1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 386 : Lại Dạo Chơi Thành Phi Hà (c1926-c1930)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 386 : Lại Dạo Chơi Thành Phi Hà (c1926-c1930)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1926: Lại Dạo Chơi Thành Phi Hà

Lại Dạo Chơi Thành Phi Hà

T

hời Không Thoa sau khi đi lại mười ngày trong hư không, Diệp Mặc mới từ trong Thế Giới Trang Vàng đi ra, đồng thời đã đến lối vào Thời Không Thoa đem Trận Bàn Không Gian giao cho Khích Tuấn Dự, – Trận Bàn Không Gian này ta đã luyện hóa toàn bộ một lần, thực ra là có vài chỗ ký hiệu che giấu mà anh chưa luyện hóa qua, nhưng bây giờ thì không có vấn đề gì rồi.

– Tiền bối, Trận Bàn Không Gian này tôi tặng cho tiền bối.

Khích Tuấn Dự vội vàng từ chối nói.

Diệp Mặc vẫn đưa Trận Bàn Không Gian vào tay Khích Tuấn Dự nói:

– Tuy ta giúp anh, trên thực tế ta cũng rất cảm ơn anhi, từ Trận Bàn Không Gian này, ta đã hoàn thiện được Pháp Tắc Không Gian của mình.

Hơn nữa cái Trận Bàn Không Gian này có nhiều ích lợi đối với việc tu luyện của anh, đây cũng là cơ duyên của anh.

Mỗi người đều có cơ duyên của mình, ta thấy anh tương đối vừa mắt, cũng không muốn đoạt cơ duyên của anh. – Đa tạ tiền bối.

Khích Tuấn Dự hiển nhiên cũng hiểu rõ đạo lý này, trông thấy Diệp Mặc cũng không làm bộ khách khí với liền dứt khoát đem một ít tiên linh thảo cao cấp bên trong trận bàn tặng cho Diệp Mặc.

Y không phải là tiên đan sư, mấy vạn cây tiên linh thảo cao cấp trong trận bàn căn bản cũng không có tác dụng gì lắm.

– Vậy cảm ơn nhiều nha.

Diệp Mặc lần này không từ chối nữa, hắn là tông sư tiên đan, những thứ này đối với hắn có rất nhiều tác dụng.

Sau khi nhận lấy các loại tiên linh thảo, Diệp Mặc lấy ra một cái mặt nạ đưa cho Khích Tuấn Dự nói:

– Đây là mặt nạ đẳng cấp cao nhất của ta, bây giờ thực lực của ta đã không cần dùng cái này nữa rồi, tặng cho anh vậy.

Tương lai chờ lúc anh đạt Tiên Tôn đỉnh cao, có thể đến Mặc Nguyệt tiên tông tìm ta mà lấy ‘Thái Hoàn Đan’.

Cái mặt nạ này là lúc trước Hồng Lăng đưa cho hắn, hiện tại hắn cũng không cần dùng nữa rồi, dứt khoát đưa cho Khích Tuấn Dự.

Thấy Khích Tuấn Dự cất mặt nạ đi, Diệp Mặc mới tiếp tục hỏi:

– Anh cùng chúng ta đi Thường Dung Thiên, hay là đi nơi nào khác?

Khích Tuấn Dự phóng ra tiên khí phi hành cực phẩm khom người nói với Diệp Mặc:

– Vãn bối muốn một mình rời đi, tương lai vãn bối tu luyện thành công tất nhiên sẽ lại đi Mặc Nguyệt tiên tông cảm tạ tiền bối.

Diệp Mặc gật gật đầu, hắn cảm thấy lựa chọn của Khích Tuấn Dự rất có đạo lý.

Mình từ Bí Cảnh đi ra, y và mình đi cùng nhau, chỉ cần bị người ta nhìn thấy, thì sẽ có người hoài nghi.

Hiện tại y một mình rời đi, với y mà nói là việc tốt nhất.

Trong hư không, Khích Tuấn Dự đã khống chế pháp bảo phi hành ra khỏi Thời Không Thoa, đảo mắt liền biến mất khỏi thần thức của Diệp Mặc không thấy gì nữa.

– Thằng này thật đúng là đần, nếu không có lão đại, y chết chắc rồi.

Vô Ảnh nhìn bóng lưng Khích Tuấn Dự rời đi, nhếch nhếch miệng.

Nó trong lòng vẫn có chút ý kiến, theo nó nghĩ, lão đại nên giữ lại Trận Bàn Không Gian của Khích Tuấn Dự.

Lão đại không cần, có thể đưa cho nó đùa nghịch mà, gần đây nó cũng lấy được không ít thứ tốt.

– Vô Ảnh, ngươi và Tiểu Băng Sâm khống chế Thời Không Thoa đi Thường Dung Thiên, ta và Bắc Vi bế quan.

Diệp Mặc gọi Tiểu Băng Sâm ra, sau khi dặn dò một câu liền lập tức mang theo Bắc Vi tiến vào trong khoang thuyền.

Với hắn mà nói, bây giờ thiếu thốn nhất chính là thực lực.

Chỉ có thực lực của chính hắn hùng mạnh rồi, Mặc Nguyệt tiên Tông mới có thể bình yên vô sự.

Những kẻ lăm le dòm ngó Mặc Nguyệt tiên tông không ít, nhưng chỉ cần hắn một ngày vẫn còn, Mặc Nguyệt tiên tông sẽ vững như bàn thạch.

Sau khi vào trong khoang thuyền, Diệp Mặc trực tiếp tiến vào Thế Giới Trang Vàng bế quan, Đường Bắc Vi đã ở trong khoang thuyền của Thời Không Thoa tiếp tục chuyển hóa Tiên Nguyên.

Tiểu Băng Sâm là bất đắc dĩ nhất, nó phải cùng với Vô Ảnh khống chế Thời Không Thoa, lại còn phải kiên trì nghe Vô Ảnh nói khoác.

Lần này Diệp Mặc không tu luyện, mà là luyện chế đan dược ở trong Thế Giới Trang Vàng.

Trận bàn Thời gian sau khi vận chuyển một tháng, hắn đã có thể luyện chế ra tiên đan cửu phẩm, trận bàn thời gian lại vận chuyển hơn nửa tháng nữa, ngay cả ‘Thái Hoàn Đan’ hạng nhất hắn cũng đã luyện chế ra rồi.

Luyện chế ra ‘Thái Hoàn Đan” hạng nhất, có nghĩa là Diệp Mặc đã trở thành một trong những tiên đan tông sư đứng đầu Tiên Giới.

Đồng thời hắn đã nhận được tin tức của Vô Ảnh, Thời Không Thoa đã tiến vào Thường Dung Thiên.

Diệp Mặc sau khi từ Thế Giới Trang Vàng đi ra, Đường Bắc Vi cũng ngừng tu luyện.

Đường Bắc Vi tư chất kinh người, trải qua thời gian mấy tháng, đã hoàn toàn chuyển hóa Chân Nguyên thành Tiên Nguyên, đã trở thành một Hư Tiên thật sự.

Tuy tài nguyên cô dùng để tu luyện tốt hơn không biết bao nhiêu lần so với Diệp Mặc lúc trước rồi, nhưng tốc độ tu luyện như thế này, đã đủ để khinh thường Tiên Giới rồi.

– Lão đại, Tiểu Băng Sâm cũng muốn dạo chơi bên ngoài.

Trông thấy Diệp Mặc tới, Vô Ảnh tranh thủ thời gian thận trọng nói.

Cũng không biết Tiểu Băng Sâm nịnh bợ nó thế nào, mà nó lại chủ động tới nói giúp Tiểu Băng Sâm.

Diệp Mặc nhìn nhìn Tiểu Băng Sâm, Tiểu Băng Sâm vẻ mặt mong đợi nhìn Diệp Mặc, trong mắt sớm đã có một vạn cái ý nghĩ “muốn ra ngoài dạo chơi”.

Diệp Mặc trầm ngâm một lát nói:

– Chúng ta lập tức phải đi tiên thành Phi Hà, ta là bạn với Thiếu thành chủ tiên thành Phi Hà, ta phải mau đến thăm y.

Công pháp che giấu hơi thở cuả Tiểu Băng Sâm còn chưa hoàn thiện, bây giờ vẫn chưa thể đi ra, cả Vô Ảnh cũng ở lại trong Thế Giới Trang Vàng.

Đợi lúc Tiểu Băng Sâm có thể hoàn toàn giấu kín được khí tức tiên linh khí, thì có thể đi ra.

Lúc đó, ta cũng có thể thăng cấp tiên đế, đi lại ở Tiên Giới, có lẽ sẽ không có vấn đề gì nữa.

Vô Ảnh nghe thấy mình cũng phải đi vào Thế Giới Trang Vàng, không khỏi vẻ mặt cầu xin, lại cũng không dám không nghe lời của lão đại, chỉ có thể lại đi theo Tiểu Băng Sâm tiến vào Thế Giới Trang Vàng.

Chỗ cửa thành tiên thành Phi Hà, Diệp Mặc và Đường Bắc Vi sóng vai bước vào.

Đường Bắc Vi tu vi Hư Tiên, khí tức không mạnh, nhưng khí tức trên thân thể Diệp Mặc hiển nhiên là vô cùng hùng mạnh, một vài tiên nhân đi qua không tự chủ được mà tránh ra một chút.

Tiên thành Phi Hà tại Thượng Thiên Vực cũng không được coi là một tiên thành lớn, cho dù là thành chủ cũng chỉ là một Tiên vương mà thôi.

Cho nên Tiên vương bên trong tòa tiên thành này, đã là sự tồn tại đỉnh cao rồi.

– Anh, lúc trước một mình anh tới nơi này, có lo lắng hay không?

Đường Bắc Vi nhìn những tiên nhân đi ngang qua bên cạnh kia, ai nấy khí tức đều vô cùng hùng mạnh, không khỏi đem lo lắng trong lòng mình hỏi ra.

– Cũng lo lắng một chút, nhưng anh quen một người bạn tốt, y tên là Quý Thư.

Lần đầu tiên anh tới Thượng Thiên Vực, chính là do Quý Thư dẫn anh tới.

Về sau anh quen rất nhiều bạn bè ở đây, ngoại trừ người cực kì cá biệt ra, còn lại đều rất tốt.

Diệp Mặc nói xong cũng nhớ tới ban đầu ở đây quen biết mấy người Quý Thư, Tề Bắc Thương, Cửu Nhứ Nhạn, Ân Hồn còn cả Kế Khôn.

Ngoại trừ cái tên Ti Thạch Vũ quá mức đáng ghét kia ra, những người còn lại đều rất là ăn ý với hắn, Kế Khôn còn trở thành chị hắn nữa.

– Nhìn thấy không, kia chính là Phi Hà tiên lâu, lúc trước anh quen biết bọn họ chính là ở đây đấy.

Đến bây giờ, anh vẫn nhớ rõ hương vị của ‘Túy Quỳnh Tuyền’.

Thật ra ‘Túy Quỳnh Tuyền’ thật sự không thể coi là tiên linh tửu cao cấp, nhưng anh lại thích cái mùi đó.

Diệp Mặc chỉ vào Phi Hà Tiên Lâu trước mặt lại cảm khái nói.

– Em đang suy nghĩ gì vậy?

Trông thấy ánh mắt của Đường Bắc Vi có chút rời rạc, Diệp Mặc vỗ vỗ Đường Bắc Vi bên người hỏi.

– Anh, anh còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta quen biết nhau cũng là trong quán rượu không?

Đường Bắc Vi nhìn lên Phi Hà Tiên Lâu xa hoa vô cùng trước mắt, tư tưởng hình như sớm đã bay đến cái quán rượu năm đó rồi.

Diệp Mặc lập tức cũng nhớ tới trước kia lúc ở Vô Lượng Sơn, hắn thiếu chút nữa ném Đường Bắc Vi chỉ mặc nội y từ lầu sáu xuống.

Lập tức cũng có chút hổ thẹn nói:

– Bắc Vi, ban đầu là anh có lỗi với em.

– Không phải.

Đường Bắc Vi bỗng nhiên quên mình đã là người tu tiên, thậm chí quên nơi này là thành lớn của Tiên Giới.

Vươn tay ôm lấy cánh tay Diệp Mặc nói:

– Anh, nếu như không có anh, lúc đó em cũng không sống nổi, cũng không thể có ngày hôm nay.

Em cảm tạ nhất là, ông trời cho em một người anh như thế này.

Thực ra, em vẫn luôn có một câu muốn hỏi anh, nhưng vẫn chưa hỏi.

Diệp Mặc cười quay đầu lại nói:

– Vậy em hỏi đi.

– Thôi, đột nhiên em lại không muốn hỏi nữa rồi.

Anh, em cũng muốn đi lên uống một ngụm ‘Túy Quỳnh Tuyền’.

Đường Bắc Vi cười cười, tâm trạng bỗng nhiên vui vẻ.

– Vậy đi lên uống đi, một lát nữa anh dẫn em đi phủ thành chủ xem Quý Thư có ở đấy không.

Diệp Mặc kéo Đường Bắc Vi tràn đầy vui vẻ đi về hướng Phi Hà Tiên Lâu.

Từ khi thăng thiên Tiên Giới đến nay, hắn vẫn chưa từng có tâm tình vui vẻ như thế này.

Ở cùng với Bắc Vi, hắn hình như lại trở về với những ngày tháng trước kia.

Diệp Mặc và Đường Bắc Vi còn chưa tiến vào Phi Hà Tiên Lâu, một tia độn quang đã chạm vào chính giữa Phi Hà Tiên Lâu.

Diệp Mặc hơi nghi hoặc một chút che chở Đường Bắc Vi ở bên người nói:

– Người vừa rồi đi vào là một tiên đế, nhìn bộ dáng gã lửa giận đùng đùng, đoán chừng là người nào đó đắc tội gã.

Uỳnh…

Diệp Mặc lời còn chưa dứt, một thân ảnh chật vật đã phá vỡ tiên lầu, rơi xuống trên đường cái.

Một người đàn ông sắc mặt vô cùng tái nhợt trong tay cầm một cánh tay bị đứt, trước tiên liền cầm cánh tay bị đứt của mình lên, ánh mắt lại nghiêm nghị rét lạnh, trong đó không hề có chút ý sợ hãi nào.

Người đàn ông này chỉ là tu vi Tiên vương sơ kỳ, nhưng sát ý trên người, ngay cả một số Tiên Tôn thông thường cũng không bằng.

– Khó trách có thể gây tổn thương cho đệ tử của ta, quả nhiên có chút bản lãnh, dưới một đòn tùy ý của ta, vậy mà chỉ đứt tay, lại còn có thể đoạt lại cánh ta bị đứt của mình.

Cùng với thanh âm rơi xuống, trong tiên lâu đã bị phá vỡ lại phi thân ra một người đàn ông trung niên.

Lúc này người đàn ông này đã chắp nối cánh tay bị đứt lên, nuốt mấy viên đan dược, lúc này mới lạnh lùng nghiêm nghị nói:

– Càn Dịch tiên đế, ngươi đường đường Thiên Chủ một Thiên Vực, vậy mà động thủ với một Tiên vương như ta, ta nhổ vào.

Cho dù là Sở Cửu Vũ ta hôm nay chết ở chỗ này, cũng tuyệt không phục ngươi.

Diệp Mặc vốn đang lấy làm kỳ quái vì sao một Tiên đế lại bắt nạt một Tiên vương, những chuyện như thế này thực ra đã xảy ra mấy lần trên người hắn, không ngờ hôm nay ở chỗ này cũng có thể trông thấy.

Nhưng khi hắn nghe thấy đối phương tên Sở Cửu Vũ, lập tức trong lòng cả kinh.

Sở Cửu Vũ, chẳng phải là tu sĩ nổi danh nhất tại Nam An Châu của đại lục Lạc Nguyệt sao? Y thậm chí đã ở lại địa cầu một thời gian, trận pháp ở dãy núi Hoành Đoạn kia rất có thể chính là do y bố trí.

Diệp Mặc lập tức liền muốn hỏi một chút, Sở Cửu Vũ trước mắt này có phải chính là Sở Cửu Vũ mà hắn đã đoán hay không, chỉ nghe thấy Đường Bắc Vi nhỏ giọng nói bên tai Diệp Mặc:

– Anh, gã nói mình tên là Sở Cửu Vũ.

Rõ ràng là Sở Cửu Vũ danh tiếng quá mức vang dội ở Nam An Châu, ngay cả Đường Bắc Vi cũng đã nghe nói qua.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1927: Thiên Chủ Cũng Chỉ Đành Câm Miệng

Thiên Chủ Cũng Chỉ Đành Câm Miệng

L

ời Đường Bắc Vi nói hiển nhiên khiến cho Tiên đế kia và Sở Cửu Vũ đều nghe được, ánh mắt của Tiên đế kia lập tức quét tới, cho rằng Diệp Mặc và Đường Bắc Vi quen biết Sở Cửu Vũ…

Vị tiên đế này ánh mắt chỉ thất thần trong chốc lát, nơi Sở Cửu Vũ đứng liền xuất hiện một luồng độn quang, Thanh âm của Sở Cửu Vũ còn nguyên tại chỗ, nhưng người thì đã biến mất không thấy gì nữa.

Y vậy mà lại lợi dụng một câu kia của Đường Bắc Vi đào tẩu, câu nói kia của Đường Bắc Vi chỉ khiến cho ánh mắt tiên đế Càn Dịch nhìn lướt qua một cái, y đã phát động bùa độn thổ rồi.

– Chỉ là một lá bùa độn quang tầm thường, đã nghĩ là có thể đào tẩu trước mặt Bổn đế, đừng có nằm mơ.

Tiên đế Càn Dịch cười lạnh một tiếng, dùng tay ra hiệu cho một Tiên Tôn ở sau lưng, chuẩn bị thi triển độn thuật đuổi theo.

Thủ thế mà gã đánh kia rất là rõ ràng, chính là bảo thủ hạ kia của mình mang Diệp Mặc và Đường Bắc Vi đi trước.

Nhưng độn thuật của gã vừa mới thi triển ra, cũng cảm giác được một loại trói buộc mạnh mẽ, lập tức mấy luồng thần thức đao vô hình bổ tới, sau một khắc, gã không ngờ lại phát hiện Diệp Mặc đã đứng ở trước mặt gã.

– Ngươi là ai…

Tiên đế Càn Dịch dĩ nhiên không phải đồ ngốc, loại áp lực lĩnh vực mạnh mẽ kia của Diệp Mặc đã khiến cho gã hiểu được, tu vi của đối phương chỉ có cao hơn chứ không thấp hơn so với gã.

Một người lợi hại như thế, vậy mà y lại chưa từng gặp qua.

Một tiên đế lợi hại như vậy từ nơi nào vô căn cứ mà xuất hiện? Hơn nữa còn dám trực tiếp ngăn gã lại.

Nhưng khi gã thấy Diệp Mặc tu vi chỉ có Tiên vương trung kỳ, lập tức hiểu ra, – Là ngươi… ngươi là Diệp…

– Ngươi nói không sai, bổn vương đúng là Diệp Mặc.

Ngươi mới vừa rồi có phải là muốn người kia bắt ta và em gái ta lại không?

Diệp Mặc mỉa mai nhìn tiên đế Càn Dịch nói.

-…

Tiên đế Càn Dịch nhất thời lại không có lời nào để nói, thủ thế mới rồi của gã, cho dù là đồ ngốc cũng có thể thấy được, là gã muốn mang Diệp Mặc và Đường Bắc Vi đi.

Gã nào biết đâu rằng người gã muốn bắt là Diệp tông chủ danh tiếng vang dội, nếu như gã biết, gã tuyệt đối sẽ không làm ra cái chuyện không có đầu óc này.

– Thì ra là Diệp tông chủ đại giá quang lâm, Càn Dịch không dám vô lễ với Diệp tông chủ, xin hãy thứ tội.

Tiên đế Càn Dịch rất nhanh liền hiểu tình cảnh của mình.

Mặc dù gã là Thiên Chủ của Thường Dung Thiên, nhưng thực lực so với cái thương hội mà Diệp Mặc tiêu diệt kia, còn kém rất nhiều, há có thể đối nghịch với Diệp Mặc? Tại Tiên Giới, thực lực là quan trọng nhất, đây là chuyện rất thực tế.

– Dẫn ta đi gặp thành chủ tiên thành Phi Hà, ta có rất nhiều chuyện phải làm, chớ trì hoãn chuyện của ta.

Diệp Mặc nhìn lướt qua tiên đế Càn Dịch nói.

Hắn mang tiên đế Càn Dịch đi, coi như là giúp Sở Cửu Vũ một chuyện, còn Sở Cửu Vũ có thể đào tẩu hay không, thì hắn không quản được rồi.

Sở Cửu Vũ lợi dụng lời nói của Đường Bắc Vi để đào tẩu, Diệp Mặc tuy sẽ không vì vậy mà giận chó đánh mèo y, nhưng lại thực sự khinh thường loại hành vi này.

Giúp y một lần, là vì mình cũng đã từng thu lợi từ y, chỉ vậy mà thôi.

– Diệp tông chủ, ta chính là thành chủ tiên thành Phi Hà – Quý Mộc Phi, bây giờ đã tới rồi.

Thanh âm của một tiên vương trung niên đã từ bên cạnh truyền tới.

Y chỉ là một Tiên vương nho nhỏ, Thiên Chủ Thường Dung Thiên – tiên đế Càn Dịch đi tới tiên thành Phi Hà, y sao còn dám ở lại phủ thành chủ.

Thêm nữa bây giờ tông chủ Diệp Mặc của Mặc Nguyệt tiên tông vang danh khắp Thượng Thiên Vực cũng đến nơi nà càng không dám thất lễ.

– Ngươi chính là Tiên vương Dật Dương?

Diệp Mặc phát hiện Tiên vương trước mắt này ngoại hình quả nhiên có chút tương tự Quý Thư.

– Vâng, Diệp tông chủ, ta đúng là Dật Dương.

Tiên vương này mau chóng nói.

– Quý Thư không ở tiên thành Phi Hà?

Diệp Mặc hỏi một câu.

Dật Dương tiên vương cho tới bây giờ vẫn luôn mặc kệ chuyện của con mình, trước giờ cũng không biết Diệp Mặc là bạn của con trai y.

Bây giờ Diệp Mặc hỏi Quý Thư, y càng kinh hoảng nói:

– Vãn bối cho tới bây giờ đều mặc kệ chuyện của khuyển tử, nếu như Quý Thư có chỗ đắc tội tiền bối, cũng xin tiền bối…

Diệp Mặc đợi tiên vương Dật Dương nói hết lời, mới gật đầu nói:

– Ta với Quý Thư là bạn, lần này đi ngang qua tiên thành Phi Hà, vừa vặn đến thăm y, nếu y không ở đây thì thôi vậy.

Dật Dương tiên vương nghe Diệp Mặc nói xong lập tức kinh hãi, sau nửa ngày y mới tỉnh ngộ lại, giờ mới nhớ tới chuyện lúc trước Quý Thư đã được bạn bè tặng đan dược thăng cấp Tiên vương, sau đó ra ngoài bươn trải rèn luyện.

Bạn bè gì mà bạo tay như vậy, có thể tặng Y Vương Đan? Ngoại trừ Diệp tông chủ trước mắt này ra thì còn ai vào đây nữa?

– Nếu Quý Thư đã không ở, ta đi đây.

Tửu lâu Phi Hà bị người ta đập vỡ, Diệp Mặc cũng mất đi ý nghĩ muốn vào uống rượu.

– Quý Thư hẳn là cùng Tề Bắc Thương cả Cửu Nhứ Nhạn ra ngoài rèn luyện rồi, bây giờ ta cũng không biết bọn nó đi đâu nữa.

Tiên vương Dật Dương lúc này mới tỉnh ngộ lại, đè nén vui mừng trong lòng nhanh chóng trả lời.

Có chỗ dựa lớn như Diệp Mặc đây, cho dù là tiên đế Càn Dịch cũng không dám làm gì y.

– Đa tạ.

Diệp Mặc nói xong, nhìn nhìn Càn Dịch tiên đế đứng ở một bên sắc mặt cực kỳ khó coi nói:

– Ngươi nói đệ tử của ngươi bị Sở Cửu Vũ bắt nạt, chắc hẳn là tiểu tiên vương Lô Mang kia chứ gì? Ta nghĩ hiện tại gã chắc là không dùng đến cái danh xưng tiên vương rởm đi huyên hoang khắp nơi đâu.

Đúng rồi, Lô Mang kia thì ta đã từng thấy một người tên là Nghiêm Cửu Thiên cũng bắt nạt gã nữa, đừng quên nhé.

Ta phải đi đây, bảo tiểu tiên vương kia của nhà ngươi đừng có rơi vào trong tay bổn vương.

Dám tự xưng bổn vương ở trước mặt tiên đế, ngoại trừ Diệp Mặc ra, có thể sẽ không có kẻ thứ hai rồi.

Trông thấy Diệp Mặc và Đường Bắc Vi thong thả bước ra khỏi tiên thành Phi Hà, tiên đế Càn Dịch sắc mặt tái xanh, nhưng cũng không dám nói lung tung một chữ nào.

Nghiêm Cửu Thiên thiếu chút nữa đã giết Lô Mang, gã đương nhiên là biết, nhưng gã ngay cả Nghiêm Cửu Thiên còn chưa tìm được, cho dù là không quên thì làm gì được chứ? Về phần lời Diệp Mặc nói, cho dù gã là Thiên Chủ, cũng chỉ đành câm miệng mà nghe.

Chuyện Diệp Mặc làm ở tiên thành Trát Khuê, ai mà không biết, ai mà không nghe? Chớ thấy y là một Tiên đế trung kỳ, trước mặt Diệp Mặc căn bản là không đáng nhìn tới.

Ai cũng biết cái mác Tiên vương trung kỳ này của Diệp Mặc là giả, còn tu vi thật sự của Diệp tông chủ này, không ai biết, chỉ có thể suy đoán hắn ít nhất đã là Tiên đế hậu kỳ.

– Đẹp quá.

Đường Bắc Vi đứng ở bên ngoài Phiêu Miểu Tiên Trì, trông thấy một dòng thác nước mấy ngàn trượng từ phía trên đỉnh đổ xuống, chung quanh tiên linh khí bay vờn, tiên hạc bay lượn, thật sự là không nhịn được kinh ngạc thán phục ra tiếng.

Trong lòng cô, thành Mặc Nguyệt đã đủ đẹp rồi, nhưng Phiêu Miểu Tiên Trì còn đẹp hơn xa thành Mặc Nguyệt của đại lục Lạc Nguyệt.

Chỉ có nơi như thế này, mới có thể xưng là tiên cảnh chân chính.

– Cũng chỉ vậy mà thôi, Mặc Nguyệt tiên tông chúng ta cũng không hề thua kém nơi này.

Vô Ảnh lúc này cũng đi ra, đứng ở bên người Đường Bắc Vi nói.

– Thật sao.

Lúc trước Đường Bắc Vi vẫn luôn nghe Vô Ảnh nói Mặc Nguyệt tiên tông rất đẹp, nhưng lại chưa bao giờ có cơ hội nhìn thấy, bây giờ đã có Phiêu Miểu Tiên Trì để so sánh, cô lập tức lên tinh thần.

– Anh, khi nào chúng ta trở về, em rất muôn có một nơi ở của riêng mình.

Đường Bắc Vi sau khi nghe xong những lời này lại quấn lấy Diệp Mặc.

Đường Bắc Vi đến từ địa cầu, trong lòng luôn có một khái niệm là “nhà”.

Tu vi của anh tuy cao, nhưng không có một chỗ ở cố định nào, cô luôn cảm giác trong lòng có chút không an tâm cho lắm.

Diệp Mặc cảm thán một tiếng, vuốt tóc Đường Bắc Vi nói:

– Chúng ta rất nhanh sẽ trở về.

Dù thời gian hắn sinh tồn có dài hơn, trong lòng hắn Đường Bắc Vi và Diệp Lăng luôn là em gái của hắn.

Hắn không để cho Đường Bắc Vi đi xét nghiệm DNA, bởi vì một khắc này bất kể Đường Bắc Vi có phải là em gái ruột của hắn hay không, hắn cũng đã coi Đường Bắc Vi và Diệp Lăng như em gái của mình rồi.

Sau khi Đường Bắc Vi mất đi Đường Cần, Diệp Mặc đã trở thành thân nhân duy nhất của cô, Diệp Mặc cũng coi cô như thân nhân của mình.

Bất kể Đường Bắc Vi có thế nào, cũng là em gái hắn.

Thân nhân của hắn vốn không nhiều lắm, ngoại trừ mấy người Đường Bắc Vi ra, còn lại thì chỉ có Diệp Tử Phong.

Đối với Diệp Tử Phong, bây giờ nhớ tới trong lòng hắn cũng thổn thức không thôi.

Tuy lúc trước hắn đã từng nói, nếu như Diệp Tử Phong dám động thủ với hắn một lần nữa, hắn nhất định sẽ không nể tình, hắn không nợ Diệp Tử Phong bất kỳ cái gì.

Nhưng nếu như Diệp Tử Phong không phải là động thủ với người bên cạnh hắn, mà là động thủ với hắn, hắn có thể xuống tay hay không, thật sự là khó nói.

Ngược lại mà nói, nếu như tình cảm không sâu nặng, hắn sẽ không chút do dự mà động thủ giết y.

Không sâu nặng nhưng vẫn là anh em có quan hệ huyết thống chân chính của hắn, nhưng Diệp Mặc đối với y không hề có tình anh em.

Mà khoảng thời gian ở cùng Diệp Tử Phong, đã có một chút tình anh em, loại cảm giác này hắn rất khó kể ra với người khác.

Đây có lẽ là do tính cách hắn gây nên.

Khi Diệp Mặc nói chuyện với Đường Bắc Vi, trận môn của Phiêu Miểu Tiên Trì đã mở rộng ra, mười hai Tiên tử cực đẹp đứng giữa đám mây nhảy múa nghênh đón.

Một người phụ nữ tóc trắng sớm đã bước nhanh ra đón, bên người bà còn có hai tiên nữ, một người trong đó là một Tiên Tôn trẻ tuổi, thoạt nhìn có thể không lớn hơn so với Đường Bắc Vi là mấy.

Nhưng Diệp Mặc lại biết hai người này so với Đường Bắc Vi lớn hơn rất nhiều, người phụ nữ tóc trắng kia là một Tiên đế hậu kỳ, thoạt nhìn dáng vẻ là một phụ nữ trung niên xinh đẹp, trên thực tế Diệp Mặc lại từ trên người bà cảm giác được một chút khí tức cực kỳ thăng trầm bể dâu.

– Mộ Ly của Phiêu Miểu Tiên Trì ra mắt Diệp tông chủ, hoan nghênh Diệp tông chủ đại giá quang lâm.

Người phụ nữ tóc trắng dẫn đầu sớm đã đi về phía trước cúi đầu ân cần thăm hỏi.

Diệp Mặc suy đoán người phụ nữ tóc trắng này chắc hẳn là Tiên đế duy nhất kia của Phiêu Miểu Tiên Trì rồi, thấy thế cũng không dám thất lễ, nhanh chóng cúi đầu đáp lại nói:

– Ta đến quấy rầy sớm rồi.

Tiên đế Mộ Ly nghe xong lời Diệp Mặc nói, lại khách khí một hồi nữa.

Hai Tiên tôn đứng ở bên người Tiên đế Mộ Ly cũng tranh thủ thời gian bước tới chào hỏi, người tuổi khá lớn chính là Tiên tôn Thiền Sương – môn chủ của Phiêu Miểu Tiên Trì.

Người còn lại thoạt nhìn cực kỳ trẻ tuổi kia là Nhân Dạng Tiên Tôn của Phiêu Miểu Tiên Trì, còn Ý Hà Tiên tôn tương đối quen thuộc với Diệp Mặc thì lại không thấy.

Phiêu Miểu Tiên Trì nghênh đón Diệp Mặc và Đường Bắc Vi rõ ràng là cực kỳ long trọng, thảm mây màu đỏ, tất cả đều là những tiên nữ khuôn mặt đẹp y phục mặc cực ít.

Những tiên nữ này tung tăng nhảy múa, giống như khiến cho người ta đi tới chốn đào nguyên ở Tiên Giới.

Đường Bắc Vi nhìn những tiên nữ y phục cực ít này cứ nhảy múa lượn lờ trước mặt Diệp Mặc, có chút không vui nói bên tai Diệp Mặc:

– Ở Nam An Châu em nghe nói Phiêu Miểu Tiên Trì là một tông môn rất chính phái, sao lại thấy không đoan trang như trong tưởng tượng à.

Vô Ảnh ở một bên nghe thấy, có chút đầu óc ngây ngô nói:

– Ta cảm thấy như vậy rất tốt mà, rất đẹp, hơn nữa ta cảm thấy được coi trọng.

– Ngươi là đồ ngốc, người khác chỉ cần cho ngươi một chút sắc mặt, ngươi liền quên luôn tên của mình.

Đường Bắc Vi khinh thường nói một câu nhằm vào Vô Ảnh.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1928: Niềm Thương Cảm Của Ninh Nga

Niềm Thương Cảm Của Ninh Nga

P

hiêu Miểu Tiên Trì đối với việc Diệp Mặc đến có thể nói là hết sức khoản đãi, tiên đế Mộ Ly đích thân tiếp khách, Mịch Vân thánh nữ cũng chủ động đến đây bầu bạn nói chuyện với Đường Bắc Vi.

Còn lấy tiên quả và rượu tiên ra, đó toàn là những thứ cao cấp, Mặc dù Diệp Mặc có nhiều thứ tốt, nhưng lại không sành ăn.

Bánh điểm tâm, tiên quả và rượu tiên cao cấp của Phiêu Miểu Tiên Trì, khiến cho Đường Bắc Vi và Vô Ảnh ăn tới mặt mày hớn hở.

Diệp Mặc thấy Đường Bắc Vi và Vô Ảnh vui vẻ, trong khi đang nghĩ ngợi làm thế nào mới có thể đi suối Phiêu Miểu xem thử, mà lại không bị những người còn lại của Phiêu Miểu Tiên Trì biết được, lại nghe thấy tiên đế Mộ Ly nói:

– Diệp tông chủ, môn đệ của ta có một người là bạn cũ của anh có một số việc muốn tìm anh, muốn nói chuyện riêng với anh, không biết Diệp tông chủ có rảnh hay không?

Bạn cũ của mình? Mình từ lúc nào có bạn cũ ở Phiêu Miểu Tiên Trì chứ hả? Nếu muốn nói là bạn cũ, ngoại trừ Mịch Vân thánh nữ trước mắt đây có hơi quen biết hắn ra, còn ai nữa?

– Ta đương nhiên rảnh.

Diệp Mặc không thể nói gì hơn, đây không phải rõ ràng rồi sao? Mình vừa ăn tiên quả, uống rượu tiên cao cấp, sau đó lại nói không rảnh sao?

Tìm mình có thể có chuyện gì? Nhiều nhất chỉ là hỗ trợ luyện chế mấy lò đan dược mà thôi.

– Cơ Vân, ngươi dẫn Diệp tông chủ đi đi, ta cùng Mịch Vân ở đây với Bắc Vi một lát.

Một tiên đế nói ngồi cùng một Hư Tiên như Đường Bắc Vi một lát, Diệp Mặc còn có thể nói gì đây, chỉ có thể theo Cơ Vân cùng rời khỏi nơi tiếp khách này.

Diệp Mặc đi theo cơ Vân Tiên tử rẽ qua mấy cái hành lang gấp khúc, mới đi đến cạnh một nơi ven bờ.

Một mặt ven bờ toàn nước, ba mặt còn lại đều là tiên hoa kiều diễm đua nở, tiên linh khí nhàn nhạt trên mặt nước, tạo cho người ta một loại cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái và mờ ảo.

Cơ Vân sau khi đưa Diệp Mặc tới, lập tức quay người lui ra.

Trong đình ven bờ này, một cô gái áo trắng đang quay lưng về phía Diệp Mặc.

Trong tay còn cầm một cây sáo màu xanh thẫm.

Tiên nữ áo trắng này Diệp Mặc đúng là có quen biết.

Chính là Ninh Nga thánh nữ có quan hệ rất tốt với Kế Khôn, người đã dẫn hắn vào Phiêu Miểu Tiên Trì dùng Phiêu Miểu tuyền, chỉ có điều là lúc này cô đã không còn là thánh nữ nữa rồi.

Diệp Mặc trông thấy cây sáo màu xanh thẫm này, chợt nhớ tới lần đầu tiên hắn nhìn thấy Cảnh Anh Ly trong Vẫn Chân Điện.

Cảnh Anh Ly cũng dùng một cây sáo ngọc, chỉ có điều cái mà Cảnh Anh Ly dùng là sáo ngọc màu trắng.

Diệp Mặc không biết Cảnh Anh Ly thổi sáo như thế nào, nhưng lại biết cây sáo của Cảnh Anh Ly là dùng để làm pháp bảo tấn công địch.

Mà hắn khẳng định ống sáo màu xanh thẫm này của Ninh Nga Tiên Tử không phải là dùng để tấn công địch, mà là một nhạc khí.

Ninh Nga Tiên Tử cảm nhận được Diệp Mặc tới, bỗng nhiên đem sáo ngọc đặt ở bên môi, khúc nhạc vô cùng uyển chuyển bay ra, chung quanh bỗng chốc đã bị tiếng sáo mang theo một chút thương cảm này bao trùm.

Cho dù là Diệp Mặc cũng phải cảm thấy một chút thương cảm nhàn nhạt.

Một khúc cuối cùng kết thúc, Diệp Mặc vậy mà lại vô cùng nhớ nhung về đám người Lạc Ảnh ở thành Mặc Nguyệt, sau một lúc lâu hắn mới hơi thở dài, đi về phía Ninh Nga.

Hắn không rõ Ninh Nga gọi hắn tới làm gì? Ninh Nga, cũng thực sự có thể coi như là một người quen cũ, nhưng nói là bạn cũ theo Diệp Mặc thấy thì cũng không hẳn là vậy.

Giao tình giữa hắn và Ninh Nga còn chưa sâu bằng giao tình với Mịch Vân, sao có thể coi là bạn cũ được?

– Diệp tông chủ, mời ngồi.

Ninh Nga đã thổi xong một khúc, sau khi đứng lên hơi khom người với Diệp Mặc, mới nhẹ nhàng nói.

Diệp Mặc cũng không khách khí.

Trực tiếp đi qua ngồi xuống.

– Diệp tông chủ, thế sự quả thật khó liệu trước.

Lúc trước khi ngươi và chị của ngươi – Kế Khôn cùng tới Phiêu Miểu Tiên Trì của ta, cũng chỉ là muốn đi Phiêu Miểu tuyền tu luyện một chút.

Mà bây giờ ngươi cũng đã là một tông chủ khiến cho tổ sư của Phiêu Miểu Tiên Trì ta phải đích thân nghênh tiếp, mà ta vẫn như lúc trước.

Ninh Nga Tiên Tử đợi Diệp Mặc ngồi xuống xong, cảm thán nói, ngữ khí thương cảm vô cùng giống như tiếng sáo của cô, mang theo sự mất mát nhàn nhạt.

Diệp Mặc không tiếp lời, hắn có thể cảm nhận được nỗi thương cảm của Ninh Nga Tiên Tử.

Luận về tư chất, cô tuyệt đối sẽ không thua kém người khác.

Luận về địa vị, cô cũng chỉ mới vừa rời khỏi vị trí thánh nữ, cho dù là mấy lần phạm sai lầm, cũng không bị trừng phạt, hiển nhiên trong môn phái cũng có người chống lưng.

Nhưng ngay cả Mịch Vân thánh nữ cũng đã là Tiên vương rồi, mà cô vẫn còn đang lẩn quẩn ở Đại La Tiên, hiển nhiên đây cũng là chỗ thương cảm của cô.

– Diệp Mặc, ngươi cảm thấy Phương Thành là người như thế nào?

Ninh Nga Tiên Tử bỗng nhiên không tiếp tục xưng hô Diệp Mặc là tông chủ, mà gọi thẳng tên huý.

Diệp Mặc cũng không để ý, đối với việc người khác gọi hắn là gì, hắn căn bản là sẽ không để bụng.

– Phương Thành thì ta không quen thân lắm, nhưng nếu bàn về cái nhìn, thì ta không hề thích anh ta.

Cho dù là Hướng Trường Ung, ta cũng cảm thấy tốt hơn anh ta rất nhiều.

Nói thật, Diệp Mặc đối với Phương Thành kia đúng là nhìn rất không vừa mắt.

Hắn căn bản là không lấy bọn người Tề Bắc Thương và Quý Thư ra so sánh, trực tiếp lấy Hướng Trường Ung đối địch ra so sánh.

Ninh Nga Tiên Tử gật gật đầu, – Ngươi thấy ngứa mắt anh ta cũng là bình thường.

Cô rất hiểu vì sao Diệp Mặc không có bất kỳ thiện cảm nào với Phương Thành.

Mục đích Diệp Mặc lấy Hướng Trường Ung ra so sánh, cô cũng hiểu rõ, có lẽ trong mắt Diệp Mặc, kẻ địch còn tốt hơn Phương Thành nhiều.

Sau khi nói xong, cô lại trầm mặc.

Diệp Mặc chờ đợi lại có chút không kiên nhẫn rồi, hắn tới đây không phải để cùng Ninh Nga nói mấy lời nhàm chán này.

Nếu như Ninh Nga Tiên Tử không có gì để nói, hắn không muốn tiếp tục ở lại đây nữa.

Ngay khi hắn muốn đứng lên cáo từ, Ninh Nga Tiên Tử đột nhiên hỏi, – Diệp Mặc, ngươi có người mình thích không?

Người mình thích? Diệp Mặc trước mắt bay qua bóng dáng đám người Lạc Ảnh, Khinh Tuyết, Tĩnh Văn, hắn gật gật đầu nói:

– Có, ta có người mình thích.

– Ta cũng có người ta thích.

Ninh Nga Tiên Tử khuôn mặt bỗng nhiên lộ ra một chút vui mừng, – Anh ấy chính là Phương Thành mà tôi vừa hỏi ngươi đấy.

Anh ấy không phải là một người rộng rãi cho lắm, thậm chí có chút tiểu nhân, nhưng tôi lại thích anh ấy.

Diệp Mặc nhíu mày, Ninh Nga Tiên Tử thích Phương Thành, hắn đã sớm biết, nhưng vấn đề này nói với hắn làm cái gì? Hắn và Ninh Nga Tiên Tử lại không có bất cứ quan hệ gì, cũng chẳng phải là bạn bè gì.

– Thật ra ta bằng lòng trở thành đạo lữ của ngươi, nhưng ta cũng không muốn lừa ngươi, trong lòng ta trước sau chỉ nghĩ về Phương Thành.

Nếu như ngươi không ngại ta nhớ thương anh ấy, ta cũng sẵn lòng trở thành đạo lữ của ngươi…

Câu này của Ninh Nga còn chưa nói hết, đã bị Diệp Mặc cắt ngang, – Đợi một chút, Ninh Nga Tiên Tử, lời này của ngươi là có ý gì? Ta lúc nào nói muốn trở thành đạo lữ với ngươi? Ngươi nghe được ở đâu?

Đừng nói người trong lòng của Ninh Nga là Phương Thành, cho dù là cô không thích Phương Thành, Diệp Mặc cũng chưa từng nghĩ là muốn cô trở thành đạo lữ, nhưng sự việc có chút kỳ quái.

Ninh Nga Tiên Tử đột nhiên đứng lên, sắc mặt có chút trắng hỏi:

– Ngươi không phải là đến Phiêu Miểu Tiên Trì ta để cầu thân, khiến cho ta trở thành đạo lữ của ngươi sao?

Diệp Mặc im lặng lắc đầu nói:

– Ngươi thấy ta bây giờ giống loại người rảnh rỗi lắm sao? Hơn nữa, ta cũng chưa từng nghĩ tới chuyện tìm thêm đạo lữ, cho dù là muốn tìm…

Diệp Mặc không nói ra phần sau, hắn cho dù là muốn tìm đạo lữ cũng sẽ không tìm tới đầu Ninh Nga Tiên Tử ngươi đâu? Hắn và Ninh Nga căn bản là không có quen thuộc chút nào, đây quả thực là trống đánh xuôi, kèn thổi ngược.

Ninh Nga Tiên Tử sững sờ nhìn chằm chằm Diệp Mặc, sắc mặt càng thêm có chút trắng bệch, bên tai cô hình như còn đang nghĩ đến lời nói của Thiền môn chủ.

– Ninh Nga, Diệp tông chủ tài nghệ hơn người, chẳng những là Tông Sư Trận Pháp đỉnh cao, còn là tông sư tiên đan đỉnh cao.

Hắn từ chối lời mời của mấy đế tông lớn, duy chỉ có đồng ý lời mời của Phiêu Miểu Tiên Trì ta.

Ta nghĩ tới nghĩ lui, ngoại trừ nguyên nhân liên quan đến ngươi ra, không có nguyên nhân nào khác nữa.

Mịch Vân đã từng nói, lúc trước hắn cũng là do ngươi dẫn tới, nhưng sau đó có thể có chút hiểu lầm với ngươi, bây giờ ngươi cần phải đi giải thích rõ ràng những hiểu lầm đó…

– Môn chủ, Diệp tông chủ biết Ninh Nga đã có người mình thích từ lâu rồi…

– Aih, Diệp tông chủ kia cũng là một người kiêu ngạo, hắn có khả năng vì vậy mà có chút hiểu lầm.

Bất kể Diệp tông chủ kia nghĩ thế nào, ngươi chỉ cần hết sức toàn lực, ta chung quy cũng sẽ đưa cho ngươi một viên ‘Y Vương Đan’.

– Thực ra… – Vâng, môn chủ.

Ninh Nga hiểu rõ…

Trông thấy Ninh Nga Tiên Tử sắc mặt dần dần càng thêm tái nhợt, Diệp Mặc nhíu mày nói:

– Ninh Nga Tiên Tử, cô không có chuyện gì chứ?

– Ta không sao, thực xin lỗi, Diệp tông chủ, ta nghĩ sai rồi.

Ta phải đi, ngươi cứ tự nhiên đi.

Ninh Nga Tiên Tử lại đứng lên, xoay người thi lễ rồi nói.

– Đợi một chút…

Diệp Mặc gọi Ninh Nga Tiên Tử lại.

Ninh Nga ngừng lại, nhưng không quay đầu lại.

Từ lần trước cô đem Bồng Việt Tiên Quả giao cho Phương Thành, điều đó có nghĩa là tại tông môn cô cũng không còn cách nào lấy được ‘Y Vương Đan’ nữa.

– Lần trước cám ơn cô, vì dẫn ta tới Phiêu Miểu tuyền.

Diệp Mặc cảm ơn Ninh Nga Tiên Tử một câu trước đã.

Hắn nói xong Ninh Nga Tiên Tử cũng không tiếp lời, chỉ có thể nói một lần nữa:

– Ninh Nga Tiên Tử, ta muốn hỏi cô một chuyện, chính là cái ngọc bài lần trước ngươi dẫn ta đi suối Phiêu Miểu tuyền kia có phải là cô đã giao cho Mịch Vân thánh nữ rồi hay không?

Ninh Nga Tiên Tử lắc đầu nói:

– Mịch Vân sư muội bận tâm tới cảm xúc của ta, không có lấy đi ngọc bài của ta, chỉ nói là tạm thời để ở chỗ ta.

Diệp Mặc trong lòng vui vẻ, lập tức chắp tay nói:

– Ninh Nga Tiên Tử, ta muốn nhờ cô giúp ta một chuyện, không biết có được hay không.

Ninh Nga Tiên Tử quay đầu lại, nhìn nhìn Diệp Mặc, sau đó tự giễu cười cười, – Có gì đâu mà không được, cái ngọc bài này ngươi cầm lấy dùng đi, sau khi dùng xong trả lại cho ta.

Ta đã phạm vào môn quy một lần, cũng không thèm để ý phạm lần thứ hai nữa.

Diệp Mặc căn bản là chưa có nói ra chuyện ngọc bài, Ninh Nga Tiên Tử đã lấy ngọc bài tiến vào Phiêu Miểu tuyền ra.

Diệp Mặc lúng túng tiếp nhận ngọc bài nói:

– Ta còn có một yêu cầu hơi chút quá đáng, chính là ta tiến vào Phiêu Miểu tuyền tu luyện, rất không muốn bị lão tổ và những người khác trong tông môn của cô biết được.

Ninh Nga Tiên Tử lắc đầu nói:

– Từ nơi này tiến vào Phiêu Miểu tuyền khắp nơi đều có người có thể trông thấy, ngươi muốn không bị người khác trông thấy là không thể nào đâu.

Diệp Mặc nhanh chóng nói:

– Ta có cách không để cho bất cứ kẻ nào trông thấy, chỉ sợ lúc có người tới tìm ta, không biết ta đã đi chỗ nào rồi.

Ninh Nga Tiên Tử hơi hơi trầm ngâm nói:

– Diệp tông chủ, ngươi đi theo ta.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1929: Tiên Tử Bên Trong Phiêu Miểu Tuyền

Tiên Tử Bên Trong Phiêu Miểu Tuyền

C

ăn phòng của Ninh Nga Tiên Tử, Diệp Mặc vẫn là lần đầu tiên tới đây, nơi này bố trí hiển lộ ra một vẻ u sầu nhàn nhạt, hoàn toàn bất đồng với tính cách trước đây của Ninh Nga mà hắn nhìn thấy.

– Ngươi ở lại trong phòng của ta, chỉ cần ta không đi ra, môn chủ tuyệt đối sẽ không tới tìm ngươi.

Ninh Nga Tiên Tử sau khi đưa Diệp Mặc vào phòng chậm rãi nói.

Diệp Mặc kỳ quái nhìn Ninh Nga Tiên Tử, hắn còn tưởng rằng Ninh Nga Tiên Tử cần đề ra điều kiện gì thì mới giúp hắn, không nghĩ tới Ninh Nga Tiên Tử không đề ra điều kiện nào cả.

Diệp Mặc nghĩ lại liền hiểu ra chuyện gì rồi, lập tức nói:

– Cô muốn rời khỏi Phiêu Miểu Tiên Trì hả?

Ninh Nga Tiên Tử cười nhạt một tiếng:

– Đúng, ta đúng là muốn rời khỏi nơi này.

Tại môn phái ta đã phạm quá nhiều sai lầm rồi, hiện giờ không bị xử phạt đã là cực hạn mà vị tiền bối kia của ta có thể giúp ta rồi.

Ta ở lại Phiêu Miểu Tiên Trì vĩnh viễn cũng không cách nào thăng cấp Tiên vương được nữa, cho nên ta cũng không cần thiết phải ở lại đây nữa.

Tuy ta thích Phương Thành, nếu như ngươi muốn dẫn ta đi, ta cũng sẽ cùng đi với ngươi.

– Bây giờ xem ra là môn chủ và ta đều đã hiểu lầm rồi, đây cũng là một chuyện cuối cùng mà ta có thể giúp ngươi, ngoại trừ vì nể mặt cô em Kế Khôn ra, coi như là vì quí mến ngươi.

Hơn nữa chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ bị phát giác, ta sẽ phải chịu trong môn trách phạt càng nặng hơn, nên không cách nào ở lại đây được nữa.

Diệp Mặc trong lòng có chút hiểu tình cảnh của Ninh Nga Tiên Tử, gật gật đầu nói:

– Vậy ta đi trước, tương lai nếu như cô muốn tìm một tông môn để đặt chân, Mặc Nguyệt tiên tông của ta lúc nào cũng hoan nghênh cô.

Ninh Nga Tiên Tử tự nhiên tươi cười, tâm tình lại khá hơn một chút.

Phiêu Miểu tuyền của Phiêu Miểu Tiên Trì Diệp Mặc đã từng tới một lần, lần này càng vô cùng quen thuộc, chỉ trong khoảng thời gian ngắn, đã tàng hình từ trong phòng của Ninh Nga Tiên Tử đi ra tới chỗ ngọn núi kia một lần nữa.

Diệp Mặc học theo cách làm của Vụ Loan lần trước, đem ngọc bài đánh vào hư không, quả nhiên một cái cửa tròn hư không hình gợn sóng liền hiện ra trước mặt hắn.

Diệp Mặc tranh thủ thời gian bắt ngọc bài lại, bước qua cái cửa tròn kia.

Lúc lại đi tới chỗ căn nhà gỗ Hương Bồng một lần nữa, Diệp Mặc chợt cảm thấy buồn cười vì tâm tình của mình lúc trước.

Lúc trước hắn nhìn thấy căn nhà gỗ này, thậm chí muốn lấy đi toàn bộ.

Hôm nay, hắn vậy mà lại không có chút cảm giác nào.

Quả nhiên một người ở vị trí độ cao thấp khác nhau, tầm mắt của hắn cũng hoàn toàn không giống với lúc trước.

Diệp Mặc không do dự, lập liền tiến vào Phiêu Miểu tuyền sương mù lượn lờ này.

Lúc trước hắn ngâm vào trong nước suối, đau đớn giống như kim đâm vậy, bây giờ chỉ không khác nước sôi thông thường là mấy.

Diệp Mặc từ trong Phiêu Miểu tuyền này rõ ràng cảm thấy được sự tiến bộ của mình.

Hắn biết với tu vi luyện thể thần tiên thể của mình bây giờ, cho dù là mặc quần áo cũng tuyệt đối sẽ không bị nước suối này xé rách.

Hắn vì thí nghiệm một chút xem nước suối này đến lúc sau, có phải là đối với tiên nhân luyện thể Tiên thần thể cũng có tác dụng hay không, cho nên vẫn dứt khoát cởi hết quần áo.

Diệp Mặc biết Phiêu Miểu tuyền này càng đi sâu vào bên trong, nước suối này xé rách càng lợi hại.

Hắn lần trước mặc dù có thể đi đến khu đất kia, là vì có văn sĩ trung niên kia trợ giúp.

Lần này thần thức của hắn đảo qua cũng không cảm thấy có thần thức quét tới, điều này làm cho Diệp Mặc có chút kỳ quái.

Theo lý mà nói, nơi này là chỗ của văn sĩ trung niên kia, cho dù là thần thức có bị hạn chế, văn sĩ trung niên kia quanh năm ở chỗ này, thần thức cũng phải quét xa hơn mình chứ.

Nếu mình đã tới đâ nhất định sẽ cảm thấy được mới phải, vì sao đã đến chỗ này rồi, hắn vẫn không cảm giác được thần thức của văn sĩ trung niên kia? Hơn nữa Diệp Mặc đã cảm giác được, cho dù hắn là Tiên thần thể trung kỳ, sau khi đến nơi này vậy mà cũng có một chút công hiệu luyện thể, rõ ràng là Phiêu Miểu tuyền này không đơn giản.

Đồng thời Diệp Mặc cũng thử nghiệm ra được, nước suối này đối với hắn tuy vẫn có chút tác dụng, nhưng tác dụng cũng không lớn.

Diệp Mặc gia tăng tốc độ, đồng thời thần thức cũng hoàn toàn quét ra, hôm nay thần thức của hắn so với lúc trước đâu chỉ hùng mạnh hơn ngàn vạn lần? Cho dù là hạn chế thần thức ở đây có lợi hại, thần thức của hắn cũng có thể quét đến khoảng cách xa hơn nhiều so với trước kia.

Nhưng một khắc sau đó Diệp Mặc quét đến một người cũng không mặc quần áo đứng ở trong Phiêu Miểu tuyền, hắn hoàn toàn ngẩn ra.

Hắn không ngờ ở đây còn có người khác, hơn nữa còn là một cô gái.

Lúc này cô gái này đang vô cùng hoảng sợ nhìn chằm chằm Diệp Mặc, trong mắt toàn là phẫn nộ không thể tin được và đã đến cực điểm.

Diệp Mặc lập tức hiểu ra, cô gái này hẳn cũng là người của Phiêu Miểu Tiên Trì, nói không chừng còn đang luyện thể.

Diệp Mặc căn bản không hề suy nghĩ, lập tức liền lấy ra một bộ quần áo.

Hắn vừa mới cầm quần áo trong tay, chỉ nghe thấy cô gái đối diện kia kinh hãi kêu lên, – Đừng mặc quần áo.

– Vì sao?

Diệp Mặc cầm quần áo nghi ngờ hỏi một câu, hắn tu tiên nhiều năm như vậy, cho dù là đối mặt với một cô gái cũng không thấy xấu hổ gì lắm, nhưng y phục này thì vẫn muốn nhanh chóng mặc vào.

Không thì hắn không quen lắm.

– Nơi này là Phiêu Miểu tuyền, ngươi dám mặc quần áo, lập tức cũng sẽ bị nước suối xé rách thành mảnh nhỏ, ngươi không muốn sống chăng…

Cô gái này vừa kêu lên với Diệp Mặc, vừa gia tăng tốc độ xông lên mảnh nham thạch bằng phẳng lúc trước Diệp Mặc đi lên kia.

Diệp Mặc kinh ngạc nhìn cô gái kia nhanh chóng lấy ra một bộ quần áo sắp sửa mặc vào, trong lòng thầm tán thưởng dáng người đẹp của đối phương, dáng người như này cho dù là so với Chân Băng Du cũng không kém hơn chút nào.

Trên hai điểm anh đào đỏ điểm xuyến ở trước ngực, một dòng nước dọc theo thân của nàng chảy xuống lướt qua bên hông mảnh khảnh, khiến cho Diệp Mặc nhớ tới một câu đã từng thấy qua, đó là ‘Suối nước nóng làm cho làn da mịn màng”.

– Ngươi đừng nhìn…

Cô gái này rõ ràng là tu vi Tiên vương, nhưng dưới cái nhìn soi mói của Diệp Mặc, kích động đến mức thậm chí ngay cả quần áo cũng không thể nào nhanh chóng mặc vào.

Diệp Mặc giật mình tỉnh ngộ lại, tranh thủ thời gian đem y phục trong tay mặc vào.

– Ah…

Cô gái kia trông thấy Diệp Mặc thật sự ở trong nước suối mà mặc quần áo, lập tức kêu lên sợ hãi, thậm chí quên y phục của mình còn chưa mặc vào.

Diệp Mặc mặc quần áo vào, sau đó cũng đáp lên trên tảng nham thạch to lớn bằng phẳng kia, nhìn cô gái quần áo vẫn chưa mặc xong kia nói:

– Y phục của cô tranh thủ thời gian mặc vào đi, còn ah cái gì?

Cô gái này mới tỉnh táo lại, nhanh chóng mặc xong y phục của mình.

Cô kinh hãi không phải vì Diệp Mặc không bị xé rách thành mảnh nhỏ, mà là kinh hoàng vì Diệp Mặc nếu đã có thể ở trong Phiêu Miểu tuyền mặc quần áo, hiển nhiên cũng đã là tu vi Tiên thần thể.

Lúc này y phục trên người Diệp Mặc đã bị hắn vận Tiên Nguyên hong khô, thoạt nhìn giống như chưa thấm qua nước.

– Ngươi… ngươi sao dám ở trong Phiêu Miểu tuyền mà mặc quần áo? Hơn nữa không bị gì cả? Ta thấy ngươi cũng chỉ là một Tiên vương trung kỳ mà?

Tiên nữ này mặc quần áo tử tế xong, ngây người nhìn Diệp Mặc hỏi.

Trên khuôn mặt xinh đẹp vô cùng đã không còn vẻ nổi giận như trước nữa, thậm chí nhiều hơn chính là kinh ngạc.

Diệp Mặc thấy cô gái này không có phí lời về sự việc vừa rồi, ngược lại còn hỏi chuyện hắn ở trong Phiêu Miểu tuyền này mà mặc quần áo, lại coi trọng nàng hơn một chút.

Cũng không nhắc tới chuyện vừa rồi, vừa cười vừa nói:

– Bởi vì tu vi luyện thể của ta cao hơn cô.

Đúng rồi, cô hẳn là người của Phiêu Miểu Tiên Trì chứ?

Hỏi xong, thần thức của Diệp Mặc cẩn thận xem xét phía đối diện khối đá lớn bằng phẳng này.

Văn sĩ đối diện kia sớm đã biến mất không thấy tăm hơi, không chỉ vậy, thạch đôn và bàn đá đều không thấy nữa.

Những điều này không thể khiến cho Diệp Mặc buông lỏng cảnh giác được, hắn vẫn rất là cẩn thận xem xét bốn phía, văn sĩ trung niên kia ít nhất là một Bán Thánh, hắn không thể không cẩn thận một chút.

Cô gái kia lập tức nhớ tới sự việc vừa rồi, trên mặt hiện ra một chút xấu hổ khó chịu, nhưng cô che giấu rất tốt, lập tức liền che dấu rồi đi qua nói:

– Ngươi khẳng định không phải là người của Phiêu Miểu Tiên Trì, làm sao ngươi có thể tới chỗ này được?

Diệp Mặc không trả lời tiên nữ này, lại hỏi ngược lại:

– Sau khi cô đến đây, có nhìn thấy một văn sĩ trung niên hay không, y an vị ở chỗ đối diện kia.

Nói xong Diệp Mặc chỉ chỉ chỗ lúc trước văn sĩ trung niên kia ngồi.

– Không có, khi ta tới đây chẳng có người nào cả.

Tiên nữ này lắc đầu nói đồng thời nghi hoặc không thôi đánh giá Diệp Mặc.

Lời Diệp Mặc vừa nói, cho thấy hắn đã từng tới đây.

– Cô tới nơi này đã bao lâu rồi?

– 23 năm.

– Cô không phải là người của Phiêu Miểu Tiên Trì.

– Làm sao ngươi biết?

Tiên nữ này thốt lên.

Diệp Mặc đương nhiên là đoán, nhưng đối với suy đoán của mình hắn rất khẳng định.

Ninh Nga Tiên Tử gần đây một mực không ra khỏi Phiêu Miểu Tiên Trì, nếu có người có thể đi vào khu vực cao cấp của Phiêu Miểu tuyền, không có khả năng cô không biết.

Nếu như cô biết có người ở chỗ này tu luyện, cô chắc chắn sẽ không cho mình mượn ngọc bài.

Phiêu Miểu Tiên Trì mặc dù có nơi luyện thể cao cấp, nhưng lại không có công pháp luyện thể đỉnh cao.

Tại khu luyện thể cao cấp của Phiêu Miểu tuyền, hẳn là không có tu sĩ đến đấy.

Cho nên ở đây mà có thể trông thấy cô gái luyện thể ít nhất là Tiên linh thể hậu kỳ này, Diệp Mặc mới suy đoán đối phương không phải là người của Phiêu Miểu Tiên Trì.

Nhưng một câu cuối cùng của tiên nữ thốt ra theo bản năng khiến cho Diệp Mặc lại hơi nghi hoặc một chút, đến Tiên vương thì dù sao cũng phải có chút sắc sảo chứ, cô gái này thì giống như lơ đãng mà thốt ra thôi.

Cái loại cảm giác này tự nhiên giống như là đối mặt Diệp Mặc thì đột nhiên hỏi ra, cô ấy chưa kịp ngẫm nghĩ vậy.

Từ sau khi Diệp Mặc nhìn thấy cô ấy đến bây giờ, cô gái này ngay cả động tác và ngôn ngữ đều vô cùng tự nhiên, không hề có dấu vết giả tạo.

Thậm chí lo lắng khi mở miệng kêu Diệp Mặc đừng mặc quần áo trong nước suối, Diệp Mặc đều có thể cảm nhận được, đó là phát ra từ nội tâm của nàng.

Hơn nữa Diệp Mặc cảm giác tuổi của nàng cũng không lớn hơn Ninh Nga Tiên Tử, thân thể của nàng không giống như tiên đế Mộ Ly, không hề có khí tức thăng trầm bể dâu.

Diệp Mặc lắc đầu, một tiên nữ bình thường vậy mà hắn cũng hoài nghi, cảm giác mình thật sự là nghĩ ngợi nhiều quá rồi.

Đối phương không phải là người của Phiêu Miểu Tiên Trì, vậy làm thế nào mà tới được nơi này lại khiến cho Diệp Mặc có chút kỳ quái.

Hộ sơn đại trận của Phiêu Miểu Tiên Trì cũng là tiên trận đỉnh cao, Diệp Mặc tin tưởng cho dù là hắn cũng rất khó không bị phát hiện mà phá vỡ đại trận tiến vào trong tông môn, chớ đừng nói chỉ là tiến vào bên trong suối Phiêu Miểu.

Hình như biết Diệp Mặc muốn hỏi cô cái gì, tiên nữ này dứt khoát tự mình nói:

– Ta vốn chính là một tiên nhân luyện thể, sau khi nghe nói Phiêu Miểu Tiên Trì có một Phiêu Miểu tuyền, ta liền nghĩ cách nhờ một người bạn ở Phiêu Miểu Tiên Trì dẫn ta vào đây.

Ta vốn là đi theo cô ấy len lén lẻn vào khu luyện thể bình thường của Phiêu Miểu tuyền, bởi vì ta vốn chính là tiên linh thể sơ kỳ…

Diệp Mặc căn bản là không cần nghe tiên nữ này nói câu kế tiếp đã hiểu được, lập tức hỏi:

– Cô là nói khu vực Phiêu Miểu tiên tuyền bình thường và nơi này là thông với nhau?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1930: Cô Gái Thần Bí

Cô Gái Thần Bí

Đ

úng thế, bất quá cái cánh cửa đó rất khó tìm, tôi cũng vì cảm giác được hiệu quả ở khu tu luyện bình thường kia kém quá, cho nên mới tìm sâu vào phía trong hơn.

Tìm lung tung bốn phía, cuối cùng lại đi tới nơi này.

Lúc tôi tiến vào còn là Tiên linh thể sơ kỳ, hiện tại đã đạt tới Tiên linh thể trung kỳ rồi.

Ở đây quả thật là thánh địa luyện thể mà!

Vị nữ tiên cũng đã nhìn ra Diệp Mặc dường như không nghi ngờ gì cả.

– Nguy hiểm thật, may mắn lúc đầu tôi không tìm sai hướng, vậy mà tôi cứ tưởng là tiến nhầm vào khu bình thường chứ, sau đó mới nhìn thấy…

Diệp Mặc nói được một nửa thì liền nhanh chóng ngậm miệng.

Hắn vốn muốn nói nếu như tiến vào khu bình thường, sau đó thấy được nhiều nữ đệ tử không mặc quần áo, như vậy thật sự là không ổn (DG: Tại sao lại không ổn, quá ổn là đằng khác ^^).

Nhưng vừa rồi bản thân đã nhìn thấy hết dáng người của cô gái này, nếu nói ra thì sợ rằng đối phương sẽ ngại, cho nên mới không nói tiếp nữa.

Vị nữ tiên kia cũng lập tức hiểu được ý của Diệp Mặc, nhưng cô cũng chỉ thoáng lúng túng một chút thôi, sau đó lại nói tiếp:

– Cậu có muốn tìm cũng sẽ không thấy được đâu.

Chính tôi cũng không biết mình làm thế nào mà tới đây được, sau đó tôi lại muốn trở lại khu tu luyện bình thường, nhưng vẫn chưa hề tìm được cửa ra, bằng không thì tôi đã sớm đi ra ngoài rồi, đâu còn ngây người ở đây tới tận bây giờ nữa? Còn anh, anh vào đây bằng cách nào? Liệu lát nữa anh có thể dẫn tôi ra ngoài không?

– Đưa cô ra ngoài đương nhiên là không có vấn đề, nhưng cô nhất định phải nói rõ đầu đuôi lai lịch của cô cho tôi biết, hơn nữa tôi còn phải đi tìm một vài thứ ở chỗ này.

Thứ mà Diệp Mặc muốn tìm đương nhiên là dấu vết của tên văn sĩ trung niên rồi.

Tên văn sĩ trung niên ngày đó là một Bán thánh, mà bản thân mình mặc dù chưa hề đắc tội y, bất quá mình đã xài “Tinh hạch viêm” của y, hơn nữa còn phá đi ấn ký truyền tống của y, khiến cho y không chiếm được chút chỗ tốt nào.

Cho nên vạn nhất tên đó đi ra ngoài một cách bình yên vô sự, thì bản thân mình lại có thêm một cường địch rồi. (DG: Bộ chú còn ít cường địch sao @_?)

Diệp Mặc vuốt vuốt cái trán của mình, trong lòng quả thật là không biết phải làm sao.

Nhưng người mà hắn đắc tội đều là loại khó nhằn, bất quá cũng là hết cách rồi, bởi vì nếu dễ đối phó, thì cũng chẳng thế nào có xung đột lợi ích đối với hắn được.

Từ khi hắn có được ‘Khổ Trúc’ cùng với trận bàn thời gian, thì cũng đồng nghĩa là hắn đã ở thế đối nghịch với những kẻ đứng trên đỉnh của Tiên Giới rồi.

– Tôi còn chưa biết anh là ai, và từ đâu mà đến đây?

Vị nữ tiên kia do dự một chút, sau đó hỏi Diệp Mặc với điệu bộ dè dặt cẩn thận.

– Tôi là Diệp Mặc, là bạn của Thánh nữ Phiêu Miễu Tiên Trì.

Nhờ sự giúp đỡ của cô ấy, cho nên tôi mới có thể vụng trộm tiến vào đây.

Diệp Mặc đã biết rằng Ninh Nga Tiên tử đã sắp rời khỏi Phiêu Miễu Tiên Trì, cho nên cũng không hề giấu diếm gì.

Vị nữ tiên kia thở ra một hơi, sau đó cũng chẳng buồn hỏi xem lai lịch của Diệp Mặc là gì mà liền nói;

– Tôi là Úc Hòa, đến từ Hương Cảnh thuộc Phạm Đô Thiên.

Địa danh Hương Cảnh này Diệp Mặc chưa từng nghe nói qua, nhưng cũng chẳng hề để ý.

Bởi vì những nơi mà hắn chưa nghe nói tới thì nhiều lắm, đâu cần phải để ý tới một cái Hương Cảnh chứ.

Lúc này Diệp Mặc đã tìm lại cặn kẽ nơi mà tên văn sĩ trung niên ngày trước trú ngụ, nhưng không hề phát hiện được bất cứ dấu vết gì.

Hắn cảm thấy có chút thất vọng, sau đó liền hỏi Úc Hòa:

– Úc Hòa tiên tử, khi cô tới nơi này thì có thấy thứ gì đặc biệt không, hay là có dấu vết gì hay không?

Úc Hòa lắc đầu:

– Không có, khi tôi tới nơi này thì ở đây là một cái bình đài lớn bằng đá, sau đó tôi ở đây tu luyện.

Khi nghỉ ngơi thì cũng đặt động phủ Tiên khí của mình ở trên cái bình đài đó.

Diệp Mặc nhớ tới cái thẻ bài mầu đỏ mà mình đã ném ra ngoài, còn có cái ký hiệu bên trong cái thẻ bài đó nữa, trong lòng liền có chút hoài nghi rằng có người nào đó đã bóp nát thẻ bài, hoặc là tên văn sĩ trung niên kia đã kích phát cái ký hiệu khiến cho một người nào đó thay thế cho hắn bị truyền tống tới chỗ này, kết quả là bị tên văn sĩ trung niên kia lợi dụng.

Ký hiệu của tên văn sĩ trung niên kia ẩn dấu kín đáo như thế nào thì sâu trong lòng Diệp Mặc hiểu rất rõ.

Người con gái trước mặt này lại tới đây, thì nói không chừng là cũng đã bị tên văn sĩ trung niên kia hạ cái ký hiệu gì đó lên người rồi cũng nên.

Nghĩ tới đây, thì Diệp Mặc lập tức nói:

– Ở đây vốn có một tên văn sĩ trung niên, và lần này tôi tới đây chính là tìm y.

Nhưng không ngờ là y hiện tại đã rời đi rồi.

Người này khá là âm hiểm, hơn nữa lại rất giỏi về việc hạ ký hiệu thần thức.

Y đã đi rồi, nhưng cô là người đầu tiên tới chỗ này, cho nên tôi muốn kiểm tra trên người của cô một chút xem liệu y có lưu lại ký hiệu không, không biết liệu có được không? (DG: Kiểm, không được cũng phải được, quả này phải kiểm thật kỹ nhá)

– A…

Úc Hòa kinh ngạc mà nhìn Diệp Mặc, thật lâu mới do dự nói:

– Diệp sư huynh, anh nói là… còn phải kiểm tra thân thể của tôi nữa sao?

(DG: Đương nhiên rồi, kiểm thật kỹ nữa là đằng khác)

Diệp Mặc xấu hổ:

– Nếu như cô cảm thấy không tiện thì quên đi.

Chúng ta là người tu tiên, không cần phải quá câu nệ tiểu tiết.

Diệp Mặc rất muốn nói rằng bản thân rất bội phục sự rộng lượng của đối phương với việc trước đó, và dù sao thì nhìn cũng đã nhìn rồi, lại kiểm tra thêm một lần nữa cũng đâu có gì to tát đâu.

– Tôi, tôi…

Úc Hòa càng xấu hổ tới mức không dám nói chuyện.

Thấy giọng điệu cùng biểu hiện của Úc Hòa, thì Diệp Mặc cũng đã hiểu.

Lúc trước là do đối phương không cẩn thận mà để bị nhìn thấy, hiện tại mình lại muốn kiểm tra lại một lần, thì đương nhiên là đối phương không muốn rồi.

Kỳ thật cách nghĩ của Diệp Mặc là nếu như trên người của Úc Hòa có ký hiệu, thì hắn sẽ bức các ký hiệu thần thức đó ra, sau đó thu nó lên trên người mình.

Từ đó thì hắn có thể căn cứ vào cái ký hiệu thần thức đó để tìm ra tên văn sĩ trung niên kia.

Nếu có được ký hiệu thần thức cảu đối phương, thì cho dù là đối phương thay đổi thành một thân phận khác rồi tiếp cận hắn, thì hắn cũng sẽ có thể nhận ra được.

Lúc này Diệp Mặc đã có chút hối hận vì ngày trước đã vứt bỏ cái ký hiệu thần thức của tên văn sĩ trung niên kia.

Nếu là hiện giờ thì hắn chắc chắn sẽ không bỏ nó đi đâu.

Khi Diệp Mặc muốn bỏ qua rồi, thì Úc Hòa lại bỗng nhiên nói:

– Tôi nguyện ý để cho anh kiểm tra, chỉ cần Diệp sư huynh… chỉ cần lát nữa anh dẫn tôi ra ngoài là được rồi…

Úc Hòa là một Tiên Vương, nhưng nói tới chuyện mẫn cảm như thế này thì lại xấu hổ cúi đầu, hiển nhiên là loại chuyện này cô cũng chưa từng trải qua bao giờ, cho nên trong lòng quả thật là không được tự nhiên.

– Cô yên tâm, tôi khẳng định là sẽ đưa cô ra ngoài.

Diệp Mặc khẳng định.

Úc Hòa mặc dù có chút do dự nhưng vẫn đưa tay về phía Diệp Mặc.

Diệp Mặc nắm lấy cổ tay của cô, lập tức cảm giác được sự mềm mại mượt mà khiến cho hắn phải thầm khen rằng da thịt của cô gái này thực sự là hoàn mỹ.

Chân Băng Du cũng giống như vậy, xem ra tiên nhân luyện thể thì bất luận là nam hãy nữ, đều sẽ có làn da rất tốt.

Diệp Mặc đương nhiên sẽ không dùng Tiên nguyên dò xét những nơi riêng tư của một nữ tiên, mà là quang minh chính đại dò xét thân thể của đối phương một lượt. (DG: Có gì khác nhau sao ^^)

Nhưng Diệp Mặc mới chỉ kiểm tra được một nửa, thì trong lòng đã phải chấn động rồi.

– Làm sao vậy?

Một chút biểu cảm biến hóa của Diệp Mặc thì Úc Hòa đã lập tức phát hiện ra.

Theo bản năng cô liền ngẩng đầu lên nhìn Diệp Mặc, trên mặt còn hiện lên một áng mây hồng.

– Không có gì, bởi vì tôi có chút không cầm lòng được, thực sự xin lỗi.

Tôi đã kiểm tra xong rồi, trên người của cô không có dấu hiệu gì của thần thức ấn ký cả.

Diệp Mặc nói xong liền nhanh chóng buông tay ra.

– Không sao, trong lòng tôi cũng rất hồi hộp.

Úc Hòa cúi thấp đầu, giọng nói có chút run rẩy.

Diệp Mặc căn bản là không cần nhìn, cũng biết là mặt của cô hiện tại đang đỏ ửng lên rồi.

Diệp Mặc cười xấu hổ, trên mặt thoáng chút vẻ mất tự nhiên, nhưng trong lòng của hắn lúc này đang vô cùng kinh hãi.

Cô gái trước mặt này không ngờ lại là tu vi Tiên Đế đỉnh, thậm chí có thể là Bán Thánh rồi.

Không chỉ như thế, tu vi luyện thể của cô cũng không phải là Tiên linh thể trung kỳ, mà đã là Tiên linh thể đỉnh rồi, chỉ thiếu chút nữa thôi là sẽ tấn cấp lên Tiên thần thể, có thể nói là đã vượt qua cả Bán Tiên thần thể rồi.

Nếu như không phải là hắn tu luyện ‘Tam sinh quyết’, hơn nữa còn cầm tay đối phương để kiểm tra, thì quả thật là không thể nhìn ra được.

Có lẽ đối phương đã quá xem thường hắn, cho nên mới nguyện ý đưa tay ra cho hắn kiểm tra.

Trước đó thì là vì đối phương là phận nữ, hơn nữa lại còn rất trẻ, không hề có nửa phần khí tức tang thương nào, cho nên hắn cũng không thể mặt dầy mà dùng thần thức để điều tra tu vi của đối phương được.

Nhưng hắn đâu thể ngờ rằng người này căn bản không phải là một Tiên Vương, mà là một Tiên Đế chứ.

Trên người cô gái này không hề có chút khí tức tang thương nào, cho nên hiển nhiên là thân thể của cô không phải do ‘Đoạt xá’ mà có được.

Nhục thể này chắc chắn phải là do tìm được một loại Tiên tài cao cấp nào đó, sau đó tái tạo lại một lần mà được, cho nên mới có thể khiến cho hắn có được cảm giác cực kỳ tự nhiên.

Phiêu Miễu Tuyền là nơi luyện thể và tái tạo thân thể cao cấp, cho nên việc cô gái này xuất hiện ở đây quả thực là rất bình thường.

Hiện trường nhất thời trở nên lúng túng.

Diệp Mặc không nói gì, Úc Hòa cũng cúi đầu không nói.

Trong lòng Diệp Mặc thì là kiêng kị, vì hắn đang suy nghĩ xem việc tên văn sĩ trung niên kia mất tích liệu có liên quan gì tới vị nữ Tiên Đế trước mặt này hay không? Còn Úc Hòa ở đối diện thì lại đang biểu lộ một tâm trạng xấu hổ có chút mập mờ.

Tình cảnh mập mờ này là giả hay thật, thì trong lòng Diệp Mặc hay chính cô cũng đều tự mình hiểu rõ.

Trong nội tâm của Diệp Mặc đang sợ hãi than thầm.

Cô gái này im lặng không nói một câu, khiến cho hắn cảm thấy không được tự nhiên.

Nếu đối phương đã có thực lực như vậy, vì sao lại không trực tiếp bắt lấy mình, mà lại cùng với mình chơi cái trò giả bộ mờ ám này? Diệp Mặc tin chắc rằng sẽ chẳng bao giờ có chuyện một nữ Tiên Đế đỉnh sẽ có cái loại quan hệ mập mờ này với hắn ngay trong lần đầu tiên gặp mặt.

– Tu vi luyện thể của tôi đang muốn đột phá lên Tiên linh thể hậu kỳ rồi, vậy mà tu vi luyện thể của anh còn cao hơn cả tôi nữa! Chẳng lẽ anh đã đạt tới Tiên thần thể rồi sao?

Úc Hòa rốt cuộc cũng mờ miệng phá tan bầu không khí giữa hai người.

Diệp Mặc giật mình hiểu ra.

Đến hiện giờ đối phương còn chưa động thủ, hẳn là đang có ý đồ đối với công pháp luyện thể của hắn chăng?

– Phải, tôi đã là Tiên thần thể rồi, cho nên mới không sợ Phiêu Miễu Tuyền này.

Diệp Mặc lập tức thừa nhận.

– Diệp sư huynh, sau này tôi tu luyện tới Tiên linh thể đỉnh thì sẽ không có cách nào tiến thêm nữa, không biết là anh có kinh nghiệm gì không?

Úc Hòa liền nói, sau khi nói xong thì liền tỉnh ngộ nghĩ rằng mình đã quá mức đường đột, cho nên nhanh chóng lấy ra một bình ngọc đưa cho Diệp Mặc rồi nói:

– Diệp sư huynh, thực xin lỗi, tôi nghĩ rằng công pháp luyện thể của anh nhất định là loại công pháp thượng thừa, nhưng tôi cũng không có hi vọng xa vời rằng anh sẽ chia sẻ cho tôi cái công pháp đó, cho nên tôi chỉ muốn anh chỉ điểm cho tôi một chút.

Lọ ‘Tôn ý đan’ này xin được tặng cho anh.

– ‘Tôn ý đan’?

Diệp Mặc kinh ngạc nhìn về phía Úc Hòa.

Sự trân quý của ‘Tôn ý đan’ thì cho dù là Tiên Đế cũng không nhất định có thể lấy ra được, không ngờ cô nàng Úc Hòa này lại hào phóng như vậy.

Bất quá trong mắt các Tiên Vương khác thì ‘Tôn ý đan’ này chính là cao cấp dị bảo, nhưng trong mắt Diệp Mặc thì chẳng khác gì kẹo đường dùng để ăn vặt cả.

Diệp Mặc liền nhanh chóng đáp:

– Úc Hòa tiên tử, thật sự xin lỗi.

Công pháp luyện thể của tôi là truyền thừa của gia tộc, không thể để lộ ra ngoài được.

Nếu như tên văn sĩ trung niên kia đã đi rồi, thì tôi cũng phải đi thôi.

Nếu như cô muốn cùng tôi ra ngoài, vậy thì đi thôi…

Đối phương là một Tiên Đế đỉnh, thì Diệp Mặc tin rằng cô ta có thể tùy thời rời khỏi nơi này, căn bản là không hề cần hắn hỗ trợ.

Điều này căn bản chỉ là Úc Hòa muốn lấy một cái cớ mà thôi.

– Không sao cả, anh cứ cầm đi.

Úc Hòa thấy Diệp Mặc ngay cả ‘Tôn ý đan’ cũng có thể từ chối, thì trong mắt liền lộ ra một tia kinh ngạc.

Bất quá cô rất nhanh liền cười một cái rồi lại đưa lọ đan dược nhét vào tay Diệp Mặc.

Khi tay của Diệp Mặc chạm vào lọ đan dược thì lập tức cảm nhận được một đạo Tiên nguyên cường đại vọt vào trong kinh mạch của hắn.

– Xin lỗi.

Bộ dáng tươi cười có chút ngượng ngùng của Úc Hòa lúc này vẫn y nguyên như cũ.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box