[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 634 : Sáng Lập Thất Bại. (c3166-c3170)
❮ sautiếp ❯Chương 3166: Sáng Lập Thất Bại.
Trong hỗn độn.
Tình cảnh căng thẳng như thể sẽ diễn ra đại chiến bất cứ lúc nào.
Tô Vũ vẫn chưa sống lại, có khả năng hắn thật sự đã xảy ra chuyện.
Khí tức cự long bừng bừng phấn chấn, khí tức hỗn độn tràn ra, y đã chuẩn bị tốt để đại chiến một trận cùng mấy người này.
Đúng lúc đó, không gian thoáng dao động, rất nhanh một thanh âm hư ảo đã vang lên:
“Khai!”
Một tiếng quát khẽ vang vọng khắp thiên địa.
Trong nháy mắt, một Tử Linh đại đạo đen như mực xuất hiện, một bóng người trống rỗng hiện thân, bạch y đã triệt để biến thành hắc y.
“Bệ hạ”
Mọi người kinh hỉ hét lên.
Mà cự long thì chấn động đến sửng sốt, hắn vẫn còn sống?
Tô Vũ đạp trên Tử Linh đại đạo trong hư không, hắn không nói chuyện, chỉ cau mày gầm nhẹ một tiếng: “Khai!”
Sinh đạo hiện ra.
Tô Vũ bước một chân lên nhưng khí tức màu đen vẫn không thể tiêu tán.
Tử khí không tan mất!
Sinh tử mất cân bằng nghiêm trọng khiến hắn không thể hóa thành sinh linh, Tô Vũ nhíu mày, lại khẽ quát lần nữa: “Sống lại!”
Âm âm ầm.
Một cỗ khí tức cường hãn bốc lên từ người hắn nhưng tử khí vẫn không thể tiêu tán, mà ngược lại còn càng ngày càng nhiều.
Sắc mặt Tô Vũ khẽ biến, hắn lại gầm lên: “Sống lại!”
Hắn bước chân vào Sinh đạo, khí tức sinh tử tiêu hao lẫn nhau xèo xèo rung động nhưng vẫn không thể làm hắn hóa thành người sống, Tô Vũ nổi giận thét to: “Mở ra!”
Từng đầu đại đạo hiển hiện.
“Sáng lập sinh tử!
Vô số đại đạo bện lại chỉ còn hai khe hở, giờ đã có hai đại đạo khác bổ sung thêm nhưng vẫn không thể nào liên kết lại được.
Sinh tử chênh lệch quá rõ ràng, không thể dung hợp!
Tô Vũ bất đắc dĩ cau mày nhìn về phía mọi người, nhún vai nói: “Đừng nhìn nữa, ta biết khả năng hóa sinh thành tử không thành vấn đề nhưng hóa tử thành sinh thì sẽ thất bại mà”
Tô Vũ thở dài: “Ta có thể chịu được tử vong, không cần Hà Đồ giúp ta cảm ngộ hay nhắc nhở.
Đây không phải lần đầu tiên ta trải qua tử vong, dù chỉ trải qua trong mộng nhưng tinh thần của ta còn chưa đến mức không chịu được một lần ngã xuống”
Cho dù là tử vong thật sự thì hắn vẫn có thể chịu được.
Mấu chốt là sau khi tử vong rồi trở thành Tử Linh thì hiện tại hắn không biến đổi trở lại được, hắn không có biện pháp hóa thành sinh linh, như vậy thì đại đạo không thể hoàn thiện.
Cự long sợ ngây người, y nhìn Tô Vũ, lắp bắp hỏi: “Ngươi… Thật sự có thể sống lại sao?”
Tô Vũ xẵng giọng: “Vẫn chưa, không thấy ta đang là trạng thái Tử Linh à? Mắt mù phải không? Ta khai đạo thất bại rồi, ngươi vừa lòng chưa?”
“Không phải… Ngươi… Thời khắc cuối cùng, ngươi… đã gọi ai đó tới, đó là ai?”
Tô Vũ nhìn y, bỗng nhiên hắn bật cười: “Ngươi may mắn đấy, ta nghĩ ngươi sẽ kẹt lại bên trong cơ, không ngờ ngươi lại chạy ra được.
À, hình như đuôi ngươi bị người nọ câm đi rồi, tình hình ra sao thì ta không thấy, nhưng có lẽ sẽ bị ăn thôi”
Sắc mặt cự long biến ảo, y có thể đoán được là bị ai ăn nhưng không dám nói ra.
Tô Vũ cất tiếng: “Ngươi có thể đi rồi, ngươi ngăn cản ta một lần coi như đã làm hết phận sự, nếu còn không đi thì ngươi cho rằng người của ta không giết được ngươi?”
Vạn Thiên Thánh nhắc nhở: “Không giết nó sao? Sớm hay muộn nó cũng sẽ trở thành mối họa”
Tô Vũ xua tay: “Thôi, ép nó quá làm nó tự bạo nổ chết cường giả của chúng ta thì không có lời.
Để nó đi thôi, thực lực nó vốn không yếu”
Cự long nhìn Tô Vũ rồi lại nhìn Vạn Thiên Thánh, ánh mắt lập lòe quang mang: “Ngươi thật sự khai đạo thất bại rồi?”
Tô Vũ híp mắt: “Thất bại hay thành công thì thế nào? Ngươi cảm thấy ta không giết được ngươi ư?”
Khí tức hắn đột nhiên trở nên cường đại hơn hẳn một bậc, đáng tiếc là chỉ có tử khí, khuyết thiếu sinh cơ.
Giờ phút này, hắn đã mạnh hơn thời điểm đại chiến với đối phương trước đó.
Cự long trầm mặc một hồi, y dần dân Iui về phía sau, khi đã cách rất xa, y mới lên tiếng:
“Ngươi khai đạo trong hỗn độn, sớm hay muộn cũng sẽ trở thành kẻ địch của hỗn độn”
“Câm miệng đi!” Tô Vũ tức giận: “Hiện tại tâm trạng ta không tốt, đừng chọc ta!”
Cự long trầm mặc, xoay người liền đi.
Y không thể ở lại.
Văn vương là một tồn tại khủng bố, ban nãy y đã nghe được giọng nói của vị này, Tô Vũ thật sự triệu hỏi được Văn vương ư?
Không ai biết được!
Cự long rất kiêng ky, nhanh chóng lui về.
Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra, tên kia có chiến lực cực mạnh, nếu tiếp tục chiến đấu mà khiến vài người phe mình mất mạng thì sẽ không tốt, bọn họ không cần tranh chấp nữa, dọa lui nó là phương án tốt nhất.
Hắn đã thả lỏng nhưng những người khác lại vô cùng khẩn trương.
Hỏa Vân Hầu nhìn Tô Vũ tử khí tung hoành thì sốt ruột hỏi: “Bệ hạ, ngài phải làm sao bây giờ?”
Hắn chết thật rồi à? Giờ đã hóa thành Tử Linh đúng không?
Sống rồi chết thì rất đơn giản, nhưng chết rồi hồi sinh thì dĩ nhiên là không.
Tô Vũ khai Sinh đạo mà vẫn không thể sống lại thì có phải hắn sẽ hoàn toàn xong đời hay không?
Tô Vũ không đáp, hắn trầm mặc nhìn Quy Khư chi địa, hỏi lâu sau, hắn hít sâu một hơi rồi thổ ra, khí tức quanh người đều là tử khí.
“Sinh tử chỉ cách nhau một ý niệm mà thôi” Tô Vũ không quá để ý, hắn đang tự hỏi, ngay sau đó hắn hét to, thanh âm chấn động: “Lôi kéo lực lượng sinh tử lại đây, ta sẽ thử nghiệm một chút”
Dứt lời, hắn nhìn đám người Vạn Thiên Thánh: “Đi thôi, tất cả hãy đến Quy Khư chi địa trấn nhiếp đám gia hỏa bị phong ấn.
Mặt khác, hãy đi uy hiếp Bắc vương, bảo bọn họ ngoan ngoãn một chút, đừng có quấy rối ta, ta sẽ thử một lần, nếu không được thì làm Tử Linh cũng không sao.
Ta sẽ nghĩ cách sau”
Vạn Thiên Thánh lập tức xung phong: “Ta đi uy hiếp phe Bắc vương, Phì Cầu tiền bối hãy mang theo những người khác đi chấn nhiếp đám người trong Phong Ấn chi địa, nếu bọn họ dám quấy rối thì phá trận giết chết bọn chúng”
Phì Cầu im lặng, thật à? Nhưng ta không đánh thắng được đâu.
Mà thôi, tùy ngươi định đoạt!
Nó nhanh chóng rời đi, trước khi đi, nó nghi hoặc quay đầu nhìn thoáng qua Tô Vũ, “Ngươi… Cái kia…”
“Ta đã gặp chủ nhân của ngươi, đáng tiếc là cách một thời không, cách ranh giới sinh tử”
Phì Cầu ngây ngẩn.
Tô Vũ cười nói: “Ngài ấy vẫn còn sống, Thời Gian Sư chuyện bé xé ra to nói là muốn chiến đến chết.
Hừ, ai cũng sống cả.
Võ vương khỏe lắm, ta thấy không có dấu hiệu nào là sắp chếp, nhưng đúng là có bị thương”
Hắn không nói đến chuyện Thời Gian Sư không có ở đó, có thể nàng đã xảy ra chuyện, nhưng hiện giờ không cần nhắc đến chuyện này.
Ánh mắt Phì Cầu sáng như tuyết, hắn gặp được chủ nhân rồi, thật ư?
Tô Vũ lại nói: “Đừng hỏi nữa, thật đấy! Văn vương nói ngài ấy rất nhớ ngươi, chỉ vậy thôi”
“Lừa đảo!
Phì Cầu thương tâm tru lên: “Chủ nhân không thích ta, ngài ấy thích Bánh Nhân Đậu”
Tô Vũ câm nín!
Bánh Nhân Đậu bên cạnh im lặng chớp mắt, giờ y không lên tiếng là tốt nhất, không thì chắc chắn Phì Cầu sẽ cắn y.
Tô Vũ nhanh chóng nói: “Không thể nào, Văn vương nói là rất nhớ ngươi.
Tin hay không thì tùy, nhưng hiện tại ngài ấy không ra được, ngài ấy chuyển lời là mình cần viện quân, bảo ngài sớm bước vào cảnh giới chủ nhân quy tắc rồi đi tìm ngài ấy”
“Thật à?
“Ta gạt người làm gì” Tô Vũ sầm mặt.
Dù sao ngươi cũng có phải là người đâu.
Phì Cầu vui sướng, hào hứng vẫy đuôi: “Chủ nhân thật sự còn sống? Bảo sao ta ngửi thấy hương vị của chủ nhân”
Những người khác hơi chấn động.
Văn vương?
Lời Tô Vũ nói là thật hay giả? Sao lại có cảm giác không đáng tin cho lắm?
Tô Vũ không để ý đến bọn họ, tin hay không thì tùy các ngươi, hắn xâm nhập Thiên Môn chỉ để thử mà thôi, không ngờ thật sự gặp được người.
Có lẽ việc hắn khai Thiên Môn chính là một cơ hội.
Nhưng mà giờ phút này không phải thời điểm để tự hỏi về mấy vấn đẻ đó.
Tô Vũ thúc giục: “Được rồi, đi thôi, ta muốn thử nghịch chuyển sinh tử”
Đến bây giờ Vũ đạo còn chưa hoàn thiện.
Nếu hắn thật sự biến thành Tử Linh thì phải đi ra ngoài như thế nào?
Trông hắn đen xì như vậy, chẳng tiêu sái gì cả!
Mọi người nhanh chóng rời đi.
Sau đó hư không rung động, từng đạo khí tức tỏa ra uy hiếp tứ phương.
Chương 3167: Sáng Lập Thông Đạo Sinh Tử.
Trong Tử Linh đại đạo, Đại Chu vương lộ vẻ mặt ngưng trọng.
Giờ phút này y đang sáng lập thông đạo sinh tử cùng Lam Sơn Hầu, lực lượng sinh cơ trên người Đại Chu vương không ngừng tiêu tán, tử khí trên người Lam Sơn Hầu cũng đang tiêu tán, trong thông đạo do bọn họ xây dựng có một cỗ lực lượng đen trắng giao triển với nhau.
Lam Sơn Hầu lộ vẻ mặt thống khổ, nàng đã hỏi vài lần: “Vẫn chưa liên kết được với Mặc đạo sao?”
Phía sau, Nam vương đang chống đố uy áp của cường giả trong trường hà, bà im lặng nhìn về phía trước, Mặc đạo còn chưa kéo tới được đây.
Đại Chu vương cắn răng, cố gắng động viên: “Kiên trì đi! Đừng chết! Chỉ cần ngươi không chết thì bệ hạ sẽ có hy vọng hỏi sinh ngươi.
Sống lại rồi thì ngươi sẽ có cơ hội.
Có lẽ ngươi sẽ là Lam Sơn vương ở thời đại này”
“Thật ư?” Lam Sơn Hầu hưng phấn: “Cảm giác phong vương chắc chắn rất tốt”
“Thật mà”
Đại Chu vương gật gật đầu, Lam Sơn Hầu liền hỏi: “Ta được phong vương rồi thì ngươi có thể trả ta lương thảo hay không?”
Đại Chu vương không nói gì, hồi lâu sau y mới lên tiếng: “Còn sống thì ta sẽ trả, chết rồi thì không có đâu”
Y thấy tử khí của Lam Sơn Hầu đang tiêu tán với tốc độ cực nhanh, Tử Linh thuần túy như Lam Sơn Hầu khó có thể thừa nhận lực lượng sinh tử, thực ra Tô Vũ và Lưu Hỏng đều có thể thừa nhận lực lượng này, nhưng hiện nay một người đang ở khu vực hỗn độn không thể rời đi, nếu không thì đại đạo sẽ đổ vỡ.
Một người khác đang khai Mặc đạo, hơn nữa thực lực Lưu Hồng không đủ, có lẽ gã không thể lôi kéo lực lượng sinh tử.
Lam Sơn Hầu thở phào: “Vậy được, tên nợ lương thảo đừng nhìn ta nữa, ta không chết được đâu.
Huống chỉ ta vốn đã chết một lần rồi, chết thêm lần nữa cũng không sao”
Tử khí của nàng đang tuôn trào cực nhanh, thân hình đã trở nên hư ảo, Nam vương thấy thế thì định tiến lên hỗ trợ, bỗng nhiên sắc mặt bà biến đổi, lạnh lùng quát: “Địa Chỉ La, ngươi dám quấy rối à?”
Oanh!
Một hư ảnh hiện ra từ trong Tử Linh thiên hà, kẻ đó cười tàn nhãn nói: “Tự tiện xông vào lĩnh vực của ta, Ngọc Tử Hầu, ngươi mới là kẻ muốn chết!”
Âm!
Đại chiến bùng nổ, đây là trận chiến giữa lực lượng quy tắc.
Nam vương phải duy trì thông đạo không bị phá hỏng, nên dù đối phương bị phong ấn thì bà vẫn chiến rất gian nan ở trong lĩnh vực của đối phương trong Tử Linh thiên hà.
Cùng lúc đó.
Ngoài Phong Ấn chi địa.
Phì Cầu ngẩn ra, đôi mắt nó nhìn thấy một cột sáng dao động kịch liệt, nó lập tức phát hiện tình hình, vô cùng phẫn nộ quát: “To gan, ngươi chết đi!”
Oanh!
Một chiếc giày khổng lô từ trên trời giáng xuống, bay thẳng đến khu vực giam cầm.
Địa Chi La không quan tâm, ngươi giãm đi, ngươi giãm hỏng phong ấn là tốt nhất.
Nhưng khi chiếc giày kia tiếp xúc phong ấn thì phong ấn lóe lên như cảm nhận được lực lượng của Văn vương, nó lập tức mất đi tác dụng.
Chiếc giày tức khắc bay về phía cột sáng của Địa Chi La, đánh trúng nó.
Phì Cầu cũng ngẩn ra, hả, đánh vào được à?
Ngay sau đó nó hoảng sợ vội vàng thao tác giày bay ra, ở nơi sâu nhất, cột sáng Tử Linh Đế Tôn chợt lóe rồi biến mất, lão vừa định phá vây đào thoát thì phong ấn lại lần nữa xuất hiện.
Tử Linh Đế Tôn hiện lên, thậm chí lão đã hiện ra hư ảnh, đột nhiên lão dùng ánh mắt khác thường nhìn về phía Phì Cầu. “Đây là… giày của Văn vương?”
“Không sai”
Tiểu Bạch Cẩu vội vàng cất giày, nó có chút vui sướng: “Không ngờ Minh vương để lại cửa sau cho chủ nhân của ta.
Các ngươi xong rồi, ta muốn là có thể giãm các ngươi mấy phát”
Đến lúc này khuôn mặt Địa Chi La mới hiển hiện, vẻ mặt gã thống khổ, cuồng nộ:
“Khốn kiếp, ngươi..”
“Giãm!”
Địa Chi La cấp tốc phòng ngự, nhưng lại phát hiện Tiểu Bạch Cẩu chỉ hù dọa gã mà thôi, Phì Cầu hài lòng nói: “Không giẫm ngươi đâu, gia hỏa kia muốn chạy kìa, nếu thoát được thì phiền toái lắm.
Nếu tên kia không chạy thì ta mới đến giãm ngươi”
Tử Linh Đế Tôn không phản ứng, lão chỉ quay sang nhắc nhở Địa Chi La: “Đủ rồi, đừng gây chuyện”
Lão cũng cảm ứng được động tĩnh trong đại đạo nhưng hiện tại bọn họ vẫn bị phong ấn, sao phải đấu đến cá chết lưới rách với những người này làm gì?
Địa Chi La quá ngu ngốc!
Gã bị giãm một phát, ý chí đang đấu tranh trong đại đạo cũng bị Nam vương nhân cơ hội đánh một trận, giờ phút này gã ức chế bực tức, quyết định không can thiệp vào nữa.
Một lát sau.
Sâu trong Quy Khư chi địa, sắc mặt Lưu Hồng thay đổi, ngay sau đó lực lượng đại đạo chấn động, gã nhìn về phía Tô Vũ nơi xa, vội quát: “Tới đây, ngươi xong chưa?”
Tô Vũ liếc mắt nhìn gã nhưng không thèm để ý.
Lưu Hồng im lặng, lực lượng đại đạo rung động kịch liệt, ngay sau đó gã rống to một tiếng, một đại đạo hiện ra: “Dẫn vào trong”
Oanh!
Một cỗ lực lượng sinh tử xuôi dòng chảy đến.
Đại Chu vương mang theo Lam Sơn Hầu bay tới, lúc này tóc Đại Chu vương đã trắng bạc đi rất nhiều, khí tức Lam Sơn Hầu thì đã yếu đi một mảng lớn, còn may mà nàng vẫn còn sống.
Tô Vũ thấy thế thì nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Đại Chu vương tươi cười: “Yên tâm đi, nàng sắp chết thì ta sẽ ngăn cần.
Ta hiểu ngài An mài Nếu có người chết vì giúp hắn khai đạo thì Tô Vũ nhất định sẽ tính sổ với y.
Tô Vũ liếc nhìn y: “Hình như ngươi đã tiêu hao rất nhiều lực lượng sinh cơ, không còn sống được bao lâu”
Đại Chu vương đáp: “Giống bệ hạ thôi.
Nếu bệ hạ có thể đánh võ phong ấn giúp ta trở thành chủ nhân quy tắc thì ta sẽ sống rất lâu.
Giờ bệ hạ chỉ có thọ nguyên mười mấy năm ngắn ngủi, ta cần gì phải sống lâu hơn?”
Tô Vũ hơi buồn cười: “Chu Thiên, ngươi không muốn đợi người tiếp theo à?”
“Không đợi nữa” Đại Chu vương nghiêm túc nói: “Bởi vì ta đã chờ được rồi.
Chờ nữa thì Nhân Hoàng bệ hạ cũng trở lại.
Chỉ sợ thế cục hiện giờ không quá thuận lợi, nếu không ngài ấy đã trở về từ lâu rồi, nhưng thực tế ngài ấy ngăn cản đến giờ thì e rằng có lẽ còn đang hy vọng viện quân Nhân tộc xuất hiện”
Y đoán cục diện Nhân Hoàng đang phải đối mặt hiện tại cũng không quá tốt, bằng không thì y đã sớm trở về.
Tô Vũ khẽ gật đâu, giờ phút này, một cỗ lực lượng đen trắng tràn ra từ trên người Lưu Hồng, gã vốn từng ở khu sinh tử giao nhau một quãng thời gian, cho nên cỗ lực lượng này không khiến gã quá khó chịu.
Lưu Hồng rống to, gã bước đến sát ranh giới hỗn độn: “Đừng hàn huyên nữa, nhanh tiếp dẫn đi!”
Giờ nào rồi mà còn tám chuyện.
Tô Vũ bước đến gần, mỉm cười nói: “Lưu lão sư, nể tình hôm nay ngươi tiếp dẫn lực lượng sinh tử cho ta, từ giờ ta sẽ bỏ qua vụ ngươi cướp mấy vạn điểm công huân của ta năm đó”
Lưu Hồng ngây ngẩn!
Đệt mợ, mấy vạn công huân mà đến giờ ngươi vẫn còn nhớ? Chuyện này đã trôi qua bao lâu rồi?
Chỉ là mấy vạn công huân mà thôi, giờ ngươi còn để ý đến công huân nữa à?
Đó đã là chuyện từ thời kỳ Dưỡng Tính, nếu là người bình thường thì đã phải quên sạch rồi chứ? Vậy mà đến giờ phút này Tô Vũ mới bỏ qua cho gã?
Lưu Hồng bỗng nhiên có xung động muốn khóc, có phải ta nên cảm động hay không?
“Cảm ơn ngươi”
Lưu Hồng khóc lóc nói lời cảm tạ, Tô Vũ gật đầu: “Đừng khách sáo!”
Má nhà ngươi, khách sáo cái píp!
Cuối cùng gã cũng đã được trải nghiệm bản chất keo kiệt của gia hỏa này rồi.
Chương 3168: Vũ Trụ Văn Minh Đạo.
Bấy giò, một cỗ lực lượng đen trắng dũng mãnh tràn vào trong hỗn độn.
Tô Vũ nở nụ cười, đại đạo thô tráng hiện ra lập tức hút lấy lực lượng sinh tử, vô số lực lượng sinh tử mãnh liệt tràn đến.
“Hướng tử cầu sinh… Chết rồi sống lại.”
Tô Vũ đã hấp thu rất nhiều lực lượng sinh tử, hắn lẩm bẩm: “Tử vong, tân sinh, nửa chết nửa sống.
Có lẽ ta là người rõ ràng nhất mới đúng.
Thời Gian Sách đã cho ta thể hội không biết bao nhiêu lần, ta phải hiểu rõ hơn bất cứ ai khác”
Lần chết thật vừa rồi cũng giúp hắn hiểu được càng sâu.
Giờ phút này, hai cỗ lực lượng hắc bạch đan xen trên người hắn.
Tô Vũ lặng im đứng cảm thụ.
Bất chợt… Oanh một tiếng, đầu óc hắn như có một cây búa gõ mạnh vào, Tô Vũ sửng sốt, hắn đột ngột nghĩ tới một chuyện, hắn hiểu ra vì sao chính mình không thể sống lại rồi.
Tô Vũ quay đầu nhìn về một phương hướng: “Xin lỗi, cắt mãi không đứt hóa ra là vì ngươi đang truyền tử khí cho ta”
Tô Vũ dở khóc dở cười, thở dài nói: “Không phải là ta không đũ tử khí, ta là đang không đủ sinh khí mới đúng.
Đúng là nữ nhân, dù chết rồi thì vẫn có thể làm hỏng chuyện, không đáng tin cậy chút nào”
Đám người Lưu Hồng không hiểu gì.
Đúng lúc này, một thông đạo vô hình trên đỉnh đầu Tô Vũ bỗng nhiên đứt gãy.
Tử khí áp đảo là vì thông đạo này quấy nhiễu cân bằng sinh tử của hắn.
Thông đạo vừa gãy, sinh tử trên người Tô Vũ lập tức trở nên cân bằng.
Cùng lúc đó, trong một tòa lâu đài cổ ở nơi xa, một thân ảnh bỗng nhiên hiện lên nhìn về phía Quy Khư chi địa, ánh mắt lộ vẻ cô đơn, rồi nàng chậm rãi hạ xuống.
Chặt đứt rồi cũng tốt… Ta đã muốn cắt đứt nó từ lâu rồi.
“Hừ”
Một tiếng hừ lạnh, âm, cánh cửa lâu đài cổ đóng lại, bên ngoài, một vài Tử Linh dưới trướng đều thấp thỏm yên lặng, hình như quân chủ của bọn họ đang rất phẫn nộ, hiện giờ không thể quấy rầy nàng.
Tô Vũ cười khổ: “Chắc là nàng đang khó chịu lắm rồi đây”
Nhưng hắn không thể không chặt đứt thông đạo, Tinh Nguyệt không hiểu hắn đang làm cái gì, thấy hắn tiêu hao nhiều nên nàng gắng sức truyền một đống tử khí qua, nếu không chặt đứt thông đạo thì hắn đừng hòng sống lại.
“Tính sau vậy”
Tô Vũ không nóng nảy, giờ khắc này sinh tử đã dân dần đạt được sự cân bằng, tử khí bị đuổi đi, sinh khí bắt đầu tăng lên.
Sau đó sinh tử lại mất cân bằng, sinh khí áp đảo tử khí.
“Hợp?”
Tiếng quát khẽ chấn động tứ phương, trong đại đạo, sinh tử lưỡng đạo bất chợt bộc phát ra quang mang lộng lẫy.
Toàn bộ hỗn độn đều rung động kịch liệt.
Âm ẩm âm!
Một đại đạo thật lớn vắt ngang qua thiên địa, nơi nó đi qua khí tức hỗn độn đều tiêu tán tránh lui.
Thiên địa đã được sáng lập!
Tình cảnh lúc này thật sự rất giống như thiên địa sơ khai, trong hư không hỗn độn bỗng nhiên có một đại địa ra đời, nó lan tràn mở rộng, đại đạo vươn tới nơi nào, trời đất cũng mở ra đến nơi đó.
Toàn bộ Tử Linh giới vực rung động dữ dội, sau đó Tử Linh đại đạo cũng rung động một thoáng như thể cảm ứng được gì đó.
Không chỉ vậy, giờ khắc này, Thời gian đại đạo trong vạn giới cũng đang rung lên.
Nhân Hoàng đại đạo tại thượng giới cũng không ngoại lệ.
Trong vũ trụ này lại có thêm một mảnh thiên địa mới.
Thiên địa do Tô Vũ sáng lập hơi vẩn đục, nó không giống Tử Linh giới vực hay Nhân Hoàng đại đạo, nó giống như Thời gian đại đạo trong vạn giới nhưng lại có thêm lực lượng sinh tử hơn.
Lúc này, khí tức trên người Tô Vũ càng ngày càng mạnh.
Âm ầm ảm!
Hỗn độn vạn giới đều đang run rẩy, nhưng tính ra chấn động lại rất nhẹ, bởi vì thiên địa đo Tô Vũ khai mở quá nhỏ.
Nhưng thiên địa có nhỏ thì vẫn là thiên địa.
Đại đạo bắt đầu kéo dài tựa như cầu vồng, khi kéo dài được vạn mét thì chậm dân rồi dừng hẳn.
Tô Vũ biến sắc, hắn thở dài: “Yếu quá!”
Dù Nhân Hoàng đạo chưa hoàn thiện thì vẫn tạo thành địa bàn lớn như Đạo Nguyên chỉ địa, địa bàn lớn nhỏ cũng có thể chứng minh đại đạo là mạnh hay yếu.
Mà thiên địa của hắn chỉ có phạm vi vạn mét, vậy thì có thể tính là một thế giới hay không?
Thôi, miễn cưỡng chấp nhận được.
Khi đại đạo lan tràn, hỗn độn lại bắt đầu chấn động.
Thiên địa bắt đầu củng cố.
Khí tức Tô Vũ tăng lên.
“Đạo này tạm gọi là Vũ trụ văn minh đạo đi”
Tên thì rất bá nhưng thực tế thì rất yếu.
Tô Vũ hy vọng đến một ngày nào đó đại đạo của hắn có thể trở thành trung tâm vũ trụ văn minh chân chính.
Thiên địa vạn mét thì làm sao? Sớm muộn gì ta cũng sẽ mở rộng nó thành nơi còn lớn hơn vạn giới!
Tô Vũ bùng nổ sinh khí, hắn tràn đầy tin tưởng, ngay sau đó hắn cười lớn một tiếng:
“Võ Hoàng, lão tử tới chơi với ngươi đây”
Oanh!
Một cỗ khí tức ngập trời dựng lên, Tô Vũ lao đi, hư không bị xé rách.
Hắn muốn đi tìm Võ Hoàng để luyện tập.
Cùng lúc đó.
Sâu trong thời gian đại đạo, một cỗ dao động mỏng manh dân dần khuếch tán, vẫn luôn lan tràn đến tận thượng du, bỗng nhiên một hư ảnh hiện ra, kê đó lộ về nghi hoặc, lại xảy ra chuyện gì vậy?
Gần đây rốt cuộc vạn giới đang làm cái gì?
Y còn đang nghĩ ngợi thì nước trong trường hà bỗng nhiên dấy lên một thoáng.
Hư ảnh khẽ run lên, ánh mắt y lộ về nghi ngờ: “Lại có chủ nhân quy tắc chết đi sao?”
Rốt cuộc tình huống là như thế nào? Xa quá nên ta không cảm ứng được.
Chẳng lẽ Võ Hoàng đã chết lần thứ hai?
Nếu không phải là Võ Hoàng chết thì lẽ nào còn chủ nhân quy tắc khác ở vạn giới bị người ta xử lý?
“Bệ hạ, lại xảy ra chuyện gì nữa vậy?”
Có người nghi hoặc hồi.
Hư ảnh kim sắc chân chờ một lát rồi trả lời: “Võ Hoàng bị giết”
Cảm xúc cổ quái lan tràn.
Không phải lão mới bị giết một khắc trước sao? Giờ lại bị giết nữa à?
Có lẽ hư ảnh kim sắc cũng cảm thấy câu trả lời của mình hơi thiếu thuyết phục nên ngẫm nghĩ bổ sung: “Một khắc trước đại đạo của Võ Hoàng bị chặt đứt, hiện tại là biển ý chí bị đánh nát, hoàn toàn ngã xuống”
Đúng, chắc chắn là như vậy!
Thời gian cách nhau không quá lâu, có lẽ chính là như vậy đấy!
Bằng không y cũng không có biện pháp giải thích vì sao gần đây thời không trường hà thường xuyên rung động như vậy.
Mọi người câm nín!
Thôi, ngài muốn nói sao cũng được, chúng ta miễn cưỡng tin tưởng ngài.
Tô Vũ mặc kệ phản ứng của người khác.
Hắn chỉ đang lo đi tìm Võ Hoàng để thử nghiệm thực lực chính mình.
Ở thời đại này, e là chỉ có vài vị đồ cổ có thể phán đoán chuẩn xác thực lực của hắn.
Võ Hoàng hiển nhiên là người cực kỳ thích hợp.
Lão rất cường đại, từng chiến với rất nhiều cường giả.
Đảm người Bách Chiến đều là người thuộc thời đại sau này, chưa từng gặp chủ nhân quy tắc hay giao thủ với các tồn tại đỉnh cấp.
Còn Hỗn Độn Long thì Tô Vũ đã cơ bản thăm dò được thực lực của đối phương.
Lúc trước hắn không địch lại nhưng nếu bây giờ tái chiến thì khó mà nói trước, nhất là hiện tại Hỗn Độn Long đang bị thương, Tô Vũ cảm thấy mình có hy vọng đánh bại tên kia.
Chương 3169: Tìm Võ Hoàng Bồi Luyện (1).
Tốc độ của Tô Vũ cực nhanh.
Trong chớp mắt hắn đã xé rách vô số hư không, một lát sau, Tô Vũ đến gần cửa thông đạo tầng 7 Tinh Vũ phủ đệ, đây cũng là nơi Võ Hoàng thường đứng quan sát Tử Linh giới vực.
“Võ Hoàng” Tô Vũ hô to: “Lão bằng hữu tới chơi, ngươi không ra gặp mặt sao?”
Võ Hoàng xuất hiện cực nhanh, thân ảnh hiện lên ở cửa thông đạo trong chớp mắt.
Ánh mắt lão lãnh lệ nhìn về phía Tô Vũ.
Cuối cùng ngươi vẫn tới!
“Ta đa chờ ngươi thật lâu!”
Võ Hoàng lạnh lùng nhìn người đối diện, ta đã biết là ngươi sẽ quay lại giết ta.
Nhưng đám cấp dưới của ngươi đâu?
Lão thầm nghĩ vậy, bỗng nhiên ánh mắt lão khẽ biến: “Thực lực ngươi.”
Hình như đã thay đổi.
Dù sao lão cũng bị phong ấn, phân thân đến đây nhưng khả năng cảm ứng ít nhiều cũng bị giới hạn, lão chỉ cảm thấy thực lực Tô Vũ đã mạnh hơn, nhưng cụ thể là mạnh thêm bao nhiêu thì lão không thể phán đoán chuẩn xác.
Tô Vũ tươi cười bước đến gần: “Võ Hoàng, hiện tại ngươi khôi phục thế nào rồi?”
“Đủ để giết ngươi”
Võ Hoàng hừ lạnh một tiếng, Tô Vũ khẽ nhíu mày nhưng rồi nhanh chóng giãn ra: “Nói khoác không biết ngượng!”
Dứt lời, bàn tay hắn phóng tới trước.
Bàn tay khổng lô bao trùm thiên địa, lực lượng vạn đạo ngưng tụ, lực lượng sinh tử càng thêm rõ ràng, trông chúng tựa như lực lượng Thái Cực đen trắng giao nhau, bàn tay đánh cho hư không cũng muốn đổ sụp.
Một chưởng này trực tiếp đánh vào thông đạo tầng 7.
Oanh!
Phân thân Võ Hoàng không lui lại mà là đánh ra một quyền, một tiếng vang lớn truyền đến.
Âm một tiếng, phân thân bị Tô Vũ đánh ngã xuống đất, trên mặt đất tầng 7 tức khắc xuất hiện một cái hố hình người.
Tô Vũ trực tiếp bước vào tâng 7.
Một lát sau, phân thân Võ Hoàng đầu váng mắt hoa bay ra từ dưới đất, lão hơi ngơ ngác nhìn hắn, rất nhanh vẻ mê mang đã hóa thành hung lệ: “Ngươi muốn chết ư? Tô Vũ, ngươi dám đánh lén ta!”
Tô Vũ im lặng không nói gì.
Ta đánh lén khi nào?
Thôi, ngươi thích nghĩ vậy thì tùy!
“Võ Hoàng, ta đánh ngươi đây” Lần này Tô Vũ tốt bụng thông báo một câu.
Có điều Võ Hoàng không đợi hắn nói xong thì đã xuất thủ trước, phân thân của lão cũng khá cường đại, không tới cấp bậc Thiên Tôn nhưng tuyệt đối có thực lực Thiên Vương.
“Trấn!
Tô Vũ quát khẽ: “Trấn ngươi đấy, nghe chưa?”
Oanh!
Một đại đạo bất chợt xuất hiện, trông nó như một ngọn núi lớn trực tiếp đâm sâm xuống, tiếng vang chấn động truyền đến, phân thân Võ Hoàng huy quyền nhưng lại đánh không trúng, lão bị núi lớn đè lên.
Ẩm!
Phân thân Võ Hoàng bị đè xuống vị trí Cung vương phủ lúc trước.
“Rống!”
Võ Hoàng điên cuồng rít gào, toàn bộ tầng 7 gió nổi mây phun, trong chớp mắt, lực lượng quy tắc dũng mãnh tràn vào trong cơ thể phân thân.
Thực lực phân thân Võ Hoàng lập tức trở nên cường đại.
Oanh!
Lão lại đánh ra một quyền, một quyền này cường đại hơn trước rất nhiều, mỗi quyền đều khiến ngọn núi trấn áp kia bị tổn hại, Võ Hoàng bay lên, sắc mặt nghiêm túc: “Sao ngươi lại mạnh hơn nhanh như vậy?”
Phân thân của lão không yếu nhưng lại bị Tô Vũ trấn áp trong nháy mắt.
Ánh mắt Tô Vũ lộ về khác thường, cười nói: “Thú vị, xem ra ngươi đã giải phong không ít nên vẫn có thể mạnh thêm.
Đừng nói nhảm, để ta xem cực hạn của ngươi ở đâu nào!”
100% Tô Vũ không phải là đối thủ của Võ Hoàng bản tôn.
Trong cảnh giới chủ nhân quy tắc, Võ Hoàng không tính là kẻ yếu.
Nhưng hiện tại lão có thể giải phong bao nhiêu thực lực?
“Ngũ hành luyện ngục!
Bàn tay che trời hóa thành lỏng giam, lực lượng ngũ hành hợp nhất lập tức bao phủ về phía lão.
Võ Hoàng giận không thể át.
“Thái Sơn sụp đổi”
Lúc này lão lại ra quyền, một hình ảnh hiển hiện, dường như nó đã xảy ra ở thời đại nào đó, lão huy một quyền đánh nát một ngọn núi khổng lỏ trong Hỗn Độn Sơn.
Cuồng phong nổi lên càn quét toàn bộ tầng 7.
Quyền ấn bay ra bị ngũ hành luyện ngục của Tô Vũ hóa thành lỏng giam bao lại, trong tích tắc, cự quyền va chạm làm lỏng giam ầm ầm võ nát, ngũ hành luyện ngục rung động kịch liệt nhưng không bị đánh vỡ.
Võ Hoàng biến sắc.
“Không có khả năng!”
Sắc mặt lão hết sức khó coi: “Sao ngươi lại tiến bộ nhanh như vậy được, đây không phải lực lượng Bút đạo mà là lực lượng ngũ hành hợp nhất, chính là lực lượng căn nguyên của Ngũ Hành lão tổ năm xưa.
Chẳng lẽ ngươi đổi sang Ngũ hành đạo?”
Điều này không thích hợp!
Trên trán phân thân của lão mơ hồ hiện ra Thiên Môn, nó không quá hoàn chỉnh bởi vì đây chỉ là phân thân, nhưng như vậy cũng đủ để thấy rõ lực lượng đại đạo.
Lão nhìn lên bầu trời phía trên Tô Vũ theo bản năng, khi vừa thấy rõ thì lão lập tức sửng sốt.
Má nó.
Nhánh sông đại đạo đâu? Nó ở đâu? Sao lại không có?
Lão cúi đầu nhìn Tô Vũ thì lập tức kinh hãi mù mắt chó.
Giờ phút này Tô Vũ trông như một vị thánh thần đang tỏa hào quang vạn trượng.
Vô số đại đạo hội tụ thành một đạo nhưng không nối lên bầu trời mà là ở… Sau lưng?
Võ Hoàng giật mình, dường như lão đã nghĩ tới gì đó, lão há hốc miệng, lắp bắp nói:
“Ngươi… Ngươi… đạo của ngươi… Ngươi khai đạo ư?”
Tô Vũ vừa mới khai đạo đúng không?
Tô Vũ thấy lão dùng Thiên Môn thì biết lão đã nhìn ra, hắn cười nói: “Không thể à? Võ Hoàng, tới chơi đi, phân thân của ngươi quá yếu, thêm chút sức nữa đi để ta thử sức mình nào”
Võ Hoàng nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi muốn chết à? Ngươi khai đạo mà không bắt nguồn từ thời không trường hà, đại đạo như bèo trôi không nơi đeo bám.
Không ngờ ngươi lại chạy tới hỗn độn khai đạo.
Tô Vũ, ngươi quá điên cuồng, ngươi là kẻ điên, ngươi chắn sống rồi!”
Lão không thấy đại đạo của Tô Vũ liên kết với trường hà mà là mơ hồ nối đến hỗn độn.
Hắn làm vậy không phải là muốn chết sao?
Đại đạo không có nguồn cội thì có thể chống đỡ bao lâu?
Tô Vũ bật cười: “Ý ngươi là khả năng kéo dài của ta không tốt hả?”
Đúng vậy, đây chính là một khuyết điểm lớn của Tô Vũ hiện tại, nguồn năng lượng của hắn không đủ.
Bình thường đại đạo có thể thu thập lực lượng hỗn độn, tiến hành thay đổi, sau đó bổ sung năng lượng.
Nhưng đại đạo của Tô Vũ có chiều dài hữu hạn, lực lượng quy tắc cất chứa bên trong cũng hữu hạn.
Nếu chiến đấu kéo dài thì lực lượng quy tắc sẽ cạn kiệt, sau đó Tô Vũ sẽ nhanh chóng trở nên suy yếu.
Võ Hoàng trầm giọng: “Ngươi điên rồi, ngươi đã biết mà còn chạy tới hỗn độn khai đạo.
Không có lực lượng thời không trường hà chống đỡ, nếu ngươi chiến đấu lâu thì sẽ hoàn toàn trở thành phế vật”
Tô Vũ không cho là đúng: “Không thể nói trước được chuyện gì.
Ngươi cảm thấy nguồn năng lượng của Thời gian đại đạo là vô hạn chắc? Ban đầu nó vốn có nhiều như vậy sao? Không đâu! Thời gian đại đạo cũng là một đại đạo đơn độc, nó rút lực lượng từ hỗn độn rồi chuyển đổi thành lực lượng vạn đạo.
Võ Hoàng, uổng công ngươi khai Thiên Môn, kiến thức thiển cận đến mức không thể tưởng tượng”
Tô Vũ cười lớn: “Cuộc chiến của cường giả thường không kéo dài lâu, dù đại đạo của ta không mạnh, nguồn năng lượng không đủ, lực lượng quy tắc không nhiều nhưng cũng đủ cho ta chiến đấu một giờ, dạng cường địch gì có thể khiến ta chiến đấu một giờ mà không thể đánh bại chứ, lúc ấy thì ta đây đã chạy trốn từ lâu rồi”
Khuyết điểm ư? Tô Vũ không quan tâm!
Dù hiện tại Vũ trụ đại đạo không mạnh nhưng có thể chuyển đổi năng lượng để bổ sung, lực lượng tràn đầy đủ cho Tô Vũ chiến toàn lực trong một giờ đồng hô.
Nếu gặp phải cường địch mà Tô Vũ không giết được đối phương trong vòng một giờ thì cũng có nghĩa là hắn đã bị đối phương giết chết.
Nếu thực lực tương đương, đánh lâu dài thì quả thật không có lợi cho Tô Vũ.
Nếu hắn chạy trốn mà đối phương truy đuổi không bỏ thì cũng rất phiền toái.
Nhưng chỉ cần ưu điểm lớn hơn khuyết điểm là đủ.
Nếu không khai đạo thì hắn sẽ không đạt tới thực lực này nhanh như vậy.
Nếu không khai đạo thì hắn vĩnh viễn đừng hòng vượt qua vài người nào đó.
Tô Vũ lười nhiều lời với Võ Hoàng, lão gia hỏa này quá thiếu kiến thức, lão cũng khai Thiên Môn, thấy được rất nhiều nhưng lão chỉ bảo thủ ở trong địa bàn của chính mình.
Tô Vũ từng nhìn thấy đạo của lão, nó không mạnh bằng Bút đạo nhưng lão vẫn luyến tiếc không nỡ từ bỏ nó.
Trong những người khai Thiên Môn, Văn vương và Nhân Hoàng đều đã khai thiên, Võ vương thì không rõ lắm, Tô Vũ cảm thấy dù những người khác không khai thiên thì cũng sẽ không quá yếu, có điều chắc chắn là không cường đại bằng Võ Hoàng.
Tuy nhiên mười mấy vạn năm đã đi qua, Võ Hoàng bị phong ấn, dù bình thường lão có thể tu luyện nhưng so với tứ cực Nhân vương thì e là chênh lệch càng ngày càng lớn.
“Đừng nhiều lời, luận bàn cùng ta đi, ta đảm bảo không đánh chết ngươi”
Tô Vũ cười khẽ.
Khuyết điểm thì làm sao? Ngươi biết ta không thể đánh lâu dài thì thế nào?
Chương 3170: Tìm Võ Hoàng Bồi Luyện (2).
“Phá sơn!”
Tô Vũ đánh ra một quyền, núi sụp đất nứt.
“Liệt thiên!”
Quyền hóa trường đao, một đao đánh nát thiên địa.
Sắc mặt Võ Hoàng cực kỳ khó coi, lão hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên trong tay lão hiện ra một cây búa.
Sau đó lại có thêm một cây búa khác xuất hiện.
Lão muốn dùng song chùy.
“Tô Vũ, đừng nghĩ mình rất mạnh.
Chết đi!”
Song chùy đánh ra, thân hình cường tráng của Võ Hoàng lao đến, lực lượng quy tắc dũng mãnh đánh về phía Tô Vũ.
Âm!
Hai người giao thủ, Tô Vũ không dùng quá nhiều thủ đoạn, hắn chủ yếu dùng chiến pháp cương mãnh, đao thương kiếm kích, quyền cước chưởng phong… đều là kĩ năng cận chiến.
Nếu dùng khả năng phụ trợ như giam cầm để đối phó Võ Hoàng thì không thú vị.
Nếu lão không phá được thì chẳng phải là không thể đánh nữa sao?
Giao chiến một lát, Tô Vũ đánh ra một chưởng, lực lượng sinh tử đan xen, Tô Vũ trong mắt Võ Hoàng cũng chỉ có hai màu đen trắng, âm, lão tức khắc bị đánh trúng.
Bên trái thân thể hóa thành màu đen, bên phải hóa thành màu trắng.
Trong nháy mắt, tử khí ăn mòn thân trái, sinh cơ bên thân phải tràn đầy dư thừa, phân thân nhanh chóng bị ăn mòn một nửa.
Tô Vũ đánh bay lão, hắn nhíu mày nói: “Không ổn, sinh tử đan xen, theo lý thuyết thì ngươi nên bị hai cỗ lực lượng xung khắc nổ tung thân thể chứ, hiện tại chỉ có thân trái bị ăn mòn, thân phải tràn đầy sinh cơ.
Không đúng chút nào!”
Quả nhiên đại đạo sơ khai của ta vẫn chưa hoàn thiện, không thể lợi dụng đúng cách.
Lúc này khuôn mặt Võ Hoàng tựa như hình âm dương.
Sắc mặt lão rất khó coi!
Tô Vũ dám coi lão là vật thí nghiệm, đáng chết!
Lão cắn răng, gầm nhẹ một tiếng, ngay sau đó có rất nhiều lực lượng quy tắc hội tụ đến, Tô Vũ vui vẻ: “Quả nhiên ngươi vẫn có thể rút thêm lực lượng quy tắc, ta biết lão già nhà ngươi đã giải phong không ít nhưng cứ thích ngụy trang mà.
Ta vốn nghĩ nếu ngươi quá yếu thì ta sẽ đánh chết ngươi, mà như vậy thì không thí nghiệm được”
Tô Vũ hết sức vui mừng, Võ Hoàng chính là bia ngắm tốt nhất.
Lão có thể trở nên mạnh hơn bất cứ lúc nào, tuy rằng giờ hắn không rõ lão đã giải phong được bao nhiêu, nhưng có lẽ vẫn mạnh thêm được nữa cũng nên.
Hắn muốn tiếp tục!
“Sinh tử!”
Lúc này Tô Vũ chủ yếu dùng Sinh tử đạo liên tiếp xuất chưởng, Võ Hoàng rống giận, lão cầm song chùy điên cuồng oanh kích.
Hiện giờ chiêu thức của lão cương mãnh hơn nhiều, nó trực tiếp phá vỡ lực lượng sinh tử của Tô Vũ.
Tô Vũ không những không kinh sợ mà còn mừng rõ: “Ngươi thử lực lượng vũ trụ của ta đi”
Cái gì?
Võ Hoàng còn chưa kịp cầm chùy đánh chết Tô Vũ thì trời đất bỗng nhiên quay cuồng, ngay sau đó lão đã ở trong một thiên địa tựa như hỗn độn.
Đây cũng là lần đầu tiên Tô Vũ thi triển chiêu này, hắn vô cùng phấn khích: “Ta chưa thuần thục nhưng đây xem như hư ảnh thiên địa của ta, ta muốn biết mình có thể khống chế tất cả ở đây hay không”
“Ngươi chết đi!”
Má nhà ngươi, ngươi nghĩ ta là đá mài dao ư? Nằm mơ đi!
Lão cầm song chùy tiếp tục tấn công Tô Vũ.
Tô Vũ nổi hứng, hắn hét lớn: “Lui về!”
Hư không luân chuyển, Võ Hoàng cảm thấy mình đã sắp tới gần Tô Vũ nhưng giờ càng đi càng lùi, cách Tô Vũ càng lúc càng xa.
Ánh mắt Tô Vũ sáng ngời: “Cảm giác thế nào?”
Võ Hoàng phẫn nộ: “Tên khốn! Đạo của ngươi quá yếu, nếu bổn tọa giải phong thì một búa là đánh vỡ cái đạo quèn này”
Lão nói thật, nếu lão giải phong thì chút lực lượng đại đạo như vậy đã bị lão đánh phá từ lâu rồi.
Đáng tiếc là lão còn chưa giải được phong ấn.
Tô Vũ bật cười: “Không vội, lần sau cũng được”
Hắn tiếp tục thí nghiệm: “Thời gian gia tốc!”
Nơi đây là thiên địa của hắn, hắn nói thời gian gia tốc thì nó chắc chắn có thể gia tốc, rất nhanh một cỗ lực lượng đại đạo bao trùm về phía Võ Hoàng.
Phân thân Võ Hoàng trở nên già nua nhưng sau đó thân thể lão lại chấn động, lão rít gào một tiếng, lực lượng gia tốc bị đánh tan, Võ Hoàng bốc lên lửa giận ngập trời: “Tới đây chiến đi!”
Dùng thủ đoạn nhỏ như vậy thì đâu tính là bản lĩnh.
“Nhất lực phá vạn pháp!”
Song chùy đập vỡ lực lượng đại đạo, pháp tắc Iui lại của Tô Vũ và thời gian pháp tắc đều bị lão đánh tan, khí tức Võ Hoàng càng ngày càng mạnh, lão điên cuồng xông lên tấn công Tô Vũ.
Ánh mắt Tô Vũ sáng như tuyết, lão già này quả thật là một đối thủ tốt, vừa là bia ngắm vừa làm đối tác bồi luyện.
“Thân thể cường đại!
Lực lượng Thân thể đạo dũng mãnh tràn đến.
“Kiên cố không phá vỡ nổi!”
Kim quang lập lòe, thân thể Tô Vũ đột nhiên trở nên cường đại gấp bội.
Hắn đánh ra một quyền mà không dùng bất cứ thủ đoạn nào khác, quyền của hắn va chạm chính diện song chùy của Võ Hoàng, âm, song chùy vỡ nát, Tô Vũ lùi lại một bước, ánh mắt hắn vui sướng như hài tử nhận được món quà lớn.
Bất quá Võ Hoàng lại rít gào tung cước, quả thật không thể khinh thường lão già này.
Âm ẩm ảm!
Tô Vũ bị đá lùi lại, ngay sau đó hắn quát khẽ: “Vững chắc như núi!”
Hắn cắm rễ bất động tại chỗ.
“Thạch hóa!”
Thân thể hắn lập tức thạch hóa chứ không phải chiêu thức nhằm vào Võ Hoàng.
“Phản chấn!”
Trên tảng đá xuất hiện lực lượng phản chấn.
Chân Võ Hoàng đá trúng người hắn, âm một tiếng, lão bị chấn lại, chân cẳng tê dại, lão cắn răng vọt tới lần nữa, ầm âm ầm, hai tay liên tiếp đánh ra mấy vạn quyền, đá vụn văng tung tóe, lực lượng quy tắc bên ngoài cơ thể Tô Vũ dật tán nhưng hai tay Võ Hoàng cũng bị thương nặng nề.
Sắc mặt Võ Hoàng điên tiết, lão lui về sau vài bước, nghiến răng nghiến lợi quát: “Ngươi có giỏi thì đừng phòng thủ nữa”
Người đá Tô Vũ mở mắt mỉm cười: “Không, ta đang thử lực phòng ngự của mình.
Võ Hoàng, hình như ngươi không có biện pháp phá vỡ phòng ngự của ta”
“Hừ” Võ Hoàng cười lạnh: “Nhất lực phá vạn pháp không phải câu nói bông đùa.
Nhưng hiện giờ ta không có nhiều lực lượng quy tắc, không thể chống lại lực lượng quy tắc của ngươi cũng không phá được lực lượng đại đạo của ngươi”
“Cũng đúng, lực lượng quy tắc không mạnh bằng ta thì muốn phá võ cũng khó”
Dứt lời, hắn lại nở nụ cười: “Võ Hoàng, thử cái khác đi”
“Khốn kiếp!”
Võ Hoàng muốn phá vỡ thiên địa này để rời đi, Tô Vũ biến sắc: “Muốn chạy ư? Lão già, trở về cho ta!”
Võ Hoàng không để ý tới hắn.
Tô Vũ thấy thế thì cắn răng chửi thầm, ngươi muốn chạy sao? Mơ đi! Trở về tiếp tục bồi luyện với ta!
“Đồ hèn!”
Tô Vũ tùy ý nói một câu, Võ Hoàng liền cảm thấy lửa giận ngập trời.
“Ngươi bị Thái Sơn đánh có sướng không? Mông trồng hoa có sướng không?”
Chỉ cần mấy lời này, không cần dùng lực lượng đại đạo quấy nhiễu thì Võ Hoàng cũng đã triệt để nổi điên.
Oanh!
Lão xoay người đánh Tô Vũ, tên khốn, hôm nay không đánh chết hắn thì lão không phải là Võ Hoàng.
Đại chiến lại bùng nổi Tô Vũ bắt đầu thử nghiệm các loại lực lượng đại đạo khác biệt, tuy rằng không muốn bắt nạt phân thân Võ Hoàng nhưng thật sự cảm giác này quá sung sướng.
“Ngươi là heo!”
Tô Vũ quát khẽ, lợi dụng đạo của Bánh Nhân Đậu để quấy nhiễu đối phương.
“Cả nhà ngươi đều là heo!”
Võ Hoàng điên cuồng rít gào, lão đánh ra một quyền khiến Tô Vũ phải lùi lại vài bước, Tô Vũ khẽ nhíu mày: “Không được, đạo này quá yếu”
“Nhịn xuống” – Đây là Nhẫn đạo.
Võ Hoàng hơi khựng lại, đạo này không yếu nhưng lão vẫn tỉnh táo lại rất nhanh.
Lão lại đánh tới, đến nửa đường thì lão bỗng nhiên quay đầu chạy, đánh cái píp, không đánh nữa, lão chịu không nổi.
“Nghịch chuyển phương hướng!”
Võ Hoàng hoa mắt một cái, má nó, lão lại đang chủ động chạy về phía Tô Vũ.
“Tên khốn, súc sinh, ta giết ngươi!”
Khí tức lão tiếp tục mạnh hơn, lão phát điên rồi.
Tên khốn kiếp này có quá nhiều thủ đoạn!
Nếu không chạy được thì lão tử sẽ đánh chết ngươi!
Oanh!
Tô Vũ có cảm giác Võ Hoàng đã có thực lực tương đương Hỗn Độn Long, xem ra trình độ giải phong không thấp.
Lần này rất nhiều đại đạo trực tiếp bị lão đánh phá, không gì có thể ảnh hưởng đến Võ Hoàng.
Nhất lực phá vạn pháp, đối với cường giả thực lực cường đại mà nói thì quả thật là như thế, thực lực mạnh mẽ thì dù là lực lượng đại đạo gì thì cũng bị một quyền phá hủy.
Nhưng nếu thực lực không đủ mạnh thì đương nhiên là kẻ nào nhiều thủ đoạn thì sẽ lợi hại hơn.
“Giam cầm!”
“Xiểng xích!”
“Mị hoặc!”
Các loại lực lượng đại đạo hiện ra.
“Khóc đi!”
“Hu hu hu, tổ tông nhà ngươi!”
Võ Hoàng thật sự bật khóc, lão phát điên mắng to, tiếp tục đánh Tô Vũ.
“Giận, bạo nộ!”
Lần này Võ Hoàng không kháng cự, lão đã bạo nộ đến mức hai mắt đồ ngầu như máu.
“Lửa giận ngập trời, giận đến mất trí!”
Tô Vũ bổ sung, Võ Hoàng chỉ cảm thấy vô số ruồi bọ đang vo ve bên tai mình, lão điên cuồng bạo nộ giết chóc không phân biệt, ầm ầm âm, tiếng vang lớn chấn động tứ phương.
Tô Vũ không ngừng lui lại, hắn cảm thấy mình sắp chơi hỏng cái phân thân này của Võ Hoàng rồi.
Nhưng mà sướng thật!
Hỗn Độn Long không dễ mất đi lý trí như vậy, nhưng đây chỉ là phân thân chứ không phải bản tôn của Võ Hoàng nên dễ dàng bị đại đạo quấy nhiễu, cũng dễ dàng biểu hiện ra tác dụng của đại đạo.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)





![[Dịch] Đạo Giới Thiên Hạ [Dịch] Đạo Giới Thiên Hạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Dao-Gioi-Thien-Ha-SE-Audio-Truyen.jpg)

