1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 504 : Ám Sát Tô Vũ. (c2516-c2520)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 504 : Ám Sát Tô Vũ. (c2516-c2520)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2516: Ám Sát Tô Vũ.

Ngay khi các tộc rục rịch, khí tức của Tô Vũ đã mạnh hơn không ít!

Hắn đã chính thức trở thành Sơn Hải!

Trong hư không, hai thần văn óng ánh long lanh, không ngừng đập tan lôi kiếp, hấp thu quy tắc chỉ lực, bổ sung bản thân, cường hóa chính mình!

Thân thể và ý chí lực song song tiến vào Sơn Hải!

Lôi kiếp cũng dân dân bắt đầu suy yếu.

Tô Vũ bật cười, không mạnh như hắn tưởng tượng, có để một mình Tinh Nguyệt ngăn cản thì nàng vẫn có thể sống sót vượt qua, xem ra quy tắc này không triệt để chặt đứt mạng sống của đối phương.

Hắn nhìn quanh bốn phía, thấy được vô địch ở các nơi đang đổ về đây.

Trong lòng hắn thầm cười lạnh, hôm nay không giết cho vạn tộc sợ hãi, bọn gia hỏa này nhất định sẽ không chịu ngừng!

Duy chỉ khi giết cho bọn chúng kinh sợ thì chúng mới có thể ngủ đông chờ đợi kỳ hạn ngàn năm!

Dư quang trong mắt hắn liếc qua Long Hoàng.

Cái tên này ở cách ta cũng không xa.

Còn có Linh Hoàng xa xa đang giao chiến với Thực Thiết Thú Hoàng… Vị này nhúng tay vào làm cái gì? Tới lượt Linh Tộc các ngươi lên tiếng à?

Mục tiêu của hắn chính là hai kẻ đó.

Những kẻ khác thì tính sau!

Còn về phần Ma Hoàng… Tô Vũ không có tâm tư xử lý lão, Ma tộc là đại tộc, dù Ma Hoàng chết thì có lẽ rất nhanh Ma tộc cũng sẽ có Hợp Đạo tới, sẽ không bị rối loạn.

Từng suy nghĩ hiển hiện trong đầu Tô Vũ, sau đó lập tức truyền đạt đến cho Thư Linh và Trà Thụ.

Tô Vũ đang tấn cấp.

Lúc bấy giờ, thân thể hắn không ngừng cường hóa, thần văn cũng đang tăng mạnh.

Thân thể tấn cấp Sơn Hải, cửu khiếu tương dung, giai đoạn Sơn Hải này đối với Tô Vũ sẽ không tăng nhiều về thực lực, thế nhưng dù không nhiều thì cũng là đang tăng lên, lực lượng thân thể vẫn sẽ cường hóa một chút.

Không tính là quá lớn, thế nhưng Tô Vũ cảm giác đây là một quá trình mà bản thân hắn cũng cần.

Khi 9 khiếu huyệt của hắn dung hợp thành 8 cái, Tô Vũ mơ hồ có một chút cảm thụ!

Thời điểm hết thảy nguyên khiếu của hắn dung hợp, hết thảy Thần khiếu cũng dung hợp, có lẽ hắn còn phải dung nhập Thiên Môn khiếu, triệt để hợp nhất khiếu.

Khi đó, lực lượng của Thiên Môn khiếu sẽ chính là lực lượng của bản thân hắn, không cần đi thu nạp tử khí để bùng nổ nữa.

Nói cách khác, khi đó lực lượng thân thể của Tô Vũ sẽ đột phá cửa ải triệu khiếu.

Mà sau khi Thiên Môn hợp nhất và Nguyên Thần song khiếu hợp nhất thì còn có một số biến hóa ở cả ý chí lực và thân thể!

“ý chí lực… Thần văn đạo… Hẳn là không tồn tại Vĩnh Hằng mà là trực tiếp tiến vào Hợp Đạo!”

Giờ khắc này Tô Vũ thu nạp một ít lực lượng quy tắc nên cảm ngộ càng nhiều.

Về thân thể, Sơn Hải cảnh là 9 khiếu hợp thành 1 khiếu, 1 khiếu thì cũng coi như tiến vào Nhật Nguyệt.

Về ý chí lực, Sơn Hải đỉnh phong thì vẫn là 9 khiếu, Nhật Nguyệt cửu trọng mới hợp thành 1 khiếu, vì thế sẽ khuyết thiếu quá trình Nhật Nguyệt làm lớn mạnh khiếu huyệt.

Theo Tô Vũ, quá trình này kỳ thật chính là giai đoạn quá độ của Vĩnh Hằng, thần văn không tồn tại Vĩnh Hằng cảnh nên kết quả là chỉ có trực tiếp Hợp Đạo.

Trong đâu, Thư Linh vẫn còn đang chậm rãi đọc từng chữ, mà nhờ đó, đầu óc Tô Vũ cũng ngày càng tỉnh táo.

Thân thể hắn thì vẫn đang tấn cấp.

Tấn cấp Sơn Hải!

8 khiếu bắt đầu biến hóa thành 7 khiếu.

Sự biến hóa tương đối nhanh chóng.

Mà vào thời khắc này, hư không chợt gợn sóng, một đầu thời không trường hà tối tăm nháy mắt đã hiện lên ở bên cạnh Tô Vũ, một kiếm đâm thẳng về phía trán của hắn!

Thích khách!

Người tới có vẻ là một nhánh của Ma tộc, Ám Ảnh ma tộc, thực lực đối phương cực kỳ cường hãn, mang theo khí tức mục nát, đó có thể là cổ lão ở triều tịch khác.

Ám sát Tô Vũ!

Tô Vũ bùng nổ nguyên khí, Thiên Môn mở rộng!

Lúc này trông hắn cực kỳ đẹp đẽ!

Trên trán, tiêu chí Thiên Môn hiển hiện, một bản Văn Minh Chí ngăn cản ngay trước mặt, tay phải Tô Vũ cầm bút, điểm ra một nét!

Vô thanh vô tức, Tô Vũ không để tâm đến tế kiếm của đối phương mà chỉ nhắm thẳng đến thời không trường hà của gã.

Hắn mặc cho đối phương đâm trúng Văn Minh Chí, xuyên thấu tầng phòng ngự của mấy trăm cự thú, một lát sau, kiếm đánh trúng Thiên Môn.

Thiên Môn chấn động!

Trên thân Tô Vũ lại hiện ra lồng phòng ngự cường hãn, đó là lớp phòng ngự sản sinh ra sau khi hắn hoàn thành bảy mươi hai đúc.

Phụp!

Lồng phòng ngự võ nát, đối phương rất mạnh, cực kỳ cường đại, nhưng mà sau khi một kiếm của gã đánh trúng Thiên Môn, Tô Vũ lại không có phản ứng gì lớn, ngược lại hắn chỉ điểm một bút trúng thời không trường hà của kẻ kia.

Ẩm ầm, trường hà rung chuyển, có dấu hiệu phá toái.

Nháy mắt thân ảnh của Ám Ảnh ma tộc hiện ra trước mắt Tô Vũ.

Khuôn mặt của tên này đen như mực, trên trán mọc ra một cái sừng, lúc này gã hơi biến sắc, lực phòng ngự của Tô Vũ quá mạnh!

Cái tên này cảng ngày cảng mạnh!

“Muốn giết ta ư? Ngươi còn chưa đủ tư cách!”

Thanh âm của Tô Vũ vô cùng băng lãnh, quả thật là tên kia không đủ tư cách.

Bây giờ Tô Vũ đã tấn cấp song Sơn Hải, lực lượng thân thể lại càng mạnh mẽ hơn, một tôn Vĩnh Hằng bát đoạn muốn ám sát hắn thì sẽ rất khó!

Ám Ảnh ma tộc thấy một kích không trúng bèn cấp tốc rút lui, chuẩn bị tan biến.

Nếu gã không giết được Tô Vũ, vậy thì cũng không cần thiết chém giết chính diện với Tô Vũ.

Gã cấp tốc lui bước, nhưng Văn Minh Chí của Tô Vũ lại bao trùm thiên địa trong phút chốc.

Văn Minh Chí đã sắp tấn cấp Thần binh, nó cực kỳ cường đại, mấy trăm hư ảnh hợp lại mà tiêu biểu là trang về Tiên tộc đều có hư ảnh Nhật Nguyệt bát trọng đến cửu trọng, Vạn Môn tháp trận cũng bùng nổi Thời không trường hà của đối phương lại vừa bị phá vỡ, lúc này, thời không trường hà mới sinh ra hơi hơi rung chuyển một thoáng, chỉ vài giây đã bị đại trận phong cấm.

Sắc mặt tên Ám Ảnh ma tộc khẽ biến nhưng gã cũng không quá mức kinh hoảng.

Tuy gã khó giết Tô Vũ, nhưng Tô Vũ muốn giết gã thì cũng tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.

Bị cuốn lấy cũng không có vấn đề gì.

Mà Tô Vũ thì không nói chuyện, chỉ cấp tốc đánh thẳng về phía trước.

Hai người có thực lực ngang nhau, nhất thời rất khó phân thắng bại… Mà chiến trường trong lúc lơ đãng lại chếch về phía Long Hoàng cùng ma ma Cục lông nhỏ bên kia!

Chếch đi một chút nhưng cũng không có ai để ý đến.

Bên ngoài Thiên Uyên giới.

Một đám Hợp Đạo cảnh đều thong dong đứng xem tựa như người qua đường, ánh mắt từng vị cường giả đều xuyên thấu thiên địa, thấy rõ tình hình ở Nhân cảnh.

Khi Tô Vũ triệt tiêu lôi kiếp, tấn cấp song Sơn Hải, ánh mắt Giám Thiên Hầu hơi tối đi một thoáng.

Tô Vũ…

Càng ngày cảng giống Văn vương!

Nhất là khi Tô Vũ lấy ra Văn Minh Chí, một bút chặt đứt thời không trường hà của kẻ địch cũng khiến cho y hơi hơi hốt hoảng.

Tô Vũ hệt như Văn vương tái sinh, dù thực lực đôi bên có khác biệt to lớn.

“Tô Vũ…

Giám Thiên Hầu lẩm bẩm, cái tên này đã mạnh hơn, khí vận quả nhiên hưng thịnh đến cực hạn.

Gặp dữ hóa lành, gặp được phiên toái sẽ một mực gặp được quý nhân.

Hôm nay, quý nhân của hắn cũng không ít.

Nhân tộc có thể tranh phong với vạn tộc chẳng thể bỏ qua công lao của Tô Vũ, một thế lực như cổ thành đã đủ mạnh mẽ dọa người.

Thực Thiết nhất tộc cũng bởi vì hắn nên mới tới, cộng thêm hai vị Bán Hoàng của Phệ Thân tộc.

Có thể nói, không có Tô Vũ, Nhân tộc hiện tại vẫn phải co đầu rút cổ tại Nhân cảnh, sao có thể dám hó hé ngẩng đầu?

Có lẽ trước đó Đại Chu vương có thể tấn cấp Hợp Đạo, nhưng y một mực không làm vậy hoặc là nói y không dám, y chỉ lo lỡ như thực lực của y mạnh mẽ thì sẽ khiến vạn tộc kiêng kị, từ đó làm cho Nhân tộc bị vây công.

Hôm nay thì chẳng còn kiêng ky nào nữa!


Chương 2517: Tính Toán Của Tô Vũ.

Ẩm!

Tiếng nổ kịch liệt vang vọng đất trời.

Lúc này là thời điểm chiến đấu kịch liệt nhất, kể cả trận chiến của ma ma Cục lông nhỏ và Long Hoàng.

Ma ma Cục lông nhỏ đang kìm nén một bụng tức giận mà Long Hoàng cũng gần như thế.

Ma ma Cục lông nhỏ ăn hết đám Vĩnh Hằng nhưng lại để Ngọc vương chạy mất, mà Long Hoàng đối phó với ba đại cường giả, mặc dù chiếm cứ ưu thế tuyệt đối nhưng mà đánh nửa ngày thì ba vị kia đều chưa chết, đây cũng là sỉ nhục đối với gã.

Giờ đây cả hai vị này đều cực kỷ phẫn nộ, gặp phải nhau thì đĩ nhiên liền đâm đầu vào chiến đấu kinh thiên động địa!

Động tĩnh nhỏ nhất vẫn là bên chỗ lão Quy.

Ma Hoàng và Minh Hoàng kỳ thật vẫn chỉ lấy kiểm chế làm chủ, hai vị Hợp Đạo cũng không vận dụng chiến lực quá mạnh.

Ở những nơi khác, đại chiến vẫn còn tiếp tục.

Mà ở các cổ thành, ngoại trừ Tỉnh Hồng cổ thành thì cơ hồ đều có Tử Linh bạo động.

Tử Linh cũng không phải do Tô Vũ nuôi.

Lần trước Tử Linh ra tay sát lục là bởi vì những kẻ khác là sinh linh, khí tức Tử Linh của Tô Vũ thì lại quá nặng, bằng không, Tử Linh đều sẽ giết hết không tha.

Lúc này, những Tử Linh quân chủ trong cổ thành đều đã nhìn thấy cơ hội, cả đám đang điên cuồng trùng kích lối đi, chấn động lối đi.

Mặc dù chúng xông ra lối đi thì sẽ bị quy tắc trừng phạt, thế nhưng nếu phong ấn của lối đi bị phá toái thì kẻ chết trước lại là trấn thủ.

Trấn thủ không trấn áp tốt dẫn tới lối đi bị phá, như vậy không coi là bọn chúng phá hủy quy tắc!

Quy tắc cũng lưu lại cho Tử Linh cơ hội.

Cho nên giờ khắc này, những vị trấn thủ mặc dù mạnh mẽ, nhưng mà cũng phải phần tâm hai bên, vừa quyết chiến cường địch lại vừa tiêu hao lực lượng để trấn áp lối đi.

Tử khí cũng cần Tô Vũ gánh chịu hơn phân nửa, nhóm trấn thủ thì gánh chịu phần còn lại.

Cường giả vô địch các giới đang lao về đây, lần này lại tới thêm gần 30 vị, họ cũng đã sắp tới gần.

Đại chiến lập tức nhiều thêm 30 vị vô địch, chẳng mấy chốc sẽ làm cho chiến cuộc nghịch chuyển.

Cộng thêm Linh tộc và 30 vị vô địch sắp tới thì chiến lực gia nhập vào đã vượt qua 130 người, Nhân tộc còn đang bị vây khốn ở Thiên Uyên giới vực, mà bên kia, ở ngoài Thiên Uyên giới vực cũng có ba bốn mươi vị vô địch phong tỏa không cho Nhân tộc có cơ hội truyền tống rời đi.

Trận chiến này, nếu tính cả đám vô địch bị giết trong Nhân cảnh và những kẻ bị giết trong Thiên Uyên tộc thì số lượng vô địch vạn tộc đã vượt qua 200 vị, ngoài ra còn có 9 vị Hợp Đạo.

Đồng dạng, bên phía Nhân tộc, hơn năm mươi vị vô địch đêu đã điều động toàn bộ, tính thêm viện quân từ Thực Thiết tộc và các vị trấn thủ, số lượng vô địch đã xuất động cũng vượt qua trăm vị.

Đây là một cuộc chiến chư thiên với mười mấy vị Hợp Đạo cùng hơn ba trăm vị vô địch tham chiến!

Chư thiên vạn giới, những cường giả vô địch đã lộ diện đại bộ phận đều tham chiến, trong đó còn bao gồm cả mấy vị lão già cũng thức tỉnh khỏi giấc ngủ say để đến góp mặt.

Mắt thấy 30 vị vô địch sắp đánh tới bên này, nơi xa, Đại Hạ vương đang điên cuồng chém giết một vị Vĩnh Hằng cửu đoạn liền sốt ruột quát to: “Tô Vũ, còn biện pháp nào không?”

Lại tới nữa rồi!

Cường địch càng ngày càng nhiều, tiếp tục như thế, một khi đám vô địch kia gia nhập chiến trường thì chỉ sợ Nhân tộc sẽ vô lực chống đỡ tiếp.

Tử Linh giới vực vẫn còn đang quấy rối!

Còn có biện pháp nào không?

Đương nhiên là có!

Hiện tại Thư Linh và Trà Thụ xuất động có lẽ vẫn có khả năng ngăn lại, nhưng mục tiêu của Tô Vũ là đánh giết Hợp Đạo rồi kết thúc trận chiến này chứ không phải chỉ để ngăn cản vô địch.

Dù vô địch chết rồi mà Hợp Đạo không chết thì trận chiến ngày hôm nay cũng không kết thúc được.

Một mực triền đấu thì vẫn là Nhân tộc chịu thiệt thòi.

Tâm tư Tô Vũ cấp tốc chuyển động, hiện tại tốt nhất là bình ổn Tử Linh giới vực.

Bằng không lão Quy có thể sẽ phải rút khỏi cuộc chiến.

Lão Quy lo lắng Hà Đồ bị giết hoặc là bị bắt đi…

Mà ở bên chỗ Hà Đồ nghe nói có hai tôn Hầu đều là Hợp Đạo.

Phải để lão Quy tự do bung xõa chiến lực thì mới được!

“Để Hà Đồ ra ngoài ư?”

Thế nhưng Hà Đồ chưa chắc đã có cơ hội, y không giống với Tinh Nguyệt, có khả năng y đã bị hai vị Hầu cuốn lấy, dễ dàng ra được thì y đã sớm cưỡng ép chạy ra ngoài.

Nếu muốn đem Hà Đồ ra thì phải giải quyết hai vị Hầu kia.

Nghĩ đến đây, Tô Vũ vừa triển đấu với Ám Ảnh ma tộc lại vừa truyền âm hồi: “Thư Linh tiền bối, ngài và Trà Thụ tiền bối có thể vào Tử Linh giới vực được không?”

“Tử Linh giới vực?”

Thư Linh cũng biết cái này, lão trả lời rất nhanh:

“Có thể đi vào, bất quá Tử Linh giới vực… Bên ngoài thì vẫn được, nghe nói vòng trong có nhiều cường giả lắm, còn đều là cường giả đỉnh cấp đang tọa trấn”

“Trong đó là hai tôn Tử Linh Hầu, hai vị có biện pháp đánh lui bọn chúng hoặc là dứt khoát giết chết chúng được không?”

Trước hết để cho hai vị này vào Tử Linh giới vực một chuyến, thủ tiêu hai tôn Hầu kia.

Giúp lão Quy tự do sử dụng chiến lực, cũng có thể đè ép Tử Linh giới vực khỏi sự rung chuyển.

Để cho các vị trấn thủ có thể thoải mái tự do hành động, không bị áp lực tử khí.

Hà Đồ và Tinh Nguyệt ở bên ngoài thì chiến lực đều có hạn.

Ổ trong Tử Linh giới vực họ có thể đi tới giới vực bên cạnh quấn lấy những Tử Linh đang trùng kích lối đi, giúp nhóm trấn thủ có cơ hội lấy binh khí của mình ra sử dụng.

“Vậy bên này thì sao? Một khi có cường giả đột kích… Ta thấy người ở nơi này đều không thể giúp được”

“Không sao, khi đó ta cũng sẽ trốn vào Tử Linh giới vực!”

Tô Vũ nói nhanh: “Hai vị chưa ra thì ta sẽ không tùy tiện hành động!”

Thư Linh suy nghĩ một chút, lần này họ ra ngoài một mặt là vì giải vây cho Nhân tộc, một mặt khác thật ra là vì bảo hộ Tô Vũ.

Đây thực chất cũng là ý của Tiểu Bạch Cẩu.

Tiểu Bạch Cấu xem như hạch tâm của họ.

Bảo hộ Tô Vũ… Hoặc nói chính xác hơn là bảo hộ Thời Gian sách, bảo hộ truyền nhân của tiểu chủ tử, điều này chẳng liên quan gì tới chuyện Tô Vũ có phải là Nhân chủ của Nhân tộc hay không.

“Ta và Trà Thụ sẽ cố gắng tốc chiến tốc thắng! Tử Linh không quá mạnh, trong cùng cấp thì thông thường đều sẽ yếu hơn hẳn.

Chúng ta giải quyết phiền toái xong thì có thể đến một địa điểm chỉ định, chờ ngươi mở ra lối đi Tử Linh, trong nháy mắt chúng ta sẽ giết ra, so với đánh ra từ biển ý chí của ngươi thì có lẽ càng chắc chắn hơn! Đối phương sẽ khó lòng ngờ được trong Tử Linh giới vực lại bỗng nhiên có sinh linh đánh tới:

Lời này vừa nói ra, ánh mắt Tô Vũ khẽ động.

Thư Linh quả thật rất sáng suốt.

Có lý!

Nếu hắn một mực tới gần Long Hoàng thì có khi sẽ bị cảm giác được, nhưng nếu Long Hoàng chủ động tới giết hắn sau đó hắn mở ra lối đi Tử Linh để tự vệ, khi đó lại bỗng nhiên có hai vị cường giả đánh ra… Chắc chắn chẳng ai có thể dự liệu được!

Tô Vũ vừa cấp tốc sáp nhập nguyên khiếu lại vừa triển đấu với Ám Ảnh ma tộc, chiến đấu một hồi, Tô Vũ bỗng bỏ chạy, bay về phía lão Quy!

Ám Ảnh không đuổi theo, Tô Vũ đã chạy thì gã truy sát cũng không có ý nghĩa.

Gã quay đầu nhìn thoáng qua, Long Hoàng ở ngay cách đó không xa, Ám Ảnh ma tộc nhẹ nhàng thở ra, xem chừng là do Long Hoàng quá gần nên Tô Vũ không còn dám chiến, vì vậy chỉ đành trốn chạy.

Nơi xa, Long Hoàng hừ lạnh một tiếng!

Trong con mắt to tràn đầy vẻ tiếc nuối!

Vừa rồi kỳ thật gã cũng cảm nhận được Tô Vũ đang tới gần, gã đã chuẩn bị bạo phát, đánh đổi một số thứ để đánh lui ma ma Cục lông nhỏ sau đó chém giết Tô Vũ.

Kết quả Tô Vũ lại bỏ chạy!

Thật tình không ai biết dã tâm của Tô Vũ còn lớn hơn nhiều, bằng không, hắn đã sớm để Thư Linh ra tay thủ tiêu Long Hoàng.

Ba đại cường giả hợp lại, dưới tình huống bất ngờ chém chết Long Hoàng không phải là việc gì khó.

Tô Vũ bay về phía Hồng Mông cổ thành, mà lão Quy cũng cảm nhận được, lão vội ngăn cản:

“Không thể, Hà Đồ không ra được, phía dưới quá nguy hiểm!”

Đừng có chạy lung tung!

Hiện tại bên dưới Hồng Mông cổ thành cực kỳ hỗn loạn!

Hà Đồ mang theo một đám tiểu đệ của y đang kịch liệt phản kháng, lão Quy cũng phân thân hai nơi để tác chiến nên mới bị áp chế lại, hiện tại Tô Vũ tiến vào Tử Linh giới vực hoặc là mở ra lối đi thì đều không phải lựa chọn tốt!

Cẩn thận có Tử Linh Hầu trực tiếp giết ra ngoài, vậy thì sẽ rất phiền toái!

Tô Vũ không lên tiếng, hắn vẫn bay về hướng cổ thành.

Nháy mắt, hắn đã rơi vào trong Hồng Mông cổ thành.

Lối đi ở đây vốn đã yên tĩnh nhiều năm, hiện tại lại đang kịch liệt chấn động, hàng loạt tử khí tràn lan ra.

Rõ ràng phía dưới đang chiến đấu rất dữ dội.

Tô Vũ cũng không nói gì, hắn lấy tay chỉ về phía lối đi.

Một quyển sách vô thanh vô tức tiến nhập vào trong đó.

Lao Quy đang dây dưa với Ma Hoàng thâm chấn động trong lòng!

Đó là ai vậy?

Lão không biết Đúng vậy, hai vị này vẫn luôn sinh tồn ở trong nhà cũ của Văn vương, mặc dù lão Quy sống lâu năm thế nhưng thật sự không quen biết, nếu Tiểu Bạch Cấu tới thì có lẽ lão còn nhận biết, bởi vì lão đã từng gặp một lần.

Mà Thư Linh và Trà Thụ chưa bao giờ xuất hiện tại chư thiên vạn giới, lão căn bản không biết đó là người nảo.

Lão Quy âm thầm cảm khái.

Cái tên nhóc Tô Vũ này tựa hồ có thể một mực ‘sinh ra át chủ bài, lần này bỗng nhiên có hai vị cường giả lạ mặt xuất hiện quả thật là điều lão Quy hoàn toản không ngờ tới.

Tô Vũ thả ra quyển sách trong vô thanh vô tức.

Chuyện ở Tử Linh giới thì sinh linh giới sẽ không thể biết được.

Dù cho hai giới sinh tử có khả năng truyền tin tức nhưng mà cũng không thể nhanh như vậy, bằng không sẽ chẳng cần đến Tử Linh Tiếp Dẫn Lệnh.

Lưỡng giới tuy có liên hệ, nhưng tin tức muốn truyền đi thì cũng cần tốn thời gian.


Chương 2518: Cuộc Chiến Của Tử Linh.

Tử Linh giới.

Ö dưới địa bàn Hồng Mông thành.

Lúc này trong không gian tối tăm hoang dã, đại chiến liên miên không dứt.

Lão Quy!

Đúng vậy, nơi này cũng có một lão Quy, đây là đạo thần của lão!

Chuyên dụng của Hợp Đạo cảnh!

Hoặc là nói kỳ thật đây là khi tu luyện dung binh pháp đến cực hạn, binh khí có thể hóa thành thân thể, thế nhưng nó cũng là chất môi giới của dung hợp Đại Đạo, không có đạo thân thì lão Quy sẽ không chết, nhưng độ dung hợp Đại Đạo sẽ tụt xuống trong nháy mắt, thực lực văng khỏi Hợp Đạo cảnh.

Bản tôn của lão Quy đang chiến đấu với Ma Hoàng, đạo thần của lão lại ở trong Tử Linh giới vực quyết chiến với hai vị Tử Linh Hầu.

Dĩ nhiên lão Quy cũng có người giúp đố, xung quanh hai vị Tử Linh Hầu còn có Hà Đồ, Hạ Thân và hai vị Tử Linh quân chủ khác.

Bốn đại cường giả đang ở bên ngoài điều khiển trăm vạn Tử Linh vây công hai vị Tử Linh Hầu kia!

Đại chiến đã lan đến gần Tử Linh giới vực.

Lúc này, Hà Đồ cực kỳ phẫn nộ.

“Hai tên khốn nạn lại dám tới bắt ta! Bản tọa chính là hậu duệ của Cung vương.

Kỳ Sơn Hầu, Tế Vân Hầu, các ngươi thật to gan!”

Hai vị Tử Linh Hầu đều không thèm để ý tới y.

Hậu duệ của Cung vương?

Ngươi là Cung vương à?

Đúng vậy, hai tôn Hầu này đều là Tiên tộc Hầu, lần này đến đây là vì muốn bắt Hà Đồ và Hạ Thần.

Kỳ Sơn Hầu không thèm để ý tới lời Hà Đồ nói mà là nhìn về phía đạo thân của lão Quy, đó là một đạo thân với hình dáng đại tướng quân.

Trong mắt Kỳ Sơn Hầu lóe lên vẻ oán độc, Tử Linh vốn rất dễ nóng giận, huống chỉ lần trước lão Quy còn chém ba giọt tinh huyết từ đạo thân của ông ta.

Kỳ Sơn Hầu lạnh lùng quát: “Trấn Linh tướng quân, ngươi muốn bao che cho Hà Đồ sao? Không chỉ Hà Đồ mà vị kia cũng là người Thiên vương muốn, Tử Linh ngoại vực không phải nơi trở về của bọn họ.

Trấn Linh tướng quân, ngươi muốn vi phạm quy tắc Nghị Hội?”

Lão Quy đạm mạc đáp: “Quy tắc Nghị Hội? Ta phụng mệnh Cung vương trấn áp nơi đây, Cung vương lệ thuộc trực tiếp Nhân Hoàng, thứ ta phụng theo chính là quy tắc Hoàng Đình!”

Đúng vậy, quy tắc khác biệt!

Lão chỉ cần phụng theo quy tắc Hoàng Đình là được!

Lấy Nghị Hội ra ép lão là điều không thểi “Vậy thì chẳng còn gì để nói, Tề Vân, cùng nhau chém nát đạo thân của lão đi!”

Kỳ Sơn Hầu hét lớn một tiếng, lần này hai tôn Tiên tộc Hầu đến đây chính là vì đối phó với lão Quy, làm loạn vào đúng lúc này cũng là vì đã thương lượng với bên ngoài từ trước, một khi lão Quy xuất hiện gợn sóng thì họ sẽ lấy cớ bắt Hà Đồ để ra tay với lão.

Trước đó lão Quy bận tham chiến, bọn chúng đã cảm nhận được lực lượng trấn áp của địa phương bên đây giảm xuống nên mới cấp tốc chạy tới, cuối cùng cũng đã tìm ra cơ hội.

Mà phe đối diện, Hạ Thần và Hà Đồ cũng kịch liệt ra tay chém giết.

Lần trước là Hạ Thần đánh lui Kỳ Sơn Hầu, bất quá hôm nay Kỳ Sơn Hầu lại không đến một mình, rất nhanh, không gian dao động, lại có vài vị Tử Linh quân chủ hoãn lại quy tắc mà buông xuống.

Đại chiến tiếp tục bùng nổi Vài vị cường giả chiến đấu không ngừng, ở vòng ngoài, Tử Linh cũng không ngừng hủy diệt.

Tử khí tràn ngập bốn phương!

Kỳ Sơn Hầu vừa chém giết vừa truyền âm hỏi: “Tề Vân Hầu, lúc nào đám Nguyệt Minh Hầu mới đến?”

Lần này không chỉ bọn hắn xuất động mà Ma tộc và Thần tộc đều liên hệ Tử Linh giới vực nên sẽ còn có viện quân, hai người bọn họ chỉ là tới trước một bước mà thôi.

Tề Vân Hầu đang giao đấu với đạo thân của lão Quy nên chịu áp lực cực lớn, nghe đối phương hỏi, gã cấp tốc truyền âm đáp: “Không biết, đã bảo sẽ đến rất nhanh, chúng ta cứ xuất thủ trước.

Mấy tên hỗn đản kia không biết đã xảy ra chuyện `1 gì:

Đã lâu lắm rồi mà mấy tên đó vẫn chưa tới!

Bọn chúng vừa nói xong, xa xa, Tử Linh thiên hà chợt nổi sóng kịch liệt!

Một tiếng quát chói tai vang vọng đất trời: “Lam Sơn Hầu, ngươi muốn tạo phản à? Đây là Đông vương vực, chúng ta phụng mệnh Thiên vương đi bắt phản nghịch, ngươi dám ngăn cản sao?”

Trong Tử Linh thiên hà, ba đạo hư ảnh Tử Linh cường hãn vô biên bắn ra!

Trong đó, một tôn Tử Linh đang giằng co cùng hai vị Tử Linh Hầu khác.

Vị Tử Linh một thân một mình chính là Lam Sơn Hầu, vị Tử Linh Hầu duy nhất của Nhân tộc tại khu vực do Đông Thiên vương tọa trấn.

Ở trên Tử Linh thiên hà, Lam Sơn Hầu bình tĩnh nói: “Bên kia không thuộc về Đông vương vực, đó là địa phận của Trấn Linh tướng quân! Hai vị lui về đi”

“Lui ư?”

Đối diện, Nguyệt Minh Hầu cười lạnh một tiếng: “Lam Sơn, quả nhiên ngươi muốn chết! Hôm nay ta sẽ khiến ngươi triệt để tan thành mây khói, ngươi cho rằng hiện tại còn là thời điểm Nhân tộc nhất thống chư thiên? Nhân tộc đã là dĩ vãng rồi!”

Lam Sơn Hầu không nói gì, chỉ đâm ra một kiếm xuyên thủng thiên địa.

Vậy thì đánh thôi!

Nàng là vị Hầu duy nhất của Đông vương vực.

Đông vương vực trước đó còn có Nhân tộc Hầu, kết quả sau đại chiến ở triều tịch thứ chín thì đều đã ngã xuống.

Đại chiến khi ấy cũng liên lụy đến Tử Linh giới vực, đại chiến liên luy rộng khắp, một trận chiến qua đi, mấy tôn Nhân tộc Tử Linh Hầu trong Đông vương vực có vị chết trận, có vị biến mất không rõ.

Lam Sơn Hầu còn từng hoài nghỉ liệu có phải là do Đông vương âm thâm hạ sát thủ.

Bởi vì Nhân tộc uy hiếp sự thống trị của lão.

Từ sau triều tịch thứ chín, nàng đã ngủ đông nhiều năm, chưa từng quản bất cứ chuyện gì mà chỉ một mực bế quan.

Nhờ vậy mới an toàn thoát một mạng.

Nhưng hôm nay, nàng lựa chọn tham chiến!

Nàng không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, thế nhưng nàng biết bọn gia hỏa này đều muốn đi vây giết Trấn Linh tướng quân, nhất định là đã phát sinh chuyện gì đó, đại khái là có quan hệ tới Nhân tộc, bởi vì Trấn Linh tướng quân trên tổng thể vẫn luôn hướng về Nhân tộc.

Hồng Mông rất mạnh, dưới tình huống bình thường thì đám Hầu này đều không dám trêu chọc, nếu hiện tại dám trêu chọc thì chắc chắn bên ngoài đã xảy ra chuyện!

Bản thể của Trấn Linh tướng quân có lẽ đang chiến đấu bên ngoài!

Mang theo tâm tư như vậy, Lam Sơn Hầu đi ra khỏi Đông vương điện ngăn cản hai vị viện quần của Thần tộc và Ma tộc, không cho chúng có cơ hội.

Đại chiến bùng nổ tức thì ngay trên Tử Linh thiên hà.

Mà trong Thiên Hà, vô số cỗ thi thể hắc ám đang phập phồng.

Tử Linh thiên hà là chỗ tiếp dẫn Tử Linh.

Nơi này có vô số cường giả tuyệt thế năm đó còn đang ngủ say, đến nay vẫn chưa thức tỉnh.

Ba tôn Hầu đang giao chiến không ngừng ở đó.

Mà đạo thân của lão Quy thì hơi thốn thức, nhất kích đánh lui Kỳ Sơn Hầu, lão thở dài rồi nói: “Các ngươi đều đã chết, tội gì phải khổ như thế chứt Yên ổn mà làm Tử Linh không tốt sao? Nhất định cứ phải xen vào cuộc chiến sinh linh làm gì?”

Kỳ Sơn Hầu lạnh lùng nói: “Làm Tử Linh? Năm đó, chúng ta đều bị đám Võ vương giết chết, vì sao ta phải làm Tử Linh? Vì sao ta phải cam tâm? Võ vương, Chiến vương giết chúng ta, vì sao chúng ta không thể giết hậu duệ của bọn hắn?”

“Đợi tới lúc thiên biến, Tiên tộc nhất thống chư thiên, chúng ta chắc chắn sẽ giết về sinh linh giới, một lần nữa sống lại!”

Kỳ Sơn Hầu kêu to một tiếng, điên cuồng đánh về hướng lão Quy!

Đây chỉ là một bộ đạo thân, nếu gã giết chết đạo thân thì thực lực bản tôn của lão Quy sẽ tụt khỏi Hợp Đạo, để xem lão địch lại cường địch bên ngoài kiểu gì.

Lão gia hỏa này nên chết đi mới tốt.

Ẩm ầm!

Tiếng vang kịch liệt truyền khắp thiên địa, mà ngay một khắc ấy, một quyển sách thu liễm khí tức đột ngột xuất hiện.

Hoặc là nói, vốn nó đã không có nhiều khí tức.

Một khi sinh linh tiến vào Tử Linh giới vực thì sẽ hiện ra rất rõ ràng.

Nhưng mà quyển sách sao có thể được xem như sinh linh.

Sinh khí của Thư Linh thật sự không lớn.

Lúc bấy giờ, cường giả các phương đều đang đại chiến, chút sinh khí mong manh bên ngoài cuốn sách đã bị che đậy hầu hết, chỉ còn hơi hơi gợn sóng nên chẳng có ai để ý, cũng không ai có thời gian để ý.


Chương 2519: Hợp Tác Ăn Ý.

“Tử Linh giới.. “

Cuốn sách trôi nổi trên không, Thư Linh cảm khái một tiếng, nói khẽ: “Trà Thụ, ngươi biết Tử Linh giới không?”

“Biết, trong lúc còn chưa hình thành trí tuệ, tiểu chủ tử đã từng kể ta nghe rồi, ta có một chút ấn tượng, tiểu chủ tử đã từng giết Tử Linh, bất quá ngài rất chán ghét nơi đây vì nó quá mức tối tăm”

Thư Linh lẩm bẩm: “Chủ nhân cũng đã tới đây, ngài ấy cũng không thích nơi này, bất quá ngài từng sinh hoạt ở Tử Linh giới vực một thời gian, hình như là vì muốn giúp người ta sống lại.”

“Giúp ai?”

“Ta không biết, hình như ngài đã thất bại, cụ thể ra sao thì chủ nhân cũng không nói, có điều trong lúc viết sách ngài đã cảm khái vài tiếng, có một ít lạc ấn vẫn được lưu lại.. “

Hai vị Linh thức âm thầm trao đổi, đạo thân của lão Quy kỳ thật cũng cảm ứng được.

Lão cũng hiểu ngay được tình huống, đây là do Tô Vũ gọi tới.

Lão vẫn bất động thanh sắc, thậm chí giúp đỡ áp chế một chút gợn sóng sinh linh, bởi vì Trà Thụ vẫn có một ít khí tức hiển lộ.

Trong lòng lão rất hiếu kỳ, rốt cuộc hai vị này là ai?

Linh ư?

Là Linh tộc sao?

Nhưng không lý nào Linh tộc lại giúp Tô Vũ, mà hình như đây còn là do Tô Vũ mang từ Nhân cảnh Ta.

Chẳng lẽ là đem ra từ trong di tích nào đó?

Hai vị này có chiến lực như thế nào?

Lão không rõ ràng.

Nhưng lão cảm giác tuyệt đối sẽ không kém!

Thế nhưng cụ thể ra sao thì lại không cảm ứng được.

Lão Quy còn đang nghĩ ngợi, ngay một khắc ấy, Kỳ Sơn Hầu bỗng nhiên nhìn lại, trông thấy một quyển sách thì hơi bất ngờ, sau một khắc, gã quát lớn: “Có chuyện ngoài ý muốn, Tê Vân.. “

Gã vừa nói xong, Thư Linh bỗng cười một tiếng: “Bị phát hiện rồi!”

Trong nháy mắt, một gốc đại thụ che trời hiện ra.

Trà Thụ vốn không lớn, thế nhưng lúc này nàng lại hóa thành bản thể cực kỳ cao to, một đầu thời không trường hà rộng lớn trong nháy mắt lan tràn ra, vô số cành lá đánh về phía hai tôn Hầu!

Mà lão Quy cũng cấp tốc áp chế Kỳ Sơn Hầu, thực lực của Trà Thụ không phải bình thường!

Thế nhưng kinh nghiệm chiến đấu của nàng không phong phú, cành lá làm nổ hư không nhưng đều bị Tẻ Vân Hầu tránh khỏi.

Trà Thụ truyền ra một chút âm thanh không vui:

“Thư Linh, ta đánh không tới được!”

Thư Linh thở dài: “Ngươi ấy, ngươi chỉ biết tắm rửa thôi, không chịu đọc sách bao giờ!”

Dứt lời, trang sách kia lật ra.

Nháy mắt, vô số chữ viết hóa thành một cái lưới lớn phủ tới hư không!

Những chữ viết kia mỗi một chữ đều vô cùng cường đại, chúng hóa thành một tấm lưới bao trùm về phía Tề Vân Hầu chỉ trong giây lát!

Tề Vân Hầu đâm ra một thương.

Ẩm!

Tiếng nổ lớn truyền vang thiên địa!

Nhưng mà, lưới lớn lại chỉ khẽ run lên chứ không bị phá rách, ngược lại nó còn cấp tốc bao trùm xuống, lập tức khóa chặt lại cả không gian xung quanh Tề Vân Hầu.

“Ngươi là ai?” Tê Vân Hầu kinh hãi quát: “Ngươi là ai?

Đây rốt cuộc là người nào?

Một quyển sách ư?

Sách của ai mới được chứ?

“Thời Gian sư… Có phải là bà ta không… Không có khả năng, Thời Gian sách? Sao Thời Gian sách có thể xuất hiện ở đây được?”

Tề Vân Hầu vô cùng hoảng sợ!

Gã chỉ có thể nghĩ đến Thời Gian sách, ngoại trừ Thời Gian sách thì còn loại sách nào có thể giam cầm một tôn Hầu trong nháy mắt, dù gã là Tử Linh Hầu thì đó cũng là Hầu!

Thư Linh khẽ cười đáp: “Không phải, Thời Gian sách mạnh hơn ta nhiều, các ngươi quá to gan lớn mật, dám can đảm không tuân theo quy tắc Hoàng Đình, đánh giết Trấn Linh tướng quân, đáng chém! Ta thay chủ nhân tru diệt phản nghịch!”

Âm ầm!

Lưới lớn giam cầm!

Trà Thụ cực kỳ mừng rỡ, ngàn vạn cành lá liên đầm tới trong khe hở của mảnh lưới lớn!

Phốc phốc phốc!

Vô số cành lá xuyên thấu thân thể Tề Vân Hầu, Tê Vân Hầu kinh sợ, gã gào thét liên tục, cố gắng phá võ lưới lớn, nhưng mà lại không cách nào đánh rách được tấm lưới do vô số chữ viết tạo thành kia.

Thư Linh không ngừng lật sách, càng lật thì chữ viết trên lưới càng nhiều, càng nhiều thì lực giam cầm càng mạnh!

Mà Trà Thụ cũng hưng phấn vô cùng, đây vẫn là lần đầu tiên nàng được đánh nhau!

Nàng không giỏi giao chiến thế nhưng nàng mơ hồ nhớ được tiểu chủ tử đánh nhau như thế nào!

Nàng có trí nhới Nàng không ngừng dùng cành lá xen kẽ đâm xuyên Tề Vân Hầu, rất nhanh nàng chợt nghĩ tới điều gì đó, vội vàng hồi: “Thư Linh, làm sao tìm được quy tắc Đại Đạo của gã để đánh nát?”

Thư Linh bật cười: “Ngươi không đánh võ được đầu! Gã cũng không phải Đại Đạo, gã chết thì hết rồi, dung đạo cũng sẽ chặt đứt, Tử Linh đều là theo Tử Linh Đại Đạo, mà Tử Linh Đại Đạo thì ngươi không cách nào hiển hiện ra được.

Ngươi cứ đánh nát ấn ký Tử Linh của gã thì gã sẽ chết!

Gã có đạo thân, cứ chém vỡ đạo thân thì thực lực của gã cũng sẽ giảm xuống”

Trà Thụ hiểu rõ: “Thì ra là thế, Thư Linh, ngươi biết thật nhiều!”

“Đọc sách nhiều tự nhiên sẽ có chỗ tốt”

“Ta không muốn đọc sách đâu.”

Lúc nói chuyện, vô số cành lá của Trà Thụ đã đâm xen, phốc, lần này một đạo thân hiển hiện nhưng trong nháy mắt lại bị lưới lớn giam cầm, sau đó lập tức bị Trà Thụ đâm thủng một lỗ lớn, ánh mắt Tề Vân Hầu lộ ra về tuyệt vọng.

Thư Linh lên tiếng giảng giải: “Đừng đánh nát toàn bộ ấn ký, lưu lại một chút thì có thể mỡ linh trí cho Tử Linh khác, khôi phục thực lực khi còn sống của Tử Linh, nó cũng là chí bảo đấy.

“Ta biết rồi”

Trà Thụ học được kiến thức mới, rất nhanh, cành lá của nàng đánh cho đạo thân kẻ địch nát bấy, chỉ để lại một chút tử vong chỉ huyết.

Thư Linh tiếp tục giảng bài: “Đây cũng là đồ tốt, là bảo vật tốt nhất để giúp Tử Linh lớn mạnh!”

“m Cánh lá của Trà Thụ bao phủ, lấy hết tất cả mọi thứ đi.

Mà giờ khắc này, Kỳ Sơn Hầu kinh hoảng đến cực hạn, gã đang gào thét liên tục!

Âm âm!

Tử Linh giới vực đều bị chấn động, một tôn Hầu cứ thế bị giết vô cùng đơn giản!

Đúng vậy, quá dễ dàng!

Thư Linh phong cấm, Trà Thụ đánh giết, hai người phối hợp rất ăn ý, mặc dù Trà Thụ không hiểu nhiều, thế nhưng thực lực của nàng lại thực sự mạnh mẽ.

Trong giây lát, họ đã thủ tiêu Tề Vân Hầu!

Lão Quy cũng phải khẽ hít một hơi, hại vị này thật là lợi hại!

Lão cũng không phải cảm thấy bản thân không bằng người ta, tính ra thì hai vị này liên thủ cũng chưa chắc đã bằng lão, nếu đạo thân và bản thể của lão hợp nhất thì lão có thể áp chế cả hai.

Nhưng nếu hai vị này hợp lại thì Hợp Đạo cảnh thông thường tuyệt đối không phải là đối thủ của họ.

Mấu chốt là, một khi không thể đột phá phong cấm của Thư Linh thì gần như chắc chắn phải chết!

Lão Quy tuy mạnh, nhưng lực phong tỏa lại không mạnh, lão muốn giết Hợp Đạo thì hiển nhiên sẽ không đơn giản như vậy, mà hai vị này giết Hợp Đạo lại dễ dàng hơn lão nhiều!

Thư Linh vẫn mang theo nụ cười, sau một khắc, lưới lớn phủ tới hướng Kỳ Sơn Hầu!

Đáng giết!

Đáng chém!

Văn vương là hạch tâm của Hoàng Đình thượng cổ, những người này lại dám vây công Trấn Linh tướng quân, theo ý Thư Linh thì đó chính là phản nghịch!

Phản nghịch dĩ nhiên phải giết!

Cho dù là ai cũng phải chết!

Từng tấm lưới lớn phủ tới hướng Kỳ Sơn Hầu, vẻ mặt Kỳ Sơn Hầu đại khủng, tử vong chỉ huyết bùng cháy, gã đã rơi vào trạng thái điên cuồng, gã muốn đánh lui đạo thân của lão Quy hòng chạy trốn khỏi nơi đây!

Không!

“Thiên vương, sinh linh vảo giới!”

Kỳ Sơn Hầu rống to, gã đã cảm nhận được mối nguy khủng khiếp, gã đang cầu Đông Thiên vương đến giúp.

Nhưng mà nơi này cách Đông vương phủ rất xa.

Có lẽ Đông Thiên vương đã cảm nhận được Tê Vân Hầu chết rồi, thế nhưng dù lão muốn tới thì cũng cần tốn thời gian.

Mà Kỳ Sơn Hầu thì không có thời gian!

Lưới lớn phủ tới từng tấm lại từng tấm, Thư Linh không ngừng lật sách, thậm chí bắt đầu đọc diễn cảm.

“Ban đầu cuộc chiến, Tiên tộc không phục, ta giết mười sáu tôn Tiên vương, diệt ba vị Đại Đạo Tiên tộc, đoạn đi đại đạo của chúng, Tiên tộc mới chịu thần phục”

Một tấm lưới lớn hiển hiện, mơ hồ trong đó dường như có bóng người hiện ra.

Bóng người kia vỗ một bản tay chụp chết hơn mười vị vô địch Tiên tộc, một tay che trời, bắt lấy đại đạo, bóp nát đại đạo, khiến Tiên Hoàng cúi đầu thần phục.

Đây là thuở thượng cổ ban sơi Cảnh tượng Văn vương đại chiến chư thiên!

“Văn vương…”

Lúc bấy giờ, Kỳ Sơn Hầu cũng thấy được cảnh tượng khủng bố ấy, lòng gã cực kỳ chấn động, vô cùng hoảng sợ.

“Không… Văn vương đã chết rồi, ông ta chết rồi…

Thư Linh tiếp tục đọc diễn cảm, không để ý tới lời gã nói.

Mà Trà Thụ nghe thế thì hết sức phẫn nộ, ngàn vạn cành lá xen kẽ đâm tới, nàng cả giận quát:

“Chủ nhân không chết! Ngài ấy còn sống, ngài nhất định sẽ trở lại! Phì Cầu nói chủ nhân sẽ trở lại, ngươi dám mạo phạm chủ nhân, giết!”

Trà Thụ phẫn nộ đến đỏ cả mắt!

Phốc phốc phốc!

Vô số cành lá xuyên thấu thân thể Kỳ Sơn Hầu ngay khi gã bị phong ấn.

Tử Linh ấn ký cũng bị đào lên, lần trước đạo thân của Kỳ Sơn Hầu đã bị lão Quy trảm ra ba giọt tử vong chỉ huyết, vốn vẫn chưa khôi phục, giờ đây một đạo thân màu đen lại bị chém chia năm xẻ bảy, tử vong chỉ huyết hiện ra.

Bầu trời lại chấn động một thoáng.

Không có động tĩnh lớn như bên ngoài, thế nhưng Tử Linh thiên hà lại chấn động một hồi, trong tỉnh không hắc ám có hai khỏa thiên thạch rơi vỡ ở giữa thiên địa.

Cơ hồ là miểu sát!


Chương 2520: Trở Mặt Nhanh Hơn Cả Lật Sách.

Đáng sợ nhất không phải Trà Thụ mà là Thư Linh!

Trả Thụ có lực công kích không yếu, thế nhưng nàng cũng giống như Tô Vũ, có nhiều điểm thiếu hụt rất rõ ràng.

Nhưng mà có Thư Linh ở đây, lưới phong cấm của Thư Linh khiến cho Hợp Đạo đều không thể thoát khỏi!

Cộng thêm cả sức công kích mãnh liệt của Trà Thụ, vậy thì tương đương với lần trước Tô Vũ hợp tác cùng Vạn Thiên Thánh giết vô địch, giết cực kỳ dễ dàng.

Trên Tử Linh thiên hà, ba tôn Hầu còn đang chiến đấu, thấy tình thế như vậy, chỉ giây lát Nguyệt Minh Hầu cùng một vị Hầu khác đã hoảng sợ trốn chạy.

Khủng bố!

Khiếp đảm!

Hai tôn Hầu thế mà bị giết trong chốc lát.

Bên kia rốt cuộc là người nảo tới?

Bọn họ không dám nhìn nhiều, quay lưng bỏ chạy ngay lập tức, lúc này tâm tư duy nhất của họ chính là trở lại Đông vương điện thì mới có cảm giác an toàn!

Trà Thụ vưi vẻ nhảy nhót: “Thư Linh, hai tên kia bỏ chạy kìa, chúng ta có truy sát không?”

Thư Linh nhìn thoáng qua: “Không đuổi, bên kia là lĩnh vực của Thiên vương khác, tới đó sẽ biến thành chúng ta vô lý.

“Chư thiên vạn giới đều là của chủ nhân, chủ nhân có thể đi thì chúng ta cũng có thể đi!”

Trà Thụ cảm thấy không quan trọng lắm, nơi nào cũng thuộc về chủ nhân, chủ nhân mới là mạnh nhất!

Đạo thân của lão Quy đi tới bên cạnh, tươi cười thi lễ: “Tham kiến hai vị đạo hữu! Bên kia tạm thời không nên tới, thực lực Đông Thiên vương không yếu, vạn đạo phong cấm của đạo hữu chỉ e khó mà giam cầm lão!”

“Tham kiến Trấn Linh tướng quân!”

Thư Linh thi lễ, cười nói: “Ta từng nghe chủ nhân nói Trấn Linh tướng quân có thực lực vượt qua hầu hết các vị Hầu, hôm nay gặp mặt, quả đúng là thế, sinh linh giới vực này có lẽ thực lực của tướng quân xếp trong ba vị trí đầu của Hợp Đạo”

Vị này mạnh hơn mình, Thư Linh biết rõ điều ấy, một khi bản tôn cùng đạo thân của đối phương hợp nhất thì Thư Linh sẽ không có cách nào phong cấm lão.

Hai người hàn huyên vài câu, bên kia, Hạ Thần và Hà Đồ cũng đã giết sạch Tử Linh quân chủ mà đối phương mang tới.

Hà Đồ thổ hổn hển, hùng hùng hổ hổ nhưng cũng cảnh giác nhìn Thư Linh cùng Trà Thụ, hai vị này là ai vậy?

Lợi hại quá trời!

Thời đại này cường giả xuất hiện càng ngày càng nhiều!

Mà Hạ Thần thì nhìn thoáng qua Thư Linh và Trà Thụ, rất lâu sau, ông mới hỏi mà không xác định lắm: “Hai vị tiền bối, có phải hai vị đến từ Văn vương phủ?”

Trà Thụ không để ý tới ông, Thư Linh thì nhìn thoáng qua, hơi ngạc nhiên một thoáng, lão ngập ngừng: “Ngươi là.

“Ta là hậu nhân của Chiến vương, từng thủ mộ vì Văn vương!”

Thư Linh hơi khựng lại, hồi lâu sau lão mới lên tiếng: “Bằng hữu của chủ nhân, hậu nhân của Chiến vương… Thủ mộ… Mộ ấy là chôn quần áo và đi vật của chủ nhân sao?”

“Đúng thế!”

Thư Linh mỉm cười, nhẹ nhàng phản bác: “Chủ nhân nhất định là vẫn còn sống.

Chúng ta tin chắc như thế! Đa tạ nhất mạch của đạo hữu đã phí tâm!”

Thư Linh không nhiều lời, chỉ bảo: “Nhân chủ còn đang chờ chúng ta.

Trấn Linh tướng quân, người cứ tiếp tục giả vờ một lát, tin tức ở đây tạm thời sẽ không truyền ra”

Lão Quy cười đáp: “Yên tâm, ta hiểu! Xem ra lần này có kẻ sẽ phải ăn thua thiệt rồi!”

Trà Thụ hết sức đắc ý, đó là điều chắc chắn.

Mà nơi xa trong Tử Linh thiên hà, Lam Sơn Hầu nhìn thoáng qua bên này, thanh âm của nàng truyền vang tới: “Ta phải về Đông vương phủ, Trấn Linh tướng quân, ta sẽ tận lực kéo dài thời gian.

Bất quá không sớm thì muộn Đông vương cũng sẽ vượt giới mà tới, tốt nhất là tướng quân hãy sớm có tính toán!”

“Đa tạ Lam Sơn Hầu!”

“Là ta nên cám ơn các ngươi.”

Vẻ mặt Lam Sơn Hầu tương đối phức tạp, nàng nhìn đám Thư Linh rồi khẽ khom người, sau đó độn không rời đi!

Đông vương vực chỉ có nàng là Nhân tộc Tử Linh Hầu, nàng không thể ngã xuống vào lúc này.

Rất nhanh, Lam Sơn Hầu đã tan biến.

Tử Linh giới vực cũng dần dân khôi phục trạng thái an tĩnh, hai tôn Hầu đã chết quá dễ dàng.

Lão Quy dặn dò: “Hà Đồ, Hạ Thần, hai vị vẫn còn phải mang theo các vị quân chủ đi một chuyến, mau chóng trấn áp những Tử Linh giới vực khác, giúp nhóm trấn thủ giải phóng thực lực”

Hà Đồ kinh ngạc nhìn lão: “Ngươi đang ra lệnh cho ta làm việc?”

Lão Quy bó tay rồi!

Đệt!

Đồ ngớ ngẩn này, ta vừa cứu ngươi đó có biết không?

Mới nãy ta còn chiến đấu vì ngươi, có phải ngươi mù rồi không?

Vẫn là Hạ Thần hiểu chuyện, ông kéo Hà Đồ rời đi: “Tiền bối yên tâm, Hà Đồ huynh, đi thôi, đi trấn áp đám Tử Linh kia!”

Hà Đồ hừ lạnh một tiếng, đi theo Hạ Thần rời khỏi đây, nhưng vẫn giận dỗi càm ràm: “Lão gia hỏa này năm xưa đã tự tay giết ta, đây là kẻ thù của ta, Ngốc Ngốc, thế mà ngươi lại bắt ta nghe theo lão?

Ta là hậu duệ của Cung vương, lão là cấp dưới của tiên tổ ta, lão giết ta thì lão chính là hạng phản chủ!”

Âm thanh của Hạ Thần đây dỗ dành: “Trước tiên cứ nhẫn nhịn đã, thực lực đủ thì lại báo thù sau.

Chúng ta giải quyết hết những giới vực khác, tranh thủ chút thời gian cho Nhân tộc!”

“Được rồi, nể mặt ngươi nên ta mới không so đo với lão già này đấy nhé!”

Đằng sau, lão Quy im lặng…

Ngươi có tin hay không, hiện tại ta có thể lần nữa một chưởng vỗ chết ngươi.

Tên chó chết này, thật sự là trở mặt còn nhanh hơn cả lật sách!

Tử Linh giới vực đã biến đổi nghiêng trời lệch đất.

Mà sinh linh giới thì lại không có phản ứng nào quá lớn, thậm chí có thể nói là không có bất kỳ phản ứng gì, ngoại trừ việc sắc mặt lão Quy hơi dị dạng thì không một ai có thể nhìn ra điểm nào khác lạ.

Lão Quy vẫn tỏ vẻ suy yếu như trước, liều mình giao đấu cùng Ma Hoàng và Minh Hoàng.

Không ai biết Tiên tộc Hầu đã không còn.

Vạn tộc hiển nhiên đã có chuẩn bị đây đủ, trọn vẹn bốn tôn Tử Linh Hầu đánh tới, nếu Lam Sơn Hầu không nhúng tay vào như trước kia, nếu Thư Linh không đến, đạo thân của lão Quy vô pháp chống đố thì có lẽ bản tôn của lão sẽ phải rời đi.

Lão phải mang theo trấn thủ rời khỏi để đè ép Tử Linh giới vực.

Đó mới là nhiệm vụ của bọn họi Nhưng mà hết thảy lại chẳng có “nếu như.

Dù ở thời thượng cổ thì bốn tôn Hầu cũng là đại nhân vật, bây giờ lại chết mất hai vị chỉ trong tích tắc, hai vị còn lại thì chỉ lo chạy trốn, lúc bấy giờ khu vực do lão Quy trấn áp chỉ còn lại mấy vị cường giả tuyệt thế đứng về phía Nhân tộc.

Nhìn bề ngoài, đến hiện tại thì vẫn là vạn tộc chiếm cứ ưu thế.

Không những như thế, gần 30 tôn vô địch vạn tộc đã đánh tới gần sát biên giới Nhân cảnh.

Một khi họ gia nhập chiến trường, Nhân tộc sẽ phải gặp phiền toái lớn.

Mà bây giờ, trong lòng Tô Vũ hơi động một chút.

Hắn dường như đang yên lặng lắng nghe gì đó, sau một khắc, Tô Vũ cao giọng quát: “Chư vị trấn thủ hãy vận dụng binh khí đi, ta sẽ trấn áp Tử Linh cho các vị!”

Dứt lời, tử khí lập tức phóng lên ngút trời.

Trên thân Tô Vũ, tử khí tràn lan đến cực hạn!

Phảng phất như đang nói: Ta đã chuẩn bị sẵn sàng, lúc này ta sẽ không làm gì hết, việc duy nhất của ta đó là trấn áp lối đi Tử Linh cho các vị trấn thủ.

Nơi xa, Thiên Diệt đã sớm nhịn không nổi.

Hắn ta nổi giận gầm lên: “Không chịu nói sớm!”

Uynh!

Tiếng nổ vang trời, một cây đại bổng trong nháy mắt rơi vào tay Thiên Diệt!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box