[Dịch] Tinh Môn
Tập 78 : Thật Có Lỗi (c386-c390)
❮ sautiếp ❯Chương 386: Thật Có Lỗi
Dù quay đầu muốn giao nộp lên, vậy cũng sẽ là công lao không nhỏ.
Tổ chức lớn có vài chỗ tốt, bình thường sẽ không giấu công lao của ngươi, bằng không thì cũng không làm cho người bán mạng.
Nên dưới tình huống bình thường, không ai sẽ gạt bỏ công lao của ngươi.
Trừ phi công lao quá lớn… Lớn đến mức tổ chức cũng không đủ sức… Vậy cũng không có khả năng.
Mà giờ khắc này, ba người Lý Hạo bị tóm, không có thương lượng, không có đối thoại, trong chớp nhoáng này, ba người đồng thời lựa chọn ra tay!
Lưu Long trực tiếp phát huy Cửu Đoán Kình đến cực hạn, từng đợt tiếng sóng biển hiển hiện.
Đối phó dạng Nhật Diệu như Hổ Phách, dù gần ngay trước mắt hay đánh lén… Thì ông cũng phải toàn lực ứng phó, để tránh điều không may xuất hiện.
Lý Hạo càng trực tiếp cầm lên Tinh Không Kiếm, đâm một kiếm về người lùn Siêu Năng Giả hệ Phong.
Lần này, hắn thậm chí vận dụng kiếm thế!
Còn Liễu Diễm thì cầm trong tay một thanh dao găm, vạch một đao về phía cổ họng cường giả hỏa năng!
Song phương cơ hồ dán vào cùng một chỗ, vừa rồi vì bị phát hiện siêu năng ba động, Hổ Phách thậm chí thu hồi thổ năng ước thúc… Bởi gã biết, khi hắc giáp này đã bị hạ thì dù tiếp xúc mặt đất, cũng sẽ mất đi sinh động trước đó, lâm vào tĩnh mịch.
Điểm này, trước đó đã có kinh nghiệm.
Nhưng gã đã thật sự sai.
Khi Lưu Long đánh một quyền tới, dù sao Hổ Phách đã từng là võ sư, mặc dù chỉ là võ sư Trảm Thập nhưng phản ứng vẫn thắng một vài Siêu Năng Giả Nhật Diệu bình thường.
Trong nháy mắt, trước mặt gã hiện ra một thổ thuẫn!
“Tình huống thế nào?”
Đây là ý nghĩ đầu tiên, ngay từ đầu gã còn tưởng rằng hắc giáp khôi phục, nhưng rất nhanh lại cảm thấy không đúng, thẳng đến khi một cỗ thế cường đại bao phủ gã, gã ý thức được… Bị đánh lén!
Là võ sư!
Một võ sư có được thế.
Ai?
Đấu Thiên?
Viên Thạc?
Sao có thể, Viên Thạc giết mình thì còn cần đánh lén?
Vậy là ai?
Thẳng đến khi cảm nhận được kiếm thế vô cùng sắc bén bên cạnh… Gã nghĩ tới một người, Lý Hạo, học sinh của Viên Thạc.
Hình như ngày đó đối chiến Tôn Mặc Huyền, hắn dùng kiếm.
Lý Hạo… Ngân Thành…
Lưu Long!
Trong chớp nhoáng này, gã nghĩ tới người đang huy quyền với gã, Lưu Long.
Không thể nào!
Tuyệt đối không có khả năng.
Lưu Long ở trong Tuần Dạ Nhân, Tuần Dạ Nhân còn ở phía sau, sao bọn hắn làm có thể xuất hiện ở phía trước?
Ầm!
Một tiếng vang thật lớn truyền ra, bây giờ bọn Lưu Long cũng không lo được khắc chế động tĩnh, không nhanh chóng giết bọn kia, phiền phức sẽ lớn hơn.
Lý Hạo thì nhẹ nhõm nhiều.
Đối phương chỉ là Siêu Năng Giả Nguyệt Minh, hắn có kiếm thế, còn tới gần đối phương như thế, còn có Tinh Không Kiếm… Một kiếm chém xuống, trong nháy mắt đã đâm xuyên thấu đối phương!
Tế kiếm xẹt qua, trực tiếp cắt nửa người đối phương!
Liễu Diễm bên kia cũng dùng một đao xẹt qua cổ họng đối phương, đối phương còn chưa chết đi, hỏa năng bộc phát, chiếu sáng một địa phương nhỏ…Chuôi đao thứ hai của Liễu Diễm xuất hiện, trùng điệp một đao, trực tiếp đâm vào trong huyệt Thái dương của đối thủ!
Dùng hai đao, chém chết đối thủ.
Nhưng nơi đây cũng bị chiếu sáng trong nháy mắt.
Siêu năng dao động!
Còn cả âm thanh… Không có gì bất ngờ xảy ra, rất nhanh, những hắc giáp vừa mới rời đi cũng sắp đi qua.
Mà Lưu Long còn chưa giải quyết xong đối thủ.
Ông đánh một quyền xuống, Cửu Đoán Kình rất mạnh, trực tiếp một quyền đánh nổ thổ thuẫn.
Đám người Lý Hạo đều nghe được tiếng xương ngực gãy ra.
Nhưng Lý Đại Hổ cũng là ngoan nhân, trong tích tắc thổ thuẫn vỡ nát, gia hỏa này chẳng những không có tránh né, ngược lại chủ động ưỡn ngực lên, tiếp nhận một quyền trùng điệp, một lực lượng khổng lồ trùng kích, giống như phá vỡ nội phủ.
Nhưng gã không quan tâm, gã cần luồng sức mạnh mạnh mẽ của Lưu Long trợ giúp gã có thể bay càng xa hơn!
Chính gã trốn, có lẽ không còn kịp rồi!
Đây chính là sự quyết đoán của người đã từng là võ sư!
Gã biết mấy người này đều muốn giết gã, đây là cừu nhân, nhất là hắc giáp gần đó… Chín phần chín là Liễu Diễm.
Lúc này, gã lựa chọn thụ thương càng nặng, cũng muốn đón đỡ một quyền này, đây mới là cơ hội chạy trốn của gã.
Dù ngũ tạng vỡ nát… Không có nghĩa là nhất định sẽ chết.
Nhưng bị bọn hắn cuốn lấy, đó là hẳn phải chết không nghi ngờ.
Dưới một quyền, mặc dù đánh xương ngực đối phương đứt gãy, suýt chút đánh xuyên thấu, nhưng Lưu Long lại vô thức biết được, hỏng bét, gia hỏa này quá độc ác.
Lúc Lưu Long ra tay, mang theo chút ý dính chặt đối phương, còn muốn đánh ra quyền thứ hai.
Thế nhưng Lý Đại Hổ lại trong nháy mắt đã mượn lực bay ra ngoài!
Lưu Long đánh một quyền này rất nặng, nhưng lực đánh ra cũng đủ để đối phương bay ra rất xa, tốc độ rất nhanh.
Có lẽ Lý Đại Hổ sẽ trọng thương, bị hắc giáp chạy tới giết chết…
Thế nhưng, vạn nhất thì sao?
Ông ảo não không gì sánh được, chỉ có thể trơ mắt nhìn quyền thứ hai không thể đánh trúng đối phương, đối phương bay ngược ra… Mắt thấy đã sắp bay ra phạm vi công kích.
Lưu Long ảo não đến muốn thổ huyết!
Đúng vào lúc này, mặt đất hơi chấn động, một cỗ Đại Địa Chi Thế bạo phát ra.
Lý Đại Hổ đang muốn bay ra ngoài, bỗng nhiên cảm giác phía sau hình như nhiều thêm một bức tường.
Bịch một tiếng, gã đập ầm ầm tại trên vách tường kia!
Không thể nào!
Lúc trước khi gã ẩn núp đã từng quan sát, phía sau không có đồ vật, không có khả năng có vách tường…
Lúc này, Lý Hạo cũng đầu đầy mồ hôi, được khôi giáp phía trên che lấp, nhìn không ra.
Dưới tình thế cấp bách, hắn bộc phát Đại Địa Chi Thế, mặt đất chấn động, một lực chấn động truyền ra tạo thành một bức tường khí.
Sau một khắc, Lưu Long đánh ra quyền thứ hai, đập ầm ầm trên đầu đối phương.
Lý Hạo đâm một kiếm ra, đâm trúng trái tim đối phương.
Song đao của Liễu Diễm cũng nhanh chóng cắt đến, phụt phụt vài tiếng, cắt trên cổ họng đối phương.
Lý Đại Hổ trừng to tròng mắt, dù mặt đã bị Lưu Long đánh một quyền vỡ nát, không thành hình người, nhưng vẫn gắt gao nhìn mấy người họ, không cam tâm!
Gã là Nhật Diệu!
Cho tới bây giờ, gã chưa từng để bọn gia hỏa ở Ngân Thành vào mắt Liễu Diễm hay Lưu Long cũng thế, gã thấy đều là phế vật, Phá Bách thì thế nào?
Sau khi gã tiến vào Diêm La, không mấy năm đã thành Nguyệt Minh.
Lại qua hai năm, nhanh chóng bước vào Nhật Diệu, còn là Nhật Diệu hệ Thổ có tính công kích nặng.
Nhưng ở đây, ngay cả bản sự chân chính gã cũng không phát huy ra… Cũng đã bị người đánh chết trên đường phố không người biết trong nháy mắt.
Gã cũng không phải Nhật Diệu trong những tổ chức nhỏ kia, gã là cường giả Nhật Diệu của một trong ba tổ chức lớn – Diêm La.
Gã còn đánh bại Nhật Diệu uy tín lâu năm của Tuần Dạ Nhân, người được xưng là Phong Ma – Hoàng Vân.
Gã vốn có tiền đồ tốt đẹp!
Mà nguyên nhân gã bị giết chỉ là vì năm đó giết một công trình sư…
Gã trợn to mắt nhìn, trước khi chết, gã muốn nhìn rõ bộ dạng của bọn họ…
Thế nhưng mấy người cũng không thỏa mãn nguyện vọng của gã.
Lưu Long lại đấm một quyền ra, trực tiếp nện tròng mắt hắn phát nổ, hơi ảo não, hơi tự trách: “Thật có lỗi!”
Chương 387: Sai Lầm Của Lưu Long
Một quyền không thể đánh chết đối phương, còn suýt chút để đối phương chạy trốn… Thân là đội trưởng tiểu đội Liệp Ma, đây là lần thứ nhất ông phạm phải sai lầm nghiêm trọng như vậy.
Nếu không có Lý Hạo bộc phát Đại Địa Chi Thế ở thời khắc mấu chốt, nếu đối phương thật sự bay mất, có lẽ cũng sẽ chết, nhưng lỡ đâu vạn nhất?
Bất cứ chuyện gì cũng phải để phòng vạn nhất!
Thời khắc này, Lưu Long ý thức được ông đã đánh giá cao Cửu Đoán Kình của mình, xem thường đối thủ, Lý Đại Hổ khó giết hơn Nhật Diệu bình thường!
Lúc trước ông từng giết Nhật Diệu, dẫn đến dự đoán sai lầm.
Lực phòng ngự của Lý Đại Hổ thậm chí vượt qua vài Nhật Diệu trung kỳ.
Đây là sai lầm trí mạng!
“Nhanh!”
Lý Hạo nào có tâm tư nghĩ những cái kia, trong nháy mắt, hắn vung vẩy đoản kiếm, chém Lý Đại Hổ thành muôn mảnh!
Liễu Diễm cũng cầm song đao trong tay, từng đao bắt đầu cắt chém.
Giờ đây Lưu Long cũng trấn định lại.
Bây giờ không phải là lúc thảo luận sai lầm, nhất định phải lập tức cắt chém mấy khối thi thể, mang năng lượng thần bí đi, sau đó chạy trốn… đã có thể nghe được tiếng bước chân.
Hiển nhiên hắc giáp phát hiện dị thường ở nơi này!
Liễu Diễm cũng không có thống khoái khi báo thù, cũng không có thét dài một tiếng phát tiết… Lúc này, ai hô thì người đó ngốc.
Giết Lý Đại Hổ, nàng thậm chí không có thời gian nói một câu độc ác.
Cắt chém, nhét vào rương trữ năng.
Thời gian một tích tắc, ba người nhanh chóng vứt xác, trốn chạy.
Trong chớp mắt đã biến mất ngay tại chỗ.
Vừa biến mất một lát, tiểu đội hắc giáp đã chạy đến.
Tiểu đội này cũng cảm nhận được mùi máu tanh, cảm nhận được siêu năng ba động… Nhưng trong lúc nhất thời lại hơi mờ mịt.
Chết!
Dừng lại tại chỗ trong nháy mắt, tiểu đội tiếp tục tiến lên, tiếng bước chân vang lên lần nữa.
Lại qua một hồi, có Siêu Năng Giả tới gần.
Thi thể trên đất gần như đã biến mất.
Vết máu cũng bị hấp thu.
Thế nhưng ngược lại còn để lại một vài món quần áo.
Có người thấy được quần áo, khẽ nhíu mày, trong đó có thành viên Diêm La, sắc mặt hơi đổi!
Diêm La, đẳng cấp rõ ràng.
Một món quần áo trong đó, rõ ràng là đồ Nhật Diệu mới có thể mặc, chết một Nhật Diệu?
Kẻ nào chết rồi?
Cụ thể là ai, còn không dễ phán đoán, nhưng nhất định có Nhật Diệu chết ở đây, hơn nữa còn có mấy Nguyệt Minh.
Chỉ có mấy Nhật Diệu tiến đến dò xét.
Quay về hỏi chút, xác suất lớn sẽ biết là kẻ nào chết.
“Hắc giáp giết?”
Trừ hắc giáp, cũng không thể là người khác, thế nhưng… có vài người trong bọn hắn vừa rồi đã cảm giác được ở phía xa xa, cảm giác không quá giống phong cách chiến đấu của hắc giáp.
Mà hắc giáp hơi ngu dốt.
Chỉ cần động tĩnh không lớn, không tạo ánh sáng, không bộc phát siêu năng, bọn chúng sẽ không cảm giác được.
Người Diêm La choáng váng sao?
Chẳng lẽ lại còn chủ động tập kích tiểu đội mười người chiến sĩ hắc giáp?
Giờ phút này, lần lượt có mấy Siêu Năng Giả đuổi tới, có người ngồi xổm xuống nhìn kỹ, quan sát một phen, nói nhỏ: “Cổ quái, trên quần áo có hư tổn bất quy tắc.
Hắc giáp đều dùng kiếm… Chẳng lẽ không phải hắc giáp?”
Đó là quần áo của Lý Đại Hổ, bị Lưu Long một quyền đánh xuyên qua ngực, nhưng cũng để lại một cái hố.
Mặc dù quần áo cũng bị cắt nát, nhìn giống như kiếm cắt, nhưng dù sao cũng có vài vết tích để lại.
Mấy người Lý Hạo rút lui quá cuống quít, không có thời gian mang theo quần áo, cũng không có thời gian chế tạo ra hiện trường càng chân thực.
Lời này vừa nói ra, bốn phía, vài siêu năng nhanh chóng biến mất tại chỗ.
Bởi lời này, mặc kệ là thật hay giả thì đều mang ý nghĩa nơi này càng ngày càng nguy hiểm.
Giả, vậy không có gì.
Thật… Có phải đại biểu bây giờ đã có siêu năng nội chiến rồi?
Rốt cuộc mấy cường giả Diêm La chết như thế nào, khó mà nói.
Có lẽ là người những tổ chức khác cố ý đưa hắc giáp tới?
Hoặc là đang nội chiến, hắc giáp xuất hiện, giết toàn bộ!
Cường giả Diêm La quan sát cũng không nhiều lời, cầm đi một mảnh quần áo, cũng nhanh chóng biến mất.
Nhất định phải lập tức tìm tới Diệu Thừa, nói cho gã biết có người chết, mà lại chưa chắc do hắc giáp làm!
Thật ra gã mơ hồ cảm thấy chút thế tồn tại!
Có thể do võ sư làm!
Đương nhiên lời này không có khả năng tùy tiện nói, một khi nói… Kiếm Môn có hiềm nghi lớn nhất, nhưng Kiếm Môn một mực lộ ra không tranh quyền thế, tùy tiện khai chiến Kiếm Môn không phải ý kiến hay.
Mà Kiếm Môn, trên mặt nổi không có võ sư cảm ngộ thế tồn tại.
Hồng Nhất Đường từng cảm ngộ nhưng bây giờ nhưng cũng đã là cường giả cường giả.
Đường đi dần dần khôi phục an tĩnh.
Trong hẻm nhỏ trước đó.
Mấy người Lý Hạo thở dốc kịch liệt, hãi hùng khiếp vía.
Lưu Long nhắc lại lời cũ: “Ta phạm sai lầm rất nghiêm trọng, chiến lợi phẩm không có quan hệ gì với ta, đây là thứ nhất.
Thứ hai, tiếp theo dụ địch, một mình ta hành động, các ngươi ẩn núp là được!”
Lý Hạo không nói gì, đây là quy củ của tiểu đội… Thật ra chính là do chính Lưu Long định, ông muốn tuân thủ, Lý Hạo cũng không phản đối.
Liễu Diễm cũng thở hổn hển, nói khẽ: “Ta báo thù! Chiến lợi phẩm ta cũng không cần, Lý Hạo, lần này đều thuộc về ngươi!”
Nói rồi, nàng hơi vui vẻ, lại hơi luống cuống, nói: “Ta giết Lý Đại Hổ… Ta…”
“Báo thù cái rắm!”
Lý Hạo thấp giọng: “Diêm La mới là cừu gia, Diêm La bao che Kiều gia và Lý Đại Hổ, ngươi cho rằng giết một Lý Đại Hổ đã là báo thù? Ngây thơ!”
Lời này vừa nói ra, cảm giác vui sướng vừa mới báo thù đã biến mất trong nháy mắt.
Diêm La… Như trọng sơn, đặt trong lòng.
Cảm giác thả lỏng, trong nháy mắt đã biến mất vô tung vô ảnh.
Đúng vậy, Diêm La mới là kẻ cầm đầu.
Thế nhưng… Lý Hạo làm người ta chán ghét!
Lúc này, nói lời này, đơn giản quá đả kích người.
Trong lúc nhất thời, Liễu Diễm không nói gì, không còn lên tiếng.
Sự thống khoái khi giết Lý Đại Hổ vừa thoáng qua liền biến mất, được rồi, coi như ta không nói gì.
Lý Hạo lại nói: “Tiếp tục canh chừng cho ta, ta lại hấp thu chút năng lượng thần bí… Lần này thổ năng, phong năng, hỏa năng đều có một ít… Đáng tiếc, một mực không có thủy năng!”
Hơi thống khổ, thận không được cường hóa!
Trong ngũ tạng, hấp thu hỏa năng, thổ năng nhiều nhất, kim năng, mộc năng rất ít, thủy năng… Lần này dứt khoát không có hấp thu được.
Tiếp tục như thế, thận không thể cân bằng!
Sau một khắc, trong đầu hắn hiện lên một người, Tam Dương trung kỳ.
Tam Dương trung kỳ, một ngàn năm trăm khối thủy năng cũng không có vấn đề gì.
Đương nhiên, ý nghĩ này lóe lên một cái rồi biến mất, người kia… Không dễ giết.
Tam Dương trung kỳ, dù một mực đóng vai heo, thời gian lâu dài thật sự thành heo, nhưng trong nháy mắt, hắn là Phá Bách chưa hẳn có thể đánh vỡ phản ứng và lực phòng ngự của nàng.
Đấu Thiên ngược lại có thể xem xét, có Tinh Không Kiếm, cộng thêm kiếm thế, Đấu Thiên có lẽ có thể phá vỡ trong nháy mắt!
Nghĩ tới những thứ này, Lý Hạo hơi nôn nóng.
Lúc nào hai thế có thể dung hợp, dung hợp, hắn sẽ tấn cấp.
Về phần ngũ thế dung hợp, vậy cho lão sư tự chơi đi, hắn nhị thế là có thể.
Về phần sau này, không phải Đấu Thiên không thể lại lĩnh ngộ thế, chỉ là độ khó sẽ gia tăng.
Mặc kệ nó, đến Đấu Thiên rồi tính sau.
Dưới hoàn cảnh này, không đến Đấu Thiên làm sao lẫn vào cũng là vấn đề.
Hắn bắt đầu điên cuồng hấp thu những năng lượng thần bí kia, kiếm năng trên tiểu kiếm cũng càng ngày càng ít.
Lý Hạo rất lo lắng, lo lắng kiếm năng không đủ chèo chống hắn tấn cấp Đấu Thiên… Cũng không biết bây giờ nên bổ sung thế nào!
Từng luồng siêu năng bị hắn hấp thu, ngũ tạng trừ thận, những thứ khác đều lớn mạnh rất nhiều.
Nhất là trái tim và lá lách, hút không ít hỏa năng và thổ năng, giờ này rõ ràng đã cường hóa một mảng lớn.
Chương 388: Đạn Diệt Thành
Cùng lúc đó.
Sắc mặt của Diệu Thừa ở Diêm La hơi khó coi, cầm trong tay một tấm vải rách, nhíu mày không thôi: “Hổ Phách chết!”
Hổ Phách là võ sư tấn cấp Nhật Diệu, chiến lực không yếu, thật ra cũng là cường giả Diêm La trọng điểm bồi dưỡng ở Ngân Nguyệt.
Nhưng bây giờ, đối phương lại chết!
Thổ năng có tác dụng rất lớn trong việc đối phó hắc giáp, chết một thổ năng, lúc này còn đáng tiếc hơn so với chết hai ba hỏa năng, hỏa năng bây giờ bị hạn chế lợi hại.
Cũng chính là vì thổ năng có tác dụng lớn, gã nghĩ để Hổ Phách dẫn đội ra ngoài dò xét chút, coi như gặp hắc giáp thì nguy hiểm cũng ở trong phạm vi khống chế.
Thế nhưng… Hổ Phách chết!
Sắc mặt Diệu Thừa khó coi, Hổ Phách chết, thật sự do hắc giáp làm sao?
Vì sao cảm giác không quá giống!
Hổ Phách lại không ngốc, gã dám trêu vào tiểu đội mười người?
Hay là có người không bằng lòng để thổ năng Hổ Phách sống sót.
Dù sao gã còn sống thì đại biểu Diêm La càng có hi vọng bắt vài hắc giáp.
“Chết bao nhiêu người?”
Hắn hỏi một câu, có người nói khẽ: “Không rõ, trừ xác định Hổ Phách và mấy người hắn dẫn theo đều đã chết… Mấy chỗ khác cũng có đồng phục thống nhất của chúng ta, tối thiểu chết năm Nguyệt Minh và một Nhật Diệu!”
Lời này vừa ra, sắc mặt Diệu Thừa khó coi.
Lúc này mới bao lâu?
Trong chớp mắt, chết sáu!
Đây là ít nhất, giờ này còn có một vài siêu năng phân bố ở bên ngoài, không biết sống chết.
Tiếp tục như thế, thăm dò xong mấy đường đi gần đó, chẳng phải người mang vào đều sẽ xong đời?
Gã lập tức mang theo bảy, tám người tiến vào, sau đó lại tới vài người, tổng cộng cũng hơn mười người.
Lúc đầu người Diêm La không coi là nhiều, nhưng lập tức chết nhiều như vậy, sao gã có thể bàn giao cho Luân Chuyển Vương?
Nghĩ tới những thứ này, sắc mặt gã khó coi, trầm giọng nói: “Ta đi trước báo cáo cho Luân Chuyển Vương… Các ngươi cẩn thận chút.
Còn nữa, chúng ta không thể một mực tự thăm dò, nguy hiểm vượt quá tưởng tượng, có lẽ cần những nhà khác cùng liên hợp mới được!”
Không thể tiếp tục như vậy được nữa!
Bọn thủ hạ cũng không có ý kiến, rất nhanh, Diệu Thừa biến mất ngay tại chỗ.
Trong bóng tối.
Bên ngoài ngoại thành cổ thành còn có một nơi trống trải.
Giờ phút này, lượng lớn Siêu Năng Giả tụ tập ở đây.
Hồ Định Phương quét mắt bốn phía vài vòng, không thấy được Lý Hạo, sắc mặt lộ ra không quá đẹp đẽ.
Đến mức khi người Diêm La đến chất vấn vì sao trước đó không nói việc của hắc giáp, Hồ Định Phương đối xử lạnh nhạt, quét Luân Chuyển Vương thật lâu, thật lâu sau mới lạnh như băng nói: “Ngươi bằng lòng nói cho ta biết Diêm La phát hiện bao nhiêu của cải, bao nhiêu nguy hiểm trong di tích không?”
“Là đầu óc ngươi có vấn đề hay là đầu óc ta có vấn đề?”
Sắc mặt Luân Chuyển Vương u lãnh: “Hồ Định Phương, ngươi thật sự cảm thấy ngươi ở chỗ này là vô địch? Tam Dương hậu kỳ, ngươi cảm thấy mình đã có thể so với Húc Quang?”
Bàn về thực lực, Hồ Định Phương còn kém bọn hắn một chút.
Kết quả, gia hỏa này lại càn rỡ không ai bì nổi!
Không nể mặt Tử Nguyệt, không nể mặt Luân Chuyển Vương, có phải cảm thấy Tuần Dạ Nhân vô địch không?
Phi Thiên luôn luôn thần bí, chưa chắc sẽ tham dự vây công.
Nhưng phía Tử Nguyệt thì khó mà nói.
Gã, cộng thêm Tử Nguyệt, đối phó Hồ Định Phương và Hách Liên Xuyên quá đơn giản, gia hỏa này có phải là muốn chết hay không?
Hồ Định Phương bình tĩnh nói: “Được, ngươi dám đụng đến ta thử xem! Hổ Dực quân chuẩn bị đạn diệt thành không nhiều, chỉ có mười viên, nếu ta không ra ngoài, không phải người thứ nhất ra ngoài… Chỉ cần các ngươi vượt qua mười khỏa đạn diệt thành thì sẽ không có vấn đề! Luân Chuyển, đừng nhìn bản thân quá cao, thật sự xem ta không có chút chuẩn bị nào sao?”
Ánh mắt hắn lạnh lùng, hơi lườm bọn họ, cười lạnh một tiếng: “Ta tin rằng ngươi cũng không có lá gan này! Hay là ngươi cảm thấy người Trung Bộ tới, có thể giúp ngươi ngăn cản đạn diệt thành?”
Sắc mặt Luân Chuyển Vương khó coi!
Không chỉ hắn, nơi xa, Tử Nguyệt cũng có sắc mặt u lãnh, nhìn thoáng qua Hồ Định Phương.
Đạn diệt thành!
Đây cũng là một trong những sức mạnh quân đội, loại vũ khí có tính sát thương cao đều là tuyệt mật.
Mà một hành tỉnh, khả năng cũng chỉ có một ít, đều được cao tầng trong quân đội khống chế.
Lực lượng siêu năng của ba tổ chức lớn hùng mạnh, thế nhưng không có mạnh đến tình trạng xâm nhập đến cao tầng trong quân đội.
Đương nhiên có vài hành tỉnh, quân đội hợp tác với tổ chức siêu năng, vậy xem như chuyện khác.
Tại Ngân Thành, người nắm giữ đạn diệt thành chỉ có có thể là một trong thống soái ba quân, Hồ Định Phương chính là một trong số đó.
Ngoài ra còn có hai thống soái, trong đó còn bao gồm thống soái ba quân trên danh nghĩa, người kia chấp chưởng trung quân.
Tiếng nói của Hồ Định Phương vừa vang lên, Tử Nguyệt cách không lạnh lùng nói: “Nói như vậy, nếu Hồ Định Phương ngươi chết trong di tích thì cũng muốn vận dụng đạn diệt thành? Chẳng lẽ chúng ta còn phải bảo vệ an toàn của ngươi? Thật sự buồn cười!”
Nói rồi, gã cười lạnh một tiếng: “Bản thân ngươi không ở, ta xem ai có tư cách chấp chưởng đạn diệt thành.”
“Vợ của ta!”
Hồ Định Phương thản nhiên nói: “Vợ của ta cái gì cũng tốt, chính là nhìn đại cục lại chẳng ra sao! Ta chết đi, không có ra ngoài, nàng sẽ không cố kỵ cái gọi là đại cục… Không tin, các ngươi có thể thử xem?”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người nhíu mày không thôi.
Không nghĩ tới Hồ Định Phương còn có sắp xếp như vậy.
Chẳng qua suy tính một phen, mấy người cũng không nói gì.
Coi như đạn diệt thành thật sự bắn ra, những người khác đại khái đều phải chết nhưng Tử Nguyệt và Luân Chuyển Vương vẫn còn có cơ hội.
Họ có Nguyên Thần Binh nơi tay, cộng thêm thực lực Tam Dương đỉnh phong, thời khắc mấu chốt chạy trốn thì chưa chắc sẽ có việc gì.
Đương nhiên nếu không chết cũng sẽ trọng thương, đó là không cách nào tránh khỏi.
Huống chi người dẫn theo đều chết hết… Còn sống cũng không có cách nào bàn giao.
Dù sao bọn hắn chỉ là thủ lĩnh phân bộ chứ không phải thủ lĩnh tổng bộ.
Hồ Định Phương cười lạnh một tiếng, cũng không để ý tới mấy người kia, lại dùng dư quang quét một vòng, vẫn không thấy được đám người Lý Hạo.
Hắn không khỏi nhìn về phía địa phương xa xa giống như tiểu trấn, đó chính là ngoại thành.
Chẳng lẽ… đám người Lý Hạo ngộ nhập ngoại thành?
Việc này rất phiền toái!
Nếu một thân một mình đến đây, hắn sẽ không để ý bây giờ trực tiếp đi vào tìm, nhưng dù sao cũng đã đáp ứng Hầu Tiêu Trần, giờ này còn có một đám Tuần Dạ Nhân đi theo hắn.
Nếu hắn đi, một khi Hồng Nguyệt và Diêm La ra tay giết người… Hách Liên Xuyên không ngăn nổi.
Hắn hơi bực bội nhưng lại không thể làm gì.
Thế là hắn càng thêm khó chịu đối với Tử Nguyệt và Luân Chuyển Vương.
Nếu không phải thực lực quả thực hơi kém chút so với hai người… Cũng chưa chắc sẽ kém, hắn vẫn rất tự tin.
Dù sao nói thế nào thì hắn cũng là võ sư tấn cấp siêu năng, còn tinh thông Ngũ Cầm Thuật.
Ngũ Cầm Thuật không phải bí mật.
Có điều dưới tình huống bình thường, không có Ngũ Cầm Thổ Nạp Pháp phối hợp, Ngũ Cầm Thuật chính là thứ cặn bã.
Nhưng hắn biết Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật, vậy Ngũ Cầm Thuật có tác dụng rất lớn.
Cho nên đối đầu bất kì ai trong hai người này, hắn không chút nào e sợ.
Nhưng nếu hai người cùng tiến lên… Vậy đại khái sẽ không cách nào địch nổi.
Chương 389: Cấm Võ!
Đúng vào lúc này, một bóng người nhanh chóng từ trong thành chạy ra, tốc độ rất nhanh, như gió, nhanh chóng từ quảng trường bên kia thối lui ra khỏi ngoại thành.
Đến ngoài thành, người kia không chút kiêng kỵ phi hành.
Ở trong thành, dù gã là Tam Dương hệ Phong thì cũng không dám phi hành.
Trong chớp mắt, đối phương xuất hiện cạnh Luân Chuyển Vương.
Tiến đến cạnh đối phương, nói khẽ mấy câu.
Chỉ là bờ môi giật giật, lại không có âm thanh truyền ra.
Tất cả mọi người nhìn về phía Diệu Thừa, Luân Chuyển Vương mặt không đổi sắc, chỉ là trong lòng thầm mắng một tiếng, phế vật!
Chỉ là dò đường thôi, mà lại đã biết nhược điểm của hắc giáp, thế mà còn hao tổn Nhật Diệu, không phải phế vật thì là cái gì?
Hắn dư quang nhìn về phía Hồng Nhất Đường cách đó không xa, nhìn thoáng qua, hơi nghi hoặc.
Hồng Nhất Đường xuất thân võ sư, đồ đệ của gã cũng có không ít võ sư, đương nhiên thực lực đều quanh quẩn ở Trảm Thập và Phá Bách, không có khả năng có bản lĩnh giết Hổ Phách.
Vậy ai đã giết Hổ Phách?
Thật sự do hắc giáp giết?
Luân Chuyển Vương cũng không đề cập việc này mà là mở miệng nói: “Diệu Thừa đã tra xét xong, ngoại thành tổng cộng có chín con đường, mỗi con đường đều có hắc giáp giáp sĩ tuần tra.
Nhiều thì mười người một đội, ít thì một người.”
“Toàn bộ ngoại thành, hắc giáp đại khái có tầm trăm.”
“Một khi động thủ, siêu năng bộc phát, những hắc giáp này rất nhanh sẽ xuất động… Nhưng đây chỉ là khu ngoại thành, vào sâu trong nội bộ chút, tới gần khu vực nội thành, chỗ kia Diệu Thừa chỉ nhìn thoáng qua từ phía xa xa, thấy được rất nhiều giáp sĩ! Có thể hắc giáp trước đó chúng ta giết đều đến từ bên kia.”
Gã giới thiệu đơn giản tình huống cho đám người, lôi kéo những tổ chức khác.
Nếu Tuần Dạ Nhân không chịu nói, vậy ta sẽ nói.
Về phần những bí mật này, nếu thật sự bỏ được để cho người ta đi dò xét, tự nhiên cũng có thể tra rõ ràng.
“Ý của ta bây giờ là chúng ta dọn dẹp hắc giáp ngoại thành trước, lấy ngoại thành làm cứ điểm, sau đó diệt từng chút một những hắc giáp ở giữ nội ngoại thành… Đợi đến khi thanh lý xong những giáp sĩ này, chúng ta mới có hi vọng đánh vào nội thành!”
Nói xong, lại nói: “Mặt khác, ta muốn hỏi phía Tuần Dạ Nhân, vì sao không thể tiến vào phòng ở ngoại thành? Bên trong đến cùng có cái gì? Có vài Siêu Năng Giả của chúng ta tiến vào, cuối cùng đều biến mất vô tung vô ảnh!”
Hách Liên Xuyên cười nhạo một tiếng: “Ngươi hỏi chúng ta? Chúng ta làm sao biết, căn bản không thể vào phòng ở ngoại thành, đi vào một người chết một người.
Các ngươi có bản lĩnh thì tự dò xét đi!”
Sắc mặt Luân Chuyển Vương khó coi.
Hồng Nhất Đường bên cạnh mở miệng, xem như làm người khuyên can, chủ động đặt câu hỏi: “Hách bộ, ta có một nỗi nghi hoặc, những giáp sĩ kia không cách nào đi khỏi ngoại thành hả?”
“Không tệ!”
Hách Liên Xuyên ngược lại không có giấu diếm: “Chắc hẳn các ngươi cũng phát hiện nơi phát ra lực lượng của bọn chúng là dưới mặt đất, mà loại mặt đất kia chỉ trải đến quảng trường biên giới ngoại thành, một khi ra quảng trường, những giáp sĩ kia sẽ mất đi lực lượng, chính là chịu chết!”
Hồng Nhất Đường mở miệng nói: “Vậy có khả năng dẫn dụ bọn chúng đến trên quảng trường, sau đó chúng ta cách không oanh kích, giống chơi diều, giết từng người bọn chúng không?”
Nếu làm thế được, có lẽ có thể thử chút.
Siêu năng không phải võ sư.
Cũng có thể công kích từ xa.
Phương pháp này vừa ra, không ít người đều nhìn về Hách Liên Xuyên.
Có lẽ Tuần Dạ Nhân đã từng thử, nếu có thể thì ngược lại có thể thử chút.
Hách Liên Xuyên thấy bọn họ nhìn hắn, nghĩ rồi mở miệng nói: “Chỉ cần chúng ta không tiến vào ngoại thành, bọn chúng sẽ không động thủ.
Về phần cách không oanh kích… Các ngươi phá vỡ được áo giáp của chúng rồi nói, nếu không thì tác dụng không lớn!”
“Mà bọn hắn cũng sẽ rút lui!”
Cũng không phải một mực đợi ở đó, cứ như vậy đần độn bị ngươi đánh.
Đám người lần nữa nhíu mày.
“Đó chính là nói chúng ta tiến vào ngoại thành, bọn hắn sẽ điều binh từ phụ cận nội thành tới tiêu diệt chúng ta?”
Hách Liên Xuyên cười nói: “Thế thì sẽ không, chỉ cần chúng ta không phát ra âm thanh, không bay trên trời, không bộc phát siêu năng… Những binh lính kia cũng sẽ không quản chúng ta! Dựa theo Tuần Dạ Nhân phán đoán, đối phương chỉ công kích những người không nghe lời, hoặc nói toạc là làm hỏng quy tắc kia! Cái gì là phá hư? Không tuân thủ cấm võ lệnh thì đều là người phá hư quy tắc, ngoại thành nội thành đại khái đều cấm võ!”
Đám người lần nữa thầm mắng.
Cấm võ?
Nhiều siêu năng tới đây như vậy, dĩ nhiên không phải đến du lịch, là có mục đích, thậm chí muốn đánh vào nội thành.
Cấm võ, vậy còn chơi cái gì?
Có người mở miệng: “Nếu như chúng ta không động thủ, chỉ là tới gần hắc giáp, bọn chúng sẽ giết chúng ta ư? Cũng không bộc phát siêu năng… Mà là tới gần bọn chúng, dạng này sẽ khiến địch ý?”
Lời này để không ít người lần nữa động tâm.
Nếu tới gần, đối phương mặc kệ, vậy thì dễ làm rồi.
Đánh lén cũng được, tập sát cũng được, hay bố trí bẫy rập cũng đều so trực tiếp cường sát muốn thuận tiện.
“Nếu như siêu năng không che giấu được… Võ sư tới gần thì sao?”
Người kia lại bổ sung một câu.
Hách Liên Xuyên nhìn về phía người hỏi, lại là người Phi Thiên, lần này tổ chức điệu thấp cuối cùng cũng mở miệng.
Hách Liên Xuyên bình tĩnh nói: “Coi như không bộc phát siêu năng thì khi đến gần, siêu năng dao động cũng rất rõ ràng, hắc giáp cũng sẽ cho rằng là khiêu khích, sẽ ra tay giết người! Về phần võ sư… Bình thường sẽ không khiến chúng chủ động công kích! Nhưng nếu võ sư chủ động công kích đối phương, cũng sẽ bị phản kích.
Võ sư gần công mạnh, nhưng khó mà đánh vỡ hắc giáp, tổn thương bọn hắn có hạn, cho nên cũng không đề nghị võ sư tới gần.”
Đám người cẩn thận suy nghĩ, cũng đúng.
Võ sư lại không thể phong ấn đối phương, tới gần đối phương, coi như một quyền đánh bay đối phương, động tĩnh lớn như vậy cũng sẽ gây chú ý.
Siêu năng dao động rõ ràng, đây cũng là một trong những tai hại khó mà khắc chế.
“Cũng nên có điều lệ ra!”
Lúc này, Luân Chuyển Vương mở miệng lần nữa: “Tuần Dạ Nhân dò xét nhiều lần, ta nghĩ cũng sẽ không chỉ là vì vài hắc giáp nhỉ? Lần này các ngươi cùng chúng ta cùng tiến vào, đại khái cũng muốn tiến vào nội thành.
Nếu chúng ta thật sự tổn thất nặng nề, các ngươi có niềm tin tiến vào nội thành không?”
“Hách Liên Xuyên, làm sao có thể thuận lợi tiến vào ngoại thành, giải quyết những hắc giáp kia, thậm chí là hắc giáp gần cửa thành, Tuần Dạ Nhân không có bất kỳ chuẩn bị gì?”
Lời này xem như đã hỏi tới điểm mấu chốt.
Tuần Dạ Nhân phí hết tâm tư, thậm chí không tiếc cùng bọn gia hỏa này cùng một chỗ thăm dò, tự nhiên là muốn tiến vào nội thành.
Tổn thất này quá mức thảm trọng… Ai biết nội thành còn có nguy cơ gì?
Chương 390: Bàn Bạc Kế Sách
Giờ đây cũng không bàn chuyện trước đó tiến đến chém giết.
Khi đám người thấy độ kiên cố của những hắc giáp kia thì bây giờ đều muốn có thu hoạch.
Nếu thực sự không được thì mang trăm cỗ áo giáp ra ngoài cũng không uổng công chuyến này!
Siêu năng hay võ sư cũng vậy, đều rất thực tế.
Việc không có ích lợi, bây giờ chém giết sẽ chỉ tiện nghi những người Trung Bộ kia tới, chẳng bằng lấy trước chỗ tốt rồi nói.
Hồ Định Phương không phụ trách những thứ này.
Hắn chỉ phụ trách bảo hộ Tuần Dạ Nhân, sự tình xử lý thế nào đều là Tuần Dạ Nhân tự làm chủ.
Hách Liên Xuyên chủ động lộ ra chút tin tức với bọn hắn, Hồ Định Phương biết Tuần Dạ Nhân vẫn hy vọng tiến vào nội thành.
Quả nhiên, lúc này Hách Liên Xuyên cười nói: “Biện pháp tốt nhất vẫn là mài từng chút, mài sạch những hắc giáp kia, đó là đơn giản nhất!”
“Về phần số lượng hắc giáp…”
Hách Liên Xuyên suy nghĩ chút rồi nói: “Ngoại thành tăng thêm cửa ra vào gần nội thành có đại khái ngàn tên, có thể là một đội thiên nhân! Chẳng qua bây giờ đại khái chỉ tầm tám trăm, dù sao cũng đã bị các ngươi bắt được trên trăm bộ.”
Về phần trên trăm bộ hắc giáp khác đi nơi nào… Đám người không hỏi cũng biết, rất có thể chúng đã bị Tuần Dạ Nhân lấy đi.
Đương nhiên vừa nghe được còn có tám trăm…
Đám người cũng đau đầu!
Đây cũng quá nhiều, tương đương với tám trăm Nguyệt Minh đỉnh phong tồn tại.
Huống chi còn có bách phu trưởng, đó chính là ít nhất còn có 8 Nhật Diệu, nếu lại có một thiên phu trưởng… Chẳng phải là nói còn có một Tam Dương đánh không chết tồn tại?
Tam Dương không đáng sợ, ở đây Tam Dương không ít.
Đáng sợ là một Tam Dương có vô cùng vô tận năng lượng cung cấp, mà lại có phòng ngự vô địch.
Tử Nguyệt mở miệng: “Có tồn tại trên thanh đồng giáp không?”
“Chưa từng thấy!”
Hách Liên Xuyên lắc đầu: “Nói thật, nếu thật sự có tồn tại như vậy ra tay… Tuần Dạ Nhân chúng ta đơn độc đến dò xét, trừ khi bộ trưởng tiến vào, nếu không chỉ sợ sẽ toàn quân bị diệt! Chúng ta cũng không dám tùy tiện trêu chọc loại tồn tại này… Đương nhiên, dựa theo phỏng đoán, có thể có tồn tại một cái!”
Hắn đang tiêm cho mũi thuốc dự phòng, loại tồn tại này tám chín phần mười là có.
“Tám trăm người…”
Tất cả mọi người nhíu mày, Hồng Nhất Đường hỏi lần nữa: “Vậy rốt cuộc trí tuệ của những hắc giáp này thế nào? Bọn hắn có thể đồng thời xuất động không, hay là sẽ chỉ như trước đó, từng đội tới?”
“Cần phán đoán và quan sát mới được!”
Hách Liên Xuyên suy nghĩ chút rồi nói: “Mỗi lần chúng ta tiến vào, số lượng hắc giáp xuất hiện tương đương với nhân số của chúng ta.
Nói cách khác, nếu chúng ta tiến vào một hai trăm người, đối phương khả năng cũng chỉ sẽ đến nhiều như vậy… Khả năng tại trong chỉ lệnh của bọn chúng, nhân số tương đương cũng đủ để giải quyết người xâm nhập!”
“Đương nhiên còn có một loại tình huống ngoại lệ!”
“Nếu tất cả hắc giáp và đồng giáp toàn bộ tử vong, hoặc bị đánh tan, mà chúng ta vẫn còn, vậy đối phương sẽ đến càng nhiều hắc giáp…”
Hắn giải thích: “Lúc trước chúng ta từng đánh tan qua một lần, đánh tan hơn mười hắc giáp, kết quả chúng ta không hề rời đi, một lát sau, xuất hiện hơn ba mươi hắc giáp, còn có một đồng giáp, một lần kia chết rất nhiều người!”
“Vậy một mình săn giết thì sao?”
Hồng Nhất Đường lại hỏi: “Một mình săn giết hắc giáp sẽ dẫn tới bọn chúng trả thù?”
“Nhìn tình huống, nếu ngươi che giấu tốt, đối phương tìm không thấy ngươi thì sao truy sát được? Thủ đoạn hắc giáp tìm người có hạn, chỉ cần sau khi ngươi săn giết hắc giáp, nhanh chóng thoát đi thì bọn chúng cũng chưa chắc có thể tìm được ngươi!”
Kiểu nói này khiến không ít người động tâm.
Kể từ đó, chẳng phải nói có thể đi vào săn giết?
Nhổ bỏ từng chút hắc giáp?
Nguyệt Minh nhất định không được!
Nhưng Nhật Diệu, Tam Dương vẫn có một ít nắm chắc.
Giờ phút này, có người đề nghị: “Vậy không bằng để tất cả Tam Dương và Nhật Diệu tiến vào bên trong, trước tiên săn giết trăm giáp sĩ… Diệt trừ lực lượng của bọn chúng từng chút!”
Còn có người nói: “Có thể sử dụng hắc giáp không? Nếu có thể, chúng ta cũng mặc hắc giáp, lực phòng ngự tăng nhiều…”
Bình thường mở ra hắc giáp, đến bây giờ còn không được.
Chỉ có thể bạo lực phá hư, nhưng hắc giáp sau khi bị phá hư thì lực phòng ngự giảm bớt đi nhiều.
Thu hoạch lớn nhất là Diêm La, giờ phút này cũng không nỡ phá hư, quá xa xỉ!
Đám người ngươi một câu, ta một câu.
Đương nhiên người dám mở miệng đều là Nhật Diệu và Tam Dương ở thế lực lớn, về phần Nguyệt Minh, giờ phút này chỉ có thể yên lặng nghe.
Phần thuyết pháp đối với bọn họ!
Lúc này, một người mặc áo choàng của Phi Thiên mở miệng: “Phía Tuần Dạ Nhân, cụ thể có tính toán gì không? Thời gian không coi là nhiều, chỉ có ba ngày, nếu ba ngày sau không đi ra, chỉ có thể chờ đợi tháng sau… Tháng sau, chúng ta còn có thể ra ngoài không?”
Hách Liên Xuyên cười nói: “Dự định? Thật ra cũng không có dự định quá tốt.
Tam Dương và Nhật Diệu tiến vào, từng người săn giết giáp sĩ ngoại thành, thật ra đây là một biện pháp không tệ.”
“Ngoại thành có chín ngã đường đi, nếu như đồng thời phát động công kích, đối phương sẽ rất khó nhanh chóng phản ứng kịp.
Chỉ cần có thể nhanh chóng giải quyết bọn chúng, nhanh chóng rút lui, vậy thì có thể nhẹ nhõm giải quyết trăm giáp sĩ.
Về phần cửa nội thành bên kia, chúng ta có thể thử đi dẫn dụ từng chút.”
Chín Tam Dương.
Lúc này, hai người Tuần Dạ Nhân, một người Hồng Nguyệt, hai người Diêm La, hai người Kiếm Môn… Đương nhiên, đối ngoại lộ ra chỉ có một người, Phi Thiên cũng thế, hai Tam Dương cũng chỉ có một người triển lộ thực lực.
Cộng thêm Trương Đình, trên thực tế, lần này Tam Dương tới rất nhiều, trọn vẹn mười người.
Nếu trước đó Viên Thạc không giết người, giết hai Tam Dương, cộng thêm bản thân Viên Thạc thì Tam Dương có khoảng chừng mười ba người.
Không dám nói tất cả những người này là lực lượng cấp cao của Ngân Nguyệt, nhưng tối thiểu cũng chiếm cứ hơn một nửa lực lượng cao cấp của Ngân Nguyệt.
Mà trên mặt nổi, giờ Tam Dương chỉ có bảy.
Đám người rơi vào trầm tư.
Lời Tuần Dạ Nhân nói đáng tin cậy không?
Đối phương không nói, bọn hắn lo lắng.
Đối phương nói kế hoạch, bọn hắn lại lo lắng.
Mà tại bây giờ, trong ngoại thành lại có tiếng kêu thảm thiết truyền ra.
Phía Diêm La, Luân Chuyển Vương khẽ nhíu mày, người chết sẽ không lại là người Diêm La?
Hắc giáp ngoại thành đều ở ngoài sáng.
Chỉ cần cẩn thận tránh đi, vấn đề không lớn.
Sao lại sẽ có người tử vong?
Gã nhìn về phía Hách Liên Xuyên, cau mày nói: “Ngoại thành trừ phòng ở và hắc giáp thì còn có nguy hiểm khác không?”
“Có!”
Hách Liên Xuyên cũng không tị hiềm: “Còn có nguy hiểm trên trời… Cái này ngươi biết.
Mặt khác, thật ra ngoại thành còn có một số nguy hiểm đột nhiên tới, cụ thể đến từ chỗ nào, chúng ta cũng không rõ, nhưng thường xuyên sẽ xuất hiện vài đồ vật như lưỡi dao, trong nháy mắt xuất hiện, trong nháy mắt giết người, trong nháy mắt biến mất… Đây là khó lòng phòng bị!”
“Lưỡi dao đột nhiên tới?”
Đám người càng thêm cảnh giác, chỉ là ngoại thành mà đã nguy hiểm như vậy sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)

![[Dịch] Nhất Thế Chi Tôn [Dịch] Nhất Thế Chi Tôn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Nhat-The-Chi-Ton-SE-Audio-Truyen.jpg)





