[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 253 : Người Đàn Bà Không Hài Hòa (c1261-c1265)
❮ sautiếp ❯Chương 1261: Người Đàn Bà Không Hài Hòa
Người Đàn Bà Không Hài Hòa
R
ất nhanh, có một số tu sĩ tìm được những linh thảo bị bắn tung tóe ra bên ngoài, còn những linh thảo cấp thấp nhất cũng là trên cấp sáu, linh thảo không ngừng được tìm ra, những tu sĩ bên ngoài trong nháy mắt trở nên điên cuồng.
Lúc này tất cả các tu sĩ đều hiểu được bây giờ chuyện quan trọng nhất không phải là nhìn linh thảo trong tay người khác, mà là tự tìm linh thảo cho mình.
Nhất thời, đám tu sĩ ai ai cũng xông ra ngoài, dường như những tiếng nổ cực lớn trong này cũng trở thành thứ yếu.
Nhưng chỉ trong chốc lát, một số tiếng kêu thảm thiết vang ra, những tu sĩ xông vào ai ai cũng chạy trở lại, một số tu sĩ không kịp chạy thì bị Không gian đao gió trong đó giết chết hết, rồi bị không gian khe nứt cuốn đi.
Còn những âm thanh nổ trong này thì lại vang lên không ngừng.
Diệp Mặc trong lòng thầm kinh hãi, hắn đương nhiên biết những không gian đao gió này cũng với khe nứt kia không phải là do tự nhiên tạo nên, nếu như là thiên nhiên, thì trong này căn bản không phải là nơi mà con người có để ở lại được, hắn ngay lập tức dẫn Tô Tĩnh Văn rời khỏi.
Không gian đao gió trong này đều là do người tạo nên, là một trận pháp không gian công kích, chỉ có đều trận pháp này sau khi bị phá, thì đao gió công kích lại tàn sát bừa bãi, một khi đợi đến làn sóng công kích này tiêu tan rồi, thì tiến vào trong đó cũng không có vấn đề gì.
Diệp Mặc kinh hãi chính là vì nơi này hắn đã từng đến, hắn biết phía trước chính là phong ấn đại sảnh lục giác, cũng không biết tại sao lại xuất hiện một trận pháp không gian công kích.
Mặc dù biết rõ trong đó có rất nhiều thứ tốt, nhưng không gian đao gió công kích lại không phải là những tu sĩ bình thường có thể ngăn lại được, những tu sĩ này sau khi rút lui, cũng không dám vào trong nữa, chỉ đứng bên ngoài tìm những linh thảo bị chôn trong cát đá.
Diệp Mặc không biết bên tên bị phong ấn giữ lại bên trong này đã ra hay chưa, trong lòng hắn lại rất rõ, nếu như nhân vật phong ấn kia ra ngoài rồi, thì hắn cũng không còn cách nào.
Vừa lúc đó lại có hai đường độn quang từ hai hướng xông vào dãy núi Vạn Dược.
Diệp Mặc nhìn về phía đó, là hai pháp bảo phi hành, hơn nữa bên trái còn là chân khí phi hành trung phẩm.
Trên chân khí phi hành bên trái có hai người con gái bước xuống, Diệp Mặc nghi ngờ là hai người con gái này có một người hắn quen biết, chính là Hải Đồng mà hắn gặp lúc trước cách đây không lâu.
Còn người con gái đi cũng cô ta thì lại vô cùng xinh đẹp, không kém gì so với Hải Đồng, nhưng thân mình của cô lại càng đẹp hơn nhiều so với khuôn mặt của cô.
Diệp Mặc chắc rằng thân hình người con gái này là thân hình hoàn mĩ thứ hai mà hắn gặp, lúc trước khi ở cấm địa Băng Thần, hắn gặp một người con gái tuyệt sắc giai nhân, đó chính là Thanh Như.
Mặc dù lúc đó Thanh Như đã không có sức sống nữa, nhưng Diệp Mặc vẫn không thể không khẳng định cô ta là người con gái hoàn mĩ nhất mà hắn từng gặp.
Còn người con gái đi cùng Hải Đồng đây, mặc dù dung mạo không được như Thanh Như, nhưng thân hình của cô thì cực kỳ hoàn mĩ, đường cong dường như được vẽ ra vậy, gần giống với Thanh Như kia.
Đáng tiếc dung mạo của cô khiến cho cảm giác chỉnh thể bị giảm xuống.
Mặc dù dung mạo cô cũng cực xinh đẹp, nhưng kết hợp với thân thể thì có chút không hài hòa.
Điều khiến cho Diệp Mặc chú ý nhất cũng không phải là thân hình người con gái này, mà là tu vi của cô.
Người con gái này biểu hiện tu vi ra ngoài là Hư Thần viên mãn, nhưng Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh quyết, vừa nhìn đã nhìn ra cô này là tu vi Thừa Đỉnh cấp tám rồi, hơn nữa người con gái này cũng vẫn còn trẻ, trẻ tuổi như vậy, không ngờ đã luyện tới tu vi Thừa Đỉnh cấp tám rồi.
Diệp Mặc thầm than Bắc Vọng châu cũng coi là đầm rồng hang hổ.
Nhưng những người này bình thường không ra thì thôi, hắn lại chuyển ánh mắt sang bên phải.
Bên phải có một nam một nữ bước xuống, nữ tu rất trẻ, còn nam tu thì có chút già dặn.
Lộ vẻ rất tang thương, khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là, trong hai người này thì cũng có một người hắn biết.
Hắn biết nữ tu trẻ tuổi kia, tên là Chu Ngữ Sương.
Diệp Mặc biết cô ấy, là vì năm đó bốn tu sĩ Kim Đan tìm được một đại sảnh phong ấn lục giác, kết quả La Do Bình muốn thiết kế tiêu diệt ba người còn lại, lại bị Chu Ngữ Sương dùng Độn Không phù cấp tám chạy mất.
Diệp Mặc biết rõ Chu Ngữ Sương mặc dù cũng biết đại sảnh phong ấn lục giác kia, nhưng Chu Ngữ Sương chắc chắn không biết mình, vì hắn sau khi Chu Ngữ Sương dùng Độn không phù chạy trốn, mới xuất hiện.
Đồng thời khiến cho Diệp Mặc kinh ngạc không chỉ là Chu Ngữ Sương, mà là người đàn ông tang thương đi bên cạnh cô ta, không ngờ là tu sĩ Thừa Đỉnh viên mãn rồi.
Nhưng cũng là ẩn giấu tu vi của mình, đem tu vi của mình thể hiện ở Hư Thần tầng thứ sáu.
Lúc này Diệp Mặc phát hiện ra ba tên tu sĩ Thừa Đỉnh rồi, hơn nữa lại là Thừa Đỉnh trên tầng thứ tám, ba tên tu sĩ này có một điểm chung duy nhất, đó chính là giấu đi tu vi của mình.
Người duy nhất không giấu đi tu vi của mình chỉ có hắn, hắn là Thừa Đỉnh tầng thứ bảy, biểu hiện ra ngoài cũng là Thừa Đỉnh tầng thứ bảy.
Hải Đồng liếc mắt nhìn Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn, ánh mắt lập tức có chút kinh hỉ, vội vàng bước tới phía Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn khom người nói:
– Đa tạ Diệp đại ca khuyên bảo và tha thứ, Hải Đồng bây giờ đã hiểu rồi.
Chuyện lúc trước Hải Đồng cực kỳ vô lễ, bây giờ nhận lỗi với Diệp đại ca, xin Diệp đại ca tha thứ.
Diệp Mặc kinh dị nhìn Hải Đồng, người con gái này sau khi mình tự ý nói một tràng dài, không ngờ lại có thể tỉnh ngộ được? Phải biết trong mắt Diệp Mặc, người con gái này căn bản không còn thuốc nào cứu chữa được nữa rồi.
Lúc dó hắn nói là dạy cho một bài, cũng không bằng nói là đang châm chọc cô.
Như thế mà cũng tỉnh ngộ được, kiểu giác ngộ này đúng là không được bình thường.
Diệp Mặc đoán chừng Hải Đồng sở dĩ có thể tỉnh ngộ được, đó là vì hiểu được lúc trước gặp phải nếu không phải là mình, cô sớm đã bị người khác giết thành tro bụi rồi.
Người giơ tay không đánh khuôn mặt cười, Hải Đồng cũng nói như vậy, Diệp Mặc đương nhiên cũng không tiếp tục kêu cô cút đi.
Đành phải gật đầu, cũng không nói gì, nói thật, hắn thật không nghĩ Dư Như Ngọc lại ở cùng người con gái như này.
Người ta nói giang sơn dễ đổi, bản tính khó thay, ai mà biết được Hải Đồng lại có phải vì lúc trước khi chết đã thay đổi, thời gian lâu dần rồi lại khôi phục lại bản tính cũ hay không?
– Hải Đồng, đây là bạn của cô sao? Sao không giới thiệu chút đi?
Người con gái đi cũng Hải Đồng cũng bước lên, cười hi hi nhìn Hải Đồng nói.
Diệp Mặc vừa đánh giá cô gái trước mặt mình chút, trong nháy mắt giật mình, hắn cuối cùng hiểu ra người con gái đi cùng Hải Đồng này tại sao lại khiến cho mình có cảm giác không hòa hợp.
Người con gái này đeo pháp bảo ẩn nấp cao cấp, thậm chí cấp bậc còn cao hơn Nặc Sa của hắn.
Nói cách khác người con gái này chẳng những ẩn giấu tu vi của mình, mà còn ấn giấu dung nhan của mình nữa.
Hải Đồng vội vàng nói:
– Chị Tiêu Y, vị này là Diệp đại ca người mà lúc trước em nói với chị là muốn xin lỗi đấy, Diệp đại ca, đây là chị Tiêu Y, lúc trước tôi muốn tìm Diệp đại ca để xin lỗi, trên đường gặp được chị Tiêu Y, chị Tiêu Y là người tốt, nên tiện đường tôi cùng chị ấy đến đây.
Diệp Mặc trong lòng thầm lắc đầu, Hải Đồng đúng là ngây thơ như một trang giấy trắng vậy.
Bất luận là người hay là quỷ, chuyện mà cô muốn làm, thì cũng không có giấu diếm gì.
Chảtrách lúc trước lại có nhiều chuyện tai bay vạ gió vậy, cái cô này căn bản cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều là người của Song Tâm cốc.
Chẳng lẽ, cô lăn lộn Tu Chân giới nhiều năm như vậy, phỏng chừng cũng không có một người bạn chân chính nào.
Với tính cách không coi ai ra gì của cô ngày trước, cũng không kết giao bạn bè gì, ngoại trừ người coi cô như bảo bối Dư Như Ngọc kia.
– Diệp đại ca, Diệp đại tẩu…
Tiêu Y có chút lễ phép bước lên phía trước chào hỏi.
Diệp Mặc gật đầu, trong lòng lại không thoải mái với cô Tiêu Y này.
Loại cảm giác này hắn không nói ra được thành lời, nhưng Diệp Mặc biết hắn tu luyện Tam Sinh quyết cảm giác bình thường không thể nhầm được.
Tiêu Y trước mắt này nhiều lắm cũng chỉ ba mươi tuổi, nhưng Diệp Mặc lại cảm thấy ánh mắt tang thương của cô còn thê lương hơn Mông Hàn An.
Loại cảm giác này quá quái dị, cũng giống như thân thể của cô và khuôn mặt xinh đẹp của cô không phù hợp với nhau vậy.
Thấy Diệp Mặc cũng không giới thiệu Tô Tĩnh Văn, Tiêu Y cười cười, cũng không để ý.
Lúc này bên trong dãy núi Vạn Dược vang lên những âm thanh ầm ầm dường như cũng ngừng lại, dường như không gian đao gió và vết nứt kia cũng hoàn toàn không nhìn thấy nữa rồi.
Đám đông tu sĩ cũng dần dần muốn thử vào xem một chút.
Hải Đồng bỗng nhiên nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Diệp đại xa, anh cũng vào xem chút chứ?
Diệp Mặc nhìn Hải Đồng, lại nhìn Tiêu Y, bỗng nhiên nói:
– Hải Đồng, nếu như cô tin tôi, vậy thì sớm quay về môn phái đi.
Bên ngoài không thích hợp với cô, thậm chí bây giờ cũng không thích hợp.
– Hả…
Hải Đồng hả một tiếng, khuôn mặt có chút ửng hồng.
Cô cảm thấy mình cố ý đến xin lỗi, nhưng Diệp Mặc lại có chút không nể mặt.
Nhưng trong nháy mắt, cô lại cảm thấy hắn không phải có ý như vậy, cô vốn muốn đến xin lỗi, lại còn để ý người khác có nể mặt hay không, chẳng phải là giống tính cách trước đây sao?
Nghĩ tới đây, Hải Đồng lại thầm thở dài, sau dó khóe mắt có chút đỏ oan ức nói:
– Cám ơn Diệp đại ca, bên ngoài có lẽ không thích hợp với tôi thật.
Thôi tôi về đây, Diệp đại ca bảo trọng.
Nói xong Hải Đồng mắt vẫn còn đỏ nói với Tiêu Y:
– Chị Tiêu Y, em đi đây.
Sau này chị có rảnh, thì có thể đến Song Tâm cốc chơi.
Tiêu Y lại vội vàng nói:
– Em Hải Đồng, không cần vội đi, nơi này nói không chừng vẫn còn nhiều thứ tốt lắm.
Hải Đồng lại lắc đầu, phóng pháp bảo phi hành linh khí thượng phẩm ra, sau khi đạp lên pháp bảo, quay người rời khỏi.
Tiêu Y nhìn Hải Đồng rời đi, có chút miễn cưỡng nói với Diệp Mặc:
– Thật ra Hải Đồng quá ngây thơ, cô ấy ở trong này, tôi có thể bảo vệ được cô ấy.
Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, Hải Đồng nói dễ nghe chút là ngây thơ, nói khó nghe chút là ngu ngốc.
Nhưng cô ấy ngây thơ, thì cô cũng không đơn giản.
Tô Tĩnh Văn kéo tay Diệp Mặc nói:
– Diệp Mặc, vừa rồi câu nói của anh có phải có chút hơi quá rồi chăng?
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Không biết.
Hắn vừa mới nói xong câu này, tu sĩ phía trước vừa mới bước vào lại vang lên những âm thanh ồn ào, thần thức của Diệp Mặc quét vào trong, lại phát hiện ra trận môn không gian khi hắn mới bước vào cũng không còn nữa.
Nói cách khác trong khi tiếng nổ kịch liệt và đất rung vừa nãy, thì những trận pháp xung quanh cũng mất đi hiệu quả.
Một thềm đá dài xuất hiện trước mặt mọi người, thềm đá này Diệp Mặc rất quen thuộc, lúc trước hắn chính là đi theo sau bốn người Chu Ngữ Sương bước vào thềm đá này, nhưng bốn người vào cuối cùng lại chỉ có hai người bước ra.
Bây giờ hắn lại xuất hiện ra ở đây, còn Chu Ngữ Sương kia thì cũng xuất hiện ở nơi này.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1262: Phong Ấn Bị Giải Khai
Phong Ấn Bị Giải Khai
T
rận pháp ẩn nấp không còn, trận môn không gian cũng mất đi rồi, chỉ có một thềm đá duy nhất, những tu sĩ tại hiện trường thậm chí nghĩ cũng không nghĩ ai nấy liền bước vào thềm đá đó.
Diệp Mặc phát hiện ra tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín vừa nãy xuất hiện ở nơi này, cũng chen lấn cùng với mấy tu sĩ Hư Thần kia tiến vào trong thềm đá.
Tên tu sĩ đó mặc dù là Thừa Đỉnh tầng thứ chín, nhưng Diệp Mặc cũng biết chỉ có một mình hắn mới nhìn ra mà thôi, người khác nhìn gã cũng chỉ là một tu sĩ Hư Thần hậu kỳ.
Diệp Mặc đang muốn dẫn Tô Tĩnh Văn cùng vào thềm đá, lại thấy Chu Ngữ Sương truyền âm đến tu sĩ Thừa Đỉnh viên mãn cạnh cô nói:
– Sư phụ, chính là nơi này, lần trước khi con dẫn sư phụ đến không biết tại sao trận pháp ẩn nấp không còn nữa, cho nên mới không tìm được trận môn không gian.
Không ngờ lần này trong này lại vô duyên vô cớ phát nổ, nên nơi này lại lộ ra.
Chu Ngữ Sương chỉ là tu vi Nguyên Anh tầng thứ ba, truyền âm của cô bị Diệp Mặc nghe thấy không sót một chữ nào, Diệp Mặc đoán nữ tu tên Tiêu Ý kia cũng nghe thấy những câu nói của Chu Ngữ Sương.
Diệp Mặc tu luyện Tam Sinh quyết, cho dù tu vi của Chu Ngữ Sương là Thừa Đỉnh, muốn truyền âm trước mặt Diệp Mặc, thì cũng không được.
Người đàn ông được Chu Ngữ Sương gọi là sư phụ ừ một tiếng, sau đó lại nói:
– Chúng ta cũng xuống đó đi.
Diệp Mặc lần này chợt hiểu ra, chẳng trách năm đó một tu sĩ Kim Đan như Chu Ngữ Sương lại có Độn không phù cấp tám, hóa ra là vì có sư phụ tài giỏi như này.
Thấy Chu Ngữ Sương và sư phụ của cô cùng với những tu sĩ còn lại cũng đi xuống, Diệp Mặc dẫn Tô Tĩnh Văn cũng bước xuống thềm đá, lúc này Tiêu Y bước đến rất hòa nhã nói với Diệp Mặc:
– Diệp đại ca, tôi có thể đi cùng anh được không?
Diệp Mặc liếc nhìn Tiêu Y nói, gật đầu nói:
– Đương nhiên là được, nơi này ai cũng có thể xuống được.
Tiêu Y dịu dàng gật đầu, cẩn thận đi theo sau Diệp Mặc.
Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, bảo vệ lấy Tô Tĩnh Văn.
Người con gái này tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ tám, nhưng lại cứ muốn giả làm Hư Thần viên mãn, còn dùng mặt nạ ẩn nấp.
Bất luận cô ta có phải là có mưu đồ gì hay không, Diệp Mặc cũng có ít nhiều cảnh giác với cô ta.
Đi tới cuối thềm đá, quả nhiên vẫn là cửa lớn đại sảnh lục giác ngày trước, lúc này cửa được mở rộng, tất cả tu sĩ cũng đã đi vào trong.
Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn bước đến trước cửa đại sảnh, lại phát hiện ra Chu Ngữ Sương và sư phụ của cô ta cũng không bước vào, mà lại đứng một bên nhìn.
Diệp Mặc cũng không chút do dự dẫn Tô Tĩnh Văn đi vào đại sảnh lục giác này.
Chu Ngữ Sương không bước vào, ả không phải là sợ không ra ngoài được.
Mà là lúc trước khi Chu Ngữ Sương rời đi, chắc là vẫn chưa biết đại sảnh lục giác này là một phong ấn, cho nên cũng không biết sau khi vào rồi thì không ra được.
Cô và sư phụ của cô ta cũng không đi vào, hẳn là có nguyên nhân khác.
Bất luận là nguyên nhân gì, Diệp Mặc lúc này cũng không để ý, bây giờ phong ấn này đã được công khai rồi, trận pháp ẩn nấp và trận môn không gian bên ngoài cũng bị phá rồi.
Sau này sẽ có rất nhiều tu sĩ đi vào, tuyệt đối không thể nào có chuyện vào được mà không ra được.
Thấy mấy người Diệp Mặc sau khi đi vào rồi, Chu Ngữ Sương và sư phụ của cô dường như cũng cảm giác mình quá cẩn thận rồi, cũng theo mấy người đi vào đại sảnh lục giác.
Diệp Mặc vừa tiến vào trong đại sảnh lục giác liền nhìn thấy bốn bộ thi thể, đồng thời Diệp Mặc cũng nhận ra được bốn người này là ai, chính là bốn tu sĩ Nguyên Anh lúc trước tiến vào đây tìm Phí Tứ Giang.
Không ngờ bốn người này lại không ra ngoài được, cuối cùng lại bị mất mạng trong này.
Nhẫn trữ vật và những thứ khác trên người bốn người này đều bị những tu sĩ tiến vào lấy hết, chỉ còn bốn thi thể trống trơn.
Diệp Mặc chuyển ánh mắt ra chỗ khác, đang muốn tìm xem âm thanh nổ vang vừa nãy có phải là có liên quan với chỗ này hay không, vì sao lại bắn ra ngoài nhiều linh thảo và khoáng thạch như vậy, lại cảm thấy không đúng.
Bốn người này cho dù không ra ngoài thì cũng không chết được?
Cái linh hồn thể mà Diệp Mặc gặp được kia, mặc dù nghe nó nói là rất tài ba, nhưng Diệp Mặc biết, chỉ cần trong đại sảnh này không cần để ý đến nó, thì cái linh hồn thể đó căn bản cũng không có cách nào làm được gì những tu sĩ trong đại sảnh này.
Nếu cái linh hồn thể kia không có cách nào, thì bốn tu sĩ Nguyên Anh này sao lại chết được?
Diệp Mặc lại cẩn thận quan sát bốn tu sĩ này, lại kinh ngạc phát hiện ra vị trí bốn xác chết này lại rất quỷ dị, vừa vặn tạo thành một Tứ Minh Phệ Huyết Trận.
Tứ Minh Phệ Huyết Trận dùng máu của tu sĩ làm mồi, linh thảo cực phẩm làm phụ trợ cho một trận pháp ma đạo.
Tác dụng của trận pháp này chỉ có một, hút huyết tinh của tu sĩ sau đó thêm vào các loại linh thảo đắp nặn lên cơ thể của mình.
Nói như vậy chỉ có Nguyên Thần thể hoặc là Linh Hồn thể, mới có thể dùng trận pháp này.
Nói một cách dễ hiểu, tác dụng của Tứ Minh Phệ Huyết Trận này có chút giống với Tiên Khuyên Hoa, nhưng hiệu quả lại lớn hơn nhiều so với Tiên Khuyên Hoa.
Hiệu quả cải tạo thân thể của Tiên Khuyên Hoa mạnh hơn nhiều so với Tứ Minh Phệ Huyết Trận, vì Tiên Khuyên Hoa là Nguyên Thần tự thân thông qua linh thảo diễn sinh ra tinh huyết rồi cải tạo thân thể.
Còn Tứ Minh Phệ Huyết Trận thì lại thông qua tinh huyết của người khác để tự diễn sinh thân thể của mình, hiệu quả lớn hơn nhiều.
Diệp Mặc vừa nhìn thấy Tứ Minh Phệ Huyết Trận này, lập tức nhớ ra Linh Hồn thể trong đại sảnh lục giác năm đó, ngay sau đó Diệp Mặc liền nghĩ đến Linh Hồn thể đó dùng bốn tu sĩ Nguyên Anh này bố trí Tứ Minh Phệ Huyết Trận, sau đó cải tạo thân thể rồi rời khỏi phong ấn này.
Nhưng Diệp Mặc lại lắc lắc đầu chuyển dòng suy nghĩ, phong ấn này căn bản không bị động bắn ra, cho dù gã có thể bố trí Tứ Minh Phệ Huyết Trận, sau đó hút tinh huyết của bốn tu sĩ Nguyên Anh này, cũng không có cách nào rời khỏi nơi này.
Diệp Mặc lại lần nữa quan sát tứ phía, lại phát hiện ra chỗ khác thường, chứng tỏ những linh thảo kia căn bản không phải là từ trong này bắn ra.
Bốn tu sĩ Nguyên Anh này thật ngu ngốc, một Linh Hồn thể bị phong ấn giam hãm không ra ngoài được, không ngờ lại có thể lừa được bốn người bố trí một Tứ Minh Phệ Huyết Trận, Diệp Mặc thật không còn gì để nói.
Người vào đại sảnh lục giác càng ngày càng nhiều, Diệp Mặc biết không có Cửu Xoa Đao Thi của hắn, những người này căn bản cũng không có cách nào mở được phong ấn, còn Cửu Xoa Đao Thi thì hắn lại không thể nào lấy ra được.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc theo bản năng nhìn chỗ lõm của Cửu Xoa Đao Thi kia, lúc trước hắn chính là lấy Cửu Xoa Đao Thi đút vào chỗ đó, suýt chút nữa thì thả Linh Hồn thể đó ra rồi.
Nhưng khi Diệp Mặc nhìn thấy chỗ lõm đó đã biến thành màu đỏ đậm, lại ngây ngẩn cả người, thần thức của hắn có thể rõ ràng nhận thấy chỗ đỏ sẫm đó chính là do vết máu tạo thành.
Lúc này người trong đại sảnh càng ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng huyên náo, rõ ràng những người này không tìm thấy bất cứ đồ gì có thể lấy đi được, đều thất vọng bắt đầu oán trách.
Nhưng Diệp Mặc quay đầu nhìn lại vị trí của mấy thi thể Nguyên Anh, sau lưng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Hắn phát hiện ra vừa nãy hắn nhìn nhầm, vị trí của bốn người này không phải là Tứ Minh Phệ Huyết Trận, mà là thông qua Tứ Minh Phệ Huyết Trận diễn sinh ra trận pháp.
Nhưng trận pháp này lại cực giống Tứ Minh Phệ Huyết Trận, nên mới nhìn nhầm.
Tứ Minh Phệ Huyết Trận là lúc trước La Do Bình tiến vào bố trí ra trận pháp huyết tế, trận pháp này lại thông qua Tứ Minh Phệ Huyết Trận mà diễn sinh ra, mục đích rõ ràng không phải là phục hồi lại thân thể, mà là muốn giải khai phong ấn…
Diệp Mặc nghĩ đến việc tên khủng bố này lại có thể giải khai phong ấn rời khỏi nơi này, hắn cũng cảm thấy cả người trở nên phát rét.
Mình lừa được mấy thứ tốt của gã, nếu như bị người này tìm thấy được, thì chẳng phải là chỉ có duy nhất con đường chết hay sao?
Cái Linh Hồn thể này nếu như rời khỏi phong ấn này thật rồi, rất có khả năng vẫn là mình giúp gã một tay, vì lúc trước mình dùng Cửu Xoa Đao Thi buông lỏng phong ấn này, nên mới khiến cho Tứ Tượng Phá Vị Trận có tác dụng.
Nếu như là vì mình thật, để cho một đại ma đầu chạy thoát, vậy thì hắn đã phạm tội rồi.
Tội này là chuyện nhỏ, vấn đề quan trọng chính là, tên đại ma đầu kia rời khỏi chỗ này rồi, chuyện đầu tiên gã làm chính là muốn giết chết Diệp Mặc.
– Anh đang nghĩ gì vậy?
Tô Tĩnh Văn lắc lắc cánh tay Diệp Mặc hỏi.
Diệp Mặc vừa định trả lời, lại nghe thấy một tiếng ầm cực lớn.
Một gã tu sĩ Hư Thần đang phóng pháp bảo ra tấn công chỗ lõm Cửu Xoa Đao Thi kia, âm thanh lớn này chính là do pháp bảo công kích của tên tu sĩ Hư Thần này phát ra.
Những tu sĩ bên cạnh nhìn thấy tên tu sĩ Hư Thần này tấn xông chỗ lõm Cửu Xoa Đao Thi, ai ai cũng phóng ra pháp bảo công kích vào chỗ lõm đó.
Khi Diệp Mặc đang không biết phong ấn này sao khi bị phá giải rồi, thì chỗ lõm Cửu Xoa Đao Thi kia có phải là có hiệu quả phòng ngự không, thì lại nghe thấy một âm thanh chấn động cực lớn, chỗ lõm của phong ấn đã bị phá hoại kia không ngờ dưới sự hợp lực tấn công của nhiều tu sĩ lại bị bể nát.
Một cánh cửa màu đen sâu kín xuất hiện trước mặt đám tu sĩ, những tu sĩ này ngây người trong chốc lát, rồi lại lập tức hoan hô, rõ ràng đều cho rằng bộ phận chủ chốt này đã bị bọn họ hợp lực phá vỡ.
Mấy tên tu sĩ Nguyên Anh xông thẳng vào, nhưng trong nháy mắt mấy tên tu sĩ Nguyên Anh đó lại bị đánh bay ra ngoài, chỉ có điều bọn họ khi đi vào thì vẫn còn tốt, nhưng khi đi ra, thì đã tan thành trăm mảnh, cho dù là Nguyên Anh cũng không có cách nào may mắn thoát khỏi được.
Một số tu sĩ đang định xông vào thì cũng dừng chân lại, nhưng công kích bên trong hắc động cũng không vì những tu sĩ dừng chân lại này mà dừng lại, vô số đao gió và kiếm khí không nhìn thấy từ bên trong hắc động phóng ra, trong chốc lát đã bao phủ toàn bộ đại sảnh lục giác.
Diệp Mặc trong nháy mắt liền phóng ra đại đỉnh tám cực, đại đỉnh tám cực đó vây lấy hắn và Tô Tĩnh Văn, hình thành một khoảng không.
Vô số tu sĩ trong màn đao gió và kiếm khí vô hình này bị chém tan tành, nhất thời cả đại sảnh vang lên những tiếng thét chói tai.
Một số tu sĩ tương đối may mắn, đã phóng ra ngoài đại sảnh lục giác, còn những tu sĩ xui xẻo thì lại trực tiếp bị không gian đao gió này chém chết hết.
Cũng may những đao gió và kiếm khí này cũng không còn tiếp tục được bao lâu nữa, chỉ trong nửa tuần hương mà thôi.
Nửa tuần hương sau, không gian đao gió và kiếm khí hoàn toàn biến mất.
Còn lúc này bên trong đại sảnh cũng không còn cảm giác chật kín người như lúc trước nữa, chỉ còn khoảng ba bốn chục tu sĩ vẫn còn đang đứng trong các góc của đại sảnh lục giác, cho dù những tu sĩ này vẫn còn đang đứng đó, nhưng phần lớn cũng đã bị thương.
Trong thời gian ngắn ngủi, tu sĩ bị giết chết cũng có khoảng một hai trăm người, mùi máu tanh tràn ngập cả đại sảnh.
Một số tu sĩ tu vi thấp hơn Nguyên Anh thấy không gian đao gió và kiếm thế này biến mất trong nháy mắt, lập tức liền phóng ra ngoài đại sảnh lục giác.
Thậm chí đến một số tu sĩ Hư Thần sơ kỳ cũng rút ra ngoài, di tích cũng kệ, nhưng cần phải có mạng mới hưởng được…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1263: Bảo Vật Kinh Thiên
Bảo Vật Kinh Thiên
D
iệp Mặc quan sát một chút những tu sĩ còn lại trong đại sảnh, phần lớn đều là Hư Thần trung kỳ hoặc là Hư Thần hậu kỳ.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín đến dãy núi Vạn Sơn sớm nhất, pháp bảo phòng ngự mà gã dùng chỉ là cái khiên hình tròn bình thường mà thôi, còn sư phụ của Chu Ngữ Sương thì lại dùng một vòng bảo hộ đơn giản, còn Tiêu Y thì lại dùng pháp bảo hình lá sen.
Những đường đao gió này mặc dù có thể dễ dàng giết được một tu sĩ Nguyên Anh, nhưng tu sĩ Thừa Đỉnh thì lại không có chút uy hiếp gì.
Diệp Mặc nếu như không lo lắng cho Tô Tĩnh Văn, thì căn bản cũng không cần phải phóng ra đại đỉnh tám cực.
Có thể luồng không gian đao gió và kiếm khí vừa rồi quá nhanh, bây giờ cho dù không gian đao gió cũng đã dừng lại rồi, thì trong đại sảnh nhất thời cũng không có ai nói câu gì.
Thần thức của Diệp Mặc quét vào bên trong cửa động tối om kia, thì phát hiện ra thần thức của hắn nhiều nhất cũng chỉ có thể quét được xa hơn mười mét thì bắt đầu mờ.
Nơi này chắc chắn là có trận pháp che chắn thần thức, Diệp Mặc lúc này cũng đã khẳng định, Linh Hồn thể kia sớm đã rời khỏi phong ấn này rồi.
Diệp Mặc mặc dù lo lắng tên tiểu tử kia, nhưng hắn cũng biết Linh Hồn thể cũng đã rời khỏi rồi, trong thời gian ngắn cũng có thể tìm hắn gây phiền phức, vì chuyện đầu tiên mà sau khi Linh Hồn thể kia ra ngoài chính là tái tạo lại cơ thể hoặc đoạt xá.
– Ai đồng ý cùng tôi thành một đội?
Một tên tu sĩ Hư Thần trung kỳ liếc nhìn cửa động tối om kia nói.
Không có ai trả lời, bên trong động này bố trí một sát trận pháp thuật không gian, rõ ràng thứ bên trong đó cũng không phải tồi.
Tên tu sĩ Hư Thần trung kỳ này nói xong, rất nhanh lại có ba tu sĩ Hư Thần đứng ra.
Sau khi bốn tên tu sĩ Hư Thần hợp lại thành một đội, thì các loại pháp bảo được phóng ra rồi đi vào cửa động tối om kia.
Thần thức của những người bên ngoài cũng quét vào, phát hiện bốn người tiến vào quả nhiên lại dẫnđến một luồng không gian đao gió và kiếm khí.
Nhưng bốn tên tu sĩ Hư Thần này rõ ràng cũng lợi hại hơn mấy tu sĩ Nguyên Anh lúc trước, những không gian đao gió này cũng không làm thương họ được là bao.
Rất nhanh bốn người này biến mất khỏi thần thức của mọi người, một lúc lâu sau, bên trong cũng không phát ra âm thanh nào.
Có bài học thành công của bốn người này, những tu sĩ Hư Thần còn lại cũng phân thành từng đội.
Diệp Mặc phát hiện ra tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín giấu tu vi mình kia, cũng tìm một đội để tiến vào trong.
Sư phụ của Chu Ngữ Sương dẫn Chu Ngữ Sương đi tìm đội, nhưng tìm một lúc lâu rồi, cũng không có ai đồng ý cùng đội với gã, thứ nhất gã chỉ là Hư Thần trung kỳ, thứ hai gã lại dẫn theo lọ nước xì dầu Chu Ngữ Sương kia.
Còn Diệp Mặc, cũng không có ai dám đến trước mặt hắn chung đội, vì tu sĩ nơi này đều biết tu vi Diệp Mặc là cao nhất, thậm chí còn là tu vi Ngưng Thể.
Ai mà dám cùng đội với tu sĩ Ngưng Thể cơ chứ?
Sư phụ của Chu Ngữ Sương thấy không có người nào muốn chung đội với gã, trực tiếp dẫn Chu Ngữ Sương vào trong động tối kia, một lúc sau thì biến mất khỏi phạm vi thần thức của mọi người.
Điều này khiến cho những tu sĩ Hư Thần trung kỳ, thậm chí là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cũng bắt đầu nóng lòng muốn thử, đều nghĩ nếu một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ như Chu Ngữ Sương và một tu sĩ Hư Thần kia cũng có thể vào được, thì bọn họ cũng có thể vào được.
Nhưng nhanh chóng mọi người cũng hiểu được nhầm to rồi, đội có bốn tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ kia sau khi đi vào, kết quả cũng không đi được quá mười mét, thì đều bị không gian đao gió xé tan.
– Diệp đại ca, tôi cùng đội với anh được không?
Tiêu Y bước đến trước mặt Diệp Mặc ngại ngùng nói.
Diệp Mặc cười nhạt nói:
– Được thì được, nhưng tôi không có cách nào bảo vệ được cô đâu, tôi phải bảo vệ vợ của tôi nữa.
Tiêu Y vội vàng nói:
– Tôi không cần anh bảo vệ, tôi đã là tu vi Hư Thần viên mãn rồi, tôi tự mình cũng có thể thông qua lối đi này.
Diệp Mặc nghe thấy vậy nhăn chân mày một chút nói:
– Một mình cô có thể đi qua, tại sao còn muốn chung đội với tôi?
Tiêu Y xấu hổ cười nói:
– Cũng đúng, tôi cũng nghĩ như mấy người kia vậy, nghĩ ra thì tôi cũng không cần phải chung tổ đội thật.
Vậy thì Diệp đại ca, tôi đi trước đây.
Nói xong Tiêu Y tiến thẳng vào con đường tối om kia.
Những tu sĩ vẫn còn trong đại sảnh thấy Tiêu Y không cần chung đội với ai mà bước vào, thì cũng không để ý lắm.
Dù sao tu sĩ Hư Thần viên mãn, một mình hoàn toàn có thể đi được.
– Diệp Mặc, em có cảm giác người đàn bà kia có chút gì đó không ổn.
Nhưng em cũng không nói ra được cô ấy không ổn ở điểm nào.
Tô Tĩnh Văn nhìn Tiêu Y bước vào con đường kia có chút nghi ngờ nói.
Diệp Mặc truyền âm cho Tô Tĩnh Văn nói:
– Tĩnh Văn, em nghĩ không sai.
Người đàn bà đó rất lợi hại, đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng thứ tám rồi, còn cao hơn anh một tầng nữa.
Cô ta dùng công pháp ẩn giấu, hơn nữa còn đeo pháp bảo mặt nạ ẩn giấu, không biết rốt cục cô ta muốn làm gì.
Lúc này tu sĩ trong đại sảnh cũng đi gần hết rồi, Diệp Mặc mới dẫn Tô Tĩnh Văn nhanh chóng tiến vào con đường tối om kia.
Không gian đao gió và kiếm khí bắn ra trong lối đi chạm vào đại đỉnh tám cực của Diệp Mặc, căn bản cũng không có bất kỳ tiếng động nào.
Chỉ trong chốc lát, Diệp Mặc đã dẫn Tô Tĩnh Văn tiến vào một đại điện lớn hơn.
Bên trong và bên ngoài của đại điện trong đại sảnh lục giác cũng không có bất kỳ đồ vật gì, nếu như nói có thứ gì đó, thì trong đại điện cũng chỉ có một màn hào quang màu xám tro cực lớn.
Thần thức không thể quét vào màn hào quang đó được, còn những người bước vào trước cũng không nhúc nhích, chỉ nhìn màn hào quang đó mà thôi.
Lúc này bên trong cũng có hơn ba mươi tu sĩ Hư Thần, còn có một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín ẩn giấu thành Hư Thần hậu kỳ, và sư phụ của Chu Ngữ Sương lại ẩn giấu thành Hư Thần trung kỳ, trên thực tế lại là tu vi Thừa Đỉnh viên mãn.
Tiếp theo là Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn, cùng với Tiêu Y ẩn giấu thành Hư Thần viên mãn.
Người duy nhất không ẩn giấu tu vi chỉ có Diệp Mặc, tu vi của hắn rõ ràng là Thừa Đỉnh tầng thứ bảy.
Nhưng có thể nhìn ra tu vi của Diệp Mặc, cũng chỉ có ba tu sĩ Thừa Đỉnh ẩn giấu tu vi kia thôi.
Thấy Diệp Mặc đi vào, một gã tu sĩ Hư Thần hậu kỳ đến trước mặt Diệp Mặc khom người nói:
– Tiền bối, nơi này có một màn hào quang màu xám tro, chắc hẳn là một trận pháp phòng ngự, chúng ta bây giờ có thể mở trận pháp đó.
Nếu như bên trong có đồ tốt, tiền bối một mình ăn một nửa, còn những người còn lại thì ăn nửa còn lại, không biết ý của tiền bối thế nào?
Diệp Mặc lúc này mới hiểu tại sao những tu sĩ Hư Thần vào trước cũng không có nhúc nhích gì, hóa ra là để ý đến tiền bối có tu vi cao nhất là hắn.
Đối với những tu sĩ biết trước biết sau này, Diệp Mặc cũng rất thích, ít ra cũng có thể nể vị trí của mình.
Hắn gật gật đầu nói:
– Nếu như vậy thì tốt, vậy thì tôi một nửa là được rồi, còn lại thì mọi người có tự chia nhau không, tôi cũng không quản được.
Diệp Mặc sau khi nói xong câu này, chẳng những những tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia lộ ra vẻ châm chọc, đến sư phụ của Chu Ngữ Sương khóe miệng cũng nhếch lên nụ cười khinh bỉ, chỉ có Tiêu Y thì vẫn với thái độ như lúc trước, hình như cũng không thèm để ý.
Chu Ngữ Sương nhìn thoáng qua Diệp Mặc thầm lắc đầu, trong lòng lại coi Diệp Mặc như người đã chết.
Vì cô biết một khi sư phụ của mình nhắm trúng thứ gì đó rồi, thì không có người nào có thể lấy đi được.
Tu vi của tên thanh niên này có thể đã là Ngưng Thể rồi, nhưng lấy một nửa đồ, cũng không sợ đầu sóng ngọn gió.
Sư phụ của Chu Ngữ Sương cũng không nói với Chu Ngữ Sương về tu vi của Diệp Mặc, cho nên cô đoán Diệp Mặc cũng cao hơn những tu sĩ Hư Thần kia chút ít.
Tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ thấy Diệp Mặc nói vậy thì sắc mặt lộ ra vẻ vui mừng nói:
– Có lời này của tiền bối rồi, những thứ còn lại, chúng tôi sẽ căn cứ theo thực lực mà chia.
Vãn bối tin rằng, sẽ không có ai là không hài lòng cả.
– Ra tay.
Tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ được sự cho phép của Diệp Mặc, trực tiếp vung tay lên phóng ra pháp bảo của mình.
Ầm…
Một miếng sơn ấn trực tiếp đánh vào trên màn hào quang màu xám tro kia, dẫn theo từng đợt chấn động của màn hào quang màu xám tro kia.
Thấy tên tu sĩ này động thủ, những tu sĩ còn lại ai ai cũng phóng ra pháp bảo của mình.
Nhất thời vang lên tiếng rung động trời đất, các loại pháp bảo không ngừng đánh lên trên màn hào quang màu xám tro kia.
Nhưng Diệp Mặc cũng không ra tay, nếu được người khác xưng là cao thủ đệ nhất, thì phải có giác ngộ của cao thủ, chuyện nhỏ như này không cần tiền bối có tu vi cao nhất ra tay.
Diệp Mặc không ra tay, Tô Tĩnh Văn cũng không động thủ gì.
Thật ra nơi này cũng đã có hơn mười tu sĩ Hư Thần rồi, căn bản cũng không cần Diệp Mặc ra tay, màn hào quang màu xám tro kia nói là trận pháp phòng ngự, cũng không bằng nói nó là trận pháp che chắn.
Nhiều tu sĩ như vậy ra tay cùng một lúc, chỉ trong thời gian nửa tuần hương, màn hào quang màu xám tro cũng phát ra những tiếng răng rắc, bắt đầu vỡ tan.
Màn hào quang màu xám tro vừa biến mất, bên trong lập tức lộ ra bảy quả cầu màu vàng kim trong suốt.
Những thứ bên trong những quả cầu kim này nhìn thấy rất rõ, khi thần thức Diệp Mặc vừa mới quét vào trong những thứ này, cũng hít một hơi lạnh.
Đây rốt cục là một phong ấn, hay là một di tích vậy? Sao lại có nhiều thứ nghịch thiên như vậy?
Quả cầu thứ nhất, bên trong đặt ba món chân khí cực phẩm, ba quyển công phách Thiên cấp thất phẩm.
Quả cầu thứ hai, bên trong đặt hai món chân khí cực phẩm, còn có một quyển công pháp Thiên cấp bát phẩm.
Trong hai món chân khí cực phẩm, còn bao gồm một bộ hộ giáp chân khí cực phẩm.
Quả cầu thứ ba, một bình đan dược, trên viết Chân La đan, ngoài ra còn có một quyển công pháp Thiên cấp cửu phẩm.
Quả cầu thứ tư, một ngọn lửa màu cam bay lơ lửng trên một lò luyện đan cực lớn, lò luyện đan đó vừa nhìn liền biết được là lò đan chân khí cực phẩm.
Còn mối lửa kia không ngờ là Chân Muội hỏa, Chân Muội hỏa xếp thứ tám trong giới Tu Chân, là một loại thiên hỏa.
Quả cầu thứ năm, lại là một quyển công pháp, nhưng khi nhìn thấy quyển công pháp này, cho dù là Diệp Mặc cũng kinh ngạc thốt lên lời, vì quyển này không ngờ là công pháp Tiên cấp nhất phẩm.
Quả cầu thứ sáu, không ngờ là một tiên khí phòng ngự hạ phẩm, Tằm Lân Thuẫn.
Quả cầu thứ bảy, bên trong chỉ có ba miếng tinh thể, nhưng Diệp Mặc khi nhìn thấy ba miếng tinh thể này, đến đồng tử cũng muốn nhảy ra ngoài.
Ba miếng tinh thể này thậm chí như chứa một luồng linh tính vậy, vừa nhìn liền biết được là tuyệt vật phi phàm.
Thậm chí còn quý báu hơn so với linh thạch cực phẩm, thứ này Diệp Mặc chưa thấy bao giờ, nhưng hắn cũng có thể đại khái đoán được, tinh thể này chỉ có thể có hai loại, một là ba miếng tinh thạch cực phẩm, thứ hai thì Diệp Mặc cũng không dám nghĩ, vì ngoại trừ tiên tinh hạ phẩm ra, hắn cũng không nghĩ được còn có thứ gì có linh tính hơn những thứ này.
Diệp Mặc thấy rất nhiều đồ tốt, đến hắn cũng khó có thể khống chế được mình, những người còn lại lại càng không có cách nào khống chế được tâm trạng của mình.
Một tên tu sĩ Hư Thần sơ kỳ thậm chí quên mất gã là người có tu vi thấp nhất trong này, không ngờ lại xông đến quả cầu thứ nhất thò tay vào lấy đồ bên trong ra.
Nhưng cũng không đợi gã chạm đến quả cầu, thì lại có lực đàn hồi cực lớn bắn gã ra xa, đập vào mặt phiến đá đối diện, điên cuồng phun ra một ngụm máu.
Lúc này, gã mới tỉnh lại, những thứ này nói không chừng gã đến mảnh vụn cũng không sờ tới được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1264: Giả, Giả, Giả
Giả, Giả, Giả
T
uy rằng tên tu sĩ Hư Thần sơ kỳ bị luồng sáng mầu vàng của quả cầu đánh bay, nhưng hiện tại cũng không có ai quan tâm đến y.
Trong mắt mọi người lúc này đều đang nhìn chằm chằm vào bẩy quả cầu vàng kim trong suốt, bẩy cái quả cầu này, thì chỉ cần người nào lấy được một cái, đã là may mắn bằng trời rồi.
Mấy thứ này thì không chỉ tu sĩ Hư Thần mà ngay cả tu sĩ Hóa Chân có nhìn thấy thì cũng phải thèm nhỏ dãi.
Diệp Mặc nghe được xung quanh đều là những tiếng thở dốc, thì hắn đã hiểu được việc kế tiếp chính là phải ‘Đổ máu’.
Một tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ tỉnh lại, y đứng lên phía trước rồi lớn tiếng:
– Các vị bằng hữu, ở đây còn có một vị tiền bối, chúng ta để cho vị tiền bối này lựa chọn ba cái, sau đó lại lựa chọn thêm một nửa cái thứ tư, còn lại sẽ là phần chúng ta, mọi người có ý kiến gì hay không?
Không có một ai lên tiếng.
Hiển nhiên là ý kiến của tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ này không ai là không đồng ý, tuy rằng tu vi của Diệp Mặc cao, nhưng tối đa cũng chỉ là một tu sĩ Ngưng Thể mà thôi, ở đây có tới hơn mười tu sĩ Hư Thần, nếu như liên kết lại, thì không nhất định sẽ không phải là đối thủ của hắn.
Chủ yếu cũng là do đồ vật bên trong bẩy quả cầu vàng kim này quá mức kinh thế hãi tục, vậy thì ai mà nguyện ý chắp tay dâng tặng cho người khác chứ?
Nhưng lúc này thì hầu như tất cả các tu sĩ đều tránh xa khỏi Diệp Mặc, đồng thời cẩn thận của nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Bọn họ đề phòng chính là Diệp Mặc sẽ ra tay giết người, vì thế nên mới cố gắng lùi ra xa.
Diệp Mặc cười nhạt một cái, cũng không hề động đậy, trong mắt ba tên tu sĩ Thừa Đỉnh cũng đều lộ ra thần sắc cuồng nhiệt, nhưng bọn chúng cũng không nhúc nhích.
Trường hợp này hắn đã gặp nhiều rồi, người khác không động thì hắn cũng sẽ không động? Nếu ba tên tu sĩ Thừa Đỉnh này và hơn mười tu sĩ Hư Thần cùng vây công, thì Diệp Mặc cũng không sợ hãi.
Chỉ là hắn sợ vạn nhất không bảo vệ tốt được cho Tô Tĩnh Văn, vậy thì cái được sẽ không đủ đề bù cho cái mất.
– Ha ha ha ha…
Một giọng cười khàn khàn cất lên:
– Bẩy quả cầu ở đây, thì tao muốn năm cái trong đó.
Tên này nói xong thì đã đưa tay lên muốn lấy đi đồ vật bên trong quả cầu.
Mọi người nhìn thấy đây là một tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ, có vài tên tu sĩ Hư Thần tu vi không kém, đều lấy ra pháp bảo muốn ngăn cản tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ này.
Nhưng tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ này thì ngay cả pháp bảo cũng chưa lấy ra, chỉ tùy ý đánh ra mấy thủ quyết, thì mấy tên tu sĩ Hư Thần đã lập tức bị chân nguyên của y bao vây lại.
Sau một lát thì mọi người đều nghe thấy âm thanh ‘Răng rắc’ vang lên.
Mấy tên tu sĩ Hư Thần muốn ngăn cản y đã bị y ném ra xa, đập vào trên vách đá.
Chỉ có điều mấy tên tu sĩ Hư Thần đó đã bị vặn gẫy cổ, sớm đã không còn thở nữa rồi.
Vừa rồi bẩy quả cầu đều thu hút đông đảo ánh mắt của các tu sĩ, nhưng sau khi thấy một màn này thì đều phải hít một hơi lạnh.
Tất cả mọi người đều đã hiểu được rằng tên tu sĩ Hư Thần hậu kỳ có thể tùy ý mà vặn gẫy cỗ mấy tu sĩ Hư Thần khác này tuyệt đối là đã ẩn dấu đi tu vi.
Chỉ nhẹ nhàng đã có thể giết chết mấy tên tu sĩ Hư Thần, thì hiển nhiên đã là tu vi Ngưng Thể hoặc thậm chí còn là tu vi Thừa Đỉnh rồi.
Không một ai nói câu nào.
Lúc này hầu hết các tu sĩ đều đưa ánh mắt nhìn về phía Diệp Mặc bởi vì ở đây chỉ có Diệp Mặc là tu vi cao nhất.
Nhưng bây giờ lại xuất hiện một tên tu sĩ giả heo ăn thịt hổ thì hiển nhiên tranh đấu chủ yếu sẽ là do hai người này.
Những tu sĩ nhiệt tình hưng phấn lúc trước giờ đều đã tỉnh táo lại, những thứ kia đều là đồ tốt, nhưng có đến lượt bọn họ cầm được vào tay hay không, thì lại là hai việc khác nhau.
Có lẽ việc đó căn bản là sẽ không tới phiên bọn họ rồi.
Có hai tu sĩ tu vi đã ngoài Ngưng Thể, thì sao có thể đến lượt những tu sĩ Hư Thần như bọn họ được chứ?
Diệp Mặc phát hiện lúc này thì Tiêu Y và sư phụ của Chu Ngữ Sương cũng vẫn không nhúc nhích, hiển nhiên là hai người này sớm đã nhìn ra tên kia là loại giả heo ăn thịt hổ rồi.
Tên tu sĩ kia lúc này đã không còn ẩn dấu tu vi ở Hư Thần hậu kỳ nữa, khí thế trên người liền tăng vọt, đảo mắt đã tới tu vi Thừa Đỉnh tầng chín rồi.
Nhìn thấy nhiều đồ tốt nghịch thiên thế này, thì bất chấp tất cả y cũng muốn phải thu hết vào tay, như vậy thì tiếp tục ẩn dấu tu vi cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Ngoại trừ Diệp Mặc vẫn bình thản, thì sư phụ của Chu Ngữ Sương và Tiêu Y đều lộ ra sự ngưng trọng và ngạc nhiên trong mắt, hiển nhiên là họ cũng không ngờ rằng có người cũng ẩn dấu tu vi giống như họ.
Đối với hai người, tu sĩ Thừa Đỉnh càng nhiều thì càng không có lợi.
Tên tu sĩ kia sau khi bộc lộ ra thực lực tu vi Thừa Đỉnh tầng chín lại đi tới trước người Diệp Mặc ôm quyền nói:
– Anh bạn, cậu là tu vi Thừa Đỉnh tầng bẩy, cũng coi như là Thừa Đỉnh hậu kỳ, những quả cầu vàng kim ở đây, tôi muốn năm cái, cho cậu hai cái, phân chia như vậy cậu không có ý kiến gì chứ?
Trong lòng Diệp Mặc cười nhạt, chỉ là một tu sĩ tu vi Thừa Đỉnh tầng chín, thì bản thân lúc nào cũng có thể giết y.
Không ngờ y lại nói là muốn lấy năm Diệp Mặc.
Hơn nữa còn xem các tu sĩ khác có mặt ở đây là không khí, coi bọn họ như là không hề tồn tại vậy.
Nhưng Diệp Mặc biết, hiện tại không phải là lúc tranh giành, nên thản nhiên nói:
– Anh cần quả cầu thì xin cứ tự nhiên, không cần phải hỏi tôi.
Tên tu sĩ này vừa nghe thấy câu trả lời của Diệp Mặc, lập tức lộ ra thần thái coi như là Diệp Mặc biết điều, hiển nhiên là y nghĩ Diệp Mặc sau khi biết mình là tu vi Thừa Đỉnh tầng chín thì đã sợ mình rồi, cho nên mới đem quả cầu dâng tặng cho mình.
Y liền gật đầu:
– Tốt!
Nói xong thì y liền trực tiếp hướng tới những quả cầu, món đố thứ nhất y nhìn trúng nhiển nhiên là công pháp tiên cấp nhất phẩm.
Diệp Mặc vẫn luôn chú ý tới sư phụ của Chu Ngữ Sương, phát hiện ra sau khi y nhìn thấy tên tu sĩ kia đi tới trước quả cầu, thì chân nguyên quanh người liền chậm rãi tụ lại, trong lòng Diệp Mặc liền cười thầm, vì hắn biết sư phụ của Chu Ngữ Sương chuẩn bị ra tay rồi.
Nói thật ra thì mấy cái công pháp tiên cấp nhất phẩm này chẳng có chút hấp dẫn đới với hắn cả, chỉ có một quả cầu là có lực hấp dẫn lớn nhất với hắn mà thôi, chính là quả cầu có chứa ba viên linh thạch tràn đầy linh khí.
Oành
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín vừa đưa tay chạm vào quả cầu, thì chân nguyên của y liền va chạm vào vòng bảo hộ của quả cầu vàng kim, phát ra một tiếng vang nặng nề.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín này liền kêu lên một tiếng đau đớn, rồi lùi lại mấy bước.
Sư phụ của Chu Ngữ Sương thấy tình huống này, thì liền thu lại ý muốn động thủ của mình.
Mà Diệp Mặc cũng không hề để ý tới tên tu sĩ Thừa Đỉnh bị quả cầu vàng kim đánh bay, mà hắn chỉ kinh hãi nhìn quả cầu vàng kim có chứa công pháp tiên cấp nhất phẩm, một lúc sau vẫn không nói nên lời.
Vừa rồi sau khi tên tu sĩ Thừa Đỉnh kia đưa tay tóm lấy quả cầu vàng kim, thì quả cầu vàng kim đã rớt ra một cái khe, Thần thức của Diệp Mặc nhanh chóng đi vào, trong nháy mắt đã tiến vào trong quả cầu qua khe nứt đó dò xét.
Sau đó hắn nhìn thấy rõ ràng quyển công pháp tiên cấp nhất phẩm kia chỉ là hư ảo, nói cách khác thì chúng đều là giả.
Diệp Mặc lại tiếp tục đưa ánh mắt nhìn sang mấy quả cầu còn lại, thì ngoài quả cầu bên trong có chứa ba viên linh thạch có chứa nhiều linh khí ra, những thứ còn lại Diệp Mặc càng nhìn càng thấy giống đồ giả.
– Thật là lợi hại.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín kia sau khi bị bức lùi lại mấy bước, thì lúc này mới có chút giật mình nhìn mấy quả cầu kia.
Sau đó y lại nhìn về phía Diệp Mặc, hiển nhiên là muốn Diệp Mặc cùng liên thủ công kích mấy quả cầu này.
Diệp Mặc cười ha hả:
– Để tôi thử xem.
Nói xong Diệp Mặc liền đi về phía một quả cầu, đưa tay ra nắm lấy giống như tên tu sĩ kia.
Không ai biết rằng động tác này của hắn chỉ là vì muốn đưa thần thức của mình xâm nhập vào bên trong quả cầu, chứ không phải là thực sự muốn nắm lấy đồ vật bên trong quả cầu Oành
Lại một tiếng nổ vang lên, nhưng lại khiến mọi người phải kinh dị, vì Diệp Mặc cũng không bị vòng bảo hộ của quả cầu đánh bay.
Người xung xanh lập tức cũng hiểu ra là có chuyện gì, hẳn là vì chân nguyên của Diệp Mặc cũng không bằng với tên tu sĩ vừa nãy, bởi vì tiếng nổ vừa rồi nhỏ hơn tiếng nổ lúc trước nhiều lắm.
Chỉ có Diệp Mặc biết rõ là có chuyện gì xảy ra, sau khi thần thức của hắn tiến vào trong quả cầu, thì lập tức đã kiểm tra đồ vật bên trong quả cầu rồi, ba món chân khí cực phẩm là giả, ba quyển công pháp Thiên cấp thất phẩm cũng là giả.
Diệp Mặc nhíu mày, nhưng không dừng lại, tiếp tục đi tới quả cầu thứ hai, lại đưa tay ra muốn nắm lấy.
Nhưng tất cả những quả cầu hắn vừa kiểm tra qua, thì tất cả đều chỉ có thể nói một chữ “Giả”.
Tất cả mọi người đều không hiểu Diệp Mặc làm cái gì mà cứ thử nắm lấy hết quả cầu này tới quả cầu khác như thế Còn tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín bị quả cầu đánh bay ra lại nhíu mày, sau đó ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Anh bạn, làm như vậy cũng không phải là biện pháp tốt, khẳng định là anh bạn cũng không có cách nào phá giải mấy quả cầu này cả.
Ý tôi là không bằng hai người chúng ta cùng liên thủ.
Nếu như chúng ta liên thủ có thể phá giải những quả cầu này, thì tôi nguyện ý tặng thêm cho cậu một quả cầu nữa, thế nào?
Trong lòng Diệp Mặc thầm lắc đầu, tuy rằng ở đây đều là các tu sĩ Hư Thần, nói đúng hơn thì thoạt nhìn đều là các tu sĩ Hư Thần.
Nhưng tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín này đã phạm vào đều tối kỵ rồi, y không chỉ xem tất cả các tu sĩ ở đây thành không khí, hơn nữa còn định ăn mảnh một mình.
Diệp Mặc cảm thấy, cho dù là những tu sĩ Hư Thần này không đáng nhắc tới, nhưng những món đồ mình không dùng được, hoặc là không cần đến, thì cũng có thể đem ra phân chia cho người khác, đó cũng chẳng phải là chuyện xấu gì.
Nhưng loại chuyện này thì Diệp Mặc cũng không cần phải đi nhắc nhở tên tu sĩ Thừa Đỉnh kia, cứ để y đóng vai kẻ tàn nhẫn đi thôi.
Lúc trước ý tùy tiện đã vặn gẫy cổ mấy tên tu sĩ Hư Thần kia, thì đủ thấy y chính là một kẻ khát máu.
Diệp Mặc quay đầu nhìn tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín một chút rồi nói:
– Tôi thử lại một lần nữa, nếu như không được thì nói sau.
Nói xong Diệp Mặc lại đưa tay ra nắm lấy quả cầu cuối cùng, một tiếng nổ lại vang lên, thần thức của Diệp Mặc vừa quét vào trong, thì nháy mắt trong lòng Diệp Mặc liền vô cùng mừng rỡ, ba viên tinh thạch trong quả cầu này đều là đồ thật, hơn nữa trình độ nồng đậm của linh khí tuyệt đối còn vượt qua cả linh tinh.
Thần thức của hắn chỉ xem qua ba viên tinh thạch kia một chút, thì đã cảm nhận được một cảm giác cực kỳ thoải mái rồi.
Diệp Mặc cố gắng đè nén sự kinh hỉ của mình xuống, thu hồi lại thần thức của mình đi tới một bên, sau đó mới ôm quyền nói với tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín:
– Tôi vừa thử qua, thấy được rằng mấy quả cầu kia đều rất kiên cố, chỉ có quả cầu cuối cùng tôi mới cảm giác được có chút hy vọng.
Vì thế tôi chỉ cần một quả cầu cuối cùng kia thôi, những quả cầu còn lại thì tôi cũng biết là mình không có năng lực phá giải.
– Thật là như vậy?
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh không đợi Diệp Mặc nói hết, thì đã đưa tay về phía quả cầu cuối cùng, nhưng kết quả vẫn giống như trước. “Oành…” Tiếng nổ lớn lại vang lên, tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng chín lại một lần nữa bị vòng bảo hộ của quả cầu đánh bay ra xa.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh nhíu mày, đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn Diệp Mặc:
– Không phải là cậu đã nói rằng vòng bảo hộ của quả cầu cuối cùng kia đã yếu đi một chút hay sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1265: Quả Cầu Vỡ Ra
Quả Cầu Vỡ Ra
D
iệp Mặc bình tĩnh nói:
– Tôi có một Bạo Chân Châu có uy lực cực lớn.
Nói tới đây, Diệp Mặc lại ngừng lại một chút, rồi lại nói tiếp:
– Nếu tôi toàn lực ra tay, rất có khả năng sẽ phá vỡ được màn hào quang kia.
Còn bên trong quả cầu thứ bảy kia có ba viên linh tinh rất tuyệt, tôi nhắm trúng nó rồi.
– Bạo Chân Châu?
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia ngạc nhiên lặp lại một câu, Bạo Chân Châu gã đương nhiên biết, là pháp bảo dùng một lần được tu sĩ Hóa Chân ngưng luyện ra, có được những thứ như Bạo Ngân Châu này, nhưng cấp bậc lại cao hơn Bạo Ngân Châu nhiều.
Nếu Diệp Mặc dùng Bạo Chân Châu đối phó với gã, gã bị đánh bất ngờ mà không có đề phòng gì, thậm chí còn có thể bị thương.
Mặc dù gã đoán chừng Diệp Mặc không phải là đối thủ của gã, nhưng Diệp Mặc nếu như có Bạo Chân Châu, vậy thì lại khác.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín này sắc mặt không ngừng biến đổi, một hồi lâu sau thở dài một tiếng nói:
– Không ngờ anh đến loại pháp bảo dùng một lần có tính uy hiếp lớn như vậy cũng có, anh lãng phí một viên Bạo Chân Châu để phá tan màn hào quang trong này tôi đương nhiên không có ý kiến gì, chỉ có điều màn hào quang còn lại…
Diệp Mặc không đợi gã nói hết câu, liền khua tay lên nói:
– Màn hào quang còn lại, tôi đảm bảo không cần, chỉ cần cái thứ bảy này thôi, huống chí tôi toàn lực ra tay cũng chỉ có thể phá tan được một cái trong đó, sau khi đánh tan cái thứ bảy này rồi, những cái khác tôi cũng không đánh vỡ được.
– Vậy được, tôi không có ý kiến gì, anh đến mà phá.
Nhưng dùng Bạo Chân Châu rất có khả năng những thứ bên trong quả cầu đó sẽ bị hỏng đấy.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh không chút do dự trả lời lại.
Mặc dù Diệp Mặc nói chỉ có một viên Bạo Chân Châu, ai mà biết được Diệp Mặc hắn có mấy viên? Gã không tin Diệp Mặc sẽ dùng viên Bạo Chân Châu duy nhất mà hắn có.
Nếu như mình đổi lại là đối phương, gã nhất định sẽ không dùng Bạo Chân Châu để phá tan quả cầu kia, mà là dùng Bạo Chân Châu làm thương người có tu vi cao nhất trong này rồi tính tiếp.
Cho nên Diệp Mặc dùng Bạo Chân Châu, gã cũng vô cùng mong đợi.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Tôi chỉ cần quả cầu thứ bảy, nếu như tự tôi không cẩn thận mà làm hỏng những thứ có trong quả cầu này, tôi đương nhiên sẽ không lại đi muốn quả cầu khác.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh kia trong lòng mừng rỡ, cái mà gã cần chính là câu nói này của Diệp Mặc.
Đang lúc gã cho rằng tiếp theo Diệp Mặc sẽ đến phá tan quả cầu thứ bảy này, thì không ngờ Diệp Mặc lại quay đầu lại nhìn một lượt những tu sĩ Hư Thần còn lại hỏi:
– Tôi chỉ cần quả cầu thứ bảy này, các vị có ý kiến gì không?
Một tu sĩ Thừa Đỉnh chỉ cần một quả cầu trong đó, những tu sĩ Hư Thần còn lại muốn có ý kiến, thì mới là chuyện lạ.
Nhưng Diệp Mặc lại cứ nhìn từng người một hỏi, khi hắn đến hỏi Tiêu Y, Tiêu Y lại cười khúc khích nói:
– Diệp đại ca có thể lấy được một trong những quả cầu kia, tôi cũng rất mong đợi đấy, sao lại có ý kiến gì được?
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
– Vậy thì tốt.
Nói xong Diệp Mặc lại hỏi sư phụ của Chu Ngữ Sương, người nam tu có khuôn mặt tang thương đó hai mắt chằm chằm nhìn Diệp Mặc, dường như muốn nhìn ra động cơ mà Diệp Mặc muốn hỏi thăm, nhưng ngữ khí mà Diệp Mặc hỏi y cũng giống như hỏi những người khác, căn bản không có chút đặc biệt nào cả.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín âm thầm lắc đầu, gã cho rằng, một tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ bảy như Diệp Mặc muốn có một quả cầu, chỉ cần mình đồng ý, thì trong này có người nào dám phản đối? Cách làm này của Diệp Mặc quả thực rắc rối, làm chuyện thừa.
Nhưng cho dù là như vậy, gã cũng chỉ nhíu nhíu mày, cũng không đứng ra phản đối.
Dù sao hỏi một lượt như này, cũng không cần nhiều thời gian.
Gã còn muốn đợi Diệp Mặc sau khi lấy đồ của quả cầu thứ bảy ra rồi, lại xin Diệp Mặc giúp gã mở những quả cầu còn lại.
Gã thậm chí còn định cho Diệp Mặc chút ưu đãi, lúc này đương nhiên sẽ không đắc tội với Diệp Mặc về những chuyện râu ria này.
Sư phụ của Chu Ngữ Sương thấy Diệp Mặc hỏi y, y thản nhiên nói:
– Anh cho dù lấy hết những quả cầu ở đây làm của riêng anh, thì tôi cũng không có ý kiến gì.
Giọng nói của Diệp Mặc bỗng nhiên trở nên lạnh lùng, cũng không còn cái thái độ mềm mỏng một câu tiên sinh hai câu tiên sinh như vừa nãy nữa, mà lại lạnh lùng nhìn sư phụ của Chu Ngữ Sương nói:
– Anh trực tiếp nói có ý kiến hay là không có ý kiến, nếu như tôi phát hiện khi tôi lấy đồ trong quả cầu ra, có người gây bất lợi cho tôi, thì tôi bây giờ sẽ ra tay giết chết tên gây bất lợi cho tôi trước đấy.
Diệp Mặc không muốn khi hắn lấy đồ trong đó ra, lại có người quấy rầy, nên bây giờ mới bày ra trò thăm hỏi ý kiến.
Thực ra chủ ý của hắn chính là muốn hỏi hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh này, còn những tu sĩ Hư Thần còn lại, chẳng qua chỉ là tiện hỏi mà thôi.
Nếu như sư phụ của Chu Ngữ Sương không nể mặt hắn, thì hắn sẽ lập tức ra tay.
Hắn tin rằng nếu hắn muốn đối phó với sư phụ của Chu Ngữ Sương, thì hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh còn lại cũng sẽ không xen vào.
Huống chi, cho dù chen vào thì hắn cũng không sợ.
Đối với hắn mà nói, tuyệt đối sẽ không cho phép khi mình lấy đồ lại bị người khác quấy rầy, nếu như có người quấy rầy, thì cũng không bằng trước khi hắn lấy đồ ra hắn sẽ giết chết tên đó.
Sư phụ của Chu Ngữ Sương nghe thấy Diệp Mặc lạnh lùng nói vậy thì thu hồi ánh mắt lại, y thậm chí chắc rằng Diệp Mặc đã nhìn ra tu vi của y rồi, nếu không mình chỉ là một tu sĩ Hư Thần mà thôi, thì làm sao lại khiến hắn lãng phí thời gian đến vậy?
Ý tứ câu này của Diệp Mặc chính là, nếu như y dám nói không bằng lòng, hoặc là nói khó nghe, thì hắn sẽ lập tức ra tay.
Sư phụ của Chu Ngữ Sương vốn định khi Diệp Mặc phá vỡ quả cầu thứ bảy thì sẽ ra tay với hắn, bây giờ Diệp Mặc lại tìm đến thăm hỏi, khiến y lại có cảm giác bị người khác nhìn thấu.
Thấy ánh mắt của Diệp Mặc càng ngày càng lạnh lùng, sư phụ của Chu Ngữ Sương cuối cùng cũng gật gật đầu:
– Tôi không có ý kiến gì, bảy quả cầu trong này, tiền bối dù sao cũng chỉ lấy một quả…
Diệp Mặc biết ý tứ của y, lập tức lạnh lùng nói:
– Anh nói không sai, tiền bối tôi chỉ lấy một quả.
Hắn tự xưng là tiền bối, hiển nhiên là đang châm chọc sư phụ của Chu Ngữ Sương.
Sư phụ của Chu Ngữ Sương gật đầu, không nói gì thêm, nếu như trong này chỉ có một mình Diệp Mặc, y sớm đã trở mặt động thủ rồi.
Diệp Mặc châm chọc y không phải là y không nghe ra, y đoán chừng Diệp Mặc trên 60% đã nhìn ra tu vi của mình rồi.
Bây giờ Diệp Mặc muốn lấy quả cầu thứ bảy kia, bên trong quả cầu đó mặc dù có ba viên tinh thạch, nhưng đối với bảy quả cầu trong này mà nói, ba viên tinh thạch này cũng không phải là đồ quý giá gì.
Cái quan trọng hơn chính là, kẻ địch lớn nhất bây giờ của y chính là tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia, một khi y đánh nhau với Diệp Mặc, thì tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia chắc chắn sẽ giúp Diệp Mặc đối phó với một mình y.
Y mặc dù là Thừa Đỉnh viên mãn, nhưng một Thừa Đỉnh tầng thứ chín cộng với một Thừa Đỉnh tầng thứ bảy, thì y cũng chưa chắc nắm được phần thắng.
Huống chi, tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ bảy này vừa còn nói mình có Bạo Chân Châu.
Nếu là Bạo Chân Châu thật, cho dù là y cũng không dám trực tiếp đối diện.
Mấy đối thủ trọng yếu cũng đã đồng ý yêu cầu của mình rồi, Diệp Mặc dẫn Tô Tĩnh Văn đến bên cạnh quả cầu màu vàng kim thứ bảy.
Mặc dù hắn bây giờ đã thống nhất với ba tên tu sĩ Thừa Đỉnh còn lại rồi, nhưng để phòng ngừa chẳng may, chẳng may khi mình lấy đồ trong đó ra, những người còn lại lại ra tay với Tô Tĩnh Văn, vậy thì cũng không được.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia vốn muốn đi nghiên cứu quả cầu, thấy Diệp Mặc bước tới trước quả cầu thứ bảy, gã cũng không nhúc nhích gì, chỉ chằm chằm nhìn Diệp Mặc nhìn uy lực cực lớn của Bạo Chân Châu, khoảng cách giữa bảy quả cầu này lại không xa, nếu như mình bây giờ đến đó, nói không chừng sẽ bị ảnh hưởng.
Dù sao gã cho rằng, đợi sau khi tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ bảy này lấy quả cầu thứ bảy rồi, thì gã cũng còn nhiều thời gian đi nghiên cứu những quả cầu còn lại kia.
Còn những tu sĩ Hư Thần còn lại, cũng đã bị gã coi như là người chết rồi.
Trước khi đồ trong quả cầu mình vẫn chưa lấy được, những tu sĩ trong này thì cũng không ai có thể đi được, ai đi, thì gã sẽ giết người đó.
Sư phụ của Chu Ngữ Sương thầm ngó chừng tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín, y định khi tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia lấy quả cầu thì sẽ đánh lén gã, chỉ cần đánh thương được y, những quả cầu còn lại chẳng phải là của y sao? Thậm chí cái mà Diệp Mặc lấy đi chỉ là một quả cầu có linh tinh, thì đối với y mà nói cũng chẳng đáng gì.
Tiêu Y đứng một bên chỉ nhìn chằm chằm Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn, không có ai có thể nhìn ra được cô rốt cục đang nghĩ cái gì.
Diệp Mặc bước đến bên cạnh quả cầu, nhưng căn bản cũng không lấy ra Bạo Chân Châu như dự liệu của mọi người, mà lại lấy trận kỳ ra, bố trí một trận pháp xung quang quả cầu.
Sau đó lại phóng ra một đao pháp như con dao thái rau, trực tiếp bổ về phía quả cầu kia.
Một âm thanh thình thịch vang tới, quả cầu kia không ngờ bị Tử Đao của Diệp Mặc khoét một lỗ thủng, nhưng cái lỗ này rất nhỏ.
Theo như suy đoán của những tu sĩ xung quanh lúc trước và trên thực tế, sau khi lỗ thủng này xuất hiện, thì nó sẽ từ từ khép lại.
Nhưng rất nhanh những tu sĩ xung quanh lại ngây người, vì cái lỗ thủng này không bị khép lại, chẳng những không khép lại mà lại còn từ từ mở lớn.
Từ lúc đầu chỉ có vết nứt nho nhỏ, thì dần dần hình thành một lỗ thủng mà bàn tay người lớn có thể cho vào được.
Mà lúc này sắc mặt Diệp Mặc lại càng tái nhợt, không ai biết lúc này hắn đã dốc hết sức lực ra rồi.
Lúc trước hắn sở dĩ muốn thỏa thuận xong với ba tên tu sĩ Thừa Đỉnh kia, chính là vì lúc này, lúc này là lúc mà hắn yếu nhất, thần thức hóa hình cũng đã dùng đến cực hạn rồi.
Cái lỗ càng lúc càng lớn kia không phải hắn dùng chân nguyên kéo ra, mà là hắn dùng thần thức kéo ra.
Lúc trước hắn cũng thử qua những quả cầu này mà dùng chân nguyên thì cũng không có tác dụng gì, loại vòng bảo hộ phòng ngự này, chân nguyên càng mạnh thì phản chấn càng mạnh, chỉ dùng thần thức mới có thể phá tan được.
Trên thực tế bây giờ đã nói cho hắn biết, cách nghĩ của hắn là đúng đắn.
Nhưng cách này cũng chỉ có hắn mới có thể dùng được, vì hắn dùng thủ pháp thần thức hóa hình, những tu sĩ khác thì lại không có.
Lúc này, nếu như ba tên tu sĩ Thừa Đỉnh kia đánh lén hắn, hắn chẳng những công toi, mà còn bị trọng thương.
Cho nên hắn tìm ba tên tu sĩ đó thương lượng ổn thỏa xong, nếu như khi hắn thương lượng mà có người không đồng ý, thì hắn sẽ lập tức ra tay.
Sư phụ của Chu Ngữ Sương khi thương lượng với Diệp Mặc có chút do dự, Diệp Mặc đã chuẩn bị ra tay rồi.
Giết một tu sĩ Thừa Đỉnh viên mãn đối với y mà nói cũng không có gì khó khăn, nhưng y không muốn chẳng có cớ gì mà tự nhiên lại đi giết người.
Cũng may cuối cùng sư phụ của Chu Ngữ Sương cũng đồng ý, sợ hắn và tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín kia liên thủ lại, ngược lại lại đồng ý yêu cầu của hắn.
Thấy cái lỗ trên quả cầu màu vàng kim trước mặt Diệp Mặc kia càng lúc càng lớn, chẳng những tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ nhín ngây ngẩn cả người, cho dù là sư phụ của Chu Ngữ Sương và Tiêu Y cũng ngây ra.
Bọn họ đều cho rằng Diệp Mặc sẽ dùng Bạo Chân Châu, không ngờ Diệp Mặc lại có thể trực tiếp phá tan được vòng bảo hộ của quả cầu.
Ánh mắt của tên tu sĩ Thừa Đỉnh lóe lên không ngừng, dường như đang còn do dự có cần đánh lén Diệp Mặc hay không.
Nếu như không phải Diệp Mặc lúc trước nói có Bạo Chân Châu, thì gã quả thực cũng ra tay rồi.
Không đợi gã quyết định, tay Diệp Mặc đã lấy được ba viên linh tinh, một luồng linh khí cực kỳ thoải mái tản ra, khiến Diệp Mặc thoải mái suýt chút nữa thì rên rỉ thành lời.
Hắn với tốc độ nhanh nhất cất ba viên linh tinh đó vào Thế giới trang vàng, đồ tốt như thế này mà để vào nhẫn trữ vật thì hắn cũng không yên tâm.
Diệp Mặc xoa xoa tay một chút, quả cầu màu vàng kim trong nháy mắt đóng lại, Diệp Mặc cũng không nghĩ ngợi gì, lấy ra một viên Phục Thần đan nuốt.
– Ha ha…
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng thứ chín thấy Diệp Mặc nuốt một viên đan dược, bỗng nhiên cười ha ha.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








