[Dịch] Tinh Môn
Tập 82 : Chết Một Tam Dương (c406-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 406: Chết Một Tam Dương
Đúng vào lúc này Luân Chuyển Vương mở miệng nói: “Tự nguyện là được! Nhưng mà không đi đường kia, dao động siêu năng lợi hại, một đội khác thu hút sự chú ý chiến sĩ hắc giáp tạo cơ hội cho những người khác… Điểm này Tuần Dạ Nhân các ngươi không có ý kiến chứ?”
Hách Liên Xuyên muốn từ chối, Luân Chuyển Vương lạnh lùng nói: “Đều có rủi ro! Đi vào đường thứ hai có nguy hiểm, làm bia ngắm mồi nhử cũng nguy hiểm, nếu ngươi cảm thấy làm mồi nhử nguy hiểm hơn vậy liền đi đường thứ hai đi!”
Gã nhìn về phía tất cả mọi người: “Tất cả mọi người đều không ngoại lệ, đi nơi này đều coi như mồi nhử, thu hút sự chú ý chiến sĩ hắc giáp! Đi đường thứ hai thì nghe người chỉ huy, thu hút sự chú ý làm mồi nhử âm thầm giết chết chiến sĩ hắc giáp, cùng hợp tác với nhau chém giết kẻ địch mạnh! Không quét sạch những chiến sĩ hắc giáp này, thăm dò lần này chính là thất bại!”
Phương án này cũng không tệ lắm.
Đều có rủi ro nguy hiểm.
Hách Liên Xuyên nghĩ một trận, gật đầu: “Cũng được! Tuần Dạ Nhân không đi đường thứ hai… Có không nguyện ý cũng chỉ có thể ở cùng một chỗ với ta!”
Mấy tổ chức lớn bắt đầu thương lượng, một lát sau đám người chia làm hai đội.
Bây giờ, có khoảng 150 người.
Lựa chọn đi đường thứ hai có hơn 80 người, hơn một nửa một chút, trong đó Tam Dương nguyện ý đi không phải toàn bộ, chỉ có mấy người.
Diêm La Diệu Thừa, Hồng Nguyệt Tử Nguyệt, Kiếm Môn Hồng Nhất Đường.
Chỉ có ba người này lựa chọn đi đường thứ hai, hai người Phi Thiên Tam Dương đều không có chọn đường này, người nữ Tam Dương kia của Kiếm Môn cũng không đi, Luân Chuyển Vương cũng như vậy.
Lý Hạo hơi ngạc nhiên.
Trước đó không phải tranh cãi muốn đi sao?
Tên gia hỏa Luân Chuyển Vương này thế mà lại chọn ở lại.
Đương nhiên, có lẽ là vì ngăn cản Tuần Dạ Nhân, ai mà biết được.
Tử Nguyệt lựa chọn đi qua đường đó, Lý Hạo đoán có thể là bởi vì nàng ta bị thương, cộng thêm bạch ngân giáp sĩ nhìn chằm chằm vào nàng, có khả năng nàng ta lo lắng đi vào dao động siêu năng sẽ tiếp tục bị tên kia để mắt tới.
Lúc này Lý Hạo âm thầm cầu nguyện… Chết đi!
Bọn gia hỏa này đều chết ở bên kia cũng không đau lòng.
Đương nhiên, dựa theo cái nói của Hách Liên Xuyên thì càng mạnh tỉ lệ tử vong càng cao, thế nhưng không phải là không có cơ hội sống sót, Hách Liên Xuyên cũng có khả năng đi qua, Lý Hạo không có hỏi, đối phương có thể đi qua bây giờ còn sống, có nghĩa là Tam Dương cũng có thể có hi vọng sống sót.
“Chia quân làm hai đường, sau khi các ngươi tiến vào thì nhanh chóng ẩn mình, chờ chúng ta bên này tiến vào thu hút sự chú ý của chiến sĩ hắc giáp… Tử Nguyệt, mấy người các ngươi âm thầm dẫn đội đánh tới, tập kích trước sau, chiếm sĩ bạch ngân giáp kia là mục tiêu thứ nhất, cố gắng đánh toàn bộ chiến sĩ hắc giáp ra ngoài thành… Kể từ đó chiến sĩ bạch ngân giác kia coi như không có việc gì, không có quân đội phối hợp cũng không đáng lo!”
Luân Chuyển Vương sắp xếp một lượt, lại nói: “Còn nữa… Không nên tùy tiện đi gần trong thành, có lẽ sẽ có càng nhiều chỗ tốt… Nhưng đồng thời cũng có nhiều nguy hiểm! Di tích lần này đương nhiên không thể so với trước kia, đừng vì ham muốn nhất thời mà đánh mất tính mạng! Chúng ta giao chiến một phút mà các người vẫn chưa xuất hiện… Vậy chúng ta sẽ rút lui!”
Cũng không thể tạo cơ hội cho những người này, cho dù có Diệu Thừa cũng ở trong đó, nhưng cũng phải đề phòng gã.
Một phút sau không nhìn thấy người đến thì bọn hắn rút lui, chiến sĩ hắc giáp trở về khẳng định sẽ xuất thủ đối phó bọn hắn.
Tử Nguyệt cười lạnh nói: “Luân Chuyển, không nên nghĩ tất cả mọi người đều hèn hạ như vậy!”
“Đề phòng thôi!”
Luân Chuyển Vương không nói gì thêm, xác định xong phương án, Tử Nguyệt dẫn người đi về phía bên kia.
Mà bọn hắn bên này chỉ cần chờ đợi là được, chờ bọn hắn đều đi vào sẽ có người tới báo tin, khi đó chính là thời điểm tấn công.
Đám người yên lặng chờ đợi.
Lúc này Hồ Định Phương đi tới bên cạnh Lý Hạo, nhìn thoáng qua Lý Hạo, mặt không chút thay đổi nói: “Đợi chút nữa đi gần ta một chút, nhưng cũng đừng gần quá… Khá nguy hiểm!”
Lý Hạo gật đầu.
Hồ Định Phương liếc nhìn hắn, không nói gì nữa, tên tiểu tử này đừng có chạy lung tung là được.
Những người Lý Hạo cũng bắt đầu đợi.
Có chút chờ mong kết quả bên kia.
Những người khác chờ mong bọn hắn còn sống… Lý Hạo ước gì chết sạch xong việc.
Khoảng hơn 10 phút trôi qua, trong thành có một cái bóng đen liên tục lấp lóe, một người người mang áo choàng nhanh chóng chạy tới, là người Phi Thiên, Phi Thiên cũng phái một vài người đi vào.
Người tới hơi thở có chút lộn xộn, hơi nặng nề, tới gần quảng trường thì nhanh chóng thấp giọng nói: “Không tốt lắm… Diệu Thừa đại nhân Diêm La không có đi ra… Vết thương của Tử Nguyệt đại nhân hình như nặng hơn… Hồng kiếm chủ không có vấn đề gì quá lớn…”
Lời này vừa nói ra hơi thở của Luân Chuyển Vương có chút chấn động!
Cái gì?
Diệu Thừa chết rồi?
Luân Chuyển Vương suýt chút tức nổ tung, làm sao có thể!
Diệu Thừa là Tam Dương, cứ như vậy không chút tiếng động biến mất?
“Ngoài mấy đại nhân ra… Tổn thất không nhỏ, chết 22 người, lúc này này chỉ còn 60 người sống đi ra…”
Tổn thất 1/4!
Đáng giá không?
Đám người khó mà nói được có đáng giá hay không, trước đó cũng là tự chọn, có chết cũng là tất nhiên, chỉ là mọi người không ngờ được sẽ tổn thất một Tam Dương.
Sắc mặt Luân Chuyển Vương tái xanh!
Diệu Thừa chết rồi, về phần những người khác… Gã mới không quan tâm.
Đáng chết!
Từ khi tiến vào đến bây giờ, Diêm La tổn thất quá nặng.
Gã đè xuống buồn phiền trong lòng, nửa ngày sau trầm giọng nói: “Đã biết!”
Bốn phía một vài cường giả Diêm La đi theo gã cũng rất nặng nề.
Lần này trừ Hồng Nguyệt ra thì Diêm La bọn hắn tổn thất nặng nhất.
Hít sâu một hơi, Luân Chuyển Vương nhìn về phía mấy người khác: “Hồ Định Phương… Hách Liên Xuyên… Đều chuẩn bị xong chưa?”
“Lúc nào cũng sẵn sàng!”
“Vậy thì… Hành động đi!”
Bọn hắn nhất định phải mau chóng xử lý sạch những chiến sĩ hắc giáp này mới được.
Sau một khắc, từng cường giả trực tiếp đi vào quảng trường, siêu năng nổi lên sóng gió, hơi thở mạnh mẽ quét sạch toàn thành.
Chỉ trong chớp mắt một cường giả bạch ngân xuất hiện, mà dưới chân hắn chiến sĩ hắc giáp với chiến sĩ đồng giáp cũng nhanh chóng tụ hợp về phía bên này, tốc độ cực kỳ nhanh.
Chiến đấu lại bắt đầu lần nữa!
Chương 407: Chiếm Thế Thượng Phong
Trong thành.
Trong hẻm nhỏ, sắc mặt Tử Nguyệt có chút trắng bệch, mà sắc mặt Hồng Nhất Đường cũng trắng bệch, bây giờ hai người Tam Dương đều có chút hối hận.
Trong phòng xảy ra chuyện gì, thật ra bọn hắn cũng nói không quá rõ ràng.
Tổn thất Diệu Thừa không nói, hai người bọn họ cũng bị thương không nhẹ.
Tử Nguyệt càng đau lòng hơn chính là Lôi Thần Khải của mình, bây giờ vì bị thương nặng mà không có cách nào bày ra, chỉ có thể ở trong dưỡng thương, đây mới là điều làm nàng ta đau nhất.
Không có Lôi Thần Khải thì thực lực của nàng ta sẽ nhận tổn thương khá lớn, trước đó lực phòng ngự của nàng ta rất mạnh, nhưng bây giờ phòng ngự lại suy yếu rất nhiều!
Tử Nguyệt đau lòng thì đau lòng, nhìn thấy cường giả bạch ngân kia bay đi mới lộ ra dáng vẻ tươi cười.
Quả nhiên, thật sự có hiệu quả.
Nếu không, bản thân mình càng tới gần đối phương thì chắc chắn là bay thẳng đến phía mình, bây giờ mặc dù phải bỏ ra một chút nhưng có thể giải quyết được phiền phức, chính là bọn Luân Chuyển Vương.
“Chờ một phút chúng ta lại xuất phát!”
Tử Nguyệt truyền âm cho Hồng Nhất Đường, một phút… Cũng muốn để những tên kia nhận lấy áp lực, chết một vài người rồi nói tiếp.
Nói xong lại truyền âm lần nữa: “Ngươi thấy được thẻ bài không?”
Hồng Nhất Đường im lặng một lúc, truyền âm nói: “Hình như có… Nhưng là cảm giác cách một tầng, thủ lĩnh Tử Nguyệt cũng nhìn thấy sao?”
“Thấy được một vệt ánh sáng… Có phải là thẻ bài không thì khó mà nói.”
Hai người không nói nữa.
Nhưng xác định được trong phòng kia nhất định có bảo vật, đáng tiếc bọn hắn lấy không được, Tử Nguyệt đã suy nghĩ có cần trở lại tìm cơ hội bắt Lý Hạo, ép hắn đi vào một chuyến thử xem.
Nơi xa, tiếng đao kiếm vang lên.
Đại chiến bạo phát!
Vẫn luôn chờ đợi đại chiến bạo phát, những người ở bên Tử Nguyệt cùng Hồng Nhất Đường mới dẫn đầu đi xuống, lặng lẽ tới gần bên kia.
Hơi thở siêu năng cho bọn hắn cơ hội đánh lén.
Lý Hạo cầm Địa Phúc Kiếm trong tay, một kiếm chém ra đem một chiến sĩ hắc giáp chém bay xa mấy bước.
Lúc này có chút hỗn loạn.
Khắp nơi đều là đánh nhau!
Số lượng chiến sĩ hắc giáp rất nhiều, có mấy người Tam Dương cường giả cũng không phải để trưng, lần này lá gan rất lớn, vọt thẳng vào trận!
Hai người Hồ Định Phương với Luân Chuyển Vương liên thủ đánh với cường giả bạch ngân kia, mấy người Tam Dương còn lại toàn bộ đều xông vào trận doanh, liên tục đem chiến sĩ hắc giáp đánh ra ngoài!
Nhưng mà số lượng chiến sĩ hắc giáp vẫn còn nhiều lắm.
Lực tấn công, phòng ngự mạnh mẽ, chỉ có Tam Dương chiếm được một chút ưu thế, Nhật Diệu cũng không có biện pháp chiếm được ưu thế quá lớn, còn có 8 người chiến sĩ đồng giáp cũng đem lại cho mọi người phiền toái không nhỏ.
Bây giờ nếu như không có người đến chi viện, lần này chỉ có thể rút lui lần nữa.
Lý Hạo cũng không quan tâm được nhiều như vậy, hắn chỉ là lần lượt xuất kiếm, vận dụng tiềm lực của kiếm.
Những chiến sĩ hắc giáp này là bia ngắm tốt nhất!
Hắn mới không quan chiến sĩ hắc giáp có hư hay không, một kiếm liên tiếp một kiếm, không thể không nói, Địa Phúc Kiếm của Hồng Nhất Đường rất mạnh, sau khi cầm thanh kiếm lên, một kiếm Lý Hạo chém ra đều làm mặt đất chấn động.
Cũng không có xuất hiện dấu hiệu như lúc trước, dung nhập tiềm lực của kiếm sẽ xuất hiện dấu hiệu trường kiếm bị vỡ nát.
Đúng là một người tốt!
Ngay lúc Lý Hạo đang luyện hóa thì những chiến sĩ hắc giáp này đều là đối tượng giúp hắn luyện tập.
Bên tai có tiếng kêu thảm thiết truyền đến Lý Hạo cũng không quan tâm.
Trước mắt chỉ cần lo tốt chính mình là được rồi.
Trong hỗn loạn, một tay hắn còn nắm một khối xương vận chuyển Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, đó là xương cốt Luân Chuyển Vương cho hắn lúc nãy, bây giờ năng lượng thủy liên tục tràn vào trong cơ thể, không chỉ có hắn làm như vậy, lúc chiến đấu, tiêu hao siêu năng, những người khác cũng bổ sung siêu năng.
Lý Hạo cũng không lộ vẻ quá mức đột ngột.
Muốn năng lượng hỏa, Luân Chuyển Vương lại nhất định cho năng lượng thủy… Lý Hạo rất bất mãn, còn cho nhiều hơn 50 phương, cho nhiều năng lượng thủy như vậy, nếu như lập tức bước vào Đấu Thiên… Chẳng phải sẽ phiền toái sao?
Nhiều người như vậy, nếu bước vào Đấu Thiên thì cũng phải lặng lẽ bước vào mới đúng.
Cho nên, Lý Hạo vẫn là tương đối kiềm chế một chút.
Coi như cân bằng Ngũ Hành cũng phải kiềm chế một chút.
Những chiến sĩ hắc giáp này rất mạnh, nhưng năng lực phân biệt phương hướng thì không được tốt, hoàn toàn là dựa vào siêu năng dao động, thanh âm phân rất rõ, Lý Hạo bắt đầu dùng thủ đoạn khác đối phó với bọn hắn, ví dụ như một kiếm đánh bay bọn hắn!
Hắn đang thử làm sao đem người đánh bay vào không trung trong nháy mắt, những chiến sĩ hắc giáp này là bia ngắm tốt nhất.
Từng chiến sĩ hắc giáp liên tục bay lên!
Lý Hạo chơi đến quên cả trời đất… Thật sự gặp phải nguy hiểm thì hắn lại dựa vào Hách Liên Xuyên bên kia, còn kêu hắn tới gần Hồ Định Phương, Hồ Định Phương đang đánh với chiến sĩ bạch ngân giáp, Lý Hạo mới không đi qua đó tìm chết.
Cân bằng ngũ tạng, cường hóa nội lực, Lý Hạo lại bắt đầu rèn luyện Cửu Đoán Kình…
Một phút trôi qua trong chớp mắt.
Lúc này, phía sau từng đạo siêu năng mạnh mẽ trong nháy mắt bộc phát!
Không có dao động siêu năng thì dù là cường giả bạch ngân kia cũng không phát hiện những người này đến, chỉ trong chớp mắt từng đạo chiến sĩ hắc giáp bị đánh bay rơi ra ngoài thành.
“Oanh!”
Cường giả bạch ngân kia lúc này hình như mới cảm nhận được tức giận, kiếm lớn điên cuồng chém ra làm Luân Chuyển Vương với Hồ Định Phương không thể không lui về tránh đi, mà những người phía sau Tử Nguyệt nhanh chóng đánh giết vào chiến trường.
Từng chiến sĩ hắc giáp bị bọn hắn trực tiếp đánh bay.
Hai bên chiến đấu từ bên ngoài đến siêu năng, lần đầu tiên chiếm được thế thượng phong, đánh tan rã quân lính chiến sĩ hắc giáp.
Phanh phanh phanh!
Từng bộ chiến sĩ hắc giáp rơi bên ngoài quảng trường, nhanh chóng không còn động lực, rơi xuống đất tiếp.
Cường giả bạch ngân kia lúc này giống như có chút tức giận, thậm chí còn phát ra một vài tiếng rống giận dữ làm người ta cực kỳ sợ hãi, có chút cứng ngắc, nhưng tất cả mọi người nghe được giống như là đang gào thét!
“Quấn lấy hắn!”
Hách Liên Xuyên hét lớn một tiếng, Luân Chuyển Vương bên kia cũng hét to: “Nhanh, đánh tan những chiến sĩ hắc giáp này, tới giúp chúng ta!”
Cường giả bạch ngân kia điên lên rồi!
Lúc này không quan tâm nữa, từng kiếm liên tiếp đánh xuống!
Mà số lượng chiến sĩ hắc giáp phía dưới nhanh chóng ít đi.
Lúc này cường giả bạch ngân gào thét một tiếng lần nữa, trong đám người mấy người chiến sĩ đồng giáp nhanh chóng mang theo một vài chiến sĩ hắc giáp rút lui, có thể đa số đều bị chặn lại nhưng vẫn có một bộ phận trốn đi được.
“Bọn hắn biết trốn?”
Có người giật mình, bọn gia hỏa này lại còn biết trốn?
Thật là không đỡ nổi!
Ầm ầm, những người khác không có quản những thứ này, tiếp tục tiến công, những chiến sĩ hắc giáp còn lại liên tục mất đi động lực, dần dần bên ngoài đã chất đầy chiến sĩ hắc giáp.
Chỉ là thu hoạch lần này cũng đủ để cho các tổ chức lớn cười nở hoa rồi!
Đường thứ hai, không có uổng phí đi.
Mặc dù chết một vài người, nhưng nếu không phải bọn hắn im lặng đánh tới, lần này cũng không có cách nào nhẹ nhàng tấn công những chiến sĩ hắc giáp cả trước lẫn sau như vậy.
Trong lúc nhất thời sĩ khí mọi người tăng cao.
Chương 408: Chia Nhau Hành Động
Chiến sĩ hắc giáp rút lui làm trận chiến càng dễ dàng hơn.
Dù là cường giả bạch ngân không chịu rời đi vẫn còn đang bộc phát, nhưng có càng ngày càng nhiều Tam Dương tham gia nhập trận chiến, thì cường giả bạch ngân kia cũng không chống nổi.
Phát ra một tiếng gầm gừ thật lớn, trên áo giáp bạch ngân phát ra một cỗ ánh sáng chói mắt, đối phương nhảy lên không trung, trong nháy mắt thoát khỏi sự áp chế.
Sau khi nhảy lên không trung thì khó mà đánh được.
Bởi vì bây giờ Tam Dương cũng bị hạn chế, không có cách nào bay lên trời tác chiến.
Lệnh cấm phi thiên ở đây quá mạnh!
Cho nên một lát sau đám người chỉ có thể trơ mắt nhìn cường giả bạch ngân này đạp không mà đi, biến mất ở trước mặt mọi người.
Nhưng mà kết quả trận chiến này vẫn cực kỳ huy hoàng.
Trận chiến vẫn tiếp tục!
Nhưng mà lúc này lại nghiêng về một bên.
Phanh phanh phanh!
Từng chiến sĩ hắc giáp bị ném ra ngoài quảng trường, qua tầm vài phút chiến trường triệt để được dọn sạch.
Trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt tươi cười.
Hơn 800 chiến sĩ hắc giáp, lần này giải quyết ít nhất 500 chiến sĩ.
Trực tiếp một lần thu hoạch được hơn một nửa!
Một đội một ngàn người bây giờ chỉ còn khoảng 300, thậm chí còn có 3 chiến sĩ đồng giáp cũng bị đánh nổ.
Chiến sĩ đồng giáp không có cách nào bắt được.
Một khi rời khỏi phạm vi thành đều sẽ bị nổ tung, cho nên lần này cũng không ai muốn bắt đối phương làm tù binh, trực tiếp cho đối phương nổ tung.
Một Đấu Thiên, 5 Bách Phá, cộng thêm khoảng 300 chiến sĩ hắc giáp chạy thoát khỏi nơi này.
Chiến tích này vẫn cực kỳ huy hoàng!
Đương nhiên, lực sát thương của chiến sĩ hắc giáp cũng rất đáng sợ.
Trước đó hơn 150 người xông con đường thứ hai thì chết hơn 20 người, lần này tấn công trực diện, một phút đồng hồ ngăn cản phía trước cũng đã chết hơn 20 siêu năng.
Lúc này siêu năng còn lại cũng chỉ khoảng trăm người.
Tổn thất cũng gần nửa.
Nhưng mà tổn thất đều là một vài kẻ yếu, Nguyệt Minh chết nhiều nhất, Nhật Diệu cũng không tính là nhiều, Tam Dương cũng chỉ có một mình Diệu Thừa không may mắn chết ở trong con đường thứ hai.
Nhân số mặc dù thiếu một số lượng lớn, nhưng không ảnh hưởng quá lớn đến lực chiến đấu.
Lần này cho dù là Tuần Dạ Nhân cũng có mấy người Nguyệt Minh chết trận.
Mặc dù Hách Liên Xuyên không yếu, nhưng bây giờ ông ta không có để lộ ra Hỏa Phượng Thương cho nên cũng không có cách nào quan tâm được bốn phía, chiến sĩ hắc giáp cũng không yếu, có mấy người Nguyệt Minh không may bị đánh giết chỉ trong chớp mắt.
Nhưng mà trước khi đi đến đây, tất cả mọi người đều đã có chuẩn bị.
Không có người chết là không có khả năng.
Tuần Dạ Nhân còn khá ổn, ít nhất Nhật Diệu đến bây giờ vẫn còn sống.
So với Diêm La… Bây giờ mặt Luân Chuyển Vương của Diêm La cũng biến thành màu xanh rồi, đi đến hơn 30 người, bây giờ cộng cả gã nữa… Thì chỉ còn lại 9 người!
Trong đó 5 người đi con đường thứ hai, cộng thêm gã, 4 người không qua được con đường thứ hai.
9 người!
Luân Chuyển Vương không có vui vẻ chút nào, những Nguyệt Minh Nhật Diệu kia chết rồi, thật ra gã cũng không quan tâm, chỉ có Tam Dương chết rồi mới thật sự ảnh hưởng đến đại cục!
Diệu Thừa… Phế vật!
Đến Hồng Nhất Đường còn sống mà ngươi lại chết!
Còn lại trăm người đội ngũ, thế mà Phi Thiên còn gần khoảng 20 người, đối phương cũng không vào bao nhiêu người nhưng gần như không có tổn thất gì.
Tuần Dạ Nhân còn sống nhiều nhất, gần 30 người.
Hồng Nguyệt cũng xấp xỉ 20 người, Kiếm Môn cũng ít hơn 20, cộng thêm Diêm La thì khoảng trăm người.
Mà Tán Tu… Sống đến bây giờ cũng chỉ còn năm sáu người cảnh giới Nhật Diệu, phía dưới Nhật Diệu gần như đều chết sạch.
Đây chính là nỗi buồn của tổ chức nhỏ với Tán Tu.
Không có Tam Dương tọa trấn, gặp nguy hiểm Nhật Diệu cũng khó chống đỡ, đừng nói đi trợ giúp người khác, không bị liên lụy đã là chuyện tốt rồi, cường giả Tam Dương bên tổ chức lớn tốt xấu gì cũng thỉnh thoảng giúp bọn hắn dọn dẹp một vài nguy hiểm.
Chiến đấu kết thúc, đám người không có ra ngoài mà là ở trên quảng trường đứng lặng người.
Trên mặt đất, một vài thi thể đang bị nuốt chửng.
Bọn Lý Hạo trực tiếp bắt đầu thanh lý chiến trường, mặc kệ là thi thể của ai, nhà mình thì cướp về mang đi, không phải nhà mình thì… Cũng trộm đạo lấy làm ít đồ, tốt nhất lấy một ít năng lượng thần bí.
Mấy người cường giả Tam Dương bắt đầu tụ hợp.
Ngược lại lần này là Hồ Định Phương chủ động mở miệng, trầm giọng nói: “Cường giả bạch ngân kia chạy, còn dẫn theo hơn 300 chiến sĩ hắc giáp, bây giờ không biết là phân tán ở trong thành hay là về tới bên kia cửa thành… Cửa thành bên kia trừ một đội ngàn người còn có những cường giả khác không?”
Hách Liên Xuyên mở miệng nói: “Ta thấy không ít chiến sĩ hắc giáp cũng không chạy về, mà là phân tán, hiện tại không bằng bắt đầu đi từ đường thứ chín, quét sạch từng tên một, sau đó chúng ta tập hợp ở gần cửa thành! Đến bây giờ… Chắc đã một ngày trôi qua!”
Lần này đi vào di tích chỉ có thời gian ba ngày.
Bây giờ chỉ sợ đã là buổi tối ngày thứ nhất.
Tiêu diệt toàn bộ ngoại thành, sau đó tụ hợp lại bên trong thành làm một trận chiến lớn cuối cùng!
Đây là dự định của Hách Liên Xuyên.
Đám người suy tư một chút, có người gật đầu, có người trầm giọng nói: “Không thì hành động tập thể? Phân tán ra thì nguy hiểm sẽ tăng!”
Lúc này kiêng kị nhất là chia binh!
Nếu ở chỗ nào ẩn giấu một lượng lớn chiến sĩ hắc giáp thì làm sao bây giờ?
Bọn hắn không rõ tại sao Hách Liên Xuyên lại đưa ra đề nghị như vậy.
Tuy nhiên mấy thủ lĩnh tổ chức lớn với Tam Dương lại không có ai phản đối, không ai nói không đúng.
Hành động tập thể?
Đến lúc này là lúc chia sẻ kết quả trận chiến.
Ai giải quyết chiến sĩ hắc giáp thì là của người đó.
Đây là lần thứ nhất, thứ hai hành động cũng nhau… Làm sao có thể thuận tiện làm chút việc riêng?
Ví dụ người của Tuần Dạ Nhân còn sống sót nhiều nhất… Không thích hợp giết một vài người sao?
Nhất là Luân Chuyển Vương… Gã khó chịu nhất!
Ước gì có thể chia binh mới tốt!
Hiện tại đã giải quyết hơn một nửa chiến sĩ hắc giáp, còn một nửa mấy người Tam Dương bọn hắn đều có thể giải quyết, chết thêm mấy người cũng chẳng có gì ghê gớm.
Đây mới là bản chất của con người!
Vốn là đối địch, cái gọi là hợp tác đều là chuyện cười.
Về phần trong thành… Cho dù không đi vào trong thành thì lần này lấy được nhiều chiến sĩ hắc giáp như vậy cũng đã kiếm được lời.
Cho nên lúc Hách Liên Xuyên nói chia binh… Thật ra những Tam Dương kia đều không có ý kiến.
Mà Luân Chuyển Vương càng thản nhiên nói: “Trong thành chỉ có một vài chiến sĩ hắc giáp không có uy hiếp quá lớn, mấy người chúng ta đi cửa thành bên kia nhìn xem, để đề phòng cường giả bạch ngân xuất hiện lần nữa…”
Chỉ thiếu chút nữa là nói những Tam Dương chúng ta đi xa một chút, các ngươi hung hăng chém giết ở trong thành đi!
Chương 409: Lý Hạo Mưu Tính
Giết chiến sĩ hắc giáp, cũng giết những người khác.
Đây mới là bản chất của thăm dò di tích, không đơn thuần là bảo vật trong di tích còn có tài phú của các siêu năng giả khác.
Mà cái này đương nhiên cũng không phải lần đầu tiên.
Trong đám người này siêu năng giả cũng tốt, võ sư cũng tốt, giống như đều tập thành thói quen.
Hách Liên Xuyên lại nói: “Mọi người muốn hợp tác, hợp tác mới có thể cùng có lợi! Tiêu diệt toàn bộ chiến sĩ hắc giáp trong thành mọi người đi về cửa thành tập hợp, đúng, ai giải quyết chiến sĩ hắc giáp trong thành… Coi như cống hiến đi!”
Đám người nhao nhao trầm mặc không nói.
Đây mới là bản chất siêu năng, cũng là tiếp nối võ lâm Ngân Nguyệt… Dù sao các ngươi tự xem mà xử lý, những Tam Dương chúng ta đi xa một chút, các ngươi sợ chết thì nhanh chóng đi cửa thành tập hợp.
Không sợ chết thì ở trong thành cho ta!
Đúng vậy, bọn hắn vẫn cho một số người có cơ hội, ngươi có thể đi cửa thành, tụ họp cùng Tam Dương thì mọi người cũng nể mặt mà đi qua, không đến mức làm gì ngươi ở cửa thành.
Một phút sau Tử Nguyệt dẫn đầu rời đi, lạnh lùng nói: “Đi, nhanh lên một chút, cũng phải cẩn thận cường giả còn ở trong thành… Vậy thì phiền toái!”
Từng người Tam Dương nhanh chóng rời đi.
Hồ Định Phương có lòng tốt mang theo Lý Hạo, vẫy vẫy tay với Lý Hạo…
Mang người trực tiếp cùng đi hắn cũng không sao cả, không thấy Hồng Nhất Đường mang theo con gái của gã cùng đi sao?
Nhưng mà Lý Hạo lại lắc đầu, thật thà ngay thẳng nhìn thoáng qua Lưu Long với Liễu Diễm, giống như đang nói hắn muốn đi theo đội trưởng!
Hồ Định Phương khẽ nhíu mày.
Hách Liên Xuyên truyền âm nói: “Không có chuyện gì, đi đi, Hồng Nguyệt bên kia chắc là có mệnh lệnh không dám giết hắn! Những người khác cũng không dám tùy tiện động đến hắn, hơn nữa mối quan hệ của hắn với Kiếm Môn cũng rất tốt… Nếu thật sự dám động thủ với hắn thì không có mấy người, Lưu Long còn là cường giả Đấu Thiên, vấn đề không lớn!”
Hồ Định Phương có chút chần chờ, nhưng vẫn không nói gì thêm, cất bước rời đi.
Mà Lý Hạo lại muốn nói gì đó.
Phi Thiên, Kiếm Môn vẫn còn có một người Tam Dương ẩn giấu, ngươi còn muốn đi cùng một chỗ không?
Hắn định nói cho Hách Liên Xuyên… Nhưng mà suy nghĩ một chút vẫn từ bỏ.
Bởi vì, hai tên này đi chưa chắc là chuyện tốt.
Nếu hắn không đi thì có khả năng còn có thu hoạch ngoài ý muốn.
Tam Dương rời đi, Nhật Diệu cùng Nguyệt Minh ở hai bên đều là ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong khoảnh khắc mọi người đều im lặng không có nói chuyện.
Bên phía Hồng Nguyệt, một đám người im lặng không lên tiếng, nhanh chóng biến mất tại chỗ.
Bởi vì giờ phút này không ít người âm thầm dò xét cường giả Hồng Nguyệt.
Nghe nói, Hồng Nguyệt bên này có loại huyết ảnh vô hình.
Bọn gia hỏa này có không?
Còn có người nhìn thoáng qua Lý Hạo, bọn hắn đang nghĩ Lý Hạo biết cách lấy huyết ảnh ra không?
Nghe nói cần Nguyên Thần Binh… Cái này không quan hệ, mấu chốt là tại sao Lý Hạo biết sử dụng nó để trở thành Uẩn Thần không?
Dẫn đầu bên Kiếm Môn là một cường giả Nhật Diệu hậu kỳ, người đàn ông cũng khá trẻ tuổi, nhìn thoáng qua Lý Hạo cười nói: “Ngân Nguyệt võ lâm là một nhà, Lý Hạo có việc thì có thể tìm Kiếm Môn chúng ta!”
Dứt lời cũng vung tay lên mang theo người Kiếm Môn nhanh chóng rời đi.
Lý Hạo lộ ra mấy cái răng, lấy vẻ mặt tươi cười tạm biệt những người này.
Những người khác cũng lần lượt rời đi.
Chờ bọn hắn đi hết, Chu bộ hệ Kim kia mới trầm giọng nói: “Tất cả mọi người cẩn thận một chút, siêu năng của Tuần Dạ Nhân chúng ta không có tiến vào con đường thứ hai, cho nên cần cẩn thận ẩn nấp.”
Ông nhìn một vòng: “Lần này chúng ta có 7 người Nhật Diệu…”
Thật ra còn có Vương Minh, Lưu Long cũng vậy.
Nhưng mà ông không có tính vào.
“Chia binh làm hai đường, đi cùng nhau mục tiêu quá lớn, lúc Hách bộ đi ý tứ rất rõ ràng, cố gắng giải quyết một chút cường giả của ba tổ chức lớn!”
Ông trầm giọng nói: “Ta dẫn một đội, lão Hà dẫn một đội!”
Ông cùng Hà bộ trưởng đều là phó bộ trưởng.
Đều là Nhật Diệu đỉnh phong.
Ông là hệ Kim, mà Hà bộ trưởng thì là hệ Thủy.
5 người Nhật Diệu còn lại cũng chia ra, ông mang theo 3 người, hai người còn lại Lý Hạo đều biết, một người là Hoàng Vân hệ Phong, một người là Triệu Hoan hệ Thổ, đương nhiên hắn biết thực lực của Vương Minh cùng Lưu Long, bởi vì Vương Minh với Lưu Long đều đến đội thứ hai, như vậy thì lực lượng hai bên cũng khá cân bằng.
Mà Trương Đình hệ Thủy cũng ở một đội này đi theo Hà bộ trưởng.
Lý Hạo không biết đây là Chu bộ trưởng vô tình sắp xếp, hay là Hách Liên Xuyên căn dặn, hắn cũng không quan tâm.
Lúc này sát tâm của hắn không có mãnh liệt như vậy.
150 phương thủy năng hắn còn chưa dùng hết đâu.
Hơn nữa sắp không có chiến sĩ hắc giáp, ta làm sao có thể giết chết Tam Dương trung kỳ?
Hách Liên Xuyên đừng nghĩ đến chuyện mượn đao giết người… Hơn nữa cây đao này của ta còn quá yếu, ngươi mượn đao giết người cũng đừng có đùa, nếu như trước đó còn có hy vọng, bây giờ thì độ khó quá cao, Lý Hạo mới không đồng ý đi mạo hiểm.
Mấy người Lý Hạo đều ở trong đội này, cũng coi như có thể chăm sóc lẫn nhau.
Dẫn đầu là Hà bộ trưởng cũng không nói thêm gì, nhanh chóng mang theo mấy người đi vào trong đường phố, vừa nhanh chóng xuất phát, vừa nói: “Đây cũng là cơ hội cho mọi người rèn luyện bản thân, các tổ chức lớn thường xuyên dùng loại phương thức này để một vài kẻ yếu thấy chút sự đời, thấy chút máu! Tóm lại, đợi chút nữa gặp người của ba tổ chức lớn thì lập tức giết, không nói cái gì.”
“Gặp được Kiếm Môn thì sao?”
Có người thấp giọng hỏi một câu.
“Kiếm Môn… Nếu đối phương không trêu chọc chúng ta, chúng ta cũng không trêu chọc bọn hắn, Kiếm Môn là tổ chức ở địa phương bình thường còn có hợp tác một chút, ba tổ chức lớn đều được bên trên định nghĩa là tổ chức tà năng! Gặp được bọn hắn chỉ có giết!”
Trước đó hợp tác thì còn tốt, trong chớp mắt đã bắt đầu trở mặt.
Đây cũng là loại chuyện bình thường.
Quan với cướp khác nhau.
Lúc cần thì là người thân, lúc không cần thì chính là kẻ thù.
Mà lúc này Lý Hạo không nói chuyện, hắn chỉ nhìn bốn phía xung quanh… Dù những người kia thông qua được con đường thứ hai, che đậy dao động siêu năng, nhưng bản thân vẫn còn tồn tại siêu năng cho nên bây giờ hắn… Rất là xúc động.
Không có dao động siêu năng, trốn cũng không tệ!
Bọn hắn đi ngang qua một căn phòng cổ, dưới mái hiên lại có một người siêu năng đang ẩn nấp, Hà bộ trưởng là Nhật Diệu đỉnh phong thế mà lại không phát hiện ra.
Không thể không nói bây giờ thông qua đầu con đường thứ hai thì những siêu năng giả kia vẫn có thu hoạch rất lớn.
Ít nhất ở nơi này bọn hắn chiếm được cơ hội thuận lợi.
Đáng tiếc… Ở trong mắt Lý Hạo từng cái bóng đèn lớn trong bóng tối lại vô cùng dễ thấy.
Chương 410: Đồng Giáp Trong Phòng Cổ
Lý Hạo có thể nhìn thấy siêu năng ở một con hẻm gần đó, ở càng xa thì hắn càng khó thấy được nhưng chỉ cần như vậy là đủ, con đường hai bên cộng thêm con đường bản thân đang đi thì hắn có thể nhìn thấy ba siêu năng giả ở cả ba con hẻm.
Thứ mà Lý Hạo cần đề phòng chỉ có võ sư.
Hắn tò mò nhìn đông tới nhìn tây quan sát từng người siêu năng, chắc là bọn hắn nhiều người cho nên những siêu năng giả đang giấu mình này cũng không tấn công bọn hắn, làm vậy là muốn chết.
Ở bên hắn nhiều người Nhật Diệu nên đúng là không sợ kiểu đánh lén như vậy.
Cho nên Hà bộ trưởng mới dám to gan đi lại trên đường phố như vậy.
Lý Hạo cảm thấy thật đáng tiếc… Nếu là hắn với mấy người Lưu Long hành động một mình thì có lẽ bây giờ mấy tên gia hoả dưới mái hiên kia đã bị xử lý, còn có thể kiếm được một đống năng lượng thần bí, nhưng nếu có người ở đây hắn cũng sẽ không nhắc nhở.
Nhưng mà Hà bộ trưởng không có phát hiện sự tồn tại Tam Dương trung kỳ kia, ngược lại vẫn có thể cảm ứng được một chút động tĩnh.
Nàng cũng nhìn lướt qua phía bên kia, cũng không nói chuyện, cũng không có ý định nhắc nhở.
Thấy Lý Hạo hết nhìn đông lại nhìn tây, Trương Đình cách hắn không xa… Bây giờ cũng thuận thế nhỏ giọng hỏi: “Lý Hạo, trước đó các ngươi vào thành có quen thuộc với bố cục trong thành không?”
“Tạm ổn!”
Lý Hạo nhe răng cười: “Đây là đường đi thứ sáu, mỗi con đường không quá dài, tầm khoảng 1500 mét, hai bên đều có một vài hẻm nhỏ thông với đường đi khác.
Trước đó đều có chiến sĩ hắc giáp tuần tra, bây giờ lại không có, có khả năng những chiến sĩ hắc giáp đã trốn đi rồi…”
Đang nói, bỗng nhiên, phía trước truyền ra một tiếng kêu thảm thiết sắc ngọn!
Lý Hạo đám người vội vàng nhìn lại, sau giây sau sắc mặt lập tức thay đổi.
Trước mặt bọn hắn lúc này là một màn vô cùng khác biệt.
Một căn phòng cổ cửa lớn mở rộng xuất hiện một chiến sĩ đồng giáp, một kiếm giết chết siêu năng giả đang trốn ở ngoài cửa, sau đó chiến sĩ đồng giáp kia lập tức đóng cửa lớn lại, biến mất!
Đám người ngạc nhiên!
Làm sao có thể?
Lúc này Hà bộ trưởng không nghĩ được nhiều, hét lớn một tiếng: “Có chiến sĩ đồng giáp xuất hiện tại trong phòng cổ đột nhiên ra tay giết người!”
Đây là chuyện lớn!
Cũng là chuyện trước kia chưa từng xảy ra, nhất định phải coi chừng cảnh giác, những người khác chết không liên quan, có thể một đội khác chưa chắc đã biết tình huống, dù nói cho tất cả mọi người cũng nhất định phải thông báo đến!
Lời này vừa nói ra thì trên tất cả các con đường lập tức rơi vào hỗn loạn lung tung.
Trong phòng cổ có chiến sĩ!
Đường đi thứ nhất bên ngoài cửa thành.
Bây giờ cửa thành to lớn đang đóng chặt.
Mấy người Tam Dương đang thương lượng chợt nghe tiếng rống Hà bộ trưởng, vẻ mặt của đám người hơi thay đổi, mặt của Hách Liên Xuyên cũng nghiêm túc, đột nhiên quay đầu nhìn về phía những phương hướng khác, cau mày nói: “Sao lại thế! Trước kia chưa bao giờ phát sinh loại tình huống như thế này… Phải là chiến sĩ đồng giáp mới có thể vào trong phòng cổ, hay là chiến sĩ hắc giáp cũng có thể? Nếu là như vậy… Thì lại có chút phiền phức!”
Còn lại khoảng 300 chiến sĩ hắc giáp cũng không xuất hiện ở đây, bây giờ cửa thành đóng chặt, chỉ có thể nhìn thấy mờ mờ trên tường cao còn có một vài chiến sĩ hắc giáp nhưng bên ngoài cửa thành cũng không có chiến sĩ hắc giáp nào.
Đây là đánh lén sao?
Sắc mặt của mấy người Tử Nguyệt cũng thay đổi liên tục, nhao nhao nhìn về phía Hách Liên Xuyên: “Phòng cổ… Có Tam Dương từng đi vào chưa?”
Hách Liên Xuyên lắc đầu: “Không có, có Nhật Diệu đã từng đi vào nhưng lại không thể trở ra.”
Đám người nhíu mày.
Lần này có chút phiền phức.
Vừa mới nghĩ đám gia hỏa này đi ở trên đường phố thì dễ giải quyết.
Nhưng bây giờ…
Đang nghĩ thì lại có một tiếng rống to truyền đến: “Chiến sĩ hắc giáp không thể tiến vào phòng cổ… Chỉ có chiến sĩ đồng giáp mới có thể!”
Vừa nghe thấy như vậy thì mấy người mới thở phào nhẹ nhõm.
Còn được!
Xem ra quyền hạn của chiến sĩ đồng giáp cao hơn chiến sĩ hắc giáp một chút, cũng đúng, chiến sĩ đồng giáp là nhân vật trung tâm xem như quan rồi, mà chiến sĩ hắc giáp chỉ là binh lính bình thường, quyền hạn đương nhiên không giống nhau.
“Chỉ có 5 người chiến sĩ đồng giáp… Cẩn thận một chút, vấn đề không lớn.”
Đám người mới an tâm một chút, nhanh chóng nhìn về phía cửa thành.
Cửa thành to lớn bày biện những thanh đồng màu sắc cổ xưa.
Cửa thành rất cao, chắc phải gần trăm mét.
Bay trên trời là không có khả năng, chỉ có thử mở cửa thành ra.
Luân Chuyển Vương cũng không nhiều lời, nhanh chóng ngưng tụ một cơn lốc gió bắn về phía cửa thành, bịch một tiếng cơn lốc nổ tung, nhưng cửa thành không có chút tổn thương nào, lần này hắn là Tam Dương đỉnh phong cũng có chút nhức đầu.
“Hách Liên Xuyên, không thể bay trên trời, không có cách mở ra… Cửa thành này, ngươi xác định có thể mở ra?”
Hách Liên Xuyên thở dài một tiếng: “Vẫn có hy vọng… Thật ra lúc trước khi để Viên Thạc đi vào là vì để hắn nghĩ biện pháp mở cửa thành ra, các ngươi thì hay rồi, hắn còn chưa tới còn đuổi hắn đi… Nếu không thì với kiến thức của hắn, ta cảm thấy có hy vọng rất lớn.”
Đám người không nói gì.
Là chúng ta không cho ông đi vào sao?
Là do ông cứ muốn quyết chiến với Tôn Nhất Phi, trực tiếp giết chết Tôn Nhất Phi, giết nhiều người của Hồng Nguyệt như vậy, còn bại lộ cảnh giới Uẩn Thần, chúng ta có biện pháp khác?
Một đám người bắt đầu nghiên cứu cửa thành.
Cùng lúc đó cũng có người đề phòng cường giả bạch ngân kia xuất hiện.
Có thể nói… Muốn dẫn dụ hắn ra ngoài, bởi vì dựa theo suy đoán của Hách Liên Xuyên thì trên người hắn có thể sẽ có một vài đồ vật quan trọng, ví dụ như là chìa khoá có thể mở được cửa thành?
Mà chìa khoá này theo lý phải nằm trong tay những người bảo vệ thành, ví dụ như thanh kiếm lớn kia của hắn, bọn họ cảm thấy rất khớp với cái khe hở trên cửa thành, cho nên có khả năng đó chính là chìa khoá!
Đáng tiếc, tên kia lại không xuất hiện.
Trong lúc mơ hồ hình như thấy được một thứ màu trắng bạc lóe lên trên tường thành rồi biến mất.
Trong lòng mọi người đoán chờ sau khi giải quyết được toàn bộ chiến sĩ hắc giáp với chiến sĩ đồng giáp trong thành xong thì tên gia hỏa này có thể sẽ nhịn không được mà xuất hiện.
Ầm!
Trong thành.
Mấy người Lý Hạo liên thủ với nhau đánh bay một tên chiến sĩ hắc giáp, ngươi một quyền, ta một chưởng, có người dùng năng lượng gió quét sạch…
Chỉ một lúc sau mấy tên chiến sĩ hắc giáp đã bị bọn hắn đánh vào trong không trung.
Dần dần đám chiến sĩ hắc giáp không giãy dụa nữa, đây là tên thứ ba mà bọn hắn giải quyết, đến bây giờ tiểu đội không có gặp được mấy người siêu năng mà ngược lại gặp được chiến sĩ hắc giáp, những chiến sĩ hắc giáp này ý thức không rõ, lại không thể giống như những chiến sĩ đồng giáp kia núp ở trong phòng cổ, thế là chỉ có thể bị bọn hắn liên thủ giải quyết hết.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








