1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 406 : Có Thêm Một Sự Muội (c2026-c2030)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 406 : Có Thêm Một Sự Muội (c2026-c2030)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2026: Có Thêm Một Sự Muội

Có Thêm Một Sự Muội

D

iệp Mặc cho dù không dùng thủ đoạn Na di, độn thuật Ngũ hành của hắn sớm đã không còn là công pháp thô sơ lúc trước kia nữa, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, hắn liền xông ra khỏi phường thị, thoát khỏi vòng vây của mấy người đang vây sát hắn.

– Thật là xui xẻo.

Diệp Mặc muốn tháo cái mặt nạ xuống, hắn đeo mặt nạ chính là muốn giảm bớt sự chú ý, bây giờ lại có tác dụng phụ, cho dù cái mặt nạ có tốt đi nữa, hắn cũng không muốn đeo nó nữa.

Một dao động không gian cực nhỏ khiến Diệp Mặc dừng lại động tác của mình, hắn biết có người đến rồi, lập tức chuẩn bị tiếp tục chạy trốn, đối với trận chiến không minh bạch như này, hắn kiên quyết không đánh.

– Phi Dương sư huynh, là anh thật sao…

Một giọng nói ngạc nhiên đột ngột phát ra cách chỗ Diệp Mặc rời đi lúc trước.

Cùng lúc đó, một người con gái mặc váy tiên màu trắng xuất hiện trước mặt Diệp Mặc, không ngờ cũng là tu vi Bán thánh.

Người con gái này chân mày lá liễu, da dẻ trắng ngần, mái tóc màu đen búi cao, trước ngực có một vòng gấm hoa màu vàng quấn quanh, hoàn toàn không thể nào trói chặt được khuôn ngực nở nang cao ngất, còn vạt váy tiên lại tung bay, giống như được gió phất lên vậy, cùng với dung nhan mỹ miều kia, khiến người ta không khỏi vì tư sắc của cô mà thánh phục.

Cho dù cặp mắt của cô là mắt hoa đào, khiến Diệp Mặc cảm thấy cũng không quyến rũ thoải mái, thậm chí còn có chút đoan trang.

Diệp Mặc thầm nghĩ, người con gái này gọi Thác Bạt Phi Dương là sư huynh, chắc không phải là tình nhân cũ của Thác Bạt Phi Dương chứ.

Bộ dạng quỷ quái của Thác Bạt Phi Dương, không ngờ lại có một người tình như này, cũng không biết tên này đã đập vỡ bao nhiêu cá gỗ nữa.

– Sư huynh, cùng em quay về đi.

Giọng nói giống như chim hoàng anh lại lần nữa vang lên, ngữ khí buồn bã, mang theo chút dư vị cầu khẩn yếu đuối, khiến Diệp Mặc cảm thấy đau đầu.

Người con gái này gọi Thác Bạt Phi Dương là sư huynh, có thể thấy mối quan hệ cũng không tầm thường, còn cô cũng là tu vi Bán thánh, rõ ràng lai lịch cũng không tầm thường.

Mình bây giờ cũng không thể nói đi là đi, một khi bị người ta nghi ngờ, nói không chừng lại gặp cảnh một thế lực lớn truy sát mình mọi nơi.

Thấy Diệp Mặc không nói gì, người con gái này đành phải nói tiếp:

– Phi Dương, Chứng đạo không phải dễ dàng như anh nghĩ đâu, không có sự giúp đỡ của gia tộc và tông môn, bất luận là anh hay là em, cũng không thể nào Chứng đạo được.

Huống chi, công pháp mà anh tu luyện muốn Chứng đạo lại càng vô vàn khó khăn.

Mấy năm nay anh vì tu luyện công pháp đó, ở bên ngoài đã đắc tội với quá nhiều người, làm quá nhiều chuyện bất lợi cho tông môn.

Phi Dương, em hi vọng anh có thể tỉnh ngộ lại, em chắc chắn sẽ giúp anh Chứng đạo thành công.

Hơn nữa, em cũng muốn Chứng đạo cùng anh…

Người con gái này trong nháy mắt liền dùng ba loại xưng hô, rõ ràng có quan hệ không tầm thường với Thác Bạt Phi Dương.

Nói đến đoạn sau, thậm chí còn cắn chặt môi, tình cảm trong ngữ khí lại càng rõ ràng hơn.

Đầu óc Diệp Mặc đang vận chuyển nhanh chóng, hắn có chút nghi ngờ Thác Bạt Phi Dương bị hắn giết chết kia cũng không phải là Phi Dương sư huynh từ miệng người con gái trước mắt này.

Rất có khả năng Phi Dương sư huynh mà người con gái này nói sau khi bị Tố đạo Thánh đế kia giết chết, Tố đạo Thánh đế liền dùng mặt nạ hóa thành bộ dạng của Thác Bạt Phi Dương.

Sau đó dùng thân phận này làm chuyện xấu khắp nơi, thậm chí còn lừa sư muội của Thác Bạt Phi Dương, kết quả bây giờ đến hắn cũng bị hiểu lầm là Thác Bạt Phi Dương.

Nếu như hắn đoán chính xác, thì mặt nạ mà mình đang đeo này có tác dụng biến hóa bộ dạng, chỉ có điều mình còn chưa luyện hóa mà thôi.

Còn nữa chính là Tố đạo Thánh đế giả mạo Thác Bạt Phi Dương quen rồi, liền quyết định đổi tên thành Thác Bạt Phi Dương.

– Tôi sẽ thông qua năng lực của mình Chứng đạo.

Diệp Mặc có chút bắt chước giọng nói của Tố đạo Thánh đế, lạnh lùng nói.

Người con gái này chảy nước mắt nói:

– Phi Dương, em biết, mấy năm nay anh rất vất vả, so với lúc trước, anh già đi quá nhiều rồi.

Nhiều năm trước khi anh rời đi là tu vi Bán thánh, bây giờ khi anh quay về vẫn là tu vi Bán thánh…

Nói đến đây, người con gái này hình như có chút quá mức đau lòng, không tiếp tục chủ đề này nữa, mà lại chuyển đề tài nói tiếp:

– Trường Phí Thánh đạo thành có một quảng trường Thánh đế luận đạo, sẽ luận đạo nửa năm, nửa năm sau, những người có cảm ngộ có thể đến biên giới Thần Phần vực tiếp xúc với đạo duyên Đại thần thông.

Nghe thấy câu này, Diệp Mặc suýt nữa liền kêu lên.

Thần Phần vực, chẳng lẽ nơi mà hắn đang đứng không phải Thần Phần vực sao? Nếu như nơi mà hắn đang đứng là Thần Phần vực, tại sao người con gái này còn nói muốn đến Thần Phần vực? Ngược lại quảng trường Thánh đế luận đạo kia lại khiến Diệp Mặc trống ngực thình thịch.

Hắn đến một Thánh đế chân chính cũng không quen biết, hắn biết những người có thể thành Thánh đế kia không ai là người đơn giản tầm thường.

Chính thức xa rời thực tế, nhắm mắt làm liều, là có thể cảm ngộ chân lý Chứng đạo, tuyệt đối ít càng thêm ít.

Diệp Mặc biết tư chất của mình, tư chất của hắn quá kém, muốn thông qua cảm ngộ của mình, một chút cũng không hấp thu được kinh nghiệm của người khác để Chứng đạo.

Cái đó e rằng quá gian nan, đối với hắn mà nói, không cần đi con đường hoàn toàn căn cứ theo trận đạo của người khác, hắn chỉ cần biết người khác làm thế nào có thể Chứng đạo được là được.

Ít nhất phải cho hắn biết được con đường và điều kiện cần thiết để Chứng đạo.

Thấy Diệp Mặc không trả lời, người con gái Bán thánh này lại nói:

– Lúc trước nơi mà anh muốn đi nhất chính là Thần Phần vực, bây giờ có một cơ hội rồi, hơn nữa còn lắng nghe cơ duyên người khác luận đạo, anh sao lại muốn buông tha chứ? Chẳng lẽ anh quên những lời lúc trước rồi sao?

– Tôi đắc tội với quá nhiều người rồi.

Diệp Mặc trầm muộn nói, hắn biết lời này sẽ không sai, vì hắn vừa mới xuất hiện ở phường thị, liền có người đến vây giết hắn, nếu như hắn đắc tội với ít người, thì mới là chuyện lạ.

Nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, người con gái này ngược lại lại ngạc nhiên nói:

– Không sao, trong này em có một pháp bảo mặt nạ.

Chỉ cần anh về cùng em, sau này Chứng đạo rồi, những thứ khác chỉ là con sâu cái kiến mà thôi.

Nói xong người con gái này không chút đề phòng mà lấy pháp bảo mặt nạ ra, đồng thời đưa pháp bảo mặt nạ này cho Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhận lấy chiếc mặt nạ, trong lòng lại cảm thấy có chút nguy hiểm, hắn không nói ra nổi nguy hiểm ở chỗ nào, nhưng hắn chắc rằng đây cũng không phải chuyện tốt lành gì.

– Sư muội, ngọc giản giới thiệu Thần Phần vực có thể khắc cho ta một cái được không?

Diệp Mặc do dự một láy, vẫn hỏi lại một câu.

Người con gái kia ngược lại lại có chút sửng sốt, lập tức liền lấy ra một miếng ngọc giản khắc một số thứ gì đó đưa cho Diệp Mặc nói:

– Những gì em biết chắc cũng chẳng khác với anh là mấy, trên miếng ngọc giản này em cũng thêm một số ghi chú, anh cầm lấy đi.

Diệp Mặc lập tức nhận lấy miếng ngọc giản, hắn cũng không kiểm tra ngọc giản, mà nói với người con gái này:

– Ta muốn một mình yên tĩnh một chút, cô đợi ta trong Trường Phí Thánh đạo thành đi, nếu như tôi muốn đi đến đó, tôi chắc chắn sẽ đến Trường Phí Thánh đạo thành tìm cô.

Nếu như không muốn đi, cô cũng không cần buồn, đừng tiếp tục đợi ta nữa.

Diệp Mặc nói xong căn bản cũng không đợi người con gái này trả lời, lập tức thi triển độn thuật, trong nháy mắt liền biến mất.

Hắn quả thực muốn đến Trường Phí Thánh đạo thành nghe ngóng về Thánh đế luận đạo một chút, nhưng hắn cũng không ngốc như vậy, đi cùng với người con gái này.

Cho dù hắn giả vờ có tốt đi nữa, một khi đi gần với người con gái này một chút, chắc chắn hắn sẽ bị phát hiện ra, đến lúc đó cũng không phải là nghe kinh nghiệm Chứng đạo của người khác nữa, mà là toi mạng.

Trước mặt một Bán thánh lại giả bộ là người quen của cô ấy, hơn nữa người quen này của cô ấy hắn không quen biết chút nào, Diệp Mặc cũng không càn rỡ như vậy.

Thấy Diệp Mặc một mình rời đi, dung nhan vừa mới còn mừng rỡ xinh xắn của người con gái này lập tức âm trầm xuống, cô cũng không đuổi theo Diệp Mặc.

Chỉ chằm chằm nhìn hướng mà Diệp Mặc biến mất, một lúc lâu sau mới lạnh lùng nói:

– Giết Phi Dương sư huynh của ta, cho dù ngươi có đến chân trời góc biển, Đan Anh Dao ta cũng phải khiến ngươi thần hồn câu diệt.

Diệp Mặc đương nhiên không biết khi hắn ở gặp Đan Anh Dao này liền bị nhận ra rồi, nói cách khác khi hắn còn chưa gặp được đối phương, thì đối phương cũng biết hắn là giả mạo rồi.

May mà hắn cũng không hi vọng lừa được Đan Anh Dao này, hắn chỉ là lợi dụng người con gái này một chút mà thôi.

Lúc này hắn cũng đã ở một nơi hẻo lánh cách xa nghìn vạn dặm chui vào Thế giới trang vàng rồi.

Khi tiến vào Thế giới trang vàng, Diệp Mặc ngay lập tức liền lấy miếng ngọc giản mà Đan Anh Dao đưa cho hắn ra xem.

Miếng ngọc giản vừa mới lấy ra, Diệp Mặc liền cảm thấy miếng ngọc giản này có gì đó không đúng, miếng ngọc giản này hình như có một dấu ấn thần thức mơ hồ.

Hắn theo bản năng dùng thần thức tìm trong miếng ngọc giản kia, nhưng không tìm thấy thứ gì.

Diệp Mặc cảm thấy có chút không đúng, không chút do dự ném miếng ngọc giản kia đi.

Một đường thần thức đến thần thức và mắt thường cũng không quét đến được mau chóng phóng về phía hắn, nếu như không phải thế giới này là của Diệp Mặc, hắn chắc rằng sẽ không cảm nhận ra.

Diệp Mặc giật mình, hắn làm sao có thể để dấu hiệu thần thức này đánh dấu lên người mình được?

Nhưng dấu hiệu thần thức này cũng đã xâm nhập vào trong pháp tắc thời không rồi, thậm chí đã hòa làm một với toàn không gian, lĩnh vực và thần nguyên của Diệp Mặc căn bản không thể nào khiến ký hiệu này dừng lại, cũng hoàn toàn không thể nào trói chặt được ký hiệu này.

– Thuấn Tức…

Diệp Mặc kinh hãi, đồng thời thần thông Thuấn Tức liền phóng ra.

Trong thế giới của hắn, ký hiệu thần thức này còn hung hăng càn quấy như vậy, có thể thấy sự lợi hại của ký hiệu thần thức này.

Ký hiệu thần thức đó chớp mắt liền bị khóa chặt lại, Diệp Mặc không chút do dự phóng Thanh Như Hiểu Thiên ra.

Đợi đến lúc thần thông Thuấn Tức của Diệp Mặc hoàn toàn biến mất, Thần diễm Thanh Như Hiểu Thiên cũng đã hoàn toàn tiêu hủy ký hiệu đó đi, biến mất không còn gì nữa.

– Thật lợi hại.

Diệp Mặc toàn thân toát mồ hôi lạnh, hắn là chuyên gia về ký hiệu thần thức, bao nhiêu lần bị người khác ám toán như thế, tự mình cũng đã rút ra kinh nghiệm.

Nếu không lần này cho dù hắn trong Thế giới trang vàng, nói không chừng cũng khó có thể chạy thoát được.

Cũng may trong Thế giới trang vàng của hắn, Diệp Mặc thi triển thần thông Thuấn Tức, còn mạnh hơn ngoài mấy lần.

Dù sao thế giới này cũng là của hắn, sau này tu vi của hắn mạnh đến một cực điểm, cho dù thời gian trong Thế giới trang vàng hoàn toàn dừng lại, hắn cũng có thể làm được.

Diệp Mặc sau khi thi triển thần thông Thuấn Tức, sắc mặt tái nhợt, nguyên khí hao tổn.

Cũng may thế giới này là của hắn, so với thi triển thần thông Thuấn Tức ở bên ngoài, thì sự tiêu hao của hắn cũng giảm đi rất nhiều.

Diệp Mặc không kịp nhìn nội dung trên miếng ngọc giản, trực tiếp quăng cái mặt nạ kia ra, đồng thời phóng một đường Thanh Như Hiểu Thiên qua.

Miếng ngọc giản có dấu hiệu thần thức, cái mặt nạ này là người con gái đó chủ động đưa cho hắn, không thể nào không bị đánh dấu.

Quả nhiên trong sự trói buộc không gian của Diệp Mặc, lại có một ký hiệu vô ảnh vô hình từ trong chiếc mặt nạ xông ra ngoài, bắn về phía Diệp Mặc.

Đã có kinh nghiệm từ trước, Diệp Mặc không chút do dự lại thần thông Thuấn Tức, đồng thời đánh Thanh Như Hiểu Thiên qua.

Ký hiệu vô ảnh vô hình này đập vào trong Thần diễm Thanh Như Hiểu Thiên, trong nháy mắt biến mất.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2027: Trường Phí Thánh Đạo Thành

Trường Phí Thánh Đạo Thành

L

iên tục thi triển hai đường thần thông Thuấn Tức, cho dù Thế giới trang vàng này là của Diệp Mặc, hắn cũng có chút không chống cự nổi.

May mà cây Hỗn độn mau chóng phát ra từng đường sinh cơ trong Tử phủ, chỉ trong thời gian một tuần hương, Diệp Mặc hoàn toàn khôi phục trở lại.

Diệp Mặc thở phào, có cây Hỗn độn và không có cây Hỗn độn hoàn toàn khác nhau.

Hắn lại kiểm tra kỹ toàn thân vài lần nữa, xác định không có vấn đề gì rồi, lúc này mới cầm lấy miếng ngọc giản kia.

Hắn chắc rằng hai ký hiệu này ít nhất là do Đạo nguyên Thánh đế làm, ký hiệu này vô ảnh vô hình, e rằng cho dù là Thác Bạt Phi Dương bị hắn giết chết kia cũng không thể nào chạy thoát khỏi.

Hắn có thể chạy thoát, là vì hắn có Thế giới trang vàng, hắn có thần thông Thuấn Tức, hắn còn có Thần diễm có thể thiêu hủy loại ký hiệu này.

Đối với với ký hiệu của một Đạo nguyên Thánh Đế, những thứ này thiếu một thứ cũng không được.

Một tuần hương sau, Diệp Mặc đặt miếng ngọc giản xuống, hắn cuối cùng cũng hiểu ra là chuyện gì.

Nơi mà hắn đang đứng chính là Thần Phần vực, nhưng cũng không phải Thần Phần vực thực sự.

Chỉ là vì Thần Phần vực thực sự ở trong nơi này, cho nên nơi này mới có tên là Thần Phần vực.

Nói một cách chính xác, Thần Phần vực trước mặt này là Tàn vực của Thánh đạo giới, nhưng trong Tàn giới của Thánh đạo giới còn có một Thần Phần vực thực sự.

Nơi đó toàn là các loại pháp tắc đại đạo, các loại khí tức quy tắc, đồng thời còn có các loại thần thông mông muội và hài cốt của đại năng thất lạc.

So với Thần Phần vực, Mộ Hoa Thần sơn cùng lắm cũng chỉ là nơi có pháp tắc thời gian mà thôi.

Còn Thần Phần vực thì lại đầy đủ các loại pháp tắc và khí tức đại đạo, còn là nơi mấy vị Hỗn nguyên Thánh Đế thất lạc.

Chính vì như vậy, rất nhiều người mới đến Thần Phần vực Chứng đạo.

Vì Thần Phần vực quá nổi tiếng, người trong Tàn giới Thánh đạo giới mới dứt khoát đổi Thánh đạo giới của Tàn giới này thành Thần Phần vực.

Những ghi chú trong miếng ngọc giản tương đối đơn giản, chỉ là nói rất nhiều Tiên đế đều đã Chứng đạo trong Thần Phần vực, một bộ phận Tiên đế Chứng đạo còn phát tích trong đó.

Vì Thần Phần vực có nhiều Hỗn nguyên Thánh Đế cao cấp mất mạng trong đó, cho nên có pháp bảo cao cấp của Hỗn nguyên Thánh Đế.

Một khi có cơ duyên tìm được truyền thừa của Hỗn nguyên Thánh Đế, đồng nghĩa với việc có cơ hội đại đạo vô thượng.

Diệp Mặc đặt miếng ngọc giản xuống, nghĩ một hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định đến Trường Phí Thánh đạo thành một chuyến.

Bất luận hắn có cơ hội tham gia vào quảng trường Thánh đế luận đạo hay không, hắn vẫn muốn đến đó thử xem.

Loại Thánh đế luận đạo này, nếu như có thể vào trong đó, thì có thể nói vô cùng có lợi.

Huống chi, Diệp Mặc còn muốn nghe ngóng một chút làm thế nào để đến Thần Phần vực Chứng đạo.

Trong Thần Phần vực, các thế lực lớn đến có khoanh vùng.

Muốn trà trộn vào trong vòng phạm vi đó, nghe người ta luận đạo rất khó, nhưng cũng không phải là không có cách.

Diệp Mặc cũng không định dùng thân phận của Thác Bạt Phi Dương vào đó, hắn cũng không ngu ngốc như vậy.

Tóc xám trắng nhất thời không thể nào chuyển thành tóc đen được, đây là do hắn hao tổn nguyên khí mà tạo thành, không phải đơn giản ăn một viên đan dược là có thể bổ sung lại được.

Đợi sau khi nguyên khí của hắn khôi phục lại rồi, tóc bạc sẽ tự động trở về thành tóc đen.

Nhưng Diệp Mặc cũng không đợi lâu như vậy, hắn muốn đến Trường Phí Thánh đạo thành nhất định phải nghĩ cách.

Người con gái đưa cho hắn miếng ngọc giản kia đã gặp hắn một lần, biết tóc của hắn cũng biến thành màu xám trắng rồi.

Cho dù hắn có dỡ mặt nạ xuống, với màu tóc cũng rất dễ bị nhận ra.

Diệp Mặc dứt khoát cạo sạch tóc của mình, rồi lại luyện chế một tràng hạt Tiên khí cao cấp đeo trước ngực.

Nghĩ đến Phùng Độ La Hán lúc trước, Diệp Mặc dứt khoát lại luyện chế một hồ lô đeo ở bên hông, rượu bên trong hồ lô đương nhiên là do Tiểu Băng Sâm luyện chế.

Sau khi tháo mặt nạ xuống, rồi lại khôi phục bộ dạng của mình, Diệp Mặc mau chóng biến thành bộ dạng một la hán không câu nệ tiểu tiết.

Tiếc nuối duy nhất chính là, vị La hán này tướng mạo có chút thanh tú một chút.

Diệp Mặc sở dĩ ăn mặc như vậy, vì hắn đã từng tiếp xức với Phùng Độ La Hán.

Hơn nữa đã cùng luận đạo với Phùng Độ La Hán rồi, nên cũng có hiểu biết nhất định về công pháp Nam Minh Thiên Thiền viện.

Đương nhiên hắn có một đạo quả Kim chung phật quả mới là quan trọng nhất, một khi hắn lấy Đạo quả này ra, sẽ không có ai nghi ngờ thân phận của hắn.

Thần Phần vực chính là Thánh đạo giới của Tàn giới, trong Thánh đạo giới của Tàn giới này, muốn tìm một Tiên tông cao cấp hoặc một tông môn phồn hoa cao cấp cũng không dễ dàng gì.

Chủ yếu là tài nguyên nơi này thiếu thốn, cá lớn nuốt cá bé.

Phần lớn những người trong này đều suy nghĩ vì Chứng đạo của mình, có tài nguyên cũng sẽ không dễ dàng lấy ra.

Chính vì vậy, có một số gia tộc Thần giác thậm chí còn mạnh hơn những tông môn bình thường.

Trường Phí Thánh đạo thành lại là một trường hợp đặc biệt, Thánh đạo giới cho dù là Tàn giới cũng là vô biên vô hạn, vô cùng rộng lớn.

Xuất hiện một Tiên thành phồn hoa như Trường Phí Thánh đạo thành, cũng không có gì là lạ.

Huống chi Trường Phí Thánh đạo thành cũng không tính là Tiên thành, thậm chí đã là Đạo thành vượt qua khỏi Tiên thành rồi.

Diệp Mặc vào trong Trường Phí Thánh đạo thành, cảm giác không khí nơi này hoàn toàn khác với Tiên thành của Tiên giới, có một chút áp lực, hoàn toàn không nhẹ nhõm như đang trong Tiên thành.

La hán như Diệp Mặc, trong Trường Phí Thánh đạo thành cũng không nhiều, cũng không phải là không có.

Cho nên Diệp Mặc cũng không bị người khác chú ý đến.

Lúc này Diệp Mặc đã áp chế tu vi của mình xuống Tiên đế viên mãn, chuẩn bị tiến vào một quán rượu cách đó không xa.

Muốn nghe ngóng tin tức một chút, bất luận là ở nơi nào, những nơi đông người tụ tập đều là những nơi tốt nhất.

Diệp Mặc vừa mới tiến vào cửa của quán rượu, còn chưa vào bên trong, liền nhìn thấy một bóng người từ bên trong lao ra ngoài, sau đó một đường ánh sáng màu đỏ bổ về phía bóng người đó.

Diệp Mặc nhường đường sang một bên, bóng người kia lập tức ngã nhào trên mặt đất.

Mắt nhìn đường ánh sáng màu đỏ muốn chém y thành hai khúc, Diệp Mặc bỗng nhiên nhấc chân lên đá một cái.

Ánh sáng màu đỏ kia bị Diệp Mặc đá cho một cái liền tán loạn, cũng không thể nào ngưng tụ thành sát đao chém giết người đang ngã trên mặt đất như lúc trước nữa.

Lúc này người bị người ta đá bay ngã trên mặt đất kia mới bò dậy, mau chóng khom người ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Cám ơn ân cứu mạng của tiền bối.

Diệp Mặc không trả lời, chỉ là nhìn một người khác từ trong quán rượu đuổi ra, đường ánh sáng màu đỏ vừa nãy là do gã phóng ra, người này chỉ là tu vi Tiên tôn trung kỳ, không ngờ cũng là một tên công tử bột.

– Vãn bối ra mắt tiền bối, vừa nãy đã đụng phải tiền bối, xin tiền bối thứ tội.

Tên Tiên tôn trung kỳ này nhìn thấy người đá bay đường sát đao của gã là một La hán mà gã không nhìn ra tu vi, mau chóng thu pháp bảo lại, khom người nói.

Trong này quả nhiên là nơi cá lớn nuốt cá bé, Diệp Mặc trong lòng thầm nghĩ, người này nhìn thấy tu vi của mình cao hơn gã, căn bản cũng không dám hỏi nguyên nhân, trực tiếp nói lời xin lỗi.

Người lúc trước bị gã đá bay ra khỏi quán, suýt chút nữa bị gã giết đến nhìn hắn cũng không dám nhìn.

– Không còn chuyện của anh nữa rồi.

Diệp Mặc khua tay nói, tiến vào trong quán rượu.

Một đá của hắn cứu được người, cũng là hành vi bộc phát.

Chỉ là vì trong tích tắc đó hắn nghĩ đến cảnh mình bị Táp Không đại đế đá bay xuống bậc thang, trong lòng khó chịu, nên mới tiện cứu tên xui xẻo bị đá bay này thôi.

Tên Tiên tôn công tử bột này nhìn thấy Diệp Mặc cũng không tiếp tục trách tội gã nữa, mau chóng ôm quyền, quay người đi, trong nháy mắt đã biến mất ở cửa ra vào quán rượu.

Người được Diệp Mặc cứu kia lại lần nữa cám ơn Diệp Mặc, Diệp Mặc lúc này mới chú ý nhìn người đang đứng trước mặt này.

Tên này thoạt nhìn tuổi còn trẻ, thậm chí còn chút ngây thơ, cũng đã là tu vi Tiên vương đỉnh phong rồi.

Chỉ có điều dáng người rất béo, mắt híp, vẻ mặt vô cùng hèn mọn, thoạt nhìn giống như thường xuyên bị ăn hiếp khinh khi vậy.

Nhưng sau đó Diệp Mặc lại cảm thấy hơi khác, từ người của tên béo này hắn cảm thấy chút khí tức cổ quái, loại khí tức này hắn cũng đã từng cảm giác được trên người Vô Ảnh.

– Lão đại, khí tức trên người tên này giống của em.

Diệp Mặc cau mày còn chưa nghĩ ra đây là chuyện gì, thì Vô Ảnh đã từ trong Thế giới trang vàng truyền âm ra.

Khí tức giống như trên người Vô Ảnh? Diệp Mặc lập tức nhớ ra Vô Ảnh vốn dĩ là Long tộc, chẳng lẽ tên béo này cũng không phải là con người sao, cũng là đệ tử Long tộc sao? Nhưng tên này thoạt nhìn rất giống với con người, hơn nữa khí tức kia cũng chỉ nhàn nhạt mà thôi.

– Cậu cùng tôi vào trong trước đã.

Diệp Mặc gật đầu, sau đó nói.

Gọi tên béo này vào, đương nhiên là muốn hỏi về lai lịch của y.

Tên béo này rất biết tình thế, nhìn thấy Diệp Mặc đi vào quán rượu, cũng mau chóng đi vào cùng.

Mặc dù vẻ mặt của y vẫn rất khiêm tốn, cũng không còn sự sợ hãi và giác ngộ như vừa nãy suýt nữa bị giết chết nữa, rõ ràng là một tên suy nghĩ đơn giản.

Trong quán rượu cũng không ít người, Diệp Mặc liếc nhìn một lượt, hắn chẳng những nhìn thấy vài vị Tiên đế, thậm chí còn nhìn thấy một vị Tố đạo Thánh Đế, hắn lập tức thu thần thức của mình lại.

Hắn quả thực nghĩ không thông, trong này có nhiều cao nhân như vậy, lúc trước một tên Tiên tôn bé nhỏ tại sao lại dám lớn lối giết người chứ.

Nhưng thấy mình chặn một tên Tiên tôn giết người, rồi vào trong quán rượu này cũng không ai nói nhiều, Diệp Mặc dường như có chút hiểu ra.

Những người trong này cũng không phải là người thích xen vào chuyện của người khác, hoặc chỉ cần chuyện không đến đầu của mình, thì cũng không có ai rảnh rỗi mà xen vào.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2028: Khó Vào Hội Luận Đạo

Khó Vào Hội Luận Đạo

D

iệp Mặc vốn dĩ muốn tìm một phòng, sau đó cẩn thận điều tra lai lịch tên béo này một chút.

Nhưng khi hắn hỏi muốn thuê phòng, dường như tất cả mọi người đều dồn ánh mắt hiếu kỳ về phía hắn, Diệp Mặc lập tức biết mình lại hỏi sai rồi.

– Tiền bối, quán rượu chỉ là nơi uống rượu thôi, không có phòng cho thuê đâu.

Tên béo mau chóng nhỏ giọng thì thầm nhắc nhở Diệp Mặc một câu.

– Ồ, tôi biết rồi.

Diệp Mặc nói như không có chuyện gì xảy ra.

Cũng may Diệp Mặc mặc dù nghèo, nhưng Thần tinh dùng uống rượu cũng có.

Hắn dẫn tên béo đến một góc rồi ngồi xuống, sau khi tiểu nhị mang rượu đến, ánh mắt tên béo này nhìn chằm chằm vào hũ rượu không rời.

Hóa ra tên béo này là một con sâu rượu, Diệp Mặc vừa nhìn liền hiểu ra.

Hắn mở hũ rượu ra, uống một ngụm.

Phát hiện rượu này đúng là rác rưởi, đừng nói so với rượu Đỗ Nương, so với rượu mà Tiểu Băng Sâm chế ra, cũng kém xa vạn dặm.

Tên béo này nuốt nước miếng nói:

– Tiền bối, rượu của quán này rất ngon, loại Bán thần tương này cũng coi là trung thượng rồi.

Diệp Mặc suýt nữa phun ngụm rượu trong miệng mình ra, loại rượu như này cũng gọi là Bán thần tương sao?

Đẩy hũ rượu trước mặt hắn cho tên béo nói:

– Tôi không thích loại rượu này, cho cậu uống hết đấy.

– Cám ơn tiền bối.

Tên béo này đến một câu từ chối cũng không có, liền cầm lấy hũ rượu trước mặt Diệp Mặc, ừng ực mấy ngụm liền.

Diệp Mặc lấy bầu rượu bên hông mình ra, mở ra uống một ngụm, vừa định hỏi, thì lại nghe thấy một giọng nói ngạc nhiên nói:

– Rượu ngon.

Diệp Mặc sững sờ, thầm nhủ rượu của mình không tốt mới lạ, loại rượu này của hắn là được chế từ Giác Hồn tảo và Nhân Thanh Hạnh.

Sau khi hắn lấy được rất nhiều Thần linh thảo cao cấp trong Mộ Hoa Thần sơn, liền bảo Tiểu Băng Sâm gia công lại một lần nữa, so với loại rượu của quán rượu này, cũng ngon hơn không biết bao nhiêu lần.

Người vừa nãy nói rượu ngon chỉ cần ngửi một chút liền biết, có thể thấy cũng là một người thích uống rượu.

– Vị đạo hữu này, không biết có thể ngồi nhờ một chút được không.

Suy nghĩ trong đầu Diệp Mặc còn chưa dứt, thì một giọng nói hơi khàn khàn liền vang lên trước mặt Diệp Mặc.

Là một Tố đạo Thánh Đế, khóe mắt Diệp Mặc hơi co quắp, mặc dù khi hắn là Tiên đế viên mãn đã giết một Tố đạo Thánh Đế.

Nhưng Diệp Mặc cũng không tự đại đến mức cho rằng mình chắc chắn có thể giết chết được Tố đạo Thánh Đế.

Trong quán rượu này lại có thể tùy ý giết người, tên Tiên tôn giết người vừa nãy hắn cũng không thấy ai đứng ra chặn lại.

Cộng thêm lúc trước trong quán rượu cũng có người đuổi giết y, Diệp Mặc sớm đã biết rõ trong nơi như này, giết người và bị giết căn bản cũng không cần chịu bất cứ trách nhiệm gì.

Cho dù trong này là Thánh đạo thành, cũng là giết người không cần lý do, cũng không cần bồi thường thứ gì.

Nếu như Tố đạo Thánh Đế này muốn ra tay với hắn, cho dù tu vi của hắn có tăng lên rất nhiều.

Bốn mũi tên cốt tiễn màu vàng kim liên tiếp bắn ra, giết Tố đạo Thánh Đế trước mặt này, hắn tin rằng mình cũng sẽ thành dê đợi làm thịt.

– Đương nhiên có thể, vị đạo hữu mời ngồi.

Diệp Mặc cười ha hả, vội vàng ôm quyền nói.

Tên béo suy nghĩ đơn giản, bất luận là Tiên đế hay Thánh đế đến, chỉ cần có rượu uống, thì cũng không thèm để ý chút nào.

Y hình như khác với những người khác, người khác còn để ý đến rượu ngon hay không, y dường như chỉ cần có rượu mà uống là được, còn rượu ngon hay không có lẽ đến khi đưa cho y uống, thì y mới để ý.

– Rượu mà đạo hữu vừa uống đúng là rượu ngon, tôi đi vô số Thánh đạo thành, vô số Thần giác khắp Thần Phần vực, cũng là lần đầu tiên ngửi thấy loại rượu ngon như này, không biết đạo hữu mua rượu này ở đâu?

Vị Tố đạo Thánh Đế này cũng rất thẳng thắn, vừa đến liền chăm chăm hỏi hũ rượu của Diệp Mặc.

Diệp Mặc không thèm để ý đến hũ rượu của mình cũng đưa cho Tố đạo Thánh Đế nói:

– Đây là rượu tôi tự chế, nếu như đạo hữu thích, thì tặng cho anh đấy.

– Cám ơn đạo hữu.

Vị Tố đạo Thánh Đế này nhận lấy hũ rượu của Diệp Mặc đưa cho cám ơn một câu, đồng thời lại càng không khách khí mở hũ rượu ra uống ừng ực mấy ngụm liền như tên béo kia.

Diệp Mặc âm thầm đề phòng, tên Tố đạo Thánh Đế này thoạt nhìn Thần nguyên ngưng thực, so với Thác Bạt Phi Dương cũng mạnh hơn một chút.

Mái tóc dài buộc gọn, khuôn mặt giống như đao tước, thoạt nhìn cực kỳ oai hùng.

– Cám ơn đạo hữu đãi rượu ngon, tôi tên Đỗ Khải Khê.

Tên Tố đạo Thánh Đế này sau khi một hơi uống hết nửa hũ rượu, lúc này mới đặt hũ rượu xuống nói ra tên của mình cho Diệp Mặc biết.

Rõ ràng là vì rượu của Diệp Mặc, nên cách nhìn của lão với Diệp Mặc cũng có chút khác rồi.

Diệp Mặc lúc này cũng hiểu ra một chút, trong Thần Phần vực, thiên linh địa vật thiếu thốn, lại càng không thể nào có người dùng thiên linh địa vật để chế rượu.

Tảo tiên tửu của mình dùng hoàn toàn là Thần linh vật và Tiên linh vật quý giá, đương nhiên không thể nào có người dùng để chế rượu.

Cộng thêm phương pháp ủ rượu do tổ tông ủ rượu Xuất Trần Thánh đế đưa ra, Tiểu Băng Sâm ra tay, lại càng không có chút khí tức khói lửa nào.

– Tôi là Diệp Mặc.

Diệp Mặc ôm quyền nói, hắn cũng không tiếp tục lấy Tảo tiên tửu ra nữa, thứ này cũng không thể nào lấy ra liên tiếp như vậy được.

Đỗ Khải Khê sau khi uống nửa hũ rượu, lại càng thêm kính trọng với Diệp Mặc, nói thẳng:

– Diệp huynh hình như là lần đầu tiên đến Trường Phí Thánh đạo thành thì phải?

Diệp Mặc vội vàng trả lời:

– Tôi vì Tiên đế viên mãn xong vẫn không thể nào Chứng đạo được, cho nên tìm kiếm cơ duyên khắp nơi, lần này ngẫu nhiên nghe người ta nói Trường Phí Thánh đạo thành có một hội Thánh đế luận đạo, nên mới cố ý đến đây, muốn đến hội Thánh đế luận đạo này nghe các vị tiền bối luận đạo.

Diệp Mặc mặc dù cũng không biết chút gì về Trường Phí Thánh đạo thành, nhưng cũng không phải không hiểu tí gì về Thần Phần vực.

Thần Phần vực không gian hỗn loạn, nơi nào cũng là khe nứt hư không.

Cho nên trong Thần Phần vực không có truyền tống trận, đừng nói là truyền tống trận, cho dù tự mình khống chế pháp bảo phi hành, một khi không cẩn thận sẽ bị các loại khe nứt hư không này cắn nuốt sạch.

– Anh muốn đến hội Thánh đế luận đạo e rằng không dễ đâu.

Đỗ Khải Khê đặt hũ rượu xuống nhìn Diệp Mặc một cái, lắc đầu nói.

– Sao vậy?

Diệp Mặc biết không dễ gì, nhưng bây giờ hắn muốn biết có thể có một tia cơ hội hay không.

Đỗ Khải Khê chính là một tia cơ hội của hắn, nếu không hắn đến cổng vào của hội Thánh đế luận đạo kia cũng không biết.

Đỗ Khải Khê thở dài nói:

– Hội Thánh Đế luận đạo của Trường Phí Thánh đạo thành lần này cũng không giống như bình thường, đừng nói là Tiên đế, cho dù là Tố đạo Thánh Đế muốn vào cũng không dễ.

– Đỗ huynh, anh chắc cũng đã là Tố đạo rồi chứ? Hội Thánh Đế luận đạo chẳng phải là Tố đạo Thánh Đế luận đạo sao, sau đó thì Tiên đế nghe đạo sao?

Diệp Mặc nghi ngờ hỏi, hắn cho rằng Đỗ Khải Khê cũng đã là Tố đạo Thánh Đế rồi, nếu như Đỗ Khải Khê ra chút sức lực, nói không chừng hắn có cơ hội đi dự thính, bây giờ nghe Đỗ Khải Khê nói vậy, hắn mới cảm thấy chuyện cũng không dễ dàng như vậy.

Đỗ Khải Khê cười khổ rồi nói:

– Hội Thánh Đế luận đạo lần này là do các đại thế lực lớn xung quanh cùng tổ chức, chẳng những có Dục đạo và Hóa đạo Thánh đế luận đạo, còn có cả đệ nhất Đạo nguyên Thánh đế Tư Không Xán của Trường Phí Thánh đạo thành đích thân đi giảng đạo.

Tư Không tiền bối kẹt trong cảnh giới Đạo nguyên vô số năm rồi, lần này ông giảng đạo xong, sẽ đến Thần Phần vực tìm kiếm cơ duyên Hỗn Nguyên.

Khi ông đến Thần Phần vực, sẽ dẫn theo một số Tiên đế cùng đến Thần Phần vực.

Cơ hội như này ai mà không muốn đi cơ chứ?

– Thần Phần vực nhất định phải Đạo nguyên Thánh Đế mới có thể dẫn đi được sao?

Diệp Mặc kinh ngạc hỏi.

Đỗ Khải Khê im lặng liếc nhìn Diệp Mặc rồi nói:

– Diệp huynh, vừa nhìn liền biết anh không biết tí gì về Chứng đạo cả.

Trong Thần Phần vực có thể Chứng đạo, tám chín phần đều là từ biên giới Thần Phần vực Chứng đạo mà ra.

Còn việc đến biên giới Thần Phần vực không có tu vi Tố đạo căn bản không thể đi nổi, nhưng bất luận là Tố đạo hay là Hóa đạo có lẽ cũng chỉ có thể một mình đến biên giới Thần Phần vực, căn bản không thể nào dẫn người đi theo.

Chỉ có Đạo nguyên Thánh Đế mới có thể dẫn người đi cùng, Đạo nguyên Thánh Đế cũng đã là cao nhân Chứng đạo bước đến bước thứ hai rồi, bọn họ đến Thần Phần vực có thể dẫn theo mười người.

Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu những lời lúc trước người con gái kia nói, người con gái đó nói còn có một bộ phận người có cơ duyên đến Thần Phần vực, chắc chính là Đạo nguyên Thánh Đế Tư Không Xán bằng lòng dẫn người vào trong.

– Tư Không Tiền Bối này chắc cũng là một người tốt, không ngờ lại bằng lòng dẫn người vào trong Thần Phần vực.

Diệp Mặc cảm thán một tiếng nói.

Đỗ Khải Khê liếc nhìn Diệp Mặc, lạnh nhạt nói:

– Đạo nguyên Tiền Bối tiến vào Thần Phần vực, trước giờ cũng chưa từng có người nào ra ngoài.

Lần này Tư Không tiền bối muốn vào Thần Phần vực Chứng đạo Hỗn Nguyên, cũng là được ăn cả ngã về không rồi.

Ông ấy tiện thể dẫn theo mười người đến biên giới Thần Phần vực cũng không phải là vô duyên vô cớ, là cần Đạo quả và Thần linh vật cao cấp, nhờ vào cơ hội Tư Không tiền bối tiến vào Thần Phần vực lần này, các đại thế lực mới tụ tập các loại Thần linh vật cao cấp lại, mời Tư Không tiền bối đến luận đạo.

Còn dẫn những ai vào trong Thần Phần vực, thì phải xem ai cống hiến nhiều nhất.

Diệp Mặc im lặng khẽ gật đầu, nói như vậy người ngoại lai như hắn cho dù tiến vào hội luận đạo, cũng không có nửa phần cơ hội.

Lúc trước hắn còn cho rằng Tư Không Xán – Đạo nguyên Thánh Đế đại công vô tư, bây giờ xem ra cũng là có cái giá của nó.

– Đỗ huynh, tôi muốn hỏi một chút, anh có biết Mộ Hoa Thần sơn không?

Diệp Mặc mất đi cơ hội đến hội Thánh Đế luận đạo, chỉ có thể hỏi thăm Mộ Hoa Thần sơn.

Hắn đắc tội với một Hóa đạo Thánh Đế trong Mộ Hoa Thần sơn, nếu như không cẩn thận bị Hóa đạo Thánh Đế đó bắt được, thì cũng chẳng phải là chuyện tốt gì.

– Mộ Hoa Thần sơn thì tôi biết, nghe nói gần đây có mở cửa một lần.

Mộ Hoa Thần sơn cách Trường Phí Thánh đạo thành quá xa, cho dù qua đó cũng cần phải mấy chục năm.

Nếu không, lần Mộ Hoa Thần sơn mở đó, tôi nhất đỉnh phải đi một chuyến.

Đỗ Khải Khê thở dài nói.

Diệp Mặc nghe thấy vậy trong lòng chắc như đinh đóng cột, trong này không có truyền tống trận, Mộ Hoa Thần sơn cách Trường Phí Thánh đạo thành càng xa đối với hắn mà nói lại càng tốt.

Đỗ Khải Khê là một Tố đạo Thánh Đế cũng cần phải mấy chục năm, cho dù là Hóa đạo Thánh Đế đó muốn đến Trường Phí Thánh đạo thành, cũng phải mấy chục năm.

– Xem ra Đỗ huynh cũng đến tham gia hội Thánh Đế luận đạo đúng không?

Diệp Mặc sau khi gác tâm tư sang một bên, lập tức liền đoán ra mục đích Đỗ Khải Khê đến đây.

– Đúng vậy, nhưng tôi cũng không có cơ hội.

Trừ phi tôi có Thần linh vật cao cấp, thậm chí là được một Đạo quả.

Hơn nữa, nếu như tôi có Đạo quả thật, tôi cũng không muốn dùng Đạo quả để đổi lấy một suất đi nghe luận đạo.

Đỗ Khải Khê thở dài nói, Thần Phần vực tàn phá thê thảm, muốn tìm được một Đạo quả, thật quá gian nan.

Diệp Mặc vốn dĩ đang nghĩ có nên liều chết giả dạng Thác Bạt Phi Dương lần nữa không, nghe thấy Đỗ Khải Khê nói vậy, hắn lập tức tỉnh táo tinh thần nói:

– Đỗ huynh, anh nói chỉ cần có Đạo quả, thì chắc chắn có thể tham gia hội Thánh Đế luận đạo sao?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2029: Thu Nhận Tên Béo

Thu Nhận Tên Béo

Đ

ương nhiên! Anh cho rằng đạo quả có thể dễ dàng chiếm được như vậy sao? Nghe nói Mộ Hoa Thần Sơn xuất hiện chín ‘Đạo quả thời gian’, nhưng đáng tiếc…

Đỗ Khải Khê nói xong lại thở dài một hơi.

Vận khí của y luôn không tốt.

Nếu như có thể tới kịp trước khi Mộ Hoa Thần Sơn mở ra, thì cho dù là hắn không chiếm được ‘Đạo quả’ y cũng sẽ có thu hoạch tuyệt đối không hề nhỏ.

Diệp Mặc cuối cùng đã hiểu tên Thác Bạt Phi Dương kia tại sao có thể chứng đạo nhanh như vậy.

Y ở Mộ Hoa Thần Sơn căn bản chính là làm quan hưởng lộc Vua, ở chùa ăn lộc phật mà.

Nếu như y còn có thể khống chế được Mộ Hoa Thần Sơn, vậy thì y còn thiếu gì các loại ‘Đạo quả’ nữa? Bởi vậy có thể thấy được nhẫn trữ vật của y tuyệt đối là có rất nhiều thứ tốt.

Nhưng mà đáng tiếc, những thứ tốt đó đều đã bị một mũi ‘Cốt tiễn’ của hắn phá tan hết rồi.

Diệp Mặc cảm giác tính cách của anh chàng Đỗ Khải Khê này không tệ, cho nên lập tức truyền âm:

– Đỗ huynh, thật ra là tôi có một quả ‘Đạo quả’, anh có thể nói rằng tôi là bằng hữu của anh, sau đó dùng quả ‘Đạo quả’ này đi xem xem có thể bước qua cánh cửa của “hội Thánh Đế luận đạo” hay không?

– Anh nói gì?

Đỗ Khải Khê khiếp sợ đến nỗi quên luôn cả việc sử dụng truyền âm.

Diệp Mặc đành phải nói:

– Tôi nói là tôi muốn đi thử thời vận để xem có thể tiến vào ‘hội Thánh Đế luận đạo’ hay không?

Đỗ Khải Khê lúc này cũng đã kịp phản ứng lại và đứng lên nói:

– Đương nhiên là có thể.

Chúng ta đi ngay bây giờ đi.

So với Diệp Mặc thì y càng vội vàng hơn.

Diệp Mặc đã sử dụng một quả ‘Đạo quả’ để có thể có được cái cơ hội tiến vào cái ‘hội Thánh Đế luận đạo’ này, cho nên dù là không có thêm y, thì cũng chỉ là lãng phí mà thôi.

– Đừng gấp.

Tôi vẫn còn có chút chuyện muốn hỏi vị huynh đệ kia.

Diệp Mặc thấy lúc này tên béo lúc này đã uống hết một hũ rượu thì liền nói với Đỗ Khải Khê.

Đỗ Khải Khê dường như đã biết rõ Diệp Mặc có chuyện quan trọng cần nói với tên béo, cho nên chỉ cười nói:

– Tôi ở chỗ kia chờ anh.

Sau khi anh hỏi xong thì gọi tôi một tiếng là được.

Giọng điệu của Đỗ Khải Khê lúc này có chút kích động, dường như là vì y đang có cơ hội để tiến vào ‘hội Thánh Đế luận đạo’ cho nên mới kích động như vậy.

Lắng nghe Đạo Nguyên Thánh Đế luận đạo chính là chuyện mà bất cứ ai nằm mơ cũng tưởng tượng đến, chứ đừng nói là một tán tu như y.

Những tán tu như y có thể Chứng đạo được thì quý hiếm như phượng mao lân giác rồi.

Mà bản thân y có thể Chứng đạo được là do đã gặp được cơ duyên.

Mà việc được lắng nghe Đạo Nguyên Thánh Đế luận đạo chính là một đại cơ duyên vô cùng to lớn.

– Cậu tên là gì? Từ đâu đến đây?

Đỗ Khải Khê đi rồi thì Diệp Mặc trước tiên là đánh ra một đạo cấm chế, sau đó nhìn chằm chằm vào tên béo mà hỏi.

Tên béo ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, trong mắt lộ ra một chút sợ hãi.

Diệp Mặc cảm giác được sự sợ hãi của tên béo thì liền cười nói:

– Cậu không cần lo lắng.

Tuy tôi phán đoán ra được chút lai lịch của cậu, nhưng vẫn muốn hỏi rõ cậu một chút.

Cậu nên hiểu rõ rằng, nếu như những người khác cũng giống như tôi, đoán ra được lai lịch của cậu, thì cậu chỉ sợ đã sớm bị người ta giết rồi, thậm chí ngay cả da lông cũng sẽ không còn sót lại cái gì.

– Tôi… tôi…

Sự sợ hãi trong mắt tên béo càng lúc càng đậm.

Nó sợ nhất là bị người khác nhận ra lai lịch, không ngờ lúc này đã bị người ta nhận ra lai lịch rồi.

Đương nhiên nó hiểu rõ rằng, một khi bị người khác nhận ra, thì kết quả của nó sẽ không có gì tốt đẹp cả.

Nói một chữ “Tôi” hết cả buổi thì cuối cùng tên béo này mới bình tĩnh lại được một chút.

Tiếp đó nó ấp úng nói:

– Tôi là Cừu Nhưỡng.

Sau khi mẹ tôi sinh tôi ra, thì liền để cho bác Ân lén mang tôi đi, sau đó bác Ân sử dụng phù lục… Chúng tôi mới tiến đến Thần Phần Vực này.

Sau đó bác Ân đã vì bảo vệ cho tôi mà chết đi…

Tên béo nói năng vừa vội vàng, vừa ấp úng, nói trước quên sau.

Nhưng cuối cùng sau một nén nhang thì Diệp Mặc cũng đã nghe được rõ ràng.

Tên béo tên là Cừu Nhưỡng, hẳn là xuất thân từ Long tộc.

Bất luận là Long khí trên người nó là do được mẹ truyền thừa cho, hay là cha truyền thừa cho, thì nó cũng là một Long tộc thật sự.

Mẹ của nó là một hoàng hoa khuê nữ, dường như là sinh sống tại một Thủy Cung to lớn.

Diệp Mặc đoán rằng chỗ đó hẳn là Long Cung, bất quá cũng không dám xác định chắc chắn.

Hơn nữa nơi đó còn là một nơi có quy củ nghiêm ngặt, mà mẹ của Cừu Nhưỡng thì chưa có chồng đã mang thai, cho nên phạm vào điều đại kỵ.

Đồng thời Cừu Nhưỡng cũng là đối tượng được cho là con hoang, cần phải giết đi.

Mẹ của Cừu Nhưỡng vì bảo vệ cho con của mình, cho nên mới để cho quản gia thân tín của mình là bác Ân mang theo Cừu Nhưỡng bỏ trốn.

Bác Ân không biết đã thông qua thủ đoạn gì để tới được Thần Phần Vực, chỉ là sau đó có người ở Thần Phần Vực phát giác được sừng rồng thấp thoáng trên đỉnh đầu của Cừu Nhưỡng, muốn bắt Cừu Nhưỡng đi.

Vì muốn bảo vệ cho Cừu Nhưỡng, nên đến cuối cùng bác Ân đã đồng quy vu tận với tên kia.

Cừu Nhưỡng không có bất kỳ năng lực sinh tồn nào, chỉ có thể ở Trường Phí Thánh Đạo Thành bữa đói bữa no sống qua ngày.

Nhưng nó lại cực kỳ thích rượu, mỗi lần trông thấy rượu thì ngay cả họ của mình là gì cũng quên mất.

Vì rượu mà nó đã bị người đánh rất nhiều lần, dường như là vận khí của nó không tệ, cho nên tuy đã trải qua rất nhiều nguy hiểm, nhưng cái mạng nhỏ của nó vẫn giữ được tới bây giờ.

Thần thức của Diệp Mặc quét đến đầu của tên béo, quả nhiên là phát hiện được một gốc sừng loáng thoáng nhô ra.

Giờ phút này trong lòng Diệp Mặc đã biết rằng mình đã làm một chuyện vô ích rồi.

Tên béo ở Trường Phí Thánh Đạo Thành lâu như vậy, hơn nữa lại thích rượu như mạng, cứ như vậy mà suy đoán, thì nó đáng lẽ đã sớm phải bị người giết rồi.

Nhưng thực tế thì đến giờ nó vẫn còn sống, và giải thích duy nhất chính là có người đã biết rõ lai lịch của tên béo, cho nên mới âm thầm bảo vệ cho tên béo.

Tên béo ở đây thân cô thế cô, cho nên việc có người bảo vệ cho nó dĩ nhiên không phải là vì muốn tốt cho nó rồi.

Chỉ có hai khả năng có thể xảy ra, thứ nhất chính là muốn dùng tên béo để dẫn dụ những Long tộc khác tới đây, thứ hai chính là muốn nuôi cho tên béo lớn lên.

Diệp Mặc cho rằng khả năng thứ hai lớn hơn, vì tinh huyết của Long tộc có chứa “Long khí”, nhưng không phải là có thể hình thành được trong tình trạng bị giam cầm.

Một khi bắt tên béo lại, thì cho dù là tu vi của tên béo có tăng lên tới Tiên Đế, “Long khí” và máu huyết của nó cũng vẫn chỉ ẩn tàng mà thôi, không thể có được khí tức Long đạo.

Nếu như người nọ muốn dùng “Long khí” tinh huyết của tên béo để tu luyện thần thông, thì chắc chắn không thể nào giam cầm tên béo được.

Một khi giam cầm tên béo, thì tương lai sau khi giết tên béo đi chắc chắn sẽ có tình trạng đạo tâm bất ổn.

Trừ phi đạo mà người nọ tu luyện chính là tuyệt tình đạo.

Trong lòng Diệp Mặc có chút trầm lặng.

Hắn cảm thấy sao mà mình lại trùng hợp như vậy.

Vốn tưởng có thể dễ dàng cứu tên béo, nhưng hiện giờ cho dù là hắn không ra tay, thì cũng có người khác sẽ cứu nó.

Sở dĩ tên béo có thể sống tới ngày nay, chính là vì tu vi hiện tại của nó quá thấp.

Diệp Mặc muốn dẫn tên béo đi, nhưng tu vi của hắn mới chỉ là Bán Thánh, cho dù ở Tiên Giới cũng có người lợi hại hơn so với hắn huống chi là ở cái Trường Phí Thánh Đạo Thành này.

Người nọ nếu đã dám nuôi thả tên béo Cừu Nhưỡng, thì đã nói lên rằng đó không phải là một kẻ đơn giản.

Vừa lúc đó Vô Ảnh bỗng nhiên truyền âm tới:

– Lão đại, hoàn cảnh của tên béo này thật đáng thương, lại thuộc Long tộc.

Hay là lão đại để cho nó đến Thế giới trang vàng làm bạn với em và Tiểu Sâm đi.

Diệp Mặc lập tức do dự.

Một khi tên béo tiến vào Thế giới trang vàng, thì không thể để cho nó ra ngoài được nữa.

Bởi vì chỉ cần nó đi ra ngoài, thì Thế giới trang vàng chắc chắn sẽ bại lộ.

Nhưng lời nói của Vô Ảnh lại khiến cho hắn có chút đồng tình.

Bản thân mình cũng là một kẻ bị bỏ rơi, cũng có chút giống với thân thế của tên béo và Vô Ảnh.

Nếu như hắn không ra tay trợ giúp, thì tên béo này chắc chắn sẽ phải chết, hơn nữa còn chết rất thê thảm.

Nghĩ tới đây thì Diệp Mặc liền truyền âm cho Vô Ảnh:

– Để ta hỏi nó một chút, nếu nó nguyện ý đi cùng thì sẽ lập tức dẫn nó theo.

Nếu như không, thì chúng ta không thể nhiều chuyện được.

Thấy ánh mắt kinh sợ của tên béo, thì Diệp Mặc liền thở dài:

– Cừu Nhưỡng, cậu biết hiện tại nếu cậu tiếp tục ở lại Trường Phí Thánh Đạo Thành, thì sớm muộn gì cậu cũng chỉ còn một con đường chết thôi hay không?

Vượt qua sự dự liệu của Diệp Mặc, đó là tên béo lập tức gật mạnh đầu, dường như là nó hiểu được tình cảnh của chính mình.

Diệp Mặc lắc đầu:

– Cậu không rõ tình cảnh của mình đâu.

Tôi cho cậu biết, kỳ thật là đã sớm có người nhìn ra cậu là Long tộc rồi.

Người kia không bắt cậu đi, là vì muốn cậu một mình ở lại phát triển ở Trường Phí Thánh Đạo Thành này.

Chờ nuôi dưỡng cậu đủ lớn rồi, thì mới bắt giữ lấy cậu.

Cậu ngẫm lại xem, có phải là mỗi lần cậu gặp phải chuyện rắc rối, hoặc là thiếu thốn tài nguyên tu luyện, thì đều không hiểu vì sao mà lại có người giúp đỡ ngay không?

Tên béo nghe Diệp Mặc nói xong, thì liền ngây ngẩn cả người, nhưng nó rất nhanh đã kịp phản ứng lại, khiếp sợ mà nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.

Hiển nhiên là nó đã hiểu được ý của Diệp Mặc.

– Xem ra cậu cũng không quá đần.

Tôi nói thật với cậu, đó là trước đó cậu được người cứu không phải là trùng hợp đâu, nếu không thì một Tiên Vương nho nhỏ như cậu, lại không có chỗ nương thân đi khắp chỗ cướp đoạt rượu, sao có thể sống lâu như vậy ở Trường Phí Thánh Đạo Thành chứ? Nhưng lần này tôi cứu cậu thật sự là trùng hợp.

Diệp Mặc thấy tên béo có chút sợ hãi, thì liền nói tiếp:

– Tôi có một đồng bạn, cũng xuất thân là Long tộc, nó muốn tôi giúp cậu một lần.

Nếu như cậu nguyện ý, thì tôi sẽ đưa cậu đi.

Nếu như cậu không nguyện ý, thì tôi sẽ đưa cho cậu một bầu rượu, tự cậu lo liệu thôi.

Nhưng nếu cậu nguyện ý đi theo tôi, thì tôi có một điều kiện, đó là cậu sẽ không thể tùy ý đi ra ngoài nữa.

Hơn nữa cho dù là tương lai cậu phải rời đi, cũng phải thề rằng tuyệt đối không được tiết lộ ra bí mật của tôi.

– Tiền bối, vãn bối nguyện ý.

Vượt qua dự liệu của Diệp Mặc, đó là tên béo căn bản không hề do dự chút nào đã đồng ý với Diệp Mặc rồi.

Diệp Mặc ngược lại lại có chút khó hiểu.

Cái tên béo này dù khờ khạo, nhưng cũng không ngốc.

Chẳng lẽ nó không sợ mình lừa nó hay sao?

– Cậu không sợ tôi lừa cậu sao?

Diệp Mặc lập tức hỏi một câu.

– Tiền bối, người khẳng định không phải là người của Trường Phí Thánh Đạo Thành, thậm chí là tiền bối còn tới từ một nơi rất xa nữa.

Nếu không tiền bối sẽ không hỏi thuê phòng riêng ở trong quán rượu rồi.

Hơn nữa cho dù là tôi không nguyện ý, thì ở lại chỗ này cũng chỉ con đường chết mà thôi.

Nếu như đi cùng tiền bối, thì tương lai không chừng tôi còn có thể gặp lại mẹ mình.

Nếu như tiền bối muốn tinh huyết của tôi, thì tôi cũng chỉ là chết sớm hơn một chút mà thôi.

Những năm này tôi đã sớm biết được rồi.

Giọng điệu của tên béo rất kiên quyết, thậm chí không có chút ý do dự nào.

– Đúng thế, cậu rất thông minh.

Nhưng cậu hãy yên tâm, tôi không cần đến tinh huyết của cậu.

Thứ tốt của tôi so với chút tinh huyết thì tốt hơn không biết bao nhiêu lần, cậu không cần thiết phải quá đề cao mình.

Cậu hãy thả lỏng tâm thần mình, tôi sẽ thu cậu vào.

Diệp Mặc cười ha hả rồi nói.

Hắn có chút thích thú với tên béo này.

– Ngay bây giờ sao?

Tên béo theo bản năng nhìn những người còn lại trong quán rượu.

Diệp Mặc thì lại không thèm để ý mà nói tiếp:

– Đúng thế, ngay bây giờ.

Hắn đã quyết định mang tên béo đi, thì cho dù là đổi chỗ khác, người khác vẫn biết rằng đó là hắn.

Còn không bằng cứ công khai mà mang đi thôi.

Chờ sau khi mang tên béo đi rồi, hắn sẽ lập tức cùng Đỗ Khải Khê đến ‘hội Thánh Đế luận đạo’.

Hắn tin rằng, cho dù là kẻ nhìn chằm chằm vào tên béo có lợi hại hơn nữa, cũng không dám tìm tới ‘hội Thánh Đế luận đạo’.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 2030: Sự Đáng Sợ Của Đạo Nguyên Thánh Đế

Sự Đáng Sợ Của Đạo Nguyên Thánh Đế

H

ắn đi tới hội luận đạo còn có một điều kiện khác, chính là để cho người tên Tư Không Xán kia dẫn hắn tới bên ngoài Thần Phần Vực, nếu không thì quá là lãng phí ‘Thánh đạo quả’ của hắn rồi.

Chờ sau khi đi Thần Phần Vực rồi, thì ai còn có thể tìm tới hắn được nữa?

Chân chính mà nói thì tên béo chưa tính là con người, mà là thuộc về Long tộc.

Cho dù là Thế giới trang vàng của Diệp Mặc còn chưa kịp hoàn thiện, thì hắn vẫn có thể đưa tên béo vào đó.

Huống chi sau khi hắn đi vào Thần Phần Vực, thì đã tìm được ‘Ụ đá’ thứ năm và hoàn thiện Thế giới trang vàng của mình rồi, cho nên càng có thể tùy tiện mà đưa tên béo vào.

Trong quán rượu có không ít người, bọn họ thấy Diệp Mặc cứ như vậy đưa tên béo đi thì đều trợn mắt há mồm.

Rất nhiều người trong quán rượu này đều không phải là đồ ngốc, tên béo kia dường như là lai lịch không bình thường, còn Diệp Mặc lại chỉ là một Tiên Đế, vậy mà cũng dám ở ngay chỗ này đưa tên béo kia đi, quả thực là chán sống rồi.

Người khác kỳ quái là Diệp Mặc sao lại có gan để đưa tên béo đi, chứ không hề kỳ quái là vì sao Diệp Mặc lại có thể khiến tên béo biến mất ngay trước mắt mọi người cả.

Tu vi đạt tới Tiên Đế rồi, thì đại bộ phận đều có Tiểu thế giới riêng của mình, hoặc là các loại pháp bảo động phủ gì đó, cho nên việc thu đi vài người căn bản cũng không tính là gì.

– Chuyện này anh làm có vẻ như không ổn lắm.

Cái tên béo kia đúng là không tệ, nhưng người nhìn trúng nó không phải chỉ một mình anh thôi đâu.

Đỗ Khải Khê thấy Diệp Mặc đưa tên béo đi, thì liền đi tới chậm rãi nói.

Đỗ Khải Khê vừa nói ra lời này, thì Diệp Mặc liền biết rằng Đỗ Khải Khê cũng biết rõ việc tên béo là Long tộc rồi.

Nhưng hắn cũng không sợ, chỉ truyền âm cười nói:

– Chúng ta có ‘Đạo quả’ thì có thể tiến vào hội luận đạo sao?

– Đương nhiên là có thể.

Anh cho rằng ai cũng có thể lấy ra được ‘Đạo quả’ sao? Tuy rằng anh còn chưa lấy ra cho tôi xem là loại ‘Đạo quả’ gì, nhưng tôi tin tưởng rằng anh sẽ không lừa gạt tôi.

Nhưng chúng ta không thể dùng biện pháp trực tiếp được, cần phải thông qua Tư Không Xán kiểm tra trước mới được, nếu không thì cho dù là có cũng không nhất định dùng tới được.

Đỗ Khải Khê lập tức khẳng định.

– Vậy là tốt rồi.

Tôi có ‘Đạo quả’, hai chúng ta có thể cùng tiến vào hội luận đạo, sau đó lại mời Tư Không tiền bối giúp mang tôi đi tới biên giới Thần Phần Vực.

Lúc đó thì ai còn có thể tìm tới nữa? Lo lắng của tôi là anh đó.

Anh đi cùng với tôi, nên nếu những người kia không tìm thấy tôi, có thể sẽ đem lửa giận đổ lên đầu anh đấy.

Diệp Mặc bình thản nói.

Đỗ Khải Khê nếu như không dám đi cùng với hắn, thì hắn chỉ có thể đi một mình.

Một mình hắn có ‘Đạo quả’, thì lại càng dễ để cho Tư Không Xán đáp ứng việc dẫn hắn tới Thần Phần Vực.

Nhưng phương pháp trực tiếp kinh động tới Tư Không Xán của Đỗ Khải Khê thì hắn rất đồng tình.

Đỗ Khải Khê cười ngạo nghễ:

– Đỗ Khải Khê tôi mặc dù chỉ là một tán tu, nhưng chẳng việc gì phải sợ ai cả.

Những lời này của Đỗ Khải Khê cũng không phải là khoác lác.

Y là một Tố Đạo Thánh Đế, cho nên tuy là không dám đi đắc tội với một vài thế lực lớn, nhưng những thế lực lớn đó cũng chẳng dám vô duyên vô cớ mà tìm y gây chuyện cả.

Biết rõ rằng tên béo không phải là do y mang đi, vậy mà còn tới đắc tội với một Tố Đạo Thánh Đế như y, thì quả thật là bại não rồi.

– Vậy là tốt rồi.

Trừ phi những người kia hiện tại dám tới bắt lấy tôi, bằng không thì tôi cũng chả phải sợ.

Diệp Mặc cười ha hả.

Hắn căn bản là không thèm để ý.

Cho dù là không thể đi Thần Phần Vực, thì với thủ đoạn ‘Na di’ của hắn không lẽ lại không thể bỏ chạy được.

Đỗ Khải Khê từ tốn nói:

– Anh yên tâm đi, những người kia dù là muốn tìm tới cậu, cũng phải chờ cậu đi ra khỏi Trường Phí Thánh Đạo Thành đã.

– Nơi này chính là hội trường luận đạo sao?

Nơi mà Diệp Mặc cùng Đỗ Khải Khê tới không ngờ lại là một khu vực trống vắng, phía trước hoàn toàn mơ hồ, hẳn là đã bị ngăn cách do cấm chế rồi.

Nhưng Diệp Mặc khẳng định, cái khu vực mơ hồ kia cũng không có bất kỳ kiến trúc gì, khẳng định là một khu đất trống trải mà thôi.

Diệp Mặc còn tưởng rằng muốn luận đạo thì cần phải ở trong một cái đại điện xa hoa, nhưng không thể ngờ là chỗ này lại không hề có nửa phần dấu vết của bất kỳ loại kiến trúc nào.

Đỗ Khải Khê gật đầu:

– Đại đạo hợp tự nhiên, đương nhiên là không thể tiến hành ở trong một gian phòng rồi.

Chỉ có thể ở một địa phương Thiên Địa tự nhiên, thì dưới sự luận đạo của các tiền bối mới có thể cảm nhận được một tia ‘Đạo vận’ trong đó.

– Vị đạo hữu này kiến thức quả là rộng rãi.

Một tên cũng là Tố Đạo Thánh Đế liền ôm quyền nói với Đỗ Khải Khê.

Hiển nhiên là rất tán đồng với lời nói của Đỗ Khải Khê.

Sau khi nói xong, thì tên Tố Đạo Thánh Đế kia lại nói tiếp:

– Bất quá ở đây sắp bắt đầu luận đạo rồi, kính xin hai vị đạo hữu tránh đi cho.

Diệp Mặc lập tức nói:

– Chúng tôi cố ý tới đây để nghe ‘Đạo’ mà.

– Thật có lỗi, ở đây không phải là người nào muốn đến thì đến cả, mời đi cho.

Đối với một tên Tiên Đế viên mãn như Diệp Mặc, thì tên Tố Đạo Thánh Đế kia đương nhiên sẽ không khách khí như với Đỗ Khải Khê rồi.

Diệp Mặc cũng không hề tức giận mà vẫn giữ nụ cười trên môi và nói tiếp:

– Tôi cùng Đỗ huynh đây đều muốn tiến vào ‘hội Thánh Đế luận đạo’, đồng thời tôi còn muốn thỉnh cầu Tư Không tiền bối dẫn tôi tiến vào Thần Phần Vực nữa.

– Ha ha…

Tên Tố Đạo Thánh Đế kia giận quá hóa cười.

Đối phương không ngờ chỉ là một tên Tiên Đế, mà lại có thể nói chuyện ngang ngược như vậy.

Hắn nghĩ rằng mình là ai? Mười suất kia đã sớm được định sẵn, sao có thể để người khác chen chân vào được.

– Tôi có được một ‘Đạo quả’, tôi muốn dâng ‘Đạo quả’ này lên cho Tư Không tiền bối.

Diệp Mặc cao giọng nói.

Đây là điều mà hắn đã thương lượng cùng với Đỗ Khải Khê rồi.

Nếu như bọn họ dám một mình cầm ‘Đạo quả’ đi báo danh, thì rất có thể là ‘Đạo quả’ không còn, mà mạng nhỏ của cả hai cũng chưa chắc đã giữ được.

Đại hội luận đạo lần này là do những thế lực xung quanh Trường Phí Thánh Đạo Thành liên hợp lại để tổ chức, mà Tư Không Xán lại chỉ là một Đạo Nguyên Thánh Đế vì một ít tài nguyên nên mới đồng ý tham gia mà thôi.

Diệp Mặc cùng Đỗ Khải Khê đều không phải là người thuộc một thế lực lớn nào, nên một khi những kẻ tổ chức cái ‘hội Thánh Đế luận đạo’ này muốn nuốt trọn hết ‘Đạo quả’ lẫn cái mạng của Diệp Mặc hắn, thì cho dù là Tư Không Xán cũng không nhất định biết được.

Tư Không Xán phải đi tới Thần Phần Vực để Chứng đạo Hỗn Nguyên, cho nên sau lần tham gia ‘hội Thánh Đế luận đạo’ này thì sẽ lập tức rời đi, càng không có thời gian để đi điều tra những chuyện khác.

Cho nên Diệp Mặc đã thương lượng với Đỗ Khải Khê, đó là cho dù là lấy ra ‘Đạo quả’, thì cũng phải ở ngay bên ngoài hội trường luận đạo rồi lớn tiềng nói ra, khiến cho những kẻ tổ chức cái ‘hội Thánh Đế luận đạo’ này kiêng kỵ mới tốt.

Quả nhiên khi Diệp Mặc vừa lớn tiếng nói ra, thì sắc mặt của tên Tố Đạo Thánh Đế kia lập tức thay đổi.

Y lập tức nói:

– Ngươi thật sự có ‘Đạo quả’? Là loại ‘Đạo quả’ gì? Lấy ra cho ta xem một chút.

Diệp Mặc khinh thường:

– ‘Đạo quả’ ta đưa đến là ‘Đạo quả’ gì thì ngươi không cần biết.

Đây là ‘Đạo quả’ mang tới cho Tư Không tiền bối, cho nên đến lúc đó ta sẽ trực tiếp giao ra cho Tư Không là được rồi.

Lúc này tên Tố Đạo Thánh Đế kia đã hoàn toàn tỉnh táo lại rồi nhàn nhạt nói:

– Cho dù là ngươi có ‘Đạo quả’, cũng cần phải cho ta kiểm tra qua, sau đó mới quyết định xem có cho ngươi đi vào hay không.

Nếu như ngay cả ‘Đạo quả’ của ngươi là loại ‘Đạo quả’ gì cũng không biết, thì chúng ta sao có thể thưa lại với Tư Không tiền bối?

– Ta có ‘Đạo quả’, đương nhiên là sẽ phải giao cho Tư Không tiền bối rồi.

Nếu như Tư Không tiền bối không có ở đây, thì ta sẽ chờ một lát.

Dù sao ‘Đạo quả’ cũng quá mức trân quý, giao cho người thì ta thấy không thỏa đáng lắm.

Diệp Mặc vẫn tiếp tục lớn tiếng nói.

Tên Tố Đạo Thánh Đế kia từ tốn nói:

– Đã như vậy thì các người rời đi thôi.

Chúng ta ở đây không chào đón những kẻ lừa gạt.

Trên người tên Tố Đạo Thánh Đế kia lập tức xuất hiện sát ý nhàn nhạt, Diệp Mặc cũng lập tức cảm nhận được.

Hắn khẳng định là một khi hắn và Đỗ Khải Khê rời đi, thì đằng sau sẽ lập tức có kẻ đi tới ngăn cản hai người họ lại.

– Nếu đã không cần ‘Đạo quả’, thì chúng ta đi là được rồi.

Đỗ huynh, không phải là anh nói rằng Tư Không tiền bối muốn thu thập ‘Đạo quả’ sao? Tôi thật vất vả mới tìm được một ‘Đạo quả’, vậy mà bọn họ lại nói rằng không cần.

Giọng nói của Diệp Mặc chẳng những lớn hơn, thậm chí còn mang theo cả Thần Nguyên truyền đi xa nữa.

Tên Tố Đạo Thánh Đế kia rất tức giận, nhưng không đợi y kịp nói gì, thì đã có một thanh âm nhàn nhạt truyền đến:

– Ai nói rằng ta không cần ‘Đạo quả’ thế?

– Tư Không tiền bối.

Tên Tố Đạo Thánh Đế còn chưa kịp phát hỏa, thì đã lập tức tranh thủ khom người thi lễ.

Một người đàn ông gầy gò mặc bộ tiên bào mầu nâu đột ngột xuất hiện trước mặt ba người.

Chỉ sau một lát, thì lại có thêm hai người nữa xuất hiện ở bên cạnh.

Khóe mắt của Diệp Mặc liên tục run rẩy.

Tuy hắn khẳng định rằng mình chỉ cần lớn tiếng nói, thì Tư Không Xán sẽ phải chú ý tới.

Nhưng khi Tư Không Xán đến trước mặt hắn, thì hắn mới biết rằng đối phương đáng sợ tới nhường nào.

Thần thức của hắn vẫn một mực chú ý xung quanh, nhưng dù là vậy, thì mãi cho tới lúc Tư Không Xán xuất hiện trước mặt hắn, hắn vẫn không phát giác được chút gì.

Đừng nói là Tư Không Xán, mà ngay cả hai người tới sau Tư Không Xán thì hắn cũng không hề cảm giác được.

Có thể thấy được chút tu vi này của hắn trước mặt Đạo Nguyên Thánh Đế quả thực không tính là gì, ngay cả là con kiến hôi thì cũng không bằng.

Tên Tố Đạo Thánh Đế kia sau khi chào hỏi xong, thì càng khom người xuống mà không dám đứng thẳng lên.

Với tu vi Tố Đạo Thánh Đế của y, vậy mà không có cách nào khống chế mồ hôi lạnh sau lưng cả.

Cái này không chỉ là vì sợ hãi, mà còn là vì loại ‘Đạo vận’ áp chế cường đại kia nữa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 1 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 1 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box