- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
- Tập 251 : Mưa Lôi Kiếm Bên Ngoài Phỉ Hải Thành (c1251-c1255)
[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 251 : Mưa Lôi Kiếm Bên Ngoài Phỉ Hải Thành (c1251-c1255)
❮ sautiếp ❯Chương 1251: Mưa Lôi Kiếm Bên Ngoài Phỉ Hải Thành
Mưa Lôi Kiếm Bên Ngoài Phỉ Hải Thành
D
iệp Mặc lúc này cũng không đến giúp đỡ, lôi kiếm của hắn là đại sát khí, yêu thú nơi này mặc dù dày đặc, đếm không hết, nhưng một khi hắn muốn đánh thật, thì những con yêu thú này căn bản cũng không chịu nổi một kích.
Những con yêu thú cấp thấp này, chỉ cần một đường lôi kiếm của hắn là có thể hóa yêu thú thành tro bụi rồi.
Lúc này Diệp Mặc lại bay ra bên ngoài, hơn nữa lại lấy ra trận kỳ và linh thạch, bắt đầu bố trí trận pháp.
Diệp Mặc dụng tâm thâm hiểm, hắn rất ghét những con yêu thú này mấy năm đến một lần, hắn thật sự rất căm hận.
Những yêu thú này chắc chắn là yêu thú cấp cao, yêu thú cấp thấp sẽ không tham gia thú triều được.
Bây giờ hắn bố trí khốn trận cấp bảy, một lưới bắt hết những con yêu thú này, cho dù lần sau có yêu thú đến, cũng là chuyện của mấy trăm năm sau.
Diệp Mặc là một tông sư trận pháp cấp chín, bố trí một trận pháp cấp bảy, quả thực cũng không có áp lực gì lớn.
Từng trận kỳ và từng viên linh thạch được hắn tung ra, khốn trận xung quanh Phỉ Hải thành nhanh chóng được hình thành.
Lúc này, phía trước Phỉ Hải thành, có rất nhiều tu sĩ nhìn thấy có một pháp bảo phi hành đang bay đến, sau đó pháp bảo phi hành đó lại xuất hiện vài tu sĩ.
Dĩ nhiên những thứ này không phải quan trọng, cái quan trọng là mấy tu sĩ đó là đến giúp bên Phỉ Hải thành này.
Lại có tu sĩ viện trợ đến sao?
Phỉ Hải thành vì bị yêu thú vây mấy năm rồi, thời gian mấy năm này các tu sĩ không ngừng đến trợ giúp.
Nhưng những tu sĩ đến trợ giúp này phần lớn đến cửa thành cũng không chạm được, đều bị chìm ngập trong yêu thú rồi.
Còn những tu sĩ vẫn kiên trì tiếp tục, thì ngược lại lại cần đến sự trợ giúp của những tu sĩ trong thành.
Mỗi lần những tu sĩ trong thành bước ra trợ giúp những tu sĩ bị yêu thú bao vây, cuối cùng những tu sĩ viện trợ đó cũng bị liên lụy.
Cứ như vậy kéo dài đến bây giờ, tu sĩ của Phỉ Hải thành đã không còn trông cậy vào sự viện trợ của tu sĩ nữa.
Cho nên mấy người Diệp Mặc bây giờ muốn đến viện trợ, thì cũng không khiến cho những tu sĩ của Phỉ Hải thành vui mừng, những tu sĩ đó lại càng bất đắc dĩ mà thôi, bọn họ cũng không hi vọng nhiều vào đám người Diệp Mặc.
Nhanh chóng có tu sĩ phát hiện ra những tu sĩ lần này đến viện trợ có chút không giống với trước kia, một tu sĩ Kim Đan chỉ Đường Mộng Nhiêu ngạc nhiên nói:
– Mọi người nhìn kìa, đó có phải là Đường tiền bối của phái Ngọc Nữ trở về rồi hay không?
Không đợi tu sĩ này nói tiếp, phần lớn những tu sĩ cũng nhìn thấy Đường Mộng Nhiêu đã trở lại, tiếp đó bọn họ lại cũng nhìn thấy một tu sĩ Kiếp Biến khác đối chiến là Kỷ Bẩm.
Sau đó lại nhìn thấy người giết tu sĩ Thừa Đỉnh cực kỳ nhanh gọn là Mông Hàn An, còn cả tu sĩ dễ dàng giết chết được yêu thú cấp tám là Đại Đằng và Nhị Tháp.
Những tu sĩ của Phỉ Hải thành nhanh chóng hiểu ra, lần này những tu sĩ đến viện trợ không tầm thường, nói cách khác những tu sĩ lần này đến viện trợ thực lực chiến đấu rất mạnh.
Trong nháy mắt, Phỉ Hải thành liền hoan hô lớn, lại có càng nhiều tu sĩ dâng lên.
Ra sức chém giết yêu thú.
Một tu sĩ Kiếp Biến trung kỳ từ trong Phỉ Hải thành bay ra, bảo vệ một tu sĩ Thừa Đỉnh nhanh chóng sửa lại trận pháp phòng ngự.
Những tu sĩ vốn dĩ bị yêu thú chèn ép trong Phỉ Hải thành, dưới sự ảnh hưởng của những người này, có chút năng lực phản công lại, ít nhất cũng không phải là nghiêng về một phía nữa rồi.
Nói cách khác không phải chỉ cần dựa vào trận pháp phòng ngự của Phỉ Hải thành để chiến đấu rồi.
Hai người Diệp Lăng cũng nhìn thấy những tu sĩ viện trợ này, nhưng Diệp Lăng lại rất nhanh cứ nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc đang đứng bên cạnh bố trí trận pháp.
Một con yêu thú cấp năm phun ra một đường băng tiễn đến, Diệp Lăng lại quên đi phải ngăn nó lại.
Chân Tiểu San lại vội vàng giúp Diệp Lăng ngăn lại đường băng tiễn đó, đồng thời kéo Diệp Lăng ra nói:
– Diệp Lăng, có viện trợ rồi, chúng ta cũng không thể buông lỏng cảnh giác, cô chú ý… Diệp Lăng, cô sao vậy?
Diệp Lăng hoàn toàn không chú ý Chân Tiểu San đã giúp cô ngăn lại một lần, chỉ lẩm bẩm nói:
– Đó là anh trai Diệp Mặc của tôi, anh ấy đã quay về, là thật…
Chân Tiểu San lúc này thần thức cũng nhìn thấy Diệp Mặc vẫn đang đứng bố trí trận pháp.
Không sai, đúng là Diệp đại ca, cô lập tức vui mừng nói:
– Là thật, đúng là Diệp đại ca đã về rồi.
Cùng lúc đó mấy người Lê Kinh Mân cũng thấy Diệp Mặc, cũng mừng rối rít.
Diệp Lăng vui mừng, lập tức muốn xông ra.
Chân Tiểu San lại vội vàng ngăn Diệp Lăng lại nói:
– Bây giờ bên ngoài trận pháp phòng ngự có nhiều yêu thú như vậy, tu sĩ dưới cấp Ngưng Thể mà ra ngoài thì khác gì tìm cái chết, anh của cô có thể tay nghề điêu luyện trong đám yêu thú đông đúc kia, chắc chắn đã là tu sĩ Ngưng Thể rồi, tu luyện đúng là nhanh thật.
Cô xem Đường Mộng Nhiêu tiền bối cũng trở về rồi, chỉ cần chúng ta kiên trì ở đầu thành Phỉ Hải thành là được, cho dù không có cách nào đánh lui được yêu thú, Diệp đại ca cũng sẽ không có chuyện gì, chắc chắn sẽ tiến vào Phỉ Hải thành.
Diệp Lăng thấy Chân Tiểu San nói vậy, trong lòng lại tỉnh lại đôi chút, nhưng vẫn kích động không thôi.
Vừa lúc đó, tất cả những tu sĩ trong ngoài Phỉ Hải thành đều cảm thấy toàn bộ không gian dường như có chút thay đổi, một số tu sĩ cấp thấp và yêu thú vẫn chưa chú ý đến, nhưng những tu sĩ tu vi cao hơn chút thì đã chú ý đến tình hình này rồi.
Kỷ Bẩm lại nhìn ra Diệp Mặc đã bố trí một khốn trận cấp bảy rồi, hơn nữa lại hợp trận rồi.
Kỷ Bẩm sững sờ một chút, rồi ngay lập tức lại hiểu ra ý tứ của Diệp Mặc, hắn là muốn một lưới tóm gọn.
Cho dù Kỷ Bẩm có chút không hiểu ý tứ của Diệp Mặc, Diệp Mặc mặc dù tu vi không tồi, nhưng yêu thú nhiều như này bị vây khốn hết lại, cho dù những yêu thú này cấp bậc thấp, thật ra cũng không phải là ý kiến hay.
Đang lúc Kỷ Bẩm muốn nhắc nhở Diệp Mặc buông ra một lỗ hổng, phòng ngừa yêu thú bước đường cùng mà công kích tự sát, Diệp Mặc bỗng nhiên xông vào đàn yêu thú kia, hai tay không ngừng vung lên.
Chỉ trong chốc lát, chỗ của Diệp Mặc lập tức lại biến thành âm u, rất nhanh lại có những tiếng sấm ầm ầm vang lên.
Khi Kỷ Bẩm vừa mới nghĩ Diệp Mặc vẫn là một tu sĩ lôi hệ, thì vô số đường lôi kiếm liền bị Diệp Mặc phóng ra, dày chi chít, cứ như là những tia sét từ trên trời đánh xuống vậy.
Lôi kiếm của Diệp Mặc đã có chút thành công, tia sét được thi triển thậm chí còn to bằng cánh tay trẻ con, hơn nữa lôi hiếm của hắn sớm đã thoát khỏi “Thập nhất Lôi Kiếm” của Lôi Vân tông rồi, lúc này đã bị Diệp Mặc thay đổi không giống chút nào so với lúc trước nữa.
“Thập nhất Lôi Kiếm” cho dù là trình độ tu vi cao nhất, cũng chỉ có thể đồng thời phóng ra được mười một lôi kiếm.
Nhưng Diệp Mặc cho dù phóng ra lôi kiếm thô bạo nhất, cũng chỉ có thể phóng ra hai ba mươi đường.
Hơn nữa trận thế và không gian trói buộc mà lôi kiếm của hắn phóng ra, cũng không khác gì với lôi kiếp.
Nói cách khác lôi kiếm của hắn vốn dĩ chính là lôi kiếp, vì lôi kiếm của hắn chính là từ lôi kiếp mà tu luyện được.
Đối phó với những yêu thú cấp thấp này, Diệp Mặc căn bản cũng không cần lãng phí mấy đường lôi kiếm to lớn này, mà chỉ cần dùng một đường lôi kiếm chia thành vài đường nhỏ, cho dù như vậy, thì uy lực cũng rất kinh người.
Chẳng qua là yêu cầu đối với thần thức có cao hơn một chút mà thôi, nhưng Diệp Mặc hoàn toàn không thèm để ý đến sự tiêu hao của thần thức.
Hắn gì không có, chứ Thần Thức đan là nhiều, một tu sĩ có nhiều Thần Thức đan lại sợ tiêu hao thần thức sao?
Một đường lôi kiếm của Diệp Mặc chia làm mười mấy đường, hai ba chục đường lôi kiếm nhỏ to bằng cánh tay trẻ con, trong nháy mắt bị hắn chia thành hơn ba trăm tia sét đánh xuống.
Trong chốc lát, vô số tiếng sấm sét vang lên bên ngoài Phỉ Hải thành, những đường lôi kiếm chằng chịt không phải giống như mưa lôi kiếm, mà chính là mưa lôi kiếm, hơn nữa còn là mưa lôi kiếm màu đen.
Một lần đánh ra hơn ba trăm lôi kiếm, hơn ba trăm đường lôi kiếm này bao phủ toàn bộ phạm vi rộng hơn mấy chục trượng, hơn nữa lại không ngớt, không ngừng.
Những con yêu thú bị bao trùm bởi màn lôi kiếm kia trong nháy mắt đã bị san bằng, giữa đám đông yêu thú đó hình thành một giải đất trống không.
Đồng thời mùi máu tanh xen lẫn với mùi cháy khét lẹt bao trùm toàn bộ bên ngoài Phỉ Hải thành, trong thời gian ngắn ngủi, bên ngoài Phỉ Hải thành đã thành một Tu La địa ngục.
Màn này đã khiến tất cả những tu sĩ và yêu thú sợ ngây người, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy pháp thuật khủng bố thế này, cái này căn bản không phải là pháp thuật, đây chính là thiên họa.
Rầm, rầm, rầm…
Cơn mưa lôi kiếm vô cùng tận rơi xuống, từng đám từng đám yêu thú đều bị đánh tan, chết hết, nói cách khác cắt lúa cũng không có tốc độ nhanh như này được.
Những tu sĩ của Phỉ Hải thành vừa mới đang đánh nhau với yêu thú bên ngoài thành tất cả dường như đều ngây dại ra, bọn họ chưa bao giờ gặp một cảnh kinh khủng như vậy.
Trong lúc đánh nhau với thú triều cũng có một số bị giết chết, nhưng làm gì có cảnh kinh người như này? Yêu thú dưới con mưa lôi kiếm vũ, từng mảng từng mảng biến mất.
Nhưng dường như chỉ trong vài lần hít thở, trong ngoài Phỉ Hải thành hoàn toàn trở rối loạn.
Một số yêu thú cấp thấp lại càng không biết đang xảy ra chuyện gì, còn cho rằng là trời giáng đại họa xuống rồi, ai ai cũng bỏ chạy.
Cho dù là yêu thú cấp cao cũng muốn hô quát ngăn cản lại, thì cũng uổng công.
Đường Mộng Nhiêu ngây ra, cô cũng biết Diệp Mặc là công pháp lôi hệ, có pháp thuật lôi hệ, nhưng trước giờ chưa từng nghĩ pháp thuật lôi hệ của Diệp Mặc không ngờ lại kinh khủng như vậy.
Yêu thú đông như kiến nơi này cũng không đủ để hắn giết một ngày, đây là thú triều mà, không phải là bầy thú bình thường.
Lôi tu kinh khủng như vậy, nếu như muốn tiêu diệt phái Ngọc Nữ… Đường Mộng Nhiêu cũng không dám nghĩ tiếp nữa.
Kỷ Bẩm và Mông Hàn An cũng lắc đầu, bọn họ sớm đã biết Diệp Mặc biến thái, nhưng công pháp biến thái tới mức độ này, cũng khiến cho bọn họ bất ngờ.
Mà lúc này tu sĩ của Phỉ Hải thành ai ai cũng đều trợn mắt há mồm, bọn họ là Tu Chân, cũng có các loại pháp thuật như hỏa cầu, thủy tiễn…, nhưng làm gì gặp được mưa lôi kiếm đáng sợ như này?
Giờ phút này bọn họ thậm chí nhìn thấy những con yêu thú dưới màn mưa lôi kiếm mà cảm thấy thương cảm, đừng nói là những con yêu thú đó, cho dù là bất kì ai trong số họ dưới con mưa lôi kiếm đáng sợ như này, cũng chẳng có ai có bất kỳ suy nghĩ may mắn nào.
– Đúng là pháp thuật đáng sợ…
Một tu sĩ Kiếp Biến duy nhất bảo vệ trận pháp của Phỉ Hải thành, lúc này đã hoàn toàn quên mất công việc của mình, cũng đơ ra đứng nhìn màn mưa lôi kiếm của Diệp Mặc, sắc mặt tái nhợt lẩm bẩm một mình.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1252: Cảnh Giới Mới
Cảnh Giới Mới
C
òn tên tu sĩ Thừa Đỉnh đang tu bổ trận pháp thì cũng dừng lại, gã biết gã căn bản không cần phải tiếp tục tu bổ nữa.
Đừng nói là những con yêu thú kia lúc này đã giống như những con ruồi không đầu không ngừng bay ra bên ngoài đâm xầm vào nhau, cho dù màn mưa lôi kiếm màu đen này kéo những thi thể yêu thú kia đi, thì Phỉ Hải thành cũng vững như núi Thái Sơn rồi.
Lúc này Kỳ Tử Ngư vẫn đứng ở đầu thành thậm chí cũng không có cách nào nói ra được, y đứng đơ ra nhìn Diệp Mặc không ngừng phóng ra lôi kiếm, một lúc lâu sau mới bừng tỉnh lại, vội vàng nói với tu sĩ đang đứng đơ ra bên cạnh nói:
– Nhanh, nhanh đi báo cho hai vị tiên tử Tống Ánh Trúc và Tô Tĩnh Văn của Mặc Nguyệt nhanh, nói là Diệp đại nhân đến rồi.
Nhìn tên tu sĩ vội vàng đi kia, Kỳ Tử Ngư lại thở phào nhẹ nhõm nói:
– May mà năm đó mình không khinh suất.
Bên ngoài Phỉ Hải thành cũng đã rối loạn hết lên rồi, những con yêu thú mới đầu vây lấy Phỉ Hải thành cũng đã không còn có hứng thú với Phỉ Hải thành, đành phải liều mạng bỏ chạy ra ngoài.
Nhưng đáng tiếc bên ngoài Phỉ Hải thành sớm đã bị khốn trận của Diệp Mặc vây khốn lại rồi, những con yêu thú này cũng không ngoại lệ, đều bị ngăn lại Lôi kiếm của Diệp Mặc cũng không có chút thương tình nào, từng mảng từng mảng lớn đánh xuống, cuối cùng hắn còn dường như quay trở về cảnh tượng lúc trước chém chết Thiết Tích Ngạc trong Sa Nguyên dược cốc, hoàn toàn quên mất mình đang giết yêu thú, mà là tạo ra một động tác của lôi kiếm mà thôi.
Con mưa Lôi kiếm của hắn càng lúc càng nhanh, hơn nữa đến mắt cũng nhắm lại, dường như cảm thấy được trời đất như hòa vào làm một.
Lúc này Diệp Mặc quả thực lại một lần nữa lĩnh ngộ được, hắn cảm thấy lôi kiếm của mình đã có thể tăng lên một tầng mới, chỉ cần qua được tầng này, thì lôi kiếm của hắn đại thành công, uy lực cũng còn lớn hơn nhiều so với tiểu thành ngày trước.
Từng mảng lôi kiếm màu đen không ngừng rơi xuống, Diệp Mặc dường như là một cái máy không biết mệt mỏi vậy, không ngừng phất tay, thu hoạch tính mạng của yêu thú.
Đến lúc này, hai tên yêu tu Kiếp Biến kia mới kịp phản ứng lại, cứ như vậy những con yêu thú trong này hoàn toàn bị tiêu diệt.
Bọn họ cũng không thèm đến đối phó với Kỷ Bẩm và cả Đường Mộng Nhiêu, mà lại xông thẳng về hướng Diệp Mặc.
Kỷ Bẩm và Đường Mộng Nhiêu đang vui mừng nhìn Diệp Mặc thu hoạch yêu thú, lúc này hai tên đối thủ lại muốn bỏ chạy, làm sao có thể để bọn chúng được như ý, lại phóng ra pháp bảo ngăn hai tên yêu tu này lại.
Đừng nói là hai tên yêu tu Kiếp Biến này, cho dù là những yêu tu Thừa Đỉnh và những con yêu thú cấp chín còn lại cũng cảm thấy uy thế của Diệp Mặc, rối rít muốn xông lên ngăn Diệp Mặc lại.
Nhưng Mông Hàn An tu sĩ Kiếp Biến sao lại có thể để chuyện này xảy ra được, lại càng không chút lưu tình mà đại khai sát giới.
Mấy canh giờ sau, ngoại trừ hai người Kỷ Bẩm và Đường Mộng Nhiêu đang đánh nhau ra, thì tất cả những người trong ngoài Phỉ Hải thành đều hướng về một phía, đó chính là lôi kiếm ầm ầm của Diệp Mặc và vô số những con yêu thú đang gào thét không ngừng.
– Dừng lại, chúng tôi rút khỏi Phỉ Hải thành, mau dừng lại…
Hai tên yêu tu Kiếp Biến trung kỳ vừa đánh nhau với hai người Kỷ Bẩm, vừa kinh hoàng gào thét Diệp Mặc dừng tay.
Đáng tiếc là Diệp Mặc lúc này làm sao có thể nghe được những lời của bọn họ, hắn hoàn toàn chìm trong cảnh giới, hắn cảm giác được một uy lực khác của lôi kiếm, đó chính là lôi cảnh.
Diệp Mặc chưa từng nghe qua, cũng chưa từng thấy người nào thi triển pháp thuật qua ‘cảnh’ đây là một lĩnh vực mới.
Nhưng lĩnh vực này lại được hắn cảm nhận được.
Hắn dường như có một loại cảm giác, khi hắn hoàn toàn nắm được ‘cảnh’ này trong tay, thì lôi kiếm của hắn cũng hoàn toàn tùy theo ý mình, hoàn toàn có thể khống chế được nhược điểm của đối phương.
Với mức tiêu hao nhỏ nhất, nhưng lại đạt được hiệu quả lớn nhất.
Nếu như đánh nhau với một đối thủ có tu vi cao, hắn thậm chí có thể thông qua ‘cảnh’ trong công pháp lôi hệ mà lén phá nhược điểm của đối phương, sau đó nhằm vào nhược điểm của đối phương mà công kích.
Hắn đồng thời cũng mơ hồ hiểu được hàm ý thực sự của ý cảnh.
Ý cảnh tuyệt đối không phải là cái mà lúc trước hắn lĩnh ngộ được, cũng không phải cái mà tu sĩ khác lĩnh ngộ được.
Ý cảnh chính là chỉ hai lĩnh vực.
Lĩnh vực thứ nhất là ‘ý’, giống như Huyễn Vân Hành Ý Đao của hắn, thông qua ‘ý’ có thể khống chế được đao quang của mình, để trói buộc hành động của đối phương lại.
‘Ý’ rất khó chạm tới, hiểu thì hiểu rồi, không hiểu thì không có cách nào mà dạy được.
Hắn sở dĩ có thể lĩnh ngộ được Huyễn Vân Hành Ý đao, cũng là do bản thân có chút am hiểu về ‘ý’.
Vốn dĩ Diệp Mặc cho rằng ý cảnh chính là ‘ý’, bây giờ Diệp Mặc mới mơ hồ hiểu được ‘ý’ và ‘cảnh’ hoàn toàn khác nhau. ‘Ý’ là nhận thức lĩnh ngộ và khống chế được bản thân mình, còn ‘cảnh’ thì lại là nhận thức lĩnh ngộ và khống chế nhược điểm của đối phương.
Nếu như hoàn toàn lĩnh ngộ được ý cảnh, hắn có thể tùy ý không chế được pháp thuật của mình hoặc đao pháp công kích nhược điểm của đối phương.
Một khi ý cảnh của pháp thuật đến được tầng cao nhất, thậm chí có thể tùy ý phá tan được sát chiêu của đối phương, dễ dàng giành được phần thắng.
Hơn nữa đối với vượt cấp khiêu chiến cũng là một sự trợ lực vô cùng lớn.
Hai bên trong khi vượt cấp khiêu chiến chẳng những trình độ tu vi không giống nhau, hơn nữa sự am hiểu về pháp thuật cũng không giống nhau, tu sĩ có tu vi cao và tu sĩ có tu vi thấp cùng thi triển một pháp thuật, hiệu quả hoàn toàn là không giống nhau Tu sĩ có tu vi cao có thể nhắm vào công kích tu sĩ có tu vi thấp, hoặc là tu sĩ có tu vi cao kia tự mình cũng không ý thức được đây chính là lý giải của ‘cảnh’, nhưng trên thực tế thì chính là loại này.
Cùng với mưa lôi kiếm không ngừng được rắc ra, sự hiểu biết của Diệp Mặc về ‘cảnh’ lại càng ngày càng thâm sâu, đến cuối cùng cơn mưa lôi kiếm của hắn hoàn toàn qua loa sơ sài.
Tùy ý đánh xuống, toàn bộ yêu thú đã bị hắn thu hoạch, hơn nữa hắn căn bản cũng không cần dùng thần thức quan sát, cũng cảm nhận được vị trí cần đánh lôi kiếm xuống.
Hai tên yêu tu Kiếp Biến càng lúc càng vội vàng, một tên yêu tu trong đó lại bị Kỷ Bẩm chém cho một đao tan thành màn sương máu.
Còn tên yêu tu còn lại thì nhìn thấy cảnh này, liền biết được lần thú triều kéo dài vài năm này cũng không khiến cho con người diệt vong được, mà là tiêu diệt căn cơ của yêu thú.
Cho dù nó biết tầm nghiêm trọng của chuyện này, cũng biết được bây giờ nó cũng không còn sức lực gì nữa, sau khi rít một tiếng to phóng truyền thư phi kiếm đi, thì quay người bỏ chạy.
Đường Mộng Nhiêu mặc dù chân nguyên chưa khôi phục, nhưng dù sao cũng là tu sĩ Kiếp Biến hậu kỳ, tu sĩ Kiếp Biến hậu kỳ này vốn dĩ không phải là đối thủ của cô, bây giờ muốn chạy trốn, lập tức bị cô bắt được sơ hở.
Một đường chém bay đầu con yêu thú này, nhưng lại tuột mất nguyên thần của nó trốn thoát.
Lúc này cuộc chiến bên ngoài Phỉ Hải thành chỉ còn một mình Diệp Mặc, còn lại cũng chỉ là những yêu thú náo loạn.
Không phải là người khác không muốn giúp hắn, mà là căn bản không có cách nào giúp được hắn.
Lôi kiếm của Diệp Mặc lúc này chi chít chằng chịt, nếu như những tu sĩ bên này của mình đến, cũng tất sẽ bị tiêu diệt hết.
Nhưng các tu sĩ cũng không lo lắng, vì mọi người đều biết thú triều đã qua rồi, bây giờ chỉ còn lại những yêu thú đang chờ Diệp Mặc thu hoạch mà thôi.
Tốc độ giết yêu thú của Diệp Mặc vô cùng nhanh, hơn nữa mỗi lần lôi kiếm chém giết yêu thú lại cực nhiều, nhưng những con yêu thú này quả thực quá nhiều, Diệp Mặc giết đến bây giờ cũng chưa giết được một phần mười.
Cũng may những con yêu thú cấp cao đã bị mấy người kia giết chết rồi, chỉ còn lại những con yêu thú cấp thấp.
Đại Đằng và Biên Phượng Tháp cũng đứng một bên giúp Diệp Mặc giết yêu thú, mặc dù tốc độ của bọn họ cũng rất nhanh lẹ, nhưng so với Diệp Mặc, thì quả thực cũng không thấm vào đâu.
…
Toái Diệp thành ở Bắc Vọng châu, cũng là một thành lớn gần Vô Tâm Hải.
So với Phỉ Hải thành, thì Toái Diệp thành cũng phồn hoa hơn nhiều, hơn nữa trận pháp phòng ngự của Toái Diệp thành cũng cao cấp hơn nhiều so với Phỉ Hải thành, thậm chí đã đạt đến trình độ trận pháp cấp chín.
Lúc này Toái Diệp thành cũng đối mặt với sự tấn công của vô số yêu thú, mà đẳng cấp những yêu thú nơi này so với lũ yêu thú vây quanh Phỉ Hải thành còn mạnh hơn nhiều.
Yêu tu Kiếp Biến có ba tên, một tên Kiếp Biến hậu kì, còn yêu thú cấp chín lại càng nhiều.
Mặc dù tu sĩ cao cấp bên trong Toái Diệp thành nhiều hơn rất nhiều so với Phỉ Hải thành, nhưng tình hình bây giờ thì đến Phỉ Hải thành cũng không bằng.
Nếu như không phải có trận pháp phòng ngự cấp chín và tu sĩ Kiếp Biến tầng thứ chín như Phiến Phất, còn có cả một tông sư trận pháp cấp tám nữa thì Toái Diệp thành sớm đã bị hủy hoại rồi.
Trong cùng lúc đó, trên một đảo nhỏ trên Vô Tâm Hải, một yêu tu tóc đỏ đang gác tay đứng trên một khối đá nhìn về hướng Toái Diệp thành.
Vì nơi này rất gần với Toái Diệp thành, thậm chí còn là một đảo nhỏ gần nhất với Toái Diệp thành.
Tên tu sĩ này chắp tay sau lưng, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, không có chút vội vàng xao động gì.
Phía sau gã còn có một nữ tu xinh đẹp, nhưng nữ tu này chỉ đứng sau lưng gã, rõ ràng là vô cùng hiền dịu.
Tên yêu tu này sau khi nhìn một lúc, quay đầu lại nhìn nữ tu kia muốn nói điều gì đó, bỗng nhiên một đường kiếm màu đỏ bay tới.
Tên yêu tu lập tức đưa tay bắt lấy đường kiếm đó, đây là truyền tin phi kiếm.
Tên yêu tu đó từ trên truyền tin phi kiếm lấy ra một miếng ngọc giản, nhìn một lát.
Sau đó, sắc mặt của gã bỗng nhiên đại biến.
Gã tiện tay thu truyền tin phi kiếm lại, đồng thời bay vọt lên cao, trực tiếp hướng về phía đất liền.
Người nữ tu kia thấy tên yêu tu lại bay về phía Bắc Vọng châu, sắc mặt ngay lập tức trở nên khiếp sợ.
Tên yêu tu tóc đỏ vừa mới rời khỏi bầu trời Vô Tâm Hải, thì một bóng người màu xám đứng chặn trước mặt gã, một lão già đứng trên bầu trời, nhưng chỉ lạnh nhạt nhìn chằm chằm tên yêu tu tóc đỏ.
– Khổng Diệp, anh ngăn tôi lại là có ý gì? Toái Diệp thành cho dù tôi không đến, thì hai tháng nữa chắc chắc sẽ bị phá tan rồi.
Anh có hi vọng thăng cấp lên tầng cao hơn, cần gì vì chuyện này mà phải xuất đầu lộ diện?
Tên yêu tu tóc đỏ mặc dù vẻ mặt nôn nóng, nhưng vẫn bình tĩnh nhìn Khổng Diệp nói.
Khổng Diệp điềm đạm nói:
– Toái Diệp thành một ngày còn chưa bị phá, thì ngày đó tôi cũng không cho anh đến đó.
Năm đó chúng ta có thỏa thuận với Bắc Vọng châu, tu sĩ Hóa Chân không được tham dự vào chuyện của thú triều, nhưng anh bây giờ tại sao lại muốn đến Bắc Vọng châu?
Tên yêu tu lạnh lùng nói: Khổng Diệp lạnh lùng nói:
– Bất kỳ chỗ nào của Bắc Vọng châu cũng thiếu linh khí, nếu như muốn nơi có đầy đủ linh khí, các anh cũng có thể đến Tây Tích châu rồi, đó mới chính là thiên đường tu luyện.
Chia đều Bắc Vọng châu? Xích Hạt, năm đó Tây Tích châu sao lại trở thành địa bàn của yêu thú, tôi nghĩ anh chắc cũng biết chứ? Chính là vì phân chia bình đẳng cùng với yêu thú, tu sĩ loài người cuối cùng đã lưu lạc rồi.
Tên yêu tu được kêu tên Xích Hạt bỗng nhiên lạnh giọng nói:
– Tây Tích châu? Khổng Diệp anh thật là nghĩ ra được, những yêu tu có tu vi như chúng ta có thể vượt qua Vô Tâm Hải đến Tây Tích châu sao? Anh muốn tôi tìm đến cái chết đấy à? Hơn nữa, cái nơi Tây Tích châu đó bây giờ là nơi mà yêu thú có thể đến sao? Tây Tích châu trở thành địa bàn của yêu thú đã là chuyện của bao nhiêu năm trước rồi, lúc này, đến yêu thú cũng không dám đến Tây Tích châu nữa rồi.
Khổng Diệp lại bình thản nói:
– Tôi có thể ngăn được anh cả trăm năm, thì có thể ngăn được anh nghìn năm.
Còn chuyện của Toái Diệp thành, chỉ cần anh không đi, thì bị phá hoại là vận mệnh của Toái Diệp thành rồi.
Tên yêu tu tóc đỏ trở nên sốt ruột, gã bỗng nhiên nhìn Khổng Diệp nói:
– Khổng Diệp, tôi không phải đến Toái Diệp thành để giúp đỡ, tôi có chuyện khác, anh tránh ra có được không?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1253: Tái Chiến Hóa Chân
Tái Chiến Hóa Chân
Y
êu tu tóc đỏ thấy Khổng Diệp cứng mềm đều không chịu, thì trong lòng liền cấp thiết hẳn lên:
– Được, Khổng Diệp.
Tôi hiện tại để cho yêu thú rút khỏi Toái Diệp thành, đồng thời cũng kết thúc lần thú triều này, cái này, anh cần phải tin tưởng lời của tôi chứ?
Lần này thì Khổng Diệp gật đầu:
– Có thể, anh hãy cho yêu thú lui lại đi.
Yêu tu tóc đỏ thấy Khổng Diệp gật đầu, lập tức lấy ra một chiếc phi kiếm, nháy mắt thì phi kiếm đã bay đi mất rồi.
Sau khi phi kiếm bay đi, thì tên yêu thú tóc đỏ lại thở dài, nhìn Khổng Diệp:
– Khổng Diệp, hiện tại tôi cũng đã phát phi kiếm truyền tin đi rồi, anh có thể để cho tôi đi qua không?
Tên yêu tu tóc đỏ tỏ ra vô cùng bất đắc dĩ, y không đi thì không được, nhưng y cũng không dám làm cứng với Khổng Diệp.
Tu vi của Khổng Diệp này không thua gì y, một khi y không tuân thủ ước định, thì Khổng Diệp hoàn toàn có thể động thủ với yêu thú đang vây công Toái Diệp thành.
Khổng Diệp lắc đầu:
– Yêu thú rời khỏi Toái Diệp thành là chuyện tốt, nhưng căn cứ theo ước định, thì anh không thể nào tiến vào Bắc Vọng Châu.
– Khổng Diệp, anh nói mà không giữ lời sao?
Tên yêu tu tóc đỏ tức giận, khí thế toàn thân tăng vọt, đồng thời một thanh song đầu đao kim sắc đã hiện ra trên tay của y.
Khổng Diệp cũng không nói nửa lời, nhưng trên đỉnh đầu của lão lại đột ngột hiện ra một cái dược đỉnh, vừa nhìn thì đã biết cái dược đỉnh này không hề đơn giản.
Thấy cái dược đỉnh này của Khổng Diệp, thì tên yêu tu tóc đỏ lại đè nén sự phẫn nộ xuống, lạnh giọng nói:
– Khổng Diệp, thái độ làm người của anh vốn vẫn rất quang minh lỗi lạc, và biết giữ chữ tín, cớ sao hôm này lại nuốt lời với tôi?
Khổng Diệp lập tức đáp lời:
– Tôi nói anh có thể để cho yêu thú rút lui, nhưng cũng chưa hề đồng ý cho ngươi đi Bắc Vọng Châu.
Tên yêu tu tóc đỏ biết rằng cho dù mình liều mạng thì cũng chưa chắc có thể đánh bại Khổng Diệp, cho dù là đánh bại được Khổng Diệp thì chính y cũng phải mất rất nhiều thời gian, cho nên thẳng thắn đứng im bất động.
Mấy canh giờ sau, vô sô yêu thú rời khỏi Toái Diệp thành.
Đi qua bên cạnh tên yêu tu Xích Hạt rồi tiến vào trong Vô Tâm Hải.
Tên yêu tu Xích Hạt này không ngờ cũng không muốn tiến vào Bắc Vọng Châu nữa, mà cùng những yêu thú cao cấp khác trở về Vô Tâm Hải.
Khổng Diệp nhìn Xích Hạt đã quay trở về, thì liền nhíu mày một chút, đứng bất động một lúc lâu, cuối cùng lắc đầu rồi thu hồi lại dược đỉnh của mình.
Nháy mắt đã biến mất không thấy đâu nữa.
Một nén nhang sau, một tên yêu thú Kiếp Biến hậu kỳ đứng trước mắt tên yêu tu tóc đỏ.
Tên yêu tu tóc đỏ nhìn tên yêu tu Kiếp Biến hậu kỳ này rồi nói:
– Phía bên Phỉ Hải thành xảy ra chuyện, ta lập tức sẽ đi qua đó.
Bên này ngươi không nên động thủ nữa.
Chờ ta trở lại đã.
– Vâng.
Tên yêu tu Kiếp Biến hậu kỳ lập tức kính cẩn trả lời.
Tên yêu tu tóc đỏ gật đầu, lấy ra một cái ‘Thuấn di bùa’, nhìn một hồi lâu, sau đó mới thở dài một tiếng rồi kích phát lá bùa đó.
Vốn là y định dùng ‘tiểu na di phù’ đấy, nhưng vì ‘tiểu na di phù’ thì lại không thể nào tránh khỏi việc có không gian dao động, như vậy thì khó có thể gạt được Khổng Diệp.
‘Thuấn di phù’ khi kích phát không có hiện tượng không gian dao động. cũng không thể nào phát hiện được, đáng tiếc chính là ‘Thuấn di phù’ quá mức quý giá, dù y là yêu tu Hóa Chân, thì cũng chỉ có một lá bùa này mà thôi.
Vốn y định dùng lá bùa này làm một cái chiêu bài hộ mệnh.
Hiện tại Khổng Diệp canh giữ ở chỗ này, thì nếu y dùng ‘Tiểu na di phù’ Khổng Diệp chắc chắn sẽ biết.
Cho nên vạn bất đắc dĩ, y cũng chỉ còn cách dùng ‘Thuấn di phù’ mà thôi.
Bên ngoài Phỉ Hải thành, từng tảng lớn yêu thú bị Diệp Mặc chém giết, yêu thú cũng không ngừng muốn lao ra ngoài khốn trận của Diệp Mặc.
Nhưng cơn mưa lôi điện từ lôi kiếm của Diệp Mặc có diện tích càng ngày càng lớn, sát thương cũng càng ngày càng nhiều.
Nếu dựa theo tình hình hiện tại mà tiếp diễn, thì chỉ khoảng nửa ngày thôi, toàn bộ yêu thú ở chỗ này sẽ bị Diệp Mặc giết sạch.
Ngay lúc đó lại có một tiếng huýt dài bén nhọn từ xa truyền đến, khiến trong lòng Diệp Mặc khẽ động.
Hắn bỗng nhiên mở mắt, dừng lôi kiếm lại.
Một tiếng rít vừa rồi khiến tâm thần hắn cả kinh, phải tỉnh lại từ trong cảnh giới vong ngã.
Giờ khắc này hắn đối với ‘Cảnh’ đã nhận thức được rõ ràng hơn, nhưng không đợi hắn chỉnh lý lại sự hiểu biết đối với ‘Cảnh’.
Thì một ánh đao mầu đỏ nhạt đã đánh về phía khốn trận mà hắn bố trí.
Vô số yêu thú đều không thể thoát ra khỏi khốn trận cấp bẩy này.
Không ngờ lại bị một đao này phá nát.
Sau khi khốn trận bị tan vỡ, thì vô số yêu thú đều lao ra ngoài một cách tán loạn.
Nhưng tiếng huýt kia lại một lần nữa truyền đến.
Tất cả những yêu thú nghe thấy tiếng huýt này, đều nhanh chóng yên tĩnh lại, sau đó lui ra khỏi khốn trận của Diệp Mặc một cách trật tự.
Tuy yêu thú ở đây bị Diệp Mặc giết gần một phần ba rồi, nhưng vẫn có vô số yêu thú đang từ từ lùi ra ngoài.
Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, hắn hiều được tiếng rít này tuyệt đối là của một tên tu sĩ Hóa Chân.
Bằng không không có khả năng người còn chưa tới, mà ánh đao đã tới đây rồi.
Quả nhiên Diệp Mặc vừa nghĩ đến việc này, thì đã có một tên tu sĩ tóc đỏ xuất hiện trước mắt Diệp Mặc.
Con mắt của Diệp Mặc bỗng nhiên giật nảy lên, vì đây chính là một tên yêu tu Hóa Chân tầng hai.
– Ông xã…
– Diệp Mặc…
Cùng một lúc, liền có tiếng gọi thanh thúy của hai cô gái truyền đến, Diệp Mặc lập tức biết được là Ánh Trúc và Tĩnh Văn đã tới rồi, lúc này trong lòng hắn đã hoàn toàn buông lỏng, vì chí ít thì các cô ấy đều không xảy ra chuyện gì.
Lúc này Diệp Mặc không quay đầu lại, đối mặt với một tên yêu tu Hóa Chân thì hắn vẫn rất tỉnh táo.
Hắn cũng biết, một khi mình bị tên yêu tu Hóa Chân này giết, thì toàn bộ Phỉ Hải thành cũng sẽ bị biến thành tro bụi.
Khiến Diệp Mặc không thể nào hiểu nổi chính là, vì sao có một tên yêu tu Hóa Chân như thế này, mà Phỉ Hải thành còn có thể trụ vững được thời gian lâu như thế? Chỉ cần một tên yêu tu Hóa Chân thôi, thì muốn tiêu diệt Phỉ Hải thành quả thực là chuyện rất dễ dàng.
– Nếu như ta tới chậm một chút, có phải ngươi muốn giết sạch toàn bộ bọn chúng không?
Tên yêu tu tóc đỏ, nhìn xuống những thi thể yêu thú đầy rẫy dưới đất, trong không khí vẫn còn mùi máu tanh và mùi khét lẹt, khiến giọng nói của y tràn đầy phẫn hận.
Kỷ Bẩm và Đường Mộng Nhiêu còn có cả Mông Hàn An lúc này cũng đều đã đứng ở phía sau Diệp Mặc, vẻ mặt cảnh giác nhìn tên yêu tu Hóa Chân tầng hai này, nói thật ra, thì đối mặt với một yêu tu Hóa Chân, thì bọn họ không có bất kỳ năng lực phản kháng nào.
Bọn họ cũng đang hoài nghi giống như Diệp Mặc, đó là vì sao có yêu tu Hóa Chân, mà những yêu thú này công kích Phỉ Hải thành những năm năm rồi mà vẫn không thành công?
Diệp Mặc lấy ra Tử Đao, đồng thời cũng lấy ra ‘Đại đỉnh tám cực’, ánh mắt đề phòng nhìn chằm chằm vào tên yêu tu Hóa Chân rồi lạnh giọng nói:
– Điều ngươi nói là cái loại Logic gì thế? Lẽ nào yêu tu tấn công Phỉ Hải thành, thì bọn ta không thể nào phản kháng sao? Chẳng lẽ yêu thú các ngươi có huyết mạch cao quý hơn chúng ta sao? Có thể làm chủ sự sống chết của tu sĩ loài người sao?
Tên yêu tu thấy hầu hết yêu thú đã rời khỏi, thì bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng:
– Tiểu bối, ngươi chỉ là một tên Thừa Đỉnh hậu kỳ, mà cũng dám kiêu ngạo trước mặt ta sao.
Có tin ta giết ngươi xong rồi diệt cả Phỉ Hải thành thì lão già kia vẫn chưa có tới không?
Diệp Mặc không hiểu tên yêu tu này đang nói gì, chỉ lạnh lùng cười:
– Muốn đánh thì nhanh lên, ít lải nhải thôi.
Nói xong, thì liền kích động chân nguyên trên người, Tử Đao cũng chưa được phóng ra, nhưng đã tản mát ra từng vòng đao quang màu tím rung động rồi.
– Thật can đảm, vậy thì chết đi.
Tên yêu tu Hóa Chân giận tím mặt, ngay cả pháp bảo cũng không lấy ra, mà đưa tay ra muốn bắt giữ lấy Diệp Mặc.
Diệp Mặc không phải là lần đầu tiên giao đấu cùng Hóa Chân cao thủ, lần trước hắn cũng đã đánh một trận cùng với Diệu Huệ Trân, chỉ là cô gái đó thương thế quá nghiêm trọng, cho nên không thể so với tên yêu tu Hóa Chân sơ kỳ trước mặt này được.
Cũng là một bàn tay chân nguyên hình thật lớn, nhưng uy lực lại khác hẳn nhau.
Diệp Mặc thấy đối phương biến ảo ra chân nguyên hình bàn tay, thì một sự khó chịu vô cùng đang dâng lên trong lòng.
Nhưng kẻ như tên này đều ỷ vào tu vi của mình cao hơn, đều muốn đem hắn nắm vào trong lòng bàn tay rồi bóp chết.
Ngày trước ở Huyền Băng Sơn, tên tu sĩ của Vô Cực Tông kia cũng làm như thế, chỉ là bị Lục Vô Hổ đánh bay đi mà thôi.
Dưới sự phẫn nộ, Diệp Mặc cũng bất chấp tất cả.
Tử Đao trực tiếp đánh ra.
Một đạo đao quang tím hồng phóng về phía bàn tay của tên yêu tu Hóa Chân kia, uy thế của đao quang tím hồng lần này vô cùng lợi hại, trước nay chưa từng có.
‘Huyễn vân hoa sơn đao’.
Diệp Mặc tức giận vì cái bàn tay chân nguyên hình kia, cho nên vừa ra tay đã là ‘Huyễn vân hoa sơn’
Bành… Ầm…
Đao quang tím hồng của Diệp Mặc hoàn toàn đánh vào chân nguyên hình bàn tay của đối phương, phát sinh ra hai tiếng nổ nặng nề, trong nhất thời, chân nguyên và đao quang màu tím văng ra bốn phía.
Không gian xung quanh dưới sự đè ép của hai luồng chân nguyên va chạm, toàn bộ dường như đang có chút sụt lún.
Mà lần này Diệp Mặc bị đánh bay ra xa đến mấy ngàn thước, trên không trung điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi.
Trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, vì dù cho là hiện tại hắn đã đạt đến tu vi Thừa Đỉnh hậu kỳ rồi, nhưng đối mặt với tu sĩ Hóa Chân, thì hắn vẫn chỉ có thể bị giết mà thôi.
Một chiêu vừa rồi, thì hắn liền biết, cho dù hắn có xuất ra toàn bộ thủ đoạn của mình, thì cũng không có cách nào đối phó được với tên yêu tu Hóa Chân trước mặt này.
Sắc mặt của ba người Kỷ Bẩm và Đường Mộng Nhiêu đều đại biến, lùi lại phía sau.
Loại không gian sụt lún này, thì cho dù là tu sĩ Kiếp Biến như họ, cũng không thể nào chống đối lại.
Ngày trước Kỷ Bẩm ới tu sĩ Hóa Chân, thì lão đã biết tu sĩ Hóa Chân đều không phải là người mà họ có khả năng đối địch, cho dù là Hóa Chân sơ kỳ đi chăng nữa.
Mấy người Kỷ Bẩm liền bay theo hướng Diệp Mặc bị bức lùi, thì trong lòng Kỷ Bẩm đang lo lắng nhất, ngày đó lão không thể tránh thoát nổi một chiêu của tu sĩ Hóa Chân, vậy thì Diệp Mặc liều mạng đối chiến một chiêu với đối phương thì có khả năng tốt đẹp được sao?
Tên yêu tu Hóa Chân thấy Diệp Mặc và y liều mạng đối chiến một chiêu, không ngờ lại đánh chân nguyên của y văng ra tứ phía, còn hắn chỉ phải nôn ra một ngụm máu mà thôi, khiến cho y cũng rất kinh ngạc.
Con kiến hôi tu vi Thừa Đỉnh này dường như cũng có chút môn đạo, không ngờ có thể lấy cứng đối cứng, kháng lại một lần chân nguyên biến ảo ra hình bàn tay của y.
Tên yêu tu Hóa Chân này nhe răng cười một tiếng, giơ tay lên, một luồng sáng mầu hồng hiện ra trên tay y, một khắc sau thì luồng sáng màu hồng này đã hóa thành hai đạo đao quang sắc bén đánh về phía Diệp Mặc rồi.
Diệp Mặc bản thân cũng là một kẻ dùng đao đấy, cho nên một đạo đao quang này lợi hại thế nào thì sao hắn có thể không thấy được? Đao quang của tên yêu tu Hóa Chân vừa được đánh ra thì đã tập trung tất cả về hướng Diệp Mặc.
Trước đao quang lợi hại như vậy, Diệp Mặc không ngờ không lùi mà lại tiến tới, thậm chí còn nhắm mắt lại, Tử Đao trong tay lại một lần nữa đánh ra.
Kỷ Bẩm và toàn bộ tu sĩ Phỉ Hải thành khi thấy Diệp Mặc đánh ra một đao kia thì sắc mặt đều đại biến, bởi vì một đao này của Diệp Mặc đánh sai hướng rồi, căn bản là không thể nào ngăn trở đao quang của đối phương.
Trong lòng của Kỷ Bẩm cũng khẩn trương, lão biết một khi Tử Đao của Diệp Mặc tiến vào ‘Vực’ của đối phương, thì Diệp Mặc chắc chắn sẽ phải chết, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1254: Vui Mừng Gặp Lại
Vui Mừng Gặp Lại
D
iệp Mặc đương nhiên không phải là muốn chết, một đao này của Diệp Mặc chính là ‘Huyễn vân toái vực đao’, hắn muốn nghiền nát ‘Vực’ của đối phương để hình thành ‘Vực’ của chính mình.
Hắn không biết lĩnh ngộ về ‘Vực’ của đối phương ở đẳng cấp nào, nhưng bản thân hắn đã có sự hiểu biết đối với hình thức ban đầu của ‘Cảnh’, một đao kia hoàn toàn không phải hướng về phía đao quang của đối phương, mà hướng về phía ‘Vực’ suy yếu nhất của đối phương.
Tên yêu tu thấy Diệp Mặc đánh ra một đao này, thì nhe răng cười lạnh, không ngờ chỉ là một tu sĩ Thừa Đỉnh mà cũng dám đối chiến cùng tu sĩ Hóa Chân? Chờ đến khi một đao này của hắn tiến vào ‘Vực’ của mình, thì hắn chỉ có thể chờ chết, chứ không có biện pháp nào khác nữa.
Nhưng nụ cười trên mặt tên yêu tu rất nhanh đã vụt tắt, y phát hiện đao quang màu tím của Diệp Mặc sau khi tiến nhập vào ‘Vực’ của y, thi lại không chậm lại chút nào, mà còn khuếch tán ra, tạo thành từng màn sáng màu tím.
Màn sáng mầu tím này sau khi khuếch tán ra, càng trở nên rực rỡ hơn, cuối cùng dường như là bất cứ vật gì cũng sẽ bị nó nghiền nát.
Chuyện gì đang xảy ra? ‘Vực’ của mình không ngờ không có cách nào trói buộc được một đao này của đối phương? Sau một khắc, tên yêu tu Hóa Chân trong lòng càng kinh hãi hơn, y không ngờ Ly Quang Song Sát đao lại bị chậm chạp đi, hơn nữa đã không còn giữ được ‘Vực’ của y nữa rồi.
Tên yêu tu này lập tức hiểu là chuyện gì đã xảy ra, cùng là ‘Vực’, nhưng không ngờ con kiến hôi Thừa Đỉnh này lại có thành tựu về ‘Vực’ cao như vậy.
Cái này còn chưa tính, một đao của hắn không ngờ không chỉ phá nát ‘Vực’ của mình, còn dùng chính ‘Vực’ của mình mà trói buộc Ly Quang Song Sát đao của mình.
Hắn làm sao có thể biết chỗ sơ hở trong ‘Vực’ của mình? Nhược điểm hay kẽ hở của ‘Vực’, thì chỉ có tu sĩ thi triển ra mới biết được, không có bất kỳ ai có thể biết, nhưng tên tu sĩ Thừa Đỉnh trước mặt này lại biết được nhược điểm ‘Vực’ của mình, còn có thể lợi dụng nhược điểm này để phản kích lại nữa.
Đây rốt cuộc là do ngẫu nhiên hay đối phương thực sự biết? Lúc này tên yêu tu Hóa Chân cảm giác được đao quang tím hồng của Diệp Mặc ở trong ‘Vực’ của y khuếch tán ra càng lúc càng nhanh, trong lòng nhất thời kinh sợ, càng không hề lưu thủ, hai tay liên tiếp đánh ra hơn mười thủ quyết, từng đạo chân biến dạng móp méo được y đánh ra.
Đao quang tím của Diệp Mặc cho dù đã phá vỡ được ‘Vực’ của đối phương, nhưng vẫn bị chân nguyên biến dạng này ngăn trở lại, đao quang tím cũng nhanh chóng tan đi.
Sau đó tản mát ra bốn phía.
Ly Quang Song Sát đao của đối phương mặc dù đã không còn ‘Vực’ chống đỡ nữa, nhưng vẫn vô cùng nhanh chóng mang theo hai luồng sáng mầu hồng đánh lên ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc.
Ầm Ầm…
Hai tiếng nổ lớn vang lên, ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc lay động dữ dội, mà Diệp Mặc thì lại một lần nữa bị đợt trấn động này đánh văng ra ngoài, một ngụm máu tươi nữa lại phun ra.
Trong lòng Diệp Mặc thầm than, tuy rằng hắn đã có sự hiểu biết nhất định đối với ‘Cảnh’.
Nhưng tu vi của hắn và tên yêu tu này chênh lệch quá lớn, căn bản là pháp thuật không thể bù đắp lại được.
Thấy Diệp Mặc lại lần nữa bị thổ huyết, thì mấy người Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng ở Phỉ Hải thành nhất thời đều la hoảng, sắc mặt của Tô Tĩnh Văn cũng hoảng sợ đến mức tái nhợt.
Kỷ Bẩm và Đường Mộng Nhiêu thì lại thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Mặc không ngờ có thể thoát chết dưới ‘Vực’ của đối phương.
Đồng thời trong lòng cũng khiếp sợ với sự lợi hại của Diệp Mặc, hắn đang đối mặt là một yêu tu Hóa Chân đấy.
Không chỉ nói Diệp Mặc là một tu sĩ Thừa Đỉnh hậu kỳ, mà cho dù là chính họ thay thế vào, thì chắc chắn cũng sẽ phải chết.
Mà Diệp Mặc sau hai chiêu đối chiến, thì hiển nhiên không hề thua đối phương trên phương diện lĩnh ngộ pháp thuật, mà là thua do cảnh giới của cả hai chênh lệch quá lớn.
Bọn họ khẳng định, một khi Diệp Mặc tấn cấp Hóa Chân, thì toàn bộ đại lục Lạc Nguyệt sẽ không còn đối thủ nữa.
Đáng tiếc chính là Diệp Mặc làm sao có thể thoát khỏi kiếp nạn ngày hôm nay đây? Bọn họ đều muốn hỗ trợ, nhưng vẫn chỉ có thể bất lực mà nhìn thôi.
Tên yêu tu Hóa Chân lại lần nữa cười lạnh:
– Quả nhiên là có chút môn đạo, nhưng cũng sẽ chấm hết ở đây thôi…
Chỉ là y vừa mới nói tới đây, thì vẫn không xuất chiêu lần thứ ba, mà sắc mặt lại đại biến, lập tức quay về phía hư không hừ lạnh một tiếng.
Sau đó lại quay đầu nhìn Diệp Mặc nói:
– Lần sau đừng để ta gặp lại ngươi.
Nói xong thì không ngờ y lại xoay người đi ngay, trong nháy mắt cũng mang theo bầy yêu thú rời khỏi.
Tất cả mọi người đều không hiểu rõ, cái tên yêu tu này đã hoàn toàn chiếm thượng phong rồi, tại sao lại đột nhiên bỏ đi.
Nhưng tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, tên yêu tu Hóa Chân này nếu như không rút lui, thì mọi người thật sự là không còn bất kỳ biện pháp nào chống đỡ cả.
Diệp Mặc nhìn theo bóng lưng tên yêu tu, đồng dạng cũng hừ lạnh một tiếng:
– Những lời này phải là ta nói mới đúng.
Hắn cũng rất nghi hoặc vì sao tên yêu tu lại đột nhiên bỏ đi, nhưng bỗng nhiên lại cảm thấy được một trận dao động trong không trung, hắn lập tức nhìn qua, lại có một giọng nói truyền âm đến tai hắn:
– Diệp Mặc, cậu rất giỏi, không ngờ chỉ có mấy năm trôi qua, mà cậu đã có được thành tích như vậy rồi.
Trăm năm ước hẹn, có thể giảm bớt đi một nửa rồi…
Diệp Mặc nghe được thanh âm này, thì cả người liền chấn động.
Hắn lập tức biết người này là ai rồi, chính là Khổng Diệp trưởng lão.
Khổng Diệp có khả năng dọa cho tên yêu tu kia bỏ đi, thì hiển nhiên cũng là tu sĩ Hóa Chân.
Diệp Mặc chẳng bao giờ nghĩ tới Khổng Diệp vốn vẫn không hiển sơn lộ thủy lại chính là đệ nhất nhân của Bắc Vọng Châu.
Năm đó hắn còn tưởng tu vi của Khổng Diệp không bằng Lăng Trung Thiên, hiện tại xem ra là mười phần sai lầm rồi.
Diệp Mặc hướng về phía hư không thi lễ một cái, không nói gì cả.
Trước đó hắn và Khổng Diệp có một ước định, đó chính là một ước hẹn trăm năm.
Hiện tại hắn là tu vi Thừa Đỉnh hậu kỳ, mà Khổng trưởng lão đã đem ước định rút ngắn đi một nửa thời gian.
Có thể thấy được rằng trước đó Khổng trưởng lão ước định với hắn, chính là đối với hắn có kỳ vọng thật lớn Diệp Mặc nghĩ tới tình cảnh lúc ban đầu ở Toái Diệp thành gặp được Khổng Diệp trưởng lão, nhớ tới sự quan tâm và tin tưởng của lão đối với hắn khiến hắn cảm thấy ấm áp trong lòng.
Ngày đó hắn cho rằng Khổng Diệp ít nhất đã là tu vi Ngưng Thể, không ngờ rằng Khổng Diệp cũng là một tu sĩ Hóa Chân.
Diệp Mặc nghĩ rằng chắc không chỉ riêng mình hắn không ngờ tới, mà cả Bắc Vọng Châu chắc cũng sẽ không ngờ tới.
Khổng Diệp không xuất hiện, hiển nhiên là không muốn người khác biết thân phận của lão.
Lúc này Diệp Mặc đã hiểu rõ, vì sao đối phương có yêu tu Hóa Chân tầng hai cầm đầu, mà vẫn không thể công kích được Phỉ Hải thành rồi, bởi vì Bắc Vọng Châu cũng có một tu sĩ Hóa Chân tọa trấn.
Sau khi yêu thú rút lui hết, thì một lát sau toàn bộ tu sĩ trong ngoài Phỉ Hải thành đều hoan hô vang dội.
Mấy người Diệp Lăng cũng không nhịn được nữa, đều xông về phía Diệp Mặc, vốn chỉ nghĩ là hai ba năm là có thể gặp lại Diệp Mặc rồi, không ngờ chuyến đi này của Diệp Mặc đã là mấy cái hai ba năm liền.
Diệp Lăng không hề cố kỵ, nhào vào trong lòng Diệp Mặc, Tống Ánh Trúc và Tô Tĩnh Văn mặc dù không nói lời nào, nhưng nhu tình và tưởng niệm trong mắt thiếu chút nữa đã hòa tan cả người Diệp Mặc rồi.
Tô Tĩnh Văn tiến lên ôm lấy cánh tay của Diệp Mặc, hoàn toàn không có chút ngượng ngùng nào.
Cô liên tục tu luyện, chính là vì muốn được ở bên Diệp Mặc, muốn trở về gặp mặt mẹ mình.
Nếu như những chuyện này đều không thể thực hiện được, thì cho dù cô có tu luyện tới đỉnh, thì có để làm gì chứ?
Mấy năm nay nếu như không phải là còn có Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc ở bên, an ủi lẫn nhau, thì cô phỏng chừng là đã buông xuôi rồi.
Cô thật sự không có thói quen chuyên tâm tu luyện, không thích chuyện giẫm đạp lên mạng người ở Tu Chân Giới này, nếu như cuộc sống chỉ có như vậy, thì chỉ là một sự dày vò thống khổ mà thôi.
Huống chi khi Diệp Mặc rời đi, thì cô vẫn còn đang bế quan tu luyện.
Lúc này gặp lại Diệp Mặc, thì trong nội tâm của cô thực sự có thiên ngôn vạn ngữ, cô hận không thể lập tức nói toàn bộ ra cho Diệp Mặc nghe.
Nhưng cô cũng không biết là phải bắt đầu từ chỗ nào nữa.
Diệp Mặc nắm lấy tay của Tô Tĩnh Văn, ôn nhu nói:
– Tĩnh Văn, em cũng đã là Nguyên Anh trung kỳ rồi…
Tô Tĩnh Văn bỗng nhiên cắt đứt lời Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, đứng rời xa em nữa.
Sau này bất luận anh đi tới đâu, thì em đều sẽ đi theo anh, em chịu không nổi cái loại dày vò này nữa rồi.
Em không muốn tu luyện nữa, chỉ muốn ở bên anh mà thôi.
Muốn quay về Ninh Hải nữa, ở chỗ này em sợ, em, em…
Tô Tĩnh Văn dũng cảm nói ra, nhưng không cách nào nói cho hết lời.
Đại nạn thú triều vô cùng vô tận.
Làm cho cô một lần nữa lâm vào tuyệt vọng, cô sợ chính mình sẽ không còn gặp lại được Diệp Mặc nữa, sợ sẽ không còn cơ hội quay về Ninh Hải nữa.
Cho tới bây giờ cô cũng chưa bao giờ sát sinh qua.
Không ngờ thời gian trước mỗi ngày lại phải chém giết yêu thú.
Cô thậm chí nhớ kỹ lần đầu tiên cô giết yêu thú, sau khi giết xong còn không ngừng nôn mửa.
Cô thật sự chán ghét cuộc sống như thế, thật sự không thích cuộc sống kiểu này.
– Được, sau này chúng ta sẽ luôn ở bên nhau.
Diệp Mặc kéo Tô Tĩnh Văn lại, nhìn sang đôi mắt đỏ ngầu của Tống Ánh Trúc:
– Ánh Trúc, lần này anh trở lại Bắc Vọng Châu là để đưa các em theo đấy.
Thấy Tống Ánh Trúc có chút do dự dường như muốn nói gì đấy, thì Diệp Mặc cũng không đợi cô nói ra, lập tức đã nói trước:
– Em yên tâm, anh sẽ tìm được Ức Mặc, sau đó chúng ta sẽ cùng đi Nam An Châu.
Khinh Tuyết, Tố Tố cùng với Bắc Vi đều đang đợi ở đó.
– Vâng.
Tống Ánh Trúc cũng cố gắng khắc chế tâm tình của mình, mặc dù cô cũng có rất nhiều tưởng niệm, nhưng cũng không có nói ra.
Lúc này Diệp Mặc đang cùng đoàn tụ với thân nhân, cho nên những người còn lại đã sớm đứng sang một bên rồi.
Khi thấy tâm tình Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng ba người dần an tĩnh lại, thì lúc này Diệp Mặc mới dẫn theo các cô tới trước mặt mấy người Kỷ Bẩm giới thiệu bọn họ cho nhau.
Kỷ Bẩm cười ha hả:
– Tôi và họ đã sớm quen biết rồi, năm đó tôi ở Phỉ Hải thành, thì đã đều gặp mặt họ ở Mặc Nguyệt, nhưng Diệp Mặc cậu thì lại không có mặt ở đó.
Mông Hàn An cười dài:
– Diệp sư đệ, hai người vợ của cậu đều là nhân gian tuyệt sắc, em gái cũng là mỹ nữ vạn dặm khó cầu, Đường tỷ, đệ tử kia của chị có đẹp hơn Tô Tĩnh Văn không?
Mông Hàn An liếc mắt đã thấy Tô Tĩnh Văn vẫn còn là xử nữ, cho nên cô mới cố ý nói như vậy.
Thứ nhất là muốn hạ thấp một chút đệ nhất mỹ nữ Bắc Vọng Châu là Áo Thiên Điệp, thứ hai cũng muốn giúp Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn lôi kéo một chút.
Loại nữ nhân tuyệt sắc như Tô Tĩnh Văn, mà Diệp Mặc còn bỏ lỡ, vậy thì ngay cả cô cũng thấy đáng tiếc.
Bởi vì Mông Hàn An không biết chuyện giữa Diệp Mặc và Tô Tĩnh Văn, cho nên lúc này mới có ý nghĩ như vậy.
Đường Mộng Nhiêu lúc mới nhìn thấy Tô Tĩnh Văn, trong lòng cũng âm thầm kinh hãi.
Cô vợ này của Diệp Mặc thật sự quá đẹp, Tô Tĩnh Văn nhu hòa nội liềm, không giống như Áo Thiên Điệp phóng khoáng đường hoàng.
Cô đương nhiên cũng hiểu rõ lời của Mông Hàn An.
Bởi vì Diệp Mặc có địch ý đối với Áo Thiên Điệp, cho nên Mông Hàn An là người bên cạnh Diệp Mặc, thì cũng sẽ có địch ý đối với Áo Thiên Điệp.
Đối với phụ nữmà nói, thì bất luận là độ tuổi thế nào, tu vi cao thấp ra sao, thì dung mạo vẫn luôn luôn là thứ đầu tiên được để ý tới.
Tuy rằng Đường Mộng Nhiêu cũng phải thán phục trước dung nhan của Tô Tĩnh Văn, nhưng cô cũng cảm giác được đệ tử Áo Thiên Điệp cũng không kém.
Nếu thuần túy là so về dung mạo, thì dung mạo của Áo Thiên Điệp cũng hoàn mỹ không có chút tỳ vết nào.
Nếu cứ nhất định phải so ra, thì Tô Tĩnh Văn có lẽ vẫn hơn Áo Thiên Điệp.
Đó chính là Tô Tĩnh Văn đứng ở một chỗ giống như là vịnh thanh tuyền, còn Áo Thiên Điệp thì giống như một ngọn lửa kiêu ngạo và ngang ngược.
Mấy người Diệp Mặc còn chưa vào Phỉ Hải thành, thì thành chủ Phỉ Hải thành Kỳ Tử Ngư đã vội vã tiến lên tiếp đón rồi, từ xa đã ôm quyền nói với Diệp Mặc:
– Diệp môn chủ, Phỉ Hải thành thực sự là được cậu cứu rồi, nếu không có cậu, thì Phỉ Hải thành tuyệt đối không kiên trì được bao lâu nữa.
Mặc Nguyệt ở lại Phỉ Hải thành, thật sự là vạn hạnh của Phỉ Hải thành đấy.
Đọc Truyện Online Tại vn Nói xong, thì Kỳ Tử Ngư liền quay đầu chào Đường Mộng Nhiêu và Kỷ Bẩm, thái độ rất chu đáo.
Có thể coi là như vậy, nhưng vẫn có thể thấy được y đối với Diệp Mặc còn tôn trọng hơn đối với Đường Mộng Nhiêu.
Kỷ Bẩm cười ha hả, phất tay nói:
– Lại gặp lại Kỳ thành chủ rồi.
Kỷ Bẩm là một tu sĩ Kiếp Biến, lúc trước bố trí truyền tống trận ở Phỉ Hải thành, đã quen biết Kỳ Tử Ngư.
Chỉ là thái độ làm người của Kỷ Bẩm vẫn luôn như thế, không hề khinh thường Kỳ Tử Ngư.
Còn hầu hết những người cùng đến với Kỷ Bẩm thì đều sẽ khinh thường cái loại tu sĩ cấp thấp như Kỳ Tử Ngư.
Diệp Mặc khoát tay:
– Kỳ thành chủ khách khí rồi, chúng ta vào thành rồi nói Thú triều đã lui, rất nhiều tu sĩ đã tự mình bắt đầu tu bổ lại Phỉ Hải thành, còn có một số tu sĩ bắt đầu thu dọn chiến trường. tuy rằng Diệp Mặc giết chết rất nhiều yêu thú, nhưng ngoài trừ những yêu thú cực kỳ cá biệt, còn lại hầu hết là ngay cả yêu đan của yêu thú cũng bị lôi kiếm của Diệp Mặc tiêu diệt rồi.
Diệp Mặc chợt nhớ tới tu sĩ đã bảo hộ cho Phỉ Hải thành năm năm, thì hẳn phải là tu sĩ Kiếp Biến.
Hắn đối với tu sĩ này cũng vô cùng cảm kích, cho nên lập tức hỏi Kỳ Tử Ngư:
– Kỳ thành chủ, lúc trước có một tu sĩ Kiếp Biến tiền bối đã trợ giúp Phỉ Hải thành thủ hộ năm năm, vậy vị tiền bối ấy đâu?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1255: Bí Mật Của Áo Thiên Điệp
Bí Mật Của Áo Thiên Điệp
K
ỳ Tử Ngư lúc này mới nhớ ra, vội vàng hỏi tu sĩ đứng bên cạnh:
– Đúng rồi, còn Vu tiền bối thì sao?
Mấy tên tu sĩ sững sờ nhìn mặt nhau, rõ ràng không có ai biết Vu tiền bối mà Kỳ Tử Ngư hỏi đi đâu rồi.
Thần thức của Diệp Mặc lúc này đã quét đến, mấy tên tu sĩ Kiếp Biến khi hắn đến thì nhìn thấy, nhưng bây giờ thì lại không nhìn thấy đâu nữa.
Nhưng hắn lại nhìn thấy một tu sĩ Thừa Đỉnh đang tu bổ lại trận pháp, tên tu sĩ Thừa Đỉnh đó cũng đang đi tới.
Diệp Mặc vội vàng ôm quyền nghênh đón:
– Diệp Mặc của Mặc Nguyệt xin chào vị bằng hữu này, Phỉ Hải thành nếu như không có được sự giúp đỡ của bạn bè, thì cũng sớm đã bị phá rồi.
Tên tu sĩ Thừa Đỉnh kia cười ha hả, khách khí nói:
– Diệp huynh khách sáo quá rồi, tôi sớm đã nghe nói qua danh tiếng của Diệp môn chủ, thiên tài luyện chế ra Chức Thần đan.
Không ngờ tu luyện cũng là một thiên tài, lúc trước khi tôi rời khỏi Phỉ Hải thành, tôi có nghe nói Tử Ngư nói anh mới là tu vi Kim Đan, bây giờ còn cao hơn cả tôi rồi.
Vừa nãy anh Diệp giao đấu với tên yêu tu Hóa Chân kia, quả thực khiến cho người ta mở rộng tầm mắt.
Nếu như là tôi, nói không chừng đến một chiêu cũng không đỡ được, đã bị tên yêu tu kia tiêu diệt rồi.
Hơn nữa trình độ trận pháp của anh Diệp cũng cao hơn tôi rất nhiều, từ khốn trận được anh Diệp bố trí bên ngoài thành kia, tôi liền biết được trận pháp của anh Diệp chắc chắn không phải là trình độ tôi có thể đọ được.
Anh Diệp, anh đúng là tu sĩ thiên tài nhất mà tôi từng gặp.
Kỳ Tử Ngư vội vàng đứng bên giải thích:
– Diệp môn chủ, Lý Thiên Dật là trưởng lão của Trận Khí các, lần này nếu như không phải Lý trưởng lão của Trận Khí các và vị tiền bối họ Vu thần bí kia, thì Phỉ Hải thành sớm đã bị tiêu diệt rồi.
Diệp Mặc vội vàng cảm kích nói:
– Người nhà của Diệp Mặc đều ở Phỉ Hải thành, anh Lý giúp Phỉ Hải thành, cũng chính là giúp Diệp Mặc tôi đây.
Anh Lý nếu có gì cần giúp đỡ, thì Diệp Mặc nhất định sẽ không từ chối.
Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: vn – Được, được, chúng ta đến phủ thành chủ nói chuyện chút đã.
Nhưng Vu Đại Thiên tiền bối không thích việc vặt và ầm ĩ, khi yêu thú rút lui, ông ấy đã chủ động rời khỏi Phỉ Hải thành rồi.
Nếu không, kết giao với người như anh Diệp đây, thì còn gì vui hơn.
Lý trưởng lão này đối nhân xử thế thật thẳng thắn thành thật.
Phỉ Hải thành là do Lý Dật Phong và Vu tiền bối kia gắng sức giữ lại, Diệp Mặc nghe thấy Lý trưởng lão nói vậy, lập tức gật đầu đồng ý.
Sau đó lại nói với mấy người Diệp Lăng và Tô Tĩnh Văn đang đứng sau lưng mình:
– Mọi người về Mặc Nguyệt trước đi, anh tới phủ thành chủ một lát, chút nữa rồi về.
…
Dãy núi Vạn Dược của Bắc Vọng châu, Diệp Mặc đã đến vài lần rồi.
Lần cuối cùng là vì cái gọi là di tích kia, suýt chút nữa thì bỏ mạng trong đó.
Lúc này trong một sơn cốc động phủ của dãy núi Vạn Dược, một người đàn ông thân hình cao lớn thở một hơi đứng dậy.
Gã cũng không bước ra khỏi động phủ, mà lại quay người hướng về một phía thạch thất khác, rồi lại đi vào trong đó.
Trong thạch thất đó chỉ còn lại một cô gái xinh đẹp mê hoặc lòng người, người con gái đó sau khi nhìn thấy người đàn ông kia bước vào, lại hừ lạnh một tiếng, rồi nhắm mắt lại.
– Thiên Điệp, sao cô lại muốn làm như vậy?
Người đàn ông cao lớn kia chằm chằm nhìn cô gái xinh đẹp này rất lâu, lúc này mới nói với giọng khàn khàn.
Cô gái xinh đẹp này lại như không nghe thấy tí nào, vẫn nhắm mắt lại.
Người đàn ông cao lớn kia đợi một lúc lâu sau, không lấy được câu trả lời, gã lắc lắc đầu thở dài một tiếng, quay người muốn ra ngoài.
Khi người đàn ông đó muốn ra khỏi thạch thất, người con gái tên Thiên Điệp kia lại lạnh lùng nhìn nói:
– Lăng Trung Thiên, thu lại sắc mặt bi thương đó đi, đừng nghĩ mình là chúa cứu thế cả Bắc Vọng châu như vậy nữa.
Anh cũng chỉ là một ngụy quân tử vô sỉ mà thôi.
Rõ ràng người đàn ông thân hình cao lớn này chính là Lăng Trung Thiên mà Đường Mộng Nhiêu nói, còn cô gái kia chính là Áo Thiên Điệp người mà Diệp Mặc rất ghét.
Lăng Trung Thiên chậm rãi quay đầu lại, nói:
– Thiên Điệp, từ trước tới giờ tôi chưa từng nói tôi là chúa cứu thế.
Tôi chỉ là đang làm chuyện mà mình nên làm.
Là một trong số ba tu sĩ có tu vi cao nhất Bắc Vọng châu, tôi có trách nhiệm bảo vệ sự sinh tồn của Bắc Vọng châu.
– Tôi nhổ vào.
Người con gái xinh đẹp tên Áo Thiên Điệp bỗng nhiên đứng phắt dậy, chỉ vào Lăng Trung Thiên mắng chửi:
– Lăng Trung Thiên, đừng tự cho mình vĩ đại như vậy, lúc trước là ai dụ dỗ gian dâm với một cô gái còn chưa lấy chồng, là ai khiến cho người con gái đó mang thai? Là ai bội tình bạc nghĩa với người con gái đang mang thai đó.
Anh biết một cô gái còn chưa lấy chồng mà dẫn theo một đứa con thì khổ cực như nào không? Anh biết đứa bé đó sắp chết rồi, mẹ của nó đau khổ không có cách nào cứu được nó không? Lăng Trung Thiên, anh còn có mặt mũi để nói đến hai chữ trách nhiệm sao, anh còn mặt mũi để nói đến hai từ bảo vệ sao…
Áo Thiên Điệp càng nói càng kích động, cuối cùng thậm chí cả người run rẩy lên, nhưng giọng nói của cô vẫn chưa dứt:
– Lăng Trung Thiên, vì tìm anh, tôi liều mạng tu luyện.
Nhưng khi nguyên liệu của tôi cạn kiệt, thì anh ở đâu? Khi tôi bị kẻ thù truy sát, thì anh ở đâu? Nếu như không phải nguyên thần của tôi trong ba khắc tìm được người đàn bà mang thai kia, ghé vào thân thể của cô ấy, hơn nữa tình cờ may mắn mà sống sót, thì trên thế giới này làm gì còn Lạc Thiên Điệp tôi nữa.
Tôi chỉ còn là một con ma chết oan, một con người dư thừa mà thôi.
Lăng Trung Thiên sắc mặt tái nhợt, càng ngày càng xấu hổ, cuối cùng đến thân thể cũng lung la lung lay.
Gã nhìn thấy người con gái kia cuối cùng quả thực cũng không còn gì để nói tiếp, lúc này mới ảm đạm nói:
– Thiên Điệp, Lăng Trung Thiên tôi cả đời này người bạc đãi nhất chính là cô.
Năm đó tôi tuổi trẻ bồng bột, có rất nhiều chuyện không hiểu, cho rằng muốn theo đuổi tiên đạo, thì phải cắt đứt tục duyên.
Sau này khi tôi hiểu được mình đã sai thì đi tìm cô, thì cô đã rời quê cũ rồi, tôi biết, tôi có lỗi với cô.
Chần chừ một lúc lâu, Lăng Trung Thiên lại tiếp tục nói: Cô gái xinh đẹp kia dường như có phần bình tĩnh lại, sau khi cô nghe thấy Lăng Trung Thiên nói vậy thì lại sừng cồ lên:
– Lăng Trung Thiên, tâm tư của anh tôi không biết sao? Người anh thích chính là Đường Mộng Nhiêu, là tôi nói anh cưỡng hiếp tôi, khiến anh mất mặt trước Đường Mộng Nhiêu kia sao? Anh có dám nói là anh không cưỡng hiếp tôi không, anh nói đi.
Lăng Trung Thiên sắc mặt đỏ gay, lại đáp lại:
– Thiên Điệp, cô đừng nói lung tung, Đường Mộng Nhiêu dù sao cũng là sư phụ của cô, sao cô lại có thể đối xử với sư phụ mình như vậy được?
– Bà ta xứng làm sư phụ của tôi sao?
Áo Thiên Điệp lạnh lùng nhìn Lăng Trung Thiên nói:
– Tôi dàn xếp để ba người các anh đánh nhau? Lăng Trung Thiên, đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa.
Nếu anh không ghen Phiến Phất và Đường Mộng Nhiêu thân mật với nhau, hai người đó liên thủ lại đánh một mình anh, anh có thể toàn lực ra tay được không? Còn cái tên Phiến Phất kia, anh cho rằng y lại không nhìn ra tôi vẫn còn trong trắng sao? Y đã trải qua bao nhiêu người đàn bà, Đường Mộng Nhiêu không nhìn ra thì còn có khả năng, còn y có thể không nhìn ra sao? Tôi nhổ vào.
Lăng Trung Thiên nhíu mày, gã quả thực đã nói với Áo Thiên Điệp như này, đối với Phiến Phất có chút ghen tỵ, nhưng chỉ là một chút mà thôi.
Lúc đó y cũng không nghĩ muốn liều mạng với Phiến Phất, còn Phiến Phất thì quả thực chiêu nào cũng là liều mạng.
Nếu như gã có chút khinh địch, thì sẽ bỏ mạng trong tay y.
Cuối cùng gã cũng phải toàn lực chiến đấu.
Gã quả thực có chút tâm tư với Đường Mộng Nhiêu, khiến gã giải thích trước mặt tình địch, Lăng Trung Thiên cũng không còn mặt mũi nào.
Huống chi, Lăng Trung Thiên trước giờ cũng chưa từng sợ gì tên Phiến Phất.
Áo Thiên Điệp không nể mặt Lăng Trung Thiên chút nào, lại tiếp tục nói:
– Tôi thấy cái mà anh nản lòng thoái chí không phải là Phiến Phất dùng hết sức ra tay, mà là Đường Mộng Nhiêu vì giúp Phiến Phất mà ngăn lại chiêu trọng thương của anh, cái này mới là cái mà anh thất vọng nhất.
Lăng Trung Thiên dường như trong chốc lát già nua đi rất nhiều, gã nhìn nhìn Áo Thiên Điệp nói:
– Thiên Điệp, cô đi đi, tôi hi vọng sau này cô đừng kết giao với bọn yêu thú kia nữa.
– Tôi đi? Lăng Trung Thiên, anh không ngờ lại còn để cho tôi đi? Sau khi anh vứt bỏ tôi một lần rồi, còn muốn vứt bỏ tôi lần thứ hai sao?
Người con gái xinh đẹp vừa nói bỗng nhiên khóc lên thành tiếng.
– Thiên Điệp, cô…
Lăng Trung Thiên kinh ngạc nhìn Áo Thiên Điệp.
Mặc dù gã biết linh hồn của người con gái trẻ tuổi này chính là của người con gái mà năm đó gã bỏ rơi ở nhà.
Nhưng cô mới là một cô bé mới có chừng ba mươi tuổi, mà hắn lại gần nghìn tuổi rồi, bất luận thế nào, hai người cũng không thể đi cùng nhau nữa.
Áo Thiên Điệp đang khóc bỗng nhiên vọt vào lòng Lăng Trung Thiên:
– Trung Thiên, tôi hận anh, tôi có chỗ nào không bằng Đường Mộng Nhiêu chứ, tại sao anh lại thích cô ấy? Tại sao lại không thích tôi, tôi đã từng có con với anh, mà anh vẫn còn muốn đối xử với tôi như này …
Lăng Trung Thiên cảm nhận được người con gái trẻ tuổi Áo Thiên Điệp đang trong lòng mình, mùi thơm nhàn nhạt tỏa ra, gã bỗng nhiên không biết nên làm gì, mà lại lẩm bẩm nói:
– Chính là, chính là…
Áo Thiên Điệp hoàn toàn không còn sự tức giận và u oán vừa nãy nữa, chỉ khóc lóc nói:
– Trung Thiên, tôi nhớ con của chúng ta, tôi có lỗi với nó, huhu…
– Thật xin lỗi, Thiên Điệp, tôi, tôi…
Lăng Trung Thiên rốt cục lai giơ tay ra đẩy Áo Thiên Điệp đang trong lòng mình ra, dường như muốn an ủi cô một chút.
– Trung Thiên, chúng ta lại có đứa con nữa đi, rồi giống như nhiều năm trước, sau đó chúng ta sống cùng nhau…
Áo Thiên Điệp ngẩng đầu, vẻ mặt thê lương nhìn Lăng Trung Thiên, cái vẻ dịu dàng đó đến sắt thép cứng nhất cũng phải mềm nhũn.
– A…
Lăng Trung Thiên ngây người một chút, vẫn không nói gì, sắc mặt gã lập tức đại biến, giơ tay lên, Áo Thiên Điệp vừa mới đang ở trong lòng gã bị đẩy xa mấy bước, đập vào một viên thạch bích, khóe miệng có chút máu.
Còn Lăng Trung Thiên thì lại điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi, lạnh lùng nhìn Áo Thiên Điệp nói:
– Cô không phải là Áo Thiên Điệp, cô không phải là Lạc Thiên Điệp cũng không phải là Áo Thiên Điệp, rốt cục cô là ai?
Áo Thiên Điệp lạnh lùng cười một cái, lau lau vết máu nơi khóe miệng, lạnh lùng nhìn Lăng Trung Thiên nói:
– Tôi là ai không quan trọng, cái quan trọng là từ nay về sau, trên thế giới này vĩnh viễn không còn Lăng Trung Thiên nữa.
À, có lẽ còn có một Lăng Trung Thiên nữa, nhưng cũng chỉ là một con chó của tôi thôi.
Lăng Trung Thiên cười ha hả nói:
– Thế giới này chỉ có Lăng Trung Thiên đang sống và Lăng Trung Thiên đã chết, không có Lăng Trung Thiên làm con chó.
Tiện nhân, Lăng Trung Thiên tôi mắt mù, không ngờ lại cho rằng người mà tôi yêu thương nhất lại biến thành người hung hãn như cô.
Cái mà Lăng Trung Thiên tôi mù nhất chính là, không ngờ đến hôm nay mới biết được cô là tu sĩ Thừa Đỉnh, đáng tiếc là Đường Mộng Nhiêu không biết đệ tử của cô ấy lại là một con rắn độc như này, mà lại ẩn nấp trong phái Ngọc Nữ nhiều năm như vậy…
Nói xong lại từng câu từng chữ nhìn Áo Thiên Điệp nói:
– Cô, cô rốt cục là muốn làm gì?
Áo Thiên Điệp khinh thường nhìn Lăng Trung Thiên nói:
– Tôi muốn làm gì, đáng tiếc là anh không biết rồi, tôi cũng không thể cho anh biết được, anh chỉ cần biết làm chó là được rồi.
Lăng Trung Thiên phóng pháp bảo của mình ra, lạnh lùng nhìn Áo Thiên Điệp nói:
– Cô cho rằng phá hủy đan điền của tôi là có thể giết được tôi sao? Tôi chỉ muốn hỏi cô một chuyện, Thiên Điệp thế nào rồi? Cô ấy đang ở đâu? Tại sao những chuyện trong lòng cô ấy cô lại biết hết?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


![[Dịch] Không Khoa Học Ngự Thú [Dịch] Không Khoa Học Ngự Thú](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Khong-Khoa-Hoc-Ngu-Thu-Audio-Truyen.jpg)





