[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 605 : Kim Hỏa Hầu. (c3021-c3025)
❮ sautiếp ❯Chương 3021: Kim Hỏa Hầu.
“Hình như ngươi biết không ít chuyện”
Tô Vũ cười nói: “Ngươi biết thời không trường hà trong Đạo Nguyên chi địa kỳ thật là đại đạo của Nhân Hoàng sao?”
Bộ xương khô chấn động: “Ngươi cũng biết à?”
Tô Vũ đáp: “Đối với ta mà nói, vạn giới này không có bí mật gì cả.
Huống chỉ thời gian trôi qua nhiều năm như thế, bí mật của các ngươi năm xưa chưa chắc đã là bí mật ở thời điểm hiện tại”
Tình báo đều có thời hạn, nhiều năm trôi qua như vậy, sao có thể vẫn còn là bí mật, kỳ thật hầu hết tình báo đều đã trở thành vô dụng rồi, cho nên Tô Vũ không trông cậy vào đám đồ cổ có thể mang lại tình báo gì cho mình.
Cũng không phải không có Hầu thượng cổ nào tồn tại, Đại Chu vương sống sót đến giờ, những gì y biết chưa chắc đã ít hơn bọn người kia.
Nhưng việc bộ xương khô biết thời không trường hà là đạo của Nhân Hoàng vẫn khiến Tô Vũ có chút ngoài ý muốn.
Tô Vũ không vội hỏi thăm, hắn vẫn yên lặng tiếp tục quan sát.
Tốc độ tra xét rất chậm, các vị Thiên Tôn tra xét nãy giờ nhưng vẫn chưa đi được quá Xa.
Tô Vũ nhìn thoáng qua lộ tuyến của 3 đội cường giả, trong 2 quả bom hắn chôn giấu, hình như con chim lớn kia sẽ gặp được đội của Tam Nguyệt.
Dựa theo lộ tuyến hiện tại, Nguyệt Thiên Tôn và Lôi Bạo sẽ gặp cường giả Thần tộc.
Ma Thiên Tôn và Tam Nguyệt sẽ gặp đại điểu.
Thiên Vương nổi điên cũng chưa chắc có thể làm gì Thiên Tôn.
Tô Vũ liếc mắt một cái, Thiên Tôn trong trong đám cường giả khống chế Vạn Pháp Tháp không sao, nhưng giết chết đám tùy tùng Hợp Đạo đi cùng cũng không tồi.
Tô Vũ không tán gẫu cùng bộ xương khô nữa, một người một xương khô đều yên lặng nhìn về nơi xa.
Oanh!
Sau 3 giờ tra xét, một tiếng vang lớn truyền ra.
Ngay sau đó, một đại điểu kim sắc xuất hiện, không phải cường giả ngụy đạo Tô Vũ gặp được mà là một đại điểu có ba móng vuốt đi theo chân đạo.
“Kim Ô”
Tô Vũ hơi ngạc nhiên, đó là cường giả Kim Ô nhất tộc.
Giờ phút này, khí tức kim sắc đại điểu nhanh chóng lớn mạnh, toàn thân bùng nổ ngọn lửa, lạnh giọng quát: “Nguyệt Thực Hầu, đây là nơi bổn tọa bế quan, các ngươi đang làm gì?”
Khí tức Kim Ô vô cùng cường hãn, thậm chí càng lúc càng trở nên cường đại hơn.
Có điều Kim Ô rất bất an, vì sao quanh đây lại có nhiều cường giả như vậy? Đã xảy ra chuyện gì?
Nguyệt Thực Hầu cũng chính là Nguyệt Thiên Tôn, nhưng hiện giờ rất ít người xưng hô phong hào của bọn họ, tất cả đều thay thế bằng Thiên Tôn.
Nguyệt Thiên Tôn và Lôi Bạo đều nhíu mày, Nguyệt Thiên Tôn có chút kinh ngạc, không ngờ gia hỏa này vẫn còn sống.
Nhưng y nhanh chóng giãn mày, cười vang nói: “Không ngờ lại là Kim Hỏa Hầu, Kim Hỏa Hầu biến mất hơn 3 vạn năm, ta còn tưởng rằng Kim Hỏa Hầu đã ngã xuống trong triều tịch thứ sáu”
Kim Hỏa Hầu thực lực cường đại, tuy rằng chưa tới Thiên Tôn nhưng cũng có năng lực chiến một trận với Thiên Tôn, hắn ta là cường giả đỉnh cấp trong cảnh giới Thiên Vương.
Kim Ô hóa thành hình người, mặc bào phục hoàng sắc, cảnh giác nói: “Đạo Nguyên chỉ địa có quy củ không được tự tiện tra xét lung tung, nơi ta bế quan có cấm chế, vì sao các ngươi lại đánh võ cấm chế, ép ta xuất quan?”
Hắn ta rất bực bội, có điều vẫn kìm nén không trở mặt, bởi vì quanh đây có rất nhiều cường giả.
Nguyệt Thiên Tôn khẽ cười nói: “Có về thật sự phải chế tác mảnh ý chí giúp chư vị mới xuất quan hiểu biết tình huống một chút, tránh cho lần nào cũng phải giải thích một lần”
Y khách khí với Kim Ô hơn tên Vượn tộc trước đó không ít, một cỗ ý chí lực trào ra.
Một lát sau, Kim Hỏa Hầu đã biết tình huống, trong lòng dâng trào vô số suy nghĩ.
Thế cục thượng giới biến hóa nhanh như vậy ư?
Sao bỗng nhiên xuất hiện Hỗn Độn nhất tộc và nhất mạch của người truyền lửa?
Kim Hỏa Hầu không phàn nàn gì nữa, hắn ta nói: “Vậy để bổn tọa đến Vạn Tộc Sơn xem tình huống Kim Ô nhất tộc ta như thế nào”
Dứt lời, hắn liền phá không lao đi.
Hắn ta bế quan nhiều năm, có lẽ trong tộc đã xảy ra biến cố, hình như Kim Ô nhất tộc hiện tại không còn quá cường đại như năm xưa.
* Đó là Kim Hỏa Hầu”
Bộ xương khô nhìn thoáng qua Kim Ô, khàn khản nói: “Con chim này am hiểu chân hỏa đạo, phần thiên diệt địa, năm đó là một trong những cường giả đỉnh cấp của Kim Ô tộc, hiện giờ Kim Ô tộc còn Chuẩn Vương không?”
Tô Vũ đáp: “Chỉ còn mình hắn ta thôi”
“Vậy ư? Năm xưa Kim Ô tộc rất cường đại, thậm chí còn mạnh hơn Thực Thiết tộc, quả nhiên là cảnh còn người mất”
Xương khô lại nói tiếp: “Hóa ra kê đó là Nguyệt Thực Hầu, bảo sao khí tức có chút quen thuộc, nhưng bây giờ y cường đại hơn trước rất nhiều, Nguyệt Thực Hầu còn sống, không biết huynh trưởng Nhật Miện của y có còn sống không”
Tô Vũ nhướng mày: “Y có huynh đệ à?”
“Đúng, hơn nữa thực lực còn mạnh hơn y một ít”
Tô Vũ suy tư: “Vậy thì có khả năng còn sống, hiện giờ hai tộc khác trong tam đại tộc đều có hai vị Thiên Tôn, nhưng Thần tộc chỉ có một mình y, có khả năng còn có một người nữa tồn tại, nếu không thì Tiên Ma sẽ không ngang hàng với Thần tộc, có lẽ Tiên Ma cũng biết”
Bộ xương khô im lặng tiếp tục quan sát.
Qua một lúc lại lên tiếng hỏi: “Ngươi chờ tại đây là để cứu viện Nhân tộc phải không?”
“Không đâu ta muốn biết vạn tộc còn che giấu bao nhiêu lão gia hỏa, thực lực ta nhỏ yếu nên không dám cứu viện, ngươi thấy đấy, 6 vị Thiên Tôn, 4 vị Thiên Vương, 12 vị Hợp Đạo.
Thực lực bọn họ như vậy, ta làm gì có biện pháp cứu người”
Bộ xương khô lẩm bẩm: “Nếu có cơ hội, ta hy vọng tiểu đạo hữu sẽ ra tay cứu viện”
“Tính sau đi” Tô Vũ không để ý.
Bộ xương khô cảm thấy bất lực.
Đối phương thật khó nói chuyện, đến bây giờ hắn ta cũng không biết được tin tức hữu dụng nào từ miệng người này.
Đột nhiên, Tô Vũ liếm môi cười cười: “Xem diễn thôi, sắp phát hiện ra một đại điểu khác rồi”
Kim Ô đã chạy đi, nhưng nhóm người Tam Nguyệt lại sắp phát hiện ra một con chim khác.
Tốt lắm!
Hắn không cần lo lắng cho Tam Nguyệt, Tam Nguyệt rất khôn khéo, lão vẫn luôn làm việc qua loa, chủ yếu là do đám người Ma Thiên Tôn dẫn đầu tra xét, nếu xảy ra phiền toái thì cũng là Ma Thiên Tôn chịu trận.
Chương 3022: Tẩu Hỏa Nhập Ma.
Vạn Pháp Tháp của đám người Ma Thiên Tôn lại sáng lên.
Ma Thiên Tôn dùng lại trò cũ, ông ta bay đến đánh một chưởng, mặt đất nứt thành khe, một đạo khí tức cực kỳ mỏng manh tràn ra.
Ý chí lực của Ma Thiên Tôn nhanh chóng thâm nhập xuống đất tra xét, rất nhanh ông ta đã nhìn thấy một đại điểu đang sống lại.
Ma Thiên Tôn chủ động mở miệng: “Cửu Dực Thiên Sí tộc, ngươi là Cốt Dực Hầu”
Ông ta biết con chim này.
Cửu Dực Thiên Sí tộc đã sắp tận diệt, không ngờ Cốt Dực Hầu còn sống.
Phía dưới, Cốt Dực Hầu mở mắt, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên, hỏi lâu sau gã mới dẫn thanh tỉnh: “Là Ma Thiên đạo huynh ư?”
Đại điểu chậm rãi hỏi.
Trong tình huống bình thường, trừ khi gặp kẻ thù sinh tử, nếu không thì cường giả vạn tộc sẽ không tùy tiện chém giết.
Lúc này đại điểu cảm nhận được từng luồng khí tức tỏa ra trên không.
Đại điểu chẳn chờ một lúc rồi chậm rãi bay lên, bắt đầu liên kết lực lượng đại đạo, gã nghi hoặc hồi: “Vì sao đạo huynh lại phá nơi ta bế quan?”
“Cốt Dực Hầu không biết, hiện giờ..”
Ma Thiên Tôn giải thích đơn giản sự tình, Cốt Dực Hầu đã hiểu tình huống.
Lực lượng đại đạo của gã bắt đầu hoàn toàn liên kết.
Đột nhiên một cỗ ý chí cuồng bạo dũng mãnh tràn vào trong đầu gã.
“Giết chóc!”
“Giết sạch mọi người!”
“Giết đi!”
Thủ đoạn Tô Vũ để lại trong đại đạo hoàn toàn bùng nổ.
Cốt Dực Hầu vừa kết nối đại đạo xong, ánh mắt vốn vẩn đục hóa thành màu đồ như máu, lộ ra sự điên cuồng.
Gã nhìn Ma Thiên Tôn giống như đang nhìn kẻ thù giết cha.
Ma Thiên Tôn trông thấy ánh mắt gã thì hơi xao động.
Chuyện gì vậy?
Tức khắc, một cỗ sát khí cường hãn bùng nổ!
Đôi cánh lớn xé rách hư không đánh về phía Ma Thiên Tôn.
Ma Thiên Tôn nhanh chóng lui lại, phẫn nộ quát: “Cốt Dực, ngươi điên rồi!”
Cốt Dực Hầu đột ngột ra tay với ông ta.
Gã phát điên rồi đúng không?
Tam Nguyệt vừa định chạy đến đã lập tức dừng bước, lão lộ vẻ nghi hoặc, chuyện gì thế?
Mặc kệ nó, mình cứ đứng từ xa quan sát đã rồi tính!
Cốt Dực Hầu vô cùng điên cuồng, không nói hai lời đã lập tức lao tới tấn công, khí tức cường hãn sôi trào mang theo cơn giận ngập trời, gã thê lương rít gào một tiếng.
“Giết!”
Oanh!
Ma Thiên Tôn vừa giao thủ với gã, vừa phẫn nộ quát: “Ngươi muốn chết sao?”
Gia hỏa này điên rồi!
Ta còn chưa ra tay với ngươi mà ngươi dám chủ động đối phó ta, muốn chết sao?
Ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi chắc?
Ông ta lại đánh ra một chưởng trấn áp thiên địa, hư ảnh một vị Ma Thần hiện lên trên lưng đại điểu, Cốt Dực Hầu mới vừa sống lại sao có thể địch nổi ông ta.
Ma Thiên Tôn bực bội quát: “Ngươi phát điên cái gì? Bế quan đến tẩu hỏa nhập ma rồi đúng không?
Ông ta hoài nghi Cốt Dực Hầu bế quan quá lâu nên đã tẩu hỏa nhập ma.
Cốt Dực Hầu kịch liệt giãy giụa khiến ông ta cảm thấy hơi quá sức, ông ta không muốn giết gia hỏa này mà là muốn trấn áp xong rồi tính.
“Tam Nguyệt”
Ma Thiên Tôn sốt ruột gọi Tam Nguyệt tới hỗ trợ, có thêm người thì sẽ dễ trấn áp hơn, có lẽ Cốt Dực Hầu đã tẩu hỏa nhập ma, nhìn đối mắt của gã mà xem, đỏ bừng như máu.
Gã tu ngụy đạo ư?
Quả nhiên ngụy đạo có vấn đề!
Các vị cường giả bốn phía nhanh chóng đuổi đến, một vị Thiên Vương hô: “Thiên Tôn, chúng ta trấn áp hắn!”
Ma Thiên Tôn khẽ gật đầu, Tam Nguyệt khốn kiếp lại bắt đầu làm cảnh.
Nơi xa, đám người Nguyệt Thiên Tôn cũng nhìn về phía bên này nhưng không vội tới.
Nhiều người như thế, muốn đối phó với một vị Chuẩn Vương vừa sống lại thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Cùng lúc đó, Tô Vũ tươi cười lẩm bẩm: “Nổ chết bọn họ đi!”
Bộ xương khô liếc nhìn Tô Vũ, giờ phút này Tô Vũ cười quá tà ác làm hắn có chút bất an.
Đúng lúc này, đôi mắt Cốt Dực Hầu điên cuồng bị trấn áp bỗng nhiên đô tới cực hạn.
“Là các ngươi ép ta.
Chết hết đi!”
Oanh!
Đại điểu nổ tan xác, sóng khí cường đại quét ngang thiên địa.
Trên bầu trời, một chùm pháo hoa xán lạn phóng vút lên.
Một vị Thiên Vương tự bạo, gã chỉ là ngụy đạo với Tô Vũ mà thôi, còn đối với những người khác thì gã vẫn là Thiên Vương.
Âm ảm ảm!
Uy lực tự bạo khiến Ma Thiên Tôn bay ngược cả vạn mét, ông ta không ngừng hộc máu, khuôn mặt lộ vẻ khó hiểu.
Tự bạo ư? Gã thật sự điên rồi đúng không?
Rất nhanh, sắc mặt Ma Thiên Tôn lại càng thêm tệ, dưới uy lực tự bạo, một vị cường giả Thiên Vương tan xác chưa chết nhưng hai vị Hợp Đạo phía sau lại bị uy lực tự bạo hủy diệt đến cả biển ý chí cũng không còn.
Âm ẩm âm!
Lại thêm hai cỗ lực lượng quy tắc nổ tung.
Hai tôn Hợp Đạo đã ngã xuống!
Một vị Thiên Vương bị thương nặng!
“Khốn kiếp!”
Ma Thiên Tôn giận dữ gào thét!
Ông ta đột ngột quay đầu nhìn về phía Tam Nguyệt, Tam Nguyệt thấy ông ta nhìn mình thì lộ về mặt mờ mịt nói: “Ta không ngờ gã lại tự bạo.”
Ngươi đừng nhìn ta! Sao ta biết gã sẽ tự bạo chứ, ngươi có biết trước được không?
Ma Thiên Tôn suýt nữa thì tức hộc máu!
Đúng vậy, ta cũng không ngờ tới!
Không phải đang nói chuyện bình thường à?
Vì sao không nói không rằng lại lựa chọn tự bạo?
Nơi xa, đám người Nguyệt Thiên Tôn chấn động, vội lao đến đây: “Làm sao vậy?”
“Vì sao Cốt Dực Hầu lại tự bạo?”
Một vị Thiên Vương đã chết kéo theo hai tôn Hợp Đạo, chuyện quái quỷ gì thế?
“Hẳn là gã bị tẩu hỏa nhập ma”
Ma Thiên Tôn nghiến răng nghiến lợi.
Lúc này ông ta không nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy chính mình xui xẻo.
Ngụy đạo quả nhiên có vấn đề, người bình thường hiếm khi gặp phải tình trạng phát điên như này.
Tô Vũ lộ về mặt tiếc nuối.
Chỉ khiến một vị Thiên Vương trọng thương và hai Hợp Đạo nổ chết.
Thật đáng tiếc, sao không nổ chết được Thiên Vương nhỉ?
Ánh mắt bộ xương khô khẽ biến, lẳng lặng liếc nhìn Tô Vũ.
Là hắn! Tuyệt đối là do kê này gây ra, sao đối phương có thể làm được?
Gia hồa này thật ngoan độc!
Tô Vũ không cảm thấy hành động của mình có gì không ổn, hắn chỉ hơi tiếc nuối.
Không giết được Thiên Tôn thì giết Thiên Vương cũng được, nào ngờ ngụy đạo chỉ là phế vật, tự bạo mà chỉ nổ chết được hai vị Hợp Đạo, uổng phí thực lực Thiên Vương.
Ma Thiên Tôn đang rất giận dữ, mà nơi xa, Hoang Thiên Tôn lại khó chịu, lên tiếng nhắc nhở: “Ma Thiên Tôn hãy cẩn thận.
Hợp Đạo vạn tộc không phải là địch nhân, đừng áp bức quá đáng!”
Trừ Nhân tộc phải giết ra thì các chủng tộc khác đều có thể mượn sức.
Lão cảm thấy chuyện này là do Ma Thiên Tôn đã bức bách quá đáng nên mới khiến Cốt Dực phát điên.
Ma Thiên Tôn khổ mà không nói nên lời.
Ta bức bách sao?
Cái rắm ấy!
Ta chẳng làm gì cả, rõ ràng là Cốt Dực Hầu đột ngột tự bạo, khi ta bắt gã còn phải thu liễm lực lượng, không dám ra tay quá nặng kia kìa.
Khốn kiếp!
Ma Thiên Tôn vô cùng bực bội, ánh mắt lãnh lệ xem xét khắp nơi một phen, có điều trước mắt lại không phát hiện ra điểm gì khác thường.
Ông ta ngưng trọng nói: “Vì sao đang yên đang lành lại tự bạo? Dù tẩu hỏa nhập ma thì cũng tiếc mạng, dù điên cuồng thế nào thì cũng hiểu tính mạng là quan trọng nhất”
Một vị cường giả trầm miên vô số năm vừa ra ngoài liền tự bạo, điều này không phù hợp logic!
Ông ta nhìn về phía Tam Nguyệt cách đó không xa.
Tam Nguyệt liền nói: “Đừng nhìn ta, ta sợ các ngươi hiểu lầm nên đâu có tới gần”
Nhìn ta làm gì?
Kỳ thật trong lòng lão hiện tại cũng đang rất nghi hoặc.
Thật cổ quái!
Liệu có liên quan đến Tô Vũ không?
Lão không thể không suy đoán như vậy, bất quá lại không có chứng cứ, bởi vì bọn họ là những người đầu tiên phát hiện ra Cốt Dực Hầu, chẳng lẽ Tô Vũ đã phát hiện ra tên này trước rồi?
Không hợp lý!
Vả lại dù phát hiện ra thì Tô Vũ động tay động chân trong đại đạo của đối phương như thế nào?
Tam Nguyệt nghĩ tới cường giả ngụy đạo mà Tô Vũ từng nói.
Có lẽ chuyện này thật sự do hắn gây ra.
Thủ đoạn của Tô Vũ vẫn luôn khó phòng bị!
Ai có thể dự đoán được cơ chứ?
Tiểu tử này xuống tay cũng thật tàn nhẫn!
Một vị cường giả Thiên Vương mới vừa sống lại, chưa kịp để lại vài lời thì đã tự mình giết chết chính mình!
Chương 3023: Kỳ Dung.
Bộ xương khô nhìn Tô Vũ, thanh âm khàn khàn chất vấn: “Là ngươi làm đúng không?”
Gia hỏa này đào được mình ra thì chứng tỏ hắn nắm giữ thứ gì đó, vụ tự bạo kia có lẽ là do hắn đứng sau.
Huống chỉ rõ ràng ban nãy Tô Vũ đã đoán trước được rằng Cốt Dực sẽ bạo nổ.
Tô Vũ thẳng thắn thừa nhận: “Không sai”
Bộ xương khô chẩn chờ nói: “Ngươi và Cốt Dực Hầu không quen thuộc đúng không?
Không biết tình huống của gã mà đã khiến gã tự bạo như vậy? Nếu đối phương là minh hữu của Nhân tộc…”
Tô Vũ gạt ngang: “Không phải, ta biết minh hữu của Nhân tộc là ai, những kẻ không liên minh thì đều không phải minh hữu”
Tô Vũ liếc nhìn hắn: “Ngươi cảm thấy không ổn à?”
“Một chút” Bộ xương khô không phủ nhận: “Ít nhất nên chờ đối phương biểu lộ thân phận đã”
Tô Vũ bật cười: “Đã bại lộ thân phận rồi thì sao có thể cho gã tự bạo bất ngờ được nữa?”
“Ý ta không phải vậy”
“Ngươi không cần nghĩ nữa” Tô Vũ bình tĩnh nói: “Ngươi chỉ cân biết là ta đào ngươi ra, là ta cứu ngươi, vậy là đủ rồi.
Nhớ ân tình thì bán mạng cho ta.
Không thì ngươi cũng chẳng làm nên trò trống gì”
“Ngươi quá bá đạo!”
Ánh mắt bộ xương khô đã tỉnh táo hơn, có về đang dân dân khôi phục: “Hình như ngươi chưa từng suy xét đến việc chưa chắc ta đã nguyện ý cống hiến cho ngươi”
Tô Vũ tươi tỉnh đáp: “Không nghĩ tới, bởi vì kẻ không nghe lời đẻu đã chết”
Tô Vũ mỉm cười nhìn hắn: “Hiện tại không phải thời thượng cổ, nội tình thượng cổ đều bị Bách Chiến làm cạn sạch rồi.
Bây giờ Nhân tộc đang bắt tay vào xây dựng lại từ đầu.
Tất cả những gì từ thượng cổ đều đã mất hết, cho nên ngươi có thể coi như mình là Nhân tộc đương nhiệm hay nên gọi là tân Nhân tộc, không còn quan hệ gì với dĩ vãng, nghĩ như vậy thì sẽ thoải mái hơn”
Bộ xương khô trầm mặc.
Tô Vũ tiếp tục quan sát, chờ đợi vị Thiên Vương thứ hai tự bạo.
Bên kia, đám người Nguyệt Thiên Tôn đang chậm rãi tới gần khu vực vị Thiên Vương thứ hai.
Tô Vũ tra xét một chút thì không khỏi nhíu mày, Nguyệt Thiên Tôn mang theo rất ít người, nếu vị Thiên Vương kia tự bạo thì chưa chắc có thể tạo ra kết quả lớn.
“Đáng tiếc là không tự bạo trong trạng thái toàn thịnh, nếu không Thiên Tôn không chết thì cũng trọng thương”
Tô Vũ lại than thở, đối phương không phải Thiên Vương ở trạng thái toàn thịnh, bọn họ đã trầm miên quá lâu, cắt đứt liên hệ với đại đạo, cường giả như vậy chỉ mạnh hơn bộ xương khô một chút mà thôi, tự bạo nổ chết được Thiên Vương đã là may mắn.
Hắn đang chờ đợi lần nổ tung thứ hai, bộ xương khô bỗng hỏi: “Ngươi đang chờ nổ chết bọn họ đúng không?”
“Không, ta chỉ muốn suy yếu lực lượng của bọn họ”
Tô Vũ cười nói: “Ngươi không hiểu, hiện tại nếu bọn họ hội hợp lại, thực lực bọn họ tăng thêm thì sẽ càng phiền toái”
Bộ xương khô trầm giọng: “Ngươi không nên nổ chết đám cường giả ngụy đạo, bọn họ có thể cung cấp lực lượng cho Nhân Hoàng và Nhân Hoàng đạo, ngươi khiến bọn họ tự bạo thì mất nhiều hơn được”
Tô Vũ hơi ngạc nhiên, hắn yên lặng ngẫm nghĩ về những øì bộ xương khô vừa nói.
Bộ xương khô lại nhìn ra ngoài, quan sát tình cảnh bên trong Đạo Nguyên một lúc, đoạn mở lời hỏi: “Hình như ngươi hiểu biết rất sâu về đại đạo ở đây, thậm chí còn biết được vài bí mật, ngươi là một trong những lãnh tụ của tân Nhân tộc sao?”
“Có lẽ vậy” Tô Vũ mỉm cười: “Ngươi có gì chỉ giáo ư?”
“Nguy đạo không phải dùng như vậy” Bộ xương khô đáp: “Ngụy đạo có thể tróc ra.
Chỉ cân tróc ra thì có thể cho người khác đổi đạo trực tiếp trở thành cường giả Thiên Vương mà ngươi nói.
Năm xưa nơi đây có rất nhiều ngụy đạo nhưng đều chưa hoàn thiện, cường giả vạn tộc tu luyện là đang hoàn thiện những ngụy đạo này.
Khi ngụy đạo đủ cường đại thì có thể tróc ra rồi dung nhập vào chân đạo trong vạn giới”
Ánh mắt bộ xương khô càng thêm thanh minh: “Nói cách khác, cường giả ngụy đạo có thể trở thành cường giả chân đạo.
Ví dụ như ngươi tu hỏa đạo tại hạ giới, nhưng đạo hạ giới khó tu, ngươi có thể tu ngụy hỏa đạo tại đây trước, sau đó đến hạ giới tìm biện pháp dung nhập ngụy đạo vào trong.
Kỳ thật bản chất đại đạo là như nhau”
Tô Vũ ngẩn người nhìn đối phương, ánh mắt khẽ biến: “Ý ngươi là kỳ thật đạo nơi này là bản đơn giản hóa, đạo ở hạ giới là bản cường hóa, có thể tu bản đơn giản trước sau đó dung hợp đại đạo hạ giới là có thể tương dung lẫn nhau?”
“Đúng vậy” Bộ xương khô đáp: “Cho nên cường giả ngụy đạo rất trân quý, bọn họ đang giúp đỡ dưỡng đạo.
Ngươi giết bọn họ chính là tự tổn thất.
Năm xưa ta tu đạo nơi đây chính là vì muốn cường đại hơn rồi sẽ đến hạ giới dung hợp chân đạo.
Đương nhiên ta cũng hy vọng có thể hỗ trợ Nhân Hoàng trở về”
Tô Vũ im lặng suy tư.
Ngụy đạo có thể dung chân đạo!
Đây là ngụy đạo của Nhân Hoàng, đại đạo trong Văn Minh Chí của mình kỳ thật cũng là ngụy đạo.
Hắn có rất nhiều ngụy đạo, đương nhiên chúng đều không cường đại.
Ngụy đạo của hắn có thể đánh cắp lực lượng trong chân đạo, Nhân Hoàng tự nhiên cũng có thể.
Tô Vũ đột nhiên nhìn về phía bộ xương khô, nghiêm mặt hỏi: “Ngươi rất am hiểu phương diện này, đúng không?”
“Bình thường thôi” Bộ xương khô nói: “Ta từng nghiên cứu vài năm, nhưng sau đó việc dung ngụy đạo xảy ra vấn đề nên suýt nữa đã ngã xuống, ta vẫn luôn trầm miên khôi phục, đáng tiếc việc chữa trị không tốt lắm”
Tô Vũ sở sờ cằm, chủ động hỏi: “Ngươi tên là gì?”
“Kỳ Dung”
Tô Vũ cười nói: “Sao nghe như tên nữ nhân thế”
Bộ xương khô dị dạng nhìn hắn: “Ta là nữ”
“co Tô Vũ ngây người nhìn hắn – hoặc nên nói là nhìn bà, nhìn thân thể da bọc xương lưa thưa lông tóc, nhìn cái đầu hệt như đầu lâu, hồi lâu sau hắn buột miệng cảm khái: “Ta cảm thấy Tử Linh còn đẹp mắt hơn”
Nữ ư?
Tô Vũ cạn lời.
Nữ nhân mà biến thành bộ dáng này, quả thật đáng thương! Trông còn xấu hơn cả Tử Linh.
Ít nhất hắn còn phân biệt được giới tính Tử Linh, còn người đối diện thì hoàn toàn không thể phân biệt được.
Tuy rằng mặt Tinh Nguyệt đen sì, nhưng ít ra ngũ quan thuận mắt hơn Kỳ Dung nhiều.
Thôi, không nên so sánh với nhau, càng so sánh lại càng thấy đáng sợ.
Kỳ Dung… Hình như đây là tên thật chứ không phải phong hào, cường giả thượng cổ thường thích giới thiệu phong hào, ai lại cố ý giới thiệu tên thật chứ, Tô Vũ cảm thấy cổ quái, ngươi nói tên thật thì ai biết ngươi là ai?
Như Lam Sơn Hầu, tên thật của nàng là gì thì quỷ mới biết.
Bất quá Tô Vũ không định hồi nhiều, hắn chỉ nói: “Hình như ngươi nghiên cứu rất sâu về đại đạo, còn biết nơi đây có đại đạo của Nhân Hoàng, trước kia ngươi là nghiên cứu viên à?”
“Không hẳn”
“Không hẳn?”
Tô Vũ nghi hoặc, là sao?
Kỳ Dung giải thích: “Sau thời thượng cổ thì ta chỉ phụ trách một chuyện, nhưng đến giờ còn chưa thành công, ngươi đừng hỏi, hãy mang ta đến gặp thủ lĩnh tối cao của các ngươi rồi ta sẽ nói với đối phương, hy vọng các ngươi có thể tiếp tục duy trì ta”
Tô Vũ nhướng mày.
Thủ lĩnh tối cao ư?
Là ta đây này!
“Có liên quan đến đại đạo đúng không?”
“Đúng vậy”
Tô Vũ đáp ứng: “Được, rồi ta sẽ mang ngươi đi gặp.
Ngươi vào đạo binh của ta tu dưỡng một chút đi! Dù sao hiện tại đã xem xong rồi, không cân thiết nhìn thêm nữa”
Kỳ Dung nhắc nhớ: “Ta hy vọng ngươi không giết cường giả ngụy đạo, bọn họ đều rất hữu dụng, thậm chí có kẻ là do ta cố ý bồi dưỡng, chỉ là hiện tại có khả năng đều đã lạc đường”
Tô Vũ ngưng trọng nhìn bà.
Kỳ Dung nghiêm túc gật đầu: “Ngươi không nghe lẳm đâu, có vài cường giả ngụy đạo vạn tộc là do ta cố ý bồi dưỡng ra, đương nhiên chính bọn họ cũng không biết.
Kế hoạch này chỉ có ta và Nhạc Cương tham dự, đáng tiếc là Nhạc Cương đã chết, có khả năng không truyền lại chuyện đó cho nên các ngươi mới không biết”
Kỳ Dung tiếc nuối nói tiếp: “Ta hy vọng ngươi hãy mang ta đến gặp thủ lĩnh tối cao sớm nhất có thể, hiện giờ giết cường giả ngụy đạo thật sự không có tác dụng gì”
Tô Vũ liếc nhìn bà, đột nhiên hắn hỏi: “Nếu ngươi là nhân vật quan trọng thì sao lại trực tiếp bị chôn dưới đất như người chết?”
Ví dụ như hiện tại đảm người Vạn Thiên Thánh mà muốn bế quan, thì hiển nhiên Tô Vũ sẽ biết rõ bọn họ bế quan ở đâu, xuất quan khi nào, mà vị này thì cứ như thể đã bị vứt bỏ.
“Có thể bởi vì Nhạc Cương chết quá đột ngột, hắn biết cụ thể nơi ta bế quan”
Thanh âm Kỳ Dung rất khó nghe, giọng nói rất khàn, bà thở dài một hơi: “Cho nên khi ta nhìn thấy các ngươi thì tưởng là người Nhạc Cương phái tới, đáng tiếc lại không phải”
Tô Vũ nhíu mày: “Vài lần triều tịch trước, tuy các Nhân Chủ chết trận nhưng truyền thừa vẫn không đứt đoạn, một vài lão gia hỏa vẫn còn sống, Nhạc Cương không nói với bọn họ sao?”
Vài lần triều tịch trước có xảy ra đại chiến, không ít Nhân Chủ đã chết nhưng truyền thừa chưa từng đứt đoạn, những Nhân Chủ này đều chỉ biết đánh nhau, thực lực không tệ.
Kỳ thật Tô Vũ cảm thấy bọn họ chỉ là con rối của mấy lão gia hỏa thượng cổ.
Nhân Chủ đã chết nhưng đám người Dân Sơn Hầu lại sống đến bây giờ mới ngã xuống.
Kỳ Dung khó nhọc đáp: “Là do chuyện ta phụ trách năm đó không được công khai”
Tô Vũ cười cười, thần bí vậy cơ à?
“Vậy ngươi nghỉ ngơi đi, xong việc ở đây ta sẽ mang ngươi đi gặp thủ lĩnh đương nhiệm”
Dứt lời, hắn trực tiếp nạp đối phương vào Văn Minh Chí.
Chờ cho gia hỏa thứ hai tự bạo xong đã rồi hằng nói.
Chương 3024: Lục Dực Thần Tộc.
Bởi vì Cốt Dực Hầu tự bạo nên đám Thiên Tôn tra xét cũng cảnh giác hơn.
Nếu phát hiện ra cường giả thì đều cẩn thận để tránh sự cố xảy ra.
Lúc này, Nguyệt Thiên Tôn cùng Lôi Bạo tiếp tục tra xét, Vạn Pháp Tháp vẫn đang càn quét trên cao.
Một lúc sau, Vạn Pháp Tháp chợt có động tĩnh, Nguyệt Thiên Tôn cẩn thận dò xét từ xa, đoạn hô to: “Lôi Bạo, hình như nơi đây có người trầm miên”
Lôi Bạo nhanh chóng đi tới, gã cũng cách không tra xét, ở đây có một chút lực lượng quy tắc mỏng manh đang dao động.
“Hình như là khí tức của Thần tộc!”
Gã nhìn về phía Nguyệt Thiên Tôn, tộc các ngươi à?
Nguyệt Thiên Tôn cũng nghi hoặc: “Cường giả tộc ta trầm miên thì phần lớn sẽ chủ động tiết lộ nơi mình bế quan, nếu bao nhiêu năm sau không thể xuất quan thì sẽ để hậu nhân đi lấy di vật”
Là cường giả tộc ta sao? Nếu vậy thì có khả năng là người tương đối cổ xưa, có lẽ là tồn tại trước triều tịch thứ ba.
Bởi vì thời kỳ đó Nhân tộc rất cường đại, vạn tộc thế yếu nên thường trốn Đông trốn Tây, sau triều tịch thứ ba, thực lực vạn tộc đã cường đại hơn hẳn nên mới không sợ Nhân tộc nữa.
Y cẩn thận cảm ứng một phen, cảm thấy có chút quen thuộc.
Đây là ai? Hình như đúng là cường giả Thần tộc!
Y ra lệnh cho một vị Hợp Đạo lền vào mặt đất thâm nhập tra xét, một lát sau người đó đi lên báo cáo: “Đại nhân, phía dưới quả thật có người đang trầm miên, không biết khi nào mới có thể thức tỉnh”
Lần này Nguyệt Thiên Tôn không lỗ mãng, y đưa một cỗ ý chí lực mỏng manh đi xuống, thâm nhập xuống đất rất sâu mới cảm ứng được sự tồn tại của đối phương.
Vị cường giả kia ngồi bất động như pho tượng, mí mắt run run rồi bỗng nhiên mở ra, bên tai vang lên thanh âm có chút quen thuộc.
“Ta là Nguyệt Thực Hầu, các hạ là?”
“Nguyệt Thực Hầu?”
Cường giả phía dưới dần dần thanh tỉnh, chậm rãi lên tiếng: “Ta là Lục Dực”
Nguyệt Thực Hầu kinh ngạc: “Lục Dực huynh?”
Tộc trưởng Lục Dực Thần tộc đã biến mất rất nhiều năm.
Vị này đang ở bên dưới ư?
So tư lịch thì Lục Dực còn lớn hơn y, không ngờ là vẫn còn sống.
Đây đúng là niềm vui ngoài ý muốn!
Kỳ thật Nguyệt Thực Hầu biết hết những cường giả Thần tộc đang ẩn giấu, nhưng trong số đó không có thông tin về Lục Dực, y cứ ngõ Lục Dực đã ngã xuống trước triều tịch thứ ba.
Vì vậy nên đây đúng là niềm vui bất ngờ.
Y nhanh chóng xé rách đại địa, dưới mặt đất lộ ra một cái động sâu hoắm, phía dưới có một tòa thạch ốc nho nhỏ, trong đó có một bóng người đang ngồi tĩnh tọa.
Nguyệt Thiên Tôn thấy gã đối đáp trôi chảy, bộ dáng không giống như mất khống chế nên mới an tâm đi xuống.
Không mất khống chế là tốt rồi.
Ban đầu cường giả Kim Ô tộc cũng không mất khống chế, bế quan không có nghĩa là nhất định sẽ mất khống chế, Cốt Dực Hầu chỉ là ngoại lệ mà thôi.
tồn tại cường đại trong thạch ốc chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, gã thấy Nguyệt Thực Hầu, cũng thấy Lôi Bạo đang thăm dò quan sát.
Trong lòng gã hơi ngạc nhiên, tại sao Thái Cổ Cự Nhân tộc lại đi cùng Thần tộc?
Gã chậm rãi bay lên, hiếu kỳ hỏi: “Sao các ngươi tìm được ta?”
Bấy giờ gã chưa vội liên kết đại đạo, dù sao cũng có Nguyệt Thực Hầu của tộc gã ở đây, gã còn nhìn thấy bên trên có các vị cường giả Thần tộc khác, hiển nhiên nơi này không có gì nguy hiểm.
Nguyệt Thiên Tôn xem xét khí tức và trạng thái của gã một phen, sau đó cười nói:
“Chúng ta đang ở dọn dẹp Đạo Nguyên chi địa, không ngờ lại tìm được Lục Dực huynh, năm đó không phải đại đạo của Lục Dực huynh xảy ra sự cố, cho nên người đã ngã xuống sao?”
“May mắn còn sống mà thôi”
Lục Dực thở dài: “Lúc đó bất đắc dĩ phải bắt giữ đại đạo mới, rồi bế quan dung hợp hòng tìm cơ hội bảo mệnh, kết quả đại đạo này có phần xung đột với ta, không biết đã bao nhiêu năm tháng trôi qua rồi”
Dứt lời, gã lại hỏi: “Các ngươi đang dọn dẹp Đạo Nguyên chi địa à, Nhân tộc bị đánh bại rồi sao?”
“Đại khái vậy”
Nguyệt Thiên Tôn tươi cười, hình như Lục Dực không có vấn đề, đây là chuyện tốt, tuy rằng đại đạo của gã có vẻ đã bị hao tổn nặng nề, nhưng mà không sao, thực lực gã không yếu là được.
Lục Dực bay đến bên cạnh y mà vẫn còn rất tỉnh táo, lúc này Nguyệt Thiên Tôn đã không còn lo lắng nữa.
Phía sau, đám cường giả vốn đang cảnh giác tránh né cũng đều bay tới.
Các vị Thần tộc bay cực nhanh, một người trong đó vui mừng hô lên: “Lục Dực huynh, còn nhớ ta không?”
Lục Dực nhìn về phía bên kia, gã tươi cười đáp: “Sương Thần Hầu, trạng thái ngươi không tôi, tốt hơn ta không ít”
Gã lướt mắt nhìn một lượt.
Hình như Thần tộc ta có không ít cường giả.
Bên cạnh, Lôi Bạo liếc mắt bĩu môi, hắn hơi ghen tị, không ngờ Thần tộc lại phát hiện ra một vị Chuẩn Vương, hắn ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Chúc mừng Nguyệt đạo huynh”
Nguyệt Thiên Tôn khó nén vui sướng: “Cùng vui cùng vui, có lẽ rồi cũng sẽ phát hiện ra tộc nhân Cự Nhân tộc đang bế quan thôi, 10 vạn năm qua, không biết trong đây rốt cuộc có bao nhiêu người bế quan trầm miên”
Lục Dực nhìn thoáng qua Lôi Bạo, gã chỉ cười chứ không nói gì.
Giờ phút này gã còn rất suy yếu.
Hàn huyên cùng các vị cường giả Thần tộc một lát, mọi người nhanh chóng nói sơ qua về thế cục hiện tại cho gã biết.
Lục Dực gật đầu, trên mặt gã lộ ra ý cười, nói như vậy thì hiện tại Thần tộc xem như trở thành một trong những bá chủ của vạn giới.
Khó trách lần này bọn họ dám đến dọn dẹp Đạo Nguyên chi địa.
Nguyệt Thiên Tôn thấy khí tức gã dao động thì đề nghị: “Lục Dực huynh tạm thời nghỉ ngơi một lát, khôi phục chút nguyên khí đi, hiện tại liên kết lực lượng đại đạo dễ khiến thân thể bị hao tổn, ta cảm thấy thân thể ngươi đã có dấu hiệu dầu hết đèn tắt”
Lúc trước những người khác vội vã liên kết đại đạo là để tự bảo vệ mình, nhưng Lục Dực thì không cần.
Xung quanh toàn là cường giả Thần tộc, nếu gã tùy tiện liên kết đại đạo chỉ tổ khiến thân thể bị hao tổn nghiêm trọng, trong khi thân thể gã vốn đã tiêu hao rất lớn bởi vì trầm miên quá lâu.
Lục Dực nghe thế bèn cười nói: “Vậy làm phiền Nguyệt Thực huynh”
Có thể khôi phục nguyên khí thì không còn gì tốt hơn, gã bế quan đã nhiều năm, tài nguyên cạn kiệt, bấy giờ không còn bảo vật nào để khôi phục thân thể.
Nguyệt Thiên Tôn tự nhiên cũng minh bạch, y đưa ra một chiếc nhẫn trữ vật, cười bảo:
“Lục Dực huynh cứ việc dùng, không đủ thì nói với ta.
Hiện giờ Thần tộc không như lúc trước, tộc ta có đủ bảo vật để tiêu xài, không cần vì tài nguyên mà phải sứt đầu mẻ trán tranh đoạt với Nhân tộc như năm đó”
Lục Dực không khỏi thổn thức: “Xưa đâu bằng nay, ta thấy thực lực Nguyệt Thực huynh cũng tiến bộ rất nhiều”
Gã lại nhìn bốn phía: “Hình như không chỉ có tộc ta và Cự Nhân tộc tại đây?”
“Đúng vậy, lần này còn có cường giả mấy tộc khác liên hợp cùng nhau càn quét”
Nguyệt Thiên Tôn thấp giọng thì thảm: “Ban nãy Ma Thiên còn chịu thiệt không ít, hắn quét ra Cốt Dực Hầu, kết quả Cốt Dực Hầu tẩu hỏa nhập ma rồi tự bạo.
Thật đáng tiếc, vì Cốt Dực Hầu mà Ma tộc có hai vị Hợp Đạo đã chết.
May mà ta gặp được Lục Dực huynh, nếu bị bọn họ bắt gặp thì không chừng sẽ xảy ra chuyện gì đó”
Lục Dực cũng cười, đúng là may mắn!
Nếu là những người khác thì dù không giết gã, nhưng gã cũng sẽ lập tức liên kết đại đạo để tự vệ, như vậy thân thể bế quan nhiều năm sẽ bị tổn thương nặng nề, nói không chừng tới lúc đó cũng sẽ xuất hiện vấn đề.
“Bế quan tẩu hỏa nhập ma ư?” Lục Dực cảm thán: “Đúng là rất hiếm thấy”
Cốt Dực Hầu thật vô dụng!
Tuy rằng đại đạo có khả năng rung chuyển, nhưng tẩu hỏa nhập ma là chuyện rất hiếm khi xảy ra, chỉ có thể nói rằng có lẽ Cốt Dực Hầu dốt đặc cán mai về phương diện đại đạo, có khi y đã cưỡng ép dung hợp nên mới gặp phải phản phệ.
Lục Dực bắt đầu hấp thu tiêu hóa đám bảo vật để cường hóa thân thể.
Thân thể hủ bại dần dần khôi phục, trở nên đây đặn hơn.
Khí tức cũng chậm rãi từng bước trở nên cường đại.
Chương 3025: Chém Chết Đương Trường.
Bên ngoài, Tô Vũ khó hiểu nhíu mày.
Chuyện gì vậy?
Đám người Nguyệt Thiên Tôn đã phát hiện ra tên kia, nhưng vì sao gã không tự bạo cũng không nổi điên?
Chẳng lẽ là vì đối phương chưa liên kết đại đạo?
Là do gặp được cường giả đồng tộc nên đối phương cảm thấy không nguy hiểm, tạm thời lựa chọn không liên kết đại đạo sao?
Tô Vũ cạn lời.
Có thể làm vậy nữa hả?
Nếu đối phương không liên kết đại đạo thì xem như thủ đoạn của hắn vô dụng.
“Hừ, ta không tin ngươi không bao giờ liên kết”
Tô Vũ thầm mắng, ta mất công đợi chỉ để nhìn bộ dáng ngươi nổ tung, kết quả ngươi lại làm trái đường, đúng là đáng ghét!
Đám người Ma Thiên Tôn cũng cảm ứng được tình huống bên kia, Ma Thiên Tôn có chút ghen tức, khó chịu nói: “Vậy mà lại là Lục Dực, có vẻ Thần tộc sẽ có thêm một viên mãnh tướng”
Bên mình vừa mới chết hai vị Hợp Đạo, bên Nguyệt Thiên Tôn thì phát hiện ra Lục Dực Hầu, sự đối lập này khiến người ta thật khó mà vui về nổi.
Tam Nguyệt liếc mắt nhìn nơi xa, trong lòng cảm thấy cổ quái, khí tức Lục Dực có phần phù phiếm, hình như gã tu luyện ngụy đạo.
Cốt Dực Hầu tu luyện ngụy đạo vừa xảy ra chuyện, vậy mà Lục Dực lại không sao, chẳng lẽ Cốt Dực Hầu thật sự tẩu hỏa nhập ma chứ không phải do Tô Vũ động tay chân? Bằng không thì không có đạo lý Lục Dực không sao cả!
Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt lão lại tươi cười: “Chuyện tốt mà, hiện tại chúng ta càng mạnh thì càng có tự tin đối phó với Hỗn Độn chỉ mạch thôi”
“Có lẽ vậy”
Ma Thiên Tôn cười cười không nói tiếp.
Có thêm một vị Thiên Vương là may mắn, biết đâu sắp tới mình cũng phát hiện ra cường giả Ma tộc thì sao?
Mọi người vừa nói chuyện vừa tiếp tục tìm kiếm.
Lục Dực vẫn đang chăm chú cường hóa thân thể, khí huyết và nguyên khí cạn kiệt đều được nhanh chóng khôi phục, gã tươi cười, cảm thấy cũng không tệ lắm, tuy rằng nhiều năm trôi qua khiến nội tình tiêu hao cực lớn, nhưng ít nhất cảnh giới đã được củng cố.
Chỉ cân gã liên kết đại đạo và thích ứng một thời gian là có thể mau chóng khôi phục đến trạng thái đỉnh phong.
Trong khi Kim Hỏa Hầu Kim Ô tộc cường ngạnh liên kết đại đạo, dẫn tới hậu quả thân thể bị tổn thương, làm vậy chỉ sợ sẽ mất không ít thời gian để phục hồi.
Nguyệt Thiên Tôn chờ đợi một hỏi, thấy gã khôi phục không tệ thì hết sức vui vẻ: “Chỉ cần thích ứng một thời gian là Lục Dực huynh sẽ có hy vọng tiến thêm một bước”
“Khó” Lục Dực lắc đầu: “Dù sao cũng không tu luyện bổn đạo, đạo này có chút phù phiếm.
Nguyệt Thực huynh cường đại là được rồi, ta sẽ về Thần tộc gặp các lão hữu, đến lúc đó có gì phân phó thì cứ việc nói ra”
“Nguyệt Thực huynh cứ bận việc đi, ta tự thích ứng thêm một lát đã.
Nếu gặp được các vị lão hữu thì chúng ta sẽ cùng tâm sự một chút?”
Nguyệt Thiên Tôn tươi cười gật đầu, tiếp tục dẫn người đi càn quét.
Những người khác cũng lần lượt đi làm nhiệm vụ.
Sương Thần Hầu chào hỏi gã lúc trước đang khống chế Vạn Pháp Tháp, y ngoắc ngoắc tay bảo: “Lục Dực huynh tới đây xem không, đây là tân đạo binh Vạn Pháp Tháp, đạo huynh nhìn xem uy năng mạnh mẽ của nó này”
Lục Dực hứng thú bay đến gần.
Giờ phút này, gã bắt đầu thử liên kết đại đạo.
Thân thể đã cường đại hơn nhiều, bây giờ mà liên kết đại đạo thì gã sẽ có chiến lực Thiên Vương.
Đại đạo kết nối từng chút một, khí tức của gã cũng càng lúc càng hưng thịnh.
Sương Thần Hầu cảm nhận được thì cảm khái: “Nếu đạo huynh khôi phục hoàn toàn thì thực lực còn mạnh hơn ta một bậc.
Khó trách Nguyệt Thiên Tôn nói đạo huynh có hi vọng tiến thêm một bước, có lẽ Thần tộc ta sẽ có thêm một vị Thiên Tôn”
“Nói đùa mà thôi”
Lục Dực mỉm cười, ai cũng thích nghe lời hay, nhưng gã tự biết mình, biết điều đó rất khó.
Lúc bấy giờ, gã có phần không thích ứng.
Lực lượng đại đạo dũng mãnh tràn vào trong cơ thể, thân thể càng ngày càng cường đại hơn, theo đó, trong đầu mơ hồ có một ý niệm xuất hiện – giết Sương Thần Hầu.
Ý nghĩ như vậy khiến Lục Dực kinh hãi!
Đùa gì vậy? Quan hệ giữa đối phương và mình không tệ lắm.
Vì sao mình lại muốn giết y?
Trong lòng gã cả kinh, đáng tiếc ý niệm trong đầu lại càng thêm điên cuồng, nhất thời khống chế hết thảy suy nghĩ của gã!
Giết hắn!
Giết tất cả sinh linh!
Dường như có người đang không ngừng nói với gã rằng, nên giết chết đám người xung quanh, bởi vì bọn họ đều đáng chết!
Gã khôi phục xong thì còn mạnh hơn Cốt Dực Hầu, thế nên không mất khống chế nhanh như tên kia, có điều lực lượng đại đạo hút vào càng nhiều thì tâm niệm giết chóc lại càng nặng.
Lúc này, khoảng cách giữa gã và Sương Thần Hầu đã cực kỳ gần, Sương Thần Hầu cảm nhận được khí tức cường hãn của gã thì không khỏi cảm khái: “Nếu năm đó Lục Dực huynh không bị thương thì hiện giờ tộc ta chắc chắn sẽ có thêm một vị Thiên Tôn”
Bên cạnh, các vị Hợp Đạo Thần tộc tươi cười phụ họa.
Không sai, tộc ta sẽ sớm có thêm một vị cường giả lợi hại.
Ý niệm giết chóc trong đầu Lục Dực đã ngập tràn, gã cố gắng đè xuống, miễn cưỡng đáp: “Quá khen”
Không hiểu sao trong lòng gã tự động hiện ra nụ cười đáng giận của Sương Thần Hầu.
Đúng thế, không phải y đang khen gã, mà là y đang trào phúng gã, chê cười vì gã bị thương.
Năm xưa Nguyệt Thực Hầu vốn còn chẳng mạnh bằng gã, vậy mà bây giờ đối phương đã trở thành Thiên Tôn, trong khi gã còn đang chật vật khôi phục trạng thái Thiên Vương toàn thịnh.
“Giết gia hỏa đáng giận đó, giết sạch bọn họ!”
“Bọn họ đều đang trào phúng ta, đều muốn giết ta.
Đúng vậy, bọn họ muốn giết ta!”
“Lục Dực huynh?”
Sương Thần Hầu lộ vẻ nghi hoặc, làm sao vậy? Sắc mặt Lục Dực có chút khó coi, chẳng lẽ bế quan quá lâu nên chưa thể khôi phục hoàn toàn sao?
“Không… Không có gì”
Lục Dực nhìn mặt y, nhìn khuôn mặt đáng giận kia đang lộ về quan tâm giả dối.
Phía trước, Nguyệt Thiên Tôn quay đầu lại cười nói: “Lục Dực, nếu ngươi không khỏe thì nghỉ ngơi đi, ta sẽ phái người hộ tống ngươi đến Vạn Tộc Sơn”
Nguyệt Thực Hầu chết tiệt!
Y nói phái người hộ tống ta đi là có ý gì?
Là để bảo vệ hay là muốn âm thầm giết ta?
Bởi vì ta có khả năng uy hiếp đến vị trí của y sao?
Trong đầu mang dục vọng giết chóc và ý niệm như vậy, gã bước từng bước tới gần Sương Thần Hầu, trong ánh mắt quan tâm của đối phương, sáu cái cánh đột nhiên xuất hiện sau lưng gã.
XoetI Sáu cái cánh hệt như lưỡi dao sắc bén xẹt qua hư không, chợt lóe lên rồi biến mất.
Phụt Một cái đầu lộ về mờ mịt bay lên.
Đầu Sương Thần Hầu văng ra xa, ánh mắt khó hiểu đó như đang muốn nói: Vì sao Lục Dực lại muốn giết ta? Gã điên rồi à?
Phụt một tiếng, tốc độ Lục Dực cực kỳ nhanh, cái đầu bị những chiếc cánh sắc bén của gã xẹt qua cắt thành vô số khối nhỏ, biển ý chí cũng bị cắt nát vụn.
Các vị cường giả Thần tộc xung quanh còn chưa kịp phản ứng thì lại có một cái đầu khác văng ra.
Trong tình huống bọn họ không hề phòng bị, một vị Thiên Vương đứng sát người đột nhiên bùng nổ khiến những người này đều ngây ngốc.
Đám Hầu thượng cổ gần như đều dùng dung binh pháp, binh khí chưa xuất hiện thì thực lực không đạt tới đỉnh phong, hơn nữa bọn họ còn không có lòng phòng bị, giờ phút này lại có thêm hia người nữa bay đầu, biển ý chí cũng bị cắt nát.
Trong nháy mắt, tính cả Sương Thần Hầu thì đã có 4 vị cường giả đỉnh cấp bị chém giết đương trường.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









