[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 287 : Cốt Hà (c1431-c1435)
❮ sautiếp ❯Chương 1431: Cốt Hà
Cốt Hà
T
iên Ma Tinh?
Lăng Hiểu Sương kinh ngạc thốt lên, thanh âm của cô chỉ đề cao một chút, nhưng ở trong Ma Ngục cấm địa này thì lại có vẻ như vô cùng bén nhọn.
Dường như để hưởng ứng với tiếng thét của cô, thì ở phía xa xa cũng truyền đến từng đợt tiếng nổ vang, dường như là đang có người công phá thứ gì đó.
Ba người Diệp Mặc rất nhanh đã đi đến nơi phát sinh ra tiếng nổ, lại phát hiện rằng ở chỗ này đã tụ tập mấy trăm tu sĩ, những tu sĩ này vây quanh một con sông dài khô cạn, mà bên trong dòng sông này có rất nhiều những bộ xương khô, chỉ là những bộ xương khô kia đã không có cách nào để đoán ra số năm tồn tại nữa rồi.
Thấy dòng sông khô cạn trước mặt này, thì Diệp Mặc lập tức biết nó chính là Cốt Hà rồi.
Ầm…
Diệp Mặc vừa tới, thì đã nhìn thấy một tên tu sĩ Kiếp Biến đánh ra một mồi lửa mầu hồng, một tiếng kêu bén nhọn phát ra, và sau đó là một miếng tinh thạch rơi trên mặt đất.
Lại là một miếng Tiên Ma Tinh.
Diệp Mặc đã hiểu ra rằng những người này vây quanh Cốt Hà hóa ra chỉ là để há miệng chờ sung, săn bắt Tiên Ma Tinh mà thôi.
Mỗi người chiếm một vị trí, xem ra là đã trải qua một phen tranh đoạt từ trước rồi.
– Thiện tiền bối…
– Lăng tiên tử…
Sau khi ba người Diệp Mặc tới đây, thì lập tức đã có người hướng tới Thiện Băng Lam và Lăng Hiểu Sương chào hỏi.
Những người nhận ra Diệp Mặc tuy rằng ít, nhưng họ cảm thấy rất khó hiểu là vì sao Thiện Băng Lam và Lăng Hiểu Sương lại đi cùng Diệp Mặc tới đây.
Cũng có vài tu sĩ đã biết được chuyện của Đan Thành, Lôi Vân Tông và Vô Cực Tông rồi, cho nên những tu sĩ này thật sự rất muốn tiến lên chào hỏi Diệp Mặc, nhưng lại sợ chính mình vừa đi, thì sẽ bị người khác chiếm mất vị trí có lợi của mình.
Diệp Mặc đang muốn tìm một người hỏi một chút về tin tức của Ngân Nguyệt Đan Vương, thì đã nhìn thấy từ phía Ma Ngục Cốt Hà có mấy tu sĩ đang chạy vội qua.
Những tu sĩ kia vừa nhìn thấy có đông đảo tu sĩ đứng ở bờ sông thì liền vội vã gào lên:
– Các vị đạo hữu, xin hãy hỗ trợ, có rất nhiều Ma Linh đang truy đuổi tới, chúng tôi không phải là đối thủ của chúng.
Kỳ thực thì không đợi mấy tên tu sĩ này kêu lên, thì các tu sĩ đứng ở bờ sông Cốt Hà đã phát hiện ra những Ma Linh đang truy đuổi kia.
Ma Linh khác với Tà Linh, đó là Tà Linh thì không thể dùng thần thức mà nhìn thấy được, nhưng Ma Linh thì chỉ cần nắm bắt được chút quy luật, thì thần thức đã có thể thấy được rõ ràng rồi.
Khi mới bắt đầu thì có thể thần trí không phát hiện ra được Ma Linh, nhưng chỉ một thời gian sau, thì đã có thể sử dụng thần thức mà cảm thụ Ma Linh một cách rõ ràng rồi.
Mười mấy tên tu sĩ vọt qua, mà đám Ma Linh kia số lượng cũng chỉ có hơn mười.
Dưới vô số mồi lửa công kích, thì đảo mắt đã có hơn mười miếng Tiên Ma Tinh xuất hiện rồi.
– Không nên ở lại Cốt Hà này, nhanh chóng đi qua bên kia đi, bên kia là Ma Ngục bình nguyên, sẽ có nhiều Ma Linh hơn.
Chúng ta ở đây thực sự là kiếm được quá ít.
Mấy tên tu sĩ kia sau khi được cứu thì vội vàng nói với các tu sĩ khác.
Nghe được tin tức này, thì những tu sĩ vốn đứng ở bờ Cốt Hà này đều rời đi theo tên tu sĩ vừa bị Ma Linh đuổi chạy kia đi tới Ma Ngục bình nguyên.
Chỉ trong chớp mắt đã lại còn trơ lại ba người Diệp Mặc.
– Sư phụ, chúng ta cũng đi Ma Ngục bình nguyên chứ?.
Lăng Hiểu Sương hỏi.
Thiện Băng Lam nhìn về phía Diệp Mặc, hiển nhiên là muốn hỏi ý kiến của hắn.
Diệp Mặc nghĩ tới Sa Hà bên trong Tây Tích Châu.
Những ma khí hình thành trong đó kết hợp với oán khí bên trong Sa Hà, cuối cùng hình thành một loại Tà Linh.
Cho nên cũng không dám xác định, mà nói:
– Thiện tiền bối, tôi cảm giác Ma Linh ở đây cũng không phải đơn giản như vậy, giết cũng quá mức dễ dàng, hơn nữa tôi luôn luôn cảm thấy bên trong này có một cỗ khí tức quỷ dị.
Thiện Băng Lam trầm mặc một hồi, sau đó nói:
– Tôi nghĩ có thể là do cậu đã trải qua rất nhiều nơi hung hiểm, ví như Băng Thần cấm địa.
Băng Thần cấm địa kia xác thực là vô cùng hung hiểm.
Dựa theo đạo lý mà nói, thì Ma Ngục cấm địa là đệ nhất cấm địa, hẳn là mức độ nguy hiểm phải hơn xa so với Băng Thần cấm địa.
Cho nên cậu mới có loại cảm giác đó.
Kỳ thực thì Ma Ngục cấm địa đúng là rất nguy hiểm, nhưng Huyết Trì thì đã khô cạn, Cốt Hà cũng đã không còn lực hấp dẫn kia, cho nên tôi đoán rằng Ma Ngục cấm địa hẳn là đã xảy ra biến cố gì đó, nên hiện tại mới thành như bây giờ.
Thiện Băng Lam cũng đã nói như vậy, thì Diệp Mặc cũng không giải thích tiếp nữa.
Thấy Diệp Mặc không nói gì, thì Thiện Băng Lam nói tiếp:
– Từ Cốt Hà này thì có ba hướng có thể tiến vào nơi sâu nhất của Ma Ngục cấm địa.
Một hướng là đi tới Ma Ngục bình nguyên, một hướng là đi thông tới Ma Ngục cầu Tam Sinh, còn một hướng là đi thông tới Sa Hà…
– Sa Hà?.
Diệp Mặc giât mình hỏi lại một câu.
Tại Tây Tích Châu cũng có Sa Hà, hơn nữa Tây Tích Châu còn có Ma Vực cấm địa.
Đi tới Ma Vực cấm địa có hai cách, một trong đó là từ Sa Hà mà đi vào.
Lẽ nào ở đây có lối đi thông tới Sa Hà ở Tây Tích Châu? Nếu thật sự là như vậy, thì từ Nam An Châu muốn đi tới Tây Tích Châu cũng có hai con đường rồi.
Một là vượt qua Vô Tâm Hải để đi tới, còn một là thông qua Ma Ngục cấm địa.
Diệp Mặc từ Địa Cầu quay về đây, đương nhiên là biết được Địa Cầu là tinh cầu hình tròn.
Còn đại lục Lạc Nguyệt vô cùng khổng lồ này, thì không có người nào biết nó có phải hình tròn hay không, nhưng cũng không ai có thể khẳng định là đại lục Lạc Nguyệt không phải là một tinh cầu hình tròn cả.
Nếu như đại lục Lạc Nguyệt cũng là một tinh cầu hình tròn, thì việc có thể từ Ma Ngục cấm địa hay Vô Tâm Hải để đi đến cùng một nơi là Sa Hà cũng không phải là điều khó giải thích.
Thiện Băng Lam không chú ý tới biểu tình của Diệp Mặc, gật đầu nói:
– Đúng thế, chính là Sa Hà.
Trước kia tôi nghe được các tiền bối nói như vậy, nhưng lại chưa bao giờ nghe nói có người có thể tới Sa Hà mà trở về cả.
– Nếu không có ai trở về, thì tại sao lại biết một trong ba con đường này đi thông tới Sa Hà chứ?
Lăng Hiểu Sương nghi hoặc.
Thiện Băng Lam mỉm cười:
– Thực sự thì đúng là không ai biết, nhưng đây là đạo lý bất biến, mãi mãi tồn tại mà không cần lý do.
Ba người chỉ nói chuyện một thời gian ngắn, thì lại có hơn mười đạo độn quang cùng hơn trăm tu sĩ đi tới phía ba người Diệp Mặc.
– Thiện sư thúc…
– Thanh Sương sư tỷ…
– Diệp đại ca…
Lần này thì những tu sĩ tới đây thậm chí có người còn biết cả Diệp Mặc, rất nhiều tu sĩ đều đi qua bắt chuyện cùng ba người bọn họ.
Rất hiển nhiên những tu sĩ này chính là tốp người vào sau, cho nên họ đã sớm nghe được tin tức của Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc thấy Thanh Hàn và Thanh Nghi đã tới, trái lại lại có chút cảm giác thân thiết.
Ngày trước ở bên trong Vẫn Chân cấm địa, thì hắn và bốn cô gái cũng coi như là bằng hữu từng chung hoạn nạn rồi.
Cho nên Diệp Mặc vừa bắt chuyện cùng Thanh Hàn và Thanh Nghi thì lập tức hỏi:
– Thanh Nguyệt và Ấu San không đến sao?
– Thanh Nguyệt và Ấu San đã bế quan rồi.
Thanh Hàn vội đáp, trong lòng cô còn đang cảm khái việc sau khi Diệp Mặc tiêu diệt Lôi Vân Tông cùng Vô Cực Tông, mà Diệp Mặc vẫn có thể dùng bộ dạng như trước kia nói chuyện cùng các cô.
– Các con sao đều tới đây?.
Thiện Băng Lam nhìn vài đạo cô của Thanh Mộng Trai nghi hoặc hỏi một câu.
– Chưởng môn nói rằng Ma Ngục cấm địa đã mở ra, để cho chúng con đi tới rèn luyện một phen.
Mấy vị đạo cô của Thanh Mộng Trai cũng lập tức trả lời.
Thiện Băng Lam gật đầu, cô cũng hiểu được ý của chưởng môn.
Đại lục Lạc Nguyệt đã sắp đại loạn, Nam An Châu trở thành một mảnh hỗn loạn.
Nếu như chỉ ru rú trong môn phái mà không ra ngoài rèn luyện, thì vĩnh viễn chỉ là một gốc hoa tươi mà thôi.
Chỉ có trải qua chiến đấu và cảm nhận nhiệt huyết tuôn trào, thì mới có thể có cơ hội trở thành đaị thụ được.
Diệp Mặc trầm mặc xuống, vì hắn đang suy nghĩ xem liệu việc hắn để mấy người Lạc Ảnh ở lại Mặc Nguyệt Chi Thành bế quan tu luyện là chuyện tốt hay chuyện xấu đây?
– Diệp thành chủ, tôi muốn dẫn môn hạ đệ tử của mình đi tới Ma Ngục bình nguyên, còn cậu thì sao?
Thiện Băng Lam cắt đứt dòng suy nghĩ của Diệp Mặc.
Vì đệ tử Thanh Mộng Trai của cô đã tới, cho nên cô không thể tiếp tục đi cùng Diệp Mặc được nữa.
Diệp Mặc gật đầu:
– Được, Thiện tiền bối xin cứ tự nhiên, tôi ở lại chỗ này một lát rồi mới tính tiếp.
Sau khi mấy người Thiện Băng Lam rời khỏi Cốt Hà tiến vào Ma Ngục bình nguyên, thì rất nhiều tu sĩ cũng đi theo vào.
Trong nháy mắt thì chỗ này đã chỉ còn lại một mình Diệp Mặc.
Diệp Mặc sở dĩ không tiến vào Ma Ngục bình nguyên, là vì hắn cảm giác được Cốt Hà này có chút vấn đề, còn vấn đề là cái gì thì hắn không nói ra được, chỉ là do trực giác của hắn thấy rằng Cốt Hà này có chuyện mà thôi.
Cũng có thể nói là ở Cốt Hà này tích lũy vô số hài cốt, vậy mà lại không hề hình thành Tà Linh, điều này khiến cho Diệp Mặc có chút nghi hoặc.
Diệp Mặc đứng trên bờ sông, dùng thần thức quét vào.
Cho dù là thần thức của Diệp Mặc cường đại vô cùng, nhưng cũng không thể thấy được cái gì ở Cốt Hà cả, chỉ là hắn vẫn cảm thấy ở giữa Cốt Hà này có chút kỳ quái.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc liền trực tiếp xuất ra ‘Vụ Liên Tâm hỏa’, thì triển ‘Thiên hỏa Cửu Dương’.
Một vầng thái dương mầu lam nhạt lập tức chiếu rọi lên những hài cốt trên dòng sông, chỉ trong nháy mắt thì đã có mấy cái bóng tràn ra, tốc độ nhanh vô cùng.
Diệp Mặc biến sắc, không ngờ thật sự là Tà Linh.
Hắn không thể hiểu nổi vì sao những Tà Linh này lại không động thủ với những tu sĩ kia, nhưng đã có Tà Linh ẩn náu trong những hài cốt ở Cốt Hà này, thì đồng nghĩa với việc Ma Ngục cấm địa cũng không phải là nơi không có nguy hiểm.
Chỉ cần có Tà Linh, thì đó chính là có vô số sát khí.
Tu sĩ Hóa Chân có thể dùng ‘Vực’ hỏa để thiêu chết Tà Linh trong nháy mắt, chỉ khi nào bị Tà Linh phụ thể, thì mới khó có thể giết chết được nó.
Nhưng những tu sĩ Hóa Chân tiến vào Ma Ngục cấm địa đều không có kinh nghiệm đối phó với Tà Linh, nếu như lần đầu gặp phải Tà Linh, thì còn chưa biết là ai sẽ thắng ai.
Lúc trước sở dĩ Diệp Mặc cảm thấy không thích hợp, nhưng cũng không cảm giác được có nguy cơ, đó là vì những Tà Linh kia không có ý gây bất lợi đối với hắn.
Diệp Mặc thi triển ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ tạo ra một vầng Thái Dương mầu lam nhạt, mà vầng Thái Dương mầu lam nhạt này còn có thể hòa tan cả linh khí thượng phẩm, thì càng không cần nói tới những Tà Linh kia rồi.
Vài tiếng kêu thảm truyền đến.
Dưới ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ đã có những cái bóng nhàn nhạt của Tà Linh bị ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ hòa tan.
Diệp Mặc còn chưa kịp xả cơn tức giận ra, thì đã có một cái bóng nhanh như chớp thoát ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ rồi.
Cái bóng kia sau khi thoát ra khỏi phạm vi của ‘Thiên hỏa Cửu Dương’, thì mơ hồ có một mầu đỏ sẫm.
Tà Linh bình thường có thể khiến cho thần trí của một tu sĩ Hóa Chân bị mê thất, mà loại Tà Linh có mầu đỏ sẫm này có thể thoát ra khỏi ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của hắn thì không cần nghĩ cũng biết đó là một loại Tà Linh vô cùng lợi hại.
Bằng không thì màu sắc không thể biến hóa thành mầu đỏ sẫm như vậy được, cũng không thể nào thoát ra khỏi phạm vi thiêu đốt của ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ do hắn thi triển ra được.
Cái bóng mầu đỏ sẫm kia sau khi chạy ra khỏi phạm vi của ‘Thiên hỏa Cửu Dương’, thì Diệp Mặc đã đuổi theo trong nháy mắt rồi.
Hoàn toàn không chút ý tới những Tà Linh bị ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của hắn thiêu đốt có bỏ lại Tiên Ma Tinh hay không.
Tốc độ của Tà Linh mầu đỏ sẫm kia vô cùng cấp tốc, chỉ chốc lát đã hiện ra tại ngã ba đường.
Hơn nữa cũng không hề do dự chút nào mà chọn một trong ba con đường kia chạy đi.
Diệp Mặc lúc này đã nhìn thấy một tấm bia đá mầu đen trên đường đi.
Trên tấm bia đá này có viết năm chữ mầu đỏ như máu:
– Ma Ngục cầu Tam Sinh.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1432: Dạo Bước Trên Cầu Tam Sinh
Dạo Bước Trên Cầu Tam Sinh
D
iệp Mặc chỉ hơi do dự một chút, thì Tà Linh mầu đỏ sẫm kia đã biến mất trên lối vào Ma Ngục cầu Tam Sinh rồi.
Chỉ chần chờ trong chốc lát, thì Diệp Mặc liền tiến vào lối vào cầu Tam Sinh, nhưng Tà Linh mầu đỏ sẫm thì đã mất hút từ lâu rồi.
Diệp Mặc chỉ truy tìm thêm vài phút, thì đã nhìn thấy một chiếc cầu đá nhỏ.
Cây cầu đá này rộng ba thước, độ dài cũng không quá ba trượng.
Với tu vi của Diệp Mặc thì chỉ cần một bước đã có thể vượt qua vô số chiếc cầu đá giống như thế này.
Nhưng khi Diệp Mặc thấy được chiếc cầu đá này, thì lại cảm giác thấy một trận choáng vàng trong đầu, dường như có thứ gì đó muốn từ sâu trong đầu óc của hắn phát tán ra ngoài vậy.
Đừng nói là sải bước một cái qua chiếc cầu đá này, mà ngay cả đi tới trước một bước thôi cũng đã khó rồi.
Thật là lợi hại.
Tuy rằng Diệp Mặc chỉ cần vận chuyển ‘Tam sinh quyết’ một chút, thì cái cảm giác choáng váng kia đã lập tức biến mất rồi.
Nhưng chỉ thoáng qua một chốc, thì hắn đã nhận ra cái cảm giác choáng vàng đó có điều gì đó rất quỷ dị.
Diệp Mặc dừng lại một lát, lập tức bước lên trên chiếc cầu đá, đồng thời Diệp Mặc đã sẵn sàng để tiến nhập vào thế giới trang vàng bất cứ lúc nào.
Con đường tu đạo là một con đường vô cùng gian khổ, đối với Diệp Mặc mà nói thì ngày hôm nay hắn sợ hãi rút lui, thì sau này khi hắn bắt buộc phải tiến vào một nơi cùng loại với chiếc cầu đá này thì phải lo liệu ra sao?.
Trong nháy mắt khi Diệp Mặc bước lên chiếc cầu đá, thì hắn lập tức cảm giác được vô số khí tức hắc ám chen chúc chui lọt vào trong thức hải của hắn.
Chỉ trong nháy mắt, thì thức hải của hắn đã muốn nổ tung rồi, thậm chí đã trở nên vô cùng hỗn loạn.
Diệp Mặc bỗng nhiên mất tự chủ bước nhanh về phía trước vài bước, sau một khắc thì hắn bỗng nhiên cảm giác được chiếc cầu đá đang gãy đôi, sau đó thì lập tức có ngàn vạn bộ xương khô lao tới bao vây lấy hắn.
Diệp Mặc liền kêu lên một tiếng đau đớn, chỉ vẻn vẹn với một tia thần trí còn sót lại, giúp hắn lập tức tiến vào thế giới trang vàng.
Nháy mắt sau khi hắn tiến nhập vào thế giới trang vàng, thì hắn lập tức cảm giác được xung quanh đều thanh tịnh hẳn.
Cái loại khí tức hắc ám và đống xương khô xung quanh đều biến mất không thấy đâu nữa.
Diệp Mặc thở dài một hơi, sau đó ngồi ở bên cạnh ‘Khổ Trúc’ bắt đầu vận chuyển ‘Tam sinh quyết’ bài trừ khí tức hắc ám trong cơ thể ra.
Chỉ chốc lát thời gian, thì một tia khí tức hắc ám đã bị hắn luyện hóa bài trừ ra ngoài, trôi dạt rõ ràng trước mặt của hắn.
Thấy luồng khí tức hắc ám này, thì chính Diệp Mặc cũng phải âm thầm kinh hãi.
Với sự cường đại về tu vi và chân nguyên cùng thần thức của hắn, vậy mà những khí tức hắc ám này lại có thể vô thanh vô tức mà xâm nhập vào thức hải của hắn, thiếu chút nữa đã khiến thần trí của hắn mê thất ở trên cầu rồi.
Khó trách Thiện Băng Lam nói rằng không một người nào có thể sống sót khi đi lên cầu Tam Sinh cả.
Diệp Mặc phóng ra một mồi lửa thiêu hủy đi khí tức hắc ám kia, sau đó ném một cái trận bàn theo dõi ra bên ngoài.
Từ trong trận bàn, Diệp Mặc nhìn thấy rõ ràng chiếc cầu đã kia trở lại nguyên vẹn như cũ, đâu có gẫy vỡ gì đâu? Càng không có cái đống xương khô vô cùng vô tận kia.
Khí tức hắc ám cùng với ảo cảnh thật là lợi hại.
Diệp Mặc cảm thán một câu, sau đó ngắt lấy một phiến lá ‘Khổ Trúc’ ngậm vào trong miệng, lại một lần nữa xuất hiện trên chiếc cầu đá.
Diệp Mặc vừa xuất hiện trên chiếc cầu đá, thì khí tức hắc ám và ảo cảnh kia lập tức tràn tới, chiếc cầu đá dưới chân dường như lại đang có hiện tượng gẫy ra làm đôi.
Lần này thì Diệp Mặc đã có chuẩn bị, lập tức vận chuyển ‘Tam sinh quyết’, đồng thời phóng xuất ra ‘Vụ Liên Tâm hỏa’.
‘Thiên hỏa Cửu Dương’ một lần nữa được Diệp Mặc thi triển ra.
Một vầng Thái Dương mầu lam nhạt trong nhát mắt hiện ra, ngay sau đó là vô số cái bóng đã hiện ra dưới ánh sáng chiếu rọi của ‘Thiên hỏa Cửu Dương’.
Ngay cả Diệp Mặc cũng cảm thấy da đầu một trận tê dại.
Tà Linh thì hắn gặp qua cũng không phải là một hai cái, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên hắn thấy nhiều Tà Linh tụ kết lại với nhau như vậy, có một số Tà Linh thậm chí đã đến gần sau lưng của hắn rồi, còn hắn thì vì bị khí tức hắc ám cùng với ảo cảnh kia xâm lấn cho nên không hề phát hiện ra.
Diệp Mặc hít một hơi lạnh.
Nhiều Tà Linh như vậy, nếu như toàn bộ chúng rời khỏi Ma Ngục cầu Tam Sinh này, thậm chí là rời khỏi Ma Ngục cấm địa, vậy thì…
Diệp Mặc căn bản là không dám nghĩ tới.
Hắn khẳng định nếu chuyện đó xẩy ra thật, thì Nam An Châu xong đời rồi.
Diệp Mặc thậm chí còn thấy được mấy cái bóng mầu đỏ sẫm ở chỗ này, nhất thời liền nhíu mày.
Dường như là ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của hắn cũng không đủ để đối phó với những Tà Linh có mầu đỏ sẫm này.
Nhưng cho dù là như vậy, thì Diệp Mặc cũng bất chấp tất cả, cho dù là ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ tiêu hao nhiều thần thức hơn nữa, thì Diệp Mặc cũng cứ liên tục rót chân nguyên và thần thức vào trong ‘Vụ Liên Tâm hỏa’.
Vầng Thái Dương mầu lam nhạt treo trên không được Diệp Mặc tận hết sức lực rót vào chân nguyên và thần thức, trong nháy mắt liền bộc phát ra quang mang mầu lam kinh khủng.
Luồng quang mang kia lập tức bao phủ toàn bộ cầu Tam Sinh, vô số Tà Linh dưới quang mang mầu lam nhạt này đều kêu lên một tiếng bén nhọn, sau đó biến thành một đống tro tàn dưới ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của Diệp Mặc.
Nhưng khiến Diệp Mặc kỳ quái chính là những Tà Linh này biết rõ sẽ bị ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của mình thiêu hủy, nhưng vẫn cứ như những con thiêu thân lao đầu vào ngọn lữa, thậm chí cả những Tà Linh có mầu đỏ sẫm cũng không hề chạy trốn.
Những Tà Linh này đều xông thẳng vào ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ được treo trên không, dường như là muốn lôi được ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ xuống thì chúng mới cam lòng vậy.
Diệp Mặc thấy một màn như vậy, thì lại thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục liều mạng rót chân nguyên và thần thức vào ‘Vụ Liên Tâm hỏa’, thôi động ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ một cách toàn lực.
Tà Linh mầu đỏ sẫm tuy rằng rất lợi hại và tốc độ cũng nhanh, nhưng một khi không chạy trốn, thì đều sẽ trở thành tro bụi dưới ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của hắn.
Sự lợi hại của bọn nó chỉ có thể là bỏ chạy trước ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ trong nháy mắt.
Chỉ cần bỏ lỡ cái thời gian nháy mắt này, thì những Tà Linh đỏ sẫm kia cũng không thể chịu được một kích của ‘Thiên hỏa Cửu Dương’.
Lúc này thì Diệp Mặc mới thấy được dòng sông phía dưới cầu Tam Sinh cũng chất đầy những bộ xương khô, chỉ là số lượng xương khô ở dòng sông này còn nhiều hơn ở Cốt Hà mà Diệp Mặc và thầy trò Thiện Băng Lam vừa rồi đi qua nữa.
Diệp Mặc đưa thần thức kéo dài ra ngoài, rất nhanh hắn liền phát hiện được trên phía thượng du của dòng Cốt Hà này còn có một nhánh sông nữa, mà cái Cốt Hà lúc đầu hắn đi qua thì hẳn cũng chỉ là một nhánh sông mà thôi.
Còn Cốt Hà dưới cầu Tam Sinh này mới thực sự là Cốt Hà chân chính.
Nhìn thấy vô số Tà Linh tan biến trước ‘Thiên hỏa Cửu Dương’, thì tâm tình của Diệp Mặc cũng tốt hẳn lên.
Hắn lập tức lấy ra hai viên ‘Phục thần đan’ rồi nuốt xuống. ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của hắn tuy rằng lợi hại, nhưng lượng thần thức tiêu hao cũng cực kỳ khủng bố.
Trong tất cả các công pháp mà hắn sở hữu, thì ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ chính là công pháp tiêu hao thần thức lớn nhất.
Loại công pháp nãy cũng chỉ có hắn mới có thể sử dụng được, chứ đổi lại thành người khác, thì cho dù là có phóng xuất được ra ‘Thiên hỏa Cửu Dương’, thì cũng không dùng được tới một thời ba khắc.
Diệp Mặc quyết định sau khi trở về, sẽ phải sử dụng ‘Dưỡng thần tuyền’ để tu luyện thần thức.
Chỉ có thần thức trở nên cường đại, thì tu vi của hắn mới có thể mạnh hơn được.
Sau khi Diệp Mặc nuốt xuống hai viên ‘Phục thần đan’, thì ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ cũng lập tức bộc phát ra quang mang mầu lam dầy đặc hơn.
Vừa lúc đó, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác được thần trí của mình không còn nữa, ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ thì như là một con cá voi lớn đang hút nước hút cạn đi thần thức của hắn.
Không đợi cho hắn kịp phản ứng, thì đã cảm giác được vầng Thái Dương từ ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của hắn đã biến ảo ra một luồng quang mang mầu lam chói mắt.
Một lát sau thì đã có một vầng Thái Dương thứ hai được diễn sinh ra từ quang mang mầu lam chói mắt kia rồi.
Trong lòng Diệp Mặc nhất thời mừng rỡ, vì vầng Thái Dương kia tuyệt đối không phải là hắn chủ động tu luyện ra, mà là do ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ tự động diễn sinh ra.
Cũng có nghĩa là ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của hắn đã tự động thăng cấp rồi.
Vốn dựa theo sự hiểu biết của Diệp Mặc, thì ‘Vụ Liên Tâm hỏa’ của hắn chưa đạt được màu tím, nên cho dù có diễn sinh ra vầng Thái Dương thứ hai thì uy lực cũng chỉ có thể như vậy, không thể cao hơn.
Nhưng hiện tại sau khi ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ tự động diễn sinh ra vầng Thái Dương thứ hai thì Diệp Mặc biết là hắn đã sai mười phần rồi.
Vầng Thái Dương thứ hai tự động diễn sinh ra này không chỉ lợi hại hơn gấp mấy lần, mà Diệp Mặc còn cảm thấy bản chất của nó căn bản cũng khác với bình thường.
Hắn liền nhanh chóng nuốt xuống thêm mấy viên ‘Phục thần đan’ nữa.
Sau đó thì hắn cũng miễn cưỡng ổn định được hai vầng Thái Dương kia.
Một vầng Thái Dương mầu lam chói mắt, còn một vầng Thái Dương mầu hồng thì lại đẹp mắt.
Sau khi tỉnh táo lại, thì Diệp Mặc mới phát hiện vô số khí tức hắc ám cùng với Tà Linh đã hoàn toàn tan biến dưới ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của hắn rồi.
Diệp Mặc thu hồi lại ‘Vụ Liên Tâm hỏa’, đứng ở trên cầu Tam Sinh cảm thán.
Tự cổ chí kim, không người nào dám đi lên cầu Tam Sinh, còn hắn thì lại đứng ở giữa cầu, hơn nữa còn không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Hiện tại cầu Tam Sinh đã không còn bất cứ cái gì có thể khiến cho người khác bị choáng vàng và mê thất nữa.
Cầu vẫn chỉ là cầu, sông thì vẫn là sông, vô số xương khô đã biến mất hoàn toàn, mà khí tức hắc ám cùng với Tà Linh cũng không còn sót lại chút nào.
Cầu Tam Sinh thì cũng chỉ như vậy mà thôi.
Diệp Mặc lắc đầu, chậm rãi bước đi trên cầu Tam Sinh.
Hắn biết chỉ cần hắn muốn, thì có thể lập tức quay đầu lại hủy đi chiếc cầu này, và từ nay về sau Ma Ngục cấm địa sẽ không còn Ma Ngục cầu Tam Sinh nữa.
Trong lòng Diệp Mặc cũng hiểu, chỉ có hắn mới có thể làm như vậy trên cầu Tam Sinh mà thôi.
Đổi lại thành người khác, thì cho dù có thể đi qua cầu Tam Sinh, cũng không thể nào diệt hết Tà Linh rồi chậm rãi bước qua cầu một cách tiêu sái như hắn cả.
Trừ hắn ra, thì ai có thể có thế giới trang vàng, ‘Khổ Trúc’, thậm chí là cả ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ nữa.
Khí tức hắc ám và Tà Linh trên cầu Tam Sinh đã bị ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của Diệp Mặc thiêu hủy toàn bộ, cái ảo trận dựa vào khí tức hắc ám và Tà Linh kia cũng chỉ còn là một vật trang trí mà thôi.
Điều duy nhất khiến Diệp Mặc không hiểu, là vì sao những Tà Linh kia biết rõ sẽ bị ‘Thiên hỏa Cửu Dương’ của hắn thiêu cháy, mà vẫn không hề chạy trốn, chẳng lẽ chúng lại cố ý muốn chết sao?.
Có lẽ có thể tạm giải thích là, cầu Tam Sinh này do một người nào đó cố ý bố trí, để không cho phép tu sĩ khác đi qua.
Có lẽ cái người bố trí cầu Tam Sinh cũng không thể ngờ rằng thế giới này còn có kẻ như Diệp Mặc hắn.
Cầu Tam Sinh này dường như là được bố trí ra để chờ hắn tới phá hủy vậy.
Diệp Mặc chậm rãi bước qua chiếc cầu đá dài ba trượng.
Tà Linh đã không còn, thì chiếc cầu đá này cũng chỉ còn là một chiếc cầu bình thường mà thôi.
Diệp Mặc đi qua cầu đá, thì phía đối diện hắn lại thấy được một gò núi giống như là một phần mộ.
Bên ngoài gò núi là một mảnh đen kịt, thần thức căn bản là không thể nào quét vào được.
– Lại là một cái phong ấn sao?.
Diệp Mặc kinh ngạc thốt lên.
Hắn là một tông sư trận pháp, nên chỉ liếc mắt là đã thấy được cái gò núi này chính là mọột cái phong ấn.
Diệp Mặc tiện tay hạ xuống một đạo lôi kiếm.
Cái phong ấn ở gò núi này hiển nhiên là vô cùng yếu đuối, chỉ một đạo lôi kiếm thì đã bị phá nát rồi.
Sau khi phong ấn bị mở ra, thì bên trong chỉ có một bộ xương khô.
Không biết là ai nhàm chán như vậy, lại đi phong ấn một bộ xương khô như thế này chứ?.
Đồng thời Diệp Mặc cũng có chút nghi hoặc.
Sau khi hắn triệt để thiêu hủy toàn bộ khí tức hắc ám cùng Tà Linh trên cầu Tam Sinh, thì toàn bộ xương khô đều đã biến mất, vì sao ở đây vẫn còn lại một bộ xương khô?
Sau khi Diệp Mặc nhìn vào bộ xương khô này, thì chính hắn cũng cảm thấy da đầu muốn vỡ ra.
Cái bộ xương khô này không biết đã chết được bao nhiêu năm rồi, vậy mà vẫn có một mùi tanh hôi khủng khiếp, hơn nữa bên ngoài bộ xương khô còn có vố số những con sâu bò qua bò lại.
Đằng sau cầu Tam Sinh của Ma Ngục cấm địa thậm chí còn có loại khung cảnh đáng ghét này sao? Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào những con sâu kia, bỗng nhiên lại cảm giác được rằng loại sâu này thì hắn đã từng gặp qua rồi.
‘Thôn hỏa trùng’? Diệp Mặc vưà nhớ tới cái tên này, thì liền nghe thấy một tiếng cười ha hả truyền đến.
Chính Diệp Mặc cũng bị tiếng cười kia làm cho kinh hãi lùi về phía sau mấy bước.
Bởi vì hắn phát hiện ra rằng tiếng cười kia chính là từ bộ xương khô phát ra.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1433: Lai Lịch Của Bộ Xương Khô
Lai Lịch Của Bộ Xương Khô
H
a ha ha…
Tiếng cười của đống xương khô càng lúc càng điên cuồng, thậm chí cũng không thèm nhìn Diệp Mặc một cái nói:
– Sở Cửu Vũ, trùng ma ta vẫn còn sống, anh thì sao? Lão phu cũng không tin, bây giờ anh còn bản lĩnh xuất hiện trước mặt lão phu.
Giọng nói kia rít lên như gió, vô cùng chói tai, mơ mơ hồ hồ, nhưng Diệp Mặc lại nghe thấy rất rõ.
– Trùng ma?
Diệp Mặc nhìn thấy thôn hỏa trùng kinh tởm trên thân bộ xương khô này, bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, sau đó hắn trầm giọng hỏi:
– Anh là Thôn Hỏa Trùng Ma mà mấy chục năm trước tung hoành ở đại lục Lạc Nguyệt? Anh không phải là bị Sở Cửu Vũ tiền bối giết chết rồi sao? Sau lại vẫn còn sống?
Thôn Hỏa Trùng Ma năm đó ỷ vào thôn hỏa trùng trưởng thành, tung hoành ngang dọc, giết hại vô số người, gã giết người và tiêu diệt tông môn hoàn toàn khác người khác.
Gã hoàn toàn dựa vào cảm xúc của mình, thậm chí cũng không cần lý do gì mà giết chết.
– Sở Cửu Vũ tiền bối? Với những lời này của anh, hôm nay lão phu cũng phải giết chết anh rồi.
Nhưng trước khi lão phu giết anh, anh trả lời lão phu vài câu hỏi, lão phu có thể giữ toàn thây cho anh.
Bộ xương khô kia dừng tiếng cười lại, lạnh lùng nhìn Diệp Mặc nói, chỉ có điều tiếng cười lạnh lùng của gã nghe giống như tiếng cưa sắt, vang vọng.
– Không đúng, anh là sao có thể đến đây được?
Bộ xương khô kia hình như nhớ ra đây là nơi nào.
Diệp Mặc căn bản không trả lời câu hỏi của bộ xương khô này, hắn đã thầm phóng Vô Ảnh ra, đồng thời không sợ hãi gì nói:
– Vừa nãy cũng là tôi phá tan phong ấn của anh, nếu không anh bây giờ còn có thể đang nằm trong quan tài đó rồi, tôi cũng không hi vọng anh báo đáp, trước khi tôi trả lời câu hỏi của anh, tôi cũng muốn hỏi anh vài câu.
– Hả, chỉ là một tên Hóa Chân tầng thứ ba nhãi nhép, không ngờ lại to gan như vậy, chẳng lẽ cái tên Thôn Hỏa Trùng Ma của tôi cũng không dùng được nữa rồi?
Bộ xương khô kia cũng không sợ gì Diệp Mặc, ngược lại lại nghi ngờ.
Gã thật sự nghi ngờ, cái tên Thôn Hỏa Trùng Ma của gã đến trẻ con khóc trong đêm cũng dừng lại.
Tu sĩ chết trong tay gã căn bản cũng không kể hết, tông môn bị gã tiêu diệt cũng xếp thành hàng dài, năm đó ngoại trừ tên biến thái Sở Cửu Vũ, còn ai không sợ gã?
Diệp Mặc cũng không để ý, trực tiếp hỏi:
– Cái phong ấn kia là anh phong ấn chính mình? Anh thoát mạng được từ tay Sở Cửu Vũ tiền bối, sau đó trốn trong này không dám ra ngoài, đồng thời cũng sợ bộ hài cốt của mình bị ma khí ăn mòn toàn bộ, nên mới phong ấn mình lại.
– Haiz, tôi đúng là xem thường tiểu tử Hóa Chân anh rồi, trẻ tuổi như vậy đã tu luyện đến Hóa Chân không phải nói, còn biết tôi chính là tự phong ấn mình.
Thôn Hỏa Trùng Ma lại thở dài một tiếng, bắt đầu đánh giá Diệp Mặc.
Diệp Mặc mặc dù vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng cũng vô cùng kinh hãi, hắn cũng không phải là kinh hãi Thôn Hỏa Trùng Ma còn sống, cái mà hắn kinh hãi là Thôn Hỏa Trùng Ma sao lại qua được cầu Tam Sinh mà đến nơi này.
Hắn có thế giới trang vàng còn có Tam Sinh quyết, thậm chí còn có Khổ Trúc và thiên hỏa, mới từ cầu Tam Sinh qua đây, Thôn Hỏa Trùng Ma này lúc đầu làm sao có thể qua đây được?
Diệp Mặc mặc dù trong lòng khiếp sợ, nhưng vẫn thản nhiên nói:
– Nói cách khác, tôi không phá vỡ phong ấn của anh, anh căn bản cũng không ra ngoài được.
Thôn Hỏa Trùng Ma lại cười khẩy một tiếng nói:
– Cho dù anh không đến, qua hàng trăm năm nữa, lão phu cũng có thể phá phong ấn mà ra ngoài.
Chỉ có điều lão phu nghi ngờ, anh chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba làm sao có thể qua được cầu Tam Sinh? Đến được đây?
Sự nghi ngờ của gã và Diệp Mặc giống nhau, cầu Tam Sinh đó người bình thường có thể qua được sao? Thôn Hỏa Trùng Ma gã bị Sở Cửu Vũ truy đuổi không còn chỗ để trốn, cũng may gã có một con Thôn Hỏa Trùng đã tiến hóa lên cấp mười hai.
Gã từ bỏ vãng sinh và kiếp sau của mình, ký tác nguyên thần của chính mình vào Thôn Hỏa Trùng.
Kết quả Thôn Hỏa Trùng bị đốt chết, gã mới có thể sống lại được.
Gã sở dĩ không sợ không ra được ngoài, là vì gã vẫn còn một Độn không phù thượng cổ nữa.
Sau khi hỏi ra câu này, Diệp Mặc liền biết được hắn đoán cũng không nhầm, Thôn Hỏa Trùng Ma này quả nhiên đã qua được cầu Tam Sinh.
Thấy Diệp Mặc lộ vẻ kinh dị, Thôn Hỏa Trùng Ma không nhịn được nói:
– Trả lời câu hỏi của tôi, tôi sẽ cho anh toàn thây, thứ nhất Sở Cửu Vũ đã chết hay chưa? Thứ hai lối vào Ma Ngục cấm địa đã bị bịt lại, sao anh lại có thể vào đây được, rồi làm sao lại có thể qua cầu Tam Sinh được?
Diệp Mặc biết đối phương là Thôn Hỏa Trùng Ma, sau khi hỏi hai câu hỏi, sớm đã không còn sự nhẫn nại nói nhảm cùng trùng ma này rồi. ‘Tử Đao’ cũng đã được phóng ra, một đường đao màu hồng tím được bổ đến.
Thôn Hỏa Trùng Ma thấy mình còn chưa động thủ, đối phương chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba không ngờ lại dám chủ động động thủ, lập tức giận tím mặt.
Giơ một tay lên, thôn hỏa trùng trên toàn thân gã xông về phía Diệp Mặc.
Thình thịch…
Sau khi Tử Đao của Diệp Mặc bổ ra, Thôn Hỏa Trùng Ma không ngờ lại dùng chính cánh tay của bộ xương khô của mình đỡ lấy ‘Tử Đao’, đường hồng tím của Diệp Mặc phóng ra đập vào bộ xương khô đó, không ngờ lại phát ra từng đợt âm thanh.
Ken két…
Thôn Hỏa Trùng Ma bỗng nhiên cả người run rẩy, lui về phía sau mấy bước, không dám tin nhìn xương cánh tay của mình.
Cánh tay của gã không ngờ lại bị con dao thái rau của một con kiến hôi Hóa Chân đánh gãy một đoạn.
Chẳng lẽ tu sĩ bây giờ lại lợi hại như này rồi? Chỉ là một tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba không ngờ cũng mạnh đến mức này? Vậy nếu như mình gặp phải tên Hóa Chân hậu kỳ, thậm chí Hóa Chân viên mãn thì thế nào? Nhất định phải sớm khôi phục lại sức mạnh của mình mới được.
Thôn Hỏa Trùng Ma bỗng nhiên cảm thấy thân mình run rẩy, còn chưa đợi gã hoàn hồn lại, gã lại cảm thấy xung quanh mình cảm giác chậm rãi lại.
– Vực…
Thôn Hỏa Trùng Ma càng kinh hãi hơn, cũng không nghĩ ngợi gì, điên cuồng vận chuyển chân nguyên, thần thức đồng thời thúc giục những con thôn hỏa trùng chậm như rùa xông về phía Diệp Mặc.
Những con thôn hỏa trùng vốn dĩ chậm như rùa bỗng nhiên tốc độ trở nên nhanh chóng.
Diệp Mặc để Vô Ảnh tùy thời chuẩn bị, Thiên Hỏa Cửu Dương cũng đã được phóng ra, cái mà hắn lo lắng chính là Thiên Hỏa Cửu Dương không thể nào tiêu diệt được thôn hỏa trùng.
Thôn hỏa trùng vốn dĩ là nuốt lửa, thiên hỏa của hắn cũng là lửa.
Thấy Diệp Mặc phóng ra một ngọn lửa, Thôn Hỏa Trùng Ma hừ lạnh một tiếng, cũng không nói câu nào, Thôn Hỏa Trùng của gã nếu như sợ lửa, thì cũng không gọi là Thôn Hỏa Trùng nữa rồi.
Nếu như không phải thôn hỏa trùng của gã hàng nghìn hàng vạn năm không tiến hóa, trước mặt chỉ là một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba, sớm đã bị gã giết chết rồi.
Cho dù là vực đại thành thì đã sao?
Két một tiếng giòn vang, vực của Diệp Mặc vây khốn Thôn hỏa trùng cũng đã bị vỡ vụn, Thôn Hỏa Trùng Ma đồng thời cũng mở rộng vực của mình ra.
Gã hận sức mạnh của mình quá hao tổn, nếu không, cho dù Diệp Mặc có lợi hại đi nữa, thì Thôn Hỏa Trùng Ma gã làm sao phải sợ một tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba?
Lúc này một vòng mặt trời màu lam cũng đã dâng lên, Thôn Hỏa Trùng Ma lập tức lại lần nữa giọng run run nói:
– Vụ Liên Tâm Hỏa, Thiên Hỏa Cửu Dương… Huyền Hoàng Ngũ Hành đồ không ngờ bị anh lấy được rồi.
Vụ Liên Tâm Hỏa của Hồng Lão Quỷ anh lấy được ở đâu vậy…
Giọng nói của Thôn Hỏa Trùng Ma phát ra, thôn hỏa trùng của gã cũng đã phát ra những tiếng nổ bụp bụp dưới Thiên Hỏa Cửu Dương, nhanh chóng những thôn hỏa trùng đó hóa thành tro bụi.
Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng ngạc nhiên những thôn hỏa trùng này cũng đã qua nhiều năm như vậy rồi, sao lại không chịu nổi một đòn? Nghĩ lại, hắn liền hiểu ra đây là chuyện gì, những thôn hỏa trùng này cho dù có lợi hại đi nữa, bao nhiêu năm như vậy không được mồi lửa ôn dưỡng, cũng đói sắp chết rồi, nói gì đến thăng cấp nữa.
Hơn nữa, Thiên Hỏa Cửu Dương của hắn cũng đã là mặt trời màu lam rồi, thôn hỏa trùng bình thường như này dưới mặt trời màu lam kia còn có thể sống được mới là chuyện lạ.
Trùng ma này nhận ra Thiên Hỏa Cửu Dương của mình cũng không ngạc nhiên, nhưng Huyền Hoàng Ngũ Hành đồ kia là thứ gì? Chẳng lẽ chính là pháp thuật Ngũ hành cơ bản mà lúc trước mình lấy được sao?
Thấy thôn hỏa trùng của mình bị thiên hỏa của Diệp Mặc hóa tro bụi, Thôn Hỏa Trùng Ma trong lòng lại càng lo lắng.
Gã thực sự nghĩ không thông mình vừa mới ra sao lại gặp phải một tu sĩ cấp thấp biến thái như này chứ, cho dù là thôn hỏa trùng của gã đói bao nhiêu năm rồi, nhưng một tu sĩ Hóa Chân viên mãn gã cũng có thể tiêu diệt một cách dễ dàng.
Những thôn hỏa trùng trước mặt này đều là mệnh căn của gã, thiếu đi một con cũng là chuyện muốn lấy mạng gã rồi, chỉ cần hắn hồi phục lại sức mạnh của những thôn hỏa trùng này, cho dù Diệp Mặc có thiên hỏa và Thiên Hỏa Cửu Dương, gã cũng không sợ.
Nghĩ tới đây Thôn Hỏa Trùng Ma lại muốn chạy trốn, gã không muốn chết dập đầu ở chỗ này cùng Diệp Mặc.
Tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba trẻ tuổi này quá kinh dị rồi.
Chẳng những có thiên hỏa còn biết Thiên Hỏa Cửu Dương không nói làm gì, đáng sợ hơn chính là vực của hắn không thấp hơn gì mình.
Thôn Hỏa Trùng Ma vừa điên cuồng vận chuyển vực của mình, lại cổ động chân nguyên còn lại của mình, trợ giúp cho thôn hỏa trùng của gã, đồng thời lén lén chuẩn bị khởi động độn không phù.
Diệp Mặc cảm nhận được Thôn Hỏa Trùng Ma hình như muốn chạy trốn, như hắn bị thôn hỏa trùng ngăn lại rồi, những thôn hỏa trùng này mặc dù không chịu nổi một đòn của Thiên Hỏa Cửu Dương, nhưng không chịu được nhiều lắm, hơn nữa dưới sự ủng hộ chân nguyên của trùng ma, thời gian chịu đựng của thôn hỏa trùng lại càng được kéo dài thêm.
Thi triển Thiên Hỏa Cửu Dương hao tổn quá nhiều thần thức, hắn ngay lập tức cũng không có cách nào đối phó được với Thôn Hỏa Trùng Ma này, lập tức lớn tiếng quát:
– Trùng ma, anh có phải có một hồ lô giấu đi rồi không, trong hồ lô đó còn có rất nhiều thôn hỏa trùng?
Diệp Mặc lúc đầu giết chết Mẫn Vô Kiếm của Vô Cực tông, Mẫn Vô Kiếm cũng dùng thôn hỏa trùng, Diệp Mặc phỏng chừng Mẫn Vô Kiếm không thể nào chăn nuôi được thôn hỏa trùng, nói không chừng chính là tên này, lập tức lừa gã.
Khiến cho Diệp Mặc không ngờ tới chính là, sau khi hắn nói xong, Thôn Hỏa Trùng Ma lập tức như điên cuồng vậy, xông về phía Diệp Mặc:
– Tên nhãi nhép kia, lão phu xé nát ngươi ra.
Diệp Mặc suy đoán không sai, Mẫn Vô Kiếm dùng hồ lô thôn hỏa trùng kia chính là của Thôn Hỏa Trùng Ma trước mặt này, đó là chút vốn mà gã rời núi.
Thôn Hỏa Trùng Ma không ngờ, thôn hỏa trùng của gã lại bị Mẫn Vô Kiếm phát hiện ra, cuối cùng dùng đối phó Diệp Mặc, lại bị Diệp Mặc tiêu diệt hoàn toàn.
Thôn Hỏa Trùng Ma không muốn sống xông về phía Diệp Mặc, Diệp Mặc lại không sỡ hãi.
Hắn không sợ bộ xương này liều mạng, hắn chỉ sợ bộ xương này chạy trốn.
Tử Đao của Diệp Mặc lại lần nữa phóng ra, lần này thần thức của hắn không đủ, mạnh mẽ phóng ra Tử Đao, thôn hỏa trùng xông về phía hắn, đây là một cơ hội, cho dù hắn liều mạng thần thức bị thương, cũng phải giết chết lão già này.
Diệp Mặc trong lòng lại thầm than mình xui xẻo, nếu như không phaỉ lúc trước hắn trên cầu Tam Sinh tiêu hao quá nhiều thần thức, bây giờ hắn cũng không phải khổ sở như này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1434: Lão Ma Kinh Hãi Chạy Trốn
Lão Ma Kinh Hãi Chạy Trốn
T
hôn Hỏa Trùng Ma sau khi xông lên được vài bước, lại dừng bước, gã không dùng xương cốt của mình để chặn Tử Đao của Diệp Mặc lại nữa, mà lại vung tay lên, vô số những con Thôn Hỏa Trùng thay cho gã xông đến Diệp Mặc, những con Thôn Hỏa Trùng này tạo thành một vòng vây hình cung, dường như muốn bao vây hoàn toàn Diệp Mặc lại.
Thiên Hỏa Cửu Dương của Diệp Mặc mặc dù lợi hại, muốn đốt những Thôn Hỏa Trùng này thành tro bụi, cũng cần phải có chút thời gian.
Chút thời gian này, lớp Thôn Hỏa Trùng bên trong sớm đã nuốt chửng hắn rồi.
Mặc dù hắn tu luyện đến Thần cảnh rồi căn bản cũng không sợ những Thôn Hỏa Trùng này cắn nuốt, nhưng cảm giác rợn người, khiến Diệp Mặc không muốn bị những con Thôn Hỏa Trùng này cắn vào người.
Diệp Mặc trong lòng cũng thầm khâm phục, trên thân hình xương cốt kia rốt cục có bao nhiêu Thôn Hỏa Trùng? Lúc này hắn không dám để cho Vô Ảnh tiếp tục ẩn nấp một bên nữa, trực tiếp phát ra tín hiệu, để Vô Ảnh xông lên.
Phần phật…
Những đường đao màu hồng tím lại phóng đến những con Thôn Hỏa Trùng, một không gian không chút trở ngại nào xuất hiện trước mặt Diệp Mặc, những con Thôn Hỏa Trùng bị Diệp Mặc bổ trúng tan thành bã vụn, mùi hôi thối xông lên tứ phía.
Diệp Mặc đang định cho mấy con Thôn Hỏa Trùng này đao nữa, thì lại có cảm giác nguy hiểm truyền đến.
Không đợi Diệp Mặc lùi về sau, một tiếng nổ ầm kinh thiên vang lên.
Vì lúc trước không có bất kỳ dấu hiệu nào, Diệp Mặc thậm chí chuẩn bị tiến vào thế giới trang vàng cũng không có, liền bị trận nổ kinh khủng kia bao vây hoàn toàn lại.
Hắn chỉ có thể trong nháy mắt nghĩ tới, Thôn Hỏa Trùng Ma sẽ phát nổ bầy Thôn Hỏa Trùng bao vây lấy Diệp Mặc này.
Thôn Hỏa Trùng Ma thấy kế hoạch của mình thành công, vô thanh vô tức phát nổ Thôn Hỏa Trùng, trong lòng lại càng vui sướng, gã biết không phải mình còn lợi hại hơn đối phương, mà là vì đối phương không gian trá như mình, nên mới trúng kế.
Bị bầy Thôn Hỏa Trùng của gã phát nổ, cho dù thần tiên chắc cũng chỉ còn nửa cái mạng.
Cái đáng tiếc duy nhất chính là, lần này lãng phí quá nhiều Thôn Hỏa Trùng rồi.
Trong khi Thôn Hỏa Trùng Ma còn đang đắc ý, gã bỗng nhiên cảm thấy xương cốt toàn thân lạnh run, nguyên thần của gã thậm chí đang bị thứ gì đó cắn nuốt.
Đồng thời khi gã chưa kịp phản ứng lại, lại có một đường đao hồng tím xoẹt đến.
Tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba này không ngờ chưa chết? Chẳng những không chết, hơn nữa còn không bị việc gì? Thôn Hỏa Trùng Ma lúc này mới kinh hoảng thực sự.
Lúc trước gã tức giận có một nửa là giả tạo, hồ lô đó là hậu thủ của gã không sai, nhưng gã chủ yếu muốn để Diệp Mặc hạ thấp cảnh giác, bây giờ gã không ngờ đánh lén đối phương, nhưng đối phương cũng lại đang đánh lén gã.
Thôn Hỏa Trùng Ma cảm thấy nguyên thần của mình đau đớn như đang bị xé rách, gã điên cuồng vận chuyển chân nguyên muốn bức ra khỏi thứ đang cắn nuốt nguyên thần của gã.
– Vô Ảnh tầm…
Thôn Hỏa Trùng Ma nhanh chóng biết được trên thân thể mình có thứ gì, toàn thân phát run lên, gã chỉ là một khung xương không có máu thịt gì, một khi bị Vô Ảnh cắn nuốt nguyên thần, thì gã sẽ chết còn khổ sở hơn nhiều lần.
Lúc này Thôn Hỏa Trùng Ma cũng không còn tâm trạng nghĩ tu sĩ biến thái nghịch thiên này từ đâu đến nữa, gã thậm chí đến nguyên thần của mình cũng tự nổ một phần rồi, cố gắng bức Vô Ảnh ra khỏi người, đồng thời cũng không nghĩ ngợi gì khởi động độn không phù chuẩn bị chạy trốn.
Ầm… răng rắc…
Tử Đao của Diệp Mặc hoàn toàn bổ trúng Thôn Hỏa Trùng Ma, bổ đôi người Thôn Hỏa Trùng Ma ra.
Một đường ánh sáng lờ mờ hiện ra, thân thể còn lại của Thôn Hỏa Trùng Ma biến mất hoàn toàn trong màn ánh sáng mờ ảo đó.
Diệp Mặc nhìn thấy nửa thân hình còn lại có cánh tay trên mặt đất, trong lòng lại thầm kinh hãi.
Nếu như vực của Thôn Hỏa Trùng Ma kém một chút, thì hôm nay bộ khung xương này của gã cũng không còn lấy một cái xương nào.
Đáng tiếc bị tên đó chạy thoát rồi, nhưng cho dù gã chạy thoát rồi, mình ra ngoài cũng phải giết chết trùng ma đó, nếu không thì họa lớn rồi.
Diệp Mặc vung tay lên một đốm lửa hạ xuống thiêu đốt bộ xương đó thành tro bụi.
Lúc này mới lấy ra hai viên Phục thần đan nuốt xuống, liêp tục thi trển Thiên Hỏa Cửu Dương, đối với hắn mà nói cũng có chút khó khăn.
Thôn Hỏa Trùng Ma quá cáo già, lúc trước gã dường như đang tức giận mình, lúc này, gã đã hoàn toàn biến mất rồi, nếu không độn không phù cũng không thể nào khởi động nhanh như vậy được.
Diệp Mặc cũng không biết, lúc này càng bi thương hơn lại chính là Thôn Hỏa Trùng Ma đã chạy thoát.
Gã cho rằng mình gặp một con kiến hôi Hóa Chân tầng thứ ba, có thể khi dễ hắn.
Không ngờ, tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba này quá nghịch thiên rồi.
Chẳng những có thiên hỏa, còn có cả Thiên Hỏa Cửu Dương, thậm chí còn có vực cường hãn và Vô Ảnh Tầm.
Con dao thái rau của hắn, quả thực là muốn mạng.
Trong trời đất này sao lại có tu sĩ nghịch thiên như vậy? Cho dù Sở Cửu Vũ khi ở Hóa Chân tầng thứ ba, cũng không thể nào bằng tu sĩ biến thái mà vừa nãy gã gặp được.
Trận chiến này, gã chẳng những không giết được tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba trẻ tuổi kia, còn tiêu hao chín phần Thôn Hỏa Trùng, mất một nửa non cơ thể, thậm chí đến nguyên thần cũng bị mất 1/5.
Gã tự giam mình trong này mấy nghìn năm, vốn dĩ tu vi đã đại vực rồi.
Bây giờ chiến đấu với tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba trẻ tuổi kia, tu vi của gã lại càng giảm đi một nửa lớn.
Lúc này đối với gã mà nói, quan trọng nhất chính là kiếm chỗ tu luyện khôi phục lại sức mạnh.
Gã thề, chỉ cần sức mạnh không khôi phục đến 100%, gã nhìn thấy tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba trẻ tuổi kia cách bao xa thì sẽ chạy bao xa.
…
– Huyền Hoàng Ngũ Hành đồ?
Diệp Mặc lấy ra một bức tranh sơn thủy, nhưng cũng không phát hiện ra chỗ khác lạ nào.
Vẽ cũng chỉ là cách vẽ bình thường, sông và núi mà thôi.
Diệp Mặc lắc đầu, lại thu lại bức tranh sơn thủy đó.
Nếu như bức tranh sơn thủy này đúng là đồ tốt thật, thì cũng không đến lượt hắn lấy đi.
Tên Tiết Vưu Phong đó chắc chắn không chịu lỗ mà không lấy bức tranh sơn thủy này đi? Điều đó là không thể nào.
Sau khi xác định bên cạnh không còn thứ gì nguy hiểm nữa, Diệp Mặc rời khỏi đầu cầu Tam Sinh trong Ma Ngục cấm địa, cẩn trọng đi vào trong.
Diệp Mặc chú ý, trên mặt đất xung quanh chỗ hắn và trên đá đều là màu đen.
Hắn không nhìn thấy dấu tích trận pháp nào xung quanh, thần thức chỉ có thể nhìn xa được mấy nghìn mét.
Bây giờ tà linh trong cốt hà cũng đã bị Diệp Mặc giết sạch sẽ rồi, Diệp Mặc sở dĩ còn muốn đi vào trong, là vì hắn cảm thấy nếu như trong Ma Ngục cấm địa có ấn kỳ phong ấn không gian, thì ấn kỳ đó nhất định ở bên này cầu Tam Sinh.
Cầu Tam Sinh ngoại trừ hắn ra, cũng không có ai có thể tiến vào được, ấn kỳ của phong ấn đặt trong này mới là chỗ thích hợp nhất.
Dọc theo con đường đá vụn, Diệp Mặc cũng không đi bao xa, chỉ trong thời gian nửa tuần hương, Diệp Mặc liền nhín thấy một đỉnh núi đen như mực.
Trên đỉnh núi đó ngoài ba chữ “Ma Ngục phong” thì trụi lủi, không còn một cây cối hay bụi cỏ nào cả, thậm chí đến đá vụn cũng không có.
Phía dưới Ma Ngục phong này còn có một con đường trải đá màu xanh, con đường này kéo dài tít tắp, Diệp Mặc cũng không thể nào dùng thần thức quét đến điểm cuối được.
Nơi con đường màu xanh này xuất hiện hòan toàn là mặt đất màu đen, cũng có chút bắt mắt.
Nếu như đổi lại là người khác, chắc chắn sẽ men theo con đường trải đá màu xanh này mà tiếp tục đi xem xét.
Nhưng Diệp Mặc lại dừng bước lại, thần thức và thần hồn của hắn vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa giác quan thứ sáu của hắn không ai bằng được.
Hơn nữa hắn còn là một tông sư trận pháp cấp chín đứng đầu, cho nên hắn vừa nhìn liền biết ngọn núi này có vấn đề gì đó, ngọn núi này không giống một ngọn núi, mà giống một trận pháp hơn.
Diệp Mặc phóng Tử Đao ra, hướng về phía ngọn núi đó bổ đến.
Ầm…
Sau một tiếng nổ vang, Diệp Mặc liền cảm thấy hắn không phải bổ trúng ngọn núi đó, mà là bổ trúng vào một chướng ngại trong hư không.
Sắc tím tràn ra, ngọn núi màu đen vừa nãy sớm đã biến mất không còn.
Một cột sáng khổng lồ xuất hiện trước mặt Diệp Mặc, còn trong cột sáng đó không ngờ lại có bàn tròn bát quái cực lớn.
– Ấn kỳ phong ấn không gian?
Diệp Mặc lẩm bẩm nói một câu, phong ấn không gian trong Sa Hà là thông qua không gian ẩn giấu, còn trong này thì lại thông qua biến hóa thành một ngọn núi cực lớn.
Hai cách này khác nhau, nhưng Diệp Mặc nhận ra trước mặt là ấn kỳ phong ấn không gian không nghi ngờ gì.
Khiến cho Diệp Mặc kinh hãi đương nhiên không phải là phong ấn Bát Quái, cũng không phải là tìm được ấn kỳ phong ấn tu sĩ Nam An châu, mà là xung quanh bàn tròn Bát Quái này có gần nghìn tiên tinh.
Tiên tinh trong này dường như còn ít hơn trong Sa Hà, nhưng gần nghìn tiên tinh đối với hắn mà nói nếu như lấy được toàn bộ, hắn căn bản cũng không lo lắng chuyện thăng cấp lên Hóa Chân viên mãn nữa rồi.
Diệp Mặc cũng đã được nhìn quá nhiều thứ tốt rồi, thế giới trang vàng, Khổ Trúc, thiên hỏa… Nhưng cho dù như vậy, Diệp Mặc nhìn thấy gần nghìn tiên tinh này cũng không ngừng kích động.
Đừng nhìn bây giờ hắn là tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba, nếu như không có tiên tinh, có thể mấy người Khinh Tuyết phi thăng rồi, hắn vẫn còn giậm chân ở mức Hóa Chân.
Nếu như muốn phi thăng thật, Diệp Mặc thà rằng mình phi thăng trước, với sức mạnh của hắn hoặc là có thể làm ra một mảnh thiên địa trước, sau đó đợi mấy người Khinh Tuyết cùng đến hội hợp.
Diệp Mặc tỉnh táo lại, nếu như phát hiện ra tiên tinh, hắn không thể nào bỏ qua cơ hội này, một khi bỏ qua rồi, ai biết được lần sau đến lúc nào hắn mới có thể phát hiện ra lần nữa? Hắn bỏ lỡ cơ hội đầu tiên, bỏ lỡ cơ hội lần thứ hai, lần thứ ba này có lẽ là lần cuối cùng, Diệp Mặc quyết tâm, không thể lại bỏ lỡ lần nữa.
Hai lần trước gặp ấn kỳ không gian, cuối cùng cũng đều dưới sự tấn công của hắn, ấn ký ẩn không mà chạy.
Lần này mình chắc hẳn phải dùng cách nào đó cản lại ấn kỳ này?
Diệp Mặc theo bản năng ngẩng đầu nhìn bốn phía, hắn bỗng nhiên nghĩ nếu như mình bố trí một đại trận phong tỏa không gian, có thể hoàn toàn ngăn cản được ấn kỳ này không?
Nghĩ tới đây Diệp Mặc trong lòng lại càng chấn động, hắn cũng biết thủ đoạn ấn kỳ trước mặt này tuyệt đối không chỉ là trận pháp cấp chín, thậm chí còn thuộc vào hạng tiên trận, nếu không làm sao có thể dùng nhiều tiên tinh như này? Một ấn kỳ tiên trận, Diệp Mặc cũng không dám chắc hắn có thể ngăn cản được hay không.
Chỉ có điều trừ cách này ra, hắn cũng không còn cách nào tốt hơn.
Dùng cách lúc trước đã làm ở Sa Hà, hắn có thể giữ lại được mười mấy viên tiên tinh, dùng cách phong tỏa không gian, nếu như không thể giữ lại ấn kỳ này, thì một viên tiên tinh hắn cũng không lấy được.
Nhưng một khi giữ lại ấn kỳ, tất cả tiên tinh có thể hắn sẽ giữ lại được hết.
Diệp Mặc do dự một hồi, vẫn quyết định mạo hiểm một lần.
Hơn nghìn viên tiên tinh cộng thêm ấn kỳ tiên trận, cái này cũng đáng để mạo hiểm.
Diệp Mặc cũng không tiếp tục tấn công cột sáng ấn kỳ trước mặt nữa, hơn nữa bắt đầu luyện chế trận kỳ ở một chỗ bằng phẳng.
Hắn có rất nhiều trận kỳ, nhưng vì bố trí trận pháp phong tỏa không gian vững chắc hơn, Diệp Mặc vẫn quyết định luyện chế lại trận kỳ.
Lần này hắn cũng không keo kiệt bất kỳ nguyên liệu nào, chỉ cần là cao cấp thì hắn đều lấy hết ra luyện chế trận kỳ.
Đối diện với hơn nghìn tiên tinh, những nguyên liệu dưới cấp tiên tinh căn bản cũng không đáng nhắc tới.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1435: Thu Ấn Kỳ
Thu Ấn Kỳ
D
iệp Mặc tốn mất trọn vẹn bốn ngày, thông qua ẩn không trận kỳ, bố trí trận pháp phong tỏa không gian xung quanh cột sáng.
Đẳng cấp của trận pháp này cũng đã đạt đến cấp chín đỉnh phong, do nguyên liệu bố trận và thủ đoạn bố trận của Diệp Mặc, trận pháp cấp chín đỉnh phong bây giờ cũng đã là cực hạn của hắn rồi.
Diệp Mặc cũng không phải lần đầu đi phá ấn kỳ nữa, đương nhiên biết thủ đoạn phá ấn kỳ nếu không chính xác, ấn kỳ chẳng những không thể ẩn không mà đi được, thậm chí còn tự phát nổ.
Trong ấn kỳ có nhiều tiên tinh như vậy, một khi phát nổ, uy lực tuyệt đối cũng vô cùng cực lớn.
Nếu như không kịp thời vào thế giới trang vàng được, tu vi luyện thể Thần cảnh của hắn nói không chừng cũng sẽ bị trọng thương.
Ấn kỳ ẩn không và ấn kỳ phát nổ Diệp Mặc cũng đã trải qua rồi, ấn kỳ này cũng là ấn kỳ lần thứ ba gặp được.
Hắn bây giờ muốn ấn kỳ tự động ẩn không, sau đó bị trận pháp phong tỏa không gian của hắn ngăn lại.
Đối với Diệp Mặc mà nói, điều quan trọng nhất không phải là ngăn chặn được ấn kỳ ẩn không này, hắn định một khi ấn kỳ này ẩn không, hắn sẽ liều mạng mang ấn kỳ này vào thế giới trang vàng, cái này mới là ý của hắn.
Nếu không muốn giữ lại tất cả tiên tinh trong ấn kỳ này căn bản cũng không thể nào được.
Một khi ấn kỳ được mang vào thế giới trang vàng, thì hoàn toàn nằm trong tay hắn rồi.
Cho nên sau khi Diệp Mặc bố trí xong trận pháp phong tỏa không gian, lại bố trí một trận pháp di chuyển.
Hắn sợ với sức mạnh Hóa Chân tầng thứ ba của mình, cũng không thể nào di chuyển ấn kỳ ẩn không này vào thế giới trang vàng được.
Sau khi chuẩn bị tất cả những thứ này, Diệp Mặc bổ đến cột sáng, không đợi Diệp Mặc tiến vào ấn kỳ, thì trong ấn kỳ đó liền tràn ra một số linh khí tiên tinh.
Diệp Mặc lập tức biết, những linh khí tiên tinh này trong chu kỳ xoay chuyển của ấn kỳ sẽ không ngừng phóng ra, kết quả bị ma linh trong Ma Ngục cấm địa hấp thụ, hình thành tiên ma tinh.
Diệp Mặc sau khi tiến vào ấn kỳ, không đợi vết nứt ở cửa của cột sáng ấn kỳ kia đóng lại, liền ném vào mấy chục trận kỳ vào trong ấn kỳ đó, sau đó trực tiếp thu tiên tinh trong ấn kỳ đó.
Tiên tinh trong ấn kỳ đó bị Diệp Mặc trong nháy mắt lấy đi, liền kích động bố trí ẩn không, từng trận âm thanh ầm ầm truyền đến, Diệp Mặc bị ấn kỳ này quét ra ngoài.
Mặc dù bị ấn kỳ quét ra ngoài, Diệp Mặc cũng không sợ hãi chút nào.
Cả người bay lên đứng trên không trung, đồng thời lại ném vài chục trận kỳ xuống.
Sau khi ném mấy chục trận kỳ này xuống, phối hợp chặt chẽ với trận kỳ trong ấn kỳ, Diệp Mặc ném mấy trận kỳ khống chế chủ xuống.
Bàn tròn Bát Quái và hàng nghìn tiên tinh không nhìn rõ trong cột sáng không ngờ lại lộ rõ, chỉ có điều bàn tròn Bát Quái này lại muốn xông ra khỏi đại trận phong tỏa không gian của Diệp Mặc.
Hoặc là nói nếu không phải Diệp Mặc lại bố trí một trận pháp giảm tốc độ, thì ấn kỳ này cũng đã xông ra ngoài đại trận phong tỏa này rồi.
Diệp Mặc trong lòng kinh hãi, hắn lập tức biết trận pháp phong tỏa không gian của mình không ngăn được ấn kỳ này, nhiều nhất cũng chỉ là khiến ấn kỳ của phong ấn này giảm tốc độ ẩn không đi chút mà thôi.
Có thể nói nếu không phải hắn nghĩ viển vông bố trí một trận pháp giảm tốc độ trong ấn kỳ này.
Thì ấn kỳ này có lẽ đã xông ra ngoài đại trận phong tỏa không gian mà hắn bố trí này rồi.
Vội vàng, Diệp Mặc liền phóng ra thế giới trang vàng, đồng thời phóng ra trận pháp di chuyển, muốn di chuyển ấn kỳ ẩn không này vào thế giới trang vàng.
Diệp Mặc di chuyển trận pháp cộng với chân nguyên và thần thức thúc giục, ngay cả dãy núi của Lôi Vân tông và Vô Cực tông hắn cũng có thể di chuyển được, nhưng lúc này Diệp Mặc lại phát hiện ra động tác này của hắn chỉ làm giảm tốc độ ẩn không của ấn kỳ mà thôi.
Ấn kỳ đó vẫn muốn thoát ra ngoài trận pháp phong ấn không gian của hắn, không có chút dừng lại nào.
Diệp Mặc lập tức lo lắng, cứ tiếp tục như vậy hắn chắc chắn không thể nào lấy được ấn kỳ này, công sức bao ngày lúc trước cũng thành không công rồi.
Trong tình huống cấp bách, Diệp Mặc không ngờ lại mở rộng vực của mình, dưới sự khống chế của vực, ấn kỳ đó dường như chậm lại chút ít.
Nhưng muốn thu vào thế giới trang vàng của mình là không thể được, dường như có một sức mạnh nào đó không nhìn thấy liên quan đến sự chạy trốn của ấn kỳ này, hoàn toàn không chịu sự điều khiển của hắn.
Diệp Mặc cũng bất chấp hắn đang đối phó với một ấn kỳ.
Hắn điên cuồng thiêu đốt tinh huyết của mình, đồng thời thi triển thần thức đao.
Một đao lại một đao, hắn muốn bổ tách sức mạnh vô hình níu kéo ấn kỳ này ra, nếu không ấn kỳ này hắn mãi mãi không thể thu lại được.
Nếu như người bình thường tuyệt đối không thể nào dùng công pháp thần thức để đối phó với một ấn kỳ, ấn kỳ chỉ là một thứ được người khác bố trí lên, làm sao có thể có thần thức được?
Nhưng Diệp Mặc lại khác, sự hiểu biết về cảnh của hắn cũng đã đến trình độ cực cao rồi.
Khi vực không thể nào khống chế được ấn kỳ rồi, hắn đầu tiên nghĩ đến chính là dùng thần thức chặt đứt sức mạnh xung quanh ấn kỳ này.
Khiến Diệp Mặc lại càng vui mừng chính là, thần thức đao của Diệp Mặc không ngờ lại không vô ích, dường như có mấy chục luồng sức mạnh cực nhỏ bị thần thức đao của hắn cắt trúng.
Tốc độ ấn kỳ chạy trốn này lập tức chậm rãi lại, Diệp Mặc mừng như điên lại càng không để ý đến vết thương, điên cuồng phóng ra hàng trăm đường thần thức đao.
Phụt…
Diệp Mặc tiêu hao thần thức quá mức cuối cùng không chịu nổi phun ra một ngụm máu.
Nhưng lúc này hắn không kinh sợ mà lại lấy làm mừng, ấn kỳ kia đã bị ngăn lại hoàn toàn, một lát sau Diệp Mặc lại khởi động trận pháp dẫn dắt, dưới sự kiên trì đồng thời của trận pháp và thần thức của hắn, ấn kỳ đó trực tiếp bị dẫn vào thế giới trang vàng.
Nhưng trong quá trình dẫn vào, ấn kỳ dường như giật một chút, mười mấy viên tiên tinh từ trên ấn kỳ rơi xuống, đập lên mặt đất.
Diệp Mặc thở ra, vẻ mặt mệt mỏi nuốt thêm vài viên đan dược, cũng ngã xuống đất.
Hắn vừa đinh nhặt mười mấy viên tiên tinh trên mặt đất lên, lại cảm thấy dưới chân mình từng đợt chấn động.
Là những rung động rất quen thuộc, Diệp Mặc trong nháy mắt liền nhớ ra phong ấn không gian trong Sa Hà, sau khi hắn phá được phong ấn thứ hai, cũng chính là chấn động này.
Sau đó Diệp Mặc biết được, cấm chế phi thăng cuả Nam An châu cũng bị hắn phá bỏ rồi.
Diệp Mặc thở ra, hắn không cần người khác cảm ơn hắn.
Hắn phá được ấn kỳ này đương nhiên là giúp tu sĩ của Nam An châu thăng thiên, nhưng đối với hắn mà nói quan trọng hơn là ấn kỳ này.
Ấn kỳ này chỉ cần vào được thế giới trang vàng, cho dù người bố trí nó là thần đi nữa, cũng không thể nào lấy được ấn kỳ đó đi.
Chỉ cần ấn kỳ vẫn còn, thì những tiên tinh trong ấn kỳ đó cũng vẫn còn.
Sau khi khôi phục được một chút thần thức, Diệp Mặc bắt đầu nhặt mười mấy viên tiên tinh trên mặt đất lên, sau khi lấy được tiên tinh rồi Diệp Mặc lập tức cảm giác được tiên linh khí quen thuộc, trong lòng hắn thậm chí có chút khâm phục chính mình.
Xem ra mình phải tìm một nơi nào đó khôi phục nguyên khí trước đã, sau đó kiểm tra xem mình rốt cục lấy được bao nhiêu tiên tinh.
Diệp Mặc vừa mới nghĩ đến đây, mấy đường độn quang đồng thời xông đến, chỉ trong nháy mắt đã hạ xuống gần hắn.
– Cảnh Anh Ly?
Diệp Mặc nhìn thấy đầu tiên không ngờ lại là Cảnh Anh Ly người mà hắn đã từng hợp tác một lần, mấy năm ngắn ngủi không gặp, Cảnh Anh Ly cũng đã là tu vi Hư Thần viên mãn rồi, chỉ thiếu chút nữa là lên đến Ngưng Thể rồi.
Nhưng Cảnh Anh Ly sao lại có thể nhanh như vậy được? Diệp Mặc lập tức nhìn thấy dưới chân Cảnh Anh Ly có buộc một tấm phù lục, liền hiểu ra.
Phía sau Cảnh Anh Ly dĩ nhiên là hai gã tu sĩ Hóa Chân, chính là hai tu sĩ Hóa Chân của Vô Tâm Hải mà lúc trước Diệp Mặc gặp bên ngoài Nam Thiệm Thiên.
Hai tu sĩ Hóa Chân muốn đuổi theo một tu sĩ Hư Thần, đây là lần đầu tiên hắn thấy.
Cảnh Anh Ly thấy Diệp Mặc, trong mắt lộ vẻ vui mừng nói:
– Diệp Mặc, anh quả nhiên ở trong này, giúp tôi…
Hai gã tu sĩ Hóa Chân nghe thấy Cảnh Anh Ly nói vậy, lập tức cười ha hả, bọn họ thấy Cảnh Anh Ly dùng độn phù cao cấp, còn cho rằng muốn chạy thoát, hóa ra là vì tìm một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba giúp đỡ.
Tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba này, lúc trước bọn họ cũng đã gặp qua, chính là người đi cùng hai nữ tu bên ngoài Nam Thiệm Thiên kia.
– Sao cô lại biết tôi ở trong này?
Diệp Mặc nghi ngờ hỏi một câu.
Cảnh Anh Ly còn chưa kịp nói, chỉ nghe thấy hai tên tu sĩ Hóa Chân kinh ngạc nhìn chằm chằm Diệp Mặc kêu:
– Tiên tinh…
– Không ngờ là tiên tinh thật…
Sau đó tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ sáu lại bật thốt lên một câu.
Diệp Mặc thu lại tiên tinh nói với Cảnh Anh Ly:
– Cô đến bên tôi trước đã, đợi chút nữa hãy nói là chuyện gì.
– Anh bị thương rồi?
Cảnh Anh Ly nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Diệp Mặc kinh hãi thét lên.
Diệp Mặc cười khẩy một tiếng nói:
– Cho dù tôi bị thương, chỉ là hai tu sĩ Hóa Chân, cũng chẳng là gì.
Thấy Diệp Mặc thu tiên tinh lại, hai gã tu sĩ của Vô Tâm Hải coi như Diệp Mặc không nói câu gì, cũng không thể bỏ qua cho Diệp Mặc được, lại càng không phải nói Diệp Mặc bây giờ còn nói không coi bọn họ ra gì.
Tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ sáu hừ lạnh một tiếng nói:
– Chỉ là một tên Hóa Chân tầng thứ ba cho rằng mình giỏi lắm sao? Tốc độ tu luyện cũng nhanh đấy.
Tôi thấy, anh có phải có chỗ nào tài giỏi không.
Nói xong, tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ sáu không đợi Diệp Mặc phóng ra pháp bảo, Lang Nha Bổng trong tay cũng được phóng ra, đồng thời Lang Nha Bổng mang theo vô số mũi tên, phủ kín trời đất cuốn về phía Diệp Mặc.
Cảnh Anh Ly chỉ có thể nhìn thấy những mũi tên Lang Nha vô cùng vô tận, căn bản cũng không nhìn thấy bóng dáng của Diệp Mặc.
Sát cơ không gian đó, khiến cô không ngừng lui về phía sau.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, khua tay lên, những mũi tên Lang Nha vô cùng vô cực đó dường như chậm lại, cuối cùng dường như bị co rút lại tập trung vào giữa.
Cảnh Anh Ly thở phào, dừng bước lại, thần sắc cô có chút phức tạp nhìn Diệp Mặc.
Lúc đầu khi cô lần đầu tiên gặp Diệp Mặc, tu vi của cô còn cao hơn Diệp Mặc.
Cô coi như là một tu sĩ thiên tài, trong mấy năm ngắn ngủi cũng đã thăng lên Hư Thần viên mãn rồi, nhưng khi nghe thấy tin tức của Diệp Mặc, cũng là lúc Diệp Mặc đã giết một lúc chín tiền bối Hóa Chân rồi.
Cảnh Anh Ly trong lòng biết rõ, có một số người không thể gọi là thiên tài được, vì thiên tài trước mặt họ căn bản chỉ là sỏi đá vụn.
Cô tận mắt nhìn thấy Diệp Mặc trưởng thành, từ một tu sĩ Nguyên Anh thành một tu sĩ Hóa Chân.
Lúc này Diệp Mặc vung tay lên, thì những mũi tên Lang Nha đầy trời kia đã biến mất không còn, cô liền biết, tin đồn kia là sự thực.
Tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ sáu cảm thấy mũi tên Lang Nha của mình chậm lại, trong lòng lại kinh hãi, lại càng thúc giục chân nguyên, muốn lại lần nữa phóng ra mũi tên Lang Nha bao vây lấy Diệp Mặc lại.
Nhưng sau đó, gã lại đơ người ra, gã cảm thấy di chuyển toàn thân mình trở nên chậm rãi.
Lúc này tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ sáu thậm chí cũng quên mất sự sợ hãi trong lòng, một tu sĩ Hóa Chân tầng thứ ba dùng vực trói buộc gã, đây là lý lẽ gì? Gã vừa mới nghĩ đến nhanh chóng thoát khỏi vực của Diệp Mặc, liền nhìn thấy một đường đao màu hồng tím bổ từ ấn đường của gã xuống.
Chỉ là một chiêu, tên tu sĩ Hóa Chân tầng thứ sáu vừa mới muốn xem Diệp Mặc lợi hại ở điểm nào, dưới đường đao màu hồng tím của Tử Đao, thân xác đã tan thành màn máu.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Mật Mã Tây Tạng [Dịch] Mật Mã Tây Tạng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Dich-Mat-Ma-Tay-Tang-Audio-Truyen.jpg)





