[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 635 : Tìm Võ Hoàng Bồi Luyện (3). (c3171-c3175)
❮ sautiếp ❯Chương 3171: Tìm Võ Hoàng Bồi Luyện (3).
Tâm tình Tô Vũ rất vuil Hắn còn đang muốn tiếp tục thử nghiệm các loại đại đạo khác thì sâu trong đáy mắt Võ Hoàng đang điên cuồng kia chợt lộ ra sự tỉnh táo.
Lão tiếp tục công kích tứ phương, nhưng bất giác thân thể đã dần dần nhích lại, tiếp cận Tô Vũ.
Trông lão như đang phẫn nộ đến mất đi lý trí nhưng khi Tô Vũ muốn thử nghiệm một lực lượng đại đạo khác thì ánh mắt Võ Hoàng đột nhiên hoàn toàn thanh tỉnh, lão phẫn nộ quát: “Cút mẹ nhà ngươi đi!”
Oanh!
Một quyền này mạnh hơn vô số chiêu thức trước đó.
Một quyền này đánh nát thiên địa của Tô Vũ rồi đánh lên người hắn, âm một tiếng, Tô Vũ chia năm xẻ bảy, thiên địa vỡ nát.
Phân thân Võ Hoàng cũng hao hết lực lượng rơi xuống từ không trung, ngã xuống đất, lão thở đốc kịch liệt, hùng hùng hổ hổ quát: “Chơi lão tử à? Ngươi nghĩ lão tử ngu như vậy chắc?”
Ta không đánh chết được ngươi thì ngươi chơi đến nghiện luôn đúng không?
Giờ khắc này, Tô Vũ đột nhiên hiện ra từ trong hư không, hắn khẽ nhíu mày, khóe miệng rỉ máu, sắc mặt trắng bệch nhìn về phía Võ Hoàng: “Ngươi được lắm, may mà đây không phải chân thân, bằng không thì chẳng phải là ta đã bị ngươi đánh chết rồi sao?”
Phân thân Võ Hoàng cười lạnh: “Chân thân ư? Ta cần dùng chân thân để đối phó với ngươi sao? Hiện giờ ta mới chỉ giải phong hai phần thôi, chỉ cần giải phong ba phần là ta có thể đánh chết ngươi”
“Nói khoác nữa đi” Tô Vũ khinh thường: “Giải phong ba phần thì ngươi có thể đánh chết ta?”
“Nói khoác?”
Phân thân Võ Hoàng lung lay đứng lên, cười lạnh nói: “Ngươi không yếu nhưng thực lực cũng chỉ có giới hạn mà thôi.
Người vẫn kém hơn chủ nhân quy tắc yếu nhất một chút.
Có lẽ ngươi có thể đấu một trận với vài vị Nhân vương Thân thể đạo thời đại Thượng Cổ, nhưng so với ta thì ngươi còn kém xa”
Tuy Tô Vũ hơi không cam tâm nhưng vẫn đồng ý với quan điểm này: “Không sai.
Thực lực của ta không hơn gì Hỗn Độn Long, có thể so với Bách Chiến 6000 năm trước, lão tổ chi mạch Ngục vương hiện tại.
Hỗn Độn Long và đám người Nhật Miện Thiên Tôn có lẽ cũng đều ở cấp bậc này”
Lần trước khi hắn trốn thoát đã quan sát đánh giá một chút.
Có lẽ thực lực hắn tương đương vị lão tổ kia hoặc có thể là yếu hơn một chút, nhưng đại khái đều ở cùng một lĩnh vực, đều là loại có thể đánh Thiên Tôn nhưng không địch lại chủ nhân quy tắc.
“Nhưng ta có rất nhiều thủ đoạn!
Tô Vũ tươi cười nhìn phân thân của Võ Hoàng: “Nếu cùng giai và thực lực tương đương thì bọn họ chưa chắc đã có thể địch lại ta”
Võ Hoàng im lặng, thầm mắng trong lòng.
“Nữa nào”
Tô Vũ lại lao tới, Võ Hoàng tức giận quát: “Cút! Tô Vũ, rốt cuộc ngươi muốn làm cái gì?
Ngươi có giỏi thì giết bản tôn của ta đi!”
“Cũng không phải là không giết được”
Tô Vũ cười sâu kín, hắn mở ra Thiên Môn ngửa mặt lên nhìn trời: “Ngươi rút ra lực lượng quy tắc thì phong ấn sẽ tăng mạnh, thực lực ngươi sẽ suy yếu, hiện giờ ngươi đã tới cực hạn rồi không phải sao? Nếu ta mang 7 – 8 vị Thiên Vương đến đây thì hôm nay chúng ta hoàn toàn có thể giết chết ngươi.
Võ Hoàng, ngươi bồi luyện với ta thì ta sẽ không giết ngươi, bằng không hôm nay chính là ngày ngươi bỏ mạng”
Võ Hoàng phát điên.
Lão phẫn nộ rít gào: “Đánh thì đao thật kiếm thật mà đánh.
Ngươi dùng những lực lượng đại đạo vớ vẩn đó là có ý gì? Không giết được ta nên muốn khiến bổn hoàng ghê tởm sao?”
Lão thật sự phẫn nộ, giận dữ!
Lão không sợ đánh nhau, còn thích là đằng khác.
Nhưng loại người như Tô Vũ quá phiền phức.
Loại lực lượng đại đạo lung tung rối loạn ghê tởm gì hắn cũng ném tới được, ví dụ như Nôn mửa đại đạo gì đó, má nhà nó chứ, cái quỷ gì vậy? Còn có Mùi hôi đại đạo thối đến mức Võ Hoàng muốn nôn, lão không chịu nổi!
Tô Vũ cười thâm sâu: “Thử xem nào, ta thí nghiệm hết lực lượng đại đạo rồi sẽ đi, Võ Hoàng, chẳng lẽ ngươi muốn ta tới tìm ngươi không ngừng sao?”
Võ Hoàng xanh cả mặt, ngay sau đó lão tức giận quát: “Đánh đi!”
Oanh!
Khí tức của lão lại cường đại hơn, lão lao đến tấn công Tô Vũ, hôm nay lão tử phải đánh ngươi một trận cho ra hồn.
Ngươi cho rằng bổn tọa chỉ có hư danh sao?
Lần này Võ Hoàng không chỉ đơn thuần ra quyền vung chùy nữa, lão trực tiếp mở ra Thiên Môn, một khi Tô Vũ vận dụng đại đạo ghê tởm nào đó thì lão sẽ lập tức tránh thoát rồi tiếp tục đuổi giết bằng được.
Có Thiên Môn phụ trợ, lão đã phát huy kinh nghiệm chiến đấu đến cực hạn.
Một giờ sau, Tô Vũ xuyên qua hư không gấp rút trốn chạy, biến mất khỏi tầng 7.
Hư ảnh Võ Hoàng mặt mũi bầm dập nhanh chóng khôi phục bình thường, lão nhìn về phía cửa thông đạo, lạnh lùng hừ một tiếng: “Dù ngươi có nhiều thủ đoạn thì cũng chỉ có thể kéo dài chiến đấu nhiêu đó mà thôi, nếu còn không chạy thì lão tử sẽ giết chết ngươi”
Khuyết điểm của Tô Vũ đã lộ rõ, chiến đấu tới giờ phút này, hắn không thể không chạy trốn, bằng không thì hắn sẽ hao hết lực lượng quy tắc.
Võ Hoàng hùng hổ chửi mắng.
Súc sinh, chân thân của lão tử mà được giải phong thì lão tử sẽ đánh chết ngươi đầu tiên!
Tô Vũ quá ghê tởm!
Lão mắng mỏ, hùng hổ xoay người trở về.
Mới vừa nghỉ ngơi khoảng nữa giờ, bỗng nhiên sắc mặt lão thay đổi hẳn, giận dữ hét:
“Ngươi còn dám tới à?”
Oanh!
Tô Vũ không để ý tới lão, hắn vừa tới khu vực hỗn độn gia tốc tốc độ khôi phục, sau đó rút ra không ít lực lượng hỗn độn thay đổi thành lực lượng đại đạo mình cần.
Tất cả mất khoảng nửa giờ.
Đương nhiên hắn chỉ dám bắt nạt Võ Hoàng không thể đuổi giết hắn, nếu không trong nữa giờ vừa rồi hắn đã bị lão giết vô số lần.
Nhưng không phải Võ Hoàng không rời đi được sao?
Tiếp tục chơi với lão thôi!
Hắn cần một đối thủ đánh không chết để tôi luyện đại đạo của chính mình.
Hắn phải mau chóng tích lũy kinh nghiệm chiến đấu với đối thủ cấp bậc này.
Âm âm ầm!
Trong tầng 7 lại bùng nổ đại chiến.
Một giờ sau, Tô Vũ lại bồ chạy.
Võ Hoàng lại mắng một trận, tên khốn, sớm hay muộn ta cũng sẽ giết chết ngươi!
“Sau khi giải phong, ta chắc chắn sẽ tính sổ với ngươi đầu tiên”
Võ Hoàng nguyền rủa gia hỏa Tô Vũ bị người giết quách đi cho xong việc, hắn quá phiền!
Chờ đợi một hỏi, thấy Tô Vũ không quay lại, lão mới nhẹ nhàng thở ra, nửa giờ sau, Tô Vũ vẫn chưa xuất hiện.
Lão mới vừa xoay người thì bỗng nhiên nổi cơn thịnh nộ.
“Ngươi vẫn tới nữa à?”
Vì sao không phải là nửa giờ?
Tô Vũ hưng phấn giải thích: “Sau khi chiến đấu với ngươi và làm quen lực lượng đại đạo, ta phát hiện đại đạo của ta đã mở rộng ra một chút, hiểu được sâu hơn, khả năng khống chế mạnh hơn.
Vậy nên ta mất nhiều thời gian hơn, đến giờ mới quay lại được”
Oanh!
Võ Hoàng muốn phát điên.
Trận chiến lại bắt đầu.
Lại thêm một giờ… ba phút.
Lần này Tô Vũ kiên trì lâu hơn ba phút mới phải trốn chạy.
Võ Hoàng đờ đẫn nhìn theo, lão không còn sức để mắng nữa, chỉ đờ đẫn nhìn Tô Vũ rời đi.
Sau khoảng 29 phút, Tô Vũ hưng phấn trở về: “Tốc độ biến đổi nhanh hơn một chút rồi đúng không? Võ Hoàng, tiếp nào”
Âm!
Võ Hoàng đờ đẫn chiến đấu, huy quyền, huy quyền, huy quyền.
Lão chán ghét trận chiến này!
Một giờ năm phút.
Tô Vũ lại chạy mất!
28 phút sau, hắn lại trở về.
Chiến đấu cứ diễn ra liên tục như vậy.
Chương 3172: Bách Chiến Trở Về.
Hiện giờ, đám người Đại Chu vương đã quay về Thiên Uyên giới.
Mọi người nhìn về phía Tinh Vũ phủ đệ nơi xa.
Đại Chu vương lộ về đồng tình, thấp giọng nói: “Chắc Võ Hoàng không tự bạo để đồng quy vu tận với hắn đâu nhĩ?”
Nếu ta là Võ Hoàng thì ta thật sự không chịu nổi đâu.
Tô Vũ không biết mệt mỏi chiến đấu 5 – 6 tiếng đồng hồ với đối phương, bọn họ ở khu vực hỗn độn chờ đợi một lát nhưng thấy Tô Vũ cứ chạy qua chạy lại như thế thì không muốn đợi nữa, cả đám lũ lượt kéo nhau trở về.
Vạn Thiên Thánh than nhẹ một tiếng: “Võ Hoàng cứ chờ xem.
Vũ Hoàng không phải loại người dễ dàng từ bỏ, ngươi hỏi Bạch Phong thì sẽ biết”
Bạch Phong vuốt cằm, sau một lúc lâu mới nói: “Chuyện này làm ta nhớ tới một việc lúc trước, để tôi luyện võ kỹ, Tô Vũ có thể tu luyện dăm ba bữa mà không ngủ”
Một lời khó mà miêu tả hết được sự kiên trì, nhẫn nại của Tô Vũ.
Khi hắn mới đến Văn Minh học phủ, lúc đó hắn còn rất yếu, mỗi ngày hắn đều sẽ tu luyện đến hừng đông, cùng lắm là ngủ một lúc, sau đó lại đi học, tu luyện, luận võ, nghĩ cách kiếm tiền…
So với bạn cùng lứa, tính kỷ luật và kiên trì của hắn đã vượt quá sức tưởng tượng.
Không ai có thể tùy tiện lười biếng mà thành công, nếu Võ Hoàng cảm thấy Tô Vũ đánh một trận liền thôi thì đáng tiếc là phải nói, lão suy nghĩ nhiều rồi.
Quả nhiên, trong ngày hôm nay, toàn bộ Tử Linh giới vực đều cảm nhận được Tô Vũ bay tới bay lui nhiều như thế nào.
Tô Vũ rất hưng phấn, khả năng kéo dài dẫn dần gia tăng, thời gian khôi phục ngắn lại, từ chiến một giờ liên tục đến kiên trì một tiếng rưỡi, còn thời gian khôi phục đã ngắn lại tới khoảng 15 phút.
Hắn cứ thế chạy xuôi chạy ngược, không ngủ không nghỉ đánh suốt chừng 3 ngày.
Trong 3 ngày này, hắn chỉ đấu với mỗi mình Võ Hoàng.
Hắn gần như đã thử nghiệm hết tất cả lực lượng vạn đạo hiện có trong thiên địa của mình.
3 ngày sau.
Tinh Vũ phủ đệ, tầng 7.
Phân thân của Võ Hoàng lộ ra ánh mắt đờ đẫn ngây dại.
Khi thấy Tô Vũ lại trở về, lão cười ngây ngô khờ ngốc.
“Ngươi tới rồi!”
Tô Vũ ngẩn người, lão bị ta đánh đến choáng váng rồi à?
“Ha ha ha”
Võ Hoàng cười như không cười, Tô Vũ vừa định mở miệng thì một tiếng nổ lớn bỗng vang lên, phân thân của lão tức khắc nổ tung.
Giọng Võ Hoàng truyền đến: “Ha ha, ta tự mình phong ấn, ngươi thích thì tự chơi một là mình đi Lão tử không chơi nữa, nổ luôn phân thân cho xong việc!
Tô Vũ sửng sốt, sau một lúc lâu mới ngơ ngác nói: “Ta… cảm thấy đánh vậy là đủ rồi, đánh tiếp có lẽ cũng không thu hoạch được gì, lần này ta tới là để cáo biệt với Võ Hoàng, dù sao ta cũng còn nhiều việc cần làm, không có thời gian chơi mãi với ngươi ở đây.
Hơn nữa ta cũng đâu phải người cuồng chiến đấu”
Lão già kỳ quái!
Ngươi tự bạo phân thân làm gì? Ngươi không giống Lam Thiên, vả lại không phải là tùy tiện tạo ra phân thân không có thực lực, muốn hình thành phân thân khác có chiến lực mạnh như bây giờ thì sẽ phải trả giá rất lớn, hơn nữa cũng cần thời gian.
Kiên trì được 3 ngày rồi mà không thể dành ra chút thời gian nghe ta nói một câu sao?
Lão đúng là đỏ ngốc!
Võ Hoàng phẫn nộ tới nhất thời không thể lên tiếng.
Tô Vũ không thèm để ý, cười lớn nói: “Đa tạ Võ Hoàng, 3 ngày qua ta chơi rất vui vẻ.
Có thời gian ta sẽ lại đến!
Tô Vũ nói xong thì cười một tiếng, đạp không rời đi.
Sau khi bóng lưng hắn khuất dạng, Võ Hoàng đột nhiên điên cuồng hét lên.
Ở tầng 1, một đôi mắt lớn mỡ ra, miệng há to rít gào: “Tô Vũ, ngươi sẽ không được chết tử tế! Khi bổn tọa giải phong, ta nhất định sẽ dùng 3 ngày 3 đêm để đánh chết ngươi!”
Đúng vậy, 3 ngày 3 đêm!
Lần này Tô Vũ giày vò lão suốt 3 ngày 3 đêm, lão muốn trả lại tất cả cho hắn.
Tinh Vũ phủ đệ chấn động kịch liệt.
Võ Hoàng hận không thể lập tức bò ra ngoài giết gia hỏa kia!
Tức chết lão rồi!
Đánh suốt 3 ngày 3 đêm không ngừng, cuối cùng lão không muốn đánh nữa, tự bạo phân thân cho hắn chơi một mình.
Lão cảm thấy mình đã thắng!
Kết quả Tô Vũ lại nói rằng hắn tới để từ biệt!
Võ Hoàng giận không thể át, lão muốn thấy bộ dáng điên cuồng, bực bội của Tô Vũ chứ không phải để hắn nhìn lão như nhìn thằng ngốc.
“Khốn kiếp! Người đi chết đi!”
Võ Hoàng gào rống, phủ đệ theo đó mà chấn động không ngừng, giờ khắc này, dường như vạn giới cũng có thể nghe được tiếng rống giận của lão.
Cùng lúc đó.
Táng Hồn Sơn.
Bách Chiến dẫn người xuống hạ giới.
Trong thông đạo có nhiều gió lốc nguy hiểm nhưng thực lực Bách Chiến rất cường đại, thông đạo này không phải thông đạo Mệnh tộc, người có thực lực cường đại đều có khả năng thành công xuống hạ giới.
Một lát sau, một đám người đã đến khu vực hư không vô tận.
Sau mấy ngày, chiến đấu trên thượng giới đã kết thúc.
Sau khi một vài cổ thú trở về từ sâu trong hỗn độn, đặc biệt là có thêm mấy cổ thú vô cùng cường hãn thì trận chiến ở thượng giới đã bị buộc phải dừng lại.
Lần này có thêm một con hổ và một con rồng mới xuất hiện, thực lực của chúng đều vô cùng mạnh mẽ, nhất thời cả hai bên vạn tộc và Ngục vương nhất mạch đều thấy kiêng kị chúng.
Sâu trong hỗn độn đột nhiên xuất hiện cổ thú cường đại, nhưng con chim lúc trước thì không thấy đâu nữa, cũng không biết nó đã chết hay là thế nào.
Bách Chiến xuất hiện trong hư không vô tận, hắn ta tươi cười cảm thụ khí tức vạn giới, “Ta trở về rồi”
Hắn ta đã rời khỏi vạn giới 6000 năm, mãi tới bây giờ thì hắn mới có thể trở lại.
“Bệ hạ, chúng ta sẽ đi đâu?”
“Đến Nhân Cảnh đi, sau đó đến Cự Nhân tộc”
Bách Chiến tươi cười: “Để xem hiện giờ Nhân Cảnh thế nào, cũng để ta xem sau khi Tô Vũ rời khỏi thì đã để lại cái gì cho ta”
Hắn ta cùng mấy người dưới trướng di chuyển về phía Nhân Cảnh, tốc độ bọn họ không nhanh, Bách Chiến muốn dành thời gian nhìn xem hiện tại tình hình vạn giới ra Sao.
Đang đi, hắn ta bỗng nhiên quay đầu nhìn về một hướng, mỉm cười cất tiếng: “Giám Thiên Hầu, đã lâu không gặp!”
Nơi xa, thân ảnh Giám Thiên Hầu hiện lên, vẻ mặt hơi phức tạp.
“Bách Chiến, ngươi trở lại rồi”
Bách Chiến vương nhìn y, chủ động mời chào: “Đúng vậy, thế nào, có hứng thú gia nhập phe ta không?”
“Ha ha, xin thôi”
“To gan!”
Nam Khê Hầu khẽ quát, Giám Thiên Hầu liếc mắt nhìn y, lại nhìn Vân Thủy Hầu và Giang Hải Hầu sau lưng Bách Chiến, ánh mắt y hơi nghiền ngẫm: “Chư vị, người khác thì ta không biết, nhưng e là Vân Thủy sẽ không có kết cục tốt”
Giám Thiên Hầu khẽ cười, thân ảnh tiêu tán: “Bách Chiến, ta biết hết những chuyện ngày xưa.
Tiếc là hiện tại ngươi không dám giết ta, có lẽ cũng không đợi được đến lúc ngươi tới giết ta.
Ha ha ha”
Dứt lời, thân ảnh Giám Thiên Hầu đã hoàn toàn biến mất.
Bách Chiến vương nhìn theo bóng dáng y hồi lâu, cuối cùng mới nhẹ giọng nói: “Thú vị thật! Khí vận Thượng Cổ đã sống lại!
Bách Chiến vương không nghĩ nhiều.
Giảm Thiên Hầu nói không sai, hiện giờ hắn không thể đối phó y.
Giờ mà giết Giám Thiên Hầu thì chẳng khác gì tự gây phiền toái cho chính mình.
Hắn còn chưa biết tình huống Cự Nhân tộc ra sao, Giám Thiên Hầu mà chết thì thượng giới sẽ có thêm rất nhiều chủ nhân quy tắc, khi đó, chưa chắc hắn đã có thể bảo hộ được thuộc hạ dưới trướng.
Bên cạnh, sắc mặt Vân Thủy Hầu rất tệ.
Bách Chiến vương không quay đầu lại nói: “Có lẽ y đang nói đến Tô Vũ, không sao, ta sẽ giải quyết”
Bách Chiến vương nhắc nhớ: “Có vê Giám Thiên Hầu cảm thấy Tô Vũ vẫn còn khả năng ra tay, hơn nữa hắn sẽ muốn trả thù.
Vân Thủy, hãy cẩn thận đi!”
“Bệ hạ, ta..”
“Không sao, vận không phải là tất cả.
Khí vận không thể chứng tỏ điều gì, nếu không thì tại sao Giám Thiên Hầu không nhất thống thiên hạ?”
Nếu Giám Thiên Hầu đã nói vậy thì chắc chắn y đã nhìn thấy cái gì đó, ví dụ như khí vận của Vân Thủy Hầu, có điều Bách Chiến không tin.
Không có vị đế vương nào hoàn toàn tin vào vận khí.
Đương nhiên là vẫn phải cẩn thận một chút, dù sao Giám Thiên Hầu cũng là cường giả xem vận đỉnh cấp.
Chương 3173: Ngụy Đạo Của Kỳ Vương Phi.
Thiên Uyên giới.
Cuối cùng Tô Vũ cũng đã trở lại.
Sau khi đại chiến 3 ngày với Võ Hoàng, đại đạo của hắn xem như đã hoàn thiện.
“Bệ hạ”
Thấy Tô Vũ trở về, mọi người liền an tâm.
Nếu hắn lại đánh tiếp với Võ Hoàng, bọn họ lo rằng lão sẽ muốn quyết chiến sinh tử với hắn, vậy thì không ổn.
Tô Vũ khẽ gật đâu.
Lần khai đạo này có được có mất.
Lam Sơn và Lam Thiên bị thương không nhẹ, Đại Chu vương bị thương không nặng nhưng sinh cơ tiêu hao rất lớn.
Tô Vũ nhìn xung quanh một vòng, hiện giờ có không ít người đã thăng cấp Hợp Đạo.
Những người đã đến Hợp Đạo thì tiến bộ bình thường.
Nếu nói đến người tiến bộ lớn nhất thì phải là Phù Thổ Linh, có cảm giác gia hỏa này đã đến Hợp Đạo nhị đẳng, tốc độ nhanh kinh người, sắp đuổi kịp mấy người Cửu Nguyệt, hiện giờ Cửu Nguyệt còn chưa thăng cấp Thiên Vương.
“Vẫn không xuất hiện người nào có chiến lực cấp bậc Thiên Tôn sao?”
Tô Vũ nhìn một vòng, trừ Phì Cầu có chút tiến bộ ra, những người khác còn cách Thiên Tôn khá xa.
Xem ra quan sát hắn khai đạo cũng không giúp bọn họ có được tiến bộ lớn.
Nhiều Thiên Vương như vậy mà không một ai thăng cấp.
Hắn có chút thất vọng.
Hắn vốn nghĩ rằng sẽ có người tiến vào lĩnh vực Thiên Tôn.
Vạn Thiên Thánh mở miệng: “Kỳ thật mọi người đã tiến bộ rất nhanh, kể cả ta cũng vậy, ta có cảm giác mình có hy vọng nhanh chóng tiến thêm một bước, nhưng tiêu hóa lĩnh ngộ cũng cần thời gian.
Ta cảm thấy đám người Đại Chu vương, Hỏa Vân Hầu cũng sắp rồi, chỉ là không thể thăng cấp đồng loạt trong một lần mà thôi”
Đại Chu vương cũng nói: “Quả thật cần thời gian, nhiều ngày qua chúng ta hiểu được quá nhiều, còn chưa kịp tiêu hóa lĩnh ngộ.
Ta nghĩ, thời gian kế tiếp mọi người đều sẽ có bước đột phá”
Tô Vũ khẽ gật đâu.
Bên kia, Đại Tân vương và Đại Hạ vương liếc nhìn nhau, sau đó Đại Tần vương bước ra, “Bệ hạ, lúc trước ngươi nói sẽ cho ta và lão Hạ đổi đạo tu luyện, nhưng…”
Ngươi không quan tâm đến chúng ta nữa ư?
Tô Vũ hỏi: “Các ngài chắc chắn chưa? Thật sự không tu luyện Thân thể đạo nữa à?
Đừng để ý đến chữ Thân thể đạo Hoang Thiên Thú, kỳ thật vẫn chỉ là Thân thể đạo mà thôi, không khác gì Thân thể đạo của Nhân tộc”
Thật ra Thân thể đạo cũng có tiền đỏ rất lớn.
Hai người nhìn nhau, sau đó Đại Tần vương hạ quyết tâm: “Chúng ta không tu Thân thể đạo nữa, ta muốn theo Thương đạo”
Tô Vũ gật gù: “Cũng đúng, với ta thì đổi đạo không khó.
Hoang Thiên Thú đạo vốn bị các ngươi khống chế, nếu không định tu nữa thì có thể rút ra lực lượng giúp mọi người chữa trị thân thể.
Đạo này vốn là đồ Văn vương lưu lại để khôi phục sinh cơ”
Bốn đạo Chỉ Bút Mặc Nghiên đều là chuẩn bị của Văn vương để hồi sinh Tử Linh.
Nghiên đạo dùng để tu bổ thân thể, khôi phục sinh mệnh lực.
Nhưng hiện giờ Tô Vũ có rất nhiều thứ có thể thay thế, không nhất thiết là phải dùng nó mới được.
“Chặt đứt Hoang Thiên Thú đạo cho mọi người tu luyện, khôi phục thân thể, có lẽ còn có thể giúp mọi người tiến thêm một bước”
Nói đến đây, Tô Vũ nhìn về phía mấy người Nam vương, cười nói: “Kế tiếp, mục tiêu lớn nhất của ta sẽ là hồi sinh chư vị”
Tạm thời hắn không muốn quản chuyện ngoại giới.
Phải cường hóa thực lực phe mình đã.
Nếu mấy người Nam vương sống lại thì có lẽ sẽ có cường giả Thiên Tôn ra đời.
Hiện giờ Tô Vũ đã khai Sinh tử đạo, hắn có hy vọng rất lớn để hỏi sinh Tử Linh.
Tô Vũ lại nói: “Thông Thiên, chuẩn bị đi, ta muốn đến tầng 8 Tinh Vũ phủ đệ một chuyến”
Hắn phải đi lấy bảo vật trong hai căn phòng Mặc đạo và Chỉ đạo.
Lần trước Tô Vũ lấy đi bảo vật Bút đạo và Nghiên đạo, một cái là thi thể Hoang Thiên Thú, một cái là Thánh Hóa Ấn, hắn vẫn còn giữ thứ này, nó có thể trấn áp chủ nhân quy tắc vài lần, Tô Vũ đã từng dùng 1 – 2 lần, chưa tiêu hao quá nhiều.
Đây cũng là một trong những đòn sát thủ của Tô Vũ.
Nếu lợi dụng thích hợp thì thứ này có thể dùng để đối phó với một vị chủ nhân quy tắc, thậm chí nhân cơ hội xử lý đối phương.
Lúc trước dù hắn trấn áp được chủ nhân quy tắc thì cũng không có biện pháp làm gì kẻ địch.
Nhưng hiện tại nếu đối phương bị trấn áp thì Tô Vũ có khả năng chém giết kẻ đó.
Hiện giờ vạn giới còn bao nhiêu vị cường giả cảnh giới chủ nhân quy tắc?
Kỳ thật bảo vật Văn vương lưu lại đều không tôi.
Lưu Hồng đang giữ Liệp Thiên Bảng, Tô Vũ nói với gã: “Ngươi đi cùng ta đi, ta muốn lấy bảo vật Văn vương lưu lại”
Nếu giờ không lấy thì có khả năng sau này không dùng đến được nữa.
Hiện tại có lẽ chúng vẫn còn hữu dụng.
Lưu Hồng gật đầu không nói gì.
Gã đang đau lòng, không muốn nói øì hết.
Tô Vũ vẫn nhớ đến vụ mấy vạn công huân năm xưa làm gã vừa bi thương vừa cạn lời.
Thông Thiên Hầu nhanh chóng bước ra khỏi hàng: “Bệ hạ, hiện tại đi luôn sao?”
“Đúng” Tô Vũ gật đầu: “Mặt khác, tân thiên địa của ta còn chưa thể di động, phải để lại trong hỗn độn.
Nói cách khác, đại đạo căn nguyên, đại đạo căn cơ vẫn còn ở trong hỗn „ độn:
Hắn chưa đủ khả năng di chuyển nó.
Nếu bây giờ mà mang đại đạo đến nơi khác, Nhân Chủ Ấn, Văn Minh Chí có khả năng sẽ sinh ra bài xích, xuất hiện dấu hiệu đại đạo đứt đoạn.
Sắc mặt Đại Chu vương trở nên ngưng trọng: “ý bệ hạ là?”
Tô Vũ trấn an: “Không sao, để nó ở đó thì người bình thường cũng không thể làm gì.
Như Nhân Hoàng đạo, Tử Linh đại đạo, Thời gian đại đạo đều ở đó nhưng mọi người cũng không thể động đến.
Thiên địa củaa ta vẫn đang ở trạng thái hỗn độn sơ khai.
Nếu cảm ngộ thì có thể hiểu được vài điều gì đó, nhìn xem đạo tân sinh trở nên lớn mạnh như thế nào.
Có lẽ lúc trước mọi người không có nhiều thời gian để xem”
Đại Chu vương nhắc nhở: “Đại đạo bí ẩn, sao có thể để người khác tùy ý xem đạo của bệ hạ?”
“Ngươi sai rồi” Tô Vũ phản bác: “Cảm ngộ đại đạo không phải là quý trọng cái chổi cùn của mình mà là cùng nhau tiến bộ.
Dù một người có lợi hại thế nào thì cũng không thể hơn được ngàn vạn người cùng cảm ngộ.
Ta chỉ có một yêu cầu, chư vị ngộ đạo xong thì hãy để lại chút cảm ngộ của mình lại đó để hoàn thiện đại đạo của ta.
Có lẽ ban đầu Thời gian đại đạo cũng không viên mãn như hiện tại, sau đó người ngộ đạo nhiều nên mới giúp đại đạo này càng lúc càng hoàn thiện viên mãn”
Đúng vậy, đây cũng là cảm ngộ của Tô Vũ.
Có lẽ ban đầu Thời gian đại đạo hay Tử Linh đại đạo đều không cường đại như vậy.
Nhưng có nhiều người tu luyện nhờ nó, từ đó đại đạo đã chủ động hấp thu cảm ngộ của mọi người để cường hóa chính mình.
Mọi người đều chấn động, đại đạo hấp thu cảm ngộ của bọn họ sao?
Tô Vũ không nhiều lời, hắn nhìn quanh một lượt rồi cất tiếng: “Kỳ vương phi”
Kỳ vương phi hơi cứng người: “Vũ Hoàng bệ hạ”
Tô Vũ mỉm cười: “Không cần câu nệ, ta có một yêu cầu quá đáng”
Kỳ vương phi biết tâm tư hắn, bà thở dài gật đầu: “Ta đã biết, nếu trong tay ta có ngụy đạo thích hợp thì sẽ giao cho mọi người cắn nuốt để cường đại đại đạo của chính mình”
Nguy đạo và chân đạo có thể cường hóa lẫn nhau.
Lúc trước Kỳ vương phi lấy đi một ít lực lượng ngụy đạo, giờ Tô Vũ vừa nhìn bà, bà liền đoán được tâm tư của hắn.
Tô Vũ cười nói: “Nếu Kỳ vương phi nguyện ý tiếp tục tu Thạch hóa chỉ đạo thì ta sẽ giúp Kỳ vương phi tìm kiếm chân đạo, khi ngụy đạo dung chân đạo, có lẽ vương phi sẽ trở thành Thiên Tôn.
Có khả năng Thạch hóa chi đạo không chỉ có đạo của Cung vương, hơn nữa cũng không có xung đột gì”
Hiện giờ Kỳ vương phi tu luyện Thạch hóa chỉ đạo đạt tới Thiên Vương, tuy bà đã tu luyện nhiều năm nhưng tu ngụy đạo rất khó để trở thành Thiên Tôn, tiềm năng của nó không đủ cao.
Nếu tìm một Thạch hóa chân đạo để dung nhập thì có khả năng Kỳ vương phi sẽ trở thành vị cường giả đạt cảnh giới Thiên Tôn thứ hai bên phe Tô Vũ.
Thực ra Phì Cầu chỉ đạt tới chiến lực Thiên Tôn, nhưng cảnh giới và chiến lực không đông nghĩa với nhau.
Phì Cầu vẫn chưa đến cảnh giới Thiên Tôn, hay nên nói là nó không có đủ cảm ngộ để trở thành chủ nhân quy tắc.
Trong thế lực của Tô Vũ, rất nhiều người có chiến lực cao hơn cảnh giới, kể cả Vạn Thiên Thánh và Lam Thiên, bọn họ là người khai đạo, không ai biết đạo đi xa đến đâu, phải phân chia cảnh giới như thế nào?
Chưa mở ra hoàn toàn thì không tính là chủ nhân quy tắc.
Kỳ vương phi nói: “Nếu có thể, phiền bệ hạ tìm Thạch hóa đạo cho ta”
Trước đó bà chưa từng nhắc đến, Tô Vũ cũng không chủ động đề cập.
Khi đó thực lực Tô Vũ không đủ mạnh, cũng chưa chắc chắn được rằng bà có nguyện trung thành với hắn hay không, bởi vì bà vẫn luôn muốn rời đi, sao hắn có thể dễ dàng tìm kiếm chân đạo cho bà, giúp bà trở thành Thiên Tôn được? Vậy không phải là tự tìm phiền toái cho mình sao?
Tô Vũ hứa hẹn: “Được, ta xong việc của mình thì sẽ giúp ngươi tìm đạo.
Nếu mọi người có thể sử dụng ngụy đạo trong tay ngươi thì tốt, hy vọng lần này mọi người đều có thu hoạch”
Dung ngụy đạo nhất định sẽ giúp mọi người mạnh hơn.
Nhưng không rõ Kỳ vương phi nắm giữ bao nhiêu ngụy đạo, có cường đại hay không, thích hợp với ai.
Nếu có cái thích hợp với các vị Thiên Vương thì quá tốt.
Dù cảnh giới không thể tăng lên thì chiến lực tăng lên cũng được rồi.
Kỳ vương phi nhanh chóng nói: “Ta không có nhiều ngụy đạo, hiện tại chỉ có 9 cái, nhưng ngụy đạo mạnh nhất trong số đó có thể xem như ngụy Thiên Vương đạo”
Chương 3174: Hậu Duệ Duy Nhất.
Kỳ vương phi nói: “Ta không có nhiều ngụy đạo, hiện tại chỉ có 9 cái, nhưng ngụy đạo mạnh nhất trong số đó có thể xem như ngụy Thiên Vương đạo”
Nghe vậy, không ít người sáng mắt.
Thiên Diệt không nhịn nổi, vội lên tiếng hỏi: “Là Đại bổng chi đạo đúng không?”
Kỳ vương phi không để ý tới hắn, đương nhiên là không phải.
Đạo của Thiên Diệt thuộc dạng đạo thiểu số, không phải đạo đại chúng.
Kỳ vương phi không giấu giếm, nói thẳng: “Là Cắn nuốt đạo”
“Lại là Cắn nuốt đạo?”
Thiên Diệt ai oán.
Ánh mắt mọi người càng thêm khác thường, bởi vì có không ít người đang tu luyện Cắn nuốt đạo.
Phì Cầu, Bánh Hấp, Cửu Nguyệt, Hống Hoàng đều là cường giả theo đạo này.
Ai nuốt ngụy đạo có lực lượng cấp bậc Thiên Vương thì đều sẽ có thu hoạch rất lớn.
Tính ra thì… phải phân cho ai cũng là một vấn đề.
Bất quá Tô Vũ hoàn toàn không rối rắm, hắn nhìn một vòng rồi đề nghị: “Lực lượng đại đạo cấp bậc Thiên Vương… Vậy giao cho Bánh Hấp tiền bối đi”
Bánh Hấp bên cạnh Bánh Nhân Đậu mờ mịt chớp mắt.
Cho ta ư?
Hình như không chỉ có mình ta tu luyện Cắn nuốt đạo.
“Cửu Nguyệt đã là Thiên Vương: Hống Hoàng mới vừa đổi đạo không lâu, cần củng cố thêm, không cần sốt ruột; Phì Cầu thì không cần, Phì Cầu tự lĩnh ngộ là được”
Tô Vũ trêu chọc: “Bánh Hấp tiền bối, hãy cắn nuốt nó đi để sớm ngày thăng cấp Thiên Vương, tránh cho gia đình bất hòa, Bánh Nhân Đậu cường đại rồi thì tiền bối không thể quản thúc”
Mọi người bật cười.
Tình cảnh ngưng trọng lập tức trở nên vui vẻ, không ít người nhìn về phía Bánh Nhân Đậu.
“Quả câu” Bánh Nhân Đậu nảy lên một chút, lộ vẻ vô tội.
Ta làm sao?
Tô Vũ lại nhìn qua chỗ Lam Thiên, vỗ vỗ vai y: “Lam Thiên đạo hữu, sắp tới hãy dưỡng thương đi, tốt nhất là đến thiên địa của ta dưỡng thương, ta sẽ mở Nhân Chủ Ấn cho ngươi tiến vào, cảm ngộ vạn đạo trong đại đạo chỉ nguyên để tu bổ thương thế trên đại „ đạo:
Lam Thiên im lặng gật đầu.
Đại đạo chỉ nguyên.
Hiện tại Nhân Chủ Ấn là ngọn nguồn đại đạo, cũng là gốc rễ vạn đạo của Tô Vũ, đây không phải nơi có thể cho kê khác tùy ý đi vào.
Những người khác không ai nói gì.
Lam Thiên đã liều mạng vì Tô Vũ vài lần, ai cũng biết địa vị của Lam Thiên càng ngày càng tăng trong lòng Tô Vũ.
Tô Vũ nói: “Hiện tại ta sẽ đến Tinh Vũ phủ đệ một chuyến, sau đó ta sẽ chuẩn bị việc hồi sinh Tử Linh.
Chờ ta bận xong, ta hy vọng Bánh Hấp, Cửu Nguyệt và Anh Vũ đều có thể bước vào lĩnh vực Thiên Vương.
Kế tiếp Lam Sơn cũng ráng tĩnh dưỡng cho tốt, còn các vị hãy đến khu vực hỗn độn để cảm ngộ Sinh tử đạo, đặc biệt là Hà Đỏ.
Nếu hồi sinh thì người đầu tiên được lựa chọn sẽ là ngươi”
Hà Đồ hít sâu một hơi, cảm kích nói: “Đa tạ bệ hạ”
“Khách sáo rồi”
“Người đầu tiên có thể sẽ gặp nguy hiểm lớn nhất, chắc bản thân ngươi cũng biết điều đó, nói ngươi là vật phẩm thí nghiệm cũng không sai, mau đi cảm ngộ sinh tử chỉ đạo đi”
Sau đó Tô Vũ nhìn về phía một người: “Chu Hạo”
“Có mạt tướng”
Trong đám người, Chu Hạo bước ra.
Thực lực cậu không tính là cường đại, chỉ mới tới Nhật Nguyệt cảnh.
Ở trong thế lực có gần 100 vị Hợp Đạo này, vị thế của cậu rất thấp, sau khi Tô Vũ truyền 72 đúc và phương pháp khai thông 360 khiếu huyệt cho cậu thì rất ít quan tâm đến cậu.
Nói là đồ đệ nhưng kỳ thật Tô Vũ chưa từng chính thức thu nhận.
Cậu là hậu duệ của Võ vương.
Tô Vũ đã từng gặp vị này, tuy rằng không thấy được ông bằng xương bằng thịt, nhưng chí ít hắn biết Võ vương còn sống.
Có lẽ hậu duệ của Võ vương chỉ còn lại một mình Chu Hạo…
Tô Vũ nhìn cậu, Chu Hạo vẫn trầm lặng như xưa, trên người cậu vẫn lộ ra hơi thở dã tính, sát khí cũng không yếu, nhưng thực lực chính là thực lực, cậu có thể nhanh chóng bước vào Nhật Nguyệt cảnh trong thời gian mấy năm đã là không tôi.
Tô Vũ cẩn thận quan sát một chút, hài lòng khen ngợi: “Tiến bộ không chậm, hoàn thành 72 đúc, 360 Nguyên khiếu cũng đã mở ra.
Thân thể cường đại hơn những người khác nhiều, Vĩnh Hằng cũng chưa chắc đấu thắng ngươi.
Ngươi giống ta lúc trước, nhưng không nắm giữ đủ pháp tắc đại đạo”
Tô Vũ cũng từng trải qua giai đoạn này.
Sau lần đầu tiên ra khỏi Tinh Vũ phủ đệ, hắn cũng có thể giết Vĩnh Hằng, nhưng đó chỉ là sức mạnh, hắn vẫn cần Vạn Thiên Thánh phối hợp áp chế quy tắc của đối phương thì mới làm được.
Tô Vũ bất chợt nhiều lời thêm vài câu: “Ta đã gặp được tổ tiên của ngươi.
Ông ấy còn sống, hơn nữa có vẻ là sống cũng không tệ lắm, nghe giọng nói vẫn đầy khí thế, nhiều năm trôi qua mà còn có thể sống ổn như vậy, quả là không dễ dàng gì.
Trước khi ta rời đi ông ấy có hỏi về tình huống hậu duệ của mình.
Ta nói hậu duệ của ông ấy đều đã chết, có lẽ Võ vương sẽ hơi buồn đấy”
Mọi người kinh ngạc, Đại Chu vương không nhịn được hồi: “Bệ hạ thật sự gặp Văn vương và Võ vương rồi?”
Tô Vũ lườm y: “Sao, ngươi cho rằng ta lừa Phì Cầu à?”
“Không phải”
Đại Chu vương vội phủ nhận, nhưng đúng là y từng nghĩ Tô Vũ lại lừa gạt tiểu bạch cẩu.
Tô Vũ nói: “Ta gặp rồi, nhưng là cách một thời không, không ở cùng một chiều không gian.
Ta ở một trạng thái đặc thù, dùng trạng thái hư vô tiến vào trong đó.
Không thì ta cũng không có biện pháp tiến vào Tinh Môn trong tình huống bình thường, dù đi vào được thì chỉ sợ cũng không ra được”
Lam Sơn Hầu cũng hiếu kỳ lên tiếng: “Bệ hạ, ngài gặp Võ vương đại nhân rồi à? Các ngài đã nói cái gì vậy?”
Tô Vũ cười nói: “Hàn huyên vài câu thôi, thời gian không đủ, ta bảo ông ấy câm miệng, hình như vị này rất lắm lời, trước kia cũng hay lảm nhảm vậy sao?”
Lam Sơn Hầu há hốc miệng, những người khác đều lộ ra ánh mắt dị dạng.
Thật ư?
Ngươi bảo người ta câm miệng sao?
Đó là một trong tứ cực Nhân vương đấy!
Ngươi quá điên cuồng rồi!
Tô Vũ không để tâm, hắn nói: “Chu Hạo, ngươi đi cùng ta đến tầng 8 một chuyến.
Lần trước Đại Minh vương đã có chút thu hoạch ở Minh vương phủ, ta hy vọng ngươi cũng có thể có thu hoạch ở chỗ Võ vương phủ”
“Cho tổ tiên ngươi một kinh hỉ đi, ông ấy cho rằng hậu duệ đã chết sạch, cuối cùng bỗng nhiên có một người nhầy ra, hẳn là sẽ rất thú vị”
Thú vị?
Mọi người không biết nói gì hơn.
Chu Hạo cũng không biết nên nói cái gì mới tốt.
“Mọi người cố gắng tu luyện, đây là thời kì an ổn hiếm có, có lẽ sẽ không kéo dài lâu”
Cuối cùng Tô Vũ cất cao giọng nói: “Nếu ta khai đạo không thành công thì có lẽ phải thật lâu sau mới có thể ra ngoài, nhưng giờ ta đã thành công thì hẳn là sẽ không lâu lắm”
Mọi người lộ đều bừng bừng khí thế, bao lâu nữa chúng ta sẽ đi ra ngoài?
Có lẽ thời điểm đó sẽ đến sớm thôi.
Mọi người xuống đây một chuyến, thực lực bọn họ đều nhanh chóng tiến bộ, có lẽ sẽ có thêm vài vị Thiên Tôn nữa, mà Tô Vũ chắc chắn cũng sẽ sớm đột phá, thực lực tích lũy đủ rồi thì lên trên, không thì ở dưới đây mãi làm gì?
“Thông Thiên Hầu, mở cửa”
Thông Thiên Hầu mở cửa tầng 8 từ Tử Linh giới vực rất đơn giản.
Lần này chỉ có Lưu Hỏng và Chu Hạo đi theo.
Lưu Hồng hết sức kích động, gã còn kích động hơn cả Chu Hạo.
Tô Vũ liếc mắt nhìn gã, vị Lưu lão sư này… Không thành thật!
Từ lần gặp đầu tiên đến nay, gã chưa bao giờ thành thật!
Xem bộ dáng gã như vậy, ắt hẳn gã sẽ có thu hoạch gì đó ở Tinh Vũ phủ đệ.
Lưu Hồng giống Đại Chu vương, làm gì cũng thích giấu giếm.
Gã sẽ không nói hết mọi chuyện, thật ra điều này cũng bình thường thôi, trên đời này có ai mà không có bí mật chứ.
Tính đi tính lại thì Lưu Hồng cũng đã ra tay giúp sức vài lần, cho nên hiện giờ Tô Vũ lười xét nét gã.
Chương 3175: Gian Phòng Mặc Đạo.
Tinh Vũ phủ đệ.
Tô Vũ lại xuất hiện ở tầng 8.
Cũng may tầng 8 không nằm trong cơ thể Võ Hoàng, nếu không thì có khi Võ Hoàng sẽ tức chết, trên thực tế đĩ nhiên lão biết Tô Vũ lại chạy tới đây, bởi vì truyền tống cần phải đi qua trong thân thể lão, nếu không thì không đến tầng 8 được.
Nhưng Võ Hoàng mới vừa tự bạo phân thân xong, hiện tại tâm tình lão đang rất hậm hực, lão chán ghét Tô Vũ nên im lặng để mặc hắn tiến vào tầng 8, hoàn toàn không ngăn cần.
Lão cản Tô Vũ lại để đại chiến thêm 3 ngày 3 đêm nữa à?
Lão điên chắc?
“bi, đến Văn vương phủ”
Lúc này có thể nói tầng 8 gần như đã thông suốt hoàn toàn, không còn bất cứ nguy hiểm gì với Tô Vũ.
Chỉ còn chút lực lượng quy tắc dật tán thế kia thì chẳng làm nên trò trống gì.
Huống chỉ hắn vẫn đang giữ 60 nghị viên lệnh.
Mang theo thứ này thì lại càng không bị nhằm vào.
Nghị viên lệnh là đồ tốt, sớm muộn gì cũng sẽ dùng tới.
Tô Vũ đã góp nhặt được hơn nửa, hắn đã nghĩ phải dùng thứ này thế nào để bẫy chết một đám người, có điều hiện tại tạm thời còn chưa cần dùng đến.
Văn vương phủ.
Tô Vũ đi tới hậu viện.
Hai chữ “Quan Thiên” lại hiện lên trước mắt, lần này Tô Vũ nhìn nhiều một hỏi, hắn khẽ cười: “Quan thiên vấn đạo, Văn vương quả là một nhân vật lợi hại! Lúc nào cũng vậy!”
Y im lặng khai thiên, không ai biết y khai thiên thế nào, ở đâu.
Lưu Hồng cũng gật đầu tán thành, nhưng Thông Thiên Hầu thì tỏ về u oán: “Đúng là lợi hại nhưng toàn nói lời không đáng tin”
Y đã bảo rằng ta có thể phong ấn một thời đại cơ mà.
Tô Vũ liếc mắt nhìn y, lá gan tên này lớn thật!
Không sợ Văn vương trở về sẽ xiên chết cánh cửa nhà ngươi à?
Tô Vũ đẩy cửa bước vào trong, hắn rất quen thuộc với nơi này.
Thông Thiên Hầu tò mò đánh giá khắp nơi, dần dân y lộ ra về khác thường, len lén liếc nhìn bóng lưng Tô Vũ.
Chu Hạo thì không nghĩ nhiều, cậu là người thành thật, nhìn một hồi, cậu kinh ngạc cảm thán: “Quả nhiên Văn vương rất lợi hại, hoa cỏ cây cối trồng nhiều năm không ai xử lý mà vẫn còn sống cả”
Hoa cô trong sân đều đang nở rộ.
Tô Vũ im ỉm không nói gì.
Lưu Hồng cũng giữ im lặng.
Gã không biết phải trả lời ra sao, chuyện này không tiện vạch trần.
Không phải Văn vương lợi hại mà là vị bên cạnh chúng ta đây này, đám hoa cỏ đó mà không phải do Tô Vũ trồng thì gã không mang họ Lưu.
Có lẽ của cải trong Văn vương phủ đều đã bị dọn sạch.
Đồ nơi đây chỉ là Tô Vũ dùng để chăm chút vẻ bề ngoài mà thôi, thoạt nhìn sinh cơ bừng bừng nhưng thực chất không có gì tốt.
Đoàn người nhanh chóng tiến đến trước 4 căn phòng nhỏ.
Gian phòng Bút đạo và Nghiên đạo đều đã trống không.
Tô Vũ bước tới trước của một gian phòng nằm ở mé trái, đoạn hỏi: “Vật truyền thừa Mặc đạo là cái gì? Ngươi dùng nó để mở cửa đi”
Lưu Hồng cười gượng, nhanh chóng lấy ra một vật.
Một cục than đen như mực?
Tô Vũ nhìn lướt qua, không khỏi nhận xét: “Giống ngươi đấy, rất thích hợp với ngươi, xứng lắm, đồ lòng dạ đen tối!”
Lưu Hồng hơi đau đầu, sao lại mắng ta nữa rồi?
Ta làm gì ngươi?
Chỉ là chuyện mấy vạn điểm công huân mà ngươi nhớ thương mãi đến tận bây giờ, ngươi cũng vậy thôi!
Gã không nói gì, chỉ nhanh chóng nhét cục than đen kia vào trong ổ khóa, mở cửa ra.
Lưu Hồng thuận tay nhét khóa vào nhẫn trữ vật của chính mình, động tác này chẳng khác gì Tô Vũ lúc trước, không, gã ra tay còn thuần thục trôi chảy hơn cả Tô Vũ, tự nhiên đến mức Thông Thiên Hầu và Chu Hạo cũng không để ý đến.
Tô Vũ liếc mắt nhìn gã, Lưu Hỏng nghiêng đầu thấy vậy thì cứng đờ, trong ánh mắt lộ vẻ hồi dò, ngươi muốn nó à?
Ngươi đến cảnh giới gì rồi mà còn muốn cái này?
Nếu ngươi muốn thì ta sẽ cho ngươi.
Ánh mắt Tô Vũ như biết nói, chỉ có hai chữ: Cút đi!
Lưu Hồng tươi cười không nhìn hắn nữa, có vẻ Tô Vũ không cần, ổ khóa này là đỏ tốt, tự gã giữ lại là được.
Căn phòng này giống hai căn phòng lúc trước, trong phòng có một cái bàn và một cái hộp, Thông Thiên Hầu chờ mong hồi: “Văn vương đại nhân lưu lại thứ gì vậy?”
Một cái Thánh Hóa Ấn, một thi thể Hoang Thiên Thú, vậy thì Mặc đạo sẽ là cái gì?
Tô Vũ lên tiếng: “Mở ra xem đi”
Lưu Hồng tiến lên, mau chóng mở hộp ra.
Bên trong cũng có một tờ giấy và một món đỏ.
Tô Vũ nhìn lướt qua, Mặc đạo truyền thừa xem như yếu nhất trong bốn đạo do Văn vương để lại, nhưng nó rất đặc thù, nó là nhánh sông Văn vương cưỡng ép sáng lập trên Tử Linh đại đạo.
Không phải ai cũng có thể tu đạo này, cần phải có trạng thái đặc thù, ví dụ như trạng thái hoạt tử nhân.
Mà mục đích y sáng lập đại đạo này chính là để hỏi sinh Tử Linh.
“Mực đạo lấy ra lực lượng từ Tử Linh đại đạo, người tu luyện sẽ tổn hại sinh cơ.
Ta để lại cho truyền nhân của mình một viên Trường Sinh đan”
Tô Vũ ngẩn ra, Trường Sinh đan?
Lưu Hồng cũng ngây người: “Là cái này à? Ta còn tưởng rằng là cái gì chứ, hóa ra là Trường Sinh đan, đây là bảo vật tốt nhất để bồi bổ sinh cơ và thọ nguyên”
Gã vội đưa sang cho Tô Vũ: “Hình như bệ hạ đã hao hết thọ nguyên, thứ này rất hữu dụng, nếu bệ hạ dùng thì chắc chắn có thể khôi phục, thậm chí là hơn xa lúc trước.
Đại Chu vương dùng một viên, lực lượng sinh cơ đúng là cực kỳ cường đại”
Không ngở lại là Trường Sinh đan, quả thật đúng là bảo vật, có thể gọi là chí bảo.
Phải chém giết một vị chủ nhân quy tắc Tiên tộc, dùng lực lượng đại đạo và tỉnh huyết của đối phương để luyện hóa thành, lúc trước nói là có ba viên, đây là một trong ba viên đó hay là một viên khác nữa?
Thứ này để lại cho người thừa kế Mặc đạo bổ sung sinh cơ, nhưng thật ra Lưu Hồng không quá cần.
Chủ yếu là vì gã đã từng đến nơi sinh tử giao nhau, hiểu được lực lượng sinh tử, lúc trước Tô Vũ cần rút ra lực lượng sinh tử, gã đã giữ lại một ít, cho nên hiện tại Mặc đạo không hao tổn sinh cơ của gã quá nhiều.
Tô Vũ nhìn thoáng qua đan dược, trong viên đan dược kia ẩn chứa thần hoa, nhìn kỹ thì như tràn ngập đại đạo quy tắc, có lực lượng sinh cơ nông đậm ẩn chứa trong đó.
Tô Vũ khẽ gật đầu: “Đúng là bảo vật tốt! Viên đan này có thể gia tăng thọ nguyên, hiểu được Sinh đạo.
Nếu cho Tiên tộc tu luyện Sinh mệnh đại đạo dùng thì có thể nhanh chóng bước vào hàng ngũ đỉnh cấp”
Hình như phe mình không có ai tu luyện Sinh mệnh đại đạo, không thì chỉ cần một viên đan dược này là có thể tạo ra một vị cường giả tối cường.
Hiệu quả của viên đan được nhỏ xíu trước mặt hoàn toàn không thua kém thi thể Hoang Thiên Thú.
Tô Vũ nhìn một hỏi, đoạn nói: “Cất đi, có lẽ sẽ có lúc dùng tới.
Có thể tăng thọ nguyên, cường hóa sinh cơ, hiểu được Sinh đạo.
Có lẽ Tử Linh sống lại cũng dùng được”
Lưu Hồng gật đầu, quả thật có khả năng.
Tử Linh sống lại thì thọ nguyên sẽ còn lại bao nhiêu?
Bắt đầu một lần nữa hay là thế nào?
Hay là tính toán theo lúc sinh thời?
Đây là một vấn đề phức tạp.
Thực ra Tô Vũ có thể tự dùng để khôi phục thọ nguyên, tuy rằng hắn đã khai đạo nhưng lúc này hắn còn chưa đến trình độ chủ nhân quy tắc.
Như vậy thì thọ nguyên của Tô Vũ vẫn còn chưa khôi phục.
Đáng tiếc Tô Vũ lại không muốn dùng.
Cả đám ra khỏi phòng, đi đến căn phòng tiếp theo, Lưu Hồng thuận tay cất luôn cái bàn vào trong nhẫn trữ vật.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








