[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 282 : Chính Mình Cũng Không Tin Nổi (c1406-c1410)
❮ sautiếp ❯Chương 1406: Chính Mình Cũng Không Tin Nổi
Liễu Văn Ngạn cười nói: “Không phải ngươi không có hi vọng giết Nhật Nguyệt!”
“Hả?”
Liễu Văn Ngạn sờ sờ cằm, vuốt ve sợi râu, cười ha hả nói: “Tiểu tử, nếu ngươi muốn báo thù, ta sẽ không ngăn cản ngươi, nhưng ngươi hãy cân nhắc hậu quả kĩ càng!”
Dứt lời, ông thầm truyền âm qua: “Sư phụ của ta thì ngươi cũng biết rồi đấy, thần văn của ông ấy đã truyền thừa cho ta, ngươi cũng từng nghe rồi! Năng lực ẩn giấu của ta không mạnh, nhưng ta có thể cho ngươi mượn thần văn dùng một chút, thần văn của Ngũ Đại rất mạnh, nếu biển ý chí của ngươi có thể tiếp nhận thì ta sẽ cho ngươi mượn dùng một thời gian.
Thế nhưng thời gian không thể quá dài, bằng không, biển ý chí của ngươi sẽ bị nổ nát.
Đến lúc đó, có thần văn Nhật Nguyệt đỉnh phong, ngươi muốn giết người nào thì sẽ dễ hơn rất nhiều!”
Hai mắt Tô Vũ phát sáng, thế này cũng được ư?
“Có thể mượn dùng ạ?”
“Cái khác thì đương nhiên khó, bất quá ta có điểm đặc thù, thần văn của ta vốn chính là mượn tới. . .
Mấu chốt là độ dung hợp, độ phối hợp, cùng với cường độ biển ý chí của ngươi.
Nếu như nó quá yếu, bị no bạo thì cũng đừng trách ta!”
Ánh mắt Tô Vũ phát sáng, thử một chút thì biết.
Nếu có một viên thần văn Nhật Nguyệt đỉnh phong để dùng, dù cho chỉ có nhất kích chi lực thì có một viên thần văn định thân cũng quá lợi hại rồi, định trụ một vị Nhật Nguyệt, sau đó đánh chết ngươi!
Liễu lão sư vẫn là càng già càng lợi hại a!
Thế mà còn có thể mượn thần văn, quá lợi hại!
Thấy Tô Vũ mừng rỡ, Liễu Văn Ngạn liền phũ: “Đừng cao hứng quá sớm, ta nói rồi, chủ yếu phải xem mức độ phối hợp của thần văn.
Không phải thần văn nào cũng có thể bị ngươi tùy tiện thu nạp, nếu đơn giản như vậy thì khi xưa cấy ghép thần văn, sẽ không có người phải chết.”
Trong lòng ông không khỏi thở dài một phen, năm đó người cấy ghép thần văn không ít, cuối cùng sống sót được không còn mấy vị.
Hạ Vân Kỳ, Hồ Bình, Triệu Minh Nguyệt. . . chính là một trong số ít đó.
Tô Vũ hơi khựng lại, thận trọng đáp: “Ngay cả lão sư cũng có thể thành công, vậy thì ta. . .
Hẳn là có thể chứ?”
Ngươi có ý gì?
Liễu Văn Ngạn yên lặng nhìn chằm chằm hắn, lời này của ngươi đúng là ngỗ nghịch.
Cái gì gọi là ta cũng có thể thành công, cho nên ngươi hẳn là có thể?
Ta, Liễu Văn Ngạn, là thiên tài năm đó dưỡng tính giết Đằng Không!
Ta còn là Đằng Không giết Nhật Nguyệt, mặc dù chỉ là giết thần văn Nhật Nguyệt, nhưng đó cũng là do ta giết, tiểu tử ngươi mà muốn so với ta thì vẫn còn kém xa.
“Ta đã từng giết Nhật Nguyệt!”
Liễu Văn Ngạn đơn giản nói một câu.
Ngươi thì có cái gì để hung hăng càn quấy?
Thứ ngươi làm ta cũng từng làm.
Nhưng ngươi giết được Nhật Nguyệt nào chưa?
Nếu như không có thì mau im miệng!
Tô Vũ quả nhiên lập tức ngậm miệng, lời này không có cách nào phản bác.
Tuy rằng Liễu lão sư là mượn dùng ngoại lực, nhưng chính hắn cũng mượn dùng ngoại lực tinh huyết.
Cảnh giới bây giờ của hắn là Lăng Vân, nhưng cũng mới chỉ giết được Sơn Hải đỉnh phong.
Liễu Văn Ngạn thì trâu khỏi bàn, còn giết được thần văn phân thân của vô địch cảnh kia kìa.
Tô Vũ hiếu kỳ hỏi: “Lão sư, ngài từng lên Liệp Thiên bảng chưa?”
“. . .”
Liễu Văn Ngạn không thèm để ý tới hắn.
Ngươi quản ta à?
Ta thích lên thì lên, không thích liền không lên.
Liệp Thiên bảng đại gia ngươi.
Bất quá, trên thực tế ông đúng là đã từng lên bảng.
Có điều mới chỉ tới Hoàng bảng.
Nhưng không thể phủ nhận Liễu Văn Ngạn đích thật là thiên tài, bằng không thì Diệp Bá Thiên cũng chướng mắt, đời nào muốn nhận ông làm đồ đệ.
Ông sinh ra ngay tại Chư Thiên chiến trường, hiển nhiên là đã từng giết người tại đó, đáng tiếc, chẳng qua là phù dung sớm nở tối tàn.
Ung dung tự tại ở đó không bao lâu, ông theo chân Ngũ Đại về Nhân cảnh, không ngờ tại đây lại tao ngộ một lần thất bại lớn nhất trong đời.
Lão sư của ông đã chết trận.
Sau đấy, ông kế thừa thần văn của lão sư.
Cứ như vậy ngủ đông.
Lần ngủ đông này kéo dài suốt 50 năm, đến nỗi bây giờ ông đã già.
Dựa theo số tuổi hiện tại, mặc dù ông cũng có thể vượt cấp giết người, nhưng so với những thiếu niên còn trẻ tuổi khác thì căn bản ông không có bất kỳ ưu thế nào, tự nhiên không có khả năng lại lên bảng.
Nhưng ông thật sự đã lên Hoàng bảng, bài danh hơn 300.
Thôi được rồi, nói ra chuyện này trước mặt một kẻ đứng hạng ba Thiên bảng thì không có bất cứ ý nghĩa gì, chỉ tổ tự rước lấy nhục.
Coi như chính mình chưa từng trải qua đi.
Liễu Văn Ngạn qua loa đáp: “Ta thành danh là tại Nhân cảnh, khi đó mới dưỡng tính, lại không cùng vạn tộc chém giết qua, lên bảng kiểu gì! Huống chi Liệp Thiên bảng chính là bảng danh sách mổ heo.
Có cái gì tốt, phàm là cường giả đứng đầu các bảng, có mấy ai có kết thúc yên lành!”
Diệp Bá Thiên như thế, Hạ Long Võ. . .
Có lẽ cũng sẽ như thế.
Bá chủ một bảng thì tính là gì!
Còn không phải đều tiến vào con đường chết sao?
Liễu Văn Ngạn đổi chủ đề: “Bớt nói nhảm đi, chúng ta mau tìm địa phương an toàn để thử chuyển di thần văn xem sao.
Có lẽ phải đơn độc chuyển dời từng cái, chuyển nhiều sẽ làm no bạo biển ý chí của ngươi, khiến ngươi không có cách nào phát huy uy lực thần văn.”
Tô Vũ gật đầu, đề xuất ý kiến: “Thiên Đoạn cốc hết sức an toàn!”
“. . .”
Liễu Văn Ngạn câm nín, đại gia nhà ngươi, người ta đều coi Thiên Đoạn cốc là hiểm địa, ngươi lại cho rằng nơi đó là chỗ an toàn.
Mặc dù mấy hôm trước Tô Vũ và Hoàng Đằng đã tiêu hao hàng loạt đao khí cùng lực lượng thần thánh, khiến Thiên Đoạn cốc đã giảm bớt uy hiếp, nhưng địa phương kia vẫn không phải là nơi ai cũng có thể tùy tiện đi.
“Được thôi!”
Liễu Văn Ngạn cũng lười phản bác, vậy liền tới bên kia đi.
Hai sư đồ cấp tốc di chuyển về phía Thiên Đoạn cốc.
Vừa đi, Tô Vũ vừa hỏi: “Lão sư, rốt cuộc ngài có bao nhiêu viên thần văn Nhật Nguyệt?”
Cái này hắn rất tò mò.
Thần văn chiến kỹ của Diệp Bá Thiên có 22 viên, nhưng lần trước Liễu Văn Ngạn đã bạo nổ mấy cái, hiện tại không rõ còn thừa lại bao nhiêu.
Liễu Văn Ngạn đáp: “Không ít, hiện tại còn thừa lại 14 viên, vốn nguyên bản là 15 viên, nhưng ta đã cho nha đầu Ngô Gia kia một viên rồi.”
Chuyện này Tô Vũ có biết.
Trước khi đi, Liễu Văn Ngạn đã đưa một sợi dây chuyền cho Ngô Gia, khi ấy Bạch Phong đã truyền âm nói cho mình nghe bên trong sợi dây chuyền kia có ẩn chứa một viên thần văn Nhật Nguyệt.
Tô Vũ suy nghĩ một chút, truyền âm nói: “Lão sư, trước đó có người tìm ngài muốn lấy, vì sao ngài không cho?”
Trước kia đám người Kim Vũ Huy đã tìm Liễu Văn Ngạn, bao gồm Đại Chu phủ Chu gia cũng muốn lấy, nhưng ông đều không cho.
Nói là không thể cụ hiện, không ngờ là gạt người?
Liễu Văn Ngạn nhắc tới chuyện này lại thấy bất đắc dĩ, truyền âm đáp lại: “Khi đó thật sự không được, không có cách nào chia tách, không có cách nào cụ hiện.
Sau này Bạch Phong giúp ta phát nổ mấy cái thần văn ngoại tộc, thần văn chiến kỹ bị mở ra, lúc đó mới có thể cụ hiện.
Nhưng khi đấy không phải đều đã trở mặt rồi còn gì?”
Đã trở mặt, ta trả lại cái rắm!
Lại về sau, bởi vì trận chiến của Tô Vũ nên Chu Phá Long đã đồng ý thần văn đổi thần văn, xóa bỏ toàn bộ ân oán.
Kể từ đó, ông có cụ hiện thần văn hay không cũng không cần để ý tới Chu gia nữa.
Trùng hợp như vậy?
Tô Vũ hồ nghi nhìn thoáng qua Liễu Văn Ngạn, vừa vặn trở mặt với bọn họ xong, ngài liền liền lấy ra được?
Chà chà!
Liễu Văn Ngạn im lặng, má nó, ta nói thật mà!
Có điều khẳng định tiểu tử này đang hoài nghi ta.
Thôi vậy, đổi thành ta thì ta cũng khó mà tin nổi.
Thời điểm muốn ngươi lấy ra, ngươi lại nói không có cách nào cụ hiện được.
Vừa đánh một trận xong, ngươi lại cụ hiện thành công.
Ai mà tin a!
Chính mình cũng không tin!
Chương 1407: Bắc Cầu Tìm Quan Hệ
Vừa đi vừa tâm sự, chốc lát sau, hai người Liễu Văn Ngạn đã thấy Thiên Đoạn cốc, đao khí vẫn tung hoành khắp nơi như cũ, nhưng rõ ràng đã yếu hơn trước kia không ít.
Liễu Văn Ngạn nhìn thoáng qua, cảm khái nói: “Thiên Đoạn cốc, Đại Hạ vương. . .
Chiếc lực của Đại Hạ vương rất mạnh, trong số các vô địch cũng thuộc hàng đỉnh cấp, đáng tiếc. . .”
“Đáng tiếc?”
Tô Vũ nghi hoặc, đáng tiếc cái gì?
Liễu Văn Ngạn giải thích: “Đáng tiếc bị Hạ gia liên lụy, bao gồm cả đa thần văn hệ, kỳ thật cũng tính là Hạ gia truyền thừa! Phủ trưởng đời thứ nhất Hạ Thần chính là người Hạ gia, là huynh đệ của Đại Hạ vương.
Sau này vì Hạ gia mà đao của Đại Hạ vương không còn bén nhạy như trước nữa.”
Truyền thừa của Hạ gia thật sự rất mạnh.
Đa thần văn hệ là do bọn họ sáng lập, Chiến giả đạo cũng cực kỳ cường hãn, Đại Hạ phủ đương nhiên có tư cách cuồng ngạo, và chắc chắn Đại Hạ vương cũng phải có tư cách hung hăng càn quấy.
Bất quá, đáng tiếc đại nhi tử của ông vì chứng đạo mà chết rồi, nhị nhi tử thì thực lực không mạnh, sắp tới đại tôn tử Hạ Long Võ cũng sắp chứng đạo, lại bị vạn tộc nhằm vào, lần lượt những chuyện này liên tục diễn ra khiến đao của Đại Hạ vương đã không còn sát khí cùng nhuệ khí mãnh liệt như trước.
Hết thảy đầu nguồn phiền toái đều nằm tại Đại Hạ phủ, Hạ Long Võ cũng vậy mà đa thần văn cũng thế, đầu nguồn đều ở đây.
Liễu Văn Ngạn cảm khái một tiếng, lại nói: “Đại Hạ vương thủ ở Nam Nguyên không ít năm, có lẽ ngươi cũng nhận biết.”
“Ta biết?”
Tô Vũ giật mình, cũng đúng nhỉ, hắn có biết chuyện có cường giả từng ở Nam Nguyên để bảo vệ Liễu Văn Ngạn một quãng thời gian.
Nhưng người đó là Đại Hạ vương sao?
Không biết a.
“Ai vậy?”
“Trước kia ở Nam Nguyên trung đẳng học phủ có một lão đầu trông cửa, ngươi còn nhớ không?”
“. . .”
Tô Vũ suy nghĩ một chút, gật đầu, “Có chút ấn tượng, thế nhưng ta mới vừa vào học phủ không lâu thì ông ấy liền đi, là Đại Hạ vương thật à?”
Trong trí nhớ của hắn, đúng là có một lão đầu giữ cửa ở Nam Nguyên trung đẳng học phủ.
Người hơi mập, thoạt nhìn hết sức khỏe mạnh, thế nhưng Tô Vũ đến học phủ chưa tới nửa năm thì đối phương đã rời đi, nghe nói là về hưu, cho nên Tô Vũ cũng không quá để ý.
Nghĩ đến đây, Tô Vũ bỗng nhớ tới một chuyện: “Ta thì không ấn tượng lắm, nhưng Hạo Tử có quen đấy.
Ta nhớ có một lần Hạo Tử trộm một bình rượu của cha hắn, uống một nửa, còn lại một nửa cho ngài ấy.
Hừm, kể ra thì Đại Hạ vương cũng hơi kẹt xỉ.
Lão sư, ngài ấy đã uống nửa bình rượu của Hạo Tử, thế mà lại không cho cậu ta chỗ tốt gì.”
“. . .”
Liễu Văn Ngạn chỉ muốn bịt miệng hắn, “Ngươi ở đây thì nói qua loa thôi, à không, tại đây tốt nhất cũng đừng nói.
Thiên Đoạn cốc có quan hệ rất lớn với Đại Hạ vương, có lẽ sẽ bị ngài ấy cảm ứng được.”
Địa phương khác thì không có gì, nhưng nơi này thì Đại Hạ vương hoàn toàn có khả năng cảm ứng được.
Im miệng ngươi đi!
Cẩn thận bị Đại Hạ vương chém chết.
Còn về chuyện Trần Hạo cho người ta nửa bình rượu. . .
Ngươi cũng không thấy ngượng mồm à? Liễu Văn Ngạn vẫn nhớ vụ này, khi đó mới vừa vào học, Trần Hạo trộm rượu trong nhà tới trường uống, uống nhiều quá, cuối cùng nhất định phải lôi kéo Đại Hạ vương người ta uống, Đại Hạ vương còn chưa chụp chết cậu ta đã là không tệ rồi!
Nghĩ đến đây, ông liếc mắt nhìn hắn, “Hắn trộm rượu là do ngươi giật dây à?”
“. . .”
Tô Vũ đầy mặt vô tội, “Thật sự không phải ta, lão sư, không phải chuyện xấu nào của cậu ta làm cũng do ta xúi đâu.”
Nói xong, hắn vội chuyển chủ đề: “Không nghĩ đến Đại Hạ vương lại trấn giữ ở Nam Nguyên học phủ lâu như vậy, tính ra thì ta có thể xem là học sinh của Đại Hạ vương đúng không?”
“. . .”
Cái logic gì thế này?
Làm sao ngươi lại biến thành học sinh của Đại Hạ vương rồi?
Đây là quan hệ bắn đại bác cũng không tới, thế mà ngươi cũng có thể liên tưởng ra được, thật giỏi!
Liễu Văn Ngạn lười phản bác hắn, theo chân Tô Vũ cùng một chỗ nhảy vào Thiên Đoạn cốc.
Bởi vì sự tình vây giết thiên tài mấy hôm trước, cho nên nơi này hiện tại không có ai.
Kỳ thật trong ngày thường cũng hiếm người lui tới.
Người nào nhàn rỗi không có chuyện gì làm, lại chạy đến nơi không có chỗ gì tốt như Thiên Đoạn cốc làm chi.
Trừ phi tu luyện đao pháp, có lẽ sẽ tới quan sát đao của Đại Hạ vương một phen.
Dù sao thì Đại Hạ đao vốn nổi tiếng vạn giới.
Khai thiên vô số đao!
Hiện tại rốt cuộc đã mở ra bao nhiêu đao, ngoại trừ chính Đại Hạ vương thì có lẽ không ai biết rõ.
Liễu Văn Ngạn và Tô Vũ tìm một địa phương tương đối thích hợp để ẩn giấu rồi ngồi xếp bằng xuống.
Liễu Văn Ngạn chậm rãi nói: “Cho ngươi mượn thần văn không phải là để ngươi đi chịu chết, ta là thấy ngươi áp chế không nổi sát tính, đã vậy thì nên giết đi, giết đỏ cả mắt, giết tới thoải mái, giết tới nôn, giết tới khi chán ngán mới thôi!”
Phương thức dạy bảo của Liễu Văn Ngạn xưa nay vẫn luôn khác biệt.
Ông vẫn như năm đó, ăn nói văn nhã, nói chuyện không nóng không vội, chậm rãi từng tiếng: “Sát tính thường là do biệt khuất mà thành.
Ngươi càng biệt khuất, sát tính càng nặng! Chờ ngươi giết đủ rồi thì sẽ tới lúc không muốn giết nữa, vậy thì hẵng ngừng lại.”
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, gật gật đầu.
Liễu Văn Ngạn lại nói: “Từ khi ngươi còn bé đã bắt đầu nảy sinh sát tính, có lẽ là vì khi đó thường xuyên nếm qua đau khổ, một mực ôm lấy nhẫn nhịn, chờ tới lúc lớn lên, hai cánh cứng cáp rồi liền cảm thấy không ăn được thua lỗ nữa, aiiz, cũng là do nghẹn quá lâu mà ra!”
Tô Vũ lần nữa gật đầu, đúng thế.
Đêm nào cũng phải điên cuồng trốn chạy.
Đêm nào cũng bị “giết”!
Đêm nào cũng phải choàng tỉnh dậy trong cơn đau đầu muốn bùng nổ mà lại không thể làm gì.
Người nào có thể không biệt khuất?
Ai mà không phẫn nộ?
Ai mà không cảm thấy phẫn hận?
Chẳng qua là trước kia không có thực lực mà thôi, không có cách, chỉ có thể nhận mệnh.
Nhưng bây giờ Tô Vũ đã khác, hắn không muốn nghẹn một cục tức nữa.
Liễu Văn Ngạn đương nhiên hiểu rõ hắn.
Từ năm 13 tuổi đến 18 tuổi, Tô Vũ là do một tay ông dạy dỗ.
Tô Vũ nghĩ gì, làm cái gì, thật ra nhiều ít ông đều biết được.
Mấy năm đó chính là thời kỳ phản nghịch.
Thế nhưng thời kỳ phản nghịch của tiểu tử này, hắn lại không gây chuyện, một bộ dáng vẻ hài tử ngoan ngoãn.
Đó là bởi vì hắn không có tư cách càn quấy.
Nhưng bây giờ thực lực đã có, những oán niệm và nghẹn khuất trong lòng nhiều năm tự nhiên sẽ muốn phát tiết.
Nghẹn càng lâu, tổn thương càng lớn.
Cho nên ông sẽ không khuyên Tô Vũ bình tâm trở về Nhân cảnh.
Hắn muốn giết, cứ để hắn giết, chỉ cần học cách tự bảo vệ bản thân là đủ rồi.
Vả lại bây giờ Tô Vũ mà trở về thì sẽ là gánh nặng cho vô địch, gánh nặng cho chính hắn.
Hắn ở Nhân cảnh bắt buộc phải nhịn xuống, nhưng ở đây thì có thể tha hồ mà phát tiết, phát tiết xong hẵng về.
Dù vô địch vạn tộc có bất mãn thì cũng còn chưa tới mức đích thân tới tận Nhân cảnh để bắt hắn.
Nhân tộc không thiếu vô địch, cũng sẽ không tùy ý vô địch vạn tộc giết tới Nhân cảnh.
Còn về chuyện giao Tô Vũ ra. . .
Theo danh khí ngày càng lớn, địa vị ngày càng cao, người chống lưng cho hắn cũng nhiều, vậy thì còn ai dám chủ động mở miệng bán đứng Tô Vũ?
Liễu Văn Ngạn cũng là nhìn thấu hết thảy, xem thấu hết thảy, lúc này mới dung túng để hắn tiếp tục gây chuyện.
Tại đây giết người vẫn tốt hơn là về Nhân cảnh nhẫn nhịn, vả lại giết nhiều thiên tài còn có thể thu hoạch được chỗ tốt.
Tối thiểu có thể làm cho thực lực Tô Vũ tiến thêm một bước.
Tất cả những thứ này Tô Vũ còn chưa nghĩ thấu triệt để, hắn chỉ biết là lão sư đang giúp đỡ mình, không đánh giá rằng mình làm sai, vậy là đủ rồi.
Chương 1408: Ta Không Nói Cho Sư Nương Đâu
Liễu Văn Ngạn hỏi: “Ta còn giữ 14 viên thần văn Nhật Nguyệt, ngươi muốn có thần văn loại hình nào?”
Tô Vũ nói thẳng: “Phải nhìn thử toàn bộ cái đã.
Nhìn xem thần văn của Ngũ Đại có phối hợp với thần văn của ta, với cả biển ý chí của ta có thể dung nạp hay không.
Lão sư, ngài cho ta dùng thì có ảnh hưởng gì tới ngài không?”
Liễu Văn Ngạn đáp: “Không có, kỳ thật biển ý chí của ta không gánh nổi ngần ấy thần văn Nhật Nguyệt, hầu hết đều phong ấn, 14 viên thần văn Nhật Nguyệt đỉnh phong, có mấy cái thậm chí còn mơ hồ có dấu hiệu tấn cấp. . .
Dĩ nhiên, chỉ là có dấu hiệu thôi, thế nhưng cũng đã chèn ép biển ý chí của ta dữ dội rồi.”
“Ngươi mà lấy đi được mấy cái thì còn có thể giảm nhẹ bớt áp lực cho ta.”
Tô Vũ ngoài ý muốn nói: “Lão sư, chính ngài cũng có thần văn của mình, chi bằng ngài dứt khoát phá toái thần văn của Ngũ Đại để thần văn của ngài hấp thu đi, như vậy ngài mới sớm tấn cấp tới Sơn Hải Nhật Nguyệt!”
“Như vậy sao được!”
Liễu Văn Ngạn không vui, nhìn hắn chằm chằm nói: “Không cho phép làm loạn! Sư tổ ngươi. . .
Hừm, dựa theo bối phận của ta thì ngài là sư tổ ngươi, dựa theo Bạch Phong bên kia thì xem như ông ấy là Tằng sư tổ.
Tóm lại ngài đã lưu những vật này lại cho ta, ta mà phá toái toàn bộ thì ta sẽ chết không nhắm mắt!”
Tô Vũ bĩu môi, không nói gì.
Kỳ thật hắn vẫn luôn muốn nói, Ngũ Đại hại người rất nặng!
Bản thân Ngũ Đại thì sướng rồi, nhưng ông chết đi lại để lại vô số gánh nặng cho Liễu Văn Ngạn, Hồng Đàm, bao gồm cả Hạ Vân Kỳ, Trần Vĩnh bọn họ đều khổ cả một đời.
Ngũ Đại ngược lại tốt, ngang ngược càn rỡ, danh tiếng tại vạn giới lớn đến đáng sợ.
Ông chết xong, quăng gánh toàn bộ món nợ lên người đám truyền thừa của ông.
Người khiến Tô Vũ kính nể là Liễu Văn Ngạn, người mang tới cho hắn cảm giác quan hệ sư đồ thân cận chính là Bạch Phong, hắn đạt được bia thần văn chiến kỹ là do Trần Vĩnh cho, Hồng Đàm thì tặng hắn Cục lông nhỏ.
Ngũ Đại không cho hắn cái gì, nhưng phiền toái ông treo trên đầu hắn thì không ít.
Hắn luôn cảm thấy tiếc thay cho Liễu Văn Ngạn.
Nếu không vì Ngũ Đại, dựa vào thiên phú của mình, ít nhất Liễu Văn Ngạn hiện tại đã chân chính là cường giả Nhật Nguyệt, càng không đến mức lâm vào tình cảnh cửa nát nhà tan, thậm chí bây giờ còn phải lang bạt kỳ hồ tại Chư Thiên chiến trường.
Liễu Văn Ngạn đoán được tâm tư của hắn, thản nhiên nói: “Không cho phép nghĩ những thứ này! Đó là sư phụ ta, thời điểm ngài phong quang, ta đã đi theo hưởng thụ sự phong quang ấy.
Vậy thì lúc nghèo túng, mắc nạn, ta đương nhiên phải thừa nhận hết tất cả những thứ này! Nếu sư phụ ta không chết, trở thành Văn Minh sư vô địch duy nhất của Nhân cảnh, ta đây cũng sẽ hưởng thụ mọi hào quang của ông ấy, ngươi ngẫm xem có đúng không?”
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, gật gật đầu: “Đúng, lão sư nói không sai! Cho nên khi lão sư ngài mắc nạn, ta nhất định cũng theo ngài gánh chịu hết thảy!”
Liễu Văn Ngạn cảm thấy hơi phiền lòng.
Cũng phải, dù sao Ngũ Đại đích thật không có quan hệ trực tiếp với Tô Vũ, hắn nghĩ thế cũng không sai.
Vả lại tiểu tử này kỳ thật vẫn là người hết sức trọng tình trọng nghĩa.
Hắn là đồ đệ của ông, đương nhiên chỉ nghĩ cho ông, lại không quen biết gì Ngũ Đại, sao có thể vì Ngũ Đại mà suy nghĩ?
“Thôi, bỏ qua đi, vào chính sự nào!”
Liễu Văn Ngạn nói: “Thần văn Nhật Nguyệt rất mạnh mẽ, nhất là thần văn đỉnh phong, độ phối hợp giữa thần văn của ta và lão sư rất cao. . .
Chính xác là cao tới dọa người.
Ta nghĩ cũng là vì lý do này nên lão sư mới lựa chọn để ta kế thừa.
Có lẽ ngài đã sớm chuẩn bị từ trước khi chứng đạo.
Việc này nói ngươi nghe rồi thôi, không cần thiết nhắc tới với người ngoài.”
Tô Vũ gật đầu, hiểu rõ.
Ngũ Đại biết mình có thể sẽ thất bại, cho nên mới chuẩn bị sẵn.
Ngẫm lại cũng phải, dựa vào tính cách của Ngũ Đại, nghe nói tại Chư Thiên chiến trường hết sức càn rỡ, cho nên thời điểm chứng đạo phải chuẩn bị tinh thần bị người ta tập kích cũng là lẽ thường.
Mà việc này kể ra cũng là nhắc nhở chính mình.
Mình nên chuẩn bị từ trước, tránh tới lúc bị người đánh chết thì lại làm liên lụy thân nhân.
Trong lòng Tô Vũ thầm nhạo báng Ngũ Đại một phen, nhưng hắn không dám nói ngay trước mặt Liễu Văn Ngạn.
Vốn dĩ hắn chẳng thân thiết gì với Ngũ Đại, có điều dù sao ngài ấy cũng là sư phụ của Liễu lão sư.
Liễu Văn Ngạn hít sâu một hơi, đoạn nói: “Thử xem sao.
Ngươi dùng ý chí lực thăm dò vào biển ý chí của ta đi, tiếp xúc với thần văn thử.
Nếu bài xích thì ngươi sẽ bị đá ra ngoài.”
“Lão sư, thích hợp không?”
Tô Vũ đã từng đưa ý chí lực thăm dò vào biển ý chí của người khác một lần, chính là lần giúp Triệu Lập đúc binh.
“Không có việc gì!”
Liễu Văn Ngạn không bận tâm lắm, “Lần trước tiểu tử Bạch Phong đã thăm dò vào rồi.
Có bí mật gì thì tên kia đã sớm biết, hắn còn không đáng tin cậy bằng ngươi nữa là!”
Tô Vũ gật đầu, có lý.
Lão sư của mình là tên miệng rộng, bí mật gì cũng không giấu được.
Cứ nhìn vào việc mình đi theo Bạch Phong chỉ mấy tháng nhưng đã biết không ít bí mật của anh là có thể thấy, vị sư phụ này căn bản là ruột để ngoài da.
Nếu Liễu Văn Ngạn đã nói vậy, Tô Vũ cũng không nhiều lời.
Ý chí lực cụ hiện, hóa thành tiểu nhân thăm dò vào biển ý chí của Liễu Văn Ngạn.
Vừa thăm dò hắn vừa vui vẻ bảo: “Lão sư, dựa theo sách vở ghi chép, hành động của chúng ta bây giờ chính là thể hiện sự thân thiết giữa tri kỷ với nhau nhỉ?”
“Khụ khụ khụ!”
Liễu Văn Ngạn ho khan mấy tiếng, ý chí lực gợn sóng, trực tiếp đá văng Tô Vũ ra ngoài, cả giận mắng: “Bớt nói nhảm!”
Má nó.
Tri kỷ cái đầu ngươi.
Tô Vũ nhún nhún vai, lần nữa thăm dò vào, còn thuận miệng trấn an: “Lão sư, không có chuyện gì, lần trước ta và Triệu lão sư cũng đã thử qua như thế.
Ta có kinh nghiệm, ngài đừng gạt bỏ ta là được.”
Liễu Văn Ngạn đen mặt.
Tô Vũ lại thiếu đánh bổ sung thêm: “Lão sư, yên tâm đi, ta sẽ không nói cho sư nương, à không, sẽ không nói cho ba vị sư nương đâu.”
“. . .”
Ngươi đi chết luôn đi!
Liễu Văn Ngạn vô lực chửi bậy, sao tiểu quỷ này lại lắm lời như thế?
Toàn nói mấy chuyện không đứng đắn!
Mà ở đối diện, ý chí lực của Tô Vũ đã tiến nhập vào khoảng không mênh mông, trống trải tựa như biển cả.
Đúng vậy, là biển cả.
Tô Vũ đã tận mắt nhìn thấy biển ý chí của Triệu Lập, hết sức khổng lồ.
Ý chí lực của Triệu Lập rất mạnh là bởi vì nhiều năm sử dụng Khoách Thần quyết.
Thế nhưng hiện tại Tô Vũ mới phát hiện biển ý chí của Liễu Văn Ngạn còn lớn hơn nhiều so với Triệu Lập, đúng là gặp quỷ!
Phải biết Liễu Văn Ngạn mới là Đằng Không a.
Tô Vũ ngốc trệ bên trong, mà hóa thân ý chí lực của Liễu Văn Ngạn cũng vừa lúc trôi nổi tới bên cạnh hắn.
Tô Vũ tò mò hỏi: “Lão sư, sao biển ý chí của ngài lớn dữ vậy?”
“Ngươi thử chống đỡ thần văn Nhật Nguyệt trong 50 năm xem, tự khắc sẽ hiểu!”
Liễu Văn Ngạn qua loa trả lời, nói nhảm, ta không bị nó chấn chết chết, thế thì dĩ nhiên thức hải sẽ được mở rộng.
“Lão sư, vậy vì sao ngài chỉ là Đằng Không?”
Không thích hợp!
Biển ý chí cường đại như vậy, lẽ ra ngài phải tấn cấp từ lâu rồi mới phải.
“Ý chí lực không được lấp đầy.”
Liễu Văn Ngạn trả lời: “Biển ý chí quá mạnh mẽ cũng vô dụng, không có đủ ý chí lực để bổ sung thì cũng như không!”
“Vả lại thần văn của lão sư tuy cường đại nhưng cũng không phải là của chính ta, thần văn của ta thì lại không mạnh.”
Tô Vũ gật đầu, hắn thấy được.
Bên cạnh thần văn Nhật Nguyệt có vô số tinh thần nho nhỏ toàn chuyển, xem ra đó chính là thần văn của Liễu lão sư.
Thật nhiều.
Ngài rốt cuộc đã vẽ ra bao nhiêu cái?
Cảm giác nhiều hơn 18 viên.
Nhưng hắn nhớ thần văn chiến kỹ của Liễu Văn Ngạn chỉ có 18 viên thần văn thì phải.
“Lão sư, ngài phác họa ra bao nhiêu thần văn?”
“Trước đó là 66 viên, sau này Bạch Phong giúp ta phá toái những viên thần văn không thuộc về Nhân tộc, hiện tại chỉ còn lại 24 viên.”
“. . .”
Chương 1409: Bốn Điều Kiện Để Trở Thành Văn Minh Sư Vô Địch
Tô Vũ đờ đẫn, nửa ngày sau mới lên tiếng: “Nói cách khác, thời kỳ đỉnh cao, tổng cộng ngài có 88 viên thần văn, trong đó 22 viên là Nhật Nguyệt, đúng không?”
“Ừm.”
“Lão sư, không phải ngài không có tiền sao? Ở đâu ra lắm ý chí chi văn để ngài xem mà phác họa như này?”
Liễu Văn Ngạn nhìn hắn như nhìn thằng đần, “Đại Hạ vương ở ngay cửa học phủ, cần tiền làm cái gì? Không có việc gì thì lại đi nhờ ông ấy viết thêm vài bản ý chí chi văn, đáng tiếc sau này ông ấy rời đi, bằng không thì hai ta cũng đâu có phiền toái như vậy, tùy tiện tìm ông ta viết nhiều thêm vài thiên là xong rồi.”
Tô Vũ sao lại hỏi câu ngu ngốc như thế?
Tô Vũ ngây ngẩn cả người!
Đúng rồi, một vị vô địch ở ngay trước cửa nhà, ngươi còn muốn tiền làm gì?
Tùy tiện viết xuống mấy chữ không phải chính là ý chí chi văn rồi sao?
Đáng tiếc.
Đại Hạ vương đi quá sớm, bằng không thì ta cũng mò được chỗ tốt từ ngài ấy rồi.
Giờ khắc này, bên rìa Thần giới.
Đại Hạ vương không nhịn được muốn mắng người!
Nãy giờ kẻ nào cứ đang nghĩ tới ta?
Mà xem ra toàn nghĩ những chuyện không tốt.
Má nó, quá phiền, có để yên cho lão tử làm việc hay không?
Lẽ nào là Nhị tiểu tử? Hừ, nhất định là y, lần sau trở về đánh chết y!
Tô Vũ và Liễu Văn Ngạn tự nhiên không biết được mình lại vừa mới gây chuyện cho Hạ Hầu gia.
Tô Vũ quan sát cẩn thận biển ý chí của Liễu Văn Ngạn, mở miệng nói: “Lão sư, ta thấy biển ý chí của ngài so ra không hề kém cường giả Nhật Nguyệt.
Nếu có thể lấp đầy ý chí lực thì ngài sẽ mau chóng tấn cấp Nhật Nguyệt cảnh.”
“Đào đâu ra nhiều ý chí lực như vậy.”
Liễu Văn Ngạn không quá để ý, chuyện này đương nhiên ông hiểu rõ, vấn đề là không có biện pháp.
“Phá toái thần văn Nhật Nguyệt, tự khắc có nguồn cung cấp ý chí lực.”
“. . .”
Ngươi câm miệng cho ta!
Liễu Văn Ngạn phát hiện, theo thực lực của tiểu tử này tiến bộ, thì khẩu khí nói chuyện của hắn cũng càng lớn.
Động một chút lại đòi phá toái thần văn Nhật Nguyệt, ngươi cho rằng thần văn Nhật Nguyệt khắp nơi đều có à?
Đương nhiên, trong thức hải của ông hiện giờ có không ít.
Nhưng đây đều là di vật của sư phụ, thời điểm liều mạng bất đắc dĩ phải phá toái đã đành, nhưng nếu chỉ phá toái vì để tu luyện thì đúng là điên rồi!
Tô Vũ ở bên cạnh lại thuyết phục: “Lão sư, không thì như này đi.
Mỗi tháng ngài phá toái một viên thần văn của Ngũ Đại, ta cam đoan chỉ một năm sau, không, chỉ mấy tháng sau là ngài có khả năng thăng cấp Nhật Nguyệt! Lão sư ngài thiên phú vô song, hà tất nhất định phải đi theo con đường của Ngũ Đại.”
Biển ý chí là của chính mình, ý chí lực cũng là của chính mình, nhưng lại đi uẩn dưỡng thần văn không phải của mình.
Sống như ngài bây giờ có khác gì khôi lỗi.
Thần văn của Ngũ Đại quả thật rất mạnh.
Nhưng nó không thuộc về Liễu Văn Ngạn.
Tô Vũ cảm thấy không đáng thay cho Liễu Văn Ngạn, thà ông dứt khoát phá cho rồi.
Đổi thành chính mình, hắn nhất định sẽ làm như vậy!
Liễu Văn Ngạn nghe mà thấy đau răng, ông vội hỏi: “Nếu ta đưa thần văn cho ngươi, ngươi sẽ xử lý thế nào?”
“Lưu một hai cái mượn dùng, còn lại thì tùy thời sẽ phá toái để tu luyện.”
Liễu Văn Ngạn thấy thật bi ai, uổng công trước đó ta còn từng nghĩ sau này mà chết đi thì sẽ để lại toàn bộ cho ngươi.
Thôi, không cho ngươi nữa!
Hừ!
Liễu Văn Ngạn cố gắng giãy giụa lần cuối cùng: “Thần văn của lão sư ta đã tiếp cận Vĩnh Hằng! Vả lại hiện tại vẫn còn 14 viên.
Thần văn chiến kỹ của ông ấy là loại 22 viên, nếu người nào sở hữu được thì chỉ cần bổ sung thêm 8 thần văn là có khả năng nhờ vào đó trực tiếp phá vỡ rào cản, tiến vào vô địch cảnh!”
Tô Vũ qua loa gật đầu, “Ừm, rất lợi hại, thần văn chiến kỹ 22 viên dĩ nhiên không tệ.
Nhưng rốt cuộc vẫn không phải là do mình tu luyện ra được.
Lão sư, chẳng lẽ ngài muốn dựa vào người khác để tấn cấp vô địch?”
Liễu Văn Ngạn tuyệt vọng rồi, “Ngươi biết mà, rất nhiều cường giả nhìn chằm chằm vào thần văn chiến kỹ của lão sư, muốn nhìn trộm bí ẩn Văn Minh sư vô địch trong đó.”
Tô Vũ thở dài, phân tích cho ông nghe: “Thứ nhất, phải là đa thần văn hệ! Thứ hai, toàn bộ thần văn phải là thần văn Nhân tộc.
Thứ ba, cần phải dung hợp toàn bộ thành một viên thần văn duy nhất! Thứ tư, có khả năng là cần mở ra Nguyên Thần khiếu, Dương Khiếu cùng m Khiếu hợp nhất, khi đó mới có thể chân chính trên ý nghĩa tấn cấp Văn Minh sư vô địch.
Lão sư à, bên ngoài suy đoán còn không bằng chính ngài tự hiểu.
Huống chi Ngũ Đại cũng đâu thành công, nếu ông ấy thành công thì thần văn của ông còn có mấy phần ý nghĩa tham khảo.”
Đúng vậy, Tô Vũ hiểu rõ bản chất còn nhiều hơn phần lớn người đã nghiên cứu vô số năm về việc tấn cấp Văn Minh sư vô địch.
Bốn điều hắn nói chính là tổng kết suy luận của hắn, bao gồm cả ý nghĩ của Bạch Phong.
Chỉ kẻ nào thực hiện được đủ cả bốn điều kiện này thì mới có khả năng thật sự chứng đạo Văn Minh sư vô địch!
Tô Vũ lại nói: “Nếu ta không đoán sai, Văn Minh sư vô địch của Nhân tộc có lẽ cần mở ra 360 Thần khiếu và 360 Nguyên khiếu.
Đại khái như vậy mới có thể thành công mở ra lực áp chế của Nhân cảnh.
Ta cảm thấy Ngũ Đại còn kém xa, kỳ thật ông ấy vốn không có hi vọng tấn cấp thành công!”
“. . .”
Giờ khắc này, nội tâm Liễu Văn Ngạn chấn động dữ dội.
Bốn điều kiện!
Toàn bộ phải đạt thành thì mới có thể trở thành Văn Minh sư vô địch?
Ông nhịn không được, dò hỏi: “Nguyên Thần khiếu mà ngươi nói thật sự tồn tại à?”
“Thật, ta đã phát hiện ra vị trí của Dương Khiếu.
Nguyên Thần khiếu vốn phân làm hai. . .”
Tô Vũ đơn giản giải thích lại suy luận của mình, càng nghe, tín niệm của Liễu Văn Ngạn lại càng sụp đổ.
Ông lẩm bẩm nói: “Không có khả năng. . .
Lẽ nào sư phụ ta còn cách cảnh giới vô địch rất xa?”
Không thể nào!
Sư phụ đã từng giết vô địch!
Mà Tô Vũ lại không hề cảm thấy ngạc nhiên, thật muốn đơn giản như vậy thì Nhân cảnh đã sớm sinh ra Văn Minh sư vô địch, mấy trăm năm qua vẫn không có chính là vì khẳng định rất khó.
Ngũ Đại chưa hẳn đã tiếp cận tới cảnh giới này!
Thân thể đủ mạnh, ý chí lực cũng mạnh mẽ, thần văn cường đại lại phối hợp với thần văn chiến kỹ thì giết được một vị vô địch cũng không phải là chuyện bất khả thi.
Dĩ nhiên người như ông cũng là trăm năm hiếm thấy, có điều nói như vậy không có nghĩa là Diệp Bá Thiên đã thật sự đột phá tới biên cảnh cảnh giới vô địch Văn Minh sư.
Tô Vũ không bàn về chuyện này nữa, lúc bấy giờ hắn đã tiến sát lại gần những viên thần văn của Ngũ Đại.
Tới gần vòng tròn diệu nhật mới phát hiện, thần văn chiến kỹ của Ngũ Đại có lẽ là một cây rìu, thế nhưng cây rìu trong đầu Liễu Văn Ngạn lúc bấy giờ không hoàn chỉnh.
Một phần là vì ông đã tách một viên ra đưa cho Ngô Gia, còn lại là vì ông từng phá toái thần văn để giết người.
Giờ phút này, bên trên thần văn chiến kỹ chỉ còn lại có 14 miếng thần văn.
Đều là thần văn Nhân tộc!
Tô Vũ bay thẳng đến gần nó, nào ngờ vừa tới gần. . .
Bịch một tiếng, hắn lập tức bị đẩy lùi!
Liễu Văn Ngạn thấy vậy thì hơi ngẩn ra, rất nhanh lại cảm khái một tiếng.
Cũng tốt!
Xem ra độ phối hợp không cao, nếu là vậy thì mình cũng không cần xoắn xuýt xem có nên truyền cho Tô Vũ hay không, bởi vì vấn đề là do chính hắn không có cách nào phối hợp.
Cưỡng ép dung hợp cũng không phải chuyện gì tốt.
Tô Vũ ngược lại không quá để ý, không phối hợp là chuyện rất bình thường, không phải thần văn của người nào cũng dễ dàng phối hợp với kẻ khác.
Không có việc gì, đánh phục liền tốt!
Chính mình đánh không lại cũng không sao, cùng lắm thì kéo theo sách họa màu vàng kim tới đánh nó.
Kỹ năng đánh thần văn của sách họa màu vàng kim chính là số một!
Ngay cả thiên địa thần văn mà nó còn đánh vỡ nát nữa là!
Có điều đây là thần văn Nhân tộc, hẳn sách họa sẽ nương tay, chỉ cần đánh tới khi nó phục là được!
Sau một khắc, Liễu Văn Ngạn mở mắt nói: “Không được rồi, xem ra độ phối hợp giữa ngươi và sư phụ ta rất thấp. . .”
“Lão sư, ngài đẩy một viên ra đi, ta sẽ trực tiếp thu nhập vào biển ý chí của ta.”
“Nói hươu nói vượn!”
Liễu Văn Ngạn mắng: “Thần văn Nhật Nguyệt đỉnh phong mà không phối hợp, một khi cho vào biển ý chí của ngươi rồi rung chuyển, biển ý chí của ngươi sẽ nổ tung!”
Tô Vũ trấn an: “Yên tâm, lão sư, ta có nắm chắc, vả lại biển ý chí của ta cũng không yếu ớt như vậy! Năm đó mặc dù độ phối hợp cao, nhưng ngài còn chưa tấn cấp Đằng Không mà vẫn có thể tiếp nhận, ta tin ta hiện tại sẽ không có vấn đề, thật không được thì ta liền từ bỏ, chết no thụ thương, chẳng mấy chốc sẽ khôi phục!”
Hắn muốn thử một chút!
Thần văn của Ngũ Đại không phối hợp với hắn cũng không sao.
Bình thường khi hắn phác họa thần văn cũng hiếm cái nào ngoan ngoãn chịu phục ngay từ đầu, toàn phải dựa vào nắm đấm để nó nghe lời!
Chương 1410: Sách Họa Đích Thân Ra Tay
“Ngươi. . .”
Liễu Văn Ngạn muốn mắng người, suy nghĩ một chút, cuối cùng cắn răng nói: “Được, ta sẽ tách thần văn chữ “Trấn” ra, lực sát thương của nó không mạnh, chủ yếu là trấn áp lực, ngươi có thể thử một chút, nếu thật không được thì ta sẽ thu hồi!”
“Vâng!”
Liễu Văn Ngạn cũng không nhiều lời, ông biết tính tình Tô Vũ rất ương ngạnh, thôi thì cứ thử một chút cũng được!
Sắc mặt ông trắng bệch, chậm rãi chia tách, đầu đầy mồ hôi, rất nhanh, một viên thần văn đã dần dần hiển hiện.
Tô Vũ không nói hai lời, trực tiếp dùng ý chí lực kéo nó vào biển ý chí.
Tốn sức vô cùng!
Mà trong đầu hắn, Cục lông nhỏ bên kia đã điên cuồng hít lấy hít để, thơm quá, thơm quá, quá là thơm luôn!
Ta muốn ăn!
Ta rất rất muốn ăn!
Nó lập tức chạy ra ngoài, giúp đỡ Tô Vũ kéo viên thần văn chữ “Trấn” nọ vào biển ý chí.
Dù không được ăn thì liếm liếm một chút cho đỡ thèm cũng được!
Tô Vũ, ta tới giúp ngươi đây!
Liễu Văn Ngạn sửng sốt, ông không thấy Cục lông nhỏ, ông chỉ cảm nhận được, vốn dĩ ngay từ đầu Tô Vũ phải rất cố sức để kéo thần văn vào biển ý chí, nhưng bỗng nhiên giống như hắn ăn vào một viên thập toàn đại bổ, rất nhanh hắn đã mạnh mẽ kéo chữ “Trấn” vào biển ý chí của mình!
Má nó!
Tình huống gì đây?
Mà ở bên kia, lão đại chữ “Trấn” mới bị cưỡng ép đi vào chợt nhận ra mình vừa tới một nơi hoàn toàn xa lạ.
Thế là trong nháy mắt sóng gió nổi lên, biển ý chí của Tô Vũ lập tức chấn động dữ dội.
Thần văn chiến kỹ, Khoách Thần chùy, bao gồm cả Cục lông nhỏ và chính Tô Vũ đều vô lực áp chế, toàn bộ biển ý chí đều đang kịch liệt rung chuyển.
Tô Vũ âm thầm kinh hãi!
Thật là mạnh!
Trước đó thần văn của Ngũ Đại đều đã bị Liễu Văn Ngạn áp chế phong ấn, cho nên hắn không cảm thấy gì, nhưng giờ phút này hắn mới cảm nhận được rõ ràng uy lực mạnh mẽ bức người của nó!
Tô Vũ hốt hoảng nhìn về phía sách họa đang nằm sâu trong biển ý chí.
Không được, ta phải đưa nó ra ngoài thôi!
Bằng không thì biển ý chí của ta sẽ không chịu nổi thần văn Nhật Nguyệt tàn phá!
Cục lông nhỏ thì bất chấp rồi, nó nhảy lên bên trên chữ “Trấn”, tựa như một con kiến hôi, điên cuồng liếm láp!
Thơm quá, thơm quá!
Trước liếm cho đã nghiện rồi hẵng nói!
No bụng chết bổn Cục lông cũng chẳng sao, chết thì chết thôi, dù sao Hương Hương còn chưa chết đâu!
Ầm ầm!
Biển ý chí điên cuồng rung chuyển, Tô Vũ thầm mắng một tiếng, sách họa vô dụng à?
Được rồi, nhanh ném nó ra ngoài, nó mà làm nổ tung biển ý chí thì xong đời.
Tô Vũ vừa động ý chí lực, bỗng nhiên sách họa màu vàng kim bỗng lóe lên.
Sau một khắc, một đạo kim quang đánh thẳng về phía chữ “Trấn”.
Oanh!
Một tiếng vang thật lớn.
Lão đại chữ “Trấn” không vừa, lập tức hóa thành một cây búa to, đập thẳng về phía đạo kim quang nọ.
Tô Vũ líu lưỡi, đây là thần văn đầu tiên dám phản kháng sách họa mà hắn từng thấy.
Có điều vô dụng. . .
Một đạo lại tiếp một đạo kim quang ầm ầm đánh tới, đánh cho cây búa run rẩy dữ dội.
Biển ý chí của Tô Vũ bị chữ “Trấn” quậy cho rung chuyển điên cuồng có vẻ đã chọc giận sách họa.
Trong chớp mắt, vạn đạo kim quang bùng nổ, ầm ầm liên tiếp không ngớt, đánh đến nỗi suýt hỏng thần văn chữ “Trấn”.
Từng đạo kim quang bắn mạnh tới, một lần so một lần lại càng mạnh mẽ hơn.
Cuối cùng thần văn chữ “Trấn” ảm đạm đi thấy rõ, ngoan ngoãn yên lặng nằm xuống một góc, có vẻ đã đầu hàng.
Sách họa màu vàng kim thu phục nó xong thì lập tức rút lui về vị trí.
Mà Tô Vũ tận mắt xem xong vở kịch này thì không khỏi bật cười!
Ta biết mà!
Quả nhiên ngươi cũng chỉ là tiểu đệ đệ!
Xem ra thần văn của Ngũ Đại không cường đại như hắn tưởng tượng, tối thiểu là không bằng sách họa!
Giờ khắc này, Liễu Văn Ngạn chấn động đến ngây người.
Ông nhìn về phía Tô Vũ, trợn mắt há hốc mồm.
Thần văn. . .
Mất đi liên hệ!
Đệt.
Làm sao tiểu tử này làm được?
Hắn thật sự đã trấn áp thần văn của sư phụ?
Thật khó tin.
Rõ ràng độ phối hợp rất thấp, Tô Vũ đã làm cách nào?
Trong đầu Liễu Văn Ngạn tràn ngập dấu chấm hỏi, cả người đều choáng váng.
Tô Vũ mở mắt.
Bên trong biển ý chí, tuy rằng chữ “Trấn” đã bị thu phục, nhưng mà biển ý chí của hắn vẫn bị nó làm rung chuyển tới khó đỡ.
Tô Vũ nhìn về phía Liễu Văn Ngạn, mà Liễu Văn Ngạn lúc bấy giờ miễn cưỡng khôi phục trấn định và bình tĩnh.
Ông dặn lòng, không thể thất thố, phải bình tĩnh, ông không thấy rung động tí nào, chuyện thường mà thôi. . .
“Ngươi làm sao làm được vậy?”
Chịu, ông nhịn không nổi.
Đây chính là thần văn Nhật Nguyệt đỉnh phong!
Rốt cuộc Tô Vũ đã làm gì?
Tô Vũ suy nghĩ một chút, cuối cùng mở miệng nói: “Thần văn đều là không đánh thì không phục.
Lão sư, kỳ thật thần văn đều có linh tính, đều biết ngứa da, đánh nó đau một chút là có thể thu phục được rồi!”
“. . .”
Ta muốn mắng người!
Liễu Văn Ngạn chửi bậy.
Đánh để thu phục?
Ngươi đánh thắng được thần văn Nhật Nguyệt đỉnh phong sao?
Huống chi, ngươi đánh nó ngay trong biển ý chí, ngươi cũng không sợ đánh nổ biển ý chí của chính mình à?
Tiểu tử này là đang lừa dối ông hay thật sự nghiêm túc?
Thôi thôi, ai quản được hắn.
Liễu Văn Ngạn vội vàng hỏi: “Cảm giác thế nào, biển ý chí có thể chứa đựng được không?”
Tô Vũ gật đầu, “Có thể, thế nhưng cảm giác rất áp bách.
Hừm, mới chỉ một viên thần văn mà thôi, quả nhiên biển ý chí của ta vẫn còn rất nhỏ yếu, cần phải tiếp tục mở rộng hơn nữa mới được.”
Biển ý chí của Tô Vũ tương đương với Văn Minh sư Lăng Vân đỉnh phong, có điều hắn đã từng thăm dò vào biển ý chí của hai vị lão sư.
Triệu Lập tối thiểu tương đương với Văn Minh sư Sơn Hải tứ ngũ trọng trở lên.
Liễu Văn Ngạn thì càng đáng sợ, Tô Vũ cảm thấy đại khái phải so được với Nhật Nguyệt cảnh.
So với bọn họ, chính mình thật sự rất kém cỏi.
Triệu Lập mà ở đây, tối thiểu có thể chứa đựng ba năm miếng thần văn Nhật Nguyệt, lại chống đỡ một thoáng, sáu bảy miếng đều được.
Còn về Liễu Văn Ngạn, 50 năm trước ông cũng chỉ tầm tuổi hắn, tuy rằng khi truyền thừa thần văn thì toàn bộ thần văn đều đã bị phong ấn, nhưng như vậy vẫn cực kỳ lợi hại.
Vả lại 50 năm trôi qua, rất nhiều thần văn đã được Liễu Văn Ngạn cởi bỏ trói buộc.
Vậy mà hắn chỉ có thể chứa đựng một viên!
Kỳ thật Liễu Văn Ngạn đã rất khiếp sợ, vốn dĩ bên trong biển ý chí của Tô Vũ đã chứa rất nhiều thần văn, xem ra biển ý chí của hắn còn cường đại hơn so với ông tưởng tượng.
“Ngươi nói có thể chứa đựng, không chỉ đơn thuần dung nạp, mà còn có thể bùng nổ chiến lực, này làm được chứ?”
Tô Vũ phán đoán một thoáng, gật đầu, “Có khả năng, thế nhưng tiêu hao quá lớn.
Thần văn cần đại lượng ý chí lực chống đỡ, dựa vào cường độ sức mạnh ý chí của ta bây giờ thì chỉ sợ chỉ có thể động dùng một lần.”
Tô Vũ thở dài, quá ít.
Ý chí lực của mình vẫn còn rất yếu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Audio] Hùng Ca Sử Việt Toàn Tập [Audio] Hùng Ca Sử Việt Toàn Tập](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Hung-Ca-Su-Viet-Toan-Tap.jpg)


![[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Van-Toc-Chi-Kiep-Truyen-Audio.jpg)