1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 195 : Đó Là Nhờ Ngoại Lực (c971-c975)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 195 : Đó Là Nhờ Ngoại Lực (c971-c975)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 971: Đó Là Nhờ Ngoại Lực

Ngưu Bách Đạo thấy biểu tình mất mát này của hắn thì buồn cười khuyên nhủ: “Tô Vũ, ta cảm thấy đúc ít thì hơn, không phải là không cho ngươi đúc vô địch chi cơ, mấu chốt là khi vô địch còn trẻ cũng không làm như ngươi, ngươi tu như vậy, cuối cùng sẽ có khả năng giống như Ngũ Đại, Nhật Nguyệt chiến vô địch, nhưng cần gì chứ, ngươi cứ làm từng bước vẫn có thể dần dần trở thành vô địch mà.”

Ông nhẹ nhàng nói ra lời này.

Ngươi có khả năng giống như Ngũ Đại!

Ngũ Đại Diệp Bá Thiên, yêu nghiệt, tuyệt thế thiên kiêu được Nhân cảnh, thậm chí là cả vạn giới công nhận.

Dù năm xưa Liễu Văn Ngạn là dưỡng tính trảm Đằng Không thì cũng không ai nói ông có thể so được với Diệp Bá Thiên.

Mà nay, Ngưu Bách Đạo – thế hệ phủ trưởng khai phủ, ở trước mặt Tô Vũ lại nói ra lời này.

Tiểu tử Tô Vũ rất đáng sợ!

Tô Vũ lắc đầu, “Kỳ thật kinh nghiệm chiến đấu của ta không nhiều.”

“. . .”

Ngươi cút đi!

Cái gì gọi là kinh nghiệm chiến đấu không nhiều?

Chẳng lẽ ngươi muốn mỗi ngày đều đánh nhau à?

Tính cái rắm!

Tô Vũ mà không đủ kinh nghiệm sao?

Hắn đã giết vô số yêu thú, cũng giết lắm người như vậy, còn thường xuyên vượt cấp chiến đấu, có một số người cả đời chưa chắc đã làm được một lần, mà thời điểm Tô Vũ Nam hạ đã giết không ít Lăng Vân, vậy còn không tính là kinh nghiệm chiến đấu ư?

Đương nhiên phải tính!

Chẳng những tính, đây còn kinh nghiệm chiến đấu thực chiến hung hiểm nhất.

Tô Vũ không phải là loại tu giả hoàn toàn dựa vào bế quan để đi lên.

Giết một đống người, đây chính là kinh nghiệm chiến đấu thực tiễn.

Hai người Ngưu Bách Đạo lười phun tào, nếu nói thật ra thì kinh nghiệm chiến đấu của hai ông cũng chưa chắc đã phong phú bằng Tô Vũ, đương nhiên là đang nói đến khi bọn họ còn ở giai đoạn dưỡng tính giống Tô Vũ, tiểu tử này có thể coi là nhân vật giết người như ma, bằng không tại sao dân chúng Đại Minh phủ lại gọi hắn là sát nhân cuồng ma.

Hàn huyên vài câu, hai người nhanh chóng rời đi.

Mà Tô Vũ thì lâm vào trầm tư.

Đúc thân!

Đằng Không đúc thân, mình sẽ đúc thế nào?

Đúc cửu trọng thân thể ư?

Hay là đúc nhiều hơn?

Tự mình lựa chọn đúc thân pháp, vật nên lựa chọn loại nào?

Mà đúc thân thì yêu cầu chủ yếu là tinh huyết, mình đúc thân e là phải chọn tinh huyết Thần Ma, Thần Ma bình thường còn không được, tốt nhất là Nguyên Thủy Thần tộc hoặc Thủy Ma tộc, dựa theo kinh nghiệm đúc thân của những người khác, một lần đúc thân đại khái tốn đến 10 giọt tinh huyết.

Đương nhiên với đúc thân pháp rác rưởi, dùng 10 giọt tinh huyết Hỏa Trư Đằng Không cảnh đúc thân cũng được.

Thứ đó không đáng giá, bán đầy đường.

Nếu thật sự không được thì có thể không dùng, tùy tiện dùng chút nguyên khí lừa gạt, miễn cưỡng thay máu rèn cốt, vậy cũng không có gì.

Nhưng Tô Vũ đương nhiên sẽ không lựa chọn những phương án này.

“Phiền toái!”

Tô Vũ nói thầm một tiếng, mặt khác, còn có Thần khiếu, hắn đã sắp mở ra toàn bộ, đáng tiếc hắn vẫn chưa phát hiện ra được bất kỳ tung tích gì của Nguyên Thần khiếu, dù rằng trước đó Tô Vũ đã thành công khai mở 360 cái khiếu huyệt thì cũng vẫn chưa có cảm ứng mạnh mẽ gì, xem ra còn phải mở thêm đủ hết Thần khiếu mới được.

Hắn cũng nên tập trung cường hóa Thần khiếu lên, đến mức cây búa nhỏ có thể đánh Lăng Vân hôn mê, khi ấy hắn mới có vốn liếng để giết Lăng Vân.

“Chiến trường Chư Thiên. . .”

Nếu có thể dùng tiền mua được tinh huyết Nguyên Thủy Thần Ma thì Tô Vũ vẫn chưa muốn ra chiến trường ở giai đoạn này, nhưng nếu không mua được. . .

Vậy thì đúng là phiền toái.

“Trước mắt cứ kiếm tiền đã, rồi nghĩ cách mua tinh huyết Thần Ma, không được thì tính sau!”

Hiện tại hắn không muốn tới Chư Thiên chiến trường.

Không phải là không dám, mà là quá phiền toái.

Nếu hắn đi, thân phận bại lộ thì rất thảm, Vạn tộc sẽ rất vui vẻ, ở Nhân cảnh không dễ gì giết được hắn, nhưng ở ngoài tiền tuyến thì có không ít Nhật Nguyệt, vô địch tọa trấn, khi đó vấn đề sẽ không lớn như bây giờ nữa.

Viện nghiên cứu Nguyên Thần có nguyên khí dị động, tin tức này không giấu được mọi người.

Sau khi Tô Vũ thông suốt 360 khiếu huyệt không lâu, bên ngoài liền có lời đồn có khả năng Tô Vũ đã đột phá cảnh giới Đằng Không!

Đương nhiên chuyện này có phải là thật hay không thì trước mắt còn chưa thể xác định được.

Tô Vũ có phải Đằng Không hay không, có đột phá hay không, kỳ thật mọi người đều không cảm thấy ngoài ý muốn, ngược lại Tô Vũ mà không thể tiến giai Đằng Không thì mới đúng là có vấn đề.

Nhất thời tin tức bắt đầu truyền lưu khắp Đại Minh phủ.

Mà giờ phút này, chiến trường Chư Thiên.

Trong một quân doanh rách nát.

Bạch Phong vừa lấy được tin tức, đây là tiên phong doanh tại Chư Thiên chiến trường.

Chiến khu tuyến đầu phía Đông!

Trong cái lều lớn rách nát, Bạch Phong nhìn ngọc phù trong tay, quan khán một hồi, sau đó nhanh chóng đi ra ngoài, lớn tiếng hô: “Sư bá, người đâu rồi?”

Một lát sau, trong một cái lều lớn khác, Liễu Văn Ngạn râu ria xồm xoàm đi ra, trên người còn có vài vết thương, không vui hỏi: “Có chuyện gì mà ồn ào như thế?”

Bạch Phong hỉ hả nói: “Hình như chúng ta được tha tội rồi! Tuy tạm thời không thể rời khỏi đây nhưng hiện tại chúng ta là người vô tội rồi!”

Liễu Văn Ngạn kinh ngạc nhìn anh: “Hạ gia làm ư?”

“Hình như vậy. . .”

Dứt lời, Bạch Phong nhe răng trợn mắt: “Không, không phải.

Là đồ đệ của ta làm! Tin cuối cùng của sư huynh gửi tới, nói là trước đó đã vài lần nhờ người mang thư nhưng không nhận được, có thể là do chúng ta bỏ lỡ.

Sư bá, tiểu tử Tô Vũ kia. . .

Chạy rồi!”

“Chạy?”

Liễu Văn Ngạn sửng sốt, chạy đi đâu?

“Chạy tới Đại Minh phủ!”

Bạch Phong dở khóc dở cười, “Gia hỏa này hố chết Kim Vũ Huy, Vu Hồng, Tôn Tường, Thang Vân Phi. . .

Ngày đó những Sơn Hải tham chiến trong chiến khu số 18 gần như đều bị hắn một lưới bắt hết, suýt nữa giết sạch!”

“. . .”

Liễu Văn Ngạn dại ra, nhìn chằm chằm anh.

Má nó!

Thiệt hay giả?

Bạch Phong ném ngọc phù cho ông, Liễu Văn Ngạn nhanh chóng bắt lấy, ánh mắt ông tức khắc thay đổi.

Ông nhìn Bạch Phong, lại nhìn ngọc phù, sau một lúc lâu mới ngập ngừng lên tiếng: “Không tồi, không tồi! Tiểu Bạch, ngươi cảm thấy. . . hiện tại ngươi có thể đánh thắng hắn sao?”

“. . .”

Đệt!

Bạch Phong chấn động, ho khan một tiếng: “Chắc chắn có thể! Ta có thể đánh bại Hạ Ngọc Văn, hiện tại hắn còn kém một chút. . .”

“Hắn giết Chu Bình Thăng!” Liễu Văn Ngạn cắt ngang lời anh.

“Đó là nhờ ngoại lực!”

Bạch Phong giãy giụa, đó là ngoại lực, không tính, nếu so thực lực chân chính thì Tô Vũ sao có thể là đối thủ của anh được.

Liễu Văn Ngạn bật cười, tiểu tử nhà ngươi cứ tiếp tục giãy giụa đi, sau đó ông nghiêm túc nói: “Tô Vũ quá phô trương, đây chưa chắc đã là chuyện tốt! Tuy rằng bây giờ Đại Minh phủ đang bảo vệ hắn nhưng ta vẫn lo lắng cuối cùng sẽ xảy ra phiền toái! Những người khác ta không lo, Chu gia có thể bảo vệ được hắn.

Nhưng chuyện ngày đó ở chiến khu số 18, tên kia. . . ngươi biết đấy.”

Gia hỏa dùng thần văn hóa thân đột kích!

Biểu hiện của Tô Vũ làm người khác chấn động như thế, Liễu Văn Ngạn thật sự lo lắng hắn sẽ gặp chuyện nguy hiểm.

Còn Nguyên gia, Chu gia của Đại Chu phủ thì ông không lo, bọn họ dám để vô địch đi gây sự với Tô Vũ sao?

Đại Minh Vương không phải kẻ ăn chay!

Không sợ đám cường giả này, ông chỉ sợ tên vô địch âm thầm ẩn trốn kia!

Rốt cuộc lão là ai thì đến nay mọi người vẫn chưa có kết luận.

Hiện giờ Đại Minh Vương không ở Nhân cảnh, nếu tên kia ở Nhân cảnh thì Tô Vũ sẽ gặp phiền toái lớn.

Dù bản tôn không ở đây, có thần văn hóa thân, Chu Thiên Đạo có thể ngăn lại sao?

Hẳn là có thể.

Nhưng nếu biết được có một vị vô địch muốn giết Tô Vũ, Chu gia có còn muốn ra mặt bảo vệ tiểu tử này không?


Chương 972: Bạch Mù

Liễu Văn Ngạn rầu rĩ nói: “Tiểu tử này thật là, chúng ta mới đi không lâu, sao lại thành ra nông nỗi như vậy?”

Bọn họ mới rời khỏi Nhân cảnh không đến nửa năm.

Hắn giỏi gây chuyện thật!

Bạch Phong cũng không biết nên nói gì, khả năng gây chuyện của Tô Vũ vẫn luôn vượt quá sức tưởng tượng của anh.

Anh cắn răng, nói: “Không được thì bảo hắn tới chiến trường Chư Thiên, tại đây có Đại Tần vương, ít nhất tên kia không dám xằng bậy!”

Liễu Văn Ngạn lắc đầu, “Thôi, tốt nhất là không đến, Tô Vũ quá giỏi gây chuyện, tính tình còn không phải là loại có thể nhẫn nhịn.

Thôi, chuyện này nói sau đi, huống chi nơi đây cũng không quá an toàn, tên kia tuy không dám loạn động, nhưng gần đây chiến tranh lại bắt đầu rồi, ai biết có dị tượng gì xảy ra hay không!”

Bạch Phong không lên tiếng nữa, trong lòng không khỏi hậm hực.

Đặc xá tội lỗi ư?

Đặc xá, dù cho phép mình trở về, mình cũng không muốn.

Về làm gì, mất hết mặt mũi rồi!

Tiểu tử kia sao lại kinh người như vậy, thế mà giết Chu Bình Thăng rồi, đúng là sư không bằng đồ.

Anh nghĩ mình nên đổi lại danh hiệu mới thì hơn: Bạch Mù.

Tiểu tử kia đã là nghiên cứu viên rồi mà anh vẫn còn là trợ lý nghiên cứu viên đây!

Tô Vũ đương nhiên không biết Bạch Phong nơi phương xa đang âm thầm hậm hực, mà dù có biết thì hiển nhiên hắn cũng mặc kệ vị sư phụ khiến người ta không thể bớt lo này.

Sau khi hoàn thành việc khai 360 khiếu huyệt xong, hắn bắt đầu cân nhắc tới chuyện Đúc thân pháp, mặt khác hắn còn phải mở Thần khiếu, hiện tại đã sắp đến giữa tháng nhưng Thần khiếu của hắn vẫn còn chưa mở ra được bao nhiêu, đến bây giờ cũng mới chỉ có 115 cái.

Cách con số 180 cái những 65 Thần khiếu nữa.

Thức hải bí cảnh!

Trừ phi thức hải bí cảnh lại mở ra một lần thì hắn mới có thể nhanh chóng khai Thần khiếu giống lần trước.

Nhưng mà muốn mở thức hải bí cảnh thì cần phải có rất nhiều Thiên Hà cát, dù cho Đại Hạ phủ có đưa thức hải bí cảnh tới cho hắn thì Tô Vũ cũng không có đủ Thiên Hà cát để mở nó.

Tô Vũ cũng đã hỏi thăm Chu Thiên Đạo một phen, ở Đại Minh phủ tuy có, thế nhưng số lượng rất ít.

Chuyện này cũng dễ hiểu, dù sao thì người Đại Minh phủ có cơ hội đi tới Tinh Vũ phủ đệ không nhiều, cường giả ít đương nhiên số lượng Thiên Hà cát thu họach được cũng chẳng nhiều nhặn gì.

Bất quá rất nhanh, Tô Vũ đã có biện pháp khác.

Trong sở nghiên cứu.

Tô Vũ đang nghiên cứu mấy bộ đúc thân pháp vừa lấy được, vừa thuận miệng nói về chuyện thức hải bí cảnh, Kim Sinh ở bên cạnh nghe vậy thì ngạc nhiên bảo: “Đi tới Bách Đạo các a! Vượt quan đi! Làm Văn Minh sư chẳng lẽ ngày ngày tĩnh tọa tu luyện? Thế thì quá lãng phí thời gian! Đi tới Bách Đạo các, thần văn sư khẳng định có thể thu họach được không ít ý chí lực biếu tặng!”

Bách Đạo các!

Trong ngày khai giảng năm học, Hồ Hiển Thánh cũng đã nói tới việc này.

Ban đầu Tô Vũ còn nghĩ tới việc dành thời gian dạo qua đó xem xét, kết quả gần đây bận quá nên hắn đã quên mất.

Hiện giờ nghe Kim Sinh nói như vậy, hắn thật sự có điểm ngoài ý muốn, “Ở Bách Đạo các có khả năng khai Thần khiếu à?”

“Đúng thế!” Kim Sinh gật đầu, đáp: “Kỳ thật chúng ta đều không thích tu luyện, muốn khai Thần khiếu cũng khó, còn may mà Đại Hạ phủ có thức hải bí cảnh, Đại Minh phủ chúng ta cũng có Bách Đạo các, nó chẳng hề thua kém thức hải bí cảnh tí nào!”

“Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là ngươi có thể xông qua nhiều cửa ải một chút.”

Dứt lời, Kim Sinh lại cười bảo: “Đại Hạ phủ bên kia đến bây giờ cũng không nói sẽ đưa cho ngươi thức hải bí cảnh, công pháp của ngươi còn truyền nữa hay không?”

“Chờ thêm mấy ngày đi!”

Tô Vũ cười tủm tỉm đáp: “Đừng để cho Nguyên Khánh Đông yên tĩnh, trước cứ treo đó để Đơn thần văn nhất hệ bức bách gã chi phụ cấp, không phụ cấp thì truyền làm cái gì!”

“Sư đệ thật đúng là. . .”

Y không nói ra miệng hai chữ “xấu xa”, trong lòng tự hiểu là được.

Nguyên Khánh Đông người ta trêu chọc phải ngươi cũng xem như gặp vận rủi lớn.

Tô Vũ phì cười, sau đấy vẻ mặt lại có chút u ám.

“Làm sao vậy?” Kim Sinh thấy kỳ quái, tiểu tử này sao nói trở mặt liền trở mặt?

“Không sao, là chuyện của Phong Kỳ sư bá.”

Tô Vũ chỉ gặp Phong Kỳ một lần, nếu nói tình cảm sâu đậm thì thật sự không có.

Nhưng ngày ấy vào thời khắc nguy cấp, Phong Kỳ đã ra mặt cứu viện, đây là ân tình mà hắn tuyệt đối không quên.

Trước kia còn tưởng rằng y chẳng qua là mai danh ẩn tích, sau này mới biết được thì ra Phong Kỳ che giấu tung tích để nằm vùng ở Lục Dực thần giáo, là do sư bá gài vào.

Kết quả thân phận của y lại bị bại lộ!

Bây giờ ở Đại Hạ phủ có tin tức truyền đến, nói là Phong Kỳ không rõ sống chết, chỉ sợ có Nhật Nguyệt đang đuổi giết, sư bá Trần Vĩnh của hắn đã rời khỏi học phủ chuẩn bị cứu viện, thậm chí có ý định báo thù.

Cường giả giết cha mẹ Ngô Gia chính là đến từ Lục Dực thần giáo.

Nghe xong lời này, Kim Sinh do dự một chút, cuối cùng vẫn nói: “Ta cũng nghe rồi, có điều ngươi chớ để ý.

Đây là bẫy, tuyệt đối là bẫy! Cái bẫy này là muốn dẫn dụ ngươi đi ra ngoài, ngươi không quản được, cũng không thể quản.

Tô sư đệ, mấy ngày nay không ngừng có người muốn chui vào học phủ, đã bị hộ vệ học phủ chém giết rất nhiều tên ẩn núp. . .

Ngươi tốt nhất đừng tùy tiện làm loạn.”

Y nghiêm mặt nói: “Ta cảm thấy cái bẫy này quá rõ ràng, tin tức truyền bá tới đây quá nhanh, không phải nhằm vào ngươi thì là nhằm vào Trần Vĩnh! Nhật Nguyệt truy sát Phong Kỳ, nếu thật sự muốn giết thì đã sớm giết, nhưng đến bây giờ vẫn chưa giết đối phương, việc này chắc chắn không bình thường!”

Y không phải là muốn Phong Kỳ chết, nhưng mà việc này rất có rất nhiều điểm khuất tất.

Một vị Nhật Nguyệt truy sát, kết quả Phong Kỳ mấy lần đều cửu tử nhất sinh, mà quan trọng là lần nào cũng đều có tin tức lộ ra ngoài, đại khái là có kẻ ở bên trên chỉ điểm.

Đây không phải thòng lọng thì là cái gì?

Bấy giờ, tin tức đã truyền đến chỗ Tô Vũ, Kim Sinh chỉ đành khuyên nhủ: “Thực lực ngươi quá yếu, đi cũng vô dụng, là Nhật Nguyệt truy sát đấy.

Thậm chí ngươi cũng không thể cầu người hỗ trợ. . .”

Tô Vũ vừa muốn nói gì đó, Kim Sinh đã trầm giọng giành trước: “Ta biết, Phủ chủ cùng Phủ trưởng đều hết sức coi trọng ngươi.

Nếu ngươi đi cầu thì bọn họ có thể sẽ ra mặt đi cứu viện, thế nhưng. . .

Bọn họ vừa đi, Đại Minh phủ sẽ không còn được mấy vị Nhật Nguyệt tọa trấn.

Điệu hổ ly sơn, ngươi hẳn là hiểu đạo lý ấy.”

Tô Vũ đi cầu người, có thể cầu được sao?

Dám chắc là được!

Chu Thiên Đạo và Ngưu Bách Đạo đại khái sẽ đáp ứng, nhưng bọn họ đi rồi, hệ thống Nhật Nguyệt phòng ngự của Đại Minh phủ sẽ xuất hiện sơ hở.

Chu Thiên Đạo, Nhật Nguyệt cửu trọng.

Ngưu Bách Đạo, Nhật Nguyệt thất trọng.

Đây là hai vị Nhật Nguyệt mạnh nhất ở Đại Minh phủ, còn về Chiến Tranh học phủ, Phủ trưởng của Đại Minh Chiến Tranh học phủ không mạnh, thực lực của ông ấy chỉ là Sơn Hải đỉnh phong.

Đúng là hết cách, thay đổi triều đại nhanh, chết quá mau, một đám Chiến giả đa phần đều chết tại Chư Thiên chiến trường.

Hầu thự trưởng là Nhật Nguyệt, nhưng cũng không phải là Nhật Nguyệt cao trọng.

Một khi có Nhật Nguyệt cao trọng tập kích Đại Minh phủ mà hai vị kia lại rời đi, e rằng Đại Minh phủ sẽ rất khó phòng thủ.

Tô Vũ gật đầu, hắn cũng không ngốc, Phong Kỳ sư bá đến bây giờ vẫn còn sống thì chỉ có hai khả năng, một là vận khí tốt, và hai đây là mồi câu.

Tô Vũ muốn câu bọn hắn tới Đại Minh phủ, những người kia làm sao lại không tương kế tựu kế muốn dụ Tô Vũ rời đi?

Dù cho Tô Vũ không dám đi thì cũng sẽ có người dám đi.

Trần Vĩnh!

Nếu lấy Trần Vĩnh làm mồi nhử, Tô Vũ sẽ lựa chọn ra sao?

Hắn có đi cầu viện hay không?

Hắn sẽ tìm ai?

Chu Thiên Đạo hoặc là Ngưu Bách Đạo đại khái là lựa chọn tốt nhất!


Chương 973: Ăn Không Thơm!

Tô Vũ trầm mặc một hồi mới lên tiếng: “Có phải là Nguyên Khánh Đông cố ý không? Kim sư huynh, ngươi cảm thấy liệu có phải là gã cố ý tiết lộ thân phận của Phong Kỳ sư bá?”

“Khó nói!”

Kim Sinh lắc đầu: “Không thể xác định được, thế nhưng gã biết ân oán giữa Trần Vĩnh và Lục Dực thần giáo, lại biết thân phận Phong Kỳ, đại khái gã có thể đoán được Phong Kỳ là do Trần Vĩnh an bài.

Vậy mà hết lần này tới lần khác gã lại bại lộ chuyện Phong Kỳ đi cứu ngươi. . .

Trước đó Lục Dực thần giáo hẳn là không biết thân phận của y đâu.”

Thân phận Phong Kỳ bại lộ, y lại liên hệ với Trần Vĩnh, có ai mà còn không biết y là kẻ nằm vùng?

Trước đó Nguyên Khánh Đông đã đoán được sao?

Tám chín phần mười là thế!

Đã như vậy. . .

Cái tên này nếu không phải gã có quan hệ với Vạn Tộc giáo thì chính là đang mượn đao giết người.

Xác suất có quan hệ thì không lớn, hậu duệ của gia tộc vô địch bình thường sẽ không ngu xuẩn tới mức lưu lại điểm yếu lớn như vậy cho người ta bắt được, vậy thì chính là mượn đao giết người!

Khi Nguyên Khánh Đông đi tới Đại Hạ phủ đã chuẩn bị sẵn sàng đối phó với Trần Vĩnh.

Đây là điều tất nhiên!

Hồng Đàm bế quan, Trần Vĩnh tiến nhập Sơn Hải, gã sẽ ra sức đối phó với Trần Vĩnh để tiêu diệt đầu nguồn đa thần văn nhất hệ ở Đại Hạ phủ.

Có điều bây giờ Trần Vĩnh đã lên đường.

Dù cho y biết rõ đó có thể là bẫy rập!

Phong Kỳ là bạn của y, vì chuyện của y mà nằm vùng tại Lục Dực thần giáo nhiều năm.

Trước đó mục đích của hai người đúng là tìm cơ hội hợp lực phục sát cường giả Lục Dực thần giáo, trên thực tế, những năm qua giáo chúng Lục Dực cũng đã bị họ giết không ít.

Trần Vĩnh âm thầm ra tay, liên thủ với Phong Kỳ giết không ít gia hỏa, năm đó đám người giết cha mẹ Ngô Gia gần như đều đã bị diệt sạch, hiện tại cũng chỉ còn lại một mình kẻ chủ mưu là còn sống.

Kết quả thân phận của Phong Kỳ lại bại lộ, đương nhiên cái chết của những giáo chúng kia sẽ bị cao tầng Lục Dực phát hiện ra là không phải việc ngoài ý muốn.

Lục Dực thần giáo đại khái cũng hận không thể lập tức giết chết cả Phong Kỳ lẫn Trần Vĩnh, chấm dứt hậu họan!

Tô Vũ thở dài một tiếng.

Không thể thanh nhàn được phút giây nào.

“Dùng công pháp cũng không biết có thể đổi được vài vị Nhật Nguyệt ra tay hay không. . .”

Tô Vũ thầm lẩm bẩm một tiếng, hắn không có thực lực, đấu cùng Lăng Vân một trận thì vẫn được, Sơn Hải thì chẳng hề có hi vọng, Nhật Nguyệt lại càng sớm bị miểu sát.

Chính mình ra mặt, ngoại trừ tự tìm phiền toái, gia tăng gánh nặng cho sư bá thì không có chỗ tốt gì khác.

Thế nhưng, hắn cũng không thể ngồi im chuyện gì đều không làm.

Có lẽ có thể dùng công pháp đổi vài vị Nhật Nguyệt ra tay!

Kim Sinh suy nghĩ một chút bèn nói: “Chỉ sợ rất khó, công pháp truyền bá trước kia đều là dùng tiền để giải quyết, hiện tại muốn Nhật Nguyệt ra tay. . .

Thực lực Lục Dực thần giáo cũng không yếu, nói ra thì chúng đại khái gần với Nguyên Thủy thần giáo cùng Thủy Ma giáo.”

Đây là một đại giáo!

Trong giáo, cường giả Nhật Nguyệt cũng không chỉ có mỗi một vị!

Nghe đồn, có gia hỏa Lục Dực thần tộc đã đích thân đến Nhân cảnh, giống như vị Ma thần ngày đó, lén lút mà tiến vào, loại đại giáo thế này một khi đối mặt thì sẽ rất nguy hiểm.

“Các đại phủ thật phế vật, không thể giết chết bọn chúng sao?”

Ở hậu phương mà cũng chẳng thể an bình!

Kim Sinh phì cười, “Đừng nói nhảm, kỳ thật là đã giết không ít, bằng không bọn chúng cũng sẽ không phải là trộm tiềm nhập, mà là công khai xâm lấn quy mô lớn! Nhật Nguyệt ẩn núp thì rất khó tìm ra.”

“Vậy lần này Nhật Nguyệt của Lục Dực thần giáo ra mặt, tại sao không ai đi đuổi giết bọn chúng?”

Tô Vũ vẫn còn bất mãn, hậu phương không an toàn, không ai quản thật à?

“Có chứ, Nguyên Khánh Đông!”

Kim Sinh rầu rĩ đáp: “Gã nói gã sẽ ra mặt đi nghĩ cách cứu viện, gã cũng là Nhật Nguyệt, gã đã nói muốn đi thì đương nhiên bên trên sẽ không phái thêm ai khác.

Dù sao Nhật Nguyệt đâu phải là rau củ cải, ra vườn tiện tay là hái được một mớ, vả lại những người khác còn có nhiệm vụ trên người. . .”

“Gã nói vậy thì những người kia liền tin?”

Tô Vũ vô lực chửi bậy!

Tin được sao?

Tin cái rắm ấy!

Cái tên này rõ ràng không có ý tốt!

Kim Sinh an ủi: “Đừng quá lo lắng, nếu thật sự Nguyên Khánh Đông gặp phải đối phương thì sẽ ra tay! Đây cũng không phải là việc nhỏ, mọi người đều biết nếu gặp phải kẻ địch Nhật Nguyệt thì gã nhất định sẽ ra tay.”

“Cho nên gã gần như sẽ không gặp được!”

Tô Vũ mệt mỏi thở dài, tám chín phần mười là thế!

Biết rõ cái tên này đang làm người buồn nôn, không có lòng tốt gì, nhưng hết lần này tới lần khác lại không làm gì được gã, rất phiền.

Tô Vũ suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng lại hỏi: “Sư huynh, ngươi nói xem nếu Hầu thự trưởng ra mặt thì có thể giải quyết đối phương không?”

“Ngươi muốn đi cầu Hầu thự trưởng ra mặt à?”

“Phải.”

“Khó mà nói, có thể thử một chút, Hầu thự trưởng rời đi thì phiền toái không lớn.”

Chỉ cần Chu Thiên Đạo hoặc là Ngưu Bách Đạo không đi, kỳ thật ảnh hưởng sẽ không nhiều.

Tô Vũ gật đầu, hắn sẽ đi thử xem, Phong Kỳ cũng được mà Trần Vĩnh cũng được, Tô Vũ đều không hi vọng bọn họ xảy ra chuyện gì.

Vẫn phải tăng thêm sức lực mới được!

Nguyên Khánh Đông hỗn đản, không sớm thì muộn mình sẽ khiến cho gã đẹp mặt.

Nhật Nguyệt đáng gờm lắm sao?

Còn có sư tổ nữa, đến bây giờ ngài vẫn chưa phá quan, Kim Vũ Huy tấn cấp rất nhẹ nhàng, sư tổ còn là đa thần văn nhất hệ chân chính, làm sao lại tấn cấp khó như vậy?

Mỗi lần đều chậm trễ, Tô Vũ cũng bất đắc dĩ vô cùng.

Được rồi, sư tổ cứ chậm rãi bế quan đi.

Tô Vũ không suy nghĩ tiếp, việc này trước cứ đè xuống một chút, trước mắt điều hắn có thể làm chỉ là tìm người cầu viện, mặt khác chính là khiến bản thân mau chóng mạnh lên.

Mà một mình hắn mạnh lên vẫn chưa đủ, hắn còn phải hỗ trợ cho bằng hữu cũng cấp tốc mạnh lên mới được.

Có một số việc, chính mình chưa hẳn có thể ra mặt.

Tỉ như hiện tại, thực lực hắn tuy rằng không yếu, nhưng hắn không dám ra khỏi Đại Minh phủ, sẽ chết người.

Tại Đại Minh phủ, hắn cũng không có bằng hữu gì.

Như vậy không thể được!

Phải tìm người kéo về làm người một nhà mới được!

Nghĩ đến việc này, Tô Vũ nhìn thoáng qua Kim Sinh, giờ phút này Kim Sinh cũng đang bận việc, không phải bận rộn cái khác mà là đang nghiên cứu Cục lông nhỏ.

“Sư huynh, vì sao Cục lông nhỏ ăn không ít thần văn nhưng lại một mực vô phương tấn cấp?”

Kim Sinh có nghiên cứu rất sâu đối với thần văn, mấy ngày nay y đều đang nghiên cứu tiểu tử này.

Chưa kịp chờ y mở miệng, Cục lông nhỏ liền nháy mắt mấy cái, nãi thanh nãi khí nói: “Ăn không thơm!”

Ý nó là, ăn không thơm cho nên không tấn cấp!

Ăn thơm thì ta liền tấn cấp!

“Cút đi!”

Tô Vũ tuyệt đối không khách khí, “Lần trước ngươi đã ăn hết thần văn trong trung tâm nghiên cứu Văn Đàm rồi, kết quả vẫn chỉ là Đằng Không!”

“Không thơm. . .”

Tô Vũ im lặng, suy nghĩ một chút bèn nói: “Sư huynh, huynh có không ít thần văn, cũng bởi vì thần văn nhiều nên bài xích lẫn nhau, dẫn đến việc uẩn dưỡng thần văn khó khăn, không bằng cho Cục lông nhỏ ăn một chút, để thần văn của ngươi tấn cấp tam giai, như thế người sẽ có thể tiến vào Lăng Vân.”

Cục lông nhỏ nghe vậy liền đứng dậy, nhìn chằm chằm vào Kim Sinh, nó có cảm giác thần văn của người đối diện ăn rất ngon.

Kim Sinh bật cười, “Ta vẽ ra những thần văn kia không dễ dàng, ngươi còn muốn ta hủy bớt đi? Bất quá ngươi nói đúng, thần văn nhiều, chủng tộc hỗn tạp, lực đẩy lớn, nếu như không có tác dụng phụ mà giảm bớt đi một chút, kỳ thật vẫn có trợ giúp tấn cấp.”

Tô Vũ còn tưởng rằng y đã đáp ứng, nào ngờ Kim Sinh lại lắc đầu: “Đừng ăn của ta, hiện tại ta còn cần thần văn để phối hợp nghiên cứu!”

Nói xong, Kim Sinh cười khẽ: “Tiểu tử nhà ngươi không phải ăn không đủ nên không tấn cấp, cũng không phải là bởi vì ăn không thơm.”

Y phán đoán một thoáng rồi nói: “Đáng tiếc chủng tộc này trước kia không được ghi lại! Hẳn là một loại Cổ tộc, Đằng Không đến Lăng Vân, Chiến giả cần thoát thai hoán cốt, Văn Minh sư cần ý chí lực, thần văn, Thần khiếu đạt tiêu chuẩn.”

“Cục lông nhỏ có thể coi là Văn Minh sư, thậm chí coi là thần văn, thần văn tấn cấp thế nào thì nó cũng tấn cấp như thế.”

“Chỉ dựa vào thôn phệ thì rất khó để tấn cấp.”


Chương 974: Cầu Người Không Bằng Cầu Mình

Tô Vũ vội vàng hỏi: “Sư huynh, vậy làm như thế nào để nó tấn cấp?”

Kim Sinh trầm ngâm một lát, mở miệng đáp: “Uẩn dưỡng, cảm ngộ! Ngươi dẫn nó cùng đi Bách Đạo các đi, sau đó một mực mở ra thần văn chữ ‘Hỏa’ của ngươi, ở trong Bách Đạo các tìm một nơi có ý chí lực nồng đậm nhất.

Nếu ngươi bỏ được. . .

Thậm chí có thể cho nó thôn phệ một phần chữ ‘Hỏa’, sau đó tự ngươi khôi phục lại, như thế, xác xuất nó tấn cấp là rất lớn!”

Tô Vũ có điều kiện được trời ưu ái!

Không có Tô Vũ, Cục lông nhỏ quá nhỏ, cảm ngộ về con đường tu luyện quá nông cạn.

Nó sẽ rất khó tấn cấp!

Muốn tiến vào Lăng Vân, được rồi, tiếp qua mấy chục năm thậm chí trên trăm năm, theo năm tháng trôi qua tự nhiên sẽ có khả năng tấn cấp, hiện tại thì không thể được.

Bộ tộc này sống lâu mới mạnh.

Cục lông nhỏ mới được bao nhiêu lớn?

“Thôn phệ thần văn chữ ‘Hỏa’?”

Tô Vũ cảm thấy hơi đau tim, đây là bắt ta dùng thần văn làm chất dinh dưỡng a!

Mà Cục lông nhỏ cũng hưng phấn hét lên: “Thơm!”

Kim Sinh cười cong mắt: “Ở trong mắt nó thiên sinh thần văn là thơm nhất, hơn cả thần văn phác họa ra, mà trong các thiên sinh thần văn, cảm ngộ chi hỏa, truyền thừa chi hỏa, đối với nó mà nói sẽ có trợ giúp càng lớn!”

“Tô sư đệ, bồi dưỡng tiểu tử này đến Lăng Vân, ngươi sẽ không thua thiệt!”

Kim Sinh mỉm cười giải thích: “Người gặp phải tình huống giống như ta, kẹt tại Đằng Không cùng Lăng Vân cảnh có không ít, tỉ như Văn Trung sư huynh! Thần văn của hắn hỗn tạp khó tiến giai là một phần, một phần khác chính là Thần khiếu khó hợp.”

“Cục lông nhỏ có thể thôn phệ thần văn, còn là kiểu vô thanh vô tức, tương đối thích hợp với những người gần tới thọ nguyên.

Gần thọ nguyên, lúc này phá toái thần văn thì gần như cầm chắc cái chết, là bị cắn trả mà chết!”

“Ta thấy sư đệ cũng không cam chịu một mực ngủ đông, cầu người không bằng cầu mình, coi như đây là cái giá phải trả, biết đâu lại có khả năng đổi lấy thọ mệnh của mấy người. . .”

Kim Sinh cùng Tô Vũ cũng đã tiếp xúc mấy ngày, y già thành tinh, trên đại thể có thể nhìn ra một chút tâm tư của Tô Vũ.

Không phải vạn bất đắc dĩ, tiểu tử này sẽ không muốn cầu người, bởi vì hắn sợ phải ghi nợ ân tình.

Chẳng bằng thà tự mình đi giải quyết.

Kim Sinh lại nói: “Sư đệ không thiếu công pháp, không thiếu điểm công lao, không thiếu một chút bản lĩnh đặc biệt, cũng không thiếu thực lực, thiên phú, danh tiếng. . .

Cái gì cần có đều có, ngươi thiếu nhất chỉ là thời gian!”

“Mà rất nhiều lão gia hỏa lại thiếu cơ duyên, thiếu cơ hội!”

“Thay vì chờ chết, không bằng đánh cược một lần!”

Tô Vũ khẽ gật đầu, không nói gì.

Đúng là như thế.

Kim Sinh nói cái này, ngược lại khiến cho Tô Vũ nghĩ đến vài vị Đại Yêu, là ba vị Độc Nhãn, Cự Sơn và Huyết Nguyệt.

Ba vị này vẫn còn đang ở tại Đại Hạ phủ.

Tô Vũ từng hỏi qua một lần, Chu Thiên Đạo cũng đã trả lời, chúng đang đợi vô địch phong ấn trí nhớ, tối thiểu phải phong ấn chuyện thần văn chia tách cùng với việc liên quan tới Tô Vũ khai 180 Thần khiếu.

Phong ấn hai điểm này xong thì có thể thương lượng đưa tới đây cho Tô Vũ.

Có điều đến bây giờ Đại Hạ vương vẫn chưa trở về, đại khái còn cần chờ đợi thêm.

Kim Sinh nói rất đúng, cầu người không bằng cầu mình.

Lần lượt đi cầu người, vậy cũng là nhân tình.

Cầu mong Chu Thiên Đạo làm việc, có một số việc, kỳ thật không cần thiết để vị Phủ chủ này đi làm, mấu chốt là Tô Vũ tìm không thấy người nào để hỗ trợ.

Thiếu nhân tình càng nhiều, về sau sẽ càng khó trả!

Tô Vũ ghi chép lại từng vấn đề mà hắn cần ưu tiên thực hiện.

Hắn phải đi Bách Đạo các.

Cục lông nhỏ cần tấn cấp.

Đúc thân pháp phải cân nhắc dùng loại có sẵn hay là dứt khoát tự bản thân thôi diễn, hắn có đúc thân pháp của Nguyên Thủy Thần tộc và Ma tộc, Tô Vũ cũng đã dùng tinh huyết mở ra nhìn thử một chút, trên đại thể cũng đã biết tình huống.

Tương đối là một cái hố!

Không phải không mạnh, mà là rất mạnh, thật sự có khả năng là 36 đúc.

Then chốt là, mẹ nó, đúc thân của hai tộc này dựa theo sách họa cho cảm ngộ, thứ nhất, Tô Vũ có thể dùng tinh huyết trực tiếp mở ra đúc thân pháp; thứ hai, hắn phải đi tới Thần Ma lưỡng giới, đi thu thập nguyên thủy Thiên Nguyên khí để đúc thân; thứ ba, hoặc là có thể dùng vô số Thiên Nguyên quả xem như tài liệu.

Mẹ nó!

Thiên Nguyên khí, Thiên Nguyên quả, cái này Tô Vũ đều biết.

Đó là loại nguyên khí tinh khiết nhất giữa đất trời, tự nhiên mà sinh ra, không trải qua bất luận ô nhiễm gì.

Nhân tộc dùng một viên Thiên Nguyên quả thì có thể tại Khai Nguyên cảnh dễ dàng mở ra nguyên khiếu.

Phải biết, Khai Nguyên cảnh không có cách nào chủ động tu luyện, nhưng thứ đồ chơi này lại có thể trợ giúp nhân tộc khai khiếu.

Có điều Thiên Nguyên quả cực kỳ hiếm thấy.

Một vài thế gia đại tộc khả năng là có một chút, thế nhưng đều là giá trị cực cao, cao hơn nhiều so với Địa Nguyên quả.

Địa Nguyên quả thì không hiếm gặp, bản thân Tô Vũ cũng có một rương lớn, đây thứ dùng cho sau khi Khai Nguyên.

Một viên Địa Nguyên quả đại khái có khả năng khai một tới hai khiếu huyệt.

Mà Tô Vũ phán đoán một thoáng, dùng đúc thân pháp của Thần Ma chủng tộc để đúc thân thể thì phải tiêu hao vô số Thiên Nguyên khí.

Thần Ma tinh huyết. . .

Thời khắc này Tô Vũ mơ hồ cũng có một chút cảm ngộ.

Nhân tộc dùng tinh huyết để đúc thân, rút ra đại khái là Thiên Nguyên khí từ bên trong.

Bất luận người nào cũng đều có Thiên Nguyên khí!

Hoặc nhiều hoặc ít mà thôi!

Cũng có chút liên quan tới hoàn cảnh sinh họat, liên quan tới thực lực nữa.

Vì sao tinh huyết của Nguyên Thủy Thần tộc cùng Thủy Ma tộc lại có hiệu quả tốt nhất?

Bởi vì hai tộc này có hoàn cảnh sinh tồn khác biệt.

Nguyên Thủy Thần giới và Thủy Ma giới đều có thể sinh ra Thiên Nguyên quả, có thể thấy rõ, Thần Ma sinh tồn ở đó từ nhỏ chỉ sợ cũng được uẩn dưỡng tự nhiên trong Thiên Nguyên khí.

Dùng máu tươi của bọn hắn đúc thân thể, há có thể không lợi hại được sao?

Hiệu quả đương nhiên là số một!

Nhưng Tô Vũ biết đi đến đâu để tìm!

Đi Thủy Ma giới hoặc là Nguyên Thủy Thần giới để tranh đoạt à?

Tính ra thì dùng máu huyết của hai tộc này hiển nhiên sẽ tốt hơn, hoặc là không dùng tinh huyết của hai tộc ấy thì kỳ thật Thần Ma và các chủng tộc khác cũng được, có điều tuy rằng trong tinh huyết của Thần Ma cũng ẩn chứa Thiên Nguyên khí, thế nhưng quá lộn xộn, phải rút ra mới có thể xài!

“Thiên Nguyên khí, Thiên Nguyên quả, rút ra tinh huyết. . .”

Tô Vũ tính toán xem mình nên đúc thân như thế nào.

Kỳ thật dùng tinh huyết cũng không tệ, tinh huyết bị sách họa hấp thu, cũng chính là rút ra Thiên Nguyên khí trong tinh huyết để cho mình hấp thu, trợ giúp mình đúc thân.

“Ta dùng tinh huyết của chủng tộc khác, sau đó tu luyện đúc thân pháp của cường tộc như Thần Ma thì liệu có thể lấy ra Thiên Nguyên khí trong đó không nhỉ? Trợ giúp ta tu luyện những đúc thân pháp đa trọng kia?”

Cách này đúng là Tô Vũ chưa từng thử qua.

Đúc thân pháp không liên quan đến nguyên khiếu, thế nhưng đúc thân pháp có quan hệ lớn với công pháp, cần khiếu huyệt đi phối hợp để chuyển đổi nguyên khí.

Nhân tộc thôn phệ tinh huyết là để thông qua đúc thân pháp điều động một chút khiếu huyệt đi phân giải tinh huyết, cung cấp Thiên Nguyên khí cho mình để đúc thân.

Nói một cách khác, Chiến giả mở 36 khiếu, cho bọn hắn Thần Ma tinh huyết thì kỳ thật cũng phải chậm rãi đi mài!

Ví dụ như cha mình vậy!

Đại Hạ phủ cho Tô Long 10 giọt tinh huyết Thần Ma, nếu y dùng Thần Ma tinh huyết để chú thể thì cũng phải tốn hao vô số thời gian mới có thể tiêu hóa, phân giải hết một giọt thành Thiên Nguyên khí.


Chương 975: Bảo Tồn Thiên Nguyên Khí

Cái gọi là đúc thân pháp. . .

Giờ khắc này, Tô Vũ xem như đã hiểu rõ, đó chính là một loại phương thức lợi dụng khiếu huyệt để phân giải tinh huyết hoặc là Thiên Nguyên khí!

Điểm này, Tô Vũ đã thỉnh giáo Tào Huy sáng tạo ra

Cửu Tinh Chú Thân Pháp

.

Chính là thủ đoạn lợi dụng khiếu huyệt!

Lợi dụng khiếu huyệt như thế nào để có thể phân giải tinh huyết hữu hiệu với tốc độ cao và tỉ lệ lợi dụng cao, chuyển đổi nhanh thì đó mới là đúc thân pháp tốt nhất!

Về phần là bao nhiêu đúc, 36 đúc hay 9 đúc có điểm gì khác biệt? Rất đơn giản, đúc thân pháp 9 đúc thì rèn đúc thân thể, tiếp sau đó rút ra Thiên Nguyên khí, đối với thân thể cơ hồ không có bất kỳ sự trợ giúp nào, mức chuyển đổi quá thấp bởi vì thân thể quá mạnh.

Mà 36 đúc lại có hiệu suất lớn nhất, lợi dụng khiếu huyệt đi phân giải tinh huyết, chế tạo một lượng lớn Thiên Nguyên khí.

Xem đồ vật thì phải xem bản chất, theo hiểu biết tăng trưởng, Tô Vũ thấy công pháp càng ngày càng nhiều, cùng với tự mình thể nghiệm qua, hắn đã có cảm ngộ công pháp thâm hậu hơn người bình thường rất nhiều.

Có kha khá Văn Minh sư chỉ có thể coi là phái lý luận, mà Tô Vũ xem như là phái thực tiễn chân chính, mỗi một môn công pháp hắn đều từng ít nhiều đi thử nghiệm một chút.

Tào Huy sáng tạo ra

Cửu Tinh Chú Thân Pháp

lại không chân chính thể nghiệm qua quá nhiều đúc thân pháp, mà Tô Vũ trong ngắn ngủi mấy ngày lại trải nghiệm công pháp vượt qua 30 loại, đây không phải thứ mà Tào Huy có thể đi thử, Tô Vũ thì phải tự bản thân đi tu luyện mới được.

“Nếu mà xét về dùng khiếu huyệt chuyển đổi, ta tự nhiên sẽ có ưu thế. . .

Dù sao ta khai khiếu rất nhiều, thế nhưng, hiệu suất này còn không thể bằng dùng tinh huyết!”

Trong mật thất.

Ý tưởng của Tô Vũ đột phát, có lẽ ta có khả năng lợi dụng sách họa, coi sách họa xem như một loại máy móc trung chuyển, lợi dụng sách họa và Thần khiếu để chế tạo đại lượng Thiên Nguyên khí!

“Ta có thể không cần tới chút Thiên Nguyên khí kia, mà ta sẽ thu thập, thậm chí có khả năng tự mình chế tạo Thiên Nguyên quả!”

Ánh mắt Tô Vũ sáng như tuyết!

Có thể không?

Có lẽ hắn có thể thử một chút!

Càng đến lúc này, càng có thể trải nghiệm được chỗ huyền diệu của sách họa, rất nhiều thứ kỳ thật cần chính mình đi mở mang.

“Nếu ta có đại lượng Thiên Nguyên khí trong tay, tu luyện đúc thân pháp gì cũng đều được, hơn nữa còn có thể cung cấp cho người khác một chút, thậm chí giả tạo thành Thiên Nguyên quả để bán?”

“Có thể không nhỉ?”

Tô Vũ nghĩ đến đây liền lấy ra một giọt tinh huyết Thiết Dực điểu, trong tay hắn có không ít tinh huyết Thiết Dực điểu rác rưởi thế này.

Thứ này, ít nhất phải Đằng Không mới có thể mở ra.

Đúc thân pháp cũng chỉ có Đằng Không cảnh mới có thể xuất hiện.

Hắn thôn phệ một giọt tinh huyết Thiết Dực điểu Đằng Không cảnh, mở ra

Thiết Dực cửu đúc pháp

, chỉ là đúc thân pháp rác rưởi có 9 đúc, là chủng loại tệ nhất kia.

Tô Vũ cũng không thèm để ý, giờ phút này, đúc thân pháp đang cấp tốc vận chuyển.

Tô Vũ tập trung cảm thụ!

Nó có chút liên hệ với Thiết Dực điểu

Nạp Nguyên quyết

, những khiếu huyệt mà

Nạp Nguyên quyết

mở ra thì hiện tại giống như đang tràn lan cái gì đó, dần dần, Tô Vũ cảm nhận được một chút khác biệt!

Cỗ khí nhàn nhạt bốc lên ở trong người hắn đang chậm rãi vận chuyển, sau đó bắt đầu dung nhập vào thân thể, cường hóa nhục thân của hắn!

“Quả là thế!”

“Thiên Nguyên khí! Thiên Nguyên khí đang cường hóa thân thể, đúc thân pháp kỳ thật vẫn cùng một bộ với khai khiếu pháp!”

Khó trách lại có một hệ liệt công pháp.

Nếu không phải một hệ liệt, đúc thân pháp đại khái sẽ không thể phối hợp hòan toàn, hiệu suất sẽ bị giảm xuống, tỉ suất chuyển đổi cũng giảm xuống.

“Có thể lấy ra Thiên Nguyên khí sao?”

Thiết Dực cửu đúc pháp

quá rác rưởi, dùng loại công pháp này để đúc thân, đúc đến chín lần đã là cực hạn, Tô Vũ không hứng thú tu luyện cái này.

Tiếp tục thử!

Từng chút Thiên Nguyên khí lần nữa từ khiếu huyệt tràn lan ra, Tô Vũ thử nghiệm đem chút Thiên Nguyên khí này bức bách ra ngoài, dần dần có một ít Thiên Nguyên khí bị hắn bức ra được.

Kết quả vừa rời đi thân thể, phốc thử một tiếng, như là khí thể tràn lan, tỏa ra trên không, sau một khắc biến thành nguyên khí thông thường!

Hai mắt Tô Vũ tỏa sáng, đây là Thiên Nguyên khí sao?

Rời đi tinh huyết cùng thân thể, rất nhanh nó sẽ biến thành nguyên khí bình thường?

Thần tộc cùng Ma tộc đã bảo tồn số Thiên Nguyên khí này như thế nào nhỉ?

Tô Vũ có thể thông qua sách họa để lấy Thiên Nguyên khí ra, có điều vấn đề lớn nhất hiện tại là bảo tồn!

Một khi có khả năng. . .

Tô Vũ cũng không dám tưởng tượng!

Mẹ nó, chủng tộc rác rưởi như Hỏa Đồn mà tinh huyết vẫn có thể rút ra Thiên Nguyên khí, dù cho rút ra cực ít thì cũng là một món hời lớn.

Vốn dĩ giá trị của tinh huyết Hỏa Đồn và Thiên Nguyên khí không hề ngang nhau.

Như vậy thì hắn không còn cần Thần Ma tinh huyết nữa, việc rút ra lượng lớn Thiên Nguyên khí trong tinh huyết Hỏa Đồn không quá khó, chẳng lẽ còn không đủ ư?

Đến lúc đó, còn không phải là hắn muốn đúc thân thế nào thì đúc thân thế ấy ư?

“Bảo tồn Thiên Nguyên khí!”

Hai mắt Tô Vũ chớp động, bảo tồn kiểu gì đây?

Hắn đang nghĩ ngợi, ngoài cửa, Cục lông nhỏ bỗng nhiên xô mạnh vào cửa, sau một khắc, nó gấp không nhịn được, xuyên thấu qua cửa mật thất, trực tiếp tiến vô trong.

Tô Vũ biến sắc!

Cục lông nhỏ không đợi hắn nổi giận đã vội vàng kêu lên: “Ngửi được, ngửi được rồi nha, thơm lắm! Nhà chúng ta có, rất thơm, rất thơm!”

“Hửm?”

Tô Vũ hơi ngẩn ra, Cục lông nhỏ vội vàng nói tiếp: “Thơm, ngọt, mất rồi! Tan mất rồi!”

“Thiên Nguyên khí?”

Tô Vũ sửng sốt một chút, Thiên Nguyên khí hình như chỉ tồn tại ở một vài Giới Vực cường đại, Nhân cảnh rất hiếm thấy, chỉ ở hai khu vực đại thánh địa thì mới có một ít Thiên Nguyên khí tồn tại.

Chẳng lẽ nhà Cục lông nhỏ cũng có sao?

Cũng phải, nhớ không lầm thì nó từng nói cha nó là Bán hoàng?!

Đệt, chẳng lẽ Phệ Thần tộc này thật sự ở Giới Vực mạnh mẽ?

“Không phải ngươi chỉ thôn phệ thần văn và ý chí lực à? Thiên Nguyên khí cũng có thể ăn hả?”

“Ăn. . .” Cục lông nhỏ vội vàng đáp: “Có thể ăn, ăn cũng có thể mạnh lên!”

Nó cũng ăn cả Thiên Nguyên khí.

Tìm không thấy nơi có ý chí lực nồng đậm để nó tấn cấp, nhưng đặt ở nơi có Thiên Nguyên khí nồng đậm cũng được, thứ này cũng có thể giúp nó tấn cấp.

“Xéo đi, ta không có đâu!”

Tô Vũ nhíu mày, hắn không có cách nào bảo tồn, lấy đâu ra thừa mứa cho Cục lông nhỏ ăn.

Nghĩ đến đây, hắn chợt nhớ tới một chuyện, vội vàng túm lấy Cục lông nhỏ nhấc lên, đoạn hỏi: “Cục lông nhỏ, ngươi biết cách bảo tồn thứ này không?”

“Hả?”

“Thiên Nguyên khí tiếp xúc bên ngoài liền tràn lan ra rồi hóa thành nguyên khí bình thường, rốt cuộc phải làm sao để bảo tồn nó, ngươi có biết không?”

Hai mắt Cục lông nhỏ chớp chớp, lên tiếng trả lời: “Ăn! Cho ta ăn, ăn vào trong bụng liền có thể tích trữ.”

Tô Vũ lườm nó, bỗng nhiên ngộ ra: “Hiểu rồi! Thần văn! Đan xen giữa hư ảo, có lẽ thần văn có khả năng bảo tồn thứ này!”

Cục lông nhỏ hẳn là không nói láo!

Nó đan xen giữa hư ảo, có lẽ ăn vào thì thật sự có thể bảo tồn, dĩ nhiên, bị cái tên này ăn rồi thì chưa chắc đã có thể đòi về.

Tô Vũ mặc tiện tay vuốt ve đầu nó một cái, cũng là nhờ nó cung cấp cho hắn mạch suy nghĩ.

Thần văn!

Có lẽ có thể dùng thần văn để bảo tồn!

Một khi tự mình giải quyết vấn đề lưu trữ Thiên Nguyên khí, sau đó dùng Thiên Nguyên khí để tu luyện đúc thân pháp cường đại, Tô Vũ liền hoàn toàn không cần lo lắng chuyện đúc thân cần hao phí đại lượng tinh huyết nữa.

Đương nhiên, trước hết hắn cần tinh huyết Đằng Không mới có thể mở ra sách họa đúc thân pháp, đây cũng là một khoản chi tiêu không nhỏ.

Chính mình phải lo kiếm tiền!

Những công pháp đã bán đi còn chưa thu sổ sách về được đồng nào đây.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box