[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 321 : Kiêu Ngạo (c1601-c1605)
❮ sautiếp ❯Chương 1601: Kiêu Ngạo
Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm.
Sắc mặt Nhật Nguyệt hậu kỳ Long Tằm tộc khẽ biến, thấp thỏm quát: “Tô Vũ, đừng châm ngòi, ngươi hãy nhanh mở cửa thành ra, nếu không 3 ngày sau vô địch đến, chắc chắn ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!”
“Ha ha!”
Thanh âm Tô Vũ chấn động cổ thành: “Ta sẽ chết không có chỗ chôn? Vô địch tới à? Nào, nào, mau bảo bọn họ tới đi, không tới chính là tôn tử! Ta ở phủ thành chủ chờ bọn họ, vô địch mà không tới giết ta, bọn họ chính là tôn tử của ta, có dám đến không? Long Tằm tiểu tộc mà cũng dám nói nhăng nói cuội trước mặt ta!”
Cường giả Long Tằm tộc biến sắc, trong lòng thầm mắng!
Ngươi ở trong phủ thành chủ, vô địch chắc chắn sẽ không tiến vào, có giỏi thì ngươi ra đi, ta sẽ là người đầu tiên giết chết ngươi!
Những người khác không hề nói chuyện.
Trong đám cường giả tiểu tộc có người biến sắc, Nhật Nguyệt cửu trọng Ma tộc khẽ nhíu mày, quát: “Đủ rồi! Chớ nghe lời hồ ngôn loạn ngữ của Tô Vũ, dù giết chúng ta thì các ngươi cũng trốn không thoát, nếu đi ra ngoài… Bên ngoài có vô địch!”
Nghe vậy, ánh mắt vài vị Nhật Nguyệt tiểu tộc đều trở nên ảm đạm!
Vừa rồi quả thật đã có người động tâm.
Nhưng đối phương nói vậy, bọn họ lại tuyệt vọng.
Đúng vậy, không giết được.
Nhật Nguyệt cửu trọng Ma tộc lại nói: “Ta sẽ liên hệ Ma vương tộc ta để xem có thể mau chóng phá thành hay không, chư vị đừng nóng nảy!”
Gã phải thử một lần.
Bằng không nếu những người này bị ép tới đường cùng thì cũng không phải chuyện tốt.
Dù sao thì vẫn có cường giả chủng tộc phụ thuộc.
Tử Ma lập tức dùng điểm bảng liên hệ Ma vương Ma tộc.
Một lát sau, gã nhận được câu trả lời.
Đám Nhật Nguyệt khát vọng nhìn gã, Tử Ma trầm mặc một hồi, rồi bình thản nói: “Ma vương đại nhân bảo chư vị tạm thời đừng nóng nảy, ngài đang chuẩn bị phá thành.”
“Chuẩn bị?”
Một vị cường giả Nhật Nguyệt ngũ trọng chờ mong hỏi: “Tử Ma đại nhân, hôm nay có thể phá thành không?”
Chuẩn bị, mất bao lâu?
Hiện tại sinh mệnh bọn họ đang trôi đi mỗi phút mỗi giây!
Tử Ma trầm mặc.
Vài vị Nhật Nguyệt vừa tuyệt vọng vừa uể oải, nhìn dáng vẻ này thì có lẽ hôm nay không thể phá thành.
Mấy người liếc nhau, chẳng lẽ phải biến thành cư dân cổ thành thật ư?
Nhưng… bọn họ không cam lòng!
Tu luyện trăm năm ngàn năm, thậm chí gần vạn năm, rồi để trở thành Hoạt Tử nhân sao?
Nhưng. . . đây là cơ hội cuối cùng để tồn tại.
Hay là chờ thêm 3 ngày, cùng mấy vị Nhật Nguyệt cao trọng lao ra ngoài?
3 ngày sau, chiến lực của bọn họ còn lại bao nhiêu cũng khó nói.
Vô địch phá thành, dẫn ra Tử Linh vô địch, Nhật Nguyệt hậu kỳ có hy vọng chạy thoát, nhưng bọn họ thì sao?
Một đám Nhật Nguyệt sắp chết biết chạy hướng nào?
Đúng lúc này, tiếng nói thâm thúy của Tô Vũ vang khắp toàn thành: “Muốn biến đổi thành cư dân cổ thành à? Sao chưa hỏi xem thành chủ là ta có đáp ứng không? Hay các ngươi cảm thấy, các ngươi trở thành cư dân thì thành chủ như ta không làm gì được các ngươi? Thậm chí các ngươi sẽ chờ cơ hội để thay thế ta trở thành thành chủ?”
Không ai đáp lời.
Tô Vũ lại nói: “Đừng ảo tưởng quá nhiều, các ngươi ngoan ngoãn chờ chết đi, ta không chấp nhận thì dù các ngươi có chuyển thành cư dân cũng không sống được!”
Có Nhật Nguyệt không nhịn được, rít gào: “Ngươi phải ép chúng ta chết như vậy sao?”
“Ấu trĩ, sống một đống tuổi vậy mà còn không nhìn thấu, nói ra lời ấu trĩ như thế, khó trách chỉ là Nhật Nguyệt tiểu tộc! Cá lớn nuốt cá bé là chân lý trong thiên địa! Các ngươi phụ thuộc đại tộc, muốn ép chết Tô Vũ ta trước còn dám lật mặt nói ta ép các ngươi chết? Cho các ngươi cơ hội mà không quý trọng! Ta không muốn nhiều lời nữa, có nói cũng vô ích, Tinh Hồng cổ thành không nhận kẻ vô dụng, Nhật Nguyệt cũng vậy, dù các ngươi biến đổi thành cư dân thì cũng phải lập công, nếu không… Các ngươi chờ chết đi!”
Nhật Nguyệt vừa mới rít gào hừ lạnh một tiếng: “Ngươi là thành chủ, nhưng ngươi chỉ là Lăng Vân, một khi phong thành vô dụng với chúng ta, ngươi chẳng là cái thá gì nữa.
Ngươi có thể làm khó được ta sao?”
Khi tử khí vô dụng, hắn ta còn sợ Tô Vũ sao?
Nghĩ gì vậy?
Dù sao hắn ta cũng là cường giả Nhật Nguyệt tứ trọng, sao phải sợ một Lăng Vân cỏn con?
Dù Tô Vũ từng giết Nhật Nguyệt Hồng Oa tộc, nhưng kẻ kia không thể so với hắn ta.
“Ồ, kiêu ngạo thật đấy!”
Tô Vũ bật cười, giờ phút này hắn đang ở trong một gian cổ phòng cách rất xa, thưởng thức thành chủ lệnh, nở nụ cười.
Kiêu ngạo thật!
Nhưng hắn ta nói không sai, bọn họ mà trở thành cư dân, nếu không luyện hóa lệnh bài, muốn đối phó bọn họ cũng không dễ.
Phong thành cũng vô dụng!
Tử Linh xuất hiện, những người này chỉ cần trốn vào cổ phòng thì Tử Linh sẽ không chủ động công kích.
Cho nên đám Nhật Nguyệt kia mới dám kiêu ngạo như thế.
Đến thời điểm bất chấp tất cả, biến đổi thành cư dân rồi thì sao bọn họ phải sợ Tô Vũ?
Tô Vũ không giống thành chủ khác có thể chiến vô địch ở trong thành.
Ở trong thành, giỏi lắm thì Tô Vũ đối phó được Nhật Nguyệt sơ kỳ mà thôi.
“Thực lực không đủ, đã sắp chết rồi mà bọn người kia còn kiêu ngạo như vậy!”
Tô Vũ cảm khái, lúc này hắn đã sắp hoàn thành 53 đúc.
Một khi hoàn thành, lực lượng thân thể hắn sẽ vượt qua 28 vạn khiếu, nhưng như vậy cũng chỉ có thể so với đám Nhật Nguyệt nhất trọng của chủng tộc rác rưởi như Hồng Oa mà thôi, vẫn cách tứ trọng rất xa.
Một trọng của Nhật Nguyệt chênh lệch bao nhiêu, Tô Vũ không quá rõ ràng.
Hắn chỉ biết rằng Nhật Nguyệt hậu kỳ rất mạnh, mạnh đến đáng sợ.
“Kiêu ngạo vậy sao?”
Tô Vũ ngẫm nghĩ, bất đắc dĩ lắc đầu, thôi, ngươi cứ kiêu ngạo đi.
Ta đúc thân thêm vài lần nữa, sau đó cắn nuốt tinh huyết Nhật Nguyệt trung kỳ thử xem, rồi ta sẽ chậm rãi xử lý ngươi!
Chương 1602: Cứu Người Và Giết Người
Tô Vũ không đáp lại khiến tên Nhật Nguyệt tứ trọng kia tự tin hơn hẳn!
Đúng vậy!
Lão tử mà biến đổi thành cư dân, vậy còn phải sợ ngươi sao?
Thành chủ cổ thành không có quyền khống chế cư dân, tuy rằng thành chủ lệnh có thể phá phòng, bọn họ biết điều này, nhưng sợ cái gì?
Tô Vũ phá phòng ư? Phá đi!
Lăng Vân như ngươi mà đòi giết Nhật Nguyệt trung kỳ như ta sao?
Nghĩ vậy, hắn ta đã có quyết định.
Ta liền biến đổi thành cư dân!
Ta không sợ ngươi!
Giờ khắc này, Tô Vũ nghĩ đến một biện pháp, thừa dịp mọi người nghĩ ta đang ở trong phủ thành chủ, ta phải giả mạo Tử Linh đi nhặt ngọc phù mới được.
Những nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng hắn quyết định bỏ qua biện pháp này.
Cho ngươi thay đổi thành công!
Tránh để kẻ khác đoán được rằng ta đang ở bên ngoài.
Huống chi ngươi trở thành cư dân, giúp ta triệt tiêu bớt tử khí cũng là chuyện tốt, khi ta muốn giết ngươi thì sẽ giết sau, thuận tiện kiếm chút thiên địa khen thưởng.
Bắt đầu từ đêm nay, có Nhật Nguyệt bắt đầu thay đổi.
Trong thành có 6 vị Nhật Nguyệt trung kỳ, 4 vị Nhật Nguyệt sơ kỳ.
Trong Nhật Nguyệt trung kỳ, có hai vị Nhật Nguyệt lục trọng không lựa chọn thay đổi, còn lại 4 vị và 4 Nhật Nguyệt sơ kỳ khác đều rơi vào đường cùng, cuối cùng lựa chọn chuyển đổi!
Không chuyển đổi không được!
Nếu chờ đến 3 ngày sau, trong tình huống trọng thương hấp hối, trông cậy vào việc cùng nhau phá vây đi ra ngoài mới thật sự là chịu chết.
Nhật Nguyệt đại tộc thấy tình huống này thì không nói gì.
Thay đổi thì thay đổi đi!
Tùy các ngươi!
Dù sao sau khi thay đổi, các ngươi cũng chỉ là Hoạt Tử nhân, giờ thì đừng oán trách bọn họ nữa, tuy rằng hiện tại trong lòng đám người kia ít nhiều gì cũng đã có vài phần oán trách.
Cùng lúc đó.
Tượng đá và Tinh Nguyệt quân chủ lại chạm mặt.
Đám Nhật Nguyệt chuyển đổi, trong thành sẽ có thêm một vài Tử Linh Nhật Nguyệt cường đại phụ trách đi thu ngọc phù, không giết chóc, chỉ phụ trách thay đổi mấy Nhật Nguyệt kia.
Tinh Nguyệt quân chủ cười nhạt, “Có vẻ đại quân Tử Linh của ta sẽ có thêm rất nhiều Nhật Nguyệt cảnh!”
Tượng đá không mở miệng, nếu những người này không chết thì bọn họ sẽ là cư dân trấn thủ Tử Linh.
Một mặt là có thể kiềm chế tử khí của Tử Linh Nhật Nguyệt, một mặt khác là thông qua tu luyện mà tiêu ma bớt tử khí.
Trong quá trình bọn họ tu luyện, vốn dĩ tử khí cũng bị giảm bớt đi, sở dĩ cảm thấy tử khí không ít đi đó là bởi vì sẽ có thêm tử khí không ngừng thẩm thấu, trên thực tế, khi cư dân tu luyện, nguyên khí tán ra có thể tiêu ma tử khí.
Làm vậy thì cổ thành sẽ giảm bớt áp lực!
Đối với tượng đá mà nói, có thêm vài vị Nhật Nguyệt, sống thì tốt, nếu chết, gia tăng thực lực cho Tử Linh giới cũng là chuyện không thể tránh khỏi, đây là cổ thành – nơi cả hai phe đều có cơ hội.
Cho sinh linh cơ hội, cũng cho Tử Linh cơ hội.
Tượng đá không nói gì, cư dân nhiều cũng tốt, cư dân cường đại thì càng tốt, còn vấn đề bọn họ chết đi sẽ tăng cường thực lực Tử Linh giới… Không sao, không phải Tô Vũ đã giết không ít Tử Linh sao?
Cứ để gia hỏa này giết tiếp đi là được!
Không phải Tinh Nguyệt đích thân chuyển đổi hắn à?
Hắn giết Tử Linh Nhật Nguyệt, Tinh Nguyệt cũng luyến tiếc giết Tô Vũ… Tốt lắm!
Tượng đá yên lặng nghĩ thầm.
Vô số năm qua, thực lực Tử Linh giới vẫn luôn lớn mạnh dần lên, hiện tại, nó bỗng nhiên cảm thấy có Tô Vũ ở đây quả nhiên là chuyện tốt, sắp tới có lẽ thực lực Tử Linh giới sẽ suy yếu một chút.
Nghe nói ở Thiên Diệt cổ thành, Tô Vũ cũng giết chết không ít Tử Linh Nhật Nguyệt.
Phong thành ngày thứ 13, Tô Vũ đã hoàn thành lần đúc thân thứ 53.
Lúc này thiên địa huyền quang đã bị tiêu hao không ít, chỉ còn lại 1100 sợi.
Còn 19 lần đúc thân nữa.
Ngoại giới, càng ngày càng nhiều người chú ý đến nơi đây!
Dựa theo tình báo thì tròn 15 ngày, vô địch sẽ đến phá thành.
Tô Vũ sẽ chết trước lúc đó, người bị vây nhốt sẽ ra khỏi thành, hay hắn vẫn không chết, khiến vô địch phải phá thành, dẫn ra Tử Linh quân chủ, thậm chí là tượng đá sẽ nhúng tay lần nữa?
Mà vô địch đến phá thành sẽ là vị nào, hay là những vị nào?
Những người từng đến đây có xác suất quay lại không cao.
Bọn họ đã có nhiều phiền toái lắm rồi!
Vị Minh tộc kia đến giờ cũng không biết đang trốn đi đâu, chẳng rõ y có còn đến cứu con trai của mình không, vị Nhật Nguyệt bát trọng Minh tộc kia chính là con cả của vị vô địch bị thương.
Ngoài cổ thành.
Vô địch đã tới.
Không phải chỉ có một người.
Tiên, Ma, Long, Thần, vô địch bốn tộc đều tới, người Minh tộc và Viên Hầu tộc vẫn chưa đến, còn Long Tằm tộc thì lại càng không tới.
Một tộc chỉ có một vị vô địch tới đây.
Bốn vị vô địch cường hãn quan sát cự thành phía dưới, không ai thấy vô địch đã đến, không ai có thể xem.
Phía dưới, tòa cự thành kia vẫn sừng sững không ngã.
Lần trước 12 tôn vô địch cũng không thể lay động.
Hồi lâu sau, Ma vương Ma tộc mở miệng: “Không thể đồng loạt ra tay, một người ra tay phá vỡ cửa thành, một người dẫn cường giả trở về, một người đánh một chưởng về phía phủ thành chủ…”
“Hả?”
Vô địch Long tộc nhíu mày, “Muốn tập kích phủ thành chủ ư? Lạp Đức, ngươi muốn dẫn tượng đá thượng cổ ra sao?”
Vô địch Long tộc không đồng ý!
Lạp Đức, tổ tiên của Thiên Đạc, Ma tộc Thủy Ma vương, thực lực vô cùng cường hãn.
Hai vô địch Thần tộc và Tiên tộc cũng nhíu mày.
Lạp Đức Ma vương bình tĩnh nói: “Tô Vũ là biến số, rất phiền toái! Hắn đã duy trì 13 ngày mà còn chưa chết, không giống suy đoán của chúng ta, rốt cuộc hắn bị tử khí xâm nhập bao nhiêu? Có thể sống lại hay không? Chỉ là Lăng Vân cảnh mà hắn đã cường đại, khuấy đảo phong vân chư thiên như thế! Nếu hắn không chết, vậy sẽ thế nào?”
Lão lại nói: “Ta sẽ tự mình ra tay tấn công phủ thành chủ, hủy diệt phủ thành chủ! Dù tượng đá thượng cổ ra tay thì cũng chưa chắc đã kịp!”
Lão muốn tiêu diệt Tô Vũ!
Đây là phán đoán của lão, không đơn thuần chỉ vì báo thù cho Thiên Đạc, làm vậy chẳng có nghĩa lý gì.
Lão phải đối phó với Tô Vũ!
Lão cảm thấy Tô Vũ không tầm thường, phán đoán của lão không sai, thậm chí lão nguyện ý mạo hiểm, tự mình ra tay xử lý phủ thành chủ.
Nghe vậy, mấy tôn vô địch khác không còn lời nào để nói.
Lạp Đức bình tĩnh chỉ huy: “Thần tộc phá thành, Long tộc dẫn người, Tiên tộc ngăn cản Tử Linh quân chủ, ta phá hủy phủ thành chủ, sau một kích, nhanh chóng rút lui!”
Chỉ có cơ hội một kích.
Nếu không sẽ có nhiều Tử Linh quân chủ xuất hiện, cũng sẽ khiến tượng đá ra tay, thậm chí dẫn ra càng nhiều tượng đá hơn.
Vậy thì sẽ rất phiền toái!
Ba vị vô địch khác khẽ gật đầu, sinh cơ thôi phát pháp của Tiên tộc có chút tác dụng phản kích Tử Linh quân chủ, để Tiên tộc ngăn cản là rất thích hợp.
Mà kẻ có thể gặp nguy hiểm nhất chính là Lạp Đức.
Nhưng mọi người không thèm để ý.
Lão là Thủy Ma vương Ma tộc, còn là một trong những Ma vương cưỡng hãn nhất, lão ra tay thì cũng sẽ không gặp phải nguy hiểm quá lớn.
Nhưng vô địch Long tộc vẫn nhắc nhở: “Nếu một kích không thể đánh nát phủ thành chủ thì cũng phải lập tức từ bỏ, rời đi, ta không muốn tổn thất tam thế thân ở địa phương quỷ quái này đâu!”
Vết xe đổ vẫn còn in hằn trước mắt!
“Đương nhiên!”
Lạp Đức cũng không muốn tìm chết, bốn tôn vô địch, chẳng lẽ còn muốn huỷ diệt cổ thành ư?
“Ngày kia động thủ?”
“Không, ngày mai!”
Lạp Đức bình thản giải thích: “Ai cũng cảm thấy ngày kia chúng ta mới động thủ, chúng ta phải chờ tới lúc ấy làm cái gì? Có lẽ tượng đá cũng cho rằng ngày kia mới có biến, vậy nên, bình minh ngày mai lập tức ra tay, khiến nó trở tay không kịp!”
“Vậy phải bảo bọn họ hội tụ ở gần cửa thành…”
“Không sao, ngày mai hay ngày kia thì bọn họ cũng nên tới gần cửa thành…”
“Nhưng khi bọn họ rời đi rồi, Tô Vũ sẽ ra khỏi phủ thành chủ sao?”
“Để Nhật Nguyệt Long Tằm tộc giám sát đi.”
“Hắn sẽ đáp ứng?”
“Không sao, bảo hắn ngày kia mới đi, giám sát một ngày, sau đó… nếu không được, lần lượt để ba vị Nhật Nguyệt Minh tộc, Long Tằm tộc, Viên Hầu tộc giám sát!”
Bốn vị vô địch thương thảo, vẻ mặt đạm mạc.
Nếu vô địch ba tộc khác không tới, vậy tùy các ngươi, chết thì chết, phải xem vận khí của ngươi, nếu may mắn, chúng ta không ngại cứu ngươi, nếu xui xẻo, chết thì thôi!
Lần này các vô địch không còn ý kiến gì nữa.
Như vậy cũng không tồi, có lẽ có thể ngăn cản Tử Linh quân chủ một chút, vô địch tộc ngươi không tới, không thể trách chúng ta không cứu ngươi, là ngươi không được tộc mình coi trọng!
Bốn tôn vô địch thương lượng xong thì đều trầm mặc.
Chờ thôi!
Sáng sớm ngày mai, khi bình minh ló rạng, thời khắc tử khí yếu nhất thì lập tức phá cửa thành, cứu người và. . . giết người!
Chương 1603: Tượng Đá Nổi Giận
Ngoài Long Tằm giới.
Một thông đạo kín đáo, không có đại quân canh giữ thông đạo, nhưng có một cường giả Nhật Nguyệt cửu trọng tọa trấn, một tia lực lượng Long Tằm giới tản ra giúp vị cường giả Nhật Nguyệt cửu trọng này có thể áp chế đối thủ, nếu vô địch đột kích, hắn cũng có thể ngăn cản một đoạn thời gian.
Giờ phút này, bốn phương, bốn cường giả Nhân tộc vô cùng cường hãn đang ẩn núp trong hư không.
Đại Chu vương vung tay, một thần văn hiện lên, Nhật Nguyệt cửu trọng lại không phát hiện.
Ngay sau đó, bốn vô địch xuất hiện cách Nhật Nguyệt cửu trọng không xa.
Đại Hạ vương, Đại Chu vương, Đại Hán vương, Diệt Tằm vương!
Hai vị đến từ Chiến Thần Điện, hai vị đến từ Cầu Tác cảnh.
Đại Hạ vương và Đại Chu vương, được công nhận là hai vị vô địch nằm trong top 3 cường giả mạnh nhất của Nhân tộc, Đại Hán vương cũng cực kỳ cường đại, xếp trong 10 hạng đầu, còn Diệt Tằm vương thì không phải vương giả khai phủ, nhưng cũng sống từ thời kỳ vương giả chứng đạo, chỉ là ông không khai phủ mà thôi.
Thực lực Diệt Tằm vương thế nào thì khó mà đánh giá, nhưng thủ đoạn thời gian chi pháp lại cực kì nổi danh trong vạn tộc.
Diệt Tằm vương chưa từng giết vô địch, nhưng ông lợi hại ở chỗ khi đối chiến với vô địch, khả năng chiến đấu của ông cực kì mạnh mẽ, đặc biệt, ông cực kì chuyên nghiệp trong việc diệt sát quá khứ thân trong tam thế thân!
Ông đã từng giết quá khứ thân của vô địch!
Lần này phái ông tới đây cũng là để bảo đảm thuận lợi tiêu diệt tam thế thân của Long Tằm vương.
Bốn vị vô địch đứng gần vị Nhật Nguyệt cửu trọng kia, không ai nói chuyện, Diệt Tằm vương vài lần muốn nói, thấy Đại Hạ vương và Đại Chu vương lạnh mặt thì chỉ đành ngậm miệng, giữ im lặng.
Đại Hán vương vẻ mặt đạm mạc, giống như thế nào cũng không sao cả, mặc kệ bọn họ.
Đại Hạ Phủ và Đại Chu phủ có xung đột, đây là việc mọi người đều biết.
Trên thực tế, trước sự kiện Diệp Bá Thiên, kỳ thật quan hệ hai đại phủ cũng không tệ lắm.
Nếu không cũng không có chuyện đệ đệ Đại Chu vương đi cứu viện Diệp Bá Thiên.
Giờ phút này, bốn vô địch đều an tĩnh chờ đợi tin tức, chuẩn bị chiến dịch tấn công, hủy diệt Long Tằm giới, có lẽ hai ngày sau, vạn tộc sẽ mất đi Long Tằm tộc, một trong bách cường chủng tộc!
Vô địch tộc khác muốn giết Long Tằm vương thì khó, không có 7 – 8 vô địch, thậm chí là 10 vô địch thì khó mà đánh chết Long Tằm vương trong Long Tằm giới, mà Nhân tộc thì. . .
Không cần!
Bốn vị vô địch tới đây đã là coi trọng Long Tằm vương lắm rồi.
Nhân tộc không bị áp chế.
Đây là nhược điểm, cũng là ưu thế.
Chờ đợi.
Tất cả đều đang chờ đợi.
Ánh mắt vạn tộc lại hội tụ đến Tinh Hồng cổ thành.
13 ngày, hiện giờ đã là đêm khuya.
Cửa thành đóng chặt, không có dấu hiệu mở ra.
Ngày thứ 14 phong thành đã sắp đến.
Trên Tinh Thần Hải, vô số sao trời tản ra hào quang mờ ảo, dần dần, hào quang sáng dần lên, đó là dấu hiệu ban ngày sắp đến.
Trên không, bốn vô địch đã chuẩn bị xong.
Trời vừa sáng liền động thủ!
Vài vị Nhật Nguyệt cường tộc đã thủ ở cửa thành, bọn họ không biết tình huống ra sao, vô địch không hề thông báo kế hoạch cho bọn họ, chỉ bảo bọn họ đến đây chuẩn bị công tác phá cửa.
Trong thành, Tô Vũ tiếp tục tu luyện trong cổ phòng.
Hắn cũng cảm thấy đối phương sẽ phá cửa thành ở ngày 15, nên hiện giờ hắn mặc kệ mọi chuyện!
Hiện tại, trời đã sắp sáng.
Vậy nghĩa là ngày mai sẽ phá thành ư?
Thôi, không giết được Nhật Nguyệt thì thôi, để xem lần sau bọn người kia còn dám đến nữa hay không.
Lần này hắn chỉ muốn uy hiếp, không nghĩ rằng thật sự có thể giết chết bọn họ.
Còn vấn đề phủ thành chủ thiếu người thì hắn cũng mặc kệ.
Dù sao hắn cũng không cần!
Cũng đâu ai bảo thành chủ nhất định phải ở trong phủ đâu.
Lúc này, ánh sáng chiếu rọi thiên địa.
Trời đã sáng!
Giờ khắc này, trong không trung, bốn vô địch liếc nhìn nhau, ngay sau đó đồng thời ra tay!
Oanh!
Tiếng vang lớn vang vọng thiên địa.
Cửa thành lập tức bị đánh nát!
Tinh Nguyệt quân chủ lập tức xuất hiện, nàng mặc áo choàng đen, mang theo sự lạnh lẽo và tử khí, đánh thẳng một quyền về hướng vài vị Nhật Nguyệt ở gần cửa thành!
Cường giả Long tộc lập tức ra tay, Long trảo hiện lên ôm lấy mấy người.
Cường giả Tiên tộc chém một kiếm về hướng Tinh Nguyệt.
Trong nháy mắt, trong thành lại xuất hiện thêm một Tử Linh quân chủ, y cười lạnh, tấn công Nhật Nguyệt Long Tằm tộc, phụt một tiếng, vị Nhật Nguyệt này bị trảo chia năm xẻ bảy!
Một vòng bán nguyệt rơi xuống!
Tử vong!
Tử Linh kia còn muốn bắt người khác, Tinh Nguyệt đã quát: “Lại đây, giết bọn họ!”
Dứt lời, tử khí bùng nổ, ầm một tiếng, trời sụp đất nứt!
Trường kiếm của Tiên tộc tức khắc bị ăn mòn, hóa thành tử kiếm.
Một tôn Tử Linh vô địch khác bùng nổ tử khí, đánh về phía Long trảo của Long vương.
Tử Linh khai chiến với vô địch!
Thời khắc này, Lạp Đức vẫn luôn không có động tĩnh đột nhiên đánh xuống một chưởng, một chưởng này bao trùm phủ thành chủ nơi xa.
Ánh sáng cường đại lóa lên, trong thiên địa lúc bấy giờ như chỉ còn lại một chưởng kia.
Nhanh, mạnh, tàn nhẫn!
Bàn tay xuyên qua hư không, trong chớp mắt nó đã dừng lại trên bầu trời phủ thành chủ.
Hậu điện.
Tượng đá vốn không để ý tới, Tử Linh đại chiến sinh linh, nó chỉ phụ trách trấn thủ thánh thành, không quấy nhiễu nó, vậy không có quan hệ gì.
Nhưng khi bàn tay kia giáng xuống, tượng đá liền mở mắt, ánh mắt tràn đầy vẻ lạnh lẽo!
“To gan!”
Tượng đá giận dữ!
Dám can đảm tập kích phủ thành chủ?
Phủ thành chủ không phải của Tô Vũ, mà là của nó, đây là hành động khiêu khích!
Một tiếng vang lớn vang lên, trời sụp đất nứt, toàn bộ cổ thành rung động kịch liệt.
Phủ thành chủ vỡ nát một góc, lộ ra tượng đá.
Tô Vũ… Không ai nhìn thấy hắn, có lẽ là đã chết.
Chương 1604: Sức Mạnh Của Tượng Đá
Nơi xa.
Tô Vũ mới vừa mở cửa liền há hốc miệng!
Má nó!
Vậy cũng được à?
Đừng nháo!
Ở trong cổ thành sao lại nguy hiểm như vậy, phủ thành chủ mà cũng bị người ta đánh nát ư?
Hắn kinh hồn táng đảm, nếu lúc đó ta ở trong phủ thành chủ, vậy chẳng phải giờ đã chết rồi à?
Chết tiệt!
Nguy hiểm quá!
Hóa ra tượng đá cũng không đáng tin cậy, nó tọa trấn phủ thành chủ mà phủ thành chủ vẫn bị người ta đánh nát, có phải là quá yếu rồi hay không?
Ai làm?
Hắn còn đang suy nghĩ, mà đúng lúc này, trong đầu hắn bỗng vang lên một thanh âm tương đối quen thuộc: “Ngươi gánh hộ ta một lát, ta sẽ nhanh trở lại!”
Tô Vũ còn chưa hiểu gì thì đột nhiên hắn cảm thấy áp lực tăng mạnh.
Tử khí trên người bất giác sôi trào!
Lúc này, Tinh Nguyệt và đám Tử Linh quân chủ bỗng nhiên biến sắc.
Thiên địa rách nát.
Tượng đá xuất hiện, lớp hóa thạch bên ngoài cơ thể biến mất, nó hóa thành một vô địch thượng cổ.
Đó là một vị nam tử.
Vô cùng cổ xưa, vô cùng cường đại.
“Ngươi dám tập kích thông đạo thánh thành? To gan lớn mật, Bán Hoàng tộc ngươi còn không dám làm thế!”
Tượng đá thượng cổ trực tiếp ra khỏi cổ thành, trong ánh mắt chấn động của mấy người Tinh Nguyệt, Tinh Hồng hiện lên ngoài thành, đúng vậy, ngoài thành!
Một quyền!
Trong thiên địa chỉ có một quyền này!
Một quyền ầm ầm lao đến, Lạp Đức Ma vương cũng chấn động, sao có thể?
Tại sao tượng đá lại ra khỏi thành?
Sao lại hóa thành hình người?
Không có khả năng!
Ghi chép thượng cổ không phải như thế, tượng đá này không có khả năng rời khỏi cổ thành…
Giờ khắc này, lão chỉ cảm thấy khủng bố, lão nhanh chóng phá vỡ hư không, phá vỡ thời gian, một dòng sông xuất hiện, tiếng nước truyền đến, đây là thời không trường hà, Lạp Đức Ma vương cảm nhận được nguy cơ khủng khiếp.
Trốn!
Nhưng đã không còn kịp nữa, oanh!
Một quyền đánh xuống, dòng sông đứt gãy rồi biến mất!
Một quyền, tiếp một quyền, rồi lại thêm một quyền…
Trong nháy mắt, mấy chục quyền đánh ra!
Nhưng người ngoài chỉ nhìn thấy được một quyền, ngay sau đó, tiếng động lớn vang khắp thiên địa, trời đất như nứt tan tành.
Lạp Đức Ma vương cũng đang huy quyền… Bỗng nhiên, thân thể vỡ nát!
Trên người lão hiện ra vô số đạo quyền ấn!
Bộp một tiếng, thân thể hoàn toàn bung bét.
Chỉ chớp mắt, thân ảnh trẻ tuổi của Lạp Đức Ma vương hiện lên, lại ầm một tiếng, lão lại bị vô số quyền ảnh đánh nát!
Thân ảnh Lạp Đức Ma vương tuổi già lại hiện lên, trong mắt chỉ còn sự hoảng loạn khi đối diện trực tiếp với tử vong.
“Không… Tha cho ta!”
Tượng đá im lặng, lại huy quyền lần nữa, một quyền đánh ra!
Thời khắc này, trong hư không vô tận xuất hiện một dòng sông rất dài, có âm thanh chấn động vạn giới truyền đến: “Tinh Hồng trấn thủ, Ma tộc biết sai, xin giơ cao đánh khẽ…”
Tinh Hồng không nói gì, nhưng vẫn đánh xuống một quyền, trường hà rung chuyển, một hư ảnh cường giả đầu đội vương miện hiện lên.
Tinh Hồng nhìn thoáng qua, lạnh lùng nói: “Ngươi đừng ép ta triệu 36 trấn thủ hội tụ, diệt Ma giới của ngươi!”
Y hừ lạnh một tiếng, xoay người đánh một quyền về phía ba vô địch muốn chạy trốn, đánh cho có người mất đi tam thế thân!
Hư ảnh nhìn thoáng qua cổ thành, trong ánh mắt lộ ra vẻ nghi ngờ, bất quá hư ảnh nọ đã bắt được tương lai thân của Lạp Đức Ma vương, thở dài một tiếng, lôi kéo tương lai thân biến mất trong thời không trường hà!
Tinh Hồng mặc kệ.
Y đã tiêu diệt quá khứ thân của Lạp Đức, đánh chết hiện tại thân của lão, chỉ còn lại tương lai thân, Lạp Đức hiện giờ như bèo trôi trên nước, vô ý một cái là sẽ chết!
Tương lai thân của Bán Hoàng Ma tộc đích thân ra khỏi thời không trường hà, lúc này dù muốn hay không thì Tinh Hồng cũng phải cho mặt mũi!
Đương nhiên đối phương cũng không dám bức bách quá mức, nếu không, chọc đến 36 trấn thủ, vậy Ma tộc cũng chẳng được lợi gì.
“Các ngươi dám can đảm mạo phạm cổ thành, phải trảm không tha!”
Một tiếng quát lạnh chấn động Tinh Thần Hải, tượng đá biến mất, bốn phía đã không còn ai, ba vô địch còn lại cũng đã biến mất, lối vào cửu giới hoàn toàn phong bế, thông đạo rung chuyển, cường giả chín giới sợ đến run rẩy tâm can!
Một vô địch, không, bốn vị vô địch suýt chút nữa đã chết hết!
Bán Hoàng Ma tộc đích thân giáng lâm!
Còn có, tượng đá… Tượng đá có thể ra khỏi thành!
Tin tức kinh thiên động địa này làm cho người ta sợ hãi vô cùng!
Cách nơi đây mấy ngàn vạn dặm, các cường giả mặt mũi trắng bệch!
Cổ thành… Không thể chọc!
Thật đáng sợ, một tôn vô địch thượng cổ đột nhiên đi ra ngoài, ra khỏi cổ thành… điều này quả thực không thể tưởng tượng nổi, không có khả năng, chuyện như vậy chưa bao giờ được ghi lại!
Không có khả năng!
Vô số người không dám tin tưởng, nhưng sự thật là như thế, đối phương thật sự đã ra ngoài!
Lạp Đức Ma vương bị hủy diệt quá khứ thân và hiện tại thân, Ma Hoàng mà không xuất hiện thì lão đã chết rồi.
Vô địch đại chiến kết thúc!
Nhưng lại chấn động vạn giới.
Tam thế thân của bốn vô địch ngã xuống, Lạp Đức của Thủy Ma vương Ma tộc bị đánh bạo hiện tại thân và tương lai thân, Ma Hoàng Ma tộc đi ra từ thời không trường hà, thời khắc ấy, chư thiên đều có thể nhìn thấy quang huy.
Một cường giả cổ xưa như vậy mà lại lựa chọn một điều nhịn chín điều lành, không đại chiến với tượng đá, càng nghĩ càng thấy đáng sợ!
Mà đây cũng là lần đầu tiên tượng đá ra khỏi cổ thành từ thượng cổ tới nay!
Chân chính ra khỏi cổ thành, thực lực cường hãn vô biên, đánh cho vô địch cũng phải kinh sợ.
Bên trong thành.
Nhật Nguyệt Long Tằm tộc đã bị Tử Linh giết, ngoài thành thì tượng đá đánh bại mấy tôn vô địch… Các Nhật Nguyệt khác thì lại càng không cần phải nói, trực tiếp bị tượng đá đánh chết, không kẻ nào sống sót.
Vô địch còn chạy trốn không kịp huống chi là đám Nhật Nguyệt kia.
Trong thành, chỉ còn Nhật Nguyệt Minh tộc và Viên Hầu tộc, hai vị Nhật Nguyệt này đang trốn trong cổ phòng, run bần bật, bọn họ đóng chặt cửa, thân thể run rẩy mãi không ngừng!
Những người khác đều đã chết!
Vô địch chạy trốn!
Ma Hoàng giáng lâm cũng chỉ mang được tương lai thân của Lạp Đức đi, tương lai thân của Lạp Đức có thể hỏng mất bởi vì mất đi quá khứ và hiện tại hay không, chuyện này rất khó nói, còn phải xem Bán Hoàng Ma tộc có thể cứu lão hay không.
Nếu không, trong nhiều trường hợp, quá khứ và hiện tại không còn, tương lai cũng sẽ tiêu tán.
Tương lai thân là kết quả, khởi nguồn từ quá khứ và hiện tại.
Giờ khắc này, Tinh Thần Hải tột độ an tĩnh.
Tinh Hồng xuất hiện làm cho cường giả chư thiên vạn giới quan chiến đều kinh sợ, hoảng hốt, lo lắng, chấn động, ngoài ý muốn…
Một tượng đá cường đại như thế, đừng quên vẫn còn 35 vị khác nữa!
Chương 1605: Ta Muốn. . .
Chấp Hành Quy Tắc!
Bên trong cổ thành.
Đám Tinh Nguyệt quân chủ hiện giờ cũng vô cùng kinh sợ.
Mà tượng đá thì đã quay về phủ thành chủ, nó liếc mắt nhìn Tô Vũ đang điên cuồng nghịch chuyển tử khí, không quan tâm đến hắn, nó quay sang mấy tôn Tử Linh quân chủ trong thành, lạnh nhạt nói: “Trở về!”
Mấy vị Tử Linh quân chủ không chần chờ, lập tức biến mất.
Tinh Nguyệt đi đến trước mặt tượng đá, lại nhìn Tô Vũ trong thành, đột nhiên nàng hỏi: “Rốt cuộc hắn là cái gì? Không, rốt cuộc hắn biết công pháp gì? Vì sao có thể làm vậy? Vì sao?”
Tượng đá mở mắt, lạnh nhạt đáp: “Trở về!”
Tinh Nguyệt tức giận: “Ngươi đang chơi ta có phải không? Có phải các ngươi đã tìm được biện pháp đối phó tử khí, cố ý cho hắn vào thành để ta biến đổi hắn, đúng không?”
Ánh mắt tượng đá lãnh lệ: “Trở về, ta không muốn lặp lại lần nữa! Vĩnh Hằng đã lui, ngươi cần phải đi, chớ có khiêu khích quy tắc!”
Tinh Nguyệt không phục!
Nàng phẫn nộ: “Ta muốn tăng lượng tử khí đưa vào thân thể hắn, ta không tin hắn thật sự có thể chống đỡ tử khí của một vị quân chủ!”
Tượng đá lạnh nhạt: “Ngươi có thể thử xem!”
Điều này không phù hợp quy tắc!
Quy tắc thượng cổ!
Mà nó, là người phát ngôn và chấp hành quy tắc.
Vừa mới rồi nó ra khỏi thành là phù hợp quy tắc, bởi vì Lạp Đức công kích trước.
Gia tăng tử khí cho Tô Vũ gánh vác cũng phù hợp quy tắc, bởi vì có thành chủ là để giảm sức ép cho tượng đá, nếu thành chủ hữu ích như vậy thì phải tận dụng thôi.
Trước đây thành chủ không gánh được thì đành chịu.
Tượng đá không có nghĩa là phải mãi mãi tọa trấn trong thành, không có nghĩa là phải vĩnh viễn gánh vác tử khí xâm nhập, có người nguyện ý gánh vác… thì cũng có thể nhờ đối phương hỗ trợ.
Tinh Nguyệt tử khí sôi trào!
Tượng đá yên lặng nhìn Tinh Nguyệt, ngươi dám ra tay sao?
Muốn vi phạm quy tắc sao?
Tử Linh giới tuy mạnh, nhưng cũng phải nhìn xem có thể ra khỏi thánh thành hay không!
Khí tức Tinh Nguyệt bất ổn, một lát sau, nàng không cam lòng đi vào thông đạo, lạnh lùng nói: “Được, ta chờ hắn tiếp tục cường đại, ta không tin hắn có thể thuận lợi đi đến Vĩnh Hằng! Không đến Vĩnh Hằng thì chỉ cần ta nhanh hơn hắn một chút, sớm hay muộn hắn cũng sẽ trở thành Tử Linh, trở thành đại tướng dưới trướng ta!”
Ta không tin!
Không tin tương lai của hắn sẽ thuận lợi, dựa theo quy tắc, Tinh Nguyệt sẽ luôn nhanh hơn Tô Vũ một chút, dù thực lực hắn trở nên cường đại thế nào thì nàng cũng vẫn sẽ nhanh hơn!
Tích lũy từng chút một, một năm không được vậy thì mười năm, mười năm không được thì trăm năm, ngàn năm, sớm muộn gì nàng cũng hoàn toàn chuyển đổi được Tô Vũ!
Tượng đá trầm mặc.
Tùy ngươi nói thế nào thì nói!
Người nào đó còn đang nghịch chuyển tử khí gia tăng trong nháy mắt ban nãy, không có thời gian để ý tới chúng ta, mà ban nãy chuyển tử khí toàn thành cho hắn gánh vác toàn bộ, vậy mà hắn vẫn chưa chết… hữu dụng thật!
Tượng đá thầm nghĩ.
Có lẽ… Ta có thể cho hắn làm quen trước.
Cho hắn thêm chút áp lực, không có áp lực thì sao có động lực được?
Suốt ngày gây chuyện thị phi, còn không bằng chuyên cần tu luyện, lo mà gánh vác tử khí, làm một thành chủ tốt, vậy không phải tốt hơn kẻ luôn gây chuyện bây giờ sao?
Tượng đá nghĩ vậy, nó có chút hoài niệm cảm giác ra khỏi cổ thành vừa nãy.
Quá lâu rồi!
Lâu đến mức nó đã sắp quên mất cảm giác ra khỏi thánh thành, cảm giác này… không đơn giản chỉ là hạnh phúc!
Tượng đá hồi tưởng dư vị vừa rồi.
Đến lúc nào nó mới có thể ra ngoài lần nữa?
Có Vĩnh Hằng nào đến đây cho ta một chưởng nữa không, ta… muốn chấp hành quy tắc!
Trong lòng nó có mong muốn nho nhỏ như vậy.
Ai tới cho ta một chưởng, cho ta một quyền đi, không thì một đao cũng được… Vậy thì ta có thể quang minh chính đại ra ngoài, ban nãy nó lo lắng Tô Vũ không chịu nổi, cho nên tốc chiến tốc thắng, không hề truy kích mà nhanh chóng trở về.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nó còn chưa kịp tận hưởng gì, chưa đi xem phồn hoa bên ngoài, thật tiếc nuối!
Giờ phút này nó thấy Tô Vũ còn chưa chết, chỉ vừa chửi đổng vừa nghịch chuyển tử khí, tượng đá tự hỏi, hắn còn chưa tới cực hạn, còn tinh lực mắng chửi, có lẽ nếu mình rời đi lâu hơn thì hắn vẫn chịu đựng được!
Biết thế vừa rồi không vội trở về, nên mượn cơ hội này để truy kích đám Vĩnh Hằng chạy trốn kia mới phải.
Tượng đá nghĩ đến Tô Vũ.
Mà Tô Vũ giờ phút này thì đang mắng người.
Cuối cùng hắn cũng biết vì sao lần trước tử khí gia tăng rồi, nhất định là tại tượng đá kia, hố cha a, quá hố!
Trong nháy mắt vừa rồi, tử khí đột ngột bùng nổ khiến hắn sợ đến mức suýt tè ra quần.
Hắn đã cho rằng mình sắp chết!
Quá nhiều tử khí dũng mãnh tràn đến làm hắn kinh hồn táng đảm, điên cuồng nghịch chuyển, cũng may hiện tại tượng đá đã trở về, áp lực giảm đi, hắn bắt đầu tiêu trừ dần tử khí.
Mọe, sợ chết mất.
Tô Vũ thầm mắng!
Hắn không chỉ sợ hãi về điều này, hắn còn bị kinh hách khi phủ thành chủ bị hủy, thật đáng sợ, phủ thành chủ tương đối kiên cố, đám Nhật Nguyệt cao trọng kia cũng khó có thể lay chuyển nổi, nhưng vô địch lại dễ dàng đánh nát chỉ bằng một chưởng từ xa, thật đáng sợ!
“Còn có… Vừa rồi có phải vô địch bị đánh bạo hay không?”
“Vật chịu tải a!”
Trong lòng Tô Vũ giãy giụa, rít gào, nghịch chuyển nhanh lên, đừng để bị người khác đoạt mất chí bảo.
Lần trước hắn đã thấy một chí bảo gánh chịu, đáng tiếc bị Tinh Nguyệt lấy đi.
Lần trước hắn không hiểu, lần này hắn đã hiểu.
Đây là vật chịu tải tương lai thân và quá khứ thân, vô cùng trân quý.
Rất nhiều Nhật Nguyệt cửu trọng khuyết thiếu thứ này, không có chí bảo chịu tải quá khứ và tương lai thân thì không thể tiến vào chuẩn vô địch, mình phải mau đi nhặt mới được.
Hơn nữa, tuy Liệp Thiên các cũng có giao dịch loại bảo vật này, nhưng không thể dùng tiền để mua, cũng không dùng thiên địa huyền quang.
Thứ này chỉ có thể lấy vật đổi vật!
“Nghịch chuyển nhanh lên cho ta!”
Tô Vũ điên cuồng rít gào, bao nhiêu tương lai thân, quá khứ thân bị đánh bạo kia kìa!
Nếu không bị phá hủy, vậy còn lại bao nhiêu vật chịu tải?
Ta phải mau đi đoạt lấy!
Cẩn thận kẻo bị đám người ngoài thành cướp đi trước!
Thực ra hắn đang suy nghĩ quá nhiều, giờ khắc này, trong phạm vi vạn dặm, gần như không có bất kì sinh linh nào, sau sự kiện đáng sợ tượng đá đánh bại bốn vị vô địch, đánh chết nhiều vị Nhật Nguyệt, Bán Hoàng xuất hiện, có thằng ngốc mới dám mò tới hiện trường lúc này.
Muốn chết à?
Vô số người hoảng sợ chạy trốn, nào dám tới tranh đoạt cái gì.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









