1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 266 : Uy Danh Của Long Võ Đại Quân (c1326-c1330)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 266 : Uy Danh Của Long Võ Đại Quân (c1326-c1330)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1326: Uy Danh Của Long Võ Đại Quân

Lão đầu tử tráng hán bị thương rất nặng, toàn thân đều là vết máu, thế nhưng tâm tình không tệ, khó nhọc cất tiếng: “Không bỏ qua? Không bỏ qua kiểu gì hả? Tô Vũ ở đây ư? Mẹ nó, làm hại lão tử chạy mấy vòng, gặp phải thứ quá cứng rắn, chặt một ngày đều không chặt nổ được. . .”

“Thống lĩnh!”

Cường giả Sơn Hải đỉnh phong của Huyền Khải nhất tộc nhìn thấy bộ áo giáp rớt xuống đất thì quá sợ hãi, bi thiết la lên một tiếng, không nói hai lời đã kéo đám Huyền Khải nhất tộc khác vội vã vào thành!

Chạy trốn!

Mà hiện tại ở cửa thành, những sinh linh khác đều đã nhao nhao trốn chạy.

Duy chỉ có một vài giáp sĩ vẫn còn ở cửa thành thủ vệ.

Những sinh linh khác trốn vào thành, lấm lét đứng quan sát ở cửa, ai ai cũng ôm lòng sợ hãi.

Kẻ mặc áo giáp đã mất mạng kia là Nhật Nguyệt của Huyền Khải nhất tộc!

Trong thành, giáp sĩ Sơn Hải trước đó nói chuyện thấy rõ mặt tráng hán, nửa ngày sau mới ngập ngừng mở miệng: “Trịnh Bình?”

Trịnh Bình cười ha hả: “Là ta, còn nhận biết ta à?”

Trịnh Bình kiêu ngạo nhìn lướt một vòng, không thấy ai thì mới ngạc nhiên hỏi: “Tô Vũ đang ở đây sao? Sao hắn lại tới đây được? Ta chỉ biết có Thôi Lãng, Hoàng Đằng, còn Tô Vũ là chuyện gì?”

Dứt lời, ông lại nhìn về phía đám người trong thành, cười cười ngoắc tay, “Ra đây đi, ta sẽ chơi cùng các ngươi, để xem các ngươi không thể bỏ qua cho thiên tài tộc ta kiểu gì! Một đám rác rưởi, chủng tộc phế vật lại dám phân cao thấp với Nhân tộc? Mẹ nó, quá càn rỡ!”

Thái độ của Trịnh Bình ngông cuồng vô cùng, lúc bấy giờ trông ông nào còn tư thái của Phủ trưởng, mà y hệt như một tên ác ôn hung dữ!

Một cước giẫm lên trên áo giáp, một tôn Nhật Nguyệt cảnh của Huyền Khải tộc đã mất mạng dưới tay ông.

Trịnh Bình giẫm cho đại địa rạn nứt, cười lạnh một tiếng, quát: “Một đám oắt con, không thu thập các ngươi thì lại tưởng Nhân tộc sợ các ngươi sao? Huyền Khải nhất tộc rất đáng gờm? Huyền Khải vương tốt nhất mau ra cổng mà xem, xem thống lĩnh của các ngươi phế vật như thế nào!”

Im ắng.

Giờ khắc này, vị cường giả Nhân tộc mới vào Nhật Nguyệt lại ở đây hoành hành bá đạo, không kiêng nể bất kỳ ai.

Trịnh Bình đạp áo giáp mấy cước, cười mắng: “Thật là cứng, mang về, ta muốn tìm người chế tạo, thứ đồ chơi này đúng là đồ tốt!”

Dứt lời, ông nhặt áo giáp vừa mới vứt xuống lên.

Ánh mắt ông hung ác nhìn thoáng qua những sinh linh trong thành, nhe răng cười, “Một đám oắt con, lần sau ở trước mặt người Đại Hạ phủ ta thì bớt lải nhải lại! Mấy năm không tới đây giết người, có phải các ngươi quên thống khổ rồi không? Còn có ngươi. . .”

Ông chỉ một ngón tay vào giáp sĩ Sơn Hải cảnh, “Bớt nói xấu Nhân tộc lại, quên năm đó đại quân Long Võ vệ ta giết tới Thiên Diệt thành thế nào, Phủ chủ phủ ta dùng một đao giết cho thành chủ các ngươi kêu cha gọi mẹ ra sao à?”

Trịnh Bình hừ lạnh một tiếng, nhìn về phía phủ thành chủ trong cự thành cao lớn, quát lạnh: “Đại Hạ phủ ta vẫn còn có thể chiến! Chờ phủ ta diệt rồi hãy phách lối! Một ngày còn chưa diệt thì các ngươi chỉ là đám cháu trai, ta nói các ngươi lại có thể làm gì?”

Cháu trai!

Ông mắng rất khó nghe, nhưng cả tòa thành lớn lại vô cùng an tĩnh, không ai đáp lời.

Trịnh Bình cười lạnh, “Ỷ có cổ thành làm mai rùa mà lớn lối, tòa thành cổ này không phải là của các ngươi, một đám rối mà thôi, có tin Long Võ đại quân ta vây quanh Thiên Diệt thành, trừ phi cả một đời các ngươi co đầu rút cổ, bằng không thì bất kỳ ai dám bước ra ngoài đều bị giết sạch không? “

Sát khí ngút trời!

Trong thành cũng không phải không có Nhật Nguyệt, nhưng hiện tại, dù là mạnh hơn Trịnh Bình thì cũng không ai tùy tiện lên tiếng.

Long Võ vệ!

Trên Chư Thiên chiến trường, Long Võ vệ chính là quân đoàn giết chóc vô song, từng dưới sự dẫn đầu của Hạ Long Võ mà giết ra Đông Liệt cốc, giết vào Dục Hải bình nguyên, một đường giết tới mấy tòa cổ thành. . .

Thôi được rồi, tuy rằng kết quả địa quân lại không thể vào thành, chỉ mỗi Hạ Long Võ vào thành, ba ngày sau y ra khỏi thành thì mới mang binh rút lui.

Nhưng mà, hơn mười năm trước, Hạ Long Võ một đao kém chút đánh chết thành chủ Thiên Diệt, điểm này thì người biết đến không ít.

Bây giờ, Đại Hạ phủ đã giảm bớt chinh chiến.

Nhưng tất cả mọi người vẫn chưa quên năm đó Long Võ đại quân giết chóc kinh người thế nào, nhớ về Hạ Long Võ còn chưa vào vô địch đã được người đời an bài danh hiệu vô địch ra sao.

Tên thống lĩnh Sơn Hải bị chỉ thẳng mặt mà mắng lúc bấy giờ cũng không dám hé răng một lời.

Gã vờ như không nghe thấy.

Kỳ thật bọn họ không quá sợ, nhưng mà. . .

Dù là cư dân cổ thành thì cũng không có khả năng cả một đời không ra khỏi thành, hiện tại chọc cho Đại Hạ phủ điên cuồng chiến tranh thì không cần thiết, cũng không nên đi trêu chọc.

Đúng lúc này, Tô Vũ lại hiện thân, hắn có chút ngoài ý muốn quan sát Trịnh Bình!

Ta đệt!

Trịnh Bình a!

Bá đạo như vậy?

Tại Đại Hạ phủ. . .

Cảm giác ông ấy rất đáng thương, luôn bị Vạn Thiên Thánh khi dễ rất nhiều năm, nghe nói Triệu tướng quân cũng khi dễ ông, Hồ tổng quản cũng thế mà Kỷ Hồng thự trưởng cũng vậy, đương nhiên Hạ Hầu gia lại càng không ngoại lệ. . .

Không ít nồi đen đều là do ông gánh, chuyện lớn một chút thì sẽ do Hạ Hầu gia đích thân cõng.

Hai vị này đều là người chuyên cõng hộ oan ức.

Phủ trưởng Chiến Tranh học phủ!

Trước kia Tô Vũ đã từng gặp Trịnh Bình, cũng một phần vì Trịnh Vân Huy rất hay lảm nhảm về ông, nên ấn tượng trong đầu Tô Vũ chỉ cảm thấy vị này. . . rất thê lương.

Đại Hạ phủ rõ ràng là lấy Chiến giả làm chủ, kết quả Chiến Tranh học phủ cơ hồ không có danh khí gì.

Văn Minh học phủ bởi vì Diệp Bá Thiên nên vạn tộc đều biết.

Nhưng hôm nay, tại Chư Thiên chiến trường, tại cổ thành thần bí này, hắn lại cảm nhận được Trịnh phủ trưởng rất bá đạo.

Trên người ông tuy mang thương nặng, nhưng ông đã tự tay chém giết một tôn Nhật Nguyệt của Huyền Khải nhất tộc, điều này rất đáng sợ!

Ngay cả bây giờ khi ông đang chặn cổng cổ thành mà mắng người, lại không ai dám ra mặt lên tiếng.

Bao gồm cả vị thành chủ Nhật Nguyệt cửu trọng kia, không biết là gã không phát hiện, hay là không để ý, dù sao gã không lên tiếng cũng chẳng hề xuất hiện.

Trịnh Bình không thèm để ý những chuyện này, ông kinh ngạc nhìn về phía Tô Vũ, trong đầu toàn là dấu chấm hỏi.

Không phải là Thôi Lãng sao?

Làm sao lại biến thành tiểu tử này?

“Ngươi là Tô Vũ thật à?”

Mẹ nó, chuyện gì chứ, ta không hiểu.

Thôi kệ, không cần hiểu, ông vội hỏi chính sự: “Hoàng Đằng và Ngô Kỳ đâu?”

“Giữa chừng đã tách ra, bọn họ chạy về hướng bên phải rồi!”

“Ồ!”

Trịnh Bình gật gật đầu, quan sát khắp người hắn một lượt, ngoài ý muốn nói: “Hình như ngươi không có chuyện gì?”

“Đúng vậy.”

“Ồ. . . thế. . .

Ta đi đây. . . tự ngươi trở về đi, ta còn có việc, ta phải đi cứu người, quân lệnh như núi, không nhiều lời với ngươi nữa.

Nếu ngươi không có việc gì thì mau quay về, đi đường cẩn thận một chút, có mấy tên Nhật Nguyệt đang mai phục, tựa như là. . .”

Nói đến đây, ông thầm truyền âm: “Có lẽ là đám oắt con Tiên tộc đang tính kế, ngươi kiềm chế một chút, lão tử thật sự còn có việc, ngươi chết là chuyện của Đại Minh phủ, nhưng hai tiểu gia hỏa kia chết thì sẽ là trách nhiệm của ta. . .”

Tô Vũ không biết nói gì!

Ngài đúng là thẳng thắn.

Ta không còn là người Đại Hạ phủ, cho nên ta chết thì không quan hệ gì với ngài đúng không?

Lão đầu tử thật là thực tế, ngài quên Tịnh Nguyên quyết nhà ngài vẫn là do ta cho à, nhà ngài phát tài, ngài liền phủi sạch không nhớ tình cảm nữa sao?

Nghĩ đến đây, Tô Vũ vội bảo: “Trịnh gia gia, ta vừa mới giết mấy đầu đại yêu, ngài có muốn mang đi không? Bị tên kia xem như phí nhập môn mà lấy đi mất rồi!”


Chương 1327: Không Có Thiên Lý

“Đại yêu?”

Trịnh Bình ngoài ý muốn, ngươi có thể giết đại yêu gì cơ?

Ông không có điểm bảng nên thật sự không biết tình huống cụ thể.

Ông vội vàng chạy đến, vội vàng giết người, vội vàng định rời đi, ông còn phải cứu người nên không có thời gian đi quản những chuyện ngoài lề.

Giờ phút này nghe thấy Tô Vũ nói giết đại yêu, ông không quá để ý, Đằng Không cũng tốt, Lăng Vân cũng được, trừ phi là Thần Ma tinh huyết, nếu không, ông sẽ không bận tâm.

Ông vừa nghĩ tới đây, giáp sĩ Sơn Hải kia đã tỏ vẻ mặt dị dạng, tiện tay vung lên, thi thể ba đại yêu vừa mới bị lấy đi bị gã vứt xuống, thở dài nói: “Người Đại Hạ phủ có thể được miễn phí vào thành!”

Trực tiếp như vậy!

Đầu năm nay chính là ngang tàng sợ lỗ mãng, lỗ mãng sợ liều mạng!

Buồn thay Đại Hạ phủ chính là đám người không muốn mạng đó!

Tô Vũ nhún nhún vai, ta là người Đại Minh phủ. . .

Được rồi, không cần giải thích, dù sao đừng tiện nghi cho bọn gia hỏa này là được.

Mà Trịnh Bình nhìn thoáng qua mấy đầu đại yêu kia rồi lại nhìn sang Tô Vũ, sau đó lại nhìn thi thể. . .

Nhìn tận bảy, tám lần!

Ông cảm thấy mình xuất hiện ảo giác!

Gặp Tô Vũ ở đây đã đủ khiến ông thấy ngoài ý muốn, có điều ông quá bận rộn, có chuyện phải làm nên cũng không định đoái hoài tới.

Kết quả. . .

Đây là cái gì?

Ngươi giết ư?

“Sơn Hải?”

Ông cảm ứng một thi thể đại yêu trong đó, sau đó nhìn qua Tô Vũ, khẽ lẩm bẩm: “Sơn Hải. . .

Ngươi không phải Tô Vũ!”

Lừa đảo!

Ánh mắt ông lạnh lẽo!

Thủ đoạn gì đây? Thế mà lừa gạt được ta, ta không phân biệt ra được!

Đây không phải Tô Vũ!

Mẹ nó.

Tô Vũ và cháu của ta giống nhau, thân thể cháu của ta mới vừa vào Đằng Không chưa được mấy ngày, nếu tiểu gia hỏa cường đại trước mắt đây là Tô Vũ. . .

Ta. . .

Ta nên nói cái gì đây?

Cũng không phải là không được a!

Lúc trước Tô Vũ đã đấu thắng Đan Hùng, Đan Hùng cũng rất cường đại!

Khi đó, hắn đã có chiến lực Lăng Vân.

Hiện tại đã qua mấy tháng. . .

Khó nói hắn có mạnh hơn hay không.

Thế nhưng ông vẫn không có cách nào tin tưởng chuyện Tô Vũ giết Sơn Hải, mẹ nó, ta không tin, ta tuyệt đối không tin, đây là giả!

Vừa mắng, ông vừa thu hồi những thi thể này.

Không quan tâm thật hay giả, thi thể là thật.

Ta muốn!

Ông lấy đi thi thể, nhìn lại Tô Vũ một hồi lâu mới ngập ngừng thăm dò: “Vân Huy nhà ta cho ngươi mượn mấy vạn công huân, ngươi còn nhớ chứ? Nếu là Tô Vũ thì mau trả tiền đi!”

Tô Vũ phì cười, “Hai vạn công huân đổi một bộ công pháp còn chưa đủ à? Huống chi, ngay từ đầu khi Trịnh huynh đệ hợp tác với ta thì đã ăn không ít chỗ tốt từ đơn thần văn nhất hệ rồi.”

Lời này vừa nói ra, Trịnh Bình liền tin.

Không có thiên lý!

Tiểu tử này thật sự giết được Sơn Hải rồi?

Thật đáng sợ!

“Cùng đi không?”

Ông thấy Tô Vũ dường như không muốn đi, vội truyền âm dặn dò: “Đừng vào cổ thành, bên trong rất phức tạp.

Phủ chủ đã từng vào một lần, lúc ra thì bị trọng thương, không thể không rút đi, năm đó Phủ chủ hăng hái muốn lật ngược cổ thành, trực tiếp đánh tới Tinh Thần hải. . .

Kết quả bị cổ thành cản đường, trọng thương rồi chỉ đành lui về Đông Liệt cốc.”

Hạ Long Võ!

Cực kỳ bá đạo!

Giờ phút này, Tô Vũ chỉ có mỗi suy nghĩ như vậy, thật sự rất bá đạo.

Trực tiếp từ Đông Liệt cốc đánh tới bên đây, thậm chí muốn đánh xuyên qua cổ thành, trực tiếp đánh tới Tinh Thần hải, đánh tới hang ổ phụ cận Yêu tộc, Phủ chủ mới đúng là ngoan nhân thực thụ.

Không đến Chư Thiên chiến trường, có lẽ vĩnh viễn cũng không cách nào biết được vì sao vạn tộc e ngại Hạ Long Võ chứng đạo.

Hạ Long Võ chưa chứng đạo mà cũng dám suất quân đánh tới cổ thành, đợi y chứng đạo xong rồi thì sẽ ra sao?

Có lẽ y thật sự có thể lật ngược cổ thành, giết tới Tinh Thần hải, giết tới hang ổ Yêu tộc.

Thật là ngông cuồng!

Không đến Chư Thiên chiến trường cũng sẽ không biết, Phủ trưởng Chiến Tranh học phủ ngoan như cháu trai khi ở Đại Hạ phủ, khi tới nơi này lại cũng lắc mình biến thành kẻ tàn nhẫn.

Tô Vũ không khỏi tò mò, vậy trong phủ, những gia hỏa vốn chẳng hề hiền lành gì thì khi lên chiến trường liệu sẽ hung ác tới mức nào?

Triệu tướng quân thì sao?

Hồ tổng quản nữa?

Mấy người bọn họ ở nơi đây phải chăng cũng là nhân vật uy hiếp tứ phương?

Thầm nghĩ những chuyện này, Tô Vũ truyền âm đáp: “Ta đã biết, đa tạ Trịnh gia gia, ta tự có tính toán, ngài đi cứu Hoàng Đằng trước đi, hắn quá yếu, kém chút bị Thiên Đạc đánh phế rồi. . .”

“. . .”

Ánh mắt Trịnh Bình dị dạng, tiểu tử ngươi lại dám nói như vậy, ta muốn bóp chết ngươi!

Tô Vũ cười cười, hắn không thfm để ý tới ông, nhanh chóng hóa thành một đạo cương phong biến mất ngay tại chỗ.

Hắn đi làm gì, đến Chư Thiên chiến trường một chuyến đâu có dễ dàng, ta đã đến cửa thành, tại sao phải đi chứ, nhưng mà tốt nhất là hắn phải thay đổi thân phận để vào thành.

Hiện tại quá chói mắt!

Đương nhiên, có đi cổng chính hay không thì cần xem xét thêm, chưa hẳn hắn đã có thể vào, Ma Đa Na còn gặp khó như vậy cơ mà.

Dù sao hắn không đi cùng Trịnh Bình là được rồi.

Thấy hắn chạy, Trịnh Bình cảm ứng một chút, ông khẽ thở phào, tốc độ của tiểu tử này rất nhanh, thủ đoạn cũng không ít, không cần ông lo lắng quá mức.

“Thôi Lãng, Tô Vũ. . .”

Tới bây giờ ông mới minh bạch lời dặn dò của Hạ Hầu gia trước khi ông đi!

Gặp được Thôi Lãng có thể cứu liền cứu, cứu không được cũng không cần quản, tiểu tử kia không dễ chết như vậy.

Hóa ra là tiểu tử Tô Vũ, Hầu gia đã sớm biết rồi à?

Đáng sợ quá!

Giết Sơn Hải cảnh. . .

Trịnh Bình tỏ vẻ rầu rĩ không thôi, cháu trai của ta bị bỏ lại rất xa rồi!

Phủi mông, ông chạy vội về hướng bên phải, mặc kệ, cứu Hoàng Đằng và Ngô Kỳ trước đã.

Hai người này mới là bảo bối của Đại Hạ phủ, tiểu tử kia hiện tại không ở Đại Hạ phủ, không quan tâm hắn, tiểu tử này có rất nhiều thủ đoạn, có khi mình chết rồi thì hắn vẫn còn sống nhăn răng chạy khắp nơi.

Sau lưng, một đám sinh linh chờ ông rời đi, lúc này mới dám ngoi đầu lên.

Có cường giả Sơn Hải cảm khái một tiếng: “Đại Hạ phủ. . .

Long Võ vệ. . .

Đúng là một đám đồ tể! May mắn!”

May mắn cái gì thì hắn không nói.

Nhưng trong lòng mọi người đều tự biết rõ.

May mắn Đại Hạ phủ không đánh tới, may mắn Hạ Long Võ muốn chứng đạo, cường giả vạn tộc đều đang ngó chừng y.

Không thì dựa theo tính cách hung hăng của đối phương, lần này tập sát Nhân tộc thiên tài thì đám đồ tể ấy có thể mang theo Long Võ vệ cùng với Trấn Ma quân một lần nữa đánh xuyên qua Dục Hải bình nguyên, giết tới lân cận cổ thành cũng không chừng.

Bây giờ, may mà chỉ có mỗi mình Trịnh Bình đến.

Ai về nhà nấy, đám sinh linh nhao nhao tản ra.

Đừng nhìn nữa, nhìn nữa coi chừng lại có người chết.

Lần này đã chết mất mấy vị, Huyền Khải nhất tộc quá xui xẻo, ngay cả Nhật Nguyệt trấn thủ đều bị Trịnh đồ phu xử lý.

Quả là không thể trêu vào, Nhật Nguyệt ở đâu cũng đều là đại năng, bị xử lý thì ngay cả bọt nước cũng không thể dậy nổi.

Về phần Ma Đa Na đã vào thành, Tô Vũ rời đi, những chuyện này mọi người coi như đề tài để tán dóc là được, những vị thiên tài đỉnh cấp của cường tộc sẽ không dễ bị giết, ngược lại bọn họ dễ dàng bị bọn hắn giết thì đúng hơn.

Phân tranh giữa bọn hắn, kẻ khác tốt nhất không nên dính vào!

Cùng lúc đó.

Tô Vũ vắt hết óc suy nghĩ, ta nên giả mạo ai để vào thành đây?

Có nên đi cửa chính hay không?

Dù sao hắn rất muốn vào xem!

Đến Chư Thiên chiến trường mà không vào cổ thành thì sẽ rất tiếc nuối, Ma Đa Na nói cũng không sai lắm, so với giết người thì vào cổ thành có lẽ sẽ càng thú vị hơn.


Chương 1328: Người Đi Thoải Mái Nhất Là Ai?

Sau mấy tiếng, sắc trời tối xuống.

Đêm tối giáng lâm.

Tô Vũ lại trở về.

Lần này, Tô Vũ không còn là Tô Vũ mà đã biến thành một vị nam tử trung niên, hắn nghênh ngang đi thẳng đến cổng thành chính.

Giáp sĩ thủ vệ cửa thành khác thấy thế thì nhìn thoáng qua, rất nhanh, vị nam tử Sơn Hải trước đó đã biến mất lại tới, quan sát Tô Vũ một lượt, mệt tâm nói: “Ta đâu có thu lệ phí vào thành của ngươi, cần gì phải làm vậy!”

“. . .”

Tô Vũ ngây người nhìn gã, giáp sĩ Sơn Hải nọ hơi bức xúc khi bản thân bị vũ nhục trí thông minh: “Nhân tộc đến cổ thành không nhiều, kẻ dám đi thẳng qua cổng chính hoặc là vì không hiểu, hoặc là tự tin vô cùng, hoặc là quá ngớ ngẩn. . .

Ban ngày có người muốn đi cổng chính nhưng lại sợ người nhiều, sợ phiền phức, không dễ đi vào. . .”

Phía sau gã chẳng buồn nói tiếp.

Có phải ngươi cảm thấy tất cả mọi người đều là đồ ngớ ngẩn không hả?

Ban ngày ngươi không vô, ban đêm ngươi lại nghênh ngang muốn đến để vào bằng cổng chính, ngươi mà không phải Tô Vũ thì ta trồng cây chuối ăn cớt cho ngươi xem!

“. . .”

Tô Vũ mờ mịt đáp: “Huynh đài có ý gì?”

Gã giáp sĩ Sơn Hải không thèm để ý tới vẻ vờ vịt của hắn, thản nhiên nói: “Cổ thành không tham dự những chuyện này, không nhúng tay vào vạn tộc chi tranh, Nhân tộc cũng tốt, Thần Ma cũng được, ai cũng rất cường đại, cổ thành chỉ toàn là những kẻ muốn kéo dài hơi tàn, cầu sinh trong khe hẹp!”

“Giới vực chúng ta có vài nơi đã bị diệt, có nơi tự tan vỡ, không còn chốn để đi nên mới gia nhập cổ thành, chỉ cầu có một nơi có thể sinh tồn, không hi vọng liên quan đến tranh chấp của các chủng tộc.

Ngươi có phải là Tô Vũ hay không đều được, ta chỉ nhắc nhở ngươi một câu, vào cổ thành thì dễ, muốn đi thì chưa hẳn đơn giản.”

Tô Vũ thầm mắng!

Ta che giấu bị lộ rõ ràng như vậy sao?

Đầu năm nay, vì sao Chư Thiên chiến trường toàn là kẻ thông minh không vậy?

Là người có mắt thì đều có thể phát hiện ra thân phận của ta.

Không có đạo lý a!

Vị Sơn Hải nọ cũng lười nhiều lời, kẻ ngoại lai đến cổ thành quanh năm suốt tháng đều có rất nhiều.

Nhưng ban ngày Tô Vũ từ chối không đi theo Trịnh Bình, gã vừa nhìn liền biết gia hỏa này tặc tâm bất tử, cổ thành có lực hấp dẫn rất lớn đối với thiên tài.

Quả nhiên, trời vừa tối thì hắn lại mò tới.

Đây mà không phải Tô Vũ thì gã đi chết quách cho rồi.

Đích thật là một thiên tài!

Chính là loại cấp cao nhất!

Loại người như thế sẽ không từ bỏ bí ẩn về cổ thành.

Sơn Hải nam tử không buồn để ý tới chuyện hắn che giấu thân phận, đơn giản dặn dò: “Tiến vào cổ thành rồi thì tốt nhất là chỉ nên ở bên ngoài, mặt khác nếu tiến vào từ cổng chính, bình thường có thể ở lại chừng bảy ngày đến mười ngày, hết thời gian thì tốt nhất mau chóng rời đi!”

“Không rời đi thì sao?” Tô Vũ tò mò hỏi: “Không rời đi, các ngươi sẽ đuổi ta à?”

“Không.”

Nam tử đạm mạc đáp: “Không rời đi thì phải trở thành cư dân cổ thành, nếu không. . . chờ ngày nào đó vận khí tốt, có người sẽ nhặt xác cho ngươi.”

Chỉ đơn giản như vậy!

Không rời đi thì không rời đi thôi!

Tô Vũ ngoài ý muốn, tà môn như vậy sao?

“Rốt cuộc là vì sao tòa thành cổ kia lại nguy hiểm như thế?”

Nam tử không lên tiếng.

“Cơ duyên là cái gì?”

Gã vẫn không lên tiếng.

“Ta vào thành rồi có thể tùy ý đi lại không?”

“Có thể!”

Lần này, nam tử mở miệng đáp: “Chỉ cần không xông loạn, không quá ba ngày ngươi có thể tùy ý đi lại, không nên tiến vào nhà ở vòng trong để qua đêm là được.”

Tô Vũ gật đầu, lại hỏi: “Vậy sự hiện hữu của các ngươi là vì cái gì?”

Hắn rất hiếu kì, sự tồn tại của những người này là vì ai, vì mục đích gì?

Nam tử trầm mặc một hồi, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Duy trì trật tự cho cổ thành! Thanh lý thi thể, mặt khác, vì vạn tộc tu giả mà cung cấp một chỗ nghỉ, tòa thành cổ này chỉ là nơi nghỉ ngơi của những thiên tài như các ngươi, không nên ở lại quá lâu.”

“Vậy thì vì sao Huyền Khải tộc lại có cường giả thường trú ở nơi đây?”

Điểm này, hắn cũng thấy kỳ quái.

Sơn Hải nam tử trầm ngâm một lúc mới đáp: “Bình thường cổ thành có cơ duyên, ai cũng ngấp nghé, nhưng chỉ sợ không mấy người có bản lĩnh kia! Các tộc như Huyền Khải tộc để mắt tới cơ duyên ở đây nhưng lại không có thực lực thu hoạch, chỉ có thể thường trú, muốn thăm dò quy luật của cổ thành.”

Thì ra là thế!

“Vậy thành chủ Thiên Diệt thành là người trung lập ư?”

“. . .”

Lời này gã không có cách nào trả lời.

Sơn Hải nam tử không để ý tới hắn nữa.

Thành chủ là kẻ trung lập sao?

Ai mà biết được!

Tại Chư Thiên chiến trường, muốn tìm ra kẻ trung lập tuyệt đối thì quá khó khăn, nhiều ít gì cũng đều có chút khuynh hướng.

Tô Vũ lại hỏi: “Thiên Diệt thành chủ thuộc tộc nào?”

“Không biết!” Sơn Hải nam tử lạnh lùng hỏi ngược lại: “Ngươi có vào thành không?”

“Không phải, ta cần hỏi rõ ràng một chút, lỡ đâu sau khi ta đi vào, các ngươi vây giết ta thì sao?”

“Làm đúng quy củ của cổ thành, tự nhiên không ai dám giết ngươi!”

Nam tử lặp lại quy tắc: “Tại Thiên Diệt thành không nên động võ, không được phá hư bất luận vật gì, ba ngày sau rời đi, hết thảy bình an vô sự, nếu không thì phải tự gánh lấy hậu quả!”

“Vậy trở thành cư dân có lợi ích và bất lợi gì không?”

“Tự mình thử một chút thì biết!” Nam tử nghiền ngẫm nói một câu.

Ngươi muốn biết ư?

Vậy ngươi tự thử xem!

Tô Vũ thầm mắng một tiếng, ta ngu sao mà thử.

Ta muốn nhập thành!

Hắn đi về hướng cửa chính, tới gần mới phát hiện lối vào cửa thành có độ dốc, vừa đi lên trên con dốc nhỏ này, nguyên khí của Tô Vũ bộc phát, áp lực nặng nề khiến thân thể của hắn trầm xuống!

Phảng phất như có một ngọn núi lớn đang đè xuống người hắn!

Cách đó không xa, nam tử kia khoanh tay nhìn Tô Vũ, thản nhiên nói: “Ta ở chỗ này nhiều năm, thấy qua vô số thiên tài nhập môn, dù ta chưa đi qua nhưng ta biết, đi đủ 99 bước mới chính thức tiến vào thành.”

“Phàm là kẻ nhập môn phần lớn đều có một ít thu hoạch, rất nhiều cường giả thiên tài cuối cùng cũng đã trở thành bá chủ vạn giới!”

“Nhân tộc ngươi có rất nhiều người từng đến, Diệp Bá Thiên, Hạ Long Võ, Chu Phá Long, Chu Phá Thiên, Chu Thiên Đạo, Tần Trấn, Ngưu Bách Đạo, Vạn Thiên Thánh. . .”

Gã liệt kê tên của rất nhiều người, sau đó nói với Tô Vũ: “Những người này hoặc là không vào được cửa chính, hoặc là chỉ thiếu chút nữa, nếu nói ai đi thoải mái nhất, ngươi đoán xem đó là ai?”

Tô Vũ bị áp lực cực lớn ép cho một bước đều không bước ra nổi, nhưng lúc này hắn vẫn còn thấy rất hiếu kì, nghe vậy liền thở dốc hỏi: “Ai?”

“Vạn Thiên Thánh.”

“. . .”

Tô Vũ ngốc trệ, không có khả năng.

“Ngũ Đại thì sao?”

“Ông ta. . .

Ông ta đi không nhanh bằng Vạn Thiên Thánh, có lẽ là ẩn giấu thực lực, có lẽ là thiên phú khác biệt.”

Nói nhảm!

Thiên phú của Ngũ Đại mà không bằng Vạn Thiên Thánh?

Nói hươu nói vượn!

Trong mắt tất cả Văn Minh sư bao gồm cả Chiến giả, đương nhiên thiên phú của Ngũ Đại là tuyệt đỉnh, che phủ vạn giới, nếu không phải ông nhất định một lòng yêu cầu văn minh sư chứng đạo thì ông đã sớm trở thành vô địch.

Vạn Thiên Thánh. . .

Đừng nói đùa, danh khí ông ấy không lớn, cũng chỉ có ở Đại Hạ phủ thì coi như danh khí không tồi mà thôi.

Nói thật thì tại Nhân cảnh, danh tiếng của ông còn không bằng Ngưu Bách Đạo.

Vị phủ trưởng đời thứ sáu của Đại Hạ Văn Minh học phủ này chênh lệch rất lớn so với Ngũ Đại.

Thấy thái độ không tin của Tô Vũ, thủ vệ Sơn Hải cũng không nhiều lời.

Đi nhanh chưa hẳn đại biểu cho cái gì.

Nhưng Nhân tộc Vạn Thiên Thánh thì gã nhớ rất rõ ràng.

Vả lại đối phương còn ở cổ thành 10 ngày mới rời đi, xem như là một trong mấy người ở lại đây với thời gian dài nhất.

Đương nhiên, khi đó Vạn Thiên Thánh cũng ở trên Liệp Thiên Bảng, ông từng tiến vào top mười của Thiên Bảng, về sau thì không có tin tức nữa, chờ qua tuổi ông bèn tự động rớt khỏi bảng danh sách.

Kẻ đến sau quá nhiều, không cần qua tuổi thì trong thời gian dài ngươi không có tiến bộ, lớn tuổi rồi, vậy dĩ nhiên cũng không còn được xem là thiên tài.


Chương 1329: Song Trọng Áp Chế

Tô Vũ hơi ngạc nhiên trước thông tin mà thủ vệ Sơn Hải nói.

Vạn Thiên Thánh, Vạn lão quỷ, thế mà lại đi nhanh nhất.

Kỳ lạ!

Áp lực cực lớn, ép cho khí huyết và nguyên khí của hắn phải bộc phát.

Rất tốt!

Ta thích loại cảm giác này, tiếp tục ngược ta đi!

Đúc thân!

Thân thể vận chuyển, Thực Thiết 72 Chú vận chuyển, Thiên Nguyên khí bị hắn hấp thu, Tô Vũ vừa rồi bị ép cong lưng chậm rãi đứng thẳng sống lưng!

Áp lực quá lớn!

Hắn vừa đứng thẳng, tầng tầng áp lực tiếp tục đánh tới, ép cho hắn lại lần nữa khom người xuống.

Điều này khiến gã Sơn Hải cũng thấy kỳ quái.

Tô Vũ. . .

Đây thật sự là Tô Vũ sao?

Chuyện gì đang xảy ra?

Một bước cũng bước không nổi?

Kì quái!

Thật là kỳ quái, đâu chỉ riêng gã mà mấy vị giáp sĩ bên cạnh cũng rất ngạc nhiên, đây là thiên tài Thiên Bảng Tô Vũ thật à?

Hay là thống lĩnh nhận lầm người?

Lúc này, chính vị thống lĩnh Sơn Hải cũng cho rằng mình đoán sai người.

Có lẽ là do gã nghĩ nhiều, đối phương không phải Tô Vũ.

Trong mắt gã, nói thế nào thì Tô Vũ cũng là thiên tài Thiên Bảng, hi vọng đi vào được vẫn phải có, vả lại còn rất lớn.

Dù hắn có gặp phiền toái thì cũng phải sau mấy chục bước, nhưng hiện tại mới chỉ là bước đầu tiên thôi!

Mà hiện tại, không có ai biết đáp án, bao gồm cả chính Tô Vũ cũng không hiểu nổi tình huống.

Hắn uể oải muốn chết!

Ta yếu như vậy à?

Hắn không biết, Cục lông nhỏ trong biển ý chí bị hắn quên mất lại mơ hồ có chút cảm giác, nó mở mắt nhìn một lượt, có điều thấy chuyện không liên quan tới mình thì mặc kệ, tiếp tục nhắm mắt tu luyện.

Trong biển ý chí của Tô Vũ còn có ý chí lực tràn lan kia kìa.

Tô Vũ đã quên mất nó!

Kỳ thật hắn bây giờ không phải một người đang đi, mà là cõng theo một con Lăng Vân cổ tộc để đi!

Thật sự đã quên mất!

Song trọng áp chế!

Lăng Vân cổ tộc cũng là tuyệt đại thiên kiêu, thời khắc này Tô Vũ tiếp nhận áp lực gấp hai lần so với thiên tài thông thường, áp lực gia tăng gấp bội, đây cũng không phải là chuyện nói đùa.

Vốn áp lực lớn như vậy thì phải đi đến 30 bước mới có, nhưng bây giờ ngay từ bước đầu tiên thì Tô Vũ đã buộc phải gánh áp lực cực lớn thế này.

Trong lúc nhất thời, hắn chỉ nghĩ là do thực lực bản thân mình thiếu sót, không nghĩ tới nguyên nhân là do hắn đang gánh theo Cục lông nhỏ.

Mà trong biển ý chí, Cục lông nhỏ tuy thấy Tô Vũ bước đi rất khó khan, nhưng nó cũng không nghĩ nhiều.

Nó mà tính là một người sao?

Không tính đi!

Tính là sinh mệnh sao?

Không tính đi!

Dù sao chính nó còn không coi mình là sinh mệnh, không coi bản thân là thiên tài để đối đãi.

Cho nên chuyện Tô Vũ bước đi khó khan có liên quan gì tới nó đâu.

Toàn bộ áp lực đều ném cho Tô Vũ gánh vác đi, nó cứ ở yên trong này an tâm tu luyện là được.

Ở xa xa, vị thủ vệ Sơn Hải vô cùng hoài nghi bản thân.

Có phải mới nãy ta quá tự tin rồi hay không?

Nhận lầm người!

Đây tuyệt đối không phải Tô Vũ!

Nếu không, làm sao có thể đi thành kiểu này, một bước cũng bước không nổi, đến bản thân gã mà gã còn dám tự tin mình phải đi được dễ dàng mấy bước là ít.

“Đáng chết!”

“Ta yếu như vậy sao?”

Hắn đã thấy Ma Đa Na đi vào, tốc độ của gã chắc chắn không chậm như vậy, thậm chí ban đầu còn đi rất nhanh.

Đệt!

Ta không thể yếu như vậy, không có khả năng!

Tô Vũ chịu đả kích quá lớn!

Oanh!

Nguyên khí bộc phát, 360 khiếu huyệt tự thành tuần hoàn, Tô Vũ gầm lên một tiếng, kim quang quanh nhục thân đại thịnh.

“Mau bước đi cho ta!”

Hắn quát khẽ một tiếng, một tiếng ầm vang, Tô Vũ cuối cùng cũng bước ra được bước đầu tiên!

Mà lúc này, vừa khéo có sinh linh đi ngang qua cửa thành, nhìn thoáng qua cảnh tượng bên chỗ Tô Vũ thì bĩu môi, bật cười, “Ở đâu ra lăng đầu tiểu tử. . .”

Mặc dù kẻ nói trắng ra lời trào phúng đã chết không ít.

Nhưng bây giờ Tô Vũ đang mướt mồ hôi đánh vật bên kia nên gia hỏa nói chuyện cũng không sợ.

Đi một bước mà đi thành dạng này, tính là cái gì.

Đến ta còn đi được!

Lúc này Tô Vũ không có tâm tư để ý tới gã, hắn nghiến răng nghiến lợi, trên trán có mồ hôi không ngừng nhỏ xuống.

Phảng phất như quay ngược về quá khứ.

Về tới mộng cảnh, về tới khốn cảnh ngày đó hắn bất lực giãy giụa, tìm người cầu viện mà lại không có ai phản ứng.

Hắn không cam tâm!

Cũng không phục!

Tuy hắn không nói gì, nhưng đối với việc mình có thể đi vào Thiên Bảng, hắn vẫn rất đắc ý, rất vui vẻ, rất hài lòng.

Nhìn thấy không?

Tô Vũ ta là thiên tài!

Dù không có sách họa thì ta cũng là thiên tài.

Nhưng hiện tại, lòng tin của hắn, niềm kiêu ngạo của hắn, hết thảy sự đắc ý hắn đều đã bị phá vỡ.

Tô Vũ cắn chặt răng, ta không tin, ta không thể rác rưởi như vậy được!

Ma Đa Na có thể đi vào, ta cũng có thể!

Dù cho tư chất ta thật sự chênh lệch với gã thì ta vẫn có thể đi vào!

Ta sẽ không đánh mất lòng tin!

Tuyệt đối không!

Ta còn có người phải cứu, có người phải giúp, có người muốn giết!

Chỉ là một cửa thành, há có thể ngăn cản ta?

Ầm ầm!

Chiến ý đại thịnh!

Giờ phút này, chiến ý thiêu đốt, thần văn chữ “Chiến” có xu thế tấn cấp, Tô Vũ mặc kệ, hắn muốn tiếp tục tiến lên, có điều càng lúc áp lực càng lớn ép cho hắn không thở nổi.

Nơi xa, gã Sơn Hải thật sự hiếu kỳ nhìn Tô Vũ.

Cái quỷ gì thế?

Người nọ chiến ý đại thịnh, gã cảm thấy không nên như thế, sao lại có thể gian nan đến mức này?

Thuần Thú sư sao?

Cũng không đúng!

Thuần thú của Thuần Thú sư sẽ ẩn thân trong không gian, sẽ không ảnh hưởng gì đến chủ nhân.

Hay là trên người đối phương mang theo yêu thú?

Không có mà!

Nếu có thì dưới tình huống bình thường, khi hắn vào cửa thành cũng sẽ bị bài xích ra, nhưng Tô Vũ không bị bài xích thì đại biểu không có ngoại vật nào trên người hắn.

Đúng vậy, không có ngoại vật.

Cục lông nhỏ thì tính là gì?

Thiên địa quy tắc đều không dễ tính, khi nó tiến vào biển ý chí của Tô Vũ thì đã được coi là thần văn của Tô Vũ, một viên cổ tộc thần văn kỳ quái.

Thần văn tự nhiên sẽ không thể tính là ngoại vật.

Tô Vũ đã quên, Sơn Hải nam tử thì không hiểu, Cục lông nhỏ lại không coi ra gì, cho nên tạo thành tình cảnh lúc này, Tô Vũ có lực bộc phát cực mạnh, thiên phú không yếu nhưng lại bước đi gian nan tột độ.

Cảnh tượng này cho dù ai nhìn thấy cũng sẽ hoài nghi, có phải là người trước mắt đây đã lớn tuổi, thiên phú, thực lực, chiến ý mặc dù không tệ, nhưng vẫn không đủ, không đạt tiêu chuẩn nên khó mà tiến lên?

Sơn Hải trung niên nghĩ mãi mà không rõ, những giáp sĩ khác hay kể cả kẻ qua đường tự nhiên cũng nghĩ không thông.

Thôi, không xem kịch nữa, không có gì thú vị.

Ngày bình thường, kẻ ếch ngồi đáy giếng tới thử nghiệm một chút cũng chẳng lạ.

Đi gian nan như thế thì cố hết cỡ cũng chừng 10 bước là xong đời.

Nhìn nhiều chỉ tổ tốn thời gian!


Chương 1330: Quả Là Có Thêm Kiến Thức

“Ta không yếu như vậy!”

“Ta chính là thiên tài!”

“Dù bất cứ kẻ nào không phải thì ta cũng phải!”

Tô Vũ gầm nhẹ, hắn không phục!

Tư chất tốt chính là thiên tài sao?

Sai!

Chiến lực mạnh mới phải!

Thiên phú thì tính là gì?

Ta không cần!

Ta chỉ muốn cường đại hơn, vô cùng cường đại, lực áp chế lớn hơn nữa thì ta cũng muốn đánh vỡ!

Mẹ nó, một cánh cửa thôi mà còn muốn khi dễ ta.

Ầm!

Bước ra một bước, nguyên khí đại bạo, Tô Vũ cấp tốc hấp thu ý chí lực, hắn coi như hiện tại thành một lần ma luyện.

Ta sẽ nhanh chóng cường đại lên!

Không ai có thể ngăn cản ta!

Chiến ý đại thịnh, thần văn chữ “Chiến” chấn động không ngừng, chiến đấu tiếp, một mực chiến đấu tiếp, không ai có thể ngăn cản ta tiến lên.

Nhân tộc không thể, vạn tộc không thể, ai cũng không được!

Oanh!

Thần văn tấn cấp!

Tô Vũ lại có thêm một viên thần văn tứ giai.

Chiến ý tăng cao, thân thể Tô Vũ cũng cường đại hơn một chút.

Hắn tiếp tục tiến lên, cố gắng hết sức bước ra thêm một bước, mồ hôi từ trên thân hắn rớt xuống như mưa.

Cái này thì tính là gì?

Chẳng đáng là gì hết!

“Chiến ý cao như vậy nhưng lại đi quá gian nan, rốt cuộc tình huống thế nào?”

“Dù là có tài nhưng thành đạt muộn, cũng không thể sao?”

Nam tử Sơn Hải thật sự xem không hiểu nên gã chú ý hơn mấy phần, người này đại khái hẳn không phải Tô Vũ, mặc dù gã cảm thấy suy đoán trước đó của gã rất đúng, nhưng bây giờ gã lại tự phủ định!

Sáu bước, bảy bước. . .

Tô Vũ vô cùng kiên định đi từng bước một, nhục thân cũng đang không ngừng cường hóa.

Đợi đến khi hắn đi đến bước thứ chín, một tiếng ầm vang, kim quang đại thịnh!

Thân thể hoàn thành 15 đúc!

Thực lực Tô Vũ càng thêm cường đại!

Hắn gượng đứng thẳng sống lưng, hôm nay không bằng ngươi không có nghĩa là ta vĩnh kém xa ngươi, Ma Đa Na, ngươi có thể đi vào, ta cũng có thể!

Cùng một thời gian ấy.

Trong phủ thành chủ.

Ở giữa đại điện to lớn, tượng đá lại mở mắt lần nữa!

Ngay tại bên ngoài đại điện còn có một tòa điện đường, đó là trụ sở của thành chủ hiện tại, vị Nhật Nguyệt cửu trọng cảnh kia.

Bất quá lúc này tượng đá mở mắt, vị Nhật Nguyệt cửu trọng lại hoàn toàn không biết gì, không có chút phát giác gì.

Lúc bấy giờ, tượng đá mở mắt, trong mắt chiếu rọi ra hình ảnh ở ngoài cửa thành.

Tượng đá thấy được dáng vẻ vốn có của Tô Vũ!

Không chỉ như thế, còn chiếu ra một vài thứ, tỉ như. . . một cục lông tròn vo bé xíu đang rúc vào một góc trong đầu Tô Vũ.

“. . .”

Tượng đá nhìn chằm chằm, như thể đang nhìn thứ gì đó lạ lẫm, “Trong thiên địa này còn có kẻ ngu ngốc như vậy, mang theo Phệ Thần Cổ Tộc với cảnh giới còn cao hơn mình đi vào thành?”

Thật là có thêm kiến thức!

Thiên cổ đều không nghe thấy!

Càng là thiên tài, lực áp chế càng mạnh, đó chính là sự thử thách dành cho thiên tài.

Mà tên thiên tài này còn mang theo một vị Phệ Thần Cổ Tộc vạn giới ít có, hai đại đỉnh cấp thiên tài cùng nhau vượt quan, nhưng tất cả áp lực đều do Nhân tộc kia gánh. . .

Đây không phải là đồ ngốc thì là cái gì?

Quả là có thêm kiến thức!

Tượng đá tồn tại sánh cùng thiên cổ hiện tại cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Không nghĩ trần đời lại có thể có người ngu đến vậy!

Thế mà dưới tình huống ấy hắn vẫn có thể đi ra 9 bước, cũng coi như đáng gờm, rất khá, không có Phệ Thần Cổ Tộc thì có lẽ hắn đã đi được bốn năm mươi bước rồi.

Sau một khắc, trong mắt thạch điêu lại hiện lên một vật.

Một phiến đá!

Bia đa thần văn chiến kỹ!

“Vẫn còn tồn tại à. . .”

Thạch điêu thì thào, hôm nay, nó khó được mở miệng nói mấy câu.

Lại sau một lúc lâu, tượng đá thấy được rất nhiều thần văn, có điều nó không quá bận tâm, nhưng rất nhanh, có một thứ thu hút tầm mắt của nó, ấy là một cây búa lớn. . .

Nó hơi có chút ngạc nhiên bởi vì Nhân tộc thần văn phát triển cũng không tệ lắm, so với tưởng tượng của nó thế mà còn lợi hại hơn một chút.

Sau một khắc, nó thấy được khiếu huyệt thân thể của Tô Vũ.

Lần này thì nó hoàn toàn kinh ngạc.

“Từ sau Đại phá diệt, thế mà còn có người có thể đúc chu thiên chi thân!”

Tượng đá kinh ngạc vô cùng, người này làm được bằng cách nào?

Đúc chu thiên chi thân. . . khó trách nhục thân nhìn hòa hợp hơn rất nhiều.

Chỉ là biển ý chí vẫn còn khiếm khuyết.

Bất quá. . .

Mơ hồ cũng nhìn thấu một chút, đây là khôi phục Ngũ Hành thần quyết ư?

Thú vị!

Hôm nay, thế mà nó thấy được một người rất thú vị.

Ngoại trừ trí thông minh không quá cao thì những mặt khác đều không tệ, đặt tại bất luận thời đại nào đều sẽ là tuyệt thế thiên kiêu.

“Thực Thiết 72 Chú. . .”

Tượng đá lại lần nữa bất ngờ khi thấy được cảnh tượng Tô Vũ đúc thân, đó là Thực Thiết 72 Chú sao?

Thế mà còn có liên hệ với Thực Thiết cổ tộc!

Lại sau một khắc. . .

Tượng đá thấy được một vật ở trong trái tim Tô Vũ, chính bản thân Tô Vũ chưa từng phát hiện, mà cũng chẳng có mấy người phát hiện ra, đó là một tôn tiểu nhân đang ngồi xếp bằng.

Đúng lúc này, tôn tiểu nhân ngồi xếp bằng đột ngột mở mắt!

Xuyên thấu thời không nhìn về phía tượng đá.

Đôi bên đối mặt nhìn nhau.

Một tôn tiểu nhân, một tượng đá to lớn ngạc nhiên nhìn chằm chằm đối phương.

Ngay lúc ấy, tôn tiểu nhân nọ phảng phất như xuyên phá thời không trường hà, muốn đi về phía tượng đá, có điều tượng đá vội vàng đuổi người: “Không chào đón ngươi!”

“…”

Bước chân của tôn tiểu nhân trì trệ, nhưng thanh âm vang dội lại vang lên: “Mấy chục năm trước, ta đã gặp ngươi! Khi đó, ta từng tới nơi này, cổ thành chi chủ còn ấn tượng không?”

“Có.”

Tượng đá không phủ nhận, lại nói: “Nhưng ta vẫn không chào đón ngươi!”

Tiểu nhân phì cười, “Vô ý mạo phạm! Bị cổ thành chi chủ đánh thức! Thành chủ ngủ say vô số năm, hôm nay thế mà thanh tỉnh, khiến người ta thật là ngoài ý.”

Tượng đá nhìn chằm chằm tôn tiểu nhân một lúc, nửa ngày sau mới không vui mở miệng: “Rời khỏi nơi đây, hoặc là. . . tiếp tục ngủ say!”

“Được!”

Tôn tiểu nhân không nói gì, lui về trái tim Tô Vũ, trong nháy mắt lui về, bóng dáng nó bất chợt biến mất, tiếp tục xếp bằng ẩn mình trong trái tim hắn.

Tô Vũ không biết, cũng không có người nhìn thấy, chỉ có tượng đá là thấy được.

Tượng đá nhìn thoáng qua chỗ trái tim nọ một lúc, cuối cùng nhắm mắt lại không quan sát Tô Vũ nữa.

Nó đã thấy được chỗ huyền bí của hắn, nhưng nơi buồng tim của Tô Vũ lại có cường giả thủ hộ, không cần nhìn nữa, kẻo đánh thức đối phương.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box