1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 471 : Không Xứng Có Lão Sư! (c2351-c2355)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 471 : Không Xứng Có Lão Sư! (c2351-c2355)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2351: Không Xứng Có Lão Sư!

Rời khỏi chỗ Thiên Diệt, Tô Vũ vừa đi vừa suy nghĩ tới một vấn đề.

Các chủ Tây các!

Là do chính vị này cố ý tới nhắc nhở hắn chuyện mảnh vỡ chữ “Lục” đang ở trong tay Thiên Diệt, đây là sợ hắn không biết việc này ư?

Hay chỉ là do hắn nghĩ nhiều?

Kể ra các chủ Tây các đã giúp hắn không ít chuyện, không có hắn ta lâm trận phản chiến thì Tô Vũ và lão Vạn đã gặp nguy hiểm lớn, ban nãy đối phương lại tới thông báo cho hắn biết chuyện mảnh vỡ chữ “Lục”.

Kì quái!

Có phải ta quá đa nghi rồi không?

Tô Vũ thầm nghĩ có thể là bệnh đa nghi của mình quá nặng rồi, các chủ Tây các vì nghĩa mà ra mặt cho Nhân tộc, ở thời khắc mấu chốt đã ngăn cản lâu chủ Nam lâu giết mình, làm sao có thể có vấn đề được?

Nhưng… nếu có thì sao?

Lúc ấy Liệp Thiên các có mấy vị vô địch, mặc dù người ngoài nhìn vào đều thấy đây là thế cờ ắt phải chết, bất quá khi đó ta còn chưa mở thông đạo Tử Linh!

Tiên tộc Trí vương biết rõ ta có thể mở, vậy Giám Thiên Hầu thì sao?

Khẳng định y cũng biết!

Nếu biết thì đương nhiên y cũng nắm chắc mấy vị vô địch kia sẽ không thể giết ta dễ dàng!

Ta chưa mở thông đạo Tử Linh ra, đại biểu rằng ta còn có hậu chiêu!

Khi đó các chủ Tây các quay đầu, trước mặt mọi người trở về Nhân tộc, hành vi này sẽ không khiến người ta hoài nghi, có khi còn nghĩ các chủ Tây các có công lao quá lớn, nếu không phải nhờ hắn ta thì địch nhân của Nhân tộc sẽ nhiều thêm hai vị Vĩnh Hằng thất đoạn!

Mà tình huống thực tế là dù hắn ta không đứng ra, dù hắn ta một mực đuổi giết mình. . .

Tới thời khắc sống còn, có thể cả hắn ta và lâu chủ Nam lâu đều sẽ bị mình lừa giết!

Mà bây giờ hai người bọn họ đều còn sống!

“Các chủ Tây các hiên ngang lẫm liệt. . .

Ở thời khắc mấu chốt trở về Nhân tộc, trợ giúp Nhân tộc, tìm lại bản thân, sau đó còn muốn cứu người, cứu những Nhân tộc từ triều tịch thứ mười.”

“Liệp Thiên các có vài vị lão ngoan đồng Nhân tộc, bộ trưởng Địa bộ, bộ trưởng Thiên bộ, các chủ Tây các! Bộ trưởng Thiên bộ vô cùng cường đại, đáng tiếc bởi vì xung đột lý niệm giữa Giám Thiên Hầu và Văn vương nên cuối cùng đã tự bức bản thân phát điên.

Bộ trưởng Địa bộ tự đi trên một con đường khác, căn bản không muốn trở về Nhân tộc! Duy chỉ có các chủ Tây các đã nhanh chóng lựa chọn con đường chính xác nhất!”

Tô Vũ không ngừng suy ngẫm, hắn chợt nhìn về phía Vạn Thiên Thánh, truyền âm hỏi: “Phủ trưởng, Nhất Đại nói vào triều tịch thứ chín, mấy vị lão ngoan đồng Nhân tộc cơ hồ đều chết trận rồi, đó là sự thật sao?”

“Đúng thế.”

“Vậy tại sao bộ trưởng Thiên bộ và các chủ Tây các lại không ra mặt trong triều tịch thứ chín?”

“Sao ta biết được.”

Vạn Thiên Thánh trả lời: “Hoặc là họ có nhiệm vụ trọng yếu hơn, hoặc là do sứ mạng cấp thiết nào đó, cũng có thể chỉ là họ cảm thấy không cần thiết!”

“Thế nhưng bộ trưởng Thiên bộ quả thực đã tự mình xung đột dẫn đến tam thân chia lìa, bản thân tự đối chọi.

Ta cảm thấy vào năm xưa có lẽ ông ta cũng từng có xung đột như vậy, nhưng vì sao cuối cùng vẫn không xuất chiến?”

“Có thể là do ông ta có sứ mạng quan trọng hơn chăng? Hoặc là ông ta không biết đến trận chiến ấy?”

Vạn Thiên Thánh cũng chỉ có thể suy đoán, không phải là người từng kinh qua thì nào biết được đáp án những tình huống này.

Được rồi, Tô Vũ không hỏi nữa.

Vạn Thiên Thánh truyền âm qua, tò mò hỏi: “Ngươi phát hiện vấn đề gì à?”

“Ta có vài điểm hoài nghi!”

Tô Vũ truyền âm đáp: “Chờ mấy ngày nữa ta sẽ nói cho ngài biết!”

Vạn Thiên Thánh cũng không hỏi nhiều, ông vừa hộ tống Tô Vũ về Tinh Hồng cổ thành vừa nói: “Ngươi muốn trở về Nhân tộc không? Lời Nhất Đại nói đã giúp chúng ta thu hẹp rất nhiều mục tiêu, nếu như chỉ điều tra hai vị, ta nghĩ có thể sẽ điều tra ra được!”

Kỳ thật ông rất muốn trở về, thế nhưng ông cũng tự biết mình rất khó về đó.

Lúc trước ông đã giết nhiều người như vậy, đắc tội với không ít vị vô địch.

Bây giờ những vị vô địch chưa chắc sẽ để ý tới ông, tin tưởng ông.

Tô Vũ thì có lẽ còn có thể tin được một chút.

Đại Tần vương, Đại Hạ vương hẳn là sẽ nguyện ý lắng nghe vài câu, nhưng Vạn Thiên Thánh đã được xưng là ma quỷ, dù cho Đại Tần vương tin tưởng thì các vị vô địch khác cũng sẽ ngáng chân!

Mà người hiểu rõ tình hình chỉ có ông, Lưu Hồng và Tô Vũ, Lưu Hồng thì không cần phải nói, hoàn toàn không có tư cách tới gặp vô địch.

“Phủ trưởng yên tâm, sớm muộn gì ta cũng phải về Nhân cảnh một chuyến!”

Tô Vũ nói: “Bất kể như thế nào, ta phải lấy Thức Hải Bí Cảnh mới được! Ta cần gia tăng ý chí lực, nhanh chóng tiến vào Sơn Hải cửu trọng.”

“Về chuyện phản đồ. . .

Ta cũng sẽ nghĩ biện pháp điều tra tiếp! Thực sự không được thì ta sẽ mang theo hơn mười vị trấn thủ đi cưỡng ép Nhân tộc!”

“Chớ có làm loạn!”

Vạn Thiên Thánh câm nín, rất muốn gõ đầu hắn, “Ngươi làm vậy thì dù Đại Tần vương có tin người đến đâu cũng không thể ra mặt ủng hộ ngươi được, không có khả năng để cho ngươi có cơ hội cưỡng ép kiểm tra thực hư! Vốn những Vĩnh Hằng đang đứng về phía ngươi đều sẽ bị ngươi bức bách chuyển sang phe khác! Cho dù ngươi là vì điều tra phản đồ, nhưng một khi ngươi mang theo trấn thủ tới cưỡng ép thì trong nội tâm mọi người đều sẽ không thoải mái! Đây là uy nghiêm của chủng tộc, tiểu tử ngươi chớ có xằng bậy!”

Những vị vô địch khai phủ thế hệ trước rất coi trọng điều này.

Điều tra phản đồ thì có thể, kể cả Tô Vũ có thực lực bắt bọn họ chịu phục thì cũng được, dầu gì cũng đều là Nhân tộc.

Nhưng ngươi mang theo một đám cường giả không phải Nhân tộc tới áp bức, dù là vì điều tra phản đồ thì cũng không được.

Đó là đánh vào uy nghiêm của một chủng tộc.

Ngày hôm nay Tô Vũ có thể mang ngoại nhân đến tùy tiện điều tra vô địch, ngày mai ngươi lại mang theo Thần Tiên Ma đến đánh Nhân tộc, có phải ai ai cũng nên chắp tay nghe theo ngươi?

Tô Vũ ngẫm nghĩ cẩn thận bèn gật đầu, “Phủ trưởng nói đúng, là ta suy tính thiếu sót rồi! Có đôi khi nắm đấm quá cứng rắn cũng chưa hẳn đã là chuyện tốt.”

“Ngươi hiểu là tốt!”

Vạn Thiên Thánh cũng không nói gì thêm, hai người nhanh chóng hạ xuống Tinh Hồng cổ thành.

Lúc này Vạn Thiên Thánh mới mở miệng nói: “Mấy ngày tới ta sẽ dạy cho ngươi quy tắc vận dụng phương pháp đơn giản, những thứ khác thì ta không nói nhiều, dạy cho ngươi bài nhập môn, còn lại thì đều phải dựa vào chính ngươi lĩnh ngộ!”

“Còn nữa, hết thảy bảo vật, hết thảy chống lưng bên ngoài cũng không bằng bản thân cường đại lên!”

Ông nhìn thẳng vào mắt Tô Vũ, nghiêm mặt nói: “Nội tình của ngươi rất tốt, tốt đến đáng sợ! Thế nhưng ngươi tiến bộ quá nhanh nên cũng không có quá nhiều thời gian tích lũy tiêu hóa và cảm ngộ! Đơn thuần chỉ xét về cường độ thân thể thì ngươi đã vượt lên cả một số Vĩnh Hằng lục thất đoạn, ngươi mở Nguyên Thần khiếu thì có khi còn đạt đến cửu đoạn! Hết thảy phương diện này ngươi đều mạnh hơn so với ta.

Nhưng ta nói câu hơi khó nghe, Tô Vũ, ngươi có tin hay không, nếu ta và ngươi liều mạng tranh đấu, khả năng cao hơn chính là ngươi bị ta giết chết!”

Tô Vũ gật đầu, “Thân thể cường thịnh đến mấy nhưng không đánh trúng được phủ trưởng thì cũng vô dụng, đao cùn cắt thịt, sớm muộn gì ngài cũng cắt chết ta! Bất quá nếu như ta chạy đến Tử Linh giới thì phủ trưởng cũng không làm gì được ta.”

Vạn Thiên Thánh im lặng, nói nhảm, đây là điều đương nhiên.

Tô Vũ lộ ra nụ cười tươi rói, “Hơn nữa phủ trưởng cũng không thể một kiếm đánh chết ta, không đến xấp xỉ một nghìn kiếm thì ngài sẽ chẳng giết được ta!”

“Ồ!”

Vạn Thiên Thánh cười lạnh, “Ngươi tưởng điều ngươi nghĩ đều đúng ư? Thân thể ngươi mạnh nhưng ý chí lực mạnh lắm sao? Văn Minh sư bình thường không có biện pháp đối phó với ngươi, nhưng ngươi cảm thấy ta cũng không đối phó được hay sao? Khí huyết của ngươi cường đại thì ta cũng có biện pháp ứng phó, tránh đi khí huyết, chỉ chuyên giết ý chí lực!”

Tô Vũ nhún vai, thôi được rồi, không phản bác ngài.

Hai ta chỉ nói miệng thì sẽ không phân ra được thắng bại.

Vạn Thiên Thánh cũng không tiếp tục nữa, trong lòng ông lại đang thầm mắng, tiểu tử không biết nể mặt, loại người như ngươi không xứng có lão sư!

Nếu Bạch Phong có ở đây, chắc chắn anh sẽ kết bái huynh đệ với lão Vạn chỉ vì câu nói quá chí lý này.


Chương 2352: Định Nghĩa Thời Không Trường Hà

Rất nhanh, lớp học nhỏ của Vạn Thiên Thánh đã khai giảng.

Học sinh của ông có mấy người, Tô Vũ, Cục lông nhỏ, Vương lão, Bạch gia lão gia tử và Lưu Hồng.

Đúng vậy, bọn họ đều đến.

Vạn Thiên Thánh cũng không giấu giếm, chỉ là vận dụng quy tắc mà thôi, hơn nữa ông là lão sư, khi ông nắm giữ Văn Minh học phủ kỳ thật cũng thường xuyên dạy học, chỉ là về sau công vụ bận rộn nên mới không dạy nữa.

“Chỉ nói ý chính, cái khác ta sẽ không nói nhiều!”

Vạn Thiên Thánh dứt khoát nói thẳng: “Hôm nay cứ nói về thời không trường hà trước đi!”

“Nhắc đến thời không trường hà, các ngươi nghĩ rốt cuộc nó là cái gì?”

Tô Vũ trả lời: “Một thông đạo xuyên thẳng qua thời gian và không gian!”

“Vô nghĩa!”

Vạn Thiên Thánh trầm giọng mắng: “Đa số mọi người đều có ý tưởng này giống ngươi, nhưng trong mắt ta đây là suy nghĩ sai lầm! Xuyên qua không gian thì còn có thể, xuyên qua thời gian thì đều là vô nghĩa!”

“Hả?”

Một đám người ngạc nhiên, thời không trường hà vốn có thể qua lại thời gian mà.

“Cái gọi là xuyên qua thời gian, thực ra đều chỉ là chuyện tiếu lâm!”

Vạn Thiên Thánh thản nhiên nói: “Các ngươi có từng thấy người nào từ quá khứ xuyên đến rồi đánh chết người không? Nhân Hoàng cường đại chứ? Nếu ông ta từ quá khứ vượt qua thời gian đến đây thì ai có thể địch lại?”

“Thế nhưng. . .” Tô Vũ nói: “Ta đã từng thấy rồi mà, phủ trưởng cũng từng đi bái kiến Tinh Hồng đại nhân, còn nữa, vị kia nhà Cục lông nhỏ đã từng vượt qua thời không trường hà để nhờ vả Tinh Hồng đại nhân.

Đây đều là chuyện đã phát sinh rồi mà!”

Vạn Thiên Thánh lắc đầu, “Cái này không gọi là xuyên qua thời gian! Đây chỉ là một cách vận dụng ý niệm thôi! Ví dụ như ta mang ngươi đi tới Tinh Hồng cổ thành, kỳ thật chỉ là ý niệm của ta giáng lâm tại một thời khắc.

Mà Tinh Hồng tiền bối đủ cường đại, hắn ta có thể bắt được tích lũy ý niệm giờ phút ấy, vì vậy, hắn có thể tiếp thu được những tin tức đó! Kỳ thật, người bình thường sẽ không cách nào tiếp thu được!”

Vạn Thiên Thánh lại hỏi: “Ngươi từng thấy kẻ yếu nào nói mình gặp được cường giả ở bên trong thời không trường hà chưa?”

“Ta không biết.” Tô Vũ lắc đầu.

Vạn Thiên Thánh cũng không dài dòng, “Có lẽ chính ta cũng chưa hiểu rõ, thế nhưng hiện tại ta sẽ dạy các ngươi những lĩnh ngộ của mình! Sau này biết đâu các ngươi sẽ có cảm ngộ riêng của bản thân.”

“Trong mắt của ta, thời không trường hà kỳ thật chính là một thông đạo không gian đơn thuần! Ngươi bước lên đó có lẽ có thể chứng kiến một vài hình ảnh quá khứ, đó cũng chỉ là ký ức của chính ngươi.

Ngươi rất khó nhìn thấy quá khứ của người khác, mà tương lai ngươi thấy được khả năng cao cũng chỉ là hư ảo, đó chỉ là một ý nghĩ của ngươi trong ngàn vạn trương lai mà thôi. . .”

“Đương nhiên, thời gian hồi tưởng có lẽ có thể chứng kiến một số chuyện người khác từng kinh qua, đó cũng chỉ là tái hiện ký ức, thật ra đó là một loại thủ pháp.

Diệt Tằm vương rất giỏi cái này, ta sẽ không nói nhiều về nó nữa.”

“Hôm nay chủ yếu nói về cách làm thế nào vận dụng thứ này để chiến đấu, để gia tốc, để chạy trốn, để ứng đối với công kích của kẻ địch!”

Những gì Vạn Thiên Thánh nói đều khiến Tô Vũ cảm thấy cực kỳ hứng thú!

Tô Vũ không thấy có hứng thú lắm với chuyện về quá khứ hay tới tương lai giết người, hắn chỉ quan tâm đến việc làm thế nào để chạy trốn, làm thế nào để bắt được đối thủ.

“Thực chất vẫn là vấn đề về ý niệm. . .”

Trọng tâm của Vạn Thiên Thánh chính là ý niệm.

Ý niệm là gì?

Ông giải thích một hồi, Tô Vũ nghe xong, hơi hơi nhíu mày, đợi Vạn Thiên Thánh dừng lại thì mới mở miệng nói: “Phủ trưởng, ý của ngài là vô địch giết người trong quá khứ tương lai gì đó kỳ thật đều là một loại huyễn tượng! Hoặc nên nói là ảo cảnh chân thật!”

“Ngươi hiểu như vậy cũng được!”

Vạn Thiên Thánh nói: “Ngươi một mực tin theo, bây giờ ta đang ở hiện tại, ta có thể trở về giết ngươi trong quá khứ.

Hoặc ngươi hết lòng tin rằng ta đang ở quá khứ, quá khứ của ta lại bị ngươi giết. . .

Ý chí của con người có thể giết chết bản thân!”

Tô Vũ cau mày, “Nếu ta trăm phần trăm hết lòng tin rằng người khác không giết được quá khứ hay tương lai của ta! Lẽ nào chỉ cần tự tin là có thể không chết?”

“Vậy thì cũng phải xem thực lực, ngươi không tin nhưng đối phương dẫn dắt ngươi tiến vào cảnh tượng quá khứ, tương lai nào đó, ngươi sẽ tự nhiên tin tưởng, như vậy ngươi sẽ chết. . .”

“. . .”

Hai người trò chuyện không ngừng, Vạn Thiên Thánh lý giải quy tắc theo lối riêng của mình, ông cũng không bắt buộc tất cả mọi người tin theo ông bởi vì mỗi người đều sẽ có lý giải khác biệt với mỗi vấn đề.

Ông chỉ là đưa ra những gì mình biết rõ, lĩnh ngộ được, truyền thụ cho mọi người để mọi người tham khảo.

Mà Tô Vũ thì trực tiếp mở ra truyền thừa chi hỏa, làm cho mấy vị bên cạnh đều có chút cảm ngộ, không thể không nói, thần văn này của Tô Vũ mang lại hiệu quả rất tốt, giúp cho tinh thần con người phấn khởi, đại não sục sôi, nhớ được cả một số tri thức đã bị lãng quên từ lâu.

Vạn Thiên Thánh thấy rất thú vị, tiếp tục nói về cảm ngộ của bản thân.

Đợi đến cuối cùng, Tô Vũ thử xé rách thời không trường hà, hắn đã có thể mở ra một thời không trường hà không quá lớn, lúc này quy tắc chi lực đang vờn quanh người hắn.

Những người khác nhiều ít gì đều có chút lĩnh ngộ.

Mà cách đó không xa, Lưu Hồng vẫn luôn chăm chú lắng nghe lại bỗng nhiên cất giọng: “Kỳ thật thần văn chính là một loại bắt đầu của việc lĩnh ngộ quy tắc, đúng không phủ trưởng?”

Vạn Thiên Thánh không khỏi nhìn về phía gã, Lưu Hồng ho vài tiếng rồi nói: “Là do ta nghĩ đến thần văn chữ “Máu” mang theo ảo cảnh của Tô Vũ, lại nghĩ tới Tô Vũ nói về ảo cảnh chân thực.

Vì vậy ta nghĩ có phải Văn Minh sư sẽ càng dễ lĩnh ngộ quy tắc hơn.

Mà thần văn thật ra chính là quy tắc được đơn giản hoá!”

Lưu Hồng lại nói tiếp: “Vì vậy Văn Minh sư chứng đạo trong mắt của chúng ta lại càng khó hơn Chiến giả, nguyên nhân chính là vì điểm này! Bởi vì ngươi lĩnh ngộ thần văn cũng là một loại lực lượng quy tắc, ngươi lĩnh ngộ càng nhiều thì ngược lại sẽ càng khó chứng đạo!”

“Mà thần văn hợp nhất Tô Vũ từng nói, ta cảm thấy đó có thể là một loại quy tắc viên mãn, khiến bản thân lĩnh ngộ theo một quy tắc, thống nhất lại cho tới viên mãn, tạo thành thiên phú kỹ. . .”

Trước đó khi Tô Vũ nói chuyện, gã cũng có mặt cho nên đều nghe được.

Hiện tại gã cẩn thận đưa ra suy nghĩ của mình.

“Văn Minh sư chứng đạo rất khó, ta cảm thấy có thể là một loại quy tắc chế định! Có lẽ nếu Văn Minh sư thực sự chứng đạo thì có thể đạt đến được trình độ của một số cường giả đỉnh cấp Thượng cổ!”

Lưu Hồng lại tiếp tục phân tích: “Hiện nay vẫn còn quy tắc Thượng cổ tồn tại, những quy tắc này rốt cuộc là cái gì? Ta cảm thấy đó có thể là quy tắc kèm theo cường giả thời thượng cổ, nói đơn giản thì khi Văn Minh sư chứng đạo, ngươi cũng sẽ có thực lực như vậy, có thể từ trong mạng lưới những quy tắc đang hiện hữu mà tăng thêm lực lượng quy tắc thuộc về riêng ngươi!”

Ánh mắt Vạn Thiên Thánh sáng như tuyết, bên cạnh, hai mắt Tô Vũ cũng khẽ nhúc nhích.

Thần văn, quy tắc, trong mạng lưới quy tắc tăng thêm một đạo quy tắc thuộc về mình!

Đây là chế định ra quy tắc sao?

Vì vậy Thần Văn sư đa thần văn hệ chứng đạo mới có thể mở ra lực áp chế của Nhân tộc?

Bởi vì nó sẽ va chạm vào quy tắc của Văn vương!

Lực áp chế cũng là một loại quy tắc chế định!

Giờ khắc này, rất nhiều chuyện chưa rõ đột nhiên lại có chút tỏ tường.

Tô Vũ đột nhiên nhìn về phía Lưu Hồng, Lưu Hồng mỉm cười nói: “Ta chỉ tùy tiện nói mà thôi, bản thân ta chỉ có một chút lĩnh ngộ, mấy vị đừng nhìn ta như vậy, tất cả mọi người đều có ý nghĩ của riêng mình, cũng nên để ta phát biểu cái nhìn của ta, đúng không? Đây là thảo luận nghiên cứu học thuật mà, các ngươi sẽ không ngăn cấm cơ hội lên tiếng của ta chứ?”

Tô Vũ không để ý đến gã, hắn chỉ đang nghĩ, đây thật sự chỉ là tùy ý lĩnh ngộ hay là đã sớm biết được?

Cách đó không xa, Vạn Thiên Thánh rơi vào trầm tư, rất lâu sau, ánh mắt ông tỏa sáng, ông hào hứng nói: “Có lẽ. . .

Ta đã thấu hiểu về con đường tương lai của ta rồi!”

Tô Vũ hít sâu một hơi, đè xuống dục vọng đánh chết Lưu Hồng, thôi được rồi, ta không so đo với ngươi!

Gia hỏa này nhất định còn có vô số bí mật khác!

Thôi thôi, quay về chuyện chính vậy.

Văn Minh Sư chứng đạo sẽ kèm theo quy tắc chi lực.


Chương 2353: Mạng Lưới Quy Tắc Đại Đạo

Ánh mắt Tô Vũ biến ảo chập chờn, bình tĩnh cất tiếng: “Ta chỉ nghe về Hợp Đạo, cũng không biết Hợp Đạo là gì? Lưu lão sư, ngài nói rõ cho ta hiểu Hợp Đạo là thế nào đi.”

Lưu Hồng cười khan, “Cái này thì ngươi hỏi mấy cường giả Hợp Đạo đi, sao ta biết rõ được.”

Tô Vũ cười nói: “Lão sư khiêm tốn rồi! Ngài có thể liên tưởng nhanh như thế, người thông minh như ngài thì sao lại không biết được.

Ngài nói chế định quy tắc, tức là ở trên mạng lưới lớn bổ sung thêm một quy tắc thuộc về mình.

Chúng ta tạm thời gọi là lập đạo đi! Vậy Hợp Đạo có phải cũng là một quá trình lập đạo? Hoặc là điểm chính giữa của quá trình Vĩnh Hằng và Đại Đạo chân chính? Mà việc chế định quy tắc thì ta gọi nó là Đại Đạo cảnh, lão sư cảm thấy thế nào?”

Tô Vũ hứng thú nói: “Vì vậy, Văn Minh Sư phác họa thần văn hay cường hóa thần văn, kỳ thật chính là một quá trình lập đạo, cũng giống như quá trình Chiến giả cường hóa thân thể, lĩnh ngộ quy tắc! Cho nên Văn Minh Sư có thể sẽ không tồn tại Vĩnh Hằng cảnh mà là một bước tiến vào Đại Đạo cảnh? Không, có lẽ cũng tồn tại, Văn Minh Sư lĩnh ngộ quy tắc ở chỗ thần văn. . .

Vậy có phải là thần văn thực ra có thể một mực cường hóa tiếp, cho đến một ngày, áp đảo trên cả quy tắc! Vậy tại sao bây giờ đến Nhật Nguyệt lại vô pháp cường hóa thêm nữa?”

Tô Vũ lại đặt ra nghi vấn: “Trước không nói cái này, chúng ta bàn về Tam Thân Pháp đi.

Tới quá khứ, tương lai. . .

Tam Thân Pháp kỳ thật chính là căn cứ vào lĩnh ngộ quy tắc, tam thân xuất hiện có phải đại biểu cho ba loại lĩnh ngộ quy tắc quá khứ, hiện tại và tương lai? Cuối cùng hợp nhất, sau đó trở thành Đại Đạo cảnh? Tức là nếu như thật sự tồn tại Đại Đạo cảnh thì thực tế chẳng có tam thân gì hết, cũng không cần quan tâm có tu luyện Tam Thân Pháp hay không?”

Bên cạnh, Vạn Thiên Thánh lên tiếng: “Lưu Hồng nói thần văn là hình thức ban đầu của quy tắc đã khiến ta có một vài ý tưởng, nếu thật sự tồn tại Đại Đạo cảnh như Tô Vũ nói, vậy Thần Văn sư chứng đạo thì có lẽ thật sự sẽ vượt qua hết thảy, trở thành cường giả Đại Đạo!”

“Thế nhưng, nếu thần văn là hình thức ban đầu, đến Nhật Nguyệt cửu trọng sẽ khó có thể tiếp tục tiến bộ thêm.

Có thể là bởi vì chúng ta tiếp xúc quá ít với Đại Đạo. . .”

Vạn Thiên Thánh chần chừ chốc lát: “Có lẽ chúng ta cần phải tiếp xúc thêm càng nhiều quy tắc hơn nữa!”

Tô Vũ gật đầu, “Vì vậy bất kể là vi phạm quy tắc hay quy tắc ban thưởng, kỳ thật chúng ta đều cần bắt lấy càng nhiều quy tắc chi lực, để cảm ngộ, để nghiên cứu! Ta hiểu ra vì sao Thần Văn sư chứng đạo lại rất khó khăn rồi, bởi vì bọn họ khuyết thiếu quy tắc trừng phạt cùng ban thưởng. . .

Giờ thì ta hiểu rồi!”

Tô Vũ sờ sờ cằm, “Làm thêm nhiều sự tình đại nghịch bất đạo để quy tắc trừng phạt, đạt đến mức lĩnh ngộ thần văn từ trong quy tắc! Nếu thần văn là quy tắc thì quy tắc cũng là thần văn. . .

Thú vị!”

Hai người bọn họ trò chuyện, Vương lão ngồi cạnh cũng coi như là Văn Minh Sư, bất quá lão tương đối gà mờ, thế nhưng vẫn nghe hiểu đôi ba phần.

Về phần Bạch lão. . . đại khái ông có thể nghe hiểu một chuyện, Tô Vũ đang muốn tìm chết!

Hắn muốn dựa vào lôi kiếp hoặc là ban thưởng để lĩnh ngộ thần văn, tăng lên cảnh giới Văn Minh Sư!

Cái tên điên này!

Cách đó không xa, Lưu Hồng thở dài một tiếng, lòng tràn đầy thổn thức, hai cái tên điên này thật là… Ta chỉ là nói vài câu thôi, đừng hiểu lầm vậy chứ!

“Hai vị tuyệt đối đừng xằng bậy, thật sự ta chỉ nói bừa mà thôi!”

Lưu Hồng bày ra vẻ mặt thành khẩn, Tô Vũ gật đầu, “Ta biết, ta hiểu mà! Không liên quan gì tới ngài hết, bây giờ là suy đoán của chúng ta, ta cảm thấy phán đoán như thế rất có lý.

Kỳ thật trước kia là ta sơ sót, ta hấp thu lực lượng quy tắc liền có thể tăng thực lực lên rất nhanh, bây giờ ngẫm lại mới thấu, không phải là ta tăng lên nhanh, mà là ta càng phù hợp hơn với quy tắc!”

Tô Vũ cảm khái: “Rất lâu rồi ta không làm nghiên cứu, phủ trưởng, ta đề nghị chúng ta hãy thành lập một sở nghiên cứu, bắt lấy quy tắc tiến hành nghiên cứu! Đương nhiên ta không tiện ra mặt, thế nhưng ta cảm thấy các vị lão sư của ta đều là chuyên gia ở phương diện này.

Tốt nhất có thể nghiên cứu ra loại trừng phạt nào đối ứng với loại quy tắc nào hay loại quy tắc gì đối ứng với thần văn gì, hoặc là loại thần văn ra sao sẽ phù hợp với Đại Đạo thế nào.”

Tô Vũ vui sướng nói tiếp: “Mặt khác, ta còn có một ý tưởng, phủ trưởng, tốt nhất ngài hãy thu thập một chút tin tức, ta muốn biết vạn giới trong nhiều năm qua, là quy tắc ban thưởng nhiều hơn hay quy tắc trừng phạt nhiều hơn!”

“Quy tắc ban thưởng dĩ nhiên là nhiều hơn.”

Vạn Thiên Thánh chần chờ vài giây bèn nói: “Cái này mà còn phải điều tra sao, giết người ở Chư Thiên chiến trường đều có ban thưởng, nhất định là ban thưởng sẽ nhiều hơn!”

“Vậy quy tắc này là hội nghị định ra hay là do Nhân Hoàng chế định?”

Tô Vũ cười khẽ: “Ai ai cũng nói Nhân Hoàng chỉ thưởng chứ không trừng phạt, hội nghị lại chỉ trừng phạt chứ không thưởng! Vậy thì cũng chưa chắc! Ban thưởng trên Chư Thiên chiến trường không đơn giản chỉ nhằm vào Nhân tộc mà vạn tộc đều có, đây không phải là do hội nghị định ra sao? Chẳng lẽ lại là do Nhân Hoàng chế định?”

“Ý của ngươi là. . .”

Tô Vũ mỉm cười ngắt lời: “Ta nghĩ tới một vấn đề, bấy lâu Nhân tộc không thể xuất hiện thần văn Vĩnh Hằng, không phải là bởi vì quy tắc Nhân tộc xuất hiện ít, mà là do quy tắc vạn tộc xuất hiện nhiều hơn, vì vậy vạn tộc mới có thể xuất hiện thần văn Vĩnh Hằng, Nhân tộc lại không thể!”

“Quy tắc thay đổi một cách vô tri vô giác đã đem tới ảnh hưởng!”

“. . .”

Lưu Hồng lại nhìn về phía hai người, lòng gã vẫn luôn thổn thức, giỏi lắm, các ngươi thật đúng là biết liên tưởng!

Tô Vũ không để ý gã nghĩ gì, Lưu Hồng gợi lên sự tình là đủ rồi, Văn Minh Sư ấy mà, thích nhất là tìm tòi nghiên cứu, nếu mà không thích nghiên cứu tìm kiếm thì sẽ không phải là một Văn Minh Sư chân chính.

Tô Vũ tiếp tục nói: “Hiện tại ta chỉ hiếu kỳ một chuyện, rốt cuộc thế nào mới là Hợp Đạo? Là đem mình và Đại Đạo tương hợp? Hay là bắt đầu từ số không mở ra một đạo? Là xây dựng trên cơ sở của người đi trước, hay là tự mình mở ra một lối riêng?”

“Mặt khác, bây giờ ta đã phần nào rõ tác dụng của Cửu Diệp Thiên Liên là gì, chính là quy tắc phụ trợ.

Thông qua quy tắc phụ trợ cưỡng ép tăng lên tới mức Hợp Đạo, đó cũng là một loại Hợp Đạo sao?”

“Hợp Đạo nhất định sẽ có mạnh yếu!”

Tô Vũ khẽ sờ cằm, “Ta không hiểu rõ về Hợp Đạo nhưng ta dùng phép loại suy đơn giản thì quy tắc chính là tuyến đường trên mạng lưới, vô số tuyến đại biểu cho vô số quy tắc.

Hợp Đạo là đem đường tuyến của bản thân hợp với tuyến vốn có! Nếu có người hợp nhất với đường tuyến trên mạng lưới 50%, ta cảm thấy kẻ đó có thể vận dụng 50% lực lượng quy tắc, nếu người đó chỉ trùng hợp 30%, vậy cũng chỉ có thể vận dụng 30%.

Mà những người bắt đầu từ số không thì chính là thông qua chỗ trống trên mạng lưới, tự tạo ra một tuyến đường riêng thuộc về mình. . .”

Tô Vũ tiếp tục suy luận: “Nhân vương. . .

Nhân vương, ta cảm thấy ông ấy có thể là đã vượt qua Hợp Đạo, đạt đến Đại Đạo cảnh, hoặc là ông hợp với Đại Đạo của người khác, hoặc là bản thân ông bắt đầu từ số không, một mình tạo ra một tuyến, thoát ly mạng lưới lớn của chúng ta bây giờ!”

“Nhân Hoàng và Văn vương hết sức cường đại, ta cảm thấy có thể là tuyến của họ tương đối nhiều, thế nhưng mọi người quả thực ở cùng một cảnh giới, đều là ở trên mạng lưới kia! Ví dụ như Nhân Hoàng đan bện 8 tuyến, lực lượng của ông ấy khẳng định mạnh hơn rất nhiều so với người chỉ có 1 tuyến, nhưng bọn họ vẫn thuộc về chung một bình diện!”

“Mà chúng ta. . . đều ở phía dưới mạng lưới ấy!”

Tô Vũ mỉm cười: “Thật thú vị, đúng vậy, chúng ta đều ở dưới mạng lưới, vì vậy quy tắc có thể trừng phạt chúng ta! Ngươi không nghe lời thì lưới lớn liền rơi xuống, quy tắc chi lực liền hóa tuyến thành roi không ngừng quất ngươi! Nếu ngươi nghe lời thì những vân tuyến này liền biến thành gậy gãi ngứa, cho ngươi thoải mái hồi lâu!”

“. . .”

Thô tục!

Vạn Thiên Thánh im lặng, ví von của hắn quá thô tục!

Cuối cùng, Tô Vũ đưa ra kết luận: “Vì vậy, thế giới này có thể đơn giản chia làm hai tầng, bên trong ô lưới và bên ngoài ô lưới! Thượng cổ đã có một số ít người nhảy ra khỏi tấm lưới, biến thành mạng lưới bên trên.

Mà chúng ta ngày hôm nay sẽ rất khó vượt qua mạng lưới này!”


Chương 2354: Dung Binh Pháp

Vạn Thiên Thánh trầm ngâm hồi lâu mới nói: “Vậy ngươi cảm thấy bên ngoài mạng lưới này có tích lũy mạnh hơn ở đây không?”

“Ta cũng không biết!”

Tô Vũ lắc đầu cười: “Hết thảy đều chỉ là phỏng đoán mà thôi!”

Vạn Thiên Thánh khẽ gật đầu, “Ngươi nói như vậy, ngược lại ta cũng có thêm chút cảm hứng! Ta cũng cần đi tiếp xúc tấm lưới này để hiểu rõ thêm nữa, cường hóa vân tuyến của bản thân, tranh thủ khiến trên mạng lưới kia cũng có một tuyến thuộc về ta!”

Tô Vũ gật đầu, đột nhiên, hắn nghĩ tới một chuyện, giật mình la lên: “Ta biết rồi, Lam Thiên tiền bối chính là chủng loại có mạng lưới rộng khắp!”

“Hả?”

Tô Vũ xoa cằm, “Y đang hợp vạn đạo, y chính là tung lưới rộng rãi, tung lưới khắp nơi, thử xem có thể bắt được tuyến đường nào hay không! Vận khí tốt, bắt được một tuyến thì không chừng y có thể phát huy ra thực lực vô cùng cường đại, vận khí không tốt, phân thân của y không bắt được tuyến, y sẽ chỉ là chuẩn vô địch!”

Nói đến đây, ánh mắt Tô Vũ khẽ nhúc nhích, “Ta cảm thấy có đôi khi thực lực của Lam Thiên tiền bối tương đối phập phồng, phân thân bắt được Đại Đạo, y nhất định sẽ rất mạnh! Không có thực lực hay vận khí không tốt, phân thân đứt đoạn, hoặc là không bắt được tuyến nào mạnh. . . vậy thì y sẽ không xong!”

“Về phần vật gánh chịu. . .”

Tô Vũ suy nghĩ một chút bèn nói: “Nó dùng để gánh chịu lực lượng quy tắc, dưới tình huống bình thường sẽ cần một vài thứ đồ vật Thượng cổ hoặc là thứ trên thân cường giả.

Ví dụ như lông tóc, ví dụ như vảy, bởi vì mấy thứ này có thể đều đã bị quy tắc chi lực tẩy rửa qua! Vì vậy lựa chọn vật gánh chịu rất có thể cũng quyết định ngươi phù hợp với quy tắc và Đại Đạo nào!”

Tô Vũ nêu ví dụ: “Nói thí dụ như, trước kia ta từng gặp một vị Long tộc dùng nghịch lân để gánh chịu thế thân, chủ nhân của mảnh nghịch lân ấy hẳn là đã tiếp xúc qua Đại Đạo.

Vị kia dùng nó chứng đạo liền đơn giản hơn hẳn và càng phù hợp hợp hơn với Thượng cổ Long tộc!”

“Lại nói thí dụ như, lúc ở trong Tinh Vũ phủ đệ, ta đã lấy được một vài vật gánh chịu, một khi lấy ra dùng thì ta có thể càng phù hợp hơn với đạo của lão Chu.”

“Lão Chu?” Lưu Hồng ngắt ngang: “Lão Chu là ai?”

“Có thể là Võ Hoàng.”

Tô Vũ tùy ý cười nói: “Không biết, ta tùy tiện đặt tên đó! Vì vậy, những năm qua, nếu có người dùng Triền Long mộc làm vật gánh chịu thì ta cảm thấy đối phương có thể sẽ càng phù hợp với đạo của lão Chu.

Dùng Triền Long mộc chứng đạo có thể sẽ trở thành Vĩnh Hằng, thế nhưng ta cảm thấy như vậy sẽ không thể siêu thoát hay trở thành cường giả Đại Đạo cảnh! Nếu có tư liệu, ta cảm thấy có thể tra một chút, Tinh Vũ phủ đệ tồn tại từ thuở thượng cổ, ta cho rằng những người dùng tài liệu từ Tinh Vũ phủ đệ để chứng đạo đều không thể trở thành cường giả Đại Đạo!”

Lão Vạn cau mày, “Thượng cổ không cần Tam Thân Pháp, không cần vật gánh chịu. . .”

“Sai rồi!”

Tô Vũ lắc đầu, “Ta lại nghĩ bọn họ cũng cần! Thế nhưng có thể chỉ cần một kiện, một kiện vật gánh chịu thuộc về chính mình, dùng nó để kết nạp lực lượng quy tắc. . .

Ví dụ như. . .”

Tô Vũ chỉ xuống cổ thành dưới thân, “Đây là vật gánh chịu của Tinh Hồng đại nhân!”

Mà giờ khắc này, một thân ảnh hiện lên.

Tinh Hồng xuất hiện!

Hắn ta lộ ra ánh mắt phức tạp nhìn Tô Vũ, sau nửa ngày mới nói khẽ: “Đúng, đây là vật gánh chịu của ta! Đây cũng là một phương pháp Thượng cổ tương đối thông thường nhưng tuyệt đối không kém phương pháp chứng đạo! Trong nháy mắt khi ta cầm lấy binh khí, thực lực của ta cường đại hơn rất nhiều, bởi vì ta đang vận dụng đạo của chính ta.

Tô Vũ, ngươi quả là thiên tài!”

Tô Vũ cười đáp: “Không dám nhận, ta chỉ là dựa trên cơ sở Lưu lão sư nói rồi mở rộng ra hơn một chút mà thôi!”

Đã có một vị cường giả thời thượng cổ tới đây, Tô Vũ cũng không khách khí, hắn hỏi thẳng: “Tinh Hồng đại nhân, Thượng cổ có thể không tu tam thân, thế nhưng ta cảm thấy tu ra một thanh binh khí như thế thì cái giá bỏ ra có thể còn lớn hơn cả tam thân, là thật sao?”

“Ừ!”

Tinh Hồng gật đầu, “Tuy Tam Thân Pháp là đồ bỏ đi, thế nhưng nói thật, quy tắc Thượng cổ ra sao chúng ta khó mà nói quá nhiều, thế nhưng Tam Thân Pháp nên tính là một loại tu pháp tiết kiệm! Tô Vũ, ta đã thấy ngươi rèn Văn Minh Chí.

Đạo của ngươi càng có vẻ giống với đạo của chúng ta, dùng Văn Minh Chí để thừa nhận quy tắc chi lực, nhưng ngươi cũng biết rõ muốn làm như vậy thì cần phải tiêu hao bao nhiêu!”

Rất lớn!

Lớn đến đáng sợ!

Tô Vũ lẩm bẩm: “Ta hiểu rồi! Tam Thân Pháp xuất hiện chưa hẳn là vì hạn chế người nào, có thể là do hết cách rồi nên mới phải đi con đường khác.

Tam Thân Pháp đỡ tốn kém tài nguyên hơn, hai vật gánh chịu rác rưởi là được, nhưng một khi đi theo con đường của Tinh Hồng tiền bối, không có gì bất ngờ xảy ra thì cổ thành của ngài ấy có giá trị vượt quá 5 10 kiện vật gánh chịu!”

Tinh Hồng cười khổ, “Còn hơn nữa! Phải nói là gấp bội mới đúng!”

Mấy người Vạn Thiên Thánh đều hít khí, tiêu hao như thế thật đúng là người bình thường không thể thừa nhận nổi!

Tinh Hồng lại nói: “Thế nhưng thực lực xác thực sẽ mạnh hơn hẳn so với Tam Thân Pháp, những thứ khác thì không nói, chúng ta kỳ thật đều đã bị phong ấn và cũng không dùng binh khí, thế nhưng ngươi nhìn liền biết, những người cùng giai mà tu Tam Thân Pháp đối chiến với chúng ta cơ hồ đều bị chúng ta đè đầu cưỡi cổ mà đánh! Ta là Vĩnh Hằng bát đoạn, thế nhưng dù ta bị hóa đá rồi, vả lại thực lực còn giảm sút và không sử dụng binh khí, nhưng ta vẫn có thể đánh cho kẻ tu tam Thân Pháp cùng giai vô pháp ngẩng đầu!”

Đây chính là sự bất đồng ở phương pháp chứng đạo!

Tô Vũ tò mò hỏi: “Loại phương pháp chứng đạo này gọi là gì?”

“Dung Binh pháp!”

Tinh Hồng giải thích: “Rèn một thanh binh khí cường đại, người và binh hợp nhất, Dung Binh pháp!”

Ánh mắt Tô Vũ khẽ nhúc nhích, “Ta nghĩ đến một người!”

“Triệu Lập!”

Vạn Thiên Thánh hỏi: “Là Triệu Lập sao?”

“Đúng vậy!”

Tô Vũ cười nói: “Chính là ngài ấy!”

Lần trước Tinh Hồng cũng đã gặp Triệu Lập, hắn ta suy nghĩ một chút bèn gật đầu nói: “Người nọ có xu thế Dung Binh pháp, kỳ thật cũng coi là phương pháp tu luyện chính thống! Trừ c đó ra, Thượng Cổ còn mấy loại phương pháp tu luyện chính thống khác!”

Tô Vũ lại nói: “Đại nhân, vậy Vĩnh Hằng các ngài tu luyện, có phải bây giờ đang tiếp cận một chủng loại quy tắc chi lực nào đó không?”

Tinh Hồng chần chờ chốc lát mới đáp: “Cái này khó mà nói, ta chưa tới tình trạng kia, bất quá điều ngươi nói trên đại thể có thể coi là chính xác! Hợp Đạo, khả năng lớn là vì để càng phù hợp hơn với một đạo nào đó.

Cái này ngươi có thể hỏi lão đại, có lẽ hắn biết đấy!”

Tinh Hồng nhìn thoáng qua mấy người ở đây, nhất thời tâm tình hắn có chút phức tạp.

Một đám không ai là Vĩnh Hằng lại đang nghiên cứu thảo luận xem thế nào là Hợp Đạo, thế nào mới vượt qua Hợp Đạo rồi bước vào Đại Đạo.

Trong lòng hắn không tránh khỏi mê mang, thất vọng và mất mát.

Tu luyện là như vậy sao?

Tu luyện không phải là tu đến một cảnh giới nào đó ư? Quan tâm cảnh giới đó như thế nào làm gì?

Vì sao một đám người chưa đến Vĩnh Hằng lại đang suy đoán Hợp Đạo là gì và làm sao để vượt qua Hợp Đạo?

Nhân tộc đều thích tìm tòi nghiên cứu như vậy à?

Nhân tộc có nhiều cường giả như vậy, chính là vì loại tín niệm cùng tinh thần này sao?

Tinh Hồng không thể hiểu!

Vì vậy giờ khắc này lòng hắn hơi hoang mang!


Chương 2355: Nhân Tộc Vô Pháp Hợp Đạo

Tô Vũ thuộc phái hành động, hắn không khách khí mà nói ngay: “Vậy phiền đại nhân hộ tống ta một đoạn đường, ta muốn đi bái kiến Hồng Mông đại nhân, nếu có thể chứng minh suy đoán của ta là đúng thì kế tiếp ta biết nên tu luyện thần văn như thế nào rồi!”

Quy tắc!

Đúng vậy, quy tắc!

Đầu tiên, ta phải xác định điều này có chính xác hay không, một khi chính xác, tiếp theo Tô Vũ liền tìm ra phương thức tu luyện thần văn tốt nhất.

Đương nhiên, phương pháp ấy chỉ thích hợp cho cường giả và thiên tài!

Kẻ yếu thì không xứng!

Kẻ yếu mà không sợ bị quy tắc tiêu diệt thì cứ thử thoải mái!

Trong lòng Tinh Hồng chất chứa vô vàn cảm xúc, gật đầu đáp ứng: “Được, ta đưa ngươi đi!”

Không nói nhiều, hắn nhanh chóng dẫn Tô Vũ đi cùng.

Bọn họ đi rồi, Vạn Thiên Thánh nhìn thoáng qua Lưu Hồng, ngữ điệu đầy ẩn ý: “Lưu nghiên cứu viên thật đúng là bác học!”

Lưu Hồng cười khan đáp: “Phủ trưởng, không phải ngài cũng hoài nghi gì đó chứ? Thật không có mà, ta chỉ suy luận thông thường thôi, ngài có tin không, nếu Bạch Phong ở đây thì hắn cũng có thể suy luận ra được.

Chúng ta là nghiên cứu viên mà, sao có thể thiếu chút năng lực suy luận ấy được!”

“Ồ!”

Vạn Thiên Thánh cười khẽ, “Tùy ý đi! Ngươi là người thông minh, Văn vương lệnh của ngươi cũng coi như giúp Tô Vũ vượt qua một kiếp.

Cho nên hãy tin là Tô Vũ cũng sẽ không làm gì gây bất lợi cho ngươi, hắn là người mang thù nhưng cũng biết nhớ ơn, ngoài miệng hắn không nói chỉ là do không muốn nói mà thôi, tóm lại hắn sẽ không xuống tay với ngươi, yên tâm đi!”

Lưu Hồng khổ não, “Được rồi, thật sự ta cũng không làm gì cả, aiiz, thôi thôi, tùy phủ trưởng nghĩ gì, ta đúng là oan uổng quá!”

Vạn Thiên Thánh cũng lười nói gì thêm, ngươi nói không thì cứ cho là không đi.

Cùng lúc đó.

Tô Vũ nhanh chóng tới Hồng Mông cổ thành.

Thân ảnh lão Quy cũng hiển hiện rất nhanh.

Lão tươi cười, vừa muốn mở miệng thì Tô Vũ liền nói: “Đại nhân, ta hỏi ngài một vấn đề, sau Hợp Đạo có phải là Đại Đạo cảnh hay không? Đương nhiên, đó chỉ là tên do ta đặt, thế nhưng ý tứ thì không sai biệt lắm.”

Lão Quy hơi chấn động, “Ngươi muốn nói cái gì?”

Tô Vũ cũng không rề rà, vội giải thích: “Là như vậy, ta đang nghĩ liệu có phải Hợp Đạo chính là dung hợp với lực lượng quy tắc, đại nhân tự mình khai sáng một loại quy tắc hay dựa theo quy tắc của tiền nhân vậy?”

Hỏi xong hắn lại tự trả lời: “Đúng rồi, đại nhân hẳn là tự theo quy tắc của mình, bởi vì đại nhân sống lâu lắm rồi, khi đó có lẽ còn chưa tồn tại quy tắc!”

“. . .”

Lão Quy nhìn về phía Tinh Hồng, Tinh Hồng ngẩng đầu nhìn lên trời, đừng nhìn ta, ta không nói gì, cũng không biết gì hết!

Ngài kêu ta nói thì ta cũng không biết nói gì cả!

Tô Vũ lẩm bẩm: “Vì vậy Hợp Đạo có mạnh có yếu.

Hoặc là ta đã đoán sai, kỳ thật Vĩnh Hằng chính là bắt đầu của Hợp Đạo, toàn bộ cảnh giới đều là Hợp Đạo, bao gồm cả Vĩnh Hằng! Thế nhưng Vĩnh Hằng đạt đến địa vị của Hợp Đạo mới tính là Hợp Đạo thực thụ, đúng không?”

“. . .”

Lão Quy không nói gì!

Ánh mắt Tô Vũ khẽ nhúc nhích: “Ta hơi hơi hiểu rồi, chứng đạo chính là bắt đầu Hợp Đạo! quy tắc, đúng, Vĩnh Hằng có thể vận dụng quy tắc! Nhất đoạn đến cửu đoạn.

Ta biết nên phân chia như thế nào rồi! Ví dụ như đạt đến Đại Đạo, nhất đoạn có thể là độ phù hợp 10%, nhị đoạn nằm trong khoảng 20%, tam đoạn chính là 30%. . .”

Tô Vũ đột nhiên hít vào một hơi, cả kinh nói: “Ta đã hiểu vì sao chứng đạo ở tiểu giới đều là yếu nhất! Chứng đạo ở tiểu giới, Vĩnh Hằng nhất đoạn, bởi vì bọn họ ít phù hợp quy tắc nhất, bọn họ chỉ có thể dựa vào quy tắc! Mà đại giới đều là trong khoảng nhị đoạn bởi vì đại giới phù hợp với quy tắc hơn!”

“Về phần Chư Thiên chiến trường… Ta nghĩ là do có thêm quy tắc chi lực nên lại càng phù hợp, vì vậy chứng đạo tại Chư Thiên chiến trường sẽ có thực lực càng mạnh, bởi vì trong lúc chứng đạo sẽ được lực lượng quy tắc phụ trợ thêm!”

“Mà nếu cường giả tiểu giới một mực không đi ra, ta hoài nghi cả đời họ đều sẽ kẹt tại Vĩnh Hằng nhất đoạn, thế nhưng nếu họ đi ra, ta suy đoán, lâu ngày rồi thì thực lực họ cũng có thể tiến bộ, về lâu về dài sẽ không có khác biệt gì quá lớn!”

“. . .”

Lão Quy trợn mắt rùa ngây ngô, toàn là ngươi nói… ta chưa nói một chữ nào cả!

Ta còn chưa nói nổi một câu!

Ngươi một câu bèn minh bạch một đạo lý, một câu bèn minh bạch một vấn đề, vậy ngươi còn tới hỏi ta làm gì?

Ngươi đã tự mình hiểu rõ, ngươi tìm đến ta để khoe khoang mình thông minh ra sao à?

Hừ!

Tô Vũ tiếp tục lẩm bẩm: “Vĩnh Hằng cửu đoạn có thể là đạt đến 90% độ phù hợp quy tắc trở xuống! Mà Hợp Đạo có độ phù hợp từ 91% trở lên, Vì vậy nghiêm chỉnh mà nói Hợp Đạo cũng chia làm mấy cấp độ! Kỳ thật Hợp Đạo so đấu đều là so quy tắc chi lực mạnh hay yếu mà thôi, người nào điều khiển quy tắc chi lực cường đại hơn thì kẻ đó trâu bò hơn! Đương nhiên, cũng có quan hệ với đạo của bản thân nữa…”

Tô Vũ cứ thế mà lẩm nhẩm: “Đúng rồi, vẫn sẽ có chút quan hệ, ví dụ như một quy tắc có ba vị Hợp Đạo, ba vị Hợp Đạo đó gánh vác quy tắc chi lực này.

Ba Hợp Đạo ấy khẳng định sẽ yếu hơn một cường giả độc hưởng một quy tắc!”

“Vì vậy để cường đại hơn, ta thấy tốt nhất Hợp Đạo cảnh nên mở ra một đạo thuộc về mình, một người độc hưởng! Cũng không đúng, hẳn là nên bắt đầu từ Vĩnh Hằng!”

“Từ khoảnh khắc chứng đạo phải bắt đầu tìm ra đạo của chính mình chứ không phải bám vào đạo của kẻ khác!”

“. . .”

Lão Quy thấy lòng quá mệt mỏi, lão phất tay lên, trước mặt hiện ra một bàn trà, lão chậm rãi rót chén trà tự mình uống.

Chắc Tô Vũ cũng khát nước rồi, ngươi uống chút đi này!

Lão đưa trà cho Tô Vũ, Tô Vũ uống một hơi cạn sạch, cũng không để ý mà vội nói nhanh: “Vì vậy tu luyện đạo càng khó thì sẽ càng cường đại! Bởi vì ngươi có thể một mình độc hưởng đạo này! Mà quy tắc quá mức đơn giản thì gia hỏa ra đời dưới quy tắc ấy đều rất yếu, dù là Hợp Đạo cảnh cũng vậy!”

“Mặt khác, hiện tại cơ hồ mỗi một tộc chỉ có một vị Hợp Đạo, điều này có phải là bởi vì càng nhiều người Hợp Đạo thì sẽ chia bớt thực lực của Hợp Đạo khác? Vì vậy lão ngoan đồng Tiên tộc có cả đám, thế nhưng không ai Hợp Đạo! Bởi vì không tìm được đạo thích hợp ư?”

Tô Vũ nói xong bèn gật đầu tự nhủ: “Có khả năng này! Có lẽ Hợp Đạo còn có cực hạn! Ví dụ như một tuyến tối đa chỉ có thể do 10 người đến hợp, nếu như 9 vị Hợp Đạo che giấu, có thể căn bản là không ai Hợp Đạo được nữa, trừ phi tìm ra đạo khác!”

Tô Vũ tiếp tục nói: “Ở Nhân tộc, mấy vị Đại Tần vương vô pháp Hợp Đạo…”

Tô Vũ đưa ra suy luận: “Có hai loại khả năng, Nhân tộc có quá nhiều người đi con đường giống nhau, danh ngạch đầy, lão ngoan đồng chiếm cứ danh ngạch trước nên mấy vị Đại Tần vương không xen tay vào được! Đây là loại thứ nhất!”

“Khả năng thứ hai, Nhân tộc đạo bị hao tổn, bởi vì đạo thường dùng có quá nhiều người, chết cũng nhiều, mỗi một lần tử vong đều dẫn đến Đại Đạo xuất hiện tổn hại, không có biện pháp Hợp Đạo nữa.

Nếu muốn Hợp Đạo thì chỉ có thể mở ra một đạo mới hoặc là tìm đạo mới để hợp…”

Tô Vũ suy nghĩ một chút lại nói: “Không không không, còn có một loại khả năng nữa! Thí dụ như Bách Chiến vương ở triều tịch thứ chín cường đại như vậy, có thể thật sự đã sắp vượt tới cấp độ Nhân vương nhưng cuối cùng ông lại không thể.

Có lẽ Bách Chiến vương chưa chết, ông ta quá mạnh mẽ, một mình ông chiếm cứ toàn bộ số định mức, đè ép người khác không có cách nào Hợp Đạo kế tiếp!”

“Đúng đúng đúng, lần trước đã nói triều tịch thứ chín Nhân tộc được ăn cả ngã về không, mọi thứ đều đập vào trên người Bách Chiến vương. . .

Ta hiểu rồi, hẳn là có một số vị cổ lão tự nguyện thối lui ra khỏi Hợp Đạo cảnh, đem quy tắc kia tặng cho Bách Chiến vương, mới khiến cho ông ta có lực lượng địch nổi Nhân vương?”

“. . .”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box