[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 341 : Thế Nào Là Đạo? (c1701-c1705)
❮ sautiếp ❯Chương 1701: Thế Nào Là Đạo?
Thế Nào Là Đạo?
D
iệp Mặc tăng tốc, đợi sau khi hắn tăng tốc tiến vào trong Vấn Đạo đại môn, một cơn lốc xoáy cuốn đến, trong nháy mắt đã cuốn hắn đi không nhìn thấy.
Sau một hồi choáng váng, Diệp Mặc bỗng nhiên tỉnh lại.
Tiếng còi xe vang lên bên tai hắn, mấy nam nữ thiếu niên cực kỳ sành điệu đi qua người hắn, thậm chí còn nghi ngờ nhìn trang phục kỳ quái trên người hắn.
Đây là Đại học Ninh Hải, Diệp Mặc lập tức biết đây là nơi nào.
Hắn vừa mới tiến vào Vấn Đạo các, liền đến Đại học Ninh Hải.
Chẳng lẽ những thứ này đều là thật, không phải là ảo tưởng hư không?
Hơn mười năm trôi qua, vật đổi sao dời, cổng trường đại học Ninh Hải cũng hoàn toàn thay đổi rồi.
Diệp Mặc thở dài, hắn nghe Khải Phong Tiên vương nói qua, tầng thứ nhất của Vấn Đạo các là Tâm Ma đạo.
Nhưng hắn tu luyện Tam sinh quyết, có Khổ Trúc hun đúc, hoàn toàn không có tâm ma, thì nói đến Vấn Đạo Tâm Ma làm gì?
– Tôi không có tâm ma thì đâu cần Vấn Đạo Tâm ma!
Diệp Mặc căn bản cũng bỏ qua những nam thanh nữ tú bên cạnh, trực tiếp nói lớn.
Một lát sau hắn lại lần nữa cảm thấy một trận choáng váng, trong nháy mắt hắn đã biến mất khỏi cổng của Đại học Ninh Hải, xuất hiện trước mặt hắn là vô số Tiên linh thảo, các loại nguyên liệu quý giá, thậm chí các loại nguyên liệu chế phù và trận pháp.
Một giọng nói từ phía xa vang lên bên tai Diệp Mặc, giống như lời dạy bảo của ân sư vậy:
– Thuật đạo giả, đan, khí, phù, trận đều có bên cạnh anh… con đường đan đạo xa xôi, nhưng trăm vạn lần đừng quay lại…
Các loại thủ pháp luyện đan, các loại thủ pháp luyện khí, đều dung hợp vào nhau trong hư không…
Tầng này không ngờ lại khiến người ta cảm nhận được đan đạo, khí đạo, phù đạo, trận đạo, bàng môn tà đạo, Diệp Mặc không ngờ bàng môn tà đạo lại đến từ Vấn Đạo các, cái gì mà ước tính, tính nhẩm đều đến từ bàng đạo.
Diệp Mặc thậm chí đang nghĩ Lục Chính Quần tìm cao thủ bàng đạo tìm tung tích của hắn, không biết đã tìm được chưa.
Nhưng những thứ này trong nháy mắt bị Diệp Mặc gác sang một bên, mặc dù hắn không có hứng thú với phù lục, nhưng đan đạo vào khí đạo và cả trận pháp nữa hoàn toàn hấp dẫn hắn.
Hắn điên cuồng tiếp thu những tri thức này, hoàn toàn quên hết thời gian, thậm chí quên đi việc mình đến Vấn Đạo các chủ yếu là vì Vấn Đạo thần thông, mà không phải là học luyện đan và luyện khí.
Cũng không biết qua bao lâu, Diệp Mặc đột nhiên bừng tỉnh, hắn không biết mình ở lại tầng thứ hai này bao lâu rồi, nhưng hắn cũng biết mình không thể tiếp tục ở lại đây nữa, nếu như ở lại, hắn ở lại trong này mấy trăm mấy nghìn năm là chuyện có thể.
Đạo vô chỉ cảnh, cho dù là đan đạo, cũng có thể khiến hắn ở lại vô số năm.
Đối với hắn mà nói, chỉ cần hiểu một chút về đạo lý và phương hướng, thì hắn sẽ có cách của riêng mình.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc cũng không thèm để ý đến những âm thanh quanh tai mình nữa, lại lần nữa cao giọng nói:
– Thuật đạo tôi đã hiểu rồi, không cần phải hỏi, xin lên tầng thứ ba!
Nhưng lần này lại không có chút phản ứng nào, bên tai hắn vẫn vang lên các loại âm thanh của thuật đạo.
Diệp Mặc sắc mặt đại biến, hắn chẳng lẽ lại phải nghiên cứu thuật đạo cả đời trong Vấn Đạo các sao?
Nếu như vậy, thì những người tiến vào trong Vấn Đạo các chẳng phải chỉ có thể vấn thuật đạo trên tầng thứ hai, đến khi già hay sao? Hay là đạo bài màu vàng kim của hắn khác với những đạo bài khác?
Diệp Mặc nghĩ đến chuyện đạo bài màu kim của hắn khác với những đạo bài còn lại, lúc trước khi Khải Phong Tiên vương nói với hắn, chỉ là nói tâm ma Vấn Đạo và pháp thuật Vấn Đạo, cũng không nói gì đến thuật đạo cả?
Diệp Mặc cũng không còn tâm trạng đi học thuật đạo nữa, một lúc lâu sau, hắn lại nói:
– Đan đạo, khí đạo, trận đạo của tôi cũng vào đạo môn rồi, xin lên tầng Vấn Đạo thứ ba!
Ầm.
Sau khi Diệp Mặc nói xong, cảm thấy trong đầu của mình ầm lên một tiếng, sau đó hắn cảm nhận được một màn sáng chói mắt truyền đến, trong nháy mắt hắn lại lần nữa bị truyền tống đi.
Sau khi Diệp Mặc rơi xuống, đập vào mắt hắn là cảnh tượng các pháp thuật tung hoành, xung quanh vẫn một khoảng hỗn độn.
Diệp Mặc trong lòng vui sướng.
Hắn cuối cùng cũng hiểu đây là chuyện gì, trong tầng thứ hai ít nhất phải có một môn đạo thuật nhập môn, sau khi hắn nói ra mới có thể tiến lên tầng thứ ba.
Nếu không, chỉ có thể đợi Vấn Đạo các cảm nhận chính xác thuật đạo của hắn cũng đã tinh thông hoàn toàn rồi, thì mới có thể chủ động cho hắn lên tầng thứ ba.
Hoặc là Vấn Đạo các biết trình độ học vấn của hắn cũng đã đến cực hạn, không còn cơ hội thăng tiến nữa, mới trực tiếp truyền tống hắn ra khỏi Vấn Đạo các.
Diệp Mặc tin rằng, cũng chưa có người nào tài giỏi như vậy, dám nói thuật đạo của mình hoàn toàn tinh thông rồi.
Đừng nói là hoàn toàn tinh thông, cho dù là hoàn toàn nhập môn, cũng không phải là chuyện đơn giản, thậm chí hắn cũng không làm được trong khoảng thời gian ngắn.
– Pháp đạo giả, vạn pháp đều có, đâu chỉ tại công pháp, pháp thuật, đạo thuật…
Giọng nói trong hư vô lại lần nữa truyền đến, Diệp Mặc trong lòng lại vui sướng, hắn đúng là muốn dung hợp pháp thuật, cái hắn muốn là thần thông, xem ra tầng thứ ba của Vấn Đạo các là Vấn Đạo các pháp thuật rồi.
Nhưng bao nhiêu thời gian trôi qua, những gì mà Diệp Mặc nhìn thấy và nghe thấy đều là các loại công pháp, pháp thuật dung hợp giao hội, hắn hoàn toàn không lĩnh ngộ được chút thần thông nào.
Còn những thứ đó, cho dù bản thân hắn không ở trong này, cũng có thể thông qua Tam sinh quyết dần dần diễn sinh ra.
Lợi ích lớn nhất trong này chính là cho hắn một tiểu sử sơ lược về pháp thuật mà thôi, để hắn sau này có một phương hướng.
Đối với những Huyền Tiên khác, tầng thứ ba có thể cả đời cũng không thể nào học thông thấu được, thậm chí là một trong những tầng quý giá nhất trong chín tầng, nhưng Diệp Mặc cũng không có chút hứng thú nào.
Hắn lại lần nữa cao giọng nói:
– Đao thuật của tôi đã nhập đạo môn, chỉ thiếu duy nhất thần thông mà thôi, xin lĩnh ngộ thần thông đạo pháp.
Một cầu thang ánh sáng màu vàng kim bỗng nhiên xuất hiện trước mặt Diệp Mặc, Diệp Mặc lập tức biết, tầng thứ tư không phải thông qua truyền tống, mà là thông qua một cầu thang mà bước lên.
Diệp Mặc không chút do dự bước lên cầu thang màu vàng kim đó, hắn vừa mới bước lên bậc thứ nhất, liền có một giọng nói hư không hỏi:
– Đạo là gì?
Sau khi âm thanh này vang lên, Diệp Mặc liền cảm thấy một lực đẩy cực mạnh, đừng nói là hắn bước lên bậc thứ hai rồi, cho dù dừng lại ở bậc thứ nhất cũng có chút khó khăn.
Diệp Mặc biết rõ đây là câu hỏi mà hắn phải trả lời, nếu không lập tức sẽ bị đẩy trở lại tầng thứ ba, hắn lập tức đáp:
– Nhân pháp địa, địa pháp thiên, thiên pháp đạo, đạo pháp tự nhiên, cố tự nhiên vi đạo.
Hắn cũng không biết đây là đáp án ở đâu, hắn chỉ biết khi dùng Tam Sinh quyết suy diễn công pháp, dường như có một câu như này, hắn trực tiếp nhắc lại.
Quả nhiên sau khi Diệp Mặc trả lời xong, lực cản trước mặt hắn lập tức biến mất, Diệp Mặc liền bước lên bậc thứ hai, đồng thời lại nghe thấy giọng nói hư không truyền đến:
– Đạo là gì?
Cùng một câu hỏi sao?
Diệp Mặc nhíu mày, lại nói:
– Hữu vật hỗn thành, tiên thiên địa sinh.
Tịch hề liêu hề, độc lập nhi bất cải, chu hành nhi bất đãi, khả dĩ vi thiên địa mẫu.
Ngô bất tri kỳ danh, tự chi viết đạo.
Sau khi trả lời câu hỏi thứ hai xong, Diệp Mặc lại bước lên một bậc thang nữa, sau đó lại lần nữa nhận được một câu hỏi tương tự:
– Đạo là gì?
– Nhất âm nhất dương vị chi đao.
– Đạo là gì?
– Nhân chi sở đạo, sử vạn vật bất tri kỳ sở do, vị chi đạo.
– Đạo là gì?
…
Mồ hôi lạnh của Diệp Mặc túa ra, hắn phát hiện ra mình bất luận nói bao nhiêu, cũng chỉ tiến lên được một bậc, nếu cứ tiếp tục thế này, cả đời này của hắn chỉ trả lời câu hỏi ‘đạo là gì’.
Chẳng lẽ đây chính là Vấn Đạo?
Vấn Đạo này hỏi cũng có chút quái, Diệp Mặc rất muốn nói bừa, mặc dù nói bừa cũng là một kiểu nói, nhưng hắn không biết một khi nói bừa, có bị truyền tống ra ngoài, mất cơ hội Vấn Đạo hay không.
Diệp Mặc dừng trên bậc thang thứ tám, suy nghĩ thật lâu rồi nói:
– Tôi đến Vấn Đạo, là muốn biết nơi nào Vấn Đạo? Hỏi đi hỏi lại như này, tôi cần gì phải Vấn Đạo? Hỏi nữa, tôi chính là đạo.
Khi Diệp Mặc nói xong câu này, bỗng nhiên nguyên thần đập mạnh, hắn bỗng nhiên được khai sáng.
Các loại đạo mà hắn trả lời đều là đạo của người khác, mỗi một người đều có đạo của riêng mình, mình chính là đạo chẳng lẽ không phải là đạo của mình?
Vốn dĩ muốn biết nơi nào Vấn Đạo? Bây giờ hiểu ra đạo chính là bản thân, cần gì Vấn Đạo?
Ầm.
Diệp Mặc cảm thấy bậc thang dưới chân mình bỗng nhiên biến mất, còn hắn lại đang ở một nơi mới, ba chữ Thần thông đạo xuất hiện trước mặt hắn, Diệp Mặc lập tức biết mình đã lên đến tầng thứ tư rồi, Thần thông đạo các.
Các loại pháp thuật dung hợp với các loại đạo thuật trong thức hải mình đều đang nhảy lên, khiến hắn không thể kìm chế được mà đắm chìm vào.
Diệp Mặc căn bản cũng không cần nghĩ, hắn đã đắm chìm vào trong đó rồi.
Đắm chìm vào trong thần thông dung hợp, Diệp Mặc vốn muốn vì Hắc thạch cân mà tìm một môn thần thông, nhưng sau khi hắn hoàn toàn đắm chìm vào trong cảm giác này, thứ đầu tiên xuất hiện trong thức hải của hắn không ngờ là một ngón tay của Quan Phi Kiếm trước lúc chết.
Ngón tay đó giống như ngân hà cuốn ngược, dãy núi bạo liệt, hấp thụ sát cơ của trời đất lại lần nữa tuôn ra trước mặt hắn vậy.
Ầm…
Thức hải của Diệp Mặc từng đợt quay cuồng, giống như chân trời xa xôi lại lần nữa giơ một ngón tay ra, chỉ vào nguyên thần của hắn.
Một giọng nói đáng sợ truyền đến trong hư không:
– Hạo thiên đệ nhất chỉ, tịch diệt…
Tịch diệt?
Giác quan thứ sáu của Diệp Mặc hoàn toàn bị ‘tịch diệt’ đó thu hút, toàn thân đang ở trong quy tắc thần thông dung hợp, không ngừng dung hợp, chuyển hóa, hấp thu…
Thời gian giống như nước trôi vậy, Diệp Mặc hoàn toàn đắm chìm trong nhất chỉ đó, không thể nào tự kiềm chế được.
Một ngày, một tháng, một năm…
Hôm nay Diệp Mặc bỗng nhiên lại tỉnh dậy, đồng thời đánh ra một quyền…
Tầng thứ tư của Vấn Đạo các trong nháy mắt liền bị một quyền này cuốn đi, giống như toàn bộ không gian đều bị một quyền này hút hết vậy, hình thành từng trận lốc xoáy sát diệt khí thế bàng bạc, sau đó toàn bộ không gian đều bị biến mất, hư vô, tiêu tan…
– Quyền lợi hại.
Diệp Mặc nhìn không gian xung quanh vẫn không ngừng kích động, rồi lại nhìn nắm đấm của mình nói.
– Sau này đây chính là thần thông đầu tiên của mình, hư không.
Diệp Mặc kìm nén sự kích động trong lòng lại.
Hư không chỉ là một quyền, lại dung hợp với Tịch diệt chỉ và cùng nhân tố không gian, thậm chí có chút thần thức tấn công trong đó.
Diệp Mặc chắc rằng, nếu như lúc trước hắn lĩnh ngộ được hư không, thì quyền này hoàn toàn có thể chặn lại Tịch diệt chỉ của Quan Phi Kiếm được, thậm chí có thể áp chế được gã.
Diệp Mặc không tiếp tục nghiên cứu quyền thứ hai nữa, hắn có thể lĩnh ngộ được một quyền đã là quá may mắn rồi, hắn không hi vọng mình có thể tiếp tục lĩnh ngộ được quyền thần thông thứ hai.
Lúc này Diệp Mặc lấy ra Hắc thạch cân của mình, đối với hắn mà nói, hư không chỉ là một chiêu thức tuyệt sát, quả cân mới là thủ đoạn chủ yếu của hắn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1702: Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
D
iệp Mặc không nhắm mắt trầm tư giống như lần lĩnh ngộ ‘Hư không quyền’ trước, hơn nữa còn ném Hắc Thạch Cân ra một cách điên cuồng, liên tục công kích về bốn phía không gian xung quanh.
Trong nhất thời, toàn bộ không gian đều bị Hắc Thạch Cân đánh vào, khắp nơi đều là thần thức Tiên nguyên tung hoành, thậm chí ngay cả thần thông quy tắc nơi này cũng bị Hắc Thạch Cân phá hư, trở nên mất trật tự.
May mắn là ở đây không có tiên yêu thú hay người nào khác cả, nếu không chắc chắn là phải tự nhận mình xui xẻo gặp phải tai ương rồi.
Khi Tiên nguyên của Diệp Mặc gần như cạn kiệt, thậm chí cả thần thức cũng giảm đi chín thành, thì Hắc Thạch Cân của hắn mới trùng xuống.
Nhưng bỗng nhiên Hắc Thạch Cân lại không chút dấu hiệu nào mà biến mất rồi xuất hiện ở ngoài mấy ngàn mét, đồng thời đập xuống một phát, trước sau đều không hề nhìn ra chút khoảng cách thời gian nào.
Diệp Mặc lập tức ngừng lại ngơ ngác nhìn Hắc Thạch Cân của mình.
Hắn không ngờ lại lĩnh ngộ được một loại thần thông mới: “Thuấn sát”! Hơn nữa thần thông này còn có quan hệ với không gian pháp tắc.
Lúc này hắn bỗng nhiên cảm giác được so với thần thông thì pháp tắc còn quan trọng hơn.
Đã có pháp tắc, thì sẽ có thần thông.
Sau này khi ném Hắc Thạch Cân ra, không hề có chút dấu hiệu nào thì nó đã xuất hiện trên đỉnh đầu của đối phương rồi, liệu có mấy người có thể phòng bị được? Trừ phi đối thủ có pháp bảo phòng ngự cực mạnh, nếu không thật sự sẽ là ‘Thuấn sát’ rồi.
Diệp Mặc thở ra một hơi.
Chiêu này sau gọi là ‘Thái sơn áp đỉnh’ đi.
Chỉ là nó tiêu hao lượng thần thức quá lớn, nên tốt nhất là giữ lại làm chiêu bảo mệnh thôi.
Thu hồi Hắc Thạch Cân lại, Diệp Mặc cũng không tiếp tục nghiên cứu công pháp thần thông nữa, lúc này hắn đang nghĩ nếu bản thân có thể giống như chiêu ‘Thái sơn áp đỉnh’, có thể trực tiếp dùng không gian pháp tắc chạy trốn, chớp mắt đã là cả vạn dặm, vậy thì còn ai có thể bắt được hắn nữa?
Diệp Mặc không biết ‘Thuấn di’, càng không biết ‘Na di’.
Nhưng hắn đã từng nghe nói qua, ‘Na di’ là thủ đoạn của đại thần thông, có thể trực tiếp đi từ tinh cầu này tới tinh cầu khác, thậm chí từ một Thiên Vực này tới Thiên Vực khác.
Diệp Mặc cũng hiểu rằng với tu vi hiện tại, muốn ‘Na di’ căn bản là không có khả năng.
Cho dù là có đại thần thông nào tận tay chỉ dạy cho hắn thì hắn cũng không thể lĩnh giáo được.
Nhưng hắn có thể tự mình nghiên cứu về ‘Thuấn di’ mà, biết đâu có thể nghiên cứu ra được thần thông ‘Thuấn di’.
Ba tháng sau, Diệp Mặc hoàn toàn buông tha mộng tưởng ‘Thuấn di’ của mình.
Hắn không có cách nào để lĩnh hội được thần thông ‘Thuấn di’ cả, dường như là vẫn còn thiếu một chút gì đó.
Nhưng hắn cũng không yêu cầu được tiến vào tầng năm Vấn Đạo Các, vì hắn còn cần phải dung hợp pháp thuật ngũ hành ở tầng bốn này, còn có cả ‘Huyễn vân đao pháp’ nữa.
Hắn đã đắc tội với quá nhiều người, ngoại trừ cách tăng lên tu vi của mình, thì tìm ra một phương thức để có thể chạy trốn đối với hắn cũng cực kỳ quan trọng.
Lại hai tháng nữa trôi qua, ‘Ngũ hành độn pháp’ của hắn đã đại thành.
Bốn tháng sau, ‘Huyễn vân đao pháp’ đệ cửu đao ‘Thái hồng’ xuất thế, ‘Huyễn vân đao pháp’ đại thành.
Dựa theo cách nghĩ của Diệp Mặc, thì hắn không muốn diễn sinh hoàn thiện ra đệ cửu đao của ‘Huyễn vân đao pháp’.
Vì ‘Huyễn vân đao pháp’ có thể tung hoành ở Tu Chân Giới, nhưng ở Tiên Giới này thì chỉ giống như là gân gà mà thôi.
Chỉ là khi hắn dung hợp ‘Huyễn vân đao pháp’ với thần thông, thì hắn mới phát hiện ra là khi ‘Huyễn vân đao pháp’ của hắn còn chưa đại thành, thì không có cách nào để dung hợp với thần thông cả.
Cho nên hắn chỉ có thể hoàn thiện ‘Huyễn vân đao pháp’ của mình, diễn sinh ra đệ cửu đao ‘Thái hồng’.
‘Thái hồng’ là chiêu thức duy nhất trong ‘Huyễn vân đao pháp’ không dùng tên ‘Huyễn vân đao pháp’ để mệnh danh chiêu thức, cũng là một chiêu duy nhất có xen kẽ giữa pháp thuật và thần thông.
Khi Diệp Mặc hoàn thiện ‘Thái hồng’, thì không đợi Diệp Mặc nói gì đã có một cầu thang mầu vàng kim sắc xuất hiện ở tầng bốn.
Diệp Mặc biết rằng đây chính là lối đi thông lên Vấn Đạo Các tầng năm.
Hiện tại hắn sợ nhất là gặp cái thứ này, vì đợi lát nữa đi lên, sẽ lại là vô số các vấn đề giống nhau nói mãi không dứt.
Tuy Diệp Mặc rất ghét thứ này, nhưng cũng không thể nào không bước lên được.
Hắn ở thần thông Vấn Đạo Các đã đủ lâu rồi, nếu như còn tiếp tục nữa, thì cũng không có ý nghĩa gì.
Nhưng khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là lần này hắn đi lên lại không có bất kỳ ngăn trở gì, dễ dàng tiến lên tầng năm của Vấn Đạo Các.
– Pháp tắc đạo.
Khi Diệp Mặc trông thấy cái đạo pháp tắc này, thì trong lòng của hắn liền đại hỉ.
Hắn thật không ngờ trong Vấn Đạo Các còn có cả pháp tắc đạo nữa.
Tác dụng của pháp tắc thì lúc này Diệp Mặc đã hiểu rõ rồi, vì khi hắn đánh nhau với Quan Phi Kiếm, thì chính là nhờ vào một tia lĩnh ngộ pháp tắc để cứu mạng và thành công giết được Quan Phi Kiếm.
Nhưng pháp tắc mà hắn lĩnh ngộ được chỉ có một tia nhỏ bé đáng thương như vậy mà thôi đã đủ để giúp hắn giết được Quan Phi Kiếm rồi.
Như vậy đủ để thấy pháp tắc chi lực tại Tiên Giới này trọng yếu như thế nào.
Diệp Mặc nhắm mắt lại, cảm thụ khí tức hỗn độn ở nơi này.
Đúng thế, đúng là khí tức hỗn độn, cái này có chút giống với Thế giới trang vàng của hắn.
Đáng tiếc là Thế giới trang vàng của hắn còn chưa hoàn thiện, không có cách nào cảm nhận được pháp tắc chi lực cả.
Mà ở đây, một không gian hỗn độn hoàn thiện, hắn có thể cảm nhận rõ các loại khí tức của pháp tắc lượn lờ bên cạnh hắn.
Kim hệ pháp tắc, Mộc hệ pháp tắc, Thủy hệ pháp tắc, Hỏa hệ pháp tắc, Thổ hệ pháp tắc, Phong hệ pháp tắc…
Không gian pháp tắc, thời gian pháp tắc, giới vực pháp tắc, sinh mệnh pháp tắc…
Vô số tin tức các loại pháp tắc liền vọt tới.
Diệp Mặc lập tức nhớ kỹ những đạo tin tức này, sau đó bắt đầu tìm hiểu…
Ba tháng trôi qua, nửa năm trôi qua, thậm chí đã một năm trôi qua…
Diệp Mặc chậm rãi tỉnh lại.
Hắn phát hiện thứ mình có thể tin thông, vẫn chỉ là một chút không gian pháp tắc đáng thương ngày trước mà thôi, mà những pháp tắc còn lại thì ngoại trừ việc nhớ kỹ được một chút hình thức tin tức bên ngoài, thì hắn hoàn toàn không có cách nào lĩnh ngộ được dù chỉ là một tia.
Đây là vì sao? Chẳng lẽ không gian ‘Pháp tắc đạo’ này còn không bằng cái đại điện ngày trước mình ở hay sao? Diệp Mặc nhíu mày, hoàn toàn không thể hiểu là chuyện gì xẩy ra.
Trong thời gian vừa qua, hắn đã thử tự mình lĩnh ngộ qua các loại pháp tắc, cũng thử cố gắng lý giải sâu sắc thêm về không gian pháp tắc của mình, nhưng trên thực tế thì thu hoạch của hắn lại là con số không.
Không có một chút tiến bộ nào cả.
Diệp Mặc không tiếp tục đi thử lĩnh ngộ pháp tắc nữa, vì hắn đã nghĩ thông suốt rồi.
Bản thân hắn có thể lĩnh ngộ được một tia không gian pháp tắc, là do cơ duyện tuyệt đại.
Chủ yếu hơn có lẽ là do Nghiêm Cửu Thiên đã từng thi triển qua loại không gian pháp tắc này ở trước mặt hắn, cho nên hắn mới có thể nắm bắt được dao động lực lượng không gian pháp tắc cùng với dao động lực lượng Tiên nguyên.
Hiện tại không có bất kỳ người nào ở trước mặt hắn thi triển bất kỳ một loại pháp tắc nào, hơn nữa tu vi của hắn cũng có hạn, chỉ dừng lại ở mức Huyền Tiên mà thôi, cho nên nếu muốn tiếp tục lĩnh ngộ pháp tắc, thì đơn giản chính là một loại chuyện hoang đường viễn vông rồi.
Nếu lúc trước Nghiêm Cửu Thiên là Đại Tiên hoặc Vị Tiên, thì có thi triển không gian pháp tắc trước mặt hắn, thì hắn cũng không nhất định có thể lĩnh ngộ được.
Vừa may lúc đó Nghiêm Cửu Thiên cũng là một Huyền Tiên, điều này mới khiến cho hắn có cơ duyên xảo hợp mà nắm bắt được một tia không gian pháp tắc.
Sau khi hiểu được đạo lý này, thì Diệp Mặc thẳng thắn không tiếp tục lĩnh ngộ pháp tắc nữa.
Hắn biết rằng dù sao mình cũng đã có chút thu hoạch rồi, ít nhất là trong đầu của hắn đã có đủ thông tin của các loại pháp tắc.
Nếu một ngày nào đó hắn có thể lĩnh ngộ được, thì không chừng sẽ là chuyện thuận nước thành sông rồi. ‘Pháp tắc đạo’ các thuộc về ‘Hỗn độn đạo’ các, các loại nguyên tố khí tức đều có.
Đối với việc lĩnh ngộ công pháp ‘Thuấn di’ thì có ý nghĩa cực kỳ lớn.
Lần này đã không để cho Diệp Mặc thất vọng nữa.
Nửa năm sau, Diệp Mặc dưới sự trợ giúp của một tia lĩnh ngộ không gian pháp tắc kia, đã lĩnh ngộ được một tia ‘Thuấn di’ thần thông nhập môn.
Lần thứ nhất thì hắn có thể ‘Thuấn di’ được khoảng cách trăm dặm, mặc dù không phải là khoảng cách lớn, nhưng theo tu vi của hắn đề thăng, thì khoảng cách ‘Thuấn di’ của hắn cũng sẽ được tăng lên.
Khuyết điểm duy nhất chính là lượng Tiên nguyên cùng thần thức tiêu hao cũng không nhỏ.
Nhưng Tiên nguyên cùng thần thức của Diệp Mặc cao hơn nhiều so với những tiên nhân cùng cấp khác, cho nên cũng không thèm để ý.
Khi Diệp Mặc lại một lần nữa ‘Thuấn di’ đi, thì trong lòng liền kích động hẳn lên.
Khó trách vì sao ai ai cũng muốn tiến vào Vấn Đạo Các, căn bản vì ở đây chính là thiên đường tu luyện mà.
Nếu như có thể để hắn ngây ngốc ở đây tu luyện mỗi tầng mấy trăm năm, thì thành tựu của hắn sẽ là bao nhiêu?
Trước khi vào Vấn Đạo Các thì Diệp Mặc đã hỏi qua.
Việc ở trong Vấn Đạo Các thời gian bao lâu là do sự lĩnh ngộ của mỗi người, không phải là muốn ở lại bao lâu thì ở.
Có ít người chỉ vài năm đã đi ra, cũng có ít người có thể ở lại vài chục thậm chí hơn trăm năm.
Nhưng nghe nói giới hạn của Vấn Đạo Các là một trăm năm, nhưng thực sự rất ít người có thể ở lại đủ một trăm năm.
Lại một lần nữa cầu thang mầu vàng kim biến mất tại tầng năm.
Cho dù Diệp Mặc biết rõ nếu hắn tiếp tục lưu lại ở ‘Pháp tắc đạo’ các này thì sẽ có rất nhiều chỗ tốt.
Nhưng thời gian của hắn có hạn, hắn không thể nào nán lại ở đây để tu luyện được.
Cho nên hiện tại hắn chỉ có thể cất cao giọng nói:
– Ta đã nắm giữ được một tia không gian pháp tắc, thỉnh cầu được lên Vấn Đạo Các tầng sáu.
Một vệt ánh sáng liền xoắn tới, Diệp Mặc trực tiếp xuất hiện ở Vấn Đạo Các tầng sáu.
Trong lòng Diệp Mặc còn đang cảm thán, vì hắn đã may mắn nắm được một tia không gian pháp tắc từ trước, nếu không thì đừng bao giờ mong đi lên được tầng sáu.
Diệp Mặc giương mắt nhìn lên ba chữ to ‘’Luân hồi đạo’, cũng cảm giác được một trận váng đầu.
Lúc này trước mắt Diệp Mặc lập tức xuất hiện vô số hình ảnh, từ thương nhân tới binh sĩ, tướng quân, hoàng đế, phu xe, nông dân…
Vô số gương mặt tương tự, vô số loại luận hồi nhân sinh chớp động trước mặt Diệp Mặc.
Lúc này hắn giống như là đang nhìn thấy nguyên một đám người anh em song sinh của hắn vậy.
Hắn thấy mình sinh ra ở Yến Kinh, thấy mình bị người khác ám hại, thấy mình ở trường Đại học Ninh Hải, sau đó lập tức lại một vòng luân hồi trở lại trọng sinh đến thân thể này.
Hóa ra cái tên Diệp Mặc kia cũng chỉ là một lần luân hồi của ta mà thôi, thực tế vẫn là chính mình, chỉ là một vòng luân hồi trở lại của mình bị chênh lệch thời gian pháp tắc.
Khó trách vì sao sau khi sống lại lại thiếu đi hơn hai mươi năm, hóa ra là Diệp Mặc ở Ninh Hải cùng Diệp Mặc ở Đông Huyền Châu là một vòng luân hồi xoay chuyển vượt qua pháp tắc thời gian, mà cái thời gian chêch lệch này là hơn hai mươi năm.
Bỗng nhiên một hình ảnh nữa lại xuất hiện trước mặt Diệp Mặc.
Ở đây là một khuôn hoa viên rộng lớn xinh đẹp, một vị phu nhân tóc tai rối bù đang lôi kéo một thiếu niên, khóc lóc quỳ gối trước mặt một người đàn ông trung niên đầu đội vương miện.
Mà ở bên cạnh vị trung niên kia còn có hơn mười thiếu niên và mười cô bé cực đẹp nữa.
Vị phu nhân kia một bên khóc lóc nỉ non, muốn lao lên ôm lấy chân của trung niên đế vương kia.
Trung niên đế vương kia liền cau mày, hừ lạnh một tiếng rồi nói:
– Thứ rác rưởi như vậy, giữ lại có ích lợi gì? Ném đi cho rồi.
– Táp Đế đại nhân, van cầu người giữ lại ấu nhi…
Vị phu nhân kia còn chưa nói hết lời, thì trung niên đế vương đã một cước đạp ngã bà xuống dưới khiến bà và thiếu niên kia lập tức ngã lăn xuống thềm đá.
– Tìm một Tu Chân Giới thiếu thốn linh khí mà vứt nó xuống.
Nó có thể sống sót hay không thì phải xem vận khí của nó…
Sau khi vị trung niên đế vương kia nói xong câu này thì liền xoay người rời đi.
– Táp Đế…
Vị phu nhân kia liền phát ra một tiếng kêu than giống như là chim Đỗ Quyên vậy, nhưng vị trung niên đế vương kia giống như là không hề nghe thấy, cứ thản nhiên bước đi.
Lúc này lập tức có hai tên cao to tiến về phía thiếu niên kia sau đó mang thiếu niên rời đi, chỉ để lại vị phu nhân vẫn khóc lóc với cõi lòng rỉ máu.
…
Diệp Mặc bỗng nhiên bừng tỉnh, lại phát hiện ra bản thân đã lệ rơi đầy mặt.
Trước mặt ngoại trừ ba chữ ‘Luân hồi đạo’ to tướng ra, thì không còn cái gì nữa.
Thiếu niên kia từng là một kiếp luân hồi của hắn sao? Cái Tu Chân Giới thiếu thốn linh khí kia phải chăng là Đông Huyền Châu? Vậy còn vị đế vương trung niên gọi là Táp Đế kia là ai? Tại sao lại vứt bỏ mình?
Vị phu nhân kia là ai? Vì sao lại bảo vệ cho mình như vậy? Cái hoa viên xinh đẹp kia là nơi nào?
Suốt cả một ngày trôi qua, Diệp Mặc phát hiện bản thân vẫn chưa hề có một cử động từ khi tiến vào ‘Luân hồi đạo’ các này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1703: Ta Không Luân Hồi
Ta Không Luân Hồi
D
iệp Mặc bước lên trước một bước, trong lòng dường như có chút sáng tỏ, hắn mơ hồ cảm giác thiếu niên kia chính là một kiếp luân hồi của hắn, vị phu nhân đang ôm hắn khóc thút thít kia hình như là người thân thiết nhất của hắn.
Diệp Mặc nắm chặt nắm đấm, trước lúc luân hồi hắn bị ném bỏ, sau khi luân hồi hắn vẫn bị vứt bỏ.
Khi hắn từ một kiếp luân hồi trọng sinh đến một kiếp luân hồi khác, sau khi hắn dùng Bát Hệ Tạp Linh Căn bắt đầu tu chân, hắn vẫn là đối tượng bị vứt bỏ.
Thiên đạo cũng đang vứt bỏ hắn, mỗi một lần lôi kiếp đều tựa như đang ngầm hãm hại hắn, đưa hắn vào chỗ chết.
Nếu như hắn không có Thế Giới Trang Vàng, nếu như hắn không biết trận pháp, nếu như hắn không có ‘Tam sinh quyết’, nếu như không ngẫu nhiên luyện thể thành công. . .
Nếu như không có những điều này, hắn lại bị vứt bỏ một lần nữa rồi, lôi kiếp kia sớm đã khiến hắn hóa thành tro bụi rồi.
Nhưng lúc này đây, hắn dùng vận may và nghị lực cực lớn để nắm giữ vận mệnh của mình, ít nhất đến bây giờ, Thiên đạo lôi kiếp vẫn không biết làm thế nào với hắn.
Nhìn nhìn ba chữ ‘Luân hồi đạo’ kia của tầng thứ sáu Vấn Đạo các, một lúc lâu sau, Diệp Mặc giơ lên một tay chậm rãi nói:
– Từ nay về sau, không ai dám khiến ta vào luân hồi nữa, từ nay về sau Diệp Mặc ta cùng tồn tại với trời đất, vĩnh viễn không bao giờ luân hồi!
Nói xong bàn tay hạ xuống, mang theo một vệt sáng màu vàng bổ ra.
Tầng thứ sáu của Vấn Đạo Các mơ hồ vang lên tiếng vọng hư ảo, – . . . cùng tồn tại với trời đất, vĩnh viễn không luân hồi. . .
Vĩnh viễn không luân hồi. . .
Thanh âm liên miên không dứt, vang vọng không dứt trong ‘Luân hồi đạo’ của Vấn Đạo Các.
Từ nay về sau, vận mệnh của hắn, hắn phải nắm chắc trong tay mình, không người nào có thể vứt bỏ hắn, không ai có tư cách vứt bỏ hắn.
Hắn có Thế giới trang vàng, có ‘Tam sinh quyết’, có Khổ Trúc. . .
Hắn không tin không thể khiến mình vĩnh viễn tồn tại.
Uỳnh uỳnh…
Sau khi Diệp Mặc phát ra lời thề của mình, Tiên Nguyên trong cơ thể cuồn cuộn lưu chuyển, như Hoàng Hà cuồn cuộn chảy.
Diệp Mặc chỉ sừng sững bất động, Tiên Nguyên của hắn không cần tu luyện tự động tăng lên, từ Huyền tiên hậu kỳ tiến đến Huyền tiên đỉnh, rồi lại đến Huyền tiên viên mãn. . .
Thức hải của hắn càng lúc càng giống như thực thể, cũng ngưng kết kéo dài, dường như đang thị uy thay hắn.
Từng luồng từng luồng Tiên Nguyên màu vàng lượn vòng quanh thân Diệp Mặc, dường như còn đang tôi luyện thân thể của hắn.
Một ngày, hai ngày. . .
Một tháng trôi qua, Diệp Mặc lại đánh ra một quyền, trong hư không run rẩy từng trận từng trận, dường như ngay cả toàn bộ tầng thứ sáu của Vấn Đạo Các đều đang lung lay.
Diệp Mặc biết, hắn nên lên tầng thứ bảy rồi.
– Từ nay về sau ta không vào luân hồi, không cần vấn đạo luân hồi, thỉnh cầu lên vấn đạo tầng thứ bảy.
Diệp Mặc lớn tiếng nói với tầng thứ sáu trống không của Vấn Đạo Các.
– Không vào luân hồi, không mượn Luân hồi đạo, xin mời ra khỏi Luân hồi đạo. . .
Trong hư không thanh âm Koong koong truyền đến, Diệp Mặc lập tức liền hiểu ra.
‘Không vào luân hồi, không mượn Luân hồi đạo, xin mời ra khỏi Luân hồi đạo’, ý này là muốn khiến hắn ra khỏi Vấn Đạo các, Diệp Mặc khẳng định bên ngoài có tai mắt của Hách Dị tiên vương, một khi hắn ra khỏi Vấn Đạo các, thì đâu còn mạng mà sống?
Khi một hồi choáng váng truyền tới, trong lòng hắn đã cả kinh, vội vàng nhổ sợi tóc mà Huân Nhiên Tiên Tử dùng làm ký hiệu ra ném đi, đồng thời thoáng cái liền tàng hình đi.
Vốn hắn còn định lợi dụng cọng tóc này dẫn dụ Huân Nhiên Tiên Tử ra giáo huấn cô một trận, nhưng bây giờ cũng sắp bị tống ra ngoài rồi, hắn nào còn dám giữ lại thứ gây họa này?
Đồng thời hắn cũng triệt để hiểu rõ ‘Đạo’ của Vấn Đạo Các có ý nghĩa gì rồi, vấn đạo, cũng muốn mượn đạo, ‘đạo’ này có hai ý nghĩa.
Thứ nhất, anh ở một tầng trong số đó, nhất định phải hiểu rõ một chút đạo nghĩa của tầng này, ví dụ như tại Pháp Tắc Đạo, anh phải hiểu rõ một chút Không Gian Pháp Tắc hoặc là Pháp Tắc khác, thì mới có thể tiến vào tầng tiếp theo.
Khi anh hiểu rõ một chút Đạo, mà Đạo của tầng này lại có một hàm nghĩa khác, đó chính là con đường đạo chân chính.
Anh có thể nhờ vào con đường này, tiến vào nơi vần đạo kế tiếp.
Đạo có thể cho anhi tiến vào tầng kế tiếp, chính là truyền tống hoặc là bậc thang ánh sáng.
Mà tại ‘Luân hồi đạo’ của tầng thứ sáu Vấn Đạo các, hắn lại nói là không vào luân hồi, hiển nhiên là không cách nào mượn nhờ được con đường luân hồi để tiến vào tầng thứ bảy.
Dù là hắn hiểu rõ luân hồi của mình, như vậy cũng không được.
Nếu như hắn còn muốn tiến vào tầng thứ bảy của vấn Đạo các, thì chỉ có thể để lần sau đến vậy, hoặc là lần sau hắn sẽ đích thân xuất hiện tại tầng thứ bảy.
Sau khi Diệp Mặc cảm giác mình rơi vào quảng trường Vấn Đạo, căn bản là không có bất kỳ suy nghĩ gì, lập tức liền liên tiếp thực hiện mấy cái Thuấn di (dịch chuyển tức thời).
Năm động tác Thuấn di xảy ra trong một hơi thở, sau năm cái Thuấn di này, Diệp Mặc đã ẩn nấp rồi, không có bất kỳ động tác nào nữa.
Khi hắn vừa mới ra khỏi Vấn Đạo các, khẳng định là có xung động không gian và tiên nguyên, tuy hắn có công pháp ẩn nấp, nhưng Diệp Mặc vẫn không dám khẳng định loại xung động này có thể bị người khác phát giác hay không.
Từ khi vấn đạo đến bây giờ đã mấy năm trôi qua rồi, quảng trường Vấn Đạo vẫn có người chưa tản đi, vẫn còn cảm nhận thấy một chút xíu Đạo Vận đã từng tràn ra.
– Bồng huynh, vừa rồi huynh có cảm giác thấy ở giữa quảng trường Vấn Đạo có một chút dao động không gian hay không?
Ở một chỗ bên rìa quảng trường Vấn Đạo, một Đại La Tiên nghi hoặc hỏi vị Đại La Tiên ở bên cạnh.
Đại La Tiên được gỏi là Bồng huynh kia nhíu mày, gật đầu một cái nói:
– Phương Dị huynh, tôi cũng cảm nhận thấy một chút dao động nên mới tỉ mỉ rà soát một lượt, nhưng thần thức quét qua, lại chẳng thấy gì cả.
Hai người nhìn nhau một cái, đều lộ ra vẻ thận trọng, gần như là cùng lúc nói ra:
– Đi xem xem.
Diệp Mặc đã ra khỏi quảng trường Vấn Đạo, cảm giác thấy xung quanh không có thần thức quét qua, không dám dừng lại, tiếp tục bắt đầu Thuấn di.
Lúc này hắn chẳng qua chỉ cách Vấn Đạo các vài trăm dặm mà thôi, hắn không dám quang minh chính đại sử dụng Độn thuật, càng không dám phóng Thanh Nguyệt ra.
Bất kể là Độn thuật hay là pháp bảo phi hành, xung động không gian quá lớn, đều có thể bị người khác tra xét thấy, chỉ có Thuấn di mới là thứ gây dao động không gian thấp nhất.
Trừ phi thần thức của người đó vừa đúng ngay phương vị mà hắn Thuấn di, hoặc là đã biết hắn đang Thuấn di, lúc nào cũng đều chú ý tới dao động không gian xung quanh đây, bằng không thì không thể tìm thấy hắn.
Hai Đại La tiên kia còn đang ở trên quảng trường Vấn Đạo kiểm tra một chút dao động không gian kia, Diệp Mặc đã bắt đầu thi triển độn thuật rồi.
Sau mười mấy lần Thuấn di, Diệp Mặc thực sự là sức cùng lực kiệt rồi.
Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, hắn khẳng định là không cần mấy Đại La Tiên kia ra tay, một Hư Tiên là có thể giết chết hắn rồi.
Cho nên khi cách quảng trường Vấn Đạo gần hai ngàn dặm, hắn chuẩn bị thi triển Độn thuật.
Diệp Mặc còn dự định sau khi thi triển Độn thuật chạy khỏi Nặc Y tiên thành, lập tức liền đạp trên Thanh Nguyệt đi càng xa càng tốt.
Nhưng hắn còn chưa thi triển Độn thuật, một loại cảm giác nguy ngập đáng sợ truyền đến, trong nháy mắt Diệp Mặc liền ra quyết định, hắn trực tiếp liền ẩn dấu tu vi của mình dưới lốt Kim tiên trung kì, sau đó đi vào trong một thương lâu ở gần đó.
Tại Nặc Y tiên thành, hắn vẫn không dám vào Thế giới Trang vàng.
Tu vi hiện tại của hắn quá thấp, Thế giới trang vàng là biện pháp cuối cùng của hắn, tuyệt đối không thể bị bại lộ ở nơi có Tiên vương tung hoành được.
Quả nhiên Diệp Mặc mới vừa tiến vào thương lâu, liền cảm giác được một tia thần thức mạnh mẽ trực tiếp quét tới nơi hắn vừa ẩn thân.
Diệp Mặc trong lòng âm thầm lo lắng, tuy bây giờ hắn đang ở trong thương lâu, nhưng thứ nhất hắn không có mặt nạ để che lấp khuôn mặt, thứ hai hắn cũng không có công pháp thay đổi dung mạo.
Mấy năm trước trên quảng trường Vấn Đạo, hắn đột nhiên xuất hiện, tin là phần lớn người ở Nặc Y tiên thành đều đã biết hắn rồi.
Bây giờ đang ở Nặc Y tiên thành, chỉ cần hắn vừa lộ mặt, thì toàn thế giới đều biết.
Diệp Mặc nghĩ không sai, vừa rồi luồng thần thức kia chính là của hai Đại La Tiên quét tới, tuy thần thức của bọn họ không cách nào quét vào thương lâu, nhưng lại có thể trông thấy một số đường phố của Nặc Y tiên thành.
– Bồng huynh. . .
Đại La Tiên tên là Phương Dị còn chưa nói, đã bị Bồng huynh kia cắt ngang:
– Phương Dị huynh, từ khi Vấn Đạo Các mở cửa tới giờ thời gian mới có mấy năm mà thôi.
Đúng rồi, còn chưa đến hai tháng nữa, chúng ta sắp sửa thay phiên trực rồi.
Chúng ta nhất định phải trông tốt quảng trường Vấn Đạo, phòng ngừa phát sinh chuyện ngoài ý muốn.
Phương Dị kia lập tức liền hiểu ý củaBồng huynh, ha hả cười, gật gật đầu nói:
– Nói không sai, chúng ta nhất định phải trông coi quảng trường Vấn Đạo cho tốt.
Xung động Tiên nguyên vừa nãy hai người đã phát giác ra, phỏng đoán có người từ Vấn Đạo Các ra, nhưng một khi bọn họ không tìm thấy người này, thì khi Hách Dịch tiên vương trách tội, lại không dễ lo liệu rồi.
Trên thực tế, bọn họ ngoại trừ cảm giác thấy thần thức dao động ra, thực sự là vẫn không có chút manh mối gì.
Cho nên chi bằng làm bộ như cái gì cũng không biết, dù sao hai tháng sau sẽ giao cho người khác giám sát rồi.
Hơn nữa, mục đích hai người tới nơi này chủ yếu là để giám thị Diệp Mặc, đối với bọn họ mà nói, Diệp Mặc chỉ là Huyền tiên trung kỳ tầm thường mà thôi.
Một Huyền tiên trung kỳ nho nhỏ, tuyệt đối không có khả năng ra khỏi Vấn Đạo các mà không bị hai người họ phát hiện.
Vừa rồi cho dù là có người ra khỏi Vấn Đạo các, cũng sẽ không thể nào là Huyền tiên mà bọn họ phải giám thị kia.
Hai người ôm thái độ nhiều một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, bỏ ý định tiếp tục truy xét Diệp Mặc, mà Diệp Mặc lại không biết, lúc này hắn đang núp ở tầng dưới chót của thương lâu xem một vài món tiên khí hạ phẩm.
– Giá cả đan dược ở đây tăng quá nhanh, hay là chúng ta đi Phượng Uy tiên thành đi, nghe nói ở đó không chỉ có giá đan dược rẻ, hơn nữa giá cả luyện khí cũng không cao.
Hai Huyền tiên sau khi dạo qua một vòng ở tầng dưới chót của thương lâu, cảm giác đồ ở đây hình như là quá mắc.
Diệp Mặc sau khi nghe thấy thế, trong lòng lại khẽ động, hắn có thể dùng Truyền Tống Trận để rời khỏi ah.
Thấy hai người này còn đang thương lượng, Diệp Mặc lại ra khỏi thương lâu trước, hắn nhanh chóng chạy tới Truyền Tống Trận.
Hắn có một loại cảm giác nguy cấp cực độ, giống như là hắn ở lại Nặc Y tiên thành thêm một giây đồng hồ, là thêm một phần nguy hiểm.
Phải đi, thì đi cho sớm, không thể đi ra từ cổng thành, thì đi ra từ Truyền Tống Trận.
Truyền Tống Trận của Nguyễn Nhạc Thiên tại Nặc Y tiên thành nhiều vô cùng, nhưng chỉ cần không phải là vận chuyển đến Thiên Vực khác, về cơ bản là sẽ không đi kiểm tra.
Diệp Mặc chỉ là một Kim tiên tầm thường, cũng không có mấy người đi tra xét hắn, hắn dễ dàng liền từ Truyền Tống Trận của Nặc y tiên thành đi tới Phượng Uy tiên thành.
Ở Phượng Uy tiên thành Diệp Mặc căn bản là không đi ra ngoài, lại một lần nữa chuyển thẳng đến Trạch Linh tiên thành. . .
Diệp Mặc rời khỏi Nặc Y tiên thành còn chưa đến thời gian nửa nén nhang, một luồng thần thức cực kỳ dũng mãnh bắt đầu tìm kiếm từng tấc một khắp Nặc Y tiên thành.
Luồng thần thức dũng mãnh này vừa quét ra, khắp cả Nặc Y tiên thành lập tức liền trở nên yên tĩnh lại.
Sự phẫn nộ của luồng thần thức này, bất kì ai cũng đều có thể cảm giác thấy được.
Thậm chí ngay cả tiên nhân đang đi lại trên đường phố, hay là đang giao dịch trong phường thị, cũng đều dừng lại, không ai dám chọc giận chủ nhân của luồng thần thức này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1704: Đại Tiên Lôi Kiếp
Đại Tiên Lôi Kiếp
S
ở dĩ Trường Tân tiên vương nhận một đệ tử Thiên Tiên, hoàn toàn là vì tiềm lực phát triển của Quan Phi Kiếm, huống chi Quan Phi Kiếm còn tặng ngọc giản của Hạo Thiên Chỉ cho y.
Cho nên y rất là tâm đắc đối với đệ tử Quan Phi Kiếm này, đồng thời tin tưởng thành tựu tương lai của Quan Phi Kiếm sẽ không dưới y.
Vốn cho rằng cuộc tỉ thí Vấn Đạo tầm thường, tuyệt đối không thể có người sẽ sinh ra uy hiếp đối với Quan Phi Kiếm, cho nên đối với cuộc thi Vấn Đạo y căn bản là không để ý tới.
Khiến cho y không ngờ tới là, khi y trở lại Nặc Y tiên thành lại nhận được tin tức Quan Phi Kiếm – đệ tử của mình đã chết, còn là cứng đối cứng trên lôi đài bị đối thủ giết chết ngay chính diện.
Tin tức này Trường Tân tiên vương căn bản là không tin, nhưng khi y nghe nói đối phương chỉ là Huyền tiên trung kỳ mà lĩnh ngộ được một chút không gian pháp tắc, y tin rồi.
Đáng tiếc là Huyền tiên tên là Mạc Ảnh kia đã tiến vào Vấn Đạo các, dù Trường Tân y hận Mạc Ảnh thấu xương, cũng không thể làm gì được.
Cho nên y giống với Hách Dịch tiên vương, cũng bố trí tai mắt ở quảng trường Vấn Đạo, cũng là một Đại La Tiên.
Tâm trạng muốn giết Diệp Mặc của y có thể nói là càng bức thiết hơn so với Hách Dịch tiên vương, bởi vì Diệp Mặc đã lấy đi tất cả đồ của Quan Phi Kiếm.
Những đồ vật khác của Quan Phi Kiếm thì thôi cho qua, nhưng cái trống Hạo Thiên kia lại liên quan đến truyền thừa của Hạo Thiên Đại Đế.
Lúc trước khi Quan Phi Kiếm lấy được một phần truyền thừa cực nhỏ của Hạo Thiên Đại Đế, chưa lấy được trống Hạo Thiên chân chính.
Về sau y đã nghiên cứu qua tất cả những thứ mà Quan Phi Kiếm lấy được, không tìm được bất kỳ vật gì có ích, lần này y rời khỏi Nguyễn Nhạc Thiên, chính là vì tìm kiếm truyền thừa của Hạo Thiên Đại Đế.
Sau khi y lại một lần nữa tìm được nơi mà lúc trước đệ tử Quan Phi Kiếm lấy được truyền thừa, phát hiện cái trống Hạo Thiên mô phỏng kia rất khả nghi.
Vốn y trở về là muốn nghiên cứu trống Hạo Thiên lại một lần, lại biết được đệ tử Quan Phi Kiếm bị giết.
Trống Hạo Thiên cũng bị cướp đi.
Bất kể là vì đệ tử bị giết, hay là vì chuyện về truyền thừa của Hạo Thiên Đại Đế, y đều nhất định phải tìm được Mạc Ảnh kia.
Sau khi Diệp Mặc từ Vấn Đạo các đi ra, Đại La Tiên mà Trường Tân tiên vương bố trí ở quảng trường Vấn Đạo cũng phát hiện ra dao động không gian, nhưng cũng không tìm thấy cụ thể là ai từ trong Vấn Đạo Các ra.
Nhưng không giống với hai thủ hạ mà Hách Dịch tiên vương bố trí, gã thủ hạ kia của y ngay từ đầu đã báo cáo cho y rồi.
Điều khiến cho Trường Tân tiên vương bực tức là, khi tin tức đến y đang luyện chế một lò đan dược cực kỳ quan trọng.
Không kịp thời đi tra xét tin tức, chờ y luyện chế đan dược hoàn tất xong thì lại phát hiện tin tức là Vấn Đạo các có khả năng có người đi ra.
Tin tức này đối với y mà nói là cực kỳ quan trọng.
Ngay từ lúc đầu y dùng thần thức bao trùm toàn bộ Nặc Y tiên thành.
Là một Tiên vương đỉnh cao, y sẽ không cho rằng người ra không phải là Diệp Mặc.
Dưới cái nhìn của một tiên vương như y, Diệp Mặc có thể giết được Quan Phi Kiếm, thủ đoạn tuyệt đối là không tầm thường, huống chi y còn nghe nói Diệp Mặc nắm bắt được một ít Không Gian Pháp Tắc? Người có bản lĩnh như này có thể chạy khỏi quản chế của Đại La Tiên cũng không phải là không có khả năng.
Một điểm quan trọng hơn là, ngoại trừ Diệp Mặc ra khỏi quảng trường cần phải chạy trốn ra, những người còn lại căn bản là không cần phải chạy.
Chính vì những phán đoán này, Trường Tân tiên vương khẳng định kẻ đào tẩu chính là Mạc Ảnh mà y muốn bắt kia, cũng ngay từ đầu đã dùng thần thức giám sát toàn bộ Nặc Y tiên thành.
Diệp Mặc đã đi rồi, y đương nhiên là không có bất kỳ thu hoạch gì, thần thức của y ngược lại đã kinh động đến mấy vị tiên vương còn lại, nhưng y lại không quản được nhiều chuyện như vậy.
Một nén nhang sau.
Trường Tân tiên vương đã nhận được tin tức Diệp Mặc đã dùng Truyền Tống Trận để rời khỏi, sắc mặt càng tái xanh.
Y không thông báo cho Hách Dịch tiên vương, trực tiếp bắt đầu theo dấu Truyền Tống Trận, thậm chí bắt đầu chuẩn bị chặn đường tất cả Truyền Tống Trận của Nguyễn Nhạc Thiên.
Trạch Linh tiên thành là một cái tiên thành nhỏ.
Sau khi Diệp Mặc ra khỏi Trạch Linh tiên thành, không tiếp tục lợi dụng Truyền Tống Trận.
Hắn không biết mình có phải là đã bị lần theo rồi hay không, nhưng hắn có kinh nghiệm trốn chạy.
Đừng nói nơi này là Trung Thiên vực của Tiên Giới, cho dù là ở địa cầu, Diệp Mặc cũng biết dựa vào xe chuyển sĩ quan của doanh trại để chạy trốn là chuyện ngu nhất.
Một Tiên vương tuyệt đối có thể trong một khoảng thời gian ngắn biết được hình hình Truyền Tống Trận của Thiên Vực mà mình đang ở đó, huống chi tại Nguyễn Nhạc thiên vẫn rất có khả năng có Tiên Tôn?
Hách Dịch tiên vương có ý muốn giết hắn.
Diệp Mặc vô cùng rõ ràng.
Cho nên sau khi ra khỏi Truyền Tống Trận của Trạch Linh tiên thành, hắn lập tức liền ra khỏi Trạch Linh tiên thành.
Diệp Mặc không biết người đuổi giết hắn đã không phải là Hách Dịch tiên vương nữa rồi, mà là Trường Tân tiên vương.
Nhưng sự cẩn thận của hắn khiến cho hắn một lần nữa chạy thoát được một mạng, hắn đã rời khỏi Truyền Tống Trận, bằng với việc đã thoát khỏi khống chế của Trường Tân tiên vương.
Bằng không cho dù là số lần hắn truyền tống có nhiều hơn nữa, có xa hơn nữa, cuối cùng cũng sẽ rơi vào lòng bàn tay Của Trường Tân tiên vương.
Diệp Mặc rời khỏi Trạch Linh tiên thành, ngoại trừ cẩn thận ra, còn có một suy nghĩ khác, đó chính là hắn sắp chuẩn bị độ kiếp thăng cấp lên Đại tiên rồi.
Dù là hắn có thể vượt cấp chém giết Đại Ất Tiên, nhưng lỡ như đối mặt là Đại La Tiên kia thì sao chứ? Hiện tại đã thỏa mãn điều kiện để hắn thăng cấp Đại Ất Tiên, với hắn mà nói càng sớm thăng cấp Đại Ất Tiên thì càng tốt.
Sau khi ra khỏi Trạch Linh tiên thành, Diệp Mặc phóng Thanh Nguyệt ra, chỉ trong chốc lát, liền đã biến mất khỏi phạm vi Trạch Linh tiên thành.
Trường Tân tiên vương bản lãnh có lớn hơn nữa, cũng không có cách nào tùy ý giám sát tất cả tiên nhân ra khỏi thành của một tiên thành, Diệp Mặc xen lẫn trong rất nhiều tiên nhân rời khỏi Trạch Linh tiên thành, căn bản là không có bất kỳ ai chú ý.
Hơn nửa tháng sau, Diệp Mặc xuất hiện trong một hoang mạc.
Hoang mạc này ở Nguyễn Nhạc Thiên gọi là Tây Hoang Sa Địa, phương vị cụ thể là Diệp Mặc từ trên một miếng ngọc giản bản đồ tìm được ngọc giản, bản đồ này đương nhiên là từ chiếc nhẫn của Quan Phi Kiếm.
Trong nhẫn của Quan Phi Kiếm và nhẫn của Giản Sát, Diệp Mặc đã lấy được rất nhiều vật liệu quý giá.
Đặc biệt là chiếc nhẫn của Quan Phi Kiếm, ngoại trừ rất nhiều đan dược và tiên linh thảo ra, còn có một tấm thẻ tiên tinh một trăm triệu.
Thẻ tiên tinh và thẻ linh thạch cũng tương đương nhau, tương tự như một không gian chứa đựng, lại không có bất kỳ quan hệ nào với hiệu buôn.
Mặc dù chỉ là một tấm thẻ, nhưng bên trong tấm thẻ này lại có thể chứa đựng hơn trăm triệu thậm chí vài tỷ vài chục tỷ tiên tinh.
Trong tình huống bình thường, cũng chỉ một số ít tiên nhân giàu có cực độ mới có thể sử dụng thẻ tiên tinh.
Tiên tinh của tiên nhân bình thường thì nhét vào trong nhẫn là được rồi, không cần phải sử dụng thẻ tiên tinh.
Sau khi Diệp Mặc phân loại sửa sang những thứ lấy được xong, không để ý tới cái trống Hạo Thiên bị rạn nứt kia, mà chuyên tâm nghiên cứu ngọc giản bản đồ của Nguyễn Nhạc Thiên này.
Từ ngọc giản bản đồ này Diệp Mặc biết được Trạch Linh tiên thành ở phía tây của Nguyễn Nhạc Thiên, Tây Hoang Sa Địa đã không còn thuộc về phạm vi của Trạch Linh tiên thành.
Tây hoang sa địa là nơi tiên linh khí tương đối nghèo nàn ở Nguyễn Nhạc Thiên, tiên linh thảo và vật liệu tiên cấp rất hiếm hoi, trừ một ít tiên nhân cấp thấp có thể ở chỗ này thí luyện ra, phần lớn tiên nhân đều sẽ không tới Tây hoang sa địa thí luyện.
Tây hoang sa địa chu vi mấy ngàn vạn dặm, mặc dù diện tích này ở Tiên Giới mà nói không khác một cái nắm tay là bao, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói lại là địa điểm đẹp tốt nhất để độ kiếp.
Diệp Mặc thích thăng cấp ở sa mạc, hơn nữa hắn cũng không phải là lần đầu tiên làm như vậy, sa mạc phạm vi rộng lớn, cơ hội bị phát hiện nói một cách tương đối giảm đi rất nhiều.
Trung tâm Tây hoang sa địa, Diệp Mặc chỉ để lại tấm thẻ tiên tinh một trăm triệu, còn lại toàn bộ hơn một trăm triệu tiên tinh bị hắn vứt ra để bố trí một cái tụ linh tiên trận cực lớn.
Diệp Mặc rất rõ ràng tiên linh khí cần thiết để hắn thăng cấp Đại tiên không phải một hai chút ít, ở đây tiên linh khí thiếu thốn, hắn cũng không dám tùy tiện, một khi trong lúc độ kiếp mà tiên linh khí không đủ, đó cũng không phải là chuyện tốt lành gì.
Thông thường thì tiên nhân thăng cấp Đại tiên là một sự kiện quan trọng, bất kể là tán tu hay là tông môn đều vô cùng coi trọng độ kiếp lên Đại tiên, quá trình thăng cấp này thường là có người hộ pháp.
Một khi xảy ra trường hợp tiên linh khí không đủ, sẽ có người cung cấp, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói, lại không có chuyện tốt như vậy.
Sau khi nuốt vào ‘Thái Ất Đan’, Diệp Mặc toàn lực vận chuyển ‘Tam sinh quyết’, đồng thời bắt đầu hấp thụ tiên linh khí.
Tiên linh khí chung quanh bắt đầu từ từ hội tụ trên người Diệp Mặc, cùng với quá trình ‘Tam sinh quyết’ của Diệp Mặc vận chuyển, tiên linh khí bị Diệp Mặc hấp thu càng lúc càng nhiều.
Dù là tại Tây Hoang Sa Địa thiếu thốn tiên linh khí, nhưng tiên trận cấp bốn mà Diệp Mặc dùng hơn trăm triệu tiên tinh bố trí, dưới sự lôi kéo tiên linh khí kinh khủng này, tiên linh khí ở những nơi còn lại của sa mạc rất nhanh liền bị hấp thu tới, tiên linh khí trong vòng ngàn dặm đều ùn ùn kéo đến.
Sau thời gian một ngày, trên đỉnh đầu Diệp Mặc đã hình thành một vòng xoáy tiên linh khí khổng lồ, mà tiên tinh quanh hắn càng giống như đã hóa thành sương mù, tiên linh khí tràn ra hoàn toàn bao phủ thân thể Diệp Mặc.
Bầu trời trên sa mạc yên tĩnh bắt đầu u ám lại, thanh âm ùng ùng trầm đục từ xa truyền đến, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi sấm sét xuống.
Diệp Mặc biết, Lôi kiếp Đại tiên của hắn đã tới rồi.
Khi thăng cấp Huyền tiên, hắn đã bị lôi kiếp ám toán một lần, nếu không phải là vì hắn là Tiên niết thể, hắn đã tiêu rồi.
Bây giờ dù Diệp Mặc biết lôi kiếp thông thường đối với hắn căn bản là không có bất kỳ uy hiếp gì, hắn cũng không dám có chút chủ quan nào.
Két. . .
Một tiếng nổ vang lên trên bầu trời sa mạc, sấm sét nổ vang khiến cho Nguyên Thần của Diệp Mặc nảy lên từng trận, tựa như trao đổi với thần hồn của hắn vậy.
Uỳnh, uỳnh, uỳnh…
Ba luồng sét rơi xuống, trong mắt Diệp Mặc lộ ra kinh hãi, hắn độ kiếp cũng vô số lần rồi, đã từng bị lôi kiếp tàn sát bừa bãi qua, hắn cũng từng tàn sát bừa bãi lôi kiếp.
Nhưng cho dù là hắn đã vượt qua lôi kiếp nhiều lần hơn nữa, cũng chưa từng gặp qua lôi kiếp đáng sợ như vậy, hoặc là nói hắn chưa bao giờ được chứng kiến loại lôi kiếp đáng sợ này.
Mặc dù chỉ là ba luồng sét thường thường, nhưng mỗi một luồng đều có độ lớn cỡ thùng nước, cái loại uy thế này rơi xuống tựa như muốn đánh linh hồn của hắn vào địa ngục vậy, làm cho tâm thần người ta sợ hãi run rẩy.
Đây rốt cuộc là lôi kiếp gì vậy?
Trong chớp mắt, ba luồng lôi kiếp cỡ thùng nước đã đến đỉnh đầu.
Diệp Mặc cũng không kịp để ý đến cái khác nữa, loại lôi kiếp này cho dù là Bát Cực Đại Đỉnh của hắn hoàn hảo vô khuyết, cũng không cách nào ngăn chặn được.
Lôi kiếp lần này lại là lôi kiếp đòi mạng hắn, hai mắt Diệp Mặc trở nên đỏ như máu, trong cùng lúc phóng ra Hắc Thạch Cân, vô số lôi kiếm được đánh ra, những lôi kiếm này chỉ đối phó với một luồng sét trong đó, mà quả đấm của hắn lại lao thẳng đến một luồng lôi kiếp cuối cùng.
Muốn lấy mạng của hắn, cũng phải dùng mạng mà đổi lại, lôi kiếp cũng không được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1705: Lôi Sa
Lôi Sa
K
ét két két…
Âm thanh không ngừng không ngớt, lôi kiếm của Diệp Mặc mặc dù nhiều, nhưng cũng không chặn lại được một đường sét lôi kiếp.
Ầm.
Ngược lại thì Hắc thạch cân lại có thể chặn lại một đường sét trong đó, lôi quang bắn ra tứ phía, chói mắt giống như Thiên nữ tán hoa vậy.
Nhưng Diệp Mặc cũng không có tâm trạng đi nhìn lôi quang chói mắt này, nắm đấm của hắn đồng thời cũng nện vào một tia sét.
Bùm…
Quả đấm của Diệp Mặc chẳng những tùy ý đánh ra, mà còn là Thái sơn áp đỉnh mà hắn mới lĩnh ngộ được.
Khi nắm đấm còn chưa đập vào lôi kiếp kia, nắm đấm đã mang theo khí lưu không gian xung quanh cùng hợp với Tiên nguyên của hắn, bắt đầu đập vào tia sét.
Đường sét lôi kiếp kia có chút chậm lại, ngay sau đó đập vào nắm đấm của Diệp Mặc.
Nắm đấm cực lớn đấm xuyên qua tia sét, cũng không thể nào chặn lại được sức mạnh hủy diệt kinh khủng của lôi kiếp.
Vô số lôi quang đánh lên người Diệp Mặc, tia sét mà lôi kiếm không thể nào chặn lai được cũng đồng thời đánh lên người Diệp Mặc.
Diệp Mặc lại cảm thấy một lôi trụ mang một sức mạnh hủy diệt đáng sợ đập lên ngực mình, hắn điên cuồng phun ra một ngụm máu, bị lôi kiếp trụ đã yếu đi một nửa này đánh rơi xuống mặt cát.
Lôi kiếp lôi quang tản ra cuốn những cát đá xung quanh lên, hình thành một lốc xoáy cát đá cực lớn.
Bên trong lốc xoáy cát đá, Diệp Mặc đồng thời điên cuồng hấp thụ lôi nguyên vô tận, trong lòng cũng thầm nhủ mình may mắn đã chọn nơi độ kiếp là trên sa mạc.
Lôi nguyên vô tận nhanh chóng bị hắn hấp thụ, dưới sự chuyển đổi cực mạnh của Tam Sinh quyết, hoàn toàn chuyển hóa thành Tiên nguyên hoặc Tiên nguyên lôi hệ, không ngừng làm dịu thân thể của hắn, tăng tu vi của hắn lên.
Cái nắm đấm bị tia sét đánh cho chỉ còn lại xương trắng, bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy tốc độ khôi phục lại, trong nháy mắt, nắm đấm của Diệp Mặc cũng đã được khôi phục, tu vi của hắn lại nhanh chóng được thăng cấp, rồi thăng cấp thêm nữa.
Diệp Mặc điên cuồng hấp thu lôi nguyên trong hố cát, đồng thời trong lòng cũng vô cùng tỉnh táo, hắn biết lôi kiếp này là muốn lấy mạng của hắn, nếu như hắn chưa lĩnh ngộ được Thái sơn áp đỉnh, không có Hắc thạch cân, thì ba đường lôi kiếp này hắn cho dù thế nào cũng không thể vượt qua được.
Rầm, rầm…
Bầu trời vừa mới âm u trong tích tắc lại vang lên những tiếng rầm rầm, chỉ trong nháy mắt, sáu đường sét lớn giáng xuống.
Diệp Mặc trong lòng bình tĩnh, hắn không tức giận, cũng biết đường sét thiên đạo này muốn hắn chết, có tức giận thế nào cũng vô dụng.
Cơ hội duy nhất chính mà mượn lôi kiếp lần này, không ngừng nâng cao thực lực của mình, chỉ đến khi thực lực của hắn không có bất kỳ đối thủ nào, hắn mới có thể trút sự phẫn nộ của hôm nay ra.
Sáu đường sét cũng đã có thể lấy đi mạng của hắn, nhưng Diệp Mặc lại biết chỉ cần hắn độ qua được sáu đường sét này, sau này cho dù có nhiều hơn nữa, hắn cũng không sợ.
Hắn tin rằng sáu đường sét này, có thể khiến hắn thăng cấp lên Đại Tiên.
Hắc thạch cân cùng lôi kiếm cũng đã được phóng ra, lôi kiếm hắn còn chưa có thần thông, không phải hắn không muốn lĩnh ngộ, mà là vì hắn còn chưa thể lĩnh ngộ được Diệp Mặc phóng ra thanh trường đao Tiên khí thượng phẩm, hơn mười tấm chắn Tiên khí, những thứ có thể phóng ra dường như cũng được hắn mang ra toàn bộ rồi, ngoài Tử Đao, dưới lôi kiếp đáng sợ như này, Diệp Mặc cũng không muốn hủy hoại Tử Đao của mình.
Ầm ầm ầm…
Răng rắc, răng rắc…
Lôi kiếp điên cuồng lên, Diệp Mặc đồng thời cũng điên cuồng theo.
Lôi kiếp này là muốn lấy đi mạng của hắn mà, hắn đây cũng là hoàn toàn lấy mạng của mình ra để liều với chúng.
Hắc thạch cân có lợi hại đi nữa, cũng chỉ có thể chặn lại đường sét đầu tiên trong đó, thanh trường đao Tiên khí thượng phẩm mặc dù chặn được một đường, đồng thời cũng bị nó chém tan tành.
Còn lôi kiếm của hắn trong đợt lôi kiếp đầu tiên sau khi hấp thụ được phần lớn lôi nguyên, cũng vẫn còn chênh lệch nhất định với lôi kiếp đáng sợ này, những lôi kiếp không chặn lại được vẫn là giáng lên người Diệp Mặc.
Hơn mười tấm lá chắn dưới những lôi kiếp đáng sợ này, giống như một tờ giấy vậy, chỉ chặn lại trong tích tắc mà thôi.
Một đường sét tráng kiện không bị chặn lại trực tiếp đánh lên ngực Diệp Mặc, còn đường sét mà một quyền của Diệp Mặc đánh trúng lại càng trực tiếp xé rách quần áo của Diệp Mặc, đến cánh tay cũng biến thành xương trắng Từ khi Diệp Mặc thăng cấp lên Tiên niết thể đến nay, đây cũng là lần đầu tiên hắn bị thương nặng như vậy, có lẽ, đây cũng đã không thể tính là vết thương nữa rồi.
Phụt…
Máu tươi trên ngực của Diệp Mặc phun ra khắp nơi, xương sườn chuẩn bị đứt gãy.
Cho dù Diệp Mặc có Tiên nguyên của Tiên niết thể bảo vệ, cũng không thể nào chặn lại được đường lôi kiếp tráng kiện như này.
Đồng thời nơi mà Diệp Mặc độ kiếp, cũng đã hình thành một hố to ngàn trượng rồi, lôi kiếp kinh khủng giống như một lưỡi cày cực lớn vậy, dường như cày lật toàn bộ sa mạc này lên vậy.
Phụt…
Diệp Mặc sau khi điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi, vẫn không nhúc nhích đứng trong hố cát điên cuồng hấp thụ lôi nguyên.
Hắn không dám chắc có còn tia sét nào giáng xuống nữa hay không, nếu như lúc này lại có sáu đường nữa, thậm chí có ba đường nữa thôi, hắn cũng sẽ chôn thay ở nơi này.
Tiên niết thể đã bảo vệ thân thể của hắn, nếu không dưới những tia sét này, thân thể của hắn cũng biến thành màn máu rồi, không còn cơ hội nào cứu vãn được nữa.
Bầu trời lại lần nữa âm u, từng tiếng trầm đục lại vang lên, Diệp Mặc chắc rằng không có lôi kiếp của một ai lại có tốc độ như này của hắn, giữa đợt đầu tiên và đợt thứ hai dường như không có bất kỳ khoảng cách nào.
Mà trong nháy mắt, đợt lôi kiếp thứ ba cũng đã đến rồi.
Cho dù Diệp Mặc biết đợt lôi kiếp tiếp theo sẽ càng kinh khủng hơn, nhưng lúc này hắn lại vô cùng tỉnh táo hấp thu lôi nguyên, không tăng sức mạnh của mình, căn bản không có bất kỳ cơ hội nào vượt qua đợt lôi kiếp tiếp theo này.
Lôi nguyên bị Diệp Mặc hấp thu chuyển hóa, Tiên linh khí bị Diệp Mặc hấp thụ giống như nước sông cuồn cuộn, đồng thời cùng với những lôi nguyên kia, nhanh chóng chuyển hóa thành Tiên nguyên.
Huyền Tiên viên mãn thăng cấp, lại thăng cấp, lúc này lượng lớn lôi nguyên và Tiên linh nguyên bị chuyển hóa thành Tiên nguyên, tu vi của hắn cũng đã đến điểm giới hạn rồi.
Đối với loại lôi kiếp này hấp thu Tiên linh khí và lôi nguyên tu luyện, Diệp Mặc cũng có nhiều kinh nghiệm rồi, hắn tuyệt đối sẽ không lãng phí chút tài nguyên nào.
Hơn nữa hắn cũng biết, lúc này chính là thời cơ tốt nhất để giành lấy cơ hội, một khi sớm một bước thăng cấp, thì lôi kiếp cũng chỉ có thể giương mắt nhìn.
Ầm…
Tiên nguyên toàn thân Diệp Mặc dường như tìm được chỗ tháo nước vậy, Tiên nguyên cũng đã viên mãn không chút khiếm khuyết gì trong cơ thể hắn lại lần nữa hư không.
Tiên linh khí và lôi nguyên vô tận lại càng điên cuồng bị hắn hấp thụ, còn hắn lại cảm thấy sức mạnh kinh khủng trong cơ thể mình.
Hắn tin rằng, lúc này, cho dù có nhiều Tiên linh khí và lôi nguyên hơn nữa, hắn cũng có thể hấp thu hết.
Vì hắn đã thăng cấp lên Đại Ất Tiên rồi, khi hắn thăng cấp lên Đại Ất Tiên, tốc độ hấp thu Tiên nguyên đồng thời cũng được tăng lên mấy lần.
Đồng thời vết thương trên cơ thể hắn đang hồi phục với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
Chỉ trong tích tắc cánh tay đã thành xương trắng cũng đã hoàn toàn khôi phục được trạng thái ban đầu, thậm chí đến xương ngực bị gãy trong nháy mắt cũng đã liền lại.
Tiên niết thể cường hãn, trong lúc này cũng được lộ ra không thể nghi ngờ.
Két két két…
Dường như cùng lúc Diệp Mặc thăng cấp lên Đại Ất Tiên, chín tiếng sấm cũng vang lên, chín đường sét to bằng thùng nước cũng được giáng xuống.
Lần này Diệp Mặc cũng không cần bất kỳ thủ đoạn nào, chỉ là điên cuồng đấm mấy quyền ra:
– Tản ra cho ta…
Lôi kiếp quang tản ra tứ phía, lôi kiếp không bị đánh tan vẫn giáng lên người Diệp Mặc.
Thình thịch…
Cho dù là lôi kiếp to bằng thùng nước đánh lên người Diệp Mặc, cũng chỉ khiến cơ thể Diệp Mặc lại lần nữa bong da tróc thịt, cũng không thể nào chạm đến gân cốt của hắn.
Mà tu vi của Diệp Mặc lại càng điên cuồng được tăng lên, Đại Ất Tiên sơ kỳ, Đại Ất Tiên sơ kỳ đỉnh phong, Đại Ất Tiên sơ kỳ viên mãn…
Lúc này Tiên nguyên trong cơ thể hắn giống như sóng gợn trên biển lớn vậy, nối tiếp nhau nổi sóng, kinh mạch lại càng kiên cố vững mạnh.
Lôi kiếp kinh khủng vô tận như này, lại chỉ có thể khiến tu vi của hắn không ngừng tăng lên.
Một số tiếng động nhỏ vang lên, Diệp Mặc biết hắn cũng đã thăng cấp lên Đại Ất Tiên trung kỳ rồi, người khác phải tu luyện vô số năm, hắn thì một đợt lôi kiếp cũng đã đạt được rồi.
Diệp Mặc thở dài một tiếng, lôi kiếp Đại Ất Tiên của hắn chắc cũng sẽ không còn nữa, mặc dù lúc này hắn hi vọng có càng nhiều lôi kiếp giáng xuống nữa, nhưng hắn cũng biết rõ, một khi hắn có lợi trong lôi kiếp, thì lôi kiếp của hắn sẽ lại chủ động biến mất.
Thậm chí đến đám mây linh khí xuất hiện sau khi độ kiếp dưới Tu Chân giới cũng sẽ biến mất không còn.
Quả nhiên, khi chín đường lôi kiếp bị Diệp Mặc hấp thu hết, trên bầu trời lại trở nên nắng ráo, không có bất kỳ dao động lôi kiếp nào nữa, cũng không có bất kỳ ban thưởng Tiên linh vân nào cả.
Diệp Mặc chắc rằng không ai độ kiếp lại giống như hắn, là một kiểu độ kiếp không có quy luật, không có Tiên linh vân.
Chỉ cần cảm thấy hắn đã được an toàn rồi, thì lôi kiếp cho dù chỉ là một đường giáng xuống, còn lại cũng sẽ biến mất trong không trung.
Đối với hắn, lôi kiếp không phải khảo nghiệm, mà là đến chém giết hắn.
Diệp Mặc tin rằng đợt lôi kiếp đầu tiên sở dĩ là ba đường mà không phải chín đường, không phải vì không muốn hắn chết, chắc chắn là vì một nguyên nhân nào đó không thể nào giáng xuống chín đường trong đợt đầu tiên.
Nếu không, đợt đầu tiên cũng sẽ là chín đường không chút nghi ngờ gì.
Da thịt của Diệp Mặc bị lôi kiếp đánh cho bong tróc cho dù không có Tiên linh vân, cũng nhanh chóng khôi phục lại.
Chỉ trong chốc lát, thân thể của Diệp Mặc lại không có một vết thương nào, chỉ còn lại một thân hình hoàn mĩ không chút sẹo nào.
Lúc này Diệp Mặc cũng không mở to mắt, hắn còn đang hấp thụ Tiên linh khí xung quanh, mặc dù sau lôi kiếp không có ban thưởng Tiên linh vân, nhưng hắn vẫn cần phải củng cố tu vi của mình.
Một lúc lâu sau, Diệp Mặc bỗng nhiên giơ tay lên, một tiếng sấm vang trời, đồng thời một đường sét to bằng thùng nước được phóng ra.
Đường sét này giống như một cây giáo dài cực lớn vậy, trực tiếp rơi xuống chính giữa sa mạc cách chỗ Diệp Mặc vài dặm.
Ầm…
Tia sét như thực chất đâm vào trong sa mạc thật vậy, cuốn cát vàng đầy trời.
Diệp Mặc khóe miệng mỉm cười, hắn trong Thần thông đạo của Vấn Đạo các cũng chưa lĩnh ngộ được Thần thông lôi kiếm, dưới kinh nghiệm lôi kiếp kinh khủng, thì lại thành rồi.
Sau này thần thông này chính là, Lôi Sa.
Thần thông này và cát không có chút quan hệ nào, thậm chí lại giống như một thanh giáo dài, vì lĩnh ngộ được trên sa mạc, Diệp Mặc mới đặt tên cho nó là Lôi Sa.
Diệp Mặc ngẩn đầu liếc nhìn chỗ sa mạc vừa mới bị sét giáng xuống, hắn tin rằng, sẽ có một ngày, hắn sẽ xông lên trên ba mươi ba thiên, bấy luận là ai đối phó với hắn như vậy, hắn cũng sẽ không bỏ qua.
Tự cho mình vài đường thanh thủy quyết, sau khi Diệp Mặc lấy ra một bộ quần áo mới để thay, lúc này mới bay ra khỏi hố cát đó.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









