[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 250 : Đệ Nhất Mỹ Nữ Bắc Vọng Châu (c1246-c1250)
❮ sautiếp ❯Chương 1246: Đệ Nhất Mỹ Nữ Bắc Vọng Châu
Đệ Nhất Mỹ Nữ Bắc Vọng Châu
D
iệp Mặc có ‘Đại đỉnh tám cực’ nên còn tốt hơn một chút, nhưng dù là thế, thì cũng bị chấn động phun ra một ngụm máu tươi.
Sau khi pháp bảo ‘Cửu tử khô lâu’ của tên yêu tu Kiếp Biến tầng ba nổ tung, thì trong nháy mắt y cũng lùi ra xa.
Ngay cả pháp bảo Thiên Huyễn Phệ Hồn Phiên và phi kiềm cũng không kịp thu hồi lại.
Hiển nhiên là chính y cũng không chịu nổi vụ nổ vừa rồi, đồng thời cũng biết được đây là cơ hội chạy trốn duy nhất.
Nhưng Diệp Mặc sao có thể để cho y chạy được? Tử Đao trong nháy mắt liền đánh ra, đao quang màu tím nhanh chóng phá thủng cự ly không gian giữa hắn và yêu tu Kiếp Biến tầng ba, đảo mắt một cái đã đến trước mặt tên yêu tu Kiếp Biến kia rồi.
Tên yêu tu kia lập tức biến sắc, y không ngờ là ‘Đại đỉnh tám cực’ của Diệp Mặc lại kiên cố đến như vậy.
Ngay cả pháp bảo ‘Cửu tử khô lâu’ của y đã tự bạo cũng không bức hắn lùi ra sau nửa bước.
Nhanh như vậy đã tiếp tục đánh tới y rồi.
Quả thực là khiến y không thể tranh thủ hít thở lấy nửa nhịp, đã phải khởi động chân nguyên muốn liều mạng hứng chịu một đao của Diệp Mặc để chạy trốn rồi.
Chỉ là chân nguyên của y chỉ có thể làm thức ăn cho ‘Vô ảnh’ mà thôi.
Tốc độ của ‘Vô ảnh’ so với Diệp Mặc không chậm chút nào, trong nháy mắt Diệp Mặc tiếp tục công kích thì nó cũng đã xông lên rồi.
Răng rắc…
Một tiếng động nhỏ vang lên, đao quang tím hồng của Diệp Mặc xẹt qua hộ giáp của tên yêu tu kia giống như là đang cắt đậu phụ vậy.
Lập tức một luồng huyết vụ.
Tên yêu tu Kiếp Biến không thể tin được mà nhìn vào thân thể mình đã bị Diệp Mặc chặt đôi ra, y không ngờ lại phải chết trong tay một tu sĩ Thừa Đỉnh mà ngay cả cơ hội để chạy trốn cũng không có.
Hơn nữa đối phương còn không đánh lén mà là chính diện giao đấu, lấy cứng đối cứng mà giết y.
Mặc dù y biết mình chỉ là tu vi Kiếp Biến tầng ba, nhưng mà ngay cả gặp đối thủ Kiếp Biến trung kỳ y cũng không sợ, vậy mà hiện tại y lại bị một tu sĩ Thừa Đỉnh giết chết, thì làm sao y có thể cam tâm?
Một đạo Nguyên Thần tràn ra ngoài, nhưng cũng không kịp chạy trốn thì ‘Vô ảnh’ đã há miệng ra.
Đạo Nguyên Thần kia đã nhanh chóng trở thành thức ăn trong bụng nó.
Diệp Mặc thu hồi nhẫn trữ vật và pháp bảo của tên yêu tu này, đang muốn triệu hồi lại ‘Vô ảnh’ thì lại thấy nó đang tiến về Nguyên Thần của một tên yêu tu Kiếp Biến còn lại.
Tên yêu tu Kiếp Biến tầng một kia không ngờ rằng đồng bạn của mình lại bị Diệp Mặc giết chết.
Y vốn đang ở thế hạ phong, lại trong nháy mắt ngạc nhiên này mà bị Mông Hàn An giết chết.
Nguyên Thần cũng không kịp chạy trốn thì đã thành thức ăn cho ‘Vô ảnh’ rồi.
Mông Hàn An thở dài một tiếng, nhìn Diệp Mặc rồi nói:
– Cậu quả nhiên là chiến thắng trước tôi.
Diệp Mặc vừa cười vừa nói:
– Do có Đằng Dịch hỗ trợ đấy.
Nói xong thì quay đầu lại nhìn về phía Đằng Dịch, đang định hỏi một câu thì lại nghe thấy Đằng Dịch kêu lên:
– Lần sau tôi không bao giờ chạm vào tu sĩ có cấp bậc cao hơn tôi nữa, đây quả thực là muốn chết mà.
Biên Phượng Tháp cười ha hả, y biết cách suy nghĩ của Đằng Dịch.
Đằng Dịch thấy Diệp Mặc nhiều lần chiến đấu cùng tu sĩ Kiếp Biến, hơn nữa tu vi của Diệp Mặc còn thấp hơn cả Đằng Dịch, điều này làm cho lòng tự tin của Đằng Dịch tăng vọt.
Nhưng y đã quên mất y chỉ là Đằng Dịch chứ không phải là Diệp Mặc.
Đường Mộng Nhiêu hít một hơi lạnh.
Hôm nay cô đã tận mắt nhìn thấy một tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng sáu, dùng cứng đối cứng mà giết chết một tên yêu tu Kiếp Biến tầng ba.
Mà tên yêu tu này đã truy sát cô mấy tháng rồi, cho nên cô đương nhiên biết sự lợi hại của đối phương.
Mặc dù đối phương chỉ là Kiếp Biến tầng ba, nhưng thực lực phải tương đương với Kiếp Biến trung kỳ rồi, cho dù là tu sĩ Kiếp Biến trung kỳ dưới pháp bảo Thiên Huyễn Phệ Hồn Phiên và ‘Cửu tử khô lâu’ của y thì cũng khó mà chiếm được thế thượng phong.
Nhưng một kẻ như vậy lại bị một tu sĩ Thừa Đỉnh trẻ tuổi kỳ quái giết chết, hơn nữa còn là thần hồn câu diệt.
Nếu đây không phải là do cô tận mắt nhìn thấy, thì cô tuyệt đối sẽ không tin tưởng.
– Diệp Mặc xin ra mắt Đường Mộng Nhiêu tiền bối.
Diệp Mặc lại lần nữa trở về ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, ôm quyền nói với Đường Mộng Nhiêu.
– Cậu là Diệp Mặc? Là Diệp Mặc nào? Nghe nói trong đại hội luyện đan danh nhân đường ở Toái Diệp thành cũng có một tu sĩ gọi là Diệp Mặc, hắn đã sáng tạo ra ‘Chức thần đan’…
Đường Mộng Nhiêu phục hồi lại tinh thần, nghi hoặc nhìn Diệp Mặc hỏi lại.
Diệp Mặc mỉm cười:
– Đó chính là vãn bối.
– Vậy cậu tại sao lại ở chỗ này? Phiến Phất không phải nói là cậu đã đi Nam An Châu rồi sao?
Đường Mộng Nhiêu càng kinh ngạc mà nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc không thể làm gì khác hơn là lại nói tiếp:
– Không sai, vãn bối mới từ Nam An Châu trở về, trên đường gặp được Minh Tâm tiền bối và Quảng Vi sư tỷ, sau đó đi tìm tiền bối, cuối cùng đã gặp được ngài ở đây.
– Cậu vượt qua Vô Tâm Hải?
Đường Mộng Nhiêu kinh ngạc thốt lên, xong cũng không đợi Diệp Mặc trả lời mà lại nói với vẻ không tin:
– Cậu chỉ có tu vi Thừa Đỉnh mà cũng dám vượt qua Vô Tâm Hải?
Có dũng khí vượt qua Vô Tâm Hải, thì không người nào không phải tu vi Hóa Chân? Coi Vô Tâm Hải là hậu hoa viên thì cũng có người nào không phải là Hóa Chân đỉnh? Cậu ta chỉ là một tu sĩ Thừa Đỉnh mà dám vượt qua Vô Tâm Hải, lẽ nào không muốn sống nữa?
Minh Tâm thấy thế, vội vã tiến lên, đem một đường mấy người họ tới đây kể lại một lần, cả việc cô và Quảng Vi ở Âm Hải thành được Diệp Mặc cứu giúp cũng đều kể hết.
– Nói như vậy, mọi người đã đi qua cái tiểu đảo kia tìm tôi?
Đường Mộng Nhiêu cảm kích.
Minh Tâm gật đầu:
– Đúng thế, Diệp Mặc vì cứu tiền bối, cố ý đi một chuyến qua tiểu đảo kia, không ngờ tiền bối đã rời khỏi đó rồi.
Đường Mộng Nhiêu nói lời cảm kích với Diệp Mặc:
– Cảm ơn cậu Diệp Mặc.
Năm đó tôi nghe nói cậu đoạt được danh hiệu đệ nhất luyện đan danh nhân đường, lúc ấy mới chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, không ngờ chỉ mới qua thời gian mấy năm, cậu đã trở thành tu sĩ Thừa Đỉnh tầng sáu rồi.
Cho dù là tôi đã thấy qua rất nhiều tu sĩ thiên tài, nhưng cũng chưa từng thấy qua người nào thái quá như cậu cả.
Diệp Mặc không thể làm gì khác hơn là im lặng, vì lời như vậy hắn thực sự đã nghe nhiều lắm rồi.
Nhưng hắn cảm giác được tu vi của mình tiến bộ vẫn quá chậm, đến giờ mới chỉ là Thừa Đỉnh tầng sáu, với hắn mà nói thì tiến vào cảnh giới Hóa Chân mới là tốt.
Đáng tiếc là việc tu luyện của hắn quá phung phí linh mạch.
Đường Mộng Nhiêu nói xong, lại giải thích:
– Nửa năm trước tôi rời khỏi cái tiểu đảo kia, nhưng lại không có pháp bảo phi hành tốt, cho nên chỉ có thể dùng phi kiếm quay về Bắc Vọng Châu.
Không ngờ trên đường lại gặp phải hai tên yêu tu kia, chúng thấy tôi bị trọng thương nên lập tức muốn bắt tôi.
May nhờ tu vi của tôi cao hơn chúng, cho nên vẫn còn trụ được mấy tháng.
Đáng tiếc chính là thương thế của tôi ngày càng nghiêm trọng, nếu như không phải là gặp được mọi người, thì tôi đã sớm phải bỏ mạng tại Vô Tâm Hải này rồi.
Diệp Mặc thấy khí tức của Đường Mộng Nhiêu đã bình ổn, thương thế kịch liệt cũng đang khôi phục lại, cũng đoán được là Kỷ Bẩm đã cho cô đan dược trị thương cực phẩm, cho nên cũng không lấy ra đan dược cho cô nữa.
Hắn không biết lúc này có nên hỏi Đường Mộng Nhiêu về chuyện tình Bắc Vọng Châu hay không, nhưng nếu không hỏi, thì hắn lại lo lắng Phỉ Hải thành xảy ra chuyện.
Cái người vô cùng mạnh mẽ tới sau trợ giúp kia Minh Tâm không nhận ra, nhưng không có nghĩa là Đường Mộng Nhiêu cũng không biết.
Minh Tâm liếc mắt nhìn Diệp Mặc thì đã nhận ra được tâm tư của Diệp Mặc rồi.
Cô lại nhìn Đường Mộng Nhiêu một chút, do dự một hồi rồi mới nói:
– Đường tiền bối, Diệp Mặc đối với chuyện tình của Bắc Vọng Châu rất lo lắng, tôi đã kể cho hắn rất nhiều, nhưng có một số chuyện tôi cũng không biết.
Diệp Mặc vốn đang muốn hỏi Đường Mộng Nhiêu chuyện này, hiện tại Minh Tâm đã giúp hắn nói ra, thì không còn gì tốt hơn nữa.
Đường Mộng Nhiêu gật đầu nhìn Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, cậu rất tốt, so với trong lời đồn thì tôi càng tán thưởng cậu hớn.
Bắc Vọng Châu sau này cần các người đi trợ giúp, cho nên chuyện này dù Minh Tâm không hỏi, thì tôi cũng chủ động nói cho mọi người nghe.
Diệp Mặc mỉm cười, không giải thích, nếu như hắn ở lại Bắc Vọng Châu, thì hắn sẽ không chối từ việc trợ giúp, nhưng hắn cũng không có ý định vĩnh viễn ở lại Bắc Vọng Châu, nhưng lời như vậy cũng không nên nói ra.
Đường Mộng Nhiêu suy nghĩ một chút rồi mới nói:
– Ngày đó tôi và Phiến Phất sư huynh còn có cả Lăng Trung Thiên đánh nhau, các người khẳng định là thấy rất kỳ quái.
Tôi biết Minh Tâm cũng không rõ, nhưng tôi cũng không giải thích, bởi vì tôi biết cho dù là đã hiểu rõ nguyên nhân thì cũng không có cách nào giải quyết cả.
Tôi cũng rất xin lỗi mọi người, chuyện này để lát nữa rồi hãy nói.
Dừng một chút, Đường Mộng Nhiêu lại quay sang hỏi Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, cậu đã từng đi qua Phỉ Kỳ đảo phải không?
Diệp Mặc nghe thấy thế thì trong lòng cũng cả kinh, chuyện hắn đi qua Phỉ Kỳ đảo hẳn là không có mấy người biết.
Bởi vì hắn có mang mặt nạ, hiện tại Đường Mộng Nhiêu đã biết, hiển nhiên là có người đã điều tra về hắn.
Nhưng tu vi của hắn lúc này đã không còn sợ bất cứ kẻ nào điều tra nữa, cho nên lập tức gật đầu:
– Không sai, tôi đã đi qua Phỉ Kỳ đảo, lại ở đấu giá hội trên Phỉ Kỳ đảo mua một viên nội đan của Đề Hóa Thú.
Đường Mộng Nhiêu gật đầu:
– Nghe nói Thương hội Ngạo Thành là đệ nhất thương hội trên Phỉ Kỳ đảo.
Áo Kỳ Long con trai của hội trưởng Áo Tiêu cũng là do cậu giết phải không?
Diệp Mặc cười nhạt, hắn biết người như Đường Mộng Nhiêu mà đi quản một chuyện như vậy thì hẳn là quan hệ với thương hội kia hiển nhiên là không tệ, bằng không cái thương hội kia có tư cách gì mà đứng trước mặt Đường Mộng Nhiêu tố cáo hắn? Với hắn mà nói thì hiện tại thương hội Ngạo Thành có là của Đường Mộng Nhiêu thì hắn cũng sẽ không để ở trong lòng.
Đường Mộng Nhiêu đã hỏi, thì Diệp Mặc cũng thản nhiên trả lời:
– Đúng thế, tôi đúng là muốn giết Áo Kỳ Long, nhưng y lại không phải do tôi giết, mà là bị một người tên là Mạc Thiên Lý tu vi Kim Đan tầng chín giết chết.
– Mạc Thiên Lý? Cậu nói chính là người xếp thứ ba trong Kim Đan danh nhân đường của Bắc Vọng Châu sử dụng ‘sợi tơ Ác hồn đến xuất quỷ nhập thần Mạc Thiên Lý?
Đường Mộng Nhiêu kinh ngạc nói một câu.
Cô đã nghe nói qua về Mạc Thiên Lý.
Một tu sĩ Kiếp Biến hậu kỳ như cô có thể nghe nói về loại tu sĩ cấp dưới như Mạc Thiên Lý, hiển nhiên là vì Mạc Thiên Lý cũng là một kẻ có tài.
– Đúng thế, Áo Kỳ Long truy sát tôi, Mạc Thiên Lý cũng theo dõi, cuối cùng y giết Áo Kỳ Long, nhưng khi y muốn giết tôi, thì lại bị tôi giết chết.
Diệp Mặc bình thản nói.
Đường Mộng Nhiêu gật đầu, nếu như là lúc trước Diệp Mặc nói lời này, thì cô còn có chút hoài nghi.
Bởi vì cô nghe nói Mạc Thiên Lý mặc dù xếp thứ ba trong Kim Đan danh nhân đường, nhưng trên thực tế ở trong số các tu sĩ Kim Đan, thì y đã là tồn tại vô địch rồi.
Chỉ là vì y chưa bao giờ lộ diện, cho nên mới bị xếp hạng hơi thấp mà thôi.
Diệp Mặc có thể dùng tu vi Thừa Đỉnh tầng sáu giết chết một yêu tu Kiếp Biến tầng ba.
Vậy thì khi hắn là Kim Đan giết Mạc Thiên Lý cũng không có gì kỳ quái cả.
Đường Mộng Nhiêu cũng không biết rằng ngày đó Diệp Mặc thiếu chút nữa đã bị Mạc Thiên Lý giết chết.
Đường Mộng Nhiêu không hỏi lại việc này nữa, mà tiếp tục nói:
– Tôi biết được việc này là vì hội trưởng thương hội Ngạo Thành là Áo Tiêu ngoài một đứa con trai là Áo Kỳ Long ra thì còn có một cô con gái tên là Áo Thiên Điệp.
Áo Thiên Điệp có tư chất bẩm sinh trác tuyệt, mới hơn hai mươi tuổi cũng đã là tu vi Hư Thần viên mãn rồi, có thể nói trước khi tôi gặp được cậu, thì cô ta là tu sĩ thiên tài nhất mà tôi biết.
Không chỉ như thế, Áo Thiên Điệp còn là đệ nhất mỹ nữ của Bắc Vọng Châu, nhan sắc của cô ta không có bất kỳ cô gái nào có thể so sánh được.
Diệp Mặc nhíu mày, hắn cảm giác được Đường Mộng Nhiêu sẽ không vô duyên vô cớ mà đề cập tin tức con gái của hội trưởng Áo Tiêu.
Hiện tại cô đã nhắc tới, thì khẳng định là chuyện này có liên hệ cùng cô ta.
Quả nhiên Đường Mộng Nhiêu liền thở dài:
– Đúng thế, Áo Thiên Điệp chính là đệ tử thân truyền của tôi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1247: Áo Thiên Điệp Báo Thù
Áo Thiên Điệp Báo Thù
T
hiên Điệp một mực ở trong môn phái tu luyện, sau khi Áo Kỳ Long bị giết hai năm thì nó mới biết được chuyện này.
Lúc đó nó vô cùng phẫn nộ, lập tức rời khỏi Ngọc Nữ Phái chạy về thương hội Ngạo Thành.
Nó thề là phải vì ca ca mà báo thù.
Tin tức về cậu cũng là do nó dùng thủ đoạn để điều tra ra được đấy, lúc ấy nó vừa mới tấn cấp lên Hư Thần tầng bốn.
Đường Mộng Nhiêu nói đến đây, thì ánh mắt của Diệp Mặc trở nên lạnh lẽo.
Nếu như Áo Thiên Điệp ra tay với Mặc Nguyệt của Phỉ Hải thành, thì cô ta căn bản là không cần phải mời cao thủ của môn phái hỗ trợ.
Vì đối với một người tu vi Hư Thần hậu kỳ viên mãn như cô ta thì Mặc Nguyệt không có ai có khả năng chống lại cả.
Đường Mộng Nhiêu nhìn thấy ánh mắt của Diệp Mặc, thì cho dù tu vi của cô là Kiếp Biến hậu kỳ trong lòng cũng phải rùng mình một cái, cô lập tức lại nói với Diệp Mặc:
– Diệp Mặc, cậu cứ ngồi xuống, chờ tôi nói xong đã.
Ánh mắt của Diệp Mặc hòa hoãn một chút, hắn biết hiện tại dù có sốt ruột thì cũng không có bất cứ tác dụng gì.
Đường Mộng Nhiêu có chút xấu hổ:
– Đây cũng là do sai lầm của tôi, sau khi Thiên Điệp tra ra cái chết của anh trai nó có quan hệ với cậu, thì muốn đi tìm Mặc Nguyệt gây phiền phức.
Tôi biết đến nhưng lại lựa chọn im lặng, cũng không ngăn cản nó.
Ánh mắt của Diệp Mặc có chút lạnh lẽo, tuy rằng hắn biết là ở Tu Chân Giới thì cường giả vi tôn, nhưng Đường Mộng Nhiêu là một trong những cao nhân của Bắc Vọng Châu, lại dung túng cho hành vi của đệ tử mình như vậy, khiến hắn vô cùng khó chịu.
Nếu như hắn giết Áo Kỳ Long là do ý muốn của hắn, thì trong lòng hắn còn có một điểm thăng bằng.
Nhưng Áo Kỳ Long lại là một tên nhị thế tổ, Đường Mộng Nhiêu dung túng cho em gái nhị thế tổ đi tìm Mặc Nguyệt báo thù, khiến cho Diệp Mặc cảm thấy vô cùng khó chịu.
Đường Mộng Nhiêu dường như biết được sự khó chịu của Diệp Mặc, cho nên cũng không dám nhìn thẳng vào Diệp Mặc mà tiếp tục nói:
– Tất cả mọi người đều biết Mặc Nguyệt của Phỉ Hải thành là do Vọng Nguyệt Tông bảo vệ, thậm chí còn phái cả một tu sĩ Hư Thần là Tô Kiến Hồ ở lại Phỉ Hải thành chỉ để bảo vệ cho Mặc Nguyệt.
Bởi vì Thiên Điệp là người của Ngọc Nữ Phái chúng tôi, hơn nữa nó còn liên hợp với Vọng Nguyệt Tông đối phó với Mặc Nguyệt.
Cho nên Mặc Nguyệt có bản lĩnh lớn hơn nữa thì cũng không thể nào đối kháng với hai tông môn tám sao của Bắc Vọng Châu.
Sắc mặt của Diệp Mặc càng ngày càng băng lãnh, hắn lạnh lùng nói:
– Vọng Nguyệt Tông có giao ước với tôi rằng sẽ cho người ở Phỉ Hải thành giúp đỡ Mặc Nguyệt của tôi.
Nhưng mà dựa theo lời cô nói thì bọn họ không chỉ không giúp Mặc Nguyệt, trái lại còn cùng với Áo Thiên Điệp đối phó với Mặc Nguyệt.
Thế gian lại có đạo lý này sao?
Đường Mộng Nhiêu cúi thấp đầu nói tiếp: Diệp Mặc nghe thấy thế, sắc mặc lạnh đi, hắn đã hoàn toàn hiểu rõ rồi.
Đem hi vọng ký thác vào trên người khác thì luôn hư vô mờ mịt.
Bất luận là thời đại nào, thì không có thực lực cũng chỉ là uổng công mà thôi.
Cho dù là hắn đã cấp cho môn phái như Vọng Nguyệt Tông hai viên ‘Phục thần đan’ thì vẫn không thể nào cải biến sự thật mình là con kiến hôi trước mặt người khác.
Khi lợi ích đã xung đột, thì người ta muốn tiêu diệt ngươi chỉ là chuyện một câu nói mà thôi, căn bản sẽ không nghĩ tới chuyện tốt mà ngày trước đã nhận được từ Mặc Nguyệt.
Nói đơn giản một câu thì chính là hai viên ‘Phục thần đan’ kia còn không bằng một đệ tử của Ngọc Nữ Phái.
Ánh mắt của Diệp Mặc không còn ôn hòa nữa, ngay cả Minh Tâm và Mông Hàn An ở bên cạnh cũng kinh hãi không ngớt.
Lúc này Diệp Mặc đã quyết định, nếu như Mặc Nguyệt mà bị Ngọc Nữ Phái và Vọng Nguyệt Tông tiêu diệt, thì hắn nhất định phải đại sát cả hai tông môn này, cho dù là Đường Mộng Nhiêu trước mặt hắn cũng sẽ không bỏ qua.
Nếu đã làm, thì sẽ phải gánh chịu hậu quả.
Đối với môn phái giám giết người thân bên cạnh mình.
Thì Diệp Mặc cũng không bao giờ rộng lượng buông tha.
Nguyên tắc của hắn là không chủ động hiếp người, nhưng một khi có bất cứ kẻ nào chủ động xâm phạm hắn, hắn cũng sẽ không chút lưu tình mà diệt tận gốc.
Nhìn ánh mắt băng lãnh đầy sát ý của Diệp Mặc, Minh Tâm vô thức rùng mình một cái.
Cho tới nay cô vẫn chỉ thấy một mặt ôn hòa của Diệp Mặc, chưa từng thấy Diệp Mặc có sát khí nồng hậu như vậy.
Có thể thấy được người trong Mặc Nguyệt ở Phỉ Hải thành quan trọng như thế nào đối với Diệp Mặc.
Đường Mộng Nhiêu là tu sĩ Kiếp Biến hậu kỳ, hơn nữa thương thế đang hồi phục rất nhanh, sao có thể không cảm thụ được sát khí của Diệp Mặc.
Nếu như là trước khi cô thấy được trận chiến giữa Diệp Mặc và tên yêu tu Kiếp Biến tầng ba kia, thì cô sẽ không lưu ý đến.
Nhưng hiện tại cô lại biết, Diệp Mặc có thực lực để tiêu diệt toàn bộ Ngọc Nữ Phái.
Huống chi Diệp Mặc hiện giờ mới tu luyện được bao nhiêu năm? Mà đã là tu vi Thừa Đỉnh tầng sáu rồi.
Nếu như hắn tu luyện thêm vô số năm nữa thì cho dù là ba vị cao thủ Bắc Vọng Châu bọn họ liên thủ cũng không phải là đối thủ của Diệp Mặc.
Cái này còn chưa tính.
Cô hiện tại đã hoàn toàn cảm nhận được ở trên cái pháp bảo phi hành này, dường như tất cả đều lấy Diệp Mặc là trung tâm.
Cho dù là cái cô tu vi Kiếp Biến tầng ba cũng lấy Diệp Mặc làm chủ, phía sau hắn còn có hai tên tu sĩ Thừa Đỉnh tầng tám và tầng chín giống như là hộ vệ vậy.
Về phần Kỷ Bẩm thì không cần hỏi cũng biết là sẽ đứng về phía Diệp Mặc rồi.
Đường Mộng Nhiêu đem những suy nghĩ này vứt sang một bên, rồi tiếp tục nói:
– Mặc Nguyệt của Phỉ Hải thành có trận pháp bảo hộ, nhưng cũng không thể trường kỳ chống đỡ được khi Thiên Điệp và Dịch Dật, một người là Hư Thần viên mãn còn một là Hư Thần sơ kỳ, hơn nữa còn có vài tu sĩ Nguyên Anh của thương hội Ngạo Thành tương trợ nữa.
– Vậy thì Kỳ Tử Ngư của Phỉ Hải thành đâu?
Diệp Mặc lạnh giọng.
Đường Mộng Nhiêu lập tức trả lời:
– Nghe nói Kỳ Tử Ngư cũng đi khuyên bảo Thiên Điệp một phen, nhưng Thiên Điệp thiếu chút nữa đã muốn tiêu diệt cả y rồi.
Sau khi Kỳ Tử Ngư rút lui, lại không dám xuất đầu ra nữa…
Diệp Mặc nghe thấy thế thì lại có chút giật mình, không ngờ Kỳ Tử Ngư của Phỉ Hải thành lại có chút nghĩa khí? Còn dám nói giúp cho Mặc Nguyệt? Nhưng hắn lại lập tức hiểu được, Kỳ Tử Ngư chỉ là giúp Diệp Mặc nói một câu mà thôi, cũng không thực sự mất đi miếng thịt nào.
Y nói giúp Mặc Nguyệt cũng chính là nói rằng mình đã đi Nam An Châu rồi, y không dám khẳng định là lúc nào mình mới trở về Phỉ Hải thành.
Thực chất là Kỳ Tử Ngư cũng chỉ là tạo một đường lùi cho bản thân mà thôi.
Bất luận là Kỳ Tử Ngư nghĩ như thế nào, thì chỉ cần y không động thủ với Mặc Nguyệt, thì Diệp Mặc hắn căn bản cũng sẽ không động tới y.
Chứ đừng nói đến là y còn nói giúp Mặc Nguyệt một câu, mặc dù câu nói này có chút mưu lợi, nhưng cũng phải cực kỳ mạo hiểm.
Diệp Mặc căn bản là không cần hỏi cũng biết loại phụ nữ như Áo Thiên Điệp chắc chắn là cực kỳ kiêu ngạo.
Cô ta khiến hắn nhớ tới Văn Thái Y của Vô Cực Tông ở Nam An Châu, cũng là một mỹ nữ nhưng kiêu ngạo và ngang ngược giống như nhau.
Nhưng đồng thời thâm tâm của Diệp Mặc ngày càng âm trầm hơn.
Hai đệ tử thiên tài của hai tông môn tám sao cùng vây công Mặc Nguyệt, thì Mặc Nguyệt có chuyện tốt thì mới là lạ.
Đường Mộng Nhiêu thở phào nhẹ nhõm:
– Vừa lúc đó thì đệ nhất tán tu Lăng Trung Thiên của Bắc Vọng Châu mang theo một tu sĩ thiên tài Kim Đan tầng chín tới Mặc Nguyệt.
Khi Lăng Trung Thiên thấy được vài tên tu sĩ Nguyên Anh của thương hội Ngạo Thành thì căn bản là không thèm nói gì, đã hủy đi toàn bộ đan điền của chúng rồi.
Trong lòng Diệp Mặc liền vui vẻ, hắn không ngờ Lăng Trung Thiên lại trợ giúp hắn nhiều như vậy, hơn nữa hạ thủ cũng rất tàn nhẫn.
Mặc Nguyệt ở trong tình huống đó, thì ngoài Lăng Trung Thiên ra, không ai có thể giúp đỡ cả.
Đường Mộng Nhiêu lại thở dài:
– Thiên Điệp cùng Dịch Dật đều biết Lăng Trung Thiên, cho nên đều bị hành động của Lăng Trung Thiên làm cho kinh hãi.
Nhưng Thiên Điệp rất nhanh phát hiện năm tên tu sĩ Nguyên Anh của thương hội Ngạo Thành do cha nó phái tới thì có cả nhị thúc của nó trong đó.
Thiên Điệp nhất thời kinh hoàng rồi chỉ vào Lăng Trung Thiên mà mắng to, chấn vấn Lăng Trung Thiên làm sao lại dám ra tay với người của nó.
Lăng Trung Thiên thì lại cười lạnh nói, y không chỉ ra tay với người khác, mà cho dù Áo Thiên Điệp nó thì y cũng dám động tới.
Nói đến đây, ngữ khí của Đường Mộng Nhiêu liền có chút thất vọng:
– Sau khi nghe Lăng Trung Thiên nói như thế, thì Thiên Điệp vừa khóc vừa mắng to, lại thóa mạ Dịch Dật là kẻ vô dụng, nhìn nó bị người khác ức hiếp, không muốn làm vị hôn thê của Dịch Dật nữa.
Nhiệt huyết của Dịch Dật liền xung động lên, không ngờ lại giết chết cái tên tu sĩ Kim Đan tầng chín mà Lăng Trung Thiên đưa tới.
Lăng Trung Thiên thấy tên tu sĩ mình đưa tới bị giết thì liền giận tím mặt, lập tức quát lên “Thằng nhãi ranh, dám giết Lý Khởi Thiện*? Lão phu nuốt sống mày…”
Sau khi Diệp Mặc nghe được ba chữ Lý Khởi Thiện, thì nhất thời có một loại cảm giác rất quen thuộc.
Rất nhanh hắn đã nhớ ra Lý Khởi Thiện là ai rồi.
Chính là ngày trước sau khi hắn đại chiến với Xích Hồng yêu thú, lấy được một cái nhẫn trữ vật của tu sĩ Nguyên Anh, rồi luyện chế thành công ‘Thiên hoa đan’ có thể giết chết người thường kia.
Sau khi hắn dùng ‘Thiên hoa đan’ đó tu luyện được hai tháng, thì trên đường đến Phỉ Hải thành gặp phải hai tu sĩ đang tranh đấu, một người trong đó chính là Lý Khởi Thiện, lúc đó là tu vi Kim Đan tầng tám.
Hắn còn trợ giúp Lý Khởi Thiện giết tên tu sĩ Kim Đan tầng chín kia, sau đó Lý Khởi Thiện còn để cho mình trở lại báo tin rằng thương hội Ngạo Thành cấu kết với yêu thú, lừa cho tu sĩ rời bến.
Sau đó giết chết toàn bộ để lấy Kim Đan cung cấp cho yêu thú.
Về phần chúng nhận được chỗ tốt nào từ yêu thù thì hắn cũng không biết.
Thái độ làm người của Lý Khởi Thiện không tệ, lúc đó còn tặng cho y một linh khí trung phẩm.
Không ngờ một người nhiệt tình với chính nghĩa và lợi ích chung của các tu sĩ như vậy, lại dễ dàng bị Dịch Dật giết chết.
Diệp Mặc đối với tên Dịch Dật này đã chán ghét tới cực điểm.
Lý Khởi Thiện cũng thực có bản lĩnh, không ngờ lại tìm được Lăng Trung Thiên.
Nếu như Lăng Trung Thiên xuất đầu, thì chuyện thương hội Ngạo Thành cấu kết với yêu thú khẳng định là khắp thiên hạ đều sẽ biết rõ.
Đường Mộng Nhiêu thở dài một tiếng:
– Lăng Trung Thiên dễ dàng bắt được Dịch Dật sao đó muốn giết y tại chỗ.
Dịch Dật lại nói nếu như Lăng Trung Thiên dám giết hắn, thì Phiến Phất tông chủ của Vọng Nguyệt Tông nhất định sẽ tìm y báo thù.
Lăng Trung Thiên vốn muốn giết Dịch Dật, nhưng nghe Dịch Dật nói thế thì y liền cười ha hả, không ngờ lại ra tay phá hủy hoàn toàn đan điền của Dịch Dật, rồi hờ hững nói “Ta biết ngươi là đệ nhất thiên tài của Vọng Nguyệt Tông, hôm nay ta đem tên thiên tài như ngươi hủy đi, chứ không giết, để xem Phiến Phất làm gì được ta.
Lăng Trung Thiên ta đỉnh thiên lập địa, sao có thể sợ ai đến hỏi tội.
– Hay…
Diệp Mặc vỗ tay:
– Phế rất hay, còn con ả ti tiện kia nhất định cũng phải giết.
Đường Mộng Nhiêu nghe thấy Diệp Mặc nói Áo Thiên Điệp là ả ti tiện, thì sắc mặt liền có chút xấu hổ, nhưng cũng không phản bác, mà tiếp tục nói:
– Thiên Điệp sau khi thấy vị hôn phu của mình bị Lăng Trung Thiên phế bỏ, sắc mặt lập tức đại biến, cô bỗng nhiên chỉ vào Lăng Trung Thiên nói mấy câu.
Nhưng vì Thiên Điệp lúc đó sử dụng truyền âm, cho nên tôi cũng không biết được Thiên Điệp nói cái gì, nhưng sau khi Lăng Trung Thiên nghe xong, thì sắc mặt cũng đại biến.
Y không ngờ lại bắt lấy Thiên Điệp, rồi rời khỏi Phỉ Hải thành, thậm chí còn quên luôn cả mục đích mà y tới Phỉ Hải thành nữa.
– Lăng Trung Thiên mang Áo Thiên Điệp đi đâu?
Diệp Mặc hoàn toàn không hiểu gì cả, Lăng Trung Thiên chẳng lẽ lại bỏ qua cho Áo Thiên Điệp hay sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1248: Cưỡng Hiếp Áo Thiên Điệp
Cưỡng Hiếp Áo Thiên Điệp
Đ
ường Mộng Nhiêu lại gật đầu nói: Đường Mộng Nhiêu nói tới đây, đừng nói là Diệp Mặc không phải rất hiểu, cho dù mấy người Minh Tâm cũng không hiểu.
Lúc trước rõ ràng là đồn Đường Mộng Nhiêu và Phiến Phất liên thủ lại đánh Lăng Trung Thiên, bây giờ sao lại biến thành Phiến Phất muốn tìm Lăng Trung Thiên tính sổ, còn Đường Mộng Nhiêu thì lại khuyên can?
Dường như biết mấy người nghi ngờ, Đường Mộng Nhiêu lại cười khổ nói:
– Phiến Phất có một linh thú truy lùng, sau khi đuổi được gần bốn tuần, Lăng Trung Thiên không ngờ bị nó tìm thấy.
Lúc đó Phiến Phất liền không nói đến câu thứ hai liền đánh nhau với Lăng Trung Thiên, tôi thì lại tìm được đệ tử Áo Thiên Điệp.
Lúc đó tôi bảo Thiên Điệp đi ra chỗ khác, sau đó chuẩn bị bước đến khuyên hai người họ, nhưng không ngờ Thiên Điệp bỗng nhiên lại ôm tôi khóc nói Lăng Trung Thiên muốn nó làm lô đỉnh, nó bị Lăng Trung Thiên cưỡng hiếp rồi.
Đường Mộng Nhiêu sau khi nói xong câu đó, đừng nói là Diệp Mặc không tin, cho dù là Minh Tâm và Kỷ Bẩm cũng không dám tin.
Bọn họ đều gặp qua Lăng Trung Thiên rồi, nếu nói Lăng Trung Thiên cưỡng hiếp một cô gái, thì tuyệt đối không thể nào.
Nhưng nếu nói dùng làm lô đỉnh, thì còn có khả năng thật.
Lăng Trung Thiên Kiếp Biến đỉnh phong, Thiên Điệp tư chất nghịch thiên, ai mà biết được anh ta có dùng cô gái này làm lô đỉnh thăng cấp hay không?
– Tôi vừa nghe thấy thì đầu óc trở nên choáng váng, tôi tuyệt đối không thể tin được Lăng Trung Thiên lại cưỡng hiếp Thiên Điệp được.
Nhưng Thiên Điệp là đệ tử của tôi, tôi rất hiểu nó, tính cách của nó mặc dù có kiêu ngạo một chút, nhưng trước giờ chưa bao giờ nói dối.
Lúc đầu tôi còn cho rằng Thiên Điệp vì muốn tôi giúp Phiến Phất, dạy cho tên Lăng Trung Thiên này một trận, nhưng tôi lại cảm thấy không đúng.
Cho nên lúc đó tôi trực tiếp chấn vấn Lăng Trung Thiên, có phải anh ta đã cưỡng hiếp Thiên Điệp hay không.
Giọng nói của Đường Mộng Nhiêu càng ngày càng nhỏ, âm thanh càng ngày càng trở nên thương cảm:
– Tên Lăng Trung Thiên đó không ngờ lại không nói một lời nào, cứ cam chịu như vậy.
Sự phẫn nộ của tôi lập tức lên cao, Lăng Trung Thiên là tấm gương tu sĩ của Bắc Vọng châu, không ngờ anh ta lại làm ra chuyện cầm thú như vậy.
Một tu sĩ hơn nghìn năm tuổi, không ngờ lại đi cưỡng hiếp một cô gái mới hơn hai mươi tuổi.
Cho dù là muốn thăng cấp lên Hóa Chân, cũng không thể làm ra chuyện dã thú như vậy được.
Tôi trong khi tức giận, lập tức phóng ra pháp bảo cùng Phiến Phất tấn công Lăng Trung Thiên.
Trận đánh lúc đó diễn ra vài ngày vài đêm, những núi non xung quanh đó cũng bị ba người chúng tôi san bằng hết.
Diệp Mặc thầm than một tiếng, hắn lại cảm thấy lúc này có chút cổ quái, đến hắn cũng không biết cổ quái ở chỗ nào.
Đường Mộng Nhiêu thản nhiên nói:
– Sau đó các anh cũng biết rồi, ba người chúng tôi đánh nhau tam bại câu thương.
Tôi và Phiến Phất bị thương, Lăng Trung Thiên cũng bị trọng thương.
Nhưng sau đó Lăng Trung Thiên dẫn Áo Thiên Điệp chạy trốn, khi Phiến Phất và tôi truy đuổi, cũng không có bất kỳ manh mối nào.
Sau đó, vết thương của tôi và Phiến Phất sư huynh còn chưa lành, thì thú triều đã tới rồi.
Đường Mộng Nhiêu nói xong, cũng không có ai nói gì.
Vì lúc trước Diệp Mặc và Mông Hàn An thảo luận qua chuyện này, thú triều cũng đến quá đúng lúc đi.
Vừa lúc ba tu sĩ Kiếp Biến đều bị trọng thương, thú triều cũng đến, hơn nữa lại còn mạnh hơn lúc trước.
Cho nên Diệp Mặc và Mông Hàn An cho rằng, nội chiến của ba tu sĩ Kiếp Biến của Bắc Vọng châu chắc chắn là có liên quan đến thú triều, chắc chắn là có ai đó khích bác trong đó.
Nhưng theo lời nói của Đường Mộng Nhiêu, ba tên tu sĩ Kiếp Biến của Bắc Vọng châu đánh nhau hoàn toàn là tình cờ, căn bản không có ai có ý khích bác.
Diệp Mặc hơi nhíu mày một chút, nếu như nhất định nói là khích bác, thì Áo Thiên Điệp là đáng nghi ngờ nhất.
Lúc đó nếu không phải Áo Thiên Điệp khóc nói cô là vị hôn thê của Dịch Dật mà lại bị người khác cưỡng hiếp, Dịch Dật trong cơn phẫn nỗ có giết Lý Khởi Kiện hay không? Tình hình của Dịch Dật lúc đó ngoại trừ muốn giết Lý Khởi Kiện ra, căn bản không còn cách nào khác, tu vi của gã còn kém quá nhiều so với Lăng Trung Thiên.
Nhưng Áo Thiên Điệp chỉ là một cô gái kiêu ngạo, cũng mới chỉ có hơn hai mươi tuổi, thời gian của cô chủ yếu dành để tu luyện, sao lại có thể có cơ mưu nặng như vậy được?
Nếu như một cô gái hơn hai mươi tuổi đều dành phần lớn thời gian của cô để tu luyện lại có cơ mưu lợi hại như vậy, có thể khích bác Lăng Trung Thiên đánh Dịch Dật, còn có thể châm ngòi lúc đó, khiến ba tu sĩ Kiếp Biến đánh nhau, vậy thì nghe qua cũng rợn cả người rồi.
Có lẽ cô ấy thật sự là vì tính cách kiêu ngạo của mình, mới nói ra những lời như vậy.
Thấy Diệp Mặc cau mày, Đường Mộng Nhiêu cho rằng Diệp Mặc quá phản cảm mới Thiên Điệp, dù sao Áo Thiên Điệp cũng dự định tiêu diệt Mặc Nguyệt của Phỉ Hải.
Đường Mộng Nhiêu chủ động giải thích nói:
– Thực ra bỏ qua hành động của Áo Thiên Điệp với Mặc Nguyệt thì cũng không ổn, những chuyện còn lại lúc đó cũng không thể trách Thiên Điệp được, dù sao nó vẫn còn trẻ.
Lăng Trung Thiên làm cũng quá đáng, sau khi đến cũng không hỏi han gì, trực tiếp phế đi năm tu sĩ Nguyên Anh của Ngạo Thành thương hội, hơn nữa trong đó còn có nhị thúc của Áo Thiên Điệp.
Với tính cách ngang ngược của Thiên Điệp, thì tại chỗ phát tác cũng có thể tưởng tượng được.
Diệp Mặc cười khẩy một tiếng nói:
– Đường tiền bối, gọi cô một tiếng tiền bối cũng không phải là tôn trọng gì nhiều với cô, mà là vì sự bảo vệ của cô đối với Bắc Vọng châu trong những năm gần đây.
Nói thật, cô quả thực không đáng làm một tiền bối.
Nếu như đổi lại là Lăng Trung Thiên tiền bối, thì tôi cũng không phải là phế đan điền của bọn họ, mấy tu sĩ Nguyên Anh của Ngạo Thành thương hội kia, thì tôi cũng không giữ lại một tên nào mà giết chết toàn bộ.
Nhìn thoáng qua sắc mặt trở nên khó coi của Đường Mộng Nhiêu, Diệp Mặc lại càng châm chọc nói:
– Sau đó tôi sẽ đến Ngạo Thành thương hội giết hết sạch, chó gà cũng không tha.
Về tên Dịch Dật kia, tôi sẽ phế đi đan điền của gã ư? Cũng đừng có nằm mơ, tôi sẽ giết chết gã ngay tức khắc.
Lăng Trung Thiên tiền bối ra tay vẫn còn quá nhẹ nhàng, haizz, quá mềm lòng rồi.
Đường Mộng Nhiêu sắc mặt trở nên khó coi nhìn Diệp Mặc nói:
– Loại người như Lăng Trung Thiên cũng xứng làm tiền bối sao? Nếu như anh ta lúc trước có chút cống hiến gì đó cho Bắc Vọng châu, anh quả thực có thể làm tiền bối được.
Nhưng loại người có uy vọng như anh ta, không ngờ lại đi cưỡng hiếp đệ tử mới có hơn hai mươi tuổi đầu của tôi, cho dù là súc sinh cũng không làm như vậy.
Diệp Mặc khinh thường nói:
– Cưỡng hiếp? Cô tận mắt tận tai nghe thấy Lăng Trung Thiên tiền bối nói sao? Nếu như không nghe thấy thì đừng nói bừa.
Hơn nữa, cho dù là cưỡng hiếp, ai mà biết được có phải là đệ tử của cô dụ dỗ Lăng Trung Thiên tiền bối hay không?
Đường Mộng Nhiêu nghe thấy Diệp Mặc nói vậy thì đứng bật dậy, lạnh giọng nói:
– Anh, Diệp Mặc, anh thật quá đáng.
Mặc dù hành động của Thiên Điệp lúc đó có chút quá kích, nhưng dù sao cũng không có thương tổn gì đến Mặc Nguyệt, anh cần gì phải nói những lời khó nghe như vậy? Anh có thành kiến với Thiên Điệp, cũng không cần phải đi công kích một cô gái trẻ tuổi như vậy.
Tên Lăng Trung Thiên kia không chính miệng phản bác, thì làm sao là giả được đây? Còn chuyện anh muốn giết Dịch Dật, anh cũng không cần nói trước mặt tôi, có bản lĩnh thì anh đến tước mặt Phiến Phất của Vọng Nguyệt tông mà nói.
Nói xong lập tức muốn đi ra ngoài, nhưng lại lẩm bẩm trong miệng:
– Tôi không ngồi trên loại pháp bảo phi hành cao cấp như này của anh được, cứ để tôi tự đi đi.
Người thân của anh là người, còn của tôi thì không phải.
Diệp Mặc cũng không động đậy gì, Đường Mộng Nhiêu muốn rời đi, hắn lập tức mở cửa cấm chế, để cho cô tự mình về.
Hắn cũng không dùng dằng gì với loại người như này.
Minh Tâm kéo tay Đường Mộng Nhiêu lại nói:
– Đường tiền bối, Diệp Mặc không phải là người như vậy, cô chắc chắn hiểu lầm gì rồi.
Cô ngồi xuống trước đã, Thanh Nguyệt là bán tiên khí, tốc độ vô cùng nhanh, chỉ cần nửa tháng là có thể tới được Bắc Vọng châu rồi.
Đường Mộng Nhiêu hơi ngây người một chút, cô có thể không ngờ Thanh Nguyệt là bán tiên khí, nhưng cô lại không tiếp tục rời đi nữa.
Không biết là do Minh Tâm nói Thanh Nguyệt là bán tiên khí khiến cô ở lại, hay là câu nói chỉ có nửa tháng nữa là đến được Bắc Vọng châu khiến cô ở lại.
Minh Tâm thấy Đường Mộng Nhiêu dừng lại, cũng thở phào nhẹ nhõm, sao đó cẩn thận nhìn Diệp Mặc nói:
– Diệp Mặc, tôi chắc là anh không phải vô duyên vô cớ nói ra câu này, anh nói nguyên nhân của anh xem nào.
Diệp Mặc cũng không giấu diếm, cười khẩy một tiếng nói:
– Nguyên nhân rất đơn giản, chính là Ngạo Thành thương hội cấu kết với yêu thú, lừa gạt tu sĩ Kim Đan ra biển, sau đó giao dịch toàn bộ những tu sĩ Kim Đan này với yêu thú.
Những yêu thú này chẳng những cần kim đan của tu sĩ Kim Đan, mà còn cần cả máu của tu sĩ Kim Đan nữa, còn tu sĩ Nguyên Anh có bị giao dịch bao giờ hay chưa, thì tôi cũng không biết.
– Cái gì?
Đường Mộng Nhiêu lại đứng bật dậy lần nữa, có chút không tin nhìn Diệp Mặc.
Là ai dám giả trời giả đất, không ngờ dám dùng kim đan của tu sĩ để cấu kết với yêu thú? Ngạo Thành thương hội điên rồi sao?
Chỉ chốc lát sau, cô tỉnh táo lại nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Diệp Mặc, sao anh lại nói như vậy, anh đến Nam An châu rồi, sao anh lại biết được chuyện này?
Diệp Mặc lạnh lùng nói:
– Bởi vì chuyện này chính là chính mắt tôi chứng kiến, năm đó tôi đi hái dược liệu ở Vô Tâm Hải, gặp được thương thuyền cực lớn của Ngạo Thành thương hội.
Lúc đó vì Hào trưởng lão của Ngạo Thành thương hội cũng có mặt trên thuyền muốn thăng cấp lên Nguyên Anh, thuyền dừng lại trên Vô Tâm Hải.
Hai tu sĩ Kim Đan nhắm trúng vào linh khí phi hành của tôi, mời tôi lên thuyền, nhưng lại bị tôi từ chối.
Lúc đó trên thuyền có mấy trăm tu sĩ Kim Đan, đều là do Ngạo Thành thương hội triệu tập đến.
Diệp Mặc biết ý tứ của Đường Mộng Nhiêu, hắn tiếp tục nói:
– Sau khi tôi ở lại Vô Tâm Hải tu luyện mấy tháng, trên đường quay về lại gặp hai tu sĩ đang đánh nhau, hai tu sĩ đang đánh nhau này, trong đó có một tu sĩ Kim Đan tầng thứ tám là một tu sĩ mà lúc đó Ngạo Thành thương hội dẫn đến biển sâu, còn một tu sĩ Kim Đan tầng thứ tám khác thì lại là người của Ngạo Thành thương hội.
Bọn họ sở dĩ đánh nhau, là vì tu sĩ Kim Đan tầng thứ tám chính là người chạy trốn, là từ trong số hơn ba trăm tu sĩ Kim Đan bị Ngạo Thành thương hội dẫn đi giao dịch với yêu thú chạy thoát được ra ngoài.
– Cái gì?
Đường Mộng Nhiêu biết Diệp Mặc không thể nào nói dối được, nhưng cô vẫn lần thứ hai thốt lên.
Diệp Mặc cũng không để ý, mà lại nói tiếp:
– Tên tu sĩ Kim Đan tầng thứ tám đó sau khi chạy trốn được, muốn đem chuyện Ngạo Thành thương hội câu kết giao dịch với yêu thú về Bắc Vọng châu, để tu sĩ Bắc Vọng châu biết được bộ mặt thật của Ngạo Thành thương hội.
Nhưng đáng tiếc là anh ta bị truy lùng đến mức không có chỗ nào chạy trốn được, sau khi gặp được tôi, muốn tôi giúp anh ta đem tin tức này về.
Nhưng tôi lại là một người lười, tôi trực tiếp giúp anh ta giết tên tu sĩ của Ngạo Thành thương hội kia, rồi để anh ta tự mình về báo tin.
Nói xong Diệp Mặc ngó chừng Đường Mộng Nhiêu từng chữ từng câu nói:
– Tên tu sĩ đó tên Lý Khởi Thiện, chính là người mà cô nói bị đệ tử đệ nhất thiên tài Dịch Dật của Vọng Nguyệt tông giết chết.
Cô nói xem, tôi gặp được anh ta có giết anh ta hay không? Người này tùy tay giết chết người liều chết báo tin như Lý Khởi Thiện, thật quá dễ dàng cho gã.
Nếu như để tôi gặp lại gã, tôi chắc chắn sẽ giết gã trăm nghìn lần.
Đường Mộng Nhiêu nghe thấy Diệp Mặc nói vậy, ngơ ngác đứng một hồi lâu, lúc này mới lẩm bẩm nói:
– Sai rồi, chúng tôi đều sai lầm rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1249: Người Đáng Nghi Nhất
Người Đáng Nghi Nhất
L
úc này Đường Mộng Nhiêu đã hiểu, bất luận Lăng Trung Thiên có cưỡng hiếp Áo Thiên Điệp hay không cũng đã không còn quan trọng nữa rồi, cái quan trọng là ba người bọn họ có bị người ta tính sổ hay không?
Ngạo Thành thương hội phát rồ mất trí, không ngờ lại dám câu kết với yêu thú để mua bán kim đan và máu của tu sĩ Kim Đan, đây đã là kẻ địch chung của tu sĩ loài người rồi.
Lăng Trung Thiên có thể dưới tình huống tức giận như này, chẳng qua chỉ là phế đi đan điền của năm tu sĩ của Ngạo Thành thương hội, cũng đã là quá khai ân rồi.
Nếu như đổi lại là Đường Mộng Nhiêu, cô không chút do dự nào mà giết chết năm tên tu sĩ Nguyên Anh ngay lập tức, sau đó trực tiếp xông đến Ngạo Thành thương hội tiêu diệt toàn bộ Ngạo Thành thương hội.
Được một lúc, Đường Mộng Nhiêu lại cảm thấy có gì đó không đúng, vừa nãy cô nghĩ chính là dưới sự khích bác của một người con gái, chẳng lẽ Dịch Dật giết Lý Khởi Thiện chính là bị Thiên Điệp khích bác hay sao? Thiên Điệp khích bác Dịch Dật giết Lý Khởi Thiện, sau đó lại khiến cho Lăng Trung Thiên giết chết Dịch Dật, sau đó lại khiến mình và Phiến Phất vây công Lăng Trung Thiên?
Thiên Điệp mới có hơn hai mươi tuổi, làm sao lại có cơ mưu như này được? Cái này tuyệt đối không thể nào, chờ đến lúc Phiến Phất truy sát được Lăng Trung Thiên, nó lại nói mình bị cưỡng hiếp, sau đó mình cũng nhất định muốn đối phó với Lăng Trung Thiên.
Nếu như đây là có tính toán thật, thì đúng là thật đáng sợ, đây đúng là một dây chuyền.
Đường Mộng Nhiêu lắc đầu, cô tuyệt đối không thể tin có chuyện trùng hợp như vậy.
Cho dù Thiên Điệp có tâm cơ như vậy, cũng không có cách nào dự liệu được bọn họ khi đang công kích Mặc Nguyệt thì Lăng Trung Thiên lại sẽ đến.
Huống chi, nó làm sao biết được Lăng Trung Thiên sẽ không phản bác lại lời của nó?
Thực ra thì Diệp Mặc mặc dù có ấn tượng cực xấu với Áo Thiên Điệp, nhưng cũng nghi ngờ chuyện này lại có thể trùng hợp như vậy được.
Điều duy nhất khiến Diệp Mặc không hiểu chính là, Áo Thiên Điệp nói Lăng Trung Thiên cưỡng hiếp cô, tại sao Lăng Trung Thiên lại không phản bác lại? Đến lúc cuối cùng, còn dẫn Áo Thiên Điệp đi?
Cưỡng hiếp, Diệp Mặc tuyệt đối không thể tin được, nếu nói là một tu sĩ Kiếp Biến viên mãn, đối với những chuyện như này cũng không khắc phục được, thì gọi là tu sĩ viên mãn cái quái gì nữa? Nhưng nếu nói lô đỉnh, Diệp Mặc cũng không dám chắc chắn.
Hắn và Lăng Trung Thiên cũng chưa thân quen cho lắm, cũng không dám hủy bỏ suy nghĩ Lăng Trung Thiên này có phải vì thăng cấp Hóa Chân mà ngông cuồng một lần hay không.
Thấy Đường Mộng Nhiêu trầm mặc không nói gì, Diệp Mặc bỗng nhiên hỏi:
– Đường chưởng môn, vậy chuyện Dịch Dật và Áo Thiên Điệp ăn hỏi là từ khi nào.
Là ai chủ động nói ra?
Đường Mộng Nhiêu thấy Diệp Mặc hỏi vậy, lúc này mới bừng tỉnh lại.
Cô nghe thấy Diệp Mặc vừa mới gọi cô là Đường chưởng môn, trong lòng có chút ngán ngẩm, lập tức trả lời:
– Mười năm trước, tôi đến Vọng Nguyệt tông tìm Phiến Phất sư huynh có chút chuyện.
Thiên Điệp lại cứ đòi đi cùng với tôi, khi chúng tôi quay về chưa được bao lâu, thì Phiến Phất sư huynh lại dẫn Dịch Dật đến làm mối.
Tôi hỏi ý kiến của Thiên Điệp, không ngờ nó lập tức đồng ý luôn.
– Mười năm trước Thiên Điệp bao tuổi rồi?
Diệp Mặc lại hỏi lần nữa?
Đường Mộng Nhiêu biết Diệp Mặc đang nghi ngờ Áo Thiên Điệp, nhưng cô cũng không nói gì, là lại đáp:
– Năm đó nó hai mươi hai tuổi.
Mười năm trước Áo Thiên Điệp hai mươi hai tuổi, năm năm trước Áo Thiên Điệp cũng đã là Hư Thần viên mãn rồi, cũng là nói Áo Thiên Điệp trở thành Hư Thần viên mãn khi mới hai mươi bảy tuổi, đúng là tu sĩ thiên tài.
– Dịch Dật trông rất anh tuấn? Hay là rất đẹp trai?
Diệp Mặc lại hỏi tiếp.
Đường Mộng Nhiêu lắc đầu:
– Không phải, ngược lại Dịch Dật lại rất bình thường, mặt chữ điền mắt nhỏ.
Nhưng so với những tu sĩ ở Bắc Vọng châu, thì Dịch Dật quả thực là thiên tài.
Ngoại trừ anh và Thiên Điệp ra, tôi cũng chưa gặp tu sĩ trẻ tuổi nào lại xuất sắc như Dịch Dật cả.
Diệp Mặc cười khẩy một tiếng nói:
– Đường chưởng môn cũng trải qua chuyện nam nữ, cũng biết trong lòng con trai con gái thích nhất cái gì chứ.
Đường Mộng Nhiêu sau khi nghe thấy Diệp Mặc nói vậy mặt lại đỏ bừng, cô quả thực còn chưa trải qua chuyện nam nữ bao giờ.
Thời gian của cô chủ yếu dùng để tu luyện, còn chuyện trong lòng thanh niên thích cái gì, thì cô cũng không hiểu, lúc đó, cô ngoại trừ bế quan thì cũng chỉ là bế quan.
Diệp Mặc không để ý Đường Mộng Nhiêu nữa, lại lạnh lùng nói:
– Vậy Áo Thiên Điệp được xưng là mĩ nữ của Bắc Vọng châu, chắc cũng phải là người tuyệt mỹ vô song.
Dịch Dật đến cầu hôn cũng là chuyện bình thường, nhưng một cô gái hai mươi hai tuổi không thích anh chàng đẹp trai, thì tôi cũng không tin được.
Nếu như thêm mấy chục năm nữa, thì cách nói này tôi có thể tiếp nhận được.
Nhưng tôi tin rằng một người con gái hai mươi hai tuổi tuyệt đối sẽ không đặt tư chất của đối phương lên hàng đầu, mà là dung mạo của đối phương lên hàng đầu.
Nói tới đây Diệp Mặc lại nhìn Đường Mộng Nhiêu nói:
– Cho nên, Áo Thiên Điệp khi hai mươi hai tuổi đã có thể đồng ý một người con trai dung mạo bình thường cầu hôn, điểm này cũng nói không thông được.
Tôi lại hỏi Đường chưởng môn một chuyện nữa, khi Áo Thiên Điệp ở phái Ngọc Nữ, có thường xuyên về hay không? Hoặc là nhớ nhung gia đình hay không?
Đường Mộng Nhiêu theo bản năng lắc đầu:
– Anh sao lại khẳng định tất cả con gái đều thích những anh chàng đẹp trai? Có lẽ Thiên Điệp cũng không phải vậy, Thiên Điệp từ bảy tuổi đã đi theo tôi tu luyện, mặc dù tính cách có chút ngang ngược, nhưng là người rất hiểu chuyện, phần lớn thời gian của nó đều dùng để tu luyện, đương nhiên cũng không còn thời gian để về nhà được.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Cô ấy rất hiểu chuyện, nhưng Đường tiền bối lại hiểu chuyện không nhiều, cô Áo Thiên Điệp đó từ nhỏ nếu nói không nhớ nhà, thì tôi không tin.
Còn nữa, lúc trước cô và gia đình có liên hệ gì, thậm chí anh trai chết được mấy năm rồi cũng không thấy cô ấy quát lớn như sấm, tại sao sau vài năm sau lại có thể quát lớn như sấm vậy được? Đương nhiên những thứ này cũng không coi là điểm nghi vấn, cũng là chuyện thường tình, vì người ta báo thù mà.
Còn mấy năm trước cô ta vẫn chưa báo thù, có thể hiểu là vì cô ta lúc đó vẫn chưa biết.
Nhưng bản thân cô ta đã là tu sĩ Hư Thần viên mãn rồi, phái Ngọc Nữ cũng là tông môn tám sao, lúc nào cũng có thể tìm được một tu sĩ Hư Thần cùng cô ấy đến Phỉ Hải thành đối phó với Mặc Nguyệt của tôi, tại sao cô ấy lại cứ gọi Dịch Dật đến?
Khinh Tuyết và Tĩnh Văn lớn như vậy rồi, cũng nhớ nhà lắm, Diệp Mặc không tin một cô gái hai mươi hai tuổi lại không nhớ nhà?
Thấy Đường Mộng Nhiêu muốn nói, Diệp Mặc lại khua tay nói:
– Cô không cần nói Mặc Nguyệt của tôi có tu sĩ Vọng Nguyệt tông bảo vệ, cho nên cô ta muốn mời Dịch Dật đến.
Cô một mực nói Áo Thiên Điệp đến Phỉ Hải thành để đối phó với Mặc Nguyệt, tu sĩ của Vọng Nguyệt tông có thể đứng ra giúp Mặc Nguyệt hay không?
Đường Mộng Nhiêu không thể làm gì khác hơn là lắc đầu:
– Không thể.
Đây là chuyện hiển nhiên, Áo Thiên Điệp là đệ tử đệ nhất của phái Ngọc Nữ, cô ta muốn động đến Mặc Nguyệt, một tu sĩ Hư Thần bình thường của Vọng Nguyệt tông lại dám ngăn lại sao? Không giúp đỡ cũng coi là chuyện tốt rồi.
Đường Mộng Nhiêu bị Diệp Mặc hỏi tới đây, sớm đã nghe ra Diệp Mặc chính là nghi ngờ Áo Thiên Điệp, cô thật không chịu được mà giải thích một câu:
– Mười năm trước Thiên Điệp mới có hai mươi hai tuổi, đã nói chuyện với Dịch Dật, chẳng lẽ cứ phải đẹp trai mới được sao? Huống chi, lúc đó Thiên Điệp và Dịch Dật đột nhiên tiến vào Phỉ Hải thành tìm Mặc Nguyệt báo thù.
Thiên Điệp lại không phải là thần tiên, nó làm sao biết được lúc đó Lăng Trung Thiên sẽ đến Phỉ Hải? Thậm chí ngay lúc đó lại để Dịch Dật chọc tức Lăng Trung Thiên? Anh đúng là quá đề cao Thiên Điệp rồi đây.
Nó năm đó mới là một cô gái hơn hai mươi tuổi, bây giờ cũng mới chỉ có hơn ba mươi tuổi mà thôi.
Diệp Mặc lạnh nhạt nói:
– Tôi cũng không nói nhất định là cô ta khích bác, chỉ là cô ta là người tình nghi lớn nhất mà thôi.
Huống chi điều cuối cùng cô nói căn bản không phải là trùng hợp, chẳng lẽ cô có thể đoán ra chuyện Lăng Trung Thiên sẽ đến Phỉ Hải thành hay sao? Lý Khởi Thiện biết Mặc Nguyệt của tôi, lúc đó cũng là tôi cứu được anh ta, hơn nữa tôi cũng là người tận mắt chứng kiến chuyện kia.
Lăng Trung Thiên tiền bối sẽ tìm người nhà tôi nghe ngóng tình hình cũng là chuyện bình thường, cho nên anh ta nhất định phải đến Phỉ Hải thành.
– Nhưng Thiên Điệp sao lại biết được Lăng Trung Thiên đến? Nó là thần tiên ư? Hơn nữa chuyện của Ngạo Thành thương hội sao nó lại biết được? Với lại làm sao có thể biết được Lý Khởi Thiện đem chuyện nói với Lăng Trung Thiên?
Đường Mộng Nhiêu mặc dù biết năm đó ba người bọn họ sống mái với nhau chắc chắc có chút kỳ lạ, nhưng bị Diệp Mặc hỏi đến có chút không thoải mái, cũng không chịu được mà ném cho Diệp Mặc một câu.
Diệp Mặc giống như không nghe thấy những lời khó nghe này vậy, vẫn nói:
– Cô ta không phải là thần tiên, nhưng sau khi cô tiêu diệt Mặc Nguyệt, có thể ở lại Mặc Nguyệt đợi Lăng Trung Thiên, chỉ cần Lăng Trung Thiên đến Phỉ Hải rồi, gặp được cô ta.
Tôi nghĩ, cô ta cuối cùng cũng sẽ có cách khích bác Lăng Trung Thiên giết chết Dịch Dật.
Lần này Đường Mộng Nhiêu không trả lời, Diệp Mặc nói không phải là không có chút đạo lý nào, một khi Lăng Trung Thiên giết Dịch Dật thật, thì với Phiến Phất chắc chắn thế thành nước lửa.
Còn mình thì sao? Nếu như Thiên Điệp đúng là bị Lăng Trung Thiên lăng nhục, thì Thiên Điệp là một đệ tử mà cô thích nhất, tương lai của phái Ngọc Nữ, cô có thể nhịn được lửa giận hay không?
Đáp án duy nhất là không thể.
Nghĩ đến đáp án này, Đường Mộng Nhiêu thậm chí có chút tin tưởng những gì mà Diệp Mặc nói.
Nhưng Áo Thiên Điệp không có chút cơ mưu nào lại bị Diệp Mặc nói thành tên giảo hoạt, khiến Đường Mộng Nhiêu chẳng những không tin, mà còn có chút phản cảm.
Lúc này Mông Hàn An một mực vẫn ngồi nghe lại nói một câu:
– Chị Đường, tôi thấy Diệp Mặc sư đệ nói có chút đạo lý.
Rất nhiều người con gái tâm cơ không để ý đến tuổi tác lớn nhỏ, có lúc tâm cơ ngay khi còn rất nhỏ đã rất thâm sâu rồi.
Hành động của Áo Thiên Điệp là sơ hở, nếu như cô ta quan tâm đến người nhà thật, không thể nào anh trai chết được vài năm mới biết.
Cho dù cô ấy không biết, thì cha cô ấy cũng không thể không báo cho cô ấy được.
Chẳng lẽ tin tức của phái Ngọc Nữ lại khó truyền vào như vậy sao? Nếu không phải, đây là một điểm nghi ngờ cực lớn.
Đường Mộng Nhiêu nghe thấy vậy trong lòng chấn động, thật sự chính là như vậy.
Ngạo Thành thương hội truyền tin đến phái Ngọc Nữ, điều này thực quá đơn giản.
Huống chi, Thiên Điệp còn là thiên chi kiều nữ của phái Ngọc Nữ, tin tức của gia đình cô ta chuyển đến, có ái lại dám giấu cô.
Mông Hàn An thấy Đường Mộng Nhiêu không nói câu nào, lại nói thêm:
– Nếu như Áo Thiên Điệp từ đó mà bị cản trở, tôi còn nghi ngờ chuyện tu sĩ tên Lý Khởi Thiện tìm được Lăng Trung Thiên tiền bối, nói không chừng sớm đã lọt vào tai mắt của Áo Thiên Điệp rồi, cho nên cô ta mới đến Phỉ Hải thành trước.
Đường Mộng Nhiêu càng nghe trong lòng càng thấy không thoải mái, nếu quả thực là Áo Thiên Điệp khích bác từ bên trong, tạo nên chuyện yêu thú tập kích Phỉ Hải thành và Toái Diệp thành, thì cô và Phiến Phất chính là tội nhân.
Đường Mộng Nhiêu đang suy nghĩ Phỉ Hải thành thế nào rồi, yêu thú có đến công phá Phỉ Hải thành hay không, thì lại nghe thấy Diệp Mặc hỏi:
– Đường chưởng môn, tôi nghe nói vài năm trước khi có yêu thú xuất hiện, sau khi cô trúng thương rồi rời khỏi, Phỉ Hải thành lại có một đại năng đến.
Sau đó vị đại năng đó lại ngăn lại sự tiến công của yêu thú có phải không? Vị đại năng đó là ai, tu vi thế nào?
Nghe thấy Diệp Mặc hỏi vậy, Đường Mộng Nhiêu mới gác sự lo lắng trong lòng sang một bên nói:
– Đúng vậy, tên tu sĩ đột nhiên xuất hiện cứu giúp cũng là một tu sĩ Kiếp Biến, tu vi cũng không kém hơn so với tôi.
Bên ngoài Bắc Vọng châu mặc dù chỉ có tôi và Lăng Trung Thiên và cả Phiến Phất nữa là ba tu sĩ Kiếp Biến hậu kỳ, nhưng cũng có vài tu sĩ ẩn cư nữa.
Chỉ là những tu sĩ này không xuất thế, cho dù là thú triều, bọn họ bình thường cũng không ra ngoài được.
– Vậy Đường chưởng môn cho rằng sau khi tu sĩ kia đến, Phỉ Hải thành có phải là có thể trụ lại được không?
Diệp Mặc khi hỏi ra câu hỏi này, ngữ khí rõ ràng có chút kích động.
Đường Mộng Nhiêu biết ý tứ của Diệp Mặc, nhưng cô lại lắc đầu nói:
– Tôi cũng không biết, mới vừa rồi tôi cũng đang suy nghĩ về vấn đề này.
Tôi nghĩ chắc là có thể giữ lại Phỉ Hải thành rồi, dù sao bên ngoài Phỉ Hải thành có trận pháp phòng ngự, còn số lượng yêu thú mặc dù nhiều, nhưng yêu thú cấp cao cũng rất ít.
Diệp Mặc biết hỏi nữa cũng chẳng hiểu được cái gì, chỉ có thể để cho Thanh Nguyệt bay nhanh một chút, nhanh thêm chút nữa mà thôi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1250: Phỉ Hải Thành Đổ Nát
Phỉ Hải Thành Đổ Nát
M
inh Tâm đã nhìn ra sự lo lắng trong mắt Diệp Mặc, cô bỗng nhiên lên tiếng:
– Căn cứ vào tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’, tôi nghĩ chắc là còn khoảng nửa tháng nữa là chúng ta sẽ tới Bắc Vọng Châu.
Diệp Mặc nghĩ tới thế cục của Bắc Vọng Châu, lập tức đứng lên:
– Tôi đi tu luyện nửa tháng, tranh thủ đột phá lên Thừa Đỉnh hậu kỳ.
Thấy Diệp Mặc tiến vào trong để bế quan, Đường Mộng Nhiêu và Minh Tâm cùng Quảng Vi ba người đều nhìn nhau bằng vẻ mặt khó tin, nửa tháng có thể đột phá từ Thừa Đỉnh tầng sáu lên Thừa Đỉnh tầng bẩy sao? Quả thực là biến thái mà.
Nhưng thật ra thì những người còn lại đều không có vẻ gì là cảm thấy việc này rất thái quá cả, dường như đều cho rằng đây là chuyện rất bình thường.
Một hồi lâu sau Đường Mộng Nhiêu mới nghi hoặc nhìn Kỷ Bẩm:
– Kỷ tiền bối, thiên chất như của Diệp Mặc quả thật là tôi chưa từng thấy qua, nhưng nếu nói trong nửa tháng sẽ đột phá đến Thừa Đỉnh hậu kỳ thì, thì, dường như…
Kỷ Bẩm cười ha hả:
– Người khác nói thì tôi khẳng định sẽ không tin, nhưng trên người Diệp Mặc lão đệ có xảy ra chuyện khó tin gì, thì tôi cũng sẽ không hoài nghi.
Cho dù là hắn nói nửa tháng sau sẽ đột phá tới tu vi Kiếp Biến, thì tôi thấy cũng không phải là không có khả năng.
Kỷ Bẩm vừa nói ra lời này, thì ba người Đường Mộng Nhiêu đều không biết phải nói gì nữa.
Diệp Mặc nghĩ sau khi hắn tới Bắc Vọng Châu, thì hắn lập tức sẽ phải đối mặt với yêu thú cao cấp hoặc là Phiến Phất.
Dù là hắn có tu luyện đến Thừa Đỉnh hậu kỳ, cũng không phải là đối thủ của Phiến Phất, nhưng tu vi cao hơn một chút, thì tiền vốn của hắn cũng sẽ hùng hậu hơn không ít.
Chí ít là sau khi tới Thừa Đỉnh hậu kỳ, thì hắn sẽ nắm chắc hơn việc đối phó với tu sĩ Kiếp Biến sơ kỳ.
Sau khi bố trí cấm chế rồi tiến vào Thế giới trang vàng, Diệp Mặc vận dụng linh mạch cực phẩm dự bị của hắn, lúc này hắn cũng chẳng quan tâm đến việc lãng phí nữa rồi.
Diệp Mặc cũng biết là linh thạch cực phẩm cũng có thể dùng để tu luyện, nhưng linh thạch cực phẩm thì sẽ không thể làm cho trận pháp gia tốc chuyển động nhanh được, nói cách khác thì linh thạch cực phẩm không thể nào khiến cho trận pháp gia tốc thời gian tăng lên đến mười hai lần được.
Bên ngoài loáng cái đã trôi qua mười ba ngày.
Diệp Mặc lại lần nữa ngừng tu luyện.
Hơn bốn tháng thời gian trong trận pháp gia tốc vừa rồi, hắn đã sử dụng một lượng lớn ‘Đỉnh nguyên đan’, còn uống thêm rất nhiều giải độc đan là ‘Măng ích đan’ nữa, lúc này mới miễn cưỡng đột phá từ Thừa Đỉnh tầng sáu hậu kỳ lên tới Thừa Đỉnh tầng bẩy sơ kỳ.
Thừa Đỉnh trung kỳ và Thừa Đỉnh hậu kỳ chính là một cái ranh giới lớn.
Sau khi Diệp Mặc tiến vào Thừa Đỉnh hậu kỳ thì đã cảm thụ được chân nguyên của chính mình một lần nữa tăng lên trên phạm vi lớn.
Đồng thời thần thức cũng tăng mạnh hơn, ‘Vực’ cũng hiểu biết càng thêm sâu sắc.
Sở dĩ Diệp Mặc ngừng việc tu luyện lại là bởi vì việc tu luyện của hắn quá mức lãng phí.
Mấy thứ này nếu cấp cho người thường dùng thì không chừng đủ để tu luyện từ Luyện Khí lên tới Kiếp Biến đấy.
Nhưng chỉ cần bốn tháng thôi mà hắn đã lãng phí hết sạch rồi.
Sau khi ra khỏi Thế giới trang vàng, Diệp Mặc cảm giác được tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ đã chậm lại, hắn liền đi tới phía trước.
Không đợi Diệp Mặc nói, thì Đường Mộng Nhiêu đã kinh ngạc nhìn Diệp Mặc thốt lên:
– Cậu thực sự chỉ cần dùng hơn mười ngày đã có thể từ Thừa Đỉnh tầng sáu tấn cấp lên Thừa Đỉnh tầng bẩy rồi sao?
Diệp Mặc gật đầu, không nói gì cả, nhưng lại kinh ngạc nhìn cái đảo nhỏ bên ngoài ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’:
– Đã đến Phỉ Kỳ đảo rồi, nhưng Phỉ Kỳ đảo sao lại biến thành cái bộ dạng này rồi?
Phỉ Kỳ đảo thì Diệp Mặc đã từng tới một lần.
Coi như cũng là một nơi phồn hoa náo nhiệt, hắn ở chỗ này mua được một viên nội đan của ‘Đề hoa thú’, và cũng là vì viên nội đan này mà hắn và Áo Kỳ Long mới xung đột lẫn nhau.
Nhưng hiện tại thì nơi đây đã là một mảnh tiêu điều, khắp nơi đều là những bức tường bị đổ vỡ, khung cảnh vô cùng hoang vắng, chẳng những là không có tu sĩ loài người, mà ngay cả yêu thú cũng không có mấy con cả, chỉ có lẻ tẻ mấy con yêu thú cấp thấp rảnh rỗi ở trên đảo.
– Đã đến Bắc Vọng Châu rồi, đi qua Phỉ Kỳ đảo này thì chính là Phỉ Hải thành.
Khi xuất hiện thú triều thì Phỉ Kỳ đảo đã sớm rút lui toàn bộ rồi.
Nếu như là thú triều đã qua, thì Phỉ Kỳ đảo sẽ rất nhanh kiến thiết lại, hiện tại bây giờ còn chưa có kiến thiết lại, thì hiển nhiên là thú triều còn chưa bị đẩy lui.
Minh Tâm lập tức nói.
Cũng đã trôi qua năm năm thời gian, vậy mà thú triều còn chưa thối lui sao? Trong lòng Diệp Mặc lo lắng hẳn lên.
Diệp Mặc tăng tốc độ của ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ lên, chỉ mất thời gian một nén nhang thì Phỉ Hải thành đã hiện ra trong thần thức thậm chí trước mắt của mọi người Mùi máu tanh tràn ngập bốn phía Phỉ Hải thành, khiến mọi người cảm nhận được vô cùng rõ ràng.
Trận pháp xung quanh Phỉ Hải thành đã sớm bị tàn phá, nhưng không thực sự bị hủy hoại, Diệp Mặc chỉ cần nhìn vết tích của những trận pháp này thì đã biết được là có cao nhân ra tay tu sửa lại rồi.
Bên trong Phỉ Hải thành bị trận pháp cấm chế ngăn trở, thần thức của mấy người Diệp Mặc không có cách nào đi vào.
Bên ngoài Phỉ Hải thành mặc dù có nhiều yêu thú vây quanh, nhưng lúc này cũng không phát động công kích, hiển nhiên là còn đang ở trạng thái cân bằng.
Tuy rằng ở Phỉ Hải thành đầy những vết máu loang lổ, các loại pháp bảo sứt mẻ, hủy hoại khắp nơi.
Nhưng không có bất kỳ một cái thi thể nào, bất luận là thi thể của yêu thú hay là của tu sĩ loài người.
Lúc này Diệp Mặc lại thở phào nhẹ nhõm một cái.
Chí ít thì Phỉ Hải thành lúc này còn chưa bị phá hủy.
Còn hắn thì đã là một tông sư trận pháp cấp chín rồi, cho nên hoàn toàn có thể giữ vững được Phỉ Hải thành.
Căn cứ vào trận pháp bị sứt mẻ trước mặt, thì cho dù là bọn họ không đến, Phỉ Hải thành cũng chỉ cần có tu sĩ Kiếp Biến trợ giúp, là có thể kiên trì được nửa năm nữa, nhưng nếu nhiều hơn thì sẽ khó mà đảm bảo được.
– Diệp Mặc sư đệ, Phỉ Hải thành vẫn chưa bị phá hủy.
Quảng Vi thở dài một hơi.
Cô biết Diệp Mặc rất lo lắng cho Phỉ Hải thành, cho nên thấy Phỉ Hải thành còn chưa bị hủy thì trong lòng cô cũng cảm thấy rất nhẹ nhõm.
Minh Tâm lập tức gật đầu:
– Phỉ Hải thành so với mấy năm trước càng hoang tàn hơn, nếu như chúng ta không đến, thì sợ là cũng không kiên trì được thêm mấy tháng nữa.
Diệp Mặc cũng đồng ý với lời nói của Minh Tâm, thần thức của hắn bắt đầu quét ra ngoài, lại phát hiện yêu thú ở đây mặc dù nhiều, nhưng yêu thú cao cấp thì cũng không nhiều, chỉ có hai tên yêu tu Kiếp Biến trung kỳ mà thôi, còn lại là hơn mười tên yêu tu Thừa Đỉnh hoặc là yêu thú cấp chín.
Còn lại thì đều là yêu thú dưới cấp chín.
Yêu thú và yêu tu có sự khác nhau rõ ràng, ngoại trừ một số ít yêu thú cường hãn vô cùng ra, thì đại bộ phận yêu thú sau khi tấn cấp đến cấp chín thì đều sẽ độ kiếp hóa hình, tấn cấp thành yêu tu.
Những yêu thú không thay hình đổi dạng mà bảo trì thân thể yêu thú tấn cấp thành yêu thú cấp mười một, mười hai, thì sức chiến đấu so với yêu tu còn lợi hại hơn nhiều.
Thực lực của loại thú triều này đặt ở Nam An Châu, thì còn không đủ để đối phó với một cái tông môn tám sao, nhưng ở Bắc Vọng Châu lại có thể tàn phá đến hơn nửa châu lục rồi.
Vọng Nguyệt Tông và Ngọc Nữ Phái mặc dù là tông môn tám sao, nhưng đấy chỉ là ở Bắc Vọng Châu mà thôi, còn như hai môn phái này đặt ở Nam An Châu thì còn không bằng đại bộ phận các tông môn bẩy sao nữa.
Diệp Mặc nghe xong lời Minh Tâm và Quảng Vi nói, thì cũng buông lỏng được đôi chút, nhưng khi hắn thấy Trận pháp tỏa không bên ngoài thành thì tâm tình lại lần nữa tồi tệ đi.
Trận pháp tỏa không có thể tập trung không gian phụ cận khiến cho truyền tống trận trở nên vô hiệu.
Những yêu thú và yêu tu này bố trí Trận pháp tỏa không, hiển nhiên chính là muốn ngăn cản tu sĩ của Phỉ Hải thành chạy trốn.
Mà Diệp Mặc vì mấy người Tống Ánh Trúc đã để lại một đường rút an toàn, đó chính là một cái truyền tống trận.
Hiện tại không gian đã bị tập trung lại, thì truyền tống trận đó chắc chắn cũng không thể dùng được.
Điều này khiến cho tâm tình của Diệp Mặc lại trở nên tồi tệ hơn.
‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ trong nháy mắt đã đi tới bên ngoài Phỉ Hải thành, những yêu thú này cũng đều đã chú ý đến.
Lập tức có hai tên yêu tu Kiếp Biến trung kỳ vung tay lên, để những yêu thú dưới quyền tiếp tục công kích Phỉ Hải thành, còn bọn chúng thì chủ động bay tới ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc.
Những yêu thú kia sau khi nhận được mệnh lệnh, thì càng liều mạng nhắm vào trận pháp của Phỉ Hải thành, rất nhiều tu sĩ trong thành cũng bắt đầu lấy ra pháp bảo, ỷ vào trập pháp phòng ngự mà đối công với đám yêu thú bên ngoài.
Trong nhất thời, các loại pháp thuật xung đột oanh kích lẫn nhau phát ra vô số những tiếng nổ mạnh xung quanh Phỉ Hải thành, mùi máu tanh lại một lần nữa tràn ngập, liên tục có những tu sĩ và yêu thú bị giết, sau đó lại có thêm những tu sĩ và yêu thú lấp vào chỗ trống tiếp tục đối chiến.
Thần thức của Diệp Mặc lập tức đã nhìn thấy Lê Kinh Mân, lúc này y đã là tu sĩ Nguyên Anh tầng hai rồi, y mang theo vài tu sĩ mặc trang phục của Mặc Nguyệt đứng ở một góc chống lại đàn yêu thú.
Lập tức Diệp Mặc đã nhìn thấy Diệp Lăng và Chân Tiểu San ở trong số tu sĩ đó, trong lòng hắn liền dâng lên một chút cảm giác ấm áp và an ủi.
Diệp Lăng từ lâu đã không còn là cô gái nhu nhược và nhát gan nữa, lúc này đã có được sự sát phạt và quyết đoán rồi, tu vi cũng đã đạt tới Kim Đan viên mãn.
Cô và Chân Tiểu San cùng nhau đánh giết yêu thú, hơn nữa còn vận dụng chân nguyên và thần thức hết sức nhẹ nhàng nhuần nhuyễn.
Diệp Mặc thở dài một tiếng, sự đau khổ luôn luôn làm cho con người ta trưởng thành, cho dù hiện tại Diệp Lăng một mình ở lại Bắc Vọng Châu thì cũng sẽ không có vấn đề gì rồi.
Cô và Chân Tiểu San đã trưởng thành, trở thành một tu sĩ thực thụ.
Lúc này hai tên yêu tu Kiếp Biến trung kỳ đã đi tới ngay phía trước ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhìn thoáng qua Kỷ Bẩm và Đường Mộng Nhiêu rồi nói:
– Đường chưởng môn, hai tên yêu tu Kiếp Biến này, tiền bối đối phó một tên được chứ?
Đường Mộng Nhiêu gật đầu:
– Đan dược của Kỷ tiền bối rất tốt, thương thế của tôi đã hoàn toàn bình phục rồi, một tên yêu tu Kiếp Biến trung kỳ mà thôi, tôi sẽ không để vào mắt.
Kỷ Bẩm cũng gật đầu:
– Tên còn lại để tôi là được rồi.
Yêu tu Kiếp Biến chỉ có hai tên, cho nên cũng không có phân chia cho Mông Hàn An, Mông Hàn An liền nhìn Diệp Mặc hỏi:
– Tôi làm gì bây giờ?
Diệp Mặc chỉ vào đám yêu tu và yêu thú cấp chín: Đằng Dịch lập tức mất hứng, y nhanh chóng kêu lên:
– Diệp Mặc, có phải cậu thấy tôi là yêu thú, cho nên mới không để tôi động thủ phải không? Cái này căn bản là hai việc khác nhau mà, tôi ở Vô Tâm Hải mỗi ngày đều phải giết yêu thú đấy, sao có thể đứng nhìn ở đây được.
Nhị Tháp, chúng ta lên trước, nếu không đợi lát nữa Diệp Mặc bắt đầu, thì chúng ta không có cả chén canh mà uống đâu.
Nói xong thì Đằng Dịch liền trực tiếp lấy ra ‘Kim Long chùy’, dẫn đầu lao vào đàn yêu thú.
Sau khi Đằng Dịch lao đi, thì Biên Phượng Tháp cũng không do dự mà xông ra ngoài.
Hai tên yêu tu Kiếp Biến trung kỳ vừa đến phía trước ‘Ô vân trùy – Thanh Nguyệt’ của Diệp Mặc, thì đã nhìn thấy bên trong có hai tu sĩ Thừa Đỉnh hậu kỳ đi ra.
Bọn chúng còn chưa kịp động thủ, thì đã lại có thêm hai tu sĩ Kiếp Biến hậu kỳ và một tu sĩ Kiếp Biến tầng ba lao tới rồi.
Hai tu sĩ Kiếp Biến hậu kỳ này thì Kỷ Bẩm đã là Kiếp Biến viên mãn rồi, khiến cho hai tên yêu tu nhất thời hoảng hốt.
Ở Bắc Vọng Châu ngoài Lăng Trung Thiên và Phiến Phất ra, thì lúc nào có thêm cái loại tu sĩ cao cấp này chứ? Về phần Đường Mộng Nhiêu, thì bọn chúng đã nhận ra cô rồi.
Lập tức cả hai tên yêu tu đều hiểu được rằng tu sĩ Kiếp Biến viên mãn này và cả những tu sĩ bên trong cái pháp bảo phi hành kia đều là trợ thủ mà Đường Mộng Nhiêu tìm đến.
Cùng lúc có thêm nhiều cao thủ như vậy, thì yêu tu có nhiều hơn nữa cũng như không.
Sau khi hai tên yêu tu hiểu được đạo lý này, lập tức vô cùng kinh hoảng.
Nhưng không đợi cho chúng hạ lệnh cho yêu tu lui lại, thì Kỷ Bẩm va Đường Mộng Nhiêu đều đã lấy ra pháp bảo cùng công kích về phía hai tên yêu tu Kiếp Biến trung kỳ rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)








