[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 385 : Một Trăm Lẻ Tám Cấm Chế (c1921-c1925)
❮ sautiếp ❯Chương 1921: Một Trăm Lẻ Tám Cấm Chế
Một Trăm Lẻ Tám Cấm Chế
T
rí Tông tiên đế là do Diệp Mặc đuổi đi, cho nên Trí Tông tiên đế không đến, chuyện này cũng chẳng ai thấy kỳ quái.
Nếu nói Diệp Mặc thời gian ngắn như vậy đã giết Trí Tông tiên đế, lại không ai tin, cho dù là tiên đế của Cửu Kiền Đế Tông cũng sẽ không tin.
Thấy Trí Tông tiên đế không đến, Cửu Kiền Đế Tông lập tức bắt đầu thất vọng.
Lão tổ của bọn họ ở đây, Diệp Mặc cũng không nể mặt, ngược lại còn đuổi lão tổ của bọn họ đi, hiện tại lão tổ của bọn họ không có mặt ở đây, Diệp Mặc há có thể cho ngọc bài nữa?
– Tiên đế của Cửu Kiền Đế Tông tới nhận ngọc bài.
Ngay khi Diệp Mặc nói xong câu đó, lại có một thanh âm vang lên ở lối vào Bí Cảnh.
– Lãng Huyễn lão tổ…
Mấy tiên đế của Cửu Kiền Đế Tông lập tức nhận ra người nói này là ai, nhất thời hưng phấn hẳn lên.
Không nghĩ tới sau khi Trí Tông lão tổ đi, Lãng Huyễn lão tổ lại đến.
Lãng Huyễn lão tổ đến vẫn là chuyện nhỏ, quan trọng hơn là ông ấy đã mang ngọc bài đến.
Một vài tiên đế nhao nhao tiến lên chào hỏi Lãng Huyễn tiên đế, lại không hiểu vì sao ông ấy cũng có ngọc bài của Diệp Mặc, nhưng chuyện này lại không ai hỏi đến.
Chỉ trong chốc lát, gần như mỗi người muốn đi vào Bí Cảnh đều lấy được ngọc bài, lối vào Bí Cảnh rất nhanh liền trống không.
Còn lại đều là một vài tiên đế hoặc là Tiên Tôn của các tông môn, nếu không phải là người của thương hội thì là một vài tông sư tiên đan.
– Anh, anh không sao chớ?
Đường Bắc Vi trông thấy Diệp Mặc quay lại, lập tức đi tới, hơn nữa còn là Ý Hà Tiên Tôn của Phiêu Miểu Tiên Trì tự mình đưa tới.
– Anh không sao, đi về trước đã rồi bố trí nơi thu mua tiên linh thảo, hai tháng sau chúng ta phải thu mua một lượng lớn tiên linh thảo.
Diệp Mặc sau khi trả lời Đường Bắc Vi, lập tức chắp tay cáo từ mấy tiên đế còn lại.
Bây giờ hắn có rất nhiều chuyện phải làm, không có thời gian ở đây nói nhiều.
Một vài tiên đế có quen biết với Lãng Huyễn đã đi nghe ngóng tung tích của Trí Tông tiên đế, còn Lãng Huyễn tiên đế trả lời như thế nào, Diệp Mặc căn bản là không thèm để ý.
Trở lại động phủ tạm thời của mình, việc đầu tiên Diệp Mặc làm là bố trí trận pháp, rất nhiều trận pháp phòng ngự, sau đó lại thêm rất nhiều trận pháp che đậy.
Tuy hắn biết rõ, với thân phận hiện giờ của hắn, không ai dám dùng thần thức quét tới nơi này.
Chuyện gì cũng đều phải phòng ngừa ngộ nhỡ, bây giờ hắn bức thiết cần phải luyện hóa Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung.
Thứ này quả thực chính là một cỗ máy giết chóc tuyệt vời, một khi hắn đã luyện hóa được Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung, thì lực chiến đấu của hắn sẽ tăng lên vù vù.
Diệp Mặc vừa bố trí xong trận pháp, Vô Ảnh đã len lén tới nói:
– Lão đại, em cảm giác cái Bí Cảnh kia không đơn giản ah.
Có người ở bên trong dùng trận pháp khóa trái lại, cho thấy kẻ đó có cách sau hai tháng không bị truyền tống ra.
Lão đại, anh cho rằng người này có thể là cũng có Thế Giới Hỗn Độn hay không?
Diệp Mặc cười hắc hắc nói:
– Ngươi cho rằng chỉ một mình ngươi có thể nghĩ đến hả? Ta nói thật với ngươi, những ai biết nơi này có trận pháp khóa trái đều đã nghĩ đến vấn đề này rồi, chỉ là mọi người không nói ra mà thôi.
Vấn đề Vô Ảnh có thể nghĩ tới, Diệp Mặc đương nhiên có thể nghĩ đến.
Người có thể ở lại bên trong Bí Cảnh đương nhiên là có bí mật, không nói tới chuyện có Thế Giới Hỗn Độn, nhất định là đã có biện pháp để tránh bị truyền tống ra ngoài.
Còn là biện pháp gì, Diệp Mặc không thèm để ý, Diệp Mặc để ý lại là chuyện người kia trong một vạn năm này đã lấy được bao nhiêu tiên linh thảo cao cấp.
Thời gian hai tháng đối với người tu tiên mà nói, đúng là không đáng kể.
Tùy tiện ngồi thiền một lát đã trôi qua rồi, đương nhiên mấy tiên đế hoặc là Tiên Tôn không tiến vào Bí Cảnh này chắc là sẽ không lãng phí thời gian vào việc ngồi thiền rồi.
Rất nhiều tiên đế tụ tập lại, cùng nhau thảo luận một số đại đạo tâm đắc, thậm chí trao đổi một vài vật phẩm.
Dù sao bình thường tất cả mọi người đều sẽ không tụ tập đông đủ như vậy, đến lúc sau thậm chí còn có tiên đế của phái khác chạy tới, mục đích là để trao đổi một số thứ.
Tiên đế tụ tập cùng một chỗ, thì Tiên Tôn đương nhiên cũng tụ tập cùng một chỗ.
Chỉ có Diệp Mặc không tụ tập cùng những người này, cũng không phải là Diệp Mặc không thích hòa đồng, mà là hắn cần luyện hóa Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung.
Mấy vị tiên đế tới mời Diệp Mặc, sau khi biết được tin tức Diệp Mặc bế quan từ chỗ Vô Ảnh, cũng không tới nữa.
Diệp Mặc đúng là đã bế quan rồi, nhưng lại không phải là bế quan ở trong động phủ tiên khí của hắn, mà là bế quan ở bên trong Thế Giới Trang Vàng.
Có được địa vị và trận pháp che đậy hiện giờ, lại có Vô Ảnh trông coi, Diệp Mặc rất là yên tâm tiến vào Thế Giới Trang Vàng.
Hắn sau khi tiến vào Thế Giới Trang Vàng, chuyện thứ nhất chính là cầm Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung lên bắt đầu luyện hóa.
Khi chưa luyện hóa cây cung này, Diệp Mặc chỉ biết cây cung này rất lợi hại, khi Diệp Mặc chính thức bắt đầu nghiên cứu cây cung này, mới biết cây cung này lợi hại đến mức nào.
Cây cung này có một trăm lẻ tám cấm chế, mà Trí Tông tiên đế chỉ mới luyện hóa được chưa tới một nửa.
Một pháp bảo ngay cả một nửa cấm chế còn chưa luyện hóa xong vậy mà lại có uy lực như thế này, nếu như cấm chế của cây cung này đều được luyện hóa xong, sẽ đáng sợ tới mức nào?
Diệp Mặc căn bản là không trì hoãn thời gian, sau khi trực tiếp khởi động trận bàn thời gian, lập tức bắt đầu luyện hóa cây Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung này.
Trí Tông tiên đế lấy được cây cung này không biết đã bao lâu rồi, đến bây giờ còn chưa hoàn toàn luyện hóa, cho thấy luyện hóa cây cung này không đơn giản.
Nếu như không dùng trận bàn thời gian, chỉ có hai tháng e là rất rất không đủ.
Diệp Mặc có Thần Niệm Cửu Chuyển, hơn nữa còn có sự thôi diễn của ‘Tam Sinh Quyết’, bản thân còn là một tông sư tiên trận đỉnh cao, luyện hóa những cấm chế này nhanh hơn nhiều so với Trí Tông tiên đế rồi.
Cho dù là như vậy, Diệp Mặc luyện hóa cấm chế tầng thứ nhất vậy mà cũng mất thời gian một năm.
Khi hắn luyện hóa cấm chế tầng thứ nhất xong, trong đầu lại hiện ra một cái tên, cây cung trong tay hắn gọi là ‘Tuyệt Chân Kim Cốt Cung”, căn bản không phải là Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung.
Lúc ban đầu Diệp Mặc cũng không để ý, có lẽ là Trí Tông tiên đế vì muốn nâng tên gọi của cây cung này càng thêm vang dội hơn một chút, nên mới dùng cái tên “Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung”.
Cùng với việc Diệp Mặc luyện hóa được cấm chế tầng thứ nhất, tốc độ hắn luyện hóa dần dần nhanh hẳn lên.
Hơn nữa hắn luyện hóa mỗi một tầng cấm chế, đều sẽ tổng kết ra phương pháp luyện hóa cấm chế tầng tiếp theo.
Sau chín năm, Diệp Mặc đã luyện hóa đến cấm chế tầng thứ ba mươi sáu.
Sau khi tên gọi của cây cung này trong đầu Diệp Mặc từ “Tuyệt Chân Kim Cốt Cung” biến thành “Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung”, lúc này Diệp Mặc mới chợt hiểu ra được.
Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung không phải là tên do Trí Tông tiên đế đặt, mà là bản thân cây cung này tự đặt.
Sau khi anh luyện hóa đến một trình độ nhất định, tên của cây cung này sẽ tự động biến thành một cái tên mới.
Tuyệt Tiên và Tuyệt Chân hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau, Diệp Mặc tinh thần vô cùng kích động, càng đem toàn bộ tâm thần dồn vào việc luyện hóa cây cung này.
Lại ba năm qua đi, lúc Diệp Mặc đã luyện hóa được cấm chế tầng thứ bốn mươi tám, cây cung này vẫn là Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung.
Diệp Mặc không luyện hóa tiếp nữa, hắn phát hiện trong ngắn hạn dù mình luyện hóa thế nào cũng rất khó luyện hóa đến cấm chế tầng thứ bốn mươi chín.
Ở đây thời gian có hạn, hắn dứt khoát ngừng lại.
Lúc trước Trí Tông tiên đế cũng chỉ luyện hóa cây cung này đến cấm chế tầng thứ bốn mươi tám, tương tự cũng không luyện hóa đến tầng thứ bốn mươi chín.
Sau khi thu hồi Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung, Diệp Mặc cầm lấy cây Cốt Tiễn màu vàng kim.
Kiểm tra hoàn tất xong, Diệp Mặc phát hiện cây Cốt Tiễn màu vàng kim này vậy mà cũng có một trăm lẻ tám cấm chế.
Nhưng Diệp Mặc đã có kinh nghiệm luyện hóa Kim Cốt Cung, lúc luyện hóa tiếp tới cây Cốt Tiễn này vậy mà lại cảm thấy thuận buồm xuôi gió, chỉ trong thời gian chưa đến ba năm, hắn đã lại luyện hóa cây Cốt Tiễn trong tay này đến cấm chế tầng thứ bốn mươi tám.
Đem Cốt Tiễn đã luyện hóa được một nửa non này mắc lên trên Tuyệt Tiên Kim Cốt Cung, Diệp Mặc lập tức liền cảm thấy tựa như toàn bộ thế giới đều bị mình khống chế trong lòng bàn tay.
Một sự tự tin mạnh mẽ từ đáy lòng dâng lên, cái loại cảm giác này chính là, hắn chỉ cần dùng mũi tên này nhắm vào ai, sống chết của người kia cũng chỉ có thể nghe theo mũi tên này thôi.
– Thật là lợi hại.
Diệp Mặc hít vào một ngụm khí lạnh, lòng tràn đầy vui mừng thu hồi cung tiễn.
Lần sau nếu Vị Phong Đại Đế còn dám diễu võ dương oai trước mặt mình nữa, thì đừng trách mình cho gã một mũi tên.
Tuyệt Tiên Kim Cốt Tiễn lợi hại như thế, Diệp Mặc đã hạ quyết tâm, một khi bên này xong chuyện.
Khi hắn đi tìm Nhiếp Song Song, nhất định phải đi tìm tám cây Cốt Tiễn khác.
Thứ này quả thực chính là một cỗ máy giết chóc tuyệt vời, nếu như có chín mũi tên trong tay, cho dù là Thánh đế đoán chừng cũng phải kiêng kị hắn chút ít.
Diệp Mặc xem chừng thời gian Bí Cảnh mở ra cũng sắp tới rồi, lập tức từ bên trong Thế Giới Trang Vàng đi ra.
– Lão đại, nếu như anh không ra, em sắp phải gọi anh rồi.
Bí Cảnh bắt đầu đóng cửa, đã có người từ bên trong truyền tống ra.
Diệp Mặc vừa ra tới, Vô Ảnh liền vội vàng tới nói.
Diệp Mặc nghe xong lời Vô Ảnh nói, quả nhiên trông thấy rất nhiều Đại La Tiên và Tiên vương đã từ bên trong Bí Cảnh bị truyền tống ra, chỉ cần là người đi ra tâm tình đều không tệ, rất rõ ràng là bên trong Bí Cảnh thu hoạch cũng không tệ.
Hắn rất nhanh liền hiểu được, lần này Bí Cảnh vốn chậm trễ vài ngày mới mở ra, kết quả là thời gian ở lại bên trong Bí Cảnh cũng giảm bớt vài ngày.
– Mau dựng tấm bảng lên.
Diệp Mặc lấy tấm bảng mới ra đưa cho Vô Ảnh, sau đó nói cho Đường Bắc Vi, những ai đổi lấy tiên đan thất phẩm trở lên có thể trực tiếp tiến vào động phủ của hắn.
Người từ bên trong Bí Cảnh đi ra rất nhanh liền đã trở thành bánh trái thơm ngon, một số người có tông môn đương nhiên là trước tiên quay về tông môn thu xếp đồ đạc, nhưng còn có rất nhiều tán tu tự do, hoặc là một số tiên nhân không đại diện cho tông môn của mình tới, những người này số lượng cũng không ít, cũng trở thành đối tượng được mọi người giành giật.
Cho dù là như vậy, rất nhiều người cũng cố ý đi vào sạp hàng bên Diệp Mặc, muốn nhìn xem bên Diệp Mặc có phải thực sự là có tiên đan cao cấp để đổi hay không.
Mấy chuyện này không tận mắt nhìn thấy, thì sẽ không ai tin.
Thí dụ như mấy loại đan dược như ‘Y Vương đan”, ‘Tôn Ý đan”, cho dù là Diệp Mặc không cố ý đưa ra, mọi người cũng biết, cho dù là có tiên đan thất phẩm và bát phẩm để đổi, cũng không thể đổi được loại tiên đan này.
Loại tiên đan này căn bản không phải có tiên linh thảo là có thể đổi được, lấy được một viên tiên đan như vậy, tương đương với lấy được một cơ hội cực lớn.
– Trời ạh, Chí Già đan, Sấu Vương đan, Thiên Chuyển Độ Ách đan, Y Vương đan, Tịch Tôn đan, Tôn Ý đan, Thanh Linh Nguyên đan. . .
Một Tiên vương nhìn chằm chằm tấm bảng Diệp Mặc treo ra lẩm bẩm đọc, sau khi đọc xong còn dụi dụi con mắt, – Ta đây không phải là hoa mắt chứ, điều này sao có thể? Y Vương đan và Tôn Ý đan còn có thể dùng tiên linh thảo đổi được sao? Thật hay giả đây?
– Hứ…
Vô Ảnh đứng ở phía dưới tấm bảng khinh thường nói:
– Lão Đại của ta ngay cả Bí Cảnh còn có thể mở ra, chút đan dược ấy là cái thá gì.
Tôn Ý đan gì đó mà ngươi nói kia, bình thường bổn tiên chỉ coi như kẹo mà ăn thôi.
Nhìn cái bộ mặt ít va chạm xã hội của ngươi, mất mặt, mất mặt quá.
Tuy nói như thế, nhưng trong lòng Vô Ảnh lại đang nghĩ, ngày nào đó nhất định phải đòi lão đại một viên Tôn Ý đan cho nó ăn mới được, hôm nay khoác lác không thể nói ra hương vị của đan dược thật sự là cực kỳ khó chịu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1922: Vô Ảnh Đại Ca
Vô Ảnh Đại Ca
C
ó Y Vương đan, Tôn Ý đan thật sao?
Diệp Mặc treo bảng lên lập tức có vô số người bị thu hút lại gần, nhanh chóng tin này liền lan ra ngoài một cách nhanh chóng.
Y Vương đan là đan dược mà Đại La Tiên cần dùng khi thăng cấp lên Tiên Vương, nhưng nói về mặt quý giá thì còn tôn quý hơn nhiều so với Tiên đan bát phẩm.
Còn Tôn Ý đan lại là đan dược cần cho Tiên Vương thăng cấp lên Tiên tôn, sự qúy giá này căn bản không cần nghĩ cũng biết rõ.
Hai loại đan dược này cho dù tìm đến tông sư Tiên đan cũng khó có thể luyện chế ra được, cho dù là thương hội và cửa hàng cao cấp cũng không bán.
Muốn mua loại đan dược này, chỉ có thể đến hội đấu giá lớn, đương nhiên giá cả mà hội đấu giá đưa ra căn bản cũng không phải người bình thường và môn phái bình thường có thể đỡ được, hơn nữa số lượng cũng không nhiều.
Diệp Mặc công khai bán Y Vương đan và Tôn Ý đan, chẳng những chấn động tất cả Đại La Tiên cùng Tiên Vương, cũng chấn động đến tất cả các môn phái.
Cho dù Vị Phong tiên đế sau khi biết tin, cũng cố ý đến xem.
Khi gã phát hiện chuyện này đúng là như vậy, sự nguy hiểm của Diệp Mặc trong lòng gã cũng được tăng lên một tầng mới.
Rất nhiều Tiên đế cũng biết rõ Diệp Mặc là tông sư Tiên đan bát phẩm, thậm chí cũng sắp thăng cấp lên tông sư Tiên đan cửu phẩm rồi, nhưng cũng không ngờ Diệp Mặc lại có thể tùy ý bán ra Y Vương đan và Tôn Ý đan.
Mặc dù Diệp Mặc bán ra hai loại đan dược này cũng chứng minh rõ ràng, cần phải có một Bồng Việt Tiên quả mới có thể mua được Y Vương đan, cần phải có một gốc Ngọc Lưu Hư Mộc mới có thể mua được Tôn Ý đan, nhưng những thứ này cũng quá hù người rồi.
Hơn nữa đằng sau tấm biển kia còn ghi rõ, nếu như không có hai loại Tiên linh thảo này, muốn mua được hai loại Tiên đan này, cũng có thể dùng những Tiên linh thảo cấp chín khác gộp lại để mua.
Mỗi bước của Tu Tiên đều là một quá trình vô vàn khó khăn, cho dù Tiên nhân tư chất có tốt đi nữa cũng vậy.
Không phải ai cũng giống như Diệp Mặc, có Tam Sinh quyết và Khổ Trúc.
Cho nên những đan dược này của Diệp Mặc vừa mới đưa ra, liền hấp dẫn tất cả mọi người.
Đại La Tiên cho dù là liều mạng cũng muốn lấy được một viên Y Vương đan từ tay Diệp Mặc, còn Tiên Vương cũng muốn cố gắng hết sức lấy được một viên Tôn Ý đan từ Diệp Mặc.
Nhất thời những thương hội thu mua Tiên linh thảo lúc trước đều trở nên thưa thớt người, đừng nói những tiên nhân muốn bán Tiên linh thảo, cho dù là những thương hội đó, cũng muốn lấy được vài loại Tiên đan cao cấp từ chỗ Diệp Mặc.
Vì Diệp Mặc trong này ngoài hai loại Tiên đan ra còn có Thiên Chuyển Độ Ách đan, đây cũng là một loại Tiên đan độ kiếp cao cấp không có tác dụng phụ nào, giảm bớt tâm ma, tăng cường lĩnh ngộ, hơn nữa còn không có tác dụng phụ nào.
Tiên đan cao cấp Thái Hư Kết Tục đan có tác dụng trị liệu thần thức cùng thần hồn, bình thường nơi nào có thể có được?
Tiên Vương vừa rồi vừa mới đọc ra tên của những đan dược nghe thấy Vô Ảnh nói vậy, không chút tức giận, ngược lại giọng điệu lại càng nịnh nọt nói:
– Xin hỏi trong này có Tôn Ý đan thật sao?
Tiên Vương này khi hỏi câu này dường như tất cả Tiên Vương và Đại La Tiên đều nghe thấy, Tiên Vương đương nhiên muốn biết trong này có phải có Tôn Ý đan thật hay không.
Còn suy nghĩ của những Đại La Tiên kia thì lại càng đơn giản hơn.
Trong này nếu như Tôn Ý đan cũng có, thì Y Vương đan chắc chắn cũng không phải là giả.
Vô Ảnh lại lần nữa bộ dạng khinh khỉnh nói:
– Bổn vương sẽ lừa một Tiên Vương nhỏ bé như anh sao? Chưa nhìn thấy bổn vương một miếng nuốt trọn một Tiên Vương sao? Bổn vương bây giờ nói cho anh biết, không những có, hơn nữa chắc chắn có, ai đến trước được trước, bán hết mới thôi.
Tên này chỉ lo khoác lác, sớm đã quên lúc trước nói ra chuyện một Tiên Vương sơ kỳ là Lô Tuyệt khi dễ nó, sau đó nó không cẩn thận cắn mất cánh tay của Lô Tuyệt.
– Vậy tôi muốn đổi một viên Tôn Ý đan.
Tên Tiên Vương đó nói chắc như đinh đóng cột, nói xong còn cẩn thận nhìn Vô Ảnh.
Đường Bắc Vi vội vàng lên trước nói:
– Muốn đổi Tôn Ý đan thì vào trong, nếu như anh không có Ngọc Lưu Hư Mộc thì giá sẽ rất cao đấy.
Cho dù Vô Ảnh nói muốn đổi đan dược cần phải đến sớm, cũng không có ai đi vào đầu tiên.
Sức mạnh của Diệp Mặc mọi người đều nhìn thấy rồi, không ai muốn làm người đi đầu.
Chẳng may Diệp Mặc nuốt sống Tiên linh thảo của bọn họ, thì cho dù là Vị Phong tiên đế cũng không có cách nào làm gì được hắn.
Tiên Vương có chút do dự, vẫn quyết định đi vào động phủ của Diệp Mặc.
Ngoài động phủ Tiên khí của Diệp Mặc, có Vô Ảnh và Đường Bắc Vi trấn thủ, căn bản cũng không có ai dám xông vào.
Cho dù không có ai đứng ngoài động phủ, động phủ của Diệp Mặc cũng không có ai dám tự tiện xông vào.
– Diệp tông chủ, vãn bối muốn đổi một viên Tôn Ý đan.
Tiên Vương này sau khi tiến vào động phủ, nhìn thấy Diệp Mặc đang ngồi bên trong, bên người có một lò đan nhìn không ra làm sao, lập tức khom người cẩn thận nói.
Diệp Mặc nghe thấy giọng nói của Tiên Vương này có chút run rẩy, lập tức cười nói:
– Cứ tiến lên đi đừng lo, tôi là tông chủ của một môn phái, cũng sẽ không cướp Tiên linh thảo của anh đâu.
Cho dù anh có được Tiên linh thảo hỗn độn, tôi cũng sẽ không cướp.
Nhưng anh muốn đổi Tôn Ý đan, anh biết Tôn Ý đan của tôi trong này giá bao nhiêu không?
– Biết, tôi có một gốc Ngọc Lưu Hư Mộc, hơn nữa còn có một gốc Tiên linh thảo cấp chín, sáu gốc Tiên linh thảo cấp tám.
Vị Tiên Vương này liếc nhìn Diệp Mặc, cẩn thận đặt Tiên linh thảo của mình trước mặt Diệp Mặc.
Diệp Mặc vừa nhìn liền biết đối phương còn có Tiên linh thảo cấp chín còn chưa lấy ra, nhưng hắn cũng rất hài lòng rồi.
Một gốc Ngọc Lưu Hư Mộc, cộng với một số Tiên linh thảo phụ trợ, hắn cũng có thể luyện chế được một lò Tôn Ý đan.
Diệp Mặc phất tay, cầm lấy những Tiên linh thảo này nói:
– Không tồi, những thứ này có thể đổi lấy một viên Tôn Ý đan.
Tên Tiên Vương kia thấy Diệp Mặc lấy đi đồ của mình rồi, cũng chưa lấy Tôn Ý đan ra, lập tức trong lòng cả kinh.
Gã lo lắng rõ ràng cũng thừa rồi, một lát sau Diệp Mặc cũng đã đưa một bình ngọc cho gã nói:
– Đây là một viên Tôn Ý đan hạng nhất, chúc anh may mắn.
Tên Tiên Vương kia vội vàng mở bình ngọc ra, còn chuyện có vì điều này mà khiến Diệp tông chủ có phản cảm hay không, thì gã hoàn toàn cũng không để ý.
– Tôn Ý đan hạng nhất, đúng là hạng nhất…
Tên Tiên Vương này lẩm bẩm nói vài câu, lúc này mới nhớ ra mình vẫn còn trong động phủ của Diệp Mặc, mau chóng cất bình ngọc đi khom người nói với Diệp Mặc:
– Cám ơn Diệp tông chủ, cám ơn tiền bối, vãn bối xin cáo lui…
Gã cũng đã là Tiên Vương hậu kỳ rồi, chỉ còn một bước nhỏ nữa là thăng cấp Tiên tôn, bây giờ có Tôn Ý đan hạng nhất, chỉ cần không có gì bất trắc, thì gã có trên sáu phần thành công thăng cấp lên Tiên tôn, làm gì còn không đủ để kích động?
Khi Tiên Vương này ra ngoài, thì những người bên ngoài cũng đã chờ dài cổ rồi, dường như tất cả mọi người đều vội vàng hỏi:
– Thế nào? Rốt cục thế nào?
Tên Tiên Vương này căn bản cũng không có tâm trạng nói chuyện trong này, chỉ kìm nén sự kích động trong lòng nói:
– Vào đó không tệ, tôi phải đi đây.
Nói xong, thân hình gã chớp một cái, trong nháy mắt liền biến mất.
Gã rất không muốn nói gã lấy được Tôn Ý đan rồi, nhưng lại sợ vì không nói sẽ đắc tội với Diệp Mặc, cho nên mau chóng nói một câu, rồi quay người rời đi.
– Xem ra gã đổi được thật rồi.
– Chắc là vậy, nếu như chưa đổi được, thì gã cũng sẽ không như này.
Những người trong này không ai là thằng ngốc, khi tên Tiên Vương này đi ra nói chuyện lập lờ nước đôi, thần thái biểu hiện sự kích động nhất thời không giấu diếm được những người còn lại.
– Cái này đã là cái gì, tôi nói rồi, cho dù là Tiên đan cấp chín, sau này tông môn của chúng tôi cũng có để đổi, đúng là không biết gì.
Vô Ảnh đứng một bên khinh thường nói.
Đường Bắc Vi tranh thủ ngắt lời của Vô Ảnh nói:
– Các vị tiền bối, anh trai tôi quả thực sẽ không lừa mọi người, anh nói có là có, hi vọng mọi người muốn đổi thì nhanh lên chút.
Một khi anh tôi quyết định rời đi rồi, thì muốn đổi cũng không có mà đổi đâu.
– Tôi muốn đổi.
– Tôi cũng muốn đổi, cùng nhau vào đi.
Đường Bắc Vi tướng mạo vô cùng công minh thanh liêm cùng với ngữ khí thân thiện, lập tức khiến rất nhiều Tiên Vương và Đại La Tiên động lòng.
Cộng thêm có ví dụ trước mặt rồi, rất nhiều người lập tức lập thành đội tiến vào trong đổi với Diệp Mặc.
Lần này những người trao đổi đi ra càng nhanh hơn, có một số người không muốn để người khác biết mình đổi được Tiên đan, nhưng có một số người liều lĩnh hơn chút thì lại đầy hưng phấn hô mình may mắn.
Những người cá biệt thậm chí còn giơ cao bình ngọc của mình lên nói:
– Đây còn là Tiên đan cực phẩm nữa.
Chỉ trong thời gian ngắn, chỗ Diệp Mặc lập tức trở nên náo nhiệt, đám người chen chúc chen vào chỗ Diệp Mặc.
Tin tức lan truyền lại cực nhanh, tin này nhanh chóng lan ra cả Trát Khuê Tiên thành, rất nhiều người thậm chí còn cố ý đến chỗ Diệp Mặc thu mua T iên đan.
Những thương hội khác còn có cả một số tông sư Tiên đan thu mua Tiên linh thảo, lúc này cũng hoàn toàn không có lực cạnh tranh nữa rồi, chỉ có thể trơ mắt nhìn những Tiên linh thảo cao cấp bị Diệp Mặc lấy đi.
Những thương hội kia quyết định cũng lấy ra Tiên linh thảo cao cấp, muốn đến đổi Tiên đan cao cấp Tôn Ý đan với Diệp Mặc.
Tiên tinh trong này là đồ không dùng được, chỉ có Tiên linh thảo và Tiên linh vật cao cấp mới là quan trọng nhất.
Còn điều kiện lúc trước Diệp Mặc nói muốn chọn một loại Tiên linh vật trước, lúc này sớm cũng bị quên luôn.
Diệp Mặc bây giờ làm gì còn thời gian đi kiểm tra ai lấy được Tiên linh vật cao cấp nữa? Tiên linh thảo cấp chín mà bây giờ hắn thu mua cũng đã thu đầy tay rồi.
Tôn Ý đan hắn lại luyện chế thêm mấy lò đặt trong này, trong chỗ hắn chỉ cần là Tiên đan thất phẩm trở lên, thì sẽ có người cần.
…
– Không được chen ngang, anh là ai, đến muộn hơn người khác còn muốn chen ngang sao? Vô Ảnh tiên, loại người này có thể cho vào đổi Tiên đan sao?
– Vô Ảnh đại ca, anh phải quản lý chút chứ, thế này hơi quá đáng rồi đấy.
Vài tên Tiên Vương chen lấn, lập tức có người liền không hài lòng.
Rất nhiều người đều xếp hàng trong này rất lâu, có người chen ngang người khác đương nhiên không muốn.
Có người gọi Vô Ảnh tiên, còn có một số người nịnh nọt Vô Ảnh thậm chí đến đại ca cũng được gọi ra.
Đương nhiên bốn chữ Vô Ảnh đại ca, cũng chính là do tên này tự nói ra đấy thôi.
Lúc này chính là lúc Vô Ảnh oai phong nhất, lúc này nó sớm đã quên đi đông tây nam bắc rồi, nó cảm thấy hôm nay là lúc nó vẻ vang nhất trong cuộc đời, đáng tiếc Tiểu Băng Sâm không ở đây, không nhìn thấy uy phong của nó.
Nhưng cũng không sao, nó cũng đã đặt một thủy tinh cầu thu lại hình ảnh rồi, chuyện có ý nghĩa kỷ niệm như này, nó làm sao không lưu lại được.
Bây giờ có người gọi nói, nó lập tức liền quát lớn:
– Ai, ai cho anh chen ngang? Đứng xuống cuối cùng, nếu không thì đừng trách Vô Ảnh đại ca không cho anh cơ hội.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1923: Mục Đích Tặng Ngọc Bài
Mục Đích Tặng Ngọc Bài
Đ
ừng, Vô Ảnh Tiên, mấy người chúng tôi từng bắt chuyện với Diệp tông chủ, cố ý đến tặng Tiên linh thảo.
Tên Tiên Vương trước mặt mau chóng nói.
– Vô Ảnh, mấy người bọn họ là mấy vị Tiên Vương lúc trước đánh trận pháp của chúng ta, sau đó cùng sư môn đến nhận lỗi.
Đường Bắc Vi cũng đã nhận ra mấy người này.
Bốn người đến chính là Lệ Cáp và Thông Ly của Nguyệt Thành đế tông, Nguyên Khôi của Thương Vũ đế tông, còn cả Thiền Di của Nam La đế tông.
Bốn người này không ngờ lại mượn cơ hội này tiến vào trong động phủ của Diệp Mặc, mượn cái cớ này, ngay cả người bên cạnh cũng không thể nào phản bác lại được.
Diệp tông chủ đích thân bắt chuyện qua, ai dám để cho mấy người này xếp hàng? Mặc dù biết rõ bọn họ tiến vào phải tốn nhiều Tiên linh thảo hơn mới đổi được Tiên đan, nhưng sau khi được sự cho phép của Vô Ảnh, bốn người vẫn vô cùng cảm kích vội vội vàng vàng tiến vào tìm Diệp Mặc đổi Tiên đan.
Cho dù Diệp Mặc cũng không ngờ, cảnh tượng đổi Tiên linh thảo lại náo nhiệt như này, trên thực tế lúc này Tiên linh thảo cấp chín của hắn cũng đủ lâu rồi, còn những Tiên linh thảo còn lại hoàn toàn bị hắn ném vào trong Thế giới trang vàng cho Tiểu Băng Sâm trồng.
Nhưng cơ hội như này khó mà có được, mặc dù hắn luyện đan có chút vất vả, nhưng không muốn bỏ qua như vậy.
Từng viên Tiên đan được đổi đi, hàng ngũ chẳng những ngắn đi, ngược lại lại càng lúc càng dài ra.
Bốn người Thiền Di đổi được Tiên đan mà mình cần rồi, sớm đã thiên ân vạn tạ ra ngoài, còn việc có phải tốn nhiều Tiên linh thảo hơn không, thì cũng không phải phạm vi suy tính của bọn họ.
Nếu như không phải suy tính Diệp Mặc bây giờ quá bận rộn, thì những Tiên đế kia cũng đã tiến vào hỏi thăm rồi.
Đáng tiếc là, bây giờ có Vô Ảnh chặn ngoài, những Tiên đế đó cũng chỉ có thể phái đệ tử môn hạ đi xếp hàng.
Về sau, chỗ của Diệp Mặc quả thực không phải là nơi trao đổi Tiên linh thảo nữa, mà là một nơi kỳ ngộ.
Chỉ cần xếp hàng đến lượt anh rồi, thì kỳ ngộ của anh cũng đến rồi.
Có người thậm chí còn ra giá cao hơn, chính là vì đổi lấy vị trí phía trước.
Vô Ảnh nghe theo Đường Bắc Vi lập ra quy định, đó chính là vị trí có thể đổi, nhưng không thể tranh cướp hoặc chen lấn.
Còn đổi vị trí thì có thể, nhưng mỗi lần đổi vị trí, nó cũng phải lấy chút hoa hồng, nếu không thì không cho đổi.
Lợi ích mà Vô Ảnh lấy được ngày càng nhiều, trong lòng không khỏi thầm khen Đường Bắc Vi, không hổ là em gái của lão đại, tùy tiện một chủ ý cũng đã lợi hại như này.
Bản thân mình lúc nào ấy, tùy tiện suy nghĩ một chút, cũng có thể nghĩ ra ý kiến như này thì quá hay rồi.
…
– Tiền bối, ba gốc Tiên linh thảo cấp chín của tôi đây, còn có cả một gốc Ngọc Lưu Hư Mộc và bảy gốc Tiên linh thảo cấp tám nữa, muốn đổi lấy một viên Tôn Ý đan.
Một Tiên Vương mặt chữ điền lấy ra Tiên linh thảo của mình đặt lên trên bàn của Diệp Mặc, sau đó khom người hành lễ kính cẩn nói.
Có thể nói dựa theo quy định của Diệp Mặc, Tiên linh thảo trong này hoàn toàn có thể đổi lấy một viên Tôn Ý đan, nhưng lần này Diệp Mặc lại không thu nhận những Tiên linh thảo này, ngược lại lại hào hứng hỏi:
– Anh tên là gì?
Tên Tiên Vương mặt chữ điền này lập tức giật mình, trước khi gã vào đây cũng hỏi qua rất nhiều người, đáp án lấy được đều là Diệp Mặc bình thường đều không hỏi lai lịch, lại càng không hỏi đến danh tính, chỉ cần lấy ra Tiên linh thảo, nói Tiên đan mà mình cần là được rồi.
Tại sao đến lượt mình, Diệp Mặc lại hỏi đến tên của mình?
– Vãn bối là Khích Tuấn Dự, vốn dĩ là một tán tu.
Cố ý đến Trát Khuê bí cảnh tìm Tiên linh thảo, vãn bối tương đối may mắn, cũng tìm được vài gốc Tiên linh thảo cấp chín.
Tên Tiên Vương mặt chữ điền này lại càng cung kính nói.
Khích Tuấn Dự khuôn mặt vuông vức, tóc dài búi cao, mặc một bộ Tiên bào màu xám, tu vi Tiên Vương hậu kỳ đỉnh phong, khí tức Tiên nguyên nội liễm, rõ ràng tu vi cực kỳ thâm hậu.
– Một tán tu.
Diệp Mặc lặp lại một lần, sau đó lại lần nữa đánh giá Khích Tuấn Dự này lần nữa, lúc này mới bình thản nói:
– Anh ở trong Trát Khuê bí cảnh một vạn năm, chắc hẳn cũng lấy được không ít lợi ích chứ?
Câu nói của Diệp Mặc như sấm rền bên tai Khích Tuấn Dự, gã đơ người nhìn Diệp Mặc, thậm chí còn muốn phóng ra pháp bảo, nhưng gã nhanh chóng hiểu ra, mình phóng pháp bảo ra, thì chẳng khác gì tìm cái chết.
Đối phương nếu như muốn giết gã, thì sớm đã động thủ rồi, làm gì còn ngồi nói linh tinh với gã nữa?
Khích Tuấn Dự trước khi tiến vào tìm Diệp Mặc đổi Tiên đan, sớm đã nghe nói đến chuyện của Diệp Mặc, biết Diệp Mặc đến Vị Phong tiên đế cũng không sợ, bản thân mình chỉ là một Tiên Vương nếu như gây rắc rối với Diệp Mặc, thì chết còn không kịp ngáp nữa là
– Tiền bối, vãn bối nghe không hiểu ý của tiền bối…
Khích Tuấn Dự đơ người một lúc, sau đó tỉnh lại, mau chóng cung kính hỏi Diệp Mặc.
Nói xong, dường như sợ Diệp Mặc tức giận, lại lần nữa bổ sung thêm:
– Vãn bối quả thực vẫn còn mấy gốc Tiên linh thảo cấp chín, nếu như tiền bối cần, thì vãn bối sẽ lấy ra.
Diệp Mặc khua tay nói:
– Không cần, tôi mặc dù cần Tiên linh thảo, nhưng cũng không phải là hạng cường hào cưỡng đoạt.
Có thứ mà tôi cần, thì tôi chắc chắn sẽ lấy thứ tương ứng ra đổi với anh.
Bí Cảnh đó bị anh phong bế rồi, chứng tỏ trận pháp của anh không tệ, hoặc là lấy được đại cơ duyên nào đó trong Bí Cảnh.
Nhưng, trận pháp của anh là do tôi phá bỏ, chứng tỏ trình độ trận pháp của tôi cũng cao hơn anh một chút ít.
Thấy Khích Tuấn Dự muốn giải thích, Diệp Mặc giơ tay chặn lời gã nói:
– Anh biết tôi tại sao luyện chế cho mỗi người vào Bí Cảnh một miếng ngọc bài không?
– Vãn bối không biết.
Khích Tuấn Dự cung kính đáp lại, nét mặt vẫn rất bình tĩnh, thậm chí không ai nhìn ra trong lòng gã bây giờ đang nghĩ cái gì.
– Anh có lấy được ngọc bài của tôi không?
Diệp Mặc bỗng nhiên không tiếp tục giải thích nữa, ngược lại lại hỏi về chuyện ngọc bài.
Trên trán Khích Tuấn Dự có chút mồ hôi, cho dù gã là một Tiên Vương, trước mặt Diệp Mặc cũng không có cách nào phản kháng lại nổi.
– Vãn bối nhận được một miếng ngọc bài.
Khích Tuấn Dự sớm đã biết ngọc bài sau khi tiến vào Bí Cảnh, sẽ tự động vỡ vụn.
– Anh nói láo.
Giọng nói của Diệp Mặc có chút khó chịu.
– Anh cảm thấy tôi có thể phá giải được trận pháp của anh, cuối cùng còn cần ngọc bài mới có thể tiến vào sao?
Diệp Mặc không đợi Khích Tuấn Dự giải thích lại lần nữa hỏi.
Khích Tuấn Dự có chút không chịu nổi rồi, gã run giọng nói:
– Tiền bối, trận pháp đó không phải do vãn bối bố trí… Vãn bối không rõ ý của tiền bối.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng nói:
– Vì tất cả những người dùng ngọc bài của tôi, trong vòng ba tháng tôi đều có thể cảm nhận được chút khí tức thần niệm trong đó.
Còn anh, lại chưa từng dùng ngọc bài của tôi.
Vốn dĩ tôi định khi nào Bí Cảnh mở ra liền kiểm tra từng người một, nhưng đáng tiếc tôi xuất quan muộn, một số người ra Bí Cảnh trước cũng đã rời đi, tôi quyết định không đi kiểm tra nữa.
Bằng không, anh cho rằng tôi luyện chế nhiều ngọc bài như vậy làm gì? Tôi thích nhiều chuyện sao?
Câu nói tiếp theo của Diệp Mặc còn chưa nói ra, thì Khích Tuấn Dự cũng đã hiểu.
Diệp Mặc chưa đi kiểm tra từng người một, thì gã lại chủ động tìm đến cửa.
– Tôi cũng đang nghĩ, người đó có tìm đến cửa hay không, vì điều này, tôi cố ý lấy cơ hội đổi Tiên đan cao cấp đặt trong động phủ.
Không ngờ gặp được thật rồi, xem ra chúng ta cũng có duyên.
Diệp Mặc chằm chằm nhìn Khích Tuấn Dự bình tĩnh nói.
Sắc mặt Khích Tuấn Dự lập tức trở nên tái nhợt, gã biết phản bác thế nào đi nữa cũng vô ích.
Một lát sau, gã mới nói:
– Tiền bối, tôi quả thực có ở trong Bí Cảnh này hơn vạn năm rồi, còn biện pháp tôi chỉ có thể nói là tôi tương đối may mắn, gặp được một trận bàn không gian có thể ở lại trong Bí Cảnh.
Nếu như tiền bối cần, thì vãn bối lập tức sẽ lấy ra.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Anh mau lấy trận bàn không gian ra cho tôi xem một chút xem.
Diệp Mặc biết rõ trong Bí Cảnh này đến thế giới Chân Linh cũng khó có thể ở lại được, một trận bàn liền có thể ở lại trong này được, hắn quả thực cũng có chút kinh dị.
Khích Tuấn Dự lần này ngược lại không có chút do dự, trực tiếp lấy ra một trận bàn đưa đến trước mặt Diệp Mặc nói:
– Tiền bối, chính là trận bàn này.
Đồ mà tôi lấy được, cũng trong trận bàn thời gian này hết.
Thần thức của Diệp Mặc dễ dàng phá tan cấm chế thần thức của Khích Tuấn Dự, quét vào trong trận bàn.
Nhanh chóng Diệp Mặc liền hiểu ra là chuyện gì, một đại sư Tiên trận cao cấp như hắn, kết cấu trận pháp bên trong trận bàn này đến hắn cũng không hiểu, hơn nữa pháp tắc không gian bên trong còn mạnh hơn vô số lần so với pháp bảo không gian mà hắn luyện chế, chẳng những vậy hắn còn cảm nhận được chút ít quen thuộc bên trong pháp tắc không gian này.
Cảm giác quen thuộc này Diệp Mặc cảm nhận rất rõ, chính là cái cảm nhận lúc trước trong trận pháp của đại diện đó, chỉ có điều hắn căn bản không thể nào nhìn ra được thứ chẳng may trong đó.
Không chỉ đơn giản như vậy, trận bàn không gian này và trận bàn thời gian của hắn không ngờ lại có cùng khí tức, nói cách khác tác dụng của trận bàn không gian này cũng không thua kém gì trận bàn thời gian của hắn.
Trận bàn này và trận bàn thời gian của hắn chắc hẳn là đến từ cùng một nơi, Diệp Mặc lập tức đưa ra kết luận.
Diệp Mặc cũng không biết tác dụng cụ thể của trận bàn không gian này, thần thức của hắn cũng đã nhìn thấy một mảnh Tiên linh thảo cao cấp trong trận bàn không gian này.
Hắn thậm chí còn nhìn thấy hai gốc Nhân Thanh Hạnh, cấp bậc của Nhân Thanh Hạnh cũng chỉ đứng sau Hỗn Độn linh vật của thập đại linh căn, thứ này chẳng những ăn ngon, mà mùi vị cũng tuyệt hảo.
Hơn nữa còn có thể thanh tẩy linh hồn và Tiên nguyên của Tiên nhân.
Có thể nói đến bây giờ, Diệp Mặc mới gặp một loại bảo vật có thể thanh tẩy Tiên nguyên.
– Anh quả thật đã lấy được không ít thứ tốt Diệp Mặc nhìn Khích Tuấn Dự lạnh nhạt nói.
Mồ hôi trên mặt Khích Tuấn Dự lã chã rơi, gã lại khom người nói:
– Tiền bối nếu như thích, thì cứ lấy đi, vãn bối cũng không có ý kiến gì.
Lúc này gã sớm đã hối hận rồi, không nên chui đầu vào lưới, nhưng bây giờ gã vào rồi, cũng không thể chạy đi được.
Diệp Mặc ném lại trận bàn không gian cho Khích Tuấn Dự nói:
– Anh trong này quả thực có rất nhiều thứ tốt mà tôi cần, nhưng tôi nếu như muốn cướp đi, thì tôi sớm đã động thủ rồi, còn đợi đến bây giờ sao? Tôi thậm chí cũng không cần ra tay trong này, chỉ cần đặt ký hiệu trên người anh, thì anh cũng không thể nào chạy thoát được.
Thứ tốt trên người anh có rất nhiều, trên người tôi cũng không ít, không tin anh cứ đi hỏi lão già Vị Phong thì biết, xem xem lão có phải cũng rất ngấp nghé đồ của tôi không.
– Vãn bối không dám.
Khích Tuấn Dự mau chóng nói.
Diệp Mặc đứng dậy nói:
– Tôi không phải đang khoe khoang, tôi là đang nói, tôi có đủ các thứ có thể đổi lấy những Tiên linh vật trong này của anh.
Còn trận bàn không gian của anh, quả thực rất được, nhưng tôi cũng không cần.
Nhân Thanh Hạnh đó, tôi chỉ cần một gốc trong đó.
Tiên linh thảo cấp chín, tôi cần Đế La Chi, Mặc Sương Căn, Thanh Diễm Quả, Hải Thiên Lan…
Sau khi một hơi nói ra hơn ba mươi loại Tiên linh thảo cấp chín, Diệp Mặc mới lấy ra một đống đồ đặt trước mặt Khích Tuấn Dự nói:
– Tự anh có thể chọn, sau đó chúng ta bắt đầu giao dịch.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1924: Lời Mời
Lời Mời
B
án thần khí…
Ánh mắt của Khích Tuấn Dự khiếp sợ quét nhìn theo từng thứ mà Diệp Mặc lấy ra, những đan dược đó hoàn toàn độc nhất vô vị giống như Diệp Mặc nói, Tôn Ý đan là hạng nhất.
Khi gã quét đến Đoạn cân khúc thần kỳ, quả thực cũng không kìm chế được sự kích động mà kêu lên.
Diệp Mặc lập tức nói:
– Đúng vậy, Đoạn Cân Khúc Thần Kỳ mà anh nhìn thấy chính là một món Bán thần khí, hơn nữa còn là một món Bán thần khí vô cùng lợi hại.
Đây là thứ mà một Tiên đế hậu kỳ đã dùng, đến tôi cũng suýt chút nữa mất mạng trong tay lão, thế nào, có muốn đổi không?
Đoạn Cân Khúc Thần Kỳ khi đánh nhau với Diệp Mặc cũng có chút hư hại, Diệp Mặc tốn mất mấy ngày mới đơn giản khôi phục được chút ít, chính là vì để phòng khi đổi Tiên linh thảo có thể lấy ra dùng.
Khích Tuấn Dự sững người nói:
– Tiền bối, tôi, vãn bối đương nhiên muốn, rất muốn, nhưng, nhưng…
– Nhưng tôi cũng có thể cướp của anh, tại sao phải đổi đúng không?
Diệp Mặc nhìn ra ý tứ của Khích Tuấn Dự, hắn biết Khích Tuấn Dự cũng không tin tưởng mình lắm, vì chuyện này quá phi lý rồi, với tu vi bây giờ của hắn, cho dù vụng trộm giết Khích Tuấn Dự thì cũng chẳng ai biết.
Đồ của Khích Tuấn Dự quả thực khiến cho người bình thường đỏ mắt, chẳng cần phải nói thứ khác, cho dù trận bàn không gian của gã cũng không phải thứ mà người bình thường có thể chống cự được.
Có thể không bị truyền tống ra ngoài trong Bí Cảnh này, trận bàn không gian này tuyệt đối là một món cao cấp trong những thứ cao cấp.
Nhưng những thứ này trong mắt Diệp Mặc, cũng chỉ như vậy mà thôi.
Ngược lại hai gốc Nhân Thanh Hạnh lại bị Diệp Mặc nhắm trúng, hơn nữa Diệp Mặc cũng rất muốn có được hai gốc này, chỉ có điều Diệp Mặc cũng biết rõ thứ như này quá quý hiếm, cho dù một gốc cũng có thể dễ dàng đổi lấy tất cả những thứ mà hắn vừa lấy ra, bao gồm cả Tôn Ý đan.
Nhưng đồng thời Tôn Ý đan trong mắt Khích Tuấn Dự cũng là thứ vô cùng quan trọng, cho dù là Nhân Thanh Hạnh có quý giá đi nữa Khích Tuấn Dự cũng muốn đổi.
Về chuyện cướp đoạt, Diệp Mặc quả thực cũng không nghĩ tới, cái này có liên quan đến tính cách của hắn.
Khích Tuấn Dự không thù không oán với hắn, hắn cũng không quen cướp đồ của người không thù không oán với mình.
Cũng giống như khi người khác muốn cướp đồ của hắn, trong lòng hắn cũng không thể kìm chế được sự phẫn nộ.
Còn có một nguyên nhân khác chính là Tam Sinh quyết của Diệp Mặc nhất định phải bảo đảm thông đạt suy nghĩ trong đầu, với tính cách của hắn, nếu như vô duyên vô cớ cướp đồ của Khích Tuấn Dự thật, thì suy nghĩ đó chắc chắn sẽ không được thông đạt.
Cứ như vậy, dùng Tam Sinh quyết chính là một trở ngại.
Diệp Mặc làm sao có thể vì một trận bàn không gian, mà lại tự hủy đi tương lai của mình? Đừng nói chỉ là một trận bàn không gian và một số Tiên linh thảo cấp chín, cho dù có thế giới Hỗn độn thật đặt trước mặt Diệp Mặc, chỉ cần hắn không thù không oán với Khích Tuấn Dự, thì hắn cũng sẽ không làm chuyện hại nhiều hơn lợi như này.
– Tôi và anh không thù không oán, căn bản cũng sẽ không cướp đồ của anh, anh yên tâm mà chọn đồ đi.
Diệp Mặc chỉ đống đồ trên mặt đất nói.
– Cám ơn tiền bối.
Khích Tuấn Dự cảm giác được, Diệp Mặc cũng không lừa gã, mà lại đi cướp đồ của gã.
Gã không chút do dự lấy những thứ mà Diệp Mặc cần ra, đưa cho Diệp Mặc.
Sau đó chọn Đoạn Cân Khúc Thần Kỳ kia trong đống đồ của Diệp Mặc, rồi lại lấy một viên Tôn Ý đan, những thứ còn lại, gã mặc dù rất muốn, nhưng cũng không lấy thêm.
Diệp Mặc lại để lại một lọ Thanh Linh Nguyên đan bát phẩm, tặng thêm một viên Tôn Ý đan, rồi lại tặng thêm một Tiên khí phi hành cực phẩm cho Khích Tuấn Dự nói:
– Tiên khí phi hành này nói không chừng sau này anh sẽ dùng đến, tôi sẽ không cướp đồ của anh, nhưng người khác thì chưa chắc.
– Tiền bối quang minh lỗi lạc, Khích Tuấn Dự tôi bình sinh ít gặp.
Vãn bối nhất định nhớ kỹ đại ân của tiền bối, nếu như có cơ hội vãn bối nhất định sẽ đến Mặc Nguyệt Tiên tông báo đáp.
Khích Tuấn Dự lần này thật lòng cảm kích Diệp Mặc, lời gã nói đều là thật, gã quả thực chưa từng gặp một vị Tiên đế nào quang minh lỗi lạc như Diệp Mặc này.
Diệp Mặc không phải là Tiên đế, nhưng trong lòng gã cũng đã cho rằng Diệp Mặc chắc hẳn là một Tiên đế rồi.
Diệp Mặc gật đầu, Khích Tuấn Dự có những thứ này, thành tích sau này chắc hẳn cũng không tầm thường.
Thiện duyên có thể kết nhiều một chút, cũng là chuyện tốt.
Hắn lại lấy ra một ngọc bài đưa cho Khích Tuấn Dự nói:
– Anh bóp nát ngọc bài này đi.
Thấy Khích Tuấn Dự có chút không hiểu nhìn mình, Diệp Mặc giải thích:
– Chuyện tôi luyện chế ngọc bài, cũng không chắc người khác không đoán ra, chẳng may có người đoán ra ý tứ của tôi, thì anh cũng xui xẻo rồi.
Diệp Mặc để lại tin tức thần niệm bên ngoài miếng ngọc bài rất nhạt, nhưng đại năng trong Tiên đế cũng có rất nhiều, Diệp Mặc cũng không dám cho rằng dấu hiệu thần niệm mà mình làm người khác không phát hiện ra.
Những Tiên đế này ai mà chẳng gian xảo chứ, chẳng may có Tiên đế đoán ra ý tứ của hắn, đối với hắn và Khích Tuấn Dự cũng chẳng phải chuyện tốt gì.
Khích Tuấn Dự lập tức liền hiểu ra, mau chóng nhận lấy rồi bóp nát ngọc bài, rồi khom người cảm tạ:
– Vãn bối cáo lui.
Diệp Mặc muốn làm dấu hiệu thần thức trên người gã, căn bản cũng sẽ không dùng cách kém nhất này, chắc chắn sớm đã đánh dấu lên người gã rồi.
Bây giờ Diệp Mặc dùng cách này, chắc chắn là vì muốn giúp gã.
Khích Tuấn Dự đương nhiên cảm kích, gã cũng đã quyết tâm, một khi thăng cấp thành công, thì chắc chắn sẽ đến Mặc Nguyệt Tiên tông cám ơn Diệp tông chủ.
Khích Tuấn Dự sau khi rời đi, Diệp Mặc trong lòng cũng sung sướng.
Những Tiên linh thảo kia và Nhân Thanh Hạnh, hắn đều trực tiếp giao cho Tiểu Băng Sâm, lần này có thể nói lại bội thu rồi.
Tiên linh thảo cấp chín, cũng không muốn thu mua nữa.
Sau khi lại lần nữa trao đổi với mấy người, Diệp Mặc bảo Vô Ảnh hạ tấm biển xuống.
Nghe nói Tiên đan bên này cũng hết rồi, một số người còn chưa đổi được Tiên đan ai ai cũng đấm ngực giậm chân, cơ hội như này cũng giống như Đường Bắc Vi nói với bọn họ, chỉ có một lần.
Bỏ lỡ cơ hội này rồi, thì cũng không còn nữa.
Nếu là những tông sư Tiên đan khác, sớm đã có người vây lấy không cho đi rồi.
Nhưng Diệp Mặc nói đi, thì cũng không có ai dám đứng ra chặn lại, cùng lắm cũng chỉ là hỏi thăm Diệp Mặc vài câu, lúc nào lại có hoạt động trao đổi Tiên đan như này nữa.
Những người đã đổi được Tiên đan khác, ai ai cũng vô cùng thầm nhủ may mắn.
Rất nhiều người đều chọn lập tức rời khỏi đây, có Tiên đan rồi mà vẫn ở lại trong này thì đúng là thằng ngốc.
Khích Tuấn Dự cũng ngay lập tức cùng với đám Tiên Vương đã đổi được Tiên đan rời đi, khi gã rời khỏi trận pháp phòng ngự của Bí Cảnh này, lập tức cảm nhận được một thần thức cực mạnh đang quan sát gã, đường thần thức đó quan sát gã một lát rồi thôi.
Khích Tuấn Dự không phải thằng ngốc, gã ngay lập tức biết Diệp Mặc nói không sai.
Có người biết suy nghĩ của Diệp Mặc, người đó không dám dùng thần thức quét loạn trong lối vào Bí Cảnh này, nhưng mỗi một Tiên Vương rời khỏi nơi này đều bị người này quét một lượt.
Sau khi hiểu ra điều này, trong lòng gã lại càng cảm kích Diệp Mặc.
Còn mấy thương gia còn lại vì sự xuất hiện của Diệp Mặc, cũng chọn cách như Diệp Mặc, dùng Tiên đan đổi lấy Tiên linh thảo.
Chỉ có điều Tiên đan của bọn họ nhiều lắm cũng chỉ có thể đạt đến thất phẩm, hơn nữa cũng không có hạng nhất.
Còn Y Vương đan thì lại càng không có.
Khi Diệp Mặc còn chưa thu hàng quán, kinh doanh của bọn họ dường như là giăng lưới bắt chim trước cửa.
Bây giờ Diệp Mặc thu hàng quán rồi, việc buôn bán của bọn họ cũng khá lên, lập tức trong lòng liền nhẹ nhõm.
Sự oán hận đối với Diệp Mặc cũng giảm đi không ít, dù sao Diệp Mặc cũng không ăn mảnh một mình.
…
– Lão đại, chúng ta có phải đi bây giờ không?
Vô Ảnh nhìn Diệp Mặc ra ngoài, lập tức hấp tấp qua hỏi.
Thời gian thu mua Tiên linh thảo trong này, là thời gian mà nó thoải mái nhất.
Nghĩ đến Tiểu Băng Sâm gọi nó một tiếng đại ca cũng không bằng lòng, hai ngày này người gọi nó là đại ca cũng có hơn mấy trăm nghìn người.
– Diệp tông chủ, xin hỏi anh trực tiếp đến Phiêu Miểu tiên trì tôi chứ, hay là đến nơi khác trước?
Ý Hà Tiên tôn sớm đã nhìn thấy Diệp Mặc thu lại hàng quán và rời khỏi động phủ tạm thời, sớm đã bước qua cẩn trọng hỏi thăm.
Ngữ khí của cô cũng khiêm tốn và kính cẩn hơn nhiều so với lúc trước, cô là một Tiên tôn, lúc trước cũng không biết Diệp Mặc là một tông sư Tiên đan cao cấp.
Bây giờ cô cũng biết Diệp Mặc là một tông sư tiên đan rồi, lại càng muốn nịnh bợ Diệp Mặc.
Nếu không phải Diệp Mặc muốn đi, nữ Tiên tôn duy nhất của Phiêu Miểu tiên trì cũng muốn đến hỏi thăm rồi.
– Diệp tông chủ, đến Huyền Lôi đế tông tôi ngồi chút đi…
Nông Viêm Tiên đế cũng sớm đã bước đến.
– Diệp huynh, Nam La đế tông tôi cách đây cũng không xa, nếu như anh Diệp có thể quang lâm đến Nam La đế tông tôi, thì đúng là vinh hạnh của chúng tôi.
Trạm Khôn Tiên đế cũng chen đến, lúc này gã cảm thấy lúc trước quyết định mình nói xin lỗi Diệp Mặc, quả thực là quá anh minh rồi.
Chẳng những là Nông Viêm Tiên đế, cho dù là những Tiên đế còn lại cũng bước đến hơn nửa, rất nhiều người đều muốn mời Diệp Mặc đến địa bàn của bọn họ ngồi chơi chút.
Nhưng Diệp Mặc lúc này cũng không có hứng, chỉ ôm quyền nói:
– Các vị Tiên hữu, dạo này tôi phải làm một số chuyện, không có thời gian đến nơi khác.
Nhưng hai mươi năm sau, tôi sẽ tổ thức nghị thức khai tông chính thức trong Mặc Nguyệt Tiên tông, hôm nay Diệp mỗ tạm thời thất lễ từ chối.
Hai mươi năm sau, nếu như có thời gian đến Mặc Nguyệt Tiên tông của tôi, bất luận là ai, chỉ cần chúc mừng Mặc Nguyệt Tiên tông tôi khai phái, thì Diệp Mặc tôi chắc chắn cũng hoan nghênh đón chào.
Giọng nói của Diệp Mặc phát ra, trong nháy mắt những người đứng ở lối vào Bí Cảnh cũng đã nghe thấy rất rõ.
Trưởng lão hoặc tông chủ, Tiên đế hoặc Tiên tôn của một số tông môn, ai ai cũng tỏ vẻ nhất định tham gia.
Một số Tiên Vương còn chưa đổi được Tiên đan, lại càng có ý định trữ lại nhiều Tiên linh thảo hơn, đợi hai mươi năm sau đến Mặc Nguyệt Tiên tông.
Chỉ có Vị Phong tiên đế sắc mặt cực kỳ khó coi, Vô Hồi Tiên đế lại càng trầm mặc.
Gã biết mối thù này của mình cực kỳ khó báo, Diệp Mặc đến Trí Tông Tiên đế cũng đánh cho chạy, cho dù là gặp Vô Anh Tiên đế, kết quả cũng rất khó đoán.
Đã nhận được lời mời chính xác của Diệp Mặc, một số Tiên tôn quyết định đến Mặc Nguyệt Tiên tông một chuyến.
Cung Hoa Thiên của hạ thiên vực mặc dù xa, nhưng một tông sư Tiên đan cao cấp như Diệp Mặc, ai không muốn đến chúc mừng chút chứ.
Sau đó tạo quan hệ tốt chút, ai có thể bảo đảm sau này không cần mời hắn luyện đan? Còn một số Tiên đế thậm chí cũng quyết định, sau khi đến Mặc Nguyệt Tiên tông, phải mời Diệp Mặc luyện chế mấy lò Tiên đan.
– Ý Hà Tiên tôn, tôi chắc chắn sẽ đến Phiêu Miểu tiên trì, tôi có lẽ không đi cùng cô được, ba tháng sau, chúng ta gặp mặt ở Phiêu Miểu tiên trì vậy.
Diệp Mặc sau khi nói ra lời mời tất cả những tông môn và Tiên đế còn lại, lúc này mới khách khí nói với Ý Hà Tiên tôn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1925: Trận Bàn Không Gian
Trận Bàn Không Gian
D
iệp Mặc vừa mới rời khỏi Trát Khuê Tiên thành, thần thức liền quét đến Khích Tuấn Dự.
Khích Tuấn Dự không ngờ cũng chưa đi được bao xa, ngược lại vẫn ở lại ngoài thành.
Khích Tuấn Dự rõ ràng cũng nhìn thấy Diệp Mặc đi ra, lập tức cũng đi qua.
– Khích Tuấn Dự, sao anh vẫn chưa đi? Ở đây đợi tôi sao?
Diệp Mặc nghi ngờ nhìn Khích Tuấn Dự nói.
Khích Tuấn Dự mau chóng khom người nói:
– Diệp tiền bối, vãn bối khi từ trong Bí Cảnh đi ra quả thực bị thần thức quan sát, vị Tiên đế đó chắc cũng đang tìm vãn bối, vãn bối ở lại đây là cố ý báo cho tiền bối một tiếng.
Diệp Mặc gật đầu, con người Khích Tuấn Dự này cũng không tệ. gã là sợ mình không biết dấu tích thần thức của mình bị người ta biết rồi, cho nên mới cố ý ở lại báo cho mình một tiếng.
– Cám ơn, tôi cũng đoán được người đó là ai rồi.
Diệp Mặc căn bản cũng không cần Khích Tuấn Dự nói đến lần thứ hai, hắn đã đoán ra Tiên đế hiểu suy tính của mình này chắc là Lãng Huyễn Tiên đế.
Lãng Huyễn Tiên đế cũng khó đối phó hơn nhiều so với Trí Tông Tiên đế, là người âm trầm khó hiểu, người khác căn bản không biết được trong lòng lão đang nghĩ cái gì.
Trí Tông Tiên đế trước khi bị lão ám toán, không biết Lãng Huyễn Tiên đế sớm đã có ý giết gã một tí nào, cái này đúng là chỗ đáng sợ.
– Anh chỉ là một Tiên Vương, cũng có Tiên đế muốn tìm anh sao? Tìm anh làm gì?
Vô Ảnh trải qua cuộc trao đổi Tiên linh thảo lấy Tiên đan cũng có chút quyền lực, cũng đã không coi Tiên Vương ra gì nữa rồi.
Nghe thấy Khích Tuấn Dự nói vậy, lập tức lại tái phát tật xấu.
Khích Tuấn Dự ngượng ngùng cười cười:
– Vì vãn bối cũng ở trong Bí Cảnh một vạn năm rồi, cho nên…
– Ồ, tôi hiểu rồi, tôi nói lão đại sao lại có lòng tốt như vậy, giúp người ta luyện chế ngọc bài, hóa ra là như này…
Vô Ảnh cũng không đần, lập tức nghĩ ra tác dụng Diệp Mặc luyện chế ngọc bài.
Chỉ có điều nó còn chưa nói xong, thì lại có người vỗ đầu nó một cái, lần này không phải là Diệp Mặc vỗ, mà là Đường Bắc Vi vỗ.
– Anh ta giúp thì thế nào? Anh ta thường xuyên giúp người khác, mày cho rằng cũng giống như mày sao.
Đường Bắc Vi lập tức quát lớn.
Vô Ảnh mau chóng cười cười nói:
– Bắc Vi, ý của tôi là nói tên Khích Tuấn Dự này đần, nếu là tôi thì chắc chắn sẽ không ra ngoài.
Trong đó có nhiều Tiên linh thảo như này, Tiên linh khí nồng đậm như vậy, đương nhiên sẽ ở lại trong đó tu luyện rồi.
Đường Bắc Vi lập tức liền mất hứng:
– Vô Ảnh, mày là nói Khích Tuấn Dự vừa ra ngoài, liền bị anh trai ta bắt được, cho nên rất đần đúng không?
Thấy Vô Ảnh không nói được gì nữa, Diệp Mặc cười nói:
– Thực ra Khích Tuấn Dự cũng không muốn ra ngoài, cho nên gã bố trí một trận pháp khóa trái, mục đích chính là vì không muốn người khác vào trong Bí Cảnh.
Nhưng không ngờ, trận pháp đó lại bị tôi phá mà thôi.
– Tiền bối…
Khích Tuấn Dự mau chóng lại gọi Diệp Mặc một câu.
Diệp Mặc nhìn về phía gã, gã lập tức nhỏ giọng nói:
– Tiền bối, trận pháp đó quả thực không phải do vãn bối bố trí, vãn bối quả thực không biết trận pháp khóa trái đó là do ai bố trí, vãn bối vốn dĩ muốn tiếp tục ở lại trong này.
Nhưng vãn bối sau khi biết trong này có người bố trí trận pháp khóa trái, nên mau chóng cùng mọi người ra ngoài.
Diệp Mặc giật mình, hắn vẫn cho rằng trận pháp khóa trái này là do Khích Tuấn Dự bố trí, cho nên mới không hỏi chi tiết, bây giờ không ngờ lại không phải là do Khích Tuấn Dự bố trí.
Điều này chứng tỏ trong Trát Khuê bí cảnh ngoài Khích Tuấn Dự ra, còn có người thứ hai.
Người đó bố trí trận pháp ngoài không muốn người ngoài vào, còn một mục đích nữa, đương nhiên là không muốn Khích Tuấn Dự ra ngoài.
Bí Cảnh chỉ cần không mở, đến hai tháng, tự nhiên sẽ không tự động truyền tống.
– Trận pháp kia không phải là do anh bố trí thật sao?
Giọng điệu lần này của Diệp Mặc cũng nghiêm trọng hơn nhiều.
– Không phải.
Khích Tuấn Dự khẳng định nói.
– Vậy sao anh không sớm nói cho tôi biết?
Diệp Mặc cau mày nói.
– Vãn bối cũng đã nói với tiền bối rồi mà, khi tiền bối hỏi tôi lần đầu tiên, vãn bối cũng đã nói trận pháp đó không phải do vãn bối bố trí rồi mà.
Khích Tuấn Dự có chút oan ức nói.
Diệp Mặc gật đầu:
– Chuyện này quả thực không thể trách anh được, tôi quả có sơ sót Hắn lúc trước quả thực có sơ sót, Khích Tuấn Dự mấy lần muốn giải thích với hắn, hắn đều ngắt lời của Khích Tuấn Dự.
Hắn cho rằng trận pháp mà Khích Tuấn Dự bố trí kia, đương nhiên là không muốn cho người khác vào, sau đó ở trong đó một thời gian.
Nhưng không nghĩ nếu như Khích Tuấn Dự muốn ở trong đó, tại sao lại phải ra ngoài.
– Không đúng, chuyện này có vấn đề.
Vô Ảnh, mày điều khiển Thời Không Toa, tao có chuyện muốn nói với Khích Tuấn Dự.
Diệp Mặc nhanh chóng cảm thấy chuyện này không ổn.
Thời Không Toa dưới sự điều khiển của Vô Ảnh, bắt đầu bay về phía biên giới thiên vực.
…
– Anh nói một chút xem trận bàn không gian của anh sao lại lấy được, sau đó nói qua một chút mấy năm nay trong Bí Cảnh đã gặp những chuyện gì.
Trong khoang thuyền của Thời Không Toa, Diệp Mặc cẩn thận dò hỏi.
Khích Tuấn Dự rõ ràng nhớ rất kỹ những chuyện này, lập tức nói:
– Năm đó sau khi tôi tiến vào Bí Cảnh, trong một thạch động cảm nhận được Tiên linh khí nồng đậm.
Thần thức của tôi lập tức quét vào trong thạch động đó, sau đó tôi nhìn thấy một Tiên tủy tuyền, còn là loại Tiên tủy tuyền cao cấp nhất nữa.
Lúc đó tôi căn bản cũng không nghĩ ngợi gì, lập tức tiến vào trong thạch động đó, muốn lấy Tiên tủy tuyền đó đi, vì tôi không còn thời gian ở lại trong đó tu luyện nữa.
– Anh có thể phát hiện ra thạch động chứa Tiên tủy tuyền đó, chứng tỏ nó cũng không được giấu kỹ lắm đúng không?
Diệp Mặc hỏi.
Khích Tuấn Dự lập tức gật đầu nói:
– Đúng, cũng không bí mật lắm, cho nên tôi mới muốn lấy Tiên tủy tuyền này đi luôn, nhưng khi tôi động vào Tiên tủy tuyền đó, thì lại phát hiện ra trận bàn không gian kia.
Trận bàn không gian đó trước khi chưa bị tôi luyện hóa, khí tức cũng cực kỳ tang thương, giống như đến từ viễn cổ vậy, tôi lập tức liền bắt đầu luyện hóa trận bàn không gian đó.
Diệp Mặc cảm thấy chuyện này có chút quỷ dị rồi, Khích Tuấn Dự nói nơi đó nếu như không giấu kín, thì làm sao lại có Tiên tủy tuyền cho gã phát hiện ra được? Chắc hẳn sớm đã có người lấy đi rồi mới đúng.
– Sau khi tôi bắt đầu luyện hóa trận bàn không gian đó, liền cảm thấy có chút không đúng, không ngờ thông qua luyện hóa trận bàn không gian này tôi lại cảm nhận được chút ý niệm không gian, thậm chí có thể cảm ngộ được chút ít pháp tắc không gian nữa.
Lúc đó tôi liền sướng như điên, tôi biết thứ mà tôi phát hiện ra là bảo vật cao cấp, lại càng điên cuồng luyện hóa trận bàn không gian đó, khi tôi luyện hóa được một phần trận bàn không gian, tôi liền vào trong trận bàn không gian đó ngay lập tức.
Khích Tuấn Dự dường như có chút kích động.
– Anh đợi chút hãy nói, tôi kiểm tra một chút trên người anh có cấm chế gì hoặc thứ gì khác hay không.
Diệp Mặc ngắt lời Khích Tuấn Dự.
Khích Tuấn Dự ngừng lại, câu hỏi của Diệp Mặc cũng khiến gã cảm thấy có chút không đúng.
Sự may mắn của gã thật quá lớn, hơn nữa trận pháp khóa trái đó cũng vô cùng quỷ dị.
Khích Tuấn Dự không chút do dự đưa tay mình ra cho Diệp Mặc, Diệp Mặc nếu như muốn giết gã căn bản cũng không cần bàn.
Sau hai canh giờ, khi Khích Tuấn Dự liền cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị Diệp Mặc thiêu đốt thành tro tàn, Diệp Mặc bỗng nhiên liên tiếp đánh ra mấy đường thủ thế, sau đó chộp lấy một mồi lửa màu đen trong người Khích Tuấn Dự ra.
Mồi lửa màu đen đó thoạt nhìn giống như lửa, nhưng cũng không có chút nhiệt độ nào, vô cùng quỷ dị.
– Tôi bị người ta đặt mồi lửa này?
Khích Tuấn Dự kinh dị nhìn mồi lửa trong tay Diệp Mặc, khiếp sợ hỏi.
Diệp Mặc cũng không trả lời, lấy ra một hộp được luyện chế từ Vô Tẫn Viêm Hà Kim, đặt mồi lửa này vào trong hộp đó, sau đó tiếp tục đánh mấy chục cấm chế lên, sau khi ném hộp ngọc đó vào trong Thế giới trang vàng, lúc này mới thở phào nói:
– Không sai, thứ này là tìm từ trong người anh ra, mồi lửa này trên thực tế chính là một loại ký hiệu truy tung thần hồn, tên Khiên Hồn Minh Ký.
Loại ký hiệu này đặt lên trên người anh, cho dù anh chết đi rồi, đối phương vẫn có thể tìm ra anh.
Hơn nữa rất hiếm người có thể phá nó đi được.
Nếu như tôi đoán không lầm, Tiên giới bây giờ chắc hẳn cũng chỉ có hai người có thể phá nó đi được.
Một người trong đó, chính là tôi.
Diệp Mặc có thể tìm ra loại ký hiệu này, là vì hắn lĩnh ngộ trận pháp và cấm chế trong đại điện, nếu như không phải hắn đến không gian giết chóc kia một chuyến, còn cả lĩnh ngộ được mồi lửa này trong đại điện kia nữa, cho dù là hắn cũng không thể nào phá được loại ký hiệu này.
Còn một người nữa, Diệp Mặc cũng chỉ là đoán, đó chính là cao nhân bố trí trận pháp đó trong đại điện.
Trình độ trận pháp của người đó còn cao hơn hắn gấp vô số lần, cho nên người đó cũng có thể phá vỡ được.
– Tiền bối, ý của anh là nói tất cả những hành vi của tôi trong Bí Cảnh, đều bị người đó nhìn thấy hết rồi…
Khích Tuấn Dự ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, gã tin rằng Diệp Mặc cũng không lừa gã.
– Vô Ảnh tăng tốc đi, chuyển hướng.
Diệp Mặc quát lớn với Vô Ảnh đang điều khiển Thời Không Toa, lúc này mới nói với Khích Tuấn Dự:
– Nếu như tôi đoán không sai, trận bàn không gian của anh chắc hẳn cũng là do người đó cố ý để lại cho anh, chính là muốn anh ở lại bên trong Bí Cảnh.
– Chẳng trách lần trước khi tôi từ trong trận bàn không gian đi ra, Bí Cảnh cũng đã đóng cửa rồi.
Khích Tuấn Dự lẩm bẩm nói, nói xong, gã hình như nhớ ra cái gì đó, lại mau chóng hỏi:
– Tiền bối, ý của anh là nói trận bàn là do người đó để lại cho tôi, mục đích chính là vì muốn tôi giúp người đó thu thập Tiên linh thảo?
– Chắc hẳn là như vậy rồi, tôi cũng không biết mình đoán có đúng hay không nữa.
Diệp Mặc thở dài nói, nói xong lại bổ sung thêm một câu:
– Nếu như tôi đoán không nhầm, thứ quý giá như Nhân Thanh Hạnh này chắc hẳn cũng không phải tự anh tìm được, chắc hẳn là trong trận bàn không gian vốn dĩ đã có rồi.
Khích Tuấn Dự mặt không còn giọt máu nói:
– Chính là như vậy, Tiên tủy tuyền mà tôi lấy được đều dùng toàn bộ tưới vào Nhân Thanh Hạnh này rồi.
Diệp tiền bối, bây giờ tôi phải làm gì?
Diệp Mặc trầm ngâm thật lâu rồi nói:
– Người đó nếu như yên tâm giao trận bàn không gian cho anh, chính là biết y chắc chắn có thể căn cứ theo trận bàn không gian tìm được anh, nếu như tôi đoán không nhầm, thì y không phải đã ra ngoài rồi, chính là vì bị chuyện khác làm trì hoãn, tạm thời chưa đuổi theo anh mà thôi.
Khích Tuấn Dự ngay lập tức liền lấy trận bàn không gian giao cho Diệp Mặc nói:
– Diệp tông chủ, trận bàn không gian này tôi không có thực lực giữ lại được, tặng cho anh đấy.
Diệp Mặc nhận lấy trận bàn không gian nói:
– Tôi không cần trận bàn không gian của anh, tôi muốn giúp anh xem xem bên trong trận bàn không gian này có phải còn có cấm chế hay ký hiệu nào còn chưa luyện hóa hay không.
Nếu không, cho dù là tôi, e rằng cũng không có thực lực giữ lại trận bàn không gian này.
Diệp Mặc vốn dĩ không định ngồi truyền tống trận đến Thường Dung thiên, bây giờ chuyện hắn cần phải làm còn rất nhiều, quyết định để cho Vô Ảnh điều khiển Thời Không Toa vào biên giới thiên vực, chuẩn bị từ trong hư không tiến đến Thường Dung thiên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Thần Côn Full Trộn Bộ [Dịch] Thần Côn Full Trộn Bộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Audio-Than-Con-Full-Tron-Bo.jpg)



