1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp
  4. Tập 191 : Là Do Hắn Tự Muốn Làm Đao (c951-c955)

[Audio] Vạn Tộc Chi Kiếp

Tập 191 : Là Do Hắn Tự Muốn Làm Đao (c951-c955)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 951: Là Do Hắn Tự Muốn Làm Đao

Hạ Hầu gia cười ha hả: “Vốn định lại đây từ sớm, mà có chút việc nhỏ nên chậm trễ một chút, xin lỗi xin lỗi, lão Tần, lão Chu, các ngươi đều tới rồi!”

Chu Thiên Đạo cười tủm tỉm, “Tiểu Nhị tới nhanh thật, còn tưởng rằng ngươi không tới được a!”

Hạ Hầu gia liếc mắt nhìn ông, “Lão Chu, rảnh quá cũng đừng kiếm chuyện!”

“Rồi rồi, Tiểu Nhị, về sau ca không gọi tên ngươi nữa, có trách thì trách cha ngươi đặt, cũng đâu phải chúng ta tự ý gọi!”

Hạ Hầu gia hừ lạnh một tiếng, y vừa ngồi xuống, Tần Trấn liền hỏi thẳng: “Khi nào Long Võ chứng đạo?”

“Không rõ lắm, chắc sắp rồi.”

Tần Trấn ngẫm nghĩ rồi nói: “Nếu Long Võ chứng đạo, phụ thân ta chắc chắn sẽ ra tay hỗ trợ, nhưng ngươi cũng biết tình huống, phụ thân ta bị không ít người nhìn chằm chằm, hắn ra tay cũng chỉ có thể kiềm chế một vài kẻ mà thôi.”

“Có tâm là đủ rồi!”

Hạ Hầu gia thở dài: “Khó đấy, phiền toái! Quá nhiều người nhìn chằm chằm Long Võ, hắn, Chu Phá Thiên, Chu Phá Long, cả đám đều sắp chứng đạo, nhưng vạn tộc lại chỉ nhìn chằm chằm vào Long Võ nhà ta, đúng là bó tay!”

Tần Trấn bình thản đáp lời: “Long Võ thiên phú quá cường, lại là phái kiên định thiết huyết, nếu là ta thì cũng phải nhìn chằm chằm Hạ Long Võ mà không phải đám Chu Phá Long!”

Chỉ đơn giản như vậy.

Hạ Long Võ quá mức thiết huyết.

Giết chóc quá nhiều!

Y chứng đạo, nếu không cẩn thận thì sẽ gây ra cuộc chiến giữa các vô địch.

Năm đó, Hạ Long Võ thống lĩnh Trấn Ma Quân giết chóc vô số, gây ra từng trận tinh phong huyết vũ ở chiến trường Chư Thiên, năm đó Trấn Ma Quân chinh chiến, gần như năm nào cũng phải bổ sung binh lính một lần, mỗi trận chiến đều là giết đến cuối cùng không còn ngọn cỏ!

Như vậy, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, khi Hạ Long Võ chứng đạo, vô địch ngăn trở hắn chỉ sợ không phải ít.

Đám người Chu Phá Long thì lại không vội, nếu khi đó cùng Hạ Long Võ chứng đạo, có khi còn chẳng ai thèm để ý tới bọn họ.

Hiện tại không ít người mang tâm tư này!

Hạ Long Võ bị coi là bia ngắm!

Một vị thiết huyết phái vô cùng kiên định, như vậy khi chứng đạo chắc chắn sẽ bị Vạn tộc ngăn trở, thậm chí một ít vô địch chủng tộc khác trước đây không ra tay, lần này cũng có khả năng sẽ ra tay.

Có người còn đã nghĩ sẵn danh xưng cho Hạ Long Võ sau khi chứng đạo —— Huyết Đồ Vương.

Chính là một vị Huyết Đồ!

Không cản y thì cản ai?

Hạ Hầu gia thở dài: “Đúng vậy, đều nhìn chằm chằm Long Võ, hiện tại còn không thể đắc tội đám hỗn đản kia quá mức, người khác chứng đạo, vài vị vô địch đi hộ đạo, có hy vọng rất lớn.

Long Võ nhà chúng ta thì khác, ta cảm thấy không có hơn mười vị vô địch hộ đạo thì không được.

Sao có thể đắc tội hết chứ, Tô Vũ không hiểu, lão Chu ngươi còn không hiểu sao, ngươi lại còn châm ngòi thổi gió?”

Chu Thiên Đạo kêu oan: “Không thể nào, ta còn giải thích hộ Hạ gia các ngươi đấy, nhưng không có biện pháp, người ta trẻ tuổi, mấy nhà kia vẫn luôn chán ghét hắn, hắn có thể không tức sao?”

Hừ lạnh một tiếng, Hạ Hầu gia cũng không nói nhiều về vấn đề đó nữa, “Nếu mấy vị đều đang ở đây, ta cũng lười chạy đến từng nhà, Long Võ sắp chứng đạo, đến lúc đó mời chư vị giúp một tay.

Nếu Long Võ chết, cha ta cũng chịu không nổi kích thích này.”

Tần Trấn ngắt lời: “Tần gia không thành vấn đề, nhà khác. . . chúng ta cũng không có biện pháp cưỡng cầu!”

Hạ Hầu gia bĩu môi, “Ta rất nghi hoặc, Tần Trấn ngươi cũng không phải thứ tốt, cũng sắp chứng đạo, sao không ai nhìn chằm chằm vào ngươi?”

Tần Trấn bật cười, “Vậy thì phải cảm ơn Long Võ, Tiểu Nhị, ngươi nói xem, nếu Long Võ chứng đạo, chúng ta đồng thời đi cùng, có phải mấy người có thể chứng đạo thành công hay không?”

“Cút đi!” Hạ Hầu gia cả giận mắng.

Tần Trấn trêu chọc y: “Nói thật mà, ta cảm thấy khả năng Long Võ sống sót không lớn, không bằng làm bia ngắm, Hạ gia các ngươi nên làm gì thì làm đó, đừng nhẫn nhịn nữa, nên giết thì giết hết đi.”

“Ngươi cút đi!”

Hạ Hầu gia bực bội, “Giết cái rắm, ít nhất phải cho bọn họ bỏ chút sức, Long Võ chứng đạo thành công cũng tốt, thất bại cũng được, ít nhất lão nhân nhà ta không có gì tiếc nuối, nhưng không thử đã để hắn đi chịu chết.

Lão gia tử chắc chắn không cam lòng.”

“Vậy thì dứt khoát không chứng đạo là được.” Tần Trấn nói: “Hắn không chứng đạo, thực lực hiện tại cũng không yếu.”

“Long Võ không muốn.”

Hạ Hầu gia thở dài, “Ngươi cho rằng ta chưa từng khuyên sao? Không được thì từ bỏ! Thật sự không được thì đi tiểu giới chứng đạo. . .”

“Đừng!”

Tần Trấn ngắt lời: “Vậy còn không bằng không chứng đạo! Đi tiểu giới chứng đạo có xác xuất thành công lớn, nhưng sẽ bị trói buộc với tiểu giới kia, thực lực không quá mạnh, loại người như Long Võ mà ngươi bảo hắn trói định ở một nhược giới, cả đời chỉ có thực lực kia, hạng bét trong đám vô địch.

Thế thì không bằng bảo hắn chết trận đi còn hơn.”

Hạ Hầu gia bất đắc dĩ, đúng vậy, cho nên mới không có biện pháp nào khác.

Y uống cạn ly rượu, lười nói tiếp về vấn đề này.

Y nhìn về phía Chu Thiên Đạo, mở miệng bảo: “Không nói nhiều, công pháp phải truyền, không truyền, Văn Minh sư Đại Hạ phủ sẽ tạo phản! Nói điều kiện đi!”

Chu Thiên Đạo đắc ý vênh cằm: “Điều kiện gì chứ, cũng không phải công pháp của ta, là Tô Vũ không cho truyền.”

“Ngươi xúi giục đúng không?”

“Vớ vẩn!”

Chu Thiên Đạo bày mưu: “Ngươi gấp cái gì, để dư luận bùng nổ một chút, ấp ủ một chút, rồi ngươi nghĩ cách cho đám gia hỏa Nguyên Khánh Đông kia gánh tội thay là được rồi!”

Hạ Hầu gia nhíu mày: “Ta cũng nghĩ vậy, mấu chốt là chưa đàm phán được với mấy nhà kia!”

Y đau đầu day trán: “Ít nhất phải đến khi đạt thành thỏa thuận mới được, cho mấy vô địch nhà kia ra mặt, không quan tâm thế nào cũng phải giúp Long Võ ngăn cản vài vị vô địch! Nói thật, đã nhịn ngần ấy năm, nhẫn hai năm nữa cũng không sao, lúc này ngươi bảo chúng ta từ bỏ Long Võ, Hạ gia thật sự không cam lòng!”

“Hạ Long Võ nói thế nào?”

Hạ Hầu gia tức giận: “Hắn thì biết cái rắm, với tính cách kia của hắn, hắn muốn liều chết, giết được một tên vô địch thì lời một tên, dù sao cũng không thiệt! Hắn không sao, nhưng hắn chết rồi cũng không nghĩ quân tâm Đại Hạ phủ có thể hỏng mất hay không.”

Y lại nói: “Nếu Long Võ chết thật, chỉ sợ Đại Hạ phủ sẽ không canh giữ tiền tuyến nữa, về sau các ngươi tự chơi đi.

Cũng không biết đám hỗn đản kia nghĩ cái gì.”

Chu Thiên Đạo bật cười, “Ai biết được! Có lẽ cảm thấy Hạ Long Võ chết thì càng tốt, Hạ Long Võ chết, có khi bớt được mấy trận đại chiến!”

“. . .”

Hạ Hầu gia không nói gì, cũng đúng.

Thật buồn bực!

Việc này cũng không dễ nói, không gì có thể hối hận, Hạ Long Võ không chém giết tứ phương thì đã không cường đại như vậy, nhưng thời điểm tuổi trẻ giết chóc quá nhiều, thái độ quá mức thiết huyết, ngươi nói hắn đã thay đổi, đại khái sẽ không ai tin.

Tần Trấn lại hỏi: “Đại Hạ phủ không phát hiện di tích của vô địch à?”

“Phát hiện cái rắm!” Hạ Hầu gia không vui, “Phát hiện rồi còn cần lo lắng như vậy sao?”

“Di tích Tô Vũ kế thừa thì sao?”

Hạ Hầu gia lắc đầu: “Chưa nói đến việc không tìm được, dù tìm được rồi thì với tính cách của Long Võ. . .

Lão Tần, ngươi cảm thấy hắn sẽ đi di tích chứng đạo sao? Hao hết tâm tư vì gia hỏa này, gia hỏa này còn không biết cảm kích.”

“Thôi, không nói nữa, ta sẽ tự tìm Tô Vũ bàn sau!”

Hạ Hầu gia liếc mắt nhìn Chu Thiên Đạo, tức giận mắng: “Ngươi bớt quấy rối cho ta! Ngươi chỉ biết xem náo nhiệt, ta nói cho ngươi, bớt châm ngòi thổi gió đi, suốt ngày không làm được chuyện gì tốt!”

Chu Thiên Đạo bất đắc dĩ, “Tiểu Nhị, khi ngươi nói lời này có sờ lại lương tâm của mình không! Lúc trước Tô Vũ lấy ra phương pháp hợp khiếu, ngươi há miệng đòi mấy triệu công huân, ta cũng không nói gì cả, đúng không?”

Hạ Hầu gia mệt lòng, tên hỗn đản này hiện tại lại khoe khoang!

Chu Thiên Đạo ngáp một cái, “Được rồi, đừng làm ra vẻ nữa.

Tô Vũ cũng không phải nhằm vào Hạ gia các ngươi! Mượn cơ hội này Hạ gia còn có thể dính chút tiện nghi, Nguyên Khánh Đông bọn họ chọc phiền toái lớn, các ngươi giúp đỡ kết thúc là chuyện tốt, ngươi ép Đại Nguyên vương hứa hẹn ra tay không phải xong việc rồi sao?”

Chu Thiên Đạo khinh thường, “Còn giả vờ ủy khuất, không chừng trong lòng đang vui muốn chết ấy, Hạ gia không tiện ra tay, Tô Vũ tặng cho cây đao, lại còn miễn phí, sướng chưa, hắn đã sớm nhìn thấu ngươi rồi!”

Hạ Hầu gia xụ mặt, một lát sau lại nhe răng cười nói: “Nói gì đấy, ta coi Tô Vũ là đao bao giờ?”

Rõ ràng là Tô Vũ tự nằng nặc đòi làm đao!


Chương 952: Nan Đề Của Hạ Gia

“Ít giả vờ đi!”

Chu Thiên Đạo xùy một tiếng, “Kỳ thật cũng là chuyện tốt, Chu gia ta còn giúp các ngươi chia sẻ không ít áp lực, ngươi không cảm tạ thì thôi, còn giả vờ đáng thương làm gì! Cha ta sẽ ra tay, Hạ Long Võ sống. . .

Kỳ thật cũng rất có ý tứ!”

“Ha ha ha, ta biết Chu huynh không phải người bình thường mà, người một nhà không nói lời khách khí!”

Hạ Hầu gia cười ha hả nâng chén: “Uống một chén! Chu huynh là người sảng khoái, đều là việc nhỏ, hai nhà Hạ Chu chúng ta là hàng xóm tốt nhất.”

Những người khác đều cạn lời, lắc đầu, tên Hạ mập mạp này, tốc độ biến sắc mặt không phải nhanh bình thường đâu.

Ăn ăn uống uống, Hạ Hầu gia lại nói: “Ta cảm thấy áp lực hiện tại còn chưa đủ lớn! Nếu không lão Chu ngươi tìm người giả mạo người Nguyên gia Chu gia ám sát Tô Vũ đi, sau đó tiết lộ ra ngoài, cho hai nhà kia chút áp lực?”

Cút mọe ngươi đi!

Chu Thiên Đạo thầm mắng một tiếng, không thèm để ý.

Hạ Hầu gia xua tay, “Thôi, thôi, giả mạo cũng không cần thiết! Không được thì kéo Tô Vũ ra ngoài đi một vòng, biết đâu thực sự có người muốn hạ thủ, yêu cầu của ta không cao, có mấy cái nhược điểm, mượn cơ hội bức ép một vài gia hỏa ra tay.

Không cần biết hắn thiệt tình hay không, ngăn cản một vị vô địch là được, không ngăn được thì xong việc tính sổ.”

Dứt lời, y lại lắc đầu, “Khó! Nếu Tô Vũ xuất hiện sau khi Long Võ chứng đạo, dù Long Võ thành công hay thất bại thì cũng không ở trong tình cảnh nan giải như hiện tại, cũng không tới phiên Đại Minh phủ các ngươi nhặt tiện nghi!”

Chu Thiên Đạo cười đắc ý, không thèm phản bác lời đối phương.

Hạ Long Võ chứng đạo, đây là nan đề của Hạ gia, hiện tại Hạ gia khó giải quyết cũng là tất nhiên.

Ông mặc kệ chuyện này!

Việc này cũng không liên quan đến ông, cũng không trách được ai, tính cách Hạ Long Võ quá cương, giết quá nhiều người, khó chứng đạo, chính hắn cũng đã chuẩn bị tinh thần.

Mấy người bên cạnh không nói thêm cái gì.

Tần Trấn uống cạn chén rượu, hồi lâu sau mới thở dài, “Kỳ thật nói đến nói đi vẫn là nhân tâm không đồng lòng, phái chủ chiến và phái cầu hòa, thậm chí cả phái đầu hàng, đều không có biện pháp phân ra thắng bại!”

Chỉ đơn giản như vậy!

Hạ Hầu gia bất đắc dĩ, “Đúng vậy, kỳ thật có đôi khi ta ước gì Đại Tần Vương có thể thành công tiến lên phía trước một bước, không cần nhiều, đi đến trình độ của hai lão gia hỏa Thủy Ma tộc và Nguyên Thủy Thần tộc cũng đủ rồi, như vậy Nhân tộc liền thái bình!”

Tần Trấn lắc đầu, “Khó! Nếu đơn giản thì đã sớm thành công! Phụ thân ta, Đại Chu Vương và cả Đại Hạ Vương, nhìn thì như tiếp cận, trên thực tế chênh lệch còn xa!”

Chu Thiên Đạo không vui, “Vì sao lại không nói đến cha ta? Cha ta kỳ thật cũng có hi vọng mà.”

Mấy người liếc mắt nhìn ông, cha ngươi ư?

Cha ngươi mà có thể tiến thêm một bước, vậy mấy người Đại Tần Vương dứt khoát tự sát hết đi, cha ngươi lấy năng lực ở đâu ra?

Chu Thiên Đạo hừ một tiếng, ánh mắt gì đấy?

“Mấy vị, trao quyền cho các ngươi cũng được, trả công huân đi!”

Ông chính là người kiêu ngạo như vậy!

Còn Đại Hạ phủ, để bọn họ tự bàn với Tô Vũ đi, ông lười xen vào, việc này phải xem suy nghĩ của chính tiểu tử đó.

Cùng lúc đó.

Trong phòng thí nghiệm, Ngô Lam hiếu kỳ hỏi: “Tô Vũ, ngươi thật sự không truyền cho Đại Hạ phủ ư?”

“Không phải Đại Hạ phủ, là tam đại học phủ.”

Tô Vũ sửa lại.

“Vậy thôi, tùy ngươi đi!”

Ngô Lam cũng lười bận tâm, tiếp tục quay về bận việc của nàng.

Tô Vũ mỉm cười trấn an: “Yên tâm, Ngô gia ngươi có thể học.”

“Ồ.”

Ngô Lam không quá để ý, nàng đã biết, hơn nữa tỷ tỷ của nàng cũng không cần học, truyền hay không cũng không có ảnh hưởng gì.

Tô Vũ cạn lời, cũng không nói nữa.

Hiện giờ việc quan trọng là thông suốt nguyên khiếu.

Hắn phải nhanh chóng thông suốt rồi tiến vào Đằng Không mới được.

Theo danh khí tăng lên, áp lực cũng càng lớn.

“Có lẽ nên đi Bạch gia bái phỏng một phen.

Nhìn xem có phát hiện ngoài ý muốn hay không.”

Tô Vũ nghĩ thầm trong lòng, cũng không biết Bạch gia có hoan nghênh mình hay không, tùy tiện đến đó chưa chắc đã là chuyện tốt, có lẽ người ta không vui khi mình đến tận cửa.

Còn Đại Hạ phủ bên kia, tạm thời bơ đi đã!

Lần này chỉ sợ khó có thể thu phục tên Nguyên Khánh Đông, nhưng Đan Hùng, cho Đan Hùng vào Đại Hạ Văn Minh học phủ. . .

Vậy để bọn họ tự chơi với nhau đi!

“Có lẽ có thể thuận thế xử lý hắn!”

Tô Vũ ngẫm nghĩ, Đằng Không khiêu chiến Đa thần văn nhất hệ khắp nơi, thực kiêu ngạo a, chưa bị xã hội vùi dập đúng không?

Y bức bách mấy đại phủ phải đóng cửa Đa thần văn nhất hệ, vả mặt Đa thần văn nhất hệ, quá mức kiêu ngạo!

“Ta phải mau chóng vào Đằng Không!”

Tô Vũ cũng có chút nóng nảy, chỉ còn thiếu 3 khiếu, nếu tìm được thì cũng chưa chắc đã như ý, mình không thể chậm trễ quá nhiều thời gian.

Tô Vũ vừa chuẩn bị ra cửa, dưới lầu, Văn Trung bỗng lớn giọng hô: “Tô sư đệ, có người tìm!”

“Ai vậy?”

“Không biết.”

Ngoài cửa, Văn Trung nhìn Hạ Hầu gia.

Kỳ thật ông biết, nhưng hiện tại coi như không quen đi, không thì mắc công còn phải hành lễ, còn phải mời đối phương vào cửa.

Người Đại Minh phủ không quen biết Hạ Hầu gia Đại Hạ phủ là chuyện quá đỗi bình thường.

Tô Vũ xuống lầu, ra cửa, thấy Hạ Hầu gia.

“Hầu gia, đã lâu không gặp!”

Tô Vũ chắp tay hành lễ, không chút thiếu sót lễ nghi nào.

“Khách khí như vậy à?”

Hạ Hầu gia tươi cười: “Lúc trước còn gọi ta là gia gia mà.”

Tô Vũ cười đáp: “Đúng, lúc trước cảm thấy cả đời ta có lẽ đều ở tại Đại Hạ phủ, vì Đại Hạ phủ, vì Hạ gia mà chinh chiến tứ phương, vì nhân tộc, vì bằng hữu. . .

Cuối cùng phát hiện, tuổi trẻ thật khờ dại!”

Hạ Hầu gia không nói gì.

Trầm mặc một hồi, Hạ Hầu gia mới lên tiếng: “Không mời ta vào ngồi sao? Nhìn xem tân viện nghiên cứu này như thế nào?”

“Thôi, bên trong quá rối loạn!”

Tô Vũ đáp lại: “Không nên làm bẩn mắt Hầu gia, mục đích Hầu gia tới đây ta cũng rõ ràng.

Ta không hạn chế trong quân Đại Hạ phủ, cũng không hạn chế dân gian, chỉ hạn chế tam đại học phủ, Hầu gia hà tất vì mấy đại học phủ mà ra mặt?”

Hạ Hầu gia thở dài, “Ta không ra mặt, chỉ sợ sang năm tam đại học phủ không còn ai.”

“Không phải bọn họ tự tìm sao?” Tô Vũ lắc đầu, “Hầu gia cảm thấy thế nào?”

Hạ Hầu gia nhìn hắn một hồi, sau một lúc lâu mới nói: “Được, không lôi kéo làm quen nữa, nói xem, có yêu cầu gì, ta sẽ xem có làm được hay không, nếu được thì cố gắng hết sức, không được thì ta đã cũng tới đây rồi, Văn Minh học phủ xong đời thì ta cũng không có biện pháp.”

Tô Vũ bình tĩnh, nói thẳng: “Thứ nhất, đặc xá hai vị sư phụ của ta, có thể ở lại chiến trường Chư Thiên, nhưng phải vô tội!”

“Thứ hai, phải giữ được tính mạng Phong Kỳ sư thúc, nếu đã chết thì thôi!”

“Thứ ba, Đan Hùng muốn vào Đại Hạ Văn Minh học phủ, được, vậy tới đánh một hồi sinh tử chiến cùng ta đi, thắng hay thua hắn đều có thể vào!”

“Thứ tư, ta biết các ngươi không làm gì được Nguyên Khánh Đông, không sao, nhưng bảo gã công khai xin lỗi ta, xin lỗi Phong Kỳ sư thúc, mặt khác, Đại Hạ phủ muốn truyền bá công pháp, vậy thu thêm 100 vạn điểm công huân, Nguyên Khánh Đông trả, không trả được, không truyền!”

“Thứ năm, Hạ Phủ chủ đã từng chém giết rất nhiều vị Thiên Nghệ Thần tộc, ta muốn một khối thi thể Thần tộc hoàn chỉnh, bao gồm tất cả da thịt, tứ chi, máu huyết!”

“Thứ sáu, Đơn thần văn nhất hệ Đại Hạ phủ muốn học tập công pháp, thu phí dựa theo

Vạn Văn Kinh

, thượng bộ 200 điểm công huân, hạ bộ 500 điểm công huân, đừng hỏi vì sao, chính bọn họ rõ ràng!”

“Thứ bảy, tất cả tiền lời ở Đại Hạ phủ đều thuộc về ta, học phủ, đại phủ, Cầu Tác Cảnh không được chia phần, phải làm như thế nào, Hầu gia tự đi nói đi!”

“Thứ tám, ta muốn Đại Hạ phủ đổi bằng thức hải bí cảnh!”


Chương 953: Ngọn Nguồn Của Hỗn Loạn Đều Bắt Nguồn Từ Đại Hạ Phủ

Mấy điều trước, Hạ Hầu gia không hé răng.

Chờ nói đến điều thứ tám, Hạ Hầu gia phì cười, “Ngừng đã, tiểu tử ngươi không định đáp ứng ta đúng không, ta sẽ chuyển đạt đống điều kiện đó, nhưng khả năng không cao.”

Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Vậy không cần nói nữa, tam đại học phủ muốn làm gì thì làm! Không được thì gia nhập Long Võ, Chiến Tranh học phủ cũng vậy, tam đại Văn Minh học phủ vốn chẳng ra gì, chặt đứt truyền thừa cũng là xứng đáng! Còn nữa, phương pháp hợp khiếu phiên bản tối cao không truyền cho tam đại học phủ!”

“Về sau, tất cả công pháp của ta đều không truyền cho tam đại học phủ!”

“Kể cả Tịnh Nguyên Quyết của Trịnh gia, Phệ Hồn Quyết của Hạ gia, tất cả đều không truyền cho tam đại Văn Minh học phủ!”

Tô Vũ bình thản: “Không những thế, về sau, nếu Đa thần văn nhất hệ công khai phương pháp phân tách cũng không truyền cho tam đại học phủ!”

Hiện giờ công pháp ảnh hưởng không lớn đến cường giả Đằng Không trở lên của tam đại học phủ.

Nhưng công pháp sau này thì sao?

Phương pháp phân tách thì sao?

Sắc mặt Hạ Hầu gia khẽ biến: “Ngươi nhất quyết phải buộc tam đại học phủ đóng cửa ư?”

“Đúng vậy!”

Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Ta muốn vậy! Mấy năm nay, bởi vì các ngài dung túng, ta cảm thấy đó là cổ vũ uy phong của một số người, vài kẻ vốn chỉ thử, sau đó phát hiện các ngài không dám làm gì, lá gan càng lúc càng lớn! Một khi đã như vậy, các ngài không làm, ta đây hà tất mặt nóng dán mông lạnh?”

Dứt lời, Tô Vũ lại nói: “Nguyên Khánh Đông kia đảm nhiệm chức vị phó phủ trưởng, chẳng lẽ ta còn phải đưa công tích cho gã ư? Nực cười! Chẳng những Đại Hạ phủ, các phủ khác muốn truyền bá công pháp, ta cũng có một yêu cầu: Không phân chia lợi nhuận cho Cầu Tác Cảnh, dù đại phủ tự giữ lại cũng được, Cầu Tác Cảnh không có phần, bởi vì bọn họ không đóng góp gì cả!”

“Tiểu tử, Cầu Tác Cảnh có không ít vô địch.”

Tô Vũ bình tĩnh đáp: “Ta biết, Hầu gia nhắc nhở đúng đấy, nhưng ta cho các đại phủ khác giữ lại là đủ rồi! Cầu Tác Cảnh đáng sợ ở chỗ có vô địch, chứ không phải hậu duệ của vô địch! Hậu duệ vô địch, ta sợ bọn họ làm gì? Có thể làm khó dễ được ta không? Ta cho các đại phủ giữ lại phần thuộc về Cầu Tác Cảnh, còn Cầu Tác Cảnh có lấy được phần lợi nhuận đó hay không thì phụ thuộc vào bản lĩnh của chính bọn họ, nếu có bản lĩnh thì đi đòi các đại phủ đi, điểm này là ước định bí mật, các đại phủ tự tiến hành, không quan hệ đến ta!”

“Ngươi nói không quan hệ cũng vô dụng. . .”

Tô Vũ ngắt lời: “Ta chỉ cần không quan hệ trên danh nghĩa là được, bọn họ có muốn hay không? Nếu muốn thì đắc tội với người khác, không cần thì chính mình có hại, liên quan gì đến ta? Giận chó đánh mèo lên ta thì chính là đồ ngu, Đại Minh Vương sẽ ra mặt giúp ta!”

Hạ Hầu gia im lặng, một lát sau mới nói: “Được, dù sao ta chỉ phụ trách chuyển lời, ngươi đòi Nguyên Khánh Đông trả 100 vạn công huân, ta cảm thấy vô dụng thôi, công khai xin lỗi cũng là chuyện không thể.”

Tô Vũ cười đáp: “Không có khả năng mới tốt, nếu làm được thì ta đã không đề cập! Ta chính là muốn gã đánh mặt chính mình, gã dám đánh không? Không đánh, tam đại học phủ hận ta hơn hay hận gã hơn? Hận ta cũng không sao cả, ta không ở Đại Hạ phủ, hận gã. . .

Gã không sợ cũng không sao, ta sẽ chờ xem gã sống tiếp như thế nào ở Đại Hạ phủ!”

Hạ Hầu gia bật cười: “Gã là người Nguyên gia, Nguyên gia có vô địch.”

“Không liên quan đến ta.”

Tô Vũ nhìn y, “Nói câu khó nghe, nếu vô địch gây sự với ta vì loại người này, vậy chứng tỏ đó chính là địch nhân! Đại Minh Vương vẫn áp được!”

Mở miệng ngậm miệng đều là Đại Minh Vương, Hạ Hầu gia thực bất đắc dĩ, “Đại Minh Vương thật sự sẽ ra tay, ngươi không sợ. . .”

“Có chứ, sao lại không? Ra tay thì làm sao, ích lợi ta mang đến lớn hơn ích lợi ngài ấy ra tay, như trước đây Hầu gia dạy dỗ Hổ Vưu huynh, ta đắc tội Chu gia cũng không sao, Hạ gia không sợ, chỉ cần ta mang đến đủ ích lợi là được! Ngày xưa chính Hầu gia nói như vậy, vì sao hôm nay cảm thấy không có khả năng? Chẳng lẽ Hầu gia cảm thấy ta không thể mang đến ích lợi lớn như vậy ư?”

Hạ Hầu gia khẽ gật đầu, cười bảo: “Cũng đúng!”

Y thở dài, “Đã nói đến nước này rồi, ta chỉ muốn nói thêm một lời, Long Võ muốn ngươi về Đại Hạ phủ, ngươi muốn chém ai thì chém, có hứng thú không?”

Tô Vũ không nói gì.

Hạ Hầu gia lắc đầu, “Ta biết ngươi sẽ không đáp ứng mà.”

Tô Vũ bình tĩnh nói: “Không phải không đáp ứng, mà là không cần thiết! Nếu Hạ gia muốn bảo vệ Phủ chủ thăng cấp vô địch, vậy kiên trì đến cùng đi! Nếu không, không lấy lòng được hai bên, mất nhiều hơn được! Ta và Hổ Vưu xem như bằng hữu, hắn giúp ta rất nhiều.

Hạ Phủ chủ. . . ngày xưa ta thực sự sùng bái y, vả lại còn có một việc, ngày đó ta lấy đi tinh huyết giáo chủ Thiên Nghệ Thần Giáo, có lẽ ngài ấy đã biết, xem như ta nợ Phủ chủ một lần, lúc này ta sẽ trả lại cho Phủ chủ! Chỉ sợ Nguyên Khánh Đông không thể lấy ra thứ ta muốn, biện pháp cuối cùng của Hạ gia là dùng trăm vạn công huân đổi một lần cơ hội.”

Tô Vũ trầm giọng: “Đổi xong, ta không nợ Hạ Phủ chủ nữa, từ nay về sau, Hạ gia, trừ Hổ Vưu huynh có quan hệ cá nhân với ta, mặt khác phải xem lợi ích!”

Tích thủy chi ân, dũng tuyền tương báo.

Đây là tín niệm của Tô Vũ.

Lúc trước Hạ Long Võ để hắn cầm đi tinh huyết giáo chủ Thiên Nghệ thần giáo, đây là một lần ân tình, tạo thành mồi câu để sau đó hắn thiết kế dụ dỗ một vài kẻ mắc mưu.

Nhưng bắt Nguyên Khánh Đông nói lời xin lỗi chỉ là biện pháp trừng phạt không đau không ngứa, mà trăm vạn công huân cũng là nói chơi mà thôi.

Nếu mượn cơ hội lần này trả sạch nhân tình cho Hạ Long Võ, vậy không ai còn nợ ai nữa.

Hắn không nợ những người khác.

Với Hạ Hổ Vưu chỉ là mối quan hệ cá nhân, không quan hệ đến Hạ gia.

Hạ Hầu gia trầm mặc một hồi, gật đầu: “Ta sẽ chuyển lời đến Long Võ!”

Y nhìn Tô Vũ thật sâu, mỉm cười nhận xét: “Hình như ngươi trưởng thành hơn không ít.”

Tô Vũ nhìn thẳng vào mắt y: “Tạm được, lần sau chúng ta bàn lại, ta nghĩ trong tương lai ta và Hầu gia sẽ còn gặp nhau không ít đâu!”

“Tự tin như vậy à?” Hạ Hầu gia tò mò hỏi: “Là đã có rồi, chỉ chờ công khai sao?”

“Không có.” Tô Vũ phủ nhận, “Nhưng không khí Đại Minh phủ rất tốt, rất nhiều thiên tài, ta tin tưởng với sự trợ giúp của mọi người, ta sẽ nhanh chóng có thu hoạch lớn!”

“Đại Minh phủ. . .”

Hạ Hầu gia nỉ non một tiếng, gật gật đầu, “Đúng vậy, Đại Minh phủ đích xác không tồi.”

Dứt lời, y muốn rời đi.

Tô Vũ suy nghĩ, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Ngày xưa, Vạn phủ trưởng đã đáp ứng ta, trên Sơn Hải sẽ không ra tay với ta, mà ngày đó, Vạn phủ trưởng không xuất hiện, ông ấy nuốt lời!”

Hạ Hầu gia quay đầu nhìn hắn, “Không phải ngươi còn sống sao?”

Tô Vũ nhíu mày.

“Còn sống, vậy thì đừng quá nghiêm túc nữa, ngươi lại không chết được, sợ cái gì?”

Tô Vũ vẫn nhíu mày, “Ta không hiểu, ông ấy giả dạng như vậy, mọi người đều biết là giả vờ, làm vậy có ý nghĩa gì sao?”

Hạ Hầu gia ngẫm nghĩ rồi lắc đầu: “Không rõ lắm, còn giả dạng làm gì, ngươi biết hắn rốt cuộc là thực lực gì sao? Ai biết được chứ! Vạn Thiên Thánh. . .

Ta chỉ có thể nói, không lên tiếng thì thôi, một khi thể hiện chắc chắn kinh người! Ta không biết hắn muốn làm gì, ta chỉ biết, về sau, e rằng hắn sẽ không có kết cục tốt!”

Y cười khổ, “Không có kết cục tốt đâu, Tô Vũ, không tin thì chờ xem đi, dù sao ta cũng có dự cảm như vậy.

Sớm hay muộn gia hỏa này cũng sẽ nổi điên một lần, tiểu tử, đừng động đến hắn, ngày hắn ra tay chắc chắn long trời lở đất!”

“Giết vô địch à?”

Hạ Hầu gia xua tay, “Không nói nữa, nói cũng không có ý nghĩa gì, đây chỉ là suy đoán của ta, giết vô địch. . . chưa chắc đã là toàn bộ, kỳ thật hắn đã sớm điên rồi, Đại Hạ Văn Minh học phủ là gông xiềng, là quy củ, là lồng giam của hắn, hắn tự vây nhốt chính mình.

Một khi Đại Hạ Văn Minh học phủ không còn là Đại Hạ Văn Minh học phủ, quy củ không còn là quy củ nữa. . .

Hắn sẽ được giải phóng.”

Hạ Hầu gia cười ha hả: “Có người tự tìm chết đánh vỡ gông xiềng, sớm hay muộn cũng sẽ nếm mùi đau khổ!”

Y cất bước, đi vài bước, bỗng nhiên y quay đầu nói: “Một hai năm tới hãy tu luyện đi, làm cho chính mình trở nên cường đại! Vài năm sau, có lẽ ngươi sẽ không an nhàn như vậy nữa đâu! Ngọn nguồn của tất cả hỗn loạn, chắc chắn bắt nguồn từ Đại Hạ phủ!”

Y nói ý vị thâm trường, Tô Vũ chỉ im lặng nhìn bóng lưng đối phương.

Ngọn nguồn của tất cả hỗn loạn chắc chắn bắt nguồn từ Đại Hạ phủ!

Hạ Hầu gia đang nói đến ai vậy?

Hạ Long Võ ư?

Hay là Vạn Thiên Thánh?

Đại Hạ vương?

Hay là nhóm người Liễu Văn Ngạn?


Chương 954: Đồng Nhân Bất Đồng Mệnh

Nhìn Hạ Hầu gia rời đi, Tô Vũ trầm mặc hồi lâu.

Không lâu sau, Chu Thiên Đạo xuất hiện, cất tiếng cười to: “Tô Vũ, ngươi phát tài rồi! Ngoài ra còn có tin tức tốt cho ngươi, tử tù doanh có mấy chục cái mông phát nổ, cuối cùng cũng phát hiện được một khiếu, không biết có phải thứ ngươi yêu cầu hay không.”

“. . .”

Lời này nghe xấu hổ thật!

Cái gì gọi là mấy chục cái mông phát nổ?

Tô Vũ câm nín, nhưng cũng biết hẳn là thí nghiệm ra kết quả rồi, hắn vội vàng hỏi: “Phủ chủ, còn phát hiện nguyên khiếu nào khác không?”

“Không.”

Tô Vũ có chút thất vọng, nhưng phát hiện một cái cũng được, chỉ còn thiếu hai cái.

“Phủ chủ, ta muốn đi xem.”

“Đi cùng ta đi!”

Chu Thiên Đạo vừa đi vừa nói: “Mặt khác, Tần Trấn Đại Tần phủ muốn nói chuyện với ngươi, chủ yếu là chuyện truyền bá phương pháp hợp khiếu, loại cao cấp nhất!”

“Có thể!” Tô Vũ thoải mái đáp ứng: “Ta biết Đại Tần phủ.

Trên chiến trường Chư Thiên là quân đoàn ở đầu trận tuyến, giá cả có thể rẻ hơn chút, miễn phí truyền bá trong quân cũng được.”

Vẻ mặt Chu Thiên Đạo u oán, “Làm vậy có thích hợp không? Đối đãi khác biệt thế, Đại Minh phủ chúng ta còn chưa truyền đâu.”

Tô Vũ hờ hững đáp: “Đại Minh phủ đâu ở tiền tuyến.”

Được rồi, không còn lời gì để nói.

Tô Vũ nghiêm túc nói: “Ta rất bội phục quân đội ở chiến trường Chư Thiên, ta cũng nghe nói ngoài tiền tuyến chủ yếu là do Đại Tần vương tọa trấn chỉ huy, đến bây giờ quân đội chưa loạn, các đại phủ phân tranh cũng không ảnh hưởng đến, như vậy không thể không kể công của Đại Tần vương! Chiến Thần Điện tổng thể mà nói thì làm nhiều hơn Cầu Tác Cảnh, Chiến Thần Điện chủ yếu phụ trách đối ngoại chinh chiến, ít nhất mục tiêu không hề lộn xộn!”

Hậu phương Nhân tộc có thể hưởng thái bình, không thể không nói Chiến Thần Điện đã làm rất tốt.

Không có quân đoàn nào hỗn loạn!

Vẫn gọn gàng ngăn nắp như cũ, đóng quân, trấn thủ, phản kích, tiến công. . .

Tất cả đều có quy củ.

Mà rất nhiều việc đều nhờ vào sự thiết huyết của Đại Tần vương, có Đại Tần vương trấn áp.

Loạn tiền tuyến, giết!

Làm vị vô địch khai phủ đầu tiên, tuy rằng vị này không thể trấn áp toàn bộ vô địch, nhưng ít nhất có thể uy hiếp một đám vô địch, mặc kệ là bè phái gì, ở tiền tuyến thì đều phải nghe lệnh của Đại Tần vương.

Nghe Tô Vũ nói vậy, Chu Thiên Đạo cũng cảm khái: “Không sai, Đại Tần vương là người máu lạnh, nhưng thích hợp làm thống soái! Cũng đừng hy vọng ông ta ra mặt cho ai hay về phe ai, không có khả năng đâu, tính cách vị này là có kẻ quấy rối liền giết, kỳ thật Hạ Long Võ có chút giống ông ta, chỉ là không mạnh bằng! nếu Đại Tần vương lui ra, Hạ Long Võ chứng đạo thành công, vậy thống soái tại tiền tuyến có khả năng chính là Hạ Long Võ.”

“Hạ Phủ chủ. . .” Tô Vũ lắc đầu, “Ta không cảm thấy y thích hợp làm thống soái, dù ta không tiếp xúc nhiều, nhưng ta cảm thấy Hạ Phủ chủ là người có cá tính, xem như loại giang hồ hào hiệp, Hạ Phủ chủ có thể giết người uống rượu, nhưng chức vụ thống soái thì ta cảm thấy y không đủ bình tĩnh.”

“Ngươi dám bình luận về cường giả Nhật Nguyệt đỉnh phong cơ à?” Chu Thiên Đạo phì cười, trêu chọc hắn: “Đừng quá tự đại.”

“Không phải vậy.

Ta chỉ nói vậy trước mặt Phủ chủ mà thôi, từ khi còn nhỏ ta đã xem Hạ Phủ chủ chém đầu, phụ thân ta vô cùng sùng bái y, ta cũng cực kỳ sùng bái ngài ấy, ta chỉ đang nói vài câu về cảm xúc của chính mình mà thôi.”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện.

Rất nhanh đã đến tử tù doanh Đại Minh phủ, Tô Vũ gặp được kẻ thông suốt thành công kia, một vị Đằng Không cảnh.

Rất thảm!

Tô Vũ cảm thấy có lẽ đối phương đã khai sai khiếu vài lần, làm nổ nát bộ phận nào đó, đến bây giờ vẫn huyết nhục mơ hồ, không nát hoàn toàn, xem như may mắn mà cuối cùng mở ra một khiếu.

Tô Vũ xác định mình không tự tìm ra được!

Hắn tạm gọi khiếu huyệt này là —— Thông Thiên khiếu.

Một khiếu có thể thông thiên, suy nghĩ lại thì cũng có đạo lý, một kiếm đâm từ đây lên không phải là thông thiên sao?

Tô Vũ dùng ý chí lực cảm ứng một chút, xác định vị trí khiếu huyệt xong, hắn không chút chần chừ, lập tức ngồi xếp bằng bắt đầu khai khiếu.

“. . .”

Chu Thiên Đạo cảm thấy hết chỗ nói nổi, dù sao cũng là một khiếu huyệt, ngươi ngồi xếp bằng khai mở luôn thì phải mất bao lâu?

Mà giờ phút này, Tô Vũ đã tập trung nhắm mắt.

Cường Thân quyết mà hắn tu luyện là công pháp cực kỳ thích hợp để khai mở khiếu huyệt.

Hắn cắn nuốt Nguyên Khí dịch như không cần tiền, đại khái qua hơn một giờ, Tô Vũ mở mắt, khiếu huyệt đã mở ra!

Chu Thiên Đạo há hốc mồm!

Má nó.

Hơn một giờ ngươi đã khai được một khiếu?

Ông tận mắt chứng kiến tiểu tử này thông suốt, nhanh như vậy sao?

Tô Vũ hào hứng nói: “Đa tạ Phủ chủ! Mở ra một khiếu này, ta mơ hồ cảm nhận được một chút bất đồng rồi.”

Trong mắt Tô Vũ lóe lên ánh sáng, “Phủ chủ, hai khiếu cuối cùng chỉ sợ vô cùng thần bí, ta cảm thấy ta cần một ít đồ phụ trợ, ta muốn có tinh huyết của Thủy Ma tộc và Nguyên Thủy Thần tộc, không biết Đại Minh phủ có hàng tồn không?”

“Không!”

Chu Thiên Đạo lắc đầu, “Thật sự không có, nếu có ta chắc chắn sẽ cho ngươi! Nguyên Thủy Thần tộc và Thủy Ma tộc không nhiều lắm, hơn nữa nói thật thì khi giao tranh với đối phương, trong tình huống bình thường đối phương đều tự bạo, hơn nữa bọn chúng cũng ít khi giao chiến với chúng ta, Đại Tần phủ có khả năng có, ngươi gặp Tần Trấn thì có thể bàn việc này.

Hơn nữa ngươi cũng nên chuẩn bị để thân thể Đằng Không, tinh huyết Thủy Ma tộc và Nguyên Thủy Thần tộc có hiệu quả đúc thân tốt nhất.”

Ông lại nói: “Đại Minh phủ cũng có tinh huyết Thần tộc, là tinh huyết Thiên Nhãn Thần tộc, nếu ngươi cần, ta có thể cung cấp cho ngươi, nhưng thân thể Thiên Nhãn Thần tộc bình thường, với yêu nghiệt bình thường thì ổn, còn với ngươi thì ta lại cảm thấy không đủ!”

Lúc bấy giờ, tử tù và chủ quản nhà tù còn đang đứng bên cạnh lắng nghe, nghe Chu Thiên Đạo nói vậy thì thầm líu lưỡi.

Nghe xem!

Cái gì gọi là đồng nhân bất đồng mệnh?

Là đây này!

Tinh huyết Thiên Nhãn Thần tộc, Phủ chủ nói không xứng với Tô Vũ!

Nhưng tưởng tượng đến việc Tô Vũ là dưỡng tính giết chết mấy vị Lăng Vân. . .

Thôi, đúng là không xứng thật.

Không nói đến lĩnh vực nghiên cứu, bản thân Tô Vũ đã là tuyệt thế yêu nghiệt.

Nhưng hiện tại đã có vài người quên đi!

Mọi người đã quên hắn là thiên tài võ đạo, quên hắn là dưỡng tính giết Lăng Vân, chỉ nhớ hắn làm ra rất nhiều công pháp lợi hại.


Chương 955: Gặp Gỡ Tần Trấn

Một lát sau.

Tô Vũ gặp được Tần Trấn ở một gian trà lâu.

Phủ chủ Đại Tần phủ không giận tự uy!

Khuôn mặt rất lớn, đằng đằng sát khí, nói thật, ánh mắt đầu tiên nhìn Tần Trấn, Tô Vũ lập tức nghĩ tới Hạ Long Võ.

Hai người này rất tương tự, không phải bộ dáng, mà là khí chất.

Tô Vũ chưa từng gặp trực tiếp Hạ Long Võ bao giờ, nhưng hắn đã từng thấy y rất nhiều lần trên TV, trong truyền thừa công pháp Khai Thiên đao, so ra, hai người thật sự rất giống!

Tần Trấn gặp Tô Vũ, không chần chừ, cũng mặc kệ Chu Thiên Đạo còn ở đây, nói thẳng: “Nam nhi nên chiến đấu! Tới Đại Tần phủ, ta cho ngươi giết thống khoái! Lăn lộn ở hậu phương làm gì, đi tiền tuyến chém giết Vạn tộc mới tốt.

Nơi đó có cường giả tuyệt thế, có hào kiệt cái thế, có cường địch Thần Ma, có tiên tử Tiên tộc. . .

Giết hết là được!”

Má nó!

Tô Vũ nghe đến tiên tử Tiên tộc còn tưởng đối phương muốn bảo mình bắt về, lại nghe đến câu ‘giết hết là được’ của y, suýt nữa đã bị sặc!

Chu Thiên Đạo câm nín: “Hắn làm ra một môn công pháp không tốt hơn đi giết một Nhật Nguyệt à?”

Tần Trấn ngẫm nghĩ, gật đầu, “Cũng có đạo lý! Tới Đại Tần phủ, hậu phương, quân thành, quân trấn! Vạn Tộc Giáo tới, giết! Địch nhân đến, giết! An toàn đệ nhất thiên hạ, ổn hơn Đại Minh phủ, còn Đại Hạ phủ. . . trước khi Hạ Long Võ tới Nhật Nguyệt cửu trọng, Đại Hạ phủ có thể so sánh với Đại Tần phủ một phen, hiện tại Đại Hạ phủ không được!”

Tô Vũ mỉm cười, cung kính đáp: “Đa tạ Tần Phủ chủ đã quan tâm, có điều Tần Phủ chủ nói đùa, ta ở Đại Minh phủ cũng rất tốt.”

Tần Trấn nói thẳng: “Ra giá đi! Ta muốn phương pháp hợp khiếu, phiên bản tối cao! Đừng dùng loại rác rưởi lừa gạt ta!”

“Ta muốn cả Nguyên thần văn quyết, có loại cao cấp hơn không, ta cũng muốn!”

“Còn nữa, có công pháp nào khác mà hữu dụng thì cho ta hết, giá cả thế nào cứ việc nói đi!”

Tô Vũ cười đáp: “Tần Phủ chủ, đừng vội, ta muốn biết Đại Tần phủ nắm giữ bao nhiêu nguyên khiếu?”

Dứt lời cả người hắn rung lên, 358 khiếu huyệt lập lòe quang huy!

“Tần Phủ chủ, ngài có phát hiện ra khiếu huyệt nào ta không có không?”

Tần Trấn nhìn hắn, sau một lúc lâu mới mở miệng: “Ngươi muốn khai chu thiên khiếu huyệt, đó là ý tưởng tốt! Đại Tần phủ chúng ta có gia hỏa thông suốt 321 khiếu trong vòng 27 năm, có điều sau đó không hợp khiếu được, vất vả tiêu tốn rất nhiều thời gian mới tới Lăng Vân, thời điểm hợp khiếu hoàn toàn không còn hi vọng, năm kia chết già, ngươi sẽ không chết già chứ?”

“Chết già?”

Tô Vũ chớp mắt, Tần Trấn cười: “Chết già! Nhưng thật sự không yếu, thực lực Lăng Vân cửu trọng, xử lý vài vị Sơn Hải, khi hắn sắp chết già, ta thương lượng với hắn giả bộ đột phá Sơn Hải, câu ra một Nhật Nguyệt, lúc sắp chết giết được một vị Nhật Nguyệt, ta chém, hắn cắt đầu, sau đó hắn chết, xem như chết không hối tiếc!”

Tô Vũ ngưỡng mộ nói: “Quả thực chết cũng không tiếc!”

“Ha ha ha! Nam nhi phải thế chứ! Thôi, nói chính sự, ta không biết nhiều khiếu huyệt hơn đâu, ta dám cá rằng ngươi đã chạy đến cực hạn của nhân loại rồi!”

Tô Vũ tiếc nuối, xem ra chỉ có thể thử phương pháp khác.

“Đại Tần phủ xuất lực vì nhân tộc, đều là quân nhân, ta cũng không yêu cầu nhiều.”

“Ta có thể cung cấp phương pháp hợp khiếu, nguyên thần văn quyết, nhưng ta cần tinh huyết, tinh huyết Thần Ma! Tốt nhất đều là Đằng Không cảnh, có một ít của Lăng Vân cảnh cũng được, nhưng phải là Lăng Vân tiền kì, 2 – 3 giọt là được, nếu có nhiều thì 5 giọt!”

Tô Vũ lại nói: “Nhưng nhất định phải có tinh huyết của Thủy Ma tộc cùng Nguyên Thủy Thần tộc!”

Tần Trấn nhướng mày, một lát sau gật đầu, “Có thể.

Nhưng ngươi chờ mấy ngày đợi chúng ta đi giết đã! Hiện tại không có, dùng hết rồi, Đại Tần phủ không tồn kho mấy thứ này, đều nhanh chóng hóa thành chiến lực, loại tài nguyên này tồn kho không có ý nghĩa! Chờ chúng ta nửa tháng, ta cho người đi giết, cố gắng bắt sống cho ngươi!”

“. . .”

Tô Vũ câm nín.

Ra là các ngươi cũng không có, còn muốn bắt ngay lấy hàng nóng!

Chu Thiên Đạo cũng há hốc mồm, “Các ngươi không tồn kho à?”

“Không!”

Tần Trấn không cho là đúng, “Tồn kho làm gì? Hóa thành chiến lực lên chiến trường tiếp tục giết! Cái khác thì khó, chứ tinh huyết giết kẻ địch là có, hà tất phải tồn kho.

Tô Vũ, ta nghe nói chiến lực của ngươi cũng không tệ, có thời gian thì đi Đại Tần phủ chơi đi.

Đại Tần phủ nổi tiếng nhất là Đại Tần quân phủ, xem như Chiến Tranh học phủ, không phải Chiến Tranh học phủ bình thường, đều là cường giả từ tiền tuyến giết trở về, chiến công bưu hãn, nhập phủ đào tạo sâu.

Vạn Thạch cảnh khai 36 khiếu, đừng cảm thấy hắn yếu, hắn giết mấy tên Văn Minh sư như giết gà con thôi!”

“. . .”

Chu Thiên Đạo trợn trắng mắt, ngươi chém, tiếp tục chém đi!

Lợi hại như vậy thì Đại Tần phủ nhà ngươi đã sớm nhất thống chư thiên rồi!

Tô Vũ lại hào hứng đáp ứng: “Được, có cơ hội ta nhất định sẽ tới chỗ ngài.”

Tần Trấn không nói nhiều, đứng dậy, bảo: “Ta về đây, trong vòng nửa tháng sẽ chuyển đồ vật đến cho ngươi! Có phương pháp hợp khiếu kỳ thật đã rất không tồi, nhưng ta muốn thứ gì đó cao hơn, có thể khai phá 72 khiếu hay phương pháp hợp 108 khiếu không, cái loại có thể dùng như công pháp ấy, giúp Sơn Hải trực tiếp hợp khiếu, thứ hiện tại ngươi làm ra có hiệu quả cực tốt với Vạn Thạch, nhưng với Sơn Hải thì không hữu dụng! Ngày nào đó mà ngươi có thể làm cho Sơn Hải hợp khiếu, thân thể nhập Nhật Nguyệt, đây mới là công lao cái thế chân chính!”

Hiện giờ phương pháp hợp 36 khiếu tuy có trợ giúp Sơn Hải hợp khiếu, nhưng trợ giúp không lớn.

Còn với Vạn Thạch thì đương nhiên là trợ giúp cực đại!

Nhưng Tần Trấn ghét bỏ nó! Ông muốn càng mạnh hơn! Có thể trực tiếp làm Sơn Hải hợp khiếu, trong chớp mắt bước vào Nhật Nguyệt, trở thành Nhật Nguyệt đại năng, đó mới thật sự trâu bò!

Tô Vũ dở khóc dở cười, vội vàng nói: “Ta sẽ cố gắng hết sức, ta còn chưa tới trình độ kia, cảm nhận không sâu sắc, chờ ta tới rồi thì mới có thể có cảm xúc sâu hơn.”

“Cũng đúng, làm chính mình cường đại hơn đi.”

Tần Trấn cười bảo: “Không cần xen vào mấy việc nhỏ nhặt.

Mấy chuyện vớ vẩn ở Đại Hạ phủ cũng quản ít thôi.

Ta biết chuyện của lão sư ngươi, ở tiền tuyến, tướng sĩ Đại Tần phủ ta cũng sẽ chăm sóc một chút, nếu không ngại thì lão sư ngươi có thể phối hợp với chúng ta câu mấy con cá lớn, thân phận Liễu Văn Ngạn nếu bị lộ ra có lẽ sẽ câu được vô địch.”

“Khụ khụ khụ!”

Tô Vũ ho khan, Tần Phủ chủ, thôi thôi, ngài có thể đi rồi.

Câu cá cái píp!

Tần Trấn bật cười: “Vậy thôi, có duyên gặp lại.

Đáng tiếc ngươi vẫn hơi yếu, nếu không một hai năm sau có thể xem náo nhiệt rồi, đến lúc đó ngươi có thể chứng kiến xem cái gì là vô địch đại chiến, đừng cả ngày nghĩ về mấy chuyện lông gà vỏ tỏi nữa, tới vô địch rồi thì sẽ không có vướng bận, ai cũng không dám chọc ngươi!”

“Ta. . .”

Tô Vũ còn chưa nói xong, bóng người chợt lóe lên rồi biến mất!

Tô Vũ bất đắc dĩ, ta còn chưa nói xong mà.

Vô địch ư?

Ta cũng muốn a, đáng tiếc, phải mất rất nhiều thời gian mới đến được.

Chu Thiên Đạo còn đang cảnh giác: “Đừng nghe hắn lừa dối, Đại Tần phủ không tự do đâu.

Quản lý kiểu quân đội.

Rất vô nhân đạo!”

Tô Vũ phì cười, “Phủ chủ yên tâm, ta sẽ không chạy đâu.”

Chu Thiên Đạo thầm nói, ta cảm thấy ngươi sắp chạy rồi đấy!

Rất không đáng tin cậy a!

Xem ra phải tìm nữ nhân trói buộc ngươi mới được.

Ta chỉ mới vừa được nếm chút ngon ngọt, ngươi mà chạy thì không phải ta đây giống như Hạ Tiểu Nhị à?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 18 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 21 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box