[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 354 : Tái Chiến Nghiêm Cửu Thiên (c1766-c1770)
❮ sautiếp ❯Chương 1766: Tái Chiến Nghiêm Cửu Thiên
Tái Chiến Nghiêm Cửu Thiên
R
ăng rắc…
Không gian đen trắng bỗng nhiên lộn xộn, Lư Mang bị bay cuốn ngược lên, điên cuồng phun một ngụm máu trên không trung.
– Khó trách dám lớn lối như vậy, hóa ra là có một Âm dương kim đăng…
Nghiêm Cửu Thiên giọng nói khinh thường, nhưng cây thương dài mang theo màn sương mù màu đen cũng không chút dừng lại lại đâm đến, không gian xung quanh cũng không nằm trong sự khống chế của Tiểu tiên vương Lư Mang nữa rồi, mà lại bị cây thương dài của Nghiêm Cửu Thiên làm chúa tể.
Tiểu tiên vương Lư Mang hồn bay phách tán, y làm gì ngờ đến trên đời này còn có Đại La Tiên có thể đánh thương được y? Hơn nữa còn là dưới Âm dương kim đăng của y nữa? Thậm chí đến Âm dương kim đăng của y cũng bị đánh vỡ.
Phải biết Âm dương kim đăng của y là một Tiên khí cực phẩm, còn là một trong những hàng cao cấp trong Tiên khí cực phẩm nữa.
– Chặn lại.
Tiểu tiên vương Lư Mang trong lúc sợ hãi cũng không thèm để ý đến âm dương kim đăng nữa, trực tiếp lấy âm dương kim đăng chắn trước người mình.
Ken két…
Tiếng vỡ vụn không ngừng vang lên, Diệp Mặc đứng một bên nhìn cũng thầm líu lưỡi.
Khó trách Đại đỉnh tám cực mô phỏng của hắn bị một thương của Nghiêm Cửu Thiên kia đập tan, cho dù là Thế giới thạch của hắn cũng không chặn lại được cây thương dài mang theo màn sương màu đen này được.
Thứ này quả thật đáng sợ, Diệp Mặc thậm chí nghi ngờ cây thương dài mà tên này dùng có phải là Thần khí thượng phẩm hay không, đáng tiếc là cây thương dài màu đen đó cũng đã hợp thành một thể với Nghiêm Cửu Thiên rồi, cho dù là hắn cũng không thể nào điều tra ra.
Hơn nữa cái đáng sợ hơn của Nghiêm Cửu Thiên chính là tu vi của gã, Diệp Mặc lúc này cũng không nắm chắc phần thắng gã.
Âm thanh ken két không ngừng vang lên, âm dương Kim đăng của Tiểu tiên vương Lư Mang trong nháy mắt liền bị vỡ vụn, biến mất trong hư không.
Tiểu tiên vương Lư Mang sắc mặt vô cùng tái nhợt.
Y không ngờ danh tiếng Tiểu tiên vương lớn như vậy của mình, trong hư không này, đến một tên Đại La Tiên hậu kỳ không tiếng tăm gì lại không đánh được.
Thậm chí không đánh được, đến Âm dương kim đăng của y sau khi bị hủy, y thậm chí cũng chỉ có thể chết.
Diệp Mặc nhìn Tiểu tiên vương Lư Mang sắp bị giết chết, hiển nhiên không có ý ra tay, trên thực tế nếu dựa theo chiến lược, hắn hẳn là chủ động lên trước giúp đỡ, đợi Tiểu tiên vương Lư Mang hồi tinh thần lại, thì hai người cùng đánh một mình Nghiêm Cửu Thiên, như vậy mới đúng lý.
Nhưng Diệp Mặc thà rằng mình không phải là đối thủ của Nghiêm Cửu Thiên, cũng sẽ không đến cứu Tiểu tiên vương Lư Mang, càng không liên thủ với Tiểu tiên vương này.
Cây thương dài do màn sương đen ngưng tụ cũng đã tiến gần đến ấn đường của Tiểu tiên vương Lư Mang, Tiểu tiên vương Lư Mang ánh mắt lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Y không ngờ người mà mình muốn giết còn chưa động tay đến, thì y lại chết trong tay một tên chưa từng nghe nói qua.
Đáng tiếc là y còn có hậu thủ, nhưng y cũng không có thời gian thi triển ra.
– Chết đi cho bổn đế.
Nghiêm Cửu Thiên ánh mắt lạnh lùng, cây thương dài sương đen đột nhiên kích phát ra những đường đao màu đen, không ngờ lại muốn biến Lư Mang thành hư không, có thể thấy những lời Lư Mang vừa nãy nói gã là rác rưởi cũng đã chọc giận đến gã rồi.
– Ai dám giết đồ đệ của ta!
Một giọng nói tức giận vang lên, ngay lập tức một bóng người hư ảo xuất hiện trước mặt Tiểu tiên vương Lư Mang.
Khí thế bàng bạc vô biên cuốn tới, đồng thời một đại thủ như có như không thi triển ra bắt lấy cây thương dài do màn sương đen huyễn hóa thành.
Từng đường rung động truyền ra, hoàn toàn chặn lại màn sương mù màu đen của Nghiêm Cửu Thiên phát ra.
– Sư phụ, cứu con…
Tiểu tiên vương Lư Mang nghe thấy giọng nói này, sau khi trông thấy bóng dáng này, cũng không thể kìm nén sự sung sướng trong lòng lại, giọng nói cũng trở nên run rẩy.
Bùm…
Nghiêm Cửu Thiên bị một lực hư ảnh cực mạnh đánh bay ra ngoài, bay ngược khoảng hơn trăm dặm, lúc này mới đứng vững phun ra một ngụm máu tươi.
– Mang Nhi đi trước đi, nơi này cứ giao cho sư phụ.
Bóng dáng đánh bay Nghiêm Cửu Thiên lạnh lùng nói một câu.
– Vâng, sư phụ.
Tiểu tiên vương Lư Mang cũng không thèm để ý đến cái gì, phóng ra một Tiên khí phi hành cực phẩm, trong nháy mắt biến mất.
Hư ảnh uy nghiêm kia đợi sau khi Lư Mang đi rồi, lúc này mới lạnh lùng chằm chằm nhìn Nghiêm Cửu Thiên nói: Nghiêm Cửu Thiên lau lau vết máu trên khóe miệng, nhìn hư ảnh này không nói gì.
Rõ ràng gã cũng không sợ hư ảnh này.
Diệp Mặc trong lòng cũng thầm kinh hãi, hắn cũng đã biết hư ảnh này chính là Kiền Dịch Tiên đế.
Kiền Dịch tiên đế là thiên chủ của Thường Dung thiên.
Cũng là sư phụ của Tiểu tiên vương Lư Mang.
Vừa nãy nếu như hắn muốn giết Tiểu tiên vương, thì lúc này hắn cũng bị Kiền Dịch Tiên đế nhớ mặt rồi.
Bị Kiền Dịch Tiên đế nhớ mặt hắn cũng không sợ, nhưng Thường Dung Thiên hắn cũng có vài người bạn đang ở đó, ai biết được Kiền Dịch Tiên đế này tính tình thế nào? Có giận cá chém thớt với bạn của hắn hay không?
Hư ảnh này chắc hẳn là một tia Thần niệm của Kiền Dịch Tiên đế, mà lại mạnh như vậy, vậy thì bản thân Kiền Dịch còn đáng sợ như nào?
Kiền Dịch Tiên đế hình như rất quan tâm đến tên Tiểu tiên vương kia, còn lưu lại một tia Thần niệm trên người Tiểu tiên vương Lư Mang nữa, tình sư đồ này cũng quá thân mật rồi.
Cũng qua một lúc lâu rồi, Nghiêm Cửu Thiên lúc này mới lạnh lùng nói:
– Tôi còn chưa giết đệ tử của ông, cũng đã bị ông đánh lén đến bị thương rồi.
Chuyện này bỏ qua đi vậy, nếu ông khăng khăng gây phiền phức cho tôi, thì Nghiêm mỗ cũng tiếp.
Diệp Mặc tin chắc lúc này Nghiêm Cửu Thiên cũng sẽ không sợ chút Thần niệm bảo hộ của Kiền Dịch, thời gian càng lâu, thì Thần niệm của Kiền Dịch lại càng yếu đi.
– Ha ha, quả nhiên là nghé không biết sợ cọp, bổn đế cũng gặp người tài ba trong Đại Tiên rồi, chỉ hi vọng đợi khi nào anh nhìn thấy tôi, anh cũng sẽ nói như vậy.
Kiền Dịch nói xong câu này, thì thân hình Thần niệm cũng dần dần biến mất, cuối cùng biến mất trong hư không.
Nghiêm Cửu Thiên nuốt một viên đan dược, khinh thường nói:
– Chỉ là một Tiên đế trung kỳ, lúc trước bổn đế lúc nào cũng bóp chết được.
Diệp Mặc thầm buồn cười, tên Nghiêm Cửu Thiên này cũng coi như là hổ xuống đồng bằng rồi.
Gã với tôn nghiêm của Chứng đạo bán thánh, không ngờ lại bị một Tiên đế trung kỳ nói chuyện với giọng giáo huấn, trong lòng có thể thoải mái được mới là chuyện lạ.
– Được rồi, một tên rác rưởi đã bị tôi đuổi đi rồi, bây giờ có thể tính sổ món nợ giữa chúng ta rồi.
Nghiêm Cửu Thiên liền như không có chuyện gì xảy ra, lại lần nữa hạ xuống trước mặt Diệp Mặc nói.
Tu vi của gã có thể giết người cùng cấp trong nháy mắt, trước mặt Diệp Mặc cũng không dám xưng hô là bổn đế.
Gã biết Diệp Mặc là một ngoại tộc, tu vi vô cùng cường hãn.
Đồng thời cũng có thể giết người cùng cấp một cách dễ dàng, cho dù còn kém hơn gã, nhưng cũng là có hạn.
Diệp Mặc vung tay lên, quả cân Thế giới thạch cũng đã xuất hiện trên đỉnh đầu của hắn, đồng thời nói:
– Muốn đánh thì đánh, đừng lải nhải nhiều.
Diệp Mặc đồng thời cũng không dám coi thường Nghiêm Cửu Thiên, Nghiêm Cửu Thiên còn có một Cự giao màu bạc nữa.
Cự giao đó bây giờ còn chưa lấy ra, còn hắn thì lại thiếu đi sự giúp đỡ của Vô Ảnh, Vô Ảnh từ khi nuốt Đế đạo tinh rồi, cứ ngủ say suốt ngày, đến bây giờ căn bản cũng chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Nghiêm Cửu Thiên vuốt ve màn khói màu đen trong tay, lạnh lùng nói:
– Lần này anh sẽ không còn cơ hội chạy thoát nữa đâu.
Diệp Mặc mỉa mai nói:
– Lần trước hình như người chạy trốn không phải là tôi thì phải.
Vẻ mặt Nghiêm Cửu Thiên ngừng lại, gã quen với việc đối thủ khi đánh nhau với gã liền chạy trốn rồi, nhưng đối mặt với Diệp Mặc, hình như lần trước đúng là bản thân gã đã chạy trốn thật.
Nghiêm Cửu Thiên cũng không nói nhảm nữa, đường khói đen trong tay hình như cũng đã biến mất.
Khi đường sương mù màu đen trong tay biến mất, đồng thời hư không hình như cũng trở nên u ám hơn, sát cơ vô cùng vô tận dâng lên từ tứ phía, những âm thanh ong ong vờn quanh trong hư không, không ngừng không ngớt, cuối cùng hình thành một cái chuông cực lớn màu đen vô biên vô tận rơi xuống.
Miệng chuông lớn màu đen này trực tiếp hướng về phía Diệp Mặc, căn bản không cho Diệp Mặc chút thời gian cứu vãn.
Diệp Mặc không nhúc nhích, hắn cảm thấy mình cũng nằm trong trạng thái phòng ngự bị động rồi, hắn căn bản không hiểu Nghiêm Cửu Thiên muốn làm gì.
Hắn cảm thấy sự uy hiếp của cái chuông lớn này đối với hắn căn bản không phải đơn giản trực tiếp nện xuống như vậy, cũng không phải vì muốn trói buộc hắn lại.
Nếu như Tiên nguyên của hắn đầy đủ, lúc này hắn hoàn toàn có thể không để ý đến cái chuông lớn của Nghiêm Cửu Thiên kia, mà trực tiếp tấn công Nghiêm Cửu Thiên.
Sự thật nhanh chóng chứng minh dự đoán của Diệp Mặc, chiếc chuông lớn kia không ngờ bỗng nhiên lại dừng lại, lưu lại trên không trung, lại không đè ép xuống nữa, cũng không có chút động tác tiếp theo nào.
Đang lúc Diệp Mặc không biết dụng ý của đối phương là gì, thì âm thanh xuy xuy chói tai lại vang lên.
Hơn mười mũi tên do sương đen hóa thành cũng đã phá vỡ hư không, trực tiếp lao thẳng đến trước mặt Diệp Mặc.
Diệp Mặc rõ ràng trông thấy chiếc chuông lớn do sương đen hóa thành của Nghiêm Cửu Thiên lơ lửng trên không trung, nhưng màn sương đen của Nghiêm Cửu Thiên hình như cũng không ít hơn chút nào, ngược lại lại biến thành hơn mười mũi tên bắn về phía Diệp Mặc.
Toàn bộ quá trình vô thanh vô tức, không chút điềm báo nào, cũng không có cách nào biến động được.
Diệp Mặc biết rõ hắn bị lừa rồi, so với tên cáo già Nghiêm Cửu Thiên, hắn cũng chưa là gì.
Ra chiêu với những đối thủ cùng đẳng cấp với hắn, cũng không bằng phủ đầu trước.
Tử Đao của Diệp Mặc phóng ra, Thái hồng cũng được phóng ra.
Cầu vồng dài màu tím phá vỡ hư không, mang theo từng tia hồng tím hư không, trong hư không lộ ra vẻ rực rỡ tươi đẹp.
Thình thịch…
Hơn mười mũi tên bị Thái hồng của Tử Đao chặn lại, màu hồng tản ra tứ phía, còn mũi tên màu đen phần lớn bị Thái hồng chặt đứt, còn một phần nhỏ mũi tên không ngờ lại ngưng tụ không phân tán, chỉ là có chút dừng lại, rồi lại tiếp tục bắn về phía Diệp Mặc, như có như không.
Diệp Mặc trong lòng kinh hãi, không kịp suy nghĩ nữa, liền đánh một quyền ra.
Quyền này vừa mới đánh ra, hắn mới cảm thấy không gian xung quanh hình như mơ hồ đang dưới sự khống chế của chiếc chuông khổng lồ lơ lửng trên không trung kia.
Vù vù…
Lốc xoáy sát thế xung quanh mấy trăm dặm bị Diệp Mặc cuốn lên, giống như nước vỡ đê vậy, hình thành từng đường sát ý hủy diệt.
Nghiêm Cửu Thiên vẻ mặt ngưng trọng, gã từng thấy quyền này của Diệp Mặc.
Trên đài khiêu chiến, Diệp Mặc chính là dùng quyền này giết chết Nhai Dặc.
Tay của gã vừa vung lên, thì cổ tay của gã bỗng nhiên lại tăng thêm chút sương mù đen.
Chút sương mù đen này lại lần nữa ngưng tụ lại, trong nháy mắt lại hình thành từng đường thương dài màu đen.
Những đường thương dài màu đen trong nháy mắt được hình thành này liền phá không xông lên, trực tiếp mang theo lốc xoáy sát khí đánh về phía Diệp Mặc.
Ầm…
Thương dài màu đen và lốc xoáy sát thế quyền phong của Diệp Mặc đập vào nhau, Tiên nguyên điên cuồng tản ra tứ phía, vẫn thạch lưu và vẫn thạch trong khoảng chu vi mấy nghìn dặm đều bị khí tức điên cuồng này thổi bay.
Quyền phong của Diệp Mặc lại dừng lại, một mũi tên màu đen thoát khỏi, trực tiếp bắn vào ngực hắn.
Diệp Mặc biết rõ sự đáng sợ của mũi tên màu đen này, nhưng không đợi mũi tên này bị hắn chặn lại, cái chuông cực lớn màu đen lo lửng trên đỉnh đầu hắn bỗng nhiên hét lớn.
Diệp Mặc giống như bị một cái chùy sắt đánh trúng vậy, lập tức Tiên nguyên tan rã hàng loạt, sắc mặt trở nên vô cùng tái nhợt.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1767: Điên Cuồng Quyết Đấu
Điên Cuồng Quyết Đấu
T
iên nguyên của Diệp Mặc tán loạn, ‘Hư không quyền’ của hắn còn chưa hoàn toàn ngưng tụ khí thế, giờ lại vì Tiên nguyên tán loạn cho nên càng trở nên suy yếu.
Trường thương sương mù của Nghiêm Cửu Thiên đã phá vỡ quyền thế tán loạn kia, trực tiếp đâm về phía mi tâm của Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không kịp suy nghĩ gì, chỉ có thể phóng Tử đao và Hắc Thạch Cân ra.
Ầm…
Dù là trường thương sương mù của Nghiêm Cửu Thiên đã bị ‘Hư không quyền’ chăn lại, nhưng khi Tử đao và trường thương sương mù đụng vào nhau, thì Diệp Mặc vẫn cảm giác được hàng loạt tia Tiên nguyên cắn trả.
Lúc này lục phủ ngũ tạng của hắn dường như đang muốn bốc cháy, Tiên nguyên hỗn loạn vô cùng.
Mà họa vô đơn chí nhất là, Hắc Thạch Cân của hắn đụng vào cái chuông lớn phía trên, làm vang lên từng trận âm thanh chói tai.
Hắc Thạch Cân cũng bị bay ngược ra ngoài.
Chỗ tốt mà Hắc Thạch Cân mang lại không phải là một điểm cũng không có, ít nhất là đã khiến cho cái chuông lớn kia phải gián đoạn trong chốc lát.
Chiếc chuông khổng lồ bị Hắc Thạch Cân đánh trúng, thì lập tức không gian trói buộc xung quanh Diệp Mặc chợt nhẹ đi.
Diệp Mặc điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi bay ra phía ngoài.
Mà mấy mũi lợi tiễn mầu đen lại có tốc độ nhanh hơn so với hắn, trực tiếp đâm thủng lồng ngực của hắn.
Vừa mới đối mặt, thì Diệp Mặc hoàn toàn ở vào thế hạ phong, lại còn bị thương không nhẹ.
Cũng may là hắn nhờ mượn lực của Hắc Thạch Cân mà tạm thời trốn thoát.
Nếu như không phải hắn là tu vi luyện thể Tiên linh thể, thì mấy mũi tên vừa rồi chắc hắn chịu không nổi, thậm chí còn có thể khiến cho thân thể của hắn tan nát.
Sau khi bị đánh bay ra xa mấy chục dặm, thì Diệp Mặc căn bản cũng không kịp xem xét thương thế, mà lập tức nuốt xuống mấy viên đan dược.
– Khó trách có tư cách khiêu chiến cùng ta, hóa ra là đã tấn cấp Tiên linh thể rồi.
Nghiêm Cửu Thiên thấy mũi tên sương mù của mình không làm Diệp Mặc tổn thương nhiều như trong tưởng tượng, thì lập tức đã khiếp sợ không thôi.
Bất quá y cũng không hề buông lỏng, sương mù rải rác lại một lần nữa ngưng tụ lại trở thành một trường thương sương mù đáng sợ hơn.
Vừa hình thành, thì khí thế lại lần nữa đánh về hướng Diệp Mặc.
Sự đáng sợ của Diệp Mặc y đã được chứng kiến, dù là hiện tại Diệp Mặc không bằng y, thì y cũng nhất định phải chớp lấy thời cơ mà giết hắn, nếu không thì y không thể nào an tâm được.
Một chiêu này đánh ra, không gian xung quanh lập tức đã bị trường thương sương mù làm rung động, thậm chí hoàn toàn trói buộc hết đường lui của Diệp Mặc.
Trong hư không dường như khắp nơi đều là bóng dáng của trường thương sương mù, khiến cho Diệp Mặc căn bản là không có chỗ nào để trốn. ‘Hắc vụ thương’ còn chưa tới gần, thì không gian xung quanh Diệp Mặc đã rung động lên từng đợt.
Diệp Mặc không có cách nào tránh né, trên thực tế là hắn vốn cũng không muốn tránh né.
Bị Tiên Vương đè ép thì chưa tính, nhưng đối phương lại là một Đại La Tiên cùng đẳng cấp với hắn đề ép hắn mà đánh, thì khiến trong lòng hắn cảm thấy cưc kỳ khó chịu.
Vừa rồi một hiệp giao phong, hắn lại tuyệt đối ở thế hạ phong.
Đó cũng không phải là do hắn kém hơn nhiều so với Nghiêm Cửu Thiên, mà là kinh nghiệm chiến đấu của hắn không thể phong phú bằng Nghiêm Cửu Thiên.
Cái loại sương mù kia càng có khả năng biến ảo khôn lường, khiến cho người ta khó lòng phòng bị được.
– ‘Thái sơn áp đỉnh’, đập cho ta…
Diệp Mặc lúc này lùi ra ngoài, thậm chí còn chưa đứng vững trong hư không, thì Hắc Thạch Cân đã lại lần nữa được ném ra thẳng về phía Nghiêm Cửu Thiên.
Đồng thời ‘Lôi sa’ cũng được thi triển.
Tuy Diệp Mặc thi triển ‘Lôi sa’, nhưng lại không hề phát động công kích, mà là muốn chờ đợi thời cơ tốt nhất.
Vì hắn nhất định muốn cho Nghiêm Cửu Thiên một bài học.
Đây là lần đầu tiên Diệp Mặc đồng thời thi triển hai loại thần thông là ‘Thái sơn áp đỉnh’ và ‘Lôi sa’.
Lúc này có thể dễ dàng đem Diệp Mặc áp xuống thế hạ phong, thì trong lòng Nghiêm Cửu Thiên sáng khoái vô cùng.
Kinh nghiệm của y cực kỳ phong phú, căn bản là không để cho Diệp Mặc cơ hội thở dốc, đã lại lần nữa thi triển trường thương sương mù rồi.
Hơn mười mũi tên sương mù cũng đã chuẩn bị xong, thậm chí ở phía ngoài còn chuẩn bị cả lưới sương mù.
Một khi Diệp Mặc chạy trốn, thì sẽ trực tiếp bao phủ và bắt lấy Diệp Mặc.
Nhưng Diệp Mặc căn bản là không nghĩ tới việc bỏ chạy.
Nếu như hắn muốn chạy trốn, thì lúc trước Nghiêm Cửu Thiên đối chiến cùng tên Tiểu Tiên Vương hắn đã đi lâu rồi.
Nghiêm Cửu Thiên vô cùng kiêu ngạo, nhưng hắn cũng là một kẻ kiêu ngạo.
Nghiêm Cửu Thiên bất quá cũng chỉ là Đại La Tiên hậu kỳ mà thôi, đối với Diệp Mặc hắn mà nói thì không tin là tu vi Đại La Tiên sơ kỳ của mình kém bao nhiêu so với Nghiêm Cửu Thiên.
Diệp Mặc hắn từ khi xuất đạo tới nay, chưa bao giờ bại trước đối thủ có cùng cảnh giới với hắn cả, cho nên hiện tại sao có thể bỏ chạy chứ?
Trường thương sương mù của Nghiêm Cửu Thiên gần như thi triển cùng lúc với ‘Thái sơn áp đỉnh’ của Diệp Mặc.
Nhưng Nghiêm Cửu Thiên lúc này lại phát hiện ra trường thương sương mù của y còn một khoảng cách nữa mới tới được người của Diệp Mặc, mà cái Thế giới thạch to lớn kia của Diệp Mặc thì lại đã xuất hiện ở trên đầu y muốn đập xuống rồi.
Thần thông này thật lợi hại! Trong lòng của Nghiêm Cửu Thiên âm thầm hoảng sợ.
Y là đại năng tinh thông pháp tắc không gian ‘Đoạt xá’ sống lại, thì sao có thể không biết đạo thần thông này của Diệp Mặc được dung hợp cả pháp tắc không gian chứ.
Nếu như không phải là pháp tắc không gian, thì Thế giới thạch của đối phương không có khả năng một đập xuống là đã xuất hiện ngay trên đỉnh đầu của mình rồi.
Càng làm cho y buồn bực chính là y cảm giác cái đạo pháp tắc không gian này rất quen thuộc.
Ngay cả Nghiêm Cửu Thiên cũng không thể không bội phục Diệp Mặc.
Diệp Mặc thậm chí chỉ nhìn y thi triển qua một lần pháp tắc không gian, vậy mà đã có thể lĩnh ngộ được một tia trong đó rồi.
Với y mà nói, thì năng lực của Diệp Mặc quả là vô tiền khoáng hậu rồi.
Nghiêm Cửu Thiên cũng không kịp công kích Diệp Mặc nữa, trường thương sương mù đã tạo thành một cái ngọn núi mầu đen to lớn chắn trước Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc.
Đồng thời y cũng lập tức thôi động cái chuông lớn còn đang lơ lửng trên không trung.
Diệp Mặc thấy cái chuông lớn kia lại vang lên từng tiếng ong ong, thì sao không biết Nghiêm Cửu Thiên muốn giở lại chiêu cũ chứ? Hắn vừa rồi đã thua bởi cái chuông này mà.
Nếu như không phải cái chuông kia đột nhiên vang lên, thì sao hắn có khả năng bị lâm vào hoàn cảnh tệ hại vừa rồi mà bị thương chứ.
Lúc này cái chuông kia lại lần nữa vang lên tiếng ong ong, thì Diệp Mặc đã lập ức lấy ra Hạo Thiên Cổ.
Bị Nghiêm Cửu Thiên phát hiện ra thì cũng mặc, lúc này là chuyện sống chết rồi, Diệp Mặc sao còn dám lưu thủ nửa.
Ong ong…
Cái chuông lại lần nữa phát ra từng âm thánh chấn động tâm hồn.
Diệp Mặc cố kìm nén lại Tiên nguyên tán loạn, sắng mặc tái nhợt đánh ra một quyền.
– Hư không!
Lại là một thần thông nữa được Diệp Mặc thi triển.
Lần này Diệp Mặc đã thi triển ba loại thần thông cùng lúc khiến cho toàn thân run rẩy, cảm nhận từng đợt suy yếu truyền đến.
Trước đó hắn không dám thi triển ‘Lãng sát’, chỉ vì ‘Lãng sát’ tiêu hao lượng Tiên nguyên cùng thần thức vô cùng đáng sợ.
Hắn đoán là ‘Lãng sát’ tuy rằng lợi hại, nhưng muốn một kích giết được Nghiêm Cửu Thiên thì chắc chắn là rất khó.
Tối đa chỉ có thể khiến cho Nghiêm Cửu Thiên trọng thương mà thôi.
Một khi Nghiêm Cửu Thiên không chết, thì năng lực của hắn đã tiêu hao quá nhiều, lúc đó sẽ là thời gian mà hắn chỉ còn có thể chờ chết.
Sát thế trong chu vi trăm dặm lại lần nữa được ‘Hư không quyền’ của Diệp Mặc xoáy lên kéo theo vô tận sát thế lao tới.
Trong lòng Nghiêm Cửu Thiên cười lạnh.
Diệp Mặc đã sử dụng hết khả năng rồi, chỉ một quyền như vậy mà thi triển tới hai lần, lần thứ nhất đã không tạo thành thương tổn với y, thì sao có thể có tác dụng lần nữa hai này chứ?
Ầm ầm…
Tiếng nổ long trời lở đất phát ra.
Toàn bộ hư không đều trở nên quay cuồng.
Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc cùng ngọn núi sương mù của Nghiêm Cửu Thiên nện thẳng vào nhau.
Trong hư không kích động không ngừng, một mảnh hư không này cũng bị đánh cho rung động từng trận, dường như chỉ cần dùng thêm một chút khí lực nữa là có thể phá tan được cả mảnh hư không này rồi tiến vào một giao diện khác.
Rầm rầm…
‘Hư không bỉ ngân’ bao bọc bên ngoài Hắc Thạch Cân văng ra khắp nơi, mà ngọn núi sương mù của Nghiêm Cửu Thiên cũng bị phá vỡ.
Điều duy nhất khác với lúc trước là lần này lần va chạm này Hắc Thạch Cân của Diệp Mặc bị đánh bay, nhưng đồng thời ngọn núi sương mù của Nghiêm Cửu Thiên cũng bị phá vỡ.
Chỉ là ‘Hư không bỉ ngân’ bao bọc bên ngoài Hắc Thạch Cân đã bị mất đi một tầng, điều này làm cho Diệp Mặc ăn một cái thiệt thòi nho nhỏ.
Nghiêm Cửu Thiên cười lạnh.
Cái ngọn núi sương mù bị phá vỡ ra kia thì y cũng không cần phải quản, liền trực tiếp tụ họp lại là được.
Mà Tiên nguyên của y lúc này lại lần nữa ngưng tụ về phía cái chuông lớn.
Từng trận âm thanh của cái chuông lớn càng lúc càng thêm dầy đặc, cuối cùng tạo thành một chỗi âm thanh điếc tai kéo dài vô cùng.
Từng trận âm thanh liên miên bất tuyệt vang vọng trong hư không.
Sắc mặt Diệp Mặc trở nên tái nhợt.
Rốt cuộc đã không nhịn được nữa mà lại điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi.
Nhưng một quyền hư không lần này của hắn lại không hề phân tán chút nào, ngược lại là càng ngưng tụ hơn, trong chốc lát đã ngưng tụ thành sát thế lốc xoáy rồi.
Nghiêm Cửu Thiên chợt cảm thấy không đúng.
Cái sát thế của ‘Hư không quyền’ trước mặt này không phải là nhắm về phía y, mà là đánh vào cái chuông khổng lồ y treo ở phía trên không trung kia.
Đùnggg…
Một tiếng vang kinh hoàn vang lên, chỉ là một tiếng trống mà giống như là ngàn vạn đại quân đang điên cuồng tiến công.
Toàn bộ những thứ trong hư không lập tức va chạm với nhau, sát thế bàng bạc mãnh liệt, sát ý vô tận từ xung quanh mấy ngàn dặm thậm chí là mấy vạn dặm đều kéo tới trực tiếp đánh về phía Nghiêm Cửu Thiên.
Nghiêm Cửu Thiên cảm nhận rõ bên trong thức hải đang có từng đượt thanh âm vang vọng, cảm giác suy yếu tràn về, một loại cảm giác sợ hãi không tự giác nổi lên trong lòng của y.
Đùnggg…
Lại một tiếng trống nữa vang lên, hư không dường như đang sụp đổ, trời đất dường như trở nên phai mờ, hết thảy những thứ xung quanh đều run rẩy trước tiếng trống đáng sợ này.
Tiếng trống giống như là từng đợt sóng nhanh chóng khuếch tán ra, còn có một ít thiên thạch và những vật khác nữa đều tiêu tán thành cát bụi trước tiếng trống này.
Sát khí đầy trời chen nhau mà đến, toàn bộ hư không đều bị những tiếng hò hét cùng tiêu sát vang vọng, những tiếng ong ong của cái chuông khổng lồ trước đó bị một tiếng trống đáng sợ này biến thành như một bầy ong mật bị vỡ tổ vậy.
Đùngg…
Tiếng trống thứ ba truyền đến, giống như tiếng kèn trống tiến công chấn động hư không.
Tiếng trống không ngừng khuếch tán, dường như muốn xé rách toàn bộ mảng thiên địa hư không này.
Tiếng trống đáng sợ như vậy, Nghiêm Cửu Thiên không cách nào có thể tiếp nhận được cả, lại phun ra mấy ngụm máu tươi.
Giờ phút này, sắc mặt Nghiêm Cửu Thiên tái nhợt như tờ giấy, cũng cảm giác rằng đang có ngàn vạn trường mâu của binh sĩ đánh lên trên người y, một bên điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi, một bên cố gắng lùi về phía sau.
– ‘Lôi sa’, kích…
Sắc mặt Diệp Mặc tái nhợt đến đáng sợ, nhưng hắn sao có thể buông tha cho cơ hội này được. ‘Lôi sa’ của hắn lập tức được thi triển ra.
Lôi điện sáng lóng lánh trong hư không, hàng loạt tiếng nổ vang lên mạnh mẽ.
Một đạo lôi điện mầu đen ton lớn trong hư không đột ngột phá ra, trực tiếp đánh về phía đỉnh đầu Nghiêm Cửu Thiên.
Nghiêm Cửu Thiên kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình lóe lên.
Không gian phía trước của y dường như đột nhiên thay đổi, trở nên rộng hơn rất nhiều.
Mà ‘Lôi sa’ nhìn như chỉ lát nữa thôi là đánh hụt rồi.
Nhưng đáng tiếc là Diệp Mặc đã sớm dự phòng với pháp tắc không gian của y rồi, cho nên ‘Lôi sa’ giống như là có linh tính, đã biết rõ được quỹ tích của Nghiêm Cửu Thiên mà bỗng nhiên phân thành hai, một bộ phận đánh hụt, còn một bộ phận khác đột nhiên vòng qua một phương hướng khác rồi lại từ trên đỉnh đầu Nghiêm Cửu Thiên mà đánh xuống.
Nghiêm Cửu Thiên kinh hãi, điên cuồng gào lên:
– Phá…
Một Cự Giao mầu bạc dài trừng mười trượng đột ngột xuất hiện dưới ‘Lôi sa’ của Diệp Mặc.
Trong ánh mắt của con Cự Giao kia liền lộ ra sự bi tráng cùng thê lương, tuy nhiên lại không có chút ý nghĩ nào sẽ thoái lui mà không chắn trước sát thế đáng sợ của ‘Lôi sa’ phía trước.
Ầm, rầm…
Máu thịt văng khắp nơi, ánh mắt bi tráng thế lương của Cự Giao kia liền mờ đi, giống như một cây cỏ khô đơn độc giữa trời đông giá rét bị gió tuyết thổi qua, lập tức lung lay rồi bị cuốn đi mất.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1768: Viết Một Cái Giấy Nợ
Viết Một Cái Giấy Nợ
S
ắc mặt Nghiêm Cửu Thiên tái nhợt như tuyết, lồng ngực y toàn là máu tươi, ánh mắt đỏ ngầu. màn sương mù trong tay y lúc đó đã nhanh chóng biến ảo thành một tấm lá chắn, muốn ngăn trở một phần lôi điện cho Cự Giao mầu bạc.
Rắc…
Lôi uy còn sót lại của ‘Lôi sa’ toàn bộ đều rơi lên trên tấm chắn của Nghiêm Cửu Thiên, khói đen bay ra tứ tán.
Nghiêm Cửu Thiên kêu thảm một tiếng, bị ‘Lôi sa’ đánh bay ra cách mấy trăm dặm.
Chờ tới khi y đứng thẳng lên, thì toàn thân đã cháy đen một mảnh, hình dáng toàn thân cũng thay đổi.
Nếu như nói vừa rồi Diệp Mặc bị thương cũng chỉ là khá chật vật, thì lần này Nghiêm Cửu Thiên lại rất thê thảm.
Diệp Mặc rất muốn thi triển một chiêu ‘Lôi sa’ nữa về phía Nghiêm Cửu Thiên, vì hắn biết rõ chỉ cần mình lại đánh ra một lần nữa, thì Nghiêm Cửu Thiên chắc chắn phải chết.
Tốc độ tấn cấp của Nghiêm Cửu Thiên so với hắn nhanh hơn nhiều, nếu như hắn không giết Nghiêm Cửu Thiên, để thời gian trôi qua với hắn mà nói là nguy hiểm tột cùng.
Đang tiếc là thoạt nhìn thì hắn so với Nghiêm Cửu Thiên tốt hơn nhiều, nhưng thực tế thì hắn tiêu hao so với Nghiêm Cửu Thiên không hề ít hơn.
Đừng nói là ‘Lôi sa’, mà cho dù là ‘Huyễn vân đao pháp’ thì lúc này hắn cũng không thi triển nổi.
Sử dụng Hạo Thiên Cổ đã khiến Tiên nguyên của Diệp Mặc tiêu hao tới mức thân thể lâm vào trạng thái cực độ hư nhược.
Mà ‘Thái sơn áp đỉnh’ cùng với ‘Lôi sa’ càng khiến cho Diệp Mặc gặp phiền toái.
Lúc này Diệp Mặc chỉ có thể nhanh chóng nuốt xuống mười mấy viên đan dược, muốn nhanh chóng khôi phục lại một chút thực lực.
Nghiêm Cửu Thiên cũng nuốt mấy viên đan dược xuống, sau đó nhanh chóng thu hồi lại Cự Giao chỉ còn một hơi thở.
Lúc này mới căm hận mà nhìn chằm chằm vào Hạo Thiên Cổ của Diệp Mặc.
Tuy y một câu cũng không nói, nhưng trong lòng lại vô cùng chấn động.
Y hoàn toàn không ngờ số mệnh Diệp Mặc lại nghịch thiên như vậy, còn chiếm được cả Hạo Thiên Cổ của Hạo Thiên Đại Đế.
Lúc này hai người đều không nói gì, cũng không có thời gian mà nói.
Cả hai đều đang liều mạng khôi phục lại Tiên nguyên cùng thần thức.
Một khi Tiên nguyên cùng thần thức của hai người khôi phục lại được tới mức độ nhất định, thì chính là lúc trận chiến tiếp theo sẽ bắt đầu.
Sau một lúc, thì Nghiêm Cửu Thiên bỗng nhiên gầm nhẹ một tiếng.
Một cái vòng bảo hộ mầu lửa đỏ lăng không bay lên xung quanh y, mà lưới sương mù và ngọn núi sương của y toàn bộ đều ngưng tụ lại với nhau, giống như đang muốn cùng Diệp Mặc quyết một phen sống mái.
Diệp Mặc trở nên ngưng trọng.
Hắn biết rõ Nghiêm Cửu Thiên còn rất nhiều còn át chủ bài, ít nhất thì so với hắn phải nhiều hơn.
Cho dù là Nghiêm Cửu Thiên không phải là đối thủ của hắn, thì nếu hắn muốn giết Nghiêm Cửu Thiên thì có lẽ cũng là không thể.
Tên này vốn là một lão yêu quái sống vô số năm, thủ đoạn chạy trốn để thoát chết tuyệt đối là số một.
Cũng may là hắn cũng có thủ đoạn để chạy trốn bảo mệnh, bất luận là ‘Thuấn di’ hay ‘Ngũ Hành độn thuật’ đều là còn bài tẩy của hắn.
Cho dù là hắn địch không lại Nghiêm Cửu Thiên, nhưng nếu đối phương muốn giết hắn thì cũng không phải là chuyện dễ.
Ong ong…
Màn sương mù lần này biến thành một trường kích cao vài trượng, trường kích còn chưa được phóng ra, thì đã phát ra từng tiếng vang vọng trong tay của Nghiêm Cửu Thiên rồi, dường như lúc nào cũng có thể nhắm thẳng vào Diệp Mặc.
Diệp Mặc thoáng vuốt ve một chút thanh Tử đao.
Từng đạo sát ý cũng lăng không bay lên.
Đối với hắn mà nói, càng đánh thì kinh nghiệm lại càng thêm phong phú, đặc biệt là cùng đối chiến với loại người như Nghiêm Cửu Thiên.
Cái vòng bảo hộ mầu lửa đỏ của Nghiêm Cửu Thiên nhất định là sử đụng để phòng ngừa Hạo Thiên Cổ của hắn, cho nên trận chiến kế tiếp hắn chắc chắn sẽ phải vất vả.
Đáng tiếc là hắn không có loại vận khí tốt như Nghiêm Cửu Thiên, không có một pháp bảo nào có thể ngăn trở được cái chuông khổng lồ của đối phương.
Dù là Diệp Mặc quyết định phải kiếm được cho mình một cái pháp bảo phòng ngự cao cấp, nhưng bây giờ hắn đang phải đối mặt với Nghiêm Cửu Thiên thì hắn lại chưa có cái nào cả.
Ngay khi hai người sắp đụng vào nhau một lần nữa, thì Diệp Mặc bỗng nhiên biến sắc.
Sau một khắc, thì hắn liền thu hồi Hạo Thiên Cổ và Thế giới thạch, ‘Thuấn di’ một cái đã lập tức biến mất không thấy đâu nữa.
Nghiêm Cửu Thiên ngây ngẩn cả người, y không thể ngờ được là Diệp Mặc đột nhiên lại chạy trốn.
Diệp Mặc chủ động chạy trốn, thì y cũng chẳng có chút ý muốn truy đuổi nào.
Không nói tới việc y có thể giết chết Diệp Mặc hay không, mà ngay cả việc đuổi theo loại tốc độ chạy trốn kia của Diệp Mặc thì y cũng không dám chắc.
Nhưng y lại cảm giác được Diệp Mặc chắc chắn là không sợ y.
Nhưng vì sao Diệp Mặc lại chạy trốn thì y không rõ.
Chỉ do dự trong chốc lát, thì sắc mặt Nghiêm Cửu Thiên cũng lập tức biến đổi, lập tức không chút chần chờ nữa mà thu hồi cái chuông rồi lập tức biến mất trong hư không.
Chỉ là phương hướng của y khác hoàn toàn với Diệp Mặc.
Nghiêm Cửu Thiên vừa mới rời đi trong thoáng chốc, thì một lão già đã xuất hiện ở nơi hai người vừa tranh đấu.
Lão già này rõ ràng là tên Tiên Vương Quý bá mà Diệp Mặc đã gặp phải trong phường thị.
Quý bá cau mày, nhìn chằm chằm về phía Diệp Mặc chạy trốn, lại nhìn một chút hướng Nghiêm Cửu Thiên chạy trốn.
Sau chốc lát do dự, thì liền lựa chọn hướng Nghiêm Cửu Thiên đuổi theo.
Cảm nhận được một Tiên Vương đang đuổi theo càng ngày càng gần, thì trong lòng Nghiêm Cửu Thiên buồn bực tới mức thổ huyết.
Cái tên Đại La Tiên sơ kỳ Diệp Mặc kia không ngờ lại gian trá xảo quyệt như vậy, cái tên Tiên Vương này rất có thể là do hắn kéo tới.
Không giết được tên Diệp Mặc này, thì y thật sự là không cam lòng.
…
Diệp Mặc sở dĩ có thể phát hiện ra lão Quý bá kia tới, không phải là vì thần thức của hắn cường hãn hơn Nghiêm Cửu Thiên, mà là vì mỗi khi hắn trong thời khắc trọng thương, thì đều vô cùng cẩn thận. ‘Thần thức vực’ đã trải rộng ra mức lớn nhất, mỗi thời khắc đều chú ý tình huống xung quanh.
Đối với Nghiêm Cửu Thiên thì hắn không sợ, vì đánh không lại thì hắn cũng có thể chạy.
Nhưng một khi lão Quý Bá kia tới thì hắn thực sự là nuốt không trôi được rồi.
Coi như là vận khí của hắn cũng không tệ, vì thần thức của Quý Bá cũng khuếch trương tới mức lớn nhất rồi, nhưng tuy là ‘Thần thức vực’ của Diệp Mặc còn chưa tiếp xúc tới thần thức của Quý Bá, nhưng hắn đã cảm ứng được thần thức của Quý Bá để lập tức biết đường mà bỏ chạy.
Theo góc độ nào đó mà nói, thì Nghiêm Cửu Thiên cũng không hề nói oan cho Diệp Mặc.
Quý Bá thực cũng tính là bị Diệp Mặc dẫn tới đấy, vì Diệp Mặc có thể cảm ứng được thần thức của Quý Bá, thì Quý Bá cũng có thể cảm ứng được phía bên này có người.
Tuy lão không xác định được là ai, nhưng vẫn quyết định tiến đến để xem.
Chỉ trong chốc lát thì Quý Bá đã tới, sau đó liền biết rõ nơi này vừa trải qua một trận đại chiến, hơn nữa tu vi của song phương cũng đều không thấp, bởi vì lực dao động trong hư không vẫn còn lưu lại y nguyên.
Vận khí của Diệp Mặc rất tốt.
Hắn bỏ chạy trước còn chưa nói, đã thế còn có thể đem mầm tai vạ dẫn sang cho Nghiêm Cửu Thiên.
Hắn đoán là Nghiêm Cửu Thiên không chết thì cũng sẽ phải mất lớp da.
Mà chuyện sống chết của Nghiêm Cửu Thiên thì Diệp Mặc đương nhiên sẽ không quan tâm rồi.
Diệp Mặc dốc sức liều mạng ‘Thuấn di’ vài chục cái, lại không ngừng thi triển độn thuật.
Một chút Tiên nguyên lúc trước miễn cưỡng phục hồi được lại lần nữa cạn kiệt.
Bất quá Diệp Mặc lại yên lòng được rồi, vì hắn biết mình đã thoát được khỏi phạm vi truy sát của Quý Bá.
Cho dù là biết mình đã an toàn, thì Diệp Mặc cũng không dám thả lỏng, lập tức lấy Thời Không Thoa ra phi hành liền nửa ngày.
Lúc này mới tìm mối khối thiên thạch núp vào đó rồi tiến vào trong Thế giới trang vàng.
Đối với việc Nghiêm Cửu Thiên nói y có thể phát hiện được quỹ tích phi hành trong hư không của Thần khí thì Diệp Mặc thật sự cũng không đặc biệt hoài nghi.
Vì Nghiêm Cửu Thiên là ai chứ? Lúc trước chính là một Bán Thánh Đế.
Diệp Mặc tin rằng Quý Bá tuyệt đối sẽ không có được bản lĩnh nghịch thiên như Nghiêm Cửu Thiên.
Việc mà Nghiêm Cửu Thiên làm được, thì Quý Bá không nhất định có thể làm được.
…
Sau khi Diệp Mặc tiến vào Thế giới trang vàng, thì lập tức bắt đầu trị thương khôi phục Tiên nguyên.
Mấy ngày sau, Diệp Mặc đã hoàn toàn khôi phục lại, lúc này mới ra khỏi Thế giới trang vàng.
Diệp Mặc lấy ra la bàn hư không xác định vị trí của mình, vẫn có thể cảm nhận được phương vị của Tiên thuyền, lúc này mới yên lòng trở lại.
Sau hơn một tháng, Diệp Mặc không ngừng chuyển đổi các phương hướng bắt ‘Hư không phi tuyết’.
Tuy Diệp Mặc không còn tìm được nơi dầy đặc ‘Hư không phi tuyết’ như trước nữa, nhưng gần hai tháng thời gian thì Diệp Mặc cũng bắt thêm được hơn mười miếng ‘Hư không phi tuyết’.
Lúc này ‘Hư không phi tuyết’ trên người hắn đã có gần 200 miếng rồi.
Diệp Mặc đoán chừng số lượng này là có thể đứng đầu trong danh sách rồi, cho nên lúc này không tiếp tục bắt ‘Hư không phi tuyết’ nữa, mà lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ để bay trở về.
Ba ngày sau, Diệp Mặc ngừng lại, hắn cảm giác được Tiên nguyên dao động trong hư không.
Cái này nhất định là do có người chiến đấu, hơn nữa Tiên nguyên dao động ở phía xa kia còn có cả trận pháp che đậy thần thức, hiển nhiên là không muốn cho thần thức của người khác quét tới.
Diệp Mặc đang muốn đi qua xem một chút, thì đã thấy hai đạo độn quang bay tới.
Đây là hai tên Đại La Tiên hậu kỳ.
Diệp Mặc không hề cử động, vì chỉ là hai tên Đại La Tiên hậu kỳ mà thôi, còn không đáng để cho hắn phải kinh hoàng.
– Ha ha, lại tìm được một con cá mập rồi.
Một mình xuất hiện ở nơi này tuyệt đối không phải là kém…
Hai tên Đại La Tiên khi đang nói chuyện thì đã xuất hiện ơ trước mặt Diệp Mặc rồi.
Hai người mỗi người một bên lập tức phong bế lại lối đi của Diệp Mặc.
Diệp Mặc nghe được hai tên này nói chuyện, thì lập tức hiểu ra được hai tên này chính là loại cường đạo.
Chuyện môn ngăn trở các tiên nhân quay trở lại Tiên thuyền để cướp ‘Hư không phi tuyết’ của những tiên nhân này.
– Đem ‘Hư không phi tuyết’ giao ra đây, bổn tiên cho mày…
Tên kia đến trước mặt Diệp Mặc, một câu còn chưa nói hết thì lập tức đã câm miệng lại.
Y có chút kinh hoàng nhìn vào Diệp Mặc, không dám nói tiếp nữa.
Bởi vì lúc này y đã nhận ra Diệp Mặc là ai rồi, đó chính là tên Đại La Tiên sơ kỳ ở trên lôi đài dùng một quyền đánh chết một Đại La Tiên hậu kỳ trong chớp mắt.
Là kẻ hung ác mà ngay cả Đế Văn Thành trên Tiên thuyền cũng không dám khiêu chiến.
– Mang cái gì ra giao cho mày? Sau đó tên Đại Tiên mày sẽ để cho kẻ có tu vi thấp kém như tao đi qua đúng không?
Diệp Mặc nghe được lời nói của đối phương, thì liền không chút hoang mang mà đáp lại.
– Hóa ra là Diệp tiên hữu.
Xin mời Diệp tiên hữu cứ tự nhiên, chúng tôi chỉ là ở chỗ này muốn phát tài một chút, không dám ngăn trở Diệp tiên hữu…
Tên Đại La Tiên vừa rồi mở miệng đầu tiên lúc này lập tức cố gắng tươi cười kính cẩn mà nói với Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không đi, mà nói tiếp:
– Tao vừa rồi sao lại nghe được mày nói tới ‘Hư không phi tuyết’ nhỉ? Hẳn là trên người của mày có rất nhiều ‘Hư không phi tuyết’?
Sắc mặt tên Đại La Tiên kia lập tức trở nên đau khổ, liền vội vàng khom người nói:
– Hai người chúng tôi vừa mới tới đây, ‘Hư không phi tuyết’ trên người đã giao cho đội trưởng rồi.
Chúng tôi hiện giờ thật sự là không còn ‘Hư không phi tuyết’.
Diệp Mặc sầm mặt lại, khí thế trên người lập tức bạo phát ra.
Từng đạo sát cơ hiển lộ ra giống với lần đối chiến của hắn với Nhai Dặc lúc trước.
Tên Đại La Tiên kia lập tức cuống cuồng lên:
– Chúng tôi thật sự là không có, đội trưởng của chúng tôi chờ ở bên kia.
Bình thường nếu có người tới, thì chúng tôi đều dẫn họ tới bên phía đội trưởng của chúng tôi, sau đó…
– Sau đó chúng mày để cho thằng đội trưởng kia động thủ đúng không?
Diệp Mặc lạnh giọng nói.
– Chuyện này…
Khí thế của tên Đại La Tiên kia đã bị Diệp Mặc đè ép tới mức không cách nào nói ra lời.
– Trên người của tôi chỉ có một miếng…
Tên Đại La Tiên còn lại liền nhanh chóng lấy ra một miếng ‘Hư không phi tuyết’ đưa cho Diệp Mặc.
Diệp Mặc không chút do dự nào thu hồi lại rồi hỏi tiếp:
– Chúng mày mỗi lẫn tối đa có thể cướp được bao nhiêu miếng ‘Hư không phi tuyết’?
– Năm miếng…
Tên Đại La Tiên kia rất sợ Diệp Mặc ra tay, cho nên nhanh chóng trả lời.
– Vậy thì ghi một cái phiếu nợ, hai người chúng mày thiếu tao mười miếng, rồi đưa tao đến chỗ đội trưởng của chúng mày.
Diệp Mặc bình thản nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1769: Ngươi Có Thể Làm Gì Ta?
Ngươi Có Thể Làm Gì Ta?
H
ai người hơi thoáng do dự, thanh âm của Diệp Mặc thì lạnh băng, – Sao, không đồng ý?
Hai gã Đại La Tiên vội vàng thoáng nhìn nhau một cái, nói:
– Đồng ý, đương nhiên đồng ý.
Lúc này hai người đã nghĩ thông suốt, dẫn Diệp Mặc đi đã rồi nói sau.
Dù sao đến lúc đó có nhiều người, Diệp Mặc chỉ có một người, há có thể sợ hắn?
Diệp Mặc tuy cực độ chán ghét loại chặn đường ăn cướp này, cũng không muốn ở chỗ này nhiều chuyện.
Hắn chỉ có một người, đối phương là một tiểu đội, hơn nữa số người cũng không ít.
Lúc này, hắn nhất định là nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Hắn sở dĩ muốn kiếm cớ, là bởi vì thần thức đao của hắn đã phá vỡ trận pháp thần thức che đậy của đối phương, nhìn thấy một trong số những người đang đánh nhau có Sở Di.
Hắn đang thiếu Sở Di một cái ơn, lúc này bất kể thế nào cũng muốn ra tay giúp đỡ một chút.
Mà người đứng ở bên cạnh quan sát, cũng có một người Diệp Mặc nhận ra, chính là Đế Văn Thành.
Diệp Mặc không dám khẳng định người đội trưởng kia có phải Đế Văn Thành hay không, nếu như đúng, hắn liền kiếm cớ để cho Đế Văn Thành khiêu chiến hắn.
Từ trên người tiểu tiên vương Lư Mang, Diệp Mặc đã hiểu rõ, trên người Đế Văn Thành rất có thể cũng có một ít thần niệm của tiên đế, nếu là vậy, hắn cho dù có đánh nhau với Đế Văn Thành cũng không chắc chắn có thể giết gã.
Thay vì như vậy, còn không bằng làm cho Đế Văn Thành khiêu chiến hắn.
Bởi vì bây giờ Sở Di đang rơi vào thế yếu, trong lúc nhất thời cũng sẽ không xảy ra chuyện, Diệp Mặc cũng có thời gian tìm một chút cớ, ít nhất phải chọc giận đối phương.
Hắn tin tưởng, Đế Văn Thành là một đội trưởng, còn là một Đại La Tiên viên mãn, tuyệt đối sẽ không cho phép mình thông qua thủ đoạn như thế mà cướp đoạt ‘Hư Không Phi Tuyết’ của gã.
Sở Di đã gần đến mức mệt lả rồi, nhưng y biết chỉ cần thoáng không cẩn thận thôi, y sẽ tiễn đưa cái mạng nhỏ đi ở đây, chuyện liên quan đến mạng sống của mình, Sở Di không dám có nửa phần chủ quan.
Nhâm Ngu Cẩn ở bên cạnh sốt ruột mấy lần muốn xông lên, nhưng cô vô cùng rõ ràng.
Cô xông lên không phải là hỗ trợ, mà là khiến cho Sở Di chết càng nhanh hơn.
Một khi mình xông lên, bên kia người ta mấy chục người, cũng có thể xông lên rồi.
Ngay khi Nhâm Ngu Cẩn đang lo lắng vạn phần, chỉ nghe thấy một tiếng ‘ùynh’ vang thật lớn, một luồng đao khí như cầu vồng màu tím bổ vào, trận pháp che đậy thần thức chung quanh kia lập tức tán loạn ra, ba bóng người đã xuất hiện ở chung quanh chiến trường.
Ba người này rõ ràng chính là Diệp Mặc và hai Đại La Tiên dẫn Diệp Mặc tới, sau khi hai gã Đại La Tiên kia tới.
Lập tức hốt hoảng chạy vào trong đám mấy chục người kia.
– Diệp đại ca.
Nhâm Ngu Cẩn ngạc nhiên kêu lên một câu, cô từng thấy Diệp Mặc khiêu chiến Nhai Dực kia, biết rõ sự của lợi hại Diệp Mặc, bây giờ Diệp Mặc đã tới, nói không chừng cô và anh họ Sở Di được cứu rồi.
Sở Di cũng trông thấy Diệp Mặc đã tới.
Nhưng y bị đối thủ cuốn lấy, căn bản là không cách nào thoát ra được.
Vừa rồi y chỉ hơi thoáng phân tâm, một cây phi kiếm của đối phương đã phá toạc khoảng không bay tới.
Ngay khi mắt thấy y sắp bị phi kiếm này chém thành hai khúc, Diệp Mặc đã lách mình tới, một quyền đánh trúng phi kiếm, trực tiếp đập phi kiếm kia bay ra, sau đó kéo Sở Di qua nói:
– Sở huynh.
Đã lâu không gặp.
Sở Di há to miệng thở dốc vài cái, rồi mới lên tiếng:
– Rất cảm ơn Diệp huynh đã lại cứu ta một lần nữa.
Đại La Tiên sắp sửa giết được Sở Di kia trông thấy Diệp Mặc ra tay trợ giúp Sở Di, lập tức tức giận không thôi, nhưng gã cũng không dám tiến lên tìm Diệp Mặc động thủ.
– Sao.
Muốn ỷ đông hiếp yếu hả? Hai đánh một sao?
Một gã Đại La Tiên trông thấy Diệp Mặc vừa đến đã ra tay cứu được Sở Di, lập tức bất mãn lớn tiếng quát hỏi.
Diệp Mặc vỗ vỗ bả vai Sở Di, ý bảo Sở Di ở một bên nghỉ ngơi, sau đó mới quay đầu nói với Đại La Tiên kia:
– Ngươi nói đúng.
Ta chính là ỷ đông hiếp yếu, ngươi lại có thể làm khó dễ được ta?
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh.
Nhiều người như vậy vây quanh hai người Sở Di và Nhâm Ngu Cẩn, còn có mặt mũi lên tiếng nói ỷ đông hiếp yếu.
Hắn đã nhìn ra, mấy chục người ở đây, hẳn là thế lực của ba phe, phe Đế Văn Thành tối đa chỉ có mười người.
Mới vừa rồi trong trận chiến với Nghiêm Cửu Thiên, bị người khác phá đám Diệp Mặc trong lòng vốn đã khó chịu.
Tuy hắn không giết chết Nghiêm Cửu Thiên, nhưng lại có thể giáo huấn Nghiêm Cửu Thiên một trận.
Tâm tình khó chịu, trên đường còn bị người ta chặn đường, Sở Di lại là bằng hữu của hắn.
Những cái này cộng lại, Diệp Mặc làm gì còn chút kiên nhẫn nào.
– Muốn chết.
Đại La Tiên kia lạnh lùng quát một tiếng, đồng thời lấy tay ra dấu cho mấy tên Đại La Tiên sau lưng, đó là ý nói mọi người cùng nhau xông lên, giải quyết Diệp Mặc trước.
Diệp Mặc khoát khoát tay, bảo Sở Di và Nhâm Ngu Cẩn đang muốn nói chuyện lui ra phía sau, trực tiếp tiến lên trước một bước, cả người tràn ngập sát cơ tỏa ra, sát ý trong nháy mắt đã điên cuồng dâng lên.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, chung quanh hắn đã tạo thành từng luồng từng luồng sát cơ gợn sóng mắt thường nhìn không thấy.
– Muốn động thủ thì nhanh một chút, đừng lầm bà lầm bầm.
Diệp Mặc đưa tay một cái, Hắc Thạch cân đã lơ lửng trên đỉnh đầu hắn.
Hắc Thạch cân vừa ra tới, hư không chung quanh liền dồn nén lại, dường như Hắc Thạch cân này chính là cả bầu trời vậy, một khi rơi xuống, mọi người chỉ có thể chờ chết.
Đối với những Đại La Tiên thông thường kia Diệp Mặc căn bản là không thèm để ý, hắn tin tưởng một Hư không quyền của mình có thể giải quyết một tên, còn Hắc Thạch cân hiện ra, tương tự có thể giết gọn cả đám Đại La Tiên.
Bao vây tấn công thì sao chứ? Hắn căn bản là chẳng coi ra gì.
Cái hắn đang đợi chính là Đế Văn Thành, nếu như Đế Văn Thành dám lên trước, dù là gã có thần niệm của tiên đế hộ thân, gã cũng phải chết.
– La Thương lùi lại.
Một gã Đại La Tiên viên mãn trẻ tuổi đi tới quát lớn, quát lớn xong, gã chắp tay rất là khách khí nói với Diệp Mặc:
– Diệp tiên hữu, bạn của ta nói chuyện quá mức thẳng thắn.
Chuyện ban nãy, Tất Đàm của Đằng Thắng Thiên xin Diệp tiên hữu đừng để bụng.
Diệp Mặc cau mày quan sát Tất Đàm trước mắt một chút, rất trẻ, tóc vàng, khí tức trên người dao động rất mạnh, người này tu vi cũng không thấp hơn tiểu tiên vương Lư Mang.
– Ngươi là đội trưởng?
Diệp Mặc giọng điệu hơi thất vọng hỏi, hắn cho rằng đội trưởng là Đế Văn Thành, như vậy xem ra Đế Văn Thành hình như cũng không phải đội trưởng.
Nếu như Đế Văn Thành không phải là đội trưởng, điều này làm cho Diệp Mặc không có cách nào chủ động tìm gã.
– Đúng vậy.
Tất Đàm mỉm cười lại chắp tay nói:
– Ta đúng là đội trưởng, thực ra ở đây cũng là đang đấu pháp mà thôi, đấu pháp tuyệt đối công bằng đàng hoàng.
Đế huynh, Bàng huynh, Thái Sử huynh ở đây đều chỉ là xem náo nhiệt, rồi thuận tiện làm một nhân chứng mà thôi.
Đương nhiên, với tư cách nhân chứng, chúng tôi cũng sẽ không bạc đãi mọi người.
Nếu như Diệp tiên hữu bằng lòng, cũng có thể ở đây làm một nhân chứng.
Diệp Mặc lập tức liền hiểu ra, Tất Đàm ở chỗ này dùng thủ đoạn đấu pháp để thu lại ‘Hư Không Phi Tuyết’, mà bọn người Đế Văn Thành làm chứng đều sẽ được chia một phần nhất định.
Tất Đàm là kẻ ác, mọi người được thu lợi, nếu như trên tiên thuyền bị tố cáo, mấy người còn lại cũng có thể giúp Tất Đàm làm chứng.
Sở Di cười lạnh một tiếng nói:
– Thật sao? Vì sao ta và em họ không muốn giao ra ‘Hư Không Phi Tuyết’ làm mãi lộ, thì không cho đi hả?
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn chằm chằm Tất Đàm nói:
– Giống như khi ta đi qua nơi này, hình như cũng phải giao ra ‘Hư Không Phi Tuyết’ mua đường đi nha.
Anh bạn họ Tất là một tay buôn bán giỏi, quá dễ dàng so với chúng ta dãi nắng dầm mưa thu thập ‘Hư Không Phi Tuyết’.
Tất Đàm biến sắc, Diệp Mặc nói nhảm lung tung bậy bạ lại rõ ràng là cố ý bới móc.
– Đùa gì vậy, bổn tiên tới xem thử tên tuổi ngươi lớn như vậy là thật hay là giả…
Một gã Đại La Tiên hậu kỳ đã lướt qua Tất Đàm, cùng lúc phóng ra một cây nĩa sáu khía cốn về phía Diệp Mặc.
Tất Đàm đang muốn ngăn trở Đại La Tiên này, trong lòng lại khẽ động, ngược lại đem lời nói đã đến bên miệng nuốt xuống.
Nếu như Diệp Mặc không thật sự lợi hại như vậy, bọn họ nhiều người như vậy chưa hẳn không thể cùng tiến lên tiêu diệt hắn.
Diệp Mặc ngưng tụ sát cơ vốn đã không có chỗ phóng thích.
Tên Đại La Tiên này xông lên với hắn mà nói là rất phù hợp.
Không đợi cây nĩa sáu khía kia cuốn tới, Diệp Mặc cũng đánh ra một quyền.
Hư không!
Diệp Mặc đánh ra một quyền này, sắc mặt Tất Đàm liền thay đổi nghiêm trọng, gã đã biết bản lĩnh của Diệp Mặc còn lớn hơn so với danh tiếng của hắn một chút.
Đáng tiếc là, hiện tại ngay cả bản lĩnh ngăn cản gã cũng không có, một khi gã dám xông vào vòng xoáy quyền phong sát thế của Diệp Mặc, thì gã thành tấm bia đỡ đạn rồi.
Đế Văn Thành vẫn luôn ở một bên cười lạnh, nếu như Tất Đàm dẫn người tới có thể ngăn chặn Diệp Mặc, gã sẽ không chút do dự lên hỗ trợ.
Nhưng bây giờ sau khi Diệp Mặc đánh ra một quyền, Đế Văn Thành sắc mặt cũng thay đổi.
Mấy tháng trước, khi Diệp Mặc đánh nhau với Nhai Dực trên đài khiêu chiến, chỉ một quyền giết chết Nhai Dực, gã ở bên dưới đài khiêu chiến, cũng nhìn thấy rất rõ ràng.
Hơn nữa Thủy Tinh Cầu chiến đấu kia đã bị gã nhiều lần nghiên cứu qua, lúc này gã lại trông thấy một quyền này của Diệp Mặc, gã liền biết, so với mấy tháng trước, thực lực của Diệp Mặc lại tiến bộ một bước lớn.
Đế Văn Thành vốn còn có ý muốn khiêu chiến Diệp Mặc, bây giờ sau khi nhìn thấy một quyền này của Diệp Mặc, ý định lập tức đã bị đánh tiêu tan.
Cái nĩa sáu khía của Đại La Tiên kia vừa phóng ra, đã bị vòng xoáy sát thế hư không bao lấy.
Đại La Tiên này cảm thấy Tiên Nguyên của mình dừng lại từng chút một.
Chỉ trong một thoáng này, gã liền cảm giác được vòng xoáy sát thế hư không vô tận cuốn về phía gã.
Hình như chỉ cần một cái hô hấp gã liền sẽ bị cuốn vào trong vòng xoáy kia.
Một khi vào trong vòng xoáy kia, gã có một loại dự cảm, chính là lập tức hóa thân thành màn máu Trong khi tâm hồn bị tách ra, Đại La Tiên này không thể tiếp tục công kích Diệp Mặc được nữa, điên cuồng đốt cháy Tiên Nguyên, gã muốn thoát khỏi vòng xoáy này.
Đáng tiếc là, vòng xoáy này hình như mang theo một hơi thở sát thế hủy diệt, muốn cuốn hết thảy mọi thứ chung quanh vào, sau đó hủy diệt đi.
– Diệp tiên hữu, hạ thủ lưu tình, ta bằng lòng đưa ra năm miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’…
Tất Đàm mắt thấy Đại La Tiên kia sắp bị vòng xoáy kia bao lấy xé tan thành từng mảnh nhỏ, nhanh chóng kêu lên.
Vòng xoáy sát thế đáng sợ nhất thời dừng lại, Diệp Mặc đá một cú vào ngực Đại La Tiên kia, hừ lạnh một tiếng nói:
– Cút đi.
Đại La Tiên kia bị Diệp Mặc đạp bay ngược ra ngoài, trên không trung không ngừng phun ra máu tươi, nhưng gã không cảm thấy bị sỉ nhục chút nào, mà là đầy mặt sợ hãi.
Nếu như Tất Đàm nói muộn một chút xíu nữa thôi, gã sẽ bị vòng xoáy sát thế kia bao lấy, sau đó nghiền thành mảnh nhỏ.
Cùng với Đại La Tiên kia bị Diệp Mặc đạp bay ra, sát ý và vòng xoáy sát thế chung quanh trong nháy mắt đã tiêu tán hết sạch, giống như ở đây chưa từng phát sinh ra chuyện gì vậy.
Tất Đàm vốn còn đang nóng lòng muốn thử đã không còn loại ý nghĩ này nữa, không chút do dự lấy ra năm hộp ngọc đưa đến trước mặt Diệp Mặc nói:
– Diệp tiên hữu, cảm ơn đã nương tay.
Một lần phải lấy ra năm miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’, Tất Đàm chỉ cảm thấy từng trận đau đớn.
Trong đám bọn họ có người mấy tháng vẫn không bắt được một miếng nào, gã lại một lần lấy ra năm miếng, nếu không phải nhờ ở đây chặn đường một khoảng thời gian, ngay cả vốn có ban đầu gã cũng phải lấy ra rồi.
Diệp Mặc tiếp nhận năm hộp ngọc, ném vào trong chiếc nhẫn, sau đó lại lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Tất Đàm nói:
– Đây là một cái giấy vay nợ, ngươi xem một chút có vấn đề gì hay không, nếu như không có vấn đề gì, thì đem khoản này thanh toán luôn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1770: Chiến Tiên Vương
Chiến Tiên Vương
T
ất Đàm tiếp nhận ngọc giản kia vừa nhìn, sắc mặt lập tức biến đổi, gã ở chỗ này một ngày lấy được nhiều nhất cũng không hơn năm miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’, trên thực tế năm miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’ còn phải phân đi hai miếng, bản thân gã chỉ có thể lấy được ba miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’ thôi.
Lần này Diệp Mặc lại muốn lấy mười miếng, phải biết rằng vừa nãy gã đã đưa cho Diệp Mặc năm miếng rồi.
Sở dĩ gã cho Diệp Mặc năm miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’, ngoại trừ muốn cứu Đại La Tiên thuộc hạ của mình ra, chủ yếu vẫn là không muốn đánh nhau với Diệp Mặc.
Khả năng của Diệp Mặc thật sự là quá đáng sợ, một khi đánh nhau, phe bọn họ bên này cho dù là nhiều người, đoán chừng cũng tử thương thê thảm.
Nhưng lấy mười miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’ ra đối với Tất Đàm mà nói, đã là tổn thương gân cốt rồi.
Gã không dám chất vấn Diệp Mặc, lập tức quay đầu nhìn chằm chằm hai Đại La Tiên kia hỏi:
– Đây là chuyện gì?
Hai gã Đại La Tiên kia nào dám thừa nhận chuyện này là do bọn họ nói, lúc trước bọn họ còn tưởng rằng Diệp Mặc đến đây rồi thì đối mặt với nhiều người như vậy, tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt, hiện tại xem ra, bọn họ hoàn toàn nghĩ sai rồi.
Nếu như lại lộ ra chuyện sở dĩ Diệp Mặc muốn mười miếng là do bọn họ nói, vậy bọn họ xong đời rồi.
Thấy hai gã Đại La Tiên sợ hãi rụt rè không cách nào nói ra lý do, Tất Đàm cũng chỉ đành lại quay mặt chắp tay nói với Diệp Mặc:
– Diệp tiên hữu, ở đây chúng tôi tổng cộng cũng không góp nhặt được quá mười miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’…
Trông thấy Diệp Mặc gật đầu, Tất Đàm lập tức bỗng cảm thấy phấn chấn tiếp tục nói:
– Cho nên mười miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’, ta thật sự là không bỏ ra nổi.
– Nói như vậy, các ngươi là không muốn trả? Hay là ta phải ghi hai giấy nợ?
Diệp Mặc lạnh nhạt nói, căn bản là không có chút ý tứ thông cảm nào.
Thấy Diệp Mặc không nhượng bộ chút nào, Tất Đàm chỉ có thể cắn răng một cái nói:
– Trả.
Nếu như Diệp Mặc ghi hai giấy nợ này, uy danh của gã sẽ biến mất hầu như không còn, đừng nói lấy ‘Hư Không Phi Tuyết’ của người khác, ngay cả khiến cho cái tiểu đội này không phân tán cũng không có khả năng.
Sau khi lấy được mười miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’ nữa, Diệp Mặc ngay cả nửa hơi thở cũng không để lại, trực tiếp mang theo hai người Sở Di và Nhâm Ngu Cẩn nhanh chóng rời đi.
– Quá hung hăng càn quấy rồi.
Một gã Đại La Tiên viên mãn nhìn chằm chằm phương hướng Diệp Mặc biến mất, căm tức nói một câu.
Đế Văn Thành cười lạnh một tiếng nói:
– Ngươi có thể khiêu chiến hắn mà, chúng ta khẳng định đi trợ uy cho ngươi.
Đại La Tiên kia há hốc mồm, lại một chữ cũng không dám nói ra, bảo gã đi khiêu chiến Diệp Mặc, chẳng khác gì là đi chịu chết.
Đế Văn Thành căn bản là không có để ý tới gã, chỉ chắp tay với Tất Đàm, ngay cả lời nói cũng chẳng buồn nói một câu, xoay người rời đi.
Đế Văn Thành vừa đi, người đi theo Đế Văn Thành thoáng cái đã đi mất.
Những người còn lại trông thấy Đế Văn Thành đi, cũng lũ lượt rời đi.
Trong nháy mắt ở đây chỉ còn lại có nhóm người của Tất Đàm, mới rồi mười mấy người, muốn ở chỗ này chặn đường ăn cướp chính là một trò hề, dù sao rất ít người đơn độc một mình như Diệp Mặc, ngay cả như hai người Sở Di, Nhâm Ngu Cẩn cùng nhau cũng không phải là rất nhiều.
Sau hai canh giờ, Diệp Mặc ngừng lại hỏi:
– Sở huynh, các anh chỉ có hai người sao? Không tham gia nhóm cùng Cấm Thượng Thiên hả?
Sở Di trên mặt hiện lên vẻ cười khổ nói:
– Việt Nhâm tiên trang của tôi tuy không nhỏ, nhưng so sánh với những tiên môn lớn kia, căn bản là chưa đủ để được nhìn tới.
Người khác không muốn chung đội với chúng tôi, chúng tôi cũng không muốn cầu cạnh bọn họ.
Diệp Mặc nghĩ đến bọn người Quý Thư thì liền hiểu ra, bọn người Quý Thư và Tề Bắc Thương là đệ tử của mấy tông môn lớn, liên hợp lại cùng nhau coi như là người phân theo bầy.
Kêu những đế tông hoặc là Thiếu thành chủ kia đi giao thiệp với đám người như Sở Di, xác thực là không thể nào.
Cũng không phải là nói người ta quá cao ngạo, mà cái này căn bản không phải là không cùng một đẳng cấp Sở dĩ hắn có thể trở thành bạn bè với những người này, cũng là bởi vì quan hệ của Quý Thư, nếu như không phải là Quý Thư, hắn sẽ không quen biết Tề Bắc Thương, đồng thời sẽ không quen biết Cửu Nhứ Nhạn.
Như hắn bây giờ là Đại La Tiên, dưới tình huống bình thường không có khả năng chạy tới làm nhiệm vụ với Thiên Tiên.
Lúc trước khi hắn là Thiên Tiên, không dám cùng xuất hiện với đại tiên, mà đại tiên cũng sẽ không đi tìm hắn làm nhiệm vụ gì.
– Vậy lần này các anh lấy được bao nhiêu ‘Hư Không Phi Tuyết’?
Diệp Mặc hỏi.
Sở Di cho rằng Diệp Mặc muốn lấy ‘Hư Không Phi Tuyết’, liền vội vàng lấy ba miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’ ra đưa cho Diệp Mặc nói:
– Tôi và em họ khá là may mắn, hơn nữa còn có một pháp bảo chuyên để bắt ‘Hư Không Phi Tuyết’, tổng cộng lấy được ba miếng.
Chúng tôi lấy được cũng không có tác dụng gì, đều đưa cho Diệp huynh đi.
Diệp Mặc khoát khoát tay nói:
– Tôi không phải là muốn lấy ‘Hư Không Phi Tuyết’ của hai người, tôi là muốn đưa hết toàn bộ ‘Hư Không Phi Tuyết’ trên người cho các anh…
– Như vậy sao được?
Sở Di không đợi Diệp Mặc nói xong, liền từ chối, nói.
Diệp Mặc nói:
– Thực ra tôi muốn nhờ anh giúp một chuyện, chờ anh vào được top một nghìn người, sau khi nhận được lời mời của tiên đế, cho tôi Bồng Việt Tiên Quả.
Đương nhiên là về thù lao, tôi sẽ cho hai người hai viên ‘Y Vương Đan’.
– Ah…
Sở Di sững sờ nhìn Diệp Mặc, có chút không dám tin.
Cho dù là một quả Bồng Việt Tiên Quả cũng không đổi được một viên ‘Y Vương Đan’, bọn họ cho Diệp Mặc một quả Bồng Việt Tiên Quả, Diệp Mặc lại cho hai viên ‘Y Vương Đan, nào có chuyện tốt như vậy?
Diệp Mặc đằng hắng một cái nói:
– Tôi từ chỗ anh lấy được một lò đan, vốn là thiếu các anh một cái ơn, hơn nữa, tôi là một tông sư tiên đan thất phẩm, chỉ cần có Bồng Việt Tiên Quả, có thể luyện chế ra ‘Y Vương Đan’.
Diệp Mặc nói lời này xong, Sở Di và Nhâm Ngu Cẩn càng dại ra, một tông sư tiên đan thất phẩm cao quý tuyệt không hề thua kém một Tiên Tôn nha, thậm chí không thua một tiên đế.
Diệp Mặc không ngờ là một tông sư tiên đan thất phẩm, chuyện này khiến cho bọn họ thật sự là khó mà tin được.
Thấy hai người căn bản là không dám tin, Diệp Mặc đành phải giải thích một câu nữa:
– Tôi đúng là một tông sư tiên đan thất phẩm, nhưng tôi đã đắc tội một người cực kỳ lợi hại, ở Thanh Vi Thiên này gã có chỗ dựa, tôi sợ tôi đi gặp Tiên đế sẽ bị gã ám toán, cho nên…
Tuy lý do này của Diệp Mặc rất dở tệ, nhưng Sở Di nghĩ căn bản không phải cái này, mà là nhất định phải giao thiệp tốt với Diệp Mặc – tông sư tiên đan thất phẩm này.
Y căn bản là không cần Diệp Mặc tiếp tục giải thích, thậm chí không cần bất kỳ lý do gì liền nhanh chóng nói:
– Cái này không thành vấn đề, tôi có thể giúp được chuyện này, chỉ có điều dưới hai mươi miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’ tôi sợ là rất khó vào được top một nghìn.
– Cái này không thành vấn đề.
Diệp Mặc lập tức lấy ra một chiếc nhẫn đưa cho Sở Di nói:
– Ở đây có 50 miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’, anh cầm đi.
Sở Di lại ngây ra, y thật sự là không nghĩ ra Diệp Mặc làm thế nào lấy được nhiều ‘Hư Không Phi Tuyết’ như vậy.
Nhưng y không có hỏi, bất kể Diệp Mặc làm thế nào mà lấy được, những cái này y không nên hỏi.
Sau khi Diệp Mặc đưa ‘Hư Không Phi Tuyết’ cho Sở Di, lại lấy ra một tấm ngọc giản đưa cho Sở Di nói:
– Tấm ngọc giản này là thánh nữ Mịch Vân của Phiêu Miểu Tiên Trì cho, nếu có người hỏi làm sao anh bắt được nhiều như vậy, ngọc giản này và pháp bảo kia của anh, cộng với vận may nhất định chính là lý do.
Đưa 50 miếng ‘Hư Không Phi Tuyết’ cho Sở Di, là vì Diệp Mặc hiểu rõ độ khó của việc bắt ‘Hư Không Phi Tuyết’.
Người bình thường, ba tháng có thể bắt một miếng đã coi như là không tệ, còn có người một miếng cũng không lấy được, vận số tốt, cũng không quá ba đến năm miếng mà thôi.
Cho dù là một tiểu đội tập trung tất cả ‘Hư Không Phi Tuyết’ lại, 50 miếng hẳn là cũng có thể tiến vào top một nghìn rồi.
Sau khi đưa ‘Hư Không Phi Tuyết’ cho Sở Di, Diệp Mặc kêu hai người Sở Di đi trước, hắn không muốn cùng đi với hai người Sở Di, tránh khỏi bị hoài nghi.
Sở Di cũng biết ý của Diệp Mặc, nên đành sau khi lên tiếng chào Diệp Mặc, mang theo Nhâm Ngu Cẩn nhanh chóng quay về Tiên thuyền.
Sau khi tiễn Sở Di và Nhâm Ngu Cẩn, Diệp Mặc vốn còn muốn chờ Kế Khôn tới, sau đó lại lấy một ít ‘Hư Không Phi Tuyết’ cho Kế Khôn, nhưng một luồng thần thức của Tiên vương quét đến hắn, khiến cho Diệp Mặc lập tức không dám chờ đợi tiếp.
Luồng thần thức Tiên vương kia Diệp Mặc rất là quen thuộc, chính là thần thức của Quý Bá.
Từ đây gần với Tiên thuyền, nhưng Diệp Mặc lại không dám khẳng định Quý bá có thể mạo hiểm động thủ với hắn hay không.
Sau khi cảm nhận được luồng thần thức kia, Diệp Mặc lập tức thi triển độn thuật, tăng tốc tiến về Tiên thuyền phía trước.
Chỉ trong mấy hơi thở, Quý Bá đã xuất hiện ở nơi vừa nãy Diệp Mặc dừng lại, không do dự đuổi theo hướng về phía Diệp Mặc.
Cũng may lúc này Diệp Mặc cách Tiên thuyền đã rất gần, hơn nữa Diệp Mặc điên cuồng thiêu đốt Tiên Nguyên, sau mười hơi thở, thần thức của Diệp Mặc đã nhìn thấy Tiên thuyền.
Mà lúc này thân ảnh của Quý Bá cũng xuất hiện ở trước mặt hắn, đồng thời ngăn cản Diệp Mặc.
Diệp Mặc ngừng lại, bình tĩnh không dao động nhìn chằm chằm Quý Bá.
Ở đây đã tới gần Tiên thuyền rồi, hắn cũng không tin Quý bá dám động thủ ở chỗ này.
– Tiên vương đại nhân, xin hỏi ngăn tôi lại có chuyện gì?
Diệp Mặc kính cẩn chắp tay nói.
Quý Bá cười lạnh một tiếng nói:
– Ngươi tiếp tục trốn đi? Hẳn là cho rằng đến được đây thì ta không dám giết ngươi hả?
Nói xong, gã giơ tay đã chộp tới phía Diệp Mặc, căn bản là không để cho Diệp Mặc bất cứ cơ hội nào.
Gã tin là mình muốn giết Diệp Mặc, chỉ cần một hai hơi thở là đủ rồi, thời gian một hai hơi thở, đã đủ để gã xử lý sạch sẽ nơi này.
Diệp Mặc không nghĩ tới tên này vậy mà thật sự dám ra tay ở chỗ này, sao còn dám có nửa phần do dự, Hắc Thạch cân phóng ra, Tiên Nguyên điên cuồng dũng mãnh đưa vào Hắc Thạch cân, muốn ngăn trở một trảo này.
Nhưng Diệp Mặc vừa mới phóng Hắc Thạch cân ra, cũng cảm giác được mình căn bản là không cách nào nhúc nhích được.
Diệp Mặc trong lòng kinh hãi vô cùng, hắn biết mình đã tiến vào phạm vi lĩnh vực tiên vương của Quý Bá.
Trong phạm vi của lĩnh vực tiên vương, hắn ngoại trừ chờ chết ra, không hề có chút năng lực phản kháng nào.
Trong phạm vi của lĩnh vực Tiên vương áp lực mạnh mẽ đã đè nén Diệp Mặc muốn thổ huyết, lúc này Diệp Mặc nào còn có thể nghĩ đến cái khác nữa, thần thức đao cùng thần thức vực trong nháy mắt liền điên cuồng phóng ra, muốn phá vỡ phạm vi chung quanh mình, cho dù là phá vỡ được một chút, hắn cũng có thể phóng ra Hắc Thạch cân ngăn trở một trảo này.
Két…
Diệp Mặc dưới tình trạng dốc sức liều mạng thiêu đốt thần thức, phạm vi của lĩnh vực tiên vương Quý Bá kia vừa mới hình thành, liền có một vết nứt.
– Ồ
Quý Bá kinh ngạc một tiếng, gã không ngờ tới là một Đại La Tiên vậy mà lại có thể làm cho phạm vi lĩnh vực tiên vương của gã có một khe hở, dù là gã tùy tiện thi triển phạm vi lĩnh vực tiên vương, cũng không phải cái mà một Đại La Tiên có thể tránh thoát được.
Diệp Mặc xác thực là không cách nào giãy giụa trong cái phạm vi lĩnh vực tiên vương này, đừng nói một khe hở này, ngay cả khe hở lớn hơn mấy chục lần, hắn cũng không có năng lực giãy giụa ra khỏi phạm vi lĩnh vực tiên vương của Quý Bá.
Nhưng với hắn mà nói, một khe hở này, lại có thể giúp cho hắn phát động Hắc Thạch cân được rồi.
Hắc Thạch cân cùng lúc với khi bàn tay của Quý Bá sắp bắt được Diệp Mặc, đã chặn được bàn tay kinh khủng kia.
Uỳnh Hắc Thạch cân giống như một tờ giấy, bị đánh bay ra ngoài.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









