[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 500 : Đi Tinh Lạc Sơn! (c2496-c2500)
❮ sautiếp ❯Chương 2496: Đi Tinh Lạc Sơn!
Nhìn quanh một vòng, ai nấy đều chỉ còn một thân.
Đừng thấy ở đây còn có không ít vô địch, nếu thật sự chiến đấu thì thực lực còn chưa tới một nửa trước đó.
Lúc này, Tô Vũ cũng không lo nghĩ được nhiều, hôm nay Văn Minh Chí của hắn đã thôn phệ không ít thân thể vô địch, bây giờ nó đang ở trạng thái không ngừng tăng lên.
Tô Vũ dừng lại quan sát một hồi, trên Văn Minh Chí đã hiện ra 142 đạo kim văn.
Thôn phệ nhiều vô địch như thế khiến thứ đồ chơi này tấn cấp rất nhanh, đã sắp đi đến cấp độ Thiên binh đỉnh phong rồi.
Mà hư văn cũng dần tăng lên, rất nhanh đã xuất hiện 169 đạo hư văn.
Điều cũng đại biểu chỉ cần Văn Minh Chí thôn phệ đủ nhiều, không sớm thì muộn sẽ có khả năng tấn cấp đến 169 đạo kim văn, đó là sự tồn tại cao đẳng trong số Thần binh.
Văn Minh Chí mạnh mẽ tất nhiên cũng có trợ giúp đối với Tô Vũ.
Thân văn “Văn Minh” của hắn cũng theo đó mà mạnh mẽ, bao gồm cả biển ý chí và ý chí lực đều tấn cấp. 360 thần khiếu trải qua trận chiến này đã triệt để hợp thành cửu khiếu, điều này đại biểu ý chí lực của Tô Vũ đã chính thức đi đến Sơn Hải đỉnh phong, sắp sửa tấn cấp Nhật Nguyệt.
Về phần thân thể, Tô Vũ kỳ thật cũng có cảm giác lột xác.
Mơ hồ hắn còn có xu thế bước vào Sơn Hải.
Một khi bước vào Sơn Hải, Tô Vũ rất có thể cũng sẽ cấp tốc bước vào Sơn Hải cửu trọng, bất quá hắn sẽ áp chế xuống, tạm thời không tấn cấp.
Tấn cấp… Hắn tấn cấp Sơn Hải khả năng là sẽ có thiên địa ban thưởng.
Tốt nhất đợi đến khi hắn bị thiên địa trừng phạt rồi dùng quy tắc ban thưởng trung hòa một thoáng, như vậy mới có thể ứng đối với trừng phạt tốt hơn.
Đây cũng là kinh nghiệm mà hắn rút ra qua mấy lần trải nghiệm.
Tỉ như lần này, nếu Tử Linh khuếch tán, thiên địa trừng phạt giáng xuống, hắn sẽ để thân thể bước vào Sơn Hải, hoặc là nghĩ biện pháp để ý chí lực bước vào Nhật Nguyệt.
Làm như vậy, khả năng cao là sẽ có thiên địa ban thưởng xuất hiện.
Hoặc là giết thêm vài vị vô địch.
Tại Nhân cảnh giết nhiều vô địch như thế nhưng Tô Vũ không được ban thưởng, hẳn là quy tắc Chư Thiên chiến trường không bao trùm đến Nhân cảnh, thế nhưng giết vô địch vốn là một loại tích lũy.
Lại giết thêm mấy tên, có lẽ rất nhanh thôi hắn sẽ nghênh đón một lần ban thưởng lớn.
Tô Vũ còn đang tính toán chuyện này, bên cạnh, Chu Thiên Nguyên thở dài một tiếng: “Đại Trịnh vương và Đại Nguyên vương đều vẫn lạc rồi!”
Tô Vũ lạnh mặt không nói chuyện.
Đây đã có thể coi là kết cục hết sức tốt đẹp!
Dùng tính mạng hai vị vô địch và tam thân của hơn mười vị cường giả làm đại giá chém giết mấy chục vô địch, kết cục như vậy cũng coi như viên mãn.
Về phần hai vị vô địch đã ngã xuống…. Tô Vũ không muốn nói nhiều.
Hắn không muốn những người kia chết, nhưng xưa nay chiến tranh vẫn luôn có kẻ phải hy sinh.
Hôm nay Nhân tộc ngã xuống năm vị vô địch, vạn tộc chết càng nhiều hơn.
Giết địch gấp mười!
Bốn phương tám hướng, cuộc chiến Nhật Nguyệt cũng dần dần ngừng nghỉ.
Nơi này dù sao cũng là Nhân cảnh.
Từ khi chiến đấu của nhóm Tô Vũ kết thúc, qua một hồi, cường giả các phủ đều toàn thân tắm máu, dồn dập trở về.
Ai nấy đều trầm mặc!
Mấy nhà Đại Nguyên phủ, Đại Trịnh phủ đều phải trải qua cảm xúc vô cùng đau thương, nhưng mả so với thành quả chiến đấu thì bậc cha chú của họ chết trận lại đem tới giá trị lớn, đại thắng!
Chờ đến khi cường giả các phủ tụ đến, người cũng đã bớt đi không ít.
Trận chiến này họ đã đánh giết trên trăm Nhật Nguyệt vạn tộc.
Nhật Nguyệt nhân tộc cũng chết trận hơn hai mươi vị, Sơn Hải cũng tổn thương không ít.
Trong đám người, Đại Đường phủ Trình Mặc nhìn quanh một vòng rồi mới mở miệng nói: ‘Bẩm Thánh Chủ, trận chiến này các phủ đánh giết 112 tên Nhật Nguyệt vạn tộc, hơn 300 tên Sơn Hải.
Các phủ của Nhân tộc chết trận 26 vị Nhật Nguyệt và 162 vị Sơn Hải, dưới Sơn Hải thì nhiều vô kể!”
Đúng vậy, không thể tính toán!
Đại chiến không có khả năng không liên luy đến người bình thường.
Trú quân ở các nơi đều đồng loạt vây giết kẻ địch, chỉ riêng quân đội thì đã chết trên vạn người, còn có nhiều tổ chức dân gian đoàn thể tự phát của các đại phủ cũng anh dũng giết địch, đánh giết những kẻ xâm phạm, số lượng thương vong cũng vượt qua con số hàng vạn.
Còn có nhiều người bị dư chấn của cuộc chiến liên luy, trận chiến này người dưới Sơn Hải của Nhân tộc đã chết đã vượt qua 5 vạn người.
Rất nhanh lại có từng vị cường giả chạy tới, toàn thân Ngô Tịch đến từ Chư Thiên phủ đều là máu, y giơ một nhẫn trữ vật trong tay lên, lớn tiếng nói:
“Bẩm Thánh Chủ, Chư Thiên phủ đã đi dọn sạch chiến trường, thu thập được 18 kiện vật gánh chịu!”
18 vật gánh chịu cùng với vô số nhẫn trữ vật.
Tô Vũ chiến đấu liên tục, căn bản không có thời gian đi gom đô, giết người xong liền chuyển qua chiến trường khác.
Chư Thiên phủ liền phái người đi thu thập chiến trường, miễn cho bị người khác lấy mất vật gánh chịu.
18 vật gánh chịu!
Trước đó Tô Vũ đã lấy được mấy kiện, hắn đã cho Đại Lương phủ và Đại Việt phủ 4 cái, chính mình thì thu về 2 món.
Lúc này, lập tức đã có 20 kiện vật gánh chịu về tay.
Nhưng mà, dù có vật gánh chịu thì cũng vô dụng.
Thứ đồ chơi này không thể giúp người ta khôi phục tam thân trong thời gian ngắn.
Còn chuyện chứng đạo thì hiện tại cũng chẳng có nhiều chuẩn vô địch.
Những ai lần trước có thể chứng đạo thì hơn phân nửa đều đã chứng đạo.
Nơi này, trong số ba mươi sáu vị Phủ chủ, có một số người lần trước đã chứng đạo, một số vẫn đang là Nhật Nguyệt cửu trọng, chuẩn vô địch cũng chỉ mỗi hai vị, muốn chứng đạo thì cũng không phải lấy được vật gánh chịu liền có thể chứng đạo.
Tô Vũ nhìn quanh một vòng… Trong lòng hắn hết sức bất đắc di.
Thực lực này không có cách nào mang ra ngoài để đánh vô địch!
Hắn không nói gì, vương miện trên đầu bỗng nhiên bay ra, lao thẳng lên trời!
Trên vương miện, khí vận đại thịnh!
Âm ầm!
Vào thời khắc này, trên bầu trời nổi lên một vết nứt nhỏ xíu, đây chính là lối đi truyền tống ngẫu nhiên của vạn tộc.
Lúc bấy giờ, cái khe nứt kia bị khí vận bùng nổ từ vương miện bao trùm, bắt đầu tu bổ lấp kín.
Không thể để cho lối đi kia lưu lại, bằng không cường giả vạn tộc còn có thể ngẫu nhiên truyền tống xông vào!
Vậy thì cũng quá nguy hiểm!
Một khi hàng loạt Nhật Nguyệt hay vô địch truyền tống đến, lúc đó Nhân cảnh cơ hồ sẽ không có sức để kháng cự.
Vương miện tu bổ một hồi thì hơi chuyển màu ảm đạm, một lát sau vết nứt kia tan biến, vương miện bay trở về, rơi vào trên đầu Tô Vũ.
Hiện tại vương miện và Văn Minh Chí đều đạt đến cấp độ Thiên binh đỉnh phong, mấy món binh khí của Tô Vũ cũng đều mạnh lên.
Bên cạnh, Chu Thiên Nguyên nhẹ giọng hỏi:
“Thánh Chủ, hiện tại chúng ta nên làm gì?”
Bọn họ cũng muốn đi ra ngoài nghênh địch!
Then chốt ở chỗ, thực lực của họ lại tổn thương quá lớn.
Tô Vũ nhìn về hướng Chư Thiên chiến trường xa xa, rất lâu sau hắn mới mở miệng nói: “Đi Tinh Lạc sơn!”
Mọi người không khỏi bất ngờ!
Lúc này tới đó làm gì, không đi cứu viện sao?
Tô Vũ không nhiều lời giải thích.
Cứu viện?
Làm sao để cứu?
Cứu người nào chứ?
Cứu cường giả Nhân tộc đang bị vây khốn ở Thiên Uyên giới hay là cứu viện cho mấy vị Đại Hạ vương?
Họ làm không được!
Lúc này, thực lực mọi người đều không đủ, bao gồm cả chính Tô Vũ cũng có phần vô lực, hắn cứu không được!
Đi tới đó chỉ để góp vui thì tới làm gì.
Không có tí ý nghĩa nào!
Giờ chỉ có ma ma Cục lông nhỏ là còn có sức lực để đánh một trận, thế nhưng nàng đã thụ thương, nhiều ít gì cũng phải để cho người ta tu dưỡng một thoáng, giờ mà hung hăng bắt người ta đi chiến đấu ngay thì rất không thích hợp.
Lần này ma ma Cục lông nhỏ đã lập công lớn.
Đa số đám vô địch đều là do ma ma Cục lông nhồ thủ tiêu.
Nhóm Tô Vũ giết không ít, thế nhưng chủ yếu chỉ là vô địch trung đoạn, những vị cao đoạn đều là ma ma Cục lông nhỏ nghênh chiến.
Nếu Tô Vũ không mang ma ma Cục lông nhỏ trở về Nhân cảnh, hoặc là trước đó để ma ma Cục lông nhỏ tới Chư Thiên chiến trường chống cự Hợp Đạo…. Vậy thì nội bộ Nhân tộc sẽ không có cách nào đánh nổi.
Chương 2497: Nam Nguyên Có Hai Di Tích?
Tô Vũ phải đi Tỉnh Lạc sơn nhìn một chút!
Tô Vũ muốn xem thử liệu chỗ kia có di tích hay không.
Di tích không quan trọng!
Lần này có thời gian, Tô Vũ có thể tìm được rất nhiều di tích, những di tích mà vạn tộc ẩn giấu đều đã bại lộ, thế nhưng trong đó nhất định không còn bảo vật, chỗ tốt duy nhất là có thể chứng đạo ở bên trong đó mà chư thiên vạn giới chẳng thể nào biết.
Chỉ có mỗi một lợi ích ấy!
Một di tích chứng đạo được một vị, lần này có chừng bảy tám di tích, về sau dò xét kĩ thì mới có thể biết được cụ thể là bao nhiêu.
Đại khái có thể giúp bảy tâm người chứng đạo mà không để cho vạn giới hay biết.
Đương nhiên, di tích do vạn tộc tự giấu đi thì đại khái họ cũng có thể đoán được, chẳng qua là muốn giúp Nhân tộc chứng đạo thoải mái hơn mà thôi, không có trợ giúp gì quá lớn.
Di tích duy nhất không bị người phát hiện chính là ở Tinh Lạc sơn.
Nơi đó rốt cuộc có di tích hay không… Tô Vũ cũng không biết.
Nếu có thì di tích ở Tinh Lạc sơn không phải của Văn vương thì sẽ là của Thời Gian sư.
Có thể sẽ trợ giúp hắn rất nhiều.
Tô Vũ mặc kệ những thứ kia, đi xem kỹ hằng nói!
Vừa bay về hướng Tỉnh Lạc sơn hắn vừa bắt chuyện: “Hai vị tiền bối, ta vẫn chưa kịp thỉnh giáo danh tính của hai vị.
Hai vị tiền bối mà hắn nhắc tới chính là những lão nhân vô địch của Nhân tộc.
Trận chiến mới rồi có ba vị vô địch Nhân tộc ra tiếp viện, Đại Trịnh vương đã chết trận, giờ chỉ còn hai vị này.
“Tham kiến Vũ Hoàng Thánh Chủ!”
Hai vị lão nhân thi lễ, Tô Vũ hơi hơi khom người đáp lễ lại, lão giả đầu trọc bên trái mở miệng nói:
“Ta là Đại Lương phủ Lý Hạo!”
“Đại Ung phủ Vân Kiệt!”
Lão nhân bên phải dường như bị mù một con mắt, trông có vẻ hơi tối tăm, có thể là vết thương cũ.
Hóa ra là hai vị chủ nhân khai phủ!
Đại Lương và Đại Ung đều là những phủ nhỏ nằm ở phía bắc Nhân cảnh, gần với Chư Thiên phủ, nơi này cách rất xa Đại Hạ và Đại Minh, có thể coi như điểm cuối.
Đại Lương và Đại Ung chiếm diện tích không lớn, nhiều khi sẽ bị xem nhẹ.
Thậm chí hai nơi đó còn không bằng mấy đại phủ có Phủ chủ đã chết trận từ trước như Đại Ngụy, chủ nhân khai phủ của họ cũng không có danh tiếng lớn.
Lúc này, Tô Vũ đã hiểu rõ.
Hai vị lão nhân đây vốn thực lực ban đầu không coi là quá mạnh, đại khái từ lâu trước đó tam thân đã chết trận, những năm qua chỉ bế quan dưỡng thương, hiển nhiên là không có quá nhiều thời gian để tâm đến các đại phủ.
Điều này cũng dẫn đến hai phủ cực kỳ điệu thấp, Nhân cảnh rung chuyển vài lần mà bọn họ đều không tham dự.
“Hai vị tiền bối xin nén bi thương!”
Tô Vũ trấn an một câu, bởi vì hai vị lão nhân này thoạt nhìn tương đối đau thương.
Vài vị chủ nhân khai phủ chết trận hôm nay đều là chiến hữu năm đó của họ, Đại Trịnh vương còn là người xông đến dùng tính mạng mình để kéo dài thời gian cho mọi người, đáng tiếc hiện tại hai bên đã âm dương cách biệt.
Đại Lương vương miễn cưỡng gượng cười: “Không sao, con người chung quy đều sẽ tới lúc chết đi.
Trước khi xuất quan chúng ta đã nghĩ kỹ rồi, kỳ thật kết quả hiện tại đã là tốt ngoài dự liệu.
Ít nhất bọn họ chết cũng có ý nghĩa!”
Tô Vũ không nói gì.
Nơi này cách Tỉnh Lạc sơn không xa, đoàn người nhanh chóng tiến vào phạm vi của núi.
Chu Thiên Đạo nhìn chung quanh một lượt, tò mò hỏi: “Không phải ngươi lại đi tìm di tích ở đây đó chứ? Không có di tích đâu! Lần trước không phải ngươi lừa gạt mọi người là nơi đây có di tích sao?
Chúng ta đã tìm rất lâu, chẳng có gì hết.”
Địa phương quỷ quái này nào có di tích!
Tô Vũ không nói chuyện, vương miện trên đầu hắn hóa thành Kim ấn, trong nháy mắt hạ xuống!
Một ấn này vừa hạ xuống, toàn bộ Tỉnh Lạc sơn rung động kịch liệt, sau một khắc, Tinh Lạc sơn giống như trở nên trong suốt, tựa hồ có thể thấy rõ bên dưới, thế nhưng vẫn chẳng có bất kỳ dấu vết gì của di tích.
Tô Vũ nhìn qua Hồ Hiển Thánh, người nọ biết tâm tư của hắn, cẩn thận quan sát bốn phương, nửa ngày sau ông khẽ lắc đầu: “Không có không gian gợn sóng, một chút cũng không có!”
Ông không cảm ứng được bất luận không gian dao động nào!
Tô Vũ suy nghĩ một chút bèn hỏi: “Õ Tứ Nguyên và Tam Nguyên đều có di tích, Nam Nguyên lại không có sao?”
Đại Ung vương liền đáp: “Chưa từng nghe nói qua!
Kể cả Đại Hạ vương và Đại Minh vương đều không chứng đạo tại Nam Nguyên”
Tô Vũ cũng quên hỏi Hạ Thần xem có phải ông chứng đạo ở Nam Nguyên hay không.
Không có ai biết rõ Hạ Thần chứng đạo ở đâu.
Ông ấy chứng đạo trước triều tịch.
Là ở Nam Nguyên phải không?
Chưa hẳn!
Văn Mộ bia, Văn Mộ, chẳng qua là sau khi Văn vương tan biến thì mọi người mới lập mộ phần để chôn quần áo và di vật cho y chứ không phải là phần mộ thật sự, cũng chẳng phải là di tích Văn VƯƠng.
Nếu Nam Nguyên thật sự tồn tại di tích thì rất có thể đó là nơi ở của đối phương.
Năm xưa Văn vương đã phân đất phong hầu tại Nam Nguyên!
Tại sao Thời Gian sách lại rơi ở gần đây? Quỷ mới biết hai vị kia có thông đồng gì.
“Văn vương…
Tô Vũ lấy Văn Mộ bia ra ném vào giữa hư không, bỗng chốc hư không liền chấn động một cái, mơ hồ giống như cảm ứng được cái gì, thế nhưng lại chẳng có di tích hoặc là vết nứt không gian nào xuất hiện.
Tô Vũ nhíu mày, chẳng lẽ nhất định phải dùng Thời Gian sách mới được?
Nhưng hắn đâu có sử dụng được thứ đồ chơi kia!
Không phải không vận dụng được, mà là không lấy ra được.
Hay là thử chấn động một thoáng?
Tuy rằng Tô Vũ không có cách nào lấy thứ này ra thế nhưng chấn động một thoáng thì hắn vẫn có thể miễn cưỡng làm được!
Sau một khắc, Thời Gian sách trong đầu Tô Vũ hơi hơi dao động.
Một cỗ lực lượng đặc thù từ trong biển ý chí khuếch tán ra ngoài.
Mà ngay lúc này, trong hư không chợt có tiếng sấm nổ xuất hiện.
Ủynh uỳnh uynh!
Thanh âm từ dưới đất truyền đến, nhưng khi Tô Vũ nhìn khắp mặt đất thì chẳng hề có gì cả.
Lúc trước cha hắn nói y đã nghe thấy tiếng sấm ở nơi đây, thế nhưng chỉ có tiếng sấm rên chứ không có mưa, mà tiếng sấm lại giống như từ phía dưới truyền lên.
Bây giờ Tô Vũ cũng có cảm giác như vậy.
“Thời Gian sách..
Lòng Tô Vũ khẽ động, hiển nhiên là có liên quan tới Thời Gian sách.
Thời Gian sách gợn sóng khiến cho hắn cảm nhận được sự tồn tại, không chỉ hắn mà người chung quanh đều nghe được tiếng sấm, vẻ mặt ai nấy đều khác thường, nơi này thật sự có di tích à?
Hạ Hầu gia cổ quái nói: “Nam Nguyên thật sự có di tích sao? Là của Văn vương phải không?”
Đại Hạ phủ và Đại Minh phủ cắm rễ tại đây mấy trăm năm, đã từng đi tìm rất lâu nhưng vẫn không hề thấy di tích!
Tần Trấn đứng bên cạnh ngạc nhiên xuýt xoa:
“Nam Nguyên có tận hai di tích cơ à? Lần trước không phải đã có Văn Minh phủ đệ rồi sao?”
Tô Vũ tùy ý đáp: “Giả đó, nó là do ta và Vạn phủ trưởng tạo ra!”
Bốn phía, một đám người choáng váng!
Dù bây giờ tất cả mọi người đang rất khẩn trương thì cũng không thể không choáng váng.
Giả ư?
Đệt!
Là giả?
Tuy rằng trước đó cũng từng có kẻ ôm lòng nghi ngờ, nhưng về sau tận mắt chứng kiến di tích kiên cố ra sao, bảo vật nhiều thế nào, rất nhiều người đều đã chắc chắn di tích kia là thật.
Thế nhưng hiện tại lại Tô Vũ nói với họ nó là giả, quả thực là đã hủy hoại hết tam quan của họi Không chỉ Nhân tộc, chí ít phải hơn phân nửa chư thiên vạn tộc đều hết lòng tin tưởng di tích đó là thật.
Nhưng mới rồi Tô Vũ đã phủ nhận.
Tần Trấn kém chút đã sặc chết, vội vàng xác nhận: “Giả? Sao có thể là giả được?”
Chương 2498: Bí Mật Di Tích Của Văn Vương.
Tô Vũ nhíu mày: “Giả thì làm sao đâu.
Lúc ấy cần dụ nhiều người vào cuộc, không có di tích giả đó thì nào dễ dàng hội tụ được đám cường địch kia, sau đó một đao chém giết! Ta đã phá nát một kiện vật gánh chịu để làm vững chắc không gian, Vạn phủ trưởng làm giả xong còn dùng thời không trường hà cọ rửa một hồi, vậy mà các ngươi cũng nhìn không ra hả?”
Nói nhảm!
Tần Trấn muốn mắng người!
Ta có thể nhìn ra được sao?
Y nhìn về phía đám Lưu Vô Thần, các ngươi nhìn ra được không?
Một đám người không lên tiếng, Lưu Vô Thần bị y nhìn một hồi lâu bèn truyền âm, còn ra vẻ rất ngạc nhiên: “Chúng ta đều đã nhìn ra từ lâu, chẳng lẽ ngươi không nhận thấy?”
Phải không?
Tần Trấn nghỉ hoặc!
Y nhìn chung quanh một lân, ơ đệt, ai nấy đều hết sức bình tĩnh, chẳng lẽ… họ đều đã nhìn ra?
Chỉ mỗi ta là không 4á?
Ta đệch!
Y thật sự không dám tin, lẽ nào chỉ mỗi ta là kém cỏi như vậy?
Tần Trấn vô cùng hoang mang, rất nhanh y nhìn qua Tân Phóng đang ở bên ngoài, hô lớn: “Nhi tử, ngươi có nhìn ra được không?”
Bên ngoài, Tần Phóng đang thấp giọng nói gì đó với Hoàng Đằng, nghe vậy thì vội đáp: “Đã nhìn rat”
Đậu mát!
Tần Trấn không tin!
Được rồi, ta đã hiểu.
Mẹ nó, con trai của ta còn biết giả vờ, nơi này chín phần là đám khốn nạn kia đang giả vờ giả vịt, thật sự cho rằng ta không hiểu?
Cút mẹ ngươi đi!
Tên nào cũng tỏ vẻ như thật!
Nếu con trai của ta nói nó không nhìn ra, ta sẽ hoài nghi một thoáng phải chăng các ngươi đã sớm phát hiện, nhưng tiểu tử Tần Phóng còn có thể xem thấu… Ha, chắc chắn là tất cả mọi người đều đang làm bộ làm tịch!
Tô Vũ không có tâm tư nói mấy chuyện đó, hắn lại làm Thời Gian sách gợn sóng rồi nhìn về phía Hồ Hiển Thánh: “Viện trưởng, giúp ta tra xét rõ ràng!
Nhìn thử xem có dị thường gì không.”
Một cỗ lực lượng vô hình lại lần nữa gợn sóng bốn phương.
Hồ Hiển Thánh yên lặng cảm ứng, ông là người giỏi về không gian nhất ở đây, vô địch không nghiên cứu con đường này thì cũng chưa chắc có thể dò xét ra được gì.
Nhưng mà Hồ Hiển Thánh vẫn không có phát hiện.
Mà ở bên cạnh, ánh mắt Tiểu Chu vương lại biến đổi, chợt thốt lên: “Đây… Đây là… Đây là di tích xây dựng ở thời không trường hà!”
“Cái gì?”
Tiểu Chu vương cực kỳ chấn động, cuối cùng y đã hiểu rõ, kinh hãi nói: “Nơi này có thời không trường hà… Không, không phải, thời không trường hà trải rộng chư thiên, thế nhưng dưới tình huống bình thường thì chúng ta chỉ có thể tự mình mở ra một lỗ hổng nho nhỏ, đó chính là thời không trường hà của chúng ta! Nơi này đã có người mở ra một lỗ hổng trong thời không trường hà, trấn áp nó để thành lập trụ sở”
Điên cuồng!
Vẻ mặt y đầy run sợ, Văn vương!
Văn vương cường đại như vậy ư?
Y thực sự không dám tin!
Thành lập nơi ở tại thời không trường hà, chẳng lẽ không sợ thời không trường hà rung chuyển sẽ cuốn cả người vào trong đó, hoàn toàn biến mất tại chư thiên vạn giới?
Tô Vũ nghe vậy liền hiểu, tất cả mọi người cũng hiểu suy đoán của Tiểu Chu vương.
Ai nấy đều cực kỳ chấn động, mọi người đã biết vì sao không có cách nào phát hiện ra di tích, bởi vì di tích ở đây xây dựng ở trong thời không trường hài Tiểu Chu vương cấp tốc nói: “Tô Thánh Chủ, ngài tiếp tục gợn sóng lực lượng vô hình kia đi, nơi này… Ta đã hiểu! Ta hiểu rồi!”
Y nhìn về phía đáy cốc lớn nhất Tinh Lạc sơn, rung động nói: “Nơi đó, đúng là ở nơi đó! Nơi đó có di tích, thế nhưng không phải hiện tại, không phải tương lai, mà là trong quá khứ! Õ bên kia vốn có một tòa di tích, thế nhưng nó nằm trong quá khứ!”
Một đám người hoảng hốt!
Bọn họ dồn dập nhìn về phía đáy cốc, đó là một sơn cốc rộng lớn bằng phẳng.
Dựa theo lời Tiểu Chu vương nói thì vốn dĩ nơi này tồn tại một tòa di tích.
Thế nhưng mọi người không thể nhìn thấy!
Bởi vì đi tích nằm ở quá khứt Nằm trong thời gian đã qua!
Chuyện này quá kì diệu, dù là vô địch thì cũng có phần khó hiểu.
Tô Vũ cấp tốc dẫn người hạ xuống, tiếp tục gợn sóng Thời Gian sách, mà giờ khắc này, tất cả mọi người đều nghe được một hồi tiếng sấm chớp vang rền.
Tiểu Chu vương khẽ quát một tiếng, thời gian chỉ lực lan tràn ra.
Dần dân, đáy cốc xuất hiện một thác nước thời không trường hài!
Vẻ mặt Tiểu Chu vương rung động, đây là thác nước ư?
Không! Có người đã mở ra lối đi thời gian ở đây, thành lập nên cánh cổng ngay tại thác nước này, xây dựng chỗ ở của mình ở bên trong thời không trường hà.
“Đây là cổng vào!”
Lúc này, thác nước to lớn kia ào ào trút nước vào lòng sông, tiếng sấm nổ cũng không phải thật sự là tiếng sấm nổ, mà là thanh âm thác nước đổ xuống.
Tại thời gian đặc biệt, địa điểm đặc biệt, dưới phương thức đặc biệt, có đôi khi sẽ có thể nghe được tiếng sấm nổ này, nhưng thật ra đó lại là thanh âm thác nước hạ xuống!
Thứ Tô Long nghe thấy hẳn là cái này!
Đây không phải tiếng sấm nổi Bởi vì trút xuống bên dưới cho nên thanh âm mới có hơi hướng truyền lên trên.
Một đám người đều rung động khôn cùng!
Tại Tỉnh Lạc sơn lại có thứ tồn tại kỳ tích như thế, mà tất cả mọi người đều chưa từng phát hiện ra.
Tiểu Chu vương cấp tốc nói: “Nơi này cần phương thức đặc biệt mới có thể mở ra, nếu không có cỗ lực lượng kia thì ta sẽ không có cách nào tìm ra nơi này! Kể cả bây giờ thì thác nước thời không trường hà này cũng chảy quá mạnh… chúng ta căn bản không có cách nào đi vào! Thánh Chủ, chỉ mình ngài mới có khả năng đi vào thôi! Di tích hẳn là nằm sau thác nước ấy!”
Trong hư không trống rỗng bỗng xuất hiện thác nước, thế nhưng phía sau thác nước lại không có gì cả.
Không thể nhìn thấy di tích tồn tại!
Chỉ có bước vào thác nước kia, chính mình xuyên qua thì mới có thể tiến vào di tích.
Tiểu Chu vương là cường giả thời gian đạo, y nhìn một hồi bèn nói: “Ta có thể duy trì thác nước tồn tại, thế nhưng ta không thể ngăn cản thác nước này chảy xuống, đây là thời gian chỉ lực, bất kỳ người nào bước vào đều có thể bị thời gian cọ rửa, thậm chí trực tiếp biến thành mục nát!”
Y vừa nói xong, trong Văn Minh Chí của Tô Vũ bỗng xuất hiện một vị Nhật Nguyệt Ma tộc, là hắn tiện tay ném vị kia ra ngoài.
Trong nháy mắt khi Nhật Nguyệt Ma tộc chạm đến thác nước, gã đã hóa thành bạch cốt lập tức, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không có.
Không phải lực lượng quá mạnh mà là thời gian cọ rửa, trong tích tắc, gã ta đã trải qua vô số năm tháng, thọ nguyên hao hết rồi hóa thành xương khô, xương kia còn rơi trong thác nước, dần dân bị cọ rửa… Lại trải qua vô số tháng năm, hồi lâu sau, ngay cả chút xương cốt ấy cũng biến mất!
Thời gian quá khứ quá xa xôi, xương cốt đêu đã mục nát!
Cả đám người tiếp tục choáng váng!
Đại Lương vương cũng nhịn không được hít khí: “Trong chớp nhoáng này mà đã vượt qua ngàn vạn năm! Dù là Vĩnh Hằng đi vào cọ rửa một hồi thì cũng sẽ bị mục nát!”
“Văn vương… Đây là nơi ở của Văn vương sao?”
Thật là đáng sợ!
Loại tồn tại này thật sự đã chết rồi ư?
Y xây nhà của mình ở ngay trong thời không trường hà bên trong.
Có thể bị người ta phát hiện ra mới là lạ, mà dù phát hiện thì cũng vào không được!
Trong Tinh Vũ phủ đệ có Văn vương phủ.
Thế nhưng căn cơ Nhân tộc ở Nhân cảnh, nơi này có lẽ mới thật sự là Văn vương phủ, mà Tỉnh Vũ phủ đệ chỉ có thể nói là chỗ làm việc hoặc nên nói là biệt viện mà thôi.
Chu Thiên Đạo lo lắng can ngăn: “Từ bỏ đi! Tô Vũ, đừng vào! Ta đệt, thác nước kia quá nguy hiểm, không cẩn thận chút thôi ngươi liền thành bạch cốt!”
Nơi này có thể vào được sao?
Nói đùa!
Ai cũng không dám bước vào!
Một vị Nhật Nguyệt đã biến thành bạch cốt!
Thế nhưng ánh mắt Tô Vũ lại lấp lánh: “Nơi đây mới đúng là bảo địa! Là nơi tốt! Chưa có một ai từng tiến vào!”
Thời không trường hải!
Thời Gian sư!
Văn vương!
Thời Gian sách!
Quả nhiên, hai vị này có quan hệ quá lớn, nếu không phải Bánh Nhân Đậu nói đó không phải một người thì Tô Vũ đã tin chắc hai người bọn họ là một.
Văn vương thế mà lại sống trong thời không trường hài Mà Thời Gian sư cũng thích khống chế thời không trường hà, du đãng khắp chư thiên vạn giới.
Có chuyện trùng hợp như vậy ư?
Chương 2499: Mạo Hiểm Tiến Vào.
Tô Vũ lấy ra một cái nhẫn trữ vật, thu hết toàn bộ bảo vật trên người mình ra ngoài.
Hắn chỉ mang theo Văn Minh Chí, Văn Mộ bia, Thời Gian sách, mảnh vỡ Liệp Thiên bảng và vương miện theo, đồ còn dư lại thì giao toàn bộ cho Bạch Phong.
Dưới ánh nhìn đờ đẫn của Bạch Phong, hắn cười nói: “Fa sẽ vào xem, không có việc gì thì ngài đưa lại đồ cho ta, nếu lỡ như ta có chuyện gì… vậy tặng hết cho lão sư!”
“Đừng mà!”
Bạch Phong vội khuyên nhủ: “Nếu ngươi chết thật thì sẽ phiền phức lắm, bên ngoài còn có trấn thủ đang chiến đấu, ngươi chết thì họ không thể ra khỏi thành tái chiến được.”
“Ùm?
Tô Vũ trấn an: “Ngài yên tâm, ta có tự tin, ta có truyền thừa mà, bằng không ta cũng không dám!”
“Nhưng.. “
Tô Vũ ngắt lời anh: “Đừng nhưng nhị gì nữa! Chết thì chết thôi, không sớm thì muộn ta cũng phải đi vào, nếu phải chết thì sớm muộn gì cũng chết, trừ phi ta có khả năng địch nổi Văn vương, cho nên lần này dù ta không xong đời thì lần sau cũng sẽ xong đời.
Ta mà chết, trấn thủ cổ thành sẽ không có cách nào giúp đỡ Nhân tộc… Chuyện sớm hay muộn mà thôi, lỡ chết thật thì cũng tốt, thừa dịp cổ thành vẫn chưa lún sâu vào, còn có thể kịp thời rút đi!”
Hắn mà chết sớm thì hiện tại cổ thành tham dự chưa quá sâu, còn có thể rời khỏi trận chiến vạn tộc, đó cũng coi là chuyện tốt.
Huống chi, Tô Vũ cảm thấy hắn có Thời Gian sách và Văn Mộ bia, vấn đề hẳn là không lớn!
Hắn muốn xem thử liệu có thể tìm ra thứ gì giúp ích cho việc đề cao thực lực bản thân hay không.
Thực lực không tăng lên thì làm sao có thể ra ngoài trợ chiến?
Hiện tại nếu hắn mở ra lối đi Tử Linh thì sẽ xảy ra chuyện.
Tô Vũ cũng không dám tùy tiện mở ra!
Nếu Đại Chu vương dám chủ động đánh giết Thiên Uyên giới, có lẽ họ vẫn có niềm tin, Tô Vũ cảm thấy Đại Chu vương hẳn là sẽ không làm ra chuyện không chắc chắn, nhiều ít gì cũng phải có mấy phần nắm chắc, hoặc là họ sẽ dứt khoát từ bỏ Nhân cảnh, chuẩn bị cắm rễ tại Thiên Uyên giới, giằng co với cùng vạn tộc.
Với thực lực của mấy vị Đại Chu vương, dù cho Nhân cảnh bị phá hủy, dù thực lực của họ giảm sút thì trú đóng tại Thiên Uyên giới, có lẽ cũng có thể giữ vững.
Tô Vũ hít sâu một hơi, dưới ánh mắt lo lắng của mọi người, hắn bước từng bước đến bên kia, đi mấy bước hắn bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, bất chợt ma ma Cục lông nhỏ và Cục lông nhỏ xuất hiện, họ đã bị Tô Vũ dịch chuyển ra ngoài!
Ma ma Cục lông nhỏ không vui ra mặt, Cục lông nhỏ thì ngạc nhiên nhìn hắn, miệng bi bô hỏi:
“Hương Hương, ngươi làm gì thế?”
“Các ngươi ra ngoài trước đi, ta đi vào một mình thôi.
Ta sợ nước trong thác sẽ cọ rửa các ngươi!”
Ma ma Cục lông nhỏ nhìn thoáng qua thác nước, dường như nàng đã lâm vào trong hồi ức, rất lâu sau nàng mới chân chờ nói: “Nơi này… hình như ta từng nghe đương gia đề cập một lần, chỗ ở của Văn vương năm đó đúng không? Bất quá từ rất lâu trước kia, sau khi Tinh Vũ phủ đệ chế tạo thành công thì Văn vương bọn họ đều dọn đi rồi, đây có thể là chỗ ở từ trước thời thượng cổ.
Trước thời thượng cổ?
Tô Vũ rơi vào trầm tư, ma ma Cục lông nhỏ nhanh nhảu giải thích: “Trước khi chư thiên nhất thống chính là thời kỳ trước thượng cổ, khi đó… bây giờ gọi là Thái Cổ thì phải? Thái Cổ Cự Nhân tộc chính là một trong bá chủ thời kỳ ấy, về sau Nhân tộc nhất thống chư thiên, chế tạo nên Tỉnh Vũ phủ đệ, tiếp sau nữa Nhân cảnh liền trở thành Thánh địa, vô số năm tháng qua đi mới có thể đến Nhân cảnh làm lễ triều bái”
Bây giờ các tộc gọi thời kỳ của Nhân Hoàng là thượng cổ, mà trước Nhân Hoàng dĩ nhiên là còn có thời đại khác, bây giờ rất ít ai nói tới, đó chính là Thái Cổi Trước khi Nhân tộc nhất thống chư thiên thì đều sinh hoạt tại Nhân cảnh.
Từ khi chế tạo Tinh Vũ phủ đệ, vì để thu phục vạn tộc, các cường giả như Nhân Hoàng đều dọn đến Tinh Vũ phủ đệ, tọa trấn Tinh Thần hải, củng cố sự thống trị của Nhân tộc, ép cường giả các tộc đều phải di chuyển đến Tinh Vũ phủ đệ.
Về sau, Nhân cảnh liền trở thành Thánh địa, mà Nhân Hoàng cũng rất ít khi trở lại!
Chỗ ở của Văn vương tại Nhân cảnh có rất ít người biết được nó ở đâu.
Chính là bởi vì điểm này!
Bởi vì, sau này Văn vương đã rời khỏi Nhân cảnh, phong tỏa nhà cũ của chính mình, dù là nhân vật thân cận như Bánh Nhân Đậu thì cũng chỉ mơ hồ nghe Văn vương đề cập qua mấy lần.
Bánh Hấp chỉ biết là nhà cũ của Văn vương có một thác nước, Bánh Nhân Đậu đã từng đề cập qua, thế nhưng y cũng nói không nhiều.
“Thái Cổ… “
Giờ Tô Vũ mới biết vì sao Thái Cổ Cự Nhân tộc lại được gọi bằng cái tên ấy!
Hắn còn tưởng rằng đó chỉ là một cái tên tự đặt, không ngờ đó lại là một chủng tộc có từ trước khi Nhân tộc nhất thống chư thiên, về sau vì để không quên đi năm tháng vàng son mới lấy tên là Thái Cổ Cự Nhân tộc, nói như vậy, hẳn là sau thời thượng cổ mới đổi tên.
Thượng cổ, có lẽ chủng tộc của bọn họ được gọi là Cự Nhân tộc.
Chút chuyện cũ đó khiến Tô Vũ cảm thấy hứng thú, thế nhưng bây giờ không phải thời điểm để trò chuyện, Tô Vũ đã xác định nơi đây chính là nhà cũ của Văn vương.
Thời Gian sư và Văn vương rốt cuộc là có quan hệ thế nào?
Có lẽ hôm nay hắn sẽ biết được!
“Cục lông nhỏ, ngươi và Bánh Hấp tiền bối chờ ta ở đây, ta đi vào.
“Ta cũng muốn đi!”
Cục long nhỏ hô hào, nó cũng muốn đi!
Tô Vũ im lặng, ngươi đi theo làm gì?
Coi chừng lại bị giết chết!
“Ngươi không chết thì ta sẽ không sao, ta có khả năng giả làm thần văn của ngươi mà!”
Cục lông nhỏ cũng muốn đi!
Tô Vũ cau mày, mũi Cục lông nhỏ khẽ khịt khịt, nó nói: “Hương Hương, ta đi có khả năng sẽ thu được chỗ tốt:
Chỗ tốt?
Đúng là có thể, thế nhưng nguy hiểm sẽ rất lớn.
Ma ma Cục lông nhỏ suy nghĩ một chút bèn nói:
“Để nó đi theo đi, ta thì không đi được, nó và ngươi có khí tức không sai biệt lắm, ngươi không có việc gì thì nó liền không sao.”
Bây giờ Cục lông nhỏ cũng xem như sủng vật của Tô Vũ, Tô Vũ không sao thì nó cũng sẽ an toản.
Bởi vì thu nạp hàng loạt mảnh võ quy tắc từ thần văn của Tô Vũ, khí tức của Cục lông nhỏ đã sắp dung hòa làm một với Tô Vũ luôn rồi.
Tô Vũ nghe vậy thì không phản đối nữa, Cục lông nhỏ lập tức xông vào biển ý chí của hắn, giấu mình ở trong thần văn.
Nó có chút hưng phấn nho nhỏ, thơm lắm nha!
Tô Vũ cũng không trì hoãn thêm, hắn bay thẳng đến thác nước!
Những người khác đều ngừng thở, ai nấy đều lo lắng tới cực độ.
Nếu vị này thật sự bị thời gian cọ rửa chết mất thì đại chiến lần này Nhân tộc chính thức đại bại.
Một khi nhóm trấn thủ rời đi, khẳng định Nhân cảnh sẽ không thủ được nữa.
Nhưng tình huống hiện tại, dù là Nhân cảnh hay Thiên Uyên giới thì đều đã bị bao vây, so sánh thực lực thì vẫn có khoảng cách không nhỏ, tiếp tục như thế, Nhân cảnh sẽ tiếp cận với kết cục tan tác.
Tô Vũ không có khả năng một mực kiên trì giúp các vị trấn thủ rời khỏi cổ thành quá lâu, hắn sẽ không thể chịu đựng được.
Khi đó, kết cục vẫn là thất bại.
Lần này vạn tộc chắc chắn sẽ không để cho nhóm trấn thủ có thời gian thở dốc cũng sẽ không cho Tô Vũ thời gian phục hồi, bọn chúng đều biết nếu kéo dài thêm, không ngừng chiến đấu mài chết Tô Vũ thì hết thảy mọi chuyện đều sẽ phải viết lại!
Không có sức mạnh cân bằng, Tô Vũ sẽ vô pháp nghịch chuyển tất cả những thứ đó.
Còn về Tinh Vũ phủ đệ, hiện tại Tô Vũ đại khái là không đi được, không có bất ngờ gì xảy ra thì chắc chắn có cường giả vạn tộc ở bên kia ngồi chờ sẵn.
Cách xa nghìn vạn dặm, Tô Vũ không bảo đảm được lão Chu có thể nghe thấy tiếng hắn gọi.
Tô Vũ muốn tiến vào cũng là vì hắn cảm giác tử khí của mình quá nhiều, sắp không chịu đựng nổi, hắn phải làm hao mòn bớt tử khí mới được.
Tô Vũ thử vươn tay, hắn không dám trực tiếp bước vào thác nước.
Thời Gian sách hơi hơi gợn sóng, tay hắn khẽ hướng về phía thác nước!
Phía sau, một đám người có kẻ bị dọa đến không dám mở mắt, sợ thấy tình cảnh Tô Vũ bị thời gian mang đi.
Chương 2500: Độc Thân Mới Là Kẻ Mạnh Nhất!
Tô Vũ chậm rãi vươn tay, bất quá khi Tô Vũ chạm tay vào, thác nước lại chảy xuôi trong tay giống như cát mịn, theo khe hở của ngón tay mà trượt xuống, không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì.
Trong đầu, Thời Gian sách hơi hơi gợn sóng, giống như đang nhảy nhót.
Cảm giác như được về nhà!
Ánh mắt Tô Vũ lóe lên, ta không sao, quả nhiên Thời Gian sách kỳ thật chính là chìa khoá, mấu chốt là, mẹ nó, Văn Mộ bia và mảnh vỡ Liệp Thiên bảng đều không có động tĩnh, tình huống gì vậy?
Đây thực sự là nhà của Văn vương à?
Không phải nhà của Thời Gian sư hả?
Đùa ta sao?
Đồ của Văn vương lại không thể mở cửa nhà ông?
Tô Vũ bỗng nhiên ngộ ra, đúng vậy, thần văn trong Văn Mộ bia là truyền thừa cho người ngoài, Liệp Thiên bảng đã giao cho Giám Thiên Hầu giám thị, có ai lại giao chìa khóa nhà mình cho người ngoài sao?
Không đâu!
Truyền thừa, đó là đồ đệ.
Trông giữ Liệp Thiên bảng, đó là cấp dưới.
Mà ở trong kia là nhà của Văn vương, đồ đệ và cấp dưới không thể tùy ý xuất nhập, cho nên Văn Mộ bia hay Liệp Thiên bảng đều không phải là chìa khoá.
Duy chỉ có Thời Gian sách mới là chìa khoá!
Nơi nảy là nhà của Văn vương và Thời Gian sưi Được rồi, Tô Vũ chắc chắn đây là một cặp vợ chồng!
Không nghĩ tới, Võ vương cưới một đống người vợ, Văn vương cũng có đối tượng, nói như vậy…
chỉ mỗi Nhân Hoàng là độc thân thôi à?
Quả nhiên, độc thân mới mạnh nhất!
Nhân Hoàng thứ nhất, Văn vương thứ hai, Võ vương thứ ba… Thứ tự này quá hợp tình hợp lý!
Lúc này, Tô Vũ mang theo ý nghĩ như vậy để bước vào.
Thác nước to lớn lướt qua trên người hắn mà không để lại bất cứ dấu vết gì.
Trong đâu, Thời Gian sách lập lòe hào quang, che giấu hết thảy thời gian chỉ lực.
Tô Vũ bước vào, tan biến ngay trước mắt mọi người.
Bên kia thác nước vẫn là sơn cốc.
Tô Vũ tựa hồ đã tan biến khỏi nhân thết Bên ngoài, Tân Trấn thâm nói: “Thời Gian vương khiến thác nước biến mất thì có phải Tô Vũ sẽ chết?”
Trong nháy mắt, hết thảy vô địch dồn dập nhìn về phía Chu Thiên Nguyên!
Ai nấy đều cảnh giác nhìn chằm chằm v.
Chu Thiên Nguyên cạn lời!
Tần Trấn, lại là Tần Trấn!
Ngươi rảnh đến phát hoảng sao?
Thấy tất cả mọi người nhìn chằm chằm mình, Chu Thiên Nguyên oan ức thanh minh: “Đừng nhìn ta, chẳng qua là ta vừa mới duy trì thác nước kia tồn tại ở không gian hiện thực, nếu Tô Vũ tiến vào thì dù ta không duy trì, hắn cũng có thể ra được!”
Các ngươi nhìn ta làm gì?
Ta không làm gì hết, là gia hỏa Tân Trấn đáng ghét kia suy nghĩ linh tỉnh thôi!
Mà đúng vào thời khắc này, một tiếng nổ âm âm cất lên, vang vọng đất trời.
Vùng trời Nhân cảnh giống như bị người đập trúng giới bích, một gương mặt to hiện lên ở trên bầu trời.
“Cha…
Hạ Hầu gia chấn động, đó là… mặt của cha ta?
Gương mặt này ta cực kỷ quen thuộc!
Đây là… Bọn họ đã liên tưởng đến cảnh tượng Đại Hạ vương bị người ta đánh cho mặt đập về giới bích của Nhân cảnh, là thế sao?
Vết thương này có vẻ không nhẹ!
Trên giới bích đều in dấu hình dạng của ông!
Giới bích Nhân cảnh vẫn rất mạnh mẽ!
Có thể lưu lại hoàn chỉnh khuôn mặt Đại Hạ vương như thế, cơ hồ là nặng nề mà đập vào giới bích Nhân cảnh, đây là bị người nào đánh nhỉ?
Trong lúc nhất thời, mọi người vừa lo lắng lại vừa bất đắc dĩ, còn có chút… buồn cười.
Đúng vậy, dù cho lúc này nguy hiểm trùng trùng thì bọn hắn đều muốn bật cười.
Dấu vết kia có về muốn tiêu trừ khôi phục thì cũng cần thời gian.
Giới bích bị nên sụp đổ cần thời gian, cho nên gương mặt hết sức to lớn kia sẽ một mực lưu lại trên vùng trời Nhân cảnh, trừng to mắt mà nhìn bọn hắn!
Thoạt trông còn có vẻ hơi khủng bố.
Đại Hạ vương, mặt mũi ngài cũng quá lớn nha!
Mà cùng lúc đó.
Bên ngoài Nhân cảnh.
Đại Hạ vương quả thực là nặng nề đập vào giới bích, ông nôn ra một ngụm máu, cấp tốc quay người bổ một đao về hướng Long Hoàng!
Lúc này, ông, Thiên Diệt, Đại Minh vương, ba đại cường giả đang vây chiến Long Hoàng.
Thực Thiết Thú Hoàng đối chiến với Linh Hoàng.
Minh Hoàng và Ma Hoàng cùng nhau dây dưa với lão Quy, mà lão Quy đang phải cố hết sức, bởi vì Tử Linh giới vực đang bạo động, lão phải áp chế nếu không chỉ đơn thuần dựa vào Tô Vũ gánh chịu thì đã không còn đủ.
Chẳng những lão phải áp chế Tử Linh giới vực mà còn phải đối chiến với hai vị Hợp Đạo thế nên cũng có phần hơi cố sức.
Đám Ma Hoàng cũng không nóng nảy, Ma Hoàng cười thăm thẳm: “Chư vị đừng gấp, cứ triển đấu đi, đánh thật lâu vào! Ta cũng muốn nhìn thử xem Hồng Mông tiền bối có thể trấn áp bao lâu, Tô Vũ lại có thể tiếp nhận bao lâu!”
Một khi cổ thành không thể tái chiến thì đám Nhân tộc và Thực Thiết cổ tộc cứ chờ chết đi!
Vài vị vô địch Nhân tộc và hơn mười vị cường giả Thực Thiết cổ thú nhất tộc, cộng thêm 36 vị trấn thủ đối chiến với 4 vị Hợp Đạo cộng thêm gần trăm vô địch, nhóm trấn thủ mạnh mẽ nên có thể chống đỡ, thế nhưng một khi trấn thủ bại lui…
Thực Thiết cổ thú nhất tộc và Nhân tộc đều sẽ bị diệt sạch!
Tuyệt không thể may mắn thoát khỏi!
Lão Quy cũng thấy đau đầu.
Đáng chết Lúc này trong khu vực Tử Linh giới vực mà lão trấn áp, Hà Đồ đang bị người vây giết, đối thủ chính là Đông vương phủ!
Đúng vậy, Đông vương phủ có hai vị Hầu đến để bắt Hà Đôi!
Hai phần ba thực lực của lão Quy đều dùng để ép Tử Linh giới vực, đại chiến với hai vị Hầu gia, lực lượng còn lại mới dùng để giao đấu cùng hai vị Hợp Đạo, tương đương với việc một mình lão chiến với bốn vị Hợp Đạo!
Nếu không phải Ma Hoàng và Minh Hoàng hơi yếu, trong Tử Linh giới vực, hai vị Hầu cũng bởi vì là Tử Linh nên khá yếu thì hiện tại chắc chắn lão sẽ không chịu nổi.
Dù rằng thực lực của lão rất mạnh!
Nhưng bốn vị Hợp Đạo cũng khiến lão hơi vô lực!
Tiếp tục như thế thì lão vẫn sẽ thất bại!
Một khi lão thua cuộc, Tô Vũ sẽ phải gánh chịu hàng loạt tử khí, chắc chắn không thể thừa nhận mà rơi vào Tử Linh giới vực.
Các vị trấn thủ khác nhất định phải trở về cổ thành để trấn áp, bằng không thì quy tắc chỉ lực sẽ bùng nổ…
Khi đó trận chiến này liên triệt để thất bại!
“Nhân cảnh chủ động khai chiến, chút hậu chiêu cũng không có sao?”
Lão Quy rất bất đắc dĩ!
Làm sao bây giờ?
Đại Chu vương đã bước vào Hợp Đạo, có lẽ y sẽ giết ra được, thế nhưng dù Đại Chu vương đánh ra được thì cũng chỉ có thể đấu ngang ngửa, y muốn về viện binh cho Nhân tộc thì lại quá khó khăn!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









