[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 394 : Đè Lên Mà Đánh (c1966-c1970)
❮ sautiếp ❯Chương 1966: Đè Lên Mà Đánh
Đè Lên Mà Đánh
T
hành tựu Tiên đế của Táp Không đại đế vô số năm, Tiên nguyên vô cùng thâm hậu.
Lão lập tức liền cổ động Tiên nguyên và thần thức, muốn lần nữa tăng thêm Lá chắn Càn Nguyên Thánh.
Chỉ có điều không đợi Tiên nguyên và thần thức của lão cổ động, thì một đường hư không liệt ngân vô hình vô ảnh liền dâng lên trong thức hải của lão.
Không được, đây là thần thông thần thức, Táp Không đại đế lập tức hiểu ra, là một Tiên đế vô số năm rồi, lão làm sao không biết sự lợi hại của thần thông thần thức như nào? Lão không hiểu Diệp Mặc sao lại có được thần thông thần thức lợi hại như vậy? Thứ này căn bản không kém gì với Vô Song Tiên đế khi tung hoành Tiên giới, thậm chí còn mạnh hơn hơn Vô Song Tiên đế một chút.
Chỉ có điều lão ý thức được thần thông thần thức thì cũng đã quá muộn rồi, một đao này của Diệp Mặc cũng đã bổ trúng thức hải của Táp Không đại đế.
Táp Không đại đế liền cảm thấy thức hải của mình như có tiếng sấm vang qua, đáng sợ đến mức cực kỳ khó chịu.
Một đường đao cầu vồng dài mấy nghìn trượng đột nhiên xuất hiện trong thức hải của lão, khí thế của đường đao cầu vồng này khổng lồ vĩ đại, dường như muốn chém thức hải của lão sang hai bên.
Táp Không đại đế làm gì còn dám có nửa phần lãnh đạm nữa, thần thức điều động tạo thành một bức tường thần thức cực lớn, muốn chặn lại đường đao cầu vồng này của Diệp Mặc.
Nhưng đây là thần thông thần thức của Diệp Mặc, lại là đột nhiên phát ra, nếu đã bị xâm chiến thức hải rồi, Táp Không đại đế muốn dựa vào bức tường thần thức của mình chặn lại, thì quả thực quá khó.
Chỉ trong nháy mắt, bức tường thần thức của lão phát ra những tiếng răng rắc, cùng lúc đó, thức hải của lão cũng xuất hiện từng vết nứt, Táp Không đại đế lúc này liên tục phun ra mấy ngụm máu tươi, không chút do dự nuốt thêm một quả màu xanh, sau khi nuốt quả này rồi, thì thức hải của lão lập tức bắt đầu khôi phục lại, mặc dù vẫn nằm trong sự tấn công của thần thông Liệt Ngân của Diệp Mặc, cũng đã cản trở xu hướng suy tàn rồi.
Thức hải của Táp Không đại đế bị đánh lén, Lá chắn Càn Nguyên Thánh không có sự bảo vệ của Táp Không đại đế, cũng không thể nào chặn lại được Ngũ Lôi thương sát của Diệp Mặc, bị Ngũ Lôi thương sát đánh bay.
Năm đường Lôi thương xuyên qua người Táp Không đại đế, mang theo năm đường máu tươi.
Táp Không đại đế trực tiếp bị đánh bay, đập vào cửa động phủ của lão, phát ra những tiếng nổ vang.
Nếu như không phải là Lá chắn Càn Nguyên Thánh, thì lần này Táp Không đại đế cũng sẽ bị Ngũ Lôi sát thương phân giải rồi.
Lúc này Táp Không đại đế cũng không phải là Táp Không đại đế đầu đội đế miện, thân mặc đế bào, uy nghiêm bức người như lúc trước nữa.
Bây giờ tóc tai lão đã bù xù, sắc mặt tái mét, áo giáp trên người cũng vỡ tan tành rồi.
Vài vết máu trên người lão mặc dù khôi phục rồi, nhưng toàn thân lão vẫn toàn là vết máu.
Không phải lão có một quả Thần Ngọc Thiềm, thì thức hải của lão cũng đã bị Diệp Mặc đánh lén cho rách nát rồi.
Táp Không đại đế tay nắm chặt Đoạt Hồn Thanh Vân bút cũng có chút run rẩy rồi.
Nếu như lão không bị Diệp Mặc đánh lén thức hải, thì bây giờ nói không chừng lão cũng chiếm thế thượng phong rồi.
Thần thông Hồng Mông Lục tự cao cấp của lão cũng có thể phát liền lúc ba chữ, đợi sau khi lão đánh chữ Địa ra ngoài, thì Diệp Mặc tuyệt đối không thể chặn lại được.
Vì thức hải của lão bị đánh lén, kết quả chữ Huyền còn chưa được đánh ra hoàn toàn, thì lão đã bị trọng thương rồi.
Mặc dù có đánh một lần nữa, thì lão tuyệt đối cũng sẽ không để thần thông dung thuật của Diệp Mặc đánh vào thức hải của mình, nhưng bây giờ cũng đã thiệt thòi trước rồi.
Tay của lão có chút run rẩy, lão gắng sức đánh giá cao Diệp Mặc, nhưng lại không thể tưởng tượng nổi Diệp Mặc không ngờ lại không kém lão một chút nào, bây giờ thức hải của lão bị trọng thương rồi, e rằng cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc nữa rồi.
Trận này lão cũng không muốn tiếp tục đánh nữa, lúc này trọng thương đối với lão mà nói cũng không có bất kỳ chỗ tốt nào.
Nhưng lão không muốn đánh nữa, Diệp Mặc lại không thể thuận theo lão.
Mặt ngoài, Diệp Mặc cũng chẳng tốt hơn Táp Không đại đế là bao, sát ý chữ Hoàng cộng thêm chữ Huyền, cũng đã khiến thân thể của Diệp Mặc mang đầy thương tích, vài đường sát đao cực nhỏ thậm chí cũng đã xuyên qua người Diệp Mặc, những vết thương mang đến bây giờ cũng không thể nào phục hồi được.
Diệp Mặc có tu vi luyện thể Tiên thần thể hậu kỳ, chẳng những năng lực hồi phục mạnh hơn nhiều, cho dù năng lực chịu đòn cũng mạnh hơn nhiều.
Cho nên Diệp Mặc mặc dù không có bất kỳ Tiên giáp nào, nhưng vết thương so với Táp Không đại đế cũng nhẹ hơn nhiều.
Sau khi hắn phi ra từ trong khe rãnh mà sát ý chữ Hoàng của Táp Không đại đế đánh ra, Tử Đao cũng đã được bổ ra.
Lần này không phải thần thức dung thuật Liệt Ngân, mà là thần thông Liệt Ngân thực sự.
Diệp Mặc biết rõ, đối với loại người như Táp Không đại đế, thần thông thần thức chỉ có thể đánh lén, nếu như lặp lại nhiều lần, thì cũng không có hiệu quả gì.
– Dừng tay lại…
Táp Không đại đế nhìn thấy Diệp Mặc căn bản cũng không suy nghĩ gì, lại muốn tấn công tiếp, vội vàng lớn tiếng nói.
Diệp Mặc làm gì còn để ý đến những lời nói nhảm của Táp Không đại đế, muốn đánh thì đánh, muốn dừng thì dừng, Táp Không lão cho rằng lão là ai cơ chứ? Lúc này Tử Đao của hắn cũng đã chém ra đường đao màu tím mấy vạn trượng, bao trùm lấy nửa người của Táp Không đại đế, Táp Không đại đế bị chìm đắm trong màn đao màu tím mấy vạn trượng này.
Sau khi đánh Liệt Ngân ra, sát cơ xung quanh nghìn dặm đều bị đường đao này của Diệp Mặc cuốn đến, những sát thế không gian đó trong nháy mắt liền tích tụ lại, trở nên vô cùng ác liệt, thậm chí còn mang theo khí tức thô bạo và tiếng sấm vang.
Diệp Mặc sau khi từ Thanh Vi Minh Giang trở về, sát thế của hắn cũng đã hình thành một hệ thống độc lập, cộng thêm hắn đã thăng cấp lên Tiên đế, trong lôi kiếp dung hợp cùng với sát ý của hắc tửu Đỗ Nương, sát thế trong thần thông lại càng lộ rõ tài năng.
Khí tức sát ý và sát thế trong đao kia của hắn ngợp trời, sấm sét cũng từ nhỏ bé mà cuồn cuộn dâng lên, cùng đường đao này giáng xuống, khí tức sát ý ngợp trời kia trở nên ác liệt đáng sợ, sát ý mà đường đao cầu vồng tích tụ lại càng lúc càng mạnh, càng lúc càng hùng hậu hơn.
Loại sát cơ ngợp trời này tràn ra ngoài, cho dù Diệp Mặc có thể thu lại không muốn gây thương tổn gì cho Thanh Vi thiên, nhưng người có tu vi hơi cao một chút trong Thanh Vi thiên cũng có thể cảm nhận được, càng đừng nói gì đến Hồng Vũ tiên thành.
Vô số Tiên nhân đều phi độn đến, đứng xa quan sát cuộc đại chiến Tiên đế đáng sợ này.
Sát ý của Tử Đao càng lúc càng thô bạo, càng lúc càng điên cuồng hơn, hoàn toàn khống chế vùng không gian này.
Sắc mặt của Táp Không đại đế lại càng khó coi hơn, lão biết khí thế đao này của Diệp Mặc cũng đã dâng lên, nếu như mình không ứng phó nổi, chỉ có thể bị đè lên đánh.
Lá chắn Càn Nguyên Thánh cũng đã bị thu hồi lại rồi mạnh mẽ phóng ra, đường độn quang vạn trượng trong nháy mắt liền bao phủ lấy lão, Táp Không đại đế không ngờ lại không định tấn công tiếp, hoàn toàn là thủ thế.
Khí thế thần thông của đao này của Diệp Mặc cũng đã hình thành, cho dù là Vị Phong tiên đế và Phùng Độ La Hán đứng cạnh cũng có thể nhìn ra, Táp Không đại đế bị trọng thương cho dù là hoàn toàn cố thủ, cũng khó có thể phòng thủ được đao này.
Mục Duệ Quảng đứng đằng xa quan sát cuộc chiến này cũng kinh hồn táng đảm, hoàn toàn quên mất việc phải đi bắt ba người Đường Bắc Vi trước.
Gã biết Diệp Mặc lợi hại hơn gã, nhưng lại không ngờ sự lợi hại của Diệp Mặc đã đến bước có thể chế trụ được Táp Không đại đế, điều này quả thực quá nghịch thiên rồi.
Gã là một Tiên đế hậu kỳ, rõ ràng có thể nhìn ra Đại đế lúc này cũng nằm trong thế hạ phong rồi.
Lúc này, gã cũng không còn để ý đến cái gì nữa, một chiếc chuông màu đỏ cực lớn cũng đã được phóng ra, cùng Lá chắn Càn Nguyên Thánh của Táp Không đại đế nghênh đón một đao kinh thiên của Diệp Mặc.
Ầm… keng… răng rắc…
Đường đao màu tím xé rách không gian xen lẫn cùng với sát ý vô tận đánh xuống, Mục Duệ Quảng và chiếc chuông màu đỏ của gã trong nháy mắt bị đánh bay, Mục Duệ Quảng lại điên cuồng phun máu tươi, bay ra ngoài, một đường Liệt Ngân cũng đã xuất hiện trên người của gã.
Chỉ là một chiêu, gã liền mất đi sức tái chiến, nếu như không phải đối tượng chủ yếu của Diệp Mặc không phải là gã, nói không chừng gã cũng đã bị thịt nát xương tan rồi.
Lại có một tiếng nổ vang, đao ngân màu tím chậm lại một chút, lại lần nữa đập lên trên Lá chắn Càn Nguyên Thánh của Táp Không đại đế.
Vì sự cản trở của Mục Duệ Quảng, lần này đường đao phân tán hoàn toàn, cũng không làm thương đến Táp Không đại đế.
Diệp Mặc cũng không thèm để ý đến chuyện chiêu Liệt Ngân này của mình không thành công, dường như trong lúc Táp Không đại đế chặn lại đao ngân thần thông, khí thế Tiên nguyên của hắn lại lần nữa bạo khởi.
Sắc mặt Táp Không đại đế tái xanh, lão không muốn tiếp tục đánh nhau với Diệp Mặc nữa, nhưng lão không có cách nào chủ động kêu dừng được.
Còn bộ dạng điên cuồng này của Diệp Mặc, rõ ràng là không có ý dừng lại.
Vị Phong đại đế nhìn thấy bộ dạng của Táp Không đại đế, biết Táp Không không muốn tiếp tục nữa, y chủ động đứng ra, ôm quyền nói:
– Diệp tông chủ, mọi người đều là bàn luận mà thôi.
Đến đây thôi, không đánh nhau nữa, ngay cả đến Hồng Vũ tiên thành của Thanh Vi thiên tôi cũng sắp bị hủy diệt rồi.
Nếu như Hồng Vũ tiên thành chỉ có phủ Thiên chủ của tôi thôi, hủy thì hủy, nhưng trong đó còn có vô số Tiên nhân cư trú.
Một khi Hồng Vũ tiên thành bị hủy rồi, đối với những người trong này mà nói, chính là hậu quả của một vụ tai ương lớn.
Diệp Mặc trong lòng khinh bỉ, hắn đương nhiên biết Vị Phong tiên đế không biết xấu hổ.
Vô số những Tiên nhân xung quanh đây đều đang đứng xem, cho dù hắn khắc chế Tiên nguyên của mình, cũng không lan đến Hồng Vũ tiên thành, những Tiên nhân xung quanh đây cũng thiên về phía Vị Phong đại đế.
Người này chính là người không biết xấu hổ điển hình nhất, nếu như lúc này người rơi xuống thế hạ phong là Diệp Mặc hắn, Vị Phong tuyệt đối cũng sẽ không đứng ra nói lời này.
– Vị Phong, lần trước vẫn chưa giáo huấn ông xong sao? Ông yên tâm, hôm nay tôi giết ông rồi, một góc của Hồng Vũ tiên thành cũng sẽ không hủy diệt.
Diệp Mặc nói xong liền đấm ra một quyền.
Quyền thế lập tức tịch quyển không gian phong bạo vô cùng vô tận, mang theo những sóng chấn động đánh về phía Vị Phong đại đế, thần thông quyền đạo, Hư Không.
Vị Phong đại đế biến sắt, y không ngờ Diệp Mặc lại điên cuồng đến mức này, khi đang đánh nhau với Táp Không đại đế, lại dám công khai khiêu khích mình.
Nhưng Vị Phong cũng không chậm chạp chút nào, bốn mươi chín viên Vu Chân Huyền Tinh cũng đã đánh ra, ánh sao lập lòe đầy trời, tạo thành từng đường tinh tuyền, không gian quyền thế Hư Không của Diệp Mặc cuốn lên đập vào với bốn mươi chín viên Vu Chân Huyền Tinh của Vị Phong đại đế, vung cát đá đầy trời.
Quảng trường trước phủ vô cùng hỗn loạn mà Diệp Mặc và Táp Không đại đế vừa mới đánh nhau lại lần nữa bị cày xới lên, Tiên nguyên bạo liệt tứ phía, đè ép rung động không gian xung quanh.
Táp Không đại đế lúc này cũng đã dần tỉnh lại, Đoạt Hồn Thanh Vân bút giơ lên, không ngờ lại chuẩn bị cùng với Vị Phong đại đế hai người cùng đối phó với một mình Diệp Mặc.
Phùng Độ La Hán thấy vậy, vội vàng bước lên trước nói:
– Ba vị tạm thời dừng tay lại, nghe tôi nói một câu.
Táp Không đại đế vốn dĩ không muốn tiếp tục đánh nhau cùng với Diệp Mặc nữa, lão không phải sợ Diệp Mặc, mà là vì hôm nay bị Diệp Mặc đánh lén đến thức hải của mình, khiến thần thông Hồng Mông Lục tự của lão không thể nào phát huy được tinh túy tận cùng của nó.
Nếu như không phải thức hải bị thương, thì ba chữ trong thần thông Hồng Mông Lục tự của lão kết hợp lại, Diệp Mặc tuyệt đối bị đè mà đánh.
Thấy Phùng Độ hòa thượng ra mặt, lão ngược lại cũng không tiếp tục tấn công nữa, chỉ trầm mặc nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Vị Phong đại đế và Diệp Mặc đụng nhau một chiêu, trong lòng cũng đã trầm xuống, y biết đây chỉ là một chiêu thần thông bình thường nhất của Diệp Mặc, so với lúc trước khi Diệp Mặc và y đánh nhau, lúc này tu vi của Diệp Mặc cũng tăng lên đâu chỉ mấy lần?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1967: Thong Dong Rời Đi
Thong Dong Rời Đi
D
iệp Mặc gật đầu với Phùng Độ La Hán, cũng không tiếp tục tiến công nữa.
Hắn cũng đã nhìn thấy Táp Không đại đế đang dần hồi phục rồi, thần tông Hồng Mông Lục tự của Táp Không đại đế hắn cũng vừa mới trải qua, chỉ có điều hai chữ hắn cũng không chặn lại nổi, nếu như lại có hai chữ nữa đến, thì hắn tuyệt đối cũng không chỉ bị thương đơn giản như vậy.
Cũng may thần thông dung thuật thần thức của hắn khiến thức hải của Táp Không bị thương, Táp Không dường như cũng có chút kiêng kị.
Nhưng Diệp Mặc cũng kiêng kị, thức hải của Táp Không bị thương, chỉ ăn một quả, không ngờ cũng không có chuyện gì lớn.
Điều này khiến hắn không khỏi không cẩn thận.
Chuyện đánh lén thức hải, cũng không phải lúc nào cũng có thể làm được, huống chỉ là thức hải của một đại đế như Táp Không?
– Tôi vào phủ Táp Không đại đế vốn dĩ là ngưỡng mộ Táp Không đại đế, nhưng không ngờ Táp Không lại là người thâm hiểm độc ác như vậy, không ngờ lại thông qua cái cớ buồn cười phát động pháp bảo Tiên phủ của lão muốn chặn tôi lại.
Nếu như Táp Không không nói rõ cho tôi biết, thì cơn tức này tuyệt đối tôi sẽ không nuốt xuống.
Diệp Mặc cao giọng nói.
Lúc này Diệp Mặc mặc dù vẻ ngoài thoạt nhìn chật vật không chịu nổi, nhưng những người xung quanh cũng nhìn rõ, Táp Không đại đế không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Có lẽ chỉ có Táp Không và Diệp Mặc trong lòng biết rõ nhất, lúc này bọn họ không thể nào thắng chắc được đối phương.
Diệp Mặc nói xong, bỗng nhiên vung tay lên, Nạp Minh Tiên tôn trong đám người cũng đã bị Diệp Mặc ném trước mặt.
– Chỉ là đạo lữ của con lợn này, cũng xứng để Diệp Mặc tôi cưỡng gian, tôi nhổ vào?
Diệp Mặc nói xong Tử Đao cũng đã giơ lên, căn bản không đợi Táp Không đại đế chặn lại, một đường đao màu hồng tím xoẹt qua, Nạp Minh Tiên tôn cũng đã bị một đao này của Diệp Mặc hóa thành màn mưa máu.
Sắc mặt Táp Không đại đế âm trầm, tên họ Diệp này lớn lối như vậy, công nhiên đập phá cửa của phủ đại đế lão, công nhiên giết quản sự của mình trước phủ của lão, lão hận không thể lập tức tiến đến xé tan tên Diệp Mặc này ra.
Nhưng thức hải của lão còn chưa khôi phục hoàn toàn, lão rất muốn nhẫn nhịn lần nữa, nhưng chuyện như này nếu như lại nhẫn nhịn, thì Táp Không lão cũng không còn chút thể diện nào nữa.
Nếu như Vị phong đại đế quả thực muốn toàn lực ra tay giúp lão, thì lão quả thực muốn liều mạng.
Nhưng lão cũng biết rõ, Vị Phong đại đế giúp lão chỉ là vẻ ngoài mà thôi.
Một khi liều mạng đánh nhau thật, thì lão hồ ly Vị Phong này tuyệt đối cũng sẽ không toàn lực ra tay, thậm chí sẽ bảo toàn thực lực, cho dù phản giáo một kích cũng không phải không thể.
Đáng tiếc là phủ đại đế của lão mặc dù cũng có vài vị Tiên tôn, nhưng trước mặt Diệp Mặc cũng không là cái gì.
Đến Mục Duệ Quảng tu vi Tiên đế hậu kỳ cũng bị một chiêu của Diệp Mặc đánh trọng thương, càng không cần phải nói đến những Tiên đế sơ kỳ còn lại.
Những Tiên nhân đứng ngoài nhìn thấy Diệp Mặc không ngờ lại dám giết quản sự Nạp Minh Tiên tôn của phủ Táp Không đại đế, đều há to miệng chằm chằm nhìn Diệp Mặc.
Một số người không biết Diệp Mặc, mau chóng tranh thủ nghe ngóng xung quanh xem đây là thần thánh phương nào.
Táp Không đại đế lần này vẫn không thể ra tay, đã bị Phùng Độ La Hán chặn lại rồi.
Phùng Độ La Hán cũng chỉ tùy tiện ngăn lại mà thôi, gã là một Tiên đế đỉnh phong, đương nhiên nhìn ra một khi Táp Không và Vị Phong liên thủ lại, thì Diệp Mặc rất có thể không phải là đối thủ của họ.
Nhưng gã không ngờ chính là, mặt mũi của gã quá lớn, tùy tiện chặn lại một cái, Táp Không đại đế cũng không tiếp tục ra tay nữa.
– Hi hi…
Tiếng cười yêu mị xinh đẹp phá vỡ không khí căng thẳng này, dường như trong nháy mắt sau khi tiếng cười này vang lên, một Tiên tử mặc váy tiên màu hồng phấn, cực kỳ xinh đẹp liền hạ xuống trước mặt Diệp Mặc.
– Đại ca, tôi xấu như vậy sao, không đáng cho anh cưỡng gian sao.
Người con gái mặc váy hồng này sau khi xuất hiện liền nói một câu chẳng những khiến Diệp Mặc không hiểu, đến những người còn lại nghe thấy cũng không hiểu chút nào.
Diệp Mặc cũng không có chút chấn động nào chằm chằm nhìn người con gái mặc váy hồng trước mặt này nói:
– Cô là ai?
Chỉ là một Tiên đế sơ kỳ, hắn cũng không coi ra gì.
Hắn ngược lại lại có chút kỳ quái với cách ăn mặc của người con gái này.
Người con gái này mặc váy tiên màu hồng phấn, trước ngực còn kéo thấp xuống, lộ ra nửa phần, còn chân thì lại không đi gì, đồng thời cũng là chân trần, bàn chân nhỏ trắng bóc khiến người ta có chút hoa mắt.
– Tôi chính là đạo lữ của Nạp Minh kia đã bị anh giết chết, ồ, đó cũng là chuyện rất lâu trước đó rồi.
Hôm nay tôi tiện đường đi ra Hồng Vũ tiên thành, nghe anh nói không có hứng cưỡng gian tôi, trong lòng tôi lập tức có chút thất vọng…
Nói xong, Tiên đế mặc váy hồng này cúi thấp đầu xuống, biểu lộ ảm đạm, cứ giống như thật vậy.
Diệp Mặc cũng lười chẳng thèm nói chuyện, sát ý lập tức cũng đã tràn ra, trải qua trận chiến cùng với Táp Không đại đế, hắn cũng càng hiểu hơn về sát thế.
Tiên đế váy hồng ngay lập tức liền cảm nhận được sát ý của Diệp Mặc, sắc mặt cô lập tức thay đổi, sau đó cô liền biết Diệp Mặc thoạt nhìn giống như Tiên đế sơ kỳ như cô, nhưng mười người như mình cộng lại, cũng chưa chắc đã là đối thủ của người này.
– Đại ca, tôi không có ác ý.
Anh giúp tôi giết tên súc sinh Nạp Minh, trong lòng tôi cũng vô cùng cảm kích.
Người này nếu như không phải ỷ có người chống lưng giúp gã, tôi sớm đã giết gã rồi.
Hơn nữa sau khi tôi rời khỏi tên súc sinh này, gã căn bản cũng không có đạo lữ, cho nên tôi biết lão vu cáo hãm hại anh.
Khi nói lời này, sắc mặt cô làm gì có nửa phần ảm đạm?
Lời này của Tiên đế váy hồng khiến Diệp Mặc có chút nghi ngờ, lời nói của người con gái này rõ ràng là nói giúp hắn, chẳng lẽ cô còn có lai lịch gì chăng? Đến Táp Không đại đế cũng không sợ? Lời này của cô chắc chắn đã đắc tội với Táp Không đại đế rồi.
– Tiểu muội là Đồng Nhiễm Nhiễm, phong hào Quy Hải, là người của Tương Tư cung của Nam Dư Tiên thành, đại ca nếu như quang lâm Tương Tư cung của tôi, tiểu muội chắc chắn sẽ nhiệt liệt hoan nghênh đón tiếp Đồng Nhiễm Nhiễm dường như biết Diệp Mặc muốn tái chiến với Táp Không đại đế, nói xong cũng rất lanh trí, mau chóng đứng sang một bên.
Cô vốn dĩ là chân trần, Diệp Mặc căn bản cũng không để ý đến lời nói của cô.
– Diệp tông chủ, chuyện này là quản sự Nạp Minh châm ngòi ly gián, bây giờ Nạp Minh cũng đã bị anh giết chết rồi.
Diệp tông chủ cũng là người hiểu chuyện, mọi người ai lui một bước, tôi nghĩ chuyện này như vậy chấm dứt được rồi.
Vị Phong Tiên đế cũng nhìn ra Táp Không đại đế cũng không muốn tiếp tục đánh với Diệp Mặc nữa, dứt khoát chủ động đứng ra, làm một người tốt.
Táp Không khi bắt đầu muốn giết chết ba người Bắc Vi, khiến Diệp Mặc vô cùng tức giận.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết Táp Không đại đế lúc này thần thức cũng đã khôi phục gần như hoàn toàn rồi, mặc dù Ngũ Lôi Thương Sát khiến thân thể của lão bị trọng thương, còn chưa khôi phục, bản thân hắn bị sát khí chữ Hoàng của đối phương ăn mòn, bây giờ cũng có vết thương trên người.
Nơi này là địa bàn của Táp Không, tiếp tục đánh nhau, hắn cũng không có lợi gì.
Với cường thế của Táp Không, trong tình huống nhiều người vây xem như này, bản thân mình muốn lão bồi thường, thì chỉ có thể lại đánh nhau lần nữa.
Huống chi hắn bây giờ cũng không lỗ vốn, đập phá bảng tên của phủ Táp Không còn khiến thức hải của Táp Không bị thương, thậm chí còn lấy được một gốc Tân Phân Niên Hoa từ vường Tiên hoa của Táp Không, hắn cũng đã rất hài lòng rồi.
Ba mũi Tuyệt Tiên đó là con át chủ bài của Diệp Mặc, không đến bước sống chết trước mắt, thì hắn cũng sẽ không tùy ý bắn ra.
Phần lớn mọi người biết Diệp Mặc có một mũi tên, nhưng lại có rất ít người biết hắn đã có ba mũi tên rồi.
– Hôm nay tôi chính là nể mặt của Phùng Độ La Hán, không tính toán với ông.
Táp Không, lần sau nếu như tôi phát hiện ông mạo phạm đến tôi, tôi chắc chắn sẽ giết chết ông.
Táp Không muốn thể diện, thì Diệp Mặc lại không cho lão thể diện.
Sắc mặt Táp Không đại đế ngược lại lại bình tĩnh trở lại, chỉ có điều lạnh lùng cười nói:
– Đầy tớ thì chỉ biết đánh lén mà thôi, bổn đế cũng có một câu muốn cảnh cáo anh, đừng để rơi vào tay của bổn đế.
Diệp Mặc căn bản cũng không thèm để ý đến Táp Không đại đế, chỉ nói với Phùng Độ La Hán:
– Phùng Độ huynh, tôi phải quay về rồi, có thời gian thì đến Mặc Nguyệt Tiên tông của tôi uống rượu nhé.
– Ha ha, đại hòa thượng nhất định sẽ qua.
Phùng Độ La Hán cười ha hả, cực kỳ sung sướng.
Đồng Nhiễm Nhiễm thấy Diệp Mặc xong chuyện, mau chóng lại lần nữa khách khí chào hỏi:
– Diệp đại ca, không biết có thể nể mặt đến Tương Tư cung của tôi một chuyến không? Cung chủ của Tương Tư cung tôi cũng đã ngưỡng mộ Diệp đại ca rất lâu rồi.
Diệp Mặc không biết Tương Tư cung này là đế tông như nào, nhưng chỉ dựa vào màn diễn xuất của Đồng Nhiễm Nhiễm này, hắn cũng không muốn có liên quan gì đến Tương Tư cung đó.
Bây giờ Đồng Nhiễm Nhiễm hỏi đến, hắn dứt khoát cự tuyệt nói:
– Cám ơn quý cung chủ.
Diệp mỗ có chuyện phải làm, hôm nay không đến được, sau này có cơ hội nói sau.
– Được, vậy Nhiễm Nhiễm và cung chủ sẽ đợi Diệp đại ca có thời gian đại giá quang lâm.
Đồng Nhiễm Nhiễm lại cười ha hả, không ngờ lại quay người hành lễ với Diệp Mặc.
Diệp Mặc thuận miệng chối từ, bị cô cho là sau này sẽ đến thật.
Thấy Diệp Mặc dẫn theo mấy người lên Thời Không Toa rời đi, những Tiên nhân đứng xem xung quanh ai nấy đều ngoác mồm kinh ngạc.
Tên Diệp tông chủ này quả thực rất cừ, là một Tiên đế sơ kỳ, liền đập phủ của Táp Không đại đế, hơn nữa còn giám giết quản sự Nạp Minh Tiên tôn trước mặt Táp Không đại đế lão, còn Táp Không đại đế lại chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương rời đi.
Không ai sẽ cho rằng đây là Táp Không đại đế rộng lượng.
Cái này chẳng liên quan gì đến rộng lượng hào phóng, Táp Không đại đế tuyệt đối không phaỉ rộng lượng, mà là kiêng kị.
Càng khiến cho người ta giật mình chính là, Tương Tư cung không ngờ lại đến mời Diệp Mặc, còn Diệp Mặc lại một tiếng từ chối.
…
Diệp Mặc và những người còn lại lập tức đến truyền tống trận của Thanh Vi thiên, lập tức mới rời khỏi Thanh Vi Thiên.
– Úc sư tỷ, cô biết Tương Tư cung có lai lịch như nào không?
Cho đến khi mấy người đến Thường Dung thiên, Diệp Mặc lúc này mới hỏi Úc Kim Hương.
Úc Kim Hương gật đầu nói:
– Tôi biết, đó là một môn phái cực kỳ thần bí, chỉ đứng sau Băng Thần cung.
Nghe nói Tương Tư cung chỉ có một Tiên đế, chính là cung chủ.
Tôi chưa từng nghe nói Tương Tư cung từng đổi cung chủ, tu vi của vị cung chủ đó cực cao, ra tay vô cùng lợi hại.
Nhưng trong Tiên giới bất kỳ môn phái nào mở đại sự gì, trước giờ cũng chưa từng mời được cô ta.
Diệp Mặc lập tức nói:
– Tương Tư cung chắc chắn không chỉ có một Tiên đế, Đồng Nhiễm Nhiễm hôm nay đến đây chính là một Tiên đế, cô nói tiếp đi.
Tu vi của Úc Kim Hương còn chưa khôi phục, không nhìn ra được tu vi của Đồng Nhiễm Nhiễm, Diệp Mặc thì lại có thể nhìn ra.
Úc Kim Hương tiếp tục nói:
– Đệ tử trong Tương Tư cung nam nữ đều có, người trong đó cũng rất cổ quái.
Nữ đệ tử trong đó chỉ cần nhắm trúng một người đàn ông, liền vô cùng phóng đãng, cho dù là giao phối bên đường cũng không biết nhục.
Nam đệ tử chỉ cần nhắm trúng một người con gái nào đó, cho dù đuổi đến chân trời góc biển, cũng phải tóm được đối phương.
Nhưng nếu như người của Tương Tư cung không nhìn trúng đối phương, cho dù đối phương có thích người của Tương Tư cung như nào đi nữa, thì người ta cũng sẽ không thèm để ý đến tí nmặt mũi nào của người đó.
Đối với người không nhắm trúng, đệ tử của Tương Tư cung thà rằng tự sát, cũng không muốn có nửa phần thỏa hiệp nào.
– Đúng là một tông môn biến thái.
Đường Bắc Vi khinh thường nói.
Diệp Mặc sau khi hiểu ra mặt cực đoan của Tương Tư cung, lại càng không muốn có chút liên quan gì đến Tương Tư cung, trực tiếp nói với Vô Ảnh:
– Vô Ảnh, mày điều khiển Thời Không Toa bay thẳng đến Lộng Nguyệt Tiên sơn.
Đến Thường Dung Thiên, Diệp Mặc muốn tiện thể xem Kế Khôn đã quay về hay chưa, nếu như còn chưa về, thì hắn từ Thường Dung thiên tực tiếp đến Trung thiên vực, từ Trung thiên vực đi vào Hạ thiên vực.
Một ngày sau, mấy người Diệp Mặc nhận được sự tiếp đãi nhiệt tình của Lộng Nguyệt Tiên sơn.
Kế Khôn vẫn chưa về, Diệp Mặc chỉ có thể tiếc nuối rời khỏi Thường Dung thiên, lại để cho Vô Ảnh điều khiển Tiên thuyền tiến vào Hư Không thiên vực.
Hắn lại gọi Tiên tử tên Linh Tú vào trong phòng trong khoang thuyền, tất cả mọi người đều biết rõ Diệp Mặc dẫn Tiên tử này theo chắc chắn là có chuyện quan trọng.
Bây giờ Diệp Mặc một mình tìm Linh Tú, cũng không ai có ý đến hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1968: Cái Chết Của Mạc Hữu Thâm
Cái Chết Của Mạc Hữu Thâm
Đ
an thành của Nam An châu trên đại lục Lạc Nguyệt, năm đó nơi này là đệ nhất thành của đại lục Lạc Nguyệt, cũng là thành phố mười sao duy nhất của đại lục Lạc Nguyệt, nhưng bây giờ nơi này sớm đã không còn phong quang như ngày trước nữa.
Cũng chỉ có thể miễn cưỡng cho là Đan thành, Đan vương cấp cao cũng đi gần hết rồi, chỉ còn một số Tiên đan sư cấp thấp vẫn còn sinh sống trong này.
Năm đó ở một nơi bên ngoài Đan thành trăm dặm có thể ngửi thấy mùi đan, còn bây giờ cho dù là trong Đan thành rồi, cũng chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được một chút huy hoàng từng có trong này.
Lúc này một người con gái cực xinh đẹp lưng đeo một thanh kiếm dài đang đi về hướng Đan thành, cô đứng bên ngoài cổng Đan thành chằm chằm nhìn vào hai chữ Đan thành mang chút tang thương, nhìn rất lâu, lúc này mới lẩm bẩm một mình nói:
– Năm đó cha thành danh chính là ở trong này sao? Mười hai bậc Đan vương kia không biết có còn trong Đan thành không.
Sau khi lẩm bẩm, cô mới chậm rãi bước vào trong thành.
Người con gái này chính là Ức Mặc con gái của Diệp Mặc, sau khi lấy được Lục Tiên tháp, tốc độ tu luyện của cô chỉ đứng sau Tô Tĩnh Văn, thành người có tốc độ tu luyện đứng thứ hai trong Đại lục Lạc Nguyệt, thậm chí còn nhanh hơn Lạc Ảnh một chút.
Sau khi Tô Tĩnh Văn phi thăng Tiên giới, sau mấy chục năm cô liền tu luyện đến Hóa Chân đỉnh phong, đáng tiếc là, lôi kiếp của cô đều vượt qua hết rồi, nhưng không thể nào phi thăng được.
Điều này khiến Ức Mặc cô vô cùng lo lắng, mặc dù cô còn có mẹ và mấy người dì trong Mặc Nguyệt chi thành, còn nhiều người quen hơn nữa, nhưng cô lại nghĩ cha một mình ở Tiên giới có chút cô đơn.
Hơn nữa dì Tĩnh Văn cũng phi thăng rồi, ai biết được có thể tìm được cha hay không?
Tốc độ tu luyện của dì Tĩnh Văn nhanh hơn nhiều so với cô, nhưng nói về đánh nhau, thì còn lâu mới là đối thủ của cô.
Khi tất cả mọi người của Mặc Nguyệt chi thành đều tranh thủ thời gian tu luyện, chỉ có Ức Mặc một mình rời khỏi Mặc Nguyệt chi thành, bắt đầu du lịch toàn bộ Đại lục Lạc Nguyệt.
Gần trăm năm nay, cô cũng đã chạy quanh tứ đại châu rồi, thậm chí đến Vô Tâm Hải cũng đi mấy lần.
Không cần nói mười hai viên lôi châu tung hoành vô địch của cô, cho dù là Vô Cực Thất Tinh tán của cô cũng có rất ít pháp bảo có thể tấn công phá vỡ được.
Thực ra cho dù cô không có tu vi này, báo ra cái tên Diệp Mặc, trong tứ đại châu cũng được tôn kính.
Ức Mặc không muốn cứ nhận sự che chở bảo bọc của Diệp Mặc, trước giờ vẫn dựa vào chính mình.
Thời gian lâu dần, cô cũng không báo danh nữa.
Phần lớn mọi người cũng đều biết cô chính là con gái duy nhất của Diệp Mặc của Mặc Nguyệt chi thành.
Vì từ miệng Quảng Vi biết được Âm Hải thành, cô thậm chí cố ý đến Âm Hải thành một chuyến, nhưng khi cô đi thì Âm Hải thành căn bản cũng không có một bóng người.
Cho dù là vậy, cô vẫn một mình ở lại Âm Hải thành, tốn mất hai ba năm mới luyện hóa được Tiểu thế giới này, đồng thời tiêu hủy toàn bộ kiến trúc bừa bộn trong Tiểu thế giới, tự cô lại lần nữa quy hoạch lại tiểu thế giới này.
Ức Mặc sở dĩ có thể trong thời gian ngắn như vậy luyện hóa được Tiểu thế giới, chủ yếu là nhờ vào công pháp thần thức của Diệp Mặc.
Khiến cho Ức Mặc thất vọng chính là, cô tìm kiếm gần trăm năm, vẫn không tìm ra nguyên nhân tại sao Đại lục Lạc Nguyệt lại không thể nào phi thăng được.
Lần này cô từ Tây Tích châu quay về Nam An châu, vì nhìn thấy Đan thành có chút hoang vu lụi bại, nên mới có ý nghĩ đến Đan thành xem sao.
…Mười hai bậc Đan vương năm đó, nơi mà Diệp Mặc xưng hùng sớm đã không còn như trước nữa.
Một mình đứng bên ngoài quảng trường của Đan thành, Ức Mặc trong lòng có chút xúc động, cô lại có ảo tưởng, có một ngày phi thăng lên Tiên giới, tụ họp cùng với cha mẹ và cả mấy người dì nữa, nghĩ vậy cô liền cảm thấy rất vui.
Lúc này cô nghĩ rất nhiều, thậm chí còn nhớ đến cảnh tượng năm đó cha mẹ dẫn cô đến quán cơm ăn cơm, nghĩ đến năm đó Ninh Lan cùng mình chơi rất vui, nhớ sự mừng rỡ khi mình gặp được cha bên ngoài Mặc Nguyệt chi thành.
Nhưng cảm giác vui mừng đó lại trôi đi rất nhanh, cô ngoài tu luyện ra thì chỉ còn tu luyện.
Mẹ và dì vì muốn gặp được cha sớm chút, cũng đã dành phần lớn thời gian để tu luyện, cô ngược lại thì ngày càng cô độc hơn.
Đứng một lúc thật lâu, Ức Mặc bỗng nhiên thở dài, cũng không còn tâm trạng ở lại nơi này, cô định quay về Mặc Nguyệt chi thành.
Trong lòng cô cũng rất oải rồi, so với cha Diệp Mặc, cô cũng kém hơn một chút đó.
Năm đó tu sĩ của Đại lục Lạc Nguyệt cũng không có cách nào phi thăng được, nhưng cha lại đến Sa Hà của Tây Tích châu phá vỡ đi mấy Tiên trận, phá vỡ ma chú phi thăng.
Cũng chính như vậy, tu sĩ của Đại lục Lạc Nguyệt luôn có một lòng kính sợ đối với Mặc Nguyệt chi thành.
Nhưng lần này tu sĩ của Đại lục Lạc Nguyệt lại lần nữa lâm vào tình trạng không thể nào phi thăng được.
Còn cô thì đi tìm khắp Đại lục Lạc Nguyệt, nhưng cuối cùng cũng không thể nào tìm ra nguyên nhân.
Ức Mặc quay người, khi định rời khỏi Đan thành, thần thức của cô bỗng nhiên nhìn thấy một tu sĩ áo xám dẫn theo một nam một nữ tiến vào một Linh tức lầu.
Nhìn thấy tu sĩ áo xám kia, Ức Mặc cảm thấy có chút quái dị, khi cô nhìn kỹ lại lần nữa, không ngờ lại phát hiện ra tướng mạo của người này có chút giống với cha Diệp Mặc của cô.
Ức Mặc lập tức liền che một lớp lụa đen lên mặt, đi cùng ba người này tiến vào trong Linh tức lầu đó.
Cái mà cô chút ý là người có chút giống cha cô kia, người này thoạt nhìn tu vi cũng bình thường, mới là Hư Thần hậu kỳ mà thôi.
Còn hai người còn lại kia, một người cũng đã là Kiếp Biến đỉnh phong, người còn lại cũng đã là Hóa Chân tầng thứ tư rồi.
Vì tu luyện công pháp thần thức mà Diệp Mặc truyền thừa lại, cộng thêm có đan dược tu luyện thần thức hỗ trợ, thần thức của Ức Mặc cũng mạnh hơn mấy cấp bậc so với những tu sĩ bình thường.
Lúc này cô thuê một phòng sát với phòng thuê của ba người kia, sau đó thần thức xuyên thấu qua phòng thuê, ba người này không ngờ lại không phát hiện ra.
– Mạc sư đệ, Hàn tiền bối là Thánh thủ tu dung, ở Đại lục Lạc Nguyệt cũng không có ai có tay nghề tu dung tinh xảo hơn Hàn tiền bối.
Đợi lát nữa chúng ta tu dung trong Đan thành, sau đó chờ cơ hội đến gần Mặc Nguyệt chi thành làm trọng thương, để cho người ta tình cờ phát hiện là được rồi.
Người nói chính là nữ tu tu vi Kiếp Biến.
Tu sĩ Hư Thần tên Mạc sư đệ kia vội vàng đứng lên kính cẩn nói:
– Làm phiền tiền bối rồi, nhưng mấy nữ nhân của Diệp Mặc lại rất quen thuộc hắn, chỉ cần không giống một chút thôi, thì có thể bị hắn nhận ra.
Lúc trước chính là trong Đan thành, Ninh Khinh Tuyết nhìn một cái liền nghi ngờ tôi là Diệp Mặc, nhưng cô ấy lập tức liền nhận ra không phải.
Ngược lại con gái của hắn thì lại dễ lừa hơn một chút.
Tên Mạc sư đệ này chính là Mạc Hữu Thâm có chút thù oán với Diệp Mặc, gã lúc nào cũng nghĩ đến chuyện báo thù Diệp Mặc, đáng tiếc là, tư chất của gã thực sự không ổn.
Cho dù tu luyện đến bây giờ, cũng chỉ là một Hư Thần hậu kỳ mà thôi.
Hàn tiền bối Hóa Chân tầng thứ tư kia lại hừ lạnh nói:
– Nếu như không phải sư phụ của anh giúp tôi, thì tôi làm sao có thể vì anh mà ra tay được? Với bản lĩnh quỷ hàn thánh thủ của tôi, đừng nói anh và tên Diệp Mặc kia vốn dĩ có chút giống nhau, cho dù anh không giống hắn một chút nào, tôi cũng có thể biến anh thành một người giống Diệp Mặc như đúc.
– Đúng, sư phụ nói Hàn tiền bối tuyệt đối có bản lĩnh hoàn thành nguyện vọng của sư đệ.
Mạc sư đệ, đệ cũng không cần nghi ngờ gì về bản lĩnh của Hàn tiền bối.
Người con gái Kiếp Biến kia lập tức gật đầu nói.
– Vâng, vãn bối vừa nãy nói không đúng, xin tiền bối thứ tội.
Vì tu vi của vãn bối tiến triển chậm chạp, nếu như cứ tiếp tục như này, vãn bối cả đời này cũng không thể nào phi thăng Tiên giới được.
Cho dù có một ngày vãn bối có thể phi thăng Tiên giới, thì mấy nữ nhân của Diệp Mặc cũng sớm đã phi thăng rồi.
Làm gì còn có thể đến lượt tôi báo thù nữa?
Mạc sư đệ mau chóng đứng dậy kính cẩn nói.
Tu sĩ Hóa Chân họ Hàn lại lần nữa khinh thường hừ lạnh một tiếng nói:
– Nếu như chỉ là đem dung mạo của anh đổi thành giống như tên Diệp Mặc kia, thì làm sao có thể thể hiện được bản lĩnh của tôi, tôi sẽ đem khí tức của anh đổi giống như của tên Diệp Mặc kia.
Đến lúc đó anh chỉ cần tìm được một số người từng gặp Diệp Mặc, từng tiếp xúc với Diệp Mặc để miêu tả cho tôi một chút là được.
Chỉ là mấy người đàn bà, nếu như có thể nhìn thấy được thủ đoạn của tôi, thì Hàn Trử Bình tôi cũng không gọi là Quỷ Hàn Thánh thủ nữa rồi.
Ức Mặc nghe đến đó lập tức giận tím mặt, người có tướng mạo giống với cha của cô kia không ngờ lại dám tìm người giúp gã dịch dung thành bộ dạng của cha cô, sau đó đến Mặc Nguyệt chi thành lừa người, người như này cô làm sao có thể nhẫn nhịn được? Nếu như quả thực đúng như những gì Quỷ Hàn Thánh thủ kia nói, đến khí tức cũng có thể biến thành giống như cha của cô, cộng thêm trọng thương không thể nào nói chuyện và không thể nào hiển thị được tu vi, thì mẹ và dì Tố Tố còn cả dì Khinh Tuyết nữa quả thực rất dễ bị mắc lừa.
– Vậy thì càng thêm phần chắc chắn rồi.
Tôi cũng đã điều ra, Diệp Mặc cũng không trải qua bất kì lôi kiếp phi thăng nào, hắn đột nhiên mất tích.
Không phải chết ở xó nào, mà là lén lút phi thăng lên Tiên giới rồi.
Mạc Hữu Thâm mừng rỡ nói.
– Sư đệ, sư phụ nói tâm tình của đệ không ổn, đệ không tận tay báo thù này, sư phụ nói cả đời này của đệ cũng chỉ như vậy.
Vốn dĩ đệ đến Hư Thần hậu kỳ cũng khó mà đạt đến được, đây là sư phụ đã tốn tâm huyết cực lớn mới khiến cho đệ toại ước nguyện này.
Lần này đệ báo thù, phải mau chóng tu luyện, đừng tiếp tục trì hoãn nữa.
Nữ tu kia thành khẩn nói.
– Đan Đan sư tỷ, tôi hiểu rồi, tôi nhất định sẽ không phụ sự hi vọng của tỷ và sư phụ…
Mạc Hữu Thâm còn chưa nói xong, lại nhìn thấy phòng của bọn họ đột nhiên bị đá văng.
Một người con gái mặt đeo lụa đen, thân hình cực kỳ đẹp mắt xuất hiện trong phòng.
– Cô là ai? Sao lại xông vào phòng của chúng tôi?
Mạc Hữu Thâm mặc dù tu vi thấp nhất, nhưng tính khí cũng không phải loại vừa, lập tức đứng dậy tức giận quát lớn.
Ức Mặc giơ tay kéo miếng lụa đen trên mặt mình ra:
– Mở mắt chó của ông ra mà nhìn xem, Diệp Mặc chính là cha của ta, không ngờ anh lại dám giả mạo cha ta, muốn chết sao…
Hàn Trử Bình khi Ức Mặc vừa mới tháo miếng lụa đen trên mặt ra, liền giơ chân nguyên đại thủ ra muốn chộp lấy Ức Mặc.
Tiếc rằng tu vi của Ức Mặc cũng còn cao hơn lão nhiều, đồng thời chân nguyên đại thủ cũng giơ ra, giao thủ một cái, liền hóa chân nguyên đại thủ của tu sĩ Hóa Chân họ Hàn kia thành mây khói.
– Hóa Chân đỉnh phong?
Hàn Trử Bình giật mình, không nghĩ ngợi gì liền quay người muốn bỏ chạy.
Nữ tu Kiếp Biến tên Đan Đan kia nghe thấy bốn chữ Hóa Chân đỉnh phong, đồng thời cũng bỏ chạy, nhưng hướng mà cô chạy lại khác hoàn toàn so với tu sĩ Hóa Chân họ Hàn kia.
Mạc Hữu Thâm sắc mặt tái nhợt, gã đương nhiên cũng muốn chạy trốn, nhưng không đợi gã ra khỏi phòng, thì đã bị chân nguyên đại thủ của Ức Mặc nghiền thành hư vô, đến nguyên thần cũng không còn.
Mấy năm nay Ức Mặc hành tẩu toàn bộ Đại lục Lạc Nguyệt, trải qua rất nhiều chuyện, giết chóc vô cùng quyết đoán, không còn là cô gái sợ hãi rụt rè lúc trước nữa.
Sau khi cô giết Mạc Hữu Thâm rồi, lập tức đuổi theo tu sĩ Hóa Chân họ Hàn kia.
– Tiền bối, chuyện này không liên quan gì đến tôi…
Bản lĩnh hoán đổi dung mạo của Hàn Trử Bình vô song, nhưng đáng tiếc, tu vi của lão thì quá thấp.
Còn chưa chạy ra khỏi Đan thành, đã bị Ức Mặc tóm được.
Hàn Trử Bình biết mình không phải là đối thủ của Ức Mặc, đến đánh cũng không dám đánh trực tiếp cầu xin tha mạng.
Ức Mặc làm sao có thể buông tha cho loại người như này được, mười hai Lôi Hải Thần châu được ném ra, lôi quang đầy trời đã bao phủ lấy tu sĩ Hóa Chân họ Hàn kia.
Quỷ Hàn Thánh chủ khó khăn lắm mới phóng ra được tấm lá chắn của mình, liền bị mười hai Lôi Hải Thần châu của Ức Mặc đánh tan tành.
Chỉ có điều lúc này, nữ tu Kiếp Biến kia cũng đã chạy xa rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1969: Kiếp Trước
Kiếp Trước
B
à biết mục đích mà tôi gọi bà đến chứ?
Diệp Mặc chằm chằm nhìn Linh Tú ngồi trước mặt có chút trầm lặng hỏi.
Linh Tú nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, lập tức đứng dậy rồi quỳ rạp xuống đất nói:
– Vâng, thiếu chủ.
– Thiếu chủ?
Diệp Mặc đưa tay nâng Linh Tú lên ghế ngồi, ngữ khí có vẻ không vui nói:
– Bà nói thiếu chủ là có ý gì?
Giọng nói của Linh Tú ngược lại lại bình tĩnh trở lại, ánh mắt cô dường nhìn thứ gì đó xa xôi, cũng không phải là cảnh tượng trước mặt, một lúc lâu sau, cô mới trả lời:
– Vì anh là thiếu chủ của phủ Táp Không Đại Đế, từ nhỏ trong phủ Đại Đế, nên chúng tôi gọi anh là thiếu chủ…
– Khoan đã…
Diệp Mặc không đợi Linh Tú nói xong, liền ngắt lời cô.
Hắn tuyệt đối không tin mình là con của Táp Không Đại Đế, với trực giác bây giờ của hắn, nếu như là con của Táp Đế, hắn làm sao có thể không cảm nhận được chút nào? Hơn nữa, nếu như hắn là con trai của Táp Đế thật, vậy thì Linh Tú tuyệt đối không thể nào lại không nghe Táp Đế, ngược lại lại cùng mình rời khỏi phủ Đại Đế.
Nhưng lần này Linh Tú dường như lại không nghe được câu chặn lại của Diệp Mặc, vẫn tự mình nói:
– Táp Đế có bốn mươi ba người con, anh chỉ là một trong số bốn mươi ba người con đó mà thôi.
Diệp Mặc cũng không tiếp tục ngắt lời Linh Tú nữa, có lẽ nói cho dù Diệp Mặc có ngắt lời, thì bà vẫn căn cứ theo ký ức của mình mà nói tiếp.
– Tôi ở Tiên giới cũng chưa bao giờ gặp tuyết lớn như vậy, nhưng những bông tuyết bay tán loạn năm đó khiến tôi biết tuyết cũng có thể rơi xuống hơn mười trượng đấy.
Năm đó phủ Táp Không Đại Đế mời các vị Đại Đế cao cấp của các đại tông môn trong Tiên giới, tổ chức đại hội Tiên quả, tôi mà mấy người Ngưng Ti tỷ đến cửa phủ Đại Đế đón tiếp các Đại Tiên đế đến…
…
– Ngưng Ti tỷ, phủ Đại Đế chúng ta lâu lắm rồi chưa tổ chức một đại hội Tiên quả long trọng như này, tỷ biết lần này là vì sao không?
Bên ngoài phủ Táp Không Đại Đế, Củng Linh Tú cực kỳ xinh đẹp nhỏ giọng hỏi một nữ tỳ xinh đẹp khác đứng cạnh.
Nữ tỳ bị hỏi này chính là Văn Ngưng Ti của phủ Táp Đế.
Cũng đã nhiều tuổi rồi, cô ở trong phủ Táp Đế cũng đã lâu, hiểu nhiều hơn người khác, cho nên mọi người có gì không hiểu đều thích đến hỏi cô.
Nữ tỳ tên Ngưng Ti tỷ hừ một tiếng rồi nói:
– Linh Tú, chuyện này chúng ta đừng nói ở đây, bây giờ tiếp đón các Tiên đế của đế tông và thiên vực, chúng ta đừng nhiều lời, haiz…
Lời này của Ngưng Ti tỷ còn chưa nói xong, liền kinh nghi một tiếng, sau đó bọn họ liền nhìn thấy một đường độn quang loạng choạng rơi xuống trước phủ Đại Đế.
Đây là một người con gái mặc váy tiên màu trắng, nhưng lúc này bộ váy màu trắng của cô cũng đã bị máu nhuộm thành tương, lẫn trong quang cảnh tuyết trắng xung quanh, lộ vẻ cực kỳ chói mắt.
Người con gái mặc váy trắng này sau khi rơi xuống, lập tức liền ngã gục trên mặt tuyết, không nhúc nhích, rõ ràng cũng đã bị trọng thương rất nặng.
Ngưng Ti tỷ ngay lập tức lao đến, đỡ người con gái này lên, sau khi những người còn lại nhìn thấy dung mạo của người con gái này, lập tức liền trợn mắt há mồm.
Bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy người con gái nào lại xinh đẹp như này, phi tử xinh đẹp của Táp Không Đại Đế có rất nhiều, nhưng cũng chưa có ai đọ được với nhan sắc của người con gái trước mặt này.
Đây còn là người con gái này đang nhắm nghiền hai mắt lại, sắc mặt tái nhợt không chút máu.
Nếu như cô không bị trọng thương, e rằng còn xinh đẹp hơn như này mấy phần.
– Một Tiên tử thật xinh đẹp.
Những nữ tỳ phủ Đại Đế đứng vây quanh xem ai ai cũng trầm trồ, đúng là một người tụ hợp được thanh tú của trời đất.
Ngưng Ti bỗng nhiên phản ứng lại, lập tức ôm nữ Tiên bị trọng thương này nói:
– Mọi người mau chóng xếp hàng đón tiếp các vị Tiên đế đại nhân, để tôi dẫn tỷ tỷ này vào trong trị thương.
…
Diệp Mặc lần này ngắt lời của Linh Tú:
– Linh Tú Tiên tử, chuyện mà bà đang nói này thì liên quan gì đến tôi?
Linh Tú giật mình, từ trong hồi ức tỉnh táo lại, bà cũng không để ý đến lời nói của Diệp Mặc, lại kính cẩn nói:
– Tiên tử váy trắng mà Ngưng Ti tỷ đỡ vào mặc dù thương nặng, nhưng cũng không đến mức chí mạng, qua hai tháng điều dưỡng, cô dần dần có thể đi lại được.
Nhưng có một ngày, Táp Không đại nhân đi qua khu vực ăn ở của nữ tỳ chúng tôi, nhìn thấy nữ tiên mà Ngưng Ti tỷ cứu về.
Táp Không liền nhắm trúng từ cái nhìn đầu tiên, liền không thể rời bước được.
Diệp Mặc nhíu mày một cái, trong lòng hắn thậm chí không thoải mái lắm.
– Táp Đế lúc đó muốn mang nữ tiên này đi, Ngưng Ti tỷ đương nhiên không thể nào phản bác lại ý nguyện của Táp Đế được, chỉ có thể trơ mắt nhìn người mà mình cứu về bị Táp Đế dẫn đi.
May mà sau khi Táp Đế bước được vài bước, bỗng nhiên quay đầu lại chỉ Ngưng Ti nói muốn Ngưng Ti đi phục vụ nữ tiên mà cô đã cứu về, đồng thời tùy ý để tôi bên cạnh Ngưng Ti làm tỳ nữ sai vặt.
Linh Tú nói đến đây, lại thở dài, dừng lại một chút rồi tiếp tục nói:
– Táp Đế nhắm trúng Tiên tử đó, muốn cô ấy trở thành phi tử của mình.
Nhưng Tiên tử đó lại đang mang thai, cô kiên quyết yêu cầu hạ sinh ra đứa con này rồi, sau đó mới kết hôn cùng với Táp Đế.
– Táp Đế lần này ngược lại cũng không làm khó cô, đồng thời đồng ý yêu cầu của cô.
Bốn tháng sau, người này hạ sinh ra một bé trai đáng yêu…
Diệp Mặc lại lần nữa có cảm giác cực kỳ buồn bực, hắn mơ hồ cảm giác mình và đứa trẻ đó có quan hệ gì đó.
Quả nhiên Linh Tú nhìn Diệp Mặc chậm rãi nói:
– Thiếu chủ, đứa trẻ đó chính là anh, từ nhỏ đến lớn, anh đều không có tên, Ngưng Ti tỷ chỉ gọi anh là bé con.
Mặc dù anh không phải là con trai của Táp Đế, nhưng những người bên ngoài lại không biết, đều gọi anh là thiếu chủ, Táp Không vì người mình thích, cũng mặc nhận.
Diệp Mặc đột nhiên đứng dậy, xem ra những gì hắn nhìn thấy trong đường luân hồi trong Vấn Đạo các quả nhiên là kiếp trước của mình.
– Bà biết người kia là tôi?
Diệp Mặc chằm chằm nhìn Linh Tú giọng khàn khàn hỏi.
Linh Tú liền đứng lên giọng điệu cung kính nói với Diệp Mặc:
– Nếu như lúc trước thiếu niên bị Táp Đế đá xuống bậc thang là anh, thì chính là anh.
Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, Linh Tú lại thở dài nói:
– Sau khi sinh anh ra, mẹ của anh vẫn lấy cớ anh vẫn còn nhỏ, kéo dài thời gian hôn sự cùng với Táp Đế.
Táp Đế lần đầu tiên có sức nhẫn nại như này, lão chờ đợi mười sáu năm.
Nhưng anh từ khi sinh ra tốc độ tu luyện cực kỳ chậm, vì anh là Tạp linh căn bát hệ.
Sau đó mẹ của anh cầu xin Táp Đế cho lượng lớn Tiên tài bảo vật đổi linh căn, đáng tiếc là, linh căn của anh không thể tinh lọc được, cũng không thể nào thăng cấp được, anh dường như mãi mãi cũng chỉ có thể là Tạp linh căn bát hệ.
– Chẳng lẽ chính vì nguyên nhân này, Táp Đế mới đá bay tôi?
Diệp Mặc trong lòng có chút buồn bực.
Linh Tú lắc đầu:
– Không phải, trên thực tế là vì mẹ của anh phát hiện anh thế nào cũng không thể đổi tư chất tu luyện được, trong lòng cũng vô cùng thất vọng, bà không chỉ một lần nhìn anh lắc đầu thở dài.
Khi Táp Đế lại lần nữa yêu cầu kết hôn với mẹ anh, thì mẹ anh lại một mình rời khỏi phủ Táp Đế…
Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, mẹ đã rời khỏi phủ Táp Đế, để lại một mình hắn ở lại, làm sao có chuyện tốt được?
Linh Tú quả nhiên nói:
– Táp Đế sau khi biết mẹ anh một mình rời đi, lập tức giận dữ.
Nhưng lúc đó anh cũng đã là thiếu chủ của phủ Táp Đế rồi, lão cũng đồng ý với mẹ của anh rồi, nhất thời không thể nào giết chết anh được.
May mà Ngưng Ti tỷ đối với anh như mẹ ruột, dùng mọi cách để chăm sóc trông nom, để cho anh chật vật tồn tại được.
Cuối cùng có một lần, anh dẫm lên một loại Tiên linh hoa mà một công chúa thích, vị công chúa đó khóc lớn.
Táp Đế tức giận, cho dù Ngưng Ti có cầu xin thế nào, lão cũng không tiếp tục nhẫn nhịn được nữa.
Trực tiếp đá bay anh và Ngưng Ti tỷ xuống thềm, sai người ném anh xuống Tu Chân giới đầu thai.
Tôi không dám cầu xin, cũng không đành lòng nhìn…
Diệp Mặc lại thở dài:
– Cũng may, Táp Đế này còn lưu lại cho tôi một đường sống, không hóa tôi thành tro bụi.
Linh Tú lại lắc đầu nói:
– Không phải, Táp Đế sở dĩ cho anh đầu thai xuống Tu Chân giới không phaỉ là để cho anh một đường sống, mà là vì mẹ của anh đã từng yêu cầu Táp Đế thề độc.
Sau này bất luận thế nào, lão cũng không thể giết anh, cũng không thể chặn đường tu luyện của anh.
Chính vì như vậy, anh mới có thể sống sót được dưới Tu Chân giới linh khí thiếu thốn.
Diệp Mặc trong lòng băng giá, đối với người tu luyện mà nói, chỉ cần không có thần hồn câu diệt thì có thể luân hồi, cũng chính là không chết đi.
Táp Không ném hắn xuống Tu Chân giới luân hồi, cũng tương đương không giết hắn.
Nhưng khiến cho trong lòng Diệp Mặc càng băng giá không phải chuyện này, mà là khi mẹ của hắn đi không ngờ lại không dẫn theo hắn đi.
Nhưng Diệp Mặc mau chóng lại thở dài, có thể mẹ hắn lúc đó bản thân mình cũng khó có thể chạy thoát, nếu như dẫn theo mình đi, nói không chừng hai người đều chết.
Mẹ đi trước, chắc chắn là muốn đi tìm người đến cứu hắn.
Trên thực tế Diệp Mặc biết sau đó mẹ hắn chắc chắn không gọi người đến cứu hắn, nhưng hắn cũng không muốn hỏi thêm.
– Ngưng Ti tiền bối bây giờ ở đâu?
Diệp Mặc trong lòng vô cùng cảm kích với nữ tỳ tên Ngưng Ti này, nếu như không phải là bà, thì hắn nói không chừng căn bản cũng không có cơ hội luân hồi mà bị những người còn lại trong phủ Táp Đế giết chết rồi.
Linh Tú thở dài nói:
– Sau khi anh bị Táp Đế ném đi, Ngưng Ti tỷ lén lút đi tìm tôi, nói muốn đến Tu Chân giới đó tìm anh.
Vì mẹ của anh lúc nào cũng đều tu luyện, anh là do một tay Ngưng Ti tỷ nuôi lớn.
Ngưng Ti nuôi anh từ nhỏ đến lớn, cũng có cảm tình với anh, bà sợ anh ở Tu Chân giới bị chịu thiệt, muốn xuống đó chăm sóc anh.
Đêm hôm đó Ngưng Ti liền rời khỏi phủ Đại Đế, từ đó trở đi tôi cũng không có tin tức của chị ấy nữa.
– Mẹ của tôi tên gì?
Diệp Mặc trong lòng từ từ bình tĩnh trở lại, hỏi một câu.
Linh Tú lắc đầu nói:
– Tôi và Ngưng Ti tỷ cũng không biết, bà ấy trước giờ đều không nói mình tên gì, cũng chưa từng nói mình từ đâu đến.
Diệp Mặc trầm mặc, hắn không hỏi thêm bất kỳ câu gì nữa, có lẽ là cảm giác có chút thất vọng rồi.
Linh Tú dường như cảm nhận được sự thất vọng của Diệp Mặc, cô lấy ra hai thủy tinh cầu lưu hình ảnh đưa cho Diệp Mặc nói:
– Thiếu chủ, đây là ảnh mẹ của anh và Ngưng Ti tỷ, anh giữ đi.
Diệp Mặc nhận lấy thủy tinh cầu, hình ảnh một người phụ nữ trung niên trong thủy tinh, hắn quả nhiên đã từng gặp qua, chính là người phụ nữ đã kéo hắn lại trong đường luân hồi.
Còn người phụ nữ còn lại dung mạo có vẻ hơi mơ hồ, nhưng cho dù như vậy, vẫn có thể nhìn ra được dung nhan tuyệt thế của bà.
Cất hai thủy tinh cầu đi, Diệp Mặc nhìn Linh Tú nói:
– Linh Tú tiền bối, sau này bà đừng gọi tôi là thiếu chủ nữa.
Tôi là do Ngưng Ti tiền bối nuôi lớn, sau này bà cứ gọi tôi là Diệp Mặc là được rồi.
Diệp Mặc thở dài tiếp tục nói:
– Tôi là tông chủ của Mặc Nguyệt Tiên tông trong Cung Hoa Thiên, Linh Tú tiền bối nếu như không chê, sau này cứ ở lại trong Mặc Nguyệt Tiên tông của tôi đi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1970: Vui Mừng Đoàn Tụ
Vui Mừng Đoàn Tụ
L
inh Tú thở dài, bà sở dĩ dám làm trái ý nguyện của Táp Không đại đế thiên vị Diệp Mặc, đó là vì thọ nguyên của bà sắp hết rồi.
Sau khi biết được Diệp Mặc chính là thiếu niên năm đó Ngưng Ti tỷ chăm sóc, lập tức có ý định nói chuyện của Ngưng Ti tỷ cho hắn biết, còn chuyện sau này bà sống chết thế nào, thì bà vốn dĩ cũng không quan tâm.
Nhưng không ngờ thiếu niên Tạp linh căn bát hệ có tốc độ tu luyện cực kỳ chậm năm đó, bây giờ không ngờ có thể chặn đánh Táp Không đại đế rồi, thật không thể tin được.
– Tôi đương nhiên muốn ở lại Mặc Nguyệt Tiên tông, thọ nguyên của tôi sắp đến rồi, cũng không còn nơi nào có thể đi được.
Tôi rất nhớ Ngưng Ti tỷ, nếu như Ngưng Ti tỷ biết được anh có ngày hôm nay, thì chị ấy chắc chắn sẽ rất vui.
Sau này anh cũng không cần gọi tôi là tiền bối, cứ gọi tôi là dì Tú là được.
Lúc này biết chắc Diệp Mặc chính là thiếu niên năm đó rồi, Linh Tú trong lòng cũng dâng lên rất nhiều cảm khái.
– Dì Tú, thọ nguyên dì còn vô số năm, sao lại sắp hết…
Diệp Mặc còn chưa nói hết đã nhìn thấy Linh Tú muốn ngắt lời, lập tức lấy ra một bình đan dược đưa cho Linh Tú nói:
– Dì Tú, đây là năm viên Y Vương đan, con tin cho dù tư chất của dì có kém đi nữa, cũng có thể thăng cấp thành Tiên Vương.
Huống chi, Tiên linh khí trong Mặc Nguyệt Tiên tông nồng đậm, sau này chắc chắn sẽ trở thành một trong những Thánh địa tu luyện nổi tiếng nhất của ba mươi ba thiên vực.
Lời này của Diệp Mặc quả thực cũng không nói mò, trên người hắn có nhiều Tiên linh mạch cực phẩm như vậy, cộng thêm hắn còn là tông sư Tiên đan gần đến cửu phẩm rồi nữa, đợi sau khi hắn đến Mặc Nguyệt Tiên tông, sẽ chôn một số Tiên linh mạch xuống dưới tông môn và Tiên thành, rồi bố trí đại trận hộ sơn cao cấp, đến lúc đó Mặc Nguyệt Tiên tông cho dù không muốn trở thành thánh địa tu luyện cao cấp thì cũng không được.
– Năm viên Y Vương đan hạng nhất?
Linh Tú sau khi mở bình ngọc ra nhìn, lúc này mới đờ đẫn hỏi, bà không thể thăng cấp, nguyên nhân chủ yếu là vì không có nguyên liệu tu luyện, không có Tiên đan thăng cấp.
Nhưng một nữ tỳ trong phủ như bà, thì không thể nào có được phần thưởng Tiên đan của phủ Đại đế.
Còn chuyện chạy thoát khỏi phủ Tiên đế, càng là lời nói vô căn cứ.
Chỉ cần phủ Tiên đế treo lệnh truy nã, cho dù bà có chạy đến chân trời góc biển, cũng có người tóm được bà quay về chịu chết.
Bà vì nhìn thấy sự quan tâm của Diệp Mặc đối với Ngưng Ti tỷ dường như rất sâu đậm.
Cho nên không dám nói Ngưng Ti tỷ rất có khả năng chưa chạy thoát khỏi phủ Đại đế đã bị giết rồi.
Cuộc chiến của Diệp Mặc và Táp Không đại đế bà tận mắt chứng kiến, mặc dù Diệp Mặc vẻ ngoài chiếm thế thượng phong, nhưng bà cũng không cho rằng Diệp Mặc có thể làm gì Táp Không đại đế.
Sự lợi hại của Táp đế, chỉ có những người hàng năm bên cạnh lão mới có thể hiểu được một hai, người ngoài không bao giờ biết được lão rốt cục đáng sợ đến mức độ nào.
Táp đế tuyệt đối còn có thủ đoạn lợi hại cao cấp hơn còn chưa thi triển ra, nhưng bà lại không biết.
Thủ đoạn lợi hại nhất của Diệp Mặc cũng chưa thi triển ra.
– Đúng vậy, dì Tú dì xem xem số đan dược này đã đủ cho dì thăng cấp Tiên Vương hay chưa.
Nếu như chưa đủ, thì con cũng không thiếu, con chắc chắn có thể giúp dì thăng cấp lên Tiên Vương, dì không cần lo lắng.
Diệp Mặc cười hỏi.
Linh Tú mau chóng đứng dậy nói:
– Đủ rồi, chắc chắn là đủ rồi.
Dì cũng không cần nhiều như vậy.
Vốn dĩ bà có suy nghĩ chết chắc trong đầu, bảo Diệp Mặc gọi bà là dì Tú, ngược lại cũng không có áp lực gì nhiều.
Nhưng khi biết mình sẽ không bị chết, hơn nữa chắc chắn sau khi thăng cấp lên Tiên Vương rồi, tâm thái của bà sẽ có chút biến đổi.
Diệp Mặc kinh nghiệm lõi đời, lập tức đã nhìn ra tâm lý của Linh Tú, hắn thở dài nói:
– Dì Tú, bất luận thế nào, dì cũng là bạn của dì Ngưng Ti, trong lòng con, dì chính là một trưởng bối.
Dì cho dù ở lại Mặc Nguyệt Tiên tông của con, con chắc rằng Táp đế tuyệt đối cũng không dám tìm đến Mặc Nguyệt Tiên tông của Cung Hoa Thiên, cho dù lão muốn gây phiền phức cho Mặc Nguyệt Tiên tông, cũng sẽ giết con trước.
Chỉ cần con không chết, thì lão cũng không dám động gì đến.
Linh Tú cất đan dược của Diệp Mặc đi, vẻ mặt hòa hoãn lại:
– Tông chủ, anh phải cẩn thận tên Táp đế kia, lão còn có một số thủ đoạn còn chưa lấy ra, còn nữa, lão làm người tuyệt đối cũng không đơn giản như vẻ ngoài vậy đâu.
Diệp Mặc gật đầu, không cần Linh Tú nhắc nhở, hắn cũng biết mình bây giờ chưa thể thi triển ba mũi Kim cốt tiễn, muốn thắng Táp Không đại đế cũng rất khó khăn.
Chuyện đánhó lần hai, hơn nữa Táp Không có phải còn có đòn sát thủ hay không, thì hắn cũng không chắc.
Nhưng Diệp Mặc đồng thời cũng tin rằng, cùng với thời gian, khoảng cách của hắn và Táp Không chỉ có thể càng lúc càng gần hơn, cuối cùng vượt xa Táp Không.
Cho nên hắn cũng không chút lo lắng gì, muốn giết Táp Không cũng không cần gấp gáp.
– Dì Tú, con còn muốn hỏi dì một chuyện nữa, chính là lần này Táp Không ra ngoài hơn trăm năm mới quay về, khi lão quay về có mấy người?
Diệp Mặc mặc dù biết Hà Trùng Tiên đế chắc chắn không về cùng Táp đế, nhưng hắn vẫn hỏi một câu.
Táp Không nếu như bắt được Hà Trùng Tiên đế, thì chắc chắn muốn lợi dụng Hà Trùng Tiên đế, Táp Không không lợi dụng Hà Trùng Tiên đế, vậy chứng tỏ Hà Trùng Tiên đế cũng không ra ngoài cùng lão.
– Táp đế lúc quay về tôi đang ở vườn Tiên hoa, tôi nhìn thấy lão có hai người về, ngoài lão ra, còn có một người đàn bà nữa.
Linh Tú lập tức trả lời.
Diệp Mặc cũng không tiếp tục hỏi thăm Linh Tú, Linh Tú là một nữ tỳ, cho dù ở trong phủ Táp đế lâu rồi, những gì biết cũng có hạn.
Hắn dẫn Linh Tú ra ngoài giới thiệu cho những người còn lại quen biết, mọi người sau khi hàn huyên một lúc thì mau chóng quen nhau.
Vì muốn nhanh chóng đến được Cung Hoa Thiên, Diệp Mặc từ chỗ Vô Ảnh nhận lấy việc điều khiển Thời Không Toa.
Thời Không Toa vốn dĩ chính là Thần khí hạ phẩm, cộng thêm tu vi của Diệp Mặc lúc này sớm cũng không như lúc trước nữa, một Tiên đế có Tiên nguyên và thần thức đều vô cùng nghịch thiên như hắn điều khiển Thời Không Toa, tốc độ của Thời Không Toa lại càng nhanh đến cực điểm.
Lần này Diệp Mặc căn bản cũng không dừng lại ở Trung thiên vực, chỉ cần hơn một năm, Thời Không Toa cũng đã xông qua biên giới hư không thiên vực của Cung Hoa Thiên, đến Cung Hoa Thiên.
…
Tiên tông lớn nhất của Cung Hoa Thiên đương nhiên là Mặc Nguyệt Tiên tông, Mặc Nguyệt Tiên tông vốn dĩ chính là Tiên tông mạnh nhất của Hạ thiên vực, bây giờ lại có một Tiên đế đến tọa trấn, Mặc Nguyệt Tiên tông lại càng vang danh hơn.
Mặc dù vị Tiên đế này cũng không ở trong Mặc Nguyệt Tiên tông, nhưng người ta lại vẫn ở trong Mặc Nguyệt Tiên thành, rõ ràng chính là quyết tâm muốn bảo vệ Mặc Nguyệt Tiên tông.
Lúc này chủ phong Mặc Nguyệt phong của Mặc Nguyệt Tiên tông, Tô Tĩnh Văn đang cùng bàn chuyện vơi Lô Phượng.
– Tĩnh Văn, tu vi của cô còn quá thấp, nếu như đến hư không thiên vực căn bản thập tử nhất sinh.
Cô đừng nói muốn tìm Diệp tông chủ, cho dù đến lối vào nơi mà Diệp tông chủ mất tích cũng tuyệt đối không thể đâu.
Lô Phượng nhìn Tô Tĩnh Văn lo lắng nói.
Tô Tĩnh Văn ảm đạm nói:
– Tôi hiểu, tôi phát hiện gần đây tu vi của tôi có chút trì trệ không tiến triển gì, luôn xuất hiện bóng dáng của Diệp Mặc, tôi rất lo lắng.
Tôi chỉ là đi nhìn Diệp Mặc đi vào là nơi nào mà thôi, sau đó tôi quay về tiếp tục tu luyện, nếu không tôi căn bản cũng không có tâm trạng nào mà tu luyện cả.
Dừng lại một chút, Tô Tĩnh Văn lại tiếp tục nói:
– Tôi đương nhiên biết rõ nếu như một mình tôi đi, thì chắc chắn sẽ chết.
Nhưng tôi định mời Cực Lôi Tiên đế đại nhân giúp đỡ, Cực Lôi Tiên đế đại nhân cũng đã đến Mặc Nguyệt Tiên tông định cư rồi, anh ta lại là bạn của vợ chồng tôi, tôi nghĩ anh ta chắc cũng đồng ý thôi.
– Cô đang lo lắng Cực Lôi Tiên đế tiền bối lúc nào cũng có thể rời khỏi Mặc Nguyệt Tiên tông, sau đó muốn tìm một Tiên đế khác giúp thì khó đúng không?
Lô Phượng bất đắc dĩ nói.
Tô Tĩnh Văn gật đầu nói:
– Đúng vậy, tôi sợ Tiên đế tiền bối một khi rời khỏi Mặc Nguyệt Tiên tông rồi, sau này tôi muốn tìm một Tiên đế trợ giúp cũng quá khó.
Lần này tôi đến đây chủ yếu là để biết đường đến đó như nào mà thôi, đợi sau khi quay về tôi sẽ cố gắng tu luyện đến Tiên đế, sau này một mình tôi đi sau.
Cho nên, tôi còn muốn mời chị Lô đi cùng tôi một chuyến.
Lô Phượng thở dài nói:
– Tôi đương nhiên không có vấn đề gì, chỉ là không biết Cực Lôi Tiên đế đại nhân có nghĩ nhiều hay không.
Tô Tĩnh Văn lập tức liền đứng dậy nói:
– Nếu vậy chúng ta lập tức đến Mặc Nguyệt Tiên tông tìm Cực Lôi tiền bối, nếu như tiền bối không đồng ý, vậy thì chúng ta không đi nữa…
Lô Phượng còn chưa trả lời, thì đã nhìn thấy một ngọc bài truyền âm rơi xuống trước mặt của Tô Tĩnh Văn, Tô Tĩnh Văn bóp nát ngọc bài đó ra, bên trong ngọc bài truyền đến giọng nói vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên của Mang Thương:
– Sư mẫu, tông chủ về rồi, bây giờ đã đến Mặc Nguyệt Tiên thành rồi…
– Cái gì?
Tô Tĩnh Văn chỉ chần chừ một lát, lập tức bị sự vui mừng cực lớn này đè ép khiến không thể nào thở nổi, một lát sau cô liền từ trong động phủ xông ra ngoài, trong nháy mắt liền biến mất.
Lô Phượng cũng vui mừng đứng dậy, lập tức cô theo sau Tô Tĩnh Văn cũng xông ra ngoài.
…
– Diệp tông chủ…
Cực Lôi Tiên đế vẫn đợi Diệp Mặc trong Mặc Nguyệt Tiên thành, bây giờ Diệp Mặc quay về, anh ta là người biết đầu tiên.
– Cực Lôi huynh, anh làm sao lại ở Mặc Nguyệt chi thành?
Diệp Mặc nhìn thấy Cực Lôi Tiên đế cũng có chút nghi ngờ, cho dù Mặc Nguyệt Tiên tông có ưu tú đi nữa, cũng không hấp dẫn nổi cao nhân như Cực Lôi Tiên đế này chứ?
Cực Lôi Tiên đế cười ha hả nói:
– Anh đợi lát nữa hàn huyên ôn chuyện cùng tôi nhé.
Không cần Cực Lôi Tiên đế nhắc nhở, Diệp Mặc cũng đã nhìn thấy Tô Tĩnh Văn đang thất tha thất thểu phi độn đến, Tô Tĩnh Văn nhìn thấy hắn hưng phấn đến bay cũng có chút loạng choạng rồi.
Diệp Mặc trong lòng lập tức hừng hực lửa, Tô Tĩnh Văn và Đường Bắc Vi đều phi thăng rồi, chứng tỏ Mặc Nguyệt Tiên tông càng có nhiều người hơn phi thăng lên.
Thấy Tô Tĩnh Văn càng lúc càng tiến đến gần, trước mặt Diệp Mặc lại hiện lên con đường đầy tuyết bay, hắn cũng không kìm chế nổi nữa, nhảy một bước ra, ôm Tô Tĩnh Văn vào trong lòng mình.
– Diệp Mặc, huhu…
Tô Tĩnh Văn sau khi phát ra mấy âm nỉ non, thì không thể nào nói ra thêm từ nào nữa, cả người cô liền mềm nhũn ra, tê liệt trong lòng Diệp Mặc, cũng không còn chút sức lực nào nữa.
Xung quanh dường như cũng trở nên im lặng, lúc này không ai muốn nói chuyện, quấy rầy Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn tụ họp.
Một hồi lâu sau, Tô Tĩnh Văn mới chậm rãi vuốt ve khuôn mặt của Diệp Mặc, dường như muốn biểu đạt toàn bộ sự nhớ nhung của mấy năm nay, không muốn mất đi một chút nào.
Mùi thơm cơ thể quen thuộc của Tô Tĩnh Văn khiến Diệp Mặc mơ hồ mộng mị, hắn hoàn toàn quên mất xung quanh còn rất nhiều người đang đứng nhìn, cho đến khi những ngón tay mềm mại của Tô Tĩnh Văn đang vuốt ve khuôn mặt của hắn, hắn mới bỗng nhiên bừng tỉnh lại.
Sau đó hắn lập tức ném ra mấy trận kỳ, bóng hình của hắn và Tô Tĩnh Văn liền biến mất trước mặt mọi người.
Nếu như nói Diệp Mặc còn nhớ ném ra mấy trận kỳ, thì Tô Tĩnh Văn sớm đã quên mấy mình đang ở đâu rồi, cô chầm chậm vuốt ve khuôn mặt Diệp Mặc, một lúc lâu sau mới nỉ non nói:
– Diệp Mặc, anh về thật rồi sao? Chúng ta gặp lại nhau thật rồi sao?
– Tĩnh Văn, anh đã về rồi, sau này chúng ta vẫn ở Mặc Nguyệt Tiên tông, cho dù anh ngẫu nhiên phải ra ngoài, anh cũng sẽ mau chóng quay về.
Diệp Mặc chắc như đinh đóng cột nói, nếu như không phải lo lắng trận pháp cách ly bị tàn phá trong hư không kia, thì hắn thậm chí sẽ không nói ra lời sẽ ra ngoài rồi.
Tô Tĩnh Văn run lên, cô cuối cùng cũng tỉnh lại, thân thể của cô lập tức nóng hừng hực, trở tay ôm chặt Diệp Mặc hơn, bờ môi ấm nóng ẩm ướt đã dính chặt vào môi Diệp Mặc.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Sát Lục Hệ Thống Sát Thần [Dịch] Sát Lục Hệ Thống Sát Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Sat-Luc-He-Thong-Sat-Than-Audio-Truyen.jpg)




