[Dịch] Tinh Môn
Tập 191 : Chuột Nhắt Viên Thạc (c951-c955)
❮ sautiếp ❯Chương 951: Chuột Nhắt Viên Thạc
Ánh Hồng Nguyệt cười hồi lâu, lại nói: “Bồi dưỡng Huyết Thần Tử quá khó khăn, đẳng cấp cao lại càng khó, ta biết mọi người cũng động tâm, nhưng so với Thần Kiếm Lý gia thì Huyết Thần Tử chỉ là phế vật, cái đồ chơi này nhiều năm qua, ta cũng chẳng thể bồi dưỡng ra nhiều, mà lại đều ăn hết, chỉ còn lại một chút nhỏ yếu, không có tác dụng gì với các vị.
Nhưng Thần Kiếm Lý gia kia thì khác, ta cảm thấy không cần thời gian quá dài, không cần bỏ ra cái giá quá lớn… Dựa theo suy đoán của ta, có lẽ bỏ ra một chút đá Thần Năng là đủ.”
“Lý Hạo có bao nhiêu vốn liếng, tất cả mọi người đều thấy rõ, hắn quật khởi mới mấy ngày, có thể có nội tình gì hùng hậu? Lúc trước thương thế của Viên Thạc khôi phục có lẽ là vì bắt đầu vận dụng Thần Kiếm Lý gia, vậy đại biểu cái giá bỏ ra khi đó căn bản không lớn! Mọi người lấy được vật ấy, hiệu quả hẳn đã có thể đoán trước!”
Lại có người lên tiếng: “Hồng Nguyệt vẫn luôn muốn đoạt Thần Kiếm Lý gia, chẳng lẽ đã sớm biết việc này? Hay là vì có nguyên nhân khác?”
Ánh Hồng Nguyệt không khách khí đáp: “Có quan hệ gì tới ngươi? Đây là trọng điểm hôm nay sao? Ngươi thì tính là cái thá gì, ngươi hỏi thì ta phải nói à? Nói cho ngươi là vì lợi dụng các ngươi đi đối phó Lý Hạo, đối phó Ngân Nguyệt, thật sự tưởng ta là cha ngươi, ngươi hỏi cái gì ta cũng cho ngươi biết sao?”
“…”
Toàn trường an tĩnh trong nháy mắt, người mới tra hỏi kia cũng giận tím mặt!
Có thể trực tiếp liên hệ Ánh Hồng Nguyệt thì đều không phải là người bình thường, đều là bá chủ, lãnh tụ các phương.
Giờ lại bị nhục nhã ngay trước mặt mọi người, người kia bực tức vừa định mở miệng, Ánh Hồng Nguyệt lại cười nghiền ngẫm: “Được rồi, ta chỉ đùa thôi, đừng nóng giận! Tức giận… Ngươi cũng chẳng thể cắn chết ta, chọc tức chính mình thì không hay! Chẳng lẽ nhất định phải trêu chọc một cường địch về cho mình thì mới vui ? Ngoan chút, đừng nháo nữa, huống chi tất cả mọi người đều đang nhìn đấy!”
Trong nháy mắt, người kia cũng im lặng, đè xuống lửa giận trong lòng, bởi vì hắn biết, giờ mà mở miệng thì mẹ nó, quá mất mặt.
Còn không bằng im lặng!
“Được rồi, không nói việc này nữa, đúng rồi, gần đây canh chừng những tên kia, Bắc Quyền, Bá Đao đều đã lộ diện, Thiên Kiếm một mực không lên tiếng, vô thanh vô tức, cũng phải đề phòng cẩn thận.
Còn Hầu Tiêu Trần nữa, đừng đùa quá mức kẻo đến lúc đó không dễ nhìn!”
Nói xong những này, gã cười giơ chén trà lên: “Vì đối phó Ngân Nguyệt, vì tương lai cao hơn… Mọi người hãy cùng uống một chén, uống xong, mọi người cùng nhau đi giết Lý Hạo, nhớ kỹ, loại người này rất khó giết, đừng ai nương tay, huy động toàn bộ chiến lực dùng một lần đi… Cùng lắm thì chết thôi, thắng thì sẽ có thể vậy liền phú quý cả đời! Phá toái khóa siêu năng thứ sáu, ta tin tưởng các nhà đều có thể.
Các vị có muốn thừa dịp hôm nay nhiều người, mọi người cùng đặt tên cho cảnh giới thứ sáu luôn?”
Gã vui tươi hớn hở: “Lúc trước Húc Quang lấy ý từ Cửu Nhật, ta đã cảm thấy khó nghe.
Cảnh giới sau này đặt tên dễ nghe hơn đi, thế nào? Đây là một lần thuế biến lớn, không bằng gọi… Tuyệt Điên? Lên mốc cao nhất, ý tứ đỉnh phong…”
Diêm La lạnh lùng nói: “Được rồi, ngươi cho là chúng ta chưa xem những cổ tịch kia à? Cần gì truy tìm dấu chân cổ nhân, không có chút ý nghĩa gì hết! Ánh Hồng Nguyệt, chính ngươi nghĩ vậy tự ngươi gọi vậy đi, chờ cấp độ này chính thức xuất hiện, nhiều người tự nhiên sẽ có tên, không cần ngươi quan tâm!”
“Ngươi ấy, lần trước đặt Húc Quang chính là ngươi nói ra trước… Thật khó nghe!”
Ánh Hồng Nguyệt trêu ghẹo, cười nói: “Vậy cứ thế đi, sau này trò chuyện tiếp, bắt được Lý Hạo hoặc là cướp đoạt Thần Kiếm Lý gia… Mọi người nhớ nói cho ta biết một tiếng.”
Không ai để ý tới gã, rất nhanh từng cái màn hình mờ đi.
Ánh Hồng Nguyệt nhìn tất cả màn hình biến mất, dáng tươi cười vụt tắt, gã thở dài một tiếng: “Sinh linh đồ thán, nghiệp chướng, thật nghiệp chướng, lại trêu chọc cho Ngân Nguyệt thêm chút phiền toái, không biết những lão bằng hữu kia của ta có bớt đi mấy tên hay không.
Đáng tiếc, đáng tiếc!”
Ngoài miệng thì nói đáng tiếc nhưng gã lại lộ ra nụ cười xán lạn.
“Thanh Nguyệt đâu?” Gã cười xong bèn hỏi.
Căn cứ lớn như vậy bây giờ cũng chỉ mỗi Thanh Nguyệt lão nhân còn ở lại, bây giờ vị này cũng ra ngoài cho nên không thấy được người.
Phía dưới, cấp tốc có người báo cáo: “Thanh Nguyệt đại nhân đã đi Thiên Tinh thành…”
“Hồ nháo!”
Ánh Hồng Nguyệt nhíu mày, rất nhanh lại giãn ra: “Được rồi, tùy nàng đi, những người này đều là tính tình hoang dã, nói chuyện không nghe, coi chừng ăn thiệt thòi!”
Gã vừa cười nói: “Mặc kệ nàng, thông tri cho Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão, Tam trưởng lão cùng ra ngoài đi dạo, mỗi người cho phép mang theo một giọt Sinh Mệnh Chi Tuyền, những vị khác mỗi một người ban thưởng một viên Huyết Thần Tử Húc Quang đỉnh phong! Không cần vội vã làm cái gì, quan sát thêm đã, nếu Địa Phúc Kiếm, Quang Minh Kiếm đều bị người cuốn lấy… chúng ta làm ngư ông cũng được!”
“Đúng!”
Cấp tốc có người bên dưới đi thông báo.
Trưởng Lão đoàn có rất đông cường giả, ví như Hải Khiếu, Hồng Phát, chỉ là bọn hắn xếp hạng không cao, bây giờ, Ánh Hồng Nguyệt lại trực tiếp xuất động ba vị trí tam đại trưởng lão đứng đầu.
“Còn nữa, thông tri Cổ Thần vệ đào sâu ba thước cũng phải tìm ra tên chuột nhắt Viên Thạc kia! Lão gia hỏa này đại khái lại đi đào mộ rồi!”
Ánh Hồng Nguyệt nhíu mày: “Lão già này mấy chục năm chú trọng nghiên cứu đào mộ, coi chừng bị ông ta đào được bảo bối gì, gia hỏa này trưởng thành rất nhanh… dù không đào được bảo bối gì mà đào ra mấy cái đại gia hỏa thì đến lúc đó, cũng đủ mọi người nhọc lòng!”
Nói xong gã lắc đầu thở dài: “Người không biết không sợ, hoặc là nói, gia hỏa này chẳng hề quan tâm, ông ta thật sự muốn đào ra một hai vị văn minh cổ còn sống… Ha ha, đều chờ chết đi!”
Tên kia sẽ không quản những này.
Nhưng Ánh Hồng Nguyệt ra tay quản, dù muốn móc ra thì cũng không thể là hiện tại, hiện tại móc ra rất dễ dàng xuất hiện biến cố lớn.
Đào được kẻ dễ nói chuyện còn tốt, đào được kẻ tính khí nóng nảy, tính cách hung lệ, đồ sát tứ phương, vậy thì không dễ chơi.
“Vâng!”
Phía dưới, có gã mặt quỷ rời đi.
Nơi này, quanh năm có rất đông mặt quỷ tùy thời nghe lệnh, phụ trách liên hệ với tứ phương.
“Đúng rồi, để ba tỉnh phía bắc loạn hơn một chút, Ngân Nguyệt bây giờ quá an ổn, đám gia hỏa Hoàng Vũ nhàn quá rồi, tìm chút chuyện cho họ làm đi! Hoàng thất một mực không có động tĩnh, ta không tin bọn hắn không nóng nảy, coi chừng Thần Kiếm Lý gia mất đi, Thiên Tinh di chỉ của chúng cũng sẽ chẳng có cơ hội nữa… Ồ, vừa rồi quên nói, Thần Kiếm của Lý Hạo có thể mở ra Thiên Tinh di chỉ… Ha ha ha, mau truyền tin tức này đi, để hoàng thất cũng đi theo góp vui nào.”
Phía dưới, một tôn mặt quỷ trầm giọng nói: “Thủ lĩnh, giờ phút này không nên trở mặt với hoàng thất, tin tức lộ ra ngoài, hoàng thất có lẽ sẽ tạo thành đả kích l ớn với chúng ta!”
Ánh Hồng Nguyệt suy tư một phen, cười gật đầu: “Cũng phải! Vậy thôi đi, chỉ những tin tức này cũng đủ để mọi người xuất lực rồi.”
Rất nhanh, hắn liền quay người rời đi.
Vẫn tiêu sái như trước, không có chút dáng vẻ phiền não nào vì những chuyện của Ngân Nguyệt.
Lý Hạo tiến bộ rất nhanh… Nhưng lại có thể thế nào chứ?
Chương 952: Quá Lộ Liễu
Ngân Nguyệt.
Hành Chính Tổng Thự.
Một đám người đều rất trầm mặc.
Khổng Khiết hơi bực bội, mở miệng nói: “Có thể để Quang Minh Kiếm ẩn nấp không? Trước đó đáng lẽ chúng ta nên dự liệu… Hầu Tiêu Trần không ở đây nên không ai nhắc nhở, ta cũng quên mất việc này, Triệu thự trưởng cũng không nghĩ tới điểm này sao? Bây giờ bại lộ tác dụng của Thần Kiếm Lý gia, phiền phức sẽ theo nhau mà đến!”
Lúc trước y thực sự không nghĩ tới việc này.
Bởi vì trong mắt y, không có mấy ai sẽ đi cân nhắc điểm này, y cảm thấy siêu năng căn bản không hiểu rõ võ sư, cho nên vô thức không để ý đến một điểm, thực ra có vài kẻ hiểu rất rõ võ sư!
Triệu thự trưởng nhẹ nhàng thở hắt ra: “Ta đã từng cân nhắc nhưng người vẫn phải cứu, mặt khác, ta cảm thấy dù Ánh Hồng Nguyệt biết thì cũng sẽ giấu ở trong lòng, bởi vì bọn chúng muốn cướp đoạt, người biết nhiều sẽ không tốt… Ta thực sự không nghĩ tới gã sẽ công khai.”
“Không nghĩ tới?”
Khổng Khiết khổ não nói: “Sao lại không nghĩ tới? Gã là ai, chẳng lẽ mọi người còn không hiểu rõ? Điển hình của một gã bệnh tâm thần, chuyện hại người không lợi mình cũng không phải lần đầu gã làm…”
Hoàng Vũ ngắt lời: “Được rồi, bây giờ nói cũng vô dụng!”
Ông trầm giọng: “Trước đó nóng lòng cứu người, sự tình cấp bách, biện pháp tốt nhất chính là để Lý Hạo đi cứu người.”
Khổng Khiết nổi nóng: “Nhưng bây giờ Lý Hạo sẽ gặp phiền phức rất lớn! Là ta hiệp thương với hắn, để hắn đi cứu người, ta hoài nghi hai người các ngươi tính toán luôn cả ta rồi! Việc này có lẽ cũng trong dự liệu của các ngươi! Hầu Tiêu Trần vừa đi, hai tên hỗn đản các ngươi cố ý tính kế ta đúng không?”
“…”
Hai người kia im lặng không để ý tới y.
Khổng Khiết hừ lạnh một tiếng: “Tám chín phần mười là thế! Nói thẳng đi, các ngươi muốn làm cái gì? Bức bách Lý Hạo rời khỏi Ngân Nguyệt hay là để Lý Hạo dẫn dắt tất cả sự chú ý, để các ngươi làm việc gì? Hiệp nghị tứ phương trấn thủ xem ra không còn giá trị rồi, ta bị các ngươi bài xích ở bên ngoài, đúng chứ?”
Y vốn sẽ không suy nghĩ nhiều làm gì, bởi vì những năm này, Hầu Tiêu Trần và y là cùng một bọn, Hầu Tiêu Trần có nhiều suy nghĩ cho nên phần lớn thời gian y đều nghe lời ông.
Nhưng hôm nay, Hầu Tiêu Trần vừa đi, hai người này có lẽ đã đạt thành hiệp nghị gì đó, vứt bỏ y ở bên ngoài.
Triệu thự trưởng nhíu mày, “Ta không có ý này, thứ nhất, đây thực sự là chuyện ngoài dự liệu! Thứ hai, đây thwucj sự là việc quá cấp bách! Thứ ba, nguy hiểm không xác định thì vẫn hơn là Quang Minh Kiếm vẫn lạc, mà Lý Hạo đã thu phí tổn, chính hắn cũng nên cân nhắc nguy hiểm trong đó, hắn không phải chỉ vì chấp hành nhiệm vụ mà đi! Thứ tư, hắn ở trong Ngân Nguyệt một ngày, chúng ta vẫn sẽ che chở hắn, việc này làm lớn chuyện lên đối với chúng ta cũng là phiền phức… Cho nên, không ai cố ý đi tìm phiền toái.
Còn có một điểm cuối cùng, việc này có liên quan tới chuyện Lý Hạo quá trương dương, nếu hắn âm thầm ẩn núp chờ đợi chứ không phải trực tiếp giết ra thì đã có thể tránh cho những phiền toái này! Nói thật, hắn trực tiếp giết ra mới vượt quá dự đoán của ta, trong ý nghĩ của chúng ta, hắn vẫn luôn là người bày mưu rồi hành động, không hoàn toàn chắc chắn sẽ không xuất thủ, huống chi hắn có thù với Quang Minh Kiếm, ngươi cảm thấy, chúng ta sẽ nghĩ tới việc hắn trực tiếp giết ra cứu người sao?”
“Có thể bởi vì nếu làm như vậy, Quang Minh Kiếm sẽ mất mạng…”
Khổng Khiết còn muốn nói tiếp, Triệu thự trưởng đã lắc đầu: “Ta đã nói, lần này để Lý Hạo đi cũng chỉ là làm hết sức mình, nghe thiên mệnh.
Bất quá không thể không nói, lựa chọn của hắn vượt quá dự liệu.
Hiện tại gây ra những phiền toái này cũng do chúng ta quá sơ sẩy.”
Ông trầm mặc chốc lát mới nói tiếp: “Ngươi cảm thấy băn khoăn, ta có thể lý giải, nhưng đừng thêm vào quá nhiều cảm xúc, chúng ta đang bàn biện pháp xử lý chứ không phải để phát tiết.”
“Vậy ngươi nói xem phải làm sao bây giờ?”
Khổng Khiết bình tĩnh lại, nhìn ông, “Ngươi có nhiều ý tưởng, ngươi cảm thấy nên làm gì?”
Triệu thự trưởng day day huyệt thái dương, một lát sau nói: “Thứ nhất, giết gà dọa khỉ, để cường giả Ngân Nguyệt ra ngoài một chuyến, giết một số người! Thứ hai, ném Thần Kiếm Lý gia ra để bọn hắn chó cắn chó! Thứ ba, để Lý Hạo tự mình nói ra rằng tám Thần Binh đều có tác dụng như vậy, để Ánh Hồng Nguyệt cũng chịu khốn nhiễu… nhưng cách này chưa chắc có người sẽ tin.
Thứ tư, để Lý Hạo biến mất, tạm thời ẩn núp, làm thế này thì tính an toàn cao hơn một chút.
Thứ năm, tìm người giả mạo Lý Hạo, đi Trung Bộ gây ra hỗn loạn, thu hút mọi người đến Trung Bộ đi!”
Ông nói ra vài phương án.
Khổng Khiết suy tư một phen, thầm mắng một tiếng, lát sau mới mở miệng: “Ta sẽ thử liên hệ Lý Hạo… Mặt khác, cho ta một khối ngọc truyền tin, ta đưa cho Lý Hạo để hắn cùng hưởng tình báo, miễn cho hắn hoàn toàn không biết gì cả!”
Hoàng Vũ và Triệu thự trưởng liếc nhau, khẽ gật đầu.
Bây giờ đúng là nên đưa cho Lý Hạo một khối, nếu không, tình báo của hắn sẽ quá mức bế tắc.
Không biết giờ đây Lý Hạo tránh đi đâu rồi, chưa hẳn đã biết tin tức này đâu.
Khổng Khiết cầm ngọc bội đưa tin, rất nhanh đã rời đi.
Chờ y đi rồi, Triệu thự trưởng thở dài một tiếng: “Ngươi nói xem đây là việc ngoài ý muốn hay là điều tất nhiên?”
Hoàng Vũ bình tĩnh đáp: “Không biết! Nếu hắn một mực trốn tránh, đợi đến cuối cùng có cơ hội mới xuất hiện thì chắc chắn sẽ chẳng nhiều phiền toái như vậy, nhưng chính bởi thế, ngươi và ta đều sẽ xem thường hắn.
Hắn lựa chọn đứng ra, ngươi và ta có lẽ cảm thấy Lý Hạo không sai, chỉ là hành vi của hắn thực sự mang lại cho hắn, cho chúng ta quá nhiều phiền phức!”
Nói cố ý thì hai người cũng không tính là cố ý.
Trước đó họ đã có vài dự phán, chỉ là không nghĩ tới Lý Hạo thật sự giết ra ngoài, điều đó kỳ thật vẫn vượt quá dự liệu, giờ phút này, cũng không biết nên vui hay buồn nữa.
Triệu thự trưởng thở dài một tiếng: “Được rồi, binh tới tướng đỡ! Lý Hạo nguyện ý giết ra ngoài cứu người… Kỳ thật đại biểu hắn đang thay đổi, nếu đã như vậy cũng không thể để hắn thất vọng đau khổ, ngươi đi một chuyến đi, âm thầm ngó chừng để tránh không ứng phó nổi.”
“Ta đi thì Bạch Nguyệt thành…” Hoàng Vũ khẽ cau mày: “Còn quân đội bên này nữa, những người khác không quá đáng tin cậy.”
“Không có việc gì, ta sẽ chú ý.” Triệu thự trưởng nói: “Mang theo những Sinh Mệnh Chi Tuyền tồn kho kia đi, Lý Hạo rất tùy tính, nhiều ý tưởng, hắn chưa chắc đã nguyện ý cứu ngươi, chính mình tự lo đi!”
Chương 953: Cuối Cùng Cũng Liên Lạc Được! !
Hoàng Vũ không nói gì, ông quay người rời đi, ông một mực ở trong quân đội tương đối kín tiếng, rời đi cũng có thể tránh bị người ta phát hiện.
Chờ người đều đi rồi, Triệu thự trưởng dựa vào ghế, rơi vào trầm tư.
Hồi lâu sau ông mới nói khẽ: “Ánh Hồng Nguyệt…”
Gia hỏa này thật đúng là làm toàn chuyện hại người không lợi mình, cần gì phải vậy chứ.
Viên Thạc ơi Viên Thạc, ai bảo ngươi suốt ngày trêu chọc thị phi, bây giờ thì hay rồi, ngươi lưu lại không ít phiền toái.
Ngươi tiêu dao khoái hoạt mà đi, chỉ sợ lại chạy đi đào mộ nơi nào rồi.
Bên ngoài sóng gió nổi lên, vô số người vì Lý Hạo mà phát cuồng phát sầu.
Ở chỗ Lý Hạo, ba người đều bế tắc tình báo nên hoàn toàn không biết gì cả, mọi người có ngọc truyền tin nhưng dạng tình báo thế này không công khai, chỉ à nhằm vào một số cường giả mà thôi.
Họ không có thu được tin tức gì, Lý Hạo thì đã sớm ném khối ngọc truyền tin kia để tránh bị người ta định vị.
Thời khắc này, mọi người đều không nghĩ tới mấy chuyện này.
Dù là Hồng Nhất Đường thì cũng không có suy nghĩ đó.
Ngay cả gã vào lúc này cũng đang nghĩ chuyện không lớn, người biết chuyện không nhiều, Nam Quyền sẽ không nói gì mà những kẻ không phải võ sư sẽ chẳng hiểu nhiều về hệ thống võ sư, gia hỏa tu luyện tới trình độ này có biết thì cũng sẽ không truyền ra ngoài.
Quang Minh Kiếm càng là một lòng nhìn chằm chằm năng lượng Ám hệ, nàng không rảnh suy nghĩ gì khác nữa.
Về phần Lý Hạo, có đôi khi hắn cũng nghĩ tới nhưng người biết nhiều cũng không khiến hắn quá quan tâm, đôi lúc hắn thậm chí muốn điên cuồng thể nghiệm một lần loại cảm giác thiên hạ đều là địch.
Đây chính là điều xấu của việc đọc sách nhiều.
Xem truyện ký của những anh hùng kia, hắn luôn yêu thích thay mình vào đó, luôn muốn trải nghiệm điên cuồng thử một lần.
Sau khi đọc xong « Nam Giang chi chiến » tâm tư Lý Hạo cũng thả lỏng hơn nhiều.
Nếu không, dựa theo tính cách trước kia, hắn tuyệt đối sẽ không tùy tiện xuất thủ, dù Địa Phúc Kiếm ra tay không nắm chắc giết sạch tất cả mọi người, hắn cũng sẽ không xuất thủ.
Cho nên, dù Lý Hạo biết tình hình hiện tại thì cũng chưa chắc sẽ để ý.
Nói không chừng, hắn còn cảm khái một tiếng, ta cũng có hôm nay… Thật tốt!
Mà hết thảy những điều này lại không có người ngoài nào biết, bên cạnh chỉ có mỗi Hồng Nhất Đường, gã dĩ nhiên không biết thời khắc này nội tâm Lý Hạo rất không chịu nỗi cô đơn, không cam lòng bình tĩnh, cực kỳ bạo động.
Lúc này họ đang trốn ở trong một thành nhỏ không ai biết được.
Lý Hạo kiểm kê chiến lợi phẩm của mình, tiện thể cũng truyền cho Quang Minh Kiếm một chút năng lượng Ám hệ, đương nhiên, hắn không quên Hồng Nhất Đường, còn nói cho Hồng Nhất Đường, bao nhiêu đá Thần Năng có thể đổi lấy bao nhiêu kiếm năng… Lý Hạo biết vị này cầm đi một nhẫn trữ vật của siêu năng kỳ thuế biến, đang suy nghĩ biện pháp móc sạch gã đây này.
Kỳ thuế biến là những kẻ mạnh nhất hiện tại, bảo bối khẳng định là không ít.
Lý Hạo cũng không muốn nhiều, phí thủ tục chỉ thu một nửa là được, người bình thường còn không được hưởng đãi ngộ như vậy đâu.
Hồng Nhất Đường cạn lời thật rồi.
Nhưng suy nghĩ kĩ thì gã vẫn đáp ứng, không có cách nào khác, đây là mối làm ăn độc quyền của Lý Hạo, kiếm năng có thể cường hóa vững chắc ngũ tạng, không ai không hy vọng ngũ tạng của bản thân mạnh hơn, đương kim võ sư và siêu năng đều đứng trước khốn cảnh như vậy.
Gã còn thừa lại một viên đá Thần Năng lớn, cộng với số tiền Quang Minh Kiếm trả, hiện tại gã cũng có chút vốn liếng để xa xỉ một lần, thoải mái sung sướng một phen.
Quang Minh Kiếm thấy thế cũng chỉ hận không thể móc ra vốn ban đầu, hai người đều bị quỷ hút máu Lý Hạo hút cho toàn thân trống rỗng.
Trừ kiếm trên thân, còn lại họ chỉ hận không thể bán cho Lý Hạo để đổi lấy chút kiếm năng.
Lý Hạo vượt qua thời gian phong ba rung chuyển bên ngoài trong tình trạng sung sướng thoải mái như thế.
Thẳng đến khi hai vị cường giả triệt để bị hắn móc rỗng hầu bao, một xu tiền đều không lấy ra được thì Lý Hạo mới ngừng cung ứng kiếm năng.
Hồng Nhất Đường cực kỳ thất vọng.
Thật là thoải mái!
Đáng tiếc, viên đá lớn cuối cùng đều đã bán cho Lý Hạo để đổi kiếm năng… bây giờ gã thực sự hết sạch sành sanh.
Kỳ thật, gã còn một số bảo vật, tỉ như một viên Thiên Kim Liên Tử nhưng suy nghĩ kĩ rồi thì gã không bán, dù sao cũng phải lưu lại bảo vật áp đáy hòm, không thể để nhẫn trữ vật chẳng có chút bảo vật nào được, như vậy cũng thật xấu hổ.
Nếu ngày nào đó gã bị người giết, bị người ta chiếm nhẫn trữ vật, người ta sẽ cười chết gã mất.
Đường đường đỉnh cấp võ sư, đường đường là người có thể giết kỳ thuế biến, kết quả… Nhẫn trữ vật lại chẳng có gì!
Quang Minh Kiếm thở dài một tiếng sầu bi, Ám hệ hấp thu rất nhiều thì ria mép ít đi rất nhiều, ngay cả hầu kết đều tiêu tan một chút, thế nhưng vẫn chưa thể đủ.
Nàng còn muốn thêm nữa nhưng mà Lý Hạo không cho, Truy Phong Ngoa đổi nhiều như vậy cũng không có cách, nguyên nhân chủ yếu là đá Thần Năng của Lý hạo đã tiêu hao bảy tám phần.
Đương nhiên, kết quả chính là nhục thân, ngũ tạng của hắn cường hóa thêm rất nhiều, ngay cả khóa siêu năng cũng thế, lần đầu tiên hắn cảm nhận được khóa siêu năng trái tim, có lẽ là sắp sửa bão hòa.
Lần này, số lượng hấp thu có lẽ đã đạt đến 100.000 khối.
Ngay cả Lý Hạo đều thấy đau răng, nhiều quá!
Chuyển đổi thành đá Thần Năng thì cảm giác không nhiều, 100 viên đá Thần Năng có thể đổi lấy 100.000 khối năng lượng thần bí, nhưng Lý Hạo thì khác, hắn hấp thu đều là tinh hoa, hoàn toàn không cùng một cấp.
Giữa chừng cũng sẽ lãng phí số lượng không nhỏ.
Một mực đến trung tuần tháng 10, ba người Lý Hạo mới ra khỏi nơi ẩn thân, bắt đầu đi về hướng Bạch Nguyệt thành.
Chờ tới gần Bạch Nguyệt thành không lâu, trong giáp của Lý Hạo liền hiện ra tin tức, binh sĩ Khổng Khiết, gọi hắn 300 lần…
Lý Hạo khẽ giật mình, điên rồi à?
Lúc này mới mấy ngày, ngươi là cách một giờ bèn gọi ta một lần đúng không?
Hắn đang cân nhắc xem có nên chặn Khổng Khiết hay không, mỗi lần gia hỏa này gọi mình đều không có tin tức tốt gì.
Một lát sau, hắn còn chưa kịp gọi lại thì Khổng Khiết đã gọi tới.
Giờ khắc này, Khổng Khiết cũng mừng rỡ như điên.
“Đệch!”
Cuối cùng cũng liên lạc được, Lý Hạo cháu trai đã tới gần Bạch Nguyệt thành ngàn dặm, mấy ngày nay không biết chết ở đâu rồi, nếu còn không xuất hiện thì y cũng hoài nghi Lý Hạo đã bị người ta ám sát, hoặc là bị Hồng Nhất Đường thấy hơi tiền nổi máu tham mà xử lý, đoạt bảo rồi chạy trốn.
Chương 954: Trở Về Bạch Nguyệt Thành
Trong máy truyền tin, Khổng Khiết nhanh chóng kể lại chuyện lúc trước.
Lý Hạo chỉ yên lặng lắng nghe.
Cuối cùng, Khổng Khiết mới nói: “Ngươi nhanh về Bạch Nguyệt thành, tạm thời đừng rời đi nữa, hiện tại Bạch Nguyệt thành rất an toàn, dù những tên kia to gan thì cũng không dám tùy tiện đến Bạch Nguyệt thành chịu chết.”
“Biết rồi!”
Lý Hạo không nhiều lời, thái độ rất bình tĩnh.
Ngắt máy thông tin, Lý Hạo nhìn về phía hai người Địa Phúc Kiếm: “Ta phải về Bạch Nguyệt thành một chuyến, giờ hai vị rời đi hay cũng đến Bạch Nguyệt thành?”
Quang Minh Kiếm lập tức nói: “Ta đi cùng ngươi!”
Mặc dù hiện tại nàng đang áp chế lực lượng quang minh nhưng vẫn chưa đủ nên phải tiếp tục đi theo Lý Hạo.
“Tùy ngươi.”
Lý Hạo không nhiều lời, hắn muốn về Bạch Nguyệt thành lấy tiền thưởng của nhiệm vụ trước đó, mang theo những thứ này rồi đến di tích tìm Tiểu Thụ, hắn đã đáp ứng cho người ta chỗ tốt rồi.
Hơn nữa đoàn người Liệp Ma đều ở bên kia.
Nhưng không cần mang hai người này đến di tích, tránh chọc phải phiền toái.
Về phần chuyện Khổng Khiết đã nói, hắn không nhắc lại nữa.
Mặc dù hai người này bế tắc tin tức nhưng có lẽ cũng sẽ biết nhanh thôi, có nhắc tới hay không cũng không sao cả.
Hơn nữa tin tức vừa truyền đi chưa được hai ngày, ai cũng đều biết đến sự cường đại của đám người Địa Phúc Kiếm, không chuẩn bị kỹ thì những người này sẽ không tùy tiện xuất thủ.
“Ánh Hồng Nguyệt.” Lý Hạo mặc niệm trong lòng, lại là ngươi.
Kẻ này sợ ta sống an bình quá nên lại muốn gây phiền phức cho ta ư?
Nhưng Lý Hạo đã không phải là Lý Hạo lúc trước, hắn của ngày hôm nay đã từng trải nhiều, thực lực cường đại, đủ lực lượng, mấy thủ đoạn nhỏ này của Ánh Hồng Nguyệt không dọa được hắn!
Cách Bạch Nguyệt thành không đến ngàn dặm, ba người một chó đều rất cường hãn, tốc độ đi đường cũng rất nhanh.
Lý Hạo lấy Thần Chu ra, mang mấy người bay đi.
Không tới ba canh giờ, bọn hắn hạ xuống gần Bạch Nguyệt thành.
Đến Bạch Nguyệt thành, dường như Hồng Nhất Đường không muốn vào lắm, gã mở miệng: “Ngươi đã đến rồi thì ta đi về trước đây…”
“Không gặp Hồng Thanh ư?”
Mặc dù Hồng Thanh còn đang ở trong di tích, nhưng lát nữa Lý Hạo vẫn phải đi đón người trở về.
Vị này không muốn gặp nữ nhi sao?
“Ngươi tiện thể chăm sóc chút đi.”
“Trong thời gian tới có lẽ ta sẽ không rảnh để chiếu cố bọn họ…” Lý Hạo cười một tiếng rồi lại nói: “Đương nhiên ta sẽ an bài thỏa đáng, yên tâm đi!”
Hồng Nhất Đường nhìn hắn một cái, không biết trong lòng đang nghĩ gì.
“Đúng rồi, Hồng sư thúc, nghe nói ngài muốn xây thành?”
“Không phải xây thành…” Hồng Nhất Đường định phủ nhận, nhưng ngẫm nghĩ rồi nói: “Chỉ là mở rộng Kiếm Môn thêm một chút thôi.”
“Ừm, rất tốt.”
Hai người hàn huyên vài câu, một lát sau, Khổng Khiết nhận được tin tức bay ra, nhìn thấy mấy người Quang Minh Kiếm thì khẽ gật đầu, nhìn về phía Lý Hạo nghiêm túc nói: “Cuối cùng ngươi cũng về, nếu không, ta sẽ cho rằng ngươi đã bị người ta ám sát…”
Lý Hạo cười một tiếng, không hàn huyên gì mà nói thẳng: “Không dễ chết vậy đâu, Khổng ti trưởng, ta mang Quang Minh Kiếm về rồi, đồ đâu?”
“Cái gì?”
“Trong nhiệm vụ trước đó, ta mới nhận tiền đặt cọc, còn thiếu một thanh Nguyên Thần Binh và 20.000 viên đá Thần Năng.”
Khổng Khiết im lặng, gia hỏa này không lo lắng cho sự an toàn của chính mình sao?
“Ngày mai đưa ngươi…”
“Giờ đưa luôn!”
Khổng Khiết câm nín, không thể làm gì khác hơn là nói: “Ta không có nhiều như vậy, cần Hành Chính Tổng Thự và quân đội bên kia cung cấp…”
“Vậy đi lấy luôn đi!”
“…”
Khổng Khiết khẽ nhíu mày nhìn thoáng qua Lý Hạo, tiểu tử này gấp gáp như vậy làm gì? Đâu ai ăn quỵt của ngươi!
Lý Hạo mặc kệ, hắn muốn lấy ngay lúc này, hắn phải đến di tích, không mang theo đủ bảo vật thì khó mà làm được.
Khổng Khiết thầm mắng, không nói nhảm nhiều, nhanh chóng rời đi.
Hồng Nhất Đường chờ Khổng Khiết rời đi mới bật cười nói: “Lá gan của ngươi quả là không nhỏ!”
Dù sao Khổng Khiết cũng là cường giả đỉnh cấp, gia hỏa này lại không cho chút mặt mũi nào.
Lý Hạo lơ đễnh, lần này phía quan phương Ngân Nguyệt để mình đi cứu người thì cũng nên cân nhắc đến chuyện mình có thể sẽ bại lộ, hắn cũng nghĩ tới nhưng không để ý lắm.
Dù thế nào, hắn sẽ yên tâm thoải mái nhận lấy những vật này.
Dùng tiền mua mạng.
Tiền mà mình liều mạng kiếm được không có lý do gì để không nhận, không nhắc tới có khi người ta thực sự sẽ coi như không nhớ rõ, cuối cùng chẳng nhận được thứ gì, hắn làm gì có nhiều thời gian như vậy để đi cãi cọ.
Nhân dịp Địa Phúc Kiếm, Quang Minh Kiếm đang ở bên cạnh, đám người Triệu thự trưởng chắc chắn sẽ phải giao đồ.
Chờ đợi một hồi, hơn mười phút sau, Khổng Khiết lại xuất hiện, y ném cho Lý Hạo một cái nhẫn trữ vật: “Cho ngươi, nhà ngươi suýt móc rỗng ngân khố Ngân Nguyệt rồi.”
Lý Hạo không tin!
30.000 viên đá Thần Năng, ba thanh Nguyên Thần Binh tuy không ít nhưng nếu nói là móc rỗng mấy vị này thì… hắn tuyệt đối không tin.
“Vậy ta đi đón người Liệp Ma đoàn về đây, các ngươi chờ một lát… Nếu Hồng sư thúc có việc bận thì cứ đi trước đi.”
Khổng Khiết vội nói: “Có Địa Phúc Kiếm thì ngươi sẽ an toàn hơn…”
Hồng Nhất Đường nhìn thoáng qua Khổng Khiết, Khổng Khiết vội vàng truyền âm nói lại tình huống, Hồng Nhất Đường lập tức nhíu mày, gã nhìn thoáng qua Khổng Khiết rồi lại nhìn Lý Hạo.
Gia hỏa Ánh Hồng Nguyệt thật sự là rảnh rỗi sinh nông nổi!
“Vậy ta…”
“Sư thúc về Kiếm Môn đi!”
Lý Hạo nói thẳng: “Kiếm Môn chưa chắc đã an toàn, nếu có cường giả đến Ngân Nguyệt, trừ Bạch Nguyệt thành ra, những nơi khác phòng thủ không mạnh lắm, sư thúc không ở Kiếm Môn, người trong Kiếm Môn cũng không an toàn, mọi người cũng biết sư thúc cường đại, có lẽ sẽ dùng Kiếm Môn để uy hiếp sư thúc.”
Hồng Nhất Đường hơi do dự.
Không biết thì thôi đi, nhưng biết rồi… gã thấy hơi lo lắng.
Chỉ sợ Lý Hạo sẽ gặp phiền phức không nhỏ.
Lý Hạo lại nói: “Sư thúc yên tâm đi, tiếp đó ta sẽ ở lại trong Bạch Nguyệt thành, những tên to gan kia sẽ không đến Bạch Nguyệt thành chịu chết, Vũ soái, Triệu thự trưởng, Khổng ti trưởng, Chu thự trưởng, kể cả Quang Minh Kiếm sắp tới cũng sẽ ở trong Bạch Nguyệt thành, đối phương có gan đến đây thì cũng chỉ có thể chịu chết mà thôi!”
Hồng Nhất Đường suy tư một phen rồi gật đầu: “Vậy ngươi hãy cẩn thận, đúng là Kiếm Môn chưa chắc đã an toàn, nếu cần, hãy liên hệ ta bất cứ lúc nào!”
“Vâng!”
Hồng Nhất Đường không lo lắng nữa, quả thật ở lại Bạch Nguyệt thành sẽ an toàn hơn rất nhiều nhưng nếu Kiếm Môn mà không có gã thì phải đề phòng kẻ thù ngấm ngấm xâm nhập.
Nói xong, gã không chào hỏi Khổng Khiết mà lập tức rời đi.
Khổng Khiết muốn nói lại thôi, y có chút bất đắc dĩ.
Thật ra y muốn giữ Hồng Nhất Đường ở lại, người này có chiến lực cực mạnh, nếu nguyện ý lưu lại Bạch Nguyệt thành, vậy khả năng phòng thủ của Bạch Nguyệt thành sẽ mạnh hơn rất nhiều, nhưng như vậy thì phòng ngự của Địa Phúc Kiếm sẽ không ổn.
Đáng tiếc, Kiếm Môn mới là địa bàn của tên kia.
Lúc này Lý Hạo cũng muốn rời đi, Quang Minh Kiếm muốn đi cùng, Lý Hạo vội nói: “Không cần đi theo, gần lắm, ta sẽ trở lại sớm thôi, hay là tiền bối tâm sự cùng Khổng ti trưởng đi, dù sao người ta cũng trả giá không ít!”
Quang Minh Kiếm nhìn thoáng qua Lý Hạo rồi lại nhìn Khổng Khiết, nghĩ tới việc quan phương Ngân Nguyệt bỏ tiền, dù thế nào thì cũng phải khách sáo một chút nên đành ở lại.
Lý Hạo mang theo Hắc Báo nhanh chóng biến mất.
Chương 955: Tiến Bộ Không Nhỏ
Bay được một hồi, ánh mắt Lý Hạo lóe lên.
Hai mắt mơ hồ lộ ra một vòng tinh quang, dường như vô ý quét mắt nhìn bốn phía, cuối cùng hắn ngẩng đầu nhìn lên không trung một chút, sau đó nhanh chóng cúi đầu.
Hắn nhíu mày, hình như có người đang theo dõi.
Hắn có cảm giác mơ hồ, nhưng khoảng cách hơi xa nên không thấy rõ gì cả, sau khi suy tư một phen, Lý Hạo đoán rằng, có khi nào là Triệu thự trưởng hoặc Hoàng Vũ đang đi theo mình không.
Có lẽ là để bảo hộ, cũng có thể là muốn giám thị…
Dù là nguyên nhân gì thì Lý Hạo đều không thích.
Hơn nữa, sắp tới hắn sẽ đến chỗ Tiểu Thụ, hắn không muốn những cường giả này đi theo khiến Tiểu Thụ hiểu lầm.
Suy tư một phen, sau đó Thần Chu hạ xuống đất.
Thần Chu nện xuống, khiến mặt đất xuất hiện một cái hố cực lớn, sau đó tiếp tục chìm xuống dưới.
Nhân lúc Thần Chu nện xuống, Lý Hạo biến mất.
Dưới sự khống chế của hắn, Thần Chu vẫn tiếp tục hạ xuống.
Trên không, Hoàng Vũ khẽ nhíu mày.
Đi xuống đất làm gì?
Có di tích ư?
Ông biết đám người Lý Hạo đi thăm dò di tích, nhưng cụ thể là di tích nào thì không rõ.
Hiện giờ hắn cho thuyền đi xuống đất, chẳng lẽ là ở đây ư?
Ông không đi theo, chỉ yên lặng đứng xem.
Một lát sau, Thần Chu dừng lại, không động đậy nữa, Hoàng Vũ chờ đợi một lúc, thấy Thần Chu vẫn không nhúc nhích thì nghi ngờ.
Không xảy ra chuyện gì chứ?
Thế nhưng ông không cảm nhận được năng lượng dao động.
Sau khi suy tính, ông lựa chọn yên lặng.
Lúc này, Lý Hạo đã rời khỏi chỗ đó.
Địa Kiếm Thế bạo phát khi Thần Chu rơi xuống đất, mở ra một lối nhỏ dưới đất, che lấp năng lực cường hãn của Lý Hạo, nhân dịp Thần Chu hạ xuống, hắn đi thẳng đến bên kia, về phần Thần Chu thì cứ để lại đó cho Hoàng Vũ trông coi.
Đây cũng là một lần diễn luyện ngấm ngầm tránh thoát kẻ theo dõi.
Lý Hạo muốn thử xem mình có thể thuận lợi chạy trốn ngay dưới mí mắt những người này hay không?
Vì diễn luyện, hắn vận dụng cả Truy Phong Ngoa, trong nháy mắt đã vượt qua ngàn mét, đây là phạm vi cảm ứng của rất nhiều cường giả.
Vận dụng ba lần liên tiếp khiến Lý Hạo tiêu hao rất nhiều, nhưng hắn đã cách Thần Chu 3000 mét.
Sau khi cảm ứng một phen, hắn nhìn xung quanh một lần, không còn cảm giác bị theo dõi nữa.
“Không tệ!”
Lý Hạo cười một tiếng, Truy Phong Ngoa phối hợp với thân phận võ sư của mình, tăng thêm năng lực Ám hệ, bây giờ khi hắn ẩn giấu hành tung, người bình thường không thể nhận ra được điều gì bất thường.
Thoát khỏi người theo dõi, Lý Hạo nhanh chóng chạy đi, qua một lát, Miêu Đầu Sơn hiện ra trước mắt.
Thân hình Lý Hạo lóe lên, nhanh chóng về tới sơn động.
Đã qua vài ngày từ khi hắn rời đi.
Mặc dù mọi người đều mang đủ lương thảo, nhưng phải đợi mấy ngày liên tiếp ở đây, không biết bọn họ có sốt ruột hay không.
Lý Hạo nhảy xuống từ trong lỗ đen.
Còn chưa rơi xuống đất, hắn liền cảm nhận được một cỗ tinh thần lực nhàn nhạt truyền đến thanh âm: “Hình như ngươi có một kiện Thần Binh không tệ…”
“Còn cảm ngộ được đạo khác nữa ư?”
Tinh thần Tiểu Thụ dao động, lộ vẻ ngoài ý muốn.
Thật nhanh!
Không biết là do người thời đại này có thiên phú hay bởi vì Lý Hạo có thiên phú mạnh, mới mấy ngày trôi qua mà thôi, nó vốn tưởng rằng Lý Hạo phải tiếp nhận mấy lần cảm ngộ Bản Nguyên Đạo nữa thì mới có thể ngộ ra.
Ai ngờ người ta chỉ ra ngoài một chuyến, đối với nó mà nói thì quãng thời gian ấy rất ngắn, vậy mà hắn đã cảm ngộ thành công.
“May mắn mà thôi!”
Lý Hạo đáp lại.
Sau khi hắn rơi xuống đất, những người khác cũng thấy được hắn, nhìn thấy hắn thuận lợi trở về, đám người an tâm hơn nhiều, Hách Liên Xuyên nhanh chóng mở miệng: “Cuối cùng cũng về, đã mấy ngày rồi, nếu ngươi không về thì chúng ta định ra ngoài tìm ngươi.”
Lý Hạo mỉm cười nhìn y, sau đó kinh ngạc hỏi: “Tam Dương đỉnh phong rồi ư?”
Nhanh thật!
Sau đó hắn nhìn những người khác, trong đám võ sư hình như lại có không ít người cảm ngộ thần ý, nhưng võ sư tiến bộ không quá rõ ràng, siêu năng tiến bộ rõ ràng hơn.
Vương Minh mãi không tấn cấp giờ đã là Tam Dương sơ kỳ.
Ba người Hồ Hạo, Lý Mộng, Vân Dao cũng tiến bộ không nhỏ, nhất là Lý Mộng, trước đó chỉ là Nguyệt Doanh, hiện tại đã bước vào Nhật Diệu cảnh.
Lúc rời đi, hắn để lại chút đá Thần Năng cung cấp cho Tiểu Thụ, để nó phóng thích năng lượng cho mọi người tu luyện.
Không ngờ hiệu quả lại tốt như vậy.
Hách Liên Xuyên cười lớn: “Tu luyện ở đây có hiệu quả rất tốt đối với siêu năng như chúng ta! Bởi vì siêu năng có lực lượng thần bí bá đạo nhưng lại có rất nhiều ám thương, dù những năng lượng ngươi cung cấp trước đó có thể phát huy chút tác dụng chữa trị, ám thương tốt hơn nhiều, nhưng lực lượng thần bí vẫn rất bá đạo… Tu luyện ở đây có cảm giác ôn nhuận, ngay cả sinh mệnh đã tiêu hao cũng khôi phục…”
Giờ phút này, Tiểu Thụ truyền ra dao động tinh thần: “Tiềm lực của mấy người kia tiêu hao quá nhiều! Nhất là tên mập mạp này, tiềm lực tiêu hao quá lớn, người thời đại các ngươi rất đặc thù, hình như trong cơ thể có phong ấn phong tỏa tiềm lực, cũng là để bảo vệ bản thân, nhưng năng lượng của mấy vị theo võ sư đạo này thì có chút khác biệt… Sinh mệnh lực có thể giúp bọn họ khôi phục sinh mệnh lực… nhưng ta bây giờ chỉ có thể phóng ra một chút sinh mệnh lực, không thể giúp bọn họ hoàn toàn khôi phục.”
Lý Hạo đã hiểu!
Siêu năng tiêu hao quá nhiều tiềm lực, trong tình huống này, tiêu hao tiềm lực tương đương với tiêu hao sinh mệnh lực.
Kết cục sẽ là chết sớm!
Cường giả thời kỳ văn minh cổ có thể sống rất lâu, sau khi đúc thành kim thân thì có thể sống đến ngàn năm, nhưng võ sư hay siêu năng bây giờ đều không đạt được đến mức này.
Kỳ thật có thể nhận ra điều này khi cảm ứng sinh mệnh lực của bản thân.
Võ sư có thần ý quá mạnh khiến nhục thân bị hao mòn.
Siêu năng có lực lượng thần bí quá bá đạo cũng luôn tiêu hao tiềm lực.
Vậy nên người thời nay tu luyện rất nhanh, thực lực rất cường đại nhưng loại tiến bộ thần tốc này sẽ đi kèm tổn thất nào đó, tỉ như tuổi thọ.
Lý Hạo không nói gì, hắn lấy ra một thanh Nguyên Thần Binh hệ mộc và 10.000 viên đá Thần Năng, trong nháy mắt dịch chuyển đến phần rễ của Tiểu Thụ: “Đây là thù lao!”
Tiểu Thụ lay động thân mình, hình như tâm tình không tệ.
Mặc dù đá Thần Năng không tính là gì nhưng số lượng nhiều cũng không tệ chút nào.
Mà Thần Binh – nhất là Thần Binh hệ mộc có khả năng là một phần thân thể của yêu thực năm xưa – có thể trợ giúp nó khôi phục một chút.
Mặc dù thiếu một chút lực lượng bản nguyên, nhưng ở giai đoạn hiện nay lực lượng bản nguyên không trợ giúp được nhiều cho nó, nó đang thiếu năng lượng.
Lực lượng bản nguyên là vấn đề của sau này.
Hiện giờ chỉ cần có đủ năng lượng là nó có thể khôi phục.
Lúc này, Lý Hạo bỗng nhiên vung ra một đống đồ vật, trong đó có chuông gió, quyền sáo, còn có 9 thanh Thần Binh, vậy là có tổng cộng 11 thanh Nguyên Thần Binh, đây là còn chưa tính thanh Thần Binh đã cho Tiểu Thụ kia.
Tiểu Thụ giật mình!
Mặc dù phẩm cấp không quá cao nhưng có nhiều Thần Binh như vậy cũng khiến nó cảm thấy ngoài ý muốn.
“Những thứ này có thể đổi bao nhiêu Sinh Mệnh Chi Tuyền?”
Lý Hạo nhìn về phía Tiểu Thụ: “Ngươi đưa ra số lượng đi.”
Tiểu Thụ ngạc nhiên, hồi lâu sau, tinh thần dao động lên tiếng: “Ngươi chắc chắn muốn ta hấp thu hết ư? Đối với các ngươi mà nói, muốn có được những Thần Binh này cũng không dễ, trong đó còn có vài thanh phẩm cấp không tệ…”
Cộng thêm 1 thanh của nó, vậy là có tổng cộng 12 thanh Thần Binh.
Hơn nữa trước đó Lý Hạo đã tiêu hao vài chuôi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)

![[Dịch] Trùng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần [Dịch] Trùng Sinh Chi Tối Cường Kiếm Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Dich-Trung-Sinh-Chi-Toi-Cuong-Kiem-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)





