[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
Tập 262 : Thôi Lãng Có Vấn Đề (c1306-c1310)
❮ sautiếp ❯Chương 1306: Thôi Lãng Có Vấn Đề
Mấy người Thiên Đạc lúc này bị đao khí quấn quanh, trơ mắt nhìn y rời đi.
Hồi lâu sau, Thiên Đạc đã thoát khỏi đao khí, gã nổi giận gầm lên, mang theo những người còn lại quay người truy sát!
Mà trước mặt, khí sắc thân thể Hoàng Đằng càng lúc càng ảm đạm!
Khóe miệng y chảy rất nhiều máu, bàn tay vẫn siết chặt lấy Ngô Kỳ còn đang giãy giụa, điên cuồng nói: “Nữ nhân ấy mà. . .
Đúng là đồ đần. . .
Mẹ nó, đừng giãy nữa. . .
Mang ta chạy đi, ta sắp ngỏm rồi. . .”
Ngô Kỳ quay đầu nhìn lại, thấy khiếu huyệt của y đã nổ tung vì một đao mới nãy.
Sắc mặt nàng kinh hoảng, rất nhanh đã lấy lại sự kiên nghị, một ngụm máu bắn ra, Hoàng Đằng vừa muốn tránh đi thì đã bị nàng túm lấy cánh tay, huyết dịch phun ra đến trên cánh tay y, lúc này huyết dịch không còn là độc dược đòi mạng mà đã hóa thành tinh huyết, giúp y tu bổ khiếu huyệt.
“Ngươi. . .”
“Im miệng!”
Ngô Kỳ bắn ra thêm mấy ngụm huyết dịch, vẻ mặt tái nhợt đến dọa người, lạnh lùng nói: “Chạy!”
Hoàng Đằng bất đắc dĩ, cắn răng: “Đệt, người tới nhiều lắm, Tần Phóng khốn kiếp kia muốn hố chết ta, ta đã sớm liên hệ hắn, thế mà hắn lại không tới.
Má nó, bằng không thì chúng ta đã không khốn đốn như bây giờ!”
“Hừ!”
Ngô Kỳ hừ lạnh một tiếng, không nghĩ ngươi lại đi tin tưởng người khác, ngu xuẩn!
Tại Chư Thiên chiến trường, chỉ có thể tin vào bản thân mình.
Hi vọng người khác tới cứu?
Nực cười!
“Bọn hắn đến thì liều mạng tranh đấu! Sắp chết cũng phải giết thêm mấy tên!”
Ngô Kỳ lạnh lùng nhìn về phía sau, nhìn về phía những Ma tộc đó, lúc này, Ma Nhĩ Ba, Lam Ảnh, Thiên Đạc đều chưa chết, kẻ chết là vài vị cường giả khác của Ma tộc.
Sắp chết thì cũng phải liều mạng đánh giết thêm mấy tên!
Nàng không sợ chết, tới Dục Hải bình nguyên chính là vì tìm đường sống trong kẽ chết, nếu không cầu được sinh vậy thì cũng không sợ tử vong.
“Thôi Lãng. . .”
“Thuận miệng nói một chút thôi!”
Hoàng Đằng cắt ngang, giả đấy, đừng hỏi ta, ta làm sao biết, đừng nói gì hết, ngươi nói thì chính ta cũng sẽ tin mất.
Không phải là con riêng của Hạ gia thật chứ?
Hạ Phủ chủ không có khả năng. . .
Nhưng Hạ Hầu gia thì sao?
Đáng sợ!
Chẳng lẽ là đường đệ của Hạ Phủ chủ?
Thật đáng sợ!
Khai Thiên đao tu luyện đến trình độ này thì cảm giác không quá giống Tô Vũ.
Y biết Tô Vũ, hắn từng giết người, thế nhưng nếu nói cách hơn mười dặm đều có thể cảm nhận được sát khí cùng tử ý nồng đậm trong đao khí như thế thì y cảm thấy không quá giống.
Văn Minh sư có thể khát máu như vậy sao?
Nói là người của Hạ gia thì ta còn tin tưởng mấy phần.
Giờ khắc này, Tô Vũ và Hoàng Đằng đều đua nhau mà chạy, một người trốn Lôi Tuyệt truy sát, một người trốn Thiên Đạc đuổi giết.
Cùng một thời gian ấy.
Trăm dặm bên ngoài Thiên Đoạn cốc cũng đang có thiên tài đại chiến.
Một thanh niên mặc áo giáp hắc khải tại thân, trường thương nơi tay, cưỡi trên lưng Phi Thiên hổ, ánh mắt hắn lạnh lùng, ầm ầm một thương đâm chết một vị cường giả.
Sau một khắc, thanh niên quay đầu nhìn lại.
“Ma Đa Na, muốn giết ta thì lấy ra chút bản lĩnh thật sự đi!”
Dứt lời, Phi Thiên hổ bay vút lên, trong nháy mắt đã chạy trốn.
Phía sau, một thanh niên Ma tộc tóc tím, trên trán có dấu ấn hỏa diễm cười khẽ, nhìn về phía hắn rồi thản nhiên nói: “Tần Phóng, ta đang nghĩ giết ngươi thì Đại Tần vương có ra tay hay không?”
Tần Phóng không để ý tới gã, chỉ lo cắm đầu tiếp tục trốn chạy.
Ngươi trước hết cứ giết ta đã rồi lại nói!
Còn về Hoàng Đằng. . .
Thật có lỗi, ngươi tự cầu phúc đi, ta không có biện pháp nào, Ma Đa Na chặn giết ta, ta có thể chạy đã coi như là vận khí tốt, danh hiệu đệ nhất Thiên bảng của tên này hiển nhiên không phải dùng để trưng cho đẹp, lão tử đánh không lại gã a!
Đại chiến nổi lên bốn phía.
Trên Dục Hải bình nguyên, một ngày này cường giả không ngừng giao chiến, Liệp Thiên bảng không ngừng có danh tự tan biến.
Người làm cho người ta kinh nghi bất định nhất chính là Đại Minh phủ Thôi Lãng!
Hạng 36 Địa bảng!
Chiến tích, Lăng Vân nhất trọng giết Lăng Vân cửu trọng!
Xếp hạng cao trên bảng danh sách tăng vọt!
Từ Hoàng bảng trực tiếp tiến vào Huyền bảng rồi Địa bảng, hơn nữa còn không phải thứ bậc thấp mà là đã vào thẳng tầm trung.
Nếu hắn giết Sơn Hải thì có lẽ rất nhanh có thể vào mười vị trí đầu Địa bảng!
Dĩ nhiên là còn bị số tuổi liên lụy!
Nhân tộc 35 tuổi tương đương với Thần Ma 315 tuổi, tuổi tác như vậy hơi lớn một chút!
Ma Đa Na lúc này còn chưa tới 200 tuổi, trên thực tế cũng thì tương đương với Nhân tộc hơn 20 tuổi, cho nên bài danh mới cao như thế.
Nếu như Thôi Lãng trẻ thêm 10 tuổi, hiện tại hắn đã là cường giả bài danh năm vị trí đầu thậm chí có thể là ba vị trí đầu trên Địa bảng.
Đáng tiếc, tuổi hắn có hơi lớn.
Ngoại nhân nói mình lớn tuổi. . .
Tô Vũ cũng không nghĩ gì, hắn nào đâu phải lão nam nhân Thôi Lãng.
Lúc bấy giờ hắn chỉ lo cắm đầu bỏ chạy.
Về chuyện Hoàng Đằng nói hắn là Hạ Lãng, hắn cũng không nghe thấy, hắn chỉ biết là Hoàng Đằng không chừng sắp xong đời, được rồi, chú ý tốt chính mình đi, hắn quản không nổi đám người Hoàng Đằng.
Liên tiếp bùng nổ mấy chục chùy, cuối cùng mới đánh cho Lôi Tuyệt chậm lại một chút.
Tô Vũ lập tức rơi xuống dưới đất, độn thổ bỏ trốn.
Như một làn khói biến mất không thấy tung tích, trong nháy mắt độn thổ hắn còn cảm ứng được Phù Thổ Linh cách đó không xa.
Tô Vũ đâu có thời gian phản ứng với tên này, hắn trực tiếp lướt qua gã mà chạy.
Mà Phù Thổ Linh thì ngốc trệ trừng trừng.
Ôi không!
Ta còn tưởng rằng đó là đồng tộc của mình, thì ra đây là Thôi Lãng?
Tình huống gì thế này?
Thuật độn thổ không chậm hơn ta tẹo nào!
Không kịp nghĩ nhiều, gã vội vàng trốn chạy về hướng ngược lại, chờ Lôi Tuyệt thanh tỉnh, nếu mình còn không chạy thì Lôi Tuyệt sẽ lấy mình ra trút giận.
Trong lòng gã vẫn đang rất chấn động, tình huống gì đây, thuật độn thổ của Nhân tộc lợi hại như vậy sao?
Sao ta cảm giác Ngũ Hành tộc không chiếm được ưu thế gì hết vậy?
Trên không, ánh mắt Lôi Tuyệt khẽ biến, cắn răng lạnh lùng niệm cái tên: “Thôi Lãng. . .”
Thôi Lãng thật sự mạnh đến nỗi có điểm không hợp thói thường.
Thần văn cũng quá nhiều!
Mang đến cho gã cảm giác không giống như Thôi Lãng mà gã biết qua tư liệu!
“Lôi, Sát, Chiến, Hỏa, Chậm. . .”
Gã liên tiếp đọc ra tên của nhiều thần văn mà Tô Vũ bị buộc phải triển lộ trong lúc chiến đấu, ánh mắt biến ảo, Nhân tộc ngoại trừ đa thần văn hệ thì ở đâu ra có kẻ có nhiều thần văn như thế?
Thôi Lãng này hiển nhiên là có vấn đề!
Người cảm thấy Thôi Lãng có vấn đề không chỉ mỗi mình Lôi Tuyệt.
Biết Khai Thiên đao, chiến lực cường hãn, sát khí tràn trề. . .
Nói thật, mặc cho ai cũng không thấy vị này lại là Đúc Binh sư, là người Đại Minh phủ.
Hoàng Đằng nói hắn là người của Hạ gia, tin này nghe còn có độ tin cậy cao hơn.
Khai Thiên đao, Khoách Thần quyết, nhiều thần văn. . .
Trên thực tế đến lúc này mọi người chưa hiểu rõ về Tô Vũ lắm, bằng không thì hẳn là đều sẽ có một ít hoài nghi.
Chư Thiên chiến trường, Tô Vũ cũng tốt mà Thôi Lãng cũng tốt, đều tính là người mới.
Hắn không phải Hoàng Đằng, không tính là kẻ lão luyện, vạn tộc hiểu biết về hắn quá ít, mà theo tin tức không ngừng tập hợp, Tô Vũ cũng tự biết mình giấu không được bao lâu nữa.
Thân phận của chính hắn không sớm thì muộn cũng sẽ bại lộ.
Chương 1307: Hiệu Ứng Hợp Theo Bầy
Dưới mặt đất Thiên Đoạn cốc đao khí tung hoành, mà dưới mặt đất còn có một số sinh linh, tỉ như gia hỏa Phù Thổ Linh, gã ưa thích đợi ở dưới mặt đất, ở đây hiển nhiên tốt hơn bên trên một chút, lúc này, Tô Vũ cũng đang ẩn mình ở trong đất.
Trong biển ý chí, thần văn do thiên địa ban thưởng đã bị đánh nát, ban thưởng cho Cục lông nhỏ cũng bị Tô Vũ cướp đi.
Hiện tại trong biển ý chí, thần văn chữ “Lôi” đang không ngừng hấp thu.
Lôi Tuyệt còn đang điên cuồng tìm hắn, Tô Vũ chỉ có thể lựa chọn trốn tránh để tu luyện một lát, sau đó nhanh chóng rời đi, tên kia thật sự quá đáng ghét.
Chữ “Lôi” xem như thần văn công sát, muốn tấn cấp thì phải tiêu hao rất nhiều tài nguyên.
Thần văn còn chưa tấn cấp, thân thể Tô Vũ đã run lên, vừa rồi thân thể hắn đã hoàn thành việc tấn cấp, trọn vẹn 14 đúc!
Đúc thứ 14 hoàn thành!
Kỳ thật tốc độ này đã rất nhanh, cuối tháng 2, Tô Vũ mới hoàn thành thân thể tấn cấp Đằng Không, bây giờ mới chỉ là đầu tháng 7, chưa tới 5 tháng mà thân thể hắn đã hoàn thành 14 đúc, thế nhưng đối với Tô Vũ thì việc này vẫn có vẻ hơi chậm.
Trước đó, thân thể hắn rất mạnh, cảm giác còn mạnh hơn cả ý chí lực.
Khi Tô Vũ giao thủ, đều luôn là thân thể nghiền ép đối phương.
Nhưng hiện tại, khoảng cách đã thu hẹp.
Bởi vì Thần khiếu đầy đủ, thần văn đủ mạnh, ngoại trừ đẳng cấp ý chí lực không đạt đến thì Tô Vũ muốn tấn cấp lên đến Lăng Vân cửu trọng cơ hồ không có gì khó, có lẽ rất nhanh thôi hắn sẽ có thể làm được.
Nhưng về thân thể, rèn đúc lại có độ khó cao.
Cùng ngày tấn cấp Đằng Không hắn liền hoàn thành 3 lần đúc thân.
Nói một cách khác, hơn 100 ngày mà Tô Vũ cũng chỉ hoàn thành 11 lần đúc thân, tính trung bình ra thì dù có Thiên Nguyên khí, hắn cũng mất chừng nửa tháng 1 đúc.
Tốc độ này thật sự rất nhanh, đối với mấy người chỉ tu luyện đến 9 đúc, dựa theo tốc độ của Tô Vũ thì khả năng chừng ba bốn tháng là đủ hoàn thành tu luyện Đằng Không cảnh rồi, thế nhưng Tô Vũ theo đuổi không phải cái này.
Hắn cần 72 đúc!
Hoàn thành 14 đúc, lúc bấy giờ sức mạnh thân thể của Tô Vũ đã tiếp cận lực lượng 7000 khiếu.
Cộng thêm Dương Khiếu có khả năng nửa mở và thần văn chữ “Lực” tăng phúc, nếu hắn toàn lực bạo phát thì sức mạnh thân thể có thể vượt qua lực lượng 7000 khiếu, thậm chí tiếp cận 8000 khiếu.
Thực lực như vậy là điều rất nhiều Lăng Vân đều không đạt tới.
Một vài Sơn Hải nhỏ yếu cũng chỉ có lực lượng vạn khiếu mà thôi.
Nhưng những kẻ mà Tô Vũ đối mặt không phải chủng tộc nhỏ yếu mà là Thần Ma, bao gồm cả Nguyên Thủy Thần Ma.
Đối với những cường giả kia, Lăng Vân mà không đến lực lượng vạn khiếu thì chỉ là phế vật, Nguyên Thủy Thần Ma đỉnh cấp, Đằng Không đỉnh phong sẽ có thể đạt được lực lượng vạn khiếu.
“14 đúc!”
Vẫn còn rất yếu!
Tô Vũ lắc đầu, hi vọng dùng thân thể đánh nổ Lôi Tuyệt là chuyện bất khả thi, vẫn phải xem thần văn và ý chí lực.
Mặt khác, tốc độ của hắn không chiếm bất kỳ ưu thế nào.
Tên kia hóa thân lôi đình, tốc độ nhanh đến hoa mắt.
Giao thủ với Lôi Tuyệt một hồi, hắn gần như bị Lôi Tuyệt đè lên mà đánh, làm cho người ta hết sức uể oải.
“Chỉ một tên Lôi Tuyệt còn giết không được. . .”
Tô Vũ thở dài, về chuyện Lôi Tuyệt đã từng giết Sơn Hải. . . chuyện đó đâu có liên quan tới hắn.
Tiếng nổ lôi đình vang lên lần nữa, tên hỗn đản kia lại bắt đầu dùng thuật thăm dò của Lôi Đình Thần tộc để tìm người, phiền phức!
Không xử lý gia hỏa này, hắn đừng hòng ẩn náu tại Thiên Đoạn cốc.
Tô Vũ tiếp tục trốn chạy, hắn phải kéo dài thời gian để chờ chữ “Lôi” tấn cấp.
Tấn cấp xong nó sẽ là tứ giai, tối thiểu có thể làm suy yếu bảy thành lực công sát từ lôi đình của đối phương, đến lúc đó. . . độ khó sẽ giảm xuống rất nhiều.
Lúc này Tô Vũ không biết rằng không chỉ hắn đang lẩn trốn.
Rất nhiều người cũng đang lẩn trốn!
Hoàng Đằng và Ngô Kỳ lẩn trốn, Tần Phóng đang lẩn trốn, bao gồm cả ở trên Dục Hải bình nguyên, không ít những thiên tài khác cũng đang trốn chạy.
Kể cả Lưu Hồng mới vừa gia nhập không lâu thì gã cũng đang buồn bực lẩn trốn, gã vừa mới tiến đến, Dục Hải bình nguyên liền nhấc lên một hồi phong trào giết thiên tài Nhân tộc.
Dĩ vãng, Đằng Không cảnh thật sự có thể sinh tồn được ở Dục Hải bình nguyên, nhưng hiện tại thời thế thay đổi, hàng loạt thiên tài Liệp Thiên bảng xuất hiện.
Chuyện như thế trước kia vẫn rất ít gặp.
Liệp Thiên bảng chỉ có chừng ấy người, Chư Thiên chiến trường rất lớn, không có khả năng người người đều ùa về Dục Hải bình nguyên, bình thường có thể hội tụ hai ba mươi vị liền coi là nhiều.
Nhưng bây giờ ở Dục Hải bình nguyên lại có trên trăm vị thiên tài Liệp Thiên bảng!
Hiệu ứng tập hợp theo bầy!
Bởi vì Hoàng Đằng, Tần Phóng, bởi vì “Thôi Lãng”, bởi vì Thiên Đạc mà hàng loạt thiên tài đều hội tụ về nơi đây, có kẻ muốn xem kịch, có kẻ muốn tham gia náo nhiệt, có kẻ lăm le đục nước béo cò.
Giết thiên tài ở đây thì xác suất thu hoạch được thiên địa ban thưởng tăng lên rất nhiều.
Ầm!
Một đường trốn chạy, Tô Vũ cảm giác hôm nay mình cực kỳ xui xẻo.
Trên đường, hắn độn địa thế mà gặp phải phiền toái lớn.
Một tôn Thạch nhân!
Tao ngộ Tô Vũ một lời không hợp. . .
Không, dưới tình huống chưa hề lên tiếng thì tên kia liền dung quyền oanh bạo đại địa, chấn cho Tô Vũ ngã ra từ trong trạng thái độn thổ.
“Thuật độn thổ?”
“Lão tử hận nhất là thuật độn thổ!”
Thạch nhân này chính là tên mà Phù Thổ Linh trước đó thiếu chút nữa đã gặp phải, gã chán ghét thuật độn thổ, cảm ứng được Tô Vũ đang độn thổ nên mới không chút khách khí, một quyền oanh bạo đại địa, bức Tô Vũ hiện ra.
Tô Vũ trên đường tẩu thoát đã gặp không ít người, có kẻ không phát hiện hắn, có kẻ dù phát hiện thì cũng nhanh nhảu tránh đi.
Duy chỉ có cái tên này thế mà chủ động ra tay với mình.
Tô Vũ cũng nổi nóng, thần văn chữ “Lực” gia cố, rất nhanh, thân thể đã va chạm với đối phương.
Hắn không phải là không muốn dùng thần văn và ý chí lực, kết quả phát hiện. . .
Thạch nhân này hình như có điểm đặc thù, biển ý chí của gã rất kiên cố, cho gã mấy chùy thế mà không thể rung chuyển biển ý chí chút xíu nào.
Ầm ầm!
Quyền cước va chạm, Tô Vũ rơi vào thế hạ phong.
Dù hắn đã nửa mở Dương Khiếu, dùng thần văn chữ “Lực” duy trì thì cũng bị đối phương đánh cho không ngừng rút lui.
Thạch nhân này tạo cho Tô Vũ cảm giác đối phương chỉ là Lăng Vân thất trọng.
Nhưng mà, lực lượng thân thể của gã có lẽ đã vượt qua vạn khiếu.
Một cước đạp từ chân, toàn thân Tô Vũ đau nhức, nhịn không được thầm mắng một tiếng, phía sau, Lôi Tuyệt lại sắp đuổi đến.
Hắn đang chuẩn bị vận dụng đa thần văn chiến kỹ cho cái tên này một đao, bất chợt gã Thạch nhân phát hiện Lôi Tuyệt tới gần, bỗng nhiên vứt bỏ Tô Vũ, đột ngột bay lên trời, phẫn nộ quát: “Lôi Tuyệt, cuối cùng cũng tìm ra ngươi!”
Dứt lời, gã phá không phóng tới, cách không đánh một quyền về phía Lôi Tuyệt!
Sắc mặt Lôi Tuyệt biến hóa, “Thạch Tôn, là ngươi!”
“Ngươi nhất định phải chết!”
Thạch nhân chỉ là Lăng Vân thất trọng, nhưng lúc này đối đầu với Lôi Tuyệt Lăng Vân cửu trọng lại vẫn bá đạo khôn cùng, căn bản do gã không sợ.
Thạch nhân nhất tộc có đặc điểm rất đặc thù, sấm sét tuy có gây ra thương tổn cho gã, thế nhưng trong người gã đã có sẵn một phần sức chống cự tự nhiên.
Cho nên với tình hình thực lực sai biệt không lớn thì gã chính là kẻ thù có thể khắc chế sát lôi của Lôi Tuyệt.
Không nói hai lời, Thạch nhân cấp tốc đánh về phía Lôi Tuyệt.
Ầm ầm!
Sấm sét cùng cự thạch va chạm, hai đại cường giả trên không trung bắt đầu loạn chiến, hai vị này vốn đã có thù từ trước.
Phía dưới, Tô Vũ sửng sốt mấy giây.
Này tính là gì?
Hắn vừa muốn đi lên hợp sức với Thạch nhân, cùng nhau tiêu diệt Lôi Tuyệt.
Có điều hắn mới rục rịch thì bên cạnh bỗng nhiên nhô ra cái đầu đất, truyền âm cho hắn: “Vị Nhân tộc đạo huynh kia, còn không chạy mau!”
“. . .”
Tô Vũ nhìn về phía Phù Thổ Linh, có chút cạn lời, làm sao cái tên này lại theo tới rồi?
“Đừng nghĩ tới chuyện hợp tác với Thạch phiền phức!”
Phù Thổ Linh giống như biết tâm tư của hắn, bất đắc dĩ nói: “Tên Thạch phiền phức ấy cứng đầu lắm, nhìn ai cũng đều khó chịu, thấy người nào đánh người đó.
Ngươi đi lên, gã cảm thấy ngươi đang nhúng tay, lập tức sẽ quay đầu đánh ngươi!”
“. . .”
Tô Vũ im lặng, còn có loại người này à?
Không đúng, còn có loại tảng đá thế này à?
Quên đi!
Chương 1308: Suy Nghĩ Sai Lầm
Gã Thạch nhân phiền phức đó quả thực rất mạnh, mặc dù không phải Văn Minh sư thế nhưng gã lại có biện pháp khắc chế Văn Minh sư.
Biển ý chí của gã quá vững chắc, Văn Minh sư rất khó làm rung chuyển, thân thể lại không bằng gã, Tô Vũ đại khái sẽ không thể địch lại.
Hắn hơi buồn bực!
Liên tục tao ngộ một đám cường giả không thể địch nổi, thực lực không thể coi là quá mạnh cũng chẳng ai là Sơn Hải, điều này khiến Tô Vũ uể oải khó kiềm được.
Phù Thổ Linh nhắc nhở một câu, rất nhanh lại hỏi: “Đạo hữu, ngươi biết thuật độn thổ à?”
Đây mới là chuyện mà Phù Thổ Linh cảm thấy hứng thú!
Gã phát hiện đối phương có thuật độn thổ rất nhanh, nhanh đến đáng sợ, gần như tương tự chính mình.
Tô Vũ thản nhiên đáp: “Biết, Thổ Linh tộc đạo hữu có gì chỉ giáo?”
“Không không không. . .”
Phù Thổ Linh truyền ra tiếng cười, “Đạo hữu, nơi đây không phải chỗ tốt để nói chuyện, lúc Thạch phiền phức kia chiến đấu thì rất điên cuồng, sau khi tiêu hao nguyên khí quá lớn gã liền rút lui, chi bằng chúng ta chuyển sang nơi khác nói chuyện nhé?”
Tô Vũ hơi ngẩn ra, ồ, dựa theo ngươi nói thì tên Thạch nhân phiền phức kia không phải đồ ngu, còn biết tiêu hao quá lớn thì phải rút lui.
Hắn nghiêng đầu nhìn thoáng qua vùng trời, Lôi Tuyệt căn bản không nói rõ lí do gì với Thạch nhân hết, cắm đầu liền đánh.
Hắn biết, muốn nói chuyện với Thạch nhân là điều không thể.
Không đánh một trận thì Thạch nhân sẽ không bỏ qua cho hắn, mà bị Thạch nhân khắc chế, hắn cũng chỉ có thể đấu ngang ngửa với tên kia, mơ hồ còn rơi vào thế hạ phong.
Đương nhiên, luận về lực bền bỉ, Thạch nhân chưa chắc đã bằng Tô Vũ.
Tô Vũ nhìn thoáng qua, cấp tốc độn thổ theo Phù Thổ Linh rời đi, vừa độn thổ vừa truyền âm: “Thổ Linh tộc đạo hữu nói ra suy nghĩ của mình đi.”
“Không có gì, ta chỉ muốn hỏi đạo hữu, thuật độn thổ này của ngươi. . .
Vì sao lại tương tự với Ngũ Hành tộc độn thuật bọn ta? Đạo hữu có nghiên cứu Ngũ Hành tộc độn thuật không?”
Tô Vũ không phủ nhận mà nói thẳng: “Phải, độn thuật là do ta học của Ngũ Hành tộc, ta hao phí nhiều năm, vẽ ra nhiều thần văn, trong đó có Thổ thần văn, Thổ đạo hữu không phải là muốn cướp đoạt thần văn của ta đấy chứ?”
“Đừng hiểu lầm!”
Phù Thổ Linh lại nói: “Đạo hữu, vậy ngươi biết thủy độn chi thuật không?”
Tô Vũ đáp lại: “Biết, làm sao vậy?”
“. . .”
Phù Thổ Linh bỗng nhiên khựng lại, phía dưới mặt đất mơ hồ lộ ra một đôi mắt nhìn về phía Tô Vũ, “Đạo hữu biết thủy độn chi thuật?”
“Biết chứ!”
Tô Vũ kỳ quái nhìn gã, “Có cái gì lạ đâu.
Ngũ Hành độn thuật ta đều biết!”
Dứt lời, hắn không hóa thủy mà là ngưng tụ ra một vũng nước rồi xuyên thấu vào trong đó, đây là thuật chạy trốn bằng đường thuỷ thông thường, về chuyện hóa thủy trốn chạy, đó là thiên phú kỹ, không giống độn thuật thường thấy.
“. . .”
Phù Thổ Linh hơi nghi hoặc một chút, chạy trốn bằng đường thủy cũng không hiếm lạ, gã chỉ là có chút nghi hoặc nhỏ, trước đó Thủy Linh tộc mà gã đã gặp và kẻ trước mắt này có quan hệ gì?
Nghe được hắn biết thủy độn, Phù Thổ Linh còn nghĩ rằng hai kẻ mình gặp là một.
Nhưng khi tận mắt nhìn thấy thì gã lại cảm giác mình cả nghĩ quá rồi, Nhân tộc sao có thể giả mạo làm Thủy Linh tộc được?
Tô Vũ lại nói: “Thổ đạo hữu nếu không có chuyện gì khác, vậy chúng ta tốt nhất tách ra.
Lôi Tuyệt sẽ tiếp tục truy sát ta, Thần Ma đều như thế, Ngũ Hành tộc đạo hữu không muốn bị liên lụy chứ?”
Phù Thổ Linh đi theo hắn cũng chỉ là muốn phán đoán tình huống, không hứng thú giúp đỡ gì Tô Vũ cả, lúc này gã cũng không khách sáo từ chối.
Chờ đến khi Tô Vũ muốn độn địa rời đi, bỗng nhiên gã lại lên tiếng: “Đạo hữu đã lên mười vị trí đầu Địa bảng, chúc mừng chúc mừng!”
“Địa bảng?”
Tô Vũ còn chưa biết việc này, Phù Thổ Linh thấy vậy liền ngạc nhiên hỏi: “Đạo hữu không có Liệp Thiên bảng điểm bảng à?”
“Ngươi có hả?” Tô Vũ thẳng thắn đáp: “Vật kia ta lo nó có công hiệu định vị, các ngươi mang theo nó không sợ bị Liệp Thiên các săn giết sao?”
“. . .”
Phù Thổ Linh ngoài ý muốn vô cùng, “Không sợ, mang theo cái này chính là vì chờ người Liệp Thiên các tới cửa rồi săn giết bọn hắn a!”
“. . .”
Tô Vũ ngốc trệ một thoáng, hắn ngỡ ngàng phát hiện hình như mình đã hiểu lầm cái gì!
Phù Thổ Linh cũng thật sự rất bất ngờ, “Đây là Dục Hải bình nguyên, cường giả tao ngộ chúng ta có xác suất rất nhỏ, dù cho có khả năng định vị chúng ta thì người tới cũng là kẻ yếu.
Tuy tìm chúng ta đơn giản thế nhưng kẻ yếu tới cũng chỉ là tặng mạng.
Điểm bảng còn có thể hỗ trợ tìm hiểu biến hóa trước mắt, vì sao không nên mang theo? Cùng lắm thì ra khỏi Dục Hải bình nguyên lại vứt bỏ, hoặc là mang về đại bản doanh nhà mình, chẳng lẽ Liệp Thiên các còn có thể giết tới đại bản doanh sao?”
Gã thấy cực kỳ ngạc nhiên trước lý do của “Thôi Lãng”.
Chúng ta tới Dục Hải bình nguyên không phải là vì giết chóc à?
Liệp Thiên các tìm tới mới tốt!
Có gì phải lo lắng, còn sợ bị người định vị, định vị thì cứ định vị đi, tại địa phương quỷ quái này, dù cho cường giả biết ngươi ở đâu cũng chưa hẳn có thể chạy tới, không có gì đáng lo lắng.
Tô Vũ thở hắt ra!
Hiểu lầm!
Hắn không nghĩ tới, đám thiên tài rõ ràng đều có suy nghĩ này, định vị thì định vị, ngươi đến, ta sẽ giết!
Tự tin cỡ nào!
Giờ khắc này, Tô Vũ bỗng dâng lên cảm giác kích động.
Đây là Chư Thiên chiến trường, đây là một sàn đấu săn giết, đây là mộ địa chôn thây thiên tài, mọi người đều biết chính mình đang làm gì.
Mục tiêu cuối cùng là vì làm cho bản thân mạnh lên!
Cho nên, bọn họ không e ngại nguy hiểm.
Bất cứ ai đều nghĩ như thế!
Bao gồm cả Phù Thổ Linh trước mắt, từ trong giọng nói ngạc nhiên ấy không khó biết được mình sợ bị người định vị thành ra lại quá kỳ quái.
“Thổ đạo hữu vì sao không động thủ với ta?”
Tô Vũ hỏi một câu, Phù Thổ Linh trả lời: “Đạo hữu rất mạnh, ta không nắm chắc.
Ngũ Hành tộc cũng là Văn Minh sư, lực khắc chế đối với đạo hữu không mạnh, ta càng ưa thích săn giết Chiến giả hơn.
Đạo hữu hài lòng với đáp án này không?”
Gã không nói ta không muốn giết ngươi, chẳng qua là cảm thấy giết ngươi rất khó, không đáng giá để ta liều mạng sinh tử.
Đều là người hiểu chuyện, cũng không cần thiết nói lời dối trá.
“Hiểu rõ, thụ giáo!”
Tô Vũ vứt xuống lời này xong liền nhanh chóng rời đi.
Những lời Phù Thổ Linh nói đã mang đến cho hắn thật nhiều cảm xúc.
Một đám thiên tài ở đây đều biết mình đang suy nghĩ gì, đang tranh thủ cái gì, đang mưu đoạt cái gì.
Tất cả mọi người có mục tiêu của mình, không ai là tới mà không có lý tưởng, không có lý tưởng thì sẽ không tới nơi này.
Tô Vũ lo lắng bị người định vị, bọn gia hỏa này lại ước gì có thể chờ cường giả Liệp Thiên các tới, đánh thắng được thì giết, đánh không lại liền chạy, giết chóc cùng chạy trốn là chuyện bình thường ở Dục Hải bình nguyên.
Liệp Thiên các giết bọn hắn, bọn hắn cớ gì lại không săn giết cường giả Liệp Thiên các?
“Điểm bảng. . .
Cái đồ chơi này tương tự như cần câu, chỉ xem ai câu giỏi hơn, câu được cá lớn hơn mà thôi!”
Câu cá bị cá nuốt là lẽ thường, cá bị người câu thủ tiêu cũng là điều hiển nhiên.
Tô Vũ không nghĩ nhiều, hắn gấp gáp trốn khỏi nơi này, thừa dịp Lôi Tuyệt và Thạch nhân giao thủ, trước tiên tìm một nơi tránh né.
Đằng nào sau này Lôi Tuyệt cũng lại tìm hắn, không sớm thì muộn hắn sẽ còn tao ngộ đối đầu, nhưng cũng không thể để gã dễ dàng nhanh chóng tìm tới chính mình được.
Dò xét không chút kiêng kỵ như thế thì Lôi Tuyệt thiếu chút đã bức hết thảy gia hỏa ẩn thân ra, nếu còn tiếp tục làm như vậy thì gã sẽ bị người người vây giết.
Thuật dò xét của gã không phải đơn thuần chỉ nhằm vào Tô Vũ.
Mà là nhằm vào hết thảy người ẩn núp.
Đắc tội nhiều người, sớm muộn gì cũng sẽ bị người đánh chết.
Chương 1309: Hùng Bạt Thú
Thiên Đoạn cốc kỳ thật không tính là quá rộng lớn, độ dài ước chừng một hai trăm dặm, bề ngang áng chừng một hai dặm mà thôi.
Đối với cường giả mà nói, chỉ cần vài giờ liền có thể giết từ phía nam tới phía bắc.
Nhưng bởi vì bị đao khí cùng với lực lượng thần thánh ảnh hưởng, dẫn tới phạm vi mọi người có thể dò xét nhỏ đi rất nhiều, cộng thêm ảnh hưởng từ khe nứt khiến cho trong Thiên Đoạn cốc không lớn này, giết chóc cũng phải có người khác tới gần mới có thể cảm ứng được.
Đây cũng là cơ hội cho mọi người chạy trốn, đủ loại vết nứt bủa vây, đi đường vòng thì vẫn có thể tránh mặt kẻ địch truy kích.
Giờ phút này, Tô Vũ ẩn nấp ngay tại một cái khe nhỏ, tiếp tục hấp thu ý chí lực.
Lôi Tuyệt muốn dò xét đến thì cũng phải dò từng tấc từng tấc mà tới.
Tìm người khó hơn đi trốn nhiều.
“Lôi Tuyệt. . .”
Khẽ niệm một tiếng, trong biển ý chí của Tô Vũ, thần văn chữ “Lôi” bắt đầu nhộn nhịp, có dấu hiệu tấn cấp!
Cuối cùng cũng sắp hoàn thành!
Tô Vũ nhẹ nhàng thở hắt ra, hấp thu nhiều ý chí lực và dư vị thiên địa thần văn như thế mà còn không tấn cấp thì hắn sẽ hỏng mất, không còn nhiều kẻ yếu để hắn đi giết đâu.
Vừa rồi hắn đã thủ tiêu đám yêu tộc đi theo An Mân Thiên, hiện tại tình huống của hắn đã có rất nhiều người biết, muốn tập kích như trước là cực kỳ khó khăn.
Lại chờ đợi thêm nửa giờ, ầm ầm một tiếng, trong đầu hắn chợt có lôi đình lấp lánh, nổ vang không ngừng!
Thần văn thứ hai mà hắn phác họa từ bản Lôi Nguyên đao cuối cùng cũng đã tấn cấp tứ giai!
Sơn Hải thần văn!
Tô Vũ phác họa không ít tứ giai thần văn, ý chí lực Lăng Vân cảnh mơ hồ cũng có chút khó có thể chịu đựng, ý chí lực của hắn vẫn hơi yếu một chút, không đủ hung hãn.
Thần văn quá nhiều nên ý chí lực không đủ cường đại, tiếp tục như thế thì sẽ làm nổ nát biển ý chí.
Đương nhiên, hiện tại Tô Vũ còn chưa gặp phải phiền não ấy.
Hắn rất nghiêm túc, sau một khắc, một viên đan dược bị hắn nuốt vào.
Luyện Hồn đan do thiên địa ban thưởng.
Dùng để mở rộng biển ý chí!
Tô Vũ không biết hiệu quả như thế nào, cứ dùng đã rồi lại nói.
Đan dược vào miệng mau chóng hóa thành một cỗ năng lượng tràn vào biển ý chí, chớp mắt sau trong biển ý chí, cỗ năng lượng kia khuếch tán đi về bốn phía, tựa như sóng chấn động.
Tô Vũ cảm ứng một thoáng, trên đại thể hắn đã hiểu rõ hiệu quả của viên đan dược, cỗ năng lượng này có lực chấn động khá nhu hòa, tác dụng thì kỳ thực rất giống Khoách Thần quyết.
Thế nhưng Khoách Thần quyết cuồng bạo hơn một chút.
Nó cưỡng ép mở rộng biển ý chí bằng cách nện gõ, biển ý chí mà yếu ớt thì sẽ là con dao đòi mạng, dễ dàng bị nó đập chết!
Mà Luyện Hồn đan có hiệu quả nhu hòa hơn một chút, thế nhưng công dụng mở rộng thì không trực quan bằng Khoách Thần chùy.
Tô Vũ cảm ứng một thoáng, khẽ lắc đầu, có mở rộng thế nhưng hiệu quả mỏng manh dọa người.
Đối với kẻ yếu thì có lẽ có khả năng mở rộng không ít, thế nhưng đối với Tô Vũ, biển ý chí của hắn vốn rất rộng lớn.
Sách họa màu vàng kim, thần văn chiến kỹ hay Khoách Thần chùy đều có công dụng cường hóa và mở rộng, cho nên Luyện Hồn đan đối với Tô Vũ chỉ như muối bỏ bể.
“Ta có không ít đồ tốt, Luyện Hồn đan đối với người khác cũng là đồ tốt, thế nhưng không có ích gì cho ta, ta thiếu nhất chỉ là thần văn và ý chí lực!”
“Có lẽ không nên lãng phí, mà nên tìm người trao đổi. . .”
Có bảo vật ý chí lực hay chăng?
Hoặc là bảo vật như Thiên Hà cát chẳng hạn?
Hẳn là có! Thiên địa ban thưởng cũng có khả năng cho ra đan dược tăng ý chí lực, người đối chiến lại có nhu cầu không lớn, kỳ thật hắn có thể tìm một cơ hội hỏi ai đó xem chỗ nào có thể giao dịch.
Không thể lãng phí đồ tốt thế này!
Lần này hắn giết không ít cường giả, nhẫn trữ vật thu được không ít chiến lợi phẩm, có điều hắn chưa có thời gian để kiểm kê lại mọi thứ.
Tô Vũ nghĩ đến đây, trong đầu hắn, hiệu quả của đan dược tan biến, thần văn chữ “Lôi” cũng chính thức tiến nhập tứ giai, lúc bấy giờ nó đang lập lòe lôi đình, có chút rục rịch.
Tô Vũ thở hắt ra!
Tứ giai thần văn!
Lôi Tuyệt, cuối cùng ta cũng đã hoàn thành rồi.
Đương nhiên, hiện tại hắn không vội đi tìm Lôi Tuyệt, thần văn đã hoàn thành tấn cấp, nếu thân thể có thể đúc thêm mấy lần sẽ càng tốt hơn.
Lúc ấy chỉ chờ Lôi Tuyệt tự đưa tới cửa!
Tốt nhất là trong khoảng thời gian sắp tới, có tên khác tự nộp mạng mình lên, bị mình thủ tiêu để tranh thủ thêm một chút ban thưởng.
Ánh sáng kim sắc trước đó cũng không tệ, chiếu rọi quanh thân giúp hắn thoát cốt luyện thân, cảm giác nó còn dễ dùng hơn cả Thiên Nguyên khí.
Mặt khác, hắn cũng cần điểm bảng để quan sát tình huống chung quanh.
Hiện tại bảng danh sách không ngừng biến động, danh sách mà Lưu quán chủ đưa cho hắn chưa hẳn bây giờ đã chuẩn xác.
Tin tức của Đại Minh phủ vẫn luôn lạc hậu một bước, thứ hắn có trước kia thì hiện tại đã sai lệch nhiều.
Tô Vũ kiên nhẫn chờ đợi.
Vừa chờ đợi, vừa dùng Thiên Nguyên khí đúc thân, hắn không tiếc cái giá gì, dù cho Thiên Nguyên khí bị phí phạm rất nhiều thì Tô Vũ cũng không quan tâm, mặc cho Thiên Nguyên khí hoàn toàn bao bọc lấy hắn chứ không phải hấp thu từng chút.
Cả người hắn đều bị Thiên Nguyên khí bao ở bên trong.
Hấp thu không góc chết!
Trong tay hắn còn rất nhiều Thiên Nguyên khí, cho cha một chút, cho Liễu Văn Ngạn và Liễu gia Đại bá một chút, đến bây giờ, Thiên Nguyên khí trong tay hắn đại khái vẫn còn ước chừng 500 phần.
500 phần Thiên Nguyên khí, 500 ngàn điểm công huân, cộng thêm vô số chiến lợi phẩm. . . đó là toàn bộ gia sản của Tô Vũ hiện tại.
“Thân thể ta đã đạt 14 đúc, dùng một giọt tinh huyết Sơn Hải có lẽ vẫn chịu được!”
Thân thể 14 đúc không hề yếu, Tô Vũ cảm thấy giờ mình dùng tinh huyết Sơn Hải chưa chắc đã bị no bạo, một giọt tinh huyết mà thôi, cũng không phải toàn bộ lực lượng Sơn Hải.
Nếu là như vậy, tạm thời bùng nổ lực lượng Sơn Hải đánh giết Lôi Tuyệt hẳn là sẽ đơn giản hơn nhiều.
Dĩ nhiên hắn có tinh huyết Sơn Hải, trước khi rời khỏi Đại Minh phủ, Chu Thiên Đạo đã chuẩn bị cho hắn không ít.
Cũng không biết dùng tinh huyết Sơn Hải của tộc nào thì tốt.
Không thể quá mạnh, Thần Ma là không được, bằng không thì bùng nổ lực lượng Thần Ma Sơn Hải, dù cho hắn có thể dùng được nhờ sách họa thì một khi mở ra Thần Ma Sơn Hải chiến lực, thân thể hắn rất dễ nổ tung.
“Thần Ma không được, chủng tộc Bách Cường đều nguy hiểm, dưới Bách Cường thì hẳn là có thể!”
“Tốt nhất là thân thể cường hãn, lực bộc phát cũng mạnh mẽ. . .”
Tô Vũ suy nghĩ một phen, sau đó lấy ra một giọt tinh huyết.
Do dự một chút, hắn vẫn khẽ cắn răng, nuốt giọt máu tươi này vào!
Oanh!
Nguyên khí bùng nổ, tinh huyết tràn lan, thân thể Tô Vũ chấn động, khí huyết sôi trào.
Trên người hắn có vô số vết rách xuất hiện.
Rất nhanh, lực phá hoại này đã tiêu tán.
Tô Vũ cấp tốc vận chuyển Nguyên Thủy thần quyết, sau một khắc, bốn phía có lực lượng thần thánh tụ đến giúp hắn chữa trị thân thể, mà đao khí của Đại Hạ vương cũng như bóng với hình, chém lung tung khắp người Tô Vũ.
Hắn không để ý tới việc này, bị chém một hồi, hắn liền đổi thành vận chuyển Khai Thiên đao, đao khí mới tự động tản ra.
Đây là giọt tinh huyết Sơn Hải đầu tiên mà hắn dùng!
Hắn muốn nhìn xem liệu có biến hóa nào khác hay không.
Sách họa vàng kim trong đầu Tô Vũ lúc bấy giờ cũng mở ra một trang.
“Hùng Bạt (Sơn Hải nhất trọng):
Chủng tộc kỹ năng: Liệt Địa kích (dùng tinh huyết mở ra), phá huyết cuồng hóa (dùng tinh huyết mở ra)
Cơ sở nguyên quyết: Liệt Thiên quyết
Cơ sở Đúc Thân pháp: Liệt Thiên Thập Bát Chú
Cơ sở cửu biến pháp: Liệt Thiên cửu biến
Cơ sở Viên Khiếu pháp: Liệt Thiên Viên Khiếu Quyết”
Nhiều hơn một nhóm!
Cơ sở Viên Khiếu pháp!
Tô Vũ như có điều suy nghĩ, đây cũng là công pháp Sơn Hải cảnh, kỳ thật nó giống như Hợp Khiếu pháp, dĩ nhiên, Hợp Khiếu pháp chủ yếu nhằm vào Vạn Thạch cảnh, hiệu quả đối với Sơn Hải cảnh không quá mạnh.
“Viên Khiếu pháp. . .
Đại khái là bản nâng cấp của Hợp Khiếu pháp, Hợp Khiếu pháp 36 khiếu của ta chưa chắc đã thua kém Viên Khiếu pháp của chủng tộc này.”
Tô Vũ có phán đoán, những cơ sở Viên Khiếu pháp này đại khái là căn cứ vào công pháp của chủng tộc cải tiến ra Hợp Khiếu pháp.
Nó sẽ có hiệu quả với Sơn Hải, thế nhưng khẳng định hiệu quả rất có hạn.
Hắn không quá mức mong chờ, dĩ nhiên, đối với việc sau này mình nâng cấp Hợp Khiếu pháp thì sẽ có trợ giúp, thế nhưng vẫn phải dựa vào chính mình tổ hợp, cải tiến mới được.
Chương 1310: Lực Lượng Thần Thánh
Hùng Bạt thú!
Đây là một chủng tộc có chiến lực thân thể không kém, xếp hạng trong vạn tộc khoảng chừng hạng 300, không tính là thấp.
Tô Vũ nhẹ nhàng thở hắt ra, còn tốt, hắn có thể hấp thu thì vấn đề không lớn.
Cũng không biết khi bùng nổ lực lượng Sơn Hải, thân thể hắn có thể chống đỡ nổi không.
Thân thể 14 đúc có lẽ vẫn kém một chút, từ 16 đúc trở lên mới bảo đảm được.
Có thể hấp thu tinh huyết, mở ra kỹ năng, bộc phát ra lực lượng cấp cao, đây mới là đòn sát thủ của Tô Vũ.
Rất nhiều lần, hắn đều dựa vào tinh huyết để nghịch chuyển thế cục, đánh giết kẻ địch.
Tô Vũ chỉ là Lăng Vân, dù cho sức mạnh thân thể toàn bộ triển khai thì cũng không đạt được đến lực lượng 7000 khiếu, Sơn Hải yếu nhất thì hắn cũng không sánh nổi.
Nhưng hắn có thể cầm giữ được lực lượng Sơn Hải, tạm thời bùng nổ một hồi!
Như vậy cũng đủ rồi!
Lôi Tuyệt đã từng giết Sơn Hải, có điều đối thủ của gã hình như là Sơn Hải tộc yếu.
Hùng Bạt không tính cường tộc, thế nhưng Tô Vũ có rất nhiều loại Thiên giai công pháp.
Một khi hắn có lực lượng Sơn Hải của Hùng Bạt rồi bùng nổ công pháp cường hãn, cộng thêm ý chí lực phụ trợ, Lôi Tuyệt còn có thể giết nổi hắn sao?
Nếu như gã có thể, vậy thì Lôi Tuyệt sẽ không phải chỉ là cường giả Huyền bảng, mà là sẽ đứng nhóm đầu Địa bảng.
Nhưng trên thực tế, rõ ràng Lôi Tuyệt vẫn thuộc về thiên tài Huyền bảng mà thôi.
Tô Vũ hít sâu một hơi, hắn quyết định lại thôn phệ thêm một giọt tinh huyết thử xem sao, miễn cho chút nữa đánh nhau thật, thôn phệ vào bùng nổ lực lượng Sơn Hải mà chính mình lại no bạo.
Nhiều ít gì cũng phải tìm hiểu tình huống kỹ càng một phen.
Hắn lại thôn phệ thêm một giọt tinh huyết Hùng Bạt!
Mở ra thiên phú kỹ Liệt Địa kích.
Ầm ầm!
Thân thể chấn động, khí huyết sôi trào, thân thể hắn lại bắt đầu rạn nứt!
Rất cường hãn!
Tô Vũ cảm thụ được nhục thân của mình không chịu nổi, hắn cấp tốc vận chuyển công pháp Nguyên Thủy Thần tộc, từ đó, lực lượng thần thánh lại lần nữa tụ đến!
Tô Vũ âm thầm vui mừng, may là hắn đang ở trong Thiên Đoạn cốc.
Bằng không thật sự sẽ không dễ làm.
Tô Vũ hấp thu rất nhiều lực lượng thần thánh, giúp hắn chữa trị thân thể, duy trì thân thể không phá toái, mà lúc này, tốc độ Tô Vũ hấp thu Thiên Nguyên khí cũng đang tăng nhanh, tốc độ đúc thân tăng vọt.
Dù sao cũng là lực lượng Sơn Hải, cho nên hiệu suất Tô Vũ vận chuyển Thực Thiết 72 Chú cũng rất nhanh.
Hàng loạt lực lượng thần thánh đều bị hắn rút ra!
Ngay tại khi Tô Vũ đang rút ra lực lượng thần thánh, vẻ mặt Hoàng Đằng biến đổi khác thường.
Y thao túng đao khí chung quanh hình như đơn giản hơn một chút.
Tình huống gì vậy?
Lực lượng dây dưa với đao khí có vẻ đã ít đi hẳn.
Người của Nguyên Thủy Thần tộc đến rồi ư?
Vốn trong Thiên Đoạn cốc là hai cỗ lực lượng dây dưa, dĩ nhiên, đao khí cường hãn hơn lực lượng thần thánh, đè ép lực lượng thần thánh, thế nhưng dù sao chúng cũng đang dây dưa nên khi vận dụng đao khí thì lực lượng thần thánh sẽ gây ra quấy nhiễu.
Nhưng mà hiện tại, lực quấy nhiễu lại ít đi rõ rệt, Hoàng Đằng có thể cảm nhận được.
Những người khác hoặc là tu luyện Nguyên Thủy thần quyết hoặc là tu luyện Khai Thiên đao mới có thể cảm ứng được khoảng cách mong manh ấy, bằng không, cơ hồ sẽ chẳng ai phát giác.
“Lực lượng thần thánh kia đâu?”
Hoàng Đằng bất ngờ, quay đầu nhìn về một hướng khác, chẳng lẽ bị Thôi Lãng phá hủy rồi?
Hay là có cường giả Nguyên Thủy Thần tộc tiến vào?
Thế nhưng nếu cường giả Nguyên Thủy Thần tộc đến, đao khí cũng sẽ bạo phát, lần này không có bất kì một cường giả Nguyên Thủy Thần tộc nào đi vào Thiên Đoạn cốc cũng là bởi vì đao khí áp chế, thực lực của họ sẽ bị áp chế.
Đại Hạ vương năm xưa muốn chém cường giả Nguyên Thủy Thần tộc, đao khí hiển nhiên có tính nhắm vào.
Mà Tô Vũ cũng không phải đơn thuần vận chuyển công pháp Nguyên Thủy Thần tộc, một khi đao khí hội tụ quá nhiều, hắn sẽ nhanh chóng chuyển đổi thành Khai Thiên đao, từ đó hắn có thể xua tan đao khí, không dẫn đến việc đao khí tụ tập quá dày làm chết chính mình.
Hoàng Đằng không hiểu cũng không rõ, thế nhưng không sao hết, điều này không trở ngại y mừng rỡ.
Không sai!
Lực quấy nhiễu ít đi thì y có thể sử dụng đao khí càng nhiều, thực lực mạnh hơn, như thế cũng coi như đã giúp y một đại ân!
Bên người, ánh mắt Ngô Kỳ đã mê man, nàng mất máu quá nhiều, ý chí lực sắp hỏng mất.
Hoàng Đằng thở dài một tiếng, lần này Ngô Kỳ có thể sống sót hay không thì y cũng không dám bảo đảm.
Bị thương nặng đến mức độ này chết sống đều có số!
Hoàng Đằng lại mắng Tần Phóng một câu, hỗn đản không đáng tin cậy, đồ khốn của Đại Tần phủ đều không đáng tin cậy.
Lần này y mà sống sót trở ra, nhất định phải tìm Tần Phóng để tính sổ!
Đao khí mạnh mẽ!
Đợi chút nữa y sẽ toàn lực chém cho Thiên Đạc một đao, dù cho chém không chết thì cũng phải trọng thương gã, khiến tên kia không có thời gian truy sát mình.
Không có Thiên Đạc, những tên khác còn chưa đủ khiến y sợ hãi.
Cường giả ở trong Thiên Đoạn cốc ngày hôm nay có thể thắng y cũng chẳng được mấy người.
Tô Vũ kỳ thật cũng cảm nhận được.
Khi lực lượng thần thánh bị hắn hấp thu, hắn cũng đã nhận ra đao khí tụ lại đơn giản hơn một chút, lớn mạnh hơn một chút.
Ánh mắt Tô Vũ khẽ động, hắn không ngừng vận chuyển Nguyên Thủy thần quyết.
Giờ khắc này, Nguyên Thủy thần quyết đang phát huy tác dụng lớn!
Tô Vũ mừng rỡ, lực lượng thần thánh bên phía hắn tiêu hao rất nhiều, đợi chút nữa, Khai Thiên đao chém ra sẽ cực kỳ cường hãn, cộng thêm lực lượng Sơn Hải thì hắn có thể mạnh mẽ chống đỡ nhất kích từ Lôi Tuyệt, cũng chẳng rõ có thể một đao giết gã hay không.
Điều kiện tiên quyết là mình phải không tránh không né, mạnh mẽ chống đỡ một kích từ gã, thế thì mới có thể tốc chiến tốc thắng, bằng không, Lôi Tuyệt có tốc độ rất nhanh, một khi biết không địch lại gã sẽ cấp tốc trốn chạy, Tô Vũ chưa hẳn có thể đuổi kịp gã.
Tô Vũ nhếch môi cười, nụ cười xán lạn!
Lôi Tuyệt, ngươi nhất định phải chết!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Audio] Người Tìm Xác dịch [Audio] Người Tìm Xác dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Nguoi-Tim-Xac-dich-SE-Audio-Truyen-trinh-tham-linh-di-hay-2023-giong-doc-MC-Ha-Thu-CTV-AudioSite.net_.jpg)

