[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 288 : Tài Liệu Cấp Mười Một (c1436-c1440)
❮ sautiếp ❯Chương 1436: Tài Liệu Cấp Mười Một
Tài Liệu Cấp Mười Một
T
hấy tên tu sĩ Hóa Chân tầng sáu đi cùng mình không qua nổi một chiêu trước mặt Diệp Mặc, đã bị chém thành hai nửa rồi, thì tên tu sĩ Hóa Chân sơ kỳ nhất thời trở nên ngây dại.
Y căn bản là không thể tin được vào mắt của mình nữa.
Thiện hạ còn có loại tu sĩ Hóa Chân tầng ba biến thái thế này sao? Cho dù là tu sĩ Hóa Chân viên mãn muốn chém giết một tu sĩ Hóa Chân tầng sáu với một chiêu thì cũng là chuyện không thể? Nhưng thực tại lại cho y thấy, là y không hề nhìn lầm.
Khi y hiểu rằng đây chắc chắn là thật, thì ‘Tử Đao’ của Diệp Mặc đã đánh tới rồi.
Lập tức y cũng hồn phi phách tán muốn thi triển ‘Huyết độn’ để chạy trốn, nhưng cũng trong nháy mắt đó y đã biết là mình đã quá chậm rồi.
Vì y đã cảm giác được mình bị ‘Vực’ vô cùng cường đại của đối phương trói buộc hoàn toàn rồi, đồng thời cũng hiểu rõ được vì sao người đồng bạn của mình cũng không thể qua nổi một chiêu của tên tu sĩ Hóa Chân tầng ba kia rồi.
Dưới sự trói buộc của loại ‘Vực’ khủng bố này, căn bản là nhúc nhích còn không nổi, thì không chết mới là chuyện lạ.
Nếu có thể lập tức thi triển ‘Huyết độn’ ngay khi đối phương vừa ra tay, thì may ra còn có một con đường sống.
Ánh đao qua đi, tên tu sĩ Hóa Chân sơ kỳ cũng đã bị diệt sát.
Cảnh Anh Ly hoảng sợ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc ở trước mặt.
Cô biết là Diệp Mặc lợi hại, vì nếu không lợi hại thì hắn cũng không thể nào giết liền mười một tên tu sĩ Hóa Chân rồi.
Nhưng cô vốn vẫn nghĩ rằng, khi Diệp Mặc giết mười một tên tu sĩ Hóa Chân kia cũng sẽ phải trải qua một phen chiến đấu.
Nhưng lúc này thì Diệp Mặc chỉ trong nháy mắt đã giết được hai tên tu sĩ Hóa Chân rồi, mà đối phương ngay cả năng lực đánh trả cũng không có.
Sự lợi hại của Diệp Mặc, lúc này đã vượt xa khỏi suy đoán của cô rồi.
Hơn nữa đây còn là thời điểm mà hắn đang bị thương, nếu như không bị thương thì…? Và là ai mà có thể làm cho tên biến thái Diệp Mặc này bị thương chứ?
Diệp Mặc thu hồi lại ‘Tử Đao’, lại một lần nữa nuốt xuống mấy viên ‘Phục thần đan’.
Hắn cảm giác rõ ràng rằng thần trí của hắn tuy rất cường đại, nhưng cũng không thể đủ cho nhu cầu của hắn được, cho nên sắp tới hắn nhất định phải mau chóng đề thăng thần thức.
Vừa rồi mặc dù chém giết hai tên tu sĩ Hóa Chân rất dễ dàng, nhưng thần thức của hắn vốn đang bị thương, cho nên cũng phải trả một cái giá nhỏ.
Nếu như là thần thức của hắn không bị thương từ trước, thì mới thực sự có thể dễ dàng chém giết hai tên tu sĩ Hóa Chân kia.
– Diệp Mặc…
Một lúc lâu sau thì Cảnh Anh Ly mới thở dài nói rằng:
– Thật không ngờ là anh đã lợi hại tới mức này rồi.
So sánh với anh, thì tôi thực sự là đồ bỏ đi rồi.
Một lúc sau thì Diệp Mặc mới mỉm cười:
– Cô cũng đừng tự xem nhẹ mình, tư chất của cô so với tên Viên Quan Nam kia cũng không kém đâu.
Chỉ là cô tương đối ít nổi danh mà thôi.
Lời Diệp Mặc nói là thật.
Vì những tu sĩ thiên tài mà hắn từng gặp, thì Cảnh Anh Ly tuyệt đối là người tu luyện nhanh nhất.
Không phải mỗi người đều có trận bàn thời gian, có ‘Tam sinh quyết’, hơn nữa lại có cả ‘Khổ Trúc’ và tiên tinh như hắn, cho nên tốc độ tu luyện của hắn cũng chẳng có bao nhiêu quan hệ với tư chất của hắn cả.
Diệp Mặc hắn là người hiểu rõ bản thân nhất.
Hắn khẳng định nếu như đem những thứ tài nguyên mà hắn có đặt trên người Cảnh Anh Ly, thì Cảnh Anh Ly đã sớm trở thành tu sĩ Hóa Chân viên mãn, thậm chí là phi thăng rồi.
Cảnh Anh Ly cười tự giễu, vì cô hiểu rằng không phải là Diệp Mặc đang an ủi cô.
Nhưng trong nội tâm của cô cũng không có chút cao hứng nào cả.
Cũng may Diệp Mặc không phải là một trong mười mỹ nữ của Nam An Châu, bằng không thì cô lại càng không thể cao hứng nổi.
Tuy rằng cô lớn lên xấu xí, nhưng lòng háo thắng của cô thì lại rất mạnh, cũng chưa bao giờ cô tự cho rằng mình kém hơn so với người khác.
Trên thực tế thì cô xác thực là đã làm được rồi.
Cho dù là dung mạo của cô không đẹp, nhưng cho tới bây giờ cô vẫn chưa bao giờ tự ti cả.
– Sao cô lại biết tôi ở chỗ này?
Diệp Mặc nghi hoặc hỏi lại vấn đề lúc trước.
Hắn không thể không nghi hoặc được, vì không có bất kỳ ai dám đi lên cầu Tam Sinh của Ma Ngục cấm địa cả, một khi lên thì chắc chắn phải chết, vậy thì Cảnh Anh Ly tại sao lại dám chạy tới Ma Ngục cầu Tam Sinh này chứ?
Cảnh Anh Ly mỉm cười:
– Khi tôi tiến vào Ma Ngục cầu Tam Sinh, thì cũng đã không nghĩ tới việc sống sót nữa.
Nhưng không ngờ rằng tôi thực sự lại gặp được anh.
Không đợi Diệp Mặc hỏi tiếp thì cô đã chủ động nói:
– Lần này Ma Ngục cấm địa mở ra, vô số tu sĩ đều tiến vào.
Phần lớn là những tu sĩ này đều đi theo nhóm tới Ma Ngục bình nguyên.
Ma Ngục bình nguyên xác thực là có thể tìm được rất nhiều Ma Linh, cho nên có rất nhiều tu sĩ đều lập nhóm để tìm kiếm Tiên Ma Tinh.
Còn tôi cũng đã gia nhập vào một nhóm rồi, nhưng sau đó tôi lại nghe nói anh không hề tiến vào Ma Ngục bình nguyên, mà vẫn đang ở lại Cốt Hà, cho nên tôi mới rời khỏi nhóm đi tìm anh…
Thấy Diệp Mặc dường như vẫn có chút khó hiểu, thì Cảnh Anh Ly liền vội vàng nói:
– Tôi muốn tấn cấp lên tu vi Ngưng Thể rồi, nên cần có một ít đan dược.
Mà tôi tới tìm anh chính là muốn nhờ anh luyện đan đấy, trước đây anh đã từng hứa với tôi rồi mà.
Diệp Mặc lúc này liền gật đầu:
– Hóa ra là như vậy, nhưng vì sao cô lại bị hai tên tu sĩ Hóa Chân kia truy sát? Hai tên tu sĩ Hóa Chân kia truy đuổi cô thì có vẻ không hợp lý lắm.
Cảnh Anh Ly mỉm cười:
– Vốn là không có đạo lý, nhưng khi tôi trở lại Cốt Hà, thì toàn bộ xương khô trong Cốt Hà đều đã tiêu biến.
Sau đó tôi lại thấy một chiếc nhẫn trữ vật ở dưới đáy sông, và tôi cũng tìm được một miếng khoáng thạch từ trong chiếc nhẫn trữ vật đó…
Nói xong thì Cảnh Anh Ly lấy ra một miếng khoáng thạch mầu tím nhạt đưa cho Diệp Mặc rồi nói:
– Chính là cái này, tôi cũng không biết là cái gì, nhưng khi cầm nó trong tay thì có một cảm giác vô cùng nóng bỏng.
Diệp Mặc thấy khối khoáng thạch này, thì con ngươi cũng phải đỏ lên.
Khối khoáng thạch này giống hệt như khối khoáng thạch mà hắn lấy được từ ‘La khúc thập bát bàn’, chỉ là cái khối mà hắn lấy được từ ‘La khúc thập bát bàn’ có mầu lam nhạt, còn khối này là mầu tím nhạt.
Sau khi hắn sử dụng cái khối khoáng thạch mầu lam nhạt kia thì kết quả là ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ của hắn lập tức thăng cấp thành mầu lam.
Lúc này thì khối khoáng thạch trong tay Cảnh Anh Ly là mầu tím nhạt, vậy không phải là nó có thể thăng cấp ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ của hắn thành mầu tím hay sao?
Diệp Mặc biết rằng mồi lửa kỳ dị càng cao cấp thì thăng cấp càng khó khăn. ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ của hắn là mồi lửa kỳ dị cao cấp như vậy, thì việc thăng cấp không cần nghĩ cũng biết là vô cùng khó khăn.
Thiên hỏa của hắn có thể thăng cấp tới màu lam, thì hoàn toàn là nhờ vào vận khí của hắn vì nếu như không phải là hắn chiếm được cái khối khoáng thạch mầu lam kia, thì thiên hỏa của hắn hiện tại thậm chí vẫn còn là mầu hồng.
Nhưng sau khi thăng cấp tới thiên hỏa mầu lam rồi, thì bất luận là hắn nỗ lực thế nào thì ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ vẫn chỉ là một mầu lam nhạt mà thôi.
Rất nhiều người sau khi chiếm được mồi lửa kỳ dị, nhưng cuối cùng mất cả đời cũng không thể đem mồi lửa kỳ dị của mình thăng cấp lên cao hơn.
Lý do cũng chính là vì không thể nào tìm được khoáng thạch giúp cho mồi lửa kỳ dị có thể thăng cấp.
Diệp Mặc có thể chiếm được hai viên ‘Viêm Liên Bồng Tâm’ và khối khoáng thạch mầu lam kia thì đã là điều may mắn trong hàng vạn điều may mắn rồi, cho nên Diệp Mặc hắn cũng không trông cậy vào việc có thể trong thời gian ngắn thăng cấp cho thiên hỏa của mình lên tới mầu tím.
Nhưng không ngờ rằng hôm nay hắn lại có thể nhìn thấy được khối khoáng thạch mầu tím này.
Cảnh Anh Ly vốn rất thông minh, cho nên cô chỉ vừa mới nhìn biểu tình của Diệp Mặc thì cũng đã biết được khối khoáng thạch này đối với Diệp Mặc vô cùng trọng yếu.
Lúc này thì cô căn bản là cũng không hề nghĩ ngợi gì mà đưa luôn khối khoáng thạch này vào trong tay Diệp Mặc rồi nói:
– Kỳ thực khối khoáng thạch này cũng không có bao nhiêu tác dụng đối với tôi cả, nên tôi tặng cho anh đấy.
Diệp Mặc vừa nhìn cũng đã biết là Cảnh Anh Ly đã nhìn thấu tâm tư của hắn rồi, cho nên liền có chút xấu hổ:
– Hai tên tu sĩ Hóa Chân kia có phải là nhìn thấy khối khoáng thạch này trong tay của cô thì mới truy sát cô đúng không?
Cảnh Anh Ly ừ một tiếng:
– Đúng thế, tôi vừa nhìn thấy hai tên tu sĩ Hóa Chân đó, thì một tên đã kêu lên ‘Kỳ viêm tử tủy! Tài liệu cấp mười một! ’… Lúc đó tôi lập tức biết là không tốt rồi, nhưng cũng may là tôi còn có một độn phù cấp chín, cho nên sau khi tên kia kêu lên như vậy, thì tôi đã lập tức kích phát độn phù rồi.
Nhưng cho dù như vậy thì cũng thiếu chút nữa là bị hai tên kia bắt được rồi…
Diệp Mặc biết ý của Cảnh Anh Ly, vì nếu như không phải là cô gặp được hắn, thì cho dù là Cảnh Anh Ly cô có độn phù, thì cũng không thể trốn thoát được.
Đồng thời Diệp Mặc cũng phải âm thầm bội phục phản ứng nhanh chóng của Cảnh Anh Ly.
Vì nếu như là người bình thường thì đã đem khối ‘Kỳ viêm tử tủy’ này dâng tặng cho đối phương để giữ lại cho mình một cái mạng rồi.
Nhưng Cảnh Anh Ly thì lại không hề đem khoáng thạch dâng cho hai tên tu sĩ Hóa Chân kia, vì cô hiểu cho dù làm như vậy thì chờ đợi cô cũng chỉ có một chữ ‘Chết’.
Hai tên tu sĩ Hóa Chân kia sao có thể để cho một tu sĩ Hư Thần tiết lộ việc chúng đoạt được bảo vật ra ngoài chứ? Cảnh Anh Ly có thể nghĩ tới tất cả những vấn đề này trong nháy mắt đó, thì hiển nhiên là nhờ sự thông minh vô cùng của cô rồi.
– Khoáng thạch cấp mười một, ‘Kỳ viêm tử tủy’?
Diệp Mặc cầm lấy khối khoáng thạch cực nóng kia thì thào một câu.
Hắn biết rằng tại Tu Chân giới thì khoáng thạch cấp mười một chính là tài liệu đã tiếp cận với tiên phẩm rồi.
Tài liệu cấp mười đều đã là trân bảo, cho nên càng không phải nói tới tài liệu cấp mười một.
Cái tên ‘Kỳ viêm tử tủy’ này cũng thật là chính xác.
Còn khối khoáng thạch lúc trước mình lấy được không biết có phải tên là ‘Kỳ viêm lam tủy’ hay không nữa?
Lúc này Cảnh Anh Ly lại nói tiếp:
– Tôi lúc đó cũng biết là bất luận có trốn đi đâu thì cũng chết, cho nên tôi chỉ còn một lựa chọn duy nhất chính là đi tới Ma Ngục Tam Sinh cầu.
Không ngờ rằng tôi vừa chạy tới cầu Tam Sinh, thì vẫn hoàn toàn bình yên vô sự, còn hai tên tu sĩ Hóa Chân kia thấy tôi không có vấn đề gì cả, cho nên lại tiếp tục truy sát theo.
Cũng may là tôi gặp được anh, cho nên cuối cùng mới thoát được một mạng.
Dừng lại một chút, sau đó cô lại nói tiếp:
– Kỳ thực khi anh không đi Ma Ngục bình nguyên, cũng không còn ở Cốt Hà, thì tôi đã đoán được rằng anh sẽ đi tới Ma Ngục Tam Sinh cầu rồi.
Bởi vì nơi mà người khác không dám đi tới, thì anh khẳng định sẽ dám đi.
Còn cái Sa Hà kia thì cho dù anh muốn đi, thì cũng phải từ cầu Tam Sinh trở về thì mới có thể đi được.
Diệp Mặc xấu hổ.
Thế hắn mới biết rằng Cảnh Anh Ly hiểu rõ hắn tới mức nào.
Hắn và Cảnh Anh Ly mặc dù chỉ đồng hành trong một thời gian ngắn, nhưng cô gái này quả thực là quá mức thông minh.
Diệp Mặc thu hồi lại ‘Kỳ viêm tử tủy’ rồi nói:
– Thứ này đối với tôi xác thực là có tác dụng trọng yếu, vì nó là nguyên liệu sử dụng để thăng cấp thiên hỏa, vạn kim khó cầu.
Cảm ơn cô.
Cảnh Anh Ly lúc này lại mỉm cười nói:
– Anh đã giúp tôi rất nhiều, tặng anh một viên khoáng thạch thôi, cũng không cần anh phải cảm ơn.
Hơn nữa nếu như ngày hôm nay tôi không gặp được anh, thì chắc chắn là sẽ phải chết rồi.
Diệp Mặc chỉnh sắc rồi nói:
– Anh Ly sư muội, nếu nói tới trợ giúp, thì cô mới là người giúp đỡ tôi rất nhiều.
Không có sự trợ giúp của cô, thì tôi hiện tại không thể đạt tới độ cao này, cho nên tôi hẳn là phải cảm ơn cô rồi.
Nói xong, thì Diệp Mặc liền lấy ra mấy bình ngọc đưa cho Cảnh Anh Ly rồi nói:
– Đây là đan dược sau này cô dùng để tu luyện.
Tôi sợ cô nhất thời không thể tìm được tôi, cho nên đã sớm chuẩn bị trước rồi.
Diệp Mặc thật sự là rất biết ơn Cảnh Anh Ly.
Trước kia ở Vẫn Chân Điện, nếu như không phải là Cảnh Anh Ly nhìn ra cái ‘Hồn ký’ của Viên Quan Nam, thì Diệp Mặc hắn từ lâu đã là một bộ xương khô rồi.
Sau khi ra khỏi Vẫn Chân Điện, mà không có Cảnh Anh Ly hỗ trợ, thì Diệp Mặc hắn lại càng không thể trốn thoát khỏi sự chặn giết của Vô Cực Tông rồi.
Đồng thời nếu không phải Cảnh Anh Ly hỗ trợ, thì hắn sẽ không biết tới việc đi Đan Thành, không quen biết được với Lục Vô Hổ, cũng không thể nào tìm được ‘Linh mạch Dược Vương’, càng không có khả năng có được trận bàn thời gian.
Không có trận bàn thời gian, thì cho dù Diệp Mặc hắn có nghịch thiên hơn nữa, thì bất quá lúc này cũng chỉ có thể đạt tới tu vi Hư Thần mà thôi.
Lúc này Cảnh Anh Ly lại đưa tới cho hắn khoáng thạch tài liệu ‘Kỳ viêm tử tủy’ dùng để thăng cấp ‘Vụ Liên Tâm hỏa’, thì sao hắn có thể không cảm kích cho được.
Những đan dược này nếu hắn đưa ra ngoài, thì thoạt nhìn đều vô cùng nghịch thiên trân quý, nhưng tất cả chỗ đan dược này cũng không sánh được bằng một khối ‘Kỳ viêm tử tủy’ này.
Hơn nữa Diệp Mặc còn biết, Cảnh Anh Ly khác với Cảnh Anh Mộng.
Đó chính là Cảnh Anh Ly quanh năm luôn ở bên ngoài tự mình tìm kiếm tài nguyên tu luyện.
Cô mặc dù là một trong song kiều của Huyền Âm Các, nhưng phần lớn tài nguyên tu luyện của cô đều là do cô tự mình tìm kiếm, không liên quan gì tới Huyền Âm Các cả.
Nói cách khác, sự đãi ngộ của cô xa xa không thể so với người em gái nằm trong mười mỹ nữ của Nam An Châu là Cảnh Anh Mộng được.
Diệp Mặc đã gọi cô là sư muội, thì Cảnh Anh Ly cũng đổi giọng mỉm cười:
– Diệp sư huynh, kỳ thực thì tôi chỉ cần một viên ‘Phá thần đan’ là được rồi, anh cho tôi nhiều như vậy, tôi sợ là không dùng được đâu…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1437: Tà Linh Ra, Ác Mộng Hiện
Tà Linh Ra, Ác Mộng Hiện
N
ói xong thì Cảnh Anh Ly liền mở một trong số các bình ngọc ra.
Khi cô nhìn rõ ràng những đan dược bên trong thì nhất thời kêu lên:
– ‘Côn thừa đan’…
Cô lập tức mở nốt mấy bình ngọc còn lại nhìn qua một chút, sau đó lập tức bị sự hào phóng của Diệp Mặc làm cho kinh ngạc. ‘Phá thần đan’ ở chỗ này là đan dược cấp thấp nhất, còn lại đều là đan dược chỉ càn nghe tên cũng đã biết được nó trân quý ra sao như ‘Lộ ngưng đan’, ‘Đỉnh nguyên đan’, ‘Kiếp sinh đan’, ‘Chân la đan’…
Về phần ‘Duẩn ích đan’ thì cô thậm chí còn không nhận ra.
– Nhiều như vậy sao…
Tuy là Cảnh Anh Ly tìm tới Diệp Mặc chính là vì muốn hắn luyện đan cho cô đấy, nhưng khi thấy Diệp Mặc cho cô một lần nhiều đan dược nghịch thiên như vậy, thì cô vẫn hết sức chấn động.
Diệp Mặc khoát tay:
– Tôi biết cô vẫn một mực ở bên ngoài tự mình tìm kiếm tài nguyên tu luyện, bằng không thì với tư chất của cô hiện tại hẳn đã là tu vi Ngưng Thể rồi.
Những đan dược này là dành cho cô, cô cũng có thể tiết kiệm được đại lượng thời gian.
Nếu như tôi đoán không sai, thì hiện tại tu sĩ của Nam An Châu có thể phi thăng rồi, cho nên cô chỉ cẫn nỗ lực lên, tranh thủ sớm thăng cấp tới tu vi Hóa Chân một chút.
Tu sĩ Nam An Châu hiện tại có thể phi thăng rồi sao? Diệp Mặc nói vậy là có ý gì? Cảnh Anh Ly nhanh chóng phản ứng lại, cô lập tức nghĩ tới việc Diệp Mặc vì sao lại bị thương, cùng với những tiếng nổ ‘Ầm ầm’ khi nãy.
Lẽ nào việc tu sĩ của Nam An Châu có thể phi thăng có quan hệ với Diệp Mặc? Bất quá cô cũng không hỏi, vì Diệp Mặc không chủ động nói thì cô cũng không cần thiết phải hỏi.
Diệp Mặc lấy ra mười miếng tiên tinh đưa cho Cảnh Anh Ly rồi nói:
– Mấy viên tiên tinh này tặng cho cô.
Cảnh Anh Ly càng kinh hãi hơn nữa, vội vã đẩy tay Diệp Mặc lại:
– Diệp sư huynh, cái này tôi không thể nhận được.
Cô không thể là người không biết tốt xấu như vậy, tiên tinh cho dù là tu sĩ Hóa Chân cũng khó có thể có được, thì cô sao có thể nhận không từ Diệp Mặc được? Diệp Mặc này cũng quá là xa xỉ đi? Cũng may là cô biết rằng Diệp Mặc không có ý gì đối với cô, bằng không thì cô đã cho rằng Diệp Mặc thích mình mất rồi.
Diệp Mặc trực tiếp đặt tiên tinh vào trong tay của Cảnh Anh Ly rồi nói:
– Nhớ kỹ, chỉ có khi nào tu vi của cô đủ cao, thì mới có thể trợ giúp cho người khác.
Nếu có một ngày tu vi của cô đủ cao, thì không chừng còn có thể tới giúp tôi nữa.
Cảnh Anh Ly sửng sốt một chút, những không tiếp tục từ chối nữa:
– Đa tạ Diệp sư huynh.
Sau khi nắm mười viên tiên tinh vào trong tay, thì Cảnh Anh Ly lập tức cảm nhận được linh khí nồng đậm của nó khiến cho cô suýt chút nữa thì đã kêu lên.
Cô khẳng định rằng sau khi có được mấy thứ này, thì việc tu luyện của cô chẳng khác nào đi bộ trên đất bằng nữa rồi.
Tính tình Cảnh Anh Ly cao ngạo, tư chất lại nghịch thiên, bất luận là kẻ nào cũng không thể dạy bảo cô được.
Trước đây Tiêu Phi xếp thứ hai trên Kim Đan danh nhân đường đến cầu hôn cô, thì cô chỉ nói một câu ‘Anh không xứng với tôi’ để cho tên Tiêu Phi kia xấu hổ mà bỏ đi.
Nhưng hôm nay, cô thật sự là rất cảm kích Diệp Mặc.
Vì cô biết Diệp Mặc khác với những đệ tử của các đại môn phái kia.
Mỗi một bước mà hắn đi đều là do hắn dốc sức mà bước, không có bất kỳ một môn phái nào ủng hộ cả.
Lời mà hắn nói ra, cũng chính là bức họa khắc lại thực lực của hắn.
Lời hắn dạy bảo, chính là thứ mà cô cảm thấy trân quý.
Bên trong Thế giới trang vàng của Diệp Mặc đã có tới gần nghìn viên tiên tinh, cho nên tặng cho Cảnh Anh Ly mười viên tiên tinh thì đương nhiên là hắn sẽ hào phóng mà không đau lòng rồi.
Tư chất của Cảnh Anh Ly nghịch thiên, hơn nữa lại vô cùng thông minh.
Hiện tại hắn trợ giúp cho cô, không chừng có một ngày cô sẽ có thể hồi báo lại cho hắn.
– Đợi tôi xem xem còn đường này đi thông tới…
Diệp Mặc thấy Cảnh Anh Ly đã thu hồi lại tiên tinh, thì lúc này mới gật đầu.
Chỉ là khi hắn vừa mở miệng nói chưa hết câu, thì đã ngạc nhiên nhìn một mảnh không gian mờ ảo ở phía trước rồi.
– Làm sao vậy Diệp sư huynh?
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc lộ ra vẻ mặt kinh dị, thì lập tức nghi hoặc hỏi một câu.
Diệp Mặc cau mày không nói gì, vì lúc trước hắn thấy rõ rãng ở đây có một con đường đá xanh.
Nhưng sao trong nháy mắt thì đã không còn thấy tăm hơi nữa?
Cho dù là hắn bị tiên tinh trong trận bàn phong ấn hấp dẫn, thì với tu vi của hắn, thì cũng không thể vô duyên vô cớ con đường đá đó biến mất trước mặt hắn được.
– Khi cô vừa tới đây, thì có thấy ở chỗ này có một con đường bằng đá không?
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Cảnh Anh Ly rồi hỏi.
Cảnh Anh Ly vô cùng kinh ngạc:
– Không có, khi tôi tới, thì ở đây chỉ có một mình anh.
A, nhưng sao hiện tại lại có thêm một không gian mờ ảo nữa?
Thần thức của Diệp Mặc liền quét tới chỗ lúc đầu có con đường đá xanh, hiện tại đã biến thành một mảnh không gian mở ảo, nhưng cái gì hắn cũng không nhìn thấy.
Nhưng lại có một loại cảm giác nguy cấp như có như không nhắc nhở hắn rằng không thể ở lâu tại chỗ này được.
Nghĩ tới đây, thì Diệp Mặc liền nhanh chóng thu hồi lại trận kỳ của mình, sau đó nói với Cảnh Anh Ly:
– Chúng ta đi, ở đây không thích hợp.
Cảnh Anh Ly nghi hoặc nhìn thoáng qua Diệp Mặc.
Từ nãy tới giờ không thấy Diệp Mặc nói là sợ có nguy hiểm gì, thế nào mà bây giờ lại nói rằng là ở đây không thích hợp.
Thấy Cảnh Anh Ly nhìn mình, thì Diệp Mặc sao có thể không biết ý của cô được.
Nhưng hắn cũng không hề giải thích, chỉ nhanh chóng đưa Cảnh Anh Ly rời khỏi chỗ này.
Sau khi hai người ra khỏi phạm vi của cầu Tam Sinh, thì Diệp Mặc bắt đầu bố trí một trận pháp.
Hắn trực tiếp bố trí một cái khốn trận cấp chín, đem lối ra vào cầu Tam Sinh này hoàn toàn phong bế lại.
Diệp Mặc thích mạo hiểm, nhưng cũng không phải là đứa ngốc.
Giác quan thứ sáu của hắn nhờ có ‘Tam sinh quyết’ mà trở nên rất mạnh mẽ.
Ma Ngục Tam Sinh cầu tuy rằng nguy hiểm, nhưng hắn lại không hề cảm giác được sự nguy hiểm trí mạng.
Nhưng khi con đường đá kia biến mất, thì hắn lại cảm giác được một sự nguy hiểm vô cùng.
– Tôi muốn đi Ma Ngục bình nguyên tìm Ngân Nguyệt Đan Vương.
Cô cùng đi với tôi, hay là trở về bế quan tu luyện?
Sau khi Diệp Mặc phong bế lại cầu Tam Sinh, thì mới quay đầu lại hỏi Cảnh Anh Ly một câu.
Cảnh Anh Ly chiếm được nhiều đan dược và tiên tinh như vậy, thì điều trọng yếu nhất hiện tại đối với cô hẳn là bế quan tu luyện rồi.
Cảnh Anh Ly không hề do dự nói:
– Tôi cùng anh đi Ma Ngục bình nguyên.
Một mình tôi đi từ nơi này ra ngoài, thì cảm giác có chút không chắc chắn.
Diệp Mặc gật đầu nói:
– Xác thực là tôi cũng cảm giác được Ma Ngục cấm địa không phải là chỉ giống như những gì mà chúng ta thấy, ngay cả cái cầu Tam Sinh đối diện cũng khiến tôi có cảm giác rất quỷ dị.
– Đúng thế, Diệp sư huynh, sao tôi lại cảm giác cầu Tam Sinh không hề đáng sợ giống như truyền thuyết vậy?
Tuy rằng Cảnh Anh Ly đoán được việc này có quan hệ với Diệp Mặc, nhưng cô vẫn cố nhịn không hỏi.
Diệp Mặc cười hắc hắc:
– Bởi vì tôi đã đi qua đó trước rồi, bằng không thì khi cô và hai tên tu sĩ Hóa Chân kia đều không có cơ hội đứng ở trước cầu Tam Sinh rồi.
Cảnh Anh Ly vừa định nói, thì lại nhìn thấy một tu sĩ đang chạy điên cuồng từ phía Ma Ngục bình nguyên vọt ra, vừa chạy vừa kêu la:
– Buông tha ta, buông tha ta…
Người này không ngờ lại là một tu sĩ Ngưng Thể, nhưng chỉ trong chốc lát, thì tên tu sĩ Ngưng Thể còn đang kêu la kia đã biến thành một đống xương khô rồi.
Mà đáng sợ nhất chính là tóc và bộ da của y vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có máu thịt là đều biến mất không còn nữa mà thôi.
Cảnh Anh Ly vào Nam ra Bắc, gặp qua vô số hung hiểm, nhưng vẫn bị một màn trước mặt này dọa cho lùi lại vài bước, trốn ra phía sau Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhíu mày, tiện tay ném ra một mồi lửa, lập tức có một cái bóng nhàn nhạt hét lên một tiếng ở giữa mồi lửa rồi tan biến.
Khi Diệp Mặc phóng ra mồi lửa kia, thì Cảnh Anh Ly cũng đã nhìn thấy được cái bóng dữ tợn đó rồi.
Chờ sau khi cái bóng kia biến thành tro bụi, thì Cảnh Anh Ly mới khiếp sợ nói:
– Ma Linh, nhưng không phải là Ma Linh có thể dùng thần thức để thấy được sao?
– Đó không phải là Ma Linh.
Diệp Mặc lắc đầu.
Điều mà hắn lo lắng cuối cùng cũng tới, Ma Ngục cấm địa sẽ trở thành một cơn ác mông của Nam An Châu.
Tiên Ma Tinh là đồ tốt, nhưng biến cố trong đệ nhất cấm địa này thì không phải là tu sĩ bình thường có thể tới được.
– Đó là cái gì?
Cảnh Anh Ly rốt cuộc cũng không nhịn được mà phải hỏi Diệp Mặc.
Đây là lần đầu tiên cô nhịn không được sự tò mò của mình về một thứ gì đó.
Diệp Mặc trầm giọng:
– Đó là Tà Linh, hơn nữa còn là Tà Linh cấp thấp nhất.
– Tà Linh cấp thấp nhất có thể dễ dàng giết tu sĩ Ngưng Thể sao?
Cảnh Anh Ly khiếp sợ.
Có thể dễ dàng giết chết một tu sĩ Ngưng Thể, thì chẳng phải đồng nghĩa là nó có thể dễ dàng giết cô sao?
– Không sai, đây là Tà Linh cấp thấp nhất.
Tà Linh cao cấp có màu xám tro, cao cấp hơn nữa còn có Tà Linh mầu đỏ sẫm.
Nếu như là Tà Linh mầu đỏ sẫm thì có thể dễ dàng giết chết một tu sĩ Hóa Chân.
Thần thức của cô hiện tại không thể thấy chúng nó, còn tôi thì có thể.
Diệp Mặc trả lời Cảnh Anh Ly.
Cảnh Anh Ly lập tức hỏi:
– Làm sao anh biết? Anh đã từng gặp qua rồi sao?
Diệp Mặc gật đầu:
– Không sai, vừa rồi tôi ở trên Ma Ngục Tam Sinh cầu thiếu chút nữa đã chết rồi. Ảo trận trên cầu Tam Sinh kia chính là do những Tà Linh này phối hợp tạo ra, khiến cho người ta khó lòng mà phòng bị.
Ở trên cầu Tam Sinh chí ít tôi cũng phải gặp hơn vạn Tà Linh, còn có tới vài chục Tà Linh mầu đỏ sẫm nữa…
– A…
Cảnh Anh Ly không thể tin được mà nhìn Diệp Mặc.
Nếu như không phải cô hiểu rõ Diệp Mặc sẽ không phóng đại sự việc, thậm chí còn cố gắng nói giảm đi, thì cô sẽ khẳng định rằng Diệp Mặc đang khoác lác rồi.
Vừa rồi chỉ là một Tà Linh cấp thấp đã có thể dễ dàng giết một tu sĩ Ngưng Thể, hơn nữa dựa theo lời Diệp Mặc nói, thì trên cầu Tam Sinh kia còn có loại Tà Linh cao cấp hơn, còn có Tà Linh mầu đỏ sẫm nữa.
Những thứ Tà Linh này đều có thể giết cả tu sĩ Hóa Chân, và số lượng còn đông tới cả vạn.
Nhưng Diệp Mặc có bản lãnh lớn như vậy sao? Có thể dễ dàng mà giết đi nhiều Tà Linh như vậy?
Nhưng cô lại biết điều Diệp Mặc nói chắc chắn là sự thật, bởi vì nếu không phải như vậy, thì cô đã không thể bình an mà đi qua cầu Tam Sinh như vậy rồi.
Diệp Mặc biết suy nghĩ của Cảnh Anh Ly, cho nên hắn liền cười nhạt rồi nói:
– Tôi có thể giết hơn vạn Tà Linh, cũng không phải là vì tôi có thể giết được hơn vạn tên tu sĩ Hóa Chân.
Chỉ là vì Tà Linh sợ nhất chính là mồi lửa, mà tôi còn có cả thiên hỏa.
Hơn nữa đám Tà Linh ở dưới cầu Tam Sinh rất quái lạ, tôi rõ ràng đã giết chết rất nhiều, nhưng chúng vẫn cứ xông tới để cho tôi giết, bằng không thì tôi cũng không thể nào giết được nhiều Tà Linh như vậy.
Nhưng những Tà Linh này khác với những Tà Linh mà tôi thấy trước đây, không ngờ lại có thể trong nháy mắt mà cắn nuốt máu thịt của tu sĩ, điểm này quả thực là có chút quỷ dị.
– Chúng nó hẳn là không phải muốn lao đầu vào cho anh giết đâu, tôi đoán chắc là đám Tà Linh đó muốn giết anh để bảo vệ một thứ gì đó.
Chỉ là không ngờ anh lại lợi hại như vậy mà thôi.
Hiện giờ thì cuối cùng tôi đã hiểu vì sao cầu Tam Sinh lại chẳng có chút nguy hiểm nào cả.
Cảnh Anh Ly giờ mới hiểu được vì sao cô có thể an bình mà bước qua cầu Tam Sinh rồi.
Diệp Mặc ừ một tiếng:
– Cô rất thông minh, hẳn là đám Tà Linh kia đang bảo vệ cho một thứ gì đó, cho nên mới không cho tôi đi qua…
Diệp Mặc nói tới đây, thì lại ngừng lại.
Hắn nghĩ tới một vấn đề, đó là không hiểu đám Tà Linh này bảo vệ thứ gì? Lẽ nào lại chính là cái ấn ký kia? Nhưng như vậy cũng không đúng, vì thời gian mà cái ấn ký kia tồn tại khẳng định không thể dài hơn cầu Tam Sinh được.
Vậy thì thứ mà đám Tà Linh dưới chân cầu Tam Sinh bảo vệ rốt cuộc là thứ gì? Nghĩ tới đây Diệp Mặc thậm chí còn muốn quay lại cầu Tam Sinh xem một chút.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1438: Diệp Mặc Là Ai?
Diệp Mặc Là Ai?
T
hấy Diệp Mặc trầm mặc không nói gì, Cảnh Anh Ly lập tức cũng không nói thêm gì nữa.
Diệp Mặc khi vừa mới nhắc đến bảo vệ thứ gì đó, lập tức ngừng lại, rõ ràng là nhớ ra cái gì đó, hoặc là muốn đi xem xem một chút.
– Thôi, tôi vẫn còn phải nhanh chóng đi tìm Ngân Nguyệt đan vương tiền bối, mong ngàn vạn lần không được có nguy hiểm gì.
Diệp Mặc nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định đi tìm Ngân Nguyệt đan vương trước, nói không chừng cái mà những tà linh đó muốn bảo vệ chính là ấn kỳ, bây giờ ấn kỳ bị hắn lấy đi rồi, cũng không còn thứ gì để bảo vệ nữa.
Huống chi vốn dĩ những ma linh cũng không là cái gì, nhưng tà linh một khi xuất hiện, cho dù là Ngân Nguyệt đan vương cũng chưa chắc có thể tự vệ được.
Hai người sau khi tiến vào Ma Ngục bình nguyên mới biết tình huống trong này cũng đã ác liệt đến mức độ nào rồi, đâu đâu cũng là những thi thể da bọc xương, các loại túi trữ vật, nhẫn trữ vật, pháp bảo vương vãi khắp nơi.
– Chết nhiều người như vậy…
Cảnh Anh Ly hít một hơi dài, nếu như cô cũng ở trong Ma Ngục bình nguyên, có khi cũng bị giết rồi không?
Diệp Mặc tăng nhanh tốc độ, đồng thời thần thức của hắn cũng hoàn toàn phóng rộng ra, trong Ma Ngục bình nguyên này, thần thức của Diệp Mặc mặc dù bị thu hẹp đến cực hạn, nhưng những nơi trong phạm vi chục nghìn mét cũng có thể nhìn rõ được.
Dọc theo đường di, hai người lại gặp càng nhiều thi thể tu sĩ.
Thỉnh thoảng có tiếng kêu thảm thiết truyền đến, Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly biết, mỗi một tiếng kêu đó thay cho một sinh mạng bị tà linh cướp đi.
Hai người trên đường cũng gặp tà linh vài lần, chỉ có điều những tà linh này dưới hỏa cầu của Diệp Mặc, căn bản cũng không kiên trì được trong tích tắc.
– Đây là người của Huyền Âm các tôi…
Cảnh Anh Ly chỉ một hài cốt mặt quần áo tu sĩ màu xám nói.
Diệp Mặc trong lòng cũng có chút bồn chồn, Huyền Âm các là tông môn chín sao, chắc chắn có tu sĩ Hóa Chân đi cùng.
Nhưng đến Huyền Âm các cũng có người chết, thì Ngân Nguyệt đan vương sớm tiến vào Ma Ngục cấm địa thì thế nào? Hắn chỉ hi vọng Ngân Nguyệt đan vương có thể dùng mồi lửa kỳ dị đối phó với tà linh trước khi bọn chúng đánh lén ông, những tà linh này cho dù lợi hại đi nữa, gặp phải mồi lửa kỳ dị thì cũng chết là cái chắc.
…
Lúc này ở một nơi cách chỗ Diệp Mặc và Cảnh Anh Ly trăm dặm, gần nghìn tu sĩ đang đứng chen chúc nhau, trước mặt những tu sĩ này, có một vòng lửa, những tu sĩ này đứng trong vòng lửa đó.
Chỉ có điều vòng lửa này có chút bé nhỏ, nhiều tu sĩ như vậy thậm chí cũng đã đứng giáp với viền lửa rồi.
Bên ngoài vòng lửa này có rất nhiều hài cốt tu sĩ, những tu sĩ không kịp tiến vào trong vòng lửa đó đều bị tà linh cắn nuốt sạch.
Thỉnh thoảng còn có một hai tu sĩ nhìn thấy bên trong vòng lửa bên này có nhiều người, muốn xông qua, nhưng cũng chưa có người nào xông được vào vòng lửa đó.
Thời gian đứng ngoài vòng lửa đó hơi lâu chút, sẽ bị những bóng dáng không nhìn thấy bằng mắt thường kia cắn nuốt sạch.
Những tu sĩ trong vòng lửa ai ai cũng lộ vẻ kinh hoàng, nếu như có thể hối hận, bọn họ tuyệt đối không đến Ma Ngục cấm địa.
Những thứ không nhìn thấy kia quá lợi hại.
Là ai nói ma linh có thể dùng thần thức quét đến được? Những ma linh mà bọn họ đụng mặt căn bản cũng không thể nào dùng thần thức quét đến được.
Bây giờ những tu sĩ trong vòng lửa đó thậm chí mơ hồ có thể nhìn thấy một số bóng đen lờ mờ, những bóng đen đó rõ ràng là những ma linh không thể nào dùng thần thức quét đến được.
Những bóng đen đó dường như cũng biết trong vòng lửa kia có rất nhiều tu sĩ, nên cứ lởn vởn bên ngoài vòng lửa đó, không muốn rời đi, cũng không dám tiến vào trong.
Những tu sĩ đứng sát với vòng lửa thì lại kinh hồn táng đảm, sợ chẳng may không cẩn thận, sẽ bị những bóng đen kia kéo ra ngoài.
Nhưng vòng lửa của ly trận hỏa chỉ rộng có vậy, không thể nào tránh được có người tiếp cận gần với mé của trận pháp.
Hai tu sĩ Hóa Chân vì phòng ngừa mọi người tranh chỗ nhau mà hỗn loạn, lại càng trực tiếp đứng ra nói, nếu như có ai chen lấn chỗ, thì sẽ ném ra ngoài ngay tức khắc.
Cũng may có hai tu sĩ Hóa Chân lên tiếng, sau khi nghe thấy hai tu sĩ Hóa Chân này nói vậy, những người trong vòng lửa cũng khoanh địa bàn của mình lại.
Chỉ cần cứ như vậy, những tu sĩ tiến vào ly trận hỏa trước thì lại càng có lợi, chỗ đứng rộng hơn chút không nói, còn cách xa vòng lửa, những tu sĩ đến sau thì lại càng sát với mé của ly trận hỏa hơn.
– Tất cả mọi người lấy linh thạch của mình ra, để Lăng Trần tiền bối sử dụng, ly trận hỏa này cần rất nhiều linh thạch, một khi ly trận hỏa không còn đủ linh thạch để cung cấp linh nguyên nữa mà hỏng đi.
Thì tất cả chúng ta sẽ chết hết.
Một tu sĩ Hóa Chân đứng ra lớn tiếng nói.
Nghe thấy vậy, rất nhiều tu sĩ đều tự giác lấy linh thạch của mình ra, rất nhanh bên cạnh lão già tay nắm trận kỳ đã có một đống lớn linh thạch rồi.
– Tôi và Tiểu Trân không có linh thạch…
Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi có chút lo lắng nói, tu sĩ nói ra câu này chính là Du Nhị Hổ.
Gã và Tiểu Trân đi theo Trình Na Na vừa đến Ma Ngục cấm địa thì gặp phải chuyện tà linh này.
Dưới sự hoảng loạn, Trình Na Na dẫn theo hai người bọn họ chạy về nơi nhiều người nhất, vì có linh khí phi hành cực phẩm của Trình Na Na, bọn họ cũng là tốp đầu tiên tiến gần với ly hỏa trận nhất.
Du Nhị Hổ và Lỗ Tiểu Trân hàng năm vì tu luyện mà bôn ba, căn bản cũng không giữ lại linh thạch.
Cho dù trên người có chút linh thạch, cũng chỉ là linh thạch hạ phẩm và linh thạch trung phẩm.
Nếu như không phải Trình Na Na dẫn họ đến, bọn họ đến linh thạch ngồi truyền tống trận cũng không có, có thể nói trong những tu sĩ có thể đến được Ma Ngục cấm địa, thì hai người bọn họ là nghèo nhất.
Nhìn người khác lấy ra linh thạch, chỉ có hai người họ là không lấy ra, Du Nhị Hổ liền lo lắng nói.
Trình Na Na vẫn không trả lời, một tu sĩ bên cạnh lạnh giọng nói:
– Không có linh thạch thì ở lại đây làm gi? Cút ra ngoài.
Chỉ là hai tên tu sĩ Trúc Cơ, lại dám đến Ma Ngục cấm địa.
Tất cả mọi người xung quanh biết tu sĩ nói ra câu này cũng không có ý gì, vì không gian trong ly hỏa trận chật hẹp.
Còn ba người Trình Na Na thì lại đến sớm, cũng kịp thời chiếm được một khoảng trống, nơi mà tên tu sĩ đó và mấy tên đồng bọn chiếm được ngược lại cũng không rộng như của ba người Trình Na Na, hơn nữa lại gần với mép ly hỏa trận.
Chỉ cần Du Nhị Hổ và Lỗ Tiểu Trân đi ra ngoài, thì không gian xung quanh bọn họ cũng được rộng hơn chút ít.
– Anh có ý gì? Ai nói không có linh thạch? Linh thạch của Nhị Hổ và Tiểu Trân tôi trả.
Trình Na Na nói xong, lại lần nữa lấy ra mấy nghìn linh thạch thượng phẩm ra vứt lên trên đống linh thạch kia.
Tên tu sĩ lập tức hừ lạnh một tiếng, nói:
– Ai nói cô có thể trả giúp họ? Vì ly hỏa trận, chúng tôi đã lấy tất cả linh thạch trên người ra, cô không ngờ lại còn linh thạch đi giúp người khác nữa.
Trình Na Na sắc mặt trầm xuống nói:
– Anh cố ý bới móc sao? Tôi không tin anh lấy hết linh thạch trong nhẫn trữ vật của anh ra rồi.
Tên tu sĩ trước mắt này muốn lấy chỗ đứng của ba người bọn họ, Trình Na Na làm sao lại không biết? Ba người bọn họ đến trước, khi vừa mới đến, thì tiền bối kia còn đang bố trí trận pháp.
Ba người căn bản cũng đã ở trong cùng rồi, chỉ có điều càng về sau lại càng có nhiều người đến, nên ép ba người bọn họ nhích dần ra ngoài mép.
Nếu như không phải hai tên tu sĩ Hóa Chân kịp thời đứng ra nói, lúc này nói không chừng bọn họ cũng đã ép ra ly hỏa trận này rồi.
Nhưng cho dù biết tên tu sĩ này đang bới móc, nhưng Trình Na Na cũng không còn cách nào, tên tu sĩ này và đồng bọn bên cạnh gã, cô cũng không nhìn ra tu vi, rõ ràng là tu sĩ trên cấp Hư Thần rồi.
– Các anh em, hai tên tu sĩ Trúc Cơ này rõ ràng có túi trữ vật, nhưng đến một viên linh thạch cũng không muốn lấy ra.
Mặc dù có tiền bối bố trí ly hỏa trận, nhưng ly hỏa trận này cũng phải dựa vào sự cố gắng của mọi người.
Nếu như tất cả mọi người đều giống như bọn họ, thì chúng ta làm sao có thể chống đỡ được số ma linh này?
Tên tu sĩ Hư Thần ôm quyền lớn tiếng nói với mọi người.
Mặc dù miệng gã nói như vậy, nhưng ánh mắt thì lại nhìn hai tên tu sĩ Hóa Chân.
Hai tên tu sĩ Hóa Chân đó lại như không nghe thấy gì, chỉ dính mắt vào nhìn bóng đen bên ngoài ly hỏa trận kia, nhíu nhíu mày hình như còn đang nghĩ kế sách gì đó.
Trong đám người không có ai dám đứng ra nói, vì đối với tất cả mọi người mà nói, thì những người trong vòng tròn này đương nhiên càng ít càng tốt.
Nhưng cũng không có ai dám đứng ra phụ họa với tên tu sĩ Hư Thần này, mọi người đều biết ý tứ của tên tu sĩ Hư Thần này, hai tên tu sĩ Trúc Cơ kia chết thì cũng chết rồi, không có ai thèm để ý.
Nhưng lúc này cũng không có ai muốn ném đá xuống giếng, dù sao một khi ra ngoài, thì chết còn thê thảm hơn.
Hơn nữa Du Nhị Hổ và Lỗ Tiểu Trân đều có túi trữ vật, rõ ràng là tu sĩ nghèo kiết xác, phần lớn tu sĩ cũng có chút thương cảm.
– Nếu như tất cả mọi người ngầm thừa nhận rồi, thì tôi ra tay đây.
Tên tu sĩ Hư Thần kia ôm quyền nói xong, giơ tay ra muốn xách Du Nhị Hổ lên.
Lỗ Tiểu Trân lấy mười viên linh thạch trung phẩm ra nói:
– Chỗ này tôi còn chút linh thạch trung phẩm…
Tên tu sĩ Hư Thần biết rõ Lỗ Tiểu Trân không có linh thạch thượng phẩm, lại cố ý nói:
– Bây giờ mới biết lấy linh thạch ra, cũng đã muộn rồi…
– Dừng tay…
Trình Na Na thấy tên tu sĩ kia động thủ, lập tức liền kêu lên.
Cô thấy tên tu sĩ đó tạm thời dừng tay lại, lập tức lạnh lùng nói:
– Anh biết anh ta là ai không? Là đệ tử của Diệp thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành đấy, anh dám động đến anh ta, thì Lôi Vân tông và Vô Cực tông cũng chính là kết cục của anh đấy.
Tên tu sĩ Hư Thần sửng sốt một chút, bỗng nhiên cười ha hả nói:
– Nếu nói như vậy cô cũng là người của Diệp thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành đó rồi?
Trình Na Na lập tức nói:
– Không sai, tôi chính là em dâu của Diệp thành chủ.
Trong đám người hình như có hư thanh truyền ra ngoài, rõ ràng có người tin lời nói của Trình Na Na.
Du Nhị Hổ là đệ tử của Diệp Mặc? Diệp thành chủ giàu có, lại là chủ của một thành, sao lại có thứ đệ tử đến linh thạch thượng phẩm cũng không lấy ra được thế này? Thật quá buồn cười.
Huống chi, cũng không ai nghe nói Diệp thành chủ còn có em trai.
Trình Na Na nói ra tên của Diệp Mặc, không cần nói đến những tu sĩ bình thường đứng trong ly hỏa trận, ngay cả hai tu sĩ Hóa Chân cũng kinh dị nhìn Trình Na Na, rõ ràng muốn xác nhận một chút Trình Na Na nói thật hay đùa.
Người khác nhìn thấy tu sĩ Hư Thần cười ha hả, cho rằng tu sĩ Hư Thần cũng nghĩ giống như bọn họ, không tin lời của Trình Na Na.
Nhưng khiến tất cả mọi người không ngờ chính là, tên tu sĩ Hư Thần đó lại cười lớn nói:
– Mặc Nguyệt Chi Thành là thứ gì? Diệp thành chủ là thứ gì?
Đối với gã mà nói đừng nói là Diệp thành chủ, nếu như trưởng bối của sư môn ở đây, thì hai tên tu sĩ Hóa Chân kia, gã cũng không coi ra gì.
Những tu sĩ tới đây phần lớn đều biết Diệp Mặc phát uy khi trở về Mặc Nguyệt Chi Thành, cho nên khi bọn họ nghe thấy tên tu sĩ Hư Thần nói vậy cũng không ngừng khiếp sợ.
Ngay cả hai tên tu sĩ Hóa Chân cũng nhìn về phía tu sĩ Hư Thần này, trong lòng thầm kinh dị.
Đến Diệp thành chủ của Mặc Nguyệt Chi Thành cũng nói là thứ gì, hậu đài của tên tu sĩ Hư Thần này chẳng lẽ lại còn lợi hại hơn Vô Cực tông thậm chí Đan thành hay sao?
Có rất nhiều tu sĩ phản ứng nhanh hơn cũng đã nhìn ra, tên tu sĩ Hư Thần này chắc hẳn không phải là người Nam An châu, nếu như tu sĩ của Nam An châu tuyệt đối sẽ không thể không biết Mặc Nguyệt Chi Thành, lại càng không biết Diệp thành chủ là ai.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1439: Mặt Trời Màu Lam Trên Ma Ngục Bình Nguyên
Mặt Trời Màu Lam Trên Ma Ngục Bình Nguyên
T
hả Nhị Hổ ra, chúng tôi tự đi ra ngoài.
Trình Na Na thấy tu sĩ Hư Thần kia còn muốn ra tay, lạnh lùng nói một câu, kéo Lỗ Tiểu Trân nói với Du Nhị Hổ:
– Nhị Hổ, chúng ta đi.
Du Nhị Hổ trong mắt lộ vẻ tuyệt vọng, trong Tu Chân giới nhiều năm như vậy không thể lên cấp, đối với chuyện sống chết gã cũng cảm thấy nhạt đi rất nhiều.
Nhưng lập tức lại sắp nhìn thấy sư phụ rồi, ngược lại lại vào lúc này lại phải đi nộp mạng.
Bây giờ Trình Na Na muốn cùng gã và Tiểu Trân ra ngoài, Nhị Hổ lắc lắc đầu nói:
– Tôi Tiểu Trân cùng đi là được rồi, cô ở lại trong này đi.
Nếu như chúng ra cùng ra ngoài, ai nói cho sư phụ tôi báo thù cho tôi chứ?
– Không đi nữa tôi sẽ động thủ đấy.
Tên tu sĩ Hư Thần lại nói thêm một câu.
– Na Na…
Lỗ Tiểu Trân lo lắng nói một câu.
Trình Na Na lắc đầu nói:
– Không vội, tôi có cách.
Trình Na Na có biện pháp thật, khi cô nhìn thấy ly hỏa trận này đã biết nếu như một mình cô, nói không chừng còn có cơ hội thoát khỏi cấm địa này.
Vì cô cũng có một pháp bảo hỏa hệ, chân khí hạ phẩm Ly Hỏa Tráo.
Ly Hỏa Tráo này còn là khi cô tìm Diệp Tử Phong gần Lưu Kiều thành đã gặp được, chỉ có điều Ly Hỏa Tráo không phù hợp với thuộc tính của cô, cô rất ít dùng nó mà thôi.
Hôm nay cô cũng nhìn thấy bóng dáng ma linh kia sợ vòng tròn của ly hỏa trận, nên mới nghĩ ra Ly Hỏa Tráo.
…
– Haiz, phía trước không ngờ là một ly hỏa trận, trong trận đó còn có gần nghìn tu sĩ.
Những tu sĩ này cũng rất thông minh, biết bố trí một ly hỏa trận, chỉ có điều ly hỏa trận có lợi hại đi nữa, thời gian kiên trì cũng có hạn.
Thần thức của Diệp Mặc lợi hại hơn nhiều so với Cảnh Anh Ly, sớm đã nhìn thấy ly hỏa trận phía xa rồi.
Nhưng ngay sau đó Diệp Mặc lại giật mình nói:
– Na Na làm sao cũng tới rồi? Tại sao lại không vào ly hỏa trận mà lại phải dùng pháp bảo hỏa tráo?
– Na Na là ai?
Cảnh Anh Ly nghi ngờ hỏi.
Sắc mặt Diệp Mặc cũng biến đổi, bỗng nhiên tăng tốc xông đến.
Hắn phát hiện trong Ly Hỏa Tráo của Na Na không ngờ có ba người nữa, ngoại trừ Trình Na Na, còn có Nhị Hổ và Tiểu Trân cũng có mặt.
Nếu như Trình Na Na là một Hư Thần hoặc tu sĩ trên cấp Ngưng Thể, nói không chừng cô có thể dựa vào Ly Hỏa Tráo này rời khỏi Ma Ngục cấm địa.
Nhưng cô chỉ là tu vi Nguyên Anh trung kỳ, dùng Ly Hỏa Tráo bảo vệ ba người rõ ràng là bất lực tòng tâm rồi.
Thậm chí đến sức di chuyển cũng không có, chỉ có thể đứng tại chỗ mà chịu đựng.
Trình Na Na sắc mặt tái nhợt dùng thần thức khống chế Ly Hỏa Tráo, hơn nữa không ngừng rót chân nguyên vào.
Cô biết cho dù cô có kiên trì thì cũng không thể nào gắng gượng tiếp tục được một ngày.
Du Nhị Hổ và Lỗ Tiểu Trân lo lắng sốt ruột, nhưng bọn họ cũng không có cách nào giúp Trình Na Na chống đỡ được Ly Hỏa Tráo.
Chính vào lúc này, bọn họ bỗng nhiên cảm thấy xung quanh trở nên xanh ngắt, dường như biến thành mặt nước biển xanh ngọc vậy.
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương, trong lòng hiểu ra Diệp Mặc nói diệt hơn chục nghìn tà linh là như thế nào.
Dưới mặt trời như này, cho dù có nhiều tà linh hơn nữa cũng không chạy thoát được, chết là cái chắc.
– Mặt trời màu lam…
Du Nhị Hổ thấy xung quanh sáng một màu xanh, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.
Sau đó gã lại nhìn vô số những tà linh xung quanh biến thành tro bụi, sau đó biến mất không còn tung tích.
– Sư phụ…
Du Nhị Hổ lập tức nhìn thấy Diệp Mặc, gã lập tức nhớ ra mặt trời màu lam đó là do Diệp Mặc phóng ra, càng vui mừng bật thốt lên.
Cho dù gã là một đại hảo hán, cũng không kìm chế được vành mắt có chút ướt nước.
Gã chưa bao giờ nghĩ qua, sau khi đến một nơi như đại lục Lạc Nguyệt này mười hai mươi năm sau, gã vẫn còn có thể gặp được Diệp Mặc.
– Anh…
Cho dù biết Diệp Mặc ở Ma Ngục cấm địa, Trình Na Na cũng hoàn toàn không ngờ, có thể gặp được Diệp Mặc trong này, lại càng vui mừng sung sướng.
Cô nhìn những con tà linh xung quanh dưới mặt trời màu xanh biến thành tro bụi, lập tức cảm thấy thoải mái.
Trình Na Na buông lỏng người, rồi phun một ngụm máu tươi ra, ngã xuống Ly Hỏa Tráo đã ảm đạm không ngừng.
– Na Na, làm sao em lại đi cùng Du Nhị Hổ và Lỗ Tiểu Trân?
Diệp Mặc vội hỏi một câu.
Thấy Trình Na Na vẻ mặt héo hon.
Nhị Hổ kích động đến một từ cũng không nói ra được, Lỗ Tiểu Trân lại vội vàng nói:
– Khi Na Na tìm Diệp Tử Phong ở gần Lưu Kiều thành, con đúng lúc cùng Nhị Hổ đến Lưu Kiều thành.
Kết quả chúng con nghe nói sư phụ đến Ma Ngục cấm địa.
Nhị Hổ nóng lòng muốn gặp được sư phụ, nên đi cùng Na Na tới đây.
Du Nhị Hổ cuối cùng cũng bình tĩnh lại, vội vàng bổ sung:
– Đúng vậy, con nhìn có rất nhiều tu sĩ luyện khí có thể vào được, con và Tiểu Trân cũng là Trúc Cơ viên mãn rồi, chắc hẳn lại càng có thể vào được, nên mới vào đây.
Lỗ Tiểu Trân lại có chút nghi ngờ nhìn Cảnh Anh Ly đứng cạnh Diệp Mặc, Cảnh Anh Ly mang lại cho cô cảm giác cũng không xinh đẹp lắm, thậm chí có chút xấu xí.
Nhưng khi cô nhìn lại Cảnh Anh Ly, lại phát hiện ra người con gái này là người tao nhã nhất trong những người con gái mà cô từng gặp, cái cảm giác này thật quái dị.
Nhưng cô cũng không dám hỏi Diệp Mặc, Cảnh Anh Ly và sư phụ rốt cục là có mối quan hệ như nào.
Trình Na Na hồi phục lại chút ít, sắc mặt xanh xao gật gật đầu nói:
– Đúng là như vậy.
Diệp Mặc lấy ra một viên đan dược đưa cho Trình Na Na nói:
– Em uống viên đan dược này trước đã.
Đợi sau khi Trình Na Na uống viên đan dược đó vào rồi, Diệp Mặc mới nhìn ly hỏa trận nghi ngờ hỏi – Em có Ly Hỏa Tráo, hoàn toàn có thể tiến vào ly hỏa trận, tại sao lại không vào? Ly hỏa trận mặc dù cũng không kiên trì được bao lâu, nhưng cũng mạnh hơn Ly Hỏa Tráo nhiều, huống chi…
Diệp Mặc thở dài, không nói gì.
Cảnh Anh Ly cũng hiểu được ý tứ của Diệp Mặc, cô bổ sung nói:
– Nếu như không phải vì Ly Hỏa Tráo của cô là chân khí hạ phẩm, luyện hóa cần một thời gian nữa, phỏng chừng trong ly hỏa trận đó sớm đã có người cướp đi rồi.
Trình Na Na giật mình, lúc này mới tỉnh ngộ, nếu như có người cướp đi Ly Hỏa Tráo, đến ly hỏa trận luyện hóa, vậy thì sẽ thế nào? Cô theo bản năng nhìn Cảnh Anh Ly, trong lòng thầm khâm phục người con gái này có sức quan sát thật nhạy cảm.
Thấy Diệp Mặc nhìn chằm chằm mình mà không trả lời, Trình Na Na cũng không nửa phần do dự nói:
– Không phải bọn em không muốn ở lại trong ly hỏa trận, mà là vì có người không cho Nhị Hổ và Tiểu Trân ở lại trong đó, em chỉ còn cách đi ra cùng bọn họ…
Nghe thấy vậy, sắc mặt Diệp Mặc lập tức trầm xuống, tu sĩ Trúc Cơ trong ly hỏa trận này cũng không phải chỉ có hai người Nhị Hổ và Tiểu Trân, tại sao lại không cho Nhị Hổ và Tiểu Trân ở trong đó?
…
Khi Diệp Mặc phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương, trong ly hỏa trận đã có người nhìn thấy, khi những người này nhìn thấy vô số những bóng dáng ma linh dưới mặt trời màu lam kia biến thành tro bụi, thậm chí tiêu tán không còn, lập tức biết được mặt trời màu lam này chính là khắc tinh của những cái bóng kia.
– Diệp Mặc đến rồi…
– Là Diệp thành chủ…
– Người con gái kia nói là sự thật, cô ấy đúng là người của Mặc Nguyệt Chi Thành, Diệp thành chủ tặng một viên đan dược cho cô ấy…
Diệp Mặc sau khi phóng ra Thiên Hỏa Cửu Dương, những tu sĩ trong Ly hỏa trận phần lớn đều nhận ra Diệp Mặc, khi những tu sĩ đó nhìn thấy mấy người Diệp Mặc căn bản cũng không dùng đến Ly Hỏa Tráo, cũng không phóng ra bất kỳ pháp bảo nào, dưới mặt trời màu lam đó không ngờ lại bình yên vô sự, liền biết được mặt trời màu lam đó chính là khắc tinh của những bóng đen kia.
Chỉ trong nháy mắt, những tu sĩ trong ly hỏa trận cũng hiểu ra tình trạng thế nào, ai ai cũng rời ra tên tu sĩ vừa mới ép ba người Trình Na Na rời khỏi Ly hỏa trận.
Một số tu sĩ to gan thậm chí còn bắt đầu bước ra khỏi ly hỏa trận, nhanh chóng bọn họ phát hiện ra mình đúng là không có chuyện gì.
Có người thử rồi, những tu sĩ còn lại ai ai cũng rời khỏi Ly hỏa trận.
Tất cả những tu sĩ bước ra khỏi Ly hỏa trận đều khom người cám ơn Diệp Mặc, hoặc là cung kính thăm hỏi.
Bọn họ biết rằng, nếu không phải Diệp Mặc đến phóng ra mặt trời màu lam đó, thì cho dù bọn họ ở trong ly hỏa trận, cũng không kiên trì được bao lâu nữa.
Tên tu sĩ vừa mới ép ba người Du Nhị Hổ ra khỏi Ly hỏa trận nhanh chóng phát hiện ra xung quanh mình trống trải, thậm chí chỉ còn gã và đồng bọn của gã.
Những bàn tán về Diệp thành chủ cũng vang lên, gã đương nhiên nghe thấy, thấy Diệp Mặc nhẹ nhàng tiêu diệt những bóng đen bằng mặt trời màu lam kia, trong lòng cũng có chút bồn chồn.
Muốn nói không có chút hối hận chắc chắn cũng không thể nào, sớm biết Diệp thành chủ lợi hại như này, hơn nữa lại đến nhanh như vậy, gã bất luận thế nào cũng không ép ba người Trình Na Na ra ngoài.
Những tu sĩ bước ra từ Ly hỏa trận càng lúc càng nhiều, Diệp Mặc cũng đã nghe xong Trình Na Na nói, cộng thêm những tu sĩ ra ngoài có chút gì đó lấy lòng Diệp Mặc, lại càng thêm dầu vào lửa kể lại sự ghê tởm của tu sĩ Hư Thần kia.
Hai tên tu sĩ Hóa Chân cũng có chút ngại ngùng bước tới trước mặt Diệp Mặc ôm quyền nói:
– Cám ơn Diệp thành chủ, haizz, so sánh mới thấy chúng tôi kém Diệp thành chủ quá xa.
Diệp Mặc mặc dù lợi hại, đối với tu sĩ mà nói, tuổi tác của hắn cũng quá trẻ rồi.
Bọn họ cũng là tu sĩ Hóa Chân, trước mặt Diệp Mặc tự nhận mình không bằng Diệp Mặc, lòng hư vinh của Diệp Mặc chắc hẳn có thể thỏa mãn rồi.
– Cút.
Diệp Mặc liếc nhìn hai tu sĩ Hóa Chân lạnh giọng quát lên.
Hai tên tu sĩ Hóa Chân chủ động bước đến hỏi thăm Diệp Mặc sắc mặt lập tức tái nhợt, bọn họ cũng đứng top trong giới tu Chân, không ngờ lại bị người khác đuổi đi trước mặt nhiều người như vậy, đúng là không còn mặt mũi nào nữa.
Cho dù như vậy hai gã tu sĩ Hóa Chân cũng hơi do dự một chút, vẫn lùi sang một bên, bọn họ rất muốn đi ngay bây giờ.
Nhưng nghĩ đến những bóng đen đáng sợ trong cấm địa, lại có chút do dự.
Tên tu sĩ Hư Thần kia cũng nhìn ra có chút không đúng, đồng bọn bên người gã cũng nháy mắt ra hiệu, vòng qua đám người đó muốn rời đi.
Nhưng mới đi được mấy chục bước, gã lại cảm thấy mình hoàn toàn không thể nào di chuyển được, không đợi gã nói chuyện, giọng nói của Diệp Mặc lại truyền đến:
– Là anh ép người của Mặc Nguyệt Chi Thành rời khỏi Ly hỏa trận?
Tên tu sĩ Hư Thần nhìn thấy Diệp Mặc quát hai tên tu sĩ Hóa Chân biến đi, còn hai tên tu sĩ Hóa Chân không ngờ cũng không dám phản kháng chút nào, thêm vào đó bây giờ nửa bước cũng khó di chuyển, lập tức hiểu ra là tên Diệp thành chủ này có chút cổ quái.
Không đợi tên tu sĩ Hư Thần kia nói gì, tên tu sĩ có chút cao tuổi đứng cạnh tu sĩ Hư Thần ôm quyền nói:
– Diệp thành chủ, đây là hiểu lầm.
Chúng tôi không biết bọn họ là người của Mặc Nguyệt Chi Thành, nếu như biết, chúng tôi chắc chắn không dám như vậy.
Tên tu sĩ đó biết nói đạo lý thể nào để mọi người cùng ra sức căn bản cũng chỉ là lời thừa, cho nên dứt khoát nói là hiểu lầm.
– Vậy sao? Sao tôi lại nghe nói các hạ nói Mặc Nguyệt Chi Thành là thứ gì, Diệp thành chủ cũng là câu này?
Đám người lập tức có người châm chọc nói ra, mặc dù là châm chọc tu sĩ nói lời kia, nhưng cũng không dám nói nguyên câu Diệp Mặc là thứ gì ra.
Diệp Mặc cũng có chút kỳ quái, một tu sĩ Kiếp Biến sơ kỳ, một tu sĩ Hư Thần không ngờ lại dám nói Mặc Nguyệt Chi Thành là thứ gì? Chẳng lẽ còn có tông môn lợi hại hơn Đan tành sao? Hắn cũng không tin tin mình giết mười một tu sĩ Hóa Chân của Đan thành và giết tông môn chín sao cũng không được truyền ra ngoài.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1440: Băng Thần Cung
Băng Thần Cung
B
ất luận là thế lực nào, dám vô duyên vô cớ giết chết ba người Trình Na Na và Du Nhị Hổ, Diệp Mặc cũng không định đi hỏi nữa.
Mặt trời màu lam bỗng nhiên phóng ra những tia sáng chói mắt, tên tu sĩ Hư Thần lúc trước đuổi ba người Du Nhị Hổ căn bản cũng không kịp nói lời nào, da thịt dưới ánh sáng chói mắt kia biến hóa thành tro bụi.
Thấy tu sĩ Hư Thần kia trong nháy mắt biến thành tro bụi, thân thể của bản thân cũng không chịu được sức nóng kinh khủng của nó, tên tu sĩ Kiếp Biến cũng không thèm bất chấp cái gì nữa, hoảng sợ lớn tiếng quát:
– Diệp thành chủ dừng tay, tôi đến từ Băng Thần cung của Vô Tâm Hải…
Diệp Mặc nghe thấy ba chữ Băng Thần cung quả thực dừng lại không tiếp tục thúc giục Thiên Hỏa Cửu Dương nữa, nhưng tên tu sĩ Hư Thần kia cũng biến thành hư vô dưới Thiên Hỏa Cửu Dương rồi.
Vẻ mặt tên tu sĩ Kiếp Biến kia bỗng nhiên xìu xuống, nếu như Diệp Mặc không dừng tay, rõ ràng cũng không kiên trì được bao lâu nữa.
Lúc này những tu sĩ dưới Thiên Hỏa Cửu Dương của Diệp Mặc mới hoảng sợ phát hiện ra, mặt trời màu lam này chính là địa bàn của Diệp Mặc, hắn muốn ai chết, thì người đó tất phải chết.
Đồng thời, hiện trường bỗng nhiên im lặng, có vài tu sĩ lén lút lùi ra khỏi phía dưới mặt trời màu lam đó, phóng pháp bảo ra nhanh chóng phi độn đi.
Hai tên tu sĩ Hóa Chân thấy vậy sắc mặt cũng biến sắc, đồng thời cũng không do dự rời khỏi phạm vi của mặt trời màu lam kia, quay người biến mất.
Tất cả những thứ này, Diệp Mặc giống như không nhìn thấy vậy, ai muốn đi thì đi, hắn cũng không bắt ai phải ở lại.
Nhưng những tu sĩ ở lại trong này, hắn cũng không để cho tà linh giết chết.
Những tu sĩ đi thì cũng đi rồi, nhưng phần lớn những tu sĩ cũng không nhúc nhích, bọn họ biết, nếu như Diệp Mặc muốn giết bọn họ, bọn họ cũng không đợi được đến lúc này.
Tu sĩ Kiếp Biến vất vả lắm mới giữ được tính mạng của mình lúc này phát hiện ra tu sĩ Hư Thần kia cũng đã chết, lập tức kinh ngạc nói:
– Anh giết Lãng Nguyệt công tử rồi…
Cũng bảy tám chục tuổi rồi mà vẫn còn công tử, Diệp Mặc trong lòng khinh thường, hắn nhìn tên tu sĩ Kiếp Biến giữ được một mạng kia hỏi:
– Băng Thần cung ở chỗ nào?
– Anh giết Lãng Nguyệt công tử, anh chết là cái chắc rồi, anh chết chắc rồi… Với lại tôi cũng không sống được rồi…
Tên tu sĩ Kiếp Biến kia nói xong, toàn thân khí thế tăng vọt, rõ ràng là muốn tự phát nổ.
Diệp Mặc làm sao có thể để một tu sĩ Kiếp Biến sơ kỳ phát nổ trước mặt hắn được, chân nguyên đại thủ cũng đã giơ đến, trực tiếp nắm lấy nhấc bổng tên tu sĩ Kiếp Biến đó như nhấc một con gà lên.
Tay cũng đã bao trùm trên đỉnh đầu tên tu sĩ đó, bắt đầu sưu hồn.
Có thể nói tu sĩ Hóa Chân muốn sưu hồn thần hồn của tu sĩ Kiếp Biến, căn bản cũng là lời nói vô căn cứ.
Trừ phi không cần mạng sống nữa, nếu không kí ức linh hồn của một tu sĩ Kiếp Biến nhập vào thức hải của một tu sĩ Hóa Chân, có thể khiến tu sĩ Hóa Chân đó nhập ma.
Đừng nói thu linh hồn và ký ức của tu sĩ Kiếp Biến, cho dù là lục soát tu sĩ Hư Thần cũng quá sức.
Cho nên thấy Diệp Mặc không ngờ lại thu hồn tu sĩ Kiếp Biến kia, những tu sĩ xung quanh lại càng không dám tin.
Bọn họ chưa đạt đến trình độ Hóa Chân, không có nghĩa bọn họ không biết gì.
Cho dù bọn họ biết Diệp Mặc không thể nào thu hồn tu sĩ Kiếp Biến được, nhưng cũng không có ai dám ho he.
Một tu sĩ Hư Thần dưới mặt trời màu lam của Diệp Mặc căn bản cũng không chịu đựng được vài giây, còn một tu sĩ Kiếp Biến thì lại bị Diệp Mặc dễ dàng dùng chân nguyên đại thủ bắt lấy, những tin đồn liên quan đến Diệp Mặc kia rõ ràng không phải giả.
Diệp Mặc đương nhiên cũng không sợ những thứ này, đối với hắn mà nói thu hồn mặc dù có chút rắc rối, nhưng cũng không bị thương hại gì.
Hắn tu luyện bên Khổ Trúc, hơn nữa còn dùng thần thức đao.
Cho dù có thứ nào lộn xộn tiến vào thức hải, thần thức đao một xoắn thôi cũng khiến biến mất tăm mất tích.
Nhưng bình thường Diệp Mặc cũng sẽ không thu hồn, cách này ám muội không nói, mấy lần dùng nhiều rồi, đối với thân mình cũng không tốt.
Nhưng chỉ trong tích tắc, mồi lửa của Diệp Mặc đã biến tên tu sĩ Kiếp Biến kia thành tro tàn, đồng thời nhắm mắt lại dùng thần thức đao chém sạch những tin tức lộn xộn kia, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Cũng không khác nhiều so với dự liệu của hắn, thực sự là có mối quan hệ giữa Băng Thần cung này và Băng Thần cung mà hắn mãi tìm không ra, tên tu sĩ Hư Thần bị hắn biết tên Lãng Nguyệt, còn tên tu sĩ Kiếp Biến bị hắn thu hồn tên Lãng Duy.
Lãng Duy chẳng những là hộ vệ của Lãng Nguyệt, mà còn là đầy tớ của Lãng Nguyệt.
Băng Thần cung ở Vô Tâm Hải, thuộc vào những môn phái không xuất thế, có chút giống mới Ẩn môn mà Diệp Mặc đã từng gặp qua ở Trái đất.
Nhưng thế lực của Băng Thần cung cũng không nhỏ, tu sĩ Hóa Chân có tám người, có ba tu sĩ Hóa Chân tầng thứ chín, tu vi của công chúa Lãng Anh lại càng thâm sâu không lường được.
Công chúa của Băng Thần cung trước giờ đều là nữ, hơn nữa còn phải là người con gái dung mạo tuyệt sắc cộng với tư chất nghịch thiên.
Cho nên bình thường những người đảm nhiệm chức công chúa cũng không thể là con gái của công chúa nhiệm kỳ trước, hơn nữa sau khi chọn lựa kỹ càng, mới có thể bồi dưỡng thành công chúa được.
Mỗi lần khi bồi dưỡng một công chúa cho nhiệm kỳ sau, đều có hơn mười người con gái được tuyển chọn, đến khi chọn ra một người xuất sắc nhất trong số đó.
Công chúa Lãng Anh này sớm đã chọn một người con giá tên Đại Vân.
Đại Vân dung mạo và tư chất đều rất tuyệt.
Theo quy tắc của Băng Thần cung, bình thường chồng của công chúa hiện thời đó cũng đều là con trai của công chúa nhiệm kỳ trước.
Vốn dĩ vẫn là như vậy, nhưng bây giờ công chúa Lãng Anh lại có ba người con trai, Lãng Nguyệt là con trai thứ hai của công chúa Lãng Anh của Băng Thần cung.
Nhưng con trai thứ ba lại ngắm trúng Đại Vân, hoặc là nói ba người con trai đều muốn làm chồng của công chúa.
Còn về chuyện thích dung mạo tư chất đều là Đại Vân tuyệt sắc, còn muốn thành chồng của của công chúa, những chuyện này cũng không quan trọng nữa rồi.
Ba người con trai không ngờ lại tranh nhau một người vợ công chúa, cũng là một chuyện khó giải quyết.
Cuối cùng công chúa hiện thời của Băng Thần cung là Lãng Anh dứt khoát nói với ba cậu con trai của mình, cho mỗi người mười năm, ai có thể trong khoảng thời gian mười năm này làm ra thành tích gì đó khiến cô hài lòng, thì công chúa nhiệm kỳ sau Đại Vân chính là vợ của người đó.
Vì trận đấu này, ba người con trai của Lãng Anh chuẩn bị tất cả, muốn tận dụng mọi cách, Lãng Nguyệt chính là vì việc này mới đến Nam An châu.
Gã vừa mới đến Nam An châu, liền nghe nói chuyện Ma Ngục cấm địa có tiên ma tinh, kết quả đến nộp mạng.
Về mục đích của Lãng Nguyệt và Lãng Duy đến đây, Diệp Mặc bây giờ cũng đã điều tra rất rõ.
Ở thời thượng cổ ở Nam An châu có một tông môn cực lớn tên Băng Thần cung, Băng Thần cung mặc dù thực lực vô cùng cường hãn, nhưng cũng đắc tội với những môn phái khác mà thực lực còn lớn hơn.
Kết quả hai môn phái tranh giành nhau, Băng Thần cung tan thành mây khói, còn một số người của Băng Thần cung lọt lưới chạy đến Vô Tâm Hải, thành lập nên một Băng Thần cung mới.
Băng Thần cung thứ nhất là để sinh tồn được, thứ hai là vì chạy trốn những môn phái truy sát họ, nên ẩn nấp ở Vô Tâm Hải.
Kết quả sau bao nhiêu năm, Băng Thần cung ngược lại lại trở thành thói quen, thành một tông môn không xuất thế.
Lãng Nguyệt chính là vì tìm di tích Băng Thần cung ngày trước, nên mới đến Nam An châu.
Đối với gã mà nói nếu có thể tìm được di tích của Băng Thần cung, hoặc là lấy được một vài thứ gì đó của Băng Thần cung tiền thân ngày trước, sau khi mang nó về Băng Thần cung, gã và hai anh em khác căn bản cũng không còn chút sức tranh giành nào nữa rồi.
Lúc trước gã nhìn thấy những người tiến vào Ma Ngục cấm địa đến tu sĩ luyện khí cũng có, lập tức liền khinh thường Nam An châu, cho rằng tu sĩ của Nam An châu quả thực trình độ quá kém so với Băng Thần cung, căn bản cũng không phải là cấp bậc phía trên gì.
Chính là hai tên tu sĩ Hóa Chân lúc trước, gã cũng không coi ra gì, đó cũng chỉ là hai tên tu sĩ Hóa Chân sơ kỳ mà thôi, tu sĩ Hóa Chân trong Băng Thần cung, tùy tiện có thể lấy ra một người, cũng có thể giết hai người này.
Chính là vì như vậy, mới có câu gã nói Mặc Nguyệt Chi Thành là cái thứ gì, kết quả bị thiên hỏa của Diệp Mặc hóa thành tro.
Sau khi biết Băng Thần cung sớm đã không còn, Diệp Mặc căn bản cũng không còn ý đến Băng Thần cung.
Người con gái tên Thanh Như chẳng qua chỉ là để cho hắn mang hạt châu đến Băng Thần cung mà thôi, hắn còn mang đến làm gì?
Từ những tài liệu này và sự suy đoán của mình, Diệp Mặc phỏng chừng địa chỉ cũ của Băng Thần cung chắc hẳn cũng trong Ma Ngục cấm địa này.
Nhưng cho dù như vậy, hắn cũng không có cách nào đi được.
Sau khi Diệp Mặc nghĩ đến những tin này, cũng không nói gì.
Nhưng Du Nhị Hổ và Lỗ Tiểu Trân sớm đã đơ người ra, bọn họ không ngờ Diệp Mặc lại lợi hại như vậy, một tu sĩ tu vi còn cao hơn Trình Na Na trong tay Diệp Mặc cũng không chịu được trong vài tích tắc, còn Diệp Mặc lại muốn hai tên tu sĩ Hóa Chân kia cút đi, hai tên tu sĩ Hóa Chân đó không ngờ cũng không dám nói thêm lời thừa nào.
Nghĩ đến mình sắp nối nghiệp công pháp tu luyện, Nhị Hổ càng nghĩ càng kích động.
Bất luận thế nào anh ta cũng muốn tu luyện đến mức độ như Diệp Mặc này đây, chỉ có như vậy mới không uổng công tu luyện.
Lỗ Tiểu Trân biết ý tứ của Du Nhị Hổ, nắm lấy tay Du Nhị Hổ.
Cô biết Nhị Hổ không phaỉ vì tư chất không thể tu luyện lên cao, mà là vì anh ta quả thực không muốn đổi công pháp tu luyện của mình.
Vì anh ta từng nói, công pháp này là do sư phụ truyền lại cho, bất luận thế nào, anh ta cũng không đổi.
Nếu như là lời nói của Diệp Mặc, chắc chắn sẽ không như những gì Nhị Hổ nghĩ, anh ta tuyệt đối sẽ đổi công pháp tiếp tục tu luyện.
Nhưng Nhị Hổ cho dù đổi công pháp tu luyện, bây giờ cũng chưa chắc có thể kết đan được, một tán tu không có cơ duyên, muốn kết đan cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Không phải nói Du Nhị Hổ và Lỗ Tiểu Trân, cho dù là Trình Na Na nghe thấy những sự tích lúc trước của Diệp Mặc, cũng có chút không dám tin.
Bây giờ cô tận mắt thấy Diệp Mặc trong nháy mắt giết được hai tu sĩ trên cấp Hư Thần, đến tu sĩ Hóa Chân cũng không dám nói lời thừa nào, cô lập tức biết được, những tin đồn đó hoàn toàn là có thật.
Diệp Mặc lại ôm quyền nói với những tu sĩ vẫn chưa rời đi này:
– Tôi vừa mới đến, muốn hỏi các vị đây, Ngân Nguyệt đan vương của Mặc Nguyệt Chi Thành tôi đi đâu rồi, các vị bằng hữu có ai gặp không?
-Tôi biết, tôi thấy Ngân Nguyệt đan vương dẫn theo Nghiễn Điền đan vương đi về phía Tây…
Một tên tu sĩ lập tức đứng ra nói.
Diệp Mặc vừa dứt lời, liền nhìn thấy hai tên tu sĩ Hóa Chân rời khỏi nơi này vừa nãy vội vàng chạy lại, trong nháy mắt lại đến bên mấy người Diệp Mặc.
Diệp Mặc căn bản cũng không tiếp tục hỏi nữa, hắn đã nhìn thấy Ngân Nguyệt đan vương, còn có hơn trăm tu sĩ nữa đang chen chúc bay về phía bên này.
– Diệp Mặc chạy mau, trong này không phải ma linh, mà là tà linh…
Ngân Nguyệt đan vương còn chưa đến trước mặt Diệp Mặc đã nhìn thấy Diệp Mặc, lại lớn tiếng hét.
Thấy mấy người Thiện Băng Lam cũng ở phía sau đang đạp pháp bảo phi hành đến, Diệp Mặc liền biết Ngân Nguyệt đan vương chắc hẳn là từ miệng của Thiện Băng Lam biết được chuyện mình đến đây.
Ngân Nguyệt đan vương biết được tà linh, rõ ràng biết có thể dùng mồi lửa kì dị đối phó với tà linh.
Diệp Mặc còn muốn hỏi nếu biết dùng mồi lửa kì dị đối phó với tà linh, cũng không cần chạy làm gì.
Nhưng khi thần thức của hắn vừa nhìn thấy vô số bóng đen đang đuổi tới, liền biết được tà linh trong này đối với mấy người Ngân Nguyệt quả thực quá nhiều.
Huống chi, những bóng dáng tà linh này thần thức của hắn cũng có thể nhìn được, thần thức của mấy người Ngân Nguyệt đan vương căn bản cũng không quét được.
Dường như cùng lúc đó, Diệp Mặc lại phóng ra vầng mặt trời thứ hai của Thiên Hỏa Cửu Dương, vốn dĩ uy lực mặt trời màu đỏ của hắn cũng không lớn, nhưng nhiều tà linh như vậy, Diệp Mặc cũng không dám chậm trễ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Dẫn Trước Nhân Loại Một Ngàn Năm [Dịch] Dẫn Trước Nhân Loại Một Ngàn Năm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/03/Dich-Dan-Truoc-Nhan-Loai-Mot-Ngan-Nam-Audio-Truyen.jpg)



![[Audio] Bắc Tống Phong Lưu [Audio] Bắc Tống Phong Lưu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Bac-Tong-Phong-Luu.jpg)

