[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 339 : Quan Phi Kiếm Tàn Nhẫn (c1691-c1695)
❮ sautiếp ❯Chương 1691: Quan Phi Kiếm Tàn Nhẫn
Quan Phi Kiếm Tàn Nhẫn
D
iệp Mặc trong nháy mắt liền đem đạo khí tức kia giam cầm trên tóc của mình, hắn không cần nghĩ tiếp đã hiểu rõ mục đích mà Huân Nhiên tiên tử làm như vậy rồi.
Ở vòng thứ nhất với tổ đội chỉ có một người, hắn đứng thứ nhất.
Cho dù vận số có tốt hơn nữa thì cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.
Mà trong khi tỉ thí Tâm ma ở vòng thứ hai, hắn đạt vị trí thứ năm, cho thấy cái mà hắn dựa vào không phải vẻn vẻn chỉ có vận may, Huân Nhiên tiên tử chắc chắn là đang nghĩ, một Huyền Tiên trung kì như hắn sao lại có thành tích như này?
Huân Nhiên Tiên tử tạo ra kí hiệu để theo dõi trên người mình, không phải vì bây giờ muốn theo dõi hắn, mà là đợi vài năm sau, mình từ trong Vấn đạo các ra, cô mới có thể theo dõi hắn.
Thậm chí cô gái này còn có thể dẫn theo người trong môn phái của các cô cùng tới đối phó với hắn. mục đích đương nhiên rất đơn giản, chính là muốn xem xem thành tích này của hắn là từ đâu mà có?
Diệp Mặc không quay đầu nhìn Huân Nhiên Tiên tử, nếu Huân Nhiên Tiên tử đã có thể nghĩ như vậy, người khác cũng đều sẽ nghĩ như thế.
Chỉ có điều là Huân Nhiên Tiên tử có bản lĩnh tạo ra loại ký hiệu theo dõi ẩn này, mà những người còn lại không có cách nào làm được mà thôi.
Đừng nói người khác, ngay cả ba tiên vương của Tông Phiêu Thiên cũng là như vậy.
Nhưng ba vị Tiên vương khá là quang minh lỗi lạc, không bức bách Diệp Mặc hắn làm cái gì hoặc là nói cái gì, cũng không hạ ký hiệu Thần Thức gì đó.
Diệp Mặc lúc này đã chẳng còn tâm trạng mà đi để ý đến Huân nhiên Tiên tử nữa rồi, cái mà trong lòng hắn nghĩ tới là bị người ta nhớ nhung thì nên làm gì bây giờ.
Hắn cảm giác Mang Dũng kia tuy khép nép khiêm nhường, nhưng cách làm của y lại là chính xác.
Hắn cũng hiểu rõ mình chơi trội cũng là chuyện không thể làm khác được, bởi vì hắn căn bản là không hiểu rõ được Thất Luyện Tháp cần bao nhiêu điểm mới có thể vào Top 10.
Bằng không, hắn tuyệt đối sẽ không để mình đạt tới hơn ba trăm điểm.
Nếu đã dám chơi trội, thì còn sợ cái gì? Sau khi ra khỏi Vấn Đạo Các, hắn lập tức thì lánh đi, càng xa càng tốt.
Ngược lại Mang Dũng kia, biết điều như vậy chẳng lẽ lại không muốn tiến vào Vấn Đạo Các? Nếu như y muốn tiến vào Vấn Đạo Các, khiêm nhường như vậy làm sao mà lọt vào danh sách được? Hay là y có biện pháp khác?
Uỳnh…
Một tiếng nổ lớn kịch liệt vang lên.
Khiến cho Diệp Mặc phục hồi tinh thần lại, lúc này hắn mới phát hiện trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa rồi, trên võ đài đã chấm dứt vòng đấu thứ nhất.
Một cái trống lớn của Quan Phi Kiếm đang đập vào thân mình Trang Cữu, Tiên Nguyên hộ thể của Trang Cữu văng ra bốn phía, thân thể của gã cũng bị cái trống da to lớn này đập cho chia năm xẻ bảy.
Nguyên Thần của Trang Cữu từ trong thân thể bị phân liệt tràn ra, còn không đợi Nguyên Thần kia lao ra khỏi võ đài, phía sau lưng Quan Phi Kiếm một ánh kiếm đã bay ra trong không trung, chém chết Nguyên Thần.
– Sư huynh. . .
Một tiếng kêu đau đớn vang lên, một tiên nữ mặt tròn thân mặc áo lam đột nhiên phóng pháp bảo ra xông về phía lôi đài.
Nhưng mà cô còn chưa vọt tới phía trước lôi đài.
Một luồng sức mạnh dũng mãnh liền cuốn cô đi.
Lập tức tiếng nói lạnh lẽo của một Đại La Tiên chủ trì so tài truyền đến – Trận đấu thứ nhất đã chấm dứt, Quan Phi Kiếm – Nguyễn Nhạc Thiên thắng.
Nếu như lại có kẻ quấy nhiễu cuộc so tài, giết.
Lãnh Thanh Sam liền vội vàng kéo tiên nữ mặt tròn này lại, nói:
– Cô bình tĩnh một chút, Trang Cữu sư huynh là bị giết trong khi thi đấu.
Bây giờ cô đi cũng không có bất kỳ tác dụng nào.
Diệp Mặc biết rõ vì chuyện gì mà Trang Cữu bị giết, lúc trước Quan Phi Kiếm khiêu khích hắn và Từ Ki, Trang Cữu đã đứng ra bênh vực kẻ yếu nên bị Quan Phi Kiếm ghi hận, vì vậy nên mới bị khiêu khích lên lôi đài và bị giết.
Quan Phi Kiếm này chẳng những giết Trang Cữu, mà ngay cả Nguyên Thần cũng diệt sạch, lúc này Diệp Mặc đã liệt Quan Phi Kiếm vào danh sách đối tượng phải giết rồi, đồng thời hắn cũng liệt Huân Nhiên Tiên tử vào danh sách đối thủ phải đối phó.
Vừa rồi nếu như không phải là cô gái này hạ ký hiệu theo dõi lên người hắn.
Thu hút sự chú ý của hắn, hắn thậm chí có thể cứu được Trang Cữu rồi.
Quan Phi Kiếm phi thân xuống lôi đài, nhìn lướt qua Diệp Mặc, ánh mắt lạnh như băng.
Ý tứ kia rất rõ ràng là chỉ cần để gã gặp phải, nhất định giết không thể nghi ngờ.
Lãnh Thanh Sam đem tiên nữ mặt tròn giao cho một tiên nữ khác an ủi, lúc này mới bay lên võ đài, vừa giơ tay lên, một cây kích dài màu đỏ sậm đã phóng ra.
Cây trường kích kia vừa phóng ra, từng đạo sát khí âm lãnh bén nhọn đã kín đáo tràn ra.
Cho dù là cấm chế trên võ đài cũng không có cách nào ngăn trở được loại sát khí đáng sợ này.
Quan Phi Kiếm trông thấy cây kích dài màu đỏ sậm này, hơi nheo mắt lại, Lãnh Thanh Sam cũng là tạo được chút hứng thú cho y.
Đáng tiếc là, cho dù là y muốn cùng Lãnh Thanh Sam đánh một trận, cũng phải gặp nhau mới được
– Lãnh Thanh Sam – Khổng Thăng Thiên.
Lãnh Thanh Sam chỉ nói sáu chữ này xong thì không nói thêm gì nữa chờ người lên đài khiêu chiến với y.
– Dư Lai – Tông Phiêu Thiên tới lĩnh giáo trước.
Một bóng người màu xám bay vọt lên, nháy mắt đã rơi xuống trên lôi đài, đồng thời một pháp bảo thập tự kiếm đã phóng ra.
– Ngu ngốc.
Diệp Mặc trông thấy Dư Lai lên đài, thật sự là nhịn không được mắng một câu.
Dư Lai này đích xác thực sự là một kẻ ngu ngốc, vậy mà cũng dám đi khiêu chiến với Lãnh Thanh Sam của Khổng Thăng Thiên.
Không nói tới gã căn bản cũng không phải là đối thủ của Lãnh Thanh Sam, ngay cả cái hành động này của gã Diệp Mặc cũng cực kỳ khó chịu.
Trang Cữu chính là người của Khổng Thăng Thiên, gã cũng là Vì Tông Phiêu Thiên mà bị giết.
Tên Dư Lai ngu ngốc này, bây giờ lại còn thay mặt Tông Phiêu Thiên đi khiêu chiến Lãnh Thanh Sam – Khổng Thăng Thiên, điều này chẳng phải nói rõ là hành động ngu ngốc sao.
Trang Cữu vừa mới chết trước đó, Tông Phiêu Thiên liền làm ra hành động máu lạnh như vậy.
– Khốn kiếp.
Từ Ki siết chặt nắm đấm, hận không thể lập tức xông lên lôi đài, phóng trường kiếm ra bổ cho cái tên Dư Lai này một kiếm.
Tên khốn này quá không biết xấu hổ, vậy mà dám tìm Lãnh Thanh Sam – Khổng Thăng Thiên khiêu chiến.
Diệp Mặc biết rõ gã ngu ngốc này là có ý gì, gã muốn đánh bại Lãnh Thanh Sam xếp hạng thứ ba, để thể hiện bản thân.
Nhưng dựa vào cái hành động ngu ngốc này của gã, gã cũng không thể nào thể hiện bản thân được.
– Anh bạn phái Tông Phiêu Thiên quả nhiên là đầy nghĩa khí.
Lãnh Thanh Sam mỉa mai một câu xong, không phí lời thêm nữa, trường kích màu đỏ sậm trong tay đã từng dãy từng dãy công kích tới.
Thập Tự Kiếm của Dư Lai bỗng nhiên phân tách ra, hóa thành vô số cái bóng thập tự kiếm, trong chớp mắt những cái bóng thập tự kiếm này liền vây kín hoàn toàn quanh nơi hai người đánh nhau.
Người phía dưới lôi đài chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh của Thập Tự Kiếm tung hoành ngang dọc, cũng không còn hình ảnh trường kích màu máu đỏ trước đó nữa.
Ngoài ra, chỉ có thanh âm kiếm khí ào ào, căn bản là không nhìn thấy ai đang chiếm ưu thế.
Có lẽ là Dư Lai đang chiếm ưu thế tuyệt đối, đã hoàn toàn đè bẹp được Lãnh Thanh Sam.
Thần thức của Diệp Mặc rất mạnh mẽ, thần thức của hắn lại có thể nhìn thấy Dư Lai căn bản không phải là đối thủ của Lãnh Thanh Sam.
Dư Lai xếp hạng thứ ba trong Huyền bảng của Tông Phiêu Thiên, kỹ năng xác thực là không tệ, nhưng so với Lãnh Thanh Sam thì căn bản là không cùng đẳng cấp.
Vừa rồi hình ảnh Thập Tự Kiếm của gã, nếu không phải là Lãnh Thanh Sam dự tính để cho gã kích phát ra, gã căn bản là ngay cả bóng kiếm cũng không kích phát ra được.
Quả nhiên, những cái bóng của Thập Tự Kiếm kia vừa mới kích phát ra thì đã nghe thấy một tiếng ‘Két’ vang dội, tinh quang tóe ra tứ phía, Thập Tự Kiếm trực tiếp bị trường kích màu đỏ thẫm đánh bay, đập trúng cấm chế trên lôi đài, cấm chế phát ra một trận run rẩy.
Mà Dư Lai bị cái bóng của cây trường kích màu đỏ sậm kia của Lãnh Thanh Sam quét qua, ngực lập tức xẹp xuống, phát ra mấy tiếng vang răng rắc.
Chỉ trong một lần giao thủ, xương ngực của Dư Lai đã đứt lìa ra làm mấy khúc, còn Dư Lai thì trực tiếp bị đánh bay, cũng va vào bên trên cấm chế, sau khi phun ra một ngụm máu tươi, lại rơi xuống trên lôi đài.
Trường kích màu đỏ sậm của Lãnh Thanh Sam sau khi đánh bay Dư Lai lại lập tức liền bay lên lơ lửng trên đỉnh đầu Lãnh Thanh Sam bắt đầu lượn vòng, giống như một con rồng dài màu đỏ sẫm.
– Tôi nhận thua…
Dư Lai sau khi phun ra một ngụm máu tươi, sợ Lãnh Thanh Sam muốn giết gã, kinh hoảng không thôi vội vã bổ sung một câu.
Lãnh Thanh Sam lạnh lùng quét mắt qua gã một cái,
– Nếu ta muốn giết ngươi, ngươi đã không còn mạng từ lâu rồi.
Nói xong càng không thèm nhìn đến Dư Lai, chủ động xuống lôi đài trước.
– Trận thứ hai Lãnh Thanh Sam – Khổng Thăng Thiên thắng.
Đại La Tiên chủ trì cuộc tỉ thí kia thấy Dư Lai nhận thua, lập tức đứng ra nói.
Dư Lai xấu hổ tràn trề thu lại Thập Tự Kiếm của mình, nuốt mấy viên đan dược xong thì cúi thấp đầu xuống khỏi lôi đài.
– Quả nhiên là một gã ngu ngốc, nếu như thành danh đơn giản như vậy, thì gã cũng sẽ không chỉ xếp hạng khoảng năm mươi rồi.
Tử Vũ Tiên tử không biết từ khi nào thì đã đến bên người Diệp Mặc, cô thấy Dư Lai thổ huyết bại trận lui xuống thì lạnh lùng châm chọc một câu.
Trong mắt Tử Vũ tiên tử, Dư Lai là vì nằm trong top ba trong Huyền Bảng của Tông Phiêu Thiên, trong vòng đấu thứ hai của Nguyễn Nhạc Thiên lại rơi thẳng xuống luôn thứ hạng 52, điều này khiến gã khó chấp nhận nổi, nên mới khiêu chiến với Lãnh Thanh Sam, muốn chứng minh bản thân mình.
Người của Khổng Thăng Thiên giúp Tông Phiêu Thiên, mọi người không phải là đồ ngốc nên đều nhìn ra cả, mà tên Dư Lai này vì muốn thể hiện bản thân, lại ra khiêu chiến với Lãnh Thanh Sam của Khổng Thăng Thiên.
Tuy một câu nói của Tử Vũ tiên tử cao ngạo, nhưng cô lại rất coi thường loại người như Dư Lai.
Tử Vũ Tiên tử chỉ nhìn Dư Lai một cái, liền không nhìn tới gã nữa, lại quay đầu nói với Diệp Mặc:
– Mạc sư huynh, anh đang ở top 32, anh nên cẩn thận Giản Sát của Nguyễn Nhạc Thiên, gã là người xếp thứ sáu trong bảng Thiên tiên của Nguyễn Nhạc Thiên, thủ đoạn ác độc.
Có vẻ như Tử Vũ tiên tử cũng đã nhìn ra Giản Sát ở ngoài danh sách top 32 có chút gì đó không đơn giản, rất có khả năng chính là cái bẫy của Nguyễn Nhạc Thiên.
Diệp Mặc gật gật đầu, không nói gì, đạo lý này rất là rõ ràng, hắn đoán chừng đại đa số người cũng đã nhìn ra rồi.
– Còn nữa, Mạc sư huynh, anh phải cẩn thận Huân Nhiên tiên tử vừa nãy mới tiếp cận anh, tôi cảm thấy cô ta không phải là người tốt gì đâu.
Dù sao thì tôi cũng không nói ra được lý do, chỉ là một loại trực giác, cô ta không phải là thực sự ái mộ Mạc sư huynh đâu.
Tử Vũ Tiên tử tuy là cảm giác những lời cô ta nói có chút không thích hợp, nhưng cô cũng nhịn không được mà nói ra.
Diệp Mặc mỉm cười nói:
– Tôi cảm thấy người ta cũng không tệ mà, chắc không như cô nghĩ đâu, chuyện này cô không cần lo lắng, đã đến lúc tôi lên đài khiêu chiến rồi, đợi lát nữa nói sau.
Trên người hắn có ký hiệu theo dõi của Huân Nhiên tiên tử, Diệp Mặc tin là cô gái kia có thể nghe thấy cuộc đối thoại của hắn và Tử Vũ tiên tử.
Hắn giả bộ vội vàng an ủi Tử Vũ tiên tử một câu xong liền lập tức phi thân lên đài.
Bởi vì trận trước đó Tần Vô Nhận chỉ dùng thời gian có một khắc đã đánh bại một Huyền Tiên của Đoan Tĩnh Thiên.
Diệp Mặc phi thân lên trên lôi đài, còn chưa kịp nói gì thì tuyển thủ dự thi có mặt ở đây đã nhốn nháo cả lên, rõ ràng là đều muốn đánh với Diệp Mặc.
Có lẽ là trong con mắt của người khác, tu vi của Diệp Mặc là thấp nhất, là một đối thủ dễ đối phó nhất.
Còn một số người thì cho rằng Diệp Mặc đều nhờ vào may mắn mà thắng ở hai vòng trước, chỉ cần chiến thắng Diệp Mặc, cho dù là không thể đứng nhất, cũng có tên tuổi cực lớn.
Nhưng còn có một bóng dáng còn nhanh hơn, một Huyền Tiên mặc áo vải thô đã phi thân lên lôi đài trước khi người khác muốn xông lên lôi đài, chỉ cách thời gian Diệp Mặc lên có mấy hơi thở mà thôi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1692: Thay Đổi Bất Ngờ
Thay Đổi Bất Ngờ
Vận số của ngươi rất không tốt, đã gặp phải Giản Sát ta.
Huyền tiên mặc áo vải thô này vừa lên đã lạnh lùng nhìn Diệp Mặc một cái, sau đó một cặp búa rìu khổng lồ màu xanh ngọc đã phóng ra.
Căn bản là không cho Diệp Mặc cơ hội nói chuyện, vừa lên đến liền ra đòn sát thủ.
Hai ánh búa thậm chí xé rách không khí chung quanh, tạo thành hai đường màu đen, trực tiếp hình thành nên một khe hở hình chữ thập giao nhau, trong nháy mắt liền đến trước người Diệp Mặc.
Sau khi hai đường búa rìu màu đen phát ra, người ở dưới đài mới biết là đã bắt đầu đánh nhau, bất kỳ ai nhìn vào hai cái bóng chữ thập giao nhau đó đều có một loại cảm giác, chính là hai đường búa rìu đó là đang bổ về phía mình vậy.
Một vài Hư tiên tu vi thấp càng mồ hôi lạnh đầy đầu, thậm chí một số người còn phun ra một ngụm máu tươi.
Từ Ki sớm đã rời khỏi võ đài trong lòng trầm xuống, gã không biết Diệp Mặc làm thế nào mà tránh được, hai đường búa rìu này thì gã tuyệt đối là tránh không được rồi.
Theo quỹ đạo của chiếc búa thì thấy, hai đường búa này không chỉ tốc độ cực nhanh, còn mang theo sự trói buộc về mặt không gian.
Gã càng biết ơn Diệp Mặc, nếu lúc này là gã đứng trên đài đối diện với Giản Sát thì gã đã chết rồi.
Diệp Mặc tỏ ra cực kỳ vội vàng, trong lúc vội vội vàng vàng, chỉ có thể phóng ra một pháp bảo lá chắn, miễn cưỡng ngăn trở hai đường búa này.
Răng rắc. . .
Hai đường búa bổ trúng lá chắn, pháp bảo lá chắn kia cũng trong nháy mắt là đã bị chém toác ra.
Diệp Mặc bay ngược ra xa mấy chục thước, rồi mới miễn cưỡng dừng lại, khuôn mặt lộ ra một chút sắc trắng.
Tử Vũ Tiên tử và Từ Ki trong lòng trầm xuống, bọn họ hình như là đã đánh giá cao Diệp Mặc rồi.
Một chiêu vừa nãy đích xác là cực kỳ lợi hại, giả như cái cách mà đường búa kia xé rách, bọn họ muốn ngăn trở, e rằng có chút khó khăn, nhưng Diệp Mặc xém chút nữa là đỡ không được, lại là ngoài dự liệu của hai người.
Diệp Mặc đã rõ năng lực của Giản Sát.
So với Huyết y tiên, thì Giản Sát mạnh hơn rất nhiều.
Cho dù là vậy, hắn cũng phải giết Giản Sát, cũng không mất nhiều thời gian lắm.
Bây giờ hắn quyết tâm muốn giết Quan Phi Kiếm.
Vào lúc này giết Giản Sát rất dễ dàng, đợi lát nữa giết Quan Phi Kiếm thì không dễ dàng như vậy đâu.
Quan Phi Kiếm kia trông có vẻ rất là ngả ngớn và bộp chộp, trên thực tế Diệp Mặc có thể nhìn ra, người này không phải là loại người giống như gã đang biểu hiện ra.
Một khi gã cho rằng không phải là đối thủ của mình thì gã rất có khả năng là sẽ nhận thua trước, có lẽ là sẽ xuống lôi đài.
Có thể nói Quan Phi Kiếm còn xa mới ngạo mạn bằng Trang Cữu, tính cách của Quan Phi Kiếm là tính cách giả kiêu ngạo, mà Trang Cữu thì lại là tính cách thực sự kiêu ngạo, điều này hoàn toàn không giống nhau.
Một khi Quan Phi Kiếm gắng gượng chạy xuống lôi đài, hắn cũng chẳng có cách nào giết đối phương.
Sau khi cuộc tranh tài kết thúc, hắn lại càng không có cơ hội.
Cho dù là có cơ hội, hắn cũng không thể vì một Quan Phi Kiếm mà ở lại Nguyễn Nhạc Thiên.
Biểu hiện vụng về của Diệp Mặc, lập tức khiến cho rất nhiều người dưới đài bắt đầu bàn tán.
Một vài người dự thi không giành được cơ hội phi lên lôi đài trước trong lòng đã tràn đầy hối tiếc.
Nếu lúc này người đối chiến với Diệp Mặc chính là Quan Phi Kiếm.
Đối phương nhất định sẽ mỉa mai Diệp Mặc vài câu kiểu như lần trước là gian lận mới thắng được.
Nhưng Giản Sát lại một câu cũng không nói.
Sát khí trên người càng điên cuồng tuôn ra, căn bản là không đợi Diệp Mặc phóng ra pháp bảo, hai đợt búa rìu cực lớn lại lần nữa đập tới.
Lúc này đây hai đợt búa rìu cực lớn, cán búa nối liền nhau tạo thành một cái bánh xe gió màu xanh ngọc, khắp trên lôi đài toàn bộ đã là hình ảnh búa rìu.
Diệp Mặc sau khi lần nữa lại bị đánh vỡ vụn mấy cái khiên tròn.
Lại một lần nữa từ trong búa ảnh tránh ra được, lúc này mới sắc mặt tái nhợt phóng ra pháp bảo của mình, là một thanh trường đao.
– Tiên khí thượng phẩm. . .
Trường đao của Diệp Mặc vừa phóng ra, hầu như tất cả mọi người đều sáng mắt lên.
Cho dù là những người đến đây tham gia thi đấu đều là tinh anh của các Thiên Vực lớn, nhưng người có tiên khí thượng phẩm thì lại không hề nhiều.
Cho dù là có, thì cũng là tông môn có nội tình
Mà lúc này Diệp Mặc một Huyền tiên trung kỳ, lại lấy ra một thanh tiên khí thượng phẩm, điều này thật sự là khiến người ta có hơi ngoài sức tưởng tượng.
Bởi vì tiên khí thượng phẩm của Diệp Mặc, người hâm mộ Giản Sát lại càng nhiều.
Keng keng keng…
Trường đao của Diệp Mặc liên tiếp đỡ được búa của Giản Sát, vậy mà không có bất kì dư lực phản công nào.
Giản Sát cực kỳ chuyên tâm một lòng muốn chém chết Diệp Mặc, Diệp Mặc lùi lại một bước, gã xông lên một bước.
Pháp bảo của Diệp Mặc tuy là tiên khí Thượng phẩm, nhưng dưới cái nhìn của Giản Sát, tiên nguyên của Diệp Mặc thực sự là quá thấp, dưới áp lực của mình thậm chí còn không cách nào phóng ra được đao khí trong tay.
Mà cặp búa rìu của gã sớm đã vây khốn Diệp Mặc, vô số búa ảnh xông lên, muốn chém chết Diệp Mặc chỉ là vấn đề về thời gian mà thôi.
Phần lớn người của Tông Phiêu Thiên nhìn thấy đều thầm lo lắng, Tử Vũ tiên tử trong lòng càng sốt ruột lo âu không gì bằng.
Cô hận không thể đi nhận thua một câu hộ Diệp Mặc, sau đó xuống khỏi lôi đài.
Có thể hoàn toàn không ngờ Mạc Ảnh ở vòng đấu thứ nhất và vòng đấu thứ hai lợi hại như vậy, đến vòng đấu thứ ba sao lại trở nên không lợi hại hơn cô là bao nhiêu.
Giản Sát cũng phiền muộn vô cùng, gã vốn là định tốc chiến tốc thắng, Nhưng gã phát hiện đối phương tuy bị gã dồn đánh, nhưng muốn chém chết đối phương lại không thể chém được.
– Mau chóng nhận thua đi, bằng không cái mạng nhỏ sẽ được tống tiễn đi đấy…
Dưới lôi đài có người vận đủ Tiên Nguyên kêu lên một câu, trông như là đang giúp Diệp Mặc.
Mấy người Từ Ki và Tử Vũ tiên tử trong lòng lại càng thầm kêu không xong, Diệp Mặc rơi vào tình huống như vầy, nếu hắn có thể kịp thời nghĩ đến việc nhận thua ngược lại có thể sẽ không việc gì.
Một khi người khác nhắc nhở, đó chính là nhắc nhở Giản Sát nên dùng đòn sát thủ rồi, bằng không đối phương nhận thua, cho dù là gã có thể tiếp tục ra tay, cũng không thể kéo dài được bao lâu.
Sở dĩ người này nói là để cho Diệp Mặc nhận thua, nhưng tuyệt đối không phải là giúp Diệp Mặc, mà là đang bảo Giản Sát sớm ra đòn sát thủ một chút.
Ba tiên vương của Tông Phiêu Thiên cũng thầm thở dài, bọn họ không thể tưởng tượng được đấu đá đơn độc, Diệp Mặc lại kém sức chịu đựng như vậy.
Chỉ có Huyết y tiên Tiết Thịnh Hiên khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh lẽo, gã biết rõ bản lĩnh của Diệp Mặc, tuyệt đối là lớn hơn so với Giản Sát, đến bây giờ khối đá giống như ngọn núi nhỏ kia còn chưa có lấy ra.
Còn về phần Diệp Mặc tại sao phải làm bộ kinh sợ, gã không rõ lắm, nhưng gã sẽ không nhắc nhở Giản Sát.
Giản Sát, người này ỷ là mình lợi hại hơn so với gã, trước giờ đều không coi gã ra gì, bây giờ gã lại càng sẽ không nhắc nhở đối phương.
Còn chuyện bản thân gã bại bởi Diệp Mặc, chuyện đó càng không thể tùy tiện nói đi ra. – Giết!
Giản Sát bỗng nhiên hét to một chữ ‘Giết’, chữ ‘Giết’ này vừa hét lên, Huyền tiên tu vi hơi thấp trên quảng trường đều cảm giác được thức hải chợt trĩu xuống, giống như một thanh chùy sắt to lớn đánh trúng trán của mình vậy, tại thời điểm này liền bị dại ra.
Mà bọn họ còn cách lôi đài xa như vậy, thậm chí còn có cấm chế ngăn cách.
Cho dù là vậy, vẫn có loại lực rúng động như này, một khi tới gần, thì còn đến mức nào nữa?
Diệp Mặc biết Giản Sát trước khi giết người đều có một chữ ‘Giết’, thần thức vực của hắn đã sớm mở rộng ra, chỉ là vẫn chưa có động thủ mà thôi, bây giờ Giản Sát quả nhiên nói một chữ ‘Giết’.
Ngay trong khoảnh khắc nghe thấy Giản Sát hét một chữ ‘Giết’, Diệp Mặc cũng cảm giác được thần thức vực của mình run lên, từng dòng Tiên Nguyên ngưng tụ thành làn sóng âm vực tập kích tới, nếu như hắn không có thần thức vực, con sóng âm vực này đã trực tiếp ảnh hưởng tới thần hồn thức hải của hắn rồi, khiến cho hắn trì trệ trong chốc lát.
Lợi hại, Diệp Mặc vừa cảm giác được làn sóng âm vực của chữ ‘Giết’ này, trên thân của Giản Sát đã bay ra vô số búa ảnh, chi chít chằng chịt.
Thọat nhìn, những búa ảnh này có hơn vạn thậm chí mấy vạn, những búa ảnh này hoàn toàn bao phủ lấy Diệp Mặc, tạo thành một lốc xoáy chết chóc.
Diệp Mặc trong lòng thất kinh, lúc này đừng nói là người đã bị âm vực của chữ ‘Giết’ này quấy nhiễu, cho dù là không có bất kỳ quấy nhiễu nào thì đối mặt với lốc xoáy chết chóc này của búa ảnh, cũng là lành ít dữ nhiều, tên Giản Sát này quả nhiên là có chút bản lĩnh.
Đáng tiếc người mà gã phải đối mặt là Diệp Mặc, gần như ngay trong nháy mắt khi Giản Sát kêu lên chữ ‘Giết’, thần thức vực của Diệp Mặc đã phát động, đồng thời hơn mười thần thức đao, không chút do dự chém về phía thần thức bên ngoài cơ thể của Giản Sát.
Hắn không sợ Giản Sát biết bí mật của hắn, hắn tin là sau trận chiến đấu này, Giản Sát chắc chắn sẽ không nói ra bí mật của mình.
Sau khi Thần thức vực phát động, đã chặn âm thanh chết chóc của Giản Sát lại, hơn mười thần thức đao đồng thời khiến cho những búa ảnh chi chít chằng chịt mà Giản Sát khống chế kia chậm lại.
Mà lúc này trường đao của Diệp Mặc bổ ra, Huyễn Vân Vực Sát Đao.
Đao Vực lại thêm vào trong thần thức vực, trực tiếp bổ hai bánh xe gió màu xanh tạo bởi hai chiếc búa rìu cực lớn ra, đồng thời xé tan vô số búa ảnh, bổ về phía Giản Sát.
Keng keng keng…
Lại là tiếng va chạm dày đặt liên tiếp, trường đao tiên khí thượng phẩm của Diệp Mặc mang theo vô số ánh đao đã ngăn trở toàn bộ búa ảnh đã bị chậm lại, không một cái nào lọt lưới.
Ánh đao và búa ảnh va chạm vào nhau, giống như là có thực thể, khơi dậy thanh âm liên miên không dứt.
Cho dù Diệp Mặc không đỡ những búa ảnh này thì những búa ảnh này trong thần thức vực và thần thức đao cùng với Huyễn Vân Vực Sát Đao của hắn cũng sẽ bị làm suy yếu đi, cũng không cách nào làm hắn bị thương dù chỉ nửa phân.
Nhưng Diệp Mặc không muốn để lộ chuyện hắn là Tiên Niết Thể, vẫn cứ ngăn chặn những búa ảnh này.
Khi Giản Sát phát ra chữ ‘Giết’, sau khi phóng ra vô số búa ảnh, liền biết Diệp Mặc chết chắc rồi.
Nhưng trong nháy mắt gã liền cảm giác là không đúng, tốc độ của búa ảnh hình như không được nhanh như trong tưởng tượng của gã.
Còn chưa đợi gã phát giác ra chuyện gì, gã đã nhìn thấy một đao ảnh xé rách màn búa ảnh chi chít chằng chịt kia của gã rồi, trong nháy mắt liền đến trước mắt gã.
– Không…
Giản Sát phát ra một tiếng thét chói tai, gã cảm thấy thức hải của mình lại có từng trận từng trận đau đớn, giống như là thần thức bị đứt đoạn vậy.
Gã rất muốn phóng pháp bảo ra, hoặc là triệu hồi cặp búa rìu về ngăn chặn đao ảnh này, nhưng gã lại phát hiện thần thức của mình không đủ để dùng.
Gã có thể dùng ánh mắt lạnh như băng, không có bất kỳ rung động tâm tình gì khi chém giết người khác.
Nhưng chính bản thân gã lại không muốn chết, gã sắp sửa thăng cấp lên đại tiên, sao có thể chết được? Rõ ràng là mình đã chiếm được ưu thế, đối phương ngay cả năng lực động thủ cũng không có, sao khi quyết định hạ xuống chữ ‘Giết’, đối phương còn có thể đánh trả ư?
Đây không phải là sự thật, tuyệt đối không phải là thật.
Phụt…
Thanh trường đao tiên khí thượng phẩm đã bổ xuống trán của gã, Nguyên thần của Giản Sát vẫn còn trong trạng thái hỗn độn thậm chí chưa có thoát ra đã bị tiên khí trường đao của Diệp Mặc chém chết, đồng thời hai cây búa rìu cực lớn kia và một chiếc nhẫn trong nháy mắt đã bị Diệp Mặc thu vào.
Đừng nói những tiên nhân đang quan sát dưới đài, ngay cả một vài Tiên vương trên chủ đài cũng không hiểu rõ, vì sao trong nháy mắt lại thay đổi bất ngờ, đây quả thực là rất cổ quái.
Trong quá trình tỉ thí trên lôi đài, thần thức của Tiên vương và Đại tiên cũng không thể quét vào trong lôi đài, bằng không sẽ bị cho là quấy nhiễu trận đấu.
Mà thần thức của thiên tiên thông thường, cho dù là quét vào được, lại há có thể nhìn thấy được thần thức vực và thần thức đao của Diệp Mặc sao?
Tiên nhân ở dưới đài quan sát đều là vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn Diệp Mặc đã đi xuống, vì sao người chết lại là Giản Sát? Người đứng thứ sáu trong bảng Thiên tiên của Nguyễn Nhạc Thiên, lại dễ dàng bị giết như vậy sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1693: Mang Dũng Ẩn Nhẫn
Mang Dũng Ẩn Nhẫn
N
hững Tiên nhân đứng xem dưới đài ai ai cũng không hiểu nhìn Diệp Mặc cũng đã bước xuống, tại sao người chết lại là Giản Sát? Người đứng thứ sáu trên bảng Thiên Tiên của Nguyễn Nhạc Thiên, lại có thể bị giết dễ dàng vậy sao?
Mấy người Từ Ki, Tử Vũ tiên tử trong nháy mắt cũng hiểu ra, là Diệp Mặc thắng rồi, lập tức mừng rỡ nắm chặt nắm đấm, cuối cùng cũng yên tâm.
Giản Sát không phải là người mà Huyết Y Tiên có thể đấu được, chỉ có bọn họ tận mắt chứng kiến Diệp Mặc giết chết Giản Sát, mới có thể thở phào nhẹ nhõm được.
Sau khi thoải mái rồi, hai người cũng mơ hồ hiểu ra ý tứ của Diệp Mặc.
Chỉ có Huyết Y Tiên khóe miệng cười khẩy, gã sớm đã biết Diệp Mặc sẽ thắng.
Hơn nữa gã còn biết Diệp Mặc căn bản sẽ không dốc hết sức mình, hắn vẫn còn một khối đá giống như một ngọn núi nhỏ nữa.
– Trận thứ tư Mạc Ảnh Tông Phiêu Thiên thắng.
Tiên vương Hách Dịch trong mắt bỗng bắn ra hai đường tinh quang, trực tiếp quét đến Diệp Mặc.
Cho dù Diệp Mặc cảm thấy có người dùng thần thức quan sát hắn, hơn nữa còn là thần thức có sát ý rất mạnh, nhưng hắn cũng không quay đầu lại nhìn, hắn biết đó là Tiên vương Hách Dịch.
Lão già này cho dù có tài giỏi đi nữa, bây giờ cũng không dám giết hắn.
Đối với hắn mà nói lúc nguy hiểm nhất không phải là bây giờ, mà là lúc ra khỏi Vấn Đạo các kia.
Huyết Y Tiên Quan Phi Kiếm nhíu nhíu mày, gã thận trọng nhìn Diệp Mặc, trong lòng có chút nghi ngờ, rõ ràng là Giản Sát muốn chém giết đối phương, tại sao trong nháy mắt lại đổi thành Giản sát bị người ta giết chết rồi? Giản Sát sau khi hét ra chữ ‘giết’, cho dù là mình cũng phải gân cổ lên mà chống đỡ, tại sao tên Mạc Ảnh này lại không chặn lại? Gã có chút cảnh giác với Diệp Mặc, vì gã và Giản Sát cũng có chút liên quan đến nhau.
Mấy vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, bọn họ nghe Tử Vũ nói rồi, Diệp Mặc có thể đuổi Huyết Y Tiên, theo lý mà nói cho dù không địch lại Gián Sát, cũng sẽ không bị lép vế như lúc trước, bây giờ Diệp Mặc quả nhiên giết được Giản Sát rồi.
Bọn họ cho rằng, Diệp Mặc lúc trước là cố ý tỏ ra yếu thế, sau đó để Giản Sát buông lỏng, lúc này mới bất ngờ giết chết Giản Sát.
Chẳng những mấy vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên nghĩ như vậy, mà phần lớn những người ở đây cũng cho là như vậy, đó chính là Diệp Mặc cố ý tỏ ra yếu thế.
Thi đấu vẫn tiếp tục, không vượt ra khỏi dự liệu của Diệp Mặc, người thắng trên cơ bản là Top 32 nhận khiêu chiến.
Chỉ có số ít người khiêu chiến thắng trận, mà số ít những người khiêu chiến đó đều là người của Nguyễn Nhạc Thiên.
Trong đó có chín người bị giết chết trên lôi đài, Diệp Mặc giết một người, Thiết Tông Phi của Ông Trọng Thiên giết chết một người, Mộ Sát của Giang Do Thiên giết một người, Nguyễn Nhạc Thiên giết chết bốn người.
Còn có hai người giết chết đối thủ, Diệp Mặc đều không biết, cũng không có hứng đi hỏi.
Sau 31 trận đấu, trong số người lọt vào Top 32 ngoài Diệp Mặc ra, Tông Phiêu Thiên còn có cả Mang Dũng nữa.
Cuộc đấu của Mang Dũng thần thức của Diệp Mặc cũng nhìn qua, là cuộc đấu thứ 27, khiêu chiến là một Huyền Tiên của Giang Do Thiên, hai người sau khi đánh nhau ác liệt, Mang Dũng cuối cùng cũng thắng.
Nhưng ánh mắt của Diệp Mặc lợi hại, hắn vừa nhìn liền nhìn ra sự ác liệt của Mang Dũng là giả tạo, sự ác liệt của đối phương mới là thực sự.
Với đòn xuất thủ của Mang Dũng, hoàn toàn có thể giết chết đối phương một cách dễ dàng.
Nhưng tên này lại muốn đấu kỳ phụng địch thủ với đối phương một phen, cuối cùng bị thương nhẹ, lúc này mới đánh bại đối phương.
Diệp Mặc cũng đã chẳng thèm khinh bỉ tên này nữa, bản thân mình giả bộ là vì muốn giết Quan Phi Kiếm.
Tên tiểu tử này giả bộ hoàn toàn là vì ẩn giấu.
Đợi lát nữa nhìn xem gã rốt cục có thể ẩn giấu được đến lúc nào, chẳng lẽ tên khốn kiếp này không muốn vào Vấn Đạo các hay sao? Nếu như gã muốn, thì trận đấu sau cho dù ẩn giấu cũng không giấu thêm được nữa.
Trận đấu Top 16 người đứng đầu bắt đầu, trận đầu tiên vẫn là của Quan Phi Kiếm.
Lần này không ai dám lên đài khiêu chiến.
Sự cường hãn của Quan Phi Kiếm mọi người đều nhìn rất rõ.
Diệp Mặc nằm trong Top 16, hắn muốn lên khiêu chiến, cũng không có tư cách khiêu chiến.
Quan Phi Kiếm thấy không có ai lên khiêu chiến, gã bỗng nhiên chỉ vào Mang Dũng nói:
– Mang Dũng của Tông Phiêu Thiên, anh lên đi, tôi muốn xem xem Tông Phiêu Thiên liên tiếp giành giải nhất hai vòng lợi hại như nào.
Khi không có ai lên đài khiêu chiến, người trên lôi đài có thể tùy tiện chọn một người lên đài.
Cho nên Quan Phi Kiếm chọn Mang Dũng, là hoàn toàn hợp quy tắc.
Tất cả mọi người biết đây là Quan Phi Kiếm muốn lấy Tông Phiêu Thiên để khai đao, chỉ cần Mang Dũng lên, chắc chắn sẽ bị Quan Phi Kiếm giết chết.
Diệp Mặc bỗng dưng lại cảm thấy phấn chấn, hắn cũng muốn thử một chút sự lợi hại của Mang Dũng, đang lúc hắn định truyền âm cho Mang Dũng, để Mang Dũng giúp giết chết Quan Phi Kiếm, Mang Dũng lại vẻ mặt chán chường bước đến ôm quyền nói:
– Trận này tôi nhận thua, tôi không phải là đối thủ của anh Quan.
Diệp Mặc ngây ngẩn cả người, tên tiểu tử này nhận thua sao? Đây là tiết mục gì vậy? Chẳng lẽ không muốn có suất vào Vấn Đạo các thật sao? Đến hắn cảm thấy Mang Dũng lên đài cũng chưa chắc sẽ thua Quan Phi Kiếm, vào lúc quan trọng hắn lại dùng thần thức đao chém giết Quan Phi Kiếm một chút, giúp đỡ một chút.
Nhưng Mang Dũng lại vì ẩn giấu tu vi, lại nhận thua.
Mặc dù Diệp Mặc tức giận Mang Dũng nhận thua, nhưng những người còn lại cảm thấy Mang Dũng nhận thua là chuyện bình thường.
Ý tứ này của Quan Phi Kiếm là muốn giết chết Mang Dũng, Mang Dũng rõ ràng không phải là đối thủ của Quan Phi Kiếm, lúc này nhận thua cũng không có ai cho là gã kinh hãi.
Dù sao người giống như Trang Cữu cũng không có nhiều, huống chi khi Trang Cữu và Quan Phi Kiếm đấu chiến, sức mạnh của Quan Phi Kiếm còn chưa phát ra hết.
Từ bỏ suất Vấn Đạo các cũng không muốn khiêu chiến trận này, Diệp Mặc cũng đã gạch Mang Dũng khỏi danh sách Tiên nhân có thành tựu không đơn giản đi rồi.
Ẩn nhẫn có thể, nhưng ẩn nhẫn đến mức độ như này, Diệp Mặc không tin gã có được bao nhiêu thành tựu.
Đến suất đi Vấn Đạo các cũng có thể ẩn nhẫn không cần, thậm chí Diệp Mặc hắn cũng không làm được.
Tu luyện tranh đoạt tài nguyên là quá trình cần phải trải qua, trong thiên hạ cũng không có tài nguyên vô duyên vô cớ mà rơi xuống.
Mang Dũng có thể tranh đoạt một suất vào Vấn Đạo các, gã cho dù từ bỏ, tư cách như này làm sao có thể thành người mạnh nhất được?
Diệp Mặc không tiếp tục chú ý đến Mang Dũng nữa, loại người như này không đáng cho hắn chú ý đến.
Vượt khỏi dự liệu của Diệp Mặc chính là, Mang Dũng không ngờ lại chủ động đến trước mặt Diệp Mặc chào, lúc này mới ra khỏi phạm vi dự thi, đây cũng là lần thứ hai gã chủ động đến chào Diệp Mặc rồi.
Nếu nói là lần đầu tiên gã đến chào Diệp Mặc, Diệp Mặc còn muốn quen biết gã một chút, còn lần này, Diệp Mặc hoàn toàn không có chút hứng thú nào rồi.
Trận thứ hai và trận thứ ba Lãnh Thanh Sam và Tần Vô Nhận dễ dàng thắng cuộc, còn trận thứ tư thì Diệp Mặc vừa lên đài, liền có người vào đài, có thể thấy mặc dù hắn giết Giản Sát rồi, nhưng sức uy hiếp còn kém xa Quan Phi Kiếm.
– Thượng Quan Ngữ Phượng của Đoan Tĩnh Thiên lên lĩnh giáo.
Bước lên đài là một nữ tiên khí khái hào hùng, mặc dù có thể lọt vào Top 32, nhưng nữ tiên này còn kém xa Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên, Diệp Mặc lại càng không cần dùng khí lực gì.
Sau nửa tuần hương, một đao của Diệp Mặc bổ trúng sau lưng Thượng Quan Ngữ Phượng này, Thượng Quan Ngữ Phượng bị Tiên nguyên một đao của Diệp Mặc trực tiếp đánh bay, đánh cho rơi xuống trên mặt cấm chế, trong nháy mắt biến thành một người đẫm máu.
Thượng Quan Ngữ Phượng thua.
Diệp Mặc không giết cô, Thượng Quan Ngữ Phượng mặc dù muốn thắng hắn, nhưng không có sát cơ, rõ ràng đối phương cũng không muốn giết mình, đối với loại người muốn giết chết hắn, Diệp Mặc tuyệt đối sẽ không buông tha, nhưng nếu đối phương không muốn giết hắn, thì hắn cũng không cần nhất định phải giết chết họ.
Thậm chí một đao bổ túng sau lưng của đối phương, cũng là do Diệp Mặc cố ý, nếu không một đao này tuyệt đối có thể bổ trúng ngực của cô.
Sau trận đấu bình lặng không chút sóng gió nào, ngoài Thiết Tông Phi của Ông Trọng Thiên bị đối thủ giết chết ra, Nguyễn Nhạc Thiên giết được ba người.
Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên liên tiếp hai trận đều giết chết được đối thủ, cũng giống như Thiết Tông Phi của Ông Trọng Thiên, cũng liên tiếp giết chết hai người.
Còn một người còn lại liên tiếp giết chết hai người cũng là người của Nguyễn Nhạc Thiên, chính là Trương Cuồng râu xồm, đứng thứ sáu trong vòng thứ hai.
Diệp Mặc bây giờ đã biết Trương Cuồng, là người đứng thứ hai trong Thiên tiên bảng của Nguyễn Nhạc Thiên.
Mặc dù mặt đầy râu, tướng mạo tục tằng, nhưng biểu hiện trên lôi đài lại khác với Quan Phi Kiếm.
Trên lôi đài, biểu hiện của y một mực vô cùng bình tĩnh, hơn nữa ra tay lại rất nhẹ nhàng.
Hai trận đấu của y Diệp Mặc cũng nhìn qua, hai tên Huyền Tiên tìm y đối chiến, vừa lên đài liền xuất sát chiêu, tư thế đó chính là muốn giết chết Trương Cuồng ngay trên lôi đài.
Nếu như Diệp Mặc gặp đối thủ xuất sát chiêu như vậy, hắn nhất định cũng sẽ giống như Trương Cuồng, chém chết đối phương.
Nhưng Thiết Tông Phi của Ông Trọng Thiên và Huyết Y Tiên Tiết Thịnh Hiên của Nguyễn Nhạc Thiên lại khác, bọn họ giết chết hai người đều là sau khi thua, họ không kịp nhận thua đã bị giết chết.
Nói cách khác là cố ý giết chết, có thể thấy trong ba người sát tính của Thiết Tông Phi và Tiết Thịnh Hiên còn mạnh hơn nhiều Trương Cuồng.
Sau mười sáu cuộc đấu, thứ tự cũng không vượt qua sự dự liệu của mọi người, Top 16 của vòng thứ hai, được giữ lại nửa già.
Hai trận khiêu chiến thành công, cũng đều là người của Nguyễn Nhạc Thiên, trong đó có Huyết Y Tiên.
Lần này trên quảng trường cũng không còn không khí giống như vừa với bắt đầu vòng thứ thứ ba nữa, trước giờ vòng thi thứ ba đều bị cho là vòng thi chém giết, lần này cũng như vậy.
Chỉ có điều lần này người bị giết dường như nhiều hơn lúc trước, trận đấu còn chưa kết thúc, đã có mười mấy người bị giết chết rồi, phải biết những người bị giết này đều là những tinh anh của các thiên vực.
Tên Đại La Tiên khuôn mặt không chút thay đổi gì của Nguyễn Nhạc Thiên lại lần nữa bay lên lôi đài, lớn giọng tuyên bố:
– Top 16 của vòng thi đấu thứ ba cũng đã được chọn ra, bây giờ vẫn căn cứ theo thứ tự của bia Vấn Đạo ngân, 8 người đầu nhận lời thách thức, tám người sau tùy ý khiêu chiến, trận đấu bắt đầu.
Người thứ nhất lại là Quan Phi Kiếm, Đại La Tiên này vừa rời khỏi lôi đài, Quan Phi Kiếm cũng đã lên lôi đài.
Một mặt trống da lơ lửng trên đỉnh đầu của gã, ánh mắt nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt này, dường như ai dám lên đài khiêu chiến gã, gã sẽ không chút do dự mà giết chết đối thủ ngay lập tức vậy.
Nhưng lần này không phải không có ai dám lên đài khiêu chiến, có thể lọt vào Top 16, ai không phải là tinh anh thiên vực? Sao có thể bị một Quan Phi Kiếm này hù sợ được.
– Mộ Sát của Giang Do thiên lên khiêu chiến.
Một bóng dáng màu đỏ tươi hạ xuống lôi đài.
Diệp Mặc lại gật gật đầu, Mộ Sát này hắn biết, thành tích đứng thứ tám trong vòng thi đấu đầu tiên, đứng thứ mười sáu trong vòng thi thứ hai, đấu trận đầu trong vòng thi thứ ba, y đã chém chết đối thủ rồi.
Vòng thi đầu y là đội trưởng, theo lý mà nói tên này cũng đã có tư cách tiến vào Vấn Đạo các rồi, y còn lên khiêu chiến với Quan Phi Kiếm, rõ ràng không phải vì suất vào Vấn Đạo các mà lên.
– Có khí phách.
Mặc dù bản lĩnh của Mộ Sát cũng không tệ, nhưng Quan Phi Kiếm cũng không coi đối thủ ra gì.
Sau đó trống lớn của gã liền phát ra những âm thanh ầm ầm, chọc thẳng vào màng nhĩ người khác.
Lúc này những người đứng xem bên dưới lập tức hiểu ra, âm thanh này có chút giống với tiếng ‘giết’ của Giản Sát.
Giản Sát phát ra một chữ, còn trống da này thì lại gõ không ngừng, tình huống như này sao mà đối địch được? Mộ Sát xong đời rồi, ai biết được khi Quan Phi Kiếm giết Trang Cữu, đến cái cơ bản nhất cũng không lấy ra?
Diệp Mặc lắc đầu, hắn cũng cảm thấy Mộ Sát mặt dù không tệ, nhưng cũng không phải là đối thủ của Quan Phi Kiếm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1694: Tiên Vương Xung Đột
Tiên Vương Xung Đột
P
háp bảo của Mộ Sát là một vòng kính Kim lân hỏa văn, chắc hẳn là một luyện chế thành công từ lân phiến thần thú.
Tác dụng của Hỏa văn kính này Diệp Mặc cũng đã từng chứng kiến, có thể tản ra vô số hỏa văn, những hỏa văn này dường như còn có tác dụng trói buộc đối phương.
Trong trận thi đầu tiên của Mộ Sát, đối thủ của y chính là bị Hỏa văn kính này trói buộc lại, cuối cùng bị Mộ Sát giết chết.
Cái này có chút giống với Cửu Diệu tinh Luân mà lúc trước Diệp Mặc cướp được, Cửu Diệu Tinh Luân phát ra đường ánh sáng trắng, còn Kim lân hỏa văn kính thì lại phát ra đường Hỏa diễm văn, chỉ có điều đường Hỏa diễm văn này còn cường hãn hơn nhiều so với đường ánh sáng trắng của Cửu Diệu Tinh Luân kia.
Kim lân hỏa văn kính của Mộ Sát lần này không ngờ lại không bắn ra Hỏa văn tấn công Quan Phi Kiếm như lúc trươc, mà lại hình thành một vòng lửa hình bầu dục xung quanh người Mộ Sát.
Diệp Mặc có thần thức đao, thần thức của hắn cũng đã rõ ràng nhìn thấy những sóng âm kinh khủng của trống da của Quan Phi Kiếm bị vòng hỏa văn này chặn lại.
Vòng hỏa văn đập vào gợn sóng âm vực, từng đường thần thức và tiên nguyên hợp thành chấn động lan ra tứ phía, cũng không thể nào chạy khỏi sự quan sát bằng thần thức của Diệp Mặc.
Lúc này Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu Mộ Sát lo lắng điều gì, hóa ra y sớm đã biết trống da của Quan Phi Kiếm có tấn công bằng âm vực, còn Kim lân hỏa văn kính của y lại có thể khắc chế được âm vực tấn công, lúc này mới lên đài khiêu chiến với Quan Phi Kiếm.
Cho dù như vậy, Diệp Mặc cũng thấy không tốt cho Mộ Sát, lúc trước Quan Phi Kiếm giết nguyên thần của Trang Cữu, còn xuất một kiếm.
Mặc dù đường kiếm đó thời gian rất ngắn, nhưng Diệp Mặc lại có thể nhìn ra pháp thuật kiếm đạo của Quan Phi Kiếm cũng rất lợi hại.
Chuẩn bị ở sau của Mộ Sát rõ ràng không phải là hỏa văn kính, khi hỏa văn kính của y chặn lại âm vực tấn công của Quan Phi Kiếm, năm chuôi đao cũng được phóng ra.
Thần thức của Diệp Mặc vẫn quan sát động tác của hai người, năm chuôi dao của Mộ Sát vừa phóng ra, Diệp Mặc liền biết Mộ Sát thua rồi.
Mộ Sát quá đề cao bản thân, lại xem thường Quan Phi Kiếm, năm chuôi đao này của y chắc hẳn là một thần thông cấp thấp, nhưng y lại không thể toàn lực thúc giục thần thông của mình.
Vì sự áp chế của trống da của Quan Phi Kiếm.
Thần thức và tiên nguyên của y lại có hạn, dẫn đến bóng đao này không thể nào phát huy được tác dụng lớn nhất.
Trên thực tế đúng là như vậy, khi Mộ Sát cảm thấy mình không thể nào hoàn toàn thúc dục được Ngũ sát đao, thì sắc mặt của y cũng biến đổi.
Y biết rõ mình xem thường trống da của Quan Phi Kiếm, đồng thời xem thường sự thâm hậu của tiên nguyên và thần thức của Quan Phi Kiếm.
Âm vực tấn công mà trống da cực lớn này phát ra quả thực vô cùng kinh người, y chỉ cần hơi buông lỏng một chút thôi, thì tiếng trống đó có thể xâm nhập vào Kim lân hỏa văn kính của y, làm thương thức hải nguyên thần của y.
Một khi thức hải nguyên thần nhất thời bị chậm lại, thì y chết là cái chắc.
Cho nên lúc này Mộ Sát đâm lao phải theo lao, y rất muốn nhận thua, nhưng tiếng trống đó khiến y không thể nào mở miệng được.
Bùm…
Một đường ánh sáng trắng xoẹt qua, năm chuôi đao của Mộ Sát vừa mới phóng ra, trên người Quan Phi Kiếm lại lần nữa bắn ra một đường kiếm, tốc độ của đường kiếm đó còn nhanh hơn nhiều so với năm chuôi dao của Mộ Sát.
Ken két…
Hảo văn kính trước người Mộ Sát bị đường sáng trắng kia quét qua, giống như một quả trứng gà bị búa đập phải, lập tức vỡ vụn.
Tiếng trống đùng đùng cũng đã phá vỡ Kim lân hỏa văn kính, thần sắc Mộ Sát ngưng trệ, năm chuôi đao của y bắn ra cũng lập tức dừng lại.
Một lát sau, đường kiếm màu trắng đó cũng đã không còn bị ngăn cản mà quay xẹt qua bên hông y Trong đường kiếm quay ngược lại đó, nguyên thần của Mộ Sát căn bản không thể nào chạy thoáy được, cũng bị giết chết.
Còn lúc này, thân thể của Mộ Sát mới tách ra, màn máu phun ra.
Trên quảng trường lập tức yên tĩnh trở lại, Mộ Sát lúc trước còn kỳ phùng địch thủ với Quan Phi Kiếm, thậm chí Mộ Sát còn chiếm thế thượng phong.
Nhưng trong nháy mắt đã bị Quan Phi Kiếm giết chết rồi.
Người khác cho rằng, cái này dường như cũng giống như lúc trước Mạc Ảnh đối chiến với Giản Sát vậy, quá trình và kết quả hoàn toàn khác nhau.
– Trận đầu của Top 8, Quan Phi Kiếm của Nguyễn Nhạc Thiên thắng.
Tên Đại La Tiên kia sau khi thông báo xong, Diệp Mặc trong lòng chấn động, hắn bỗng nhiên hiểu ra.
Quy tắc thi đấu của Tiên vương Hách Dịch không đơn giản là nhắm vào hắn, đồng thời cũng là để cho Nguyễn Nhạc thiên tự lượng sức mình.
Trình độ của Nguyễn Nhạc Thiên thực ra mà nói cũng cao một chút, cuộc đấu tự chủ khiêu chiến như này, trừ phi cần, Nguyễn Nhạc Thiên cũng sẽ không có hai người lên đài so tài.
Mặc dù sau đó vẫn sẽ có hai người của Nguyễn Nhạc Thiên chọn đối thủ lên đài, đó là vì người của Nguyễn Nhạc Thiên lọt vào Top 8 cũng đã vượt quá 5 người rồi.
Diệp Mặc liếc nhìn Top 10, quả nhiên Nguyễn Nhạc Thiên chiếm gần một nửa, tinh anh của mười thiên vực còn lại cộng lại, không ngờ chỉ có thể miễn cưỡng chống cự lại Nguyễn Nhạc Thiên.
Đây còn là sau khi hắn giết chết Giản Sát rồi, nếu không, Nguyễn Nhạc Thiên thậm chí còn chiếm nửa già.
Diệp Mặc theo bản năng lại liếc nhìn Tiên vương Hách Dịch, Tiên vương Hách Dịch đó hình như biết Diệp Mặc đang nhìn lão, ánh mắt sắc bén lập tức chằm chằm liếc nhìn Diệp Mặc, mang theo sát cơ nồng đậm.
Diệp Mặc chợt nhớ lúc trước có nhìn thấy một động tác trên trái đất, hắn cười cười, giơ ngón tay giữa lên với Tiên vương Hách Dịch, đồng thời ánh mắt vô cùng khinh thường.
Nếu đắc tội rồi, thì cũng không cần phải khách khí.
Tiên vương thì đã làm sao? Hắn cũng không phải chưa từng đắc tội với Tiên vương.
Tiên vương Hách Dịch không hiểu động tác này của Diệp Mặc là có ý gì, nhưng từ ánh mắt khinh thường của Diệp Mặc, laõ cũng đoán ra đó không phải là động tác tốt gì.
Một Huyền Tiên không ngờ lại dám khiêu khích một Tiên vương như lão, quả thực không biết sống chết là gì.
Đáng tiếc trong này là quảng trường Vấn Đạo, lão cũng không dám làm gì Diệp Mặc.
Lão cũng không thăm dò Quan Phi Kiếm nữa, nếu Diệp Mặc có thể đối chiến cùng Quan Phi Kiếm, thì chết là cái chắc, lão không cần dặn dò gì, Quan Phi Kiếm cũng sẽ giết chết đối thủ.
Nếu Diệp Mặc không gặp được Quan Phi Kiếm mà bị loại bỏ, thì hắn cũng chết không nghi ngờ gì.
Trong Nặc Y Tiên thành, Tiên vương Hách Dịch lão muốn giết một người, quả thực cũng đơn giản như thở một hơi vậy.
Sau đó Lãnh Thanh Sam, Tần Vô Nhận và Trương Cuồng đều thắng hết, Tần Vô Nhận lần này không giết chết đối thủ, không phải vì gã không muốn giết, chắc hẳn là gã không giết được.
Khi gã muốn giết chết đối thủ, đối thủ cũng đã từ lối ra nhảy xuống lôi đài rồi.
Đối địch cùng Tần Vô Nhận là Liêu Lăng Huyền của Hiếu Mang Thiên vực, mặc dù y không địch lại được Tần Vô Nhận, nhưng Tần Vô Nhận cũng không thể giết được y trước khi y nhảy xuống lôi đài, chỉ là khiến y trọng thương mà thôi.
Đối địch cùng Lãnh Thanh Sam là Phó Lăng Thiên của Nguyễn Nhạc Thiên, Diệp Mặc nhìn ra, Lãnh Thanh Sam lần đầu tiên động sát cơ muốn giết chết Phó Lăng Thiên.
Nhưng y mặc dù lợi hại hơn Phó Lăng Thiên một chút, cũng chỉ có thể thắng Phó Lăng thiên, thậm chí đến làm trọng thương Phó Lăng Thiên cũng không làm được.
Trận thứ tư vẫn là trận của Diệp Mặc, lần này đối địch với Diệp Mặc là Phong Táp Nguyệt của Đoan Tĩnh Thiên.
Đây đã là lần hai liên tiếp Diệp Mặc đối địch với người của Đoan Tĩnh Thiên rồi.
Phong Táp Nguyệt đạt thành tích đứng thứ mười trong vòng thứ hai, vẫn khuôn mặt tươi cười, thoạt nhìn tương đối hiền lành.
Mặc dù biểu hiện lúc trước của Diệp Mặc không được đẹp mắt như Top 3, nhưng dù sao giết chết nhân vật như Giản Sát, cũng không có ai xem thường Diệp Mặc nữa.
Cuối cùng Diệp Mặc đánh nhau với Phong Táp Nguyệt được gần một canh giờ, mới may mắn đánh thương nhẹ Phong Táp Nguyệt, thắng trận đấu này.
Ba vị Tiên vương của Tông Phiêu Thiên thấy Diệp Mặc lại thắng lần nữa, đều vẻ mặt phấn chấn.
Diệp Mặc thắng Phong Táp Nguyệt, thì chắc chắn lọt vào Top 8 rồi, lọt vào Top 8, có nghĩa là có một suất Thiên tiên Vấn Đạo các rồi.
Top 8 của trận đấu ngoài Mộ Sát bị giết chết ra, cũng không xảy ra chuyện chém giết gì nữa.
Chỉ có Thiết Tông Phi của Ông Trọng Thiên bị Mạnh Thiên đánh cho trọng thương, trên thực tế Thiết Tông Phi vẫn muốn giết chết Mạnh Thiên, kết quả tài nghệ không bằng người, cuối cùng ngược lại suýt chút nữa lại bị Mạnh Thiên giết chết.
Nếu như không phải gã có một phù lục phòng ngự cực mạnh, thì gã cũng đã chết rồi.
…
Sau tám cuộc tranh tài kết thúc, Đại La Tiên chủ trì trận đấu của Nguyễn Nhạc Thiên lại lần nữa lên lôi đài cao giọng tuyên bố:
– Top 8 của vòng thứ ba của đại hội Vấn Đạo bây giờ cũng được chọn ra rồi, theo thứ tự là Quan Phi Kiếm của Nguyễn Nhạc Thiên vực, Lãnh Thanh Sam của Khổng Thăng Thiên vực, Tần Vô Nhận của Hoàng Già Thiên vực, Mạc Ảnh của Tông Phiêu Thiên vực, Trương Cuồng của Nguyễn Nhạc Thiên, Ninh Huân Nhiên của Nguyễn Nhạc Thiên, Nhan Huyên Lãnh của Nguyễn Nhạc Thiên, Mạnh Thiên của Nguyễn Nhạc Thiên.
Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, trong Top 8 thì Nguyễn Nhạc Thiên cũng có năm người, rõ ràng là do quy định thi đấu của Tiên vương Hách Dịch mà thành, nếu không tuyệt đối sẽ không như thế này.
Cuối cùng tạo nên tình huống người của Nguyễn Nhạc Thiên chỉ có thể khiêu chiến với người của Nguyễn Nhạc Thiên, nếu không đều không có ai đấu.
– Thi đấu chọn ra Top 4 là rút thăm thi đấu, bây giờ mời tám Huyền Tiên dự thi bước lên bốc thăm.
Vị Đại La Tiên nói xong, trực tiếp phất tay bắn ra tám điểm sáng, tám điểm sáng này liền bay lơ lửng đến trước mặt tám người Diệp Mặc.
Tám điểm sáng này dường như cực kỳ có quy luật, trước mặt mỗi người đều có một cái.
Diệp Mặc cười khẩy một tiếng, không đợi người khác tiến đến, lập tức giơ tay lên khua, trong chốc lát tám điểm sáng này liền mất trật tự.
Cuối cùng tám điểm sáng này trộn lẫn lại với nhau, căn bản không theo quy luật trước mặt mỗi người có một cái nữa.
– Anh muốn làm gì?
Đại La Tiên kia bỗng nhiên hừ lạnh với Diệp Mặc, khua tay một cái liền có một đường sáng hướng về phía Diệp Mặc, không ngờ lại muốn giết chết Diệp Mặc.
– Hừ.
Trung Châu Tiên vương hừ lạnh một tiếng, vung tay lên, đường ánh sáng đó liền quay lại.
Đường ánh sáng đó sau khi bị Trung Châu Tiên vương đánh quay lại, trực tiếp đập lên người Đại La Tiên nhân chủ trì trận đấu trên lôi đài.
Đại La Tiên đó mặc dù tu vi đỉnh phong, nhưng Đại La và Vị Tiên căn bản cũng không so sánh được, mà là sự khác biệt về chất.
Đại La Tiên kia không có bất kỳ lực phản kháng nào, liền bị đường ánh sáng đó đánh trúng, đồng thời bay rớt ra ngoài, phun một ngụm máu lên không trung.
– Trung Châu Tiên vương, anh muốn phá hỏng đại hội Vấn Đạo sao? Không ngờ lại dám đánh thương chủ trì đại hội.
Tiên vương Hách Dịch bỗng nhiên quát lớn, khí thế trên người cũng trở nên điên cuồng, trong nháy mắt trở nên cuồn cuộn.
Khải Phong Tiên vương đứng ra khua tay, đồng thời tự dâng lên một khí thế cường đại, hai luồng khí thế này đập vào nhau, khiến chủ đàn nhanh chóng bị tách ra làm hai nửa, từng âm thanh lách tách vang lên.
Hai người còn chưa ra tay, thì không gian cũng đã dao động rồi.
Lúc này Khải Phong Tiên vương lạnh lùng nói:
– Phá hỏng đại hội Vấn Đạo? Thật to gan.
Một chủ trì đại hội, không ngờ lại dám ra tay giết chết đệ tử Tông Phiêu Thiên chúng tôi, tôi còn muốn hỏi Tiên vương Hách Dịch một chút, rốt cục ai đang phá hỏng đại hội?
Tiên vương Hách Dịch lạnh lùng nói:
– Mạc Ảnh dám động vào thăm khi chưa rút, loại người vô phép vô tắc như này, cần gì phải giữ lại, chỉ chết mà thôi.
Khải Phong Tiên vương điềm tĩnh nói:
– Nếu Top 4 là rút thăm thi đấu, vậy rút thăm là người chủ trì đại hội, hay là người dự thi?
– Đương nhiên là người dự thi rồi.
Tiên vương Hách Dịch biết Khải Phong Tiên vương muốn nói gì, nhưng lão cũng không có cách nào không thể trả lời.
– Tám lá thăm vừa rồi được đưa đến trước mặt tám người, đây gọi là rút thăm sao? Đây hẳn là phát thăm mới đúng.
Cái gọi là rút thăm, đương nhiên là rút một trong một đống thăm, đem lá thăm đưa đến trước mặt người rút thăm, thì rút cái chết tiệt gì.
Mạc Ảnh của Tông Phiêu Thiên giúp đảo lộn lá thăm, chủ trì đại hội chẳng những không cảm kích, còn ra tay giết đệ tử của Tông Phiêu Thiên chúng tôi, chẳng nhẽ Nguyễn Nhạc Thiên muốn ăn gian trước mọi người sao?
Khải Phong Tiên vương tức giận, cũng không còn phong độ của Tiên vương nữa.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1695: Tiên Vương Đáng Sợ
Tiên Vương Đáng Sợ
N
ếu có người chủ trì, vậy thì rút thăm như thế nào đương nhiên là cần giao cho người chủ trì đảm nhiệm.
Nếu như mỗi người đều nhúng tay vào, thì chẳng phải là sẽ loạn sao? – Ha ha ha, Hoàng Minh ta đã từng gặp không ít kẻ không nói đạo lý bao giờ, nhưng chưa từng gặp kẻ nào giống như ngươi cả.
Hoàng Minh Tiên Vương bỗng nhiên cười lên ha hả, trực tiếp cắt ngang lời nói của Hách Dịch Tiên Vương.
Thấy những Tiên Vương khác đều nhìn mình, thì Hoàng Minh Tiên Vương liền thu bộ mặt tươi cười lại rồi nói:
– Hách Dịch, đừng giả bộ nữa.
Tất cả mọi người đều không phải kẻ mù, cái quy tắc trước mặt do ngươi định ra có lợi cho ai, chúng ta cũng không muốn nói thêm.
Nhưng cái con kiến hôi Đại La Tiên chủ trì vòng thi thứ ba kia lại dám ngang nhiên giở trò gian lận, thì ta thật sự là muốn nhìn một chút xem kẻ nào là kẻ đứng sau lưng chỉ thị cho con kiến hôi đó làm bậy.
Hoàng Minh Tiên Vương mặc dù thừa biết là do Hách Dịch Tiên Vương chỉ thị, nhưng y cuối cùng vẫn không nói thẳng ra.
Trực tiếp trở mặt với các Tiên Vương của Nguyễn Nhạc Thiên không phải là một ý kiến hay.
Huống chi các vòng thi trước đó cũng không có biểu hiện rõ ràng là quy tắc đó có lợi cho Nguyễn Nhạc Thiên, thậm chí còn không thể nắm được chứng cứ nào.
Nhưng lần này tên tiểu tử Đại La Tiên chủ trì kia miệng nói là rút thăm để chia cặp đấu trực tiếp, nhưng đến cuối cùng lại là gian lận trắng trợn bằng cách phân phát lá thăm cho các tiên nhân dự thi.
Nếu không phải là Diệp Mặc cắt ngang, khiến cho tám lá thăm kia bị xáo trộn lên, thì có thể khẳng định là Diệp Mặc sẽ phải so đấu với Quan Phi Kiếm, Lãnh Thanh Sam sẽ giao đấu với Tần Vô Nhận.
– Hừ, ta cũng muốn biết một tên Đại La Tiên chủ trì nhỏ bé vì sao lại dám ngang nhiên gian lận như vậy là do ai đã chỉ thị.
Một tên Tiên Vương của Khổng Thăng Thiên cũng hừ lạnh một tiếng rồi nói.
Khí thế trên người y lúc này cũng điên cuồng phát ra ngoài, hiển nhiên là chỉ cần ai đó một lời không hợp là sẽ ra tay ngay.
– Hách Dịch Tiên Vương, tên chủ trì trận đấu kia quả là suy nghĩ còn chút thiếu sót, tuy là y cũng chỉ là hảo tâm thôi, nhưng việc trực tiếp đem tám lá thăm kia đưa tới trước mặt các thí sinh dự thi quả thật là có chút không thỏa đáng.
Một tên Tiên Vương khác của Nguyễn Nhạc Thiên biết rõ hành động của tên Đại La Tiên kia đã làm mọi chuyện trở nên khó yên ổn rồi, nếu như Hách Dịch Tiên Vương lại không chịu thừa nhận nữa, thì rất có thể tiếp đó sẽ là một thảm họa Nhiều Tiên Vương như vậy lao vào đánh nhau, thì tòa tiên thành sẽ bị hủy là cái chắc, mà Nguyễn Nhạc Thiên cũng phải lùi lại vô số năm.
Đối mặt với khí thế của mấy tên Tiên Vương liền, thì Hách Dịch Tiên Vương chỉ còn nước thỏa hiệp mà thôi.
Hoàng Minh Tiên Vương cũng đã cho y mặt mũi rồi, cho nên nếu không thật sự chịu thỏa hiệp, thì chỉ là tự chuốc khổ vào thân mà thôi.
– Giải xuống, sau đó đổi người chủ trì.
Hách Dịch Tiên Vương hừ lạnh một tiếng, ngay cả nói cũng lười nói nhiều.
Tên Đại La Tiên kia vốn là nghe theo chỉ thị của Hách Dịch Tiên Vương, nhưng không ngờ cuối cùng bản thân lại bị đánh trọng thương, sau đó còn bị giải đi nữa.
Rất nhanh đã có một tên Đại La Tiên khác được đưa tới để chủ trì trận đấu.
Lần này thì tên Đại La Tiên mới này cũng không dám thu hồi lại tám lá thăm kia, mà liền nói thẳng:
– Xin mời tám thi sinh dự thi tiến lên tự mình lựa chọn cho mình một lá thăm.
Quan Phi Kiếm là người đầu tiên đưa tay ra chọn một lá thăm, đồng thời lạnh lùng nhìn thoáng qua Diệp Mặc rồi nói:
– Tránh được một kiếp, không có nghĩa là có thể thoát được cái mạng nhỏ đâu!
Diệp Mặc cũng chọn một lá thăm, căn bản là chẳng thèm nhìn Quan Phi Kiếm lấy một cái.
Hiện giờ Quan Phi Kiếm coi hắn là người chết rồi, nhưng hắn cũng đã xem Quan Phi Kiếm như là người chết rồi.
Diệp Mặc biết rõ, nếu như hắn không quấy phá tám lá thăm này, thì ngay ở trận thứ nhất hắn đã phải đối địch với Quan Phi Kiếm rồi.
Tuy là đối với hắn thì không sao, vì hắn ước gì được sớm giết chết Quan Phi Kiếm.
Nhưng nếu như vậy, thì hắn sẽ không thể tiếp tục cho Hách Dịch Tiên Vương một cái ‘tát’ thật đau rồi.
Bởi vì hắn biết rõ, một khi Lãnh Thanh Sam và Tần Vô Nhận đánh nhau, thì sẽ là trận đánh kẻ sống ta chết.
Điều này sẽ khiến cho đám Nguyễn Nhạc Thiên kia được ngồi mát ăn bát vàng.
Diệp Mặc biết rõ nếu như Lãnh Thanh Sam đã đối chiến người của Nguyễn Nhạc Thiên, thì nhất định sẽ dốc sức liều mạng mà hạ sát thủ, thậm chí sẽ giết chết đối phương.
Mà Tần Vô Nhận thì càng là một kẻ lãnh huyết vô tình, cho nên y chắc chắn cũng sẽ dốc sức mà giết đối thủ.
Nếu như hắn, Lãnh Thanh Sam và Tần Vô Nhận ba người đều rút thăm gặp đối thủ là người của Nguyễn Nhạc Thiên, thì nếu vận khí tốt sẽ có thể liên tiếp giết được ba tên của Nguyễn Nhạc Thiên.
Bởi vì với quy tắc của Hách Dịch Tiên Vương kia, chính là đem kết quả cuối cùng dành cho năm trong tám tên thí sinh của Nguyễn Nhạc Thiên chiến thắng.
Nếu như bỗng nhiên lại bị chết mất ba người, thì chắc chắn Hách Dịch Tiên Vương sẽ phải tức giận tới mức hộc máu.
Còn việc đối chiến với Quan Phi Kiếm, thì Diệp Mặc cũng không hề vội.
Hắn tin rằng với bản lãnh của Quan Phi Kiếm, thì đến cuối cùng hắn cũng sẽ gặp được y mà thôi.
Diệp Mặc bóp nát lá thăm kia, lúc này trên đỉnh đầu của hắn đã xuất hiện một dãy chữ số phiêu du trên không trung, đó là số ba đấu với số sáu.
Lập tức hắn đã nhìn thấy đỉnh đầu Trương Cuồng hiện một loạt chữ: số sáu đầu với số ba.
Nói cách khác, lúc này hắn đã xác định được đối thủ của mình.
Lúc này thì những người còn lại đều hủy đi lá thăm của mình, thứ tự là Quan Phi Kiếm sẽ giao đấu với Ninh Huân Nhiên, Lãnh Thanh Sam giao đấu với Mạnh Thiên, Tần Vô Nhận đấu với Huyên Lãnh.
Tuy đây không phải là kết quả lý tưởng mà Diệp Mặc mong đợi, nhưng đối với kết quả lần rút thăm này hắn vẫn rất hài lòng.
Trận đấu thứ nhất.
Sau khi Quan Phi Kiếm tiến lên lôi đài, thì Huân Nhiên cũng đã biết mình không phải đối thủ của y nên trực tiếp nhận thua.
Trận thứ hai, Lãnh Thanh Sam đánh với Mạnh Thiên.
Mạnh Thiên coi như là gặp xui xẻo, vì tuy là quy tắc được xếp ra để có lợi cho Nguyễn Nhạc Thiên, nhưng không có nghĩa là tất cả người của Nguyễn Nhạc Thiên đều có bản lãnh, muốn Tiến vào top 8 căn bản cũng không khả năng Pháp bảo của Lãnh Thanh Sam là một thành trường kích mầu đỏ sẫm.
Lần trước Dư Lai tới khiêu chiến Lãnh Thanh Sam, thì Diệp Mặc thấy qua.
Lúc đó pháp bảo mà Lãnh Thanh Sam sử dụng cũng chính là chuôi trường kích này.
Nhưng Diệp Mặc biết rõ, đó là Lãnh Thanh Sam cũng giống như Quan Phi Kiếm, cho tới giờ vẫn chưa lần nào toàn lực ra tay.
Pháp bảo của Mạnh Thiên là Băng Ngân Hoàn.
Gọi là Ngân Hoàn, kỳ thật nó giống một chiếc gương.
Nhưng tấm gương này khác với Hỏa Vân Kính, chính giữa thì băng tuyết bao trùm, mà vìa xung quanh chính là ánh lửa vờn quanh Manh Thiên hiểu được là Lãnh Thanh Sam muốn giết y, nhưng trên thực tế thì chính y cũng nhận được tin tức là cần phải chém Lãnh Thanh Sam thành trăm mảnh.
Lãnh Thanh Sam trận trước đã mướn giết Phó Lăng Thiên.
Chỉ là tu vi của Phó Lăng Thiên thực sự rất lợi hại, cho nên không thể giết được Phó Lăng Thiên mà thôi.
Lúc này Mạnh Thiên đã toàn lực ra tay, sau khi Băng Ngân Hoàn được ném ra thì liền tạo thành một mặt toàn lửa và một mặt băng tuyết, mà ngọn lửa cùng băng tuyết kia không ngừng quay cuồng quanh trường kích mầu đỏ sậm mang theo hình ảnh một con huyết giao của Lãnh Thanh Sam.
Lúc mới bắt đầu mọi người còn có thể nhìn thấy được ánh lửa và băng tuyết của Ngân Hoàn, về sau khi băng tuyết bị huyết giao cắn nuốt dần tiêu tán theo thời gian, thì chỉ còn lại ánh lửa và huyết giao mà thôi.
Theo Tiên nguyên thôi động, thì con huyết giao kia lại lần nữa bắt đầu cắn nuốt ánh lửa Tất cả mọi người lúc này đều đã biết rõ Mạnh Thiên hiện tại hoàn toàn rơi vào hạ phong rồi, việc thua cuộc chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Sắc mặt của Hách Dịch Tiên Vương lúc này âm trầm, y liền liếc nhìn tên Đại La Tiên kia, và tên Đại La Tiên cũng lập tức hiểu rằng Hách Dịch Tiên Vương muốn mình nhắc nhở yêu cầu Mạnh Thiên nhận thua.
Kỳ thật không cần tên Đại La Tiên kia nhắc nhở, thì Mạnh Thiên đã định lên tiếng chịu thua rồi.
Nhưng y vừa định mở miệng, thì trường kích mầu đỏ của Lãnh Thanh Sam lại thu lại, huyết giao liền tiêu tán không còn.
Mạnh Thiên lúc này lập tức vui vẻ, biết rằng cơ hội phản công đã tới.
Phập…
Một vệt sáng mầu đỏ máu xuyên qua thân thể của Mạnh Thiên.
Lúc này Mạnh Thiên đang há hốc miệng vì cuối cùng y đã hiểu được ý đồ của Lãnh Thanh Sam rồi.
Lãnh Thanh Sam biết rõ rằng y muốn nhận thua, cho nên liền đem huyết giao thu hồi lại rồi nhưng tụ lại thành một mũi giáo.
Khi y cho rằng mình có cơ hội phản kích bằng cách đánh lén, thì mũi giáo của Lãnh Thanh Sam cũng lập tức xé toang thân thể của y ra.
Nhưng đây cũng chưa phải là kết thúc, mũi giáo mầu đỏ sậm của Lãnh Thanh Sam bỗng nhiên xoắn một cái trong thân thể của Mạnh Thiên khiến cho thân thể của Mạnh Thiên lập tức nứt toác thành bốn mảnh, biến thành một vũng máu.
Nguyên Thần của Mạnh Thiên ở trong vũng máu kia cũng nhanh chóng bị trường kích của Lãnh Thanh Sam bổ trúng, nháy mắt đã biến thành hư vô.
Trận thứ hai, Lãnh Thanh Sam thắng.
Ánh mắt của Hách Dịch Tiên Vương lạnh như băng, vì Mạnh Thiên chẳng những thất bại, hơn nữa còn bị Lãnh Thanh Sam giết chết.
Lúc này y lại một lần nữa lạnh lùng liếc nhìn Diệp Mặc, vì Diệp Mặc đã trở thành cái đinh trong mắt của y rồi.
Nếu như không phải là Diệp Mặc làm rối loạn thứ tự trận đấu, thì Mạnh Thiên căn bản là sẽ không phải chết.
Tên Đại La Tiên chủ trì thấy Mạnh Thiên bị giết rồi, thì bỗng nhiên giật nẩy cả mình.
Y đã không kịp ngăn cản Lãnh Thanh Sam giết Mạnh Thiên, cũng không phải là chuyện nhỏ.
Diệp Mặc đã sớm biết mình sẽ trở thành tử địch với Hách Dịch Tiên Vương, nhưng hắn cũng chẳng thèm để ý.
Trận thứ ba, Tần Vô Nhận đánh với Huyên Lãnh tiên tử.
Huyên Lãnh tiên tử ở trên Thiên Tiên bảng được xếp gần với Trương Cuồng, nhưng thứ tự không đồng nghĩa với thực lực.
Thực lực của cô so ra thì yếu hơn Trương Cuồng nhiều.
Nhưng mỹ mạo của cô khiến cho cô có thêm chút điểm trên Thiên Tiên bảng.
Tuy là trên Tiên Giới mười nữ tiên thì có tới chín nữ tiên cực kỳ xinh đẹp, nhưng Huyên Lãnh tiên tử lại có một diện mạo xinh đẹp vượt trội hơn cả các mỹ nữ khác.
Tần Vô Nhận thì lại chẳng có chút khái niệm gì về mỹ nữ cả, ba người đã cùng y đối địch thì chết mất hai.
Người thứ ba thì không phải là y không muốn giết, mà là tên kia đã nhanh chóng trốn được khỏi lôi đài.
Lúc này thì Lãnh Thanh Sam vừa mới giết Mạnh Thiên xong, cho nên tình cảnh máu tanh đó càng kích thích sát khí của y.
Y lập tức xem Huyên Lãnh tiên tử trở thành con mồi của mình.
Đối với người khác mà nói, việc đối chiến với một mỹ nữ như Huyên Lãnh tiên tử, thì sao mà nỡ nặng tay được chứ.
Nhưng Tần Vô Nhận thì lại hoàn toàn không có cái khái niệm thương hoa tiếc ngọc là gì cả.
Hai người vừa động thủ, thì Tần Vô Nhận đã toàn lực ra tay rồi, toàn bộ lôi đài đều là hào quang mãnh liệt phát ra từ pháp bảo của y.
Huyên Lãnh tiên tử mặc dù là một cô gái, nhưng bản lĩnh thì cũng không kém quá nhiều so với Tần Vô Nhận.
Kết quả là cấm chế của lôi đài bị hai người làm cho phải rung động không ngừng, căn bản là không phân biệt rõ ai là người chiếm được thế thượng phong.
Đối với trận chiến của Tần Vô Nhận và Huyên Lãnh tiên tử, thì Diệp Mặc không có tâm tình dùng thần thức thăm dò.
Ai thắng ai thua trong trận này không hề quan trọng với hắn.
Hắn đang suy nghĩ xem sau khi ra khỏi Vấn Đạo Các, thì hắn phải đi tới đâu?
Một lúc sau, những tiếng nổ mạnh trên lôi đài không những không giảm bớt, ngược lại càng lúc càng nhiều thêm.
– Ngươi dám…
Một thanh âm thanh thúy đột ngột truyền đến từ phương xa, lập tức khiến cho Diệp Mặc phục hồi lại tinh thần.
Thanh âm vừa rồi phát ra từ rất xa, nhưng lúc này thì một bóng người đã tiếp cận tới quảng trường Vấn Đạo Các rồi.
Chỉ là bóng người kia còn chưa tới gần lôi đài, đã nghe được một tiếng kêu thảm phát ra từ lôi đài rồi.
Bóng người kia lập tức chậm lại, lúc này Diệp Mặc đã nhìn rõ, đây là một nữ tiên cực đẹp, và cũng là một vị Tiên Vương.
– Ngươi dám giết Huyên Lãnh, ta làm thịt ngươi…
Vị nữ Tiên Vương kia liền nghiêm giọng nói, sau đó liền đưa tay bắn ra một đạo băng tiễn.
Rõ ràng là một đạo băng tiễn cực kỳ đơn giản, nhưng Diệp Mặc lại cảm giác tâm thần của mình giống như là bị cướp đi vậy.
Hắn thậm chí là không dám dùng thần thức để quét tới đạo băng tiễn kia, vì hắn có một loại trực giác, một khi thần trí của hắn chạm tới đạo băng tiễn kia, thì tâm thần của hắn sẽ lập tức không thể khống chế được nữa, thậm chí là còn có thể bị hòa tan.
Đây là năng lực của Tiên Vương sao? Thật là lợi hại! Trong lòng Diệp Mặc chấn động mãnh liệt, đồng thời cũng cúi thấp đầu.
Nắm tay của hắn cũng siết chặt lại.
Vị nữ Tiên Vương này chỉ tùy ý phóng ra một đạo băng tiễn, thì đã khiến hắn có cảm giác khủng bố như vậy rồi.
Nếu như một Tiên Vương thực sự ra tay toàn lực, thì còn như thế nào nữa?
Lúc này Diệp Mặc rốt cuộc đã hiểu, dù là hắn có thể vượt cấp giết chết đối thủ, thậm chí không phải là kẻ mà các đối thủ ở cùng đẳng cấp có thể so sánh được.
Nhưng cho dù là khi hắn thăng cấp Đại La Tiên viên mãn, cũng không nhất định có thể giết được một Tiên Vương sơ kỳ bình thường nhất.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Điên Cuồng Hệ Thống Tăng Cấp [Dịch] Điên Cuồng Hệ Thống Tăng Cấp](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Dien-Cuong-He-Thong-Tang-Cap-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Tổ Thần Chí Tôn [Dịch] Tổ Thần Chí Tôn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-To-Than-Chi-Ton-SE-Audio-Truyen.jpg)




