- Home
- Truyện Hay
- [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
- Tập 520 : Đây Là Tôn Nghiêm Cuối Cùng Của Ta! (c2596-c2600)
[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 520 : Đây Là Tôn Nghiêm Cuối Cùng Của Ta! (c2596-c2600)
❮ sautiếp ❯Chương 2596: Đây Là Tôn Nghiêm Cuối Cùng Của Ta!
Tô Vũ thở dốc kịch liệt!
Quá mạnh!
Đây là lần đầu tiên hắn cảm nhận được cái gì gọi là Hợp Đạo, cái gì gọi là đỉnh cao chư thiên vạn giới.
Đúng vậy, lúc trước hắn còn chưa được cảm thụ TÕ ràng.
Hắn từng giết Hợp Đạo, thậm chí hắn còn khinh thường Hợp Đạo, một giọt tỉnh huyết của Tiểu Bạch Cấu đại biểu cho một Hợp Đạo, thậm chí Tô Vũ cảm thấy Hợp Đạo… chỉ có vậy!
Mà hiện tại, Đông Thiên vương chứng minh với hắn rằng cái gì mới gọi là Hợp Đạo chân chính!
Đừng nói là bản thân Tô Vũ, dù Tô Vũ đã dùng tỉnh huyết Tiểu Bạch Cẩu thì cũng chỉ như thết Đó không phải đạo của ngươi!
Dù bản tôn tự mình đến đây, Đông Thiên vương cũng có thể chiến một trận, thắng bại khó liệu.
Tô Vũ nở nụ cười, hắn thở hổn hển, mà Đông Thiên vương vẫn bất động như núi, đạp không đi đến, đại đạo lại chấn động, trước kia đều là Tô Vũ khắc chế đạo của người khác, mà nay lại là Đông Thiên vương áp chế đạo của Tiểu Bạch Cẩu!
Đông Thiên vương dùng đại đạo áp chế, bản tôn tác chiến!
Đả thương thân thể Tô Vũ!
“Mỡ ra Thiên Môn thì thế nào?”
Đông Thiên vương lạnh nhạt nhận xét: “Tô Vũ, ngươi quả là nhân tài, mở ra Thiên Môn, Nguyên khiếu viên mãn, Thần khiếu viên mãn… Dù là thời kỳ thượng cổ thì cũng không có nhiều người như ngươi! Đáng tiếc, ngươi còn quá trẻ, không thông thạo quy tắc, đó là nhược điểm! Thiên Môn của ngươi cũng chỉ đến vậy!”
Oanh!
Lão dùng một chưởng đánh vỡ hư không, Tô Vũ đá ra một cước, thời không trường hà rung chuyển, vờn quanh hư không, nhưng lại bị một chưởng đánh nát!
Trường hà tức khắc tan rãi Chân Tô Vũ bị đục lỗ, tử khí bao trùm, Tô Vũ nhanh chóng nghịch chuyển.
Tử khí của Đông Thiên vương quá mạnh!
Dù là Tô Vũ thì cũng khó có thể thừa nhận, chỉ có thể lựa chọn nghịch chuyển, tử khí hóa sinh khí, Tô Vũ bật cười: “Đa tạ, cảm ơn ngươi đền bù một ít nguyên khí cho ta… Đông Thiên vương, ngươi không yếu, nhưng dù sao nơi này cũng không phải địa bản của ngươi, không phải Tử Linh giới, ngươi có bao nhiêu tử khí để tiêu hao?”
Lúc này, dường như Tô Vũ đã tìm được biện pháp!
Hắn điên cuồng vận chuyển phương pháp nghịch chuyển!
Ngay sau đó, hắn kịch liệt giao chiến cùng Đông Thiên vương, không cầu đả thương địch thủ, chỉ cầu nghịch chuyển tử khí hóa thành sinh khí!
Nơi đây, Đông Thiên vương không có tử khí để bổ sung!
Làm vậy sẽ suy yếu chiến lực của lão!
Trong chớp mắt, vô số tử khí bị nghịch chuyển, Tô Vũ lại bị đánh bay, cả người đẫm máu, mà Đông Thiên vương lại vô cùng bình tĩnh.
“Sinh linh đều vô tri như thế à?”
Đông Thiên vương bước về phía Tô Vũ, đạm mạc nói: “Nghịch chuyển sinh tử rất lợi hại sao? Cái gọi là nghịch chuyển sinh tử, tử khí hoá sinh khí, chỉ là trò cười với ta!”
Ngay sau đó, đại đạo xuất hiện trên đầu lão, mở ra một lối dẫn thông thiên.
Tử Linh đại đạo!
“Trong vạn giới, hai giới sinh tử, Tử Linh đại đạo là đạo mạnh nhất!”
“Ta chưởng quản Đông vương vực, dung hợp đạo Tử Linh cực kì cường đại, hạng người vô tri như ngươi sao có thể lý giải?”
Đại đạo kia xuyên qua thiên địa, ngay sau đó, phía trên đại đạo, vô số tử khí mãnh liệt giáng xuống, lập tức bổ sung toàn bộ tử khí lão tiêu hao trước đó, Đông Thiên vương cười khẽ: “Ấu trĩ! Tới cảnh giới của ta, ngươi cho rằng có thể dùng chiêu trò tiêu hao để đối chiến với ta chắc?”
Đối diện, Tô Vũ biến sắc!
Bổ sung toàn bội!
Hắn lại bị dạy cho một bài học, trước kia đều là người khác đánh hắn, hắn cắn nuốt tỉnh huyết lập tức khôi phục, mả nay Đông Thiên vương lại nói với hắn rằng, tiêu hao chiến chỉ là trò cười trong mắt lão!
Tô Vũ lộ vẻ bất đắc dĩ.
Rất nhanh đã hóa thành kiên nghị.
Hắn hiếm khi gặp phải thất bại, nhưng không có nghĩa là hắn không thể chấp nhận thất bại.
Khi còn nhỏ, hắn từng bị ảo cảnh trong mơ giết chết vô số lần, mỗi lần đều rất chân thật, giống như thật sự bị giết, lần đầu tiên là kinh hãi khóc thét, tiếp theo chỉ có sợ hãi, sợ hãi, không dám đi vào giấc ngủ, khủng hoảng vô thố…
Đến bây giờ, hắn đã có thể tiếp thu tất cả, kể cả tử vong.
Ngày đó, thời khắc hóa thành hoạt tử nhân, hắn đã chuẩn bị nghênh đón tử vong.
Thời gian qua, cuộc đời của hắn rất đặc sắc.
Chỉ là có chút tiếc nuối.
Còn nhiều điều hắn còn chưa nhìn thấu, những điều huyền bí mà hắn chưa phá giải.
Văn vương ở đâu?
Thời Gian sư ở đâu?
Nhân Hoàng ít người nhắc đến đã chết chưa?
Những người này có tồn tại ở Tử Linh giới hay không?
Tất cả đều là bí mật.
Tô Vũ đứng lên, eo thẳng tắp, thương thế trên thân thể nhanh chóng khôi phục, Đông Thiên vương lại đánh tới, tàn ảnh giao chiến trên hư không, Tô Vũ hóa gió, hóa lửa, hóa kiếm, hóa núi, hóa bóng… Bóng bị đục lỗ, đại đạo bị xé rách!
Trong hư không, Tiểu Bạch Cẩu đã rất suy yếu.
Nó không địch lạ!
Không phải Tiểu Bạch Cẩu không thể địch lại, mà là đạo này chỉ là mượn dùng, cách thiên sơn vạn thủy, không phải bản tôn Tiểu Phì Cầu thì sao có thể đối chiến với một vị Hợp Đạo đỉnh cấp như Đông Thiên vương?
Tô Vũ ho ra máu!
Nhân cơ hội bay ngược quan sát thoáng qua bốn phía, đại chiến xung quanh có vẻ sắp kết thúc rồi.
Hai người Vân Tiêu vẫn không thể giết tôn Hầu kia!
Lam Sơn Hầu đã không chịu đựng nổi, nàng không thể địch lại Tử Linh Hầu không bị thương.
Vân Tiêu phẫn nộ gào thét: “Tinh Hồng, ngươi là phế vật! Giết hắn đi!”
Nàng hóa thân làm kiếm, Thông Thiên chi kiếm quét ngang không gian, nhưng Ma Yếm Hầu chỉ cười lạnh: “Muốn giết ta… Các ngươi… nghĩ quá đơn giản… Ta… Dù sao sinh thời cũng là Hợp Đạo: “
sau khi chết lại vẫn là Hợp Đạo Các ngươi cho rằng Hợp Đạo dễ giết như vậy?
Nằm mơi Đại chiến tiếp diễn!
Nhưng tất cả mọi người đều biết mấu chốt nằm ở chỗ Tô Vũ, mà Tô Vũ thì đã… sắp bại!
Oanh!
Tô Vũ lại bay ngược, vương miện xuất hiện trên đỉnh đầu, máu biến mất, trường bào phấp phới.
Đông Thiên vương đánh bay hắn xong, thấy trên đầu hắn xuất hiện vương miện, lại còn đổi sang một bộ trường bảo sạch sẽ thì không khỏi bật cười: “Chiêu trò gì nữa đây?”
Tô Vũ cứng cỏi đáp: “Đây là thể diện của ta, dù có Ị?
chết thì ta vẫn… phong quang cả đời Hắn nhìn bốn phía, mỉm cười nói: “Ngươi không hiểu! Một Tử Linh như ngươi thì biết cái gì! Từ nhỏ đến khi quật khởi, đi từng bước cho đến hôm nay, những gì ta chứng kiến, gặp được, học được, quá nhiều thứ làm ta kích động, nhiệt huyết, thất vọng, cảm kích… Ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày Tô Vũ ta trở thành chủ nhân Nhân tộc, bá chủ vạn giới, càn quét chư thiên.
Ta tự nhận mình là kẻ thông minh nhất thiên hạ, thành thạo tính kế bày mưu… Nhưng lại quên mất bản chất của chư thiên này là thực lực vi tôn! Là ta đã quá khinh thường ngươi.
Có điều dù thế nào, ta sẽ ra đi một cách hãnh diện, chỉ cần vạn giới bất diệt thì vẫn sẽ có một vị trí nho nhỏ của Tô Vũ ta, Nhân Chủ trong triều tịch lần thứ 10, người từng đánh giết khiến chư thiên sợ hãi!”
Khí tức hắn tăng mạnh, từng giọt tỉnh huyết Long Hoàng bị hắn cắn nuốt, hư ảnh Tiểu Bạch Cẩu dân dân ngưng lại, thân thể Tô Vũ lại căng nứt ra.
Trong đầu, thời gian sách đang vận chuyển.
Tô Vũ khẽ cười: “Khinh thường các ngươi cũng không sao, giết một kẻ là đủ rồi!”
“Giết”
Tô Vũ gầm lên, hơn ba mươi thần văn bùng nổ, ý chí lực lay động thiên địa.
Đại đạo chấn động, thời gian xuyên qua.
“Nghịch!”
Nghịch chuyển thời gian, thời gian chảy ngược, một dòng thời không trường hà xuyên qua thiên địa, Tô Vũ bước lên thời không trường hà như một vị thích khách, lập tức xuyên qua quá khứ tương lai, trên trường hà này, dường như hắn nhìn thấy quá khứ của Đông Thiên vương!
Một vị Tử Linh nhỏ yếu!
Dĩ nhiên đó chỉ là ảo giác mà thôi.
Khi Tô Vũ bổ xuống một đao, Tử Linh nhỏ yếu kia lập tức trở nên cường đại, ầm một tiếng, căng bạo thời không trường hà của Tô Vũ!
Cả người Tô Vũ đẫm máu!
Trong thời không trường hà, Đông Thiên vương xuất hiện, lão khinh miệt nói: “Ngươi có thể nghịch chuyển ta sao? Tô Vũ, ngươi quá ngây thơ!
Ta đã tồn tại từ thời kỳ thái cổ, ngươi có thể nghịch chuyển đến thời kỳ thái cổ à? Ta chỉ nhỏ yếu ở thời thái cổ, nếu ngươi có thể nghịch chuyển đến thời kỳ đó thì ngươi mới có thể giết ta! Nhưng nếu ngươi có đủ năng lực nghịch chuyển lợi hại như vậy, cần gì giết ta bằng cách ấy”
“Trong chư thiên vạn giới, có lẽ chỉ có Thời Gian sư mới có thể làm được, mà Thời Gian sư muốn I?
.
giết ta thì cần gì nghịch chuyển Đông Thiên vương cười lạnh, Tô Vũ quá yếu.
Cũng quá xem thường lão!
Tô Vũ quet tay ngang miệng, lau đi dòng máu ứa ra: “Cũng đúng, chỉ muốn kiến thức một chút mà thôi, ta chưa từng thử dùng thời không trường hà giết quá khứ tương lai, chơi chút thôi ấy mà! Một đời người, dù sao cũng nên trải nghiệm nhiều việc một chút”
“Vậy ngươi trải nghiệm thật kĩ đi!”
Chương 2597: Chiến Ca Của Nhân Tộc.
“Vậy ngươi trải nghiệm thật kĩ đi!” Đông Thiên vương gầm lên.
Một dòng Tử Linh trường hà huyền phù giống như xuyên đến từ Tử Linh giới, trên mặt sông sóng lớn ngập trời, lập tức vỗ lên người Tô VũI Trên thân Tô Vũ tức khắc tràn lan tử khí!
Hắn như sắp hóa thành xương khô, hóa thành Tử Linh.
“Hãy kiến thức Tử Linh chỉ đạo chân chính của ta”
Thật ra Đông Thiên vương rất bội phục Tô Vũ, chiến tới nông nỗi này, vậy mà hắn vẫn chưa tuyệt vọng, chưa đầu hàng, xem ra tâm thái không tệ.
Hai bên chênh lệch rõ như ban ngày!
Không những thế, Tô Vũ còn đang dần yếu đi, Đông Thiên vương chưa bị thương quá nhiều, chỉ có đại đạo bị chấn động một chút, bị con chó kia cắn mấy phát, so với thương thế chồng chất của Tô Vũ thì chẳng tính là gì.
“Hừt + Bên tai Tô Vũ vang lên một tiếng hừ khinh thường.
“Tử Linh đại đạo ư?”
“Tử Linh đại đạo cái gì, chỉ là đại đạo bán thành phẩm!”
“Tử Linh giới căn bản không hoàn chỉnh… Vậy mà nghĩ mình hay lắm sao?”
Tô Vũ bất giác hoảng hốt, Võ Hoàng đang nói chuyện ư?
Sao lão già này lại mở miệng?
Có điều hắn không có thời gian suy nghĩ, nhanh chóng nghịch chuyển tử khí, xương khô trọng sinh!
Bước ra khỏi Tử Linh thiên hải!
Lúc này, bên tai lại vang lên thanh âm Võ Hoàng:
“Tên nhãi, Nhân tộc… Thật sự suy bại rồi à?”
Tô Vũ không có thời gian đáp lời.
“Đông Thiên vương… Hợp Đạo cảnh như vậy mà có thể đánh chết một vị Nhân Chủ? Có phải Nhân Chủ như ngươi quá phế vật rồi không?”
Thanh âm Võ Hoàng tràn ngập chầm chọc, tràn ngập khinh thường.
“Thái Sơn đâu? Đồng lõa của gã đâu? Chết hết rồi ư? Đây là cái bọn họ gọi là hùng bá chư thiên sao?
Ha ha ha, nực cười! Kết quả Nhân Chủ của chúng lại bị Tử Linh giết chết, đúng là nực cười!”
Tô Vũ muốn đáp vài câu nhưng không có thời gian, đối diện, Đông Thiên vương đã đánh tới!
Oanh!
Đại chiến tiếp tục bùng nổ, Tô Vũ suy yếu hơn không ít, giao chiến không đến trăm chiêu, hắn lại bị đánh bay.
Nơi xa, một tiếng rít gào thê lương truyền đến, Lam Sơn Hầu đột nhiên rống to, tử khí bùng nổ, lao về phía Thần Bình Hầu như muốn tự sát!
“Chư thiên ai xưng hùng?”
“Nhân tộc xưng hùng!”
“Từ xưa đến nay ai bất bại?”
“Từ xưa đến nay, tộc ta luôn bất bại!”
“Giết”
Chiến ca cổ xưa vang lên, không, đó là khẩu hiệu xung phong!
Nhân tộc thượng cổ hô to khẩu hiệu này để chinh chiến chư thiên.
Tộc ta bất bại!
Vô số Nhân tộc chết trận ở chư thiên vạn giới, nhưng vẫn không hề lui bước!
Vô số người không ngừng xông pha!
“Lam Sơn nguyện chiến một lần cuối cùng vì Nhân Chủ!”
Lam Sơn Hầu rít gào, trường kiếm hiện lên, áo giáp rách nát, nàng muốn tiếp tục chiến đấu vì Nhân Chủ!
Tô Vũ nghiêng đầu nhìn, không khỏi cười khổ.
Ấu trĩ Nhân tộc thượng cổ thật sự quá ngây thơ!
Nhưng… Đột nhiên hắn có chút hâm mộ thời đại ấy, thời đại Nhân tộc bất bại, quét ngang vạn tộc.
Thời đại Nhân tộc dám chiến, dám xung phong tiến lên phía trước, dám tiên phong lấy đầu quân thù!
Thời đại kia nhất định rất tráng lệ, rất huy hoàng.
Chết cũng tốt!
Khi còn sống chinh chiến vì Nhân tộc, sau khi chết vẫn chinh chiến vì Nhân tộc, khó trách lại chết sớm như vậy.
Trong đầu Tô Vũ xuất hiện vài ý niệm, ngay sau đó, một cự chưởng phóng đến, Tô Vũ muốn tránh nhưng hư không bốn phía dường như đã bị khóa lại.
Tô Vũ rống to một tiếng, đột nhiên, trong đầu hắn, một cái miệng rộng hoác xuất hiện, cắn chặt về phía bàn tay kia!
Ngoàm!
Thanh âm non nóớt, Cục lông nhỏ luôn không hé răng, vậy mà giờ phút này lại dũng mãnh cắn xuống, rắc một tiếng, miệng nó rách nát, nhưng cũng đã cắn cho bàn tay kia rách ra một miếng!
Đông Thiên vương hơi đau đớn, khẽ nhíu mày, Tô Vũ nhân cơ hội trảm phá hư không, thoát ra khỏi vùng hư không bị phong bế.
Trong biển ý chí, miệng Cục lông nhỏ đã rách nát, tử khí tràn lan, trong ánh mắt tràn đây ủy khuất và thống khổ.
“Hương Hương… Ta… Đau quá…”
“Ta chỉ cắn được một ngụm thôi… miệng ta mất rồi… Về sau có phải ta không thể ăn gì nữa hay không?”
Giọng nói ủy khuất của Cục lông nhỏ truyền đến, nó cảm thấy miệng mình mất rồi.
Nó chỉ có một cái miệng nhỏ như vậy!
Mà đây là điều duy nhất nó có thể làm cho Tô Vũ, nó chỉ là một vị phệ Thần tộc Nhật Nguyệt cảnh.
“Thú vị!”
Đông Thiên vương bật cười, thật thú vị.
“Hình như ta đã gặp thứ tương tự ở chỗ Văn vương, khá là lợi hại, nhưng… xem ra đây không phải thứ ta đã gặp!”
Đây không phải Cục lông lớn, nếu là Bánh Nhân Đậu thì cắn một phát ít nhất có thể cắn đứt bàn tay lão.
Trong hư không.
Ý chí lực của Võ Hoàng ngưng tụ, dường như đang tự hồi điều gì đó, sau đó lão bật cười.
“Nhân tộc… ! Ha hả!”
Võ Hoàng cười lạnh, Nhân tộc!
Chiến ca chinh chiến chư thiên, hóa thành Tử Linh vẫn còn chinh chiến vì Nhân tộc.
Đám người Thái Sơn kia quả nhiên rất giỏi tẩy não, dối trá lừa lọc người khác đi chịu chết!
Một đám ngụy quân tử!
Nghe chiến ca của Lam Sơn Hầu, thấy Lam Sơn Hầu đã hóa thành Tử Linh mà vẫn vô cùng điên cuồng, đạo thân bạo liệt nhưng vẫn liều mạng đấu với một vị Tử Linh Hầu!
“Nực cười!”
Ngữ khí Võ Hoàng đượm cơn phẫn nộ, đám người đáng ghét!
Các ngươi có biết tất cả chỉ là sự lừa dối của đám ngụy quân tử kia hay không?
Ngay sau đó, bỗng nhiên lão nhìn về một hướng, lộ về kinh ngạc: “Sao ngươi cũng ngu xuẩn như thế?”
Lúc này, hư không dao động, một vị cường giả đầu bạc hiện lên.
Người đó không hề do dự, cầm kiếm xông tới tấn công vị Hầu bị thương!
Oanh!
Ma Yếm Hầu bị đánh bay ngược, máu đen không ngừng phun ra.
Cường giả tóc bạc rất già nua, nhìn về phía Lam Sơn Hầu nơi xa, lại nhìn Tô Vũ, bỗng nhiên ông khẽ cười một tiếng, ngay sau đó, ông thấp giọng nỉ non, chiến ca xung phong vang lên!
“Chư thiên ai xưng hùng?”
“Nhân tộc xưng hùng!”
“Từ xưa đến nay ai bất bại?”
“Nhân tộc bất bại!”
“..).. e Lam Sơn Hầu quay đầu, lộ vẻ kinh hỉ, rống lớn:
“Thuộc hạ Võ vương, Lam Sơn Vệ, Lam Sơn!”
“Thuộc hạ Văn vương, Giám Thiên Các, Thiên Nhạc!”
Đúng vậy, Thiên Nhạc!
Giờ phút này, khí tức Thiên Nhạc cường đại hơn trước rất nhiều, ông tươi cười thét to: “Chiến!”
Lam Sơn Hầu cũng hét theo: “Chiến!”
Thiên Nhạc cầm kiếm phóng tới, sát khí tận trời, đánh cho Ma Yếm Hầu không ngừng bay ngược, máu tuôn như mưa!
“Nhân Chủ, xin hãy kiên trì thêm một lát, Thiên Nhạc đánh chết cường địch xong nhất định sẽ tới hộ đạo!”
“Giết Bên kia, Vân Tiêu và Tỉnh Hồng như được tiếp thêm sức mạnh tinh thần, cả hai đại hỉ, sôi nổi rống lên, khí huyết ngập trời!
Nơi xa hơn, ánh mắt Hà Đồ biến ảo, y lầm bẩm:
“Hậu duệ Cung vương, Thiên Hà Vệ, Hà Đồ!”
Ta… Cũng từng là tướng lãnh một phương!
Đáng tiếc, ta đã quên mất.
Hôm nay, hình như ta đã nhớ lại rất nhiều điều!
Ngay sau đó, một đạo tử khí xuất hiện, tấn công Ma Yếm Hầu, y có thể hỗ trợ vây giết!
Giết!
Hà Đồ tới cứu giá!
Giờ khắc này, nhân tính áp xuống thiên tính Tử Linh.
Hóa ra… Ta vẫn là Nhân tộc!
Giết!
Trời đất này, chỉ có giết chóc.
Âm ầm ầm!
Cuối cùng Ma Yếm Hầu không kiên trì được nữa, bộ trưởng Thiên bộ Thiên Nhạc đã gia nhập trận chiến!
Chiến lực của ông đạt tới Hợp Đạo!
Ma Yếm Hầu vốn đã trọng thương, nay lại bị hai người Vân Tiêu đả thương thêm, giờ lại đối đầu một vị Hợp Đạo hoàn chỉnh, gã nào còn sức phản kháng.
Không bao lâu sau, Thiên Nhạc thu tay lại, lập tức biến mất, lao về phía Lam Sơn Hầu!
Vân Tiêu lập tức rút trường kiếm về, lùi lại, hừ lạnh một tiếng, nhìn về phía Tinh Hồng, Tinh Hồng không hề do dự, một quyền đánh bạo đạo thân Ma Yếm Hầu, đánh nát Tử Linh ấn ký của gã!
Ngay sau đó, một cỗ lực lượng quy tắc cường đại lập tức buông xuống, dung nhập vào người y.
Nơi xa, đại đạo của Thiên Diệt chấn động, âm một tiếng, cũng chính thức bước vào Hợp Đạo, đánh ra một quyền khiến tôn Hầu kia bay ngược, Thiên Diệt sung sướng cười lớn: “Tinh Hồng… Không, Vân Tiêu, ta đánh gã, ngươi tới giết! Giết tên khốn này đi! Cuối cùng lão tử cũng thăng cấp Hợp Đạo rồi!”
Hắn đã thăng cấp!
Tỉnh Hồng cũng đã chém giết một vị Hợp Đạo.
Chương 2598: Lựa Chọn Của Thông Thiên Hầu.
“Nằm ngoài dự kiến..”
Đông Thiên vương xé rách cánh tay Tô Vũ, thoáng cau mày: “Các ngươi thật quyết đoán, Thiên Nhạc… không ngờ ngươi lại ngu xuẩn như vậy, bổn vương không phát hiện ra ngươi, vậy mà ngươi lại Ị?
chủ động ra đây chịu chết Lão không phát hiện Thiên Nhạc, hình như Thiên Nhạc trốn trong thời không trường hà, lúc trước lão không để ý.
Đối diện, Tô Vũ mang thân thể tàn phế gắng gượng đứng lên, nhếch môi mỉm cười: “Fa cũng ngạc nhiên lắm! Ngươi muốn cứu bọn họ không?
Không được đâu, giết ta xong rồi hằng tính”
“Cứu bọn họ ư?”
Đông Thiên vương bình thản nói: “Không cần, giết được các ngươi, tất cả đều đáng giá!”
Lão lại đánh tới một chưởng, Tô Vũ cắn nuốt một giọt tỉnh huyết Kim Sí Đại Bằng, đây là giọt tỉnh huyết Kim Sí Đại Bằng cuối cùng, hắn nhanh chóng độn không, tốc độ cực nhanh, vờn quanh Đông Thiên vương, không ngừng ác chiến!
Phanh phanh phanh!
Máu bay tứ tung!
Đông Thiên vương lạnh lùng nhìn Tô Vũ, vừa ra tay vừa phân tâm suy nghĩ.
Có lẽ vẫn phải cứu Tử Linh Hầu!
Không thì lão chỉ còn một mình!
Nhưng Tô Vũ giống như con gián đánh mãi không chết, đánh ác liệt thế nào thì cuối cùng gia hỏa này cũng lê cái thân tàn đứng lên.
Còn may mà lực lượng tỉnh huyết của Tiểu Bạch Cấu đã tiêu hao gần hết.
Đông Thiên vương có thể cảm nhận được cỗ lực lượng cường hãn kia đang dân suy yếu.
Tô Vũ chỉ đang miễn cưỡng chống đỡ mà thôi.
Không có cỗ lực lượng này, dù Tô Vũ có cắn nuốt tỉnh huyết Kim Sí Đại Bằng hay Long Hoàng thì cũng không có tác dụng quá lớn!
Ị?
“Thật sự muốn gặp đối phương một lần Đông Thiên vương bình thản nói, lão đang nhắc đến Tiểu Bạch Cẩu!
Thật sự rất mạnh!
Lão không xác định được khi mình đối đầu với con chó kia thì có thể thắng hay không?
Tô Vũ chỉ mượn lực mà đã mạnh mẽ như vậy!
Nơi xa, Thiên Nhạc, Tỉnh Hồng, Vân Tiêu điên cuồng đánh với Thần Bình Hầu, còn Thiên Diệt…
Không ai để ý đến hắn, ngươi đánh đi, Hầu của ngươi, tự ngươi đánh!
Mấy đại cường giả điên cuồng vây giết Thần Bình Hầu, Lam Sơn đã ngã xuống đất, được Hà Đồ dùng tử khí duy trì Tử Linh ấn ký, cho tới lúc này, nàng đã hoàn toàn kiệt sức.
Cùng lúc đó.
Trong kẽ hở.
Thông Thiên Hầu vẫn đang quan chiến, càng xem thì lông mày lại cảng cau chặt.
Nhân Chủ!
Thực lực của Nhân Chủ thế hệ này hoàn toàn không mạnh, nhưng tinh thần chiến đấu lại rất ngoan cường, Đông Thiên vương đánh mãi mà vẫn chưa khiến hắn đổ gục.
Lam Sơn Hầu xuất chiến, Thiên Nhạc xuất chiến, ngay cả Hà Đồ cũng xuất chiến vì hắn… Hắn có mị lực như vậy sao?
Có lẽ Hồng Mông lão Quy cũng đi theo người này.
Nếu không, vài vị trấn linh quân sao lại xuất chiến?
Y mang Thông Thiên Môn biến mất, có phải đã gây ra phiền toái rồi hay không?
Giờ khắc này, Thông Thiên Hầu không khỏi lâm vào trầm tư.
Tử Linh!
Đông Thiên vương!
Hiển nhiên là Nhân Chủ muốn muốn mượn lực lượng của Võ Hoàng để vây giết Đông Thiên vương, đáng tiếc có vẻ vị kia đã tỉnh táo, không bị hắn lợi dụng, thất bại trong gang tấc!
“Aiiz, khó thật…”
Thông Thiên Hầu cau mày, bản chức của y là thủ ^ vệ.
Nhưng cánh cửa này là do Nhân tộc tạo ra.
Ta tuy bảo hộ địa bản của Nhân tộc an toản, nhưng lại gây rắc rối nguy hiểm tới tính mạng cho Nhân Chủ.
Thật rối rắm!
Ta nên lựa chọn như thế nào đây?
Hiện tại mở cửa ra cũng vô dụng, bởi vì vị kia đã thanh tỉnh, mà trước đó khi ý thức Võ Hoàng còn hỗn loạn, có mở cửa thì cũng vô dụng, Đông Thiên vương có thể tấn công lên tầng 8, không ai có thể địch lại!
Do dự chốc lát, thấy khắp nơi còn đang chém giết, Tô Vũ cứ một lân bị đánh gục lại một lần gắng gượng đứng lên, lực lượng Tiểu Bạch Cấu hình như đang dân dân tiêu tán…
Thông Thiên Hầu rất khó xử, bây giờ mà ta tham chiến thì có phải là rất ngu xuẩn hay không?
Nhưng Đông Thiên vương mà giết Nhân Chủ, sau đó tấn công lên tầng 8 thì phải làm sao?
Ta không địch lại lão!
“Tiểu Bạch Cẩu… Tiểu Phì Cấu ư?”
Thông Thiên Hầu nghĩ tới nó, trong lòng càng thêm loạn.
Tiểu Phì Cấu không dễ chọc, Văn vương… Đây là truyền thừa Văn vương!
“Xong rồi xong rồi, chết rồi chết rồi… Thôi thôi!”
Ngay sau đó, mấy người Thiên Nhạc đang đại chiến Thần Bình Hầu bỗng hơi xao động, đúng lúc này, một cánh cửa thật lớn đột nhiên bao phủ toàn bộ không gian xung quanh bọn họ!
+ Ú “Ta trấn áp hắn, nhanh giết hắn đi Trong nháy mắt, cánh cửa đã bao phủ tứ phương!
Thân Bình Hầu đang chém giết hăng say bỗng cảm thấy lực lượng bị trấn áp, gã rít gào, nhưng không còn kịp nữa, ba thanh trường kiếm đã đồng thời đánh tới, xé xác gãl Oanh!
Đại đạo đứt gãy, Thần Bình Hầu không cam lòng thét lên: “Thông Thiên Hầu… Ngươi điên rồi, bọn họ đã sắp thua, lúc này ngươi tham chiến làm gì…
Ngươi là đô điên!”
Trong cánh cửa truyền ra thanh âm Thông Thiên Hầu, có chút thổn thức: “Sinh tử khác biệt, dù sao Tử Linh cũng là Tử Linh… Đông Thiên vương quá mạnh, ta sợ hắn tấn công cánh cửa của ta…”
Nơi xa, sắc mặt Đông Thiên vương lập tức trở nên khó coil “Khốn kiếp!”
Không ngờ Thông Thiên Hầu lại lựa chọn tham chiến vào lúc này!
Má nói Đám người kia không biết ta sắp giết được Tô Vũ rồi sao?
Bọn họ đang nghĩ cái gì vậy?
Những người này không quan tâm đến lão, ngay sau đó, mọi người dồn dập lao về phía Thiên Diệt!
Tôn Hầu giao chiến với Thiên Diệt biến sắc, lập tức trốn chạy!
Điên rồi!
Giờ phút này, tính cả Thiên Diệt là có 3 vị Hợp Đạo cảnh, còn có Vân Tiêu và Tinh Hồng cũng tiếp cận Hợp Đạo, gã không phải Đông Thiên vương, đánh thế nào được nữa!
Chạy thôi!
Nhưng Thiên Diệt không phải hạng dễ chọc, trong nháy mắt, hắn đã hóa thành cự vượn khổng lồ, trong hư không, một cây đại bổng xuất hiện, đó là ảo ảnh, ảo ảnh đại đạo, một gậy nện xuống!
Oanh!
Tử Linh Hầu bị đánh té xuống, ngay lập tức một cánh cửa xuất hiện gã vào bên trong!
Cùng lúc, đám người Thiên Nhạc đã đánh tới, trời sụp đất nứt, thiên địa chấn động.
Lực lượng quy tắc xuất hiện, dừng lại trên người Vân Tiêu!
Mà ở bên kia, Tô Vũ lần nữa hộc máu bay ngược.
Trên đỉnh đầu, hư ảnh của Tiểu Bạch Cẩu đã hoàn toàn biến mất!
Lực lượng Tiểu Phì Cẩu đã hao hết sạch sẽ.
Mấy vị cường giả bao quanh tứ phương, sắc mặt đều ngưng trọng, Thiên Nhạc tóm lấy Tô Vũ, kiêng ky nhìn chằm chằm Đông Thiên vương!
Thiên Nhạc, Thông Thiên Hầu, Thiên Diệt, Vân Tiêu, Tỉnh Hồng, ba vị Hợp Đạo, hai vị chuẩn Hợp Đạo.
Nhưng mọi người không hề cảm thấy chắc thắng!
Đúng vậy, bọn họ không chắc mình có thể đánh chết Đông Thiên vương!
Đây là một tồn tại cường hãn đến mức không thể tưởng tượng, trong chư thiên vạn giới này, có bao nhiêu người có thể địch nổi lão?
Tiểu Bạch Cẩu ư?
Dù sao thì lão Quy cũng không địch lại lão!
Sắc mặt Đông Thiên vương cực kì khó coi, lạnh lùng nói: “Thế trận lớn thật! Tô Vũ… Nhân Chủ…
Nhân tộc đã sắp tan biến, các ngươi làm vậy đáng giá ư? Ô đây có bao nhiêu Nhân tộc?”
Lão không hiểu!
Nhân tộc đã suy sụp!
Lão sắp đánh chết vị Nhân Chủ này, chỉ còn một bước nữa thôi, vì sao Thông Thiên Hầu còn muốn lựa chọn tham chiến?
Lão nhìn về phía cánh cửa kia, Thông Thiên Môn, cánh cửa hé lộ ra vẻ mặt rối rắm của Thông Thiên Hầu: “Ta cũng không muốn, ta… Ta phải thủ vệ cửa, nhưng ngươi giết Nhân Chủ xong, chẳng phải ngươi sẽ lên tầng 8 sao?”
“Không!”
_ “Kê nói không đều sẽ đi lên Thông Thiên Hầu bất đắc dĩ: “Ngươi xem đi, ta đã Ị?
đoán trước rồi Đông Thiên vương tức muốn hộc máu.
Lão tử đã nói không rồi!
Khốn kiếp!
Gia hỏa cửa sắt thành đạo này quả nhiên là kẻ ngu dốt!
Còn ngu hơn cả Tử Linh!
Chương 2599: Câu Thông Với Võ Hoàng.
Phía sau Thiên Nhạc, Tô Vũ thở hổn hển kịch liệt, nhìn về phía Đông Thiên vương bị bao vây, hắn nhếch môi, có điều hàm răng bị máu nhuộm đỏ thẫm trông rất ghê người.
“Xem ra khí vận của người sống vẫn mạnh hơn kẻ đã chết!”
“Cũng đúng, ngươi đã chết một lần, sao có thể so khí vận với Nhân Chủ như ta?”
Tô Vũ mỉm cười thở hổn hển, hắn nhìn bốn phía, nhìn hư không phía trên, lầm bẩm: “Hiện giờ xem ra… chưa chắc ta đã bại!”
Đông Thiên vương lạnh lùng nhìn hắn, ngữ khí lạnh lẽo tận xương: “Ngươi cảm thấy ngươi sẽ thắng nổi ta?”
3 vị Hợp Đạo, 2 vị chuẩn Hợp Đạo!
Thực lực không yếu!
Nhưng đừng quên trong 3 vị Hợp Đạo này có Thiên Diệt và Thiên Nhạc đều mới tấn cấp, chỉ có Thông Thiên Hầu là Hợp Đạo lâu đời, nhưng cánh cửa nảy cũng có cực hạn.
Còn Vân Tiêu và Tỉnh Hồng chưa vào Hợp Đạo, đối với Đông Thiên vương mà nói, bọn họ không tính là gì.
Thực lực như vậy thậm chí kém ba người Ma Kích, Ma Dược, Minh Hoàng liên thủ, mà lão Quy có thể một mình trấn áp cả ba người đói!
Phải biết, lão Quy còn yếu hơn Đông Thiên vương.
Tứ Đại Thiên vương Tử Linh thống trị Tử Linh giới, thực lực đều vô cùng lợi hại.
Trong vạn giới hiện nay, e rằng chỉ có một người có thể địch lại lão, không, là một con chó có thể địch nổi… Cũng không đúng, còn có một tên Võ Hoàng nửa điên nửa tỉnh kia nữa.
Đương nhiên, có lẽ ba vị Thiên vương khác cũng có thực lực sánh ngang lão.
Nhưng trừ Võ Hoàng ra, còn lại đều không ở đây.
Đông Thiên vương khôi phục tử khí, khinh miệt nhìn những người đối diện: “Tô Vũ, nếu ngươi tự mình giết ta, vậy ta đây còn thấy có chút hứng thú, nhưng bọn chúng thì không đủ tư cách!”
Dứt lời, thiên địa chấn động!
Đại đạo hiện ra!
Khí tức Đông Thiên vương vô cùng cường thịnh: “Ngươi đã dùng hết lực lượng tỉnh huyết, ngươi lấy cái gì để đánh với ta? Đừng trông chờ vào đám sâu mọt xung quanh, bọn chúng còn chẳng bằng “
ngươi ban nãy Oanh!
Tử Linh đại đạo càn quét tứ phía, năm vị cường giả đồng loạt tránh lui, sau đó lại liều mạng lao lên tấn công!
Âm!
Tiếng nổ kinh thiên chấn động, đại đạo tung hoành thiên địa, nhưng đều không cường hãn bằng Tô Vũ lúc trước, thậm chí chênh lệch còn cực lớn, bởi vì Tô Vũ dùng đạo của Tiểu Bạch Cẩu.
Nhưng ít ra, nhờ có bọn họ mà bây giờ Tô Vũ có thể phân tâm câu thông cùng Võ Hoàng, Tô Vũ khai hỏa toàn bộ nguyên khiếu, hắn thở dốc nói:
“Võ Hoàng tiền bối vẫn không muốn ra tay vì Nhân tộc à?”
Võ Hoàng cười lạnh: “Vì sao bổn tọa phải ra tay vì đám ngu ngốc các ngươi?”
Dứt lời, lão lãnh lệ bổ sung thêm: “Ngươi cho rằng ngươi mang danh Nhân Chủ thì có thể ra lệnh cho ta? Nực cười! Đám ngu xuẩn các ngươi vì cái gọi là vinh quang chủng tộc mà bán mạng cho đám I?
ngụy quân tử, nực cười đến cực điểm “Nguy quân tử ư?”
“Không phải sao?”
Võ Hoàng lạnh lùng nói: “Đều là ngụy quân tử!
Đặc biệt là Văn vương và Nhân Hoàng trong miệng các ngươi! Ta nhớ bọn họ, bọn họ còn dối trá hơn cả Thái Sơn! Năm xưa, đám gia hỏa đó muốn thống nhất chư thiên, bổn tọa chỉ bất đồng ý kiến một chút mà đã bị nhắm đến, xúi giục Thái Sơn giết ta, hừ… Ngụy quân tử! Muốn ghép tội thì sợ gì không có lí do!”
Ngữ khí Võ Hoàng nóng nảy: “Thái Sơn tìm ta, nói ta tàn sát thương sinh! Tàn sát tổ tông hắn! Khi đó Nhân cảnh còn chưa nhất thống, bổn tọa là bá chủ một phương, thuộc hạ chinh chiến, đại quần càn quét, má nó tổ tông cái píp, đánh như thế có thể không chết người sao? Đó mà gọi là tàn sát à?”
Võ Hoàng điên cuồng: “Bọn họ muốn giết ta! Thời kỳ ấy, cứ cường giả chết đi thì đều là do bổn tọa giết chắc? Bổn tọa căn bản không đi ra ngoài, vậy mà lại bị súc sinh Thái Sơn kia tới tới đổ oan… Súc sinh!”
Lão càng nói lại càng thấy phẫn nội Nghẹn khuất!
Thái Sơn là súc sinh, kẻ xúi giục gã cũng là súc sinh, Văn vương Võ vương cái gì, chẳng có kẻ nào tốt lành cả!
Văn vương hay Võ vương đều là danh hiệu được phong sau này.
Nói chuyện cùng Tô Vũ khiến Võ Hoàng nhớ ra một vài ký ức, lão đã thanh tỉnh, lão nhớ rằng từng có một đám người sinh tồn trong thân thể lão.
Lão như nhớ lại đám gia hỏa dối trá kia từng lầm bẩm bên tai lão những gì.
Bọn họ đều là súc sinh!
Đám người Tô Vũ là những tên ngu ngốc bị đám súc sinh đó xúi giục, tẩy não!
Vinh quang thượng cổ cái gì chứ.
Quá dối trá!
Dường như Võ Hoàng nghẹn khuất đã lâu, giờ phút này, lão mặc kệ đại chiến, trên thực tế, cũng chỉ có mình Tô Vũ nghe được thanh âm lão, lão phẫn nộ nói: “Tên nhãi, ngươi đừng cao hứng quá sớm, tuy tên Tử Linh kia chẳng là gì đối với ta, nhưng với ngươi thì… Ha hả, các ngươi không phải là đối thủ của hắn! Sớm muộn gì cũng sẽ chết!”
Tô Vũ suy yếu nói: “Tiền bối không thể giúp Nhân tộc một chút sao? Chúng ta và thế hệ Võ vương cách nhau 10 vạn năm, không có quan hệ gì cả…
“10 vạn năm?”
Võ Hoàng lãnh lệ nói: “Nhưng 10 vạn năm qua các ngươi lưu truyền vinh quang của bọn họ, kế thừa tất cả, bây giờ lại dám xé rách quan hệ à? Hừ, ngươi cũng là kẻ dối trá.
Ngươi muốn dùng đại nghĩa Nhân tộc lôi kéo ta? Đừng hòng!”
Tô Vũ thở dài, bất đắc dĩ nói: “Tiền bối, ngài không ra tay cũng được, nhưng có thể truyền thụ phương pháp đại chu thiên cho ta không, ta liên Ị?
thông Thiên Môn, tiếp tục tái chiến “Ha ha! Nằm mơ!”
Võ Hoàng cười lạnh: “Ngươi nằm mơ đi! Ta sẽ chống mắt lên xem từng người các ngươi chết như thế nào!”
Tô Vũ lại thở dài: “Chúng ta chưa chắc sẽ chết! 3 vị Hợp Đạo, Tỉnh Hồng Vân Tiêu cũng sắp Hợp Đạo, một khi thành công, năm vị Hợp Đạo đấu với mình lão, chẳng lẽ vẫn sẽ thua?”
“Ấu trĩ!”
“Ngươi quá ngây thơ! Quá ngu xuẩn! Nhiều người thì có thể nghịch chuyển thế cục à? Nếu thế, có thêm vài ba chục vị Hợp Đạo tới đây chẳng phải là có thể giết ta ư? Vậy cường hóa cảnh giới làm chỉ?”
Vài ba chục…
Tô Vũ không đáp lại được.
Hắn cau mày: “Chưa chắc, ta cảm thấy bọn ta vẫn có cơ hội thắng lão!”
Võ Hoàng trào phúng: “Ngươi không tin ta cơ đấy!
Quá tự đại, cũng quá hoang tưởng! Các ngươi sẽ thua sớm thôi! Cuối cùng, toàn bộ các ngươi sẽ chết hết, mà hắn cùng lắm chỉ trọng thương, I?
nhưng vẫn còn cơ hội sống sót Lão là cường giả đỉnh cấp, lão sẽ không phán đoán sail Dù có 3 vị Hợp Đạo liều chết chiến đấu, thậm chí dù Vân Tiêu Tinh Hồng Hợp Đạo thành công, năm đánh một, kết quả cuối cùng vẫn là năm người đều chết, mà Đông Thiên vương chỉ trọng thương hấp hối.
Tô Vũ cắn răng: “Trước đó ta đã tiêu hao lực lượng của lão hồi lâu, lão cũng bị thương, ta không tin..”
“Ngươi… Ha ha ha, ngươi quá tự đại!”
Võ Hoàng bật cười, lão thật sự bị Tô Vũ chọc cười.
Lúc trước Tô Vũ đại chiến Đông Thiên vương, lão cảm thấy thế hệ Nhân Chủ này tuy thực lực hơi yếu, nhưng tính ra không tệ, chỉ là hơi tự tin quá mức.
Hiện tại xem ra không phải là tự tin quá mức!
Mà là… đầu óc có vấn đề!
Vậy mà hắn không tin nhãn lực của lão, chỉ tin phán đoán của chính mình!
Võ Hoàng cười điên cuồng: “Tên nhãi nhà ngươi thật buồn cười”
Tô Vũ xụ mặt: “Ta đánh cược với tiền bối, lão chắc chắn sẽ thua, bọn ta sẽ thắng! Thế nào?”
Chương 2600: Đánh Cược.
“Cược ư?
Hình như Võ Hoảng nghĩ tới gì đó, lão lạnh lùng nói: “Ngươi muốn cược phương pháp đại chu thiên? Ta hiểu rồi! Gia hỏa ngu xuẩn, vậy mà ngươi muốn kích tướng bổn tọa! Xem ra ngươi rất tự tin! Không, hoặc nên nói là ngươi muốn điên cuồng một lần cuối cùng, ngươi muốn đánh cược công pháp với ta?”
Võ Hoàng hiểu ý đồ của Tô VũI Tự đại kiêu ngạo đều là để kích tướng chính mình đánh cược một phen!
Tô Vũ không thèm để ý lời lão nói, hắn trầm giọng: “Vậy Võ Hoàng tiền bối có dám đánh cược không?”
“Nhãi nhép, ngươi dùng cái gì để đánh cược với ta?”
Võ Hoàng cười thầm sâu nói: “Nếu ngươi thua, ngươi sẽ chết, ngươi cho rằng ta không có não à?
Ngươi chết rồi thì coi như quyt nợ, ngươi có thể cho ta cái gì?”
Ngươi thắng, ta cho ngươi công pháp.
Ngươi thua, ngươi chết, chẳng phải trả giá gì cả, mơ đẹp thật Quả nhiên, một mạch ngụy quân tử đều là ngụy quân tử!
Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Có vài thứ ta có thể cho tiền bối trước khi ta chết!”
Tô Vũ nói tiếp: “Tiền bối, ngài tỉnh táo được là nhờ vào ta.
Nhưng hiện tại ngài vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh.
Có khả năng chính tiền bối biết chuyện gì đó…”
Võ Hoàng trực tiếp ngắt lời Tô Vũ, lão cười lạnh: “Ngươi thì tính là thứ gì? Ngữ như ngươi mả muốn giải phong cho ta? Bớt để cao bản thân đi.
Ngươi muốn đánh cược, được lắm, bổn tọa thỏa mãn ngươi! Đánh cược công pháp đại chu thiên, ngươi thắng… Ta cho ngươi! Nhưng nếu ngươi thua, ta muốn một thứ!”
“Mời tiền bối nói!”
Võ Hoàng lạnh nhạt nói: “Ngươi không thể cho ta cái gì, nhưng nếu ngươi chết… Trước khi chết, ngươi phải giao toàn bộ khí vận trong Nhân Chủ ấn cho ta cắn nuốt! Ngươi đã là Nhân Chủ, chắc phải biết hậu quả! Sau khi bị ta cắn nuốt, Nhân cảnh sẽ suy sụp, Nhân tộc tu luyện khó khăn, vận đen đeo bám, thường trực nguy cơ hủy diệt…
Dùng tương lai của Nhân tộc đánh cược một môn công pháp! Ngươi là Nhân Chủ, có thể thao tác lực lượng khí vận, chỉ cần ngươi chủ động phụng hiến cho ta thì ta sẽ thỏa mãn ngươi!”
Tô Vũ trầm mặc.
“Không dám sao?”
Võ Hoàng khiêu khích: “Nếu ngươi dám, vậy bổn tọa sẽ cùng ngươi đánh cược một lần! Không phải ngươi thích kích tướng bổn tọa lắm à? Hừ, xem ra Ị?
chi mạch ngụy quân tử đều dối trá như thế Ngữ khí của lão tràn ngập oán hận!
Tràn ngập khinh thường!
Tô Vũ khích tướng lão!
Một gia hỏa nực cười, hiện tại ta có thể phản kích lại ngươi.
Ngươi dám không?
Nhân Chủ ấn bị phá, Tô Vũ chết trận, phần lớn lực lượng khí vận sẽ trở về Nhân cảnh, đương nhiên cũng sẽ tổn thất không nhỏ.
Nhưng nếu Tô Vũ chủ động chuyển toàn bộ lực lượng khí vận cho Võ Hoàng thì mọi chuyện sẽ khác.
Đạo khí vận nửa tà môn nửa không tà môn.
Đây cũng là một loại đạo, một loại quy tắc.
Khí vận hưng thịnh chính là vận khí tốt, đây là quy tắc!
Khí vận không tốt thì sẽ bị áp chế, đây cũng là quy tắc!
Một khi Nhân tộc mất đi toàn bộ khí vận, vậy e rằng tương lai của Nhân tộc sẽ không ngừng xảy ra thiên tai nhân họa.
Tô Vũ do dự một phen, hồi lâu sau, hắn mở miệng:
“Nếu tiền bối nguyện ý truyền công pháp cho ta trước, nếu ta không thể thắng lợi, ta liền..
“Ha ha, cút!”
Võ Hoàng còn khôn khéo hơn Tô Vũ tưởng tượng nhiều: “Tên nhãi, đừng lươn lẹo với ta! Nếu ngươi thắng, ta đương nhiên sẽ cho ngươi, bổn tọa khinh thường lừa gạt một con rệp thấp kém như Ị?
ngươi Tô Vũ cau mày: “Khó nói trước được, tỉnh thần tiền bối không minh mẫn! Như vậy đi, tiền bối nói cho ta biết phương pháp vận chuyển 720 khiếu, không, nói cho ta phương pháp vận chuyển 715 khiếu, như vậy dù ta đã biết công pháp, tự mình suy đoán cũng cần thời gian, năm khiếu huyệt, ít nhất có mấy chục mấy trăm loại khả năng…
“Hơn trăm loại khả năng, mỗi lần thất bại đều sẽ khiến ta trọng thương, dù hiện tại ta thử tất cả phương pháp thì ta cũng không có thời gian để học, làm chính mình trở nên cường đại, nhưng nếu ta chết trận, vậy tiền bối tự nhiên không cần truyền thụ nữa! Nếu ta không chết, dù tiền bối quyt nợ thì ta cũng có thể tự mình chậm rãi suy đoán!”
Nghe vậy, Võ Hoàng thoáng lâm vào trầm tư: “Quả là người thú vị, cũng đúng, như vậy, dù ta quyt nợ, khi ngươi còn sống thì ngươi cũng có thể suy luận ra! Nhưng ta cho ngươi bảo đảm, còn ngươi sẽ làm gì để bảo đảm trước khi ngươi chết sẽ chủ động truyền lực lượng khí vận cho ta?”
Tô Vũ cười đáp: “Ta suy đoán, tiền bối muốn thứ này là để thoát vây! Nếu ta chết thật, hơn ai hết ta còn mong chờ tiền bối thoát vây đấy! Thực lực tiền bối cường đại, tốt nhất là giết sạch cường giả chư thiên cho ta.
Nếu ta chết… chỉ sợ Nhân tộc cũng khó mà vượt qua một kiếp, chỉ còn lại đám người Đại Chu vương thì có thể bảo vệ Nhân tộc sao? Vậy thì không bằng giúp tiền bối thoát vây, kéo chư thiên chôn cùng ta! Chỉ cần tiền bối bảo đảm giết hết vạn tộc, tiêu diệt vạn giới, vậy ta nhất định sẽ dời toàn bộ lực lượng khí vận tặng ki cho ngài Đang nói, chiến trường bên kia chợt vang lên một tiếng nổ đinh tai nhức óc!
Ẩm một tiếng, Thiên Diệt bay ngược, thân thể cường tráng trọng thương, lộ ra rất nhiều vết máu, máu văng vào hư không, hắn khó chịu giận dữ hét: “Lão tử không thắng được!”
Không muốn đánh nhau nữa!
Dù sao cũng chưa từng thắng lão!
Tô Vũ hơi biến sắc, Võ Hoàng lại bật cười, thanh âm chấn động: “Ngươi vẫn tin các ngươi có hy vọng chiến thắng à?”
Tô Vũ bình tính nói: “in hay không cũng không sao cả! Chỉ là muốn tranh thủ một cơ hội mà thôi!
Thắng, ta lấy công pháp, thua… Dù sao kết quả cũng giống nhau!”
li “Cũng đúng Võ Hoàng cảm khái: “Xem ra ngươi không hề tự đại, dù thắng thua thế nào cũng không thiệt, phải không?”
“Tiền bối nói đúng lắm!”
Võ Hoàng lại nói: “Nhưng dựa theo cách nói của ngươi, ngươi mà chết thì sẽ muốn ta thoát vây, Ị?
vậy tại sao ta đây không chờ ngươi chết rồi tính Tô Vũ vô cùng bình tĩnh: “Không giống nhau, tiền bối không cho ta công pháp, ta mà chết, lực lượng khí vận sẽ không giao cho tiền bối, chưa kể ta là người trọng mặt mũi, tiền bối đã không cho ta mặt mũi thì ta tình nguyện khiến lực lượng khí vận tiêu tán hết thảy cũng không cho tiền bối cắn nuốt, khi đó ta sẽ tự bạo lực lượng khí vận!”
“Mặt mũi ư?”
Võ Hoàng cười nhạo: “Tên nhãi, đừng nói lời dối trá! Sau khi ngươi chết, nếu không cho ta lực lượng khí vận, bổn tọa mà thoát khỏi đây, việc đầu tiên ta làm chính là tiêu diệt Nhân tộc!”
“Ta chán ghét truyền thừa của đám ngụy quân tử đó, cùng lắm thì diệt Nhân tộc này rồi xây dựng Nhân tộc khác!”
Võ Hoàng lạnh nhạt nói: “Ngươi cho rằng Nhân tộc trong mắt ngươi là Nhân tộc trong mắt ta sao?
Sai rồi! Ngươi cho rằng ta sẽ không tận diệt Nhân tộc? Sai nốt! Lý niệm mà đám súc sinh đó truyền thừa làm ta cực kỷ chán ghét! Nếu ngươi chủ động dời cho ta trước khi ngươi chết, khi ta thoát vây, ta có thể không diệt Nhân tộc!”
Tô Vũ trầm mặc, một lát sau mới mở miệng: “Có thể! Tiền bối thích là được!”
Dứt lời, hắn bỗng đổi thái độ: “Thôi, Võ Hoàng ngươi không xứng với xưng hô tiền bối.
Ta là Nhân Chủ, một hồi giao dịch mà thôi, ta gọi ngươi là Võ Hoàng, Võ Hoàng cũng nên khách khí một chút, tốt nhất hãy gọi ta là Nhân Chủ, không thì Vũ Hoàng cũng được!”
“Vũ Hoàng?”
Võ Hoàng châm chọc: “Dã tâm không nhỏ, khẩu khí cũng không nhỏ! Õ thời đại của bổn tọa, kẻ không thành chủ nhân quy tắc sao có thể xưng Hoàng? Một tên Nhật Nguyệt như ngươi mà cũng dám xưng Hoàng ư? !”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









