hà đã bị ngươi mang đi, hẳn ngươi phải hiểu rõ mọi chuyện mới đúng”
Thiên Mệnh Hầu khẽ nói: “Ta có biết một hai, chỉ là bên chỗ Vũ Hoàng…
Tô Vũ bật cười: “Ghét bỏ thực lực của ta không đủ? Thế lực cũng không lớn mạnh?
Nếu là trước kia, ta còn lười gặp ngươi, cũng chẳng muốn nói thêm lời nào với ngươi, ta không quá ưa thích kẻ còn thông minh hơn cả mình! Bất quá đó là chuyện trước kia, mới cách đây không lâu, ta đại bại ở thượng giới, sau khi trở về Vô Mệnh lại khóc lóc van nài nhất định muốn theo ta.
Ta bảo ông ấy cút ông ấy cũng chẳng chịu cút.
Thế nên ta mới động tâm tư với Thiên Mệnh Hầu, không biết Mệnh tộc định phân thành hai hay là hợp nhất đây?”
Thiên Mệnh giật mình: “Ý của Vũ Hoàng là… Vô Mệnh thề chết cũng muốn đi theo sao?”
Tô Vũ cười đáp: “Xem như thế đi! Vô Mệnh đã tấn cấp Thiên Vương, thực lực cũng coi như tạm được”
Nói xong, hắn lại quay sang nhìn Bát Dực Hổ: “Ngươi đã từng gặp ông ấy rồi, có ấn tượng gì không?”
“Vô Mệnh sao?”
Bát Dực Hổ chân chờ một chút, liếc nhìn Thiên Mệnh Hầu rồi đáp: “Tô Hoàng nói như vậy thì ta mới ngờ ngợ nhớ ra, lần trước xác thực có một người khí tức tương tự với Thiên Mệnh, thực lực rất mạnh, có năng lực khám phá sơ hở, chẳng lẽ đó chính là Vô Mệnh?”
Tô Vũ gật đầu: “Chính là ông ta!”
“Thì ra là thế, bảo sao ta thấy hơi quen thuộc” Bát Dực Hổ lẩm bẩm.
Thiên Mệnh kinh hãi, Bát Dực Hổ còn từng gặp Vô Mệnh ư?
Gặp ở đâu vậy?
Vô Mệnh thật sự đã quyết tâm đầu nhập vào dưới trướng Tô Vũ rồi?
Hay là ngay sau khi Tô Vũ đại bại?
Tô Vũ pha xong bốn chén trà, ba chén bay về phía ba người, Lam Thiên, Bát Dực Hổ và Thiên Mệnh tự mình tiếp nhận.
Bát Dực Hổ là người đầu tiên nếm thử, một ngụm liền uống cạn, uống xong hắn khẽ nhíu mày: “Không ngon bằng trà xì dầu dấm đường của ta”
Thiên Mệnh Hầu yên lặng thưởng thức một ngụm, dư vị vô tận, xì dầu dấm đường cái quái gì chứ, đây mới thật sự là trà ngon!
Trước đó y sắp nôn hết ra rồi!
Tô Vũ không để tâm lắm: “Mỗi người đều có sở thích riêng! Mấy năm trước, ta còn thích uống nước trái cây cơ mà, hiện tại ít khi uống rồi”
“Nước trái cây lại là vật gì?”
Bát Dực Hổ thật sự rất hiếu kì, Tô Vũ qua loa đáp: “Trái cây ép ra nước!”
“ôm Bát Dực Hổ vừa học được, miễn cưỡng uống một ngụm trà rồi hỏi: “Không phải Tô Hoàng đang ở Tử Linh giới vực sao? Tới hàn xá của ta có việc gì?”
Tô Vũ mỉm cười: “Tới thăm Hổ huynh thôi”
Hắn nháy mắt: “Chuyện của chúng ta từ từ rồi nói”
Dứt lời, Tô Vũ lại quay sang Thiên Mệnh: “Thiên Mệnh huynh, ngươi nghĩ thế nào?”
Thiên Mệnh trầm ngâm: “Vô Mệnh lựa chọn Vũ Hoàng, theo lý thuyết thì ta không nên chân chờ nữa! Vô Mệnh là cháu trai đích truyền của Hoàng tộc ta, ta xem như thúc thúc của hắn, chỉ là không tính quá thân mà thôi! Hắn mới là kê chấp chưởng duy nhất của Mệnh tộc!”
Nói đến đây, y khẽ thở dài: “Hiện tại ta khó mà đưa ra quyết định, ta chỉ muốn hỏi Vũ Hoàng, ngài có tự tin sẽ đối phó được vạn tộc và Ngục vương nhất mạch không? Nếu không thì lúc này chọn đội sẽ khiến ta mạo hiểm quá lớn!”
Tô Vũ ngẫm nghĩ chốc lát rồi nói: “Ngươi thử hỏi Hổ huynh xem, Hổ huynh là người phe ta, lại thêm ba bốn vị Thiên Tôn thì có thể đấu lại vạn tộc được không?”
Bát Dực Hổ hùa vào: “Thêm mấy vị Thiên Tôn nữa thì nhất định là có thể!”
Thiên Mệnh giật mình: “Hổ Tôn, vạn tộc có không ít Thiên Tôn đâu!”
“Ta biết, không phải ngươi đã nói rồi sao?”
Bát Dực Hổ nhíu mày: “Dưới trướng Tô Hoàng đông đảo cường giả, cộng thêm mấy vị Thiên Tôn thì vẫn có thể chiến một trận, có gì không ổn à?”
Thiên Mệnh nghe mà sợ tới ngây người.
Hai ngươi đang diễn kịch à?
Thế nhưng Bát Dực Hổ có cần phải diễn kịch đâu!
Tô Vũ híp mắt cười nói: “Tam Nguyệt và Cự Phủ đều đã gia nhập dưới trướng của ta!
Ngoại trừ hai vị này thì Phì Cầu đã tiến thêm một bước, Nam vương cũng đã tiến vào lĩnh vực Thiên Tôn, nếu Thiên Mệnh Hầu nguyện ý gia nhập thì bên chúng ta sẽ có không ít Thiên Tôn!”
Dứt lời, hắn lại bổ sung: “Lam Thiên cũng sắp đột phá rồi”
Lúc này, Thiên Mệnh Hầu mới nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên nhìn về phía Lam Thiên, trong lòng y giật điếng người.
Lam Thiên vẫn chưa chết!
Vừa rồi thiếu chút nữa y đã sơ sót bỏ qua một vấn đề mấu chốt!
Rõ ràng thực lực của Lam Thiên mạnh hơn nhiều khi đại chiến với Ngục vương nhất mạch.
Nếu Lam Thiên không chết vậy thì những người khác thế nào?
Y vội vàng hỏi: “Lần trước rốt cuộc là những người nào đã chết?”
“Không ai chết cả”
Tô Vũ uống trà, cười đáp: “Nhân tộc thần bí hơn ngài tưởng tượng nhiều, chưa một ai chết hết, không chỉ người của ta mà đám Ám Ảnh Hầu cũng chưa chết!”
“Không một ai chết, ngược lại ai nấy đều đã cường đại hơn một vòng”
Thiên Mệnh Hầu ngây ngốc, lòng y vô cùng kinh ngạc.
Không chết bất cứ ai ư?
Làm sao có thể?
Các ngươi giết một vị Thiên Tôn và nhiều Thiên Vương, cùng với mấy chục Hợp Đạo của đối phương, kết quả ngươi lại nói với ta rằng các ngươi không chết bất cứ người nào?
Tô Vũ nhướng mày: “Khó tin lắm hả? Ngươi đã bắt Trường Hà thì phải biết, ta không phải loại người ngu xuẩn, nếu thực sự chết người thì đang yên đang lành ta lại chạy tới đánh Nguyệt Hạo làm gì?”
Hắn giải thích đơn giản: “Dụ Ngục vương nhất mạch bại lộ thực lực mà thôi, tiện thể giảm bớt mức độ chú ý của ta!”
Thiên Mệnh Hầu kinh hãi thán phục: “Quả nhiên Vũ Hoàng thủ đoạn cao cường!”
“Cũng không phải”
Tô Vũ lắc đâu: “Chỉ là do thực lực không đủ, nếu không ta cần øì phải giở chút thủ đoạn nhỏ ấy! Chẳng có tí ý nghĩa nào!”
Thiên Mệnh hít sâu một hơi: “Vậy thì ta lại mạo muội hỏi một câu, lần này Vũ Hoàng đến đây là vì..”
“Tìm Bát Dực Hổ!”
Tô Vũ nói: “Ta sắp lên thượng giới, trước hết muốn tâm sự cùng Hổ huynh, miễn cho hắn làm hỏng chuyện của ta!”
Bát Dực Hổ cười khan: “Không đâu”
Tô Vũ hiếu kỳ hỏi: “Ngươi tới đây làm gì? Ta cảm thấy rất kỳ lạ, ngươi đâu có ngốc, đừng nói với ta rằng ngươi đến xem náo nhiệt! Ta nghe nói ngươi tới là vì Địa Ngục Môn, chẳng lẽ ngươi còn muốn đi vào trong đó hay sao? Nhưng nếu thế thì chi bằng chờ vạn tộc và Ngục vương nhất mạch đánh nhau rồi mới vụng trộm tiến tới, hiện tại ngươi lại có ý ngăn cản song phương đại chiến là vì sao?”
Đúng vậy, sự xuất hiện của Bát Dực Hổ và Đoạn Vĩ Long chính là đang ngăn cần.
Bát Dực Hổ cười gượng: “Không có…”
Tô Vũ thần nhiên nói: “Được rồi, không muốn nói thì thôi! Đương nhiên ta có kế hoạch của ta, phàm là kẻ ngăn cản ta, mặc kệ mạnh cõ nào thì đều phải chết!”
mu Bát Dực Hổ im lặng, đây là đang uy hiếp ta sao?
Có lẽ là vậy!
Chương 3249: Mục Đích Của Bát Dực Hổ.
Bát Dực Hổ trầm mặc một hồi mới nói: “Ta không có địch ý với Tô Hoàng! Ta và Hỗn Độn Long tới đây quả thực là có liên quan tới Địa Ngục Môn! Trước đó Tô Hoàng gây ra động tĩnh làm kinh động đến Địa Ngục Môn nên trong đó có một ít ý chí lực truyền ra!”
Hắn vội vã giải thích: “Mà gần đây trong Địa Ngục Môn dường như có người muốn đột phá phong cấm, cưỡng ép xông ra ngoài! Tuy Địa Ngục Môn chưa mở thế nhưng cũng đồng dạng với nơi khác, phong ấn nới lỏng sẽ dẫn đến một số kẻ yếu có thể ra ngoài sớm hơn!”
Tô Vũ gật đầu.
Bát Dực Hổ tiếp tục nói: “Lần này bởi vì Tô Hoàng kinh động đến một số sự tồn tại trong Địa Ngục Môn nên khiến bọn họ muốn hợp lực đưa một vị cường giả đạt tới chủ nhân quy tắc cảnh ra trước!”
“Hỗn Độn bị phong ấn, cho nên khả năng Hỗn Độn cổ tộc ra ngoài không lớn, rất có thể đó là người của Ngục vương nhất mạch, mà đó còn là một vị chủ nhân quy tắc!”
Ánh mắt Tô Vũ khẽ nhúc nhích, hắn nhìn về phía Thiên Mệnh, là nữ nhân lên tiếng lần trước sao?
Là sự tồn tại có thể chấn nhiếp Nhật Miện Thiên Tôn?
Bà ta muốn ra ngoài rồi?
Tô Vũ nghỉ hoặc: “Thế thì có quan hệ gì với ngươi?”
Bát Dực Hổ giải thích: “Có chứ! Ta và Hỗn Độn Long đều là Hỗn Độn cổ tộc, lần này đối phương mang theo ý chí của Hỗn Độn cổ tộc đi ra từ Địa Ngục Môn, một khi xuất hiện thì ta và Hỗn Độn Long đều sẽ phải nhận chút kiểm chế từ bà ta, thậm chí có thể là hiệu lệnh!”
Tô Vũ yên lặng nhìn hắn, Bát Dực Hổ ngẫm nghĩ chốc lát lại nói: “Cho nên, ta và Hỗn Độn Long đều có một tâm tư… nuốt ý chí Hỗn Độn của đối phương!”
Tô Vũ ngây ngẩn cả người: “Các ngươi… muốn giết bà ta sao?”
“Đúng thết”
Bát Dực Hổ cũng không giấu giếm, bởi vì hắn biết người nơi này và bên kia có thù.
Thiên Mệnh nhịn không được hỏi: “Vì sao các ngươi lại ngăn cản vạn tộc và chúng chém giết?”
Bát Dực Hổ trả lời: “Không thể khai chiến vào lúc này! Muốn tiếp dẫn vị kia thì cần Ngục vương nhất mạch xuất lực rất lớn, chúng nhất định sẽ hao phí cái giá đắt để tiếp dẫn đối phương! Một khi khai chiến, người này sẽ rất khó xuất hiện!”
“Nếu như bây giờ các ngươi khai chiến, sao bọn hắn tiếp dẫn đối phương ra khỏi Địa Ngục Môn được?”
Bát Dực Hổ giải thích: “Cho nên, ta và Hỗn Độn Long tiếp dẫn cổ thú các phương chính là để chờ đối phương ra sẽ vây giết vị kia!”
Thiên Mệnh nhíu mày: “Vậy thì có thể hợp tác mà, vì sao các ngươi không hợp tác với vạn tộc?”
Bát Dực Hổ cạn lời: “Ngươi thật ngốc! Không hợp tác mà ngươi cảm thấy ta sẽ chiêu đãi ngươi mấy ngày liền à? Chỉ là ta muốn biểu hiện một chút giá trị của chúng ta mà thôi! Dù sao cũng không vội, cứ kéo dài thêm chút… Ta và Hỗn Độn Long muốn kéo đối phương ra, sau đó liên thủ với các ngươi! Tránh cho các ngươi tiến đánh quá sớm!”
Tô Vũ nhắc nhở: “Bà ta đi ra thì kẻ địch sẽ có thêm một vị chủ nhân quy tắc!”
Bát Dực Hổ hiểu rõ: “Không phải chủ nhân quy tắc thì chúng ta còn lâu mới động tâm!
Ta và Hỗn Độn Long đều tiếp cận lĩnh vực kia, trước khi Hỗn Độn Long không bị Tô Hoàng đả thương thì còn mạnh hơn ta một bậc…”
“Cái gì?”
Thiên Mệnh giật mình, Đoạn Vĩ Long là bị Tô Vũ đả thương?
Tô Vũ khẽ nhíu mày, Thiên Mệnh cực kỳ bất đắc dĩ, chuyện này quả thực không thể nào tưởng tượng nổi!
Nghe nói bây giờ vị Long kia cũng không hề thua kém Nhật Miện Thiên Tôn!
Thế mà vẫn bị Tô Vũ đả thương sao?
Thật không thể tin được!
Bát Dực Hổ chẳng để ý đến y, nếu không phải vì Tô Vũ tới đây thì hắn sẽ không nói thật, lúc này hắn chỉ đành giải thích: “Ý định của chúng ta vốn là chờ sau khi bà ta xuất hiện thì mới hợp tác với vạn tộc, hợp tác chính là để chúng ta đối phó với vị chủ nhân quy tắc đó, còn vạn tộc thì tiến đánh Ngục vương nhất mạch! Vạn tộc nhất định sẽ rất vui lòng, bởi vì chủ nhân quy tắc khó chơi nhất! Mà chúng ta cũng cần vạn tộc giúp cuốn lấy những người khác!”
“Thời gian này không thể quá sớm, không thể quá muộn, mà cần phải vừa vặn!”
Bát Dực Hổ cười lớn: “Quá sớm, ví dụ như bây giờ, vạn tộc tiến đánh sẽ khiến chuyện tiếp dẫn thất bại! Quá muộn thì sẽ dẫn đến đối phương đứng vững gót chân, thế lực lớn mạnh! Cho nên, ta cần thời gian thật chín muồi mới xuất thủ với nhất mạch Ngục vương!”
Thiên Mệnh muốn khóc luôn rồi.
Má nó, cổ thú Hỗn Độn cũng biết bày mưu tính kế như thế, hóa ra đối phương đang cố ý lôi kéo mình!
Bát Dực Hổ lại nói: “Cho nên hiện tại ta và Hỗn Độn Long đều thống nhất trước tiên ngăn cản song phương đại chiến! Một khi thành công, ta và Hỗn Độn Long đều có hi vọng trở thành chủ nhân quy tắc chân chính!”
Hắn nhìn về phía Tô Vũ: “Nếu không phải Tô Hoàng tới, mà thực lực của ngài lại cường đại, ta còn lo lắng Tô Hoàng sẽ phá hủy kế hoạch của chúng ta nên mới không báo cho ngài!”
Tô Vũ bật cười: “Thì ra là thết”
“Các ngươi xác định, các ngươi nuốt tên kia thì có thể tấn cấp?”
“Có thể!” Bát Dực Hổ gật đầu: “Bà ta ở sau Địa Ngục Môn, tồn tại chút ý chí cổ lão, nếu nuốt thì chúng ta chắc chắn có thể tấn cấp! Mấu chốt là lúc này tấn cấp thì những kẻ ở sau Địa Ngục Môn không có cách nào bắt được chúng ta! Không thì chờ khi chúng ra ngoài, chúng ta sẽ không còn cơ hội!”
Tô Vũ sở sờ cằm: “Nói cách khác, hiện tại các ngươi, chúng ta và vạn tộc đều có chung một mục tiêu, đó là xử lý Ngục vương nhất mạch! Các ngươi muốn giết chết chủ nhân quy tắc mà chúng ta cũng thết”
Tô Vũ mỉm cười nói: “Như vậy, ta cảm thấy sẽ có cơ sở hợp tác! Quả là chuyện tốt!”
Thiên Mệnh muốn nói rồi lại thôi.
Y rất lo lắng, đây là bảo hổ lột da!
Thực sự là bảo hổ lột da!
Để hai đầu cổ thú tấn cấp thành chủ nhân quy tắc thì phiền toái sẽ rất lớn, bởi vì bọn chúng đều rất mạnh!
Dường như Tô Vũ đã đoán được, cười xòa: “Sợ cái gì? Thiên Mệnh huynh, có thêm hai vị chủ nhân quy tắc thì sao chứ? Vốn bây giờ cũng không ít chủ nhân quy tắc, Võ Hoàng và Tử Linh Đế Tôn còn sống cả kia kìa! Bách Chiến đại khái cũng có thực lực này, nữ nhân của Ngục vương nhất mạch xuất hiện lần trước cũng thế… Bên phía vạn tộc thì khó mà nói, bên phía ta thì qua vài ngày nữa ta cũng tấn cấp, có gì mà phải sợ?
Nếu như nhiều thêm hai vị sẽ càng náo nhiệt hơn một chút thôi!”
Thiên Mệnh chấn động: “Vũ Hoàng… Ý của ngài là?”
“Ta không có ý gì hết”
Tô Vũ đột nhiên xuất thủ, một tay trấn áp xuống, Thiên Mệnh thầm giật mình, y vội biến mất ngay lập tức, nhưng bốn phương tám hướng đều đã bị phong tỏa, sau một khắc, khí tức lực lượng vạn đạo ngút trời bủa vây đến!
Tô Vũ vừa chạm vào liền rút về, hắn thu hồi thủ chưởng, cười cười hỏi: “Thiên Mệnh huynh cảm thấy thế nào?”
Thiên Mệnh kinh hãi thất sắc!
“Thật mạnh!”
Chẳng những mạnh mà khi Tô Vũ xuất thủ, y cơ hồ không hề cảm nhận được vạn đạo đao động, đây là vì sao?
Bát Dực Hổ lại không cảm thấy kỳ quái, chỉ hơi thổn thức: “Từ sau khi Tô Hoàng khai thiên, quả nhiên là càng ngày càng cường đại!”
Tô Vũ chậm rãi đáp: “Bình thường! Kẻ khai thiên rác rưởi nhất chính là ta, chỉ sợ đấu không lại một vị chủ nhân quy tắc thực thụ, cũng chỉ có thể đánh một vài tên Hỗn Độn Long hay lão tổ của Ngục vương nhất mạch bây giờ mà thôi! Đám gia hỏa Nhật Miện kia thật ra ta không sợ, nhưng Võ Hoàng, Tử Linh Đế Tôn, kẻ trong Địa Ngục Môn và Bách Chiến thì e rằng ta vẫn chưa địch nổi!”
Tô Vũ giơ ngón tay: “Nếu phân chia cấp độ cho toàn bộ cường giả vạn giới hiện tại thì 4 vị này xem như nhất lưu! Ta, Hỗn Độn Long, lão tổ của Ngục vương nhất mạch là cùng một bậc.
Hổ huynh, Nhật Miện, Phì Cầu và Nam vương có thể tính chung một bậc!”
Trong ba cấp bậc hắn vừa kể đều không nhắc đến Thiên Mệnh!
Thiên Mệnh kinh hãi không thôi, vạn giới giờ đây có nhiều cường giả như vậy sao?
Nhật Miện vốn là cấp cao nhất của vạn tộc lại chỉ có thể xếp ở tầng thứ ba ư?
Nam vương, Phì Cầu… Hai vị này có thể sánh ngang với Nhật Miện thật chứ?
Nhất thời, Thiên Mệnh không quá chắc chắn cho lắm.
Tô Vũ điểm danh 11 vị cường giả, trong số đó bên phía Tô Vũ đã chiếm 3 vị!
Đương nhiên, vạn tộc rất có khả năng còn sự tồn tại ở cấp độ ngang ngửa với Nhật Miện, có lẽ Tiên tộc và Ma tộc đều có một vị, như vậy thì chính là 13 vị chí cường!
Bát Dực Hổ suy nghĩ một chút bèn nói: “Trước kia Phệ Nhật Thần Khuyển không mạnh bằng ta, ý của Tô Hoàng là gần đây nó có tiến bộ sao?”
Tô Vũ gật đâu: “Đương nhiên, cũng phải đa tạ ngươi đã nhắc nhở ta mới biết được bản tôn của nó là gì, nhờ đó nên mới có tiến bộ.
Hiện tại phối hợp với giày của Văn vương, đánh với ngươi hẳn là sẽ không rơi vào thế hạ phong, có khi còn có thể lấn lướt!”
Bát Dực Hổ hâm mộ nói: “Chiếc giày kia thật sự không tệ, như vậy thì thực lực bên phía Tô Hoàng lại mạnh thêm ba phần rồi!”
Hắn khách sáo vài câu, cũng không dám tùy tiện trêu chọc Tô Vũ nữa.
Dù sao đám người này rất hung tàn!
Chương 3250: Mục Đích Của Tô Vũ.
Trong đầu Thiên Mệnh Hầu bấy giờ có vô số suy nghĩ, y chân chờ hỏi lâu, bỗng nhiên hỏi: “Vũ Hoàng, nếu ta theo ngài thì có thể xếp ở cấp bậc nào?”
Tô Vũ nhìn y: “Để ta ngẫm lại xem”
Hắn, Nam vương và Phì Cầu đều mạnh hơn Thiên Mệnh.
Về phần mấy vị khác như Cự Phủ, Tam Nguyệt, còn có ngụy Thiên Tôn Thiên Hỏa và Lam Sơn…
Tô Vũ cẩn thận đưa ra câu trả lời: “Thiên Mệnh huynh không yếu, còn phải xem là nơi nào nữa, nếu như ở địa phương khác, Thiên Mệnh huynh sẽ xấp xỉ Tam Nguyệt tiền bối, cũng gần bằng với chúng ta, nếu như ở chỗ ta, vậy thì khó mà nói rồi, có khả năng Thiên Hỏa còn mạnh hơn ngài nhiều!”
Thiên Hỏa?
Mọe nó, Thiên Hỏa là ai?
Tại sao lại toát ra một tên Thiên Hỏa nữa rồi?
Tô Vũ không hề gạt người, khi Thiên Hỏa sát nhập căn nguyên thì đã trở thành Thiên Tôn, về sau y dung nhập Hỏa đạo trong thiên địa của Tô Vũ, kỳ thật Hỏa đạo đã bị y chấp chưởng, mặc dù còn chưa tới chủ nhân quy tắc nhưng nếu chiến đấu trong thiên địa của hắn thì Thiên Mệnh chưa hẳn có thể địch nổi!
Nhất thời Thiên Mệnh cảm thấy rất bất đắc dĩ, hóa ra một vị Thiên Tôn như ta ở chỗ ngươi muốn đứng trong năm vị trí đầu cũng khó khăn như thế sao?
Còn phải tranh với Tam Nguyệt nữa?
Từ lúc nào thì thế thực của Tô Vũ đã mạnh như vậy?
Mà ở bên cạnh, Lam Thiên không quên nhắc nhớ: “Bệ hạ, đây chỉ là hiện tại thôi, ta sắp tấn cấp rồi, Thiên Thánh cũng vậy! Chớ thấy Đại Chu vương im lặng không lên tiếng mà nhầm, ta cảm thấy y cũng sắp sửa đột phá.
Một khi tới cấp bậc Thiên Tôn thì chúng ta chưa chắc đã không bằng mấy vị lâu năm, mấy vị này thực ra đều đã đến cực hạn, mà chúng ta còn có không gian rất lớn để phát triển!”
“Với lại bệ hạ còn quên không nhắc tới một vị tu Sinh tử đại đạo nữa!”
Tô Vũ cười khẽ: “Nàng ta không có ở đây, đừng nhắc tới nàng! Nếu nàng ở đây thì đến ta cũng không bằng, cần gì phải liệt kê ra”
Không thể phản đối!
Thiên Mệnh chỉ cảm thấy lòng mình thật mệt mỏi, các ngươi đang khoác lác đúng không?
Ta không biết!
Nếu như không phải khoác lác thì thực lực của Tô Vũ quả là cực kỳ khủng bố!
Dù là bây giờ thì cũng rất đáng sợ!
Tam Nguyệt, Cự Phủ, cộng thêm Tô Vũ, Phì Cầu, nếu mình cũng gia nhập thì đã có chiến lực của năm vị Thiên Tôn, đó là còn chưa nói tới những người không xuất hiện!
Một lát sau, Thiên Mệnh lên tiếng: “Mệnh tộc vẫn luôn lấy Vô Mệnh làm chủ, nếu Vô Mệnh đã đầu nhập bệ hạ và nếu bên hạ có biện pháp thì ta muốn gặp Vô Mệnh.
Khi ấy ta tự nhiên sẽ đưa ra quyết định!”
Gặp Vô Mệnh rồi thì thật giả đương nhiên sẽ rõ.
Tô Vũ gật đâu: “Có thể, trong ba ngày tới đi! Ngài tìm một cơ hội đi sâu vào trong Hỗn Độn, tránh đi những người khác thì có thể gặp được Vô Mệnh!”
Khá lắm!
Thiên Mệnh cảm thấy mình lại vừa nắm giữ được tin tức gì đó khó lường rồi!
Sâu trong Hỗn Độn lại có thể thấy được Vô Mệnh!
Đây là chuyện đáng sợ cố nào?
Tô Vũ lại đả thông thêm một thông đạo giữa hạ giới cùng thượng giới.
Một thông đạo mà không ai biết được!
Thực ra Tô Vũ không lo lắng quá nhiều về Thiên Mệnh.
Vô Mệnh đã đầu nhập, Thiên Mệnh còn có thể chọn đối nghịch với hắn hay sao?
Thiên Mệnh là người thông minh, trước mắt xem ra vạn tộc cũng không chiếm được ưu thế quá lớn, mấu chốt ở chỗ vạn tộc khuyết thiếu một sự tồn tại đỉnh cấp có thể lãnh đạo toàn bộ các tộc chung lòng!
Ví dụ như Nhân tộc, thiếu đi một vị Nhân Chủ thì cũng không đủ đồng lòng.
Mà vạn tộc muốn tìm ra cộng chủ thì còn khó hơn Nhân tộc tìm ra Nhân Chủ nhiều.
Trừ khi bây giờ xuất hiện một vị chủ nhân quy tắc!
Lúc này thực lực bên phía Tô Vũ không hề yếu, Thiên Mệnh có đầu nhập hay không cũng chẳng thành vấn đề, hẳn là y phải biết nên lựa chọn như thế nào.
Tô Vũ không nói chuyện với Thiên Mệnh nữa, rất nhanh hắn nhìn về phía Bát Dực Hổ, cười nói: “Như vậy, ý của Hổ huynh là chỉ cần vị trong Địa Ngục Môn có thể thuận lợi ra ngoài, Hổ huynh liền nguyện ý hợp tác với ta sao?”
Bát Dực Hổ cần ý chí Hỗn Độn, đánh chủ nhân quy tắc dĩ nhiên chẳng thể đơn giản như vậy.
Thêm một bên hợp tác thì sẽ có thêm một phần xác suất thành công.
Bát Dực Hổ gật đầu, sau đó hắn lại nhỏ giọng nói: “Bất quá… tên chủ nhân quy tắc kia không cần chư vị xuất thủ, để ta và Hỗn Độn Long giải quyết là được, chỉ cần chư vị có thể xử lý những người khác của Ngục vương nhất mạch thì tất nhiên việc hợp tác không có vấn đề gì!”
Dù biết đối phó với chủ nhân quy tắc rất khó, nhưng Bát Dực Hổ và Hỗn Độn Long đều không trông cậy vào người khác xuất thủ giúp mình.
Nếu không sẽ dễ dàng xuất hiện phiền phức.
Một khi những người này vây giết vị chủ nhân quy tắc kia, lâm thời lật lọng, lo lắng hắn tấn cấp mà ngăn cản hắn thì ngược lại phiền toái sẽ càng lớn.
Cho nên, hắn và Hỗn Độn Long dự định tự mình mang đám cổ thú đi vây giết vị kia.
Nghe vậy, Thiên Mệnh không khỏi chen lời vào: “Thế còn Bách Chiến dưới hạ giới thì sao? Liệu hắn có xuất hiện gây ra quấy nhiễu không?”
“Không cân lo lắng!”
Tô Vũ phất tay: “Sắp tới ta sẽ đến thượng giới, sau khi lên thượng giới ta sẽ liên thủ với vạn tộc phong ấn thông đạo, ta nghĩ vạn tộc sẽ cực kỳ vui lòng thấy cảnh này, không phải sao?”
Thiên Mệnh giật mình, phong ấn thông đạo?
Phải rồi, Tô Vũ có thể đi qua Hỗn Độn, hình như cũng không có vấn đề gì cả.
Tô Vũ ngẫm lại tính toán của mình, nếu Bát Dực Hổ nguyện ý hợp tác thì có thể giúp hắn tránh bớt rất nhiều phiền phức, bất quá nếu có thể đem người vào trong thiên địa của mình thì khả năng thành công càng lớn hơn.
Sợ là sợ mọi chuyện bị phơi bày.
Thế nhưng dù bị phơi bày thì đường như cũng không có ảnh hưởng nào quá lớn, cùng lắm thì không có ai đến, không ai đến thì tất nhiên sẽ chẳng có tổn thất gì.
Nghĩ đến đây, Tô Vũ liền nói: “Hổ huynh, gần đây ta có vài kế hoạch khác, tỉ như dụ người vào trong thiên địa của ta, cũng có thể thoải mái giải quyết bọn hắn hơn! Việc này cần Hổ huynh phối hợp một phen!”
Bát Dực Hổ suy tư một chút, trong nháy mắt đã minh bạch ý của Tô Vũ, hắn nói rất nhanh: “Được thôi, bất quá ta vẫn muốn nói rõ ràng trước, dù có hợp tác thì vị chủ nhân quy tắc kia cũng phải giao cho chúng ta giải quyết!”
“Đó là điều đương nhiên!”
Tô Vũ nói thẳng: “Ta chỉ ước gì như thế, một vị chủ nhân quy tắc không biết rõ sâu cạn thế nào, ta chỉ mong sao các ngươi dốc sức đối phó! Đúng rồi, ta không tới chỗ Hỗn Độn Long kia được, dù sao đuôi của y gãy mất cũng là do ta làm, ta nghĩ gã mà nhìn thấy ta thì sẽ gây chuyện! Việc này mong Hổ huynh lo liệu giùm, dù sao các ngươi cũng có liên hệ”
Bát Dực Hổ gật đầu.
Ngẫm nghĩ chốc lát, hắn lại nhìn về phía Tô Vũ, đột nhiên hỏi một vấn đề rất thâm ảo:
“Tô Hoàng, mục đích cuối cùng của ngài là gì?”
Không sai, chính là mục đích cuối cùng của ngươi, chẳng lẽ ngươi cứ đánh đông đánh tây lung tung mãi như thế sao?
Dĩ nhiên không phải!
Tô Vũ nâng chén trà lên nhấp một ngụm, không chút hoang mang đáp lời: “Õ thời đại này, vạn đạo hội tụ, vạn hướng quy tâm, từng thời đại bắt đầu hợp dòng! Cường giả nhiều vô số mà người khai thiên cũng không hiếm thấy.
Mục đích cuối cùng ư? Nếu ta nói mục đích của mình là muốn thứ nên biến mất phải biến mất, kẻ đáng chết sẽ chết hết đi, cái gì nên xuất hiện thì buộc phải xuất hiện, khiến cho vạn đạo nhất thống, ngươi có tin không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








