[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 327 : Hoàng Cửu Liệp Thiên Các (c1631-c1635)
❮ sautiếp ❯Chương 1631: Hoàng Cửu Liệp Thiên Các
“Ha ha ha. . .”
Trong bóng tối, có người cười lạnh: “Đại Hạ phủ tưởng rằng vẫn là Đại Hạ phủ xưa kia sao? Hạ phủ chủ đi Chư Thiên chiến trường, Hạ Hầu gia còn chưa trở về, Đại Hạ phủ lớn như vậy chỉ lưu lại một đám phế vật!”
Long Võ vệ Sơn Hải giận dữ, ầm ầm một tiếng, một đao trảm phá hắc ám, bộc phát ra hào quang.
Trong đêm tối, một đám người cấp tốc giao thủ, đánh cho hắc ám thành ban ngày.
Mà Tô Vũ thì cưỡi Địa Long thú chạy đi rất mau, vị Sơn Hải thống lĩnh cũng đành chịu, hiện tại quả thực y có hơi phiền toái.
Hai vị Sơn Hải ra tay cho nên y cùng hai vị Lăng Vân bị người ta cuốn lấy.
“Các ngươi là do ai thuê tới?”
Sơn Hải thống lĩnh lớn tiếng thét hỏi: “Bạch Tuấn Sinh không có quan hệ gì với Bạch Phong, chẳng qua chỉ là thiên tài của Đại Minh phủ, nhưng cậu ta và Đại Minh phủ Chu gia có quan hệ tâm đầu ý hợp, các ngươi muốn Đại Minh vương chém giết các ngươi sao?”
“Ha ha!”
Trong bóng tối, tiếng cười lạnh không ngừng.
Mà vào thời khắc này, một vệt u mang lấp lánh, bịch một tiếng, một cái đầu từ trong hư không rơi xuống.
Hoàng Cửu tùy ý nắm lên thi thể không đầu, thu vào nhẫn trữ vật rồi cấp tốc tan biến, vội đuổi theo Tô Vũ.
Một đám nhàm chán!
Ra vẻ bí ẩn!
Khi Liệp Thiên các tỏ vẻ thần bí thì hơn các ngươi nhiều, giả trang cái gì chứ, ỷ có thần văn ẩn thân liền giả vờ thần bí, giả làm cao nhân, tại Chư Thiên chiến trường loại người này còn rất nhiều.
Bên phía Long Võ vệ, một đám Chiến giả không làm gì được đối phương nhưng y thì không có cố kỵ gì.
Mà mấy người đang giao chiến hơi ngẩn ra, sau một khắc, Long Võ vệ Sơn Hải biết đối phương là ai, bèn quát: “Liệp Thiên các?”
Người của Liệp Thiên các?
“Không cần cám ơn! Liệp Thiên các hoàn thành nhiệm vụ, già trẻ không gạt, chư thiên phía dưới, liệp thiên vĩnh tồn! Hoàng bộ, Hoàng Cửu! Hắc hắc hắc. . .”
Tiếng cười của Hoàng Cửu truyền đến, người đã nhanh chóng biến mất.
Y cũng giống hệt như Tô Vũ vậy, tranh thủ quảng cáo!
Ở phía trước, Tô Vũ thầm mắng một tiếng, lão tử mới là lão đại, ngươi thế mà dám tự quảng cáo cho mình, muốn tạo phản à?
Phải nói là Hoàng Cửu dưới trướng Huyền Cửu mới đúng!
Rất nhanh, Tô Vũ cũng hô: “Long Võ vệ cũng được mà Vạn Tộc giáo cũng thế, đều cách ta xa một chút, ta không tin tưởng các ngươi, ta đã thuê người Liệp Thiên các bảo hộ, những người khác không cho phép tới gần ta!”
Cường giả Long Võ vệ còn đang giao chiến thầm mắng một tiếng, khó trách tên này lại lớn lối như thế, không ngờ là dựa vào quan hệ cùng Liệp Thiên các.
Ngớ ngẩn!
Liệp Thiên các mạnh lắm sao?
Liệp Thiên các tuy mạnh nhưng tại Đại Hạ phủ thì cũng phải làm cháu trai, chẳng qua là Bạch Tuấn Sinh ngươi không đáng để Đại Hạ phủ trả giá quá nhiều vì ngươi mà thôi, lần này cử một vị Sơn Hải bảo hộ ngươi xem như đã coi trọng ngươi lắm rồi!
Mà hai tên Sơn Hải Vạn Tộc giáo thì mau chóng chuẩn bị thoát đi.
Người của Liệp Thiên các đến rồi!
Đám người này hành tẩu ở Chư Thiên chiến trường, thực lực đều không yếu, Vạn Tộc giáo cũng từng nghe thấy.
Người Liệp Thiên các kỳ thật đều không yếu, nhất là bạch diện cùng Vô Diện trưởng lão.
Mà người liên hệ với Liệp Thiên các đều không có loại nào là lương thiện.
Không phải thiên tài thì chính là cường giả.
Những thiên tài kia còn thường xuyên nghĩ cách dụ bọn họ chạy tới rồi thủ tiêu, có thể còn sống trở thành bạch diện nhiều ít gì đều có chút bản lĩnh thật sự.
Hoàng Cửu vừa ra tay liền giết chết một vị Sơn Hải cảnh.
Sơn Hải tại Vạn Tộc giáo cũng là cao tầng.
Rất nhanh còn lại hai vị Sơn Hải cấp tốc bùng nổ, đánh lui Long Võ vệ rồi trốn chạy.
Sơn Hải cảnh cũng là cường giả một phương, nếu nhiệm vụ không hoàn thành được vậy thì mau chạy đi, tên Sơn Hải âm thầm ẩn giấu là Sơn Hải trung kỳ mà cũng bỏ mạng, rõ ràng thành viên của Liệp Thiên đều rất mạnh.
Mấy người bọn họ cũng chỉ là sơ kỳ mà thôi.
Tô Vũ chạy ở phía trước cảm thấy rất không thú vị.
Chỉ có mấy tên Sơn Hải cảnh, mạnh nhất cũng là Sơn Hải tứ trọng bị Hoàng Cửu đánh chết, không có Nhật Nguyệt nào sao?
Hắn ở Chư Thiên chiến trường lăn lộn một vòng, tầm mắt đã nâng lên thật cao.
Một Nhật Nguyệt thì hắn cảm thấy không có động lực gì cả.
Trên thực tế, Tô Vũ đều đã sắp quên, tại Nhân cảnh, trong Vạn Tộc giáo thì một vị Sơn Hải đã là cao tầng, không phải cường giả chấp chưởng một phương trong giáo thì cũng là Phó giáo chủ.
Có vài tiểu giáo phái cũng chỉ có Sơn Hải làm giáo chủ.
Ba vị Sơn Hải thật sự không tệ rồi.
Chỉ vì hắn gặp nhiều cường giả đại chiến, vô thức cảm thấy ba vị Sơn Hải thì đã quá xem thường hắn, trên thực tế, ba vị Sơn Hải này quả thực là đã nể mặt hắn lắm rồi.
Sơn Hải cao trọng kỳ thật không có nhiều, Nhân cảnh có lẽ không ít nhưng không phải nơi nơi đều có.
Đại Hạ Văn Minh học phủ có không ít Sơn Hải, nhưng mà đến hậu kỳ thì cũng chỉ có một vài người.
Hắn cảm thấy đám Hoàng Cửu yếu, nhưng mấy vị bạch diện như Hoàng Cửu đều là tinh nhuệ nhất rồi, tại Chư Thiên chiến trường cũng đã tung hoành nhiều năm, làm sao có thể yếu được?
Liệp Thiên các, đây chính là thế lực chí ít có 8 vị vô địch tồn tại.
Mà bạch diện cũng xem như là cao tầng.
Chẳng qua là vì Tô Vũ trở thành bạch diện quá dễ dàng nên hắn không ý thức được mà thôi.
Tô Vũ một đường tiến lên, trên đường đi, Hoàng Cửu cũng không hiện thân, thế nhưng y đã âm thầm đánh giết không ít người.
Những điều này Tô Vũ đều biết.
Mà rất nhanh, những tin tức đó liền thông qua một số người sống sót rồi lan truyền ra ngoài.
Ở Vạn Tộc giáo cũng mau chóng thu vào tin tức.
Bạch Tuấn Sinh thuê một vị bạch diện hộ tống, Hoàng bộ Hoàng Cửu, mà vị xuất hiện tại Nam Nguyên có thể địch Nhật Nguyệt trước đó là Huyền bộ Huyền Cửu.
Hai người này có lẽ có chút quan hệ.
Đại Hạ phủ rõ ràng có một số Liệp Thiên các bạch diện tồn tại.
Chương 1632: Loạn Kéo Uyên Ương
Mà giờ khắc này, Bạch Phong mới ra thành không lâu cũng thu vào tin tức.
“Hoàng Cửu?”
“Liệp Thiên các?”
Bạch Phong sửng sốt một chút, “Khó trách tiểu tử kia phách lối như vậy, không ngờ là tìm được chỗ dựa, nhưng mà đồ đần độn này lấy tiền ở đâu thuê bạch diện bảo hộ vậy?”
“Còn nữa, lá gan của Liệp Thiên các cũng thật lớn, ta vừa nhận được tin tức hàng loạt thành viên Liệp Thiên các tiến vào Nhân cảnh, các đại phủ đều đang vây quét bọn hắn, thế mà lại dám nhận nhiệm vụ rồi, không sợ bị Đại Hạ phủ vây giết sao?”
Liệp Thiên các cũng không phải kẻ tốt lành gì.
Bạch Tuấn Sinh và đối phương hợp tác với nhau khiến anh không yên lòng.
Giờ phút này, anh cũng không ra ngoài một mình.
Đương nhiên, anh không kinh động tới Hồng Đàm, hiện tại Hồng Đàm tốt nhất đừng ra ngoài, quá nguy hiểm.
Người đi cùng anh là Ngô Nguyệt Hoa, cường giả Sơn Hải cửu trọng đỉnh cấp.
Ngô Nguyệt Hoa đã sớm là Sơn Hải bát trọng, gần đây bà mới vừa đột phá Sơn Hải cửu trọng.
Vừa rồi nghe xong tin tức, bà hơi cau mày: “Liệp Thiên các. . .
Bọn gia hỏa kia thế mà dám tiến vào Nhân cảnh, đây là dấu hiệu loạn thế! Liệp Thiên các là những kẻ không có lợi thì không dậy sớm, không phải loạn thế thì chúng chắc chắn không đi, đi thì chính là đại loạn.
Đám người bọn chúng chỉ lo thiên hạ bất loạn, chúng là đầu nguồn của loạn thế, hoặc là nói, là những kẻ chế tạo loạn thế!”
Đương nhiên, nói như vậy có phần khá khoa trương.
Thế nhưng Liệp Thiên các thích nhúng tay vào vũng nước đục là thật, dẫu sao chẳng được mấy kẻ tốt bụng.
Ngô Nguyệt Hoa cấp tốc nói: “Đi đón đường đệ của ngươi đi, nếu tên Hoàng Cửu vẫn còn theo thì thử xem có thể đánh giết đối phương hay không. . .
Đây cũng là đại công!”
Đánh giết bạch diện cũng là đại công lao.
Bạch Phong gật đầu, bất đắc dĩ nói: “Cái tên Bạch Tuấn Sinh thật ngu xuẩn, chỉ biết tìm việc cho ta! Hiện tại thì hay rồi, ta còn phải đi thu dọn cho hắn!”
“Bớt nói nhảm, chính ngươi lớn mạnh một chút là tốt, miễn cho nhiều lần đều cần người hỗ trợ, nhìn đồ đệ của ngươi kìa, mặc dù không còn sống lâu nữa thế nhưng chư thiên vạn tộc vĩnh viễn cũng không quên được hắn, phun toả hào quang, diệu bắn vạn giới!”
Rõ ràng Ngô Nguyệt Hoa đánh giá Tô Vũ rất cao.
Ngô gia đều là như thế.
Ngô gia lão thái trước đó ở Chư Thiên chiến trường cũng đã nói, chỉ có nhân vật như vậy mới xứng với người nhà họ Ngô của bà, không cầu Vĩnh Hằng, chỉ cầu xán lạn trong nháy mắt, quang diệu chư thiên.
Tô Vũ rõ ràng là đã làm được!
Dạng tuyệt thế yêu nghiệt này đều được Ngô gia đánh giá cực cao!
Giống như Liễu Văn Ngạn năm xưa.
Bạch Phong bất đắc dĩ nói: “Sư bá mẫu cũng đừng đả kích ta như thế, sư phụ ta đả kích ta còn chưa đủ à?”
Ngô Nguyệt Hoa thản nhiên nói: “Sự thật chính là như thế! Ngô Kỳ nhà ta tại Chư Thiên chiến trường sát lục bốn phương.
Ngay cả Hoàng Đằng mà nó đều không phục, nhưng khi ta nói sẽ gả nó cho Tô Vũ, nó cũng không hề phản bác, rõ ràng là nó cũng nhìn trúng Tô Vũ rồi. . .”
“. . .”
Úi đệt!
Bạch Phong vô lực chửi bậy: “Ngài. . .
Cái này. . .
Ngô Kỳ là người thế hệ chúng ta, ngài loạn kéo uyên ương như thế làm gì, Ngô Lam không phải đã theo chân Tô Vũ đi tới Đại Minh phủ sao?”
Làm cái gì thế này?
Ngô Kỳ mặc dù khó dây dưa, mặc dù băng lãnh, mặc dù lúc thế này lúc thế kia nhưng dù sao cũng là nữ cường giả, nữ thiên kiêu hiếm hoi ở thế hệ chúng ta, ấy vậy mà lại bị ngài gả cho Tô Vũ?
Thật là!
Còn nữa, ngài có một cô cháu gái chạy theo Tô Vũ, ngài biết không?
Ngô Nguyệt Hoa không thèm để ý lắm, bà nói: “Tô Vũ là nhân vật bậc ấy mới xứng với với Ngô gia nữ tử, Ngô Kỳ cùng Ngô Lam đều gả cho hắn cũng không sao!”
“. . .”
Được rồi, Bạch Phong vô lực, có chút buồn bực nói: “Đó là mong muốn đơn phương của ngài, Tô Vũ chưa chắc đã có tâm tư này, tiểu tử kia đã nói với ta rồi, nữ nhân nào có tốt bằng tu luyện!”
“Đó mới là nhân kiệt!”
Ngô Nguyệt Hoa gật đầu tán dương, đây mới thật sự là tu giả, rất tốt, khó trách có khả năng kiệt xuất như thế!
Ta lạy ngài luôn!
Bạch Phong thầm chửi bậy, không ngờ chỉ cần thực lực cùng thiên phú biến thái thì tính cách thế nào ở trong mắt các ngươi đều là tốt.
Nếu hoa tâm liền gọi là phong lưu phóng khoáng, trực nam thì bảo rằng ý chí kiên định, lớn lên xấu thì kêu đàng hoàng chất phác, lớn lên thấp thì cho là đè nén đều là tinh hoa. . .
Thôi thôi!
Bạch Phong không xoắn xuýt với vị này nữa, nữ nhân Ngô gia luôn giữ lý lẽ cứng nhắc, hết sức đáng sợ.
Tranh luận với nữ nhân không có ý nghĩa gì.
Được rồi, chút nữa cục tức này sẽ quẳng lên người tên đường đệ ngốc kia, không phải vì ngươi thì ta sẽ không đi tìm Ngô Nguyệt Hoa, không tìm Ngô Nguyệt Hoa thì sẽ không bị bà khinh bỉ đả kích!
Phốc phốc!
Tiếng lưỡi dao xuyên thấu truyền ra, ầm ầm, một cỗ thi thể rớt xuống đất.
Thân ảnh Hoàng Cửu lóe lên một cái rồi biến mất, y cười lạnh một tiếng, truyền âm trong mặt nạ: “Nhân tộc cũng chỉ đến như thế! Vạn Tộc giáo là một đám ngớ ngẩn! Bị ta giết nhiều vị Sơn Hải như vầy mà còn kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên, không biết sống chết, loại phế vật này ném đến Chư Thiên chiến trường sống không quá mấy ngày!”
Y hiểu biết thiên tài cường giả quá nhiều, bây giờ giao thủ với vài tên Sơn Hải Vạn Tộc giáo khiến Hoàng Cửu cảm thấy rất không thú vị!
Yếu!
Căn bản không cảm giác được sự cường hãn, Nhân tộc chính là như thế, kẻ mạnh thì rất mạnh, mà kẻ yếu thì rất yếu, không giống Thần Ma đại tộc, thực lực đều tương đối cân bằng.
Kẻ yếu Nhân tộc có khi còn chẳng bằng tiểu tộc.
Mà cường giả của Nhân tộc thì cả Thần Ma đều không thể địch nổi.
Bộ tộc này phân hoá cực kỳ lợi hại.
Vạn Tộc giáo có tinh nhuệ, thế nhưng lực lượng tinh nhuệ cũng sẽ không tới tìm Bạch Tuấn Sinh, bởi vì quá lãng phí, tới đều chỉ là một vài kẻ yếu.
Kết quả tự nhiên là bị Hoàng Cửu dễ dàng giải quyết.
Hoàng Cửu đang nghĩ ngợi, trong hư không bỗng có một đại đỉnh buông xuống!
Oanh!
Hoàng Cửu đâm ra một kiếm, sau một khắc, đại đỉnh phá toái, vô số độc dược bao trùm, bịch một tiếng, thân thể hư thối. . .
Hoàng Cửu vừa rồi còn hết sức hung hăng càn quấy, trong nháy mắt đã vội vã trốn chạy, còn không quên thầm mắng một tiếng!
Xui xẻo rồi.
Gặp phải một vị Độc sư, lần sau y sẽ không tiếp tục khoác lác nữa, vừa nói xong liền ăn thiệt thòi lớn.
“Hừ!”
“Coi như ngươi chạy nhanh!”
Lúc này từ trong hư không, Ngô Nguyệt Hoa đi ra, bà hừ lạnh một tiếng, thu hồi đại đỉnh.
Mà Tô Vũ thì nhàm chán đến mức muốn khóc thét.
Ta muốn giết người, kết quả. . . các ngươi cũng thật giỏi, Hoàng Cửu đã giải quyết toàn bộ.
Hoàng Cửu bị người thu thập, mà người tới lại là Ngô Nguyệt Hoa, ta còn đánh cái rắm gì nữa!
Được rồi được rồi!
Một đám tôm tép nhỏ, bỏ qua cho bọn hắn một lần vậy.
Mà vào thời khắc này, Tô Vũ cảm nhận động tĩnh sau mông, có người muốn đá hắn!
Chương 1633: Tâm Tình Vui Vẻ
Tô Vũ cảm nhận động tĩnh sau mông, có người muốn đá hắn!
Hắn vô thức muốn phản kích!
Sau một khắc, Tô Vũ nhịn được!
Bịch một tiếng, Tô Vũ làm bộ bay ra một đoạn, lớn tiếng kêu lên đau đớn, mà phía sau Bạch Phong nhe răng trợn mắt, rất nhanh đã lén thu hồi bàn chân đang đau nhức dữ dội, trong lòng anh thì điên cuồng mắng!
Vừa mắng lại vừa ngoài ý muốn cùng nghi hoặc.
Cái quỷ gì?
Đường đệ của ta mới vừa vào Đằng Không không lâu, ta đường đường là nửa bước Lăng Vân, thế mà đá ra một cước còn làm chân đau như muốn gãy, tình huống như thế nào đây?
Mà giờ khắc này, Tô Vũ thì bất động thanh sắc, trong lòng hắn lại cười thầm, vờ rút ra từ sau mông một tấm thép lớn, quay đầu nhìn về phía Bạch Phong, một mặt ủy khuất nói: “Ngươi đá ta làm gì? Ngươi xem, huyền giai hộ thuẫn của ta đều bị ngươi đá bẹp, ngươi ra tay quá độc ác!”
“. . .”
Bạch Phong nháy mắt mấy cái, vừa rồi là có hộ thuẫn sao?
Ta không cảm nhận được a!
Đường đệ của ta là Đúc Binh sư, có huyền binh thì cũng không ngoài ý muốn, nhưng khi ta giơ chân đá lại không có cảm giác gì mà?
Dù còn hơi nghi hoặc một chút, nhưng Bạch Phong cũng không lo được những thứ này, anh cả giận mắng: “Ai bảo ngươi tới? Lần trước ta đã kêu ngươi cút, ngươi không nghe thấy hả?”
“Gia gia thụ thương, ta tới báo tình hình cho ngươi, nhị thúc cũng muốn nói với ngươi mấy câu, ta tới chuyển lời!”
“Nói!”
“Đến Đại Hạ phủ đã rồi lại nói!”
“Ngươi. . .”
Bạch Phong giận dữ, Tô Vũ thì một bộ lợn chết không sợ bỏng nước sôi: “Không đến Đại Hạ phủ ta sẽ không nói.”
Ngô Nguyệt Hoa lười chậm trễ thời gian, mở miệng khuyên: “Mau chóng trở về, hiện tại kêu cậu ta đi chẳng lẽ sẽ do ngươi tiễn người trở về? Đi về Đại Hạ phủ trước đã!”
Bạch Phong bất đắc dĩ, cũng phải, giờ mà đuổi người đi thì không ai có thể hộ tống tên đường đệ ngu đần này.
Người của Liệp Thiên các vừa rồi đã sợ quá chạy mất rồi.
Mà lúc bấy giờ, Hoàng Cửu bị hù sợ thì đang đứng xa xa quan sát một thoáng, âm thầm cười khẽ, Bạch Phong đến rồi!
Đã như vậy thì nhiệm vụ của mình xem như hoàn thành.
Còn không tồi, khởi đầu tốt đẹp, nhiệm vụ đơn đầu tiên hoàn thành hết sức thuận lợi a!
Nhân tộc cũng không thể khinh thường.
Nữ nhân kia cực kỳ bá đạo, thực lực cũng rất mạnh.
Khả năng chiến đấu như thế nào thì chưa nói, nhưng một tôn độc đỉnh kia kém chút đã độc chết mình, vẫn phải cẩn thận hơn mới được.
“Huyền Cửu, nhiệm vụ hoàn thành, ta rút lui trước! Nhận thêm nhiều nhiệm vụ chút, đội của chúng ta vừa đến đã hoàn thành nhiệm vụ, xem ra mục tiêu mà Huyền Cửu ngươi lựa chọn cũng không tồi!”
Huyền Cửu không đáp lời, y cũng không để ý, có lẽ đối phương còn có việc, hẳn là đang ẩn núp trong bóng tối, mặc kệ hắn!
Mà sau khi Tô Vũ gặp được Bạch Phong thì tâm tình hắn rất tốt!
Chuyện mặt nạ bị giấu trong người đang chấn động, hắn cũng lười quản, không có việc lớn gì cả, đại khái là Hoàng Cửu truyền tin tới mà thôi.
“Ta muốn đi Đại Hạ phủ!”
Tô Vũ thầm nghĩ như thế, lại nhìn Bạch Phong, nhìn kiểu gì cũng thấy rất vừa mắt.
Lão Bạch, đã lâu không gặp a!
Thật sự rất lâu rồi!
Cũng phải tới 4 tháng không nhìn thấy anh.
Bất quá. . . lão sư của mình, chậc chậc, Đằng Không cửu trọng, aiz, quá đáng thương, quá thê thảm.
Thế này thì cũng quá yếu rồi!
Ta hiện tại dùng một đầu ngón tay cũng có thể bóp chết nhỉ?
Thế này là không được, ta cho ngài nhiều Thiên Nguyên khí như thế mà ngài làm sao còn không tăng lên tới Lăng Vân vậy?
Tô Vũ oán thầm, có phải ngài lại lười biếng rồi không?
Có phải lại không chịu nỗ lực?
Nếu đã cố gắng thì tại sao không có tiến bộ gì hết?
Hắn hung hăng khinh bỉ anh một phen trong lòng, nhưng thực ra hắn đang vui vẻ dị thường.
Lão Bạch, đã lâu không gặp, ta cũng hơi nhớ ngươi, bên người đều là đàn sói vây quanh, chỉ có bây giờ thì tâm tình ta mới sáng sủa hơn rất nhiều.
Gặp lại Bạch Phong, tâm tình Tô Vũ quả thực rất tốt.
Hắn rất vui vẻ, hết sức vui vẻ.
Vị lão sư này mặc dù không quá có trách nhiệm, bất quá không thể không nói, đoạn thời gian khi hắn vừa tới Đại Hạ Văn Minh học phủ, Bạch Phong đã dạy hắn rất nhiều thứ, cho hắn rất nhiều trợ giúp.
Mà có rất nhiều việc, thậm chí là chuyện liên quan đến cơ mật, Bạch Phong đều dạy cho hắn toàn bộ.
Thần văn chiến kỹ chia tách, chế tạo thiên phú tinh huyết, những thứ này Tô Vũ đều biết, người ngoài khát không cầu được mà Bạch Phong lại tùy tiện truyền cho hắn.
Cùng với việc ngay từ đầu anh đã cho Tô Vũ dùng trăm giọt tinh huyết Phá Sơn ngưu để Trúc Cơ, bởi vậy, Tô Vũ mới biết được Phá Sơn ngưu tinh huyết tốt như thế.
Không thể không nói, Phá Sơn ngưu chết nhiều như này thì Bạch Phong cũng là đao phủ gián tiếp.
Từ khi Bạch Phong bị phạt đi Chư Thiên chiến trường, Tô Vũ gần như chưa từng gặp lại anh.
Lần trước dùng thân phận của Thôi Lãng xuất hiện cũng không có cơ hội được nói chuyện với Bạch Phong.
Giờ phút này gặp lại, tâm tình Tô Vũ thật sự rất không tệ.
Tại Chư Thiên chiến trường, hắn bị từng đàn sói đói vây quanh, bốn phía không một ai có thể tin tưởng, cái loại cảm giác luôn luôn phải cầu sinh trong khe hẹp, sợ sau lưng bỗng nhiên có một người cho mình một đao, Tô Vũ cực độ khuyết thiếu cảm giác an toàn.
Mà giờ khắc này hắn lại buông lỏng hơn rất nhiều.
Hắn buông lỏng, Bạch Phong thì lại cảnh giác nhìn quanh bốn phía, hùng hùng hổ hổ.
Tên đường đệ này quá hố người!
Trên đường trở về cũng phải cẩn thận mới được.
Ngô Nguyệt Hoa đã trốn vào hư không, âm thầm tuần tra kẻ địch, Bạch Phong vừa ở phía trước dẫn đường, vừa mắng to: “Đến Đại Hạ phủ, Đại Hạ phủ sẽ có thương đội đi Đại Minh phủ, ngươi đi theo thương đội trở về, tên ngớ ngẩn này mau mau xéo đi!”
“Ta và ngươi chung huyết thống đó.”
Tô Vũ cười ha hả, dùng thân phận của Bạch Tuấn Sinh chọc điên lão Bạch hình như cũng hết sức thoải mái.
“Ngươi. . .”
Bạch Phong chính xác là tức gần chết, anh giận dữ mắng: “Gia gia làm sao hả? Phụ thân ta rốt cuộc kêu ngươi nói với ta cái gì?”
“Gia gia mở Dương khiếu thất bại, thụ thương nặng. . .”
Lời này vừa nói ra, Bạch Phong cũng không thấy ngoài ý muốn, thở dài một tiếng, “Đoán được mà!”
Tô Vũ cũng có chút hiếu kỳ hỏi: “Ngươi mở Dương khiếu rồi sao?”
Cũng đúng, lão sư là người Bạch gia, sẽ biết mở Dương khiếu nhỉ?
Mở ra rồi thì có thể khống chế sao?
Nói thật, triển khai toàn bộ Dương khiếu thì Tô Vũ cảm thấy hẳn là sẽ rất mạnh, nhưng hắn không dám.
Bởi vì Dương khiếu vừa mở liền vô phương bỏ dở, không ngừng hấp thu lực lượng khiếu huyệt của ngươi, Tô Vũ còn đỡ, lực lượng khiếu huyệt của hắn rất mạnh, còn có thể chống đỡ một quãng thời gian, nhưng người bình thường e là không thể được.
Bạch gia lão gia tử thật sự đã triển khai toàn bộ Dương khiếu sao?
Nếu là như vậy, ông sống đến bây giờ còn chưa chết thì cũng rất khó lường, đủ cứng a!
“Không biết!”
Bạch Phong tức giận nói: “Khai Dương khiếu trước tiên phải bạo khiếu huyệt, tự tìm đường chết à! Lão tổ tông lưu lại phương pháp vốn không đáng tin cậy, Dương khiếu nhất định có những biện pháp khác để mở ra. . .”
Nói xong, Bạch Phong ý thức được cái gì, có chút ngoài ý muốn, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Tô Vũ, “Dương khiếu?”
Anh tỏ ra hơi khác thường, Dương khiếu gì cơ?
Đương nhiên trên đại thể anh có thể nghe ra ý tứ của lời này.
Cho nên ngay từ đầu cũng không để ý, nhưng bây giờ anh bỗng nhiên ngây ngẩn cả người, Bạch gia chưa từng đặt tên cho khiếu huyệt này.
Đồng dạng, cũng không ai đặt tên cho khiếu huyệt ấy.
Cái tên gọi được đặt thật sự là do Tô Vũ.
Mà Tô Vũ thì không nói cho ai, hắn cũng chỉ đề cập qua với Liễu Văn Ngạn.
Cho nên cái từ Dương khiếu kia vẫn là lần đầu tiên anh nghe thấy.
Tô Vũ lúc trước nói là Nguyên Thần khiếu chứ không phải m khiếu và Dương khiếu.
Tô Vũ vốn dĩ cũng không để ý, chính hắn nói như vậy đã quen rồi.
Giờ phút này, thấy vẻ mặt Bạch Phong thì hắn mới ngộ ra, tỏ vẻ bình tĩnh đáp: “Dương khiếu mà cũng không biết? Lần trước Tô Vũ tới nhà chúng ta đã nói với ta, hắn nói, Bạch gia lão tổ đã mở ra Dương khiếu, mà đối ứng hẳn là còn có m khiếu! m dương hòa hợp mới có thể làm cho Dương khiếu mở ra, mới không xuất hiện phiền toái!”
“Tô Vũ. . .”
Bạch Phong hiểu rõ, khẽ gật đầu, Dương khiếu m khiếu.
Chương 1634: Là Thật Hay Giả?
Dương khiếu m khiếu.
Bạch Phong suy nghĩ một chút bèn mở miệng: “Đây là Nguyên Thần khiếu mà hắn nói, nguyên khiếu cùng thần khiếu đều có một điểm bùng nổ, điểm tập hợp, tổ hợp điểm! Những lý luận của hắn ta đều đã xem, nói ra thì… toàn bộ lý luận của hắn cũng là do ta dạy.”
Bạch Phong thổn thức: “Nguyên Thần khiếu kỳ thật cũng là do ta phát hiện, bất quá, ở phương diện này thì Tô Vũ có những phát hiện càng nổi bật hơn, cuối cùng cũng không làm mất mặt lão sư như ta. . .”
Được rồi!
Tô Vũ chẳng muốn nói cái gì nữa, lão sư của hắn cũng chỉ có chút sở thích nhỏ ấy, không có chuyện gì thì sẽ khoác lác vài câu.
Nhớ năm đó, Bạch Phong một mực nói không ai có thể thắng anh, anh là vô địch cùng thế hệ, kết quả sau này Tô Vũ mới biết được, anh đã bị Hoàng Đằng đánh ba lần, con vịt chết vẫn rất mạnh miệng.
Chuyện này vẫn là Tô Vũ nghe được từ nơi khác.
Nếu nhắc tới Tô Vũ thì hắn cũng thuận tiện thám thính một chút tình huống, “Ca, Tô Vũ ở Chư Thiên chiến trường còn tốt chứ?”
“Vẫn được!”
Bạch Phong không tiện nói nhiều về việc này, vẫn được cái rắm, tên nhóc kia sắp ngỏm rồi!
Đồ hỗn đản ấy không gây chuyện thì không thoải mái mà!
Hiện tại coi như xong, nghe nói Tinh Hồng cổ thành không có ai dám tới, tên kia muốn gây chuyện cũng không thể trêu vào được.
Anh lại quay đầu nhìn đường đệ của mình, có chút bất mãn mắng: “Ngươi chớ học hắn!”
Tên này có xu thế đó!
Thế mà dám ở ngay Nam Nguyên kiếm chuyện, đây không phải là phong cách Bạch gia, đây là phong cách của Tô Vũ. . .
Mà Tô Vũ thì cảm thấy chuyện này không trách Bạch Phong thì không được.
Bản lĩnh gây chuyện. . . là do Bạch Phong dạy hắn.
Đúng vậy, là Bạch Phong dạy.
Tô Vũ nhớ kỹ khi hắn vừa tới học phủ, Bạch Phong vì để cho hắn nhìn xem đa thần văn chiến kỹ mạnh cỡ nào nên mới đi đánh Hồ Văn Thăng, đệ tử của Chu Minh Nhân, Đằng Không thất trọng vượt cấp đánh bại Đằng Không cửu trọng.
Về sau, Hồ Văn Thăng bế quan không ra khỏi cửa.
Bởi vậy dẫn tới đa thần văn cùng đơn thần văn chi tranh, năng lực gây chuyện không phải là Bạch Phong dạy ta sao?
Hiện tại còn dám phủ nhận!
Tô Vũ thầm nhủ trong lòng, Bạch Phong thì không nghĩ nhiều như vậy, Tô Vũ có năng lực gây sự, đó là vấn đề của hắn chứ liên quan gì tới anh?
Anh không nhớ rõ chính mình đã làm gì!
Bây giờ anh còn đang vì những sự tình này mà đau đầu đây.
Thấy đường đệ sau lưng mình một bộ xem thường, anh nhịn không được cả giận quát: “Ngươi bớt nói nhảm đi, lời của ta ngươi đã nghe chưa? Đến Đại Hạ phủ rồi thì ngày mai liền theo thương đội xéo đi!”
“Không đi đấy!”
“Ngươi. . .”
Bạch Phong giận dữ: “Được, ngươi không cút, lão tử cũng sẽ không quản ngươi, kệ ngươi sống hay chết! Còn nữa, sao ngươi lại có quan hệ với Liệp Thiên các? Cái tổ chức kia không phải thứ gì tốt, hôm nay các đại phủ đều đang vây quét bọn chúng, ngươi biết không?”
Tô Vũ rất nhanh bèn đáp: “Biết, thế nhưng bọn chúng cho ta chỗ tốt nhiều lắm, còn bảo vệ ta miễn phí, ngươi xem, họ giúp ta giết mấy tên gây chuyện kìa!”
“Ngươi. . .”
Bạch Phong im lặng, “Cho ngươi chỗ tốt nhiều lắm? Bọn hắn sẽ bảo hộ ngươi miễn phí? Ngươi nghĩ gì thế?”
“Thật sự miễn phí mà, dĩ nhiên ta đã đáp ứng họ sẽ giới thiệu họ cho ngươi.”
“Càn quấy!”
Bạch Phong giận dữ, Tô Vũ bật cười, “Đừng nóng vội mà, ca, bọn hắn nói bọn hắn vừa mới bắt đầu làm ăn nên có rất nhiều ưu đãi.
Tỉ như ta giới thiệu cho ngươi, bọn họ sẽ miễn phí giúp ta một lần, nếu ngươi có thể giới thiệu đến chỗ Hồng Các lão, khả năng là cũng sẽ nhận được chỗ tốt.
Hồng Các lão lại giới thiệu cho Vạn phủ trưởng, Hạ Hầu gia thì có lẽ cũng có thể miễn phí. . .”
Bạch Phong sững sờ, nửa ngày sau mới hỏi: “Cho bao nhiêu chỗ tốt?”
“. . .”
Tô Vũ âm thầm bĩu môi, ta biết ngay mà.
“Phải coi ngươi thương thảo thế nào!”
Bạch Phong như có điều suy nghĩ, đồ vật miễn phí. . .
Không lấy thì uổng quá.
Không phải chỉ là giới thiệu tới lão sư ta thôi sao?
Chuyện cỏn con ấy mà.
Tại Chư Thiên chiến trường mới sợ bị định vị, tại Nhân cảnh thì sợ cái quái gì.
Tên đường đệ này của mình hiện tại cũng học được cách làm ăn.
Không tệ.
“Ngươi có liệp thiên điểm bảng à?”
“Có!”
“Cho ta dùng một chút!”
“. . .”
Tô Vũ im lặng, ngươi thật đúng là!
Rất nhanh, hắn lấy ra một phần điểm bảng giao cho Bạch Phong, đây cũng là thứ lúc trước hắn dùng để giả làm Bạch Tuấn Sinh, miễn cho xảy ra sự cố.
Không quản Bạch Phong nữa, rất nhanh, Tô Vũ tự thao tác một thoáng, mặt nạ của hắn trực tiếp tiến nhập biển ý chí, Bạch Diện Cụ xem như địa binh đẳng cấp, tự nhiên là có khả năng thu lại.
Trước đó Tô Vũ sợ phiền toái, sợ vật này gặp nguy hiểm mới không đặt vào biển ý chí.
Giờ phút này, hắn vẫn muốn mạo hiểm một thoáng.
Bằng không thì một mực không câu thông cũng sẽ phiền toái, bởi vì hắn không tiện đeo lên mặt.
Trong biển ý chí, Tô Vũ cảm ứng một thoáng, rất nhanh hắn liền nhìn thấy Hoàng Cửu đưa tin, bình tĩnh trả lời: “Ta đã rút lui, nhiệm vụ thuận lợi hoàn thành, nhiệm vụ ban đầu đều sẽ không kiếm được gì, lần này cũng là miễn phí, các vị đồng liêu hãy nhìn xa một chút, thả dây dài câu cá lớn!”
Làm nhiệm vụ bình thường sẽ có ban thưởng, lần này thì lại không có.
Bởi vì không thu phí.
Hoàng Cửu rất mau đã hồi đáp: “Không có việc gì, ta nhìn thấy Bạch Phong, đây là một trong những nhân vật quan trọng ở Nhân cảnh, nhanh như vậy liền tiếp xúc với hắn thì cũng là chuyện tốt!”
“Năng lực nghiệp vụ của Huyền Cửu vẫn rất mạnh!”
Lúc này, Địa Thập Bát cũng tán dương một câu, thoạt trông có vẻ nhiệm vụ lần đầu không thu hoạch được gì, nhưng cấp tốc móc nối với các nhân vật trọng yếu trong vòng xoáy ở Nhân cảnh thì mới là then chốt.
Bạch diện ở các đại phủ khác còn đang tìm chỗ, tìm cứ điểm, chờ đợi dung nhập, ở Đại Hạ phủ thì đã bắt đầu nhận nhiệm vụ, tạo dụng danh tiếng rồi.
Tô Vũ không đáp lời, bởi vì hắn vừa thu được tin từ Bạch Phong.
“Liệp Thiên các? Ta là Bạch Phong, đường đệ ta nói, dùng điểm bảng của các ngươi rồi giới thiệu cho sư phụ ta thì có thể cho ta 1000 sợi thiên địa huyền quang, là thật hay giả?”
“. . .”
Chương 1635: Huyền Cửu Bị Khinh Thường
Tô Vũ im lặng ngẩng đầu nhìn liếc mắt nhìn Bạch Phong đang đi thong thả phía trước.
Ngươi thật giỏi!
Mở mắt nói lời bịa đặt à?
Rất nhanh, Tô Vũ bèn trả lời trong đầu: “Không có khả năng! Dĩ nhiên, nếu là Bạch nghiên cứu viên sử dụng điểm bảng, cũng như nguyện ý dẫn tiến tới Hồng Đàm Các lão, trong trường hợp đủ khả năng chúng ta sẽ đánh đổi một số thứ.”
“Nói thẳng, có chỗ tốt gì?”
Tô Vũ chửi bậy, thật là dứt khoát, cũng thật nghiêm túc, hắn cấp tốc nói: “Giết người, bảo hộ, dưới Nhật Nguyệt đều sẽ miễn phí! Dĩ nhiên là chỉ có một lần, mà chúng ta sẽ phán đoán mức độ nguy hiểm, quá nguy hiểm thì chúng ta sẽ cự tuyệt!”
“Chỉ thế thôi?”
Bạch Phong đi đằng trước giống như rất không hài lòng, quay đầu còn trừng mắt liếc Bạch Tuấn Sinh. . .
Suýt tí nữa Tô Vũ còn cho là mình bị anh phát hiện thân phận, ngươi trừng ta làm gì!
Rất nhanh, tin tức từ chỗ Bạch Phong lại lần nữa truyền đến: “Giết người, bảo hộ thì thôi đi, giúp ta tìm sư huynh của ta, âm thầm bảo hộ y nửa năm!”
“. . .”
Ngươi cút luôn đi!
Tô Vũ im lặng, cái này có độ khó quá lớn, nói thật, Trần Vĩnh ở đâu thì Liệp Thiên các chưa hẳn đã biết.
Còn âm thầm bảo hộ nửa năm, cái quỷ gì thế?
Bất quá. . . việc này cũng chưa chắc là không được, kỳ thật có khả năng thử một chút.
Nghĩ đến đây, Tô Vũ liền trực tiếp câu thông với Thải Nhất, Huyền Bộ Chấp Pháp giả, không biết vị này đã chết hay chưa, Bạch Nhất là Nhật Nguyệt lục trọng, Thải Nhất hẳn cũng là Nhật Nguyệt trung kỳ.
Y là cấp trên của Tô Vũ tại Nhân cảnh, Tô Vũ hiển nhiên có thể liên hệ đối phương.
Rất nhanh, Tô Vũ tuyên bố tin tức, “Thải Nhất Chấp Pháp giả, phân bộ của chúng ta đã đóng quân tại Đại Hạ phủ, trước đó cũng tiếp nhận nhiệm vụ đầu tiên là bảo hộ đường đệ của Bạch Phong – Bạch Tuấn Sinh! Nhiệm vụ thuận lợi hoàn thành, hiện nay Bạch Phong đang câu thông với chúng ta, muốn tra tìm vị trí Trần Vĩnh, bảo hộ Trần Vĩnh. . .”
“Nói thẳng đi!” Thải Nhất nhanh chóng truyền tin đến: “Bạch Phong, đồ đệ của Hồng Đàm, đồ tôn của Diệp Bá Thiên. . .”
Rõ ràng, Thải Nhất đang suy nghĩ.
Không thể không nói, phân bộ Đại Hạ phủ tiếp xúc được với các nhân vật quan trọng quá nhanh, Thải Nhất đang phải trốn đông trốn tây kỳ thật có thể giám sát được bọn hắn nói chuyện, Tô Vũ cùng Hoàng Cửu xây dựng kênh thì Chấp Pháp giả cũng có thể thấy.
Điều này Tô Vũ đã có suy đoán, cho nên hắn sẽ không ở mấy băng tầng công cộng này ngồi chém gió, hiện tại hắn có thể xác định điều duy nhất chính là đại khái khi hắn cùng Huyền Giáp nói chuyện thì những người khác sẽ không thấy được, xem như kênh tuyệt mật.
Còn những kênh khác có khả năng đều sẽ bị thấy.
Bao gồm cả chuyện hiện tại hắn đang trò chuyện với Bạch Phong!
Đương nhiên, Tô Vũ không có chứng cứ.
Thải Nhất rất nhanh đã trả lời: “Ngươi muốn tìm phân bộ Nhân cảnh trợ giúp?”
“Đúng, bởi vì việc này là để xây dựng thị trường, cần tổng bộ cho thật nhiều sự ủng hộ, Bạch Phong là nhân vật mấu chốt, Đại Hạ phủ là trung tâm của sóng gió, ta hi vọng tổng bộ cho chúng ta thêm nhiều duy trì!”
Thải Nhất suy tính một chút, cuối cùng quyết định: “Tốt, ta sẽ báo cáo cho ngươi, tìm kiếm Trần Vĩnh và cung cấp bảo hộ, thế nhưng. . .
Huyền Cửu, Đại Hạ phủ rất nguy hiểm, đám Bạch Phong kia dĩ nhiên có thể tiếp xúc, thế nhưng phải lấy cẩn thận làm chủ, tránh bị bọn hắn tính kế!”
“Biết rồi, mặt khác, Thải Nhất Chấp Pháp giả, hắc diện, thải diện, hôi diện khi nào nhập cảnh? Nhân thủ quá mức thiếu khuyết, nhiệm vụ nhỏ mà cũng để cho đám bạch diện chúng ta xuất động, không thể phân thân, căn bản là không thể nhận nhiều việc.”
“Sẽ sớm an bài thôi!”
“Đa tạ!”
“Không cần!”
Cắt đứt thông tin, rất nhanh, Tô Vũ đã hồi âm cho Bạch Phong: “Sau này sẽ trả lời ngươi, ta đã báo cáo tổng bộ, tìm hành tung của Trần Vĩnh cần một khoảng thời gian, cung cấp bảo hộ cũng cần an bài nhân thủ, chưa hẳn có thể thuận lợi hoàn thành.”
“Được thôi!”
Bạch Phong cũng không hy vọng quá lớn, rất nhanh lại nói: “Đúng rồi, các ngươi có nhận nhiệm vụ giết vô địch không?”
“. . .
Quyền hạn không đủ, vô phương giao dịch!”
Mẹ nó, y hệt như khi ta lần đầu trò chuyện với Liệp Thiên các.
Ngài không hổ là sư phụ ta, nói chuyện không khác gì nhau.
“Thế mà bảo không gì làm không được.” Bạch Phong xem thường, rồi anh lại hỏi: “Vậy có thể nhận những nhiệm vụ khác không, tỉ như đi cứu Tô Vũ gì đó. . .”
“Nhận không được!”
“. . .”
Bạch Phong hừ một tiếng, có điều Tô Vũ ở phía sau lại thấy vô cùng cảm động, lão sư của hắn vẫn luôn nghĩ tới chuyện đi cứu hắn.
Sau một khắc, Bạch Phong lại truyền tin qua: “Vậy có thể chuyển tới Tô Vũ một câu được không?”
“Cái này có khả năng thử một chút!”
“Bảo hắn ở cổ thành tuyên bố rằng ta là lão sư của hắn, ta có thể thay hắn giao nhận nhiệm vụ, tiểu tử kia giết nhiều Nhật Nguyệt như vậy mà không lĩnh ban thưởng thì rất phí phạm.
Ta làm lão sư cũng đành tận lực, đi nhận lấy một chút ban thưởng thay hắn!”
“. . .”
Tô Vũ im lặng, thôi rồi, lão sư lại suy nghĩ giống hệt hắn.
Ta cũng cảm thấy không lĩnh thưởng thì quá lãng phí nha!
“Có thể thử một chút!”
“Tận lực đi, Liệp Thiên các các ngươi làm cái gì cũng không thành, chỉ thế mà còn muốn cắm rễ ở Nhân tộc?”
Bị khinh bỉ thảm bại!
“Còn nữa, mau đưa cho ta một phần điểm bảng đi, có thể đưa đến Đại Hạ Văn Minh học phủ không? Đưa đến cổng sở nghiên cứu của chúng ta ấy!”
Tô Vũ vô lực, này là muốn chết đây.
Đương nhiên, hắn có thể làm được.
Nhưng làm thế thì Liệp Thiên các có khả năng đoán được mình trà trộn vào Đại Hạ Văn Minh học phủ, nhưng việc này nào có dễ dàng như vậy, thành ra thân phận của hắn rất dễ dàng bại lộ.
Hắn hiện tại đang lừa gạt nhiều bên mà!
“Ta sẽ sớm đưa cho ngươi, thế nhưng địa điểm cụ thể. . .
Không tiện lộ ra!”
“Thôi đi, sợ thì cứ việc nói thẳng!”
Bạch Phong không nói thêm nữa, tiện tay ném điểm bảng cho Tô Vũ, quay đầu lại nói: “Ít tiếp xúc với cái tổ chức này lại! Ngươi quá đần, tổ chức này không phải thứ hàng gì tốt, lần này thực lực của những kẻ tới Nhân cảnh cũng chỉ tàm tạm, rất nhiều nhiệm vụ căn bản là không có cách hoàn thành!”
Tô Vũ cảm thấy Huyền Cửu bị khinh bỉ nặng nề!
Được rồi, tùy ngươi vậy.
Hắn gật gật đầu, cười nói: “Biết rồi ca, có muốn lập mưu đem bọn hắn một mẻ hốt gọn không?”
“Nói nhảm, ngươi cho rằng ta không muốn à?”
Bạch Phong tức giận mắng: “Ta kêu bọn hắn đưa điểm bảng tới là để tìm cơ hội thủ tiêu chúng, chúng cũng không ngốc, biết nguy hiểm nên không dám nói cho ta biết lúc nào sẽ tới đưa, người nào đưa, hay giao hàng ở đâu.”
Anh có thể đoán được!
Tô Vũ cảm thấy vô lực, thật đáng thương, về sau hắn còn phải cẩn thận một chút, có vẻ như ai cũng đều muốn chọc chết người của Liệp Thiên các a.
Hai người bọn hắn trò chuyện đủ kiểu, trên vùng trời, Ngô Nguyệt Hoa xuất hiện, mở miệng nói: “Đại khái là không có ai tới, chuyện của Liệp Thiên sau này cứ giao cho Đại Hạ phủ giải quyết, các ngươi đừng tham dự vào!”
Dứt lời, bà lại nghiêm mặt nói: “Cái tổ chức này thực lực cực cường! Tại Chư Thiên chiến trường vô cùng thần bí, nắm trong tay rất nhiều thượng cổ bí văn, thậm chí có nghe đồn vài Các chủ hoặc là lâu chủ của chúng có thể là vô địch thượng cổ truyền thừa xuống!”
Tô Vũ ngoài ý muốn, có tin đồn này sao?
Có lẽ là thế đi, điều này cũng là lẽ thường, cái tổ chức này quả thực chính là truyền thừa xa xưa.
Nếu như vậy, thực lực Liệp Thiên các cũng có chút đáng sợ, thượng cổ vô địch. . .
Tô Vũ đã gặp qua tượng đá mạnh mẽ, một quyền đánh nổ Lạp Đức Ma vương, đó chính là vô địch cảnh thượng cổ truyền thừa xuống.
Bạch Phong khẽ gật đầu, bổ sung thêm: “Cái này thì ta biết, kỳ thật Đại Hạ phủ cũng có một số người lẫn vào trong đó, thế nhưng cũng chỉ là tầng dưới chót thôi.
Cao tầng của chúng có tổ chức cơ cấu hết sức nghiêm mật, vô địch, trưởng lão, lại đến bạch diện, có rất ít người có thể lẫn vào trong đó, đấy đều là cường giả do chúng tự bồi dưỡng ra.”
Bạch diện rất khó trà trộn vào sao?
Tô Vũ ngoài ý muốn, ta thấy đơn giản lắm mà!
Liệp Thiên các bị người ta trà trộn vào cũng không phải chuyện lạ gì, tổ chức này còn tự mình nhận người, chiêu dụ thiên tài gia nhập, lần đầu tiên gặp mặt họ đã mời luôn Tô Vũ.
Đương nhiên, những người này gia nhập thì cũng không phải cao tầng gì.
Cho nên Bạch Phong biết được một chút, nhưng anh cũng không hiểu quá rõ, chẳng qua là nghe nói mà thôi.
Lúc này, Ngô Nguyệt Hoa cũng từ hư không đi xuống, vừa bay lượn vừa lên tiếng: “Bớt tiếp xúc là được rồi, dĩ nhiên, nếu thật sự thiếu bảo vật, hay vật tư tu luyện gì thì cũng có thể giao dịch với chúng.
Cho dù bọn chúng không có thì Liệp Thiên các có đôi khi cũng sẽ làm trung gian, giúp ngươi liên hệ kẻ có những bảo vật này.”
Bạch Phong gật đầu.
Không nói về chuyện Liệp Thiên các nữa, anh nhìn về phía Tô Vũ, hỏi khẽ: “Ngươi tốt nhất đàng hoàng cút về tu luyện cho ta, ngươi chỉ là một tên Đằng Không, chạy khắp nơi làm gì?”
“Ngươi cũng Đằng Không mà!”
“Ta?” Bạch Phong hừ lạnh: “Nếu không phải tại ngươi thì ta bế quan thêm mấy ngày sẽ bước vào Lăng Vân! Huống chi, ta Đằng Không và ngươi Đằng Không không giống nhau!”
Quả thực là không giống nhau, Tô Vũ gật đầu, ngài Đằng Không thì ta chỉ dùng một đầu ngón tay cũng ép chết rồi, nói thật, thân thể ta cũng là Đằng Không đó.
Mà nghiêm ngặt nói ra thì ta mới chỉ có thân thể Đằng Không bát trọng, còn là vừa mới tới bát trọng, xét ra còn không cao như ngài, ngài đã là cửu trọng rồi.
Nay t6, tớ ôm được máy về nhà nên gõ kịch liệt từ tối tới giờ, “trả bài” xong, hết tinh lực sòyyyy, t ngủ trước âyyyy, tí mn ngủ ngon nhó, eo eo ~ <3








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Binh Chủng Của Ta Biến Dị [Dịch] Binh Chủng Của Ta Biến Dị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Binh-Chung-Cua-Ta-Bien-Di-Audio-Truyen.jpg)



