1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 613 : Thái Độ Của Cự Trúc Hầu. (c3061-c3065)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 613 : Thái Độ Của Cự Trúc Hầu. (c3061-c3065)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 3061: Thái Độ Của Cự Trúc Hầu.

“Nhân Tổ?”

Tô Vũ sửng sốt, hắn đột nhiên nhìn về phía Kỳ Dung, Kỳ Dung thấy Tô Vũ nhìn mình thì hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn nhỏ nhẹ giải thích: “Có truyền thuyết nói rằng Nhân Tổ có quan hệ với việc thời đại thái cổ mở ra, Nhân Tổ là bá chủ thời đại thái cổ, mà Thái Cổ Cự Nhân tộc cũng là chủng tộc bá chủ của thời đại đó.

Có người nói kỳ thật Nhân Tổ chính là Thái Cổ Cự Nhân Hoàng”

Bà nói thêm: “Thái Cổ Cự Nhân tộc không có Hoàng ở bất cứ thời đại nào, kể cả ở thời kỳ thái cổ thì bọn họ cũng không có Hoàng.

Tới thời kỳ thượng cổ thì lại càng không, bọn họ chỉ có Thái Cổ Cự Nhân vương”

Tô Vũ nhíu mày.

Đúng vậy, Thái Cổ Cự Nhân tộc chưa bao giờ có người xưng Hoàng.

Kỳ Dung lại nói: “Nhưng đó chỉ là lời đồn, dù sao thời kỳ Nhân Tổ quá xa xăm, hiện giờ có lẽ Hồng Mông là kẻ sống lâu nhất trong vạn giới.

Nhưng Hồng Mông tồn tại sau khai thiên, dù hắn đã tồn tại từ thời đại Nhân Tổ thì lúc đó hắn cũng quá yếu, chỉ là tiểu nhân vật nên đương nhiên không thể biết nhiều về Nhân Tổ”

Lão Quy đã sống rất lâu, thậm chí là tồn tại cổ xưa nhất trong chư thiên.

Đáng tiếc là lão quá lười, chỉ biết ngủ.

Dù không ngủ thì lão cũng chưa chắc đã biết về thời kỳ đầu của thái cổ.

Lúc ấy lão quá yếu nên không xứng biết!

Tô Vũ chậm rãi sắp xếp lại manh mối.

Trong triều tịch thứ chín, Cự Nhân tộc đối địch với Nhân tộc, nhưng chủng tộc đối địch này lại có hậu duệ của Bách Chiến vương.

Tại sao Đại Chu vương lại biết chuyện này?

Tuy Đại Chu vương từng nói không ít người biết chuyện, nhưng trong số những người Tô Vũ quen biết thì hình như không có ai hay, kể cả đám người Định Quân Hầu cũng không rõ ràng lắm.

“Đại Chu vương?”

Ánh mắt Tô Vũ không ngừng dao động, rốt cuộc Đại Chu vương còn biết gì khác nữa không?

Chi mạch người truyền lửa diệt sạch là thật hay giả?

Trong thiên hạ này có bao nhiêu người đáng để mình tín nhiệm?

Ai đang lợi dụng ta?

Mà ta đang chiến đấu vì ai?

Hắn cắn chặt môi, cau mày suy tư.

Õ thượng giới không có người của Bách Chiến, nhưng hạ giới thì sao?

Thái Cổ Cự Nhân tộc, hình như chủng tộc thần bí này rất cường đại, nhưng thường ngày lại điệu thấp vô cùng, dù là ở thượng giới thì người khác cũng nghĩ Thực Thiết tộc mới là chủng tộc giúp Nhân tộc đầu tiên, sau đó sẽ suy xét việc Mệnh tộc trung lập hay giúp Nhân tộc, cuối cùng mới tự hỏi đến Thái Cổ Cự Nhân tộc.

“Huyết mạch Nhân Tổ..”

Tô Vũ trầm tư.

Võ Hoàng nói Nhân Tổ đã sáng lập Thân thể đạo của Nhân tộc, mà thân thể Cự Nhân tộc quả thật cũng rất mạnh.

Bách Chiến lại là Thân thể đạo đại thành giả.

Ít nhất trong 10 vạn năm qua, hắn ta là người đi xa nhất trên Thân thể đạo.

Cự Nhân tộc, Nhân Tổ, Bách Chiến, Thân thể đạo…

Dần dần các manh mối đã xâu thành một chuỗi.

Dường như những manh mối này đều có quan hệ với nhau.

Cự Trúc Hầu không nhịn được nói: “Đó chỉ là truyền thuyết, Thái Cổ Cự Nhân tộc từng phủ nhận, Nhân tộc cũng không thừa nhận”

Tô Vũ cười nói: “Đương nhiên rồi, sao có thể thừa nhận được.

Nếu Nhân Tổ là tổ tiên của Thái Cổ Cự Nhân tộc thì đối phương chính là hậu duệ của Nhân Tổ, chẳng phải là địa vị còn cao hơn Nhân Hoàng sao? Nói thật ra thì rất nhiều cường giả đều là truyền nhân của Nhân Tổ, Thân thể đạo là do Nhân Tổ sáng lập, Nhân Tổ chính thống hơn Nhân Hoàng, chuyện này không thể thừa nhận bừa bãi được”

Cự Trúc Hầu nhún vai, thế nào cũng được, ta không hiểu suy nghĩ của Nhân tộc các ngươi.

Tô Vũ mỉm cười, mở miệng nói: “Hôm nay không có người ngoài ở đây, hay là Kỳ vương phi đi vào nghỉ ngơi một chút đi”

Kỳ vương phi câm nín, ngươi gọi ta ra hỏi vài câu rồi lại muốn đuổi ta vào nơi chật hẹp kia sao?

Có điều bà vẫn nhận mệnh, bà biết rằng Tô Vũ có chuyện muốn nói, đồng thời bà cũng muốn dành thời gian suy ngẫm một vài thông tin vừa nghe ban nãy.

Tô Vũ thu hồi Kỳ vương phi, hắn nhìn Cự Trúc Hầu, đoạn nói: “Cự Trúc Hầu, hiện tại chỉ còn hai chúng ta, ngươi cùng thế hệ với Tam Nguyệt nên ta sẽ không hỏi Tam Nguyệt nữa, nói thật thì nếu sắp tới ta thất bại, Thực Thiết tộc còn nguyện ý tiếp tục đi theo ta đến cùng không?”

Trong lòng Cự Trúc Hầu khẽ động, ánh mắt nghiền ngẫm nhìn về phía Tô Vũ, sau một lúc lâu mới nói: “Thất bại mà Vũ Hoàng nói là loại nào? Nếu thất bại nhất thời thì tộc ta sẽ không thay đổi tâm ý.

Nhưng nếu Vũ Hoàng chết trận hoặc là không còn hy vọng thắng thì Thực Thiết tộc sẽ phải suy xét vì tương lai của chủng tộc”

Tô Vũ mỉm cười hỏi tiếp: “Chuyện hạ giới sớm hay muộn cũng sẽ truyền ra, các ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?”

Cự Trúc Hầu nghiêm nghị đáp: “Hạ giới là hạ giới, thượng giới là thượng giới.

Hạ giới không liên lụy đến thượng giới, tuy rằng là đồng tộc nhưng không chứng tỏ là cùng một ý chí, nếu không thì tại hạ giới đã không tồn tại Bán Hoàng.

Nói cách khác, Thiên Cổ hạ giới đại biểu cho Tiên tộc.

Nhưng Tiên tộc thượng giới, kể cả đám người Đạo Thiên Tôn đều không thể đại biểu thay Thiên Cổ.

Nói thật ra thì hạ giới mới là chính thống”

Cự Trúc Hầu trầm giọng: “Vũ Hoàng không nghe lầm đâu, hạ giới mới là chính thống.

Đám người chúng ta đến thượng giới để làm đường lui cho chủng tộc mà thôi, cho nên ở thời khắc mấu chốt chúng ta có thể cắt đứt quan hệ với hạ giới.

Nói đơn giản hơn thì là đầu tư song hướng”

Ông nói tiếp: “Ở thượng giới, ta có thể đứng bên vạn tộc, ở hạ giới, ta có thể đứng về phe Nhân tộc, đây là quy tắc nhất tộc hai mạch mà mọi người đều ngầm hiểu”

Đây cũng là đạo sinh tồn.

Tô Vũ mỉm cười: “Vậy ở thời khắc mấu chốt thì ngươi sẽ từ bỏ đám người Lục Nguyệt ở hạ giới phải không?”

Cự Trúc Hầu im lặng cúi đầu, cuối cùng vẫn đáp: “Đúng vậy.

Tất cả vì chủng tộc!”

Tô Vũ thở dài: “Nếu ta còn sống và vẫn còn hy vọng thì các ngươi sẽ không thay lòng tư?”

“Không sai!” Cự Trúc Hầu cam đoan. “Chúng ta thấy được một ít hy vọng ở Vũ Hoàng”

“Nếu ta muốn các ngươi rút lui khỏi thượng giới cùng ta thì sao?”

Cự Trúc Hầu nhíu mày.

Tô Vũ cười nói: “Vậy thì không rút lui, nếu ta cho các ngươi ngủ đông ngay tại đây, các ngươi sẽ chờ ta trở về chứ?”

Tâm tình Cự Trúc Hầu trở nên trầm trọng: “Trở vẻ?”

“Đúng vậy”

Cự Trúc Hầu hơi nóng nảy: “Vũ Hoàng, thế cục hiện giờ rất tốt, chẳng những Hỗn Độn nhất tộc đã bại lộ mà vạn tộc còn hợp tác cùng chúng ta, chuẩn bị vây công kẻ địch.

Thế cục sáng sủa như thế mà vì sao ngài lại nói những lời uể oải như vậy?”

“Tất cả đều có khả năng, không phải sao?”

Tâm tình Cự Trúc Hầu vô cùng trầm trọng, hỏi lâu sau ông mới lên tiếng: “Chỉ cần Vũ Hoàng không chết, tộc ta sẽ không thay lòng, dù Bách Chiến có tồn tại đi chăng nữa!”

Tô Vũ lẳng lặng nhìn ông.

Cự Trúc Hầu sốt ruột hỏi: “Có phải việc Bách Chiến bại trận có vấn đề hay không? Vũ Hoàng hỏi đến Thái Cổ Cự Nhân tộc, chẳng lẽ cả hai có liên quan đến nhau? Dù thế nào thì Bách Chiến cũng không phải lương chủ trong lòng tộc ta.

Có lẽ hắn là lương chủ của Nhân tộc nhưng sẽ không phải là của chúng ta”

Tô Vũ mỉm cười gật đầu: “Được rỏi, ta chỉ nói vậy thôi.

Ta sẽ không nói gì với Tam Nguyệt, các ngươi hãy tự cẩn thận! Ngươi không cần lo cho Thực Thiết tộc hạ giới, các ngươi ở thượng giới không sao là được rồi, đồng thời có thể làm nội gián giúp ta.

Khi ta đi, các ngươi hãy coi mình như là một thành viên của vạn tộc.

Đừng để ý tới bất cứ kẻ nào, trừ khi ta tìm tới lần nữa, nếu không các ngươi chỉ là Thực Thiết nhất tộc của hội nghị vạn tộc”

Không khí trở nên bức bối!

Cự Trúc Hầu không biết vì sao Tô Vũ lại tới đây nói những lời kéo hạ tâm tình như vậy, lúc trước Tô Vũ tràn đầy tự tin muốn chơi lớn một hỏi, sao lúc này hắn lại có xu thế muốn lui giữ hạ giới, vì sao?

Nhìn thấy nhiều vị Thiên Tôn nên cảm thấy không còn hy vọng? Hay là như thế nào?

“Vũ Hoàng, ta sẽ nhớ kỹ lời ngài nói! Trừ khi có tin tức Vũ Hoàng hoàn toàn ngã xuống truyền ra, không thì ta sẽ không có bất cứ tâm tư nào khác, bởi vì ta là người đã đưa ra yêu cầu đánh chết 3 vị Hợp Đạo! Vũ Hoàng đã khiến ta kinh hï đồng thời cũng nhìn thấy hy vọng.

Những người khác thế nào thì ta không biết, nhưng Cự Trúc ta cam đoan sẽ ủng hộ Vũ Hoàng đến cùng”

“Da tại”


Chương 3062: Bắt Đâu Kế Hoạch.

Tô Vũ mỉm cười, hắn đứng dậy nói: “Ta đi đây, ta không báo cho những người khác, ở thượng giới, ta liên hệ với các ngươi nhiều nhất.

Ngoài ra hãy bảo Tam Nguyệt và Thiên Mệnh mau chóng đến phụ cận Hỗn Độn Sơn, bảo Tam Nguyệt nghĩ cách truyền tin vào Hỗn Độn Sơn, tỏ ý tiếp đón Bách Chiến trở về để bàn chuyện liên minh, sự tồn tại của Hỗn Độn nhất tộc đã được xác định, hắn không cần giả ngu nữa, hắn tưởng rằng Hỗn Độn nhất tộc không biết sao? Dù thế nào thì Bách Chiến cũng là cường giả đỉnh cấp, hãy nói rằng các ngươi có thể giúp Bách Chiến giải phong”

Tô Vũ đặn dò: “Ngươi bảo Tam Nguyệt truyền tin tức ra hoặc là nghĩ cách khiến đám người Nguyệt Thiên Tôn truyền tin tức là có thể giải phong cho Bách Chiến, dù là lừa đối thì cũng phải dụ Bách Chiến xuất hiện, nhất định phải làm thế!”

Ta có thể giải phong cho ngươi mà ngươi còn không xuất hiện, chẳng lẽ ngươi không nóng nảy vì tình trạng của mình sao?

“Hãy truyền tin tức vạn tộc bắt được nhiều vị cường giả Nhân tộc sau khi càn quét Đạo Nguyên chi địa, kể cả đám người Giang Hải Hầu”

Tô Vũ cười nói: “Đây là chuyện cuối cùng ta muốn các ngươi làm, Cự Trúc Hầu là người thông minh, ta hy vọng chuyện này có thể thuận lợi hoàn thành”

“Xin Vũ Hoàng hãy yên tâm!”

Cự Trúc Hầu đã đoán được chút gì đó, ông gật đầu, nghiêm túc nói: “Những việc ngài dặn ta sẽ làm thỏa đáng.

Bách Chiến nhất định có thể thu được tin tức, dù bại lộ một chút thì cũng không sao, chỉ cần không trực tiếp liên hệ với các ngươi thì Bách Chiến trở về, vạn tộc cũng sẽ không nói gì.

Cùng lắm thì ta bảo Tam Nguyệt kêu gọi khắp Hỗn Độn Sơn, như vậy sẽ càng trực tiếp hơn”

“Đa tạ!”

“Vũ Hoàng không cần khách khí, đây là bổn phận của ta”

Tô Vũ cười cười, thân ảnh biến mất ngay tại chỗ.

Sắc mặt Cự Trúc Hầu ngưng trọng, ông đứng lên, bất an bước qua bước lại tại chỗ.

Chiến bại, biến mất, lui giữ…

Chuyện này rốt cuộc là tốt hay xấu?

Ông không biết!

Nhưng ông biết Tô Vũ không phải là người dễ chọc, hình như hiện giờ có người đã chọc đến hắn, đây chưa chắc đã là chuyện tốt!

“Tứ Nguyệt”

Ông quát khẽ một tiếng, Tứ Nguyệt nhanh chóng xuất hiện.

“Đi tìm Tam Nguyệt, bảo hắn lập tức trở về”

“Phụ thân ta còn đang càn quét thượng giới”

“Bảo hắn cứ kệ đó” Cự Trúc Hầu sốt ruột nói: “Ta đưa ngươi một phong thư, hãy đưa tận tay cho Tam Nguyệt, nhanh lên, ta muốn Tam Nguyệt lập tức trở về!”

“Được!”

Tứ Nguyệt thấy sắc mặt ngưng trọng của Cự Trúc Hầu nên không dám chậm trễ, chờ Cự Trúc Hầu viết thư xong, y liền nhanh chóng cẩm theo, bay đi tìm Tam Nguyệt.

Nội vây Hỗn Độn Sơn.

Sau khi Tô Vũ rời khỏi Thực Thiết tộc, hắn liền đi tới nơi khác an bài để lại chút đường lui, xong xuôi thì hắn mới quay về nội vây Hỗn Độn Sơn.

Lần rút đi này bọn họ chưa chắc đã đi theo thông đạo Táng Hồn Sơn.

Tô Vũ phải chuẩn bị một chút mới được.

Tô Vũ vừa trở về nơi trú ẩn liền nghe thấy một tiếng hét to xuyên thủng thiên địa.

“Bách Chiến! Ta là Tam Nguyệt! Hội nghị vạn tộc muốn liên thủ với ngươi để cùng đối phó đại địch.

Đừng đuổi theo Nguyệt La nữa, cẩn thận chỗ sâu có bấy, nhanh trở về đi, hội nghị vạn tộc nguyện ý giải trừ phong ấn cho ngươi.

Tam Nguyệt ta nguyện ý dùng tính mạng chủng tộc để bảo đảm!”

“Bách Chiến, hãy cùng liên thủ đánh tan chi mạch Hỗn Độn, sau đó Nhân tộc và vạn tộc sẽ lại tranh phong, phân thắng bại quyết sinh tử!”

Từng tiếng hét không ngừng truyền xa ngàn vạn dặm, đại đạo cũng theo đó mà chấn động!

Trong Hỗn Độn Sơn vang lên vô số tiếng thú gào rống!

Mà thanh âm của Tam Nguyệt vẫn đang không ngừng vang vọng.

“Bách Chiến, đừng xâm nhập Hỗn Độn Sơn nữa, có bẫy đấy!”

“Liên thủ giết địch sẽ tốt hơn mình ngươi tự ra sức!”

“Nếu ngươi muốn báo thù thì nên tru diệt chi mạch Hỗn Độn trước”

“Chi mạch người truyền lửa cũng nguyện ý giải phong cho ngươi, ta tin rằng chi mạch này sẽ ra tay, nếu người của nhất mạch người truyền lửa nghe được thì hãy nhanh chóng liên hệ với chúng ta”

Thanh âm chấn động núi rừng, cùng lúc, Tô Vũ cũng nghe thấy tiếng hú hét của đám cổ thú xung quanh.

Hình như Tam Nguyệt đã thâm nhập Hỗn Độn Sơn.

Lá gan lão lớn thật!

Lực lượng đại đạo thổi quét qua, toàn bộ khí tức hỗn độn trong Hỗn Độn Sơn đều tràn đến bên kia, chúng đang bài xích Tam Nguyệt.

Ở trong động, Tô Vũ yên lặng lắng nghe.

Tam Nguyệt đang tiến hành kế hoạch của hắn rồi, Bách Chiến có nghe được không?

Tô Vũ chắc chắn rằng hắn ta có thể nghe được, nhưng đến tình cảnh này rồi mà Bách Chiến vẫn không muốn trở về hay lộ diện thì có khả năng hắn thật sự có vấn đề, không chừng hắn ta đang hoa tiền nguyệt hạ cùng Nguyệt La ở đâu đó chờ xem diễn cũng nên.

Những người khác trong động cũng nghe thấy, bọn họ đều lộ về khác thường.

Định Quân Hầu tức giận: “Liên thủ với Bách Chiến vương sao? Đúng là ý hay, nhưng vạn tộc có thể giải phong cho hắn à?”

Tô Vũ cười nói: “Vì sao không thể? Dù khả năng phong ấn của chi mạch Ngục vương mạnh nhưng vạn tộc cũng không kém, chỉ cần có cường giả am hiểu việc này thì ta cảm thấy hy vọng giải phong cho Bách Chiến sẽ có thôi, chỉ là có khi hắn lại sợ bị vạn tộc bẫy giết.

Nhưng Bách Chiến ngu xuẩn như thế, có khi vạn tộc còn lười giết hắn”

Tô Vũ trào phúng: “Ngươi nghe tin tức vạn tộc truyền ra thì sẽ biết Bách Chiến là tên ngu xuẩn, nếu Bách Chiến nguyện ý ra tay tiêu diệt Hỗn Độn nhất tộc thì có khả năng vạn tộc sẽ thật sự giúp hắn giải phong”

Định Quân Hầu cười gượng, Lam Thiên lại cười lớn nói: “Cũng chưa chắc, có lẽ Bách Chiến sợ trúng bẫy vạn tộc nên sẽ tiếp tục làm theo ý mình mà không quan tâm lời bọn họ nói”

Tô Vũ gật đầu: “Cũng đúng, Bách Chiến là kẻ không có đầu óc, có lẽ hắn chẳng phân tích được tình hình đâu.

Có lẽ hắn sẽ cảm thấy vạn tộc muốn giết mình, như vậy chứng minh đầu óc hắn thật sự có vấn đề.

Kẻ như vậy mà có thể tu luyện đến cảnh giới này ư?

Đúng là trời cao không có mắt!”

Tô Vũ lắc đầu, mấy người Tuyết Lan tướng quân khẽ nhíu mày, Tuyết Lan nhịn không được chợt lên tiếng: “Tô Nhân Chủ, tuy ta không trải qua thời đại Bách Chiến, nhưng Nhân Chủ đừng hạ thấp Bách Chiến để nâng chính mình lên như vậy.

Dù sao hắn cũng là Nhân Chủ của Nhân tộc, là cường giả Nhân tộc”

Tô Vũ bật cười: “Hắn vốn đã ngu sẵn rồi, chẳng lẽ ta không thể nói ra ư? Ai cũng công nhận là hắn ngu ngốc.

Không tin thì ngươi hỏi những người trải qua thời đại của hắn đi!”

Tô Vũ nhìn về phía Vân Thủy Hầu: “Vân Thủy Hầu tính cách ôn nhu, lời nàng nói sẽ là công bằng nhất.

Vân Thủy, ngươi thấy Bách Chiến có ngu xuẩn hay không?”

Vân Thủy Hầu có chút xấu hổ, sau một lúc lâu nàng mới nói: “Bách Chiến là người xúc động lỗ mãng, ngoài ra thì ta không dám nói thêm”

Tô Vũ nhướng mày: “Nghe chưa?”

Tô Vũ lại quay sang Ám Ảnh Hầu: “Ám Ảnh, ngươi thấy Bách Chiến có ngu ngốc hay không?

Ám Ảnh Hầu khàn khàn đáp: “Cái này… Vũ Hoàng bệ hạ, chúng ta không nên nói ra thì hơn, dù sao Bách Chiến cũng là Nhân Chủ”

Tô Vũ gật đâu: “Cũng đúng.

Thôi, kỳ thật mọi người đều biết hắn ngu xuẩn, Tuyết Lan tướng quân, ta cảm thấy không cần lãng phí thời gian với hắn đâu”

Giờ phút này, người cãi lại vì Bách Chiến chưa chắc đã là người xấu.

Có phải Tuyết Lan biết điều gì đó hay không?

Mà kê không cãi lại vì Bách Chiến cũng chưa chắc đã là người xấu, có lẽ bọn họ thật sự cảm thấy như vậy, hoặc có lẽ đang cố ý khiến người khác cảm thấy như vậy.

Tô Vũ mỉm cười chuyển đề tài: “Không nói vớ vẩn nữa.

Đại Minh vương, chế tác thế nào rồi?”


Chương 3063: Nhắc Nhở Lần Cuối.

“Đại Minh vương, chế tác thế nào rồi?”

Lúc trước có 18 người theo Tô Vũ đến thượng giới.

Sau đó, Cửu Nguyệt từ bổn tộc tới đây tụ tập, rồi lại có thêm 4 người Tuyết Lan, cho nên hiện tại bọn họ có tổng cộng 23 vị cường giả.

Đám người Hạ Long Võ thì đang ở trong Văn Minh Chí.

Tô Vũ cũng không định thả Kỳ Dung ra.

23 vị cường giả đỉnh cấp, có 8 vị Thiên Vương, 9 vị Hợp Đạo nhị đẳng, 4 vị Hợp Đạo tam đẳng, Cửu Nguyệt và Thiên Diệt đều là Hợp Đạo tứ đẳng.

Đại Minh vương nhanh chóng đáp: “Hai thi thể cổ thú chỉ rèn được 8 khối trận phù, cộng thêm 8 khối trước đó thì chúng ta có 16 khối trận phù, còn thiếu 7 khối nữa”

Tô Vũ phất tay: “Không sao, giết là có.

Giết 7 người thì tự nhiên sẽ có 7 khối trận phù.

Ta và Lam Thiên tạm thời không cần, vậy cần thêm 5 khối là đủ rồi.

Huống chỉ khi đại chiến xảy ra thì có ngọc phù hay không cũng như nhau, cùng lắm là bị cổ thú vây công, nhưng như vậy thì chi mạch Ngục vương cũng sẽ bị vây công.

Không cần phải sợ”

Đại Minh vương bèn nói: “Nếu Vũ Hoàng cảm thấy không thành vấn đề thì hiện tại đã xong rồi”

Tô Vũ bảo ông phân phát 16 khối trận phù cho mọi người.

Có mấy người không nhận được, Tô Vũ mở Văn Minh Chí ra nhìn về phía đám người Thiên Diệt, đoạn nói: “Thực lực các vị không đủ, hãy tạm thời trốn đi để tránh bị phát hiện, lần này chúng ta sẽ chơi lớn một phen”

Mấy người không quá tình nguyện, nhất là Thiên Diệt và Tinh Hồng.

Có điều Thiên Diệt vốn định phàn nàn vài câu, nhưng thấy Tinh Hồng cũng nằm trong số ‘kê yếu’ bị bắt vào Văn Minh Chí thì hắn lập tức tươi tỉnh hẳn lên.

Ta quá yếu nên không được phân phát trận phù, nhưng ngươi cũng chẳng hơn gì.

Trừ Tô Vũ và Lam Thiên thì còn năm người không có là Tinh Hồng, Thiên Diệt, Cửu Nguyệt, Đại Tần vương và Đại Hạ vương.

Đại Tần vương và Đại Hạ vương có thể chất thích hợp, không lo bị cổ thú vây công.

Những người khác, kể cả mấy người Tuyết Lan đều được phân cho, Tô Vũ nghiêm túc nói: “Chư vị, ta sẽ nhắc lại lần nữa, kỷ luật phải nghiêm minh, dù ta phát lệnh ở thời điểm nào, dù các vị đang chiến đấu với ai thì cũng đều phải tập trung nghe lệnh”

“Rõ!”

Những người khác đồng thanh đáp lại, mấy người Tuyết Lan còn chưa quen lắm nhưng vẫn mở miệng nói: “Tô Nhân Chủ ra lệnh, chúng ta tự nhiên sẽ tuân theo!”

Tô Vũ hài lòng: “Vậy là tốt nhất!”

Tô Vũ nhắc nhở: “Ta nói tử chiến thì phải tử chiến! Ta nói rút lui thì phải rút lui! Ta nói tự bạo là tự bạo! Có thể lưu lại biển ý chí chứ không phải bảo các ngươi tự bạo chết luôn, chỉ có thân thể bạo thì còn cơ hội”

Tô Vũ chậm rãi nói: “Hy vọng mọi người nghe theo lời ta nói, đặc biệt là Tuyết Lan tướng quân và những người mới”

Vẻ mặt Tô Vũ nghiêm túc: “Từ hạ giới chiến đến thượng giới, ta vẫn luôn trăm trận trăm thắng, ta không muốn thất bại chỉ bởi vì các ngươi không nghe lệnh.

Kết cục của thất bại thường là cái chết, nên nhớ rõ điều đó”

Tô Vũ lại nhìn về phía Đại Chu vương: “Mục tiêu quan trọng nhất của cuộc chiến này là dụ địch nhân ra, giết chóc xếp thứ hai, thứ ba là cho vạn tộc thấy chúng ta tổn thất thảm trọng.

Đại Chu vương, ở thời khắc mấu chốt ngươi hãy bạo một ít thần văn để giả làm cường giả ngã xuống”

Đại Chu vương gật đầu: “Yên tâm, ta sẽ làm tốt”

Tô Vũ trêu chọc: “Chỉ là chết giả thôi, mọi người đừng chết thật đấy!”

Hắn lại quay sang dặn dò Lam Thiên: “Gọi hết phân thân của ngươi đến đây, phân thân tản ra sẽ khiến thực lực suy yếu”

Lam Thiên u oán: “Nếu chết thật thì làm sao bây giờ, tụ hết lại quá nguy hiểm!”

Tô Vũ tỏ về tự tin: “Sao có thể thế chứ? Ngươi không tin ta sao? Đừng nói nhảm, ta đã thua bao giờ chưa? Nhanh triệu tập phân thân đi, không thì khi chủ thể của ngươi bị xử lý thì những phân thân ở nơi khác sẽ bại lộ”

“Được rồi”

Lam Thiên bất đắc dĩ: “Ta mất công chôn tai mắt mà giờ phải lôi ra hết, nếu biết sớm thì ta đã chẳng làm”

Đại Chu vương xen vào: “Hay là thôi đi, để Lam Thiên lưu lại chút phân thân ở thượng giới để nắm giữ tin tức”

Tô Vũ phất tay: “Không cần.

Chiến xong chúng ta sẽ lui về tuyến sau.

Phân thân của Lam Thiên không tụ đủ thì ta cảm thấy thực lực y không đủ mạnh, như vậy không ổn chút nào”

Đại Chu vương do dự muốn nói gì đó, nhưng thấy Tô Vũ kiên trì thì thôi không nhiều lời nữa.

Tô Vũ nhanh chóng phân phối nhiệm vụ: “Có một vị Thiên Tôn rất cường đại, giao kẻ này cho Phì Cầu tiền bối được không?”

Phì Cầu lo lắng vẫy đuôi: “Ta có làm được không?”

“co Tô Vũ bật cười: “Ngài có thể.

Ta tin tưởng ngài, hãy lấy giày của Văn vương ra giẫãm chết hắn đi”

Phì Cầu bất đắc đĩ đáp: “Ta biết rồi”

Tô Vũ nói: “Phì Cầu đối phó Thiên Tôn, vậy còn lại 6 vị Thiên Vương sẽ do 7 vị Thiên Vương chúng ta đối phó, thế trận này tất thắng! Chúng ta có 9 vị Hợp Đạo nhị đẳng, bên kia tuy rằng nhiều Hợp Đạo nhưng cũng không tính là cái gì, chúng ta còn rất nhiều vị trấn thủ có thể thăng cấp bất cứ lúc nào.

Tuy đối phương có hơn 30 vị Hợp Đạo nhưng cùng lắm chỉ có vài người là nhị đẳng, cũng không có quá nhiều Thiên Vương”

“Lần này chúng ta cần đánh đột kích.

Thông Thiên Hầu sẽ trực tiếp truyền tống chúng ta đến hang ổ của bọn họ, đến nơi phải lập tức ra tay, đầu tiên phải giết bớt Hợp Đạo trước, chắc chắn bọn họ không thể lường trước được rằng chúng ta dám trực tiếp truyền tống đến tận hang ổ”

Tô Vũ tươi cười cuồng vọng, tự tin nói: “Lần này phải đánh ra uy danh, phải khiến bọn họ sợ hãi câu viện, Thiên Tôn bị dụ tới cứu viện là chúng ta đã thành công.

Phải cho vạn tộc biết rằng chi mạch Hỗn Độn mạnh như thế nào.

Thuận tiện giết thêm người để chuộc Cự Phủ Hầu về!”

Mọi người đều cảm thấy không thành vấn đề, tuy nguy hiểm nhưng vẫn có thể đánh được.

Phì Cầu chỉ cần chặn được Thiên Tôn, tuy phe Tô Vũ ít người nhưng tổng thể vẫn chiếm cứ một chút ưu thế.

Kê yếu nhất là Cửu Nguyệt và Thiên Diệt thì cũng đã là tứ đẳng.

Trong số đối phương có lẽ còn có kẻ ngũ đẳng thậm chí là lục đẳng, lục đẳng chính là kẻ chứng đạo bằng tam thân pháp.

Nhưng không hiểu sao Đại Chu vương vẫn có chút bất an mơ hồ: “Vũ Hoàng, đối phương chỉ có một vị Thiên Tôn thôi ư? Không sợ có nhiều Thiên Vương, chỉ sợ có thêm cường giả Thiên Tôn.

Một vị Thiên Tôn yếu thì vẫn đánh được hai vị Thiên Vương, mạnh một chút thì vài vị Thiên Vương cũng không thể địch nổi đối phương”

Tô Vũ nhướng mày: “Ngươi không tin Thiên Môn sao? Trừ khi trong khoảng thời gian ngắn ngủi tối qua, đối phương lại có thêm một vị Thiên Tôn, không thì không có khả năng.

Yên tâm đi, Thiên Tôn cũng không phải cải trắng.

Nếu gặp nguy hiểm thì ta sẽ mang mọi người lập tức rút lui, không sao đâu”

Thiên Diệt cười nói: “Chúng ta đương nhiên tin tưởng Vũ Hoàng, lần này ta nhất định phải giết vài tên, không giết người thì sao có thể thăng cấp? Vũ Hoàng tới nơi thì nhớ thả ta ra trước”

“Đương nhiên” Tô Vũ mỉm cười.

Những người khác không lên tiếng, bọn họ đều tin tưởng sẽ không có vấn đề.

Tô Vũ đứng lên, lớn tiếng gọi: “Thông Thiên”

“Có?

Thông Thiên Hầu vội vàng đi ra, Tô Vũ đặn dò: “Lát nữa ta đưa vị trí cho ngươi, ngươi hãy truyền tống đến nơi bằng tốc độ nhanh nhất, ta sẽ giúp ngươi trấn áp dao động không gian, nhất định phải đến vị trí chuẩn xác, rơi xuống ngay trên đỉnh đầu bọn họ”

“Không thành vấn đề” Thông Thiên Hầu tự tin: “Ta là cánh cửa thành đạo, có thể mở cửa ở bất cứ nơi nào, ta đã thăm dò rõ ràng thượng giới này rỏi, nơi đây là địa bàn của ta, ta muốn đi đâu thì đi đó”

“Ha ha ha, có chí khí” Tô Vũ vỗ vai y: “Mọi người chuẩn bị xong chưa? Nhớ là phải hành động theo mệnh lệnh của ta”

Tô Vũ nhắc lại một lần nữa.

Hắn nói rất nhiều lần, đám người Đại Tần vương cho rằng hắn đang nhắc nhở mấy người vừa tới nên không để ý.

Mọi người đã quen hành động theo lệnh của Tô Vũ, dù Tô Vũ không mở miệng thì mọi người cũng hiểu.

Nhưng những kẻ khác có nghe lời hay không thì khó mà nói trước.

Đại Chu vương liếc nhìn Tô Vũ, sâu trong đáy mắt ẩn chứa sự nghi ngờ.

Tô Vũ nói nhiều lần như thế để làm gì?

Nếu không yên tâm thì cứ dứt khoát không mang theo đám người mới là được.

Mang đi mà phải liên tục phân tâm dè chừng thì không phải tự rước thêm phiền cho mình sao?

Có vài thời điểm y không thể hiểu được tâm tư Tô Vũ.

Đại Chu vương cảm thấy trận chiến này hơi nóng vội, không có khả năng đối phương luôn tụ ở bên nhau, chắc chắn phải có lúc phân tán, giờ phút này thực lực hai bên chênh lệch không lớn, khai chiến trước chưa chắc đã có lợi.

Sao Tô Vũ nhất quyết phải làm vậy?

Địch minh ta ám, hiện tại mọi người trốn tránh ở đây rõ ràng là có ưu thế.

Nhưng Tô Vũ lại mặc kệ.

Hắn truyền âm cho Lam Thiên: “Để lại một đạo phân thân cho ta, ta sẽ đặt nó trong Văn Minh Chí”

Lam Thiên im lặng liếc nhìn hắn rồi gật đầu, Tô Vũ đang giữ một phân thân của y, thấy y đồng ý thì Tô Vũ không nói lời nào, chỉ lẳng lặng lấy phân thân đang bám trên cổ tay ném vào Văn Minh Chí.

Tô Vũ nhìn những người khác, hẳn là tất cả đều sẽ nghe lệnh trừ Thiên Diệt, Tô Vũ ngẫm nghĩ rồi trực tiếp mở miệng: “Thiên Diệt, ngươi đừng quấy rối, ta bảo ngươi lui thì ngươi phải lui, nếu bởi vì một mình ngươi mà làm hỏng chuyện của ta thì ta đây sẽ không khách khí.

Đến lúc đó, toàn bộ trấn thủ đều sẽ hổ thẹn vì ngươi!”

Đầu Thiên Diệt nhô ra từ một tờ giấy trong Văn Minh Chí, hắn lộ vẻ bất đắc dĩ: “Ta không đáng tin đến vậy à? Sao ta có thể làm thế được? Dù sao ta cũng từng là quân nhân thuộc Trấn Linh quân, chẳng lẽ ta không biết kỷ luật phải nghiêm minh sao? Vũ Hoàng, ngươi khinh thường ta rồi đấy”

Hắn tủi thân muốn chết!

Ta sẽ nghe lệnh mà, vì sao lại nhắc nhở mỗi mình ta?

Nhắc luôn Tinh Hỏng có được không?

Tô Vũ cười cười dỗ dành: “Vậy coi như ta chưa nói gì đi, ngươi là quân nhân, phục tùng quân lệnh là được”

“Đương nhiên”

Thiên Diệt vô cùng buồn bực, hắn không muốn nói chuyện với Tô Vũ nữa, tiểu tử này đã quên lúc trước ta đối xử tốt với ngươi thế nào ư? Hiện tại nghi ngờ ta vô cớ làm người ta khó chịu muốn khóc luôn rồi nè.

Tô Vũ không nói gì thêm.

Hắn đã tận tình tận nghĩa nói rất nhiều lần rồi, chỉ cần nghe lệnh thì chưa chắc sẽ xảy ra chuyện, nhưng trong cuộc chiến có thêm một vị Thiên Tôn này, chỉ cần bọn họ không nghe lệnh thì chắc chắn sẽ có người ngã xuống.

Kết cục ra sao phụ thuộc vào lựa chọn của chính bọn họ!

“Truyền tống!”

Tô Vũ quát khẽ, hắn đưa ra một tọa độ, Thông Thiên Hầu lập tức mang mọi người chuyển di, cùng lúc đó, Tô Vũ cũng dùng Tinh Vũ ấn trấn áp hết thảy dao động trên đường.


Chương 3064: Đột Ngột Tấn Công.

Đám người Nguyệt Hạo vẫn đang ở trên núi, lúc này mọi người đang tụ tập trong một gian phòng khá lớn.

Đột nhiên, trong lòng Nguyệt Hạo giật thót, gã cau mày, bất an đề nghị: “Rút lui đi, nơi đây đã bại lộ, không thích hợp để làm căn cứ nữa, đến chỗ khác thôi”

Bà lão không đồng ý: “Nguyệt Hạo, chúng ta vừa mới thiết lập các loại đại trận ở đây, hiện tại rút lui chẳng phải là lãng phí sao? Dù bị phát hiện thì thế nào?”

Bà lão chính là vị Thiên Tôn thứ hai ở đây nên bà có thể hô thẳng tên Nguyệt Hạo.

Bà lão cảm thấy không cần phải lo lắng: “Kẻ phát hiện ra là nhất mạch của người truyền lửa đúng không? Dù biết chúng ta ở đây thì bọn họ dám đến sao? Thực lực bọn họ thế nào? Có bao nhiêu Thiên Tôn, bao nhiêu Chuẩn Vương?”

Bà lão bật cười: “Bọn họ dám đến đây cũng tốt, chỉ là đến chịu chết mà thôi.

Chỗ này cách địa bàn trong tộc không xa, dù đối phương có 2 – 3 vị Thiên Tôn thì cũng chẳng sao, chỉ cần kéo dài thời gian chờ cứu viện tới thì bọn họ vẫn sẽ phải chết”

Nguyệt Hạo hít sâu một hơi, nhắc nhở: “Đừng quên bên ngoài còn có Thiên Tôn vạn An”

tộc.

“Chẳng lẽ Thiên Tôn vạn tộc sẽ ra tay khi chưa rõ thế cục ư? Hỗn Độn Sơn nguy hiểm, ?

bọn họ sẽ không tùy tiện tiến vào đâu Bà lão cảm thấy Nguyệt Hạo cẩn thận quá mức: “Nếu không thì bảo lão tổ rời núi, vậy thì có thể quét ngang tất cả”

Nguyệt Hạo nhíu mày nhìn bà, sau một lúc lâu gã mới nói: “Nguyệt Cẩm, ngươi không thể nói như vậy, nếu huyết chiến tới cùng thì vạn tộc cũng có thể phản kháng, huống chỉ kéo dài càng lâu thì càng có lợi cho chúng ta”

Nguyệt Cầm im lặng, chỉ cảm thấy gã quá nhát gan.

Chi mạch người truyền lửa dám đến đây sao?

Hơi một tí là đòi đổi căn cứ, trong khi nơi này vừa mới chế tạo xong, hao phí không ít tài nguyên, Nguyệt Hạo tưởng đống tài nguyên đó là miễn phí chắc?

Chẳng lẽ về sau cứ bị phát hiện là lại phải đổi chỗ?

Bà không còn lời gì để nói.

Nguyệt Hạo thấy những người khác cũng tỏ thái độ phản đối thì hơi tức giận.

Thực ra chính gã cũng cảm thấy nhất mạch của người truyền lửa không dám tùy tiện đến đây, nhưng vẫn nên cẩn thận thì hơn, dù sao bọn họ cũng đã bị phát hiện, thế cục trở thành địch trong tối ta ngoài sáng, chi mạch Hỗn Độn đã quen địch minh ta ám, thoáng chốc hiện giờ lại thành phe mình là bên bị bại lộ khiến gã không thoải mái lắm.

Đối phương nhìn trộm ba lần, cuối cùng còn trực tiếp càn quét qua, đây không phải dấu hiệu tốt.

Nhưng gã không thuyết phục được nhóm người trước mắt.

Phải làm sao đây?

Bỗng nhiên gã đứng bật dậy: “Nguyệt Cảm, có cảm nhận được không gian dao động không?”

Bà lão cạn lời: “Nguyệt Hạo, có phải ngươi quá mệt mỏi rồi không?” Bà có chút bực bội, “Gió thổi cỏ lay một chút thôi cũng khiến ngươi cảm thấy không an toàn à?”

Dứt lời, bà lão cũng vội vàng đứng dậy theo.

Hình như thật sự có dao động không gian truyền đến.

Các vị Thiên Vương không có cảm giác gì, Nguyệt Hạo cảm nhận được trước tiên, sau đó tới bà cũng cảm giác được.

Hai người liếc nhìn nhau, thấy rõ vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương.

Không thể nào!

Nguyệt Cầm cũng động dung, sao có thể như vậy?

“Có địch tập kích!”

Một tiếng hét to, hai người đều xông lên, ra tay đánh thẳng về một phương hướng.

“Giết!”

Cùng lúc đó, trời cao vỡ ra, một cánh cửa bất chợt xuất hiện, Tô Vũ hét to một tiếng, cầm bút điểm xuống.

“Giết!”

23 vị cường giả đồng thời xuất hiện, lập tức lao lên tấn công.

Tiểu Bạch Cẩu trực tiếp lấy giày ra giãm về phía Nguyệt Hạo.

Âm âm ầm!

Trời sụp đất nứt, khí tức cường hãn khiến ngọn núi chia năm xẻ bảy!

Đại chiến đột nhiên bạo phát!

Chuyện xảy ra quá đột ngột khiến đám người Nguyệt Hạo đều sợ ngây người.

Kê địch cứ thẳng thừng đánh tới như vậy ư?

Giờ khắc này.

Toàn bộ Hỗn Độn Sơn đều chấn động dữ dội.

Trong nháy mắt, hơn 60 đạo khí tức Hợp Đạo cường hãn vô biên bùng nổ trong Hỗn Độn Sơn.

Bên ngoài núi, các vị Thiên Tôn vạn tộc đều ngây người.

Chuyện gì vậy?

Chi mạch người truyền lửa ra tay sao?

Điên rồi đúng không?

Cứ thế tấn công ư?

Bọn họ mới kí kết hiệp nghị chưa lâu, sao chi mạch này phải làm như vậy?

Thiên Mệnh Hầu âm thầm phán đoán, ngay sau đó y hít sâu một hơi: “3 vị Thiên Tôn, 13 vị Chuẩn Vương”

Lời này chấn động nhân tâm.

Tất cả mọi người đều hoảng sợ, sắc mặt Hoang Thiên Tôn kịch biến: “Nhiều như vậy?

Chỉ mạch người truyền lửa dốc toàn bộ lực lượng sao? Hay là chi mạch Hỗn Độn dốc toàn bộ lực lượng?”

“Có lẽ đều không phải”

Mọi người kinh hãi.

Quá nhiều!

Đột nhiên xuất hiện 3 vị Thiên Tôn, mười mấy vị Chuẩn Vương và mấy chục vị Hợp Đạo cảnh khiến mọi người đều thấy hoảng sợ, trước đó bọn họ chỉ nghĩ rằng đây là một trận chiến quy mô nhỏ, nhưng tình hình hiện tại rõ ràng không phải như thế.

Theo lý thuyết, nhất mạch của người truyền lửa không thể có quá nhiều cường giả mới đúng!

Nhưng hiện giờ đột nhiên có nhiều người xuất hiện như này khiến vạn tộc hoảng sợ vô cùng, vả lại, chỉ một cứ điểm của Hỗn Độn nhất tộc thôi cũng có nhiều cường giả như Vậy sao?

Bọn họ vừa nghĩ rằng có khi nào đó chỉ là diễn kịch hay không thì nơi xa đã có một chùm pháo hoa bay lên.

Có kê đã chết, là Hợp Đạo đầu tiên vẫn lạc trong trận chiến điên rỏ đang diễn ra trên kia.

Trận chiến chỉ mới vừa bắt đầu mà thôi…

“Tử chiến!”

Mọi người liếc nhìn nhau, đây là trận tử chiến chân chính, thật hung tàn!

Hợp Đạo đại chiến vừa bắt đầu đã có một người chết, này còn không phải là tử chiến thì là cái gì?

Không ngờ nhất mạch của người truyền lửa lại thống hận chi mạch Hỗn Độn như thế, bọn họ xuống tay cực nhanh, cực tàn nhẫn, mấy vị Thiên Tôn vạn tộc hoàn toàn không dự đoán được, bọn họ tưởng rằng cùng lắm chỉ có một cuộc tập kích quy mô nhỏ mà thôi.

“Giết!”

“Quyết tử chiến, dọn sạch phản đồ Nhân tộc, truyền thừa ngọn lửa Nhân tộc, dù chết cũng không uổng phí!”

Tiếng hô thê lương quyết tuyệt vang vọng thiên địa.

Âm ẩm ảm!

Tiếng gầm rú chấn động trời đất!

Ngay sau đó Tam Nguyệt đột nhiên bay về phía bên kia, mấy người Nguyệt Thiên Tôn vừa định nói gì đó thì Tam Nguyệt đã quát: “Nhân cơ hội đi giết mấy tên đi, chẳng lẽ muốn chờ tiếp ư?”

Đám Thiên Tôn nghe vậy thì đều nhíu mày, có điều vẫn nhanh chóng bay về phía chiến trường bên kia.

Nếu nhất mạch của người truyền lửa đã chủ động khai chiến thì đây có lẽ là cơ hội để một lưới bắt hết, chỉ mạch này quá cương mãnh, các vị Thiên Tôn hoàn toàn không dự đoán được sẽ có trận chiến quy mô lớn như vậy.


Chương 3065: Ác Chiến.

Phe Tô Vũ tiến công chớp nhoáng, khí thế cương mãnh kinh người!

Vừa tới liền xuất thủ chém giết!

23 vị cường giả đỉnh cấp, một kích tung ra trong nháy mắt đánh nổ một tôn Hợp Đạo, đánh cho đại đạo của người nọ hoàn toàn đứt đoạn, nhục thân hóa thành bột mịn, ngay cả thời gian để phản ứng đều không có.

“Đáng chết!”

Nguyệt Hạo giận dữ, chi mạch người truyền lửa thế mà thực sự có can đảm đánh tới, quá điên cuồng rồi!

Bất quá, giờ phút này, gã không còn tâm tư để lo lắng cho những người khác, bởi vì chiếc giày của Văn vương đã mạnh mẽ đập tới.

Âm âm!

Một tiếng vang kinh thiên động địa truyền ra!

Nguyệt Hạo bị một cước giãm mạnh tới nỗi vùi sâu vào trong lòng đất!

“Giết bọn hắn!”

Dưới nền đất, Nguyệt Hạo gầm lên giận dữ, ngay sau đó, từng đầu xiềng xích màu đen xuyên qua thiên địa, khóa chặt chiếc giày của Văn vương lại, vô số sợi xích đen hung hãn nối liền trời đất.

Mà giờ khắc này, Tiểu Bạch Cẩu cũng hiện ra đại đạo, hư ảnh của nó dũng mãnh lao tới cắn về hướng những sợi xích giam cầm kia!

“Ngaooo!”

Hư ảnh Tiểu Bạch Cẩu ngửa mặt lên trời thét dài, rắc một tiếng cắn đứt một đầu xiểng xích, dưới mặt đất, Nguyệt Hạo thất kinh, đây rốt cuộc là đạo gì?

Đại đạo giam cầm của gã lại có thể trực tiếp bị cắn đứt!

Mà chiếc giày kia vô cùng cường đại, xen lẫn với khí tức mãnh liệt, một lần nữa giãy dụa giãm chân xuống một cái.

Ẩm!

Vô số xiểng xích đứt gãy, một cước giẫãm cho Nguyệt Hạo lần thứ hai chìm xuống dưới đất.

Tiểu Bạch Cẩu thở dốc kịch liệt, mà trên trần Nguyệt Hạo dưới mặt đất đột nhiên lại toát ra một cánh cổng Địa Ngục, gã quát chói tai: “Phong giới!”

Cánh cổng hiển hiện lập tức, nhanh chóng bay về hướng chiếc giày, cảnh cửa mở rộng ra giống như muốn cường ngạnh nuốt gọn chiếc giày đó vào trong.

Mà trên chiếc giày lại lần nữa bộc phát ra khí tức cường hãn, ầm âm, một cước đá mạnh về phía cánh cửa.

Rác!

Chiếc giày ngày xưa một cước đã đạp chết Tây Thiên Vương, hôm nay liên tục giãm mạnh mấy lần vẫn không thể đạp chết Nguyệt Hạo, giờ phút này, nó đá lên trên cánh cửa thì cũng chỉ có thể tạo ra một vết nứt dài.

Mà Nguyệt Hạo thì đã bị chấn tới phun máu tươi, ánh mắt rét lạnh tột cùng, cổng Địa Ngục mổ ra tối đa.

Oanh!

Lại là một tiếng vang thật lớn, thôn phệ hoàn toàn chiếc giày!

Chiếc giày bị nuốt vào xong, trong nháy mắt cánh cửa đã đóng kín lại.

Âm âm!

Toàn bộ cánh cổng rung động kịch liệt, mà Nguyệt Hạo cũng không ngừng hộc máu, gã bạo hống một tiếng, trên tay xuất hiện ngàn vạn đầu xiềng xích, khóa chặt cánh cổng ấy, sau đó gã thét lớn: “Phong!”

Cổng Địa Ngục phối hợp thêm Phong tỏa đại đạo, chỉ chốc lát đã có thể phong tỏa chiếc giày của Văn vương!

Tiểu Bạch Cẩu thở hổn hển, đáy lòng kinh hãi.

Bất quá nó chẳng còn quản được nhiều nữa, hư ảnh đại đạo lần nữa phóng lên, điên cuồng cắn về hướng gã họ Nguyệt kia.

Nguyệt Hạo vừa phải dồn sức trấn áp chiếc giày lại vừa phải phân tâm đối phó với Tiểu Bạch Cẩu, tuy gã là cường giả cấp Thiên Tôn, nhưng bấy giờ cũng khó mà chịu đựng nổi.

Con chó này rất mạnh, bản thân nó chưa chắc đã có thực lực Thiên Tôn, nhưng khi phối hợp với chiếc giày kia thì tuyệt đối có chiến lực đánh ngang ngửa với một Thiên Tôn chân chính như gã!

“Nguyệt Cảm!”

Nguyệt Hạo gào thét, gã đã bị tiểu cẩu này cuốn lấy, không thể thoát thân!

Cũng may là còn có Nguyệt Cầm ở đây!

Mà trong lúc bọn hắn đang giao chiến, bên phía Tô Vũ, 7 vị Thiên Vương đang đối chiến với 6 vị Thiên Vương cùng một Thiên Tôn của chỉ mạch Ngục vương.

Lấy bảy đánh bảy!

Lam Thiên đối chiến chính là bà lão Nguyệt Cầm kia!

Ẩm!

Nương theo tiếng rống của Nguyệt Hạo, trong giây phút song phương va chạm, Lam Thiên đã bị đánh bay, nhục thân nổ tung!

Thiên Tôn và Thiên Vương vẫn có sự chênh lệch rất lớn!

Nhưng mà, Lam Thiên chết đi lại phục sinh ngay tức thì, khí tức hơi tụt giảm một chút, y quát lớn: “Đây là Thiên Tôn!”

Vị Thiên Tôn thứ hai!

Giờ phút này, những người khác đều biến sắc.

Vị cường giả cấp Thiên Tôn thứ hai!

Nhiều hơn một vị Thiên Tôn so với suy nghĩ của bọn họ!

Mà Tô Vũ thấy thế thì quát lạnh một tiếng: “Vạn phủ trưởng tới hỗ trợ, Bánh Nhân Đậu chống đỡ!”

Bánh Nhân Đậu bắn ra, lao về hướng đối thủ Thiên Vương của Vạn Thiên Thánh.

Vạn Thiên Thánh cũng quát lên một tiếng lớn, hóa thân vạn đạo, thất tình lục dục, hỉ nộ ái ố ai lạc dục, đủ loại phân thân ùa ra, điên cuồng điều động lực lượng đại đạo, trong chớp mắt đã đánh lui tên Thiên Vương nọ, sau đó lập tức lao về phía lão bà Nguyệt Cảm!

Giờ phút này, trước mặt Tô Vũ cũng là một cường giả Thiên Vương.

Hỗn Độn đạo!

Nhục thân của tên này cực kỳ cường hãn, Hỗn Độn nhất đạo là hình thái ban đầu của Thân thể đại đạo, đối phương quơ một cây búa lớn bổ thẳng về phía Tô Vũ!

Đấu Kha!

Đây là cường giả lần trước liên thủ với Vũ Hi – chất nữ của Nguyệt Hạo, đi giết cường giả Minh tộc.

Tứ đại cường giả cấp Thiên Vương ngày đó gồm Tử Thủy, Đấu Kha, Vũ Hi, U Trấn đều có mặt vào lúc này, ngoại trừ bốn vị Thiên Vương ấy thì còn có hai tôn Thiên Vương khác, một nam một nữ, thực lực đều rất mạnh.

Không phải là loại chỉ có hình thức!

Nháy mắt khi Tô Vũ giao đấu cùng Đấu Kha liền cảm nhận được sát khí nồng đậm tỏa ra từ người đối thủ, loại khí thế sát lục ấy không phải những kẻ bế quan có thể dưỡng ra.

Đấu Kha vung vấẩy búa lớn, Tô Vũ cũng dùng bút hóa đao, vừa giao chiến với hắn ta vừa quát: “Ám Ảnh, các ngươi nhanh chóng giết địch rồi đi trợ chiến!”

“Đại Chu vương, đốc toàn lực ứng phó!”

Tô Vũ gầm thét!

Giờ phút này, đám Đại Chu vương đều đang rất sốt ruột, nhiều hơn một tôn Thiên Tôn, phiền phức lớn rồi!

Mà Văn Minh Chí của Tô Vũ thì lơ lửng xuất hiện.

Tức khắc, một nhóm người trong đó bị hắn ném ra ngoài: “Liên thủ giết đám Hợp Đạo nhỏ yếu!”

Tô Vũ hét to!

Bấy giờ có rất nhiều vị trấn thủ bị hắn ném ra ngoài, đó đều là Vĩnh Hằng cửu đoạn, bao gồm cả Hạ Long Võ cùng đám người Diệt Tằm!

Những người này vừa xuất hiện, sắc mặt đều tái nhợt.

“Mau tìm cơ hội tấn cấp Hợp Đạo đi!”

“Giết!”

Âm âm!

Âm thanh rúng động.

Hơn 60 vị cường giả đỉnh cấp bạo phát đại chiến dữ dội trên mảnh đại địa này!

Nơi xa, đám Thiên Diệt đều biến sắc.

Tô Vũ không nói rút lui!

Vậy thì chỉ có thể tử chiến!

“Giết!”

Thiên Diệt giáng xuống một gậy, đánh cho một vị Hợp Đạo thổ huyết không ngừng, Thông Thiên Hầu liên tục truyền tống từng vị Hợp Đạo đến trước mặt một vị cường giả đỉnh cấp nào đó, trong chớp mắt sẽ bị mấy vị Hợp Đạo nhị đẳng giết chết!

Âm âm!

Từng chùm pháo hoa bốc lên!

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, tính cả một vị Hợp Đạo bị giết trước đó thì đã có ba Hợp Đạo của chi mạch Ngục vương bị giết tại chỗ, thế nhưng nhìn tình hình thì rõ ràng phe Tô Vũ vẫn đang trượt dần xuống thế hạ phong.

Bánh Nhân Đậu không địch lại Tử Thủy, bị đánh cho liên tục bại lui.

Vạn Thiên Thánh liên thủ với Lam Thiên cũng không địch nổi Nguyệt Cầm, bị lão bà dùng lửa Địa Ngục thiêu đốt cho đại đạo đều tán loạn!

Nhất mạch này không phải chỉ mạnh bình thường!

Chúng đều không phải là kẻ yếu trong số Thiên Tôn Thiên Vương!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box