1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 352 : Đương Nhiên Là Ta Đi (c1756-c1760)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 352 : Đương Nhiên Là Ta Đi (c1756-c1760)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1756: Đương Nhiên Là Ta Đi

Đương Nhiên Là Ta Đi

T

rên Tiên thuyền này đều là những tiên nhân nổi bật của các Đại Thiên Vực, sao lại có thể giết người được?

Diệp Mặc nghi hoặc hỏi một câu.

Kế Khôn vội nói:

– Y bị người khác khiêu chiến.

Vì trên Tiên thuyền nếu có tiên nhân nào mâu thuẫn với nhau, thì có thể thông qua khiêu chiến để cùng đối phương lên sàn khiêu chiến đấu pháp với nhau.

Một khi đã lên đài khiêu chiến, thì sinh tử sẽ không quan trọng nữa.

Nếu như cự tuyệt khiêu chiến, thì phải tiếp nhận một điều kiện để người khiêu chiến vũ nhục một lần.

Tề Bắc Thương là người bị khiêu chiến, và với địa vị thiếu thành chủ của y, thì không thể nào tiếp nhận điều kiện vũ nhục của người khác được.

Chị đã cố gắng kéo dài thời gian, nói rằng chờ cậu tới rồi tính sau.

Diệp Mặc nghe đến đó thì lại nhẹ thở ra một hơi.

Vì như vậy có nghĩa là Tề Bắc Thương vẫn chưa xẩy ra chuyện gì cả.

Trên Tiên thuyền bị khiêu chiến rồi lên đài khiêu chiến chiến đấu với nhau thì Diệp Mặc đã từng được chứng kiến.

Chính bản thân hắn cũng đã từng giết liên tục mấy người trên đài khiêu chiến rồi, cuối cùng thắng lợi rời khỏi khoang thuyền hạ đẳng.

– Là ai khiêu chiến cậu ta vậy?

Diệp Mặc hỏi.

Thấy Diệp Mặc không hề sốt ruột, thì Kế Khôn mới tiếp tục giải thích:

– Tề Bắc Thương đắc tội với Hướng Trường Ung của Đông Hải Đế tông thuộc Phạm Đô Thiên.

Hướng Trường Ung tu vi là Đại La Tiên đỉnh, khoảng cách với Đại La Tiên viên mãn cũng chỉ còn một chút.

Hơn nữa thực lực của Hướng Trường Ung cực kỳ cường hãn, ở Phạm Đô Thiên cũng cực kỳ nổi danh.

Nhưng tính tình của y cũng cực kỳ tàn bạo, động chút là giết người.

Thời gian hai tháng vừa qua ở trên Tiên thuyền nà cũng lấy cớ khiêu chiến để giết không ít người rồi.

Diệp Mặc gật gật đầu.

Sau khi thiết lập lại cấm chế ngoài gian phòng thì liền cùng Kế Khôn đi xem Tề Bắc Thương ra sao.

Tề Bắc Thương mặc dù là thiếu thành chủ, cũng không khác Quý Thư là mấy, không có bao nhiêu thói xấu.

Hơn nữa cách làm người của y cũng không tệ, đối với bạn bè rất chân thành.

Khuyết điểm duy nhất chính là khá ham mê nữ sắc.

Khi Diệp Mặc cùng Kế Khôn tiến vào gian phòng của Tề Bắc Thương, thì liền phát hiện bên trong phòng đã có mười mấy người rồi, đều là những người cùng từ Thường Dung Thiên theo tới đây.

Ngay cả Ninh Nga và bạn trai của cô là Phương Thành cũng đều có mặt.

Tề Bắc Thương ngồi ở một bên, sắc mặt có chút khó coi.

Hiển nhiên là chính y cũng biết, bản thân không phải là đối thủ của Hướng Trường Ung.

Khi y thấy Diệp Mặc đến, thì liền nhẹ gật đầu, nhưng cũng không hề có tâm tư mà đi hỏi thăm xem vì sao Diệp Mặc lại bế quan liền mấy tháng.

Bọn người Quý Thư thì lại lập tức chào hỏi hai người Diệp Mặc và Kế Khôn.

– Quý huynh, có chuyện gì thế?

Diệp Mặc nhìn Quý Thư rồi hỏi.

Quý Thư thở dài nhìn thoáng qua Tề Bắc Thương rồi nói:

– Chỉ có thể nói rằng cái tên Hướng Trường Ung kia đã quá mức khoa trương rồi.

Bắc Thương cũng quá không cẩn thận, lại đi làm quen với Hoa Như Tuyết của Ma Hoan tông.

Hoa Như Tuyết kia căn bản chính là dạng đàn bà ăn thịt người không thèm nhả xương, sau khi lừa gạt đồ vật của Tề Bắc Thương, còn xui khiến Hướng Trường Ung dùng danh nghĩa khiêu chiến để giết Bắc Thương nữa.

Hầu hết mọi chuyện đều do con đàn bà Hoa Như Tuyết kia gây ra.

Ma Hoan tông thì Diệp Mặc đã từng nghe Kế Khôn kể qua.

Đó là một tông môn có danh tiếng không tốt.

Bên trong tông môn thì nam trộm nữ xướng, không có một ai tốt lành cả.

Đương nhiên những điều này cũng chỉ là Diệp Mặc nghe được từ trong lời kể của Kế Khôn, còn cụ thể có phải như vậy hay không, thì cùng chẳng quan hệ gì tới hắn cả.

Nhưng hiện tại Tề Bắc Thương lại bị nữ nhân của Ma Hoan tông hãm hại, còn muốn để Hướng Trường Ung giết y, thì Diệp Mặc quyết định sẽ không ngồi nhìn nữa.

Lúc trước khi Nghiêm Cửu Thiên uy hiếp hắn, Tề Bắc Thương là người đầu tiên đứng ra nói giúp hắn một tiếng.

Diệp Mặc là người tới bây giờ cũng chưa bao giờ để cho bằng hữu của mình phải chịu thua thiệt cả, cho nên loại chuyện như thế này đương nhiên là hắn muốn giúp đỡ.

– Kỳ thật ý của chúng tôi là lựa chọn một người có thực lực không kém so với Hướng Trường Ung để đi đàm phán cùng với y.

Chỉ cần Hướng Trường Ung biết rằng thực lực chúng ta bên này cũng không quá chênh lệch với y, có lẽ y sẽ chủ động nhường một bước.

Quý Thư nói xong rồi nhìn Phương Thành bên người Ninh Nga Tiên tử.

Ánh mắt của y rất rõ ràng, đó chính là Phương Thành là người có thực lực mạnh nhất ở đây, đã tiếp cận Đại La Tiên viên mãn rồi, hơn nữa thực lực cũng rất mạnh mẽ.

Diệp Mặc nhớ ra ở đây còn có một tên tu vi đã là Bán Tiên Vương rồi.

Nhưng tên kia cũng không có mặt ở đây, xem ra là y sợ bản thân gặp phiền toái rồi.

Phương Thành cũng không phải đồ ngốc, nên hiện tại khi tất cả mọi người đều nhìn vào y thì y chỉ có thể hắng giọng một cái rồi nói:

– Tên Hướng Trường Ung kia là người của Đông Hải Đế tông, mà thực lực của Đông Hải Đế tông cũng không kém hơn so với Phương Kim Sơn của tôi.

Hơn nữa người bên cạnh y đều là Đại Tiên cao cấp của Phạm Đô Thiên.

Thánh nữ của Cửu Phạm Tiên trì tu vi còn kém có một tia nữa thôi là có thể tấn cấp Tiên Vương rồi, cho nên thực lực của chúng ta cách biệt với họ quá xa.

Theo tôi thì đại thượng phu co được thì cũng phải dãn được, cho nên Bắc Thương sư đệ không cần phải đi liều mạng cùng y.

Phương Thành chỉ thiếu mỗi việc là chưa nói Tề Bắc Thương trực tiếp đầu hàng mà thôi, nhưng ý tứ của y thì ai cũng hiểu, đó chính là để cho Tề Bắc Thương đầu hàng nhận thua.

Mặc dù mọi người đều hiểu được ý của Phương Thành, nhưng mà không ai tỏ ý đồng tình với lời y nói cả.

Khi bị khiêu chiến mà nhận thua, thì chẳng những sẽ hủy hoại cả cuộc đời của mình, cũng hủy cả danh vọng của toàn môn phái.

Bởi vì một khi nhận thua, thì người thắng có thể đưa ra bất kỳ một điều kiện nào.

Có kẻ đã từng yêu cầu người kia phải chui qua háng của mình, hoặc là buộc phải quỳ xuống dập đầu cầu xin tha thứ vân vân… Chỉ cần là thủ đoạn có thể vũ nhục đối phương, thì đều có thể được đưa ra cả.

Có thể nói, một khi Tề Bắc Thương nhận thua, thi đoán chừng sẽ sống còn không bằng chết.

Cái tên Hướng Trường Ung kia chắc chắn sẽ đưa ra một loại điều kiện cực kỳ nhục nhã, đến lúc đó khiến cho Tề Bắc Thương phải sống không bằng chết.

– Tề huynh, việc nhỏ như thế cần gì phải để ở trong lòng.

Chỉ là một tên Hướng Trường Ung mà thôi, không cần thiết phải để ý tới.

Diệp Mặc đương nhiên sẽ không quan tâm tới chủ ý cùi bắp của Phương Thành, vì đó quả thực là chủ ý vô cùng ngu ngốc.

Tuy sắc mặt của Tề Bắc Thương vẫn rất khó coi, nhưng nghe xong lời Diệp Mặc nói thì liền cười ha hả rồi nói:

– Diệp huynh nói rất đúng, chỉ có Tề Bắc Thương chết trận, nào có Tề Bắc Thương chịu quỳ gối cúi đầu trước kẻ nào.

Cái tên Hướng Trường Ung kia tìm ta khiêu chiến, mà Tề Bắc Thương ta đây cũng là Đại La Tiên hậu kỳ, sao lại có thể sợ một tên Hướng Trường Ung như vậy chứ? Ai có thể giúp ta đi hạ chiến thư?

Toàn bộ mọi người có mặt ở đây đều ngây ngẩn cả người.

Mọi người đều biết Tề Bắc Thương nhất định là phải chiến, nhưng chủ động cổ vũ Tề Bắc Thương đi chiến đấu thì không có ai cả.

Cổ vũ Tề Bắc Thương tiếp nhận khiêu chiến, chính là yêu cầu Tề Bắc Thương đi chịu chết.

Vậy mà Diệp Mặc này lại ngược đời, bất luận là nói chuyện hay làm gì đều không đầu không đuôi như vậy, bỗng dưng lại đi cổ vũ Tề Bắc Thương đi chịu chết.

Mấy người Quý Thư đành thở dài.

Y và Tề Bắc Thương có quan hệ rất tốt, nhưng đương nhiên cũng biết rõ Diệp Mặc nói là đúng.

Lúc này chỉ có thể cổ vũ thêm cho Tề Bắc Thương chút sĩ khí, chứ không phải là đả kích sĩ khí của cậu ta.

Ninh Nga Tiên tử nhìn thoáng qua Diệp Mặc, im lặng lắc đầu.

Phương Thành thì lại cười lạnh một tiếng, không nói gì cả.

Y cũng không phải là đối thủ của Hướng Trường Ung, thì Tề Bắc Thương đi chính là chịu chết, còn không bằng đi tự sát luôn còn hơn.

Y đứng ở đây cũng chỉ vì quan hệ với Ninh Nga, nếu không thì căn bản là y sẽ không xuất hiện ở đây.

Còn Ninh Nga Tiên tử có mặt ở đây thì lại chủ yếu là vì có quan hệ với Kế Khôn.

Diệp Mặc cười ha hả rồi cao giọng nói:

– Loại chuyện này đương nhiên là để tôi đi.

Ninh Nga Tiên tử liền nhìn Kế Khôn lo lắng hỏi:

– Hi Nguyệt, đệ đệ của cô…

Kế Khôn mỉm cười, không hề lo lắng gì.

Sức chiến đấu của Diệp Mặc cô biết rất rõ, tuyệt đối sẽ không kém hơn Hướng Trường Ung.

Tính cách của Diệp Mặc thì cô cũng biết một chút, cũng là loại người quyết không để cho bằng hữu của mình phải chịu thiệt.

Cho nên Diệp Mặc nói rằng mình sẽ đi đưa tin, thì cô cũng không có ý kiến gì cả.

– Y ở khu vực của Phạm Đô Thiên, gian phòng số 138.

Cậu nhất định phải giúp tôi hạ chiến thư hẹn y ba ngày sau làm một trận kinh thiên.

Tề Bắc Thương liền bổ sung một câu.

Bởi vì y đã quyết tâm chết trận rồi, nên ngược lại lại không có chút tâm tình bàng hoàng nào nữa.

– Tôi đi cùng cậu.

Quý Thư lập tức đứng lên nói.

Diệp Mặc khoát tay:

– Không cần, chỉ cần một mình tôi là được rồi, chỉ là một cái chiến thư thôi mà.

Nói xong thì Diệp Mặc lại quay sang nói với Kế Khôn:

– Hi Nguyệt tỷ, chị ở nơi này chờ em là được rồi.

Em đi tìm tên Hướng Trường Ung kia, một lát sau sẽ trở lại.

Sau khi nói xong, thì Diệp Mặc liền xoay người rời đi, không hề có chút chậm trễ nào.

Thấy Diệp Mặc đã rời đi, hơn nữa còn là đi giúp Tề Bắc Thương đưa chiến thư, thì những người trong phòng đều rơi vào trầm mặc.

Lúc này tên Đại La Tiên lúc trước từng giải thích tình huống về pháp tắc không gian cho Diệp Mặc liền phá vỡ sự im lặng:

– Tôi cảm thấy tuy là Diệp sư đệ có hơi xúc động, nhưng lời nói cũng không sai.

Đời ta tu tiên, sợ gì đánh một trận chứ? Chết trận cũng tốt hơn là sống tạm.

– Được, hôm nay những người có mặt ở đây đều là bạn của Tề Bắc Thương tôi.

Cảm tạ các vị bằng hữu đã không hề rời bỏ Tề Bắc Thương tôi lúc khó khăn.

Nào! Hôm nay tôi xin được mời khách.

Nói xong thì Tề Bắc Thương liền lấy ra hơn mười vò Tiên tửu.

Vò rượu vừa được mở ra, thì một mùi thơm nhẹ nhàng lan tỏa khắp nơi.

Mọi người đều biết đây là bảo vật của Tề Bắc Thương.

Có lẽ y biết rằng mình chắc chắn sẽ chết trận, cho nên mới cam lòng lấy ra chia sẻ cùng mọi người.

Rượu rất thơm, nhưng mọi người lại không có hứng để uống rượu, thậm chí còn cảm thấy chút hổ thẹn.

Tề Bắc Thương nói rằng thời điểm y khó khăn nhất, mọi người đều không rời bỏ y là sự thật.

Nhưng thực tế người có thể trợ giúp y lại không hề có.

Ngược lại chỉ có người cổ vũ cho y là Diệp Mặc đã giúp y đi đưa chiến thư.

– Nếu như chúng ta ở đây cũng có một cao thủ giống như Lư Mang, thì ai dám hướng tới chúng ta mà khiêu chiến chứ?

Ân Hồn sau khi uống một hơi hết vò rượu, thì liền tức giận đập vỡ cả vò rượu trên tay.

Mọi người trong phòng nhất thời trở nên trầm mặc.

Tất cả đều biết lời Ân Hồn nói rất đúng.

Nếu như trong mười mấy người bọn họ, cũng có một cao thủ như Tiểu Tiên Vương Lư Mang, thì tuyệt đối sẽ không có người nào dám tới khiêu chiến cả.

Mọi người sở dĩ tụ hội thành đoàn với nhau, chính là để gia tăng thêm thực lực, không để cho người khác tùy tiện khi dễ.

Nhưng hiện giờ Tề Bắc Thương lại sắp bị kẻ khác dùng danh nghĩa khiêu chiến giết chết, cũng chính là đã khi dễ tới tận cửa rồi, nhưng lại không có ai dám đứng ra nói chuyện cả.

Trên Tiên thuyền, khu vực của các đại Thiên Vực được phân chia rõ ràng.

Diệp Mặc sau khi ra khỏi Thường Dung Thiên thì rất dễ dàng tìm được khu vực của Phạm Đô Thiên.

Gian phòng số 138 này càng dễ tìm hơn, cho nên Diệp Mặc cũng không cần phải hỏi ai, từ xa cũng có thể dùng thần thức để quét tới rồi.

Hơn nữa cái gian phòng số 138 này cũng không hề thiết lập cấm chế, tiếng động trong phòng vô cùng huyên náo.

So vơi căn phòng của Tề Bắc Thương thì ở đây chỉ có náo nhiệt và náo nhiệt.

Diệp Mặc đến giữa cửa ra vào, hai ba mươi tên tiên nhân trong phòng liền cùng đưa mắt nhìn về phía Diệp Mặc, bởi vì không một ai nhận ra Diệp Mặc cả.

– Mày là ai? Tới đây có chuyện gì?

Một thanh âm liền quát lên hỏi.

Đó là giọng nói của một tên Đại La Tiên hậu kỳ.

– Tao là ai không cần quản, chỉ cần biết rằng tao tới đây để hạ chiến thư là được rồi.

Diệp Mặc lạnh giọng nói.

Đối mặt với hai ba mươi tên Đại La Tiên, nhưng hắn căn bản cũng chẳng có nửa phần sợ hãi nào.

Sau phút trầm mặc ngắn ngủi, thì trong phòng liền là một trận cười vang, dường như đã bị thái độ nghiêm túc của Diệp Mặc khiến cho phải bật cười.

Diệp Mặc chờ những tiếng cười trong phòng dừng lại, thì mới bình thản mà hỏi:

– Ai là Hướng Trường Ung? Người tao muốn tìm chính là tên này.

Một tên đại hán khôi ngô đột nhiên đứng lên.

Đồng thời sát cơ trên người của y cũng tuôn ra, trực tiếp hóa thành một đường thẳng vọt về phía Diệp Mặc.

Cái đạo sát khí cường đại trực tiếp vọt thẳng tới trước mặt Diệp Mặc, sau đó liền nổ tung ra.

Diệp Mặc đứng ở cửa, không động một chút nào, vậy mà đạo sát khí kia tới trước mặt hắn giống như gặp phải một cái rào chắn vô hình, thanh thế bạo liệt hết sức dọa người, nhưng loại thanh thế này chỉ đem không gian xung quanh chấn động một chút.

Còn Diệp Mặc thì ngay cả một sợi tóc cũng không hề nhúc nhích.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1757: Tán Tu Diệp Mặc

Tán Tu Diệp Mặc

L

ần này, chẳng những người đàn ông vạm vỡ khôi ngô kia lập tức lộ vẻ kinh ngạc, mà ngay cả những người còn lại trong phòng cũng đều lộ vẻ kinh ngạc.

Tới nơi này đều là những người nổi bật cùng đẳng cấp, Diệp Mặc – một Đại La Tiên sơ kỳ có thể ngăn cản loại ý muốn giết người dũng mãnh này, đừng nói bị thương, ngay cả tóc cũng không hề suy suyển, cũng không phải đơn giản là có thể làm được như vậy.

Trên thực tế, ngoại trừ Diệp Mặc, những người còn lại đều bị loại ý muốn giết người này làm cho quần áo lay động.

Mà tất cả mọi người hiểu rõ, một chiêu này chỉ nhằm vào mỗi Diệp Mặc.

Ánh mắt người đàn ông vạm vỡ khôi ngô kia ngưng tụ lại, thực lực của gã dũng mãnh, kẻ đứng sau dật dây cũng vững mạnh vô cùng, cũng không phải là kẻ không có đầu óc.

Số người bị gã khiêu chiến rồi giết chết, gã đều đã điều tra qua.

Người bên cạnh Tề Bắc Thương kia, gã cũng đã điều tra một chút, ngoại trừ một người nửa bước Tiên vương tên là Ngụy Sầu và Phương Thành kia ra, những người còn lại gã đều chẳng thèm nhìn đến.

Gã cũng biết bên Tề Bắc Thương còn có một Đại La Tiên sơ kỳ, nhưng hôm nay sau khi nhìn thấy, gã mới hiểu, Đại La Tiên sơ kỳ trước mắt đây, e rằng sẽ không đơn giản.

– Ta chính là Hướng Trường Ung, Tề Bắc Thương muốn lúc nào đấu, cứ nói thẳng đi, Hướng mỗ chờ đã sớm không kiên nhẫn được nữa rồi.

Người đàn ông vạm vỡ khôi ngô kia kinh ngạc chỉ trong chốc lát liền biến mất không thấy gì nữa, cũng không tiếp tục thi triển khí thế đàn áp Diệp Mặc nữa, chỉ bình thản nhìn Diệp Mặc, nói.

Diệp Mặc nhìn lướt qua những tiên nhân còn lại trong phòng, sau đó nói:

– Thư khiêu chiến này của ta chỉ dành cho một mình ngươi, đương nhiên, nếu như ngươi không dám một mình tiếp, cũng có thể để những người khác ở lại – Ha ha ha ha…

Hướng Trường Ung cười ha ha, – Ta, Hướng mỗ còn có chuyện không dám nhận thư khiêu chiến? Bất kỳ kẻ nào muốn đấu, Hướng mỗ đều tiếp hết.

Trò khích tướng tầm thường căn bản là không cần nhắc tới trước mặt bổn tiên.

Nói đến phần sau giọng điệu Hướng Trường Ung đã càng thêm cuồng nhiệt hẳn lên, ngay cả Diệp Mặc cũng không thể không thừa nhận, Hướng Trường Ung chẳng những tính tình thô bạo, ngay cả khí phách cũng không nhỏ.

– Các vị xin hãy chờ một chút.

Bổn tiên ngược lại muốn xem xem một Đại La Tiên sơ kỳ tầm thường có thể làm khó dễ ta như thế nào?

Hướng Trường Ung giọng điệu rất là khinh thường, gã cũng đã xem Diệp Mặc như người chết rồi.

Chờ sau khi gã khiêu chiến Tề Bắc Thương xong, người kế tiếp gã muốn khiêu chiến chính là Diệp Mặc.

Những người trong phòng hình như đã biết rõ tính cách của Hướng Trường Ung, lập tức nhao nhao bỏ đi.

Tuy có người muốn khiêu chiến với Diệp Mặc, nhưng cũng biết cho dù là muốn khiêu chiến Diệp Mặc, cũng nhất định phải đợi Diệp Mặc ra đã rồi nói sau.

Chờ toàn bộ những người trong phòng đều đi hết xong, Diệp Mặc căn bản là không đợi Hướng Trường Ung tạo cấm chế lên gian phòng, trở tay liền có mấy cái cấm chế đánh ra.

Căn phòng của Hướng Trường Ung lập tức lại một lần nữa bị ngăn cách.

– Nể tình ngươi ngăn cản một chiêu sát thế trảm của ta.

Ta cho ngươi một cơ hội, nói tìm ta có chuyện gì.

Hướng Trường Ung lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Mặc, gã biết rõ Diệp Mặc muốn một mình tìm gã, nhất định không phải đơn giản chỉ là để hạ chiến thư như vậy đâu.

– Ngươi tiếp một quyền của ta trước thử xem.

Diệp Mặc căn bản là không hề phí lời chút nào, đánh ra một quyền.

Hướng Trường Ung nào ngờ Diệp Mặc dám ra tay ở trong phòng của gã, nhưng gã phản ứng cực nhanh, lập tức lửa giận ngút trời.

Gã còn chưa bắt đầu hung hăng càn quấy.

Chỉ là một Đại La Tiên tầm thường mà dám lớn lối như vậy.

Sau một khắc, một cái Viên Bạt cực lớn đã được gã phóng ra chắn trước người.

Một quyền này của Diệp Mặc giống như xuất hiện từ trong không trung vậy, một đòn này đánh ra liền cuốn toàn bộ không gian sát cơ trong phòng Hướng Trường Ung.

Hơn nữa sát thế liên tục không ngừng kia vẫn còn từ trong không trung bay lên, chỉ trong một hơi thở liền tạo thành một dòng nước xoáy sát thế, quấn lấy Hướng Trường Ung.

Đối với Diệp Mặc mà nói, Hư không có thể hấp thu không gian sát cơ trong phạm vi hơn mấy trăm ngàn dặm, cũng có thể khống chế quyền phong của chính mình ở trong phạm vi một căn phòng.

Hướng Trường Ung không phải là Nghiêm Cửu Thiên, so với Nghiêm Cửu Thiên, Hướng Trường Ung còn chưa là cái gì.

Diệp Mặc ngay cả Nghiêm Cửu Thiên cũng không sợ, muốn giáo huấn Hướng Trường Ung, cần gì kiêng kị.

Hắn hoàn toàn nắm chắc có thể giết Hướng Trường Ung, mà không kinh động tới bất kỳ ai ở bên ngoài căn phòng.

Đương nhiên, Diệp Mặc chắc là sẽ không giết Hướng Trường Ung.

Nếu như muốn giết Hướng Trường Ung, hắn cũng sẽ không ra tay trong phòng Hướng Trường Ung.

Hướng Trường Ung lai lịch không nhỏ, chọc Hướng Trường Ung hắn không sợ, nhưng sau khi giết Hướng Trường Ung xong, chọc giận người chống lưng cho Hướng Trường Ung, Diệp Mặc lại không muốn thế.

Lúc Diệp Mặc đánh ra cú đấm, Hướng Trường Ung còn đang cười lạnh.

Nhưng khi Diệp Mặc huy động sát thế khắp phòng, hơn nữa sát thế kia còn đang không ngừng gia tăng ở trên không, giống như từ trong hư không đột nhiên hiện ra vậy, Hướng Trường Ung nhíu mày, trong lòng kinh hãi, gã cảm giác tu vi của Diệp Mặc không thể nào kém hơn gã được.

Khi sát thế của Diệp Mặc hình thành nên lốc xoáy, hoàn toàn bao bộc gã ở trong đó, khi ngay cả pháp bảo Viên Bạt gã phóng ra còn trở nên khó khăn, Hướng Trường Ung trong lòng đã rét run.

Một khi quyền phong sát thế của đối phương ở xung quanh gã phá tung, gã sắp trở thành trung tâm của trận nổ tung này, bị thế đấm này của đối phương xé cho nát bấy.

Lúc này Hướng Trường Ung mới hiểu được, đối phương không phải không kém hơn gã, mà là mình so với đối phương còn kém quá xa.

Quyền thế sát cơ của Diệp Mặc đáng sợ như vậy, vậy mà không hề mảy may đụng phải vách tường của gian phòng, Hướng Trường Ung đã biết, một quyền này căn bản cũng không phải là thực lực chân chính của đối phương.

Nếu như đối phương thi triển ra thực lực chân chính, ở trước mặt Đại La Tiên sơ kỳ này mình tuyệt đối không duy trì được qua mười hơi thở.

Thường Dung Thiên có Đại La Tiên đáng sợ như vậy, sao gã không biết? Sát thế trảm vừa rồi của gã so với một quyền này của đối phương, quả thực còn không bằng muối bỏ biển, khó trách ngay cả tóc của đối phương cũng không động được.

Sát thế đáng sợ trực tiếp xâm nhập vào trạng thái tinh thần của Hướng Trường Ung, khiến cho Hướng Trường Ung cảm giác, hình như sau một khắc, cái mạng nhỏ của gã sẽ không còn thuộc về gã nữa.

Mồ hôi lạnh xoa một cái liền từ trên người Hướng Trường Ung chảy xuống, lần đầu tiên gã cảm giác được mình cách cái chết gần như thế.

Một quyền này của Diệp Mặc tuy là tiên hạ thủ vi cường, đã khiến cho gã mất đi tiên cơ, nhưng trên thực tế, cho dù là gã có chuẩn bị đầy đủ, có thể ngăn chặn một quyền này không? Cho dù là có thể ngăn chặn quyền này, vậy quyền kế tiếp gã cũng chưa chắc có thể ngăn chặn được.

Viên Bạt của Hướng Trường Ung phát ra tiếng ong ong đáng sợ, đó là tiếng vang do quyền phong sát thế của Diệp Mặc kích động nên.

Ngay khi Hướng Trường Ung nhắm mắt chờ chết, ý muốn giết người kinh khủng kia bỗng nhiên dừng lại, vòng xoáy sát thế cũng chậm rãi biến mất.

Hướng Trường Ung sắc mặt tái nhợt thở phào nhẹ nhõm, gã biết mình đã đi một chuyến qua Quỷ Môn Quan.

Nếu như đối phương không tạm thời thu hồi một quyền này, lúc này gã đã chết rồi.

Hướng Trường Ung không phải là người không có kiến thức, gã liếc mắt một cái liền nhìn ra một quyền mà Diệp Mặc thi triển này là một loại quyền đạo thần thông.

Quyền đạo thần thông do quyền phong và quyền thế khủng bố như thế hình thành nên, vậy mà đối phương lại có thể thu vào, đánh ra tự nhiên.

Bởi vậy có thể thấy thực lực của đối phương mạnh đến mức nào rồi.

Lốc xoáy sát thế trong gian phòng theo quyền phong của Diệp Mặc cũng thu lại, trong nháy mắt biến mất sạch sẽ, cả phòng lại khôi phục dáng vẻ như lúc đầu.

Hướng Trường Ung toàn thân mồ hôi lạnh đầm đìa, trong lòng lại thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng sắc mặt của gã cực kỳ khó coi.

– Ta có thể dễ dàng giết chết ngươi.

Sau khi Diệp Mặc thu hồi nắm đấm về, lạnh lùng nói.

Nếu như lúc vừa tiến vào Diệp Mặc nói những lời này, Hướng Trường Ung đã sớm động thủ.

Một Đại La Tiên sơ kỳ, dám ở trước mặt mình nói có thể dễ dàng giết chết gã, Hướng Trường Ung gã vẫn chưa từng gặp qua người nào ngông cuồng như thế.

Hướng Trường Ung thu hồi Viên Bạt, gã tuy tính tình thô bạo, nhưng lại biết lời Diệp Mặc nói đúng là sự thật, đối phương thật sự có thể dễ dàng giết chết gã.

Diệp Mặc không đợi Hướng Trường Ung bày tỏ, liền tiếp tục nói, – Ta tới nơi này không phải là để giết ngươi, nếu ta muốn giết ngươi, thì ta sẽ trực tiếp khiêu chiến ngươi.

Hướng Trường Ung rùng mình một cái, nếu như trên sàn khiêu chiến mà thất bại, gã chẳng những phải đối mặt với việc bị giết, hơn nữa sau khi chết cũng sẽ có người mỉa mai gã bị một Đại La Tiên sơ kỳ giết.

Trầm mặc một lát sau, Hướng Trường Ung mới trầm giọng nói:

– Ngươi nói không sai, ngươi đúng là có thể dễ dàng giết ta.

Ta giết Tề Bắc Thương là vì nhận ủy thác của người khác, nếu như ta biết Tề Bắc Thương có một người bạn như ngươi, ta sẽ không khiêu chiến với hắn.

Hướng Trường Ung lúc này đã hiểu tại sao Diệp Mặc muốn để gã mời những người còn lại trong phòng lui ra, người ta làm như vậy vì nể tình Hướng Trường Ung gã.

Rất rõ ràng, cái đối phương sợ không phải là Hướng Trường Ung gã, mà là không muốn gây nên thù hằn với gã.

– Ý tốt của các hạ Hướng Trường Ung ta xin nhận trong lòng.

Hướng Trường Ung lại bổ sung một câu.

Gã tính tình thô bạo, nhưng không có nghĩa là gã là đồ ngốc, nếu như gã là đồ ngốc, gã cũng sẽ không điều tra một chút về đối phương trước khi muốn đi khiêu chiến với người ta.

Diệp Mặc gật gật đầu, Hướng Trường Ung có thể tỉnh táo lại trả lời hắn là không còn gì tốt hơn rồi, nếu như đối phương là một tên điên cuồng giống như kẻ ngu ngốc, vậy thì Diệp Mặc chỉ có thể thông qua khiêu chiến để giết Hướng Trường Ung.

Rõ ràng Hướng Trường Ung hiểu rõ điểm này, lúc này mới hòa hoãn như thế mà trả lời Diệp Mặc.

– Rất tốt, ta hy vọng ngươi có thể chủ động đi xin lỗi Tề Bắc Thương, ngươi nói là bị người khác xúi giục, hủy bỏ khiêu chiến.

Diệp Mặc lập tức nói.

Hướng Trường Ung theo bản năng trả lời:

– Không thể nào, Hướng Trường Ung ta tuyệt đối sẽ không xin lỗi bất kỳ ai, càng không có khả năng sẽ hủy bỏ khiêu chiến.

Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng nói:

– Đã vậy, ta đây sẽ khiêu chiến ngươi trước.

Hoa Như Tuyết kia ta cảm thấy cũng không tệ, ngươi và Hoa Như Tuyết…

– Đợi một chút…

Hướng Trường Ung không đợi Diệp Mặc nói hết lời, liền đưa tay ngăn lại, – Ta đồng ý yêu cầu của ngươi, nhưng ta muốn hủy khiêu chiến, thì cần Tề Bắc Thương đồng ý mới được, nếu không khiêu chiến là không có cách nào hủy bỏ được.

– Ta sẽ thuyết phục Tề Bắc Thương, hơn nữa hắn sẽ không khiến ngươi xấu mặt.

Ngươi là một người thông minh, ta tin tưởng ngươi biết phải làm như thế nào.

Ta bây giờ đúng là không thể trêu vào Đông Hải đế tông, cũng không muốn gây thù chuốc oán với Đông Minh đế tông, nhưng ta cũng không muốn bạn bè gặp chuyện không may.

Nhưng, ta không muốn gây thù, không có nghĩa là ta sợ bất kỳ thế lực nào.

Diệp Mặc lại nói lời này, khiến cho Hướng Trường Ung rất rõ ràng, đối phương căn bản là không coi Hướng Trường Ung gã là một đối thủ, đối phương kiêng kỵ là Đông Minh đế tông.

Hơn nữa trong cách nói của đối phương chỉ là bây giờ không muốn gây, một khi đã tạo thành thù hận, sau này hắn sẽ chọc đến Đông Minh đế tông như thường.

Hướng Trường Ung lại không cảm giác khí thế của Diệp Mặc lớn, một Đại La Tiên sơ kỳ, có thể đơn giản giết một Đại La Tiên hậu kỳ đỉnh cao như gã.

Loại người này, thành tựu trong tương lai nếu mà nhỏ, đó mới là chuyện lạ.

– Ta đồng ý, nhưng nếu như Tề Bắc Thương xỉ nhục ta, ta thà chết trong tay ngươi, cũng sẽ không khuất phục.

Hướng Trường Ung cuối cùng vẫn lựa chọn cúi đầu, gã tin tưởng, một khi mình tiếp tục cương quyết, đối phương lập tức sẽ khiêu chiến với gã.

Diệp Mặc gật gật đầu, xoay người rời đi.

Hắn tin tưởng Hướng Trường Ung cúi đầu rồi thì Tề Bắc Thương sẽ không tiếp tục xỉ nhục đối phương nữa.

– Xin cho biết quý danh của anh bạn?

Hướng Trường Ung vội vàng chắp tay hỏi, Diệp Mặc tuy áp chế gã không thể không cúi đầu, nhưng đối phương coi như là nể mặt, nếu không gã sẽ không thể dễ sống như thế.

– Tán tu Diệp Mặc.

Diệp Mặc đã mở cấm chế ra đi ra ngoài.

Bên ngoài gian phòng vẫn còn vây quanh rất nhiều Đại La Tiên.

Những người này ngoại trừ bạn của Hướng Trường Ung ra, còn có một số người là đến xem náo nhiệt.

Bọn họ đều đang nghĩ, Hướng Trường Ung có thể sẽ giết chết Đại La Tiên sơ kỳ đưa chiến thư hay không.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1758: Hướng Trường Ung Xin Lỗi

Hướng Trường Ung Xin Lỗi

N

hìn bóng dáng của Diệp Mặc nhanh chóng đi xa, người bên ngoài đều rất là nghi hoặc.

Theo tính tình của Hướng Trường Ung, người đưa chiến thư này cho dù không chết, cũng phải trọng thương đi ra mới đúng.

Nhưng trên thực tế, người ta đi vào bộ dáng thế nào, thì khi ra vẫn là bộ dáng thế ấy.

Một lát sau, Hướng Trường Ung xuất hiện ở cửa.

So với Diệp Mặc không có bất kỳ thay đổi gì, những Đại La Tiên ở bên ngoài này lại cảm giác Hướng Trường Ung có chút thay đổi.

Sắc mặt của gã hình như không dễ coi lắm, hơn nữa Tiên Nguyên trên người hình như cũng có chút hơi dao động.

– Các bạn, vừa rồi tôi đã nghe người mà Tề Bắc Thương phái tới giải thích, tôi mới biết Hướng Trường Ung tôi bị người khác lợi dụng.

Có thể liều sống liều chết với Hướng Trường Ung tôi, nhưng muốn lợi dụng Hướng Trường Ung tôi thì lại không được.

Lời nói của Hướng Trường Ung khiến cho một số người rất là nghi hoặc, Hướng Trường Ung vốn đang mượn cơ hội kiếm cớ giết Tề Bắc Thương, sao bây giờ lại nói là bị người khác lợi dụng? Gã không phải là thích người khác lợi dụng gã giết người sao?

Không đợi mọi người nghi hoặc, Hướng Trường Ung đã nghiêm mặt nói:

– Hướng Trường Ung tôi quang minh lỗi lạc, sai chính là sai, kiên quyết sẽ không để cho người khác lợi dụng.

Muốn lợi dụng tôi khiêu chiến Tề Bắc Thương, tôi khăng khăng không chịu, lần này tôi quyết định tự mình đi xin lỗi Tề Bắc Thương…

Lời nói của Hướng Trường Ung triệt để khiến cho những người chung quanh kinh hãi, đây là khái niệm gì vậy? Hướng Trường Ung muốn đích thân đi xin lỗi? Với tính tình của Hướng Trường Ung, cho dù là bị lợi dụng, gã cũng chỉ có thể đợi giết Tề Bắc Thương xong, lại đi khiêu chiến người lợi dụng gã.

Làm gì còn có chuyện nói xin lỗi?

Vài tên Đại La Tiên cáo già đã hiểu ra chút manh mối, lập tức lớn tiếng phụ họa nói:

– Hướng huynh quả nhiên quang minh lỗi lạc, sau khi biết rõ bị lợi dụng, còn chủ động thái độ khiêm nhường xin lỗi một Đại La Tiên bình thường, đúng là phong cách quý phái.

Với đạo tâm vô thượng này của Hướng huynh, thành tựu tương lai sẽ không cách nào đánh giá được…

Có người mở đầu, những người còn lại lập tức liền hiểu là chuyện gì xảy ra, lập tức nhao nhao vỗ tay.

Hướng Trường Ung trong lòng mặc dù xấu hổ, lại rất là cảm kích đối với mấy Đại La Tiên biết thức thời này, tốt xấu gì cũng bảo vệ địa vị và mặt mũi cho Hướng Trường Ung gã.

Đương nhiên những Đại La Tiên lanh lợi thao vát kia đã biết, vấn đề khẳng định là nằm ở trên người Đại La Tiên sơ kỳ vừa rồi đưa chiến thư đến kia.

Đại La Tiên kia đối mặt với Sát thế trảm của Hướng Trường Ung không chút nào kinh sợ, hiển nhiên là không đơn giản.

Nếu như không phải Hướng Trường Ung thật sự lợi hại, thậm chí cũng có người hoài nghi vừa rồi ở trong phòng, Đại La Tiên sơ kỳ rời đi kia đã dạy bảo Hướng Trường Ung một trận.

Nhưng loại suy đoán này quá bất hợp lí, ngược lại Hướng Trường Ung nói gã không muốn bị người khác lợi dụng, ngược lại lại càng dễ khiến cho người ta chấp nhận.

Diệp Mặc mới vừa đi ra khỏi khu vực chỗ ở của Phạm Độ Thiên, đã nhìn thấy một người quen, tiểu tiên vương Lư Mang.

Lúc này Lư Mang đang nhìn chằm chằm hắn cười lạnh.

Hiển nhiên là đang ở chỗ này chờ hắn.

– Khó trách giết được Minh Tài, không ngờ ngươi chính là một Đại La Tiên, tốt, rất giỏi ah.

Lư Mang mỉa mai nói.

Diệp Mặc đương nhiên biết rõ bây giờ Lư Mang hận hắn thấu xương, nhưng hắn cũng không thèm để ý, bây giờ hắn có Thời không thoa.

Bất kỳ nơi nào cũng đều có thể đi.

Một tiểu tiên Vương bình thường, khi hắn còn là Đại Chí Tiên cũng không sợ, bây giờ càng chắc chắn là sẽ không sợ hãi.

– Ngươi nói không sai, lốt Đại Chí Tiên lúc đầu của ta là giả đấy, Đại La Tiên mới là thật.

Dù sao tốt hơn người giả tạo Diệp Mặc lên tiếng phản kích nói, hắn lấy làm may mắn vì mình không tiếp tục ẩn dấu tu vi.

Lư Mang thấy Diệp Mặc lại mỉa mai gã là một Tiên vương giả, trong lòng càng thêm căm tức.

Đáng tiếc ở đây cũng không phải là nơi nên ra tay.

Bằng không gã làm sao còn có thể nhẫn nhịn không ra tay được?

– Cảnh cáo ngươi tránh xa Hi Nguyệt xa một chút, đừng để cuối cùng chết rồi còn không biết mình chết như thế nào.

Lư Mang nhịn không được lại uy hiếp Diệp Mặc một câu.

Rõ ràng là Lư Mang cố ý đến cảnh cáo Diệp Mặc một chút, Diệp Mặc nào thèm để ý tới Lư Mang, hắn lập tức xoay người rời đi.

Lư Mang hừ lạnh một tiếng.

Tuy trong lòng cực độ khó chịu, lại không có cách nào làm khó dễ Diệp Mặc.

Vừa lúc đó, lại có một gã Đại La Tiên tới, đồng thời truyền âm cho Lư Mang.

Diệp Mặc đã trông thấy tên Đại La Tiên tới kia.

Đại La Tiên này truyền âm cho Lư Mang, Diệp Mặc đương nhiên sẽ không bỏ qua, thần thức của hắn cẩn thận bắt tới.

Truyền âm kia đứt quãng, Diệp Mặc chỉ nghe được mấy từ ‘vật Ngũ hành, đấu giá, tiên vương’ này, sau khi Lư Mang nhận được tin tức, lập tức đi, hình như còn rất là vội vàng.

Đối với Đại hội đấu giá Diệp Mặc căn bản là không thèm để ý, Đại hội đấu giá gần như mỗi ngày đều có, cho dù là trên Tiên thuyền, cũng thường xuyên có đấu giá qui mô lớn.

Cái hắn để ý là ba chữ ‘vật ngũ hành’ kia, ‘ngũ hành’ khiến cho Diệp Mặc lập tức liền nhớ tới ụ đá của hắn, bây giờ hắn còn thiếu một ụ đá, ‘ngũ hành’ này không biết có phải là có liên quan tới ụ đá của hắn hay không.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc cũng không gấp gáp trở về, lập tức tàng hình đuổi theo Lư Mang.

Trên tiên thuyền có rất nhiều cấm chế, đặc biệt là cấm chế ẩn dấu lại càng nhiều.

Diệp Mặc chỉ đuổi theo chưa tới một nén nhang, Lư Mang liền biến mất khỏi thần thức của hắn không thấy đâu.

– Diệp Đại Ca?

Diệp Mặc còn đang suy nghĩ làm sao để hỏi về Đại hội đấu giá, một giọng nói có chút ngạc nhiên vang lên ngay cạnh Diệp Mặc.

Chung quanh, người đến người đi, Diệp Mặc lại không chú ý tới.

Lúc này bị người ta kêu tên, Diệp Mặc mới nhận ra người tới, không ngờ là Nhâm Ngu Cẩn mà hắn quen biết, bên cạnh Nhâm Ngu Cẩn là Sở Di.

Nói thật lòng, Diệp Mặc đúng là không muốn nhìn thấy hai người kia.

Nhưng không ngờ bọn họ cũng có tư cách đi Thanh Vi Thiên, Diệp Mặc đành phải chắp tay rất là khách khí chào hỏi:

– Thì ra là Ngu Cẩn sư muội và Sở huynh, thật sự là nhân sinh hà xứ bất tương phùng*, hai vị có lẽ cũng đi Thanh Vi Thiên.

*Nhân sinh hà xứ bất tương phùng: Có duyên ngàn dặm sẽ gặp lại, trong đời người nơi nào không gặp lại.

Sở Di vội vàng nói:

– Đúng vậy, lần trước rất cảm ơn Diệp huynh hỗ trợ.

Sau khi nhìn thấy người xuất hiện là Diệp Mặc, Sở Di trong lòng lại kinh hãi vô cùng.

Diệp Mặc có thể xuất hiện ở nơi này, điều đó có nghĩa là lúc trước Hắc Vô Nhẫn trong tòa đại điện kia đánh nhau hẳn là dữ nhiều lành ít.

Với y mà nói, Diệp Mặc bây giờ là Đại La Tiên sơ kỳ, y ngược lại cảm thấy được bình thường.

Lần trước Diệp Mặc chính là Đại Chí Tiên viên mãn, trong khoảng thời gian này hắn độ kiếp thăng cấp Đại La Tiên sơ kỳ cũng không kì lạ.

Diệp Mặc không muốn nhắc tới sự việc lần trước, vội vàng nói:

– Chỉ là việc nhỏ mà thôi, hai người hẳn là ở khu vực Cấm Thượng Thiên, sao lại xuất hiện ở đây?

– Thật ra vì lần này chúng tôi đi Thanh Vi Thiên, tiên trang hao tốn tâm tư cực lớn.

Chúng tôi cũng biết, muốn lấy được Bồng Việt Tiên Quả rất khó, nhưng đi thể nghiệm việc đời một chút cũng tốt.

Phía trước chính là phường thị, lần này chúng tôi mang một ít tiên khí đến, muốn bán đi.

Nhậm Ngu Cẩn vội vàng nói.

Diệp Mặc lập tức hiểu ra, thì ra đã đi tới phường thị rồi, tiên khí mà Nhâm Ngu Cẩn và Sở Di lấy ra nhất định là lấy được trong cấm địa Tiên Phần Lĩnh.

Diệp Mặc đang không tìm thấy tin tức của Đại hội đấu giá, sau khi biết phía trước chính là phường thị, lập tức liền nói:

– Đúng lúc, tôi cũng muốn đến phường thị.

Mặc dù là một phường thị của tiên thuyền, nhưng mức độ náo nhiệt so với phường thị của một số tiên thành thì không kém chút nào.

Trong này đại đa số là Đại La Tiên, cũng có một số ít Đại Chí Tiên.

Diệp Mặc bảo Sở Di và Nhâm Ngu Cẩn đi trước bày quầy bán hàng, không cần để ý đến hắn.

Hắn muốn nghe ngóng Đại hội đấu giá, không muốn để cho người khác biết.

– Diệp Mặc sao vẫn chưa về?

Cửu Nhứ Nhạn có chút sốt ruột, Hướng Trường Ung tính khí táo bạo, người ở mấy khu vực này cũng biết.

Nếu như Diệp Mặc chọc giận Hướng Trường Ung, tuy Hướng Trường Ung không dám giết Diệp Mặc, nhưng khiến cho Diệp Mặc trọng thương, thậm chí tu vi mất hết thì vẫn có thể làm được.

Theo lý, Diệp Mặc chỉ là đi đưa một phong chiến thư mà thôi, căn bản là không cần thời gian lâu như vậy.

Không chỉ mình Cửu Nhứ Nhạn có chút sốt ruột, mà đám Quý Thư cũng có chút lo lắng rồi.

Kế Khôn ban đầu không lo lắng chút nào, trông thấy tất cả mọi người có chút lo lắng, cũng bắt đầu lo lắng.

Cô tin tưởng vào tu vi của Diệp Mặc, nhưng bên kia người ta nhiều người, lỡ như giở trò bao vây tấn công, thì tính sao?

Nghĩ tới đây Kế Khôn cũng không ngồi yên được nữa, lập tức đứng lên nói:

– Tôi đi xem thử.

– Hi Nguyệt sư tỷ, để tôi đi cho.

Quý Thư cũng đứng lên, y và Diệp Mặc quan hệ không tệ, Diệp Mặc bây giờ vẫn chưa về, cũng sợ Hướng Trường Ung ra tay với Diệp Mặc.

Vừa lúc đó, cấm chế ở cửa gian phòng bỗng dao động, có người tới.

Tề Bắc Thương đã có chút say, nhưng gian phòng kia là của y, cấm chế khẽ động, y lập tức sẽ biết, lập tức mở cấm chế ra nói:

– Diệp huynh chắc đã trở về…

Nhưng sau khi Tề Bắc Thương mở cấm chế ra thì ngây ngẩn cả người, đứng ở cửa phòng lại không phải là Diệp Mặc, mà là Hướng Trường Ung – kẻ muốn khiêu chiến y.

Hướng Trường Ung đã tới, căn bản là không có bóng dáng của Diệp Mặc.

Tề Bắc Thương lập tức liền nghĩ đến chuyện Diệp Mặc rất có thể đã bị đánh cho bị thương nặng, lập tức nổi giận đùng đùng, những người còn lại trong phòng trong nháy mắt cũng đều hiểu ra là chuyện gì.

Chỉ có Diệp Mặc trọng thương, Hướng Trường Ung mới có thể đến diễu võ dương oai.

Bạn của Diệp Mặc cũng là mấy người Quý Thư, Tề Bắc Thương, Cửu Nhứ Nhạn và Ân Hồn, người khác cho dù là đoán được chuyện gì, cũng không có ai đứng lên nói.

– Em trai của tôi, Diệp Mặc ở nơi nào?

Kế Khôn vành mắt đỏ bừng, lập tức nhìn Hướng Trường Ung tức giận quát hỏi.

Diệp Mặc đi đưa chiến thư, cô không hề ngăn cản, bởi vì cô tin tưởng bản lĩnh của Diệp Mặc, Hướng Trường Ung không phải là đối thủ của Diệp Mặc.

Nếu như cô phán đoán sai lầm, Diệp Mặc xảy ra chuyện gì, thì cô hối hận cũng không kịp rồi.

Hướng Trường Ung trông thấy Kế Khôn lửa giận ngút trời quát hỏi gã, thậm chí ý muốn giết người trên người đều không cách nào khống chế lại, cũng ngây ngẩn cả người.

Gã mới vừa tới đây, cũng không có làm gì Kế Khôn.

Nhưng rất nhanh gã liền hiểu là chuyện gì xảy ra, Kế Khôn nói em trai của cô – Diệp Mặc, hiển nhiên cho là mình đã làm gì Diệp Mặc rồi.

Kế Khôn là chị của Diệp Mặc, Hướng Trường Ung trong lòng sớm đã rụt rè, vội vàng chủ động chắp tay nói:

– Vị sư tỷ này, Diệp huynh đến chỗ tôi ngồi một lát rồi sau đó rời đi, tôi cũng không biết hắn đi đâu.

Tôi nghĩ, không bao lâu, hắn hẳn là sắp trở lại đấy.

Những người trong phòng đều ngơ ngẩn, từ khi nào mà Hướng Trường Ung dễ nói chuyện như vậy? Đây là những lời Hướng Trường Ung tính tình thô bạo nói sao?

Nhưng khiến cho mọi người càng khiếp sợ hơn chính là, Hướng Trường Ung sau khi nói xong, lại quay người chắp tay nói với Tề Bắc Thương: Trong lúc nhất thời cả phòng yên tĩnh vô cùng, Hướng Trường Ung lại chủ động đến tìm Tề Bắc Thương xin lỗi? Hơn nữa còn chủ động rút lại khiêu chiến thư?

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1759: Thần Khí Lò Luyện Đan

Thần Khí Lò Luyện Đan

N

ếu như không phải Hướng Trường Ung ngữ khí thành khẩn, thái độ chân thành tha thiết, thì cũng không có ai tin đây là sự thật, những người trong này đều còn cho rằng Hướng Trường Ung cố ý nói cho mát mặt.

Thấy trong phòng vẫn còn trầm mặc, Hướng Trường Ung cũng rất ngại ngùng.

Đành phải lần nữa thành khẩn nói:

– Anh Tề, không biết suy nghĩ của anh thế nào?

Tề Bắc Thương mặc dù uống hơi say rồi, nhưng trong nháy mắt gã liền tỉnh lại, Tiên nguyên cổ động, chút hơi rượu đó cũng sớm biến mất, gã lập tức hiểu Hướng Trường Ung đến chủ động xin lỗi cầu hòa với mình, chắc là có liên quan gì đó đến Diệp Mặc.

Đối phương chủ động đến xin lỗi, Tề Bắc Thương đương nhiên cũng sẽ không từ chối, vội ôm quyền nói:

– Hóa ra là có người xúi giục, nếu như anh Hướng đã đến xin lỗi rồi, thì chút chuyện nhỏ này coi như xong.

Nào, anh Hướng mời anh một chén.

Mặc dù chỉ là lời mời nhỏ nhoi, nhưng lời nói của Tề Bắc Thương cũng coi như khiến Hướng Trường Ung đỡ lo lắng.

Hơn nữa sau khi nói xong lời này, Tề Bắc Thương cũng đã rót cho Hướng Trường Ung một chén rượu.

Lúc này mấy người Quý Thư cũng hiểu ra, đối phương đúng là đến xin lỗi.

Hướng Trường Ung rất không muốn uống rượu trong này, nhưng lại sợ Diệp Mặc cho rằng y xin lỗi không thành khẩn, vội vàng đến uống một hơi cạn sạch rồi nói:

– Tất cả những gì không vui và hiểu lầm, chúng ta uống xong chén rượu này là cho đi hết.

Tề Bắc Thương tâm trạng cực kỳ vui vẻ, vội cười ha hả nói:

– Đương nhiên, anh Hướng lòng dạ khoáng đạt, Tề mỗ vô cùng khâm phục, chút hiểu lầm này có là gì đâu.

Hướng Trường Ung lúc này mới yên tâm, lập tức ôm quyền nói:

– Đã như vậy, vậy Hướng mỗ xin cáo từ.

Hướng Trường Ung quay người đi tới cửa, lại nhớ ra cái gì đó lại quay đầu lại nói:

– Anh Diệp quay về nếu như rảnh, Hướng mỗ hoan nghênh anh Diệp đến chơi.

Sau khi nói câu đó xong, Hướng Trường Ung mới chợt nhớ ra lúc trước khi Diệp Mặc chuẩn bị đi đã trả lời y, Tán tu Diệp Mặc.

Cho tới bây giờ y mới hiểu ra ý tứ của câu nói đó, ý của Tán tu Diệp Mặc chính là Diệp Mặc hắn là một Tán tu, tứ hải là nhà.

Nếu như mình tiếp tục tìm bạn hắn gây phiền phức, thì Diệp Mặc sẽ không chút do dự mà đối phó với mình, hơn nữa cũng không phiền hà gì.

Thấy Hướng Trường Ung rời khỏi, những người trong phòng mới bắt đầu bàn tán.

Lúc này mọi người đều biết Hướng Trường Ung là đến xin lỗi, là vì Diệp Mặc đến.

Nhưng một Đại La Tiên sơ kỳ như Diệp Mặc, làm sao có thể khuyên nhủ Hướng Trường Ung đến xin lỗi được?

Chỉ có Kế Khôn yên tâm, cô trong lòng biết rõ.

Diệp Mặc chắc hẳn không phải dùng lời lẽ khuyên nhủ y, mà là dùng nắm đấm để khuyên nhủ.

Hướng Trường Ung thoạt nhìn hành sự thô bạo, trên thực tế cũng rất có chừng mực.

Y có thể đến xin lỗi, chứng tỏ y cũng đã suy nghĩ đến hậu quả của việc không đến xin lỗi.

– Ha ha ha…

Tề Bắc Thương lúc này mới cười ha hả, tâm trạng cực kỳ thoải mái, làm gì còn nửa phần chán chường lúc trước nữa.

Hướng Trường Ung tìm gã khiêu chiến, gã phái người đến đưa chiến thư, Hướng Trường Ung lại chủ động đến xin lỗi.

Lời nói này nói đến chỗ nào, Tề Bắc Thương gã cũng có thể diện.

– Hôm nay cám ơn anh Diệp, haizz, mà sao anh ấy vẫn chưa về nhỉ?

Tề Bắc Thương đang muốn tiếp tục chúc mừng một phen, lúc này mới nhớ ra Diệp Mặc bây giờ vẫn chưa trở về.

Kế Khôn cũng đã yên lòng, cô chủ động nói:

– Em trai tôi chắc hẳn ra ngoài có chuyện rồi, không cần lo lắng cho nó.

– Xem ra sau này tiểu đội chúng ta có Diệp Mặc, cũng không có ai dám đến khiêu chiến nữa.

Quý Thư cũng cười ha hả, rõ ràng vô cùng khoan khoái dễ chịu.

Y cũng hiểu Diệp Mặc hơn người khác một chút, thậm chí y còn biết Diệp Mặc còn là một Tiên nhân luyện thể, hơn nữa tu vi luyện thể còn cao hơn y.

Không khí vừa rồi vẫn còn vô cùng áp lực, vì Hướng Trường Ung đến xin lỗi, lập tức lại trở nên sôi nổi hơn.

…Sau nửa tuần hương, Diệp Mặc lại lần nữa bước ra từ cửa hàng này.

Diệp Mặc cuối cùng cũng làm rõ chuyện gì đã xảy ra.

Hội đấu giá Dịch các này tổ chức định kỳ, căn bản không phải là hội đấu giá mà hắn muốn nghe ngóng.

Nhưng hắn cũng nghe ngóng được chút ít từ trong này, trên Tiên thuyền còn có một hội đấu giá định hướng.

Hội đấu giá này bình thường chỉ mời một số Tiên nhân có thân phận cao cấp, hoặc là một số đệ tử cao cấp của Đế tông tham gia, những Tiên nhân bình thường cũng không có tư cách đi vào.

Tiểu tiên vương Lư Mang là đệ tử của thiên chủ Thường Dung Thiên, rõ ràng là có cơ hội, Diệp Mặc đoán chừng Thánh nữ Mịch Vân của Phiêu Miểu tiên trì cũng có tư cách nhận lời mời.

Còn Kế Khôn có tư cách hay không, hắn cũng không biết.

Diệp Mặc quyết định đến hỏi chị Hi Nguyệt trước đã, rồi đến hỏi Thánh nữ Mịch Vân.

Hắn còn chưa rời khỏi phường thị, liền nghe thấy từng đợt âm thanh ồn ào từ trong phường thị truyền đến.

Giọng nói của Nhâm Ngu Cẩn rất to, Diệp Mặc đứng đằng xa cũng nghe thấy rất rõ.

Nhâm Ngu Cẩn và Sở Dĩ đều là những người mà hắn quen biết, hơn nữa Diệp Mặc cảm thấy hai người này đều không tệ lắm.

Con người Nhâm Vũ kia cũng rất tốt.

Diệp Mặc thấy quầy hàng của bọn họ xảy ra chuyện, cũng không nghĩ nhiều, lập tức liền chạy tới.

– Diệp đại ca.

Nhâm Ngu Cẩn căn bản cũng có một cảm giác kính sợ đối với Diệp Mặc, cô cảm thấy Diệp Mặc rất thần bí, hơn nữa tu vi còn rất thâm sâu.

Bây giờ Diệp Mặc đến, cô vội vàng chào hỏi.

– Có chuyện gì vậy?

Diệp Mặc nhìn lò đan loang lổ trong tay Nhâm Ngu Cẩn hỏi.

Sở Dĩ vội vàng nói:

– Tôi và Ngu Cẩn sau khi nhìn thấy lò đan này, tôi cảm thấy lò đan này không tầm thường, đang định cất lại.

Nhưng vị Tiên hữu này cứ khăng khăng muốn tôi bán lò đan lại cho y, tôi không muốn bán, y liền cố tình gây sự trong này, nói tôi bày hàng bán đồ, thì là bán.

– Những thứ mà quầy hàng này của anh bán rõ ràng đều là hàng cũ, lò đan này tôi nhìn thấy anh vừa mới lấy lên từ quầy hàng, tôi sao lại vô lý mà gây sự được? Nếu như không bán, thì đừng bày bán ở đây.

Một tên Đại La Tiên viên mãn sắc mặt xanh xao đứng trước quầy hàng lớn tiếng quát Sở Dĩ.

Nhâm Ngu Cẩn lập tức phản bác lại:

– Tôi tại sao lại không thể bày hàng bán ở đây? Phường thị này là của ông sao?

– Đưa lò đan cho tôi xem một chút.

Diệp Mặc giơ tay ra nói.

– Diệp đại ca, nếu như anh thích lò đan này, thì anh cứ cầm lấy đi.

Tôi tặng cho anh, tôi không muốn bán cho thứ người vô lễ này.

Nhâm Ngu Cẩn sau khi đưa lò đan vào tay Diệp Mặc, lại lần nữa châm chọc nói tên Đại La Tiên viên mãn mặt xanh kia.

Tên Đại La Tiên viên mãn mặt xanh kia hừ lạnh một tiếng, lại chằm chằm nhìn vào lò đan trong tay Diệp Mặc, cũng không nói lời nào.

Rõ ràng, y cũng rất muốn có được lò đan trong tay Diệp Mặc.

Diệp Mặc nhận lấy lò đan, thần thức quét vào trong.

Khi thần thức của Diệp Mặc thấy từng cấm chế phòng hộ trong đó, hắn lập tức hiểu ra tên Đại La Tiên viên mãn trước mặt này tại sao lại khăng khăng muốn có được lò đan trong tay hắn này.

Diệp Mặc cũng đã từng thấy qua Thần khí hạ phẩm, còn hắn lại là một tông sư Tiên khí, lò đan này vừa vào tay hắn, hắn liền nhìn ra, bên ngoài lò đan này xấu xí loang lổ là từng tầng từng tầng cấm chế, nếu như bỏ đi từng tầng cấm chế này, thì lò đan căn bản cũng chính là một Thần khí hạ phẩm.

Một lò đan Thần khí hạ phẩm, giá trị tuyệt đối cũng sẽ không thấp hơn một pháp bảo Thần khí trung phẩm, Diệp Mặc ngay lập tức động tâm với lò đan này.

– Sở huynh, Ngu Cẩn sư muội, lò đan này chắc là một pháp bảo không tồi.

Tôi cũng là một Tiên đan sư, lò đan này rất có ích với tôi…

Diệp Mặc còn chưa nói hết, Sở Dĩ liền nói:

– Diệp sư huynh, anh là người có đại ân đối với chúng tôi, lò đan này nếu như anh thích thì anh cứ lấy đi, huồng hồ Ngu Cẩn sư muội cũng đồng ý tặng cho anh mà.

– Vậy thì cám ơn.

Diệp Mặc cũng không khách khí, hẳn có đại ân với ba người Sở Dĩ là sự thật, hơn nữa lò đan này cũng chính là do hắn vứt đi.

Chỉ là hắn không ngờ trong cái đống mà hắn cho là đống rác đó lại còn một mặt hàng cực phẩm như này, nhưng cái này cũng không thể trách hắn được, bên ngoài lò đan này cấm chế loang lổ như vậy, hắn nhất thời không nhìn ra cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa, hắn cũng không có ý định bạc đãi hai người.

– Trong phường thị cái gì cũng có trước có sau? Tôi đến trước anh, anh dựa vào cái gì mà lại lấy đồ đi?

Tên Đại La Tiên mặt xanh kia thấy đồ vào tay Diệp Mặc rồi, lập tức liền lo lắng nói.

Diệp Mặc cất lò đan đi, lúc này mới nhìn tên Đại La Tiên không nhanh không chậm nói:

– Anh thấy tôi mua nó sao? Vừa nãy người ta tặng cho tôi mà, anh không nghe thấy à?

Những Tiên nhân đứng xem náo nhiệt xung quanh lập tức cười ồ lên, Diệp Mặc nói đúng là sự thật, lò đan này là chủ quầy hàng kia tặng.

– Anh…

Cho dù có cưỡng từ đoạt lý, thì tên Đại La Tiên này cũng không có lời nào có thể nói.

Đối phương không bỏ ra một viên tiên tinh nào, căn bản chính là được tặng, bản thân mình dựa vào cái gì mà nói đến trước đến sau?

Nhưng y lập tức liền trình bày, ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Anh bạn, lò đan này rất quan trọng với tôi, anh ra giá đi, tôi muốn mua lại của anh.

– Nếu như anh nhất định muốn mua, vậy thì tôi chuyển nhượng cho anh là được rồi…

Diệp Mặc nhíu mày nói, hắn có chút không tin tên Đại La Tiên này lại có thể mua được.

Tên Đại La Tiên kia thấy Diệp Mặc muốn nhượng lại lò đan kia, lập tức hưng phấn nói:

– Được, cám ơn anh bạn.

Diệp Mặc khua tay nói:

– Trước tiên không cần nói cám ơn, giá của lò đan này rất cao, nêu như anh không thể trả nổi, thì cũng đừng trách tôi nhá.

– Anh nói đi.

Tên Đại La Tiên kia quyết tâm nói, y tin rằng lấy của cải nhà mình ra, tên Đại La Tiên sơ kỳ trước mặt này cũng ngây hết cả người.

Diệp Mặc gật đầu:

– Vậy tôi ra giá là một đoạn Tiên linh mạch cực phẩm là được rồi, nếu như anh có thể lấy ra một đoạn Tiên linh mạch cực phẩm hoàn chỉnh, thì lò đan này anh có thể lấy đi.

Diệp Mặc cũng không biết một lò đan Thần khí hạ phẩm và một Tiên linh mạch cực phẩm cái nào đáng giá hơn, nhưng hắn chắc rằng cái giá của mình cũng không tính là khoe khoang khoác lác.

Đối với một số tông sư Tiên đan cao cấp cấp bách cần một lò đan, có lẽ giá trị của lò đan này mới là vô giá.

Nhưng đối với Diệp Mặc mà nói, Tiên linh mạch cực phẩm mới là thứ quan trọng hơn.

Vì hắn có một lò Thần nông rồi, nếu không, cho dù là vài đoạn Tiên linh mạch cực phẩm đi nữa hắn cũng sẽ không bán.

Hắn không tin tên Đại La Tiên này lại có thể lấy ra, nếu như đối phương có thể lấy ra thật, thì sẽ bán lò đan này cho y.

– Anh…

Tên Đại La Tiên mặt xanh này lập tức tức giận chỉ tay vào Diệp Mặc, rõ ràng y cho rằng Diệp Mặc đang cố ý tiêu khiển y.

Đừng nói là Tiên linh mạch cực phẩm, cho dù là Tiên linh mạch hạ phẩm y cũng không có.

Tiên linh mạch cực phẩm cho dù là Tiên đế cũng chưa chắc đã có, nghe nói mấy vị Đại đế cũng không phải mỗi người đều có một Tiên linh mạch cực phẩm.

Nhưng vào lúc này, lại có một giọng nói nhu mì vang lên:

– Diệp đại ca, lò đan đó của anh có thể bán cho tôi không? Giá tiền đương nhiên trả theo những gì anh nói.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1760: Tiên Vương Đánh Lén

Tiên Vương Đánh Lén

M

ột người con gái mặc váy hoa trắng nhẹ nhàng đứng trước mặt Diệp Mặc, biểu lộ đoan trang hiền thục, khiến cho người ta có một cảm giác một bông hoa sen trắng giữa hồ vậy.

Một nữ nhân vô cùng đẹp, Diệp Mặc nhớ đến Tố Tố và Chân Băng Du, Tố Tố và Chân Băng Du cũng đều không kém cạnh gì người con gái trước mặt này, nhưng trên người người con gái này hình như có một loại khí tức cao quý khó có thể diễn tả thành lời được.

Lời nói nhu mì vừa nãy chính là của người con gái thoạt nhìn đoan trang cao quý này nói sao? Diệp Mặc căn bản không dám tin, nhưng khi Diệp Mặc thấy lão già sau lưng người con gái này, lập tức dừng dùng thần thức quan sát.

Hắn nhìn thấy lão già đó mặc dù ẩn giấu tu vi, nhưng ít nhất cũng là tu vi Tiên vương đỉnh phong rồi, thậm chí có thể là tu vi Tiên Tôn.

– Diệp đại ca, lò đan của anh có thể bán cho tôi được không?

Giọng nói đó lại lần nữa vang lên từ miệng người con gái như bông hoa sen trắng kia, chỉ là lần này không còn nhu mì như lần trước nữa, mà chuyển thành là vô cùng đoan trang.

Diệp Mặc ngây ngẩn cả người, hắn hoàn toàn không thể nào liên hệ giọng nói nhu mì vừa nãy và giọng nói đoan trang này với nhau được, giọng nói nhu mì là của người con gái đoan trang như bông sen trắng trước mặt này nói ra sao?

Thấy Diệp Mặc sững sờ, người con gái này bỗng nhiên lại cười khanh khách một tiếng, trong tiếng cười mang theo cái gì đó rất ngây thơ, giống như một cô nương không biết đến sự đời là gì, vô cùng đáng yêu.

– Cô biết tôi?

Diệp Mặc trầm giọng hỏi.

Người con gái giống như một bông sen trắng này thấy thần sắc của Diệp Mặc trở nên nghiêm tức, lập tức có chút oan ức bĩu môi nói:

– Diệp đại ca, tôi lại không được chào đón như vậy sao? Lúc trước anh còn nói thích tôi mà…

– Tôi thích cô?

Diệp Mặc nói xong cười ha hả một tiếng:

– Tôi ngay cả cô là ai cũng không biết, tôi sao có thể thích cô được?

Cho dù phía sau còn có một Tiên tôn, nhưng Diệp Mặc cũng không sợ, Tiên tôn ở đây căn bản cũng không dám ra tay với một Đại La Tiên, nếu như trong hư không, hắn sẽ bị chú ý mọi lúc.

Bây giờ thuấn di của hắn đã có thể đạt tới ngoài nghìn dặm, cộng thêm Thời Không Toa, thủ đoạn chạy thoát cũng nhiều hơn nhiều rồi.

– Hóa ra anh lừa tôi thật.

Người con gái như bông sen trắng kia bỗng nhiên buồn bã như muốn khóc.

– Anh nói với Hướng Trường Ung anh rất thích tôi, hóa ra là lừa tôi…

Diệp Mặc giật mình, hắn hoàn toàn không dám tin người con gái trước mặt này không ngờ chính là Hoa Như Tuyết của Ma Hoan tông, chị Hi Nguyệt nói con gái của Ma Hoan tông là người vô sỉ nhất, quyến rũ đàn ông ở mọi nơi.

Chỉ cần có thể tằng tịu với các cô ấy, bất luận là nơi nào, bất luận là khi nào đều có thể, đó là một đám con gái vô sỉ.

Thế nhưng Hoa Như Tuyết trước mặt này thoạt nhìn lại vô cùng ngây thơ khờ khạo.

Hơn nữa còn vô vùng thuần khiết nữa.

Nếu như vứt bỏ cái khờ khạo ngây ngô của cô đi, cô lại là một Tiên nữ trên trời cao quý đoan trang.

Người con gái như này, Diệp Mặc quả thực không thể nào đặt cô cùng với những nữ đệ tử tìm nam nhân khắp chốn để tằng tịu của Ma Hoan tông được.

Đồng thời Diệp Mặc cũng không khỏi không cảm thán tin tức của người con gái này nhạy bén đến cỡ nào, hắn từ chỗ Hướng Trường Ung ra đây cũng chưa được bao lâu? Trong nháy mắt nội dung mà hắn và Hướng Trường Ung nói chuyện cũng bị cô ấy biết hết rồi.

Nhưng cũng khó trách Hướng Trường Ung sẽ đưa tin cho cô, người con gái này quả thực quá hấp dẫn người khác.

– Con gái tên Hoa Như Tuyết nhiều lắm, tôi nói cũng chưa chắc đã là cô.

Nếu như cô muốn cho rằng là mình.

Vậy thì là tôi lừa cô rồi.

Diệp Mặc sau khi định thần lại, không ngờ lại thận trọng gật đầu.

– Hả…

Hoa Như Tuyết không ngờ lại nghẹn lời rồi, câu trả lời của Diệp Mặc quả thực vượt khỏi dự liệu của cô.

Nhưng cô lập tức kịp phản ứng lại, sau khi cúi đầu hình như có chút uể oải.

Nhưng một lát sau, cô lại dùng giọng nói trong trẻo vô cùng êm tai của mình nói:

– Tôi vừa nãy nghe nói Diệp đại ca muốn bán cái lò đan kia, không biết tôi có thể mua được không?

– Đương nhiên có thể, chỉ cần cô trả giá được, thì lúc nào cũng có thể lấy đi được.

Diệp Mặc không chút do dự nói.

– Tôi không có Tiên linh mạch, chỉ có tiên tinh.

Anh nói con số đi, tôi đưa tiên tinh cho anh.

Hoa Như Tuyết cũng không còn vẻ thơ ngây khờ khạo nhu mì vừa nãy, mà thay và đó là thần thái Tiên tử không thể nào xâm phạm được.

Diệp Mặc mỉm cười nói:

– Xin lỗi, tôi không cần tiên tinh.

Sự hấp dẫn của tiên tinh đúng là thua xa Tiên linh mạch, hơn nữa Tiên linh mạch cực phẩm đặt trong Thế giới trang vàng, cũng có tác dụng rất lớn đối với Thế giới trang vàng.

Vẻ mặt thất vọng xuất hiện trên khuôn mặt diễm lệ xinh như hoa của Hoa Như Tuyết, khiến người ta hận không thể nào moi tim của mình cho cô ấy được, khiến cô vui lòng thêm chút.

Những Tiên nhân đứng bên xem cũng đều thầm hận Diệp Mặc thô lỗ không biết thương hoa tiếc ngọc, đổi lại là người khác, thì sớm đã tặng lò đan đó rồi.

– Sở huynh, Ngu Cẩn sư muội, lò đan tôi lấy đi rồi, tôi tất có báo đáp.

Diệp Mặc không thèm để ý đến Hoa Như Tuyết, lại quay sang nói với Sở Dĩ và Nhâm Ngu Cẩn.

Sở Dĩ lúc này mới tỉnh hồn lại, vội nói:

– Lò đan đưa cho anh Diệp là nên mà, còn những thứ khác, thì anh Diệp cũng không cần để tâm.

Thấy Diệp Mặc quay người muốn đi, Hoa Như Tuyết vội vàng chặn lại nói với Diệp Mặc:

– Diệp đại ca, nếu như anh muốn Tiên linh mạch thì cũng được.

Tối ngày kia ở trên tầng thượng của Tiên thuyền có một hội đấu giá, hội đấu giá đó đều là những Tiên nhân thiên tài mới có thể tham gia, ít nhất cũng phaỉ cần một tỉ tiên tinh mới có thể vào được.

Nếu như anh muốn đi, tôi có thể cho anh mượn một tỉ tiên tinh trước.

Đến tham gia hội đấu giá đó, chắc chắn đều là những người cực kỳ giàu có.

Đến lúc đó thì anh đem lò đan ra đấu giá, nói không chừng anh có thể đổi lại được Tiên linh mạch cực phẩm đấy.

Diệp Mặc mặc dù giả vờ đi, nhưng lại nghe từng câu từng chữ của Hoa Như Tuyết.

Lúc này hắn cũng hiểu tại sao hội đấu giá đó lại mời một số đệ tử của tông môn cao cấp rồi.

Những người bình thường làm gì có được một tỉ tiên tinh? Xem ra tham gia hội đấu giá phải là người có thân phận mới được, quan trọng nhất chính là có tiên tinh.

– Tôi không có tiên tinh, cũng không muốn đến hội đấu giá gì gì đó.

Diệp Mặc không chút do dự từ chối, hội đấu giá hắn cũng muốn đến, nhưng tuyệt đối không thể nào để những người còn lại biết được hắn đến hội đấu giá.

Hoa Như Tuyết tỏ vẻ cực kỳ thất vọng, nhưng vẫn không ngừng nói:

– Vậy thì Diệp đại ca, anh muốn đến chỗ ở của tôi ngồi chơi chút không? Như Tuyết muốn cùng Diệp đại ca tâm sự thêm.

– Không cần, từ hôm nay trở đi tôi phải bế quan.

Tôi cần phải luyện hóa lò đan này, tôi là một Tiên đan sư, lò đan này đối với tôi rất quan trọng.

Diệp Mặc từ chối thẳng thừng.

Hoa Như Tuyết đang không biết thế nào mới được, thì Đại La Tiên mặt xanh kia lại lần nữa chặn Diệp Mặc lại nói:

– Vì anh vô lễ với Như Tuyết tiên tử, Nhai Dặc của Viêm Trùng môn của Diệu Thành thiên chính thức khiêu chiến với anh.

Diệp Mặc biết rõ tên này muốn thông qua khiêu chiến để cướp lò đan Thần khí của hắn, hắn cũng không có thời gian đi khiêu chiến với tên này.

Nếu như vào hội đấu giá cần tiên tinh, thì căn bản cũng không thành vấn đề.

Hắn có 2, 5 tỉ tiên tinh, muốn vào hội đấu giá là hoàn toàn có thể.

Không đợi Diệp Mặc trả lời, Nhai Dặc lại lần nữa nói:

– Đương nhiên, nếu như anh tự nhận mình thua, tôi cũng sẽ không vũ nhục với anh.

Diệp Mặc cười lạnh, đương nhiên sẽ không vũ nhục, tên này chỉ là muốn lò đan mà thôi.

– Anh muốn đánh, tôi đương nhiên sẽ tiếp chiêu, nhưng bây giờ không có thời gian chơi đùa với anh.

Tôi phải về bế quan, nửa tháng sau, gặp nhau trên đài khiêu chiến.

Diệp Mặc nói xong quay người rời đi, căn bản cũng không thèm để ý đến Hoa Như Tuyết đang đứng một bên.

Nhai Dặc cười khẩy một tiếng nói:

– Anh có thể còn chưa biết, người bị khiêu chiến hẹn thời gian nhiều nhất không quá năm ngày, anh hẹn thời gian là nửa tháng sau, chẳng lẽ muốn nhận thua?

Diệp Mặc thật đúng là không biết quy tắc này, hắn chỉ biết là người bị khiêu chiến có quyền chọn thời gian, nhưng lại không biết thời gian được hẹn không quá năm ngày.

Nếu như năm ngày sau phải ra ngoài khiêu chiến cùng Nhai Dặc, hoàn toàn không phù hợp với kế hoạch của Diệp Mặc.

Diệp Mặc sau khi biết điều kiện tiến vào hội trường hội đấu giá, cũng đang nghĩ làm sao thông qua chuyển hóa Tiên nguyên tu vi của minh thành Đại La Tiên hậu kỳ.

Hắn tin rằng tu vi của mình thay đổi rồi, hắn liền có thể tự mình luyện chế một mặt nạ thay đổi diện mạo.

Chỉ có thay đổi hoàn toàn tu vi và tướng mạo của mình, hắn mới có thể vào được hội đấu giá.

Nếu không hội đấu giá đó nếu thật xuất hiện ụ đá thứ năm, hắn căn bản cũng không dám ra tay.

Lùi một bước mà nói, cho dù hắn không ra tay, hắn cũng không muốn người khác biết hắn đến hội đấu giá.

Diệp Mặc chậm rãi quay đầu nhìn chằm chằm Nhai Dặc nói:

– Nếu như vậy, thì tôi nhận lời khiêu chiến của anh, thời gian chính là bây giờ.

– Anh thật muốn lập tức cùng đến đài khiêu chiến với tôi?

Nhai Dặc không dám tin nhìn Diệp Mặc, cùng gã đến đài khiêu chiến, thì đúng là tìm cái chết.

Tên Đại La Tiên sơ kỳ này vì một lò đan, đến chết cũng không sợ rồi sao?

Diệp Mặc đang định nói chuyện, thì một đường thần thức ẩn nấp cực kỳ cường hãn xông vào thức hải của hắn.

Thức hải của Diệp Mặc khác với người khác, thức hải của hắn cho dù là thần thức của Tiên đế dò xét, hắn cũng sẽ cảm nhận thấy.

Đường thần thức này mặc dù ẩn giấu, nhưng vừa mới tiến vào, liền bị Diệp Mặc cảm nhận được.

Sắc mặt của Diệp Mặc lập tức trắng bệch, cũng không kịp làm gì khác, hơn mười đường thần thức đao phóng ra ngoài, đồng thời lưới thần thức xuất kích chặn lại đường thần thức đó.

Thần thức đó cùng đập vào tấn công của Diệp Mặc.

Diệp Mặc điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi, sau đó bay ra ngoài mấy chục mét đập vào lối đi của một cửa hàng.

– Công pháp thần thức cao cấp?

Lão già đứng sau Hoa Như Tuyết thất thanh kêu lên, sắc mặt khiếp sợ chằm chằm nhìn Diệp Mặc.

Diệp Mặc chậm rãi bò dậy, trong lòng thầm kinh hãi, vừa rồi nếu như không phải thần thức đao của hắn, hắn suýt nữa đã bị thần thức của lão già này thâm nhập vào trong sâu cùng thức hải rồi.

Một khi như vậy, hắn chẳng những sẽ biến thành đần độn, mà còn bị lộ ra thế giới hỗn độn.

Cái lão rùa này, không ngờ lại ngoan độc đến vậy, căn bản không màng sự sống chết của mình, cũng không màng đến quy tắc của Tiên thuyền, ỷ một Tiên vương đỉnh phong lại ra tay với một Đại La Tiên sơ kỳ như hắn.

Sau khi cảm thận được đường thần thức này, Diệp Mặc cũng biết lão già đi cùng Hoa Như Tuyết chính là một Tiên vương đỉnh phong.

Hoa Như Tuyết nhíu mày nhìn lão già sau lưng nói:

– Ai cho ông ra tay?

Lão già kia liền khom người nói:

– Người này bất kính với tiểu thư, tôi chỉ là giáo huấn hắn một chút.

Hoa Như Tuyết không thèm để ý đến tên tùy tùng kia nữa, trực tiếp lao đến trước mặt Diệp Mặc khom người xin lỗi:

– Xin lỗi, vừa nãy người của tôi vô lễ quá, tôi thay mặt ông ta chân thành xin lỗi anh.

Ngữ khí khéo léo chân thành, còn mang theo chút hương vị thương tiếc, khiến người ta không thể nào mà tức giận được.

Diệp Mặc gật đầu nói:

– Được, tôi biết rồi.

Hoa Như Tuyết trong lòng nhẹ nhõm, nhưng Diệp Mặc đến vết máu trên người cũng không lau đi, quay người đến hỏi một tên Đại La Tiên đứng cách đó không xa:

– Vị Tiên ám toán Đại Tiên, nên tố cáo thế nào?

– Ở cửa phường thị có một cái trống lớn, anh chỉ cần đánh trống là được rồi.

Tên Đại La Tiên đó thấy một Vị Tiên ám toán Diệp Mặc, trong lòng cũng vô cùng khó chịu.

Nhưng gã căn bản không dám nói ra mà thôi, bây giờ Diệp Mặc hỏi gã, gã căn bản cũng không chút do dự mà nói ra.

– Tôi vừa nãy chẳng phải xin lỗi anh rồi sao?

Hoa Như Tuyết thấy Diệp Mặc nói vậy, trong lòng kinh hãi, chẳng lẽ Diệp Mặc muốn đánh trống Tiên thuyền thật?

– Tôi cũng nói tôi biết rồi, chẳng lẽ còn phải nói lại lần nữa sao?

Diệp Mặc nói xong câu này, cũng đã bước đến trước mặt cái trống lớn, cầm lấy dùi trống hung hăng gõ.

Suýt chút nữa thì thức hải của hắn bị nghiền nát, một câu xin lỗi là xong sao?

Âm thanh thùng thùng điếc tai, lập tức truyền vang cả Tiên thuyền.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 7 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 7 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box