1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 315 : Người Có Tu Vi Thấp Nhất (c1571-c1575)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 315 : Người Có Tu Vi Thấp Nhất (c1571-c1575)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1571: Người Có Tu Vi Thấp Nhất

Người Có Tu Vi Thấp Nhất

V

ốn dĩ Chân Băng Du thấy Diệp Mặc là Kim Tiên sơ kỳ đến nơi xa xôi như vậy sẽ cảm thấy kỳ lạ, bây giờ thấy Diệp Mặc chỉ hỏi vài câu, đã một thân một mình vào hư không Thiên vực, tiến đến Tinh vực Hỗn Độn, Chân Băng Du lại càng há mồm trợn mắt.

Cô quả thực không ngờ còn có loại người cuồng vọng như này, Huyền Tiên viên mãn thậm chí Đại Tiên cũng ít người một thân một mình vào trong Tinh vực Hỗn Độn, tên này chẳng lẽ lại cố ý đến đây tìm cái chết hay sao?

Lúc này những Tiên nhân còn lại đứng quanh cũng sững người, nhưng phần lớn mọi người đều lập tức hiểu ra, tên Kim Tiên sơ kỳ mới đến này căn bản cũng không biết quy củ gì, lại cho rằng đến Tinh vực Hỗn Độn chỉ cần một mình là có thể vào trong được, đúng là thằng ngốc.

Không sai, lúc này Diệp Mặc trong mắt người khác cũng là một thằng ngốc.

Không ai đứng ra nhắc nhở hắn một câu, một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ cho mọi người xem náo nhiệt cũng được rồi, ngược lại mọi người lại đang trong lúc nhàn rỗi không có việc gì làm.

Huống hồ một mạng nhỏ của tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ, căn bản cũng không ai thèm để ý đến.

Diệp Mặc cảm thấy có chút không đúng, nhưng không đúng ở chỗ nào thì hắn lại không nói lên được.

Hắn cũng không cho rằng tu sĩ Kim Tiên vừa nãy lừa hắn, trực giác của hắn cũng cho rằng nơi này cứ càng tiến vào bên trong đó, thì chính là Tinh vực Hỗn Độn.

Đúng vào lúc hắn sắp tiến vào hư không dày đặc sương mù kia, thì một bóng màu xanh nhạt chặn lại trước mặt hắn.

– Anh lại không muốn sống nữa à?

Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng truyền đến.

Diệp Mặc vừa nhìn, lại là người con gái tên Băng Du kia, lần đầu tiên nói mình không muốn sống nữa à, lần này lại nói mình không muốn sống nữa à, cảm giác cô cứ mở miệng ra là nói anh không muốn sống nữa à.

Lần này Diệp Mặc ngược lại cũng không tức giận, lúc trước người con gái này cản mình lại quả thực đã cứu mình một mạng, nếu không đụng độ với Tự Tại Vương kia, thì hắn làm gì còn sống đến bây giờ?

– Băng Du sư tỷ, tôi sống rất tốt, tại sao lại nói không muốn sống nữa?

Diệp Mặc lạnh nhạt nói.

Chân Băng Du hừ lạnh một tiếng nói:

– Anh cho rằng rất nhiều người trong này không phải đến Tinh vực Hỗn Độn sao? Tại sao người ta bây giờ không đi?

– Tại sao?

Diệp Mặc theo bản năng hỏi, sau khi hỏi rồi mới biết câu hỏi của mình có chút ngu ngốc.

Những người này không đi, chắc chắn là vì bây giờ không thể đi được.

Chân Băng Du lạnh lùng nói:

– Từ đây đi vào đúng là hư không thiên vực, một mình vào hư không thiên vực trừ phi anh là Đại Tiên, nếu không chẳng khác gì đi nộp mạng.

Hơn nữa đến khu rào cản của Tinh vực Hỗn Độn, cần phải mấy chục thậm chí mấy trăm Liệt không phù mới có thể phá được.

Một mình anh đi vào trong đó, tôi nói anh tìm chết vẫn là khách khí đấy.

Diệp Mặc quay đầu lại nhìn những tu sĩ còn lại đang đứng xung quanh Viễn Tinh Ô, lúc này mới biết những người này âm hiểm đến mức nào.

Không ngờ lấy mình ra làm trò đùa, không có ai đến nhắc nhở hắn.

– Cám ơn Băng Du sư tỷ, cô lại cứu tôi một mạng nữa Diệp Mặc mặc dù không cho rằng mình vào hư không thiên vực sẽ bị chết, nhưng nhiều người như vậy cũng không vào trong, rõ ràng hư không thiên vực rất nguy hiểm.

Nguy hiểm là thứ yếu, cái chính là nếu không có ai tiến vào đó, thì Liệt phù không của hắn ta cũng vô dụng.

Chân Băng Du cũng không nhìn Diệp Mặc, trực tiếp lại lần nữa quay về vị trí cũ.

Diệp Mặc quay đầu lại nhìn thấy một tên tu sĩ Kim Tiên hậu kỳ nhỏ gầy cũng vừa lúc quay đầu lại, lập tức khách khí gọi gã lại hỏi:

– Vị bằng hữu chắc hẳn cũng đến cản tôi vào đó phải không?

Tên tu sĩ nhỏ gầy kia gật đầu nói:

– Đúng, hư không thiên vực đến Tinh vực Hỗn Độn một mình anh đi không được đâu, cần phải có một tổ đội.

Anh xem bên đó có rất nhiều tu sĩ giơ tấm biển lên, bọn họ đều đang kéo người thành tổ đội.

Tôi vừa định chặn anh lại, thì đã có người chặn anh lại rồi.

– Cám ơn anh, tôi tên Diệp Mặc, Tán tu.

Diệp Mặc lập tức cảm kích ôm quyền nói.

Tên tu sĩ nhỏ gầy kia cũng khách khí đáp lễ lại nói:

– Tôi tên Thôi Minh Lập, đến từ Đạo Tinh môn – Đại Chí Tiên môn của Ngọc Hoàn thiên.

Tôi cũng đã tìm được đội của mình rồi, anh nhanh chóng tìm người hợp thành tổ đội đi.

Thấy Thôi Minh Lập quay về, Diệp Mặc thở dài, tên Thôi Minh Lập này cũng là người có lòng nhiệt tình.

Trong này có nhiều người như vậy thấy hắn một mình tiến vào hư không thiên vực, ngoại trừ Băng Du hắn quen biết ra, chỉ có một mình Thôi Minh Lập.

Còn Băng Du tại sao lại chặn hắn lại, Diệp Mặc cũng biết rõ, đó là vì Tần Niệm Mân.

Nếu như hắn không quen biết Tần Niệm Mân, thì Băng Du chắc chắn cũng sẽ không đứng ra chặn Diệp Mặc lại.

Nhưng cho dù như vậy, Diệp Mặc cũng nhận tình cảm của cô.

Cho dù Diệp Mặc rất không muốn lập tổ cùng người khác, bây giờ hắn cũng đành phải tìm người khác hợp tổ đội.

Nếu không với tu vi của hắn, cũng không thể nào có người tìm đến hắn được.

Chỉ có điều Diệp Mặc liếc nhìn một vòng liền thất vọng, yêu cầu trên những tấm biển được giơ lên hắn đều không đủ trình độ, yêu cầu thấp nhất cũng là Kim Tiên hậu kỳ, hơn nữa còn phải có tiên khí phi hành hạ phẩm.

Tiên khí phi hành hạ phẩm thì Diệp Mặc có, đáng tiếc là hắn còn cách Kim Tiên hậu kỳ xa hàng trăm nghìn dặm.

Một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ bình thường muốn thăng cấp lên Kim Tiên hậu kỳ, cũng cần tốn mất mấy nghìn năm.

Đương nhiên cũng có một số người có tư chất rất tốt, hoặc là những tu sĩ xuất thân từ những môn phái lớn, chỉ cần mấy trăm năm là có thể hoàn thành được nhiệm vụ này, thậm chí tốc độ tu luyện thăng cấp nhanh nhất là mấy chục năm cũng không phải là không có khả năng.

Bất luận tốc độ tu luyện có nhanh bao nhiêu, khoảng cách giữa Kim Tiên sơ kỳ và hậu kỳ cũng không phải có thể vượt qua một cách đơn giản được.

Diệp Mặc cuối cùng chỉ có thể đi hướng về một bảng biển có yêu cầu thấp nhất là Kim Tiên hậu kỳ, người giơ tấm bảng đó lên là một tu sĩ Kim Tiên viên mãn, gã nhìn thấy Diệp Mặc bước đến liền nhíu nhíu mày.

– Tôi có thể vào tổ đội của anh không?

Diệp Mặc nhìn thấy tên này nhíu mày, trong lòng cũng thầm than, vẫn chủ động hỏi một câu.

Tên tu sĩ Kim Tiên viên mãn kia ngược lại lại khách khí nói:

– Xin lỗi, yêu cầu thấp nhất của chúng tôi trong này là Kim Tiên hậu kỳ, anh chỉ là tu vi Kim Tiên sơ kỳ…

– Tôi nghĩ tôi sẽ không kéo toàn đội về phía sau đâu.

Diệp Mặc lại lần nữa nói, hắn biết tiểu đội này nếu như không nhận hắn, thì những tổ đội khác cũng không cần đến nữa.

Lần này tu sĩ Kim Tiên hậu kỳ đó chỉ lắc lắc đầu, cũng không nói câu nào.

Mặc dù biết hỏi nữa thì cũng vô ích, Diệp Mặc vẫn cố đi hỏi vài tiểu đội khác.

Đều không ngoại lệ, không có bất kỳ tổ đội nào lại muốn nhận một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ cản chân như hắn.

Lúc này lại có một số tiểu đội quân số cũng đã đủ, bắt đầu tiến vào hư không thiên vực.

Thậm chí có vài tiểu đội cùng nhau tiến vào cũng có, đối với hư không thiên vực, quân số càng đông càng tốt.

Hải Xuyên Võ thấy Băng Du chằm chằm nhìn Diệp Mặc, đứng bên cạnh chủ động nói một câu:

– Hay là bảo Diệp đan sư vào tiểu đội chúng ta đi.

Băng Du lạnh lùng nói:

– Người ta cần sự giúp đỡ của chúng ta sao?

Hải Xuyên Võ lúc trước thấy Chân Băng Du chủ động đến chặn Diệp Mặc lại, trong lòng cũng có chút vướng mắc, bây giờ nghe thấy ý tứ của cô dường như cũng không muốn Diệp Mặc vào tiểu đội của mình, trong lòng lại cực kỳ thoải mái.

Nhưng gã cũng mỉm cười thở phào, cũng không nói thêm gì.

Chân Băng Du đúng là không muốn Diệp Mặc tham gia tiểu đội của mình, cô cho rằng, bất luận Diệp Mặc tham gia vào tiểu đội nào, cuối cùng cũng sẽ nộp mạng.

Để hắn không vào được tiểu đội nào, ngược lại lại tốt cho hắn.

Một khi Diệp Mặc không tìm được tổ đội nào, hắn sẽ tự động quay về, cũng sẽ không đến Tinh vực Hỗn Độn nộp mạng nữa.

Nếu không tu vi Kim Tiên sơ kỳ như hắn, đến Tinh vực Hỗn Độn, quả thực cũng chẳng có cách nào sống sót được.

Xem ra vẫn cứ là phải một mình mình tiến vào hư không thiên vực, Diệp Mặc bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Thôi Minh Lập thấy Diệp Mặc cuối cùng cũng không tìm được tiểu đội nào, cũng có chút lo lắng cho Diệp Mặc.

Gã sở dĩ không khuyên Diệp Mặc đừng vào Tinh vực Hỗn Độn, là vì gã cho rằng chỉ cần muốn đến Tinh vực, Hỗn Độn thì sớm cũng đã hạ quyết tâm rồi, cũng giống như gã, không ai có thể khuyên nổi.

– Trình sư huynh, vừa nãy tên Kim Tiên sơ kỳ đó…

Thôi Minh Lập còn chưa nói xong, thì bị đội trưởng tu vi Huyền Tiên sơ kỳ kia ngắt lời nói:

– Thôi Minh Lập, cho dù nhận anh cũng chỉ là nhìn anh có nghị lực đáng khen, anh còn muốn giúp người khác? Nếu như anh còn nói lời này, vậy thì mời đi chỗ khác.

Khóe miệng Thôi Minh Lập có chút đắng chát, không dám nói thêm gì nữa.

Diệp Mặc mặc dù không nghe thấy lời cầu xin của Thôi Minh Lập cho hắn, nhưng nhìn đội trưởng của bọn họ giáo huấn Thôi Minh Lập, lập tức biết Thôi Minh Lập chắc hẳn muốn mình vào tiểu đội của gã nhưng lại bị từ chối.

Diệp Mặc liên tiếp tìm mấy tiểu đội cũng không có ai tiếp nhận hắn, trong lòng có chút buồn rầu.

Còn những tu sĩ xung quanh dường như lại đang đứng xem náo nhiệt, đối với dũng khí của tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ như Diệp Mặc này, cũng có rất nhiều người kính phục.

Một mình dám xông vào Tinh vực Hỗn Độn không nói, thậm chí còn dám với tu vi Kim Tiên sơ kỳ muốn gia nhập vào tiểu đội.

Nếu như đội trưởng của tiểu đội đó não không phải ngu lắm, thì không thể nào lại để cho một con ghẻ kí sinh như này gia nhập vào tiểu đội của mình.

Tiên yêu thú hư không, đao quang hư không, khe nứt hư không, còn cả vẩn thạch hư không nữa, những nguy hiểm trong hư không đó, đều dựa vào sức mạnh tập thể mới có thể thoát khỏi được.

Nếu như một người trong đó kéo lùi lại, nói không chừng sẽ ảnh hưởng đến toàn tiểu đội.

Cho dù có lòng tốt đi nữa, cũng không thể nào đặt một quả bom hẹn giờ vào trong tiểu đội của mình được.

Tu sĩ từ trong truyền tống trận đến trong quảng trường càng lúc càng đông, tiểu đội cũng càng lúc càng đông, Diệp Mặc biết mình chắc hẳn rất khó có thể tìm được tổ đội nào thu nhận hắn.

Vừa lúc đó, từ truyền tống trận trong quảng trường lại tiếp tục sáng lên, chỉ có điều lần này truyền đến không phải là một người, mà là mấy nghìn người.

Diệp Mặc đang nghi ngờ sao một lần lại có thể truyền tống được nhiều người như vậy, thì hắn lại nghe thấy tiếng xì xào của những người khác.

– Đây là tông môn Cực Phong Thiên cùng hợp lại để đến Tinh vực Hỗn Độn thí luyện đây mà, không ngờ một lần đã có nhiều như vậy rồi.

– Một thiên vực chỉ đến chưa đến ba nghìn người, cũng chưa phải là nhiều?

– Cũng đúng, nhưng Cực Phong Thiên lần này giải thưởng cho Top 10 thí luyện cũng vô cùng hậu hĩnh đấy, tôi nghe nói là Thái Ất đan cộng thêm Tiên khí thượng phẩm nữa, còn có cả một bộ hộ giáp nữa.

Hóa ra là đội đến thí luyện, thần thức của Diệp Mặc quét vào một chút, quả nhiên phát hiện ra một Đại La Tiên nhân trong đội, còn có vài Đại Chí Tiên nhân nữa.

Tên Đại Ta Tiên nhân có tu vi cao nhất đứng ra nói với mấy nghìn tu sĩ trên quảng trường:

– Thời gian thí luyện lần này là hai năm, sau hai năm, chúng ra sẽ tổng kết thành tích ở đây.

Tinh vực Hỗn Độn nguy hiểm trùng trùng, tôi hi vọng mọi người trong khi thí luyện, có thể giúp đỡ lẫn nhau.

Được rồi, những gì nên nói tôi cũng nói hết rồi, bây giờ tổ đội các anh tiến vào Tinh vực Hỗn Độn đi.

Đại La Tiên nhân này sau khi đơn giản nói vài lời xong, mấy nghìn tu sĩ nhanh chóng hợp thành mấy tiểu đội tiến vào trong hư không thiên vực, còn vài Đại tiên thì cũng không đi vào cùng đội ngũ đó.

Chân Băng Du liếc nhìn Diệp Mặc, cũng theo tiểu đội nhỏ của mình tiến vào trong hư không thiên vực.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1572: Không Tranh Đấu, Sao Làm Tiên

Không Tranh Đấu, Sao Làm Tiên

Đ

ại La Tiên nhân này sau khi đơn giản nói vài lời xong, mấy nghìn tu sĩ nhanh chóng hợp thành mấy tiểu đội tiến vào trong hư không thiên vực, còn vài Đại tiên thì cũng không đi vào cùng đội ngũ đó.

Chân Băng Du liếc nhìn Diệp Mặc, cũng theo tiểu đội nhỏ của mình tiến vào trong hư không thiên vực.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, quảng trường lớn vừa nãy vẫn còn rất nhiều tu sĩ, bây giờ chỉ còn lại mấy tu sĩ đang đợi hợp tổ đội, còn có một số tu sĩ bày hàng bán.

Nhưng tu sĩ đang đợi hợp tổ đội này tu vi cũng cao hơn Diệp Mặc, Diệp Mặc rõ ràng cũng không thể nào hợp tổ cùng bọn họ được.

Thấy bộ dạng cau có của Diệp Mặc, một Kim Tiên bán hàng thở dài nói:

– Anh bạn này, tu vi của anh bây giờ vẫn còn hơi thấp chút, cho dù có người cho anh vào đội, anh vào Tinh vực Hỗn Độn cũng không gặp chuyện tốt gì đâu.

Diệp Mặc ôm quyền nói với tu sĩ đang khuyên bảo mình kia nói:

– Cám ơn.

Nói xong, hắn không chút do dự lại tiến đến hư không thiên vực dày dặc sương mù kia.

Những tu sĩ còn lại đều sững người, bọn họ không ngờ tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ bình thường này lại cố chấp đến thế, không có ai cho hắn vào đội, hắn không ngờ lại một mình tiến vào trong đó.

Nếu nói lần đầu tiên hắn không biết một mình tiến vào nguy hiểm coi như xong, bây giờ hắn cũng đã biết là nguy hiểm rồi, vẫn còn một mình tiến vào trong đó, vẫn còn tên tu sĩ không sợ chết như này sao?

Tu sĩ không sợ chết trên Tiên giới có rất nhiều, nhưng cũng không có bất kỳ tu sĩ không sợ chết nào biết rõ con đường này chết chắc, nhưng vẫn muốn xông vào?

Cho dù là vài Đại Tiên dẫn đầu Cực Phong Thiên đến thí luyện cũng có chút kinh ngạc, khi bọn họ biết tên Kim Tiên này không tìm được tổ đội, lại chọn cách một mình tiến vào hư không thiên vực, mấy Đại Tiên đều lắc đầu.

– Thật đáng tiếc…

Một Đại Chí Tiên thấy bóng dáng Diệp Mặc biến mất trong màn sương mù dày đặc kia, có chút tiếc nuối nói một câu.

– Hắn mặc dù có một traí tim tu luyện dũng cảm đấu tranh, nhưng không có một đầu óc tỉnh táo.

Cho dù hôm nay không chết trong hư không thiên vực, sau này cũng sẽ chết ở một nơi khác.

Không có gì là đáng tiếc cả.

Đại La Tiên nhân tu vi cao nhất lập tức lắc đầu nói.

Nếu như là lúc trước nhìn thấy Tự Tại Vương, Diệp Mặc có lẽ sẽ có chút do dự, nhưng sau khi gặp được Tự Tại Vương rồi, hắn cũng biết tu vi kiến hôi như mình, nếu như không tăng tốc tăng tu vi của mình lên, thì cũng chỉ có thể mặc cho người ta ức hiếp.

Hơn nữa ở Viễn Tinh Ổ này, không ngờ đến tư cách hợp tổ đội cùng người khác cũng không có, Diệp Mặc mặc dù vẻ ngoài bình tĩnh, thực ra trong lòng cũng không thể nào bình tĩnh trở lại nữa rồi.

Hắn phải có sức mạnh, hắn phải báo cho tất cả mọi người biết, Diệp Mặc tôi, cho dù không hợp tổ với ai, cũng có thể tiến vào Tinh vực Hỗn Độn.

Huống chi, nếu chuyện gì cũng không tranh giành, sợ trước sợ sau, thì sao làm Tiên được?

Sau khi bước vào hư không sương mù dày đặc, Viễn Tinh Ô sau lưng Diệp Mặc lập tức biến mất, ngay cả thần thức của hắn không thể nào quét đến được.

Còn lúc này hắn cũng đã nằm trong vùng hư không mông lung rồi, trong khoảng hư không này có một số thiên thạch Tinh quang, mang theo một ít màu sắc lờ mờ, còn tịch liêu hơn cả màn đêm u tối.

Diệp Mặc phóng ra Thanh Nguyệt, cẩn thận xông vào trong hư không.

Hắn rất cẩn trọng, nhưng cũng không sợ, lúc trước một mình hắn cũng từng đến khe nứt hư không, xông qua màn đao gió hư không, từng tắm rửa trong hư không viêm, đã từng luyện thể trong hư không sa tuyền.

Cho dù hư không nơi này mạnh hơn vô số lần so với hư không trong Tu Chân giới kia, nhưng tu vi của hắn cũng đã mạnh hơn vô số lần rồi.

Nửa ngày sau, Diệp Mặc cũng không phát hiện ra bất kỳ nguy hiểm nào, chỉ có một số đao gió hư không phóng qua, còn có vài đường vẩn thạch hư không, nhưng những thứ này đối với hắn cũng không có chút thương tổn nào.

Cái mà Diệp Mặc sợ nhất không phải những thứ này, cái mà hắn sợ nhất là hư không lệch vị, một khi loại hư không này xuất hiện, với chút tu vi kém cỏi này của hắn bây giờ, chắc chắn cũng chết trôi chết nổi.

Nhưng Diệp Mặc tin rằng nơi này chắc chắn không có hư không lệch vị, nếu như nơi này có hư không lệch vị, thì không thể nào có nhiều hư không Tiên yêu thú như vậy được, vì Tiên yêu thú cũng sợ hư không lệch vị.

Hai ngày trôi qua, Diệp Mặc cũng không thư giãn chút nào, hôm nay hắn vừa mới tránh thoát được vài đường vẩn thạch hư không trôi nổi, lại nhìn thấy vô số ánh sáng màu đỏ lóe lên.

Những đốm đỏ này không ngờ có thể nháy mắt được, một mùi tanh hôi lập tức tràn đến, ngay sau đó lại truyền đến từng tiếng gầm gừ.

Diệp Mặc trong lòng run sợ, hắn biết đây chính là Tiên yêu thú hư không.

Đối với Tiên yêu thú hư không, Diệp Mặc cũng xem qua giới thiệu, nơi này dày đặc những đốm sáng màu đỏ, chắc hẳn là lang yêu ba chân hư không.

Lang yêu ba chân, sinh sống trong hư không, sống theo bầy đàn.

Có thể tự mình tu luyện trong hư không, hơn nữa loại lang yêu này lại thích máu thịt của tu sĩ.

Cho nên một khi có tu sĩ tiến vào hư không, chỉ cần cách không quá xa, thì bọn chúng cũng có thể căn cứ theo mùi hương của tu sĩ mà tìm đến, hơn nữa lại là vây kín xung quanh.

Diệp Mặc vừa nghĩ đến những thứ này, vô số những con lang yêu ba chân hư không đã vây kín xung quanh hắn.

Thần thức của Diệp Mặc cũng không thể phóng được bao xa trong hư không, nhưng trong phạm vi mấy trăm dặm cũng có thể quét đến được.

Còn bây giờ nơi này cũng đã bị những con lang yêu chen chúc nhau vây kín xung quanh, ngoại trừ số ít lang yêu ba chân hư không cấp một ra, thì phần lớn đều là lang yêu ba chân hư không cấp hai, và một ít lang yêu ba chân hư không cấp ba nữa.

Thấy những con lang yêu ba chân chen chúc nhau đến, Diệp Mặc ngược lại lại thở phào.

Ít nhất cũng không có lang yêu cấp bốn, một khi có lang yêu ba chân cấp bốn, thì hắn chỉ có thể chọn chạy trốn, nói cách khác hắn cũng chưa chắc đã chạy thoát khỏi.

Lang yêu ba chân cấp bốn tương đương với tu vi Đại Tiên, hắn chỉ là một Kim Tiên lại đi đối đầu với lang yêu tu vi Đại Tiên, chẳng khác gì đi tìm cái chết?

Cho dù lực lượng tấn công của lang yêu ba chân hơi yếu, chỉ có một loại đao gió, nhưng sau khi đẳng cấp của đao gió cũng đã đạt đến trình độ nhất định rồi, thì có thể lấy mạng một cách đơn giản.

– Gừmmm…

Vô số tiếng gầm gừ dần tiến lại gần, Diệp Mặc phóng ra Tử Đao, hắn không sợ quần chiến, lôi kiếm của hắn, Huyễn Vân Sát Vực đao thậm chí là Thiên Hỏa Cửu Dương đều có thể giết chết quần chiến này.

Lúc trước hàng tỉ con sa hồn thú, hắn giết sạch toàn bộ, huống chi nơi này chỉ có mấy chục nghìn con lang yêu ba chân?

Thấy Diệp Mặc phóng ra Tử Đao, lang yêu ba chân lập tức bạo động, dường như cùng một lúc, hàng chục nghìn con lang yêu ba chân chen chúc xông đến, mà phạm vi phân bố của lang yêu cũng dần được rút hẹp lại.

Diệp Mặc cũng không dám dùng Thiên Hỏa Cửu Dương, Thiên Hỏa Cửu Dương của hắn yêu cầu đối với thần thức quá cao, dùng đối phó với những con lang yêu này quả thực quá lãng phí.

Thiên Hỏa Cửu Dương thích hợp dùng để đối phó với linh trùng, hoặc là yêu thú sợ lửa.

Đương nhiên đợi khi Thiên Hỏa Cửu Dương của hắn đại thành rồi, hắn có thể dùng đối phó với bất kỳ yêu thú nào.

Tử Đao được phóng ra, mang theo những đường đao màu tím nhạt.

Đường đao rất nhạt, nhưng lại chi chít trong không trung, những sắc tím nhàn nhạt này lập tức bao trùm những con lang yêu dày đặc này.

Từng con lang yêu ba chân dưới sắc tím này lại càng lộ ra vẻ đặc biệt dữ tợn, vô số những con mắt màu đỏ bị đường đao màu tím này ma hóa hết.

Diệp Mặc phát huy Huyễn Vân Vực Sát đao đến mức lớn nhất, thậm chí đến đại đỉnh tám cực cũng không cần phóng ra.

Những đao khí màu tím cuồng bạo hóa thành mấy chục màn đao rộng mấy chục trượng, dài gần trăm trượng quét đến, giống như vũ bão mù mịt quét đến vậy:

Phụt…

Máu huyết bắn tung tóe.

Những con lang yêu ba chân cấp hai và cấp một căn bản không thể nào giữ được tính mạng dưới đao vực này của Diệp Mặc, chỉ là một đao, Diệp Mặc đã giết được gần hai trăm con lang yêu ba chân.

Nhưng Diệp Mặc trong lòng lại trầm xuống, cũng không vui vẻ chút nào.

Hắn lập tức phát hiện ra đao này của mình chém giết lang yêu phần lớn là lang yêu cấp một và cấp hai, còn lang yêu cấp ba thì một con cũng không bị giết.

Lang yêu cấp ba sau khi trúng đao khí của hắn, nhiều nhất cũng chỉ thêm một vết thương mà thôi.

May là lang yêu cấp ba cũng không nhiều, cũng chỉ có mấy chục con.

Lúc trước khi hắn giết Sa hồn thú, đao đó vừa giáng xuống là có thể giết được hàng đống, thậm chí có thể giết được hàng nghìn hàng vạn con.

Không đợi Tử Đao của Diệp Mặc lại phóng ra, vô số những đường đao gió cũng đã xé rách vòng hộ giáp và đao vực của hắn, điên cuồng đánh lên người hắn.

Phụt phụt…

Cũng giống như vừa rồi Diệp Mặc chém giết lang yêu, những đường đao gió này đánh lên người Diệp Mặc cũng mang theo từng đường máu tươi phun ra.

Đao gió lang yêu cấp một đánh lên người hắn cũng không có chút ảnh hưởng nào, đao gió lang yêu cấp hai cũng chỉ để lại chút dấu tích.

Nhưng đao gió lang yêu cấp ba thì lập tức cứa lên mình Diệp Mặc phun ra máu, dẫn theo những đường máu tươi bị phun ra ngoài.

Diệp Mặc biết rõ lúc này hắn căn bản cũng không thể phòng ngự được, một khi phòng ngự chính là kéo dài thời gian, thời gian kéo dài đối với hắn mà nói cũng chẳng phải chuyện tốt.

Chỉ cần hắn phóng ra đại đỉnh tám cực, tạm thời có thể tránh bị thương, uy lực tấn công đồng thời cũng giảm đi nhiều.

Đơn phương độc mã đánh còn nhìn không ra, nhưng cả bầy tấn công thì hết sức rõ ràng rồi.

Thời gian lâu dần ai biết được còn có lang yêu đến nữa hay không? Nếu như lang yêu càng lúc càng nhiều, thì hắn chỉ có chờ chết.

Rất nhiều con lang yêu cấp ba thậm chí có cả linh trí nữa, hắn quả thực có thể trốn vào trong Thế giới trang vàng, nhưng một khi tin này bị lang yêu lộ ra ngoài, thì cũng không ổn.

Diệp Mặc sau khi hiểu ra điều này, liền phát huy công pháp luyện thể Thần cảnh lên đến cực điểm, đồng thời từng đường đao Huyễn Vân Vực Sát đao nối tiếp nhau phóng ra ngoài.

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi, xung quanh đã bị bao phủ hoan toàn bởi đao khí của Huyễn Vân Vực Sát đao, không gian hư không mù mịt xung quanh cũng đã hình thành một vòng xoáy màu tím.

Tất cả lang yêu ba chân không ngừng bị Diệp Mặc giết chết, còn vết thương trên người Diệp Mặc cũng dần dần tăng thêm.

Nếu như những người xung quanh nhìn thấy cuộc đấu này, thậm chí còn cho rằng là hai người đang đánh nhau dã man, anh đánh tôi một chưởng, thì tôi trả lại anh một chưởng.

Còn cách làm của Diệp Mặc chính là như này, hắn tận dụng tu vi luyện thể Thần cảnh của mình, sau đó kiên trì với những con lang yêu ba chân này.

Cái này cũng đã không tính là đánh nhau nữa, chỉ có thể tính là cùng nhau tương tàn.

Những con lang yêu ba chân kia bị mùi máu dẫn động yêu tính, lại càng điên cuồng xông vào vòng xoáy màu tím của Diệp Mặc, không chút để ý chỉ cần tiến vào trong là sẽ bị giết chết.

Diệp Mặc không ngừng nuốt đan dược, không ngừng phóng ra Huyễn Vân Vực Sát đao.

Lúc này hắn cũng đã trở thành người máu, số máu đó của hắn cũng có, của lang yêu cũng có.

Loại chém giết như này, nếu như không có đan dược, Diệp Mặc sớm đã không trụ nổi rồi.

Cùng với những con lang yêu cấp ba liên tục bị hắn chém chết, Diệp Mặc biết phần thắng cũng đã nghiêng về bên hắn rồi.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1573: Tu Sĩ Điên Cuồng

Tu Sĩ Điên Cuồng

L

ang yêu hư không tuyệt đối là một loại yêu thú hư không cực kỳ điên cuồng, nhưng loại điên cuồng này Diệp Mặc liều mạng sống chết với nó, cũng bắt đầu cảm thấy lộn xộn rồi.

Những lang yêu này không ngừng bị Diệp Mặc chém chết, thi thể chất đống trong hư không, có một số lại càng trong nháy mắt đã bị loạn lưu hư không mang đi.

Lại có mấy con lang yêu cấp ba bị Diệp Mặc giết chết, đao gió trên người Diệp Mặc cũng càng trúng càng ít rồi, còn một con lang yêu vẫn đứng sau cùng cũng cảm thấy có chút gì đó không ổn rồi, nếu như cứ tiếp tục như này, thì mấy chục nghìn con lang yêu trong này cũng toàn quân bị tiêu diệt không còn con nào.

Đúng lúc con lang yêu đó đang suy nghĩ muốn rút lui, còn là lúc phát động tấn công mạnh lần nữa, thì hư không từng trận nổ vang truyền đến, chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy chục tia sét liền giáng xuống, những tia sét này giáng trúng vào đám lang yêu cấp hai, trong nháy mắt chết thành một đống.

Diệp Mặc sở dĩ đến bây giờ mới phóng ra lôi kiếm, chính là sợ thi triển quá sớm, thần thức và chân nguyên của mình cũng không trụ nổi, bây giờ lang yêu cũng đã lộn xộn rồi, rõ ràng lang yêu cũng sắp không trụ được nữa rồi, giống như sức quân trong chiến tranh vậy, lúc này phóng ra lôikiếm là thời điểm tốt nhất.

– Gừmm….

Lang yêu cuối cùng biết được sự lợi hại của Diệp Mặc, con cầm đầu gầm gừ một tiếng, gần hai chục nghìn con lang yêu còn lại cũng đang kêu gào nhanh chóng lùi lại, trong nháy mắt biến mất trong hư không.

Diệp Mặc thở ra, nếu như những con lang yêu này không rút, hắn cho dù cuối cùng có thắng, thì cũng chỉ thảm hại hơn, cuối cùng chỉ có thể chui vào Thế giới trang vàng trị thương.

Còn lúc này Diệp Mặc cũng không chui vào Thế giới trang vàng, mà lại ở hư không thiên vực, thần thức của hắn căn bản cũng không quét được xa, ai biết được có bao nhiêu đại năng có thể nhìn thấy hắn?

Khả năng này rất nhỏ, nhưng hắn cũng không thể không cẩn thận được.

Có cao thủ kinh khủng như Tự Tại Vương, hắn cũng đã biết được sức mạnh của mình ở Tiên giới kém không thể kém hơn được nữa.

Cho nên không đến vạn bất đắc dĩ, thì hắn cũng không muốn dùng Thế giới trang vàng của mình.

Sau khi nuốt mấy viên đan dược trị thương, Diệp Mặc bắt đầu thu lấy Tiên yêu đan của lang yêu ba chân mà mình lấy được.

Vụ chém giết vừa này, hắn ít nhất cũng giết được mấy chục nghìn con lang yêu, còn những Tiên yêu đan của lang yêu cấp một, Diệp Mặc căn bản cũng không để ý, Tiên yêu đan của lang yêu cấp hai và cấp ba hắn thu hết cũng được gần chục nghìn viên, còn thi thể của lang yêu cũng đã bị không gian loạn lưu mang đi hết rồi.

Suốt một ngày chém giết cùng lang yêu, thân thể Diệp Mặc cũng không nhìn ra được nơi nào không bị thương nữa rồi, đâu đâu cũng là máu me và vết chém.

Diệp Mặc cũng không lo lắng, hắn biết tình trạng bây giờ của mình thoạt nhìn thì rất đáng sợ, thực ra vết thương thực sự cũng chỉ do những con lang yêu cấp ba để lại.

Còn lang yêu cấp hai mặc dù lợi hại, nhưng vết thương để lại cũng không sâu, dưới sự trị liệu của đan dược, cũng đã bắt đầu liền lại.

Lực tấn công của lang yêu cấp ba trong hư không cũng kém xa so với những con Tiên yêu thú cấp ba, nếu không, hắn bị thương còn nặng hơn này rất nhiều.

Sự nguy hiểm của thiên vực hư không quả nhiên trùng trùng điệp điệp, Diệp Mặc lúc này cũng đã hiểu sao tại sao những người đó lại muốn hợp lại thành tổ đội, gặp những con lang yêu như này, cũng sẽ không e ngại gì.

Có lẽ những con lang yêu này căn bản không dám đấu cùng một đội, bản thân chỉ có một mình, rõ ràng chính là miếng mồi ngon trước miệng bọn lang yêu kia, chỉ có điều bọn lang yêu đó không ngờ miếng mồi ngon là mình lại khó nuốt mà thôi.

Hắn có thể thắng được nhiều lang yêu như vậy, đơn giản là vì hắn đã đạt tới tu vi luyện thể Thần cảnh, nếu không, hắn ngoại trừ tránh vào Thế giới trang vàng, chứ cũng không làm gì được?

Diệp Mặc gác Tử Đao lên lưng, cũng không thu lại, sự nguy hiểm trong này rất nhiều.

Pháp bảo cũng không cần thu lại.

Sau khi có kinh nghiệm chiến đấu với lang yêu ba chân hư không, Diệp Mặc khống chế tốc độ của Thanh Nguyệt nhanh hơn.

Ba ngày sau, Diệp Mặc lại lần nữa gặp một đám vẩn thạch (một dạng của thiên thạch) hư không, so với vẩn thạch lẻ tẻ lúc trước, thì đám vẩn thạch này quả thực cũng giống như lang yêu vậy, phủ kín cuốn đến, bao phủ toàn bộ không gian xung quanh lại.

Lần này Diệp Mặc lại phóng ra đại đỉnh tám cực, mặc dù bị vẩn thạch va chạm lại bị trọng thương lần nữa, nhưng hắn cuối cùng cũng xông qua.

Còn đằng sau lại gặp mấy đao gió hư không lẻ tẻ, những thứ này cũng không tính là đao gió hư không lợi hại gì nhiều, chỉ là cho Diệp Mặc thêm mấy vết thương nữa mà thôi.

Trải qua một loạt nguy hiểm này, Diệp Mặc lại càng nhận thức được sự quan trọng của luyện thể, nếu như hắn không lên được tu sĩ luyện thể Thần Cảnh, hắn sớm đã là một đống hài cốt trong hư không này rồi.

Nửa tháng sau, Diệp Mặc với chi chít vết thương trên người đến bên ngoài một trận pháp hư không.

Xung quanh trận pháp hư không này bị bao bởi một khối vẩn thạch cực lớn chu vi mấy chục nghìn mét vuông, khối thiên thạch này cố định trong hư không, còn những tia sáng phát ra từ trong trận pháp hư không đó, rõ ràng ánh sáng đó là Tụ Quang Tiên trận.

Bên ngoài trận pháp này, có vài chữ lớn màu vàng “Vẩn thạch môn Hỗn Độn Tinh vực”.

Đối diện với khối thiên thạch cực lớn này, có một tấm chắn hình gợn sóng, Diệp Mặc đoán chừng đây chắc hẳn là tấm chắn tiến vào Hỗn Độn Tinh vực.

Từ đây chắc hẳn là lối vào Hỗn Độn Tinh vực, Diệp Mặc thở dài, thời gian nửa tháng, hắn đánh sống đánh chết trong hư không thiên vực, cũng không phải không có tác dụng gì, tiên nguyên và thần thức của hắn không ngừng rèn luyện khi đánh nhau và chống cự với đao gió hư không, với vẩn thạch, ngay cả thân thể cũng thông qua những bài rèn luyện này, khoảng cách đến Thần cảnh hậu kỳ chỉ còn một bước ngắn nữa.

Lúc này thân thể của hắn cũng ít góc cạnh hơn nửa tháng trước rất nhiều, còn khí tức cường hãn của tu sĩ thì lại đậm hơn nhiều.

Diệp Mặc nhảy vào trận pháp hư không này, hạ xuống trên khối vẩn thạch cực lớn, phát hiện nơi này còn có hơn nghìn người nữa.

Một số tu sĩ vẫn còn đang nghỉ ngơi hồi phục cơ thể, còn một số tu sĩ thì lại đang lấy ra Liệt không phù, chuẩn bị tiến vào Hỗn Độn Tinh vực.

Đương nhiên vẫn còn một bộ phận tu sĩ bước ra từ Hỗn Độn Tinh vực, những tu sĩ này đợi những người còn lại trong này, chuẩn bị kết bạn rời khỏi nơi này.

Còn có một số tu sĩ cá biệt khác thì lại đến đây làm ăn, nơi này là lối vào Hỗn Độn Tinh vực, cũng là lối ra.

Những tu sĩ đến làm ăn này phải mạo hiểm nguy hiểm cực lớn nhưng sau khi đến đây rồi, cũng thu hoạch được đáng kể.

Có rất nhiều tu sĩ bất luận tiến vào Hỗn Độn Tinh vực, hay là từ trong Hỗn Độn Tinh vực đi ra, cũng đều lấy đồ dư thừa trong tay mình ra.

Diệp Mặc vừa tiến đến, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả các tu sĩ.

Trong này là cửa vào quan trọng của Hỗn Độn Tinh vực, đến nơi này đương nhiên là vì tiến vào Hỗn Độn Tinh vực.

Nhưng tu sĩ đến nơi này đều là kết đội lại, trước giờ chưa từng có tu sĩ nào dưới cấp Đại Tiên lại có thể một mình vào trong này.

Cho dù là tu sĩ Đại Tiên, bình thường cũng không muốn một mình băng qua hư không thiên vực.

Bầy yêu thú trong hư không thiên vực, từng đám vẩn thạch, rồi đao gió…

Tất cả những thứ này, chỉ có đông người mới có thể chặn lại được, một mình căn bản không thông qua được.

Còn bây giờ những tu sĩ đang ở cửa vào của Hỗn Độn Tinh vực, lại nhìn thấy một mình Diệp Mặc đến nơi này, dường như tất cả các tu sĩ biết chuyện gì đang xảy ra đều sững người lại, bọn họ hoàn toàn không dám tin vào những gì mình nhìn thấy.

Không ai cho Diệp Mặc vào đội, có rất nhiều người đều biết, nhưng những người này đều không ngờ tên Kim Tiên sơ kỳ này lại dám một mình đến.

Diệp Mặc trên người vết thương chồng chất, vết máu loang lổ, một Tiên khí hạ phẩm tầm thường to bản được đeo sau lưng.

Lúc này hắn không giống một tiên nhân, mà lại giống một hiệp sĩ lưu lạc giang hồ.

Trên người hắn mặc dù vết máu loang lổ, đầu tóc có chút lộn xộn, nhưng trên người lại tỏa ra khí thế ác liệt hung hãn, giống như một thanh đao dài không thể nào bị vỏ đao che mất đi sự sắc bén vậy, cho dù trong vỏ đao, cũng mang theo một khí tức tiêu sát.

Hắn thực sự lợi hại như vậy sao? Hay là sự may mắn của hắn đã đến một mức độ nhất định rồi? Rất nhiều tu sĩ cũng đã bắt đầu trong lòng lẩm bẩm.

Nơi này cũng có người bị thương, nhưng trước giờ chưa có ai có thương thế như Diệp Mặc này, giống như tu sĩ tiêu sát vậy.

Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, cũng không trông thấy Thôi Minh Lập đâu, biết Thôi Minh Lập chắc hẳn cũng vào trong Hỗn Độn Tinh vực rồi.

Những tu sĩ mất mạng lạc cũng có, bình thường lại không thể vượt qua một thành được, Diệp Mặc tin rằng vận khí của Thôi Minh Lập thì không xui xẻo như vậy, đúng lúc đến lượt gã mất mạng.

Hắn nhìn vài tu sĩ đang bày hàng bán bên này, bước tới.

Lạch bạch…

Bước chân của Diệp Mặc cũng không phải rất nặng, nhưng có một số người lại cảm thấy âm thanh này giống như đạp lên trái tim mình vậy, sinh ra một lực công kích cường hãn.

Đội trưởng của vài tiểu đội từ chối Diệp Mặc, lại càng khiếp sợ nhìn Diệp Mặc, mặc dù bọn họ tin rằng Diệp Mặc chỉ là tu vi Kim Tiên sơ kỳ, cũng không là đối thủ của bọn họ.

Nhưng bây giờ nghe thấy tiếng bước chân của Diệp Mặc, lại cảm thấy có chút sợ hãi.

Hắn chắc là chỉ có vận khí tương đối tốt mà thôi, đoán chừng nhiều nhất cũng chỉ gặp vài con Tiên yêu thú cấp một cấp hai, nếu không, hắn làm sao có thể đến được cửa thiên thạch của Hỗn Độn Tinh vực cơ chứ?

Chân Băng Du cũng chưa tiến vào Hỗn Độn Tinh vực, đúng lúc cô định vào trong Hỗn Độn Tinh vực, Diệp Mặc lại với cách chấn động như này mà tiến vào, cô đến bây giờ vẫn chưa tỉnh táo lại hoàn toàn.

Có thể tu luyện đến Huyền Tiên sơ kỳ, cô cũng thấy qua nhiều tu sĩ điên cuồng, nhưng hôm nay cô mới biết, so với sự điên cuồng của Diệp Mặc, thì sự dốc sức của những người khác cũng chỉ là liều mạng mà thôi.

Còn sự điên cuồng này của Diệp Mặc quả thực chính là nộp mạng, một mình hắn xông qua hư không thiên vực, vẫn còn chưa mất mạng.

Phải nói hắn cực kỳ may mắn, hoặc là nói hắn không thể theo lý mà nói?

– Tên Diệp đan sư này đúng là may mắn quá nhỉ, lá gan cũng không nhỏ đâu, chỉ có điều như này chẳng may xảy ra chuyện gì, Niệm Mân sư muội sẽ, haizz….

Hải Xuyên Võ thấy Chân Băng Du vẫn chấn động nhìn Diệp Mặc, lại hơi ghen tức nói một câu.

– Uhm.

Chân Băng Du cũng không nghe rõ lời nói của Hải Xuyên Võ, chỉ đồng ý theo bản năng.

Cô còn đang suy nghĩ Diệp Mặc rốt cuộc làm thế nào mà lại đến được đây, một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ có thể băng qua hư không thiên vực đến lối vào của Hỗn Độn Tinh vực, cô quả thực khó có thể tin được.

Cô không cho rằng Diệp Mặc ẩn giấu tu vi, cô tin rằng nếu như Diệp Mặc ẩn giấu tu vi, thì cô cho dù không nhìn ra, cũng có thể cảm nhận được, trên thực tế, cô không nhìn ra, cũng không cảm nhận được cái gì hết.

Thấy Băng Du vẫn còn chằm chằm nhìn Diệp Mặc, Hải Xuyên Võ cũng cảm thấy mất hứng, gã lấy ra liệt không phù nói:

– Băng Du sư muội, chúng ra có cần bây giờ vào Hỗn Độn Tinh vực luôn không?

Lần này Băng Du đến trả lời cũng không thèm trả lời lại, cô cũng đã nghe thấy rõ ràng Diệp Mặc đang hỏi giá cả của Tiên yêu đan.

Mặc dù Diệp Mặc chỉ là Kim Tiên sơ kỳ, nhưng một mình hắn từ trong hư không đến được vẩn thạch môn của Hỗn Độn Tinh vực, làm sao có thể là loại người đơn giản được?

Tên Kim Tiên kinh doanh kia thậm chí đứng dậy ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Giá của Tiên yêu đan hư không cấp một dao động từ khoảng ba mươi đến tám mươi tiên tinh thượng phẩm, Tiêu yêu đan hư không cấp hai thì trong khoảng một trăm đến ba trăm, Tiên yêu đan hư không cấp ba trong khoảng một nghìn đến hai nghìn tiên tinh thượng phẩm.

– Đắt như vậy sao?

Diệp Mặc sững người.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1574: Có Thực Lực Mới Có Tôn Kính

Có Thực Lực Mới Có Tôn Kính

Q

uả thực đáng tiếc Ngay lập tức Diệp Mặc cảm thấy có chút tiếc nuối, một số yêu đan của Tiên yêu thú cấp một hắn cũng không lấy, hắn sở dĩ không lấy, là vì hắn biết giá của yêu đan Tiên yêu thú cấp một.

Ở Hắc Lô trấn, yêu đan của Tiên yêu thú cấp một vào khoảng mấy viên tiên tinh thượng phẩm, cao nhất cũng khó qua được mức hai mươi tiên tinh thượng phẩm, tại sao giá ở nơi này lại cao như vậy?

– Không đắt, không đắt, Tiên yêu thú nơi này, đều thuộc hàng Tiên yêu thú hư không, mà trong hàm lượng của yêu đan có một số khí tức hư không.

Loại yêu đan này mà luyện chế ra Tiên đan, thì đẳng cấp của Tiên đan cũng được nâng lên một cấp bậc, hơn nữa còn có thể giúp tu sĩ luyện chế không gian pháp thuật và một số cảm ngộ về đạo pháp.

Tu sĩ kinh doanh kia con mắt cũng híp lại rồi, lần đầu tiên y thấy tu sĩ đứng ra bán yêu đan của Tiên yêu thú lại nói người ta báo giá cao.

Y cũng không tin tu sĩ đến Hỗn Độn Tinh vực, lại có thể mua yêu đan của Tiên yêu thú, trừ phi là bị điên.

Nếu như người làm kinh doanh cho dù muốn thu mua, cũng sẽ không tìm đến anh ta mà thu mua, mà tìm đến một số tu sĩ bình thường để mua.

Hóa ra là như vậy, Diệp Mặc gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.

Hắn lấy ra bốn miếng yêu đan của lang yêu ba chân, đưa cho tên tu sĩ kia hỏi:

– Mấy miếng yêu đan này bao nhiêu tiên tinh?

Tu sĩ kia thấy Diệp Mặc toàn thân máu me mệt mỏi, cho rằng Diệp Mặc ít nhất cũng có mấy chục yêu đan Tiên yêu thú, bây giờ không ngờ chỉ lấy ra bốn miếng yêu đan.

Y lập tức cảm thấy có chút thất vọng, nhưng cũng vẫn khách khí nói:

– Những thứ này của anh đều là nội đan Tiên lang yêu ba chân thường gặp trong hư không, ba miếng cấp hai này tôi trả cho anh mỗi miếng một trăm ba mươi tiên tinh thượng phẩm.

Còn miếng yêu đan cấp ba kia, thì tôi trả cho anh một nghìn một trăm tiên tinh thượng phẩm, anh thấy thế nào?

– Được.

Diệp Mặc nói xong vung tay, một đống yêu đan chất đống trước mặt tên tu sĩ kia, sau đó nói:

– Anh đếm xem, tính tổng cộng cho tôi.

Những tu sĩ xung quanh vốn dĩ sau khi thấy Diệp Mặc chỉ lấy ra bốn viên nội đan Tiên lang yêu, sự khiếp sợ trong mắt cũng bớt đi một nửa.

Xem ra tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ này vận khí quả thực cũng tốt, trên đường chỉ gặp bốn con lang yêu ba chân.

Nhưng một Kim Tiên sơ kỳ có thể giết được ba con lang yêu cấp hai, lại có thể giết được một con lang yêu cấp ba, cũng không có ai dám mỉa mai gì hắn.

Bốn con lang yêu này, khiến hắn trọng thương như vậy, thì cũng bình thường.

Ngay cả Chân Băng Du cũng thở phào, cô cuối cùng cũng hiểu Diệp Mặc tại sao lại có thể đến đây được, hóa ra là do may mắn, bất kỳ một tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ nào trên đường chỉ gặp bốn con lang yêu, cũng có cơ hội chạy thoát, nếu như có chút bí pháp, giống Diệp Mặc như này, giết được cũng không có gì là lạ.

Nhưng khi Diệp Mặc lại lần nữa chất một đống lớn yêu đan lang yêu ba chân hư không ra, gần nghìn tu sĩ đứng bên lập tức hít một hơi lạnh, từng đám từng đám chấn động hẳn, đều không tin nhìn chằm chằm Diệp Mặc.

Nếu như Diệp Mặc nói những nội đan này đều là do một mình hắn giết chết, sẽ không ai tin, đừng nói là một mình, cho dù là một tiểu đội cũng không thể giết được nhiều lang yêu như này, lấy được nhiều nội đan như này, cũng là chuyện không thể nào.

Lực tấn công của lang yêu ba chân hư k�n đã bỏ lại bao nhiêu yêu đan lang yêu cấp một đây? Nếu như lúc đó mình ở bên cạnh, nhặt số yêu đan đó cũng phát tài rồi.

Thấy tu sĩ kinh doanh kia đơ người, Diệp Mặc nhíu nhíu mày nói:

– Anh có cần hay không, nếu như cần thì đếm nhanh một chút, rồi đưa tiên tinh cho tôi, nếu không cần thì tôi tìm người khác.

– Cần, cần…

Tu sĩ kia vội vàng nói, lúc này y mới hiểu ra, hóa ra lúc trước Diệp Mặc lấy ra bốn miếng yêu đan lang yêu chỉ là hỏi thăm giá cả.

Tu sĩ này nhanh chóng kiểm kê, rồi nhanh chóng cung kính nói:

– Tổng cộng có tám nghìn không trăm ba mươi miếng yêu đan lang yêu cấp hai, mười ba miếng yêu đan lang yêu cấp ba, tổng cộng tiên tinh là 1. 058. 200 tiên tinh thượng phẩm…

Đối mặt với một tiên nhân có thể giết được hơn chục nghìn con lang yêu, bất luận có phải là ẩn giấu tu vi hay không, y cũng không dám nửa phần bất kính.

Nhiều tiên tinh như vậy? Những tu sĩ xung quanh lại hít một hơi lạnh, tên này chỉ là đi một vòng trong hư, lại có thể kiếm được hơn triệu tiên tinh, nếu như có nhiều tiên tinh có thể kiếm như vậy, còn đến Hỗn Độn Tinh vực tu luyện làm gì?

Diệp Mặc thu lại hơn triệu tiên tinh, trong lòng cũng rất hài lòng, ngồi ở nhà bế quan làm gì có nhiều tiên tinh như này, xem ra tu luyện chính là không ngừng khắp nơi tìm kiếm tài nguyên.

Chỉ có chịu khó và mạo hiểm hơn chút, mới có được càng nhiều cơ hội.

Lúc này những tu sĩ ở đó đều im lặng, Diệp Mặc có thể lấy ra hơn chục nghìn yêu đan Tiên lang yêu, chỉ cần không phải là thằng ngốc, đều biết được những lang yêu này chắc hẳn là Diệp Mặc giết chết.

– Không ngờ hắn lại lợi hại như vậy, tu vi giết được cả đàn như này, thì cũng lợi hại hơn mình ba phần rồi.

Chân Băng Du sau khi hít một hơi lạnh, cũng không dám khinh thường Diệp Mặc nữa.

Mặc dù cô cũng đoán số lang yêu này là do Diệp Mặc giết, nhưng cô rất hiểu Diệp Mặc.

Diệp Mặc nếu như ẩn giấu tu vi, trong Cực Kiếm môn cũng sẽ bị Đại Tiên nhìn ra.

Còn Diệp Mặc sở dĩ có thể chém giết được nhiều lang yêu ba chân như này, chứng tỏ hắn có bí pháp gì đó, hoặc là có loại phù lục cường hãn nào đó.

Muốn nói Diệp Mặc dựa vào thực lực của mình giết hết số lang yêu ba chân này, cô cũng có chút nghi ngờ.

Không phải cô không tin, điều này quả thực quá khó để người ta tin được.

Dù sao Diệp Mặc chỉ là tu vi Kim Tiên sơ kỳ mà thôi.

Nếu như dùng cách hỗ trợ thì cũng có khả năng.

Ở Tiên giới, phù lục mạnh có rất nhiều, chỉ có điều khó có thể làm ra mà thôi.

Nếu như một Tiên đế luyện chế ra phù lục, đừng nói những lang yêu này, cho dù có nhiều gấp mười lần cũng không là cái gì cả.

Diệp Mặc cũng không đứng lên và lấy liệt không phù vào trong hư không cùng những người khác ngay lập tức, hắn chỉ nhắm mắt lại nuốt mấy viên đan dược bắt đầu nghỉ ngơi.

Trong hư không hắn một mực đối phó với nguy hiểm và đánh nhau, cũng không có thời gian để nghỉ ngơi, mà vẩn thạch môn của Hỗn Độn Tinh vực đúng là chỗ để cho những tu sĩ tiến vào Hỗn Độn Tinh vực nghỉ ngơi.

Lúc này cũng không có bất kỳ tu sĩ nào dám đến quấy rầy Diệp Mặc, cho dù có vài tu sĩ Huyền Tiên nghi ngờ trên người Diệp Mặc có bí mật gì đó, nhưng cũng không có ai dám lên nói gì.

Sau một tuần hương, Diệp Mặc bỗng nhiên đứng dậy, tiên nguyên và thần thức của hắn cũng đã khôi phục được tương đối rồi.

Hắn thấy những tu sĩ trên bình đài thiên thạch đã đi rất nhiều rồi, lập tức lấy ra liệt không phù.

Một gã tu sĩ Kim Tiên viên mãn đang đứng ở lối vào Hỗn Độn Tinh vực thấy Diệp Mặc lấy ra liệt không phù, lập tức gọi:

– Vị bằng hữu, muốn cùng chúng tôi vào Hỗn Độn Tinh vực không?

Diệp Mặc khẽ gật đầu, đứng cùng với đám tu sĩ đó.

Chân Băng Du đứng phía sau thầm thở dài, lúc trước tên này ở Viễn Tinh Ổ đến một tiểu đội cũng không tìm được, bây giờ xem ra hắn thoạt nhìn tài giỏi, đã lập tức có người đến mời hắn.

Cầm đầu đám tu sĩ này là một tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ.

Gã nhìn thấy Diệp Mặc bước đến, cũng nhìn Diệp Mặc gật đầu, sau đó nói:

– Khi tôi nói một, thì mọi người đồng thời phóng ra liệt không phù, mở cửa chắn Hỗn Độn Tinh vực.

– Ba, hai, một phóng…

Sau khi tu sĩ Huyền Tiên này nói xong, thì gần hai ba trăm tu sĩ đồng thời phóng ra liệt không phù, Diệp Mặc cũng làm cùng họ, cũng phóng ra liệt không phù.

Xem ra Diệp Mặc cũng chẳng có chỗ nào đặc biệt, nhưng tên tu sĩ Huyền Tiên đó sắc mặt lại đại biến, bọn họ rốt cục có thể khẳng định, Diệp Mặc lấy được yêu đan hư không đều là do hắn tự mình giết chết.

Diệp Mặc nhanh chóng phóng ra liệt không phù, hơn nữa phạm vi hư không của khe nứt so với phạm vi mấy tu sĩ đứng xung quanh cộng lại cũng lớn hơn một chút.

Mấy tên tu sĩ Huyền Tiên này cũng không biết, Diệp Mặc chỉ thi triển một nửa tiên nguyên và thần thức, hắn sợ mình quá nổi bật, nên mới không thi triển toàn bộ sức lực ra, nhưng hắn cũng không ngờ, bản thân mình chỉ thi triển một nửa tiên nguyên, phạm vi xé rách của liệt không phù cũng lớn hơn nhiều so với mấy tu sĩ xung quanh cộng lại.

Nghĩ lại, Diệp Mặc liền hiểu ra đây là chuyện gì, một mình hắn liều mạng chém giết bao nhiêu ngày trong hư không, Tiên nguyên lại càng ngưng thực, còn có cái nữa chính là tu vi thâm hậu của Tần Bội Phủ, liệt không phù của hắn thi triển ra còn lợi hại hơn hiệu quả của liệt không phù của Đại La Tiên nhân làm ra.

Xoẹt, xoẹt…

Âm thanh giống như tiếng vải bị xé rách vậy, vừa nãy vách ngăn của Hỗn Độn Tinh vực còn hiện ra nhàn nhạt dưới sự bạo liệt của mấy trăm miếng liệt không phù, chầm chậm nứt ra thành một khe hở hư không đen ngòm.

– Vào thôi.

Tu sĩ Huyền Tiên kia nói xong liền đi vào trong đó đầu tiên, còn những tu sĩ còn lại ai ai cũng xông vào trong.

Đợi đến khi Chân Băng Du muốn nhìn xem Diệp Mặc, lại phát hiện ra Diệp Mặc sớm đã biến mấy, cô kinh ngạc phát hiện ra mình không ngờ lại không nhìn thấy Diệp Mặc tiến vào trong Hỗn Độn Tinh vực từ khi nào.

– Băng Du sư muội, chúng ta cũng chuẩn bị vào Hỗn Độn Tinh vực thôi.

Hải Xuyên Võ đứng dậy nói.

– Được.

Chân Băng Du khẽ gật đầu, cô sớm đã nghỉ ngơi xong rồi.

Một cảm giác mát mẻ truyền đến, cảm giác đầu tiên mà Diệp Mặc cảm nhận được trong Hỗn Độn Tinh vực không ngờ lại là cảm giác thoải mái thư giãn.

Thần thức của hắn quét xung quanh một chút, thần thức mặt dù không thể nào đạt đến lớn nhất, nhưng so với trong hư không cũng tốt hơn chút, những thứ trong phạm vi nghìn dặm đều có thể quét đến được.

Xung quanh xem ra cũng không có bất kỳ sinh vật nào, cũng không nhìn thấy bất kỳ nguy hiểm nào, là một mảnh hỗn độn.

Phía xa dường như có vài ngôi sao điểm xuyến trong không trung, khiến mảnh hỗn độn không có chút sinh vật nào lại tăng thêm chút sức sống.

Diệp Mặc biết rõ, hắn bây giờ cảm nhận được chưa chắc đã là bản chất Hỗn Độn Tinh vực thực sự, nếu như trong này quả thực không có sinh vật, vậy thì anh trai của Phong Mạch Thuần không thể nào tìm được Nê Liên.

Nếu có loại Nê Liên cực phẩm đó, vậy chứng tỏ trong này chắc chắn có thứ tốt.

– Các vị, tôi đi trước.

Một gã tu sĩ Kim Tiên viên mãn ôm quyền nói với đám người, chọn một hướng đi riêng, nhanh chóng biến mất, nhưng phần nhiều tu sĩ đều là mấy người hợp thành một tổ đi riêng.

Những tu sĩ còn lại cũng bắt đầu giải tán, nhanh chóng mấy trăm tu sĩ trong này cũng dần trở nên thưa thớt.

Đúng lúc Diệp Mặc định rời đi, thì một tiếng hét thảm truyền đến, tất cả những tu sĩ còn chưa rời đi đều khiếp sợ nhìn chằm chằm nơi phát ra tiếng hét đó, một tu sĩ Kim Tiên hậu kỳ bị xé tan thành màn máu rơi từ không trung xuống.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1575: Sát Thủ Tinh Vực

Sát Thủ Tinh Vực

D

iệp Mặc cũng sững sờ nhìn tên tu sĩ kia rơi xuống, thần thức của hắn cũng không quét được bất cứ thứ gì, cũng không nhìn thấy bất cứ vật gì.

Trong này không có khe nứt không gian, cũng không có không gian đao gió, một tên tu sĩ làm sao có thể vô duyên vô cớ lại mất mạng được? Hơn nữa quá trình mất mạng lại dầm dề máu me thế kia nữa?

– Vô Ảnh Kiêu…

Một gã tu sĩ Huyền Tiên kinh hãi kêu lên.

– Cái gì là Vô Ảnh Kiêu?

Một gã tu sĩ Kim Tiên hậu kỳ đứng bên cạnh nghi ngờ hỏi.

Tên tu sĩ Huyền Tiên kia ngưng trung nói:

– Vô Ảnh Kiêu là mặt người thân chim, có thể bay trong hư không, rành nhất về ẩn giấu tu vi.

Dưới cấp Đại Tiên, thần thức của bất kỳ ai cũng không quét được đến Vô Ảnh Kiêu, tu sĩ đơn độc một khi rơi vào tầm ngắm của Vô Ảnh Kiêu, thì chỉ có đợi chết, vì nó biết theo tung tích của người đó mà truy sát đến cùng.

Thứ này quả thực không thể coi là Tiên yêu thú được, nhưng bọn chúng còn lợi hại gấp mấy lần Tiên yêu thú.

Hơn nữa lại thích cắn nuốt nguyên thần của tu sĩ, nguyên thần của tên tu sĩ vừa nãy chính là vị Vô Ảnh Kiêu nuốt trọn.

Trong Hỗn Độn Tinh vực, Vô Ảnh Kiêu là một trong những thứ đáng sợ nhất, cũng được gọi là sát thủ Tinh Vực.

Vài tên tu sĩ không biết Vô Ảnh Kiêu đối mặt nhìn nhau, vừa tiến vào Hỗn Độn Tinh vực đã gặp thứ lợi hại như này rồi, sau này sẽ thế nào đây?

Vô Ảnh Kiêu, cái tên này Diệp Mặc cũng đã thấy mấy lần, chính là được nhắc đến trong miếng ngọc giản mà Phong Mạch Thuần đưa cho hắn.

Cũng giống như những gì tu sĩ Huyền Tiên kia nói, nhưng anh trai của Phong Mạch Thuần trong miếng ngọc giản đó cũng nhắc tới, loại Vô Ảnh Kiêu này chỉ trong nơi sâu thẳm của Hỗn Độn Tinh vực mới có, bây giờ hắn vừa mới tiến vào Hỗn Độn Tinh vực, làm sao đã có thứ này được?

– Tôi nghe tiền bối nói Vô Ảnh Kiêu trong nơi sâu thẳm của Hỗn Độn Tinh vực mới có, không biết tại sao hôm nay chúng ta vừa mới bước vào đã gặp phải thứ này.

Tên tu sĩ Huyền Tiên sơ kỳ trầm giọng hỏi.

– Vậy chúng ta phải làm sao?

Một tên tu sĩ Kim Tiên viên mãn lo lắng hỏi.

– Chỉ hợp thành tổ đội, sau đó cố gắng không được lạc đàn, còn nữa không được bay, cố gắng đi bộ trên mặt đất.

Vô Ảnh Kiêu thích đánh lén tu sĩ đang phi hành.

Bọn chúng cho rằng không trung chỉ có bọn chúng mới là bá chủ.

Bất kỳ tu sĩ nào phi hành đều sẽ bị Vô Ảnh Kiêu cho là phạm vào tôn nghiêm của bọn chúng.

Lập tức có tu sĩ trả lời.

Tu sĩ kia trả lời xong, lại nhìn nhìn Diệp Mặc.

Trước kia không có ai muốn Diệp Mặc vào đội mình, nhưng bây giờ bọn họ cũng đoán ra thực lực của Diệp Mặc vô cùng cường hãn, nếu như Diệp Mặc có thể vào đội bọn họ, vậy thì còn gì tốt hơn.

Diệp Mặc thấy tên tu sĩ kia nhìn lén hắn, đương nhiên hiểu ý tứ của người này.

Đừng nói hắn không muốn tổ đội, cho dù hắn muốn tổ đội, cũng không thể nào hợp tổ cùng với những người không biết trước biết sau này, lúc này cũng không phải là lúc vạn bất đắc dĩ, huống chi vẫn còn trong thí luyện, nếu như hợp đội rồi, làm gì gọi là thí luyện nữa?

Diệp Mặc cũng không trả lời, thần thức của hắn quét đến mảnh hư không nơi tu sĩ vừa rồi bị rơi xuống, nơi đó cũng không có bất kỳ thứ gì, Diệp Mặc bỗng nhiên thi triển thần thức đao.

Khi thần thức đao của Diệp Mặc bổ trúng vào mảng hư không kia, một bóng dáng nhàn nhạt phát ra từng trận hét vang, phóng lên trời.

Hóa ra là sợ thần thức đao, Tử Đao sau lưng Diệp Mặc cùng lúc đó mang theo một tia sáng tím.

Bịch…

Cũng giống như tên tu sĩ vừa rơi xuống kia, một tia máu tươi phun ra.

Cái bóng trên bầu trời đó giống như một ngôi sao băng rơi xuống mặt đất, phát ra âm thanh bịch trầm muộn.

Một con Vô Ảnh Kiêu mặt người mình chim giống như con diều hâu có hai đôi cánh rộng lớn rơi xuống mặt đất.

Con chim lớn này thậm chí dài một trượng, còn hai cánh cuả nó lại mở rộng ra giống như hai cái quạt hương bồ cực lớn.

Hơn mười tu sĩ còn chưa rời khỏi thấy Diệp Mặc không ngờ lại giết chết được Vô Ảnh Kiêu, lập tức kinh hãi không ngừng, lúc này không ai dám nghi ngờ lai lịch của yêu đan lang yêu kia nữa.

Vô Ảnh Kiêu tung hoành Hỗn Độn Tinh vực, trước giờ chưa ai có thể giết chết được, cho dù là người có thể nhìn thấy tướng mạo của Vô Ảnh Kiêu cũng rất ít.

Nếu như Vô Ảnh Kiêu không lợi hại như vậy, vừa nãy Vô Ảnh Kiêu sau khi giết xong tên tu sĩ kia, cũng sẽ không lớn lối như thế, bất động ở lại nơi này.

Hôm nay tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ này lần đầu tiên gặp Vô Ảnh Kiêu, lại một đao chém chết.

– Anh bạn thật bản lĩnh, lại có thể giết chết được Vô Ảnh Kiêu, thực ra khiến Vọng mỗ đây vô cùng khâm phục.

Tên tu sĩ Huyền Tiên đó chính thức coi Diệp Mặc là người ngang hàng ngang lối với mình.

Con Vô Ảnh Kiêu vô duyên vô cớ xuất hiện bóng dáng, sau đó lại bị tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ này giết chết ngay tức khắc, nếu nói Vô Ảnh Kiêu xuất hiện bóng dáng không liên quan gì đến tên tu sĩ Kim Tiên này, thì gã chắc chắn cũng không dám tin.

Vài tên tu sĩ Kim Tiên hậu kỳ sau khi thấy uy thế của Diệp Mặc, ánh mắt hướng về phía Diệp Mặc lập tức có chút kính sợ.

Một gã tu sĩ Kim Tiên hậu kỳ ngưỡng mộ nói với Diệp Mặc:

– Vị sư huynh, yêu đan của Vô Ảnh Kiêu có giá nhất, hơn nữa chủ vũ trên hai đôi cánh của Vô Ảnh Kiêu cũng là nguyên liệu luyện khí cực phẩm, là thứ tốt nhất để luyện chế pháp bảo phi hành.

– Cám ơn.

Những thứ này Diệp Mặc quả thực không biết, lúc trước anh trai của Phong Mạch Thuần chỉ là nói Vô Ảnh Kiêu lợi hại, còn chuyện Vô Ảnh Kiêu đáng tiền ở chỗ nào, thì anh ta cũng không nói.

Có thể biết những thứ này căn bản cũng không thể nào bắt được.

Diệp Mặc sau khi đi qua lấy yêu đan và hai chủ vũ của Vô Ảnh Kiêu, nói với tên tu sĩ Kim Tiên báo cho hắn biết:

– Những thứ còn lại cho anh.

– Cám ơn tiền bối.

Tên tu sĩ Kim Tiên hậu kỳ kia trong mắt lộ vẻ sung sướng, vội vàng xông lên trước, thu lại toàn bộ Vô Ảnh Kiêu, thậm chí gọi Diệp Mặc từ sư huynh trở thành tiền bối, có lẽ gã cho rằng, chỉ có tiền bối mới khinh thường những thứ này.

Giá trị của Tiên yêu thú trong Hỗn độn tinh vực này chắc chắn là xa xỉ, huống chi rất khó có thể săn được Vô Ảnh Kiêu?

– Tôi đi trước đây.

Diệp Mặc nói xong, quay người nhanh chóng biến mất trong nơi sâu thẳm của Hỗn Độn Tinh vực.

– Thật lợi hại.

Tên tu sĩ Huyền Tiên kia nhìn theo bóng dáng của Diệp Mặc, tán thưởng một câu.

Tên tu sĩ Kim Tiên viên mãn đứng bên cạnh cũng gật đầu nói:

– Đúng vậy, tôi nghe nói có rất ít người có thể giết chết được Vô Ảnh Kiêu trong Hỗn Độn Tinh vực, tên tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ này không ngờ lại có thể làm được, quả thực quá tài giỏi.

Tên tu sĩ Huyền Tiên kia lắc đầu nói:

– Tôi thấy hắn chưa chắc đã là tu sĩ Kim Tiên sơ kỳ đâu, có thể dễ dàng giết chết Vô Ảnh Kiêu, còn có thể ép Vô Ảnh Kiêu hiện hình, có thể là Kim Tiên sơ kỳ đơn giản vậy sao?

Diệp Mặc lại để Tử Đao lên trên lưng, không phóng ra Thanh Nguyệt, cũng không cưỡi Tử Đao.

Trước khi chưa biết rõ làm sao có thể phát hiện Vô Ảnh Kiêu đánh lén, hắn cũng không dám bay.

Cái thứ Vô Ảnh đó hắn gặp nhiều rồi, tà linh còn có cả ác linh trong khe nứt hư không kia nữa, đều là thứ vô hình vô ảnh.

Những thứ này lúc trước đối với hắn mà nói cũng vô cùng lợi hại, cuối cùng cũng chẳng phải không thể che dấu dưới thần thức của hắn sao?

Một ngày sau, Diệp Mặc không tìm được bất cứ quảng trường thí luyện đáng giá nào, cũng không tìm được bất kỳ Tiên linh thảo có giá trị nào, thậm chí đến Vô Ảnh Kiêu cũng không nhìn thấy.

Nơi này lại giống như tiểu thế giới lúc trước Diệp Mặc phi thăng, nhưng tiểu thế giới đó còn có một mảnh hào quang chói mắt, còn trong này lại là một mảnh hỗn độn.

Diệp Mặc cũng không tiếp tục tìm kiếm nữa, hắn đào một động phủ, tiến vào trong đó thay một bộ quần áo sạch sẽ, dùng trận bàn thời gian tu luyện mấy ngày, sau đó lại chui ra.

Vốn dĩ hắn cho rằng trong Hỗn Độn Tinh vực chắc chắn đâu đâu cũng là nguy hiểm, cho nên cũng lười chẳng thèm thay quần áo.

Bây giờ xem ra hình như cũng không có chuyện đó.

Ba ngày sau, Diệp Mặc cảm giác Tiên linh khí trong Hỗn Độn Tinh vực dường như càng lúc càng nồng đậm hơn.

Lúc này Diệp Mặc cũng đã biết rõ, trong Hỗn Độn Tinh vực thí luyện cần phải chui vào chỗ sâu, đứng bên ngoài cũng vô dụng.

Ngày thứ tư, Diệp Mặc dừng lại trước một sơn cốc cực lớn.

Hắn cảm thấy sức hút của sơn cốc này, dường như muốn hút hắn vào trong, sau đó xé thành trăm mảnh.

– Không ngờ đến Tinh Vực phong đấu rồi?

Diệp Mặc nhìn sơn cốc có sức hút như lốc xoáy mạnh mẽ lẩm bẩm tự nói một mình, nơi này trong miếng ngọc giản kia cũng có nhắc đến, chính là một trong những nơi nguy hiểm nhất bên ngoài Hỗn Độn Tinh vực, Tinh Vực phong đấu.

Nơi này là một sơn cốc, ở lối vào của sơn cốc có một lực hút cực lớn, một khi tiến vào sơn cốc rồi, thì lực hút đó sẽ trực tiếp chuyển hóa thành lực lốc xoáy.

Những tu sĩ bình thường sau khi tiến vào, sẽ bị lực lốc xoáy này trực tiếp nghiền thành trăm mảnh.

Lực lốc xoáy này cực thảm thiết, một khi không thể nào chống cực được, sẽ trực tiếp quét da tu sĩ đi, sau đó lại từng lớp từng lớp xé rách da thịt tu sĩ.

Cho dù cuối cùng còn lại xương cốt, cũng không thể nào thoát khỏi bị lốc xoáy này hóa thành bột phấn.

Hơn nữa lốc xoáy này lại có một đặc tính rất cổ quái, bất luận anh đứng ở nơi nào, thì lốc xoáy này chỉ là không ngừng cuốn từng tầng lớp da thịt của anh đi, cũng sẽ không cuốn toàn bộ thân thể của anh mang đi.

Nhưng bản thân anh cũng đừng mong nhúc nhích được, vì trọng lực nơi này cũng không phaỉ bất kỳ tu sĩ dưới cấp Đại Tiên nào có thể chống cự được, căn bản không thể nào di chuyển được chút nào.

Lúc này Diệp Mặc đang đứng ở lối vào của Tinh Vực phong đấu, lực hút mạnh mẽ truyền đến, Diệp Mặc có một cảm giác như sắp bị cuốn vào trong đó vậy.

Diệp Mặc cũng không vì vậy mà rút lui, trước khi hắn tiến vào cũng sớm đã chọn chỗ luyện thể rồi, còn trong này chính là nơi mà hắn muốn đến.

Sau khi thu hồi Tử Đao lại, Diệp Mặc chuyển tu vi luyện thể Thần cảnh trung kỳ của mình lên cực hạn, lúc này mới chầm chậm từng bước tiến vào sơn cốc.

Phong đấu trong sơn cốc căn bản không thể dùng thần thức quét vào được, thậm chí thần thức cũng không thể nào chạm tới trong khoảng cách ba mét.

Sau khi bước được mười bước, lực xoáy của lốc xoáy cực lớn xoay tròn đến, hộ giáp bên ngoài thân thể của Diệp Mặc hoàn toàn bị cuốn đi hết.

Diệp Mặc thầm nghĩ, sớm biết thế này thì không thay quần áo nữa, lại tốn mất một bộ quần áo.

May mà trong Tinh Vực phong đấu, cũng không cần lo lắng ai đến cả.

Diệp Mặc sau khi bước thêm được vài bước, cảm giác xé rách kinh khủng này lập tức lại truyền đến, lúc này hắn cũng không thể nào di động được nửa bước nữa, chỉ có thể ngồi xếp bằng xuống, mặc Tinh Vực phong đấu điên cuồng kia xé rách thân thể hắn.

Từng vòng lốc xoáy điên cuồng thổi vào người Diệp Mặc, công pháp luyện thể Thần cảnh của Diệp Mặc cũng được vận chuyển toàn bộ, vừa rèn luyện thân thể của mình, vừa vận chuyển Tam Sinh quyết, bắt đầu diễn sinh công pháp luyện thể.

Công pháp luyện thể của Tiên giới Diệp Mặc cũng đại khái biết được chút ít, hắn tin rằng dựa vào Tam Sinh quyết của mình diễn sinh công pháp luyện thể Tam Thần cũng sẽ không kém hơn bất kỳ công pháp luyện thể nào.

Công pháp luyện thể sau khi tu luyện đến Tam thần cảnh cũng đã là cực hạn của tu sĩ bình thường, còn tu sĩ Tiên giới sau khi tu luyện đến Đại tiên, cường độ của thân thể cũng tương đương với Thần cảnh.

Nhưng các loại tính bền dẻo vẫn có tính khôi phục, so với luyện thể tu luyện Thần cảnh thành công mà nói, thì cũng kém quá xa.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 4 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 4 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 5 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 5 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box