[Dịch] Tinh Môn
Tập 128 : Mãnh Hổ Rời Núi 1 (c636-c640)
❮ sautiếp ❯Chương 636: Mãnh Hổ Rời Núi 1
Ngày 15 tháng 9.
Sắc trời còn chưa sáng hoàn toàn là đã có một tiểu đội 50 người tập hợp ở cổng chính Võ Vệ quân.
Bốn người Hồng Thanh, Hồng Hạo, Vương Siêu, Liễu Diễm đều tự tổ đội thành công, Hồng Thanh và Hồng Hạo thì không cần phải nói, hai người dẫn theo đều là kiếm tu, là môn đồ Kiếm Môn.
Vương Siêu và Liễu Diễm chọn thành viên cũng gần như đều là bên Tuần Kiểm Ti.
Duy chỉ có hai người Lý Hằng và Ngô Siêu chọn lựa đều là vài người còn sót lại, toàn bộ đoàn đội có vẻ hơi lộn xộn.
Giờ phút này, tất cả mọi người có vẻ tâm thần bất định.
Có vài Kiếm Môn môn nhân là lần đầu tiên chính thức làm nhiệm vụ, bình thường mặc dù huấn luyện khắc khổ nhưng nếu thật sự kéo ra ngoài giết người, ngẫm lại vẫn còn hơi bất an.
Đúng vào lúc này, Lý Hạo cất bước đi tới.
Hắn nhìn mọi người một cái, khẽ gật đầu, nói khẽ: “Người cũng đến đông đủ hết rồi, lên xe đi.
Các đội trưởng dạy mọi người cách sử dụng hắc giáp!”
Tối hôm qua hắn lĩnh hắc giáp trở về, Lý Hạo cũng biết cách Võ Vệ quân sử dụng chúng thế nào.
Hắc giáp tồn tại một trang bị đặc thù, mặt ngoài nhìn như bóng loáng nhưng trên thực tế có mấy điểm gồ nhỏ, chỉ cần mở ra theo trình tự thì hắc giáp sẽ có thể tự mở ra, đây là điều Lý Hạo không nghĩ tới.
Làm sao Hầu Tiêu Trần biết đến điều này thì Lý Hạo cũng không rõ.
Giờ phút này, trước cửa Võ Vệ quân có hai chiếc xe tải đậu lại, chuyên môn dùng cho Võ Vệ quân.
Có phụ vụ chuyên môn lái xe, không cần lái xe thì mình cũng có thể tự lái.
“Đội một đội hai tiến về chiếc xe phía trước, đội ba bốn năm lên phía sau!”
Lý Hạo phân phó một tiếng, Lưu Long ở trên xe tải phía trước, đội một đội hai do Hồng Thanh và Liễu Diễm dẫn đầu.
Trong đội ngũ có vài nữ võ sư số lượng không nhiều, họ gần như đều bị hai nàng chia cắt.
Đám người nhanh chóng bước lên xe của riêng đội mình.
Họ là võ sư, mặc dù không trải qua huấn luyện chuyên nghiệp nhưng chỉ lệnh đơn giản, tất cả mọi người hiểu phải tuân thủ, nhất là những người ở Tuần Kiểm Ti đã từng nhận huấn luyện chuyên nghiệp.
Trên chiếc xe thứ hai, ba đội ngũ lần lượt lên xe.
Lý Hạo không có tiến vào, mà là biến mất trước mắt mọi người.
Xe của Võ Vệ quân được chế tạo đặc thù, buồng xe cũng không phải bịt kín, không có trần xe, bốn phía trên buồng xe cũng có một vài lỗ hổng, thuận tiện để bọn hắn quan sát xem có địch nhân hay không.
Lý Hằng là người nói nhiều, lúc này lên xe, thấy Lý Hạo không ở đó nên hắn đã bắt đầu nói dông dài: “Chúng ta có 30 người, chen chung trên một chiếc xe, phía trước chỉ có 20 người.
Còn nữa, trên thực tế đội ngũ của ta và lão Ngô chỉ có 9 người, Lưu đoàn phó là Đấu Thiên, đoàn trưởng cũng coi như ông ở trong đội… Chẳng lẽ chúng ta còn dám chỉ huy Lưu đoàn phó?”
Không ai để ý tới hắn.
Lý Hằng rất phiền muộn, lại nói: “Còn nữa, tối qua chúng ta mới quen người trong tiểu đội mình, còn chưa kịp quen người những tiểu đội khác, thế mà đoàn trưởng đã vội vã lôi chúng ta ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, đây cũng quá… Trước kia!”
Chưa từng gặp tình huống thế này.
Thôi cũng được, lần này hẳn chỉ là đi xung quanh một vòng, không ít người thật ra cũng xem như dạo chơi ngoại thành.
Đoàn trưởng mới muốn đi xem tình thế, việc này Lý Hằng ở tại Tuần Kiểm Ti nhiều năm nên vẫn hiểu.
Nói những điều này đều chỉ vì thu hoạch được chút tán đồng, thu hoạch được chút cảm giác tồn tại.
Giờ phút này, Vương Siêu không để ý hắn.
Hắn là chất tử của Vương Hằng Cương, trước khi đi Vương Hằng Cương đã nói với hắn một việc, Lý Hạo kia… Không phải người hiền lành.
Mặc dù hắn trẻ tuổi, nhưng đồ đệ của Viên lão ma sẽ không đơn giản.
Cẩn thận chút, đến Võ Vệ quân thì cứ nghe lời là được.
Cho nên Vương Siêu không nhiều lời, mở miệng nói với người trong đội ngũ của mình: “Mặc hắc giáp vào!”
Nói rồi hắn bắt đầu chỉ đám người đó mặc hắc giáp, có người tò mò mặc lên, rất nhanh có người đã phát ra âm thanh: “Vương đội, vẫn rất nặng, hơi ảnh hưởng thân pháp.
Hay là cứ cởi ra đi, đây là Bạch Nguyệt Thành mà…”
“Mặc vào!”
Vương Siêu rầu rĩ nói một câu, hắc giáp đương nhiên hơi nặng, chẳng qua cũng không tính quá nặng với võ sư, ảnh hưởng cũng không phải quá lớn.
Mà áo giáp này cũng không cứng ngắc, ảnh hưởng không tính lớn với động tác.
Thích ứng một lúc thì vấn đề sẽ không lớn.
Hiển nhiên cường giả thời cổ văn minh cũng đã nghĩ qua những điều này, họ không có khả năng tùy tiện chế tạo áo giáp ảnh hưởng chiến lực.
Hồng Hạo thấy thế nên cũng dặn dò người trong đội ngũ bắt đầu mặc.
Buồng xe không tính quá lớn, không mặc áo giáp thì còn có thể chen một chút, mặc áo giáp vào thì 29 võ sư lập tức có vẻ hơi chật chội.
Nhìn những người trước mặt khác bắt đầu mặc, Lý Hằng nói dông dài thì nói nhưng cũng dặn dò người trong đội ngũ bắt đầu mặc.
Rất nhanh, toàn bộ buồng xe đều là chiến sĩ hắc giáp.
“Chư vị, hôm nay chúng ta đi đâu, mọi người biết không? Đoàn trưởng cũng không nói mục đích…”
Ngô Siêu mặc xong áo giáp, nhịn không được nói: “Ngươi móc đâu ra nhiều câu hỏi dữ vậy!”
“Lão Ngô, ngươi không hiếu kỳ hả?”
“Không hiếu kỳ.”
“Cũng đúng, trước kia ngươi đã từng cộng sự chung với đoàn trưởng.
Lão Ngô, ngươi nói chúng ta nghe xem người đoàn trưởng này… Khụ khụ, đáng tin cậy không?”
Ngô Siêu không để ý tới hắn.
Đáng tin cậy không?
Ngươi hỏi ta?
Ta nào biết được!
Lý Hạo làm việc rất đáng tin cậy nhưng lá gan cũng không nhỏ.
Tối qua hắn và Lưu Long hàn huyên một hồi, mặc dù lão đại không có nói thẳng, thế nhưng cũng ám hiệu một chút, lần này phải cẩn thận hơn, tâm tư Lý Hạo không nhỏ.
Hai chiếc xe tải, một trước một sau, nhanh chóng cách rời trụ sở Võ Vệ quân.
Mà lúc này Lý Hạo đã đến phía trước.
Hắn không có ngồi xe, mà là một đường phi nhanh, tốc độ không hề chậm hơn xe.
Không bao lâu hắn đã tìm được Vương Minh đang ngáp trên xe đua.
Vương Minh đợi mãi đến khi Lý Hạo cận thân thì mới cảm ứng được Lý Hạo đến, gã nhanh chóng bị hù dọa: “Lý Hạo… Ngươi cũng quá sớm!”
Lý Hạo liếc mắt nhìn gã, không nói gì thêm mà nói thẳng: “Tối qua ta và ngươi đã nói qua, ngươi chắc mình muốn cùng đi với ta không?”
“Đương nhiên!”
Vương Minh hưng phấn nói: “Ngươi đừng nói, kể từ khi cùng ngươi lăn lộn mấy lần, về Tuần Dạ Nhân quá nhàm chán.
Nghe nói ngươi muốn đi ra ngoài huấn luyện dã ngoại thì mang thêm ta đi, ta cam đoan không thêm phiền.”
“Võ Vệ quân không khai siêu năng, một phương diện là phối hợp không tiện, một phương diện cũng là vì ẩn nấp… Ngươi hiểu chưa?”
“Ừm!”
Vương Minh gật đầu, gã đương nhiên cũng hiểu rõ, tối qua Lý Hạo đã nói rõ mọi việc bên trong thông tin.
Lý Hạo thấy thế lại nói: “Đã ngươi muốn gia nhập, vậy ta không từ chối, nhiệm vụ của ngươi chỉ có một điều thôi, làm mồi nhử! Siêu năng dễ dàng bị phát hiện, ngươi có thực lực Nhật Diệu, không tính yếu.
Ngươi có thể dẫn ra một vài siêu năng đánh chủ ý vào ngươi, đó là tốt nhất!”
“Ngươi không nên cùng hành động chung chỗ với chúng ta… Ngươi chỉ có một mình, xảy ra chuyện… Ta không chịu trách nhiệm! Nguy hiểm không nhỏ, một khi có cường giả cấp tốc xuất hiện, cấp tốc đánh chết ngươi… Ta tối thiểu sẽ bảo trì khoảng cách ngàn mét trở lên với ngươi, ít nhất dạng này thì ngươi có thể tránh đi, tránh thoát hay không… Vậy phải xem chính ngươi!”
Chương 637: Mãnh Hổ Rời Núi 2
Vương Minh muốn gia nhập, Lý Hạo không từ chối gã.
Vừa vặn, hắn bên này thiếu một mồi nhử.
Mặc dù ánh mắt hắn tốt nhưng cũng không thể tìm kiếm từng ly, Vương Minh có thể dẫn ra một nhóm siêu năng thì là tốt nhất.
Nhưng làm mồi nhử sẽ tuyệt đối tràn ngập nguy hiểm to lớn.
Vương Minh nhe răng trợn mắt cười: “Chỉ cần lấy được ích lợi đúng chỗ, vậy làm mồi nhử cũng không có vấn đề! Cuộc sống như vậy… Mới kích thích!”
Nói xong, gã cười ha hả nói: “Lần này chúng ta không giết mấy Tam Dương thì đúng là có lỗi với việc chúng ta dậy sớm mà, đúng không?”
Khẩu vị hiện tại của tên này cũng không nhỏ.
Lý Hạo liếc mắt nhìn gã, lá gan của lão Vương càng lúc càng lớn.
Lý Hạo khẽ gật đầu.
Vương Minh ho nhẹ một tiếng lại nói: “Đúng rồi, Lý… Sư huynh, ta còn có thể mang thêm một người không?”
“Ừm?”
“Chu Cần lần trước… Chính là người nuôi lão hổ đó.”
Vương Minh giải thích: “Một mình ta chạy loạn khắp nơi, ngược lại để cho người ta hoài nghi.
Một Nhật Diệu chạy khắp nơi, chẳng làm gì cả, siêu năng cũng không ngốc, vừa nhìn sẽ thấy khá giống mồi… Chu Cần đi cùng ta thì hai ta đi đua xe cũng được, tản bộ cũng được, cũng giống hoa hoa công tử đi ra ngoài tìm thú vui… Một người thật không quá giống.”
“Hắn là Nguyệt Minh hả?”
“Đúng, Nguyệt Minh cấp Mãn Nguyệt, chỉ hơi yếu thôi…”
Lý Hạo bình tĩnh nói: “Đây là đi giết người, chính ngươi biết rõ! Nguy hiểm bao lớn, ngươi cũng hiểu.
Không phải đi dạo chơi ngoại thành, nếu ngươi nhất định phải dẫn theo hắn thì cũng không phải không được, nhưng nếu chết rồi thì ta sẽ không quản!”
Một Siêu Năng Giả cấp Nguyệt Minh muốn đi ra ngoài tìm thú vui, Lý Hạo cũng không phải bảo mẫu, hắn không để ý việc Vương Minh tìm người khác nhưng nếu chết rồi thì hắn cũng sẽ không quản.
Chu Cần… Họ Chu, không biết có quan hệ gì với Chu thự phó của Hành Chính Tổng Thự hay không.
Chẳng qua Lý Hạo cũng không phải quá để ý.
Có quan hệ hay không thì hắn đều không để ý.
Vương Minh nhe răng cười nói: “Không sao, chết thì chết, tên này chỉ muốn tìm kích thích.
Nếu chết thật thì cam đoan sẽ không ai nói gì.
Sư huynh, không nói gạt ngươi, người bằng hữu ta quen này sắp chán đến mức phát bệnh rồi, nếu không có bệnh thì sao hắn có thể chạy đi bắt lão hổ chơi được? Có hắn ở đó, nếu không phải không tiện thì sẽ lại dẫn thêm hai người bạn gái, lái xe, đây mới là đường đường chính chính du sơn ngoạn thủy, lại dẫn mấy bảo tiêu… Vừa nhìn đã biết là công tử ca đại hộ nhân gia đi ra ngoài lang thang, cam đoan không ai hoài nghi!”
Đây là chính ý nghĩ của gã, gã cảm thấy dạng này mới có dáng vẻ mồi nhử.
Mồi nhử là hai nam, còn đều là siêu năng, có giống không?
Vương Minh thấy Lý Hạo không nói lời nào, lại nói: “Nếu sư huynh muốn tìm… Thì ta lập tức tìm người, cam đoan hoàn thành cực nhanh, không chậm trễ thời gian! Bạn gái thì không cần phải nói, họ cũng là bằng hữu của ta, đều là người thích tìm kích thích, chết không oán trách! Còn bảo tiêu thì có hay không thật ra cũng không quan trọng, dù sao chúng ta đều là siêu năng, người trẻ tuổi, gan lớn, không để bất luận kẻ nào trong mắt cũng bình thường.”
Lý Hạo nhíu mày nhìn gã.
Nói thật, hắn không quá lý giải ý nghĩ của những người này, những nhị đại này hình như hơi khác.
Họ không phải ăn chơi đàng điếm không dời nổi bước chân như trong tưởng tượng, mà từng người cũng không biết thầm nghĩ cái gì, họ đều muốn tìm chút kích thích.
Đổi thành hắn là những người này, Lý Hạo cảm thấy mình chắc chắn sẽ không có loại tâm tư muốn liều mạng tìm kích thích.
Vương Minh thấy Lý Hạo không nói chuyện, vội vàng nói: “Sư huynh cảm thấy không ổn thì coi như thôi, ta chỉ nghĩ ngụy trang càng thêm hoàn mỹ hơn thôi.”
Lý Hạo suy tư một phen, mở miệng nói: “Không có hậu đại của đại nhân vật nào hả? Cái loại mà chết rồi sau đó lại đi gây chuyện ấy?”
“Không có!”
Vương Minh lập tức nói: “Cho dù có thì cũng sẽ không gây chuyện, điểm này sư huynh yên tâm, ta còn có thể lừa người một nhà sao?”
Lý Hạo nhướng mày, quét mắt nhìn gã một cái, thật lâu sau mới nói: “Lão Vương, chính ngươi nhìn xem rồi xử lý đi, tiếp theo ta sẽ không quản ngươi.
Ngươi đi đường ngươi, ta đi mặc ta, chúng ta cũng không cần liên hệ gì cả, ngươi chỉ cần dẫn ra nhiều Siêu Năng Giả lòng mang ý đồ xấu là được… mấy chuyện khác ta mặc kệ!”
Vương Minh lập tức gật đầu, lại nói: “Mục tiêu là…”
“Ngươi đi dọc theo đại lộ trước, đi về hướng Hoành Đoạn hạp cốc! Chờ khi đến bên Hoành Đoạn hạp cốc thì ta sẽ liên lạc lại với ngươi, lần này chúng ta sẽ vượt qua Hoành Đoạn hạp cốc, hoặc là dứt khoát ở trong Hoành Đoạn hạp cốc càn quét… Bên kia khẳng định có siêu năng ẩn núp!”
“Hiểu rồi!”
Vương Minh vội gật đầu, hơi kích động, đây là muốn làm một vụ lớn!
Từ khi về tới Bạch Nguyệt Thành, thật sự gã cảm thấy rất nhàm chán, không có quá nhiều nhiệm vụ, không có chiến đấu kích thích, rõ ràng chỉ cách Nhật Diệu trung kỳ một bước nhưng lại một mực không thể bước vào.
Làm một vài nhiệm vụ nhỏ của Tuần Dạ Nhân, hiện tại gã sắp không lên nổi tinh thần rồi.
Dù mấy ngày nay Tuần Dạ Nhân đang đối phó ba tổ chức lớn nhưng cũng là sấm to mưa nhỏ.
Hách Liên Xuyên dẫn người giết một vài người Hồng Nguyệt, người mạnh nhất cũng chẳng qua Nhật Diệu, rất nhanh đã bị xử lý.
Một đám người xuất động giết mấy Siêu Năng Giả Hồng Nguyệt, lợi ích phân đến tay… Còn chưa đủ nhét kẽ răng!
Lý Hạo không nói tiếp nữa mà xoay người rời đi.
Tin tức của Vương Minh rất linh thông, đương nhiên cũng do Lý Hạo không giữ bí mật gì với gã.
Tên này nhất định phải mạo hiểm… Vậy cứ để mặc gã thôi.
Thái độ của Lý Hạo đối với mấy võ sư, siêu năng đều là thế này.
Đều không phải là hài tử, chính mình tự phụ trách bản thân.
Vương Minh nói cũng đúng, bởi như vậy càng giống nhị thế tổ du sơn ngoạn thủy… Trên thực tế không phải giống, bọn hắn vốn là thế.
Không bao lâu, Lý Hạo đuổi kịp hai chiếc xe của Võ Vệ quân.
Hắn không có chạy tiếp mà cấp tốc nhảy lên chiếc xe thứ hai, dọa kinh hãi bọn Lý Hằng, suýt chút coi là địch nhân tập kích.
Cũng may rất mau bọn hắn đã nhìn rõ ràng dáng vẻ Lý Hạo, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Chương 638: Mãnh Hổ Rời Núi 3
Tổng bộ Tuần Dạ Nhân.
Hầu Tiêu Trần trở về.
Giờ phút này, hắn đang vuốt ve Hỏa Phượng Thương giống như đang cảm ngộ cái gì, hồi lâu sau, hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, hơi minh ngộ.
Lý Hạo!
Quả nhiên là ngươi!
Không nghĩ tới ngươi thật sự phá vỡ Liệt Thần Thương Ý, đúng là ngoài dự liệu.
Giờ phút này, Ngọc tổng quản gõ cửa tiến vào, nói khẽ: “Lý Hạo dẫn theo người của hắn đi ra ngoài, hôm qua mới xây dựng đoàn đội, hôm nay ngay cả nhân viên cũng chưa hẳn biết rõ, hắn đã đi ra ngoài… Trên lý lịch của Lý Hạo cũng không có nói hắn cấp tiến như thế!”
Lý lịch của Lý Hạo rất rõ ràng, hắn là một người trẻ tuổi mưu sâu, cũng không có biểu hiện ra vội vã nóng nảy như bây giờ.
Án giết người của Hồng Nguyệt có thể bị vạch trần ở Ngân Thành, đều do Lý Hạo một tay chế tạo.
Nếu không có Lý Hạo một mực truy tra, âm thầm nhìn chằm chằm một năm thì có lẽ đợi đến khi Lý Hạo chết rồi, cũng chưa chắc có người biết.
Bọn hắn đều chết dưới tay Hồng Nguyệt, Hồng Nguyệt động tác khá kín kẽ.
Nhưng hôm nay, vì sao Lý Hạo lại nôn nóng đến thế?
Hầu Tiêu Trần khẽ vuốt trường thương, nói khẽ: “Hắn có chính kiến của hắn, có lẽ kiến thức nhiều, nhìn thấy nhiều hơn, cảm nhận được chênh lệch thực lực.
Mặt khác, có thể hắn muốn trợ giúp Viên Thạc, hoặc là nói, chia sẻ chút áp lực cho Viên Thạc… Viên Thạc gióng trống khua chiêng tiến về Trung Bộ giết người Hồng Nguyệt, ngươi cảm thấy Viên Thạc thật cuồng đến trình độ này?”
Ngọc tổng quản suy tư một phen, nói khẽ: “Bộ trưởng có ý là… Viên Thạc lớn mật, tùy tiện đến thế thật ra cũng là vì chuyển di sức chú ý của Hồng Nguyệt?”
“Nếu không thì thế nào?”
Hầu Tiêu Trần nhìn về phía phương xa, khẽ thở dài: “Đồ đệ của ông là cái đinh trong mắt của Hồng Nguyệt, Ngân Nguyệt lại trở thành nơi thị phi.
Nếu ông không ra mặt di chuyển lực chú ý của những cường giả kia thì bây giờ Chanh Nguyệt, Hoàng Nguyệt đang đuổi giết ông có thể đang trên đường đối phó Lý Hạo!”
Nếu Viên Thạc không quấy rối, Hồng Nguyệt có thể điều ra nhiều cường giả đến, vậy mục tiêu là ai?
Trăm phần trăm là Lý Hạo!
Đạo lý kia thật ra rất nhiều người đều hiểu.
Thậm chí bao gồm Ánh Hồng Nguyệt cũng có thể nhìn thấu triệt.
Thế nhưng thay vì đối phó Lý Hạo còn chưa có thanh danh gì như bây giờ thì Viên Thạc nhất định phải bị giải quyết.
Ai cũng biết Viên Thạc đáng sợ, tên này phá vỡ gông cùm xiềng xích, nếu mặc kệ thì rất nhanh ông sẽ trở thành họa lớn trong lòng!
Nếu không phải Ánh Hồng Nguyệt không tự đi được thì gã nhất định sẽ tự đối phó Viên Thạc.
Chanh Nguyệt và Hoàng Nguyệt, vị trí thứ hai và thứ ba của toàn bộ Hồng Nguyệt, lúc này đều mặc kệ vô số đại sự ở Trung Bộ, chuyên tâm đối phó Viên Thạc, có thể thấy được khá rõ.
Ánh Hồng Nguyệt đã coi trọng Viên Thạc đến cực hạn!
Lam Nguyệt, Tử Nguyệt tại Ngân Nguyệt, thật ra mục tiêu chủ yếu cũng là Lý Hạo.
Di tích hay Hầu Tiêu Trần gì đó đều là thứ yếu, suy nghĩ trước đó của Lam Nguyệt là bắt Lý Hạo đi khi họ đang chiến đấu với Hầu Tiêu Trần.
Vì đối phó sư đồ hai người, Tứ Nguyệt trong Thất Nguyệt của tổ chức Hồng Nguyệt đã đặt trọng điểm trên người bọn họ.
Hầu Tiêu Trần tiếp tục nói: “Ngươi cũng nói Lý Hạo là người bày mưu rồi hành động, hiện tại vì sao không mưu? Không có thời gian mà thôi, sư phụ hắn vì hắn mà một mình giết hướng Trung Bộ, nếu không, Viên Thạc khiêm tốn chút thì ai có thể tìm tới ông? Lý Hạo cũng hiểu rõ đạo lý này, hắn chỉ không nói chứ không có nghĩa là không hiểu.
Nếu ngươi cảm thấy hắn không hiểu, vậy đã quá coi thường người này!”
Ngọc tổng quản khẽ gật đầu.
Chỉ là nàng vẫn hơi không hiểu: “Viên Thạc cũng không phải chỉ có một đồ đệ là hắn, ông nhận lấy Lý Hạo chẳng qua mới có ba năm, tình cảm có lẽ không tệ.
Nhưng Lý Hạo đáng giá để Viên Thạc trả cái giá lớn như thế sao?”
“Lý Hạo là một, còn có một điều nữa… Bản thân Viên Thạc cũng không cam tâm!”
Hầu Tiêu Trần giống như hiểu rất rõ Viên Thạc, cười nói: “Chính ông không cam tâm những người năm đó không bằng ông mà bây giờ có thể giẫm lên ông! Trước đó ông tuyệt vọng như đưa đám, cho nên không biểu lộ ra.
Nhưng khi ông thấy được cơ hội… Một khi để những người này bắt lấy cơ hội, một phần cơ duyên, bọn hắn có thể dùng ra 10 phần.
Viên Thạc cũng nghĩ cho mình chút áp lực, dưới sự nguy hiểm đến sống chết mới có hi vọng lớn hơn để đuổi kịp những người vượt xa ông.”
“Thiên Kiếm, Bá Đao những người này cũng còn sống, đều sinh hoạt rất tốt, Ánh Hồng Nguyệt càng là như vậy, Nam Quyền, Kim Thương cũng không tệ, Trung Bộ còn có một số lão bằng hữu của ông ở đấy, ngươi cảm thấy Viên Thạc cam tâm không?”
Hai nguyên nhân quan trọng đưa đến Viên Thạc điên cuồng.
Từ Lâm Giang đánh giết ra, ông muốn giết tới Trung Bộ.
Mặc dù cũng ẩn giấu hành tung, nhưng mỗi lần giết người đều sẽ bại lộ, sẽ không che lấp quá nhiều, ông đang để cho mình tùy thời tùy chỗ đều ở trong một sự nguy hiểm cực kỳ.
Điên cuồng như vậy cũng làm cho không ít người chú ý đến ông hơi bất an.
Người này không chết, sau này chỉ sợ cũng là họa lớn.
Từ khi bắt đầu chém giết Tam Dương, bây giờ Viên Thạc thậm chí bắt đầu chém giết cường giả Tam Dương đỉnh phong.
Nghe nói Bích Quang Kiếm đi cùng ông cũng có vẻ sắp bước vào Uẩn Thần.
Lúc mới bắt đầu Bích Quang Kiếm giống như chỉ có thể có thể so với một vài Tam Dương sơ kỳ yếu kém, nhưng không bao lâu lại có tin tức truyền đến, Bích Quang Kiếm lấy khoái kiếm chém giết một Tam Dương sơ kỳ.
Những lão bối võ sư này, một khi bắt lấy cơ hội thì đều đang nhanh chóng điên cuồng trở nên mạnh mẽ.
Lúc này Ngọc tổng quản đã hiểu rõ toàn bộ.
Hầu Tiêu Trần lại cười: “Chính ngươi không nhìn ra được hả? Vì sao đến hỏi ta?”
Ngọc La Sát không phải đồ ngốc.
Là đồ ngốc thì không thành người quản sự của Tuần Dạ Nhân được.
Việc Tuần Dạ Nhân đều do nàng xử lý, thật ra Hầu Tiêu Trần quản không nhiều.
Ngọc tổng quản suy tư một phen rồi mới nói: “Ngược lại là nhìn ra được chút suy nghĩ của Lý Hạo, chỉ là vẫn còn hơi nghi hoặc thôi.
Hắn rất tự tin, hoặc là nói rất bình tĩnh… Vô luận gặp Kim Thương hay người càng mạnh hơn nữa, nhìn qua hắn có vẻ kính trọng nhưng thực ra cũng không quá mức rung động hoặc là chấn kinh.
Điều này không phù hợp thân phận của hắn, hắn đến từ Ngân Thành, từ nhỏ đã chưa từng đi ra ngoài… Làm sao có thể làm được điều này?”
“Kiến thức càng nhiều, tự nhiên sẽ như vậy.”
Chương 639: Mãnh Hổ Rời Núi 4
Hầu Tiêu Trần lại tuyệt không ngoài ý muốn: “Có lẽ nhìn thấy cái gì, thấy được tồn tại vô cùng cường đại, cho nên hắn dám huy kiếm, huy kiếm chém Liệt Thần! Kiến thức cao hơn thiên địa, có lẽ thực lực không bằng nhưng vì sao phải rung động vì thiên địa thấp hơn?”
Ngọc tổng quản như có điều suy nghĩ, gật đầu: “Vậy cần âm thầm phái người bảo hộ hắn không?”
Lý Hạo là cái đinh trong mắt Hồng Nguyệt.
Hành tung của hắn có lẽ Hồng Nguyệt cũng rất quan tâm.
Hiện tại Hồng Nguyệt chưa hẳn biết được, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện Lý Hạo đi ra ngoài, không ở trong Bạch Nguyệt Thành.
Khi đó chính là nguy cơ.
Hầu Tiêu Trần cười nói: “Không cần… Con đường của mỗi võ sư đều là tự đi ra ngoài.
Hắn không dễ chết vậy đâu, nếu chết rồi vậy sẽ đại biểu hắn thiếu chút cơ duyên.
Tiếp tục gây áp lực cho Hồng Nguyệt là được, kiềm chế một vài cường giả bên đó, Lý Hạo có thể tự đánh vỡ phong tỏa của Hồng Nguyệt hay không thì phải nhìn bản thân hắn.”
“Năm đó ngươi cũng không có thế này với Viên Thạc…”
“Ánh Hồng Nguyệt là loại người như Lam Nguyệt có thể so sao?”
Sắc mặt Hầu Tiêu Trần lại trịnh trọng: “Mặc dù Ánh Hồng Nguyệt bị sư đồ Viên Thạc mắng không đáng một đồng, nhưng ngươi biết rõ cách làm người của gã đó.
Người có thể dẫn đầu Hồng Nguyệt cấp tốc quật khởi thì cũng không phải đám rác rưởi như Lam Nguyệt có thể sánh được.
Huống chi, Lam Nguyệt này cũng chỉ là Lam Nguyệt đời thứ hai!”
Hắn rất xem trọng Ánh Hồng Nguyệt, trên thực tế cũng không ai dám không coi trọng.
Gã là thủ lĩnh của một trong ba tổ chức lớn, người có thể hoành hành Trung Bộ, ai xem thường Ánh Hồng Nguyệt thì sớm muộn cũng sẽ trả giá.
“Hiểu rồi!”
Ngọc tổng quản không còn nói gì nữa.
Nàng xoay người muốn rời khỏi, Hầu Tiêu Trần suy tư một phen, rồi vẫn mở miệng nói: “Ngươi… Chuẩn bị chút đi!”
Bước chân Ngọc tổng quản hơi chậm lại.
Hầu Tiêu Trần nói khẽ: “Cũng đã là lúc này rồi, thử xem sao.
Bắt đầu là Húc Quang thì có thể thử, hiện tại vẫn không có cách nào giải quyết triệt để hậu quả, nhưng cũng có một vài biện pháp bổ sung, hiệu quả của Huyết Thần Tử vẫn không tệ.
Đương nhiên Huyết Thần Tử không phải vô hạn, Huyết Thần Tử cấp Húc Quang càng không nhiều, bên Hồng Nguyệt sớm muộn cũng sẽ thu hồi tất cả Huyết Thần Tử…”
“Cho nên thừa dịp bên Hồng Nguyệt còn chưa làm đến bước này thì nhanh lên đi!”
Huyết Thần Tử có thể đền bù chút tổn hại, nhưng mà những thứ này cũng không phải cung ứng vô hạn.
Đây là phương án trị ngọn không trị gốc.
Duy chỉ có Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật của Viên Thạc, nếu thành công cải biên thì có lẽ mới thật sự là biện pháp trị tận gốc.
Nhiều cường giả nhìn chằm chằm Viên Thạc, nguyên nhân chính là ở chỗ này, dù hiệu quả kém hơn so với Huyết Thần Tử một ít nhưng cũng nhất định phải có một môn công pháp thực sự thích hợp mới được.
Bằng không, chờ Huyết Thần Tử hao sạch, hết rồi, vậy kế tiếp làm sao đây?
Việc dùng ngoại vật giải quyết tai hại, không phải ai cũng có thể làm được.
Đây cũng không phải là con đường bình thường!
Ngọc tổng quản khẽ thở ra một hơi, gật đầu: “Được!”
Rốt cục cũng đến cái ngày này.
Trở về làm võ sư!
Cái danh hiệu Ngọc La Sát này, nàng cũng không nhắc tới nữa, bởi vì nàng đã không phải Ngọc La Sát năm đó trên giang hồ.
Nhưng hôm nay… Nếu thành công trở về, Ngọc La Sát hoành hành năm đó sẽ lại trở vể.
Hầu Tiêu Trần cũng hơi ngưng trọng: “Mặc dù ta đã làm chút chuẩn bị, nhưng có thể chưa hẳn đầy đủ.
Nếu thất bại…”
Siêu năng tán loạn, nhục thân trọng thương, không chết cũng tàn phế.
Siêu Năng Giả trở về võ sư cũng không đơn giản.
Cái giá phải trả khi thất bại chả khác gì chết, mà thành công cũng sẽ lưu lại nhiều vấn đề.
Tất cả mọi thứ có lẽ chỉ có thể chờ đợi cơ hội lớn hơn để bù đắp.
“Không sao!”
Ngọc tổng quản lại không thèm để ý, nàng không sợ thất bại.
“Vậy ngươi trở về tĩnh tu mấy ngày, mấy ngày nay không cần phải để ý đến những việc vặt kia.”
“Biết.”
Ngọc tổng quản rời đi.
Chờ nàng đi, Hầu Tiêu Trần ho nhẹ một tiếng, lắc đầu, thở dài một hơi.
Hắn nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nhưng trong lòng thì nghĩ đến bây giờ có người giải quyết triệt để những di chứng này không?
Mấy người Ngân Nguyệt đều không được.
Trung Bộ thì sao?
Hoàng thất đâu?
Cửu ti đâu?
Tồn tại đỉnh cấp trong ba tổ chức lớn đâu?
Còn có một vài tên ẩn nấp trong hành tỉnh, bây giờ thì như thế nào rồi?
Ai bước ra một bước này trước, có lẽ… Chính là thời điểm rung chuyển triệt để bộc phát.
Bây giờ cân bằng còn đang duy trì.
Đến cùng có bao nhiêu người cùng loại với hắn tồn tại cũng là ẩn số, nhưng tuyệt đối sẽ không ít, họ đều đang đợi một thời cơ thôi.
Cùng lúc đó.
Trong một nơi tối đen tựa như là sơn động hoặc là động đá vôi, khung cảnh âm u.
Trong sơn động tĩnh mịch, một hắc ảnh bỗng nhiên hiện ra.
“Các chủ, Lý Hạo giống như ra khỏi Bạch Nguyệt Thành rồi.”
Người áo choàng, Phi Thiên.
Cường giả Phi Thiên tọa trấn hành tỉnh đều được xưng là các chủ, hiển nhiên Bán Sơn của Phi Thiên tại Ngân Nguyệt đang ở đây.
Trong bóng tối, giọng Bán Sơn chậm rãi truyền đến: “Lý Hạo… Hắn không ngoan ngoãn trốn ở Bạch Nguyệt Thành, lúc này Hồng Nguyệt hội tụ quy mô lớn về Ngân Nguyệt, hắn lại đi ra… Đồ đệ của Viên Thạc, lá gan cũng lớn giống như Viên Thạc!”
“Các chủ, vậy chúng ta cần phải có động tác gì không?”
“Không cần… Tiếp tục nhìn chằm chằm là được! Hồng Nguyệt kinh doanh nhiều năm tại Ngân Nguyệt, Hầu Tiêu Trần không dễ chặt đứt cơ sở ngầm của bọn họ đâu.
Có thể lừa gạt được nhất thời lừa không được một đời, hành tung của Lý Hạo sớm muộn gì cũng sẽ bị Hồng Nguyệt phát hiện… Quan sát trước đi!”
“Vâng!”
Rất nhanh, người mặc áo choàng thông báo biến mất.
Một lát sau, trong sơn động hiện ra một ánh sáng ngời.
Trong bóng tối cũng không phải chỉ có một mình Bán Sơn mà còn có một người mặc áo choàng nữa.
Vừa rồi người kia lại an tĩnh dọa người, tĩnh mịch dọa người, không có bị người đến thông báo phát hiện.
Giọng Bán Sơn vang lên: “Trưởng lão, bát đại gia thật sự chỉ có một truyền nhân là Lý Hạo thôi hả?”
Trưởng lão.
Tổ chức Phi Thiên thần bí dị thường, ngay cả Tuần Dạ Nhân cũng không quá hiểu rõ Phi Thiên.
Phi Thiên giống với tổ chức sát thủ, đưa tiền thì giết người, đương nhiên thứ bọn hắn muốn không phải tiền mà là bảo vật tu luyện.
Tuần Dạ Nhân cũng không hiểu rõ cơ cấu Phi Thiên lắm, đây là tổ chức thần bí nhất trong ba tổ chức lớn nhưng Tuần Dạ Nhân cũng hiểu biết đại khái tình huống, Phi Thiên có một Trưởng Lão hội, đều là một vài sát thủ đỉnh cấp.
Chương 640: Mãnh Hổ Rời Núi 5
Trong bóng tối, âm thanh trưởng lão dưới áo choàng hơi khàn khàn: “Có lẽ còn có những người khác còn sống, nhưng trước mắt bề nổi chỉ có Lý Hạo! Chẳng qua… Vị kia bên Hồng Nguyệt, ai biết đến cùng có phải một trong bát đại gia không? Gã hiểu rõ bát đại gia nhiều hơn so với chúng ta, những năm nay vẫn luôn là Hồng Nguyệt bố cục trước, chúng ta theo sát phía sau… Ánh Hồng Nguyệt, thật sự họ Ánh?”
Bán Sơn cũng im lặng lại.
Cũng đúng, Ánh Hồng Nguyệt cũng là người Ngân Nguyệt võ lâm, đến cùng gã có phải một trong bát đại gia hay không? Phi Thiên và Diêm La cũng đã đoán, chỉ là không có quá nhiều manh mối, có phải hay không thì bây giờ cũng không ảnh hưởng gì.
Theo Lý Hạo bại lộ tại Ngân Thành, tin tức về bát đại gia triệt để rộng mở, bây giờ Hồng Nguyệt cũng không che giấu gì nữa.
“Vậy chúng ta có cần ra tay trước không? Một khi Lý Hạo bị Hồng Nguyệt bắt đi, có lẽ sẽ xuất hiện một vài việc không thể làm gì.
Hồng Nguyệt vì bát đại gia mà cẩn thận từng li từng tí, bố trí hơn mười năm tại Ngân Thành, hiển nhiên toan tính không nhỏ!”
“Yên lặng theo dõi kỳ biến… Đám người Hầu Tiêu Trần vẫn còn, sẽ không thể nào để cho Hồng Nguyệt thành công đâu!”
“Ừm.”
Nói chuyện dừng ở đây, chẳng qua Phi Thiên cũng sẽ không thật sự mặc kệ.
Bọn hắn làm sứ giả hắc ám, bọn hắn sẽ một mực chú ý những điều này.
Hai chiếc xe tải dần dần nhanh chóng rời khỏi Bạch Nguyệt Thành.
Thành thị phồn hoa dần dần lui xa.
Lý Hạo nhìn phương xa, quan sát bốn phía nơi xa, hắn đang nhìn chùm sáng.
Hắn đã ra khỏi thành, có lẽ đã khiến cho một số người chú ý.
Có người đang theo dõi hắn không?
Nhìn một hồi cũng không có phát hiện siêu năng theo dõi, tối thiểu trong phạm vi ngàn mét thì không có chùm sáng tồn tại, hay là chúng quá yếu ớt nên hắn không nhìn thấy?
Xe chạy thẳng, đi đều là đại lộ.
Một đường xóc nảy, hao mất mấy giờ, để cho người ta mệt mỏi muốn ngủ.
Thẳng đến khi xe đi xuyên qua một mảnh rừng cây, mọi người mới lên tinh thần.
Còn chưa đợi bọn hắn suy nghĩ nhiều thì bên tai đã vang lên tiếng của Lý Hạo: “Xuống xe!”
Trong nháy mắt, từng võ sư cấp tốc xuống xe.
Có người còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một nguồn sức mạnh dẫn dắt, trực tiếp bị kéo xuống.
Một đám võ sư mặc hắc giáp trên hai xe, toàn bộ đi xuống.
Mà hai chiếc xe tải, vẫn tiếp tục chạy.
Lý Hạo cũng không dừng lại, trong đôi tay trống rỗng của hắn xuất hiện từng tảng đá lớn.
Hắn nhét chúng vào trong buồng xe, lại mở trần buồng xe ra, che đậy buồng xe.
Giọng hans vang lên bên tai hai tài xế lái xe: “Cả đường đừng ngừng xe, đi tới Diệu Quang Thành thì các ngươi xuống đó ăn cơm, chính chúng ta giải quyết vấn đề ăn cơm!”
Đây là lái xe được Võ Vệ quân sắp xếp, không phải cường giả nhưng đều rất nghe theo chỉ lệnh, sẽ không vi phạm mệnh lệnh của một bách phu trưởng.
Hai tài xế cũng không nghĩ nhiều, tiếp tục lái xe.
Chỉ là bên tai đỡ ồn một tí, Lý Hằng nói dông dài trên chiếc xe thứ hai hình như không nói gì nữa.
Lý Hạo nhìn phía trước, thẳng đến xe tải đi xa, lúc này mới lên tiếng: “Động tác nhỏ chút, không cần để lại quá nhiều dấu vết.
Nơi này là khu Thiên Sơn Mộc Lâm, chúng ta đi lên núi, băng qua, sau đó đến khi trời tối lại xuất động!”
Đám người hai mặt nhìn nhau, cảm thấy hơi không cần thiết.
Nhưng lúc này cũng không ai dám phản bác.
Có vài võ sư biết tình huống của khu rừng này, bọn họ đều âm thầm kêu khổ.
Khu rừng này bao phủ phạm vi rất lớn, trực tiếp xuyên qua thật ra cũng không tính quá xa.
Chỉ khi nào trèo đèo lội suối, đi từ phương hướng khác đến thì tối thiểu có gần trăm dặm đường núi.
Giờ phút này mọi người lại mặc hắc giáp, dù là võ sư thì cũng sẽ mệt gần chết.
Một lát sau, một nhóm 51 người đều không có phát ra động tĩnh quá lớn, rất nhanh bắt đầu đi vào rừng cây, biến mất trên đường lớn.
Ngoài Thiên Sơn Mộc Lâm.
Cách rất xa, có người cầm kính viễn vọng chế tạo đặc thù đang quan sát.
Một mực đến khi hai chiếc xe tải ra khỏi khu rừng, người quan sát cách thật xa mới khẽ nhíu mày.
Trước đó trần xe tải mở ra, hiện tại sao phải đóng lại?
Là bởi vì nắng to?
Hay là vì ẩn nấp một lát?
Kể từ đó lại không tiện quan sát.
Võ sư có điểm này không tốt, người ở gần quan sát cũng không cách nào phát giác ra gì, rất phiền phức.
Nếu một xe siêu năng thì không cần nhìn chằm chằm, đi đến đâu cũng đều y như bóng đèn, cường giả rất dễ dàng quan sát được hành tung của đối phương.
Một ngày này, việc Lý Hạo ra khỏi thành đã đưa tới sự chú ý của rất nhiều người hữu tâm.
Hai chiếc xe tải tràn đầy võ sư, cũng một mực ở trong tầm mắt của một vài người hữu tâm.
Họ đều không quan sát trong khoảng cách gần, dù sao bọn hắn biết Lưu Long bước vào Đấu Thiên, Lý Hạo rất có thể cũng tiến vào Đấu Thiên, thế của võ sư Đấu Thiên rất bén nhạy.
Thẳng đến khi xe lái vào Diệu Quang Thành, mãi cho đến khi tài xế cơm nước xong xuôi, sau đó lên xe bắt đầu chờ đợi mệnh lệnh mới.
Lúc này xe tải vẫn không có động tĩnh mới đưa tới một số người chú ý, nhưng cũng không ai dám tùy tiện tiến lên quan sát.
Mà sắc trời cũng dần dần đen lại.
Đổi sang một bên khác, một đám đám phú nhị đại cũng mở lên xe thể thao của bọn họ, tuấn nam tịnh nữ chuyện trò vui vẻ, bắt đầu xuất phát về hướng Hoành Đoạn hạp cốc, đưa tới một số người chú ý.
Chẳng qua cũng chưa quá mức để ý, chỉ là một đám gia hỏa chạy đến rong mà thôi.
Thời khắc này, Lý Hạo đã sớm mang theo người Liệp Ma đoàn vượt qua vài ngọn núi, tránh đi tất cả mọi nơi tồn tại chùm sáng.
Một nhóm 51 người, không gây nên bất cứ gợn sóng nào, biến mất tại trong tầm mắt mọi người.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









