1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 292 : Thiên Hà Đảo (c1456-c1460)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 292 : Thiên Hà Đảo (c1456-c1460)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1456: Thiên Hà Đảo

“Tần Hạo!”

Giờ phút này, Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, vị này cũng muốn đến Cửu Tinh đảo à?

Chuyện gì vậy?

Vì sao mọi người ta gặp đều muốn đi tới đó?

Ta còn chưa đến, hiện giờ một đám Nhật Nguyệt đã chạy tới, ta còn đi làm gì?

Tô Vũ cạn lời, quan sát cẩn thận từ xa, nhìn bốn phía, trong lòng hắn tự hỏi, vì sao tất cả đều chạy tới Cửu Tinh đảo?

Chẳng lẽ bên kia xuất hiện thứ gì tốt khiến mọi người đều muốn chiếm lấy?

Tô Vũ trầm tư, đó là thứ gì?

Ta có nên đi hay không?

Cường giả như Tần Hạo mà còn đi, cường giả cưỡi ưng khổng lồ ban nãy chắc cũng vậy, còn có cự long bị Tần Hạo đâm trọng thương, có phải cũng định chạy đến đó không?

“Chẳng lẽ xuất hiện bảo vật kinh thiên động địa nào đó?”

Tô Vũ không biết gì cả, giờ phút này, hắn chỉ có thể đi một bước tính một bước, đến Thiên Hà đảo xem tình huống trước rồi tính.

Nếu tình hình không ổn, hắn sẽ lập tức rời đi!

Đương nhiên, nếu Nhật Nguyệt đại chiến thì hắn sẽ xem tình huống có thể cầu phú quý trong hung hiểm hay không!

Ý nghĩ này thực bình thường, cường giả đại chiến, làm thiên tài, chẳng lẽ không được đi kiếm lời hay sao?

Dễ dàng bị giết thì đã không phải là thiên tài.

Không bị giết, đương nhiên sẽ được lợi.

Thiên tài không đến nơi hỗn loạn, nơi nguy hiểm, vậy thì chẳng có ý nghĩa gì.

Nếu đại chiến quá mức nguy hiểm, vậy hắn sẽ tìm cái cổ thành mà đến chơi, xem xem có thể lặp lại chiêu cũ, xử lý đám đối thủ một mất một còn hay không.

“Phải giết Đạo Thành, huyết hải thâm thù! Mặt khác, Băng Tuyết Thần tộc, Lôi Đình Thần tộc, Tam Nhãn Ma tộc, Lục Dực Thần tộc, Long Tằm tộc, Huyền Khải tộc… Gặp được đều giết!”

Tô Vũ tính toán, chà, hắn có không ít kẻ thù.

Đó là còn chưa tính đám tiểu tộc không nhớ rõ, hắn giết quá nhiều gia hỏa ở cổ thành, dù những chủng tộc kia không tìm Tô Vũ báo thù, Tô Vũ cũng sẽ tìm đến bọn họ.

Người khác không nói, nhưng Lục Dực Thần tộc… Tô Vũ hận nhất chủng tộc này.

“Thật phiền toái!”

Tô Vũ suy nghĩ, rốt cuộc hắn nên ngụy trang thành ai.

Tốt nhất là số lượng ít, chiến lực mạnh, còn không dễ tùy tiện bị gây hấn.

“Cổ tộc là tốt nhất!”

Tô Vũ suy nghĩ mãi, bỗng nhiên sinh ra ý niệm này, hắn chưa gặp nhiều cổ tộc, nhưng ngoài Cục lông nhỏ ra thì hắn từng gặp một loại khác, Thực Thiết thú!

Đó hẳn cũng là cổ tộc!

Rất cường đại!

Thực Thiết thú ở Đại Minh phủ, thực lực của nó là Sơn Hải đỉnh phong, nhưng Nhật Nguyệt không đánh được nó, rất đáng sợ.

“Thực Thiết thú… Có lẽ có thể giả mạo, cũng không biết số lượng chủng tộc này có nhiều không? Có thể gặp phiền toái hay không?”

Nếu số lượng quá nhiều, vậy thì lực uy hiếp không mạnh, số lượng quá ít… Cũng hơi phiền toái.

Nhiều thêm một kẻ, chủng tộc ấy sẽ để ý.

“Không đúng, Nhân tộc có mà!”

“Bây giờ còn có ba Thực Thiết thú nhỏ.”

“Nếu không… Ta giả làm con của Thực Thiết thú trưởng thành kia?”

Tô Vũ thầm nhủ, nếu bị cường giả Thực Thiết thú tìm tới thì hắn liền nói mình là con của Thực Thiết thú ở Đại Minh phủ.

Là thiên tài Thực Thiết nhất tộc lưu lạc bên ngoài?

Tuy nghĩ vậy, Tô Vũ vẫn tạm thời chưa ngụy trang, tới Thiên Hà đảo đã rồi tính.

Tô Vũ hành tẩu trên mặt biển thật lâu, nhưng từ sau khi gặp Tần Hạo thì hắn không còn gặp cường giả nào khác, không biết có phải vì không muốn cùng đường với Tần Hạo mà các cường giả đã thay đổi lộ tuyến tránh đi hay không.

Hoặc là Tô Vũ đã đi lệch khỏi quỹ đạo tới Cửu Tinh đảo, cho nên mới tránh được đám cường giả, tóm lại hành trình kế tiếp thuận buồm xuôi gió, không gặp Nhật Nguyệt, nhưng gặp mấy đại yêu Sơn Hải.

Cũng may, đại yêu Sơn Hải nơi đây đều không quá điên cuồng, có con vừa gặp Tô Vũ đã nhanh chóng tránh đi.

Có con đuổi giết một hồi, Tô Vũ nhanh chóng trốn chạy, nó cũng không truy đuổi đến cùng.

Nơi xa, một đảo nhỏ xuất hiện, hồng quang nối liền thiên địa.

Đó chính là Thiên Hà đảo!

Thiên Hà đảo rất lớn.

Nói là đảo, trên thực tế ở trong Tinh Thần hải, bất luận đại lục nào cũng đều được tính là đảo nhỏ, chủ yếu là bởi vì Tinh Thần hải quá rộng.

Thiên Hà đảo, tính diện tích thì chỉ sợ rộng đến 300 vạn km vuông trở lên.

Nhưng trong Tinh Thần hải có rất nhiều đảo nhỏ như vậy.

Ở Thiên Hà đảo cũng có một lối vào giới khác.

Nhưng thực lực giới vực đó không mạnh, hơn nữa tương đối trung lập, kỳ thật Tô Vũ cũng quen chủng tộc này, Minh Quang điểu nhất tộc, Tịnh Nguyên quyết của hắn chính là học được từ tộc này.

Có thể tinh lọc nguyên khí!

Minh Quang điểu nhất tộc xem như chủng tộc hoà bình, mà muốn không hòa bình cũng không được, thực lực yếu kém, nhưng vì xem như chủng tộc y sư, khi các tộc đại chiến, có vài cường giả Minh Quang điểu nhất tộc sẽ hỗ trợ trị liệu, cuộc sống cũng vì vậy mà khá an nhàn.

Tuy rằng có một vài chủng tộc có ý đồ với chúng nó, nhưng không tiện trắng trợn tấn công, những năm gần đây, chúng hoạt động rất sôi nổi trên Thiên Hà Đảo.

Giờ phút này trên Thiên Hà Đảo, không ít cường giả tiểu tộc cũng xuất hiện.

Bọn chúng không dám đi lên Cửu Tinh đảo.

Vị trí trung tâm Thiên Hà đảo là thông đạo Minh Quang giới, mấy năm nay Minh Quang điểu nhất tộc đã thành lập một tòa đại thành, đó là Minh Quang thành.

Tòa thành này mở ra với bên ngoài.

Minh Quang điểu nhất tộc nhờ mở tòa thành trên đảo nhỏ này mà kiếm lời không ít, cũng bồi dưỡng được một ít đỉnh cấp thiên tài, nhưng so với thiên tài đại tộc thì chênh lệch vẫn rất lớn.

Đã nhiều ngày, theo sự hội tụ cường giả các của tộc, bầu không khí an nhàn nhiều năm nay của tòa đại thành này cũng trở nên khẩn trương căng thẳng hơn.

Nhưng Minh Quang điểu nhất tộc đã quen rồi, cách mỗi mười năm liền có một lần biến cố như vậy.

Bởi vì từ đây tiến lên, đi qua Cửu Tinh đảo tiếp tục tiến về phía trước, sẽ đến phạm vi của Tinh Vũ phủ đệ.

Tô Vũ đi tới Thiên Hà đảo trong tình huống như vậy.

Lúc bước lên đảo nhỏ kia, Tô Vũ liền cảm nhận được lực lượng quang minh, rất mơ hồ, là lực lượng Minh Quang giới thẩm thấu ra, cảm giác cũng không tệ lắm.

Tô Vũ phán đoán, có khả năng Minh Quang giới cũng đang thẩm thấu khắp đảo nhỏ này.

Nếu có thể nạp đảo nhỏ vào phạm vi Minh Quang giới, vậy chủng tộc ngoại lai sẽ chịu một ít lực áp chế.

Nhật Nguyệt đối phương có lẽ có thể nghênh chiến vô địch tại đây.

Không thể không nói, cho dù là tiểu tộc thì cũng có tính toán và kế sách của riêng mình.

Tô Vũ không cảm nhận được bất cứ lực áp chế nào, có lẽ là lực lượng thẩm thấu không mạnh, cũng có thể bởi vì hắn là Nhân tộc, có lực áp chế nhưng hắn không cảm thụ được.

Trung ương đảo nhỏ có một tòa thành.

Quanh thành trì có một ít thành trấn thôn xóm.

Không biết là có người ngoài đến dựng, hay vốn đã tồn tại, chiến trường Chư Thiên mở ra ngàn năm trước, kỳ thật có một ít chủng tộc nguyên sinh sinh tồn ở đây, nếu không, Liệp Thiên các không có khả năng thành lập.

Liệp Thiên các, dựa theo tư liệu ghi lại, có khả năng sau khi phong tỏa chiến trường Chư Thiên ở thời đại Thượng Cổ, những gia hỏa đó vẫn luôn sinh sống tại đây.

Tồn tại cổ xưa như cổ thành!

Tô Vũ bước đi trên mặt đất, tuy hắn có thể hóa thủy, nhưng trong nước có quá nhiều nguy cơ, có khả năng gặp được một ít lối vào tiểu giới, dọc đường đi Tô Vũ đã cảm ứng được rất nhiều lần.

Cực kì căng thẳng, không an tâm chút nào.

Lối vào tiểu giới thường có Nhật Nguyệt trấn thủ, nếu không cẩn thận xông lầm vào có thể sẽ bị Nhật Nguyệt đánh chết.

Thần văn chữ “Kiếp” phát huy ra tác dụng cực lớn trong những tình huống như này!

Gặp được nguy cơ thì sẽ cảnh báo trước.

Tô Vũ cảm giác thần văn trời sinh này quan trọng hơn hầu hết các thần văn khác rất nhiều.


Chương 1457: Bố Cáo Truy Nã

Tô Vũ mới vừa bước lên đảo nhỏ, không lâu sau, có một con Minh Quang điểu bay tới.

Không thể không nói, bộ dạng Minh Quang điểu rất đẹp!

Tản ra quang mang bình thản, hình thể cân đối, tư thái ưu nhã, thoạt nhìn đã thấy không đành lòng thương tổn.

Mấu chốt là nó vừa mở miệng, hắn liền phát hiện ra nó là chim mái!

“Khách quý tôn kính, xin hỏi ngài muốn đi Minh Quang thành sao?”

Khách quý.

Tô Vũ ngụy trang thành Phá Sơn ngưu nhất tộc, giờ phút này đang tản ra khí tức Lăng Vân, đích xác xem như khách quý, dù sao trong tộc cũng có vô địch tọa trấn, cường đại hơn Minh Quang điểu nhất tộc rất nhiều.

Tô Vũ gật đầu, “Trên Thiên Hà đảo có đồng tộc của ta không?”

“Tạm thời không có cường giả quý tộc ở đây.”

Minh Quang điểu nhanh chóng nói: “Nhiều ngày qua, trên đảo đón tiếp một ít cường giả và thiên tài các tộc, nếu khách quý vào thành, xin hãy tâm bình khí hòa, trong thành có lôi tràng chuyên môn dùng cho luận bàn…”

Con chim kia lại nói: “Nếu khách quý vào thành, có bất luận nhu cầu gì thì đều có thể tìm đội tuần tra Minh Quang nhất tộc giải quyết, Minh Quang thành hoan nghênh cường giả các tộc, nhưng hy vọng cường giả các tộc có thể duy trì hòa bình trong Minh Quang thành, Minh Quang tộc nhỏ yếu, thành lập thành trì không dễ…”

Con chim kia khóc than vài câu, sau đó lơ đãng lộ ra chuyện Minh Quang tộc có ba vị Nhật Nguyệt tọa trấn trong thành, còn có một vị Nhật Nguyệt cao trọng, về cơ bản là đang cảnh cáo đối phương đừng có gây chuyện linh tinh.

Tiểu tộc tuy yếu, nhưng phía sau chính là đại bản doanh, cường giả trong tộc sẽ cứu viện bất cứ lúc nào.

Tô Vũ nghe vậy thì lười nhiều lời, tiểu tộc chính là như vậy.

Hận không thể cầu xin đại gia tuyệt đối đừng đánh nhau trong địa bàn chúng ta!

Minh Quang điểu nhất tộc có thể thành lập thành trì trong Tinh Thần hải, bá chiếm một hòn đảo lớn đã tính là thực lực không yếu, ít nhất có mặt mũi hơn Cự Giải nhất tộc, người ta thành lập một cái Thủy Tinh Cung còn không lớn bằng một cái thôn xóm.

Chim mái nói xong, nhanh chóng bay đi, có vẻ là muốn nghênh đón khách nhân tiếp theo.

Tô Vũ cũng không thèm để ý, nhanh chóng di chuyển về phía Minh Quang thành.

Có vẻ gần đây không ít người tới Minh Quang thành, để xem xem có người quen hay không, tuy rằng người hắn quen đã chết gần hết, nhưng vẫn phải còn vài kẻ còn sống chứ?

Chẳng hạn như Đạo Thành, chẳng hạn như tiểu Kim Long, chẳng lẽ không còn sống sao?

Bay một lúc, hắn đã tới Quang Minh thành!

Hòn đảo phát ra hồng quang, thành phố thì tỏa ra bạch quang.

Cả tòa thành đều bị bạch quang bao phủ.

Có lẽ Minh Quang điểu nhất tộc đã dùng giới lực bao phủ tòa thành này.

Xem ra kiến tạo thành trì cũng có chút tính toán.

Hạ xuống đất, ở cửa thành, mấy Minh Quang điểu hóa thành hình người thủ vệ ở đây, thực lực đều không yếu, trong đó còn có một cường giả Sơn Hải cảnh, mặc áo giáp màu trắng.

Thấy Tô Vũ cũng không kẻ nào cảm thấy ngoài ý muốn, quanh đảo nhỏ đều là nhân thủ của tộc chúng nó.

Đã có thông báo cường giả Phá Sơn ngưu nhất tộc tới đây.

Không đến Nhật Nguyệt thì không cần để ý nhiều.

Làm Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn chính là cửa thành có treo một bố cáo kim sắc.

Mặt trên có bức họa của hắn!

Đúng vậy, diện mạo Nhân tộc vốn dĩ của hắn.

“Tô Vũ, Nhân tộc, Lăng Vân cảnh.”

“Phát hiện hành tung Tô Vũ, lập tức báo cho Thần, Ma sứ quán Minh Quang thành, tin tức không sai, thưởng 10 sợi thiên địa huyền quang, trăm viên Thiên Nguyên Quả!”

“…”

Má!

Hào phóng đấy!

Chỉ báo hành tung mà thôi, chưa cần giết, cũng không đề cập đến việc bắt Tô Vũ, chỉ cần báo cho Thần Ma chủng tộc mà đã nhận được giải thưởng cao như vậy, Tô Vũ cũng thấy động tâm.

Má nó!

Chịu chơi thật!

Mấu chốt là treo bố cáo tại đây là có ý gì, các ngươi biết ta muốn tới đây ư?

Không chỉ một mình Tô Vũ đang xem bố cáo, có không ít kẻ khác cũng xem, có người đi lướt qua, có kẻ bàn tán với đồng bạn: “Nếu phát hiện ra Tô Vũ thì phát tài rồi!”

Đồng bạn cảnh cáo: “Bớt lo chuyện bao đồng đi! Đại tộc tranh chấp, ngươi mà đi mật báo… ngươi nghĩ Nhân tộc thật sự sẽ mặc kệ ư? Không sợ mất mạng ngay sau đó sao?”

Không phải cứ muốn là có thể mật báo!

Một khi bị Nhân tộc phát hiện, Nhân tộc không nói gì, nhưng giết một kẻ mật báo còn cần lý do à?

Thần Ma sẽ bảo vệ ngươi chắc?

Vài sinh linh bên cạnh Tô Vũ nghị luận, chỉ đơn thuần là hóng chuyện mà thôi, nếu thật sự gặp được Tô Vũ, chưa chắc bọn chúng đã dám đi mật báo.

Ở cửa thành không chỉ có Tô Vũ là Nhân tộc, giờ phút này còn có Nhân tộc khác ở đây.

Có người thấy bố cáo, hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn Minh Quang điểu Sơn Hải cảnh, cười lạnh nói: “Khinh tộc chúng ta không có cường giả đóng quân nơi đây à? Lá gan Minh Quang nhất tộc thật lớn, cẩn thận bị vị vô địch Nhân tộc nào đó đi ngang qua, một đao bổ nát thành trì các ngươi!”

Cường giả Sơn Hải kia hơi nhíu mày, trầm giọng đáp: “Không phải Minh Quang nhất tộc treo, xin hãy thông cảm cho sự khó xử của tộc ta, bố cáo này do Thần Ma nhị tộc liên hợp treo, toàn bộ các đảo trong Tinh Thần hải đều có…”

Nhân tộc kia không để ý nữa, y cười lạnh khinh miệt, trực tiếp tiến vào thành.

Sơn Hải Minh Quang điểu nhất tộc thấy vậy thì cực kỳ bất đắc dĩ, có điều không nói gì.

Kẹp giữa mâu thuẫn đại tộc, bọn họ cũng rất khó xử.

Thần Ma muốn treo, bọn họ dám cấm ư?

Nhưng treo lên, Nhân tộc lại bất mãn… vậy có thể nói cái gì.

Tô Vũ không quá để ý, tùy tiện nhìn xong thì lập tức vào thành, không có ai ngăn cản hay thu phí.

Bố cáo mà thôi, còn có thể làm gì được hắn?

Chỉ treo chân dung Nhân tộc thì làm được gì!

Nếu có thể phát hiện ra diện mạo thật của hắn thì cần gì mật báo, nhẹ nhàng bắt lấy là xong.

Nhưng từ đây có thể nhận ra không ít vấn đề, thế lực Nhân tộc không tính là cường đại ở trong Tinh Thần hải, ít nhất là không cường đại bằng Thần Ma, nếu không, bố cáo kia đã bị xé bỏ chứ không thể tiếp tục treo ở đó, hiển nhiên, ở đây Nhân tộc không mạnh bằng Thần Ma.


Chương 1458: Binh Khí Của Vô Địch Thượng Cổ

Minh Quang thành rất lớn.

Vừa vào thành, thanh âm ồn ào náo động vang khắp nơi.

“Binh khí của vô địch thượng cổ khai quật trong Tinh Thần hải, giá trị liên thành, năm vạn giọt Nguyên Khí dịch đây!”

“Bản đồ Tinh Vũ phủ đệ, chín tầng đều có, nhanh mua đi!”

“Mảnh vỡ công pháp Cổ Hoàng, có ai mua không?”

“…”

Vừa qua cổng, hai bên đường phố đầy người… Không, là đầy các chủng tộc sinh vật.

Bọn họ bày quán ở cửa thành, hiển nhiên là có dự mưu, người đến người đi đều phải đi qua cửa thành, hơn nữa có khả năng gặp được kẻ chưa trải đời, biết đâu bẫy được vài kẻ thì sao.

Còn đám người trong thành phần lớn là đã trải đời, không dễ lừa.

Tô Vũ nhìn thoáng qua kẻ vừa chào hàng binh khí của vô địch thượng cổ, đó là một yêu thú giống vượn, đối với đám sinh vật không phải hình người, Nhân tộc đều trực tiếp xưng là yêu.

Viên Hầu kia giơ một cái đinh ba như cái xiên bắt cá.

Thoạt nhìn rất cổ xưa, Tô Vũ liếc mắt một cái, thần quang thoáng hiện trong mắt, đúng lúc này, cái đinh ba kia bỗng bắn ra một đạo hắc quang!

Ầm!

Biển ý chí của Tô Vũ chấn động, Viên Hầu kia đột nhiên nhìn về phía Tô Vũ, cười lạnh: “Phá Sơn Ngưu nhất tộc? Làm sao, không tin à? Ta đã nói là binh khí vô địch thượng cổ từng sử dụng, đương nhiên sẽ không phải giả! Thấy chưa? Bảo vật có linh, tự động phản kích, đây là dấu hiệu Thiên binh mới có!”

“…”

Tô Vũ cảm thấy ngoài ý muốn, có chút nghi hoặc, quả thật chỉ có Thiên binh mới có linh tính nhất định, có khả năng tự phản kích.

Chẳng hạn như Bách Đạo các!

Thứ này thật sự là Thiên binh vô địch thượng cổ từng sử dụng?

Đừng đùa!

5 vạn giọt Nguyên Khí dịch, giá cả xa xỉ, bằng thu nhập của mười mấy vạn Nhân tộc, đắt hơn binh khí tầm thường nhiều, nhưng nếu nó thật sự là Thiên binh, còn là Thiên binh thượng cổ mà giá cả lại rẻ như vậy ư?

Chiêu phản kích kia là thế nào?

Hắn chỉ tra xét một chút mà thôi.

Hắn trộm quan sát người qua đường xung quanh, cha hắn từng nói, ngươi không hiểu cũng không sao, người khác hiểu là được.

Tựa như Tô Long ra chợ mua đồ ăn, y cũng không hiểu, lúc y vừa trở về chăm sóc Tô Vũ, đồ ăn mua được đều là kém cỏi nhất.

Sau đó cha y học được một mẹo, đơn giản là cứ đi theo đám bác gái gia cảnh thoạt nhìn không tệ lắm, chỉ là trung sản, còn khó tính hay bắt bẻ, cứ mua theo là được.

Phú quý chưa chắc đã biết chọn đồ ăn.

Nghèo đều mua hàng kém chất lượng.

Giai cấp trung sản, còn hay bắt bẻ, tuổi lớn một chút, cứ mua theo thì tám chín phần mười sẽ không tồi.

Giờ phút này, Tô Vũ còn chưa hiểu.

Nhưng hắn có thể học kẻ khác!

Hắn quan sát khách nhân bốn phía, có người bĩu môi, có người khinh thường, có người trực tiếp làm lơ.

Mà một ít khách hàng lại có người ngạc nhiên, có người lộ vẻ nghiền ngẫm.

Thấy vậy Tô Vũ đã hiểu!

Có vấn đề!

Nhưng vấn đề ở đâu?

Tô Vũ xác định là Viên Hầu kia không động tay chân gì lên binh khí, hắn cũng là Đúc Binh đại sư, cho dù là binh khí thượng cổ thì hắn vẫn có thể nhận ra bị động tay chân hay không.

Vừa vào thành, Tô Vũ đã gặp chuyện làm hắn hứng thú.

Hắn đi thẳng về phía Viên Hầu kia, thực lực nó không yếu, Lăng Vân đỉnh phong.

Tô Vũ quét mắt nhìn, trong lòng hơi kinh ngạc, lúc trước không chú ý, hiện tại mới nhìn ra trên đầu Viên Hầu kia có một nắm lông kim sắc, nó là Thiên Linh Hầu hiếm thấy.

Chủng tộc này rất cường hãn.

Ít nhất là cường đại hơn Phá Sơn Ngưu nhất tộc, Viên Hầu có rất nhiều nhánh nhỏ, được tính là một tộc lớn, Thiên Linh Hầu nhất tộc hình như có 2 hay 3 vị vô địch cảnh, toàn bộ tộc Viên Hầu có không ít vô địch, xếp hạng 12 trong Vạn tộc.

Chưa nằm trong 10 hạng đầu, nhưng chênh lệch không lớn.

Viên Hầu kia thấy Tô Vũ nhìn đỉnh đầu mình thì trên mặt lộ ra vẻ cương quyết: “Nhìn cái gì mà nhìn, muốn cướp của ta à? Ta đánh ngươi đấy!”

Tô Vũ cạn lời, ta nói ta muốn cướp của ngươi bao giờ?

“Ta có thể xem binh khí này không?”

Tô Vũ chỉ cái đinh ba kia, Viên Hầu cười nhạo, “Ngươi mua nổi không?”

“Nhìn xem thôi, bắt buộc phải mua sao?”

“Mua không nổi thì cút đi!”

Con khỉ này thực kiêu ngạo, Tô Vũ nhíu mày, “Nếu thật sự là đồ tốt, ta sẽ liên hệ cường giả trong tộc.

Nếu là giả, ngươi lừa ta, chẳng lẽ ta phải vì một thứ rác rưởi mà kinh động trưởng bối trong tộc ư?”

“Lừa ngươi?”

Viên Hầu lộ vẻ không vui, “Thiên Linh Hầu tộc sẽ lừa ngươi sao?”

Tô Vũ im lặng một lát, rồi nói: “Ta muốn xem.

Không cho xem thì thôi!”

“Được, cho ngươi xem!”

Dứt lời, nó giao đinh ba cho Tô Vũ.

Tô Vũ duỗi tay nhận lấy… nửa chừng, hắn mở miệng: “Ngươi buông ra trước, ta tự lấy!”

Viên Hầu lộ vẻ cạn lời, đặt đinh ba trên mặt đất, trên mặt đất còn bày da thú không biết là của chủng tộc nào và cả vài thứ nữa, thoạt nhìn đều rất cổ xưa.

Tô Vũ chậm rãi cầm lên, dùng tay sờ sờ, hắn hơi nhíu mày.

Chất liệu không tốt!

Ánh mắt hắn rất cao, thứ này không tồi, tiếp cận Địa binh, nhưng chính hắn có thể chế tạo ra thứ tương tự, đương nhiên là chướng mắt nó, hắn cảm thấy nó còn không cường đại bằng đôi giày của hắn.

Sờ qua đã thấy không tốt.

“Có thể đưa nguyên khí vào không?”

“Có thể!”

Tô Vũ đưa nguyên khí vào, quang mang thoáng hiện, ngay sau đó, một cỗ hắc quang lại tấn công biển ý chí của Tô Vũ.

Tô Vũ siết chặt cây đinh ba, trong lòng khẽ động.

Hắn thấy ở phần chia nhánh lập lòe quang mang, Tô Vũ nhanh chóng tra xét.

Sau đó hắn phát hiện dấu vết.

Trong lòng hắn đã có phán đoán.

“Là binh khí thượng cổ, nhưng không phải của vô địch, dựa theo cấp bậc tới tính thì có thể là binh khí thượng cổ Huyền giai đỉnh phong, hắc quang này… Là dấu vết trận pháp!”

Tô Vũ suy tư, cảm thấy thật thú vị, thủ pháp rèn thượng cổ khác với hiện tại, chênh lệch không ít.

Trên binh khí này còn có cả trận pháp!

Trận pháp thượng cổ!

Thứ này không phải binh khí cường đại, cũng không phải có linh tính, mà là trận pháp bài xích, chủ nhân đã chết, trận pháp này vẫn còn vận chuyển, tiếp tục bài xích khí tức kẻ khác.

“Trận pháp…”

“Thêm trận pháp cho binh khí…”

Một đống ý niệm thoáng hiện trong đầu Tô Vũ, không phải không có ai đề cập hay nghiên cứu thủ pháp đúc binh như vậy, nhưng nghiên cứu cho thấy, thêm trận pháp vào sẽ tạo ra hiệu quả không tốt lắm, thường sinh ra bài xích với binh khí.

Kỳ thật Nhân tộc cũng có Thần Trận sư.

Trước đây cũng có Đúc Binh sư mời Thần Trận sư liên thủ rèn đúc, kết quả phần lớn đều là không được như ý.

Có điều thanh binh khí này vẫn có tác dụng tham khảo không nhỏ.

Trận pháp thượng cổ mà còn có thể vận chuyển đến bây giờ, thật hiếm thấy!

Nếu tài liệu binh khí tốt, bảo tồn tốt, nhiều năm qua đi mà vẫn dùng được thì không có vấn đề gì.

Nhưng trận pháp lại có thể duy trì vận chuyển, đại biểu trận pháp chưa hỏng, hơn nữa còn có nguồn động lực, nguồn động lực đó là cái gì?

Trong binh khí có lẽ là có thứ nào đó cung cấp lực lượng.

Tô Vũ cẩn thận xem xét, Viên Hầu thì không kiên nhẫn hỏi: “Xem xong chưa?”

Tô Vũ ngẩng đầu nhìn nó, ngẫm nghĩ rồi nói: “Huyền binh thượng cổ, nếu vô địch thượng cổ mà dùng binh khí này thì đã bị chém chết từ lâu rồi, ngươi có chắc là vô địch từng dùng nó không?”

“…”

Viên Hầu bực bội: “Ngươi có mua không? Sao ngươi biết là Huyền binh? Binh khí thượng cổ không giống binh khí thời nay, ngươi nhìn ra được ư? Ngươi là Địa Binh sư hay là Thiên binh sư?”

Tô Vũ nhíu mày, “Có tâm bán hàng không đấy? Có tâm bán thì ta có hứng thú, không muốn bán thì quên đi!”

Hắn có chút hứng thú với binh khí này.

Thứ nhất là thủ pháp đúc.

Thứ hai là nguyên lý vận chuyển của trận pháp.

Thứ ba là nguồn động lực!

Có thể duy trì vận chuyển nhiều năm như vậy, xem ra là một trận pháp có thể phân biệt khí tức chủ nhân, nguồn động lực rất có thể là tinh huyết của chủ nhân nguyên bản!

Đúng vậy, đây là ý tưởng của Tô Vũ.

Hoặc là thần văn của chủ nhân nguyên bản!

Người đúc pháp!

Giống như Triệu Lập, có lẽ chủ nhân nguyên bản đã dung nhập một thần văn của mình vào trong binh khí, vậy nên trận pháp phân biệt khí tức chủ nhân mới có thể duy trì vận chuyển.

Thần văn thượng cổ hoặc là tinh huyết thượng cổ… Đều thú vị!


Chương 1459: Nỗi Khổ Tâm Của Huyền Khải Vương

“5 vạn giọt Nguyên Khí dịch, có mua không?”

Viên Hầu mất kiên nhẫn, “Dù không phải Thiên binh thì cũng là Địa binh, ngươi nói là Huyền binh thì là do nhiều năm không hấp thu đủ nguyên khí, không được uẩn dưỡng nên cấp bậc rơi xuống…”

Nghe vậy, trong lòng Tô Vũ khẽ động, đúng, suýt nữa đã quên!

Dù sao đã vô số năm trôi qua!

Hiện tại cấp bậc là Huyền binh đỉnh phong, có khả năng năm xưa thật sự là Địa binh, hơn nữa còn không yếu.

Uẩn dưỡng một chút, có lẽ sẽ có thể khôi phục đến cấp bậc Địa binh.

Mà bởi vì binh khí có trận pháp, bài xích kẻ không phải chủ nhân nguyên bản nên người bình thường không có biện pháp uẩn dưỡng.

Trong vạn tộc không có Đúc Binh sư từng xem qua sao?

Nếu Đúc Binh sư thấy được, có lẽ sẽ cảm thấy hứng thú, đương nhiên không nói đến cấp bậc thấp, phải là cấp bậc cao, chẳng hạn như Đúc Binh sư Địa giai, nếu thấy thì chắc hẳn đều có hứng thú.

Tô Vũ nhìn thoáng qua Viên Hầu, mở miệng: “Địa binh không đắt! Địa binh cấp thấp, một vạn giọt Nguyên Khí dịch là đủ rồi, trung đẳng thì hai vạn, cao đẳng mới từ ba đến năm vạn… Ngươi vừa mở miệng đã đòi năm vạn, ngươi cảm thấy thứ này đáng giá hơn một thanh Địa binh cường đại ư?”

Viên Hầu nhíu mày nhìn hắn, “Ngươi có muốn mua không? Nếu có thì ngươi ra giá đi!”

Tô Vũ chần chờ, thân phận hắn bây giờ là Lăng Vân cảnh, lấy ra quá nhiều tài nguyên thì không thích hợp.

Trầm tư một hồi, Tô Vũ mở miệng: “10 giọt tinh huyết Sơn Hải nhất trọng…”

“Cút!”

Viên Hầu giận dữ!

Tinh huyết Sơn Hải nhất trọng, trừ phi là Thần Ma hoặc là chủng tộc rất mạnh, nếu không với chủng tộc bình thường thì không quá đáng giá.

Tối đa là 1000 điểm công huân!

Hơn nữa còn không có bao nhiêu người mua, tộc yếu ít có nhu cầu với tinh huyết Sơn Hải cảnh, Thần Ma đều được, nếu không thêm tiền tố, nghĩa là không nằm trong bách cường.

Ví dụ như tinh huyết Sơn Hải Phá Sơn ngưu.

10 giọt, cùng lắm là 1 vạn công huân Nhân tộc, 3000 giọt Nguyên Khí dịch.

Viên Hầu này đương nhiên không hài lòng!

Tô Vũ đứng dậy, lắc đầu, “Giá vậy thôi, nó đủ để mua một thanh Huyền binh đỉnh cấp! Ta vừa xem qua, thứ này không dùng được, nhưng dù sao cũng là binh khí thượng cổ, thủ pháp rèn đúc đáng giá cho Đúc Binh sư tham khảo, có lẽ có chút tác dụng.”

Viên Hầu nghe vậy cũng thấy có lý.

Nó hơi buồn bực, “Đây thật sự là thứ tốt! Ta lấy được từ trong một không gian! Không gian đó tuyệt đối là không gian đại năng tọa hóa! Thấp nhất cũng là Nhật Nguyệt cảnh! Đám gia hỏa khác không biết nhìn hàng.

Lúc trước ta từng hỏi một vị Đúc Binh sư, người đó nói thứ này trị giá 5 vạn giọt Nguyên Khí dịch!”

Tô Vũ bật cười: “Thế sao hắn không mua?”

Viên Hầu bực bội, “Hắn nói hắn phải tích tiền đã, không muốn ta lỗ, kết quả… Một đi không trở lại, chắc chắn là gặp nguy cơ nên chết rồi, bằng không thì đã bán xong!”

Tô Vũ phán đoán, cảm thấy lời nó nói nửa thật nửa giả, có lẽ là có một người như vậy thật, nhưng nếu bảo là trị giá 5 vạn giọt Nguyên Khí dịch thì Tô Vũ vẫn cảm thấy không đáng cái giá này.

Huống chi, dù thực sự có một kẻ như vậy thì cũng sẽ không chủ động ra giá cao.

Tô Vũ nhanh chóng nói: “Dù có kẻ như vậy thì chắc cũng cố ý lừa gạt ngươi thôi, muốn ngươi ra giá cao không bán được, ta đoán không phải ngươi mới bán thứ này gần đây, nhưng vẫn ế hàng đến tận bây giờ thì ngươi hiểu rồi đó.”

Viên Hầu im lặng, trầm mặc một hồi rồi đáp: “Ngươi ra giá quá thấp, mua Huyền binh hiện tại thì được, còn đây là thượng cổ Huyền binh… Có thể là Địa binh hoặc là Thiên binh…”

“Sơn Hải nhất trọng, còn là chủng tộc nhỏ yếu, tự ta có thể giết được!”

Cũng không tính là khoác lác, có lẽ đối phương có thể đánh chết.

Nhưng vượt cấp giết Sơn Hải nguy cơ lớn thế nào.

Tô Vũ có thể giết, nhưng chẳng lẽ mỗi ngày đều đi giết Sơn Hải sao?

“Chỉ vậy thôi, không bán thì thôi, ta đi mua thứ khác!”

Tô Vũ bắt đầu có hứng thú với đống hàng quán ven đường, không ngờ hắn lại gặp được binh khí thượng cổ, tuy Viên Hầu hơi khoác lác, nhưng thứ nó bán là đồ thật.

Có lẽ sẽ tìm ra thứ tốt khác nữa.

Ánh mắt Tô Vũ khá tốt, ít nhất không đến mức bị lừa, đối với công pháp và binh khí, hắn vẫn có thể nhìn ra một hai.

Viên Hầu thấy hắn đứng dậy rời đi thì cảm thấy thực bất đắc dĩ.

10 giọt tinh huyết Sơn Hải, bán không?

Giá cả giảm đi không chỉ mười lần!

Nó nói thật, có Đúc Binh sư từng nói nguyện ý dùng 5 vạn giọt Nguyên Khí dịch để mua, nhưng đối phương không có nhiều tiền như vậy, sau đó… Người nọ mất tích!

Trừ phi tên khốn kiếp kia lừa nó!

Kỳ thật trước đó nó cũng từng suy đoán kia là kẻ lừa đảo, nó cũng từng gặp Đúc Binh sư khác, cũng có người ra giá, giá cả còn không cao bằng Tô Vũ.

Nhân tộc chỉ có hơn 30 vị Địa binh sư.

Trong chư thiên vạn giới, cũng không có bao nhiêu chủng tộc có nhiều Địa binh sư hơn Nhân tộc.

Toàn bộ Địa binh sư Vạn tộc cộng lại chưa chắc đã nhiều bằng vô địch, gặp Địa binh sư thường khó hơn gặp được vô địch, bởi vì vô địch sẽ lộ diện, còn Địa binh sư đều là bảo bối, không thường ra mặt.

Đúc Binh sư mà nó gặp được thường cấp bậc không quá cao.

Viên Hầu tự hỏi, rốt cuộc có nên bán hay không?

Dù sao cũng có chút thu hoạch!

Cái binh khí này nó không dùng được, cũng không thích hợp, ai lại dùng đinh ba chứ.

“Haizz!”

Viên Hầu thầm mắng lão khốn kiếp lừa nó kia, nếu không, nó đã bán được từ lâu rồi mà không cần chờ tới tận bây giờ.

Cùng lúc đó.

Huyền Khải giới, phụ cận thông đạo.

Một vị lão nhân hít hít mũi, nhìn về phía Tinh Thần hải, oán niệm sâu như thế, kẻ nào mắng mình vậy, hình như có quan hệ với mình.

Sau một lúc lâu suy xét, cuối cùng lão nghĩ tới một việc.

“Con khỉ kia?”

Lão nhân tự hỏi, là con khỉ kia sao?

Đúng vậy, đinh ba của con khỉ kia không tệ lắm, nhưng con khỉ ấy có vấn đề, nằng nặc đòi Nguyên Khí dịch, sao lão mang nhiều Nguyên Khí dịch trên người như thế được, lão còn định mượn Tần Quảng để đi mua đây.

Ai biết được đột nhiên nhảy ra một tên Tô Vũ thích gây chuyện, bất đắc dĩ, lão đành tới Huyền Khải giới ngồi canh.

“Con khỉ kia sẽ không bán chứ?”

Lão nhân thầm nghĩ, không đến mức ấy đúng không?

Chắc không ai mua đâu nhỉ?

Trước khi đi lão đã nói, không đến 5 vạn giọt Nguyên Khí dịch thì đừng bán.

“Cái đinh ba đó không tồi, có lẽ trong đó là một thần văn thượng cổ, có thể là thần văn Nhật Nguyệt, duy trì vận chuyển đến tận bây giờ.

Dù có mua bằng 5 vạn giọt Nguyên Khí dịch cũng có lời…”

Vấn đề là ta không có Nguyên Khí dịch.

Vị Vĩnh Hằng nào còn dùng thứ kia?

Lão nhân thầm nghĩ mãi, con khỉ ngốc, lão tử muốn đổi bằng Địa binh, ngươi không biết nhìn hàng, cứ nói là giả, mẹ nhà ngươi!

Nếu không phải ta có chút giao tình với lão quỷ Thiên Linh Hầu tộc nhà các ngươi thì ta đã tát chết ngươi rồi.

“Thôi, bán thì bán đi, dù là Địa binh sư thì cũng khó có thể hóa giải.”

Lão nhân không suy nghĩ nhiều, nếu có cơ hội sau này lại nhìn xem.

Ngay sau đó, một cỗ ý chí lực cường hãn bao trùm, phía trước, thông đạo không người trấn thủ kịch liệt chấn động!

Một lát sau, trong thông đạo, thanh âm lạnh nhạt truyền đến: “Thiên Đúc, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

Lão nhân thâm sâu nói: “Không có gì, cởi da ngươi ra để ta chế tạo một thanh Thần binh thử xem! Ta luôn cảm thấy da của ngươi là tài liệu tốt nhất để chế tạo Thần binh, ta còn chưa chế tạo Thần binh bao giờ, chỉ vì tài liệu không đủ, Huyền Khải, suy xét tí đi!”

“Thiên Đúc, ngươi nói năng không kiêng nể gì như vậy mà cũng nói được thật sao?”

“Không!”

Lão nhân cười hề hề đáp: “Vạn tộc nhiều cường giả như vậy, sao có thể không kiêng nể gì? Thủy Ma tộc, Nguyên Thủy Thần tộc, Cổ Tiên tộc đều lợi hại hơn ta nhiều, sao ta có thể không kiêng nể được? Nhưng đối phó với ngươi thì ta vẫn có đủ khả năng, không tin thì ngươi thử đi, ngươi ra đây, ta sẽ rèn ngươi thành Thần binh cho ngươi xem!”

Trong thông đạo, Huyền Khải vương trầm mặc một hồi, thanh âm lạnh băng nói: “Tô Vũ giết thiên tài tộc ta, giết Sơn Hải Nhật Nguyệt tộc ta, Trịnh Bình cũng thế, là tộc ta chịu thiệt, ngươi cứ phải làm thế này sao?”

Thiên Đúc Vương bình thản đáp: “Đáng đời! Trêu ai không trêu, cứ phải chọc Nhân tộc làm gì! Ngươi cho rằng mấy đại chủng tộc sẽ ra mặt vì ngươi à? Huyền Khải, không nên già mồm.

Ngươi muốn chết, ta sẽ thành toàn ngươi!”

Huyền Khải vương thở dài, “Ngươi đừng ép ta, ta mà theo Tiên tộc, đến lúc đó ngươi đừng hối hận!”

“Hối hận?”

Lão nhân bật cười: “Sao ta phải hối hận, ngươi mà theo Tiên tộc, ta liền lao vào tấn công Huyền Khải giới, đúc toàn bộ tộc nhân các ngươi thành binh khí! Vừa vặn tộc chúng ta thiếu binh khí cường hãn, áo giáp trời sinh! Ngươi không đầu nhập vào Tiên tộc, ta sẽ suy xét chỉ giết một mình ngươi!”

Trong thông đạo, Huyền Khải vương thở dài, không để ý tới ông nữa.

Không thể trao đổi!

Lần này không chỉ tổn thất thảm trọng, mà ông còn bị gia hỏa này chặn cửa.

Trong khoảng thời gian ngắn, Huyền Khải nhất tộc đừng hy vọng ra ngoài.

Đám Hồng Khải cũng thật ngu ngốc.

Trêu chọc Nhân tộc làm cái gì!

Gia hỏa Thiên Đúc này vẫn luôn muốn đúc y, chẳng lẽ không ai biết sao?

Hiện giờ khi không lại cho gia hỏa này cơ hội và cái cớ, hiện tại lão ta ngày ngày đợi ở đây, nếu không phải vẫn còn chút kiêng kị thì đã tiến vào bắt giết, trực tiếp rèn đúc chính mình rồi!

Ở bổn giới, y không sợ Thiên Đúc Vương.

Nhưng một khi ra khỏi Huyền Khải giới, y không được tăng phúc lực lượng, không đấu lại người này.


Chương 1460: Khởi Nghiệp Bằng Nghề Lừa Đảo?

Tô Vũ đương nhiên không biết chuyện xảy ra ở Huyền Khải giới.

Hắn đang chuẩn bị đi đến sạp tiếp theo, phía sau, Viên Hầu cắn răng, cả giận nói: “Quay lại, ta bán cho ngươi!”

“Ta không…”

Tô Vũ chưa dứt lời, Viên Hầu đã nhe răng trợn mắt, ánh mắt hung hãn nhìn hắn, “Ngươi mua không? Mặc cả xong không mua à? Ngươi muốn chết đúng không?”

“Phá Sơn ngưu, ngươi cho rằng lão tử không làm gì được ngươi?”

Ánh mắt Viên Hầu hung lệ, ngươi dám chơi ta à?

Tô Vũ cười gượng: “Mua, mua chứ! Ta chỉ cảm thấy… Kỳ thật…10 giọt tinh huyết Sơn Hải… hơi đắt…”

Mua bán ấy mà, phải tỏ ra phân vân một chút.

Nếu mua quá dứt khoát, không chừng gia hỏa này sẽ có ý đồ xấu!

Tô Vũ quay đầu lại, lấy ra 10 giọt tinh huyết Sơn Hải nhất trọng.

Của Thiết Dực Điểu nhất tộc!

Chủng tộc rác rưởi!

Viên Hầu ghét bỏ, thầm mắng, mẹ nó, thật rác rưởi, nó có năng lực xử lý Sơn Hải nhất trọng Thiết Dực Điểu nhất tộc.

Thôi!

Giữ binh khí này cũng không dùng được, dù sao cũng là tinh huyết Sơn Hải, vẫn có chút giá trị.

Còn binh khí thì không dùng được.

Đã lãng phí một thời gian rồi, không cần thiết vì thứ này mà lãng phí thời gian thêm nữa.

Nhận tinh huyết xong, nó ném hàng cho Tô Vũ, tức giận nói: “Ngươi may đấy, nếu không phải lão lừa đảo kia đã chết thì ta đã bán lâu rồi!”

Nó khẳng định là lão lừa đảo kia đã chết, còn cố ý ra giá cao với nó!

Còn lừa nó là đổi bằng Địa binh.

Thứ kia chỉ là một cây gậy, nó cầm thấy nhẹ hều, hỏi sao không thấy khắc văn, lão lừa đảo lại nói binh khí lão rèn khắc văn nội liễm, lấy máu nhận chủ mới hiện khắc văn.

Mẹ nhà ngươi!

Đồ lừa đảo!

Còn gạt ta lấy máu, biết đâu lại dùng cho thuật nguyền rủa gì đó.

Nếu không phải không nhìn thấu thực lực lão ta, lão gia hỏa chắc cũng kiêng kị thực lực Lăng Vân đỉnh phong của nó, bằng không thì có lẽ đôi bên đã đánh nhau rồi.

Tô Vũ mừng thầm.

Vừa lên đảo đã kiếm được thứ tốt, không tệ!

10 giọt tinh huyết Sơn Hải rác rưởi mà thôi!

Thủ đoạn đúc binh khí thượng cổ này đáng để học tập, tiền dùng ra rất đáng, nếu đúng như hắn suy đoán, có tinh huyết cường giả thượng cổ hoặc là thần văn làm động lực cho trận pháp vận chuyển, vậy thì lời lớn rồi!

Có lẽ nó thật sự xứng đáng 5 vạn giọt Nguyên Khí dịch.

Giờ phút này Tô Vũ dùng tri thức Đúc Binh sư kiếm lời, cảm thấy ngành nghề Đúc Binh thực không tồi, ít nhất binh khí cũng là một mặt hàng được giao dịch khá nhiều.

Tô Vũ không để ý lắm việc hắn bây giờ có thể xem như một Địa binh sư.

Hắn tiến vào Địa giai khá đơn giản, nên thường quên đi theo bản năng, kỳ thật số lượng Địa binh sư thật sự rất ít.

Nói thật ra thân phận Địa binh sư của hắn đáng giá tương đương Nhật Nguyệt.

Vừa vào thành, Tô Vũ đã được lợi, tâm tình rất tốt, hắn tiếp tục đi xem các quầy hàng khác.

Đến khi nhìn thấy cái gọi là công pháp của Cổ Hoàng… Tô Vũ muốn chửi bậy!

Mẹ nó!

Nghĩ ta ngu à?

Tô Vũ nắm giữ rất nhiều công pháp, vừa nhìn mở đầu đã phán đoán ra không ít, thứ này là công pháp của Địa Tham nhất tộc, tộc này rất nhỏ yếu, nhưng có chút đặc thù, tu luyện công pháp đại thành thì sẽ có ráng màu chiếu rọi.

Kỳ thật đây là công pháp hấp dẫn phối ngẫu, khá kì quái, tu luyện để hấp dẫn mấy Địa Tham cái cho vui sao?

Thứ này mà cũng dám lấy ra gạt người.

Tô Vũ ngẫm nghĩ… Mẹ nó, có lẽ ta có thể chế tạo ra công pháp giả trông như thật để lừa kẻ khác.

Chắc chắn năng lực làm giả của ta tốt hơn nhiều so với gia hỏa này.

Có lẽ… có thể thử xem!

Không chỉ công pháp, hắn mà làm giả binh khí thì cũng rất đơn giản, tuy hắn chưa từng đúc Địa binh, nhưng hắn cảm thấy mình có năng lực đúc ra.

Kể cả khắc văn mà muốn làm giả cũng không khó khăn gì.

Khắc văn hiện lên, nhưng chỉ là hư ảo, va vào liền nát.

Hoặc là dùng phương pháp chiết cành!

Biến nó thành hai thanh Huyền binh bán như Địa binh!

Tô Vũ vuốt cằm, lâm vào trầm tư, có khi hắn nên thử xem.

Lừa gạt thật nhiều thiên tài địa bảo rồi trốn chạy?

“Nói không chừng lại được đấy.

Thừa dịp hiện tại Tinh Vũ phủ đệ sắp mở ra, nhiều người tới đây, có thể dụ dỗ bọn họ chi tiền mua mấy thứ này.

Mà mình chỉ cần đục nước béo cò là có thể lừa một vố lớn!”

Lừa gạt là chuyện mà Tô Vũ làm rất chuyên nghiệp.

Tư bản để hắn lập nghiệp là dựa vào lừa gạt.

Ban đầu là lừa mấy kẻ nhỏ nhỏ như Trần Khải, Lâm Diệu; sau nữa là lừa đám Chu Bình Thăng và Đơn thần văn nhất hệ!

Khi ấy Tô Vũ đã kiếm lời tới vài vạn công huân, nhiều công huân như vậy, có những người dùng cả đời cũng không kiếm được.

Hiện tại, rất nhiều cường giả Vạn tộc đến đây, đều là kẻ có tiền, có lẽ hắn có thể quay về “nghề cũ”!

Hiện tại Tô Vũ đã có rất nhiều tiền, cũng có không ít tài nguyên, không còn là kẻ thiếu thốn như xưa.

Nhưng có vài thứ hắn coi trọng vẫn quá đắt đỏ và xa xỉ, chẳng hạn như thiên địa huyền quang!

Liệp Thiên các có bán, có điều giá cả trên trời.

Tô Vũ không mua nổi!

Hắn có tinh huyết Nhật Nguyệt, một phần giấu ở Thiên Đoạn Cốc, trong nhẫn trữ vật hắn vẫn còn cất giấu một bộ thi thể Thiên Nghệ Thần tộc Nhật Nguyệt bát trọng.

Nhưng mấy thứ này không tiện mang ra, Tô Vũ cũng luyến tiếc đem đổi.

Hắn vẫn cần dùng tinh huyết Nhật Nguyệt.

“Nếu không… ta lại khởi nghiệp bằng lừa đảo đi?”

Tô Vũ sờ cằm, hắn rất “lành nghề”.

Có điều mấu chốt là phải bán thế nào, bán cho ai?

Làm cách nào để được kẻ khác tín nhiệm?

Sau khi lừa xong thì làm sao để thoát thân?

“Công pháp hay binh khí đều được, công pháp và binh khí rác rưởi không đáng giá, nếu là làm giả Thiên binh hay công pháp Thiên giai thì tốt nhất là công pháp thượng cổ, hoặc là hô hấp pháp… vậy chắc chắn rất đáng giá!”

Hắn nên bán cho ai?

Đương nhiên là bán cho thiên tài!

Thiên tài có tiền!

Còn cường giả. . .

Thôi, cường giả rất mạnh, vả lại còn trải đời nhiều, Tô Vũ sợ bị nhìn ra sơ hở.

Binh khí thì đỡ hơn, nếu đối phương không phải là Địa binh sư thì rất khó vạch trần hắn.

Chỉ sợ làm ra binh khí giả quá mạnh, khiến Địa binh sư cũng phải hoài nghi.

“Không đúng…”

Tô Vũ nhìn cây đinh ba trong tay, hắn muốn giải phẫu ra để nhìn xem, nhưng hắn luyến tiếc, cảm thấy lãng phí.

Nếu mở ra rồi dùng tài liệu này nấu lại thì sao?

“Dùng binh khí thượng cổ thật sự rèn ra binh khí thượng cổ mới…”

Tô Vũ thầm lẩm bẩm, hoàn toàn có thể, dù là Địa Binh sư thì cũng chưa chắc có thể nhìn thấu.

“Binh khí thượng cổ, công pháp thượng cổ, thần văn thượng cổ, thi thể thượng cổ… Tốt nhất là bán theo bộ, vậy thì ích lợi đạt được sẽ lớn hơn!”

Tô Vũ liếm môi, nếu như hắn đưa ra thêm một cái cổ thành lệnh thì sao?

Mẹ nó!

Không một kẽ hở!

Một vị cường giả thời đại thượng cổ, cầm cổ thành lệnh, chết ở nơi nào đó, nhưng binh khí, công pháp, cổ thành lệnh, thậm chí thần văn đều vẫn còn, vậy giá trị sẽ cao tới cỡ nào?

Nếu là cường giả thượng cổ Nhật Nguyệt cảnh, Nhật Nguyệt cửu trọng, bán với giá mấy trăm vạn điểm công huân của Nhân tộc chỉ là chuyện nhỏ, đúng không?

Không, áp giá công huân Nhân tộc là quá coi thường cường giả Vạn tộc!

Ta phải định giá là thiên địa huyền quang!

Giá khởi điểm là 100 sợi!

Tô Vũ âm thầm nhe răng, thực lực không đủ, vậy lừa đảo đi, lừa gia hỏa Vạn tộc sẽ không có cảm giác tội lỗi, tốt nhất là để đám người Đạo Thành hay Thiên Đạc mua được!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 17 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 20 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 23 giờ trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box