[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 351 : Gặp Lại Cừu Nhân (c1751-c1755)
❮ sautiếp ❯Chương 1751: Gặp Lại Cừu Nhân
Gặp Lại Cừu Nhân
T
rong một gian phòng cực lớn ở Phi Hà Tiên Lâu, chí ít có mười mấy người ngồi ở đây.
Những người này phần lớn Diệp Mặc đều biết, bao gồm Kế Khôn tỷ tỷ của Diệp Mặc, bạn của Diệp Mặc: Quý Thư, Ân Hồn, Tề Bắc Thương, Cửu Nhứ Nhạn, còn có Tư Thạch Vũ sư huynh của Kế Khôn, Ninh Nga của Phiêu Miểu Tiên Trì, cùng ngồi bên cạnh Ninh Nga là Thành ca.
Trừ những người này ra, còn có mấy người mà Diệp Mặc chưa từng gặp qua.
Trong phòng hình như hơi nặng nề, qua một hồi lâu, Ninh Nga mới thở dài nói:
– Hi Nguyệt muội, chúng ta cũng chờ hai ngày rồi, đệ đệ của cô Diệp Mặc vẫn chưa hề đến, nếu như lại tiếp tục trì hoãn nữa, ta sợ chúng ta không kịp lên tiên thuyền.
Kế Khôn trầm mặc một lát nói:
– Em đã nói sẽ đợi cậu ấy, nếu như bây giờ đi, đệ đệ của em đến tìm không thấy em, trong lòng khẳng định là sẽ lo lắng.
– Như vậy đi, Ninh Nga sư muội, chúng ta đi trước, Hi Nguyệt tiên tử ở chỗ này chờ đệ đệ của cô ấy, lỡ như không kịp thời gian, chúng ta đi trước còn có thể kêu tiên thuyền chờ một chút.
Chàng trai anh tuấn ngồi ở bên cạnh Ninh Nga Tiên Tử kia dàn xếp nói.
Có mấy người sau khi nghe thấy thế, lập tức gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
Kế Khôn sắc mặt có chút lạnh xuống, lạnh nhạt nói:
– Nếu Phương Thành sư huynh gấp gáp, vậy Phương Thành sư huynh mấy người các anh cứ đi trước đi, một mình em chờ ở đây.
Tề Bắc Thương cười lạnh nói:
– Uy tín của Phương Sư Huynh thật là lớn, ngay cả tiên thuyền cũng có thể nghe lời anh, còn có thể chờ một chút thời gian.
Bội phục, bội phục.
Rất rõ ràng phần lớn mọi người đều đã hiểu Phương Thành nói kêu tiên thuyền chờ, chính là chuyện nhảm nhí.
Chàng trai tuấn tú được gọi là Phương Thành làm như không nghe thấy lời nói của Tề Bắc Thương, vẻ mặt vẫn tươi cười Một tiên nữ áo tím che mặt khác ngồi bên cạnh Ninh Nga lại lạnh nhạt nói:
– Ninh Nga sư tỷ, chúng ta đợi thêm nửa ngày nữa đi, nếu như sau nửa ngày, Diệp Mặc kia còn chưa đến, chúng ta sẽ đi.
– Ừh.
Ninh Nga và một tiên nữ khác liền vội vàng gật đầu đồng ý, hiển nhiên rất là kính cẩn đối với tiên nữ áo tím che mặt này.
– Ha ha, Diệp huynh đã đến.
Tiên nữ áo tím này vừa mới nói dứt lời, Quý Thư liền đứng lên cười lớn nói.
Quả nhiên.
Quý Thư vừa mới nói xong, Diệp Mặc đã xuất hiện ở cửa phòng.
Diệp Mặc cũng nghi hoặc, Kế Khôn hẹn hắn nói là đi tìm Bồng Việt Tiên Quả, sao lại tới đây cùng nhiều người như vậy? Lập tức Diệp Mặc đã nhìn thấy nhóm người quen Tề Bắc Thương.
Lập tức mừng rỡ tiến lên ân cần thăm hỏi.
Trong nhất thời trong phòng liền náo nhiệt hẳn lên, nhưng chào hỏi với Diệp Mặc cũng chỉ có bốn người Quý Thư cộng thêm Kế Khôn mà thôi.
Những người còn lại đều ngồi yên không nhúc nhích, Diệp Mặc chỉ là một Đại Chí Tiên, người ở đây đều là Đại la tiên, để cho những Đại La Tiên hậu kỳ này chủ động tới chào hỏi Diệp Mặc, xác thực là không thể nào đâu.
– Chị đã biết cậu nhất định sẽ tới, rất khá, vậy mà lại lên một bậc rồi.
Kế Khôn mừng rỡ nhìn Diệp Mặc nói, cô mừng rỡ một là vì tu vi của Diệp Mặc từ Đại Chí Tiên sơ kỳ đã đến Đại Chí Tiên trung kỳ.
Hai là Diệp Mặc không chậm trễ thời gian.
Vốn cô định giới thiệu những người còn lại cho Diệp Mặc biết.
Nhưng bởi vì lúc trước nhiều người đợi Diệp Mặc đã hơi không kiên nhẫn rồi.
Cô cũng lười đi giới thiệu.
Vẻ mặt Diệp Mặc lộ ra ý xấu hổ truyền âm nói với Kế Khôn:
– Hi Nguyệt tỷ, kỳ thật em vẫn luôn ẩn dấu tu vi của mình, mấy năm trước em đã là Đại La Tiên sơ kỳ rồi.
Bây giờ chỉ là đem tu vi của mình ẩn dấu dưới lốt Đại Chí Tiên trung kỳ mà thôi.
Trong phòng nháy mắt liền yên tĩnh, sau một lát, lập tức cười vang.
Những tiếng cười này có một số là thiện ý, có một số là mỉa mai.
Cũng khó trách mọi người cười to, ở đây tu vi thấp nhất cũng là Đại la tiên trung kỳ viên mãn, những người còn lại không phải là Đại La Tiên hậu kỳ, thì là Đại la tiên viên mãn thậm chí là tu vi nửa bước tiên vương.
Diệp Mặc – một Đại La Tiên sơ kỳ, còn phải giấu diếm tu vi, đúng là buồn cười.
Đương nhiên chuyện này chưa phải là chuyện buồn cười nhất đâu, buồn cười nhất chính là cây đao mà Diệp Mặc vác trên lưng kia, xem vỏ đao thì biết ngay không phải là vật gì tốt, một cây đao như vậy lại vẫn khoe khoang mà đeo ở trên lưng, cũng không sợ mất mặt.
Người trong phòng xuất thân đều không đơn giản, gần như tệ nhất cũng là tiên khí thượng phẩm, thậm chí còn có tiên khí cực phẩm.
Diệp Mặc đeo một thanh đao như vậy trên lưng, khó tránh khỏi làm cho người ta buồn cười.
Liên tưởng đến một Đại La Tiên sơ kỳ như Diệp Mặc, cũng muốn giấu diếm tu vi của mình, thì cũng cảm thấy hắn đeo cái thanh đao tàn tạ này ở trên lưng, cũng không hiếm lạ gì.
Bởi vì quan hệ giữa Kế Khôn và đám người Quý Thư, tất cả mọi người đã đợi một hai ngày rồi, cũng biết Diệp Mặc xuất thân là tán tu.
Cho nên đại bộ phận những người bật cười cũng không phải là cười nhạo, đương nhiên là có người mỉa mai thì cũng khó tránh khỏi.
Diệp Mặc căn bản là không thèm để ý những tiếng cười này, nếu như hắn muốn, hắn truyền âm tuyệt đối không có khả năng để cho người khác nghe được.
Chính vì hắn muốn lộ ra tu vi thật sự của mình, lúc này mới cố ý để bị lộ truyền âm của mình.
Kế Khôn trong lòng lại cực kinh hãi, nàng là người hiểu rõ Diệp Mặc là người lợi hại, Diệp Mặc tuyệt đối không kém cỏi hơn bất kỳ một Đại La Tiên viên mãn nào.
Cô tuy đã từng hoài nghi Diệp Mặc ẩn dấu tu vi, nhưng cô biết rõ nếu như Diệp Mặc thật sự muốn truyền âm cho cô, vậy tuyệt đối sẽ không bị người khác nghe được.
Bây giờ Diệp Mặc truyền âm bị người khác nghe được, giải thích duy nhất chính là Diệp Mặc là cố ý đấy.
Chẳng lẽ Diệp Mặc thật sự trong vòng năm năm đã thăng cấp đến Đại La Tiên? Đây quả thực là nghe quá kinh người.
Kế Khôn thông minh sáng suốt, cô chỉ nghĩ lại một chút liền hiểu ý của Diệp Mặc, lập tức liền ra vẻ không vui nói:
– Ở đây chỉ có em là tu vi thấp nhất, có cái gì hay mà giấu giếm.
– Ơhm.
Vẻ mặt Diệp Mặc tỏ ra xấu hổ cực độ, khôi phục tu vi Đại La Tiên sơ kỳ của mình, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hắn biết rõ Kế Khôn sẽ có điểm hoài nghi, nhưng hắn cũng không hề lo lắng.
Hắn tin vào con mắt của mình, Kế Khôn là một người trọng tình, chẳng những sẽ không nói ra, ngay cả hỏi cũng sẽ không hỏi mình.
– Ha ha, Diệp huynh, huynh dấu diếm ta đây thật khổ nha.
Ta còn thực sự nghĩ cậu là Đại Chí Tiên, thì ra cậu cũng là Đại La Tiên ah.
Công pháp ẩn dấu kia của huynh cũng thật sự không tệ…
Quý Thư cười lớn một cái nói.
Tiếp theo mấy người Ân Hồn, Tề Bắc Thương, Cửu Nhứ Nhạn nhao nhao tới tán dương công pháp ẩn dấu của Diệp Mặc, Cửu Nhứ Nhạn càng thêm mừng rỡ nói:
– Tôi nói lúc trước làm sao huynh có thể đối với một số tu luyện của Đại La Tiên cũng biết, thì ra huynh đã là Đại la tiên từ lâu rồi, Diệp sư huynh, về sau ta lại làm phiền huynh rồi.
Diệp Mặc vội vàng cười nói, – Không sao, nếu như tôi biết, chắc chắn tôi sẽ không giấu diếm.
Sở dĩ lộ ra tu vi của mình, là vì Diệp Mặc không biết mình còn phải ở lại Thượng Thiên Vực trong thời gian bao lâu nữa, Thượng Thiên Vực có không ít Tiên đế, một khi bị Tiên đế phát hiện ra công pháp ẩn dấu của mình, là cực kì không ổn.
Công pháp ẩn dấu của hắn là từ ‘Tam sinh quyết’ mà có, cái này cũng không thể tùy tùy tiện tiện tiết lộ ra.
Còn một điều nữa là, lúc trước hắn đã giết một thủ hạ của Tiểu Tiên Vương.
Bây giờ Tiểu Tiên Vương khẳng định là đã biết.
Nếu như hắn – Đại La Tiên sơ kỳ mà giết Đại La Tiên trung kỳ, còn chưa hiếm lạ, một khi hắn – Đại Chí Tiên sơ kỳ mà giết Đại La Tiên trung kỳ, nói không chừng cũng sẽ khiến người khác hoài nghi.
Ninh Nga Tiên Tử mặt không chút cảm xúc.
Diệp Mặc trông thấy cô ngồi cùng với Thành ca tuấn tú kia, đoán chừng Phiêu Miểu Tiên Trì đã chọn được thánh nữ rồi.
Phương Thành đứng lên nói:
– Nếu tất cả mọi người đều đã đến, vậy thì tranh thủ thời gian đi thôi.
Trên tiên thuyền, chúng ta lại kỹ càng thảo luận tiếp.
– Đi đâu?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi.
Hắn chỉ biết là Kế Khôn bảo hắn tới đây gặp nhau, sau đó Kế Khôn sẽ dẫn hắn đi tìm Bồng Việt Tiên Quả, còn phải đi đâu tìm kiếm Bồng Việt Tiên Quả, thì Diệp Mặc lại không biết.
Kế Khôn mỉm cười, lấy ra một miếng ngọc bài đưa cho Diệp Mặc nói:
– Đây là thẻ bài chị lấy giúp em, em cầm đi.
Trước tiên chúng ta ngồi tiên thuyền đi thiên vực thứ nhất – thiên vực Thanh Vi Thiên, sau đó nghe theo sự sắp xếp của Tiên đế.
Thấy Diệp Mặc khó hiểu, Tề Bắc Thương tới vỗ vỗ bả vai Diệp Mặc nói:
– Diệp huynh, anh không nên xem thường tấm thẻ bài này.
Tấm thẻ bài này không phải là bất kỳ ai cũng có thể lấy được đâu.
Chị của anh – Hi Nguyệt tiên tử vì tấm thẻ bài này mà tốn không ít tâm trí đó.
Diệp Mặc nhận lấy thẻ bài vẫn không hiểu hỏi.
– Nếu đã muốn đi Thanh Vi Thiên, vậy tại sao không dùng Truyền Tống Trận?
Kế Khôn kiên nhẫn giải thích:
– Vì lần này đi Thanh Vi Thiên còn có nhiệm vụ, tiên thuyền đi Thanh Vi Thiên cần chừng một năm.
Thời gian một năm này, tất cả những người có ngọc bài có thể lên tiên thuyền đều phải bắt ‘Hư Không Phi Tuyết’ trong hư không, chỉ có một nghìn người đến trước mới có thể nhìn thấy tiên đế đại nhân.
Không ngờ là đi gặp tiên đế.
Diệp Mặc lập tức cũng có chút không tình nguyện lắm.
– Huống hồ Thanh Vi Thiên vô cùng xa xôi, nếu như chúng ta nhiều người như vậy mà dùng Truyền Tống Trận đi tới đó, kiểu hao tốn như vậy tiên nhân bình thường căn bản là chịu không nổi.
Cửu Nhứ Nhạn ở bên cạnh giải thích một câu.
Diệp Mặc nhẹ gật đầu, Kế Khôn cũng là vì muốn tốt cho hắn.
Nếu như mình không đi, Kế Khôn cho dù là đã lấy được Bồng Việt Tiên Quả, chỉ sợ cũng không tới phiên cô làm chủ được.
Hơn nữa Kế Khôn biết rõ thực lực của hắn, nói không chừng hắn cũng có thể lấy được Bồng Việt Tiên Quả.
Diệp Mặc nghĩ đến lúc trước khi hắn là Đại Chí Tiên sơ kỳ, văn sĩ trung niên kia cũng không có phát hiện ra Thế Giới Trang Vàng, hiện tại hắn đã là Đại La Tiên rồi.
Chỉ cần giấu Thế Giới Trang Vàng vào chỗ sâu nhất trong thức hải, cho dù tiên đế cũng khẳng định là không phát hiện ra được.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc hơi nhẹ nhàng thở ra.
Thậm chí hắn còn hơi chờ mong, gặp Tiên đế, Táp Không Tiên Đế kia không biết có mặt hay không.
Nếu như Táp Không Tiên Đế có mặt, Diệp Mặc rất muốn nhìn một chút xem Táp Không Tiên Đế có phải là người trong trí nhớ của hắn hay không.
Cả đám tiến về phía Truyền Tống Trận đằng trước, vận chuyển đến tiên thành Trát Khuê, tiên thuyền tiến đến Thanh Vi Thiên chính đỗ tại tiên thành Trát Khuê của Phạm Độ Thiên.
Nghe mọi người nói chuyện phiếm, Diệp Mặc mới biết được địa vị Thanh Vi Thiên tương đương với Nguyễn Nhạc Thiên của Trung Thiên vực, thuộc hàng Thiên vực hàng đầu của Thượng Thiên Vực, hơn nữa cách mười Thiên Vực lớn còn lại cực kỳ xa xôi, thậm chí còn thông qua Giới Vực.
Loại truyền tống với cự ly siêu xa này, giá cả vận chuyển căn bản là đắt hơn bình thường rất nhiều.
Đồng thời Diệp Mặc cũng biết tiên nữ áo tím che mặt kia chính là thánh nữ mới của Phiêu Miểu Tiên Trì – Mịch Vân Tiên Tử, mấy người khác mà hắn không quen biết đều là có quan hệ không tệ với nhóm người Quý Thư.
Bởi vì mọi người quan hệ không tệ, rất hợp nhau, nên mới hợp lại cùng tiến về tiên thuyền.
Phạm Độ Thiên, Diệp Mặc đã từng nghe nói qua một lần, lúc trước hắn ở dưới đáy đầm nước của Hỗn Độn Tinh Vực, cái đầu lâu kia kêu hắn đi giết Tiên tử Uất Kim Hương của Cửu Phạm Tiên trì ở Phạm Độ Thiên.
Lúc ấy bị hắn một tiếng từ chối luôn, lúc đó hắn mới chỉ là một Kim tiên, kêu hắn đến Thượng Thiên Vực giết người, trừ phi hắn bị điên.
Diệp Mặc không thể đi Cửu Phạm Tiên trì, cũng lười đi hỏi Cửu Phạm Tiên trì rốt cuộc là ở nơi nào.
Sau khi từ Truyền tống trận của tiên thành Trát Khuê đi ra, Diệp Mặc cùng với những người khác cùng tiến về chỗ tiên thuyền.
Khi một hàng mười mấy người Diệp Mặc đến chỗ tiên thuyền neo đỗ, ở đây sớm đã chật ních tiên nhân đến từ các Thiên Vực lớn.
Những người này phần lớn đều là Đại la tiên hậu kỳ, còn có một số ít Đại La Tiên trung kỳ.
Bởi vậy có thể thấy được Kế Khôn giúp hắn – một Đại Chí Tiên lấy được một tấm thẻ bài lên thuyền, nhất định là vô cùng khó khăn.
– Là ngươi?
Một giọng nói lạnh lùng nghiêm nghị vang lên bên tai Diệp Mặc.
Diệp Mặc nghe thấy giọng nói này lập tức toàn thân giật cả mình, cái giọng nói này hắn quá quen thuộc, hắn đột nhiên xoay người, không ngờ đứng ở trước mặt hắn lại chính là Nghiêm Cửu Thiên cực kỳ trẻ tuổi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1752: Nghiêm Cửu Thiên Bí Mật
Nghiêm Cửu Thiên Bí Mật
S
át cơ từ trên người Nghiêm Cửu Thiên truyền đến, Diệp Mặc nắm chặt nắm đấm, hắn biết rõ Nghiêm Cửu Thiên tại sao muốn giết hắn.
Nhưng điều khiến cho hắn khó có thể tiếp nhận là tu vi của Nghiêm Cửu Thiên còn cao hơn cả hắn, đạt tới Đại La Tiên hậu kỳ rồi.
Diệp Mặc khẳng định mình không có nhìn lầm, tuyệt đối là Đại La Tiên hậu kỳ.
Sắc mặt Diệp Mặc bình tĩnh, trong nội tâm thì lại đang nổi sóng.
Cho dù là Nghiêm Cửu Thiên có tư chất tốt đi nữa, thì cũng sao có thể là Đại La Tiên hậu kỳ? Đây tuyệt đối không có khả năng.
Khi hắn có được trận bàn thời gian, thì cái Nguyên Thần hư nhược kia cũng đã nói rằng trên Tiên Giới căn bản sẽ không tìm được cái trận bàn thời gian nào khác, vậy thì tu vi của Nghiêm Cửu Thiên từ đâu mà đạt được?
Bản thân mình có trận bàn thời gian, mỗi thời mỗi khắc đều đang tìm kiếm tài nguyên tu luyện, hơn nữa cơ duyên cũng phi thường tốt, còn có cả Thế giới trang vàng và ‘Khổ trúc’, thế nên lúc này mới có thể tu luyện đến Đại La Tiên sơ kỳ.
Cái tốc độ này đã là khoáng cổ tuyệt kim rồi, vậy mà tốc độ của Nghiêm Cửu Thiên so với hắn còn nhanh hơn khiến trong nội tâm Diệp Mặc căn bản là không thể tin được.
Lùi một bước mà nói, thì cho dù là Nghiêm Cửu Thiên có trận bàn thời gian, có tài nguyên tu luyện cao cấp, thì hắn cũng không thể đạt được tu vi Đại La Tiên hậu kỳ.
Căn cơ bất ổn, tâm thần không vững chắc, đó là điều mà tu luyện giả tối kỵ nhất.
Loại thiên tài như Nghiêm Cửu Thiên này thì càng không thể không biết được.
– Quả nhiên lần trước ngươi cũng ẩn nấp tu vi giống như ta, bảo sao lại có thể có một Huyền tiên hậu kỳ lợi hại như vậy.
Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào Nghiêm Cửu Thiên trầm giọng nói.
Nếu như hắn biết rõ sẽ gặp phải Nghiêm Cửu Thiên ở chỗ này thì chắc chắn sẽ không tới nơi này.
Không phải sợ Nghiêm Cửu Thiên, mà là sợ tu vi của mình bị bại lộ.
Bất quá tốc độ tu luyện của Nghiêm Cửu Thiên so với tốc độ của hắn còn nhanh hơn, hiển nhiên là bí mật của y cũng không nhỏ.
Ánh mắt tản mát ra sát cơ của Nghiêm Cửu Thiên vẫn còn như lạnh như mũi tên băng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, lạnh giọng nói:
– Còn ta tự tin sẽ không nhìn lầm, lần trước ngươi tuyệt đối không có ẩn nấp tu vi, tốc độ tu luyện của ngươi nhanh đến mức khiến cho ta không thể tin được.
Hơn nữa ta cho ngươi biết, ta cũng giống như ngươi, lần trước cũng không ẩn nấp tu vi.
Ánh mắt Diệp Mặc ngưng tụ.
Hắn biết rõ Nghiêm Cửu Thiên nói như vậy vì là đã yên tâm có chỗ dựa chắc chắn rồi, y tự tin rằng mình sẽ không dám tiết lộ bí mật của y.
Sát cơ trong nội tâm của Diệp Mặc cũng bắt đầu dâng lên, không chút nào yếu thế nhìn chằm chằm vào Nghiêm Cửu Thiên, sát cơ điên cuồng vọt mạnh tới.
– Con giun con lần trước của ngươi không có bị đập chết chứ?
Diệp Mặc nhìn sát cơ tràn ra ngoài của Nghiêm Cửu Thiên, trong nội tâm lại có một ít sảng khoái, hắn cũng khẳng định Nghiêm Cửu Thiên không dám động thủ ở nơi này.
Quả nhiên, Nghiêm Cửu Thiên nghe được lời này của Diệp Mặc, thì sắc mặt liền hiện lên hắc khí.
Một đạo sương mù màu đen như có như không uốn lượn trên cổ tay của y.
Lúc này Nghiêm Cửu Thiên dường như đang cố gắng khống chế chính mình, đạo sương mù màu đen kia chỉ uốn lượn một vòng đã được thu lại.
Diệp Mặc nhíu mày, trong lòng hắn lúc này bỗng nhiên dâng lên một loại cảm giác rất kỳ quái.
Hắn biết rõ đạo khói đen kia là đòn sát thủ của Nghiêm Cửu Thiên, cũng là pháp bảo sở trường nhất của y.
Thế nhưng lần này hắn trông thấy tia màu đen kia uốn lượn quanh cổ tay của Nghiêm Cửu Thiên, thì lại có một loại cảm giác quen thuộc kỳ quái.
Loại cảm giác này không phải là bởi vì hắn đã từng chiến đấu cùng cái tia sương mù màu đen kia, mà là một loại cảm giác khác.
– Ha ha, cái gì mà con giun con?
Tề Bắc Thương cười ha ha một tiếng, liền đứng ở bên cạnh Diệp Mặc.
Cười xong y còn đưa ánh mắt khiêu khích đánh giá Nghiêm Cửu Thiên.
Vừa rồi Nghiêm Cửu Thiên động sát cơ đối với Diệp Mặc, Tề Bắc Thương đương nhiên nhìn thấy.
Diệp Mặc là bằng hữu của đương nhiên phải trợ giúp Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc biết rõ Tề Bắc Thương đã hiểu lầm, hắn nói con giun con là cái con tiên sủng cự giao màu bạc, còn Tề Bắc Thương này khẳng định lại nghĩ rằng mình đang mỉa mai thứ đồ chơi kia của đối phương là con giun con.
Thế nhưng Diệp Mặc cũng lười đi giải thích.
Cái lần đó chiến đấu cùng Nghiêm Cửu Thiên cũng không có gì để giải thích cả.
Nghiêm Cửu Thiên hừ lạnh một tiếng.
Y nhìn lướt qua Tề Bắc Thương, lúc này mới nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc rồi nói:
– Hy vọng lần tới gặp ngươi thìngươi vẫn có được vận khí tốt như vậy, và ta sẽ cho ngươi biết kết cục của kẻ lấy đồ của ta.
Nói xong thì y liền xoay người rời đi.
Y biết rõ ở chỗ này không cách nào động thủ với Diệp Mặc cả.
– Tiểu tử, ngươi quả là rất hung hăng càn quấy đấy.
Ngươi cho rằng mình là Thiên Chủ Thiên Vực, hay là Thánh đế viễn cổ đấy hả? Ngu ngốc! Chỉ là một Đại La Tiên mà thôi, kiệu ngạo cái rắm gì.
Trong miệng Tề Bắc Thương thì nói Nghiêm Cửu Thiên đừng kiêu ngạo, nhưng chính y lại cực kỳ phách lối kêu gào đối với Nghiêm Cửu Thiên.
Nghiêm Cửu Thiên lửa giận ngút trời, sát cơ càng điên cuồng hiện lên.
Màn sương mù màu đen như có như không lại xuất hiện lần nữa trên cổ tay của y.
Nhưng, lần nà vẫn tiếp tục nhẫn nhịn được.
Diệp Mặc nghe được những lời này của Tề Bắc Thương, thì trong đầu lại giống như là vừa bị dội cho một gáo nước lạnh để tỉnh ngộ lại vậy.
Hắn cuối cùng nhớ ra cái loại cảm giác quen thuộc kỳ quái do cái tia sương mù mầu đen mang theo một loại khí tức viễn cổ thê lương kia là gì rồi.
Hơi thở đó giống hệt với khí tức bên trong Tiên Phần Lĩnh.
Nghiêm Cửu Thiên thi triển cái ‘Hắc sắc vụ tuyến’ kia là do Diệp Mặc tận mắt nhìn thấy, có thể tùacute; biến hóa thành trường thương, thành vô số mũi tên mầu đen, thành cả sóng thần trỗi dậy…
Hơn nữa mỗi một loại hình thái của cái ‘Hắc sắc vụ tuyến’ kia đều có lực công kích cực kỳ mạnh mẽ.
Tử đao của Diệp Mặc đã theo hắn mấy chục năm rồi, nhưng Diệp Mặc vẫn phải tự nhận là khả năng khống chế của hắn đối với Tử đao kém xa khi Nghiêm Cửu Thiên khống chế cái ‘Hắc sắc vụ tuyến’ kia.
Lúc đó Diệp Mặc cảm giác là cái ‘Hắc sắc vụ tuyến’ vốn chính là một phần thân thể của Nghiêm Cửu Thiên vậy.
Nghiêm Cửu Thiên thoạt nhìn đâu có nhiều tuổi? Diệp Mặc khẳng định Nghiêm Cửu Thiên còn trẻ hơn so với hắn.
Một người trẻ tuổi như vậy, làm sao có thể khống chế thuần thục một cái ‘Hắc sắc vụ tuyến’ có khí tức viễn cổ như vậy?
Diệp Mặc bắt đầu hồi tưởng lại lần gặp mặt đầu tiên của hắn và Nghiêm Cửu Thiên.
Lúc ấy Nghiêm Cửu Thiên tự xưng là bổn tiên.
Mà theo như Diệp Mặc biết, ở trên Tiên Giới này tu vi dưới Đại Tiên đều thuộc về tu sĩ, không có tư cách tự xưng là bổn tiên.
Đương nhiên cũng có một số Thiên Tiên mặt dầy tự xưng mình là bổn tiên, nhưng Nghiêm Cửu Thiên hiển nhiên không phải loại người này.
Lại liên tưởng đến độ tuổi còn trẻ như vậy của Nghiêm Cửu Thiên, tu vi thì tiến bộ một cách đáng sợ như thế, Diệp Mặc lập tức hoài nghi Nghiêm Cửu Thiên là một đại năng ‘Đoạt xá’ hồi sinh.
Hơn nữa khi Nghiêm Cửu Thiên ‘Đoạt xá’ Nguyên Thần vẫn còn hoàn toàn nguyên vẹn, thậm chí không cần ‘Đoạt xá’ cũng có thể khôi phục thân thể, nhưng y lại lựa chọn ‘Đoạt xá’.
Nếu quả thật là như thế, thì tu vi của Nghiêm Cửu Thiên tăng lên nhanh chóng như vậy cũng là điều dễ hiểu.
Một đại năng tiên nhân thượng cổ, có năng lực khôi phục lại thân thể lại lựa chọn đi ‘Đoạt xá’.
Như vậy cũng có thể thấy được đối tượng mà y ‘Đoạt xá’ tuyệt đối là thiên tài trong những thiên tài Loại người này tu luyện thậm chí so với mình còn càng không có chút bình cảnh nào, chỉ cần có tài nguyên là có thể không ngừng tấn cấp, hoặc là nói chỉ cần có tài nguyên là y có thể không ngừng khôi phục tu vi.
Lần trước mình và y chỉ kém nhau có một đẳng cấp nhỏ, lần này đã là hai rồi.
Lần sau có lẽ là lại càng lớn hơn rồi.
Diệp Mặc càng nghĩ thì trong lòng càng lo lắng, nhưng lại không có kế khả thi gì.
Khó trách vì sao lúc đó y chỉ là một Huyền Tiên lại có thể lĩnh ngộ đươc pháp tắc không gian.
Còn mình là nhờ tu luyện ‘Tam sinh quyết’, thủy tổ của công pháp thiên hạ, sau đó thông qua lần Nghiêm Cửu Thiên thi triển ra pháp tắc không gian, mới có thể nắm giữ được một tia pháp tắc không gian.
Càng làm cho Diệp Mặc lo lắng chính là liệu đối phương có nhận ra Thế giới thạch của hắn hay không? Lúc này thì hắn chỉ có thể hy vọng Thế giới thạch của hắn đã được luyện hóa lại lần nữa, còn tu vi của đối phương thì lại quá thấp, hơn nữa lúc đó cả hai cũng toàn lực đánh nhau, không có tâm tư đi soi xét Thế giới thạch.
Nhưng Diệp Mặc cũng biết rằng, Nghiêm Cửu Thiên rất có thể đã nhận ra Thế giới thạch của hắn rồi.
– Diệp Mặc, cậu nghĩ gì thế, chỉ là một Đại La Tiên hậu kỳ mà thôi, sợ cái gì chứ?
Tề Bắc Thương vỗ vỗ vai Diệp Mặc khi hắn đang lầm vào trầm tư.
– Làm sao thế?
Mấy người Kế Khôn cũng nhao nhao đi tới vây quanh Diệp Mặc mà hỏi thăm.
Diệp Mặc lắc đầu:
– Không có gì, chỉ là gặp một kẻ không thể nào hảo hữu được thôi.
Diệp Mặc không muốn nói, mọi người cũng sẽ không tiếp tục hỏi nữa.
Lúc này mọi người đều có chút hưng phấn trò chuyện làm sao bắt được ‘Hư không phi tuyết’.
Lúc này, thì những đoàn thể dần nổi bật lên theo thời gian.
Ở bên ngoài Tiên thuyền cực đại, phía trên quảng trường, nhưng tiên nhân kia đều thành nhóm 3 đến 5 người, hoặc là cả mười người một nhóm.
Tất cả tiên nhân trên quảng trường đều hợp thành những đoàn thể nhỏ, sau đó cùng nhau thảo luận tu vi, hoặc là thảo luận về khả năng lấy được phần thưởng khi đi tới Thanh Vi Thiên.
Diệp Mặc cùng Kế Khôn và Quý Thư cùng mười mấy người đều rất tự nhiên tập trung cùng một chỗ, đang cùng nhau nghị luận xem làm sao để bắt ‘Hư không phi tuyết’.
Đối với việc bắt ‘Hư không phi tuyết’, Diệp Mặc căn bản là không để ở trong lòng.
Với tốc độ lưới thần thức của hắn, thì nếu như muốn bắt ‘Hư không phi tuyết’, tuyệt đối sẽ không thua bất cứ ai.
Lúc này điều khiến cho hắn phải đầy một bụng tâm sự không phải là ‘Hư không phi tuyết’ mà là Nghiêm Cửu Thiên.
Thấy mọi người thảo luận rất nhiệt liệt, thì Diệp Mặc liền đột nhiên lên tiếng:
– Nếu như có thể nắm giữ một loại pháp tắc, lợi dụng pháp tắc để bắt ‘Hư không phi tuyết’, thì có phải là rất đơn giản hay không?
Kế Khôn nghi hoặc nhìn Diệp Mặc, cô không biết Diệp Mặc nói vậy là có ý gì.
Cô biết rõ Diệp Mặc đã nắm giữ được một tia pháp tắc không gian, nhưng đó là chuyện tuyệt đối không thể bại lộ.
Một khi bại lộ chính là phiền phức ngập trời.
Nhưng bây giờ Diệp Mặc rõ ràng là lại chủ động nhắc tới pháp tắc, vậy là hắn đang muốn làm gì?
Quý Thư lắc đầu rồi nói:
– Đầu tiên chưa nói tới việc tu vi Đại Tiên khó có thể nắm giữ được pháp tắc, thậm chí còn không có khả năng nắm giữ được pháp tắc chi lực.
Mà cho dù là có, thì cũng chỉ có thể nắm giữ được một tia pháp tắc rất nhỏ mà thôi.
Một tia pháp tắc này mà muốn nhanh chóng tóm được ‘Hư không phi tuyết’ mà thần thức còn nhìn không thấy thì là chuyện cực kỳ khó khăn.
– Vậy loại pháp tắc nào là lợi hại nhất?
Diệp Mặc lại vô ý hỏi.
Diệp Mặc là một Đại La Tiên sơ kỳ đang ẩn nấp tu vi, hơn nữa trên lưng còn mang theo một thanh đao tàn, mà tất cả mọi người thì cũng đã quen với cách làm vô ý của Diệp Mặc rồi.
Hiện tại Diệp Mặc hỏi loại câu hỏi này, thì cũng không ai cảm thấy kỳ quái cả.
Ngoài dự liệu của mọi người chính là vị tiên tử áo tím che mặt của Phiêu Miễu Tiên Trì liền đáp lời Diệp Mặc:
– Trên thực tế, bất luận là cái pháp tắc gì nếu tu luyện tới cực hạn đều là lực lượng đáng sợ trong vũ trụ, không thể nào ngăn cản được.
Đương nhiên, nếu như cứ nhất thiết phải phân chia, thì đối với những tiên nhân cấp thấp như chúng ta mà nói, thì pháp tắc thời gian có khả năng là loại pháp tắc lợi hại nhất.
Diệp Mặc cũng rất kỳ quái.
Vì sao thánh nữ của Phiêu Miễu Tiên Trì không hề cười nhạo hắn, mà ngược lại còn chủ động trả lời vấn đề của hắn chứ? Bất quá hắn cũng không hề nghĩ nhiều, mà lại tiếp tục khiêm nhường nói:
– Đa tạ thánh nữ sư tỷ đã giải thích.
Vậy nếu như đem pháp tắc không gian tu luyện tới cực hạn, có phải là cũng không bằng được pháp tắc thời gian hay không?
Những vấn đề ngu ngốc của Diệp Mặc đã sớm không có người nào để ý rồi, nhưng khiến tất cả mọi người đều phải kỳ quái chính là vị thánh nữ kia của Phiêu Miễu Tiên Trì vì sao lại phải chủ động trả lời loại vấn đề ngu ngốc này của Diệp Mặc chứ?
Thánh nữ áo tím trầm ngâm một lát rồi nghiêm túc hồi đáp:
– Trên thực tế, khi tu luyện pháp tắc không gian tới tực hạn, cũng không chênh lệch với pháp tắc thời gian, tuy nhiên từ trước tới nay chưa từng có người nào tu luyện hoặc là lĩnh ngộ được bất cứ một loại pháp tắc nào tới mức cực hạn cả.
– Từ viễn cổ xa xưa tới nay, ở trên Tiên Giới này có người nào tu luyện pháp tắc thời gian và pháp tắc không gian đạt tới mức độ cực kỳ lợi hại không?
Diệp Mặc rốt cuộc cũng hỏi tới vấn đề mà hắn thực sự muốn hỏi.
Nếu như Nghiêm Cửu Thiên là tiên nhân thượng cổ ‘Đoạt xá’, hơn nữa ở tu vi Huyền Tiên đã có thể nắm giữ được một tia pháp tắc không gian, vậy thì có nghĩa là y đã từng là một đại năng khống chế pháp tắc không gian.
Đối với Diệp Mặc mà nói, biết rõ được vị đại năng nào thời thượng cổ nắm giữ được pháp tắc không gian, thì nói không chừng còn có thể giúp hắn tìm được một tia manh mối về đời trước của Nghiêm Cửu Thiên.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1753: Thì Ra Là Một Đại Đế
Thì Ra Là Một Đại Đế
M
ột gã Đại La Tiên Diệp Mặc không quen biết hình như vì phụ họa theo Thánh nữ áo tím của Phiêu Miểu tiên trì, chủ động trả lời giúp:
– Người khống chế triệt để nhất đối với pháp tắc thế gian chắc hẳn là Chân Thánh đế, ngoài Chân Thánh đế ra, thì Chước Thánh đế cũng ưu tú không kém, ông thậm chí có thể thi triển thần thông của mình khiến thời gian đảo ngược.
So với pháp tắc thời gian mà nói, đại năng khống chế pháp tắc không gian lại còn nhiều hơn nhiều, như viễn cổ Bành đế, Vô Đạo đại đế, Vô Song đại đế, Lâm Cô đại đế đều là những đại năng khống chế được pháp tắc không gian.
Diệp Mặc ôm quyền cúi người đáp:
– Cám ơn vị sư huynh này đã giải thích, Chân thánh đế thì tôi biết, Bành đế và Vô Song đại đế tôi cũng nghe nói qua, nhưng chỉ không biết Chước thánh đế và Vô Đạo đại đế, Lâm Cô đại đế là ai?
Gã Đại La Tiên kia vì Thánh nữ áo tím của Phiêu Miểu tiên trì hình như đối xử với Diệp Mặc cũng không tệ, lúc này mới chủ động giải thích cho Diệp Mặc.
Bây giờ Diệp Mặc mặc dù tu vi thấp kém, kiến thức cũng không nhiều, nhưng lễ tiết cũng rất chu đáo, nên cũng hài lòng gật gật đầu.
Thấy Diệp Mặc tiếp tục hỏi thăm, một số người có chút không hiểu đứng bên cũng lắng tai nghe, gã lại có chút hứng thú nói:
– Chước thánh đế tôn danh là Bạch Chước Hòa, nghe nói ông có mồi lửa kỳ dị đứng thứ hai của thiên địa là Tinh Hà Xích, hơn nữa Tinh Hà Xích của ông còn thăng cấp lên Thần diễm, hơn nữa còn nuốt Tinh Không Viêm Tủy rồi, trở thành vua trong các loại mồi lửa.
Ông thông qua Thần diễm Tinh Hà Xích chứng đạo thành công, thành tuyệt thế đại năng chỉ đứng sau Chân Thánh đế.
Nghe nói năm đó sau khi đánh nhau với Chân Thánh đế, cũng giống như Chân Thánh đế, sau cuộc chiến đó cũng không thấy xuất hiện nữa.
Mọi người nghe tới đây, đều thầm thở dài.
Tu vi đến trình độ như Chân Thánh đế và Chước Thánh đế, cũng là Chứng đạo Thánh nhân rồi, mà cũng bị mất mạng.
Có thể thấy trong vũ trụ mênh mông này, không có Tiên nhân nào là không thể mất mạng.
Gã Đại La Tiên kia thấy mọi người chăm chú nghe, tiếp tục nói:
– Vô Đạo đại đế vốn dĩ tên là Nghiêm Vô Đạo, ông xuất đạo muộn hơn Chân thánh đế và Chước thánh đế một chút, cũng là tuyệt thế đại năng.
Trong Viễn cổ tinh hà, tuyệt thế đại năng cũng không ít ỏi như bây giờ, cho dù là Bán thánh cũng có hơn mấy chục vị.
Nghe nói sau khi ông Chứng đạo thất bại, cũng biến mất trong Trường hà Tiên giới.
Diệp Mặc thấy Vô Đạo đại đế họ Nghiêm, lập tức muốn hỏi thăm, nhưng lại có người hỏi nhanh hơn hắn một chút:
– Chước thánh đế thông qua Thần diễm Tinh Hà Xích Chứng đạo thành công, vậy Vô Đạo đại đế kia Chứng đạo thế nào?
– Vô Đạo đại đế kinh tài diễm diễm, cách thức chứng đạo của ông người khác căn bản đến nghĩ cũng không dám nghĩ tới.
Tên Đại La Tiên kia vừa nói đến chỗ này, chẳng những là Diệp Mặc, ngay cả những người ở đây đều chú ý lắng nghe.
Rõ ràng cũng rất muốn biết Vô Đạo đại đế Chứng đạo như nào.
Thậm chí có một số người bên cạnh, cũng đến nghe ngóng.
Tên Đại La Tiên kia lại thở dài nói:
– Vô Đạo đại đế quả thực là một kỳ tài của thế gian, ông không ngờ nghĩ ra cách thông qua ba mươi ba thiên vực để Chứng đạo, không ai có thể hiểu được cách làm thiên tài của ông.
Nhưng có thể chắc chắn rằng, một khi Vô Đạo đại đế có thể từ ba mươi ba thiên vực Chứng đạo, đại thần thông của ông đúng là khó có thể tưởng tượng được.
Diệp Mặc không hiểu làm sao có thể thông qua ba mươi ba thiên vực để Chứng đạo, những người khác cũng không hiểu, ngay cả tên Đại La Tiên đang nói chuyện đó cũng không hiểu.
Quả nhiên tên Đại La Tiên kia nói:
– Thông qua ba mươi ba Thiên vực Chứng đạo, tu vi của chúng ta quá thấp, không ai có thể lý giải nổi.
Tương truyền Vô Đạo đại đế sau khi Chứng đạo đến thiên vực thứ hai mươi bốn, đột nhiên thất bại, bỏ mình đạo tiêu.
Sau đó, cũng không có tin tức gì về Vô Đạo đại tiên nữa, thực ra tu vi của Vô Đạo đại tiên hoàn toàn có thể xưng là bán Thánh đế rồi.
Tên Đại La Tiên kia còn nói về chuyện của Lâm Cô đại đế, Diệp Mặc trong lòng lại chấn động.
Hắn dường như nắm được tám phần, Nghiêm Cửu Thiên đó chính là Vô Đạo đại đế.
Ông Chứng đạo xong hai mươi tư thiên vực, chỉ thiếu chín thiên vực nữa lại thất bại, điều này cũng đã thành oán niệm của ông.
Ông lấy tên là Nghiêm Cửu Thiên, nói không chừng sau khi đoạt xá, vẫn còn muốn Chứng đạo ba mươi ba thiên vực.
Diệp Mặc tự suy nghĩ trong lòng, lại mơ hồ nghe thấy Đại La Tiên kia nói Vô Đạo đại đế vì hành sự trước giờ chỉ có hỉ nộ ái ố của mình, không quan tâm gì đến cái nhìn của người khác, cho nên đắc tội với rất nhiều người.
Diệp Mặc lại khẽ giật mình, Vô Đạo đại đế kia đắc tội với rất nhiều người, chứng tỏ ông cũng không dám khiến người khác biết được lai lịch của mình.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc cuối cùng cũng yên tâm được chút.
Chỉ cần Nghiêm Cửu Thiên giống như hắn, không dám lộ ra lai lịch của mình, thì hắn cũng không sợ Nghiêm Cửu Thiên, thậm chí bây giờ cũng không sợ.
Đại đạo tam thiên chỉ là một cách nói không rõ ràng, xem ra con đường Chứng đạo là vô cùng vô tận, có Tiên đế hoặc không có vật hỗn độn, cũng có thể Chứng đạo thành công.
Sau khi thu hồi lại sự kiêng kị đối với Nghiêm Cửu Thiên, Diệp Mặc lại bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, lại lần nữa ôm quyền hỏi:
– Vị sư huynh này, tôi nghe anh nói Thần diễm Tinh Hà Xích của Chước thánh đế nuốt Tinh Không Viêm Tủy rồi, vậy Tinh Không Viêm Tủy đó không biết bộ dạng như nào? Tôi có nhìn một cổ giản có viết, Tinh Không Viêm Tủy chỉ là một khối khoáng thạch mềm nhũn, nhiệt độ lại cực cao, có phải không?
Tên Đại La Tiên kia mỉm cười lắc đầu nói:
– Không phải, Tinh Không Viêm Tủy sở dĩ cực kỳ ít, vì bước trưởng thành đầu tiên của Tinh Không Viêm Tủy cực khó khăn.
Anh nói thứ có hình dạng mềm nhũn như đậu phụ đó, chính là hình dạng đầu tiên của Tinh Không Viêm Tủy.
Loại hình dáng này bình thường cực kỳ ít trong Tiên giới, có lẽ là có ở một giới diện nào đó của Tu Chân giới.
– Nếu như là ở Tu Chân giới, thì Tinh Không Viêm Tủy trạng thái như này là khó thu được nhất, vì cho dù là tu sĩ Hóa Chân của Tu Chân giới, cũng không thể nào tiếp cận được với trạng thái Tinh Không Viêm Tủy như này.
Nhưng Tinh Không Viêm Tủy như này lại là thứ quý giá nhất, một khi lấy được rồi, dùng để niết bàn Thiên hỏa, cũng là thứ tốt nhất.
– Sau khi mồi lửa trạng thái như này trưởng thành đến một mức nhất định ở Tu Chân giới, sẽ dần dần mở rộng phạm vi thiêu đốt của mình, cho đến khi chu vi hàng tỉ dặm, thậm chí là những thứ trong phạm vì một giới cũng hoàn toàn bị thiêu đốt không còn, sẽ bị hòa vào trong hư không.
Tinh Không Viêm Tủy hòa vào trong hư không mới là Tinh Không Viêm Tủy thực sự, sau đó sẽ bị ẩn giấu vào trong mồi lửa hư không.
Những người bình thường đừng nói là lấy được, cho dù nhìn thấy cũng không nhìn thấy được, cho dù là nhìn thấy, thì căn bản cũng không lấy được.
Chính vì như vậy, Tinh Không Viêm Tủy mới là thứ quý giá dị thường.
Diệp Mặc kìm nén sự sung sướng trong lòng, nhanh chóng ôm quyền cám ơn, hắn không ngờ mình đánh bậy đánh bạ, lại lấy được Tinh Không Viêm Tủy hình thái đầu tiên thực sự, còn dùng để niết bàn Thanh Như Hiểu Thiên.
Khi mọi người còn đang sôi nổi bàn tán, lại có một giọng nói cực kỳ vang vọng vang lên bên tai mọi người:
– Mời những người tham gia tranh đoạt Bồng Việt Tiên quả cầm bài lên thuyền.
Thời gian lên thuyền cũng đến rồi, Diệp Mặc nhanh chóng cùng với đám người xếp thành hàng lối lên Tiên thuyền.
Ngoài Thanh Vi thiên, mỗi một thiên vực đều có mấy chục vạn người.
Nhìn đám người đông đúc lên thuyền, Diệp Mặc nhớ đến chỉ có một nghìn người có thể gặp mặt Tiên đế, không khỏi có chút im lặng.
Trong này có mấy trăm nghìn thậm chí là mấy triệu Tiên nhân, cuối cùng cũng chỉ có hơn một nghìn người lấy được Bồng Việt Tiên quả, thật sự quá ít.
…
Diệp Mặc cũng đã vài lần ngồi Tiên thuyền, nhưng Tiên thuyền rộng lớn như ngày hôm này thì hắn cũng là lần đầu tiên nhìn thấy.
Hơn một triệu tiên nhân, không ngờ mỗi người đều có phòng tu luyện tốt của riêng mình.
Diệp Mặc đồng thời cũng được xếp một phòng tu luyện, chẳng những diện tích lớn, còn có hai gian.
Cho dù là Tiên linh khí cũng vô cùng nồng đậm, cách cục của thượng thiên vực này đúng là không tầm thường.
Lúc này tất cả mọi người cũng đã vào phòng riêng của mình tu luyện, Diệp Mặc cũng trong phòng tu luyện của mình nghĩ đến tâm sự.
Hắn đương nhiên sẽ không tu luyện, theo tu vi của hắn càng cao, thì nguyên liệu lại càng cần nhiều, cái này khó tránh phải đắc tội với một số người.
Ví dụ như Nghiêm Cửu Thiên và Lục Chính Quần, đều là vì tài nguyên tu luyện mà đã đắc tội.
Diệp Mặc ngồi trong phòng được hơn một canh giờ, cấm chế bên ngoài phòng bỗng nhúc nhích, Diệp Mặc vung tay mở cấm chế, thân hình của Nghiêm Cửu Thiên nhanh chóng hạ xuống phòng của Diệp Mặc, hơn nữa còn vung tay đánh một cấm chế che đậy của mình.
Diệp Mặc đứng lên, lạnh lùng nhìn Nghiêm Cửu Thiên.
Lúc này hắn cũng không sợ Nghiêm Cửu Thiên, đừng nói là Nghiêm Cửu Thiên ở trên Tiên thuyền này cũng không dám ra tay, cho dù là động thủ, Diệp Mặc tự phụ mình cũng không thua gã.
Lúc trước hắn là Huyền Tiên trung kỳ, Nghiêm Cửu Thiên là Huyền Tiên hậu kỳ, hai người dường như sức lực cũng ngang nhau.
Còn bây giờ đẳng cấp của Nghiêm Cửu Thiên cao hơn hắn hai cấp bậc, nhưng hắn từ sau khi rời khỏi Vấn Đạo các, lĩnh ngộ được vài đại thần thông, thực lực cũng tăng lên mấy trăm nghìn lần.
Diệp Mặc cũng tương tự không dám khinh thường Nghiêm Cửu Thiên trước mặt mình này, đối phương đến từ một bán Thánh Chứng đạo giả, sự hiểu biết đối với thần thông tuyệt đối cũng cao hơn hắn nhiều, nếu như lại đánh nhau, thì mình muốn thắng được Nghiêm Cửu Thiên, e rằng cũng gặp chút khó khăn.
– Bí mật của anh cũng không ít nhỉ, tôi cho rằng một khối Thế giới thạch cũng đã là bí mật lớn nhất của anh rồi, không ngờ anh còn có trận bàn thời gian.
Nếu như tôi đoán không nhầm, thì trận bàn thời gian của Chân thánh đế chắc hẳn cũng trên người anh rồi?
Giọng nói của Nghiêm Cửu Thiên vô cùng âm hàn, khiến Diệp Mặc có một cảm giác, hình như hắn lại trở lại Tiên Phần Lĩnh.
Diệp Mặc trong lòng trầm xuống, Thế giới thạch quả nhiên bị Nghiêm Cửu Thiên biết rồi, hơn nữa đối phương chẳng những biết Thế giới thạch, còn biết trận bàn thời gian của hắn.
Trện thực tế cũng dễ đoán lắm, nếu như hắn không có trận bàn thời gian, thì hắn làm sao có thể tu luyện nhanh như vậy được?
Thấy Diệp Mặc không nói gì, giọng nói của Nghiêm Cửu Thiên lại càng lạnh lùng:
– Giao trận bàn thời gian và công pháp Thần Niệm cửu chuyển ra đây, tôi sẽ tha cho anh một mạng.
Nghiêm Cửu Thiên không hỏi quả cân Thế giới thạch của Diệp Mặc, gã biết quả cân Thế giới thạch Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không giao ra cho gã.
Mặc dù quả cân Thế giới thạch còn quý hơn nhiều so với trận bàn thời gian, nhưng quả cân Thế giới thạch lại là thứ quý như tính mạng của Diệp Mặc.
Thấy Diệp Mặc thần sắc khinh thường, Nghiêm Cửu Thiên không chút vội vàng, lại tiếp tục nói:
– Nếu như anh chọc giận tôi rồi, tôi sẽ nói thẳng ra trên người anh có Thế giới thạch và trận bàn thời gian, cùng lắm thì Nghiêm Cửu Thiên tôi cũng không cần mà thôi, nhưng anh thì chết là cái chắc.
Diệp Mặc lạnh lùng cười, chỉ một ngón tay ra nói:
– Anh cứ đi nói càng tốt, Diệp mỗ tôi chờ.
Ánh mặt của Nghiêm Cửu Thiên tức giận, gã không ngờ Diệp Mặc vậy mà không sợ gã tiết lộ ra ngoài, chẳng lẽ tên này biết mình không muốn người khác biết trận bàn thời gian xuất hiện rồi sao? Đối với Nghiêm Cửu Thiên mà nói thật đúng là như vậy, tầm quan trọng của trận bàn thời gian đối với gã mà nói còn quan trọng hơn đối với Diệp Mặc nhiều, thậm chí tu luyện đến giai đoạn Tiên đế, gã không có chút bình cảnh nào.
Nếu như có trận bàn thời gian, gã chỉ cần có được tài nguyên chuyển thành tu vi là được rồi.
– Anh không sợ sao?
Sát cơ trên người Nghiêm Cửu Thiên cũng đã tràn ra, khiến không gian xung quanh hình thành từng gợn sóng mà mắt thường không thể nhìn thấy được.
– Tôi đến Thế giới thạch của Chân thánh đế cũng lấy đi rồi, làm sao còn sợ một Vô Đạo đại đế như anh chứ? Anh quá đề cao bản thân mình rồi.
Diệp Mặc châm chọc nói.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1754: Uy Hiếp Lẫn Nhau
Uy Hiếp Lẫn Nhau
N
ghiêm Cửu Thiên sắc mặt đại biến, lập tức một màn sương mù màu đen xuất hiện, sát cơ vang lên những tiếng xuy xuy, dường như lập tức muốn ra tay luôn vậy.
Diệp Mặc cười khẩy một cái, khí thế trên người đồng thời cũng sục sôi, không chút sợ hãi Nghiêm Cửu Thiên.
Nghiêm Cửu Thiên cuối cũng cũng kìm chế được không ra tay, đường sương mù màu đen trên vòng tay của gã dần dần rút đi.
Nhưng gã nhìn Diệp Mặc với ánh mắt cũng không chỉ là sát khí nữa rồi, mà còn bao hàm trong đó kiêng kị rất nặng.
Gã biết mình không giết chết được Diệp Mặc trong này, một khi ra tay, lập tức sẽ kinh động đến những người khác trên thuyền.
Chỉ cần thân phận của gã bị bại lộ, thì gã chết cũng không có chỗ chôn thân, càng đừng nói gì đến Chứng đạo nữa.
– Anh làm sao biết được lai lịch của tôi?
Nghiêm Cửu Thiên lại lần nữa đánh ra mấy cấm chế, rồi lạnh giọng nói.
Diệp Mặc trong lòng vô cùng sảng khoái, lại càng cảm thấy phán đoán của mình may mắn, Nghiêm Cửu Thiên biết một phần bí mật của mình, so với hắn mà nói, thì hắn biết được bí mật của Nghiêm Cửu Thiên còn nhiều hơn.
Hắn có thể phủ nhận chuyện lấy được trận bàn thời gian, nhưng Nghiêm Cửu Thiên thì lại không thể nào phủ nhận gã là Vô Đạo đại đế.
– Tôi làm sao biết được thân phận của anh cũng không quan trọng, cái quan trọng là tôi còn biết lần này anh từ Thanh Vi Thiên quay về, chắc là lại muốn đổi tên thay mặt.
Diệp Mặc tiếp tục mỉa mai Nghiêm Cửu Thiên.
Loại người như Nghiêm Cửu Thiên này cũng sẽ không tiếp xúc với người ngoài, cho dù phải tiếp xúc, gã cũng sẽ không sử dụng trước sau một thân phận.
Nếu không phải vì Bồng Việt tiên quả rất khó lấy được, Diệp Mặc đoán chừng Nghiêm Cửu Thiên cũng sẽ không đến đây.
Cho dù Nghiêm Cửu Thiên nằm mơ cũng không ngờ, gã ở trung thiên vực nhìn thấy một Huyền Tiên, mười mấy năm sau, không ngờ lại ngồi cùng Tiên thuyền với gã cùng đến thiên vực thứ nhất Thanh Vi Thiên.
Nghiêm Cửu Thiên cũng không trả lời, chỉ chằm chằm nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Anh rốt cục sao lại biết được?
– Anh là cái thá gì? Tôi phải báo cáo cho anh sao? Cút đi.
Nếu không thì đừng trách tôi ra tay đấy, Vô Đạo đại đế.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói.
– Câm miệng.
Nghiêm Cửu Thiên tái mặt, cái mà gã sợ nhất chính là Diệp Mặc gọi gã là Vô Đạo đại đế.
– Vậy sao? Tôi cứ gọi anh là Vô Đạo đại đế đấy, hơn nữa đợi sau khi tôi ra ngoài, tất cả những người có mặt trên Tiên thuyền này cũng sẽ biết, Vô Đạo đại đế cũng ở đây.
Diệp Mặc cười ha hả, căn bản cũng không coi sự uy hiếp của Nghiêm Cửu Thiên ra gì.
– Đi chết đi.
Nghiêm Cửu Thiên lại không kìm chế nổi sự tức giận trong lòng, từ khi gã xuất đạo đến này, chưa lúc nào gặp phải sự uy hiếp như này?
Đường sương mù màu đen trong tay gã trong nháy mắt lại biến thành một cây trâm nhỏ dài vài trượng, thậm chí đến thần thức cũng không quét đến đầu kia của cây trâm.
Căn phòng của Diệp Mặc cũng không lớn, cây trâm dài sương mù màu đen này cũng hoàn toàn trói chặt lấy không gian trong phòng của Diệp Mặc.
Diệp Mặc cũng không trốn tránh, Nghiêm Cửu Thiên cũng đã từng là Tiên đế, ngay cả gã bây giờ không thể nào thi triển lĩnh vực Tiên vương phong tỏa không gian, nhưng tu vi Đại La Tiên hậu kỳ của gã, muốn trói buộc không gian xung quanh Diệp Mặc lại, cũng không có chút áp lực nào.
Huống chi, người này còn tinh thông pháp tắc không gian?
Khi đường sương mù màu đen của Nghiêm Cửu Thiên xuất thủ, đồng thời quả cân Thế giới thạch của Diệp Mặc cũng được giáng xuống, chiêu xuất thủ đầu tiên Diệp Mặc dường như cổ động tám phần Tiên nguyên lực.
Đối với Nghiêm Cửu Thiên hắn cũng không dám có chút nơi lỏng nào, chiêu này mặc dù chưa dốc hết sức phóng ra quả cân Thế giới thạch, nhưng thanh thế cũng rất kinh người rồi.
Mặc dù bộ dạng quả cân Thế giới thạch giáng xuống cũng vô cùng đáng sợ, nhưng cũng chưa phải là thần thông thực sự.
Diệp Mặc có một thần thông Thế giới thạch – Thái sơn áp đỉnh, nhưng trong lòng Diệp Mặc biết rõ, lần này cũng không phải trận sinh tử của hai người, Nghiêm Cửu Thiên tuyệt đối cũng sẽ không toàn lực ra tay.
Hắn cũng không phải xuất con át chủ bài ra, chỉ cần thanh thế càng lớn càng tốt.
Cho nên Diệp Mặc vừa mới xuất chiêu này ra, căn bản cũng không sợ căn phòng bị Thế giới thạch đánh tan, uy thế của Thế giới thạch càng lúc càng lợi hại.
Nghiêm Cửu Thiên thấ thế của DiệpCửu Thiên nâng quả cân của Diệp Mặc lên, đồng thời hét lớn với Diệp Mặc.
Diệp Mặc cười khẩy một tiếng, cũng không có ý dừng tay lại, Tiên nguyên không ngừng cổ động Thế giới thạch, đồng thời dường như còn đang chuẩn bị tấn công lần nữa.
Đồng thời còn lạnh lùng nói:
– Anh muốn đánh là đánh, muốn dừng là dừng, anh cho rằng anh là ai?
Nghiêm Cửu Thiên biết Diệp Mặc đang uy hiếp gã, nếu không, Diệp Mặc có thể phóng ra thanh đao của hắn, hoặc là dùng một thủ đoạn nào khác tấn công.
Gã trong lòng tức giận, nhưng cũng không còn cách nào, chỉ có thể tiếp tục nói:
– Anh dừng tay trước, chúng ta nói chuyện.
Diệp Mặc cũng không thu lại Thế giới thạch, vẫn tiếp tục tạo áp lực, hơn nữa trong miệng còn lẩm bẩm:
– Chúng ta có chuyện gì đáng nói sao? Tôi có một khối Thế giới thạch, Tiên vương muốn lấy thì lấy, tôi căn bản cũng không quan tâm.
Đúng rồi, trận bàn thời gian đó tôi cũng chưa lấy được, tin hay không thì tùy anh.
Diệp Mặc cũng không giả bộ nữa, quả cân Thế giới thạch đột nhiên thoát khỏi đường sương mù màu đen của Nghiêm Cửu Thiên, lại lần nữa huyễn hóa thành tư thế điên cuồng hơn muốn đập xuống.
Đối với trận bàn thời gian, Diệp Mặc cũng sẽ không thừa nhận.
Cho dù Nghiêm Cửu Thiên chắc chắn rằng trận bàn thời gian đang trên người hắn, nhưng Diệp Mặc cũng sẽ không thừa nhận.
– Anh lập tức dừng tay, tôi đồng ý một điều kiện của anh.
Nghiêm Cửu Thiên cuối cùng cũng sợ Diệp Mặc gây ra động tĩnh lớn hơn, hơn nữa gã còn nghi ngờ Diệp Mặc vẫn chưa lấy được trận bàn thời gian.
Gã cho rằng, Diệp Mặc nếu như lấy được trận bàn thời gian rồi, tuyệt đối sẽ giống như gã, không dám lộ ra ngoài.
– Ồ, vậy cũng được.
Rõ ràng, Diệp Mặc là vua cũng thua thằng liều, khi Nghiêm Cửu Thiên nói đồng ý một điều kiện, Thế giới thạch của hắn cũng trôi lơ lửng trên đỉnh đầu, không tiếp tục giáng xuống nữa.
Nhưng đồng thời, cũng chưa thu lại.
Nghiêm Cửu Thiên biết Diệp Mặc đang giả bộ, nhưng gã cũng không còn cách nào khác, gã cho rằng, cái mạng của gã và cái mạng của Diệp Mặc căn bản cũng không phải trên cùng một cấp bậc.
Cho dù một vạn tên Diệp Mặc, trong mắt gã cũng không bằng cái tính mạng của gã.
Chẳng may tên lỗ mãng Diệp Mặc này không cẩn thận lại dẫn đại năng lên Tiên thuyền, thì gã coi như xong đời rồi.
Thấy Diệp Mặc không động thủ nữa, Nghiêm Cửu Thiên quay người muốn rời khỏi.
Gã có chút hối hận đã đến đây gặp Diệp Mặc, sớm biết như này gã sẽ tìm cơ hội ra tay trong hư không, sớm giết chết Diệp Mặc.
– Điều kiện kia của tôi còn chưa nói, anh sao đã muốn đi rồi?
Diệp Mặc lạnh nhạt nói.
Nghiêm Cửu Thiên quay đầu đứng lại, sự tức giận sớm đã biến mất, đồng thời lạnh nhạt nói:
– Anh nói đi.
Nếu như gã biết Diệp Mặc cũng đã biết rõ lai lịch của gã rồi, thì gã tuyệt đối cũng sẽ không tìm Diệp Mặc vào lúc này, gã chắc chắn sẽ tìm cơ hội giết chết Diệp Mặc trong hư không.
Nhưng bây giờ, gã chủ động tặng cơ hội đó cho Diệp Mặc, cũng là bất đắc dĩ.
– Tôi bỏ ra cái giá cực lớn đến Thượng thiên vực, anh sao lại đến được?
Diệp Mặc ngữ khí lạnh nhạt nói.
– Vì tôi có một Thần khí hạ phẩm Thời Không Toa.
Nghiêm Cửu Thiên trầm giọng nói.
– Thần khí hạ phẩm?
Diệp Mặc lập tức liền tỉnh táo lại, Thanh Nguyệt của hắn mặc dù cũng mấy lần luyện chế lại, thăng cấp lên Tiên khí phi hành thượng phẩm, nhưng so với Thần khí, thì căn bản cũng chưa đủ.
Nếu như có Thần khí hạ phẩm, hắn bay từ thượng thiên vực đến trung thiên vực nhiều lắm cũng chỉ năm đến mười năm, từ trung thiên vực đến hạ thiên vực thậm chí chỉ cần một năm là đến được rồi.
Thứ này lại là thứ rất cần, nếu không ngồi Tiên thuyền, từ thượng thiên vực đến trung thiên vực ít nhất cũng phải mấy chục năm đến trăm năm.
Hơn nữa vé thuyền cũng là một con số cực lớn, trong đó nếu như gặp phải U Linh thuyền gì đó, vậy chỉ có thể chôn thân cùng thuyền.
Còn truyền tống trận, Diệp Mặc nghĩ cũng không nghĩ, truyền tống trận giữa các thiên vực, căn bản không phải là thứ mà hắn có thể ngồi được.
Thậm chí truyền tống trận đó có hay không, Diệp Mặc cũng có chút nghi ngờ.
Thấy Diệp Mặc bộ dạng thèm thuồng, Nghiêm Cửu Thiên khinh thường nói:
– Thời Không Toa hàng giả vô số…
Không đợi Nghiêm Cửu Thiên nói xong, Diệp Mặc liền vui sướng nói:
– Cái của anh là hàng thật, đúng không?
– Cái của tôi chỉ là một hàng nhái bình thường mà thôi, thậm chí đến đẳng cấp hàng giả cũng không đến.
Nghiêm Cửu Thiên dường như biết được ý tứ của Diệp Mặc, ngữ khí cũng trở nên bình thản.
Đồ vật cứ để ở đây vài ngày, trong hư không, gã không sợ không giết được Diệp Mặc.
Diệp Mặc trong lòng lại chấn động, một Thần khí hạ phẩm, không ngờ còn là hàng giả, vậy Thời Không Toa hàng thật thì biến thái đến mức nào?
Suy nghĩ này chỉ lóe lên chốc lát trong đầu Diệp Mặc, hắn bình thảnh nhìn Nghiêm Cửu Thiên nói:
– Đưa Thời Không Toa của anh cho tôi, sau đó anh có thể ra ngoài, tôi sẽ không tiết lộ chuyện của anh.
Vượt khỏi dự liệu của Diệp Mặc chính là, Nghiêm Cửu Thiên không chút do dự lại ném ra một Tiểu Toa thuyền cực đẹp, sau đó quay người đi, một lát sau, cũng đã rời khỏi phòng của Diệp Mặc.
Diệp Mặc vung tay hủy cấm chế mà lúc trước Nghiêm Cửu Thiên để lại, đóng lại cấm chế trong phòng, lại lần nữa đánh lên mấy đường cấm chế của mình, lúc này mới nhặt lấy Thời Không Toa mô phỏng của Nghiêm Cửu Thiên vứt lại.
Hắn hiểu suy nghĩ của Nghiêm Cửu Thiên, Nghiêm Cửu Thiên sở dĩ dứt khoát vứt lại Thời Không Toa, là đã tự xem mình là người chết rồi.
Nhưng đồ đến tay mình rồi, Nghiêm Cửu Thiên muốn lấy lại, chỉ có là nằm mơ.
Trừ phi Nghiêm Cửu Thiên thăng cấp lên Tiên vương rồi, chặn lại hắn, nếu không cho dù hắn không đánh nổi Nghiêm Cửu Thiên, Nghiêm Cửu Thiên cũng đừng hòng lấy lại được.
Thời Không Toa này vô cùng tinh xảo, màu xanh đậm.
Thần thức Diệp Mặc quét vào trong, bên trong hình như có vô số cấm chế.
Diệp Mặc sợ mấy người Kế Khôn tìm đến hắn, cố ý treo biển bên ngoài thành bế quan, lúc này mới tiến vào trong phòng chuyên tâm luyện hóa Thời Không Toa.
Thứ hữu dụng như này rơi vào tay rồi, ngay lập tức liền muốn luyện hóa.
Trong hư không chuyện gì cũng có thể xảy ra, một khi hắn có Thời Không Toa này rồi, khác gì như hổ thêm cánh.
Vì Thời không Toa là thứ lấy được từ trong tay Nghiêm Cửu Thiên, Diệp Mặc trong quá trình luyện hóa cũng rất cẩn thận.
Cấm chế bên trong Thời Không Toa tinh xảo tầng tầng lớp lớp bị Diệp Mặc luyện hóa.
Nghiêm Cửu Thiên có lưu lại vài dấu tích trên Thời không Toa, cũng bị Diệp Mặc tìm ra không sót cái nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1755: Có Người Muốn Hại Tề Bắc Thương
Có Người Muốn Hại Tề Bắc Thương
T
hời gian một tháng nhanh chóng trôi qua, trong lúc mấy người Kế Khôn, Quý Thư, Tề Bắc Thương tới tìm Diệp Mặc, thì lại đành phải im lặng lui về khi thấy bảng thông báo bế quan mà Diệp Mặc đặt bên ngoài.
Đừng nói tới việc bế quan, mà ngay cả việc tu luyện thì ở trên Tiên thuyền này cũng chỉ có vài người làm.
Cái Tiên thuyền này sẽ dừng lại ở trên đường đi, sau đó mọi người ra ngoài hư không để bắt ‘Hư không phi tuyết’.
Chỉ một chút thời gian như vậy mà Diệp Mặc cũng phải tận dụng để bế quan, người như vậy đúng là càng ngày càng ít.
Đối với việc Diệp Mặc tỏ ra biết việc tu vi của mình quá kém, cho nên dốc sức tu luyện khiến mọi người ngược lại lại có chút khâm phục.
Sau đó Kế Khôn lại đến tìm Diệp Mặc thêm mấy lần nữa, Diệp Mặc vẫn còn đang bế quan.
Nhưng thời gian đi săn bắt ‘Hư không phi tuyết’ đã gần tới rồi, cho nên trong lòng Kế Khôn đang rất gấp gáp.
…
Hai tháng sau.
Thời Không Thoa trong tay Diệp Mặc phát ra một tiếng vù vù, mầu xanh nhạt thu liễm lại, mọi cảnh vật bên trong Thời Không Thoa đều xuất hiện một cách rõ ràng trong đầu Diệp Mặc.
Trong lòng Diệp Mặc lúc này cực kỳ vui mừng, vì hắn biết rõ, hắn đã hoàn toàn luyện hóa được cái Thời Không Thoa này rồi.
Không gian của Thời Không Thoa so với ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lớn hơn tới mấy chục lần, hơn nữa bố cục cũng lớn vô cùng, từng đạo Tụ linh Tiên trận đã sớm được bố trí xong.
Tới khi cần dùng chỉ cần đem Tiên tinh đặt vào là được rồi.
Cho dù là trận pháp phòng ngự cũng cường đại hơn ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.
Hơn nữa còn có cả các loại trận pháp cảm ứng, giống như là ‘Hư không phi tuyết’ vậy, có thể tự động tạo ra một chút hư không phong bạo, lốc xoáy hư không vẫn thạch, vân vân…
Ở phần đuôi của Thời Không Thoa còn có hai cái bộ điều khiểu trận pháp, một khi Thời Không Thoa toàn lực tiến lên, thì hai bộ điều khiển trận pháp này sẽ hoàn toàn được khởi động, đẩy nhanh tốc độ của Thời Không Thoa lên.
Khiến cho Diệp Mặc vui mừng nhất chính là cái la bàn hư không trước mặt của Thời Không Thoa.
Tuy rằng trong hư không không có cách nào để xác định vị trí chuẩn xác, nhưng lại có thể chỉ rõ vị trí đại khái của các đại Thiên Vực, thậm chí có thể chỉ một hướng đi cụ thể tới một đại Thiên Vực nào đó.
Có lẽ Thời Không Thoa không có tốc dộ nhanh như ‘Hư không phi tuyết’, nhưng ‘Hư không phi tuyết’ ở trong hư không thì hoàn toàn chỉ là một con ruồi không đầu bay toán loạn, sau khi bay vài chục năm thì không chừng lại lần nữa trở về nơi bắt đầu.
Còn Thời Không Thoa của hắn thì lại khác, luôn có một hướng bay chính xác, hơn nữa còn có thể để người khống chế.
Đối với Thời Không Thoa thì Diệp Mặc cảm thấy rất hài lòng.
Cuối cùng đã có một kiện pháp bảo phi hành có chút dáng dấp.
Tuy hắn biết rõ ý của Nghiêm Cửu Thiên chỉ là gửi tạm cái Thời Không Thoa này trong tay của hắn, nhưng hắn vẫn cứ trực tiếp đem Thời Không Thoa biến thành của riêng rồi.
Một cái Thời Không Thoa mô phỏng còn cường đại như thế, vậy cái Thời Không Thoa chân chính không biết phải cường đại tới mức độ nào? Diệp Mặc đoán chừng loại pháp bảo kia thậm chí có đẳng cấp còn không kém hơn so với trận bàn thời gian của hắn.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc cũng nghĩ tới việc chính mình mặc dù đã lấy được nhiều loại pháp bảo nghịch thiên, nhưng phần lớn đều là các loại pháp bảo phụ trợ.
Pháp bảo công kích và pháp bảo phòng ngự chân chính không có nổi một món.
Tử đao thì hắn không có tài liệu để thăng cấp, tới bây giờ mới chỉ là một cái Tiên khí cấp tám.
Hắc Thạch Cân cũng chỉ là một hòn đá nhỏ trên Thế giới thạch mà thôi.
Vốn là còn có một cái pháp bảo phòng ngự tương đối tốt, đó là ‘Đại đỉnh tám cực’.
Nhưng sau khi bị Nghiêm Cửu Thiên đánh vỡ, thì hắn mới biết được đó cũng chỉ là một cái ngụy pháp bảo, là món đồ phỏng chế của ‘Già đỉnh tám cực’.
Hơn nữa nó cũng đã tan thành mây khói trong lần độ kiếp trước đây.
Duy nhất một kiện pháp bảo có chút ra dáng là Hạo Thiên Cổ, nhưng Diệp Mặc cũng không dám lấy ra dùng.
Một khi hắn lấy ra Hạo Thiên Cổ, thì cho dù là đồ ngốc cũng biết hắn được truyền thừa Hạo thiên.
Lúc đó kết cục của hắn sẽ không tốt hơn việc Nghiêm Cửu Thiên bại lộ thân phận là bao nhiêu.
Còn thiếu một khiện pháp bảo phòng ngự nữa! Diệp Mặc lại cảm thán một câu.
Hắn hiện tại là tông sư Tiên khí bát phẩm, tùy thời đều có thể luyện chế ra Tiên khí phòng ngự thượng phẩm.
Chỉ là đối với loại người thường thấy được các loại pháp bảo cao cấp như hắn, thì Tiên khí thượng phẩm thật sự không làm hắn hứng thú được.
Sau khi cảm thán một lát, thì Diệp Mặc thu hồi Thời Không Thoa lại.
Lúc này mới hạ cái bảng thông bao bế quan bên ngoài xuống.
Diệp Mặc vừa ra ngoài, muốn đi tìm Kế Khôn, thì lại thấy vị thánh nữ che mặt của Phiêu Miễu Tiên Trì đi đến.
Nhìn sơ qua thì đã thấy rõ ràng là cô tới để tìm hắn rồi.
Diệp Mặc vội vàng khách khí ôm quyền nói:
– Xin chào thánh nữ sư tỷ.
Vị thánh nữ áo tím này của Phiêu Miễu Tiên Trì đã giúp hắn rất nhiều.
Nếu như không có cô, thì Diệp Mặc nói không chừng còn không thể đoán ra được Nghiêm Cửu Thiên chính là Vô Đạo Đại Đế.
Một khi hắn không biết Nghiêm Cửu Thiên là Vô Đạo Đại Đế, thì lần trước Nghiêm Cửu Thiên tới, kẻ bị uy hiếp sẽ chính là hắn.
Dưới tình huống đó, hắn không chỉ không đoạt được Thời Không Thoa của Nghiêm Cửu Thiên, mà nói không chừng ngay cả trận bàn thời gian cũng phải để cho Nghiêm Cửu Thiên lấy đi.
Hắn có thể cùng Nghiêm Cửu Thiên uy hiếp lẫn nhau, hơn nữa còn chiếm thế thượng phong, không phải vì Nghiêm Cửu Thiên không đủ thông minh, mà là do hắn đã nắm rõ được lai lịch của Nghiêm Cửu Thiên rồi.
Cho nên Diệp Mặc thật sự là rất cảm kích đối với vị thánh nữ này.
– Diệp sư huynh, anh cứ gọi tôi là Mịch Vân là được rồi.
Tôi muốn tới gian phòng của anh ngồi một chút, có được không?
Mịch Vân thánh nữ khẽ cười nói, ngữ khí nhu hòa uyển chuyển, không chút nào kém cỏi so với Ninh Nga Tiên tử.
Diệp Mặc không hiểu thánh nữ Mịch Vân của Phiêu Miễu Tiên Trì tới tìm hắn có sự tình gì, nhưng hắn khẳng định đối phương không phải vô duyên vô cớ mà tới đây.
Hắn và thánh nữ Mịch Vân căn bản không quen biết gì nhiều, nhưng đối phương chẳng những không dùng ánh mắt mỉa mai giống như những người bình thường nhìn hắn, mà còn chủ động giải thích vấn đề mà hắn đưa ra.
– Xin mời Mịch Vân sư tỷ.
Diệp Mặc vội vàng mở cửa ra rồi nói.
– Cảm ơn Diệp sư huynh.
Thánh nữ Mịch Vân sau khi tiến vào phòng, thì liền giúp Diệp Mặc đem cái bảng thông báo bế quan treo lên.
Diệp Mặc thấy thế, thì liền chủ động đánh lên một đạo cấm chế, sau đó đợi khi thánh nữ Mịch Vân ngồi xuống thì hắn mới hỏi:
– Chẳng hay Mịch Vân sư tỷ tìm tới Diệp mỗ là vì có chuyện gì?
– Không có việc gì thì không thể tới thăm anh một chút sao? Tôi nghe nói anh còn đi qua Phiêu Miễu Tuyền của Phiêu Miễu Tiên Trì chúng tôi.
Tính ra thì chúng ta coi như là có nửa điểm đồng môn chi nghĩa đấy nhỉ!
Thánh nữ Mịch Vân cười khanh khách một tiếng, giọng điệu thậm chí còn mang theo một chút vui đùa, khiến cho Diệp Mặc phải ngây ngẩn cả người.
Thánh nữ của Phiêu Miễu Tiên Trì không phải luôn là người nghiêm túc đoan trang sao? Sao hết Ninh Nga Tiên tử đi ra ngoài tìm người đàn ông cho mình, rồi giờ lại tới một thánh nữ Mịch Vân nói chuyện với mình cũng chẳng có chút dáng dấp thánh nữ nào cả thế này?
Thánh nữ Mịch Vân thấy Diệp Mặc ngây người, thì liền thu lại bộ dáng tươi cười, sau đó có chút nghiêm túc nói:
– Diệp sư huynh, tôi tới tìm anh xác thực là có chuyện muốn xin nhờ anh giúp đỡ một tay.
Diệp Mặc liền đáp:
– Mịch Vân sư tỷ có chuyện gì xin cứ nói thẳng, chỉ cần Diệp mỗ có thể giúp được, hơn nữa việc đó cũng không vi phạm vào bản tâm của Diệp mỗ, thì Diệp mỗ tôi chắc chắn sẽ giúp đỡ.
Thánh nữ Mịch Vân lập tức đứng lên cảm tạ, sau đó mới nói tiếp:
– Diệp sư huynh có thể ẩn nấp tu vi Đại La Tiên sơ kỳ xuống tới Đại Chí Tiên trung kỳ mà không có bất kỳ người nào có thể nhìn ra được tu vi thật sự của anh, hơn nữa không chỉ nói là nhìn không ra, mà thậm chí ngay cả một điểm dấu vết đều không có, có thể nói rằng công pháp ẩn nấp tu vi của anh tuyệt đối là công pháp đứng đầu…
Diệp Mặc nghe tới đó, thì trong lòng lập tức hiểu được.
Quả nhiên là cái thế giới này không hề có bữa cơm trưa miễn phí.
Thánh nữ Mịch Vân trước đó đã giúp hắn giải đáp mấy vấn đề, hiện giờ là đang có chủ ý tới công pháp của hắn rồi.
Tuy mấy cái vấn đề kia đối với Diệp Mặc hắn chính là vấn đề bảo mệnh, nhưng thánh nữ Mịch Vân này hiển nhiên là không thể biết được.
Nhưng nếu cô đã không biết vấn đề mà cô giải thích cho mình đối với mình có sức nặng ra sao, mà lúc này mở miệng ra đã muốn công pháp của mình, điều này cũng có chút quá đáng rồi.
Quả nhiên thánh nữ Mịch Vân liền nói tiếp:
– Mịch Vân biết yêu cầu này của mình rất quá đáng, nhưng cái công pháp ẩn nấp kia đối với tôi mà nói quả thực là vô cùng trọng yếu.
Diệp sư huynh, anh có thể đưa ra yêu cầu, chỉ cần Mịch Vân tôi có thể làm được, thì tuyệt đối sẽ dốc hết sức đi làm.
Thỉnh cầu Diệp sư huynh có thể đem cái công pháp ẩn nấp kia khắc lại cho tôi một phần.
Diệp Mặc không trả lời.
Công pháp ẩn nấp của hắn là được diễn sinh ra từ ‘Tam sinh quyết’ mà.
Tuy rằng thánh nữ Mịch Vân đã từng giúp đỡ hắn, nhưng nếu cứ như vậy mà muốn công pháp của hắn thì tuyệt đối không được.
Cũng may đối phương trước đó còn từng hỗ trợ hắn trả lời mấy vấn đề, bằng không thì Diệp Mặc đã trực tiếp mời cô ra ngoài rồi.
– Bởi vì sư phụ của tôi trước kia đã nói, công pháp tuyệt đối không được truyền ra bên ngoài.
Nhưng Mịch Vân sư tỷ lại là người mà tôi tôn kính, cho nên Diệp mỗ không có cách nào để cự tuyệt cả.
Việc này xin hãy để cho tôi suy nghĩ kỹ cái đã.
Diệp Mặc không trực tiếp từ chối.
Đem công pháp ẩn nấp diễn sinh từ ‘Tam sinh quyết’ truyền cho thánh nữ Mịch Vân là tuyệt đối không thể, nhưng trong nhẫn trữ vật của hắn có quá nhiều loại công pháp, cho nên chờ tới khi nào hắn nhàn rỗi, thì lại tùy tiện tìm lấy một cái công pháp ẩn nấp tu vi, sau đó tiến hành hoàn thiện nó rồi đưa lại cho thánh nữ Mịch Vân, coi như là trả lại cho cô một phần ân tình này.
– Đa tạ Diệp sư huynh.
Thánh nữ Mịch Vân thấy Diệp Mặc không lập tức cự tuyệt mình, thì trong lòng liền đại hỉ, vội vàng đứng lên cảm tạ Diệp Mặc.
Thấy Diệp Mặc cũng đứng lên chuẩn bị tiễn khách, thì thánh nữ Mịch Vân liền nắm lấy cơ hội để lại một cái ngọc giản cho Diệp Mặc rồi nói:
– Đây là phương pháp bắt ‘Hư không phi tuyết’, hy vọng có thể giúp Diệp sư huynh một chút.
Diệp Mặc đang muốn cự tuyệt, nhưng lập tức liền nhớ ra được là hắn đang cần có một cái ngọc giản như vậy.
Việc bắt ‘Hư không phi tuyết’ có thể nói là không có người nào có kinh nghiệm như hắn, nhưng miếng ngọc giản này thì lại có một cái tác dụng khác, đó chính là cho hắn một cái lý do chính đáng để biện minh cho mình.
Kế Khôn lần nữa tới tìm Diệp Mặc, lại phát hiện cấm chế ngoài cửa đã mở ra, trong lòng cô lập tức vui vẻ đi tới.
Nhưng đúng lúc này cô lại thấy Thánh nữ Mịch Vân vừa cùng Diệp Mặc đi ra từ trong phòng của hắn.
Thấy Kế Khôn có chút ngây người đứng đó, thì Mịch Vân liền khách khí cười nói:
– Mịch Vân bái kiến Hi Nguyệt tỷ tỷ.
Kế Khôn lúc này mới phản ứng lại, có chút xấu hổ cười cười, sau đó lại nói chuyện với Thánh nữ Mịch Vân vài ba câu mới tạm biệt rồi cùng Diệp Mặc tiến vào trong phòng.
– Đệ đệ, vị Thánh nữ Mịch Vân của Phiêu Miễu Tiên Trì kia thì cậu không nên quá thân cận.
Bởi vì chuyện của Ninh Nga sư tỷ thì Phiêu Miễu Tiên Trì tuyệt đối sẽ không để nó tái hiện lại lần nữa.
Một khi chuyện đó lập lại, thì không chừng là sẽ phải chịu hình phạt rất nặng.
Kế Khôn vừa tiến vào phòng của Diệp Mặc, thì liền nói với vẻ ngưng trọng.
Cô rất lo lắng Diệp Mặc sẽ bị Thánh nữ Mịch Vân hấp dẫn.
Còn việc Diệp Mặc và Thánh nữ Mịch Vân kết giao thì cô không quá quan tâm.
Đối với việc Thánh nữ Mịch Vân bị năng lực của Diệp Mặc hấp dẫn, thì Kế Khôn cũng không hoài nghi.
Ở trong mắt cô, sự ưu tú của Diệp Mặc căn bản không phải là những thiên tài ở ngoài kia có thể so sánh được.
Vì thế cho nên có thể là ánh mắt của Thánh nữ Mịch Vân sắc bén, đã nhìn trúng Diệp Mặc cũng chưa biết chừng.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Em biết, Hi Nguyệt tỷ cứ yên tâm.
Kế Khôn nhẹ gật đầu, sau đó lại nói tiếp:
– Ninh Nga tỷ sở dĩ không có chuyện gì, là vì Phương Thành đến từ Phương Kim Sơn.
Đó là một nơi có tới vài vị Tiên Đế, cho nên Phiêu Miễu Tiên Trì không thể trêu vào.
Diệp Mặc gật đầu.
Sau đó hắn lại nhìn thấy trên mặt Kế Khôn mang theo chút tâm tư lo lắng, thì liền lên tiếng hỏi:
– Hi Nguyệt tỷ, có phải là chị có chuyện gì không?
Kế Khôn lập tức nói:
– Phải, có người muốn giết Tề Bắc Thương, cho nên chị tới hỏi cậu xem có cách gì giải quyết hay không?
Diệp Mặc liền cảm thấy choáng váng.
Đây là ở trên Tiên thuyền hướng tới Thanh Vi Thiên, vậy mà ai lại có lá gan lớn như vậy, dám ở trên Tiên thuyền giết người?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









