[Dịch] Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tập 50 : Nhạc Dao Trưởng Lão (c491-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 491: Nhạc Dao Trưởng Lão
#
M
à đổi lại bên cạnh có một cô gái mặc váy màu cam, dáng người vô cùng đẹp, giống như là búp bê vậy.
Hai cô gái này vô cùng nóng bỏng, đồng thời đều có một ánh mắt yêu mị, đây tuyệt đối là sát thương đối với nam giới.
Mà hai nữ nhân này nếu như Nhạc Thành gặp được thì nhất định có thể nhận ra bọn họ chính là song bào thai xà nữ của viễn cổ minh xà tộc, còn lão nhân kia chính là U Minh lão đại.
– U Minh trưởng lão, ông nói ở trong Tứ Đại Nhân Tộc có một người thực lực rất mạnh là Nhạc Thành sao?
Một người cất tiếng hỏi U Minh lão đại, toàn thân lão tràn ngập khí tức, xem ra mạnh hơn U Minh lão đại đến mấy lần.
– Tộc trưởng, đúng thế, tên tiểu tử kia ta đã thấy, hắn có tới tám phần huyết mạch đấu đế long mạch, đồng thời thủ đoạn cũng vô cùng quỷ dị, hai minh xà thánh nữ cần phải cẩn thận.
U Minh lão đại cất tiếng nói.
– Ha ha, U Minh lão đại, lần trước chẳng qua chúng ta che giấu thực lực, hai tỷ muội chúng ta liên thủ chẳng lẽ không bắt được tên tiểu tử kia.
Cô gái mặc đồ màu đỏ mỉm cười nói.
– Đại thánh nữ, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn, tên tiểu tử kia còn một phân thần, thực lực cũng rất lợi hại, ta ở Trần gia đã chứng kiến, ngay cả Trần Tân cũng thua.
U Minh lão đại lo lắng nói.
– Ha ha.
Cô gái mặc váy màu cam mỉm cười vũ mị mà nói:
– Tên tiểu tử kia không tệ, thực lực rất mạnh, chúng ta thu làm sủng nam cũng không tệ.
– Hai ngươi nghe ta nói, trước khi tiếp nhận từ đường tẩy lễ phải bảo tồn tấm thân xử nữ nếu không sẽ có hại tới tu vi.
Lão giả kia cất tiếng nói với hai nữ tử.
– Vâng tộc trưởng.
Hai nữ nhân cất tiếng đáp.
– Biết rõ là được, các ngươi ở Thúy Phong Cổ Nham cẩn thận một chút.
Lão nhân kia cất tiếng nói rồi rời khỏi phòng.
– Tỉ tỉ. tộc trưởng nói chúng ta phải bảo tồn tấm thân xử nữ, hơn phẩn nửa là thèm chúng ta đến nhỏ dãi, đúng là lão sắc quỷ.
U Minh lão đại vừa đi, cô gái xinh đẹp mặc váy màu cam nói.
– Đó là tự nhiên, lão sắc quỷ đó vẫn chú ý tới chúng ta, chỉ là hắn là tộc trưởng, chúng ta cũng không có cách nào, nếu lần này chúng ta thuận lợi trở về, phỏng chừng tấm thân xử nữ sẽ phải giao cho hắn, lão sắc quỷ.
Cô gái mặc váy màu cam cất tiếng nói.
Sáng hôm sau, Nhạc Thành thở một ngụm trọc khí ra từ đan điền, sau đó hai sợi tinh quang của hắn tràn ngập, giống như là sao băng xẹt qua chân trời vậy.
– Vừa vặn ở trong thông đạo một tháng, cũng đã đột phá tới biên giới Phân Thần trung kỳ, bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá tới Phân Thần Hậu kỳ.
– Đi.
Nhạc Thành lẩm bẩm nói, sau khi thu thập một phen hắn liền đi ra bên ngoài, dưới sự cảm ứng của thần thức, Nhạc Thành đã thấy có không ít người tiến tới đình viện.
– Chủ nhân, chủ nhân.
Đại Hắc, Đại Song, Tiểu Song đã ở bên ngoài chờ đợi.
– Nhạc Thành, thực lực của ngươi xem ra không có vấn đề gì, tuy nhiên ngươi cần phải chú ý một chút thì tốt hơn.
Hỏa Lão cất tiếng nói sau đó lộ vẻ quan tâm tới Nhạc Thành.
– Hỏa Lão, ở đây giao cho ông.
Nhạc Thành cất tiếng nói, trong lời nói có ý để Đại Song, Tiểu Song Đại Hắc giao cho Hỏa Lão chăm sóc.
– Yên tâm đi, sẽ không có vấn đề gì.
Hỏa Lão cất tiếng nói, ý của Nhạc Thành dĩ nhiên ông biết rõ.
Đám người Nhạc Thành liền ra khỏi đình viện, ở giữa không trung đã có một đám người khác tiến vào, trước nhất chính là Nhạc Duy và Nhạc Siêu, bên cạnh còn có Nhạc Đình và một đám hộ vệ Thanh Long, tổng cộng là mấy trăm người.
– Ra mắt tộc trưởng.
Đám người Nhạc gia nhìn thấy Nhạc Thành thì tiến tới, thần tình trên khuôn mặt cũng tỏ ra phức tạp.
– Nhạc Thành, chuẩn bị đi thôi.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Ừ, đi thôi.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Đây chính là Nhạc Dao trưởng lão, lần này ông ấy đại biểu cho Nhạc gia đi Thúy Phong Cổ Nham, Nhạc Dao trưởng lão hai mươi năm trước cũng đã tiếp nhận từ đường tẩy lễ, ngươi có chuyện gì thì có thể hỏi.
Nhạc Duy cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Tiếp nhận qua từ đường tẩy lễ?
Nhạc Thành lẩm bẩm nói.
– Xoẹt.
Ở giữa không trung có một luồng gió xẹt qua, sau đó một trung niên hán tử mặc áo màu lam xuất hiện giữa không trung.
Hán tử áo lam này thân hình cứng cáp, mắt to mũi rộng, có một vẻ khí khái hào sảng.
– Ra mắt Nhạc Dao trưởng lão.
Một đám trưởng lão nhìn thấy hán tử này thì lập tức hành lễ, trên khuôn mặt lộ vẻ tôn kính vô cùng vì trung niên hán tử này chính là cường giả Đấu Thánh.
Nhạc Thành mỉm cười thi lễ, bởi vì trung niên hán tử này địa vị ở Nhạc gia còn cao hơn cả tộc trưởng.
– Ừ, chuẩn bị lên đường.
Trung niên hán tử này nhìn mọi người rồi lập tức nhẹ nhàng nói.
Nhạc Thành chăm chú nhìn trung niên áo lam này, sắc mặt của hắn hơi biến đổi, thần thức của hắn nhìn trộm thì phát hiện Kim Linh Châu đã ở trên người của hán tử áo đen này, hơn nữa Kim Linh Châu còn bị phong ấn thật chặt, linh khí không thể rò rỉ.
Tuy nhiên Nhạc Thành đã luyện hóa được Kim Linh Châu cho nên phong ấn không thể ngăn cách được sự nhìn trộm của hắn.
Kim Linh Châu ở trên người của Nhạc Dao trưởng lão, Nhạc Thành càng thêm xác định rằng lần này Tứ Đại Thú Tộc, Tứ Đại Nhân Tộc, Hắc Ám Thần Điện đều mang linh châu thượng cổ tới Thúy Phong Cổ Nham.
Làm thế nào để có tám viên linh châu thượng cổ còn lại, Nhạc Thành cũng không biết linh châu thượng cổ đặt ở đâu, nếu như biết rõ thì hắn sẽ cho tám viên tiến vào trong Hạo Thiên Tháp, lúc đó Nhạc Thành không sợ nữa, khi tiến vào trong Hạo Thiên Tháp rồi thì không có gì làm được hắn nữa.
– Đi thôi, thời gian không còn nhiều lắm.
Nhạc Dao cất tiếng nói, sau đó thân thể cũng thả lên phía trước.
– Chủ nhân, phải cẩn thận, cũng phải sớm quay về.
Đại Song và Tiểu Song, còn có Đại Hắc lưu luyến không rời nói.
Nhạc Thành quay đầu lại mỉm cười sau đó nhảy lên sau lưng của Nhạc Dao.
– Xoẹt xoẹt xoẹt.
Mười đạo thân ảnh từ trên mặt đất hiện lên, đuổi theo sau lưng của Nhạc Thành, trong mười người đó có cả Nhạc Sử Chân, Nhạc Thuần.
Tất nhiên Nhạc Siêu cũng có ở trong số đó, lần trước ở trong kỳ tỉ thí của Nhạc gia, Nhạc Thành và Nhạc Siêu chính là hai người chiến thắng sau cùng, lần này đi Thúy Phong Cổ Nham cũng là Nhạc Siêu và Nhạc Thành cùng đi.
Lần này rời đi, đám người của Nhạc gia cũng chỉ có thể cầu nguyện.
Một ngày sau, ở bên ngoài kết giới của Nhạc gia, Nhạc Dao bóp lấy một ngọn giản ở giữa không trung, ngay lập tức không gian xung quanh chấn động kịch liệt, một lát sau cửa động xuất hiện trước mặt mọi người.
– Mau đi vào thôi.
Nhạc Dao cất tiếng nói với mọi người.
– Xoẹt.
Mọi người sau đó liền tiến vào trong không gian thông đạo, sau đó cửa của không gian thông đạo đóng lại.
Nhạc Thành biết rõ lần này tiến vào Thúy Phong Cổ Nham cần phải tốn một tháng, lúc đến nơi có thể gặp được tám viên linh châu thượng cổ, đây tuyệt đối là một hấp dẫn rất lớn.
Nếu tụ tập được mười viên linh châu thượng cổ, lúc đó có thể chữa trị được Hạo Thiên Tháp, uy lực sẽ trở nên rất mạnh.
– Nhạc Thành, lần này ngươi tiến vào trong Thúy Phong Cổ Nham thì đi về hướng đông bởi vì ở Thúy Phong Cổ Nham mọi người sẽ bị tách ra các phương hướng bất đồng.
Nhạc Dao cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Trưởng lão, đi vào Thúy Phong Cổ Nham cần phải chú ý gì không?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi.
Hắn biết rằng Nhạc Dao chính là người biết Thúy Phong Cổ Nham rõ ràng nhất.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 492: Di Hài Tiên Tổ
#
– T
a cũng không biết.
Nhạc Dao chăm chú nhìn Nhạc Thành rồi trả lời:
– Bởi vì mỗi lần đi vào mọi người đều gặp cảnh tượng không giống nhau, hai mươi năm trước ta đi vào bên trong ghi lại thì cũng không giống so với ba trưởng lão khác.
Nhạc Dao cất tiếng nói.
– Thái thượng trưởng lão, khi ông đi vào trong Thúy Phong Cổ Nham thì đã gặp những nguy hiểm gì?
Nhạc Siêu ở bên cạnh cất tiếng hỏi.
Nhạc Dao nhìn Nhạc Siêu rồi lập tức nói:
– Ta gặp nguy hiểm đầu tiên chính là một con ma thú quỷ dị, con ma thú này vô cùng lợi hại, ta lúc đó có thực lực ngũ tinh Đấu Tôn cũng không phải là đối thủ của hắn, về sau nếu như không may mắn thì ta đã không qua được, mặt khác ta còn gặp phải ảo cảnh, ảo cảnh vô cùng đáng sợ, may mà ta tỉnh sớm nếu không thì đã chết trong đó rồi.
Nghe Nhạc Dao miêu tả, Nhạc Thành biết rằng ảo cảnh này so với trận pháp của người tu chân có phần tương tự, chỉ là bên trong Thúy Phong Cổ Nham chắc hẳn không có trận pháp, đây là Huyền Thiên nội lục, hẳn là không có trận pháp của người tu chân tồn tại.
– Các ngươi cầm lấy, đi vào bên trong cổ động của Thúy Phong Cổ Nham cần nhờ cái này để kích hoạt đấu đế long mạch của các ngươi.
Nhạc Dao cầm lấy hộp gấm đưa cho Nhạc Siêu và Nhạc Thành.
Nhạc Thành tiếp nhận hộp gấm của Nhạc Dao, hắn mở ra nhìn thì biến đổi sắc mặt, bên trong chính là một bộ xương ngón tay thô.
Sắc mặt của Nhạc Thành biến hóa chính là bộ xương cốt này phát ra một khí tức vô cùng cường hãn, giống như là tinh huyết đấu đế ở Lập Anh trấn.
– Trưởng lão, đây chính là hài cốt của tiên tổ?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi, bởi vì trước đây Nhạc Duy đã nói với Nhạc Thành tiên tổ hài cốt cùng với Thúy Phong Cổ Nham kết hợp mới có thể kích hoạt huyết mạch.
– Không sai, đây chính là hài cốt của tiên tổ chúng ta, mỗi một phần đều quý giá vô cùng, nhiều năm như vậy hài cốt đã không còn nhiều lắm, nhưng tiên tổ hài cốt đối với Nhạc gia chúng ta vô cùng hữu dụng, người khác không có tác dụng.
Nhạc Dao cất tiếng nói.
– Khí tức thật là cường hãn, khí tức này nếu như phát ra chỉ sợ ngay cả một thập tinh Đấu Tôn cũng phải sợ hãi.
Nhạc Thành hơi biến sắc mà nhìn trộm xương ngón tay.
Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng, nếu như mình có cơ hội tìm toàn bộ hài cốt của tiên tổ thì nhất định không chỉ có đại tác dụng với mình mà còn có tác dụng với Nhạc Thiên lão tổ.
– Tóm lại các ngươi vào bên trong chú ý một chút, gặp phải người của Tứ Đại Thú Tộc, ngoài trừ người của Thần hoàng tộc thì những người khác có cơ hội đều có thể ra tay giết, lần trướcta ở bên trong đã bị người của Toan Nghê Tộc và Hổ Tộc đối phó, may mà ta may mắn tránh khỏi một kiếp.
Nhạc Dao cất tiếng nói.
Sau đó Nhạc Dao một lần nữa nói với Nhạc Thành và Nhạc Siêu cần chú ý một số chuyện ở Thúy Phong Cổ Nham, Nhạc Thành nghe thấy thì cũng ghi tạc vào trong lòng.
Bởi vì còn một tháng thời gian nữa cho nên Nhạc Thành bắt đầu khoanh chân mà tu luyện, mọi người cũng tiến nhập vào tu luyện bởi vì ai cũng biết thời gian còn rất dài.
Ở trên một đỉnh núi, lúc này từng đám mây mù lượn lờ, ngọn núi xanh tươi rậm rạp, chim bay cá nhảy, xung quanh ngẫu nhiên truyền tới thanh âm của ma thú.
Trên một đỉnh núi, ở một thạch bình, thạch bình này bóng loáng như có người quét dọn thường xuyên vậy.
Từ trên đỉnh núi nhìn về phái xa xa, một mảng mây mù xanh tươi nồng đậm, dãy núi rộng không thấy điểm cuối.
Một lát sau, đỉnh núi này chấn động, sau đó có hơn mười thân ảnh nhảy ra.
Trong mười thân ảnh này có một lão giả áo trắng, thần sắc của lão nhân này vô cùng thản nhiên, không hề có vẻ gì bận tậm, nhìn vào khí tức thì thấy lão nhân này không biết là ma pháp hay là Đấu khí, nhưng mà khí tức vô cùng cường hãn.
Sau lưng ông già này có một cô gái áo tím cô gái này vô cùng tuyệt đẹp, dáng người cao ráo thon thả, thanh dật thoát tục như là tiên nữ hạ phàm.
Cô gái này chính là Yến Hiểu Kỳ của Vũ Văn gia, ở sau lưng Yến Hiểu Kỳ còn có Vũ Văn Minh Quang và Hắc Ưng và một số trưởng lão của Vũ Văn gia tộc.
– Thái thượng trưởng lão, chúng ta tới hơi sớm, tuy nhiên bọn họ vẫn chưa tới đây.
Vũ Văn Minh Quang cất tiếng nói với lão nhân áo trắng.
– Không còn sớm, chúng ta đi thôi.
Lão giả áo trắng cất tiếng nói rồi hướng về phía Yến Hiểu Kỳ:
– Hiểu Kỳ, Hắc Ưng, hai người nghe kỹ lời nói của ta, trong lúc này phải vô cùng chú ý.
– Thái thượng trưởng lão, vãn bối nhớ kỹ.
Yến Hiểu Kỳ cất tiếng nói với lão nhân áo trắng.
– Vậy là tốt rồi, Yến Hiểu Kỳ thực lực của con lọt vào năm người mạnh nhất không có vấn đề, tuy nhiên hãy thu liễm một số khí tức, không nên bộc lộ thực lực của mình.
Lão nhân áo trắng tiếp tục dặn dò Yến Hiểu Kỳ.
– Vâng, thái thượng trưởng lão.
Yến Hiểu Kỳ cất tiếng đáp, sau đó nàng lập tức thu liễm một số khí tức, thực lực chỉ lộ ra ma pháp sư cấp tám sơ kỳ.
– Là có người đến, không biết là ai.
Lão nhân áo trắng nhìn lên trên không trung mà nói.
Một lát sau, không gian trở nên chấn động, sau đó mười đạo thân ảnh nối đuôi nhau thả xuống mặt đất.
Trong mười người này có một trung niên hán tử mặc áo màu xám, khí tức trên người là một cường giả đỉnh cấp Đấu Tôn hoặc Đấu Thánh.
Trong năm hán tử này có hai người là nữ tử, người ở phía trước mặc y phục màu đỏ, chiếc váy che khuất tới đầu gối, cô gái này vô cùng thanh nhã tú lệ.
Mà nữ tử ở sau lưng thì mặc một bộ trang phục màu hồng, thanh lệ thoát tục kiều diễm vạn phần.
Mà nếu như Nhạc Thành ở đây thì dĩ nhiên là nhận ra, cô gái này chính là đại tiểu thư Tôn Thi Thi và người đằng sau chính là ma sủng Cửu U tam đầu mãng U Cơ ma thú cấp tám.
Ở sau lưng hai nữ tử còn có Hắc Sơn và một trưởng lão, hẳn là những người cùng với Tôn Thi Thi tiến vào bên trong Thúy Phong Cổ Nham.
– Vũ Văn Nam tiền bối, ông cũng đến thật sớm.
Trung niên hán tử cường giả đấu thánh kia cũng mỉm cười thi lễ với lão già áo trắng.
– Tôn Lạc, ngươi cũng đừng khách khí, ngươi hiện tại cũng là cường giả Đấu Thánh tu vi của ta còn kém ngươi xa.
Lão nhân áo trắng kia cũng mỉm cười nói.
– Vũ Văn Nam tiền bối khách khí rồi, chẳng qua vãn bối may mắn được tiến vào trong Thúy Phong Cổ Nham mà thôi, lần này tuy tiến bộ tới Đấu Thánh nhưng vẫn còn kém xa Vũ Văn Nam tiền bối tu luyện.
Tôn Lạc cất tiếng nói.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 493: Hổ Du Và Long Nhất
#
– K
hách khí rồi, bất kể thế nào ngươi cũng là cường giả Đấu Thánh, đúng là hậu sinh khả úy.
Tôn Lạc cất tiếng nói.
– Hiểu Kỳ tỉ tỉ, tỉ tại sao lại ở chỗ này?
Tôn Thi Thi nhìn về phía Yến Hiểu Kỳ mà hỏi, nữ nhân xinh đẹp luôn chú ý những mỹ nữ khác.
Về phần Tôn Thi Thi ở trong viễn cổ kết giới cũng biết quan hệ giữa Yến Hiểu Kỳ và Nhạc Thành.
– Thi Thi muội cũng định tiến vào Thúy Phong Cổ Nham sao?
Sắc mặt của Yến Hiểu Kỳ cũng hơi biến đổi, Tôn Thi Thi dĩ nhiên nàng cũng biết có quan hệ mập mờ với Nhạc Thành.
Về phần Tôn Thi Thi Yến Hiểu Kỳ không ghen là nói dối, tuy nhiên Nhạc Thành lưu tình khắp nơi nàng đã coi đó là thói quen, hơn nữa Tôn Thi Thi vừa gặp Yến Hiểu Kỳ đã chào hỏi cho nên Yến Hiểu Kỳ cũng không phải là người tính toán chi li.
– Ừ, đúng thế, lần này chúng ta có thể làm bạn rồi.
Tôn Thi Thi nhìn thấy Yến Hiểu Kỳ cũng không có ấn tượng xấu với mình thì nở ra một nụ cười.
Nhìn thấy hai nữ tử nói chuyện vui vẻ, Vũ Văn gia và Tôn gia cũng bất ngờ, tuy nhiên ai cũng không biểu lộ ra mặt.
– Xoẹt xoẹt.
Ở trên không trung, không gian liền gợn sóng, sau đó mười thân ảnh đã rơi xuống mặt đất.
Trong mười người này có một lão nhân áo xanh, nếu như Nhạc Thành ỏ đây thì có thể nhận ra đây chính là người mà lần trước đưa cho Nhạc Thành ba mươi viên cửu phẩm đan dược vì thua cược, Trần Xuân của Trần gia.
Mà ở sau lưng của Trần Xuân có hai thanh niên, thực lực tựa hồ cũng là tứ tinh ngũ tinh Đấu Tôn, hẳn là người tham gia Thúy Phong Cổ Nham của Trần gia lần này.
– A, Vũ Văn Nam, Tôn Lạc các ngươi đến cũng thật sớm.
Trần Xuân sau khi hạ xuống liền nói với Vũ Văn Nam và Tôn Lạc.
– Trần Xuân lão bất tử ngươi đã tới chậm rồi.
Vũ Văn Nam không khách khí mà quở trách Trần Xuân.
– Các ngươi đến sớm có thể lấy được thành tích tốt không phải sao?
Trần Xuân nhìn Vũ Văn Nam mà bất đắc dĩ, dường như hai người đã biết nhau rất lâu.
– Trần Xuân nghe nói lần trước ngươi bại bởi con rể của Vũ Văn gia mà mất ba mươi viên cửu phẩm trung giai đan dược, ngươi đúng là bại gia, nếu không thì hôm nay chúng ta đánh cuộc thế nào, ta cũng đang thiếu đan dược, dù sao trên người ngươi đan dược cũng có rất nhiều.
Vũ Văn Nam cất tiếng cười nói với Trần Xuân.
– Cho dù ta đan dược nhiều nhưng cũng không thể thua ngươi, lần sau ngươi muốn tìm ta luyện chế đan dược thì hãy mang một quyển thiên cấp đấu kỹ của Vũ Văn gia tới mà đổi nếu không thì miễn bàn.
Trần Xuân căm tức nhìn Vũ Văn Nam, hắn dĩ nhiên là biết Vũ Văn Nam đang cố ý trêu chọc mình.
– Trần Xuân, ngươi tại sao lại tức giận như vậy, ta chỉ nói đùa mà thôi.
Vũ Văn Nam biến sắc sau đó cất tiếng nói, cửu phẩm Luyện Dược Sư không phải dễ dàng đắc tội, nếu không thì rất phiền toái.
Trần Xuân hung hăng trợn mắt nhìn Vũ Văn Nam, hắn thực sự không hề tức giận chỉ là muốn bịt miệng Vũ Văn Nam mà thôi.
– Xoẹt xoẹt.
Ở giữa không trung không gian trở nên chấn động, sau đó một đạo không gian hiện lên, mười thân ảnh rơi xuống, khiến cho cả Vũ Văn Nam, Tôn Lạc Trần Xuân cũng biến sắc.
Lần này người đi tới dẫn đầu là một lão giả áo vàng, sau lưng có hai thanh niên cứng cáp, phần còn lại là một cường giả Đấu Tôn.
Mà trong đám người này Nhạc Thành ở đây cũng có thể nhận ra một hán tử và một trưởng lão, hán tử kia chính là người của Viễn Cổ Hổ Tộc Nhạc Thành đã gặp ở tại Trần gia.
– Vũ Văn Nam, Tôn Lạc, Trần Xuân ba người các ngươi đã đến.
Lão nhân áo vàng kia hạ xuống mà nói với Vũ Văn Nam.
Hổ Du, ngươi cũng tới rồi sao?
Trần Xuân cất tiếng nói, trong lời nói không hề có vẻ nhiệt tình.
– Hổ Du, lần này viễn cổ Hổ Tộc các ngươi quả là không tệ, cử tới mộ tứ tinh và một ngũ tinh Đấu Tôn.
Vũ Văn Nam cất tiếng nói với Hổ Du.
– Vũ Văn gia các ngươi cũng không tệ.
Hổ Du quét qua trên người Yến Hiểu Kỳ một chút.
– Xoẹt xoẹt.
Sau đó không gian trên không trung lại chấn động, một thông đạo xuất hiện rồi mười người bắn ra.
Ở bên trong dưới sự dẫn đầu của một lão nhân hắc y, sau lưng là một trung niên nam tử, nếu như Nhạc Thành ở đây thì nhất định sẽ nhận ra đó chính là Long Tam.
– Long Nhất, tại sao ngươi bây giờ mới tới?
Nhìn thấy lão nhân kia, Hổ Du lập tức đến đón, người của Tứ Đại Thú Tộc thường nhiệt tình với nhau.
– Hổ Du, ngươi đã đến trước ta.
Hắc y lão nhân nhìn thấy Hổ Du thì cũng mỉm cười.
Toan Nghê Tộc tộc và Hổ Tộc nói chuyện với nhau, Vũ Văn Nam, Tôn Lạc, Trần Xuân không để ý.
– Hiểu Kỳ tỉ tỉ, tại sao Nhạc Thành vẫn chưa tới?
Tôn Thi Thi cất tiếng hỏi Yến Hiểu Kỳ.
– Không biết, có thể huynh ấy tới chậm một chút.
Yến Hiểu Kỳ cất tiếng nói.
Ở trong không gian thông đạo, Nhạc Thành từ từ thở ra một ngụm trọc khí, sau đó hai mắt của hắn mở ra, tinh quang trở nên lấp lánh.
– Đã đột phá tới Phân Thần Kỳ đỉnh phong, bất kỳ lúc nào cũng có thể đột phá.
Nhạc Thành lẩm bẩm nói.
Cảm nhận thấy khí tức trên người của Nhạc Thành, thần sắc của Nhạc Dao trưởng lão cũng cảm thấy kỳ quái.
– Tộc trưởng, chúng ta sắp đến.
Nhạc Siêu cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Ừ.
Nhạc Thành đáp nhẹ một tiếng rồi sau đó nhìn về phía trước.
– Xoẹt.
Không gian trở nên ba động, sau đó mọi người đã xuất hiện ở phía trước.
– Đã đến, chúng ta đi thôi.
Nhạc Dao cất tiếng nói với mọi người.
Nhạc Thành từ từ đứng dậy sau đó cùng với Nhạc Dao thả người xuống.
Ở giữa không trung mọi người nhìn thấy cả đám thả người xuống thì lộ vẻ hiếu kỳ, Yến Hiểu Kỳ, Tôn Thi Thi cũng nở ra một nụ cười.
– Nơi này chính là Thúy Phong, quả là không tệ, đúng là có linh khí tràn ngập.
Nhạc Thành nhìn thấy dãy núi phía trước thì nói.
– Vũ Văn Nam, Trần Xuân tiền bối, Tôn Lạc huynh đệ, mọi người đã đến rồi sao?
Nhạc Dao rơi xuống mặt đất thì liền cất tiếng chào hỏi cường giả Đấu Thánh của tam đại nhân tộc khác.
– Nhạc Dao chúng ta cũng chỉ mới đến mà thôi.
Vũ Văn Nam cất tiếng nói với Nhạc Dao.
Ngay lập tức Trần Xuân cùng với Tôn Lạc hai người cũng chào đón Nhạc Dao, quan hệ giữa Tứ Đại Nhân Tộc quả là không tệ.
– Nhạc Thành ra mắt Trần Xuân trưởng lão, Vũ Văn trưởng lão, Tôn trưởng lão.
Nhạc Thành đánh giá Trần Xuân, Tôn Lạc và Vũ Văn Nam rồi nói.
Vũ Văn Nam và Tôn Lạc Nhạc Thành chưa gặp qua nhưng Nhạc Thành vẫn chào hỏi.
– Nhạc Thành tộc trưởng khách khí rồi, không cần đa lễ.
Trần Xuân và Vũ Văn Nam còn có Tôn Lạc cất tiếng mỉm cười với Nhạc Thành.
Nhạc Thành đánh giá ba người này ánh mắt không cần nhìn hắn cũng biết Tôn Lạc và Vũ Văn Nam là cường giả Đấu Thánh.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 494: Tiên Nữ Và Ma Quỷ
#
N
gay lập tức Nhạc Thành quét quanh đoàn người, ánh mắt của hắn nhìn về phía nam tử trẻ tuổi kia, sau khi xác định thực lực của nam tử này hắn bắt đầu do xét người của Toan Nghê Tộc và Hổ tộc.
Hổ Sát và Long Tam của Toan Nghê Tộc và Hổ tộc Nhạc Thành đều biết, ánh mắt của hắn đảo qua.
– Nhạc Thành, tại sao hiện tại huynh mới tới, đã qua nửa ngày rồi.
Yến Hiểu Kỳ nhìn thấy Nhạc Thành thì lập tức nói.
– Ta một đường chạy đến, muội ở Vũ Văn gia tốt chứ?
Nhạc Thành nhìn thấy Yến Hiểu Kỳ thì cất tiếng nói, ánh mắt của hắn cũng hiện ra vẻ trìu mến.
Nhạc Thành nhìn Yến Hiểu Kỳ sau đó sắc mặt hơi biến đổi, lần trước Vũ Văn Minh Quang ở Trần gia đã nói Yến Hiểu Kỳ đã đột phá tới ma pháp sư cấp tám trung kỳ, mà tại sao nhìn qua chỉ là tới ma pháp sư cấp tám sơ kỳ, xem ra đã ẩn giấu thực lực.
– Muội không sao.
Yến Hiểu Kỳ cất tiếng nói với Nhạc Thành, một luồng linh hồn truyền âm bay vào trong tai của hắn.
– Ta biết.
Nhạc Thành cũng dùng linh hồn truyền âm mà trả lời.
Đối với linh châu thượng cổ, Nhạc Thành cũng biết rằng các tộc hiện tại đặt ở vị trí rất quan trọng, chỉ có tiến vào Thúy Phong Cổ nham mới có cơ hội có được.
– Nhạc Thành, tại sao hiện tại ngươi mới tới, ngươi sao không đên Tôn gia thăm ta?
Tôn Thi Thi tức giận nhìn Nhạc Thành mà nói.
– Thi Thi, gần đây ta hơi bận, lần sau nhất định ta sẽ thu xếp.
Nhạc Thành mỉm cười, vẻ mặt vô cùng xun lỗi.
– Quên đi, chuyện gì ngươi đáp ứng ta đều làm không được.
Tôn Thi Thi bất đắc dĩ nhìn Nhạc Thành mà nói.
Nhìn thấy Nhạc Thành bị hai cô gái tuyệt sắc vây quanh, áu thanh niên của Toan Nghê Tộc, Hổ tộc và Trần gia đều lộ vẻ ghen ghét.
Tôn gia và Vũ Văn gia nhìn thấy Yến Hiểu Kỳ và Tôn Thi Thi đi tới bên cạnh Nhạc Thành thì cũng chỉ có thể bất đắc dĩ vô cùng, người của Vũ Văn gia còn tốt bởi vì Yến Hiểu Kỳ dù sao cũng có hôn ước với Nhạc Thành, xem ra danh chính ngôn thuận.
Nhưng mà Tôn gia thì không biết phải làm sao.
– Xoẹt xoẹt.
Ở trên không trung, không gian trở nên chấn động.
Chăm chú nhìn mọi người, sắc mặt của Nhạc Thành biến đổi, trong đó Nhạc Thành hiểu biết năm người có ba ông già, chính là viễn cổ Minh Xà tộc U Minh lão đại và U Minh lão nhân.
U Minh lão tam và U Minh lão nhị lần trước ở trong viễn cổ kết giới bị Địa Ma Lão Nhân lợi dụng hút đi không ít tu vi thực lực, bây giờ Nhạc Thành nhìn thấy hai người này thực lực đã khôi phục không tệ lắm, xem ra bọn họ đã sử dụng một số bí pháp mới được như vậy.
Đánh giá hai cô gái xong, Nhạc Thành không khỏi muốn chảy máu mũi, hai cô gái này so với Đại Song và Tiểu Song ngoại trừ thiếu một chút yêu mị bên ngoài nhưng thân thể kia vô cùng xinh đẹp, quần áo còn bạo lộ nhiều hơn so với Đại Song và Tiểu Song.
– Khục Nhạc Thành, ngươi xem gì đó?
Yến Hiểu Kỳ ho nhẹ một tiếng rồi ôn nhu nói với Nhạc Thành.
– Không có gì, không có gì.
Nhạc Thành vội thu hồi ánh mắt, tuy nhiên hắn vẫn lưu luyến không rời với hai nữ nhân kia, hai người bọn họ quả là vưu vật, không có nam nhân nào có thể chống lại được cám dỗ này.
– Ngươi không nhìn ta sao, ta thấy ánh mắt của ngươi đang tập trung lên trên người con yêu tinh đó, chẳng lẽ ngươi cho rằng Yến Hiểu Kỳ tỉ tỉ không đủ bằng hai con yêu tinh đó sao?
Tôn Thi Thi đổ dầu vào lửa mà nói.
– A.
Nhạc Thành chăm chú nhìn Tôn Thi Thi, cũng không hiểu tại sao cô gái này lại quan hệ tốt với Hiểu Kỳ như vậy, Hiểu Kỳ chắc chắn là đẹp hơn so với hai nữ tử kia, tuy nhiên khí chất thì khác nhau.
Tuy nhiên hai nữ nhân kia đúng là cám dỗ vô cùng, Yêu Huyên cùng với Hàn Nguyệt, còn có Chu Hàm ba cô gái đều là tuyệt sắc tuy nhiên khí chất của bọn họ không thể so sánh với hai cô gái này.
Có Hiểu Kỳ nhắc nhở, Nhạc Thành chỉ có thể dời ánh mắt ra khỏi hai nữ tử này, Tôn Thi Thi và Hiểu Kỳ dù sao cũng hơn bọn họ.
Hai nữ nhân đưa mắt nhìn Nhạc Thành, ánh mắt chăm chú nhìn, không biết là cố tình hay vô ý, mị nhãn của bọn họ cũng chớp chớp.
Mà lúc này không ít nam tử xung quanh cũng bị hai nữ tử này mê hoặc, đôi mắt không cố kỵ mà quét lên trên đùi của bọn họ.
Hai nữ tử này không hề tức giận ngược lại còn lộ vẻ mị hoặc, khiến cho không ít người run thân hình lên.
Hổ Du, Long Đại, các ngươi đã đến rồi sao?
Một lão nhân của viễn cổ Minh Xà Tộc đi xuống, hướng về phía Toan Nghê Tộc và Hổ tộc đi tới.
– Minh Vương, sao ngươi lại tới đây.
Long Tam và Hổ Du cất tiếng nói, ba người cũng ngay lập tức tiến tới, mà lúc này bốn thanh niên của Hổ Tộc, Toan Nghê Tộc cũng nhìn về phía hai cô gái cám dỗ của Minh Xà Tộc tộc, trong ánh mắt hiện ra vẻ hận không được nuốt trôi vậy.
– Xoẹt xoẹt.
Ở giữa không trung một không gian thông đạo xuất hiện, ngay lập tức mấy người bắt đầu thả người từ trên không trung xuống.
Nghĩ lại cũng chỉ có Hắc Ám Thần Điện và Thần Phượng Tộc là chưa tới, nhìn thấy không gian thông đạo mở ra, mọi người đều đoán là người của Hắc Ám Thần Điện hoặc người của Thần Phượng Hoàng tộc tới.
Nhạc Thành hơi đánh giá mười người xuống, cầm đầu chính là một trung niên phụ nhân áo tím, trung niên phụ nhân này quần áo trang nhã ung dung, trên người có một luồng khí tức cao quý, xem là biết tuổi trẻ là một cô gái tuyệt sắc.
Mà lúc này ở phía sau lưng là một cô gái áo trắng vô cùng xinh đẹp, Nhạc Thành nhìn về phía nàng thì sắc mặt biến đổi lớn.
Chỉ thấy bạch y nữ tử nhan sắc tuyệt đẹp, mái tóc dài tú lệ, chiếc eo mê người.
– Đông Phương Lạc Nhan.
Nhìn thấy cô gái này, Nhạc Thành thì thầm nói nhỏ, cô gái này ở Quỷ Uyên đã ăn không ít đan dược của Nhạc Thành, không ngờ hiện nay lại xuất hiện ở đây.
Mà ở bên cạnh Đông Phương Lạc Nhan là một trung niên nữ tử, Nhạc Thành ở Vĩnh Hằng tháp đã gặp qua một lần, chính là tam trưởng lão.
– Nhạc Thành.
Lúc này Đông Phương Lạc Nhan cũng nhìn thấy Nhạc Thành, sắc mặt của nàng đột nhiên thay đổi lớn, điều này khiến cho nàng bất ngờ.
– Nhạc Thành, tại sao ngươi lại ở chỗ này, đúng là ngươi.
Đông Phương Lạc Nhan từ trong đám người đi ra rồi tới bên cạnh của Nhạc Thành, nhìn thấy Tôn Thi Thi và Yến Hiểu Kỳ thì biến đổi sắc mặt.
– Không phải ta thì còn ai khác chứ, ngươi quay lại tộc lâu vậy mà không cho ta một tin tức, làm cho Hàn Nguyệt và Yên Nhiên các nàng lo lắng.
Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Ta cũng không có biện pháp liên lạc với ngươi, Yên Nhiên và Hàn Nguyệt đạo sư bọn họ có khỏe không, các nàng đâu?
Đông Phương Lạc Nhan cất tiếng hỏi.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 495: Hoàng Vũ
#
– C
ác nàng rất khỏe, về sau ngươi cũng có thể gặp các nàng, các nàng hiện tại đang ở Huyền Thiên nội lục.
Nhạc Thành cất tiếng nói rồi nhìn Đông Phương Lạc Nhan, sau đó sắc mặt của Nhạc Thành biến đổi, Đông Phương Lạc Nhan tựa hồ như rất mạnh, thực lực tựa hồ như đạt đến bát tinh Đấu Tôn, Nhạc Thành còn nhớ rõ lúc Đông Phương Lạc Nhan rời khỏi tháp Vĩnh Hằng, thực lực chỉ là Đấu Vương mà thôi.
Chỉ là Nhạc Thành cũng không bất ngờ, Đông Phương Lạc Nhan ở Đấu Khí học viện đã không có người nào dám trêu chọc, mà ở vĩnh hằng tháp cô nàng đã nhận được bất tử thảo của Thần Hoàng tộc, tu vi tăng nhanh cũng là chuyện bình thường.
– Lạc Nhan, cô nương chính là người mà Yêu Huyên tỷ và Yên Nhiên các nàng thường nhắc đến sao?
Yến Hiểu Kỳ mỉm cười hỏi Đông Phương Lạc Nhan.
– Tỷ cũng biết Yêu Huyên tỷ và Yên Nhiên các nàng?
Đông Phương Lạc Nhan cất tiếng hỏi Yến Hiểu Kỳ.
– Ta tên là Yến Hiểu Kỳ, cô nương gọi ta là Hiểu Kỳ là được rồi, trước kia ta ở ma pháp học viện, còn cô nương ở Đấu Khí học viện.
Yến Hiểu Kỳ cất tiếng nói.
– Lạc Nhan, ngươi cũng tính đi vào Thúy Phong Cổ Nham sao?
Nhạc Thành cất tiếng hỏi Đông Phương Lạc Nhan.
– Ừ, Thần Hoàng tộc có một người, Thần Phượng Tộc có một người.
Đông Phương Lạc Nhan cất tiếng nói.
Đối với chuyện của Thần Phượng Hoàng tộc Nhạc Thành đã biết rõ, Thần Phượng Hoàng tộc đã chai làm Thần Phượng Tộc và Thần Hoàng tộc, hai tộc hẳn chỉ có một viên linh châu thượng cổ, dĩ nhiên là mỗi bên có một người.
– Hoàng Vũ, hôm nay ngươi cũng tới sao?
Nhạc Dao nhìn thấy trung niên nữ tử của Thần Hoàng tộc thì cất tiếng hỏi.
– Hoàng Vũ đã lâu không gặp.
Tôn Lạc của Tôn gia cũng cất tiếng chào hỏi.
– Hai người các ngươi xem ra tới hơi sớm.
Trung niên nữ tử kia cất tiếng mỉm cười với Tôn Lạc và Nhạc Dao, sau đó ánh mắt cũng nhìn về phía Vũ Văn Nam và Trần Xuân mà nói:
– Ra mắt Vũ Văn tiền bối và Trần Xuân tiền bối.
– Hoàng Vũ, ngươi đa lễ rồi, chắc đã khổ cực nhiều trên đường.
Vũ Văn Nam và Trần Xuân mỉm cười, Tứ Đại Nhân Tộc mặc dù cùng với Tứ Đại Thú Tộc quan hệ không tốt nhưng với Thần Hoàng tộc thì không tệ.
Mặt khác lúc này Nhạc Thành cũng đánh giá đội hình của Thần Hoàng tộc, ngoại trừ Hoàng Vũ còn có tam trưởng lão và hơn mười vị trưởng lão của Thần Hoàng tộc, một đám trưởng lão đã ra ngoài lục tinh thất tinh Đấu Tôn.
Lúc này Nhạc Thành cũng nhìn thấy một thanh niên mặc áo màu đỏ sẫm, chính là Phượng Kình.
Nhạc Thành, đó chính là người của Thần Phượng Tộc, thật là phiền chết hắn đi, bởi vì mỗi lần tiến vào Thúy Phong Cổ Nham Thần Hoàng tộc và Thần Phượng Tộc đều phân biệt tiến vào, lần này đến lượt Thần Hoàng tộc.
Đông Phương Lạc Nhan cất tiếng nói với bt.
Nhạc Thành một lần nữa nhìn về phía thanh niên đang nhìn mình, trong mắt hắn có một vẻ không thiện ý, đây chính là điều hắn cảm thấy vô cùng kỳ quái.
Về phần Đông Phương Lạc Nhan Nhạc Thành cũng có quan hệ khá sâu khiến cho các thanh niên khác cũng trừng trừng nhìn vào hắn, nếu như ánh mắt có thể biết thành thực lực có thể giết Nhạc Thành cả chục lần.
Hai cô gái xinh đẹp kia nhìn thấy Đông Phương Lạc Nhan và Nhạc Thành quen biết thì sắc mặt cũng biến hoá, mị nhãn của bọn họ không ngừng nhìn về phía Nhạc Thành, có lẽ tâm tính của nữ nhân như vậy, nam nhân bị nhiều nữ nhân vây quanh chính là người tốt nhất.
– Hắc Ám Thần Điện không ngờ đến muộn nhất.
Vũ Văn Nam chăm chú nhìn trên không mà nói.
Lúc này Tứ Đại Thú Tộc cũng đã đến, chỉ còn người của Hắc Ám Thần Điện.
– Xoẹt xoẹt.
Vũ Văn Nam vừa mới dứt lời thì trên không trung lập tức mở ra một thông đạo, sau đó có hai mươi người từ trong đó nhảy ra.
Hai mươi người này đều mặc áo đen, toàn thân tràn ngập khí tức quỷ dị, mà ở phía trước chính là một lão nhân áo vàng và một lão nhân áo xanh, Nhạc Thành đánh giá thì biết họ đã ngoài Đấu Thánh.
Đúng là hai cường giả Đấu Thánh, sắc mặt của Nhạc Thành liền biến đổi, hắn dò xét sau lưng lão nhân kia, thì thấy bọn họ tràn ngập khí tức.
Mà hai hắc y thanh niee này thì mười người mặc áo đen, mười người này lấy áo đen che lấy thân hình làm cho người khác không nhìn thấy bộ dạng tuy nhiên trên người sẽ tràn ngập khí tức
– Tứ Đại Nhân Tộc và Tứ Đại Thú Tộc xem ra đã đến đủ.
Lão nhân áo vàng quét quanh
– Hoàng ma, các ngươi đã tới chậm rồi.
Vũ Văn Nam cất tiếng nói.
– Nhạc Thành, người vừa rồi chính là Hoàng Ma, còn tên kia là Thanh Ma, hai bọn họ là huynh đệ với nhau, cũng có thực lực nhất tinh Đấu Tôn, bọn họ chính là tứ Thái thượng trưởng lão và ngũ thái thượng trưởng lão, bởi vì Hắc Ám Thần Điện sợ Tứ Đại Nhân Tộc và Tứ Đại Thú Tộc chúng ta ở Thúy Phong Cổ Nham sẽ đối phó với bọn chúng cho nên lần nào bọn họ cũng phái hai cường giả Đấu Thánh tới đây.
Một linh hồn truyền âm vang lên trong tai của Nhạc Thành.
– Vũ Văn Nam, chẳng lẽ ngươi cho rằng tới sớm là có thể tiến vào Thúy Phong Cổ Nham hay sao, không phải là muốn tiến vào cùng một lượt hay sao?
Thanh Ma của Hắc Ám Thần Điện cất tiếng nói.
– Ai là Nhạc Thành, cút ra đây cho ta.
Đúng lúc Thanh Ma nói xong, Hoàng Ma nhìn về đám Nhạc gia, cuối cùng la lớn nói.
– Hoàng Ma la lớn, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía Nhạc gia, mọi người cũng biết rằng người của Hắc Ám Thần Điện đang vô cùng nổi giận.
Nhạc Thành biến đổi sắc mặt, thần sắc của hắn hiện ra vẻ lãnh đạm như không nghe thấy vậy.
– Hoàng ma, tộc trưởng của Nhạc gia há có thể để ngươi nói như vậy?
Sắc mặt của Nhạc Dao biến đổi sau đó lập tức la lớn với Hoàng Ma.
– Nhạc Dao, ngươi là một tên tiểu bối không có tư cách nói chuyện với ta, chuyện của Nhạc gia các ngươi làm, Hắc Ám Thần Điện nhớ kỹ.
Hoàng Ma hung hăng trừng mắt nó với Nhạc Dao, hắn không biết ai là Nhạc Thành cho nên trút giận lên trên người của Nhạc Dao.
Mà Hoàng Ma tức giận dĩ nhiên là do phân điện của Hắc Ám Thần Điện bị Nhạc gia tieu diệt, ngay cả Hắc Ám Ma thú cũng không còn, trong đó tổn thất tới ba người Đan Vương, Hôi Ma, Địa Ma.
Hắc Ám Thần Điện vốn không biết ai làm, sau đó theo dõi mới tra được là do một người tên Nhạc Thành gây nên.
Kỳ thật chuyện này Nhạc Thành cũng không có ý định gạt Hắc Ám Thần Điện, muốn tra ra chỉ cần tra từ người của Cự Viên Tộc là được, đối với lời nói của Hoàng Ma, Nhạc Thành không thèm để ý, dù sao ở Thúy Phong Cổ Nham hắn cũng không sợ Hắc Ám Thần Điện, cho dù động thủ thì với Nhạc Dao trưởng lão và người của Vũ Văn gia thì phe mình cũng không yếu thế.
– Nhạc Dao trưởng lão, lui ra đi, đối với sự gào thét của con chó hoang này không cần để ý tới.
Đúng lúc Nhạc Dao quát với Hoàng Ma, Nhạc Thành liền mở miệng nói.
– Nói cũng đúng, ta hơi nóng nảy.
Nhạc Dao im lặng một chút sau đó cười lui trở về.
Nghe thấy Nhạc Thành nói, tam đại nhân tộc khác cũng khẽ cười, lời nói của Nhạc Thành đúng là mắng Hoàng Ma.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 496: Có Bổn Sự
#
N
gười của Tứ Đại Thú Tộc không nhịn được mà nở ra một nụ cười, đồng thời bọn họ cũng chờ xem náo nhiệt.
– Ngươi là ai, ngươi phải biết rằng ngươi đang nói gì.
Sắc mặt của Hoàng Ma biến đổi, cơ thể cũng run lên.
– Ta đang nói chuyện với Nhạc gia trưởng lão, chẳng lẽ ngươi muốn cắn ta?
Nhạc Thành nhẹ nhàng nhìn Hoàng Ma mà nói.
Lời nói này khiến cho mọi người liền nở thêm một nụ cười, vừa rồi Nhạc Thành đúng là nói chuyện với Nhạc Dao, mà Hoàng ma chen vào một câu đó chính là thừa nhận mình là chó hoang.
Thấy mọi người cười, sắc mặt của Hoàng Ma càng trở nên khó nhìn, đôi mắt giống như là phát hỏa vậy, khí tức cường hãn bao trùm lên trên người của Nhạc Thành.
Dưới sự uy áp của cường giả Đấu Thánh, khí tức tuyệt đối là cường hãn, cho dù thập tinh Đấu Tôn cũng khó có thể ngăn cản.
Lúc này khí tức cường hãn của Hoàng Ma bao vây Nhạc Thành, ánh mắt của Hoàng Ma trở nên lạnh như băng, Hoàng Ma muốn hạ uy, nhất định phải giáo huấn Nhạc Thành.
– Hoàng Ma, ngươi dám?
Nhạc Dao cũng là nhất tinh Đấu Thánh, nhìn thấy Hoàng Ma uy áp Nhạc Thành, hắn đã muốn phản kích.
– Nhạc Dao trưởng lão, không cần phải vội.
Nhạc Thành mỉm cười ngăn Nhạc Dao lại, trước khí tức uy áp của Hoàng Ma hắn vẫn lộ vẻ điềm đạm.
Nhìn thấy Nhạc Thành ngăn cản, Nhạc Dao do dự một chút, sau đó nhìn thấy thần sắc của Nhạc Thành không bị sao thì lùi về sau hai bước.
– Khí tức uy áp.
Nhạc Thành lẩm bẩm nói, nếu như Hoàng Ma công kích thì Nhạc Thành còn chạy hắn không phải là đối thủ của Hoàng Ma, bây giờ hắn mới chỉ có thực lực Phân Thần trung kỳ mà thôi.
Tuy nhiên khí tức uy áp thì khác, đây là thực lực tu vi áp chế, so với linh hồn áp chế của Luyện Dược Sư thì có khác nhau nhưng Nhạc Thành vẫn không sợ, cho dù là thập tinh Đấu Thánh khai triển uy áp khí tức Nhạc Thành cũng không sợ bởi vì Nhạc Thành trước kia chính là siêu cấp tán tiên, loại thực lực này cường giả thập tinh Đấu Thánh cũng khó có thể áp chế.
– Hắc Ám Thần Điện, chút bổn sự đó dường như không được tốt lắm, thảo nào khó trách ngươi trốn đông trốn tây.
Nhạc Thành nhìn thấy uy áp của Hoàng Ma thì thản nhiên mà nói, bộ dạng giống như không để Hoàng Ma vào mắt.
Lúc này ở xung quanh có tới hai trăm cường giả, khí túc uy áp thế nào bọn họ dĩ nhiên biết rõ, nhưng Nhạc Thành lại không để Hoàng Ma vào trong mắt thì mọi người đều lau mắt nhìn Nhạc Thành.
– Nhạc Dao, Tôn Lạc Vũ Văn Nam còn có Trần Xuân, Hoàng Vũ những cường giả này đều trợn mắt há hốc mồm, tựa hồ như bọn họ không dám tin.
Lúc này kinh ngạc nhất chính là Hoàng Ma, sắc mặt của hắn trở nên khó nhìn, hắn không ngờ hắn hạ uy áp như vậy mà vẫn không có tác dụng.
– Chẳng lẽ thanh niên này là cường giả Đấu Thánh?
Trong lòng Hoàng Ma nổi lên nghi ngờ.
– Tiểu tử, Hắc Ám Thần Điện nhất định sớm muộn cũng khiến ngươi hối hận.
Hoàng Ma oán hận thu hồi khí tức uy áp mà lạnh lùng nói.
– Lão cẩu, ngươi đừng có mà sủa nữa, ta chính là Nhạc Thành, lần trước Đan Vương Hôi Ma, Địa Ma của Hắc Ám Thần Điện cũng chính là do một tay ta giết, lần sau ta sẽ trực tiếp đến tổng điện của các ngươi.
Nhạc Thành thu hồi thần sắc lại trong mắt hiện ra một vẻ lạnh lẽo.
Vừa rồi dưới khí tức uy áp của Hoàng Ma, Nhạc Thành cũng đã đạt đến trình độ chống lại, tuy nhiên thực lực của Hoàng Ma hiện tại vẫn mạnh hơn hắn rất nhiều.
– Tiểu tử, ngươi chính là Nhạc Thành, được, được nhớ kỹ cho ta.
Hoàng Ma hung hăng nhìn Nhạc Thành, sau đó một đám người Hắc Ám Thần Điện cũng nhìn hắn, trong mắt bọn họ tràn ngập hận ý.
– Ta sẽ chờ một ngày nào đó quét sạch Hắc Ám Thần Điện các ngươi.
Nhạc Thành lạnh lùng la lớn.
– Thật không, chỉ bằng ngươi sao, ngươi cho rằng ngươi là ai, Nhạc Thiên sao? Đáng tiếc ngay cả Nhạc Thiên cũng không làm được.
Hoàng Ma nhìn Nhạc Thành mà lạnh nhạt nói:
– Mạng của ngươi ta muốn, sau khi rời khỏi Thúy Phong Cổ Nham, ngươi sẽ phải chết.
– Thật không, Hoàng Ma, ngươi cũng đừng nên quá kiêu ngạo, Nhạc Thành chính là con rể của Vũ Văn gia, ngươi dám động thủ với hắn, Vũ Văn Nam ta sẽ không tha cho ngươi.
Vũ Văn Nam mở miệng nói.
– Không sao, Nhạc Thành cũng có chút quan hệ với Trần gia, nếu như có người động đến hắn thì Trần Xuân ta cũng không khoanh tay đứng nhìn.
Trần Xuân cất tiếng nói, bởi vì phương thuốc luyện đan của Nhạc Thành nên Trần Xuân vẫn thiếu nợ hắn một nhân tình.
– Thần Hoàng tộc chúng ta cũng đứng chung một phía với Nhạc gia, ai động vào Nhạc Thành Hoàng Vũ ta cũng không tha cho hắn.
Hoàng Vũ mở miệng nói.
– Nếu như Nhạc Thành xảy ra chuyện gì, Tôn gia cũng không để yên.
Tôn Thi Thi ở bên cạnh Nhạc Thành cất tiếng nói.
– Hoàng Ma, ngươi muốn làm cái gì, Nhạc gia chúng ta tuyệt đối không để cho các ngươi khi dễ.
Một đám cường giả Đấu Thánh tỏ thái độ với Nhạc Thành, Tứ Đại Thú Tộc cảm thấy bất ngờ, ngay cả Hoàng Ma và Thanh Ma cũng không nghĩ Nhạc Thành có một mạng lưới quan hệ tốt như vậy.
Sắc mặt của Hoàng Ma biến đổi, cơ thể của hắn từ từ nhúc nhích, tâm tình tựa hồ như không tốt lắm.
Hoàng Ma vô cùng biết rõ, nếu bây giờ động thủ thì Hắc Ám Thần Điện nhất định sẽ thiệt thòi.
– Hừ, quên đi, tên tiểu tử này, chuyện ở Thúy Phong Cổ Nham sau này hãy nói.
Hoàng Ma oán hận cất tiếng.
– Hoàng Ma, ngươi nên biết rằng Nhạc gia hiện tại tha cho ngươi nhưng sau này thì không biết thế nào.
Trong mắt của Nhạc Thành lóe lên Hàn Quang.
– Xoẹt xoẹt.
Sắc mặt của Hoàng Ma biến đổi, hắn còn muốn nói gì nữa thì bỗng nhiên từ trên không trung vang lên một thanh âm chấn động.
– Nhạc Thành Cổ Nham đã xuất hiện, Thúy Phong Cổ Nham kỳ thật chính là đỉnh núi chỗ chúng ta vừa ra, đây chính là Thúy Phong, chút nữa ngươi sẽ nhìn thấy cổ nham bí ẩn.
Nhạc Dao cất tiếng nói với Nhạc Thành.
– Cổ Nham đến tột cùng là gì?
Trong lòng Nhạc Thành đã cảm thấy kỳ quái.
Lúc này thanh âm càng lúc càng chấn động, thanh âm phát ra từ trong dãy núi, từng tiếng động quỷ dị vang lên, sau đó không gian cũng tràn ngập khí tức.
Đồng thời lúc này, ở trên dãy núi đã bị bao bọc bởi một lớp sương mù, lớp sương mù này khiến cho ngay cả cường giả Đấu Tôn cũng không nhìn thấy biến hóa.
Mây mù bao bọc và lượn lờ, vô cùng quỷ dị, khiến cho cường giả Đấu Tôn và Đấu Thánh cũng như muốn run lên.
– Cô Nham hiện ra.
Nhạc Dao kích động nói khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Nhạc Thành chăm chú nhìn cảnh tượng quỷ dị trước mắt.
– Nơi này cũng thật bí ẩn.
Nhạc Thành thì thầm nói trong lòng.
Mọi người lúc này cũng nhìn biến hóa phái trước, chỗ này cũng tràn ngập khí tức.
Nhạc Thành do dự một chút, sau đó thủ ấn của hắn đánh ra, từng thần thức bay lượn, Nhạc Thành cũng không biết thung lũng đã xảy ra chuyện gì.
Thần thức của Nhạc Thành nhanh chóng tiến vào trong lớp sương mù, tại cảm ứng, Nhạc Thành biết rằng lớp sương mù đang qua lại.
– Ông.
Một lát sau đầu óc của Nhạc Thành như muốn mê muội, sau đó khí tức quỷ dị bị đánh tan, sắc mặt của Nhạc Thành cũng muốn tái nhợt.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 497
– T
hực lực thật là cường hãn.
Trong lòng của Nhạc Thành kinh ngạc vô cùng, nhìn thấy khí tức cường hãn này có thể đánh tan thần trí của mình thì ngạc nhiên.
Nhạc Thành nghĩ mà thấy sợ, may mà hắn có tâm nhãn, có thể thả thần thức ra ngoài thăm dò một phen.
Đối với Cổ Nham, Nhạc Thành thấy mình xem ra vẫn xem thường nó, Nhạc Dao đã nói qua, chỗ này ngay cả cường giả Đấu Thánh cũng không dám tiến vào, đây tuyệt đối không phải là nói đùa.
Nhạc Thành điều từ một chút, không dám phóng thần thức ra nhìn trộm nữa.
Một đám sương mù lượn lờ, thời gian khoảng chừng cũng đã trôi qua nửa canh giờ, không gian xung quanh biến hóa, sau đó khí tức quỷ dị đã biến mất.
Mây mù nhẹ nhàng tán đi, sắc mặt của Nhạc Thành như muốn biến hóa, biểu tình của hắn cũng chuyển sang vẻ kinh ngạc.
Chỉ là lúc này, đỉnh núi của Thúy Phong Cổ Nham đã bị bao bọc bởi một lớp mây mù trắng nhạt, dãy núi đã biến mất không thấy.
Cảnh tượng trước mặt mọi người giống như là tiên cảnh vậy.
– A.
Nhạc Thành kinh ngạc thất thần, dãy núi hiện tịa đã vô cùng tuyệt đẹp.
Mà ở trong lớp mây mù, Nhạc Thành nhìn thấy có một khối nham thạch vô cùng lớn.
Khối nham thạch này cao gần nghìn thước, dài hai nghìn thước, ở phía trên có một số rêu xanh bao phủ.
Nhìn thấy nham thạch Nhạc Thành thầm nghĩ, ở đây gọi là Cổ Nham chắc hẳn là do nham thạch, nham thạch lớn như vậy hẳn là đã lâu rồi.
– Đây rốt cuộc là nơi nào?
Nhạc Thành kinh ngạc không thôi, trực giác của hắn cho hắn biết ở nơi này nhất định không đơn giản.
Một đám Tứ Đại Thú Tộc và Tứ Đại Nhân Tộc và Hắc Ám Thần Điện kinh ngạc không thôi, địa phương này không biết đã tồn tại bao lâu, chỉ sợ ở Thúy Phong không người nào biết.
– Mọi người chuẩn bị đi, sau nửa canh giờ nữa cửa vào sẽ tự động biến mất.
Vũ Văn Nam cất tiếng nói.
– Nhạc Thành, ngươi chuẩn bị đi, chỉ là cánh cửa chỉ đủ cho từng người thay phiên đi vào, sau khi đi vào nhớ kỹ là phải đi về hướng đông.
Nhạc Dao cất tiếng nói với Nhạc Thành sau đó nói với Nhạc Siêu:
– Nhạc Siêu hiện tại ngươi hối hận vẫn còn kịp, dựa vào thực lực của ngươi, muốn qua cửa cuối không phải là điều dễ dàng.
– Trưởng lão con đã quyết định vì Nhạc gia con không thể đi ra, người của Nhạc gia há có thể sợ chết.
Nhạc Siêu cất tiếng nói với Nhạc Dao.
– Ừ, có chí khí.
Nghe được lời nói của Nhạc Siêu, Nhạc Dao cũng gật nhẹ đầu.
Nhạc Thành nghe thấy lời nói của Nhạc Siêu thì cũng có cảm xúc, Nhạc Siêu mặc dù là đại thiếu gia của Nhạc gia nhưng trên người có một khí tức rất mạnh, có vài phần chí khí và nghị lực.
Tuy nhiên Nhạc Thành muốn chăm sóc hắn là điều không thể, hắn chỉ có thể dựa vào may mắn của mình.
Nhạc Thành muốn bảo vệ Hiểu Kỳ, Lạc Nhan và Tôn Phi Phi nhưng nghe Nhạc Dao trưởng lão nói thì xem ra không chắc gặp được các nàng sau khi bước vào.
Nghĩ tới đây Nhạc Thành đánh ra một thủ ấn, một đạo thanh mang bao bọc quanh người Yến Hiểu Kỳ, Đông Phương Lạc Nhan và Tôn Thi Thi, Nhạc Thành đã lưu lại trên người bọn họ linh hồn ấn ký, lúc đó ở một khoảng cách không xa thì tìm được các nàng cũng dễ dàng một chút.
Mà lúc này cường giả Đấu Thánh của Tứ Đại Thú Tộc cũng nói với những người đi vào Thúy Phong Cổ Nham, hình như là dặn dò mọi chuyện.
Yến Hiểu Kỳ, Đông Phương Lạc Nhan, Tôn Thi Thi cũng được các cường giả Đấu Thánh gọi qua dặn dò mọi chuyện.
Nhạc Thành đánh giá người của Tứ Đại Thú Tộc và Hắc Ám Thần Điện, bốn người trẻ tuổi của viễn cổ Hổ Tộc và Toan Nghê Tộc cũng là tứ tinh ngũ tinh Đấu Tôn, mặc dù rất mạnh nhưng vẫn không đủ để gia nhập tràng diện này.
Thanh niên áo đỏ của Thần Phượng Tộc thực lực cũng đạt tới ngũ tinh Đấu Tôn, lần trước Nhạc Thành gặp hắn mới chỉ là tam tinh Đấu Tôn, xem ra đã đột phá rất nhanh.
Hai cô gái xinh đẹp của viễn cổ Minh Xà Tộc cũng có thực lực ngũ tinh Đấu Tôn.
Ở Tứ Đại Nhân Tộc Nhạc Thành cũng đánh giá một chút, Nhạc Siêu thì thực lực tứ tinh Đấu Tôn đỉnh phong, xem ra là thấp nhất.
Về phần hai thanh niên của Trần gia thực lực cũng chỉ là tứ tinh Đấu Tôn.
Tôn gia thì ngoài Tôn Thi Thi còn có một thanh niên thực lực xem ra là ngũ tinh Đấu Tôn.
Về Vũ Văn gia, Nhạc Thành nhìn Hắc Ưng, hiện tại thực lực của Hắc ưng cũng đã đạt tới ngũ tinh Đấu Tôn.
Về phần Yến Hiểu Kỳ, Nhạc Thành đã biết cô gái này thu liễm khí tức, thực lực của nàng xem ra không chỉ dừng lại ở ma pháp sư cấp tám trung kỳ.
Vũ Văn gia thoạt nhìn xem ra còn mạnh hơn cả Tôn gia, chỉ là Nhạc Thành cũng biết, Vũ Văn gia và Tôn gia cũng không phải là đối thủ của mình cho nên hoàn toàn yên tâm.
Điều mà Nhạc Thành bận tâm chính là hai hắc y thanh niên của Hắc Ám Thần Điện, hai người này thật là không đơn giản.
– Vũ Văn Nam, Tôn Lạc, Long Nhất, Hoàng Vũ, Nhạc Dao các ngươi chuẩn bị xong chưa, chúng ta vào thôi.
Hoàng Ma của Hắc Ám Thần Điện cất tiếng nói.
– Nhạc Thành, ta đi vào trước, ngươi nhớ chú ý, đặc biệt phải chú ý người của Hắc Ám Thần Điện và Tứ Đại Thú Tộc.
Nhạc Dao dặn dò Nhạc Thành lần cuối cùng rồi lách mình lên không trung.
– Đi thôi, chúng ta vào trước.
Vũ Văn Nam chớp mắt đã bay lên trên không trung.
– Xoẹt xoẹt xoẹt.
Một đám cường giả Đấu Tôn đã bay lên trên không trung, hướng về lỗ hổng trong mây mù mà đi.
Mười cường giả Đấu Thánh tiến vào đã biến mất không còn thấy đâu, vô cùng quỷ dị.
Nhạc Thành cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ đoán chắc là có cấm chế đặc biệt, về phần nguyên nhân thế nào thì mình phải vào xem mới biết được.
Đám cường giả Đấu Thánh bay vào xong, các thanh niên của các tộc nhân cũng lo lắng.
Mười tám người mà con số đi ra quá thấp, chỉ có thể dựa vào vận khí mà thôi.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 498: Tiến Vào Thúy Phong Cổ Nham
#
– C
ác nàng cẩn thận, chú ý an toàn, sau khi đi vào ta sẽ tìm các nàng.
Thần thức của Nhạc Thành truyền âm tới bên tai Yến Hiểu Kỳ, Đông Phương Lạc Nhan và Tôn Thi Thi.
Không gian sau đó trở nên gợn sóng, Nhạc Thành chăm chú nhìn biến hóa trước mắt, chỉ thấy ở phía trước sương mù lượn lờ rõ ràng có thể nhìn thấy một cổ nham rất lớn.
Nhạc Thành lúc này đang quỷ dị ở trong một rừng cây, xung quanh là những cây đại thụ cao chót vót, thậm chí có cây mười người ôm mới xuể.
Khoảng rừng này không biết rộng lớn bao nhiêu, trong rừng cây không có đường, ngẫu nhiên có một con đường nhỏ cho người ta đi qua mà thôi.
Nhạc Thành đứng tại chỗ không cử động mà đánh giá tình hình xung quanh, đi vào chỗ quỷ dị này Nhạc Thành đã biết mình bất kỳ lúc nào cũng có thể gặp nguy hiểm.
Do dự một chút, thủ ấn của Nhạc Thành nghiêng nghiêng đánh tới, sau đó thần thức của hắn phóng ra, Nhạc Thành cũng muốn biết rừng cây này rốt cuộc là rộng lớn bao nhiêu.
Nhạc Thành khống chế thần thức nhìn trộm mà không dám chủ quan.
– Tại sao lại như vậy?
Nhạc Thành lẩm bẩm nói, Nhạc Thành khống chế thần thức mà nhìn thì phát hiện ra ở bên trong một trăm dặm không cách nào nhìn trộm nữa.
Nhạc Thành thử mấy lần thì vẫn như nhau.
Mà dùng thần thức nhìn trộm Nhạc Thành cũng chỉ có thể nhìn thấy một rừng cây tràn ngập khí tức quỷ dị mà thôi.
Lông mày của Nhạc Thành hơi nhíu lại, đầu tiên hắn nghĩ làm cách nào để đi vào bên trong cổ động, bất kể thế nào thì mình cũng phải dùng thời gian nhanh nhất để đi vào bên trong đó mới được, theo lời nói của Nhạc Dao, mình có hai tháng thời gian, trong vòng hai tháng nhất định phải đi tới cổ động, nếu không thì mình tới đây cũng không có tác dụng gì.
– Phía Đông.
Nhạc Thành cẩn thận đánh giá bốn phía, Nhạc Thành dự định cứ đi tới cổ động rồi tính tiếp.
– Xoẹt.
Thân hình của Nhạc Thành thả lên, một lực lượng khổng lồ cũng bay tới, phi hành ở trên không trung Nhạc Thành cũng cảm thấy pháp lực của mình bị tiêu hao.
– Có vấn đề gì sao, tại sao lại như vậy?
Sắc mặt của Nhạc Thành trở nên biến đổi, chuyện trước mắt thật là quỷ dị.
Nhạc Thành nhanh chóng quay lại trên mặt đất, sắc mặt của hắn biến hóa, chuyện này thật là quỷ dị, hắn ngay cả phi hành cũng thấy bị khắc chế, nơi này thật là quá quỷ dị.
Nhạc Thành đối với Thúy Phong Cổ Nham đã quan tâm, nơi này tuyệt đối là một nơi bí mật, chỉ là Tứ Đại Thú Tộc, Tứ Đại Nhân Tộc và Hắc Ám Thần Điện mấy trăm năm qua cũng không thể tới nơi này.
– Xem ra chỉ có thể đi lại trên mặt đất, phỏng chừng cả không gian cũng có cấm chế phi hành.
Nhạc Thành thầm nghĩ trong lòng, nếu như miễn cưỡng phi hành thì sẽ tổn hao pháp lực vô cùng lớn.
Pháp lực tiêu hao nhất định là điều vô cùng không nên.
Chìm trong khí tức, Nhạc Thành từ từ bay về phía đông, Nhạc Thành cũng không dám chủ quan, nhớ tới những lời mà Nhạc Duy đã nói.
Đi vào trong bụi cỏ, ở dưới chân hắn truyền tới từng thanh âm cây khô bị gãy, lúc này rừng cây cũng trở nên yên tĩnh.
Nhạc Thành từ từ nhìn trộm bằng thần thức, sau đó hắn cũng không phát hiện ra nguy hiểm gì, ngay cả ma thú cũng không thấy.
Mà lú này Nhạc Thành đã đi mấy chục dặm, trong lòng của hắn cũng cảm thấy lo lắng.
– Xoẹt.
Đúng lúc này có một hoàng mang kích xạ từ trong bụi cỏ, tốc độ vô cùng nhanh.
– Đáng chết.
Thân ảnh của Nhạc Thành xẹt qua nhanh như chớp, đồng thời trên người của hắn cũng bố trí thân thể Kim Long, đưa mắt nhìn biến hóa, Nhạc Thành không dám khinh thường, thủ ấn ngưng kết, tay phải của hắn bắn ra một luồng thanh mang.
– Đoạt Hồn Chỉ.
– Xoẹt xoẹt.
Một sợi hoàng mang từ trong tay của Nhạc Thành bắn ra, một lực lượng khổng lồ dây dưa, đồng thời tiêu tán ở trên không trung.
– Gào, hú.
Mà đúng lúc này một con thú từ dưới đất phóng ra, đánh về phía Nhạc Thành.
Trên người con ma thú này tràn ngập một mảng sáng, đồng thời trong miệng còn có một răng nanh bén nhọn.
– Ám Ảnh Kiếm.
Nhạc Thành lúc này cũng không có thời gian đánh giá con ma thú này, thủ ấn của hắn đánh ra, ba luồng kiêm quang đánh về phía con ma thú.
– Gào hú.
Con ma thú này thấy Nhạc Thành bắn ra ba Ám Ảnh Kiếm thật bất phàm thì gầm nhẹ một tiếng, một mảng quang mang màu xám tràn ngập.
Ba thanh Ám Ảnh Kiếm bị ma thú ngăn cản không có cách nào đi vào nửa phần.
Điều này khiến cho Nhạc Thành vô cùng kinh ngạc, thủ ấn của hắn đánh ra, ba thanh Âm Dương Kiếm một lần nữa phình to ra, công phá lên quang mang màu xám kia.
– A A
Mà lúc này quang mang màu xám của ma thú vỡ ra, sau đó nó kêu lên một thanh âm quỷ dị.
– Rầm rầm rầm.
Ba thanh Ám Ảnh Kiếm bắn về phía ma thú quỷ dị, ngay lập tức ở xung quanh ba người xuất hiện hố sâu mấy chục thước.
– Thu.
Sắc mặt của Nhạc Thành biến đổi, hắn thu hồi Ám Ảnh Kiếm sau đó nghĩ một số chuyện trọng yếu.
– Chẳng lẽ vừa rồi mình không nhìn thấy rõ?
Nhạc Thành thì thầm nói, sau đó hắn đưa mắt nhìn về phía trước, tuy nhiên ma thú đã tránh thoát khỏi thần thức nhìn trộm của hắn khiến Nhạc Thành kinh hãi.
Nhạc Thành từ trot rừng cây đi ra, cẩn thận nhìn cảnh tượng phía trước, con ma thú có thể thoát khỏi thần thức nhìn trộm khiến cho Nhạc Thành càng thêm cẩn thận.
Ở một chỗ bằng phẳng, lúc này một bóng hình xinh đẹp tràn ngập quang mang, toàn thân bao phủ một nguyên tố ma pháp hỏa hệ.
Bóng hình xinh đẹp này chính là Yến Hiểu Kỳ, chỉ là sắc mặt của Yến Hiểu Kỳ lúc này xem ra không được tốt lắm, toàn thân không ngừng lóe lên quang mang, phía trước nàng chính là chằng chịt phi trùng.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 499: Súc Sinh Muốn Chết
#
Đ
ám côn trùng này có hình dáng giống như là ong mật, không ngừng bay xung quanh Yến Hiểu Kỳ, trên người mỗi con phi trùng này tựa hồ như còn có một lớp giáp xác, phi trùng vô cùng rậm rạp tới mười nghìn con.
Mỗi con phi trùng này gặp phải hỏa ma pháp của Yến Hiểu Kỳ thì cũng muốn cắn nuốt ngọn lửa này, đối với ngọn lửa của Yến Hiểu Kỳ nó không hề sợ hãi.
Yến Hiểu Kỳ bố trí ma pháp lửa rồi từ từ thu nhỏ lại, dưới sự thôn phệ của mấy chục nghìn con phi trung, Yến Hiểu Kỳ khó có thể kiên trì được lâu.
– Nên làm sao bây giờ?
Yến Hiểu Kỳ thầm nói trong lòng, lúc này hắn cũng nhìn thấy sự quỷ dị của đám ma thú này cho nên vô cùng bối rối.
– Thiên Nhãn Nhiếp Hồn.
Yến Hiểu Kỳ cuối cùng cũng không nhịn được, hỏa ma pháp quanh người của nàng ngày càng nhỏ đi.
– Xoẹt.
Bàn tay trắng ngọc của Yến Hiểu Kỳ mang theo một khí tức nóng bỏng quét qua, thân hình cũng theo đó mà lùi về phía sau, quanh trời xuất hiện khí tức tràn ngập.
Không trung biến đổi, ngay lập tức không gian gần hai nghìn thước xung quanh cũng trở nên vặn vẹo lên.
– U U.
Ở bên trong Thiên Nhãn Nhiếp Hồn, một mảng khí tức trở nên tràn ngập, những phi trùng kia bị thiên nhãn nhiếp hồn thôn phệ như toàn bộ.
– Xoẹt.
Thiên Nhãn Nhiếp hồn sau đó biến mất, phi trùng quanh người của Yến Hiểu Kỳ cũng biến mất không còn thấy gì nữa.
– Trước hết phải đi thôi, không biết còn phi trùng nào nữa không.
Yến Hiểu Kỳ thì thầm nói sau đó lập tức đi về phía Đông.
Thiên Nhãn Nhiếp Hồn chính là thiên phú của Vũ Văn gia tuy nhiên cũng phải nhờ thực lực bản thân mới có được, giống như là đấu kỹ thiên cấp vậy.
Sau khi xác định được phương hướng, Yến Hiểu Kỳ cũng không ngừng lại lập tức biến mất ở phía trước.
Một ngày sau, Nhạc Thành cũng đi ra khỏi rừng cây, hắn dùng thần thức nhìn xung quanh.
Hai tháng phải tiến tới cổ động, nếu như đã có năm người tiến vào rồi thì chỉ có thể giương mắt mà nhìn, cho nên tất cả đều phải mạo hiểm.
– Đáng chết, đi theo ta sao?
Nhạc Thành nhìn gốc cây đại thụ cao chót vót ở bên cạnh, đôi mắt của hắn khẽ nhíu lại, Nhạc Thành cảm ứng được có một số ma thú quỷ dị vẫn theo sát mình.
Con ma thú này vẫn không từ bỏ hắn, bất kể là hắn phi hành hay đi dưới mặt đất đều bị đi theo, điều này khiến cho Nhạc Thành đau đầu, hắn không biết tại sao con ma thú này lại quỷ dị theo dõi mình như vậy, nếu nó đánh lén mình thì thật không xong.
Đối với ma thú quỷ dị này Nhạc Thành cũng khô có biện pháp, tuy nhiên nó cũng lùi lại, không dám đối mặt thẳng với Nhạc Thành.
Nhạc Thành dùng thần thức nhìn trộm thì biết được con ma thú này ở dưới mình một nghìn thước dưới đất, so với Thông Thiên Thử thì còn ghê gớm hơn về phương diện độn thổ.
Sắc mặt của Nhạc Thành biến đổi, hắn bất đắc dĩ đi về phía trước, dù sao hắn cũng không có biện pháp.
Thần thức của Nhạc Thành cũng tìm kiếm Yến Hiểu Kỳ, Đông Phương Lạc Nhan Tôn Thi Thi nhưng đều không có tin tức.
– Nhất định phải diệt trừ con ma thú này đã.
Nhạc Thành đi lên phía trước, hắn vẫn ngó ma thú dưới mặt đất, con ma thú hiện tại đã là đại phiền toái, có trời mới biết khi nào nó đánh lén mình.
Ước chừng qua mấy canh giờ sau, Nhạc Thành đã đi hơn mười dặm, tốc độ này thật chậm tuy nhiên có ma thú ở phía sau, Nhạc Thành không dám tiêu hao pháp lực mà phi hành.
– Đáng chết.
Nhạc Thành khi tới một nơi có mấy cây đại thụ cao chót vót thì sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, hắn nhanh chóng cảm ứng được có mấy đạo khí tức mờ mịt.
Đối với đạo khí tức này, Nhạc Thành cũng không biết là gì, có lẽ là ma thú, thật là quỷ dị.
– Chi Chi.
Thân ảnh của Nhạc Thành lúc này vừa lùi xuống thì quanh cây đại thụ đã có hơn mười thân ảnh hài nhi lớn nhỏ bắn ra quang mang về phía Nhạc Thành, mỗi quang mang giống như là cầu vồng, tốc độ như là chớp điện.
– Kim Long thân thể.
Sắc mặt của Nhạc Thành biến đổi, thân thể Kim Long của hắn tràn ngập kim mang chói mắt, toàn thân có long lân bao bọc.
Đồng thời thân ảnh quỷ dị của Nhạc Thành cũng biến mất ngay tại chỗ, lúc Nhạc Thành biến mất thì đã có hơn mười đạo thanh mang đuổi theo.
– Chi Chi.
Hơn mười đạo thanh mang không nhìn thấy thân ảnh của Nhạc Thành thì lập tức trở nên uốn éo, sau đó bắn về phía nơi Nhạc Thành xuất hiện.
– Súc sinh muốn chết.
Sắc mặt của Nhạc Thành hơi biến đổi, Nhạc Thành cũng nhìn ra mỗi thanh mang này chính là một con Sóc ma thú, thân hình so với con sóc ma thú bình thường còn lớn hơn nhiều.
– Vô Thượng Chân Hỏa.
Thủ ấn của Nhạc Thành nghiêng nghiêng biến đổi mà đánh tới, trong tay của hắn bao bọc một ngọn Vô Thượng Chân Hỏa nóng bỏng.
– Chi chi.
Mấy đạo thanh âm hỗn loạn vang lên, sau đó hơn mười đạo thanh mang biến mất, một lát sau Vô Thượng Chân Hỏa đã đốt cháy nó thành tro tàn.
– Chi chi.
Mười đạo thanh mang này bị Nhạc Thành bắn ra đã cấp tốc thoát ly khỏi vòng bao bọc của Vô Thượng Chân Hỏa.
– Ám Ảnh Kiếm.
Tay phải của Nhạc Thành nhấc lên, ba luồng sáng màu vàng sau đó bao bọc ba con ma thú đang đào tẩu.
Ba luồng sáng như vòng cũng xẹt qua, không gian xung quanh cũng như muốn chất động vậy.
– Xoẹt xoẹt.
Ba luồng sáng phân biện xuyên qua ba phiến mang, ba con sóc ma thú rơi từ trên không trung xuống mặt đất, ba Ám Ảnh Kiếm theo thứ tự cắm lên trên người của bọn chúng.
Ba con tiểu ma thú này thực lực so với ma thú ở trong lòng đất thì kém hơn không ít, ma thú ở lòng đất bị Ám Ảnh Kiếm đánh một kích cũng không có việc gì.
– Hừ.
Nhạc Thành sau ki dùng Ám Ảnh Kiếm giết ba con ma thú thì hừ lạnh, thủ ấn của hắn sau đó lại tung bay.
– Âm Dương Kiếm.
Một bạch mang sắc kiếm từ trong mi tâm của Nhạc Thành bắn ra, ngay lập tức kiếm quang không dừng lại mà chia làm bảy thanh ông ông tác hưởng.
– Âm Dương Kiếm, đi.
Thủ ấn của Nhạc Thành đánh ra, đồng thời Âm Dương Kiếm xếp thành một đường thẳng tắp, bắn về mặt đất.
Bảy thanh Âm Dương Kiếm tạo thành một chuỗi sáng ở giữa không trung, thẳng tắp xuyên vào lòng đất.
– A a.
Từng thanh âm a a từ dưới lòng đất truyền ra, Âm Dương Kiếm bắn vào trong lòng đất khiến cho một số ma thú quỷ dị nhảy ra từ trong đó.
– Rầm rầm.
Sau đó mấy đạo thanh âm phá hủy vang lên, ngay lập tức bảy thanh Âm Dương Kiếm đã tạo thành khe hở rộng mấy thước.
– A A.
Dưới sự tấn công của Âm Dương Kiếm, ma thú quỷ dị này nhảy lên, quanh người của nó có vết máu tựa hồ như đã bị Âm Dương Kiếm làm cho bị thương.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o
Chương 500: Ma Thú Hình Hầu
#
– A
A.
Ma thú này gào thét một tiếng sau đó lập tức đánh về phía Nhạc Thành, tựa hồ như đã nổi giận vì hắn.
– Nghiệt súc muốn chết.
Nhạc Thành trầm sắc mặt xuống, sau đó thủ ấn của hắn đánh ra, Ám Ảnh Kiếm một lần nữa chờ đợi ở trên không trung, ba luồng sáng như muốn quỷ dị tấn công về đám ma thú.
– A A.
Ma thú này có răng nanh nhọn hoắt, trên người của nó toát ra hàn khí, nhìn thấy ba luồng sáng xoay vòng nó bắt đầu trở nên sợ hãi.
– Xoẹt.
Một mảng hôi mang lóe lên, ma thú quỷ dị này nhìn Nhạc Thành một lần nữa rồi nhảy xuống mặt đất.
– Đáng chết, đuổi theo.
Nhạc Thành biến đổi thủ ấn, sau đó ba thanh Ám Ảnh Kiếm đại thịnh, tốc độ lại càng thêm nhanh đuổi về phía ma thú đang ở trong lòng đất.
– Ầm.
Một thanh âm phá hủy vang lên, ba thanh Ám Ảnh Kiếm đã tạo ra một hố sâu, một đại thụ cao chót vót cũng đã bị nhổ tận gốc.
Tuy nhiên ma thú này đã sớm biết mất ở trong lòng đất không thấy đâu.
Sắc mặt của Nhạc Thành trở nên trầm trọng, ma thú này đúng là trốn quá nhanh, Ám Ảnh Kiếm và Âm Dương Kiếm xuất hiện cũng không đủ để đuổi theo giết nó.
– Thu.
Thủ ấn của Nhạc Thành nghiêng nghiêng đánh tới, sau đó hắn đành thu hồi Âm Dương Kiếm và Ám Ảnh Kiếm, thân thể Kim Long cũng thu hồi.
Nhìn thấy ma thú kia đánh lén, Nhạc Thành hết sức chăm chú, hắn không biết là chạm phải nguy hiểm gì, Thúy Phong Cổ Nham đúng là không bình thường, khó trách trước kia mỗi lần cửu đại thế lực chỉ đưa hai ba người vào đây.
– Đáng chết.
Đi được một lúc, Nhạc Thành thầm mắng một tiếng, thần thức của hắn nhìn trộm thì thấy ma thú quỷ dị này vẫn còn đi theo sau lưng mình, không biết là muốn làm gì.
Nhạc Thành bây giờ cũng chỉ có thể bất đắc dĩ, ngày hôm qua hắn bị con ma thú quỷ dị này truy kích, Nhạc Thành dùng độn địa phù cũng không nhanh bằng nó.
Vấn đề lớn nhất chính là hắn không có thời gian để xử lý ma thú này, cần phải nhanh tới Thúy Phong Cổ Nham.
Ở một hạp cốc, lúc này có một cô gái áo trắng vô cùng xinh đẹp, sắc mặt cô gái này trở nên trầm trọng, lúc này phía trước nàng có mười con ma thú hình khỉ đang chặn đường đi của nàng.
Ma thú hầu hình này mỗi con cao chừng hai thước, thân hình giống như là vượn, toàn thân bao bọc một lớp da lông óng ánh, chỉ có bụng là trắng ngà như sữa dê.
Cô gái tuyệt đẹp này chính là Đông Phương Lạc Nhan, nàng tiến vào Thúy Phong Cổ Nham được một ngày thì đã gặp nhiều ma thú công kích đều là những ma thú nàng chưa nhìn thấy bao giờ.
Mười con ma thú Hầu hình công kích Đông Phương Lạc Nhan cũng là ma thú nàng chưa gặp qua, ma thú cũng cảm nhận được khí tức của Thần Hoàng tộc không dễ trêu chọc.
– Chi chi.
Hai con ma thú Hầu Hình cũng nhìn chằm chằm Đông Phương Lạc Nhan, tuy nhiên chỉ biết kêu lên hai tiếng.
– Xoẹt xoẹt.
Hai con ma thú hầu hình rốt cuộc cũng nhịn không được mà lập tức từ trong thung lũng hẹp đi ra, hai con ma thú này lông và da có một màu vàng óng ánh, lực công kích không hề thấp.
– Xoẹt.
Sắc mặt của Đông Phương Lạc Nhan hơi trầm xuống, thân thể của nàng lùi lại, đồng thời một vòng cung quỷ dị của nàng bắn lên trên không trung nghênh hướng vè phía hai con ma thú hầu hình này.
Quả cầu lửa này cỡ bằng ba bàn tay, tuy nhiên trình độ nóng bỏng dị hỏa bình thường không thể so sánh nổi.
– Chi chi.
Hai con ma thú hầu hình này bị Đông Phương Lạc Nhan ngưng tụ quả cầu lửa thì trở nên kiêng kỵ, thân hình nhanh chóng lui lại ở trên không trung không dám chạm vào.
Tuy nhiên hai quả cầu lửa này giống như hai con mắt vậy, đuổi sát theo bọn chúng.
– Ầm ầm.
Hai thanh âm phá hủy sau đó vang lên.
– U U.
Một ngọn lửa đột ngột tràn ngập mấy chục thước, hai quả cầu lửa theo sát con ma thú Hầu Hình rồi bạo liệt.
– Chi chi.
Sau đó là từng thanh âm thê thảm vang lên,ở bên trong hỏa diệm, hai con ma thú hầu hình không ngừng đấu tranh, luồng ánh sáng kim mang trở nên tràn ngập.
– Chi chi.
Hai con ma thú hầu hình sau khi thoát ly khỏi ngọn lửa thì cấp tốc quay lạ bên đám ma thú hầu hình, tựa hồ như không dám trêu chọc nữa.
– Chi chi chi.
Đúng lúc hai con ma thú này quay lạ, hơn mười con ma thú hầu hình hướng về phía Đông Phương Lạc Nhan mà công kích.
– Hu.
Đông Phương Lạc Nhan tựa hồ như đã có chuẩn bị, bóng hình của nàng lập tức lui lại, thân thể mềm mại di động trên không trung.
Một khí tức nóng bỏng tràn ngập bao bọc, hơn mười con ma thú hầu hình cũng bị bao bọc trong đó.
Khí tức nóng bỏng vô cùng, khong gian tràn ngập.
– Chi chi.
Hơn mười con ma thú hầu hình gào thét ở trong biển lửa, sau đó toàn thân của bọn chúng cũng bị bao bọc bởi kim mang.
– Chi chi.
Có năm sáu con ma thú hầu hình tương đối nhanh mà thoát ly khỏi sự bao bọc của biển lửa kia.
Sau khi ma thú hầu hình thoát khỏi hoàn toàn thì có ba con đã bị giết chết.
Một đám ma thú hầu hình không dám công kích Đông Phương Lạc Nhan nữa, ngọn lửa nóng bỏng của nàng không thể trêu chọc vào, Đông Phương Lạc Nhan cũng mượn đám ma thú hầu hình mà vượt qua thung lũng hẹp.
Ngày thứ ba, Nhạc Thành vẫn không đi tới rừng cây kia, thần thức của hắn khuếch tán, lúc này thời gian đã không còn sớm lắm.
Ma thú ở dưới lòng đất vẫn theo sát sau lưng của hắn, không dám tùy tiện đánh lén Nhạc Thành.
Thủ ấn của Nhạc Thành nghiêng nghiêng đánh tới, thần thức của hắn tìm kiếm trên không trung nhưng vẫn không tìm thấy đám người Yến Hiểu Kỳ, Tôn Thi Thi Đông Phương Lạc Nhan.
Mà đúng lúc này, Nhạc Thành không biết rằng ở cách hắn khoảng trăm dặm, cô gái mặc trang phục màu cam của viễn cổ Minh Xà Tộc đang chạy tới.
Sau lưng của cô gái này có hơn mười con gấu trắng cao tới ba thước đang đuổi theo.
Mỗi con gấu trắng đều tràn ngập khí tức.
Cô gái xinh đẹp này quay đầu lại mà quan sát thì thấy đám gấu trắng ma thú ở sau lưng mình đuổi theo tràn ngập khí tức, mặc dù nàng dùng đấu khí tốc độ không chậm nhưng vẫn còn thua tốc độ của đám gấu trắng kia.
Càng chạy trốn sắc mặt của cô gái này càng trở thâm tái nhợt.
Đám gấu trắng cách cô gái ngày càng gần, vốn chỉ có vài trăm thước hiện tại chỉ còn mấy chục thước.
– Các ngươi thực sự nghĩ ta sợ các ngươi sao?
Cô gái áo trắng này kêu lên một tiếng, thấy đám gấu trắng càng ngày càng gần mình thì trầm sắc mặt xuống mà bỏ một chưởng về phía đám ma thú đó.
Mỗi con ma thú này đều cao hơn ba thước, vô cùng cường hãn.
-o0o-
Tu Chân Giả Tại Dị Thế
Tác giả: Vũ Phong
o O o








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









