1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 252 : Tĩnh Văn Ở Với Anh (c1256-c1260)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 252 : Tĩnh Văn Ở Với Anh (c1256-c1260)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1256: Tĩnh Văn Ở Với Anh

Tĩnh Văn Ở Với Anh

Á

o Thiên Điệp cười lạnh một tiếng, giơ tay lên thì một đường phù lục màu lửa đỏ đánh tới, cô biết cho dù vết thương lúc trước của Lăng Trung Thiên do Phiến Phất động thủ vẫn chưa khỏi, đan điền của gã cho dù cũng bị mình đánh lén vỡ tan, nhưng người có tu vi Kiếp Biến viên mãn như Lăng Trung Thiên, cũng cao hơn nhiều so với Thừa Đỉnh hậu kỳ như cô, cô nhất định phải cẩn thận hơn.

Phù lục màu đỏ nổ tung xung quanh Lăng Trung Thiên, phần lớn sóng xung kích đánh vào vách đá, tấm chắn phòng ngự của Lăng Trung Thiên cũng chỉ ngăn được một phần nhỏ sóng xung kích, thì lại điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi.

Lăng Trung Thiên trong lòng thầm than, gã biết mình hôm nay khó có thể thoát được rồi, gã đang định nhân cơ hội hành động, khi chuẩn bị tự nổ nguyên thần, liền cảm thấy từng đợt rung chuyển dưới bàn chân mình, tựa hồ như cả núi sông dao động.

Những tảng đá xung quanh thạch thất cũng bắt đầu nứt ra, những hòn đá cực lớn cũng rơi xuống.

Động đất? Áo Thiên Điệp và Lăng Trung Thiên đồng thời hiểu được đang có chuyện gì xảy ra, không đợi hai người kịp phản ứng lại, thì từng trận âm thanh ầm ầm cực lớn vọng ra từ dãy núi.

Thần thức của Áo Thiên Điệp quét ra ngoài, lại phát hiện ra thần thức của cô căn bản không có cách nào quét ra được, sắc mặt cô đại biến, lập tức phóng ra một lạc hồn linh màu hồng phấn, muốn tấn công về hướng Lăng Trung Thiên.

Lăng Trung Thiên sớm đã chú ý đến Áo Thiên Điệp, cho dù đan điền của gã bị vỡ, gã thà rằng tự nổ, cũng không muốn bị người đàn bà này bắt được.

Cho nên Lạc hồn linh của Áo Thiên Điệp khi vừa mới tấn công đến, thì tấm lá chắn trong tay gã sớm đã phóng ra ngăn trước người gã, cho dù là tự nổ, cũng cần phải cho gã thời gian.

Đan điền đã bị vỡ, trong khoảng thời gian ngắn ngủi năng lực tự vệ của gã vẫn còn.

Một tiếng chuông “coong” vang lên, thần thức của Lăng Trung Thiên bị trọng thương, dường như thứ gì đó đã phá thể vậy, gã vội vàng lại thiêu một ngụm tinh huyết nữa.

Ầm ầm ầm…

Âm thanh bên ngoài lại càng lớn hơn, Áo Thiên Điệp liếc nhìn Lăng Trung Thiên, cuối cùng cũng không động thủ.

Mà lại phóng ra một phù lục màu nâu.

Sau khi phù lục được phóng ra, xung quanh gã hình thành lên một vòng tròn hình sóng gợn, sau khi vòng tròn đó biến mất, Áo Thiên Điệp cũng biến mất trong không trung.

Lăng Trung Thiên vừa nhìn cũng biết được đây chính là Độn không phù, Áo Thiên Điệp đúng là nhiều đồ tốt.

Lăng Trung Thiên cũng biết mình bây giờ cũng không có cách nào chạy đi được, đừng nói gã không có phù lục cao cấp, cho dù là có, đan điền của gã cũng bị vỡ rồi, cũng không có cách nào thi triển được.

Gã nhìn chỗ mà Áo Thiên Điệp biến mất lại thở dài, cái này chắc chắn là Áo Thiên Điệp cướp được, lúc trước người này chắc hẳn là một con người độc ác.

Nếu như chuyện Ngạo Thành thương hội câu kết với yêu thú có liên quan đến cô ta, thì cô ta rất có khả năng cũng là một yêu tu.

Nhưng Lăng Trung Thiên cũng biết, khả năng này cũng không được cao lắm.

Với tâm cơ và tu vi của Áo Thiên Điệp, làm sao có thể coi trọng những tu sĩ Kim Đan kia được, mưu đồ của cô chắc chắn là thứ khác.

Bây giờ Lăng Trung Thiên vẫn đang suy đoán thân phận của Áo Thiên Điệp, liền cảm thấy được dưới chân mình trở nên trống rỗng, nơi mà gã đang đứng, không ngờ lại dần tách ra, một vết nứt cực lớn xuất hiện dưới chân gã.

Lăng Trung Thiên lắc đầu, không có chút chống cự nào.

Đối với tu sĩ đan điền đã bị vỡ như gã, cho dù sống được thì cũng còn ý nghĩa gì?

Lúc này trong phủ thành chủ của Phỉ Hải thành, ngoại trừ Diệp Mặc và Kỷ Bẩm, Đường Mộng Nhiêu, Minh Tâm ra, còn có bốn vị tu sĩ Thừa Đỉnh của Phỉ Hải thành, cùng với thành chủ Kỳ Tử Ngư, Lý trưởng lão của Trận Khí môn.

Diệp Mặc cũng chỉ đơn giản tóm tắt lại tình hình của Nam An châu, còn nhiều hơn lại là hỏi thăm tình hình của Phỉ Hải thành.

Nhưng phần lớn thời gian của Vu Đại Thiên đều dành để bảo vệ Lý trưởng lão của Trận Khí môn để duy trì trận pháp của Phỉ Hải thành, nếu không Phỉ Hải thành cho dù có Vu Đại Thiên, cũng sớm đã bị tiêu diệt rồi.

Có thể nói tu sĩ có công lao lớn nhất cho Phỉ Hải thành chính là Lý trưởng lão của Trận Khí môn.

Diệp Mặc cảm kích đứng lên ôm quyền nói với Lý trưởng lão:

– Anh Lý, những lời cảm kích thì tôi cũng không cần nói nữa, Phỉ Hải thành nếu như không có anh, nói không chừng mấy năm trước cũng không còn duy trì được nữa.

Tôi lần này tới ở một thời gian ngắn vẫn còn phải quay về Nam An châu, khi tôi rời khỏi đây, muốn đến Trận Khí môn hỏi thăm anh Lý một chút.

Lý Thiên Dật nghe những lời này của Diệp Mặc, vội vàng nói:

– Vậy thì tôi hoan nghênh anh còn không kịp, Kỷ Bẩm tiền bối đến Phỉ Hải thành muốn bố trí lại đại trận cấp chín cho Phỉ Hải thành, tôi vừa lúc muốn học tập một phen, nói không chừng khi anh đi rồi thì tôi vẫn còn ở Phỉ Hải thành.

Lý trưởng lão của Trận Khí môn vừa nói xong lời này, một phi kiếm truyền tin rơi vào tay của gã, gã mở ra nhìn một chút, lập tức vui mừng nói:

– Thú triều của Toái Diệp thành cũng rút rồi, lần này tốt rồi, tôi chắc là trong vòng trăm năm nữa thì Bắc Vọng châu cũng không bị thú triều đến quấy nhiễu nữa đâu.

Nghe thấy yêu thú của Toái Diệp thành cũng rút rồi, tất cả mọi người lại cảm thấy vui vẻ.

Đường Mộng Nhiêu đứng lên nói:

– Diệp Mặc, lần này cám ơn ân cứu mạng của anh, tôi biết anh có thành kiến với tôi, bất luận khi nào tôi gặp được Lăng Trung Thiên đại ca, tôi sẽ nói xin lỗi với anh ta.

Thú triều đã rút rồi, tôi cũng cần về môn phái rồi, sau này gặp lại.

Đường Mộng Nhiêu cáo từ, Minh Tâm cũng đứng lên cáo từ, hơn nữa nói sau khi về môn phái sắp xếp ổn thỏa xong, sẽ đến Phỉ Hải thành cám ơn Diệp Mặc.

Diệp Mặc cũng muốn trở về Mặc Nguyệt sớm một chút, đồng thời cũng đứng lên cáo từ, còn Kỷ Bẩm thì ở lại phủ thành chủ, cùng với Lý trưởng lão của Trận Khí môn bàn bạc việc bố trí đại trận của Phỉ Hải thành.

Diệp Mặc quay về Mặc Nguyệt, mấy người Tống Ánh Trúc sớm đã sốt ruột chờ hắn, khi Diệp Mặc nhìn thấy mấy người Ngu Vũ Thiên, Lê Kinh Mân, Chân Tiểu San, Tô Việt, Thịnh Dực Trung, Dư Kỳ Dương, cũng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất bên cạnh mình cũng có không ít người.

Ngu Vũ Thiên đã là Nguyên Anh hậu kì rồi, còn Tống Ánh Trúc và Lê Kinh Mân cũng đã là Kim Đan đỉnh phong, tu vi nhanh nhất có lẽ là Tô Tĩnh Văn, cô đã là tu vi Nguyên Anh trung kỳ rồi.

Rất nhiều người tụ tập trong một mái nhà, nói các chuyện trên đời.

Diệp Mặc cũng biết sau khi hắn rời khỏi, Hắc Bạch Chuẩn Đan vương cũng tìm tới Phỉ Hải thành rồi, nhưng lại bị Tô Kiến Hồ của Vọng Nguyệt tông đuổi đi.

Diệp Mặc mặc dù không biết Hắc Bạch Chuẩn Đan Vương sao lại biết được Diệp Mặc đã lấy được thiên hỏa rồi, nhưng bây giờ hắn cũng không sợ hãi hai tu sĩ Hư Thần này nữa.

Mọi người sau khi kể xong chuyện của mình, Diệp Mặc nói vắn tắt một chút tình hình ở Nam An châu mới lên tiếng:

– Lần này tôi đến đây chính là muốn dẫn mọi người trở về Nam An châu, nhưng Bắc Vọng châu bên này chúng ta cũng có sản nghiệp Mặc Nguyệt, nếu muốn ở lại, thì tôi sẽ giao Mặc Nguyệt cho mọi người quản lý, nếu như đều không muốn ở lại, thì cũng tôi về Mặc Nguyệt Chi Thành ở Nam An châu.

Diệp Mặc sau khi nói xong, mọi người trong phòng trở nên trầm mặc, rõ ràng không có ai muốn ở lại Bắc Vọng châu bên này.

Diệp Mặc thấy tình hình này cũng biết mọi người đều muốn đến Nam An châu, đang muốn nói nếu như ai cũng muốn đến Nam An châu, thì bỏ lại sản nghiệp Mặc Nguyệt bên này, thì Lê Kinh Mân lại đứng dậy nói:

– Môn chủ, tôi bằng lòng ở lại Bắc Vọng châu, tương lai khi Mặc Nguyệt của chúng ta phát triển lớn mạnh, Bắc Vọng châu nhất định phải có dấu chân của mình đặt lên đó.

Nếu như không phải môn chủ, tôi cả đời có thể chỉ dừng lại ở cảnh giới Kim Đan, như hôm nay tôi đã thăng cấp Nguyên Anh rồi, đối với tôi mà nói cũng đã đủ lắm rồi.

Thời gian Lê Kinh Mân đi theo Diệp Mặc cũng không ngắn, hơn nữa Diệp Mặc lại hiểu gã làm người luôn trung thành, gã ở lại Mặc Nguyệt ở Phỉ Hải thành, Diệp Mặc cũng yên tâm.

Lê Kinh Mân mở đầu muốn ở lại, Tô Việt lại cũng đứng dậy nói: Diệp Mặc cũng biết hai người cũng đã có chút tình cảm rồi, lập tức đồng ý nói:

– Vậy được, các anh ở lại giúp Lê Kinh Mân đi.

Các anh cũng không cần quá lo lắng, tôi sau này sẽ làm một truyền tống trận thông tới Nam An châu cho Mặc Nguyệt.

Bây giờ trình độ trận pháp của tôi vẫn chưa đủ mạnh, đợi sau khi trình độ trận pháp của tôi mạnh rồi, tôi nhất định sẽ làm Truyền Tống trận này.

Đến lúc đó, mọi người lúc nào cũng có thể qua lại hai bên một cách dễ dàng.

Bây giờ Truyền Tống trận từ Phỉ Hải thành của Bắc Vọng châu đến Mạc Hải thành của Nam An châu, mỗi lần truyền tống cần phải tiêu hao lượng lớn nguyên liệu, còn phải tiêu hao lượng lớn linh khí.

Diệp Mặc cho rằng không chỉ là vì nguyên nhân khoảng cách, nguyên nhân chính là không có đại sư trận pháp cao cấp.

Một khi đại sư trận pháp cấp cao bố trí Truyền Tống trận, không cần nói khoảng cách giữa hai châu, cho dù là từ trái đất đến Lạc Nguyệt, cũng sẽ không tiêu hao nhiều nguyên liệu.

Truyền Tống trận của Tinh Gia Sơn chính là một ví dụ điển hình.

Diệp Mặc có Tam Sinh quyết, hắn tin rằng mình một ngày nào đó có thể bố trí ra loại truyền tống trận như này, một khi truyền tống trận được bố trí rồi, chẳng những có lợi cho Mặc Nguyệt, cho dù là đại lục Lạc Nguyệt cũng có lợi cực lớn.

Nghe thấy Diệp Mặc nói sau này sẽ xây dựng một truyền tống trận đến Mặc Nguyệt Chi Thành ở Mặc Nguyệt, thì những người bằng lòng ở lại lại càng nhiều.

Mối quan hệ của Dư Kỳ Dương và Lê Kinh Mân rất sâu đậm, sau khi Lê Kinh Mân ở lại, y vốn dĩ cũng muốn ở lại, bây giờ Diệp Mặc lại nói bố trí truyền tống trận, y lại càng không chút do dự nào mà lựa chọn ở lại.

Chân Tiểu San suy nghĩ một lúc, cũng chọn ở lại.

Mấy ngày tiếp theo, Diệp Mặc đều ở bên Tống Ánh Trúc và Tô Tĩnh Văn, mặc dù hắn và Tô Tĩnh Văn vẫn chưa phải là vợ chồng, nhưng trên thực tế thì ai cũng biết Tô Tĩnh Văn nhất định sẽ là vợ của Diệp Mặc.

Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.

Truyện FULL

Trên đường phố của Phỉ Hải thành, Tống Ánh Trúc và Tô Tĩnh Văn đi cùng Diệp Mặc, nhớ đến năm đó khi cô rời khỏi Phỉ Hải thành, cảm giác nhớ không thôi vẫn còn hiện ra trước mắt, bây giờ Diệp Mặc cuối cùng cũng trở về rồi, sự lo lắng của cô cuối cùng cũng được nguôi ngoai.

Diệp Mặc sao lại không biết tâm tư của Tống Ánh Trúc, mặc dù sau khi hắn trở về, Tống Ánh Trúc rõ ràng ra vẻ rất vui mừng, nhưng sau cảm giác vui mừng ấy lại là sự ưu sầu.

Hắn biết, Tống Ánh Trúc vẫn còn đang thương nhớ con gái Ức Mặc, Ức Mặc sau khi đến Bắc Vọng châu, thì cũng không có tin tức gì, cô sao lại không lo lắng được.

Hơn nữa Diệp Mặc cũng biết, mấy năm chưa có yêu thú, Tống Ánh Trúc vẫn một mực đi tìm Ức Mặc.

– Em không cần lo lắng, chúng ta trở về rồi hãy nói.

Ức Mặc anh nhất định phải tìm ra nó, bất luận là thế nào.

Diệp Mặc kiên định nói.

Nói xong Diệp Mặc lại bổ sung một câu:

– Chờ chuyện của Phỉ Hải thành bên này ổn định lại chút, thì anh sẽ đi tìm Ức Mặc.

Bắc Vọng châu có rộng lớn hơn nữa, cũng không rộng lớn bằng Nam An châu được, anh có bán tiên khí, muốn lượn vài vòng quanh Bắc Vọng châu thì cũng không tốn thời gian là bao.

– Uhm.

Tống Ánh Trúc gật đầu, một lát sau cô bỗng nhiên chuyển đề tài nói với Diệp Mặc:

– Tối nay Tô Tĩnh Văn ở với anh nhé.

– Hả…

Tô Tĩnh Văn vẫn đứng bên cạnh nghe hai người nói chuyện sau khi nghe đến câu này lập tức đỏ bừng cả mặt.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1257: Tiếng Nỉ Non Trong Nắng Ban Mai

Tiếng Nỉ Non Trong Nắng Ban Mai

M

ấy ngày nay Tô Tĩnh Văn ở cùng Diệp Mặc, lại lần nữa khôi phục lại sức sống như lúc ở Ninh Hải, điều khiến cô ngại mở miệng chính là, vẫn chưa chính thức trở thành vợ chồng với Diệp Mặc.

Chuyện như này, cho dù cô có muốn, cũng không dám nói trước mặt Diệp Mặc, huống chi Tống Ánh Trúc lại còn ở bên cạnh.

Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng Tống Ánh Trúc vẫn nói trước mặt cô, cô cũng có chút không chịu nổi.

Thậm chí có chút oán giận Tống Ánh Trúc, người kết hôn rồi đúng là nói quá thẳng.

Diệp Mặc nhìn thấy Tô Tĩnh Văn có chút ngại ngùng, nhưng lại cười ha hả kéo tay Tô Tĩnh Văn, sau đó nhìn hai người nói:

– Ánh Trúc, em và Tô Tĩnh Văn đối với anh mà nói cũng như Tố Tố và Khinh Tuyết vậy, năm đó anh và Tố Tố Khinh Tuyết làm lễ cưới, em cũng có mặt.

Cái mà anh phải xin lỗi em chính là, không ngờ lại quên mất em.

Lần này đợi anh sau khi về Mặc Nguyệt Chi Thành ở Nam An châu, anh cũng sẽ lại tổ chức lại một hôn lễ giống như lần trước ở Lạc Nguyệt…

Diệp Mặc còn chưa nói hết, Tống Ánh Trúc trong mắt hiện lên tia vui mừng sung sướng.

Năm đó khi Diệp Mặc kết hôn, cô là người đàn bà đầu tiên của hắn, nhưng cũng chỉ có thể ôm Ức Mặc đứng một bên nhìn, khi Ức Mặc khóc, cô thậm chí chỉ có thể lén rời đi.

Cái cảm giác chua xót và khát vọng này cũng không nên cho người ngoài biết, hôm nay Diệp Mặc lại có thể hiểu được tâm tư của cô, muốn làm cho cô một lễ cưới, khiến Tống Ánh Trúc trong lòng nhất thời ngây dại, có một loại xúc động phát khóc.

Từ trước tới nay, cô đều cho rằng Diệp Mặc sở dĩ ở cũng cô, đó là vì Ức Mặc, nếu như không phải chuyện của Ức Mặc, thì cô mãi mãi không trở thành vợ của Diệp Mặc được.

Hôm nay Diệp Mặc có thể nghĩ đến chuyện này, đối với Tống Ánh Trúc mà nói, là sự bù đắp tuyệt vời nhất, làm một người phụ nữ đến từ trái đất, khát vọng lớn nhất của cô không giống với những người phụ nữ nơi này, khát vọng lớn nhất của cô là mãi mãi bên cạnh người chồng của mình, chứ không phải tu luyện tu luyện.

Nói cách khác, cho dù cần tu luyện, thì cũng muốn tu luyện cùng chồng của mình.

– Ông xã…

Tống Ánh Trúc cũng không để ý đến Tô Tĩnh Văn đang đứng bên cạnh, không kìm chế được sự kích động trong lòng mình, nhào vào lòng Diệp Mặc.

– Quay về cùng em…

Tống Ánh Trúc hoàn toàn loại bỏ Tô Tĩnh Văn đang đứng bên cạnh, ngữ khí trở nên líu ríu, thậm chí cơ thể cũng trở nên nóng hừng hực.

Tô Tĩnh Văn sắc mặt nhất thời đỏ ửng, cô không ngờ Tống Ánh Trúc lại to gan như vậy, chẳng lẽ người phụ nữ kết hôn rồi lại như này sao? Cô nghĩ vậy nhưng cũng cảm thấy thân mình đang mềm nhũn ra.

Diệp Mặc có chút buồn bã nhìn bầu trời xa xăm, hắn đang nhớ đến Mục Tiểu Vận, còn có một Tiểu Vận, giờ này không biết đang ở nơi nào?

Đối với Diệp Mặc mà nói, lần trước phóng túng và cả mấy năm trước gặp mặt Tố Tố Khinh Tuyết, lần này sự nhiệt tình và lửa lòng của Tống Ánh Trúc suýt nữa hoàn toàn nuốt chửng hắn.

Lần đầu tiên hắn gác sự lo lắng sang một bên, yên tâm ngủ một giấc say.

Cái ý niệm mỗi ngày không ngừng tu luyện, tu luyện mãi trong giờ phút này bị Diệp Mặc gác lại hết sang một bên.

Sáng sớm những tia nắng ban mai lung linh bên ngoài chiếu vào, Diệp Mặc cảm thấy tinh thần thoải mái.

Hắn giơ tay rồi lại chạm phải thân thể mềm mại đang nằm bên cạnh, lại cảm thấy thân thể có chút cứng ngắc, lập tức bật cười:

– Ánh Trúc, chẳng lẽ em chỉ dám buổi tối…

Nhưng ngay sau đó hắn lại cảm thấy không đúng, thân thể này không phải là Tống Ánh Trúc, nơi mà hắn chạm vào lại lớn hơn Tống Ánh Trúc nhiều.

Diệp Mặc trong lòng cả kinh, một mùi hương cơ thể nhàn nhạt lan tỏa, Diệp Mặc lập tức hiểu ra trong lòng mình là ai, hắn bật thốt lên nói:

– Tĩnh Văn?

– Uhm…

Một âm mũi phát ra, nhưng cũng không nói gì nữa.

Diệp Mặc nhớ ra lúc trước đang nói chuyện với Tô Tĩnh Văn ở bên ngoài, bọn họ ở cùng nhau.

Lúc đó hắn sao lại có thể không hiểu ý tứ của Tô Tĩnh Văn? Tĩnh Văn ở đây, nhất định là do Ánh Trúc gọi đến.

Hắn cũng không có suy nghĩ khác, đưa tay ra ôm chặt thân thể của Tô Tĩnh Văn vào lòng.

Tô Tĩnh Văn chỉ căng thẳng trong chốc lát, cái cảm giác cứng ngắc đó tiêu tan trong chốc lát, biến thành mềm như cọng bún, đồng thời cũng nhiệt tình ôm lấy Diệp Mặc.

Tô Tĩnh Văn là một cô gái bảo thủ nhã nhặn, nhưng cô đồng thời cũng là người con gái chung tình.

Trước Diệp Mặc, cô chưa từng thích một người đàn ông nào.

Sau khi cô yêu Diệp Mặc rồi, thì trải qua bao nhiêu gian khổ, từ Ninh Hải đến Lạc Nguyệt thành, từ Lạc Nguyệt thành đến tiểu thế giới, từ tiểu thế giới đến đại lục Lạc Nguyệt.

Trên đường theo đuổi, chỉ là vì yêu Diệp Mặc mà thôi.

Sự chua xót trong đó thực sự là người khác không thể biết, quả thực chỉ có một mình cô mới có thể hiểu được.

Hôm nay nằm trong lòng Diệp Mặc, Tô Tĩnh Văn căng thẳng cũng chỉ trong chốc lát, rồi cũng không có chút để ý gì nữa.

Nỗi nhớ và khát vọng bao năm trong giờ khắc này hoàn toàn buông lỏng, cô điên cuồng ôm lấy Diệp Mặc, điên cuồng hôn Diệp Mặc, thậm chí đem thân mình hoàn toàn ép sát lên thân thể Diệp Mặc.

Diệp Mặc trong lòng dâng lên một cảm giác nhu tình và thương tiếc, hắn nhớ về tuyến đường phủ đầy tuyết kia, Tô Tĩnh Văn giống như một phong cảnh tĩnh mịch, một người con gái như cô không biết đường một mình tập tễnh đi, bóng hình cô đơn dưới tuyết, hắn mãi mãi không thể quên được.

Diệp Mặc cũng không có cách nào quên đi được, Tô Tĩnh Văn sau khi hôn mê, mắt của cô vẫn còn nhìn mình, hắn lại càng không thể quên được, khi cô tỉnh lại, câu nói đầu tiên là nơi này tuyết thật lớn.

Hôm nay, người ấy trong lòng, nhưng Diệp Mặc lại dấy lên từng đợt áy náy, hắn mặc dù không có chút nợ ần gì Tô Tĩnh Văn, nhưng hắn lại cảm thấy mình nợ Tô Tĩnh Văn quá nhiều.

Một người con gái hiền thục trên trái đất, một người con gái bình lặng, mà mình lại khiến cô ấy đối mặt với việc chém giết yêu thú ở Phỉ Hải thành.

Tô Tĩnh Văn lúc này lại dâng lên một cảm giác cực kỳ thoải mái, cho dù Diệp Mặc vẫn chưa làm gì với cô, cho dù cũng chỉ là lẳng lặng ôm cô.

– Anh đang nghĩ gì vậy?

Tô Tĩnh Văn thấy ánh mắt thương tiếc của Diệp Mặc liền hỏi một câu, tay lại càng ôm chặt, dường như khiến cô nghẹt thở.

Nói cách khác chỉ có như vậy, cô mới có thể cảm nhận được cảm giác chân thực nhất.

Diệp Mặc hôn nhẹ lên môi Tô Tĩnh Văn:

– Anh đang nghĩ về thành phố rơi đầy tuyết kia, ngã tư trong màn tuyết trắng xóa.

Tô Tĩnh Văn ánh mắt thê lương, trong cái thành thị lạ lẫm đầy tuyết đó, cô một mình tha hương trên đường phố.

Cô cho rằng đó là ngày cuối cùng của cuộc đời cô, cô sẽ chết ở một nơi xa lạ.

Cô cũng không còn gặp lại được cha mẹ mình, lại càng không gặp lại được người trong lòng cô muốn gặp.

Cả người cô rất mệt mỏi, lòng của cô đã chán nản.

Nhưng chính vào lúc cô xuất hiện ảo giác, cô lại nhìn thấy Diệp Mặc, nhìn thấy Diệp Mặc đang đứng trên mặt tuyết, nhìn thấy Diệp Mặc đứng trước mặt cô, lúc đó nước mắt cô tuôn lã chã, cô không dám chớp mắt mình, vì cô sợ, sợ mắt mình khi nháy một cái, thì Diệp Mặc sẽ biến mất không thấy nữa.

Chính là lúc đó, cô lại thỏa mãn, cô trước khi chết gặp được hắn.

Khi cô biết mình sắp từ giã khỏi cõi đời này, cô nhớ tới cảnh tượng đầu tiên mà cô gặp Diệp Mặc.

Lần đầu tiên em gặp anh Em đang đi trên con phố phồn hoa nơi quê cũ.

Từng tốp người tốp người xuống phố.

Anh đang một mình đứng trong một góc phố bán bùa.

Lúc đó Anh không phải là phong cảnh của em Nhưng lại cứu mẹ của em

Khi lần cuối cùng được gặp anh Em đang đi trên con phố tĩnh mịch nơi tha hương Bông tuyết bay bay Em một mình đứng giữa đường chờ đợi hoa tuyết rơi Lúc này Anh lại là ảo giác trong lòng em.

Anh để em đi không chút nhớ thương.

Khiến cho cô không thể ngờ được chính là, cái nhìn cuối cùng đó lại không phải là ảo giác, mà là thật, thật sự đã gặp được Diệp Mặc.

Tô Tĩnh Văn nhìn thấy ánh mắt của Diệp Mặc có chút ướt, cô lại gục trên người Diệp Mặc, ngẩng đầu lên lau lau khóe mắt Diệp Mặc, rủ rỉ nói:

– Lấy em đi…

Tia nắng ban mai càng ngày càng rõ, xen lẫn với tiếng rên rỉ của Tô Tĩnh Văn, lại càng trở nên tĩnh lặng hơn.

Khi Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn bước ra khỏi phòng, đám người Tống Ánh Trúc sớm đã ở phòng khác chờ bọn họ.

Thấy mấy người Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng cười dài, Tô Tĩnh Văn cảm thấy da mặt mình có chút nóng.

Cho dù cô đã là tu vi Nguyên Anh, nhưng mới trải qua sự đời, đi đứng cũng có chút lúng túng.

Kỷ Bẩm và Mông Hàn An còn cả mấy vị thành chủ của Phỉ Hải thành cũng có mặt, đến cả tông sư trận pháp Lý trưởng lão của Trận Khí môn cũng có mặt.

– Xảy ra chuyện gì rồi?

Diệp Mặc nghi ngờ nhìn mọi người hỏi một câu.

Kỳ Tử Ngư vội vàng đứng dậy kính cẩn nói với Diệp Mặc:

– Diệp môn chủ, nếu như không phải Kỷ tiền bối nói, chúng tôi đến bây giờ vẫn không biết Diệp môn chủ cũng là một tông sư trận pháp.

Là thế này, sau khi chúng ta bàn bạc, muốn bố trí một trận pháp phòng ngự cấp cao ở Phỉ Hải thành…

Lời nói của Kỳ Tử Ngư còn chưa dứt, thì Diệp Mặc đã hiểu được ý tứ của gã, lập tức cười gật đầu nói:

– Kỳ thành chủ cho dù không nói chuyện này, thì tôi cũng sẽ giúp.

Mặc Nguyệt của tôi vẫn còn ở Phỉ Hải thành, Phỉ Hải thành chẳng những bố trí trận pháp phòng ngự, tôi còn định bố trí một trận pháp công kích cấp chín nữa, sau này nếu có thú triều yêu thú như này đến, thì Phỉ Hải thành cũng không sao.

Nghe thấy Diệp Mặc nói vậy Kỳ Tử Ngư lập tức vui mừng nói:

– Nếu quả thực là như vậy, vậy thì Phỉ Hải thành cũng không còn sợ gì nữa, thậm chí phòng ngự còn chắc chắn hơn Toái Diệp thành.

Nói xong Kỳ Tử Ngư dường như nhớ ra cái gì đó, vội vàng bổ sung:

– Căn cứ theo tin tức mà chúng tôi lấy được, yêu thú của Toái Diệp thành đã rút, dường như có liên quan đến Phỉ Hải thành chúng ta.

Diệp Mặc gật đầu, mặc dù hắn không rõ sự rút lui của yêu thú ở Toái Diệp thành có phải là vì Phỉ Hải thành hay không, nhưng chắc chắn là có liên quan.

Trong khi mấy người đang còn ngồi bàn bạc bố trí trận pháp phòng ngự cho Phỉ Hải thành như nào, Lê Kinh Mân lại vội vã bước vào, y bước tới trước Diệp Mặc nói nhỏ:

– Môn chủ, Vọng Nguyệt tông truyền tin đến, tông chủ Phiến Phất của bọn họ mời môn chủ đến Vọng Nguyệt tông một chuyến, ngữ khí hình như không được thân thiện cho lắm.

Nghĩ tới đây lạnh giọng nói:

– Tôi muốn đến đó một chuyến, nhưng không phải bây giờ, đợi tôi xử lý xong chuyện ở Phỉ Hải thành đã, tôi sẽ đến Vọng Nguyệt tông giết chết tên Dịch Dật kia, báo thù cho Lý Khởi Thiện.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1258: Đi Tìm Ức Mặc

Đi Tìm Ức Mặc

M

ười ngày sau, bên ngoài một thị trấn nhỏ ở Bắc Vọng châu, một đôi nam nữ thanh niên đang bước tới bên này, hai người đó chính là Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn, còn thị trấn nhỏ kia chính là nơi mà ngày trước Tô Tĩnh Văn cùng Ức Mặc luyện công, cũng là nơi mà Ức Mặc bị người khác dẫn đi.

Vì chuyện tìm kiếm Ức Mặc, cũng không biết cần phải bao nhiêu lâu.

Cho nên Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng lại ở lại Mặc Nguyệt, vì Diệp Mặc để lại một linh tủy trì, hai người đều dùng để thăng cấp lên Nguyên Anh, lúc này không có thời gian rảnh ra ngoài, lại có Mông Hàn An bảo vệ cho hai người, Diệp Mặc cũng rất yên tâm.

Cái thị trấn nhỏ này rất cũ nát, Diệp Mặc đứng bên ngoài thị trấn nhìn hai chữ “Thủy Dương”.

– Tĩnh Văn, em và Ức Mặc sống ở Thủy Dương một thời gian rồi sao?

Diệp Mặc nhìn cái thị trấn cũ rách nhỏ trước mặt hỏi một câu.

– Uhm.

Tô Tĩnh Văn dựa sát vào Diệp Mặc nói:

– Chúng em sau khi đến nơi này, chưa quen với cuộc sống nơi đây, liền sống ở trong một thị trấn nhỏ, sau đó hai người chúng em đều tu luyện một số pháp thuật bên ngoài thị trấn.

Cho đến một ngày, Ức Mặc vị tên tu sĩ đó thu nhận làm đệ tử rồi dẫn đi, sau đó em một mình đến Vu Ma thành, sau đó Vu Ma thành cũng bị hủy hoại, em lại đến Giang Xuyên thành mới gặp được anh.

Thần thức của Diệp Mặc quét vào bên trong thị trấn, đều là một số người bình thường, không có cách nào tu luyện được.

Hắn cũng chưa đi vào, chỉ nói với Tô Tĩnh Văn:

– Tĩnh Văn, em dẫn anh đến chỗ mà Ức Mặc lúc trước tu luyện công pháp lôi hệ xem nào.

Hai người vừa mới quay người, đi chưa được bao xa, thì lại có hai bóng đen đáp xuống trước mặt Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn.

Vì quan tâm Ức Mặc, thần thức của Diệp Mặc chỉ quét bên trong thị trấn, cũng không quét ra chỗ khác nữa.

Khi hai tên tu sĩ bay đến, Diệp Mặc mới biết, thực ra không đợi hai người này đáp xuống, Diệp Mặc đã nhận ra một trong hai người đó.

Đó là một nam một nữ, người con gái rất xinh đẹp, chỉ kém hơn Tô Tĩnh Văn một chút mà thôi, là tu vi Kim Đan tầng thứ sáu.

Còn người đàn ông thì lại rất đẹp trai, tu vi cao hơn người con gái kia một chút, cũng đã là tu vi Kim Đan viên mãn rồi.

– Tên họ Diệp kia, anh đứng lại Nữ tu ngăn đường đi của Diệp Mặc lại, sau đó trừng mắt nhìn Diệp Mặc nói:

– Anh xuất hiện ở đây làm gì?

Cô gái này sau khi hỏi xong lập tức nhìn thấy Tô Tĩnh Văn, nhất thời ánh mặt hiện lên tia kinh dị, rõ ràng cảm thấy Tô Tĩnh Văn còn đẹp hơn cô ta.

Một người luôn tự phụ dung mạo như cô ta, lập tức có chút không được tự nhiên.

Diệp Mặc nhăn mày một chút, lạnh lùng nhìn nữ tu này nói:

– Tôi xuất hiện ở đây thì liên quan gì đến cô? Tôi cũng thấy lạ, vì sao lần trước tôi gặp cô, bên cạnh cô là Dư Như Ngọc, mà hôm nay thấy bên cạnh cô lại là một người khác rồi?

Người nữ tu này chính là Hải Đồng, người mà lần trước Diệp Mặc gặp ở Nam Sơn phường thị, là đệ tử của tông môn năm sao Song Tâm cốc ở Bắc Vọng châu, Diệp Mặc nhớ cô còn một người anh trai tên Hải Tân.

Diệp Mặc biết Hải Tân, người đàn ông đi cùng Hải Đồng trước mặt hắn này không phải là Hải Tân.

Lúc trước Diệp Mặc và Dư Như Ngọc thành bạn bè, Dư Như Ngọc còn tặng cho hắn một viên Tinh Thần Sa hạ phẩm.

Chỉ có điều tên Dư Như Ngọc kia quá thật thà đàng hoàng, đối xử với Hải Đồng trước mặt này muốn gì được đó.

Bây giờ Hải Đồng lại đi cùng người đàn ông này, không biết có phải là đá Dư Như Ngọc rồi không.

Cô có thể biết mình họ Diệp, rõ ràng là do Dư Như Ngọc nói cho cô ta biết.

Đối với Dư Như Ngọc, Diệp Mặc cũng rất thích, không kiêu ngạo không nóng nảy, chỉ là quá đàng hoàng chút thôi.

Đối với Hải Đồng đứng trước mặt này, Diệp Mặc nhìn cũng không thuận mắt.

Lúc đó Diệp Mặc còn nói một câu “Chân trời nơi nào không có cỏ thơm”, bây giờ xem ra hai người đúng là đã chia tay thật.

Nam tu kia nghe thấy Diệp Mặc nói vậy thì nhíu nhíu mày, cũng không nói gì, bọn họ không nhìn ra tu vi của Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn, nhưng Tô Tĩnh Văn còn xinh hơn cô Hải Đồng kia, rõ ràng lai lịch cũng không bình thường, gã lúc này mới nhẫn nhịn không nói câu nào.

Nhưng gã cũng nhìn ra Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn cũng còn rất trẻ, nói không chừng hai người đều dùng công pháp ẩn nấp gì đó, nên mới khiến gã nhìn không ra tu vi của bọn họ, cũng không phải là tu vi cao hơn gã.

Tư cách của gã rất cao, hơn nữa lại xuất thân từ một tông môn lớn, những người cũng lớn tương đương gã, muốn vượt mặt gã về tu vi, thì cũng rất khó.

Hải Đồng nghe thấy Diệp Mặc nói vậy thì vẻ mặt lập tức trở nên không được thoải mái, cô liền lạnh giọng nói:

– Anh đừng nói lung tung, tôi và Dư Như Ngọc không có bất kỳ mối quan hệ nào.

Gã là gã, tôi là tôi.

Diệp Mặc lại gật đầu thở vào nhẹ nhõm nói:

– Như vậy là tốt nhất, tôi sợ anh Dư nhìn nhầm người, hủy hoại cả một đời.

Anh ta có thể kìm cương bên bờ vực thẳm, rời xa cô, quả thực là một chuyện tuyệt vời.

Nói xong Diệp Mặc căn bản cũng không thèm hỏi cô, mà lại nói với Tô Tĩnh Văn:

– Tĩnh Văn, dẫn anh đến ngọn núi nhỏ kia.

– Uhm.

Tô Tĩnh Văn dịu dàng đáp lại, kéo tay Diệp Mặc rồi quay người rời đi.

– Hừ.

Hải Đồng nhìn thấy bộ dạng dịu dàng của Tô Tĩnh Văn với Diệp Mặc liền cảm thấy khó chịu, bỗng nhiên nói:

– Có công pháp ẩn nấp khiến tôi không nhìn ra tu vi thì giỏi lắm sao? Tôi nghĩ mấy năm trôi qua rồi, anh chắc hẳn không phải là Trúc Cơ.

Hải Đồng sau khi châm chọc Diệp Mặc một câu, nhưng Diệp Mặc vẫn không thèm nhìn cô, lại càng khó chịu lạnh giọng nói:

– Anh cho dù không nói, tôi cũng biết các anh là đang đến dãy núi Vạn Dược.

Còn nữa, anh cũng cần phải xin lỗi với tôi rồi mới đi, nếu không hôm nay anh cũng không đi được.

Đến dãy núi Vạn Dược làm gì? Diệp Mặc nghe thấy có chút ngạc nhiên, hắn vừa muốn hỏi một chút, tên nam tu đó bỗng nhiên ngăn lại trước mặt Diệp Mặc nói:

– Anh không biết điều, xin lỗi Đồng muội, sau đó rồi đi.

Lúc trước gã cũng không nhìn ra tu vi của Diệp Mặc, mặc dù nghi ngờ cũng không dám khẳng định, bây giờ Hải Đồng lại nói ra, gã cũng không có chút cố kị gì nữa.

Diệp Mặc nhìn nam tu tu vi Kim Đan đứng trước mặt này, có chút ngạc nhiên.

Mình là một tu vi Thừa Đỉnh không ngờ lại bị một tu sĩ Kim Đan ngăn lại bắt xin lỗi, trong lòng hắn cũng không biết nói gì.

Hắn liếc nhìn tên nam tu này lạnh giọng nói:

– Anh thật sự muốn tôi xin lỗi?

– Vừa nãy Đồng muội nói rồi, nếu như tai anh không bị điếc thì cứ làm vậy đi.

Nam tu bình thản nói.

Diệp Mặc bỗng nhiên cười nói:

– Nói về giả vờ, anh còn có nghề tôi hơn, tôi sẽ không xin lỗi, tôi chỉ có cái tát này thôi.

Nói xong Diệp Mặc giơ tay lên tát một cái, cái tát kia cũng không đánh tới mặt của nam tu kia nhưng chân nguyên đã bay đến.

Nam tu kia thấy Diệp Mặc động thủ, lập tức phóng ra pháp bảo.

Nhưng lập tức gã lại phát hiện ra mình căn bản cũng không thể nhúc nhích được.

Bốp một tiếng.

Cái tát này của Diệp Mặc trực tiếp khiến gã bay xa vài trăm mét, rơi xuống một mương ruộng, tóe nước bẩn lên, lập tức lại nhổ ra mấy chiếc răng.

Lúc này vẻ mặt bình thản của tên nam tu này sớm đã biến mất, mà thay vào đó là vẻ mặt kinh hãi.

Một một tu sĩ chỉ cần dùng cái tát chân nguyên mà có thể đánh gã bắn xa ra mấy trăm mét, hơn nữa lại có thể trói buộc được gã, khiến gã không có cách nào nhúc nhích được, đây là tu vi gì vậy? Nguyên Anh? Tuyệt đối không chỉ là Nguyên Anh, Hư Thần, cũng chắc chắn không phải.

Khi gã hiểu được tu vi của Diệp Mặc là Ngưng Thể thậm chí trên mức Ngưng Thể, thì ánh mắt gã lộ ra tia cực kỳ kinh hãi.

Đắc tội với một tu sĩ Ngưng Thể, người ta giơ tay ra là giết được gã.

Gã cho dù xuất thân từ tông môn sáu sao, nhưng môn phaí cũng không thể vì gã mà đắc tội với một tu sĩ Ngưng Thể được.

Huống chi, người thanh niên trước mắt này chưa chắc đã là Ngưng Thể, thậm chí còn cao hơn tu vi Ngưng Thể.

Diệp Mặc lắc đầu lạnh lùng nhìn Hải Đồng cũng đã ngây ra bên cạnh lạnh giọng nói:

– Nể mặt Dư Như Ngọc, tôi hôm nay sẽ tha cho cô một lần.

Cô hẳn là may mắn, gặp được tôi, tôi cũng không thích những người con gái so đo tính toán.

Nếu như là người khác, tôi sớm đã giết chết cô rồi.

Còn nữa, nếu như cô gặp phải người khác, khi cô sắp chết, có lẽ cô cũng biết, Dư Như Ngọc quan trọng với cô thế nào.

Lời này của Diệp Mặc mặc dù có chút châm biếm, nhưng chưa chắc đã có ý khuyên nhủ trong đó.

Dư Như Ngọc là bạn của hắn, hắn có thể cảm thấy Dư Như Ngọc thích Hải Đồng.

Rất hiển nhiên loại con gái ngang ngược như Hải Đồng, đi cùng Dư Như Ngọc còn an toàn một chút.

Nếu như đi sau người đàn ông giả tạo, thì chết rất nhanh.

Ví dụ như ngày hôm nay, nếu như đổi lại là ngời khác, nói không chừng đã ra tay giết chết hai người rồi.

Tu Chân giới, chuyện như này cũng không có đạo lý nào có thể nói được.

Thấy Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đi khỏi, một hồi lâu sau Hải Đồng mới phản ứng lại.

Cô sờ sờ mặt mình, dường như cảm thấy có chút may mắn.

Nhưng trong lòng cô lại rất kinh ngạc về tu vi của Diệp Mặc, vừa nãy hành động trong chốc lát đó của Diệp Mặc ít nhất cũng là tu vi Hư Thần trở lên, còn tu vi Song Tâm cốc bọn cô cao nhất cũng chỉ là Hư Thần mà thôi.

Hải Đồng cho rằng, Diệp Mặc bây giờ cũng trên tu vi Hư Thần rồi, khi ở Nam Sơn phường thị, hắn ít nhất cũng là tu vi Nguyên Anh rồi.

Nghĩ tới đây, sau lưng cô ướt đẫm mồ hôi.

Cô theo bản năng quay người lại nhìn đồng bọn bị Diệp Mặc tát cho ngã xuống mương, trong lòng lại có chút chua xót.

Chuyện vừa rồi, nếu như là Dư Như Ngọc, cho dù không nhận ra đối phương, cũng chắc chắn sẽ không ngăn đối phương lại, yêu cầu đối phương xin lỗi mình.

Gã nhất định sẽ chủ động xin lỗi đối phương, sau đó nói mình không hiểu chuyện.

Hải Đồng càng nghĩ trong lòng lại càng cảm nhận được, lúc trước cô luôn cho rằng Dư Như Ngọc không có khí phách, giống như một con côn trùng vậy, đến đâu cũng xin lỗi rối rít lên, thấp đầu cúi mình, khiến cô cảm thấy Dư Như Ngọc làm mất hết mặt mũi của Thần Kiếm tông, sau đó cô và đệ tử nòng cốt Cố Danh Hòa của La Đàm kiếm tông tông môn sáu sao cùng ngoa du Tu Chân giới, mới cảm nhận được cái gì là sảng khoái thoải mái.

Nhưng đó là thoải mái thật sao? Người mà lúc trước bọn họ dạy dỗ chỉ là sức mạnh không bằng bọn họ, hoặc là tu vi thấp hơn bọn họ mà thôi, một khi gặp được cao nhân như Diệp Mặc đây, người ta tùy tay cũng có thể giết được bọn họ, mất mạng rồi, thì còn gì là thoải mái nữa?

Hải Đồng rùng mình một cái, vừa rồi Diệp Mặc muốn giết cô, có thể nói cô căn bản không có cách nào thoát thân được, cũng không có cách nào uy hiếp được sức mạnh của đối phương.

Bàn về môn phái, người ta một mình nói không chừng có thể đấu được với tông môn của cô, nếu như chẳng may gặp phải tu sĩ lợi hại như vậy, cô chết rồi có lẽ là chuyện nhỏ, cuối cùng nói không chừng còn liên lụy đến tông môn.

Vừa rồi người ta nói, là nể mặt Dư Như Ngọc, tha cho cô và Cố Danh Hòa.

Hải Đồng nhìn Cố Danh Hòa đang lóp ngóp bò lên, cũng không còn cảm giác thoải mái xông xáo ngoa du Tu Chân giới nữa, cô chẳng qua chỉ là sợ nhiều hơn.

Lúc này cô cuối cùng cũng hiểu được Dư Như Ngọc tại sao lại giúp cô xin lỗi khi đi bên cạnh cô rồi, tại sao lại giống một con côn trùng đến vậy, còn nữa, gã tại sao luôn nói tiền bối đã nói, cao thủ của Tu Chân giới nhiều như mây trên trời.

Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn đứng trên một đỉnh núi nhỏ, Diệp Mặc nhặt một tảng đá Tô Tĩnh Văn nói, trên tảng đá đó còn có dấu tích, Tô Tĩnh Văn nói, đây chính là dấu tích năm đó Ức Mặc luyện công pháp lôi hệ để lại.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1259: Biến Cố Ở Dãy Núi Vạn Dược

Biến Cố Ở Dãy Núi Vạn Dược

D

iệp Mặc nhìn tảng đá cháy đen trên tay một chút, thì biết được ngày đó Ức Mặc tu luyện phóng ra tia sét thì cũng chỉ là biểu hiện hình thức của lôi linh căn mà thôi, chứ không có bất kỳ hiệu quả công kích nào.

– Anh thấy cái ngọn núi đối diện kia không, tuy rằng không cao, nhưng lúc ấy cái tên mang Ức Mặc đi đánh một chưởng đã phá nát nó rồi.

Tô Tĩnh Văn chỉ vào một nửa ngọn núi còn lại nói.

Diệp Mặc nhìn một chút ngọn núi ở xa xa kia, còn có cả diện tích xung quanh nữa, lập tức biết rằng người tu sĩ mang Ức Mặc đi ngày đó ít nhất đã là một tu sĩ Thừa Đỉnh hậu kỳ rồi.

Tô Tĩnh Văn nhìn thấy cô gái lúc nãy đang đi tới chân núi, thì quay sang nói với Diệp Mặc:

– Cô gái vừa rồi bị anh mắng lại tới đây rồi, không biết là cô ấy muốn làm gì.

Cho dù Tô Tĩnh Văn không thực sự lớn lên ở Tu Chân Giới, nhưng cũng biết cách làm người của cô gái kia đúng là không tốt, nếu cứ tiếp tục như vậy, thì cuối cùng nhất định sẽ có hại.

Diệp Mặc mỉm cười:

– Chúng ta đi thôi, loại nữ nhân tự cho mình là đệ nhất thiên hạ này, anh nhìn thôi cũng thấy đau đầu.

Dư Như Ngọc rời khỏi cô ta cũng là chuyện tốt.

Tô Tĩnh Văn thản nhiên cười, ôm lấy cánh tay của Diệp Mặc, đứng lên trên Tử Đao.

Tử Đao nhanh chóng bay lên cao, hóa thành một luồng sáng mầu tím sau đó biến mất ở chân trời.

Hải Đồng vừa đi tới chân núi, đã nhìn thấy Diệp Mặc và cô gái kia bay đi mất, trong lòng không ngờ lại cảm thấy buồn bã vô cớ.

Cô cũng không ngờ, với tính tình của mình, vậy mà bị Diệp Mặc mắng một phen đã nghĩ thống suốt rồi.

Câu nói cuối cùng của Diệp Mặc là “Nếu như cô gặp phải người khác, thì có lẽ cô đến chết cũng không biết Dư Như Ngọc đối với cô quan trọng như thế nào?” không ngờ đã khiến cô hiểu ra.

Cũng bởi vì cô đã hiểu, nên mới biết tính tình của mình tùy hứng và ngang ngược như thế nào.

Cô tìm tới chỗ Diệp Mặc cũng là vì muốn xin lỗi Diệp Mặc, còn muốn hỏi Diệp Mặc xem có phải hắn muốn đi tới ‘dãy núi Vạn Dược’ hay không, nhưng người ta ngay cả nhìn cô cũng không muốn, trực tiếp đã bay đi rồi.

Có thể thấy được rằng, cũng không phải là tất cả mọi người đều đem cô trở thành nữ vương, chỉ có tên ngốc Dư Như Ngọc kia mới như vậy, chỉ có Dư Như Ngọc mà thôi.

Cố Danh Hòa lúc này cũng đã đi tới, đồng thời gọi tên của Hải Đồng.

Hải Đồng quay đầu lại nhìn thoáng qua cái tên Cố Danh Hòa động một chút là muốn giáo huấn người khác kia, trong lòng lại cảm thấy phiền não.

Cô không để ý tới Cố Danh Hòa nữa, mà bước lên phi kiếm bay theo hướng mà Diệp Mặc đã rời khỏi.

– Chúng ta đi đâu?

Tô Tĩnh Văn dựa vào người Diệp Mặc, ôm nhu hỏi.

Kỳ thực trong lòng cô muốn cùng Diệp Mặc đi tới cái con dường mà hai người đã gặp nhau, cho dù chỉ một lát thôi cũng tốt.

Cô rất cảm kích con đường ấy, cảm kích ngày tuyết rơi ấy, bởi vì ở nơi đó, cô đã tìm được Diệp Mặc.

Diệp Mặc vốn cũng muốn đi qua Giang Xuyên thành, nhưng sau khi nghe Hải Đồng nói, hắn bỗng nhiên muốn đi ‘dãy núi Vạn Dược’ xem một chút.

Ở sâu trong ‘dãy núi Vạn Dược’ có một tồn tại khủng bố.

Đến giờ trong lòng Diệp Mặc vẫn còn thấy sợ hãi.

Ngày đó nếu không phải là người của môn phái Phí Tứ Giang tìm đến, thì hắn có lẽ đã bị khốn chết ở cái phòng lục giác kia rồi.

Chỉ là không biết mấy tên tu sĩ Nguyên Anh có thể đi ra không.

– Chúng ta tới ‘dãy núi Vạn Dược’ trước xem một chút, hiện tại cũng không thể nào xác định được vị trí của Ức Mặc, đi tới ‘dãy núi Vạn Dược’ trước xem nơi đó xảy ra chuyện gì đã.

Diệp Mặc cũng biết, không có một chút đầu mối nào thì muốn tìm một người ở Bắc Vọng Châu rộng lớn này, căn bản là giống như mò kim đáy biển vậy.

Diệp Mặc thu hồi lại Tử Đao.

Lấy ra một cái pháp bảo phi hành chân khí hạ phẩm Xuyên Vân Thoa mà tự hắn luyện chế ra.

Cái pháp bảo này bị hắn luyện chế thành một nơi để hưởng thụ.

Phía trước pháp bảo là một cái mái che lớn, trên bình đài có một cái bàn gỗ.

Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn vừa ngồi ở bên bàn gỗ, vừa uống linh trà, vừa nhìn những đám mây bay qua, thật sự là vô cùng hưởng thụ.

– Nếu có một ngày, chúng ta có thể ngồi ở chính pháp bảo phi hành chân khí của mình trở lại Ninh Hải thì thật tốt!

Tô Tĩnh Văn được ở bên Diệp Mặc thì trong lòng vô cùng thỏa mãn, nhưng cô thủy chung vẫn nhớ thương mẹ của mình ở Địa Cầu.

Diệp Mặc cầm lấy tay của Tô Tĩnh Văn:

– Hẳn là sẽ có ngày đó.

Em không cần phải lo lắng.

Trước kia Sở Cửu Vũ có thể đi tới Địa Cầu, thì anh cũng có thể đưa em trở về được.

– Vâng, em tin tưởng anh.

Đối với Diệp Mặc, thì Tô Tĩnh Văn vẫn luôn tin tưởng không cần lý do.

Xuyên Vân Thoa của Diệp Mặc chỉ bay có một canh giờ, thì trên đường đã gặp được nhiều tu sĩ hơn.

Nhưng những tu sĩ này thấy Xuyên Vân Thoa của Diệp Mặc thì cũng không dám tới gần, bởi vì tu sĩ có thể sử dụng pháp bảo phi hành chân khí hạ phẩm thì tuyệt đối không phải là người đơn giản.

Lúc này Diệp Mặc đã xác định là ở ‘dãy núi Vạn Dược’ có chuyện gì đó rồi, bởi vì những tu sĩ này đều đang bay bề phía ‘dãy núi Vạn Dược’.

Diệp Mặc đẩy nhanh tốc độ.

Khi Xuyên Vân Thoa bay ngang với một tu sĩ sử dụng pháp bảo phi hành linh khí cực phẩm, thì Diệp Mặc đứng trước Xuyên Vân Thoa rồi phẩy tay nói với tu sĩ ở trên chiếc pháp bảo phi hành linh khí cực phẩm kia:

– Vị bằng hữu này, Diệp Mặc có việc muốn hỏi một chút.

Người này là một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, tu vi này ở Bắc Vọng Châu cũng là được coi là một cao thủ rồi, nhưng khi y thấy pháp bảo phi hành của Diệp Mặc là chân khí hạ phẩm, còn tu vi của Diệp Mặc thì y căn bản là không thấy rõ.

Thậm chí thần thức của y cũng không thể quét vào bên trong pháp bảo phi hành của Diệp Mặc, lập tức biết được tu vi của đối phương hơn xa so với mình rồi, nên vội vàng dừng lại rồi ôm quyền nói với Diệp Mặc:

– Tiền bối, có chuyện gì mời tiền bối cứ hỏi.

Diệp Mặc gật đầu:

– Rất nhiều tu sĩ đều chạy tới ‘dãy núi Vạn Dược’, không biết ở ‘dãy núi Vạn Dược’đã xảy ra chuyện gì?

Tên tu sĩ kia nhìn Diệp Mặc có chút nghi hoặc:

– Mấy ngày trước ở ‘dãy núi Vạn Dược’ xuất hiện động đất.

Toàn bộ ‘dãy núi Vạn Dược’đều bị đẩy lên, một số ngọn núi thì thành sơn cốc, còn một số hồ nước thì lại trở thành một ngọn núi.

Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, xảy ra chuyện thế này, thì cái đại sảnh lục giác kia có xảy ra chuyện gì không? Đây chính là một cái phong ấn đang phong ấn một người, nếu phong ấn xảy ra vấn đề, thì liệu cái linh hồn bên trong có thể thoát ra hay không? Cái linh hồn kia thì Diệp Mặc biết chắc rằng tuyệt đối không phải là một kẻ đơn giản.

Một kẻ tầm thường có thể có độn pháp Thiên cấp sao? Có tài liêu cấp mười là lông đuôi của ‘Cửu vũ kim bằng’ hay sao? Mấy năm nay Bắc Vọng Châu vốn đã vô cùng rối loạn, một khi cái linh hồn này thoát ra gây sóng gió, thì cuối cùng không biết sẽ có cái kết cục gì nữa.

Khiến Diệp Mặc lo lắng nhất chính là, bản thân hắn còn có thù oán với cái linh hồn kia nữa chứ.

Ngày đó hắn đã cầm của tên kia rất nhiều đồ tốt, nhưng không có giúp y làm cái gì cả.

Thấy Diệp Mặc trầm tư không nói, tên tu sĩ Nguyên Anh vội vàng hỏi:

– Tiền bối, người còn muốn hỏi gì nữa không?

Đối với một người có tu vi cao hơn hẳn mình, thì y cũng không dám chậm trễ chút nào.

Tuy rằng trong lòng rất muốn đi, đi càng xa càng tốt, nhưng khi Diệp Mặc chưa mở miệng, thì y cũng không dám có hành động gì cả.

Diệp Mặc ‘Ừ’ một tiếng, lại hỏi tiếp:

– Cho dù là có động đất xảy ra ở một số sơn mạch cũng là chuyện thường, cũng không cần thiết đều phải chạy tới xem chứ?

Tên tu sĩ Nguyên Anh nghe thế, liền vội vã đáp:

– Nghe nói sau khi động đất xảy ra, thì bên trong ‘dãy núi Vạn Dược’ đã xuất hiện đủ loại khoáng thạch, còn có rất nhiều linh thảo nữa, thậm chí có người còn tìm được linh thảo cấp chín là ‘Chân linh thảo’ nữa.

Về phần linh thảo cấp tám, thì càng có nhiều người tìm được hơn.

– Có loại chuyện này sao?

Diệp Mặc liền kinh ngạc.

Tên tu sĩ Nguyên Anh vẫn khẳng định:

– Tiền bối, việc này là thiên chân vạn xác, nhiều tu sĩ tới ‘dãy núi Vạn Dược’như vậy, cũng chỉ là vì muốn tìm được những linh thảo và khoáng thạch ở đó mà thôi.

– Xin đa tạ.

Diệp Mặc ôm quyền nói một câu, bỗng nhiên kéo Tô Tĩnh Văn, thu hồi lại Xuyên Vân Thoa, sau đó lấy ra ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’.

‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ liền biến thành một tia sáng mầu xanh, nháy mắt đã hoàn toàn biến mất trước mặt tên tu sĩ Nguyên Anh này rồi.

Tên tu sĩ Nguyên Anh ngây dại nhìn chút ánh sáng còn sót lại phía trước, một lát sau mới lẩm bẩm:

– Người này thật đáng sợ, ngay cả pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm cũng có sao? Thực là trâu, ta còn là lần đầu tiên nhìn thấy pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm nữa đấy.

– Ở đây đã xảy ra chuyện gì sao?

Tô Tĩnh Văn thấy Diệp Mặc đột nhiên thay đổi pháp bảo phi hành, hơn nữa tốc độ còn nhanh hơn không chỉ gấp trăm lầm.

Diệp Mặc thận trọng gật đầu:

– Anh chỉ sợ có chuyện xảy ra.

Nếu có một ngày thực sự xảy ra chuyện như anh nghĩ, vậy thì quả thực là chuyện không tốt.

Diệp Mặc biết, với tu vi hiện tại của hắn thì ở toàn bộ Bắc Vọng Châu cũng không có đối thủ nào có khả năng khiến hắn sợ hãi được.

Cho dù là tu sĩ Hóa Chân, thì hắn đánh không lại cũng có thể chạy trốn được.

Lúc trước đánh với tên yêu tu Hóa Chân kia, nếu như không phải là ở bên ngoài Phỉ Hải thành, thì Diệp Mặc hoàn toàn có thể chạy trốn chứ không đánh nhau với tên tóc đỏ đó.

Đáng tiếc sau lưng hắn lại là Phỉ Hải thành, nên hắn căn bản là không thể đi.

Diệp Mặc đổi pháp bảo phi hành, thì chỉ mất thời gian một nén hương, đã tới một dãy núi rộng lớn rồi.

Cho dù là thần thức của Diệp Mặc cũng không thể nào quét hết một phần ngàn dãy núi này được.

‘Dãy núi Vạn Dược’ thì Diệp Mặc đã đi qua một lần, nhưng hiện tại ‘Dãy núi Vạn Dược’ đã bị biến dạng rồi.

Ở phía bên ngoài, có vố số tu sĩ đều đang tìm kiếm cái gì đó, trong số này còn có hơn mười tu sĩ Hư Thần.

‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc vừa đến, đã khiến đông đảo tu sĩ chú ý tới.

Dù sao thì ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc không chỉ có đẳng cấp cao, mà ngay cả vẻ ngoài cũng vô cùng đẹp đẽ.

Nhưng cũng không có ai dám đi lên nói lung tung cả, dù sao thì bọn họ cũng không thấy rõ được tu vi của Diệp Mặc.

Cho dù là tu sĩ Hư Thần cũng không đi tới, vì bọn họ cũng không nhìn thấu tu vi của Diệp Mặc.

Những người ngu ngốc như Hải Đồng ở Tu Chân Giới cũng không nhiều lắm.

Nhưng không nhiều thì cũng không có nghĩa là không có, một lão già mặt trắng không râu đã đi tới trước mặt của Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn rồi.

Con mắt của lão già này vẫn luôn híp lại, bộ dạng thoạt nhìn thì thấy là kẻ vô hại, thậm chí còn có chút hiền lành.

Nhưng Diệp Mặc lại biết, lão già trước mặt này tuyệt đối không phải là người tốt, bởi vì hắn biết lão ta, tên là Tư Mã Trú.

Lão ta và cái tên gọi là Đồng Vũ Sinh tự xưng là Hắc Bạch Chuẩn Đan Vương, cả hai lão đều hận Diệp Mặc thấu xương.

Mà Diệp Mặc cũng biết được Tư Mã Trú dám đi lên, cũng là vì lão nhận biết mình chính là cái tên tu sĩ Trúc Cơ ngày trước đã tham gia luyện đan danh nhân đường năm đó.

Lúc này những tu sĩ xung quanh ‘Dãy núi Vạn Dược’ đã thấy Tư Mã Trú đi tới trước Diệp Mặc.

Hơn mười tên tu sĩ Hư Thần khác cũng vô cùng kinh ngạc, bởi vì bọn họ nhìn không thấu được tu vi của Diệp Mặc, thì lẽ ra Tư Mã Trú cũng không thể chứ, sao lão còn dám tiến đến tìm Diệp Mặc gây phiền phức.

Lão ta vừa tới trước pháp bảo phi hành của tu sĩ kia, có khi đã bị giết chết rồi cũng nên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1260: Giết Hắc Bạch Chuẩn Đan Vương

Giết Hắc Bạch Chuẩn Đan Vương

C

hỉ mới vài năm không gặp vậy mà đệ nhất luyện đan danh nhân đường của chúng ta đã thay đổi nhiều rồi.

Loại công pháp ẩn nấp này, ngay cả ta cũng không nhận ra được tu vi của ngươi nữa rồi.

Diệp Mặc, kia là vợ của ngươi sao, đẹp thật.

Aizz… đáng tiếc…

Tư Mã Trú nói đến đây thì lắc đầu thở dài một câu.

Nghe được những lời này của Tư Mã Trú, thì những tu sĩ xung quanh đều rõ.

Hóa ra là Diệp Mặc có được công pháp ẩn nấp, thảo nào mà Tư Mã Trú lại dám tiến lên.

Có vài tên tu sĩ Hư Thần đã có chút hối hận, sớm biết như vậy thì bọn họ đã tiến lên không kiêng kỵ gì rồi, không ngờ lại để Tư Mã Trú nhận được chỗ tốt.

Mấy năm nay tu vi của Tư Mã Trú thăng tiến thật nhanh, đã là Hư Thần tầng tám rồi, những tu sĩ Hư Thần khác căn bản là không dám làm gì lão cả.

Huống chi ở Tu Chân Giới, thì cũng rất để ý đến thứ tự trước sau.

Tuy rằng biết rõ pháp bảo phi hành mà hai tu sĩ kia dùng để tới đây không phải là thứ đồ tầm thường, rất có thể là pháp bảo phi hành chân khí cực phẩm, nhưng lúc này thì cũng chỉ có thể đứng mà nhìn Tư Mã Trú phát tài thôi.

Tư Mã Trú bỗng nhiên kêu lên:

– Lão già Tô Kiến Hồ hoàn toàn lừa gạt ta, dám nói rằng ngươi đã đi Nam An Châu rồi.

Hắc hắc… ngươi trở về thật là nhanh.

Nhưng tu vi của vợ ngươi đề thăng xem ra còn nhanh hơn nữa đó, đã là Nguyên Anh trung kỳ rồi.

Diệp Mặc vẫn bình thản, hoàn toàn không động thủ.

Hắn sở dĩ còn chưa động thủ là vì muốn chờ Đồng Vũ Sinh, Đồng Vũ Sinh đã tới rồi, chỉ là mắt lão Tư Mã Trú này mọc mủ nên không nhìn thấy mà thôi.

Hắn chờ Đồng Vũ Sinh tới chính là muốn hỏi hai lão già này từ đâu mà có được quyển sách ‘Vật’.

Hơn nữa hắn còn một lý do khác, đó là hắn cũng đã nhìn thấy một tên tu sĩ tu vi Thừa Đỉnh ở chỗ này.

Tên tu sĩ Thừa Đỉnh này đã ẩn nấp tu vi của mình, nhưng Diệp Mặc vẫn nhìn ra được.

Ở Bắc Vọng Châu, có rất ít tu sĩ Thừa Đỉnh, thậm chí còn có thể đếm ra được, vậy mà lại gặp được một người ở đây.

Mặc dù y đã ẩn nấp tu vi của mình ở Hư Thần hậu kỳ, nhưng Diệp Mặc tu luyện ‘Tam sinh quyết’ chính là pháp quyết vạn vật tự sinh, cho nên cái loại công pháp ẩn nấp này hoàn toàn không có tác dụng.

Thấy Diệp Mặc không nói lời nào, gương mặt trắng của Tư Mã Trú tối sầm lại, lạnh lùng nói:

– Năm đó ở Trường Phần Khâu, cái quyển sách kia của tao cùng với mồi lửa kỳ dị đều là do mày lấy đi phải không? Biết điều thì mang mấy thứ đó giao ra đây, cả nhẫn trữ vật của mày nữa, sau đó tự chặt một tay.

Nói xong Tư Mã Trú cười hắc hắc:

– Biết vì sao tao tha cho mày một mạng không? Bởi vì mày mang đến một người vợ làm tao rất hài lòng, vì thế nên mới tha cho mày một mạng.

Diệp Mặc vốn còn muốn chờ Đồng Vũ Sinh tới để cùng xử lý một lúc, nhưng hiện tại Tư Mã Trú đã muốn chết sớm, vậy thì cũng đừng trách hắn không có tính nhẫn nại.

Diệp Mặc bỗng nhiên lại lấy ra một cái bao tay đeo lên, sau đó lạnh lùng nhìn Tư Mã Trú nói:

– Tư Mã Trú, mày biết vì sao tao lại phải mang cái bao tay này lên không?

Tư Mã Trú sửng sốt một chút, còn chưa kịp phản ứng, thì đã bị Diệp Mặc tóm lấy cổ rồi nhấc bổng lên.

Sau đó hắn lại nhìn Tư Mã trú trong tay mình mà lạnh lùng nói:

– Bởi vì tao sợ tay tao bị cổ của mày làm bẩn.

Lúc này Tư Mã Trú còn đâu uy phong khi nãy nữa, sắc mặt của lão hiện tại hoàn toàn là sự kinh hoàng, lão căn bản là không thể ngờ được một tu sĩ Trúc Cơ chỉ mới không gặp có mấy năm hiện giờ đã kinh khủng như thế này rồi? Có thể dễ dàng bóp cổ mình nhấc bổng lên, mà bản thân mình không thể nào phản kháng được, vậy thì phải là tu vi gì rồi? Ngưng Thể? Thừa Đỉnh hay là Kiếp Biến?

Vừa rồi lão thấy rõ ràng tay của Diệp Mặc tiến tới, nhưng bản thân lại không thể nào nhúc nhích được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Mặc đưa tay tới bóp cổ mình.

Không chỉ mình Tư Mã Trú kinh hãi đến ngây dại, mà tất cả những tu sĩ xung quanh cũng đều kinh hãi như thế.

Một số tu sĩ Hư Thần vừa nãy hối hận thì giờ lại cảm thấy may mắn, may mà bản thân không có tiến lên, nếu như tiến lên tìm Diệp Mặc gây phiền phức, vậy hiện tại kẻ bị bóp cổ không phải là Tư Mã Trú mà chính là mình rồi.

Diệp Mặc nhìn Tư Mã Trú lạnh lùng nói:

– Mày nói rất đúng, mấy thứ kia đều là bị tao năm đó lấy đi, nhưng mày có thể làm gì được tao? Tu vi của tao mày nhìn không ra, cũng không phải là vì tao ẩn dấu tốt, mà là vì tao tiến bộ nhanh.

Nhưng mày thì lại quá kém cỏi, năm đó là tu vi Hư Thần tầng sáu rồi, vậy mà bây giờ mới miễn cưỡng là Hư Thần tầng tám.

Tư Mã Trú mày sống lâu nên dần hóa thành chó rồi sao?

– Vâng… tiền… tiền bối…

Cổ của Tư Mã Trú bị Diệp Mặc nắm chặt, căn bản là nói cũng không nên lời, mãi mới phun ra được bốn chữ.

Lúc này cả người của lão run rẩy, cũng biết rằng mình hôm nay xong đời rồi.

Nhưng lúc này Diệp Mặc căn bản cũng không để ý tới lão, mà lại nói với một tên tu sĩ vừa mới tới:

– Lão già Đồng Vũ Sinh kia, mày cũng chẳng khác gì cả.

Đồng Vũ Sinh làm một trong Hắc Bạch Chuẩn Đan Vương, không chỉ bản lĩnh luyện đan không kém Tư Mã Trú, mà ngay cả tu vi cũng không kém Tư Mã Trú chút nào.

Lão vừa từ pháp bảo phi hành đi xuống, thì đã nhìn thấy Diệp Mặc bóp cổ Tư Mã Trú rồi.

Trong lòng của lão cũng đang vô cùng kinh hãi.

Chỉ là không đợi lão kịp phản ứng, không biết là nên tiếp tục ở lại đây, hay là rời đi, thì Diệp Mặc đã gọi đến lão rồi.

Khi lão nghe được Diệp Mặc gọi, thì đã biết sự tình hôm nay có chút không ổn rồi.

Vì thế lão cũng không nghĩ ngợi gì, lập tức lấy ra pháp bảo phi hành muốn bỏ chạy.

Nhưng pháp bảo phi hành lão vừa mới lấy ra, thì đã bị một tia sét đánh thẳng vào rồi.

Chiếc Phong Xa của lão lập tức đã bị lôi kiếm của Diệp Mặc đánh ra một lỗ thủng thật lớn.

Đồng Vũ Sinh hoảng hốt, còn chưa kịp nói gì thì Diệp Mặc đã cười lạnh:

– Nếu như mày còn dám quay đầu chạy, vậy thì mày cũng không cần phải đi đâu nữa, tao sẽ tiễn mày một đoạn đường.

Đồng Vũ Sinh biết tu vi của Diệp Mặc lúc này thì lão căn bản là ngay cả bóng lưng cũng không thể thấy được, cho nên nhanh chóng lết cái thân run rẩy đi tới trước mặt Diệp Mặc, khom người thi lễ rồi nói:

– Diệp tiền bối, vãn bối Đồng Vũ Sinh có mắt như mù, không thấy Diệp tiền bối ngài ở chỗ này.

– Nghe nói mày cùng với cái thứ rác rưởi này đã tới Phỉ Hải thành tìm tao?

Diệp Mặc nhìn Đồng Vũ Sinh lạnh giọng.

– Tiền bối hiểu lầm rồi, tôi làm sao mà dám đi tìm tiền bối, là lão già Tư Mã Trú này ép buộc tôi đi đấy, nhưng vãn bối đi tới Phỉ Hải thành rồi thì ngay cả một ngón tay cũng không động chút nào.

Đồng Vũ Sinh vội vàng giải thích.

– À…

Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Đồng Vũ Sinh rồi nói tiếp:

– Nhưng năm đó chính là tao đã lấy đi mồi lửa kỳ dị và quyển sách ‘Vật’ của mày mà, lẽ nào chúng mày lại không cần?

Đồng Vũ Sinh sợ đến run cả người, trong lòng tự nhủ rằng “Ta làm sao lại không cần chứ?”, nhưng mà trong miệng thì lại vội vàng nói:

– Tiền bối, đó chính là đồ của tiền bối, vãn bối sao dám lấy lại nó được?

Nói xong cũng không dám đợi Diệp Mặc chủ động hỏi nữa, mà chỉ vào Tư Mã Trú nói:

– Lão già Tư Mã Trú này gian xảo vô cùng, hơn nữa còn mất hết cả nhân tính.

Năm đó lão ta thích tiểu sư muội của mình, nhưng tiểu sư muội kia lại không muốn gả cho lão, thế là lão liền giết luôn người yêu của tiểu sư muội, hơn nữa còn gian sát cả tiểu sư muội của lão…

Tư Mã Trú bị Diệp Mặc bóp cổ, cho nên mặc dù là muốn nói, nhưng cũng chỉ ‘Ặc, ặc’ được vài tiếng, không nói ra được lời nào.

Trong mắt Diệp Mặc hiện lên một tia chán ghét, thả Tư Mã Trú ra rồi lạnh giọng:

– Quyển sách kia chúng mày từ đâu mà có được? Nếu như có một lời một chữ làm tao không hài lòng, thì tao sẽ trực tiếp giết.

– Tôi nói, là ở Nam Sơn phường thị, tôi và Tư Mã Trú đã cùng nhau thấy quyển sách đó ở một cái quán nhỏ, sau đó cùng nhau cướp lấy.

Sau lại bị một người khác cướp lấy một nửa.

Sau này chúng tôi mới đi tìm chủ quán kia, nhưng y đã hoàn toàn biến mất.

Đồng Vũ Sinh vội vàng nói.

Diệp Mặc nhíu mày, Nam Sơn phường thị thì hắn biết, nhưng đã nhiều năm trôi qua như vậy, muốn tìm được xuất xứ của quyển sách này thì hiển nhiên là không có khả năng.

Hắn lạnh lùng nhìn Tư Mã Trú và Đồng Vũ Sinh nói:

– Hai người chúng mày hiện tại động thủ đánh nhau một trận đi, tên nào còn sống thì tao sẽ xem xét xem có nên tha hay không.

Không đợi Diệp Mặc nói xong, thì Tư Mã Trú đã lấy ra pháp bảo Hắc Minh Âm Võng của mình rồi.

Mà Đồng Vũ Sinh cũng không chậm hơn chút nào, vài chục thanh phi kiếm của lão cũng đã bay ra.

Từ động tác của cả hai, thì Diệp Mặc cũng thấy được bình thường hai tên này là kẻ âm hiểm giả dối cỡ nào.

Đây là vấn đề liên quan đến sinh tử, hai lão căn bản là không dám nương tay, trong nhất thời, nơi mà cả hai tranh đấu đều đã cát bay đá chạy, liên tục nổ vang.

Cho dù là hai lão biết Diệp Mặc nói vậy thì cũng khó có thể sống mà rời đi, nhưng bọn họ cũng không dám có lời dị nghị nào.

Hắc Minh Âm Võng của Tư Mã Trú còn lợi hại hơn năm xưa ở Trường Phần Khâu.

Mang theo từng mảng hắc vụ muốn bao phủ lấy phi kiếm của Đồng Vũ Sinh.

Hai lão già này đánh nhau đã nhiều, cho nên đều biết bản lĩnh của nhau, Đồng Vũ Sinh liền có thể hóa giải dễ dàng sau đó không ngừng phản kích.

Diệp Mặc thấy hai tên này càng đánh thì càng lùi ra xa, cuối cùng không ngờ lại hướng ra phía ngoài chạy đi, thì trong lòng hắn cười lạnh một tiếng.

Trước mặt hắn mà hai lão cũng dám giở trò này?

Đồng Vũ Sinh và Tư Mã Trú sau khi rời khỏi Diệp Mặc đã khá xa, thì cả hai cùng nhau phun ra một ngụm máu, không ngờ là muốn sử dụng huyết độn.

Diệp Mặc không đợi hai lão thi triển hoàn thành huyết độn, thì đã giơ một tay lên đánh ra hai đường lôi kiếm.

Hai đường lôi kiếm này kỳ thực chính là một đường được Diệp Mặc phân ra thành hai.

Để đối phó với hai tu sĩ Hư Thần, thì một đường lôi kiếm là đã đủ rồi.

Ầm, ầm…

Hai tiếng nổ vang lên, cả Tư Mã Trú và Đồng Vũ Sinh vừa rồi còn đang chuẩn bị huyến độn, thì đã bị lôi kiếm đánh thành than, thần hồn câu diệt tại chỗ.

Những tu sĩ còn lại đều hít một hơi lạnh “Người này thật là lợi hại”

Không ngờ chỉ có hai đường lôi kiếm đã trực tiếp giết chết hai tu sĩ Hư Thần.

Những tu sĩ còn lại thấy ánh mắt của Diệp Mặc thì đều bắt đầu né tránh.

Tuy rằng danh tiếng của Hắc Bạch Chuẩn Đan Vương không lớn lắm, nhưng Diệp Mặc có thể bá đạo giết một lúc cả hai người, thì những người còn lại sao dám nói lời thừa chứ?

Tên tu sĩ Thừa Đỉnh hậu kỳ đã ẩn dấu tu vi thấy lôi kiếm của Diệp Mặc thì ánh mắt có chút co quắp lại.

Không ngờ hắn lại là một tu sĩ lôi hệ, một người tu luyện tới Thừa Đỉnh, đã có thể thi triển ra lôi kiếm lợi hại như thế, thật sự là có chút quá mức kinh người.

Vừa lúc đó, cả sơn cốc của ‘dãy núi Vạn Dược’ vốn đang vô cùng yên ắng, thì ở sâu trong cốc lại một lần nữa phát ra một trận những tiếng nổ “Ầm, ầm”.

Tiếng nổ phát ra từ sâu trong ‘dãy núi Vạn Dược’, vô số đá vụn và cỏ dại bị vụ nổ làm bay toán loạn.

Một tên tu sĩ Nguyên Anh nhặt lên một gốc linh thảo ở trước mặt, không ngờ lại la hoảng lên:

– Linh thảo cấp tám ‘Quyết sinh’?

Hầu như mọi người nghe thấy tiếng hét của tên tu sĩ này, đều nhìn vào linh thảo trong tay của y.

Diệp Mặc lại cau mày nhìn về phía tiếng nổ phát ra.

Đó chính là nơi mà hắn đã từng phát hiện ra cái phong ấn kia.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 ngày trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 ngày trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 ngày trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Hihi Khó nói lém bạn cái này do bên Trung thui bạn. Khả năng cao là không bạn ^^ Lần này người Bảo Lãnh cho cậu này là 1 trong Gia Tộc đình đám bên Trung đó... Nếu không đúng luật đến 2028 mới mãn hạn cơ bạn :P
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
https://audiosite.net
Chinh Đàm 4 ngày trước
Có tập mới chưa ad ơi
https://audiosite.net
Nguyen Tuan 5 ngày trước
bộ này cuốn quá, em nghe đc 500 chap rồi, mong ad không drop
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box