[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 405 : Đòn Sát Thủ Của Diệp Mặc (c2021-c2025)
❮ sautiếp ❯Chương 2021: Đòn Sát Thủ Của Diệp Mặc
Đòn Sát Thủ Của Diệp Mặc
“Uỳnh!” tia sáng chói chang đầy trời bắn ra tứ phía, năm đạo Lôi Thương của Diệp Mặc trong nháy mắt đã biến thành tia chớp biến mất không thấy gì nữa… Mà một luồng khí tức u ám lạnh lẽo lấn át người ta từ trong năm ánh chớp này thoát ra, đánh vào trên thân thể Diệp Mặc.
Với thân xác luyện thể Tiên thần thể viên mãn của Diệp Mặc cũng khó có thể ngăn trở được, nhưng luồng khí tức át người kia sau khi xâm nhập vào thân thể Diệp Mặc đã là nỏ mạnh hết đà rồi.
Bị Thanh Như Hiểu Thiên của Diệp Mặc giội lên một cái là lập tức biến mất không còn vết tích.
Đồng thời thanh âm “Ken két” vang lên, Tử Đao mang theo lưỡi đao màu tím và dư ảnh đỏ như máu của cây búa cực lớn màu đỏ như máu kia cũng là đánh vào nhau, lại mang theo thanh âm nổ vang như có thực thể vậy.
Cho dù là không gian của Mộ Hoa Thần Sơn vững chắc không thôi, cũng bị khuấy động ra từng đợt gợn sóng không gian.
Mạnh thật, Diệp Mặc trong lòng thầm kinh hãi, bay ngược ra ngoài.
Hắn gượng ép khống chế cho thân thể của mình không lao ra khỏi phạm vi an toàn của Thặng Chính Hồ.
– Khó trách lớn lối như thế, quả nhiên có chút tài.
Thác Bạt Phi Dương lại chẳng hề động đậy, trong lòng y so với Diệp Mặc còn kinh hãi hơn, nhưng trong miệng y nói ra lại cực kỳ bình thản.
Số năm y ở Mộ Hoa thần sơn này cũng không nhiều, đã gặp Tiên đế đỉnh cao và Tiên đế viên mãn, thậm chí Bán Thánh cũng không ít, nhưng chưa từng thấy qua Tiên đế nào lợi hại như Diệp Mặc.
Nếu như là Tiên đế viên mãn bình thường, dưới oanh kích của Hóa Huyết Phủ và Lục Hoa Ly Hồn Quang của y, lại có không gian trói buộc hỗ trợ, đã sớm bị giết rồi, nhưng lúc này Diệp Mặc lại chỉ hơi chút rơi vào thế yếu thôi.
– Lục Hoa Ly Hồn Quang, Ly Hồn Tuyệt Sát…
Diệp Mặc càng lợi hại, Thác Bạt Phi Dương lại càng muốn tiêu diệt Diệp Mặc, đồng thời chiếm thứ ở trên thân Diệp Mặc làm của riêng.
Diệp Mặc cưỡng chế đè ép chấn động nguyên khí xuống, hắn biết người này tu vi tuyệt đối hung mãnh hơn so với hắn, nếu để cho cái Lục Hoa Ly Hồn Quang kia hoàn toàn kích phát ra, thì với hắn mà nói tuyệt đối không phải là chuyện tốt.
Lúc trước Lục Hoa Ly Hồn Quang chỉ mới kích phát ra một ánh hào quang, Ngũ Lôi Thương Sát của hắn cũng đỡ không nổi, một khi hoàn toàn kích phát, như vậy thì nguy rồi? Trước mắt tuy đối phương vẫn chưa hoàn toàn kích phát Lục Hoa Ly Hồn Quang, nhưng loại uy thế này nếu mà toàn bộ kích phát, tuyệt đối không chỉ một vệt hào quang thôi đâu.
Đánh với người đã chứng đạo Thánh đế này, hắn không có tư cách đánh theo kiểu giằng co, chỉ có tốc chiến tốc thắng, nếu như không địch lại, lập tức đào tẩu.
Trong nháy mắt khi nguyên khí bình ổn lại, Diệp Mặc liền lấy ra một cây Cốt Tiễn màu vàng nhạt, đồng thời một cây cung lớn màu vàng đã xuất hiện ở trong tay hắn.
Một loại khí tức thiên địa đáng sợ dâng lên, hoàn toàn cuốn động không gian chung quanh lên.
Sát cơ cực hạn do Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung kéo theo và trời đất chung quanh dung hợp lại với nhau, hình như sau một khắc đã sắp sửa xé rách cả vùng không gian này rồi.
Tu vi của Diệp Mặc cao hơn quá nhiều so với Trí Tông Tiên đế lúc trước không nói, sự luyện hóa của hắn đối với Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung cũng hoàn toàn không phải Trí Tông Tiên đế lúc trước có thể so sánh được.
Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung đã được hắn luyện hóa đến tầng cấm chế thứ bảy mươi mốt, hơn nữa thân cung màu vàng cũng mang theo sát ý nhè nhẹ.
– Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung…
Thác Bạt Phi Dương kinh hãi kêu lên một tiếng, thân thể của y đã dấy lên một loạt cảm giác run sợ.
Lục Hoa Ly Hồn Quang chỉ mới kích phát được một nửa, y lại cũng không dám tiếp tục kích phát Lục Hoa Ly Hồn Quang oanh kích Diệp Mặc nữa.
Đối mặt với cung tiễn đáng sợ như vậy, tinh thần của y đã hoàn toàn bị ảnh hưởng rồi.
Y không dám có một chút động tác phân tâm, y hiểu được, chỉ cần bị Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn bắn trúng, với tu vi Tố đạo bây giờ của y, tuyệt đối sẽ là cái kết cục đạo diệt thần tiêu.
Y lại không phải là Tiên nhân luyện thể gì, cũng không phải là kẻ tu luyện linh hồn gì.
Giờ phút này y thậm chí có chút ít phát run, một nửa là sợ hãi đan xen, một nửa là kích động không thôi.
Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung không ngờ lại xuất hiện, nói cách khác chỉ cần y giết được Tiên đế nho nhỏ trước mắt này, thì Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung này chính là đồ của y rồi.
Một khi y tìm được chín cây Cốt Tiễn, y sẽ tung hoành khắp Thần Phần Vực, đến lúc đó, còn ai là đối thủ của y? Cho dù là y không tìm được đủ chín mũi tên, chỉ tìm được năm mũi tên đi cùng với cung, y cũng sẽ không cần e ngại Hóa đạo Thánh đế bình thường nữa.
Nhưng lúc này sát ý của Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung càng ngày càng đậm, y căn bản là không dám cựa quậy gì cả.
Chung quanh, sát cơ dồi dào dần dần bị Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung hấp dẫn tới, thậm chí ngay cả sát ý âm hàn của Thặng Chính Hồ cũng bị kéo đến, hình thành sát khí như có thực thể.
Luồng sát khí này không ngừng vờn quanh trước Cốt Cung màu vàng, tựa như đang đợi chọn người mà cắn.
Thác Bạt Phi Dương tuy sợ hãi, nhưng vẫn không cho là mình sẽ chết dưới cung tiễn này, y cho rằng cho dù là đối phương lấy được chín mũi tên, với tu vi của đối phương, cũng không thể hoàn toàn luyện hóa Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.
Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung nguyên bản có chín mũi tên, tại Thần Phần Vực tung hoành vô địch.
Nhưng rất nhiều người cũng biết, Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung về sau đã mất đi bốn mũi tên trong số đó, chính thức chỉ có năm mũi tên bên cạnh Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.
Người có được Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, vì để cho chín mũi tên của cây cung này đầy đủ, kết quả tự y tìm Tông Sư Luyện Khí đỉnh cao ở Thần Phần Vực lại phối bốn mũi tên trong đó, chỉ có điều là bốn mũi tên này uy lực kém xa tít tắp năm mũi tên nguyên bản.
Chính vì vậy, lúc này Thác Bạt Phi Dương mới tin là mình có thể tránh thoát Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn do Diệp Mặc bắn ra.
Chỉ cần y tránh thoát mũi tên của Diệp Mặc, thì sau đó Diệp Mặc sẽ mặc y giày xéo.
Cho nên lúc này y không dám có chút động tác nào, nếu y chuyển động, đối phương sẽ bắt được cơ hội.
Thì ra là Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, Diệp Mặc trong lòng bừng tỉnh, có lẽ là chờ đến khi hắn luyện hóa đến tầng cấm chế thứ bảy mươi hai, tên gọi của cung sẽ lại thay đổi.
Thác Bạt Phi Dương biểu lộ ra vẻ kiêng kỵ và khẩn trương, Diệp Mặc nhìn mà cực kỳ sảng khoái, lúc trước mình bị cái cung tiễn này uy hiếp, bây giờ rốt cuộc có thể dùng để uy hiếp người khác.
Cũng may lúc trước Trí Tông Tiên đế uy hiếp hắn chỉ có một mũi tên thật, mà hắn bây giờ đã có bốn mũi tên.
Xem ra cái cung này cực kỳ nổi danh ở Thần Phần Vực, mình chỉ cần giết Thác Bạt Phi Dương này, ở đây sẽ không có ai biết hắn có Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung.
Diệp Mặc thần thức mạnh mẽ, thức hải vững chắc.
Cho dù là vậy, hắn kéo ra Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung đối với Thác Bạt Phi Dương cũng tỏ ra cực kỳ cố sức.
Hắn muốn lúc nào cũng tưới sát thế của mình vào bên trong Cốt Tiễn, tuyệt đối không thể để cho sát thế rơi xuống.
Một khi rơi xuống, đối phương sẽ bắt được cơ hội.
Hơn nữa hắn còn phải giữ lại thực lực, bởi vì hắn hiểu rõ, mũi tên đầu tiên chắc chắn không thể giết chết Thác Bạt Phi Dương.
So sánh với Diệp Mặc mà nói, Thác Bạt Phi Dương càng thêm gian nan, y không biết cây Kim Cốt Tiễn này của đối phương lúc nào sẽ bắn ra, cũng không biết đối phương đến cùng là có mấy mũi tên.
Chỉ cần cây Cốt Tiễn này chưa bắn ra, bất cứ lúc nào y cũng đều ở trong uy hiếp.
Cùng với sát thế của Cốt Tiễn càng ngày càng lớn mạnh, áp lực Thác Bạt Phi Dương cảm nhận được càng lúc càng lớn.
Y biết càng về sau, y càng không thể hành động trước.
Khi sát thế của Kim Cốt Tiến tụ kết đến một đỉnh điểm, Diệp Mặc biết rõ hắn không thể kiên trì được nữa, tiếp tục kiên trì sát thế tụt xuống, với hắn mà nói cũng không có chỗ tốt gì.
Nhưng vào lúc này Thặng Chính Hồ phát ra một tiếng vang nặng nề truyền đến, Diệp Mặc không chút suy nghĩ, cùng lúc khi tiếng vang kia truyền tới, bắn Cốt Tiễn màu vàng trong tay ra.
Tiếng dây cung vang lên, giống như tiếng phượng hoàng hót vang chín tầng mây, xé rách hết thảy không gian phía trước, mang theo toàn bộ sát thế chung quanh.
Một mũi tên này chưa từng có từ trước đến nay, không hề quanh co chừa chút chỗ trống nào.
Tiếng dây cung vang lên, Cốt Tiễn bắn ra.
Tại trong chớp nhoáng này, Lục Hoa Ly Hồn Quang bị Thác Bạt Phi Dương phóng ra đã hoàn toàn kích phát ra, hình thành một màn ánh sáng bức người đánh ra.
Cùng lúc, Hóa Huyết Phủ cũng bị Thác Bạt Phi Dương phóng ra.
Y sâu sắc biết rõ lợi hại của Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, với uy thế như thế này của Tiên đế trước mắt này, chỉ sợ sẽ không chỉ có một mũi tên.
Thanh âm quát quát u u vang lên liên miên không ngớt, Cốt Tiễn màu vàng đánh vào màn ánh sáng bức người kia, màn sáng giống như tuyết đọng dưới nắng gắt, bắt đầu tan rã ra với tốc độ cực nhanh.
Tiếng vỡ vụn “Ken két…” vang lên, màn ánh sáng bức người kia trong thời khắc này dường như tan rã sạch trơn.
Nhưng sát ý của Cốt Tiễn màu vàng Diệp Mặc bắn ra cũng đều bị xóa đi, tuy thế đi chưa giảm, nhưng đã không còn loại sát cơ bén nhọn kia nữa.
Thác Bạt Phi Dương sắc mặt trầm tĩnh, không có nửa phần vui sướng, chỉ cấp tốc thu hồi Lục Hoa Ly Hồn Quang, y biết rõ Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không chỉ có một mũi tên.
Diệp Mặc há có thể để cho đối phương bình yên vô sự thu hồi Lục Hoa Ly Hồn Quang? Tiếng dây cung gào thét lại vang lên, hai vệt hào quang màu vàng kim trái phải bay về phía Thác Bạt Phi Dương.
Hai luồng Kim Cốt Tiễn mang theo sát ý đã như có thực thể, cho dù là Thác Bạt Phi Dương muốn tránh né cũng không cách nào tránh nổi.
Thác Bạt Phi Dương biết rõ mũi tên của Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung tuyệt đối không phải là thứ đơn giản mà có thể tránh được, nếu như nói mũi tên thứ nhất còn có khả năng tránh được, nhưng đối phương chỉ cần có hai mũi tên, vậy lựa chọn tránh đi chính là muốn chết.
Một khi tránh đi mũi tên thứ nhất, khí thế sẽ yếu xuống, mũi tên thứ hai tất nhiên sẽ phong tỏa mình lại găm chết.
Huống chi, Kim Cốt Tiễn của Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, nếu như dễ tránh như vậy, cũng không phải thứ có thể làm cho người ta nghe tiếng đã táng đảm rồi.
Khi Diệp Mặc bắn ra mũi tên thứ hai và thứ ba, đồng thời Hóa Huyết Phủ của Thác Bạt Phi Dương sớm đã phóng ra, huyết quang dũng mãnh cực kỳ đánh vào bên trên Kim Cốt Tiễn.
“Răng rắc” một tiếng, tại thời khắc này Hóa Huyết Phủ vậy mà lại bị Cốt Tiễn hoàn toàn phá vỡ, hoàn toàn biến thành mảnh vụn đỏ ngầu.
Nhưng bị cái Hóa Huyết Phủ này đỡ một nhát, thế đi của Kim Cốt Tiễn nhất thời dừng lại.
Mũi tên thứ ba Thác Bạt Phi Dương rốt cuộc cũng không ngăn được, sát ý đáng sợ của Cốt Tiễn kia đã hoàn toàn bao phủ lấy y, cho dù là y có tránh né đi nữa cũng nhất định sẽ bị giết không thể nghi ngờ.
Một con rối thế thân ở trong thân thể y đột ngột vọt ra, chắn trước mũi tên thứ ba.
Cái này là thế thân bằng nguyên thần của y, tuy sẽ hao tổn một phần Nguyên Thần của y, nhưng lại có thể bảo vệ cho y một mạng.
Trong nháy mắt khi cái thế thân bằng Nguyên Thần này lao ra, liền bị Cốt Tiễn màu vàng hoàn toàn đánh trúng, thế thân Nguyên Thần được Thác Bạt Phi Dương ôn dưỡng vô số vạn năm lập tức bị xé rách thành vô số mảnh vụn.
Mà cây Cốt Tiễn thứ ba bị những mảnh vụn nguyên thần này ngăn trở, sát ý cũng chậm lại.
Thác Bạt Phi Dương chưa kịp vui mừng, y đã nhìn thấy cây Cốt Tiễn màu vàng thứ tư bắn về phía y.
Thậm chí ngay cả tiếng vang của dây cung bật lên còn chưa truyền đến, sát ý mạnh mẽ ác liệt đáng sợ đến tận cùng kia đã hoàn toàn cuộn hết thảy chung quanh lên.
Không gian trong phạm vi của Thặng Chính Hồ lập tức trở nên tử khí nặng nề, hình như hết thảy sức sống đều bị cây Cốt Tiễn thứ tư này mang đi.
Sát ý âm trầm đáng sợ đã khóa chặt toàn bộ không gian, không một nơi nào có thể trốn thoát.
Mũi tên thứ tư này mới thật sự là một mũi tên để giết người.
Thác Bạt Phi Dương bỗng nhiên hiểu được, ba mũi tên trước đối phương biết là không giết được mình, lúc này mới đem toàn bộ sát thế tụ tập lên trên mũi tên thứ tư này.
Hơn nữa y khẳng định đối phương chỉ có bốn mũi tên, cho dù là đối phương có mũi tên thứ năm, cũng không cách nào bắn mũi tên thứ năm này ra.
Bởi vì sắc mặt trắng bệch như tờ giấy kia của đối phương cho thấy hắn đã dốc hết toàn lực rồi, chỉ cần mình có thể chạy trốn được mũi tên thứ tư này, đối phương sẽ không còn lực đánh trả nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2022: Thần Thông Thuấn Tức
Thần Thông Thuấn Tức
K
hóe miệng Thác Bạt Phi Dương hiện ra một chút cười gằn, y khẳng định mình có thể ngăn trở một mũi tên này, cho dù là ra hết át chủ bài, nguyên khí tổn hao rất nhiều, nhưng chỉ cần y chặn được một mũi tên này, y sẽ lấy được báo đáp gấp mấy lần… Không nói pháp bảo đỉnh cao Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung, mà chắc chắn trên người Tiên đế trước mắt này cũng sẽ có thứ tốt.
Nếu không lúc trước Hóa đạo Thánh đế kia sẽ không bỏ mặc y, lại đi đuổi giết Tiên đế nho nhỏ này.
Sức sống chung quanh nơi này hoàn toàn biến mất, khi Cốt Tiễn màu vàng kim đã là chúa tể mảnh không gian này, quanh thân Thác Bạt Phi Dương bất ngờ xuất hiện tầng tầng khói đen, mà trong chớp nhoáng này tóc của y đã trở nên trắng phau như tuyết, toàn thân lập tức bắt đầu già nua, đồng thời một động phủ khổng lồ màu vàng từ trong hư không bất chợt hiện ra.
Y muốn thiêu đốt tuổi thọ của mình để chống lại một mũi tên này của Diệp Mặc, chỉ cần y cản được một mũi tên này, cái khác đều không quan trọng nữa rồi.
Hơn nữa y biết rõ, cho dù là Kim Cốt Tiễn của Diệp Mặc đánh vào bên trên Thánh Phủ, Thánh Phủ cũng tuyệt đối sẽ không có chút vấn đề gì.
Không ai hiểu rõ chỗ đáng sợ của Thánh Phủ này hơn y.
Y ở Mộ Hoa Thần Sơn này luyện hóa Thánh Phủ vô số năm, bây giờ cũng phải thiêu đốt toàn bộ tuổi thọ mới có thể miễn cưỡng điều động Thánh Phủ ngăn cản một lần.
Cái này còn đòi hỏi y ở trên Thặng Chính Hồ, đồng thời phải có được Âm Minh Thiết Bài, nếu không cho dù là y có luyện hóa mấy tỉ năm, cũng căn bản là không điều động được Thánh Phủ.
Nói rõ hơn một chút, Thánh Phủ ở đáy hồ này không phải là do y luyện hóa điều động được, mà là do Âm Minh Thiết Bài điều động.
Những chuyện này chỉ phát sinh trong nháy mắt, Cốt Tiễn màu vàng tuyệt đối sẽ đánh vào phía trên Thánh Phủ của đối phương, có lẽ là Cốt Tiễn màu vàng có thể đánh cho Thánh Phủ của đối phương nát thành mảnh vụn, nhưng Thác Bạt Phi Dương lại khẳng định là bình yên vô sự.
Diệp Mặc không vui không buồn, tuy sắc mặt tái nhợt không thôi, trên người lại mang theo một loại khí tức như năm tháng trôi qua, đột nhiên hắn tiến lên một bước, đưa tay vung lên, chậm rãi nói:
– Thuấn… tức…
Thuấn tức (thoáng chốc, chớp mắt) chính là vĩnh hằng, trong chớp mắt khi Diệp Mặc vẫy ra, một khắc này đã định là vĩnh hằng.
Hết thảy đều gói gọn trong nháy mắt này, hết thảy đều hiện ra dưới một ý nghĩ này.
Con sóng năm tháng trào dâng cuộn lên, mang đi vô số cảnh đẹp thê lương, những cảnh đẹp này trôi qua trước mắt Thác Bạt Phi Dương.
Hết thảy chung quanh đều tĩnh lại trong nháy mắt này, Thác Bạt Phi Dương cũng tĩnh lại tại thời khắc này.
Y nhìn thấy hình ảnh cô nương thanh mai trúc mã với y đang rời xa y, y nhìn thấy cảnh ngộ bi thảm mình gặp phải khi mới tu luyện.
Nhìn thấy cha mẹ anh em, nhìn thấy hết thảy những gì đã từng xảy ra…
Nhân sinh chỉ là tạm bợ, năm tháng như thoi đưa.
Trong con sông dài của năm tháng này, Thác Bạt Phi Dương còn chưa kịp hối lỗi nhìn lại mình, nghĩ lại xem mình đã từng đánh mất những gì.
Hình ảnh kia dường như lại một lần nữa trôi đi, Thác Bạt Phi Dương bỗng nhiên bừng tỉnh, lại phát hiện Kim Sắc Cốt Tiễn kia đã chạm tới thân thể của y.
Hơi thở tử vong và sức sống bị diệt sạch trong nháy mắt tràn ngập ra khắp thân thể y.
– Pháp tắc Thời Gian, bất động… thật đáng sợ…
Thác Bạt Phi Dương chỉ kịp nói ra mấy chữ này, thân thể của y bỗng nhiên nổ tung ra.
Cho dù y đã chứng đạo Thánh đế, dưới sát cơ đáng sợ của Kim Cốt Tiễn, cũng chỉ có một con đường chết, thần hồn đều bị diệt sạch.
“Uỳnh…” Cái động phủ khổng lồ màu vàng vừa mới xuất hiện bỗng nhiên một lần nữa biến mất không thấy đâu, thật giống như chưa bao giờ xuất hiện vậy.
Mà Diệp Mặc lại điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi, Tuyệt Thánh Kim Cốt Cung trong tay rơi xuống, té bịch trên mặt đất, lại vô tri giác.
Chỉ có điều là tại trong chớp nhoáng này, mái tóc đen thùi một lần nữa lại biến thành tuyết trắng đầy đầu.
Toàn bộ Thặng Chính Hồ yên lặng lại, thật giống như chưa từng phát sinh chuyện gì.
Nhưng một lát sau, Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm liền từ trong Thế Giới Trang Vàng vọt ra.
Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm lần này không đợi bao lâu thì Diệp Mặc tỉnh lại, đồng thời có chút nghĩ mà sợ mà nói:
– Người này thật là lợi hại.
– Lão đại, hẳn là anh rất lợi hại, anh còn chưa chứng đạo, đã có thể giết một Thánh đế đã chứng đạo, chuyện này nói ra chỉ sợ chẳng ai tin nổi ah.
Vô Ảnh vội vàng ở một bên nịnh hót.
Diệp Mặc lấy ra mấy viên thuốc nuốt vào, đồng thời lắc đầu nói:
– Không có Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung, ta không giết được y.
Nếu như y không khinh địch, gọi cái Kim phủ kia ra sớm một chút ta cũng không giết được y.
Hơn nữa, ở địa điểm khác, cho dù là ta giết y đi, chính mình cũng hẳn phải chết.
Với thực lực bây giờ của ta, cho dù là đối mặt Tố Đạo Thánh đế, ta cũng kém rất xa.
Tiểu Băng Sâm và Vô Ảnh im lặng không nói gì, chúng đều không thể trợ giúp Diệp Mặc, hơn nữa chúng đều rất rõ ràng rằng Diệp Mặc nói không sai.
Chúng có thể cảm nhận được pháp tắc không gian còn chưa tiêu tán chung quanh Thặng Chính Hồ, loại không gian phòng hộ do pháp tắc không gian hình thành này tuyệt đối không phải chuyện đùa.
Diệp Mặc bình ổn nguyên khí của mình một chút, lúc này mới đi đến bên cạnh thi thể đang tiêu tán của Thác Bạt Phi Dương.
Hóa Huyết Phủ sớm đã không còn, Lục Hoa Ly Hồn Quang vẫn còn rơi trên mặt đất, thoạt nhìn thật giống như một quang cầu lớn chừng quả đấm.
Nhưng cái quang cầu này bây giờ cũng có một chút rạn nứt, có thể thấy Tuyệt Thánh Kim Cốt Tiễn đáng sợ tới mức nào.
Diệp Mặc nhặt Lục Hoa Ly Hồn Quang lên thu lại đặt ở bên trong Thế Giới Trang Vàng của mình, hắn vậy mà lại không tìm thấy chiếc nhẫn.
Trừ những thứ này ra, chỉ có một chiếc mặt nạ cực kỳ mỏng và một tấm Thiết Bài đen bóng rơi trên mặt đất.
Diệp Mặc lập tức liền nhớ tới lúc trước, cái phủ lớn màu vàng kim kia biến mất sau khi xuất hiện, xem ra cái phủ lớn đó chính là đồ của Thác Bạt Phi Dương, chỉ có điều là y vậy mà lại không để nó bên người, mà lại để ở nơi khác.
Rất có thể là đã bị Thác Bạt Phi Dương để ở đáy hồ rồi, đồ đạc của y nhất định cũng đều để ở trong Thánh Phủ.
Nói không chừng thì là cái Thánh Phủ lúc trước hắn nhìn thấy ở dưới đáy hồ kia, nếu y đã đặt Thánh Phủ của mình ở dưới đáy hồ, cho thấy y còn có toan tính khác.
Lấy lại bình tĩnh, Diệp Mặc nhặt cái mặt nạ và Thiết Bài trên mặt đất lên.
Cái mặt nạ này dưới Cốt Tiễn màu vàng, vậy mà lại hoàn hảo không sứt mẻ, khẳng định không phải là thứ đơn giản.
Diệp Mặc tiện tay đeo cái mặt nạ này lên trên mặt mình, hắn rất nhanh liền kinh ngạc.
Hắn phát hiện ngay chính bản thân hắn cũng không thể cảm nhận được là mình đang mang một cái mặt nạ, cái mặt nạ này chắc chắn là pháp bảo đỉnh cao.
Nghĩ đến lúc trước hắn đã đắc tội Hóa đạo Thánh đế kia, nên Diệp Mặc không lấy lấy mặt nạ xuống.
Hắn còn đang nghĩ biện pháp để ra ngoài, ai biết Thánh đế kia có còn luôn chú ý tới hắn hay không?
Một lần nữa cầm lấy Thiết Bài, Diệp Mặc lại phát hiện với thần thức Tiên đế viên mãn của hắn, cũng không cách nào quét vào bên trong Thiết Bài được.
Diệp Mặc kinh ngạc không thôi, tu vi của hắn mặc dù là Tiên đế viên mãn, nhưng thần thức của hắn lại hơn Tiên đế viên mãn bình thường rất nhiều.
Thần thức cường đại như thế, vẫn không cách nào quét vào một cái Thiết Bài được, đây đúng là có chút cổ quái.
Diệp Mặc phóng ra một đốm Thanh Như Hiểu Thiên, lúc này Thanh Như Hiểu Thiên của hắn đã trở thành Thần Diễm, cho dù là vật liệu đỉnh cao của Thần Phần Vực, Thanh Như Hiểu Thiên cũng có thể thiêu hủy.
Nhưng khiến cho Diệp Mặc càng thêm kinh ngạc là, hắn dùng Thanh Như Hiểu Thiên đốt cái Thiết Bài này đã một nén nhang, mà Thiết Bài chẳng những không có bất kỳ dấu hiệu tan chảy nào, mà thậm chí âm khí còn càng ngày càng nặng.
Một loại khí tức u ám lạnh lẽo đến nỗi ngay cả Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm ở bên cạnh cũng cảm thấy được, Diệp Mặc không tiếp tục thiêu đốt cái Thiết Bài này nữa, mà lại đem cái Thiết Bài này để vào trong một cái hộp ngọc, đồng thời thu vào trong Thế Giới Trang Vàng của mình.
Hắn cảm giác thứ này không tầm thường, nói không chừng tương lai còn có thể dùng tới.
Thu thập xong chiến lợi phẩm, Diệp Mặc không lập tức tiến vào Thặng Chính Hồ.
Thực lực của hắn bây giờ còn chưa tới một phần mười, hắn nhất định phải khôi phục thực lực của mình, nếu không lỡ như ở đáy hồ lại gặp phải cái gì đó, thì không phải là chuyện tốt.
Sau khi bảo Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm tiến vào Thế Giới Trang Vàng, Diệp Mặc cũng tiến vào Thế Giới Trang Vàng, đồng thời khống chế Thế Giới Trang Vàng rời khỏi bờ Thặng Chính Hồ, lại một lần nữa tiến vào bên trong vòng xoáy thời gian của Mộ Hoa Thần Sơn.
Vùng ven bờ Thặng Chính Hồ có chút cổ quái, Diệp Mặc quyết định thực lực chưa khôi phục, hắn tuyệt đối sẽ không xuống Thặng Chính Hồ.
Nguyên khí và thần thức tổn thương quá mức nghiêm trọng, Diệp Mặc không ngừng khôi phục thực lực của mình trong Thế Giới Trang Vàng.
Mấy tháng sau, Diệp Mặc lại đi tới ven bờ Thặng Chính Hồ.
Thần nguyên của hắn đã khôi phục, thức hải mặc dù chưa hoàn toàn khôi phục, nhưng cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Mái tóc trắng như tuyết, lúc này đã biến thành xám trắng.
Nếu như không phải khuôn mặt của hắn vẫn còn trẻ, thì lúc này hắn đã là một ông già sắp chết rồi.
Tố Đạo Thánh đế kia bị hắn tiêu diệt, nhưng dù sao Diệp Mặc vẫn cảm giác cái Thặng Chính Hồ này có chút cổ quái, chẳng những có một loại khí tức quỷ dị, còn có một loại khí tức của âm hồn.
Diệp Mặc không tin những khí tức âm hồn này là do Thác Bạt Phi Dương giết rất nhiều Tiên đế mà thành, Thác Bạt Phi Dương cho dù là muốn lợi dụng những Tiên đế kia để tu luyện, cũng sẽ không để lại bất kỳ khí tức gì.
Diệp Mặc rất là cẩn thận tiến vào trong Thặng Chính Hồ, mãi cho đến một giờ sau, hắn mới đến được đáy hồ.
Diệp Mặc đến được chỗ lúc trước, lại phát hiện vị trí lúc trước trông thấy Thánh Phủ, lúc này không thấy Thánh Phủ đâu nữa, ngay cả cánh cửa màu vàng kim kia để tiến vào Thánh Phủ cũng biến mất không thấy đâu nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2023: Bậc Thang Quỷ Dị
Bậc Thang Quỷ Dị
D
iệp Mặc đứng nguyên tại chỗ cảm thấy có chút thất vọng, khi hắn bắn mũi Cốt tiễn màu vàng kim thứ tư ra, Thác Bạt Phi Dương liền gọi Thánh phủ màu vàng kim ra, muốn chặn lại mũi tên thứ tư này của hắn.
Chỉ có điều bị thần thông Thuấn Tức của hắn cắt ngang, cuối cùng cũng chưa hoàn toàn gọi Thánh phủ ra đã lại biến mất rồi.
Chính vì vậy, Diệp Mặc trước giờ vẫn cho rằng Thánh phủ bị biến mất này có thể vẫn ở nguyên chỗ cũ, bây giờ nhìn thấy Thánh phủ không ở trong này, hắn vô cùng thất vọng.
Thánh phủ không có ở đây, thì không thể nào điều tra được bí mật của Thác Bạt Phi Dương, cũng không thể nào tìm được đồ của Thác Bạt Phi Dương.
Diệp Mặc lại lần nữa lấy Thần diễm ra nhưng cũng không hủy được thiết bài này, hắn cảm thấy thiết bài này có chút liên quan đến Thánh phủ kia.
Khi mũi tên thứ tư của hắn giết chết Thác Bạt Phi Dương, Thác Bạt Phi Dương hoàn toàn đã biến thành bột mịn.
Chưa tìm được nhẫn trữ vật của gã, hoặc là nhẫn trữ vật của Thác Bạt Phi Dương cũng bị mũi tên biến thành bột mịn rồi.
Thứ bình yên vô sự duy nhất chỉ là thiết bài và mặt nạ, còn Lục Hoa Ly Hồn Quang cũng không nằm trong tay Thác Bạt Phi Dương.
Thiết bài ngoài màu đen nhánh ra thì cũng không có chút dị dạng gì, đối với loại thiết bài càng đốt càng âm lãnh như này, Diệp Mặc trong lòng cũng rất kỳ quái.
Thanh Như Hiểu Thiên của hắn dường như là mồi lửa số một trong Tiên giới, loại mồi lửa này không ngờ lại không thể nào thiêu hủy được thiết bài.
Thần thức của Diệp Mặc lại lần nữa quét lên trên thiết bài này, nhưng vẫn không thể nào quét vào trong được.
Đúng lúc Diệp Mặc muốn cất thiết bài đi để tìm kiếm tứ phía, bỗng nhiên cảm thấy thiết bài trong tay mình hình như trở nên âm lãnh, từng đường ánh sáng màu đen dao động trong thiết bài.
Đồng thời, bốn chữ lờ mờ hiện ra trong ý thức của Diệp Mặc “Âm Minh thiết bài”.
Cái thẻ này mang tên Âm Minh thiết bài? Diệp Mặc vừa mới nghĩ đến đây, liền nhìn thấy khoảng đất không chút dị dạng trước mặt chầm chậm xuất hiện bóng dáng một Thánh phủ.
Thánh phủ khổng lồ này trong sự kinh ngạc của Diệp Mặc dần dần rõ ràng hơn, chỉ trong mười mấy giây, đại môn màu vàng kim xuất hiện rõ ràng.
– Hóa ra Thánh phủ này là do Âm Minh thiết bài kích phát.
Diệp Mặc lẩm bẩm nói, giật mình hiểu ra.
Lúc này đại môn cũng xuất hiện rồi, Diệp Mặc không chút do dự, lập tức nhanh chóng tiến gần đến đại môn màu vàng kim đó.
Đến bên đại môn màu vàng kim rồi, Diệp Mặc mới phát hiện ra, xung quanh Thánh phủ này không có chút nước hồ màu máu nào, hắn căn bản không cần tiếp tục dựa vào thần nguyên khởi động vòng bảo hộ không thấm nước nữa.
Đại môn không chút dị dạng, Diệp Mặc nắm chặt Âm Minh thiết bài trong tay, lúc này mới cẩn thận bước vào trong cánh cửa lớn kia.
Vừa tiến vào trong cánh cửa lớn đó, một khí tức âm nồng liền vây quanh người Diệp Mặc.
Diệp Mặc lại càng cẩn thận hơn, thần thức của hắn quét vào trong đại điện, lại phát hiện trong đại điện trống rỗng, không ngờ không có thứ gì.
Nếu như nhất định phải nói có thứ gì đó, thì chỉ có một bức Âm dương ngư hình tròn ở giữa, còn có các loại hoa văn khắc lên trên vách đá trong đại điện.
Những hoa văn này Diệp Mặc nhìn đều không hiểu, chỉ có thể mơ hồ cảm nhận âm khí cực kỳ nồng đậm bên trong những hoa văn này.
Chẳng trách lúc trước mấy vị Tiên đế kia sau khi tiến vào đại điện, lập tức liền muốn ra ngoài.
Sau đó tấn công khốn trận do Thác Bạt Phi Dương bố trí.
Thánh phủ trống rỗng này, vừa nhìn liền thấy, căn bản cũng không cần tốn thời gian đi tìm.
Diệp Mặc lại đi đến bên bức tranh Âm dương ngư kia, lại kinh ngạc phát hiện ra bức tranh Âm dương ngư này hình như đang chầm chậm chuyển động.
Thần thức của hắn quét vào, lập tức bị Âm dương ngư này đẩy ra ngoài.
Hoa văn kỳ quái, Diệp Mặc mau chóng nhìn thấy một hoa văn thiết bài bên vìa hoa văn âm dương ngư này.
Hoa văn này giống y hệt như Âm Minh thiết bài hắn cầm trong tay.
Diệp Mặc theo bản năng cầm thiết bài lên so sánh một chút, quả nhiên là giống nhau, đến góc cạnh cũng không thiếu một phân.
Kỳ quái hơn chính là, không đợi Diệp Mặc cầm Âm Minh thiết bài kia lên, thì Âm Minh thiết bài này không ngờ lại khảm vào trong hoa văn thiết bài trên âm dương ngư này, hơn nữa càng khảm càng sâu, cuối cùng không ngờ hoàn toàn chìm xuống, cùng hoa văn Âm dương ngư tạo thành một hình ảnh bằng phẳng.
Diệp Mặc mau chóng đi cạy tấm Âm Minh thiết bài ra, nhưng cho dù hắn có dùng sức như nào, thì Âm Minh thiết bài vẫn trùng khít khảm lên trên hoa văn Âm dương ngư kia.
Diệp Mặc không tiếp tục lấy Âm Minh thiết bài này nữa, hắn có chút thất vọng.
Thánh phủ này căn bản cũng không phải là Hóa đạo Thánh phủ gì, cũng không phải là nơi cất đồ của Thác Bạt Phi Dương, trong này không có bất kỳ thứ gì.
Có thể thấy nhẫn trữ vật của Thác Bạt Phi Dương chắc hẳn bị mũi tên màu vàng kim của hắn đập vỡ hoàn toàn rồi, đây cũng là chuyện bình thường, dù sao sức bắn mũi tên màu vàng của hắn và thi triển thần thông Thuấn Tức cũng chưa đạt đến mức tùy tâm sở dục, lại càng không thể nào khống chế Thuấn Tức.
Muốn giữ lại nhẫn trữ vật dưới uy lực của mũi tên màu vàng kim này, cũng có chút khó khăn.
Trừ phi nhẫn trữ vật của Thác Bạt Phi Dương cũng là Thần khí cao cấp, bây giờ xem ra, rõ ràng không phải.
Đúng lúc Diệp Mặc thất vọng đứng dậy, bức hình Âm dương ngư này bỗng nhiên phát ra những âm thanh ken két nhỏ, sau đó âm dương ngư này không ngờ lại tách ra, một âm một dương, phân biệt rõ ràng.
Cùng với Âm dương ngư càng lúc càng tách xa nhau, một dãy bậc thang kéo dài không thấy đáy xuất hiện trước mặt Diệp Mặc.
Thần thức của Diệp Mặc quét xuống dưới, lại phát hiện ra thần thức của hắn đến một mét cũng không thể xuyên qua, hắn chỉ có thể dùng mắt nhìn ba bậc thang đầu tiên, những bậc thang phía dưới hoàn toàn mơ hồ.
Diệp Mặc khiếp sợ nhìn chằm chằm dãy thang mơ hồ này, hắn không biết dãy thang này dẫn đến đâu, hơn nữa hắn cũng chưa bao giờ nhìn thấy một nơi quỷ dị như này.
Không có bất kỳ thứ gì cản trở, thần thức của hắn chỉ có thể khống chế trong khoảng ba bậc thang đầu, quả thực quá cổ quái.
Sau một lát do dự, Diệp Mặc vẫn phóng Tử Đao ra, cẩn thận bước lên trên bậc thang đầu tiên.
Bậc thang tựa hồ rất phù phiếm, cứ như lúc nào cũng có thể biến mất vậy, hơn nữa cả cầu thang hình như cũng lay động, giống như một bước không cẩn thận sẽ rơi vào vực sâu.
Diệp Mặc dừng lại, cái mà hắn lo lắng không chỉ là cầu thang lay động này lúc nào cũng có thể biến mất, mà là sau khi hắn đứng lên bậc thang này, một khí tức âm lãnh cực độ và một loại hô hoán oan hồ từ dưới truyền lên, cứ như một lát sau sẽ xé rách hắn ra vậy.
Diệp Mặc chậm rãi thở ra, hắn cuối cùng cũng hiểu lúc trước tại sao lại luôn cảm thấy có một loại khí tức âm lãnh trong đó, có một loại hô hoán âm hồn.
Hóa ra đều là xuất phát từ dưới cầu thang này, dưới này không biết là thứ gì, lại có âm khí nặng như vậy.
Đồng thời hắn cũng hiểu Thác Bạt Phi Dương sao lại không nỡ rời khỏi chỗ này, Thác Bạt Phi Dương không biết lấy được Âm Minh thiết bài ở chỗ nào, gã mở ra Thánh phủ này.
Công pháp của gã rất có khả năng chính là cần phải tu luyện dưới loại âm hồn vờn quanh và khí tức âm lãnh này, còn gã dụ dỗ như Tiên đế kia đến, e rằng không chỉ là vì tu luyện.
Thực tế Diệp Mặc cũng đoán được mười mươi, Thác Bạt Phi Dương quanh năm tu luyện trong này, âm khí quá nặng, gã nhất định phải thỉnh thoảng kiếm một số tinh huyết cực dương để trung hòa với nguyên thần bị âm khí xâm lấn, nếu không lâu dần, lão sẽ biến thành người không phải người quỷ không ra quỷ.
Diệp Mặc lại xuống hai bậc thang nữa, hắn cảm thấy càng đi xuống dưới, thì âm khí càng nặng, hơn nữa còn mang theo chút oán khí quấn quanh.
Diệp Mặc còn chưa Chứng đạo, mới chưa xuống đến năm bậc thang, hắn liền cảm thấy có chút gian nan.
Không đợi Diệp Mặc điều chỉnh, một khí tức cực âm lãnh liền đánh lên người hắn, cho dù Diệp Mặc cũng đã là Tiên đế viên mãn rồi, cũng không có năng lực chống cự lại được, trực tiếp bị đánh bay, lại lần nữa rơi vào trong đại sảnh của Thánh phủ.
Mấy tiếng răng rắc vang lên, khi Diệp Mặc bị đánh bay ra khỏi bậc thang, đồng thời bức tranh Âm dương ngư kia lập tức liền khép lại.
Lạch cạch…
Tấm Âm Minh thiết bài trên hoa văn Âm dương ngư kia lại lần nữa bay ra, rơi vào giữa đại sảnh, phát ra những âm thanh thanh thúy.
Diệp Mặc lại nhìn hoa văn Âm Minh thiết bài trên hoa văn Âm dương ngư kia, lúc này chỉ còn là một hoa văn, không có bộ dạng lỗ khảm nào.
Diệp Mặc nhặt miếng Âm Minh thiết bài kia lên, trong lòng có chút buồn chán.
Hắn đặt miếng thiết bài trong lòng bàn tay, im lặng nói:
– Tên Thác Bạt Phi Dương kia có thể tu luyện trong này, nói không chừng cũng nắm trong tay cách làm thế nào để mở Mộ Hoa Thần sơn, nhưng mình đến cách làm thế nào ra khỏi nơi này cũng không thể.
Diệp Mặc cũng không phải đoán mò, Thác Bạt Phi Dương cũng tu luyện trong này, cần dẫn những Tiên đế khác đến làm tài nguyên tu luyện, nếu như gã không thể mở Mộ Hoa Thần sơn, thì cũng không thể nào thỏa mãn nguyện vọng của gã.
Sau khi lẩm bẩm xong, Diệp Mặc không ngờ lại phát hiện ánh sáng màu đen trong Âm Minh thiết bài trong tay mình lại lần nữa lưu động, cứ như lúc nào cũng có thể kích phát vậy.
Chẳng lẽ còn có tác dụng truyền tống sao? Diệp Mặc sung sướng nắm chặt Âm Minh thiết bài nói:
– Truyền ta ra ngoài…
– Dẫn ta từ trong này ra…
– Đi ra ngoài…
– Từ Mộ Hoa Thần sơn ra ngoài…
Diệp Mặc thử tất cả những cách nói, nhưng Âm Minh thiết bài chỉ có ánh sáng màu đen lưu động mà thôi, cũng không có động tĩnh gì khác.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2024: Tôi Muốn Chứng Đạo
Tôi Muốn Chứng Đạo
S
au đó, Diệp Mặc lại tìm kiếm mấy ngày trong đại điện của Thánh phủ này, vẫn không tìm ra bất cứ lối ra nào.
Nếu như nhất định phải nói có dấu vết gì, hắn chỉ tìm được một số quỹ tích trận kỳ lúc trước Thác Bạt Phi Dương bố trí.
Vài ngày sau, Diệp Mặc bất đắc dĩ lại lần nữa quay vào Thế giới trang vàng.
Hắn không rời khỏi đại điện này, nếu như không thể nào ra ngoài, cũng không bằng ở lại trong đại điện của Thánh phủ này.
Lần này tiến vào Thế giới trang vàng, Diệp Mặc chuẩn bị Chứng đạo, hắn trước giờ chưa từng tiếp xúc qua công pháp Chứng đạo Thánh đế, cũng chưa bao giờ hiểu qua con đường Chứng đạo, đối với hắn mà nói Chứng đạo là tự mình tiến lên tìm kiếm, không có bất kỳ tham khảo nào.
Bây giờ thứ nhất hắn không có tài nguyên tu luyện, thứ hai không có việc gì làm, chỉ có thể tìm kiếm Chứng đạo.
Trong Mộ Hoa Thần sơn có lẽ còn có rất nhiều thiên tài đị bảo, nhưng Diệp Mặc sớm đã biết những thứ này bây giờ hắn cũng không tìm được.
Lúc này trong Mộ Hoa Thần sơn lốc xoáy thời gian tung hoành, với tu vi và sức mạnh của hắn đừng hòng lấy được một bụi cỏ nhỏ trong này đi.
Trong vòng mấy tháng hắn đến Thặng Chính hồ này, sớm đã hiểu ra rồi.
Người khác Chứng đạo, có lẽ đến cảm ngộ linh vật thiên địa cũng không có, nhưng hắn thì lại có quá nhiều, đừng nói là Thế giớ hỗn độn vừa mới mở, cho dù là Khổ Trúc và cây Hỗn độn, cũng không phải người bình thường có thể lấy được.
Diệp Mặc nhìn Khổ Trúc và cây Hỗn độn, cũng không chút do dự, hắn chọn cảm ngộ dưới cây Hỗn độn.
Cây Hỗn độn và Khổ Trúc đều là thứ duy nhất trong thiên địa, nhưng cây Hỗn độn lại chứa khí tức đại đạo, còn Khổ Trúc thì chỉ có khí tức linh vật đơn thuần.
Lúc này Thế giới hỗn độn Ngũ Hành của Diệp Mặc đã hoàn chỉnh, cây Hỗn độn lại càng cành lá sum xuê, sớm đã cao hơn một trượng, cho dù là nhìn trong lòng cũng cực kỳ thoải mái dễ chịu.
Từ trước tới nay, tất cả thời gian của Diệp Mặc không phải là tìm kiếm tài nguyên tu luyện, chính là sau khi tìm được tài nguyên tu luyện mới tu luyện, hắn chưa bao giờ có thời gian yên tĩnh ngồi xuống cảm ngộ.
Cho đến bây giờ thật sự hắn không có việc gì để làm, nên mới tìm đến cây Hỗn độn tĩnh tọa, cảm ngộ đại đạo của mình.
Diệp Mặc vừa ngồi xuống dưới cây Hỗn độn, căn bản không cần mình bình tâm tĩnh khí, cả người trong nháy mắt liền đắm chìm trong khí tức mênh mông bàng bạc của cây Hỗn độn.
Hắn giống như đi vào một bức họa cuộn tròn vô biên vô hạn, bầu trời mênh mông, từ U Minh giới đến phàm tục giới rồi lại đến Tu chân giới, từ Tu chân giới đến Tiên giới rồi lại đến Thánh đạo giới…
Từng tầng thiên vực cấp độ rõ ràng mở ra trước mắt Diệp Mặc, giống như một bức họa cuộn tròn tuyệt đẹp liên miên không ngớt, hắn nhìn thấy một ngôi sao cấp độ rõ ràng, nhìn thấy cảnh phồn hoa trong vũ trụ…
Nhưng cùng với thời gian trôi đi, cảnh tượng tinh không đẹp đẽ này cũng dần dần mơ hồ, tài nguyên bắt đầu tiêu hao, tranh đoạt càng lúc càng kịch liệt hơn.
Giới phàm tục vì cướp đoạt các loại tài nguyên, chiến tranh liên miên.
Giới Tu chân và Tiên giới cũng như vậy, đâu đâu cũng đánh nhau, đâu đâu cũng tràn đầy khí tức thô bạo.
Một loại khí tức hủy diệt dần tràn ngập vào trong các giới.
Lúc này một hạt giống nho nhỏ lại một mình tách ra trong hư không, sau đó lớn dần, hạt giống nhỏ bé này lớn dần, trở thành một đại thụ hỗn độn tung hoành mấy giới, đại thụ phát ra sự sống nồng đậm, đi phụng dưỡng cha mẹ vũ trụ mênh mông mịt mờ.
Vốn dĩ các giới bắt đầu suy bại lại lần nữa khôi phục lại cảnh tượng vốn có, thậm chí còn trở nên phồn vinh mạnh mẽ hơn.
Nhưng cây đại thụ vượt qua mấy giới kia cuối cùng lại bị người ta phát hiện ra, một số đại năng bắt đầu tranh đoạt tính mạng của cây đại thụ khổng lồ này.
Đánh nhau, giết chóc, hủy diệt, suy bại…
Các loại khí tức sung triệt toàn bộ không gian thời gian của vũ trụ, cây đại thụ hư không sinh cơ nồng đậm bị các loại tấn công đánh lên thân mình, bắt đầu trở nên suy bại.
Nhưng cho dù như vậy, vẫn không ai dừng tranh đoạt cây đại thụ hỗn độn này.
Ai cũng muốn chiếm đại thụ hỗn độn này làm của riêng, ai cũng muốn mình là chúa tể hư không vũ trụ.
Từng đại năng bị giết chết, từng tông môn bị hủy diệt, từng tinh cầu bị luyện hóa, từng thiên vực bị oanh tạc…
Thánh địa cao nhất trong khoảng vũ trụ này là Thánh đạo giới, cuối cùng trong sự đánh đấm và tự bạo đáng sợ như này lại bắt đầu vỡ ra, từ một bức họa cuộn tròn đẹp đẽ trở thành đầy rẫy tang thương.
Một số đại năng ai nấy đều rời khỏi Thánh đạo giới, đi xa đến nơi đất khách, sau khi mấy vị đại năng cao cấp rời đi, cũng không có ai có năng lực đi cướp đoạt cây hỗn độn.
Nhưng lúc này đại thụ hỗn độn trong hư không lại dần dần héo rũ, tinh hoa của đại thụ biến thành một giọt nước mắt, giọt nước mắt này lại hóa thành một hạt giống nho nhỏ.
Không còn sự làm dịu của đại thụ hỗn độn, hư không trở nên tái nhợt, U Minh giới cũng hoang tàn không chịu nổi, tứ phía đều là tiếng oan hồn kêu gọi, tài nguyên Tu Chân giới cằn cỗi, Tiên giới lại càng sụp đổ hơn.
…
Trong Thế giới trang vàng, cây Hỗn độn xanh tươi, phát ra khí tức màu xanh nồng đậm bao phủ hoàn toàn Diệp Mặc lại.
– Tôi muốn Chứng đạo…
Diệp Mặc từ trong hư không giết chóc và tái nhợt kia tỉnh lại, chậm rãi thốt ra mấy chữ này.
Hắn thoạt nhìn cũng đã tỉnh lại, nhưng sau khi thốt ra bốn chữ này, cả người vẫn còn đang cảm ngộ khí tức bàng bạc mênh mông dưới cây Hỗn độn xanh tươi, không vui không buồn.
– Thiên địa tàn khuyết, Thánh đạo phân chia, Tiên giới phân ly, quy tắc không được trọn vẹn, sao mà Chứng đạo…
Từng thanh âm không không truyền đến, vang lên trong đầu Diệp Mặc.
Âm thanh này liên miên bất tuyệt, vờn quanh không thôi, giống như một khắc vĩnh viễn không dừng lại.
Khiến Diệp Mặc có chút nghi ngờ chính là, giọng nói này không ngờ lại có chút giống với giọng nói của hắn.
Ý thức của Diệp Mặc lúc này sớm đã liên hệ với cây Hỗn độn rồi, hắn bỗng nhiên có chút không cam lòng.
Người khác vì sao có thể Chứng đạo, hắn thì lại không thể Chứng đạo? Thần Phần vực và Tiên giới đều có người Chứng đạo, thậm chí còn có người Hóa đạo, đến Đạo nguyên Thánh đế cũng không thiếu, người Chứng đạo đâu chỉ có một mình hắn?
– Tôi muốn Chứng đạo!
Diệp Mặc lần này không do dự, mà lại kiên định lại lần nữa thốt ra bốn chữ đó, hắn không hiểu quy tắc Chứng đạo, nếu như hiểu rồi, thì hắn sớm đã tự mình Chứng đạo rồi.
– Thiên địa không trọn vẹn, đạo này đều chỉ là Tiểu đạo.
Giọng nói trong ý thức giống như biết những gì mà Diệp Mặc nghĩ vậy, giọng nói có chút giống với giọng của hắn vẫn đáp lại trong đầu Diệp Mặc.
Đạo chẳng lẽ còn có phân chia lớn nhỏ sao? Diệp Mặc ngược lại cũng hoàn toàn không hiểu gì.
Chẳng lẽ muốn Chứng đại đạo thì phải đợi Thần Phần vực khôi phục hoàn toàn thành Thánh đạo giới lần nữa sao? Đợi Tiên giới trở lại như cũ sao? Đừng nói hắn hiện tại không có năng lực này, cho dù hắn có năng lực, cũng không phải là chuyện của bây giờ.
Một loại cảm ngộ phúc chí tâm linh bỗng nhiên dâng lên trong đầu hắn, Diệp Mặc bỗng nhiên hiểu ra, đây là muốn hắn hứa hẹn tu bổ lại Thần Phần vực, hoàn nguyên Thánh đạo giới, kết hợp ba mươi ba thiên vực của Tiên giới.
Một giọng nói sâu xa bên trong đầu hắn không ngừng vang lên, dường như chỉ cần hắn đứng dậy hứa rằng mình bằng lòng tu bổ lại Thần Phần vực, mình bằng lòng hoàn nguyên Thánh đạo giới, mình bằng lòng thống nhất ba mươi ba thiên vực, hắn Chứng đạo sẽ suôn sẻ, hắn Chứng đạo sẽ là Đại đạo vô thượng.
Tôi hứa khi Chứng đạo, sẽ cố hết sức khiến Thần Phần vực sẽ không bị tàn phá lần nữa, tôi hứa khi Chứng đạo, sẽ cố hết sức khôi phục lại bộ dạng cũ của Thánh đạo giới, tôi hứa khi Chứng đạo, sẽ cố hết sức hợp Tiên giới lại…
Diệp Mặc bỗng nhiên cảm thấy chỉ cần hắn lớn tiếng nói mấy lời này, hắn sẽ Chứng đạo thành công, lập tức trở thành người Đại đạo vô thượng.
Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh quyết, bản tâm thanh minh, lúc này trong lòng hắn dâng lên một cảm giác cực kỳ không thoải mái, hắn không thích cảm giác như bị ép buộc này, điều này quả thực là muốn hắn hứa mình phải làm chuyện này, sau đó mới có thể Chứng đạo.
Bất luận hắn có biết làm được những chuyện này hay không, bất luận hắn có thể làm được những chuyện này hay không, hoặc là hắn có tình nguyện làm những chuyện này hay không, thì đó cũng là lựa chọn của hắn, không liên quan gì đến Chứng đạo.
Kiếp trước kiếp này, hắn chỉ dựa vào bản tâm mà hành sự, kiểu muốn ép buộc vô lý như này đối với hắn là tốt hay là xấu, từ sâu trong lòng hắn đều dâng lên một cảm giác không muốn thỏa hiệp.
Cho dù kiếp này của hắn không thể nào Chứng đạo được, hắn cũng không muốn bị suy nghĩ từ bên ngoài vào này nắm bắt.
Huống chi muốn hắn nói lời thề Chứng đạo, thì tuyệt đối không thể nào.
Đốn ngộ của Diệp Mặc đột nhiên tĩnh lại, hắn đột nhiên mở to mắt, đồng thời đứng dậy lớn tiếng nói:
– Thế giới trang vàng là tất cả của tôi, Hỗn độn thụ cũng là do tôi trồng, tôi muốn Chứng đại đạo của bản thân mình, hoàn toàn dựa vào bản tâm hành sự, giữa thiên địa, không ai có thể chi phối được Đại đạo của tôi, nếu có chấp niệm, thì giết tôi đi…
Diệp Mặc nói xong, Tử Đao cũng đã từ hư không bổ xuống, một đường sáng màu xám từ trong Hỗn độn thụ tràn ra, một đao màu hồng của Tử Đao đập xuống, đường sáng màu xám này lập tức bị một đao kia của Diệp Mặc chém tan thành, trong nháy mắt biến mất trong hư không.
Chém rụng khí tức màu xám này, Diệp Mặc thở thật dài, một cảm giác vô cùng thoải mái dâng lên, hắn không thể nào dùng ngôn ngữ miêu tả thành lời cái cảm giác này.
Đây là cảm giác tự do tự tại, không có bất kỳ tư tưởng trói buộc nào, không có bất kỳ tâm trạng không thoải mái nào.
Cùng lúc đó, hắn cảm thấy Hỗn độn thụ trước giờ vẫn ổn trọng nghiêm túc lại trở nên nhẹ nhàng, dường như phát ra một tình cảm sung sướng khó có thể nói thành lời.
Giống như lập tức từ một ông già trở thành một bé con bướng bỉnh vậy, vui mừng nhảy nhót.
Một lát sau, một ánh sáng màu xanh tươi nhập vào trong Tử phủ của Diệp Mặc, toàn thân Diệp Mặc chấn động, lần này hắn chính thức hoàn toàn tỉnh táo lại.
Không gian trong thiên địa dường như cũng trở nên rõ ràng rộng rãi hơn, đến không gian xung quanh cũng trở nên rõ nét.
Hắn cảm thấy thần thông của mình cũng tìm thấy một con đường mạnh mẽ hơn, từng cảm giác thoải mái khó có thể nói thành lời dâng lên trong đầu.
Diệp Mặc biết rõ, hắn chưa Chứng đạo thành công, nhưng hắn đã thành một Bán thánh rồi.
Pháp tắc chi lực trong ý thức của hắn lại càng thêm rõ ràng hơn, dường như chỉ cần tiến thêm một bước nữa, hắn liền có thể khống chế được một loại Đại thần thông.
– Ồ, cây Hỗn độn đâu rồi?
Sau khi hiểu ra, Diệp Mặc lập tức phát hiện cây Hỗn độn bên cạnh mình cũng đã biến mất, còn trận pháp mà hắn vì cây hỗn độn mà bố trí ra thì vẫn còn.
Không đợi Diệp Mặc hỏi Vô Ảnh và Tiểu Băng Sâm, thì trong Tử phủ truyền ra một loại hoan hỉ và sung sướng, Diệp Mặc sau đó liền nhìn thấy một gốc cây vô cùng xanh tươi đang đung đưa sung sướng trong Tử phủ, đó chẳng phải là cây Hỗn đỗn thì là cái gì?
– Mình hiểu ra rồi.
Diệp Mặc sung sướng lẩm bẩm một câu, hắn thực sự đã hiểu ra rồi, hắn chặt đứt chút chấp niệm ký gửi trong cây hỗn độn, còn cây hỗn độn có chút chấp niệm kia sau khi bị Diệp Mặc chém đi, lập tức cũng đã nhận chủ rồi.
Bất luận chút chấp niệm này là của tự thân cây hỗn độn, hay là sau này mới trốn vào trong hạt giống cây Hỗn độn, Diệp Mặc cũng đều cảm thấy rất hài lòng.
Hắn cảm thấy mình mặc dù còn chưa Chứng đạo, nhưng cũng có chút cảm ngộ về Chứng đạo, có lẽ một ngày nào đó nước chảy thành sông, Đại đạo của hắn sẽ tự thành.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 2025: Tai Bay Vạ Gió
Tai Bay Vạ Gió
D
iệp Mặc biết rõ, với tài nguyên và cảm ngộ của hắn, tu luyện đến Bán thánh cũng đã đạt đến cực điểm rồi, cho dù hắn có bế quan vô số năm nữa, chỉ cần chưa có cảm ngộ mới, thì hắn vẫn cứ là Bán thánh.
Muốn chứng đạo, hắn cần phải ra khỏi Thế giới trang vàng, quay về thế giới Đại Thiên để lĩnh hội.
Diệp Mặc cũng không uể oải, hắn đã được cây Hỗn độn nhận chủ rồi, thực lực cũng tăng lên một cấp bậc khác.
Hơn nữa chỉ cần hắn còn chưa bị người ta đánh thành bã vụn, có cây Hỗn độn trong Tử phủ, hắn chắc chắn sẽ không bị thần hồn câu diệt.
Lại ra khỏi Thế giới trang vàng, đứng trong đại điện của Thánh phủ, muốn ra khỏi Mộ Hoa Thần sơn, con đường duy nhất, chỉ có đại điện Thánh phủ thần bí này thôi.
Diệp Mặc cũng không tiếp tục đi mở lối đi Âm dương ngư kia, hắn biết cho dù bây giờ thực lực của mình có tăng lên một cấp bậc mới, thăng cấp lên Bán thánh, tuyệt đối cũng không thể nào đi qua cầu thang kia, cho dù hắn có xuống thêm mấy bậc thang nữa, cuối cùng vẫn bị đánh ra ngoài.
Hơn nữa Diệp Mặc cũng chắc rằng cầu thang phía dưới hoa văn Âm dương ngư kia cũng không phải là lối thông ra ngoài, lực cản cực mạnh của lối đi đó, đừng nói là hắn, cho dù là Thác Bạt Phi Dương cũng không thể nào xuống dưới được.
Đại điện Thánh phủ này trống rỗng, chỉ có hoa văn Âm dương ngư và các loại hoa văn khắc trên vách đá xung quanh, hoa văn Âm dương ngư Diệp Mặc cũng đã mở qua rồi, bên trong chỉ có cầu thang lắc lư, cầu thang đó có vô số bậc thang, những bậc thang đó hắn không thể nào xuống nổi.
Diệp Mặc đi đến bức hoa văn đầu tiên trên vách đá của đại điện, bức hoa văn này thoạt nhìn giống như được khắc lên vậy, gập ghềnh.
Diệp Mặc theo bản năng dùng tay sờ lên trên một chút, nhưng lại cảm thấy vô cùng trơn nhẵn, không có chút cảm giác lồi lõm nào.
Bức hoa văn đầu tiên này cũng rất đơn giản, một nô bộc đầu đội cái mũ nhỏ đang gắng sức gánh nước.
Diệp Mặc tập trung tinh thần nhìn, mấy phút sau, hắn bỗng nhiên cảm thấy cả thân mình như muốn khảm nạm vào trong đó, lập tức kinh hãi, theo bản năng lùi về phía sau.
Ầm…
Một sức cực mạnh từ trong bức họa đó đánh bay Diệp Mặc ra ngoài, Diệp Mặc thở phào, tinh thần của hắn cũng đã từ trong bức hoa văn đó ra ngoài, nếu không hắn nghi ngờ cả người mình cũng sẽ biến thành một phần của bức hoa văn đó.
Diệp Mặc cũng không dám tiếp tục nhìn bức hoa văn đầu tiên đó nữa, đến trước bức hoa văn thứ hai.
Bức hoa văn thứ hai là hai người đang chạy như điên, Diệp Mặc không dám quét thần thức vào trong đó, hắn cảm thấy đây cũng không phải là đường mà hắn muốn tìm.
Bức thứ ba, bức thứ tư…
Cho đến khi Diệp Mặc bước đến trước bức họa thứ bảy, lại dừng lại, hắn cảm thấy bức họa này khiến cho hắn có áp lực tinh thần không nhỏ, hình rất đơn giản, là một tông môn vô cùng khí thế hùng vĩ.
Ngoài tông môn, những dãy núi hùng vĩ liên miên trùng điệp, trước tông môn có bốn chữ màu vàng kim lớn lượn lờ “Húc Nguyệt Thánh đạo”, một người đàn ông mặc quần áo màu xám đứng trước tông môn này, nhìn bốn chữ này.
Người đàn ông mặc quần áo xám này chỉ có một bóng lưng, hai tay lão chắp sau lưng, vạt áo hình như vẫn còn đang đong đưa theo gió.
Mặc dù chỉ là bóng dáng một bức họa, không có bất kỳ nguyên thần và ý niệm gì, Diệp Mặc vẫn cảm thấy tu vi đáng sợ của người đàn ông chỉ thấy bóng lưng này.
Dường như chỉ cần tùy tay một cái là có thể biến hắn thành tro bụi, loại cảm giác này khiến Diệp Mặc cực kỳ khó chịu.
Ánh mắt của hắn đang định rời khỏi bóng lưng này, nhưng đột nhiên nhìn thấy một hoa văn thiết bài bên cạnh bóng lưng này.
Hoa văn thiết bài này, chính là hoa văn Âm Minh thiết bài mà hắn lấy được.
Diệp Mặc không do dự, lập tức liền lấy Âm Minh thiết bài ra.
Thần thức của hắn từ Âm Minh thiết bài quét lên hoa văn thiết bài trên bức hoa văn này, khi thần thức của hắn quét đến, đồng thời liền cảm nhận được một luồng ánh sáng đen nhánh từ trong bức họa chuyển ra ngoài, trong nháy mắt liền hợp với ánh sáng đen nhánh trên thiết bài kia.
Một sức mạnh cường đại đến cực điểm truyền đến, Diệp Mặc trực tiếp bị ánh sáng màu đen này vây lấy.
Không ổn rồi, lại bị lôi vào trong bức họa này, Diệp Mặc toàn lực vận chuyển Thần nguyên, muốn từ trong loại ánh sáng này thoát ra ngoài.
Nhưng cho dù hắn có cố gắng đi nữa, cũng không thể nào thoát khỏi ánh sáng này.
Một lát sau, Diệp Mặc liền cảm thấy đường ánh sáng này cuốn hắn vào trong một đường hầm hư không.
Diệp Mặc không giãy giụa nữa, đường ánh sáng này cũng không cuốn hắn vào trong bức họa, mà lại truyền tống hắn đi thật.
Ầm…
Chân của Diệp Mặc đã hạ xuống mặt đất, ngay lập tức hắn liền che chở toàn thân, đồng thời nắm chặt lấy Tử Đao.
Một lát sau, Diệp Mặc mới từ từ buông lỏng toàn thân, xung quanh hắn toàn bộ đều là khe rãnh ngang dọc, những bức tường đổ hoang tàn.
Dãy núi hùng vĩ xung quanh không phải bị đánh chỉ còn lại một nửa, thì cũng đổ xuống một nửa rồi.
Diệp Mặc nhìn thiết bài trong tay mình, thiết bài hình như nổi lên một loại khí tức bi ai.
Nhưng loại khí tức này cũng mau chóng biến mất, đến ánh sáng lưu chuyển trên thiết bài cũng biến mất, thiết bài này lại lần nữa biến thành lành lạnh man mát như cũ.
Âm Minh thiết bài không tầm thường, thoạt nhìn bức họa đầu tiên kia cũng không phải là muốn dụ mình vào trong, mà là muốn truyền tống hắn đến một nơi khác, có lẽ mỗi một bức họa trong đại điện này đều có thể truyền tống đến một nơi nào đó.
Diệp Mặc cất thiết bài đi, lại bắt đầu quan sát xung quanh.
Hắn chắc rằng mình bị truyền tống ra khỏi Mộ Hoa Thần sơn, chỉ là hắn không dám chắc nơi mà mình bị truyền tống đến là nơi nào.
Trong một nơi khe rãnh ngang dọc và núi non đổ nát này, Diệp Mặc cảm thấy có chút gì đó quen thuộc.
Mau chóng hắn liền hiểu ra, nơi trước mặt này chính là bức họa thứ bảy mà lúc trước hắn nhìn thấy trên tường của đại điện Thánh phủ trong Thặng Chính hồ.
Lúc đó bức họa đó là một tông môn khí thế hùng vĩ, xung quanh tông môn có những dãy núi cao lớn hùng vĩ chập chùng.
Mà lúc này, tông môn hùng vĩ khí thế trong bức họa sớm đã biến mất, hoặc là nói đã biến thành một khoảng khe rãnh ngang dọc.
Dãy núi cao lớn chập chùng kia cũng đã bị đánh cho nghiêng trái nghiêng phải.
Đồng thời Diệp Mặc cũng đã hiểu ra, nơi mà hắn đang đứng chính là bên ngoài cổng lớn của tông môn có bóng lưng hư không kia, chỉ có điều lúc này sớm đã không nhìn thấy đại môn hùng vĩ lúc trước nữa.
Diệp Mặc hít một hơi lạnh, loại khe rãnh thần thức quét không đến đáy, còn địa thế núi non bị hủy diệt xung quanh mấy vạn dặm, cái này cần thần thông lớn thế nào đây?
Húc Nguyệt Thánh đạo tông môn này vừa nhìn liền biết là một môn phái cường đại cổ xưa, bây giờ cũng bị hủy diệt đến bộ dạng như này rồi.
Một bóng đen đột ngột từ trong khe rãnh lao ra, Diệp Mặc vung tay đánh một quyền ra.
Bóng đen này bị một quyền của Diệp Mặc đánh trúng, phát ra tiếng hét sắc bén, lập tức chia năm xẻ bảy tiêu tán.
Một viên yêu hạch màu xám đen rơi lên trên mặt đất, Diệp Mặc nhặt viên yêu hạch đó lên, lập tức hiểu ra:
– Hóa ra mình lại quay về Thần Phần vực.
Bóng đen vừa mới bị hắn đánh chết chính là Vụ ma thú, chỉ có điều lúc này sức mạnh của hắn so với lúc mới đến Thần Phần vực không biết cũng đã mạnh hơn bao nhiêu lần rồi.
Diệp Mặc cũng không suy nghĩ Âm Minh thiết bài cổ quái ở chỗ nào, lập tức bay rời khỏi tông môn tàn phá này.
Mấy ngày sau, Diệp Mặc lúc này đã rời khỏi nơi có các loại khe rãnh ngang dọc, đồng thời thần thức của hắn quét đến một phường thị cũng không nhỏ.
Xác định xung quanh phường thị cũng không có đại năng Chứng đạo cao cấp nào, Diệp Mặc lúc này mới đến bên ngoài phường thị, hắn muốn nghe ngóng một chút xem trong này cách Mộ Hoa Thần sơn bao xa.
Đồng thời hắn cũng muốn đến phường thị lớn tìm con đường Chứng đạo, còn cả cách Chứng đạo của người khác nữa.
Đối với Diệp Mặc mà nói, hắn căn bản cũng không hiểu cái gì là Chứng đạo, còn chút chấp niệm trong cây Hỗn độn kia lại cho hắn biết, đọc lời thề Chứng đạo, Diệp Mặc trực tiếp coi như không nghe thấy.
Hắn chứng đạo của mình, làm sao có thể đọc lời thề bị quản chế trong thiên đạo tối tăm chứ?
Nếu như không có Thế giới hỗn độn, không có Khổ Trúc và cây Hỗn độn, có lẽ hắn còn sẽ suy nghĩ cân nhắc đọc lời thề Chứng đạo.
Bây giờ hắn chỉ nghĩ chứng ngoại giới không có cách nào quấy nhiễu, dùng bản tâm của mình phát đạo.
Còn chấp niệm kia nói cái gì mà đại đạo tiểu đạo, Diệp Mặc càng không để ý đến.
Cái gì là đại đạo? Cái gì là tiểu đạo? Chỉ cần phù hợp với bản tâm chi đạo của mình, thì đó chính là đại đạo của hắn.
Nếu như chỉ là để người ta lợi dụng, lấy lời thề để trói buộc, thì cho dù là đạo vô thượng, Diệp Mặc cho rằng, đó cũng chỉ là tiểu đạo.
Trong Thần Phần vực, có rất nhiều người Chứng đạo, đó có lẽ là tiểu đạo, nhưng cái này cũng không ảnh hưởng Diệp Mặc đi nhặt nhạnh kinh nghiệm chứng đạo của người khác.
Tam sinh quyết của hắn, có thể hấp thu những kinh nghiệm Chứng đạo của người khác, cuối cùng rút ra đại đạo của bản thân mình.
Phường thị này mặc dù thoạt nhìn rất đơn sơ, nhưng vì diện tích không nhỏ, người qua người lại, lại có vẻ cực kỳ náo nhiệt.
Diệp Mặc đi vào trong phường thị, chặn một Tiên tôn hậu kỳ bình thường, ôm quyền hỏi:
– Vị đạo hữu, xin hỏi một chút…
Chỉ có điều Diệp Mặc còn chưa nói xong, thì Tiên tôn hậu kỳ này lập tức sắc mặt đại biến, căn bản cũng không đợi Diệp Mặc nói xong liền nói:
– Tiền bối, vãn bối không biết…
Nói xong gã nhanh chóng lui ra phía sau, trong nháy mắt lẫn vào trong đám người rồi biến mất, trước sau gã chỉ nhìn Diệp Mặc một cái mà thôi.
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Tiên tôn quay người đi này, mình còn chưa hỏi xong, gã liền nói là không biết? Thế này là thế nào?
Diệp Mặc vừa định tìm người hỏi một chút, lại bỗng nhiên phát hiện những người xung quanh sau khi nhìn thấy hắn đi qua, ai ai cũng rời đi, cứ như hắn chính là một ác ma vậy, không ai muốn nói với hắn một câu.
Cho dù đến những quầy hàng đứng cách hắn tương đối gần cũng nhao nhao đi hết.
Diệp Mặc giật mình hiểu ra, là do mình đeo cái mặt nạ này mà ra.
Cái mặt nạ này là lấy từ trên người Thác Bạt Phi Dương xuống, xem ra lúc trước Thác Bạt Phi Dương đã làm rất nhiều chuyện xấu, quả thực giống như chuột chạy qua đường.
Nhưng Diệp Mặc nghĩ lại, cũng không đúng.
Lúc trước Thác Bạt Phi Dương chỉ huy người khác tiến vào đáy Thặng Chính hồ tấn công Thánh phủ kia, hắn cũng không thấy ai dám làm gì Thác Bạt Phi Dương.
– Thác Bạt Phi Dương, chịu chết đi…
Mấy đường độn quang vô cùng cường hãn bay đến, Diệp Mặc thậm chí nghi ngờ một đường độn quang trong đó cũng đã là tu vi Thánh đế rồi.
Mấy đường độn quang còn chưa đến, cũng đã vây đường đi của hắn lại.
Các loại pháp bảo được phóng ra tạo thành ánh sáng ngũ sắc, khiến Diệp Mặc cảm thấy một loại áp lực cường đại.
Diệp Mặc thầm kêu đen đủi, hắn đeo cái mặt nạ này chính là sợ Hóa đạo Thánh đế kia tìm thấy hắn.
Bây giờ không ngờ những người mà Thác Bạt Phi Dương đắc tội còn nhiều hơn so với hắn, chẳng trách tên này trốn trong Mộ Hoa Thần sơn không dám ra ngoài.
Diệp Mặc cũng không nghĩ ngợi gì, trực tiếp mang một đường độn quang quay người bỏ chạy.
Không phải hắn sợ những người này, mà hắn thực tế không muốn đánh một trận vô nghĩa như này, cái này rõ ràng cũng chẳng liên quan gì đến hắn, hoàn toàn là tai bay vạ gió.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









