[Dịch] Tinh Môn
Tập 77 : Cướp Giáp (c381-c385)
❮ sautiếp ❯Chương 381: Cướp Giáp
Lời này vừa nói ra, Lưu Long khẽ gật đầu, có điều vẫn nói: “Ta thấy Diệu Thừa cũng cùng một chỗ…”
“Vậy hãy đi theo, chờ bọn hắn tách ra!”
Lý Hạo nói nhỏ: “Bọn hắn không có khả năng một mực tập hợp một chỗ, chỉ cần không còn gặp được nguy hiểm, bọn hắn nhất định sẽ tách ra thăm dò, nhiều người sẽ đưa tới sự chú ý lớn hơn.
Lại nói, Siêu Năng Giả hay võ sư cũng thế, ai không muốn bản thân một mình tầm bảo? Giờ đây ngoại thành một tòa cổ thành rộng mở với bọn hắn, lão đại cảm thấy bọn hắn có thể nhịn được không? Diệu Thừa kia sẽ luôn dẫn theo những người bọn hắn?”
Không thể nào!
Dù sao Lý Hạo cảm thấy rất không có khả năng.
Ánh mắt Lưu Long khẽ động, gật đầu: “Vậy cứ theo dõi bọn hắn!”
Liễu Diễm bên cạnh lại hơi chần chờ: “Quá nguy hiểm.
Huống chi một khi bộc phát chiến đấu sẽ dẫn tới hắc giáp và những cường giả khác… Không bằng chờ Hồng Nguyệt, Tuần Dạ Nhân đều tiến vào đây…”
Lý Hạo lại nhanh chóng cắt ngang: “Vậy không thể, một khi nhiều người, khắp nơi đều là người, vậy ngược lại nguy hiểm hơn! Giờ đây chỉ cần động tĩnh nhỏ chút, bọn hắn sẽ coi là đối phương tao ngộ hắc giáp! Bởi hắc giáp giống như chúng ta, đều không có siêu năng ba động…”
Nghĩ đến việc này, Lý Hạo hơi tiếc nuối: “Nếu có thể lấy được ba bộ hắc giáp, chúng ta giả mạo hắc giáp càng giống hơn!”
Ánh mắt hắn lóe lên một cái: “Nếu không… Chúng ta lấy ba bộ hắc giáp trước?”
Có biện pháp đối phó!
Trước đó Luân Chuyển Vương đã cho bọn họ mạch suy nghĩ.
Ngăn cách bọn chúng và năng lượng trên mặt đất là được, chính là không dễ kiếm lắm… Không quan trọng, cưỡng ép phá vỡ.
Không nói những cái khác, kiếm của hắn nhất định có thể phá vỡ hắc giáp.
Nứt chút cũng được!
Lời này vừa nói ra, Lưu Long cũng chuyển động ánh mắt, chỉ là nhắc nhở: “Không nhất định hữu dụng… Nếu gặp hắc giáp thật thì có thể sẽ phân biệt ra.
Bằng không, nếu Tuần Dạ Nhân đã lấy được thì trực tiếp giả mạo, chẳng lẽ có thể lẫn vào nội thành?”
Lý Hạo gật đầu, có thể giữa binh sĩ áo giáp có một vài cách phân biệt.
Thế nhưng… Chúng ta cũng không phải lẫn vào nội thành, mà là giả mạo hắc giáp giết người!
Không cần giấu diếm được những hắc giáp kia.
“Mặc kệ…”
Lý Hạo nói nhỏ: “Chúng ta có cơ hội rất lớn, sau ngõ hẻm bên kia, mấy lần đều do một hắc giáp tuần tra.
Phía trước bên này cũng có một cái tuần tra, lại đến tiếp mới là một đội mười người! Chúng ta trước tiên giải quyết sạch hai hắc giáp đơn độc hành động, lại nghĩ biện pháp lấy bộ thứ ba… Trên mỗi con đường hình như đều có hắc giáp tuần tra, mà lại đều là một người đơn độc, mười người thành đội!”
Bọn hắn quan sát lâu như vậy, vẫn có vài thu hoạch.
Không tiện giải quyết tiểu đội mười người.
Không nói biết đánh nhau hay không, mấu chốt là một khi động tĩnh lớn sẽ đưa tới đại bộ đội, không tốt.
Về phần người dẫn đầu tuần tra kia, khả năng chính là thăm dò nguy hiểm cho hắc giáp.
Lý Hạo cũng không quan trọng những thứ này, hắc giáp xuất động quy mô lớn thì cũng nên đi tìm đám người Diêm La.
Lưu Long suy nghĩ, cũng nhanh chóng có quyết định.
“Được!”
Liễu Diễm vào lúc này không có quyền nói chuyện.
Hai người có quyết định, cũng không chậm trễ, nhanh chóng hóp lưng lại như mèo, đến sau ngõ hẻm cuối cùng, chờ đợi hắc giáp đơn độc tuần tra tới.
Về phần phương án, cũng đã có.
“Lão đại, đợi lát nữa ta bộc phát thế trong nháy mắt, chấn động mặt đất, để hắc giáp cách khỏi mặt đất! Mà việc ngươi cần làm cũng đơn giản, cường công, đánh đối phương lên trời, mãi cho đến khi đối phương đã mất đi lực lượng mặt đất duy trì, triệt để trở thành áo giáp, chúng ta sẽ thành công! Chúng ta không phải Siêu Năng Giả, không có hệ kỹ năng khống chế quá mức đặc thù, chỉ toàn dựa vào ngươi!”
Một khi Lưu Long làm cho đối phương rơi xuống đất, vậy sẽ thất bại trong gang tấc!
Việc này rất khảo nghiệm lực khống chế của một võ sư.
“Trước đó khi những người Diêm La kia ra tay, ta đã quan sát.
Đại khái duy trì khoảng một phút thì hắc giáp mới có thể triệt để mất đi sức chống cự… Còn nữa, tiểu đội mười người đại khái cũng sẽ đến sau khoảng một phút… Cho nên lão đại còn phải nghĩ biện pháp dịch chuyển nó về phía trước, dời đi một khoảng cách… Tốt nhất có thể kéo đến trong hẻm nhỏ!”
Lưu Long hút khí, đại gia yêu cầu càng ngày càng cao với ta!
Chẳng qua ông suy tư, rất nhanh đã ngẩng đầu: “Yên tâm!”
Hắc giáp chỉ là Nguyệt Minh, mà ông là võ sư Đấu Thiên.
Mặc dù hơi khó nhưng vẫn có thể làm được.
Một lát sau.
Một bộ hắc giáp nện bước kiên định đi về phía bọn họ.
Máy móc thức tuần tra tứ phương.
Khi đối phương tới gần hẻm nhỏ, trong nháy mắt, Lý Hạo phát động địa thế, nhẹ nhàng giậm chân một cái, không truyền ra âm thanh gì, mặt đất lại hơi chấn động một cái.
Lý Hạo cơ cảm giác muốn thổ huyết, trong mặt đất nơi này ẩn chứa năng lượng đặc thù, còn có lực phản chấn.
Suýt chút chấn chính hắn thổ huyết!
Chẳng qua trước đó hắn đã thử một cái, ảnh hưởng của thế vẫn có thể kéo dài.
Quả nhiên, trong tích tắc, hắc giáp kia bị chấn động rời khỏi mặt đất chút.
Đúng vào lúc này, Lưu Long như báo săn, nhanh chóng xông ra, tốc độ cực nhanh, đánh một quyền ra như đạn pháo oanh kích, một quyền đánh hắc giáp lên bầu trời.
Mà việc này lại cần lực khống chế cực mạnh.
Lưu Long cũng run sợ trong lòng, cũng may hắc giáp sẽ không kêu to.
Lưu Long tận lực để nắm đấm bị sóng biển bao phủ, dạng này có thể giảm nhỏ âm thanh hơn chút.
Ông cũng không dám đằng không bay lên, chỉ có thể chờ đợi đối phương rơi xuống, sau đó cẩn thận từng li từng tí, lại cho đối phương một quyền.
Lúc này y như khí cầu rơi xuống đất, không thể để cho khí cầu rơi xuống đất nhưng cũng không thể đánh quá mạnh khiến khí cầu bay khỏi quỹ đạo đã chế định tốt lúc đầu.
Nếu không, một khi quỹ đạo rơi về phía một đầu khác, rất nhanh sẽ tao ngộ tiểu đội kia.
Lưu Long cũng run sợ trong lòng.
Ngay lúc ông tiếp tục đập nện, hắc giáp bỗng nhiên vùng vẫy một lát, hơi chênh lệch chút ít rời khỏi quỹ đạo vốn có, rơi về phía sau.
Lưu Long giật mình.
Vào thời khắc này, Lý Hạo tấn mãnh chạy tới, cũng đánh một quyền ra, bịch một tiếng, đánh hắc giáp về quỹ đạo ban đầu.
Hai người đều đầu đầy mồ hôi!
Âm thanh thanh thúy truyền đi hơi xa trên đường phố yên tĩnh.
Lý Hạo nuốt một ngụm nước bọt.
Lưu Long chờ hắc giáp lần nữa rơi xuống, không nói hai lời, một tay bắt, một phát bắt được đầu nó, trong nháy mắt khẽ kéo, kéo vào trong hẻm nhỏ.
Lý Hạo cũng run sợ trong lòng, vội vàng đi vào theo.
Hai người tiến vào hẻm nhỏ, điên cuồng đánh đối phương.
Thời gian trôi qua từng chút.
Hắc giáp dần mất đi sức chống cự…
Sau một khắc, Lý Hạo và Lưu Long, một người ôm chân, một người ôm đầu, đè chặt hắc giáp lại, không nhúc nhích, chờ đợi thứ gì đó.
Quả nhiên, tiếng bước chân lần nữa truyền đến.
Một tiểu đội đi ngang qua hẻm nhỏ của bọn họ.
Chờ một hồi, tiếng bước chân mới dần đi xa.
Bây giờ hai người đều đổ mồ hôi đầm đìa.
Hắc giáp đang bị ôm cũng đã mất đi động tĩnh.
Lý Hạo lộ ra dáng tươi cười, Lưu Long cũng cười lên.
Lấy được bộ thứ nhất!
Lý Hạo cẩn thận lục lọi chút, hình như thứ này liền thành một khối, cũng không biết làm sao mặc vào, khả năng có biện pháp đặc thù, nhưng giờ phút này không phải lúc tìm kiếm biện pháp.
Tay hắn nắm Tinh Không Kiếm, suy nghĩ nên ra tay từ nơi nào.
Cắt đằng sau thì còn có thể mặc bình thường, mà cũng sẽ không rơi ra trong khi chiến đấu.
“Cắt từ đũng quần đi!”
Lưu Long nói nhỏ: “Cắt một lỗ, chui vào! Chúng ta là võ sư, mặc dù sẽ không cố ý co xương, thật sự muốn co xương cũng không phải không được… Đũng quần không có người nào để ý, càng bí ẩn chút!”
Cắt một lỗ ở đũng quần, sau đó bò vào, chui vào trong, dạng này sẽ không quá dễ thấy.
Lý Hạo suy nghĩ, cũng gật đầu.
Cách này không tệ.
Rất nhanh, hắn soạt chút, cắt chút trên áo giáp.
Quả nhiên, Tinh Không Kiếm sắc bén không thể nghi ngờ, Nhật Diệu cũng không đánh tan được áo giáp nhưng dưới Tinh Không Kiếm của hắn, rất nhanh đã bị cắt một cái lỗ.
Lưu Long không nói chuyện, nhưng trong lòng thì sớm đã có phán đoán.
Cái này mới là Lý gia kiếm!
Vô cùng sắc bén!
Chương 382: Kỹ Nghệ Thời Kỳ Cổ Văn Minh
Lý Hạo cắt áo giáp ra, cũng mơ hồ thấy được bạch cốt trong nháy mắt hóa thành bột mịn, biến mất trong khải giáp.
Lý Hạo cũng không có quá nhiều cảm thụ với mấy binh sĩ thời cổ lão.
Bọn họ trung thành thi hành mệnh lệnh năm đó, không hổ là quân nhân.
Đáng tiếc bây giờ Lý Hạo cũng cần hắc giáp.
Hắn không có thời gian bi ai, bi thương cho những cổ nhân này.
Lý Hạo nhìn thoáng qua bản thân, nhìn lại Lưu Long, phát hiện dáng người Lưu Long càng phù hợp bộ hắc giáp này.
“Lão đại, ngươi chui vào!”
Lưu Long thầm mắng một tiếng nhưng vẫn ngoan ngoãn giơ hắc giáp lên, đầu mình bắt đầu chui vào đũng quần hắc giáp.
Trong quá trình này, xương cốt ông rung động đùng đùng.
Một lát sau, Lưu Long cưỡng ép bản thân chui vào.
Chẳng qua hai chân vẫn còn lộ bên ngoài.
Lại qua một hồi, Lưu Long bắt đầu thử rút chân vào.
Thử một hồi lâu, lúc này mới nhét được hai cái chân vào, có điều cái lỗ dưới đũng quần lại rộng hơn chút.
Mặc xong áo giáp, Lý Hạo cẩn thận quan sát… Chỉ cần không phải cố ý nhìn vị trí đũng quần thì cũng sẽ nhìn không ra quá nhiều dị thường.
Chỉ là trong quá trình mặc, Lưu Long đã làm rách quần của ông.
Lý Hạo nhịn không được nhỏ giọng nhắc nhở: “Lão đại, hai chân ngươi còn hơi trắng, trong bóng tối nhìn hơi chói mắt!”
Đũng quần có cái lỗ, cũng không biết nên khâu lại thế nào, có thể nhìn ra chút màu trắng ở cạnh trong hai bắp đùi.
Chân Lưu Long… Còn hơi trắng.
Lưu Long chửi nhỏ một tiếng, âm thanh truyền ra từ trong khải giáp, lộ ra cực kỳ yếu ớt.
Lý Hạo cũng mặc kệ điều này, hắn suy nghĩ, chạy đến nơi xa, lau chút đen xem trên chân tường, nhanh chóng trở về bôi lên đôi chân trắng của Lưu Long.
Kể từ đó cũng không tính chói mắt.
Lưu Long thử huy quyền một cái, hơi xúc động: “Áo giáp này, nhìn thì kiên cố, nhưng bên trong lại lộ ra rất linh hoạt, rất mềm mại, cổ văn minh đúng là không thể tưởng tượng nổi, không ảnh hưởng võ sư phát huy chút nào!”
Có đôi khi áo giáp kiên cố là một loại trói buộc.
Nhưng giờ này lại không ảnh hưởng ông phát huy, Lưu Long cũng hơi rung động.
Những kỹ nghệ thời kỳ cổ văn minh, thật sự đã đạt đến một đỉnh phong!
“Đừng cảm khái, lại đi lấy một cái khác!”
Lý Hạo cũng không có thời gian nói những thứ này với ông.
Thời gian những người Hồng Nguyệt và đám Diêm La tiến vào cách nhau không lớn, có lẽ rất nhanh, nơi này sẽ tụ tập số lớn Siêu Năng Giả, lấy ba bộ áo giáp trước rồi nói.
Về phần có khi nào bọn Diêm La giả mạo hắc giáp… Chỉ cần bọn hắn dám phá hư là được.
Lại nói, cảm giác áo giáp này không thích hợp để Siêu Năng Giả mặc.
Nếu Siêu Năng Giả mặc thì có thể sẽ ngăn cách năng lượng thần bí.
Dù Lý Hạo không có thử, cũng không phải Siêu Năng Giả, nhưng trước đó siêu năng công kích, rõ ràng cũng không mặc thấu áo giáp, bên ngoài không cách nào xuyên thấu, nhưng bên trong thì được?
Chưa hẳn!
Trừ khi để vài võ sư giả mạo… Nhưng Lý Hạo biết võ sư mạnh nhất của mấy tổ chức lớn.
Hắn không lo lắng về con gái Hồng Nhất Đường có thực lực Phá Bách hậu kỳ.
Những người khác, dù là Hồng Nhất Đường, bây giờ cũng là Siêu Năng Giả.
Cho nên giờ đây Lý Hạo không lo lắng cũng gặp phải hắc giáp ngụy trang giống bọn họ… Nếu thật sự gặp, những người kia chính là muốn chết.
Phía bọn hắn có Lưu Long là Đấu Thiên, cho dù đối phương là Tam Dương giả mạo, bị hắc giáp hạn chế siêu năng, đó chính là chịu chết.
Mấy người Lý Hạo bắt đầu đi săn lần thứ hai.
Lần này đã có kinh nghiệm, càng thêm thuận buồm xuôi gió, không bao lâu, bộ áo giáp thứ hai cũng tới tay.
Lần này, Lý Hạo cho Liễu Diễm, chủ yếu là kích cỡ của người này quá thấp, Lý Hạo sợ hắn mặc vào thì nửa cái chân đều ở bên ngoài.
Mà lấy được bộ thứ ba thì có độ khó lớn hơn, vì bọn hắn phải đi đến chỗ đường đi của mấy người Diệu Thừa bên Diêm La, đi bắt người tuần tra hành động riêng lẻ.
Ba người, hai người phủ lấy hắc giáp, cùng chạy tới một lối đi trước mặt.
Mà lúc này, ngoại thành cũng mơ hồ phát sinh chút tiếng vang, chỉ sợ đã có Siêu Năng Giả tao ngộ hắc giáp.
Mấy người đều không có tâm tư chú ý, ngụy trang bản thân tốt rồi nói.
…
Thu hoạch bộ áo giáp thứ ba tràn đầy kích thích.
Ba người vừa giải quyết bộ áo giáp thứ ba thì lại có mấy Siêu Năng Giả nhanh chóng chạy đến.
May mắn bọn họ chạy nhanh, không bị đối phương nhìn thấy.
Có điều, thời khắc này, trên đường phố đã lần lượt có nhiều thêm vài Siêu Năng Giả.
Hiển nhiên khi bọn hắn đối phó hắc giáp, có khả năng những người Hồng Nguyệt cũng đến, đại bộ phận không vào nhưng cũng phái người tiến vào thăm dò.
Mấy phút đồng hồ sau.
Trên đường phố, nhiều thêm ba chiến sĩ hắc giáp.
Hơi có vẻ khó chịu, động tác ba người không tự nhiên, có đôi khi tiếng bước chân cũng không thể nhất trí, hơi chênh lệch với hắc giáp chính quy.
Nhìn kỹ lại thì có thể phát hiện nơi đũng quần giống như đều hơi tổn hại.
Chẳng qua đây đã là biện pháp ngụy trang tốt nhất bọn hắn nghĩ được.
Ba bộ hắc giáp… Không hợp với những hắc giáp khác.
Nếu người ta không đi lẻ thì chính là mười người một đội, chỉ có bọn hắn có vẻ hơi đặc thù, có điều những người khác cũng không hiểu.
Lý Hạo nghĩ bọn hắn cũng sẽ không đoán được gì.
Trên đường phố.
“Cộp cộp cộp” tiếng bước chân vang lên.
Nơi hẻo lánh, một cường giả siêu năng ngừng thở, một cử động nhỏ cũng không dám, siêu năng áp súc trong cơ thể, không dám tràn ra ngoài chút nào.
Trong bóng tối, người nọ yên lặng nghe những tiếng bước chân kia dần đi xa, lúc này mới thở dốc một hơi.
Tam Dương đối phó hắc giáp, đó là dễ như trở bàn tay.
Nhưng gã thì không thể được.
Làm cường giả cấp Nguyệt Minh Nguyệt Doanh, ở bên ngoài, đó cũng là hô phong hoán vũ, chỉ cần không trêu chọc ba tổ chức lớn và Tuần Dạ Nhân thì dù là Kiếm Môn cũng sẽ không tùy tiện ra tay với một cường giả Nguyệt Doanh.
Nhưng tại nơi này… Không nói lần này tới đều là tinh nhuệ trong các tổ chức lớn, mấu chốt là vừa tiến vào phạm vi tòa thành cổ này thì đã chết một nhóm Nhật Diệu.
Nguyệt Minh, thật sự không tính là gì cả.
Chỉ bằng cảm giác là có thể biết những binh sĩ mặc hắc giáp kia có thể là binh sĩ kém nhất cổ thành, nhưng vẫn có thể giết Nguyệt Minh, thậm chí là Nhật Diệu như cũ.
Siêu năng ở đây, cực hạn nhiều lắm.
Giờ phút này, gã cường giả siêu năng nghĩ đến những thứ này, hơi bi ai.
Thật ra gã không muốn thăm dò… Thế nhưng, làm thành viên Diêm La cấp dưới, giờ này dám chạy thì đó cũng là một con đường chết.
Diêm La nuôi dưỡng bọn hắn, chạy, chính là phản bội.
Phản bội tổ chức lớn, không có kết cục tốt.
Gã đang nghĩ ngợi, bỗng nhiên cảm giác tóc gáy dựng lên.
Trong bóng tối, một thanh kiếm sắc bén đâm ra trong nháy mắt!
Bộp một tiếng!
Đầu gã rơi xuống.
Ba bộ áo giáp vô thanh vô tức xuất hiện sau lưng của gã.
Hắc giáp đều có tiếng bước chân.
Khi tiếng bước chân rời đi, đại biểu hắc giáp biến mất, phàm là người quan sát được đều có khái niệm như thế.
Mà trên thực tế cũng đúng là như thế.
Hắc giáp chính là phải một mực hành tẩu trên mặt đất.
Nhưng ba người trước mắt lại là giả.
Tiếng bước chân biến mất cũng là lúc siêu năng buông lỏng nhất, mà sau khi ba người chế tạo ra tiếng bước chân, tối rất nhanh sẽ tiêu trừ tiếng bước chân trong bóng tối.
Lúc này, dùng năng lực của võ sư, lặng yên không một tiếng động tới gần vài cường giả siêu năng đang thu miễn siêu năng ở đây, vậy quá đơn giản.
Hắc giáp có mặt thì không thể phóng ra năng lượng thần bí, đây cũng là việc những người này biết được.
Nhưng Siêu Năng Giả không có năng lượng thần bí phụ trợ thì cũng chỉ là người bình thường thôi.
Một kiếm giết chết!
Lý Hạo không biết người này, nhưng nhìn quần áo, là người Diêm La.
Trừ người Tuần Dạ Nhân không được giết lung tung ra… Những người khác, đã giết thì đã giết, vậy lại có làm sao?
Nguyệt Doanh… Có chút ít còn hơn không.
Chương 383: Chém Nhật Diệu I
Rút ra toàn bộ năng lượng thần bí, cũng có thể rút ra tầm năm mươi khối.
Dù sao chỉ là Nguyệt Minh, không phải Nhật Diệu, nhưng giờ phút này hiển nhiên không thể rút ra toàn bộ được, có thể lấy đi một bộ phận cũng không tệ rồi.
Một Nguyệt Doanh, đại khái có thể cung cấp hai ba mươi khối.
Thật ra hấp thu hai ba mươi khối cũng là việc rất nhanh.
Về phần thi thể, không cần xử lý đặc biệt.
Mặt đây nơi này chính là máy xử lí tốt nhất.
Không cần bao lâu, nơi đây sẽ như trước đó, khôi phục nguyên dạng, bao gồm cả thi thể cũng bị mặt đất nuốt chửng.
Đây là một tòa thành ăn người!
Giết người ở đây, chỉ cần không phải bị người nhìn thấy, bóng tối sẽ che lấp rất nhiều thứ âm u, nguy hiểm.
Một lát sau, ba tiếng tiếng bước chân vang lên lần nữa.
Người sống lui tránh!
Hắc giáp tại thân chính là công cụ phòng hộ tốt nhất.
Về phần năng lượng thần bí lấy được, Lý Hạo vừa đi vừa hấp thu, hấp thu bao nhiêu tính bấy nhiêu, về phần tràn ra… Ai lại để ý cái này?
Nơi này, khắp nơi đều là siêu năng.
Lấy không hết!
Hấp thu xong cái này thì lại giết một người khác, tự nhiên sẽ có kế tiếp.
Lý Hạo tự nhiên không có bất kỳ hảo cảm gì với mấy tổ chức lớn, Lưu Long cũng thế.
Trừ Tuần Dạ Nhân ra, trong mắt ông đều là dị đoan, đều là tai họa làm thiên hạ loạn lạc.
Chết một người, bớt một người!
Sau lưng, thi thể không đầu dần dần bị mặt đất nuốt chửng.
Nơi cách đám người Lý Hạo không tính quá xa.
Hổ Phách dẫn theo hai Nguyệt Minh, đang đợi.
Chờ đợi hồi lâu, nhìn về phòng phía trước mặt, mấy người đều rất nặng nề.
Chết!
Vừa rồi dưới tay hắn còn có ba Nguyệt Minh, nhưng để dò xét rõ ràng, Hổ Phách bảo một người tiến vào trong một công trình kiến trúc có thể là tửu lâu.
Kết quả chỉ có một tiếng vang trầm truyền đến, tiếp theo… Không có động tĩnh gì.
Những gian phòng này giống như quái thú nuốt người.
Sau khi tiến vào, rốt cuộc không có bóng dáng.
“Đáng chết!”
Hổ Phách mắng một tiếng, hơi nổi nóng.
Chết!
Nơi này quá nguy hiểm.
Cần tránh đi hắc giáp không ngừng tuần tra, còn phải dò xét rõ ràng rốt cuộc tình huống như thế nào, phòng cũng không thể vào, đi vào sẽ biến mất.
Bây giờ đi về?
Trở về sao có thể bàn giao?
Hỏi gã dò xét được cái gì, chẳng lẽ cứ nói phòng sẽ ăn người… Sau đó không có gì nữa?
Gã quay đầu nhìn về phía một hướng đường đi khác, vượt qua đường đi, trong lúc mơ hồ, gã thấy được chút ánh sáng.
Đường bên kia tương đối sáng, khả năng đó chính là nội thành Tuần Dạ Nhân nói.
Muốn qua bên kia nhìn xem không?
Nhưng Hổ Phách lại lo lắng sẽ rất nguy hiểm.
“Không đợi!”
Gã nói khẽ một câu, không cần đợi thêm nữa, xác suất lớn thủ hạ kia đã chết.
Tiếp tục chờ nữa thì đợt hắc giáp tiếp theo sẽ tới.
Bọn hắn cũng coi là biết rõ quy luật, đại khái mười phút sẽ có một tiểu đội mười người hắc giáp đi qua.
Mặc dù đã là Nhật Diệu, nhưng Hổ Phách cũng không dám trêu chọc những hắc giáp này.
Mười người, gã chưa hẳn có thể đánh qua, coi như có thể, một khi siêu năng bại lộ sẽ dẫn tới càng nhiều hắc giáp, vậy gã nhất định chết chắc.
Đáng tiếc không có gặp được hắc giáp lạc đàn.
Thật ra, gã cũng rất có hứng thú đối với hắc giáp.
Thế nhưng những hắc giáp này đều là hoạt động thành quần kết đội, không có lạc đàn… Thật ra là có, có điều ba con lạc đàn trên đường phố gần nhất đều bị đám người Lý Hạo giải quyết.
Trên đường đi nhất định không chỉ có ba con.
Có thể một chiến sĩ hắc giáp trên đường phố khác đã bị những người khác âm thầm giải quyết, hoặc là còn chưa bị phát hiện.
Đúng vào lúc này, tiếng bước chân lại vang lên.
Lỗ tai Hổ Phách giật giật, nhanh chóng cùng hai người thủ hạ trốn đến một bên, thu liễm siêu năng.
Thế nhưng ánh mắt Hổ Phách lại hơi khác thường.
Tiếng bước chân… Giống như không nhiều.
Đúng vậy, bọn hắn gặp được tiểu đội hắc giáp khác, nghe qua sẽ biết nhân số không ít, nhưng lúc này, âm thanh nghe được lại có cảm giác nhân số không nhiều.
Dần dần, bọn hắn thấy được trong bóng tối.
Rất ít!
“Ba cái!”
Một Siêu Năng Giả cấp Nguyệt Minh cạnh gã nói khẽ một câu, âm thanh rất nhỏ, có điều vẫn bị Hổ Phách hung hăng trừng mắt!
Không thể nói chuyện!
Chẳng qua, trong lòng gã cũng thấy ngoài ý muốn, chỉ có ba cái…
Ba Nguyệt Minh… Không có quá nhiều hắc giáp, vậy độ uy hiếp của chiến sĩ hắc giáp sẽ giảm xuống cực nhiều.
Gã là hệ Thổ, có vài công kích có tác dụng đối với hắc giáp, khiến cho dưới chân đối phương phủ kín tầng đất đá là điều gã vẫn là có thể làm được.
Đương nhiên phạm vi gã có thể bao phủ không lớn, nhưng như thế cũng đủ dùng ở đây.
Ba hắc giáp!
Bây giờ Hổ Phách hơi động tâm, người ít như vậy, nếu bắt được, vậy có phải đại biểu là đơn độc đánh bại ba bộ áo giáp không.
Gã nghĩ đến bọn Luân Chuyên Vương bỏ ra mười mấy nhân mạng, còn có tình huống Tam Dương tự ra tay, cuối cùng cũng mới lấy được bảy tám chục bộ hắc giáp, nếu giờ phút này gã có thể lấy được ba bộ…
Không nói chính hắn giấu đi, nếu cống hiến lên thì công lao cũng không nhỏ?
Sau khi lấy ba bộ hắc giáp, có lẽ hắn có thể đi thẳng về, không cần lại mạo hiểm dò xét.
Lấy công lao mang về ba bộ hắc giáp, nói không chừng gã có thể ngồi ngang hàng với Luân Chuyển Vương.
Gã là đội trưởng bảo an xuất sinh, vốn Kiều gia và Diêm La giống như có không ít liên hệ.
Nhưng trước đó không lâu, Kiều gia bị hủy diệt.
Mặc dù gã tấn cấp Nhật Diệu nhưng cũng không có Kiều gia đằng sau nên có cảm giác kém chút.
Mà trước đó Kiều gia còn một mực cung cấp chút tiền tài, tài phú cho gã, đổi lấy năng lượng thần bí, bây giờ cũng mất con đường này…
Đủ loại suy nghĩ hiện ra, Hổ Phách hơi động tâm.
Chẳng qua gã vẫn nhịn được.
Quan sát trước rồi nói!
Nơi xa.
Ba người Lý Hạo cũng không phải hắc giáp, toàn bộ nhờ bản năng hành động.
Bọn hắn là võ sư, nhãn lực rất tốt, tốn chút thời gian đã quét đến ba người ấn núp dưới một mái hiên bên cạng, không nhúc nhích.
Có ba người sống sờ sờ, trừ khi bọn hắn mù, bằng không tự nhiên có thể nhìn thấy.
Giờ này, Lưu Long cạnh Lý Hạo bỗng nhiên giật cánh tay của mình, đè lại Liễu Diễm bên cạnh.
Liễu Diễm không nhúc nhích.
Lưu Long cho rằng nàng nhịn không được, nhưng Liễu Diễm nhịn được.
Sau khi tiến đến cổ thành, Liễu Diễm đã biết chuyến này nguy hiểm cỡ nào.
Làm võ sư, còn là võ sư chấp hành qua rất nhiều lần nhiệm vụ, mặc dù cừu hận khiến nàng điên cuồng, nhưng điên cuồng không có nghĩa là ngu xuẩn.
Nàng sớm biết Kiều gia có quan hệ với Diêm La, lại vẫn một mực chịu đựng.
Dù là Kiều Bằng một mực quấy rối nàng, nàng cũng chịu đựng.
Lưu Long hiển nhiên xem thường sự nhẫn nại của nàng.
Lý Đại Hổ!
Đúng vậy, bọn hắn thấy được Lý Đại Hổ, Hổ Phách của Diêm La.
Cũng là tên mà Lưu Long và Liễu Diễm muốn giết nhất lần này.
Bước chân Liễu Diễm bình thường, không có vì thấy được Lý Đại Hổ mà xuất hiện dao động, hoàn toàn như trước đây, điều này khiến Lưu Long khá an tâm.
Ba người giống như không thấy được, tiếp tục đi tới.
Bộ pháp thống nhất.
Dần dần, ba người bỏ lại đám người Lý Đại Hổ đằng sau.
Thế nhưng, rất nhanh bọn hắn đã cảm nhận được một vài khác biệt, ba người kia… Thế mà cẩn thận từng li từng tí đi theo sau lưng đám bọn hắn.
Chương 384: Chém Nhật Diệu II
Vừa rồi mấy người không có ra tay, vì người tương đối nhiều, ba người, không tiện động thủ lắm.
Rất dễ gây nên động tĩnh lớn.
Cho nên dù thấy được cừu gia, bọn hắn đều lựa chọn không động thủ.
Thật không nghĩ đến, ba người này lại có lá gan lớn như vậy, thế mà theo dõi bọn hắn.
Hiển nhiên bọn hắn không muốn động thủ, nhưng ba người này lại muốn động thủ đối với bọn hắn.
Thực sự là… Có khí phách!
Trên con đường này còn có một tiểu đội mười người hắc giáp, ba người Lý Hạo biết, tiểu đội mười người đó rất nhanh sẽ tới.
Bây giờ ba người vẫn đi lại như cũ, không lộ ra mảy may dị thường.
Nhưng dưới tình huống mấy người ở phía sau không thấy được, Lưu Long nhẹ nhàng đánh ra một thủ thế.
“Giết hay không?”
Ba người này thế mà theo sau.
Rất dễ phân biệt đẳng cấp siêu năng, huống chi Lý Hạo ở đây, một chút đã nhìn ra có một Nhật Diệu, hai Nguyệt Minh Mãn Nguyệt.
Cùng thực lực bọn Lý Hạo, nhìn đẳng cấp, thật ra thì tương đương.
Một Đấu Thiên, hai Phá Bách.
Nhưng ba người bây giờ là hắc giáp, đối phương còn không dám tiết lộ năng lượng thần bí quá mức.
Dưới xuất kỳ bất ý, nhất định bọn họ sẽ chiếm ưu thế, sợ là sợ thời gian dài không thể đánh bại đối phương, hắc giáp phía sau sẽ đánh tới… Đó mới là thật sự phiền phức.
Một khi bị quấn lên, trốn cũng khó.
Giờ này, Lý Hạo thật sự cảm thấy đáng tiếc vì không biết truyền âm.
Lão sư biết!
Hắn biết điều này, chỉ là khi hắn hỏi qua, lão sư nói việc này cần khống chế thế rất tốt, hoặc là khi Siêu Năng Giả tiến vào Tam Dương cũng có thể làm đến.
Nếu không chỉ có thể mở miệng nói chuyện.
Nếu hắn biết, bây giờ đã có thể thương lượng vài đối sách.
Lưu Long là Đấu Thiên, nhưng giờ cũng không biết truyền âm nhập mật.
Bởi vì ông cũng mới nắm giữ thế không lâu, còn chưa tới mức nắm giữ tinh tế.
Có điều Đấu Thiên cũng sắp rồi, rất nhanh sẽ có thể nắm giữ một hạng kỹ năng nhìn tác dụng không lớn, trên thực tế hiệu quả không tệ.
Lưu Long hỏi giết hay không, Liễu Diễn khát vọng báo thù nhất lại đánh ra một cái thủ thế rất nhỏ bé… Không cần.
Nàng không hy vọng giờ phút này mọi người vì nàng mà lựa chọn xung động giết người, sẽ bại lộ.
Tiểu đội mười hắc giáp rất nhanh sẽ đến.
Nếu một người thì còn có nắm chắc nhanh chóng đánh giết.
Còn ba người, chỉ cần hơi ra chút lầm lỗi sẽ dễ để cho người ta chạy trốn, hoặc là phát ra tiếng vang ầm ầm, kéo ba người Lý Hạo vào trong nguy cơ.
Lý Hạo không nói chuyện, mà là đang suy nghĩ.
Suy nghĩ một chút, hắn chỉ về phía dưới chân.
Không dễ nói chuyện, thủ thế cũng không phải vạn năng.
Giờ đây cần khảo nghiệm ăn ý giữa bọn hắn.
Nếu hai người xem không hiểu… Vậy chỉ có thể từ bỏ cơ hội này.
Dưới khôi giáp, Lưu Long thấy hắn chỉ vào dưới chân, ngay từ đầu còn tưởng rằng là nói mặt đất chấn động… Nghĩ Lý Hạo nói phải dùng thế.
Nhưng rất nhanh, ông cảm thấy không đúng.
Ông cẩn thận suy nghĩ, làm đội trưởng, rất nhanh ông đã hiểu ý của Lý Hạo.
“Siêu Năng Giả đối phó hắc giáp, ý nghĩ đầu tiên chính là cách ly liên hệ giữa mặt đất với bọn chúng.
Lý Đại Hổ hệ Thổ, nhất định sẽ vận dụng năng lực hệ Thổ, cách ly hắc giáp… Không có lực lượng dưới mặt đất duy trì, hắc giáp sẽ mất đi động năng… Khi bọn hắn coi là hắc giáp đã mất đi động lực thì tập kích giết bọn hắn?”
Ông nhanh chóng bắt đầu tự hỏi.
Lưu Long không phải đồ ngốc, ông làm đội trưởng tiểu đội Liệp Ma cũng chính là vì cảnh giác, gan lớn, thận trọng, nên mới có thể một mực dẫn đầu tiểu đội sinh tồn được.
Đương nhiên, trong mắt Viên Thạc, ông chính là kẻ ngốc.
Nhưng giờ ông đã hiểu ý Lý Hạo!
Nắm lấy cơ hội, tập kích Lý Đại Hổ!
Hắc giáp mất đi động lực sẽ khiến ba người kia mất đi cảnh giác, mà võ sư lại là một đoàn thể che lấp năng lực mạnh nhất, khác với Siêu Năng Giả.
Siêu Năng Giả chết cũng khó, tới gần siêu năng, cường giả đều có thể cảm nhận được sức sống của năng lượng thần bí.
Lưu Long đã nghĩ thông, cảm thấy một chiêu này có thể dùng rất tốt.
Thế nhưng… Ông giống như Lý Hạo, lo Liễu Diễm không hiểu.
Một khi Liễu Diễm, lựa chọn tiếp tục tiến công sau khi đối phương khống chế, vậy tất cả kế hoạch chẳng những bị đánh loạn mà còn sẽ gây nên đối phương chú ý, thậm chí bộc phát đại chiến, dẫn đến sau đó phiền phức đến.
Giờ khắc này, ánh mắc hai hắc giáp đều nhìn về phía Liễu Diễm.
Hình như Lưu Long đã hiểu ý hắn, Lý Hạo biết rõ trong lòng, lão đại mày của hắn vẫn phải có bản sự, hẳn có thể lý giải kế hoạch của mình.
Mấu chốt là Liễu Diễm…
Không phải nói nữ nhân trí thông minh không cao, ngực to mà không có não cái gì, thế nhưng… Thế nhưng Liễu Diễm và Lý Đại Hổ có thù, chỉ sợ nàng thời khắc mấu chốt nghĩ mãi không rõ.
Một khi bị đối phương tới gần, lý trí bị phẫn nộ thay thế, đó mới là phiền phức ngập trời.
Thấy Liễu Diễm không đưa ra phản hồi, Lưu Long đành phải lại đánh ra một thủ thế.
“Giả chết!”
Thủ thế chỉ có thể tuyên bố chút chỉ lệnh ngắn gọn.
Giả chết, mặt đất, thổ địa…
Những từ mấu chốt này kết hợp, giờ đây Liễu Diễm đã hiểu rõ, cũng đánh ra thủ thế: “Hiểu được!”
Nhưng giờ Lý Hạo và Lưu Long không hẹn mà cùng hơi lo lắng… Cũng đừng hiểu sai!
Phảng phất biết hai người chưa hẳn tín nhiệm nàng… Liễu Diễm cũng rất bất đắc dĩ.
Nữ nhân thì phải bị kỳ thị?
Nàng thật sự nghe hiểu.
Lưu Long còn chưa tính, nhưng người mới Lý Hạo này lại dám chất vấn một tuần sát sứ chấp pháp nhiều năm, thật khốn khiếp.
Không phải chỉ là Lý Đại Hổ xuất ra thổ năng tỏa địa, chúng ta giả chết, giả bộ như đã mất đi động năng sao?
Thật sự coi ta là đồ đần rồi?
Sau đó ba người thừa cơ phản sát, đạo lý này ai mà không hiểu?
Nàng hơi nổi nóng, thế nhưng nàng biết, thời khắc này xác thực không thể bất cẩn, đành phải đánh ra thủ thế lần nữa: “Ngươi, người lùn!”
Đánh ra thủ thế với Lý Hạo.
Lý Hạo đã hiểu!
Xem ra Liễu Diễm đã thật sự hiểu, bảo hắn lát nữa đối phó người lùn nhất trong ba người kia.
Cao nhất là Lý Đại Hổ, không cần phải nói, người này nhất định phải Lưu Long động thủ mới được.
Mà lùn nhất thì hắn đối phó.
Còn người còn lại tự nhiên là Liễu Diễm.
Xác định rõ mục tiêu, xác định rõ phương án, sau đó tập kích thì sẽ không sinh ra hiểu lầm và phiền phức, dẫn đến có người chạy trốn thành công.
Tháy nàng đánh ra thủ thế này, hai người Lý Hạo cuối cùng cũng yên tâm.
Lưu Long đối phó Lý Đại Hổ, vấn đề không lớn.
Chỉ cần ông kịp thời sử dụng ra Cửu Điệt Kình, dưới tập kích, đánh một quyền chết một Nhật Diệu sơ kỳ siêu năng… Nếu đánh không chết thì Lưu Long cũng quá phế vật, võ sư Đấu Thiên Viên Thạc có thể đánh chết Tam Dương.
Ông đánh lén, nếu vẫn đánh không chết một Nhật Diệu sơ kỳ… Lý Hạo cũng sẽ xem thường ông.
Coi như chính diện va chạm, thật ra đám người Lý Hạo cũng không sợ.
Nhưng lúc này không phải lúc chính diện đụng chạm.
Thổ năng… Lý Hạo rất cần.
Một Nhật Diệu có thể rút ra hai ba trăm khối thổ năng.
Chương 385: Chém Nhật Diệu III
Sau lưng, ba người kia vẫn đang vụng trộm đi theo.
Lá gan bọn hắn không nhỏ, hơi lùi về sau một chút, chờ tiếng bước chân dần đi xa, Hổ Phách hạ giọng, nói: “Ba hắc giáp, đều là cấp Nguyệt Minh! Chỉ cần ta có thể bao phủ dưới chân bọn chúng trong nháy mắt, khống chế năng lượng của bọn chúng truyền lên, vậy vấn đề sẽ không lớn.
Mấu chốt nhất là, phải nhanh! Dựa theo quan sát của ta, còn có một đội ngũ sẽ tới rất nhanh.
Nhất định phải đánh bại ba bộ bắc khải này trước khi bọn chúng đến… Chỉ cần đánh bại, chúng ta sẽ có thể trở về, tập hợp cùng đại đội, tính an toàn tăng nhiều!”
Hai Nguyệt Minh cũng động tâm không thôi.
Ở đây quả thực có cảm giác rất nguy hiểm.
Tại trong lần hành động này, Nguyệt Minh không có nửa điểm quyền nói chuyện.
“Hổ Phách đại nhân quyết định là được!”
Hai người nhanh chóng có quyết định, chỉ cần Hổ Phách có thể khống chế ba bộ hắc giáp, không để cho bọn chúng đạt được lực lượng gia trì thì bọn họ vẫn có niềm tin nhanh chóng giải quyết ba bộ hắc giáp.
Tiếp tục chừng một phút, ba bộ hắc giáp sẽ triệt để đánh mất sức chiến đấu.
Khi đó mang theo bọn chúng là có thể trở về đại đội.
Lúc này, Hổ Phách lại hơi chần chờ, điều gã chần chờ là muốn để một người trong đó đi canh gác không… Để tránh hắc giáp tới mà không có ai phát hiện, nhưng vừa nghĩ tới tiếng bước chân của hắc giáp, gã lại cảm thấy không cần thiết.
Ngược lại muốn đề phòng vài Siêu Năng Giả, sẽ đánh lén.
Chẳng qua siêu năng ba động rõ ràng… Trừ phi võ sư Kiếm Môn võ sư…
Nhưng phía Kiếm Môn, võ sư mạnh nhất chính là con gái Hồng Nhất Đường.
Hồng Nhất Đường căn bản không để phụ nữ tới dò đường, các võ sư khác, mạnh nhất chỉ có Phá Bách sơ kỳ, trung kỳ, dù thật sự đánh lén… gã là một Nhật Diệu hệ Thổ, còn sợ võ sư Phá Bách sơ trung kỳ đánh lén?
Suy nghĩ, chính gã cũng cười.
Quá cẩn thận cũng không tốt!
Đều là do hoàn cảnh này hù.
“Vậy đợi lát nữa, hai người các ngươi phải nhanh khống chế bọn chúng, đừng cho mấy hắc giáp rơi vào ngoài phạm vi ta bao phủ.
Nếu không phải sẽ phiền toái…”
Gã lần nữa dặn dò một câu: “Còn nữa, phải khống chế bọn chúng một phút đồng hồ, đều tại trong phạm vi bao phủ của ta, không thể để bọn hắn chạy ra phạm vi này!”
Chiến đấu trước đó đã khiến bọn hắn hiểu rõ, một phút đồng hồ mới là khi hắc giáp đánh mất sức chiến đấu.
Nếu không vẫn sẽ có khả năng phản kích.
“Mặt khác, phải áp chế siêu năng dao động đến mức thấp nhất, không cần phát ra ánh sáng và âm thanh…”
Gã nhìn về phía một người trong đó: “Ngươi là Siêu Năng Giả hệ Hỏa, một khi chiến đấu, ánh sáng sẽ bắt mắt nhất.
Đợi lát nữa ngươi chủ yếu phụ trách quan sát bốn phía!”
“Vâng, đại nhân!”
Hai người không dám nói thêm cái gì, trong chiến đấu lần này, hệ Hỏa quả thật không dám quá mức tùy ý, trừ phi là đại bộ đội tấn công chính diện.
Đánh lén, hệ Hỏa quá chói mắt.
Còn một người khác là Siêu Năng Giả hệ Phong, trong chiến đấu lần này cũng không quá dễ thấy.
Ba người thương lượng xong đối sách, nhanh chóng đuổi theo phía trước.
Hành động của hắc giáp bình thường sẽ không quá nhanh, nhưng thời điểm chiến đấut thì động tác lại cực nhanh.
Mặc dù rơi ở phía sau một chút, nhưng ba người vẫn rất nhanh đuổi theo.
Nhìn thấy ba bộ hắc giáp phía trước còn đang đần độn đi, ba người đều lộ ra từng nụ cười.
Mà phía trước, đám người Lý Hạo cũng lộ ra nụ cười trên khuôn mặt dưới khôi giáp.
Vừa rồi ba người không có lại đi theo, bọn họ còn tưởng rằng đối phương từ bỏ tập kích bọn họ, không nghĩ tới vẫn đuổi theo.
Việc này rất tốt, không phí công bọn họ thương nghị.
Siêu năng hay võ sư cũng được, việc đã quyết định, khi ra tay đều rất quả quyết.
Ba người Lý Hạo vẫn còn tiếp tục đi.
Bỗng nhiên, một luồng siêu năng yếu ớt dao động truyền đến.
Ba người đồng thời rút ra hắc kiếm bên hông…
Trong nháy mắt, dưới chân giống như lâm vào nơi đầm lầy, từng tầng năng lượng hệ Thổ bao trùm đến, dưới chân ba người bị một tầng bùn nhão bình thường lít nha lít nhít bao phủ.
Về phần có hiệu quả hay không, có thể cắt đứt năng lượng cung ứng hay không… Ba người Lý Hạo làm sao biết được.
Nhưng bọn họ đã từng thấy phản ứng những hắc giáp trước đó gặp phải loại tình huống này.
Ba người giãy dụa, trôi dạt trong đầm lầy, rút ra hắc kiếm bên hông, nhanh chóng quơ.
Giờ phút này, trong bóng tối, ba người Lý Đại Hổ nhanh chóng đi ra.
Từng luồng năng lượng thần bí tràn ra trên thân Hổ Phách, thấp giọng quát: “Nhanh, tấn công bọn chúng, tiêu hao năng lượng còn sót lại của bọn chúng!”
Cường giả hệ Phong nhanh chóng phát ra từng đạo phong nhận.
Động tĩnh cũng rất nhỏ!
Hắc giáp vốn không có âm thanh gì, mà bọn Hổ Phách cũng lo lắng động tĩnh quá lớn, gây nên sự chú ý, nên cũng đều vô thức thấp giọng.
Ba người Lý Hạo điên cuồng giãy dụa!
Lực giãy dụa lại dần dần thu nhỏ.
Lưu Long thấy sắp ra khỏi đầm lầy… Giờ phút này, hơi hối hận, ta giãy dụa mạnh vậy làm gì?
Nếu ra ngoài nơi này, vậy làm sao giả bộ?
Ông hối hận, Hổ Phách càng kinh hồn táng đảm.
Đừng, gã phát hiện ba bộ hắc giáp có cường độ giãy giụa càng lớn hơn so với hắc giáp trước đó gặp phải.
Lúc trước gã cũng từng đối phó hắc giáp, đối phương không có lớn giãy lớn thế.
Suýt chút có chỗ sơ suất!
Gã không thể không lại tăng lữ đạo năng lượng hệ Thổ lớn hơn, nhanh chóng phong tỏa trấn áp về phía gia hỏa lớn nhất!
Chẳng lẽ kích cỡ hắc giáp càng lớn, thực lực càng mạnh?
Suýt chút để nó trốn thoát!
Hổ Phách cũng bị dọa đến đầu đầy mồ hôi.
Mà Lưu Long cảm nhận được lực lượng tăng cường cũng âm thầm nhẹ nhàng thở ra, hù chết.
Nếu ta thật đi ra ngoài, vấn đề sẽ nghiêm trọng.
Nếu ta không đi ra ngoài… Đi đến biên giới không động đậy, Lý Đại Hổ người ta cũng không phải ngớ ngẩn…
May mắn!
Lần thứ nhất không có kinh nghiệm gì, lần sau đã biết giãy dụa như nào thích hợp nhất.
Hai người đều sợ không thôi!
Mà cường độ giãy giụa của ba người Lưu Long càng ngày càng nhỏ.
Phong nhận không ngừng va chạm, ba người ngã trái ngã phải, dần dần ngã xuống dưới mặt đất.
Trong nháy mắt đã bị một tầng đất bọc lại!
Mấy người Hổ Phách vẫn chờ một hồi, thấy hắc giáp không nhúc nhích, ba người đều cuồng hỉ!
Thành công!
Động tĩnh không lớn!
Hổ Phách nhấc lên chiếc lòng dùng thổ năng chế tạo, nhanh chóng tránh về một bên, hai người khác cũng như thế.
Giờ đây ba người Lý Hạo đều không nhúc nhích.
Chỗ khác, tiếng bước chân truyền đến.
Lúc này, tất cả mọi người đang cầu khẩn những hắc giáp kia đi nhanh chút.
Hổ Phách cầu nguyện đối phương nhanh chóng rời đi, không cần phát hiện dị thường gì.
Đám người Lý Hạo cũng đang cầu khẩn, đi nhanh chút đi, nếu không không tiện ra tay, đợi chút nữa nếu lại có người đến, vậy thì phiền toái.
“Cộp cộp cộp!”
Chỉnh tề tiếng bước chân, dần dần tới gần.
Một tiểu đội hắc giáp nện bước chỉnh tề quy nhất tới gần bọn hắn, tiếp theo, tiếng bước chân dần đi xa.
Ba người Hổ Phách không dám thở mạnh, sợ bị những người này phát hiện đồng đội bị họ bắt.
Một mực đến khi âm thanh bước chân đi xa, lúc này Hổ Phách mới nhẹ nhàng thở hắt ra, trên mặt không che giấu được nụ cười.
Xong rồi!
Ba bộ hắc giáp…
Kiếm lợi lớn!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







