[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 395 : Mặc Nguyệt Lớn Mạnh (c1971-c1975)
❮ sautiếp ❯Chương 1971: Mặc Nguyệt Lớn Mạnh
Mặc Nguyệt Lớn Mạnh
C
ũng không biết đã qua bao lâu, Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đồng thời tỉnh táo lại.
Tô Tĩnh Văn lập tức liền nhớ tới bên ngoài có rất nhiều người đang nhìn, trên mặt cũng có chút bắt đầu nóng lên, vội vàng từ trong ngực Diệp Mặc vùng ra.
– Đi về đã rồi…
Giọng nói của Tô Tĩnh Văn nhỏ nhẹ vô cùng, trong tim mặc dù vẫn còn đang đập thình thịch tứ tung, lại cũng dần dần dịu lại.
Diệp Mặc lập tức hỏi:
– Tĩnh Văn, trừ em đã thăng thiên Tiên Giới ra, còn ai nữa không?
– Không có, thành Mặc Nguyệt chỉ có một mình em thăng thiên, hoặc là nói chỉ có một mình em đến đây.
Giọng của Tô Tĩnh Văn lập tức bắt đầu trở nên thấp xuống, nỗi lo của cô cũng giống như Diệp Mặc, nếu nói thành Mặc Nguyệt đến bây giờ còn chưa có ai thăng thiên, chuyện đó là tuyệt đối không thể.
Hơn nữa, tiền bối Lục Vô Hổ còn thăng thiên trước cô mà, sao cũng không thấy tung tích?
Diệp Mặc nghe đến đó, trong lòng trầm xuống, hắn giơ tay loại bỏ cấm chế chung quanh, – Tĩnh Văn, chuyện này chúng ta trở về rồi hãy nói.
Trông thấy Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn hiển lộ ra thân hình, mọi người nhao nhao tới chào hỏi.
Diệp Mặc nhìn bộ dáng muốn nói lại thôi của Lô Phượng, lập tức mỉm cười nói:
– Lô Phượng, ta chính là Lạc tông chủ lúc trước, cô không cần lo lắng.
Lô Phượng lập tức vỡ lẽ ra, khó trách cô cảm nhận được một loại cảm giác quen thuộc trên người Diệp Mặc.
Nếu như Diệp Mặc chính là Lạc tông chủ lúc trước, vậy tất cả mọi chuyện đều dễ nói rồi.
– Diệp huynh. . .
– Diệp đại ca.
Doãn Ưng, Giang Cận, Đồng Xu hết thảy đều mừng rỡ tiến lên ân cần thăm hỏi, bọn họ rốt cuộc hiểu rõ vì sao lúc trước khi Mặc Nguyệt tiên tông được sáng lập, Lạc tông chủ đối xử với bọn họ không giống những người khác, thì ra là người quen.
Đồng thời mọi người kinh ngạc không thôi, lôi kiếp Kim tiên lúc trước của Diệp Mặc, mấy người Doãn Ưng tận mắt nhìn thấy, mà hiện tại bọn họ và Diệp Mặc sớm đã không ở trên cùng một xuất phát điểm nữa rồi.
Liễu Trung Yên và Liễu Mạn mừng rỡ đồng thời cũng cảm thán, bọn họ cũng giống như bọn Doãn Ưng, ban đầu đã biết rõ tu vi của Diệp Mặc.
Lúc này mới mấy trăm năm trôi qua, tu vi của Diệp Mặc, bọn họ ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ rồi, đây đã không thể xem như tốc độ tu luyện đáng sợ nữa, mà là tốc độ tu luyện không cách nào tưởng tượng nổi.
Tuy những năm này bọn họ ở Mặc Nguyệt tiên tông tu vi đều tăng lên rất nhanh, nhưng đến bây giờ Liễu Trung Yên có thể coi là tu vi cao nhất cũng không quá Huyền tiên mà thôi.
Diệp Mặc lại được nhìn thấy mọi người, cũng rất là vui mừng, thao thao cùng mọi người ôn chuyện.
Diệp Mặc từ trong miệng Ân Hồn biết được bọn người Nhậm Vũ và Hồng Lăng đã tới Mặc Nguyệt tiên tông, càng thêm mừng rỡ không thôi.
Cái duy nhất đáng tiếc là bọn họ vẫn chưa trở lại tông môn, đều đang ở bên ngoài bươn trải rèn luyện.
Đường Bắc Vi đã sớm lôi kéo Tô Tĩnh Văn xì xào bàn tán, Lô Phượng khéo léo, đã thu xếp cho bọn người Ninh Nga Tiên Tử và Úc Kim Hương còn cả Linh Tú.
Chờ mọi người ôn chuyện được khá lâu rồi, tiên đế Tật Lôi lúc này mới tới cười ha ha nói:
– Mấy trăm năm không thấy, Diệp huynh phong thái càng hơn xưa.
Diệp Mặc bây giờ là Tiên đế sơ kỳ, tiên đế Tật Lôi cũng không cảm thấy bất ngờ, y vốn cho rằng Diệp Mặc che giấu tu vi.
Cho dù bây giờ là Tiên đế sơ kỳ, cũng chưa chắc là tu vi thực sự của Diệp Mặc.
Người chung quanh trông thấy Tiên đế Tật Lôi đến nói chuyện, nhao nhao tránh ra, trong mắt mọi người, địa vị Tiên đế là chí cao vô thượng.
– Tật Lôi huynh không đi bế quan, sao mà chạy đến Mặc Nguyệt tiên tông ta rồi.
Diệp Mặc cười nói, hắn sẽ không cho là Tiên đế Tật Lôi vừa ý tiên linh khí ở Mặc Nguyệt tiên tông, muốn tu luyện ở đây.
Loại người như tiên đế Tật Lôi, nếu như muốn tìm nơi tu luyện đỉnh cao, cũng sẽ không tìm đến tiên thành Mặc Nguyệt.
Hơn nữa tiên đế Tật Lôi đã nhận được ‘Vô trần quả”, chuyện đầu tiên phải làm hẳn là bế quan mới đúng.
Nếu như nói tiên thành Mặc Nguyệt được hắn bố trí lại tụ linh tiên trận một lần nữa, đặt tiên linh mạch cực phẩm vào thì còn có thể hấp dẫn tiên đế Tật Lôi, nhưng bây giờ thì lại tuyệt đối không thể.
Tiên đế Tật Lôi lập tức sắc mặt giận dữ nói: – Tật Lôi huynh, ai dám cướp đồ của huynh?
Diệp Mặc có chút nghi ngờ hỏi, đồ của tiên đế Tật Lôi còn có người đoạt, hắn ngược lại là hơi nghi hoặc một chút rồi.
– Còn không phải lão già Táp Không, người này quả thực cực kỳ không biết xấu hổ, ngang nhiên đòi lấy đi ‘Vô trần quả” của ta, còn ta một chữ cũng không thể nói, trong lòng hết sức buồn bực.
Vốn muốn tìm Diệp huynh giúp ta xả giận, nhưng hiện tại trong lòng cũng lắng lại một ít.
Vốn Tiên đế Tật Lôi đúng là muốn tìm Diệp Mặc giúp một tay, sau đó y lại nghĩ, e rằng cho dù là Diệp Mặc cũng không dám tìm Táp Không Đại Đế xả giận.
Diệp Mặc giật mình nói:
– Thì ra là lão già này, sớm biết như vậy ta đã không để cho ông ta dễ dàng như vậy rồi.
– Diệp huynh, ngươi đã gặp Táp Không Đại Đế sao?
Tiên đế Tật Lôi nghi hoặc hỏi.
Diệp Mặc không có giấu diếm, – Đúng vậy, ta đã đánh cho cửa phủ Đại Đế của lão ta nát nhừ, giết quản sự tên là Nạp Minh của lão ta.
Thuận tiện dạy dỗ tên này một trận, nếu như ta biết lão ta cướp đoạt ‘Vô trần quả” của Tật Lôi huynh, ta khẳng định sẽ không tha cho lão ta dễ dàng như vậy.
– Cái gì?
Tiên đế Tật Lôi há to miệng, sau nửa ngày cũng chưa kịp phản ứng.
Y vừa ra tới từ Hư Không Thiên Vực, liền đi tới Cung Hoa Thiên, cũng không biết chuyện đã xảy ra ở Thượng Thiên Vực.
Y muốn tìm Diệp Mặc hỗ trợ đòi lại lẽ công bằng từ Táp Không Đại Đế, cũng là nhất thời phẫn nộ.
Chờ y tỉnh táo lại, y cũng biết chuyện này là không thể nào.
Nhưng mà lời Diệp Mặc nói, khiến cho y lập tức ngây ra như phỗng.
Diệp Mặc ngay cả Táp Không Đại Đế mà cũng có thể giáo huấn, chẳng phải là nói hắn có thể so sánh với Bán Thánh rồi sao? Đánh cho cửa lầu của Táp Không Đại Đế nát nhừ, Diệp Mặc còn có thể an ổn trở lại Mặc Nguyệt tiên tông, vậy rõ ràng là Diệp Mặc không sợ Táp Không Đại Đế.
Thật lâu, tiên đế Tật Lôi mới phản ứng được, y cười ha ha nói:
– Được, đã ghiền, thật sự là đã ghiền, phiền muộn của ta toàn bộ đã được tiêu trừ rồi, một quả ‘Vô trần quả’ cũng chẳng đáng gì, lấy thì cũng đã lấy rồi. lão già Táp Không, ngươi cũng có ngày hôm nay nha, ha ha. . .
Diệp Mặc biết rõ tu vi hiện tại của hắn so với Táp Không thì cũng không lợi hại hơn bao nhiêu, nhưng cái này không cần phải nói ra, dù sao hắn không sợ Táp Không là được.
– Diệp huynh, làm một tán tu, ta có thể tu luyện tới Tiên đế, gian khổ trong đó chỉ có chính ta biết, người ngoài khó có thể tưởng tượng.
Diệp huynh, Tật Lôi ta hôm nay cuối cùng đã tìm thấy nơi chốn rồi.
Diệp huynh nếu như không chê, Tật Lôi ta rất vui được gia nhập Mặc Nguyệt tiên tông.
Tiên đế Tật Lôi sau khi diệt hết phiền muộn, lập tức chắp tay khom người nói.
Diệp Mặc mừng to, hắn không thể tưởng được tiên đế Tật Lôi sẽ gia nhập Mặc Nguyệt tiên tông, đối với chuyện Tiên đế gia nhập Mặc Nguyệt, hắn đương nhiên là hoan nghênh vô cùng, lập tức vội vàng đở lấy tiên đế Tật Lôi:
– Tật Lôi huynh có thể gia nhập Mặc Nguyệt tiên tông ta, Diệp mỗ thật sự là cầu còn không được, lý nào lại ghét bỏ?
Lô Phượng ở một bên liền vội vàng tiến lên ân cần thăm hỏi tiên đế Tật Lôi, đồng thời vui sướng nói:
– Xem ra Mặc Nguyệt tiên tông ta về sau cũng có hai Tiên đế rồi.
Lô Phượng không biết tu vi của Diệp Mặc, nhưng từ trong miệng tiên đế Tật Lôi cô biết được Mặc Nguyệt tiên tông còn có một tiên đế Hà Trùng, bây giờ thêm tiên đế Tật Lôi, hiển nhiên là có hai tiên đế.
Tiên đế Tật Lôi cười ha ha, – Lô Phượng, ngươi chắc không biết Diệp tông chủ cũng là Tiên đế rồi, hơn nữa còn là Tiên đế đứng đầu toàn bộ Tiên Giới.
Thấy Lô Phượng kinh ngạc nhìn mình chằm chằm, Diệp Mặc cười ha ha nói:
– Mặc Nguyệt tiên tông ta cũng không phải là chỉ có hai Tiên đế, qua một thời gian ngắn, Khai Nỉ tiên đế sẽ còn gia nhập Mặc Nguyệt tiên tông ta.
– Khai Nỉ?
Tiên đế Tật Lôi nghe được cái tên này xong nghi hoặc nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc biết rõ vẻ mặt này của tiên đế Tật Lôi, nhất định là đã từng nghe nói đến Khai Nỉ Thánh đế, cũng không giấu diếm nói:
– Không sai, chính là người đã từng là Khai Nỉ Thánh đế, y đi xử lý công việc rồi, sau một thời gian ngắn, y sẽ trở lại Mặc Nguyệt tiên tông ta.
Người chung quanh nghe mà đều trợn mắt há hốc mồm, đây là một Tiên vương tông môn ở Hạ Thiên Vực sao? Cho dù là đế tông đỉnh cao ở Thượng Thiên Vực, cũng chỉ có không quá bốn, năm tiên đế mà? Mà tiên đế Tật Lôi càng không thể tin được, một Thánh đế gia nhập một tiên tông ở Hạ Thiên Vực? Vấn đề này nghe sao cũng thấy không được tự nhiên.
Cũng may Khai Nỉ Thánh đế bây giờ đã không phải là Thánh đế nữa rồi, nói cách khác không chừng đế tông cả Thiên Vực đều sẽ tới bái phỏng.
Kỳ thật Diệp Mặc còn chưa nói qua một hai trăm năm nữa, Úc Kim Hương tất nhiên sẽ lại trở thành tiên đế.
Lúc này Úc Kim Hương đã là Tiên Tôn sơ kỳ rồi, trở thành Tiên đế đối với nàng mà nói chỉ là vấn đề thời gian.
Úc Kim Hương không giống như Khai Nỉ, tu vi của Khai Nỉ so với lúc trước đã thụt lùi đi rất nhiều, nhưng một khi Úc Kim Hương khôi phục tu vi tiên đế, sẽ càng hơn lúc trước.
– Chúng ta đừng đứng ở bên ngoài hàn huyên, về tông môn trước rồi nói sau.
Lô Phượng, cô đi tuyên bố mười sáu năm sau Mặc Nguyệt tiên tông ta cử hành nghi thức sáng lập môn phái.
Diệp Mặc quyết định làm cho Mặc Nguyệt tiên tông vang danh, bất kể là ai, lần này sau khi Mặc Nguyệt tiên tông chính thức mở lễ thành lập môn phái, muốn động vào Mặc Nguyệt tiên tông, cũng phải suy nghĩ cho kỹ.
– Vâng, tông chủ.
Lô Phượng lập tức mừng rỡ lên tiếng đáp.
Cô đương nhiên biết ý Diệp Mặc, Mặc Nguyệt tiên tông sau khi thành lập đã sớm tuyên bố rồi, cũng đã tổ chức nghi thức.
Bây giờ Diệp Mặc muốn gióng trống khua chiêng tổ chức lại nghi thức, hiển nhiên là để làm cho Mặc Nguyệt vang danh.
Mặc Nguyệt tiên tông một lần mà có thêm một tiên đế Tật Lôi, lại thêm một Tiên Tôn Úc Kim Hương, thực lực lập tức tăng nhiều.
Sau vui mừng gặp gỡ, Diệp Mặc quyết định để cho Úc Kim Hương và Lô Phượng phụ trách nghi thức lập phái long trọng của Mặc Nguyệt tiên tông, mà bề ngoài Tiên đế Tật Lôi với tư cách là người có tu vi cao nhất của Mặc Nguyệt tiên tông làm áp trận cho Mặc Nguyệt tiên tông, đồng thời hoan nghênh khách quý khắp nơi đến đây chúc mừng.
Diệp Mặc thì một lần nữa bố trí hộ sơn đại trận và tụ linh tiên trận cho Mặc Nguyệt tiên tông và tiên thành Mặc Nguyệt.
Sau khi Diệp Mặc trở lại Mặc Nguyệt tiên tông, Mặc Nguyệt tiên tông lại náo nhiệt hẳn lên.
Áo ngủ bằng gấm nửa rơi xuống, nửa bên ngực của Tô Tĩnh Văn đều lộ ra bên ngoài, nét ửng hồng trên mặt nàng còn chưa nhạt đi, ánh mắt lại từ đầu đến cuối không hề rời khỏi Diệp Mặc.
– Còn đang lo lắng gì vậy.
Diệp Mặc ôm Tô Tĩnh Văn dịu dàng hỏi, hắn nhìn ra trong mắt Tô Tĩnh Văn có một chút lo lắng không dễ cảm thấy được.
Tô Tĩnh Văn quay người chui vào trong ngực Diệp Mặc, lo lắng nói:
– Em đã được cùng anh ở đây rồi, nhưng chị Tố Tố và chị Khinh Tuyết còn cả Ánh Trúc đều chưa thăng thiên, em có chút lo lắng cho họ.
Có đôi khi em cảm thấy em rất ích kỷ, vì để sớm ngày nhìn thấy anh, mà thăng thiên trước Vốn Tô Tĩnh Văn cho rằng với tư chất của đám người Tố Tố, sau khi cô thăng thiên, bọn người Tố Tố cũng sẽ thăng thiên, cũng chỉ là không đến trăm năm mà thôi.
Nhưng đến bây giờ bọn người Tố Tố vẫn chưa thăng thiên, trong nội tâm cô lại có chút lo lắng.
Cô cũng không nói gì tới Ức Mặc, cô sợ Diệp Mặc càng thêm lo lắng.
Diệp Mặc vỗ vỗ bả vai trắng nõn như tuyết của Tô Tĩnh Văn nói:
– Chờ anh bố trí xong trận pháp cho Mặc Nguyệt tiên tông, anh sẽ đi xem thử.
– Anh đi bằng cách nào? Chẳng lẽ anh có thể xuống Tu Chân Giới?
Tô Tĩnh Văn ngẩng đầu theo bản năng nửa ngồi xuống, hoàn toàn không có chú ý tới áo ngủ bằng gấm đã hoàn toàn chảy xuống, lộ ra hai gò bồng đảo săn chắc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1972: Xé Rách Không Gian Thất Bại
Xé Rách Không Gian Thất Bại
A
nh không thể xuống Tu Chân Giới, nhưng anh thăng thiên vốn cũng không phải là thăng thiên một cách bình thường, hơn nữa…
Diệp Mặc theo bản năng cúi đầu nhìn nhìn Tô Tĩnh Văn, không nói thêm gì đi nữa, bàn tay lớn đã chụp tới.
Tô Tĩnh Văn rên nhẹ một tiếng, lại lạc đường vào trong đó. . .
Cũng không biết đã qua bao lâu, Tô Tĩnh Văn mới lại thở dốc vài tiếng, nhìn Diệp Mặc thấp giọng nói:
– Có một sư tỷ tên là Băng Du tới tìm anh, sau khi cô ấy nghe nói anh mất tích, lại đã rời khỏi Mặc Nguyệt tiên tông, không biết đi nơi nào rồi.
Diệp Mặc nghe thấy tên Chân Băng Du, lập tức có chút không được tự nhiên.
Hắn sau khi thăng thiên Tiên Giới, nhìn thấy rất nhiều Tiên Tử xinh đẹp.
Nhưng hắn chưa bao giờ động lòng đối với những cô gái này dù chỉ một chút, duy nhất từng có mộng tưởng đối với Chân Băng Du.
Đương nhiên đó là trong hoàn cảnh đặc biệt mới có, bây giờ Tô Tĩnh Văn vừa nhắc tới Chân Băng Du, Diệp Mặc lập tức cũng nhớ tới từng ly từng tý khi ở cùng Chân Băng Du.
Thật lâu Diệp Mặc mới thở dài nói:
– Đạo tâm của Chân Băng Du và Đạo tâm của anh hoàn toàn bất đồng, em có biết cô ấy gọi cái này là gì không?
– Gọi là gì?
– Ham muốn xác thịt mà thôi.
– Khó nghe muốn chết.
– Đúng rồi Tĩnh Văn, anh dạy cho em bắt đầu luyện thể được không?
– Tại sao phải luyện thể.
– Luyện xong em sẽ biết.
Từ khi Diệp Mặc trở về, tiên đế Tật Lôi gia nhập Mặc Nguyệt tiên tông, Mặc Nguyệt tiên tông đã thành tiêu điểm của toàn bộ Hạ Thiên Vực.
Một vài tông môn và Thiên Chủ cũng đang lo lắng khi Mặc Nguyệt tiên tông chính thức cử hành đại lễ lập phái lần này, cần phải tặng quà gì đây.
Cái không giống với lúc trước chính là, lúc trước là nghe nói Mặc Nguyệt tiên tông có tiên đế gia nhập, nhưng không rõ ràng lắm.
Lần này là đã xác minh tiên đế Tật Lôi vẫn luôn ở lại tiên thành Mặc Nguyệt gia nhập Mặc Nguyệt tiên tông, đừng nói Hạ Thiên Vực, cho dù là Trung Thiên vực, có một tông môn Tiên đế, đã là đỉnh cao của đỉnh cao rồi.
Mặc Nguyệt tiên tông lúc này toàn tông đều huy động hết, Diệp Mặc thì bắt đầu bố trí hộ sơn đại trận và tụ linh tiên trận cho Mặc Nguyệt tiên tông.
Lần này Diệp Mặc đã không có bất kì hạn chế gì nữa, hắn đặt ba mươi sáu dòng tiên linh mạch cực phẩm vào phía dưới Mặc Nguyệt tiên tông, đồng thời lại đặt ba dòng tiên linh mạch cực phẩm vào tiên thành Mặc Nguyệt.
Mười vạn Hư Không Ngự Sát Trận được Diệp Mặc một lần nữa sửa chữa điều chỉnh, bây giờ cách thức bày trận của Diệp Mặc hoàn toàn bất đồng với lúc trước.
Hắn dùng thời gian trọn nửa năm quy hoạch trận pháp lại một lần nữa, luyện chế trận kỳ lại một lần.
Nửa năm sau, hộ sơn tiên trận của Mặc Nguyệt tiên tông mới lại hoàn toàn khép lại.
Đây là một cái tiên trận cấp chín đúng nghĩa, Diệp Mặc không tiếc sử dụng các loại tiên tài cao cấp và tiên linh mạch cực phẩm để bố trí.
Trong nháy mắt khi tiên trận hợp lại, khí thế của Mặc Nguyệt tiên tông trong nháy mắt bắt đầu hùng vĩ hẳn lên, khí thế đế tông hùng vĩ tràn trề vừa nhìn đã thấy lồ lộ, chỉ cần nhìn ngắm Mặc Nguyệt tiên tông trong tiên trận, là có thể dâng lên một loại cảm giác hùng vĩ hùng tráng, lại càng không cần phải nói quanh năm sống ở nơi đây rồi.
Tiên đế Tật Lôi đứng trên một đỉnh núi trong Mặc Nguyệt tiên tông nhìn ngắm đại trận đã hợp lại, càng cảm khái mãi thôi.
Y cảm thấy lựa chọn của mình hoàn toàn chính xác, Diệp tông chủ căn bản chính là một huyền thoại vĩnh cửu của Tiên Giới.
Tuổi tác không lớn, nhưng bất kể là tu vi, trình độ trận pháp hay là luyện đan đều là đỉnh cao của cả Tiên Giới.
Y có thể khẳng định, Diệp Mặc bố trí mười vạn Hư Không Ngự Sát Trận này, hiện giờ ở Tiên Giới còn chưa có người thứ hai có thể bố trí được.
Đừng nói thời gian một năm, cho dù là thời gian mười năm, cũng không thể có người bố trí ra được.
Đại trận này căn bản là bố trí để phòng ngự Tiên đế vây công, có loại hộ sơn tiên trận này, cho dù là Mặc Nguyệt tiên tông không có Tiên đế, thế thì sao chứ? Cái gì là khí thế của đế tông? Đây mới thật sự là khí thế của đế tông chứ.
Sườn núi Nhược Phong ở Văn Cử Thiên, đây là nơi lúc trước Diệp Mặc thăng thiên, Diệp Mặc sau khi bố trí xong hộ sơn đại trận cho Mặc Nguyệt tiên tông, nơi đầu tiên hắn tới chính là nơi này.
Người của Đại lục Lạc Nguyệt không cách nào thăng thiên, khiến cho Diệp Mặc cực kỳ lo lắng.
Điều hắn có thể nghĩ tới chỉ có vị trí mà mình thăng thiên, muốn từ thăng thiên điện tìm biện pháp tiến vào Tu Chân Giới, đó là chuyện tuyệt đối không thể.
Nơi duy nhất có thể tiến hành chính là tìm đến không gian yếu ớt, sau đó thử một chút xem có thể xé rách không gian được hay không.
Bình thường chỗ yếu nhất đều là vị trí tu sĩ thăng thiên, mà hắn không phải là thăng thiên theo cách bình thường, vị trí kia nhất định là nơi yếu kém nhất rồi.
Diệp Mặc rất rõ ràng, cho dù là hắn đã tìm được nơi lúc trước hắn thăng thiên, muốn xé rách không gian ở nơi này, chỉ sợ cũng không phải là chuyện đơn giản.
Đừng thấy trong lúc hai Tiên đế đỉnh cao đánh nhau thường xuyên xuất hiện một vài vết nứt không gian thật nhỏ, nhưng loại vết nứt đó là không có cách nào xé rách để tiến vào.
Bởi vì loại vết nứt thật nhỏ đó, sẽ biến mất trong chớp mắt không thấy gì nữa, tuyệt đối không có khả năng xé rách ra thêm.
Không gian của Tiên Giới vững chắc vô cùng, cho dù là với Tiên đế mà nói, cũng không phải có thể tùy tiện phá vỡ ra.
Hơn nữa, cho dù là anh xé rách ra, thì sao chứ, có thể là nơi không gian anh xé rách tương ứng là một nơi anh hoàn toàn không biết, hoặc là một giao diện khác, cũng có thể là khe hở hư không.
Cho nên nói trừ phi cực kỳ bất đắc dĩ, thì sẽ không có người nào thông qua xé rách không gian để tìm kiếm một nơi khác cả, đương nhiên, đây cũng không phải là tùy tiện một người nào cũng có thể làm được.
Diệp Mặc biết sườn núi Nhược Phong Văn Cử Thiên là nơi hắn thăng thiên, chỗ đó xé rách ra hẳn là có một thế giới tàn tạ đổ nát, thế giới sứt mẻ tàn tạ có năm cái cột trụ.
Lúc trước hắn chính là từ thế giới đó độ kiếp, sau đó thông qua phương thức của riêng mình thăng thiên đến Tiên Giới không theo một cách bình thường.
Hôm nay hắn hoặc là chỉ cần lại xé rách ở đây, là có thể trở lại thế giới sứt mẻ tàn tạ có năm cây cột lúc trước.
Diệp Mặc tin tưởng lúc trước hắn chỉ có Hóa Chân nên không cách nào luyện hóa thế giới kia, cũng không có cách nào xé rách thế giới kia, nên mới khiến hắn không thể một lần nữa trở lại Vô Tâm Hải của đại lục Lạc Nguyệt.
Mà bây giờ hắn đã là tu vi Tiên đế, chỉ cần hắn có thể một lần nữa tiến vào cái thế giới sứt mẻ tàn tạ có năm cây cột kia, nói không chừng hắn sẽ có biện pháp lại trở lại Vô Tâm Hải.
Cho dù là không thể trở về đến Vô Tâm Hải, có lẽ hắn cũng có thể tìm thấy khe hở hư không.
Sườn núi Nhược Phong vẫn giống như trước kia, vẫn là mảnh đất khắp nơi đều là đất đá nửa mềm nửa cứng, trơ trụi đến mức ngay cả tiên linh khí cũng pha tạp không chịu nổi.
Diệp Mặc đã tìm được nơi lúc trước hắn thăng thiên, bắt đầu bố trí trận kỳ che giấu.
Ba ngày sau, hắn đã hoàn toàn phong tỏa mảnh không gian này lại.
Hắn sợ động tĩnh mình xé rách không gian quá lớn, khiến cho những nơi còn lại của Văn Cử Thiên bị sụp đổ.
Với năng lực hiện tại của hắn, hoàn toàn có thể làm đến mức phá hư không gian ổn định của Văn Cử Thiên.
Sau khi chuẩn bị xong, Diệp Mặc lập tức vận chuyển Tiên Nguyên toàn thân đưa tay vồ vào không khí.
Một tầng ngăn cách mơ hồ bị Diệp Mặc cảm giác được, nhưng lập tức hắn lại vô cùng phiền muộn buông lỏng tay của mình ra.
Với tu vi hiện tại của hắn, có lẽ có thể cảm thụ được kết giới của không gian, nhưng muốn xé rách không gian, thì còn thiếu sót rất nhiều.
Diệp Mặc phóng ra Tử Đao, lại vận chuyển Tiên Nguyên bổ ra một đao, không gian chung quanh trong nháy mắt đã bị một đao kia đánh cho run lên.
Hàng loạt tiếng vang nặng nề truyền đến, một vết nứt hư không cực kỳ nhỏ xuất hiện trước mặt Diệp Mặc.
Diệp Mặc không dám nghĩ lại, lại đưa tay bắt tới vết nứt kia, đồng thời đưa tay kéo ra một phát.
Uỳnh. . .
Vết nứt lập tức mở rộng ra, trong hư không đen thùi lùi, một lực lượng đáng sợ tới cực điểm đánh tới, luồng lực lượng này trực tiếp đụng vào ngực Diệp Mặc.
Thanh âm “Răng rắc. . .” không ngừng vang lên, xương ngực của Diệp Mặc từng cái từng cái bị lôi kéo đứt gãy, trên không trung hắn điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi, giống như con quay bị loại lực hư không này xoay tròn trên không trung.
Lập tức lại là một luồng lực hút hoàn toàn khác biệt, hơn nữa khủng bố tới cực điểm truyền đến, tựa như muốn đem Diệp Mặc vào trong cái khe hở không gian kia.
Diệp Mặc trong lòng kinh hãi, vốn là hắn muốn thông qua nơi này tiến vào cái thế giới tàn tạ đổ nát có năm cái trụ kia, nhưng bây giờ hắn biết rõ hắn tuyệt đối không thể đi vào.
Không gian ở nơi này đáng sợ như thế, một khi hắn đi vào, sẽ vĩnh viễn không có ngày trở ra.
Từ nơi này xé rách rồi đi vào đã khó khăn như thế, nếu lại từ bên trong đi ra chẳng phải là càng thêm khó khăn? Xem ra tu vi của hắn vẫn còn quá kém, căn bản là không thể xé rách không gian của Tiên Giới.
Cho dù là không gian yếu nhất, hắn cũng không thể xé rách.
Sau khi biết mình không thể đi vào, Diệp Mặc điên cuồng lui về phía sau, loại lực hút trong hư không kia hình như còn càng lúc càng lớn, Diệp Mặc lại cũng không kịp lo mấy chuyện còn lại nữa.
Gượng ép vận chuyển Tiên Nguyên, ngừng sự tiến vào của mình.
Uỳnh. . .
Không gian bị Diệp Mặc bổ ra rốt cuộc đã khép lại, loại lực hút kia biến mất, Diệp Mặc rơi xuống từ trên không, ngã trên mặt đất không cách nào nhúc nhích được.
Lực phản Tiên Nguyên mạnh mẽ truyền đến, Diệp Mặc lại điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi.
Lúc hắn đánh nhau với người khác, cũng chưa từng bị thương nghiêm trọng như vậy.
Diệp Mặc vội vàng nuốt thêm một viên Thanh Linh nguyên đan, trong lòng thầm nghĩ mà sợ hãi.
Nếu như không gian bị hắn xé ra không được mình khép lại, tất nhiên hắn sẽ bị cuốn vào trong hư không.
Tạm thời bất luận không gian mà hắn bị cuốn vào có phải là thế giới sứt mẻ tàn tạ có năm cái trụ mà hắn muốn tìm hay không, cho dù là không gian mà hắn đi vào kia có là cái thế giới đó, thì hắn làm sao mà có thể đi ra được? Hắn có thể đảm bảo là chắc chắn luyện hóa được cái thế giới kia sao?
Tình trạng vết thương chậm rãi khép lại, Diệp Mặc có chút thầm lấy làm may mắn, may mắn hắn không có dùng Cốt Tiễn để xé rách không gian nơi này, một khi Cốt Tiễn màu vàng bị không gian này mang đi, hắn đi đâu tìm đây? Xem ra hắn chỉ có thể đợi sau khi Khai Nỉ trở về, hỏi Khai Nỉ một chút, lúc trước Lục Chính Quần làm thế nào để tiến vào Tu Chân Giới?
Diệp Mặc đang muốn thu hồi trận kỳ, hai bóng người đã rơi vào bên cạnh Diệp Mặc.
Tới là hai người một nam một nữ, nam là tu vi Đại Ất Tiên, tiên nữ là tu vi Huyền tiên hậu kỳ đỉnh cao.
– Ồ, là anh?
Tiên nữ nọ nhìn Diệp Mặc kinh ngạc thốt lên.
Diệp Mặc chậm rãi đứng lên, hắn không thể tưởng được ở chỗ này còn thực sự gặp được người quen.
Tiên nữ nọ đúng là cô gái lúc trước hắn vừa mới thăng thiên Tiên Giới, tại cửa Bỉ Dực tiên thành gặp phải, Tiên tử Dặc Nghiên.
Nhưng nghĩ đến cũng bình thường, Bỉ Dực tiên thành cách nơi này không xa.
Dặc Nghiên Tiên Tử thường xuyên đi Bỉ Dực tiên thành, ở chỗ này có thể gặp phải cô cũng chẳng có gì lạ.
– Dặc Nghiên sư muội, muội biết người này?
Nam tiên kia nghi ngờ hỏi một câu.
Dặc Nghiên Tiên Tử gật gật đầu nói:
– Vâng, năm đó Bỉ Dực tiên thành luyện khí, tại cửa thành tiên thành Bỉ Dực muội đã gặp hắn một lần.
Không nghĩ tới hắn vẫn còn ở Bỉ Dực tiên thành, lại bị thương nặng như vậy.
Người đàn ông kia không nghe ra ý tứ trong câu nói của Dặc Nghiên tiên tử, Diệp Mặc lại hiểu, năm đó mình để lộ Giác Hồn Tảo, chắc chắn là đã bị kẻ có ý đồ nhắm trúng.
Nói không chừng có người tìm kiếm hắn khắp nơi, nhưng mình đã đào tẩu.
Chính vì vậy, mình xuất hiện lần nữa tại phụ cận Bỉ Dực tiên thành, tiên tử Dặc Nghiên mới cảm thấy kỳ quái.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1973: Chỗ Có Con Người Sẽ Có Giang Hồ
Chỗ Có Con Người Sẽ Có Giang Hồ
D
ặc Nghiên tiên tử lấy ra một viên đan dược đưa cho Diệp Mặc nói:
– Đây là một viên tiên đan chữa thương, anh ăn đi.
Sau này đi ra ngoài rèn luyện, tốt nhất là tìm vài người mà tổ đội, đơn độc một người ở bên ngoài có chút nguy hiểm.
Tuy rằng lấy ra đan dược chữa thương cho Diệp Mặc, thế nhưng Dặc Nghiên tiên tử trong lòng vẫn đang suy nghĩ làm sao hỏi Diệp Mặc về chuyện Giác Hồn Tảo.
Diệp Mặc xua tay nói:
– Cảm tạ Dặc Nghiên tiên tử, năm đó ta còn nợ cô 5 viên tiên tinh thượng phẩm còn chưa trả, giờ không tiện dùng tiên đan của cô.
Cám ơn nhiều, Diệp mỗ xin cáo từ.
Năm viên tiên tinh thượng phẩm đối với Diệp Mặc trước đây mà nói đúng là một khoản tài phú cực lớn, nhưng bây giờ hắn biết số này không có khả năng được Dặc Nghiên tiên tử đặt ở trong mắt nữa là, hắn dứt khoát ngay cả ý trả đều lười nói.
– Chờ một chút…
Dặc Nghiên tiên tử thấy Diệp Mặc xoay người, mở miệng gọi Diệp Mặc lại.
Diệp Mặc ngừng lại, nghi hoặc nhìn Dặc Nghiên tiên tử hỏi, – Tiên tử còn có chuyện khác?
Dặc Nghiên tiên tử do dự một chút, rồi mới lên tiếng:
– Kỳ thực ta muốn hỏi một chút, ban đầu người ở Bỉ Dực tiên thành lấy ra Giác Hồn Tảo là anh phải không?
Diệp Mặc bừng tỉnh, thì ra là chuyện này, lúc này hắn căn bản cũng không cần thiết giấu giếm, trực tiếp thừa nhận nói:
– Không sai, trước đây hai miếng Giác Hồn Tảo kia là ta lấy ra.
Nói xong lời này, Diệp Mặc bỗng nhiên nghĩ tới Viêm Hồng Trung, người nọ quả là một người tâm giao, tuy rằng tương giao không sâu, cũng là một người tốt.
Nếu đi tới Bỉ Dực tiên thành, rãnh rỗi thuận tiện đi xem y một chút.
Dặc Nghiên tiên tử giọng nói hơi có chút run rẩy nói:
– Diệp Mặc, anh có thể nói cho ta biết Giác Hồn Tảo của anh là từ địa phương nào lấy được hay không?
– Đó là lúc ở Tu Chân Giới, ta tình cờ đi tới một nơi hẻo lánh, nhìn thấy một ít Giác Hồn Tảo, liền thuận tiện đem những Giác Hồn Tảo này thu vào.
Sau lại mới biết được thứ này cũng không tệ lắm, có thể chữa trị thần thức cùng thần hồn.
Diệp Mặc biết, coi như là hiện tại hắn đi tới Hải giác, cũng không nhất định có thể tìm được, chỗ đó thật sự là có chút quỷ dị.
Dặc Nghiên tiên tử ánh mắt nhất thời buồn bã, chỉ là tên nam tử bên người kia tâm tình lại có chút trở nên vui sướng.
Đi Tu Chân Giới, nếu như không có thần thông đỉnh cấp cùng biết thông đạo đặc biệt, căn bản cũng không khả năng xuống được.
Bất quá Dặc Nghiên tiên tử rất nhanh thì lần thứ hai kích động hỏi, – Diệp Mặc, anh bây giờ còn Giác Hồn Tảo không?
Diệp Mặc lấy ra hai miếng Minh tảo thông thường đưa cho Dặc Nghiên tiên tử nói:
– Ở đây ta trong còn có hai miếng, tặng cho cô, cảm tạ trước đây cô giúp ta ra năm viên tiên tinh.
– A…
Dặc Nghiên tiên tử thật không có nghĩ đến cô có thể dễ dàng như vậy liền có được hai miếng Giác Hồn Tảo, lập tức kích động tiếp nhận nói:
– Cảm tạ, cám ơn anh Diệp Mặc.
Thứ này rất trân quý, ta không có khả năng lấy không của anh, bao nhiêu tiên tinh anh nói đi.
Diệp Mặc ha hả cười nói:
– Ta cũng không phải dựa vào hai miếng Giác Hồn Tảo mà phát tài, cáo từ Nói xong, mặc cho Dặc Nghiên tiên tử kêu gọi, hắn cũng không để ý đáp lại nữa, xoay người rời đi, rất nhanh thì biến mất trước mắt Dặc Nghiên tiên tử cùng người nam tu kia.
– Dặc Nghiên sư muội, người này cũng là không tệ.
Năm viên tiên tinh hồi trước, cho tới hôm nay còn có thể nhớ kỹ Đại Ất Tiên kia nhìn bóng lưng Diệp Mặc dần dần đi xa như có điều suy nghĩ nói.
Dặc Nghiên tiên tử gật đầu, – Đúng vậy, hắn có thể nhớ kỹ năm viên tiên tinh trước đây, đúng là một người tri ân tất báo… Đúng rồi, ta sao có thể để cho hắn rời đi? Phụ vương còn đang khắp nơi tìm hắn đây.
Hơn nữa, nếu mà hắn hiện tại đi Bỉ Dực tiên thành.
Một khi bị người khác biết hắn chính là người trước đây có Giác Hồn Tảo, vậy coi như xong đời.
Dặc Nghiên tiên tử nghĩ đến liền lập tức đuổi theo, cô muốn đưa Diệp Mặc gặp mặt phụ thân, đồng thời cảnh báo Diệp Mặc một tiếng, để cho hắn nhanh chóng rời khỏi Bỉ Dực tiên thành.
Chỉ là cô đuổi đã lâu, lại không phát hiện tung tích Diệp Mặc, nhất thời nghi ngờ đứng ở tại chỗ, – A, lúc này mới bao lâu thời gian, hắn làm sao có thể rời khỏi thần thức của ta? Ta… Ta phải lập tức báo cha ta biết tin, nói Diệp Mặc kia đã đi tới phụ cận Bỉ Dực tiên thành.
Đại Ất Tiên kia lại nói:
– Dặc Nghiên sư muội, em nói thúc phụ sau khi đã biết tên Diệp Mặc kia, có thể ép hỏi hắn về lai lịch Giác Hồn Tảo hay không?
– Vì sao ép hỏi? Diệp Mặc đã nói tất cả, Giác Hồn Tảo là từ Tu Chân Giới mang tới, lại ép hỏi cũng vô ích Dặc Nghiên tiên tử có chút không hiểu nhìn Đại Ất Tiên bên người kia.
Đại Ất Tiên mỉm cười nói:
– Cũng đúng, với khí thế của thúc phụ há có thể cùng vì một người mới vừa phi thăng một hai trăm năm tính toán chứ.
Diệp Mặc xé rách không gian đã bị phản phệ, bản thân bị trọng thương, nhưng trên người của hắn tiên đan coi như là Thánh Đế cũng không nhất định có.
Vài viên đan dược ăn vào, thương thế của hắn đã cấp tốc hồi phục lại.
Diệp Mặc tìm được một một chỗ yên tĩnh, đang muốn thay quần áo một cái, sau đó nghỉ ngơi chốc lát lại đi Bỉ Dực tiên thành, bỗng một bóng dáng thất tha thất thểu đi tới.
Người tới tóc tai bù xù, cả người toàn là máu, thoạt nhìn dường như so với thương thế Diệp Mặc còn phải nặng vài phần.
– Phong Mạch Thuần?
Diệp Mặc không ngờ người tới đúng là Phong Mạch Thuần, bất quá lúc này Phong Mạch Thuần không còn có cái loại thanh thuần xinh đẹp trước đây, mà là tiều tụy đen gầy, trên đầu búi tóc tiên tử cũng đổi thành búi tóc phu nhân, hiển nhiên đã trở thành phu nhân – Anh là Diệp đan sư? Diệp đan sư, anh tại sao lại ở chỗ này?
Phong Mạch Thuần ngừng lại, có chút khiếp sợ nhìn Diệp Mặc mặt ngoài thoạt nhìn cũng giống mình thương thế nghiêm trọng, có chút giật mình hỏi.
Diệp Mặc biết Phong Mạch Thuần sau khi mời hắn hỗ trợ luyện chế ‘Thái Ất đan’, hẳn là sẽ rời khỏi Cực Kiếm Tiên Môn liền, bằng không cô cũng sẽ không để cho mình giúp cô luyện chế nhiều Thái Ất đan như vậy.
Chỉ là không biết Phong Mạch Thuần có vượt qua tai họa Cực Kiếm Tiên Môn bị diệt môn hay không.
– Ta đi ngang qua nơi này, không nghĩ tới cô cũng đi tới nơi này, thực sự là trùng hợp Diệp Mặc mỉm cười nói, Phong Mạch Thuần bây giờ còn là Đại Ất Tiên sơ kỳ, có thể thấy được sau khi cô rời đi Cực Kiếm Tiên Môn, ngoại trừ dùng ‘Thái Ất đan’ mình hỗ trợ luyện chế thăng cấp đến Đại Ất Tiên, thì không tiến thêm tấc nào nữa.
Phong Mạch Thuần thở dốc vài hơi, từ trong nhẫn lấy ra một viên đan dược chữa thương thông thường đưa cho Diệp Mặc nói:
– Anh mau ăn vào chữa thương đi? Nơi này tới gần Bỉ Dực tiên thành, anh có phải định đi Bỉ Dực tiên thành hay không?
Diệp Mặc đem tiên đan Phong Mạch Thuần đưa đẩy trở lại, lại lấy một viên đan dược đưa cho Phong Mạch Thuần cười nói:
– Cô biết ta là tiên đan sư, sao lại không có đan dược? Cô hay là dùng đan dược của ta đi, một viên này uống vào, thương thế của cô sẽ hết.
Phong Mạch Thuần lắc lắc tay nói:
– Cám ơn nhiều, ta là thức hải thụ thương, sẽ không dễ dàng khôi phục như vậy, aiz…
Phong Mạch Thuần nói xong, còn thở dài.
– Cô ăn vào sẽ biết.
Diệp Mặc không nhận lại đan dược, hắn sớm nhìn ra Phong Mạch Thuần đúng là thức hải thụ thương.
Phong Mạch Thuần thấy Diệp Mặc cố ý đưa cho mình đan dược, chỉ có thể nhận lấy, đem đan dược bỏ vào trong miệng.
Đối với Diệp Mặc, cô vẫn tương đối tin tưởng.
Trước đây cô vì ‘Thái Ất đan’ đều nguyện ý dâng ra thuần âm, Diệp đan sư đều không chút do dự cự tuyệt, há có thể dùng đan dược đến hại cô?
Chỉ là mười mấy hơi thở, cô liền khiếp sợ nhìn Diệp Mặc nói:
– Diệp đan sư, đây rốt cuộc là tiên đan gì? Không ngờ có hiệu quả như vậy, thức hải ta không ngờ cũng có thể khôi phục?
Diệp Mặc nửa phần kinh ngạc cũng không có nói, – Ta cũng đã nói với cô rồi, ta là một Tiên đan sư, nếu như ngay cả chút thương thế ấy cũng không thể trị liệu, ta còn tính là tiên đan sư gì?
– Xem ra trình độ luyện đan của anh lại có tiến bộ, lần này chắc hẳn là đại sư tiên đan ngũ phẩm phải không?
Phong Mạch Thuần mừng rỡ không thôi nói.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Không sai, hiện tại tiên đan ngũ phẩm ta đúng là có thể luyện chế ra.
Không cần hỏi ta, cô làm sao thành bộ dáng như vậy? Ta sau khi rời khỏi Cực Kiếm Tiên Môn, nghe nói Cực Kiếm Tiên Môn bị người diệt môn, cô khi đó đã rời khỏi chưa?
Phong Mạch Thuần cảm nhận được thương thế của mình hồi phục, chậm rãi thở hổn hển vài hơi, đối với Diệp Mặc khom người thi lễ nói, – Diệp đan sư, đa tạ anh đã cứu tôi.
Chính anh cũng dùng đan dược đi, chờ anh thương thế đỡ rồi, tôi sẽ nói cho anh biết, thật là một lời khó nói hết.
– Thương thế của ta đã hồi phục tám chín phần rồi, ta muốn đi thay một bộ quần áo, cô cũng đổi một bộ quần áo đi.
Diệp Mặc nói xong tiện tay đánh một cấm chế, sau một lát đã đem thân thể rửa sạch một lần, đồng thời thay đổi một bộ quần áo sạch.
Phong Mạch Thuần lăm lăm nhìn Diệp Mặc rất nhanh đánh ra cấm chế, giờ mới hiểu được, thì ra Diệp đan sư này còn là một cao thủ cấm chế.
Cô rất nhanh thì phản ứng kịp, Diệp Mặc có thể trở thành là đại sư tiên đan, muốn trở thành một đại sư cấm chế cũng không phải không có khả năng.
Cô không có cái loại bản lĩnh này như Diệp Mặc, chỉ có thể nhanh chóng núp qua một bên, đem toàn thân mình rửa sạch một lần, thay đổi một bộ váy tiên màu lam nhạt đi ra.
Tuy rằng trên mặt tiều tụy vẫn còn, thế nhưng thay đổi quần áo xong, Phong Mạch Thuần cũng là có vài phần bộ dạng Đại Ất Tiên.
– Cô muốn đi đâu?
Diệp Mặc thấy hình dạng Phong Mạch Thuần, trong lòng cũng là thầm than.
Tiên nhân vốn là không dễ dàng già yếu, hơn nữa tu vi càng cao càng trẻ ra.
Phong Mạch Thuần hiện tại thăng cấp đến Đại Ất Tiên, theo lý thuyết cô so với năm đó hẳn là càng thanh lệ hơn một ít mới đúng, nhưng trên thực tế đúng là trên mặt của cô phong trần hơn rất nhiều, hơn nữa màu da cũng có chút khô khốc.
Rất rõ ràng cô trong mấy năm nay vẫn không có thời gian tu luyện, phần nhiều thời gian đều là chiến đấu đại thương nguyên khí, dùng nguyên khí cùng máu huyết của mình duy trì tới giờ, dẫn đến nhan sắc trở nên tiều tụy.
Phong Mạch Thuần nhãn thần có chút buồn bã, cô khẽ thở dài một cái nói:
– Tôi cũng không biết ta là nên đi nơi nào, trước đây tôi vì gia tộc, mời anh luyện chế vài bình ‘Thái Ất đan’ trở về.
Tôi chỉ là vì chấn hưng gia tộc, vì anh trai tôi báo thù.
Thế nhưng sau đó tôi mới biết được, tôi là ngây thơ cỡ nào.
Bọn họ lấy ‘Thái Ất đan’ của tôi, còn tốt bụng giới thiệu đạo lữ cho tôi.
Thế nhưng cho đến lúc người chồng của tôi bị giết, tôi mới hiểu được thì ra kẻ hại chết anh trai tôi, chính là người tôi muốn đi trợ giúp.
– Những năm gần đây, tôi hao tổn tâm cơ cũng đã giết được kẻ thù, vì anh trai tôi báo thù, thế nhưng tôi lại luôn bị bọn họ truy sát.
Tôi cũng chạy trốn mấy chục năm, tôi không biết mình nên chạy trốn tới chỗ nào nữa, cũng không biết mình nên làm gì đây?
Diệp Mặc lặng lẽ không nói gì, vô luận là ở thế tục giới hay là Tu Chân Giới, thậm chí là ở Tiên giới, chỉ cần chỗ có con người, thì sẽ có giang hồ, chỉ cần có quyền lực thì có đấu tranh.
Phong Mạch Thuần hiển nhiên cũng là vật hi sinh trong đấu tranh gia tộc, về phần gia tộc Phong Mạch Thuần vì sao trong tranh ngoài đấu, Diệp Mặc cũng không muốn nghe, cũng không muốn biết.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1974: Ta Lại Muốn Xem
Ta Lại Muốn Xem
N
ếu mà cô không có chỗ đi, vậy hãy đi cùng ta.
Diệp Mặc thầm than một tiếng nói, Phong Mạch Thuần không có chỗ đi, còn không bằng cùng hắn đi tới Mặc Nguyệt Tiên Tông.
Về phần Phong Mạch Thuần vì sao không đi Cực Kiếm Tiên Môn, Diệp Mặc đã suy đoán ra một chút.
Phỏng chừng Phong Mạch Thuần là rời khỏi Cực Kiếm Tiên Môn trước khi môn phái bị diệt, nếu như không trải qua sự tình Cực Kiếm Tiên Môn bị diệt môn, cô có lẽ còn có thể trở về, hiện tại cô là không có mặt mũi trở về nữa.
– Đa tạ Diệp đan sư.
Phong Mạch Thuần cảm tạ Diệp Mặc một câu sau, do dự nửa ngày lại nói thêm:
– Diệp đan sư, anh có biết Cực Kiếm Tiên Môn tôi hiện tại thế nào không?
Tình hình Cực Kiếm Tiên Môn, Diệp Mặc coi như hiểu rõ, hiện tại Phong Mạch Thuần hỏi tới, hắn liền đáp:
– Cô không cần lo cho Cực Kiếm Tiên Môn, Cực Kiếm Tiên Môn có hai Tiên Vương, hiện tại đã là Tiên Vương tông môn, dù là ở Hạ Thiên Vực cũng là một trong những đại tông môn có tiếng.
– Vậy tôi an tâm rùi.
Phong Mạch Thuần thở dài một câu, giọng nói trầm xuống:
– Không biết Niệm Mân cùng Băng Du sư tỷ có khỏe không?
Cô biết Cực Kiếm Tiên Môn bị diệt môn, cũng biết sau đó Cực Kiếm Tiên Môn xây dựng lại, về phần tình hình cụ thể thế nào, cô cũng không dám đi hỏi thăm.
Diệp Mặc về điều này thì không có cách nào trả lời, Chân Băng Du hắn còn có chút tin tức, về phần Tần Niệm Mân hắn là nửa điểm đều không biết.
– Chúng ta trước đi Bỉ Dực tiên thành đã, vừa lúc đi ngang qua nơi này, ta muốn đi thăm hỏi một người quen.
Diệp Mặc thấy Phong Mạch Thuần chỉ là tự nói một câu, không có bất kỳ chủ kiến nào, không thể làm gì khác hơn là chủ động nói.
Phong Mạch Thuần giật mình tỉnh lại, vội vã xuất ra hai cái mặt nạ, đưa cho Diệp Mặc một cái nói:
– Đi tiên thành nhất định phải mang vật này, có người luôn một mực đuổi giết tôi Diệp Mặc vốn muốn nói ai dám truy sát đến trên đầu hắn, vậy đơn giản chính là không muốn sống, nhưng nghĩ đến mình đi Bỉ Dực tiên thành là muốn nghe ngóng tin tức Viêm Hồng Trung, nhất định phải đi vài thương lâu mà hỏi.
Vạn nhất dùng diện mạo như trước, tiểu nhị thương lâu nói không chừng lập tức liền nhận ra hắn là người có Giác Hồn Tảo trước kia.
Diệp Mặc lúc này đương nhiên sẽ không sợ người khác gây sự với hắn, thế nhưng hắn thật sự là không muốn rắc rối thêm Nghĩ tới đây, Diệp Mặc tiếp nhận mặt nạ Phong Mạch Thuần đưa cho, tiện tay đội lên:
– Đi thôi, ta đi Bỉ Dực tiên thành hỏi một chút, nếu như không có tin tức gì, chúng ta sẽ trực tiếp trở về.
Diệp Mặc theo Phong Mạch Thuần đi vào thương lâu trước đây hắn đưa Giác Hồn Tảo cho Viêm Hồng Trung, lại phát hiện tiểu nhị Kim tiên của cái thương lâu kia đã đổi người khác, lúc này tiểu nhị tuy rằng cũng là một gã Kim tiên, cũng không phải người trước đây Mặc dù có chút thất vọng, Diệp Mặc vẫn là đi tới ôm quyền nói:
– Vị Tiên hữu này, ta muốn hỏi một chút, anh có biết Viêm Hồng Trung không?
– Viêm Hồng Trung?
Tiểu nhị quan sát Diệp Mặc một chút, lắc đầu nói:
– Tôi không biết, cũng không có nghe nói qua người này.
Thần thức của Diệp Mặc ở Bỉ Dực tiên thành quét một lần, không có bóng dáng Viêm Hồng Trung, trước đây đám người Ly Hoành, Cao Noãn hắn quen biết ở Bỉ Dực tiên thành cũng không còn ở đây, hiển nhiên là từ sau khi rời đi, thì chưa có trở về qua.
– Nếu anh ta không ở đây, lại không có người quen anh ta, chúng ta đi thôi.
Diệp Mặc và Phong Mạch Thuần lên tiếng chào, xoay người ra khỏi thương lâu.
Diệp Mặc mới vừa đi tới cửa thương lâu, liền gặp Dặc Nghiên tiên tử cùng nam Đại Ất Tiên kia.
Ở phía sau Dặc Nghiên tiên tử lại thêm một gã Đại Chí Tiên, Đại Chí Tiên này Diệp Mặc đã gặp qua, lúc trước hắn lần đầu tiên tiến nhập Bỉ Dực tiên thành, Đại Chí Tiên này chính là người đi theo sau lưng Dặc Nghiên tiên tử.
Không nghĩ tới qua nhiều năm như vậy, người này vẫn là đi theo phía sau Dặc Nghiên tiên tử.
Chỗ bất đồng là, Dặc Nghiên tiên tử đã là Đại Ất Tiên, Đại Chí Tiên này vẫn là là Đại Chí Tiên như cũ.
Mặt nạ Diệp Mặc đeo chính là Phong Mạch Thuần cho, Phong Mạch Thuần có thể có được mặt nạ tốt ư? Hơn nữa tóc, mắt Diệp Mặc đều không thay đổi, thậm chí ngay cả giầy còn chưa đổi.
Dặc Nghiên tiên tử lại vừa gặp Diệp Mặc không lâu, cô vừa nhìn liền nhận ra Diệp Mặc, vội vã ngạc nhiên ngăn cản Diệp Mặc nói:
– Diệp Mặc, không nghĩ tới anh nhanh như vậy đã đến Bỉ Dực tiên thành, ta đang muốn cảm tạ anh Diệp Mặc mỉm cười, kéo mặt nạ trên mặt xuống, nói với Phong Mạch Thuần:
– Mặt nạ này bỏ quách cho rồi, thứ này mang thật đúng là không thoải mái.
– Được Phong Mạch Thuần cũng bỏ mặt nạ của mình ra, đứng ở bên cạnh Diệp Mặc, đồng thời đề phòng nhìn chằm chằm Dặc Nghiên tiên tử cùng nam tu Đại Ất Tiên kia, một câu cũng không nói.
Những năm này trốn chạy, làm cho cô rất là cẩn thận.
– Cảm tạ cũng không cần, ta hiện tại phải đi, có duyên sẽ gặp lại.
Diệp Mặc cùng Dặc Nghiên tiên tử lên tiếng chào hỏi, tránh đường cho Dặc Nghiên tiên tử liền đi.
Đại Chí Tiên hộ vệ không ngờ so với nam Đại Ất Tiên bên cạnh Dặc Nghiên tiên tử kia khó nói chuyện hơn, y thấy Diệp Mặc không ngờ tùy tiện nói một câu muốn đi thì liền đi, lập tức liền ngăn trước mặt Diệp Mặc, – Chờ một chút rồi đi, không nể mặt Dặc Nghiên tiên tử sao? Năm đó Dặc Nghiên tiên tử tâm tính thiện lương, giúp ngươi ra không ít tiên tinh, sao điều này đảo mắt liền quên mất?
Đại Chí Tiên giọng nói bất thiện, ý tứ vô cùng rõ ràng, Diệp Mặc là kẻ vong ân phụ nghĩa.
Diệp Mặc sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói:
– Cút Đại Chí Tiên biến sắc, y nghĩ không ra Diệp Mặc chỉ là một tên mới phi thăng một hai trăm năm, cũng dám bảo y cút.
Trên người của y sát ý lập tức liền dâng lên, đại thủ đã vươn ra.
Dặc Nghiên tiên tử vội vã ngăn cản Đại Chí Tiên này nói:
– Mộc Trực dừng tay, Diệp Mặc đối với ta có ân tình, ngươi làm sao có thể như vậy? Ngươi đứng sang một bên trước.
– Vâng Dặc Nghiên tiên tử lên tiếng, tên Đại Chí Tiên này không dám vi phạm lời của Dặc Nghiên tiên tử, mau chóng đứng sang một bên.
Dặc Nghiên tiên tử áy náy nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, thật có lỗi, tên hộ vệ này của ta có chút vô lễ, tôi xin lỗi anh.
Đúng rồi Diệp Mặc, năm đó Bỉ Dực tiên thành tổ chức đại hội luyện khí.
Trước đại hội, còn tặng một giọt Văn Phong Nhưỡng, vì sao anh không uống một giọt Văn Phong nhữơng đấy? Có phải cảm thấy không tốt không?
Theo Dặc Nghiên tiên tử thấy, Diệp Mặc không có khả năng cảm thấy Văn Phong Nhưỡng không tốt.
Về phần tại sao không uống một giọt Văn Phong Nhưỡng, cô đến bây giờ vẫn không hiểu rõ.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Không sai, ta quả thực cảm thấy Văn Phong Nhưỡng không ra gì, mùi vị thanh đạm, tài liệu bình thường.
Cho nên mới không có tâm tình uống.
Diệp Mặc lời này còn là ăn ngay nói thật, Văn Phong Nhưỡng trước đây đúng là dùng ‘Vạn niên thạch duẫn tủy’ làm ra, hơn nữa rất là cắt xén, hắn nào có hứng thú uống Văn Phong Nhưỡng không ra gì đấy chứ?
Dặc Nghiên tiên tử hiển nhiên thật không ngờ Diệp Mặc trả lời như vậy, cô nhất thời ngây ngẩn cả người.
Diệp Mặc cũng mặc kệ Dặc Nghiên tiên tử, ra hiệu mắt với Phong Mạch Thuần, đảo mắt đã đi xa.
Nam tu Đại Ất Tiên đứng bên Dặc Nghiên tiên tử người nhìn Diệp Mặc đi xa, như có điều suy nghĩ, chỉ chốc lát, lập tức hắn đã gọi tiểu nhị Kim tiên kia ra hỏi, – Vừa rồi tên đeo mặt nạ ẩn tu vi vào để làm gì?
Tiểu nhị Kim tiên hiển nhiên nhận biết Đại Ất Tiên này là ai, nhanh chóng khom người nói, – Hồi bẩm Duệ công tử, người nọ tiến đến chỉ là vì hỏi thăm Viêm Hồng Trung, nhưng tôi chưa từng nghe nói qua Viêm Hồng Trung.
Dặc Nghiên tiên tử nghe được tên gọi Viêm Hồng Trung, lập tức liền tỉnh ngộ, nhanh chóng hướng về phía bóng lưng Diệp Mặc kêu lên, – Diệp tiên hữu, tôi biết Viêm Hồng Trung, cũng biết tung tích của anh ta Diệp Mặc chỉ là cảm kích Viêm Hồng Trung trước đây tiện tay trợ giúp mà thôi, đối với Viêm Hồng Trung mà nói ban đầu là tiện tay trợ giúp, với hắn mà nói đó là trợ giúp lớn.
Lần này hắn vừa lúc đến Bỉ Dực tiên thành, nghĩ đến Viêm Hồng Trung cũng chỉ là thuận tiện đến cảm tạ một câu.
Bởi vì Viêm Hồng Trung người này cũng không tệ lắm, nếu quả như thật tìm không được Viêm Hồng Trung cũng chả sao, dù sao hắn và Viêm Hồng Trung cũng chỉ là bình thủy tương phùng.
Hiện tại Dặc Nghiên tiên tử nói biết Viêm Hồng Trung, hắn lập tức liền ngừng lại.
Nếu biết, vậy thuận tiện hỏi một chút cũng tốt.
– Ha ha, Diệp Mặc tiên hữu ở nơi nào?
Một tiếng cười to hạ xuống, lại là một nam tử trung niên rơi xuống trước người Diệp Mặc.
– Ta chính là Diệp Mặc, ngươi tìm ta có chuyện gì?
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn nam tử trung niên trước mắt này, hắn căn bản cũng không quen biết người này.
Người này thoạt nhìn đã là Đại La tiên hậu kỳ, cách Đại La tiên đỉnh phong còn cách một đoạn.
Nam tử trung niên kia lập tức ôm quyền nói, – Ta là Thiên Chủ Văn Cử Thiên – Dặc Bách Văn, nghe nói cậu và tiểu nữ Dặc Nghiên là bằng hữu, cố ý tới mời Diệp tiên hữu qua phủ chơi một chút.
Diệp Mặc sắc mặt trầm xuống, vùng xung quanh lông mày nhất thời nhíu lại.
Dặc Nghiên tiên tử này thật sự là không thức thời, trước đây cô ta chỉ là giúp mình ra 5 viên tiên tinh mà thôi.
Mình hồi báo cô ta hai miếng Giác Hồn Tảo, loại hồi báo này có thể nói là hậu hĩnh cực kỳ.
Hơn nữa hắn còn nói với cô ta, Giác Hồn Tảo là lấy được từ Tu Chân Giới.
Lại thật không ngờ người phụ nữ này còn chưa thỏa mãn, không ngờ gọi phụ thân mình tới.
Một Thiên Chủ tới tìm hắn, mục đích không cần hỏi cũng rất rõ ràng, chính là vì Giác Hồn Tảo.
– Mời thì không cần, ta còn có chuyện.
Diệp Mặc giọng nói bình thản sau khi nói xong, nhìn Dặc Nghiên tiên tử nói, – Dặc Nghiên tiên tử, nếu mà cô biết Viêm Hồng Trung chỗ nào thì nói cho ta biết, nếu mà không biết, ta phải đi đây – Viêm Hồng Trung cậu nói chẳng lẽ là con trai Viêm Thiệu Nguyên? Nếu như là hắn ta, phụ thân hắn bây giờ còn có chút phiền phức Dặc Bách Văn căn bản cũng không chờ Dặc Nghiên tiên tử trả lời, liền chủ động tiếp lời Dặc Nghiên tiên tử lập tức tiến lên nhỏ giọng nói:
– Đúng vậy phụ vương, Viêm Hồng Trung đúng là con trai của bác Viêm Thiệu Nguyên.
– Diệp tiên hữu, ta không biết cậu có đúng là bằng hữu của anh ta hay không, nhưng phụ thân Viêm Hồng Trung hiện tại đúng là có chút phiền phức.
Nếu mà cậu là bằng hữu của Viêm Hồng Trung, vậy tới phủ thành chủ nói chuyện chút, ta cũng đang cố gắng hỗ trợ, aiz, chuyện này lại có chút phiền phức.
Dặc Bách Văn nhìn Diệp Mặc thở dài một câu nói, lo âu trong giọng nói rất rõ ràng.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, mình muốn tìm Viêm Hồng Trung, phụ thân anh ta lập tức có phiền toái.
Chỉ hy vọng tên Dặc Bách Văn này nói là sự thật, nếu mà lão có dũng khí nói láo, vậy cũng chớ trách mình hạ thủ độc ác.
Lập tức nhìn lướt qua Dặc Bách Văn nói, – Đã như vậy, xin mời dẫn đường.
Ta lại muốn xem, là phiền phức lớn gì.
Lo lắng trên mặt Dặc Bách Văn giả tạo đến không thể giả tạo hơn, Diệp Mặc đập vào mắt liền nhìn ra, đối với tên này, Diệp Mặc không có nửa phần hảo cảm.
Nghe được Diệp Mặc giọng nói bất thiện, một gã Đại La tiên sơ kỳ hộ vệ sau lưng Dặc Bách Văn sắc mặt nhất thời trầm xuống.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1975: Cốt Tiễn Thứ Tư
Cốt Tiễn Thứ Tư
D
ặc Bách Văn vội vàng nháy mắt ra dấu cho tiên tử Dặc Nghiên, hy vọng tiên tử Dặc Nghiên gọi Diệp Mặc lại.
Trong mắt ông ta thấy, Diệp Mặc có thể cho con gái của mình thêm hai miếng Giác Hồn Tảo nữa, hiển nhiên là trong lòng thầm ái mộ con gái của mình rồi.
Người như Diệp Mặc mà muốn lấy con gái của ông ta, đó quả là mơ mộng hão huyền.
Nhưng bây giờ lại có thể lợi dụng điểm này, khiến hắn giao ra Giác Hồn Tảo, hoặc là nói ra lai lịch của Giác Hồn Tảo.
Tiên tử Dặc Nghiên không hiểu ý tứ sâu xa của phụ thân, cho rằng phụ thân tưởng cô và Diệp Mặc tương đối quen thuộc, cho nên kêu cô gọi Diệp Mặc lại.
Ngay khi cô sắp đi gọi Diệp Mặc, bên trên lại xuất hiện một giọng nói mỉa mai khàn khàn nói:
– Nói nghe sởn cả tóc gáy, có phiền toái gì sao? Không phải là bồi thường tiên tinh sao? Với vai vế của Viêm Thiệu Nguyên ở Hồng Tiên thương hội, chút tiên tinh ấy hắn có thể không bỏ ra nổi sao?
– Nhiêu Cửu, hơn năm tỷ tiên tinh thượng phẩm mà là một chút sao?
Dặc Bách Văn sắc mặt có chút khó coi nói, nếu như không phải là tu vi của đối phương không kém ông ta, ông ta lập tức sẽ dạy dỗ cho một trận.
Cho dù là như vậy, đợi việc bên Diệp Mặc hoàn tất, ông ta vẫn muốn giáo huấn tên này một trận.
Diệp Mặc nghe xong lời Đại La Tiên tên Nhiêu Cửu này nói, còn tưởng rằng Dặc Bách Văn đúng là cố ý làm cho người nghe kinh sợ.
Nhưng từ khi Dặc Bách Văn nói ra hơn năm tỷ tiên tinh, Diệp Mặc đã biết đây không phải để làm người nghe kinh sợ.
Hơn năm tỷ tiên tinh, cho dù là tại Thượng Thiên Vực cũng phải là người có lai lịch nhất định mới có, người bình thường tuyệt đối không cách nào có nhiều tiên tinh như vậy.
Viêm Thiệu Nguyên cho dù là có vai vế ở Hồng Tiên thương hội, đoán chừng cũng không bỏ ra nổi nhiều tiên tinh như vậy.
Diệp Mặc nhìn Nhiêu Cửu cách ăn mặc có chút lôi thôi này trầm giọng hỏi:
– Cụ thể là chuyện gì, ông có biết hay không?
Nhiêu Cửu khinh thường nhìn Diệp Mặc, – Nếu như ta không biết há có thể nói nhảm? Một trăm ngàn tiên tinh, ta dẫn ngươi đi chỗ Viêm Thiệu Nguyên.
Bởi vì Viêm Thiệu Nguyên lạc mất một cây Cốt Tiễn màu vàng kim gửi đi đấu giá, Cốt Tiễn này…
Diệp Mặc trong lòng nhất thời sóng to gió lớn.
Không hề nghĩ ngợi liền ném ra một cái nhẫn ngắt lời Nhiêu Cửu rồi nói:
– Không cần nói nhảm, đây là một trăm ngàn tiên tinh, dẫn đường.
– Ah…
Nhiêu Cửu chỉ là rao giá trên trời để còn dần trả giá, lại thật không ngờ Diệp Mặc căn bản không cần trả gía, liền lấy ra một trăm ngàn viên tiên tinh.
Thần thức của gã đã sớm quét vào trong chiếc nhẫn kia, xác nhận là một trăm ngàn tiên tinh không có sai.
Đây tuyệt đối là một nhân vật giàu có, Nhiêu Cửu lúc này nào còn có thể lo nói gì khác nữa, trực tiếp thu hồi chiếc nhẫn có chút kích động nói:
– Công tử mời đi theo ta, ta nhất định đưa cậu đến chỗ Viêm Thiệu Nguyên.
Sau khi nói xong mấy lời này, Nhiêu Cửu biết giá cả mà mình đòi hình như quá thấp rồi.
Diệp Mặc chào Phong Mạch Thuần một tiếng.
Theo sát Nhiêu Cửu đi.
– Diệp tiên hữu, đợi một tý.
Viêm Thiệu Nguyên là bạn của ta, chúng ta đi phủ Thành chủ ngồi một lát trước đã, ta trực tiếp mời Viêm Thiệu Nguyên tới là được rồi…
Dặc Bách Văn trông thấy Diệp Mặc sắp đi khỏi, ở phía sau vội vàng kêu lên.
Diệp Mặc nào có rảnh đi để ý tới Dặc Bách Văn, hắn chỉ thúc giục Nhiêu Cửu đi nhanh một chút.
Dặc Bách Văn thấy Diệp Mặc không thèm nhìn đến ông ta.
Ông ta lại không thể bắt người ngay trên đường cái, chỉ có thể tiếp tục gọi:
– Diệp Mặc, con gái ta tiên tử Dặc Nghiên cảm thấy ngươi cũng không tệ lắm, ta cũng cảm giác cậu là người không tệ, nếu như cậu bằng lòng, có thể bái nhập môn hạ của ta.
Cùng tu luyện với con gái ta.
Tiên tử Dặc Nghiên và người đàn ông Đại Ất Tiên bên cạnh cô sững sờ nhìn Dặc Bách Văn, những lời này của Dặc Bách Văn ngoại trừ không có trực tiếp nói rõ là hứa gả tiên tử Dặc Nghiên cho Diệp Mặc, nhưng gián tiếp đã cho thấy ý tứ này rồi.
– Phụ vương, con…
Tiên tử Dặc Nghiên vừa mới muốn hỏi, chỉ nghe thấy thanh âm của Diệp Mặc truyền đến, – Ý tốt của Dặc Thiên Chủ trong lòng ta xin nhận, ta đây quen tự do tự tại, lại không xứng với Tiên Tử trong phủ Thiên Chủ của ông.
Tiên tử Dặc Nghiên vốn đang muốn hỏi phụ thân, nghe thấy Diệp Mặc nói vậy lập tức liền mất hứng, cô không bằng lòng thì đó là chuyện của cô, nhưng Diệp Mặc dựa vào cái gì mà dám nói như thế? Cô vẫn luôn cư xử ôn hòa với Diệp Mặc.
Cũng không có nghĩa là trong lòng cô thật sự coi Diệp Mặc như ngang hàng mà đối đãi.
Diệp Mặc là một tán tu, thăng thiên cũng không quá một hai trăm năm, dựa vào cái gì mà dám chê cô? Cô đối với bất kỳ ai cũng đều vẻ mặt ôn hoà, đó là bởi vì địa vị bất đồng, địa vị của cô quyết định người bình thường không dám phản bác cô.
Ví dụ như cô giúp Diệp Mặc năm viên tiên tinh với tư cách là phí tổn vào thành.
Có lẽ là có lòng đồng tình và trợ giúp, nhưng tương tự cũng có chút ý bố thí ở trong đó.
Trông thấy Diệp Mặc đã biến mất khỏi tầm mắt không thấy bóng dáng, Dặc Bách Văn sắc mặt âm trầm, ông ta nói với tên hộ vệ sau lưng:
– Đi cửa thành chờ xem, lần này ta không tin.
Tiên tử Dặc Nghiên tuy không thích cái giọng điệu kia của Diệp Mặc, nhưng ý tứ trong lời phụ thân nói hiển nhiên là muốn cưỡng ép mang Diệp Mặc đi, trong nội tâm cô ngược lại có chút bắt đầu thấp thỏm không yên.
Cô có lòng tự trọng tác quái, trong lòng dù sao cũng không xấu xa như cha của cô.
Nói thật lòng, cô cảm giác Diệp Mặc này cũng không tệ lắm.
Nhưng cho dù là cô biết rõ cha muốn ra tay với Diệp Mặc, cô cũng không dám nói nhảm nửa chữ.
Diệp Mặc vừa đến bên ngoài phủ của Viêm Thiệu Nguyên, đã biết vì sao Viêm Thiệu Nguyên gặp phiền toái rồi, lúc này bên ngoài động phủ của y toàn là trận pháp cấm chế giam cầm, còn có hai gã Đại La Tiên sơ kỳ ở phía xa chú ý rao riết.
Dưới tình hình như thế, Viêm Thiệu Nguyên hiển nhiên là không có cách nào đi ra ngoài, Dặc Bách Văn nói mời Viêm Thiệu Nguyên ra, đó là trắng trợn nói lời bịa đặt.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào, một Đại La Tiên hậu kỳ ăn mặc lộng lẫy, hình thể hơi mập đang mặt mày sầu khổ ngồi ở trong sảnh.
Ở trước mặt ông ta còn có một bầu Văn Phong Nhưỡng, chung quanh không có ai, bên ngoài phòng có hai nữ tỳ đứng ở đó, không biết là giám thị hay là chờ sai bảo.
Thêm bên ngoài động phủ có hai Đại La Tiên giám thị, toàn bộ trong ngoài động phủ, không có người thứ sáu.
Vừa nhìn thấy người đàn ông thân hình hơi mập ăn mặc lộng lẫy này, Diệp Mặc đã biết người này nhất định là Viêm Thiệu Nguyên, mặt của ông ta giống Viêm Hồng Trung đến mấy phần.
– Được rồi, ở đây không còn việc của ngươi, ngươi đi đi.
Diệp Mặc thuận miệng nói với Nhiêu Cửu – người dẫn hắn tới.
Nhiêu Cửu cười hắc hắc nói:
– Vị công tử này, ta chờ ngươi ở chỗ này, chờ ngươi sau khi trở về, ta lại dẫn ngươi trở về.
Ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ không tăng giá, giá cả bằng với lúc đến.
Diệp Mặc nghe xong đã biết tên này hiểu rõ mình có rất nhiều tiên tinh, còn muốn lừa bịp tống tiền tiên tinh của hắn, sắc mặt của hắn lập tức lạnh lẽo, sát cơ tuôn ra, một lưỡi dao vô hình đã vô thanh vô tức chém tới một chân của Nhiêu Cửu.
– Biến, nếu như còn dám nói nhảm nửa chữ, ngươi sẽ vĩnh viễn cũng không cần đi nữa Diệp Mặc nói xong trực tiếp mang theo Phong Mạch Thuần tiến vào động phủ cấm chế mọc lên san sát như rừng này, căn bản không đi qua chỗ hai gã Đại La Tiên trông coi cấm chế động phủ.
Những cấm chế này với hắn mà nói, giống như chẳng có tác dụng gì.
Mãi đến lúc này chân Nhiêu Cửu mới lóe ra máu tươi, Nhiêu Cửu sắc mặt trắng bệch nhìn bóng lưng Diệp Mặc, tay cũng không ngừng run rẩy.
Qua một hồi lâu, gã mới nhớ tới nhặt khúc chân của mình lên, run lẩy bẩy nói:
– Vâng, tiền bối, vãn bối lập tức cút…
Đến lúc này, Nhiêu Cửu há có thể không biết Diệp Mặc căn bản không phải là người gã có thể chọc nổi.
Không nhúc nhích mà có thể trói chặt một Đại La Tiên như gã, tiện tay đã chém tới một cái chân của gã, tu vi của Diệp Mặc quả thực chính là thông thiên rồi.
Mình vậy mà đi gây với loại người này, có thể giữ được một mạng, thậm chí ngay cả chân gãy cũng có thể nhặt lại, đã là may mắn cực kỳ rồi.
Phong Mạch Thuần sau khi ngơ ngác đi theo Diệp Mặc vào động phủ của Viêm Thiệu Nguyên, lúc này mới khiếp sợ hỏi:
– Diệp đan sư, tu vi của ngài có phải sớm đã đạt đến Vị Tiên rồi hay không?
Cô là Đại Ất Tiên, hiển nhiên nhìn ra Nhiêu Cửu tu vi cao hơn cô rất nhiều, nhưng Diệp Mặc tay cũng không nhúc nhích, đã chém tới một chân của Nhiêu Cửu, há có thể là Đại tiên thông thường có thể so sánh được sao?
– Cái này đợi trở về ta sẽ chậm rãi nói với cô, bây giờ ta có chuyện quan trọng cần làm, chuyện này đối với ta rất quan trọng.
Diệp Mặc liên tiếp nói hai từ quan trọng, cũng là bởi vì đã biết tung tích của Cốt Tiễn màu vàng, nếu như Cốt Tiễn màu vàng này đúng là cây Cốt Tiễn mà hắn muốn tìm kia, với hắn mà nói quá quan trọng.
Hắn đã có ba cây Cốt Tiễn, nếu như lại có thêm một cây, thì chính là bốn cây.
Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung – loại vũ khí lợi hại này, bốn mũi tên tuyệt đối không phải là đơn giản như ba mũi tên bỏ thêm một mũi nữa.
Bốn mũi tên so với ba mũi tên, uy lực khả năng là tăng lên đâu chỉ mấy lần.
Đây là thứ khó có thể dùng ngôn ngữ để biểu đạt.
Giống như lúc trước khi hắn đại chiến với Trí Tông tiên đế, nếu như ba mũi tên của Trí Tông tiên đế đều là đồ thật, vậy hắn chỉ có thể đợi vận mệnh bị giết mà thôi, thậm chí ngay cả cơ hội tiến vào Thế Giới Trang Vàng cũng không có.
Cho nên Diệp Mặc vừa nghe đến Cốt Tiễn màu vàng, lập tức theo bản năng liền nghĩ tới Cốt Tiễn của mình, bất kể có phải hay không, hiện tại mục đích chủ yếu của hắn đã không phải là gặp Viêm Hồng Trung một chút nữa rồi, mà là muốn xem thử xem mũi tên này có phải thứ hắn muốn hay không.
Viêm Thiệu Nguyên mặt mày sầu khổ ngồi ở chỗ kia, cho dù là năm tỷ tiên tinh, ông ta cũng không trả nổi.
Chớ đừng nói chỉ là tên khốn kiếp kia không ngờ lại biết mình có một viên ‘Y Vương Đan”, đồng thời còn muốn lấy Y Vương Đan của mình.
Viêm Thiệu Nguyên trông thấy Diệp Mặc và Phong Mạch Thuần tiến vào, lập tức liền đứng lên.
Diệp Mặc không đợi Viêm Thiệu Nguyên nói, chủ động hỏi trước:
– Viêm tiên hữu, Diệp Mặc mạo muội đến viếng thăm.
– Diệp Mặc? Ngươi là do Hồng Tiên thương hội phái tới hay là người bị hại phái tới?
Viêm Thiệu Nguyên nghi hoặc nhìn Diệp Mặc hỏi.
Diệp Mặc cười ha ha nói:
– Đều không phải, cứ coi ta như là bạn của Viêm Hồng Trung đi, lần này đi qua Bỉ Dực tiên thành, thuận tiện đến thăm Viêm Hồng Trung, lại biết được Viêm Hồng Trung không ở trong tiên thành.
Cho nên, cố ý đến trong phủ bái kiến Viêm tiên hữu một chút.
Àh, vị này là Phong Mạch Thuần bạn của ta.
Viêm Thiệu Nguyên giật cả mình, lập tức đứng lên lớn tiếng trách hỏi:
– Các ngươi đến cùng muốn làm gì hả? Đồ vật ta bằng lòng cho ngươi, tiên tinh không đủ, ta cũng có thể gom góp.
Các ngươi đừng động thủ với con trai của ta, trên người Hồng Trung cũng không có thứ gì, hơn nữa Hồng Trung đã sớm không còn ở Bỉ Dực tiên thành.
Diệp Mặc vội vàng nói:
– Viêm tiên hữu xin chớ hiểu lầm, ta đúng là bạn của Viêm Hồng Trung.
Lúc trước khi ta vừa mới thăng thiên, đi ngang qua Bỉ Dặc tiên thành.
Kết quả trên người của ta không có chút tiên tinh nào, muốn mua một chút gì đó cũng không cách nào mua được.
Viêm Hồng Trung là người bạn tốt, chủ động mua cho ta một chân khí phi hành.
Sau đó ta còn đưa hai miếng Giác Hồn Tảo cho cậu ấy, không biết Viêm Hồng Trung có nhắc qua vấn đề này với ông hay không.
– Có nhắc, thì ra chính là cậu ah.
Viêm Thiệu Nguyên giật mình nói, ông ta lập tức nhìn thấy Phong Mạch Thuần sau lưng Diệp Mặc, trong lòng lại có chút tin tưởng.
Phong Mạch Thuần mới là Đại Ất Tiên sơ kỳ, Diệp Mặc tuy che dấu tu vi, hiển nhiên tu vi hẳn là không cao đến đâu đi.
Diệp Mặc biết Viêm Thiệu Nguyên vẫn còn hơi nghi ngờ thân phận của mình, hắn cầm ra một miếng Giác Hồn Tảo để lên bàn nói:
– Viêm tiên hữu nhìn xem số Giác Hồn Tảo này, thì biết ta không có nói dối rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









