- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Tinh Môn
- Tập 450 : Ngươi vừa hát thì ta đã xuất hiện trên sân khấu 1 (c2246-c2250)
[Dịch] Tinh Môn
Tập 450 : Ngươi vừa hát thì ta đã xuất hiện trên sân khấu 1 (c2246-c2250)
❮ sautiếp ❯Chương 2246: Ngươi vừa hát thì ta đã xuất hiện trên sân khấu 1
Long trời lở đất.
Chiêu này của Nữ Vương đã vượt quá dự đoán của mọi người.
Nguyệt Thần bị giết, thiên ý vỡ nát, Nữ Vương vĩnh viễn thoát khốn, thậm chí ngay cả Lý Hạo cũng bị tính kế trong đó, trở thành người giúp ả thoát khốn, Hồng Nguyệt Đế Tôn cũng vậy, mất đi cái phân thân vô ích.
Mà thực lực của bản thân Nữ Vương cũng không bị hao tổn.
Trước đó đã tiếp cận Thiên Vương hậu kỳ, giờ phút này, sau khi hoàn toàn thôn phệ Nguyệt Thần thì thực lực của ả vẫn gần như đó, thực lực không tiến bộ, nhưng kết quả lại hoàn toàn khác biệt.
Trước đó, tất cả thực lực đều là của người khác.
Lúc nào cũng có thể sẽ bị tước đoạt.
Nhưng lúc này… đã không giống với lúc trước…
Lấy phân thân thay vào đó!
Lần này, ngược lại phá hỏng kế hoạch của Lý Hạo, hắn vốn chỉ muốn, nếu Hồng Tụ thật sự là phân thân của Nguyệt Thần, lấy Thời Quang Trường Hà, giết chết quá khứ và tương lai, cũng là phân thân thay thế bản tôn.
Kết quả… bị Nữ Vương vượt lên trước một bước!
Giờ phút này, Nữ Vương chiếm đủ chỗ tốt, đã bỏ trốn mất dạng, ánh mắt người trong thiên hạ lại hội tụ trên người Lý Hạo.
Không có cách nào, động tĩnh bên Lý Hạo lớn hơn Nữ Vương nhiều.
Mấu chốt là, Nữ Vương coi như đã thoát khốn, cũng không còn trở thành nguy hiểm trí mạng đối với mấy vị Bán Đế và Đế Tôn, chỉ có thể nói, một con cá nhỏ nhảy ra hồ nước, mặc kệ cũng không sao cả.
Mà Lý Hạo lại không thể không quan tâm.
Giờ khắc này, Lý Hạo kỳ thật cũng thu hoạch một chút lợi ích, không tính quá lớn, thiên ý cũng tốt, phân thân Hồng Nguyệt Đế Tôn cũng được, hầu hết năng lượng hắn đều cho Hỗn Độn Trường Hà, trên thực tế chính là Hồng Nhất Đường.
Lý Hạo chỉ hấp thu một phần nhỏ.
Giờ phút này, trong lúc chiến đấu thì hắn cũng không ngừng dung hợp ngôi sao, dẫn đến động tĩnh càng lúc càng lớn, đã có chút không che giấu được, đấu pháp trước đó của Nữ Vương kỳ thật cũng coi như là giúp Lý Hạo che đậy một hai phần.
Nhưng bây giờ, Nữ Vương vừa đi… chuyện này đã khó che giấu.
Vũ trụ hư đạo.
Nam tử đeo kiếm yên lặng quan sát, bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Trịnh Vũ, lần này, hắn ta tổn thất không nhỏ, Nguyệt Thần đã bị giết, Nguyệt Thần thế nhưng là người mấu chốt để hắn ta thôn phệ thiên địa, kết quả lại bị Nữ Vương bóp chết.
Trịnh Vũ nói không thèm đếm xỉa… không thèm đếm xỉa sao?
Nhân thủ của ngươi thì sao?
Nhiều năm như vậy, hai người bố cục ở Ngân Nguyệt, mặc dù chủ yếu là nhằm vào Đế Tôn, nhằm vào việc thành đế, nhưng đối phó Lý Hạo, thật sự không hề có thủ đoạn nào sao?
Trịnh Vũ thấy thế thì lắc đầu: “Lúc này lại có người cản trở, tác dụng sẽ không lớn! Không duyên cớ đưa cho hắn tài nguyên, ngươi nghĩ cách giáng lâm Ngân Nguyệt trước rồi tính sau.”
Trịnh Vũ đang nói chuyện thì nhìn về phía Lý Hạo lần nữa, lại nhìn Hỗn Độn Trường Hà bên cạnh, có chút nhíu mày nói: “Hỗn Độn Trường Hà, Thời Quang Trường Hà… vì sao Lý Hạo cố ý tách ra?”
“Lấy thời gian khống chế Hỗn Độn, không phải càng tốt sao?”
Y mang theo một chút nghi hoặc, nói khẽ: “Hơn nữa, lôi kiếp Hỗn Độn xuất hiện, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ là vì dựa vào đại đạo thôn phệ thiên địa Ngân Nguyệt nên có thể chế tạo ra lôi kiếp Hỗn Độn sao?”
Y lẩm bẩm vài câu.
Cách đó không xa, phân thân Hồng Nguyệt Đế Tôn lúc này cũng vừa tỉnh táo lại từ chuyện không vui vừa rồi, lạnh lùng nói: “Hai người các ngươi được gọi là Ngân Nguyệt song tuyệt, tính toán bản đế ngược lại thì rất hay, bây giờ lại liên tiếp thất bại chỗ Lý Hạo và con rối của Nguyệt Thần, thật sự là phế vật, không làm được gì cả!”
Trịnh Vũ cười khẽ: “Đế Tôn quá mạnh, cường giả sẽ chỉ tính toán cường giả, tính toán kẻ yếu… có gì thú vị đâu? Ai sẽ nhằm vào một đám kiến… dù con kiến này cực kỳ tráng kiện, nhưng cũng chỉ là con kiến! Trước khi những con kiến này quật khởi thì ngươi có thể tưởng tượng xem, con kiến có thể nuốt voi sao?”
Tính kế cường giả là một loại tu hành nhất định phải làm, cũng là một niềm vui thú.
Nhưng tính kế kẻ yếu… có thực lực kia, trực tiếp giết chết đối phương, tính kế làm gì?
Lời này cũng là lời nói thật.
Hai người nhằm vào kẻ yếu, rất ít bố cục, dù là có một số bố cục thì kỳ thật cũng không phải vì tính kế những hậu bối mới xuất hiện như Lý Hạo, mà là vì đối phó thiên ý, vì chứng đạo thành đế, vì đối phó Đế Tôn…
Cũng không phải cố ý nhằm vào mấy kẻ yếu như Lý Hạo.
Kết quả, mấy kẻ yếu này lại không ngừng nhảy khỏi bàn cờ, cũng coi như là đang khiêu khích và đả kích tới bọn họ.
Bọn họ đang nói chuyện thì bỗng nhiên, nơi xa, khí tức trên thân Lý Hạo trở nên cường thịnh.
Lôi đình mây đen trên đỉnh đầu hầu như tràn ngập toàn bộ thiên địa!
Hồng Nguyệt Đế Tôn khẽ nhíu mày: “Gia hỏa này, tuyệt đối không phải đơn giản là nuốt lục địa! Nếu chúng ta không đáp xuống đó thì có lẽ sẽ xảy ra chuyện!”
Giờ khắc này, ba người không hề bị mù.
Ai cũng đã nhìn ra!
Về phần Nữ Vương, mọi người không để ý tới, cũng không quan tâm.
Dù Nữ Vương đến Thiên Vương hậu kỳ… vậy cũng không tính là gì, ngược lại là Lý Hạo, mặc dù cảnh giới trước mắt không cao, nhưng chiến lực không yếu, một khi lần này lại có thu hoạch, có lẽ thật sự có thể chống lại Bán Đế!
Lập tức nhiều thêm một đối thủ… thật sự không dễ đối phó.
“Chờ thêm một lát là được!”
Nam tử đeo kiếm liếc nhìn bầu trời: “Lôi kiếp Hỗn Độn còn chưa tới mức giáng xuống, cho thấy hắn cũng chưa tới thời điểm thành công! Còn kịp!”
Tới kịp!
Lời này vừa dứt, hai người còn lại không lên tiếng nữa, chỉ yên lặng quan sát.
Chương 2247: Ngươi vừa hát thì ta đã xuất hiện trên sân khấu 2
Mà Lý Hạo, bây giờ, thế giới Tinh Thần Hải đang điên cuồng quay cuồng.
Lúc này, hắn đã dung hợp gần 100 ngôi sao, còn cách thời điểm thành công một đoạn, Lý Hạo khẽ nhíu mày, ngắm nhìn bốn phía.
Những người kia, không có đến kéo chân hắn.
Phái người đến kéo dài, nhưng thật ra là chuyện tốt.
Một mặt thì che lấp động tĩnh, mặt khác còn có thể giết mấy nhân vật phiền phức, để tránh lưu lại tai hoạ ngầm cho sau này, nhưng bây giờ… đối phương mặc kệ, ngược lại không phải là chuyện tốt.
Bây giờ, tam đại cường giả, lơ lửng bầu trời, cứ như vậy yên lặng nhìn mình, kỳ thật cứ như vậy thì áp lực sẽ lớn hơn nhiều.
Một khi vũ trụ hư đạo giáng lâm, tất nhiên hắn sẽ đứng trước một kích lôi đình.
Mà hắn cũng có thể đánh giá được một chút, Lý Đạo Hằng đang sắp sửa giáng xuống vũ trụ hư đạo, xem ra sẽ không quá lâu.
“Có lẽ đã sớm chuẩn bị giáng xuống!”
Lý Hạo thì thào một tiếng, nếu không thì chính mình vừa mới bắt đầu thì đối phương sẽ giáng xuống đến đây, tốc độ quá nhanh.
Đương nhiên, coi như vũ trụ hư đạo không giáng xuống, kỳ thật một khi Lý Hạo bắt đầu thì đối phương có lẽ cũng nhanh chóng xuất hiện ở giữa thiên địa, thiên ý đã chết, Nguyệt Thần đã chết, bây giờ, toàn bộ thiên địa đều đang điên cuồng rung động.
Vô số năng lượng tràn lan ra, tràn ngập toàn bộ Ngân Nguyệt.
Cứ tiếp tục như thế thì có lẽ không bao lâu nữa, thiên địa sẽ có thể dung nạp Bán Đế xuất hiện.
Thời gian trôi qua từng chút một.
Một phương vũ trụ, cũng sắp giáng xuống nhân gian.
Giờ khắc này, bên trong vũ trụ hư đạo, Trịnh Vũ bỗng nhiên nói: “Ta có lẽ đã hiểu một chút gì đó, Lý Hạo có lẽ đang dùng vũ trụ đại đạo giả của mình dung hợp với vũ trụ đại đạo thật… vũ trụ đại đạo giả có chút cảm giác như vũ trụ hư đạo, hư thực tương dung, Lý Đạo Hằng, ngươi cảm thấy ta phán đoán có đúng không?”
“Có khả năng này!”
Giờ khắc này, trong hư không, thanh âm Lý Đạo Hằng truyền đến, có chút tán thành điều phỏng đoán này: “Hư thực tương dung, một giả một thật… Hỗn Độn Trường Hà thật, Thời Quang Trường Hà có chút giả, một chia thành hai, là vì dung hợp sao?”
“Rất có thể!”
Hai người trò chuyện với nhau, ánh mắt Hồng Nguyệt Đế Tôn lóe lên một cái: “Như vậy có thể thành công sao?”
Trịnh Vũ mở miệng: “Khó mà nói, vũ trụ đại đạo giả quá yếu, vũ trụ đại đạo thật rất mạnh! Mạnh yếu không cân bằng, theo lý thì rất dễ xuất hiện mất cân bằng, thậm chí dẫn đến chính hắn sẽ nổ tung, có lẽ, hắn có thủ đoạn khác… ví dụ như…”
Y nhìn về phía nơi xa, nhìn về phía sâu trong vũ trụ: “Ngôi Sao Thời Quang có lẽ sẽ xuất hiện!”
Giờ khắc này, trong lòng ba người đều khẽ nhúc nhích.
Trịnh Vũ không lên tiếng nữa, chỉ yên lặng nhìn xem phương xa, lại nhìn Lý Hạo phía dưới, cuối cùng nhìn thoáng qua phương bắc, ánh mắt càng thêm thâm thúy.
Càng ngày càng thú vị!
Nếu Ngôi Sao Thời Quang thật sự xuất hiện… phải chăng lần này có thể bắt được?
Ầm!
Thiên địa rung động, lôi đình bộc phát, trong lúc mơ hồ đã có lôi đình bắt đầu giáng xuống, rất yếu, cũng không công kích Lý Hạo, hình như còn đang tụ lực, dẫn đến một phần lực lượng lôi đình tràn lan hư không.
Thương khung nổ tung!
Giờ khắc này, dù là Nữ Vương đang chạy trốn thì kỳ thật cũng đang yên lặng quan sát ở phía xa, vừa hấp thu năng lượng Nguyệt Thần, vừa nhìn động tĩnh của bên Lý Hạo, rơi vào trầm tư.
Lý Hạo… lần này có thể đối kháng Bán Đế sao?
Ả và Lý Hạo không tính là quan hệ hợp tác.
Thế nhưng, hiện tại Lý Hạo là tấm chắn.
Một khi Lý Hạo bị người công phá thì ả cũng không tốt lành gì, những cường giả Ngân Nguyệt kỳ thật trên bản chất đều là một thể.
Nếu Lý Hạo không ngăn được nguy cơ lần này, dù ả thoát khỏi khốn cục thì cũng sẽ rất nhanh lại lâm vào bên trong nguy cơ mới.
Ngay lúc Nữ Vương trầm tư thì nơi xa, khí tức trên thân Lý Hạo càng trở nên cường hãn.
Giống như từng con Cự Long đang xoay quanh thân hắn!
Lý Hạo lần nữa trở về khu vực Ngân Thành, nhìn về phía trên không, ánh mắt có chút ngưng trọng, nhanh thôi, không phải mình sắp thành công, mà là… vũ trụ hư đạo sắp giáng xuống.
Ngược lại là trùng hợp!
Trước khi mình chưa thành công thì đối phương giáng lâm trước… thời cơ này, có lẽ cũng là một lần khảo nghiệm, khảo nghiệm thiên địa, khảo nghiệm Hỗn Độn, thậm chí bản thân cũng là một loại kiếp nạn!
Giả mạo vũ trụ đại đạo, bắt đầu dung hợp, đây vốn là nghịch thiên.
Lần này, phải xem chính mình có hi vọng thay đổi cục diện hay không.
Lý Hạo thầm nghĩ, lại nhìn ba người trên không… vẻ mặt có chút ảm đạm, Lý Đạo Hằng… yếu hơn tưởng tượng một chút, nhưng Trịnh Vũ, từ đầu tới cuối, vẫn chưa hề tiết lộ cái gì cả.
Ngược lại khiến Lý Hạo càng kiêng kỵ!
Trịnh Vũ… dia hỏa có vẻ ngu xuẩn này, nhiều lần ăn quả đắng ở trong tay Lý Hạo, không chỉ như vậy, đối phương cơ hồ vứt bỏ tất cả gia sản, cuối cùng một thân một mình tiến vào vũ trụ hư đạo.
Vị Bán Đế này… trừ thực lực không kém ra thì đầu óc rất bình thường.
Thế nhưng… vì sao mình cứ cảm thấy y có chút sâu không lường được.
Nữ Vương có vẻ ngu xuẩn nhưng cũng có thể tạo ra con đường của mình, ngược lại khiến Lý Hạo có chút cảnh giác, nếu ta là Trịnh Vũ, còn có thể chuẩn bị gì ở sau đây?
Đương nhiên, cho dù có, xác suất lớn không phải nhắm vào mình.
Mà là vì nhằm vào Lý Đạo Hằng và Hồng Nguyệt Đế Tôn.
Lý Hạo cũng biết, những người này sẽ không coi mình như cường địch, địch nhân của bọn hắn, chỉ có hai vị còn lại.
Giờ phút này, Lý Hạo nhìn Trịnh Vũ.
Gia hỏa phân thân đi ra lúc trước, tự xưng là Hồng Trần, dường như thật sự đã khám phá hồng trần, mình giết Nhị ca y, giết phụ thân y… gia hỏa này giống như cũng chỉ tức giận một lúc, về sau cũng không hề gây chuyện.
Giờ phút này, hắn càng nghĩ càng cảm thấy không ổn.
Không phải là… để cho ta giải thoát một chút hạn chế cho y chứ ?
Nếu là như vậy… cũng đủ nhẫn tâm, đủ đáng sợ.
Hắn cũng không lo được nhiều như vậy, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên!
Mình đã làm đến cực hạn, nếu vẫn là thất bại… vậy mình cũng không có cách nào cả.
Chương 2248: Ngươi vừa hát thì ta đã xuất hiện trên sân khấu 3
Ầm!
Trong đầu giống như đang nổ tung, thiên địa giống như đang sụp đổ, toàn bộ thế giới Tinh Thần Hải nổi lên sóng gió lần nữa, kịch liệt chấn động, trong Tinh Thần Hải, 180 ngôi sao thì đã có khoảng 140 ngôi sao được dung hợp.
Khí tức Lý Hạo cũng bắt đầu mạnh lên, giờ khắc này, thực lực đã đạt tới cấp độ Hợp Đạo lục trọng.
Mà Hợp Đạo lục trọng, đơn độc dựa vào đạo mạch thực mạch, tối thiểu mở 216 đạo mạch trở lên mới được.
Hợp Đạo lục trọng, cũng là cấp độ Thiên Vương hậu kỳ đến đỉnh phong chân chính.
Lại lên một tầng nữa thì sẽ bắt đầu bước vào cái gọi là cấp độ Bán Đế.
Lý Hạo thở hắt ra, khí tức trong cơ thể không ngừng tăng cường, khiến hắn hơi an tâm một chút.
Nhưng rất nhanh, sắc mặt hắn lại ngưng trọng.
Thiên địa rung động, vũ trụ một phương giống như chính thức muốn giáng xuống giữa thiên địa.
Giờ khắc này, ba thân ảnh với khí tức ngập trời xuất hiện.
Hồng Nguyệt Đế Tôn kích động, Trịnh Vũ chắp hai tay sau lưng, vẻ mặt lạnh nhạt.
Lý Đạo Hằng lưng đeo trường kiếm, sau lưng cũng có một đầu tinh hà hiển hiện, mặc dù ít hơn bên Hỗn Độn Trường Hà của Lý Hạo nhưng ngôi sao cũng lấp lóe quang huy, tựa như Thiên Thần.
Tam đại cường giả, đồng thời nhìn chằm chằm Lý Hạo, áp lực vô biên, bắt đầu lan rộng.
Trong bảy đại chủ thành, tất cả mọi người đều cảm nhận được khí tức khiến người khác hít thở không thông.
Nơi xa, khí tức Trương An cũng hơi chậm lại, nhìn về phía trên không, sắc mặt nghiêm túc không gì sánh được, ba vị Bán Đế… sắp chính thức giáng xuống nhân gian!
Trịnh Vũ nhìn Lý Hạo từ xa, bỗng nhiên mở miệng nói: “Lý Hạo, thừa dịp còn có một chút thời gian, có chuyện này, không biết có nên hỏi hay không, hoặc là… có nguyện ý vì ta giải đáp một chút hay không?”
Lý Hạo nhướng mày: “Trịnh tiền bối có chuyện gì muốn hỏi?”
Trịnh Vũ khẽ cười: “Ta từng nói cho ngươi, tiếp cận tứ cực thiên địa thì có thể cảm ngộ một tia yếu ớt bản nguyên, rốt cuộc ngươi có cảm ngộ được hay không? Vũ trụ Bản Nguyên phải chăng còn tồn tại ở gần tứ cực thiên địa?”
Ánh mắt Lý Hạo lấp lóe, lời này có ý gì?
“Tiền bối không biết sao?”
Trịnh Vũ lắc đầu: “Thời điểm ta cảm ngộ bản nguyên đã qua lâu rồi, ta chỉ từng cảm nhận được khí tức bản nguyên yếu ớt ở tứ cực thiên địa, nhưng dù sao là ngày xưa lưu lại, còn là vũ trụ Bản Nguyên thật bao trùm tứ phương Ngân Nguyệt… ta cũng không biết.
Chỉ là, ngày đó ta cho ngươi biết, hình như ngươi thật sự cảm ngộ, liên kết với bản nguyên, ta muốn biết, ngươi có thật sự tiếp xúc được Bản Nguyên chi đạo hay không?”
Đầu Lý Hạo điên cuồng chuyển động.
Có ý gì?
Mà cách đó không xa, Hồng Nguyệt Đế Tôn liếc nhìn Trịnh Vũ, u lãnh nói: “Trịnh Vũ, ngươi sẽ không nghĩ là, Ngân Nguyệt còn ở bên trong phạm vi Tân Võ chứ? Vũ trụ đại đạo, mặc dù vô biên vô hạn, nhưng trên thực tế lại có cực hạn! Bản nguyên hoàn toàn biến mất ở Ngân Nguyệt, Ngân Nguyệt hiển nhiên đã không còn ở bên trong phạm vi Tân Võ!”
Trịnh Vũ cười nói: “Đế Tôn, ta chỉ muốn hỏi Lý Hạo, cũng không có hỏi Đế Tôn! Bản nguyên không còn ở gần đây, ta sẽ an tâm, đại kiếp Đế Tôn sẽ không xuất hiện.
Tu luyện cả một đời lại khó vượt qua đại kiếp Đế Tôn, cũng chỉ có thể nhìn nên ta nghĩ có thể có đường tắt hay không, không độ kiếp mà thành đế.”
Vì đại kiếp Đế Tôn sao?
Lý Hạo thầm nghĩ, nhưng cũng không dám kết luận, có lẽ… không chỉ là vì đại kiếp Đế Tôn đâu.
Y rốt cuộc muốn biết cái gì?
Vì sao không tự mình thăm dò?
Dù y đã qua thời kỳ đó… có lẽ cũng có người có thể đi thăm dò.
Suy nghĩ hiển hiện, Lý Hạo mở miệng: “Có lẽ vẫn còn, chỉ là cách hàng rào, ngày đó ta cảm ngộ thế đã dẫn phát lực lượng bản nguyên rung động, nếu không có hàng rào ngăn cản, có lẽ… ta sẽ có thể bước vào Bản Nguyên đại đạo!”
Trịnh Vũ như có điều suy nghĩ, cũng không hỏi lại nữa.
Bùm!
Vào thời khắc này, thiên địa chấn động.
Giờ khắc này, một cỗ lực lượng ở vũ trụ hư đạo trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ thiên địa, tam đại cường giả vốn đang có chút hư ảo, ngay khoảnh khắc này lại giống như xuất hiện ở trước mặt, ba luồng khí tức cực kỳ cường hãn quét sạch toàn bộ Ngân Nguyệt!
Trên bầu trời, ngay cả lôi đình mây đen cũng hơi run rẩy.
Vô số tu sĩ đều cảm nhận được uy áp vô biên quét sạch tứ phương.
Giáng xuống rồi!
Vũ trụ hư đạo chính thức giáng xuống Ngân Nguyệt.
Lúc này, phương bắc, Thiên Cực trong lòng khẽ nhúc nhích.
Nguy hiểm!
Nói cách khác… không phải chuyện đùa.
Lý Hạo đang làm cái gì, có lẽ thành công, có thể chống cự Bán Đế, nhưng đối phương hình như vẫn chưa thành công, nhưng lúc này, ba vị Bán Đế đáp xuống, trừ phi ba người nội chiến, nếu không… Lý Hạo hoàn toàn không có hy vọng!
Ngay lúc hắn ta nghĩ đến những chuyện này thì Đại Ly Vương vừa mới bị đánh đầu đầy cục u bỗng nhiên thở hắt ra, nhe răng cười một tiếng, hư không rung động, biến mất ngay tại chỗ.
Thiên Cực vươn tay, muốn nói cái gì đó.
Thanh âm Đại Ly Vương mơ hồ truyền đến: “Tiền bối, Nữ Vương đều có thể nhảy ra ngoài… nản vương cũng muốn nhảy ra bàn cờ này! Kỳ thủ vẫn luôn là các ngươi, đánh cờ 100 000 năm, không mệt sao?”
“Không cần cản ta, cùng lắm thì chết!”
Đại Ly Vương cũng không quay đầu lại, vốn tâm tình còn rất bất an, nhưng đến lúc này thì lại vô cùng bình tĩnh.
Huống chi, khi thấy Nữ Vương nhảy ra ngoài thì hắn ta cũng động tâm tư.
Ta còn không đến mức thua ả!
“Không cản ngươi!”
Thiên Cực cười lạnh: “Chỉ là muốn nói, đến kỳ hạn kia, nhớ tự mình tiêu hết mấy cục u để tránh mất mặt!”
Bước chân Đại Ly Vương trì trệ, hư không chấn động.
Cục u đầy đầu, trong nháy mắt biến mất.
Sau một khắc, Đại Ly Vương hoàn toàn biến mất, Khương Ly bên cạnh rầu rỉ, Thiên Cực thản nhiên nói: “Ai cũng có con đường của họ, lo lắng cái gì? Một thời đại, chắc chắn sẽ có người quật khởi! Bắt lấy được chính là cơ hội, không bắt được… chính là chết! Kẻ thành đạo Tân Võ rất nhiều, người quật khởi rất nhiều, nhưng nửa đường cũng đã chết rất nhiều người, ai cũng vọng tưởng mình may mắn, mỗi người đều cảm thấy, chính mình sẽ trở thành một nhóm nhỏ người kia… kết quả lại khó nói!”
“Đương nhiên, không liều, một cơ hội nhỏ nhoi cũng không có!”
Khương Ly có chút bất an: “Thần của ta, vua ta… quá yếu.”
“Tốt xấu cũng coi như là Thiên Vương… sao lại quá yếu?”
Thiên Cực thản nhiên nói: “Đi Sơ Võ chi đạo, mạnh nhục thân, theo lý mà nói thì vốn cũng không yếu, những người kia lại không có bản nguyên, chỉ cần Lý Hạo có thủ đoạn, chưa hẳn yếu hơn Bán Đế bao nhiêu!”
Nói là nói như vậy, vẫn là hơi nhíu mày.
Coi như… thật có thủ đoạn thì một Đại Ly Vương có hữu dụng không?
Chính mình thì sao?
Từng suy nghĩ hiện lên trong đầu.
Chương 2249: Ngươi vừa hát thì ta đã xuất hiện trên sân khấu 4
Giờ khắc này, ba vị cường giả đã hoàn toàn đáp xuống nhân gian.
Cùng lúc đó, một dòng sông dài lơ lửng giữa thiên địa, Lý Hạo cũng biết, không cách nào tránh khỏi, không còn cân nhắc chuyện gì khác, hiển hiện trường hà, cũng là bởi vì thời gian có hạn, tương lai hư ảo còn quá sớm, có lẽ Đại Ly Vương cũng không chống đỡ được quá lâu.
Trường hà hiển hiện.
Ngay một khắc này, một người đi ra từ trong chủ thành, cầm trường kiếm trong tay.
Lâm Hồng Ngọc đi ra, lơ lửng ở trên không, một bước bước vào trường hà, nhìn về phía Lý Hạo, nhìn về phía tam đại Bán Đế, cười một tiếng: “Chiến trường cao cấp như vậy, tiểu nữ tử may mắn tham dự, cũng coi là phúc phần tu luyện!”
“Ta có quá khứ, không biết tương lai! Nhưng, ta hết lòng tin, thiên địa Ngân Nguyệt chỉ có người Ngân Nguyệt mới có thể chấp chưởng! Phu quân ta chấp chưởng thiên địa, ta tất có tương lai… tương lai vô thường, ngàn vạn loại khả năng, luôn có một loại là người Ngân Nguyệt ta đạt được thắng lợi!”
Một thanh trường kiếm, hiển hiện thiên địa, tràn lan ra vô biên quang huy!
“Lâm Hồng Ngọc, lấy Khê Lưu Kiếm, tiếp đón tương lai, gánh chịu thân ta!”
Thời gian đảo ngược, thiên địa đình trệ, trường hà cuồn cuộn, gợn sóng cuồn cuộn, giờ khắc này, trong vô tận hư không kia, tiếng nước chảy chập trùng mà đến, tiếng nước chảy róc rách giống như nước trong dòng suối nhỏ, âm thanh thanh thúy vang khắp thiên địa.
Tam đại Bán Đế vừa tiếp xúc nhân gian, hư không giống như đã ngưng trệ.
Giờ khắc này, thời gian dường như đều đã đình trệ, tam đại Bán Đế đều mơ hồ đã nhận ra một số khác biệt, Thời Quang Chi Hà thời khắc này hình như càng cường đại hơn lần trước!
“Bội kiếm Nhân Vương Hậu…”
Trịnh Vũ lẩm bẩm một tiếng.
Ngay một khắc này, nơi xa cuối trường hà hình như có một người đi ra, mang theo khí tức tử vong vô biên, giống như từ trong Địa Ngục đi tới, Lâm Hồng Ngọc yên lặng nhìn, có chút thất thần.
Người chết sao?
Đúng vậy, giờ khắc này, hình như có một người chết đi tới, đi tới từ tương lai, leo ra từ trong Địa Ngục.
Tử khí toàn thân khiến người khác ngạt thở.
Cũng không còn dung mạo xinh đẹp như bây giờ, chỉ có vô biên lãnh ý và tử ý, nàng ta giống như thật sự đã chết đi trong tương lai, giờ phút này đi tới từ trong Vô Tận Thâm Uyên, một bước lại một bước, vượt qua thời không tới đây.
Ta sẽ chết sao?
Lâm Hồng Ngọc nhìn thân ảnh tương lai, mang theo cảm thụ không nói nên lời, ta đã chết… thế mà cũng có thể tới đây sao?
Mà Lý Hạo đang dung hợp đạo mạch cũng nghiêng đầu nhìn lại, cũng có chút thất thần.
Nàng đã chết rồi sao?
Tương lai của nàng… cũng bị người giết sao?
Dù là biết chỉ là một trong vô số loại khả năng, nhưng Lâm Hồng Ngọc chết… điều này chứng tỏ điều gì?
Tại thời không tương lai, ta sẽ chiến bại sao?
Hơn nữa, Lâm Hồng Ngọc đã chết, thế mà cũng có thể đi ra… điều này lại có ý vị như thế nào?
Ngay khi hắn còn đang thất thần, trường hà cuồn cuộn, thanh âm của một người khác chấn động thiên địa: “Ta lấy Bá Chi Quyền, dẫn xuất tương lai của ta! Thiên địa Ngân Nguyệt, người Ngân Nguyệt, mới là Chúa Tể thế giới!”
Một người bá đạo vô song, từ trong thiên địa xuất hiện, tay đeo song quyền.
Giờ phút này, song quyền có vô hạn quang huy hiển hiện.
Một dòng sông dài nổi lên sóng lớn!
Trên quyền sáo thậm chí mơ hồ hiện ra một đạo hư ảnh, bá đạo vô biên, nhưng hư ảnh này cũng không phải là thân tương lai của Đại Ly Vương, cuối trường hà, dường như có một người muốn đi ra, nhưng từ đầu đến cuối đều không có bóng người hiển hiện.
Đại Ly Vương sửng sốt, đột nhiên trào phúng bật cười: “Bản vương… ngay cả tương lai cũng không có sao?”
Lâm Hồng Ngọc, tốt xấu gì cũng đi ra một thân người chết!
Mà ta, thế mà ngay cả tương lai cũng không có?
Thật châm chọc!
Xem ra, có lẽ, ta sẽ chết rất sớm, có lẽ, hôm nay sẽ chết, cho nên ngay cả tương lai của ta cũng không có!
Quá châm chọc!
Đại Ly Vương cười, sau một khắc, bỗng nhiên, song quyền xuất quyền đánh vào trong trường hà, nổi giận gầm lên một tiếng: “Tuy không có tương lai thì sao chứ? Dẫn xuất lực lượng quá khứ!”
Ầm!
Trường hà nổi sóng lớn, thiên băng địa liệt, giờ phút này, trên song quyền, một hư ảnh chậm rãi hiển hiện, ánh mắt Đại Ly Vương lạnh lùng: “Ta đã không có tương lai… vậy thì chính mình sẽ tạo tương lai! Bá Thiên Đế cũng được, Thiết Đế Tôn cũng được… dung thân thể của ta, ta chính là tương lai của mình!”
Ầm!
Một hư ảnh hiển hiện hoàn toàn, lập tức dọc theo cự quyền dung nhập vào trong cơ thể Đại Ly Vương, một cỗ khí tức bá đạo vô song trong chớp mắt rung chuyển toàn bộ thiên địa!
Mà Lâm Hồng Ngọc cũng bước ra, dọc theo trường kiếm, tiếp xúc đến thân người chết kia.
Khí tức băng hàn, khiến thân thể của nàng ta đều đang vỡ ra, vô số lực lượng sinh mệnh giống như trong nháy mắt bị rút sạch, khi thân người chết dung nhập nàng ta, Lâm Hồng Ngọc cũng bật cười: “Đi ra từ trong Địa Ngục, chém giết một vị Bán Đế… hình như cũng không lỗ vốn!”
Khí tức của hai người trong nháy mắt bộc phát.
Trong chớp mắt, cường hãn đến mức cực hạn!
Chỉ là, hơi có vẻ phù phiếm.
Mà giờ khắc này, tất cả mọi người đều cực kỳ chấn động, chuyện này cũng có thể làm được sao?
Hai đầu Thời Quang Trường Hà, lúc này trong nháy mắt biến mất, cứ như chưa bao giờ xuất hiện, sắc mặt Lý Hạo cách đó không xa đã hoàn toàn trắng bệch, lực lượng thời gian trên người hình như đã tiêu tán hết.
Không chỉ như vậy, giờ khắc này, Lý Hạo lập tức già đi rất nhiều.
Không có Hỗn Độn Trường Hà, lực lượng vạn đạo bổ sung, mỗi một lần vận dụng lực lượng thời gian, kỳ thật đều là một lần tiêu hao thọ nguyên, Lý Hạo trong chớp mắt đã trở nên tang thương già yếu.
Giờ khắc này, tất cả mọi người khẽ giật mình.
Ngay cả mấy người Trịnh Vũ cũng kinh ngạc, nhìn về phía Lý Hạo, Lý Hạo lúc này giống như… giống như Lý Hạo tương lai mà lần trước bọn hắn đã nhìn thấy!
Cực kì giống!
Lâm Hồng Ngọc cũng được, Đại Ly Vương cũng tốt, khí tức tuy mạnh, nhưng sao có thể khiến ba vị Bán Đế sợ hãi đây?
Nhưng Lý Hạo… lúc này cứ như tang thương đến cực hạn, hầu như giống hệt với Lý Hạo tương lai mà lần trước nhìn thấy… chẳng lẽ… lần trước Lý Hạo dung hợp tương lai, không phải quá xa xưa, mà chính là hôm nay?
Hỗn Độn Trường Hà, giờ phút này vờn quanh Lý Hạo.
Trong đó, Hồng Nhất Đường cũng lộp bộp trong lòng.
Gã biết một số chuyện!
Rút ra tương lai, tất có một lần đại kiếp, vốn tưởng rằng là sau khi Lý Hạo trở thành Bán Đế… nhưng Lý Hạo hôm nay quá tương tự với ngày đó, nói như vậy… có lẽ là hôm nay?
Hơn nữa, nếu hôm nay thành công, có lẽ Lý Hạo cũng có thể đăng đỉnh vị trí Bán Đế.
Chỉ là… Lý Hạo cũng không nắm giữ Thiên Đạo Kiếm, hình như vẫn khác với lần kia, nhưng tương lai… cũng không cố định, đến cùng có phải lần này hay không?
Nếu phải thì… có thể Lý Hạo sẽ mất đi lực lượng tại thời khắc mấu chốt!
Chương 2250: Ngươi vừa hát thì ta đã xuất hiện trên sân khấu 5
Tam đại Bán Đế, giờ phút này cũng đã thanh tỉnh lại, Hồng Nguyệt Đế Tôn nhìn về phía mấy người, cảm khái một tiếng: “Lợi hại, thủ đoạn rất hay! Tiếp quá khứ, dẫn tương lai… chỉ là, hình như lực lượng quá phù phiếm, hơn nữa, xem ra tai hại không nhỏ, đương nhiên, cũng rất đáng sợ!”
Gã nở nụ cười: “Hai vị, xem ra chuyện này thú vị và khó khăn hơn dự kiến trước đây nhiều!”
Sau một khắc, gã dịch chuyển, biến mất tại chỗ.
Cũng không đi tìm Thiên Cực!
Mà là lập tức hiện lên ở phía trên một tòa cổ thành, hiện tại gã cũng không muốn đi tìm Thiên Cực, mà là giờ phút này trực tiếp thử công phá tám đại chủ thành, có lẽ bản tôn sẽ đi ra ngoài.
Nếu là như vậy… sao phải đấu một trận với phân thân Bán Đế làm chi?
Mà Lý Hạo cũng không mở miệng.
Chỉ trong nháy mắt… Lâm Hồng Ngọc, Đại Ly Vương, Trịnh Vũ, Lý Đạo Hằng, bốn vị cường giả đồng thời hiện lên ở trên không cổ thành, từ bốn phương tám hướng, nhìn chằm chằm Hồng Nguyệt Đế Tôn.
Hồng Nguyệt Đế Tôn biến sắc, có chút tức giận: “Mấy vị… đang làm gì vậy?”
Trịnh Vũ nói khẽ: “Đế Tôn, ta cảm thấy ngươi vẫn nên tìm vị phương bắc kia chơi đùa trước đi, dù không chiến đấu, dù chỉ là đi tham gia náo nhiệt, tâm sự cũng được, cũng hay hơn ở lại nơi này! Đế Tôn… ngươi cảm thấy thế nào?”
Cách đó không xa, Lý Hạo không nói một lời.
Chỉ là tiếp tục dung hợp đạo mạch.
Hắn không lo tám đại chủ thành sẽ bị công phá, tối thiểu, không ai hi vọng, giờ phút này một vị Đế Tôn thật phá phong, đã như vậy… người gấp gáp cũng không phải là mình.
Vẻ mặt Hồng Nguyệt Đế Tôn hơi khó coi!
Vốn tưởng rằng hai vị cường giả xuất hiện, triệu hoán quá khứ tương lai, chính mình sẽ có cơ hội, kết quả… những người này, chải có người nào tốt, đều không cho phép mình giải phóng chân thân!
Đương nhiên, chuyện này kỳ thật cũng hợp tình hợp lý.
Chỉ là, gã vẫn còn có chút không cam tâm, lạnh lùng nói: “Lâm Hồng Ngọc, Đại Ly Vương… các ngươi nghĩ kỹ đi, lực lượng các ngươi phù phiếm, nhất định không phải đối thủ của hai người này, bản đế một khi đi ra… hai người này, chính là đối thủ của bản đế! Các ngươi chỉ cần kéo dài bọn hắn một trận, chủ động thả lỏng phong ấn của tám đại chủ thành… có lẽ các ngươi mới là ngư ông!”
Gã nhìn về phía Lý Hạo.
Lý Hạo mở mắt, mắt như lợi kiếm, cũng nhìn về phía Hồng Nguyệt Đế Tôn: “Đế Tôn không muốn tham dự, vậy thì cách xa một chút xem kịch! Nếu muốn tham dự vào, giết ta cũng được, giết bọn hắn cũng được, đưa ra lựa chọn là được! Đế Tôn muốn chân thân đi ra thì vẫn nên chờ chúng ta phân ra thắng bại, hoặc là Đế Tôn trở thành ngư ông rồi tính!”
Hồng Nguyệt Đế Tôn nhìn quanh tứ phương, bỗng nhiên âm lãnh cười một tiếng: “Thú vị! Lý Hạo… ngươi thật cuồng vọng, trông cậy vào hai tên gia hỏa đạt thành Bán Đế tạm thời, chống lại hai vị Bán Đế uy tín lâu năm, thậm chí chỉ thiếu chút nữa đã tấn cấp Đế Tôn Bán Đế… đầu óc của ngươi xem ra chỉ có thế!”
Thậm chí không cần đánh bại hai người này, chỉ cần chờ đợi, lực lượng của hai người này sẽ biến mất.
Lý Hạo, thật sự trông cậy vào bọn hắn có thể ngăn cản bọn Trịnh Vũ?
Hắn vẫn cảm thấy, thời gian này, chính hắn có thể chống cự hai vị Bán Đế?
Hồng Nguyệt Đế Tôn cười lạnh một tiếng, trong nháy mắt biến mất lần nữa, hư không dao động, đi thẳng đến phương bắc.
Nếu tứ đại cường giả đều không cho mình công thành, mình tránh đi trước là được!
Mà gã đi phương bắc nhưng cũng không đi tìm Thiên Cực… có lẽ, bên này rất nhanh sẽ có kết quả, không cần đi tìm Thiên Cực, nếu những người này lưỡng bại câu thương, vậy tìm Thiên Cực làm gì?
Trực tiếp phá tám thành luôn!
Mà phương bắc, Thiên Cực chỉ yên lặng nhìn, hắn ta biết, Hồng Nguyệt Đế Tôn muốn phá phong ra thì phải phá tám thành trước, phá tám mạch, huyết đao phía bên mình sẽ đóng vai trò rất quan trọng.
Chỉ là… đối phương không đến tìm mình, hắn ta cũng mặc kệ đối phương.
Hồng Nguyệt Đế Tôn không xuất thủ, hắn ta cũng sẽ không chủ động để ý gã.
Huống chi… chỉ là phân thân thôi, giết thật thì lại thế nào?
Bốn cỗ khí tức cường hãn trong nháy mắt bộc phát.
Đại Ly Vương có chút mất kiên nhẫn, hắn ta cảm nhận được chính mình cường đại, vô biên cường đại, giờ khắc này, hắn ta cảm thấy mình có thể chiến thắng cả Đế Tôn!
Thế là, hắn ta tuyệt không khách khí, tứ đại cường giả, hắn là người đầu tiên phát khởi chủ động tiến công!
Song quyền phá thiên!
Đánh thẳng tới Trịnh Vũ, cũng không tìm Lý Đạo Hằng, Lý Đạo Hằng là kiếm khách, Lâm Hồng Ngọc dùng đao, giờ phút này nàng ta đang dùng bội kiếm Nhân Vương Hậu tiếp dẫn, ngược lại là Đao Kiếm song tuyệt, nàng ta đối phó Lý Đạo Hằng mới là chính đạo.
Trịnh Vũ sẽ giao cho mình!
Xuất quyền, thiên địa phá vỡ!
Hư không phảng phất trong nháy mắt bị phá hủy, Đại Ly Vương chỉ cảm thấy một quyền này cường hãn không cách nào tưởng tượng!
Ầm!
Tiếng nổ thật to, tiếng nổ tung thậm chí khiến Đại Ly Vương có chút ảo giác, sau một quyền này thì Trịnh Vũ sẽ chết!
Cái gì mà Nữ Vương, cái gì mà Nguyệt Thần, cái gì mà Lý Hạo… dưới một quyền này, không người nào có thể chống lại!
Trước đó, những thứ mà những người kia ảnh hưởng tới mình cũng trong nháy mắt tiêu tán hết.
Rầm rầm rầm!
Hư không nổ tung, Đại Ly Vương còn đang vui mừng thì sau một khắc đã biến sắc, quay người một quyền, hư không đổ sụp phía trước đã không còn thân ảnh của Trịnh Vũ, Trịnh Vũ xuất hiện ở phía bên phải của hắn ta.
Giờ phút này chỉ yên lặng nhìn Đại Ly Vương.
Khi Đại Ly Vương xoay người đấm lại thì Trịnh Vũ nói khẽ: “Lực lượng rất cường đại! Thế nhưng lực lượng mượn dùng, dù sao không phải là của mình, Đại Ly Vương, nếu Bá Thiên Đế hoặc là Thiết Đế Tôn ở đây, một quyền đấm chết ta, không quá khó… nhưng ngươi thì… còn kém quá xa!”
Nhẹ nhàng vung tay lên, phảng phất vang lên tiếng Cửu Tiết Tiên, rút roi ra, hư không rung động.
Quyền ảnh Đại Ly Vương trong nháy mắt vỡ nát!
Khí tức cuồng bạo vô biên, giờ khắc này cũng bị đối phương một kích đánh vỡ, Trịnh Vũ tựa như Thần Ma, lúc này khắc ấn ở chỗ sâu trong đầu Đại Ly Vương, mang theo dáng vẻ tươi cười: “Ngươi… chả là gì cả!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









