[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 496 : Đồng Quy Vu Tận (c2476-c2480)
❮ sautiếp ❯Chương 2476: Đồng Quy Vu Tận
Đại Nguyên vương không vui, truyền âm đáp: “Ta là chủ nhân khai phủ! Tô Vũ, ngươi đừng quên Đại Nguyên phủ có ngàn tỉ bách tính đều là do ta che chở! Ta không thích ngươi, tính cách của ngươi không thích hợp làm Nhân chủ… Nhưng nếu mọi người đều quyết định thì ta sẽ không phản bác họ! Việt huynh chết trận… Ngươi có dặn dò gì thì cứ việc nói là được! Đó là huynh đệ của ta, hắn chết, ta cũng sẽ không từ bỏ!”
Tô Vũ nhìn chằm chằm vào gã một lúc lâu rồi mới truyền âm nói: “Hiện tại có thể sẽ có chút phiền toái! Nội bộ Nhân cảnh có vấn đề! Có một số di tích chưa bị phát hiện, trong đó khả năng tồn tại một chút vô địch! Ta mới chỉ phát hiện ra một chỗ, ta không xác định có nơi thứ hai, thứ ba như thế hay không… Một khi xuất hiện gợn sóng, ngài phải lập tức dẫn người đi giải quyết mối nguy đó! Ta không biết thực lực, không biết số lượng của đối phương… Nếu xuất hiện số lượng ít thì không quan hệ, một khi nhiều, ngài nhất định phải quấn lấy chúng! Phía đông giao cho ngài!”
Ánh mắt Đại Nguyên vương lạnh lùng nhìn hắn một cái, một lát sau gã truyền âm nói: “Ta biết rồi!”
Tô Vũ không nói thêm gì.
Hắn nhìn về phía Tiểu Chu vương, suy nghĩ một chút bèn truyền âm phân phó: “Chu Thiên Nguyên, ngài dẫn theo Thiên Đúc vương giữ vững phía nam! Phía nam có bất cứ dao động gì thì lập tức cùng với Thiên Đúc vương đi giải quyết phiền toái!”
Hắn không nhiều lời với vị này.
Tiểu Chu vương nhìn hắn một cái, gật đầu khẽ đến mức chẳng thể nhìn thấy.
“Lưu Vô Thần!”
Tô Vũ truyền âm dặn dò: “Đừng hỏi cũng đừng nói nhảm, ngài là người thông minh, ngài mang theo Tần Trấn, Chu Phá Thiên cố thủ phía tây, nếu phía tây xuất hiện cường địch, các ngài đi dây dưa, không cầu giết địch, chỉ cần giữ chân đối phương!”
Ánh mắt Lưu Vô Thần khẽ động, truyền âm đáp:
“Vâng, ta hiểu rõ!”
Đại Nguyên vương, Chu Thiên Nguyên, Thiên Đúc vương, Tần Trấn, Lưu Vô Thần, Chu Phá Thiên, sáu người đã được Tô Vũ an bài giữ vững ba phía đông, nam và tây.
Mà vô địch ở đây chỉ còn lại hai vị.
Ngưu Bách Đạo và Vân Trần.
Họ đều vừa chứng đạo không lâu, thế nhưng thực lực không tính là yếu, Tô Vũ nhanh chóng nhìn về hướng Ngưu Bách Đạo, truyền âm bảo: “Ngưu phủ trưởng, ngài và Vân tiền bối, ngoài ra bổ sung thêm Chu phủ chủ, Hạ Hầu gia giữ vững phía bắc, phàm là phía bắc có dị động gì… mục tiêu duy nhất chính là dây dưa cường địch, không cầu giết địch!”
Ngưu Bách Đạo gật đầu thật nhẹ.
Nhân cảnh bây giờ chỉ có 8 vị vô địch bọn họ.
Tô Vũ không biết rốt cuộc vạn tộc có bao nhiêu sự chuẩn bị ở sau, lần này có thể đều xuất hiện hay không, thế nhưng hắn phải phòng ngừa vạn nhất.
Bao gồm cả vài vị chuẩn vô địch như Chu Thiên Đạo và Hạ Hầu gia đều không yếu, hắn cũng điều động hết.
Mà hắn sẽ ở giữa điều hành, mặt khác, hắn sẽ phụ trách diệt trừ cường địch!
Chỉ hy vọng là số lượng không quá nhiều.
Cũng hi vọng lần này vạn tộc không vận dụng những người kia, Tô Vũ thầm nghĩ có thể để về sau có thời gian chậm rãi đi thăm dò, đi tìm, mặc dù rất khó nhưng tuyệt đối dễ dàng hơn bây giờ nhiều.
Mà ở hiện trường, bầu không khí cũng ngưng trọng hẳn lên.
Những vị vô địch đó đều không nói lời nào.
Đám “Đại Chu vương” lại giống như kẻ ngớ ngẩn, một mực mỉm cười khiến cho mọi người không quá tự tại.
Mà Tô Vũ cũng phối hợp chậm rãi uống rượu, không biết là đang chờ cái gì.
“Giết”
Đại Tân vương quát khàn cả giọng!
Sau lưng, một tiếng nổ vang rền kịch liệt, lão giả bị Đại Việt vương làm trọng thương dưới sự vây giết của nhiều vị vô địch nổ bể tan tành!
Ẩm ầm!
Toàn bộ Thiên Uyên giới đều chấn động kịch liệt!
Phốc!
Diệt Tằm vương phun ra một ngụm máu, mà Đại Hán vương lơ lửng trên không cũng quát chói tai, khí tức của ông bùng nổ, thần văn sụp đổ, ngăn cản dị tượng mãnh liệt kia không để nó truyền vang ra ngoài!
Đây là Vĩnh Hằng cửu đoạn!
Cường giả như vậy ngã xuống, chư thiên đều sẽ có dị tượng xuất hiện.
Huyết Hỏa là như thế, Trí vương cũng là như thết Vị lão giả Thiên Uyên tộc này vừa chết, họ phải cố hết sức phong tỏa!
Thiên Uyên Bán Hoàng dùng một cây thước đánh cho Đại Tân vương hộc máu, phẫn nộ quát: “Kẻ nào không phải Vĩnh Hằng cảnh mau giết ra ngoài! Giết ra khỏi bản giới, mau đi cầu viện! Giết ra ngoài, nhanh lên!”
Giờ khắc này, mấy trăm đạo khí tức Nhật Nguyệt đánh về hướng cửa vào giới vực!
Bên kia do Cấm Thiên vương tọa trấn.
Giờ phút này, Cấm Thiên vương còn đang bố trí đại trận phong cấm, chờ những Nhật Nguyệt đó đánh tới, Cấm Thiên vương bèn bùng nổ đại trận, ầm âm vang dội, từng tôn Nhật Nguyệt đều bị giết Mà tiếng quát của Đại Chu vương vang vọng đất trời: “Không cho phép bất luận một ai ra ngoài, Cấm Thiên, sinh tử của Nhân tộc nắm giữ trong tay ngươi, ít nhất phải phong tỏa nửa giờ cho ta!”
Cấm Thiên vương hét lên đáp lại: “Vâng!”
Dứt lời, gã đánh tới đám Nhật Nguyệt không muốn mạng kia, đâu chỉ Nhật Nguyệt, từng bây Sơn Hải, Lăng Vân đều đánh về phía gã, không ngừng có người đang tự bạo!
Họ phải giết ra ngoài!
Cầu viện vạn giới!
Bằng không, hôm nay Thiên Uyên giới sẽ bị Nhân tộc tắm máu!
Thiên Uyên Bán Hoàng quát: “Mở giới bích cho taU Tiếng quát to vừa dứt, ở phần cuối thiên địa xa xa, một vị vô địch một mực ngủ đông bỗng nhiên phun một ngụm mu tươi ra, nhuộm đỏ toàn bộ giới bích!
Giờ phút này, giới bích kia trở nên mờ hơn.
Đối diện đều là Tử Linh, vô số Tử Linh!
Giờ phút này những Tử Linh đó giống như ngửi được mùi vị, giống như cảm nhận được cái gì, có phần không kịp chờ đợi thêm được nữa.
Bỗng nhiên, một tôn Nhật Nguyệt Tử Linh đi tới hướng giới bích, nơi này vốn là không thể thông qua.
Nhưng mà, giờ khắc này Tử Linh có thể qua được!
Trong nháy mắt xuyên qua, Tử Linh kia cũng ngây ngẩn cả người.
Nó chỉ có linh trí đơn giản, mới là Nhật Nguyệt cảnh, thế nhưng nó đi ra được, ra được lại phẳng phất như cảm nhận được khí tức sinh linh, bỗng nhiên nó trở nên điên cuồng!
Tử khí trong nháy mắt liền lan tràn!
Mà cường giả vô địch ngôi chờ bên kia khẽ biến ảo ánh mắt, gã cắn răng lầm bẩm, dần dần, càng ngày càng nhiều Tử Linh tiến vào được!
“Giết chóc đi!”
Những Tử Linh đó tự động tránh đi vị vô địch này, dồn dập đánh tới nơi xa, tử khí bao trùm thiên địa!
Lúc này, Thiên Uyên Bán Hoàng chợt mỉm cười.
“Muốn đồng quy vu tận sao?”
Ông ta nhìn về phía Đại Tần vương rồi lại nhìn qua Đại Chu vương: “Muốn cùng chết sao? Tử Linh đến rồi! Hai vị, một khi Tử Linh giết chóc trắng trợn, cả ngươi và ta đều là kẻ phá hư quy tắc, sẽ bị quy tắc trừng phạt! Làm cho Thiên Uyên giới phủ kín Tử Linh… Quy tắc trừng phạt ập đến, lại có cường giả vạn tộc bao vây ở bên ngoài, các ngươi muốn cùng chết với chúng ta?”
Thiên Uyên Bán Hoàng điên cuồng nói: “Muốn cùng chết cũng không có tư cách.
Hiện tại vẫn còn kịp, còn có thể ngăn cản, có thể phong tỏa lối đi! Lại đến thêm vài vị Tử Linh quân chủ, dù cho bị giết thì cũng sẽ dẫn tới càng nhiều Tử Linh quân chủ hơn! Chư vị, thật sự muốn đồng quy vu tận?”
Cùng chết đi!
Ông ta cũng là người quyết đoán, mắt thấy rất khó đánh lui Nhân tộc, lão giả từ triều tịch thứ nhất đã bị giết, ông ta biết muốn kéo dài thêm chờ đợi vạn tộc cứu viện đại khái là chuyện không thể nảo.
Chỉ có thể tự cứu!
Một khi Tử Linh xâm nhập tới, giết chóc trắng trợn, trong thời gian ngắn sẽ không có việc gì, nhưng thời gian dài thêm một chút, quy tắc trừng phạt sẽ ập đến!
Mổ lối đi Tử Linh sẽ bị trừng phạt, những Nhân tộc này cũng phải gánh chịu!
Toàn bộ Thiên Uyên giới đều sẽ bị trừng phạt!
Chương 2477: Vị Vô Địch Nhân Tộc Thứ Ba Ngã Xuống
Đại Tân vương lạnh lùng gầm lên: “Giết! Giết sạch bọn chúng!”
“Đồ điên!”
Thiên Uyên Bán Hoàng gầm thét một tiếng, đồ điên, những tên điên này thật sự không sợ chết ư?
Đều sẽ chết hết!
Các ngươi tưởng là các ngươi có khả năng ngăn cản quy tắc trừng phạt chắc?
Không thể nào!
Ông ta cũng trở nên điên cuồng, vô địch Thiên Uyên chết càng ngày càng nhiều, một khi bị Nhân tộc giết sạch thì ông ta sẽ bị vây giết!
“Các ngươi đã muốn chết, ta sẽ thành toản cho các ngươi!”
Một tiếng gầm thét, một lối đi thời gian vờn quanh thiên địa.
Vài vị cường giả phong tỏa giới vực lại lần nữa thổ huyết.
Mà Thiên Uyên Bán Hoàng giờ phút này đã là tử khí đại thịnh, trong tay đột nhiên hiển hiện một mảnh vỡ, sau một khắc, ông ta khẽ lầm bẩm, một cái bóng mờ hiện ra liền bị ông ta bóp vỡ.
Cách đó không xa, Hạ Long Võ phun ra một ngụm máu tươi!
Y nghiêng đầu nhìn về phía bên kia, cắn răng: “Ta nói mà, có người đang nhìn trộm ta… thì ra là ngươi….
Thiên Uyên Bán Hoàng không để ý tới y, bởi vì phiền toái của Hạ Long Võ đến rồi!
Trong nháy mắt, một tôn vô địch Thiên Uyên đánh tới phía y, khí tức cường hãn vô cùng, gã thoát khỏi dây dưa của cường giả Nhân tộc, thẳng về hướng Hạ Long Võ vừa mới chiến đấu kết thúc.
Bịch, Hạ Long Võ bay ngược ra, máu vẩy hư không!
Mà Thiên Uyên Bán Hoàng cũng cấp tốc rút lui, không ngừng lầm bẩm, trên mảnh vụn hiện ra từng tôn hư ảnh.
Phàm là kẻ từng lên Liệp Thiên bảng, từng bị thu thập khí tức đều khó mà trốn khỏi truy tung của ông ta!
Chút hư ảnh này hiển hiện sẽ bị ông ta dùng thước đánh võ hoặc là bóp nát, chung quy đều sẽ khiến bọn họ thụ thương.
Vô địch khai phủ lúc trước bị thu thập khí tức không nhiều, dù sao Liệp Thiên bảng đã tổn hại, chỉ có thể bị động thu thập khí tức, nhưng vô địch sau khai phủ thì đa phần đều từng lên bảng!
Giờ phút này, vài vị vô địch sau khai phủ đều phun máu tươi!
Kể cả Diệt Tằm vương trên không cũng không ngừng ói máu, hư không hiện ra vết nứt, thời gian trường hà xô xuyên vắt ngang.
Trên đầu Đại Hán vương đang áp chế dị tượng giờ phút này lại có quy tắc huyết vân hội tụ, giống như muốn trừng phạt chuyện ông đang áp chế quy tắc chỉ lực.
Lập tức, ông bị thời không trường hà của Thiên Uyên Bán Hoàng bên dưới đánh trúng, phốc một tiếng, cũng phun máu tươi!
Ö lối đi bên kia, Cấm Thiên vương đang giết đám Nhật Nguyệt cũng bị bóp nát hư ảnh, toàn thân run rẩy, sau đó bị một tôn chuẩn vô địch đam một kích trúng ngực, ngực bị xuyên thủng!
Đúng lúc ấy, Đại Chu vương vô thanh vô tức hiển hiện ngay sau lưng Thiên Uyên Bán Hoàng, tầng tâng ý chí lực từ ông bắt đầu công kích, chốc lát đã đánh vào biển ý chí của đối phương!
Ấm âm!
Thiên Uyên Bán Hoàng phun máu, trong nháy mắt đã xé rách hư không xuất hiện tại một chỗ khác, ánh mắt ông ta dị dạng nhìn về phía Đại Chu vương, miệng đây máu tươi nói: “Thật mạnh, truyền tống tới mà còn ý chí lực mãnh liệt như vậy… Chu Thiên Tề… Ngươi muốn bước vào Hợp Đạo trong hôm nay sao?”
Đại Chu vương lạnh lùng đáp: “Không nhọc ngươi hao tâm tổn trí, giết ngươi ta liên bước vào Hợp Đạo, không có vấn đề gì hết!”
“Ha!”
Thiên Uyên Bán Hoàng cười lạnh: “Ta khinh thường ngươi, thế nhưng nếu muốn giết ta..- Ẩm!
Đại Tần vương đâm tới một thương, trên trường thương nháy mắt bộc phát ra hào quang sáng chói!
Một thương giết ra, Thiên Uyên Bán Hoàng đều cảm nhận được mối nguy kịch liệt!
Giờ phút này, Đại Tần vương trực tiếp thiêu đốt tinh huyết, thừa dịp Thiên Uyên Bán Hoàng nói chuyện, tinh huyết bùng cháy làm thực lực bùng nổ, phập một tiếng, trường thương xuyên thủng quy tắc phòng hộ, một thương đâm vào đầu của ông ta!
Âm!
Đầu Thiên Uyên Bán Hoàng nổ tung, nhưng mà lại khôi phục tức thì, ông ta rút lui thật xa, nhìn về phía Đại Tần vương, ánh mắt lạnh lùng cực điểm: “Ngươi muốn đồng quy vu tận với ta?”
Đại Tần vương không để ý tới câu hỏi này, tỉnh huyết của ông tiếp tục bùng cháy, lại lần nữa đánh tới!
Nơi xa, tiếng nổ vang rền lại nổi lên!
Một tôn vô địch Thiên Uyên bị giết tam thân, thiên địa nứt ra, ngã xuống tại chỗ.
Nhưng mà, lúc sắp chết cũng kịp bắn ra một ngụm máu đen ăn mòn thân thể Đại Lương vương đối diện, trong chớp mắt Đại Lương vương hóa thành tro bụi.
Đây cũng là một tôn vô địch rất mạnh mẽ, sắp chết mà còn có lực phản kích cường hãn!
Đại Lương vương sống lại, vẻ mặt có phần ảm đạm.
Tam thân đã ngã xuống một thân!
Hôm nay, chết một thân ở đây thì cũng tương đương với sắp chết.
Đều là cường giả đỉnh cấp, đều là liều mạng chém giết, thiếu một thân thì chiến lực sẽ bị hao tổn nghiêm trọng.
Nơi xa, Đại Đường vương quát lớn: “Đừng tìm chết, đi tới cửa vào giết những Nhật Nguyệt kia…”
Nhân tộc đã chiếm cứ ưu thết Ngoại trừ Đại Chu vương bọn họ thì Nhân tộc đã đánh giết năm tôn vô địch Thiên Uyên!
Mà Nhân tộc đã chết hai vị.
Sau khi năm vị vô địch Thiên Uyên cường đại bị giết, ưu thế Nhân tộc cũng càng lúc càng lớn, rất nhanh liền có khả năng diệt trừ toàn bộ những người còn lại!
Y vừa nói xong, bỗng nhiên, ba tôn vô địch Thiên Uyên liếc nhau, đó đều là cường giả cổ lão.
Sau một khắc, ba người đốt cháy tam thân, hắc ám vô biên bao phủ thiên địa!
“Nguyền rủa Nhân tộc vĩnh thế không được siêu sinh!”
Ba tôn vô địch cực kỳ cường hãn bỗng chốc hóa thành tro tàn, tiếng nổ vang ầm ầm truyền ra, trong hư không, Đại Hán vương bị lôi đình đánh trúng, phong tỏa của ông bị đánh phá, toàn thân ông tắm máu.
Đại Đường vương còn tưởng rằng đối phương muốn giết Đại Lương vương nên định đi cứu viện, lúc này mới phát hiện Đại Hán vương sắp không chịu nổi, dưới sự oanh kích của lôi đình, một cỗ tử khí nhanh chóng phóng thẳng về phía ông!
Ẩm!
Tiếng nổ lớn truyền ra, Đại Hán vương trực tiếp hóa thành tro tàn, tam thân ngã xuống một thân, thần thứ hai vừa phục sinh, lôi đình lại buông xuống, tam đại vô địch Thiên Uyên tộc hóa thành tử khí đồng loạt xông tới chỗ ông.
Cơ hồ không bao lâu sau, thân thứ hai của Đại Hán vương đã bị giết!
“Lão Lưu…
Trong hư không, Đại Hán vương lộ ra sắc mặt ảm đạm, hơi bất đắc dĩ, vốn ông phải gánh chịu áp lực to lớn, đối kháng quy tắc, đâu còn thừa lực chịu một kích của tam đại vô địch sắp chết!
Ba tôn vô địch kia vô cùng quả quyết.
Chính là vì muốn giết Đại Hán vương!
Bọn họ biết lần này họ chắc chắn sẽ chết, nhưng dù sắp chết thì cũng phải kéo theo một cái đệm lưng!
Rõ ràng, bọn họ đã thành công!
Đại Hán vương là Vĩnh Hằng thất đoạn!
Thậm chí ông còn sắp tấn cấp bát đoạn, là một trong những trụ cột của Nhân tộc.
Giết được Đại Hán vương, vậy thì cũng không lỗ!
Ngay khi Đại Hán vương đã ôm lòng chuẩn bị chờ chết, một vệt ánh sáng xuyên thủng tử khí, Đại Lương vương đầu đội khăn chít hiện ra hư ảnh, cười như không cười cất tiếng: “Ngươi là thất đoạn, ta là lục đoạn! Ngươi và ta đều bị diệt tam thân… Ta vẫn chẳng thể bằng ngươi, từ góc độ nào đến xem, ta chết đi đều đáng giá hơn là để ngươi chết… Lão Lưu, hãy chiếu cố Đại Lương phủ của ta!”
Hư ảnh Đại Lương vương nhìn về phía đông, cười nói: “Ta có hơi tiếc nuối, thế nhưng không lỗ! Ta vốn chỉ là một thư sinh dân gian… Đúng lúc gặp vương triều sụp đổ, theo Đại Tân vương khối nghĩa, lật đổ chính sách tàn bạo! Ta vốn định chấp tể thiên hạ, làm một vị lương tướng người người yêu mến… Không ngờ rằng, chư thiên đại loạn, Nhân tộc sắp bị diệt tới nơi… Ta cũng tính là công thần có công.
Nếu Nhân tộc tu sử, hãy nói tốt vài cầu cho ta, mặc dù ta chủ hòa nhưng tuyệt đối không hề có ý phản bội Nhân tộc, ta chủ hòa chẳng qua là vì không muốn thương sinh lại loạn!”
“Tiên Ma dụ hoặc ta, ta đã cự tuyệt, dù không bằng Đại Tần vương thì ta cũng coi như xứng đáng với thiên hạ này, xứng đáng với thương sinh… Còn nhờ các vị nói tốt vài câu cho ta, Đại Lương chưa từng phản bội, chủ hòa cũng không phải đại tội!”
Mang theo nụ cười như hóa lệ, Đại Lương vương bước từng bước vào hư không vô tận.
Ông không hề phản bội!
Chẳng qua là ông không hy vọng chiến tranh liên miên!
Ông đi theo Đại Tần vương khởi nghĩa, đẩy ngã vương đình với chính sách tàn bạo cuối cùng của Nhân tộc, nhưng mà sau này ông không tiếp tục ủng hộ Đại Tân vương, ông gia nhập dưới trướng Đại Chu vương, ông là nhân vật kiên định của phái chủ hòa!
Thiên hạ khổ loạn từ lâu, dù cho biết rõ cầu hoà thì cũng chỉ là chờ đợi tử vong, ông vẫn hi vọng hòa bình này có thể duy trì thêm một chút thời gian, dù chẳng qua chỉ là hư ảo.
Nhân sinh biết được bao lâu, ông chỉ hy vọng khi mình còn sống sẽ không phải thấy chiến tranh bùng nổi Mà đây rõ ràng là hy vọng xa vời!
Đại Lương vương… tử trận!
Chương 2478: Tiếng Trống Thăng Long
“Lão Lương!”
Đại Hán vương chảy đây huyết lệ, rống to một tiếng, thần văn bùng nổ toàn bộ, đánh về phía gã vô địch nơi xa!
Ấm âm!
Từng viên thần văn trực tiếp nổ tung, sau một khắc, một viên thần văn chữ “Lực” vô cùng cường đại hiển hiện, Đại Hán vương tung ra một quyền, oanh bạo huyết vân trong hư không, thân văn chữ “Lực” hơi tán loạn.
Nơi xa, Đại Tân vương cũng rống to một tiếng, mang theo lửa giận ngút trời đánh bay Thiên Uyên Bán Hoàng.
Đại Chu vương cũng hiển hiện lập tức, vỗ ra một chưởng đánh cho thân thể Thiên Uyên Bán Hoàng nứt toác, huyết dịch tứ tung Toàn bộ Thiên Uyên giới vực triệt để hỗn loạn!
Tử Linh không ngừng ào tới!
Mà Thiên Uyên Bán Hoàng lại bật cười.
Thiên Uyên tộc đã chết 8 vị vô địch mạnh mẽ, Nhân tộc cũng chết 3 vị, trọn vẹn T11 vị vô địch ngã xuống, giờ phút này hư không đã nứt ra!
Dị tượng… không thể ngăn được nữa!
Phòng tuyến của Đại Hán vương và Diệt Tằm vương sụp đổ, phía ngoài cùng, phòng tuyến do Đại Chu vương thiết kế cũng sắp sập, mà Đại Chu vương lại không có thời gian hay tỉnh lực đi duy trì phòng tuyến ấy.
Thiên Uyên Bán Hoàng cười xán lạn!
Không cần nhiều, chết thêm một vị vô địch nữa thì phòng tuyến kia nhất định sụp đổ!
Chư thiên vạn tộc đều sẽ biết Nhân tộc đang tiến hành cuộc chiến diệt giới!
Ông ta cười xán lạn vô cùng!
Mà giờ khắc này, vô địch Thiên Uyên bị thần văn của Đại Hán vương đánh trúng cũng cười một tiếng, quát lên: “Ta chết, Nhân tộc chôn cùng ta!
Đáng giái”
Âm âm!
Một tiếng vang đữ dội truyền ra!
Trời long đất lở.
Toàn bộ vùng trời Thiên Uyên giới hiện ra vô số huyết vân, phòng tuyến của Diệt Tằm vương và Đại Hán vương hoàn toàn sụp đổ, phía ngoài nhất, màn che mà Đại Chu vương bảy ra cũng bạo liệt!
Giờ khắc này, 12 đóa huyết vân to lớn tụ hợp cùng một chỗ, xông phá thiên địa!
Đã chết 12 tôn vô địch!
Động tĩnh lớn như vậy lập tức bạo phát!
Toàn bộ chư thiên vạn giới trong nháy mắt nổi lên tiếng nổ vang rền!
Huyết vũ như mưa trút xuống, toàn bộ Chư Thiên chiến trường hóa thành màu đỏ như máu!
Huyết vũ không ngừng lan tràn!
Trước sau chỉ tốn mười phút đồng hồi!
Đúng vậy, chỉ chừng đó thời gian mà đã chết 12 tôn vô địch!
“Thiên Uyên!”
“Nhân tộc!”
Giờ khắc này, từng đạo hư ảnh bắn ra, từng vị cường giả sững sở bàng hoàng!
Ai nấy đều dồn dập nhìn về phía Thiên Uyên giới!
12 đạo hư ảnh kia có 9 đạo rơi hủy ở Thiên Uyên giới, 3 đạo bay về hướng Nhân cảnh bên kia, sau một khắc, rầm rầm râm, ba tiếng nổ vang lên ở Nhân cảnh!
Không che giấu được!
Nhân cảnh có ba tôn vô địch vẫn lạc!
Đây là lần đầu tiên Tô Vũ tận mắt thấy dị tượng sau khi vô địch Nhân cảnh ngã xuống.
Nhân cảnh rung chuyển!
Kịch liệt rung chuyển!
Đại Việt phủ, Đại Lương phủ đều đang chấn động, hôm nay hai vị chủ nhân khai phủ lại cùng bỏ mạng.
Nam Nguyên.
Tất cả mọi người biến sắc nhìn lên bầu trời.
Ba hư ảnh hiển hiện trên vùng trời Nhân cảnh!
Vô địch… vẫn lạc!
Mà ngay một khắc này, trong phế tích nơi Cầu Tác Thánh Địa đã bị hủy diệt, một cái trống lớn bỗng nhiên xuất hiện.
Một vị lão nhân đi từng bước một tới, cười thê lương như sắp khóc, gõ lên chiếc trống ấy!
Không thể dối gạt được!
Tùng!
Thiên địa chấn động!
Trống Thăng Long vang lên, vô địch ngã xuống!
Nhiều năm rồi nó chưa từng vang lên.
Giờ khắc này lại liên tiếp truyền ra tiếng gõ!
Tùng tùng tùng…
Tiếng vang chấn động thiên địa, lúc bấy giờ, trong đầu tất cả mọi người đều hiện lên một ý niệm, vô địch đã chết!
Không chỉ là một vị!
Tiếng trống Thăng Long vang vọng đất trời.
Vô địch vẫn lạc!
Phần Hải vương không tính, gã là phản đồ, chết thì chết, không ai sẽ cảm thấy bi thương.
Nhưng mà hôm nay thì khác!
Trên quảng trường phủ thành chủ.
Lúc này, thiên địa cực kỷ an tĩnh.
Tất cả mọi người chấn động vạn phân, thậm chí có kẻ khủng hoảng kêu to.
“Vạn tộc giết đến đây!”
Ba tôn vô địch ngã xuống!
Đây không phải vạn tộc đánh tới thì là cái gì?
Nhân tộc sắp xong rồi!
Nhân cảnh sắp tiêu rồi!
Cường giả vạn tộc cũng chấn động khủng khiếp, không ai có thể trấn định, dồn dập hội tụ đến cùng một chỗ, cảnh giác vạn phần, nhưng cũng không dám chạy trốn.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Ba tôn vô địch vẫn lạc!
Giờ phút này, Tô Vũ uống rượu, cười khẽ, một bước đạp lên đải cao, nhìn xuống phía dưới, sau đó hắn quát lớn: “Trật tự!”
Bốn phía, mọi người trở nên an tĩnh.
Còn có một số người chạy loạn như con ruồi không đầu, thần quang trong mắt Tô Vũ bùng nổ, oanhl Từng gia hỏa chạy loạn dồn dập thổ huyết, nện rơi xuống đất.
Thoáng một cái, bầu không khí lặng ngắt như tờ.
Tô Vũ lãnh đạm nói: “Trời còn chưa sập! Kêu loạn cái gì? Một đám rác rưỡi!”
Thái độ bình tĩnh của hắn khiến mấy người an tĩnh hơn một chút, thanh âm Tô Vũ chấn động thiên địa, truyền khắp bốn phương, lạnh lùng quát: “Ta còn sống! Ta còn đang ở chỗ này! Gấp cái gì chứ?”
“Đại Tân vương và chư vị vô địch đã nghe ta hiệu lệnh, hôm nay đồ diệt Thiên Uyên Cổ tộc, chết mấy vị vô địch thì có sao? Nhân tộc có năm nào mà không chết người? Năm nào mà không chiến tranh?”
“Tộc chúng ta chết ba vị, nhưng Thiên Uyên tộc thì sắp diệt giới rồi, có gì phải hoảng hốt?”
“Vạn tộc không tắt được ý đồ muốn tận diệt chúng ta, hôm nay diệt Thiên Uyên tộc trước để răn đe! Các ngươi kêu la cái gì? Chiến tranh thì sẽ có người chết! Chủ nhân khai phủ chết rồi thì có sao? Dù cho Đại Tân vương chết trận thì có vấn đề gì à?”
Giọng nói của Tô Vũ như chuông lớn, chấn động thiên địa, phẫn nộ quát: “Nhân tộc bị diệt rồi sao?
Một đám rác rưởi còn gảào còn khóc thì cứ giết hết đi, Nhân tộc không nuôi phế vật”
Tiếng rống giận dữ vừa ra, quảng trường liền triệt để an tĩnh.
Bốn phương tám hướng, tiếng khóc tắt ngúm.
Lúc này toàn bộ Nhân cảnh chỉ còn lại thanh âm của Tô Vũ đang vang vọng.
Không phải vạn tộc đánh tới mà là Nhân tộc chủ động đi đồ diệt Cổ tộc!
Đồ diệt đại tộc thượng cổ xếp trong mười vị trí đầu!
Chủng tộc cổ lão có Hoàng giả tồn tại!
Cho đến giờ phút này, mọi người mới biết đã xảy ra chuyện gì.
Mặc dù bi thương nhưng nhiều ít gì họ cũng an tâm hơn chút, đúng là có người chết nhưng bây giờ Thiên Uyên tộc có lẽ chết còn nhiều hơn.
Nhân tộc xếp hạng cao hơn Thiên Uyên tộc, mặc dù bộ tộc kia có một vị Hoàng!
Mà cho đến giờ phút này, cường giả vạn tộc ở đây mới biết được xảy ra chuyện gì.
Sắc mặt ai nấy đều kịch biến!
Nhân tộc chủ động tiến vào Thiên Uyên giới vực!
Thật to gan, thật quyết đoán!
Mà bấy giờ, giữa đất trời, thanh âm Tô Vũ vẫn đang chấn động.
“Nhân tộc đã chết ba vị vô địch, vạn tộc sẽ chết càng nhiều! Hôm nay, Tô Vũ ta trở thành chủ nhân của Nhân cảnh, từ trước tới giờ ta không ăn thiệt thòi, ngươi giết một người của ta, ta sẽ đòi gấp trăm lần.
Các vị Đại Tân vương diệt giới, Tô Vũ này sẽ tiểu thí ngưu đao, để các ngươi biết được vô địch thì có là gì?”
(Tiểu thí ngư đao: thử qua dao mổ trâu.
Giải thích:
lần đầu làm việc đã thể hiện tài năng) Hắn quát lạnh một tiếng, hư không bị xé nứt.
Tô Vũ bước vảo trong lối đi không gian đã được bắc xong.
Hắn thả một chén rượu cay vào không trung, quát lạnh: “Đợi ta giết mấy tên vô địch xong, trở về lại uống, người ở đây ai dám can đảm rời đi, giết không tha!”
Âm!
Hắn bước vào hư không, trong nháy mắt đã tan biến tại chỗ.
Chương 2479: Giết Vô Địch Tế Cờ, Trấn An Lòng Người
Trong di tích.
Hai vị vô địch Tiên tộc cũng mơ hồ cảm nhận được ngoại giới chấn động.
Thế nhưng bị di tích ngăn cản nên cảm thụ không quá rõ ràng.
Cường giả tóc bạc cau mày nói: “Hỏa vương, bên ngoài xảy ra chuyện gì sao?”
“Có chút động tĩnh… “
Hỏa vương nhíu mày: “Lúc trước bên ngoài hình như có người đang dò xét chỗ chúng ta, Tuyết vương, ngươi nói xem có phải di tích bại lộ rồi không?”
“Bại lộ?”
Tuyết vương không cho là đúng, những năm qua đều không có việc gì.
Hôm qua có vận dụng cổng truyền tống để truyền một ít vật tư tới mà thôi, truyền tống như thế cũng không phải là lần đầu tiên, bọn họ sinh tồn ở đây, có đôi khi tài nguyên không đủ, cũng sẽ lặng lẽ lẻn ra đi tìm Tiên tộc đòi một chút tài nguyên để bổ sung.
Dù sao khi vận dụng cổng truyền tống, động tĩnh cũng không hề lớn.
Chẳng lẽ hôm qua đã bị người đã nhận gì rồi ư?
Về chuyện bên ngoài dò xét… Nhân tộc không phải chưa từng dò xét qua nơi này, thế nhưng một mực không tìm ra được sự hiện hữu của họ, hẳn là chẳng có vấn đề nhỉ?
Chẳng qua, giờ phút này bên ngoài giống như xảy ra đại sự gì đó, thiên địa rúng động khiến cả di tích cũng hơi hơi chấn động.
Hai người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, nhất thời cũng không biết có nên phái người đi ra xem một chút hay không.
Nơi này trừ bọn họ thì còn có hơn một trăm vị cường giả Tiên tộc, trong đó có vài vị chuẩn vô địch, Nhật Nguyệt lên tới mấy chục.
Đây là lực lượng tương đối cường đại, tùy thời có thể dùng để giết ra ngoài, ngăn cản đường lui của Nhân tộc.
Hiện tại phái người ra ngoài sẽ không bị phát hiện chứ?
Hai người rơi vào trầm tư.
Mà ngay một khắc này, cổng truyền tống hôm qua đã bị phá hủy bỗng nhiên nhảy lên dị động, Tuyết vương giật mình, Hỏa vương thì biến sắc, quát lớn:
“Giết! Có kẻ xuyên tới!”
Vượt qua hư không hẳn là Vĩnh Hằng cảnh!
Không phải Vĩnh Hằng thì dưới tình trạng không gian cắt chém, làm sao có thể xuyên qua?
Vị Vĩnh Hằng nào đánh tới đây vậy?
Hai người lập tức đứng lên!
Cùng lúc đó, thân ảnh Tô Vũ từ trong hư không xé rách vụt tới, sắc mặt hắn lạnh nhạt, liếc mắt nhìn qua.
Có hai vị vô địch!
“Một tên lục đoạn, một tên thất đoạn!”
Rất mạnh!
Trong di tích có một vị cao đoạn tồn tại, mà thực lực một vị khác cũng là lục đoạn.
Tô Vũ lười lãng phí thời gian, hắn cũng muốn để cho người ta thấy sự cường đại của hắn, yên tâm về hắn, giúp cho Nhân cảnh ổn định như núi!
“Bánh Hấp đại nhân!”
Tô Vũ khẽ gọi một tiếng, sau một khắc, một lực thôn phệ cường đại dọa người truyền ra từ trong Văn Minh Chí!
Hai tôn vô địch mạnh mẽ đang muốn xuất thủ đối phó với Tô Vũ, bông tuyết và hỏa diễm vừa bốc lên, bỗng nhiên, sắc mặt bọn họ kịch biến!
“Hợp Đạo!”
Là cường giả Hợp Đạo!
Âm!
Sức cắn nuốt to lớn làm biển ý chí của cả hai kịch liệt rung chuyển, không phải người nào đều là Đại Tần vương, cũng không phải người nào cũng có thể chống cự lại Hợp Đạo!
Đại Tân vương và Đại Chu vương là trụ cột của Nhân tộc!
Vì vậy họ mới có thể đối phó với một vị Hợp Đạo!
Hai vị Tiên tộc này còn kém xa lắm!
Phút chốc, sắc mặt hai người cuồng biến, sau một khắc, ánh mắt họ vấn đục, thời gian trường hà vừa hiển hiện liền đứt đoạn, Văn Minh Chí hạ xuống, đại trận bùng nổ, cấp tốc cầm tù cả hai!
Đám Nhật Nguyệt thấy thế liền chạy loạn trong di tích, Tô Vũ quát khẽ một tiếng, ngàn vạn quyền đánh ra!
Âm ầm!
Một hồi nổ vang, nháy mắt, hơn trăm người đều trọng thương thổ huyết, té ngã trên đất, Văn Minh Chí của Tô Vũ bao phủ tới mang theo tất cả mọi người, nháy mắt đã tan biến tại chỗ.
Quả thực chỉ là trong nháy mắt!
Vài giây sau Tô Vũ đi ra từ trong hư không, trở về Nam Nguyên.
Mấy người còn đang nhìn hắn chén rượu mà hắn ném rơi vãi thì Tô Vũ đã trở về, thời khắc này đầu Tô Vũ đội vương miện, lạnh lùng nói: “Hạng giá áo túi cơm cũng dám ngấp nghé Nhân cảnh, đáng giết, giết mấy tên vô địch tế điện cho các vị vô địch Nhân tộc!”
Sau một khắc, hai tôn vô địch vô cùng cường đại hiện lên ở trước mắt mọi người.
“Tuyết vương!”
“Hỏa vương!”
Có vạn tộc nhận ra, lòng sợ hãi không thôi!
Tô Vũ đấm ra một quyền, oành!
Quyền ảnh ngàn vạn!
Âm ầm!
Tuyết vương tóc bạc trực tiếp chia năm xẻ bảy, vừa hiển hiện thế thân thứ hai lại bị đấm nát ngay lập tức, lần thứ ba hiển hiện cũng bị phá toái!
Âm ầm!
Huyết vân hiển hiện, thiên địa chấn động!
Tô Vũ mặc kệ hết thảy, hắn lại đấm một quyền về phía Hỏa vương, vị này là Vĩnh Hằng thất đoạn nên mạnh hơn.
Lúc này ánh mắt hắn ta giãy giụa, hơi hơi thanh tỉnh, lộ ra vẻ run sợ cùng tuyệt vọng, nhưng lại vô pháp phản kháng!
Hắn ta bị một vị Hợp Đạo hút vào!
Ẩm!
Một quyền đánh cho thân thể sụp đổ, trong chớp mắt, tam thân của Hỏa vương phá toái, máu thịt nổ tung!
Văn Minh Chí của Tô Vũ bao phủ đến nuốt lấy hết thảy!
Bốn vật gánh chịu xuất hiện!
Tô Vũ tiện tay ném cho Đại Việt Phủ chủ và Đại Lương Phủ chủ, mỗi người hai khối.
Tô Vũ nhìn huyết vân trong hư không, âm thanh lạnh lùng nói: “Tiên tộc thật to gan, hai tôn vô địch cũng dám lẻn đến Nhân cảnh tìm chết, Tuyết vương, Hỏa vương ư? Tiễn các ngươi một đoạn đường, không cần cảm tạ!”
Toàn bộ Nhân cảnh đều nghe được thanh âm của Tô Vũ, cũng thấy được huyết vân giăng đầy!
Vô địch Tiên tộc!
Kẻ chết là vô địch!
Không chỉ như vậy, ai có nhãn lực tốt nhìn rõ huyết vân sắp ngưng tụ như mưa trút xuống kia thì lại càng run sợ, đó không phải chỉ là vô địch bình thường mà là cường giả trong số vô địch!
Thánh Chủ Tô Vũ… mạnh mẽ bức người!
Hung tàn đáng sợi Bây giờ dù là vạn tộc, dù là ba mươi sáu phủ hay mấy vị Đại Nguyên vương, ai nấy đều lộ vẻ rung động.
Đây là Tô Vũ ư?
Hắn giết vô địch sao?
Nói đùa cái gì thết Đó còn là Vĩnh Hằng thất đoạn!
Nháy mắt, mấy chục Nhật Nguyệt, mấy chục Sơn Hải của Tiên tộc hiển hiện, không chờ bọn họ mở miệng, Tô Vũ đã vỗ tới một chưỡng, tất cả chia năm xẻ bảy, bốn năm mươi đạo dị tượng Nhật Nguyệt rơi vỡi Một chiêu giết sạch toàn bộ!
Văn Minh Chí của Tô Vũ lại lần nữa bao phủ qua, thu nạp hết thảy, trong đó lại có hai vật gánh chịu, kể cả một kiện mà tối qua Tô Vũ đã truyền tống đến, về phần Thiên binh thì lại không thấy, khả năng nó còn ở trong nhẫn chứa đồ, Tô Vũ cũng không quan tâm lắm.
Tô Vũ thu hồi hai kiện vật gánh chịu kia, nhìn xuống phía dưới, đạm mạc nói: “Hồng vương có hậu duệ hay không?”
“Có…
Tô Vũ khẽ gật đầu, lãnh đạm nói: “Hai kiện vật gánh chịu này ta sẽ giao cho đối phương, Hồng vương chết trận, nên thưởng! Hôm nay bất kỳ một tôn vô địch Nhân tộc nào chết trận, ta đều sẽ tặng hai kiện vật gánh chịu, để nhất mạch của họ tái xuất vô địch!”
Lời này vừa nói ra, Chu Thiên Đạo trong đám người nhìn chung quanh một lần, đột nhiên quát:
“Thánh Chủ anh minh, Nhân tộc ai ai cũng dám chiến, người người đều có thể chiến!”
“Thánh Chủ anh minh!”
Tiếng rống rúng trời!
Vào lúc này, bọn họ cân sĩ khí cổ vũ, cần có người để cho họ an tâm!
Ba tôn vô địch chết trận đã khiến mọi người hoảng hốt.
Nhưng mà, sau khi Tô Vũ dễ dàng giết chết hai tôn Tiên vương, chém giết mấy chục Nhật Nguyệt, mấy chục Sơn Hải…
Lập tức, mọi người yên tâm hơn hẳn, ai nấy đều nhẹ nhàng thở ra.
Quá mạnh!
Có một khoảnh khắc, bọn họ cảm thấy Tô Vũ có khả năng còn mạnh hơn cả Đại Tân vương, thật đáng sợ, hắn giết vô địch dễ như chơi đùa, có vị Thánh Chủ như vậy ở đây thì họ còn sợ cái gì?
Đúng là đã chết trận ba tôn vô địch, nhưng mà có Tô Vũ ở đây trấn an lòng người!
Hắn giết vô địch, còn không phải là vô địch tâm thường!
Bốn phía, những cường giả vô địch của Nhân tộc đều thấy run sợ, ai ai cũng cực kỳ chấn động, sao Tô Vũ có thể làm được?
Mà giờ khắc này, Tô Vũ tiếp nhận chén rượu mạnh, uống một hơi cạn sạch, quát: “Đi, phân ra bốn phương, có bất kỳ dị động gì, giết!”
“Vâng”
Chư vị vô địch dồn dập đáp lời, sau một khắc, từng tôn vô địch phá không lao đi!
Phân ra cố thủ bốn phương!
Chương 2480: Hợp Đạo Đưa Ra Lựa Chọn ĐI.
Thanh âm Tô Vũ chấn động như trước: “Đại chiến đã đến, Nhân tộc không còn hòa bình thịnh thế, chỉ có chiến đấu! Chiến chư thiên, giết chư thiên, mới có thể giết ra một con đường sống!”
“Mười vạn năm qua, Nhân tộc có chín lần thất bại nhưng vẫn bất diệt, đây đã là lần thứ mười! Cũng là một lần cuối cùng, trận chiến này chúng ta tất thắng!”
Sau một khắc, giữa đất trời chỉ có một tiếng hô đồng loạt.
“Tất thắng!”
Tô Vũ cường hãn đã khiến mọi người phấn chấn, giúp Nhân tộc phấn chấn.
Hắn giết vô địch quá dễ dàng!
Dễ dàng đến nỗi tất cả mọi người cảm thấy chỉ cần Tô Vũ ở đây thì Nhân tộc chẳng cân lo gì!
Lấy cái chết của hai tên vô địch Tiên tộc tế cờ, hiệu quả ấy tốt kinh người, rốt cuộc không ai sợ hãi, không ai lo lắng nữa.
Tô Vũ đang ở đây rồi!
Vị mới nhậm chức Thánh Chủ Nhân tộc này quá cường đại!
Lát sau, Tô Vũ nhìn xuống mọi người bên dưới, nhìn về phía những cường giả vạn tộc đến dự lễ, lãnh đạm nói: “Chủng tộc của các ngươi không tham chiến thì bỏ qua, nếu tham chiến… Giết các ngươi tế cờ!”
Đám người sợ hãi biến sắc.
Thật là đáng sợ!
Đây là một tôn ác mai Ác ma chân chính, ác ma giết người! Hắn giết vô địch như giết một con gà, giết không hề có chút nương tay!
Loại tồn tại này khiến tim mọi người đập nhanh tới cực điểm, đời này có lẽ họ cũng không quên được cảnh tượng hai tôn vô địch bị Tô Vũ đồ sát chỉ bằng một cái phất tay!
Tô Vũ không quản bọn họ, cường giả của ba mươi sáu phủ rất nhiều, không đến nỗi ngay cả bọn gia hỏa này đều không đối phó được, nếu thế thì cũng quá yếu.
Bây giờ Tô Vũ mới nghiêng đầu nhìn phương xa.
Hắn không đi cũng không nhúc nhích.
Hắn đang đợi!
Tối thiểu hắn phải bình định mối nguy nội bộ Nhân tộc mới được, vừa mới giết hai tôn vô địch, Tiên tộc đại khái đã biết, hành động này chính là đánh rắn động cô rồi.
Nhưng Tô Vũ nhất định phải giết!
Đánh rắn động cỏ thì cũng phải giết!
Không giết, Nhân tộc sẽ e ngại, lòng người sẽ lo lắng!
Bất quá một khi giết như thế, nếu còn có kẻ đang ẩn núp chắc chắn đều sẽ chui ra.
Tô Vũ đang đợi, chờ để đồ sát bọn chúng!
Có ma ma Cục lông nhỏ ở đây, đó chính lực lượng lớn.
Chỉ hy vọng trước khi mình giết sạch bọn chúng sẽ không có Hợp Đạo đột nhập Nhân cảnh, bằng không… phiền toái sẽ tới thật sự.
Mà giờ khắc này.
Ö Chư Thiên chiến trường.
Các phương còn đang rung động vì Nhân tộc tiến vào Thiên Uyên giới, chỉ chốc lát, Tiên giới lại rung chuyển, Nhân cảnh không có ai che lấp dị tượng hay phong tỏa đại trận nên dị tượng hiện ra, âm âm vang dội!
Hai đạo hư ảnh nhập vào Tiên giới!
Tiên giới rung chuyển!
Hai vị Tiên vương ngã xuống!
Thiên Cổ sửng sốt đứng bật dậy.
Đúng vậy, lão ngây ngẩn cả người.
Tuyết vương và Hỏa vương đều chết rồi?
Chết thật rồi!
Lão còn đang rung động vì đám người Đại Tân vương quá điên cuồng, dám đánh vào tận Thiên Uyên giới, kết quả, còn chưa kịp nói gì thì hai vị Tiên vương ẩn núp lâu năm của Tiên tộc lại vẫn lạc!
“Đáng chết!”
Thiên Cổ nổi giận gầm lên một tiếng, sau một khắc, tiếng chấn chư thiên: “Tuyết vương và Hỏa vương ngã xuống, Nhân tộc phát hiện di tích ẩn giấu rồi!”
Lời này vừa nói ra, bốn phương đều chấn động!
Bị phát hiện rồi ư?
Các đại tộc Thần, Ma, Minh, Long đều khẽ chấn động, Thiên Cổ phẫn nộ quát: “Không thể để cho chúng chém giết từng ngươi, nhanh lên, thông tri bọn họ rời khỏi di tích, giết hết Nhân tộc! Chư vị, Nhân tộc điên rồi, Tần Quảng đã chủ động tiến vào Thiên Uyên, hiện tại là Thiên Uyên, tiếp theo sẽ là chúng ta! Các tộc hãy mau đưa ra quyết định đi”
Lời này vừa nói ra, từng vị cường giả chấn động không ngừng.
Sau vài giây, thanh âm của Thần Hoàng truyền vang: “Cứu viện Thiên Uyên tộc, diệt Nhân tộc!
Tiên Hoàng, ngươi vả ta phong tỏa Thiên Uyên giới, đánh vỡ giới bích, giúp cường giả Thiên Uyên tộc thoát ra.
“Ma Hoàng, Minh Hoàng, Long Hoàng hãy cùng tiến vào Nhân cảnh!”
Các vị Hợp Đạo đều rất quả quyết, trong nháy mắt từng tôn Hợp Đạo đã đi ra!
Sau lưng họ là hàng loạt vô địch.
Ma Hoàng cũng lộ diện, ông ta mang theo hơn ba mươi vị vô địch, cấp tốc bay về Nhân cảnh.
Minh giới, Long giới cũng đều như thế, lần này họ không sợ Đại Chu vương đánh tới cửa nhà nữa.
Nháy mắt, bảy, tám chục vị vô địch và ba vị Hợp Đạo đã bay về phía Nhân cảnh.
Mà Tiên giới, Thân giới lại có hai vị Hợp Đạo cộng thêm mấy chục vô địch bay tới Thiên Uyên giới.
Đánh võ giới bích của Thiên Uyên giới, phóng thích Thiên Uyên Bán Hoàng ra ngoài, ở bên ngoài, Nhân tộc không đáng sợ, nhưng ở trong giới vực thì Tiên Thần cũng không làm gì được Nhân tộc!
Cùng lúc đó.
Một số Hợp Đạo đều trầm tư.
Lão Quy, Giám Thiên Hầu, Thực Thiết Thú Hoàng, Cục lông lớn, Cổ Hống Thú Hoàng, Không Gian Thú Hoàng, Thái Cổ Cự Nhân vương, Phượng Hoàng…
Từng tôn Hợp Đạo đều đang tự hỏi.
Làm sao bây giờ?
Đúng lúc đó, trên một tòa giới vực hiển hiện hàng loạt hư ảnh vô địch, một vài sự tồn tại nghe đồn đã chết đi rồi giờ phút này lại đều xuất hiện.
Nhân tộc một lần nữa xuất chinh!
Đại chiến chính thức khai màn!
Đây là đại chiến mở màn cho lần triều tịch chỉ biến thứ mười, hơn 400 năm trước không được tính, bởi vì lần đó, Nhân tộc là bị động, là bất đắc dĩ.
Dưới tâm tư tử chiến đến cùng của Đại Tân vương cơ hồ đã từ bỏ Nhân cảnh, sát nhập vào chư thiên!
Mà lần đó, vạn tộc không nguyện ý hi sinh quá nhiều nên họ mới không thể không rời khỏi.
Lần này hoàn toàn khác biệt!
Lần này là Nhân tộc chủ động tập kích Thiên Uyên Cổ tộc, đánh giết 9 tôn vô địch… Không, vị thứ 10 đã chết rồi, toàn bộ vùng trời Thiên Uyên giới vực huyết vần như mưa trút xuống!
Giết chết 10 tôn vô địch Thiên Uyên, lúc này trong giới vực Mệnh Tộc thậm chí có lôi đình bùng nổ.
Tôn cường giả vô địch thứ 10 của Thiên Uyên Cổ tộc ngã xuống!
Ở Mệnh giới lúc này, trên một chỗ núi cao, lôi đình nổi lên bốn phía.
Mệnh Hoàng đạp không lướt tới, nhìn về phía hư không, bây giờ trên đó có một khuôn mặt hiện ra, mang theo lôi đình, mang theo phẫn nộ và ngọn lửa diệt thế, thanh âm chấn động cả Mệnh giới:
“Chư thiên vạn giới bùng nổ đại chiến rồi sao?”
Mệnh Hoàng khẽ đáp: “Đại chiến đã khai màn!”
“Nhân tộc ư?”
“Không sai”
“Đáng chết!” Người kia mang vẻ mặt tức giận thao thiên: “Còn chưa tới kỷ hạn ngàn năm, tại sao lại bùng nổ đại chiến?”
Chưa tới ngàn năm đâu!
Hiện tại bùng nổ đại chiến cũng không phải là điều trong dự liệu.
Vạn tộc áp chế Nhân tộc, định ngàn năm sau mới bùng nổ đại chiến, diệt sát Nhân tộc.
Đây là lựa chọn tốt nhất, bây giờ cách kỳ hạn ngàn năm vẫn còn xa lắm!
Mệnh Hoàng bình tĩnh nói: “Nhân tộc suy thoái, không cam lòng bị hủy diệt liền đem người đột nhập Thiên Uyên giới vực, chém giết cường giả Thiên Uyên… “
“Hèn mạt!”
Người kia giận dữ, mong muốn ập xuống nhưng vùng vẫy một hồi, lôi đình cuồn cuộn mà nhất thời chỉ biết sượng mặt.
Mệnh Hoàng bình tĩnh nói tiếp: “Thâm Uyên Hầu vẫn nên chờ thêm chút đi, hiện tại nhập cảnh chỉ sợ ngươi sẽ không ngăn nổi quy tắc trừng phạt.”
“Đáng chết, đáng giết!” Người kia giận dữ quát: “Vô Mệnh, ngươi mau tới Thiên Uyên giới giết sạch cường giả Nhân tộc.
Mệnh Hoàng hơi nhíu mày, thản nhiên nói: “Thôi đi Thâm Uyên Hầu, ta chỉ thuận tiện báo cho ngươi một tiếng, ta không có nghĩa vụ làm gì thay ngươi hết! Hay ngươi cảm thấy ngươi có khả năng ra lệnh cho ta?”
Thâm Uyên Hầu giận dữ quát: “Đó là Nhân tộc, không giết sạch chúng thì cuộc chiến vạn tộc sẽ vĩnh viễn không dừng!”
Hai người bọn họ cùng giai, đều là Hợp Đạo cảnh.
Hầu, cũng chính là Hợp Đạo.
Bán Hoàng bây giờ cũng là Hợp Đạo.
Đều là tồn tại cùng một cấp bậc.
Mệnh Hoàng khẽ gật đầu, cười nhạt: “Ta biết, nhưng tộc ta chỉ thủ Thiên Mệnh, tộc ngươi làm phản chúng ta, sớm đã cắt đứt từ lâu, Thâm Uyên hầu, không có chuyện gì thì ta đi trước, nếu ngươi không phục thì tự mình xuống đây đi!”
“Hèn mạt!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









