[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 452 : Tình Cảm Không Nằm Ở Nhân Tộc (c2256-c2260)
❮ sautiếp ❯Chương 2256: Tình Cảm Không Nằm Ở Nhân Tộc
Chu Phá Long lắc đầu, bảo: “Chúng ta đã biết tình huống của Hoàng Cửu, là Nhân tộc nợ ân tình đối với gia tộc của ngươi, cho nên Không Không có thể chứng đạo, nhưng hai vị còn lại thì ta kiến nghị hai ngươi ra ngoài chứng đạo, Cửu Nguyệt và Thôn Thiên chứng đạo bên ngoài sẽ không gặp nguy hiểm quá lớn, Thực Thiết tộc và cổ Hống nhất tộc đều có Bán Hoàng, còn là chủng tộc cổ xưa, đại tộc bình thường sẽ không ngăn cản, trừ khi muốn đắc tội các ngươi.
Không Không thì khác, ông ta vốn đã đắc tội Thiên Cổ…”
Gã không đáp ứng.
Đại Tần vương là bá chủ Nhân tộc, phải chú ý tới phong độ nên đáp ứng, nhưng gã chỉ là một cường giả bình thường của Nhân tộc, là một trong những vị vô địch ở đây, thế nên gã nhất định phải cự tuyệt, không thể ký thác hết thảy hy vọng trông mong đám chuẩn vô địch kia đều là người tốt được.
Một khi chứng đạo thành công xong, bọn họ bỗng nhiên trở mặt thì phải làm sao?
Một khi Đại Tần vương xảy ra chuyện bất trắc thì không ai có thể gánh được trách nhiệm, dù giết hết bọn họ thì mấy người này cũng không đủ tư cách sánh bằng Đại Tần vương.
Đại Tần vương liếc nhìn Chu Phá Long, không nói thêm cái gì.
Ông biết tâm tư mọi người, có một số việc ông không thể khư khư cố chấp, đứng ở góc độ cá nhân thì quả thật ông không có ý kiến, nhưng lo lắng của Chu Phá Long cũng không phải không có lý do.
Cũng may Cửu Nguyệt là kẻ thức thời, y lười biếng đáp: “Ta chưa muốn chứng đạo, cần phải tốn một quãng thời gian nữa để cường hóa tam thân cái đã, ta không vừa lòng với cảnh giới hiện tại của mình, sau khi ra ngoài sẽ suy xét tới việc chứng đạo sau!”
Bên kia, Thôn Thiên vui vẻ ôm lấy thi thể Tiên vương cũng lên tiếng: “Ta cũng vậy, Không Không chứng đạo đi, gia hỏa này yếu, chúng ta mạnh nên không cần vội!”
Không Không cạn lời!
Nhưng quả thật ông rất cần cơ hội lần này, vậy nên ông không khách khí nữa, ông chắp tay với vài vị Nhân tộc, thật lòng nói: “Đa tạ các vị! Chủ yếu là lão gia hỏa Thiên Cổ kia quá phiền toái, nếu không thì Không Gian Thú nhất tộc bọn ta chứng đạo vốn chẳng cần phải sợ ai!”
Đây là sự thật, Không Gian Thú nhất tộc chứng đạo, ai dám vây giết?
Đừng đùa, ta truyền tống biến mất trong nháy mắt, ngươi có thể vây giết được sao?
Nhiều người cũng vô ích.
Mấu chốt là Thiên Cổ quá mạnh, Bán Hoàng Không Gian Thú tộc cũng không muốn khai chiến với Tiên tộc chỉ vì Không Không, thế nên chỉ có thể để Không Không tự tìm cách.
Đại Tần vương mở miệng: “Ngươi chứng đạo đi.
Long Võ, Tần Trấn, các ngươi cũng phục dụng Cửu Diệp Thiên Liên, dùng cả vật gánh chịu Tô Vũ cho các ngươi, tranh thủ nhanh chóng khôi phục tam thế thân đi!”
Đại Tần vương nhìn về phía Hoàng Cửu, trầm mặc một hồi rồi nói: “Có vẻ ngươi chính là huyết mạch Liễu gia, ta cảm ứng được một chút khí tức quen thuộc, ngươi muốn về Liễu Thành hay là…”
Hoàng Cửu cung kính khom người, “Làm phiền Đại Tần vương bệ hạ, nhưng ta không cần.
Lần này ra ngoài, ta vẫn muốn đi cùng trưởng lão, tuy Hoàng Cửu là Nhân tộc nhưng lại mang trái tim Không Gian Thú.
Ta biết chư vị vô địch Nhân tộc muốn đền bù cho ta… nhưng thật sự không cần đâu! Từ nhỏ đến giờ ta chưa từng chịu khổ, trưởng lão đối xử với ta rất tốt, nếu muốn thì các ngài bù đắp cho những người Liễu gia khác là được.
Còn ta… Ta hy vọng chư vị tiền bối đừng báo tin cho Liễu Văn Ngạn tiền bối biết, tránh tăng thêm thương cảm không cần thiết.”
Nàng quay đầu nhìn Không Không, tươi cười nói: “Huống chi Tô Vũ còn sợ ta tiến vào Liễu gia, kéo tai họa cho Liễu gia.
Thật ra hắn không cần lo lắng như thế, lần này nếu trưởng lão chứng đạo thành công thì tất cả ân oán sẽ xóa bỏ toàn bộ.
Liễu gia không nợ ta, chư vị cũng không nợ ta, nếu có một ngày trưởng lão đối địch với Nhân tộc, chư vị hãy coi ta là Không Gian Thú tộc, nên giết thì giết, không cần lưu tình!”
Không Không không hề cảm động, chỉ có phẫn nộ, quát: “Tiểu nha đầu biết cái gì! Nói hươu nói vượn! Không Gian Thú nhất tộc ta sao lại có Nhân tộc Không Gian Thú? Ngươi là Nhân tộc, không phải là Không Gian Thú nhất tộc, nói hươu nói vượn! Người trẻ tuổi chẳng hiểu gì, chỉ biết nói bừa…”
Ông chắp tay với vài vị vô địch, cười nói: “Nha đầu này còn quá trẻ, mấy vị thứ lỗi! Nàng là huyết mạch Liễu gia, đương nhiên phải nhận tổ quy tông.
Nhưng tính nàng bướng bỉnh, hiện tại không vội, ta sẽ dạy dỗ nàng thật tốt rồi dẫn nàng về Liễu Thành.”
Trong lòng ông thầm mắng, tiểu nha đầu ngu xuẩn!
Gia gia ngươi còn đang đắc tội Thiên Cổ đây, ngươi cho rằng chúng ta có thể về Không Gian Thú giới chắc?
Nếu ngày nào đó ta bị Thiên Cổ xử lý thì chỉ có Nhân tộc mới là chỗ dựa của ngươi.
Mấy người Hạ Long Võ không nói gì, Hạ Long Võ nhìn Hoàng Cửu, không hề nhiều lời, tính ra nếu đối phương không mất tích thì nàng sẽ là con dâu của y.
Nàng là một người có tình có nghĩa… Đáng tiếc lại không lớn lên ở Nhân tộc, chung quy thiếu vài phần đồng cảm với Nhân tộc.
Cũng không thể trách nàng, chỉ có thể nói Liễu gia bị hủy diệt đã tạo thành kết cục bi ai của rất nhiều người.
Một đám người không nói gì nữa, người nên chữa thương thì chữa thương, nên chứng đạo cũng bắt đầu chuẩn bị.
Vô địch Mệnh tộc và Ngũ Hành tộc im lặng ngồi xếp bằng.
Giờ phút này, tốt nhất là không nên nói lời nào.
Bên phía Ngũ Hành tộc, Phù Thổ Linh truyền âm cho vị cường giả Ngũ Hành tộc: “Trưởng lão, nhìn chằm chằm nữ nhân kia đi.
Nếu ngày nào đó Không Không bị giết thì hãy đón nàng về Ngũ Hành tộc, chà chà, tính ra nàng là đồng môn với Tô Vũ đấy.”
Trưởng lão Ngũ Hành tộc câm nín, không còn lời gì để nói.
Thế hệ trẻ nhà mình đúng là không có chút mặt mũi!
Cả ngày không nghĩ cách để trở nên cường đại, chỉ tìm cách ôm đùi, ngươi ôm được sao?
Với tính cách trở mặt của Tô Vũ, nếu ngày nào đó không hợp ý, cắt ngươi thành tám khối cũng là chuyện bình thường!
Hơn nữa lá gan tiểu tử này quá nhỏ!
Lúc trước khi Tô Vũ chưa lộ diện, gã chẳng nói chẳng rằng, cũng không ra ngoài, ngoan ngoãn trốn trong Thiên binh, hiện tại thì giỏi rồi, Đại Tần vương đang ở ngay đây, vậy mà ngươi lại dám nói chuyện.
Phù Thổ Linh thật sự sợ Tô Vũ, còn với Đại Tần vương thì có lẽ là ỷ vào việc ông quá mạnh nên mặc kệ.
Cường giả như vậy sẽ không so đo với chính mình.
Còn tên Tô Vũ kia thì tuổi còn trẻ, lòng dạ hẹp hòi, thực lực lại mạnh, trêu chọc Tô Vũ còn đang sợ hơn chọc phải Đại Tần vương.
Chương 2257: Nhẫn Trữ Vật
Tô Vũ không quan tâm đến động tĩnh ngoại giới và chuyện xảy ra ở tầng 6.
Lúc bấy giờ thân thể hắn đang chấn động!
360 khiếu huyệt sáng lên!
Ầm ầm ầm!
Thân thể cửu biến chính thức bắt đầu!
Không những thế, thân thể cửu biến, Sơn Hải cảnh hợp nhất khiếu huyệt, 360 khiếu huyệt vốn đã hợp thành 9 cái, hiện giờ mà 9 khiếu huyệt hợp nhất thì sẽ là Nhật Nguyệt cảnh!
9 cái khiếu huyệt bắt đầu giai đoạn dung hợp, đó là Sơn Hải cảnh, bước vào Sơn Hải nhất trọng.
9 khiếu biến thành 8 khiếu, đó là Sơn Hải nhị trọng.
Đến khi 3 khiếu biến 2 khiếu, đó là Sơn Hải bát trọng.
Biến thành 1 khiếu, đó chính là Sơn Hải cửu trọng.
Nếu Sơn Hải cửu trọng mở một khiếu đó ra tạo nên hình tàn nguyệt, vậy sẽ là Nhật Nguyệt cảnh!
Sơn Hải hợp nhất khiếu chính là như thế.
Hợp khiếu!
Giờ phút này, Tô Vũ vừa hoàn thành cửu biến, vừa tự hỏi có nên vận chuyển Chu Thiên chi pháp hay không, có thể thử nghiệm hợp khiếu một chút!
Hắn cảm thấy độ khó không quá lớn!
Kỳ thật Sơn Hải chỉ là một quá trình hợp nhất khiếu!
Hắn đã tính toán từ trước, lúc này hoàn thành cửu biến có lẽ có thể trực tiếp bước vào Sơn Hải cửu trọng, nhưng hình như làm vậy sẽ khiến chiến lực của hắn không tăng thêm quá nhiều.
Quá trình hợp nhất khiếu không giúp nhiều cho việc lột xác.
“Hợp nhất khiếu chỉ để sau này cường hóa lực lượng khiếu huyệt, chuẩn bị bước vào Nhật Nguyệt và vô địch…”
“Hợp hay không cũng không sao cả!”
Tô Vũ thầm nghĩ, thân thể lại chấn động, hưởng thụ lực lượng quy tắc thấm vào cơ thể.
Thực sảng khoái!
Lần này hắn không hấp thu khen thưởng, chỉ dùng khen thưởng trung hòa lực lượng quy tắc, thuận lợi bước vào cửu biến!
Oanh!
Khí huyết quay cuồng, thân thể sáng lên, hư không gợn sóng!
Tô Vũ trở nên cường hãn đến đáng sợ!
Thân thể chính thức bước vào cửu biến!
Lực lượng vượt qua 6000 vạn khiếu!
Oanh!
Thân thể cường đại rung chuyển hư không, Tô Vũ cảm thấy có chút mất khống chế.
Hắn căn bản không dám vận dụng Dương khiếu.
Lực lượng còn phải để Dương khiếu hấp thu, lúc này hắn không thể cường hãn đến cực hạn được.
“Quá mạnh!”
“Dù hiện tại Dương khiếu tăng phúc kém hơn, nhưng chỉ cần đạt tới 50% tăng phúc thì sẽ vượt qua trăm triệu khiếu rồi!”
Tô Vũ hít hà một hơi, quá khủng khiếp.
Hành trình Tinh Vũ phủ đệ lần này quả thực là cơ duyên lớn đối với hắn!
Mấu chốt là hiện tại hắn không dám vận dụng Dương khiếu, Dương khiếu hấp thu lực lượng của hắn, suy yếu chiến lực của hắn.
Mà hắn cũng không thể hấp thu Tinh Nguyệt, bởi vì nàng thật sự không chịu đựng nổi.
“Cho nên kế tiếp phải đến tìm Hà Đồ mới được, tìm tinh đồ truyền tống, nếu không âm dương không phối hợp, ta càng mạnh thì lại càng chịu nhiều hạn chế!”
Tô Vũ không quá để ý đến bảo vật.
Hắn chỉ đi theo con đường của riêng mình!
Bảo vật có cũng được, không có cũng chẳng sao.
Dù sao nơi này cũng không thể chạy.
Cùng lắm thì lần sau lại đến!
“Ta mạnh thật!”
Tô Vũ thổn thức, lúc này ta xem như chân chính bước vào hàng ngũ cường giả của vạn giới, khuyết điểm duy nhất chính là không tinh thông thời gian chi đạo, tốc độ hơi chậm một chút.
Chỉ cần kẻ địch am hiểu lực lượng không gian và thời gian, vậy thì ta có mạnh thế nào cũng không đánh được đối phương.
“Cho nên phải suy xét tới lực lượng quy tắc!”
“Thần văn!”
Thần văn không gian thì sao?
Thần văn thời gian thì sao?
Thần văn thời gian có thể dùng chữ “Chậm” thay thế, nhưng thần văn không gian thì phải phác họa, Tô Vũ hơi phiền lòng, hắn đã chờ mong thần văn này từ lâu nhưng mãi vẫn không phác họa được.
Không có thiên lý!
Thần văn thứ 30 vẫn không thể phác họa ra sao?
Nếu không thể thì hắn sẽ đánh chết Không Không… Khụ khụ, không được nghĩ nữa, không thì hắn sẽ không nhịn được mất, Không Gian Thú nhất tộc chắc chắn hiểu biết rất sâu về không gian.
Tô Vũ áp xuống ý niệm này.
Sau đó hắn tiến đến cầm lấy nhẫn trữ vật mà Huyết Hỏa Ma vương lưu lại, hắn ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng ném lên không trung, nhàn nhạt nói: “Ma Đa Na, Huyết Hỏa Ma vương để lại cho ngươi, bảo ngươi liều mạng với Ma Hoàng, nguyên văn là vậy đấy, giờ giao đồ cho ngươi, Tô Vũ ta là người thủ tín!”
Nhẫn trữ vật biến mất trong không trung.
Tầng 8.
Trước cửa một phủ đệ, ánh mắt Ma Đa Na rất phức tạp, nhìn nhẫn trữ vật bay đến, trong lòng không khỏi thở dài.
Huyết Hỏa Ma vương đã để di vật lại cho gã!
Nhưng gã lại là Thủy Ma tộc.
“Huyết Hỏa Ma vương…”
Ma Đa Na lẩm bẩm, bay đến nơi khác.
Xin lỗi, Tô Vũ quá mạnh, ta chỉ có thể bất lực nhìn ngươi bị giết.
Về sau ta sẽ tận lực chiếu cố Huyết Hỏa Ma tộc.
Tâm tình Ma Đa Na thực phức tạp, lần này gã đã bị đả kích nặng nề.
Tô Vũ cường đại đến mức gã theo không kịp.
Không sợ, rồi sẽ có một ngày ta nhất định sẽ đuổi kịp hắn!
Nhất định!
Ở nơi khác trong tầng 8, Trường Hà Mệnh tộc và nhị trưởng lão Liệp Thiên các đều kinh ngạc.
Huyết Hỏa đã chết!
Chết trong tay Tô Vũ.
Tin tức này mà truyền ra thì chư thiên sẽ chấn động.
Tô Vũ cũng sẽ chân chính bị chư thiên chú ý, không phải chỉ có người bình thường, mà là đám vô địch và Bán Hoàng đều sẽ coi trọng Tô Vũ.
Hắn không còn là tiểu nhân vật chỉ dựa vào cổ thành!
Bản thân Tô Vũ đã là cường giả bá chủ một phương!
Dù Huyết Hỏa có trọng thương thì không phải ai cũng có thể giết gã.
Gã và Tô Vũ chạm mặt, không bao lâu sau đã bị Tô Vũ giết chết!
Nhất định phải truyền tin tức này ra ngoài!
Nhị trưởng lão Liệp Thiên các vội vàng dùng cả Liệp Thiên bảng và mặt nạ để truyền tin đi, đáng tiếc hiện giờ tầng 8 không chấn động, tin tức khó có thể truyền ra ngoài!
Nhưng chỉ cần chờ tầng 8 chấn động một chút thì lão liền có thể báo tin này cho mọi người biết.
Tô Vũ đã vào đây!
Hơn nữa còn giết Huyết Hỏa!
Tin đó mà truyền ra thì bảo đảm sẽ gây ra sóng to gió lớn!
Chương 2258: Suy Nghĩ Không Giống Người Bình Thường
Tô Vũ không thèm quản chuyện bên ngoài Dược Hương Điện.
Hắn nhanh chóng đi đến trước mặt dược đỉnh.
Huyết Hỏa Ma vương đã giải khai cấm chế, thế nên Lam Thiên có thể thuận lợi bay vào, vừa vào trong liền tủi thân trách móc: “Tiểu A Vũ, vừa rồi ngươi đánh ta đấy, ngươi biết không?”
Tô Vũ gật đầu, “Ta có cảm nhận được, xin lỗi tiền bối, lần sau sẽ không đánh ngài nữa, ban nãy chỉ là ngoài ý muốn thôi.”
“Tiểu A Vũ thật tốt!”
Tô Vũ nhún vai, hiện tại cảnh giới chịu đựng của hắn đã tăng một bậc, nghe y dùng giọng điệu nhão nhẹt nói thế mà cũng không nổi da gà.
Lam Thiên chỉ oán giận một câu cho sướng miệng rồi thôi, hiện tại Tô Vũ lại mới vừa thăng cấp, lực lượng tràn ra lợi hại tới nỗi khiến y cũng cảm thấy e ngại.
Lam Thiên nhìn thoáng qua dược đỉnh trước mặt, hít hà một hơi, đoạn nói: “Nhiều năm như vậy mà đỉnh Huyết Ma đan vẫn còn! Quả nhiên ngươi có đại khí vận, nếu Huyết Hỏa Ma vương mà dùng thì chắc chắn gã có thể khôi phục sáu thành thương thế trở lên, khi đó muốn giết ngươi chẳng có gì khó khăn!”
Tô Vũ gật đầu, hắn thừa nhận.
Chỉ cần hắn đến chậm một bước, có lẽ Huyết Hỏa Ma vương đã có thể phá vỡ cấm chế rồi dùng đan dược, khôi phục một phần thực lực, lúc ấy gã muốn đánh chết Tô Vũ thật sự không khó!
Lam Thiên nhìn một hồi, ho nhẹ một tiếng, ngại ngùng hỏi: “Cái kia… Đưa ta một viên được không?”
“Ngài muốn dùng cái này à?”
“Không phải ta, là Thiên Thánh cần.
Lần trước hắn bị thương không nhẹ, ngươi nghĩ hắn cũng biến thái như ngươi, bảo vật một đống, dưỡng thương mấy ngày liền khôi phục à?”
Cũng đúng!
Lần trước Vạn phủ trưởng giết 2 vị vô địch, thần văn kích nổ gần hết, thân thể bị thương nặng, quả thật rất cần đan dược chữa thương.
“Một viên đủ không?”
“Tàm tạm!”
Lam Thiên dè dặt: “Tiểu A Vũ, ngươi đáp ứng à?”
Tô Vũ phì cười, “Việc nhỏ thôi mà, phủ trưởng bị thương, chữa thương cho ngài ấy là điều nên làm.”
Dứt lời, hắn lại hỏi: “Ngài cảm thấy 8 viên đan dược còn lại có thể giúp Đại Tần vương khôi phục thương thế không?”
“Khó! Nhưng quá khứ thân có thể cường đại hơn, còn có thể khôi phục đến thực lực lúc trước, tiếp cận Vĩnh Hằng cửu đoạn…” Lam Thiên phán đoán. “Hẳn là được! Hơn nữa nếu hắn lấy được Quy Nguyên đao, vậy thì dù thực lực kém hơn trước thì cũng không quá lớn, đương nhiên thực lực bảo mệnh sẽ không bằng trước, tam thân hợp nhất lợi ở chỗ có thể chết ba lần, hiện tại hắn chỉ có thể chết một lần!”
“Đại Tần vương có thể đúc lại tam thân, nhưng cần ít nhất hai đóa Cửu Diệp Thiên Liên, một đóa khôi phục một thế thân.
Ta thấy vạn giới hiếm có bảo vật như vậy để giúp hắn khôi phục, hoặc là có thể học theo Ma Hoàng…”
Tô Vũ trực tiếp ngắt lời: “Vậy cứ để ông ấy ‘độc thân’ đi, nếu học theo Ma Hoàng thì danh dự một đời sẽ bị hủy trong chốc lát!”
Hắn tình nguyện để Đại Tần vương không khôi phục cũng không hy vọng ông chọn dùng thủ đoạn cấy dưỡng thế thân lên thiên tài bổn tộc.
Nếu ông ấy thật sự dùng thủ đoạn này… Tô Vũ sẽ khinh thường ông!
Lam Thiên không cho là đúng, “Khó nói lắm, biết đâu lại có người nguyện ý hi sinh, đâu phải ngươi không biết!”
Tô Vũ gật đầu, không nhiều lời.
Đúng là có khả năng này!
Thôi, đây không phải là chuyện hắn nên quan tâm.
Tô Vũ quay về với dược đỉnh, giơ tay chộp một cái, trên dược đỉnh lóe lên 140 đạo kim văn!
Thiên binh!
Thiên binh đỉnh cấp!
Thậm chí đã sinh ra một chút ý thức, lúc bấy giờ nó đang điên cuồng giãy giụa.
Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên lấy ra Văn Minh Chí, Lam Thiên thấy vậy thì vội can: “Đừng, đây chính là Thiên binh đỉnh cấp, thứ này để Đại Tần vương dùng cũng được, cây thương của Đại Tần vương chưa chắc đã lợi hại bằng nó đâu…”
Nó vốn thuộc về một vị tướng quân, có thể là cường giả Vĩnh Hằng cửu đoạn, còn bị địa hỏa nung mười vạn năm, vô cùng cường hãn!
Tô Vũ muốn hủy hoại cái đỉnh này ư?
Tô Vũ gạt đi: “Binh khí không nghe lời thì giữ lại cũng vô dụng! Lúc trước Văn Minh Chí không nghe lời, ta còn định bỏ luôn, binh khí sao có thể đảo khách thành chủ chứ? Dùng tốt thì mới là binh khí tốt, dùng không thuận thì dù binh khí mạnh tới cỡ nào cũng chỉ là tai họa!”
Kẻ điên!
Lam Thiên lại bởi vì mình không đủ điên cuồng và biến thái mà cảm thấy không hợp với Tô Vũ.
Má nhà ngươi!
Đỉnh này thật sự rất tốt đấy!
Đừng như vậy!
Cũng may y không phải Đan sư, không thì hiện giờ đã phải điên cuồng khóc lớn, đây có thể là dược đỉnh mạnh nhất vạn giới, vậy mà ngươi lại muốn phá hủy nó?
Hình như đại đỉnh cảm nhận được tâm tư Tô Vũ, biết Tô Vũ muốn phá hủy mình để đút cho quyển sách kia ăn, nó bỗng nhiên run rẩy, nhanh chóng thu nhỏ lại, long lanh trong suốt, tinh tế nhỏ xinh, giống như đang lấy lòng Tô Vũ…
Tô Vũ sửng sốt, nhất thời lạnh lùng nói: “Một kiện binh khí mà lại biết nghiền ngẫm dụng ý của chủ nhân, thứ này không tốt, phải hủy đi thôi!”
“…”
Sao suy nghĩ của ngươi không giống người bình thường chút nào vậy?
Lam Thiên bất lực câm nín!
Dược đỉnh phản kháng, ngươi muốn hủy diệt nó đã đành.
Bây giờ dược đỉnh thần phục rồi nhưng ngươi vẫn to mồm đòi phá nó đi.
Từ bao giờ mà làm binh khí cũng khó như thế?
Văn Minh Chí ngoan ngoãn lơ lửng trên không.
Chủ nhân của nó rất nóng tính, tốt nhất là đừng tùy tiện khiêu khích!
Dù binh khí tốt đến đâu thì chủ nhân cũng dám phá hủy, không dùng được thì thà hủy bỏ.
Tô Vũ đang muốn hạ độc thủ, bỗng nhiên hắn nghĩ đến một chuyện, hắn cầm dược đỉnh lên ngắm nghía, lẩm bẩm nói: “Thiên binh thượng cổ, đưa cho Triệu lão sư dùng có được không nhỉ?”
Lúc trước hắn lấy được thuật đúc binh thượng cổ, giờ có thêm Thiên binh thượng cổ đỉnh phong này nữa, lão Triệu mà dùng thì có tấn cấp lên Thiên Binh sư được không?
Tô Vũ sờ cằm, chà, quá thích hợp.
Thứ tốt!
Lão Triệu mà không cần thì có thể đưa cho lão Liễu, lão Liễu có thể cầm đi lấy lòng Ngô Nguyệt Hoa – một trong ba vị sư nương của mình!
Bà chính là Luyện Đan sư!
Đối với Luyện Đan sư mà nói, đây chính là chí bảo trong chí bảo!
Không nghĩ nhiều, Tô Vũ mở dược đỉnh ra, một cỗ hương khí mãnh liệt phun trào, 9 viên đan dược muốn bay đi nhưng đều bị Tô Vũ nhanh chóng bắt lấy, hắn kiềm giữ chúng nó trong dược đỉnh, chỉ lấy một viên ra bỏ vào trong một cái hộp ngọc rồi đưa qua cho Lam Thiên.
“Tiền bối cần không? Phủ trưởng dùng một viên để chữa thương, ngài thì sao?”
“Ta á?”
Lam Thiên cười tủm tỉm, “Ta không cần! Ta chỉ cần thi thể, lần sau ngươi đừng đoạt thi thể với ta là được.
Chúng ta đồng hành thì chỉ là oan gia, lần sau ta ra ngoài giết người, ngươi đừng đi cùng ta!”
Hai người bọn họ quả thật không nên đồng hành!
Tô Vũ cạn lời, quả thật vậy, nếu có thi thể thì cả hắn và Lam Thiên đều muốn!
Hắn muốn dung nhập vào Văn Minh Chí, còn Lam Thiên trực tiếp luyện hóa thành phân thân, quả thật không thích hợp hành động cùng nhau, dễ xảy ra xung đột.
“Được, lần sau không đi cùng nhau nữa!”
Chương 2259: Kính Người Anh Hùng Thủ Hộ Nhân Tộc
Tô Vũ lấy bảo vật, sau đó đi ra ngoài, trong không trung, có vẻ lực lượng quy tắc còn muốn ngưng tụ, Tô Vũ không thèm nhìn nhiều.
Hắn bay thẳng ra khỏi Dược Hương Điện, Lam Thiên gọi với theo: “Ngươi định đi đâu?”
“Đi thôi, sớm rời khỏi đây, ta phải về cổ thành!”
“Hả?” Lam Thiên ngây ngẩn: “Ngươi nghiêm túc à?”
Tô Vũ không quay đầu lại nói: “Hiện tại có tìm hiểu các bí mật cũng chẳng để làm gì! Có được lợi ích thì cũng vô dụng với ta! Ta muốn nhanh chóng rời khỏi đây nhân lúc Tinh Vũ phủ đệ còn chưa chính thức phong bế, trở về thông qua Tử Linh giới, tranh thủ về tới cổ thành trước khi nơi này mở ra.
Vả lại về trước thì còn có thể kịp chuẩn bị.
Có lẽ sẽ xử lý được thêm một mớ người!”
Tô Vũ cười ha hả: “Tiền bối có thể ở lại thêm mấy ngày, chờ tới thời khắc cuối cùng rồi hẵng rời đi! Ta thì không được, ta đi trước, khi bọn họ đều cho rằng ta đang ở bên trong thì ta đã ở bên ngoài, hung hăng đâm sau lưng bọn họ một nhát!”
Tô Vũ vui vẻ nói: “Bảo vật động nhân tâm, đáng tiếc ta lại không coi trọng! Sớm muộn gì nơi này cũng là của ta! Ta sẽ còn trở lại đây.
Kể cả cái gọi là vạn giới cung, rồi sẽ có ngày ta quang minh chính đại mà bước chân vào, thậm chí là tầng 9! Nơi này có rất nhiều bí ẩn, nhưng bây giờ thực lực còn yếu, có tìm ra được cũng để làm gì đâu?”
Tô Vũ nhìn bầu trời: “Có lẽ thủ vệ là người sống, là đại lão thượng cổ, nhưng ta nghĩ có lẽ kẻ đó cũng bị quy tắc hạn chế!”
Tô Vũ cười: “Chỉ sợ con người có lòng tham, có sự tham lam! Ta đã thu hoạch những thứ mình cần, ta phải đi rồi, không thì đến thời khắc cuối cùng mới đi, ta sợ hang ổ của mình cũng bị san phẳng!”
Đúng vậy, hắn phải đi.
Lợi ích lấy được đều đã lấy!
Bây giờ hắn muốn đến Tử Linh giới để tìm Hà Đồ, tìm nơi đã truyền tống y đến đây, thu hoạch chỗ tốt cuối cùng, vậy thì tất cả sẽ viên mãn!
Những thứ ở đây sẽ không chạy được!
Mười vạn năm qua, thứ có thể bị lấy đi thì người khác đã cầm đi, thứ không thể lấy đi thì sớm hay muộn cũng sẽ là của ta!
Phía sau, Lam Thiên thật sự không ngờ, y lẩm bẩm: “Tô Vũ… Ngươi mà không thành công thì quá vô lý!”
Thực lực Tô Vũ tăng mạnh, quyền hạn cũng cao, vậy mà hắn chỉ giết Huyết Hỏa xong liền rời đi!
Tô Vũ rất có tham vọng, nhưng tính cách lại không tham lam!
Tô Vũ phì cười, đoạn nói: “Tiền bối, nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí! Có lẽ có người cảm thấy ta nhát gan, nhưng không sao cả, ta đi trước đây, tiền bối thích thì cứ ở lại chơi thêm, dù sao Trường Hà cũng không làm gì được ngài! Ngài đừng nói ta đã đi rồi là được…”
Dứt lời, Tô Vũ liền quay người đi thẳng.
Có lẽ Tinh Nguyệt đang sốt ruột chờ, phải mau chóng mang nàng trở về Tử Linh giới, không đi thông đạo truyền tống mà là đi thông đạo Tử Linh, hiện giờ thực lực Tô Vũ đã cường đại hơn, nhờ thế mà cũng tự tin thêm vài phần.
Thực lực ta thế này, Tử Linh quân chủ tầm thường mà xuất hiện thì ta hoàn toàn có thể một quyền đấm chết!
Tô Vũ xé rách hư không, rời khỏi tầng 8.
Hắn đi rất dứt khoát, không hề chần chờ.
Lam Thiên còn đang ở tầng 8, những người khác thì không biết hắn đã rời đi, có lẽ bọn họ trốn hắn còn không kịp, nào dám trêu chọc Nhân tộc, làm vậy chẳng khác gì chán sống!
Cho nên hắn rất yên tâm, dù Liễu Văn Ngạn và Hồng Đàm không rời đi thì hắn cũng không lo lắng.
Không sao cả!
Mọi người đều có cơ duyên của riêng mình, hắn đi rồi, có lẽ sư tổ và lão sư sẽ gặp được cơ duyên của chính mình.
Khi hắn xé rách không gian rời đi, trong đại điện tiếp dẫn tầng 8, một hư ảnh hiện lên nhìn bóng dáng Tô Vũ hồi lâu, ánh mắt có chút khác thường, sau đó biến mất!
Gia hỏa quyền hạn cấp 4, giết địch nhân xong liền đi, tính tình quả quyết như vậy, nếu hắn mà không chết thì sớm muộn gì cũng làm nên một phen thành tựu.
Nhân tộc!
Tiểu gia hỏa đáng sợ!
Tầng 7.
Tinh Nguyệt tưởng còn lâu Tô Vũ mới quay lại, vì thế nàng thoải mái nằm trên mặt đất, đến khi cảm nhận được Tô Vũ tới gần thì nàng giật nảy mình, lập tức nhảy lên!
Tô Vũ đã tới trước mắt!
Tinh Nguyệt phẫn nộ!
Ngươi… Đáng chết!
Ngươi thấy ta nằm trên mặt đất rồi!
Tô Vũ tươi cười bảo: “Quân chủ đại nhân vĩ đại, đi thôi, đến tầng 6 một chuyến, tìm Đại Tần vương đưa vài thứ, sau đó thì chúng ta đi vào thông đạo Tử Linh, mang thủ hạ đến giới vực của ngài nhìn xem!”
Tinh Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn: “Tô Vũ, đừng càn rỡ!”
Tô Vũ lộ vẻ mặt hòa ái, thánh quang tràn lan: “Hỡi quân chủ vĩ đại, thuộc hạ đã rõ!”
Tinh Nguyệt có chút hoảng hốt, sao bỗng dưng tên này nhìn thuận mắt thế?!
Nàng cứ thế ngơ ngác đi theo Tô Vũ đến lối vào tầng 7, dọc đường đi, nàng cứ luôn tự hỏi vì sao trông Tô Vũ lại có vẻ thiện lương như vậy?
Có phải ta quá hung dữ với hắn rồi không?
Hắn là người tốt mà!
Tinh Nguyệt yên lặng nghĩ, đúng, người tốt, không phải người tốt thì sao ta lại có cảm giác thân cận như vậy được!
Giờ phút này tầng 7 không còn ai, Tô Vũ không định đến tìm đám người Bạch Phong.
Có Vân Trần ở đó bảo hộ bọn họ, lúc nên ra ngoài thì sẽ ra thôi.
Hiện tại trừ nhân tố không ổn định là lão Chu thì còn lại mọi thứ đều an toàn, có điều phải đề phòng Tử Linh đi ra từ thông đạo Tử Linh, chờ nơi này khôi phục bình tĩnh, nếu không có lực lượng quy tắc trấn áp lần nữa thì về sau tầng 7 chính là thiên đường của Tử Linh!
“Còn may bọn chúng không đến được tầng 8, nơi đó có thủ vệ canh giữ!”
Tô Vũ thầm nghĩ, mau chóng đi tới lối vào tầng 7.
Hắn xé rách thông đạo, bay xuống tầng 6.
Xé rách thông đạo cần đủ thực lực, hiển nhiên là thực lực Tô Vũ lúc này đã đủ rồi.
Tầng 6.
Khi Tô Vũ xé rách thông đạo đi ra, mọi người đang tĩnh dưỡng đều nhìn về phía cửa thông đạo, có chút cảnh giác.
Ai tới đây?
Sau đó bọn họ nhìn thấy Tô Vũ bạch y như tuyết, cũng thấy Tinh Nguyệt tử khí sôi trào.
Vài người người cảm thấy khác thường.
Tô Vũ và Tử Linh này… Quan hệ không tồi.
Các Tử Linh khác đều đi hết, chỉ còn lại vị này.
Đây là vị Tinh Nguyệt quân chủ đã thay đổi Tô Vũ sao?
Từ bao giờ người sống và người chết có thể ở chung hòa hợp như vậy?
Chu Thiên Phương phá không lao tới, dừng trước người Tô Vũ, cười hỏi: “Huyết Hỏa chết rồi à?”
“Đúng vậy.”
Tô Vũ mỉm cười chắp tay, “Chết rất dứt khoát, dựa theo động tĩnh này thì vị Thiên bộ kia có khả năng chưa chết, nhưng không phát hiện tung tích của lão ở tầng 7, hình như cũng không ở tầng 8, không biết là vào Tử Linh giới hay đã biến mất trong thời gian thông đạo, tóm lại có lẽ không thể quay về vạn giới trong chốc lát được!”
Mặc kệ là đi đâu, dù sao cũng không thể trở lại vạn giới một cách dễ dàng.
Đặc biệt là Tử Linh giới, trừ khi đi ngang qua thông đạo cổ thành, nhưng nếu thế thì phải được Tô Vũ đáp ứng!
Tô Vũ không đáp ứng thì lão có thể chạy đi đâu?
Tô Vũ không nhiều lời, mau chóng bay đến chỗ Đại Tần vương.
Đại Tần vương đang khoanh chân ngồi, ông mở mắt nhìn Tô Vũ, Tô Vũ không nói nhiều, hắn mở dược đỉnh ra, 8 viên đan dược lại nhanh chóng bay múa vòng vòng bên trong dược đỉnh.
Dược hương nồng đậm làm tất cả cường giả đều không nhịn được nhìn về phía đó.
Ánh mắt Đại Tần vương khẽ động.
Tô Vũ mỉm cười, “Xem như ta tặng cho lãnh tụ của Nhân tộc! 8 viên đan dược này hẳn là đủ cho tam thân của Tần vương bệ hạ khôi phục không ít, thậm chí khôi phục đến cửu đoạn, nếu có Quy Nguyên đao tương trợ thì chưa chắc đã yếu hơn trước đây! Chỉ là ít đi hai cơ hội sống lại…”
Tô Vũ lại nói: “Hy vọng Tần vương bệ hạ đừng học theo Ma Hoàng! Trước khi chết Huyết Hỏa đã nói với ta, dù là chủng tộc nào, dù là cường giả nào quật khởi thì đều không ký thác hy vọng vào việc hy sinh đời sau!”
“Ngay cả Ma tộc cũng hiểu đạo lý ấy, ta tin tưởng Tần vương bệ hạ cũng hiểu!”
Tô Vũ đóng dược đỉnh lại, đưa cho Đại Tần vương, hắn hơi khom người, đoạn nói: “Xem như Tô Vũ ta dâng hiến chút lực lượng vì đồng tộc, hy vọng bảo vật này sẽ hữu dụng cho cả chủng tộc mà không phải chỉ vì một cá nhân.”
Chủng tộc, cá nhân.
Đại Tần vương là cá nhân, nhưng ông cũng đại biểu chủng tộc.
Ý tứ của Tô Vũ rất rõ ràng, ngài đại biểu cho chủng tộc, ta hiếu kính ngài, kính người anh hùng thủ vệ Nhân tộc.
Nếu ngài quên mất bản tâm, vậy thì ngài không có tư cách nhận số bảo vật đó.
Chương 2260: Không Không Chứng Đạo
Đại Tần vương yên lặng nhìn Tô Vũ, một lát sau, ông duỗi tay tiếp nhận đan dược, bình tĩnh nói: “Ngươi yên tâm đi.”
Tô Vũ không nhiều lời nữa, hắn xoay người muốn rời đi.
Đúng lúc này, hư không chấn động, Tô Vũ lập tức nhìn sang.
Nơi xa, một cổ thú vô cùng to lớn hiện thể.
Thân thể nửa trong suốt.
Không Không hiếm khi hiển lộ nguyên hình, nhưng Tô Vũ vừa liếc mắt một cái liền nhận ra đó là Không Không, Không Gian Cổ Thú nhất tộc.
Ông muốn chứng đạo!
Tô Vũ hơi ngạc nhiên, có điều sau đó lại hiểu rõ, hắn nhìn thấy Hoàng Cửu cách Không Không rất gần, trông bộ dạng của nàng ta có vẻ rất nôn nóng.
Tô Vũ tới đây, Hoàng Cửu cũng không để ý.
Tô Vũ có thể hiểu được cho nên cũng không để trong lòng, công sinh không bằng công dưỡng dục.
Ở trong lòng Hoàng Cửu, bất luận kẻ nào trong chư thiên vạn tộc, kể cả Liễu gia cũng đều không bằng Không Không.
Bởi vì Không Không đối xử với nàng rất tốt!
Tô Vũ không quản nàng ta, hắn lẳng lặng quan sát Không Không đang chứng đạo trong hư không.
Hắn không vội rời đi, hắn muốn nhìn Không Gian Cổ Thú nhất tộc chứng đạo, chuyện này sẽ trợ giúp hắn lĩnh ngộ thần văn không gian.
Trong hư không, một thời không trường hà khổng lồ xuất hiện!
Trong trường hà, một Không Gian Cổ Thú khổng lồ bước ra, hình như đó là tương lai thân của ông ta, thoạt nhìn rất cường đại, dung hợp tương lai trước, tương lai thân nháy mắt dung nhập vào bản thể của ông.
Đôi mắt lớn của Không Không mang theo một chút ngưng trọng.
Ngay sau đó, một cỗ lực lượng vô cùng cường hãn xuất hiện, trong thời không trường hà, một thân ảnh khác lại đi ra.
Thân ảnh này khác cái trước đó.
Nó rất mạnh, hơn nữa còn tràn đầy Tiên khí, cách thật xa mà vẫn có thể cảm nhận được tiên khí dật tán, vả lại không chỉ Tiên khí mà còn có Thiên Nguyên khí vô cùng nồng đậm.
Giờ khắc này mọi người đều hiểu.
Quá khứ thân của ông ta là dùng nắp quan tài làm vật gánh chịu!
Nắp quan tài của Thiên Cổ hẳn là bảo vật Thiên binh đỉnh phong.
Hơn nữa Thiên Cổ đã dùng rất nhiều năm, bên trong còn chứa khí tức đạo uẩn của Tiên tộc.
Tô Vũ bỗng thấy tò mò: “Ông ta trộm nắp quan tài của Thiên Cổ bằng cách nào? Chẳng lẽ Thiên Cổ không mang theo bên người?”
Tình huống này thật kỳ quái!
Bên cạnh, Đại Tần vương nhìn thoáng qua Không Không, mở miệng giải thích: “Có chút quan hệ với Nhân tộc, năm đó ta và mấy người nữa đến Tiên giới tra xét tình huống làm kinh động Thiên Cổ, Thiên Cổ đang luyện hóa liền bỏ dở giữa chừng, tập trung tìm kiếm chúng ta khắp nơi.
Không Không nhân cơ hội ấy xâm nhập vào hang ổ của Thiên Cổ, trộm đi nắp quan tài của lão, còn quan tài đã bị Thiên Cổ luyện hóa rồi thì ông ta không trộm, quan tài của Thiên Cổ gồm hai phần, không phải chỉ có một phần…”
Không thể không nói, lá gan của Không Không rất lớn.
Nắm bắt thời cơ rất chuẩn!
Tô Vũ lại hỏi: “Tần vương bệ hạ từng đến Tiên giới tra xét tình huống, thậm chí cướp lấy Thiên Nguyên cổ thụ, ta nghĩ có thể Tiên giới nhiều đồ cổ nhất, Thiên Cổ là kẻ sống lâu nhất sao?”
“Khó nói lắm!”
Đại Tần vương trầm giọng: “Mấy năm nay Tiên giới không xuất chiến, Thần Ma Nhân Long đều có tổn thất, chỉ có Tiên tộc tổn thất ít nhất, nếu không phải lần này giết chết vài vị Tiên vương, vậy thì trong hơn 400 năm qua, Tiên tộc gần như không có Vĩnh Hằng ngã xuống! Mà trong vài lần triều tịch chi biến trước, hẳn là Tiên tộc có vài vị đại năng cổ xưa vẫn còn sống!”
Ông lại nói: “Triều tịch chi biến lần trước, việc Nhân tộc thất bại có khả năng cao là liên quan tới Tiên tộc!”
Tô Vũ hỏi: “Tần vương bệ hạ biết bao nhiêu về vài lần triều tịch chi biến trước đây?”
Đại Tần vương trầm mặc một hồi, bỗng nhiên ông vung tay lên, che chắn bốn phía, xong xuôi mới mở miệng nói: “Không biết quá nhiều, điều duy nhất ta biết chính là dù Nhân tộc mạnh thế nào, dù quật khởi nhanh ra sao, cuối cùng Nhân tộc đều thất bại! Hoặc là lui bước, hoặc là bị hủy diệt… Chưa từng có ngoại lệ! Triều tịch chi biến lần thứ 9, Nhân tộc có vô số cường giả nhưng cũng không thể thay đổi kết cục này, xem ra hồ nước của vạn giới còn sâu hơn chúng ta tưởng!”
Ông nhìn Tô Vũ, “Ta từng xem một ít ghi chép về triều tịch chi biến lần trước, Nhân tộc rất mạnh! Có thể nói là lần Nhân tộc mạnh nhất, hoặc có thể nói là mạnh dần theo từng lần, đạt đỉnh ở lần thứ 9, theo lý thuyết thì triều tịch chi biến lần trước Nhân tộc phải đại thắng mới phải.
Nào ngờ trong khi triều tịch chi biến vẫn đang diễn ra, chuyện ngoài ý muốn đột nhiên xuất hiện, Nhân vương bị giết, Nhân tộc tan tác…”
Tô Vũ gật đầu, “Ý ngài là mỗi một lần triều tịch chi biến, cuối cùng đều có một lực lượng áp chế Nhân tộc, không cho Nhân tộc quật khởi?”
“Không sai!”
Đại Tần vương nói: “Có thể là cường giả thượng cổ hoặc là thứ khác, hoặc là có quan hệ với hội nghị thượng cổ! Nhưng Nhân tộc không diệt vong, hiển nhiên Nhân tộc cũng có chuẩn bị hậu chiêu!”
Dứt lời, ông lại nói: “Có lẽ ngươi có thể hỏi đám tượng đá ở cổ thành, có lẽ bọn họ sẽ biết gì đó.”
Tô Vũ gật đầu, yên lặng nhìn Không Không đang chứng đạo nơi xa.
Tam thân chứng đạo không khó, nhưng vẫn phải xem cơ duyên và vận khí.
Vận khí không tốt thì tam thân không thể hợp nhất, xem như không có biện pháp chứng đạo.
Lúc bấy giờ, tam thân của Không Không đang nhanh chóng dung hợp, Tô Vũ có thể cảm nhận được hiện tại thân của ông đã dùng Cửu Diệp Thiên Liên để cường hóa, để tam thân đạt tới trạng thái cân bằng nhất.
Không Không vốn có quá khứ thân mạnh nhất, tương lai thân yếu hơn một chút, hiện tại thân thì yếu nhất.
Kỳ thật quá khứ và tương lai đều đạt tới cấp bậc vô địch, chỉ có hiện tại thân luôn bảo trì cảnh giới chuẩn vô địch.
Hiện tại có Cửu Diệp Thiên Liên trợ giúp, tam thân miễn cưỡng đạt tới cảnh giới vô địch.
Tam thân bắt đầu dung hợp… Trong hư không, không gian dao động mãnh liệt.
Chủng tộc này chứng đạo có quan hệ rất lớn đến không gian.
Tô Vũ yên lặng nhìn, yên lặng cảm thụ không gian đạo, Tô Vũ không hiểu biết quá nhiều về nó, nhưng hắn vẫn luôn cố gắng học tập, cố gắng lĩnh ngộ.
Không chỉ hắn, bên cạnh Chu Thiên Phương lúc này còn xuất hiện thêm một người, đó là Hồ Hiển Thánh.
Vị cường giả không gian đạo kia nhìn chằm chằm Không Không, bên cạnh ông ấy, không gian dao động rất rõ ràng.
Trong lòng Tô Vũ khẽ động, vừa nhìn Không Không vừa phân tâm quan sát Hồ Hiển Thánh.
Hồ Hiển Thánh đang lâm vào trạng thái lĩnh ngộ, bàn tay không ngừng chuyển động nhẹ nhàng, kéo cả không gian nổi lên sóng gió, phải biết rằng nơi này có thể duy trì vô địch đại chiến, cũng có nghĩa là vô địch muốn xé rách không gian cũng có chút khó khăn.
Hồ Hiển Thánh mới tiến vào Nhật Nguyệt không lâu, đến bây giờ cũng chỉ là Nhật Nguyệt nhị trọng, nhưng tay ông chỉ cử động nhẹ nhàng lại có thể khiến không gian dao động.
“Không gian… Xuyên qua, điểm đối điểm, một chiều không gian khác…”
Tô Vũ từng có một thần văn hơi chút liên quan đến lĩnh vực không gian, thần văn chữ “Thú”, đáng tiếc chỉ hình thành một không gian thú loại nho nhỏ chứ không phải thần văn không gian thật sự.
Nhưng hắn từng đọc qua về phương diện này, trước đó còn từng đích thân cắt không gian, cảm thụ quá trình.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Audio] Việt Nam Sử Lược [Audio] Việt Nam Sử Lược](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Viet-Nam-Su-Luoc.jpg)


