[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 359 : Thủ Đoạn Mà Hạ Gia Che Giấu (c1791-c1795)
❮ sautiếp ❯Chương 1791: Thủ Đoạn Mà Hạ Gia Che Giấu
“Đao Hạ gia lợi hại nhất!”
Trong hư không, Hạ Hầu gia rống to vô cùng điên cuồng, khí tức bùng nổ!
Oanh!
Tiếng gầm rú kinh thiên động địa vang lên, tóc Hạ Hầu gia bay múa, trường đao nắm chặt trong tay, thân thể béo lùn chắc nịch đột nhiên trở nên gầy sọp đi.
“Các ngươi muốn xem Hạ đao, ta cho các ngươi!”
“Khai Thiên!”
Tiếng rít gào điên cuồng chấn động tứ phương, chuẩn vô địch đối chiến cùng y vẫn luôn áp chế y, đánh cho y hộc máu không ngừng, thế mà giờ phút này ánh mắt kẻ đó đã biến đổi.
Thanh đao trong tay Hạ Hầu gia trở nên cường đại đến mức không thể tưởng tượng!
Ong!
Một đao này thật sự xé trời.
Hư không bị chém rách, thiên địa chìm trong hắc ám, không, vẫn có một ánh sáng trong bóng đêm, đó là đao khí!
“Nhật Nguyệt cửu trọng!”
Có người hô lên, Hạ Hầu gia, Nhật Nguyệt cửu trọng, ấp ủ hồi lâu, bị áp chế hồi lâu, lúc này mới vận dụng toàn lực chém ra một đao!
Kẻ giao thủ với y là chuẩn vô địch Thần tộc.
Kẻ kia nhíu mày quát lớn, trong hư không, hai người giống y như gã hiển hiện, đó đều là gã, là một trong tam thế thân, hai bóng dáng lập tức dung hợp, đánh ra một quyền!
m thanh như kim loại va chạm vang lên, máu thịt bay tứ tung, đó là máu thịt của chuẩn vô địch Thần tộc.
Vị chuẩn vô địch này đánh ra một quyền, nhưng rồi gã lại biến sắc.
Không thích hợp…
Đúng lúc này, Hạ Hầu gia xé rách không gian… Đúng vậy, một Hạ Hầu gia khác xuất hiện, đột nhiên đứng ngay phía sau gã.
Người này cũng cầm một cây đao!
“Thủ đoạn mà Hạ gia muốn che giấu, là đây!”
“Giết!”
Y quát một tiếng, tiếng quát như tiếng sấm, chấn động bốn phương tám hướng tới nỗi khiến màng tai vô số người xuất huyết.
Phụt một tiếng!
Một đao chém xuống, sắc mặt chuẩn vô địch Thần tộc đại biến, lập tức xé rách một phần thời gian trường hà nhỏ như sợi lông trâu, dường như thời gian đang chảy ngược, như muốn trở về thời khắc vừa rồi.
Bất quá, vô dụng!
Ong một tiếng, đao quang lập lòe, phụt một tiếng, đao của Hạ Hầu gia đã cắt gã thành mảnh nhỏ, kể cả thời gian trường hà cũng bị cắt đứt.
Cách đó không xa, một chuẩn vô địch khóe miệng ứa máu xuất hiện… khí tức không ngừng giảm xuống, sau một hồi, kẻ đó đã hạ xuống Nhật Nguyệt cửu trọng.
Dưới chân Hạ Hầu gia là một đống thịt nát.
Hiện tại thân của gã đã bị giết!
Quá khứ thân trốn chạy kịp thời, giờ phút này, chuẩn vô địch Thần tộc đang kinh hãi.
Hạ Hầu gia là chuẩn vô địch!
Trong hư không, hai Hạ Hầu gia dung hợp, cầm đao muốn chém!
Đúng lúc này, một bóng người xuất hiện đánh một chưởng, đó Bát trưởng lão Liệp Thiên các, cùng lúc đó, phía sau y có thêm một tôn chuẩn vô địch xuất hiện, đó là một con vượn mặc kim giáp.
“Hạ Hầu gia… thật không ngờ!”
Bát trưởng lão cảm khái, thật sự không ai ngờ nổi.
Vậy mà Hạ gia còn cất giấu một vị chuẩn vô địch.
Chuẩn vô địch Thần tộc suýt nữa đã bị y giết, dù chưa chết nhưng hiện tại thân đã bị phá nát, quá khứ thân chỉ có thực lực Nhật Nguyệt cửu trọng, nếu chuẩn vô địch chậm một chút thôi, Hạ Hầu gia đã có thể kết liễu gã!
Hạ Hầu gia lạnh nhạt hỏi: “Đao Hạ gia mà các ngươi muốn đây, đủ lợi hại chưa?”
Có chuẩn vô địch Viên Hầu tộc và Bát trưởng lão tiếp viện, chuẩn vô địch Thần tộc âm trầm lui ra phía sau một bước, gã vốn muốn Bát trưởng lão ra tay trước, nhưng rồi lại cảm thấy tự mình có thể dễ dàng giết chết Hạ Tiểu Nhị, kết quả quá xui xẻo, gã bị Hạ Tiểu Nhị chém mất hiện tại thân.
Suýt nữa đã chết!
Giờ khắc này, ba vị chuẩn vô địch bắt đầu liên thủ vây giết Hạ Hầu gia.
Hạ Hầu gia hừ lạnh một tiếng, không hề nhiều lời, hư không bị đánh thành hư vô, chìm trong hắc ám.
“Hạ Tiểu Nhị là chuẩn vô địch!”
“Hạ gia… giấu sâu thật!”
Giờ khắc này, trong một tòa đại điện cách nơi này ngàn vạn dặm, một bóng người cảm khái.
Hạ Long Võ là chuẩn vô địch, không ngờ Hạ Tiểu Nhị cũng vậy, điều này nằm ngoài dự kiến của gã.
Hơn 50 năm mà thôi, Hạ Tiểu Nhị từ Dưỡng Tính đi tới chuẩn vô địch, thiên phú của gia hỏa này không kém hơn Hạ Long Võ bao nhiêu.
“Chỉ vậy thôi sao?”
Bóng người lẩm bẩm, chỉ có vậy thôi sao?
Một Hạ Tiểu Nhị chuẩn vô địch cảnh, vớt quá khứ thân mà không phải là tương lai thân, chỉ có vậy thôi sao?
Đây là vốn liếng mà Hạ gia muốn dùng để đối phó với mình?
Gã không tin!
Không có khả năng chỉ như thế, chuẩn vô địch tuy rất mạnh, nhưng nếu chỉ có vậy mà muốn đấu với gã thì đúng là quá coi thường vô địch.
“Chưa hết đâu.
Hạ gia chắc chắn vẫn còn hậu chiêu…”
Bóng người lẩm bẩm, việc Hạ Tiểu Nhị là chuẩn vô địch nằm ngoài dự kiến của gã, nhưng như vậy tuyệt đối không đủ, còn kém quá nhiều, nếu vớt được tương lai thân cường đại thì may ra, nhưng đó chỉ là quá khứ thân.
Khi bóng người đang nghĩ vậy, ánh mắt gã lại chuyển động.
Cùng lúc đó.
Nam Nguyên, trong hư không, một bóng người đột nhiên xuất hiện.
Người này vừa xuất hiện, một cây búa lập tức lao về phía vị Thần tộc vừa mất hiện tại thân.
“Không… ”
Cường giả Thần tộc kinh hãi, sao kẻ này lại đột nhiên xuất hiện?
Dù là chuẩn vô địch thì cũng không có biện pháp nháy mắt xuất hiện trước mặt gã, gã không cảm nhận được bất cứ động tĩnh gì.
Ầm!
Gã không có thời gian tự hỏi, bởi vì cây búa đã đập xuống, ầm một tiếng, gã đã bị chặt đứt hiện tại thân, quá khứ thân vốn không bằng hiện tại thân, một búa này đập xuống, thân thể gã liền chia năm xẻ bảy, dập nát đương trường.
Biển ý chí vẫn chưa vỡ nát, vừa định trốn chạy thì hư không đã bị phong tỏa, đè ép, rắc một tiếng, biển ý chí vỡ nát!
Người vừa tới tiên phong đạo cốt, tóc bạc phiêu phiêu.
“Ngưu Bách Đạo!”
Vô số người kinh ngạc, Ngưu Bách Đạo, không phải ông ta đang ở chiến trường Chư Thiên sao?
Ngưu Bách Đạo không quan tâm những người khác, ông đi cướp lấy vật gánh chịu mà Thần tộc lưu lại sau khi quá khứ thân vỡ nát, cùng lúc đó, một vòng tàn dương rơi vỡ, chuẩn vô địch đầu tiên đã bị giết.
Cách đó không xa, Hồ Hiển Thánh hét lớn: “Má! Nát rồi!”
Không gian truyền tống môn của ông nát rồi.
Đúng vậy, ở khoảng khắc vừa rồi, ông đã truyền tống Ngưu Bách Đạo từ một nơi rất xa tới đây, cái giá là truyền tống môn mà Tô Vũ bồi thường cho ông đã hoàn toàn bị phá hỏng.
“Lão Ngưu, đền cho ta một kiện vật gánh chịu đi!”
Hồ Hiển Thánh hét lớn, ông tức đỏ mắt!
Vật gánh chịu!
Ngưu Bách Đạo liếc ông một cái, không lên tiếng, biểu tình như muốn nói, nằm mơ đi!
Người là do ta giết!
Còn truyền tống môn của ngươi thì Tô Vũ đã đền rồi còn gì, hiện tại xem như tận dụng rác thải thôi.
Giờ phút này cánh cửa của Hồ Hiển Thánh đã hoàn toàn vỡ nát, hư không dao động, ông tiện tay ném đi, đập trúng một vị cường giả Nhật Nguyệt sơ kỳ, không gian rách nát lập tức xé nát thân thể vị Nhật Nguyệt ấy.
Thi thể người kia liền vỡ vụn.
Hồ Hiển Thánh thấy gần như tất cả mọi người trên chiến trường đều nhìn mình, trong lòng ông cả kinh, “Đừng nhìn ta, là lão Ngưu giết, không liên quan gì tới ta.”
Nhìn cái gì mà nhìn!
Ta mới vào Nhật Nguyệt mà thôi!
“Hắn cũng là đa thần văn…”
Có người lạnh lùng quát một tiếng, ngay sau đó, một cường giả Nhật Nguyệt cao trọng liền lao đến tấn công ông!
“Má!”
Hồ Hiển Thánh lập tức trốn chạy, khi ông vừa rời đi, chỗ ông đứng lúc trước xuất hiện vô số mỹ nhân, vô số rượu ngon, còn có một tôn vô địch tiên phong đạo cốt… Đó đều là ảo cảnh!
Đại chiến vừa bắt đầu không lâu, bởi vì Hạ Hầu gia che giấu thực lực cộng thêm Ngưu Bách Đạo đột nhiên trở về, hai người liên thủ tiêu diệt được chuẩn vô địch Thần tộc!
Lúc này, đám chuẩn vô địch quan chiến đều chấn động.
Lập tức, ba tôn chuẩn vô địch giáng xuống.
14 vị chuẩn vô địch, vậy mà đã có một vị chết, chỉ còn lại 13 vị, Tiên tộc, Thái Cổ Cự Nhân tộc, Ngũ Hành tộc không hề nhúc nhích, 10 người khác, hai người vây giết Hạ Hầu gia, ba người vây giết Ngưu Bách Đạo.
5 người còn lại, Chu Thiên Đạo và Tần Hạo mỗi người chặn một người, Hồ tổng quản cùng Triệu tướng quân liên thủ ngăn cản một người, năm vị trấn thủ tiểu giới của Hạ gia giao đấu với hai vị chuẩn vô địch, các nơi đều bị áp chế.
Trong hư không, ba tôn chuẩn vô địch còn lại nhìn nhau, đều cảm thấy ngoài ý muốn và chấn động.
Vừa mới bắt đầu mà đã có một kẻ bị giết rồi ư?
Bọn họ cũng không hề cảm ứng được Ngưu Bách Đạo trở về, chuyện này có quan hệ rất lớn với truyền tống môn của Hồ Hiển Thánh, nó giúp ông ta di chuyển đến đây trong nháy mắt.
Chương 1792: Là Ai Ngu Ngốc?
Nơi xa, Chu Thiên Đạo cười to: “Hạ Tiểu Nhị, Đại Minh phủ ta giết vị chuẩn vô địch đầu tiên, là chúng ta giết đấy!”
Hạ Hầu gia vừa định cãi lại, một tiếng nổ chợt vang lên!
Phía dưới, một thống lĩnh ám vệ vừa bị đánh chết!
Mà tôn Ma thần Nhật Nguyệt thất trọng lạnh lùng nhìn tứ phương.
Giờ phút này, mấy người Hạ Vân Kỳ, Hồng Đàm cũng tắm máu chém giết, hư không chấn động, lúc bấy giờ Trần Vĩnh đã thăng cấp Nhật Nguyệt, y nhanh chóng bay từ trong thành ra, còn chưa kịp củng cố cảnh giới!
Ngưu Bách Đạo vừa đắc ý một chút liền bị ba chuẩn vô địch đánh cho không ngừng hộc máu, không còn vẻ tiên phong đạo cốt lúc trước.
Hơn 10 vị Nhân tộc Nhật Nguyệt bị cường giả các tộc vây giết, tử thương thảm trọng.
Bên kia.
Tô Vũ vừa vui sướng vì sự xuất hiện của Ngưu Bách Đạo, ngay sau đó, vui sướng đã biến thành uể oải.
“Huyền Giáp trưởng lão…”
Tô Vũ thấy mấy người Hồng Đàm bị tấn công không ngừng lui lại, Ngô Nguyệt Hoa mới tới Sơn Hải đỉnh phong, thân thể bà bị thương nặng, độc đỉnh nứt vỡ, có vẻ sắp không gắng gượng được nữa!
Còn phải chờ sao?
Nếu chờ tiếp, người nhà của hắn đều sẽ ngã xuống.
Người xa lạ ngã xuống, Tô Vũ tuy có bi ai nhưng không nôn nóng bất an như trong tưởng tượng, nhưng hiện tại người quen của hắn cũng đang gặp nguy cơ tử vong, mà hắn thì phải tận mắt chứng kiến việc đó.
Huyền Giáp vẫn lộ tư thái cao nhân, lão tuần tra tứ phương, nghe vậy liền truyền âm bảo: “Sắp rồi, đừng nóng vội, nghe ta nói này, vẫn còn người đang ẩn núp, không thể nóng nảy, nếu tất cả hậu chiêu đều xuất hiện, vậy ngay cả cơ hội lật ngược tình thế cũng không có!”
“Nhưng…”
Tô Vũ không nói nữa, hắn cắn răng, một quyền đánh bay một tôn Nhật Nguyệt Đại Minh phủ!
Quanh đó, 7 – 8 vị Nhật Nguyệt vạn tộc mất mục tiêu, đều nhìn về phía Tô Vũ, Tô Vũ hừ lạnh một tiếng, “Chiến lợi phẩm của ta, các ngươi muốn cướp à?”
7 – 8 vị Nhật Nguyệt lập tức giải tán, không cần phải tranh với Huyền Cửu, hiện tại nơi nơi đều là người, giết ai cũng đều là chiến lợi phẩm.
Phụt một tiếng!
Trong mấy vị Nhật Nguyệt vạn tộc vừa rời khỏi, một tôn Ma thần đột nhiên bị một lão nhân chém đứt thân thể, lão nhân thở hổn hển kịch liệt, ông nhìn về phía Tô Vũ, ánh mắt đỏ ngầu.
Đó là Vương lão Cầu Tác cảnh, ông bị thương rất nặng, vừa rồi ông lại dùng thân thể trọng thương ấy giết chết một vị Nhật Nguyệt.
Giờ phút này, ông đã là nỏ mạnh hết đà.
“Tiểu súc sinh, năm xưa, ta đây… giết cường địch chư thiên…”
Lão nhân rống giận, hồi tưởng vinh quang năm xưa, mà nay ông lại già nua, thân mang trọng thương, giết một tôn Nhật Nguyệt sơ kỳ thôi mà đã hao hết lực lượng.
Tô Vũ lạnh nhạt nhìn ông, hắn nhìn ra đối phương đã kiệt sức rồi.
Hắn không nói gì, đánh ra một quyền!
Oanh!
Lão nhân xuất kiếm, nhưng trường kiếm đột nhiên gãy đôi, thần văn nổ tung, đùng một tiếng, thân thể lão nhân đã vỡ nát, một viên cầu văng ra, Tô Vũ trực tiếp bắt lấy nó, nắm viên cầu trong tay, âm lãnh nói: “Biển ý chí của Nhật Nguyệt thất trọng, hình như ta phát tài rồi!”
Bốn phía, các cường giả khác vừa muốn ra tay đều thầm mắng!
Má nó.
Lại bị Huyền Cửu chiếm trước!
Nhật Nguyệt thất trọng không tồi, nhưng rõ ràng lão nhân này đã sắp chết, giờ thì hay rồi, vậy mà để Huyền Cửu chiếm lợi, trong tình huống bình thường, Nhật Nguyệt tam trọng sao có thể giết được Nhật Nguyệt thất trọng.
Tô Vũ lạnh lùng nhìn quanh một vòng, không nói cái gì, tiện tay nhét viên cầu vào trong lồng ngực.
Nơi xa, Huyền Giáp im lặng nhìn thoáng qua rồi quay đầu đi.
Đại chiến bùng nổ quá nhanh, không ngừng có Nhật Nguyệt ngã xuống.
Nhưng mà không phải toàn bộ Nam Nguyên đều thế, trong tình cảnh nơi nơi tử chiến thì vẫn còn có một chỗ rất bình lặng.
Giờ phút này, bên ngoài có hơn 10 vị Nhật Nguyệt, có người Cầu Tác cảnh, có người Chiến Thần điện, cũng có người của các đại phủ khác.
Bọn họ thấy vô số Long Võ vệ Hạ gia chết trận, các Nhật Nguyệt Nhân tộc ngã xuống, thấy Vương lão bị Huyền Cửu đánh chết đương trường…
Vài vị cường giả Nhật Nguyệt cảnh trầm mặc một hồi, cuối cùng không ai bảo ai, đột ngột lao ra.
“Đao Hạ gia, bén nhất! Quyền Đại Hán, mạnh nhất!”
Một cường giả Nhật Nguyệt nổi giận gầm lên, đánh ra một quyền, đánh bay một tôn Nhật Nguyệt, y vô cùng điên cuồng, trong chớp mắt đã giết chết một vị Nhật Nguyệt, mặc kệ chính mình cũng bị đánh trọng thương.
Ba vị Nhật Nguyệt lao đến vây giết y, y có nguy cơ ngã xuống, có lẽ y sắp tạo nên kỷ lục kẻ lên sân khấu nhanh nhất, đồng thời cũng là kẻ bị giết nhanh nhất.
Đúng lúc này, phía sau có người cười to bảo: “Chiến Giả Đại Hán phủ đúng là rác rưởi, Đại Kim phủ mới là thân thể vô địch!”
Oanh!
Tôn Nhật Nguyệt mới lao tới lập tức giao đấu với ba vị Nhật Nguyệt vạn tộc.
Bên ngoài, vẫn còn Nhật Nguyệt Nhân tộc chỉ đứng nhìn.
Nhưng bên cạnh đó vẫn có sáu vị cường giả Nhật Nguyệt khác đã bay ra, trong chớp mắt đã bị Nhật Nguyệt vạn tộc vây quanh, cuốn lấy, máu bắn tứ phương.
Các Nhật Nguyệt đứng nhìn, có người mờ mịt, có người thở dài, có người nhíu mày, cũng có người không cho là đúng…
Trương Khải vẫn đứng im, chỉ nhìn mà không lên tiếng.
Gần đó, đám người Nguyên Khánh Đông cũng đang lặng yên quan chiến.
Nguyên Khánh Đông nhìn về phía Trương Khải vài lần, nhìn về phía phụ thân gã vừa tới vài lần, hiện tại, rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?
Nhưng những người này vẫn chưa lên tiếng.
Trong đám người, có người nhìn thấy một vị Nhật Nguyệt mới lao ra đã lập tức bị giết chết, ngơ ngác lẩm bẩm: “Sao phải lao ra đi chịu chết như vậy, không ra… Sẽ không phải chết mà.”
Đã tới Nhật Nguyệt rồi mà còn không hiểu rõ tình cảnh hiện tại sao?
Lao ra, rất có khả năng sẽ chết.
Người này bỗng muốn khóc, hắn vừa thăng cấp Nhật Nguyệt chưa lâu, hắn từng tham chiến nhưng cũng không nhiều, đã rất nhiều năm rồi chưa từng xảy ra đại chiến Nhật Nguyệt quy mô lớn.
Hắn muốn khóc, hắn thật sự hoảng sợ…
Hắn mắng người kia là kẻ ngốc, ngay sau đó, da đầu hắn bỗng tê dại, hắn đột nhiên nổi giận gầm lên một tiếng, chạy ra khỏi nơi an toàn này!
Tên ngốc chết trận kia chính là sư phụ hắn, đúng, sư phụ hắn ngu ngốc như vậy đấy, sao lại lao về phía Nhật Nguyệt tứ trọng, ngài mới là Nhật Nguyệt tam trọng, làm vậy không phải là chịu chết sao?
Quá ngu ngốc!
Sợ hãi, phẫn nộ, không tình nguyện, nhưng giờ khắc này hắn vẫn lao ra ngoài, sư phụ ngu ngốc, đồ đệ cũng vậy, không thì sao có thể nói là một mạch tương thừa.
Chương 1793: Nguyên Thủy Giáo Chủ Xuất Hiện
“Đại Ngô phủ tới cứu viện!”
Lại có người lao vào chiến trường, giận dữ hét: “Vương ta đã chết trận, phủ chủ tọa trấn Đại Ngô phủ, toàn bộ tướng lãnh Nhật Nguyệt tới cứu viện, Hạ Ngô một nhà, chết trận mới thôi!”
Ầm ầm ầm!
Đại chiến vẫn tiếp diễn, Đại Ngô phủ toàn lực chi viện, Đại Ngô vương đã chết trận từ lâu, đại phủ này không có nhiều cường giả Nhật Nguyệt, ngày hôm nay, trừ phủ chủ tọa trấn Đại Ngô phủ thì 8 vị Nhật Nguyệt còn lại toàn bộ đều tới cứu viện.
Tiếng chém giết lay trời!
Đại Tần, Đại Minh, Đại Thương, Đại Hán, Đại Đường, Đại Ngô, Đại Kim, Đại Tống…
Giờ khắc này, cường giả các phủ không ngừng gia nhập chiến đấu.
Có người hào hùng vạn trượng, có người hùng hùng hổ hổ.
Đánh nhau làm gì?
Vạn giới hoà bình không tốt hơn sao?
Hạ gia giao đám người kia ra không phải là xong sao?
Làm vậy để làm gì?
Giao ra mấy người Hồng Đàm là tốt rồi, có người hùng hổ lao vào vòng chiến, lao đến trước mặt mấy người Hồng Đàm, đứng trước mặt mấy người đã bị thương rất nặng, lớn tiếng mắng: “Đa thần văn hệ chết sạch không phải là xong rồi sao, sao phải phiền toái như vậy…”
Ngoài miệng thì mắng, nhưng hắn lại lao thẳng vào vòng chiến đấu ác liệt nhất, chống lại đám cường địch, điên cuồng quát: “Cút, ở đây làm gì? Muốn chết à? Các ngươi phải mở ra cấm chế Nhân tộc, biết không? Nếu không xoá bỏ cấm chế, các ngươi có lỗi với lão tử… Hồng Đàm, sao các ngươi vô dụng như vậy, sư phụ ngươi cũng thế, lão tử đã muốn mắng hắn từ lâu rồi, hắn không nắm chắc thì chứng đạo làm gì, khốn kiếp!”
Hắn rít gào, mang theo điên cuồng, mang theo sự không cam lòng, có cả không tình nguyện, vị đại hán này điên cuồng mắng chửi, mắng Ngũ Đại, mắng Hồng Đàm, mắng cả đa thần văn hệ… Ầm một tiếng, hán tử cầm đao chém chết một tôn Nhật Nguyệt, lại bị các Nhật Nguyệt khác liên thủ đánh thành tro bụi!
Lúc sắp chết hắn vẫn còn đang mắng, đa thần văn hệ thật sự quá vô dụng!
Sao lại vô dụng như vậy?
Càng ngày càng nhiều Nhân tộc tham chiến, nhưng chiến lực cường đại vẫn quá ít.
Những kẻ mạnh chân chính đều đã đến chiến trường Chư Thiên cả rồi.
Đột nhiên, một đạo bạch quang bao trùm toàn bộ Nam Nguyên và hơn mười dặm ngoài Nam Nguyên.
Một bóng người chậm rãi đi ra.
“Đã tới rồi vậy thì đừng đi nữa.”
Một người đi ra từ trong bóng đêm, nhẹ nhàng giết chết một vị cường giả Nhật Nguyệt, y nhìn tứ phương, nhìn về phía Hạ Hầu gia, nhìn Ngưu Bách Đạo, nhìn mấy người Hồng Đàm, thở dài bảo: “Ta đến muộn, bên ngoài có mấy thứ rác rưởi, ta phải xử lý một chút.”
“Nguyên Thủy!”
“Nam Vô Cương!”
Trong hư không, đám chuẩn vô địch vạn tộc cảnh giác vạn phần, lại thêm một tên chuẩn vô địch nữa tới, Nguyên Thủy giáo chủ!
Không, có lẽ nên gọi là Nam Vô Cương!
Khuôn mặt Nguyên Thủy giáo chủ vẫn hư ảo, khẽ cười hỏi: “Các ngươi đang đợi bọn họ sao?”
Dứt lời, trong tay y hiện lên ba viên cầu, mỉm cười bảo: “Không đợi được đâu!”
Ầm!
Y bóp nát những viên cầu này, trong nháy mắt, trong hư không, ba vòng tàn nguyệt cực kỳ cường đại liền rơi vỡ.
Tứ phương chấn động!
Hạ Hầu gia bị đánh cho hộc máu không ngừng, nhưng lại không nhịn được điên cuồng quát: “Má, ngươi đã làm gì? Ba tôn chuẩn vô địch?”
Nguyên Thủy giáo chủ mỉm cười, dù không nhìn thấy khuôn mặt y nhưng vẫn có thể cảm nhận được rằng y đang cười.
“Lợi hại không?”
Nguyên Thủy giáo chủ nói, nhẹ nhàng ho khan một tiếng, có chút máu từ khóe miệng nhỏ giọt, “Lợi hại không… ba tôn chuẩn vô địch… Các ngươi giết nửa ngày… Còn không… Khụ khụ… Giết nhiều bằng ta!”
Y ho khan, giờ phút này, chuẩn vô địch Ma tộc quát lớn: “Tiên tộc, Ngũ Hành tộc, Thái Cổ Cự Nhân tộc, các ngươi còn muốn xem diễn ư?”
“Y bị thương rồi!”
Mọi người kinh hãi!
Nam Vô Cương thật mạnh, giết ba tên chuẩn vô địch, Nguyên Thủy giáo chủ!
Nhưng, y đã bị thương!
Rất nặng!
Mọi người đều nhìn ra.
Nguyên Thủy giáo chủ bật cười, “Dù ta có bị thương thì muốn giết các ngươi cũng rất nhẹ nhàng! Ta vốn chờ tên kia ra, vậy mà các ngươi cứ phải ép ta sớm xuất hiện.”
Mọi người hiểu ý y, y đang đợi vô địch phản bội hiện thân.
Chuẩn vô địch cường đại có thể lấy một giết ba, gia hỏa này tuyệt đối đã vớt tương lai thân, hoặc là vớt cả quá khứ và tương lai, chỉ còn chưa chứng đạo, khó trách, khó trách Đại Hạ phủ dám bày ra thế cục này để đối đầu vô địch!
Hạ Hầu gia, Ngưu Bách Đạo, Nguyên Thủy giáo chủ đều là cường giả chuẩn vô địch.
Ba người liên thủ, dù không địch lại vô địch thì cũng có thể dây dưa một hồi khiến đối phương lộ chân thân.
Mọi người kinh hãi, hóa ra Nguyên Thủy giáo chủ thật sự là Nhân tộc!
Bọn họ còn tưởng rằng đó chỉ là lời đồn bậy, không ngờ lại là thật.
Tam Đại đã trở về!
Vừa ra tay đã giết ba tôn chuẩn vô địch, những kẻ trốn bên ngoài có lẽ muốn nhặt của hời.
Nhưng Nguyên Thủy giáo chủ xuất hiện vẫn chưa thay đổi được cục diện.
Tiên tộc, Ngũ Hành tộc, Thái Cổ Cự Nhân tộc, ba vị chuẩn vô địch liếc nhìn nhau, lúc này bọn họ không thể bàng quan nữa, ba người đồng thời giáng xuống.
Mặc kệ có phải phe trung lập hay không, diệt sát đa thần văn hệ đã là nhận thức chung.
Trừ Nhân tộc ra, tộc nào cũng vậy.
Tô Vũ nhẹ nhàng thở ra.
Thật là!
Hắn còn tưởng rằng Nguyên Thủy giáo chủ không phải người tốt, có lẽ chỉ dùng để dời tầm mắt mọi người, nhưng không ngờ đối phương đã tới từ lâu, còn âm thầm tiêu diệt ba tôn chuẩn vô địch, vậy chẳng còn gì phải nghi vấn nữa.
Nam Vô Cương tới!
Tam Đại tới!
Quả nhiên vô cùng cường đại, giết ba vị chuẩn vô địch, có điều xem ra y đã bị thương không nhẹ.
Trong lúc đại chiến đang xảy ra ở Nhân cảnh.
Trên chiến trường Chư Thiên.
Đại Tần vương đứng trên đỉnh Đông Liệt Cốc nhìn về nơi xa, hồi lâu sau, ông mở miệng: “Chư vị chờ một lát, đợi khi tam thế thân của ba vị Vĩnh Hằng xuất hiện ở Nhân cảnh thì lập tức chứng đạo!”
Nhân cảnh phải dụ qua đó ít nhất ba vị vô địch trở lên!
Tất cả những việc này chỉ để hơn mười người ở đây thuận lợi chứng đạo.
Đại Tần vương quay đầu nhìn về phía mọi người, lạnh lùng nói: “Chư vị hãy nhớ kỹ! Ngày hôm nay, tộc nhân của chúng ta đang chinh chiến ở Nhân cảnh, bọn họ dùng tính mạng của mình tạo ra cơ hội cho các ngươi! Giờ phút này, có ít nhất năm vị Vĩnh Hằng đối địch đã xâm nhập Nhân cảnh!”
Loạn cục Đại Hạ phủ đã dẫn đi ít nhất năm vị!
Đó chỉ là ít nhất!
Cũng có nghĩa là những người sắp chứng đạo này sẽ bớt đi năm vị cường giả vô địch cảnh đến giết bọn họ.
Đây là cơ hội!
Đại Tần vương xoay người nhìn về nơi xa, lặp lại: “Một khi có tam thế thân của ba vị Vĩnh Hằng cảnh trở lên lộ diện, lập tức chứng đạo! Nghe chưa?”
“Rõ!”
Phía sau, các vô địch, các chuẩn vô địch đồng thanh đáp lại.
Có người trầm mặc, có người cúi đầu.
Hạ Long Võ đứng bên cạnh Đại Hạ vương cũng trầm mặc, Hạ gia bày cục cũng là muốn bảo hộ cho y chứng đạo.
Ít đi một vị vô địch ngăn cản, cơ hội cho y lại nhiều thêm một phần.
Đại Tần vương cảm thấy Hạ gia có thể khiến ba vị vô địch ra tay, Hạ Long Võ biết điều đó sẽ xảy ra, nhưng… những người kia có thể ngăn cản nổi sao?
Y không biết.
Hạ Long Võ trầm mặc, khí tức dần dần trở nên cường đại, chấn động hư không, quanh đó, một ít chuẩn vô địch cảm nhận được áp lực rất mạnh đều nhìn sang.
Hạ Long Võ không để ý tới bọn họ, y cúi đầu, không nhìn bất cứ kẻ nào, y muốn chứng đạo, nhất định phải chứng đạo thành công, dù không thành công thì y cũng muốn chứng đạo!
Chương 1794: Huyền Giáp Là Ai?
Oanh!
Đại chiến tiếp diễn.
Nhật Nguyệt không ngừng rơi vỡ.
Cùng lúc đó, một tiếng quát khẽ vang lên, toàn bộ Nam Nguyên chấn động, trong Nam Nguyên thành, một vòng Minh Nguyệt bay lên.
Ngay sau đó, một người tóc dài bay múa phi lên cao.
“Liễu Văn Ngạn!”
Không ít người kinh hô, Liễu Văn Ngạn thăng cấp rồi.
Khí tức Liễu Văn Ngạn dần dần trở nên cường đại, Nhật Nguyệt nhất trọng, nhị trọng, tam trọng…
Tăng lên đến tam trọng, khí tức dao động một lúc rồi chững lại, không tăng thêm nữa.
Không ít người nhẹ nhàng thở ra.
Chỉ là Nhật Nguyệt tam trọng mà thôi, sao ông ta có thể đến được Nhật Nguyệt cửu trọng chứ.
Liễu Văn Ngạn im lặng, trong nháy mắt đã xuất hiện ngoài thành.
Một vị Nhật Nguyệt thất trọng đang muốn đánh chết Trần Vĩnh trọng thương, Liễu Văn Ngạn bỗng nhiên xuất hiện, Nhật Nguyệt thất trọng cả kinh, sau đó là vui vẻ, ngươi tới tìm ta ư?
Giết Liễu Văn Ngạn cũng được khen thưởng không ít.
Gã vừa định ra tay, trong tay Liễu Văn Ngạn đã xuất hiện một thanh rìu.
Cây rìu này cường đại đến mức làm người ta kinh sợ, Nhật Nguyệt thất trọng còn chưa kịp động thủ thì Liễu Văn Ngạn đã cầm rìu đánh xuống, phụt một tiếng, thân thể kẻ kia trực tiếp bị chém thành hai nửa!
Thần văn Nhật Nguyệt đỉnh phong!
Chủ thần văn cuối cùng của sư phụ ông!
Liễu Văn Ngạn thăng cấp Nhật Nguyệt tam trọng đã có thể hoàn toàn chống đỡ thần văn này, ông có thể hoàn toàn phát huy ra thực lực Nhật Nguyệt đỉnh phong trong thời gian ngắn.
Sau khi đánh chết đối phương, Liễu Văn Ngạn lóe lên, xuất hiện bên cạnh Ngưu Bách Đạo, ba tôn chuẩn vô địch đang đánh quá khứ thân và hiện tại thân của Ngưu Bách Đạo, hiện giờ Ngưu Bách Đạo sắp không địch lại nữa, may mà lúc này Liễu Văn Ngạn đột phá.
Liễu Văn Ngạn không nói lời nào, vừa tới liền cầm rìu chém!
Lúc bấy giờ, trong thành vang lên một trận chấn động!
Không trung trên tiểu khu nhà Tô Vũ bỗng hiện ra một tòa di tích, vô số đình đài lầu các, vô số Thiên Nguyên khí tràn ra bốn phương tám hướng.
Nam Nguyên vốn thiếu thốn nguyên khí, trong nháy mắt này nguyên khí nồng đậm hơn hẳn.
Di tích chấn động hư không, một cái bia bạch ngọc rung động ầm ầm như đang oanh kích hư không, nó như muốn bay ra, có vẻ đã bị Liễu Văn Ngạn ảnh hưởng, nó muốn bay về phía ông.
Nhưng cách quá xa, nó không thể lao đến.
Hạ Hầu gia quát: “Trở về, tiến vào di tích, lấy Văn Mộ bia…”
Y hét lớn với Liễu Văn Ngạn, rít gào: “Lấy Văn Mộ bia, ngươi nhất định có thể thành công.
Tất cả những gì chúng ta làm đều là vì đa thần văn hệ, đều là vì Nhân tộc… Mau đi đi!”
Y điên cuồng rít gào, không ngừng chém giết với hai vị chuẩn vô địch, y phân thân ra để chiến đấu, hiện tại thân và quá khứ thân bị thương càng ngày càng nặng.
Trong nháy mắt Văn Mộ bia xuất hiện, hư không bỗng nhiên tối sầm lại.
Một bóng người hiện lên.
Kẻ đó thở dài một tiếng, “Hạ gia bày cục không tồi, đáng tiếc Văn Mộ bia đã xuất hiện, chúng ta không thể không tới, nếu không có lẽ các ngươi sẽ thành công dụ vị kia ra…”
Người vừa tới lắc đầu, thở dài một tiếng, có vẻ tiếc nuối.
Thế cục Hạ gia bày ra không tồi, đáng tiếc, cờ kém nhất chiêu.
Văn Mộ bia hấp dẫn quá nhiều cường giả.
Mọi người đã chờ không kịp!
Hạ gia muốn dẫn vị vô địch phản bội kia ra, xin lỗi, chúng ta không cho các ngươi cơ hội này.
Đây là một tam thế thân của vô địch!
Dù chỉ là tam thế thân nhưng thực lực thừa sức áp chế tất cả mọi người ở đây.
Người nọ lập tức tiến về phía tòa di tích, bình thản nói: “Cái xui của Hạ gia chính là di tích này, đừng trách ta nhanh chân đến trước…”
Vị này vừa xuất hiện, dù Nguyên Thủy giáo chủ là người mạnh nhất ở đây thì cũng bị gã áp chế, giống như sao đọ với trăng, chỉ có thể ảm đạm lép vế.
Vô địch!
Đây là một cường giả vô địch cảnh cường đại.
Kẻ tới là tương lai thân, có chiến lực tiếp cận vô địch, tương lai thân của vô địch cảnh cũng chưa chắc là vô địch cảnh, nhưng đối phương rất mạnh, mạnh hơn đám chuẩn vô địch kia rất nhiều.
Giờ phút này, Tô Vũ rất muốn rít gào!
Bọn họ chỉ muốn dụ kẻ phản bội ra!
Văn Mộ bia… Đáng chết!
Hắn có chút hối hận, có phải ta không nên bỏ Văn Mộ bia vào đó hay không, lão Vạn sẽ xuất hiện sao?
Nếu ông xuất hiện, vậy chỉ sợ vị vô địch phản bội kia sẽ không hiện thân, nhưng lão Vạn có thể giết được tam thế thân của vô địch này sao?
Lão Vạn biết Văn Mộ bia, cũng biết có khả năng sẽ dẫn ra nhiều cường giả hơn, rốt cuộc ông đã tính toán thế nào?
Giờ khắc này, Tô Vũ không hiểu.
Hắn cảm thấy bất đắc dĩ, không thì… Ta bại lộ chân thân, có lẽ làm vậy thì sẽ dụ được tên khốn kiếp kia, Liễu Văn Ngạn xuất hiện vẫn chưa dụ được đối phương ra, tên kia thật sự rất giỏi nhẫn nhịn.
Trong hư không, tam thế thân của vị vô địch lao về phía di tích như bước vào nơi không người!
Hạ Hầu gia không nhịn được, tức giận mắng: “Đáng chết, sao đám khốn kiếp các ngươi không thể chờ đợi một chút?”
Tam thế thân vô địch khinh miệt cười một tiếng, “Hạ Tiểu Nhị, không phải chuyện gì cũng theo ý các ngươi, các ngươi muốn dụ tên kia ra… Ta càng không cho các ngươi thực hiện được! Nhân cảnh như vậy mới vui, không phải sao?”
Gã cười một tiếng, đúng lúc này, sắc mặt gã khẽ biến.
Cùng lúc đó, Bát trưởng lão đang muốn giết chết quá khứ thân của Hạ Hầu gia hơi khựng lại, bên cạnh có người hô: “Bát trưởng lão, dừng lại…”
Thanh âm quen thuộc!
Bát trưởng lão vừa muốn quay đầu nhìn, ngay sau đó, một tiếng vang lớn vang lên: “Bát trưởng lão, đừng quay đầu!”
Tiếng cười nhàn nhạt văng vẳng trong biển ý chí của lão.
Lão muốn nghịch chuyển thời gian, trở lại quá khứ, ầm một tiếng, thời gian trường hà đứt gãy!
Thế giới an tĩnh!
Trong nháy mắt, một vòng tàn nguyệt rách nát.
Huyền Giáp!
Giờ khắc này, không ít người kinh hãi tột đỉnh.
Huyền Giáp huyền phù trong không trung, đánh một chưởng đập nát đầu Bát trưởng lão, một vị chuẩn vô địch khác đang vây giết Hạ Hầu gia thấy vậy liền nhanh chóng trốn chạy, mà vị vô địch kia cũng cảm thấy hơi hốt hoảng: “Ngươi… Ngươi là ai?”
Có chút quen thuộc.
Đâu chỉ mình gã, tất cả mọi người đều sợ ngây người, kẻ này lại là ai?
Huyền Giáp khẽ thở dài, “Sao ngươi phải dấn thân vào vũng nước đục này, ta tưởng khi phản đồ bại lộ mới là lúc ta nên xuất hiện… Quá đáng tiếc, ngươi ra mặt sớm như vậy là vì vội đi chết sao?”
Vô địch kia không hề sợ hãi, nhìn lão một cái, bình thản nói: “Ngươi không tồi, có cả quá khứ và tương lai, dù tam thân chưa hợp nhất nhưng cũng cường đại hơn chuẩn vô địch tầm thường nhiều.
Có lẽ… Thật sự có thể đấu với Vĩnh Hằng một hồi… Người như ngươi không phải là hạng người vô danh!”
Khí tức gã dần trở nên cường đại, gã cười nói: “Có vẻ ta phải làm bia ngắm thay người khác rồi, Đại Hạ phủ ẩn giấu thật giỏi, ta rất tò mò, ngươi là ai, hình như ta biết ngươi!”
Huyền Giáp hỏi ngược lại: “Ngươi thì sao? Dù sao cũng tới rồi, sao không lộ mặt thật cho ta xem, có lẽ ta cũng biết ngươi.”
“Cũng đúng.”
Người nọ trực tiếp lộ ra chân thân, phía dưới, Chiến Vô Song vui mừng: “Thiên Đãng Thần vương!”
Chuẩn vô địch Thần tộc bị người giết, Chiến Vô Song vô cùng căm tức, giờ phút này nhìn thấy Thần vương đã tới, hắn liền thở phào nhẹ nhõm.
Đây là Thần vương của Thần tộc!
Thiên Đãng Thần vương nhìn về phía Huyền Giáp, rồi lại nhìn Nguyên Thủy giáo chủ, “Các ngươi…”
Rồi gã lại nhìn về phía mấy người Hồng Đàm, không nhịn được cười phá lên, “Đa thần văn hệ các ngươi quá giỏi nhẫn nhịn! Ta rất ngạc nhiên, thật sự rất ngạc nhiên, chi mạch Hạ Thần này làm ta sợ hãi rồi đấy!”
Chương 1795: Một Mạch Báo Thù
Thiên Đãng Thần vương cười lớn: “Nam Vô Cương… Huyền Giáp! Ha ha ha!”
Tất cả mọi người, kể cả Tô Vũ cũng bị chấn động.
Cái gì?
Huyền Giáp là Nam Vô Cương, vậy… Nguyên Thủy giáo chủ là ai?
Tô Vũ sợ ngây người, Huyền Giáp… Nam Vô Cương… Tam Đại?
Má!
Đây là Tam Đại!
Lão nói lão là ông nội của ta, mọe, nếu lão là Tam Đại, vậy đâu phải chỉ là ông nội.
Dựa theo bối phận của Liễu Văn Ngạn, vậy phải gọi là ông cố mới đúng.
Tô Vũ ngây người!
Huyền Giáp là Tam Đại, vậy Nguyên Thủy giáo chủ là ai?
Trong lúc hắn đang nghi hoặc, Huyền Giáp bên kia lại mỉm cười, “Thiên Đãng, ngươi nhất quyết phải đi tìm cái chết sao? Đâu cần phải vậy!”
“Nam Vô Cương, khẩu khí nhà người đúng là không nhỏ, trước sau như một!”
Gã nhìn về phía Nguyên Thủy giáo chủ, cảm khái: “Chi mạch Hạ Thần có quá nhiều thiên tài, Nguyên Thủy… Không không không, ngươi hẳn là Vân Trần, đại đồ đệ của Nam Vô Cương, sư huynh của Diệp Bá Thiên.
Ta không đoán sai chứ?”
Hư ảo trên khuôn mặt Nguyên Thủy giáo chủ biến mất, lộ ra gương mặt thật, nét mặt hơi có chút sầu khổ, nhẹ giọng đáp: “Bái kiến Thần vương, sư phụ, xem ra chúng ta không được đánh tên phản đồ kia rồi!”
Sư phụ!
Nguyên Thủy giáo chủ, Vân Trần, đại sư huynh của Diệp Bá Thiên, lão sư của Vạn Thiên Thánh!
Lão sư chân chính!
Giờ khắc này, đám người Diệp Hồng Nhạn cũng nhanh chóng hiểu ra, Diệp Hồng Nhạn nhớ lại ngày trước Nguyên Thủy giáo chủ từng nói rằng y không phải Nam Vô Cương, chỉ được người gửi gắm tới cứu bọn họ!
Người kia là ai?
Huyền Giáp… Không, là Nam Vô Cương!
Nam Vô Cương chân chính!
Một mạch này quả thật quá đáng sợ!
Tất cả mọi người đều có suy nghĩ như vậy!
Tam Đại thật sự còn sống, chẳng những còn sống, lão còn mạnh đến mức đáng gờm, nhẹ nhàng đánh chết Bát trưởng lão, địa vị ngang vô địch.
Nguyên Thủy giáo chủ, Diệp Bá Thiên đều là đồ đệ của lão!
Người ngoài không biết lão còn có một đồ đệ trên danh nghĩa, mà kẻ đó càng đáng sợ hơn!
Thiên Đãng Thần vương nhìn về phía hai người, cười nói: “Hai vị giả chết nhiều năm, ta rất khó hiểu, trăm năm trước vị kia còn chưa phản bội Nhân tộc ngươi đúng không, vì sao phải giả chết?”
Huyền Giáp bình thản đáp: “Không phải muốn giả chết, chỉ là chứng đạo quá khó, muốn trốn vào Liệp Thiên các chứng đạo mà thôi, không ngờ rằng thân phận này lại rất hữu dụng.
Vân Trần cũng chỉ muốn mượn thân phận Nguyên Thủy giáo chủ để chứng đạo… Kết quả… Làm mọi người thất vọng rồi.”
Giờ khắc này.
Trong đại điện cách nơi này ngàn dặm, một bóng người ngửa mặt cười lớn.
“Thì ra là thế! Ha ha ha, thì ra là thế!”
“Nam Vô Cương, Vân Trần, Hạ Tiểu Nhị…”
Giờ khắc này, mọi chuyện đều được xâu chuỗi lại!
Tất cả đều đã rõ ràng.
Đây là chỗ dựa của Hạ gia!
Khó trách Hạ gia tự tin như vậy, Tam Đại cường đại, Hạ Tiểu Nhị và Vân Trần chuẩn vô địch, ba cường giả liên thủ, nếu mình tới đó, dù bọn họ không thể giết mình, nhưng việc giữ chân mình thì hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì!
“Ha ha ha, đáng tiếc, vận may của các ngươi quá kém, Văn Mộ bia xuất hiện rồi!”
Bóng người cười lớn, đáng thương, đáng tiếc, không cần ta ra tay.
Bởi vì Văn Mộ bia nên sẽ có vô số vô địch tiềm nhập tiến vào.
Các ngươi thất bại rồi!
Không cần ta ra tay!
Nhiều cường giả như vậy, mà đó còn chưa phải toàn bộ, gã căn bản không cần ra tay làm gì, đương nhiên, nếu thời cơ thích hợp thì có lẽ có thể thử đánh chết đám người này!
Dù sao bọn họ đều là tai họa ngầm.
Là họa lớn!
Huyền Giáp mới là Nam Vô Cương!
Nguyên Thủy giáo chủ là Vân Trần!
Tam Đại thật sự không chết, chi mạch này cường đại một cách đáng sợ, nhiều vị chuẩn vô địch, một đám đều có tính toán chứng đạo, chỉ mình Diệp Bá Thiên muốn đi một con đường khác, kết quả lại bị giết.
Mà nay, một mạch này đều tới báo thù!
Huyền Giáp xuất hiện giết chết Bát trưởng lão, bên kia, Tam trưởng lão đang giao thủ cùng Chu Thiên Đạo kinh ngạc, lão hoảng sợ, cuống lên, giận dữ hét: “Huyền Giáp, ngươi… Ngươi dám giết lão Bát?”
Huyền Giáp đã giết Bát trưởng lão!
Huyền Giáp không để ý đến lão ta, giờ phút này, một đám Nhật Nguyệt Liệp Thiên các bên cạnh Tô Vũ bỗng nhiên tản ra, cả đám đều kinh hồn táng đảm.
Huyền Giáp là Nhân tộc, vậy Huyền Cửu thì sao?
Thế cục đã rõ ràng!
Hạ gia có niềm tin rất lớn là mình sẽ thành công, chỉ không ngờ được rằng Văn Mộ bia lại xuất hiện vào lúc này khiến các vô địch tộc khác tới đây, nếu không có Văn Mộ bia, chỉ có vật gánh chịu, vô địch vạn tộc sẽ không tới.
Khi ấy, dù có mười mấy vị chuẩn vô địch thì cũng chưa chắc có thể làm gì Hạ gia.
Bởi vì Huyền Giáp rất mạnh!
Đối diện, Thiên Đãng Thần vương cười cười, bảo: “Nam Vô Cương, Vân Trần… Chi mạch Hạ Thần thật sự lợi hại! Đáng tiếc… Thật sự đáng tiếc! Một mạch có bao nhiêu thiên kiêu, Hạ Thần, Nam Vô Cương, Vân Trần, Diệp Bá Thiên, Liễu Văn Ngạn, Hồng Đàm, Trần Vĩnh, Tô Vũ…”
Gã nói tên từng người, những người khác đều chấn động.
Đúng vậy, một mạch này thật sự có quá nhiều thiên tài.
“Không không, còn có Hạ Long Võ, Hạ Tiểu Nhị…”
Thiên Đãng Thần vương cười nói: “Hạ Long Võ là đồ đệ của Vạn Thiên Thánh, Hạ Tiểu Nhị cũng từng bái Diệp Bá Thiên làm thầy… Diệp Bá Thiên không nhận, nhưng cũng dạy dỗ như đồ đệ, một mạch các ngươi quá đáng sợ!”
“Chư thiên vạn giới không cho phép chi mạch này tồn tại là có đạo lý.”
Thiên Đãng cảm khái, một mạch này thật sự không nên tồn tại, nếu chỉ có một thiên tài thì thôi, nhưng bọn họ đời đời xuất hiện thiên tài, còn là siêu cấp thiên tài.
Hơn 300 năm mà thôi, nói Diệp Bá Thiên là Ngũ Đại, nhưng tính theo đa thần văn hệ, ông chỉ là đời thứ ba, tới đời Hồng Đàm mới là đời thứ tư, Tô Vũ tính là Ngũ Đại Lục Đại cũng được.
Mấy thế hệ mà thôi, nhưng có đến bao nhiêu vị chuẩn vô địch, còn có người suýt nữa chứng đạo thành công.
Một mạch này dữ dội đến đáng sợ!
Trong Hạ gia, thành tựu của Đại Hạ vương lớn hơn thành tựu của đường đệ ông ta, nhưng nếu xét về hậu đại, thì một mạch truyền thừa của Hạ Thần này lại lợi hại hơn hẳn.
Thiên Đãng Thần vương cười khẽ, mở miệng nói: “Đạo huynh đang ẩn trốn kia, ta chỉ là một trong tam thế thân, chưa chắc có thể đánh bại Nam Vô Cương, dù không có Văn Mộ bia thì cũng nên ra tay đánh chết Nam Vô Cương, không phải chư vị muốn chờ đến khi Nam Vô Cương chứng đạo chứ?”
Vừa dứt lời, hư không chấn động, một Ma thần đi ra.
“Mạt Hợp Ma vương!”
Phe Ma tộc tức khắc mừng rỡ, Ma tộc cũng có Ma vương tới rồi!
Mạt Hợp Ma vương ra khỏi hư không, một trước một sau bao vây Huyền Giáp, Huyền Giáp vẫn đeo mặt nạ, trong thanh âm mang theo ý cười: “Hai vị coi trọng ta quá, nhất thiết phải làm vậy sao? Dù ta chứng đạo thì cũng không phải đa thần văn chứng đạo, Chủ Thần văn đã bị hủy, ta chỉ là thân thể chứng đạo tầm thường mà thôi, sao phải nhằm vào ta như vậy? Hai vị nên lui lại đi, cũng để tránh kết cục tam thế thân ngã xuống…”
“Khẩu khí không tệ!”
Phía sau, Mạt Hợp Ma vương bình thản cất tiếng: “Nam Vô Cương, ngươi xuất hiện cũng chỉ là chịu chết mà thôi! Thành thật trốn trong Liệp Thiên các có lẽ còn có một đường sinh cơ!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









