[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 342 : Cây Hỗn Độn (c1706-c1710)
❮ sautiếp ❯Chương 1706: Cây Hỗn Độn
Cây Hỗn Độn
G
ần trăm triệu tiên tinh cũng biến mất hết sạch, Diệp Mặc tùy tay thu lại mấy trận kỳ, quay đầu nhìn lại hố cát cực lớn bị lôi kiếp cày, vung tay lên, những cát đá bên ngoài hố cát giống như điên cuồng cuộn lấy, ầm ầm trút xuống, trong chốc lát hố cát đã bị lấp đầy.
Một ngày sau, nơi này cũng bị cát đá của sa mạc cuốn cho san bằng, cũng không còn dấu tích gì nữa.
Diệp Mặc cũng không rời khỏi Tây Hoang sa địa, chỉ đổi một hướng khác, tìm một nơi vắng vẻ để chui xuống đất.
Trong Thế giới trang vàng, hắn lấy ra đại đỉnh tám cực đã bị rạn nứt, hắn cảm thấy mình cho dù là Tiên niết thể, cũng cần phải có một pháp bảo phòng ngự, không có pháp bảo phòng ngự, cũng không phải chuyện gì tốt.
Đại đỉnh tám cực cũng đã bị rạn nứt rồi, thần thức của Diệp Mặc cẩn thận kiểm tra một lần phía trên, lúc này mới hiểu tại sao chỉ có thể luyện hóa tới tầng thứ năm cấm chế rồi.
Vì đại đỉnh tám cực này chỉ có năm tầng cấm chế, tên đỉnh là Bát Cực Già đỉnh, không ngờ là một hàng nhái.
Hàng nhái mà có thể lợi hại như vậy, có thể thấy Bát Cực Già Đỉnh thật sẽ lợi hại đến mức nào.
Diệp Mặc thở dài, cho dù đưa nguyên liệu cho hắn, hắn cũng không luyện chế được ra thứ như này.
Diệp Mặc bỗng nhiên nhớ đến cái trống lớn của Quan Phi Kiếm, cái trống đó lợi hại như vậy, lại bị Hắc thạch cân đập nứt, phỏng chừng cũng không phải là đồ nguyên bản.
Ngay sau đó Diệp Mặc đã lấy ra cái trống lớn đó, khe hở mà cái trống đó bị Hắc thạch cân đập nứt cũng vẫn còn.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào trong, quả nhiên phát hiện bên trong cái trống đó dường như có chút gì đó khác biệt.
Mặt cái trống lớn này nếu như là hoàn hảo không khiếm khuyết gì, Diệp Mặc còn có thể luyện hóa ra cái khác, vì âm thanh của cái trống lớn này tấn công quả thực quá cường hãn.
Nhưng bây giờ cũng là đồ hỏng rồi, Diệp Mặc cũng biết năng lực luyện khí của mình chưa có cách nào chữa trị, dứt khoát phá hỏng toàn bộ hai tấm da lớn của hai mặt cái trống đó.
Một thẻ tre màu đen được dính vào một bên của chiếc trống, Diệp Mặc tiện tay lấy thẻ tre đó ra.
Lại phát hiện cái thẻ này mặc dù được làm đơn giản từ trúc, nhưng loại trúc đen này thì lại không biết là nguyên liệu gì.
Không ngờ lại cứng rắn hơn nhiều so với ngọc giản.
Có thể khẳng định, loại tre đen này là một thứ luyện khí tốt.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào trong thẻ đen đó, trong ngọc giản đó có chữ viết:
– Người nhận được truyền thừa của Hạo Thiên ta, phải thay ta giết Long Hà đại đế, Huyết đỉnh đại đế, Táp Không đại đế.
Nếu không làm được, thì Tâm ma sẽ đốt ngươi đến chết…
Diệp Mặc cười khẩy một tiếng, căn bản cũng không thèm nhìn đồ phía dưới, Vụ Liên Tâm hỏa cũng đã phóng ra, đồng thời dưới sự vận chuyển của Tiên nguyên, ngọc giản màu đen đó cũng răng rắc biến thành mảnh vỡ trong tay Diệp Mặc.
Bất luận Hạo Thiên kia là ai, truyền thừa của lão có tài giỏi như nào, nhưng muốn mình thề mới có thể lấy được truyền thừa, có mà nằm mơ.
Cho dù hắn không bị tâm ma quấy nhiễu, Diệp Mặc cũng không muốn thề lời thề như này.
Loại truyền thừa như này không lấy được cũng chẳng sao, ba vị Tiên đế đó không cần phải hỏi, ai ai cũng là người cực kỳ khó xử lý.
Diệp Mặc cũng không ngu gì mà nghĩ mình nhận truyền thừa Hạo Thiên này, là có thể giết chết được ba vị kia.
Huống chi hắn và ba người còn lại căn bản cũng không quen biết gì, dựa vào cái gì mà đi giết họ? Bọn họ có ân oán với Hạo Thiên thì liên quan gì đến Diệp Mặc hắn?
Răng rắc…
Miếng ngọc giản màu đen sau khi vỡ vụn, một quả cầu sáng từ trong miếng ngọc giản bay ra ngoài.
Diệp Mặc giật mình, đang định tiêu diệt quả cầu này, thì lại nghe thấy một giọng nói phát ra từ bên trong quả cầu:
– Ha ha ha, được, được, nếu không làm được thì đừng nhận truyền thừa, dứt khoát quyết đoán, tôi thích những người trẻ tuổi như anh.
– Ông là ai?
Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào quả cầu sáng kia lạnh lùng hỏi.
Lúc này hắn cũng không lo lắng, nơi này là trong Thế giới trang vàng của hắn, thuộc địa bàn của hắn, hắn căn bản sẽ không sợ lưu âm của một nguyên thần căn bản cũng không có chút năng lực tấn công nào.
– Khí tức hỗn độn thật nồng đậm… không đúng, anh không ngờ lại có thế giới hỗn độn, còn có cả đại linh căn khổ trúc nữa… anh… anh rốt cục là ai?
Giọng nói đó bỗng nhiên hỏi ngược lại Diệp Mặc, dường như đã quên mình ra ngoài này làm gì rồi.
Diệp Mặc cười khẩy nói:
– Cho ông thêm ba giây nữa, nếu như không trả lời, thì tiêu tán đi.
– Đợi một chút…
Giọng nói của quả cầu sáng kia bỗng nhiên giật mình tỉnh lại, biết lúc này không phải là lúc mình hỏi người khác, mà là trả lời câu hỏi của người ta.
– Tôi tên Hạo Thiên, là một trong bốn đại đế ở mười một thượng thiên vực, bây giờ quả cầu này chỉ là một chút nguyên thần của tôi ký thác trên đó, đối với anh cũng không có chút uy hiếp nào.
Miếng ngọc giản màu đen này là truyền thừa mà tôi để lại, anh bóp nát nó chứng tỏ anh là người không muốn giả bộ, tôi có chuyện muốn thỉnh cầu…
Giọng nói của quả cầu sáng đó vội nói.
Diệp Mặc gật đầu, hắn hiểu đối phương nói không sai, quả cầu này thực ra chỉ là một chút nguyên thần ký thác lên đó, đối với hắn cũng không có chút uy hiếp nào, quả cầu có chút nguyên thần nhanh chóng sẽ tự động bị hủy.
– Xin lỗi, tôi sẽ không thề bất kỳ lời thề nào, vốn dĩ tôi còn muốn tha cho ông một mạng, đáng tiếc là, ông không ngờ đến Thế giới trang vàng của tôi cũng biết, cái này chỉ có thể coi như ông xui xẻo.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói, đừng nói đối phương biết Thế giới trang vàng của hắn, cho dù là không biết, hắn cũng sẽ không bỏ qua cho quả cầu này.
Đối với hắn mà nói, bây giờ cũng là lúc đến đâu cũng nguy hiểm rồi, nếu như lại thả nguyên thần của quả cầu này ra ngoài, thì đúng là tìm cái chết.
Quả cầu anh sáng đó lại cười khổ nói:
– Cho dù anh thả tôi, thì tôi cũng bị tiêu vong ngay lập tức.
Nhưng anh không cần lo lắng, vốn dĩ truyền thừa của tôi cần phải thề mới có thể lấy được, nhưng anh không ngờ lại có thế giới hỗn độn, còn có cả một trong thập đại linh căn, tôi chắc rằng thành tích của anh cũng không hạn chế.
Tôi cũng cần anh thề, cũng muốn đưa truyền thừa cho anh, chỉ xin anh giúp tôi một chuyện.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Hạo Thiên, có lẽ ông cho rằng truyền thừa của ông là rất tài giỏi, nhưng đáng tiếc là, tôi cũng không có chút hứng thú gì với truyền thừa của ông.
Còn nữa, tôi tự biết năng lực của mình có hạn, không thể nào giúp ông giết tứ đại đế gì đó của mười một thượng thiên vực.
– Tôi không phải bảo anh giết tứ đại đế, bản thân tôi cũng là một trong tứ đại đế rồi.
Tứ đại đế mặc dù lợi hại, nhưng cũng chỉ là trong ba mươi ba thiên mà thôi.
Ngoài ba mươi ba thiên, còn có Chứng đạo thánh đế, chỉ là một đại đế quả thực cũng chẳng là cái gì.
Giọng nói đó lại có chút hơi cô đơn.
– Ồ.
Diệp Mặc ngược lại lại bắt đầu cảm thấy có hứng thú, hắn biết có hạt giống Chứng đạo, biết sau Tiên đế có thể Chứng đạo, cũng biết trên ba mươi ba thiên có đại năng, nhưng lại không biết Chứng đạo thánh đế lợi hại đến mức nào.
– Nói xem Chứng đạo thánh đế đó, đều là những người nào? Tôi nghe nói Chứng đạo thánh đế cần hạt giống hỗn độn tử mông, hơn nữa vì thiên địa bất toàn, đã chạy mất một hạt.
Mười hạt giống hỗn độn tử mông bị mất đi một hạt, cho nên trong vũ trụ chỉ có chín vị Thánh đế có đúng không?
Diệp Mặc lập tức trả lời.
Hạo Thiên thở dài nói:
– Ý của anh nói không sai, nhưng nói lại không đúng.
Tôi không phải là Thánh đế, cũng không thể nào suy đoán cảnh giới của Thánh đế, lại biết Chứng đạo thánh đế trong trời đất cũng không đủ năm người.
Hạt giống hỗn độn tử mông quả thực có thể Chứng đạo, nhưng tôi đoán lợi dụng hạt giống hỗn độn tử mông Chứng đạo chắc hẳn cũng không có một ai.
– Bởi vì hạt giống hỗn độn tử mông cũng không có mười hạt, mà là có một hạt.
Hạt giống này sau khi Hồng Hoang vũ trụ xuất thế, thì cũng biến mất không còn, còn chín hạt còn lại, hoàn toàn là lời nói vô căn cứ.
Hồng Mông thiên địa, độc nhất vô nhị, làm sao có thể xuất hiện mười hạt được?
Diệp Mặc trong lòng vô cùng buồn bực, tên Bành Đảm Đương nói cứ như thật vậy, thậm chí còn lấy ra một hạt giống đưa cho hắn, không ngờ là lừa hắn, hắn cò cho rằng có mười hạt giống hỗn độn tử mông thật.
Không đúng, Diệp Mặc nghĩ lại, tên Bành Đảm Đương kia nói chuyện bộ dạng đáng tin không thể nghi ngờ, chẳng lẽ kỹ xảo của gã lại đạt đến trình độ như vậy sao? Trừ phi, trừ phi bản thân mình cũng không biết chuyện này.
Diệp Mặc lắc đầu, gác những suy nghĩ này sang một bên, đang định hỏi một chút về chuyện của Chứng đạo thánh đế, lại bỗng nhiên nhớ ra một chuyện khác.
Sau đó hắn vung tay lên, từng đạo pháp bị hắn che chắn được mở ra, sau đó Diệp Mặc chỉ gốc cây nhỏ lấy được ở Tu Chân giới, hỏi:
– Hạo Thiên đại đế, ông nhìn xem đây là thứ gì?
– Đây là…
Quang ảnh kia bỗng nhiên kích động run rẩy, thậm chí có chút xu thế tán loạn.
Diệp Mặc vội đánh ra vài thủ thế, chặn lại sự tán loạn của quang ảnh, hắn còn chưa hỏi kỹ mà, làm sao có thể để nguyên thần của Hạo Thiên tán loạn được?
– Anh không ngờ còn có một cây Hỗn độn…
Giọng nói của nguyên thần Hạo Thiên hoàn toàn kích động, hoàn toàn không thể nào khắc chế được, cứ như nhìn thấy một chuyện bất khả tư nghị vậy.
– Cái gì là cây hỗn độn?
Diệp Mặc cũng có chút kích động nhỏ, hắn trước giờ không biết gốc cây nhỏ này là đồ chơi gì, nhưng lại biết thứ này không tầm thường.
Cho nên cho dù trong Thế giới trang vàng, hắn cũng dùng trận pháp che chắn lại, không ngờ nguyên thần của Hạo Thiên lại biết, chuyện tốt như này, hắn làm sao có thể không hỏi thăm được?
– Phùuu….
Hạo Thiên chỉ còn lại nguyên thần, nhưng nguyên thần của ông lại phát ra một tiếng thở dài, ông dạo quanh Diệp Mặc một vòng, cứ như đang hành lễ vậy.
Sau khi đi một vòng, nguyên thần của quanh ảnh kia mới dừng lại, sau đó nói với Diệp Mặc:
– Anh có thế giới hỗn độn, có Khổ Trúc là một trong thập đại linh căn, còn có cây hỗn độn, anh đúng là người quá may mắn, tương lai, tương lai…
Quang ảnh kia cuối cùng cũng không nói ra, tương lai của Diệp Mặc thế nào.
Diệp Mặc ho khan một tiếng, ngắt lời của nguyên thần Hạo Thiên nói:
– Cái gì là cây hỗn độn, ông còn chưa trả lời tôi.
Giọng nói của nguyên thần Hạo Thiên bỗng nhiên trở nên ngưng trọng, thậm chí bắt đầu có chút tôn kính, từng câu từng chữ nói:
– Cây hỗn độn cũng tên là cây Vũ trụ, đồng thời còn gọi là cây tính mạng, vì cây hỗn độn chính là hạt giống hỗn độn tử mông nảy mầm lớn lên…
– Cái gì?
Diệp Mặc kinh ngạc đứng lên, một lúc lâu sau mới không dám tin lại hỏi:
– Ông nói trong vũ trụ chỉ có duy nhất một hạt giống hỗn độn tử mông bị tôi lấy được rồi?
– Chính xác là như vậy, cây hỗn độn này chính là hạt giống hỗn độn tử mông nảy mầm lên.
Nhưng cây hỗn độn của anh vẫn chưa là của anh, vì nó còn chưa nhận chủ.
Một khi thứ này của anh bị lộ ra ngoài dù tí ti, thì anh sẽ chết không có chỗ chôn.
Không có ai có thể kìm chế được mà không cướp đi đồ của anh, tôi cũng không thể.
Nguyên thần của Hạo Thiên thở dài một tiếng.
Diệp Mặc làm sao không biết thứ này của hắn lộ ra cũng chính là chết? Bây giờ nguyên thần của Hạo Thiên nói như vậy, hắn cũng không có chút kỳ quái nào.
– Làm thế nào để cây hỗn độn nhận chủ?
Diệp Mặc lập tức hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1707: Tiên Vương Quân Tử
Tiên Vương Quân Tử
K
hông cần anh làm gì, Hỗn độn thụ sẽ tự nhận chủ.
Sau khi nhận chủ Hỗn độn thụ sẽ bảo vệ nguyên thần của chủ nhân, trọn đời bất diệt.
Nếu như anh không được Hỗn độn thụ nhận chủ, thì dù anh dùng bất cứ biện pháp nào cũng vô dụng.
Hoặc là lúc đó cũng có biện pháp cưỡng ép Hỗn độn thụ nhận chủ nhưng ta không biết.
Nguyên thần của Hạo Thiên đại đế trầm giọng trả lời.
Diệp Mặc trầm tư, hắn nghĩ nếu không phải mình đoạt đi Hỗn độn thụ, không biết tên Lục Chính Quần kia làm Hỗn độn thụ nhận chủ như thế nào.
– Anh là người ứng đại khí vận.
Nếu anh đã có thể lấy được Hỗn độn thụ, nhất định là đã được Hỗn độn thụ tán thành, về phần nhận chủ không nên vội vàng.
Huống chi hỗn độn giới của anh chưa hoàn thiện.
Hạo Thiên đại đế thấy Diệp Mặc im lặng, liền chủ động an ủi một câu.
Diệp Mặc cười nhạt:
– Đa tạ ông đã giải đáp ít vấn đề, nhưng mà để tôi đi giúp ông giết mấy tên Đại đế thì xin miễn.
Tôi chỉ là một Đại Ất Tiên nhỏ nhoi, không có bản lĩnh lớn như vậy.
Tia Nguyên thần kia của Hạo Thiên đại đế vội vàng lên tiếng:
– Ta biết thành tựu tương lai của anh nhất định không tầm thường.
Ta chỉ thỉnh cầu anh giúp ta một việc, không liên quan gì đến ba tên Đại đế kia.
– Nói đi.
Diệp Mặc gật gật đầu.
Nếu có thể giúp đỡ, hắn sẽ không để ý quá đến thỉnh cầu này.
Nhưng nếu lấy hắn tế đao, thì miễn.
– Ta có một đứa cháu tên Thương Khiết.
Ta chỉ mong anh đem truyền thừa của ta đưa cho Thương Khiết.
Đương nhiên nếu anh không tìm được hắn, vậy thì thôi.
Nguyên thần Hạo thiên nói.
Diệp Mặc trầm ngâm một lát rồi nói:
– Có thể, bất quá tôi sẽ không tốn thời gian đi tìm kiếm Thương Khiết, chuyện của tôi đã quá nhiều rồi.
Tôi chỉ có thể đáp ứng ông, nếu như vô tình gặp được Thương Khiết, tôi có thể hỗ trợ chuyện này.
– Đương nhiên, chỉ cần anh gặp Thương Khiết, xin hãy hỗ trợ.
Nếu như không gặp được Thương Khiết, vậy thì khi anh thành tựu Đại đế, hãy tuyên bố một tin tức, Thương Khiết sẽ tự động tìm đến anh.
Nguyên thần Hạo Thiên lập tức đáp.
Diệp Mặc đương nhiên biết Đại đế là phải đạt đến Tiên đế đỉnh phong, sau đó tiên nhân ngưỡng mộ đặt cho hắn một danh hào.
Hắn cũng không nghĩ mình sẽ trở thành một Đại đế.
Không phải là tu vi của hắn sẽ thua kém, mà Đại đế đều là Thiên Chủ của Thiên vực, hoặc là bá chủ một phương.
Hắn không muốn như vậy.
– Ta vốn là Thiên chủ Nguyên Động Thiên, đại đế trên ba mươi ba Thiên vực cũng không ít, nhưng chỉ có ta cùng Long Hà, Táp Không, Huyết Đỉnh bốn người được tôn xưng làm tứ đại đế.
Sau đó ta bởi vì trong một lần bị ba tên kia ám toán.
Tuy rằng chạy thoát được một tia nguyên thần, nhưng cũng không cách nào xoay chuyển cục diện.
Truyền thừa của ta trừ công pháp ra còn có vô số đỉnh cấp tài liệu luyện khí cùng tiên linh thảo.
Về phần pháp bảo đã bị phá hủy hết, chỉ còn lại một Hạo Thiên Cổ.
Ngoài ra cũng có mấy cái thượng phẩm tiên linh mạch cùng một cái cực phẩm tiên linh mạch…
– Cái gì? Ông còn có mấy cái tiên linh mạch?
Diệp Mặc không đợi Hạo Thiên đại đế nói hết, lập tức tinh thần tỉnh táo.
Truyền thừa mấy cái đó, hắn thật sự không thèm để ý.
Nhưng tiên linh mạch thì khác, thứ này có thể dùng tu luyện.
Với hắn mà nói, không có tiên mạch căn bản là không có cách nào thăng cấp.
Tiếp tục dùng tiên tinh tu luyện thì Diệp Mặc không phải không nghĩ qua.
Nhưng hắn cũng biết ngoại trừ cực phẩm tiên tinh thì thượng phẩm tiên tinh trở xuống đối với hắn thực sự là tiêu hao quá mức.
Nguyên thần Hạo thiên thấy Diệp Mặc cuối cùng cũng có một chút hứng thú, cũng cảm thấy cao hứng, đồng thời cũng có chút bất đắc dĩ.
Truyền thừa của một đại đế như y, nếu đưa cho bất luận kẻ nào, cho dù là tiên đế thì cũng sẽ mừng rỡ không thôi.
Thậm chí còn có thể kích động nói năng lộn xộn, biết ơn vô cùng.
Ai biết được y gặp được tên quái thai như Diệp Mặc.
Đối với truyền thừa của y đến nhìn cũng không thèm, liền đem bóp nát.
Nếu y không có chuẩn bị, truyền thừa của y có lẽ tiêu rồi.
Thời điểm Diệp Mặc vừa mới bóp nát ngọc giản truyền thừa, y còn vô cùng phẫn nộ.
Nhưng sau khi nhìn thấy gia sản của Diệp Mặc, y đã hoàn toàn hiểu.
Dù truyền thừa của Hạo Thiên đại đế y nghịch thiên vô cùng, nhưng so sánh với tên Đại Ất Tiên nhỏ nhoi này, y liền trở thành một tên ăn mày.
Bất cứ đồ vật nào của người ta đem ra cũng có thể đè bẹp truyền thừa của đại đế như y.
Trên thực tế, Hạo Thiên đại đế nghĩ trân quý nhất của y không phải là tiên linh mạch, mà là truyền thừa công pháp cùng truyền thừa Đế đạo tinh.
Ngoài ra còn có Hạo Thiên Cổ.
Nếu như nói kém cỏi nhất trong đó thì phải là mấy cái tiên linh mạch.
Nhưng y không tưởng tượng được đả động được Diệp Mặc lại là mấy cái tiên linh mạch bị coi là kém cỏi nhất.
Sớm biết vậy, y liền thu thập tiên linh mạch nhiều hơn rồi đem truyền thừa, nói không chừng còn lừa được tiểu tử này làm đệ tử của mình.
– Không sai, đúng là có mấy cái thượng phẩm tiên linh mạch cùng một cái cực phẩm tiên linh mạch.
Chỉ là linh mạch sẽ di động, ta cũng không biết qua nhiều năm như vậy, mấy tiên linh mạch kia còn có ở đó hay không.
Hạo Thiên đại đế có ý để Diệp Mặc đi tìm càng sớm càng tốt.
Diệp Mặc gật gật đầu, hắn cũng hiểu được ý của Hạo Thiên đại đế.
Bất quá cho dù hắn muốn có tiên linh mạch, cũng sẽ không đặt mình vào nguy hiểm.
Thấy Diệp Mặc đảo mắt liền lãnh tĩnh trở lại, Hạo Thiên đại đế thầm than, tiểu tử này cũng không đơn giản nha, thảo nào được nhiều đồ vật nghịch thiên như vậy.
– Trân quý nhất là Đế đạo tinh, đó là thành tựu nhận thức Tiên đế cùng đạo niệm của ta.
Nếu tiên tôn nhận được Đế đạo tinh của ta, thì sẽ có trên sáu phần cơ hội thành tựu tiên đế…
Nguyên thần Hạo Thiên một bên nói một bên quan sát Diệp Mặc, lại thấy biểu tình của Diệp Mặc nhạt bớt, hiển nhiên là do không có hứng thú đối với Đế đạo tinh này.
Hạo Thiên càng không biết nói gì, tuy y dự định để Diệp Mặc đem Đế đạo tinh cho Thương Khiết cháu y, nhưng Diệp Mặc không có chút hứng thú nào thì cũng quá đả kích y rồi.
– Tôi đã biết, nói địa điểm đi, rảnh rỗi tôi liền đi xem sao.
Diệp Mặc gật gật đầu.
Hắn đoán dù là biết được truyền thừa của Hạo Thiên đại đế thì cũng sẽ không lấy được một cách đơn giản.
– Tại Niệm sơn thuộc Nguyên Động Thiên.
Hung hiểm của Niệm sơn khiến người bình thường không cách nào đi vào.
Chờ tu vi cao lên, anh sẽ tự biết.
Nguyên thần của ta sau khi tán đi sẽ hóa thành một tràng hạt.
Anh mang theo tràng hạt của ta sẽ có thể tìm được nơi truyền thừa.
– Tôi đã biết.
Diệp Mặc nghe xong hứng thú liền giảm đi.
Nguyên Động Thiên thuộc Thượng thiên vực, mà hắn thì lại đang ở Trung thiên vực.
Chờ hắn tu vi đề cao còn phải về Hạ thiên vực tìm Lục Chính Quần tính sổ.
Không biết năm nào tháng nào mới có thể đến được chỗ đó.
– Hỏi ông một việc, ông có biết Vị Phong Tiên đế thuộc Thanh Vi Thiên?
Diệp Mặc đối với truyền thừa của Hạo Thiên đại đế vốn không có nhiều hứng thú.
Nhưng đối với chuyện tình bị ám toán ở Hỗn Độn Tinh Vực luôn khắc sau trong lòng.
Vị Phong Tiên đế đoạt nữ nhân của Vô Song Tiên đế, sau đó ám toán Vô Song Tiên đế.
Vô Song Tiên đế trốn vào Hỗn Độn Tinh Vực, cuối cùng biến mất ở đó, còn để lại một Giác Hồn Vực.
Kết quả Diệp Mặc hắn đi thử luyện ở đó thiếu chút nữa mất mạng, điều này làm hắn luôn nhớ kỹ.
– Người này thì ta đã nghe qua, là một hậu bối.
Nguyên thần Hạo Thiên đáp một tiếng.
– Hậu bối? Người ta bây giờ là Thiên Chủ của Thanh Vi Thiên.
Diệp Mặc có chút khinh bỉ tên Hạo Thiên đại đế này.
Nguyên thần Hạo Thiên thở dài một tiếng, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
– Y là Thiên Chủ của Thanh Vi Thiên? Hồng Vũ tiên đế kia đi nơi nào rồi?
– Tôi làm sao biết?
Diệp Mặc đáp.
Nguyên thần Hạo Thiên lần thứ hai trầm mặc thật lâu:
– Tương lai anh thành tựu Tiên đế, phải cẩn thận Táp Không đại đế.
Người này bị coi như tu vi kém cỏi nhất trong tứ đại đế.
Trên thực tế tâm cơ y là sâu nhất, tu vi cũng là cao nhất.
Nếu như tương lai anh đối địch cùng người này, không cần cùng y nói nhiều, trực tiếp động thủ hạ sát.
Nếu không phải đối thủ, liền chạy thật xa, tuyệt đối không được cùng y đấu tâm cơ.
– Táp Không đại đế?
Diệp Mặc cau mày, hắn cảm giác cái tên này có chút quen thuộc.
– Ta không còn gì lưu luyến.
Trước khi đi còn câu cuối cùng nhắc anh, dù anh đã là Tiên đế đỉnh phong cũng nhất định không được bại lộ Hỗn độn giới cùng Hỗn độn thụ.
Bởi vì so với đại thần thông của Thánh Đế thì Tiên đế căn bản không là gì cả…
Nguyên thần của Hạo Thiên sau khi nói xong, quang ảnh liền tan rã, đảo mắt đã biến mất.
Một viên châu lớn cỡ long nhãn liền xuất hiện trên tay Diệp Mặc, khí tức vô cùng kỳ lạ.
Diệp Mặc bỗng cả kinh.
Hắn nhớ cái tên Táp Không đại đế.
Lúc trước hắn ở trong Luân hồi đạo của Vấn Đạo các đã nghe thấy vị phu nhân lôi kéo hắn kia đã kêu qua cái tên Táp đế.
Lúc đó Táp Không đại đế chính là phụ thân hắn.
Thấy Hạo Thiên đảo mắt đã biến thành một viên châu, Diệp Mặc mới nhớ tới mình còn nhiều chuyện chưa hỏi người này.
Trên tầng thứ bảy Vấn đạo các là cái gì? Còn có chỗ cư ngụ của Thánh Đế… Mấy vấn đề này một cái cũng chưa kịp hỏi thì Hạo Thiên đại đế đã biến mất.
Diệp Mặc lắc đầu, thu hồi hạt châu cùng đại cổ đã bị phá hủy, đồng thời lấy ra trận bàn thời gian.
Sau khi đem trận bàn thời gian bố trí tại Tiên tuyền, hắn lại đem toàn bộ hơn một ức tiên tinh lấy ra để chuẩn bị bế quan.
Diệp Mặc biết trong lúc này, hắn cần nắm chặt thời gian để nâng cao thực lực.
Hạo Thiên đại đế nói đúng, bất luận đồ vật gì của hắn nếu bị lộ ra, chờ đợi hắn sẽ là kết cục chết không toàn thây.
Nếu muốn sống lâu thêm vài ngày, ngoài tu luyện cũng chỉ có tu luyện.
Tuy rằng hắn có sáu miếng Độ Ly Thiên Quả, nhưng Diệp Mặc cũng biết hắn vừa hấp thu lượng lớn tiên linh khí cùng lôi nguyên thăng cấp đến Đại Ất Tiên trung kỳ.
Thời điểm này nếu không ổn định tu vi, trực tiếp sử dụng Độ Ly Thiên Quả thăng cấp không phải là lựa chọn tốt nhất.
Trận bàn thời gian điên cuồng vận chuyển, từng miếng thượng phẩm tiên tinh biến thành hư vô trong trận bàn thời gian, hơn nữa tiêu hao lại càng ngày càng lớn.
Trong trận bàn thời gian, Diệp Mặc đã quên hết mọi thứ, chỉ biết điên cuồng hấp thu tiên linh khí trên Tiên tuyền.
Phong Cương tiên thành.
Mặc dù là tiên thành lớn nhất Việt Hành Thiên nhưng tại mười một hạ thiên vực, Phong Cương tiên thành cũng không phải đặc biệt xuất chúng.
Nhưng hôm nay, xung quanh Phong Cương tiên thành ánh mây phiêu phiêu, tiên nhạc xướng minh, vô số tiên hạc cùng tiên thú, phi hành tiên khí lượn quanh Phong Cương tiên thành.
Phong Cương tiên thành vốn náo nhiệt nay càng náo nhiệt hơn, tiên nhân trên đường đều mang thần thái vui sướng.
Bởi vì hôm nay là ngày chúc mừng Lục Chính Quần – Thiên Chủ Việt Hành Thiên thăng cấp Vị Tiên.
Lục Chính Quần nửa năm trước đã thăng cấp Tiên Vương, do xử sự công chính, làm bất cứ việc gì cũng quang minh chính đại, nên y được gọi là Tiên Vương Quân Tử.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1708: Đao Quá Đẹp
Đao Quá Đẹp
B
ên trong mật thất của phủ thành chủ Thiên Cương Tiên thành, một người trung niên mặt mũi bảnh bao đang đứng chắp tay sau lưng, đằng sau y là một Đại Ất Tiên đang cúi người khom lưng với dáng vẻ cung kính.
Sau một lúc lâu thì người trung niên bảnh bao kia mới lên tiếng:
– Tìm được mấy tên?
Tên Đại Ất Tiên kia liền vội vàng trả lời một cách kính cẩn:
– Có hai người, một người tên là Đại Văn, còn một người tên là Đồ Tử Chân.
Cô gái tên Đồ Tử Chân kia có thực lực cực kỳ cường hãn, dùng tu vi Hư Tiên trung kỳ của mình, trực tiếp giết chết một tên Hư Tiên viên mãn, hơn nữa còn trốn thoát ra khỏi Việt Hành Thiên, hiện tại đã không biết tin tức.
– Hừ.
Người trung niên kia liền hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Tên Đại Ất Tiên kia nghe được tiếng hừ lạnh lùng, thì toàn thân liền rùng mình một cái rồi nhanh chóng nói tiếp: – Nhưng người tên là Đại Văn kia thuộc hạ đã đưa về được rồi.
– Dẫn y tới đây.
Người trung niên kia liền nói với giọng trầm thấp.
– Vâng.
Sau khi tên Đại Ất Tiên đáp lời, thì lập tức lui ra ngoài.
Không lâu sau liền mang theo một người tu vi Hư Tiên tiến vào trong.
– Đại Văn xin ra mắt đại nhân.
Sau khi tên Hư Tiên kia được dẫn vào, thì liền trực tiếp quỳ xuống bái kiến người trung niên kia, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.
Người trung niên kia liền nói một cách ôn hòa:
– Không cần đa lễ, trước tiên cứ ngồi xuống đã.
Ta cũng là người phi thăng lên từ Đại lục Lạc Nguyệt, giờ đã qua nhiều năm rồi, cuối cùng cũng gặp được người của Đại lục Lạc Nguyệt phi thăng lên đây.
Trong lòng ta thực sự là rất vui mừng.
Về sau ngươi cứ an tâm tu luyện ở Thiên Cương Tiên thành này đi.
– Đa tạ đại nhân.
Tên Hư Tiên gọi là Đại Văn liền kích động vội vàng nói lời cảm tạ.
– Ừm.
Người trung niên liền gật đầu một cái rồi nói tiếp:
– Ngươi tới từ môn phái nào?
– Tiểu tiên tới từ Thủy Thần Cung.
– À, vậy ngươi có biết Ma Vực của Đại lục Lạc Nguyệt không?
– Tiểu tiên có nghe nói qua, chỉ là Ma Vực cấm địa không phải là nơi tu sĩ bình thường có thể tiến vào, cho nên tiểu tiên cũng chỉ là nghe nói qua chứ chưa từng đi tới.
Thế nhưng…
– Thế nhưng sao?
Vốn sau khi nghe được câu đầu thì người trung niên kia đã có chút thất vọng, nhưng nghe tới cuối cùng thì lập tức tỉnh táo lại rồi hỏi tiếp.
Đại Văn liền nhanh chóng đáp:
– Tiểu tiên nghe nói Ma Ngục cấm địa ở Nam Thiệm Thiên đã hoàn toàn mở ra.
Trước đó tiểu tiên cũng nghe nói rằng Ma Ngục cấm địa cùng Ma Vực có chút quan hệ, cụ thể là có đúng hay không thì tiểu tiên không rõ ràng lắm.
– Rất tốt, ta cũng từng đi qua Ma Ngục cấm địa.
Vậy ngươi nói cho ta nghe một chút xem tình huống ở đó như thế nào? Có người nào tiến vào hay không?
Người trung niên kia lập tức hào hứng hỏi.
Đại Văn liền kính cẩn trả lời:
– Tiểu tiên vốn là đang đi Ma Ngục cấm địa, nhưng khi tiểu tiên vừa mới tới Nam An Châu, thì liền cảm nhận được Lôi Kiếp đã tới, cho nên tiểu tiên vốn đã luôn mong mỏi được lên Tiên Giới, thì lúc ấy liền độ kiếp phi thăng lên Tiên Giới ngay.
Đại Văn này chính là trưởng lão của Thủy Thần Cung, đã độ kiếp phi thăng ngay khi cung chủ Thủy Thần Cung cầu cứu y.
Nhưng y sao dám nói ra tình huống thực tế đó chứ.
Nếu như không phải là đối phương khó có thể truy tra ra được tình hình của Thủy Thần Cung, thì chắc y cũng chẳng dám nói rằng mình tới từ Thủy Thần Cung.
Người trung niên kia liền sầm mặt lại.
Y không ngờ rằng hóa ra cái tên Đại Văn này cái gì cũng không biết.
Thật vất vả mới bắt được một tên, vậy mà hỏi gì cũng không biết.
Y nào biết rằng khi danh tiếng của Diệp Mặc vang dội ở Nam An Châu, thì vị trưởng lão của Thủy Thần Cung này vẫn còn đang bế quan.
Sự tích của Diệp Mặc tại Nam An Châu thì hầu như ai ai cũng biết, nhưng riêng Đại Văn thì lại chả biết gì cả.
Lúc này tên Đại Ất Tiên lúc nãy lại lần nữa tiến vào rồi khom người nói:
– Đại nhân, Tri Kế đại sư đến gặp ngài.
Người trung niên kia lập tức đứng lên nói:
– Mau mời vào.
Nói xong thì y liền quay sang nói với Đại Văn:
– Ngươi ra ngoài trước đi, nếu có tin tức gì của Đại lục Lạc Nguyệt thì lập tức thông báo cho ta.
Gặp được tu sĩ phi thăng của Đại lục Lạc Nguyệt thì càng phải mời người đó tới đây để an tâm tu luyện, đồng thời cũng phải bẩm báo cho ta ngay lập tức.
– Vâng.
Đại Văn liền tranh thủ đáp lời rồi đi theo tên Đại Ất Tiên kia ra ngoài.
Đợi sau khi hai người đã đi khuất, thì người trung niên kia mới siết chặt nắm tay rồi nói với giọng căm hận:
– Bất kể mày là ai, thì đã dám cướp đi đồ vật của tao, Lục Chính Quần tao cũng nhất định phải đem mày đi Hóa huyết luyện hồn.
Người trung niên này đúng là đang muốn tìm Diệp Mặc, và cũng chính là Lục Chính Quần mà Diệp Mặc đang muốn tiêu diệt.
Nếu là trước kia, thì việc y tìm kiếm tu sĩ phi thăng của Đại lục Lạc Nguyệt vẫn còn chút cố kỵ, thì hiện giờ y đã không còn phải lo ngại gì nữa rồi, vì y đã thăng cấp lên Tiên Vương rồi.
Một lát sau liền có một tên nam tử râu dài gầy gò đi đến.
Sau khi người này thấy Lục Chính Quần thì liền khom người thi lễ:
– Tri Kế bái kiến Tiên Vương đại nhân.
– Ha ha, Tri Kế đại sư, xin mời ngồi.
Chúng ta đều là bạn bè tri tâm, tương giao đã nhiều năm rồi, cần gì phải đa lễ như vậy.
Bất luận tôi có phải là Tiên Vương hay không, thì ông cũng vẫn là bằng hữu của tôi.
Lục Chính Quần cười ha hả rồi nhanh chóng mời Tri Kế đại sư kia ngồi xuống.
Tri Kế đại sư kia cũng không hề khách khí, liền nhếch miệng mỉm cười rồi ngồi xuống.
Sau đó y cũng không để Lục Chính Quần lên tiếng hỏi, mà liền nói:
– Kẻ có nhân quả cùng với thành chủ đã không còn ở Hạ Thiên Vực nữa rồi.
Nếu như Tri Kế tôi đoán không sai, thì người này đã đi tới Trung Thiên Vực rồi.
– Có thể biết cụ thể là hắn ở Thiên Vực nào hay không? Hay là có thêm chút tin tức nhỏ nào không?
Lục Chính Quần liền vội vàng hỏi.
Tri Kế đại sư kia liền lắc đầu:
– Tôi chỉ có thể đoán ra được là hắn rời đi từ Cung Hoa Thiên, tôi nghĩ Tiên Vương đại nhân có thể đi tới Tiên trạm Tiên thuyền đi Trung Thiên Vực ở Cung Hoa Thiên, có khi có thể điều tra ra được một chút…
– Hay, tốt lắm…
Lục Chính Quần liên tiếp nói tốt, nhưng lại không biết trong lòng của y thực sự là đang suy nghĩ cái gì.
…
Tại Tây Hoang Sa Địa thuộc Nguyễn Nhạc Thiên.
Hiện giờ đã là năm thứ hai sau khi Diệp Mặc độ kiếp rồi.
Ở đây ngoại trừ ngẫu nhiên có vài tiên nhân cấp thấp đi qua, thì căn bản là không hề có ai tới lui cả.
Lúc này ở dưới lòng đất của Tây Hoang Sa Địa, Diệp Mặc vẫn còn đang điên cuồng tu luyện với Tiên tinh và Tiên tuyền dưới sự trợ giúp của trận bàn thời gian.
Lượng tiên linh khí mà hắn hấp thu quá mức khổng lồ, Tiên linh tuyền bên trong tiên tuyền đã thấy được đáy rồi, ngay cả hơn một trăm triệu viên Tiên tinh cũng đã bị hắn hấp thu hơn một nửa rồi.
Còn tu vi của hắn lúc này cũng đã gần đạt tới Đại Ất Tiên hậu kỳ.
Tiên nguyên hùng hậu điên cuồng lưu động trong cơ thể của Diệp Mặc.
Những luồng Tiên nguyên kia dưới sự khống chế của ‘Tam sinh quyết’ thậm chí còn phát ra từng đợt âm vang như tiếng trống.
Từng đạo Tiên nguyên lưu động cực nhanh trong kinh mạch lần lượt được gột rửa tới khi hoàn toàn tinh thuần.
Ken két…
Từng đợt âm thanh nhẹ vang lên.
Tiên nguyên lực cường đại liên tục lưu động trong thân thể.
Diệp Mặc biết rõ, lúc này hắn đã tấn cấp Đại Ất Tiên hậu kỳ rồi.
Tiên tuyền đã tiêu hao toàn bộ.
Lúc này Diệp Mặc mới thu hồi lại trận bàn thời gian rồi đứng lên.
Một trăm triệu Tiên tinh đã bị hắn hấp thu hơn một nửa rồi, quả thật là không còn gì để nói với tốc độ hấp thụ Tiên tinh của hắn nữa. ‘Độ ly thiên quả’ đã cho Chân Băng Du một quả, bản thân hắn còn giữ lại năm quả.
Nhưng hắn cũng không định sử dụng.
Thực tế thì hiện tại hắn hoàn toàn có thể sử dụng ‘Độ ly thiên quả’ để tấn cấp lên Đại Ất Tiên đỉnh, sau đó độ kiếp để tấn cấp lên Đại Chí Tiên.
Nhưng hắn cảm thấy như vậy cũng không tốt.
Tu vi của hắn thăng tiến cũng rất nhanh, dựa theo thời gian bên ngoài thì hắn mới chỉ dùng thời gian chưa tới hai năm để từ Huyền Tiên hậu kỳ tấn cấp lên Đại Ất Tiên hậu kỳ.
Tuy thời gian trong trận bàn thời gian hơn xa thời gian thực tế này, nhưng Diệp Mặc biết rõ, cho dù là tính theo thời gian tu luyện với trận bàn thời gian, thì tốc độ tấn cấp của hắn cũng vô cùng điên cuồng.
Mặc dù là có tốc độ tấn cấp nhanh như vậy, nhưng cũng là vì hắn có ‘Tam sinh quyết’, lại tiêu tốn một lượng tài nguyên vô cùng lớn.
Chính vì như vậy nên chỉ cần hắn có đủ tài nguyên để tu luyện, thì hắn có thể không ngừng tấn cấp.
Ít nhất là đến giờ này hắn cũng chưa bao giờ bị gián đoạn cả.
Lúc trước vị Vị Tiên áo lam kia có nói thành tựu lớn nhất cả đời này của hắn chỉ có thể là Kim Tiên, nhưng hiện tại hắn đã vượt xa tu vi Kim Tiên rồi.
Nhưng tư chất của hắn cũng không cao, và với tình hình như vậy, nếu như hắn không vừa củng cố tu vi, vừa tu luyện tấn cấp, thì kết quả cuối cùng có khả năng là hoàn toàn ngược lại với hiện giờ.
Lúc này hắn cũng không tiếp tục tu luyện nữa, mà hắn bắt đầu chuyển qua luyện khí.
Tử đao đã được hắn lấy ra.
Cấp độ hiện tại của Tử đao quá thấp, nếu như hắn không nhanh chóng thăng cấp Tử đao lên, thì cho dù hắn có đao pháp thần thông là ‘Thái hồng’, thì hắn cũng không thể nào phát huy được mười phần uy lực thực tế.
Sau khi Diệp Mặc chứng kiến trống Hạo Thiên của Quan Phi Kiếm, thì hắn đã biết rõ được tầm quan trọng của pháp bảo đối với một tiên nhân.
Nếu như lúc ấy hắn có pháp bảo có thể ngăn trở được trống Hạo Thiên, thì hắn hoàn toàn không cần đến pháp tắc không gian cũng có thể giết được Quan Phi Kiếm.
Tài liệu để thăng cấp Tử đao thì Diệp Mặc đã chuẩn bị không ít.
Kể cả tiên tài cấp sáu là ‘Thiên nhận sa’, tiên tài cấp bẩy là ‘Niệm huyễn tinh’, ‘Kim ô lang kim’ các loại ‘Niệm huyễn tinh’ cùng với ‘Kim ô lang kim’ càng là loại tiên tài cao cấp trong các tiên tài cấp bẩy, người bình thường căn bản sẽ không bao giờ dùng những thứ này để thăng cấp cho một cái Tiên khí hạ phẩm.
Nếu như là người khác có được những tài liệu này, thì cho dù là có muốn thăng cấp Tử đao lên, thì cũng sẽ không thăng cấp vào thời điểm hiện tại.
Ít nhất là sẽ đợi tới khi Tử đao đạt đến đẳng cấp Tiên khí trung phẩm, thì mới lại một lần nữa sử dụng ‘Niệm huyễn tinh’ và ‘Kim ô lang kim’ để thăng cấp Tử đao lên Tiên khí thượng phẩm.
Nhưng Diệp Mặc thì lại chấp nhận, vì với hắn mà nói, bất luận là tài liệu trân quý đến đâu thì cũng không sánh được với Tử đao của hắn.
Cho nên lúc này hắn không hề do dự mà lấy Tử đao và các loại tiên tài đã được chuẩn bị sẵn ra.
‘Vụ liên tâm hỏa’ được phóng ra, các loại tiên tài nhanh chóng được hòa tan.
Lúc này Diệp Mặc mới phát hiện, may mắn là ‘Vụ liên tâm hỏa’ của hắn đã thăng đến cấp Tử Niết, nếu không thì không biết phải mất bao lâu mới có thể hòa tan được mấy loại tiên tài cao cấp này.
Sau thời gian một nén nhang, nhiều loại tiên tài cao cấp đều đã được hắn hòa tan, ngay cả ‘Kim ô lang kim’ là khó có thể hòa tan nhất cũng đã được ‘Vụ liên tâm hỏa’ biến thành thể lỏng rồi chậm rãi đổ lên phía trên Tử đao.
Sau khi Tử đao được những tiên tài cao cấp kia đắp lên, thì liền tự động vặn vẹo, thậm chí nó còn khiến cho Diệp Mặc có thể nhìn thấy tất cả quá trình thăng cấp của Tử đao.
Hắn nhắm mắt lại vì đã bị quá trình thăng cấp của Tử đao hấp dẫn hoàn toàn.
Lúc này hắn cũng không tự chủ được mà đánh pháp quyết luyện khí về phía Tử đao.
Hắn hoàn toàn không ý thức được rằng hiện tại hắn đang cố gắng hỗ trợ cho Tử đao thăng cấp, cũng không ý thức được việc thăng cấp lần đầu tiên của Tử đao thì căn bản là không cần hắn đi hỗ trợ mà Tử đao đã tự mình hoàn thành quá trình thăng cấp rồi.
Hình ảnh của Tử đao trước mặt Diệp Mặc không ngừng biến hóa, thậm chí còn phát ra từng âm thanh réo rắt giòn tan.
Nhưng lúc này Diệp Mặc lại không có chút cảm giác nào cả.
Thẳng tới ba ngày sau, thì Tử đao bỗng nhiên bay lên từ trong tay của Diệp Mặc, tự mình phát ra một tiếng âm vang, xẹt qua không trung của Thế giới trang vàng mang theo một đường tím hồng sáng chói.
Đường tím hồng này lập tức đã tạo ra một vết nứt sâu hoắm ở phía bãi đất trống trong Thế giới trang vàng của Diệp Mặc.
Lúc này Diệp Mặc mới từ trong quá trình luyện khí như si như mông kia tỉnh táo lại.
Hắn cảm giác được bản thân mình đã kết hợp được thuật đạo luyện khí trong Vấn Đạo Các vào với quá trình thăng cấp Tử đao rồi.
Nhìn một thanh trường đao mầu tím đang lơ lửng ở trên không, Diệp Mặc lúc này mới giật mình hiểu ra rằng Tử đao đã thăng cấp thành công rồi.
Vừa rồi một đường tím hồng được đánh ra chính là một thức đơn giản của ‘Thái hồng’.
Diệp Mặc khẽ vẫy tay, Tử đao lập tức trở về trong tay hắn.
Chuôi đao mang theo từng vết gợn, thân đao tản mát ra màu tím nhạt cao quý, đâu còn chút bóng dáng nào của một chiếc đao thái rau ngày xưa nữa!
– Cây đao đẹp quá!
Diệp Mặc không tự chủ được mà cảm thán một câu.
Tử đao giống như là nghe được lời cảm thán của hắn, khẽ rung động lên một chút, dường như là đang vui mừng vì lời ca ngợi của chủ nhân.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1709: Thanh Hỏa Niết Tử Cấp Ba
Thanh Hỏa Niết Tử Cấp Ba
Đ
ẳng cấp của Tử Đao đã đến tiên khí lục phẩm đỉnh cao, gần như tương đương với bán thất phẩm rồi.. .
Diệp Mặc tin tưởng nếu như hắn là một tông sư tiên khí thượng phẩm, thì Tử Đao nhất định sẽ trở thành một thanh tiên khí thất phẩm.
Thu hồi Tử Đao xong, Diệp Mặc từ bỏ ý định sử dụng Độn Thiên kim để thăng cấp Thanh Nguyệt.
Vốn là hắn dự định nếu như Tử Đao có thể tăng lên tới tiên khí thất phẩm, hắn sẽ nâng cấp lại Thanh Nguyệt.
Nhưng bây giờ Tử Đao mới là lục phẩm đỉnh cao, cho thấy hắn cách trình độ tông sư tiên khí còn kém một chút xíu.
Không phải là tông sư tiên khí, hắn không cần thiết phải nâng cấp Thanh Nguyệt, đến lúc đó lãng phí vật liệu, Thanh Nguyệt bây giờ đã tương đương với tiên khí phi hành lục phẩm, nâng cấp mà không đến thất phẩm, thì không cần thiết phải tiếp tục nữa.
Diệp Mặc lại một lần nữa lấy ra Thiên hỏa ‘Thanh Như Hiểu Thiên’, ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ đã là màu tím nhạt, với nhiều thất luyện thạch như vậy trên người Diệp Mặc, bất cứ lúc nào cũng có thể làm cho ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ niết bàn.
Nhưng Diệp Mặc cũng không làm như vậy, hắn chỉ lấy ra một viên Thất Luyện Thạch ngũ sắc, sau khi Thất Luyện Thạch tới gần ‘Thanh Như Hiểu Thiên’, lập tức liền bị ngọn lửa cuốn đi, ngọn lửa màu tím nhạt kia bắt đầu cuồn cuộn bốc lên, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ màu tím nhạt đã thăng cấp trở thành màu tím sậm.
Diệp Mặc không tiếp tục lấy Thất Luyện Thạch ra nuôi ‘Thanh như Hiểu Thiên’ nữa, hắn biết bỏ thêm Thất Luyện Thạch vào nữa, ‘Thanh như Hiểu Thiên’ sắp sửa niết bàn rồi.
Thất Luyện Thạch là đồ tốt, nhưng sự niết bàn của ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ đối với Diệp Mặc mà nói là vô cùng quan trọng.
‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ là ngọn lửa mà Diệp Mặc thường dùng, hơn nữa lúc trước hắn cũng không có ngọn lửa đã niết bàn, nên mới dùng Thất Luyện Thạch niết bàn. ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ lại không giống vậy, ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ là tiên khí có sức tấn công mạnh mà Diệp Mặc giữ lại, phải dùng đồ tốt nhất niết bàn mới được.
Mà đối với ngọn lửa mà nói thứ để niết bàn tốt nhất không gì qua được ‘Tinh Không Viêm Tủy’, ‘Tinh Không Viêm Tủy’ có giá vô cùng lớn, cho dù là Tiên đế cũng không thể tự nhiên mà lấy được thứ đồ tốt này.
Nhưng Diệp Mặc có một khối quặng mềm lấy được từ Diễm Hải cấm địa trong Tu Chân Giới, khối quặng kia vẫn cứ mềm như là đậu hũ, lúc hắn là Hóa Chân, thần thức thực sự là không dám đụng vào.
Lúc trước vì hắn là một tông sư trận pháp, mới dùng trận pháp vây lại để thu hồi khối quặng kia.
Sau khi thu lại quặng mềm kia, Diệp Mặc một mực hoài nghi đó chính là ‘Tinh Không Viêm Tủy’.
Đáng tiếc là hắn đã dùng ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ thí nghiệm qua, cũng không biết ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ của hắn đẳng cấp quá thấp, hay là thứ kia căn bản không phải là ‘Tinh Không Viêm Tủy’, kết quả ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ căn bản là không thể nuốt chửng khối quặng mềm kia.
Hiện tại hắn đã là tu vi Đại Ất Tiên, cộng thêm ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ cũng đã đến lúc niết bàn rồi, cho nên một lần nữa hắn lại lấy khối quặng mềm kia ra.
Diệp Mặc mở cái hộp dùng ‘Cực Diễm Tinh Kim’ luyện chế ra, thần thức cẩn thận thăm dò vào bên trong một lần nữa. trước đây thần thức của hắn vừa mới tiếp xúc đến khối quặng mềm, thì lập tức phun ra một ngụm máu tươi.
Mà lần này tu vi của hắn so với lúc trước đã tăng lên đâu chỉ ngàn vạn lần, Diệp Mặc nghĩ bây giờ thần thức của hắn hẳn là có thể quét vào trong.
Thần thức của Diệp Mặc tiếp xúc với khối quặng mềm, đã không còn cái loại cảm giác đáng sợ như lúc trước nữa, hắn thở phào nhẹ nhõm, thần thức lại tiếp tục thâm nhập vào khối quặng mềm.
Bỗng nhiên, một ngọn lửa cực kỳ kinh khủng phun đến, Diệp Mặc cảm giác đầu óc của mình lại một lần nữa tê rần, tựa như khối quặng mềm kia vẫn còn ngọn lửa vô tận.
Diệp Mặc cũng cảm giác thần thức của hắn còn chưa tới gần trung tâm ngọn lửa kia, đã bị cuốn vào rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, ngọn lửa đáng sợ kia đã sắp đốt tới thức hải của hắn.
Không ổn, trước tiên Diệp Mặc muốn thu hồi thần thức của mình.
Nhưng hắn lập tức liền phát hiện thần thức của mình căn bản là không cách nào thu hồi lại được, sau một khắc, thức hải của hắn tê rần, thần thức của hắn không hiểu vì sao đã thiếu đi một chút.
Phụt…
Diệp Mặc lại phun ra một ngụm máu tươi, khối quặng mềm này không biết là vật gì, mà lại có thể thiêu hủy thần thức, mà thần thức dư thừa của hắn vậy mà lại thu không về được.
Diệp Mặc cũng không kịp nghĩ tới những cái khác nữa, luôn cả cái hộp và khối quặng mềm, ném hết vào giữa ngọn lửa ‘Thanh Như Hiểu Thiên’.
Uỳnh…
Sau khi khối quặng mềm kia cùng với cái hộp đều bị Diệp Mặc ném vào trong ngọn lửa, ngọn lửa ‘Thanh như Hiểu Thiên’ uỳnh một tiếng liền bùng lên, lập tức liền vọt ra khỏi lòng bàn tay Diệp Mặc, lơ lửng trên không trung, sau đó không ngừng quay cuồng nhảy nhót, từng luồng ánh sáng màu xanh từ trong ngọn lửa bắn ra, chiếu rọi toàn bộ thế giới trang vàng đều là màu xanh.
Diệp Mặc sắc mặt tái nhợt rút lui ra xa vài trăm mét, lúc này mới phát hiện Vô Ảnh cũng kinh hoảng không thôi như hắn, chỉ nhìn chằm chằm màu xanh đang quay cuồng không dứt kia.
Diệp Mặc cảm giác mình vừa rồi tựa như đã làm một việc rất không tốt, hắn lấy ra trận kỳ bố trí mấy trận pháp phòng ngự, phòng ngự cho ‘Khổ Trúc’ cùng ‘cây Hỗn độn’, lúc này mới cùng Vô ảnh trốn bên rìa trận pháp phòng ngự nhìn ngọn lửa đang bốc lên cuồn cuộn không thôi kia.
‘Thanh Như Hiểu Thiên’ gặp phải thứ được nghi là ‘Tinh Không Viêm Tủy’ kia, vậy mà lại phát ra thanh thế lớn như vậy, đây quả thực là quá kinh người.
Giọt giọt chất lỏng màu vàng từ trong ngọn lửa cuồn cuộn của ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ nhỏ xuống, thần thức của Diệp Mặc bắt được, đó chính là chất lỏng sau khi Cực Diễm Tinh Kim bị hòa tan.
Xem ra ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ vẫn kén chọn vô cùng, trực tiếp quăng Cực Diễm Tinh Kim ra, lại chăm chăm vây lấy khối quặng mềm như đậu hủ này.
Ngọn lửa cuồn cuộn càng lúc càng lớn, sắc mặt Diệp Mặc cũng càng ngày càng khó coi, ngọn lửa đáng sợ như này, một khi đến gần vườn tiên dược của hắn, toàn bộ Khổ Trúc gì đó sẽ bị hủy diệt hết.
Diệp Mặc thử dùng thần thức đi trao đổi với ‘Thanh Như Hiểu Thiên’, lại ngạc nhiên phát hiện, thần thức của mình có thể trao đổi thông suốt với ‘Thanh Như Hiểu Thiên’.
Nói cách khác ngọn lửa này sau khi nuốt chửng đậu hủ mềm xong, cũng không hề thoát ly khống chế của hắn.
Lập tức Diệp Mặc liền chỉ huy ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ chạy xa một chút, đừng tàn sát bừa bãi ở gần chỗ này.
Quả nhiên ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ trực tiếp hướng chỗ đằng xa cuồn cuộn rời đi, trong ngọn lửa mang theo sự nhảy nhót và kích động cực độ, hiển nhiên khối đậu hủ mềm kia đối với ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ có tác dụng cực kỳ quan trọng.
Mãi đến sau ngày thứ bảy, ‘Thanh Như Hiểu Thiên’ mới ngừng nhảy nhót, dần dần thu nhỏ lại, cuối cùng giống như một nụ hoa hàm chứa mong muốn nở ra cực đẹp, lơ lửng giữa không trung, Diệp Mặc tay khẽ vẫy, ‘Thanh như Hiểu Thiên’ kia lập tức bay lên rơi vào lòng bàn tay Diệp Mặc.
Bên ngoài ngọn lửa giống như nụ hoa kia mang theo một lớp màu vàng kim nhàn nhạt, mà trung tâm ngọn lửa lại là màu sắc rất xanh.
Một loại ý niệm vui mừng truyền cho Diệp Mặc, khiến cho Diệp Mặc ngạc nhiên vui mừng hiểu ra, ‘Thanh như Hiểu Thiên’ vẫn là ‘Thanh như Hiểu Thiên’ của hắn, nhưng lúc này ‘Thanh như Hiểu Thiên’ đã niết bàn trở thành ngọn lửa Tử niết cấp một rồi.
Tử niết của ‘Thanh như Hiểu Thiên’ không giống như ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’, chính giữa ‘Thanh như Hiểu Thiên’ còn mang theo một chút màu sắc xanh biếc.
Hơn nữa ‘Thanh như Hiểu Thiên’ niết bàn cần thời gian bảy ngày, mà ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ chỉ cần thời gian một ngày, xem ra ‘Thanh như Hiểu Thiên’ còn tiềm tàng nhiều thứ hơn so với ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’.
Diệp Mặc nhắm mắt lại bắt đầu trao đổi với ‘Thanh như Hiểu Thiên’, Nhưng đẳng cấp của ‘Thanh như Hiểu Thiên’ quá thấp, chỉ có thể cảm giác được đồ vừa nuốt kia không đơn giản, nhưng không cách nào nói ra thứ kia rốt cục có phải là ‘Tinh Không viêm tủy’ hay không, Diệp Mặc chỉ đành thôi vậy.
Khối quặng mềm như đậu hủ kia, Diệp Mặc biết là từ hư không rơi vào Lạc Nguyệt Đại Lục, còn nó có phải là ‘Tinh Không viêm tủy’ hay không hắn cũng không xác định được.
‘Thanh như Hiểu Thiên’ niết bàn thành công, đối với Diệp Mặc mà nói lại cực kỳ quan trọng, sau này hắn dùng ‘Thanh như Hiểu Thiên’ thi triển Thiên Hỏa Cửu Dương, so với ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ thì sự dũng mãnh đâu chỉ có mấy lần.
Việc hắn phải làm chỉ là không ngừng nâng cao thần thức và tu vi Tiên Nguyên của mình mà thôi.
Diệp Mặc quyết định, sau này sẽ dùng ‘Thanh như Hiểu Thiên’ làm phương tiện tấn công, ‘Vụ Liên Tâm Hỏa’ dùng để luyện đan luyện khí.
Lúc này Diệp Mặc không keo kiệt nữa, quăng toàn bộ hơn mười miếng Thất Luyện Thạch ngũ sắc vào trong ngọn lửa ‘Thanh như Hiểu Thiên’.
‘Thanh như Hiểu Thiên’ triển khai ngọn lửa như là nụ hoa nở rộ, nuốt chửng từng miếng Thất Luyện Thạch.
Thất Luyện Thạch đối với Diệp Mặc cũng rất quan trọng, cho dù là hắn không đưa cho ‘Thanh như Hiểu Thiên’ cắn nuốt, hắn cũng có thể dùng ‘Thanh như Hiểu Thiên’ để tu luyện Thiên Hỏa Cửu Dương.
Nhưng bây giờ ‘Thanh như Hiểu Thiên’ vừa mới niết bàn, Diệp Mặc cực kỳ ưa thích ngọn lửa này, cũng không keo kiệt Thất Luyện Thạch của mình.
Sau khi ‘Thanh như Hiểu Thiên’ cắn nuốt hai mươi lăm miếng Thất Luyện Thạch ngũ sắc, ba miếng Thất Luyện Thạch lục sắc, một miếng Thất Luyện Thạch thất sắc, đã thăng cấp thành ngọn lửa tiên niết cấp ba rồi.
Ba vòng lửa màu vàng kim nhạt như ẩn như hiện bên ngoài quanh ngọn lửa, mà nụ hoa lửa ngay cả màu tím cũng dần dần lùi đi, mà thay vào đó là một lớp màu xanh vây quanh.
Diệp Mặc biết sau khi ngọn lửa màu tím hoàn toàn lui đi, ‘Thanh như Hiểu Thiên’ sẽ đổi thành màu xanh, lúc đó, ngọn lửa của hắn sẽ chính thức trở thành tiên hỏa.
Sau khi trở thành tiên hỏa, hỏa linh của ngọn lửa sẽ có thể trao đổi với hắn.
Diệp Mặc không tiếp tục lãng phí Thất Luyện Thạch nữa, Thất Luyện Thạch quá quý giá, cho dù là hắn ném hết toàn bộ Thất Luyện Thạch trong tay vào, cũng không cách nào nâng cấp ‘Thanh như Hiểu Thiên’ trở thành tiên hỏa.
Thu hồi ‘Thanh như Hiểu Thiên’, Diệp Mặc trong lòng cực kỳ thoả mãn, lần tới Nguyễn Nhạc Thiên này thu hoạch đối với hắn mà nói quả thực là không dám tưởng tượng.
Không nói trong Vấn Đạo Các, tri thức tiên đạo gì cần có đều có, hắn lấy được Thất Luyện Thạch ở trong Thất Luyện tháp cũng cho hắn niềm vui bất ngờ cực lớn.
Xem ra hắn không cần tiếp tục ở lại nơi này nữa, tài nguyên của hắn đã tiêu hao hầu như không còn gì cả, muốn nâng cao tu vi, nhất định phải tiếp tục tìm kiếm tài nguyên tu luyện.
Lúc này Diệp Mặc thậm chí muốn đi Nguyên Động Thiên, ở đó có mấy dòng tiên linh mạch của Hạo Thiên tiên đế, nếu như hắn có thể có được, há chẳng phải là có thể thăng cấp đến Đại La Tiên đỉnh cao?
Sau khi ra khỏi Thế giới trang vàng, đầu tiên Diệp Mặc cũng không từ lòng đất đi ra ngoài ngay, mà phất tay đem ra tấm bia đá và sáu khối đá xanh lấy được ở Tu Chân Giới, đồng thời bắt đầu bố trí trận pháp nổ tung.
Những vật này là con đường Lục Chính Quần để lại trong Ma Ngục cấm địa, kết quả là bị hắn thu lấy.
Lúc trước hắn còn không có cách nào thu những vật này vào trong Thế giới trang vàng, bây giờ tiện tay là có thể mang ra, có thể thấy tu vi hiện giờ của hắn chí ít đã có thể thấy được Lục Chính Quần lúc trước.
Bên trong tấm bia đá và sáu khối đá xanh đều có bùa chú, những bùa chú này luyện chế trong tấm bia đá, Diệp Mặc biết bất kể là hắn hay bản thân Lục Chính Quần, cũng không thể lấy ra được.
Diệp Mặc tin là Lục Chính Quần chắc chắn sẽ không buông tha cho hắn, cho nên hắn đem những vật này đặt ở bên dưới Tây Hoang Sa Địa, nếu như Lục Chính Quần có bản lĩnh tìm tới nơi này, vậy chúc mừng gã, những vật này chính là của gã rồi.
Chỉ cần Lục Chính Quần độn thổ vào mảnh đất này, phụ cận nơi này sẽ bị trận pháp nổ tung của mình xúc thành đất bằng.
Diệp Mặc bố trí trận pháp nổ tung này không trông cậy sẽ nổ chết Lục Chính Quần, hắn biết chuyện này tuyệt đối không có khả năng, nhưng có thể làm Lục Chính Quần buồn nôn một chút cũng tốt rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1710: Tiên Vương Truy Sát
Tiên Vương Truy Sát
D
iệp Mặc vừa mới bay ra khỏi Tây Hoang Sa Địa, đã nhìn thấy hai gã Đại Ất Tiên.
Hai gã Đại Ất Tiên kia trông thấy Diệp Mặc bay ra từ Tây Hoang Sa Địa, cũng hơi hơi nghi hoặc.
Nhưng hai người lập tức liền lộ ra vẻ khiếp sợ, Diệp Mặc nhíu mày một cái, còn chưa hỏi gì, một tên Đại Ất Tiên trong đó liền nói với tên còn lại:
– La huynh, ta truyền đi một cái tin cho Liệt Sơn đại ca, bảo huynh ấy cùng tới đây tụ hợp được không?
Tên còn lại lập tức gật đầu, – Ừh, bảo huynh ấy nhanh lên, nếu không, người khác sẽ tới trước một bước đó.
Đại Ất Tiên mở lời trước này không đợi gã còn lại kia nói xong, nhấc tay liền có một phi kiếm truyền thư phát ra.
Phi kiếm truyền thư kia hình như không giống với phi kiếm truyền thư thông thường, mang theo một chút ánh sáng màu đen.
Diệp Mặc vẫn luôn cảm thấy có chút không ổn, nhưng lại trước sau vẫn không nói ra được là không ổn ở chỗ nào.
Sau khi phi kiếm truyền thư của Đại Ất Tiên này phát ra, Diệp Mặc lập tức liền hiểu ra không ổn ở chỗ nào, hắn không hỏi nữa, mà chọn luôn một phương hướng cấp tốc phi thân mà đi.
Sau khi đi được khoảng chừng vài trăm dặm, Diệp Mặc bắt đầu ẩn dấu thân hình, đồng thời liên tục phát động mấy cái thuấn di, lại tiếp tục thay đổi phương hướng của mình, sau đó điên cuồng phát động độn thuật.
Nếu như thời gian còn kịp, hắn khẳng định là sẽ không chút do dự giết chết hai gã Đại Ất Tiên này, nhưng hắn lại không còn kịp nữa rồi.
Hắn tin tưởng, hai gã Đại Ất Tiên vẫn không cách nào tìm ra phương hướng chính xác của hắn.
Hai gã Đại Ất Tiên kia trông thấy hắn lộ ra vẻ khiếp sợ, hiển nhiên là nhận ra hắn, sau đó nhanh chóng phát ra phi kiếm truyền thư, nhất định là tìm người tới giúp đỡ rồi.
Cho dù là hai Đại Ất Tiên này đã từng nhìn thấy hắn ở Nặc Y tiên thành, cũng không đến nỗi lộ ra vẻ kinh hãi, còn phát ra phi kiếm truyền thư.
Nếu không phải là đã từng nhìn thấy hắn ở Nặc Y tiên thành, vậy hiển nhiên là hắn đã bị truy nã, thậm chí ở tiên thành khác cũng có chân dung của hắn.
Cho nên hai tên Đại Ất Tiên này vừa nhìn thấy hắn, liền lập tức phát ra phi kiếm truyền thư, mục đích chính là tìm sự giúp đỡ.
Còn những câu đối thoại kia, Diệp Mặc trực tiếp coi như là đánh rắm.
Chính vì vậy, ngay cả thời gian giết hai gã Đại Ất Tiên Diệp Mặc cũng không có, lập tức chạy đi luôn.
Sau khi lộ ra hành tung, Diệp Mặc không hề nắm chắc ở lại trong Thế giới trang vàng có thể trốn tránh được Tiên vương không.
Lỡ như Tiên vương trực tiếp tìm được Thế giới trang vàng, thì hắn sẽ thiệt thòi lớn.
Không đến lúc vạn bất đắc dĩ, hắn không muốn tiến vào Thế giới trang vàng ngay dưới mí mắt Tiên vương.
Cho nên bây giờ cái duy nhất hắn có thể làm chính là, lao ra khỏi phạm vi thần thức của Tiên vương chỉ trong một khoảng thời gian cực ngắn, chỉ cần ra khỏi phạm vi thần thức của Tiên vương, hắn sẽ có một tia hi vọng.
Đương nhiên hắn cũng hy vọng mình phán đoán sai, hoặc người tới không phải là Tiên vương.
Nếu như người tới thật sự không phải là Tiên vương, một tia hi vọng này của hắn cũng là cực kỳ xa vời.
– Hắn hình như cũng hơi phát giác ra, chúng ta phải làm sao đây? Đuổi theo không?
Một Đại Ất Tiên trong đó nhìn nhìn phương hướng Diệp Mặc biến mất hỏi.
Gã Đại Ất Tiên còn lại hừ lạnh một tiếng nói:
– Đuổi theo không? Ngươi so với Quan Phi Kiếm thì như thế nào? Đừng thấy chúng ta đã là Đại Ất Tiên, nhưng Quan Phi Kiếm cũng có thể giết ta.
Mà người này có thể giết chết Quan Phi Kiếm, há có thể đơn giản, huống chi nếu ta không nhìn lầm.
Hắn đã giống như chúng ta cũng là Đại Ất Tiên rồi.
– Đây há chẳng phải là nói hắn có thể dễ dàng giết chết chúng ta? Vừa nãy ngươi làm như vậy. . .
– Vâng, nhưng chúng ta chỉ nói là tìm bạn đến tìm kiếm nơi mà thôi, hắn căn bản cũng không lấy cớ giết chúng ta.
Huống chi tin tức chúng ta phát ra xong, Trường Tân tiên vương đại nhân chẳng mấy chốc sẽ lại tới đây.
Chúng ta không cần đuổi theo nữa.
Chỉ cần nhớ kỹ phương hướng đối phương biến mất là được rồi.
– Lỡ như hắn đổi phương hướng thì sao?
– Hắn chỉ có khả năng phát giác mà thôi, nếu như hắn thật sự phát hiện chúng ta gài hắn, với tính cách của tên đó, tuyệt đối sẽ giết chúng ta.
Cho nên, chúng ta chỉ cần ở đây đợi Tiên vương đại nhân là được rồi.
Cầu phú quý trong nguy hiểm, chỉ cần có thể cung cấp hành tung của hắn, thì coi như là chúng ta thành công.
Chỉ là không đến một giờ, một người đàn ông mặt đen đã rơi xuống đây.
Hai gã Đại Ất Tiên kia liền vội vàng tiến lên thi lễ nói:
– Ra mắt Thôi Thành tiên vương.
Người đàn ông mặt đen kia gật gật đầu trầm giọng nói:
– Phi kiếm truyền thư vừa rồi của Trường Tân tiên vương là hai người các ngươi phát ra hả? Các ngươi trông thấy tung tích của Mạc Ảnh kia?
– Vâng, Tiên vương đại nhân.
Chúng tôi vừa đến đây, đã thấy Mạc Ảnh đi ra từ Tây Hoang Sa Địa, sau đó nhanh chóng đi về phía đông.
Một gã Đại Ất Tiên vội vàng đáp, nói xong còn chỉ chỉ phương hướng Diệp Mặc biến mất.
Tiên vương mặt đen kia gật gật đầu, bước nhanh về hướng Diệp Mặc rời khỏi, nháy mắt liền biến mất không thấy gì nữa.
Chỉ trong thời gian chưa đến nửa nén hương, Tiên vương kia đã lại rơi xuống trước mặt hai gã Đại Ất Tiên, cái mặt vốn đã đen lại càng đen hơn.
Hơi thở chết chóc đáng sợ từ trên người y tràn ra, tựa như bất cứ lúc nào hễ động thủ là có thể giết chết hai người trước mắt.
Hai gã Đại Ất Tiên không chịu nổi áp lực từ cái loại sát khí đáng sợ này, hai chân bắt đầu run rẩy, thậm chí quỳ rạp xuống đất, run giọng nói:
– Thôi Thành tiên vương đại nhân. . .
– Hừ, lá gan của các ngươi cũng không nhỏ, lại dám lừa gạt ta.
Theo lộ trình của ta, nội trong nửa nén hương không có bắt được cái bóng dáng nào, điều đó có nghĩa là hắn căn bản không phải là đi từ phía đông.
Tiên vương mặt đen giọng điệu tồi tệ, mang theo một luồng sát khí đậm đặc.
– Ồh…
Tiên vương mặt đen nói xong, hình như đã bắt được một chút rung động không gian, căn bản là không đợi hai gã Đại Ất Tiên trả lời, lại bước nhanh đi.
Hai gã Đại Ất Tiên quỳ trên mặt đất kinh hãi không thôi, dù Tiên vương mặt đen đã biến mất, cũng không dám đứng lên.
Hai gã hai mặt nhìn nhau, bọn họ cảm giác sự việc lần này không chắc chắn chính xác.
Thôi Thành tiên vương tuy chỉ là một tiên vương sơ kì, nhưng muốn bóp chết bọn họ thì chỉ đơn giản như bóp chết một con kiến vậy.
Ngay cả Thanh Nguyệt Diệp Mặc cũng không dám phóng ra, chỉ điên cuồng phát động độn thuật.
Hắn biết Tiên vương rất thần thông, dù cách nhau mấy ngàn vạn dặm đường, với Tiên vương mà nói, nói không chừng cũng chỉ một khoảng thời gian ngắn ngủi là có thể tới rồi.
Mà hắn lại phải bay cả nửa ngày, điều này có liên quan đến cái mạng nhỏ của hắn, hắn không dám có chút sơ suất nào.
Lại sau nửa nén hương nữa, Tiên vương mặt đen lại dừng lại, lúc này y đã rõ sự giảo hoạt của Diệp Mặc, dao động không gian ban nãy bị y bắt được, chỉ là một kế sách mà thôi.
Có lẽ là một Thần Thức Ấn Ký mà đối thủ để lại, thần thức của y vừa mới quét tới, còn chưa kịp đuổi theo, Thần Thức Ấn Ký kia đã biến mất không thấy đâu.
– Một Huyền Tiên nho nhỏ cũng lợi hại như thế, chẳng trách Phi Kiếm lại gặp bất trắc trong tay của hắn.
Biết Thần Thức Ấn Ký như vậy, nói không chừng cả công pháp thần thức cũng biết.
Tiên vương mặt đen hừ lạnh một tiếng, lại đổi một phương hướng khác đuổi theo.
Diệp Mặc càng chạy càng xa, lại vẫn không có chút cảm giác an toàn nào.
Lúc Thần Thức Ấn Kí của hắn biến mất, Diệp Mặc dừng lại.
Hắn lấy tốc độ nhanh nhất tiến vào trong lòng đất, trốn vào Thế giới trang vàng.
Diệp Mặc trong lòng rất rõ ràng, lúc này tiến vào Thế giới trang vàng là cực kỳ nguy hiểm.
Rất có thể sẽ bị thần thức của Tiên vương bắt được, đáng tiếc hắn không có lựa chọn nào khác.
Một khi dao động của Thế giới Trang vàng bị bắt được, hắn xong đời là cái chắc.
Đáng tiếc bây giờ đã là thời điểm vạn bất đắc dĩ rồi, một làn sóng dao động Thần Thức ấn ký hắn để lại lúc trước kia bị thần thức mạnh mẽ quét qua, Diệp Mặc đã biết rõ là có Tiên vương đuổi tới, nếu hắn tiếp tục chạy, một khi mấy phương hướng kia Tiên vương đều đã đuổi tới, mình rơi vào trong thần thức của y, thì chỉ có thể chờ chết.
Trong Thế Giới Trang vàng, Diệp Mặc cố gắng làm cho Thế giới Trang vàng của mình ẩn đi, thu lại tất cả khí tức có thể thu lại, nếu như vậy mà vẫn bị Tiên vương bắt được, thị chỉ có thể nói là mệnh hắn đã như vậy.
Sau khi Diệp Mặc ẩn nấp không lâu, một luồng thần thức cực kì khủng bố quét qua, thậm chí ngay cả lòng đất cũng không bỏ qua, luồng thần thức kia không quét đến Thế giới Trang vàng, nhưng lại khiến cho Thế giới Trang vàng cảm giác được.
Mà Thế giới trang vàng là của Diệp Mặc, Diệp Mặc cũng cảm giác được.
Cho dù là ở trong Thế giới Trang vàng, hắn cũng nín thở.
Sau khi luồng thần thức kia quét qua, Diệp Mặc vẫn không đi ra, đại khái qua khoảng thời gian nửa nén nhang, Diệp Mặc lao ra khỏi Thế giới Trang vàng, đầu cũng không ngoảnh phóng Thanh Nguyệt ra bay nhanh đi.
Đây là hắn đang mạo hiểm, hắn căn bản là không biết đối phương có bỏ qua cái phương hướng này hay không, nhưng hắn không có sự lựa chọn.
– Đúng là quá kì quái, một Huyền Tiên tầm thường mà thôi, không ngờ lại thực sự chạy thoát khỏi phạm vi thần thức của ta?
Tiên vương nọ cau mày lại, lập tức liền phát ra mấy phi kiếm truyền thư.
Phi kiếm của y không giống với phi kiếm của người khác, chỉ cần còn ở trong Nguyễn Nhạc Thiên vực là có thể thu được, y không tin sau khi biết được phạm vi, một Huyền Tiên tầm thường có thể chạy thoát khỏi sự truy sát của mấy vị tiên vương.
Diệp Mặc vẫn không biết mấy Tiên vương đã tới phụ cận Tây Hoang Sa Địa mà hắn biến mất, muốn vây hắn lại.
Bây giờ hắn vừa điều khiển Thanh Nguyệt chạy như điên, vừa khôi phục Tiên Nguyên.
Một khi Tiên Nguyên gần như khôi phục hoàn toàn rồi, lập tức liền thi triển độn thuật.
Khi thi triển độn thuật mệt mỏi, lại phóng Thanh Nguyệt ra để chạy trốn.
Diệp Mặc rất rõ ràng, trong thời gian ngắn nhất hắn nhất định phải chạy khỏi Nguyễn Nhạc Thiên, tuy nhiên với tu vi hiện tại của hắn, dưới tình huống không có Thiên Vực tiên thuyền, muốn vào hư không thì có chút khó khăn, thậm chí có thể sẽ toi mạng.
Nhưng hắn biết rõ, dưới sự đuổi giết của Tiên vương, nếu không tiến vào hư không, hắn không có bất kỳ cơ hội nào.
Hành tung của hắn đã bại lộ, Nguyễn Nhạc Thiên vực có lớn hơn nữa, hắn cũng không thể nào ẩn nấp được.
Hắn không thể thông qua Truyền Tống Trận, cũng không có pháp bảo phi hành cao cấp.
Với thù hận giữa hắn và Hách Dịch tiên vương, Hách Dịch tiên vương hoàn toàn có thể nội trong thời gian một ngày, sẽ phong tỏa hoàn toàn phạm vi mà hắn có thể chạy ra, hoặc căn bản là không cần tới một ngày.
Một khi Hách Dịch tiên vương phong tỏa lộ tuyến Nguyễn Nhạc Thiên vào Thiên Vực Hư Không, hắn ngoại trừ tuyệt vọng ra, không có cách nào khác.
Điên cuồng đốt cháy máu huyết, điên cuồng thi triển độn thuật, còn chưa tới một ngày, Diệp Mặc đã thấy Thiên Vực Hư Không của Nguyễn Nhạc Thiên.
Lúc này hắn tự thấy may mắn vì Tây Hoang Sa Địa mà mình lựa chọn là vị trí độ kiếp gần Thiên Vực Hư Không, bằng không hắn thực sự là chết như thế nào cũng không biết.
Sau khi trông thấy Thiên Vực Hư Không, Diệp Mặc không chút suy nghĩ, liền phi thân vọt vào trong Hư Không, dù chết, hắn cũng không thể bị Hách Dịch tiên vương bắt được.
Chết ở trong Thiên Vực Hư Không, cũng còn tốt hơn nhiều so với bị rơi vào trong tay Hách Dịch tiên vương.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









