[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 316 : Truy Sát Vô Ảnh Kiêu (c1576-c1580)
❮ sautiếp ❯Chương 1576: Truy Sát Vô Ảnh Kiêu
Truy Sát Vô Ảnh Kiêu
S
au khi tu sĩ luyện thể đến Thần cảnh viên mãn rồi, nếu như tiếp tục luyện thể nữa, thì cũng không thể nào chịu nổi.
Tu sĩ luyện thể lúc này sẽ đối diện với khảo nghiệm lớn nhất, đó chính là niết bàn.
Chỉ sau khi niết bàn rồi, thân thể của tu sĩ mới tiến hành lần biến chất đầu tiên, trở thành Tiên niết thể.
Cho nên niết bàn đối với tu sĩ luyện thể mà nói cũng cực kỳ quan trọng, rất nhiều tu sĩ luyện thể vì niết bàn thất bại ôm tiếc nuối đến cuối đời.
Sau khi niết bàn thất bại, nhẹ thì không thể nào luyện thể được nữa, nhưng có thể chọn chuyên tu đạo thuật, còn nặng thì chỉ còn giữ lại được nguyên thần, cho dù là Tiên nguyên thần, cũng chỉ có thể tìm thiên địa dị bảo làm lại thân mình.
Sau khi làm lại thân mình xong, muốn luyện thể nữa thì căn bản cũng không thể được.
Luyện thể sau khi tu luyện đến Thần cảnh viên mãn, nếu như niết bàn thành công, tu sĩ luyện thể Thần cảnh cũng sẽ thăng cấp lên Tiên niết thể.
Tiên niết thể chỉ là một giai đoạn quá độ, giai đoạn này chia làm bốn cảnh giới, phân thành sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và viên mãn.
Sau khi Tiên niết thể viên mãn, tu sĩ luyện thể sẽ chính thức thăng cấp lên Tiên linh thể.
Đối với tu sĩ luyện thể trên Tiên giới mà nói, có thể thăng cấp lên Tiên linh thể là mong mỏi lớn nhất, cũng là đại thành nhất có thể đạt được, Tiên linh thể cũng giống như Tiên niết thể được chia làm bốn giai đoạn.
Mặc dù đối với phần lớn tu sĩ trên Tiên giới mà nói, Tiên linh thể trên cơ bản chính là cực hạn, nhưng Tiên linh thể cũng không phải là cảnh giới cao nhất của luyện thể, sau Tiên linh thể viên mãn, cũng có thể thăng cấp lên Tiên thần thể, trong Tiên giới tu sĩ luyện thể đến Tiên thần thể cũng có thể nói là đếm trên đầu ngón tay, dường như rất khó có thể tìm được.
Mặc dù đều có một chữ “thần”, nhưng Tiên thần thể và Thần cảnh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Cho dù như vậy, Tiên thần thể cũng không phải là cảnh giới tu luyện cao nhất trên Tiên giới, sau khi đến Tiên thần thể viên mãn, tu sĩ luyện thể cũng sẽ đến một đỉnh phong, đó chính là Thánh thể.
Từ trước đến nay, nghe nói tu sĩ có thể đạt đến Thánh thể chỉ có một người.
Diệp Mặc lúc này cũng không định niết bàn, hắn chỉ là định sau khi tu luyện luyện thể đến Thần cảnh viên mãn rồi, tìm một nơi để niết bàn.
Niết bàn chẳng những cần Tiên linh khí nồng đậm, Tiên linh thảo cao cấp tốt nhất mới được.
Hắn luyện thể cũng đã đạt đến Thần cảnh rồi, điểm này đương nhiên biết rõ.
Trong Tinh Vực phong đấu niết bàn, hắn cũng không phải là thằng ngốc.
Lốc xoáy phong đấu trong Tinh Vực phong đấu đang xé rách thân thể Diệp Mặc, với tu vi luyện thể Thần cảnh trung kỳ của Diệp Mặc đều có thể cảm nhận được toàn thân mình khó chịu giống như đang bị dao cắt vậy.
Từng tia máu bị gió trong phong đấu mang đi, nhưng Diệp Mặc cuối cùng lại bất động vận chuyển Tam Sinh quyết vừa luyện thể, vừa hoàn thiện lại công pháp luyện thể của mình.
Hai tháng sau, xương cốt thân thể Diệp Mặc lại lần nữa phát ra những tiếng rắc rắc, hắn bỗng nhiên đứng dậy, lúc này hắn cũng đã biết mình thăng cấp lên Thần cảnh hậu kỳ thành công rồi.
Sau khi đến Thần cảnh hậu kỳ rồi, Diệp Mặc cảm nhận được lốc xoáy xé rách của phong đấu đối với hắn mà nói cũng yếu đi rất nhiều, hắn lại lần nữa đi vào bên trong Tinh Vực phong đấu khoảng mấy nghìn mét nữa.
Tiếp tục vận chuyển công pháp luyện thể, công pháp luyện thể Tiên niết thể của hắn cũng đã thôi diễn hoàn thiện rồi, thậm chí cũng đã thôi diễn đến Tiên linh thể sơ kỳ rồi.
Lúc này hắn chỉ cần thăng cấp lên Thần cảnh viên mãn, sẽ ra ngoài ngay lập tức.
Trong nơi sâu nhất của Tinh Vực phong đấu mặc dù có thể niết bàn được, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói, nơi này cũng không phải là nơi tốt nhất để niết bàn, cũng không phải là thời cơ niết bàn thích hợp nhất.
Huống chi, không có Tiên linh thảo cao cấp để niết bàn, cho dù không thất bại, cũng sẽ không ổn.
Lại hai tháng nữa trôi qua, Diệp Mặc mang theo khí tức dũng mãnh cũng đã bước ra khỏi Tinh Vực phong đấu rồi.
Lúc này hắn cũng đã thăng cấp lên Thần cảnh viên mãn rồi, khí tức chưa tan.
Tiến vào Hỗn Độn Tinh vực được vài tháng rồi, hắn còn chưa tìm được nơi để tu luyện thần thức và tiên nguyên lực, nhưng có thể thăng cấp lên Thần cảnh viên mãn trong Hỗn Độn Tinh vực, hắn cũng đã rất hài lòng rồi.
Luyện thể cũng giống như tu luyện vậy, càng về sau thì lại càng khó, thậm chí còn gian nan hơn nhiều so với tu luyện Diệp Mặc phóng ra Thanh Nguyệt bắt đầu chậm rãi phi hành, tốc độ của hắn cũng không dám quá nhanh, chính là sợ Vô Ảnh Kiêu.
Rất nhiều tu sĩ thí luyện trong Hỗn Độn Tinh vực cũng sẽ không phi hành trong không trung, vì Vô Ảnh Kiêu thích nhất là ra tay với những tu sĩ phi hành trong không trung, những tu sĩ bình thường đều đi bộ trên mặt đất, cho dù Vô Ảnh Kiêu có đánh lén, cũng có cơ hội phản kích lại.
Tốc độ phi hành của Diệp Mặc khi bắt đầu cũng không nhanh, nhưng cùng với càng lúc càng vào sâu bên trong, thì tốc độ của hắn cũng càng nhanh.
Đồng thời hắn hình thành một đường thần thức vực xung quanh mình, Diệp Mặc nghĩ đến thần thức đao không ngờ lại có thể khiến Vô Ảnh Kiêu hiện nguyên hình, vậy thì thần thức vực chắc hẳn có thể đề phòng được Vô Ảnh Kiêu đánh lén.
Thần thức vực của hắn vẫn chưa hoàn thiện được bằng đao vực, nhưng cũng có thể hình thành một cảm ứng phạm vi đại khái.
Đang lúc Diệp Mặc vẫn còn đang suy nghĩ thần thức vực có tác dụng với Vô Ảnh Kiêu hay không, thì thần thức vực của hắn lại cảm nhận được một tia dao động.
Diệp Mặc lúc này cũng đang nghĩ về Vô Ảnh Kiêu không chút do dự đánh ra mấy đường thần thức đao, hai bóng dáng nhàn nhạt xuất hiện trước mặt hắn.
Chẳng những tốc độ giống như quỷ mị, hơn nữa sát cơ cũng không thể nào cảm nhận được.
Vô Ảnh Kiêu, nhưng không chỉ có một con, Diệp Mặc trong nháy mắt phóng Tử Đao ra.
Một đường sáng màu tím hiện lên, một con Vô Ảnh Kiêu bị Diệp Mặc chém chết ngay lập tức, một con Vô Ảnh Kiêu khác thì lại nhanh chóng viễn độn, trong nháy mắt chạy thoát khỏi thần thức vực của Diệp Mặc.
Diệp Mặc lập tức thu lại con Vô Ảnh Kiêu kia, rồi lại nhanh chóng đuổi theo con Vô Ảnh Kiêu viễn độn kia.
Đối với những thứ mà hắn muốn dồn vào chỗ chết, bất luận là yêu thú hay là tu sĩ, Diệp Mặc đều ôm một tâm trạng tất sát.
Vừa nãy nếu như không phải hắn có Thần thức vực, hắn cũng đã bị con Vô Ảnh Kiêu kia đánh lén rồi.
Cho dù hắn là Thần cảnh viên mãn, không sợ Vô Ảnh Kiêu đánh lén, nhưng Vô Ảnh Kiêu hung danh truyền xa, ai biết được kết quả sẽ như nào? Nói không chừng hắn sẽ bị trọng thương.
Hơn nữa hắn còn nghe người ta nói Vô Ảnh Kiêu cực kỳ ghi hận, đừng nói là bị thua thiệt, cho dù Vô Ảnh Kiêu không bị thua thiệt nhắm phải một tu sĩ nào đó, thì cũng sẽ không buông tha.
Bây giờ hai con Vô Ảnh Kiêu bị hắn giết một con, một con còn lại nếu như hắn muốn buông tha, đợi cho con Vô Ảnh Kiêu này kịp phản ứng lại, thì sẽ giống như hình với bóng âm thầm theo dõi hắn.
Cho nên cho dù tốc độ của Vô Ảnh Kiêu này có nhanh đi nữa, Diệp Mặc cũng không định buông tha, dường như điều hành Thanh Nguyệt với tốc độ lớn nhất, chỉ trong tích tắc, trong Thần thức vực của hắn lại lần nữa cảm nhận được bóng dáng của Vô Ảnh Kiêu.
Nhưng tốc độ của con Vô Ảnh Kiêu này quả thực cũng không phải tầm thường, cho dù Diệp Mặc kích phát tốc độ của Tiên khí phi hành hạ phẩm Thanh Nguyệt của mình đến mức lớn nhất rồi, cũng không thể nào đuổi kịp cái thứ này.
Nhưng Diệp Mặc có thể cảm nhận được khoảng cách giữa mình và Vô Ảnh Kiêu cũng đã gần hơn rồi.
Vô Ảnh Kiêu trong Hỗn Độn Tinh vực, sớm đã có linh trí của mình, con Vô Ảnh Kiêu này cũng sẽ không ngờ, trước giờ chỉ có nó truy sát tu sĩ con người, có một ngày lại đổi lại, lại bị con người truy sát.
Trên đường có rất nhiều tu sĩ Kim Tiên thậm chí Huyền Tiên nhìn thấy Diệp Mặc đang điên cuồng truy sát Vô Ảnh Kiêu, đều lộ vẻ vô cùng kinh dị.
Những tu sĩ này không nhìn thấy Vô Ảnh Kiêu, bọn họ chỉ nhìn thấy Diệp Mặc điên cuồng tăng tốc.
Trong một nơi như Hỗn Độn Tinh vực này, dám ngồi trên pháp bảo phi hành, tốc độ lại nhanh như vậy, chẳng lẽ không muốn sống nữa? Chẳng lẽ không biết Vô Ảnh Kiêu trong này thích nhất là săn những tu sĩ phi hành nhanh sao? Nếu như trong Hỗn Độn Tinh vực có thể phi hành nhanh như này, thì sẽ không có nhiều tu sĩ như vậy đi bộ dưới mặt đất.
Không ai biết, Diệp Mặc đang truy sát theo một con Vô Ảnh Kiêu.
Bên một đầm nước, một nữ tu sắc mặt lạnh lùng lúc này đang cùng với hai tu sĩ Huyền Tiên khác giằng co, dường như không hợp một lời nào liền muốn đánh.
Còn Diệp Mặc truy sát theo con Vô Ảnh Kiêu kia đúng lúc đi qua nơi này, ba người đồng thời nhìn thấy Diệp Mặc đang cưỡi trên Thanh Nguyệt.
Bọn họ không rõ Diệp Mặc tại sao lại phi hành nhanh như vậy trong Hỗn Độn Tinh vực, lập tức liền lộ vẻ kinh dị.
Diệp Mặc bay qua đỉnh đầu ba người này, đương nhiên cũng nhìn thấy ba người này.
Trong ba người này hắn biết hai người, nữ tu sắc mặt lạnh lùng kia tên Băng Du, hai gã tu sĩ đang vây Băng Du đều là tu vi Huyền Tiên, một người trong đó chính là tu sĩ trong tiểu đội cùng hắn tiến vào Hỗn Độn Tinh vực, sau đó giới thiệu Vô Ảnh Kiêu.
Khí thế của ba người này hình như có vấn đề gì đó không giải quyết được, muốn thống qua vũ lực để giải quyết.
Diệp Mặc lúc này cũng không còn tâm trạng quan tâm đến những thứ này, hắn một lòng một truy sát theo con Vô Ảnh Kiêu trước mặt kia.
– Diệp đan sư…
Băng Du kinh dị gọi một tiếng, nhưng khi giọng nói của cô buông ra, thì Diệp Mặc cũng đi xa rồi.
Thấy Diệp Mặc cũng không dừng lại, Băng Du nhíu nhíu mày, tu vi Kim Tiên sơ kỳ như Diệp Mặc, mặc dù cô không biết lúc trước tại sao Diệp Mặc lại có thể giết được nhiều lang yêu ba chân như vậy, nhưng phải nói Diệp Mặc thực sự có tu vi quần sát lang yêu, cô thực sự cũng không dám tin.
Cô sở dĩ nhíu mày, là vì Diệp Mặc dám phi hành với tốc độ như vậy trong Hỗn Độn Tinh vực, chẳng lẽ hắn không sợ chết sao? Không biết Vô Ảnh Kiêu trong Hỗn Độn Tinh vực là tiên nhân sát thủ sao?
Lúc này Vô Ảnh Kiêu bị Diệp Mặc đuổi theo kia, cũng biết mình đoán chừng cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của tu sĩ điên cuồng này rồi, thấy Diệp Mặc càng lúc càng gần, con Vô Ảnh Kiêu bỗng nhiên quay người, với tốc độ cũ đâm về phía Diệp Mặc.
Diệp Mặc trong lòng thầm than, chuyện như này cũng chỉ có phát sinh trên con yêu thú cổ quái này, cái này hoàn toàn không hợp với logic.
Có thể tưởng tượng một thứ đang bay về phía trước với tốc độ của tia chớp, sau đó quay người 180° tốc độ cũng không giảm bớt chút nào, thậm chí cũng không chần chừ chút nào.
Nếu là tu sĩ bình thường, nói không chừng cũng đã trúng kế rồi, nhưng Diệp Mặc lúc nào cũng chú ý đến con Vô Ảnh Kiêu bị hắn truy sát này.
Vô Ảnh Kiêu vừa quay người, Tử Đao của hắn cũng đã phóng ra.
Đường đao của Tử Đao cắt xuống, con Vô Ảnh Kiêu này đúng lúc lọt vào trong đao khí của Tử Đao.
Những tiếng rít xẹt qua hư không của Hỗn Độn Tinh vực, con Vô Ảnh Kiêu đó chỉ là xông đến được nửa đường, đã bị một đao của Diệp Mặc chém chết.
Diệp Mặc thu hồi yêu đan của và chủ vũ lại, lúc này mới men theo đường cũ trở về.
Vừa nãy hắn nhìn thấy Băng Du hình như bị hai gã Huyền Tiên bao vây, hắn cũng quay lại nhìn, nếu như có thể giúp được gì, thì hắn sẽ giúp một chút, dù sao người con gái này cũng giúp hắn hai lần rồi.
Diệp Mặc còn chưa quay về chỗ cũ, lại nhìn thấy ba người vừa nãy còn đang giằng co ánh đao cũng tung hoành rồi, tiếng của các loại pháp bảo bạo tạc vang lên, cũng đã đánh đập tàn nhẫn rồi, quả thực là hai gã tu sĩ Huyền Tiên đó đang bao vây lấy một mình Băng Du.
Thấy Diệp Mặc lại bay trở về, ba người họ đang đánh nhau theo bản năng dừng lại.
Diệp Mặc ngược lại trong lòng cũng có chút khâm phục, người con gái tên Băng Du này ra tay cũng không tệ đấy chứ, pháp thuật vô cùng ác liệt, không có chút bộ dạng nhượng bộ nào.
Thực ra nói là dừng lại, nhưng thực tế chỉ có một tên tu sĩ Huyền Tiên và Băng Du dừng lại, còn một tên tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ căn bản cũng không biết Diệp Mặc, chỉ là sau khi đồng bọn của gã dừng lại, thì gã cũng dừng lại.
– Anh bạn, lâu rồi không gặp.
Diệp Mặc vừa bước xuống pháp bảo, tên Huyền Tiên cùng Diệp Mặc tiến vào Hỗn Độn Tinh vực chủ động ôm quyền hỏi Diệp Mặc một câu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1577: Người Mặt Dày Vô Sỉ
Người Mặt Dày Vô Sỉ
K
huôn mặt của Chân Băng Du vẫn trong trẻo lạnh lùng, không hề nói lời nào cả.
Nhưng thật ra cô đang khó hiểu là vì sao tên tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ kia lại phải hướng Diệp Mặc mà chào hỏi như vậy? Diệp Mặc chính là tiến vào Hỗn Độn Tinh Vực cùng với tổ đội của y, vậy thì chắc là y tưởng rằng hơn mười ngàn Lang Yêu kia là do một tay Diệp Mặc giết hết rồi.
Kỳ thực thì Chân Băng Du đoán sai rồi.
Việc Diệp Mặc lấy ra hơn ngàn yêu đan của Lang Yêu, xác thực là khiến cho tên tu sĩ Huyền Tiên này phải nhìn với cặp mắt khác.
Nhưng việc khiến cho y phải tôn kính Diệp Mặc, không phải là do đống yêu đan kia, mà là do Diệp Mặc có thể ra tay giết chết cả Vô Ảnh Kiêu.
Nhưng tên tu sĩ đồng bạn của tên Huyền Tiên sơ kỳ này thì lại không nhận ra Diệp Mặc, vẫn đang nghi hoặc nhìn thoáng qua người bạn của mình.
Y không hiểu vì sao người bạn của mình là một tu sĩ tu vi Huyền Tiên, mà lại phải chủ động chào hỏi một tên tu sĩ mới chỉ có tu vi Kim Tiên.
Diệp Mặc mỉm cười ôm quyền đáp lễ:
– Không sai, đúng là đã lâu không gặp.
– Tôi vừa thấy anh phi hành với tốc độ rất nhanh, dường như là đang truy đuổi cái gì đó?
Tên tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ kia nghi hoặc hỏi một câu.
Y cũng rất kỳ quái, Diệp Mặc rõ ràng là biết tới Vô Ảnh Kiêu, nhưng vì sao còn phi hành với tốc độ nhanh như vậy?
– Lại bị cái vật lúc trước đánh lén một chút, khiến cho trong lòng khó chịu, cho nên mới đuổi theo giết nó.
Diệp Mặc nói một câu không đầu không đuôi.
Tên tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ kia nghe xong thì đương nhiên là hiểu được.
Cái vật lúc trước chẳng phải là nói về Vô Ảnh Kiêu sao?
Tên tu sĩ Huyền Tiên này sau khi nghe Diệp Mặc nói xong, thì trong lòng càng vô cùng chấn động.
Lúc trước Diệp Mặc giết Vô Ảnh Kiêu ẩn núp định đánh lén còn chưa tính, hiện tại không ngờ là hắn còn có thể truy sát lại Vô Ảnh Kiêu.
Phỏng chừng hắn chính là đệ nhất nhân tại Hỗn Độn Tinh Vực này rồi!
Kỳ thực Diệp Mặc có thể giết được Vô Ảnh Kiêu, cũng không tự cảm thấy rằng mình lợi hại.
Vô Ảnh Kiêu ngoại trừ tốc độ cực nhanh ra, hơn nữa còn giỏi về ẩn núp và đánh lén, nhưng cũng chỉ vậy thôi.
Vậy thì vì sao mà các tu sĩ khác lại kiêng kỵ chúng như vậy? Hắn thật sự là không hiểu.
Trên Tiên Giới này chắc chắn là sẽ có nhiều tu sĩ sử dụng công pháp công kích thần thức, lẽ nào họ đều không biết Vô Ảnh Kiêu sợ công pháp thần thức hay sao?
Thật ra thì hắn không hề biết, công pháp thần thức trên Tiên Giới này cũng không hề nhiều.
Đại bộ phận tiên nhân đều có thể sử dụng thần thức của mình để tấn công kẻ địch, đó là bởi vì tu vi đã được tu luyện tới trình độ nhất định rồi, thần thức cũng đã cường hãn tới mức có thể tùy tâm sở dục.
Như vậy nên việc sử dụng thần thức cũng rất dễ dàng.
Nhưng họ sẽ không đem cách thức dùng thần thức công kích trở thành bản lĩnh chính.
Chỉ là một trong các loại bản lĩnh khi đạt được tới tu vi cao mà thôi.
Mà Diệp Mặc thì lại biết tầm quan trọng của công pháp thần thức.
Từ sau khi hắn diễn sinh ra ‘Tử nhãn thần hồn thiết cát’, thì thủy chung cũng đã hoàn thiện công pháp thần thức của mình, cho tới bây giờ vẫn chưa từng dừng lại.
Thậm chí công pháp thần thức của hắn bây giờ còn tạo thành một loại thần thức ‘Vực’, mà đây cũng chính là cách thức công kích mà cảnh giới thần thức tùy tâm sở dục của tiên nhân không thể nào làm được.
Hơn nữa hầu như tất cả các pháp thuật mà hắn sở hữu đều có liên hệ rất lớn tới thần thức.
Thần thức của hắn mạnh hay yếu đều sẽ quan hệ trực tiếp tới tu vi cao hay thấp của hắn.
Cho nên chỉ cần có thể đề cao thần thức, hoặc là có biện pháp nâng cao việc tu luyện thần thức, thì Diệp Mặc hắn đều sẽ tận hết sức mà theo đuổi.
Đừng xem lúc này hắn mới chỉ có tu vi Kim Tiên sơ kỳ, nhưng thần thức của hắn tuyệt đối không kém hơn so với tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ.
– Tôi là Vọng Nghị, đến từ Ngọc Hoàn Thiên.
Sau khi chấn động, thì tên tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ này lập tức nổi lên ý muốn kết giao, liền báo ra danh tính của mình với Diệp Mặc trước.
Kỳ thực thì khi lần đầu thấy Diệp Mặc giết Vô Ảnh Kiêu, thì y đã muốn làm quen với Diệp Mặc rồi.
Chỉ là lúc đó Diệp Mặc đi quá nhanh, nên y không có cơ hội mà thôi.
Cái tên tu sĩ còn lại sau khi nghe Vọng Nghị nói xong, thì lại càng khó hiểu hơn nữa mà nhìn về phía Vọng Nghị.
Lúc trước y còn tưởng rằng Vọng Nghị vốn đã quen biết Diệp Mặc, cho nên lúc này mới ngừng tay bắt chuyện, hiện tại xem ra Vọng Nghị cũng không hề quen biết tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ này.
Vậy thì vì sao lại phải khách khí như vậy?
– Tôi là Diệp Mặc, là một tán tu.
Diệp Mặc sau khi nói tên của mình ra, thì liền hỏi tiếp:
– Không biết ba vị đây xung đột nhau là vì nguyên nhân gì?
Vọng Nghị liền vội vàng trả lời:
– Là vì ở phía hồ nước đối diện có bốn gốc ‘Lục dực tử linh’…
– ‘Lục dực tử linh’?
Diệp Mặc giật mình, lập tức đưa thần thức quét ra ngoài, trong nháy mắt hắn đã thấy được ở chỗ bãi đá lởm chởm phía hồ nước đối diện mọc ra bốn gốc tiên linh thảo.
Quả nhiên là ‘Lục dực tử linh’.
Đây thực sự là đồ tốt, ‘Lục dực tử linh’ là tiên linh thảo cấp năm, có sáu phiến lá, giống như là ba đôi cánh vậy.
Loại tiên linh thảo này có thể luyện chế ‘Tuyết dực đan’.
Mà ‘Tuyết dực đan’ cũng chính là một loại thuốc giải độc, loại đan dược này đối với tất cả các tu sĩ ở Tiên Giới này đều là vật báu vô giá.
Diệp Mặc lúc này cũng đã động tâm rồi (Tham như mõ @_?), hắn cũng biết vài loại đan dược giải độc, thậm chí còn có cả ‘Duẩn ích đan’ được luyện chế từ ‘Vạn niên thạch duẩn tủy’ nữa.
Đáng tiếc là từ sau khi hắn phi thăng Tiên Giới, thì hiệu quả của ‘Duẩn ích đan’ liền giảm xuống rất nhiều.
Khi còn ở tu vi Hư Tiên, thì còn có chút hiệu quả, nhưng sau khi thăng cấp Kim Tiên, thì hiệu quả hầu như là không còn nữa rồi.
Hắn là một đại sư Tiên đan, hơn nữa hắn tu luyện cũng chủ yếu là dựa vào việc tích lũy tài nguyên, cho nên nếu như không dùng đan dược, thì hắn coi như xong.
Hiện tại gặp được ‘Lục dực tử linh’, thì sao Diệp Mặc hắn có thể không động tâm cho được?
– Phải, chính là ‘Lục dực tử linh’, vốn là tôi thấy được mấy gốc ‘Lục dực tử linh’ này trước, cho nên tôi dự tính chia đều mỗi người hai cây cho tôi và vị bằng hữu này, nhưng cô gái kia lại nói rằng cô ấy cũng nhìn thấy.
Muốn độc chiếm lấy hai cây.
Chúng tôi lúc này đương nhiên sẽ không đồng ý rồi.
Vọng Nghị nói ra sự việc, hoàn toàn tỏ vẻ rất tôn trọng Diệp Mặc.
– Chân Băng Du sư tỷ, nếu bốn gốc ‘Lục dực tử linh’ này đã là do Vọng huynh nhìn thấy trước, thì tôi thấy cô không nên muốn độc chiếm như vậy chứ.
Diệp Mặc lập tức nói, trong lòng vẫn đang suy nghĩ làm sao để đổi lấy được ‘Lục dực tử linh’ từ tay của Vọng Nghị.
Chân Băng Du cười lạnh một tiếng rồi nói:
– Y thấy trước sao? Cậu nhìn thấy tận mắt hả? Tôi nói rằng tôi mới là người phát hiện ra trước đấy, cậu có tin không? Trên thực tế, tôi đúng là người đã phát hiện ra trước đấy.
Sau khi tôi nhìn thấy bốn gốc ‘Lục dực tử linh’ này, thì lập tức tiến đến, nhưng khoảng cách của bọn họ so với tôi gần hơn, cho nên tiến đến cùng lúc với tôi tại cái hồ nước này.
Trong lòng Chân Băng Du rất rõ ràng, chắc chắn cô là người thấy được bốn gốc ‘Lục dực tử linh’ này trước, bởi vì khoảng cách của cô tới cái hồ nước này xa hơn so với hai người kia, cho nên ba người mới tới cùng một lúc.
Vấn đề lúc này đã rất rõ ràng, đó là cô là người phát hiện ra trước, và sau đó thì cô vốn đã nhường nhịn, chỉ muốn lấy hai gốc, nhưng không nghĩ rằng hai người kia được một tấc lại muốn một thước, một gốc cây cũng không muốn cho cô.
Loại thứ đồ tốt này, thì Diệp Mặc sao có thể buông tha được? Đã Tu tiên mà muốn khách khí thì cũng phải nhìn vào thời điểm, và lúc này tuyệt đối không phải là lúc để khách khí.
Diệp Mặc ho khan một tiếng rồi nói:
– Chân Băng Du sư tỷ, Vọng huynh, còn có vị bằng hữu kia nữa.
Bốn gốc ‘Lục dực tử linh’ ở dây, thì ba người không nên tự chia làm gì.
Tôi nghĩ thế này là tốt nhất, tất cả mọi người ở đây đều có phần, mỗi người một gốc, mọi người thấy sao?
Lời này Diệp Mặc vừa nói ra xong, thì ba người còn lại đều ngây ngẩn nhìn Diệp Mặc một cách sững sờ.
Mỗi người một gốc sao? Vậy thì chẳng phải là hắn đã nói rõ rằng hắn cũng sẽ có một gốc sao? Đã gặp qua nhiều kẻ mặt dầy vô sỉ rồi, nhưng quả thật là chưa từng gặp qua loại mặt dầy vô sỉ như thế này.
Trong lòng Chân Băng Du thầm nghĩ, cho dù là ngươi có muốn một gốc ‘Lục dực tử linh’ đi chăng nữa, nhưng lời nói vô sỉ như vậy, thì chắc cũng chỉ có mình tên Diệp Mặc ngươi mới có thể nói ra thôi? Một người mặt dầy như vậy, thì quả thực là hiếm thấy.
Hơn nữa cái tên hiếm có này lại chỉ mới là Kim Tiên sơ kỳ, nếu như không phải là mình, mà đổi thành một tu sĩ Huyền Tiên khác, thì đã sớm tát cho hắn một cái rồi.
Vọng Nghị cũng ngây ngẩn cả người, nhưng y cũng rất nhanh kịp phản ứng lại.
Diệp Mặc có thể giết hơn mười ngàn Lang Yêu ba chân, có thể ở trong Hư Không Tinh Vực truy sát Vô Ảnh Kiêu, mà lúc này lại dám đưa ra cái cách phân chia vô sỉ này, thì chắn chắn là hắn không hề sợ ai ở đây cả.
Với y mà nói, cho dù là bốn gốc chia đều cho ba người, thì bất quá mỗi người cũng chỉ được hơn một gốc mà thôi, còn không bằng bán cho Diệp Mặc này một cái ân tình.
Y vừa nghĩ tới đây, thì đã nghe được người bạn của mình hừ lạnh một tiếng.
Vọng Nghị cũng không đợi cho người bạn của mình nói ra lời nào, thì đã vội vàng nói:
– Tôi đồng ý.
– Vọng huynh, anh…
Tên tu sĩ Huyền Tiên còn lại kinh dị nhìn chằm chằm vào Vọng Nghị thốt lên:
– Anh cư nhiên lại đồng ý đem một gốc ‘Lục dực tử linh’ này tặng cho một tên Kim Tiên sơ kỳ sao?
Vọng Nghị dường như không hề để ý tới lời nói của người bạn mình, chỉ là trong lòng cũng thấy khinh thường.
Y và người bạn này tuy rằng đến từ cùng một Thiên Vực, hợp tác với nhau cũng khá tốt, nhưng lúc này đối phương nghĩ như thế nào, thì y căn bản là không thèm để ý.
Nếu như người bạn của mình xung đột với Diệp Mặc, thì y cũng sẽ không nhúng tay vào, cũng vừa lúc y muốn xem thực lực của Diệp Mặc hư thực ra sao.
– Tôi và anh Diệp đây mới quen đã thân, hơn nữa phương án phân chia của anh Diệp tôi cảm thấy rất tốt.
Vọng Nghị nói.
– Tôi không đồng ý.
Tên tu sĩ Huyền Tiên còn lại cũng nói không chút do dự.
Diệp Mặc lại không hề để ý tới cái tên tu sĩ Huyền Tiên kia, chỉ quay đầu lại nhìn Chân Băng Du rồi hỏi:
– Băng Du sư tỷ, ý của cô thế nào?
Chân Băng Du cũng đã bình tĩnh lại, thật lòng mà nói, thì cô không hề muốn đồng ý, bất quá Diệp Mặc và tên Vọng Nghị kia dường như đã cùng một trận tuyến, hơn nữa Diệp Mặc còn là đạo lữ của Niệm Mân, mặc dù chỉ là một Kim Tiên sơ kỳ mà thôi, nhưng cô cũng không cần thiết phải đắc tội với Diệp Mặc.
Nghĩ tới đây, Chân Băng Du chỉ trầm mặc chốc lát rồi lập tức nói:
– Đã như vậy, thì tôi cũng chỉ cần một gốc thôi.
Lời này chẳng khác nào là đã đống ý với Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc lúc này mới nói với tên tu sĩ Huyền Tiên còn lại:
– Hiện tại bốn người, là ba so với một, anh còn không đồng ý sao?
– Nằm mơ.
Sau khi tên tu sĩ Huyền Tiên kia lạnh giọng nói xong một câu, thì y liền nhìn chằm chằm Vọng Nghị rồi nói:
– Vọng huynh, tôi muốn giáo huấn cái tên Kim Tiên sơ kỳ này một chút, anh sẽ không có ý kiến gì chứ?
Vọng Nghị bày ra vẻ mặt ngượng nghịu rồi nói:
– Các cậu đều là bạn của tôi, tôi đương nhiên là sẽ không trợ giúp ai cả, nhưng mọi người đều đã là bạn rồi, thì nên dĩ hòa vi quý thì hơn.
Loại lời nói ba phải này, thì ai cũng có thể hiểu.
Diệp Mặc cũng hiểu rằng, nếu hắn không có thực lực, thì sẽ không động tâm với gốc ‘Lục dực tử linh’ này.
Nếu đã động tâm rồi, thì sẽ không e ngại cái tên Huyền Tiên sơ kỳ trước mặt này.
Đã trải qua khảo nghiệm ở Hư Không Tinh Vực và Phong Đấu Tinh Vực, thì Diệp Mặc cũng không còn là một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ mới thăng cấp trước đây nữa.
Hắn vừa thăng cấp lên Kim Tiên sơ kỳ, thì đã có thể giết được Kim Tiên trung kỳ là Trương Bách Hà rồi.
Huống chi tại trận bàn thời gian hắn đã tu luyện thêm hai trăm năm nữa rồi, sau đó lại trải qua huyết chiến tanh máu.
Cho nên dù là hắn còn chưa hề đánh qua trận nào với tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ, nhưng Diệp Mặc hắn cũng không cho là mình đánh không lại một tên tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ bình thường.
– Vậy thì tốt rồi…
Tên tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ này đã sớm khó chịu trước sự kiêu ngạo của Diệp Mặc rồi, nên sau khi vừa nói xong mấy chữ này, thì đã phóng pháp bảo trong tay ra rồi.
Y cũng lập tức thấy Vọng Nghị và Chân Băng Du lui ra phía sau, cho nên cũng yên lòng.
Y chỉ sợ cô gái kia sẽ trợ giúp cho Diệp Mặc thôi.
Hiện tại cô gái kia cũng không giúp Diệp Mặc, vậy thì y cũng muốn giết cái tên Kim Tiên sơ kỳ kiêu ngạo này trong thời gian ngắn nhất.
Chân Băng Du xác thực là không có ý nghĩ sẽ trợ giúp Diệp Mặc, vì cô đã trợ giúp Diệp Mặc mấy lần rồi.
Là người của Cực Kiếm Môn, thì cô đã vẹn tình vẹn nghĩa với Niệm Mân rồi.
Hiện tại Diệp Mặc còn muốn chiếm lấy ‘Lục dực tử linh’ của cô, dù cho cô đã miễn cưỡng đồng ý rồi, nhưng trong lòng vẫn rất khó chịu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1578: Bắt Đầu Ngừng Vượt Cấp
Bắt Đầu Ngừng Vượt Cấp
Đ
ây là lần đầu tiên Diệp Mặc thấy cái loại pháp bảo có hình nắm tay như thế này.
Cái pháp bảo mà tên tu sĩ Huyền Tiên này vừa được phóng ra, dường như đã muốn khuấy động toàn bộ không gian xung quanh, khiến cho Diệp Mặc không thể nào tự do trong đó được.
Diệp Mặc thì lại cười nhạt một tiếng, nếu như là thời gian bốn tháng trước, thì hắn sẽ lập tức phải lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’ để phòng vệ quanh thân, sau đó mới phóng Tử Đao ra.
Nhưng hiện tại, thì hắn căn bản là không hề có cái cách suy nghĩ này.
Quyền phong không gian cuồng bạo của đối phương thoạt nhìn thì giống như là lốc xoáy ở trong Tinh Vực Phong Đấu, đều muốn xé toàn thân của hắn ra thành từng mảnh nhỏ.
Diệp Mặc thì đã luyện thể được mấy tháng ở trong Tinh Vực Phong Đấu rồi, cho nên cái loại lốc xoáy của quyền phong không gian này sao có thể khiến hắn phải chú ý được.
Trong nháy mắt khi pháp bảo của đối phương tạo thành lốc xoáy không gian, thì liền phát sinh ra một tiếng nổ ‘Ầm ầm’.
Tiên nguyên lực vô cùng vô tạn từ giữa cái pháp bảo kia bắn ra, sau đó tạo thành vố số cơn lốc tiên nguyên.
Nhưng cơn lốc tiên nguyên này lập tức hóa thành ngàn vạn quyền ảnh, hoàn toàn bao phủ lấy Diệp Mặc.
Nước hồ ở phía xa xa cũng bị tiên nguyên lực kịch liệt này dấy lên từng đợt sóng cao tới vài mét.
Chân Băng Du và Vọng Nghị đứng phía xa vừa nhìn thì đã hiểu được, tên tu sĩ Huyền Tiên kia chính là muốn dùng một chiêu này để giết chết Diệp Mặc.
Sắc mặt của Chân Băng Du cũng biến đổi.
Vừa rồi khi đối phương cùng cô tranh đấu, cũng không hề sử dụng tới loại pháp thuật này.
Với loại pháp thuật như thế này thì Diệp Mặc bị khốn trong đó mà còn có thể di động được mới là chuyện lạ, chứ không cần nói tới việc phản công rồi.
Chắc chắn là chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương giết mình mà thôi.
Khi mà Chân Băng Du còn đang do dự xem bản thân có nên tới hỗ trợ hay không, thì bỗng nhiên liền thấy một ánh tím phóng ra từ bên trong vòng vây quyền ảnh, nhưng ánh tím kia dường như cũng không hề ngăn cản vô số quyền ảnh kia.
Quyền ảnh vô cùng vô tận có thể khiến cho cả mặt đất cũng phải rung chuyển vẫn đánh toàn bộ về phía Diệp Mặc.
Lúc này thì Vọng Nghị đã ngẩn ngơ, vì y vốn cho rằng Diệp Mặc có thể truy sát Vô Ảnh Kiêu, và giết chết nhiều Lang Yêu như vậy, thì chắc chắn là phải có vài phần bản lĩnh, cho dù là không thể vượt cấp đánh thắng tu sĩ Huyền Tiên, nhưng cũng không đến nỗi nào mà ngay cả một chiêu cũng không chịu được chứ?
Nhiều quyền ảnh mạnh mẽ như vậy đánh vào người một tu sĩ Huyền Tiên, cũng chắc chắn là cục diện tất sát.
Huống chi Diệp Mặc chỉ là một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ.
Diệp Mặc sao có thể không biết ý đồ muốn giết mình của tên tu sĩ Huyền Tiên kia, cho nên hắn cũng càng không hề lưu thủ gì cả.
Hắn liều mạng chịu một đòn này, cũng nhất định phải phản kích lại.
Chiêu thức kia xác thực là có thể giết một tên tu sĩ Huyền Tiên, nhưng hắn thì không phải là một tu sĩ Huyền Tiên bình thường, mà là một tu sĩ tu vi luyện thể đã đạt tới Thần Cảnh viên mãn.
Loại công kích có cường độ như thế này đánh lên người hắn, có lẽ sẽ làm hắn trọng thương, nhưng muốn tốc chiến tốc thắng, vậy thì cứ nhận lấy tổn thương để đối phương phải đổi lại một mạng.
Cho nên Diệp Mặc chỉ vận chuyển công lực luyện thể Thần Cảnh tới cực hạn, đống thời phóng ra một đạo Tử Đao. ‘Huyễn vân hoa sơn đao’.
Hắn đã động sát cơ rồi, đồng thời cũng muốn một đao giết cái tên tu sĩ Huyền Tiên trước mặt này.
Còn tên tu sĩ Huyền Tiên kia khi thấy Diệp Mặc đã hoàn toàn bị công kích của mình bao phủ, mà vẫn có thể phản công lại được, thì trong lòng đã rất cả kinh rồi.
Càng cố gắng thôi động tiên nguyên lực của mình.
Nhưng y cũng rất nhanh cảm giác được có điều không đúng.
Vô số quyền ảnh kia của y giống như là đang đánh vào một loại pháp bảo nào đó vô cùng cứng rắn, chỉ có thể phát ra từng âm thanh ‘Bịch bịch bịch’ trầm đục mà thôi, không hề có cảnh tượng máu thịt văng ra như trong tưởng tượng của y.
Không tốt! Ngay khi y nghĩ tới hai chữ này, thì một ánh tím đã hạ xuống trên đầu y.
Một loại cảm giác trói buộc mạnh mẽ truyền tới, khiến trong lòng của tên tu sĩ Huyền Tiên kia cực kỳ hoảng hốt.
Đây là lần đầu tiên y thấy được một tu sĩ Kim Tiên có thể thi triển được đao ‘Vực’.
Phập…
Một luồng máu tươi phun ra, một cánh tay của tên tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ này đã bị Diệp Mặc chặt đứt tới tận bả vai.
Lúc này thì cổ họng của Diệp Mặc cũng cảm thấy có vị ngòn ngọt, thiếu chút nữa là đã phun ra một ngụm máu tươi.
Hắn biết rằng vô số quyền ảnh vừa rồi của tên tu sĩ Huyền Tiên kia vẫn khiến cho hắn bị thương.
Đồng thời trong lòng của hắn cũng thầm than rằng tu sĩ Huyền Tiên so với tu sĩ Kim Tiên vẫn mạnh hơn nhiều lắm.
Nếu như là một tu sĩ Kim Tiên khác, cho dù là tu sĩ Kim Tiên viên mãn đi chăng nữa, thì một đao kia của hắn cũng có thể giết chết được đối phương rồi.
Nhưng hiện tại trong khi đối phương một lòng muốn giết hắn, hơn nữa còn không hề nghĩ rằng bản thân có thể phản công lại dưới vô số quyền ảnh kia, nhưng hắn cũng chỉ có thể chặt đứt một cánh tay của đối phương mà thôi.
Như vậy đã có thể thấy được, tu sĩ Kim Tiên thực sự là không thể so sánh được với một tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ rồi.
Hắn có thể giết được vô số Lang Yêu mà một tu sĩ Huyền Tiên không thể làm được, cũng không đại biểu cho việc hắn có thể so sánh được với một tu sĩ Huyền Tiên.
Tên tu sĩ Huyền Tiên kia thì cực kỳ khiếp sợ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc.
Lúc trước y không hề để tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ này ở trong mắt, nhưng chỉ một chiêu mà vừa rồi y đã toàn lực xuất thủ, cho dù là tu sĩ Huyền Tiên khác cũng không thể nào bỏ qua được công kích đó của y mà trả đòn lại.
Nhưng cái tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ trước mặt này, không những không hề do dự dám cùng y đối chiến, mà còn chặt đứt được một cánh tay của y nữa.
Lúc này thì y rốt cuộc đã hiểu vì sao mà Vọng Nghị lại khách khí với cái tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ này như vậy rồi.
Sớm biết hắn là một tu sĩ biến thái như vậy, thì cho dù đối phương có bá đạo hơn nữa, không thèm để lại một gốc ‘Lục dực tử linh’ nào cho y thì y cũng sẽ không có cái ý nghĩ muốn giết chết đối phương.
Y biết rõ rằng một chiêu vừa rồi của y đã hoàn toàn vây khốn Diệp Mặc rồi, hơn nữa lực công kích cũng đã toàn bộ đánh được lên người Diệp Mặc rồi, nhưng vì sao tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ này lại không việc gì? Trừ phi…
Tu sĩ tu vi luyện thể đạt tới Thần Cảnh, thậm chí đã vượt qua cả Thần Cảnh rồi.
Tên tu sĩ Huyền Tiên này nghĩ tới đây, thì trong mắt liền lộ ra sự kinh sợ.
Nếu như đối phương thật sự đã là một tu sĩ tu vi luyện thể Thần Cảnh viên mãn, hoặc là đã vượt qua cấp độ Thần Cảnh, thì liệu ngày hôm nay y có thể trốn thoát được hay không?
Nghĩ tới việc cái tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ này vừa rồi còn đạp trên pháp bảo phi hành mà bay như thiểm điện trong Hỗn Độn Tinh Vực, thì tên tu sĩ Huyền Tiên này lập tức vứt bỏ cái ý nghĩ chạy trốn trong đầu đi rồi.
Y chỉ có thể đưa ánh mắt cầu xin Vọng Nghị giúp đỡ, thậm chí cả đan dược trị thương cũng không dám lấy ra dùng.
Vọng Nghị thì lúc này vẫn đang chìm trong sự kinh sợ.
Vì sự lợi hại của Diệp Mặc đã vượt xa tưởng tượng của y rồi, thậm chí còn lợi hại hơn so với tưởng tượng của y rất nhiều.
Hiện giờ tên tu sĩ Huyền Tiên kia nhìn qua y bằng ánh mắt cầu xin, thì y liền giật mình phản ứng lại, vội vàng nói với Diệp Mặc:
– Diệp huynh, Vương Thuần cũng là bạn của tôi, mong Diệp huynh nể mặt tôi bỏ qua cho anh ấy một lần được không?
Vương Thuần biết, nếu lúc này mà bản thân còn không chịu thua, thì có khả năng là lời cầu tình của Vọng Nghị cũng sẽ vô dụng.
Cho nên y liền vội vã ôm quyền hướng tới Diệp Mặc rồi nói:
– Diệp huynh, vừa rồi là do Vương Thuần tôi lỗ mãng, mong Diệp huynh tha thứ.
Tu Chân Giới và Tiên Giới đều như nhau, trước thực lực tuyệt đối, thì tất cả đều chỉ là hư vô, không có bất kỳ đaọ lý nào đáng nói, cũng không có bất kỳ thứ cảm tình nào đáng nói.
Diệp Mặc gật đầu với Vọng Nghị:
– Nể mặt Vọng huynh, tôi cũng không so đo với y.
Trong lòng Diệp Mặc thì hiểu rõ, tuy rằng Vương Thuần bị hắn chặt đứt một tay, nhưng nếu quả thật đánh tiếp, thì rất có thể hắn cũng sẽ bị thương.
Cho nên bỏ qua thì tốt hơn, huống chi tại Hỗn Độn Tinh Vực này, thì việc bị trọng thương không phải là sự tình gì tốt cả.
Cách làm người của Vọng Nghị không tệ, cấp cho Vọng Nghị chút mặt mũi, vừa có thể làm người tốt, lại vừa có thể bảo toàn được thực lực.
Hơn nữa, hắn đối với tên Vương Thuần này cũng không phải là có ý định không giết thì không nguôi, cho nên hắn cũng chẳng có gì mà không thể đồng ý cả.
Mà thực tế thì nếu như đối phương muốn tiếp tục tranh đoạt tài nguyên tu luyện hiếm hoi với hắn, vậy thì chờ chết đi.
Hắn chưa bao giờ khách khí với người muốn tranh đoạt tài nguyên tu luyện cùng hắn cả.
Nhưng nếu đã chủ động bỏ qua, vậy thì hắn cũng thôi, không tiếp tục dây dưa nữa.
– Đa tạ Diệp huynh.
Vọng Nghị cũng không ngờ mình chỉ tùy tiện nói một câu cầu tình cho Vương Thuần, thì Diệp Mặc đã lập tức đồng ý rồi.
Cho nên y cũng nhanh chóng cảm tạ lại Diệp Mặc, sau đó nhặt cánh tay cụt trên mặt đất giao lại cho Vương Thuần.
Đồng thời trong lòng y cũng có chút đắc ý, vì chí ít sau này y cùng Vương Thuần đi với nhau, thì y cũng có thể chiếm được nhiều quyền chủ động hơn.
Lúc này Vương Thuần cũng không còn suy nghĩ nhiều nữa, lập tức nuốt xuống mấy viên đan dược, đống thời đón lấy cánh tay bị cụt của mình.
Đối với một tu sĩ Huyền Tiên mới chỉ bị chặt đứt một tay, thì việc đưa tay đón lấy cánh tay mình vừa bị chặt cũng không có gì khó khăn.
Còn Chân Băng Du thì vẫn đang ngơ ngác nhìn Diệp Mặc, nếu như lúc này mà cô còn nghi ngờ việc Diệp Mặc có thể một mình chém giết chiếm được nhiều yêu đan như vậy, thì cô cũng quá ngu ngốc rồi.
Diệp Mặc vừa rồi cứng rắn đón tiếp một lượt công kích của pháp bảo hình nắm tay kia, cũng không hề dùng bất cứ loại hộ giáp nào, thì hiển nhiên là Diệp Mặc rất có thể là một tu sĩ có tu vi luyện thể Thần Cảnh hoặc là đã vượt qua Thần Cảnh rồi.
Tu sĩ luyện thể cao cấp tại Tiên Giới cũng cực kỳ hiếm hoi, mà tu luyện thành công thì lại càng ít.
Cô thật sự không ngờ rằng Diệp Mặc ngoại trừ là một Tiên đan sư ra, còn là một tu sĩ luyện thể cao cấp nữa.
Nếu như lời phán đoán của sư phụ cô lúc trước chính xác, thì hắn còn là một đại sư Tiên đan chứ không phải chỉ là Tiên đan sư.
Bất luận hắn có phải là Tiên đan đại sư hay không, thì một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ có thể dễ dàng đánh bại một tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ, thì cũng là chuyện mà nghe thấy thôi đã rợn cả người rồi.
Theo như cô biết, thì việc một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ đánh bại một tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ là chưa từng có.
Nhưng ví dụ về tu sĩ Kim Tiên đánh bại tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ thì cũng có đó, nhưng cho dù có nghịch thiên đến đâu, thì ít nhất cũng đều đã là tu sĩ Kim Tiên trung kỳ rồi.
Nhưng bản lĩnh của Diệp Mặc vì sao lại có thể vượt cấp chiến đấu đơn giản như vậy?
Sau khi Vọng Nghị đem cánh tay kia giao lại cho Vương Thuần, thì liền ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Tôi đi thu thập ‘Lục dực tử linh’.
– Để tôi đi cho.
Diệp Mặc lập tức nói.
– Cũng tốt.
Vọng Nghị gật đầu, không hề cử động.
Y cũng không cho rằng Diệp Mặc không tín nhiệm y, vì có thể phi hành nhanh như Diệp Mặc ở trong Hỗn Độn Tinh Vực này, thì không ai có khả năng chạy trốn khỏi sự truy sát của Diệp Mặc hắn cả.
Về phần vì sao Diệp Mặc muốn tự mình đi thu thập ‘Lục dực tử linh’, thì hẳn là do hắn muốn xem liệu có còn thứ gì khác nữa không.
Có thể tu luyện tới cấp bậc Huyền Tiên thì cũng không có mấy người là thiếu kiến thức cả.
Một tiên linh thảo cấp năm có thể sinh trưởng ở nơi tiên linh khí không được nồng đậm như thế này, thì hẳn là phải có một cái linh tuyền.
Diệp Mặc nếu đã muốn tự mình đi qua, thì hẳn là hắn muốn chiếm dụng cái linh tuyền đó, hoặc chiếm dụng thứ đã cung cấp dinh dưỡng cho ‘Lục dực tử linh’ sinh trưởng.
Từ sức chiến đấu mà vừa rồi Diệp Mặc đã biểu hiện ra, thì cho dù là Chân Băng Du hay Vọng Nghị, cũng đều không muốn đắc tội với Diệp Mặc.
Còn Diệp Mặc thì đúng là có suy nghĩ giống như Vọng Nghị nghĩ đấy.
Nơi mà tiên linh thảo cấp năm có thể sinh trưởng được, thì tuyệt đối không phải là một chỗ bình thường.
Bất luận là thứ tiên linh vật gì, thì hắn đều muốn chiếm lấy.
– Vọng huynh, vừa rồi đa tạ anh.
Vương Thuần thấy Diệp Mặc đã đi thu thập ‘Lục dực tử linh’, thì liền chủ động tiến lên ôm quyền cảm tạ Vọng Nghị.
Trong lòng Vọng Nghị thầm đắc ý, nhưng mặt ngoài vẫn biểu hiện bình thản mà khoát tay:
– Không cần, tất cả mọi người đều là bạn, chút việc nhỏ ấy không là gì cả.
Vương Thuần do dự một chút, sau đó truyền âm cho Vọng Nghị:
– Vọng huynh, Diệp Mặc kia rốt cuộc là có địa vị gì? Chỉ là một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ, mà không ngờ lại có bản lĩnh nghịch thiên như vậy? Tôi khẳng định là hắn không hề ẩn nấp tu vi.
Vọng Nghị nhìn bóng lưng Diệp Mặc một chút, cũng không hề sử dụng truyền âm để trả lời, mà trực tiếp nói:
– Nếu như anh biết Diệp huynh vừa rồi bay qua nơi này một cách cấp tốc như vậy là vì sao, thì anh chắc chắn sẽ không dám tìm hắn đánh nhau.
– Là bởi vì sao?
Vương Thuần vội vã nhỏ giọng hỏi, lần này y cũng không hề dùng truyền âm.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1579: Quá Kiêu Ngạo
Quá Kiêu Ngạo
C
hân Băng Du nghe được cuộc đối thoại của hai người, thì cũng rất quan tâm đến, vì cô cũng rất muốn biết, vừa rồi Diệp Mặc gióng trống khua chiêng phi hành qua đây rốt cuộc là vì cái gì.
– Bởi vì hắn vừa rồi chính là đuổi theo để giết Vô Ảnh Kiêu đấy.
Vừa rồi hẳn là lũ Vô Ảnh Kiêu kia đã đánh lén hắn một chút, khiến cho hắn tức giận mà quay ra truy sát ngược lại đám Vô Ảnh Kiêu đó.
Vọng Nghị nhìn Vương Thuần rồi nói.
– Cái gì?
Vương Thuần ngây ngẩn cả người.
Ở Hỗn Độn Tinh Vực này còn có người truy sát Vô Ảnh Kiêu hay sao, như vậy thì phải là kẻ kiêu ngạo đến thế nào? Không ngờ mình lại đi tìm một người như vậy mà đánh nhau!
Chân Băng Du cũng ngây ngẩn cả người.
Cô cũng không ngờ là Diệp Mặc vừa rồi chính là đuổi theo để giết Vô Ảnh Kiêu.
Vô Ảnh Kiêu là thứ có thể truy sát được hay sao? Đây cũng là chuyện mà Chân Băng Du nghe thấy lần đầu.
Cô cảm giác được bí mật trên người của Diệp Mặc càng ngày càng nhiều, và lúc này thì cô thậm chí còn muốn hỏi một chút xem Diệp Mặc có phải là Tiên đan sư hay không.
Nếu như Diệp Mặc thật sự là một Tiên đan sư, thì cô cũng thực sự muốn giao gốc ‘Lục dực tử linh’ trong tay mình cho hắn luyện đan.
Biết Diệp Mặc có thể truy sát được cả Vô Ảnh Kiêu, thì Vương Thuần hoàn toàn không còn tâm tình gì nữa rồi, thậm chí ngay cả tâm tư báo thù cũng đã tắt ngấm.
Huống chi vừa rồi Diệp Mặc cũng không chém tận giết tuyệt với y, nên cho dù y có lợi hại hơn nữa, cũng chẳng thể nào lợi hại hơn được Vô Ảnh Kiêu ở trong Hỗn Độn Tinh Vực này cả.
Diệp Mặc lúc này đã đứng ở phía đối diện hồ nước kia, bốc gốc ‘Lục dực tử linh’ mọc chen chúc trong một cái hố nhỏ, cạnh bên ngoài có một cái rãnh để cho một dòng nước nhỏ chảy qua.
Thấy cái rãnh nước này, thì Diệp Mặc lập tức hiểu được vì sao bốn gốc ‘Lục dực tử linh’ có thể xuất hiện ở đây rồi.
Ở đây hẳn là một cái trận pháp ẩn nấp của thiên nhiên, một dẫy đá ngầm ở ngoài hẳn là đã bị cái rãnh nước kia chảy qua, xói mòn dần theo thời gian.
Kết quả là thần thức của tu sĩ đã có thể quét đến được bốn gốc ‘Lục dực tử linh’ này.
Diệp Mặc cẩn thận đào lên một gốc ‘Lục dực tử linh’, và hắn cũng lập tức cảm nhận được linh khí cực kỳ tinh khiết và nồng đậm ở phía bên dưới.
Diệp Mặc xoa tay vươn tới, lập tức một dòng nước nhỏ mát lạnh như băng đã uốn lượn quanh ngón tay của hắn.
Trong lòng Diệp Mặc lúc này cũng chấn động mãnh liệt, hóa ra ở chỗ này vốn là một loại ‘Ẩn Băng tiên tuyền’ hạ phẩm.
Các chủng loại Tiên tuyền có rất nhiều.
Có hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm các loại Tiên tuyền bình thường, còn có các loại Tiên tuyền đơn thuộc tính bao gồm ‘Ngũ hành tiên tuyền’ và các loại Băng – Phong – Lôi tiên tuyền.
Nhưng ngoài ra vẫn còn có một loại đó là ‘Ẩn tiên tuyền’.
Mà ‘Ẩn Băng tiên tuyền’ ở đây chính là sự kết hợp giữa ‘Ẩn tiên tuyền’ và ‘Băng tiên tuyền’
‘Ẩn tiên tuyền’ sở dĩ tốt và bị đông đảo các tiên nhân tuy tìm, cũng là vì độ tinh khiết của ‘Ẩn tiên tuyền’ rất cao, tốc độ hấp thụ khi tu luyện nhanh và mức độ hấp thụ cũng hoàn hảo.
Một loại ‘Ẩn băng tiên tuyền’ hạ phẩm thậm chí so với một đạo Tiên tuyền thượng phẩm còn tốt hơn một chút, bởi vì nó rất tinh khiết.
Nhưng ‘Ẩn tiên tuyền’ cũng có một đặc điểm, đó là không thể di dời nó đi, phải tu luyện ở ngay tại chỗ này, một khi di dời nó đi, thì nó sẽ trực tiếp trở thành một loại Tiên tuyền bình thường, chỗ tốt sẽ giảm xuống rất nhiều.
Diệp Mặc khôi phục lại tâm tình kích động của mình, thu hồi lấy bốn gốc ‘Lục dực tử linh’.
Sau đó ném xuống một cái trận bàn ẩn nấp. ‘Ẩn tiên tuyền’ vốn đã tự thân ẩn dấu rồi, nhưng Diệp Mặc vẫn muốn thêm vào một trận bàn ẩn nấp cho chắc ăn.
Chỉ khoảng nửa khắc sau, thì Diệp Mặc đã lại lần nữa đi ra khỏi khu vực hồ nước.
Chân Băng Du và Vọng Nghị cũng lập tức tiến tới.
Sau khi Diệp Mặc lấy ra hai gốc ‘Lục dực tử linh’ cấp cho Vọng Nghị, sau đó lại đưa một gốc cho Chân Băng Du, rồi mới thu hồi lại một gốc cho mình.
Vọng Nghị cũng đưa cho Vương Thuần một gốc ‘Lục dực tử linh’, sau đó mới ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Đa tạ Diệp huynh, nếu như Diệp huynh không có tính toàn riêng gì, thì chi bằng chúng ta kết bạn cùng tiến sâu vào bên trong Hỗn Độn Tinh Vực?
Thân thủ của Diệp Mặc đã khiến Vọng Nghị vô cùng bội phục, cho nên nếu có thể liên thủ cùng Diệp Mặc, thì y tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Chân Băng Du thu được một gốc ‘Lục dực tử linh’, sau đó cũng không lập tức rời đi, mà lại đứng ở một bên chờ.
Diệp Mặc mỉm cười ôm quyền nói:
– Vọng huynh, hiện tại tôi không thể cùng đi với anh được.
Vừa rồi ở đối diện tôi thấy được một cái tiên tuyền hạ phẩm, tôi muốn ở lại chỗ này để tu luyện một thời gian ngắn.
Diệp Mặc biết việc mình đi tới cái hồ nước kia không thể nào lừa gạt được ai, cho nên trực tiếp nói thẳng ra sự việc.
Thế nhưng hắn cũng không hề nói thẳng ra là có ‘Ẩn băng tiên tuyền’, vì nói không chừng sau khi nói ra sẽ lại là một hồi tái chiến.
Vọng Nghị cũng biết Diệp Mặc chủ động đi thu thập mấy gốc ‘Lục dực tử linh’ chính là vì tiên linh vật rồi, nên hiện tại thấy Diệp Mặc thản nhiên nói ra như vậy, thì trong lòng cũng cảm thấy thoải mái.
Một Tiên tuyền hạ phẩm mặc dù không tệ, nhưng không đáng để y cùng Diệp Mặc tranh đoạt.
Y nhìn Chân Băng Du đang đứng một bên, sau đó mới ôm quyền nói:
– Đã như vậy, tôi xin được đi trước.
Nói không chừng là chúng ta sẽ lại có cơ hội gặp mặt ở Hỗn Độn Tinh Vực này.
Nói xong thì y cùng Vương Thuần liền nhanh chóng rời khỏi.
– Băng Du sư tỷ, đa tạ cô đã một lần nhắc nhở và một lần cứu mạng.
Diệp Mặc thấy Chân Băng Du không rời đi, thì liền lên tiếng cảm tạ.
Chân Băng Du cũng biết Diệp Mặc vì sao lại nói là một lần cứu mạng.
Lần trước khi đi qua Hư Không Thiên Vực thì cũng không thể nào nói là ơn cứu mạng được, bởi vì sau đó là tự một mình Diệp Mặc vượt qua Hư Không Thiên Vực tới cửa Tinh Vực Vẫn Thạch đấy.
– Không cần.
Sau khi Chân Băng Du nói ra hai chữ này, thì lại không nói tiếp nữa, nhưng vẫn không hề rời đi.
Diệp Mặc có chút kỳ quái, cái anh chàng Hải Xuyên Vũ kia đâu? Sao lại không thấy y ở bên cạnh cô ấy nhỉ, cô gái này sẽ không tiếp tục ở lại đây chứ?
– Băng Du sư tỷ, nếu cô không có chuyện gì, thì tôi muốn đi tu luyện rồi.
Vừa rồi tôi tìm được một Tiên Tuyền hạ phẩm.
Diệp Mặc lại nhắc lại một lần, nhưng Chân Băng Du vẫn không hề cất bước, vậy thì hắn đi tu luyện thế nào đây? Vì sau khi cô rời đi, thì hắn còn muốn bố trí một trận bàn ẩn nấp và trập pháp phòng ngự, thậm chí còn muốn bố trí cả trận pháp công kích.
Nói cách khác, ở nơi này tu luyện lộ thiên, thì hắn còn chưa có cái gan lớn như vậy.
Chân Băng Du thấy như vậy, thì cũng hiểu rằng Diệp Mặc đang muốn đuổi khách rồi, nên không thể làm gì khác hơn là chủ động nói:
– Diệp đan sư, khi còn ở đại điện của Cực Kiếm Môn, anh và cái tên Công Tôn Chỉ Ngọc kia tỷ thí luyện đan, anh đã nói rằng anh chính là một đại sư Tiên đan tứ phẩm…
Diệp Mặc vừa nghe thấy thế, thì đã hiểu được ý của Chân Băng Du rồi.
Cô chắc chắn là muốn mình giúp đỡ luyện chế ‘Tuyết dực đan’ đây.
Nếu như là lúc trước, thì Diệp Mặc sẽ đồng ý không chút do dự, bởi vì Chân Băng Du đã từng cứu hắn.
Hiện giờ hắn là một đại sư Tiên đan tứ phẩm, cho dù vẫn không thể luyện chế được ‘Tuyết dực đan’ thuộc loại Tiên đan ngũ phẩm, nhưng đó cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Chỉ cần tìm được thật nhiều tiên linh thảo cấp năm ở trong Hỗn Độn Tinh Vực này, thì hắn sớm muộn gì cũng có thể luyện chế được Tiên đan ngũ phẩm.
Nhưng sau khi thấy được Tự Tại Vương, thì cách suy nghĩ của Diệp Mặc cũng đã chuyển biến lớn.
Hắn cho rằng đến hiện giờ mình vẫn chưa bị phát hiện, đó là bởi vì tu vi của hắn còn quá thấp, hơn nữa tiếp xúc đều là với các tu sĩ cấp thấp khác.
Nếu như bây giờ hắn lộ ra việc mình là đại sư Tiên đan, thì lập tức có thể có rất nhiều đại tiên thậm chí là Vị Tiên tìm tới hắn.
Nếu như vậy, thì hắn khó có thể giữ được bí mật của mình nữa.
Lúc này thì hắn thậm chí còn hối hận vì đã trợ giúp Phong Mạch Thuần luyện đan rồi.
Đáng tiếc chính là khi hắn giúp Phong Mạch Thuần luyện đan, còn chưa gặp phải Tự Tại Vương, nếu như là sau khi gặp Tự Tại Vương, thì cho dù là thèm muốn ‘Nê liên’ của Phong Mạch Thuần hơn nữa, thì hắn cũng sẽ không giúp cô luyện chế đan dược.
Cho nên khi Chân Băng Du vừa nói ra lời này, thì Diệp Mặc hắn cũng không chút nào do dự mà cự tuyệt:
– Băng Du sư tỷ hẳn là cũng biết, lúc đó là tôi cố ý nói như vậy.
Cái tên Công Tôn Chỉ Ngọc kia là tình địch của tôi, tôi đương nhiên muốn hạ thấp mặt mũi của y.
Nếu như tôi thật sự là Tiên đan sư tứ phẩm, thì tôi cứ nói thẳng với cha của Niệm Mân là được rồi, cần gì tốn thời gian tỷ thí nữa.
Chân Băng Du nghĩ cũng thấy đúng.
Nếu như Diệp Mặc là một Tiên đan sư tứ phẩm, vậy thì còn cần phải tỷ thí sao? Thật sự là không cần thiết.
Chưởng môn biết con rể của mình là Tiên đan sư tứ phẩm, thì tác hợp vào còn không kịp, sao có thể không đồng ý được chứ?
Chân Băng Du thất vọng thở dài một hơi.
Công Tôn Ân là Tiên đan sư ngũ phẩm, nhưng dù vậy thì Công Tôn Ân muốn luyện chế ‘Tuyết dực đan’ cũng phải vướng vào vấn đề tỷ lệ luyện chế thành công.
Mà cô thì chỉ có một gốc ‘Lục dực tử linh’ mà thôi.
Hơn nữa, cho dù là có muốn tìm Công Tôn Ân luyện đan, thì cũng phải là sư phụ của mình hoặc là chưởng môn đứng ra nhờ vả, bản thân mình có lẽ không có cái tư cách ấy.
– Đã như vậy, thì tôi xin được cáo từ.
Chân Băng Du nói xong, thì ôm quyền chào Diệp Mặc rồi rời đi.
Cự tuyệt một người đã từng cứu mình, khiến trong lòng Diệp Mặc cũng có chút xấu hổ.
Nhưng cũng không thể vì hổ thẹn mà hứa hẹn giúp người ta được.
Đây chính là chuyện tình quan hệ tới cái mạng nhỏ của hắn.
Phong Mạch Thuần thì đã biết là chuyện trước rồi, nhưng hiện tại nếu thêm một người biết được, thì sẽ thêm một phần nguy cơ.
Dù cho Chân Băng Du không phải là người nhiều chuyện, thì hắn cũng không dám chắc được điều gì.
Sau khi Chân Băng Du xoay người đi được khoảng mười mét, thì bỗng nhiên lại lần nữa quay đầu lại hỏi một câu mơ hồ:
– Cậu có phải là luyện thể tiên nhân không?
Việc này thì Diệp Mặc cảm thấy không cần phải giấu diếm.
Khi hắn và Vương Thuần đánh một trận, thì hắn tin rằng Chân Băng Du và Vọng Nghị đều đã nhìn ra được hắn là một tu sĩ luyện thể rồi.
– Không sai, tôi là một tu sĩ luyện thể, nhưng còn chưa phải là luyện thể tiên nhân.
Diệp Mặc gật đầu.
Luyện thể chỉ có sau khi Niết Bàn, thì mới có thể được gọi là Luyện thể Tiên nhân.
Cũng giống như có nhiều người nói, tu luyện tới Đại tiên thì mới là tiên nhân, mà tu vi dưới Đại tiên đều chỉ là các tu sĩ bình thường.
Bất quá, hiện tại cho dù là Hư Tiên, thì cũng đều có thể tự xưng là tiên nhân.
– Vậy công pháp luyện thể của cậu là từ đâu mà có?
Trong mắt của Chân Băng Du lập tức sáng ngời, lại lần nữa hỏi
Diệp Mặc còn tưởng rằng cô sẽ hỏi xem mình đã tu luyện tới cảnh giới gì rồi, nhưng không ngờ cô lại hỏi rằng công pháp luyện thể của mình từ đâu mà có.
Diệp Mặc cũng trả lời không chút do dự:
– Trong một lần vô tình, tôi tìm được một miếng ngọc giản, trong ngọc giản có một bộ công pháp luyện thể.
Chân Băng Du lần này không hề chần chờ, lập tức nói:
– Vậy công pháp luyện thể đó của cậu có thể phục chế lại cho tôi một bản hay không? Cần bao nhiêu tiên tinh thì cậu cứ nói ra.
Nếu như tiên tinh trên người của tôi không đủ, vậy thì cậu có thể cho tôi trước một phần công pháp.
Chờ sau khi trở lại môn phái, tôi sẽ trả nốt cho cậu tiên tinh rồi cậu mới giao cho tôi phần công pháp còn lại.
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Chân Băng Du.
Một cô gái xinh đẹp như vậy, không ngờ lại muốn luyện thể.
Dáng người của cô gái này có mấy cô có thể so sánh được, nếu luyện thể thì sẽ là quang cảnh gì đây? (Bổ mắt chứ gì nữa với điều kiện là chú được chứng kiến)
Tu vi luyện thể của Diệp Mặc tới được như bây giờ, thì hắn sao có thể không biết việc tu luyện luyện thể cần phải lõa thể hoàn toàn, luôn đối mặt sinh tử với một hoàn cảnh vô cùng ác liệt.
Chân Băng Du nếu như tu luyện luyện thể, thì có phải cũng sẽ như vậy hay không? Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác được bản thân quá mức vô sỉ rồi.
Chỉ một chuyện thôi mà có thể suy tưởng nhiều như vậy khiến hắn phải vô thức đưa tay lên vỗ trán một cái.
Xem ra bản thân mình cũng muốn được cùng đám người Tố Tố rồi.
Ngay cả một mỹ nữ băng lãnh như vậy, mà cũng có thể liên tưởng được.
Thấy Diệp Mặc nhìn mình chằm chằm không nói lời nào, chỉ đưa tay vỗ trán vài cái, thì Chân Băng Du liền nhíu mày, sau đó lại nói:
– Nếu như không được, vậy thì quên đi.
– Đương nhiên là có thể.
Nhưng cô đã từng cứu tôi một mạng, nên tiên tinh thì tôi cũng không cần.
Công pháp luyện thể của tôi chỉ có thể tu luyện tới Tiên linh thể sơ kỳ, phần sau thì không có.
Lời này của Diệp Mặc là sự thật, vì hắn mới chỉ có thể diễn sinh công pháp luyện thể của hắn tới tiên linh thể mà thôi, không thể tiếp tục diễn sinh ra phần sau nữa.
Trong mắt Chân Băng Du lộ ra sự kinh hỷ cực độ.
Công pháp luyện thể tốt thì ở Tiên Giới này cũng không có nhiều, nhưng cô không ngờ là Diệp Mặc lại có công pháp luyện thể tới tận tu vi tiên linh thể sơ kỳ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1580: Nhục Dục Trong Mắt Nữ Băng Nhân
Nhục Dục Trong Mắt Nữ Băng Nhân
Tôi muốn bộ công pháp đó.
Chân Băng Du nói không chút do dự.
Diệp Mặc có thể tu luyện tới mức độ này, hiển nhiên là công pháp luyện thể đó không phải loại tầm thường.
Có thể tu luyện luyện thể tới Tiên linh thể sơ kỳ đối với Chân Băng Du cô mà nói thì đã là đủ rồi.
Ở Tiên Giới này thì có thể tu luyện luyện thể tới Tiên linh thể có được mấy người chứ?
Diệp Mặc gật đầu, lấy ra một miếng ngọc giản trống không rồi ghi vào đó công pháp luyện thể của chính mình.
Loại công pháp luyện thể không đầy đủ này mà có thể cấp cho người khác để trả ơn cứu mạng, thì cũng coi như là đáng giá.
Về phần công pháp luyện thể sau Tiên linh thể, thì không phải là Diệp Mặc không thể diễn sinh ra được, mà là hắn muốn đợi tới sau khi bản thân tu luyện tới Tiên linh thể, thì mới tiếp tục diễn sinh ra, như vậy thì bản công pháp này sẽ càng trở nên hoàn thiện hơn.
– Diệp đan sư, đa tạ cậu.
Môn công pháp này cần bao nhiêu tiên tinh.
Chân Băng Du tiếp nhận công pháp mà Diệp Mặc đưa cho, sau đó chỉ tùy tiện quét mắt một chút thì trong lòng đã đại hỉ rồi.
Cô là người của một đại môn phái, cho nên công pháp của Diệp Mặc thì cô vừa nhìn đã biết là nó không hề tầm thường rồi.
Diệp Mặc khoát tay: Chân Băng Du cẩn thận thu hồi lại miếng ngọc giản, sau đó khom người thi lễ với Diệp Mặc:
– Diệp sư đệ, đa tạ cậu.
Đây là lần đầu tiên cô gọi Diệp Mặc là sư đệ, hiển nhiên là đối với việc Diệp Mặc cho cô bản công pháp này đã khiến cho cô vô cùng cảm kích.
Nói xong thì cô lại thấy Diệp Mặc không muốn nói gì, nên cô lại chủ động lên tiếng:
– Diệp sư đệ, không nói tới việc Niệm Mân và Mạch Thuần đều là những cô gái thiện lương, hơn nữa đạo lữ song tu cũng được coi là tính mệnh chi tu, nếu có chuyện gì xảy ra, thì sẽ là tự mình hại mình.
Diệp Mặc không biết phải nói gì, chỉ đành vỗ vỗ đầu rồi nói:
– Cô đã nói qua một lần rồi, tôi đã biết.
Thấy Diệp Mặc có bộ dạng khó chịu, thì Chân Băng Du liền thở dài rồi nói tiếp:
– Diệp sư đệ, tuổi của cậu cũng không lớn, bản lĩnh không chỉ vô cùng nghịch thiên, hơn nữa còn là một đại sư Tiên đan, một tu sĩ luyện thể đại thành.
Bởi vậy có thể thấy được tiền đồ của cậu là vô cùng rộng mở.
Tu tiên ngoại trừ cần phải tranh giành mà vươn lên, thì còn phải biết tự kiềm chế bản thân.
Nam nữ nhục dục chỉ là chuyện vui sướng nhất thời mà thôi, nếu vì nó mà làm trễ nãi việc tu luyện đại đạo, chờ tới khi cậu tỉnh ngộ ra, thì phát hiện ra rằng thứ mình ham thích chỉ là một cái ‘Túi da’ mà thôi, thì cậu sẽ phải hối hận nhiều lắm đấy.
Diệp Mặc sững sờ nhìn chằm chằm vào vị băng mỹ nữ vô cùng xinh đẹp này, không ngờ là cô lại nói chuyện một cách trực tiếp như vậy.
Rất nhiều cô gái đều vô cùng xấu hổ khi mở miệng nói về vấn đề thầm kín đó, nhưng cô gái này lại nói với vẻ tự nhiên như vậy.
Hơn nữa dường như là cô ta đối với loại chuyện nam nữ hoan ái này cũng vô cùng hiểu rõ, thật sự là không ngờ rằng đây là những lời mà một ‘Băng nữ’ nói ra.
– Đây là điều mà sư phụ cô đã dạy sao?
Sau khi Diệp Mặc sửng sốt nửa ngày, thì đột nhiên hỏi một câu.
– Phải, bởi vì cậu không có sư phụ, cho nên tôi đem những lời này chuyển lại cho cậu.
Khuôn mặt Chân Băng Du vẫn lạnh nhạt như cũ.
Diệp Mặc khoát tay:
– Cảm tạ.
Sau đó hắn cũng không muốn nói gì nữa.
Cô gái này ngoại trừ việc có một dáng người rất tốt ra, thì bất luận là trong hay ngoài cũng đều là một khối băng.
Hoàn toàn giống với vị sư phụ Đại la tiên nữ họ Dương kia của cô, cho tới bây giờ cũng không bao giờ để chuyện nam nữ vào trong mắt.
Chân Băng Du cũng không hề nói tiếp cái gì, mà chỉ ôm quyền chào Diệp Mặc, sau đó xoay người nhanh chóng rời khỏi.
Rất nhanh cô đã biến mất không còn bóng dáng nữa.
Cô nói những lời này, hoàn toàn là vì cảm kích Diệp Mặc đã cho cô công pháp luyện thể, nên mới muốn nhắc nhở Diệp Mặc một chút.
Chân Băng Du rời đi, thì Diệp Mặc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn lập tức trở về bãi đá ngầm vừa rồi đã thu lấy bốn gốc ‘Lục dực tử linh’, đồng thời bắt đầu bố trí trận pháp.
Thứ nhất là trận pháp ẩn nấp, thứ hai là trập pháp phòng ngự, thứ ba là trận pháp che đậy thần thức và trập pháp công kích.
Hắn phải lấy trận bàn thời gian ra để tu luyện, cho nên những trận pháp kia là điều kiện bắt buộc.
Có lẽ không có Vị Tiên nào đi vào trong Hỗn Độn Tinh Vực này, mà cho dù là có tới, thì cũng sẽ không trùng hợp mà đi qua cái chỗ này.
Cho nên hắn chỉ cần bố trí thêm một cái trận pháp che đậy thần thức, thì sẽ không sợ bị phát hiện.
Muốn độc chiếm ‘Ẩn băng tiên tuyền’, thì nhất định là phải chấp nhận mạo hiểm.
Ba ngày sau thì Diệp Mặc mới bố trí xong xuôi tất cả các trận pháp, sau đó lại bố trí thêm một cái cấm chế nữa.
Lúc này hắn mới lấy ra trận bàn thời gian, đồng thời đem trận pháp ẩn nấp tự nhiên của ‘Ẩn băng tiên tuyền’ xóa đi.
Một cái vòng tròn giống như hình bát quái chỉ rộng có khoảng phạm vi một mét xung quanh Tiên tuyền nhanh chóng bị lộ ra.
Sau khi Diệp Mặc đã bố trí tốt trận bàn thời gian, thì liền ngồi lên trên ‘Ẩn băng tiên tuyền’ bắt đầu tu luyện.
Lúc này Diệp Mặc mới thực sự cảm nhật được chỗ nghịch thiên của ‘Tam sinh quyết’.
Bất luận là tiên linh khí có loại thuộc tính đơn nào, thì ‘Tam sinh quyết’ của hắn đều có thể hấp thụ được, và cũng có thể đề thăng tu vi được.
Trước đây là lôi nguyên tinh thuần, đến hiện tại là ‘Ẩn băng tiên tuyền’.
Cùng lúc đó, một đạo thân ảnh mầu xanh nhanh chóng phi hành qua Rừng đá mờ ảo, đảo mắt đã biến mất vào sâu bên trong Rừng đá.
Rừng đá này cũng chính Rừng đá đao gió nổi tiếng trong Hỗn Độn Tinh Vực, cũng là nơi có điều kiện luyện thể tốt nhất sau khi vào Hỗn Độn Tinh Vực.
Ở khu vực bên ngoài Rừng đá, thì đao gió vẫn còn tương đối yếu ớt, nhưng càng vào sâu bên trong, thì hầu như tất cả mọi nơi đều là không gian đao gió, thậm chí còn có cả không gian lưỡi đao bạo phát.
Ở đây cũng có chút giống với ‘Vết nứt hư không’ mà Diệp Mặc đã từng tu luyện, đó là những vết nứt không gian và không gian bão cát.
Đối với người muốn tu luyện luyện thể, thì xác thực là một nơi vô cùng tốt.
Đạo thân ảnh mầu xanh kia chính là Chân Băng Du vừa mới thu được công pháp luyện thể của Diệp Mặc.
Bộ công pháp luyện thể này vốn chính là ‘Tam thần luyện thể quyết’ mà Diệp Mặc diễn sinh ra từ ‘Tam sinh quyết’.
Chỉ là hiện tại, Diệp Mặc đã gia nhập vào Tiên Giới rồi, mà phần sau của công pháp luyện thể vẫn chưa hoàn toàn diễn sinh ra hết, cho nên cái bộ công pháp luyện thể này cũng coi như là chưa có tên.
Chân Băng Du biết sự trân quý của công pháp luyện thể.
Có thể có được một bộ công pháp luyện thể tới tu vi Tiên linh thể sơ kỳ, thì cũng không có mấy Đại La Tiên Môn có được cả.
Cho dù là một số tông môn có cao thủ Vị Tiên cũng không nhất định có được loại đồ tốt này.
Diệp Mặc không biết nặng nhẹ, trực tiếp ném cho Chân Băng Du, mà Chân Băng Du lại biết đây là thứ đồ cực tốt.
Bằng không thì với tính cách Chân Băng Du cô có thể quan tâm tới việc Diệp Mặc có phải là kẻ đắm chìm trong nhục dục nam nữ hay không?
Tất cả các công pháp luyện thể thì bước khởi đầu luôn là vô cùng khó khăn, rất nhiều tu sĩ luyện thể thậm chí mất cả đời cũng không thể vượt qua được bước đầu tiên của việc tu luyện luyện thể.
Cho nên nếu đã muốn luyện thể, thì Chân Băng Du cũng đã dự tính rồi.
Cô dự định là sẽ dùng thời gian ba tháng để làm quen một chút với tầng thứ nhất của công pháp luyện thể.
Chân Băng Du lựa chọn một vị trí cũng không phải là nơi có không gian đao gió mạnh mẽ như ở trung tâm, mặc cho không gian đao gió không ngừng đánh lên trên người mình cũng không hề e ngại mà chỉ liên tục vận chuyển tiên nguyên theo cảnh giới thứ nhất của công pháp luyện thể là Cốt Cảnh.
Chuyện khiến cho Chân Băng Du chấn động lập tức xảy ra.
Cô chỉ vận chuyển tiên nguyên theo công pháp có một lần, cư nhiên không mất bao nhiêu thời gian và sự khó khăn nào cả.
Nói cách khác, chỉ với thời gian một phần tư nén hương, thì cô đã thành công thăng cấp Cốt Cảnh rồi.
Cái công pháp luyện thể này là giả sao? Chân Băng Du nhíu mày, cô đang không biết liệu có phải là Diệp Mặc đã cho cô đồ giả hay không?
Nhưng cô cũng không hề dừng lại việc tu luyện, tiếp tục vận chuyển tiên nguyên theo công pháp luyện thể.
Một nén hương sau, thì cô kinh dị phát hiện ra rằng mình không ngờ đã đạt tới Cốt Cảnh viên mãn rồi.
Điều này sao có thể? Chân Băng Du thiếu chút nữa là muốn chửi ẩm lên rồi.
Chỉ tốn thời gian một nén hương, đã thăng cấp được tới Cốt Cảnh viên mãn rồi sao? Cho dù là công pháp luyện thể có trâu cỡ nào, tư chất người tu luyện cũng trâu hơn chăng nữa, thì cũng không thể nào nhanh đến thế được!
Chân Băng Du nhìn quần áo rách rưới của mình.
Chỉ trong chốc lát thời gian như vậy, mà trên người của cô gần như đã chỉ còn lại một lớp nội giá cực mỏng rồi.
Nhưng cô cũng không hề có chút xấu hổ nào cả, trực tiếp thu hồi luôn cả nội giáp, để mặc cho thân thể của mình trần chuồng đứng ở giữa màn không gian đao gió.
Toàn bộ dáng người lồi lõm tuyệt đẹp hiển lộ ra giữa một vùng không gian hư vô, cho dù là bất cứ người nào có thể chiêm ngưỡng được cảnh đẹp này thì nhất định đều phải cảm thán không ngớt.
Mà trên cơ thể nõn nã có vài vết thương ngang dọc kia, càng khiến cho tình cảnh trở nên có chút quái dị.
Chân Băng Du lúc này thì lại đang nghĩ, không hiểu vì sao Diệp Mặc lại phải đưa cho cô một bộ công pháp giả như vậy.
Cô lắc đầu, đang chuẩn bị rời khỏi nơi này, thì đột nhiên lại phát hiện bên ngoài thân thể của mình theo sự vận chuyển của công pháp luyện thể, đã tạo thành một màn bảo hộ mầu vàng kim nhàn nhạt.
Mà những vết thương ngang dọc do đao gió vừa rồi xé rách cũng nhanh chóng được khôi phục lại trong nháy mắt.
Công pháp luyện thể một khi đạt tới tu vi Cốt Cảnh viên mãn, thì sẽ hình thành một tầng bảo hộ mầu kim sắc nhàn nhạt, điều này Chân Băng Du đương nhiên biết.
Hiện tại cô thấy được tình huống này, thì cũng có nghĩa là cô thực sự đã đạt được tu vi Cốt Cảnh viên mãn trong Tam Sư Cảnh rồi.
– Đây là sự thật sao?
Chân Băng Du chấn động nhìn chằm chằm vào tầng bảo hộ mầu vàng kim nhàn nhạt bên ngoài cơ thể của mình, hoàn toàn trở nên ngây dại.
Tuy là tầng bảo hộ này không hoàn toàn có thể ngăn trở được không gian đao gió, nhưng cũng đã có thể khiến cho không gian đao gió không thể nào mà cắt đứt được da thịt của cô nữa rồi.
Chân Băng Du cố gắng khắc chế lại tâm tình kích động của mình.
Cô run rẩy đưa tay cầm lấy ngọc giản công pháp mà Diệp Mặc đã đưa cho.
Khó trách Diệp Mặc có thể tu luyện nhanh như vậy.
Cái bản công pháp này của hắn tuyệt đối là Thiên Địa kỳ bảo.
Nếu hắn có thể có được loại Thiên Địa kỳ bảo này, thì cũng có thể thấy được là hắn còn chiếm được những thứ khác nữa.
Ví như bí tịch luyện đan.
Trong thời gian một nén nhang có thể thành công đạt tới tu vi luyện thể Cốt Cảnh viên mãn, vậy thì một khi loại công pháp này tiết lộ ra ngoài, toàn bộ Tiên Giới sẽ náo loạn mất.
Chân Băng Du vô thức đấu tranh tư tưởng một chút, sau đó cô vội vàng đem ngọc giản mà Diệp Mặc cấp cho cô quét lại toàn bộ một lần.
Sau khi đã nhớ kỹ, thì cô lập tức phá hủy cái ngọc giản đó.
Đồng thời cô cũng quyết tâm, chờ sau khi tu luyện luyện thể tốt, rời khỏi nơi này, nhất định phải nói với Diệp Mặc rằng loại công pháp như thế này tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài.
Bằng không thì hắn sẽ chỉ có con đường chết mà thôi.
Cô cũng không biết rằng trước đây Diệp Mặc thăng cấp tu vi Cốt Cảnh viên mãn cũng chỉ mất có thời gian nửa nén hương mà thôi.
Nếu như Diệp Mặc biết hắn chỉ lấy ra có một bộ công pháp luyện thể, mà đã khiến cho Chân Băng Du phải suy nghĩ nhiều như vậy, thì hắn thà rằng không cho cô ta nữa còn hơn.
Vì đối với hắn, bộ công pháp ‘Tam thần luyện thể quyết’ này thực sự không hề quan trọng tới như vậy.
Sau khi hủy đi ngọc giản, thì Chân Băng Du ổn định lại tâm tình, sau đó bắt đầu toàn tâm toàn ý mà tu luyện luyện thể.
Nếu đã biết đây là một bản công pháp thuộc loại Thiên Địa kỳ bảo, thì sao cô có thể bỏ phí được.
Sáu ngày sau, thì Chân Băng Du đã thành công thăng cấp lên tu vi Cương Cảnh trong Tam Sư Cảnh.
Đồng thời cô cũng hiểu rõ rằng vì sao mình có thể tu luyện nhanh như vậy rồi.
Đó là vì ngoại trừ sự lợi hại do công pháp luyện thể của Diệp Mặc ra, thì nó cũng liên quan trực tiếp tới tu vi Huyền Tiên của cô.
Dù sao thì cô cũng đã đạt tu vi Huyền Tiên rồi, cường độ thân thể cũng đã sớm vượt qua tu vi luyện thể Tam Sư Cảnh.
Nhưng cho dù là vậy, thì Chân Băng Du cũng biết, cái công pháp này tuyệt đối là bảo vật vô giá.
Hai tháng sau, Chân Băng Du thành công thăng cấp tới Hư Cảnh trong Tam Vương Cảnh.
Mà lúc này cô đã rời khỏi chỗ tu luyện cũ từ lâu, đi tới chỗ sâu hơn bên trong Rừng đá rồi.
Nửa năm sau, Chân Băng Du đã thăng cấp tới tu vi Vương Cảnh đỉnh.
Lúc này thì tiến độ tu luyện của cô cũng hoàn toàn chậm lại.
Đống thời cô cũng biết, muốn thăng cấp tới Thần Cảnh ở trong Rừng đá đao gió thuộc Hỗn Độn Tinh Vực này là không thể nào.
Cho nên cô cứ trần chuồng như vậy mà rời khỏi Rừng đá, sau đó tự phóng ra một đạo Thanh thủy quyết tắm rửa cho mình.
Cuối cùng mới thay một bộ quần áo mới.
Nếu như lúc này có người ở xung quanh, thì với sự phóng khoáng của Chân Băng Du, thì khẳng định là sẽ được chiêm ngưỡng một cách rõ ràng từ đầu tới cuối.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









